Ngôn Tình Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 420


63a3bcbc13e833Gw4CRRLlI3nRvcIrRhH.jpg


63a3bcbcc5b927ZVpBX6uKqCp0XUG2UUV.jpg


63a3bcbd63c8cxwZVCdhGhuQtR5KmW9aS.jpg


63a3bcbdd8303WbhvNnKtYZQa3rQDBGyH.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 421


“Đội trưởng, chúng ta đã đuổi theo hai dặm rồi, sao vẫn không thấy tiên sinh đâu?”

Một cựu binh lo lắng hỏi: “Liệu không phải đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?”

Bọn họ dắt ngựa từ trên núi xuống, mất khá nhiều thời gian.

“Ngậm cái miệng quạ của ngươi lại!”

Một cựu binh khác mắng: “Tiên sinh lái xe ngựa, bọn thổ phỉ chỉ có hai chân, nhất định không thể đuổi kịp, làm sao có thể xảy ra chuyện gì được?

“Đội trưởng, ngài nhìn bên kia đi, hình như là thổ phỉ”.

Một cựu binh chỉ vào sườn núi nói.

Thiết Chùy nhìn theo hướng tay của cựu binh, thấy trên sườn đồi cạnh con đường chính có vài bóng người đang chạy lên.

“Đội trưởng, có đuổi theo không?”

Bọn thổ phỉ lúc này chỉ cách bọn họ khoảng 300 mét, nếu như thật sự muốn đuổi thì nhất định có thể đuổi kịp.

“Thôi bỏ đi, đuổi theo bọn chúng thì phải để ngựa lại lên núi, tốn nhiều thời gian, tìm tiên sinh quan trọng hơn”.

Thiết Chùy nghĩ một hồi, quyết định nên đi tìm Kim Phi trước.

“Xem như các ngươi may mắn!”

Các cựu binh liếc nhìn bóng lưng bọn thổ phỉ, điên cuồng cưỡi ngựa theo sau Thiết Chùy.

Dù sao tốc độ của xe ngựa cũng không thể bằng ngựa không được, bọn họ đuổi thêm một dặm nữa cuối cùng cũng nhìn thấy chiếc xe ngựa.

Kim Phi cũng nghe thấy tiếng vó ngựa sau lưng, quay đầu nhìn thấy Thiết Chùy liền dừng xe lại.

“Đánh tan thổ phỉ chưa?”, Kim Phi hỏi.

“Chạy hết rồi!”, Thiết Chùy cười nói: “Đều là nhờ kế hay của tiên sinh”.

“Vậy quay về đi”, Kim Phi ngẩng đầu nhìn trời: “Trời u ám, có lẽ sẽ mưa đấy”.

“Vâng!”

Các cựu binh bảo vệ hai bên xe ngựa, quay trở về điểm giao chiến.

Khánh Mộ Lam dẫn theo đội binh lính nữ và đám người Quan Hạ Nhi đợi ở bên đường, những cựu binh còn lại đang lục soát thi thể của đám thổ phỉ vẫn chưa bị mang đi.

“Sao mọi người lại xuống đây?”

Thiết Chùy hỏi.

“Đám thổ phỉ xuống núi theo đường mòn rồi, Hầu Tử đang quan sát bọn chúng”.

Khánh Mộ Lam nói.

Kim Phi nhìn về hướng Khánh Mộ Lam nói, quả nhiên nhìn thấy Hầu Tử đang ngồi xổm trong một góc khuất, nhìn xuống bên dưới.

Bên cạnh đó có một con đường nhỏ, có thể xuống núi.

“Thổ phỉ đều là một nhóm lưu manh hèn mọn, một khi bị dọa sẽ sợ mất vía, không dám tới nữa đâu”.

Kim Phi hỏi: “Có thể nhìn ra được bọn chúng tới từ đâu không?”

Rất nhiều thế lực thổ phỉ đều sẽ xăm hình lên người, không chỉ có thể nâng cao nhận thức về thổ phỉ mà còn có thể ngăn chặn việc đào tẩu.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 422


Những người không có hình xăm, rất nhiều thế lực thổ phỉ sẽ không nhận.

“Trên người bọn chúng đều không có hình xăm, không nhìn ra được là ở đâu”.

Cựu binh phụ trách khám nghiệm tử thi trả lời.

“Binh khí thì sao?”, Kim Phi hỏi tiếp: “Cung thủ không phải có thể dễ dàng huấn luyện được, một hang ổ thổ phỉ có tới hơn 20 cung thủ, nhất định không hề tầm thường”.

Đây cũng chính là lý do Kim Phi trang bị cung nỏ cho các cựu binh.

Cần nhiều năm rèn luyện liên tục để trở thành một cung thủ giỏi, vốn dĩ thao tác bắn có thể thực hiện nhanh chóng, chỉ cần ngắm chuẩn và lên dây là được rồi.

Cho dù là nam hay nữ, chỉ cần vài ngày là có thể thành thạo rôi,

“Đều là đao chẻ củi, trường đao có thể mua được ở chợ. Cung tên có lẽ là tự chế, dùng các loại gỗ khác nhau!

Đùng!

Cách đó không xa vang lên tiếng sầm, trời cũng càng lúc càng tối sầm lại.

Bản năng của Kim Phi cho thấy trận mai phục hôm nay có chút kỳ lạ, nhưng lúc này lại không thể tìm ra được manh mối hữu dụng nào.

Ngước lên nhìn đám mây đen dày đặc, Kim Phi bất lực nói: “Sắp mưa rồi, mọi người mau đi thôi, tranh thủ tới chỗ ngủ trước khi trời tối”.

“Rõ!”

Thiết Chùy đáp một tiếng, nhanh chóng giục các cựu binh và binh lính nữ lên ngựa.

Ngay sau đó đoàn người bắt đầu lao nhanh trên đường.

Có được bài học vừa rồi, sau khi khởi hành lại, Thiết Chùy để Hầu Tử đi trước dò đường.

Cơn mưa mùa hạ nói tới là tới, đi được chưa bao xa, hạt mưa đã rơi xuống.

Ban đầu chỉ là mưa nhỏ, nhưng chỉ trong mấy phút ngắn ngủi đã biến thành mưa như trút nước, các cựu chiến binh cho dù mặc áo tơi cũng vẫn bị ướt sũng toàn thân.

“Thiết Chùy, dù sao cũng ướt hết rồi, bảo mọi người dừng lại đi”.

