Ngôn Tình Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 200


Đây là hố đất dùng để làm gạch, được mọi người đào ra

Lúc này trong hố có rất nhiều người đàn ông sống lưng đổ đầy mồ hôi, vô cùng náo nhiệt.

Trưởng làng đứng bên trên trông coi, thấy Kim Phi vội vàng tiến lên tiếp đón.

Advertisement

"Hai tháng không gặp, chú Lưu có vẻ có có tinh thần hơn!"

Kim Phi cười nói.

Advertisement

"Nhờ cả vào phúc của cậu".

Trưởng làng cười híp mắt: "Trước kia một ngày chỉ có thể ăn hai bữa, còn ăn không đủ no, bây giờ ta và Thiết Tử làm việc ở xưởng gạch, cả nhà ba người phụ nữ đến làm ở xưởng dệt nhà cậu, một ngày được ăn ba bữa no, có lúc còn được ăn thịt, đương nhiên càng ngày càng có tinh thần rồi".

"Không chỉ ta, cậu không nhìn thấy mọi người trông đều có sức sống hơn sao?"

"Vậy thì tốt".

Kim Phi hài lòng gật đầu, sau đó chỉ vào đóng gạch bên bờ sông nói: "Có vẻ như mọi người hai tháng này cũng vất vả, làm được nhiều ghê".

Lúc trước y còn lo lắng, mấy người đàn ông có thể nhân lúc y không ở nhà nên lười biếng, kết quả phát hiện ra số lượng gạch còn nhiều hơn dự tính của y nhiều.

"Đều nhờ vào nha đầu Đông Đông nhà cậu".

Trưởng làng nói: "Sau khi cậu rời đi, cô ấy tuyên bố xưởng dệt và xưởng gạch không phát tiền công theo ngày nữa mà phát theo số lượng làm được, Đông Đông mỗi ngày đều đưa Lương Tử đến một lần để ghi tiền công cho mọi người".

"Cứ như vậy, mọi người liều mạng làm việc, nhanh hơn trước nhiều, ta nghe nói bên phường dệt có người vì để có thể làm nhiều hơn chút, đã cướp ra tay cướp guồng quay tơ".

Kim Phi nghe xong, khóe miệng không kìm được nhếch lên.

Đường Đông Đông không hổ là người xuất thân từ gia đình thương gia, cũng có tài trong việc quản lý.

Tính tiền công theo sản phẩm đúng là cách tốt nhất để khích lệ công nhân làm việc.

"Đúng rồi, khi cậu đến chắc cậu nhìn thấy rồi nhỉ, làng chúng ta có nhiều nhà chất gạch trong sân".

Trưởng làng nói tiếp: "Cái này ta phải nói với cậu, đây là trẻ con trong nhà họ đi nhặt củi sau núi đổi lấy gạch, hình như Đường Đông Đông có tính toán gì đó".

"Chú Lưu, cái này chú không cần nói, ta sao lại không tin chú được?"

Kim Phi cười nói.

"Cậu tin ta, ta rất vui nhưng nếu cậu đi rồi, giao xưởng gạch cho ta xử lý, ta phải nói rõ".

Trưởng làng nói tiếp: "Không nói rõ, nếu như vì chuyện này mà xảy ra chuyện thì chẳng phải tệ sao?"

"Chú nói đúng lắm".

Kim Phi hơi gật đầu.

20221108082931-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 201


Kim Phi nói: "Chú nói với mọi người một tiếng, hôm nay làm xong không cần làm gạch nữa".

"Được, tí nữa ta sẽ nói với họ, ngày mai không cần đến nữa".

Trưởng làng đã sớm nghĩ đến chuyện này, nhưng trong lòng vẫn hơi buồn.

Trong làng có không ít người dựa vào nghề làm gạch nên cuộc sống mới tốt hơn.

Advertisement

Xưởng gạch dừng, những người đàn ông lại trở nên nhàn rỗi, mỗi ngày không còn tiền công nữa, cuộc sống lại quay lại như trước.

Nhưng trưởng làng cũng biết, quyết định của Kim Phi là đúng, đã nung đủ gạch rồi, làm thêm không có chỗ để.

"Trưởng làng, vẫn phải đến chứ, làm xong gạch còn cần nung đã, nếu không mưa xuống thì không dùng được nữa".

Advertisement

Kim Phi cười nói: "Những người khác mà đồng ý, thì có thể giúp ta xây nhà, một ngày hai đồng".

"Nhà của cậu chẳng phải sắp xây xong rồi sao? Sao còn cần nhiều người như vậy làm gì?"

Trưởng làng nghi ngờ hỏi.

"Ta lại nghĩ đến việc làm ăn khác, chuẩn bị xây một xưởng mới".

Kim Phi nói: "Xưởng này xây xong, mọi người không cần nung gạch nữa, có thể chuyển vào xưởng mới làm việc".

Nếu đã bảo Chung Ngũ đi chiêu mộ cựu binh, mọi người đến cũng không thể để mọi người nhàn rỗi, vậy nên khi Kim Phi ra quyết định y đã nghĩ kỹ rồi, cần phải tiếp tục mở rộng con đường tài lộc khác của xưởng dệt.

"Cậu chuẩn bị làm gì?"

Trưởng làng hiếu kỳ hỏi.

"Tạm thời bí mật".

Kim Phi cười lắc đầu.

"Được, vậy ta không hỏi nữa".

Trưởng làng cũng cười.

Lão không quan tâm Kim Phi làm gì, chỉ cần đàn ông trong làng có việc làm, lấy được tiền công là được.

"Đúng rồi chú Lưu, ta xây phân xưởng có thể cần đến đất trồng rau nhà thím ba, chú giúp ta hỏi bà ấy, ta có thể mua lại".

"Yên tâm, cứ giao cho ta".

Trưởng làng vỗ ngực đảm bảo.

Kim Phi lại nói chuyện với trưởng làng thêm một hồi rồi mới về.

Quan Hạ Nhi và Nhuận Nương đã bắt đầu chuẩn bị cơm tối, nhìn thấy Kim Phi đi vào nhà, Nhuận Nương bất giác liếc nhìn Quan Hạ Nhi, sau đó ôm miệng cười trộm.

"Nhuận Nương, muội muốn chết à, cười cái gì thế?"

Mặt Quan Hạ Nhi đỏ bừng lên, xấu hổ tức giận véo Nhuận Nương một cái.

"Tỷ tỷ tha mạng, ta không cười nữa".

Nhuận Nương vội vàng xin tha.

Miệng bảo không cười nữa, kết quả cười càng to hơn.

"Tướng công..."
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 202


Quan Hạ Nhi chỉ đành làm nũng cầu xin Kim Phi giúp đỡ.

Vợ cầu cứu, Kim Phi đương nhiên không thể mặc kệ, y vỗ một phát lên đầu Nhuận Nương, đùa nói: "Còn đùa nương tử của ta nữa, cẩn thận ta xử lý cô!"

Nhuận Nương mặc dù đã thành thân với Tạ Quang, nhưng vẫn là hoàng hoa khuê nữ, sao chịu được chuyện này.

Advertisement

Cô ấy mặt đỏ bừng giống Quan Hạ Nhi, kéo tay Quan Hạ Nhi nói: "Hạ Nhi tỷ, tỷ chắc quản Phong ca gì cả!"

"Được", Quan Hạ Nhi vén tay áo: "Tướng công, nào, vác Nhuận Nương về, xử lý muội ấy".

Advertisement

Nói xong liền duỗi tay ôm lấy Nhuận Nương.

Khiến Nhuận Nương sợ đến mức trốn sau đống củi.

Kim Phi đen mặt.

Y phát hiện ra, Quan Hạ Nhi thực sự rất muốn nạp thiếp cho mình.

Không mai mối được Đường Đông Đông cho mình, lại nhắm đến Nhuận Nương.

Ban nãy còn xấu hổ không dám gặp ai, nhưng nói đến chuyện này lập tức biến thành lưu manh.

Kim Phi tin, chỉ cần mình gật đầu, Quan Hạ Nhi sẽ thực sự vác Nhuận Nương về nhà.

"Được rồi, đừng gây chuyện nữa".

Kim Phi đau đầu kéo Quan Hạ Nhi lại.

Y biết, Quan Hạ Nhi muốn y nạp thiếp vì thiếu cảm giác an toàn kèm theo tự ti.

Trong thời phong kiến, tình huống này cũng rất hay xảy ra.

Đặc biệt là trong gia đình lớn, một số phu nhân, hầu hạ chồng lâu năm nên xuống sắc, không muốn hầu hạ chồng nữa, nên tìm thú vui mới cho chồng, từ đó đạt được sủng ái.

Kim Phi biết đây là một vấn đề, nhưng xã hội phong kiến Đại Khang chính là như vậy.

