Ngôn Tình Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 460


63a3c038c7256OLlOTAK3ivVoiWsXYscP.jpg


63a3c0395fa36mfNdlrdYwp1X29IQuZah.jpg


63a3c03a40a70StIRwSG5lrCfNNCDzajn.jpg


63a3c03ad81bdQb71VJkX8asmFS78lJf7.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 461


63a3c0493a63cxJoq7fyJGIUXGWAKmUBx.jpg


63a3c04a1345csveAWjYQIyidP86jbCVU.jpg


63a3c04a839daNddo27SclafN3HQnCKVF.jpg


Một cô gái mặc váy màu xanh đứng ở cửa sau quán rượu nhà họ Triệu, dáng người khá cao, thắt một dải ruy băng trên thắt lưng.

Nhìn thấy Kim Phi đi ra, cô gái bước đến hơi cúi người chào: “Tiểu nữ Lục Liễu chào Kim tiên sinh”.

“Lục Liễu?”

Kim Phi thấy cái tên này rất quen, nghĩ một lúc mới nhớ: “Lục Liễu ở Giáo phường ti?”

“Là ta”.

Lục Liễu che miệng khẽ cười nói: “Tiên sinh thế mà lại biết ta, ta cảm thấy rất vinh hạnh”.

Thật ra cô ta không biết Kim Phi không chỉ biết tên cô ta mà vài ngày trước còn dùng tên cô ta để dọa Quy Công ở Xuân Phong Lâu.

Dĩ nhiên dù Kim Phi có là thẳng thắn thế nào cũng không nói ra chuyện này mà hơi bất lực hỏi: “Cô nương có việc gì sao?”

“Giáo phường ti vừa mới nhập một lô trà ngon, ta muốn mời tiên sinh đến thưởng thức trà, không biết tiên sinh có nể mặt không?”

Nói rồi Lục Liễu còn quyến rũ nhướng mi với Kim Phi.

Lời ẩn ý này quá rõ ràng.

“Xin lỗi, bây giờ ta có việc, không làm phiền cô nương”.

Nếu là bình thường, có thể Kim Phi sẽ đi theo Lục Liễu để tìm hiểu phong thái của Giáo phường ti nhưng hôm nay còn việc chính nên y chỉ đành từ chối đối phương.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 462


Bài thơ “Sinh Tra Tử” của Kim Phi không chỉ làm tăng giá trị của Đường Tiểu Bắc mà cũng giúp Đường Tiểu Bắc tăng thêm nhân khí.

Thế nên cô ta mới đợi Kim Phi ở phía sau quán rượu nhà họ Triệu, mong Kim Phi có thể giúp cô ta viết một bài thơ.

Vì thế mà cô ta sẵn lòng trả bất cứ giá nào, vừa rồi cô ta cũng đã ẩn ý rõ ràng rồi.

Nhưng Kim Phi lại không do dự từ chối cô ta.

Có thể trở thành hoa khôi của Giáo phường ti, Lục Liễu không biết đã đánh bại bao nhiêu đối thủ, sau cảm giác không cam lòng ngắn ngủi, cô ta lập tức nghĩ đến việc có phải còn biện pháp cứu vãn khác hay không.

Cô ta bỗng nghĩ đến gì đó bèn vẫy tay với phía sau.

Một chiếc xe ngựa chạy đến dừng bên cạnh Lục Liễu.

Thiết Chùy quay đầu lại nhìn, thấy Lục Liễu lên xe bèn cười hỏi: “Tiên sinh, Lục Liễu đến tìm ngài để xin viết thơ à?”

“Chắc là thế”.

Kim Phi gật đầu.

“Không hổ là cô nương ở Giáo phường ti, xinh đẹp quá, nhất là cái eo nhỏ kia, một tay có thể ôm được, chẳng trách gọi là Lục Liễu”.

Thiết Chùy lại nói: “Ta không có bản lĩnh như tiên sinh, nếu không chắc chắn ta cũng không nỡ từ chối cô gái như vậy”.

Giáo phường ti xem như là thanh lâu do chính quyền mở, nhiều cô gái trong đó là vợ, thê thiếp và con cái của những gia đình lớn từng là quan tội phạm hoặc bị chính quyền điều tra.

Phụ nữ trong gia đình như thế chưa kể ai nấy đều có sắc đẹp như hoa, về mặt tổng thể họ đã hơn những phụ nữ ở thanh lâu bình thường nhiều.

