Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 180: Chương 180


Lúc trước toàn bị Tiểu Tống lừa vào nhà ăn đồ ngon, làm bà cũng ngại không dám tới chơi luôn.

Nhưng canh đậu xanh lại bỏ khá nhiều đường, thím Phùng còn chưa mở miệng thì Tống Thời Hạ đã đoán trước được suy nghĩ của bà.

DTV

“Canh đậu xanh mà tiếc đường thì còn gì ngon nữa? Mà cháu nấu cũng không ngọt nhiều đâu, Tiểu Ngư ăn đi nào, lát nữa mang về cho chị với anh nữa nhé?”

Hai đứa bé ở nhà không chịu được nóng, chỉ muốn ngồi lì trước quạt mà thôi.

Tống Thời Hạ lại cảm thấy rất mát mẻ, nấu một nồi canh đậu xanh từ từ ăn.

“Chân cháu còn đau không, mấy hôm trước thím thấy chân cháu sưng vù lên.”

Tống Thời Hạ cười đáp:

“Thật ra nhìn ghê thế thôi chứ không đau nhiều đâu, nếu đau thì cháu đã nằm ườn ra chờ người khác hầu hạ rồi.”

Thím Phùng phải gắt giọng nói với cô:

“Hành vi anh dũng của cháu đã lên báo rồi, nhân viên căn tin với sinh viên đều đang bàn tán đấy.

Cháu nói xem, sao lại có kẻ xấu xa như thế chứ, phải phán bọn chúng tội tử hình hết mới đúng.”

Mấy hôm trước bà chỉ nghe kể đại khái, hôm nay nghe người ta bàn tán, kể lại toàn bộ quá trình mới phát hiện tình huống Tiểu Tống gặp phải lúc đó nguy hiểm tới cỡ nào, không ngờ đám bắt cóc lại to gan như thế.

Tống Thời Hạ thản nhiên nói:

“Có lợi ích thì sẽ có kẻ bí quá hóa liều thôi, đối mặt với lợi ích đủ lớn thì bọn chúng sẽ mất hết nhân tính.”

Thím Phùng than thở:

“Đám súc sinh đó, chính bọn chúng cũng có con cái cha mẹ, sao lại nhẫn tâm làm chuyện như thế chứ.”

“Đúng rồi, hôm nay thím phải nhìn Trần Kiều bằng con mắt khác đấy, bình thường trông cô ấy có vẻ hiền lành, khờ khạo, nhưng không ngờ cũng khá quá chứ.”

Đúng lúc Tống Thời Hạ cũng muốn nói sang chủ đề khác dễ thở hơn: “Có chuyện gì thế ạ?”

Thím Phùng kề sát lại nói:

“Tính ra chuyện này cũng có liên quan tới cháu đấy, trong căn tin có hai cô gái rửa rau là người nhà của giáo viên trường mình, vừa ngốc vừa tham ăn lại còn lười biếng, hở ra là xin nghỉ, còn định mồi chài giáo sư Quý.”

“Sáng nay báo chí đăng sự tích của cháu, hai cô gái kia nói xấu sau lưng cháu.

Ban đầu chỉ nói mấy câu sặc mùi ganh tị thôi, sau đó thì chỉ mặt gọi thẳng tên cháu, Trần Kiều nghe không vô nên mắng cho họ một trận.”

Tống Thời Hạ nằm không cũng trúng đạn: “Bọn họ thích giáo sư Quý, sao lại đi mắng cháu chứ?”

“Đương nhiên là vì họ không xứng rồi, nếu xứng đã nhờ vả người ta làm mai từ lâu rồi.

Cô gái kia mặt rỗ, suốt ngày mơ mộng hão huyền, nói không chừng là có chứng ảo tưởng đấy.”

Tai bay vạ gió chính là đây.

Tống Thời Hạ tò mò: “Họ còn nói gì nữa ạ?”

“Nói cháu thất học, là dân quê, dựa vào nhan sắc dụ dỗ giáo sư Quý, tóm lại là khó nghe lắm.”

Tống Thời Hạ cảm thấy mệt mỏi:

“Cháu có thất học thì cũng có bằng cấp 2, dân quê cũng đâu có gì đáng xấu hổ, không phải lãnh đạo nói công nông đại đoàn kết à, sao bọn họ lại kỳ thị nông dân chứ?”

“Chưa kể, khuôn mặt này của cháu là do cha mẹ ban cho, ai mà không thích người đẹp chứ, không thích người đẹp đẹp, lẽ nào lại thích người xấu à?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 181: Chương 181


Thím Phùng phì cười:

“Cháu đúng là thú vị mà, thím thích cái tính này của cháu đấy. Còn tưởng cháu là kiểu khúm núm sợ sệt nữa, mà đáo để như thế cũng hay, ra ngoài khó bị bắt nạt.”

Tống Thời Hạ cười tươi:

“Dù cháu có tốt tính hơn nữa thì cũng sẽ không để người ta bắt nạt đâu. Phụ nữ cũng không thể khinh thường bản thân, dễ mắc bệnh ung thư lắm.”

Thím Phùng giật mình: “Ngày nào thím cũng cãi nhau với chồng, không sao chứ?”

Tống Thời Hạ an ủi bà: “Thím đã trút hết tâm trạng tiêu cực ra rồi, không sao đâu.”

DTV

Thím Phùng lại khuyên nhủ:

“Cháu cũng nên quen vài người bạn đi, một mình ở trong nhà sẽ ngột ngạt ra bệnh mất.

Chờ hai đứa nhỏ đi học, cháu ở nhà một mình sẽ chán lắm. Cháu với Trần Kiều đều là đồng hương, tuổi cũng xêm xêm nhau.

Để thím giúp cháu xem thử nhân phẩm cô ấy thế nào, các cháu đồng trang lứa sẽ có nhiều chuyện để nói hơn.”

Tống Thời Hạ nghe tai này ra tai kia.

Trong nhà chỉ có một mình, cuộc sống của cô sẽ sung sướng chưa từng có luôn.

Nhưng không ngờ Trần Kiều lại nói giúp cho cô như thế, quan hệ của cô với Trần Kiều chỉ bình thường thôi.

Nếu người ta đã giúp cô, cô cũng nhờ thím Phùng chiều nay mang một bình canh đậu xanh cho Trần Kiều ăn cho mát.

Quý Nguyên ôm chân cô: “Mẹ ơi, con... con không đi học đâu.”

Thím Phùng cười lớn: “Nhìn hai người không khác gì mẹ con ruột luôn.”

Tống Thời Hạ bế cậu bé lên đùi: “Trẻ con thì phải đi học chứ, chờ con lớn như mẹ thì sẽ không cần đi học nữa.”

Chờ cậu bé lớn lên thì sẽ biết giáo dục bắt buộc là gì.

Quý Nguyên giơ tay ra đếm, mặt mày nhăn nhó, cậu bé còn phải đi học rất nhiều năm nữa.

Trần Kiều ôm bình canh đậu xanh mà Phùng Liên đưa tới, nói là Tống Thời Hạ tặng cho cô ta, trong lòng cô ta lại thấy rối bời.

Mấy lần cô ta muốn làm thân với Phùng Liên, Phùng Liên phụ trách hậu cần ở căn tin, nếu làm thân với bà thì có thể mua được thịt và rau tươi ở căn tin với giá rẻ hơn.

Tiếc rằng cô ta không phải kiểu dễ lấy lòng hay làm thân với ai, quan hệ xã giao chỉ bình thường mà thôi.

Lần này thật sự nghe không vô mấy lời nói xấu của hai cô gái kia nên mới cãi nhau với họ, ma xui quỷ khiến thế nào lại để lại ấn tượng tốt với Phùng Liên, cô biết đấy là nhờ có Tống Thời Hạ.

Cuối tuần, Quý Nhiễm và Trần Khang cầm quà tới thăm, bên cạnh là hai cậu quý tử mặt mày chù ụ và Trần Tuyết Yến đang cười tươi roi rói.

Trên đường tới đây, Quý Nhiễm đã ân cần dạy bảo:

“Các con đừng có mà bày trò nghịch ngợm nhé, nếu các con dám bắt ếch hay nhện dọa mợ thì tết năm nay đừng hòng có lì xì.

Lì xì họ hàng cho mẹ cũng sẽ tịch thu toàn bộ, giày đá bóng cũng chờ tới sang năm mới mua đấy.”

Trần Học Dân kháng nghị:

“Mẹ, sao mẹ lại thành giai cấp tư bản bóc lột, ức h.i.ế.p dân lành như bọn con thế, không công bằng gì hết!”

Trần Học Nhân cũng hô hào: “Đả đảo chủ nghĩa tư bản!”

Quý Nhiễm nhéo tai hai đứa:

“Muốn ăn đòn đúng không? Bà nội các con không có ở đây, mẹ đánh các con không ai bênh được đâu, bị đánh ở nơi công cộng thì đừng bảo sao lại xấu hổ nhé.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 182: Chương 182


“Mẹ đừng nhéo nữa, đau quá đau quá, lỗ tai của con sắp đứt rồi!” Trần Học Dân hô hào nhanh, xin lỗi còn nhanh hơn.

Trần Học Nhân còn đang mạnh miệng cãi lại thì bị mẹ véo tai gào khóc.

“Mẹ là mẹ ruột của các con, lời mẹ nói ra câu nào cũng công bằng hết, các con muốn công bằng khác chứ gì, khi nào lớn rồi hãy nói nhé.”

Trần Tuyết Yến nấp sau lưng ba mình cười trộm, cuối cùng hè này sẽ không bị các anh ép làm bài giúp nữa rồi.

Tống Thời Hạ nhận được điện thoại của chị cả, báo là cả nhà chị sắp đến chơi, nên đã nướng một ít bánh quy, mùi bánh quy thơm lừng.

Cá nhân cô cảm thấy bánh quy ăn ngon hơn bánh xốp, bánh xốp cứng quá, còn hãy rơi vụn bánh tùm lum.

Mấy hôm trước cô nướng bánh quy gấu dâu và bánh quy thỏ nho, được hai đứa bé cực kỳ thích.

Tống Thời Hạ bắt ghế lên, mở tủ lấy hộp bánh quy ra.

Cô đang nghi hoặc sao hộp bánh lại nhẹ thế này, mở ra thì thấy bánh quy đã vơi đi phân nửa.

Được rồi, trong nhà có trộm.

Tống Thời Hạ cũng phải sợ luôn:

“Ngăn tủ cao như thế, sao các con dám trèo lên hả? Không phải mẹ không cho hai đứa ăn, lỡ như té ngã thì sao đây?”

Quý Nguyên rụt rè ngẩng đầu lên: “Là con muốn ăn nên anh mới lấy bánh cho con, anh không có ăn ạ.”

Tống Thời Hạ vừa tức vừa buồn cười, nhìn về phía Quý Dương:

“Dương Dương, bình thường con luôn bảo vệ em, mẹ rất yên tâm, nhưng lần này mẹ thật sự thất vọng về con đấy.”

