[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Từ Hogwarts Bắt Đầu Trở Thành Ác Thần -3 - Vòng Xoáy Đầu Tiên Của Tai Họa
Chương 49: Màn Kịch Của Kẻ Tử Vì Đạo Và Lời Tiên Tri Dính Máu
Chương 49: Màn Kịch Của Kẻ Tử Vì Đạo Và Lời Tiên Tri Dính Máu
Đại Sảnh Đường Hogwarts đêm nay rực rỡ và lộng lẫy hơn bất cứ thời điểm nào trong lịch sử ngàn năm của nó.
Hàng ngàn ngọn nến lơ lửng trên trần nhà được ếm bùa để phản chiếu bầu trời đêm đầy sao (đã được dọn sạch mây đen sau sự kiện Hồng Nguyệt), tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, xua tan cái lạnh lẽo ẩm ướt mà đoàn khách phương Bắc mang tới.
Những đĩa vàng khổng lồ tự động xuất hiện, chất đầy những món ăn lạ lẫm và hấp dẫn.
Món súp cá Bouillabaisse của Pháp tỏa hương nghệ tây và hải sản nồng nàn, đặt cạnh những tảng thịt heo hầm xúc xích đen bóng mỡ của Đức, và cả món bánh nướng thận bò truyền thống của Anh quốc.
Tiếng cười nói, tiếng dao nĩa va chạm lanh canh, tiếng cụng ly rộn ràng tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và niềm vui.
Nhưng đối với Tristan Prewett, tất cả những thứ đó là một màn tra tấn.
Cậu ngồi lọt thỏm ở cuối dãy bàn Gryffindor, cách xa sự ồn ào của anh em nhà Weasley.
Trước mặt cậu là một đĩa súp để nguội ngắt.
Tristan đang đau.
Không phải cái đau của vết thương vật lý, mà là sự rệu rã từ tận sâu trong linh hồn.
Cái giá phải trả cho việc "mượn" quyền năng của Nữ Thần Đêm Đen để tạo ra Vật Phong Ấn cấp cao là quá lớn đối với một Sequence 7 non nớt.
Linh tính của cậu cạn kiệt đến mức mỗi tiếng cười lớn của Fred vang lên đều như một mũi kim châm thẳng vào màng nhĩ cậu.
Cơ thể cậu lạnh toát, mồ hôi rịn ra ướt đẫm lưng áo sơ mi, dính dấp khó chịu.
"Phải... phải tìm Cedric," Tristan lẩm bẩm, bàn tay run rẩy cầm lấy một ly nước ép cà chua đỏ thẫm trên bàn.
Cậu không uống, mà chỉ nhìn chằm chằm vào màu đỏ đặc quánh đó.
Cậu cần một cái cớ.
Một cái cớ không thể chối cãi để lôi kéo sự chú ý của Cedric Diggory – người đang ngồi tít đằng kia ở bàn Hufflepuff, tỏa sáng như một vị thần mặt trời trẻ tuổi giữa đám đông.
Nếu cậu chỉ đơn giản đi tới và nói: "Này anh bạn hàng xóm, coi chừng chết nhé", Cedric – với bản tính lạc quan của mình – sẽ chỉ coi đó là một trò đùa quái gở hoặc sự lo lắng thái quá.
Cậu cần một cú sốc.
Một sự kiện tác động mạnh vào tâm lý "người hùng" và lòng trắc ẩn của Hufflepuff.
Tristan đưa ly nước ép lên miệng, ngậm một ngụm lớn nhưng không nuốt.
Cậu giữ thứ chất lỏng đỏ lờ lợ đó trong khoang miệng, cảm nhận vị chua gắt của cà chua lên men.
[Sequence 8: Robot - Kích hoạt]
Điều chỉnh cơ mặt: Tái nhợt 80%.
Mắt: Lờ đờ, giãn đồng tử nhẹ.
Nhịp thở: Nông, gấp gáp.
