[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Từ Hogwarts Bắt Đầu Trở Thành Ác Thần -3 - Vòng Xoáy Đầu Tiên Của Tai Họa
Chương 109: Vũ Điệu Của Thanatos Và Lời Thề Máu
Chương 109: Vũ Điệu Của Thanatos Và Lời Thề Máu
Phòng tắm Huynh trưởng ở tầng năm chìm trong một sự tĩnh lặng ma mị, một không gian tách biệt hoàn toàn với thực tại ồn ào và đầy lo âu của lâu đài Hogwarts.
Đêm nay, ánh trăng tròn vành vạnh của tháng Giêng không còn mang màu vàng ấm áp, mà chuyển sang sắc bạc lạnh lẽo, xuyên qua tấm kính màu khổng lồ in hình nàng tiên cá đang ngủ say, đổ xuống mặt nước hồ bơi cẩm thạch một dải lụa lấp lánh như thủy ngân lỏng.
Hơi nước nóng bốc lên nghi ngút, dày đặc như sương mù buổi sớm ở nghĩa địa, mang theo mùi hương của hoa oải hương, muối biển và một chút gì đó ngai ngái của rêu phong ẩm ướt.
Không gian vừa sang trọng, vừa ngột ngạt, tựa như một lăng tẩm tráng lệ dành cho những vị vua chưa băng hà.
Trong làn nước ấy, hai bóng người đang thả mình trôi nổi.
Sự tương phản giữa họ dưới ánh trăng trần trụi gay gắt đến mức đau lòng.
Cedric Diggory tựa lưng vào thành bể bằng đá cẩm thạch trắng.
Hai cánh tay rắn chắc của anh dang rộng, thư thái đặt trên bờ đá.
Dưới ánh trăng bạc, cơ thể của chàng Tầm thủ nhà Hufflepuff hiện lên đẹp đẽ như một bức tượng thần Apollo được tạc từ đồng và nắng ấm.
Những thớ cơ bắp cuồn cuộn, săn chắc, từng đường nét trên cơ thể anh đều toát lên sức sống mãnh liệt, sự hoàn hảo của tuổi mười bảy rực rỡ.
Lồng ngực vạm vỡ của anh phập phồng đều đặn theo nhịp thở, đẩy nhẹ làn nước tạo thành những vòng sóng nhỏ lăn tăn.
Anh nhắm mắt, khuôn mặt điển trai thoáng nét cười bình yên, tận hưởng khoảnh khắc nghỉ ngơi hiếm hoi giữa tâm bão của Giải đấu Tam Pháp thuật.
Đối diện với anh, trôi lơ lửng ở phía bên kia của dải ánh trăng, là Tristan Prewett.
Nếu Cedric là đại diện của Mặt Trời và Sự Sống, thì Tristan là hiện thân của Mặt Trăng và Cái Chết.
Cơ thể cậu gầy gò, làn da trắng bệch đến mức gần như trong suốt dưới ánh sáng bạc, để lộ những đường gân xanh xao và khung xương mảnh khảnh.
Trên tấm lưng gầy và bả vai của Tristan, lờ mờ hiện ra những vết sẹo nhỏ, chằng chịt – cái giá phải trả cho những nghi thức Giả kim và sự thăng cấp đau đớn của con đường Vận Mệnh.
Cậu trông giống như một bóng ma vừa ngoi lên từ đáy hồ Đen, mang theo hơi lạnh của vực thẳm.
Tristan không nhắm mắt.
Cậu đẩy nhẹ gọng kính đọng hơi nước, đôi mắt nâu sẫm nhìn chằm chằm vào Cedric qua làn sương mù mỏng manh.
Mercury, con Niffler của cậu, đang ngồi vắt vẻo trên một vòi nước bằng vàng hình đầu sư tử.
Nó ôm khư khư một bánh xà phòng hình vỏ sò lấp lánh mà nó vừa "chôm" được từ khay đồ dùng của Cedric, đôi mắt đen láy quan sát hai con người bên dưới với vẻ tò mò pha lẫn cảnh giác.
