Chào mừng bạn đến với Diễn Đàn Truyện !

Xin vui lòng Đăng ký hoặc Đăng nhập mới có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn. Việc Đăng ký hoàn toàn miễn phí!

Đăng ký ngay!

Dịch Tiên Võ Truyền Kỳ

  • Tác giả Tác giả admin
  • Ngày gửi Ngày gửi
Dịch Tiên Võ Truyền Kỳ
Chương 520: Chương 520


Diệp Thành đi một mạch về thẳng rừng trúc nhỏ, sau đó vươn vai.  

Nhưng vừa bước vào, hắn đã thấy Tịch Nhan đang ngồi trên bậc thang đá, hai tay ôm gối, cúi đầu không biết đang nghĩ gì.  

Bên kia, Sở Huyên đang ngồi trên ghế đá nhàn nhã nhấp trà.  

Diệp Thành cảm thấy kỳ lạ bèn nhìn Sở Huyên, sau đó mới nhìn sang Tịch Nhan: “Tịch Nhan, con đang làm gì vậy?”  

Thấy Diệp Thành về, Tịch Nhan lập tức đứng bật dậy, tung tăng chạy tới giống như một đứa trẻ, khí chất và tính cách cô bé khá giống với Lạc Hi ở Đan Thành, ngây thơ hồn nhiên, vô tư ngờ nghệch.  

“Sao con chưa đi ngủ?”, Diệp Thành tò mò nhìn Tịch Nhan.  


“Sư phụ, có phải ngày mai người phải đi không?”, Tịch Nhan ngẩng đầu lên, có thể thấy mắt cô bé vẫn còn hơi đỏ.  

“Ừm, sư phụ và sư tổ của con phải đi làm nhiệm vụ”, Diệp Thành mỉm cười, còn không quên nhìn Sở Huyên bên cạnh.  

“Người nói dối”, Tịch Nhan phồng má: “Họ đều nói người đụng đến người không nên đụng, vì thế mới phạt người đến phân điện”.   

“Đừng nghe họ nói linh tinh”, Diệp Thành mỉm cười xoa đầu Tịch Nhan: “Sư phụ và sư tổ con có nhiệm vụ bí mật cần làm, sau khi chúng ta đi các con nên luyện tập thế nào thì vẫn phải luyện như thế nhé. Được rồi, nghỉ ngơi đi”.  

“Sư phụ”, Tịch Nhan lập tức kéo Diệp Thành lại, ngửa khuôn mặt non nớt lên, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn hắn: “Tối nay người có thể ôm con ngủ không?”  


“Con đâu phải trẻ con nữa, ngủ một mình còn sợ à?”  

“Chẳng phải người cũng thường xuyên ôm sư tổ ngủ sao?”, Tịch Nhan chớp chớp đôi mắt to ngây thơ.  

Phụt!  

Thấy hai người như vậy, Tịch Nhan lay cánh tay Diệp Thành: “Sư phụ, Tịch Nhan cũng song tu với người nhé?”  

“Vấn đề này… thôi bỏ đi”.  

“Tại sao ạ?”, Tịch Nhan ngẩng đầu khó hiểu.  

“Ta sợ sư tổ con sẽ bóp chết ta”, Diệp Thành ho khan, sau đó còn liếc Sở Huyên đang hung hăng lườm mình. 
 
Chương 521: Chương 521


“Tịch Nhan, đi nghỉ ngơi đi!”, trừng mắt nhìn Diệp Thành xong, Sở Huyên xoa đầu Tịch Nhan nói.  

Ồ! Cô gái nhỏ khá nghe lời, ngoan ngoãn đi về phòng mình, trước khi đi còn không quên quay đầu lại cười tươi, đôi mắt cong thành hình vầng trăng lưỡi liềm: “Sư phụ, Tịch Nhan sẽ trưởng thành, khi nào trưởng thành con cũng sẽ lên giường cùng người”.  

Nói xong Tịch Nhan cười hì hì, xoay người chạy vào phòng.  

Diệp Thành ở đây đã quỳ rạp xuống đất, hai tay che mặt, giống như đang sám hối sau khi phạm sai lầm vậy: “Con thề với trời là không phải con dạy, ai biết được con bé lại có suy nghĩ đó”.  

“Suy nghĩ này cũng hay đấy!”, Sở Huyên khoanh tay trước ngực bước về phía trước, trên mặt mang theo nụ cười mỉm: “Tịch Nhan lớn lên sẽ là một mỹ nhân tuyệt thế”!  

“Đừng đùa mà, cho dù ném con lên giường thì con cũng không ra tay được!”  


“Nghe ý của ngươi thì đưa ta lên giường, ngươi sẽ ra tay được?”, Sở Huyên nhìn Diệp Thành với vẻ hứng thú.  

“Người thì khác”, Diệp Thành cười toe toét: “Người cứ ba ngày, năm ngày lại đánh con một trận, lên giường xử lý người, cảm giác đó rất tuyệt vời. Mỗi khi nghĩ đến cảnh tượng đó con đều chạy đến chỗ muội muội người nói chuyện cùng cô ấy”.  

“Nếu ta không nghe nhầm thì ngươi mang theo tâm lý trả thù!”, Sở Huyên cười duyên dáng.  

“Người cứ nói thừa, đây là sự thật”.  

“Thật cái đầu ngươi ấy!”, Sở Huyên tức giận lườm hắn: “Ta không có thời gian nói chuyện phiếm với ngươi, chuẩn bị đi! Lập tức xuất phát”.  


“Bây… Bây giờ ạ?”, Diệp Thành thẫn thờ.  

“Bây giờ, ngay lập tức”.  

“Làm gì mà vội vậy ạ?”, Diệp Thành bĩu môi: “Làm như con đang lánh nạn ấy”.  

Ở bên này, Sở Huyên và Diệp Thành đã ngự kiếm bay được hơn mười dặm, họ đang bay về phía Nam.  

“Trước đây khi con làm đệ tử tình báo cho Chính Dương Tông đã từng điều tra về phân điện thứ chín của Hằng Nhạc Tông”, Diệp Thành ngồi lên phi kiếm, tay cầm hồ lô rượu nhâm nhi.  

Ồ?  

Sở Huyên không khỏi quay đầu lại, hứng thú hỏi: “Vậy ngươi nói xem, ngươi đã tra được gì?” 
 
Chương 522: C522: Đệ tử diệp thành bái kiến tiêu sư bá


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương có nội dung bằng hình ảnh

“Không hề đơn giản”, Diệp Thành nói một câu đầy ẩn ý sâu xa: “Trong chín phân điện của Hằng Nhạc Tông, bề ngoài thì phân điện thứ chín là nơi yếu nhất, nhưng dần dần con phát hiện không phải như vậy!”  

“Xem ra công tác tình báo của ngươi cũng không phải vô ích”, Sở Huyên khẽ cười: “Đúng vậy, phân điện thứ chín chẳng những không phải nơi yếu nhất trong chín phân điện của Hằng Nhạc Tông, mà ngược lại chính là nơi mạnh nhất. Nó là chi trưởng của chưởng môn sư huynh, từ ngày đầu tiên huynh ấy làm chưởng giáo Hằng Nhạc đã bắt đầu che giấu nơi đó”.  

“Chi trưởng”, Diệp Thành xoa cằm, tò mò nhìn Sở Huyên: “Không phải nội bộ Hằng Nhạc Tông cũng phân phe phái đó chứ ạ?”  


“Đương nhiên là có rồi”, Sở Huyên hít sâu một hơi: “Năm xưa không ít người tranh giành vị trí chưởng giáo với chưởng môn sư huynh, ai cũng được phân điện ủng hộ. Nhưng cũng may, chưởng môn sư huynh không phụ sự mong đợi của mọi người, giành được ngôi vị chưởng giáo của Hằng Nhạc. Sự thật chứng minh, huynh ấy đúng là một thống soái xứng đáng”.  

“Bây giờ thì con hiểu rồi”, Diệp Thành cảm thán: “Vì sao chưởng môn sư bá phản đối Doãn Chí Bình làm Thánh tử lại bị nhiều người cật lực phản đối như vậy, điều này là do họ không cam lòng vì không được lên làm chưởng giáo năm đó!”  

“Ngươi hiểu được điều này là tốt”, Sở Huyên mỉm cười: “Mặc dù chưởng môn sư huynh là chủ của tông môn, nhưng cũng có rất nhiều chỗ bất lực. Huynh ấy cần phải giữ vững cán cân của mỗi phái, nếu không thể giữ cân bằng thì rất dễ xảy ra chiến tranh nội bộ. Mà mấy ngày nay, vì chuyện của Doãn Chí Bình, sư tôn cũng ngày càng không hài lòng với chưởng môn sư huynh, có lẽ cũng đã có ý định bãi nhiệm vị trí chưởng giáo của huynh ấy, không chỉ sư tôn mà mỗi phe phái đều đang chờ sư huynh phạm sai lầm”.  

