Cập nhật mới

Ngôn Tình Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm

Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 120: Chương 120


Thực ra cũng vì cậu bé kiêu ngạo Quý Dương và bé con Quý Nguyên hay bám người đều thích Tống Thời Hạ.

Sau khi ra đời, hai đứa nhóc này chịu quá nhiều khổ sở, vất vả lắm mới có gia đình hoàn chỉnh, dù thế nào bà ấy cũng muốn giữ con dâu lại.

Còn thằng ba thì bà không ôm hy vọng gì nữa, có thể kiếp trước nó đã cứu mạng Tiểu Hạ nên kiếp này mới cưới được con bé.

Hàn Dung đang cầm một chiếc váy liền trên tay.

“Về rồi à, điều kiện ký túc xá của anh trai con thế nào?”

Tống Thời Hạ đáp: “Ký túc xá của bọn họ là phòng đôi, mỗi người một chiếc giường gỗ, có cửa sổ thông khí.”

“Như vậy cũng được, con nhìn váy mẹ mới làm cho con này, sắp đến mùa hè rồi, mẹ thấy con mua nhiều vải như vậy, nghĩ chắc là con muốn may quần áo.”

Tống Thời Hạ cười gượng.

Cô nghịch mấy lần cũng không may được váy cho mình, là do cô đã tự đánh giá cao tay nghề của mình.

Cô vui sướng ôm chiếc váy mới: “Cảm ơn mẹ! Váy đẹp lắm ạ.”

Cô mua vải hoa nhí màu xanh da trời, mẹ chồng làm cho cô một chiếc váy búp bê tay phồng, nhìn rất nữ tính.

“Mẹ thấy mấy cô gái trẻ trong đơn vị đều mặc như vậy, đoàn là chắc con cũng thích.”

Tống Thời Hạ cười tươi, đôi mắt cong lại như vầng trăng khuyết: “Con thích lắm ạ!”

Đợi cô đi thay váy, Quý Duy Thanh không nhịn được mà hỏi ra nghi vấn trong lòng mình.

“Con không hiểu, con giao hết tiền lương cho cô ấy, tại sao cô ấy lại phân chia rõ ràng như vậy với con chứ.”

Nói đến đoạn sau, anh lại thấy hụt hẫng, cảm giác như mình bị gạt ra khỏi phạm trù người nhà…

Hàn Dung nghe vậy thì ánh mắt trở nên phức tạp.

“Con có tài đức gì mà lại lấy được Tiểu Tống chứ, người ta vừa rộng rãi chẳng hơn thua.

Dù lấy con cũng không định kiếm chác gì từ con, còn con, xem mình đã cho con bé được cái gì chưa?

Nếu không phải mẹ hối thúc con quan tâm chăm sóc Tiểu Tống thì con đã mất vợ từ lâu rồi.

Suốt ngày chỉ biết ở trong phòng viết luận văn, có nhiều luận văn cần phát biểu như vậy à?”

Quý Duy Thanh chẳng những không nhận được câu trả lời, còn bị mẹ mắng một trận.

Nhưng anh cũng hiểu được ý của mẹ mình, sau khi kết hôn, quả thật mình chưa cho cô được cái gì.

“Mẹ cảm thấy người ta không muốn tiêu tiền của con cũng đúng. Lỡ hôm nào đó cãi nhau với con, con mở miệng kể lể đã từng mua thứ này thứ nọ cho con bé. Vậy người ta sẽ tủi thân c.h.ế.t mất.”

Quý Duy Thanh vội vàng giải thích: “Con sẽ không cãi nhau, cũng sẽ không nói như vậy với cô ấy.”

Hàn Dung không cho là đúng:

“Lời đàn ông ai mà tin được, không phải mẹ nói con, ba con cũng vậy thôi.

Khi cả hai yêu nhau thì sẽ không phân chia rạch ròi, nhưng sau này hễ có chút xích mích cãi vã là mở miệng kể lể rằng con đi làm nuôi cô ấy.

Cô ấy lại lấy tiền của con giúp đỡ nhà mẹ đẻ, còn suốt ngày ở nhà chẳng đi làm. Con nói xem người ta phải làm sao?”

Quý Duy Thanh chán nản, trong mắt mẹ hình như anh chẳng làm nên trò trống gì cả.

“Vậy con phải làm sao đây?”

“Con thử hỏi Tiểu Tống xem con bé có bằng lòng đi làm không, rồi tìm một công việc nhàn nhã trong trường cho con bé.

Nghỉ hè xong, Dương Dương và Nguyên Nguyên cũng phải đi nhà trẻ tiếp, con thỉnh thoảng cũng đi công tác mười ngày nửa tháng.

Không thể để con bé ở nhà suốt ngày được, không bệnh cũng sẽ ngột ngạt ra bệnh.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 121: Chương 121


Quý Dương và Quý Nguyên nghỉ hai tháng nên nghỉ hè luôn, học kỳ sau lại đi học tiếp.

Trong nhà cũng không gò ép hai đứa nhỏ, chỉ mong cả hai anh em khỏe mạnh vui vẻ trưởng thành là được.

Quý Duy Thanh ghi nhớ chuyện tìm việc cho Tống Thời Hạ, đợi đến tối hỏi cô thử xem.

Tống Thời Hạ mặc váy xuống lầu.

Mẹ chồng cũng rất thời thượng, còn có cả chiết eo, dù là ba mươi năm sau thì nó cũng sẽ không lỗi thời.

“Mẹ, đẹp không ạ?” Song ánh mắt cô lại nhìn về phía Quý Duy Thanh.

Hàn Dung khen lấy khen để:

“Tiểu Tống đẹp quá, con cũng có mắt chọn vải ghê, vải trong nhà vẫn có thể làm thêm mấy cái váy nữa.”

Tống Thời Hạ vội vàng giải thích: “Vải này cũng không có chỉ dùng làm váy đâu mẹ.”

Mua nhiều vải như vậy để làm váy thì mẹ chồng sẽ nghĩ cô như thế nào, chắc sẽ thấy cô tiêu pha hoang phí mất.

Ai ngờ Hàn Dung lại bảo:

“Làm một cái váy cũng không tốn nhiều vải. Con cứ nghe mẹ, làm thêm mấy cái nữa đi.

Mấy đứa trẻ như các con phải ăn mặc xinh đẹp ra ngoài dạo phố, như thế tâm trạng mới vui vẻ được.”

Bà ấy nhớ Tiểu Tống là dưới quê lên, có lẽ đến cả son môi là thứ gì cũng không biết.

Hàn Dung càng thương con dâu mình hơn.

Mấy y tá trẻ tuổi trong đơn vị đều vẽ chân mày đi làm, nhưng bà ấy lại chẳng thấy Tiểu Tống thoa son môi bao giờ.

Vì vậy, bà bèn nói luôn:

“Làm mấy cái váy cũng không mất bao nhiêu thời gian, mẹ làm xong cho con rồi trở về luôn.”

Sau khi về hưu, Hàn Dung đã nhận một chức vụ nhàn nhã trong cơ quan, nhưng cũng không thể ở mãi trong nhà thằng ba không về được.

Đợi đến khi làm xong váy, bà ấy còn phải về nhà lo cho chồng mình.

Vậy mới nói, phụ nữ lập gia đình chính là đầu thai lần thứ hai.

Dù cho đàn ông có đối xử với mình tốt đến mức nào, chẳng phải mình vẫn phải làm việc nhà một mình à?

Sinh con nuôi con đều là người phụ nữ, tại sao phụ nữ phải cực khổ như thế chứ.

Thừa dịp Tống Thời Hạ không có mặt ở đây, bà ấy bèn dặn đi dặn lại thằng con trai không đáng tin của mình.

“Hai đứa đã lấy nhau rồi, ngày thường ở nhà việc nào giúp được thì nhớ thò tay giúp đỡ, đừng có ngồi không để người ta hầu hạ, trên ghế cũng không có nạm vàng.

Con trầm tính ít nói thì dùng hành động thực tế để chứng minh, để Tiểu Tống biết mình có thể dựa vào con.”

Ngoài học thức cao và vẻ ngoài là còn coi được ra thì chẳng được nước non gì hết.

Còn suốt ngày vùi đầu làm việc, hở tý là đi công tác, việc nhà toàn để vợ làm.

Bà là người từng trải nên biết phụ nữ nuôi con một mình vất vả như thế nào.

Hôn nhân của bộ đội có pháp luật bảo vệ, còn hôn nhân của thằng ba, Hàn Dung chỉ mong con mình có thể đối xử tốt và thông cảm cho Tiểu Tống nhiều hơn, khiến con bé không ghét bỏ nó là bà ấy đã cảm ơn trời đất rồi.

Tống Thời Hạ lấy hết vải đã mua ra.

“Ban đầu con chỉ nghĩ mua số vải này về thì có thể bớt vào thành phố mấy lần.”

Đúng là dùng để làm quần áo, nhưng không phải chỉ để may váy, dù sao cũng còn mùa hè, mùa thu và mùa đông nữa mà.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 122: Chương 122


Hàn Dung vui vẻ:

“Vào thành phố thì sao nào? Đợi đến tết Đoan Ngọ hai đứa dẫn theo hai đứa nhỏ về nhà đi, lúc đó mẹ sẽ dắt con đi giải ngố.

Trên thằng ba còn có một người chị dạy cao đẳng, em gái thì vẫn còn học cao đẳng. Sau đó, mẹ sẽ dẫn con đi gặp một người.”

Tống Thời Hạ đoán chắc hẳn là đi tảo mộ cho ba ruột của hai đứa trẻ.

Nghĩ nhà mình có bốn anh em, nhà Quý Duy Thanh cũng bốn anh em.

Mấy năm trước hình như mọi nhà đều sinh rất nhiều con cái, nhà nào cũng có mấy người con.

Nhưng giờ đã thực hiện kế hoạch hóa gia đình, cô không muốn sinh thì có thể không sinh, dù sao cũng đã có hai đứa con trai dễ thương rồi.

Nếu phải sinh thì mong sao có thể sinh một cô con gái thơm tho mềm mại, lại mặc váy đẹp cho con bé, để con bé trở thành bé con xinh đẹp nhất trong nhà trẻ.

DTV

Tống Thời Hạ và Quý Duy Thanh không ăn cơm ở nhà vì thầy của anh muốn mời khách.

Tống Thời Hạ còn mặc chiếc váy hoa nhí mà mẹ chồng đã làm cho mình.

Cô xoay một vòng trước mặt Quý Duy Thanh.

“Đẹp không?”

“Đẹp lắm.”

Tống Thời Hạ nhỏ giọng rì rầm:

“Anh chỉ ngó một cái, trả lời cũng có lệ nữa, phạt anh viết một bài văn năm trăm chữ khen em.”

“Được thôi.” Quý Duy Thanh nói.

Hử?

Cô chỉ đùa một chút thôi, anh thế mà lại đồng ý thật ư?

Có thể khiến cho giáo sư Quý viết văn khen mình, cô có nên tìm cái khung đóng khung treo lên không nhỉ?

Nhưng sao cô cứ cảm thấy có gì đó là lạ, anh dễ nói chuyện như vậy từ bao giờ thế?

