[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bhtt] Tình Yêu Bỏ Lỡ
Chương 80: Nhớ Em Không ?
Chương 80: Nhớ Em Không ?
"Chiều nay chị đã đi đâu mà về trể vậy ?"
Diệp Khuynh Du từ phía sau đi đến nhẹ nhàng quàng tay ôm lấy cổ Cố Mặc Hi nó "Trợ lý Trần nói chị đã rời công ty từ sớm, nhưng em về nhà thì lại không thấy chị đâu cả"
"Chị đi gặp một người bạn" Cố Mạc Hi nói "Do lâu ngày không gặp nên bọn chị có rất nhiều chuyện để nói với nhau, vì thế chị đã về nhà muộn"
"À thì ra là vậy" Diệp Khuynh Du nói
Cố Mặc Hi như nhớ ra gì đó liền hỏi "Mà sao hôm nay em về sớm thế, bình thường có khi nào em về giờ đó đâu ?"
Diệp Khuynh Du thôi ôm cổ Cố Mặc Hi, cô xoay người đi đến ngồi cạnh Cố Mặc Hi nói "Ngày mai em phải đi công tác, nên hôm nay về sớm để chuẩn bị"
"Em đi công tác à" Cố Mặc Hi có chút bất ngờ nói "Sao chị chưa nghe em nói chuyện này trước đây"
"Thật sự chuyến công tác này trước đó được phân cho bác sĩ Ngụy, nhưng chị ấy có việc đột xuất không thể đi được, vì thế bệnh viện đã để em đi thay chị ấy, em cũng mới được thông báo sáng nay thôi" Diệp Khuynh Du nói
"Ừ, vậy em đi đâu và đi trong bao lâu ?"
Cố Mặc Hi hỏi
"Bọn em đi đến thôn Liên Vĩ ở ngoại ô thành phố S, chắc là đi một tuần đấy" Diệp Khuynh Du nói
"Chị nghe nói thôn Liên Vĩ mùa này khá lạnh em nhớ đem theo nhiều áo ấm nhé" Cố Mặc Hi nói xong như nhớ ra chuyện gì cô dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn Diệp Khuynh Du nói "Mà khoan, em nói em đi một tuần lận à, sao lâu thế"
"Lâu sao ?"
Diệp Khuynh Du nhìn Cố Mặc Hi nói "Em thấy cũng ngắn mà"
"Một tuần lận đó, không ngắn chút nào" Cố Mặc Hi trên mặt thoáng chút buồn nói
"Chỉ có một tuần thôi mà, trước đó có lúc em còn đi công tác cả tháng nữa kìa" Diệp Khuynh Du nhìn Cố Mặc Hi giọng tinh nghịch nói "Hay là chị không muốn rời xa em, nên chị mới thấy một tuần quá dài"
"Ai... ai không muốn xa em chứ"
Thấy Cố Mặc Hi lúng túng Diệp Khuynh Du liền hỏi "Em đi lâu vậy, chị thật sự sẽ không nhớ em sao ?"
"Ừ, chị sẽ không nhớ em đâu" Cố Mặc Hi nói "Chị còn thấy thoải mái vì không có ai tranh gường ngủ với chị mỗi đêm"
Diệp Khuynh Du nhìn Cố Mặc Hi bỉu môi nói "Nếu chị đã không nhớ em, vậy để em nói với giám đốc sẽ gia hạn đi một tháng luôn"
"Không được" nghe Diệp Khuynh Du nói vậy Cố Mặc Hi có chút lo lắng nói
"Tại sao không được chứ ?"
Diệp Khuynh Du giọng hờn dỗi nói "Em đi rồi có ai thèm nhớ đến em đâu, nên em không cần phải vội quay về, cứ ở đó thêm thời gian coi như thay đổi môi trường sống, em thấy như vậy cũng tốt đấy chứ"
"Sao em biết là không có ai nhớ em" Cố Mặc Hi có chút bối rối nói "Tiểu Hoa và tiểu Mỹ sẽ nhớ em đấy"
"Chị nói hai tụi nó nhớ em ấy hả" Diệp Khuynh Du vừa nói vừa chỉ tay về phía hai chú mèo đang nằm gọn trong ổ ngủ ngon lành
"Ừ" Cố Mặc Hi gật đầu nói "Tụi nó sẽ rất nhớ em lắm đó"
"Tụi nó sẽ không nhớ em đâu" Diệp Khuynh Du chắc nịch trả lời "Ngay cả việc để em vuốt ve bọn nó còn không cho thì lấy đâu ra chuyện bọn nó nhớ em chứ"
"Không cho em vuốt ve sao ?"