“Bề ngoài tĩnh lặng, bên trong dậy sóng! Xem ra làm chưởng giáo của tông môn cũng không dễ dàng!”, Diệp Thành tặc lưỡi.  


“Vậy nên ngươi phải mau chóng trưởng thành, sự tồn tại của ngươi sẽ là con át chủ bài cho chưởng môn sư huynh chống lại những lão bối kia, và duy trì sự cân bằng của các phe phái”.  

“Con hiểu rồi”.

Đến bình minh, phi kiếm của Sở Huyên và Diệp Thành mới đáp xuống một thành cổ rộng lớn.  

“Đệ tử Diệp Thành bái kiến Tiêu sư bá”, Diệp Thành nhanh chóng chắp tay chào.  

[Diendantruyen.Com] Tiên Võ Truyền Kỳ

 
Chương 523: 523: Đệ Tử Của Tình Báo Các


Chủ yếu là vì dạo này hắn khá nổi tiếng, mà mọi người ở đây chưa từng thấy hắn nên đương nhiên tò mò về tin đồn này, bây giờ hắn đã tới phân điện thứ chín, đương nhiên mọi người muốn tới xem diện mạo hắn thế nào.

“Hắn là Diệp Thành à?”, thấy Tiêu Phong đích thân kéo Diệp Thành vào, các trưởng lão hoặc là đệ tử đi qua đều không khỏi ngạc nhiên thốt lên.

“Trông khá đẹp trai đấy chứ!”, một nữ đệ tử nói với giọng say mê.

“Ngày trước hắn đánh bại Huyền Linh Chi Thể, sau đó lại được phong làm Đan Thánh trong đại hội đấu đan, sức chiến đấu không kém hơn ký chủ có độ phù hợp chín phần, không ngờ lại bị đày tới đây, thật không biết mấy lão già đó nghĩ gì!”  
“Sao chúng ta có thể đoán được tâm tư của những người nắm quyền chứ!”, có người trầm ngầm lên tiếng.

Diệp Thành vừa đến phân điện thứ chín đã trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý, thu hút sự chú ý của rất nhiều người.


Tiêu Phong đã đưa Sở Huyên và Diệp Thành vào đại điện, ở đó đã được chuẩn bị sẵn một bàn tiệc rượu cực kỳ thịnh soạn.

Ba người vừa ngồi xuống, Tiêu Phong đã thở dài, vẻ mặt hơi khó coi: “Ta đã nghe chuyện trong tông môn rồi, đúng là đáng hận! Diệp sư điệt cứ ở lại chỗ này đi, Tiêu sư bá sẽ bảo vệ con”.

“Vậy con phải uống với Tiêu sư bá một chén”, Diệp Thành tựa như đã quen, hắn còn tự giác hơn so với tưởng tượng.

“Hầy, ta thích tiểu tử này rồi đấy”, Tiêu Phong cười sang sảng.

“Tiêu sư huynh, tông môn bây giờ không thể sánh được với ngày xưa”, Sở Huyên lo lắng cất lời: “Muội và các sư huynh năm lần bảy lượt khiến sư tôn phải khó xử trên hội trưởng lão, tình hình của chưởng môn sư huynh rất tệ”.

“Theo ta thấy, Hằng Nhạc Tông bây giờ cũng chẳng khác gì trước đây”, Tiêu Phong rót một ly rượu: “Nhìn thì sóng yên biển lặng, nhưng thực ra lại sóng ngầm cuộn trào! Từ trước đến nay đều như vậy, những người kia chưa bao giờ chịu khuất phục, đừng nói là ủng hộ chưởng môn sư huynh, họ không gây phiền phức đã là tốt lắm rồi”.


“Vậy nên họ mới đẩy Diệp Thành tới chỗ huynh trên danh nghĩa trừng phạt”, Sở Huyên nói xong còn đưa mắt nhìn Diệp Thành.

Tên này không hề tỏ vẻ khách sáo, ăn uống vui vẻ, không quan tâm gì.

Mới mấy phút mà hắn đã thử hết một lượt mấy chục món ngon trên bàn, ăn uống chẳng giống ai, cứ như tên nhà quê từ thâm sơn cùng cốc mới ra khiến Sở Huyên hơi xấu hổ.

“Nhưng đều không giải quyết được việc gì”, Diệp Thành cười toe toét: “Khi ấy con chỉ là một con tôm tép thôi”.

“Tôm tép”, Tiêu Phong bất giác nở nụ cười, nhìn Diệp Thành cười rất vui vẻ: “Trước đây là tôm tép, nhưng bây giờ con đã là một con rồng! Có lẽ lúc này Thành Côn đã hối hận rồi đấy!”  
“Tất cả đều là số phận thôi ạ”, Diệp Thành cười khan, nhét một quả linh quả vào miệng.

.

 
Chương 524: 524: Chuyện Này Thì Ta Tin


“Ừm, câu này nói rất đúng”, Tiêu Phong cười ha hả: “Người nào số phận long đong ắt sẽ được trời cao thương xót, những người như vậy đều là rồng phượng trong đám người, cũng giống như con vậy”.

“Tiêu sư bá đừng lấy con ra làm trò đùa mà”.

“Không phải ta lấy con ra làm trò đùa”, Tiêu Phong mỉm cười, vuốt râu: “Vậy chúng ta nói về chuyện áo giáp đi.

Tiêu sư bá của con sinh ra trong gia đình tướng soái, phụ soái trong trí nhớ của ta hầu như không bao giờ cởi bỏ áo giáp.

Ông ấy từng nói, cho dù thống lĩnh tam quân cũng phải chuẩn bị sẵn sàng ra chiến trường bất cứ lúc nào, dù chỉ kéo dài hai ba phút thôi cũng có thể ảnh hưởng đến kết quả trận chiến, vậy nên, bất giác ta cũng có tật xấu này.


Tu sĩ cũng có chiến tranh, hơn nữa còn tàn khốc hơn thế giới người phàm rất nhiều, tu sĩ thế hệ chúng ta cũng phải sẵn sàng ra chiến trường bất cứ lúc nào”.

Diệp Thành nghe thấy những lời này thực sự cảm động.

Mặc dù Tiêu Phong đã cố gắng hết sức che giấu, nhưng Diệp Thành vẫn ngửi được mùi lệ khí rất rõ trên người ông, đó là lệ khí có một không hai được luyện ra từ trên chiến trường, có thể nói Tiêu Phong đã tham gia chiến tranh tu sĩ quy mô lớn không chỉ một lần.

“Tiểu tử à!”, khi Diệp Thành đang im lặng suy nghĩ thì Tiêu Phong đã vỗ nhẹ lên vai hắn, mỉm cười bảo: “Nam nhân phải biết đương đầu gánh vác, nếu không làm gì còn chuyện để kể cho thế hệ sau?”  
“Diệp Thành sẽ luôn ghi nhớ lời dạy của sư bá”, Diệp Thành chân thành gật đầu: “Nếu được, khi nào có chiến tranh giữa các tu sĩ, con mong sư bá có thể cho phép con tham gia, con muốn được rèn luyện”.


Nghe vậy, mắt Tiêu Phong loé lên một tia sáng, ông không trả lời Diệp Thành mà nhìn Sở Huyên: “Sở sư muội, đồ nhi của muội còn khiến ta bất ngờ hơn trong tưởng tượng đó!”  
“Hắn khác người mà huynh”, Sở Huyên nói rồi còn liếc nhìn Diệp Thành.

“Sư phụ, người lại công kích con”.

“Thực ra muội mong hắn được làm một đệ tử bình thường hơn”.

Ra khỏi đại điện, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu sau đó phóng tầm mắt nhìn ra xa.

Không thể phủ nhận thành cổ này quả thực rất rộng lớn, sơn phong không biết bao nhiêu mà kể, mặc dù không thể so với Đan Thành nhưng đại khí cũng rất dồi dào, quan trọng nhất đó là thành cổ này khắc hoạ rất nhiều trận văn, kể cả là hắn khi nhìn vào cũng không khỏi cảm thấy rợn tóc gáy.

.

 
Chương 525: 525: Có Thể Coi Là Như Vậy


“Nơi này không tồi”, Diệp Thành xoa cằm, hắn tìm một nơi đi dạo.

“Hắn là Diệp Thành sao?”, trên đường đi, mỗi lần đi qua các đệ tử khác là Diệp Thành đều bị người ta chỉ trỏ, rất nhiều người khi trông thấy hắn đều tỏ vẻ kính nể và ngạc nhiên.

“Xin chào mọi người”, Diệp Thành tỏ vẻ rất tự nhiên, trên đường đi hễ gặp chư vị trưởng lão hoặc các đệ tử khác hắn đều vẫy tay chào.

“Xin chào”, các đệ tử và trưởng lão ở phân điện thứ chín nhiệt tình hơn trong tưởng tượng của hắn rất nhiều.