Trong trí nhớ của cô, lúc đi xem mặt Quý Duy Thanh vô cùng lạnh nhạt, toàn dựa vào khuôn mặt và vòng hào quang giáo sư đại học để thêm điểm cho anh.

Tống Thời Hạ bèn hỏi lại: “Anh chịu viết thật hả?”

“Năm trăm chữ thôi mà.”

Tống Thời Hạ mỉm cười.

Người đàn ông này bình thường vừa nhàm chán lại cứng ngắc, nhưng lại không tự biết mình đang dỗ người ta.

Hai người đi trong sân trường, Quý Duy Thanh xách theo rượu thuốc và trà cho thầy mình.

Tống Thời Hạ xõa tóc, mặc chiếc váy hoa màu xanh, mái tóc đen dài đong đưa theo từng động tác, khiến cô trông vừa tinh nghịch lại hoạt bát.

Tống Thời Hạ đi bên cạnh anh hỏi: “Thầy của anh có dữ không?”

“Đừng lo, thầy ấy không dữ đâu.”

Tống Thời Hạ nhớ đến lần trước anh như một đứa trẻ về méc lại với cô rằng thầy giành bánh báo, còn cướp đi trà và rượu trái cây của anh.

Người đó chắc hẳn là một ông lão hóm hỉnh rồi

Con đường sau lưng Tống Thời Hạ gập ghềnh khiến cô suýt vấp.

May mà Quý Duy Thanh phản ứng nhanh, kéo cô lại kịp.

“Nhìn đường đi nữa chứ.”

Cô thè lưỡi, ngoan ngoãn đi theo bên cạnh Quý Duy Thanh như một cô học sinh bị thầy giáo mắng.

Vừa gặp thầy của Quý Duy Thanh thì cô chỉ muốn hỏi anh, cái này mà bảo là không dữ hả?!

Quý Duy Thanh nói thầy không dữ, làm cô tưởng ông ấy sẽ là một ông lão hiền lành dễ gần.

Nhưng ông lão mặt mày nghiêm túc, trông có vẻ rất dữ dằn trước mặt lại khiến Tống Thời Hạ hơi sợ.

Tống Thời Hạ cười tươi chào hỏi: “Chào thầy, lần đầu ghé thăm, bọn em có mang ít quà mọn cho thầy.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 123: Chương 123


Ông ấy khiến cô có cảm giác như thầy chủ nhiệm cực kỳ nghiêm khắc lúc còn đi học, thấy các cô nô đùa trên hành lang sẽ nghiêm mặt quát tháo một hồi

Trưởng khoa ngó mấy thứ trên tay họ thì bĩu môi, mang nhiều đồ như vậy làm gì?

Cũng chẳng phải lần đầu đến ăn cơm.

Trái tim Tống Thời Hạ nhảy lên tận cổ, lẽ nào ông không hài lòng với đồ mà họ mang đến ư?

Đây... Đây mà là dễ gần hả?

Quý Duy Thanh cũng mặt mày lạnh tanh chào hỏi thầy mình, cũng không biết hai thầy trò là ai bắt chước ai nữa.

“Rượu là rượu thuốc mà Hạ Hạ tự tay ngâm, bỏ thêm rất nhiều loại thuốc quý.

Trà là trà Phổ Nhĩ mà anh của cô ấy nhờ vả quan hệ mới mua được, thầy không muốn thì tụi em sẽ mang về.”

Trưởng khoa vừa nghe rượu là rượu thuốc, trà là trà Phổ Nhĩ thì lập tức thay đổi sắc mặt.

“Rượu thuốc mới tốt, tới ăn cơm còn xách theo đồ, khách sáo với thầy vậy làm gì!”

Tống Thời Hạ thở phào một hơi.

“Thầy thích là được rồi.”

Trưởng khoa vội vàng cầm lấy túi quà trong tay Quý Duy Thanh.

“Thích thích, đồng chí Tiểu Tống đúng là có lòng.”

Cái bình là bình rượu đã uống hết, Tống Thời Hạ bèn lợi dụng nó để đựng rượu thuốc.

Trưởng khoa cầm bình rượu thuốc thích đến nỗi không nỡ bỏ xuống.

Ông vừa thấy rượu cũng không có phản ứng gì là vì người nhà quản rất nghiêm, bình rượu bị vợ kẻ vạch, lén uống một ngụm thôi cũng có thể bị phát hiện.

Ông lên cơm thèm rượu chỉ dám lén dùng đũa chấm một chút l.i.ế.m cho đỡ thèm.

Nhưng rượu thuốc lại khác, ông có thể uống một cách đường đường chính chính.

Dù sao rượu thuốc cũng là đồ bổ, sao mà có hại cho sức khỏe được!

Trà là trà Phổ Nhĩ bình thường nhất mà Tống Thời Hạ lấy ra từ trong không gian.

Cô đã đi hỏi thăm các loại trà phổ biến trên thị trường, Phổ Nhĩ, Đại Hồng Bào, Long Tĩnh, Thiết Quan Âm, Bích Loa Xuân...

Đa số chỉ cần có quan hệ và tiền thì đều có thể mua được.

Tống Thời Hạ cảm thấy vô cùng may mắn, cuối cùng số trà không biết uống mấy đời mới hết trong không gian có thể lấy ra và giải quyết một cách đường đường chính chính.

Trà của cô ngon hơn trà loại tốt mua trên thị trường rất nhiều.

Nhưng cũng không sao, lá trà cũng chia tốt chia xấu, trà ngon là tốt hơn các loại trà khác mà thôi.

Bản thân cô cũng biết hiệu quả của trà.

Nói chung, cây trà tưới ít nước linh tuyền chỉ có khả năng nâng cao tinh thần, thích hợp cho những người tăng ca suốt đêm.

Người bình thường cũng có thể mua được loại trà này.

Trà càng đắt tiền càng có thể thư giãn, tinh thần tỉnh táo và tập trung sự chú ý.

Loại trà này thích hợp cho những người cần tập trung tinh thần cao độ, những lúc xả hơi sẽ uống một ly.

Giờ nghĩ lại thì hình như học sinh thi đại học cũng cần trà tỉnh táo tinh thần, nhưng lá trà này đã bị cô hạn chế mua bán.

Mấy ông lớn còn phải đặt lịch trước, giá cũng cực kỳ đắt, mấy trăm ngàn một bình.

Quý Duy Thanh vào nhà thầy cũng y như vào nhà mình, kéo Tống Thời Hạ ngồi xuống sô pha.

“Cô đâu rồi ạ?”

Trưởng khoa tay trái ôm bình rượu hôn một cái, tay phải cầm bình trà bình trà hôn một cái, hai tay mỗi tay một cái.

“Có trà lại có rượu, không hổ là học sinh xuất sắc của tôi.”

Vừa rồi suýt nữa ông đã bỏ lỡ hộp trà rồi.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 124: Chương 124


Giờ đây, Tống Thời Hạ đã tin thầy của Quý Duy Thanh chỉ là người có vẻ ngoài trông đáng sợ mà thôi.

“Cô của em à? Bà ấy ra ngoài mua gà rồi, bảo là hôm nay muốn làm món gà kho đặc sản ở quê, lại rán bánh cho Tiểu Tống nếm thử.”

Tống Thời Hạ ngoan ngoãn ngồi thẳng trên sô pha nói:

“Em vẫn chưa ăn gà kho bao giờ, hôm nay có lộc ăn rồi, phải ăn thật no mới được.”

Trưởng khoa mở ấm nước ra.

“Vậy hôm nay phải ăn nhiều vào, lúc trẻ cô của em nấu ăn rất ngon, giờ ngày nào cũng đuổi thầy ra căn tin ăn, trong nhà cũng không hay nhóm lửa nấu nướng.”

Tống Thời Hạ cười không đáp, gần đây Quý Duy Thanh đều ăn cơm ở nhà, rửa chén đã thành công việc của anh.

Quý Duy Thanh giải thích sơ cho Tống Thời Hạ.

“Đó là do thầy không ăn đúng bữa, mỗi lần cô chờ thầy đồ ăn đều nguội lạnh hết, cũng chỉ có cô mới chịu nổi thầy thôi.”

“Cậu còn ở đó dạy đời tôi, chó chê mèo lắm lông à.”

Trong lúc trò chuyện, trưởng khoa đã pha trà do Tống Thời Hạ mang đến.

Ông bưng ly lên hít sâu một hơi: “Trà ngon, lá trà cũng tốt, trông màu sắc mùi vì thì chính là Phổ Nhĩ loại tốt.”

“Hai đứa cũng uống đi, đều là người nhà cả nên tôi cũng không mời mọc đâu.”

Trưởng khoa bưng ly thưởng thức, quả nhiên ông càng thích trà hơn rượu, tiếc là trà ngon đắt quá, tiền lương của ông không đủ để mua.

Tống Thời Hạ lén lút ngó Quý Duy Thanh, bị anh thấy được.

“Muốn đến thư phòng của thầy xem thử không?”

Trưởng khoa nghe vậy xua tay nói: “Cậu dẫn Tiểu Tống đi dạo quanh nhà đi.”

“Anh với thầy có quan hệ tốt ghê.”

Tống Thời Hạ có thể nhận ra trưởng khoa thật sự coi Quý Duy Thanh như người nhà.

Không thì với cách nói chuyện đôi lúc thẳng đuột như của Quý Duy Thanh, không bị ghét mới là lạ.

“Thầy coi anh như con trai của mình, trước đây khi anh làm nghiên cứu sinh thì thường xuyên gọi anh đến nhà ăn cơm.”

Trong lúc nói chuyện, Tống Thời Hạ thấy một bức ảnh trắng đen trên giá sách.

Tấm ảnh đã hơi ố vàng, nhưng có thể nhận ra thanh niên có khuôn mặt trẻ tuổi non nớt bên trong chính là Quý Duy Thanh.

Quý Duy Thanh ngày xưa nhìn trẻ mang.

Tống Thời Hạ ghé sát vào nhìn: “Trong nhà chúng ta cũng không có ảnh của anh.”

“Anh không thích chụp ảnh lắm, nhưng lúc trước mỗi năm sinh nhật mẹ đều tổ chức gia đình đi chụp ảnh.”

Tống Thời Hạ nói với vẻ ao ước: “Vậy đó chắc chắc là ký ức đẹp rồi, lúc còn trẻ mẹ hẳn là một cô gái lãng mạn.”

Quý Duy Thanh nhớ đến khi còn bé:

“Ừ, mẹ hay mơ mộng vẩn vơ lắm. Tuy là mẹ của ba đứa trẻ, nhưng vẫn sẽ cảm thấy buồn bã khi bị người ta lừa.”

Tống Thời Hạ hiểu rất rõ cảm giác đó, mẹ chồng vô cùng quan tâm cô con dâu là cô.

Bất kể là bảo cô dẫn theo hai đứa nhỏ đi chơi, bớt làm việc nhà, hay may váy bảo cô đi dạo phố nhiều lên, tất cả đều cho thấy bà là một người phụ nữ cực kỳ hiền từ và lãng mạn.