"Em nhìn gì mà kỹ thế, Tristan?"
Cedric đột ngột lên tiếng.
Giọng nói của anh trầm ấm, vang vọng trong không gian rộng lớn, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.
Anh vẫn nhắm mắt, nhưng khóe môi cong lên một nụ cười tinh nghịch.
"Đừng nói là em đang ghen tị với cơ bắp của anh nhé.
Cứ chăm chỉ tập luyện Quidditch đi, ăn uống điều độ vào, em sẽ sớm đô con lên thôi.
Dù sao thì em cũng đang tuổi ăn tuổi lớn mà."
Tristan không cười trước câu đùa đó.
Cậu khẽ khua tay dưới nước, tạo ra những gợn sóng nhỏ lan về phía Cedric, như muốn chạm vào để kiểm chứng sự tồn tại của người đối diện.
"Em không nhìn cơ bắp của anh, Cedric," Tristan đáp, giọng cậu nhẹ bẫng nhưng lạnh lẽo, mang theo âm hưởng của một lời tiên tri không mong muốn.
"Em đang nhìn... cái bóng của anh."
Cedric mở mắt, quay sang nhìn người em khóa dưới cùng trường.
Anh nhận ra sự nghiêm túc bất thường, thậm chí là u ám trong giọng điệu của Tristan.
Anh vuốt nước khỏi mặt, cười xòa:
"Cái bóng?
Trong phòng tắm này á?
Tristan, em lúc nào cũng bí ẩn và triết lý quá mức cần thiết.
Thả lỏng đi nào.
Bài thi thứ hai đã qua rồi, chúng ta còn cả mấy tháng nữa mới đến bài thi thứ ba."
Tristan bơi lại gần hơn.
Linh tính của một Kẻ May Mắn (Lucky One) đang gào thét trong đầu cậu, đau buốt như thể có ai đó đang khoan vào thái dương.
Trong mắt người thường, Cedric Diggory đang tỏa sáng rạng rỡ.
Nhưng dưới cái nhìn "Linh thị" của Tristan, hào quang vàng kim rực rỡ của Cedric đang bị xâm lấn một cách tàn bạo.
Một làn khói xám xịt, mỏng manh như tơ nhện nhưng nồng nặc mùi tử khí, đang quấn chặt quanh cổ chàng trai trẻ, bò trườn trên vai anh như những con giòi vô hình.
Đó là mùi của đất ẩm mới đào, của hoa ly trắng héo úa, và của sự kết thúc đột ngột.
Mùi tử vong trên người Cedric ngày càng nồng nặc hơn so với hồi đầu năm học.
Nếu trước đây nó chỉ là một vệt mờ, thì giờ đây nó đã đậm đặc như một đám mây giông sắp vỡ trận.
Nó báo hiệu rằng "điểm chết" trong định mệnh của anh đang đến rất gần.
"Anh quá rực rỡ, Cedric," Tristan thì thầm, giọng nói gần như bị tiếng nước chảy từ các vòi vàng lấn át.
"Và những thứ quá rực rỡ thường tắt rất nhanh."
Đúng lúc đó, một cơn gió lùa từ đâu đó thổi qua, làm những ngọn nến lung lay, bóng đổ trên tường chập chờn biến dạng.
Tristan nheo mắt lại, tập trung linh tính cao độ vào Cedric.
Và trong một phần nghìn giây, thế giới trong mắt Tristan thay đổi.
Hơi nước bao quanh Cedric bỗng nhiên ngưng tụ lại, tạo thành hình dáng của đôi cánh đen khổng lồ sau lưng anh.
Bức tranh kính màu hình nàng tiên cá phía sau lưng Cedric dường như tan chảy, vặn vẹo.
Nàng tiên cá biến mất, thay vào đó là hình ảnh của Thanatos – Thần Chết trong thần thoại cổ xưa.
Một vị thần khỏa thân, đẹp đẽ một cách bi tráng, đôi cánh đen rũ xuống, tay cầm ngọn đuốc chúc ngược đã tắt ngấm.
