Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 160: Chương 160


Nhắc tới chuyến công tác lần trước, lại không thể thiếu chuyện cô xả thân bắt cướp.

Lòng dạ Quý Duy Thanh rối bời, anh không hiểu cảm giác này là gì, đành phải dặn tới dặn lui.

Nói xong câu cuối, Tống Thời Hạ đẩy anh ra:

“Lần đầu em biết anh nói nhiều như thế đấy, anh cứ yên tâm đi, em không phải trẻ con, nhất định sẽ lượng sức mà làm.”

Tống Thời Hạ lấy rượu thuốc ra.

“Cái này ba dùng xong thì nói là hiệu quả tất tốt, trước khi trời mua chỉ cần bôi lên chân thì bệnh phong thấp cũng không đau nữa.”

Không hổ là rượu thuốc do cả đống dược liệu đắt tiền ngâm chung, chỗ nào đau thì bôi vào đó.

Cô lại vỗ một chai khác:

“Cái này chưa dùng thử bao giờ, chắc hiệu quả cũng thế, có cho nhân sâm với hà thủ ô mà, làm sao mà tệ được.”

Tống Thời Hạ nhét rượu vào hành lý của anh, những 10 chai.

Loại rượu ngâm táo đỏ cẩu kỷ thì cô không sớt ra, đàn ông uống vào cũng không có tác dụng gì.

Cô lại vào bếp lấy một cái túi ra:

“Ngày mai lên xe thì anh để cái này trên xe, những lúc còn lại thì nhớ xách theo nhe, chịu khó một tí nha.”

Nhét vào vali luôn thì nặng quá, lỡ như dây ra quần áo của anh thì tiêu.

Cầm tay thì tiện hơn một chút, cộng lại còn không nặng bằng một lốc bia ấy chứ.

Hai đứa bé vẫn đang đắm chìm trong niềm vui sướng vì thi được 100 điểm, vừa nghe tin ngày mai ba phải đi công tác thì lập tức ỉu xìu.

Tống Thời Hạ xoa đầu cả hai:

“Mẹ làm bánh kem bơ trái cây nhé? Chúng ta cùng ăn với ba, đúng lúc mẹ vẫn còn thiếu phần thưởng đã hứa cho hai đứa.”

Nỗi buồn ba sắp đi công tác lập tức bay biến.

Bánh kem bơ trái cây mới đúng là chân ái, hai đứa nhỏ lập tức chạy theo sau lưng mẹ lấy lòng.

Quý Duy Thanh lại bị bỏ rơi, lời an ủi hai đứa bé còn chưa kịp nói ra khỏi miệng nữa, xem ra không cần nói nữa làm gì.

Tống Thời Hạ nướng bánh, Quý Duy Thanh thì tiếp tục đảm nhiệm nghĩa vụ máy đánh trứng chạy bằng cơm.

Thím Phùng gõ cổng.

Tống Thời Hạ còn chưa rửa tay, Quý Dương đã chạy xộc ra như một quả đạn pháo nhỏ.

Tống Thời Hạ vội gọi với theo: “Con chạy chậm thôi, cẩn thận kẻo ngã.” Cậu bé mặc quần lửng như thế, lỡ như ngã thì đau lắm.

Quý Dương cực kỳ đắc ý, lúc trước toàn là em trai mở cửa, hôm nay cậu bé phản ứng nhanh hơn cả em trai luôn.

Thím Phùng vừa vào đã bế Quý Dương lên, Quý Dương giãy dụa không có kết quả thì xụ mặt lại.

DTV

“Cháu làm món gì thế, đứng ngoài cổng đã ngửi thấy mùi thơm rồi.”

Nói xong, bà nhìn thấy giáo sư Quý đang bận rộn trong bếp, chậc chậc kinh ngạc:

“Cháu giỏi thật đấy, có thể khiến giáo sư Quý tự mình xuống bếp giúp đỡ thế này.”

Tống Thời Hạ mỉm cười bế lấy Quý Dương rồi đặt cậu bé xuống, để cậu bé tự chạy đi chơi:

“Cháu đang làm bánh kem cho bọn nhỏ, thưởng cho hai đứa nhỏ vì thi được 100 điểm.

Ngày mai anh ấy phải đi công tác, không biết phải đi bao lâu, hôm nay phải giúp cháu làm việc nhà để dỗ dành cháu chứ.”

Quý Dương đi một bước mà quay lại đến ba lần, mẹ chỉ ôm cậu bé có một cái thôi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 161: Chương 161


Thím Phùng trêu ghẹo cô: “Nhìn hai cháu ân ái chưa kìa, thím nhìn cứ như uống cả chai mật ấy.”

Uống cả chai mật thì gắt cổ c.h.ế.t mất, Tống Thời Hạ tưởng tượng thôi đã rùng mình một cái.

Cô với anh đâu có mùi mẫn tới mức đó chứ?

Cô lắc lắc đầu, rót mật ong ra: “Thím tìm cháu có chuyện gì thế ạ?”

Hôm nay thím Phùng mới nhớ tới việc chính.

“Căn tin bảo thím hỏi cháu là nhà cháu có bán gà với vịt không?”

Tống Thời Hạ chỉ vào gà và vịt trong sân:

“Thím trêu cháu đúng không? Nhà cháu có nuôi mấy con đâu, căn tin không mua được gà với vịt ạ?”

Gà vịt lớn chừng này nuôi trong chuồng toàn là con nhỏ, căn tin không đến mức không mua được gà vịt, phải mua lại từ chỗ cô đấy chứ?

Thím Phùng cũng thấy đám người ở căn tin dở hơi.

Gà vịt lớn tầm này thì được bao nhiêu thịt chứ, thế mà lại giao nhiệm vụ này cho bà.

DTV

“Thím không đùa đâu, người ta nói gà vịt cháu nuôi nấu lên ngon lắm, lần đó đúng lúc có lãnh đạo tới nữa.”

Lần trước có một vị lãnh đạo tới căn tin, có lãnh đạo nhà trường đi theo.

Nghe nói món ăn nổi tiếng ở quê vị lãnh đạo kia là gà hầm nấm, lúc đó căn tin không có gà, thím Phùng bèn mua một con gà nhỏ ở nhà Tống Thời Hạ chữa cháy.

Vị lãnh đạo kia chỉ ăn mỗi món gà hầm nấm, cả con gà chưa đến 1 cân đã bị lãnh đạo ăn hết sạch, thậm chí còn múc nước hầm chan ăn.

Chờ lãnh đạo đi rồi, đầu bếp chính của căn tin nếm thử nước canh còn thừa.

Ông ấy thề thốt cho rằng nhất định là thịt gà đã nâng tầm món ăn lên, ngày xưa ông ấy nấu gà hầm nấm chưa bao giờ ngon như thế.

Tống Thời Hạ cho gà vịt ăn mớ rau thừa trong vườn.

Rau tưới nước linh tuyền nên khiến chất thịt của chúng cũng ngon hơn.

Hình thể của gà vịt cũng nặng hơn gà vịt cùng tháng nuôi bên ngoài từ vài lạng đến nửa cân, cũng sẽ không lớn quá thể, người khác nhìn vào chỉ cảm thấy cô nuôi kỹ mà thôi.

Nhưng gà cũng chỉ mới hơn 1 cân thôi, làm sao thịt sớm như thế được.

“Thím nhìn rau củ quả trong vườn nhà cháu đi, tốc độ rau lớn sắp không kịp tốc độ cung cấp cho căn tin rồi.

Gà vịt cháu nuôi để ăn cho yên tâm, thím bảo căn tin mua ở ngoài đi.”

Khó khăn lắm mới nuôi được mấy con gà, nhà mình còn chưa được ăn, nếu bán hết cho người ta thì phí quá.

Thím Phùng chỉ tới hỏi giúp mà thôi, căn tin bị từ chối cũng vô cùng thất vọng, may mà cũng mua được gà ở nhà khác.

Lần này lãnh đạo chỉ ăn có hai muỗng canh, tuy không nói gì, nhưng đầu bếp cũng hiểu là thịt gà không ngon.

Bọn họ cũng khó hiểu, không biết vì sao gà nhà đồng chí Tiểu Tống lại ngon như thế.

Nhưng thầm nghĩ người ta trồng rau cũng siêu như vậy, biết nuôi gà nuôi vịt cũng là chuyện bình thường.

Đầu bếp hôm nay cũng là người hôm trước đã nấu, ông ăn thử một miếng canh.

“Cũng được, canh gà bình thường, xem ra vẫn phải làm việc với đồng chí Tiểu Tống mới được.”

Tống Thời Hạ bưng bánh bông lan nóng hổi mới ra lò, cắt phần mép bánh thừa ra chia cho hai con mèo nhỏ tham ăn trong nhà.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 162: Chương 162


Đến cả Quý Dương hay đỏng đảnh cũng không cưỡng lại được sức hút của bánh kem bơ trái cây.

Trong sân, ba mẹ con cười nói vui vẻ với nhau, Quý Duy Thanh chỉ cảm thấy cánh tay siêu nhức mỏi.

DTV

Anh nhớ nước ngoài có bán máy đánh trứng, hay là viết thư nhờ bạn mua giúp nhỉ.

Tống Thời Hạ đi vào bếp, rón rén đi tới bên cạnh hôn chụt lên má anh một cái.

“Anh vất vả rồi, tiếp theo cứ giao cho em đi.”

“Để anh làm cho, em hướng dẫn anh là được.” Tự nhiên anh cảm thấy cánh tay không còn đau nữa rồi.

Tống Thời Hạ đứng bên cạnh dạy anh bóp kem bơ ra.

Mặc dù không có đầu bắt kem, nhưng trong nhà ăn, làm đơn giản một chút cũng được.

Cuối cùng, cô cắt trái cây thành miếng nhỏ rắc lên trên, cho thêm mứt dâu lên, bấy nhiêu đã đủ cho hai đứa bé thỏa mãn reo lên hoan hô rồi.

Tống Thời Hạ cố ý quệt một miếng kem bơ, thừa dịp anh không để ý mà trét lên mặt anh.

Quý Duy Thanh ngẩn ra một giây, sau đó túm lấy bàn tay nghịch ngợm của cô.

“Đừng có lãng phí đồ ăn.”

Tống Thời Hạ l.i.ế.m sạch kem bơ trên tay, liếc anh một cái rồi chớp mắt đúng kiểu con nai vàng ngơ ngác: “Em không có lãng phí.”

Quý Duy Thanh:...

Cô kiếm chuyện với anh, nhưng anh lại không thể làm gì cô.

Đêm nay hai người đều không muốn đi ngủ, Tống Thời Hạ nằm trong lồng n.g.ự.c anh, câu được câu không nói chuyện với anh.

Quý Duy Thanh cũng không nói nhiều, nhưng lại chăm chú lắng nghe.