Kim Phi lau nước mưa trên mặt và thắt chặt dây cương.

Mưa quá lớn, tầm nhìn bị ảnh hưởng nghiêm trọng, đường núi nhỏ hẹp, chạy quá nhanh rất dễ dẫn đến nguy hiểm

Các cựu binh lần lượt giảm tốc độ.

“Thiết Chùy, sắp xếp một người đuổi theo Hầu Tử, hỏi cậu ấy xem phía trước có chỗ nào có thể trú được không”.

“Vâng!”

Thiết Chùy gọi một cựu binh tới, bảo người đó đuổi theo Hầu Tử.

Mười mấy phút sau hai người cùng quay về.

“Tiên sinh, sườn đồi cách đây

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 423


Hang động không lớn, chỉ cao hơn người bình thường một chút, rộng một mét nhưng rất sâu, từ cửa hang chỉ nhìn thấy ba bốn thước, bên trong tối đen như mực.

Có một đống tro ở cửa hang, một đống củi khô và cỏ khô cách đó ba hoặc bốn mét.

“Tiên sinh, ngài ở ngoài đợi một lát, ta dắt người vào bên trong xem trước”.

Thiết Chùy lấy ra một ngọn đuốc, châm lửa rồi dẫn hai cựu binh vào hang.

Tàn tro và củi khô cho thấy trước đó đã có người ở đây trú mưa, nhưng trong hang rất dễ có rắn, sâu, chuột, kiến... nên Kim Phi không phản đối.

Đám người Thiết Chùy cầm ngọn đuốc, đi vào trong hang khoảng hơn 30 mét mới dừng lại.

“Hang động này sâu đấy”.

Thiết Chùy giơ đuốc lên kiểm tra kỹ càng rồi hét về phía cửa hang: “Tiên sinh, vào đi, bên trong không có gì”.

“Vào đi”.

Kim Phi bảo đám người Quan Hạ Nhi vào trước, sau đó là các binh lính nữ, cuối cùng mới đến y và các binh lính nam.

Trời càng lúc càng tối, quần áo của mọi người gần khô rồi nhưng mưa vẫn không ngừng rơi.

“Anh rể, khi nào chúng ta mới có thể đi vậy?”

Tiểu Nga chạy tới chỗ Kim Phi làm nũng.

“Khoảng nửa tiếng nữa chắc sẽ ngớt mưa, hơn nữa trời tối rồi, cho dù có tạnh mưa cũng không thể đi đường núi trong bóng tối được, e là chúng ta sẽ phải qua đêm ở đây”.

Kim Phi liếc nhìn bên ngoài một cái, nói: “Thiết Chùy, đốt lửa làm cơm đi, chú ý đừng để khói tràn vào trong hang động”.

“Vâng!”

Thiết Chùy đáp lại, dắt các cựu binh ra bên ngoài, dựng một đống củi đơn giản, đốt lửa, bắt đầu nấu cháo.

“Tiểu Nga, vào trong đi, khi nào xong cơm huynh sẽ gọi”.

Kim Phi xoa đầu Tiểu Nga.

“Muội không vào đâu, bên trong tối lắm, đến đá cũng là màu đen, muội sợ lắm”.

Tiểu Nga lắc đầu: “Muội ở ngoài này với huynh”.

“Đá cũng là màu đen?”

Trái tim Kim Phi thắt lại, hỏi: “Đá đen như thế nào, lấy một hòn ra đây cho huynh xem nào”.

Trong tự nhiên, đá đen tự nhiên không phổ biến như các loại đá có màu sắc khác, vì vậy ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Kim Phi là mỏ than.

Nhưng khi Tiểu Nga bước ra với một viên đá, hơi thở của Kim Phi đột nhiên trở nên gấp gáp, y xoay người và lao vào trong hang.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 424


Sâu trong hang động, mấy người Quan Hạ Nhi đang nói chuyện về đám thổ phỉ vừa rồi thì nhìn thấy Kim Phi hớt hải chạy vào.

“Tiên sinh, mặc dù bọn ta là binh lính nữ nhưng ngài có thể biết ý một chút được không?”

Khánh Mộ Lam hậm hực nói.

“Tướng công…”

Quan Hạ Nhi cũng dở khóc dở cười.

Lúc này Kim Phi mới thấy binh lính nữ đã cởi hết áo giáp ra, quần áo còn chưa khô hẳn, dính chặt vào người.

Thấy Kim Phi đi vào, mấy nữ binh lính da mặt mỏng vội vàng ngồi xuống đất, tay chân loạng quạng mặc áo giáp vào.

“Xin lỗi mọi người, ta có chút chuyện gấp”.

Kim Phi cũng biết bản thân có chút thất lễ liền vội vàng xin lỗi.

“Chuyện gấp?”, Khánh Mộ Lam tò mò hỏi: “Chuyện gấp gì?”

“Tiểu Nga mang cho ta một viên đá, còn nói rằng trong hang động có rất nhiều đá đen như vậy nên ta vào xem”.

Kim Phi vừa nói vừa mở lòng bàn tay ra, để lộ một viên đá.

“Viên đá này có vấn đề gì sao?”, Khánh Mộ Lam hỏi.

“Có viết vì sao đao chiến của các cô đều là màu đen, hơn nữa còn cứng mà sắc hơn những chiếc đao chiến khác không?”

Kim Phi nói: “Chính là vì nó!”

Viên đá trong tay Kim Phi chính là quặng vonfram.

Khi đó lúc dọn dẹp những thứ mà người thợ rèn già để lại, y vô tình tìm thấy một mẩu quặng vonfram từ đống phế thải mà người thợ rèn già chưa kịp vứt đi, sau này khi chế tạo đao chiến cho Khánh Hoài, y đã thử thêm một chút bột quặng vonfram vào, tạo thành thép vonfram, sau đó chế tạo thành một thanh đao chiến màu đen.

Mặc dù thép vonfram do Kim Phi tổng hợp không đủ tiêu chuẩn do điều kiện kỹ thuật hạn chế, nhưng đao đen chế ra có thể vượt qua tất cả các loại đao hiện có của Đại Khang.

Đặc điểm lớn nhất của thép Vonfram là cứng và chịu được mài mòn, nó thường được sử dụng để chế tạo các loại mũi khoan và dao trong các thế hệ sau.

Có những viên đá có thể chế tạo thép Vonfram này, Kim Phi đang suy nghĩ đến việc chế tạo các công cụ thủy lực hoặc máy tạo gió nguyên bản, không chỉ có thể tăng tốc độ sản xuất mà còn đạt được độ chính xác sơ bộ.