Cho dù là đàn ông hay đàn bà đều cho rằng chủ động cho chồng cưới vợ bé mới là thể hiện khí chất của phu nhân, bằng không chính là loại đàn bà chua ngoa, hay ghen ghét.

Quan Hạ Nhi từ nhỏ đã phải tiếp thu tư tưởng này, nhất thời khó thay đổi.

"Được rồi, đừng làm ồn nữa, Nhuận Nương, đưa cho ta ít mỡ lợn nào".

Kim Phi cười kéo Quan Hạ Nhi, nói.

"Phi ca cần mỡ lợn làm gì?"

Nhuận Nương hiếu kỳ hỏi.

20221108082955-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 203


Nhuận Nương ngoan ngoãn đưa hũ dầu qua.

Kim Phi ôm lấy hũ dầu rời đi, Quan Hạ Nhi cũng đi theo.

Không chỉ Nhuận Nương, Quan Hạ Nhi cũng hiếu kỳ không biết Kim Phi định làm gì?

Đến nơi không có ai, Quan Hạ Nhi kéo Kim Phi lại hỏi: "Đương gia, chàng cần hũ dầu làm gì?"

Advertisement

"Làm xà phòng".

Kim Phi cười nói.

Advertisement

Đến thời đại này không lâu, Kim Phi phát hiện ra người Đại Khang dùng bồ kết để giặt quần áo gội đầu.

Giặt quần áo còn đỡ, dùng để giặt khá sạch, nhưng gội đầu thì không ổn, năng lực loại bỏ dầu của xà phòng có hạn, gội xong cứ bết bết, mùi cũng khó ngửi.

Nhà giàu còn đỡ, có thể dùng nước vo gạo gội đầu, ít nhiều khử được mùi lạ.

Nhưng dân thường sao mua được gạo?

Vậy nên sau khi thành thân, Kim Phi dành thời gian làm hai bánh xà phòng cho Quan Hạ Nhi dùng.

Một bánh dùng để tắm gội, một bánh dùng để giặt đồ.

"Xà phòng làm từ mỡ heo sao?"

Quan Hạ Nhi không kìm được trợn tròn mắt.

Cô có thể nói ngoài Kim Phi ra, cô là người duy nhất dùng xà phòng ở Đại Khang, vậy nên hiểu rất rõ tác dụng của xà phòng.

Sau khi có xà phòng, mỗi ngày cô đều cảm thấy thoải mái, không cần lo đầu mình có mùi khó chịu nữa.

Bây giờ Kim Phi lại bảo với cô, xà phòng với năng lực trị bết siêu việt được làm từ dầu mỡ?

Quan Hạ Nhi cảm giác không thể tin nổi.

Giống như có người nói với cô, lửa trong bếp tạo ra từ nước vậy.

Nhưng Kim Phi lại cười gật đầu.

Thực ra cách chế tạo xà phòng rất đơn giản, trong lịch sử, xà phòng xuất hiện một cách trùng hợp.

Truyền thuyết nói có một thợ rèn học việc trong lúc làm việc vô tình đổ dầu mỡ vào đống lửa mới tắt, dầu mỡ dễ cháy, người học việc sợ xảy ra hỏa hoạn nên vội vàng dùng rơm đắp lên đống dầu mỡ.

Dầu mỡ dính vào tay, dùng nước rất khó rửa sạch, kết quả khi người học việc rửa tay phát hiện ra trên tay xuất hiện nhiều bọt trắng, dầu mỡ đều bị rửa sạch.

Sau đó liền phát hiện ra dầu mỡ và đống tro ngưng kết lại thành một khối, có khả năng loại bỏ vết bẩn.

Xà phòng cứ thế mà xuất hiện.

Cho dù nghe có vẻ khó tin, nhưng Quan Hạ Nhi hoàn toàn tin Kim Phi.

Kim Phi nói mỡ lợn có thể dùng để làm xà phòng thì nhất định làm được.

"Tướng quân à, xà phòng lần trước chàng làm còn chưa dùng hết, không cần làm đâu".

Quan Hạ Nhi nói.

"Lần trước làm khá gấp, không tốt lắm, lần này ta làm lại, nàng vứt hai bánh lúc trước đi".
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 204


"Vậy sao được, món đồ tốt thế vứt đi thì tiếc lắm!"

Quan Hạ Nhi thích hai bánh xà phòng vô cùng, ngoại trừ cô chỉ có Đường Đông Đông, Tiểu Nga và Nhuận Nương có thể dùng.

Thím ba không biết thèm khát bao lâu rồi, nói mấy lần muốn mượn dùng mà cô không cho.

Advertisement

"Một bánh xà phòng mà thôi, cũng đâu phải món đồ tốt gì".

Advertisement

Kim Phi cười nói: "Sau khi ta làm xong nàng sẽ tự động vứt đi thôi".

Thực ra làm xà phòng nên dùng dầu và chất xút làm, nhưng lần trước không tìm được xút, Kim Phi chỉ có thể dùng tro rơm để làm, xà phòng làm ra có chất lượng khá bình thường.

Bây giờ y lấy được xút rồi, lại chuẩn bị dùng dầu thực vật và hương liệu làm ra một bánh xà phòng thơm.

Nó tốt hơn bánh xà phòng lúc trước trên mọi phương diện.

"Ta sẽ không vứt đâu, ta đưa cho bọn thím ba dùng là tốt nhất".

Quan Hạ Nhi cố chấp nói.

"Lần này ta sẽ làm nhiều chút, đến lúc đó phát cho cả làng mỗi người một bánh, để mọi người đều có thể dùng".

Kim Phi cười nói:"Đến lúc đó thím ba cũng không thèm dùng của nàng đâu".

Người Đại Khang trọng đạo hiếu, cho rằng cơ thể là của cha mẹ, không được bị thương, vậy nên đa phần mọi người từ khi sinh ra đều không cắt tóc.

Mỗi lần Kim Phi đến xưởng gạch đều muốn bịt mũi, vì mùi trên người mấy người đàn ông vô cùng nặng.

Họ làm việc cả ngày, toát biết bao mồ hôi.

Vậy mà họ không thích gội đầu.

Kim Phi nhìn thấy côn trùng chui ra từ đầu họ không chỉ một lần, nhìn mà y nổi hết da gà da vịt.

Nên bây giờ khi y nói chuyện với người khác đều không dám nhìn đầu đối phương.

Hai hũ dầu này có thể làm được không ít xà phòng, mỗi nhà sẽ được một bánh.

Thật ra thì xà phòng, xà phòng thơm có tính kiềm khá lớn, dùng để gội đầu sẽ bị rít, cũng không tốt cho tóc, Kim Phi từng nghĩ đến chuyện sản xuất dầu gội đầu, còn bảo Trương Lương lên huyện phủ mua không ít bồ hòn, hà thủ ô,...

Nhưng dầu gội khác xà phòng, cách chế tạo phức tạo hơn chút, kiếp trước Kim Phi học ngành cơ khí, tầm hiểu biết về ngành hóa học có hạn, nên đến giờ vẫn chưa thành công.

Về sau lại theo Khánh Hoài đến Vị Châu, công cuộc chế tạo dầu gội bị vứt sang một bên.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 205


Bây giờ có thời gian, vừa hay có thể thử xem sao.

"Mỗi nhà phát một bánh?"

Quan Hạ Nhi xót tiền hỏi: "Vậy thì tốn nhiều mỡ lợn lắm?"

Advertisement

"Yên tâm đi, chỗ dầu mỡ này đủ mà".

Advertisement

Kim Phi nói: "Sau này ta sẽ bán xà phòng, người trong làng ta dùng rồi, vừa hay có thể cho ý kiến, coi như là điều tra thị trường".

Quan Hạ Nhi nghe không hiểu điều tra thị trường là gì, có điều lời Kim Phi nói thì cô luôn cho là đúng.

Kim Phi ôm hũ dầu đi vào lò rèn, Mãn Thương đã chuẩn bị xong một cái nồi nhỏ, bếp và đủ loại công cụ.

Sau hai tiếng, Kim Phi đổ dung dịch xà phòng vào trong cái khuôn chuẩn bị trước, công việc chế tạo xà phòng mới được coi là kết thúc, tiếp theo chỉ có thể chờ đợi.

Đợi xà phòng hóa xong, dung dịch sẽ đông cứng lại, xà phòng sẽ được hoàn thành.

Nhìn thấy ba khay xà phòng đầy ắp, Kim Phi vô cùng mong chờ.

Ngành dệt mặc dù có thể kiếm ra tiền, nhưng tốc độ kiếm tiền quá chậm.

Hơn nữa trứng gà không thể bỏ hết vào một rổ.

Thị trường đồ dùng hằng ngày vẫn còn nhiều khoảng trống, đặc biệt trong tình huống không có sự cạnh tranh.

Đầu tóc bết sẽ khiến người Đại Khang khó chịu, nếu như làm đúng, một bánh xà phòng nhỏ sẽ kiếm tiền nhanh hơn sản nghiệp dệt.

