Ngôn Tình Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 380


63a3ba80e5611U9C5mkrpAeFwznd3ePON.jpg


63a3ba81aa2dfLvUM6IVypcFzNUksfNaD.jpg


63a3ba8228628WbQXefecFGdnsAm0J2Gd.jpg


63a3ba82bc33abfxIQzPW5Rb2CCZIbLvp.jpg


63a3ba833f95fc6r3CnF62p1naJfVrXdL.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 393


63a3bb8ab13820GlArAxVHaINQN8usg3E.jpg


Sản lượng gạo của Đại Khang quá ít, người bình thường rất ít khi được uống rượu.

Rất nhiều người cả một đời từ lúc sinh ra đến lúc chết cũng chưa từng được uống một ngụm rượu nào.

Ví dụ như Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương, mặc dù biết có thứ tên là rượu tồn tại, nhưng lớn như thế này rồi, hôm nay là lần đầu tiên được tiếp cận rượu.

Đường Đông Đông hồi nhỏ đã từng thấy phụ thân và ca ca uống rượu, nhưng lúc đó cô ấy còn quá nhỏ, nên chưa từng thử qua.

Trong số nhóm người chỉ có mình Khánh Mộ Lam là đã uống vài lần.

“Nhuận Nương, lấy thêm mấy cái bát nhỏ nữa tới đây, mọi người cùng nhau thử”.

Kim Phi dặn dò.

Nhuận Nương vội chạy đi lấy một đống bát nhỏ, đặt tới trước mặt mọi người, mỗi người một cái.

Chu Cẩm biết lễ nghĩa, liền cầm vò rượu lên rót, khi đến trước mặt Tiểu Nga, Kim Phi liền nói.

“Tiểu Nga còn nhỏ, không được uống!”

“Anh rể, muội cũng muốn thử mà...”

Tiểu Nga vừa nghe người khác được uống, mình lại không được uống, lập tức không vui, ôm lấy cánh tay Kim Phi làm nũng.

“Được rồi, được rồi, đừng lay nữa, còn lay nữa ta sẽ chóng mặt mà ngất mất”.

Kim Phi xoa đầu Tiểu Nga, cười nói: “Tiểu Cẩm, rót cho muội ấy một ít đi, đáy bát là được rồi”.

Tiểu Nga vui vẻ nâng bát rượu lên, nhưng nhìn thấy Kim Phi và Khánh Mộ Lam vẫn chưa uống, chỉ đành nhịn.

Quan Hạ Nhi, Đường Đông Đông và Nhuận Nương cũng vậy, nâng bát rượu lên rồi cùng nhìn về phía Kim Phi và Khánh Mộ Lam.

Khánh Mộ Lam vừa rồi nóng lòng như vậy, nhưng bây giờ khi rượu đã đổ vào bát thì lại không vội vàng uống ngay.

Nâng bát rượu lên ngắm chuẩn ngọn nến quan sát một hồi, cảm thán nói: “Tiên sinh, ta cũng được coi là đã uống không ít rượu ngon, nhưng tinh khiết như thế này thật sự đúng là lần đầu tiên thấy”.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 394


Nói xong lại đưa bát rượu tới mũi ngửi: “Hương thơm tới gần mũi thì lại không còn nồng như thế nữa...”

“Thôi đừng nói nữa, thử luôn đi”.

Kim Phi giục.

Quy trình nấu rượu của Đại Khang còn lạc hậu, khó tránh khỏi việc cặn kết tủa trong rượu khiến màu hơi vẩn đục.

Vì vậy trong văn hóa rượu của Đại Khang có câu nói rượu đắt nhất ở độ tinh khiết.

Độ đục của rượu cũng là tiêu chuẩn quan trọng để Đại Khang kiểm tra rượu, rượu càng trong thì chứng cách làm tốt, ít tạp chất.

Rượu đục gần như đồng nghĩa với rượu kém chất lượng.

Nửa vò rượu mà Kim Phi mang về đã được chắt lọc và chưng cất nhiều lần, gần như đã không còn chút cặn nào, màu rượu gần như trong suốt.

Nếu như xét về độ trong thì nó nhất định sẽ là loại rượu tốt hàng đầu.