Tống Thời Hạ nằm kề sát trong lòng anh, vuốt vuốt bàn tay có vết chai nhẹ của anh, thỉnh thoảng lại cắn một cái.

Thời đại này không có điện thoại, chỗ của anh lại không thể viết thư, cô còn thảm hơn yêu xa nữa.

Quý Duy Thanh đột nhiên mở miệng: “Sổ tiết kiệm anh để trong tủ quần áo, mật mã là...”

“Suỵt!” Tống Thời Hạ nói tiếp, “Tiền lương của anh đã đủ rồi, tiền trong sổ tiết kiệm em không cần dùng tới đâu.”

Quý Duy Thanh khó hiểu:

“Nhà mình do em quản chuyện tiền nong, em đừng tiếc tiền, cứ lấy mà mua quần áo đi.”

Cách đền bù duy nhất anh có thể nghĩ ra chính là tiêu thật nhiều tiền cho cô.

Tống Thời Hạ dở khóc dở cười:

“Em đâu có tiếc tiền mua quần áo đâu, trong tủ toàn là quần áo của em kia kìa, anh nhìn trong đó có mấy bộ là của anh?”

Tiền lương mỗi tháng của Quý Duy Thanh cao như thế, lại cực kỳ tiết kiệm, chỉ có mấy cái áo sơ mi thay qua thay lại, Tống Thời Hạ làm sao mặt dày mua quần áo mới cho mình mãi được.

“Em không phải kiểu người để bản thân chịu thiệt thòi đâu, anh đừng lo cho em, nếu anh mà gầy đi thì biết tay em.”

Cô ở nhà có ăn có uống, có người chơi cùng, rốt cuộc là ai đáng thương hơn đây.

Lần trước Quý Duy Thanh đi một chuyến, lúc về đã gầy sọp đi.

Lúc đó cô và anh chưa có tình cảm gì mấy, nên cũng chẳng thấy xót cho lắm.

Quý Duy Thanh vẫn nói mật mã cho cô biết, Tống Thời Hạ nghĩ hôm nào phải đi kiểm tra xem số dư có bao nhiêu mới được.

Mấy năm nữa bất động sản phát triển, có thể đi mua vài tòa nhà để đầu tư.

Cô nhớ mang máng giá hàng sẽ tăng một thời gian ngắn, không biết cụ thể là năm nào, tiền nằm trên tay chỉ sợ càng lúc càng mất giá thôi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 163: Chương 163


Tống Thời Hạ níu áo ngủ của anh, chuẩn bị thiếp đi, sau khi ngủ cô có thể lén sờ cơ bụng của anh.

Phát hiện hô hấp của anh kề sát, cô không để ý lắm.

Số lần Quý Duy Thanh chủ động có thể đếm trên đầu ngón tay, chắc là anh đổi tư thế ngủ thôi.

Một nụ hôn nhẹ nhàng rơi trên trán, Tống Thời Hạ mơ mơ màng màng mở mắt ra.

Đèn ngủ phía bên Quý Duy Thanh không tắt, cô nhìn thấy anh lại kề sát tới, lần này là chóp mũi.

Một giây sau, nụ hôn của anh hạ xuống khóe môi của cô, cạy mở môi cô.

Tống Thời Hạ ngơ ngác phối hợp với anh.

Kỹ thuật của anh toàn là do cô dạy, anh chỉ biết m*t mát lung tung, hôn cực kỳ tệ, Tống Thời Hạ thầm nghĩ.

Nhưng cô vẫn vươn tay ôm lấy cổ anh, đáp lại nụ hôn kia.

Đồ ngủ bị kéo nhẹ một cái, toàn bộ cúc áo đều bung ra, cô thậm chí còn không biết anh đã cởi cúc từ lúc nào.

Người phải ngủ sớm lại thức trắng cả đêm, bàn tay cứ lưu luyến xoa vuốt người đang say ngủ trong lòng, giống như muốn ghi nhớ từng tấc thịt da của cô.

Đêm nay đã dùng tới bồn tắm mới, có bồn tắm đúng là thuận tiện mà, ngoại trừ tốn nước với hơi cấn lưng ra thì không có khuyết điểm nào nữa.

Lúc ngủ thiếp đi, Tống Thời Hạ còn nghĩ, phỏng chừng cái giường này cũng không thọ được lâu đâu.

Sáng sớm hôm sau, Tống Thời Hạ đột nhiên bừng tỉnh, cũng may người vẫn còn ở bên cạnh.

“Mấy giờ rồi? Lúc nào xe tới đón anh?”

Quý Duy Thanh đặt sách xuống: “10 giờ rồi, buổi chiều mới đi mà, không vội.”

Cô thở phào một hơi, ngồi dậy mặc quần áo: “Để xem đi xem còn quên cái gì nữa không.”

Quý Duy Thanh vươn tay ra ôm lấy cô, kéo cô vào lòng.

Tống Thời Hạ khó hiểu quay đầu lại: “Làm sao vậy?”

Là cô gặp ảo giác ư, sao hôm nay anh ấy bám cô thế nhỉ.

Anh không nói lời nào, chỉ ôm ghì lấy cô, cằm tựa lên vai cô: “Để anh ôm một lát đi.”

Tống Thời Hạ được mẹ chồng rủ đi ra ngoài dạo phố, lần này đi, cô dắt theo cả hai đứa bé đi cùng.

Thời tiết nóng bức, cô chỉ muốn vào trung tâm mua sắm tránh nóng thôi, mặc dù trong đó không có điều hòa, nhưng ít nhất cũng được mát mẻ.

Hai chú hổ con không biết nóng là gì, cứ nhìn quanh nhìn quất.

Chúng ngắm nghía mấy chiếc tủ kính trưng bày trong trung tâm, thỉnh thoảng còn chạy qua nhìn một cái.

Tống Thời Hạ cứ phải nhìn dõi theo hai đứa bé suốt, hai đứa nhỏ này được cho ra ngoài chơi đúng là không khiến người ta bớt lo gì cả.

Chờ hai đứa quay lại một lần nữa, Tống Thời Hạ và mẹ chồng mỗi người dắt tay một đứa.

“Không được chạy lung tung nữa, hai đứa có nhớ trước khi đi đã hứa gì với mẹ không?”

Quý Nguyên cúi đầu xoa xoa tay.

Tống Thời Hạ nắm tay cậu bé:

“Ở ngoài đông người qua lại, nếu như các con bị người ta đụng ngã thì sao đây?”

Hai đứa bé ít khi ra ngoài, bình thường ở nhà đều vô cùng ngoan ngoãn.

Nhưng hai đứa đều cực kỳ tò mò, cứ chạy qua chạy lại như một chú mèo con đuổi bắt bướm vậy.

Chạy lung tung trên vỉa hè cũng rất nguy hiểm, lỡ như bị người đi đường hoặc xe đạp tông trúng thì sẽ bị thương chảy m.á.u mất.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 164: Chương 164


Hàn Dung không nói đỡ cho bọn trẻ.

Bà cảm thấy Tiểu Tống nói rất đúng, trẻ con thỉnh thoảng dung túng cũng được, nhưng riêng vấn đề an toàn thì phải giáo dục thật nghiêm khắc.

“Ở nhà con với anh trai chạy nhảy thế nào cũng được, nhưng ngoài đường đông người qua lại như thế, lỡ như con với anh trai đi lạc, mẹ và bà nội sẽ lo lắng lắm đấy, các con biết chưa.”

Quý Nguyên rụt rè cầm tay cô.

“Mẹ ơi, bọn con không chạy lung tung nữa đâu.”

“Thế mới ngoan, biết sai mà sửa là bé ngoan. Bây giờ các con còn nhỏ, chờ sau này các con lớn rồi, có thể tự mình đi ra ngoài, mẹ và bà nội sẽ không trông chừng các con nữa.”

Quý Nguyên reo lên: “Con không muốn, con muốn mẹ trông chừng bọn con.”

Tống Thời Hạ vẫn đùa:

“Bây giờ nói thì hay lắm, sau này nếu trông chừng con tiếp, chỉ sợ con sẽ chê mẹ phiền thôi.”

Quý Nguyên vội lắc đầu, Quý Dương cũng không phục, hai đứa sẽ không chê mẹ phiền đâu.

Đến trung tâm mua sắm tiếp theo, rốt cuộc Tống Thời Hạ cũng không nhịn được nữa, đành phải xin tha.

“Mẹ ơi, bên ngoài nắng nóng quá, bọn nhỏ phơi nắng đỏ bừng rồi kìa, chúng ta vào trong ngồi nghỉ đi.”

Hiếm hoi lắm Hàn Dung mới kiếm được người đi dạo phố cùng.

Lúc này bà mới sực nhận ra, da Tiểu Tống trắng như thế, phòng chừng ít khi ra ngoài phơi nắng lắm.

“Ôi mẹ quên mất, chúng ta vào trong tìm chỗ ngồi nghỉ đi.”

Tống Thời Hạ mua kem đậu đỏ cho mình với hai đứa nhỏ, mẹ chồng cô thì không ăn kem lạnh.

Trong khu nghỉ ngơi của trung tâm mua sắm này có mấy băng ghế dựa, trong này cũng không đông lắm.

Tống Thời Hạ và mẹ chồng mỗi người bế một đứa bé ngồi xuống ghế.

Bên cạnh cũng có một người phụ nữ đang ôm một bé gái chỉ chừng hơn 1 tuổi.

Đôi mắt to tròn đen láy của cô bé cứ nhìn chằm chằm vào Tống Thời Hạ, Tống Thời Hạ cũng trêu lại cô bé.

Kế đó còn có một cụ bà có vẻ hiền lành và một người phụ nữ ngồi nói chuyện phiếm với nhau, chắc là người nhà rồi.

Người phụ nữ kia sắc mặt hồng hào, cô bé con cũng trắng như bông bưởi, xem ra gia cảnh cũng không tệ.

Tống Thời Hạ và mẹ chồng nghỉ ngơi một lát thì lại bị bà dắt đi dạo.

Cô cảm thấy may mắn vì trong trung tâm mua sắm này chẳng có mấy đồ có thể mua, quần áo cũng ít mẫu mã lựa chọn.

Thậm chí Tống Thời Hạ chỉ mua hai đôi giày canvas màu trắng mà thôi, vừa rẻ lại mang được lâu.

Tống Thời Hạ phải từ chối rất nhiều lần mới gạt bỏ được ý định mua đồ trang điểm cho cô của mẹ chồng.

Cô cũng chẳng đi đâu, không cần trang điểm làm gì, mua thỏi son đánh cho tươi tắn là được.

Cô cũng mua thêm cho mình một hộp kem dưỡng da, sau đó mua kem bôi cho trẻ em.

Mẹ chồng cầm hai đôi giày da lên: “Đôi này con mang thì đẹp lắm, đừng có mang giày vải mãi như thế chứ.”

Tống Thời Hạ không muốn mua, giày da vừa đắt vừa đau chân.