DTV

Buổi trưa, gà kho được đặt trên bếp lò nấu, dù sao muốn làm một cái bếp lò thấp cũng hơi khó.

Đầu tiên là dùng bếp củi hầm gà, sau đó đổ thịt gà đã chín vào chảo sắt đặt trên bếp lò hầm lửa nhỏ.

Nhúng tay vào nước, dán bột đã được cán mỏng lên thành chảo, lại đổ nước vào, đậy nắp chờ bánh chín là có thể ăn cơm.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 125: Chương 125


Mặt bánh rán chiên trên thành chảo thơm nức, mặt còn lại mềm mại tươi ngon khiến Tống Thời Hạ ăn mấy cái liền.

Vợ trưởng khoa gắp mấy miếng thịt gà bỏ vào bát của Tống Thời Hạ.

“Sao con lại không ăn thịt vậy, ốm như vậy phải ăn nhiều thịt lên mới được.”

Tống Thời Hạ dở khóc dở cười:

“Cô ơi, bánh bột ngô cô làm ngon quá. Thịt gà muốn ăn lúc nào cũng được, nhưng bánh thì phải đến nhà cô mới ăn được.”

“Cái này thì có gì khó đâu, lần sau nếu em muốn ăn thì cứ đến đây cô làm cho.”

“Em cũng không thể không mặt dày như vậy được, tụi em đến thăm cô còn bắt cô nấu một bữa thịnh soạn như thế, lần sau cô phải đến nhà nếm thử tay nghề của em nhé.”

Trưởng khoa gặm chân gà gật đầu:

“Tiểu Tống làm bánh báo rất ngon, bà học Tiểu Tống làm chút bánh bao để ở nhà, sau này không cần nửa đêm dậy nấu ăn cho tôi nữa.”

“Vậy tôi phải nếm thử tay nghề của Tiểu Tống mới được, nếu ông thích ăn thì sáng mai tôi lại ra tiệm mua cho mấy cái.”

Trưởng khoa lại kiên quyết nói: “Cái đó không giống, đợi bà nếm thử tay nghề của Tiểu Tống rồi biết.”

Tống Thời Hạ lặng lẽ gắp thịt gà trong bát bỏ qua cho Quý Duy Thanh.

Quý Duy Thanh kinh ngạc ngó cô.

Tống Thời Hạ còn chưa mở miệng đã ợ một cái, Quý Duy Thanh lập tức hiểu.

Ngoài cửa truyền đến tiếng mở cửa.

“Ủa, hôm nay nhà mình nấu món gì thế?”

Người bước vào là một cô bé với giọng nói trong trẻo, có lẽ đang học trung học.

“Ơ, anh Duy Thanh đến ạ?”

Vợ trưởng khoa vội vàng đứng dậy hỏi: “Sao hôm nay đã về rồi? Ăn gì chưa?”

Cô bé nhìn thoáng qua Tống Thời Hạ.

“Từ xa mà con đã ngửi thấy mùi ăn thịt, còn đang suy hôm nay là ngày gì, hóa ra là có khách đến.”

Trưởng khoa bảo cô bé: “Phi Phi, còn không chào đi, kia là vợ của anh Duy Thanh của con đó.”

Dương Phi Phi lộ ra vẻ mặt khó tin.

“Anh Duy Thanh kết hôn lúc nào thế?”

Quý Duy Thanh đứng dậy nói: “Anh với chị dâu em làm giấy kết hôn trước, chưa bày tiệc.”

Dương Phi Phi vẫn không tài nào tin nổi, anh Duy Thanh giỏi như vậy thì phải là người phụ nữ thế nào mới xứng với anh ấy chứ.

Cô bé nhìn về phía cô gái mặc váy nọ.

Được rồi, dáng dấp rất xinh đẹp, nhưng đẹp cũng không thể ăn được.

Dương Phi Phi phụng phịu chào hỏi.

“Em chào chị.”

Tống Thời Hạ đứng lên chào: “Chào Phi Phi, lần đầu đến nhà, không biết em sẽ trở về nên chưa chuẩn bị quà cho em.”

Trưởng khoa bảo mọi người ngồi xuống ăn cơm.

“Mang quà gì chứ, con bé toàn có việc mới đến thôi.”

Dương Phi Phi bĩu môi: “Ông nội nghĩ con như vậy á, uổng công con còn nhớ ông.”

Cụ bà vừa hay cầm chén đũa đi ra từ trong phòng bếp.

“Ơ kia, nhớ ông chứ không nhớ bà hả?”

Dương Phi Phi làm nũng với bà: “Đương nhiên là nhớ rồi, nhớ cơm bà nội nấu quá chừng.”

DTV

“Tay nghề nấu nướng của mẹ con quả thật không ra gì, để con sống với nó đúng là tội cho con.”

“Bà nội, có ai nói con gái của mình như vậy không? Hơn nữa, nhà con còn có ba nấu cơm mà.”

Bà cụ cười bảo:

“Cũng không thể bắt ba con ngày nào cũng nấu cơm được, đàn ông gây dựng sự ở bên ngoài, phụ nữ phải ở nhà chăm lo nhà cửa chứ.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 126: Chương 126


Dương Phi Phi rất bực, nhưng không dám cãi bà.

Cô bé lẩm bẩm: “Ba mẹ con thích thế không được hả?”

Bà cụ không nghe rõ, trưởng khoa ngó cháu gái một cái rồi tiếp tục gặm chân gà.

Ăn cơm xong, Dương Phi Phi đến phòng mẹ ngủ trưa, còn lôi Tống Thời Hạ vào cùng.

Cô bé lập tức nhìn chằm chằm Tống Thời Hạ.

“Trên mặt chị có thứ gì hả?”

“Không có, em chỉ nhìn xem sao chị lại đẹp vậy, chị có bôi phấn không vậy ạ?”

Tống Thời Hạ cảm thấy cô bé này trưởng thành sớm ghê.

Cô cười to đáp: “Đúng vậy, chị có trang điểm đó, em nhận ra hả?”

Dương Phi Phi xì một tiếng.

“Chị lừa con nít à, em mười lăm tuổi rồi còn không nhận ra chị có trang điểm hay không à?”

“Em không phải con nít à? Năm nay bao nhiêu tuổi? Thành tích thế nào?”

“Chị hỏi vớ vẩn thế, em đã nói mười lăm tuổi rồi. Em học năm hai trung học, trường THPT Số Hai trong thành phố á, chị nghe qua bao giờ chưa?”

Tống Thời Hạ lắc đầu, nói với vẻ tiếc nuối: “Chưa nghe bao giờ, nhà chị dưới quê mà.”

Lâu rồi cô không gặp cô bé tuổi này, trông có vẻ là fan của Quý Duy Thanh, phải chọc cô bé chơi mới được.

Dương Phi Phi cảm thấy khó mà tin nổi.

“Cái gì? Chị là dân quê à! Vậy sao chị có thể kết hôn với anh Duy Thanh?”

Tống Thời Hạ lộ ra vẻ vẻ mặt ngây thơ vô số tội:

“Nhà của chị ở dưới nông thôn, bố mẹ đều là nông dân, học xong trung học thì chị nghỉ luôn.

Chị biết thân phận của mình không xứng với anh ấy, nhưng chỉ cần tụi chị thật sự yêu nhau thì có thể vượt qua tất cả mọi khó khăn.”

“Chị còn không thi đậu cao đẳng á! Trời đất ơi, lẽ nào anh Duy Thanh đã bị dụ dỗ bởi vẻ ngoài của chị ư? Không ngờ anh ấy lại là người như thế.”

Cô bé cảm thấy buồn nôn thật sự.

Gì mà thật sự yêu nhau chứ, đây là điều mà con nít như cô bé có thể nghe sao?

Tống Thời Hạ sờ gương mặt mình.

“Bình thường thôi mà, lẽ nào em không thích con trai đẹp trai à?”

Dương Phi Phi đỏ mặt giải thích: “Em không nông cạn như chị đâu, em mà thích thì phải thích người đứng nhất lớp!”

Ái chà, cô nhóc có thích ai rồi nè.

“Người đứng nhất lớp em là ai thế?”

Dương Phi Phi ngẩng đầu ưỡn ngực, tự hào đáp:

“Nói với chị thì chị cũng không biết đâu, người đứng nhất lớp em giỏi lắm, sau này chắc chắn sẽ thi đậu đại học Yên Kinh.”

“Đúng là rất giỏi, chưa biết chừng sau này còn có thể trở thành học sinh của chồng chị ấy chứ.”

Dương Phi Phi bịt tai nói: “Đừng nói nữa, chị đúng là không biết xấu hổ gì hết trơn.”

Tống Thời Hạ trêu chọc cô bé:

“Cái này đã là gì đâu, nếu em lớn lên ở nông thôn thì còn có thể nghe thấy những lời còn thẳng thắn hơn cả như vậy nữa đất.”

DTV

Dương Phi Phi nghĩ muốn nổ đầu cũng không hiểu sao anh Duy Thanh lại cưới một cô nhà quê thế này.

Cô bé không phục hỏi: “Hay là chị đã cứu mạng anh em?”

Tống Thời Hạ đáp: “Không có, tụi chị chỉ quen biết bình thường thôi, chưa được một tuần đã đăng ký kết hôn rồi.”

Trong lòng Dương Phi Phi rất khó chịu.

Anh Duy Thanh quả thật đã khiến cô bé cực kỳ thất vọng, sao anh ấy có thể là người bị sắc đẹp che mắt cơ chứ!
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 127: Chương 127


Tống Thời Hạ cố ý lừa cô bé: “Em sao thế? Lẽ nào có ai thích anh ấy à?”

Dương Phi Phi tức giận nói:

“Vậy thì đầy người luôn, gia đình người ta giàu hơn, bằng cấp cũng cao hơn chị, chỉ thua không đẹp bằng chị thôi.”

Tống Thời Hạ nổi hứng hóng hớt: “Có những ai thế? Kể cho chị nghe đi.”

Dương Phi Phi khó hiểu: “Chị hỏi cái này làm gì? Em sợ chị nghe xong sẽ cảm thấy tự ti ấy.”

Tống Thời Hạ giả vờ như một cô gái thôn quê chưa trải việc đời:

“Tại sao phải tự ti chứ? Có nhiều người thích chồng chị như vậy, chẳng phải chị nên thấy vui vẻ à?”

Vẻ mặt Dương Phi Phi như nuốt phải ruồi bọ.

“Không có văn hóa đáng sợ ghê. Ba của chị Nhã Như là nhà ngoại giao, chị Bình là học sinh xuất sắc ngành Trung văn tại đại học Yên Kinh.

Chị Lưu Mộng là phiên dịch viên, còn có rất nhiều người thích anh em, thật sự không hiểu sao anh ấy lại chọn chị nữa.”

Hay lắm, Quý Duy Thanh thế mà lại thu hút nhiều chị gái giỏi giang như vậy, tất cả đều là phần tử trí thức.

Tiếc là họ không biết Quý Duy Thanh không thích tình yêu trai gái gió trăng mây nước.

“Em nói vậy, đúng là chị cảm thấy anh ấy hơi quá đáng.”

Dương Phi Phi nhìn cô như nhìn một cô ngốc.