Nhưng đánh giá ưu nhược điểm của một loại rượu không chỉ là màu sắc, cái quan trọng nhất chính là hương vị.

Đáng tiếc ở kiếp trước Kim Phi không thích uống rượu, sau khi xuyên không về, đây cũng là lần đầu tiên uống lại. Không có cách nào để đánh giá mức độ hiện tại của rượu Đại Khang, chỉ có thể tìm Khánh Mộ Lam – người đã từng uống rượu đến thử.

“Đúng là lộc trời ban”.

Khánh Mộ Lam bưng bát rượu lên nhấp nhẹ một ngụm.

Sau khi vào miệng không lập tức nuốt ngay mà ngậm trong miệng một lúc, sau đó mới nhắm mắt lại từ từ tận hưởng.

“Đừng có bày ra cái vẻ mặt trái tim mùa xuân đáng ghét ấy nữa, mau nói đi, thế nào?”

Kim Phi lại giục.

Mà lần này Khánh Mộ Lam không hề đáp trả lại mà say mê cảm thán:

“Ngọt thơm ngào ngạt, vào miệng êm ái, hương rượu thanh khiết không đắng nơi cổ họng, nếu như không phải lẫn với một hương vị tạp chất khó tả, tuyệt đối không hề kém rượu hảo hàng mà hoàng cung ban thưởng”.

“Thật sao?”

Đối với đánh giá cao này của Khánh Mộ Lam, Kim Phi có chút bất ngờ.

“Đại ca của ta thích uống rượu, mấy năm nay ta theo huynh ấy uống không ít loại rượu ngon ở khắp các nơi, loại rượu này là loại rượu ngon thứ hai trong tất cả các loại mà ta từng uống, có thể được gọi là rượu ngon hảo hạng”.

Khánh Mộ Lam nói với chút tiếc nuối: “Nếu như không có cái mùi lạ đó thì sẽ càng hoàn hảo hơn”.

Kim Phi nghe vậy, trong lòng đã có phán đoán khá rõ ràng về chất lượng rượu hiện giờ của Đại Khang.

Về mùi lạ mà Khánh Mộ Lam nói, Kim Phi không quan tâm lắm.

Lần này mục đích mua rượu chủ yếu là để chế tạo rượu cồn, vì vậy Kim Phi đặc biệt dặn Lưu Thiết không cần phải bỏ nhiều tiền mua rượu ngon, mua loại rượu mạnh rẻ tiền chút là được rồi, có chút mùi lạ là điều không thể tránh khỏi.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 395


Lần sau đổi thành loại rượu quý hơn đem đi chưng cất, chắc là sẽ không có mùi lạ nữa.

Khánh Mộ Lam hết lời khen ngợi loại rượu này, khiến cho mấy người phụ nữ đều thấy rung động.

Tiểu Nga là người đầu tiên không chờ được, Kim Phi còn chưa nhắc đã uống cạn rượu trong bát.

Nhưng giây sau đó lại phun hết ra.

Tiểu Nga sặc sụa đến mức nước mắt rơi cả xuống, chạy ra cửa, vừa ôm khung cửa vừa không ngừng nhổ nước bọt ra.

Quan Hạ Nhi không lo việc uống rượu nữa, vội vàng rót một bát nước cho Tiểu Nga súc miệng.

Sặc sụa một hồi, Tiểu Nga mới dừng nôn ọe lại.

“Khánh Lam tỷ tỷ, tỷ lừa người!”

Tiểu Nga đỏ au hai mắt, vẻ mặt ấm ức chỉ tay vào Khánh Mộ Lam trách móc: “Cay chết đi được, chả ngon chút nào cả!”

“Lần đầu tiên uống mà uống nhiều vậy, không sặc mới lạ”.

Khánh Mộ Lam bị chọc cười ha ha, lại rót thêm cho Tiểu Nga một ít: “Tiểu Nga, lần này muội thử uống chậm lại chút xem”.

“Không uống!”

Tiểu Nga hậm hực đẩy bát rượu sang một bên: “Tỷ là đồ lừa đảo, sau này không chơi với tỷ nữa”.