Ừm?  
Khi đi qua một vườn hoa nhỏ, Diệp Thành cau mày, hắn nhìn một nữ đệ tử đang vung linh kiếm trong tay, mồ hôi cô gái đầm đìa, sắc mặt tái nhợt, có lẽ vì chân khí bị hao tổn quá nhiều nhưng vẫn cố gắng điên cuồng tu luyện.


Còn Diệp Thành cau mày là vì hắn đã từng gặp nữ đệ tử đó, đây chính là đệ tử của Ngọc Linh Phong.

“Không phải cô ấy chính là nữ đệ tử tên Tiêu Tương bị Doãn Chí Bình làm nhục sao?”, Diệp Thành nheo mắt, trước đó hắn từng nghe nói nữ đệ tử này ở Ngọc Linh Phong, vả lại còn bị đưa tới phân điện thứ chín.

“Chính là cô ấy”, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, từ từ sải bước vào vườn hoa kia.

Cảm nhận có người đi tới, nữ đệ tử kia thu lại kiếm thức, khi thấy Diệp Thành, cô đột nhiên sững người: “Diệp Thành?”  
“Xem ra Tiêu Tương sư tỷ biết ta?”.

“Ta từng gặp đệ ở Hằng Nhạc Tông”, Tiêu Tương mỉm cười nói.

“Sư tỷ, tỷ tu luyện không màng tới mạng sống như vậy sẽ làm hại tới căn cơ đấy”, Diệp Thành nói, sau đó lật tay lấy ra một bình linh dịch đưa cho Tiêu Tương.


“Từ khi bọn họ đưa ta tới phân điện thứ chín ta đã quên thế nào là mệt, thế nào là đau rồi”, nữ đệ tử nói với đôi mắt vô hồn, giọt nước mắt uất ức tủi nhục lăn dài trên má.

“Thù”, Diệp Thành đưa mắt nhìn qua khe tóc trên đầu của Tiêu Tương mới thấy có khắc một chữ “thù”.

“Nghe…nghe nói đệ đã đại chiến với người đó?”, Tiêu Tương mím môi.

Diệp Thành gật đầu, hắn cũng biết “người đó” trong câu nói của Tiêu Tương là ai, “do thực lực của đệ chưa đủ mạnh nên chưa thể tiêu diệt tên cẩu tạp chủng như hắn”.

“Vậy nên đệ mới bị đày tới đây phải không?”, Tiêu Tương nhìn Diệp Thành hoài nghi.

“Có thể coi là như vậy”, Diệp Thành xoa đầu mũi.

.

 
Chương 526: 526: Nghe Nói Ngươi Đánh Đấm Giỏi Lắm


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


“Tông môn thế này thật khiến người ta phải đau lòng”, Tiêu Tương cười một nụ cười thê thảm.

“Sư tỷ đừng buồn”, Diệp Thành vội an ủi: “Cũng không phải tất cả mọi người đều như vậy, giống như chưởng môn sư bá, luôn luôn nghĩ cách đòi lại công bằng cho mọi người, nhưng hãy cho chưởng môn sư bá một thời gian, mặc dù sư bá là chưởng giáo nhưng cũng bị kiểm soát”.

“Ta hiểu”, ánh mắt Tiêu Tương càng thâm trầm.

“Cho nên chúng ta phải sống cho thật tốt”, Diệp Thành cười nói: “So với tuyệt vọng thì chúng ta phải sống có hi vọng, phải có niềm tin rồi sẽ có một ngày chúng ta sẽ sát phạt quay về”.

“Ta tin như vậy”, Tiêu Tương gật đầu dứt khoát, lòng trỗi dậy ý chí.

“Đây là lời mà Ngọc Linh sư thúc nhờ đệ chuyển lời cho tỷ”, phía này, Diệp Thành đã lật tay lấy ra một cái túi đựng đồ, thực ra đây là lý do mà hắn tự tìm ra mà thôi, Đông Phương Ngọc Linh của Ngọc Linh Phong căn bản không biết bọn họ phải tới phân điện thứ chín, nghĩ đi nghĩ lại hắn vẫn quyết định lấy danh nghĩa của Ngọc Linh sư thúc để an ủi.

“Cảm ơn đệ”, Tiêu Tương nhận lấy túi đựng đồ, nước mắt của cô rơi lã chã trên túi.


Haiz!
Thấy Tiêu Tương như vậy, Diệp Thành bất giác thở dài.

Hắn không muốn khiến Tiêu Tương trở nên đáng thương hơn, với thực lực của cô thì vĩnh viễn không thể giết nổi Doãn Chí Bình nhưng hắn tin rằng dù là hi vọng mong manh, khi đương đầu với tuyệt vọng vẫn có vô số khả năng xảy ra.

“Đây này, đây này”, đột nhiên nhiều đệ tử chạy vào nắm lấy cánh tay Diệp Thành.

“Gì vậy chứ?”, Diệp Thành giật mình.

“Nghe nói huynh đánh rất giỏi, Hùng ca của chúng ta muốn tìm huynh cọ sát”, mọi người nhoẻn miệng cười, không quan tâm Diệp Thành có đồng ý hay không, cứ thế kéo hắn ra ngoài.

“Ôi trời”.


Đoàn người hô hào kéo Diệp Thành tới sân tập võ của điện chủ phủ, có lẽ vì nghe nói Diệp Thành muốn cọ sát với đệ tử của phân điện thứ chín nên rất nhiều người chạy tới xem.

Mới sáng sớm, sân luyện võ khổng lồ đã chật kín người, cả đám người dày đặc chúm chụm nhau khắp ba tầng từ trong ra ngoài.

Phía này, những đệ tử kéo theo Diệp Thành đã thả hắn ra, sau đó còn không quên chỉ vào một người ở trung tâm của sân luyện võ, cười hi hi: “Này, đó chính là Hùng Ca của chúng ta”.

Không cần bọn họ nói thì Diệp Thành cũng đã nhìn thấy vả lại còn nuốt nước bọt cái ực: “Cũng thật là…”
Không thể trách bọn họ như vậy chỉ vì người tên Sơn Hùng kia trông cũng thật vạm vỡ, cơ thể phải cao hai trượng, cao to lực lưỡng với cơ bắp cuồn cuộn đầy sức mạnh, điều đáng nói hơn cả là đôi mắt của hắn giống như cái chuông đồng sáng loáng.

Không biết vì sao mà Diệp Thành cảm thấy đứng trước mặt Sơn Hùng mình giống như một đứa trẻ, một cái bạt của tên kia cũng đủ khiến hắn bay lên trời rồi.

“Nghe nói ngươi đánh đấm giỏi lắm”, Sơn Hùng khẩy mũi nhìn Diệp Thành, giọng nói cất cao lên: “Vừa hay ta cũng đánh đấm giỏi đấy, cho nên muốn tìm ngươi so tài”.

“Ôi trời, ta còn chưa kịp chuẩn bị mà”, Diệp Thành lớn giọng mắng chửi, hắn nhanh chóng né tránh, hắn vừa bước đi thì vị trí mà hắn đứng trước đó đã bị nhát kiếm của Sơn Hùng chém vào để lại cả cái rãnh sâu.

[Diendantruyen.Com] Tiên Võ Truyền Kỳ
.

 
Chương 527: C527: Linh thiên phá thuẫn


Rầm!  

Vút một tiếng kiếm chém xuống, trên mặt đất lại lần nữa thêm vết rãnh sâu.  

Khí lực thật sự không hề vừa, Sơn Hùng vung thanh trọng kiếm khiến không trung vang lên những âm thanh vút vút, vả lại điều kì lạ đó là trên thanh trọng kiếm của hắn còn có lôi điện bao quanh.  

Vù!  

Phía này, Diệp Thành đã lấy ra kiếm Thiên Khuyết, Sơn Hùng thấy vậy thì tiến lên trước, hắn vung kiếm chém xuống.  

Diệp Thành không lùi mà tiến, hắn nhếch miệng lộ hàm răng tinh, một kiếm được vung ra địch lại với nhát kiếm vừa rồi của Sơn Hùng.  


Bang!  

Âm thanh tiếng kim loại va vào nhau vang lên, Sơn Hùng không hề di chuyển, còn Diệp Thành đã bị bật bay đi, khi đáp đất, dấu chân hắn còn hằn vết lõm sâu trên mặt đất.  

“Cơ thể tên này cũng thật là rắn rỏi”, Diệp Thành chỉ cảm thấy cánh tay tệ dại, hắn tặc lưỡi.  

Linh thiên phá thuẫn!  

Sơn Hùng lại lần nữa vung kiếm vả lại trên thanh trọng kiếm còn có lôi điện roẹt qua.  

Thấy vậy, Diệp Thành vung kiếm qua đầu.  


Keng!  

Nhát kiếm của Sơn Hùng cứ thế chém vào thanh Thiên Khuyết, kể cả với thực lực của Diệp Thành cũng suýt chút nữa bị nhát kiếm vừa rồi của Sơn Hùng ghì tới mức nửa quỳ dưới đất.  