Đó là lý do y cảm thấy kích động như vậy.

Mà Khánh Mộ Lam còn phấn khích hơn cả y.

“Đao đen được chế tạo từ nó à?”

“Đúng vậy!”

Kim Phi cầm đuốc lên, ngồi xổm xuống cẩn thận quan sát đá trong hang, còn cầm hai viên lên gõ vào nhau vài cái, sau đó lại nhặt một viên khác đặt dưới ngọn đuốc để quan sát kỹ càng.

“Mộ Lam, có thể nghĩ cách giúp ta bao cả ngọn núi này không?”

Kim Phi đột nhiên quay đầu nhìn Khánh Mộ Lam.

Bởi vì không thích mắc nợ ân tình nên y hiếm khi nhờ Khánh Mộ Lam giúp đỡ, nhưng lần này y động lòng rồi.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 425


Vonfram phân bố rộng rãi trong tự nhiên, và nhiều loại đá có vonfram, nhưng hàm lượng thấp đến mức không có cách nào để nấu chảy nó.

Và những viên đá trong hang động này có ánh kim loại rõ ràng, chứng tỏ hàm lượng vonfram rất cao.

Các mỏ vonfram nói chung nằm sâu dưới lòng đất, loại mỏ vonfram lộ thiên này rất hiếm, Kim Phi biết rằng nếu mình bỏ lỡ lần này, sau này chưa chắc đã có thể gặp lại.

Cho dù mắc nợ Khánh Mộ Lam cũng bắt buộc phải lấy được mỏ vonfram này.

Nhưng Khánh Mộ Lam lại gãi đầu hỏi: “Bao cả ngọn núi là sao? Ý ngài là gì?”

“Chính là ta muốn sở hữu đỉnh núi này, khai thác loại quặng này”, Kim Phi giải thích.

“Ngài muốn làm gì thì làm đi, ai quản ngài đâu?”

“Không cần báo cáo với quan phủ sao?”, Kim Phi khó hiểu hỏi.

“Nếu như ngài thực sự muốn quặng đá trong hang động này vậy thì ngài càng không nên báo cáo cho quan phủ”.

Khánh Mộ Lam nói: “Đây là một ngọn núi hoang không chủ, lại còn là biên giới giữa hai huyện phủ, cho dù ngài khoét rỗng cả ngọn núi này cũng sẽ không có ai quan tâm ngài. Nhưng nếu như ngài chạy tới chỗ quan phủ nói, ngài khỏi phải nghĩ, cho dù bọn chúng bỏ không ngọn núi này cũng sẽ không cho ngài động vào đâu”.

“Hiểu rồi”.

Kim Phi cười khổ một tiếng rồi đứng dậy.

Y vẫn còn thói quen lối suy nghĩ của kiếp trước, cho rằng mạch quặng thuộc về đất nước, cá nhân không có quyền khai thác.

Vì vậy khi phát hiện ra mạch quặng, suy nghĩ đầu tiên của y là báo cáo với quan phủ trước khi khai thác.

Nhưng quên mất rằng ở Đại Khang không có bộ phận nào giám sát mỏ, ai phát hiện ra thì có thể khai thác.

“Tuy nhiên đây là quan đạo, có nhiều thương nhân qua lại, tiên sinh nếu như muốn khai thác, tốt nhất là nghĩ cách che giấu một chút”.

Khánh Mộ Lam nói: “Ví dụ như xây dựng một trại thổ phỉ ở gần đó, để cho thương nhân đến đó thì dừng lại, chắc không ai phát hiện ra đâu”.

“Mộ Lam cô nương, nhóm thổ phỉ bình thường người ta xây trại trong núi sâu rừng già, có ai xây trại trên đường tới quan phủ không?”

Thiết Chùy đã theo tới từ lúc nào không hay nói: “Đây là con đường chính thức của Kim Xuyên đến quận thành, không chỉ có thương nhân qua lại, còn có sai dịch, cô xây một cái trại thổ phỉ ở đây, đồng nghĩa với việc cắt đứt quan hệ giữa Kim Xuyên và quận thành, quan phủ không tới bắt thổ phỉ chắc?”

“Vậy ngươi nói xem làm thế nào?”

Khánh Mộ Lam không phục hỏi.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 426


“Ta cảm thấy lén lút khai thác cũng được, đến lúc đó để mấy người canh gác ở hai bên, có người tới thì chúng ta dừng lại, không có ai tới thì làm tiếp”, Thiết Chùy nói.

“Ngươi có biết khai thác một mạch quặng cần bao nhiêu người không, sẽ gây ra động tĩnh lớn thế nào không?”

Khánh Mộ Lam liếc mắt nhìn Thiết Chùy một cái: “Không che đậy một chút thì hoàn toàn không thể giấu được, cái ý kiến này của ngươi chẳng hợp lý chút nào”.

“Ít ra cũng đỡ hơn xây trại thổ phỉ của cô”.

“Xây trại thổ phỉ thì sao chứ?”

Hai người nói xong liền bắt đầu cãi nhau.

“Được rồi, hai người đừng cãi nhau nữa”, Kim Phi đau đầu ngăn cản hai người lại: “Để ta nghĩ cách đi”.

“Tiên sinh, cơm nấu xong rồi, đi ăn thôi”.

Lúc này Thiết Chùy mới nhớ ra vì sao mình vào đây.

“Đi ăn trước đi”.

Kim Phi kéo Tiểu Nga ra ngoài.

Ăn tối xong mưa vẫn không ngớt, buổi tối nhất định không thể đi được rồi, Kim Phi liền bảo Thiết Chùy sắp xếp hai cựu binh canh gác, những người còn lại ở trong hang động nghỉ ngơi một đêm.

Vẫn là các cựu binh ở bên ngoài, còn binh lính nữ và nữ quyến của Kim Phi ở bên trong.

Các cựu binh còn được, đều là những người quen chịu khổ rồi, rất nhanh đã ngáy khò khò.

Nhưng Kim Phi thì khó rồi, mặt đất thì gồ ghề cứng ngắc, Tiểu Nga còn cứ đòi dựa vào lòng y ngủ.

Mãi cho đến nửa đêm, Kim Phi mới mê man chìm vào giấc ngủ.

Sau khi trời sáng, Kim Phi thức dậy, cảm thấy chân như không phải của mình nữa rồi.

Cũng may mưa đã tạnh rồi.

