Ngôn Tình Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 180


Nghe vậy, Kim Phi không khỏi hơi nhíu mày.

Y ra chiến trường chỉ để sau này có thể sống thoải mái một chút, có được chút chức tước, không phải để khoe khoang chứ chưa nói đến việc bị người Đảng Hạng ghi hận.

Nếu là người Đảng Hạng bình thường thì không sao, cùng lắm là giết thôi.

Advertisement

Nhưng Lý Kế Khuê là Hoàng tộc, rõ ràng sẽ được đổi về.

Lần này hắn đã phải chịu một tổn thất lớn như vậy dưới tay Kim Phi, đợi hắn về Đảng Hạng, thế nào cũng nghĩ cách trả thù.

Như này không phải bới bèo ra bọ sao?

Advertisement

"Phạm tướng quân, tiểu sinh còn có việc phải làm, xin cáo từ trước".

Kim Phi trong lòng có chút không vui, chào theo kiểu thư sinh, rồi xoay người rời đi.

"Ta tiễn tiên sinh”.

Khánh Hoài cũng nhìn Phạm tướng quân thật sâu và đi theo y ra khỏi lều.

Nhưng hắn bị thương, khi hắn đuổi ra ngoài, Kim Phi đã biến mất.

Khánh Hoài xoay người trở về lều, liếc nhìn Lý Kế Khuê: "Lưu Quỳnh, mang hắn đi cho ta!"

"Vâng!"

Lưu Quỳnh nắm lấy cổ áo Lý Kế Khuê và lôi hắn ra ngoài.

"Hình như là Khánh Hầu gia có chuyện muốn nói với ta".

Phạm tướng quân khẽ mỉm cười vẫy các thị vệ và phụ tá lui ra ngoài.

"Tướng quân, ngài nói với Lý Kế Khuê những chuyện kia làm gì? Không phải để Lý Kế Khuê ghi hận tiên sinh sao?"

Khánh Hoài hỏi thẳng vào vấn đề.

"Cậu không muốn hắn ở lại Thiết Lâm Quân sao?"

Phạm tướng quân cười hỏi: "Nếu hắn ở lại Thiết Lâm Quân, Lý Kế Khuê ghi hận thì sợ cái gì nữa? Nếu Kim tiên sinh đã có thể đánh bại hắn lần thứ nhất, sẽ có thể đánh bại hắn lần thứ hai".

Khi Khánh Hoài nghe những lời đó, hắn lập tức hiểu được ý định của Phạm tướng quân.

Trong khoảng thời gian ở dưới chân núi Khôi Lang, người mà hắn và Phạm tướng quân nói đến nhiều nhất chính là Kim Phi.

Phạm tướng quân từng hỏi Kim Phi sau có đi theo Khánh Hoài không, Khánh Hoài trả lời là sau trận chiến, Kim Phi sẽ về Kim Xuyên.

Vì vậy, Phạm tướng quân đã cố tình để lộ nội tình của Kim Phi trước mặt Lý Kế Khuê, muốn trói Kim Phi với Thiết Lâm Quân.

"Tướng quân, sao phải làm thế chứ?"

Khánh Hoài cười khổ nói: "Kim tiên sinh là người có năng lực, nhưng cũng vô cùng tự cao, nếu ta bàn bạc tốt với ngài ấy, có lẽ ngài ấy sẽ ở lại, nhưng tướng quân ép ngài ấy thế, e rằng sẽ phản tác dụng mất".

Đội quân viễn chinh phía nam của người Đảng Hạng từ lực lượng chiến đấu chủ lực đến hậu cần, trại nấu ăn và các đội phụ trợ khác cộng lại lên đến mấy vạn người, lúc này còn sống hơn 20 nghìn người, quá trình cực kỳ rườm rà.

Với tư cách là chỉ huy của Thiết Lâm Quân, Khánh Hoài phải ở lại chỉ huy.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 181


Khi tiếp nhận xong đám lính đầu hàng, thì trời đã rạng sáng.

Vẫn luôn suy nghĩ về chuyện của Kim Phi, Khánh Hoài không hề nghỉ ngơi, sáng sớm hôm sau đã đi đến núi Thanh Thủy.