“Chị có sao không thế? Ban nãy chị còn nói hai người yêu nhau thật lòng, thế mà mới bây giờ đã hối hận rồi à?”

Quý Duy Thanh gõ cửa, chặn ngang lời Tống Thời Hạ định nói.

“Về nhà thôi.”

“Được rồi!”

Tống Thời Hạ cười tủm tỉm nói:

“Chị với anh em về nhà nhé, mấy câu ban nãy đều trêu em thôi, em đừng tin là thật nhé.”

Dương Phi Phi lập tức nhận ra mình bị trêu, làm cô bé giận muốn chết.

“Sao lại có người đáng ghét như chị chứ!”

Tống Thời Hạ và Quý Duy Thanh cùng nhau bước ra ngoài.

DTV

Quý Duy Thanh bỗng nhiên mở miệng: “Em đừng để ý mấy lời Phi Phi nói, em ấy chưa hiểu gì hết.”

“Lẽ nào anh còn định nói cô bé chỉ là trẻ con, phạm sai lầm thì cố nhịn mà bỏ qua à?”

Quý Duy Thanh phản bác: “Không phải, dù là con nít, phạm phải sai lầm thì cũng sẽ bị phạt.”

Được rồi, thấy anh tỏ rõ lập trường nên bỏ qua, không so đo với anh vậy.

Tống Thời Hạ tò mò nói: “Kể cho em nghe về đối tượng đi xem mắt trước đó của anh đi.”

Quý Duy Thanh ngừng lại nhìn cô, ngay khi Tống Thời Hạ nghĩ rằng anh sẽ nói mấy câu kinh điển như “Trong trái tim anh chỉ có một mình em” hay “Họ chỉ là người qua đường”...

Quý Duy Thanh chỉ cau mày đáp: “Không nhớ nữa.”

Hừ, cô còn tưởng anh đang chuẩn bị tung ra quả b.o.m nào đó chứ.

Quý Duy Thanh lại nói tiếp: “Em không cần phải để ý những lời nói của Phi Phi, con bé vẫn còn nhỏ.”

Tống Thời Hạ buột miệng nói ra:

“Con bé nói cũng đúng mà, em quả thật chỉ là một cô gái quê không có văn hóa gì hết, không phải sao?”

Quý Duy Thanh á khẩu không trả lời được, Tống Thời Hạ không tiếp tục hỏi về chuyện này nữa.

Cô chỉ thuận miệng nhắc đến, không ngờ lại khiến Quý Duy Thanh nhớ mãi trong lòng như thế.

Buổi tối, lúc chuẩn bị đi ngủ, Tống Thời Hạ đang định chui vào ổ chăn của anh thì bị Quý Duy Thanh giữ vai lại.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 128: Chương 128


Cô ngẩng đầu nhìn anh, Quý Duy Thanh xoa nhẹ sau gáy cô như đang v**t v* chú mèo con.

“Em muốn đi làm à?”

Tống Thời Hạ: “?”

Lúc nào cô nói mớ hay thể hiện ý định muốn đi làm sao?

Cô nói: “Tạm thời em chưa muốn, em không biết mình phù hợp với công việc gì, em muốn làm một công việc nào đó khiến em vui vẻ.”

Kiếm được nhiều hay ít tiền không quan trọng, chỉ cần không mệt mỏi là được.

Tống Thời Hạ xoay người ngồi dậy, không để ý đến cổ áo ngủ mở rộng, đôi mắt nhìn thẳng vào anh:

“Hôm nay anh lạ lắm nha, trước khi kết hôn không phải anh muốn em ở nhà giúp chồng dạy con hay sao? Chúng ta còn ký cả thỏa thuận cơ mà.”

Tự nhiên quay ngoắc đi như thế, không phải là bị đoạt xác rồi đấy chứ.

Cô nhớ lúc đó trong lòng nguyên thân vui muốn c.h.ế.t luôn.

Nguyên thân luôn tha thiết mong được kết hôn với người trong thành phố, làm ông này bà nọ mà.

Cô cũng vui vì không cần phải đi làm.

Vẻ mặt của Quý Duy Thanh có phần xấu hổ, lúng túng: “Lúc trước do anh suy nghĩ chưa tới, anh xin lỗi.”

Anh bị dạy dỗ một trận mới biết giữa vợ chồng không thể cứ thiếu bình đẳng như thế mãi được.

“Vậy bây giờ ý anh là… thỏa thuận trước đó hết hiệu lực sao?”

Quý Duy Thanh quay đầu sang chỗ khác: “Không tính nữa, anh sẽ thử làm một người chồng tốt.”

Tống Thời Hạ vẽ vòng tròn lên lồng n.g.ự.c đang phập phồng của anh, cố ý trêu chọc anh.

“Nếu em đi làm thì ở nhà sẽ không có ai trông con.”

Quý Duy Thanh nắm lấy bàn tay đang làm loạn của cô.

“Ở trường có vị trí phù hợp, khi nào con lên tiểu học, em có thể đi làm chuyện em thích.”

Tống Thời Hạ hiểu, hẳn là anh sẽ sắp xếp cho cô một công việc nhàn rỗi như nhân viên quản lý thư viện.

Nếu nói chỗ làm việc nào nhàn nhã nhất, thích hợp để dưỡng lão nhất thì chính là thư viện đại học.

DTV

“Em không vội lắm đâu, để sau này rồi nói đi.”

Cô đã hẹn với thím Phùng sẽ bán lại rau không ăn hết trong sân cho căn tin, một tháng cũng kiếm được ít tiền riêng.

Hiện giờ cô không thiếu tiền, cũng không có chỗ nào cần tiêu tiền.

Tống Thời Hạ nói xong thì rút tay mình ra, cô lần mò tới n.g.ự.c áo của anh, cởi cúc áo của anh ra.

Cô không hề thấy xấu hổ chút nào.

Từ khi biết cảm giác kia, ngoại trừ cảm giác trải nghiệm lần đầu không tốt lắm thì mấy lần sinh hoạt vợ chồng sau này đều rất hài hòa.

Mấy lần trước Quý Duy Thanh cứ như trai nhà lành, bị trêu chọc không chịu nổi mới đảo khách thành chủ.

Hiện giờ chỉ cần cô đưa tay cởi cúc áo của anh thì sẽ thở dài bất đắc dĩ, sau đó giành lại quyền chủ động.

Khi anh đang bận rộn, Tống Thời Hạ lại nhỏm người lên ôm lấy cổ anh đòi hôn.

Cô cảm thấy mình như bị cuồng hôn vậy, mỗi lần không thở nổi nữa mới lưu luyến rời khỏi môi anh.

Quý Duy Thanh tăng tốc rồi kết thúc, nhưng cô nghỉ ngơi chưa được mấy phút đã như con rắn quấn lấy anh, lôi kéo anh cùng đắm chìm vào d*c v*ng.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 129: Chương 129


Khi đầu óc Tống Thời Hạ trống rỗng, cô lại mơ mơ màng màng nghĩ xem có nên ngâm ít rượu thuốc cho Quý Duy Thanh uống để bồi bổ cơ thể hay không.

Nghe nói sau khi đàn ông ba mươi tuổi thì chức năng của cơ thể sẽ suy giảm, còn phụ nữ ba mươi lại như sói như hổ.

Vóc dáng anh đẹp như vậy, lỡ sau này chỉ có thể nhìn mà không được ăn thì sao, nhất định phải tiếp tục phát triển lâu dài mới được.

Khi cô buồn ngủ không mở nổi mắt nữa thì lại vươn tay đè lên cơ bụng của anh mà s* s**ng.

Quý Duy Thanh kéo tay cô xuống mấy lần nhưng chẳng làm được gì, cô lại sẽ mơ màng sờ tiếp.

Cuối cùng anh cũng đành mặc kệ cô, cũng không biết đây là thói quen kỳ lạ gì của cô nữa.

Mẹ chồng ở lại thêm ba ngày thì bị giục trở về, ba chồng không muốn ăn cơm ở căn tin nữa, đợi mẹ chồng về chăm sóc ông ấy.

Tống Thời Hạ lại quay về ngày tháng tự mình nấu cơm như trước, đã lâu lắm rồi cô không xuống bếp nên không quen lắm.

Khi mẹ chồng ở đây đều bảo cô giúp nhặt rau bưng đồ ăn, hoặc là mẹ chồng đi hái rau trong sân thì bảo cô canh bếp, không vì cô nấu ăn ngon mà để cô nấu hết cả ba bữa mỗi ngày.

Được mẹ chồng chiều chuộng đã quen, cô nhìn lại ba cái miệng gào khóc đòi ăn trong nhà, không so sánh thì sẽ không thấy khác biệt.

Tống Thời Hạ xuống tầng, vừa vuốt tóc vừa nói: “Hôm nay mẹ không muốn nấu cơm, các con muốn ăn gì?”

Quý Nguyên ngồi trên sô pha đợi cô, nghe thấy vậy thì bỏ lại anh trai, chạy đến lao vào lòng cô, cánh tay ngắn tũn ôm lấy cô, “Có phải mẹ ốm không ạ?”

Tống Thời Hạ than thở: “Mẹ không ốm, nhưng mẹ chẳng muốn làm gì cả.”

Quý Dương bỏ đồ chơi xuống: “Bà nội nói có thể ăn ở căn tin, ngày nào người lớn cũng phải nấu cơm rất vất vả.”

Không được, tới căn tin nóng lắm.

Tống Thời Hạ nhớ ra trong tủ lạnh vẫn còn thức ăn thừa.

“Hôm nay làm cơm rang trứng nhé.”

Chắc dưa chua trong bình vẫn ăn được.

Quý Duy Thanh đi từ trên tầng xuống.

“Để anh làm cho.”

Tống Thời Hạ nắm bàn tay nhỏ của Quý Dương:

“Ba nói để ba nấu cơm cho chúng ta, các con đã ăn cơm ba nấu bao giờ chưa?

Quý Nguyên lén lút nhìn trộm ba mình một cái: “Không ngon bằng mẹ nấu.”

“Hôm nay để ba nấu cho chúng ta ăn đi.”

DTV

Quý Nguyên úp mặt vào lồng n.g.ự.c mẹ, cậu bé không muốn ăn cơm ba nấu đâu.

Cô thả Quý Nguyên xuống: “Mẹ đi hướng dẫn ba, các con phải tin rằng cơm ba nấu rất ngon chứ.”

Thảo nào người ta nói thổi gió bên gối rất có hiệu quả, dù đàn ông có lạnh lùng đến đâu thì mang tai vẫn mềm.

Trước đây anh còn nói giặt quần áo nấu cơm là nghĩa vụ của người vợ, hiện giờ lại chủ động đòi xuống bếp nấu cơm, thay đổi cứ như hai con người khác nhau vậy.

Trong lòng Tống Thời Hạ vui mừng phấp phới.

Mẹ chồng đã dạy dỗ lại con trai, cô thế này không chỉ lấy Quý Duy Thanh mà còn lấy được một người mẹ chồng tốt nữa sao?