Đương nhiên cũng không thể bỏ xưởng dệt.

Dù sao trong các nhu cầu cơ bản của con người, quần áo cũng xếp đầu.

Người dân có thể nấu cơm, tự xây nhà ở, nhưng ít ai tự dệt vải may đồ được.

Mọi người có thể không gội đầu, nhưng không thể không mặc đồ.

Vậy nên ngành dệt vẫn rất có tương lai, chỉ là cạnh tranh khá cao thôi.

Kim Phi và Mãn Thương cùng chuyển xà phòng ra chỗ thông gió, Trương Lương và chiến hữu Hắc Đại Cá cũng về.

Đi theo hai người họ, còn có hai người đàn ông áo quần tả tơi, cơ thể gầy guộc.

20221108083030-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 206


“Đúng vậy”.

Hắc Đại Cá gật đầu.

Thường ngày Trương Lương đều gọi Hắc Đại Cá là Lão Hắc hoặc là Đại Hắc, bây giờ Kim Phi mới biết, tên thật của Hắc Đại Cá là Thiết Ngưu.

“Thật sao?”

Advertisement

Hai cựu binh của Thiết Lâm Quân đều có chút nghi ngờ.

Trên đường tới, bọn họ đã được nghe Trương Lương và Hắc Đại Cá kể về trận chiến ở Thanh Thủy Cốc, trong lòng đã vô cùng bội phục vị tiên sinh này.

Advertisement

Nhưng bọn họ không thể ngờ rằng, người được gọi là Kim tiên sinh này không ngờ lại trẻ như vậy, nho nhã thư sinh như vậy.

“Lời Thiết Ngưu nói là thật, toàn bộ quá trình trận chiến ta đều ở bên cạnh tiên sinh”.

Chung Ngũ đi từ bên ngoài vào, đúng lúc nghe thấy đoạn hội thoại của mấy người liền nói tiếp: “Nếu như không phải Kim tiên sinh, lần này Thiết Lâm Quân đã xong đời rồi”.

Hai cựu binh đều biết Chung Ngũ là một trong số những cận vệ được tín nhiệm nhất của Khánh Hoài, lời hắn nói, cựu binh đương nhiên không dám hoài nghi.

“Tiểu nhân tham kiến Kim tiên sinh”.

Đại Tráng, Thiết Chùy lập tức quỳ một gối xuống, hành nghi lễ cao nhất trong quân đội đối với Kim Phi: “Tiểu nhân có mắt như mù, mong tiên sinh trách phạt”.

“Không sao, đứng dậy đi”.

Kim Phi tùy ý xua tay.

“Hai tên chết tiệt này, lại dám không tin ông”.

Hắc Đại Cá phẫn nộ nói: “Một tháng ba trăm văn, thanh niên trai tráng thế nào mà chẳng tìm được?”

“Nếu như không phải Khánh Hầu biết chuyện các huynh đệ khi quay về cuộc sống không dễ dàng gì, nhờ tiên sinh giúp đỡ một chút, tìm công ăn việc làm cho các huynh đệ, các ngươi cho rằng ta và Lương Tử ăn no rảnh rỗi rồi chạy đi tìm các ngươi à?”

“Đa tạ Thiết Ngưu đại ca”.

Hai người vội vàng cúi đầu xin lỗi Hắc Đại Cá.

“Cảm ơn ta làm gì, đâu phải ta trả tiền công cho các ngươi?”

Hắc Đại Cá đá cựu binh một cái: “Các ngươi nên cảm ơn Kim tiên sinh”.

“Đa tạ Kim tiên sinh”.

Hai người vội vàng hành lễ với Kim Phi.

“Không cần cảm ơn, sau này chăm chỉ làm việc là được rồi”.

Kim Phi mỉm cười đỡ hai người dậy, đồng thời cũng nhìn Hắc Đại Cá một cái thật sâu.

Cái tên và dáng người đều hung tợn, nhưng tâm tư lại rất sâu sa.

Rõ ràng có thể nói trên đường đi, nhưng lại cứ nhất quyết phải nói trước mặt Kim Phi.

Một câu đơn giản, không chỉ thu phục được trái tim của hai cựu binh mà còn ghi đểm cực mạnh trước mặt Kim Phi.

Không hổ là từng mở tiệm, giỏi ăn nói hơn Trương Lương nhiều.

Đối với tâm tư này của Hắc Đại Cá, Kim Phi không hề thấy phản cảm, ngược lại còn có chút tản thưởng.

Mặc dù Trương Lương đáng để tin tưởng, nhưng lại quá thật thà, sau này khi đi ra ngoài rất dễ chịu thiệt, bên cạnh có một người có chút mưu mô cuộc sống như Hắc Đại Cá cũng tốt.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 207


“Tên sinh yên tâm, trên đường tới đây Thiết Ngưu và Lượng Tử đã nói rõ với bọn ta rồi, sau này bọn ta sẽ giao hàng cho ngài, ai dám động vào chuyện làm ăn của ngài, nhất định phải chết…”

Hai người vội vàng vỗ ngực bảo đảm.

“Vậy thì tốt”.

Kim Phi nhìn hai người một lượt, nói với Hắc Đại Cá: “Thiết Ngưu, ngươi đưa hai vị huynh đệ này đi ăn chút gì đó rồi nghi ngơi đi”.

Advertisement

“Rõ”.

“Thiết Ngưu đáp một tiếng, đá vào người hai cựu binh, nói: “Hai người các ngươi có phúc đấy, mau đi thôi”.

Advertisement

Ở Thiết Lâm Quân, Hắc Đại Cá là đội trưởng của bọn họ, bọn họ sớm đã quen với việc bị đá rồi nên không hề tức giận mà ngoan ngoãn rời đi.

Lúc này đã sắp tới giờ cơm, Nhuận Nương đã nấu xong cháo lúa mì, biết rằng có cựu binh tới nên cô ấy nấu thêm rất nhiều.

Hai cựu binh nhận lấy cháo lúa mì, ăn một cách rất từ từ cẩn thận.

Ăn được một lúc, hai mắt đều đỏ lên.

Cuộc sống của bọn họ quá khó khăn, đã rất lâu rồi không được ăn cháo lúa mì.

Chính xác mà nói, bọn họ đã rất lâu rồi chưa được ăn no, cho dù chỉ là cháo rau rừng.

Nghĩ đến bố mẹ vợ con ở nhà còn đang đói bụng, hai người không ăn tiếp được nữa.

“Một đám đàn ông mà lại ch ảy nước mắt nước mũi, ông đây đá chết các ngươi!”

Hắc Đại Cá trừng mắt nhìn hai người một cái, nói: “Kim tiên sinh nếu đã đồng ý giữ hai người lại, lát nữa ta sẽ tới chỗ Lương ca, ứng trước cho hai người tiền lương một tháng”.

Đây cũng là do Chung Ngũ dặn dò.

Không đưa tiền trước là do sợ người được đưa tới không thuận mắt Kim Phi.

Đến lúc đó chẳng lẽ đòi tiền lại sao.

“Cảm ơn Thiết Ngưu ca ca”.

Lúc này trong lòng hai người mới cảm thấy yên tâm hơn, ăn thêm mấy miếng to.

Trong tiệm rèn, Kim Phi nhìn ra cửa, tò mò hỏi Chung Ngũ: “Sao ngươi lại quay về một mình?”

“Đừng nhắc nữa, hôm nay ta chạy tới nhà hai huynh đệ, một người vào rừng săn bắn, bị hổ cắn chết rồi, còn một người không có nơi nương tựa, ba tháng trước đã mất tích rồi”.

Chung Ngũ thở dài nói: “Có lẽ là tới ngọn núi nào đó làm thổ phỉ rồi”.

“Hôm nay ta và Thiết Ngưu đi tìm bốn huynh đệ cũng chỉ tìm được Đại Tráng và Thiết Chùy, hai người còn lại đều…”

Trương Lương nói được một nửa thì không nói tiếp được nữa.

Những ngày này, cuộc sống của người dân đều rất buồn.

Nhưng người dân bình thường đã học được cách chịu đựng, nhưng các cựu binh đã học được một số kỹ năng, tính nhẫn nại không nhiều.

Muốn vượt qua nghèo khó, một số cựu binh không thể sống tiếp được nữa, khó tránh khỏi nảy sinh những suy nghĩ khác.

Có người muốn vào núi săn bắn, có người muốn đi làm hộ vệ cho nhà giàu, còn có một số người người thân đều chết hết rồi thì vào rừng làm thổ phỉ.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 208


Chung Ngũ vốn tưởng rằng kiểu gì cũng tập hợp được ba mươi người, bây giờ xem ra không hề dễ dàng gì.

“Cứ tìm từ từ, không vội”.