Quý Dương bối rối: “Con xin lỗi.”

Hai đứa bé bình thường đều rất ngoan ngoãn, cô không nỡ phạt nặng.

Cô thở dài:

“Sau này mỗi ngày ăn ba miếng, không được lén ăn vụng nữa, có biết chưa.

Lần này hai đứa phạm lỗi, hai ngày nữa cũng không được ăn bánh quy, còn phải viết ba mươi chữ mỗi ngày nữa.”

Không ngờ mẹ lại phạt nhẹ như thế, hai đứa bé ngẩn ra một hồi mới lấy lại tinh thần.

Tống Thời Hạ đe dọa: “Còn dám tái phạm thì mẹ sẽ không bao giờ làm bánh quy nữa.”

Quý Nguyên vội vàng nói: “Lần sau con không dám nữa.”

Quý Dương nói xin lỗi, nhưng vẫn ỉu xìu không vui, mẹ nói rất thất vọng về cậu bé.

Quý Nguyên níu áo anh trai: “Anh ơi, em xin lỗi, toàn tại em tham ăn.”

Quý Dương không hề giận cậu bé:

“Là anh em mình trộm đồ, lần sau anh sẽ nhường bánh quy của anh cho em, em đừng có ăn vụng nữa nha?”

“Dạ!” Quý Nguyên gật đầu.

Hai cậu nhóc phạm lỗi, lầm lũi đi theo sau Tống Thời Hạ như cái đuôi nhỏ.

Tống Thời Hạ dừng lại: “Các con muốn chơi gì thì chơi, đi theo sau mẹ làm gì?”

Quý Dương nhìn sang chỗ khác, Quý Nguyên ngẩng đầu ưỡn ngực: “Anh trai nói làm sai thì phải bù đắp, làm cho mẹ nguôi giận.”

Tống Thời Hạ mỉm cười:

“Mẹ tức giận vì các con lén lút trèo lên cao, muốn ăn bánh quy sao không nói với mẹ?

Lỡ như bị ngã sẽ đi cà nhắc mấy ngày đấy, nếu nghiêm trọng thì còn phải nằm trên giường không đi đâu được nữa.”

Quý Nguyên bị dọa thì run rẩy nắm c.h.ặ.t t.a.y anh trai, Quý Dương càng cúi thấp đầu hơn.

Tống Thời Hạ không dọa bọn nhóc nữa: “Đi chơi đi, nhưng không được trèo lên cao nữa đâu đấy.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 183: Chương 183


Bánh quy dâu tây sắp ra khỏi lò, trong sân tỏa ra mùi bơ thơm ngào ngạt.

Quý Nhiễm vừa qua khỏi cửa bảo vệ đã hít sâu một hơi: “Thơm quá, nhà ai nấu gì thế nhỉ?”

Trần Học Nhân nói: “Mẹ, con muốn ăn bánh ngọt.”

Quý Nhiễm gõ đầu cậu bé: “Ăn ăn ăn, trong đầu chỉ có ăn, điểm thi toán có 12 điểm mà còn đòi ăn.”

Trần Học Dân cảm thấy may mắn vì mình không nói gì, bài thi toán của cậu bé là 0 điểm.

Nhưng mà cậu bé vẫn bị đánh một cái.

“Còn cả con nữa, thi được 0 điểm, mẹ ném bài thi xuống đất rồi giẫm lên cũng được nhiều điểm hơn con, đầu óc con như thế này sao có thể là con của mẹ chứ?”

Quý Nhiễm nghĩ mãi mà không hiểu, chị ấy và chồng đều là thành phần trí thức, sao hai đứa con trai lại đần như thế chứ.

“Nhìn em gái con đi, lần nào thi cũng được hai con một trăm điểm, mẹ với ba con chưa bao giờ phải lo lắng về thành tích của con bé cả!”

Trần Học Nhân mạnh miệng nói:

“Điểm thi cao đến đâu thì cũng phải lấy chồng, điểm cao được cái gì đâu, sau này vẫn là con với anh trai chăm ba mẹ khi về già thôi.”

Quý Nhiễm giận nhưng không đánh được, trút giận lên người Trần Khang:

“Đây là cháu cưng mẹ anh dạy ra đó, còn nhỏ mà nói lời độc ác như thế, coi chừng ngày nào đó sẽ đứng ra chỉ trích cả anh đấy.”

Quý Nhiễm biết cách kiểm soát chồng thế nào.

Chỉ cần liên quan đến tiền đồ của anh ấy thì đầu óc anh ấy sẽ cực kỳ tỉnh táo, không thiên vị mẹ ruột.

Một giây trước Trần Khang còn thấy chuyện không liên quan đến mình, một giây sau đã lập tức thay đổi.

“Sau này nếu ba nghe thấy con nói như vậy nữa thì sẽ đưa các con đi bộ đội, nếu các con học hành không ra gì thì đi nhập ngũ bảo vệ tổ quốc còn hơn.”

Trần Học Dân và Trần Học Nhân bị bà nội chiều hư, nhưng đều sợ ba nhất.

DTV

Mẹ có bà nội quản lý không dám đánh bọn nhỏ, nhưng ba có thể quản lý bà nội.

Hai anh em nghe ba hù dọa thì hoảng sợ, bọn nhỏ nghe nói đi bộ đội rất cực khổ.

Trần Tuyết Yến nghe anh trai nói vậy thì trong lòng rất buồn, nhưng thấy ba mẹ đều nói thay cho cô bé thì lại không thấy buồn nữa.

Mợ xinh đẹp nói với cô bé là chỉ có người không có bản lĩnh mới nói con gái học hành vô dụng, bởi vì ưu thế duy nhất của bọn họ là sinh ra là con trai.

Cô bé cảm thấy rất có lý.

Anh trai ghen tỵ với cô bé, điểm của bọn họ cộng lại cũng không cao hơn một môn của cô bé, cho nên mới nói những câu kiểu như con gái đi học không có tác dụng gì.

Xảy ra một chút chuyện nhỏ trên đường, khi người nhà họ Trần đứng ở cửa thì Tống Thời Hạ đã nướng xong bánh quy.

Anh rể xách theo quà đến, Tống Thời Hạ cảm thấy rất đau đầu, cô cười chào hỏi rồi dẫn người vào trong.

“Anh chị đến chơi còn mang theo quà cáp làm gì, sau này em cũng không dám cho mọi người đến nữa.”

Quý Nhiễm cũng cười theo: “Lần đầu cả nhà chị đến, sao mà đi tay không được, chỉ là một số thứ bình thường thôi.”

Chị ấy đến đây nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên em dâu làm chủ nhà.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 184: Chương 184


Giữa đường, Trần Học Dân và Trần Học Nhân bị ba phê bình, lúc này cũng ngoan ngoãn chào hỏi.

Tống Thời Hạ rất ngạc nhiên khi hai đứa nó lại ngoan như vậy:

“Đúng lúc em mới nướng bánh quy, tranh thủ vào ăn lúc còn nóng thôi.”

Hôm nay trong nhà có nhiều khách đến, lại còn có ba đứa trẻ con, Tống Thời Hạ mua không ít đồ, dự định nấu lẩu ở nhà.

Hương bơ trong viện càng thơm hơn, Quý Nhiễm hít ngửi, gương mặt say mê.

“Hóa ra là em làm, từ xa bọn chị đã ngửi thấy mùi thơm rồi.”

Tống Thời Hạ đặt bánh quy nóng hổi mới lấy từ trong lò ra để lên bàn trà, cô giải thích: “Em nướng bánh quy có cho thêm sữa bò và trứng vào nên mới thơm vậy.”

Trần Học Dân và Trần Học Nhân cầm một miếng bánh lên, ăn như hổ đói, như sợ có người tranh giành với bọn nhỏ vậy.

Quý Nhiễm tức giận muốn cầm chổi lên quất m.ô.n.g bọn nhóc một trận.

“Trông cái tướng ăn của các con kìa, đến làm khách mà chả ra thể thống gì cả.”

Tống Thời Hạ rót trà cho họ: “Bọn nhóc còn nhỏ, chị đừng giận mà.” Làm gì có đứa trẻ nghịch ngợm nào lại chịu ngoan ngoãn chứ.

DTV

Trần Khang cầm tách trà lên uống:

“Em dâu biết chọn trà thật đấy, uống trà em cho xong thì cảm thấy loại trà bên ngoài đều rất bình thường.”

Tống Thời Hạ bảo anh rể uống nhiều thêm: “Em may mắn thôi, mỗi lần đều gặp được loại trà mới trong cửa hàng.”

Quý Nhiễm kéo cánh tay cô:

“Em là người may mắn nhất chị từng gặp, lần này công việc của anh rể cũng nhờ có em cả.”

Tống Thời Hạ không hiểu gì, Quý Nhiễm kể cho cô nghe mối liên hệ giữa hai người.

“Chị à, thật ra không liên quan đến em, nếu như không phải biểu hiện của anh rể xuất sắc thì cho dù em may mắn thế nào cũng không giúp được anh ấy.

Rèn sắt thì cũng cần bản thân phải giỏi, không liên quan nhiều đến em đâu.”

Trần Khang nghe vậy thì nhẹ lòng hẳn, thấy em dâu rất biết nói chuyện, còn khen anh ấy nữa.

Anh ấy đưa tay ra:

“Em đừng khiêm tốn, chúng ta là người một nhà, lần này là anh nợ em. Sau này nếu em gặp chuyện gì phiền phức mà anh giải quyết được thì cứ đến tìm anh.”

Tống Thời Hạ khó xử, cô không muốn món nợ ân tình này chút nào.

Quý Nhiễm rất hài lòng với biểu hiện của chồng.

“Tiểu Tống, em đừng khiêm tốn, việc em làm có tác dụng rất quan trọng. Em cũng không cần phải thấy áp lực.

Cuối cùng cục trưởng Tiền cũng nghĩ đến việc đề phạt nhóm thanh niên bên dưới lên, đây là chuyện tốt, cho người trẻ cơ hội thể hiện.”

Chị cả nói vậy, Tống Thời Hạ cũng yên tâm.

Cô chỉ lo lắng Tiền Hưng Quốc thăng chức cho anh rể vì muốn báo ơn cô.

Cô không hiểu rõ tính cách anh rể, cô chỉ biết nếu thực lực không đủ mà ở vị trí cao thì người khổ sẽ là người dân.

Vai trò cô ở trong đó càng nhỏ thì càng nói rõ anh rể thăng chức là dựa vào năng lực của anh ấy, còn cô cũng chỉ góp chút công sức mà thôi.

Hôm nay món lẩu không có nhiều thịt, chị cả giúp làm thịt một con gà và vịt, gia cầm trong sân cũng còn khá ít.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 185: Chương 185


Khi Quý Nhiễm g.i.ế.c gà thì tò mò hỏi: “Sao em chỉ nuôi có bằng này? Còn không đủ ăn hai bữa nữa.”

