Ngôn Tình Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 400


Cho dù y biết rằng mệnh lệnh này sẽ gi3t chết vô số người, máu chảy thành sông, cho dù trong lòng cảm thấy không thoải mái, Kim Phi cũng sẽ không hề do dự.

Bởi vì kẻ địch đều là những ác ma giết người không chớp mắt, muốn sống sót trong thế giới loạn lạc này, nhất định bản thân còn phải ác hơn kẻ địch.

Không giết kẻ địch, người chết chính là binh lính của mình, thậm chí là bản thân mình.

Những mỗi người đều có nguyên tắc sống của mình, nếu như không cần thiết, Kim Phi sẽ không tùy ý giết bất kỳ người nào.

Đối với chiến tranh cũng vậy, đối với kiếm tiền cũng thế.

Quân tử thích tài lộc là chuyện hết sức bình thường.

Chuyện y thích kiếm tiền là thật, nhưng không muốn tiền của mình bị vấy bẩn bởi tội lỗi.

Cách để kiếm tiền có rất nhiều, không cần thiết phải lấy gạo của người dân.

Kim Phi lặng lẽ đậy vò rượu lại.

Ngày hôm sau đội binh lính nữ và cựu binh tiến hành diễn tập thực chiến, vì vậy từ sáng sớm Quan Hạ Nhi đã gọi Kim Phi dậy.

Nhìn thấy Khánh Mộ Lam và Thiết Chùy ở trong sân, Kim Phi lập tức thấy vui vẻ.

Hai người này hôm qua ai nấy cũng mạnh mồm hơn người kia, thế mà hôm nay ai nấy trông cũng uể oải không khác nhau là mấy.

Thiết Chùy tốt hơn một chút, có lẽ là do trách nhiệm đặt trên người, hoặc là do cơ thể cường tráng, tốc độ phân giải rượu nhanh hơn, bây giờ còn có thể đứng vững ở cửa, chỉ là sắc mặt có chút khó coi mà thôi.

Nhưng trạng thái của Khánh Mộ Lam thì kém hơn nhiều, nằm gục trên bàn, đầu tóc rũ rượi, khuấy cháo một cách yếu ớt.

“Tiên sinh, rượu này của ngài đúng là ngon thật, nhưng thực sự mạnh quá, đầu ta bây giờ vẫn như sắp nứt ra rồi đây”.

Khánh Mộ Lam ôm đầu nói: “Sao hôm qua ngài không ngăn ta lại? Hôm nay còn phải diễn tập mà”.

Đây cũng là một trong những nhược điểm của loại rượu này.

Suy cho cùng nó cũng chỉ là một loại rượu mạnh đã qua thanh lọc đơn giản, sau khi uống vào rất dễ say.

“Cô nói vậy mà không tự thấy thẹn với lòng à?”

Kim Phi tức đến bật cười: “Ta kéo cô, không cho cô uống, cô còn đòi quyết đấu với ta, ta có thể làm gì được nữa? Ta cũng tuyệt vọng lắm chứ!”

“Có chuyện này sao?”

“Cô hỏi bọn họ đi”.

Kim Phi tùy ý chỉ tay vào đám người Quan Hạ Nhi.

“Ta làm chứng, lời tiên sinh nói là sự thực”.

Chu Cẩm bụm miệng cười: “Tướng quân, khi đó ngài còn rút cả đao ra rồi đấy”.

Khánh Mộ Lam rõ ràng không tin là mình đã làm ra chuyện như vậy, quay đầu nhìn về phía A Mai.

Nhìn thấy A Mai lặng lẽ gật đầu, Khánh Mộ Lam ôm trán, vẻ mặt

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 401


“Cô đừng có làm khó A Mai nữa, hôm qua cô cứ đòi A Mai đốt giấy vàng để làm hoa lan vàng, A Mai không chịu, cô lại nói người ta coi thường cô”.

Kim Phi cười nói: “A Mai đáng thương, sợ đến mức mặt trắng bệch ra, còn nữa...”

“Tiên sinh, cầu xin ngài đừng nói nữa, quên chuyện tối qua đi”.

Khánh Mộ Lam chắp tay nói với Kim Phi: “Ngài tha cho ta đi mà”.

“Sao này còn uống tham nữa không?”

Kim Phi hỏi.

“Không dám nữa, không dám nữa”.

Khánh Mộ Lam vội vàng xua tay: “Sau này ngài cho ta uống bao nhiêu ta sẽ uống bấy nhiêu”.