“Cũng có dũng khí đấy”, Diệp Thành mỉm cười, khí huyết trong cơ thể sục sôi, hắn cứ thế sát phạt tới.  

“Ta từng nghiên cứu thì đó là huyết mạch của tộc người Man chưa được thức tỉnh”, Tiêu Phong cười nói: “Hắn là một tên hành khất ta đưa về từ đường cổ Dương Quan”.  

“Lúc đó hắn mới cao chừng này”, nói rồi Tiêu Phong không quên dùng tay mô tả, lời nói còn mang theo vẻ tấm tắc: “Ai ngờ sức ăn của hắn lại hơn người, hắn không dùng bát ăn cơm mà dùng chậu, vả lại có vẻ như không biết no là gì, lúc mười tuổi hắn đã cao hơn ta rồi, điều đáng nói đó là cơ thể của hắn rắn rỏi nhất trong những người cùng trang lứa mà ta gặp”.  

“Xem ra nơi này của Tiêu sư huynh đúng là ngoạ hổ tàng long”, Sở Huyên cười nói.  

“Có điều so với Diệp Thành của muội thì tên đó còn kém xa”, Tiêu Phong cười bất lực. 
 
Chương 528: C528: Ta cũng dùng


“Câu này thì muội tin”, Sở Huyên day trán: “Có thể đánh ngang bằng với kí chủ có độ hoà hợp chín phần thì có lẽ trên phong vân bảng của Đại Sở khó có thể tìm được đối thủ với hắn”.  

Rầm!  

Khi cả hai đang nói chuyện thì trên sân luyện võ, Diệp Thành và Sơn Hùng đã lần lượt bỏ binh khí xuống, cứ thế tay không ra trận.  

Huyền quang ấn!  

Man động bát hoang!  

Rầm! Bịch!  

Một chiêu mạnh mẽ được tung ra, cả hai đều bị bật lùi về sau, Diệp Thành không quên vặn vặn tay, hắn cảm thấy đau đớn vô cùng.  


“Huyết mạch thật dị thường”, Diệp Thành âm thầm mở Tiên Luân Nhãn, hắn chăm chú nhìn Sơn Hùng, có vẻ như hắn có thể nhìn thấu sức mạnh kinh người trong huyết mạch của Sơn Hùng, sức mạnh đó thần bí mà cổ xưa, huyết mạch càng khiến hắn có cảm giác bị đè nén.  

“Huyết mạch của tộc người Man”, trong thần hải của Diệp Thành vang lên giọng nói khàn khàn của Thái Hư Cổ Long.  

“Bát tộc ở thời Viễn Cổ, không ngờ còn có người còn sống”, Diệp Thành tặc lưỡi: “Chẳng trách mà da hắn dày như vậy”.  

Roẹt! Roẹt!  

Khi cả hai đang nói chuyện thì cơ thể Sơn Hùng ở phía đối diện đã có sự thay đổi dị thường, trên vai hắn xuất hiện những mang vân cổ xưa bằng tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy, vả lại trên cơ thể còn có lôi điện roẹt qua, đây là biểu hiện cơ thể mạnh mẽ tới một mức độ nhất định.  

Khí chất của Sơn Hùng thay đổi nên khí huyết toàn thân tăng lên nhanh chóng với luồng khí man hoang, mái tóc đen nhánh của hắn tung bay.  


Bịch! Sau tiếng bước chân của Sơn Hùng đạp vào mặt đất, hắn vung bàn tay to bằng cả dẻ quạt và tung ra một chưởng.  

Gừ!  

Tiếng rồng gầm vang lên, từng đạo long ảnh gào thét.  

Hàng long?  

Lần này đến lượt Sơn Hùng tỏ vẻ bất ngờ. Mặc dù hắn ngờ nghệch nhưng không hề ngu ngốc, chỉ cần nhìn là biết Diệp Thành đang thi triển bí pháp gì.  

Gừ! Rầm!  

Khi hắn còn đang cảm thấy bất ngờ thì hai đạo Hàng Long long ảnh đã va chạm vào nhau vang lên tiếng động rầm trời.  

Tiếp tục! 
 
Chương 529: C529: Thực lực của tên tiểu tử này quá mạnh


Sơn Hùng lấy hơi, hắn lại lần nữa vung tay tạo ra một đạo long ảnh, vả lại đạo long ảnh này còn to hơn trước.  

Lại nữa à?  

Diệp Thành hắng giọng, hắn dứt khoát dùng Hàng Long đấu lại với Hàng Long.  

Gừ! Gừ! Gừ! Gừ!  

Sau đó tất cả mọi người đều phải bịt chăt tai, vì Diệp Thành và Sơn Hùng liên tục chèn ép nhau, không ngừng tung chưởng, ngươi một đạo, ta một đạo khiến cho sân luyện võ khổng lồ liên tiếp vang lên những âm thanh chấn động, có thể trông thấy từng đạo long ảnh đang uốn lượn và gầm thét khiến người ta nhìn mà hoa mắt.  


“Hai tên này đang thi gan sao?”, bên rìa sân luyện võ, một hàng bốn người phải tặc lưỡi.  

Nếu nhìn kĩ thì bốn người này chẳng phải là thiếu chủ Ly Chương của Bắc Hải thế gia, thiếu thành chủ Trần Vinh Vân của Chú Kiếm Thành, thiếu chủ Huyền Thiên thế gia Vi Văn Trác và và Thánh tử Thất Tịch Từ Nặc Nghiên.  

Còn mấy người ở Bắc Sở vì sao lại xuất hiện ở Nam Sở thì đương nhiên là vì tới đây cùng sứ mệnh.  

Từ khi biết Diệp Thành bị phái tới phân điện thứ chín, gia tộc đứng sau bọn họ lần lượt phái bọn họ tới đây, mục đích là vì muốn lôi kéo Diệp Thành, theo bọn họ thấy Hằng Nhạc Tông không coi trọng Diệp Thành nữa nên mới đẩy hắn đi, nhưng gia tộc như bọn họ lại coi Diệp Thành là bảo bối.  

“Ta nói này, ba người có cần về trước không?”, Trần Vinh Vân hất đầu sau đó không quên vuốt tóc: “Về Diệp Thành thì Chú Kiếm Thành của ta nhất định phải có được hắn”.  


“Ngươi đừng có mơ”, Từ Nặc Nghiên liếc nhìn Trần Vinh Vân: “Mĩ nữ trong gia tộc ngươi nhiều bằng Thất Tịch Cung của ta không?”  

“Nếu như hắn thích mĩ nữ thì dễ dàng với ta rồi”, Ly Chương gãi tai.  

“Quan trọng nhất vẫn là người nhằm vào Diệp Thành không phải chúng ta, còn có Đan Thành, có hai tông ở Nam Sở, các thế gia lớn, một điện ở Bắc Sở có lẽ cũng phái người tới rồi”, Trần Vinh Vân than thở.  

“Không phải có lẽ mà là chắc chắn”, Vi Văn Trác xoa cằm: “Thực lực của tên tiểu tử này quá mạnh”.  

“Hay là bốn người chúng ta oẳn tù tì đi, ai thua người ấy rút”, Trần Vinh Vân toét miệng cười.  

Nghe vậy, ba người còn lại nhất loạt quay đầu lại nhìn Trần Vinh Vân từ đầu tới chân, ánh mắt đó như thể đang nhìn một tên ngốc vậy.
 
Chương 530: 530: Vậy Thì Hơi Tiếc


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Rầm! Bịch!  
Trên sân luyện võ rộng lớn, sau hai tiếng động vang lên, xung quanh chìm vào im lặng.

Lại nhìn sang Sơn Hùng và Diệp Thành, hai tên này ngồi phịch xuống đất, khoát tay thật lực: “Không đánh nữa, không đánh nữa”.

“Đây…đây là sao?”, những người xem trận chiến cảm thấy khó hiểu.

“Nhìn đến mức ta hoa cả mắt rồi”, đã có người dụi mắt: “Cứ thế quan sát bọn họ tung bí thuật long hình bạt mạng, đánh qua đánh lại cả tiếng đòng hồ rồi”.


“Đây là lần đầu tiên ta thấy Hùng ca ca mạnh tay như vậy”.

“Không mạnh cũng không được”, có người ho hắng: “Tên Diệp Thành đó có phải là đệ tử bình thường đâu, đánh bại cả Huyền Linh Chi Thể, còn ngang bằng với kí chủ có độ hoà hợp chín phần, nếu đánh tiếp nữa thì khả năng cao là huynh ấy sẽ thua”.

“Cái này thì ta tin”, rất nhiều người gật đầu: “Ta chưa thấy Diệp Thành dùng hết sức”.

“Ngươi cũng được đấy”, phía này, Sơn Hùng đã gật đầu, một người dai sức và khoẻ mạnh như hắn cũng phải giơ ngón tay cái lên tán thưởng Diệp Thành: “Xem ra ngươi có thể đánh bại Huyền Linh Chi Thể, có thể đánh ngang bằng với kí chủ cũng là đương nhiên”.