Cuối cùng Tống Thời Hạ cũng có thể phàn nàn:

“Không phải em nuôi ít mà là anh trai em đã lấy mất hai con, khách đến nhà nên làm thịt hai con, thỉnh thoảng căn tin cũng đến chỗ em mua gà.

Tốc độ tiêu thụ còn nhanh hơn tốc độ em nuôi chúng, em cũng không thể chờ được đến ngày gà mái đẻ trứng nữa.”

Quý Nhiễm đùa với cô:

“Xem ra gà vịt nhà em rất được yêu thích, chị phải ăn thử xem ngon thế nào mới được.”

Nói xong những lời này thì Quý Nhiễm lập tức bị vả mặt, lúc ra về chị ấy xách theo một con gà.

Thực tế là Quý Nhiễm vì giành con gà nướng mà suýt nữa cả nhà nội chiến.

Vì gia đình hòa thuận của chị cả nên Tống Thời Hạ chỉ có thể rưng rưng tặng gà.

Tống Thời Hạ làm canh tam tiên với nước dùng gà và nấm, mùi vị không thua kém gì lẩu tam tiên ngoài nhà hàng.

Gà luộc xong thì nướng lên, lớp da giòn rụm theo kiểu Trung Quốc.

Giết vịt xong thì làm vịt quay, nhưng không phải kiểu của Toàn Tụ Đức, mà là vịt quay nóng hổi rồi chấm với bột ớt.

Vì bọn nhỏ nên lẩu chỉ hơi cay.

Tống Thời Hạ chuẩn bị hơn mười loại rau ăn kèm, toàn bộ đều lấy từ căn tin và vườn rau nhà mình, đồng thời cũng tặng hai con gà.

Hiện giờ Tống Thời Hạ và căn tin có mối quan hệ rất kỳ lạ, thím Phùng phụ trách làm người trung gian giữa hai bên.

Tống Thời Hạ mua đồ ăn ở căn tin không cần trả tiền, đồng thời có thể lựa chọn mọi loại rau thịt tùy ý.

Khi nào số tiền bằng giá của một con gà hoặc vịt thì sẽ đưa gà hoặc vịt cho căn tin.

Như vậy rõ ràng là căn tin đang mua gà vịt từ chỗ cô.

Tống Thời Hạ đã ăn thử gà vịt của mình, ngoại trừ tươi ngon ra thì không có chỗ nào đặc biệt.

Chắc là nhiều dinh dưỡng hơn, nhưng cô cũng cảm thấy không có gì đặc biệt.

Cô nghĩ có lẽ giống những người thành phố thích ăn gà được nuôi ở quê.

Nhưng cô không biết có một vị lãnh đạo thường đến căn tin trường học để ăn một bữa gà hầm nấm được nấu bằng gà nhà cô.

DTV

Quý Dương và Quý Nguyên cẩn thận giúp bê đồ ăn, Tống Thời Hạ luôn lo lắng hai đứa nhóc sẽ ngã, nhưng may là vẫn bình an.

Còn hai đứa con nghịch ngợm nhà chị cả thì đang ngồi trên sô pha xem tivi, vụn bánh quy rơi vãi khắp nơi.

Vốn dĩ tivi để trong phòng ngủ, Tống Thời Hạ không thích xem tivi nên bảo Quý Duy Thanh để tivi trong phòng khách, có khách đến thì có thể ngồi xem.

Lúc này cô cảm thấy rất may mắn vì quyết định của mình.

Vụn bánh quy có thể rơi trên ghế và mặt đất hoặc bất kỳ nơi nào, nhưng không thể rơi ra giường được.

Chỉ cần người lớn không để ý một lát thì hai đứa trẻ nghịch ngợm nhà họ Trần sẽ lập tức ôm tivi xem, chỉ thiếu điều chui luôn vào trong màn hình.

Tống Thời Hạ nhìn thôi đã thấy đau đầu.

Cô khuyên hai đứa nhóc bên cạnh: “Các con không được học theo các anh, như vậy sẽ hại mắt lắm.”

Quý Dương và Quý Nguyên lập tức đứng thẳng người dậy, không dám nhìn trộm tivi nữa.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 186: Chương 186


Tống Thời Hạ không ngờ hai đứa nhóc phản ứng mạnh như vậy:

“Bình thường muốn xem thì phải ngồi trên sô pha xem, đã biết chưa? Không được kề sát tivi.”

Nhóc con đồng thanh nói: “Con biết rồi ạ!”

Quý Nhiễm đang rửa rau thái thịt trong bếp, Tống Thời Hạ chỉ cần đợi nấu canh thôi.

“Lần sau trong nhà có khách chị cũng nấu lẩu, mỗi lần mua đồ ăn cũng không biết làm gì, lại không ngon, chính chị cũng không ăn nổi đồ mình nấu.”

Tống Thời Hạ khẽ cười:

“Em có gia vị riêng, công thức cũng do tự tay em pha, hàng xóm bên cạnh còn đến xin nước cốt nữa.

Dù là thêm váng đậu hay khoai tây cũng cực kỳ ngon. Chị cứ cầm về đi, nhà có khách thì có thể làm ít rau trộn và mấy món mặn.”

Quý Nhiễm cầu còn không được: “Vậy thì tốt quá, chị sẽ cầm gia vị này về.”

Trên bàn bày rất nhiều đồ ăn.

Nấu lẩu trên bếp than, bên trên đặt chiếc nồi lẩu hai tầng.

Nếu muốn nấu với lửa to thì mở nắp dưới bếp để thông gió cho lửa cháy lớn hơn, nếu muốn nấu ở nhiệt độ thấp thì đậy nắp lại.

Hai anh em nhà họ Trần ôm cái bát to đổ đầy nửa bát dầu mè, bị Quý Nhiễm đuổi theo đánh mắng một hồi.

Hai nhóc nhà cô và Trần Tuyết Yến ngoan ngoãn ngồi trên bàn ăn đợi người lớn gắp thức ăn cho.

Tống Thời Hạ sợ bọn nhỏ bị nóng nên không để bọn nhỏ đến gần bếp than.

“Chị cả ơi, đến ăn cơm đi, bọn nhỏ thích thì lấy nhiều một chút cũng không sao.”

Đã đổ ra rồi cũng không thể rót vào lại nữa.

Quý Nhiễm dạy dỗ con xong thì vào nhà, Trần Khang thảnh thơi đứng lên, dáng vẻ cứ như ông già.

Nhìn cảnh này, Tống Thời Hạ đau hết cả đầu.

Hy vọng sau khi lớn lên, con của cô sẽ không lì lợm như thế, chuyện như thế này chẳng trông cậy vào đàn ông được.

“Chị tức c.h.ế.t mất, Tiểu Tống, em đừng chiều bọn nhỏ, cần đánh thì cứ đánh, khi còn bé hai đứa nó bị đánh ít nên mới lì như thế.”

Tống Thời Hạ không nói được gì, chỉ cười bảo mọi người ăn cơm.

Hôm nay không có nhiều thịt, chỉ có thịt bò, thịt cừu thái lát mỏng và cá viên tôm viên.

Cô lại nướng một con vịt khác để cho vào nồi lẩu cho thơm mùi vịt nướng.

Khi Tống Thời Hạ ăn lẩu còn đến lò nướng lật vịt quay, mùi thơm của vịt quay thoang thoảng giữa lúc ăn.

Trần Học Nhân bỏ bát xuống: “Mẹ, con muốn ăn vịt nướng!”

Quý Nhiễm không quan tâm đến cậu bé, tiếp tục ăn.

Trần Học Nhân chỉ có thể cầm bát lên ăn tiếp, đôi mắt đảo liên tục không biết đang có ý đồ xấu xa gì.

***

“Có ai không, mau đến đây giúp với.”

Quý Duy Thanh thả dụng cụ xuống đứng dậy, một đám người lập tức nâng cáng chạy vào hang đá

“Hang núi bỗng nhiên bị sập, Tô Ái Dân bị đá vụn rơi xuống trúng đầu.”

Người nằm trên cáng cuộn mình lại, trán chảy m.á.u lai láng.

Người phụ trách sốt ruột hỏi: “Có ai mang theo cồn không? Rượu mạnh bình thường cũng được.”

DTV

Quý Duy Thanh lục ba lô nói: “Tôi có rượu thuốc.”

Người phụ trách lập tức nói:

“Rượu thuốc cũng được, rửa sạch vết thương cho anh ấy trước đã, anh làm đi Duy Thanh.”

Trong ba lô của Quý Duy Thanh có túi sơ cứu nhỏ, khi anh đến căn cứ mới phát hiện ra trong hành lý có thêm nó.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 187: Chương 187


Ngoài tăm bông, băng keo cá nhân, thuốc hạ sốt, thuốc sát trùng ra thì trong túi sơ cứu còn có thuốc trị tiêu chảy.

Trong khoảng thời gian này, trước khi ngủ, lúc nào anh cũng nhớ đến vợ và hai đứa con.

Quý Duy Thanh cẩn thận rửa sạch vết thương trên trán của Tô Ái Dân.

Sau khi lau sạch m.á.u đi, miệng vết thương trông cũng không nghiêm trọng lắm, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Bọn họ luống cuống lấy thuốc kháng sinh ra để đề phòng Tô Ái Dân nhiễm trùng phát sốt.

Người phụ trách cuối cùng cũng yên tâm:

“May mà phát hiện sớm, lúc đồng chí Tô Ái Dân dẫn mọi người chạy thì bị rơi xuống nện trúng đầu.

May sao có mắt kính của anh ta đã đỡ một chút chứ không đã bị thương ở mắt rồi.”

Kết cấu địa hình nơi này cực kỳ phức tạp, chỉ có thể thi công vài dự án lớn bên trong hang núi.

Hang núi bị sập hôm này là phòng thí nghiệm mới xây, vẫn chưa đi vào sử dụng chính thức.

Người phụ trách xua tay: “Mọi người giải tán hết đi, làm xong đợt này thì có thể trở về rồi.”

Trước khi đi, Quý Duy Thanh đặt rượu thuốc lên bàn ở đầu giường Tô Ái Dân.

Nếu khi bôi thuốc không có rượu trắng thì có thể dùng rượu thuốc để thay thế, trong điều kiện khó khăn như thế này thì chỉ có thể dùng tạm thôi.

***

Tống Thu Sinh thuê một chiếc xe ba gác chở một đám gà con vịt con, còn mua hai con ngỗng đến.

Ngỗng nuôi lâu còn có thể trông nhà, vừa hay làm thú cưng cho hai đứa nhỏ luôn.

Anh ấy vừa vào nhà thì giật mình: “Em tính mở nhà trẻ hay gì vậy?”

Tống Thời Hạ kéo anh ấy đi vào, nói:

“Vào đi, hai đứa nhỏ phạm lỗi nên đang bị em phạt đứng đọc bảng cửu chương thôi.”

Tống Thu Sinh cười hỏi:

“Bảng cửu chương? Cái mà mấy đứa nhóc học tiểu học hay đọc, kiểu như một nhân một bằng hai, hai nhân hai bằng hai đúng không?”