“Đúng, cô ấy là một kẻ lừa đảo, chúng ta không học theo cô ấy, sau này cũng đừng uống rượu”.

Kim Phi cũng bị Tiểu Nga chọc cười, đặt hai chiếc đùi gà vào trong bát của Tiểu Nga: “Nào, chúng ta ăn đùi gà!”

“Vẫn là anh rể đối tốt với muội nhất!”

Tiểu Nga cuối cùng cũng vui vẻ trở lại, hào hừng cầm một cái đùi gà lên lắc lắc trước mặt Khánh Mộ Lam.

Nếu là thường ngày, Khánh Mộ Lam bảo đảm rằng sẽ giành lấy, nhưng hôm nay cô ấy hoàn toàn không có tâm trạng tranh đồ ăn với Tiểu Nga, tâm trí đều đang đổ dồn vào rượu.

Mới một lát mà cô ấy đã uống hai bát rượu rồi.

Mặc dù chỉ là bát nhỏ, nhưng hai bát cộng lại cũng gần 2 lạng.

“Dù rượu có ngon nhưng không thể tham lam vậy chứ?”

Kim Phi cau mày nhắc nhở: “Rượu này nồng độ nặng lắm, ngày mai còn là buổi tập thử nghiệm đầu tiên của binh lính nữ, đừng có mà để say quá không xuống được giường”.

“Không sao, ta uống thêm một bát nữa là được”.

Khánh Mộ Lam cười, lại rót thêm một bát: “Có trách thì phải trách rượu này của tiên sinh ngon quá!”

“Đấy là do cô chưa gặp loại tốt hơn thôi”.

Kim Phi trong lòng hậm hực nói một câu.

Thực chất y cũng biết rằng, không phải

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 396


Khánh Mộ Lam đưa ra đánh giá cao như vậy không phải vì kỹ thuật chưng cất rượu của Kim Phi cao đến mức nào mà là vì y đang đứng trên vai người khổng lồ.

Kiến thức trong đầu y là kết quả của hàng nghìn năm kết tủa của nền văn minh trên trái đất.

Thực chất, cuộc sống ở kiếp trước cũng vậy, rượu trắng phát triển hàng nghìn năm cho đến khi cuộc cách mạng công nghiệp nổi lên, với công nghệ lọc và chiết xuất tiên tiến hơn mới có thể sản xuất ra được rượu chất lượng cao hơn.

Còn có guồng quay tơ trong xưởng dệt, Kim Phi chế tạo ra rất đơn giản, nhưng trong lịch sử trái đất, nó cũng là kết quả của hàng trăm năm tiến hóa và cải tiến

Mặc dù Khánh Mộ Lam miệng nói rằng không tham lam, kết quả vẫn uống nhiều, còn chưa ăn tí cơm nào đã nằm bò trên bàn rồi, cuối cùng A Mai phải cõng cô ấy quay về.

Đường Đông Đông cũng ăn no rồi, đi tới xưởng dệt như thường lệ, vì vậy đi cùng A Mai luôn.

Tiểu Nga cũng nhảy chân sáo quay về nhà ngủ.

Chu Cẩm cũng uống hai ngụm, lúc này sắc mặt đã đỏ hây hây, mí mắt cũng sụp xuống, mãi cho đến khi Kim Phi bảo cô ấy rời đi,

Trong phòng chỉ còn lại Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương.

Kim Phi nhìn thấy Thiết Chùy, ánh mắt không ngừng liếc vào trong phòng liền gọi: “Thiết Chùy, vào đây!”

Thiết Chùy tự tát mình một cái, cúi đầu đi vào bên trong.

Tư tương giai cấp của Đại Khang rất nặng, vừa rồi trong phòng có rất nhiều nữ, hắn nhìn trộm vào trong này, theo nghi thức lễ nghĩa của Đại Khang, hành động này là vô cùng thô lỗ.

Nếu như gặp phải nhà chủ hà khắc, người hầu như vậy có thể sẽ trực tiếp bị đánh chết, nhẹ thì sẽ bị chịu một đòn gia pháp.

Thường ngày Thiết Chùy cũng rất biết điều, chỉ là hôm nay do mùi rượu thơm quá không kìm được lòng nên mới nhất thời quên mất quy tắc.