Nhân lúc chuẩn bị bữa sáng, Thiết Chùy tới hỏi: “Tiên sinh, xuất phát hay là ở lại?”

“Xuất phát đi, hôm qua mọi người đều ướt hết rồi, mau chóng đến quận thành, có thể tắm rửa thay quần áo”.

“Thế cái hang động này thì sao? Có cần cử người ở lại canh chừng không?”

“Không cần đâu, lâu như vậy mà không có ai phát hiện, để người ở lại đây sẽ càng thu hút sự chú ý hơn”.

Kim Phi lắc đầu: “Hơn nữa đám thổ phỉ trước đó có thể sẽ lại tới, để người lại quá nguy hiểm, lần sau dắt thêm nhiều người tới rồi tính”.

Trong kiếp trước, quặng vonfram được phát hiện và sử dụng rất muộn, Kim Phi tin rằng không ai

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 427


Quận Quảng Nguyên từ trước đến giờ đều là cứ điểm ra vào Xuyên Thục, cũng là căn cứ địa quân sự quan trọng mà các nhà quân sự tranh giành nhau, vì vậy tường thành được xây cao hơn 30 trượng, chiều dài thì không thể nhìn ra được.

Một người lính cầm giáo dựa vào bức tường thành và ngán ngẩm nhìn những người đi đường bên dưới.

Bên ngoài tường thành có vô số vết dao, rìu cùng khói lửa, màu đất dưới tường thành cũng khác với những nơi khác, hiển nhiên là đã trải qua nhiều lần máu thấm.

Mọi thứ đều là vết tích của trận chiến tàn khốc đã diễn ra ở đây.

Nhóm người Kim Phi đến cửa Nam, có lẽ do những chiếc áo giáp trên người binh lính nữ đã thu hút sự chú ý của lính canh, khi nhóm người Kim Phi tới gần, những người lính đang uể oải tựa vào cổng thành đều nhấc vũ khí lên.

A Mai hừ lạnh một tiếng, bước lên trước lấy ra một miếng lệnh bài, sắc mặt lính canh thành lập tức thay đổi, không dám kiểm tra gì nữa, cung kính đưa đoàn người vào.

Vào trong cổng thành là con đường đá rộng hơn chục mét, do mới mưa hôm qua nên hơi lầy lội bùn đất dính từ giày dép của người đi đường.

Nhưng điều này không ảnh hưởng chút nào đến sự nhiệt tình của những người buôn bán, hai bên con đường đá vang lên tiếng hò hét gọi mời, khung cảnh vô cùng náo nhiệt.

“Anh rể, đây chính là quận thành sao? Náo nhiệt quá!”

Tiểu Nga thò đầu ra khỏi xe ngựa và hào hứng nhìn xung quanh: “Woa, bén kẹo hồ lô kìa, úi, còn có người bán mì…”

“Không hổ là quận thành, buổi chiều mà đã nhiều người như vậy, Kim Xuyên tầm này chẳng thấy bóng ma nào trên đường”.

Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương cũng là lần đầu tới quận thành, cả hai đều háo hức nhìn ra bên ngoài.

Đường Đông Đông từ nhỏ đã lớn lên ở quận thành, sớm đã quen với sự náo nhiệt này rồi, lúc này sắc mặt ảm đảm, rõ ràng là đang nhớ về chuyện không vui vẻ gì lắm.

Mặc dù các cựu binh cũng rất tò mò, nhưng không quên nhiệm vụ của mình, cảnh giác quan sát xung quanh.

Thực chất cả đám bọn họ đều mang theo đao, các binh lính nữ còn mặc áo giáp, vừa nhìn đã biết là không dễ động vào, người đi đường nhìn thấy vội tránh xa, để bọn họ đi trước.

Kiếp trước Kim Phi đã từng thấy chợ đêm náo nhiệt hơn thế này nhiều, cũng đã từng chen chúc trên tàu điện ngầm đông đúc, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy nhiều người mặc đồ cổ trang và nhiều kiến trúc cổ xưa như vậy, giống như tham quan một ngôi thành dùng để quay phim.

Tuy nhiên quần áo và kiến trúc hiện giờ đều rất đơn điệu, thoạt nhìn còn thấy hứng thú, nhưng đi được hai con phố thì thấy chỗ nào cũng giống nhau, Kim Phi liền cảm thấy vô vị.

Thấy sắc mặt Đường Đông Đông có chút không đúng, y liền giảm tốc độ, cười hỏi: “Đông Đông, hôm nay chúng ta ở đâu?”

Đường Đông Đông thu lại suy nghĩ của mình, cố nặn ra một nụ cười, đáp: “Ở tửu lầu Triệu gia, từ đó đến nha hành gần. Đi tới ngã tư trước mặt thì rẽ trái, đi thêm ba cái ngã tư nữa là đến”.

Kim Phi nói chuyện phiếm với Đường Đông Đông một lúc, xe ngựa dừng lại ở cửa một quán trọ.

Nhà trọ có diện tích rộng, phía trước là một tòa nhà gỗ ba gian, phong cách điển hình của Hoa Hạ ngày xưa, rường cột chạm trổ, mái cong kiều giác, nhìn rất vui mắt.

“Các vị nghỉ trọ hay là ở trọ vậy?”

Tiểu nhị thấy nhiều người như vậy liền biết khách quý tới rồi, cười híp mắt lên đón.

“Ở trọ, chỗ các ngươi có viện tử không?”, Thiết Chùy hỏi.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 428


“Ngài muốn ở viện tử thì tới tửu lầu Triệu gia của ta là đúng rồi đấy, ở đây bọn ta có viện tử tốt nhất quận thành!”, tiểu nhị nhiệt tình nói.

“Được rồi, dẫn đường đi”.

Thiết Chùy tiện tay ném cho tiểu nhị một chuỗi tiền đồng: “Chọn cho các ông đây viện tử tốt vào, nếu như có chuột bọ, cẩn thận ông đây đánh què chân ngươi!”

“Ngài cứ yên tâm, đảo bảo sẽ khiến ngài hài lòng, lần sau lại tới tiếp”.

Tiểu nhị cất tiền đồng đi, cười tươi hơn, cúi đầu khom người dẫn bọn họ đi vào bên trong.

“Viện tử này là viện tử lớn nhất trong tửu lâu của bọn ta, tổng cộng có mười phòng, còn có phòng bếp và phòng tắm riêng. Phía sau còn có chuồng ngựa, vô cùng thích hợp cho các ngài ở”.