“Mẹ à, con mang giày da không quen, giày vải mang được lâu mà còn thoải mái nữa, con đã mua hai đôi rồi đây.”

Nhưng dù cô từ chối thế nào đi nữa thì cũng không thể làm lại sự nhiệt tình và hào phóng của mẹ chồng.

“Đồng chí à, gói đôi giày da này cho tôi nhé, lấy số 35 ấy.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 165: Chương 165


Nói thật, đôi giày này rất đẹp, kiểu dáng tương tự như giày Mary Jane ở tương lai, nhưng một đôi giày da gần 30 đồng, bấy nhiêu tiền đủ mua hai đôi giày vải rồi.

Chủ yếu là đường xá bây giờ quá xấu, mang giày da đi ra ngoài thật sự rất uổng.

Hàn Dung kiên nhẫn khuyên nhủ cô:

DTV

“Con gái ai cũng thích làm đẹp cả, sao tới con lại thích mộc mạc đơn giản thế.

Mẹ thấy lần nào con cũng mang giày vải hết, con nhìn đi, đôi giày da này đẹp biết bao.”

Tống Thời Hạ buồn cười:

“Mẹ chồng nhà người ta toàn mong cưới được một cô con dâu cần kiệm, giỏi giang lo liệu việc nhà.

Mẹ thì toàn muốn tiêu tiền cho con, nói ra sẽ khiến không ít người ngưỡng mộ c.h.ế.t mất.”

Hàn Dung mỉm cười:

“Mẹ biết con là cô gái biết điều, A Thanh thường đi công tác không ở nhà, người làm mẹ chồng như mẹ phải giúp thằng bé chăm sóc ba mẹ con các con chứ.

Đây là chuyện vốn dĩ A Thanh phải làm, con đừng thấy ngại hay áp lực gì. Mẹ biết con thật lòng đối đãi với bọn nhỏ, mẹ cũng thật lòng yêu thương, quý mến con.”

Bọn trẻ nhạy cảm, có thể khiến hai đứa bé đều yêu thích như thế, Tống Thời Hạ nhất định không thể nào là người xấu xa tồi tệ được.

Suy ra, bà cũng muốn đối xử tốt với Tiểu Tống hơn một chút.

Vốn dĩ bà định nói chuyện cha ruột của hai đứa bé cho Tiểu Tống nghe từ hồi Đoan Ngọ.

Nhưng dường như Tiểu Tống đã đoán được từ trước nên cũng không kinh ngạc gì, chỉ nói đừng để bọn trẻ biết chuyện này.

Chờ sau khi bọn trẻ lớn lên hãy quyết định xem có nên nói cho chúng biết hay không.

Tiểu Tống thật lòng yêu thương bọn trẻ, bà sẽ không để Tiểu Tống chịu thiệt thòi về mặt vật chất.

Tống Thời Hạ mang theo giày mới của mình, lại mua cho hai đứa bé mỗi đứa một đôi giày xăng-đan, hai đứa lập tức đổi giày ngay tại chỗ.

Hàn Dung cười không khép miệng được: “Con nhìn con chưng diện cho bọn nhỏ thành thế nào đi.”

Tống Thời Hạ vừa mua cho hai đứa bé hai bộ đồ ngắn tay và quần cộc giống hệt nhau, chợt nghe thấy tiếng cãi cọ ồn ào vọng tới từ dưới lầu.

Hàn Dung cầm giày cho hai đứa cháu, tò mò hỏi: “Có chuyện gì thế?”

Cô nhìn xuống dưới lầu, hình như chỗ ngồi nghỉ ở dưới có người đang cãi nhau thì phải.

Tống Thời Hạ thấy mẹ chồng muốn chạy xuống hóng chuyện, hối hả trả tiền, thuận tiện từ chối hai đứa bé.

“Quần áo mới phải giặt xong mới mặc được, bây giờ không thể mặc.”

Quý Dương và Quý Nguyên lập tức ỉu xìu, nhưng vẫn xung phong muốn tự cầm quần áo của mình.

Tống Thời Hạ không hiểu, rõ ràng hai bộ đồ đều giống hệt nhau, có cần phải chia rõ ra như thế hay không.

Mẹ chồng nói trẻ con mau lớn nên không cho cô mua nhiều.

Tống Thời Hạ bèn mua số lớn một chút, như vậy mặc lên sẽ hơi rộng một chút, quần ngắn thì hai đứa bé cũng không giẫm trúng trượt chân.

Tống Thời Hạ đi theo sau lưng mẹ chồng chạy xuống tầng.

Rất nhiều người vây quanh khu nghỉ ngơi kia, đương sự đang tranh chấp và người phụ nữ ban nãy cùng mẹ chồng của cô ấy.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 166: Chương 166


Người phụ nữ kia khóc thút thít, tóc xõa ra, vẫn ôm chặt đứa bé ở trong lòng.

Bà cụ mặt mày hiền lành kia bây giờ đã thay đổi 180 độ, thốt ra toàn mấy lời mắng chửi tục tĩu.

“Tao đã nói rồi mà, mày ăn diện diêm dúa như vậy đi ra ngoài, hóa ra là vì lén lút ngoại tình sau lưng con trai tao!”

Ngay từ đầu Tống Thời Hạ đã chú ý thấy người phụ nữ kia ăn mặc rất khí phái, tuy không phải kiểu thời thượng nhất, nhưng so với người đồng trang lứa thì vẫn bắt mắt hơn hẳn.

Mặt của người phụ nữ kia hằn rõ dấu bàn tay, khóc lóc luôn miệng nói không biết bà cụ kia.

Cô ấy ra sức che chở cho đứa bé trong lòng, khóc lóc cầu cứu xung quanh.

Nhưng không biết tại sao, đám người đứng xem bên ngoài đều tin lời bà cụ kia.

Tống Thời Hạ nghe có người đứng bên cạnh nói chuyện với nhau.

“Chuyện riêng của nhà người ta thế này tốt nhất là đừng xen vào, vừa rồi người phụ nữ kia còn ngồi cười cười nói nói với mẹ chồng, mình lên giúp đỡ, nói không chừng lại rước thêm phiền toái, coi chừng vạ lây.”

“Đã sinh con rồi, sao vẫn không chịu an phận chứ, may mà hôm nay có mẹ chồng của cô ta đi cùng, bằng không ở nhà lại có thêm mấy cái sừng.”

DTV

“Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong, trông có vẻ ngoan hiền, không ngờ lại ngoại tình, phải thèm khát cỡ nào chứ...”

Mấy gã đàn ông cười hề hề, Tống Thời Hạ nghe không nổi nữa.

“Mẹ, mẹ dắt hai đứa nhỏ cách xa một chút, sẵn tìm cơ hội báo cảnh sát đi.

Mặc kệ là việc riêng của nhà người ta hay là hiểu lầm thì cũng không thể đánh người ngay giữa ban ngày ban mặt như thế được.”

Tống Thời Hạ sợ mẹ chồng mình sẽ hoảng nên không dám nói ra suy đoán của mình.

Bà cụ kia vung tay lên nửa đường thì bị người ta túm lấy cánh tay.

“Dì à, đánh người không giải quyết được vấn đề, cháu cảm thấy chuyện này rất nghiêm trọng.

Hay là báo cảnh sát đi, để cảnh sát bắt người tình của cô ấy lại không tốt hơn à?”

Tuy Tống Thời Hạ đoán bà cụ này không phải mẹ chồng của cô gái kia, nhưng cô và mẹ chồng là phụ nữ tay yếu chân mềm, còn dắt theo hai đứa bé, nếu đối chọi thẳng mặt thì không sáng suốt cho lắm.

Người phụ nữ kia thấy Tống Thời Hạ thì không khác gì nhìn thấy cứu tinh, vội ôm con nhào tới quỳ xuống trước mặt Tống Thời Hạ.

Vừa rồi cô ấy thấy Tống Thời Hạ dẫn theo con cái, người như thế chắc chắn không phải cùng phe với bà cụ kia được.

Cô ấy khóc lóc nói:

“Em gái à, chị biết em là người tốt, xin em cứu chị với, bà ta muốn cướp con của chị, chị thật sự không biết bà ta.

Chị không ngoại tình, bà ta hỏi tên của chị với con chị, chị thề, nếu chị nói láo thì sẽ c.h.ế.t không được yên.”

Cô ấy khóc lóc, nói năng lộn xộn, đứa bé trong lòng cũng khóc lên.

Tống Thời Hạ thầm thở dài, cô không thể mặc kệ được.

“Chị đứng lên trước đi, ở đây có đông người làm chứng cho chị như thế, chị có cứng cứ gì thì cứ nói lớn ra đi.”

Cô sợ bà cụ kia có đồng phạm nên kéo hết toàn bộ quần chúng vây xem vào.

Tới lúc đó, dù thằng con hay đồng phạm của bà ta chạy tới đánh ghen thì cũng có thể dựa vào quần chúng vây xem để bảo vệ, không để cho người phụ nữ này và đứa bé bị mang đi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 167: Chương 167


Người phụ nữ kia nghe cô nói vậy thì tuyệt vọng vô cùng, không ai tin mình cả.

Tống Thời Hạ đỡ cô ấy dậy, nhẹ nhàng nói nhỏ bên tai cô ấy: “Tôi tin chị, phối hợp với tôi đi.”

Tống Thời Hạ nhìn bà cụ kia, cố ý dẫn dắt.

“Dì à, nếu dì có bất mãn với con dâu thì cũng không thể đánh dập như thế, con gái nhà người ta làm dâu nhà dì, không phải là để nối dõi tông đường cho nhà dì sao?”

Bà cụ kia phun nước bọt, nếu không phải Tống Thời Hạ tránh nhanh thì đã bị phun dính chân rồi.

“Nhà tôi vét hết tài sản mới cưới được cô ta, cô ta về mấy năm không đẻ được quả trứng nào, khó khăn lắm mới mang thai thì lại là một con vịt trời.

Con trai tôi không nỡ để cô ta chịu khổ, khuyên tôi đối xử với cô ta tốt một chút, kết quả cô ta dám ngoại tình!

Cô ta ngày nào cũng được ăn ngon ngủ kỹ, béo tốt trắng trẻo, chỉ khổ thằng con tôi vất vả làm việc nuôi cô ta.”

Lời nói của bà cụ này khiến quần chúng vây xem cảm thấy khó chịu.

Bây giờ là xã hội mới, nam nữ kết hôn đều ngang hàng với nhau, đâu phải lấy chồng theo chồng như xã hội cổ đại đâu.

Dù trọng nam khinh nữ thì cũng không nên nói huỵch toẹt ra như thế, lãnh đạo cũng nói phụ nữ có thể gánh nửa đầu trời cơ mà.

Bà cụ này độc mồm độc miệng như thế, con gái ai vào nhà đó đúng là chẳng khác nào nhảy vào hố lửa.