“Anh à, hai nhân hai bằng hai hả?”

Tống Thu Sinh vội vàng cứu vớt lại: “Anh lỡ miệng ấy mà, ba nhân ba bằng chín đúng không?”

“Đúng rồi, anh đúng là thông minh. Mua nhiều gà con vịt con như vậy là để tiện khều gà từ em chứ gì?”

Tống Thu Sinh cười hì hì nói: “Sao lại bảo là khều được, anh trả tiền cho em, thế đã được chưa?”

Tống Thời Hạ mở chuồng gà ra nói:

DTV

“Trả tiền em cũng thấy mệt đây, anh nên thấy may vì là anh ruột của em đi, người khác thì còn lâu em mới bán cho đấy.

Em không lấy tiền của anh, nhưng anh chịu khó, cứ cách nửa tháng đến dọn chuồng gà cho em là được.”

Có vài người nhà của nhân viên trong trường trồng rau nên cần mua phân gà làm phân bón, phân trong chuồng gà của cô đều nhờ thím Phùng dọn.

Ban đầu, thím Phùng muốn học theo cô trồng rau.

Nhưng chỉ tưới nước chứ không bón phân, cuối cùng rau dưa trồng được đều có vẻ thiếu dinh dưỡng nên èo uột hơn trước rất nhiều.

Cuối cùng bà chỉ cho rằng ngày nào cô cũng chăm sóc vườn rau và chịu khó bắt sâu, nên rau dưa mới tươi tốt như thế.

Tống Thu Sinh mừng húm nói:

“Chuyện này thì có gì đâu, em cứ phụ trách nuôi đám gà vịt kia cho béo tốt, quét dọn chuồng gà cứ để anh lo.”

Gà vịt lần trước anh ấy mang về làm thịt đãi khách, với tài nấu nướng gà mờ của mình, thế mà lại được khen lấy khen để, cũng nhờ vào thịt gà thịt vịt ngon cả.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 188: Chương 188


Hai anh em Trần Học Dân và Trần Học Nhân nhìn ra cửa sổ, thấy mợ đang nói chuyện trong sân thì ngồi phịch xuống sô pha.

“Anh hai, mợ quá đáng ghê, dựa vào cái gì bắt chúng ta ăn cháo lại nhìn mợ ăn thịt chứ!”

Trần Học Dân trề môi, định bày trò lại bị ba dọa bắt đi bộ đội, chỉ có thể dụ đứa em trai ngốc nghếch kiếm chuyện.

“Em gọi điện về nhà bảo mợ không cho chúng ta ăn cơm, nhớ khóc thảm vào!”

Trần Học Nhân cũng rút kinh nghiệm rồi, cậu bé sợ lén đi mách thì tối đến cả cháo cũng không có mà ăn:

“Em không gọi đâu, mẹ chắc chắn sẽ la em, ba nói không cho bà nội nghe điện thoại.”

Kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay, hai anh em thầm mong sao cho bà nội có thể đến cứu vớt hai đứa.

Trong góc cầu thang, cặp song sinh đang lén lút theo dõi hai người anh họ trên sô pha.

Mẹ nói anh họ khỏe mạnh hơn hai đứa, nên đừng xung đột trực tiếp với các anh, phải biết tránh bạo lực và dùng mưu trí để chiến thắng.

Vì vậy, hai đứa bắt đầu theo dõi mỗi một hành động của hai anh giúp mẹ.

Quý Nguyên hối anh trai nhớ lẹ lên: “19... 25... 37...”

Quý Dương liên tục múa bút:

“Đồ ngốc, em đếm đừng sót là được, đến lúc đó sẽ viết hai anh ấy ngồi trên sô pha bao nhiêu giây.”

Tống Thời Hạ dẫn theo anh trai bỏ gà vịt và hai con ngỗng vào trong chuồng.

Hai anh em đang lầu bầu trên sô pha lập tức đứng lên úp mặt vào tường, Quý Nguyên trong góc cũng ngừng đếm.

Cậu bé quay đầu lại, nhỏ giọng nói: “Anh họ đã ngồi trên sô pha tổng cộng 225 giây.”

Quý Dương dừng bút lại nói: “Là hơn 3 phút, làm tròn thành 4 phút.”

Tống Thời Hạ vừa bước vào phòng khách, Quý Nguyên đã đứng trên cầu thang hô lên: “Mẹ ơi, anh họ đã ngồi trên sô pha 4 phút!”

Tống Thời Hạ dở khóc dở cười, cô chỉ thuận miệng nói thôi mà hai tên nhóc kia lại thành giám sát viên luôn.

Trần Học Dân và Trần Học Nhân tức đến ngứa răng.

Trần Học Nhân trừng hai cậu bé: “Cái đồ thích mách lẻo!”

Quý Nguyên chạy xuống núp sau lưng mẹ.

Tống Thời Hạ liếc nhóc Trần Học Nhân nói:

“Trừng em cháu làm gì? Em họ của hai đứa đã biết đổi từ giây sang phút rồi đó, hai đứa không cảm thấy xấu hổ à?”

Trần Học Nhân không phục, thua Trần Tuyết Yến còn có thể lấy lại mặt mũi vì con gái có giỏi đến mấy cũng phải đi lấy chồng, thua bởi một đứa nhóc mẫu giáo mới không cam tâm.

Cậu bé ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c nói: “Chẳng phải chỉ là tính toán thôi sao, làm như có mình em ấy biết vậy!”

Tống Thời Hạ cố ý kích Trần Học Nhân: “Học lâu như vậy rồi thì cháu thử đọc bảng cửu chương xem.”

Trần Học Nhân còn chưa đọc được một nửa đã bắt đầu lắp ba lắp bắp.

“Bốn... Bốn nhân bảy ba mươi hai, bốn nhân tám mười tám, bốn nhân chín mười sáu.”

Tống Thời Hạ không nhịn được mà vỗ tay khen:

“Giỏi quá, tài năng toán học như thế này quả là có một không hai, cháu ở lại lớp tiếp đi.”

DTV

Nếu không phải Tống Thu Sinh cũng nhẩm theo trong bụng thì cũng sẽ bị cuốn theo mất.

Anh ấy cười khẩy nói: “Hai nhóc này cao to như thế, khéo ăn bao nhiêu nó vào chiều cao hết rồi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 189: Chương 189


Tống Thời Hạ hỏi: “Vậy hôm nay mợ cho hai đứa ăn cháo trắng là đang ngược đãi hai đứa à?”

Trần Học Dân không phục:

“Chứ còn gì nữa, chúng cháu đã kém môn toán rồi. Mợ cố tình làm khó làm dễ cho chúng cháu thì có.”

Tống Thời Hạ giơ ngón trỏ lên lắc lắc nói:

“Không nhé, chẳng những toán học mà ngữ văn của hai đứa cũng cực kỳ tệ, nên có rất nhiều cách để làm khó làm dễ hai đứa.

Bảo hai đứa học bảng cửu chương đã cảm thấy ấm ức à? Đây không phải kiến thức học ở tiểu học à?”

Cô lại tiếp tục nói:

“Cháo trắng không ngon à? Chẳng phải mợ còn hấp một nồi màn thầu sao? Mới đó đã ngán?

Ở nông thôn có thể ăn màn thầu mỗi ngày đã là may mắn lắm rồi. Hay là đưa hai đứa về nông thôn ở thử nhé?”

Trần Học Nhân tức đỏ mắt:

“Nhưng rõ ràng mợ với em họ đều ăn thịt, mọi người ăn gà rán thơm phưng phức lại không cho tụi cháu miếng nào.”

Tống Thời Hạ kinh ngạc:

“Nhưng em họ hai đứa đã làm xong bài tập hôm nay, đó là phần thưởng của các em ấy mà.

Nếu hôm nay hai đứa có thể đọc hết bảng cửu chương thì cũng có thể ăn gà rán.

Cũng tại mợ không nói rõ, nhà mợ đều dựa vào thành tích để nói chuyện, ai biểu hiện kém thì không xứng được ăn thịt.”

Trần Học Nhân còn định kiếm cớ:

“Bài tập của hai đứa nó đơn giản như vậy, khác nào bất công với bọn cháu đâu.”

“Được rồi, hai đứa cảm thấy không công bằng thì bắt đầu từ hôm nay, mợ sẽ để cho em họ học cùng với hai đứa, nếu thua thì đừng khóc nhè nhé.”

Trần Học Dân không đồng ý: “Đàn ông con trai tụi cháu cạnh tranh công bằng, không bắt nạt con nít.”

Sao Tống Thời Hạ chẳng tin nổi câu này khi nó được nói ra từ trong miệng cậu nhóc vậy vậy nhỉ?

Trần Học Nhân lớn tiếng nói: “Anh, chúng ta lớn hơn mà còn sợ thua hai đứa con nít à!”

Trần Học Dân không đáp, cậu bé sợ thua sẽ mất mặt, còn không bằng cả một đứa con nít.

Trần Học Nhân cắn môi đồng ý:

“Anh không chơi thì em chơi, ngày mai em sẽ ăn gà rán một mình, không chừa cho anh miếng xương nào luôn.”

DTV

Trần Học Nhân thi toán được hẳn mười điểm nên cực kỳ có niềm tin vào bản thân, không bằng Trần Tuyết Yến thì thôi, lẽ nào còn thua cả con nít ư.

Tống Thời Hạ dạy bọn nhỏ theo cách giáo dục giải trí, dạy bảng cửu chương theo nhạc thiếu nhi, chỉ cần thuộc là có thể đọc và viết ra giấy ngay.

Tống Thời Hạ ngồi xổm xuống hỏi hai đứa nhỏ:

“Hai đứa có muốn thi với anh họ không? Nếu thua thì ngày mai chỉ có thể ăn cơm, không được ăn thịt.”

Quý Dương gật đầu cái rụp: “Con sẽ thi với anh họ, em trai không cần thi đâu.”

Em trai không thuộc bảng cửu chương, không ăn được thịt chắc chắn sẽ khóc nhè.

Quý Nguyên hục hặc muốn tham gia, lại bị anh trai dùng cái cớ là đàn ông đích thực, muốn một chọi một để ngăn cản.

Tống Thời Hạ lập tức quyết định:

“Được rồi, thời gian còn lại hai đứa có thể đi chuẩn bị. Ngày mai có hai vòng đấu là đọc và viết bảng cửu chương, ai làm đúng nhiều hơn sẽ là người thắng.”

Bốn đứa nhỏ lập tức bắt cặp với nhau chia ra hai phe.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 190: Chương 190


Trần Học Dân thì không hy vọng gì rồi, nhưng không muốn cho em trai thua.

Nếu Trần Học Nhân thắng thì cậu bé cũng sẽ thách đấu với Quý Dương.

Quý Dưỡng dẫn Quý Nguyên đến thư phòng của ba, cầm sách lên bắt đầu học thuộc bảng cửu chương.