Nói là hướng dẫn anh, Tống Thời Hạ cũng thật sự đứng ở cửa vừa giải thích vừa chỉ dẫn anh nấu.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 130: Chương 130


Quý Duy Thanh vén tay áo lên, để lộ cánh tay thon gầy, động tác cầm muôi khá vụng về.

“Anh cắt nhỏ hai cọng hành, lấy hai miếng thịt hun khói ra thái miếng nhỏ.

Bốn người chúng ta thì cho năm quả trứng gà đi, đánh tan trứng đến khi mặt trên nổi bọt là được, dùng đũa đánh cho cơm tan ra, đừng để dính thành từng cục.”

“Cho ít dầu vào, để lửa nhỏ, sau khi nồi nóng lên thì anh đổ trứng vào, trứng chín nhanh nên phải khuấy nhanh vào, anh cho cơm vào được rồi đấy, mở to lửa lên rồi đảo đều.

Thấy chín rồi thì vặn lửa nhỏ lại, sau đó cho thịt và muối… Đảo mấy lần, cho hành vào, chuẩn bị tắt bếp cho ra đĩa được rồi.”

Quý Nguyên nhỏ giọng nói thầm: “Anh ơi, em không muốn ăn cơm.”

Quý Dương học theo giọng điệu của người lớn mà nói:

“Em không ăn cơm sẽ không cao được, các bạn nhỏ khác sẽ bắt nạt em đó.”

Quý Nguyên xị mặt ra: “Ba nấu cơm như nấu cháo ấy, không ngon.”

“Bà nội nói trẻ con không được kén ăn, người lớn đi làm kiếm tiền nuôi chúng ta, còn phải nấu cơm cho chúng ta, chúng ta đã hứa với bà nội sẽ làm đứa trẻ ngoan rồi mà.”

Quý Nguyên ấm ức lắm lắm, cậu bé muốn ăn cơm mẹ nấu cơ.

Không bao lâu sau, mùi thơm của trứng chiên tỏa ra từ phòng bếp.

Mắt Quý Nguyên sáng lên.

“Là cơm mẹ nấu!”

Quý Duy Thanh đi từ trong bếp ra, đúng lúc nghe được câu này.

Anh đập vỡ ảo tưởng của cậu bé: “Là cơm ba nấu đó.”

Ánh sáng trong mắt Quý Nguyên lập tức tắt ngúm.

Quý Duy Thanh không khỏi hoài nghi bản thân, cơm anh nấu tệ đến vậy sao?

Tống Thời Hạ lấy một đĩa dưa chua nhỏ ra cho cô và Quý Duy Thanh ăn, hai đứa trẻ không được ăn dưa chua.

Quý Nguyên mặt mày tái xanh ngồi xuống bàn ăn, cơm rang trứng được đặt lên bàn, cậu bé hít mũi ngửi thử một hơi.

Ba là đồ lừa đảo!

Đây là cơm mẹ nấu mà.

Từng hạt cơm rang vàng óng to tròn, mỗi hạt gạo đều hòa cùng trứng và thịt hun khói.

Chỉ dùng nguyên liệu đơn giản nhất, nhưng lại khiến người ta vô cùng thèm thuồng.

Quý Dương và Quý Nguyên đều dùng thìa ăn cơm rang, cậu bé múc đầy một thìa cơm rang trứng đút vào miệng.

Vừa ăn vừa lúng búng nói: “Ngon quá.”

Tống Thời Hạ dịu dàng cười: “Con ăn từ từ thôi, đừng để nghẹn.”

DTV

Luyện được tay nghề rang cơm cho Quý Duy Thanh, sau này mỗi khi cô không muốn nấu cơm thì có thể dựa vào anh.

Ăn cơm xong, Tống Thời Hạ thu dọn bát đũa, Quý Duy Thanh đứng lên giúp cô.

Tống Thời Hạ không để anh chạm vào bát đũa:

“Để em làm, bình thường em nấu cơm anh rửa bát, bây giờ anh nấu thì để em rửa, anh lau bàn là được rồi.”

Quý Duy Thanh vào bếp lấy khăn lau, tiện tay rửa luôn nồi niêu.

Tống Thời Hạ vào bếp thì thấy nồi đã được để về chỗ cũ, thớt và mặt bếp cũng được dọn dẹp sạch sẽ.

Cô cảm thấy vô cùng may mắn khi ánh mắt nhìn người của cô chuẩn không cần chỉnh.

Giáo sư Quý có không gian tiến bộ rất lớn, người đàn ông này rất đúng ý cô.

Không sợ trai thẳng khô khan, chỉ sợ đàn ông không khó dạy thôi.

Còn một tuần nữa là đến tết Đoan Ngọ, lần đầu tiên Tống Thời Hạ đến nhà mẹ chồng ăn cơm.

Cô không biết nên chuẩn bị quà gì, chỉ có thể quấn lấy Quý Duy Thanh hỏi thăm.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 131: Chương 131


Anh đang viết báo cáo công tác thì bị đánh lén từ phía sau.

Tống Thời Hạ ôm lấy anh từ phía sau, tựa cằm lên vai anh.

“Em không biết chuẩn bị cái gì, anh cũng không quan tâm đến người nhà của mình sao?’

Quý Duy Thanh bất đắc dĩ: “Chúng ta cũng không phải khách, không cần mang quà đến đâu.”

Tống Thời Hạ muốn biết tội g.i.ế.c chồng phải ở tù bao nhiêu năm.

“Anh mau nghĩ đi mà~” Cô sắp bị bản thân làm buồn nôn c.h.ế.t rồi đây.

“Chị cả là giáo viên cấp 3, anh rể là lãnh đạo đơn vị, họ không thiếu gì cả, có thể tặng cho con nhà chị ấy mấy quyển sách ngoại khóa.

Em gái anh học cấp ba, việc học khá căng thẳng, không cần quan tâm con bé làm gì.”

Không có được thông tin nào hữu dụng từ chỗ anh, cô tức giận cắn anh một cái.

Trên mặt Quý Duy Thanh bị in hẳn một dấu răng, anh quên nói cho cô biết chiều nay anh phải đi họp.

Tống Hạ không biết phải làm sao, chỉ có thể gói vài loại bánh khác nhau.

DTV

Lá mà thím Phùng đưa cho cô được ngâm bằng nước linh tuyền một hồi, gạo nếp cũng vậy.

Phía bắc ăn bánh ú nhân mứt táo, ngoài bánh ú nhân mứt táo ra, cô dự định làm thêm cả bánh ú nhân thịt, trứng muối và bánh nhân đậu.

Gói bánh ú là một việc rất vất vả, Tống Thời Hạ cũng nhờ thím Phùng đến giúp đỡ.

Biết cô muốn làm bánh ú nhân thịt, vẻ mặt của thím Phùng trở nên cực kỳ vi diệu.

“Không thể lãng phí thịt như vậy được, ôi, bánh ú nhân thịt có mùi vị như nào thế chứ, gói ra có thể ăn được không?”

Tống Thời Hạ dở khóc dở cười: “Đợi cháu làm xong sẽ cho thím nếm thử, bánh thịt không khó ăn đâu.”

Thím Phùng chỉ cảm thấy lãng phí thịt, cho dù ngon cũng không thể cho thịt vào bánh ú như thế được.

Mỗi loại bánh ú cô lại chia ra hai hộp, một hộp tặng cho nhà mẹ chồng, một hộp khác thì cho nhà chị cả.

Trước khi ra ngoài, Quý Duy Thanh đứng trước gương săm soi một hồi, dấu răng trên mặt cũng đã mờ đi, chỉ còn thấy dấu vết lờ mờ thôi.

Anh xuống lầu thì thấy cô và hàng xóm nhà bên cạnh đang gói bánh ú.

Tống Thời Hạ ngạc nhiên: “Thứ bảy mà anh còn đi đâu thế?”

Quý Duy Thanh bước chậm lại: “Anh có cuộc họp, chiều nay anh sẽ về ăn cơm.”

Tống Thời Hạ hơi chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mặt anh.

Ngày hôm sau, cô lại ngâm một chậu gạo nếp khác.

Thím Phùng nghĩ mãi vẫn không hiểu:

“Sao cháu lại gói bánh nữa thế? Một thau bánh ú to như vậy không đủ cho cả nhà mẹ chồng cháu ăn sao?”

Tống Thời Hạ làm không ngừng nghỉ: “Cháu làm cho nhà mẹ đẻ ạ, cháu về đây làm dâu rồi, nhưng lễ lạt cũng nên gửi ít quà về nhà chứ.”

Nhưng cô sợ bánh ú nhân thịt hỏng trên đường gửi về, không có bánh ú nhân thịt thì đổi thành gửi tiền về vậy.

Thím Phùng vỗ trán một cái: “Xem trí nhớ của thím này, công việc của anh cháu thế nào rồi?”

Tống Thời Hạ không ngẩng đầu lên mà nói: “Rất tốt ạ, công việc của anh ấy được bao ăn bao ở, sướng quá luôn còn gì.”

“Đúng rồi, anh trai cháu có đối tượng chưa? Cạnh nhà cháu thím có một cô gái, điều kiện gia đình khá giả, công việc ổn định, người ta muốn tìm người ở rể.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 132: Chương 132


Tống Thời Hạ lắc đầu, từ chối thay anh trai mình.

“Anh ấy không đến ở rể đâu ạ.”

“Sao vậy? Điều kiện tốt như thế, ba mẹ cô gái kia đều là công nhân, cô ấy cũng có công việc tốt, cháu không hỏi thử cậu ấy à?”

Tống Thời Hạ cười giải thích: “Mẹ cháu sẽ không đồng ý, nhà cháu nghèo nhưng không ở rể, đây là vấn đề thể diện của cả nhà mà.”

Thím Phùng nuối tiếc: “Vậy thì không được rồi, tiếc quá.”

Tống Thời Hạ không tiếp lời.

Anh trai cô có tiêu chuẩn cao, đến cả bạn gái cũ tuyệt vời như vậy mà anh ấy cũng không chịu ở rể nhà người ta.

Tống Thời Hạ cảm thấy chỉ đưa bánh ú thì hơi sơ sài nên xếp thêm ba chai rượu thuốc vào, mỗi chai đều có dung tích 500ml.

Cô đoán công việc của chị gái và anh rể sẽ khiến họ có áp lực cao, dễ gây rụng tóc, em gái thì có áp lực học tập lớn.

Còn rượu thuốc cho cả đống dược liệu quý hiếm thì cô chuẩn bị cho ba mẹ chồng, để thỉnh thoảng rảnh rỗi, hai ông bà có thể uống một ly ngăn ngừa loãng xương.

Nhân lúc Quý Duy Thành đi làm, Tống Thời Hạ ra ngoài mua mấy cân trà bình thường về, sau khi về thì đổi thành loại trà cô trồng trong không gian.

Cô muốn ủ ít trà nhài, vừa thể hiện thành ý mà cũng khiến giỏ quà trông tươm tất hơn.

Trà nhài thì cả nam lẫn nữ đều uống được, trà hoa hồng táo đỏ long nhãn có thể cải thiện và bồi bổ khí huyết.

Trà hoa hồng cẩu kỷ thì bổ thận, trà hoa nhài có tác dụng an thần, trà sen sơn tra có thể hạ huyết áp và mỡ máu.