Thế nên Giáo phường ti có thể chèn ép được các thanh lâu khác, hoa khôi năm nào cũng đều xuất thân từ Giáo phường ti.

Chẳng hạn như Lục Liễu đã làm hoa khôi quận Quảng Nguyên ba năm liên tiếp.

“Ngươi có gan nói lại mấy lời vừa rồi với vợ đi”.

Kim Phi cười liếc nhìn Thiết Chùy.

“Nói với nàng ấy thì thế nào?”

Thiết Chùy rụt cổ nói: “Đàn ông tìm ong bướm bên ngoài chẳng phải rất bình thường sao, nàng ấy còn dám quản ta ư?”

Kim Phi vừa định đùa với Thiết Chùy vài câu thì bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa ở đằng sau.

Quay đầu lại nhìn, một chiếc xe ngựa chậm rãi đi đến, dừng lại bên cạnh hai người.

“Tiên sinh, ngài muốn đến Xuân Phong Lâu sao?”

Lục Liễu thò đầu ra từ cửa sổ xe hỏi.

“Sao vậy, ta muốn đi đâu còn phải báo với cô nương Lục Liễu à?”

Giọng Kim Phi không được vui lắm.

“Tiên sinh hiểu lầm rồi”, Lục Liễu vội giải thích: “Không biết có biết bao cô gái ở Phong Nguyệt Phường mong ngóng tiên sinh, ngài cứ thế đến Phong Nguyệt Phường, ta lo tiên sinh còn chưa đến Xuân Phong Lâu đã bị các cô gái trong thanh lâu khác bao vây lấy rồi”.

“Không đến mức đó chứ?”

Kim Phi hơi không tin.

“Không nói quá chút nào”.

Lục Liễu che miệng cười: “Một câu của ngài đã làm giá trị của Tiểu Bắc tăng lên gấp bội sau một đêm, ngài không biết bây giờ ngài được yêu thích thế nào ở Phong Nguyệt Phường đâu, nếu không ta cũng sẽ không đợi tiên sinh ở đây”.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 463


“Ta tính toán không chu toàn rồi”.

Kim Phi phiền não gãi đầu: “Vậy phải làm sao?”

“Nếu tiên sinh không chê thì có thể đi xe ngựa của ta”.

Lục Liễu nói: “Cửa sau của Giáo phường ti và cửa sau Xuân Phong Lâu chỉ cách hơn hai mươi mét, tiên sinh có thể đi từ cửa sau”.

“Thế thì không ổn lắm?”

Kim Phi vô thức muốn từ chối.

“Xin lỗi, Lục Liễu quên mất thân phận thấp hèn của mình, ngồi chung xe với tiên sinh đúng là làm vấy bẩn thanh danh của tiên sinh”.

Lục Liễu không còn khuyên nữa mà cúi đầu làm bộ muốn khóc.

Con gái người ta đã nói thế, Kim Phi còn có thể làm sao nữa?

Còn từ chối nữa thì đúng là xem thường người ta rồi.

“Vậy thì làm phiền cô nương”.

Kim Phi chắp tay kéo màn xe ra rồi bước lên xe.

Thiết Chùy cầm đao dài cũng đi theo sau xe ngựa.

“Đi thôi”.

Lục Liễu hô lên với người đang điều khiển xe, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Có một Đường Tiểu Bắc là đủ, không thể để Kim Phi viết thơ cho người đối thủ cạnh tranh khác ngoài Đường Tiểu Bắc nữa.

Thế nên cô ta mới ra sức mời Kim Phi lên xe.

Ngoài việc ngăn cản các đối thủ khác đến gần Kim Phi, cô ta cũng muốn cố gắng thêm chút nữa.

Không gian trên xe ngựa không lớn nhưng bố trí rất ấm áp, tràn ngập mùi thơm thoang thoảng không khác mấy với mùi cơ thể của Lục Liễu.

Không hổ là cô nương thanh lâu, từ khi Kim Phi lên xe, Lục Liễu chớp đôi mắt to quyến rũ nhìn chằm chằm Kim Phi.

Kim Phi tin chắc nếu lúc này y móc đầu ngón tay thì Lục Liễu lập tức nhào vào lòng y.

