Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 140: Chương 140


Cô ấy lấy mấy bình trà trong túi ra, lần lượt mở ra xem, tìm đến khi thấy có táo đỏ mới cất những bình khác đi.

Cô ấy hỏi người trong bếp: “Sao chị dâu mang nhiều trà đến thế ạ?”

Hàn Dung cầm nước nóng ra: “Chị dâu con tự làm trà, mỗi loại có tác dụng khác nhau, con thử xem sao.”

Quý Yên Nhiên nhớ đến những mình nói trước đây thì không khỏi chột dạ.

Cô ấy thấy chị Vu Phương nhà bên rất buồn, nhưng vẫn miễn cưỡng cười với cô ấy thì đột nhiên nóng đầu lên, về nhà chất vấn anh trai mình.

Quý Yên Nhiên bỏ thêm ít táo đỏ và long nhãn vào cốc tráng men, sau đó chỉ cho một ít lá trà và hoa hồng vào.

Đổ thêm nước sôi, lá trà nở ra rất nhanh, táo đỏ hút nước dần to ra.

Quý Yên Nhiên ngủi hương táo đỏ thì thấy cơn đau dịu đi, nhưng cô ấy biết đây là tác dụng tâm lý mà thôi.

Quả nhiên chưa đến ba giây, bụng dưới lại truyền đến cơn co thắt đau đớn.

Cô ấy nghiến chặt răng, giống như có con rắn độc đang ngọ nguậy trong bụng.

Lúc thật sự không nhịn đau được nữa, cô ấy thổi trà, uống từng ngụm trà nóng.

Nước nóng có tác dụng xoa dịu, giảm đau nhưng chỉ được một lát thôi, cô ấy không dám dừng lại mà uống liên tục.

Uống hết nửa cốc trà nóng, Quý Yên Nhiên đã uống no nước, bụng dưới không còn đau đớn co thắt nữa, cô ấy thở dài một hơi.

Xem như cơn đau này đã hết.

Quý Duy Thanh cầm nước nóng lên, Tống Thời Hạ nhìn chằm chằm anh cười như không cười.

Anh kinh ngạc hỏi: “Trên mặt anh có gì sao?”

Sắc mặt Quý Duy Thanh không hề thay đổi, như thể đang nói về một người không liên quan gì, anh đưa cốc nước cho cô.

“Hàng xóm bên cạnh nhà, là bạn của chị cả.”

Tống Thời Hạ cầm chiếc cốc tráng men còn to hơn cả khuôn mặt mình để uống nước ấm.

Cô nhìn anh, không biết lại nghĩ ra ý tưởng xấu xa gì.

Quý Duy Thanh đánh thức ba đứa nhóc trên giường.

“Dậy ăn cơm thôi các con.”

Tống Thời Hạ để cốc nước xuống: “Sắp ăn cơm rồi sao? Sao anh không nói sớm, em không kịp vào bếp giúp đỡ gì hết.”

Cô nghĩ còn phải chờ thêm một lúc nữa mới ăn cơm.

Quý Duy Thanh chậm rãi nói: “Mẹ và chị cả đều nấu cơm ở trong bếp, em không chen vào được đâu.”

Tống Thời Hạ lại ngồi xuống.

Hàn Dung đang nấu cơm dưới tầng, con gái lớn thì nhóm lửa, hai mẹ con vừa nấu cơm vừa trò chuyện.

“Em trai con có thể cưới được Tiểu Tống về nhà đúng là may mắn mà, tính cách Tiểu Tống vừa dịu dàng lại tốt bụng, hai đứa bé cũng rất thích con bé.”

Quý Nhiễm vô cùng ngạc nhiên: “Dương Dương cũng đón nhận em ấy sao?”

DTV

Hàn Dung cười nói: “Thằng bé ngại gọi mẹ, nhưng ở sau lưng thì gọi ngọt còn hơn cả em trai.”

Quý Nhiễm càng cảm thấy quý Tống Thời Hạ hơn:

“Nói vậy thì Tiểu Tống đúng là không tệ, Dương Dương của chúng ta còn không thân thiết với Vu Phương bao giờ.

Theo lý mà nói, Vu Phương đã có một đứa con, lại là phụ nữ đã có gia đình thì sẽ biết cách chăm sóc trẻ con hơn, nhưng Dương Dương lại không hề thích cô ta.”

“Chứ còn gì nữa? Cho nên mới nói phải xem duyên phận. Dương Dương không thích Vu Phương vì lúc nào cô ta cũng cáu bẳn, còn từng thấy cô ta đánh con mình, thằng bé nhạy cảm, sợ em trai bị bắt nạt.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 141: Chương 141


Quý Nhiễm thở dài:

“Vu Phương cũng không dễ dàng gì, chắc là con cái không nghe lời nên cô ta mới nổi giận mà đánh con.

DTV

Dù sao cũng là con cái mình dứt ruột đẻ ra, chắc trong lòng cô ta cũng buồn lắm.”

“Con gái cô ta bằng tuổi Dương Dương, con nhỏ như vậy không thể dựa vào đánh mắng là có thể giải quyết được vấn đề.

Con không thấy lúc Dương Dương và Nguyên Nguyên vây quanh Tiểu Tống đâu, con bé chỉ hướng đông, hai đứa trẻ sẽ không đi hướng tây.”

“Mẹ nói vậy làm con thấy tò mò quá đấy, con muốn thấy cảnh em dâu chơi với hai đứa nhỏ ghê, hai vua lì nhà chúng con ngày nào không phá phách thì không chịu nổi.”

Nói đến đây, Hàn Dung không hài lòng lắm:

“Con với Trần Khang chiều quá nên con cái ngày càng nghịch ngợm, sao lại bắt nạt em họ nhà mình như thế chứ.”

Quý Nhiễm cười khổ nói:

“Sao bọn con quản lý được, mẹ chồng con xem bọn nó như cục vàng cục bạc.

Con còn muốn dùng cách xử lý học sinh để dạy bọn nó bỏ thói hư tật xấu đi, nhưng mẹ chồng con biết thì lại nổi giận với con.”

“May mà con sinh được hai đứa, nếu không thì khó mà sống yên ở nhà đó.”

Trong lòng Quý Nhiễm vô cùng buồn bã, chứ còn gì nữa.

Lúc trước chị ấy khăng khăng muốn kết hôn với Trần Khang.

Sau khi cưới mới biết tình yêu chỉ là nền tảng cơ bản nhất, hôn nhân mới là bắt đầu thử thách.

Hàn Dung thấy con gái buồn rầu thì an ủi: “Bây giờ con ra ở riêng rồi, mẹ chồng con nên hài lòng với hai trai một gái rồi chứ.”

Mẹ chồng chị ấy sẽ không hài lòng, ngày nào bà ấy cũng nhắc trong nhà nhiều con cái mới có phúc.

Cũng may Trần Khang đã cảnh cáo người trong nhà, kiên quyết ủng hộ chính sách kế hoạch hóa gia đình.

Đồng thời anh ấy cũng đe dọa sẽ triệt sản để cho mẹ chồng hết hy vọng.

Quý Nhiễm suy nghĩ một hồi:

“Mẹ, khi nào nghỉ hè con đưa hai đứa trẻ đến nhà mẹ nhé, mẹ hỏi em dâu xem có thể giúp con quản lý bọn nó không.

Con lo mẹ chồng chiều hư bọn nó, sau này phạm phải sai lầm không cứu vãn được thì khổ.”

“Được thôi, nếu Tiểu Tống bận không quản lý được thì mẹ sẽ đến nhà thằng ba giúp con bé nấu cơm.

Nếu con bé không giúp được thì để bọn trẻ ở lại chỗ mẹ đến hết nghỉ hè, cách xa mẹ chồng con ra.”

Quý Nhiễm biết ơn vô cùng.

“Nửa năm qua Trần Khang bận rộn lo liệu việc thăng chức, hiện giờ con lại dạy ba lớp, nếu hai đứa nó ngoan như Yến Tử thì cũng không đến mức làm con bận tâm như vậy.”

“Mẹ chồng này của con đúng là có mắt không tròng, bà ấy không thích con gái, nhưng Tuyết Yến nhà con lại là đứa giỏi giang nhất.”

Nhắc đến con gái, tâm trạng của Quý Nhiễm cũng tốt hơn.

“Tuyết Yến là đứa bé ngoan, cũng giống con nhất.”

Quý Yên Nhiên ngồi trên sô pha ôm bụng dưới.

Cô ấy đợi một lúc lâu cũng không thấy đợt đau thứ hai đến, xem ra uống nước ấm có tác dụng rồi.

Nếu không trị khỏi được đau bụng kinh thì không biết sang năm thi đại học, cô ấy có được mang nước nóng vào phòng thi không nữa.

Chu kỳ của cô ấy rất chuẩn, xui xẻo nhất là lại rơi trúng vào mấy ngày thi đại học, có đôi khi thi giữa kỳ hoặc cuối kỳ ở trường, đúng lúc đến tháng đều ảnh hưởng đến kết quả của cô ấy.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 142: Chương 142


Trong mắt giáo viên, thành tích của cô ấy không ổn định.

Nhưng mấy năm qua chủ nhiệm lớp đều là thầy giáo, cô ấy chỉ có thể cắn răng chịu đựng chuyện này mà thôi.

Quý Yên Nhiên cảm thấy mình như được sống lại.

Cô ấy đi vào phòng bếp: “Mẹ có cần con giúp gì không?”

Hàn Dung rất xót con gái nhỏ: “Con cứ nghỉ ngơi đi, đã hết đau bụng chưa?”

“Con uống hơn nửa cốc nước ấm thì đỡ hơn nhiều rồi, bây giờ cử động một chút cũng không sao.”

Quý Nhiễm nói: “Táo đỏ và long nhãn đều có tác dụng bổ khí huyết, chắc là cũng có chút tác dụng đấy.”

Quý Yên Nhiên: “Em cầm đôi đũa gắp hai quả táo đỏ và long nhãn ăn, trà thì ngòn ngọt, chắc là có tác dụng thật đấy.”

DTV

Hàn Dung sang sảng nói: “Nếu có tác dụng thì mẹ mua một xe táo đỏ và long nhãn để cho con ăn hàng ngày.”

Quý Nhiễm dở khóc dở cười: “Bồi bổ nhiều cũng không tốt đâu, đến tháng thì ăn một ít đồ bổ m.á.u là được rồi.”

“Không ăn ít được, con bé ăn canh gà cũng không có tác dụng, cả nhà mình đều khỏe mạnh, chỉ có em gái con ốm yếu nhiều bệnh như thế thôi.”

Quý Nhiễm nghĩ đến việc em gái là do mẹ sinh ra khi đã lớn tuổi nên không đổ thêm dầu vào lửa nữa.

Quý Yên Nhiên đi lên tầng thì gặp ba nhóc con kia.

Cô ấy xoa đầu ba đứa: “Ba bé heo con dậy rồi à?”

Bọn cháu không phải heo!

Mấy đứa giận mà không dám nói gì.

