Ngôn Tình Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 160


Vì vậy trong kho lương thực của người Đảng Hạng, số lượng cỏ khô chất nhiều như núi.

Mà chỗ cỏ khô này rất dễ bốc cháy.

Người Đảng Hạng nằm mơ cũng không ngờ rằng, kẻ địch lại trực tiếp tấn công kho lương thực của mình từ tận đỉnh núi Thanh Thủy, đợi đến khi phản ứng lại, kho lương thực đã bị lửa thiêu dữ dội, không thể dập tắt được.

Advertisement

Trợ tá của Lý Kế Khuê vẫn đang chờ đợi động thái tiếp theo của Thiết Lâm Quân, nhưng không ngờ rằng lại dữ dội đến như vậy.

Đứng cách đó trăm mét, các trợ tá đều cảm thấy hơi nóng phả vào mặt.

Advertisement

Cách đó khoảng mười mét, Lý Kế Khuê tức đến mức nhảy dựng lên, bên cạnh còn có hai xác chết.

Không cần nói cũng biết đó là do hắn giận cá chém thớt.

Toàn bộ doanh trại Đảng Hạng bên trong hỗn loạn, ở núi Khôi Lang cách đó vài dặm, Khánh Hoài chỉ huy chủ lực của Thiết Lâm Quân, khung cảnh vô cùng sôi nổi.

Hơn 3000 người nhân lúc trời khuya đào bới dữ dội.

Sau lưng họ là một con mương rộng hơn hai mét kéo dài vào tận sâu trong rừng núi.

“Xác nhận bên dưới chặn kỹ rồi chứ?”

Khánh Hoài hỏi.

“Hầu gia yên tâm, chặn kỹ lắm rồi”.

Từ Kiêu vỗ ngực đảm bảo: “Chỉ cần chúng ta dẫn nước xuống, người Đàng Hạng tuyệt đối sẽ không qua được”.

“Nhất định không được có sai sót, uổng phí công sức của tiên sinh”.

Khánh Hoài nhìn ngọn lửa phía Bắc: “Lửa lớn như vậy, cho dù là cháy đến đây thì cũng đều khiến cho người Đảng Hạng tổn thất lớn, bọn chúng nhất định sẽ tấn công vào trong núi, hi vọng rằng tiên sinh có thể chống cự được”.

“Tiên sinh mưu trí vô song, nhất định sẽ không có chuyện gì”.

Trong mắt Từ Kiêu tràn đầy vẻ sùng bái: “Hầu gia ngài không biết, lần đầu tiên nghe tiên sinh nói về kế hoạch, thần liền sững người tại chỗ, còn cho rằng tiên sinh điên rồi, lại muốn dùng mấy nghìn binh lính Thiết Lâm Quân của chúng ta ngăn chặn hàng chục nghìn quân Đảng Hạng”.

“Sau đó tiên sinh nói với thần về núi Khôi Lang, về con kênh, thần mới không thể không tin”.

“Cũng đúng, người như tiên sinh, nếu đã dám ra tay đương nhiên là phải có kế sách rồi”.

Khánh Hoài khẽ gật đầu, lại hỏi: “Đã phục kích trên đường để ngăn chặn trinh sát của người Đảng Hạng chưa?”

“Hầu gia yên tâm, trên đường dải lưới sắt, còn đào hố vùi ngựa, trinh sát Đảng Hạng tới kẻ nào chết kẻ đó”.

Từ Kiêu tự tin nói: “Hơn nữa, người Đảng Hạng bây giờ còn đang bận dập lửa, làm gì có thời gian mà phái trinh sát đi thăm dò nữa chứ?”

“Càng những lúc như vậy càng không được xem nhẹ, mau phái người đi canh, nếu như phát hiện trinh sát Đảng Hạng, tuyệt đối không được cho hắn chạy thoát”.

Khánh Hoài nói: “Ngoài ra, bảo mọi người cật lực hơn, trước khi trời sáng, nhất định phải dẫn được nước qua”.

“Rõ!”
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 161


Từ Kiêu xoay người chạy đi.

Vào giữa đêm, đoạn kênh cuối cùng đã được đào xong.

Từ Kiêu men theo con kênh, tới phía sau núi Khôi Lang.

Advertisement

Cuối kênh là một cái hồ ở lưng chừng núi, rộng hàng trăm mẫu.

Lúc này, khoảng cách giữa hồ và kênh chỉ còn ba mét, chỉ cần đào ba mét cuối cùng là có thể đưa nước trong hồ vào kênh.

Advertisement

Từ Kiêu hạ lệnh xuống, hàng chục binh lính Thiết Lâm Quân vung cuốc lên, điên cuồng đào bới.

Ầm!

Khoảnh khắc khi con kênh được đào thông, nước lũ đổ ào xuống.

Hơn một nửa binh lính Thiết Lâm Quân đào kênh bị lũ cuốn trôi.

Tuy nhiên khi chọn người đều chọn những binh lính biết bơi, bị trôi đi một đoạn bọn họ lại có thể bò lên bờ được.

Nước lũ chảy xuống kênh, chẳng mấy chốc đã xuyên qua núi Khôi Lang, chảy lên mặt đường.

Con đường núi này là con đường duy nhất từ Thanh Thủy Cốc đến thành Vị Châu.

Khi đó Kim Phi vô tình đi qua thì phát hiện chỗ này địa hình thấp, tò mò hỏi binh lính Thiết Lâm Quân đi cùng liệu ở đây có chỗ nào tích nước không.

Binh lính trả lời rằng đoạn đường này vốn là một cái hồ, cách đây hàng trăm năm, quý tộc Đại Khang muốn làm ăn với Đảng Hạng nên đã sai người đào cống dưới hồ cho cạn nước, vì vậy mới xuất hiện con đường này.

Sau đó khi Kim Phi tiếp quản Thiết Lâm Quân, kiểm tra bản đồ địa hình khu vực xung quanh, phát hiện ra hồ chứa trên sườn núi Khôi Lang, ngay lập tức nghĩ tới dùng nước để chặn con đường này.

Bảo Từ Kiêu tìm những binh lính quen thuộc địa hình gần đó, sau nhiều lần thảo luận, cuối cùng mới xác định kế hoạch này.

Sự thực chứng minh, kế hoạch của Kim Phi đã thành công.

Khi trời sáng, con đường rộng lớn đã biến thành một hồ nước rộng hàng chục mét, sâu bảy tám mét.

“Thì ra còn có thể đánh trận như vậy, tiên sinh đúng là thần mà, chỉ là một con kênh nhỏ bé lại có thể chặn được hoàn toàn con đường xâm lược phía Nam của người Đảng Hạng!”

Khánh Hoài nhìn hồ nước, cảm thán nói: “Nếu như ngài ấy có thể thực sự giữ được Thanh Thủy Cốc, lần này việc chinh chiến phía Nam của người Đảng Hạng sẽ biến thành một trò cười, bọn chúng sẽ chết nhục ở đây!”

“Hầu gia ngài yên tâm, tiên sinh đã làm mấy chục cái xe bắn đá, nhất định có thể bảo vệ được Thanh Thủy Cốc”.

“Xe bắn đá thực sự lợi hại như vậy sao?”

Khánh Hoài hỏi.

20221106065926-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 162


Từ Kiêu cũng biết tầm quan trọng của con kênh này liền lập tức gật đầu.

Cũng may con kênh này ở phía Nam, đội quân người ngựa Đảng Hạng không tới được, chỉ có thể phái số lượng ít như tinh sát tinh nhuệ qua thôi.

Có tận ba doanh trại canh gác, binh lính dù tinh nhuệ đến mức nào cũng không thể làm gì được con kênh này.

Còn chưa kể, cho đến hiện giờ, người Đảng Hạng vẫn chưa biết chuyện con đường bọn họ cần đi đã bị ngập nước, vẫn còn đang dồn toàn lực dập lửa.

Advertisement

Ngọn lửa cháy đến tận sáng mới tàn.

Để chỉ đạo công tác cứu hỏa, Lý Kế Khuê đầu bù tóc rối, khuôn mặt cũng cháy đen xì do khói.

Advertisement

Nhưng càng khiến hắn tức giận đó là toàn bộ chỗ lương thực khổng lồ đã bị cháy rụi hết, nhiều lều trại xung quanh cũng bị ảnh hưởng.

“Trác Bản, tấn công núi Thanh Thủy cho ta, ta muốn Thiết Lâm Quân phải chết!”

Lý Kế Khuê phẫn nộ gầm lên.

“Rõ!”

Trác Bản đáp lại, lập tức bắt đầu tập hợp đội quân.

Trợ tá vốn định khuyên ngăn, nhưng nhìn sắc mặt của Lý Kế Khuê, chỉ thành thở dài một tiếng rồi từ bỏ.