Phải nói là Lục Liễu có thể làm hoa khôi ba năm liên tiếp ngoài dáng người và vòng eo mảnh khảnh, bản thân cô ta cũng rất xinh đẹp, được người đẹp này nhìn ở khoảng cách gần khiến trái tim Kim Phi đập nhanh hơn.

Nhiệt độ trong xe lại còn khá cao, không lâu sau trán Kim Phi đã toát một lớp mồ hôi.

“Tiên sinh, ngài nóng sao?”

Lục Liễu khẽ cười rồi lấy chiếc khăn tay ra, không để Kim Phi kịp từ chối đã ghé sát đến dịu dàng lau mồ hôi giúp Kim Phi.

Đúng lúc này, xe ngựa bỗng đi vào một chỗ trũng nên xe hơi nhấc bổng lên.

Lục Liễu bỗng chốc ngã vào lòng Kim Phi.

“Xin lỗi tiên sinh, làm xộc xệch quần áo của ngài rồi”.

Lục Liễu lại không dựa vào lòng Kim Phi mà ngay sau đó ngồi thẳng lại, vội vàng chỉnh lại quần áo cho Kim Phi.

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 464


“Tiên sinh còn xấu hổ nữa?”

Lục Liễu che miệng cười, vươn tay về phía đùi Kim Phi.

“Cô Lục Liễu, không cần đâu”.

Kim Phi vươn tay ra chụp lấy tay Lục Liễu.

“Tiên sinh yên tâm, ta cũng biết viết thơ cần có linh cảm, ta sẽ không quấn lấy ngài đâu”.

Đã bị Kim Phi nhìn ra nên Lục Liễu dứt khoát ngã vào lòng Kim Phi: “Ta chỉ mong tiên sinh đến Giáo phường ti một chuyến, lộ mặt với ta là được”.

“Ta xem thời gian thế nào đã”.

Kim Phi đáp bừa.

“Vậy cảm ơn tiên sinh trước”.

Lục Liễu dịu dàng mỉm cười, bàn tay nhỏ mở vạt áo ra, chuẩn bị luồn vào trong.

“Cô nương đừng như thế, ta đã đồng ý thì có thời gian sẽ đến”.

Kim Phi đẩy Lục Liễu ra, ngồi sang bên cạnh.

...

Xe ngựa đi rất chậm, lắc lư hơn nửa tiếng mới đến cửa sau Xuân Phong Lâu.

“Tiên sinh đừng quên có thời gian đến thăm Lục Liễu đó”.

Lục Liễu lau khóe môi tươi cười với Kim Phi.

“Rảnh thì ta sẽ đến”.

Kim Phi phất tay.

Dù sao chỉ là đi để nâng đỡ thôi, có thời gian đến xem Giáo phường ti như thế nào cũng được.

“Vậy Lục Liễu đợi ngài”.

Lục Liễu vung tay, ngồi lại vào xe ngựa.

Để đề phòng các cô gái bỏ chạy, cửa sau thanh lâu đều có người canh gác, Xuân Phong Lâu cũng không ngoại lệ, bên trái bên phải đều có một người đàn ông cao lớn vạm vỡ, trong tay mỗi người đều cầm một thanh đao.

Thấy Kim Phi và Thiết Chùy đi đến, một người đàn ông trong đó chặn lại cửa sau: “Quý khách đến chơi mời đi cửa trước”.

“Vào trong nói với tú bà của các ngươi là Kim Phi đến rồi, nếu bà ta bảo ta đi cửa trước thì ta sẽ đi cửa trước”.

Kim Phi vươn eo, lười biếng đáp.

Lúc nãy y không được ngồi thẳng chân trong xe ngựa nên hơi mỏi.

“Kim Phi? Ơ, sao cái tên này quen thế nhỉ?”

Tên đó gãi đầu lẩm bẩm.

“Ngươi bị ngốc à, đây là Kim tiên sinh đã viết thơ cho cô nương Tiểu Bắc đó”.

Đồng bọn đạp một phát vào hắn, cúi người nói với Kim Phi: “Mời Kim tiên sinh, tú bà đã mong chờ Kim tiên sinh từ lâu”.

Kim Phi cũng lười so đo với người đàn ông gác cửa, dẫn theo Thiết Chùy đi vào Xuân Phong Lâu.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 465


“Hóa ra đây là Kim tiên sinh à?”, người đàn ông to lớn gãi đầu nói: “Chẳng phải hắn có quan hệ tốt với cô nương Tiểu Bắc của chúng ta sao? Tại sao lại đến cùng với Lục Liễu bên Giáo phường ti?”