Quý Yên Nhiên lừa bọn chúng đến phòng mình.

“Dương Dương, mẹ mới đối xử với các cháu có tốt không?’

Quý Duy Thanh bế con ra ngoài, Tống Thời Hạ còn tưởng anh muốn thay quần áo cho cậu bé, không ngờ anh lại giữ vai cô lại từ phía sau.

Tống Thời Hạ không biết anh định làm gì.

“Sao vậy?”

Quý Duy Thanh không hiểu sao bản thân lại thấy chột dạ: “Trước đây mẹ và chị cả muốn mai mối cho anh và Vu Phương, anh không đồng ý.”

Tống Thời Hạ ép anh từng bước ngồi xuống giường.

Ánh mắt của cô lóe lên tia sáng nguy hiểm: “Có phải anh còn muốn nói hai người là thanh mai trúc mã, từ bé đã thân thiết không?”

“Anh không có qua lại gì với cô ta nên không tính.”

Cô ngồi lên đùi, đối mặt với anh, hai tay ôm lấy cổ anh.

“Hết rồi à?”

Quý Duy Thanh sợ cô ngã xuống nên đặt tay lên hai bên eo cô: “Hết rồi.”

Tống Thời Hạ tin tưởng nhân phẩm của anh.

Người này đêm tân hôn còn ngây ngơ xấu hổ, không có người dẫn dắt thì không biết làm gì, ai mà yêu thầm anh thì không khác gì nháy mắt cho người mù xem.

Trùng hợp cô nghe được cuộc trò chuyện của anh với em gái nên đã trốn vào chỗ rẽ ở cầu thang để không làm hai anh em xấu hổ.

Cô đoán cô gái Vu Phương kia chắc đã phải lòng Quý Duy Thanh từ lâu rồi, hiện giờ đã ly hôn nên lại dấy lại ngọn lửa lòng với anh.

Có lẽ, nếu như không có cô thì Vu Phương kia chính là mẹ của hai cậu đứa bé rồi.

Nhưng chuyện tình cảm không ai có thể nói chắc chắn được.

Quý Duy Thanh tình nguyện đi xem mắt với một người xa lạ cũng không chấp nhận Vu Phương được người nhà lựa chọn, có thể thấy hai người thật sự không phù hợp.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 143: Chương 143


Tống Thời Hạ khẽ cắn lên xương quai xanh anh, để lại một dấu hôn, anh mặc áo sơ mi nên che được.

Kết quả là cô thấy anh mở tủ quần áo ra, thay chiếc áo sơ mi nhăn nhúm bằng một chiếc áo cổ tròn.

Vốn dĩ dấu hôn có thể được cổ áo sơ mi che lại nhưng bây giờ lại thấp thoáng lờ mờ.

Tống Thời Hạ ôm trán: “Có phải anh muốn hại em không hả?”

Bị mẹ chồng và chị cả thấy, chắc cô c.h.ế.t luôn tại chỗ mất.

DTV

Quý Duy Thanh không hiểu gì, chẳng lẽ cô làm như vậy không phải vì muốn công khai chủ quyền sao?

Chắc lần này anh đã hiểu đúng ý rồi nhỉ.

Tống Thời Hạ nhìn gương mặt vô tội của anh thì cảm thấy mình như đứa xấu xa tội ác tày trời.

Kệ đi, cô giả vờ không thấy là được, xem như anh bị muỗi đốt.

Tống Thời Hạ không vào bếp, nhưng món chính hôm nay bánh ú được cô mang đến.

Mặc dù bánh ú nhỏ nhưng rất ngon nên được Hàn Dung lấy ra bày lên bàn.

Quý Nhiễm trêu chọc: “Em dâu gói bánh ú khéo quá.”

Hàn Dung vớt cái bánh ú cuối cùng ra.

“Chứ sao nữa, bánh nhỏ như vậy ăn một miếng là hết rồi.”

Quý Nhiễm ăn thử một miếng bánh nhân trứng muối.

“Không đến mức đó đâu, một người một cái là đủ, hàng năm bánh ú mứt táo to đùng ăn được mấy cái đã ngán rồi.”

Hàn Dung lắc đầu:

“Đám thanh niên bọn con sống trong phúc mà không biết hưởng, ăn bánh ú mà cũng ngán.”

Quý Học Nhai và con rể chơi cờ vây còn chưa phân thắng bại, ngoài phòng khách đã gọi ra ăn cơm.

“Đi thôi, ăn cơm trước đã.”

Ông ấy nhớ bánh ú nhân thịt nên nhất định phải ăn.

Không cho ông ấy ăn thịt, nhưng bánh ú nhân thịt chắc là không sao.

Quý Học Nhai có bệnh, kết quả kiểm tra sức khỏe bảo ông ấy nên ít ăn đồ dầu mỡ và có muối, liên tục nửa tháng đồ ăn trong nhà cứ như cho thỏ ăn, không có tí chất béo nào.

Khi còn trẻ ông ấy đánh đổi tính mạng để bảo vệ quốc gia, không phải chỉ mong thái bình rồi được ăn thịt sao?

Trong phòng khách có để một cái cốc tráng mén không biết là của ai, ông ấy uống ừng ực một hơi hết sạch, chỉ còn lá trà đọng ở đáy.

Quý Học Nhai chép miệng: “Trà này ngon đấy, ai bỏ thêm đường vào đó? Sao lại ngọt vậy?”

Trần Khang tiện tay cầm một bình trà trên bàn lên.

“Có phải cái này không ạ?”

Quý Học Nhai nhìn nhãn hiệu đề bên ngoài rồi nói: “Trà hoa hồng táo đỏ long nhãn? Ôi, sao giống loại cho phụ nữ uống vậy.”

Quý Nhiễm mang đồ ăn ra: “Ba, ba uống nước của Yên Nhiên rồi, lát nữa em ấy sẽ khóc cho ba xem.”

“Uống nước của con bé thì sao, dù sao ba cũng là ba của nó mà!”

Trần Khang lấy bánh trà ra.

Quý Học Nhai vô tình liếc qua: “Đồ ngon đấy, mùi trà này giống trà Phổ Nhĩ!”

Quý Học Nhai chia đôi lọ trà với con rể, để trà hoa nhài phụ nữ uống sang một bên.

Ông ấy không nhịn được mà càu nhàu: “Làm trà nhài làm gì, lãng phí trà.”

Hàn Dung đi ngang qua cạnh chồng: “Anh hãy biết thỏa mãn đi, có đồ uống còn kén chọn nữa, đó là tấm lòng của Tiểu Tống đó.”

Quý Học Nhai không kiên nhẫn phất tay: “Ôi dào, anh biết rồi, em dọn cơm nhanh lên đi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 144: Chương 144


Lúc Tống Thời Hạ xuống tầng, lần đầu tiên thấy những món đặc sản của thủ đô.

Gà Cung Bảo, thịt thái mỏng xào nước tương và mì trộn cùng với một số món ăn hàng ngày.

Hàn Dung lau tay: “Nếu bây giờ là mùa đông thì sẽ ăn thịt dê nướng trong nhà, đáng tiếc mùa này mà ăn thì sẽ nóng c.h.ế.t mất.”

Bà ấy cười nói: “Buổi tối đi ăn ở Toàn Tụ Đức, dẫn con đi ăn vịt quay chính gốc, gọi cả anh trai con đi cùng nữa.”

Tống Thời Hạ còn chưa kịp từ chối thay anh trai thì đã bị ấn ngồi xuống bàn ăn.

“Hai người đàn ông kia còn gật gù ở đấy làm gì, mau đến ăn cơm đi.”

Trạng thái của Quý Học Nhai và con rể rất kỳ lạ, giống như người say rượu vậy, có lẽ là say trà.

Tống Thời Hạ đẩy Quý Học Thanh: “Anh rót ít nước nóng cho ba và anh rể đi, trông họ như say trà rồi.”

Hàn Dung vừa bực mình vừa buồn cười: “Bình thường cứ khoác lác mình tửu lượng cao, kết quả là uống trà mà cũng say được!”

Quý Dương và Quý Nguyên tò mò nhìn, Quý Yên Nhiên chào hỏi với chị dâu xong thì nấp vào bên cạnh, cố gắng giảm sự tồn tại của mình.

Chị dâu xinh đẹp như thế, đột nhiên cô ấy hiểu tại sao anh trai không thích chị Vu Phương rồi.

Tính cách thoải mái rất quan trọng, chị Vu Phương không phóng khoáng, lại hay suy nghĩ lung tung.

Khó khăn lắm mới làm cho hai người say trà này tỉnh lại, cuối cùng mọi người cũng có thể ngồi xuống ăn cơm.

Hàn Dung gắp một miếng thịt cho cô:

“Con đừng ngại, đây là nhà con, muốn ăn gì thì cứ gắp đi, ăn cơm ở nhà không có nhiều quy tắc như vậy đâu.”

Tống Thời Hạ muốn ăn mì trộn tương, Quý Duy Thanh như hiểu cô nghĩ gì, chủ động gắp cho cô.

Đồ ăn kèm với mì trộn tương rất đầy đủ, đậu nành, rau cần tây, giá dỗ, dưa chuột thái sợi và cà rốt cắt nhỏ, vừa mới nấu xong còn nóng khiến người ta ngửi mà thèm thuồng.

Hàn Dung cũng lấy một bát cho mình: “Mẹ không nấu món chính, hôm nay chỉ có bánh ú và mì trộn tương thôi.”

Tống Thời Hạ đang định động đũa thì một giọng phụ nữ dịu dàng vang lên ở cửa.

“Nhà thím đang ăn cơm ạ? Xem ra cháu đến không đúng lúc rồi.”

Tống Thời Hạ nhìn qua thì thấy người này mặc một chiếc áo sơ mi coton và quần dài bằng vải bông, vẻ ngoài ưa nhìn nhưng khuôn mặt lại có vẻ hơi khắc khổ.

Người này chắc hẳn là Vu Phương nhà bên cạnh rồi.

Quý Nhiễm vội vàng đứng dậy: “Cô ăn cơm chưa? Tôi lấy cho cô một đôi đũa nhé.”

Vu Phương đang cầm một cái bát trên tay, trong đó có vài chiếc bánh ú lớn.

DTV

“Không cần, tôi chỉ đến tặng bánh ú thôi.”

Nói xong, cô ta đặt cái bát tráng men trên tay xuống, đối diện với tầm mắt của Tống Thời Hạ một cái rồi nhanh chóng quay mặt đi.

Trước đây, vào mỗi dịp lễ tết thì hai nhà bọn họ sẽ thường tặng đồ ăn cho nhau, nên cũng không ai nghĩ nhiều về việc này.

Hàn Dung cầm lấy hai cái bánh ú, nói: “Đây là bánh ú nhân đậu và trứng muối mà Tiểu Tống làm đấy. Cầm về cho con gái cháu ăn thử đi.”

Bà đặc biệt bỏ qua bánh ú nhân thịt.