Nửa tiếng sau, quân Đảng Hạng đã bắt đầu tấn công núi.

Núi Thanh Thủy được bao bọc bởi ba mặt vách đá dựng đứng, chỉ có mặt phía nam là có một con đường rộng chưa đầy hai trượng để đi lên núi, vì vậy con đường nhỏ này chính là chiến trường chính.

Vô số binh lính Đảng Hạng cầm theo dao rựa, lao tới chỗ con đường này.

Kim Phi điều một số cung hạng nặng qua, còn sắp xếp vài cái máy bắn đá.

Khi quân Đảng Hạng lao tới vị trí cách đó hơn chục mét, chỉ huy tác chiến Chung Ngũ hạ lệnh, cung thủ đã chuẩn bị sẵn lập tức lên dây.

Phập!

Một mũi tên khổng lồ như một ngọn giáo b ắn ra từ bụi cỏ.

Với uy lực của cung hạng nặng, bắn từ khoảng cách gần như vậy, sức xuyên qua là vô cùng lớn.

Binh lính Đảng Hạng đứng sát nhau, một mũi tên lấy đi sinh mạng của hơn hai mươi người rồi mới dừng lại.

Trận chiến huyên náo lập tức im bặt.

Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu, với những âm thanh giòn giã vang lên, lại thêm mấy mũi tên lao tới.

Hơn hai trăm binh lính Đảng Hạng vẫn đang chen chúc trên con đường chật chội lập tức bị tổn thất hơn nửa, trên mặt đất rải rác xác chết.

“Xông lên cho ta, cung hạng nặng của Thiết Lâm Quân muốn lên dây cần rất nhiều thời gian, đánh tiếp cho ta!”

Giáo úy phụ trách chỉ huy quân gầm lên.

Đám binh lính vốn đã bị dọa cho sợ mất mật ngay lập tức lấy lại can đảm, đạp lên xác chết của đồng đội, lại tiếp tục lao về phía trước.

Cùng với tiếng ra lệnh của giáo úy, trên con đường nhỏ chật hẹp lại kín mít binh sĩ Đảng Hạng.

Một giây sau đó, trong lùm cỏ cách đó mấy chục mét lại bay ra thêm rất nhiều mũi tên giống như thương giáo, hoàn toàn phong kín lấy con đường nhỏ.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 163


Thế là trên mặt đất lại có thêm hơn một trăm xác chết của người Đảng Hạng.

Lúc này, ngay cả Trác Bản vẫn luôn trấn giữ chỉ huy ở hậu phương cũng hoàn toàn kinh ngạc, vội vàng cho hết những người còn lại rút lui.

Có vũ khí sát thương hung hãn như vậy trấn thủ, còn cử người qua đó thì chẳng khác gì tự đi nộp mạng.

Advertisement

“Không phải nói Thiết Lâm Quân chỉ có vài cung nỏ hạng nặng thôi ư? Sao lại nhiều như vậy chứ?”

Trác Bản nói với sắc mặt tái xanh.

Advertisement

Thế nhưng không ai có thể trả lời được câu hỏi này.

Trác Bản đâu hề biết cung nỏ hạng nặng mà Thiết Lâm Quân sử dụng bây giờ đều đã được Kim Phi cải tạo.

Mặc dù số lượng vẫn ít ỏi giống như khi trước, thế nhưng tốc độ bắn lại nhanh hơn gấp mấy lần so với trước đó.

Cung nỏ hạng nặng mà Thiết Lâm Quân sử dụng bây giờ, chỉ bàn tới tốc độ bắn thì một cung nỏ đã tương đương với bảy, tám cung nỏ trước đó.

Con đường nhỏ chỉ rộng có chút xíu, mấy cung nỏ hạng nặng luân phiên b ắn ra thì hoàn toàn có thể phong toả.

Người Đảng Hạng không sợ chết, cũng không thể vô cớ cử người đi nộp mạng.

Trác Bản không tìm ra được cách đối phó với cung nỏ hạng nặng, chỉ có thể hạ lệnh tạm thời dừng công kích, xuống núi trở về xin chỉ thị của Lý Kế Khuê.

Vẫn còn chưa lại gần lều lớn đã nghe thấy Lý Kế Khuê đang nổi trận lôi đình.

“Có chuyện gì thế?”

Trác Bản không vội vàng vào trong mà kéo một thị vệ trước cửa lều lớn lại hỏi.

“Trinh sát vừa tới báo có người xây được một mương nước, dẫn nước từ trong hồ của sườn núi Khôi Lang xuống núi chặn mất đường đi, bây giờ nơi đó trở thành một cái hồ lớn, không đi qua được”.

Trác Bản cũng coi như nhân vật nòng cốt bên trong quân Đảng Hạng, thị vệ không giấu giếm gì, nói: “Đại soái đang nổi điên vì chuyện này”.

“Chả trách Thiết Lâm Quân muốn công kích đội vận chuyển lương thực, đốt trụi kho lương thực, hoá ra là vì ý định này”.

Có thể được Lý Kế Khuê xem trọng, ngoại trừ năng lực tác chiến dũng mãnh ra thì Trác Bản cũng không ngốc, rất nhanh đã nghĩ thông rất nhiều việc.

Suy đoán của Kim Phi là chính xác!

Hai cột khói đó quả thực có liên quan tới Thiết Lâm Quân.

Núi Khôi Lang nằm ở một bên đường núi, cả đám người đào mương nước rất dễ bị phát hiện, vậy nên Thiết Lâm Quân công kích vào đội vận chuyển lương thực chính là đang cố ý khiêu khích, khiến cho phe mình đổ quân vào núi.

20221106065958-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 164


Chỉ có một con đường từ Thanh Thuỷ Cốc tới thành Vị Châu, bọn họ muốn tới đó, hoặc là đi qua hồ, hoặc là vượt đường.

Thế nhưng đất Đảng Hạng nằm ở tây bắc, người hiểu về nước đã ít lại còn ít hơn, hơn nữa nếu như đối phương làm như vậy thì chắc chắn đã có phòng bị, sẽ không để cho bọn họ dễ dàng vượt qua hồ.

Advertisement

Giữa Đảng Hạng và Đại Khang cách nhau rất nhiều dãy núi, nếu như vượt đường thì phải từ Thanh Thuỷ Cốc lui về Đảng Hạng, sau đó men theo biên giới đi thêm mấy trăm dặm về phía Tây mới có nơi phù hợp để tiến vào Đại Khang.

Mà từ bên đó vào Đại Khang còn cần vượt qua hơn một nghìn dặm sa mạc hoang vu mới có thể tới được Quan Trung.

Advertisement

Một đội quân lớn như vậy, mỗi ngày người ăn ngựa nhai đều là con số không nhỏ, đi thêm hơn một nghìn dặm, nói không chừng của cải cướp được từ Đại Khang còn chẳng đủ cho đội ngũ này sử dụng.

Vậy nên nhiều năm như vậy, Đảng Hạng chinh chiến xuống phía Nam thông thường đều sẽ lựa chọn Thanh Thuỷ Cốc.

Nghĩ thông những chuyện này, Trác Bản biết sự việc đã lớn lắm rồi.

Gã mau chóng vén màn bước vào trong lều.

Trong lều đã tụ tập không ít tướng lĩnh Đảng Hạng, ai nấy đều cúi đầu thở dài.

Trợ tá đứng bên cạnh, lông mày cũng đã nhíu chặt.

Có vẻ như Lý Kế Khuê đã mắng chửi mệt rồi, ngồi một bên uống nước, nhìn thấy Trác Bản tiến vào thì ngẩng đầu hỏi:

“Đánh hạ núi Thanh Thuỷ chưa? Đầu của Khánh Hoài đâu?”

“Đại soái trách tội, ta bất tài, chẳng thể đánh hạ được núi Thanh Thuỷ”.

Trác Bản quỳ một chân, cúi đầu nhận tội.

“Mẹ kiếp, hôm nay chẳng có lấy một việc vừa ý”.

Lý Kế Khuê đập bát nước xuống mặt đất: “Thiết Lâm Quân đều đói nhiều ngày như vậy rồi, ta cho ngươi hai sư đoàn, sao lại không đánh hạ được núi Thanh Thuỷ?”

“Thưa đại soái, núi Thanh Thuỷ có địa thế hiểm yếu, chỉ có đúng một đường lên núi, Thiết Lâm Quân không biết lấy từ đâu ra rất nhiều cung nỏ hạng nặng, hoàn toàn phong toả đường núi, chúng ta hy sinh hơn ba trăm người vẫn không xông lên được”.

Trác Bản cúi đầu báo cáo.

“Ba trăm người không xông lên được, vậy thì dùng năm trăm người, năm trăm người không được thì một nghìn người!”