Tiểu nhị mở cửa ra: “Ngài xem có hài lòng không?”

Thiết Chùy không đáp mà nhìn về phía Kim Phi.

Kim Phi nhìn một lượt, viện tử cũng không nhỏ, không gian cũng khá yên tĩnh nên y khẽ gật đầu.

“Vậy được, ở đây đi, sắp xếp vài người tới cho ngựa ăn, sau đó đun một ít nước nóng, bọn ta đều cần phải tắm rửa”.

Thiết Chùy lấy ra 12 thỏi bạc, ném cho tiểu nhị.

“Được ạ, khách quan xin đợi chút, người sẽ tới ngay!”

Tiểu nhị đáp một tiếng rồi cầm bạc rời đi.

Rất nhanh sau đó sáu bảy tạp dịch bước vào, người cho ngựa ăn, người đun nước nóng.

Hôm qua dầm mưa, người nhớp nháp vô cùng khó chịu, sau khi lần lượt tắm rửa xong thì trời đã tối.

Trong viện tử có phòng bếp riêng, Nhuận Nương định nấu ăn nhưng lại bị Kim Phi ngăn lại.

“Khó khăn lắm mới được ra ngoài một chuyến, phải nếm thử tay nghề của đầu bếp người ta chứ?”

Kiếm tiền là để tiêu, vì vậy Kim Phi bảo Thiết Chùy gọi tiểu nhị tới, đặt bữa tiệc thịnh soạn nhất của tửu lâu Triệu gia, còn phá lệ gọi thêm vài vò rượu.

Các cựu binh ngày thường làm sao được hưởng sự đãi ngộ này, ai nấy đều kích động bưng bát lên kính rượu Kim Phi.

Mặc dù nồng độ rượu của Đại Khang thấp, nhưng uống nhiều thì vẫn bị say, sau đó Kim Phi không biết mình về phòng thế nào, vừa tỉnh dậy đã là giữa trưa ngày hôm sau rồi.

“Tướng công, cuối cùng chàng cũng tỉnh rồi, Mộ Lam và Đông Đông đều qua đây hai lần rồi đấy”.

Quan Hạ Nhi bưng một bát nước ấm tới: “Súc miệng trước đi, Nhuận Nương đã nấu canh giải rượu cho chàng rồi, đợi chút ta bưng tới cho chàng”.

Kim Phi nhận lấy nước ấm, hỏi: “Khánh Mộ Lam và Đông Đông tới tìm ta làm gì?”

“Còn không phải vì tối qua chàng uống say, cứ đòi mọi người phải hát với làm thơ”.

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 429


Quan Hạ Nhi học được hai câu: “Bài thơ ta cũng không nhớ hết, nhưng mà ta nhớ có ngựa ngũ hoa, cừu thiên kim, hô hào đổi lấy rượu ngon, tiêu hao nỗi buồn ngàn năm, còn bảo Thiết Chùy bán ngựa chiến đi để đổi lấy rượu đấy…”

Nói đến đây, Quan Hạ Nhi bụm miệng cười: “Tướng công còn nói không có ý gì với Đông Đông, hôm qua còn kéo người ta đòi uống rượu giao bôi đấy”.

“Đừng nói nữa…”

Kim Phi cười khổ ôm trán: “Khánh Mộ Lam và Đường Đông Đông tới để cười nhạo ta sao?”

“Ta không biết, tuy nhiên nhìn không giống, sắc mặt họ khá nghiêm túc”.

Quan Hạ Nhi nói: “Đúng rồi, tướng công, điều hòa là cái gì?”

“Ta nhắc đến điều hòa sao?”

Kim Phi lập tức nhảy lên: “Ta còn nói gì nữa?”

“Cũng không nói gì, chỉ nói rượu của tửu lâu khó uống, đồ ăn cũng bình thường, phòng cũng không tốt”.

Quan Hạ Nhi suy nghĩ thêm một chút, nói: “Sau đó chàng bắt đầu ca hát làm thơ, sau đó kéo Mộ Lam và Đông Đông uống rượu, còn ôm vai của Nhuận Nương nữa”.

“Nàng đi gọi Mộ Lam và Đông Đông tới đây cho ta”.

Kim Phi biết rằng sáng sớm hai người này đã tới tìm y hai chuyến nhất định là do y đã nói gì đó.

“Sau này tuyệt đối không được động vào rượu nữa, nếu không sẽ xảy ra chuyện mất!”

Sau khi Quan Hạ Nhi rời đi, Kim Phi thầm cảnh cáo bản thân.

Kiếp trước tửu lượng của y không tốt, kiếp này linh hồn ở trong cơ thể của người chưa từng uống rượu, đối với loại rượu có nồng độ cồn rất thấp như vậy, uống nhiều chút vẫn say ngay.

Nếu như là rượu mạnh thì có lẽ còn tốt hơn chút, uống hai chén là mê man rồi, nhưng hôm qua lại uống rượu nồng độ cồn thấp của Đại Khang, hương vị có chút ngọt, bất giác uống nhiều lúc nào không hay.

Điều may mắn duy nhất là ký ức hôm qua chưa hề mất đi, bây giờ y đã nhớ lại về nó.

Tối qua lúc mới bắt đầu chỉ uống rượu thôi, sau đó y bắt đầu hát một bài hát nước ngoài, vì để khuyên đám người Thiết Chùy còn đọc một bài thơ của Lý Bạch để uống rượu cho ngon.

Sau đó khi nhận xét về đồ ăn của tửu lâu, nhớ lại khách sạn ở kiếp trước nên đã lỡ mồm nói ra về điều hòa.

Cho dù uống say đến đâu, lý trí cũng không hoàn toàn mất đi.

Khi đó y đã biết là mình lỡ lời nên mượn thêm men rượu để được đưa về phòng.

Từ phản ứng sáng nay của Quan Hạ Nhi cho thấy trí nhớ của y khá chính xác.

Với sự khôn khéo và quan tâm đ ến y của Quan Hạ Nhi, nếu như thực sự nói ra chuyện xuyên không, sáng nay cô nhất định sẽ hỏi đến tận cùng chứ không phải là dáng vẻ như lúc đó.

Vừa nghĩ tới đây, Quan Hạ Nhi đã bưng một khay đi vào, Khánh Mộ Lam và Đường Đông Đông đi theo phía sau.

“Tướng công, uống chút canh giải rượu cho tỉnh”.

Quan Hạ Nhi đặt khay lên bàn.