Lúc này Vu Phương mới giả vờ như chợt nhận ra còn có người khác ở đây: “Chắc đây là đồng chí Tiểu Tống rồi nhỉ, nhìn trẻ quá.”

Tống Thời Hạ lễ phép cười với cô ta, nói: “Xin chào chị.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 145: Chương 145


Cô thật không hiểu nổi suy nghĩ của Vu Phương.

Lúc nãy cô ta vừa chạm mắt với cô xong, vậy mà phải chờ có người nhắc nhở thì mới chịu chào cô một tiếng.

DTV

Nhưng Vu Phương chỉ là hàng xóm thôi, thế nên cô cũng không để ý đến cô ta nhiều nữa.

Quý Nhiễm nói đỡ cho:

“Em trai tôi vừa ít nói vừa cứng nhắc, cũng may Tiểu Tống trẻ tuổi hoạt bát mới có thể kéo được nó chịu mở lòng,”

Hàn Dung cũng hết lời khen ngợi con dâu.

Vu Phương nghe vậy thì thấy rất khó chịu, đồng thời cũng cảm thấy Quý Nhiễm đang ngầm chê bai cô ta đã quá già.

Cô ta chuyển sự chú ý sang Quý Duy Thanh.

“A Thanh, gần đây anh bận lắm sao? Đã lâu rồi bọn tôi không thấy anh quay về.”

Quý Yên Nhiên bồn chồn, đứng ngồi không yên, lén nhìn chị dâu một cái.

Cái này không phải là cô ấy lén báo tin đâu, là do Vu Phương hỏi cô ấy rồi cố ý tới đó.

Quý Duy Thanh bóc vỏ bánh ú rồi bỏ vào bát Tống Thời Hạ.

Tống Thời Hạ ăn không hết nên chia bánh ú ra làm hai phần đưa cho hai đứa trẻ, cô ăn mì trộn tương là được rồi.

“Ừ, trước khi kết hôn tôi đã đăng ký xin cơ quan cấp một căn hộ riêng, sau này sẽ không về đây ở nữa.”

Lúc trước Quý Duy Thanh thường xuyên về nhà vì mấy đứa nhỏ.

Kể từ khi kết hôn, ở nhà đã có người chăm sóc cho tụi nhỏ nên cũng mấy tháng rồi anh không về nhà.

Nụ cười trên mặt Vu Phương cứng đờ, cô ta trông cực kỳ bối rối.

Quý Duy Thanh từ nhỏ đã lạnh lùng ít nói với tất cả mọi người, suốt ngày chỉ cắm mặt vào sách vở.

Càng lớn thì anh lại càng đẹp trai, cũng là chàng trai tài năng nhất ở đây, cô ta khó tránh khỏi để ý đến anh nhiều hơn người khác.

Anh khác với tên th* t*c như Vu Quý Uyên, khiến cô ta lần đầu tiên hiểu được “hiền lành nho nhã” là như thế nào.

Thế nhưng cô ta rất tự ti, chỉ dám yêu thầm chứ không dám thổ lộ tình cảm của mình.

Vốn dĩ Vu Phương nghĩ rằng với sự thân thiết của hai nhà, cộng thêm anh không hề qua lại gì với những người phụ nữ xung quanh, chỉ cần đến tuổi kết hôn thì dì Hàn nhất định sẽ chọn cô ta.

Sau đó cô ta sẽ làm tan chảy trái tim anh bằng sự chân thành của mình.

Đáng tiếc sau khi Quý Duy Thanh tốt nghiệp đại học thì được quốc gia cử ra nước ngoài du học.

Cô ta thì nghe theo gia đình, kết hôn với người mà bản thân không yêu.

Vu Phương chưa bao giờ nghĩ rằng anh sẽ phá vỡ nguyên tắc của mình vì người khác.

Anh chỉ mới kết hôn được vài tháng, vợ anh lại là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp do anh tự mình lựa chọn.

Anh lại còn chủ động bóc bánh ú cho cô vợ mới cưới, hai người vui vẻ cười đùa, trên cái bàn này, chỉ có hai người bọn họ là bắt mắt nhất.

Nó cũng khiến trái tim cô ta đau đớn.

Cô ta không thể tự lừa dối mình rằng Quý Duy Thanh không thích người vợ này, không một ai trong nhà họ Quý có thể ảnh hưởng đến quyết định của anh.

Nếu không thì Vu Phương đã không xấu hổ đứng ở đây, nếu anh nghe lời ba mẹ mình thì có lẽ cô ta đã trở thành người ngồi cạnh anh từ lâu rồi rồi…
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 146: Chương 146


Vu Phương cầm bánh ú về nhà, nhìn thấy con gái mình lại đang cắn móng tay thì không kiềm chế được đánh con gái một cái.

“Mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi, sao con lại không chịu bỏ cái thói ấy hả?”

Đứa bé bị đánh choáng váng, nức nở muốn khóc.

“Khóc cái gì mà khóc? Con còn dám khóc nữa hả!”

Mẹ cô ta từ trong bếp đi ra khuyên bảo:

“Sao con lại đánh con bé vậy chứ? Con cứ quát tháo như vậy thì sao con bé hiểu được, con phải kiên nhẫn dạy dỗ nó chứ.”

Vu Phương ném bánh ú lên bàn rồi nói:

“Mẹ, con mệt rồi. Hay là mẹ trả con bé lại cho ba nó đi? Bây giờ con bé chỉ là vật cản đường con thôi.”

***

Tống Thời Hạ cúi đầu ăn mì, hai đứa nhỏ xung quanh cũng ngoan ngoãn học theo, cúi đầu hút mì sồn sột.

Hàn Dung liếc mắt ra hiệu với con gái lớn của mình:

Con xem, Tiểu Tống làm gì thì hai đứa nhỏ này cũng sẽ bắt chước theo. Ăn sạch củ cải cắt nhỏ với giá đỗ mà lúc trước bọn chúng ghét luôn rồi kìa.

Quý Nhiễm thấy vậy thì hâm mộ vô cùng.

Trước đây Quý Dương với Quý Nguyên thỉnh thoảng sẽ ở tạm trong nhà cô ấy, cứ nghĩ đến việc cho hai đứa nhỏ này ăn là cô ấy đã thấy đau đầu rồi.

Bọn chúng vừa bướng bỉnh vừa kén ăn, có đôi khi thà nhịn đói còn hơn là động vào mấy món ăn mà bọn nhóc không thích.

Kết quả, vừa có mẹ mới, không cần răn đe gì thì đã bỏ luôn cái thói kén ăn.

Quý Nhiễm bỗng cảm thấy lòng bàn tay ngứa ngáy, chỉ muốn đánh hai nhóc này một trận.

Tống Thời Hạ đột nhiên ngẩng đầu: “Mẹ, món thịt xé sốt Bắc Kinh mẹ làm ngon quá!”

Hai đôi mắt mơ hồ như có như không nhìn chằm chằm cô, cứ như muốn đ.â.m thủng vài lỗ trên người cô vậy.

Hàn Dung vui vẻ hớn hở chia sẻ bí quyết:

“Làm món này phải dùng thịt thăn là ngon nhất, thịt thăn thường sẽ mềm, cũng ngon hơn. Thành phần quan trọng thứ hai là tương phải ngon.

Cái này là công thức độc quyền mà mẹ mua được từ một người bạn cũ đó, vị ngọt mặn vừa phải, mùi hương cũng đậm đà. Mấy quán ăn bán không giống với hương vị chúng ta tự làm đâu.”

Tống Thời Hạ ăn ngon lành, trong lòng âm thầm ghi nhớ công thức.

Vốn dĩ cô chỉ muốn ăn vài đũa, nhưng món thịt sốt Bắc Kinh này thực sự quá ngon.

Quý Học Nhai cuối cùng cũng được ăn món bánh ú nhân thịt mà ông ấy luôn mong đợi, hài lòng nheo mắt lại.

“Ngon, thơm mà lại không ngấy. Mềm, dẻo, thơm.”

Chỉ phụ nữ mới thích bánh ú nhân ngọt thôi, đàn ông thì phải ăn thịt chứ.

Quý Học Nhai ăn một hơi hai cái bánh ú nhân thịt, no đến mức không thể ăn thêm cái gì khác.

“Để phần bánh ú lại cho tôi nhé. Ngày mai tôi sẽ ăn chúng thay bữa sáng.”

Hàn Dung cười nhạo ông ấy, làm như chưa từng ăn cái gì ngon vậy.

Tổng cộng chỉ có hai mươi cái bánh ú thịt, mỗi người một cái, còn lại đều bị ông ấy giành hết.

Quý Học Nhai nhao nhao như một đứa trẻ, nói cùng lắm thì buổi tối sẽ không ăn Toàn Tụ Đức nữa, nhưng phải để phần bánh ú lại cho ông ấy.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 147: Chương 147


Tống Thời Hạ hòa giải: “Con cho mẹ biết cách làm bánh ú nhân thịt rồi. Ba muốn ăn lúc nào cũng được.”

Lúc này Quý Học Nhai mới hài lòng: “Trà với bánh do Tiểu Tống mang đến đều ngon cả, đáng khen lắm.”

Hàn Dung: “Thôi ông đi, ông còn tưởng mình là lãnh đạo đấy hả, Tiểu Tống là con dâu chứ không phải cấp dưới của ông đâu.”

Tống Thời Hạ kinh ngạc, cô còn mang cả rượu tới.

Theo lý mà nói thì rượu thuốc phải tốt hơn trà chứ.

Hàn Dung nháy mắt với cô, dẫn cô ra vườn.

“Mẹ cất hết rượu thuốc con mang tới rồi, mắc công ba con biết lại lôi ra uống mỗi ngày.”

Tống Thời Hạ cười khẽ:

“Mẹ cứ yên tâm đi. Rượu thuốc đều được làm từ dược liệu quý giá thôi, một khi ba đã nếm qua thì nhất định sẽ không luyến tiếc không nỡ uống hết một lần đâu.”

Hàn Dung không tin vào khả năng tự chủ của chồng mình:

“Ba con không được uống rượu, nếu không thì sẽ ôm chai không chịu buông luôn cho mà xem. Chỉ vì không được uống rượu nên ông ấy mới thích trà đấy.”

Tống Thời Hạ bèn nói:

“Có một bình rượu táo đỏ cẩu kỷ rất thích hợp cho phụ nữ uống đấy ạ. Khi nào mẹ mất ngủ có thể uống thử một ly.

Nếu đau bụng kinh thì có thể dùng bông gòn thấm rượu thuốc rồi nhét vào trong lỗ tai, có tác dụng giảm đau phần nào đấy ạ.”

Hàn Dung lập tức mừng rỡ: “Rượu thuốc còn có tác dụng này sao?!”

Mẹ chồng cô phản ứng mạnh mẽ đến vậy, Tống Thời Hạ lập tức đoán ra, rất có thể em gái của Quý Duy Thanh bị đau bụng kinh.

“Có thể giảm đau, nhưng mà đau bụng kinh liên quan đến thể chất riêng của mỗi người nữa, vẫn cần phải điều dưỡng cơ thể thật tốt mới được.”