“Người như Kim Phi không biết có bao nhiêu cô gái muốn nịnh bợ, đi cùng với Lục Liễu có gì lạ đâu?”

“Nếu ta cũng có bản lĩnh như Kim tiên sinh là tốt biết mấy, có thể ngủ với con gái ở Phong Nguyệt Phường, còn có thể lấy được tiền”.

“Bớt nằm mơ giữa ban ngày đi, ngươi đứng trông đi, ta đi thông báo cho tú bà”.

Đồng bọn khịa hắn một câu rồi xoay người chạy vào sân.

Xuân Phong Lâu không hề nhỏ, lại là lần đầu tiên Kim Phi vào trong nên không quen đường lắm, đang tìm đường đi thì nhìn thấy tú bà dẫn theo Đường Tiểu Bắc và vài nhnha hoàn từ xa đi đến.

“Kim tiên sinh, ngài đến Xuân Phong Lâu sao không bảo người thông báo trước một tiếng, ta cũng dễ sắp xếp xe ngựa đến đón”.

Tú bà nhìn thấy Kim Phi như thấy được thần tài, cười híp cả mắt.

“Ta chỉ đến tìm Tiểu Bắc nói chuyện thôi, không cần làm phiền các ngươi”.

Kim Phi hỏi: “Lần này không cần tham gia chầu chay nhỉ?”

(*chầu chay: khách làng chơi đến kỹ viện, uống trà và trò chuyện với kỹ nữ)

“Tiên sinh nói thế chẳng phải đang vả mặt ta rồi sao? Sau này Xuân Phong Lâu là nhà của ngài, ngài muốn đến lúc nào, muốn cô gái nào phục vụ chỉ cần nói là được”.

“Vậy thì cảm ơn”, Kim Phi chắp tay lại hỏi: “Vậy bây giờ ta có thể dẫn Tiểu Bắc đi chưa?”

“Ngài cứ tự nhiên”.

Tú bà nhanh chóng nghiêng người nhường đường, không quên nhắc: “Tiểu Bắc, phục vụ Kim tiên sinh cho tốt, đừng thất lễ”.

“Vâng”.

Đường Tiểu Bắc hơi cúi người, mỉm cười với Kim Phi: “Mời tiên sinh đi theo ta’.

Đi được vài trăm mét, Đường Tiểu Bắc quay đầu lại nhìn, thấy tú bà không đi theo mới nhỏ giọng hỏi: “Tiên sinh, đến phòng ta hay đến đình nghỉ mát?”

“Đến phòng cô thì chắc chắn tú bà sẽ lo lắng, không chừng sẽ cho người nghe lén, vẫn nên đến mái đình lần trước đi”, Kim Phi nói.

“Cũng được”.

Đường Tiểu Bắc rẽ vào một góc ở ngã tư, dẫn Kim Phi vào đình nghỉ mát lần trước.

Thiết Chùy cũng biết lần này Kim Phi và Đường Tiểu Bắc có việc gấp cần nói nên không dám lười, cầm thanh đao đứng giữa con đường nhỏ như thần cửa.

Rặng cây ngoài bờ hồ, tú bà xoa tay đi qua đi lại.

Thấy một nha hoàn đi đến vội hỏi: “Họ đi đâu rồi?”

“Thưa mẹ, vẫn là mái đình hôm đó”.

Nha hoàn đáp.

“Thế thì được, xem ra Kim tiên sinh vẫn xem là người tốt”.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 466


Tú bà vỗ ngực thở phào.

Hiện giờ giá trị của Đường Tiểu Bắc rất cao, nếu bị Kim Phi phá thân thì phiền phức.

Gánh nặng trong lòng rơi xuống, tú bà lại sợ đắc tội với vị thần tài này, nghĩ ngợi một chốc rồi dặn dò:

“Đi nói với ba người Tiểu Bạch, hôm nay không cần gặp khách nữa, đợi Kim tiên sinh và Tiểu Bắc nói chuyện xong, bảo họ đến phục vụ Kim tiên sinh”.

Lần này Xuân Phong Lâu có bốn cô gái tham gia cuộc thi hoa khôi, để ôm chặt lấy chân Kim Phi, hy sinh ba ứng viên khác, bà ta cũng không tiếc.