Kim Phi vỗ vai Chung Ngũ: “Ngươi phải nhớ kỹ, yêu cầu của ta là chậm mà chắc, không tìm được người thì cũng không cần vội, nhưng ta không cho phép ngươi bất cứ ai cũng lôi hết qua đây. Những tên vặt vãnh phẩm chất không đủ thì kiên quyết không nhận”.

Advertisement

“Tiên sinh yên tâm, ta biết rồi”.

Chung Ngũ nói: “Thực chất những kẻ dễ bị phân tâm cũng khó mà sống đến hiện tại, đã bị người ta đánh chết từ lâu rồi”.

Advertisement

“Đúng là vậy”.

Kim Phi gật đầu.

Năm ngoái Thiết Lâm Quân đã bị tổn thất nghiêm trọng, cần phải bổ sung nguồn binh từ những nơi khác, tất cả những đơn xin lui binh đều đã bị gửi lại.

Nhóm cựu binh xuất ngũ gần đây đều là của hai năm trước.

Hai năm gian khổ đủ để thử lòng người, có thể kiên trì đến hiện giờ, cơ bản đều là người lương thiện, chất phác, biết suy nghĩ cho gia đình.

Người như vậy, ngày cực khổ cũng không khiến bọn họ có suy nghĩ lệch lạc. Bây giờ thấy được hi vọng cuộc sống, đương nhiên sẽ càng không.

Còn phải lo cho gia đình…

Nghĩ đến đây, trong đầu Kim Phi đột nhiên lóe lên một suy nghĩ.

“Đúng rồi, lần sau khi đi tìm người, có thể nói với bọn họ, nếu như bằng lòng, có thể đưa người nhà đến thôn Tây Hà. Ta có thể sắp xếp cho phụ nữ đến phường tơ làm việc”.

“Như vậy thì thật tốt quá”.

Chung Ngũ lập tức đoán được Kim Phi vì sao lại làm như vậy, đưa người nhà của các cựu binh tới thôn Tây Hà làm nhân lực.

Tuy nhiên Chung Ngũ không thấy vậy là sai.

Hắn tin con người của Kim Phi.

Chỉ cần cựu binh không làm chuyện gì sai, Kim Phi tuyệt đối sẽ không động vào người nhà của họ.

Biết người biết mặt không biết lòng, dù sao Chung Ngũ cũng không dám đảm bảo, tất cả mọi cựu binh đều là người tốt.

Cách mà Kim Phi đề xuất không chỉ giải quyết được lo lắng của các cựu binh mà còn có thể khống chế bọn họ ở mức độ cao nhất. Đúng là một mũi tên trúng hai đích.

“Nếu như có nhiều người đến quá thì ở đâu?”

Trương Lương đột nhiên hỏi.

Có thể sắp xếp cựu binh ở nhà của Tạ Quang, ở cùng với đám người Chung Ngũ, đều là một đám đàn ông, sống chung cũng không sao.

Nhưng nếu như bố mẹ vợ con của bọn họ tới, không thể cũng ở đó được.

20221109031526-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 209


Trương Lương hỏi.

“Không phải chúng ta định tìm ba mươi cựu binh sao, vậy thì xây ba mươi căn đi”.

Kim Phi nghĩ một chút rồi trả lời.

“Chuyện này…”

Advertisement

Trương Lương định nói như vậy thì sẽ tốn rất nhiều tiền, nhưng Kim Phi làm như vậy, người hưởng lợi chính là cựu binh của Thiết Lâm Quân.

Hắn xuất thân từ Thiết Lâm Quân, đám người Chung Ngũ còn đang đứng bên cạnh, vì vậy hắn không nói ra được.

Advertisement

Trương Lương không mở miệng được nhưng Mãn Thương thì không cần phải suy nghĩ đến chuyện đó, trực tiếp hỏi thẳng: “Tiên sinh, xây nhiều nhà như vậy, e là tốn nhiều tiền lắm?”

“Không sao, cứ xây xong rồi tính tiếp, không được để người nhà của các huynh đệ đến mà không có chỗ ở được”.

Kim Phi lắc đầu: “Tuy nhiên những căn nhà này không phải là tặng không cho bọn họ, nhà vẫn là của ta, bọn họ chỉ là tạm thời ở đó. Nếu như có người không làm công ở chỗ ta nữa thì ta sẽ lấy nhà về”.

“Ngoài ra bọn họ sống ở đó, mỗi tháng phải nộp mười văn, coi như là tiền thuê nhà”.

“Nên như vậy, nên như vậy”.

Chung Ngũ vội vàng gật đầu.

Đối với tiền công ba trăm văn mà nói, mười văn chỉ là một con số nhỏ mà thôi.

Dù sao Kim Phi đã tốn nhiều như vậy để xây nhà, thu chút tiền thuê nhà cũng là nên làm.

Thực chất Chung Ngũ không hề biết, Kim Phi làm sao có thể làm ăn thua lỗ được?

Gạch ngói là vật liệu có sẵn, những nguyên liệu khác có thể ra sau núi tìm, Kim Phi chỉ cần bỏ chút tiền công là được.

Mà những năm nay thứ rẻ nhất chính là tiền công, một ngày hai đồng là có thể thuê các thanh niên trai tráng làm việc rồi.

Hơn nữa Kim Phi cũng không định xây ba mươi căn nhà riêng biệt, định tham khảo phòng lầu ở kiếp trước, xây một phát ba mươi gian phòng là được.

Tính như vậy thì cũng không tốn nhiều tiền lắm.

Nhưng đối với các cựu binh thì đây là một điều tuyệt vời.

Đại Tráng và Thiết Chùy ăn cơm xong quay về, khi nghe thấy tin này, kích động đến mức suýt dập đầu với Kim Phi.

Không chỉ bọn họ, đến cả Chung Ngũ và những cận vệ khác cũng có chút ngưỡng mộ.

Nhìn xem, không chỉ sắp xếp công việc cho người nhà, còn được ở trong nhà gạch nữa…

Phúc lợi này thực sự quá tốt luôn.

Không ít cận vệ đều đã đưa ra quyết định, sau này khi xuất ngũ, nhất định sẽ tới làm việc cho Kim tiên sinh.

“Tiên sinh, sau này cái mạng này của ta sẽ là của ngài, cho dù núi đao biển lửa, chỉ cần một câu của ngài, Thiết Chùy ta tuyệt đối sẽ không cau mày dù chỉ một chút”.

Thiết Chùy nghẹn ngào giơ tay lên thề: “Nếu như vi phạm lời thề sẽ bị trời chu đất diệt”.

“Ta cũng thế!”

Đại Tráng cũng mau chóng lập lời thề.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 210


Kim Phi thực chất không thích kiểu nghi lễ trang trọng này chút nào, nhưng bầu không khí đã đến mức này rồi, y chỉ đành gật đầu nói:

“Sau này chăm chỉ làm việc, ta tuyệt đối sẽ không để các huynh đệ chịu thiệt đâu”.

Lúc này người dân Đại Khang đa số đều không học hành, tâm tư rất đơn giản, nhận định một người thì cả đời sẽ đi theo người đó.

Advertisement

Đại Tráng và Thiết Chùy hôm đó đã bắt đầu làm việc, giúp Trương Lương vận chuyển mọi thứ khắp nơi, sợ là sẽ để lại ấn tượng không tốt trong mắt Kim Phi.

Sáng hôm sau lại gia nhập đội tìm kiếm cựu binh của Thiết Lâm Quân.

Advertisement

Kim Phi cũng không nhàn rỗi, xưởng dệt mới lớn hơn nhiều so với cái cũ, chắc chắn là phải tăng thêm số lượng guồng quay tơ, còn có viện tử, nhà ngang, xưởng xà phòng cũng đều phải đồng thời hoạt động, có rất nhiều việc phải làm.

Vài trưởng bối chạy tới chạy lui, chỉ đạo đàn ông trong làng vận chuyển gạch, lát nền, còn phải dành thời gian để xây lò gạch mới, bận tối mắt tối mũi.

Tiến độ bên Chung Ngũ và Trương Lương đều rất nhanh, tìm được một cựu binh, cựu binh này có quan hệ tốt với những cựu binh khác, giống như một quả cầu tuyết, càng về sau họ càng tìm được nhiều cựu binh.

Bất cứ ai đã từng phục vụ trong quân đội đều biết rằng các cựu binh thường có ý thức sâu sắc về sự đồng nhất với đội quân cũ.

Sau khi biết được thành tích của Kim Phi ở thành Vị Châu, các cựu binh đều vô cùng bái phục, cộng thêm điều kiện chiêu mộ nhân lực của Kim Phi vô cùng hào phóng, về cơ bản tất cả những cựu binh tìm được đều đồng ý tới thôn Tây Hà tham gia đội hộ tống.

Chỉ trong vòng ba ngày ngắn ngủi, Chung Ngũ đã chiêu mộ đủ ba mươi hai cựu binh, hoàn thành vượt chỉ tiêu.