Uống trực tiếp sẽ có hiệu quả tốt hơn, nhưng cô ấy còn quá nhỏ để uống rượu.

“Yên Nhiên đến tháng là lại đau. Mẹ cũng định đưa con bé đi khám Trung y để điều dưỡng lại.”

Tống Thời Hạ ngẫm nghĩ một hồi rồi nói:

“Không phải con có mang trà hoa hồng táo đỏ long nhãn tới sao? Cho con bé uống thử đi, chắc là có thể giảm đau đấy ạ.”

Cô không nói chắc nịch, chủ yếu là vì không biết Quý Yên Nhiên bị đau bụng kinh vì nguyên nhân gì, tạm thời cứ giảm đau để cô bé dễ chịu hơn vậy.

Hàn Dung hưng phấn đến mức không biết nên nói cái gì cho phải.

Bà chỉ có thể cảm ơn ông trời đã cho con trai mình may mắn cưới được Tiểu Tống, cô con dâu này của bà thật là chu đáo mà.

“Con bé Yên Nhiên đó khi còn nhỏ được cưng chiều, muốn gì có nấy, suốt ngày ăn kem que. Bác sĩ Trung y đều nói là con bé bị cung hàn.”

Nếu nghiêm trọng thì sẽ ảnh hưởng đến việc mang thai sau này.

Nghĩ đến đây, Hàn Dung lại cảm thấy lo lắng, còn tự trách bản thân vì lúc nhỏ đã quá chiều chuộng con bé.

“Mẹ đừng lo lắng. Đây là triệu chứng do con bé ăn nhiều đồ lạnh thôi, có thể điều dưỡng từ từ mà.

Trong lúc tới tháng uống nhiều trà nóng sẽ bớt đau, nhưng cũng đừng uống trà bừa bãi. Loại trà mà con đưa là hồng trà, đừng uống trà bình thường.”

Quả nhiên giống hệt như những gì cô đoán.

Khi còn nhỏ ai cũng không biết trời cao đất dày, nghịch ngợm ương bướng chỉ là chuyện thường thôi mà?
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 148: Chương 148


Bệnh cung hàn này khá dễ chữa trị, ngâm rượu thuốc táo đỏ cẩu kỷ trong một hai năm rồi uống thì sẽ có hiệu quả rõ rệt.

Trước mắt có thể bắt đầu bằng việc giảm cơn đau bụng kinh của cô ấy từ từ, nói không chừng uống trà hoa hồng xong sẽ có hiệu quả ngay thôi.

Quý Yên Nhiên ngồi xổm ở cửa âm thầm nghe, cảm xúc rối bời, trong lòng cảm thấy vô cùng hổ thẹn.

Vốn dĩ cô ấy muốn sang nhà bên cạnh tìm chị Vu Phương, an ủi trái tim đang tổn thương của chị ta.

Trước khi ra ngoài cô ấy còn cảm thấy bất bình thay cho Vu Phương, tình cảm cũng phải có thứ tự trước sau chứ.

Tại sao chị dâu của cô ấy lại không thể là chị gái nhà bên có quan hệ thân thiết với mình chứ?

Nghĩ đến chuyện hôm nay mình đỡ đau nhờ tách trà hoa hồng kia, cô ấy lại càng xấu hổ hơn.

Quý Yên Nhiên không ra ngoài nữa mà lại chạy đi tìm anh trai: “Anh ơi, chị dâu thích cái gì vậy ạ?”

Quý Duy Thanh đang ở bên cửa sổ đọc sách, không ngẩng đầu lên: “Hôm nay mặt trời mọc từ đằng Tây à.”

Quý Yên Nhiên đành phải kể lại chuyện mình nghe lén được ngoài vườn.

Cô ấy nằm trên bàn làm nũng với anh trai:

“Chậc, em biết nghe lén như thế không tốt, nhưng mà em chỉ tò mò thôi. Chị dâu xinh đẹp như vậy, em chỉ sợ là chị ấy là đỏng đảnh khó gần thôi mà.”

Quý Duy Thanh cau mày:

DTV

“Cô ấy không phải là người như vậy, kiến thức em học được ở trường đâu hết rồi? Chỉ biết trông mặt mà bắt hình dong thôi à.”

Quý Yên Nhiên thành thật thừa nhận sai lầm của mình.

“Em không nên xin lỗi anh, người em hiểu lầm không phải anh.”

Cô ấy nhỏ giọng nói thầm:

“Em biết mình sai rồi, em sẽ nhận lỗi với chị dâu mà. Là do em với chị Vu Phương đã hiểu lầm chị ấy.”

Quý Duy Thanh nhìn thấy em gái mình là lại nhức đầu: “Có liên quan gì với nhà bên kia chứ?”

Quý Yên Nhiên thản nhiên nói:

“Chị Vu Phương sợ em sẽ bị bắt nạt thôi. Bọn em đoán lung ta lung tung, không ngờ là chị dâu của em lại đẹp người đẹp nết như thế.”

“Quý Yên Nhiên, đầu óc này của em chẳng giống người nhà mình gì cả.”

Quý Yên Nhiên bị anh trai mắng thì cảm thấy vô cùng tủi thân.

“Em chỉ không thông minh bằng anh thôi mà. Anh đừng nên nặng lời với em như thế chứ!”

Quý Duy Thanh không hề thương tiếc gì với em gái mình.

“Ra ngoài đi, đừng làm phiền anh đọc sách.”

Quý Yên Nhiên thút thít, đi ra ngoài thì gặp được chị cả.

“Sao vậy? Lại bị anh trai của em mắng à?”

Quý Yên Nhiên ôm cánh tay chị gái mình, khóc lớn: “Anh trai mắng em không có đầu óc.”

Quý Nhiễm đã quen với việc cô ấy làm những chuyện ngốc nghếch: “Em lại làm chuyện ngu ngốc gì nữa, nói cho chị biết đi, để chị cười hùa với nào.”

Quý Yên Nhiên thành thật kể lại chuyện trong thư phòng, trong lòng Quý Nhiễm cũng cảm thấy lòng mình rối bời.

“Thật không ngờ Vu Phương lại là loại người như vậy.”

Quý Yên Nhiên ngốc nghếch nói:

“Chị Vu Phương tốt lắm mà, đáng tiếc chị ấy với anh trai lại có duyên không phận. Chị ấy lo em bị chị dâu ức h.i.ế.p nên hay bày mưu tính kế cho em đó.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 149: Chương 149


Quý Nhiễm cạn lời, chẳng trách Quý Duy Thanh lại mắng con bé này ngốc.

“Người ta muốn làm chị dâu của em, tất nhiên sẽ nói xấu chị dâu hiện tại của em rồi.”

Quý Yên Nhiên bối rối:

“Hả? Chị Vu Phương còn chưa từ bỏ anh trai sao? Chị ấy nói mình đã từ bỏ anh ấy rồi mà.”

Quý Nhiễm chọc trán cô ấy:

“Sao em biết cô ta đã bỏ cuộc rồi hay chưa? Lúc trước cả nhà giấu, không nói cho em biết là vì Vu Phương không phải ứng cử viên duy nhất.

Cái này còn tùy thuộc vào quyết định của anh trai em nữa. Nào ngờ em lại biết cô ta sắp làm chị dâu của mình, ai đã nói với em thế hả?”

Quý Yên Nhiên sốc nặng.

DTV

Hóa ra chị Vu Phương xúi giục cô ấy phá hủy bầu không khí hòa thuận trong nhà là vì muốn trở thành chị dâu của cô ấy ư.

Cô ấy muốn giải thích thay cho Vu Phương, nhưng mọi thứ đều hợp lý vô cùng, rõ ràng là cô ấy đã bị Vu Phương lợi dụng.

“Chị ta đúng là vô liêm sỉ! Sao chị ta có thể lừa gạt trẻ con như em chứ!”

Quý Nhiễm vô tình chỉ ra sự thật:

“Vì em quá ngốc nghếch, trong nhà có chuyện gì em cũng đi nói ra ngoài. Người ta nói như vậy là tốt cho em thì em đã tin họ, chị dâu của em mới là người nhà của em đấy.”

Cuối cùng Quý Yên Nhiên cũng hiểu tại sao anh trai cô ấy lại chê cô ấy ngốc nghếch rồi.

“Không phải vì em quá tin tưởng chị ta hay sao? Chị ta là bạn bè của chị, còn là thanh mai trúc mã với anh trai...”

Quý Nhiễm nghe không nổi nữa:

“Ở đâu ra mà thanh mai trúc mã chứ? Vu Phương với anh trai em cách nhau tận ba tuổi, anh ba của em học vượt một lớp mới trở thành bạn cùng lớp của cô ta một năm.

Cái này mà cũng gọi là thanh mai trúc mã? Nếu xét ra thì anh hai của em mới là thanh mai trúc mã của cô ta.”

Quý Yên Nhiên kinh ngạc: “Chuyện này mà cô ta cũng lừa em sao!”

Mẹ chồng dẫn bọn trẻ đi dạo, Tống Thời Hạ trở về phòng ngủ khóa cửa lại.

“Em chuẩn bị đi tắm, chỗ bị ná b.ắ.n trúng hơi đau. Lát nữa anh bôi thuốc giúp em nhé.”

Sau khi em gái mình rời đi thì Quý Duy Thanh không đọc sách được nữa, anh không hiểu cách đối xử với mọi người, nhưng không có nghĩa anh là kẻ ngốc.

Chỉ là anh không thể nào hiểu tại sao Vu Phương lại nhắm vào gia đình anh thôi.

Anh không hề qua lại gì với Vu Phương, cũng không biết mình đã đắc tội cô ta khi nào.

Anh nhớ anh hai của anh thích trêu chọc Vu Phương, cô ta thì lúc nào cũng la lối ồn ào, chẳng lẽ vì chuyện này mà muốn trả thù anh ư?

Nếu không, anh nghĩ mãi cũng không hiểu nguyên nhân vì sao Vu Phương lại xúi giục Quý Yên Nhiên gây chuyện ở trong nhà nữa.

“Đau lắm à? Để anh đi lấy thuốc nhé.”

Tống Thời Hạ chỉ vào cái bàn: “Em có mang vào rồi, anh không cần đi lấy đâu.”

Cô nhìn vào gương, phát hiện trên lưng mình đã đỏ lựng lên.

Lúc đó cô cũng không cảm thấy đau nhiều, chỉ đau nhói lên rồi thôi.

Cô không hề hối hận khi tố cáo rồi tịch thu công cụ phạm tội của bọn nhóc.

Người trưởng thành bị b.ắ.n trúng một cái cũng đau chứ đừng nói đến hai đứa nhỏ, lực sát thương của ná cao su không phải dạng vừa đâu.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 150: Chương 150


Tống Thời Hạ không có quần áo dự bị nên đành mặc bộ đồ ngủ màu xanh biển của Quý Duy Thanh.