Và kinh hoàng thay, khuôn mặt của vị thần Thanatos đó... chính là khuôn mặt của Cedric Diggory.
Cedric đang cười, nụ cười rạng rỡ như mặt trời, nhưng cơ thể anh đã hòa làm một với Thần Chết.
Sự sống và Cái chết lồng vào nhau, tạo nên một vẻ đẹp tuyệt vọng và tàn khốc.
Đây không phải là ảo ảnh.
Đây là sự hiển lộ của Khái Niệm.
Tristan đã vô tình nhìn thấy một góc của "Số Phận" ở dạng nguyên thủy nhất.
"Khụ!"
Một cơn đau xé toạc lồng ngực Tristan.
Cổ họng cậu tanh nồng.
Cậu ho mạnh một tiếng, và lần này, không cần bất kỳ kỹ thuật diễn xuất nào, không cần nước ép cà chua hay mánh khóe của Sequence 8.
Một dòng máu tươi, đỏ thẫm, ấm nóng trào ra từ miệng cậu, nhỏ xuống làn nước hồ bơi trong vắt, loang ra như một bông hoa độc dược nở rộ.
"Tristan!"
Cedric hét lên, nụ cười trên môi tắt ngấm.
Anh lao tới, rẽ nước mạnh mẽ như một con cá kình, đỡ lấy Tristan đang lả đi.
"Em sao thế?
Máu...
Lại là máu!"
Cedric hoảng loạn thực sự.
Cảm giác deja vu (ký ức lặp lại) ập đến, mạnh mẽ và đáng sợ hơn lần ở Tiền sảnh hồi đầu năm.
Lúc đó, Tristan cũng ngã vào lòng anh, cũng ho ra máu, và nói về cái chết.
"Đừng...
đừng động đậy," Tristan thở dốc, tay bám chặt vào bắp tay rắn chắc của Cedric, móng tay cậu bấm sâu vào da thịt anh để tìm điểm tựa.
Cậu cố gắng nuốt ngược vị tanh nồng vào trong, dùng tay quệt ngang miệng.
Máu thật.
Cái giá của việc nhìn trộm đáp án của Tử Thần.
"Em ổn..."
Tristan nói dối, giọng khàn đặc.
Cậu ngước đôi mắt đỏ ngầu lên nhìn Cedric.
Hình ảnh Thanatos đã biến mất, chỉ còn lại chàng trai nhà Hufflepuff đang tái mét mặt mày vì lo lắng.
Cedric không tin.
Anh nhìn vệt máu loang trong nước, rồi nhìn vào ngực Tristan.
Anh đột ngột cúi xuống, chạm tay vào lồng ngực gầy gò của cậu em, kiểm tra nhịp tim.
"Em lại dùng nó, đúng không?"
Cedric gặng hỏi, giọng run rẩy nhưng đầy giận dữ.
"Em lại dùng năng lực tiên tri chết tiệt đó để nhìn trộm tương lai của anh?
Anh đã bảo em đừng làm thế nữa mà!
Em muốn chết à?"
Tristan bật cười, một tiếng cười yếu ớt, chua chát.
"Anh ngốc lắm, Cedric.
Nếu em không nhìn, thì ai sẽ cảnh báo anh?"
Ánh mắt Tristan trượt xuống lồng ngực vạm vỡ của Cedric, nơi có một sợi dây da đen mảnh đang đeo một vật trang sức nhỏ bằng ngà, trông xù xì và thô kệch, hoàn toàn lạc lõng trên cơ thể hoàn mỹ này.
Đó là chiếc bùa Răng Rồng (Dragon's Sleep) mà Tristan đã tặng Cedric hồi đầu năm học, trong cái đêm cậu diễn màn kịch "hộc máu" (bằng nước ép cà chua) để ép anh nhận lấy.
"Anh vẫn đeo nó," Tristan nói khẽ, ngón tay dính máu của cậu chạm nhẹ vào chiếc răng rồng.
Cedric cúi xuống nhìn vật trước ngực, bàn tay to lớn vội vàng nắm lấy chiếc răng rồng như nắm lấy một chiếc phao cứu sinh.