Lý Kế Khuê trừng mắt gầm lên: “Ta không tin là không xông lên được!”

“Đại soái, không được kích động”.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 165


Không đợi Trác Bản đáp lời, phụ tá đã vội vàng tiến tới nói: “Đại soái, vấn đề cấp bách nhất của chúng ta bây giờ không phải đánh vào núi Thanh Thuỷ mà là phải mau chóng nghĩ cách thu gom lương thực”.

Lý Kế Khuê ngẩn ra, lập tức gật đầu.

Hắn quả thực đã hơi kích động.

Advertisement

Kho lương thực bị thiêu rụi hoàn toàn, lương thực tích trữ của nhà bếp nhiều nhất chỉ có thể chống đỡ thêm được một hai bữa.

Advertisement

Nếu như không nghĩ cách tìm lương thực thì ngày mai sẽ phải nhịn đói.

Lý Kế Nhai ép cho bản thân bình tĩnh trở lại, hỏi: “Tình hình bên phía núi Khôi Lang thế nào? Có thể băng qua được không?”

Đội quân chinh chiến phía Nam từ đâu mà có? Bọn chúng chủ yếu dựa vào việc cướp bóc, vậy nên lúc biết chuyện thiếu hụt lương thực, suy nghĩ đầu tiên của Lý Kế Khuê không phải xoay sở lương thực từ Đảng Hạng hậu phương mà là tiếp tục tiến về phía đồng bằng Quan Trung, cướp của Đại Khang, lấy chiến tranh nuôi chiến tranh.

“Không được”, phụ tá lắc đầu: “Theo như thông tin mà trinh sát thăm dò được, bên dưới núi Khôi Lang có một khu rừng, mấy cây cao nhất cũng hơn chín mét, bây giờ đã bị che lấp nhìn không thấy nữa, độ rộng của nước đọng cũng hơn chín mươi mét, không thể vượt qua”.

“Một khi đổ mưa thì trong núi tích nước rất nhanh, dưới núi Khôi Lang có địa hình thấp trũng, trước đây sao lại không đọng nước chứ?”, Lý Kế Khuê hỏi.

“Bên phía đó có một kênh thoát nước, nước đều thoát đi cả rồi”.

Phụ tá biết Lý Kế Khuê tiếp theo sẽ hỏi gì nên chủ động giải thích: “Kênh thoát nước đã bị người ta chặn rồi, hơn nữa một bên khác, chúng ta muốn khai thông trở lại thì phải vượt qua trước mới được”.

Nói xong, không khí trong lều lớn trở nên hết sức nặng nề.

Sắc mặt của Lý Kế Khuê cũng tối sầm lại.

Trước kia chinh chiến xuống phía Nam, người khác đều mạnh như vũ bão, kiếm được bộn tiền.

Hôm nay không dễ dàng gì bản thân giành được cơ hội dẫn quân chinh chiến xuống phía Nam, kết quả mới tới Thanh Thuỷ Cốc đã “rơi rụng” hết tướng sĩ.

Riêng chuyện này thì đã đành, kết quả còn bị chặn ở nơi này không đi được.

Trở về biết ăn nói thế nào đây?

“Bỏ đi, bên phía Trác Bản cũng tạm ngưng tiến đánh Thanh Thuỷ Cốc đã, A Đạt, ngươi dẫn người lấy lương thực trong hẻm núi về, sau đó lại trở về một chuyến, tới thành trì lân cận thu gom lấy một ít lương thực về đây”.

Lý Kế Khuê xua tay với vẻ mặt mệt mỏi: “Tiên sinh, ngươi cũng mau chóng nghĩ cách xem xem đi thành Vị Châu thế nào”.

“Rõ!”

Tướng lĩnh tên A Đạt khom lưng rời đi.

20221106070035-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 166


Biết trên đầu có chiếc nỏ hạng nặng của Thiết Lâm Quân, cho nên kỵ binh không dám phóng lên, mà dắt ngựa đi bộ, cố gắng nấp sau ngựa.

Những tên lính bộ binh cũng vậy, cố gắng nấp sau chiếc xe.

Đội vận chuyển lương thực Đảng Hạng nhanh chóng xông vào Thanh Thủy Cốc, muốn xuyên qua càng nhanh càng tốt.

Còn về việc ai sẽ là mục tiêu của Thiết Lâm Quân thì còn phụ thuộc vào may rủi.

Advertisement

Nhưng điều khiến bọn họ bất ngờ là trong lúc bọn họ đang xông vào khe sâu, Thiết Lâm Quân không hề bắn một mũi tên nào.

Lẽ nào chiếc nỏ lớn của bọn họ đã chuyển đến phía bên kia để ngăn chặn cuộc tiến công rồi sao?

Advertisement

Nếu vậy thì lần này bọn họ an toàn rồi.

Người chỉ huy - A Đạt thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng bọn họ không biết rằng Kim Phi đang ở trên đỉnh núi nhìn bọn họ như nhìn người chết.

Bên cạnh Kim Phi là những cỗ xe bắn đá đã được chuẩn bị sẵn sàng.

Sau khi xác nhận đội vận chuyển lương thực đã đến giữa khe núi, Kim Phi nhẹ nhàng phát lệnh tấn công.

“Đội hai, tấn công!”

Bùm! Bùm! Bùm!

Binh lính Thiết Lâm Quân đã chuẩn bị sẵn sàng từ lâu, lập tức vung chùy, đập mạnh xuống cò súng.

Những viên đá ồ ạt rơi xuống.

Nếu một viên đá có kích thước bằng một cái chậu rửa mặt thì một cỗ xe chỉ có thể chứa một viên đá.

Để tăng phạm vi tấn công, Kim Phi không sử dụng loại đá lớn đó, mà dùng những viên đã có kích thước bằng nắm tay.

Như vậy thì một cỗ xe bắn đá có thể ném hàng chục viên đá cùng lúc.

Mười cỗ xe bắn đá cùng lúc ném xuống, hàng trăm viên đá rơi xuống như màn mưa, bao phủ toàn bộ đội vận chuyển lương thực.

Mặc dù đá chỉ bằng nắm tay, nhưng được nén từ trên cao xuống theo quán tính cộng thêm sức ném của máy nên mang theo uy lực không thể xem thường.

Trong khe núi, đội vận chuyển lương thực Đảng Hạng nghe thấy giọng nói trên đầu, vô thức ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một đống đá dày đặc đổ xuống.

“Mau tránh đi!”

A Đạt cũng không sợ bại lộ thân phận, khàn giọng gào lớn: “Trốn dưới ngựa…”

Nhưng hắn còn chưa kịp hét nói xong thì đã bị một hòn đá đập vào đầu.

Mũ sắt trên đầu lõm xuống một mảng lớn.

A Đạt dứt lời, ngã nhào xuống đất, máu trên đầu chậm rãi chảy xuống.

Ngựa của hắn cũng bị hai viên đá đập trúng, nhưng không trúng đầu, mà một viên vào chân, một viên vào bụng.

Chỉ nghe thấy rắc một tiếng, chân ngựa đã bị đá đập gãy.

Còn viên đá đập vào bụng xuyên thủng qua da, sau đó rơi xuống từ phía bên kia bụng.

Con ngựa ngã xuống đất, khua chân giãy giụa mấy cái, đầu lại trúng một viên đá nữa, hoàn toàn thoát khỏi cơn đau đớn.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 167


Nói thì chậm nhưng thật sự rất nhanh.

Chỉ trong vài giây, toàn bộ đá đều đã rơi xuống đất.

Trong số một nghìn bộ binh và ba trăm kỵ binh, không đến năm trăm người còn nguyên vẹn.

Advertisement

Hầu hết bọn họ đều phản ứng rất nhanh, nấp vào gầm xe hoặc dưới ngựa, may mắn thoát chết.

Số còn lại hoặc là bị đập chết, hoặc là bị tàn phế.

Những người bị đập tàn phế đa phần đều không trúng chỗ hiểm, nhưng còn thảm hại hơn cả chết.

Advertisement

Lực tác động của đá rất lớn nên dù không trúng vào bộ phận trọng yếu, thì cũng có thể gây gãy xương hoặc xuyên qua cơ thể.

Với trình độ y học ở thời đại này, cho dù lập tức cấp cứu thì cũng không có khả năng sống sót.

Hơn nữa, bây giờ cũng không có ai đến cứu bọn họ.

Vì vậy, bọn họ chỉ có thể chịu đựng cơn đau và chết dần chết mòn.

Trong số ba trăm con ngựa chiến, chỉ còn lại chưa đến năm mươi con còn sống, số còn lại đều đã ngã xuống.

Bỗng chốc, khắp nơi đều là tiếng la hét và tiếng ngựa hí.