Bộ đồ ngủ của Quý Duy Thanh cũng đơn điệu y như con người anh, nhưng Tống Thời Hạ lại thích anh như thế, thói quen xấu của cô chính là bắt nạt “người thành thật” mà.

Dáng người Quý Duy Thanh cao gầy, Tống Thời Hạ mặc áo ngủ của anh thì vạt áo dài đến giữa đùi, có thể cử động thoải mái mà không sợ lộ hàng.

Thực ra thì cô muốn kiểm tra giới hạn của anh ở đâu, nên mới cố tình ăn mặc như thế này.

Trước đây cô rất nhiều video con gái mặc áo của bạn trai, cô cũng rất tò mò muốn biết phản ứng của anh sẽ như thế nào.

Khi Tống Thời Hạ mới vào thành phố thì làn da của cô không được trắng như bây giờ, mà là màu nâu khỏe mạnh.

Dựa vào chế độ ăn uống dinh dưỡng và thói quen làm việc, nghỉ ngơi đều đặn, nên cô đã dưỡng được làn da trắng hồng này.

Nếu không nói ra thì người khác khó mà tin rằng cô là một cô gái nông thôn.

Thậm chí Vu Phương nhà bên còn tưởng cô là tiểu thư nhà giàu đỏng đảnh kia kìa.

Quý Duy Thanh nhìn một cái rồi quay đi, dường như không bị ảnh hưởng gì.

Tống Thời Hạ cũng không thấy thất vọng, cô ngồi ở bên giường nói: “Anh giúp em kiểm tra vết thương trên lưng đi, em có cảm giác lưng mình sưng lên rồi.”

Cô cố tình không cởi ra hết mà chỉ tháo hai cúc áo trên rồi kéo cổ áo xuống, để lộ bờ vai trắng ngần mịn màng.

Quý Duy Thanh đứng dậy, đi đến ngồi xuống phía sau cô, ngón trỏ và ngón giữa của anh ấn vào vết thương trên lưng cô.

“Chỗ này.”

Tống Thời Hạ đau đớn hít một hơi thật sâu: “Nhẹ một chút đi, anh định g.i.ế.c vợ mình à!”

Quý Duy Thanh cầm lấy thuốc mỡ, bóp ra đầu ngón tay một ít.

Anh bôi thuốc mỡ lên chỗ bị đau, Tống Thời Hạ rùng mình.

Thuốc này mát lạnh, cảm giác phải lạnh gấp đôi dầu cù là ấy chứ.

“Xong chưa anh?”

Thuốc này không bôi cũng được, lạnh c.h.ế.t đi mất, tuy cũng đỡ đau hơn một chút rồi.

Người phía sau không nói gì, Tống Thời Hạ quay người lại, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh.

DTV

Cô chớp mắt, giả vờ ngây thơ vô số tội: “Cũng không phải là chưa từng được thấy bao giờ, anh còn nhìn tới mê mẩn như thế à?”

“Còn chưa bôi thuốc xong.”

Bàn tay bôi thuốc lướt qua sống lưng của cô, khiến cho da đầu của Tống Thời Hạ tê rần.

Làn da trên lưng cô trắng nõn, mềm mịn, khi chạm vào lại thấy ngứa ngáy khó chịu.

Tống Thời Hạ cũng không để ý tới hình tượng nữa, cô nằm ngã ra giường cười khúc khích, eo bị anh ôm chặt.

Áo ngủ trượt xuống eo cô, để lộ toàn bộ tấm lưng ngọc ngà.

Tống Thời Hạ chắc chắn ban ngày anh sẽ không chạm vào mình, thế nên cũng không hề cảm thấy lo lắng.

Quý Duy Thanh thật sự chỉ sờ thôi chứ không làm thêm gì nữa.

Ngay khi Tống Thời Hạ cảm thấy đã đến lúc phải đứng dậy thì cô lại bị anh kéo lại.

Nếu cô nghe không lầm thì còn có tiếng gỡ thắt lưng nữa thì phải?

Thực tế đã chứng minh cô không nghe lầm.

Đây có lẽ là lần đầu tiên anh chủ động tấn công kể từ khi kết hôn, hơn nữa còn là ôm cô vào lòng từ phía sau.

Cô không hiểu nổi suy nghĩ trong đầu anh.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 151: Chương 151


Lưng cô áp vào lồng n.g.ự.c nóng bỏng của anh, giống hệt như một chiếc thuyền nhỏ lênh đênh trên biển.

Cảm giác lười biếng và thỏa mãn hưởng thụ toát ra từ sâu bên trong khiến cô chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.

Áo ngủ cuối cùng cũng nhăn dúm, Tống Thời Hạ không thèm mặc vào nữa, chỉ đắp chăn cuộn mình ngủ.

Nằm xuống được ba giây thì Tống Thời Hạ lại lập tức ngồi dậy.

“Không dùng biện pháp tránh thai, em phải đi tắm mới được.”

Vừa rồi hai người quan hệ, cô cố ý quấn lấy anh không cho anh ra bên ngoài, bây giờ đã bình tĩnh lại thì lập tức thấy lo lắng.

Lỡ như có thai thì tiêu.

Cô tạm thời không có kế hoạch mang thai.

Quý Duy Thanh khó hiểu: “Em không muốn có con sao?”

Vậy mà lúc nãy lại quấn lấy anh không chịu thả ra.

Tống Thời Hạ vặn lại: “Ai nói với anh là em muốn có con? Em không có kế hoạch sinh con trong mấy năm sắp tới đâu.”

Cô còn trẻ, sao lại phải mang thai sớm khi trong nhà đã có sẵn đàn con rồi chứ.

Tống Thời Hạ vươn tay về phía anh: “Em mệt quá, eo lưng đau quá, anh tắm cho em đi.”

Quý Duy Thanh bế cô lên, Tống Thời Hạ vòng tay qua cổ anh, hai chân thì quấn quanh eo anh.

“Nếu mà có thùng tắm thì tốt rồi, em có thể nằm trong đó tắm, không cần phải đứng như bây giờ.”

“Em đang nói bồn tắm à, ở nước ngoài nó rất phổ biến. Chúng ta có thể lắp một cái ở nhà.”

Tống Thời Hạ vô cùng kinh ngạc: “Thật sao?! Em cũng có thể có sao?”

Anh dễ tính vậy sao!

Quý Duy Thanh đi vào phòng tắm, thả cô xuống: “Anh không lừa em đâu.”

Tống Thời Hạ níu lấy áo của anh: “Dù sao cũng vào rồi, anh không muốn thử một lần sao?”

Khi quay ra lần nữa thì cả hai đều cảm thấy chột dạ, nước nóng trong nhà đã bị bọn họ dùng hết rồi.

DTV

Tống Thời Hạ giống như yêu tinh được tẩm bổ, sắc mặt rạng rỡ, làn da càng mịn màng hơn.

Buổi tối, cả nhà định đi Toàn Tụ Đức ăn vịt quay, mẹ chồng bảo cô gọi điện rủ cả anh trai, không biết vì lý do gì mà Tống Thu Sinh lại đồng ý.

Tống Thời Hạ đã ăn từng ăn Toàn Tụ Đức rồi, cũng không mong đợi gì nhiều lắm.

Quý Yên Nhiên nhét cho cô một chiếc khăn tay lụa trước khi vào cửa, nhìn có vẻ khá đắt tiền.

Cô ấy thấp giọng nói: “Xin lỗi chị.”

Tống Thời Hạ không đoán được cô bé đang nghĩ gì.

Buổi sáng còn đứng về phe Vu Phương, buổi tối thì lại muốn kéo gần mối quan hệ với cô.

Cô bé cũng không biết cách nói chuyện như anh trai mình, d** tai cũng đỏ bừng y hệt.

Quý Duy Thanh bảo cô cứ nhận lấy.

Tống Thu Sinh vội vàng đi tới, anh ấy mặc vest.

Gần đây anh ấy đang tìm kiếm nhà thầu, Tống Thu Sinh đã từng làm việc ở công trường nên rất quen thuộc với những quy trình ở đó.

Lần này anh ấy đến đây để xem liệu bản thân có thể làm quen với ông chủ nào đó, mở rộng mạng lưới quan hệ của mình không.

Không ngờ vừa ngồi xuống thì anh ấy lại nhìn thấy ông chủ của bên đầu tư mình muốn lấy lòng ngồi cùng bàn, kiểu gì cũng phải nài nỉ cho bằng được.

Nhưng người này lại không biết anh ấy, còn là anh rể của em gái mình.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 152: Chương 152


Tống Thu Sinh lau mặt, với độ may mắn của em gái anh, có khi nằm chơi cũng kiếm được cả đống tiền ấy chứ.

Vịt quay của Toàn Tụ Đức đúng là danh bất hư truyền.

Tống Thời Hạ lại một lần nữa bị sự thiếu hiểu biết của mình vả mặt, có thể là sau này mùi vị đã thay đổi rồi.

Gia đình họ đã đặt chiếc bàn lớn nhất trong sảnh, khách ra vào đều có thể nhìn thấy đại gia đình này.

Diêu Tuyết đến ăn vịt quay cùng đối tác để chúc mừng lần hợp tác này, cô ấy vừa bước vào cửa tiệm đã nhìn thấy Tống Thu Sinh.

Kể từ khi cuộc trò chuyện cuối cùng giữa họ kết thúc không mấy tốt đẹp thì hai người đã không gặp lại nhau nữa.

Diêu Tuyết rất tức giận, nhưng lại không thể làm gì được anh ấy, Tống Thu Sinh không chịu phối hợp với cô ấy gì cả.

Cô ấy giả vờ như không quen biết anh ấy, đi lướt ngang qua.

Tống Thu Sinh đang ăn ngon lành, có khi bạn gái cũ trùm bao tải từ phía sau cũng chẳng phát hiện ấy chứ.

Diêu Tuyết tức giận nghiến răng nghiến lợi, còn Tống Thời Hạ thì lén lút xem trò hay.

Một lớn hai nhỏ đều chủ động gắp thức ăn cho cô, tưởng cô chưa từng ăn nên rất ân cần cuốn vịt quay cho cô, sợ cô không quen.

Tống Thời Hạ cười tươi nhìn hai đứa nhỏ, lại ghét bỏ ông anh trai ngố tàu của mình.

Trên bàn ăn, cô cố tình hỏi về thành tích học tập của hai đứa con nhà chị cả, còn ra vẻ kinh ngạc:

“Bọn nhỏ mới bao nhiêu tuổi chứ, có thể thử học lại vài năm xem sao. Có thể bọn nhỏ đi học quá sớm nên nền tảng hơi yếu. Học cao đẳng cũng có rủi ro nhất định mà.

Huống chỉ anh rể còn đang trong thời điểm quan trọng chờ thăng chức, lỡ đâu có người lấy đó làm cớ để hạ bệ anh ấy thì sao.”

Chuyện thế này nói nhẹ thì nhẹ, mà nói nặng thì cũng nặng, chỉ sợ đối thủ cạnh tranh sẽ lấy đó đả kích mình thôi.