Trọng tâm cơ thể: Mất cân bằng có chủ đích.
Tristan đứng dậy.
Cả thế giới nghiêng ngả.
Cơn chóng mặt là thật, nhưng cú lảo đảo của cậu là diễn.
"Tristan?"
Neville Longbottom, người duy nhất để ý đến cậu, ngẩng lên với vẻ lo lắng.
"Bồ ổn không?
Trông bồ như xác chết trôi sông vậy."
Tristan không trả lời, chỉ lắc đầu yếu ớt, tay ôm ngực trái (nơi chiếc răng rồng đang nằm), rồi lảo đảo bước ra khỏi hàng ghế.
Cậu di chuyển như một bóng ma giữa bữa tiệc thịnh soạn.
Cậu lách qua đám đông đang chúc tụng nhau, hướng về phía cửa lớn Đại Sảnh Đường.
Cùng lúc đó, nhờ sự quan sát của Lucky One, cậu thấy Cedric Diggory cũng đang đứng dậy.
Có vẻ như anh chàng cần đi vệ sinh hoặc muốn ra ngoài hít thở không khí sau khi bị đám bạn cùng nhà chuốc quá nhiều nước bí rợ.
Thời điểm hoàn hảo.
Tristan bước nhanh hơn, nhưng bước chân xiêu vẹo.
Khi khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại ở khu vực Tiền Sảnh vắng vẻ hơn một chút, Tristan quyết định "thả" cơ thể mình.
Cậu tắt chế độ Robot.
Cơn kiệt sức thực sự ập đến như một cơn sóng thần.
Chân cậu mềm nhũn.
Cậu ngã chúi về phía trước, ngay khi Cedric vừa bước tới.
Không phải một cú ngã bị động.
Tristan ngã có tính toán, hướng thẳng vào lồng ngực vững chãi của chàng Huynh trưởng nhà Hufflepuff.
"Oái!"
Cedric giật mình, nhưng phản xạ của một Tầm thủ Quidditch xuất sắc đã cứu vãn tình thế.
Anh vươn đôi tay rắn chắc ra, đỡ trọn lấy thân hình gầy gò đang đổ ập vào mình.
"Cẩn thận nào!
Ai mà đi đứng..."
Cedric ngừng bặt khi nhìn thấy người trong lòng mình.
"Tristan?"
Giọng Cedric chuyển từ ngạc nhiên sang hoảng hốt.
"Tristan Prewett?
Lạy Merlin, em làm sao thế này?"
Họ biết nhau.
Tất nhiên là biết.
Nhà Prewett (dù chỉ còn mình Tristan ở Anh) và nhà Diggory đều sống quanh vùng Ottery St.
Catchpole.
Họ đã gặp nhau ở Cúp Quidditch thế giới, bố của Cedric – ông Amos – từng vỗ vai Tristan khen ngợi cậu là "một đứa trẻ ngoan, dù hơi lầm lì".
Tristan ngước đôi mắt xám tro mờ đục lên nhìn Cedric.
Cậu bám chặt lấy áo chùng của anh, những ngón tay bấu víu vào vải vóc đến mức đốt ngón tay trắng bệch.
"Cedric..."
Tristan thều thào, giọng nói vỡ vụn.
Và rồi, cậu thực hiện đòn quyết định.
Khụ!
Một tiếng ho khan dữ dội bật ra từ lồng ngực Tristan.
Dòng chất lỏng màu đỏ thẫm (nước ép cà chua cô đặc mà cậu đã ngậm) trào ra từ khóe miệng, nhỏ giọt xuống vạt áo chùng sạch sẽ của Cedric.
Trong ánh sáng lờ mờ của hành lang, nó trông giống máu đến 99%.
"Máu!"
Cedric tái mặt.
Anh chàng Hufflepuff điềm tĩnh thường ngày bỗng chốc hoảng loạn.