Hai người dưa ra là ngày cuối cùng khi hắn và Trương Lương chia ra, mỗi người tìm thêm được hơn một người so với kế hoạch.

Dù sao sau này thôn Tây Hà cũng cần dùng số lượng lớn nhân công, nếu người đã tới rồi, Kim Phi cũng giữ lại luôn.

Ngày hôm sau, Chung Ngũ tìm được một chỗ ở sau núi để tiền hành hồi phục luyện tập đơn giản.

Kim Phi biết rất rõ, bây giờ điều mà những cựu binh này quan tâm nhất chính là vấn đề ăn ở của người nhà, để giúp bọn họ yên tâm tập luyện, Kim Phi tạm thời dừng việc xây xưởng xà phòng và viện tử của mình lại, tập trung tất cả nhân công để dồn toàn lực xây nhà ngang.

Nhưng đáng tiếc thôn Tây Hà cũng khoong có nhiều nam lắm, bọn họ đều tập trung ở công trường, có thể trèo cao trèo thấp được cũng không nhiều, hơn nữa phần lớn đều là những lính mới, tiến độ thi công rất chậm.

Sau này Kim Phi giục mãi, trưởng làng đành phải gọi cả bọn trẻ con tới, gia nhập vào đội xây dựng, giúp chuyển gạch và chuyển đồ đạc.

Trọng lượng của một viên gạch không hề nhẹ, một viên phải ba hai ba cân, tuổi lớn một chút thì một lần chuyển được hai viên, nhỏ hơn thì một lần một viên.

Kim Phi còn nhìn thấy một cô bé năm tuổi dắt theo em trai ba tuổi, hai đứa bé cùng nhau bê viên gạch, hớt ha hớt hải chạy tới chỗ những người đang xây.

Hai đứa bé đều không đi giày, khi đặt gạch xuống, viên gạch đập vào chân em trai, em trai đau quá bật khóc nức nở.

“Đệ đệ đừng khóc, đừng khóc nữa”.

Chị gái lau nước mặt cho em trai, không biết nói nhỏ gì bên tai cậu bé, cậu bé thực sự không khóc nữa, khập khiễng cùng chị gái tiếp tục đi bê gạch.

“Đây là đang làm loạn sao?”

Kim Phi nhìn thấy cảnh này, tức giận đi tìm trưởng làng – người phụ trách công trường: “Chú Lưu, sao chú lại bảo bọn trẻ tới đây, gạch rơi trúng người thì phải làm sao?”
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 211


“Tại ta thấy cậu vội xây nhà nên mới gọi mấy đứa nhỏ trong làng đến đây, mỗi ngày một đồng, bao ăn hai bữa, không ngờ được đám nhóc lít nhít cũng theo tới luôn”.

“Bọn chúng đến thì bảo chúng về không phải là được rồi sao?”

“Bảo chúng nó về thì chúng nó sẽ về sao?”, trưởng làng bất lực nói: “Hai đứa bé nhà Từ lão tam cậu đã nhìn thấy chưa?”

Advertisement

“Nhìn thấy rồi”.

Kim Phi gật đầu.

Hai đứa bé vừa rồi chính là con nhà Từ lão tam.

Advertisement

“Cậu cũng biết, năm ngoái Từ lão tam mất trong trận chiến, vợ thì bệnh chết, trong nhà còn một bà lão mù, bà ấy không thể đến phường tơ của cậu làm việc, trong nhà thực sự không thể trụ được nữa rồi”.

Trưởng làng nói tiếp: “Trước đây hai đứa bé còn có thể ra sau núi nhặt củi khô, mang tới cho người của lò gạch, đổi lấy chút đồ ăn thừa, bây giờ lò gạch không còn nữa rồi, không ai cần củi khô bọn chúng nhặt nữa”.

“Con bé chạy tới cầu xin ta, nói bọn chúng và bà nội sắp đói chết rồi, cầu xin ta cho bọn nhỏ tới giúp, không cần tiền công, chỉ cần có cơm ăn là được rồi”.

“Đều là người trong làng, ta nhất thời không nhẫn tâm, vì vậy liền đồng ý rồi”.

“Đều là những đứa trẻ ngoan, buổi trưa có chút cháo lúa mì, chúng đều không nỡ ăn một mình, mang về chia cho bà nội cùng ăn…”

Trưởng làng nói đến đây, nghẹn ngào không nói tiếp được nữa.

Trong lòng Kim Phi cũng nghẹn lại, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu nói: “Sau này bảo bọn chúng đừng tới nữa”.

Trưởng làng nghe vậy, cúi đầu đáp một tiếng, trong lòng đang tính không biết có nên nói giúp hai tỷ đệ không thì đã nghe thấy Kim Phi nói tiếp.

“Bọn chúng còn quá nhỏ, ở đây thì toàn là gạch đá, không an toàn”.

Kim Phi nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Bảo bọn chúng tới phường tơ giúp sắp xếp chỉ gai đi, một ngày tính nửa đồng, những đứa trẻ dưới 13 tuổi khác cũng đừng tới nữa”.

“Trong nhà không có người lớn kiếm tiền thì để bọn chúng tới phường tơ làm”.

“Con gái thì tới chỗ Nhuận Nương, chọn mấy đứa để phụ làm cơm, những đứa còn lại và con trai thì đều đi sắp xếp chỉ gai”.

Thực chất bên phường tơ không cần nhiều đứa trẻ sắp xếp chỉ gai như vậy, nhưng Kim Phi thực sự không nỡ lòng nhìn những đứa trẻ này chết đói.

Nếu không còn cách nào thì thôi bỏ đi, không nhìn thấy thì cũng đánh bỏ đi, nhưng y rõ ràng đã biết chuyện này rồi, lại còn có năng lực để giúp đỡ, Kim Phi không thể nào khoanh tay đứng nhìn được.

Dù sao cũng chỉ là chuyện bát cơm hàng ngày, coi như là cảm ơn ông trời đã cho y cơ hội được sống lại một lần vậy.

“Tiểu Phi, cảm ơn cậu, cậu đúng là công đức như trời”.

Trưởng làng nghiêm trang cúi đầu với Kim Phi, sau đó hào hứng chạy đi triệu tập lũ trẻ.

Có không ít người giống như Từ lão tam ở trong làng, lũ trẻ con nghe xong đều dừng hết công việc lại, từ giờ được ăn no bụng rồi, tất cả đầu phấn khích reo hò ầm ĩ.

Có những đứa trẻ hiểu chuyện chạy tới dập đầu với Kim Phi.

Kim Phi thở dài đỡ bọn nhỏ dậy, trong lòng cũng cảm thán không thôi.

Y cho rằng kiếp trước mình đã khổ lắm rồi, nhưng so với những đứa trẻ này, chút khổ cực đó của y hoàn toàn không đáng là gì.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 212


Ít nhất thì từ nhỏ y đã không phải lo chuyện cơm ăn áo mặc, chỉ cần chăm chỉ học hành là có thể thay đổi vận mệnh.

Mà những đứa trẻ này không phải không nỗ lực, mà bọn chúng đang cố gắng hết sức để tồn tại.

Có lẽ nguyện vọng lớn nhất của bọn chúng chỉ đơn giản là ăn no một bữa mà thôi.

Sau khi sắp xếp xong cho những đứa trẻ này, trưởng làng lại quay về công trường.

Advertisement

Vốn tưởng rằng Kim Phi rời đi rồi, vì mấy ngày này Kim Phi chỉ tới công trường ngó một chút rồi đi luôn.

Kết quả khi quay lại vẫn thấy Kim Phi vẫn đang ở đó, trưởng làng liền chạy đến hỏi: “Tiểu Phi, cậu còn chuyện gì sao?”

Advertisement

“Tiến độ hiện giờ có hơi chậm”.

Kim Phi nói: “Trưởng làng, hay là chú tới thôn Quan Gia hỏi xem, xem xem có ai muốn tới đây giúp đỡ không?”

“Gấp vậy sao?”

Trưởng làng không muốn lắm”.

Đối với ông ấy mà nói, có việc làm, có tiền lương là chuyện tốt nhất trên đời.

Chuyện tốt như vậy đương nhiên là phải để cho người trong làng mình, sao lại nhường cho người ngoài được chứ.

Về chuyện Kim Phi tuyển cựu binh, trưởng làng đã có chút không hài lòng rồi.

Biết chuyện những cựu binh này đều xuất thân từ Thiết Lâm Quân nên ông ấy không nói gì nữa.

Nhưng thôn Quan Gia, thôn Điền Gia trước đây không ít lần ức h**p thôn Tây Hà, mình không đi tìm họ gây rắc rối là đã tốt lắm rồi, sao lại có thể mang lộc lá đến cho họ chứ?

Để cho người trong làng mình làm chẳng phải tốt hơn sao?

“Khá gấp”.