Nghe thấy âm thanh này, Kim Phi đứng trên đỉnh núi thấy da đầu tê dại, nhưng y biết rõ đây là sự tàn khốc của chiến tranh, nhất định không được mềm lòng, nếu không người chịu thiệt sẽ là người nhà của mình.

Lúc người Đảng Hạng tiến quân vào Nam, bọn họ đã phạm đủ mọi tội ác, hoàn toàn không coi người Đại Khang là con người.

Cho đến tận bây giờ, vẫn còn một số xác chết bị lột da treo bên ngoài doanh trại Đảng Hạng.

Đó là những binh lính Thiết Lâm Quân và Đức Ninh Quân bị bắt trong hai trận chiến lần này.

So với sự tàn nhẫn của người Đảng hạng, phương pháp của Kim Phi đã là nhân từ lắm rồi, ít nhất còn cho bọn họ cảm giác thoải mái.

“Đội hai, đổi đá số ba!”

Kim Phi nhìn xác của người Đảng Hạng bên ngoài doanh trại, lạnh lùng hạ lệnh.

“Rõ!”

Thiết Lâm Quân lập tức lấy thùng đá xuống, nhấc một thùng đá mới thay vào.

Những viên đá trong thùng này có kích thướng bằng miệng bát.

Sau khi thay thùng đá xong, Kim Phi lại hạ lệnh tấn công lần nữa.

Vù vù vù!

Một thùng đá nữa bay ra, phạm vi tấn công vẫn như trước.

Uy lực của đá to bằng miệng bát mạnh hơn trước rất nhiều, xe đẩy bị đập tan thành từng mảnh, đám lính Đảng Hạng núp dưới xe đẩy không cần nói cũng biết tình trạng thế nào.

20221107014016-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 168


Doanh trại Đảng Hạng ở phía Nam hẻm núi, khi trận chiến diễn ra, Lý Kế Khuê và phụ tá cùng đám tướng lĩnh Đảng Hạng đều có thể nhìn thấy rõ ràng.

Lần này, ngoài sự tức giận, các tướng lĩnh Đảng Hạng cảm thấy sợ hãi từ đáy lòng.

Quá nhanh!

Từ khi Thiết Lâm Quân phát động tấn công đến khi kết thúc, trước sau chưa đầy một tuần trà.

Advertisement

Không, còn chưa đến nổi nửa tuần trà.

Một nghìn ba trăm người chỉ còn lại mấy chục người.

Tốc độ tàn sát này quá nhanh!

Advertisement

Các tướng lĩnh Đảng Hạng có mặt đều là những người từng trải trên chiến trường, đã giết vô số người, nếu chỉ đơn giản là người thì thì bọn họ không hề sợ hãi.

Có trận chiến nào mà không chết người?

Bọn họ đã quen với cảnh máu chảy thành sông từ lâu rồi.

Điều thật sự khiến bọn họ sợ hãi là cách tấn công của Thiết Lâm Quân, việc bọn họ muốn thông qua Thanh Thủy Cốc để về Đảng Hạng là điều gần như không thể.

Núi Khôi Lang đã bị phong tỏa, Thanh Thủy Cốc cũng trở thành nơi chết chóc.

Lương thảo cũng bị đốt cháy.

Có nghĩa là bọn họ đã rơi vào tuyệt vọng tiến không được mà lùi cũng không xong.

Cả tướng lĩnh và binh lính đều cảm thấy như vậy.

Tất cả binh lính Đảng Hạng chứng kiến trận chiến đều cảm thấy tuyệt vọng trong lòng.

“Sao có thể như vậy?”

Lý Kế Khuê ôm đầu, ngồi sụp xuống đất.

Ông ta không hiểu nổi, rõ ràng mình đã bao vây Thiết Lâm Quân trên núi Thanh Thủy và chiếm ưu thế.

Sao tình thế có thể đảo ngược chỉ trong vòng hai ngày, bọn họ lại trở thành bên bị bao vây?

Người duy nhất còn giữ được bình tĩnh lúc này là phụ tá của Lý Kế Khuê.

“Đại sư, chúng ta trúng kế rồi”.

Tên phụ tá thở dài, nói: “Bây giờ chúng ta chỉ còn một cách thôi”.

“Cách gì?”

Lý Kế Khuê ngẩng đầu lên hỏi như nắm được cọng cỏ cuối cùng.

“Tấn công núi Thanh Thủy!”

Tên phụ tá trả lời rõ ràng từng chữ.

“Nhưng con đường duy nhất lên núi Thanh Thủy đã bị chiếc nỏ hạng nặng của Thiết Lâm Quân chặn rồi, không thể tấn công lên được”.

“Nhất định phải tấn công lên, nếu không, chúng ta đều sẽ chết ở đây!”

Tên phụ đá nói: “Để ta nghĩ cách”.

Phụ tá trở về lều của mình, ngồi xuống bàn và bắt đầu nghĩ biện pháp đối phó.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 169


Lính trinh sát thăm dò núi Khôi Lang đã sớm quay trở lại, quân đội Đại Khang đóng quân ở bên ngoài một hồ nước đọng, hơn nữa nước hồ quá sâu, căn bản không thể đi qua được.

Vì vậy, trước mắt chỉ còn một con đường là đường mòn mà quân Đảng Hạng lui về từ Thanh Thủy Cốc.

Mà Thanh Thủy Cốc lại bị Thiết Lâm Quân vây chặt, trừ khi họ tìm được cách vượt qua hồ nước hoặc đối phó được với xe bắn đá và cung nỏ hạng nặng. Nếu không tình hình sẽ gần như không thể giải quyết được.

Advertisement

Nhưng nhất thời họ không nghĩ ra được cách nào hay.

Lúc Lý Kế Khuê vén lều rồi bước vào, phụ tá nhìn thấy những binh lính đang luyện tập trên thao trường qua khe hở tấm rèm, đột nhiên hỏi:

Advertisement

"Đại soái, theo ngài cách tốt nhất để đối phó với cung nỏ là gì?"

"Tất nhiên là một tấm khiên”.

Lý Kế Khuê hỏi: “Tại sao tiên sinh lại hỏi vậy?"

"Đại soái, nếu chúng ta tạo ra một tấm khiên đủ chắc chắn, liệu nó có thể đối phó với cung nỏ và xe bắn đá không?"

"Đúng vậy, nỏ hạng nặng cũng là một loại nỏ, chỉ là uy lực lớn hơn chút thôi, những viên đá kia cũng giống vậy, chỉ cần tấm khiên của chúng ta đủ chắc chắn, khiến bọn chúng không phá được là được rồi”.

Hai mắt Lý Kế Khuê sáng rực: "Tiên sinh, chuyện này vẫn phải phiền đến tiên sinh rồi”.

Phụ tá biết tình hình nguy cấp, ngay lập tức bước ra khỏi lều vải.

Khiên là một trong những thiết bị được sử dụng phổ biến trong thời đại vũ khí lạnh, chế tạo khiên cũng là một trong những công việc chính của những người thợ trong quân đội, hơn nữa làm khiên không cần lò luyện hay dùng búa gõ, mà cách làm vô cùng đơn giản.

Chỉ mới nửa giờ trôi qua, những người thợ thủ công đã làm một tấm khiên lớn dày và một chiếc xe đẩy đặc biệt theo yêu cầu của phụ tá.

Chiếc khiên lớn dày khoảng hai mươi centimet, bên ngoài có một lớp sắt dày, phải cần đến ba người mới có thể khiêng nổi một chiếc khiên, nó là thứ tốt nhất để đối phó với cung nỏ hạng nặng.

Chiếc xe đẩy đặc biệt được ghép trực tiếp từ những khúc gỗ chắc chắn, đồng thời cũng được bao phủ bởi một lớp sắt. Hơn nữa chiếc xe đẩy này rất lớn, binh lính nấp dưới gầm xe đẩy thì có thể đẩy xe về phía trước, hoàn toàn không cần lo lắng phía trên đầu.

Lý Kế Khuê rất hài lòng nói: "Tiên sinh, ông đã thử nó chưa? Có thể chịu được lực mạnh không?"

"Thử rồi, trừ khi Thiết Lâm Quân ném cả cái cối xay từ trên cao xuống, nếu không thì đừng mơ có thể đập hỏng chiếc xe đẩy này”.

Phụ tá tự tin nói: "Chỉ là những chiếc khiên lớn này hơi nặng, những binh lính bình thường có lẽ sẽ không nâng được chúng, cần một số binh lính cường tráng mới được”.

"Vậy thì tốt rồi, tiên sinh, ông để ý ở đây giúp tôi, tôi sẽ chọn một số binh lính cường tráng khỏe mạnh”.

Lý Kế Khuê vừa nói vừa chạy ra ngoài.