Anh siết chặt vai Tristan, đỡ cậu dựa vào tường đá lạnh lẽo.
"Tristan!
Em bị thương ở đâu?
Ai tấn công em?
Anh đưa em đến bà Pomfrey ngay!"
"Không..."
Tristan lắc đầu nguầy nguậy, máu giả vương trên môi khiến nụ cười yếu ớt của cậu trông thê lương và đáng sợ.
"Không kịp đâu...
Cedric... nghe em..."
"Đừng nói nữa!"
Cedric định xốc nách cậu lên.
"Em đang hộc máu đấy!"
"Nghe đi!"
Tristan dùng chút sức tàn, túm chặt lấy cổ áo Cedric, kéo anh cúi thấp xuống.
Ánh mắt cậu rực lên một ngọn lửa điên cuồng và ám ảnh.
"Em đã thấy...
Em đã thấy nó... trong những con số..."
Sự căng thẳng và nghiêm trọng trong thái độ của Tristan khiến Cedric khựng lại.
Anh nhìn đứa em hàng xóm, đứa trẻ mà anh luôn nghĩ là mọt sách và trầm tính, giờ đây đang nhìn anh như thể đang nhìn một người chết.
"Em thấy gì?"
Cedric hỏi, giọng run run.
"Cái chết," Tristan thì thầm, từng từ như đinh đóng vào không khí.
"Màu xanh lục...
Lạnh lẽo...
Và anh... anh đang đứng giữa nó."
Cedric rùng mình.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng anh, không phải do gió lùa từ cửa sổ, mà từ lời tiên tri dính máu này.
Tristan buông một tay ra, thò vào túi áo trong ngực.
Cậu run rẩy rút ra chiếc bùa hộ mệnh – chiếc răng rồng đen tuyền, sần sùi, toát ra hơi lạnh âm u.
"Cầm lấy..."
Tristan nhét nó vào tay Cedric, ép những ngón tay của anh nắm chặt lại.
Máu (nước ép) từ tay Tristan dính sang tay Cedric, tạo nên một sự chuyển giao rùng rợn.
"Cái gì đây?"
Cedric nhìn vật thể đen sì trong tay, cảm nhận được một sức nặng phi lý từ nó.
"Bùa hộ mệnh..."
Tristan thở dốc, tựa đầu vào tường như thể sắp ngất đi lần nữa.
"Em đã làm nó...
Đổi bằng sinh mệnh lực của mình...
để bẻ cong định mệnh."
Cậu đang nói dối (một phần).
Nhưng trong nghệ thuật diễn xuất "Damsel in distress" (Mỹ nhân gặp nạn), sự hy sinh là yếu tố then chốt để tạo ra lòng tin tuyệt đối.
"Tristan..."
Cedric nhìn Tristan với ánh mắt đầy xúc động và kinh hoàng.
Anh nghĩ rằng Tristan đã dùng phép thuật cấm kỵ nào đó để tiên tri cho anh, và giờ đang phải trả giá bằng việc hộc máu.
"Em... sao em lại làm thế vì anh?"
"Vì anh là người tốt, Cedric," Tristan nhắm mắt lại, giọng nhỏ dần như tiếng thì thầm của gió.
"Hufflepuff... trung thành...
Anh không đáng phải chết."
Cậu mở mắt ra lần nữa, nhìn thẳng vào mắt Cedric.
"Hứa với em.
Nếu anh tham gia cái giải đấu chết tiệt đó...
Đeo nó vào.
Đừng bao giờ tháo ra.
Kể cả khi đi tắm, đi ngủ.
Nó sẽ...
'che giấu' anh khỏi lưỡi hái Tử Thần."
Cedric Diggory nuốt nước bọt.
Anh nhìn vệt máu trên môi Tristan, rồi nhìn chiếc răng rồng trong tay mình.
Lý trí nói rằng đây là chuyện mê tín dị đoan.
Nhưng trái tim nhân hậu và trực giác của anh đang gào thét rằng đây là sự thật.