Nhưng cũng có mấy người đàn ông với những gì bà ta nói.

“Theo tôi thấy, hạng đàn bà không nghe lời thế này nên đánh cho vài trận, để xem còn dám léng phéng hay không.”

Tống Thời Hạ lạnh lùng liếc qua một cái, đối phương lập tức nhìn đi nơi khác.

Tống Thời Hạ nhìn người phụ nữ kia: “Chị gái, chị có muốn nói thêm gì không?”

Người phụ nữ kia ôm con lùi lại phía sau:

“Tôi không quen biết gì bà ta, chồng tôi tên Tô Ái Dân, tôi là vợ của quân nhân!”

Mọi người xôn xao, có người tin nhưng cũng có người không tin, bà cụ kia lập tức luống cuống.

Cái khác thì bà ta còn dám nói dối, lỡ như nói xấu quân nhân, bị kéo đi xử b.ắ.n thì sao bây giờ.

Một gã đàn ông mặc áo khoác ố vàng xông vào.

“Mẹ! Rốt cuộc con cũng tìm được mọi người rồi!”

Đối phương bước tới muốn kéo tay người phụ nữ kia, còn định cướp lấy đứa bé.

Người phụ nữ hét lớn trốn ra sau lưng Tống Thời Hạ.

Có người thấy tình hình không đúng nên xông lên giúp cản người.

“Đồng chí à, có gì thì từ từ nói, anh xem nữ đồng chí kia sợ tới mức này rồi.”

“Liên quan gì tới các người, Tú Chi, cô tới đây cho tôi!”

Đối phương mặt mày bặm trợn, quả thực rất phù hợp với hình tượng người làm việc nặng nhọc.

Tống Thời Hạ nhìn tay chân mảnh khảnh của mình, đánh không lại đối phương, chỉ có thể tiếp tục kéo dài thời gian mà thôi.

“Anh trai à, anh bình tĩnh lại đi, anh dọa em bé khóc rồi kìa.”

Gã đàn ông kia mặc kệ tất cả, xông lên muốn kéo Tiền Tú Chi.

Người phụ nữ kia ra sức ôm chặt con mình.

Tống Thời Hạ cố ý đề cao âm lượng:

“Dì à, không phải dì nói con trai mình thương vợ thương con lắm à? Bây giờ sao cứ như kẻ thù g.i.ế.c cha thế?

Quần chúng vây xem như chúng tôi không thể trơ mắt nhìn con trai dì kéo vợ về nhà được!

Lỡ như xảy ra chuyện gì, nói không chừng tất cả chúng tôi lại bị xem là đồng lõa mất.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 168: Chương 168


Bà ta muốn mắng chửi Tống Thời Hạ, nhưng bị con trai trừng mắt liếc một cái nên sợ hãi rụt cổ lại.

Gã đàn ông kia nhìn chằm chằm vào Tống Thời Hạ:

“Có phải cô xúi giục Tú Chi ngoại tình không? Nhìn cô ăn mặc lẳng lơ như thế, chẳng trách Tú Chi lại học thói hư thân mất nết.”

Tống Thời Hạ bị sự vô liêm sĩ của gã làm cho tức giận tới bật cười, mặc váy dài quá gối còn bị nói là lẳng lơ á.

“Anh hay nhỉ, tự bản thân vô dụng thì lại đổ lỗi cho người khác, chẳng trách già đầu rồi còn muốn cướp vợ con của người ta. Anh nói tôi là bạn của Tú Chi, vậy anh có biết tôi tên gì không?”

Gã đàn ông siết chặt nắm tay, tức giận trừng mắt nhìn Tống Thời Hạ.

Gã phát hiện cô gái nhanh mồm nhanh miệng này cũng xinh đẹp lắm, bán tới mấy thành phố lớn khéo cũng kiếm được cả mớ tiền.

Có người nói:

“Đồng chí à, anh nói thế là không đúng, người ta ăn mặc như thế thì có vấn đề gì đâu?

DTV

Chính anh không giữ được vợ lại đi mắng người ta, có khi vì vậy nên anh mới không giữ được vợ đấy.”

Vốn dĩ còn có rất nhiều người đồng tình với nhà bà cụ kia, đáng tiếc bà ta mắng chửi tục tĩu, gã đàn ông này lại bặm trợn, không giống người tốt.

Ở đây, ngoại trừ gã đàn ông châm ngòi thổi gió ra thì tất cả mọi người lại càng đồng tình với người phụ nữ kia hơn.

“Dù là vợ chồng thì chúng tôi cũng không yên tâm giao người cho các người đâu, cứ để cho đồng chí công an xử lý đi.”

“Đúng đó, lỡ như về nhà, anh ta đánh c.h.ế.t vợ thì sao đây, nói không chừng lại hại chúng ta vào tù đấy.”

“Theo tôi thấy, nhất định là anh ta đánh đập vợ con, em gái kia chịu không nổi mới bỏ chạy.”

Công sức dẫn dắt của Tống Thời Hạ đã có tác dụng.

Chủ yếu là gã đàn ông này thoạt nhìn không giống người tốt lành gì, nên mới khiến mọi người thiên về phe yếu thế hơn.

Hàn Dung báo công an xong thì vô cùng lo lắng, vội vã gọi điện về cho ở nhà, nhờ Quý Học Nhai thúc giục gấp.

Chỉ 10 phút sau, đồng chí công an đã tới hiện trường.

Có người hét lớn: “Công an tới rồi kìa.”

Trong lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, Tống Thời Hạ vẫn luôn quan sát gã đàn ông kia.

Thấy công an tới, gã lập tức co giò bỏ chạy, Tống Thời Hạ lại tung tuyệt chiêu ngáng chân ra.

Đáng tiếc lần này ngáng chân xong thì chính cô cũng bị thương.

Cô khập khiễng được đỡ lên xe công an.

Đều tại gã đàn ông kia, xương cốt cứng quá cấn chân cô đau luôn.

Hàn Dung lo lắng muốn đi theo.

Hai đứa bé không biết chuyện gì xảy ra, tò mò ngồi trên xe công an nhìn tới nhìn lui, còn muốn sờ huy chương của đồng chí công an nữa.

Tiền Tú Chi ngồi ở sau xe công an, rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, cô ôm chặt đứa bé trong lòng, xin lỗi Tống Thời Hạ: “Xin lỗi em, thật ra chị không phải vợ của quân nhân.”

Tống Thời Hạ lắc đầu: “Không sao đâu ạ, lúc đó chị nói như vậy là đúng rồi.”

Bà cụ kia bị dọa sợ, sau khi gã đàn ông tới thì nhiều lần muốn khuyên gã bỏ đi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 169: Chương 169


Tiền Tú Chi gượng cười:

“Ơn đức của em, chị không biết phải báo đáp thế nào nữa. Thật sự rất cảm ơn em đã cứu hai mẹ con chị, nếu không có em nói giúp, rất có thể chị đã thật sự bị bọn họ đưa đi rồi.”

Hàn Dung nghe kể xong cũng lo lắng vô cùng.

May mà Tiểu Tống ít khi ra ngoài, nếu Tiểu Tống gặp phải chuyện này, bà thật không dám tưởng tượng tới hậu quả sẽ thế nào nữa.

Tống Thu Sinh đi theo chủ thầu tiếp rượu lãnh đạo, muốn giành được dự án đó thì phải gây dựng quan hệ tốt với lãnh đạo cấp trên.

Theo anh ấy biết thì còn hai nhà thầu khác cũng nhìn trúng dự án kia, trước mắt bọn họ không có bất kỳ ưu thế nào.

Không, anh ấy đột nhiên nhớ tới ngày ăn vịt nướng ở Toàn Tụ Đức.

Hôm đó phó cục trưởng Trần cũng ngồi cùng bàn với anh ấy, nhưng đối phương không nhận ra anh ấy.

Lúc đó anh ấy nghĩ là tiệc gia đình nên không làm phiền đối phương.

Chỉ thầm cảm khái em gái tốt số, cấp trên mà anh với nhà thầu muốn lấy lòng lại là anh rể của em gái.

Tống Thu Sinh lấy lại tinh thần.

Nếu vụ này mà thành công, chờ anh kiếm được một mớ thì nhất định phải chia cho em gái một cái lì xì thật to để cảm ơn mới được.

Hôm nay, ngoại trừ phó cục trưởng Trần ra thì còn có cục trưởng Tiền.

Nghe nói cục trưởng Tiền sắp sửa về hưu, phó cục trưởng Trần là người có hy vọng sẽ thay thế vị trí của ông ấy nhất.

Trên đường đi, chủ thầu cứ luôn miệng dặn dò anh ấy đừng có ăn nói lung tung.

Tống Thu Sinh thầm nghĩ dù anh có thiếu não cách mấy cũng sẽ không nói bậy nói bạ trước mặt cục trưởng đâu.

Trước khi đi vào, chủ thầu giám đốc Hà dặn dò:

“Thu Sinh à, cậu là thanh niên từng đi xứ khác làm ăn, bữa tiệc rượu hôm nay mình chắc chắn không thể tránh né được.

Tôi hiểu thanh niên các cậu ngông nghênh, nhất định sẽ cảm thấy khó chịu, nhưng làm việc gì cũng phải nghĩ tới hậu quả trước, đã hiểu chưa.”

Tống Thu Sinh cho anh ta cảm giác cứ như thanh niên trẻ trâu nói chuyện không hợp sẽ lật bàn ngay tại chỗ vậy, anh ta không thể không nhắc nhở Tống Thu Sinh.

Nếu không phải vì Tống Thu Sinh từng đi nhiều nơi, có kiến thức rộng rãi, anh ta cũng sẽ không chọn Tống Thu Sinh theo mình tới đây bàn chuyện hợp tác làm ăn đâu.

“Yên tâm đi, giám đốc Hà, đo tửu lượng thì tôi chưa thua bao giờ.”

Giám đốc Hà hơi hơi yên tâm.

Bên cạnh anh ta không có ai nhờ vả được, Tống Thu Sinh từng làm ăn rồi, chắc sẽ không gây thêm phiền phức cho anh ta đâu.

Bọn họ vào nhà hàng ngồi chờ khách một hồi.

Giám đốc Hà phải trầy trật rất lâu mới mời được cả phó cục trưởng Trần và cục trưởng Tiền cùng đi ăn cơm.

Trần Khang bước vào phòng trước tiên, mở cửa cho cục trưởng Tiền đi vào.

Anh ấy vừa ngẩng đầu lên đã đối diện với tầm mắt của Tống Thu Sinh.

Đúng lúc thật, đây chẳng phải anh ruột của em dâu à?

Có tầng quan hệ này, bữa cơm hôm nay cũng không căng thẳng như tưởng tượng.

Thậm chí còn có thể nói chuyện nhà, cũng chẳng uống rượu nhiều.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 170: Chương 170


Giám đốc Hà lau mồ hôi, anh ta chỉ thiếu điều thắp nhang thờ hai vị cục trưởng thôi, thái độ của họ đúng là thân thiện quá rồi.