Trên khay ngoại trừ canh giải rượu còn có cháo trắng và món ăn kèm.

“Ừm”.

Kim Phi nhấp một ngụm canh, nhìn về phía Khánh Mộ Lam nói: “Mới sáng sớm đã chạy đến đây hai lần, cô mong muốn được cười nhạo ta lắm sao?”
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 430


“Tiên sinh, ngài cho rằng bây giờ ta còn tâm trạng để cười nhạo ngài sao?”

Khánh Mộ Lam nói: “Suýt chút nữa thì ngài gây ra họa lớn rồi đấy, ngài biết không?”

“Cô đang nói bài hát đó?”

Kim Phi bất lực thở dài.

Thực chất khi Quan Hạ Nhi nói Kim Phi hát bài hát nước ngoài, y đã biết rồi.

Đại Khang là một triều đại phong kiến, hát bài hát nước ngoài được coi là phản động, nếu như để triều đình biết thì sẽ phạm tội mưu phản, tội lớn liên lụy tới cửu tộc.

“Xem ra trong lòng tiên sinh cũng rõ”.

Khánh Mộ Lam nói: “Sau này đừng có hát bài đó nữa, cho dù là lúc nào”.

“Cũng may hôm qua không có người ngoài, nếu không tất cả chúng ta đều xong đời rồi”.

Đường Đông Đông nhắc nhở.

“Ta hiểu rồi”, Kim Phi gật đầu: “Sau này tuyệt đối không uống rượu nữa”.

Cho dù là kiếp trước hay hiện tại, y đều chưa từng được đào tạo nghiệp vụ, không thể lúc nào cũng có thể duy trì sự tỉnh táo như đặc công được, việc duy nhất có thể làm đó là tránh tình huống như vậy xảy ra.

“Đừng mà, tiên sinh uống say vui lắm, trước đây ta không biết là tiên sinh biết ca hát nhảy múa đấy”.

Nói đến đây, Khánh Mộ Lam lại cười đểu: “Ta giúp ngài nhớ lại nhé?”

“Cút đi!”, Kim Phi hậm hực nói: “Nếu như cô còn nhắc tới chuyện này, sau này đừng hòng đòi vũ khí ở chỗ ta nữa”.

“Tiên sinh, ta không dám nữa”.

Khánh Mộ Lam vừa nghe thấy Kim Phi nói như vậy liền rén.

“Bên phía Thiết Chùy và các binh lính nữ đã ổn thỏa chưa?”, Kim Phi hỏi.

“Khi mọi người đang uống rượu thì các binh lính nữ đã quay về giặt đồ rồi”.

Khánh Mộ Lam nói: “Khi đó đám người Thiết Chùy cũng uống nhiều rồi, buổi sáng ta có tới hỏi, ngoại trừ Thiết Chùy có tửu lượng tốt nhất, những người còn lại đều không nhớ chuyện tiên sinh hát ca nhảy múa”.

“Thiết Chùy cũng bị dọa cho xanh mặt, khi đó hắn không cho tiên sinh hát nữa, còn nói không uống nữa, lúc này tiên sinh mới nhất quyết kéo hắn đòi so tửu lượng”.

Lúc đó lưỡi của Kim Phi đã hơi thắt lại, rất nhiều chỗ hát không rõ, Khánh Mộ Lam và Đường Đông Đông ở ngay bên cạnh nhưng cũng không nghe được chứ đừng nói là những cựu binh đã say ngà ngà rồi.

Hơn nữa Kim Phi chỉ hát vài câu thì đã dọa cho Khánh Mộ Lam, Đường Đông Đông và Thiết Chùy sợ mất mật rồi, lập tức không cho y hát nữa.

“Vậy thì tốt”, lúc này Kim Phi mới yên tâm gật đầu: “Hai người ăn cơm chưa?”

“Ăn lâu rồi”, Đường Đông Đông nói: “Đợi ngài ăn xong rồi đến nha dịch đây”.

Kim Phi vội vàng húp bát cháo trắng, sau đó đứng dậy nói: “Đi thôi”.

Vừa ra ngoài Thiết Chùy đã đón ở cửa: “Tiên sinh, ngài không sao chứ?”
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 431


“Không sao”, Kim Phi vỗ vai Thiết Chùy: “Chuyện hôm qua đừng nói ra ngoài”.

“Tiên sinh yên tâm, ta là người biết điều mà”.

Thiết Chùy nhanh chóng đảm bảo.

“Thông báo cho mọi người tới nha hành đi, làm xong việc sớm để quay về sớm”.

Lúc này Kim Phi đã không còn tâm trạng ở lại quận thành vui chơi rồi.

Để không bị dòm ngó như ngày hôm qua, hôm nay mọi người không cưỡi ngựa, các binh lính nữ cũng không mặc áo giáp.

Một nhóm người cùng nhau đi tới nha hành của quận thành.

Nơi được gọi là nha hành chính là nơi được các thương nhân chuyên sử dụng để buôn bán, tương tự như chợ đầu mối ở kiếp trước, không chỉ buôn bán các mặt hàng thiết yếu hàng ngày mà còn còn bán cả la, ngựa, gia súc và cừu.

Nhóm người Kim Phi không dừng lại ở đây, được Đông Đông dẫn đường, bọn họ đi thẳng tới nơi sâu nhất của nha hành.

Địa vị của nô bộc ở Đại Khang tương tự như hàng hóa, nhưng khác với các hàng hóa khác, nha hành đã đặc biệt xây dựng một vòng nhà lá để giam giữ những nô bộc chưa được bán.

Lúc này là thời điểm nhộn nhịp nhất của nha hành, các nhóm nam nữ bị trói đứng ở cửa chòi tranh, ngoài những người trẻ khỏe còn có một số người già và trẻ em.

Những người này thường là phạm tội trong gia tộc hoặc là nợ tiền địa chủ và quý tộc, bị quan phủ đem bán.

Còn có một bộ phận là do nhà chủ cần tiền gấp nên gửi nô bộc tới đây để bán.

Người qua đường giống như chọn gia súc, đầu tiên là nhìn bề ngoài. Có người còn mở miệng của nô bộc ra, xem có bị câm không, hoặc là cởi áo ra xem có khỏe mạnh không.

Một số nô bộc mới tới còn chưa quen, khi có người mua mở miệng hoặc vén quần áo lên thì sẽ vô thức chống cự, mỗi lần như vậy, nha lang đứng canh ở bên cạnh sẽ cầm roi quật vào người bọn họ.