Chế tạo tấm khiên không phải là công việc đòi hỏi có kỹ thuật, phụ tá đã điều động hàng trăm binh lính đến trợ giúp. Chỉ mất một giờ đã chế tạo được hàng chục tấm khiên lớn và hàng chục xe đẩy đặc biệt.

Từ trong quân đội, Lý Kế Khuê cũng đã chọn được hàng trăm binh lính cường tráng phụ trách nâng tấm khiên.

Vốn dĩ là kẻ thù không đội trời chung, nên ắt cũng không hề khách khí.

Sau khi chuẩn bị đầy đủ, Trác Bản lập tức phát động một cuộc tấn công về phía Nam của núi Thanh Thủy.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 170


Ở một diễn biến khác, những binh lính Đại Khang cũng chậm rãi đẩy xe về phía Thanh Thủy Cốc.

Bên sườn núi phía Nam núi Thanh Thủy, Chung Ngũ hơi cau mày khi nhìn đám binh lính Đảng Hạng mang theo những chiếc khiên lớn lên núi.

Với tư cách là một binh lính lão làng thiện chiến, hắn đã nhìn ra kế hoạch của đám người Đảng Hạng.

Tuy nhiên, Chung Ngũ không phải là một người dễ dàng nhận thua. Rốt cuộc tấm khiên của đối thủ chắc chắn hơn hay cung nỏ hạng nặng của mình lợi hại hơn thì phải thử mới biết.

Advertisement

Khi kẻ địch chỉ còn cách chiếc nỏ hạng nặng khoảng ba mươi mét, Chung Ngũ ra lệnh tấn công không chút do dự.

Ầm!

Advertisement

Mũi tên bay thẳng ra, cắm chặt vào chiếc khiên lớn với một tiếng bụp.

Ba binh lính Đảng Hạng đang nâng tấm khiên lập tức bị lật úp bởi lực mạnh, nhưng nhanh chóng bò dậy, nâng chiếc khiên lớn lên và tiếp tục tiến về phía trước.

"Xe bắn đá, lên!"

Chung Ngũ lạnh lùng ra hiệu bằng tay.

Những binh lính bên cạnh xe bắn đá đã sẵn sàng tấn công từ lâu, khi nhận được mệnh lệnh của Chung Ngũ, họ lập tức dùng búa tạ đập vào cò súng của xe bắn đá.

Vèo vèo vèo!

Những viên đá có kích thước bằng nắm tay bay thẳng về phía con đường nhỏ.

Tuy nhiên, đám người Đảng Hạng đã có chuẩn bị.

Giáo úy dẫn đội gào lên, cả đội lập tức dừng lại.

Chiếc khiên lớn nghiêng khoảng 45 độ, sau đó đỡ nó trên mặt đất bằng một cây gậy, tất cả binh lính đều núp dưới chiếc khiên lớn.

Bụp bụp bụp!

Những viên đá liên tiếp đập vào tấm khiên lớn, tạo ra âm thanh lanh lảnh, nhưng căn bản không thể phá hỏng tấm khiên.

Đợi đến khi các viên đá rơi xuống hết, giáo uy quân Đảng Hạng ra lệnh, cả đội bắt đầu chậm rãi hành động.

"Chung đại ca, cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá không thể ngăn cản bọn chúng, chúng ta phải làm sao bây giờ?"

Một giáo úy lo lắng nhìn Chung Ngũ.

Con đường này là cửa ải duy nhất để lên núi, chỉ cần xông tới trước, phía sau không có bất kỳ trở ngại nào nữa thì có thể đi thẳng lên núi.

Chỉ có vài trăm binh lính Thiết Lâm Quân ở núi Thanh Thủy, nếu người Đảng Hạng xông lên thì bọn họ sẽ chết không có chỗ chôn.

"Yên tâm đi, tiên sinh đã chuẩn bị cách đối phó khác rồi”.

Chung Ngũ lạnh lùng nói: "Đổi máy bắn đá thành lọ dầu hỏa”.

Thật ra tạm thời hắn không muốn để lộ cách tấn công bằng dầu hỏa ở đây, nhưng không dùng cũng không được.

Những viên đá trong giỏ xe bắn đá được thay thế bằng những chiếc lọ có kích thước bằng quả bóng, rồi lại được ném ra ngoài.

Đám người Đảng Hạng lập tức dàn đội hình mai rùa, phòng thủ tại chỗ.

Những chiếc bình nhỏ bay đến lấp kín con đường, rơi trúng vào những tấm khiên lớn và bị đập vỡ tan tành.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 171


"Âm thanh lần này không đúng lắm thì phải?”

Nhiều binh lính Đảng Hạng đã nhận ra sự khác biệt.

Giáo úy đưa tay sờ tấm khiên, sắc mặt biến đổi: "Không hay rồi, là dầu đèn!"

Advertisement

Vừa dứt lời, hắn đã thấy vài mũi tên lửa bay ra từ vị trí của Thiết Lâm Quân

Bùm!

Con đường lập tức biến thành biển lửa.

Advertisement

Đám binh lính cường tráng Đảng Hạng bị cháy vội ném chiếc khiên lớn xuống, lăn lộn ngã nhào trên mặt đất.

Đúng lúc này, những hòn đá lại bay trên đầu, bao phủ đường mòn.

Không có sự bảo vệ của tấm khiên lớn, bọn họ chỉ có thể chống cự với những hòn đá.

Dù may mắn không bị đá đập trúng người, cũng sẽ nhanh chóng bị nhấn chìm bởi ngọn lửa cháy lan khắp đường núi.

Mùi da thịt cháy khét lẹt thoang thoảng trong núi, khiến người khác buồn nôn.

Chỉ trong hai đợt tấn công, đám binh lính Đảng Hạng gần như bị thiệt hại hoàn toàn.

Kế hoạch tấn công ngọn núi một lần nữa thất bại.

Ở phía bên kia, Kim Phi cũng đưa ra lựa chọn tương tự như Chung Ngũ.

Một đoạn của hẻm núi biến thành biển lửa, hàng trăm binh lính Đảng Hạng chui ra từ trong những chiếc xe đẩy, lăn lộn xông về phía con sông bên phải.

Kết quả chưa kịp chạy ra sông đã bị những hòn đá phía sau đè chết ngay trên bờ sông.

Kế hoạch đột phá vòng vây của đám người Đảng Hạng lại thất bại.

"Xong đời rồi!"

Phụ tá theo dõi trận chiến ngồi bệt xuống đất với khuôn mặt tái mét.

Lúc này, hắn đã không còn hy vọng chinh chiến xuống phía Nam, chỉ mong có thể đưa đội quân trở về.

Nhưng hẻm núi trước mặt hắn đã trở thành một con hào ngăn cách sự sống và cái chết.

Hàng chục nghìn quân lính Đảng Hạng chinh chiến xuống phía Nam đều bị mắc kẹt trong vòng vài cây số giữa núi Khôi Lang và Thanh Thủy Cốc.

Điểm chết người nhất là thức ăn đã hết sạch.

Đêm hôm đó, Lý Kế Khuê lại cử người cố gắng đột phá vòng vây lần nữa, nhưng kết quả vẫn thất bại như cũ.

Trong số một nghìn kỵ binh Đảng Hạng chịu trách nhiệm đột phá vòng vây, chỉ có chưa đến một trăm người sống sót trở về.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, nhà bếp không nấu nồi lớn nữa, mà chỉ dùng bếp để nấu thức ăn cho các sĩ quan.

20221107014111-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 172


Thế nhưng có hai người từng trải trên sa trường là Chung Ngũ và ông Triệu ở đây, những cao thủ này hoàn toàn không tìm ra được bất cứ cơ hội nào.

Đại bộ phận đều bị giết sạch ngay từ khi còn chưa lên tới sườn núi.

Bên trong đại bản doanh Đảng Hạng, sĩ khí gần như hạ thấp tới cực điểm.

“Đại soái, cứ tiếp tục thế này thì không được đâu”.

Advertisement

Trác Bản cau mày nói: “Các anh em đã hai ngày chưa được ăn gì rồi, còn không tìm được gì để ăn thì sẽ chết đói mất”.

“Thông báo cho nhà bếp giết một tốp chiến mã trước để mọi người ăn một bữa no”.

Advertisement

Lý Kế Khuê bất lực hạ lệnh.

Đối với kỵ binh mà nói, chiến mã chẳng khác gì người anh em, vậy nên trong quân mới nghiêm cấm giết thịt chiến mã.

Thế nhưng hiện giờ Lý Kế Khuê đã chẳng thể quan tâm được nhiều như vậy nữa.

Tối ngày hôm đó, nhà bếp giết một trăm con ngựa.