Tống Thu Sinh không hổ là thanh niên đầy triển vọng, có quan hệ thân thích với phó cục trưởng Trần mà vẫn có thể bình tĩnh nói chuyện như thế, là anh ta ngáng chân Tống Thu Sinh mới đúng.

DTV

“Được rồi, chuyện đất đai chúng tôi sẽ cân nhắc thật kỹ, dù sao cũng là bỏ phiếu nội bộ quyết định.

Tất cả mọi người đều muốn tạo phúc cho nhân dân, các anh cứ yên tâm chờ thông báo đi.”

Giám đốc Hà và Tống Thu Sinh đưa mắt nhìn nhau.

“Thế này là sao đây?”

Tống Thu Sinh cau mày: “Khó nói lắm.”

Trần Khang theo cục trưởng Tiền đi ra.

Cục trưởng Tiền lắc đầu nói:

“Không được, lý lịch của hai người này thấp quá, tuổi của bọn họ cộng lại chỉ bằng tôi thôi, tôi sợ giao mảnh đất quan trọng như thế cho bọn họ sẽ không ổn.”

Trần Khang còn muốn nói đỡ vài câu, giúp Tống Thu Sinh tranh thủ giành lấy cơ hội này.

Anh ấy cảm thấy Tống Thu Sinh nói năng lão luyện rõ ràng, nói không chừng lại làm được việc lớn ấy chứ.

Không chờ anh ấy kịp nói gì thì thư ký của cục trưởng Tiền đã chạy vội tới báo cáo, cục trưởng Tiền lập tức tái mặt.

“Đi, đi tới đồn công an.”

Trần Khang đi cùng lãnh đạo, thấy lãnh đạo có việc gấp, anh ấy cũng chạy vội theo, muốn xem có giúp được gì hay không.

Trần Khang lên xe xong thì bảo thư ký lấy thuốc: “Cục trưởng Tiền à, anh có bệnh tim, đừng kích động quá.”

Cục trưởng Tiền run rẩy cầm thuốc uống: “Cậu nói đúng, tôi không thể hoảng được.”

Đi vào đồn công an, Trần Khang lại nhìn thấy người quen ngồi ngoài hành lang.

Anh ấy không dám tin, dụi mắt vài cái.

“Mẹ, sao mẹ lại dắt bọn trẻ tới cục ông an thế này?”

Cục trưởng Tiền nghi hoặc nhìn thoáng qua, sau đó vội dắt thư ký đi tìm con gái mình.

Hàn Dung lại càng kinh ngạc hơn: “Sao con cũng tới đây thế?”

Chuyện này nói ra rất dài dòng, Hàn Dung cũng kể lại chuyện đã xảy ra cho con rể nghe.

Trần Khang nghe là lũ bắt cóc thì vô cùng tức giận, đồng thời không khỏi cảm khái trước may mắn của hai anh em nhà em dâu, đúng là ông trời cũng giúp bọn họ.

Cục trưởng Tiền rốt cuộc cũng gặp được con gái mình.

Tiền Tú Chi nhìn thấy ba mình tới thì òa một tiếng, nhào vào lòng ông khóc nức nở.

Lúc còn bé mẹ của cô ấy đã mất sớm, được cha một tay nuôi lớn.

Sau khi trưởng thành lại vì chuyện kết hôn mà cãi nhau với ông, tự ý quyết định lấy người chồng bị phán là thành phần xấu, cùng xuống nông thôn.

Về sau chồng cô ấy được quay về thành phố, khôi phục chức vị, cô ấy cũng quay về thủ đô một lần nữa.

Nhưng vì khi xưa từng cãi nhau với cha ruột nên không qua lại nữa, mặc dù ở cùng một thành phố, cô ấy cũng không dám về thăm nhà lần nào.

Lần này chồng cô ấy đi công tác, con trai đi học ở trường, cô ấy muốn đi ra ngoài mua ít nhu yếu phẩm và đồ cho em bé, nào ngờ lại gặp lũ bắt cóc.

Ai mà ngờ kẻ bắt cóc lại là một cụ bà mặt mày hiền lành chứ.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 171: Chương 171


Ban đầu hai người chỉ ngồi đó cùng nói chuyện nhà với nhau.

Bản thân cô ấy cũng nhẹ dạ cả tin nói thông tin cá nhân, bao gồm tên tuổi của cô và tuổi của em bé ra.

Nói chuyện một hồi, bà cụ kia nói là đi ra ngoài một lát, nhờ cô ấy trông chừng đồ giúp.

Sau đó lại có một người đàn ông tới hỏi đường, bà cụ kia đột nhiên quay về tát cô ấy một cái, mắng cô ấy ngoại tình, làm cô ấy choáng váng chưa kịp hiểu gì.

Sau đó mọi chuyện bung bét ra, một cô gái tốt bụng ra mặt kéo dài thời gian giúp cô ấy, mẹ chồng của cô gái kia thì báo công an giúp.

Càng nghĩ, Tiền Tú Chi lại càng thấy sợ hơn.

Lúc tỉnh táo lại, cô ấy mới nghĩ ra, mụ già và gã đàn ông kia không chỉ muốn cướp con của cô ấy.

Bọn chúng còn muốn bắt cô ấy về làm vợ chúng, sau đó bán con gái của cô ấy đi.

Nếu như không phải gặp được người tốt bụng, rất có thể cả đời này cô ấy cũng sẽ không còn cơ hội gặp lại cha ruột mất.

Đồng chí công an làm việc rất nhanh.

Bên này Tống Thời Hạ cho lời khai xong đi ra, bên kia gã đàn ông và bà cụ kia cũng đã khai ra tất cả.

Hai người này không phải mẹ con, con trai của bà ta là người khác.

Gã đàn ông này là cháu của bà ta, con trai bà ta thì tàn tật bẩm sinh, lại ở nông thôn, không lấy được vợ.

Bà ta phụ trách chọn vợ cho con mình, thằng cháu thì chuyên môn cướp trẻ con.

Theo như lời khai thì chúng đã thành công lừa bán được mấy người.

Cô vợ trước đây bà ta tìm cho con trái chạy trốn, ngã xuống núi c.h.ế.t rồi.

Bà ta còn chưa được bế cháu nội, chỉ có thể ra ngoài tìm mục tiêu mới.

Tiền Tú Chi ôm trẻ con, lại ăn mặc đẹp đẽ hơn người bình thường, bà ta hỏi han.

Biết được Tiền Tú Chi còn một đứa con trai nữa thì bà ta cho rằng Tiền Tú Chi nhất định rất mắn đẻ, có thể giúp nhà mình nối dõi tông đường.

Nghe lời khai, dường như bà ta không hề cảm thấy điều mình làm là sai trái.

Theo bà ta thấy, chưa thành công thì sẽ không tính là phạm tội, Tiền Tú Chi cũng chẳng mất miếng thịt nào.

DTV

Mãi tới khi công an nói sẽ bắt con trai bà ta thì bà ta mới nổi nóng.

Tiền Hưng Quốc tức giận mắng:

“Bà cảm thấy con trai bà vô tội, nhưng con gái nhà người ta lại bị các người hại!”

Bà ta không phục:

“Ông đừng có ăn nói lung tung, là con ranh kia tự mình chạy trốn nên ngã chết, sao lại thành con trai tôi g.i.ế.c người được.

Là do nó đoản mệnh, làm sao có thể trách chúng tôi được, phụ nữ không phải đều nên kết hôn sinh con, lấy con trai tôi cũng có c.h.ế.t đâu.”

Tiền Hưng Quốc chỉ muốn đánh cho mụ già này một trận, may mà đồng chí công an kéo ông đi ra ngoài.

Trần Khang nghe kể xong toàn bộ, cũng phải giật mình trước độ mặt dày của bà ta.

“Anh bớt giận, đừng vì loại người xấu xa đó mà ảnh hưởng tới sức khỏe của mình, pháp luật sẽ xử lý cả nhà bà ta.”

Tiền Hưng Quốc cố dằn cơn giận xuống:

“Hôm nay may mà có mẹ và em dâu của cậu, bằng không... bằng không hậu quả đúng là khó lường.”

Nói xong, ông lại lau mặt, người làm cha như ông đúng là thất bại mà.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 172: Chương 172


Trần Khang châm chước nói: “Dù là ai gặp phải chuyện này cũng sẽ ra mặt giúp đỡ thôi.”

“Không, cậu không hiểu đâu, đồng chí Tống thông minh nên mới giúp được.

Chỉ có một mình cô ấy thấy tình huống không đúng mà đi ra giúp kéo dài thời gian, đồng chí công an cũng khen cô ấy cảnh giác cao.

Cô ấy thế nào rồi, chờ chuyện này xong xuôi, tôi sẽ tự mình tới đó cảm ơn cô ấy.”

Trần Khang cười khổ, anh thế này có được xem là hưởng sái Tiểu Tống không nhỉ.

Tống Thời Hạ nhăn nhó đi ra, cô cảm giác mu bàn chân của mình sưng tấy lên.

Có câu gì ấy nhỉ, phải biết lượng sức mình, cô cảm giác mình đúng là không biết lượng sức gì cả.

Đồng chí công an khen cô nhưng không khác gì đổ dầu vào lửa: “Nếu không nhờ cô ngáng chân thì có thể đối phương đã chạy rồi.”

Tống Thời Hạ mếu máo, lần sau cô sẽ không bao giờ làm liều nữa, cô tin đồng chí công an nhất định có thể bắt được người xấu.

Lần này không có phần thưởng, nhưng cô giúp người ta không phải vì phần thưởng.

Mẹ chồng nói cho cô biết cha ruột của Tiền Tú Chi là cục trưởng Tiền, ông ấy là lãnh đạo của anh rể, cô lập tức cảm thấy thế giới này đúng là nhỏ bé.

Hàn Dung nghĩ lại vẫn thấy sợ:

“Mẹ sợ quá, không dám để con đi ra ngoài một mình nữa, con cứ ở nhà như thế cũng được.”

Lúc trước bà không hiểu vì sao Tiểu Tống không thích ra ngoài, suốt ngày cứ ở nhà mãi thì ngột ngạt c.h.ế.t mất.

Bây giờ bà lại thấy may mắn vì Tiểu Tống không hay ra ngoài.

Quý Nguyên nắm tay nói: “Chờ con lớn lên thì có thể bảo vệ mẹ, con sẽ theo mẹ đi ra ngoài dạo phố!”

Tống Thời Hạ cười tủm tỉm: “Vậy mẹ sẽ chờ Nguyên Nguyên lớn lên bảo vệ mẹ nhé.”

Quý Dương nhỏ giọng nói thầm: “Con cũng có thể bảo vệ mẹ mà.”

Cô xoa mặt hai đứa, không hổ là con cưng nhà cô.