Kim Phi mỉm cười, đoán ra được tâm tư của trưởng làng, cười nói: “Trưởng làng, chú quên rồi, sau khi ta có vụ làm ăn mới, phường tơ mới được xây dựng xong, mọi người đều có thể đến đó làm việc, nhẹ nhàng hơn so với việc xây nhà nhiều, hơn nữa còn ổn định hơn”.

“Đúng đúng, ta quên mất chuyện này”.

Trưởng làng cuối cùng đã gỡ được khúc mắc trong lòng.

Thực chất trưởng làng cũng chỉ là một nông dân thôi, giới hạn trong ngôi làng nhỏ này, tuy nhiên tầm nhìn của Kim Phi sớm đã vượt qua cả huyện phủ Kim Xuyên, thậm chí là vượt ra ngoài đất nước Đại Khang này.

Cho dù là thôn Tây Hà hay thôn Quan Gia, thôn Điền Gia đều chỉ là bước khởi đầu của kế hoạch mà thôi.

Người càng nhiều, kế hoạch của y càng được triển khai càng nhanh.

“Tiểu Phi, Hạ Nhi chưa nói với cậu sao? Khoảng thời gian cậu không ở nhà, anh vợ cậu tới mấy lần đấy”, trưởng làng hỏi.

“Không nói”, Kim Phi lắc đầu: “Hắn tới làm gì?”

Nếu như mẹ vợ tới thì Kim Phi còn có thể hiểu được.

Nhưng Quan Thiết Trụ khi đó không ít lần ức h**p Quan Hạ Nhi, Quan Hạ Nhi cũng không thích người anh này lắm.

Nể mặt mẹ, Quan Hạ Nhi đã giúp đỡ gia đình người anh này rất nhiều, đủ cho cả gia đình sống qua ngày, Kim Phi cũng không nói gì về chuyện này.

Theo lý mà nói Quan Thiết Trụ đáng lẽ không có mặt mũi tới nhà họ.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 213


Lẽ nào hắn đã tự đạp đổ chén cơm của nhà mình rồi?

“Còn có thể làm gì được nữa?”

Trưởng làng nói: “Còn chẳng phải thấy dân làng chúng ta sống tốt hơn, muốn chạy tới nhờ cậu làm một cái phường tơ ở thôn Quan Gia đấy sao”.

Advertisement

“Vì vậy không cần ta đi, chỉ cần cậu qua đó nói vài câu, không biết bao nhiêu người chạy vội tới đây làm đấy”.

Nói xong, khuôn mặt trưởng làng không khỏi lộ ra vẻ tự mãn.

Advertisement

Thôn Quan gia là một thôn dòng họ, đa số những người ở đó đều mang họ Quan, so với một ngôi làng chủ yếu là dân nhập cư như thôn Tây Hà thì bọn họ đoàn kết hơn nhiều.

Trước đây người dân thôn Quan Gia khi gặp người dân thôn Tây Hà đều tỏ ra khinh thường.

Nhưng hai tháng gần đây, nhiều người dân Tây Hà đã kiếm bộn tiền nhờ phường tơ và lò gạch, trong các buổi hội nghị của thị trấn, thường thấy dân Tây Hà đi kéo vải may quần ảo, còn có người mua gạo và bột mì trắng, nói rằng mua về hấp bánh bao.

Những ngôi làng khác cơm không có mà ăn, thế mà người Tây Hà bắt đầu ăn bánh bao rồi?

Việc này khiến cho người làng Quan Gia tức đỏ cả mắt, vì vậy bọn họ liền chạy tới chỗ anh trai của Quan Hạ Nhi, bảo hắn đi tìm Quan Hạ Nhi hỏi xem có thể để người của làng Quan Gia cũng tới phường tơ làm việc được không.

Nhưng khi đó đã tuyển đủ người cho phường tơ rồi, hơn nữa Kim Phi lại không ở đây, Quan Hạ Nhi chỉ đành từ chối.

Sau khi Kim Phi quay về vẫn luôn bận rộn, Quan Hạ Nhi cũng không nói với y chuyện này.

“Ta hiểu rồi”.

Kim Phi liền hiểu ra: “Vậy được, trưởng làng, chú ở đây trông coi, ta tới thôn Quan Gia một chuyến”.

Quay về tiểu viện, Kim Phi hét vào bên trong tiệm rèn: “Mãn Thương, tới chuồng ngựa, dắt một con ngựa qua đây”.

Lúc này đang là mùa hè, Kim Phi đi bộ quay về, khắp người ướt nhẹp mồ hôi.

Quan Hạ Nhi đang bận rộn sắp xếp cho bọn trẻ, nghe thấy giọng của Kim Phi liền vội chạy lại, lấy chiếc khăn trong túi ra lau mồ hôi cho Kim Phi.

“Tướng công à, chàng bảo Mãn Thương dắt ngựa làm gì vậy?”

Quan Hạ Nhi tò mò hỏi.

“Nhân lực trong làng không đủ, chúng ta tới thôn Quan Gia, tìm người tới giúp cùng”.

Kim Phi nói.

“Thật sao?”

Quan Hạ Nhi đầy vui mừng.

Ai cũng có tâm tư riêng, Quan Hạ Nhi cũng không ngoại lệ.

Thấy người dân Tây Hà sống càng lúc càng tốt, họ hàng ở làng Quan Gia thì vẫn không khác gì trước đây, nghèo đói ăn không đủ no, Quan Hạ Nhi cũng muốn giúp đỡ một chút.

20221109031639-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 214


Vừa dứt lời liền nhìn thấy Mãn Thương dắt ngựa đi ra.

“Ta không có gì để thu dọn cả…”

Quan Hạ Nhi nhìn ngựa chiến một cái, đỏ mặt nói: “Tướng công à, ta không biết cưỡi ngựa, hay là chúng ta đi bộ đi?”

“Đi bộ qua đó thì mất nhiều thời gian lắm”.

Advertisement

Kim Phi nói: “Không cần nàng cưỡi, ta cưỡi là được rồi”.

Thôn Quan Gia không xa, nhưng gần đây Kim Phi thực sự rất bận, không có thời gian đi bộ qua đó.

Advertisement

“Vậy được”.

Quan Hạ Nhi cúi đầu đi theo Kim Phi tới bên cạnh ngựa.

Chỉ có một con ngựa, hai người cùng cưỡi, cô chỉ có thể ngồi trong lòng của Kim Phi.

Nghĩ đến việc Kim Phi ôm mình trong lòng rồi phi ngựa nước đại, ngoài một chút ngượng ngùng, cô còn cảm thấy tràn đầy mong chờ…

Dáng ngựa chiến rất cao, Quan Hạ Nhi muốn leo lên có chút khó khăn.

Kim Phi đang chuẩn bị đỡ thì đột nhiên Nhuận Nương mang một cái ghế đẩu đến một cách rất hợp lý.

Quan Hạ Nhi giẫm lên ghế đẩu, vụng về trèo lên lưng ngựa.

Bây giờ Kim Phi đã rất quen thuộc với ngựa chiến, khéo léo dịch người ngồi ra phía sau Quan Hạ Nhi.

Một người ngồi trên lưng ngựa thì rất thoải mái, nhưng hai người ngồi thì có hơi chật.

Tấm lưng của Quan Hạ Nhi dường như đã áp chặt vào ngực của Kim Phi.

Cảm nhận được hơi ấm từ phía sau, cơ thể Quan Hạ Nhi cứng ngắc, ngây người ra, quên cả động đậy.

“Tỷ tỷ, tỷ phu, hai người đi đâu vậy, muội cũng muốn đi”.

Tiểu Nga dắt theo mấy đứa trẻ chạy từ bên ngoài vào, đúng lúc gặp hai người đang cưỡi ngực liền lập tức lao tới hỏi.

“Ta và tỷ tỷ đi tới thôn Quan Gia một chuyến, lát nữa sẽ quay về”.

Kim Phi đáp: “Ngựa chỉ ngồi được hai người thôi, lần sau sẽ đưa muội theo”.

Tiểu Nga đang chuẩn bị quậy ầm lên, nhưng vừa nghe thấy thôn Quan Gia liền nói: “Hai người đi đi, muội không đi đâu”.

Thôn Quan Gia dường như đã trở thành ám ảnh tâm lý thời niên thiếu của Tiểu Nga, ở nhà tỷ phu tốt biết bao, mỗi ngày đều được ăn ngon mặc ấm, mọi người cũng đều rất yêu quý cô bé.

Nhỡ về thôn Quan Gia, tỷ phu không cho cô bé quay lại nữa thì phải làm sao?

“Ngoan, lần sau Lương ca đi huyền phủ, ta sẽ bảo huynh ấy mang đồ ăn ngon về cho muội”.

Kim Phi giật dây cương, con ngựa chiến ngoan ngoãn đi ra khỏi viện.

Con ngựa chiến này được Khánh Hoài lựa chọn cẩn thận trong số những con ngựa chiến được nuôi nhốt, tuổi còn trẻ, cơ thể khỏe mạnh và rất nghe lời.