Dần dần những người mới tới sẽ chấp nhận số phận của mình, trở nên tê liệt, mặc kệ người khác muốn làm gì thì làm.

Ngoài những người do quan gia bán, bên đường còn có một số người bị dán cỏ quanh cổ, đa số là trẻ em.

Đây đều là những gia đinh không sống tiếp nổi nữa, muốn bán con hoặc là bản thân đi, tìm một con đường sống.

Tuy nhiên, những người như vậy, dù là người lớn hay trẻ em, thân hình gầy gò như da bọc xương cũng không mấy ai chịu mua.

Nhiều đứa trẻ vẫn không biết những vết cỏ trên cổ của chúng có ý nghĩa gì, và nhìn những người qua đường với ánh mắt mong đợi.

Bởi vì cha mẹ của chúng nói rằng, nếu như có người mua bọn họ thì bọn họ sẽ có cơm ăn.

Mặc dù Kim Phi đã chuẩn bị tâm lý trước khi đến, nhưng y vẫn rất khó chịu khi nhìn thấy tình cảnh này.

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 432


Cô gái vốn đang cúi đầu ngước lên nhìn Đường Đông Đông, lập tức ngây người ra.

Sau đó còn kích động hơn cả Đường Đông Đông, nắm lấy cổ áo cô ấy: “Tiểu thư, sao người lại ở đây?”

“Tiểu thư, sao người lại ở đây?”

Cô gái tên Tiểu Viện nắm lấy tay áo Đường Đông Đông với vẻ mặt lo lắng: “Tiểu thư, người cũng bị đem bán sao?”

Nói xong cô gái liền biết mình đã sai.

Bởi vì cô ấy nhìn thấy quần áo và trang sức trên người Đường Đông Đông không khác gì năm đó ở nhà họ Đường.

“Hiện giờ ta sống rất tốt”, Đường Đông Đông nắm lấy tay cô gái: “Còn muội, khi đó không phải ta đã giải trừ nô tịch cho muội rồi sao? Sao lại đến nha hành bán thân thế này?”

Khi đó phụ thân của Đường Đông Đông nhận ra rằng nhà họ Đường đã bị gài bẫy rồi, muốn bán hết toàn bộ nô bộc trong nhà đi để tìm đường thoát thân, Đường Đông Đông lo lằng nha hoàn Tiểu Viện từ nhỏ đã theo mình sẽ gặp phải người chủ xấu xa, vì vậy đã lấy trộm khế ước bán thân của Tiểu Viện, sau đó sử dụng số tiền tích lũy được đến quan phủ làm thoát tịch cho Tiểu Viện, trở thành một người tự do.

“Sau khi rời xa tiểu thư muội đã quay về nhà, ban đầu ca ca đối xử với muội rất tốt, nhưng sau khi tiêu hết số ngân lượng mà tiểu thư cho, ca ca liền đuổi muội và mẹ ra khỏi nhà”.

Tiểu Viện nức nở nói: “Mẹ muội mấy ngày trước đã bệnh mà chết rồi, muội muốn mua quan tài để chôn cất mẹ…”

Còn chưa nói xong đã khóc nấc lên, không thể nói tiếp được nữa.

“Tiểu Viện đừng khóc nữa, ta cho muội tiền mua quan tài”.

Đường Đông Đông vươn tay ném ngọn cỏ trên đầu Tiểu Viện đi: “Nếu như muội không còn chỗ nào để đi thì sau này hãy theo ta”.

“Cảm ơn tiểu thư”.

Tiểu Viện quỳ trên mặt đất, dập đầu lạy Đường Đông Đông: “Đại ơn của tiểu thư, sau này Tiểu Viện sẽ làm trâu làm ngựa để báo đáp”.

“Không cần nói những lời này với ta”, Đường Đông Đông kéo Tiểu Viện dậy, khóc nói: “Người thân của ta đều không còn nữa, sau này chỉ còn mình muội thôi”.

“Tiểu thư, tiểu thư Tiểu Bắc vẫn còn sống, tỷ không biết sao?”

“Muội nói cái gì? Tiểu Bắc vẫn còn sống?”, Đường Đông Đông trợn tròn mắt: “Muội biết muội ấy đang ở đâu không?”

Năm đó khi Tiểu Viện rời đi không lâu, nhà họ Đường đã hoàn toàn phá sản, còn thua kiện, toàn bộ gia sản đều bị quan phủ phán cho nhà họ Chu, bao gồm cả người nhà họ Đường.

Trước khi mọi chuyện xảy ra, phụ thân của Đường Đông Đông đã đoán được kết quả, dùng chút ngân lượng còn lại của gia đình để mua chuộc quan sử làm hộ tịch, muốn xóa tên một số tiểu bối ra khỏi hộ tịch nhà họ Đường.

Nhưng quan sứ nói với phụ thân rằng nam nhân của nhà họ Đường đều đã bị nhà họ Chu nhắm chặt rồi, chạy không thoát được đâu, hết cách, phụ thân chỉ đành lùi một bước, chỉ xóa tên của Đường Đông Đông và em họ Đường Tiểu Bắc, làm lại hộ tịch mới cho hai người.

Việc này giúp cho Đường Đông Đông và Đường Tiểu Bắc thoát khỏi một kiếp nạn, không phải trở thành nô bộc bị quan phủ đem đi bán.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 433


Nhưng đáng tiếc Đường Đông Đông và Đường Tiểu Bắc trên đường tới thôn Quan Gia thì gặp phải sói núi, hai người bị tách ra, chỉ có một mình Đường Đông Đông tới được làng Quan Gia.

Sau đó Đường Đông Đông nghe ngóng khắp nơi nhưng vẫn không tìm được em họ, sau đó vô tình biết tin người nhà họ Đường bị nhà họ Chu bán tới Tây Xuyên, kết quả trên đường gặp phải thổ phỉ, khi quan binh tới thì không còn một ai sống sót cả.

Cô ấy vốn tưởng rằng mình không còn người thân nào nữa, ai ngờ đột nhiên lại biết tin em họ còn sống, sao có thể không kích động cho được?

“Năm ngoái muội đi qua Xuân Phong lâu, gặp tiểu thư Tiểu Bắc ở đó một lần, nhưng chưa kịp nói gì thì cô ấy đã đi vào rồi”, Tiểu Viện lo lắng nói.

“Xuân Phong lâu…”

Đường Đông Đông vừa nghe xong, chân mềm nhũn ra suýt chút nữa thì ngã xuống đất.