Kim Phi dẫn theo Từ Kiêu, nói cho anh ta các kỹ năng ném và phóng của máy bắn đá.

Advertisement

Thấy vậy, Khánh Hoài khẽ thở dài.

Hắn có thể thấy được ý định rời đi của Kim Phi.

Advertisement

Kim Phi cũng nhìn thấy Khánh Hoài, vội vàng đưa Từ Kiêu qua đón hắn.

Hôm qua tại lều của Phạm tướng quân, y có thể thấy Khánh Hoài cũng rất ngạc nhiên trước những gì Phạm tướng quân nói.

Hơn nữa, Khánh Hoài đã giao đội Thiết Lâm Quân cho y trước khi hôn mê, sau khi tỉnh lại còn tìm mọi cách để cầu viện, thậm chí còn giao đồ ăn đến núi Thanh Thủy.

Mọi thứ đều cho thấy Khánh Hoài đối xử với y rất chân thành, Kim Phi cũng không cần phải giận Khánh Hoài vì Phạm tướng quân làm gì.

"Hầu gia, thân thể của ngài vẫn chưa khôi phục. Sáng sớm lên núi làm gì?"

Kim Phi nhìn khuôn mặt tái nhợt của Khánh Hoài, nhanh chóng sai Từ Kiêu đem một chiếc ghế đẩu tới.

"Ta là tướng quân trên lưng ngựa, chút thương tích này này có là gì".

Khánh Hoài đuổi đám Từ Kiêu, Chung Ngũ đi: "Tiên sinh có thể ở lại không? Nếu tiên sinh muốn, ta có thể giúp tiên sinh xây dựng quân đội".

Dù biết khả năng là rất nhỏ nhưng hắn vẫn muốn đích thân hỏi y.

"Cảm ơn sự ưu ái của ngài, Hầu gia, nhưng ta vẫn muốn trở về".

Kim Phi lắc đầu không do dự.

Sau trận chiến này, Kim Phi có sự hiểu biết mới về các vấn đề quân sự và chính trị của Đại Khang.

Phạm tướng quân tuy đã là một đại quan của triều đình nhưng vẫn bị đám con ông cháu cha cản đường, vì thế mà trong mấy vạn quân Trấn Tây, quân đội dưới trướng ông ấy thực sự có thể đánh chỉ có Thiết Lâm Quân và Phạm Gia Quân.

Nếu không có sự xuất hiện của phương trận Macedonian và xe bắn đá lần này, quân Trấn Tây khó mà bảo vệ được Thanh Thủy Cốc.

Đến lúc đó Thiết Lâm Quân chắc chắn sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp.

Ở kiếp trước, y là một trạch nam điển hình, thà ở trong phòng thí nghiệm nửa tháng còn hơn ngồi trong phòng họp nửa giờ.

(*trạch nam: ám chỉ người chỉ thích ở một mình)

Những người điều hành cấp cao đó đều là thích nói bóng nói gió, rõ ràng muốn nói a, nhưng lại vòng vo nói b.

Với chỉ số IQ của Kim Phi, không phải y không

20221107071916-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 182


Dưới chân núi, Phạm tướng quân cả đêm không ngủ, sau khi đếm số lượng tù nhân và số liệu liên quan, ông ấy viết một bản tấu chương và vài bức thư riêng, giao cho sứ giả khẩn cấp Hồng Linh gấp rút gửi về Biên Kinh sớm nhất có thể.

Tấu chương là dành cho hoàng đế, còn thư là gửi đến những người bạn chí cốt của phe chủ chiến.

Cho đến bây giờ, Phạm tướng quân vẫn không bỏ cuộc, trong tấu chương lần nữa nhấn mạnh đóng góp của Kim Phi, đồng thời đề nghị hoàng đế ban hành sắc lệnh phong Kim Phi làm tướng quân.

Advertisement

Đây là thắng lợi toàn diện đầu tiên của Đại Khang sau từng đó năm chiến đấu với người Đảng Hạng, sứ giả khẩn cấp Hồng Linh mang theo tin chiến thắng, thúc ngựa không ngừng chạy về Biên Kinh

Chỉ mất mấy ngày thay ngựa không thay người dọc đường đã từ Thanh Thủy Cốc chạy tới kinh thành cách đó hàng ngàn dặm.