“Đó là do huyết mạch của ngươi còn chưa thức tỉnh thôi”, Diệp Thành lấy ra vò rượu trút vào miệng: “Ngươi là người đầu tiên ta thấy khoẻ nhất trong những người cùng trang lứa, huyết mạch của ngươi mà thức tỉnh thì ngươi còn mạnh hơn nữa”.


“Vậy sao?”, Sơn Hùng gãi đầu cười nói.

“Ta hỏi ngươi một chuyện”, Diệp Thành cầm vò rượu đã uống cạn nhìn Sơn Hùng: “Đại Sở này còn có tộc người Man của ngươi không?”  
“Ta không nhớ”, Sơn Hùng lắc đầu: “Ta chỉ nhớ khi sư tôn đưa ta về đây thì ta mới bốn tuổi”.

“Vậy thì hơi tiếc”, Diệp Thành xoa cằm, không biết đang suy tính điều gì.

“Sao ngươi lại thông thạo những chiêu thức của tộc người Man?”, Sơn Hùng bất giác nhìn Diệp Thành.

“Đi thôi, tới nơi khác nói chuyện”, Diệp Thành nhảy dựng lên, trước khi đi còn không quên vỗ vai Sơn Hùng: “Quay về ta kể cho nghe”, thế rồi Diệp Thành cứ thế chạy đi.

[Diendantruyen.Com] Tiên Võ Truyền Kỳ
.

 
Chương 531: 531: Nói Hàm Hồ Ta Tới Đây Để Cọ Sát Mà”


Tuy nhiên mấy người phía Vi Văn Trác về cơ bản đều bảo trưởng lão ở bên ngoài đợi, có lúc giữa các hậu bối vẫn dễ nói chuyện hơn, để cho những lão bối xen vào lại không hay.

Cho nên bốn gia tộc mỗi gia tộc ba trưởng lão đều bị mười hai trưởng lão cùng Tiêu Phong và Sở Huyên kéo ra ngoài uống trà.

“Ta nói này các vị đạo hữu, lôi kéo gì mà tới cả Hằng Nhạc Tông ta vậy, như vậy có tốt không?”, Tiêu Phong lên tiếng.

“Tiêu Phong đạo hữu nói đùa rồi”, trưởng lão của Bắc hải thế gia cười trừ: “Chúng ta cũng chỉ là chấp hành mệnh lệnh của gia tộc mà thôi”.

“Nói vậy thì hôm nào đó ta cũng phải tới gia tộc các vị lôi một đệ tử bảo bối tới đây mới được”, Tiêu Phong nói ý tứ: “Xong xuôi ta sẽ nói với mọi người về mệnh lệnh của các lão bối”.


Nghe vậy, Sở Huyên ở bên bất giác nhấp ngụm trà, cô không ngờ Tiêu Phong với khuôn mặt nghiêm túc khi trêu đùa lại thú vị như vậy.

“Thế nhưng Tiêu Phong đạo hữu này, lần này Hằng Nhạc Tông của ông làm vậy quả thực cũng không hợp lý”, trưởng lão của của Thiên Huyền thế gia tặc lưỡi: “Tên Diệp Thành đó có thực lực thế nào chứ, sao nói đi đày là đi đày được chứ? Mọi người làm như vậy rõ ràng là muốn bài trừ Diệp Thành, các vị đã muốn đẩy hắn đi thì chúng ta không ngại thử vận may của mình”.

“Ta hiểu, ta hiểu”, Tiêu Phong cười nói: “Cho nên chúng ta không can dự vào, nếu Diệp Thành đi chúng ta sẽ không ngăn cản”.

“Có câu này của Tiêu đạo hữu chúng ta yên tâm rồi”, nữ trưởng lão của Thất Tịch Cung cười đáp.


“Ta nói này, các vị muốn lôi kéo đệ tử của ta thì ít nhất cũng phải hỏi người làm sư phụ như ta đã”, Sở Huyên nói một câu khiến tất cả các vị trưởng lão kia đều phải ái ngại.

“Sở Huyên đạo hữu, nếu như muốn thì có thể đi cùng chúng ta, chúng ta cũng rất hoan nghênh”, trưởng lão của Chú Kiếm Thành cười nói.

“Đừng đánh trống lảng”, Trần Vinh Vân lên tiếng vả lại còn hất đầu vuốt tóc, nói: “Chúng ta tới đây đều có thành ý, ngươi nói chuyện kiểu này đúng là vô vị”.

“Đúng vậy, trong bốn gia tộc chúng ta ngươi chọn lấy một gia tộc đi”, Ly Chương cười nói.

“Chúng ta có thể đảm bảo đầy trách nhiệm với ngươi, cho dù ngươi tới gia tộc nào thì cũng đều tốt hơn ở Hằng Nhạc Tông”, thánh nữ Thất Tịch Từ Nặc Nghiên lên tiếng và nở nụ cười động lòng người: “Có điều ta vẫn nhấn mạnh với ngươi, ngươi nên chọn Thất Tịch Cung, ít nhất thì sau này tìm vợ cũng không phải đau đầu”.

“Ta hiểu, ta hiểu”, Diệp Thành cười đáp: “Nhưng có thể cho ta thêm thời gian suy nghĩ không?”.

 
Chương 532: Chương 532


“Được chứ”, mấy người phía Vi Văn Trác nhìn nhau, mặc dù Diệp Thành nói khéo léo nhưng bọn họ rất thông minh, hắn nói suy nghĩ nhưng về cơ bản là khước từ rồi.

“Những gì nên nói chúng ta đều nói rồi, lựa chọn thế nào là do ngươi, chúng ta không ép, dù ngươi có đồng ý hay không thì sau này chúng ta cũng là bằng hữu”, bốn người lần lượt đứng dậy vả lại còn lấy ra một tấm lệnh bài trong ngực áo: “Bao giờ nghĩ thông rồi thì cầm lệnh bài này tới tìm chúng ta, chúng ta lúc nào cũng chào đón ngươi”.

“Nhất định rồi”, Diệp Thành nhận lấy bốn tấm lệnh bài cất vào túi đựng đồ.

“Đi thôi”, bốn người thong dong bước ra khỏi lầu các.

Phù!  
Sau khi tiễn bọn họ rời đi, Diệp Thành mới thở phào một hơi, hắn ngồi khoanh chân dưới một gốc cây linh quả chính giữa khu vườn.

Thế rồi, trong cơ thể hắn vang lên từng âm thanh rắc rắc của tiếng xương cốt va chạm vào nhau.


Trong lúc này, Tiêu Phong và Sở Huyên mấy lần tới đây, thấy Diệp Thành đang tu luyện thì không làm phiền hắn nữa.

Mãi tới trưa mới có một đệ tử ở phân điện thứ chín dẫn theo một người mặc bộ y phục trắng tới tiểu viên mà Diệp Thành ở.

Người mặc bộ y phục này phong độ ngời ngời, trên hông còn đeo một bình hồ lô rượu, trông có chút khí chất của Tạ Vân nhưng cũng mang theo sự nho nhã của Đoàn Ngự, giống như tửu đồ lại giống như thư sinh.

Người này, nếu nhìn kĩ thì há chẳng phải là Lăng Tiêu, thiếu chủ ở địa điểm cá cược tại Đan Thành sao?
Thấy Lăng Tiêu đi tới, Diệp Thành vươn vai, mặc dù hắn cảm thấy có phần bất ngờ nhưng lại không thể hiện thái độ cho lắm.

Vả lại hắn không cần đoán cũng biết Lăng Tiêu tới đây có mục đích gì, chắc chắn giống mấy người phía Vi Văn Trác, Từ Nặc Nghiên, thế lực đứng sau hắn đương nhiên cũng nhận được tin Diệp Thành bị đẩy tới đây.

“Hạo Thiên Trần Dạ, Đan Trung Chi Thánh”, Lăng Tiêu mỉm cười, “thật khiến ta phải bất ngờ, ngươi còn có thân phận cao đến thế”.


“Không phải huynh cũng tới để lôi kéo ta chứ?”, Diệp Thành lấy ra vò rượu đưa cho Lăng Tiêu.

“Không giấu gì diệp huynh, quả đúng là như vậy”, Lăng Tiêu nhận lấy vò rượu nhưng lại cười bất lực: “Có điều ta biết, khả năng này gần như bằng không, thế nhưng vì mệnh lệnh của gia tộc nên ta không thể không tới, cũng tiện thể tới thăm cố hữu”.

“Vậy mới đúng chứ”, Diệp Thành cười nói, hắn nghe lời bộc bạch của Lăng Tiêu mà cảm thấy dễ chịu.

“Ngươi có vẻ rất quan tâm tới người ta?”, Diệp Thành nhìn Lăng Tiêu với vẻ mặt hứng thú.