Người lớn nói chuyện cũng không tránh mặt đám trẻ.

Bộ não nho nhỏ của bọn trẻ chỉ có thể tiếp thu nội dung giới hạn, chỉ biết là bà người xấu muốn cướp em bé của dì kia, mẹ đã bảo vệ dì và em bé.

Mu bàn chân của Tống Thời Hạ bị sưng to, Trần Khang đưa mọi người đến bệnh viện trước, cục trưởng Tiền cũng đưa tài xế và xe cho họ dùng trước.

Bác sĩ xem xong thì nói: “Không có vấn đề gì, chỉ là sẽ sưng một thời gian thôi.”

Hàn Dung theo bác sĩ đi lấy thuốc, Trần Khang hắng giọng một cái.

“Vừa rồi anh mới ăn cơm với anh trai em và bên nhà thầu, vừa ăn xong thì nhận được tin mà tới luôn đấy.”

“Ah trai em?”

Mới đó mà anh trai cô đã móc nối được với nhà thầu ư, vậy là anh ấy muốn bước vào giới bất động sản à?

“Đúng vậy, bọn họ ưng một mảnh đất, đúng lúc nó là dự án trong cục, mấy nhà thầu cạnh tranh đều ngang ngửa nhau, tiếp theo phải xem ý của cục trưởng Tiền.”

Tống Thời Hạ cười khẽ: “Mặc kệ kết quả ra sao đi nữa, cục trưởng Tiền tự có quyết định riêng của mình.”

Cô không để trong lòng.

Ngành bất động sản ở nội địa vừa phát triển, chính sách cho phép, nhưng rất ít người dám nhảy vào.

DTV

Giai đoạn đầu còn phải gom vốn nữa, anh trai cô có thể nhìn xa được như thế đã khá hơn rất nhiều người rồi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 173: Chương 173


Dù không lấy được mảnh đất đó thì vẫn sẽ có nhiều lựa chọn khác.

Nếu thật sự không được thì vẫn còn có cô giúp đỡ, chọn tài liệu thì có vất vả gì đâu chứ.

Trần Khang còn cho rằng cô biết tin nhất định sẽ mừng rỡ, cục trưởng Tiền nợ cô món nợ ân tình lớn như thế, giúp đỡ một chút cũng chẳng sao.

Nào ngờ phản ứng của Tiểu Tống lại khiến anh ấy phải bất ngờ.

Hàn Dung cầm thuốc quay về, ngoại trừ thuốc uống ra còn có một bình dầu hoa hồng.

“Hôm nay đừng về nữa, trong nhà có mua một con gà mái còn chưa làm thịt, để mẹ hầm canh bồi bổ cho con.”

Tống Thời Hạ không thể nói lại mẹ chồng, bị bà kéo về nhà.

Quý Học Nhai ngồi canh điện thoại mà như ngồi trên đống lửa, không biết bà vợ gặp chuyện gì mà lại gọi điện nhờ ông báo công an.

Cảnh vệ viên gọi điện tới:

“Đồng chí Hàn báo công an giùm người khác, có người qua đường tranh chấp ấy mà.”

Quý Học Nhai thở phào một hơi:

“Mấy mẹ con không sao là tốt rồi, làm phiền cậu đi một chuyến rồi, không cần vào cùng đâu.”

Cúp máy một lúc thì đã nghe thấy tiềng còi xe vang lên ngoài cổng.

DTV

Hàn Dung chạy vội vào nhà:

“Anh ra sân sau làm thịt con gà giúp em đi, hầm canh gà cho Tiểu Tống bồi bổ.”

Quý Học Nhai nhìn ra cửa: “Có chuyện gì thế? Sao Trần Khang cũng đi cùng thế này?”

“Kể ra thì dài dòng lắm, anh đi g.i.ế.c gà trước đi, chờ lát nữa hãy nói.”

Tống Thời Hạ được hai đứa bé dắt hai tay, không biết còn tưởng cô bị thương nặng lắm ấy chứ, nhưng thật ra mu bàn chân của cô bị sưng thôi chứ không phải tàn tật.

Nhưng hai đứa bé lại cực kỳ kiên quyết, cảm thấy không ai đỡ thì cô sẽ ngã.

Để không phụ ý tốt của hai đứa bé, cô chỉ có thể phối hợp với chúng mà thôi.

Trần Khang đi theo sau lưng cũng phải bật cười.

Rốt cuộc hai đứa giặc con Quý Dương và Quý Nguyên này cũng gặp được người có thể xử lý chúng rồi.

Hàn Dung hầm gà, dược liệu nào đắt tiền thì đều bỏ hết vào, cây nhân sâm quý giá của Quý Học Nhai cũng bị bà vặt hai nhánh.

Quý Học Nhai cố bấm bụng hy sinh, tự nói với bản thân rằng Tiểu Tống là công thân của cả nhà, hầm nồi canh gà nhân sâm cho con bé là đúng rồi.

Cách vách, Vu Phương thấy Tống Thời Hạ được đỡ vào nhà thì rướn cổ nghe ngóng, muốn biết đã có chuyện gì xảy ra.

Mẹ của cô ta đi ra: “Nhà bên cạnh hầm canh gà à, có chuyện gì thế nhỉ?”

Vu Phương rũ mắt xuống:

“Con thấy hai đứa cháu trai nhà đó đỡ cô con dâu mới đi vào, chắc là mang thai rồi.”

“Thế thì đúng là tin vui thật rồi, mẹ phải qua đó chúc mừng mới được.”

Tống Thời Hạ bị ép ăn canh gà, canh gà mẹ chồng hầm bổ thái quá rồi.

Hàn Dung cứ luôn miệng cằn nhằn: “Ngày mai mẹ ra chợ mua cái chân giò hầm canh cho con, ăn gì bổ nấy.”

Tống Thời Hạ thiếu chút nữa phun canh gà ra: “Mẹ ơi, không cần đâu me, con ăn canh gà này là đủ rồi.”

Hàn Dung không đồng ý: “Bác sĩ nói con phải dưỡng ít nhất nửa tháng mới có thể hết sưng, phải ăn nhiều canh vào.”

Tống Thời Hạ lại hối hận vì mình không biết tự lượng sức.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 174: Chương 174


Quý Học Nhai bị vợ trừng mắt một cái, cũng hùa theo khuyên:

“Cứ nghe lời mẹ con đi, trong nhà cũng đâu phải không có điều kiện.

Lúc trước ba mẹ hành quân đánh giặc, muốn ăn miếng thịt cũng không có, các con lại chê ăn thịt nhiều quá nên ngán.”

Tống Thời Hạ thích ăn thịt, không thích ăn canh.

Nhất là sau khi ăn liền hai bát canh gà béo ngậy rồi, mẹ chồng còn định múc thêm cho cô bát nữa.

Đây không phải mẹ chồng đâu, đây là mẹ ruột mới đúng.

Tống Thời Hạ cầm chặt cái bát, không chịu buông tay:

“Mẹ à, con thật sự không ăn nổi nữa đâu, bụng con toàn là canh gà rồi, mình giữ lại bữa sau ăn tiếp nhé.”

Hàn Dung thấy cô như thế thì nói: “Thế cũng được, chỗ còn lại chừa cho con ăn.”

Tống Thời Hạ trợn tròn mắt, còn lại nửa nồi canh và nửa con gà đều để một mình cô ăn á!?

Nhân lúc mẹ chồng đi ra sân nói chuyện với hàng xóm, cô lặng lẽ xé đùi gà và ức ra đút cho hai đứa nhỏ.

“Đây là bí mật của ba mẹ con mình, nếu hai đứa mà nói cho bà nội biết thì mẹ sẽ không làm bánh kem cho hai đứa nữa đâu.”

Quý Nguyên mếu máo, Quý Dương cũng xụ mặt theo, bà nội nói thịt này là để cho mẹ bồi bổ mà.

Tống Thời Hạ vội năn nỉ hai đứa bé, còn không ăn nữa thì mẹ chồng sẽ đi vào nhà mất.

“Vài ngày nữa là chân mẹ sẽ khỏi thôi, mẹ không lừa các con đâu. Các con giúp mẹ giải quyết bát thịt này, về nhà mẹ sẽ nướng bánh quy dâu cho các con!”

Hai đứa bé không đỡ nổi viên đạn bọc đường của người lớn và bát thịt thơm ngon kia, ăn xong còn nấc một cái, đúng lúc bị Hàn Dung đi vào nhà nhìn thấy.

Hàn Dung vừa giận vừa buồn cười: “Ba mẹ con hay quá nhỉ.”

Quý Nhiễm dọn dẹp xong đi vào phòng, lúc leo lên giường thì Trần Khang đặt sách xuống.

“Lần này may nhờ có Tiểu Tống, cái ghế của anh xem chừng ổn rồi.”

Quý Nhiễm khó hiểu:

“Liên quan gì tới anh nữa? Em nhớ cục trưởng Tiền là người thiết diện vô tư, không thèm để ý mấy chuyện quan hệ mà.”

“Em nhìn em kìa, ý em là anh không đủ sức à?”

Quý Nhiễm cầm quạt hương bồ lên phe phẩy:

“Ý em không phải thế, là vì cục trưởng Tiền là người cổ hủ, trong mắt ông ấy, thanh niên đều phải trui rèn nhiều một chút mới được, sao lần này lại ổn chứ?”

Trần Khang vui vẻ nói:

“Thì vì Tiểu Tống lập công chứ sao, Tiểu Tống nhà người ta mới hơn hai mươi tuổi đã nhìn thấu âm mưu của đám buông người.

Cả đống người vây xem như thế, không ai nhìn ra có gì bất thường, toàn cho rằng đây là mâu thuẫn gia đình mẹ chồng con dâu.

Còn có người nhao nhao kêu bà già kia đưa Tiền Tú Chi về nhà đánh một trận.”

Liên tưởng tới cảnh kia, Quý Nhiễm lại thấy lo lắng:

“May mà gặp được Tiểu Tống, con bé còn trẻ nhưng thông minh, lại can đảm, còn dám giơ chân ra ngáng chân kẻ xấu, đúng là nghé con không sợ cọp mà.”

Trần Khang cười nói:

“Bây giờ đến cục trưởng Tiền cũng nói thế đấy, nói là tuổi đời không thể nói lên được cái gì, phải cho người trẻ tuổi cơ hội.”

Đối thủ cạnh tranh của Trần Khang cũng sàn sàn anh ấy, ưu thế của đối phương là có thâm niên, lớn hơn anh ấy 10 tuổi.

Anh ấy chuẩn bị hơn nửa năm vì đợt thăng chức này.