Anh thở hắt ra, cố gắng trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập loạn xạ.
"Tất nhiên là anh đeo.
Em đã dọa anh chết khiếp hồi đầu năm, nhớ không?
Em bảo nó được làm từ sinh mệnh lực của em."
Cedric nhìn Tristan với ánh mắt vừa trách móc vừa thương cảm.
"Em biết không, Cho đã hỏi anh về cái này đấy."
"Cho Chang?"
Tristan nhướng mày, cố gắng điều hòa nhịp thở.
"Ừ," Cedric cười gượng, cố gắng làm không khí bớt căng thẳng.
"Cô ấy ghen.
Cô ấy hỏi cái thứ xấu xí đen sì này là cái gì mà anh lúc nào cũng đeo kè kè, kể cả khi đi hẹn hò.
Cô ấy bảo anh đeo 'tín vật định tình' của một người khác.
Anh đã phải thề thốt là anh không có mối tình bí mật nào với một nam sinh nhà Gryffindor cả, và đây là bùa hộ mệnh cứu mạng anh."
Tristan hừ lạnh, nhưng ánh mắt cậu không có chút gì là buồn cười.
"Cô bạn gái xinh đẹp của anh có trí tưởng tượng phong phú đấy.
Nhưng cô ấy nên lo lắng cho cái mạng của anh hơn là chuyện ghen tuông vớ vẩn."
Cedric buông chiếc răng rồng ra, để nó rơi lại xuống lồng ngực.
Anh nhìn thẳng vào mắt Tristan, vẻ đùa cợt biến mất hoàn toàn.
"Anh biết em lo cho anh, Tristan.
Anh cảm nhận được nó."
Giọng Cedric trầm xuống, chân thành.
"Mỗi lần anh gặp nguy hiểm ở bài thi đầu tiên với con rồng Đuôi Gai, và cả dưới Hồ Đen... anh cảm thấy cái thứ này nóng lên.
Nó thực sự đã bảo vệ anh.
Anh không ngốc, Tristan.
Anh biết cái giá em phải trả để làm ra nó không hề rẻ."
Anh nhìn vệt máu còn dính trên môi Tristan, đau xót.
"Nhưng anh xin em.
Đừng làm tổn thương bản thân mình vì anh nữa.
Anh là đàn anh, anh phải là người bảo vệ em mới đúng."
Tristan im lặng.
Cậu nhìn người con trai trước mặt – quá tốt bụng, quá rực rỡ, quá xứng đáng để sống.
Và chính vì thế, cái chết càng thèm khát anh hơn.
"Nghe này, Cedric," Tristan đột ngột nắm lấy cổ tay ướt đẫm của Cedric, siết chặt.
Lực tay của cậu mạnh đến mức khiến Cedric ngạc nhiên.
"Đây không phải là lời khuyên.
Đây là một lời cảnh báo.
Một mệnh lệnh."
Cậu nhìn sâu vào mắt Cedric, đôi mắt nâu sẫm giờ đây đen thẳm như vực sâu không đáy.
"Bài thi thứ ba.
Chúng ta chưa biết nó là gì.
Có thể là mê cung, có thể là chiến đấu, em không quan tâm.
Nhưng em biết một điều: Đó là nơi Tử Thần đang đợi anh."
"Tristan..."
Cedric định nói gì đó nhưng bị Tristan cắt ngang.
"Anh hứa với em," Tristan gằn giọng, từng từ như đinh đóng vào không khí ẩm ướt.
"Tuyệt đối, tuyệt đối không được tháo chiếc bùa này ra.
Kể cả khi anh nghĩ mọi chuyện đã kết thúc.
Kể cả khi anh đã chạm tay vào chiếc Cúp.
Kể cả khi tiếng nhạc chiến thắng vang lên."
"Sau khi chạm vào Cúp?"
Cedric cau mày, bối rối.
"Tại sao?
Lúc đó cuộc thi đã kết thúc rồi mà?
Anh sẽ là nhà vô địch, hoặc Harry..."