Anh không thể từ chối tấm lòng của một người đã "hộc máu" vì mình.
"Anh hứa," Cedric nói, giọng chắc nịch.
Anh nắm chặt chiếc răng rồng.
"Anh sẽ đeo nó.
Anh thề có danh dự của nhà Hufflepuff."
Tristan thở hắt ra một hơi dài, cơ thể cậu trượt dần xuống theo bức tường đá.
Nhiệm vụ hoàn thành.
Căng thẳng được giải tỏa.
"Tốt quá..."
Cậu lẩm bẩm.
"Giờ thì... anh đưa em đến Bệnh thất được rồi...
Em nghĩ em sắp nôn hết chỗ nước ép cà chua...
à nhầm, máu ra rồi..."
"Cố lên, Tristan!"
Cedric không nghe rõ đoạn "nước ép cà chua", anh vội vàng cúi xuống, luồn tay qua người Tristan và nhấc bổng cậu lên một cách dễ dàng.
Tristan - trong vòng tay vững chãi của Cedric - thầm cảm thán: Đúng là Tầm thủ, khỏe thật.
Cậu gục đầu vào vai Cedric, nhắm mắt lại, hoàn toàn phó mặc cho "người hùng" đưa mình đi.
Mùi hương xà phòng và nắng sạch sẽ từ áo chùng của Cedric trái ngược hẳn với mùi ẩm mốc, đen tối của những nghi thức mà Tristan vừa thực hiện.
Họ di chuyển nhanh qua những hành lang vắng lặng.
"Tristan," Cedric bỗng lên tiếng khi họ đang leo lên cầu thang dẫn đến tháp Bệnh thất.
Giọng anh trầm xuống, đầy suy tư.
"Tại sao lại là anh?
Ý anh là... chúng ta không thân đến thế.
Chỉ là hàng xóm, gặp nhau vài lần."
Tristan hé một mắt.
Câu hỏi này cần một câu trả lời chuẩn xác về mặt tâm lý học để đóng đinh niềm tin của Cedric.
"Bởi vì..."
Tristan thì thầm vào vai áo Cedric.
"Trong thế giới điên rồ này, những người thực sự tốt bụng... luôn là những người chết đầu tiên.
Và em ghét điều đó.
Em ghét những bi kịch được sắp đặt sẵn."
Cánh tay Cedric siết chặt lấy Tristan hơn một chút.
Anh không nói gì thêm, nhưng bước chân anh nhanh hơn, kiên định hơn.
Khi họ đến trước cửa Bệnh thất, bà Pomfrey đang lúi húi sắp xếp lại tủ thuốc.
Bà giật bắn mình khi thấy Cedric đạp cửa bước vào, trên tay bế một học sinh Gryffindor đang rũ rượi.
"Trời đất ơi!
Chuyện gì thế này?"
Bà la lên.
"Cậu ấy hộc máu, thưa bà!"
Cedric đặt Tristan xuống giường một cách nhẹ nhàng nhất có thể.
"Cậu ấy nói cậu ấy bị kiệt sức... do làm phép..."
"Hộc máu?"
Bà Pomfrey cau mày, rút đũa phép ra quét nhanh qua người Tristan.
"Đâu?
Để ta xem."
Bà dùng bùa Scourgify (Tẩy sạch) lên miệng Tristan.
Vệt đỏ biến mất.
Bà đưa đũa phép lên mũi ngửi ngửi.
"Mùi... cà chua?"
Bà Pomfrey nhướng mày, nhìn Tristan đầy nghi hoặc.
Tristan mở to mắt, vội vàng rên rỉ một tiếng đau đớn để đánh lạc hướng: "A...
đầu em...
Nó đau như búa bổ...
Bà ơi, cho em thuốc Giảm đau... và thuốc An thần..."