“Ngoài ra, bảo lão Lương chuẩn bị, nếu Kim tiên sinh lại làm thơ cho Tiểu Bắc thì bảo ông ta nhanh chóng truyền ra ngoài, thêm chút sức cho phần thi ngày mai của Tiểu Bắc”.

“Vâng!”

Nha hoàn nhanh chóng chạy ra ngoài.

Trong đình nghỉ mát, Kim Phi đã đưa bình thuốc nhỏ cho Đường Tiểu Bắc.

Hai người lại kiểm tra lại kế hoạch, sau khi xác định không có sơ suất gì, Kim Phi đứng lên nói: “Ngày mai là cuộc thi hoa khôi, cô chuẩn bị thật tốt”.

“Ừ”.

Đường Tiểu Bắc gật đầu.

“Vậy được rồi, ta về đây”.

“Bây giờ vẫn còn sớm, hay là ta giới thiệu vài tỷ muội cho tiên sinh nhé, xem như ta đáp trả ơn cứu của tiên sinh”.

Đường Tiểu Bắc cười híp mắt: “Có vài người chưa từng tiếp khách, vẫn còn trong trắng, hơn nữa đã từng học cách phục vụ, họ đều mong có thể gặp được tiên sinh”.

“Sao lại quay về vấn đề này vậy?”

Kim Phi oán thầm, xua tay nói: “Thật sự không cần, ta còn việc gấp”.

“Vậy được, ta tiễn tiên sinh về”.

Thấy Kim Phi không có ý kia thật, Đường Tiểu Bắc chỉ đành cho qua.

Hai người cùng đi khỏi đình mái, định đi theo đường cũ đến cửa sau.

Nhưng vừa đi đến hành lang đã thấy một nhóm các cô gái đi đến.

“Tiểu Bắc tỷ, vị này là Kim tiên sinh sao?”

“Ôi, Kim tiên sinh đẹp trai hơn những gì người khác nói”.

“Không chỉ đẹp mà còn có tài nữa”.

“Kim tiên sinh, ta đã viết một bài thơ, ngài đến phòng ta xem giúp ta nhé?”



Mấy cô gái vừa bước đến đã bao vây Kim Phi lại, kẻ ôm cánh tay, người nhướng mi quyến rũ.

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 475


63a3c10ef2d92tKJimJWP4JmbUAYfFlh1.jpg


63a3c10fe9137tDfRvgcXV5pSMVTD8PhP.jpg


63a3c11089f476G1ymiO0kHqIbq176chA.jpg


“Dẫu sao Tiểu Bắc cũng không phải đến đây vì danh hiệu hoa khôi, xếp thứ mấy cũng như nhau”.

Khánh Mộ Lam cười nói, trên thuyền hoa lại vang lên những tiếng cổ vũ.

Thanh La gật đầu với phía sau, mấy cô gái đeo mặt nạ bước lên trên bục, ai cũng ôm theo một loại nhạc cụ giống nhau.

“Mộ Lam tỷ tỷ, tại sao bọn họ lại phải đeo mặt nạ?”

Nhuận Nương đã cố gắng không hỏi rồi, thế mà cô bé Tiểu Nga hiếu kỳ lại lên tiếng hoài nghi.

“Bởi vì bọn họ phụ trách diễn tấu, không thể nổi trội hơn Thanh La nên phải dùng mặt nạ để che mặt đi”.

Khánh Mộ Lam nói xong thì vẫn không quên tranh lấy một phần bánh ngọt bên trong đ ĩa mà Tiểu Nga đang bưng.

“Bên đó vẫn có rất nhiều, tại sao tỷ lại tranh của muội?”, Tiểu Nga không phục hỏi.

Đ ĩa kẹo mạch nha này là phần ngon nhất trong số tất cả các loại bánh ngọt.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 476


“Đồ trong tay muội là ngon nhất mà”.

Khánh Mộ Lam cười híp mắt, lại giơ tay về phía cái đ ĩa.

Tiểu Nga lập tức biến sắc, chu miệng nhổ một ngụm nước bọt lên trên đ ĩa.

Nước bọt văng vào trong đ ĩa, cũng văng luôn lên tay Khánh Mộ Lam.

“Muội…”

Khánh Mộ Lam tức tới độ suýt thì nhảy dựng lên.