Vị trí của cục trưởng Tiền sẽ chọn ra từ một trong số hai người, nếu lần này anh không được chọn thì không biết phải chờ tới bao giờ nữa.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 175: Chương 175


Quý Nhiễm đập con muỗi đang đậu trên chân:

“Em cảm thấy cục trưởng Tiền nên thay đổi tư duy từ lâu rồi mới phải, anh xem lúc trước ông ấy còn ép duyên, khiến cho cô con gái duy nhất bỏ nhà đi hơn 10 năm không về.

Tô Ái Dân cũng chẳng kém, là tiến sĩ vượt qua bao chông gai quay về đền đáp tổ quốc.

Ngoại trừ hơi lớn tuổi và từng bị xem là thành phần xấu ra thì có điểm nào không xứng với Tú Chi chứ?

Còn người đàn ông mà ông ấy chọn đi, hơn ba mươi tuổi còn nghe lời mẹ, Tú Chi mà vào cái nhà đó, thể nào cũng bị mẹ chồng hành hạ cho mà xem.”

“Chậc, đó là chuyện riêng nhà người ta, em cứ hay nói xen vào làm gì.

Chúng ta nói lại vào việc chính nào, cục trưởng Tiền có thể thay đổi đã là tốt lắm rồi, chuyện của ông ấy với con gái mình đừng bàn.

Lần này chắc anh trai của Tiểu Tống cũng được hưởng sái đấy, không phải cả làng đều vui à?”

Quý Nhiễm vỗ anh ấy một cái:

“Anh nghe anh nói chuyện kiểu gì kìa? Chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng rồi!

Đồng chí Trần Khang à, nếu anh quên ước muốn vì nhân dân phục vụ ban đầu, em sẽ là người đầu tiên viết thư đấu tố anh đấy.

Tiểu Tống chẳng đòi công cán gì, anh thì được hưởng lợi còn khoe ra, thứ bảy này mua ít đồ đi cảm ơn em ấy đi.”

Trần Khang xấu hổ:

“Xem em nói kìa, làm gì tới mức ấy. Trong nhà em có lãnh đạo giám sát, ai dám làm bậy chứ, anh vui quá nên nói thế thôi.”

Quý Nhiễm nằm xuống, đưa lưng về phía anh ấy:

“Tốt nhất là anh đừng có ý đồ gì, nếu lầm đường lạc lối thì không ai cứu được anh đâu.

Dù sao em cũng có thể dẫn hai đứa nhỏ về nhà mẹ ở, anh hãy nghĩ về người mẹ đã ngậm đắng nuốt cay nuôi anh khôn lớn đi, tới lúc đó sẽ không ai chăm sóc bà lúc tuổi già xế bóng đâu.”

Trần Khang thấy vợ thật sự tức giận thì vội vàng dỗ dành:

“Ôi, sao tự nhiên lại nổi giận chứ, anh chỉ nói với em thôi mà, mình nói tiếp chuyện Tú Chi được không?”

“Em ngủ đây, ngày mai còn phải đi làm nữa, anh tưởng ai cũng là sếp lớn như anh à.”

Trần Khang hết cách, lòng dạ phụ nữ đúng là như kim đáy bể, sao lại thay đổi thất thường như thế chứ.

Cha con nhà họ Tiền tự mình tới thăm hỏi và cảm ơn, Tống Thời Hạ biết chồng của Tiền Tú Chi đi dạy ở trường đại học Quốc Lập, gần đây đang đi công tác.

Trùng hợp nhất chính là chồng của Tiền Tú Chi cũng dạy vật lý, từng đi du học.

Nói không chừng còn là đàn anh của Quý Duy Thanh lúc du học ở nước ngoài ấy chứ.

DTV

Đại học Quốc Lập có địa vị ngang ngửa với đại học Yên Kinh, đều là trường học hàng đầu trong nước.

Đúng lúc hôm nay Tống Thu Sinh cũng mang cá tới thăm, giải quyết khó khăn cho Tống Thời Hạ.

“Anh, anh làm một con gà với một con vịt cho em đi, nhà nay có khách.”

Tống Thu Sinh còn nói đùa với cô: “Chà, để chào đón anh thì cũng không nên ăn sang mồm như thế chứ.”

Tống Thời Hạ rất muốn liếc anh ấy một cái, nhưng vẫn nhịn lại được: “Dạ, quý hóa quá, rồng đến nhà tôm còn mang cả quà nữa.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 176: Chương 176


Cô dắt anh trai đi vào trong để quà, Tiền Hưng Quốc đang ngồi nói chuyện với con gái.

Lần này xem như trong cái rủi có cái may, để hai cha con ông thân thiết trở lại.

Năm đó ông đã hối hận rồi, tiếc rằng khi đó hai cha con đều cứng đầu, ông cũng không ưa tên đàn ông khiến con gái mình chịu khổ như Tô Ái Dân.

Tống Thu Sinh cho rằng khách mà em gái nói cùng lắm chỉ là gia quyến của các giao sư khác trong trường, học là họ hàng của em rể, nên không để ý lắm.

Tống Thời Hạ thì nghĩ cha con nhà họ Tiền tới chơi là vì cảm ơn, nên cũng không nói cho anh ấy biết thân phận của khách đến thăm hôm nay.

Tống Thu Sinh và em gái đang cười cười nói nói đi vào nhà, sau khi thấy khách ngồi trong phòng thì anh ngẩn ra vài giây.

Tiền Hưng Quốc lơ đễnh ngẩng đầu lên, lập tức mỉm cười.

“Đồng chí còn chưa hết hy vọng à, tính kiên nhẫn này của cậu đáng khen lắm, nhưng chuyện kia đã có quyết định rồi.”

Tống Thời Hạ nhìn anh trai, lại nhìn về phía Tiền Hưng Quốc.

“Chú quen anh trai cháu ạ?”

Tiền Hưng Quốc từ nghi hoặc biến thành tò mò: “Cậu ấy là anh của cháu?”

Sau khi biết Tống Thu Sinh là anh ruột của Tống Thời Hạ, Tiền Hưng Quốc cũng phải cảm khái.

Tống Thời Hạ nhớ hình như anh rể từng nói chuyện này với cô, nhưng cô không để ý.

Không ngờ duyên phận đúng là kỳ diệu, quanh đi quẩn lại, anh trai cô vẫn ngồi chung một chỗ với Tiền Hưng Quốc.

“Anh của cháu tinh mắt lắm, tính tình cũng chín chắn vũng vàng, tiếc là còn trẻ quá, mảnh đất kia không thể giao cho các cậu ấy được.”

Tống Thu Sinh đã biết kết quả từ trước, anh cũng đã chấp nhận sự thật rồi, nhưng không ngờ lại trùng hợp như thế.

“Cháu hiểu mà, cháu và anh Hà còn trẻ quá, đúng là phải rèn luyện nhiều hơn.”

Thanh niên còn trẻ mà lòng dạ rộng thoáng như thế, nhìn anh ấy thật sự không hề để ý, cũng không có vẻ chán chường ủ rũ gì, khiến Tiền Hưng Quốc lại thấy ngài ngại.

“Nếu sau này các cậu nhìn trúng cái nào, chỉ cần nằm trong phạm vi khu vực chúng tôi quản lý, tôi có thể cấp phép giao cho các cậu, xem như cho cánh thanh niên các cậu một cơ hội.”

Cái này đúng là niềm vui bất ngờ mà, Tống Thu Sinh vội đứng dậy cảm ơn, Tống Thời Hạ cũng vui mừng thay cho anh trai.

Cô cười nói:

“Tái ông mất ngựa; hoạ phúc khôn lường, anh của cháu xem như gặp được Bá Nhạc của đời mình rồi.”

DTV

Tiền Hưng Quốc xua tay:

“Là do đồng chí Thu Sinh có tài nên chú mới đồng ý cho cậu ấy cơ hội, còn trẻ mà đã có khả năng nhìn xa trông rộng, có can đảm, lại còn sáng suốt, sau này nhất định có thể làm nên chuyện lớn.”

Tống Thời Hạ cảm thấy vui mừng thay cho anh trai từ tận đáy lòng.

Biết Tiền Hưng Quốc có bệnh tim, cơm trưa cô nấu rất thanh đạm, còn lặng lẽ bỏ thêm nước linh tuyền, ăn nhiều cũng sẽ không ảnh hưởng tới bệnh tim của ông.

Tiền Tú Chi cũng vào bếp giúp đỡ:

“Sao em mua nhiều thế, rõ ràng là chị với ba đến thăm và cảm ơn em, thế mà lại làm phiền em tự mình vào bếp thế này.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 177: Chương 177


Tống Thời Hạ mỉm cười:

“Toàn là đồ nhà trồng được mà chị, không phiền chút nào hết. Hai đứa nhỏ nhà em đều thích ăn thịt, mỗi bữa cơm đều phải làm hai món ăn, em cũng quen rồi.”

Tiền Tú Chi cũng cười theo:

“Con trai ăn nhiều mới khỏe mạnh được, hai đứa bé nhà em không kén ăn mới tốt chứ.”

Cô ấy không thấy nấu hai món ăn là xa xỉ, bởi vì nhà cô ấy ăn cũng như thế.

Thưng chỉ giới hạn mỗi khi chồng cô ấy ở nhà, cô và hai đứa con ăn cũng không nhiều.

Mấy năm trước sống kham khổ, sau khi trở về thành phố, tiền lương của chồng cô ấy cộng thêm đủ loại phụ cấp, mỗi tháng cũng được 300 đồng, trong nhà không thiếu tiền mua thịt.

Vạc nước lớn trong sân đang nuôi mớ tôm sông thím Phùng cho hôm trước, nghe nói là cháu của thím Phùng ra con sông ở ngoài thành phố vớt.

Tống Thời Hạ bỏ vào vạc, cho thêm ít nước linh tuyền nên tôm vẫn còn sống.

Cô nấu tổng cộng năm món là: Gà luộc, tôm hấp, cải thảo luộc, cá hấp và canh vịt rong biển.

Tiền Tú Chi không khuyên được cô, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tống Thời Hạ làm năm món ăn, còn nêm ít gia vị vì lo cho bệnh tim của ba mình nữa.

Tiền Tú Chi cảm động khó mà nói thành lời, lại càng thích Tống Thời Hạ hơn.

Tống Thời Hạ cho canh vào nồi đất hầm lửa nhỏ:

“Có thể ăn cơm rồi, nấu cơm thì nhanh thôi, chủ yếu là tốn thời gian chuẩn bị nguyên liệu ấy, chị xem, có chị giúp một tay cũng nhanh hơn hẳn.”

Tiền Tú Chi bưng thức ăn lên bàn, Tiền Hưng Quốc bế cháu gái nói chuyện với Tống Thu Sinh.

Ông cảm thấy Tống Thu Sinh tương lai nhất định sẽ không tầm thường.

Ông không khỏi nghĩ tới lão Lý và Trần Khang trong cục.

Lão Lý thì thận trọng, mấy năm nay không có công mà cũng chẳng có lỗi sai nào.

Trần Khang thì mạnh dạn và hay có nhiều sáng kiến, nhưng cũng biết tiến biết lùi.