“Nhuận Nương, canh giải rượu tối qua ta bảo muội nấu, muội đã nấu xong chưa?”

Kim Phi hét vào trong phòng bếp: “Nấu xong rồi thì bưng hai bát ra cho Khánh Mộ Lam và Thiết Chùy uống”.

“Vâng”.

Nhuận Nương híp mắt cười, bưng hai bát canh ra.

Khánh Mộ Lam và Thiết Chùy, mỗi người uống một bát, cơn đau đầu lập tức được giải tỏa một chút.

“Canh giải rượu này được đấy, uống xong đầu hết đau rồi”.

Khánh Mộ Lam đặt bát xuống, nhìn Nhuận Nương nói: “Nhuận Nương, uổng công ngày thường ta coi cô là tỷ muội, có canh giải rượu mà không mang ra sớm”.

Canh giải rượu bưng ra đúng lúc còn đang ấm nóng, uống rất vừa miệng, rõ là đã nấu xong từ lâu rồi, nhưng chỉ là Nhuận Nương không mang ra mà thôi.

“Tướng quân, ngài đừng trách Nhuận Nương, là ta sợ canh nóng làm ngài bị bỏng nên mới chưa bê ra”.

Chu Cẩm cười, giúp Nhuận Nương giải thích.

“Bái sư xong quên nhà cũ rồi, đúng là chẳng ra sao cả”.

Khánh Mộ Lam hết đau đầu rồi, bắt đầu khiêu khích khắp nơi.

Chu Cẩm dù sao cũng từng là binh lính dưới trướng Khánh Mộ Lam, bây giờ làm y dược nhưng vẫn là trong đội binh, thế mà đã dám cãi lại lời cô ấy rồi.

Kim Phi thấy đồ đệ của mình bị bắt nạt làm sao có thể đứng yên được?

“Khụ khụ, Tiểu Cẩm, Khánh Mộ Lam tướng quân tối qua còn làm gì? Con giúp cô ấy nhớ lại chút đi”.

“Tiên sinh, ta sai rồi”.

Khánh Mộ Lam nghe xong liền rén, kéo A Mai xoay người bỏ chạy.

Bữa sáng hôm nay kết thúc như vậy đấy.

Thời thế loạn lạc, đời người như hạt cát.

Dù Kim Phi có bao nhiêu suy nghĩ, một khi chết đi thì mọi thứ cũng sẽ kết thúc.

Các cựu binh là an toàn lớn nhất của y, Kim Phi vẫn luôn duy trì mức độ chú ý cao.

Cuộc diễn tập này không chỉ để huấn luyện các binh lính nữ, đối với các cựu binh cũng vô cùng quan trọng.

Ăn sáng xong liền đưa Chu Cẩm cùng ra sau núi.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 402


Lúc này các cựu binh và các binh lính nữ đã hoàn thành xong chuyến vượt rừng nặng nhọc, đi ăn cơm rồi.

Khánh Mộ Lam và Trương Lương ngồi trong lều thương lượng gì đó.

“Chuẩn bị xong chưa?”

Kim Phi chào người họ.

“Chuẩn bị xong rồi, đợi mọi người ăn cơm quay lại thì sẽ bắt đầu diễn tập”.

Khánh Mộ Lam sờ vào chuôi đao ở thắt lưng, vẻ mặt nghiêm nghị nói.

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, e là sẽ không có ai tin được rằng nửa tiếng trước, nữ tướng quân oai phong bê vệ này vẫn còn đang giành đồ ăn với một cô nhóc mấy tuổi ở nhà Kim Phi.

Khoảng hơn tám giờ, các cựu binh và các binh lính nữ đều đã quay lại, tạo thành hai phương trận trên mặt đất bằng phẳng.

Các binh lính nữ có tổng cộng hơn 70 người, các binh lính nam không chỉ phải luyện tập mà còn phải phụ trách canh gác xưởng luyện gang và tứ hợp viện, còn một bộ phận khác phải đi canh giữ núi Thiết Quán và núi Miêu Miêu, bây giờ chỉ còn lại 30 người.

Ba mươi người này đã bao gồm đội cận vệ của Kim Phi.

Tuy nhiên đội binh lính nam đều là những cựu binh đã từng lăn lội chiến trường, cho dù là ý chí hay là kỹ năng chiến đấu hay là sự phối hợp giữa các đồng đội đều hơn nhiều so với đội binh lính nữ, khi thực sự xảy ra trận chiến, khả năng thắng của binh lính nam là cao hơn.