Nói một trăm con ngựa nghe có vẻ nhiều, thế nhưng quân Đảng Hạng cộng thêm đội vận chuyển lương thực phụ trợ, thợ thủ công và đủ loại binh chủng khác nhau, tổng cộng gần ba mươi nghìn người, một trăm con ngựa nào có đủ ăn?

Chỉ là miễn cưỡng lót dạ mà thôi.

Càng đòi mạng hơn là cỏ cho chiến mã cũng bị Thiết Lâm Quân đốt sạch, Thanh Thuỷ Cốc đều là những dãy núi dốc đứng, thợ săn lâu năm muốn trèo lên cũng không dễ dàng chứ huống hồ là chiến mã.

Người còn có thể giết ngựa ăn thịt, thế nhưng ngựa thì ăn gì?

Chỉ có thể bị bỏ đói.

Đói hai ngày vấn đề vẫn chưa lớn, tới ngày thứ sáu, chiến mã Đảng Hạng đã bắt đầu xuất hiện hiện tượng chết đói với số lượng lớn.

Ngày thứ bảy, ngày thứ tám, chiến mã chết đói ngày càng nhiều.

Tới ngày thứ chín, chiến mã trong quân đã chết đói tới chín mươi phần trăm.

Binh sĩ một ngày ba bữa ăn thịt ngựa cũng chẳng ăn hết.

Lúc này đã tới cuối xuân, thời tiết bắt đầu trở nên nóng nực, trong quân chính chiến phía Nam lần này lại không có đủ muối để ướp, chỉ có thể trơ mắt nhìn chiến mã thối nát.

Đợi tới ngày thứ mười, ngoại trừ chiến mã của tướng lĩnh chủ chốt ra thì những chiến mã khác căn bản đều đã chết đói toàn bộ.

Ngay cả chiến mã của Lý Kế Khuê cũng đói tới độ gầy rạc đi.

“Đại soái, thịt ngựa để thêm vài hôm sẽ hỏng hết, tiếp theo chúng ta chẳng còn bất cứ thứ gì có thể ăn được nữa rồi”.

Trác Bản tìm tới Lý Kế Khuê, đề nghị: “Nhân lúc hiện giờ các anh em vẫn còn sức lực thì đánh lên núi Thanh Thuỷ thêm một lần nữa đi”.

“Có ăn chắc không?”

Lý Kế Khuê hỏi.

“Không”.

Trác Bản bất lực lắc đầu.

Mười ngày vừa qua, cách gì có thể nghĩ hắn đều nghĩ tới cả rồi, thế nhưng vẫn chẳng thể tiến lên núi Thanh Thuỷ được một bước, cũng chẳng chạy ra được khỏi hẻm núi.

“Khánh Hoài thật sự quá hiểm độc!”
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 173


Lý Kế Khuê nhíu mày thở dài.

Hắn và Khánh Hoài cũng là đối thủ lâu năm, trước đây mặc dù từng bị Khánh Hoài dắt mũi mấy ngày trời, thế nhưng vẫn là hắn chiếm chủ lực tuyệt đối.

Thế nhưng lần này thua quá thảm hại.

Advertisement

Ban đầu tất cả mọi người đều nói lương thực của Thiết Lâm Quân đã bị đốt sạch, chẳng chống đỡ nổi được mấy ngày.

Kết quả hiện tại toàn bộ Thiết Lâm Quân đều khoẻ như hổ, bọn họ thì phải đối diện với mối lo chết đói.

Advertisement

“Đại soái, dù Khánh Hoài có thâm độc tới đâu thì lần này cũng buộc phải đánh thôi, nếu không đợi anh em đói tới độ không còn sức lực nữa thì chúng ta sẽ chẳng còn chút cơ hội nào nữa đâu”.

Trác Bản nói: “Các anh em đều là chiến sĩ, tử trận cũng oai hơn là chết đói nhỉ?”

“Vậy thì đánh thêm một lần nữa vậy”.

Lý Kế Khuê bất lực gật đầu.

Ngày hôm đó, Thanh Thuỷ Cốc nổ ra một trận chiến đấu tàn khốc nhất trong lịch sử.

Hàng nghìn người Đảng Hạng giống như không cần tới tính mạng, phát động công kích ác liệt nhất về phía núi Thanh Thuỷ.

Bên dưới con đường nhỏ trong núi, xác người chất chồng như núi.

Trong hẻm núi, đá cũng va đập vào nhau cả ngày trời, đi tới đâu cũng là xe ba gác bị đốt rụi.

Cuối cùng, người Đảng Hạng phải trả một cái giá tàn khốc là mấy nghìn mạng người mà vẫn bại trận.

Trận đấu này cũng phá tan triệt để sự kiêu ngạo cuối cùng của người Đảng Hạng.

Ngày thứ mười tám bị nhốt, tất cả thịt ngựa đều đã thối rữa, quân Đảng Hạng mất đi thực phẩm cuối cùng.

Trên đỉnh núi Thanh Thuỷ, Kim Phi chắp hai tay sau lưng đứng trên một mỏm đá lớn, bình tĩnh nhìn về phía đại bản doanh Đảng Hạng bên dưới.

Chiến trường không hổ là nơi thay đổi một người đàn ông nhanh nhất.

Chưa đầy một tháng, dù là vẻ ngoài hay tâm lý, Kim Phi đều có những thay đổi hoàn toàn.

Trước khi tới, y là một thư sinh mềm yếu mười tám tuổi, giết một kẻ lưu manh cũng thấy kinh hãi mấy ngày.

Thế nhưng hiện giờ, người mà y hạ lệnh giết hại đã lên tới con số hàng nghìn, nội tâm lại chẳng có bất cứ dao động gì.

“Tiên sinh, đang nghĩ gì mà tập trung thế?”

Chung Ngũ tiến lên hỏi với vẻ hiếu kỳ.

“Ta đang nghĩ trận chiến đấu này có phải nên kết thúc rồi hay không”.

Kim Phi bình thản nói.

20221107014139-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 174


Tướng quân Phạm ngồi bên cạnh xem binh thư, thi thoảng lại ngẩng đầu nhìn về phía Thanh Thuỷ Cốc, trong mắt là sự trông mong chẳng thể che giấu.

Dù đã trôi qua hơn nửa tháng, tướng quân Phạm vẫn chẳng thể quên được cảm xúc kích động khi nghe Khánh Hoài giải thích về cả kế hoạch.

Ngày hôm sau, tướng quân Phạm đã điều động hai nghìn quân nhà họ Phạm đang giữ thành tới chi viện cho Thiết Lâm Quân.

Advertisement

Thế nhưng bọn họ đã đợi ở đây hơn nửa tháng rồi, bên phía Thanh Thuỷ Cốc lại chẳng truyền tới bất cứ tin tức gì.

Nếu như không phải trinh sát âm thầm bơi qua đó trở về báo cáo, nói người Đảng Hạng đã sắp giết sạch chiến mã thì tướng quân Phạm còn tưởng rằng Thiết Lâm Quân không hề trấn thủ bên trong núi Thanh Thuỷ.

Vào lúc tướng quân Phạm vừa cúi đầu xem sách, Chung Ngũ và Lưu Quỳnh cùng nhau lao tới.

Advertisement

“Hầu gia, Hầu gia, tiên sinh gửi thư tới!”

Lưu Quỳnh cũng chẳng còn quan tâm được tới tôn ti trật tự gì nữa, kích động vỗ vỗ để đánh thức Khánh Hoài.

Không ngờ lại quá kích động mà vỗ trúng vào miệng vết thương của Khánh Hoài.

Thế nhưng Khánh Hoài cứ như không cảm nhận được sự đau đớn, lập tức giơ tay nhận lấy thư và mở ra.

Tướng quân Phạm cũng vội vàng tiến tới.

Nhanh chóng đọc hết lá thư, hai mắt Khánh Hoài loé lên tia sáng:

“Lưu Quỳnh, thông báo doanh trại số hai đưa thuyền tới đây!”

“Đổng Phi, thông báo với tất cả mọi người, tập hợp!”

Tướng quân Phạm cũng hạ lệnh.

Đại bản doanh quân đóng quân tại bờ hồ lập tức trở nên khí thế ngất trời sau khi nghe thấy hai mệnh lệnh này.

Doanh trại số hai Thiết Lâm Quân mau chóng lấy một con tàu gỗ nhỏ và một tấm ván gỗ tới đặt vào trong lòng hồ nước đọng.

Chỉ hơn nửa tiếng đồng hồ, một chiếc cầu nổi đơn giản đã được dựng xong.

Doanh trại số một và doanh trại số hai của Thiết Lâm Quân khiêng tre và tấm khiên nhanh chóng thông qua cầu nổi, tổ chức xây dựng một ma trận ở phía đối diện hồ nước đọng để đề phòng người Đảng Hạng thừa cơ đánh lén.