Cố Mặc Hi khó hiểu hỏi "Nhưng bọn nó là mèo của em nuôi mà ?"
"Đúng là bọn nó do một tay em nuôi lớn thật" Diệp Khuynh Du nói "Nhưng không hiểu vì sao chỉ mới sang đâu ở có vài tuần thì em thấy bọn nó toàn quấn lấy chị, còn đối với em mỗi lần em muốn đụng vào thì bọn nó lại cố tình tránh đi"
"Lạ thật, sao lại có chuyện đó nhỉ" Cố Mặc Hi thắc mắc nói
"Haizzz chị cũng thấy rồi đó, đến cả mèo còn không thèm nhớ đến em" Diệp Khuynh Du vừa thở dài nói vừa liếc nhìn Cố Mặc Hi nói "Vậy nên, chắc là em sẽ xin ở lại thôn Dạ Vĩ thêm thời gian nữa thôi, để em nhắn cho giám đốc biết tin này chắc ông ấy vui lắm đây"
Diệp Khuynh Du vừa lấy điện thoại ra, chưa kịp làm gì thì đã bị Cố Mặc Hi giật lấy, biết mình đã thành công trêu chọc Cố Mặc Hi, Diệp Khuynh Du khẽ mỉm cười hỏi "Này, chị lấy điện thoại em làm gì thế ?"
"Ờ thì" Cố Mặc Hi lúng túng nói
"Ờ thì cái gì, chị mau nói đi chứ" Diệp Khuynh Du tiến đến ngồi sát Cố Mặc Hi nói "Hay chị thật sự không muốn rời xa em, nếu đúng vậy thì cứ nói đi không cần phải ngại đâu"
"Không... chị chỉ là..."
Cố Mặc Hi lấp bấp nói
Nhìn dáng vẻ ấy của Cố Mặc Hi, Diệp Khuynh Du càng muốn trêu chọc cô hơn, Diệp Khuynh Du giả vờ tủi thân quay mặt đi nói "Bộ nói ra câu nhớ em khó đến thế sao hay là chị đã không còn yêu em nữa rồi ?"
"Không có, chị thật sự sẽ rất nhớ em đấy" Cố Mặc Hi ôm lấy Diệp Khuynh Du ngọt ngào nói "Chỉ là lúc nảy chị sợ em cười nên... nên không dám nói thôi"
"Ngốc thật sao em lại cười chị được" Diệp Khuynh Du quay người lại đặt hai tay lên má Cố Mặc Hi vui vẻ nói "Chị dễ thương thế này ai mà nở cười chứ"
Cố Mặc Hi mỉm cười đặt lên môi Diệp Khuynh Du một nụ hôn rồi nói "Khuynh Du chị yêu em"
"Em cũng yêu chị" nói xong Diệp Khuynh Du cũng đáp lại Cố Mặc Hi bằng một nụ hôn
Cả hai vui vẻ ôm lấy nhau, một lúc sau Diệp Khuynh Du đứng lên định rời đi thì bị Cố Mặc Hi kéo lại, cái kéo tay bất ngờ khiến cô đã ngã vào lòng của Cố Mặc Hi, Diệp Khuynh Du vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Cố Mặc Hi đã nghiêng người khẽ nói nhỏ vào tai cô "Vậy em đã hết giận chị chưa ?"
"Ờ thì" Diệp Khuynh Du giả vờ suy nghĩ nói
Thấy Diệp Khuynh Du không trả lời Cố Mặc Hi liền bế cô lên, ngỡ ngàng trước hành động của Cố Mặc Hi, Diệp Khuynh Du liền hỏi "Chị bế em đi đâu thế ?"
"Đi về phòng, chị nghĩ em nên làm gì đó để an ủi chị vì sắp tới chị phải ở đây một mình đấy " Cố Mặc Hi cười nói