Nếu cố tình thêm mắm dặm muối một chút thì có thể sẽ thật sự ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh rể.

Những người ngồi trên bàn ăn không ngờ Tiểu Tống lớn lên ở nông thôn lại có thể suy nghĩ chu đáo như vậy.

Bọn họ không nghĩ rằng việc nhờ vả quan hệ để con cái đi cửa sau sẽ có nguy cơ gì.

Nhưng lỡ như có người tố cáo như Tống Thời Hạ đã phân tích thì sao đây?

Quý Nhiễm kéo áo của chồng mình ở dưới gầm bàn, cô ấy thực sự rất lo lắng.

Trần Khang cân nhắc một hồi rồi nói:

“Học lại hai năm cũng không sao, còn nhỏ quá mà học cao đẳng kỹ thuật thì học được cái gì chứ.”

Hai năm sau thì vị trí của anh ấy đã ổn định rồi, lúc đó thu xếp cũng không muộn.

Tống Thời Hạ đưa ra ý tưởng, cô có bằng cấp 2, dư sức dạy kèm cho học sinh tiểu học rồi.

Kế hoạch tổ chức trại hè luyện thi tại nhà của cô được mọi người ủng hộ nhiệt tình.

Quý Yên Nhiên cũng muốn tham gia, nhưng đáng tiếc chị dâu chỉ có thể dạy cấp hai mà thôi.

Mục đích chính của Tống Thời Hạ là cho hai đứa nhóc nhà chị cả một bài học nhớ đời, để chúng phải vất vả học xuyên hè, tránh cho chúng rảnh rỗi suốt ngày bắt nạt các em nhỏ.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 153: Chương 153


Hôm nay là một ngày cuối tuần bình thường, nhưng lần đầu tiên Quý Duy Thanh quấy rầy giấc ngủ của cô.

Cô còn chưa tỉnh ngủ thì đã bị Quý Duy Thanh bế xuống giường.

Tống Thời Hạ nhắm mắt lại dựa vào người anh, không muốn động đậy. Quý Duy Thanh thì kiên nhẫn thay quần áo cho cô.

Cô đột nhiên bừng tỉnh trong lúc đang đánh răng, có phải Quý Duy Thanh đã bị người ta đoạt xác rồi không?!

Tống Thời Hạ cùng anh lên xe, xe ô tô dừng lại trước một tiệm chụp ảnh.

“Nơi này có thể chụp ảnh cưới.”

Tống Thời Hạ mơ mơ màng màng được đưa đi trang điểm, mặc váy cưới xong, lúc bước ra cô vẫn có cảm thấy khó tin.

Chuyện gì đây, Quý Duy Thanh mà lại dẫn cô đi chụp ảnh cưới, còn là lúc cô chưa tỉnh ngủ?

Cô nhéo nhéo cánh tay Quý Duy Thanh, đúng là người thật rồi.

“Làm sao anh biết chúng ta còn cần chụp ảnh cưới thế?”

Cô không tin anh tự mình nghĩ ra chuyện này đâu.

Quý Duy Thanh nói thật:

“Thầy anh nói thanh niên bây giờ rất thích chụp ảnh cưới. Anh đã nghiên cứu rồi, tiệm này chụp ảnh đẹp nhất đấy.”

Tống Thời Hạ không biết nụ cười của mình bây giờ là cười tươi hay là cười ruồi nữa, cô cảm thấy là có thể là cái trước.

Cô không giấu được nụ cười trên môi.

Chụp ảnh cưới cùng người mình thích đã thỏa mãn tiếc nuối không được mặc váy cưới của cô rồi, dù váy cưới trong cửa hàng này không đẹp nhưng cô vẫn rất vui vẻ!

Cửa hàng có khá ít đạo cụ, phong cách cũng ít, Tống Thời Hạ không chọn được, Quý Duy Thanh chọn hết tất cả các kiểu.

“Cứ chọn ra tấm em thích nhất rồi treo nó trong nhà là được.”

Tống Thời Hạ cảm thấy người đàn ông này học quá nhanh.

Nhưng nói đầu óc anh đã được mở mang cũng không đúng, lúc cần thì mạch não thẳng đuồn đuột của anh vẫn không kịp bắt sóng.

Tóm lại, cô rất hài lòng với hiện tại.

Cô chọn kiểu tóc của tiểu thư thời Dân Quốc, lọn tóc được uốn xoăn tròn trông rất dễ thương.

Quý Duy Thanh biến thành một anh chàng thiếu gia bảnh bao, anh vẫn mặc áo sơ mi, nhưng lại cởi bỏ vài chiếc cúc trên trước đây luôn được cài cẩn thận.

Tóc anh được vuốt thành kiểu rẽ ngôi giữa lãng tử ăn chơi.

Hai mắt của Tống Thời Hạ sáng rực lên khi nhìn thấy phong cách mới của anh.

Cô lục lọi đống đạo cụ để tìm cặp kính gọng vàng rồi đeo lên cho anh.

DTV

Anh lập tức từ một tay chơi biến thành một thiếu gia nho nhã, cái loại muốn chiếm đoạt mọi thứ ấy...

Tống Thời Hạ nháy mắt với anh: “Công tử, anh dẫn người ta đi đi ~” Mau mau nhốt cô lại, chiếm lấy cô đi.

Quý Duy Thanh búng nhẹ trán cô, trong mắt lấp lánh ý cười.

“Đưa em đi đâu?”

Khuôn mặt Tống Thời Hạ đỏ bừng, c.h.ế.t mất thôi, lúc trước cô không biết anh cười lên lại quyến rũ như vậy.

Cô nắm lấy tay anh, Quý Duy Thanh phối hợp nắm lại, lúc chụp ảnh cũng không buông ra.

Nhiếp ảnh gia không khỏi trêu chọc vợ chồng họ thật khắng khít.

Chụp ảnh xong, Tống Thời Hạ xoa xoa bả vai.

“Nếu anh nói trước hôm nay chụp ảnh cưới thì chúng ta có thể dẫn bọn trẻ đi theo để chụp ảnh gia đình rồi.”

Quý Duy Thanh kéo cô ngồi xuống nghỉ ngơi: “Tết năm nào trong nhà cũng sẽ chụp ảnh gia đình mà.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 154: Chương 154


Nhiếp ảnh gia đến, nói rằng nửa tháng sau mới có thể lấy ảnh được, bởi vì có vài bức ảnh có kích thước tương đối lớn.

Quý Duy Thanh dẫn cô đi ra ngoài, nhưng Tống Thời Hạ lại không muốn trở về quá sớm.

Mấy đứa nhỏ đã có mẹ chồng chăm sóc, sao lại không tranh thủ tận hưởng thế giới của hai người chứ?

Đối diện tiệm chụp hình là rạp chiếu phim, Tống Thời Hạ rất tò mò về rạp chiếu phim thời này.

“Em mời em đi xem phim nhé?”

Quý Duy Thanh đi ở mé sát đường: “Cả ngày hôm nay anh đều nghe theo lời em.”

Ngoài cổng rạp phim dán đầy poster phim và lịch chiếu phim, Tống Thời Hạ liếc mắt một cái đã ưng bộ phim “Người Chăn Ngựa”, suất chiếu tiếp theo là nửa tiếng nữa.

“Chúng ta xem bộ này đi!”

Cô biết bộ phim này cải biên từ tiểu thuyết Linh hồn và thể xác, nhưng cô chưa xem.

Tống Thời Hạ đang định đi mua vé thì bị Quý Duy Thanh đi trước.

Cô nhìn quanh một lượt, thấy có quầy bán hàng rong thì đi mua hai chai nước ngọt Bắc Băng Dương, một gói mứt quả và một gói quẩy nhỏ.

Quý Duy Thanh mua vé về, thấy cô đã cầm cả đống đồ.

Tống Thời Hạ vui vẻ cười nói với anh: “Anh nhìn đi, em mua đồ ăn vặt rồi.”

Xem phim đương nhiên phải ăn vặt rồi.

Quý Duy Thanh không thích ăn mấy thứ này, nhưng cũng không dập tắt hứng thú của cô.

Lúc này cổng rạp phim cũng không cao cấp như sau này, Tống Thời Hạ vui vẻ chạy tới chạy lui nhìn ngó, không hề chê nó đơn sơ.

Cô muốn cất giữ cặp vé xem phim này, giữ lại mấy chục năm nữa đăng lên mạng khoe, làm một cụ bà thời trượng bắt trend.

Nếu có thể lấy điện thoại ra chụp ảnh thì tốt biết mấy, cô còn muốn chụp hình rạp phim lại, nhưng cô không dám.

Cô theo Quý Duy Thanh ngồi vào ghế của mình, ghế trong rạp phim lúc này là từng dãy ghế nhựa gập cố định.

Còn 10 phút mới tới giờ chiếu phim, mặc dù có mở cửa sổ trên mái nhà, nhưng trong phòng vẫn rất tối.

Đây là phòng chiếu lớn, có rất đông người vào xem.

Quý Duy Thanh tình cờ liếc nhìn về phía cửa ra vào, sau đó nhíu mày lại như nhìn thấy thứ gì đó, Tống Thời Hạ cũng nhìn theo.

Một người đàn ông thoạt nhìn có vẻ trẻ và một người phụ nữ, hai người này là ai đây?

Hai người kia ngồi ở hàng cuối, Quý Duy Thanh vì tiện xem phim nên chọn hàng thứ ba.

Tống Thời Hạ tò mò hỏi anh: “Bọn họ là ai thế?”

Quý Duy Thanh thu hồi tầm mắt: “Thầy Hoắc trong trường.”

Hoắc?

DTV

Sao cái họ này nghe quen thế nhỉ?

Tống Thời Hạ cố ý hỏi: “Thầy Hoắc kia tên gì thế? Nói không chừng em có biết đấy.”

Quý Duy Thanh hờ hững nói: “Hoắc Khải.”

Lúc trước anh từng dạy lớp của Hoắc Khải, xem như học trò của anh.

Tống Thời Hạ trợn tròn mắt: “Không phải Hoắc Khải đã kết hôn rồi à?”

Quý Duy Thanh kinh ngạc hỏi cô: “Em biết anh ta à?”

“Anh ta xem như đồng hương, cùng trấn với em, nhưng bọn em không quen biết nhau. Vợ của anh ta cùng thôn với em, em từng gặp cô ta ở trường rồi.”

Tâm trạng của Tống Thời Hạ vô cùng vi diệu.

Hoắc Khải đang làm gì đây?

Anh ta là chồng của Trần Kiều đấy!
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 155: Chương 155


Mặc dù anh ta và người phụ nữ xa lạ kia không có tiếp xúc da thịt gì, nhưng ngồi sát rạt như thế cười cười nói nói, còn ăn diện như thế.

Nhìn kiểu gì cũng thấy không giống họ hàng hay bạn bè bình thường.

Cảm giác của Tống Thời Hạ đối với người này tụt dốc không phanh.

Trần Kiều đi khởi nghiệp cho rồi, dù sống lại rồi mà mắt nhìn người của cô ta cũng không tốt hơn chút nào.