Trên bục gỗ phía trước phương trận đặt một những trường đao quấn trong vải bao.

Diễn tập thực chiến cũng chỉ là diễn tập, không có chết chóc, những chiếc trường đao này mặc dù không có lưỡi nhưng chúng được làm bằng sắt nguyên chất, đập vào người khác mà không cẩn thận thì dễ bị thương lắm.

Quấn trong vải bao để giảm bớt thương tổn.

Hơn nữa vải bao có hai màu trắng và đỏ, binh lính nữ dùng màu đỏ, binh lính nam dùng màu trắng, người ai bị dính màu thì cho rằng chỗ đó bị thương, dựa vào đó để phân định thắng bại.

Mục tiêu huấn luyện chính của diễn tập thực chiến là rèn luyện kỹ năng chiến đấu của binh lính.

Nói trắng ra là một nhóm binh lính nam và một nhóm binh lính nữ đã chiến đấu với nhau cho đến khi một trong số họ ngã xuống.

Cách này rất đơn giản nhưng thực chất lại rất hữu dụng.

Đọc một cuốn sách nghìn lần để hiểu rõ vấn đề cốt lõi, chiến đấu cũng như vậy.

Cao thủ không phải sinh ra đã là cao thủ mà là thành quả của việc luyện tập không ngừng nghỉ.

Cơ bắp của con người có ký ức, số lần luyện tập nhiều, đến khi chiến đấu, khi kẻ địch giơ đao lên chém thì có thể nhanh chóng phản ứng lại được.

Cựu binh và binh lính nữ thay đổi vũ khí, Khánh Mộ Lam bước lên bục gỗ, chỉ vào một con dốc nhỏ ở bên cạnh nói:

“Nhiệm vụ của các binh lính nữ là lao lên dốc và kéo cờ xuống, còn nhiệm vụ của các binh lính nam là giữ cờ”.

Đội binh lính nam xếp hàng trên con dốc, phía sau lưng họ là một lá cờ được cắm trên mặt đất.

Các binh lính nữ thì đứng dưới con dốc.

Khánh Mộ Lam thấy hai bên đã sẵn sàng liền tuyên bố bắt đầu diễn tập.

Kết quả hai phương trận vẫn đứng nguyên tại chỗ, không ai di chuyển.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 403


Các binh lính nam cảm thấy đàn ông lại ra tay đánh phụ nữ thì không hay, mà các binh lính nữ vốn dĩ đã gấp đôi các binh lính nam, thấy bọn họ đứng im không động đậy cũng không tiện ra tay.

“Còn đứng ngây ra đấy làm gì? Ra tay đi!”

Khánh Mộ Lam nhìn thấy cảnh này liến tức giận, cầm một chiếc đao chiến không lưỡi lên, đi tới trước hàng binh lính nữ: “Lên cho ta!”

Nói xong liền cầm trường đao lao về phía trận địa của các binh lính nam.

Lão đại ra tay rồi, các binh lính nữ không còn cách nào khác, chỉ đành lao đi theo Khánh Mộ Lam.

A Mai cũng muốn đi nhưng lại bị Kim Phi ngăn lại.

“Vốn dĩ số lượng binh lính nữ đã chiếm ưu thế rồi, cô đừng đi nữa”.

A Mai là cao thủ được huấn luyện từ nhỏ, một mình chiến đấu cũng có thể khiến cho ba cựu binh không thể tiếp cận được.

Tuyển thủ như vậy nếu như đặt vào trong thế trận hoàn toàn có thể phá hủy cục diện cân bằng của hai bên.

“Nhưng nhỡ tiểu thư bị thương thì sao?”

A Mai khẽ cau mày.

“Bị thương rồi thì tìm lang trung chữa cho, hơn nữa cô ấy còn mặc bộ áo giáp tốt như vậy, làm sao có thể dễ dàng bị thương được”.

Kim Phi nói: “Cô hiểu tiểu thư nhà cô hơn ta, đáng lẽ nên biết rằng cô ấy cũng không hi vọng cô ra tay”.

A Mai ngầm thừa nhận, Khánh Mộ Lam quả thực đã từng dặn dò cô ấy, không muốn cô ấy ra mặt, A Mai nghĩ một chút rồi nói:

“Ta không ra tay, nhưng đứng ở bên cạnh xem, nếu như tiểu thư gặp nguy hiểm thì có thể kịp thời ngăn cản”.

“Vậy cũng được”.

Kim Phi bỏ tay khỏi vai A Mai.