“Vừa nãy khi đi qua ta vô tình nhìn thấy”, Lăng Tiêu cười nói: “Ta đang nghĩ là mối thù sâu đậm tới cỡ nào mới khiến cho một nữ tử tự không màng tất cả mà tự huỷ đi dung nhan của mình như vậy”.

“Để ta đoán xem”, Diệp Thành xoa cằm: “có lẽ ngươi thích Lăng Tiêu sư tỷ rồi phải không?”  
“Nói hàm hồ”.

.

 
Chương 533: Chương 533


“Ta không nói hàm hồ”, Diệp Thành nhìn Lăng Tiêu với vẻ mặt nghiêm túc: “Ta nói cho ngươi biết, tên của đứa bé của hai người trong tương lai là gì ta đã nghĩ xong rồi.

Lăng Tiêu, Tiêu Tương, nếu đứa trẻ là con trai thì đặt tên là Lăng Tiêu Hướng, nếu là con gái thì đặt tên Lăng Tiêu Hương, thế nào?”  
“Diệp huynh, ta không dễ gì mới tới đây một chuyến, huynh đừng nói chuyện kiểu này được không?”, Lăng Tiêu bất giác chép miệng.

“Được rồi, được rồi”, Diệp Thành dốc rượu vào miệng nói tiếp: “Có điều nói thật, Lăng Tiêu sư tỷ là người có tâm sự, nếu không có ý với người ta thì đừng gợi gì cho người ta hết, mang hi vọng cho người ta rồi thì ngươi phải chuẩn bị cùng người ta rửa hận”.

“Ngươi càng nói càng đi xa đấy”, Lăng Tiêu bĩu môi.

“Không đi xa chút nào cả”, Diệp Thành liếc nhìn Lăng Tiêu: “Cái gọi là người ngoài cuộc bao giờ cũng sáng suốt hơn người trong cuộc ngươi hiểu rõ hơn ai hết phải không? Cho nên đừng cố tình nghe ngóng thông tin về một nữ tử, như vậy sẽ sẽ để lộ ra những thứ mà ngươi không nhìn thấy được nhưng ta lại nhìn thấy được có tình ý trong đó”.


“Câu này ngươi nói đúng thật là, ta chỉ cảm thấy tò mò về chữ khắc trên đầu cô ấy thôi”, Lăng Tiêu nói rồi không quên liếc nhìn khu tiểu Uyển sát kề.

“Có lẽ là ta nghĩ nhiều rồi”, Diệp Thành lại trút rượu vào miệng, trong lúc đó hắn không quên liếc nhìn Lăng Tiêu ở bên, tên này chốc chốc lại nhìn khu tiểu Uyển một lần.

“Đúng là đến sớm không bằng đến đúng lúc”, ngay sau đó, bên ngoài tiểu viên lại có người đi vào, nếu nhìn kĩ thì đây chính là Thượng Quan Bác của nhà Thượng Quan ở Đông Nhạc và Tư Đồ Tấn của nhà họ Tư Đồ ở Tây Vực, cả hai người này lúc nào cũng đi với nhau.

Thấy Thượng Quan Bác và Tư Đồ Tấn, Lăng Tiêu vội đứng dậy: “Lăng Tiêu bái kiến hai vị tiền bối”.

“Người của nhà họ Lăng?”, thấy miếng ngọc bài trên hông của Lăng Tiêu, Thượng Quan Bác khẽ nhướng mày.


“Nhà họ Lăng cách nơi này cũng không phải là gần”, Tư Đồ Tấn tặc lưỡi, “đúng là có nghị lực”.

“Hai vị tiền bối không phải từ đường xa tới đây để khen con chứ ạ?”, Diệp Thành ho hắng nói.

“Được rồi, chúng ta đến để lôi kéo đấy”, cả hai người rất thẳng thắn, nói một câu khiến Diệp Thành phải tặc lưỡi.

“Diệp Thành, ngươi đi theo chúng ta nhé”, Thượng Quan Ngọc Nhi lên tiếng, cô nhìn Diệp Thành bằng khuôn mặt mang theo hi vọng: “Ở nhà Thượng Quan ta sẽ không bài trừ ngươi đâu, dù sao thì cũng tốt hơn ở Hằng Nhạc Tông”.

“Ta không đi”, Diệp Thành lắc đầu như trống bỏi: “Ta sợ cha cô đánh ta”.

.

 
Chương 534: 534: Lí Do Này Không Chê Được


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


“Ngươi đừng có lúc nào cũng nói câu này được không? Ta nói chuyện nghiêm túc với ngươi đấy”, Thượng Quan Ngọc Nhi trừng mắt với Diệp Thành.

“Vậy để ta nghĩ vài ngày đã”, Diệp Thành cười trừ.

“Còn nghĩ gì nữa chứ?”, Diệp Thành vừa dứt lời, lại có người đi vào, người còn chưa vào tới nơi đã nghe thấy những âm thanh khác thường vang khắp tiểu viên: “Đừng nói gì cả, hôm nay phải đi theo gia gia, sau này gia gia bảo vệ ngươi”.

“Bái kiến Gia Cát tiền bối”, thấy người tới, Thượng Quan Bác và Tư Đồ Tấn lần lượt đứng dậy hành lễ, vì người tới chính là Gia Cát Vũ vả lại phía sau ông ta còn có Bích Du.


“Hai ngươi về đi, nơi này không có việc của hai ngươi đâu”, Gia Cát Vũ cứ thế khoát tay: “Tên này là của ta”.

Thượng Quan Bác và Tư Đồ Tấn há hốc miệng, bị câu nói vừa rồi của Gia Cát Vũ làm cho ái ngại.

“Tiểu tử, mau đi thu dọn đồ đạc, đi theo ta, khỏi phải sống cảnh uất hận ở Hằng Nhạc Tông”, Gia Cát Vũ om sòm vả lại trông bộ dạng còn có ý muốn trói Diệp Thành đưa đi.

“Mới mấy ngày không gặp mà trông người cũng hống hách đấy nhỉ?”, Diệp Thành nhếch miệng, “đi lôi kéo thôi mà khí thế hùng hồn thế?”
“Chẳng còn cách nào khác, ai bảo ta mạnh chứ?”, Gia Cát Vũ gãi đầu: “Không phải ta nói khoác với ngươi đâu, mười người như Tiêu Tương ta cũng địch lại được, ta dụ dỗ không được thì ta bắt phải theo ta”.


“Gia Cát Vũ, ta nghe được cả giọng ông từ cách đây cả tám trăm dặm đấy”, không đợi Diệp Thành lên tiếng, bên ngoài tiểu Uyển lại có người đi vào, đây là hai lão già tóc bạc, còn có một thiếu nữ như một đứa trẻ và một nữ tử mặc y phục trắng với khí chất lạnh lùng.

Bốn người này quen nhau, nếu nhìn kĩ thì đây chẳng phải là Đan Thần, Đan Nhất, Lạc Hi và Huyền Nữ sao?
Ôi chao!
“Tiểu hữu, theo chúng ta về Đan Thành nhé”, so với Đan Nhất và Gia Cát Vũ thì giọng nói của Đan Thần điềm tĩnh hơn, ông ta mỉm cười nhìn Diệp Thành, khi nghe tin Diệp Thành ở phân điện thứ chín của Hằng Nhạc Tông, trong lòng ông ta không biết phẫn nộ tới mức nào.

Đan Thánh mà Đan Tổ Chi Hồn đích thân phong tặng lại bị ruồng bỏ, đây chẳng khác gì cái tát giáng vào Đan Thành.

[Diendantruyen.Com] Tiên Võ Truyền Kỳ
.

 
Chương 535: C535: Lần này số người tới không ít


Lúc này, không chỉ phía Thượng Quan Bác, Tư Đồ Tấn mà ngay cả mấy người phía lão già Gia Cát Vũ cũng đều nhìn Diệp Thành.  

Đan Thành không phải thế lực bình thường, nơi đó tề tựu hơn một nửa số luyện đan sư của Đại Sở, có lẽ nếu sử dụng hiệu triệu thì dù là Thị Huyết Điện cũng không dám tuỳ tiện động tới.  

Quan trọng nhất là, vì Diệp Thành mà Đan Thần – chủ nhân của Đan Thành đích thân tới đây, nếu đổi lại là người khác chắc đều không nói được lời từ chối!  

“Đa tạ tiền bối coi trọng, nhưng tạm thời vãn bối vẫn chưa muốn rời khỏi Hằng Nhạc”, sau cùng, Diệp Thành hít sâu một hơi rồi cắn răng trả lời, đây đã là lần thứ ba hắn từ chối Đan Thần rồi.  

Nghe vậy, Đan Thần bất giác nhíu mày, ông ta vẫn đánh giá thấp sự kiên định của Diệp Thành, ông đã đích thân tới mà vẫn không mời được hắn, điều khiến ông tò mò là rốt cuộc điều gì ở Hằng Nhạc thu hút hắn đến thế!  