Advertisement

"Quân Trấn Tây đã đại thắng, Thiết Lâm Quân đã tàn sát hàng chục ngàn kẻ thù, Lý Kế Khuê, chỉ huy của quân Nam Chinh, và hàng chục ngàn kỵ binh người Đảng Hạng đều bị bắt!"

Sứ giả khẩn cấp Hồng Linh vội vàng rống lên khi đi qua cổng phía tây Biên Kinh.

Lần trước, chỉ có chưa đến một nghìn kỵ binh của người Đảng Hạng bị bắt sống mà đã gây ra một cuộc náo động ở Biên Kinh.

Toàn bộ thành Biên Kinh sôi sục.

Vô số người lao ra khỏi nhà và tràn ra đường.

Tiếng chiêng, tiếng trống, tiếng hò reo vang dội cả một góc trời.

Các trọng thần của triều đình nhận được tin tức, không đợi hoàng đế triệu tập, bọn họ lần lượt chạy vào cung, dâng tấu chúc mừng.

Hoàng đế ngay lập tức triệu tập các quan đại thần để thảo luận về việc đàm phán với người Đảng Hạng, cũng như việc ban thưởng cho quân Trấn Tây.

Đây cũng là lý do chính mà các quan đại thần vào cung.

Họ đã có được thông tin chi tiết và hoàn toàn bị phát khiếp với tài năng của Kim Phi trong trận chiến này.

Núi Khôi Lang ngập nước, xe bắn đá, hố bẫy ngựa, phương trận, và dây sắt, chỉ cần vài trăm người mà đã giữ vững được núi Thanh Thủy, cắt đứt đường rút lui của người Đảng Hạng...

Lần lượt từng thứ một, cho thấy đây là một thiên tài còn sắc sảo hơn cả Khánh Hoài.

Phe chủ chiến đã có một Khánh Hoài và một Phạm tướng quân, không thể để lòi ra thêm một tên nào nữa.

Dù là phải hi sinh một chút cũng không há gì.

Sau ba ngày đàm phán và thương lượng, hoàng đế đích thân viết thánh chỉ và lệnh cho thái giám đưa nó trở lại Thanh Thủy Cốc.

Đại thái giám đọc tên Phạm tướng quân và Khánh Hoài lĩnh chỉ, nhưng lại không gọi Kim Phi.

Điều này khiến Khánh Hoài trong lòng có linh tính chẳng lành, nhưng thái giám đã triển khai thánh chỉ nên chỉ có thể quỳ xuống nghe chỉ.

Trong thánh chỉ, Phạm tướng quân và Khánh Hoài đã được ca ngợi hết lời về chiến công của họ, ngoài phần thưởng vàng và bạc, Phạm tướng quân còn được phong là Trấn Tây Công và tiếp tục thống lĩnh thành Vị Châu.

Thái ấp của Khánh Hoài cũng có thêm một quận khác, Thiết Lâm Quân được nâng cấp thành quân đội hạng nhất.

Phạm tướng quân và Khánh Hoài rất hài lòng với kết quả này.

Đặc biệt là Khánh Hoài, mặt đỏ bừng vì phấn khích.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 183


Quy mô của mỗi đội quân ở Đại Khang bị giới hạn theo cấp bậc, không phải muốn có bao nhiêu quân thì có bấy nhiêu quân đâu.

Thiết Lâm Quân từng là quân đội hạng hai, với số lượng 5.000 binh sĩ.

Sau khi nâng cấp lên quân đội hạng nhất, số lượng giới hạn trên lên tới 10.000.

Advertisement

Cùng với phương trận và xe bắn đá do Kim Phi phát minh, sự tự tin của Khánh Hoài đã tăng lên rất nhiều.

Nhưng điều khiến Khánh Hoài và Phạm tướng quân ngạc nhiên là Kim Phi, người có nhiều công lao hơn họ, lại chỉ được nhắc đến vài câu trong thánh chỉ.