Bà Pomfrey hừ một tiếng, hiểu rằng thằng nhóc này đang giở trò gì đó, nhưng nhìn sắc mặt tái mét và mồ hôi lạnh toát của cậu, bà biết cơn kiệt sức là thật.
"Được rồi, nằm yên đó.
Uống cái này đi."
Bà đưa cho cậu một cốc độc dược màu tím bốc khói.
Cedric đứng bên cạnh giường, trông vẫn còn lo lắng tột độ.
"Bà ơi, cậu ấy có sao không ạ?
Cậu ấy nói cậu ấy thấy... cái chết..."
"Nó chỉ bị cạn kiệt pháp lực thôi, trò Diggory," bà Pomfrey nói cộc lốc, đẩy Cedric ra ngoài.
"Và có vẻ như nó ăn uống linh tinh nữa.
Giờ thì ra ngoài để bệnh nhân nghỉ ngơi.
Trò cũng nên về Đại Sảnh Đường đi."
Cedric chần chừ một chút, rồi quay sang Tristan.
"Tristan," anh gọi.
Tristan, sau khi uống cạn cốc thuốc đắng ngắt, gật đầu nhẹ với anh.
Ánh mắt cậu đã bớt đi vẻ điên cuồng, trở lại vẻ điềm tĩnh mệt mỏi.
Cedric giơ tay lên, vỗ nhẹ vào vị trí túi áo ngực trái của mình – nơi chiếc răng rồng đang nằm.
Một cử chỉ cam kết thầm lặng.
Rồi anh quay lưng bước đi, để lại cánh cửa Bệnh thất đóng lại sau lưng.
Khi chỉ còn lại một mình trong không gian yên tĩnh nồng mùi thuốc sát trùng, Tristan thả lỏng cơ thể xuống gối.
"Diễn xuất: 10/10," cậu tự nhủ, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo.
"Đúng là Damsel in distress luôn hiệu quả với mấy chàng hiệp sĩ."
Nhưng rồi nụ cười tắt ngấm.
Cậu đưa tay lên trán, nơi cơn đau vẫn còn âm ỉ.
Cậu không hoàn toàn diễn.
Nỗi sợ hãi khi nhìn thấy hào quang tử thần trên người Cedric là thật.
Và sự kiệt quệ này cũng là thật.
Hệ thống LotM hiện lên trong tầm mắt cậu, tỏa sáng xanh dịu trong bóng tối:
[Nhiệm vụ: Cứu rỗi Cedric Diggory] [Trạng thái: Đã thiết lập liên kết định mệnh.] [Vật phẩm "Giấc Ngủ Của Rồng" đã được kích hoạt thụ động.] [Độ thiện cảm của Cedric Diggory: Tăng lên mức "Tin Tưởng Tuyệt Đối".]
"Tin tưởng tuyệt đối à..."
Tristan thở dài, nhắm mắt lại.
"Xin lỗi vì đã lừa anh, Cedric.
Nhưng thà anh tin vào một lời nói dối đẫm máu mà sống sót, còn hơn là chết trong vinh quang rực rỡ."
Bên ngoài cửa sổ, gió đêm rít gào quanh tháp chuông.
Xa xa, trong Đại Sảnh Đường, Igor Karkaroff đang nâng ly chúc mừng, không hề hay biết rằng một quân tốt nhỏ bé trên bàn cờ vừa thực hiện một nước đi thay đổi toàn bộ cục diện.
Và trong bóng tối của phòng sinh hoạt chung Slytherin (nơi phái đoàn Durmstrang tạm trú), cô gái tóc trắng với đôi mắt xám tro lạnh lẽo đang ngồi bên lò sưởi, lật giở một cuốn sách cổ.
Cô ta bỗng dừng lại, ngẩng đầu lên, nhìn về hướng Bệnh thất như thể cảm nhận được một sự thay đổi nhỏ trong trật tự thế giới.
"Một kẻ gian lận," cô ta thì thầm, giọng nói không mang cảm xúc.
"Thú vị."