Tống Thu Sinh thấy cả quá trình, không khỏi giơ ngón tay cái lên với em gái mình.

DTV

“Em biết thúc đẩy cạnh tranh ghê, nói mấy câu đã khơi dậy lòng hơn thua của mấy đứa nhỏ rồi. Lỡ cháu anh thua thì sao?”

Tống Thời Hạ trêu anh ấy: “Vậy thì anh dẫn chúng ra ngoài ăn.”

Tống Thu Sinh bật cười:

“Đi quán ăn cũng được, nhưng chúng nhỏ quá, gặp phải hai đứa con nhà anh rể em thì có vẻ hơi thiệt thòi.”

Tống Thời Hạ kiên nhẫn giải thích:

“Hai đứa nhỏ nhà em bốn tuổi, với vóc dáng ấy là hoàn toàn bình thường, Nguyên Nguyên trông gầy như thế chứ rất khỏe, do thiếu dinh dưỡng từ trong bụng mẹ thôi.

Còn hai anh em nhà họ Trần là mập giả, buổi sáng bảo hai đứa nó chạy bốn trăm mét đã kêu gào than khóc rồi.”

Để giúp hai đứa nhỏ tập luyện, Tống Thời Hạ quả thật đã vắt kiệt bản thân.

Sáng sớm cô chạy tám trăm mét để làm nóng người, Quý Dương và Quý Nguyên cũng chạy theo bốn trăm mét.

Thể lực của hai đứa nhà anh rể còn không bằng con nít.

Tống Thu Sinh không tin nổi, kinh ngạc hỏi: “Hai anh em kia học hành tệ mà sức khỏe cũng yếu như thế thì sau này làm được gì?”

“Thế nên em mới phải dạy chúng đây. Cố gắng hết mình thôi, mấy nhà thân thiết với nhau như vậy mà.

Với lại dù sao chúng cũng gọi em một tiếng mợ, nên không thể trơ mắt nhìn chúng bị người lớn dạy hư được.

Nhân lúc còn nhỏ, có thể uốn nắn lại, chứ không sau này gây rắc rối còn liên lụy đến người nhà.”

“Em nghĩ xa ghê. Nếu em dạy được hai đứa nhỏ kia thì anh nghĩ chắc cũng có thể dạy lại Đông Đông nhỉ?

Từ nhỏ thằng bé đã thích em, còn nghe lời em nữa. Dù thế nào trong chúng ta cũng phải nuôi được một sinh viên chứ, người làm công tác văn hóa mới được đánh giá cao.”

Tống Thời Hạ dội cho anh trai mình một gáo nước lã:

“Trình độ của em chỉ mới cấp hai, anh tính khiến em làm lỡ đời thằng bé à?

Anh muốn bổ túc cho Đông Đông, chẳng thà tìm một lớp học thêm cho thằng bé đi.”

Nói tới đây, Tống Thu Sinh không khỏi cảm thấy đau đầu.

“Em không cần dạy kiến thức cho nó, chỉ cần khuyên can thằng bé là được.

Nó không muốn học, thầy cô bảo thằng bé cố tình làm bài sai để thi được không điểm. Em nói xem trong đầu thằng nhóc này đang nghĩ cái gì chứ?”

Còn có thể nghĩ gì nữa, đến thời kỳ nổi loạn rồi chứ sao.

Tống Thời Hạ r*n r*: “Thư em gửi về lần trước không có tác dụng gì à?”

“Nó thấy thư em thì rất vui, đọc xong lại buồn, nói không muốn đi học, muốn vào thành phố tìm anh cùng nhau làm việc kiếm tiền. Nó cho rằng kiếm tiền dễ hơn đi học chắc.”

Thằng nhóc đến đỉnh điểm của thời kỳ nổi loạn rồi.

“Để em tranh thủ gọi điện cho nó, chẳng biết bây giờ thằng bé còn nghe lời em không nữa.”

Tống Thu Sinh thề thốt: “Nó chắc chắn sẽ nghe, trong nhà mình thì nó thích em nhất còn gì.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 191: Chương 191


Trần Học Dân định ăn gian để giúp em trai thắng, nhưng Trần Học Nhân lại không muốn.

“Quý Dương chỉ là thằng nhóc học mẫu giáo thôi, sao giỏi bằng em được? Em viết đến bảng cửu chương thứ tư là thắng rồi.”

Cậu bé lại ngẩng đầu lên, kiêu ngạo nói:

“Hay anh thèm gà rán của em? Em không chơi với đồ nhát gan đâu, đến cả thi với con nít cũng sợ, xấu hổ quá luôn á.”

Hai anh em Trần Học Dân và Trần Học Nhân hục hặc cãi nhau.

Trần Học Nhân bỏ ra ngoài đi dạo, còn lâu cậu bé mới xem Quý Dương là đối thủ.

Tống Thời Hạ thấy cậu bé ra ngoài thì chỉ nói với cậu bé mấy giờ ăn cơm, về muộn sẽ không có cơm ăn, Trần Học Nhân giận mà không dám nói gì.

Trần Học Dân thấy chán nên chạy ra sân trêu ngỗng con, kết quả là bị con ngỗng đuổi theo chạy khắp sân.

Đừng nhìn ngỗng nhỏ kia còn như thế, nhưng cắn một cái vào m.ô.n.g cậu bé còn đau hơn cả chó cắn.

Trần Học Dân thở hồng hộc chạy vào phòng khách, lại phát hiện mình là trò hề trong mắt mợ.

Cậu bé xoay người chạy vào phòng, không còn mặt mũi gặp ai nữa.

Trần Học Nhân không dám đi quá xa, mợ khác với bà nội, cậu bé sợ về muộn sẽ không có cơm ăn.

Đối diện là khu gia đình của nhân viên trong trường, cậu bé chạy ra phía sau khu nhà.

Quả nhiên có rất nhiều bạn cùng trang lứa đang chơi bóng bàn, còn có mấy học sinh cấp hai trông khá đáng sợ tụ tập với nhau.

Trần Học Nhân đứng nhìn một lúc thấy không có gì vui.

“Mày ở nhà nào? Sao bọn tao chưa thấy mày bao giờ?”

Mấy người trông không dễ trêu vào đi đến.

Bọn chúng là trùm ở khu này, bình thường đều khiến phụ huynh rất đau đầu, đứa trẻ nào thấy bọn chúng đều phải đi đường vòng.

Trần Học Nhân không muốn để ý đến họ.

Cậu bé cao gầy như con khỉ nói với giọng the thé: “Này, thằng nhóc này ngon nhỉ.”

Người gầy cao nhất trong nhóm khinh thường nhìn, ánh mắt liếc nhìn Trần Học Nhân từ trên xuống dưới:

“Chắc là gia đình nào mới đến, nhìn bộ dạng nhát gan thế này chắc là đồ nhà quê đến từ nông thôn.”

Trần Học Nhân nổi giận đùng đùng, to tiếng cãi lại: “Mày mắng ai là đồ nhà quê, tao là người thành phố đấy!”

Đứa cao gầy đang ở thời kỳ vỡ giọng, giọng nói như vịt đực:

DTV

“Người trong thành phố á? Mỗi ngày nhà mày cho mày bao nhiêu tiền tiêu vặt?”

Trần Học Nhân thấy bọn họ không có ý tốt, xoay người muốn bỏ đi: “Liên quan gì đến bọn mày.”

Đứa cao gầy khoác tay lên ba vai cậu bé: “Đi đâu, mọi người cùng ở đây thì chơi với nhau đi.”

Trần Học Nhân bị chặn không đi được.

Cậu bé làm gì có tiền tiêu vặt, một xu cũng phải bẻ đôi ra mà tiêu, túi còn sạch sẽ hơn cả mặt cậu bé.

Cậu muốn thoát khỏi đây: “Tao không rảnh, tao phải về nhà ăn cơm.”

Giọng vịt đực: “Mấy anh gần đây khá eo hẹp, nên muốn mượn tiền chú em ấy mà.”

Trần Học Nhân nổi giận, cậu bé còn không đủ tiền tiêu đây:

“Ai là chú em của mày, tao có tiền cũng không cho bọn mày mượn đâu.”

Cao gầy buông tay ra, hai đàn em đứng hai bên ấn bả vai Trần Học Nhân không cho cậu cử động.

“Thằng nhóc này mạnh miệng gớm, lục soát người nó cho tao.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 192: Chương 192


Một giọng nữ sang sảng bỗng nhiên vang lên không đúng lúc.

“Dương Uy, cậu lại bắt nạt người khác, coi chừng tôi mách mẹ cậu đấy.”

Tay Tạ Nhiêu cầm hộp cơm, cô bé đến căn tin mua cơm cho mẹ thì gặp Dương Uy đang bắt nạt một cậu bé.

Dương Uy hơi do dự.

Tạ Nhiêu nghiêm túc nói:

“Học kỳ sau mẹ cậu sẽ dạy ngữ văn cho bọn tôi, ngày mai tôi sẽ đến nhà cậu mách mẹ cậu!”

Dương Uy mất kiên nhẫn vẫy tay: “Hôm nay mày may mắn đấy.”

Trần Học Nhân bị dọa nơm nớp lo sợ đi theo sau Tạ Nhiêu.

“Bọn họ là ai vậy?”

“Trùm ở đây, cậu thấy bọn họ thì cứ đi đường vòng, nếu không phải có tớ xuất hiện thì xác định cậu bị ăn đòn rồi.”

Trần Học Nhân mặt dạn mày dày nói: “Nhà cậu ở đâu? Tớ đưa cậu về.” Cậu bé sợ đám người kia sẽ đuổi theo.

Tạ Nhiêu nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cậu.

“Lần đầu tớ gặp một cậu bé yếu đuối như cậu đấy, đi thôi, tớ tiện đường đưa cậu về nhà.”

Trần Học Nhân không muốn thừa nhận mình đang sợ.

Lúc trước cậu bé và anh trai làm mưa làm gió cũng chưa từng gặp loại học sinh côn đồ này, còn đòi lục soát đòi đánh người nữa chứ.

“Thế mà hai chúng ta lại tiện đường, cậu đừng nên đến đó chơi, bọn họ là một băng nhóm nhỏ, đợi cậu bị bắt nạt thì không biết trốn đi đâu khóc đâu.”

Đến nơi, Tạ Nhiêu còn hưng phấn hơn Trần Học Nhân.

“Hóa ra cậu là họ hàng nhà chị Tiểu Hạ sao?”

Trần Học Nhân không hiểu: “Đây là nhà cậu tớ, cậu nói mợ tớ sao?”

Tạ Nhiêu vui vẻ nói: “May mắn hôm nay có tớ đứng ra can thiệp đấy, cậu mau vào đi.”

Sắc mặt Trần Học Nhân xanh mét: “Tớ nói với cậu cái này, cậu đừng nói cho mợ tớ biết việc hôm nay được không?”