Nhất thời, tiểu viên chìm vào im lặng, thậm chí còn hơi ngột ngạt.   . Truyện Light Novel

Trên toà lầu các ở nơi cách đó không xa, Sở Huyên và Tiêu Phong cũng đang quan sát.  

Thành thật mà nói, họ chưa bao giờ nghĩ rằng vì Diệp Thành mà ngay cả cao thủ cảnh giới Chuẩn Thiên như Gia Cát Vũ, Đan Thần và Đan Nhất cũng tới, điều này thực sự khiến họ ngạc nhiên.  

“Ta nói này sư muội, đồ nhi của muội có đối phó được không?”, Tiêu Phong không chắc chắn lắm nên hỏi Sở Huyên.  


“Nếu hắn không muốn thì dù Thiên Vương lão tử hạ phàm cũng không đưa hắn đi được”, Sở Huyên cười khẽ, cô vẫn khá hiểu đồ nhi của mình, sự bướng bỉnh và cố chấp của hắn vượt xa cô tưởng.  

Haiz!  

Vì thế họ đi vào rồi đều cười khan, thật sự không dám nói tới chuyện giành người, hai nhân vật lớn của Đan Thành đã tới rồi, họ nói cũng chỉ vô ích.  

Nhưng vẫn chưa dừng lại ở đó, lát sau vẫn có người đến theo từng nhóm, cơ bản đều là trưởng lão của gia tộc, có vài người mà chính Tiêu Phong cũng không nhìn ra họ thuộc thế lực nào.  

“Chậc, chậc, chậc!”, Tiêu Phong bất giác tặc lưỡi: “Sư muội, ta cảm thấy nên gọi sư tôn tới đây để ông ấy nhìn xem đệ tử mà ông ấy không công nhận, được mọi người từ tứ phương của Đại Sở yêu thích nhường nào”.  

“Huynh cho rằng sư tôn không biết tiềm lực của Diệp Thành lớn nhường nào sao?”, Sở Huyên lãnh đạm lên tiếng: “Nhưng ngay từ đầu ông ấy đã tự cao tự đại, không cho phép chúng muội làm trái lại lời ông ấy, cho dù biết rõ là sai cũng không chịu thay đổi, bởi vì ông ấy tự cho rằng mình đúng”. 
 
Chương 536: C536: Cảm ơn tiền bối đã coi trọng


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương có nội dung bằng hình ảnh

“Việc gì phải thế chứ?”, Tiêu Phong day đầu mày: “Thân là lão tổ của một môn phái, làm vậy chẳng phải ép môn phái phải lục đục nội bộ sao?”  

“Có lẽ ông ấy cảm thấy uy nghiêm chí cao vô thượng của mình vẫn ở trên lợi ích của tông môn”, Sở Huyên hít sâu một hơi: “Quyết định của chưởng môn sư huynh là đúng, Diệp Thành không thể tiếp tục ở lại Hằng Nhạc nữa, vì với tính của Diệp Thành, sớm muộn gì hắn cũng động đến uy nghiêm của sư tôn, như vậy sẽ gây bất lợi cho hắn”.  

“Cuối cùng ta cũng nhìn rõ điểm này”, Tiêu Phong lắc đầu bất lực: “Diệp Thành và chưởng môn sư huynh rõ ràng là đang trên cùng một chiến tuyến, mấy người phía sư tôn chèn ép Diệp Thành chính là chèn ép chưởng môn sư huynh. Diệp Thành không ở Hằng Nhạc lại tốt, nếu hắn vẫn ở lại đó, chẳng những không giúp được gì cho chưởng môn sư huynh mà ngược lại còn khiến tình hình càng thêm tồi tệ, khi mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm, sư tôn sẽ không ngại sàng lọc lại các phái hệ trong Hằng Nhạc đâu”.  

“Vấn đề chung của môn phái có rất nhiều yếu tố, ví dụ như chính trị, chiến thuật và uy nghiêm đều có thể gây ra mâu thuẫn nội bộ”, Sở Huyên cũng lắc đầu bất lực: “Nếu không vì vậy thì Đại Sở Huyền Tông năm đó cũng không chia tách”.   


“Dù sao đây vẫn là thế giới mà kẻ mạnh đặt ra quy tắc”, Tiêu Phong hít sâu một hơi.  

“Đúng vậy!”, Sở Huyên khẽ cười, nhìn Diệp Thành đang ở trong tiểu viên phía xa: “Hắn vẫn chưa đủ mạnh, nếu hắn là cao thủ cảnh giới Chuẩn Thiên, có lẽ không ai dám chèn ép hắn nữa”.  

Bầu không khí trong tiểu viên vẫn hơi ngột ngạt, chính vì Diệp Thành đã từ chối Đan Thần – chủ nhân của Đan Thành.  

Dù là lão già Gia Cát Vũ, Thượng Quan Bác, Tư Đồ Tấn hay những trưởng lão của các gia tộc khác đều rất ăn ý giữ im lặng, vì lời từ chối của Diệp Thành mà mọi chuyện trở nên phức tạp hơn trong tưởng tượng.  

Ở đây, có lẽ người rối rắm nhất vẫn là Diệp Thành.  


Trong lòng hắn đã rối lắm rồi, thầm nói việc làm này của Dương Đỉnh Thiên khiến hắn hơi khó xử, những gia tộc khác thì thôi, nhưng Đan Thành thì không như vậy! Ông ta là Đan Thần, lực hiệu triệu lớn nhường nào chứ, thậm chí hắn có cảm giác rất có khả năng Đan Thành sẽ phong sát hắn.  

Haiz!  

Sau cuối, Đan Thần thở dài phá tan sự im lặng trong tiểu viên.  

Ông ta không nói gì, chỉ chầm chậm xoay người bước ra ngoài với vẻ mặt tiếc nuối, những người còn lại cũng rất ăn ý nhường đường cho ông.  

“Diệp Thành sư huynh, tại sao huynh không đi với chúng ta?”, Lạc Hi vẫn lay cánh tay Diệp Thành, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên, cố gắng lần cuối.  

Các trưởng lão lần lượt ra khỏi khu vườn theo nhóm năm, nhóm ba, trước khi đi còn không quên để lại tín vật mang từ gia tộc tới như lệnh bài hay thư tín gì đó, không giành được Diệp Thành thì ít nhất cũng làm bạn bè chứ đúng không?  

[Diendantruyen.Com] Tiên Võ Truyền Kỳ

 
Chương 537: C537: Chuẩn bị xong hết chưa


“Nếu đã vậy rồi thì chúng ta cũng không nói nữa”, Thượng Quan Bác và Tư Đồ Tấn cũng đứng dậy, vỗ vai Diệp Thành.  

“Ngươi chắc chắn không đi theo chúng ta sao?”, Thượng Quan Ngọc Nhi mím môi nhìn Diệp Thành, trong đôi mắt đẹp còn mang theo tia hy vọng.  

“Ta còn có chức trách của mình, mong cô nương hiểu cho”, Diệp Thành không khỏi nở nụ cười.  

“Ta hiểu rồi”, trong mắt Thượng Quan Ngọc Nhi hiện rõ vẻ tiếc nuối và buồn bã, sau đó cô vẫn đi về theo Thượng Quan Bác và Tư Đồ Tấn, nhưng đi được vài bước lại quay đầu lại, không biết vì sao cô có cảm giác, lần ly biệt này giống như vĩnh biệt.  

Sau khi họ đi, Diệp Thành mới day mạnh đầu mày: “Xem ra phải bớt chút thời gian tới Đan Thành một chuyến rồi”.  

Chẳng mấy chốc, bên ngoài tiểu viên lại có người tới, nói chính xác hơn là có người quay lại, người đó chính là Lăng Tiêu của nhà họ Lăng.  

“Sao ngươi lại quay lại?”, Diệp Thành ngạc nhiên nhìn Lăng Tiêu.  


“Ta… Ta quyết định ở lại đây thêm vài ngày nữa”, Lăng Tiêu ho khan, sau đó còn vô thức liếc nhìn tiểu uyển bên cạnh.  

“Không cần nói gì đâu, ta hiểu”.

Cả ngày hôm nay, khu tiểu viên nơi Diệp Thành ở không lúc nào được yên tĩnh, hết người này tới người khác ghé thăm.  

Cho đến khi màn đêm buông xuống, tiểu viên mới yên tĩnh trở lại.  

Diệp Thành hít sâu một hơi rồi ngồi xếp bằng dưới gốc cây linh quả, sau đó tĩnh tâm điều hoà hơi thở.  

Trong khoảng thời gian đó, hắn đã mở mắt nhìn Lăng Tiêu không chỉ một lần. Tên này không hề nhàn rỗi, hắn ta xách theo bầu rượu, đi qua đi lại, động tác nhiều nhất của hắn là nhìn tiểu uyển sát vách, dường như có thể xuyên qua bức tường nhìn thấy Tiêu Tương đang chăm chỉ múa kiếm.  