Hai người cũng không béo, tính ra cũng không nặng hơn Chung Ngũ bao nhiêu, ngựa chiến ra khỏi cửa liền phi nhanh, tỏ ra rất thoải mái.

Dân làng trên đường thấy hai người cùng nhau cưỡi ngựa chạy băng băng, ai nấy cũng nở nụ cười đầy ẩn ý.

Kim Phi không hề nghĩ nhiều như vậy, đối với y, y và Quan Hạ Nhi là vợ chồng, cùng nhau cưỡi ngựa thì sao chứ?
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 215


Nhưng cùng với sự rung lắc của con ngựa chiến, hai người lại ngồi sát như vậy, trong đầu Kim Phi không khỏi nghĩ đến cảnh phim của Dương Quý Phi, hô hấp cũng trở nên gấp gáp hơn.

Quan Hạ Nhi vốn đã căng thẳng, bây giờ lại bị hơi thở nóng bừng bừng của Kim Phi phả vào tai, cơ thể đang cứng ngắc của cô nhanh chóng trở nên mềm nhũn trong vòng tay của Kim Phi.

Nhưng đây là giữa ban ngày ban mặt, Kim Phi cho dù có suy nghĩ gì thì cũng chẳng thể làm gì được.

Advertisement

Trong lòng có chút hối hận vì đã cưỡi chung ngựa với Quan Hạ Nhi.

Tự nhiên khiến bản thân bứt rứt trong người?

“Khi quay về nhất định phải làm một chiếc xe ngựa”.

Advertisement

Kim Phi thu lại suy nghĩ, di chuyển cơ thể về phía sau hết mức có thể, cố gắng gạt bỏ mọi suy nghĩ ra khỏi đầu.

May thay thôn Quan Gia không xa, chỉ cưỡi ngựa mười mấy phút là đã tới rồi.

Đi vòng quanh chân núi và đi bộ thêm một dặm nữa, là tới lối vào của thôn Quan Gia.

“Tướng công, chúng ta xuống đi bộ đi”.

Quan Hạ Nhi lại đưa ra yêu cầu, giọng nói có hơi run run.

Làm trò cười ở thôn Tây Hà thì thôi, nhưng thôn Quan Gia hầu như đều là trưởng bối trong tộc của cô, nếu như lại làm trò cười ở đây, cô không còn mặt mũi mà gặp ai nữa.

“Nàng ngồi đi, ta xuống dắt’.

Làm gì có chuyện để vợ đi bộ còn mình cưỡi ngựa chứ?

Kim Phi lập tức lật người xuống ngựa.

Lúc này Quan Hạ Nhi mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, trong lòng tràn đầy ngọt ngào.

Ngựa có thể nói là một vật hiếm ở địa phương, người bình thường hiếm thấy được ngựa.

Hai người còn chưa vào trong, những người dân thôn Quan Gia đang tụ tập ở cổng làng đã nhìn thấy bọn họ rồi.

“Ê, có ngựa tới kìa”.

“Không phải là thổ phỉ đấy chứ? Ngoại trừ thổ phỉ giả danh, ai lại cưỡi ngựa đến chỗ chúng ta chứ?”

“Thổ phỉ tới thì đều giống nhau, đây chỉ có một con, chắc không phải đâu”.

“Bọn thổ phỉ núi Thiết Quán đều cưỡi ngựa la, con ngựa này cao lớn như vậy, có lẽ là ngựa chiến, hơn nữa không phải là Trang Nguyên của chúng ta”.

“Sao ông biết?”

“Năm đó tôi đã từng đánh trận với người Đảng Hạng ở Tây Bắc, ngựa chiến mà bọn chúng cưỡi đều trông như vậy”.

“Người ngồi trên lưng ngựa hình như là Hạ Nhi”.

Lúc này Kim Phi đã dắt ngựa tới gần, có người mắt tốt đã lập tức nhận ra Quan Hạ Nhi.

20221109031708-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 216


“Hạ Nhi đúng thật là có phúc, gả cho một người đàn ông có bản lĩnh như vậy”.

“Bây giờ mới thấy ngưỡng mộ à? Trước đây ai từng nói xấu sau lưng người ta?”

“Nói linh tinh cái gì đấy? Còn nói nữa tôi xé mồm ông ra đấy”.

“Xé thử xem nào!”

Advertisement



Nói xong rồi đám dân làng lao vào đánh nhau.

Advertisement

“Dừng hết lại cho ta!”

Tộc trưởng của tộc Quan Gia không biết đã tới từ lúc nào.

Ông ta không chỉ là tộc trưởng, còn là trưởng làng, tuổi tác đã cao và cực có uy tín.

Trách mắng một tiếng, đám người dân đang cãi nhau lập tức ngậm miệng lại.

“Các ngươi không phải đều muốn tới thôn Tây Hà làm việc kiếm tiền sao? Tướng công của Hạ Nhi tới đây, biểu hiện thật tốt cho ta, nếu như ai dám làm trò mèo, xem ta xử lý các ngươi thế nào”.

Tộc trưởng lạnh lùng nói.

“Tam gia gia yên tâm, bọn ta nhất định sẽ thể hiện thật tốt”.

“Người của thôn Tây Hà gần đây ra vẻ lắm, trong buổi hội nghị thị trấn giễu võ dương oai mà không thèm nghĩ, không nhờ có chàng rể của nhà họ Quan, bọn họ làm sao mà có được những ngày tháng tốt như vậy”.

“Đúng vậy, tiên sinh quay về rồi, kiểu gì chúng ta cũng phải xin tiên sinh xây một cái phường tơ trong làng, xem xem đám dân làng Tây Hà có vênh mặt được nữa không?”

“Đừng nói gì nữa, lão lục, chạy đi gọi Trụ Tử đi, nói với hắn là tiên sinh và Hạ Nhi quay về rồi”.

“Đi ngay”.

Một thanh niên cường tráng chạy đi gọi Quan Trụ Tử

Thấy cổng làng tụ tập đông người như vậy, tay cầm dây cương của Quan Hạ Nhi vô thức siết chặt hơn.

Cô vẫn còn nhớ lần trước quay về, bọn họ vẫn nói xàm vớ vẩn.

“Hạ Nhi, đừng căng thẳng, hôm nay nếu như có ai dám nói gì, ta sẽ đánh chết chúng”.

Sau khi trải qua trận chiến, tính cách của Kim Phi đã trở nên quyết đoán và tàn nhẫn hơn.

Nếu như hôm nay thực sự có ai dám chế nhạo Quan Hạ Nhi, Kim Phi không ngại cho bọn chúng biết thế nào là lễ độ.

Còn chưa tới gần cổng làng, đám người này đã vây kín xung quanh.

“Trời ơi, Hạ Nhi quay về rồi, càng ngày càng xinh đẹp”.

“Đó là do Hạ Nhi được gả cho một người chồng giỏi, ngày tháng sống an nhàn, đương nhiên là càng ngày càng xinh rồi”.

“Đúng rồi, mấy ngày trước gặp Tiểu Nga ở hội nghị mà không nhận ra, sau này lớn lên nhất định sẽ là một đại mỹ nhân”.

“Hạ Nhi đúng là có phúc, chồng vừa giỏi vừa quan tâm, trông còn anh tuấn nữa”.

Dân làng xúm vào khen ngợi.

Nếu kéo thêm vài tấm băng rôn đỏ nữa thì chẳng khác gì một vị lãnh đạo về quê kiểm tra.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 217


Quan Hạ Nhi lớn vậy rồi nhưng đây là lần đầu tiên được người dân trong làng chào đón như vậy, còn được khen đến nổ cả mũi.

Nhưng trong mắt Kim Phi lại xẹt qua một tia ẩn ý.

Xem ra lần này tuyển người không có vấn đề gì lớn cả.

“Em rể đâu, Hạ Nhi đâu?”

Advertisement

Quan Trụ Tử dắt theo vợ là Điền Tam Nha vội vàng chạy tới.

“Em rể à, cuối cùng đệ cũng quay về rồi, quay về lúc nào vậy?”

Advertisement

Quan Trụ Tử vừa thấy Kim Phi liền kích động chào hỏi.

Điền Tam Nha cũng ở bên cạnh kéo tay Quan Hạ Nhi, ra vẻ tỷ muội thắm đậm tình cảm.

Hai người nhiệt tình đến mức khiến Kim Phi nổi da gà.

Cuộc đời mỗi người khó tránh khỏi những lúc mơ hồ như này.

Mặc dù biết rõ vì sao Quan Trụ Tử và Điền Tam Nha lại nhiệt tình như vậy, nhưng dù sao Quan Trụ Tử cũng là đại ca ruột của Quan Hạ Nhi, cũng nên nể mặt hắn.

Kim Phi cười đáp: “Mới quay về mấy ngày, hôm nay mới có thời gian cùng với Quan Hạ Nhi quay về”.