Hoắc Khải và Lý Mộng Tuyền ngồi ở hàng cuối cùng.

Lý Mộng Tuyền ăn diện trau chuốt, mặc một chiếc váy đỏ xếp ly dài đến đầu gối, trang điểm kỹ càng, tóc uốn xoăn.

“Anh đi với em như thế, cô ấy có biết không?”

Anh ta hụt hơi:

“Em là vợ trước của anh, anh với em cũng không có gì mờ ám, Trần Kiều sẽ hiểu thôi.”

Lý Mộng Tuyền chỉ che miệng cười khẽ, không biết cô gái nào đui mù chọn trúng anh ta nữa.

Hoắc Khải thì lại cho rằng cô ta đang xấu hổ.

“Được rồi, anh cưới được một cô vợ tốt, em chân thành chúc phúc cho hai người, mong hai người trăm năm hạnh phúc.”

Hoắc Khải muốn hỏi cô ta sống có tốt không, nhưng đột nhiên khựng lại: “Hình như anh thấy thầy anh?”

Lý Mộng Tuyền cũng nhìn tới nhìn lui: “Thầy anh? Người già cũng thích xem phim điện ảnh à?”

Rốt cuộc Hoắc Khải cũng tìm được mục tiêu trong đám người:

“Không phải, thầy anh còn trẻ hơn cả anh, nhưng thầy là tiến sĩ du học nước ngoài về, hiện tại là giáo sư trẻ tuổi nhất.”

Lý Mộng Tuyền trầm tư, giáo sư trẻ tuổi nhất, chẳng là người con trai nhà họ Quý ư?

Vốn dĩ hôm nay cô ta thấy bực bội nên mới đi xem phim với Hoắc Khải, không ngờ gã chồng cũ nhà quê này cũng lúc hữu dụng.

Hoắc Khải đang định đi chào hỏi thì bị Lý Mộng Tuyền giữ lại.

“Phim sắp chiếu rồi, chờ xong hãy đi.”

Hiện tại qua đó chỉ nói được có vài câu, chờ phim chiếu xong có thể thuận tiện mời người kia cùng đi ăn cơm.

Tống Thời Hạ thấy anh không uống nước ngọt thì đưa chai của mình lên sát miệng anh.

“Anh thử đi, thật ra thỉnh thoảng uống thì thấy cũng ngon đấy.”

Quý Duy Thanh nhấp một miếng xem như ủng hộ, không chê dở, mà cũng không tỏ vẻ muốn uống.

Đồ ăn vặt cũng thế, Tống Thời Hạ đút cho thì anh sẽ ăn, chứ không chủ động lấy bao giờ.

Phim chiếu được hơn phân nửa, Tống Thời Hạ đã giơ đến mỏi cả tay.

“Anh tự ăn đi, không thích thì thôi đừng ăn.”

Nhân lúc cô không nhìn tới, Quý Duy Thanh lén cười khẽ một tiếng, giúp cô cầm đồ ăn vặt.

Quả thật anh không thích ăn, nhưng cô đút thì cũng không đến nỗi nào.

Tống Thời Hạ nhỏ giọng nói thầm: “Thế này còn coi được.”

Còn biết cầm đồ cho cô, đúng là chồng ngoan dễ dạy.

Nói xong, cô lại tiếp tục tập trung xem phim.

Bộ phim này mang đến cho cô cảm giác, nói sao đây nhỉ, là kiểu phim dành cho những người thích tình yêu ngọt ngào.

DTV

Nhan sắc của diễn viên cực kỳ hợp gu cô!

Diễn viên Hứa Linh Quân cực kỳ đẹp trai, Lý Tú Chi cũng đáng yêu nữa.

Cô cảm giác như gu thẩm mỹ của bản thân đã hòa hợp với thời đại này rồi.

Hết phim, cửa bên trên lại mở ra, rốt cuộc cũng không còn tối thui nữa.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 156: Chương 156


Quý Duy Thanh giúp cô cầm chai nước ngọt còn uống dở dang, đồ ăn vặt thì đã ăn hết rồi.

Tống Thời Hạ ôm bụng đứng lên:

“Bụng em no căng rồi, tại anh hết đó, mua đồ ăn vặt xong anh lại không chịu ăn, em no bể bụng mất thôi.”

Quý Duy Thanh thở dài, dịu dàng nói: “Hay là mình ra ngoài đi dạo nhé?”

Tống Thời Hạ xoa bụng: “Đi dạo tiêu thực cũng được, bằng không trưa nay em không thể ăn nổi cơm trưa mất.”

DTV

Còn chưa đi ra khỏi rạp chiếu phim, Quý Duy Thanh đã bị người khác gọi lại.

“Thầy.” Hoắc Khải th* d*c chạy tới, Lý Mộng Tuyền ở phía sau tóc tai cũng lộn xộn.

Quý Duy Thanh thản nhiên nói: “Đừng gọi tôi là thầy, bây giờ chúng ta là đồng nghiệp rồi.”

Hoắc Khải căng thẳng nói không nên lời, trong lòng Lý Mộng Tuyền rất khinh thường anh ta, đúng là thứ không ra hồn mà.

“Xin chào giáo sư Quý, tôi là vợ cũ của Hoắc Khải, nghe danh anh đã lâu.”

Quý Duy Thanh gật đầu, nói: “Hai người cứ nói chuyện đi nhé, chúng tôi còn có việc.”

Nói xong thì anh dẫn Tống Thời Hạ đang hóng hớt rời đi.

Lý Mộng Tuyền cũng không hề nản lòng, chỉ cần có tầng quan hệ Hoắc Khải, cô ta cũng không vội.

“Cô gái đi cùng với thầy anh là ai thế?”

Hoắc Khải lúc này mới kịp phản ứng: “Là cô vợ giáo sư Quý mới cưới, anh quên chào cô ấy mất rồi.”

Lúc trước giáo sư Quý từng rất xem trọng anh ta, nhưng anh ta đã phụ lòng kỳ vọng của thầy, thầy không thích anh ta cũng dễ hiểu thôi.

Tống Thời Hạ lẩm bẩm: “Hóa ra là vợ cũ, trông cũng đẹp đấy, đáng tiếc.”

Lại là một cô gái đi đầu trong làn sóng thời đại mới.

Nhưng lạ thật đấy, đã ly hôn rồi, sao còn đi xem phim với chồng cũ chứ?

Hình như nội dung tiểu thuyết trong ký ức của cô không nói Hoắc Khải là thứ đàn ông tệ bạc.

Đoạn sau toàn là Trần Kiều dốc lòng lo cho sự nghiệp, ít khi nhắc tới tuyến tình cảm, chỉ những lúc cần thiết mới cho Hoắc Khải xuất hiện.

Tống Thời Hạ cảm giác rất có thể mình đã phát hiện một bí mật động trời.

Không phải là sau này Trần Kiều chỉ giữ quan hệ chồng hờ vợ tạm với Hoắc Khải, nên mới không có đất diễn của anh ta đấy chứ?

Cô không biết mình có nên nói cho Trần Kiều biết hay không.

Tính ra thì cũng không hẳn là Hoắc Khải ngoại tình, cùng lắm chỉ là còn qua lại mập mờ với vợ cũ, khiến người ta thấy ghê tởm mà thôi.

Thôi cô cứ nhắc vài câu đi vậy, còn lại phải xem bản thân Trần Kiều có làm nên cơm cháo gì hay không.

Là người sống lại một đời, lại còn là diễn viên, chắc là Trần Kiều sẽ không khờ lắm đâu nhỉ.

“Đừng có qua lại với người đó.” Quý Duy Thanh đột nhiên nói một câu.

Tống Thời Hạ ngơ ngác quay qua: “Ai cơ? Hoắc Khải hay là Trần Kiều ạ?”

“Cô gái ban nãy ấy, ánh mắt của cô ta lạ lắm, không giống người đàng hoàng.”

Tống Thời Hạ không biết nên khóc hay cười: “Phụ nữ hiểu phụ nữ nhất đấy, em đương nhiên cũng biết cô ta không có ý tốt rồi.”

Đôi mắt vừa khôn khéo lại đầy toan tính, cộng với vẻ mặt ngây thơ và kiểu vừa nói vừa thở hơi lên như thế.

Làm sao cô lại không nhìn ra cho được, chỉ là cô không muốn nói xấu sau lưng người ta thôi.

Lúc đi thì mạnh ai nấy đi, lúc về nhà thì đương nhiên là phải tay trong tay rồi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 157: Chương 157


Hàn Dung thấy tình cảm giữa con trai và con dâu vẫn nồng nhiệt như thế thì mừng còn hơn ăn tết.

Đoan Ngọ năm nay, cả nhà vô cùng vui vẻ hạnh phúc.

Người duy nhất không được vui chỉ có hai anh em Trần Học Dân và Trần Học Nhân mà thôi.

Rõ ràng lúc trước bà nội nói với hai đứa là học xong tiểu học thì có thể đi học cao đẳng nghề để sau này đi làm kiếm tiền.

Kết quả lại biến thành nghỉ hè phải đi học bổ túc, nếu thi không đậu cấp 2 thì phải học lại, hai đứa chán nản k** r*n một hồi.

Nhưng ý kiến của trẻ con không có trọng lượng, hai đứa kháng nghị vô ích, ngay cả bà nội thương yêu hai đứa nhất cũng quay xe đổi ý.

Cứ nghĩ tới chuyện phải tới nhà cậu út ở một thời gian, hai anh em cùi không sợ lở, quyết định phải trêu chọc mợ út, người đã đưa ra ý kiến học hè này nhiều hơn mới được.

Hôm nay là ngày nhà trẻ thi cuối kỳ, vốn dĩ không liên quan gì tới hai chú hổ con ở nhà, nhưng bây giờ bọn trẻ phải tới trường để thi.

Lúc ở nhà Tống Thời Hạ cũng sẽ cho bọn trẻ học ghép vần và tập viết.

Nên sau khi liên lạc với giáo viên trao đổi một phen, nhà trẻ đồng ý cho hai đứa được đến trường thi.

Tống Thời Hạ và Quý Duy Thanh tự mình đưa hai đứa bé đi thi.

Hai đứa bé hùng dũng oai vệ đi vào trường, cằm hất lên tận trời, Tống Thời Hạ cũng thấy buồn cười.

Tống Thời Hạ nghe được bọn trẻ khác đang bàn tán là mẹ của Quý Dương và Quý Nguyên đã trở lại, thế là quay đầu lại bổ sung:

“Dì chính là mẹ của Quý Dương và Quý Nguyên, trước kia không thể tự mình đưa các bạn ấy đi học, sau này các cháu sẽ được thấy dì thường xuyên hơn.”

Có một cô bé lớn tiếng nói:

“Nhìn đi, mình đã nói là Quý Nguyên nhất định có mẹ mà, không thì bạn ấy sinh ra bằng cách nào chứ!

Chỉ có mẹ mới có thể sinh em bé thôi, mẹ mình nói trẻ con ai cũng có cha mẹ hết.”