Advertisement

Được phong làm Nam tước Thanh Thủy, thưởng năm trăm lạng bạc, sau đó không còn nữa.

"Với công lao to lớn như vậy, mà chỉ sắc phong nam tước thôi sao?"

Nam tước là danh hiệu thấp nhất của Đại Khang, Khánh Hoài ngay lập tức bất bình thay cho Kim Phi.

"Khánh Hầu đang nghi ngờ quyết định của Bệ hạ sao?"

Thái giám cười hỏi.

Hỏi vậy ai dám nói gì nữa?

Khánh Hoài nhanh chóng lắc đầu và hỏi: "Xin hỏi thái ấp của nam tước ở đâu?"

Có công trạng, sẽ có thái ấp.

Ví dụ như Khánh Hoài, thái ấp trước đây của hắn chính là huyện Kim Xuyên, mặc dù hắn không thể trực tiếp tham gia quản lý, nhưng một nửa nguồn thu thuế của huyện Kim Xuyên thuộc về Khánh Hoài.

Đây cũng là một trong những nguồn thu nhập chính để hắn mở rộng Thiết Lâm Quân.

Thái ấp của nam tước nhìn chung là nhỏ, nhưng Kim Phi không cần hỗ trợ quân đội, dù thái ấp chỉ có một thị trấn thì tiền đóng thuế cũng đủ để Kim Phi sống không cần lo cơm ăn áo mặc.

Nhưng không ngờ thái giám lắc đầu nói: "Nam tước Thanh Thủy không có thái ấp".

"Không có thái ấp?"

Đồng tử của Khánh Hoài hơi co lại, bất giác nắm chặt tay lại.

Hắn nghĩ rằng việc hoàng đế phong Kim Phi làm Nam tước Thanh Thủy là để kỷ niệm trận chiến ở Thanh Thủy Cốc, nhưng bây giờ hắn đã hiểu ý nghĩa thực sự của Nam tước Thanh Thủy chỉ là một hư tước, giống như Thanh Thủy, vô giá trị.

Bây giờ ngay cả Phạm tướng quân cũng cảm thấy rằng hoàng đế đã quá đáng rồi.

Dù sao ông ấy cũng đã sống nửa đời người, tất nhiên lòng dạ phải sâu hơn nhiều, nhìn thấy gân xanh trên cổ Khánh Hoài đang phồng lên, ông ấy vội vàng tạ ơn lĩnh chỉ, đồng thời cũng sai thuộc hạ ban cho đại thái giám một số tiền lớn.

"Kim tiên sinh cống hiến hết mình như thế, sao bệ hạ lại có thể như vậy?"

Sau khi tiễn thái giám đi, Khánh Hoài tức giận đập tay xuống bàn: "Nam tước thì cũng thôi đi, chỉ là hư tước... Phần thưởng là năm trăm lượng bạc... Bệ hạ đang vũ nhục tiên sinh đấy à? Tướng quân cũng thưởng cho tên hoạn quan kia 500 lượng đấy thôi?"

"Khánh Hầu, cẩn thận lời nói!"

20221107071947-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 184


Phạm tướng quân đi tới, kéo rèm lều lại, lấy ra hai bức thư từ trong ngực và đưa cho Khánh Hoài.

Khánh Hoài phớt lờ lá thư của mẹ mà ngay lập tức mở thư của Khánh Quốc công ra.

Phạm tướng quân nhận được nhiều thư hơn Khánh Hoài, vì vậy ông ấy ngồi sang một bên và chọn một bức để mở ra.

Một lúc sau, hai người lần lượt đặt phong thư xuống, sắc mặt trở nên rất khó coi.

Advertisement

Họ đã hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Vương triều Đại Khang có rất nhiều phe phái, lần này biểu hiện của Kim Phi quá chói sáng khiến các phe phái khác sợ hãi nên liên thủ gây sức ép với hoàng đế, không cho hoàng đế ban thưởng Kim Phi chứ đừng nói là dẫn quân.

Advertisement

Hoàng đế cũng chủ trương cân bằng, sợ rằng phe Khánh Quốc công sẽ thành kẻ thống trị duy nhất, vì vậy đã đồng ý với đề nghị của đại thần và chỉ phong cho Kim Phi một hư danh.