Khi hai người đang nói chuyện, Khánh Mộ Lam đã cùng các binh lính nữ lao lên dốc.

Các binh lính nam lúc này vẫn chưa hoàn toàn giải tỏa hết, kháng cự rất bị động, đa phần chỉ là làm cho có.

Chỉ trong ba phút ngắn ngủi, toàn bộ binh lính nam trên người đều đã xuất hiện một vết màu đỏ.

Lá cờ cũng bị kéo ra.

Binh lính nam thua rồi, còn thua thảm hại như vậy, khiến cho Kim Phi cảm thấy vô cùng tức giận.

Lúc này sắc mặt của y khó coi vô cùng.

“Các người đang làm gì vậy?”

Kim Phi đứng ở trước phương trận của binh lính nam, tức giận nói: “Đây là diễn tập thực chiến, cần phải coi như một chiến trường thực sự, lẽ nào trên chiến trường, nếu kẻ địch của các ngươi là một nhóm phụ nữ thì các ngươi không ra tay nữa sao? Để mặc cho bọn họ chém giết sao?”

Đám binh lính nam bị Kim Phi mắng cho không ngóc đầu lên được, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy không thỏa đáng.

“Ta cho các ngươi một cơ hội nữa, nếu như lần này còn thua, bữa trưa đừng ăn cơm nữa!”

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 404


Kim Phi lấy ra một nén hương, bẻ đôi rồi châm lửa: “Lương ca, Thiết Chùy, lát nữa hai người cũng lên, lần này nếu không bảo vệ được cờ thì hai người mỗi người bị phạt một tháng lương!”

“Bị các ngươi hại chết rồi!”

Trương Lương còn được, Thiết Chùy nghe xong sắc mặt liền sầm xuống, chỉ vào đám binh lính nam nói: “Ta nói cho các ngươi biết, lần này ai dám lơ là hại ta tháng này không có tiền lương, ta sẽ dắt vợ con đến nhà các ngươi ăn cơm!”

Khi hương cháy hết, Kim Phi lạnh lùng thông báo rằng đợt diễn tập thứ hai bắt đầu.

“Đội cận vệ, lên cho ta! Ai dám cả nể hại ông đây bị phạt, ông đây sẽ phạt tiền công của các ngươi!”

Thiết Chùy hét lớn, tay trái cầm khiên, tay phải cầm đao, dẫn theo nhóm binh lính nam chủ động đối đầu với nhóm binh lính nữ đang lao tới.

“A Lan A Trúc, dẫn người của các ngươi chặn bọn họ lại!”

Khánh Mộ Lam ra lệnh một cách dứt khoát.

A Lan A Trúc chỉ huy đội cận vệ của cô ấy, vô cùng thích hợp với đội cận vệ của Kim Phi.

Thiết Chùy nhìn ra được Kim Phi thực sự tức giận rồi, vì vậy ra tay không hề nể nang gì, nhấc trường đao lên, chém mạnh một nhát về người A Lan ở phía trước.

Vì mục đích huấn luyện quân sự, khi huấn luyện đội cận vệ của Khánh Mộ Lam không mặc áo giáp, A Lan không dám phản kháng, nhanh chóng giơ trường đao l*n đ*nh đầu, đỡ một đao của Thiết Chùy.

Thiết Chùy vô cùng cường tráng, vốn dĩ sức lực đã mạnh hơn A Lan, lại lao từ trên xuống, có đà chạy, đao này càng thêm hung hãn.

A Lan bị đao này chém cho liên tiếp lùi ra sau, cuối cùng ngã phịch xuống đất.

Thiết Chùy không chút khoan nhượng, tiếp tục dồn sát, trường đao xoẹt qua cổ A Lan, để lại một vệt màu trắng.

"Theo quy tắc diễn luyện, ngươi đã chết rồi, không thể ra tay thêm nữa, đi ra ngoài đi".

Thiết Chùy cười và lao tới mục tiêu tiếp theo với trường đao của mình.

A Lan đập đất hai lần, không cam lòng rời đi cùng với thanh trường đao.

Với sự tấn công dữ dội của Thiết Chùy và đội thân vệ, hai bên dần trở nên sôi sục, và cuộc diễn tập cuối cùng cũng mang dáng dấp của cuộc thực chiến.

Các binh sĩ nam có kinh nghiệm chiến đấu phong phú và có sức mạnh tuyệt vời, trong khi số lượng binh nữ chiếm ưu thế tuyệt đối, lại được chỉ huy bởi Khánh Mộ Lam, trong lúc nhất thời đánh qua đánh lại, rất tương xứng.