Tạ Nhiêu gật đầu:

“Tớ hiểu, cậu sợ mợ cậu lo lắng, chị Tiểu Hạ chắc chắn sẽ không trách cậu đâu, cứ yên tâm đi.”

Trần Học Nhân rất buồn rầu, tại sao tất cả mọi người đều thích mợ chứ.

Ân nhân cứu mạng cậu bé cũng thích cô, nhưng sau lưng thì đến cả thịt mà mợ cũng không cho bọn họ ăn.

Cơm tối chỉ có cháo loãng với đồ ăn kèm, bánh mì hấp được làm thành bánh mì nướng cắt lát.

Bánh mì nướng với trứng vô cùng thơm ngon, hai anh em nhà họ Trần ăn như hổ đói.

Buổi tối Tống Thời Hạ đến phòng của hai cậu nhóc.

“Dương Dương chuẩn bị thế nào rồi con?”

Với năng lực của Quý Dương, im lặng viết ra thì không có vấn đề gì, cô chỉ lo lắng nếu cậu bé không học thuộc được thì sẽ tự trách mình.

Cậu bé rất hay ôm trách nhiệm vào người, cô không muốn cậu nhóc chịu áp lực.

Ai ngờ Quý Dương gật đầu: “Con đã học thuộc hết rồi.”

Tống Thời Hạ ngạc nhiên vô cùng:

“Học thuốc hết rồi á? Sao con lại thông minh như vậy, chắc không phải là thần đồng đấy chứ!”

Quý Dương được khen thì ngại ngùng, không biết để tay ở đâu.

Quý Nguyên khoa tay múa chân, vui vẻ thay anh trai, còn sung sướng hơn khi bản thân được khen.

Cuộc thi ngày mai đúng giờ bắt đầu.

“Ai trong số các con đọc trước đây?”

Tối hôm qua Trần Học Nhân suy nghĩ phải trả thù mấy người kia thế nào nên không ôn tập gì.

“Để em trai đọc trước đi ạ.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 193: Chương 193


Quý Dương tiến lên, sống lưng thẳng tắp, đọc hết bảng cửu chương không sai chỗ nào.

Trần Học Nhân mở to đôi mắt như chuông đồng.

Cậu bé không tin nổi: “Sao… sao em lại học thuộc hết rồi?”

Quý Nguyên đứng xem không ngại to chuyện, cậu bé ồn ào nói: “Anh trai em là thiên tài đấy!”

“Không thể nào, em mới bốn tuổi sao lại đọc được hết bảng cửu chương chứ!”

Khuôn mặt nhỏ của Quý Dương lạnh lùng mà nói: “Em còn có thể đọc ngược cơ.”

Nói xong cậu bé bắt đầu đọc thật to.

Đầu óc Trần Học Nhân rối tung, cậu bé không tin được mình lại thua, thế mà cậu lại thua một nhóc con.

Trần Học Dân thấy rất may vì mình không nhận khiêu chiến, nếu mà thua thì xấu hổ lắm.

DTV

Tống Thời Hạ đợi cậu bình tĩnh lại thì nói: “Con muốn thi tiếp nữa không?”

Vẻ mặt Trần Học Nhân mơ màng không biết phải làm sao, cậu bé lớn tiếng nói: “Mọi người đều bắt nạt con!”

Nói xong cậu bé xoay người chạy ra ngoài, Trần Học Dân đuổi theo sát phía sau.

Tống Thời Hạ bất đắc dĩ nhún vai, mỉm cười với hai cậu nhóc: “Dương Dương làm tốt lắm, con muốn được thưởng gì nào?”

Quý Dương nhíu mày: “Con có thể đổi lấy phần thưởng mẹ không tức giận nữa không ạ?”

Tống Thời Hạ bất ngờ: “Mẹ có tức giận đâu?”

Quý Dương cúi đầu: “Chuyện con trộm bánh quy cho em trai mấy hôm trước ấy, con mong mẹ sẽ không giận nữa.”

Tống Thời Hạ không để ý đến mong muốn của cậu bé, cô ngồi xuống ôm cậu vào lòng.

“Sao con lại đáng yêu thế, mẹ hết giận lâu rồi, con có thể đổi sang nguyện vọng khác.”

Hai tai Quý Dương ửng đỏ, được ôm mà không hề đẩy ra: “Vậy con đổi thành lần sau mẹ không giận.”

Tống Thời Hạ giả vờ suy nghĩ: “Con không cần phần thưởng cho mình sao?”

Quý Dương vội vàng nói: “Sau này con sẽ lấy được nhiều phần thưởng hơn nữa.”

Tống Thời Hạ phối hợp với cậu:

“Nếu con muốn cho mẹ phần thưởng này thì mẹ sẽ nhận lấy, đây là một thẻ xua tan cơn giận nha.”

Quý Nguyên nghe không hiểu gì, cậu bé lại gần cũng muốn được ôm, ba người chụm lại vào nhau.

Lòng tự trọng của Trần Học Nhận bị đả kích cực lớn, cậu bé cúi đầu đá hòn đá trên đường: “Anh trai, em muốn về nhà.”

Trần Học Dân cũng muốn vậy, nhưng cậu bé nghĩ đến càng nhiều chuyện hơn.

Trở về sẽ bị mẹ quản lý, không biết khi nào bà nội mới về thành phố, thà ở đây còn tự do tự tại hơn.

“Cố nhịn đi, anh nghe ba nói cho chúng ta ở đây nửa tháng.”

Trần Học Nhân bực bội khó chịu: “Một ngày thôi em cũng không chịu nổi nữa.”

Vừa nói xong, hai đứa đã nghe thấy có tiếng cãi nhau.

Giọng nói của Dương Uy vang lên: “Sao hôm nay chỉ có một đồng?”

Sau đó có một giọng nữ lanh lảnh vang lên:

“Cậu nghĩ lấy được một đồng dễ lắm à, mẹ tôi luôn quản lý tiền trong nhà, đây là tiền tôi chôm từ túi của ba đó.”

Giọng vịt đực vang lên:

“Một đồng này chỉ có thể đổi lấy bình yên một tuần cho hai đứa mày, tuần sau phải là hai đồng.”

Hoắc Tuyền cực kỳ tức giận: “Tại sao cậu không đi cướp luôn đi!”

Trần Học Nhân nói nhỏ:

“Anh ơi, hôm qua chính là thằng này dẫn theo đàn em bao vây lục soát người em, may mà em chạy về được.”

Trần Học Dân ngẩng đầu ưỡn ngực:

“Đi, anh báo thù cho em, chúng ta đi làm anh hùng cứu mỹ nhân nào.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 194: Chương 194


Trần Học Nhân nhớ lại ngày hôm qua, ân nhân đe dọa bọn họ, cảm giác sợ hãi của cậu bé với mấy người đó cũng vơi bớt.

Trần Học Dân đút hai tay vào túi quần và đi vào sân:

“Một đám bọn mày cùng bắt nạt con gái như thế, đúng là không ra gì!”

Dương Uy bị cậu bé làm giật mình, sau khi nhìn thấy cậu nhóc hôm qua tìm được người giúp đỡ thì lập tức giễu cợt.

“À, đồ nhát gan đến rồi này, hôm qua trốn sau lưng một cô bé, hôm nay lại dẫn theo một thằng nhóc đến à.”

Đám học sinh cấp hai cười to, Hoắc Tuyền dẫn theo em trai chạy ra sau lưng Trần Học Nhân.

Trần Học Nhân thầm động viên cho bản thân: “Đừng sợ, tớ với anh trai sẽ bảo vệ hai cậu.”

Trong lòng cậu bé dâng lên niềm tự hào to lớn.

Không thuộc bản cửu chương thì sao nào, cậu có thể làm anh hùng cứu mỹ nhân, Quý Dương làm được không?

“Cảm ơn hai cậu.” Giọng nói Hoắc Tuyền mềm mại dịu dàng, khác hoàn toàn giọng nói chói tai vừa nãy.

Tạ Nhiêu sang nhà bên cạnh: “Chị Tiểu Hạ, em đến rồi đây.”

Tống Thời Hạ chào đón cô bé vào nhà.

“Ni Ni đến rồi à, em không biết làm bài tập hè sao?”

Tạ Nhiêu nhìn xung quanh.

“Không phải ạ, đồ nhát gan hôm qua đã về chưa ạ?”

Tống Thời Hạ cười nói: “Em gặp đồ nhát gan nào?”

Tạ Nhiêu kể lại chuyện hôm qua:

“Cậu ấy sợ chị lo lắng nên không cho em nói ra, em cảm thấy chuyện này không có gì đáng xấu hổ, bị bắt nạt thì phải nói cho phụ huynh biết.”

Tống Thời Hạ mỉm cười.

Cô đã biết rõ hai anh em nhà họ Trần ưa sĩ diện nhưng bên đối diện không phải là khu nhà gia đình của công nhân viên chức sao?

“Sao trường học lại có băng nhóm như vậy? Không có người lớn quản lý sao?”

Tạ Nhiêu rất ghét học sinh côn đồ:

“Bọn nó kéo bè kết phái thì ai dám động vào ạ? Bảo với phụ huynh cũng vô ích, ngày hôm sau vẫn bị bắt nạt.”

Tống Thời Hạ thầm suy nghĩ.

“Trần Học Nhân ra ngoài rồi, chị đi chung với em đi tìm bọn nó, mẹ em có nhà không?”

Cô luôn cảm thấy hai đứa nhóc này sẽ đi đánh nhau với người ta.

“Có ạ, mẹ em đang ở nhà chơi với em trai vừa mới đến của em.”

Tống Thời Hạ đưa hai đứa con sang nhà bên cạnh.

“Mẹ đi tìm hai anh họ của con, các con ở nhà thím đợi một lúc nhé.”

DTV

Hai đứa trẻ ngoan ngoãn gật đầu.

Tạ Nhiêu xung phong nhận việc trợ giúp: “Em biết chỗ, chị Tiểu Hạ để em dẫn đường cho chị.”

Đúng thật là Trần Học Nhân và Trần Học Dân đã gặp phiền phức.

Giọng vịt đực vô tình chế nhạo:

“Hôm qua có con nhỏ mách lẻo giúp mày, hôm nay mày kêu thêm người tới thì làm được gì chứ?”

Trần Học Nhân chống nạnh nói:

“Hôm qua là do nhà tao gọi về ăn cơm, tao không muốn tranh cãi với đám chúng mày.

Tống tiền con gái đúng là đáng xấu hổ, bà nội tao nói con trai mà tiêu tiền của con gái là không có tương lai.”

Cậu bé nói xong kéo miệng làm mặt quỷ.

Trần Học Dân nói: “Đúng thế, còn cướp tiền của trẻ con, sao chúng mày không đi cướp tiền của người lớn ấy?”

Dương Uy bị chọc trúng chỗ đau thì nổi giận:

“Nhóc con miệng còn hôi sữa mà đòi làm anh hùng cứu mỹ nhân, chúng mày xông lên cho tao!”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 195: Chương 195


Bình thường Trần Học Dân và Trần Học Nhân ỷ vào cơ thể cao lớn làm đại ca trong ngõ, trêu gà chọc chó xưng vương xưng bá.