Thiết Chùy đã chuẩn bị tinh thần bị phạt rồi thì lại nghe thấy Kim Phi hỏi: “Người canh ca đêm tới chưa?”

“Tới rồi, vừa nãy đã thay vị trí rồi”, Thiết Chùy buồn rầu trả lời.

“Vậy không phải ngươi tan làm rồi sao, sao không về nghỉ đi?”, Kim Phi hỏi tiếp.

Tứ hợp viện mà Kim Phi ở, bao gồm các địa điểm trọng yếu như xưởng luyện gang cùng với kho xưởng xệt được các cựu binh canh gác 24/24.

Ban đêm sẽ có một nhóm cận vệ túc trực.

Thiết Chùy là đội trưởng đội cận vệ của Kim Phi.

Ban đêm khi Kim Phi tăng ca ở trong xưởng luyện gang, Thiết Chùy sẽ ngủ ở phòng bên cạnh để đảm bảo rằng có thể có mặt kịp thời khi có vấn đề xảy ra.

Nhưng nếu như ban đêm Kim Phi không ra ngoài, chỉ cần người trực đêm tới thay ca, Thiết Chùy có thể tan làm rồi.

“Đợi tiên sinh nghỉ ngơi thì ta mới đi”, Thiết Chùy nói.

“Nếu đã chưa đi thì ở lại ăn chút đồ rồi hãy đi”.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 397


Kim Phi nói: “Nhuận Nương, bưng thêm ít thịt hầm và thức ăn lên”.

“Vâng”.

Nhuận Nương nhanh chóng thu dọn bát đũa đã ăn xong trên bàn đi, sau đó xuống bếp bê thêm hai đ ĩa đồ ăn kèm và một nồi thịt hầm.

“Tướng công, chàng và Thiết Chùy huynh đệ cứ nói chuyện nhé, ta đi xem Tiểu Nga”.

Quan Hạ Nhi biết Kim Phi có chuyện muốn nói với Thiết Chùy vì vậy liền đứng dậy khẽ chào hắn, sau đó cùng Nhuận Nương đi ra ngoài.

“Ngồi xuống ăn chút đồ đi”.

Kim Phi chỉ vào ghế.

Mặc dù Kim Phi không quan tâm đ ến phép tắc xã giao của Đại Khang, nhưng thông thường khi ăn cơm cũng sẽ không gọi cận vệ ăn cùng.

Trước giờ Kim Phi vẫn luôn thích cả gia đình cùng tụ họp ăn cơm, nhưng nếu như gọi cả cận vệ ăn cùng thì giống như đang mua chuộc lòng người vậy.

Hơn nữa cận vệ quá nhiều, gọi người này không gọi người kia thì không hay.

Vì vậy đây là lần đầu tiên Thiết Chùy ngồi cùng bàn ăn với Kim Phi, nhưng hắn không hề thấy vui, ngược lại còn có chút căng thẳng, lắp bắp nói:

“Tiên sinh, ta biết sai rồi, ngài muốn đánh muốn phạt ta ta đều nhận… chứ bữa cơm này ta ăn không nổi…”

“Đang yên đang lành ta đánh ngươi làm gì?”

Kim Phi nói: “Không phải ngươi tan làm rồi sao? Ở đây còn lại chút rượu, vốn dĩ muốn nhờ ngươi nếm thử, nếu ngươi không muốn uống thì thôi vậy…”

Còn chưa nói dứt lời, Thiết Chùy đã ngồi phịch xuống ghế, cười hi hi nói: “Tiên sinh, ta nói vui thôi, ngài giữ ta lại ăn cơm là coi trọng ta, nếu như ta đi rồi chẳng phải là không nể mặt ngài sao?”

“Cho ngươi cơ hội ngươi không biết nắm bắt, bây giờ hối hận muộn rồi”.

Kim Phi giả vờ cất vò rượu đi.

Thiết Chùy thấy vậy liền lo lắng, nhảy lên giữ lấy vò rượu lại, cầu xin: “Tiên sinh, ta sai rồi, ta sai rồi”.