Thỉnh thoảng, sẽ có một hai nam binh hoặc nữ binh có ấn ký trên người rời khỏi sân.

Cuộc diễn tập này kéo dài hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng các nam binh đã giành được thắng lợi nhờ tác chiến ăn ý.

Nhưng các nam binh cũng chỉ giành được chiến thắng rất thảm, cuối cùng chỉ còn lại năm nam binh giữ cờ, những người còn lại đều bị phán là chết hoặc bị thương nặng, rời khỏi sân tập.

Trong đó có Thiết Chùy xông lên mạnh mẽ nhất và Trương Lương, người nắm quyền chỉ huy.

Nhưng vẻ mặt cô ấy đầy phấn khích.

Sau khi nghỉ được nửa nén hương, lại hô hào xông lên.

Lần này vẫn là các nam binh giữ cờ và các nữ binh tấn công.

Kết quả vẫn là nam binh chiến thắng, nhưng cuối cùng lần này chỉ còn lại có bốn nam binh.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 405


"Tiên sinh, sảng khoái quá".

Khánh Mộ Lam lau mồ hôi trên trán: "Ta có thể bảo đảm trong vòng ba ngày, nam binh sẽ không đánh lại được chúng ta nữa".

"Các cô nhiều gấp đôi nam binh, như này có gì mà tự hào?"

Kim Phi dội một gáo nước lạnh: “Còn các nam binh chỉ ở thế phòng thủ, không chỉ phải đánh mà còn phải tập trung giữ cờ, càng thêm phần bị động”.

Đợi đến khi nữ binh cầm cờ mà xem, lúc đó mới tính nhé".

Khánh Mộ Lam cũng không khó chịu, cười nói: "Gì cũng phải từ từ chứ, chỉ cần tiến bộ hơn trước đã là tốt rồi".

"Tâm trạng của cô tốt thế nhỉ".

Kim Phi cười nói: "Ta thấy cô chơi rất hăng đấy, ngày mai đi lên quận, cô có đi không?"

"Tất nhiên là có rồi".

Khánh Mộ Lam vội vàng nói: "Ta tới đây vội nên chỉ mang hai bộ quần áo để thay giặt. Mặc đã sắp rách đến nơi rồi, vừa vặn đi mua thêm vài bộ nữa".

Không giống như Kim Phi luôn lười biếng, Khánh Mộ Lam khi rảnh sẽ tham gia huấn luyện cùng các nữ binh, cho nên quần áo cũng rất nhanh rách.

Nữ binh bình thường mặc quần áo chắp vá thì không sao nhưng cô ấy là muội muội của Khánh Hoài, nếu mặc quần áo rách thì có phải là làm xấu mặt hắn không?

"Được, sáng mai đi sớm đấy, đừng đến muộn".

Kim Phi gọi Chu Cẩm: "Tiếp tục luyện đi, ta và Tiểu Cẩm trở về".

Chu Cẩm đã học phương pháp lọc rượu, tiếp theo cô ấy sẽ học cách chế tạo penicillin.

Việc chế tạo penicillin phức tạp hơn nhiều so với việc lọc rượu, Kim Phi mặc dù biết nguyên lý và các bước sản xuất của nó, nhưng đây là lần đầu tiên y làm, y không thể đảm bảo rằng nó sẽ thành công trong lần đầu tiên.

Chỉ có thể vừa dạy Chu Cẩm vừa thử thôi.

Hai sư đồ của Kim Phi đang bận rộn trong phòng thí nghiệm, trong nhà cũng rất bận rộn.

Ngày nay giao thông lạc hậu, thổ phỉ hoành hành, ngoài việc gia nhập quân đội tác chiến, hầu hết dân chúng đều sống trong bán kính chục dặm quanh nơi sinh của họ, nên đi lên quận là cả một chặng đường dài.

Đường thẳng đi từ làng Tây Hà đến quận không xa lắm, nhưng trong toàn bộ làng Tây Hà, rất ít người từng đến quận.

Khi biết Kim Phi sẽ lên quận, không chỉ Tiểu Nga vô cùng phấn khích mà cả Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương cũng muốn đi.

Kim Phi biết họ rất hiếm khi ra ngoài nên đã đồng ý.

Giờ họ đang bận rộn thu dọn đồ đạc trong nhà.