Trong lòng ông vốn thiên về lão Lý hơn, Trần Khang còn trẻ quá, phải rèn luyện thêm vài năm mới được.

Nhưng sau khi nói chuyện với Tống Thu Sinh một hồi, ông lại cảm thấy phải cho cánh thanh niên thêm cơ hội mới được.

“Đoàn Đoàn, qua với mẹ nào.”

Con gái út Đoàn Đoàn của Tiền Tú Chi là mang thai ngoài ý muốn.

Cô ấy có dự cảm đây là con gái nên bất chấp ý kiến của chồng mà sinh cô bé ra lúc đã lớn tuổi.

Bé con chưa tới hai tuổi, đi đường phải vịn lấy sô pha, đôi má bánh bao phúng phính và đôi mắt to đen láy kia khiến trái tim Tống Thời Hạ như tan chảy.

Quý Dương và em trai đều không thích em gái nhỏ này, hai anh em ấm ức đi rửa tay.

Mẹ chỉ nhìn em gái thôi, không thèm nhìn hai cậu bé cái nào.

Tống Thu Sinh bế Quý Nguyên lên cho cậu bé cưỡi ngựa: “Đi ăn cơm thôi.”

Quý Dương đi theo bên cạnh cậu, mẹ vẫn đang chơi với con nhà người ta, hôm nay mẹ không gọi hai anh em ăn cơm gì hết.

Tiền Hưng Quốc thấy cả bàn thức ăn thì kinh ngạc: “Toàn là Tiểu Tống nấu đấy à?”

Tiền Tú Chi bế con gái ngồi xuống:

“Đúng đấy ạ, con bảo em ấy làm ít thôi, em ấy ừ ừ rồi lại nấu cả đống thế này, chứ con làm sao nấu được như thế.”

Tiền Hưng Quốc ngửi mùi thức ăn thơm lừng, cầm đũa lên.

“Hôm nay chú có lộc ăn rồi!”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 178: Chương 178


Thịt cá hấp mềm tan thấm đẫm nước sốt, nhìn thì có vẻ nhạt nhẽo, nhưng lại cực kỳ mềm thơm, thịt cá vừa vào miệng đã tan ra, gần như không ăn trúng cái xương cá nào.

Tôm hấp cũng được làm sạch sẽ, dù là ăn không hay chấm xì dầu đều rất ngon, thịt ngọt lịm, thơm ngon bắt vị.

Gà luộc giữ nguyên vị tươi ngon, da gà dai giòn sần sật, béo mà không ngán.

Tiền Hưng Quốc ăn liên tục.

Ông đã ăn ở nhà hàng quốc doanh biết bao nhiêu lần, nhưng chưa từng được ăn bàn tiệc nào ngon thế này.

“Ngon thế! Tay nghề của đồng chí Tiểu Tống không tệ chút nào, hơn hẳn những đầu bếp chú từng ăn.”

“Chú quá khen rồi, cháu chỉ biết nấu mấy món cơm nhà thôi, gà vịt cũng là tự mình nuôi, nhờ nguyên liệu tự nhiên tươi ngon nên mới được như thế.”

Tiền Hưng Quốc không đồng ý: “Cháu đừng khiêm tốn, đấy là do tay nghề của cháu tốt, nữ đồng chí phải tự tin lên chứ.”

Trên bàn cơm lại tràn ngập tiếng nói cười.

Tiễn hai cha con nhà họ Tiền đi, Tống Thời Hạ mở quà tặng mà họ mang tới qua.

Mấy hộp quà bánh đóng gói tinh xảo, có kẹo sữa thỏ trắng, một chai Mao Đài và một cái hộp hình vuông.

Cô có dự cảm chẳng lành, quả nhiên, mở hộp ra thì thấy một cái đồng hồ.

“Anh à, hộp quà này nhận không yên chút nào.”

Tống Thu Sinh không nói gì, mở hộp đựng rượu ra, một xấp tiền rơi ra.

Tống Thời Hạ cảm thấy nhức nhức cái đầu: “Chỗ này cũng phải 500 đồng ấy chứ.”

Quý Nguyên ở bên cạnh lại reo lên: “Tiền kìa, tiền kìa, nhiều tiền quá, lại có thể ăn thịt rồi!”

Tống Thời Hạ túm lấy cậu bé, bóp mặt cậu bé một cái:

“Con nói nhỏ thôi, số tiền này phải trả lại, có ngày nào nhà mình không ăn thịt không?”

Quý Nguyên đổi tay khác chỉ: “Nhưng có nhiều tiền lắm.”

Tống Thời Hạ kiên nhẫn dạy dỗ cậu bé:

“Nhiều hơn nữa thì cũng không phải tiền nhà mình, không phải ba của các con cũng đang đi làm kiếm tiền à, chúng ta không thể tự tiện nhận tiền của người khác được, con hiểu không?”

Tống Thu Sinh cũng ủng hộ trả tiền lại, vừa đồng hồ lại đưa thêm 500 đồng, món quà này nặng cân quá rồi.

“Em phải nhờ mẹ chồng trả lại mới được, bản thân em nói không lại cục trưởng Tiền.”

Tống Thu Sinh gian nan nói:

“Em đúng là may mắn quá trời quá đất, anh với đối tác sắp dẹp tiệm rồi, nhưng lại được em giúp sống lại rồi đây.”

Tống Thời Hạ nói đùa với anh:

“Như thế chứng tỏ lúc trước các anh chưa tới số, chẳng phải bây giờ đâu đã vào đó rồi ư, nếu phát tài thì nhớ lì xì cho em đấy nhé.”

Quý Nguyên cũng reo lên: “Cháu cũng muốn cháu cũng muốn!”

Tống Thu Sinh bế cậu bé lên: “Ai cũng có hết.”

Hôm sau Tống Thu Sinh cầm bản vẽ tới nhà em gái, nhờ cô giúp mình chọn một khu.

Tống Thời Hạ căng thẳng: “Anh tin tưởng em như thế à?”

“Với vận may của em, dù xây cái nhà vệ sinh công cộng cũng không thể lỗ được.”

DTV

Tống Thời Hạ trêu chọc: “Chỉ lần này thôi đấy nhé, lần sau em sẽ thu phí đấy.”

Cô mở bản vẽ ra: “Các anh chọn chỗ nào thế?”

Nói tới đây, Tống Thu Sinh lại buồn bực: “Mảnh ở góc tây bắc đấy.”

Một mảnh đất bình thường, cô nghĩ mãi vẫn không hiểu: “Sao lại thất bại thế?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 179: Chương 179


Tống Thu Sinh đáp:

“Anh với giám đốc Hà còn trẻ quá, người ta cần nhà thầu lâu năm đáng tin.”

Tống Thời Hạ nhịn cười: “Nơi tốt còn nhiều lắm, không cần phải nhìn chằm chằm vào chỗ này như thế.”

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sau này nơi đây sẽ xây một tòa nhà cho thành viên cơ quan chính phủ ở, anh ấy mua về chẳng phải cũng thành công cốc ư.

“Mảnh này không tốt lắm đâu, các đơn vị và cơ quan đều ở đây, anh mua nó làm gì?”

Tống Thu Sinh vò đầu: “Chẳng lẽ khu này không tốt à?”

Tống Thời Hạ kiên nhẫn giải thích:

“Đối với người làm ở các đơn vị quanh đó thì khu này không tệ, vì nó ở gần. Người nhà bình thường ở đó làm gì, cho công nhân viên chức thuê nhà à?”

Tống Thu Sinh cảm thấy cũng đúng, anh tham khảo hình thức của thành phố G nên mới chọn nơi này.

Tống Thời Hạ chọn một khu nhìn khá quen:

“Em thấy cứ chọn chỗ này đi, mua mảnh đất trống này lại, qua mấy chục năm nữa xây trung tâm thương mại, chờ nằm không hốt bạc.”

Cô chưa từng tới đó xem thử, nhưng nhìn vị trí thì ở đó sau này sẽ thành khu phố mua sắm sầm uất, tấc đất tấc vàng, mở một cửa hàng nhỏ cũng có thể giàu to.

Tống Thu Sinh nhìn cô như nhìn đồ ngốc:

“Cái gì em cũng dám nghĩ nhỉ, anh nằm mơ cũng không dám nghĩ tới chuyện nằm không kiếm tiền đấy.”

Tống Thời Hạ vỗ vai anh ấy một cái: “Vậy thì anh tập từ bây giờ đi.”

Tống Thu Sinh không tin là thật, nhưng vị trí của khu đất này thật sự khá ổn, không tệ lắm, chủ yếu là anh cũng không tìm ra khu nào tốt hơn.

Trước khi đi, Tống Thu Sinh lơ đễnh liếc nhìn góc sân, nhớ tới món canh vịt hôm qua, tự nhiên anh thấy hơi thèm.

“Gà vịt nhà em nuôi khá đấy, cho anh hai con nhé.”

Tống Thời Hạ bĩu môi: “Có ai đi qua nhà người ta làm khách mà như anh không, ăn thì tự mình chọn đi.”

Tống Thu Sinh cũng chẳng khách sáo với cô:

“Lần sau anh sẽ mua thêm ít gà vịt con cho em, mặc dù bình thường em không làm được việc gì, nhưng nuôi gà vịt cũng ổn đấy, thịt cũng ngon, hay là anh mở trại nuôi gà vịt cho em nhé?”

Tống Thời Hạ đẩy anh ra ngoài: “Không thèm, buôn bán mệt lắm, em chỉ cần chờ anh trai nuôi là được rồi.”

Tống Thu Sinh bất đắc dĩ:

“Được rồi, nuôi cha mẹ, thêm em nữa cũng chỉ thêm một cái miệng thôi, không để em c.h.ế.t đói được.”

Tống Thời Hạ giơ ngón trỏ ra lắc lắc, “No no no, ý em là siêu xe biệt thự phải chờ anh mua cho em rồi.”

“Em cũng giỏi đòi hỏi nhỉ, trong nhà có giáo sư đúng là khác hẳn, nói cả tiếng Anh luôn. Anh cho phép em nằm mơ đấy, đêm nay nhớ mơ nhé.”

Tống Thời Hạ giơ tay cổ vũ anh:

“Em tin anh, anh trai, anh nhất định có thể nằm không hốt bạc, sau đó dẫn theo cả nhà em làm giàu.”

Tống Thu Sinh dở khóc dở cười, trong lòng lại thấy ấm áp.

DTV

Chỉ có em gái mới tin tưởng anh ấy như thế thôi, bây giờ anh đang lo muốn c.h.ế.t đây.

Thím Phùng tới thăm, Tống Thời Hạ mời thím Phùng và Tiểu Ngư vào ăn canh.

“Canh đậu xanh, cái này thím yên tâm chưa.”

Lúc này thím Phùng mới dám bước vào nhà.
 
Back
Top Bottom