Tiểu Nga cũng biết mình hơi quá, nhìn thấy Khánh Mộ Lam giơ bàn tay lên thì sợ tới độ rụt cổ, giơ đ ĩa về phía Khánh Mộ Lam với vẻ nịnh nọt.

“Không thèm!”

Khánh Mộ Lam tức giận lau tay lên trên áo của Tiểu Nga, trừng mắt nói: “Quan Tiểu Nga, ta nói cho muội biết, chuyện này hai ta chưa xong đâu”.

Từ xưa tới nay, trẻ nhỏ sợ nhất là bị người lớn gọi đủ cả tên họ của mình.

Đặc biệt là lúc này Khánh Mộ Lam còn bày ra dáng vẻ như muốn ăn thịt người, Tiểu Nga suýt thì bị doạ sợ, mím môi cầu cứu Kim Phi: “Anh rể…”

“Điểm tâm trên bàn là người khác mang tới cho chúng ta cùng ăn, một mình muội chiếm hết kẹo mạch nha là không đúng, lại còn nhổ nước bọt…”

Đời trước Kim Phi ghét nhất là mấy đứa trẻ hư, đương nhiên sẽ không chiều Tiểu Nga, ngược lại còn tận dụng cơ hội này cho cô bé một bài học.

“Hức…”

Tiểu Nga đặt đ ĩa trở lại trên bàn, cúi đầu ngồi sang một bên.

Thi thoảng còn lau lau khoé mắt.

Trên thực tế thì trên khoé mắt chẳng có lấy một giọt nước mắt nào cả.

“Đừng giả vờ đáng thương nữa”, Kim Phi không vui hỏi: “Đã biết sai chưa?”

“Biết sai rồi ạ, thật ra ban nãy muội cũng không định nhổ nước bọt, chỉ vì muội cuống quá”.

Tiểu Nga ôm lấy cánh tay Kim Phi lắc lư: “Anh rể, sau này muội không dám nữa đâu, huynh tha thứ cho Tiểu Nga lần này nhé”.

“Được rồi được rồi, trên kẹo mạch nha đã dính nước bọt của muội rồi, người khác cũng chẳng thể ăn được nữa, muội mang hết đi đi”.

Kim Phi vuốt tóc Tiểu Nga, nói.

“Cảm ơn anh rể”.

Tiểu Nga lại bưng đ ĩa lên, cười híp mắt chạy tới trước mặt Khánh Mộ Lam, ăn rất là say mê.

“Đúng là oan gia…”

Kim Phi suýt thì tức tới bật cười.

Trên sân khấu, bài biểu diễn của Thanh La cũng đã đi tới hồi kết, từng đám nha dịch bước ra ngoài, cứ ba người thành một nhóm, một người bưng một cái khay đựng đầy hoa tươi, hai người còn lại khiêng một cái thùng gỗ thiết kế chuyên biệt.

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 477


Những khán giả ủng hộ cho Thanh La lúc này đã có thể nhét tiền vào trong thùng gỗ, sau đó có thể nhận được số lượng hoa tươi tương ứng.

Khán giả có thể giữ lại hoa tươi làm kỷ niệm, cũng có thể ném lên trên sân khấu.

Khánh Mộ Lam nói không sai, bởi vì mới mở màn nên mọi người đều hết sức nhiệt tình, không ít khán giả chịu bỏ tiền mua hoa.

Có điều đa số đều chỉ mua một hai bông, nhiều thì cũng chỉ là ba tới năm bông, thậm chí có mấy người còn góp một lượng bạc vào mua chung một bông.

“Sức mạnh của ngôi sao đúng là lớn thật”.

Lúc Kim Phi nhìn thấy ba thanh niên mặc áo dài có miếng vá góp tiền mua một bông hoa tươi thì không khỏi nghĩ tới việc người hâm mộ của những ngôi sao ở đời trước, dù bản thân có nhịn ăn nhịn tiêu thì cũng phải mua được chỗ ở sát gần ngôi sao nhất.

Nha dịch khiêng thùng gỗ đi một vòng quanh khán giả, lúc trở về thì rất nhiều thùng gỗ đã chật kín tiền.

“Kiếm tiền cũng nhanh quá nhỉ?”

Quan Hạ Nhi nhìn những chiếc thùng gỗ nặng trịch, cảm thán lên tiếng.