Mỗi lọ trà, Tống Thời Hạ đều không để nhiều, mỗi lọ chỉ khoảng 200 gam mà thôi.

Cô lại mượn đồ dùng về để làm bánh trà.

Lần này cô sử dụng trà Phổ Nhĩ cao cấp đã bán được hơn trăm nghìn bình trong cửa hàng, bánh trà càng để lâu thì càng quý.

Cho ba chồng và anh rể mỗi người một ít bánh trà, những người am hiểu về trà thì chỉ cần nhìn màu sắc và ngửi hương trà thôi cũng biết là trà ngon.

Tống Thời Hạ nghĩ mình có thể chế biến trà thành bánh trà trong những lúc nhàn rỗi.

Như vậy, cho dù cô không làm việc, bánh trà này để mấy chục năm cũng có thể mua được cả một tòa nhà, giá tiền này không hề nói ngoa chút nào.

Nhưng đây là ý tưởng cô nổi hứng nghĩ tới thôi, tạm thời cô lười chẳng muốn vào kho hàng trong không gian để xem mấy kệ trà kia.

Nghĩ đến chuyện phải làm toàn bộ chỗ trà kia thành bánh trà, cô sợ mình sẽ mệt đến c.h.ế.t mất.

Chớp mắt một cái đã đến tết Đoan Ngọ, Tống Thời Hạ đã đưa bánh ú cho thím Phùng và hiệu trưởng Hồ ở cách vách từ trước.

Mỗi loại bánh ú cô lại lấy một cái mang đi biếu.

Sau khi thím Phùng ăn bánh ú nhân thịt thì nói là mặc dù rất thơm nhưng vẫn không ăn được vị này, bà thích ăn thịt hầm hơn.

Hiệu trưởng Hồ lại rất thích bánh ú nhân thịt, còn bảo bí thư Trương đến mua hai cái.

Bánh ú nhân thịt rất hợp khẩu vị của những người không thể ăn đồ mặn hay thịt mỡ nhưng lại muốn ăn thịt cho đỡ thèm như ông ấy.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 133: Chương 133


Thím Phùng và bí thư Trương đều đưa cho cô bánh ú siêu to của nhà mình.

Nhất là thím Phùng, bánh ú của bà còn to hơn cả mặt cô, một cái bánh ú đủ cho cả nhà ăn.

Bí thư Trương làm bánh ú mứt táo nhỏ hơn thím Phùng một chút.

Tống Thời Hạ so sánh thử, cảm thấy bánh ú mình làm hơi nhỏ.

DTV

Cô chạy đến hỏi Quý Duy Thanh, anh nhíu mày, phát sầu với cái bánh ú siêu to trong bát.

Tống Thời Hạ với hai con hổ con ăn nửa cái bánh, phần còn lại do Quý Duy Thanh xử lý.

Tống Thời Hạ thấy anh còn chưa ăn miếng nào: “Có phải bánh ú em gói bé quá không?”

Quý Duy Thanh: “Em gói cỡ này là vừa rồi, cái bánh ú này khéo anh không ăn hết nổi.”

Tống Thời Hạ cầm lấy đôi đũa của anh, xẻ một nửa.

“Ăn không hết thì chia đôi ra, phần còn lại cho vào tủ lạnh, ăn không hết thì đừng có cố.”

Ăn nhiều gạo nếp sẽ khó tiêu, nếu Quý Duy Thanh ăn hết thì hôm nay chắc không ăn cơm nổi nữa.

Mãi đến sáng hôm sau, một nhà bốn người mới giải quyết xong chiếc bánh ú siêu to đó.

Quý Nguyên nói thầm không muốn ăn bánh ú nữa.

Quý Dương liên tục nhìn lén bánh ú nhỏ kia, cậu bé muốn ăn cái đó.

Tống Thời Hạ mặc một chiếc váy mới.

Váy kẻ sọc màu xanh lam cổ tròn do mẹ chồng khéo tay may cho cô, chiều dài vừa qua đầu gối, lộ ra bắp chân thon thả, mang một đôi giày vải màu trắng.

Cô xõa tóc, đeo băng đô giống màu váy, gương mặt xinh đẹp hồng hào nên không cần trang điểm.

Quý Duy Thanh và bọn trẻ đợi cô xuống lầu.

Quý Nguyên chạy đến trước mặt cô, ôm chân cô nói: “Mẹ cứ như cô tiên ấy.”

Đôi mắt Quý Dương nhìn cô cũng sáng lấp lánh.

Tống Thời Hạ dở khóc dở cười: “Ý các con là bình thường mẹ không đẹp sao?”

Quý Nguyên gật đầu: “Đẹp, nhưng hôm nay đẹp nhất.”

Anh trai nói “nhất” có nghĩa là đặc biệt tốt, hôm nay phải dùng thật nhiều từ “nhất” để nói về mẹ.

Quý Duy Thanh ôm lấy cậu bé.

“Con ôm mẹ như vậy làm mẹ không đi được.”

Quý Nguyên tựa đầu lên vai ba, trong mắt chỉ có người mẹ xinh đẹp của cậu bé.

Quý Dương chủ động nắm tay cô, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn rất nghiêm túc hệt như ông cụ non.

Tống Thời Hạ biết mà không nói thẳng ra, cậu bé này đáng yêu quá.

Một tay Quý Duy Thanh ôm con, tay kia cầm theo quà tặng gia đình.

Anh không ngờ chỉ mấy ngày ngắn ngủi mà cô ở nhà có thể chuẩn bị nhiều đồ như vậy, tất cả đều là tấm lòng của cô đối với người nhà anh.

Khóa cổng lại, trên đường đi, Tống Thời Hạ gặp không ít người quen.

Mọi người đều cười trêu trông cô hôm nay như cô vợ nhỏ thẹn thùng, rồi thì váy cô mặc đẹp thế.

Tống Thời Hạ tự hào khoe đây là váy do mẹ chồng may cho mình.

Kỳ lạ là không ai nói đùa với Quý Duy Thanh.

Tài xế đã đợi bọn họ ở cổng trường học.

Tống Thời Hạ nắm tay Quý Dương:

“Anh có chắc là hôm nay bánh ú sẽ tới không? Em sợ vận chuyển chậm vài ngày thì bánh sẽ bị hỏng mất.”

Quý Duy Thanh nghe theo thầy, mua thêm ít đồ gửi về cho nhà cô, nhưng không biết có nên nói cho cô biết hay không.

“Có thể gọi điện thoại hỏi thử xem.”

Tống Thời Hạ lắc đầu: “Thôi kệ đi, vậy làm phiền người ta quá, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì kiểu gì cũng đến được thôi.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 134: Chương 134


Quý Duy Thanh châm chước một hồi rồi mới ngập ngừng nói.

“Ba mẹ có thích xem Tivi không?”

Tống Thời Hạ không hiểu ra sao.

“Ba mẹ em lớn tuổi rồi, làm gì nhàn rỗi thoải mái xem Tivi, với lại tiền điện ở nông thôn đắt hơn trong thành phố nhiều lắm.”

Quý Duy Thanh im lặng một lúc, có thể anh có lòng tốt nhưng lại tăng thêm gánh nặng cho nhà cô rồi.

Tống Thời Hạ đột nhiên hiểu ra.

“Anh hỏi em cái này để làm gì?”

Chắc không phải đột nhiên anh nổi hứng mà mua cho nhà cô một chiếc Tivi đấy chứ?

Quý Duy Thanh chột dạ cúi đầu.

Tống Thời Hạ cảm thấy không thể tin nổi:

DTV

“Anh thật sự mua Tivi cho nhà em sao? Một cái Tết Đoan Ngọ thôi mà, có cần long trọng như vậy không?”

Quý Duy Thanh xấu hổ nói:

“Kết hôn phải tặng tủ lạnh, Tivi, anh chỉ tặng em có mỗi máy giặt. Trong nhà có Tivi rồi nên anh mới mua cho nhà em một cái.”

Tống Thời Hà giật thót: “Đừng nói với em anh còn muốn mua tủ lạnh cho nhà em nữa nhé, là mẹ bảo anh vậy sao?”

“Là thầy anh, trước khi đi công tác thầy hỏi anh có tặng tủ lạnh, tivi với máy giặt không, thế là anh mới ghi nhớ chuyện tặng quà này.”

Tống Thời Hạ không biết nói gì cho phải, nhìn phản ứng của anh vừa đáng thương lại vừa buồn cười.

“Trước khi tặng sao anh không hỏi ý kiến của em, có ai tiêu tiền như anh không?

Em còn không mang theo của hồi môn, lý nào em lại chê anh chuyện không có sính lễ chứ?”

Quý Duy Thanh giải thích: “Chuyện này không giống nhau.”

Tống Thời Hạ dừng lại:

“Không giống chỗ nào? Em không thích mắc nợ người khác, anh mua Tivi đắt như vậy cho nhà em, dù thế nào em cũng phải bù của hồi môn vào chứ.”

Quý Duy Thanh cảm thấy cô nói không đúng, nhưng không biết phải phản bác lại thế nào.

“Không cần bù đâu, người nhà của em cũng là người nhà của anh, anh không thấy mình làm thế là lãng phí tiền.”

Thấy anh nghiêm túc như vậy, Tống Thời Hạ cũng không nói gì được nữa.

Cô bất lực thở dài:

“Chuyện như Tivi này lần sau anh đừng làm nữa, em viết thư cho gia đình thông báo một tiếng.

Lần sau chuyện như vậy anh có thể bàn bạc với em trước được không? Chúng ta là vợ chồng, là người một nhà đấy, anh có hiểu không?

Hơn nữa em đã nói với anh từ lâu rồi, nhà em không cần tủ lạnh hay máy giặt, nông thôn không thích hợp dùng mấy thứ xa xỉ như vậy đâu, máy giặt cũng rất tốn điện mà.”

Nếu ba mẹ cô muốn, anh của cô đã mua cho họ từ lâu rồi.

Cô nhớ sau khi trong thôn có điện thì mọi người vẫn giữ thói quen dùng đèn dầu, bởi vì tiền điện quá đắt.

Những thôn khác còn có điện thoại bàn, nhưng đến cả cửa hàng bán đồ ăn vặt ở thôn cô cũng không có điện thoại bàn luôn.

Quý Duy Thanh thất vọng cúi thấp đầu xuống: “Xin lỗi, anh đã làm chuyện ngu ngốc rồi.”

Tống Thời Hạ không trách anh.

Quý Duy Thanh có thể nghĩ đến việc tặng bù sính lễ cho nhà cô đã là tiến bộ rất lớn rồi, nhưng nếu cô hỏi tại sao anh phải bù sính lễ thì kỳ lắm.

Hai người kết hôn lâu như vậy rồi, của hồi môn và sinh lễ quan trọng như vậy sao?

Cô muốn máy giặt là để giặt quần áo cho tiện chứ không phải cần sính lễ.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 135: Chương 135


“Tivi mua thì cũng mua rồi, xem như để ba mẹ em giải trí cũng được. Lần sau anh đừng mua đồ điện nữa, vừa đắt vừa tốn điện.