…  

Vào ban đêm, ở Hằng Nhạc Tông.  

Trong Địa Cung, Doãn Chí Bình hít sâu một hơi rồi đứng dậy từ trên long đài, khoan khoái vặn cổ, khoé miệng mang theo ý cười: “Sức mạnh dồi dào thật vi diệu!”  

“Thánh tử”, Khổng Tào từ bên ngoài đi vào.  

“Chuẩn bị xong hết chưa?”, Doãn Chí Bình liếc nhìn Khổng Tào.  

Woa!  

Diệp Thành duỗi eo, sau đó lật người đứng bật dậy.  

Cách đó không xa, Lăng Tiêu đang ngồi trên ghế đá, chống cằm nhìn bức tường xa xa, hắn ta rất muốn vung một chưởng đục thành lỗ lớn trên tường.  

Rầm! 
 
Chương 538: 538: Có Phải Vẫn Có Thể Chấp Nhận Không


Sau tiếng ầm đó, bức tường thật sự sụp đổ khiến Lăng Tiêu giật mình, người run lên.

Không chỉ hắn mà Tiêu Tương đang tu luyện ở tiểu uyển sát vách cũng giật mình, bức tường đột nhiên sụp đổ khiến cho tiểu uyển của cô và khu vườn nhỏ của Diệp Thành hoàn toàn thông nhau.

“Xin lỗi, thực sự xin lỗi”, Diệp Thành cười lúng túng: “Ta trượt tay đánh lệch”.

“Giật cả mình”, Lăng Tiêu tức giận lườm Diệp Thành, mặc dù ngoài mặt tỏ ra như vậy nhưng trong lòng hắn lại rất vui! Một chưởng này của Diệp Thành thật sự quá tuyệt!  
“Không sao”, Tiêu Tương trong tiểu uyển bên cạnh cười gượng, sau đó cầm linh kiếm lên, xoay người bước vào lầu các.

“Người ta đi rồi vẫn còn nhìn à”, thấy Lăng Tiêu vẫn chăm chú nhìn Tiêu Tương đi vào lầu các, Diệp Thành không khỏi lườm hắn ta: “Ta nói rồi mà ngươi còn không thừa nhận.


Bây giờ ổn rồi đó, ta giải quyết cho ngươi rồi”.

“Hôm khác mời ngươi uống rượu”, Lăng Tiêu cười tươi.

“Vậy ngươi nói cho ta biết ngươi chỉ chơi đùa nhất thời thôi hay là thật lòng?”, Diệp Thành nhìn Lăng Tiêu với vẻ tò mò.

“Coi… Coi như là yêu từ cái nhìn đầu tiên đi!”, Lăng Tiêu ngượng ngùng gãi đầu: “Bao năm nay ta đã thấy rất nhiều kiểu nữ nhân ở Đan Thành, nhưng không có ai mang lại cho ta cảm giác kích động như cô ấy”.

“Vậy ngươi có thể chấp nhận hận thù của tỷ ấy không?”, Diệp Thành cười nhìn Lăng Tiêu.

“Có thể”, Lăng Tiêu trả lời luôn không chút nghĩ ngợi, cũng xem như khá thật lòng.


“Vậy ngươi có thể chấp nhận quá khứ của tỷ ấy không?”  
“Có thể”.

Nghe những lời Diệp Thành nói, sát khí trên người Lăng Tiêu mới dần quay về cơ thể, hắn rơi vào một khoảng lặng trong thời gian ngắn.

Diệp Thành vẫn ung dung uống rượu, nếu Lăng Tiêu lắc đầu, hắn sẽ không chút do dự ném hắn ta ra khỏi khu tiểu viên, vứt lệnh bài trưởng lão khách khanh ra cùng hắn ta luôn.

Nam nhân mà! Nữ nhân mình thích bị vấy bẩn, nhất thời không thể chấp nhận là điều rất bình thường, nhưng nếu sau khi bình tĩnh lại vẫn không thể chấp nhận thì vứt.

Lấy Tiêu Tương làm ví dụ, tỷ ấy vốn là một nữ tử đáng thương, là người bị hại, có thể tưởng tượng ra cảnh tỷ ấy nằm co ro trong góc, rùng mình trong đêm tối, nuốt nước mắt tủi nhục.

.

 
Chương 539: 539: Ta Muốn Thỉnh Giáo Một Chuyện


Nếu Lăng Tiêu – người luôn miệng nói yêu từ cái nhìn đầu tiên mà lại lắc đầu chỉ vì tỷ ấy không còn là trinh nữ nửa thì Diệp Thành chỉ có thể nói là mắt nhìn người của mình quá tệ, bởi vì dù sao đó cũng không phải lỗi của Tiêu Tương.

Trong lòng Diệp Thành rất chắc chắn, nếu hắn là Lăng Tiêu thì hắn sẽ dứt khoát hơn hắn ta.

Tình yêu mà, điều cần nhất là phải chân thành, thật lòng!  
Diệp Thành uống hết một bầu rượu, lại mỉm cười nhìn Lăng Tiêu: “Có chấp nhận được không?”  
Lăng Tiêu đang cúi đầu im lặng, lúc này mới ngẩng đầu nhìn căn lầu các trong tiểu uyển sát vách, hít sâu một hơi: “Có”.

Tốt lắm!  
Diệp Thành không nhịn được bật cười lớn tiếng: “Ta biết mà! Mắt nhìn người của ta vẫn tốt lắm”.

Lăng Tiêu nhìn Diệp Thành, nở nụ cười rất thoải mái: “Nếu vừa nãy ta lắc đầu, có phải ta đã bị ngươi ném ra ngoài rồi không?”  

“Ngươi còn có thể tàn phế nữa”, Diệp Thành sờ cằm.

“Có đến mức đó không?”, Lăng Tiêu giật giật khoé miệng, cảm thấy toàn thân nổi da gà.

.

ngôn tình sủng
“Ta có một thói xấu”, Diệp Thành ngoáy tai: “Nếu là nữ tử bình thường thì không sao, nhưng Tiêu Tương sư tỷ là người bị hại, nếu ngươi lại lấy nỗi đau của người ta ra làm niềm vui, không đánh ngươi tàn phế thì thật sự có lỗi với bức từng lúc nãy bị ta đánh sập”.

“May mà lúc đấy ta không líu lưỡi!”, Lăng Tiêu cảm thán: “Nếu vừa nãy ta vô tình nói nhiều thêm một chữ thì chắc đã đi đời rồi”.

“Khuyên ngươi một câu, muốn thành công thì phải trải qua nhiều gian nan vất vả”, Diệp Thành vỗ vai Lăng Tiêu, nhìn về lầu các của tiểu uyển bên cạnh: “Bây giờ trong đầu Tiêu Tương sư tỷ đều là hận thù, tâm hồn rất yếu ớt, muốn khiến tỷ ấy bước ra từ trong bóng tối không phải là việc dễ dàng, ngươi nên chuẩn bị tâm lý”.


“Ngươi đã làm người tốt thì hãy làm đến cùng, ngươi dạy ta phải làm thế nào đi”, Lăng Tiêu cười khan: “Nói thật, đây là lần đầu ta làm chuyện này”.

“Ngươi chỉ cần nhớ ba điều, đảm bảo thành công”, Diệp Thành giơ ba ngón tay, nói với vẻ nghiêm túc: “Thứ nhất phải kiên trì, thứ hai là không biết xấu hổ, thứ ba là kiên trì không biết xấu hổ”.

“…”
“Cố lên”, Diệp Thành vỗ vào vai Lăng Tiêu rồi chạy vào lầu các của mình.

“Ta muốn thỉnh giáo một chuyện”, Diệp Thành xoa tay cười nói.

“Nói ta nghe”, Thái Hư Cổ Long ngáp dài, vươn mình nằm bò trên vân đoàn.

“Chính là bí thuật của tộc Thái Hư Cổ Long, Thái Hư Động”, Diệp Thành cười mỉm nhìn nhìn Thái Hư Cổ Long với vẻ mặt nịnh nọt: “Ngươi dạy ta bí thuật này đi”.

“Kì lạ”, Thái Hư Cổ Long liếc nhìn chín phần phân thân của Diệp Thành, nó bất giác cười bảo: “Lục Đạo Tiên Luân Nhãn của ngươi có khả năng diễn tiến bá đạo như vậy, lẽ nào ngươi vẫn chưa học được?”.

 
CHÚ Ý !!!
Các đạo hữu nhớ thêm TÊN CHƯƠNG và THỨ TỰ CHƯƠNG ở ô phía trên phần trả lời nhanh. Như vậy hệ thống mới tạo được DANH SÁCH CHƯƠNG.
Cập nhật chức năng ĐĂNG TRUYỆN và THÊM CHƯƠNG MỚI trên web Diễn Đàn Truyện tại: https://hoinhieuchu.com
Back
Top