Tống Thời Hạ nghe vậy thì vô cùng khó chịu, Quý Duy Thanh cũng rất khó chịu.

Nhưng bọn họ không thể chấp nhất với trẻ con được.

Tống Thời Hạ quay lại đối diện với cô bé kia:

DTV

“Có một số bạn nhỏ không có ba mẹ, là vì ba mẹ của các bạn ấy phải đi đến một nơi rất xa.

Mỗi bạn nhỏ đều là cục cưng của cha mẹ, nên các cháu đừng cười nhạo các bạn khác, các bạn ấy cũng rất nhớ ba mẹ mình.

Lúc trước dì cũng đi rất xa, bây giờ mới có thể quay về với các bạn đấy.”

Mấy đứa nhỏ không biết ý nghĩa của sinh ly tử biệt, chỉ biết là mẹ của Quý Dương và Quý Nguyên không tới lần nào, nên cả bọn còn cười nhạo Quý Dương và Quý Nguyên là con hoang.

Bọn trẻ cúi đầu: “Dì ơi, bọn cháu xin lỗi.”

Tống Thời Hạ dịu dàng nói: “Không sao hết, biết sai mà sửa đều là bé ngoan cả.”

Nhà trẻ thi xong thì sẽ có thành tích ngay, Quý Dương và Quý Nguyên ôm bài chạy tới.

Quý Nguyên giơ bài thi, vừa chạy vừa reo lên: “Mẹ ơi, mẹ ơi, con với anh được hạng nhất này!”

Cậu bé phải ôm đùi mẹ mới dừng lại được.

Gương mặt của Quý Dương cũng đỏ bừng, nhìn chằm chằm vào cô, vừa rồi cậu bé cũng chạy theo sau lưng em trai.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 158: Chương 158


“Giỏi quá, các con muốn phần thưởng gì nào?”

Đám nhóc nhà cô tự học ở nhà cũng được hạng nhất!

Phải thưởng mới được!

Quý Nguyên nói: “Con muốn ăn bánh kem bơ ạ.”

DTV

Tống Thời Hạ đáp không thèm nghĩ: “Ừm, được thôi, thưởng cho con bánh kem bơ, Dương Dương thì sao?”

Quý Dương lắp bắp: “Con... con...” Cậu bé còn chưa nghĩ ra mình muốn cái gì.

“Không vội, con cứ từ từ nghĩ đi.”

Quý Duy Thanh nhìn ba người tương tác với nhau, không ai để ý tới mình, cứ như anh là người ngoài vậy.

Cả nhà nắm tay nhau cùng về nhà, hai đứa bé được người lớn bảo vệ ở bên trong.

Tống Thời Hạ nhìn thấy Trần Kiều.

Mỗi lần gặp Trần Kiều, hình như cô ta đều rất mệt mỏi, chăm mấy đứa bé nghịch ngợm vất vả tới vậy ư?

Trần Kiều rất hâm mộ Tống Thời Hạ.

Từ khi thấy Tống Thời Hạ đi ra từ tòa nhà đối diện, cô ta đã hâm mộ vô cùng, cảm thấy cô tốt số.

Con của Tống Thời Hạ mới 5 tuổi, chồng còn trẻ tuổi giỏi giang, sung sướng hơn cô ta nhiều.

Tống Thời Hạ chỉ nhắc nhở hai câu đơn giản, sắc mặt vốn đang nhợt nhạt của Trần Kiều lại càng tái hơn.

Sau khi Trần Kiều hốt hoảng rời đi, Tống Thời Hạ hỏi Quý Duy Thanh: “Có phải em nói chuyện thẳng thắn quá không?”

Hình như cô bị anh dạy hư rồi, nói chuyện cũng thẳng đuột theo anh.

Quý Duy Thanh lại không hề thấy có vấn đề gì: “Em chỉ nói cho cô ấy biết trước mà thôi.”

Còn chuyện cô ta có chịu nghe hiểu hay không thì dù sao đây cũng là sự thật mà.

Trần Kiều về đến nhà thì đi thẳng vào phòng ngủ, khóa trái cửa phòng lại.

Hai đứa con riêng nhìn cô ta một cái, tiếp tục cắm đầu làm bài tập.

Cuối cùng vẫn là con gái hay tò mò, Hoắc Tuyền hỏi: “Dì ấy làm sao thế?”

Hoắc Lễ vẫn cặm cụi viết: “Không biết, chị đi mà hỏi dì ấy.”

Hoắc Tuyền lắc đầu: “Bỏ đi, chị không muốn quan tâm dì ấy, mắc công dì ấy lại tưởng bở.”

Trần Kiều ngồi trong phòng lau nước mắt.

Cô ta không trách Tống Thời Hạ nói chuyện Hoắc Khải và vợ cũ đi xem phim cho mình biết, chẳng qua là cô ta cảm thấy khó xử mà thôi.

Trong lòng cô ta vẫn luôn biết Hoắc Khải chưa quên vợ cũ.

Lý Mộng Tuyền có địa vị quá quan trọng trong lòng Hoắc Khải, tên của Hoắc Tuyền là kết hợp từ tên của Hoắc Khải và Lý Mộng Tuyền.

Mặc dù Lý Mộng Tuyền bỏ chồng bỏ con về thành phố tái giá, nhưng Hoắc Khải cũng chưa từng oán trách nửa lời.

Trần Kiều cảm thấy, dựa vào tấm lòng rộng lượng và hiền lành của mình, chỉ cần có thể chính thức gia nhập căn nhà này, cùng Hoắc Khải đỡ đần cho nhau.

Sau này đám trẻ lớn lên, có tương lai rộng mở thì xem như mình không uổng công sống lại một kiếp.

Nhưng sao Hoắc Khải lại có thể liên tục qua lại với Lý Mộng Tuyền như thế chứ.

Trần Kiều ấm ức không biết trút vào đâu, chỉ có thể một mình cam chịu.

Cô ta thậm chí còn không dám chất vấn Hoắc Khải, sợ anh ta thẹn quá hóa giận mà quay về với vợ cũ.

Nghĩ đến danh tiếng tốt của Tống Thời Hạ ở khu gia quyến, ai cũng khen cô tốt tình.

Cô gặp ai cũng cười tủm tỉm chào hỏi, không thích nói xấu sau lưng người khác.

Có người hỏi thăm nhờ cô chỉ cách nấu cơm, cô cũng chia sẻ thật lòng không hề giấu giếm
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 159: Chương 159


Thật ra lúc ở trong thôn Trần Kiều cũng từng được khen như thế.

Nhưng bây giờ trong nhà ngổn ngang biết bao là việc, Hoắc Khải mặc kệ gia đình, chỉ biết giao tiền lương ra.

Cô ta phải hầu hạ hai đứa con riêng của chồng, lại tìm việc rửa rau ở căn tin, mỗi ngày đều bận tối mắt tối mũi.

Tính ra, người bạn duy nhất đồng trang lứa mà cô ta quen biết chỉ có Tống Thời Hạ mà thôi.

Hoắc Khải chê cô ta rửa rau ở căn tin làm anh ta xấu mặt, vợ của giảng viên đại học sao có thể đi rửa rau chứ?

Chẳng lẽ cô ta không muốn tìm một công việc vẻ vang đẹp mặt hơn sao?

Hoắc Khải cảm thấy tiền lương của mình dư sức nuôi cả nhà, nhưng đàn ông không mó tay vào việc nhà, chỉ giỏi nói cái mồm, làm sao biết mọi thứ đắt đỏ ra sao.

Hai đứa bé ở nhà thích ăn thịt, tiền lương của anh ta đúng là đủ nuôi cả nhà đấy, nhưng mỗi tháng không thừa lại đồng nào.

Huống hồ gì cô ta còn chưa đi mua thêm một bộ đồ mới nào cho mình.

Tống Thời Hạ cùng thôn với cô ta tới đây, ngày nào cũng mặc váy đẹp, kiểu dáng khác nhau, chỉ cần ở nhà chăm con là đủ.

Người lạnh lùng như giáo sư Quý còn biết giúp vợ rửa rau dọn bát, mẹ chồng thường mang thịt thà tới cho.

Khu gia quyến này ai cũng hâm mộ Tống Thời Hạ lấy được người chồng tốt.

Trần Kiều càng nghĩ lại càng thấy tủi thân, đây đúng là cuộc sống mà mình muốn ư?

***

Tống Thời Hạ đang giúp Quý Duy Thanh dọn hành lý.

Anh đột nhiên có nhiệm vụ, phải đi công tác tạm thời, có thể hết kỳ nghỉ hè cũng chưa chắc đã về được.

Hai người trầm mặc không nói gì, Tống Thời Hạ xếp quần áo, Quý Duy Thanh thì bỏ quần áo đã xếp xong vào vali.

Quý Duy Thanh nhiều lần “lơ đễnh” nhìn về phía cô.

Cô gái bình thường lúc nào cũng líu ra líu rít nay lại im thin thít, không nói tiếng nào.

Tống Thời Hạ đột nhiên nghiêng đầu: “Có cần mang theo rượu thuốc không? Anh vẫn tới chỗ lần trước à?”

“Ừ, vẫn là chỗ đó, lần này thầy không đi.”

Quý Duy Thanh nói thời tiết nóng bức, cộng thêm đường xá xa xôi xóc nảy, nên chỉ phái giáo sư dưới 50 tuổi qua đó.

Cô biết, sau này những nhiệm vụ đi công tác như thế còn có rất nhiều.

Khó khăn lắm cuộc sống của hai vợ chồng mới hòa hợp thế này, tính cách của hai người cũng dần thay đổi cho hợp với đối phương.

Nhưng đột nhiên phải xa cách như thế, tâm trạng của Tống Thời Hạ cũng tụt dốc phong thanh.

Cái này thì khác gì lúc đang yêu đương nồng nhiệt thì phải yêu xa đâu.

Được rồi, không thể xem là yêu đương nồng nhiệt được.

Nhưng người vốn tính hờ hững chậm tiêu như Quý Duy Thanh cũng bắt đầu biết chủ động, nên cũng không khác gì yêu đương nồng nhiệt cho lắm.

Cô quay lại ôm lấy anh, vùi đầu trong n.g.ự.c anh, giọng hơi khàn nói:

“Anh phải chú ý giữ gìn sức khỏe nhé, trời nóng nhớ uống nhiều nước, em và các con ở nhà chờ anh.”

DTV

Quý Duy Thanh vuốt nhẹ mái tóc đen dài của cô:

“Lúc anh vắng nhà, em đừng đi đâu một mình, dù có muốn giúp đỡ người ta thì cũng phải lượng sức mà làm, để anh nhờ mẹ tới đây ở với em nhé.”

Tống Thời Hạ từ chối đề nghị của anh:

“Mẹ còn phải chăm sóc Yên Nhiên nữa, con bé đang trong giai đoạn học hành quan trọng, lần trước em ở nhà với các con vẫn ổn đấy thôi.”
 
Back
Top Bottom