“Việc của em rể quan trọng”.

Quan Trụ Tử nắm lấy dây cương từ tay Kim Phi: “Về nhà đi, mẹ biết đệ về rồi, đang vui lắm, nói muốn tới cổng làng đón đệ nhưng ta sợ bà ấy bị ngã nên không để bà ấy đến”.

“Được!”

Ở đây rất nhiều người, không phải là nơi để nói chuyện, Kim Phi gật đầu, dẫn đầu đi vào bên trong.

Mới đi được nửa đường đã thấy mẹ của Quan Hạ Nhi, Quan Lưu Thị lon ton chạy tới.

“Mẹ, mẹ chậm thôi”.

Quan Hạ Nhi vội vàng chạy tới đỡ mẹ mình.

“Con rể, con về lúc nào vậy, có bị thương trên chiến trường không?”

Quan Lưu Thị lo lắng hỏi han Kim Phi.

Từ khi biết tin Kim Phi theo Khánh Hoài đi đánh trận, bà ấy không ngủ ngon hôm nào, sợ rằng Kim Phi sẽ xảy ra chuyện gì bất trắc.

“Mẹ, con không sao”.

Kim Phi xoay một vòng, còn nhảy lên hai lần.

“Không sao là tốt, không sao là tốt”.

Quan Lưu Thị vỗ ngực giải thích: “Con rể, con đừng chê bà già này nói nhiều, con là thợ rèn, không cần đi nghĩa vụ quân sự. Sau này nếu không có việc gì thì tốt nhất đừng ra chiến trường nữa, được không? Nguy hiểm lắm”.

“Sau này không đi nữa!”

Kim Phi mỉm cười đồng ý.

Tước vị đã trong tay, ở nhà ôm Quan Hạ Nhi sống qua ngày tốt đẹp biết bao, đầu có bị úng nước đâu mà chạy ra chiến trường hôi hám làm gì.

20221109031738-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 218


Nhưng đích thân trưởng làng lại vào trong sân, còn đóng cửa lại.

Quan Hạ Nhi biết mục đích của Kim Phi khi tới đây, chỉ vào lão trưởng tộc, giới thiệu: “Tướng công, đây là trưởng tộc của bọn ta, cũng là trưởng làng”.

“Chào trưởng làng”.

Kim Phi cười, chào kiểu thư sinh với trưởng làng.

Advertisement

“Ôi trời, gọi trưởng làng trưởng tộc làm gì chứ, theo vai vế thì Quan Hạ Nhi gọi ta một tiếng tam gia, cậu cũng gọi ta là tam gia là được rồi”.

Trưởng tộc xua tay nói.

“Chào tam gia”.

Advertisement

Kim Phi nhận ra được trưởng tộc đang bày tỏ thiện ý với mình liền mỉm cười chào lại.

“Tốt lắm, tốt lắm”.

Trưởng làng mỉm cười rung râu.

“Trụ Tử, con tiếp em rể và trưởng tộc, mẹ đi nấu cơm”.

Quan Thị Lưu dặn dò một tiếng, sau đó dắt Điền Tam Nha vào trong phòng bếp.

“Mẹ, tướng công còn có việc, bọn con không ăn cơm ở nhà đâu”.

Quan Hạ Nhi cũng đi theo vào trong phòng bếp.

“Lâu lắm con rể mới về một lần, làm sao có chuyện không ăn mà đã đi được, người trong làng sẽ cười nhà chúng ta mất”.

Quan Thị Lưu liếc mắt nhìn Quan Hạ Nhi.

“Nhưng cũng quá sớm rồi, bây giờ mới mấy giờ mà đã làm cơm chứ?”

Quan Hạ Nhi dở khóc dở cười nói.

“Thịt thỏ khó nấu, phải hầm kỹ mới ngon”.

Quan Thị Lưu lấy một chậu nước, bắt đầu ngâm thỏ.

“Mẹ, thỏ con mang cho mẹ, mẹ còn chưa ăn hết à?”

Quan Hạ Nhi vừa kéo một con thỏ vừa hỏi.

Hai tháng Kim Phi đi vắng, thi thoảng Trương Lương sẽ đi săn, mang tới cho Quan Hạ Nhi không ít con mồi.

Quan Hạ Nhi nhờ người mang mấy con thỏ và mấy con gà núi về nhà cho mẹ.

“Hạ Nhi, con không biết, đồ tốt mà muội gửi về, mẹ đều giữ lại hết”.

Điền Tam Nha chỉ lên xà.

Quan Hạ Nhi ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên nhìn thấy một hàng con mồi khô treo trên đó.

“Mẹ, con gửi về là để cho mẹ ăn, mẹ cất đi làm gì?”

“Mẹ của chúng ta nói, chờ muội và em rể về rồi cùng ăn”.

Điền Tam Nha chua xót nói: “Ta đang mang thai mà mẹ cũng không nỡ cho ta ăn một miếng”.

“Tỷ có tin vui rồi à?”

Quan Hạ Nhi mừng rỡ hỏi.

“Ừm”.

Điền Tam Nha đỏ mặt gật đầu.

“Vậy vừa rồi tỷ chạy nhanh vậy làm gì?”
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 219


Quan Hạ Nhi không vui đẩy chị dâu ngồi xuống ghế: “Đợi lát nữa ta sẽ nói với đại ca, sau này không để tỷ làm việc nữa”.

Quan Trụ Tử và Điền Tam Nha thành hôn mấy năm rồi nhưng mãi vẫn chưa có con.

Đến huyền phủ tìm lang y xem giúp, lang y nói cơ thể Điền Tam Nha quá yếu nên không thể thụ thai được.

Advertisement

Mấy năm trước Điền Tam Nha không ngừng giày vò Quan Hạ Nhi và Tiểu Nga cũng vì lý do này.

Hai tháng trở lại đây, nhờ Quan Hạ Nhi giúp đỡ, điều kiện sống của nhà họ Quan đã cải thiện nhiều lần, không những có thể ăn ba bữa cháo lúa mì mỗi ngày, mà thỉnh thoảng còn có thể ăn một hai bữa mì trắng.

Advertisement

Cơ thể của Điền Tam Nha được bồi dưỡng tốt, cũng theo đó mà thành công mang thai.

“Mẹ, chị dâu có tin vui là chuyện cực tốt, trước đây nhà chúng ta khổ thì thôi, nhưng bây giờ không thể bỏ đói chị dâu được”.

Nếu như Kim Phi nghe thấy lời này của Quan Hạ Nhi, nhất định sẽ cười cô là ‘thánh nữ’.

Nhưng những cô nương thời đại này đều như vậy, giống như chấp niệm của Quan Hạ Nhi về việc Kim Phi nạp thiếp, đối với cô, khi đó chị dâu đối xử gay gắt với mình hoàn toàn là chuyện bình thường, rất nhiều chị dâu trong ngôi làng như thế này.

Người vợ nhiều năm khi trở thành mẹ chồng cũng đều như vậy.

Rất nhiều cô nương khi làm dâu bị mẹ chồng ngược đãi mắng mỏ, đợi đến khi người đó làm mẹ chồng thì cũng sẽ thuận theo lý mà cho rằng, ngược đại con dâu chính là quyền lợi đáng có của mẹ chồng, thậm chí là nghĩa vụ.

“Hạ Nhi, muội và em rể kết hôn cũng một khoảng thời gian rồi, bụng đã có động tĩnh gì chứ?”

Điền Tam Nha hỏi.

“Vẫn chưa…”, Quan Hạ Nhi đỏ mặt lắc đầu.

“Cũng đúng thôi, trước đây em rể không ở nhà một khoảng thời gian”.

Điền Tam Nha dặn dò: “Ta nói cho muội biết, bây giờ em rể quay về rồi, muội phải giữ thật chặt. Nghe nói bây giờ nhiều cô nương đang nhăm nhe em rể lắm đấy, đừng có để người ta đi trước muội một bước”.

“Không đâu, tướng công nói tạm thời chàng không muốn nạp thiếp…”

“Đệ ấy chỉ là đang dỗ muội vui thôi, muội nghe là được rồi, đừng coi là thật”.

Điền Tam Nha nói: “Gần đây ta còn muốn tìm một cô nương thích hợp cho ca ca muội làm thiếp, chồng muội là người có bản lĩnh, nếu như không có tiểu thiếp nào, người ta sẽ đàm tiếu muội đấy”.

“Hạ Nhi, chị dâu con nói đúng, sau này con rể nhất định sẽ nạp thiếp, nhưng con không được để tiểu thiếp sinh con trước con, biết chưa?”

Quan Thị Lưu nghe thấy vậy cũng tham gia vào.

“Vâng”.



Trong phòng bếp, ba người phụ nữ đang xì xào to nhỏ, trong phòng chính, Kim Phi, Quan Trụ Tử và trưởng tộc cũng đã ngồi vào chỗ của mình.

20221109031815-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Bottom