Thế nhưng mãi tới khi Thiết Lâm Quân và quân nhà họ Phạm đi qua cầu nổi cũng chẳng thấy bóng dáng của người Đảng Hạng.

“Các anh em, trận quyết chiến cuối cùng tới rồi, tiên sinh Kim đã ép cho người Đảng Hạng không còn đường lui, tiếp theo đây chính là lúc chúng ta thể hiện”.

Khánh Hoài quay người hô lên: “Các anh em, sốc lại hết tinh thần cho ta, giết sạch người Đảng Hạng, hôm nay tất cả thuế má của mọi người đều được giảm một nửa!”

“Giết sạch người Đảng Hạng!”

“Giết sạch người Đảng Hạng!”

Thiết Lâm Quân và quân nhà họ Phạm đồng thanh gầm lên.

Binh hùng dũng thì tướng cũng hùng mạnh.

Có mối quan hệ mật thiết giữa hiệu quả chiến đấu, hình dáng và kỷ luật của quân đội và các tướng lĩnh của quân đội.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 175


Khánh Hoài và Phạm tướng quân đều là phe chủ chiến. Dưới sự lãnh đạo của họ, Thiết Quân Lâm và Phạm Gia Quân là một trong số ít đội quân ở Đại Khang có thể chiến đấu trong những trận chiến ác liệt.

Sau khi hai đội băng qua hồ, họ lao về phía Thanh Thủy Cốc với tốc độ kinh hoàng.

Mặc dù Lý Kế Khuê đã bố trí trinh sát gần hồ, nhưng những người này đã không ăn mấy ngày, đã sớm đói đến mờ mắt, lại còn không có chiến mã, đợi khi họ chạy về trại của người Đảng Hạng để báo cáo tình hình, thì Thiết Lâm Quân và Phạm Gia Quân đã vượt qua hồ rồi.

Advertisement

Lý Kế Khuê ngay lập tức tập hợp quân đội và sẵn sàng chiến đấu.

Ngay sau đó, tiếng bước chân dồn dập liền từ phía nam truyền đến.

Advertisement

Quân Trấn Tây do Thiết Lâm Quân và Phạm Gia Quân thành lập xếp hàng ngay ngắn, xuất hiện trong tầm mắt, cuối cùng dừng lại trên bãi đất trống bên ngoài Thanh Thủy Cốc.

Địa hình này thích hợp nhất để kỵ binh tiến hành trận chiến quyết định, đây là lý do chính khiến Lý Kế Khuê chọn đóng trại ở đây.

Thật không may, có rất ít ngựa chiến trong quân viễn chinh phía Nam vào thời điểm này.

"Tại sao lại có cờ của Thiết Lâm Quân và Khánh Hoài ở phía bên kia thế?"

Lý Kế Khuê chỉ vào lá cờ của Khánh Hoài và hỏi.

Lá cờ là biểu tượng của quân đội và chủ tướng, nói chung chỉ có Khánh Hoài ở phía trước phương trận mới có thể giương cao lá cờ này.

Nhưng không phải Khánh Hoài và Thiết Quân Lâm đều không ở Thanh Thủy Cốc sao?

"Đại soái, từ góc độ nón giáp trụ, đích xác là Thiết Lâm Quân".

Phụ tá nhìn kỹ chiếc phương trận của Thiết Quân Lâm: "Có vẻ như có rất nhiều người, e rằng có tận hơn 3.000 người cũng nên".

"Chỉ có chưa đầy 5.000 người trong Thiết Quân Lâm. Năm ngoái chúng ta đã giết nhiều người như vậy. Có thể bảo vệ Thanh Thủy Cốc đã rất tốt rồi. Làm sao lại có hơn 3.000 người ở dưới đó vậy?"

Trác Bản khinh khỉnh nói: "Những người này hẳn là lấy cờ của Thiết Lâm Quân và Khánh Hoài để làm rối loạn quân đội của chúng ta".

Vừa dứt lời, đã thấy Khánh Hoài từ đằng sau cưỡi ngựa đi xem xét lại phương trận.

"Khánh... Khánh Hoài? Đại soái, Khánh Hoài thực sự ở đây!"

Trác Bản tròn mắt nhìn lại núi Thanh Thủy: "Thế ai đang chỉ huy trên ngọn núi đó?"

"Là ai không quan trọng".

Người phụ tá nhắm mắt và lắc đầu nhẹ.

Phạm tướng quân lái ngựa đến trước đội và nói:

"Lý Kế Khuê, ta nghĩ ngươi biết rất rõ tình hình hiện tại. Đầu hàng đi, cho binh sĩ dưới trướng ngươi một con đường sống".

20221107014208-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 176


"Ngươi thì biết cái gì?"

Ông Triệu nói: "Đại Khang chúng ta có hai hoàng tử là đang là con tin của người Đảng Hạng, chưa kể các công chúa đã kết hôn nhiều năm, nếu chúng ta giết quân Nam Chinh, bọn họ sẽ ra sao?"

Nếu đã bắt được đám lính của đối phương, thì có thể thương lượng để chuộc hoàng tử và công chúa về, còn có thể đổi lấy nhiều Hán nô đã bị đối phương bắt giữ, chẳng phải là có ích hơn là trực tiếp giết họ sao?"

Advertisement

"Hóa ra lại lằng nhằng như vậy".

Giáo úy chợt nhận ra.

Advertisement

Kim Phi cũng khẽ gật đầu.

Vị trí quyết định tư duy.

Đứng ở vị trí của những người lính, tất nhiên là muốn trả thù, và tốt nhất là giết hết đám người Đảng Hạng.

Nhưng theo quan điểm của quan đại thần thì xác của người Đảng Hạng là vô giá trị, đào hố chôn thì tốn thời gian hơn nhiều so với việc bắt sống để đổi lấy lợi ích.

Ở dưới chân núi, Lý Kế Khuê cũng đá vào con ngựa chiến xương xẩu, đi tới đối diện với Phạm tướng quân, nghiêm nghị nói:

"Phạm Văn Uyên, người Đảng Hạng của ta chỉ có dũng binh tử chiến, không có đám sợ chết. Muốn chúng ta đầu hàng à, mơ đi!"

"Không sợ chết à?"

Phạm tướng quân chế nhạo: "Lý Kế Khuê, nói nhảm mà không mở mắt ra nhìn à. Đội kỵ binh bị Thiết Lâm Quân bắt ở đây lúc trước, không phải là của bên ngươi sao?"

"Họ đều đã được giải cứu, còn đuổi đánh Thiết Lâm Quân …"

Lý Kế Khuê chưa kịp nói xong thì đã bị Phạm tướng quân cắt ngang.

"Được rồi, được rồi, ngươi cho rằng Thiết Quân Lâm thực sự không thể ngăn cản các ngươi sao?"

"Ý ngươi là gì?"

"Tự hiểu đi", Phạm tướng quân hỏi: "Giờ ta hỏi ngươi, chiến đấu hay đầu hàng!"

"Ta đã nói, bên chúng ta chỉ có những dũng sĩ chiến tử, không có…"

"Được rồi ta hiểu rồi".

Phạm tướng quân quay đầu ngựa trở lại đội hình.

Tiếng trống dồn dập bỗng vang lên, lính truyền lệnh phất cờ phát lệnh tấn công.

Thiết Quân Lâm và Phạm Gia Quân tạo thành một phương trận Macedonia chỉnh tề.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 177


Quân Đảng Hạng lập tức đẩy xe bắn đá ra, muốn dùng phương thức tương tự phá vỡ phương trận.

Với vết xe đổ từ Vĩnh An Quân, kể từ khi Khánh Hoài và Phạm tướng quân dám sử dụng phương trận Macedonian, họ đã tìm ra cách đối phó với xe bắn đá.

Chỉ thấy lính truyền lệnh phía sau Khánh Hoài vẫy cờ, hàng chục chiếc lọ nhỏ đột nhiên bay ra từ phía sau phương trận.

Advertisement

Trong giây tiếp theo, xe bắn đá, cùng với những binh Đảng Hạng đẩy xe, đã bùng lên một ngọn lửa dữ dội.

"Đội Một, Đội Hai, Đội Ba, phá từ bên sườn".

Advertisement

Trác Bản đã từng chiến đấu chống lại phương trận cùng Vĩnh Yên Quân, thấy rằng phương trận của Thiết Lâm Quân và Phạm Gia Quân không tạo thành đội hình để bảo vệ bốn phương, gã ngay lập tức ra lệnh cho người của mình đi vòng qua sườn của phương trận và tấn công điểm yếu của phương trận.

Nhưng làm sao Khánh Hoài lại để cho bọn họ có cơ hội được chứ?