“Tiểu thư!”

“Đông Đông!”

Tiểu Viện và Quan Hạ Nhi đồng thời đưa tay ra đỡ lấy Đường Đông Đông.

Kim Phi thở dài, một dấu vết lo lắng hiện lên trong mắt y.

Xuân Phong lâu, chỉ cần nghe tên là biết là thanh lâu.

Người thân duy nhất lại sa ngã đến bước đường ấy, việc này khiến cho Đường Đông Đông còn khó chịu hơn là bị giết.

“Đông Đông…”

Kim Phi muốn an ủi một chút nhưng lại không biết nên mở lời như thế nào.

Nhưng khi Đường Đông Đông nghe thấy giọng nói của Kim Phi giống như túm được ngọn cỏ cứu mạng, nắm chặt lấy ống tay áo y: “Phi ca, cầu xin huynh, nhất định phải nghĩ cách cứu Tiểu Bắc… Cô ấy là muội muội của ta… là người thân duy nhất của ta…”

Từ lúc quen biết đến giờ, Đường Đông Đông vẫn luôn rất bình tĩnh, đây là lần đầu tiên Kim Phi thấy cô ấy căng thẳng như vậy, nói chuyện lắp ba lắp bắp.

“Đông Đông, đừng lo lắng, đợi lát nữa chúng ta sẽ đi chuộc thân cho muội muội của muội”.

Kim Phi chỉ có thể an ủi như vậy.

“Đúng vậy, chuộc thân cho Tiểu Bắc!”

Đường Đông Đông lau nước mắt, chuẩn bị rời đi.

“Tiểu thư, e là tỷ không thể chuộc thân cho tiểu thư Tiểu Bắc được đâu…”

Tiểu Viện lo lắng kéo tay Đường Đông Đông.

“Vì sao?”

“Ta nghe nói tiểu thư Tiểu Bắc là một trong những người nổi tiếng nhất của Xuân Phong lâu, lại biết thư pháp và hội họa, Xuân Phong lâu muốn tỷ ấy tranh giành vị trí hoa khôi”.

“Cạnh tranh hoa khôi?”

Nước da Đường Đông Đông vừa mới khôi phục một chút, lại tái nhợt đi.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 434


Sắc mặt Khánh Mộ Lam cũng trở nên khó coi.

Đôi mắt Kim Phi hơi nheo lại.

Mặc dù y không rõ cạnh tranh hoa khôi là gì, nhưng từ biểu cảm và giọng điệu trong lời nói của Tiểu Viện, có lẽ muốn chuộc thân cho Đường Tiểu Bắc không hề dễ dàng gì.

Kể từ khi quen biết, Đường Đông Đông đã giúp đỡ Kim Phi rất nhiều, cũng là một trong số những người bạn của y.

Cho dù là bắt nguồn từ chuyện gì, Kim Phi đều không muốn thấy Đường Đông Đông vì chuyện này mà buồn, thậm chí là sa sút, vì vậy cho dù khó khăn, Kim Phi cũng muốn tìm cách để giúp được cô ấy.

Nếu muốn đưa Tiểu Bắc ra ngoài, trước tiên phải hiểu rõ cạnh tranh hoa khôi là gì.

Hỏi Đường Đông Đông lúc này chắc chắn là không thích hợp, Quan Hạ Nhi và Thiết Chùy cũng đang mơ mơ hồ hồ, Kim Phi chỉ có thể kéo Khánh Mộ Lam sang một bên.

“Cạnh tranh hoa khôi là sao vậy?”

“Mỗi một quận thành đều có mấy thanh lâu, giữa những thanh lâu này đương nhiên tồn tại sự cạnh tranh và so sánh, vì vậy mỗi năm mỗi thanh lâu đều chọn ra vài thẻ đỏ, tổ chức một cuộc thi, chọn ra một hoa khôi”.

Khánh Mộ Lam nhỏ giọng nói: “Hoa khôi sẽ mang đến một nguồn khách hàng vô cùng lớn cho thanh lâu, vì vậy mỗi một cô nương được thanh lâu chọn đi cạnh tranh hoa khôi đều là bảo bối, cũng là cây hái tiền của thanh lâu”.

“Nếu Xuân Phong lâu đã để muội muội của Đông Đông tham gia cuộc thi hoa khôi, nhất định là sẽ không cho cô ấy chuộc thân đâu, cho dù đồng ý thì cũng sẽ là mức giá trên trời”.

“Vậy thì rắc rối rồi”, Kim Phi cau mày: “Nếu như muội muội của cô ấy không được chọn làm hoa khôi thì sao?”

“Cuộc thi hoa khôi mỗi năm đều tổ chức, năm nay không trúng thì vẫn còn năm sau mà”.

Khánh Mộ Lam nói: “Ta đã từng nghe Đông Đông kể về người muội muội này, năm nay mới mười sau tuổi, vẫn thi thêm được vài năm nữa”.

“Phi ca, huynh có nhiều cách, nhất định phải giúp ta cứu được muội ấy”.

Đường Đông Đông lúc này vô cùng hoảng loạn, đầu óc rối tung, chỉ có thể cầu cứu Kim Phi.

“Đông Đông, chuyện này cần phải tính kế lâu dài, đây không phải là chỗ để nói chuyện, chúng ta quay về rồi tính tiếp”.

Kim Phi bảo Quan Hạ Nhi đỡ Đường Đông Đông, sau đó nói với Thiết Chùy: “Ngươi cùng cô nương Tiểu Viện này quay về một chuyến, chôn cất cho mẹ cô ấy”.

“Đa tạ tiên sinh!”

Tiểu Viện cúi người với Kim Phi, rồi lại nhìn Đường Đông Đông: “Tiểu thư, muội đi chôn cất mẹ trước, sau đó sẽ cùng vị đại ca này đi tìm tỷ”.

Lúc này tâm trạng của Đường Đông Đông rất hỗn loạn, gật đầu khẽ, sau đó được Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương dìu, cùng về nhà trọ với Kim Phi.

“Tướng công, chàng định thế nào?”

Quan Hạ Nhi đưa Đông Đông về phòng, sau đó lo lắng tới tìm Kim Phi.

“Ta cũng chưa có bất kỳ manh mối nào, đợi Thiết Chùy quay về, trước tiên bảo hắn đi nghe ngóng xem tình hình Xuân Phong lâu như thế nào đã”.

image.png

 
Back
Top Bottom