“Được rồi, được rồi, mau lau nước miếng của ngươi đi”.

Kim Phi thấy Thiết Chùy sắp ch** n**c miếng đến nơi rồi nên không chọc hắn nữa, chỉ lại vào cái ghế nói: “Trước đây đã uống rượu chưa?”

“Ta từng là người áp tải cho một tiêu cục, tiêu đầu cũng khá hào phóng, khi đến quán trọ ngủ, thường sẽ cho bọn ta uống theo ca”.

Thiết Chùy nói: “Sau này tiêu đầu chết, tiêu cục cũng tan rã, từ đó không uống thêm lần nào nữa, vừa nãy ngửi thấy mùi hương này liền không kìm lòng được”.

“Vậy thử đi, xem rượu của ta thế nào”.

Rượu ngon hay không là một cảm nhận rất chủ quan, mỗi người có thể khác nhau, vì dụ như vò rượu trên bàn này, Khánh Mộ Lam dành không ít lời khen còn Tiểu Nga lại không thể nuốt nổi.

Trước đây Đường Đông Đông và Quan Hạ Nhi chưa từng uống rượu.

Vì vậy Kim Phi cũng muốn xem xem cảm nhận của Thiết Chùy về vò rượu này thế nào.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 398


Thiết Chùy cười ngây ngốc, sau đó rót một bát nhỏ cho Kim Phi trước, sau đó mới rót cho mình một bát.

Khánh Mộ Lam khi đánh giá rượu thì nhấp từng ngụm từng ngụm nhỏ, không giống như Thiết Chùy, bưng lên ngửi một chút, sau đó uống một ngụm lớn như đang uống nước vậy.

“Rượu ngon!”

Mở mắt ra tán thưởng một tiếng, sau đó húp hết chỗ còn lại trong bát.

Sau đó lại rót thêm hai bát nữa.

“Rượu này mạnh hơn rượu trước đây ngươi từng uống nhiều, không nên uống nhanh như vậy”.

Mặc dù Kim Phi không hay uống rượu, nhưng cũng biết uống rượu mạnh khi bụng đói là điều cấm kỵ.

Vươn tay đẩy vò rượu trên bàn sang một bên, sau đó lại đẩy cái cái nồi đất tới trước mặt Thiết Chùy: “Đừng chỉ uống rượu không, thử tay nghề của Nhuận Nương đi”.

“Đa tạ tiên sinh”.

Thiết Chùy gắp một miếng thịt cho vào trong miệng, sau đó liền giơ ngón tay cái lên, vẻ mặt kinh ngạc vô cùng: “Hương vị ngon quá, chẳng trách cô nương Khánh Mộ Lam dù xuất thân từ gia đình quyền tù cũng khen ngợi tay nghề của Nhuận Nương mỗi ngày, tiên sinh thật đúng là có phúc!”

“Cho dù ngươi muốn nịnh bợ Nhuận Nương cũng không cần phải khoa trương đến mức đấy chứ?”

Kim Phi nhìn bộ dạng như ăn được thứ ngon nhất trên đời của Thiết Chùy liền nói.

“Tiên sinh, ta thực sự không nịnh bợ Nhuận Nương, ta nói thật mà”.

Thiết Chùy vỗ ngực nói: “Ta cũng từng phiêu bạt giang hồ, thấy nhiều cảnh đời, bữa thịt ngon như vậy là lần đầu tiên được ăn, có một hương vị rất đặc biệt”.

“Ăn xong nồi thịt của Nhuận Nương, nghĩ lại về cơm mà vợ ta nấu, chả ngon chút nào, khi nào quay về ta phải nói cho cô ấy biết mới được!”

“Việc này không thể trách vợ ngươi được đâu”, Kim Phi cười nói: “Bên trong nồi thịt này cho không ít hương liệu, hương vị đương nhiên là ngon hơn rồi”.

Ở Đại Khang, rất ít thứ có thể chế biến thành gia vị, rất nhiều gia vị đều là do các nhà buôn mang từ xa về, vô cùng quý giá, dân thường hoàn toàn không thể ăn được.

Các loại gia vị được sử dụng trong món thịt hầm của Kim Phi quý hơn nhiều do với thịt thỏ rừng.