Cho dù anh mua cho bọn họ mấy bộ quần áo hoặc đồ đạc gì thì họ cũng sẽ vui vẻ, đồ đắt tiền quá bọn họ nhận cũng không yên lòng đâu.”

Quý Duy Thanh ghi nhớ chuyện này.

“Còn nữa, anh tặng quà cho nhà em, sao không mua đồ cho nhà mình.”

Quý Duy Thanh ngẩng đầu lên: “Nhà anh không thiếu gì cả, không cần mua làm gì.”

Tống Thời Hạ: “…”

“Đó là nhà anh mà! Em thật sự không hiểu nổi anh luôn, nếu sau này anh mua gì cho ba mẹ em thì cũng phải mua cho ba mẹ anh một phần, đã biết chưa?’

Quý Duy Thành cố gắng kháng nghị: “Không cần phân biệt rõ ràng như vậy đâu.”

Tống Thời Hạ: “Không phải em muốn phân chia rạch ròi với anh, anh cứ làm theo lời em nói là được.”

Quý Duy Thanh ngoan ngoãn nghe cô dạy dỗ, cảm thấy chẳng thà ngồi viết báo cáo còn đơn giản hơn.

Lần này tài xế không phải Tiểu Lý mà đổi thành một anh lính da đen, anh ta tự giới thiệu là cảnh vệ viên của ba Quý Duy Thanh.

DTV

Tống Thời Hạ muốn hỏi ba Quý Duy Thanh có cấp bậc thế nào.

Nhưng nghĩ kỹ lại thì thôi đi vậy, dù sao cô cũng không ở chung với ba mẹ chồng.

Nhà họ Quý ở trong khu gia quyến quân khu, ngoài cổng có lính canh gác.

Không ngờ Quý Duy Thanh lại là con ông cháu cha, nhưng chợt nhớ thân phận của ba mẹ chồng đều không tầm thường nên cô cũng có thể đoán được phần nào.

Khu gia quyến trong tưởng tượng của Tống Thời Hạ nên giống trong phim truyền hình, là một tòa nhà lớn với rất nhiều gia đình ở chung.

Nhưng đây lại là từng căn nhà độc lập.

Ô tô chậm rãi dừng lại trước cửa nhà họ Quý.

Tống Thời Hạ cách một lớp cửa sổ xe nhìn thấy mẹ chồng mặt mày đỏ bừng đứng chờ ở đó.

Hàn Dung chuẩn bị một bàn ăn thịnh soạn.

Hôm nay là ngày đầu tiên con dâu đến nhà, từ hai ngày trước bà đã kêu gọi mọi người tổng vệ sinh, cam đoan không dính một hạt bụi nào.

Khoảng sân nhỏ nhà họ Quý lớn hơn cả nhà của giáo sư đại học, căn nhà cũng vậy.

Quý Duy Thành ngồi cạnh ghế tài xế, anh xuống xe mở cửa ra, ôm lấy hai đứa trẻ ngồi cạnh Tống Thời Hạ xuống, lại chủ động nắm lấy tay cô.

Tống Thời Hạ nhíu mày nhìn anh: “Ở trước mặt ba mẹ mà anh lôi kéo như thế thì còn ra thể thống gì nữa.”

Quý Duy Thanh không nói gì, cũng không buông tay.

Tay kia anh cầm theo đồ, Quý Dương hơi buồn vì cả nhà không thể nắm tay nhau, chỉ có thể kéo tay em trai.

Hàn Dung không thể giấu nổi niềm vui sướng, bà đứng bên cạnh, mỉm cười nhìn bọn trẻ.

“Cả nhà bốn người các con dính nhau thật, sao còn mang nhiều đồ như vậy làm gì?”

Tống Thời Hạ còn chưa kịp nói thì Quý Duy Thanh đã nói trước.

“Là bánh ú Hạ Hạ tự tay gói đấy ạ, còn có trà nhài và bánh trà cô ấy tự làm nữa.”

Tống Thời Hạ nhân lúc anh không để ý mà rút tay ra, chủ động nắm tay mẹ chồng, hai mẹ con thân thiết vô cùng.

“Đều là mấy thứ linh tinh con làm, con vào cửa hàng bách hóa chọn hoa cả mắt, con đoán mẹ cũng không thiếu gì, nên tự làm cho có lòng ạ.”
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 136: Chương 136


Hàn Dung cực kỳ hài lòng:

“Chỉ cần con nhớ ba mẹ, thường dắt bọn trẻ về thăm là được rồi, không cần mang theo quà cáp, mẹ và ba con cũng không thiếu gì.”

Quý Duy Thanh đúng lúc phá hỏng bầu không khí: “Đây đều là tấm lòng của cô ấy, chuẩn bị mất mấy ngày đấy.”

Hàn Dung trợn mắt nhìn anh:

“Mẹ không biết đây là tấm lòng của Tiểu Tống chắc! Con có bao giờ nghĩ đến việc tặng quà cho ba mẹ đâu?”

Tống Thời Hạ mỉm cười giải thích hộ anh:

“Mẹ ơi, lần này mẹ trách nhầm anh ấy rồi, anh ấy mua một thỏi son môi cho mẹ, còn chọn cà vạt cho ba đó.”

Hàn Dung khẽ vỗ tay cô: “Mẹ không biết đây là do con dạy nó à? Nó đâu hiểu mấy cái này.”

“Brừm.”

Ngoài cửa lại có một chiếc xe hơi nhỏ chạy vào, ô tô vừa dừng lại thì đã có hai cậu bé và một cô bé chạy ào xuống.

“Bà ngoại! Bọn cháu đến rồi ạ!”

Con nhà chị cả chạy xuống, là một cặp song sinh và một cô bé.

Vóc dáng của hai cậu bé rất cao lớn, thời buổi này, trẻ con mạnh khỏe chứng tỏ gia cảnh của nhà đó không tồi.

Quý Nguyên vô thức trốn ra sau lưng mẹ, trông cực kỳ căng thẳng.

Tống Thời Hạ không hiểu cậu bé sợ cái gì, cô hơi nghiêng người che chở cho Quý Nguyên.

“Quý Nguyên, em trốn thì anh vẫn nhìn thấy em đấy, đồ thỏ đế nhát gan.”

Quý Nhiễm bước từ trên xe xuống: “Trần Học Dân, con muốn ăn đòn phải không?”

Trần Học Dân rụt cổ lại, Trần Học Nhân thấy anh trai bị mắng thì cũng không dám trêu chọc Quý Nguyên.

“A Thanh, đây là em dâu sao?”Đôi mắt Quý Nhiễm tỏa sáng, cô gái này xinh đẹp quá!

Tống Thời Hạ lần lượt chào hỏi: “Em chào chị cả, anh rể.”

Trần Khang gật đầu tỏ ý chào hỏi.

Anh rể khoảng chừng ba mươi tuổi, trên người có khí chất nghiêm túc và bệ vệ.

Anh ấy thoạt nhìn không giống một lãnh đạo nhỏ bình thường mà giống như phiên bản trẻ tuổi của những chủ lớn quyền quý mà cô từng tiếp đón.

Quý Nhiễm đối xử với con cái nghiêm khắc như khi đi dạy học, nhưng đối mặt với người nhà thì lại ấm áp như gió xuân.

Chị ấy chủ động nắm tay Tống Thời Hạ trò chuyện rất nhiệt tình.

Trần Khang thì nói chuyện với Quý Duy Thanh.

Trần Học Dân lén làm mặt quỷ với Quý Nguyên, Quý Dương lập tức tố cáo.

“Bác ơi, Trần Học Dân dọa em trai cháu.”

Quý Nhiễm lập tức vỗ lên lưng con trai một cái:

“Mẹ nói với con bao nhiêu lần rồi, không được Nguyên Nguyên, con muốn ăn đòn đúng không?”

Trần Học Dân sụt sịt nức nở: “Con đùa với em thôi, đâu có hù dọa em ấy đâu.”

“Con xem em trai trốn ra sau lưng mẹ của em ấy rồi kìa, như thế này mà là chơi với em à!”

Trần Học Dân muốn phản bác lại là do Quý Nguyên nhát gan, nhưng lại sợ ăn đòn.

Trần Học Nhân cảm thấy ấm ức thay cho anh trai.

Quý Nguyên và Quý Dương là đồ mách lẻo, lần nào cũng mách người lớn đến giúp, hại cậu bé với anh trai bị đánh.

Trần Tuyết Yến kéo tay áo cậu bé: “Anh ơi, đừng… đừng bắt nạt em trai.”

Trần Học Nhân đẩy cô bé ra: “Đồ nói lắp, đừng có phản bội bọn anh.”

Trần Tuyết Yến mếu máo muốn khóc, nhưng bị Trần Học Nhân kéo vào phòng, nếu mẹ thấy cậu bé bắt nạt em gái thì lại đánh cậu mất.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 137: Chương 137


Trần Tuyết Yến còn chưa chơi cùng với em trai đã bị anh trai nhốt vào thư phòng.

“Em ở trong này đọc sách đi, khi nào ăn cơm mới được xuống, biết chưa?”

Trần Tuyết Yến không muốn, Trần Học Nhân đã xoay người ra ngoài rồi đóng cửa lại.

Cô bé thút thít lật những quyển sách mà mình đọc không hiểu.

Tống Thời Hạ phát hiện, cô đi đến đâu hai thằng nhóc cũng đều đi theo sau.

“Sao vậy? Sợ mẹ lạc đường à?”

Quý Nguyên hơi căng thẳng, Quý Dương chậm rãi nói: “Anh họ sẽ bắt nạt bọn con.”

Cậu bé nói xong thì quay đầu đi chỗ khác.

Cô quay lại xoa gương mặt nhỏ của Quý Dương.

“Các con muốn mẹ bảo vệ à?”

Ánh mắt của Quý Dương đầy vẻ khinh thường: “Con không sợ các anh, con sợ mẹ bị bắt nạt.”

Quý Nguyên cũng gật đầu theo: “Lần nào anh trai cũng gọi được bà nội và bác gái đến, anh họ xấu xa sẽ bị đánh đòn.”

Tống Thời Hạ dở khóc dở cười, trong lòng mềm nhũn.

“Mẹ cảm ơn hai kỵ sĩ nhỏ đã bảo vệ mẹ nha.”

Cô vừa nói xong, sau lưng bỗng hơi nhói lên.

Hai anh em Trần Học Dân và Trần Học Nhân rất nghịch ngợm, còn cầm theo ná cao su, b.ắ.n vào người khá đau.

Cô là người lớn nên không sao, nhưng chỉ sợ hai cậu bé kia không cẩn thận b.ắ.n ná trúng mắt của Quý Dương với Quý Nguyên, làm bọn nhỏ bị thương.

Tống Thời Hạ tìm đến Quý Duy Thanh tố cáo, nói chuyện hai anh em nhà họ Trần cầm theo ná cao su cho anh biết.

Quý Duy Thanh để sách xuống, trong lòng anh là Trần Tuyết Yến đang ngủ say, trên gương mặt cô bé vẫn còn vương nước mắt.

“Chuyện gì vậy?”