“Bên trong mấy cái thùng gỗ này quá nửa là tiền đồng, kịch hay thật sự ở bên trong những chiếc lều này cơ”.

Khánh Mộ Lam chỉ vào những chiếc lều xung quanh.

“Ý gì?”

“Cứ xem đi rồi sẽ biết”.

Khánh Mộ Lam nói với vẻ bí hiểm.

Lúc này màn biểu diễn của Thanh La cũng đã kết thúc, thế nhưng cô ta không rời đi mà lại mỉm cười tươi tắn đứng nguyên trên sân khấu.

Một giây sau, trong chiếc lều phía bên cạnh truyền tới một tiếng reo hò: “Quận trưởng lão gia thưởng cho Thanh La cô nương một trăm lượng bạc!”

Nói xong, một nha hoàn bưng một cái khay bạc đựng đầy bạc nén, đi một vòng xung quanh sân khấu.

Sau đó lại một nha hoàn lên sân khấu, bưng một đ ĩa hoa tươi tung lên trên không trung.

Ngay tức thì trên bầu trời xuất hiện màn mưa hoa.

“Cảm ơn quận trưởng lão gia!”

Thanh La khẽ cúi người, hành lễ về phía mà quận trưởng đang ngồi.

“Quận trưởng lão gia đúng thật là có tiền, vung tay thưởng luôn một trăm lượng”.

“Số tiền này tới cuối cùng vẫn quay trở lại trong tay ông ta, có gì phải đau lòng chứ?”

Khánh Mộ Lam vừa dứt lời, tiếng reo hò lại vang lên: “Cậu chủ Tiền của hiệu buôn Tiền Ký thưởng cho Thanh La cô nương ba trăm lượng!”

Ba trăm lượng chính là mười lăm cân, cậu chủ sẽ không mang theo số bạc nặng như vậy ra ngoài, vậy nên lần này nha hoàn chỉ giơ ra một tờ ngân phiếu bên trên sân khấu.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 478


“Cảm ơn cậu chủ Tiền!”

Thanh La lại hành lễ với hiệu buôn Tiền Ký.

Sau đó lại là một màn mưa hoa.

“Quận trưởng đại nhân mới thưởng một trăm lượng, cậu chủ Tiền này lại thưởng ba trăm lượng luôn, lẽ nào không sợ quận trưởng đại nhân nổi giận sao?”

“Thật ra mấy cậu chủ này thưởng, ngoại trừ do thích cô gái này ra thì cũng là để nịnh bợ quận trưởng, dẫu sao thì bảy mươi phần trăm tiền thưởng thu được từ cuộc thi hoa khôi cũng vào trong tay quận trưởng mà thôi”.

Khánh Mộ Lam nói: “Người khác tặng tiền cho ông ta, ông ta việc gì phải tức giận? Thật ra đây cũng là lý do tại sao quận trưởng phải thưởng tiền đầu tiên”.

“Đúng thế, quận trưởng đã đi đầu rồi, mấy kẻ giàu có vì thể diện thì cũng phải thưởng theo thôi”.

Mặc dù Quan Hạ Nhi không biết chữ, thế nhưng cũng không ngốc, ngay lập tức hiểu ra: “Chả trách muội nói Thanh La may mắn rút được số một”.

Lúc hai người nói chuyện, tiền thưởng của phú thương vẫn không dừng lại.

Nhiều thì ba trăm lượng, ít thì cũng tới mấy chục lượng.

Cánh hoa rơi kín mặt sông phía trước sân khấu.

“Cậu chủ Chu của hàng vải Chu Thị thưởng cho Thanh La cô nương năm trăm lượng!”

Tiếng hô bên ngoài lại vang lên.

“Hàng vải Chu Thị!”

Đường Đông Đông nghe thấy thì quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng hô.

Cô ấy và Đường Tiểu Bắc đi tới bước đường nhà tan cửa nát, tất cả đều là do Hàng vải Chu Thị hại.

Đáng tiếc bị lều che mất, cô ấy không nhìn được gì cả.

“Đông Đông, bình tĩnh một chút, xưởng dệt hiện giờ vẫn chưa phải là đối thủ của hàng vải Chu Thị!”

Kim Phi nhỏ giọng nhắc nhở.

Đường Đông Đông lúc này mới ngồi trở lại.

“Anh rể, mưa cánh hoa đẹp quá, chúng ta cũng thưởng một chút nhé?”