Ngay khi binh lính của người Đảng Hạng lao tới bên sườn, những tảng đá dày đặc đột nhiên bay ra từ phía sau Thiết Lâm Quân.

Chỉ trong hai đợt công kích, ba toán lính của người Đảng Hạng đều bị chết và bị thương.

Phương trận được thành lập bởi Thiết Quân Lâm và Phạm Gia Quân vẫn đang tiến về phía chủ lực của người Đảng Hạng.

Lúc này, quân lính bên đó đã đói khát mấy ngày, tinh thần sa sút, nào phải là đối thủ của Thiết Lâm Quân?

Giao tranh nổ ra vào buổi trưa và tiếp tục đến chiều tối.

Đội quân Nam chinh của người Đảng Hạng bị thương vong nặng và phải vừa đánh vừa rút lui, bị mấy chục phương trận dồn vào một góc.

Lúc này, phương trận đã sát lại, phía sau có vách đá dựng đứng, quân đội viễn chinh phía Nam không còn đường rút lui.

"Lý Kế Khuê, ta hỏi ngươi một lần cuối cùng, hàng hay không?"

Phạm tướng quân hỏi lại.

"Đại soái, chúng ta thua rồi, đầu hàng đi, để cho anh em một con đường sống".

Người phụ tá thấp giọng đề nghị.

"Lão thất phu, câm miệng cho ta".

Trác Bản trừng mắt nhìn phụ tá, nắm chặt tay nói: “Đại soái, chúng ta còn nhiều huynh đệ như vậy, cho dù xác chết có chất đống, cũng có thể đè chết không ít quân Đại Khang.

Ta đã bị bắt một lần, ta biết quá rõ người Đại Khang đối xử với tù nhân như thế nào, nếu chúng ta đầu hàng, chúng ta sẽ mất hết".

"Nhưng không phải giờ ngươi đang sống tốt đấy sao?"

20221107014236-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 178


"Được rồi, tất cả im đi, để ta suy nghĩ!"

Lý Kế Khuê giận dữ hét lên và khẽ nhắm mắt lại.

Hai bàn tay nắm chặt rồi buông ra, buông ra rồi lại nắm lại, rõ ràng là nội tâm đang đấu tranh kịch liệt bên trong.

Nếu hắn đầu hàng, hắn sẽ hoàn toàn bị đóng đinh vào cái cột đáng xấu hổ trong lịch sử của người Đảng Hạng.

Advertisement

Nhưng nếu họ không đầu hàng, quân Nam Chinh sẽ chết ở đây ngày hôm nay.

Nhìn những người lính của Đảng Hạng phía sau, nhìn chiếc phương trận giống như con nhím trước mặt, và những hàng xe bắn đá phía sau phương trận, Lý Kế Khuê cuối cùng cũng nghiến răng và ném kiếm xuống.

Advertisement

Phụ tá nói không sai, phủ xanh đồi không lo không có củi đốt.

Chết đi thì không còn gì cả.

"Lý Kế Khuê, ngươi nhất định sẽ hối hận về quyết định ngày hôm nay!"

Trác Bản nhổ nước bọt vào Lý Kế Khuê với khuôn mặt hung dữ, rút dao cắt mạnh ngang cổ hắn, tự sát.

Hàng chục thân tín của hắn cũng lần lượt rút kiếm đi theo Trác Bản.

Nhưng suy cho cùng, những người tự sát chỉ là thiểu số, phần lớn binh lính của người Đảng Hạng đã tuyệt vọng từ lâu, nay chủ soái đã tự nguyện đầu hàng, họ lập tức ném kiếm xuống.

Những âm thanh leng keng dày đặc trên chiến trường.

"Dẫn đi!"

Sau khi Khánh Hoài ra lệnh, hàng chục người lao ra từ phía sau đưa Lý Kế Khuê và các tướng lĩnh người Đảng Hạng rời đi.

Sau đó là mới tiếp nhận đầu hàng của những người lính bình thường người Đảng Hạng khác.

"Haha, cuối cùng cũng kết thúc!"

Trên đỉnh núi Thanh Thủy, ông Triệu cười nói: "Tiên sinh, chúng ta xuống núi gặp Phạm tướng quân và Hầu gia đi".

"Đi nào".

Kim Phi cũng thở phào nhẹ nhõm theo ông Triệu xuống núi.

Ngay khi ông Triệu vừa mới vào trại, đã bị đồng liêu kéo đi, nói rằng có chuyện không ổn, vì vậy Kim Phi phải dẫn theo thị vệ đến tìm Khánh Hoài.

Khánh Hoài đang bận chỉ huy Thiết Lâm Quân giải quyết tù binh, thấy Kim Phi đến gần, liền bước nhanh ra đón.

"Tiên sinh... Cám ơn ngài!"

Khánh Hoài cúi xuống thật sâu, hành lễ với Kim Phi.

"Hầu gia, ngài đừng khách khí, ta chịu không nổi".

Kim Phi nhanh chóng đỡ Khánh Hoài: "Nếu người của Bộ Lễ nhìn thấy, thì khó nói chuyện lắm".

"Đừng lo, tiên sinh, ngài cũng sẽ sớm trở thành quý tộc".

Khánh Hoài cười nói.

"Thật sao?"

Kim Phi đôi mắt sáng lên một chút.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 179


Y chạy từ Kim Xuyên xa xôi đến Vị Châu để làm gì cơ chứ?

Chẳng phải chỉ vì công lao và tước vị sao?

"Đại Khang và Đảng Hạng đã chiến đấu nhiều năm như vậy. Đây là lần chiến thắng toàn diện đầu tiên. Đó là một chiến tích đủ để đi vào lịch sử. Bệ hạ nhất định sẽ phong tước vị cho tiên sinh".

Advertisement

Khánh Hoài nói một cách tự tin: "Tiên sinh cứ yên tâm đi".

Kim Phi gật đầu, lòng cũng đã có phần yên tâm.

"Tiên sinh, đi theo ta đến thăm Phạm tướng quân một chút, mấy ngày nay ngài ấy toàn khen tiên sinh thôi".

Advertisement

Khánh Hoài đưa Kim Phi đi vào lều của Phạm tướng quân.

Khi vừa bước vào, y thấy Lý Kế Khuê đang ngang nhiên ngồi trên ghế cho khách.

Mặc dù bị dây thừng trói chặt tay chân, nhưng hắn không hề căng thẳng, trông hắn không giống một tù nhân, mà giống một người khách đến thăm hơn.

"Phạm tướng quân, tại sao hắn lại ở đây?"

Khánh Hoài khẽ cau mày.

"Lý Kế Khuê là hoàng tộc của người Đảng Hạng, vẫn phải có cấp bậc lễ nghĩa".

Phạm tướng quân nói: "Đây là quy tắc".

Đây là thời đại hoàng quyền, không thể coi thường uy quyền của hoàng tộc, đây là quy tắc mặc định của tất cả các hoàng tộc.

"Kim tiên sinh, chúng ta lại gặp nhau rồi".

Tướng quân khi nhìn thấy Kim Phi, lập tức chắp tay nói: "Lần trước gặp mặt ta có mắt như mù. Ta không biết tiên sinh đại tài nên đã xem thường tiên sinh, giờ ta tạ lỗi với tiên sinh!"

"Phạm tướng quân nói đùa rồi, tiểu sinh chỉ là người của giới thư sinh thôi, gì mà đại tài chứ?"

Kim Phi mỉm cười và xua tay.

"Chỉ với một vài thủ thuật, tiên sinh đã bẫy được hàng chục ngàn quân của người Đảng Hạng ở Thanh Thủy Cốc, và phong tỏa nơi đó chỉ với vài trăm người, khiến người Đảng Hạng không thể rút lui. Nếu những chiến lược này không được gọi là đại tài thì ai còn xứng với danh xưng đó nữa?"

Phạm tướng quân ngưỡng mộ.

"Ngươi nói cái gì? Trên núi Thanh Thủy chỉ có mấy trăm người?"

Lý Kế Khuê lớn tiếng đứng lên, vẻ mặt không thể tin được.

Những ngày qua, hàng nghìn thành phần ưu tú của người Đảng Hạng đã chết trên đường mòn ở núi Thanh Thủy và Thanh Thủy Cốc.

Vậy mà, lúc này Phạm tướng quân lại nói rằng trên núi Thanh Thủy chỉ có vài trăm người, thế thì sao mà hắn không sốc cho được?

Nếu người thanh niên trước mặt hắn thực sự mạnh như vậy, tại sao trước đó hắn không thể bảo vệ Thanh Thủy Cốc, còn bị đánh lui lên núi Thanh Thủy?

Nghĩ đến điều này, Lý Kế Khuê đột nhiên hiểu ra

20221107071845-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Bottom