Tối hôm đó Quan Hạ Nhi kích động đến nỗi đêm không ngủ được, sáng hôm sau dậy sớm kéo Kim Phi dậy, mặc thử vài bộ trang phục cô có rồi hỏi Kim Phi xem bộ nào đẹp.

Kim Phi mơ mơ màng màng, cũng khó chịu vì bị hỏi nên đã kéo thẳng Quan Hạ Nhi lên giường, xử Quan Hạ Nhi một lúc lâu rồi mới chịu dừng lại.

Khi Kim Phi đang rất sảng khoái bước ra khỏi phòng thì Khánh Mộ Lam cũng tình cờ vừa đến.

Phía sau là A Mai và tám nữ binh mặc áo giáp.

"Mộ Lam cô nương, lần này ta sẽ mang theo mười anh em, nên cô không cần mang theo nhiều người như vậy đâu?"
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 406


Thiết Chùy nói: "Chúng tôi sẽ bảo vệ cô".

"Không cần, chúng ta có thể tự bảo vệ mình".

Khánh Mộ Lam xua tay nói.

Thiết Chùy muốn nói điều gì đó, nhưng Kim Phi đã dùng ánh mắt ngăn hắn lại.

Khánh Mộ Lam là em gái của Khánh Hoài, nếu xảy ra sự cố trên đường, ai chịu trách nhiệm đây?

Vì vậy, lần này không chỉ mang theo hơn một chục cựu binh, mà còn để Thiết Chùy mang theo một chiếc trọng nỏ đơn giản.

Ăn sáng xong, trời đã hừng sáng.

Đoàn xe xuất phát từ Tứ Hợp Viện.

Quan Hạ Nhi, Đường Đông Đông, Tiểu Nga và Nhuận Nương cùng mấy nữ nhân đi xe ngựa, còn bọn Kim Phi, bao gồm cả Khánh Mộ Lam, thì đều cưỡi ngựa.

Trương Lương, Lưu Thiết, các trưởng làng của hai ngôi làng đã đợi sẵn ở cổng làng.

"Trưởng làng, ông ba, trong thời gian ta đi quận, nhà cửa của ta sẽ giao cho mấy ông".

Kim Phi xuống ngựa, nhìn ba người trước mặt, nói: "Đặc biệt là xưởng luyện kim rất quan trọng, không được để người ngoài vào".

"Phi ca, đừng lo, làng chúng ta đều dựa vào tay nghề của cậu để kiếm ăn mà nên sẽ không chủ quan đâu".

Trưởng làng trấn an: "Hôm nay ta sẽ kéo đội đánh hổ đi tuần tra làng. Ngoại trừ nữ công nhân nhà máy dệt, người ngoài đừng hòng tới làng chúng ta".

Đây là lợi thế của một nơi nhỏ hẹp, ai cũng quen nhau, có người lạ trong làng sẽ không có nơi nào để trốn.

"Vậy thì tốt", Kim Phi hỏi: "Mọi người có gì cần mua gì không? Ta sẽ mua về".

"Bây giờ đã có đồ ăn thức uống, còn phát vải may quần áo. Không thiếu cái gì".

Ông ba cười nói: "Nói các cậu ấy, hiện tại thiên hạ hỗn loạn, đạo tặc hoành hành, các cậu phải cẩn thận".

"Thiết Chùy, nhớ bảo vệ mọi người, nếu có ai bị thương thì ngươi cũng không cần về nữa đâu".

Trương Lương cũng nhìn Thiết Chùy.

"Lương sư huynh, đừng lo, chúng ta đều có người đi cùng. Nếu như có tên thổ phỉ nào bị đui mù, thì coi như hắn gặp xui xẻo đi".

Thiết Chùy vỗ ngực tự tin nói: "Hôm nay đi bao nhiêu người, ta hứa sẽ mang bằng đó người bình an vô sự về, ai thiếu một sợi tóc, huynh chặt đầu ta cũng được".

"Thiết Chùy, ngươi chém gió nhiều quá rồi đấy".

Khánh Mộ Lam trợn mắt, đưa tay bứt vài sợi tóc trên trán Tiểu Nga đang nhìn ra ngoài qua thăm dò: "Tóc của Tiểu Nga thiếu mấy sợi rồi, Lương huynh, chặt hắn đi".

Tiểu Nga: (? へ?)

Thiết Chùy: (⊙ ▽ ⊙)

Trương Lương: (→ _ →)

"Đừng vớ vẩn nữa, đến lúc phải đi rồi".

image.png

 
Back
Top Bottom