Người lớn ghét đám trẻ con hèn nhát, ai không muốn làm đàn em của bọn nhóc đều bị xa lánh cô lập.

Kẻ ác tự có kẻ ác trị, học sinh cấp hai có ưu thế chiều cao, dễ dàng đánh bại được hai anh em, chỉ chốc lát sau hai anh em đã rơi vào thế yếu.

Hoắc Tuyền thấy tình hình không ổn thì kéo em trai chạy sang phe đám học sinh cấp hai mà phân rõ giới hạn.

“Tôi… tôi không cùng phe với bọn họ.”

Trần Học Nhân bị hai người ấn xuống đất, đầu và một bên mặt của cậu bị dí xuống đất không động đậy được.

“Hừ, đồ ba phải, nếu biết trước vậy tôi sẽ không giúp cậu đâu.”

Người cậu bé cứu lại phản bội họ, cho dù bị đánh cậu cũng không tức đến vậy.

Trần Học Dân bị đánh bầm dập mặt mũi nằm trên mặt đất không cử động.

Cậu bé cảm thấy mình quá xui xẻo, rõ ràng là em trai gây phiền phức vậy mà cậu bé còn bị ăn đòn theo.

Giọng nói của Hoắc Tuyền lanh lảnh vang lên:

“Đâu phải do tôi bảo các cậu giúp, là các cậu xen vào việc của người khác, tôi đâu có quen biết hai cậu.”

Trần Học Nhân sắp tức c.h.ế.t rồi, nổi điên lên mắng Hoắc Tuyền.

“Loại người như cậu mà ở thời chiến thì gọi là đồ Hán gian đấy!”

Hoắc Tuyền chanh chua cãi lại: “Như vậy cũng tốt hơn bị đánh như chó kiểu đó!”

Khi Tống Thời Hạ và Tạ Nhiêu đến thì nghe được câu này.

Tạ Nhiêu và Hoắc Tuyền ở trường học bất hòa như nước với lửa, cô bé không thích kiểu hai mặt như Hoắc Tuyền:

“Cậu đúng là giỏi thật đấy, làm Hán gian mà cũng tự hào như vậy, nô lệ ba đời được viết trong sách chính là nói cậu đấy.”

Câu này chọc trúng chỗ đau của Hoắc Tuyền.

Ba mẹ cô bé ly hôn, sau đó ba lấy mẹ kế, còn không phải là nô lệ ba đời sao?

Hoắc Tuyền không giỏi mắng chửi: “Cậu mới là nô lệ ấy!”

Trần Học Nhân thấy Tạ Nhiêu thì như thấy cứu tinh, nhưng mợ cũng đến làm cậu bé không vui nổi.

Mặc dù Tống Thời Hạ không thích trẻ con hư, nhưng cũng không bỏ mặc bọn nhỏ bị bắt nạt được.

Cô là người lớn duy nhất ở đây có thể ngăn cản được trận đánh nhau này.

“Các cháu hợp tác với nhau bắt nạt hai đứa trẻ nhà cô sao?”

Hoắc Tuyền vội vàng phân rõ giới hạn: “Là hai cậu ấy xen vào việc của người khác, cháu không quen hai cậu ấy.”

Trần Học Nhân buột miệng nói:

“Rõ ràng là cậu bị bọn họ tống tiền, cậu còn trộm tiền của nhà mình, tôi với anh trai có lòng tốt giúp cậu, cậu còn cắn ngược lại, đồ yêu tinh hại người!”

Trần Học Dân mắng theo: “Đúng là làm ơn mắc oán, đáng đợi cậu bị bọn họ tống tiền!”

Tống Thời Hạ lần lượt kéo hai anh em lên:

“Được rồi, đừng có cãi nhau nữa, kể lại mọi chuyện đã xảy ra cho mợ nghe nào.”

Dương Uy và mấy tên đàn em nhìn nhau, bọn họ chuẩn bị chuồn đi.

Tạ Nhiêu nói to phá hỏng âm mưu của bọn họ:

“Dương Uy, tôi biết hết tất cả các cậu, dù cậu chạy đi thì tôi cũng biết nhà cậu ở đâu đấy!”

Dương Uy tức giận nghiến răng nghiến lợi: “Đồ lắm mồm, chõ mõm vào chuyện của người ta.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 196: Chương 196


Tạ Nhiêu không hề sợ cậu ta:

“Tôi không xen vào thì chẳng lẽ nhìn cậu bắt nạt người khác sao? Đồ không biết xấu hổ, chỉ biết bắt nạt người nhỏ tuổi hơn, cậu có giỏi thì đi tống tiền ba cậu ấy!”

Giọng vịt đực đứng ra nói:

“Con nhóc ranh như cậu thì biết cái gì, không về nhà chơi với em trai cậu đi, cứ xen vào việc của đám con trai bọn tôi!”

“Tôi thấy nên muốn xen vào đó, vốn dĩ do các cậu làm sai, con nhóc ranh này ăn hết cơm nhà cậu à!”

Tống Thời Hạ không nhịn được mà vỗ tay cho Tạ Nhiêu:

“Cho dù là bé gái yếu đuối đến đâu cũng sẽ đứng ra vì chuyện chính nghĩa.

Các cháu mới mười ba mười bốn tuổi đã ỷ đông h.i.ế.p yếu, tống tiền học sinh tiểu học, nói ra không sợ bị cười nhạo à?”

“Bắt nạt người yếu hơn mình chỉ làm các cháu bị người khác coi thường, đến con gái cũng hiểu đạo lý này mà không có ai dạy các cháu à?”

Dương Uy cứng cổ cãi: “Cô là cái thá gì!”

DTV

Tạ Nhiêu đứng ra: “Chị Tiểu Hạ là đại ca, đến cả chị Tiểu Hạ mà cũng không nhận ra, cậu về nhà hỏi mẹ cậu đi!”

Giọng vịt đực kéo áo Dương Uy:

“Đại ca, chúng ta có nên nhượng bộ trước rồi tìm cơ hội đạp vỡ cửa sổ nhà cô ta không?”

Dương Uy nghiêm mặt:

“Chúng ta bắt nạt trẻ con là không đúng, nhưng bọn họ bắt tay nhau xen vào việc của người khác, Hoắc Tuyền, cậu nói đi, do chúng tôi có tống tiền cậu không?”

Hoắc Tuyền do dự.

Tạ Nhiêu tức giận nói:

“Nếu cậu bị bắt nạt thì cứ nói đi, nhiều người nhìn thấy như này, bọn họ không dám bắt nạt cậu ở đây đâu.”

Cuối cùng Hoắc Tuyền cũng quyết định, sau này Dương Uy trả thù thì sẽ là cô bé với em trai phải chịu, Tạ Nhiêu chỉ biết nói đạo lý suông thôi.

“Bọn họ không bắt nạt tôi.”

Tạ Nhiêu không thể tin nổi: “Cậu bị điên à, còn nói giúp họ nữa?”

“Người ta không bắt nạt tôi, cậu cứ nhất quyết nói họ bắt nạt tôi, tôi cũng bó tay.”

Hoắc Lễ cũng ngạc nhiên nhìn chị gái, Hoắc Tuyền lại không nhìn cậu bé.

Trần Học Dân che mặt hít sâu một hơi, Tống Thời Hạ không nhìn nổi nữa.

“Được rồi, đến phòng y tế băng vết thương trước đã, rồi tìm phụ huynh của bọn họ giải quyết chuyện này.”

“Ni Ni, em biết phụ huynh của bọn nó thì đi gọi giúp chị, chúng ta gặp ở phòng y tế nhé.”

Tạ Nhiêu gật đầu, chạy đi nhanh như chớp.

Cô cười với đám học sinh cấp hai, nhưng giọng nói lại lạnh tanh:

“Các cháu đừng hòng bỏ trốn, khu gia quyến trường học chỉ lớn bấy nhiêu, không muốn người nhà xấu hổ thì ngoan ngoãn đến phòng y tế đi.”

Đến phòng y tế, hai anh em nhà họ Trần bị thương nặng nhất, nhưng đều là vết thương ngoài da, trông vừa thê thảm vừa buồn cười.

Người lớn nhất trong đám học sinh cấp hai này là Dương Uy, năm nay lớp 8, sau đó là đám giọng vịt đực.

Bọn nó học chung một lớp hoặc cùng ở một tòa nhà, đại ca là Dương Uy.

Y tá xử lý vết thương cho Trần Học Nhân, miếng bông dính cồn chạm vào vết thương khiến cậu bé đau đến nhe răng há miệng.

Tống Thời Hạ nói với bác sĩ đừng dùng nước i ốt, để cậu bé biết đau lần sau không dám tái phạm nữa.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 197: Chương 197


Vết thương trên mặt Trần Học Dân được Tống Thời Hạ xử lý giúp, cô không hề có tí y đức nào, xuống tay không hề nể nang.

“Lần này biết đau chưa, trước đây bọn cháu bắt nạt những đứa trẻ khác có nghĩ đến các bạn ấy cũng biết đau không hả?”

Trần Học Dân mạnh miệng phản bác: “Chúng cháu đâu đánh bọn nó, ná cao su bị tịch thu rồi còn gì.”

Tống Thời Hạ tức giận nói:

“Chẳng lẽ trước đây không phải là bắt nạt à? Các cháu bị đánh vào mặt đau như thế, các cháu bắt nạt em trai thì bọn nó không đau sao?”

Trần Học Dân không dám già mồm cãi lại nữa, Trần Học Nhân vẫn kiên cường nói: “Vậy bọn cháu cho em trai đánh trả lại, nếu không mợ cứ nói mãi.”

Tống Thời Hạ vừa tức vừa buồn cười:

“Đánh trả có ý nghĩ gì? Chẳng lẽ cháu còn muốn đợi đến khi lớn lên tìm Dương Uy đánh một trận à?”

Trần Học Nhân thực sự nghĩ như vậy.

Hôm nay quá xấu hổ, còn cực kỳ mất mặt trước mặt ân nhân, đợi các cậu lên cấp hai thì sẽ đánh trả lại.

“Các cháu lớn còn bọn nó không lớn lên sao? Chẳng lẽ cháu cho rằng đợi cháu lên cấp 2 thì bọn nó vẫn là học sinh cấp 2 chắc?”

Trần Học Nhân càng không cam lòng: “Quân tử báo thù mười năm không muộn.”

Tống Thời Hạ cố ý phóng đại lên:

“Cháu còn biết thành ngữ cơ à? Nhưng cháu nói sai rồi, các cháu không phải quân tử.”

Trần Học Nhân nói lại: “Vậy chúng cháu cũng không phải tiểu nhân.”

“Không, người có nhân phẩm cao quý mới có thể trở thành quân tử. Hai cháu giống bọn nó, chỉ là tiểu nhân thôi.”