"Đó là lúc nguy hiểm nhất!"
Tristan hét lên, giọng cậu vỡ ra, vang vọng khắp phòng tắm.
"Vận mệnh tàn nhẫn nhất vào lúc con người ta lơ là cảnh giác nhất.
Lúc anh nghĩ mình đã chiến thắng, là lúc anh dễ chết nhất.
Đừng tháo nó ra cho đến khi anh bước ra khỏi nơi đó và nhìn thấy em bằng xương bằng thịt."
Cedric ngẩn người.
Anh chưa bao giờ thấy Tristan kích động đến thế.
Có một nỗi sợ hãi thực sự, trần trụi trong mắt cậu bé này.
Không còn là sự bí ẩn toan tính, mà là nỗi sợ của một đứa em sắp mất đi người anh trai.
Anh nhớ lại hình ảnh Tristan hộc máu vừa rồi.
Nhớ lại những lời cảnh báo đầu năm học.
Cedric mỉm cười.
Một nụ cười dịu dàng, bao dung của đàn anh nhà Hufflepuff.
Anh vươn tay, đặt lên vai Tristan, bóp nhẹ để trấn an cậu.
"Được rồi.
Anh hứa."
Cedric giơ ba ngón tay lên.
"Anh thề danh dự.
Anh sẽ để cái răng rồng xấu xí này dính chặt vào da thịt anh.
Anh sẽ không tháo nó ra, kể cả khi Cho bắt anh tháo, kể cả khi anh đi ngủ.
Anh sẽ giữ nó cho đến khi anh gặp lại em sau bài thi thứ ba."
"Đừng có nói như thể anh sắp đi xa," Tristan gạt tay Cedric ra, quay mặt đi để giấu sự nhẹ nhõm pha lẫn lo âu.
"Và bảo Cho Chang là nếu cô ấy dám động vào đồ của em, em sẽ ếm bùa cho tóc cô ấy rụng sạch đấy."
Cedric phá lên cười, tiếng cười giòn tan, ấm áp xua tan đi phần nào cái bóng của Thanatos vừa ám ảnh tâm trí Tristan.
"Em thật sự rất biết cách dọa người đấy, Tristan.
Được rồi, anh sẽ bảo vệ 'tín vật' này bằng cả tính mạng."
Tristan không cười.
Cậu lặng lẽ bơi về phía mép hồ.
Mercury nhanh chóng nhảy xuống, đưa cho cậu chiếc khăn tắm lớn.
Tristan trèo lên bờ, nước chảy ròng ròng xuống cơ thể gầy gò, run rẩy vì lạnh và vì sự suy kiệt linh tính.
"Đi thôi," Tristan nói, không quay đầu lại.
"Ở đây lâu quá không tốt đâu.
Mùi tử khí...
à nhầm, mùi lưu huỳnh nồng quá."
Cedric nhìn theo bóng lưng gầy guộc của Tristan khuất sau cánh cửa gỗ sồi.
Anh đưa tay lên ngực, nắm chặt chiếc răng rồng.
Nó lạnh ngắt, nhưng anh cảm thấy một dòng hơi ấm kỳ lạ lan tỏa từ nó vào tim mình.
Anh không biết Tristan đã nhìn thấy gì.
Nhưng anh biết một điều: Cậu nhóc Slytherin trong lốt Gryffindor này đã đánh đổi máu của mình để bảo vệ anh.
"Cảm ơn em, Tristan," Cedric thì thầm vào khoảng không trống rỗng.
Bên ngoài cửa sổ, mặt trăng bạc vẫn chiếu sáng lạnh lùng.
Bức tranh kính màu hình nàng tiên cá đã trở lại bình thường, nàng đang chải tóc và hát một khúc ca câm lặng.
Nhưng trong góc khuất của tâm trí Tristan, hình ảnh Thanatos với gương mặt của Cedric vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở tàn khốc rằng ván cờ với Tử Thần chỉ mới bắt đầu, và chiếc đồng hồ đếm ngược đang điểm những tiếng tích tắc cuối cùng.