Người dân bình thường không dùng tới vì dù sao bọn họ cũng không được ăn thịt mấy, cho dù không bỏ gia vị gì, họ vẫn có thể nhai nát cả xương.

“Chẳng trách hương vị thơm

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 399


“Tiên sinh, không phải ta cố ý nịnh bợ ngài, rượu này quả thực là rượu ngon nhất mà ta từng được uống!”

Thiết Chùy khen một cách chân thành.

“Được rồi”.

Kim Phi cầm vò rượu lên rót cho Thiết Chùy một bát: “Uống xong bát này thì quay về nghỉ ngơi đi, mang nồi thịt hầm này về cho vợ con thưởng thức”.

Không phải y tiếc rượu mà là do y hiểu rất rõ nồng độ cồn của vò rượu này.

Thiết Chùy uống quá nhanh, lúc này rượu còn trong bụng nên vẫn còn có thể tỉnh táo, đến khi rượu vào trong hệ tuần hoàn của cơ thể thì không chắc Thiết Chùy có thể đứng dậy được nữa hay không.

“Đa tạ tiên sinh”.

Mặc dù Thiết Chùy còn có chút tiếc nuối nhưng Kim Phi đã nói vậy, hắn cũng không dám phản kháng.

Đứng dậy, định vươn tay cầm lấy nồi thịt đột nhiên cảm thấy trời đất quay cuồng, nhanh chóng rụt tay lại bám vào bàn nhưng cuối cùng vẫn không trụ vững, ngã phịch xuống đất.

“Trời đất, rượu này sao lại mạnh đến vậy?”

Thiết Chùy lắc đầu, dựa vào ghế rồi đừng lên.

“Nhân lúc còn đi được, mau quay về đi, còn chậm trễ thêm một lúc nữa ta e là ngươi đến đi cũng đi không nổi đâu”.

Kim Phi cười, sau đó hét ra bên ngoài: “Lão Lâm, ngươi tiễn Thiết Chùy về”.

“Vâng ạ!”

Cận vệ túc trực ban đêm đi vào, ôm lấy nồi thịt từ tay Kim Phi, tay còn lại dìu Thiết Chùy.

“Không cần ngươi đỡ, ta tự đi được”.

Thiết Chùy đẩy lão Lâm ra: “Có vài bát rượu, nhớ lại năm đó ta và lão tiêu đầu cùng nhau tung hoành giang hồ, một lần uống hai vò còn không sao…”

“Xong rồi, bắt đầu nhớ lại chuyện ngày xưa rồi, xem ra tên này say thật rồi”.

Kim Phi cười khổ, lại hét ra bên ngoài: “Lão tam, ngươi vào cùng lão Lâm đi, dìu đội trưởng của các ngươi về”.

“Tiên sinh, ta đã nói là không cần tiễn rồi mà…”

Thiết Chùy xua tay.

Vì để chứng minh bản thân không sao liền tự mình đi ra ngoài.

Kết quả Kim Phi còn chưa kịp vươn tay ra đỡ, chân trái đã mắc vào chân phải, ngã phịch một cái xuống đất.

“Được rồi, đừng làm loạn nữa, mau cút đi”.

Kim Phi đá một cái vào mông Thiết Chùy: “Đừng có nhiều lời nữa, không sau này đừng hòng uống rượu!”

Lần này Thiết Chùy chùn thật rồi, ngoai ngoãn để các cựu binh đỡ về.

Kim Phi nhìn bóng lưng bọn họ, trong mắt hiện lên sự suy tư.

Đại Khang thiếu lương thực trầm trọng, mỗi ngày không biết có bao nhiêu người chết đói, vì vậy Kim Phi chưa bao giờ nghĩ đến việc nấu rượu để kiếm tiền.

Từ nhỏ Kim Phi đã biết nếu không thể làm Bồ tát cứu khổ cứu nạn chúng sinh thì cũng không phải hành vi bại hoại đạo đức gì, cho dù là đối diện với kỵ binh Đảng Hạng hay là thổ phỉ, lúc nên ra tay thì sẽ không hề do dự hạ lệnh tấn công.
 
Back
Top Bottom