“Bị Trần Học Nhân nhốt vào thư phòng, anh đi nói chuyện với chị, em ôm con bé đi.”

Nghe nói cháu thường thân thiết với cậu, Trần Tuyết Yến cũng thích chơi với cậu, không hề sợ anh.

“Đặt lên giường đi, đừng đánh thức con bé.” Chắc cô bé khóc mệt quá nên ngủ thiếp đi.

Quý Duy Thanh đặt cô bé lên giường, Tống Thời Hạ cẩn thận đắp chăn cho cô bé.

Trần Tuyết Yến là một cô bé trắng trẽo đáng yêu, gương mặt trái xoan tròn trịa dễ thương, nhưng cứ bị hai anh trai phá phách nghịch ngợm ở nhà bắt nạt.

Quý Duy Thanh rời khỏi đó không bao lâu thì cô nghe thấy bên dưới vang lên tiếng gào khóc.

Cô chỉ cảm thấy buồn cười, Trần Học Dân và Trần Học Nhân không bao giờ nhớ đòn, hiện giờ khóc rất to, nhưng sau đó vẫn dám tái phạm.

Quý Dương và Quý Nguyên hóng hớt xong thì trở về.

Vừa rồi ba rất oai, ba lấy đi ná cao su của anh họ, sau này anh họ sẽ không dám dùng ná cao su b.ắ.n bọn họ nữa.

Tống Thời Hạ giơ ngón trỏ lên: “Suỵt, các con nói nhỏ thôi, chị gái đang ngủ.”

Hai cậu nhóc lập tức rón rén đi đến cạnh giường.

“Mẹ ơi, con cũng muốn ngủ.”

Quý Dương ngẩng đầu lên nhìn.

“Con ngủ một lúc đi, sáng nay sớm như vậy, chắc các con cũng mệt rồi.”

Tống Thời Hạ ôm hai cậu bé lên giường, hai cậu nhóc phối hợp đạp rơi giày xuống.

Trẻ con 8 tuổi không chung giường, nhưng hai đứa bé cộng lại mới 8 tuổi.

Tống Thời Hạ đắp chăn của Quý Duy Thanh cho hai cậu bé, Trần Tuyết Yến đang đắp chăn của cô.

DTV

Căn phòng này đã được mẹ chồng dọn dẹp, chăn gối đều sạch sẽ thơm mùi nước xả vải.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 138: Chương 138


Đây là phòng của Quý Duy Thanh, căn phòng trống trải, là phòng kiểu Trung Quốc đơn giản.

Tống Thời Hạ rất tò mò, nhưng không lục lọi khắp nơi.

Bọn nhỏ đã ngủ hết rồi Quý Duy Thanh mới trở về.

“Anh nói gì với chị ấy vậy?”

Quý Duy Thanh để hai cái ná cao su xuống: “Ăn ngay nói thật.”

Tống Thời Hạ cầm nó lên: “Lực b.ắ.n của ná cao su này rất mạnh.”

“Ừ, bọn nó nói thường xuyên dùng ná cao su bắt nạt Quý Nguyên.”

Cho dù là ná cao su trẻ con chơi thì b.ắ.n một cái cũng vẫn để lại vết trên người, thảo nào Quý Nguyên vừa nhìn thấy bọn nó thì lập tức trốn đi.

Tống Thời Hạ lập tức cảm thấy không vui: “Nguyên Nguyên bị bắt nạt nhiều lần như vậy mà bọn nó chỉ bị đánh một trận thôi sao?”

Thật không công bằng, Quý Nguyên mới bao nhiêu tuổi chứ, đứa trẻ nhỏ như vậy đã bị bắt nạt, hai anh em này thật đáng ghét.

“Bọn nó về nhà sẽ không được yên đâu.”

Trong đầu Tống Thời Hạ đầy ác ý: “Năm nay bọn nó bao nhiêu tuổi?”

Quý Duy Thanh: “Mới học tiểu học, sao vậy?”

“Em cảm thấy bọn nó nghịch ngợm như vậy, nếu không chăm chỉ học hành thì sau này chắc chắn không thể thi đỗ cấp ba, phải bắt đầu học thêm từ bây giờ, anh thấy thế nào?”

Quý Duy Thành thấy khó hiểu: “Chị gái còn không trông mong bọn nó thi đỗ cấp hai ấy chứ.”

Tống Thời Hạ: “?”

Cô ho hai tiếng:

“Không được, chỉ có trình độ tiểu học thì làm được gì! Thời đại thay đổi theo từng ngày, sao có thể dễ dàng buông xuôi việc học như vậy chứ?”

Hai đứa này không học thì sao báo thù cho nhóc con nhà cô được.

Quý Duy Thanh kiên nhẫn giải thích: “Nhưng bọn nó thật sự không có thiên phú học tập.”

Tống Thời Hạ chân thành thuyết phục anh:

“Người chậm cần phải bắt đầu sớm, một năm không được thì học thêm năm nữa, kiểu gì cũng sẽ tiến bộ.”

Quý Duy Thanh không ôm bất cứ hy vọng gì.

Anh cảm thấy đứa trẻ học lớp năm mà không thuộc phép nhân thì không còn hy vọng nào nữa.

Toàn bộ nhà họ Quý và nhà họ Trần đều không trông đợi vào Trần Học Dân và Trần Học Nhân thi đỗ vào cấp hai.

Dựa vào mối quan hệ của gia đình, để hai đứa nó vào trường trung cấp học nghề gì đó, sau này làm công nhân kỹ thuật cũng không tệ.

Người duy nhất trong nhà có hy vọng thi đỗ cấp hai chính là Trần Tuyết Yến, cô bé mới học lớp ba mà lần nào thi cũng được 100 điểm.

Khi Tống Thời Hạ học cấp hai đã tham gia không ít cuộc thi, cô còn một ít ấn tượng với kiến thức cấp hai.

“Thế này đi, hay là nghỉ hè cho bọn nó đến chỗ chúng ta học thêm đi!”

Cô dạy kèm bọn nó, quản lý theo kiểu quân sự, nhất định phải báo thù rửa hận cho hai nhóc con nhà mình.

Quý Duy Thanh lại không quan tâm: “Nước đổ đầu vịt thôi.”

Anh sợ bản thân sẽ bị chọc cho tức chết.

Tống Thời Hạ nhón chân lên, ôm lấy cổ anh làm nũng: “Nhưng em ở nhà rảnh rỗi, em dạy cho bọn nó, dù gì em cũng có trình độ cấp hai mà.”

DTV

Anh còn tưởng là bảo anh dạy.

Quý Duy Thanh suy nghĩ rồi nói: “Anh đưa đề cho em.”

Tống Thời Hạ cầu còn không được.
 
Xuyên Thành Nữ Chính Trùng Sinh Cực Phẩm
Chương 139: Chương 139


Bắt nạt trẻ con như thế nào là tốt nhất?

Chính là hủy hết ngày nghỉ của bọn chúng, bắt bọn chúng đi học.

Lại ra bài tập cho chúng, để thể xác và tinh thần của bọn chúng đều bị tra tấn.

Hai anh em kia cùng bắt nạt Quý Nguyên, khiến cậu bé sinh ra phản xạ có điều kiện, thù này không báo thì cô không phải phụ nữ.

Quý Yên Nhiên uể oải mệt mỏi trở về từ bên ngoài, nhận ly nước nóng từ Quý Duy Thanh.

“Anh, anh về rồi ạ!”

Quan hệ giữa cô ấy với anh trai rất tốt, mặc dù anh trai cô ấy không thích nói nhiều, nhưng lại là người dễ nói chuyện nhất trong nhà.

Cô ấy nhìn ngó trái phải: “Chị dâu đâu rồi ạ?”

“Cô ấy ngủ trên tầng, anh đi đưa nước cho cô ấy, để anh dẫn em đi gặp cô ấy nhé?”

Quý Yên Nhiên nhìn lên tầng, muốn nói lại thôi:

“Anh, chị Vu Phương thích anh, trước đây chị ấy muốn lấy anh, anh có biết không?”

Vẻ mặt của Quý Duy Thanh vẫn không thay đổi: “Thì sao?”

“Em nghe mẹ nói hai người lớn lên với nhau từ nhỏ, cứ bỏ lỡ nhau như vậy thì đáng tiếc lắm.”

Sắc mặt Quý Duy Thanh vô cùng hờ hững:

“Yên Nhiên, em có biết mình đang nói gì không? Anh nghĩ trường học sẽ dạy cho em cách phán đoán cơ bản, phải có chính kiến của riêng mình chứ.”

Quý Yên Nhiên lè lưỡi rồi nói:

“Em thấy hai người là thanh mai trúc mã nên tiếc giùm thôi, em còn nghĩ chị Vu Phương sẽ trở thành chị dâu của em ấy chứ.”

“Anh với cô ta chỉ là hàng xóm, quan hệ của cô ta với chị cả tốt, nhưng với anh thì không. Nếu như anh để em lấy Vương Cường, em có chịu không?’

Quý Yên Nhiên lập tức sợ hãi: “Chắc chắn là không rồi, em chỉ xem anh ấy là anh trai thôi.”

“Với anh thì Vu Phương cũng vậy.”

Cuối cùng Quý Yên Nhiên cũng ý thức được sai lầm của mình.

“Anh, em xin lỗi.”

“Lo học hành đi, đừng nghĩ lung tung nữa, trẻ con đừng quan tâm tới chuyện người lớn.”

Đợi anh trai lên lầu, Quý Yên Nhiên xanh mặt, ôm bụng chạy vào bếp.

“Mẹ ơi, con lại đau bụng, nếu lúc thi tốt nghiệp cấp ba cũng đau bụng thì phải làm sao đây!”

Hàn Dung vừa bất lực vừa đau lòng:

“Con xem con kìa, khi còn bé không cho con nghịch nước con cứ chơi, ngày nào cũng ăn kem, hiện giờ đau bụng thì trách được ai chứ.”

Quý Yên Nhiên ôm cánh tay mẹ làm nũng:

“Mẹ thương con gái mẹ đi, con đau bụng sắp c.h.ế.t rồi đây. Cho dù uống tro hương cũng được, chỉ cần để năm sau con không đau bụng vào lúc thi đại học là được.”

“Cái con bé này, hiện giờ là thời đại nào rồi còn mê tín cổ hủ như vậy. Bệnh này của con khám nhiều bác sĩ như vậy cũng vô dụng.

Đợi nghỉ hè mẹ dẫn con đến chỗ khác xem có bác sĩ Trung y nào giỏi, có thể kê thuốc điều trị được không.”

Ánh mắt Quý Yên Nhiên tối sầm xuống, mỗi lần uống thuốc Đông y, nhưng cũng không có tác dụng gì.

Quý Nhiễm rửa đồ ăn xong thì quay lại:

“Không phải em dâu mang trà hoa hồng táo đỏ long nhãn đến sao, hình như có thể bổ máu, em có thể pha một ly uống thử.”

DTV

Quý Yên Nhiên ôm bụng nằm co ro trên sô pha, dáng vẻ cực kỳ đáng thương: “Chỉ cần là nước nóng thì cái gì cũng được.”
 
Back
Top Bottom