Tiểu Nga vẫn chưa có nỗi phiền não của người lớn, miệng nhai kẹo mạch nha, ngẩng đầu hỏi.

“Chúng ta ngồi bên trong lều của Xuân Phong Lâu, chắc chắn không thể thưởng cho cô nương của những lầu khác”.

Kim Phi không chút do dự từ chối.

Dựa theo quy tắc của cuộc thi hoa khôi, tiền thưởng trên năm mươi lượng bạc mới được hô tên và tung hoa.

Tốn năm mươi lượng bạc chỉ để nghe hô tên, Kim Phi vẫn chưa đến mức đại gia đâu.

Dùng số bạc này mua thêm vài kẻ tôi tớ về làm việc không phải tốt hơn sao?
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 479


Thưởng tiền kéo dài gần hai mươi phút mới dừng lại.

Tiền trong những thùng gỗ kia cũng đã được thống kê.

“Thanh La cô nương nhận được một nghìn chín trăm ba mươi lượng, chúc mừng Thanh La cô nương”.

Nha dịch phụ trách thái xướng hô lớn tiền thưởng của Thanh La.

“Mộ Lam cô nương, ta nhớ là cuộc thi hoa khôi tổ chức trong ba ngày, có tổng cộng hai mươi bốn cô nương tham gia đúng không?”

Quan Hạ Nhi nghe xong thái xướng, che miệng nói: “Chỉ riêng Thanh La cô nương đã kiếm được hơn một nghìn chín trăm lượng, vậy thì cả cuộc thi sẽ kiếm được bao nhiêu tiền?”

“Không phải như vậy đâu, đây là màn biểu diễn đầu tiên, còn có quận trưởng dẫn đầu, cho nên tiền thưởng sẽ nhiều hơn, lát sau sẽ không còn được như vậy nữa, dù sao tiền của các phú thương cũng không phải là tự nhiên mà có!”

Khánh Mộ Lam nói: “Người dân cũng vậy, qua vài màn biểu diễn, mất đi cảm giác mới mẻ thì sẽ tặng hoa ít đi, hơn nữa để chuẩn bị cho cuộc thi hoa khôi, quan phủ cũng sẽ chi rất nhiều tiền”.

Sự thật cũng giống như lời Khánh Mộ Lam nói, khi cô nương thứ hai xuất hiện, phần thưởng chỉ còn hơn ngàn lượng.

Cô nương thứ ba càng thảm hại, cộng lại chỉ hơn sáu trăm lượng.

Cô nương thứ tư là người nổi tiếng nhất Tiêu Tương Quan, tình hình khá hơn một chút, tiền thưởng một lần nữa vượt qua một nghìn lượng.

Sau đó những cô nương tiếp theo lại ít đi, người cuối cùng chỉ có hơn một trăm lượng.

Khi cuộc thi diễn ra được một nửa, Lục Liễu cô nương của Giáo phường ti bước lên sân khấu.

Lúc này bầu không khí đã không còn náo nhiệt như lúc mới bắt đầu nữa, dù sao bên không cũng không phải là sân vận động, bách tính phải đứng bên sông xem, không hề có chỗ ngồi.

Rất nhiều người đứng mệt rồi liền ngồi bên bờ sông nghỉ ngơi.

Nhưng với tư cách là hoa khôi ba năm trước, Lục Liễu vẫn có sức hấp dẫn vô cùng mạnh mẽ, ngay khi cô ta vừa xuất hiện, không chỉ những học giả quen thuộc mà nhiều người dân cũng ồ lên.

Bầu không khí lại sôi động trở lại.

Phải nói rằng Lục Liễu có thể liên tiếp thắng ba năm liên tục chứng tỏ rất có năng lực. Phối trang phục rất phù hợp, màn biểu diễn cũng rất đặc sắc, điệu múa quyến rũ uyển chuyển, ngay cả người không hiểu nhảy múa như Kim Phi cũng phải tán thưởng.

Khi màn biểu diễn kết thúc, Kim Phi cũng gọi tên tạp dịch canh cửa tới, ném cho hắn một thỏi bạc mười lượng.

Đây cũng là lần đầu tiên y thưởng cho một cô nương.

“Tướng công thích cô nương này sao?” Quan Hạ Nhi cười hỏi.

image.png

 
Back
Top Bottom