Trần Học Nhân không phục, hôm nay bọn nó còn làm chuyện nghĩa hiệp, sao có thể là tiểu nhân được!

Trần Học Dân che mặt, cậu bé cảm thấy hàm răng của mình có hơi lung lay.

Rất muốn khóc nhưng đám người bắt nạt cậu bé vẫn còn ở đây nên chỉ có thể chịu đựng.

Dương Uy không bị thương, cậu ta không tham gia đánh nhau, chỉ cho mấy đứa đàn e ra tay, các em trai bị đánh một trận nên đều bị thương ngoài da.

“Đại ca, nếu mẹ em đến thì phải làm sao đây?”

“Đúng thế, ba em đến chắc chắn đánh em.”

Dáng vẻ của Dương Uy không hề sợ chết: “Không sao cả, bọn mày cứ đổ cho tao, nói tao bắt chúng mày đánh.”

Đám đàn em thấy vậy thì nước mắt lưng tròng, thề phải trung thành với cậu ta.

Trần Học Nhân nằm trên giường, tưởng tượng mình khi đánh nhau.

Đầu tiên là đ.ấ.m móc trái sau đó lại đ.ấ.m móc phải, đá chân quét ngang bọn họ.

Hiện thực là chân cậu bé ngắn tũn, đá ra còn làm chính mình trượt chân ngã.

Trần Kiều là người đầu tiên chạy đến, không ngờ lại gặp Tống Thời Hạ.

“Cô cũng ở đây à, xảy ra chuyện gì vậy?”

Tống Thời Hạ để cho Trần Học Nhân tự nói.

“Nghe nói Hoắc Tuyền tự thừa nhận trộm tiền trong nhà?”

Trần Kiều cuối cùng cũng biết, gần đây chồng luôn nói cô ta móc tiền của anh ta khi giặt quần áo, thích thì cứ giữ luôn mà tiêu.

Trần Kiều nhớ mỗi lần cô ta móc túi quần áo đều không thấy đồng nào.

Từ trước đến giờ cô ta chưa từng nghi ngờ con gái trộm tiền.

Nhất là Hoắc Tuyền là một cô bé rất kiêu ngạo, hoàn toàn không giống đứa trẻ sẽ ăn trộm.

Triều Kiều bán tín bán nghi hỏi cô bé: “Hoắc Tuyền, con lấy tiền trong nhà sao?”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 198: Chương 198


“Con… con…”

Ánh mắt Hoắc Tuyền đảo loạn, không dám nhìn cô ta, trong lòng Trần Kiều đã có đáp án.

Trong lòng cô ta vô cùng phức tạp, thường nói mẹ kế rất khó làm, quả nhiên không sai.

Cô ta không thân thiết với con cái, cô ta chỉ nghĩ con cái chưa quen với sự tồn tại của cô ta.

Cô ta cũng muốn dạy dỗ con cái, đợi đến khi bọn nó chấp nhận cô ta rồi mới dạy bảo lại cẩn thận, không ngờ con gái lại nhiễm thói xấu đi trộm tiền.

Trần Kiều cười gượng gạo: “Tôi thay Hoắc Tuyền cảm ơn các cháu, các cháu đều là anh hùng cả.”

Trần Học Nhân được khen ngợi thì vẻ mặt đầy đắc ý:

“Cô không cần cảm ơn cháu đâu ạ, cô nên dạy bảo lại Hoắc Tuyền đi ạ, chúng cháu thấy cậu ta gặp chuyện thì giúp đỡ mà cậu ta còn nói đỡ cho mấy người kia.”

DTV

Trần Kiều cảm thấy trái tim lạnh buốt, cô ta có thể sửa đổi tính cách của cô bé này sao?

Tất cả phụ huynh đến đông đủ, nội dung tranh cãi là Trần Học Nhân cố ý gây sự hay là giúp đỡ người khác.

Hoắc Tuyền nói cô bé quen biết Dương Uy, đang đùa với bạn đừng xin tiền nữa.

Nhưng Trần Kiều lại nói Hoắc Tuyền ăn trộm tiền trong nhà thế là lại tranh cãi về chuyện tiền nong.

Hoắc Lễ đứng trong góp không ai chú ý đột nhiên nói:

“Tiền là do chị cầm, Dương Uy tống tiền bọn con ba lần. Lần đầu tiên là năm đồng, mẹ cho chúng con tiền, lần thứ hai và thứ ba là hai đồng.

Con với chị gái lấy từ trong túi ba, hôm nay chỉ đưa một đồng, Dương Uy chê bọn đưa ít quá, trong túi anh ta vẫn còn một đồng đó.”

Chẳng ai ngờ Hoắc Lễ sẽ đột nhiên nói chuyện, Hoắc Tuyền cũng không ngờ em trai lại vạch trần chuyện này.

Hoắc Tuyền nhận ánh mắt chất vấn của Dương Uy và các phụ huynh nên căng thẳng bật khóc: “Em nói ra làm gì, em có muốn đi học ở trường nữa không hả!”

Hoắc Lễ chậm rãi nói:

“Bọn họ sẽ không bao giờ biết thỏa mãn, chẳng lẽ chúng ta phải trộm tiền trong nhà mãi hay sao?”

Chân tướng mọi chuyện đã vỡ lở, Dương Uy bị mẹ kéo tai mắng chửi, các đàn em của cậu ta cũng đổ hết tội lên người cậu ta.

Tống Thời Hạ cười nói: “Nếu đã rõ mọi chuyện thì tôi sẽ báo công an, mọi người có ý kiến gì không?”

Mọi phụ huynh và trẻ con trong phòng y tế đều giật mình hoảng sợ, Trần Kiều là người đầu tiên ủng hộ việc này…

Cô giáo Triệu không muốn, bọn nhỏ chỉ giỡn với nhau thôi, cần gì phải báo công an cơ chứ.

“Có tí chuyện, mọi người lại thường xuyên gặp nhau, đâu đến mức phải báo công an chứ, đúng không nào?”

Cô ta đánh Dương Uy một cái nói: “Còn không xin lỗi rồi trả tiền lại cho người ta.”

Dương Uy tức tối lấy một đồng tiền từ trong túi ra ném xuống chân Trần Kiều, ương bướng hếch cằm lên trời.

“Xin lỗi.”

Trần Kiều khoanh tay mỉa mai:

“Đây là thái độ xin lỗi của con cô hả? Thằng bé như vậy tôi không yên tâm chút nào, lỡ sau này lại bắt nạt con tôi thì sao?

Con tôi chắc chắn không phải người đầu tiên bị con cô bắt nạt, báo công an đi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 199: Chương 199


Cô giáo Triệu lớn tiếng nói:

“Trần Kiều! Cô có cần phải làm lớn chuyện như vậy không? Con gái cô cũng thừa nhận có quen Dương Uy, cô đừng có mà ép người quá đáng thế chứ?”

Trần Kiều cũng học cô ta, lớn tiếng nói:

“Cô không biết dạy con thì để công an dạy giúp cô, con trai cô mới cấp hai đã cướp tiền của người khác thì sau này rời khỏi ghế nhà trường sẽ trở thành tội phạm đấy!

Uổng cho cô còn làm giáo viên, không phải cứ lớn tiếng là có lý đâu.”

“Dương Uy cũng không g.i.ế.c người, là con gái cô cho nó tiền, chứ thằng bé có xin tiền ai đâu!

Nếu thằng bé bắt nạt người khác thì sao không có ai tìm đến cửa!”

Tống Thời Hạ trở về từ bên ngoài nói:

“Đừng cãi nữa, tôi đã báo công an cho mấy người rồi, đợi họ đến giải quyết đi.”

Trong lúc mấy người cãi cọ thì cô đã mượn điện thoại ở phòng y tế báo báo công an.

Cô giáo Triệu muốn chửi Tống Thời Hạ xen vào chuyện của người khác, nhưng giữa chừng lại nghe Tạ Nhiêu nói cô là vợ của giáo sư Quý, đã thế Dương Uy còn đánh cháu trai của người ta.

Cô ta mấp máy môi rồi không dám nói câu nào.

Đến đồn công an.

DTV

Sau khi đồng chí công an đi ra khỏi phòng thẩm vấn thì cau mày nói:

“Tình huống của con cô có hơi nghiêm trọng, mấy đứa nhỏ kia đều nói Dương Uy ép chúng bắt nạt người khác.”

Cô giáo Triệu hoảng sợ nói: “Không thể nào, Dương Uy nhà tôi không phải một đứa trẻ hư hỏng như thế!”

Phụ huynh mấy gia đình khác nghe thấy Dương Uy có thể sẽ phải ngồi tù thì lập tức phủi sạch quan hệ.

“Vốn dĩ cậu ta đã không phải loại tốt lành gì rồi, suốt ngày rủ con tôi đi chơi. Lần nào con tôi về quần áo cũng lấm lem, chắc chắn là bị Dương Uy đánh.”

“Đúng vậy, con tôi ở nhà rất ngoan, tôi cũng không biết nó lại gây chuyện ở bên ngoài, chắc chắc là Dương Uy đã dạy hư thằng bé. Nó mới mười ba tuổi thì biết gì chứ.”

“Đồng chí công an ơi, một con sâu làm rầu nồi canh như Dương Uy thì phải trừng trị thật nghiêm!

Con tôi bị bắt nạt không dám nói, nếu không có mọi người thì chắc bậc làm bố làm mẹ chúng tôi cũng chẳng biết con mình bị ăn h.i.ế.p ở bên ngoài.”

Tống Thời Hạ nghe mà buồn cười, bình thường những phụ huynh kia chẳng hề quan tâm con cái, gặp chuyện chỉ biết phủi sạch quan hệ.

Đồng chí công an nghiêm túc nói:

“Con của mấy người cũng phải bị phê bình, chúng đánh người chứ Dương Uy có đánh đâu.

Là cha mẹ lại không dạy dỗ con cái cho tốt thì sao lại sinh chúng ra?”

Mấy phụ huynh bỏ đá xuống giếng cười gượng:

“Đúng vậy, chúng tôi cũng có trách nhiệm, mong các anh cứ phê bình chúng thật nặng vào.”

Hoắc Tuyền và Hoắc Lễ im lặng đứng sau lưng Trần Kiều.

Hoắc Tuyền bị phanh phui lời nói dối thì không ngóc đầu lên nổi.

Hoắc Lễ bình thường không thích nói chuyện, mà hôm nay lại là ngày cậu bé lại nói nhiều nhất.

Sau khi Trần Kiều biết có lẽ Dương Uy sẽ phải đến trại giáo dưỡng một năm thì thở phào nhẹ nhõm một hơi.

“Mẹ sẽ kể chuyện này cho ba hai đứa biết, chuyện ăn cắp tiền có thể lớn cũng có thể nhỏ...”

Trần Kiều thấy vẻ hoảng sợ trên mặt Hoắc Tuyền thì mọi lời nói đều nghẹn lại.

Cô ta sẽ chừa chút mặt mũi cho con bé.
 
Back
Top Bottom