Ngược lại, những vị tướng công tử bột kia, bất kể có công hay không, chỉ cần dẫn quân ở thành Vị Châu, đều được khen thưởng ở mức độ khác nhau, thậm chí ngay cả Trương Khải Uy, gã gây ra đại họa cũng có phần.

"Lần này là lỗi của ta, ta không nên quá đề cao công lao của Kim tiên sinh".

Phạm tướng quân cười khổ nói.

"Công lao của Kim tiên sinh rất lớn. Nếu không có ngài ấy, làm sao Thiết Lâm Quân có thể bảo vệ được Thanh Thủy Cốc chứ?"

Khánh Hoài không phục nói.

"Nói như vậy lại khiến các đại thần trong triều kiêng kị Kim tiên sinh hơn".

Phạm tướng quân nói: "Quân Trấn Tây có cậu và ta đã khiến nhiều người không yên lòng rồi, bệ hạ trọng thưởng đám công tử bột kia là để chúng ở trong quân Trấn Tây kiềm chế ta và cậu đấy”.

"Người có công không nhận được công trạng xứng đáng, nhưng đám công tử bột lại được ban thưởng. Nếu cứ tiếp tục như vậy, ai sẽ còn liều mạng vì Đại Khang nữa?"

Khánh Hoài chế nhạo và rời khỏi lều của Phạm tướng quân với vẻ chán nản.

Cái gì phải đối mặt thì cuối cùng vẫn phải đối mặt, chiếu chỉ của triều đình đã đưa tới, cho dù Khánh Hoài không cam tâm, thì cũng chỉ có thể nói thật với Kim Phi.

"Tiên sinh, ta biết kết quả này rất không công bằng với tiên sinh. Đừng lo, ta nhất định sẽ viết thư lại và yêu cầu cha ta đấu tranh cho tiên sinh".

Khánh Hoài nói.

Thế lực của Khánh Quốc công và Phạm tướng quân không hề nhỏ, sự đóng góp của Kim Phi lần này là sự thật, nếu các phe phái khác muốn trấn áp thì phải trả một cái giá tương xứng, nếu không thì Khánh Quốc công sẽ không đồng ý.

Và một phần lớn cái giá này sẽ rơi vào tay Khánh Quốc công.

Vì vậy, khi Khánh Hoài nói điều này, hắn có chút áy náy như thể hắn đã cướp công của Kim Phi.

"Không, ta rất hài lòng với kết quả này".

Kim Phi cười và lắc đầu.

"Tiên sinh, ta biết tiên sinh đang tức giận, ta và Phạm tướng quân cũng rất tức giận. Tất cả chúng ta sẽ giúp tiên sinh tìm ra cách".

Khánh Hoài nghĩ rằng Kim Phi đang giận.

"Thực sự không cần thiết".

Kim Phi cười nói: "Hầu gia, ngài cũng biết ta là kẻ lười biếng, ra chiến trường cũng chỉ để có tước vị mà thôi, giờ đã có rồi thì còn gì phải bất mãn nữa chứ?"

So với chiến trường mịt mù khói bụi, y vẫn thích làng Tây Hà yên bình hơn.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 185


Trước khi thánh chỉ đến, y đã lo lắng rằng hoàng đế dùng chiếu thư để giữ y lại quân đội.

Khi đó sẽ rất rắc rối.

May mắn thay, các lão đại trong triều đã giúp y giải quyết vấn đề này.

"Nhưng chức danh này chỉ là chức danh ảo, thậm chí còn không có là thái ấp, mỗi năm chỉ có năm lượng bổng lộc…"

Advertisement

"Không thể tốt hơn được nữa".

Nói đến đây, Kim Phi không nhịn được cười: "Lần này ta không cần lo sẽ bị liên đới nữa rồi".

Đối với một người được cấp thái ấp như Khánh Hoài, nếu trong thái ấp có tạo phản, hắn sẽ bị liên đới.

Advertisement

Nếu không có thái ấp thì không cần lo lắng về vấn đề này.

Về phần thuế thái ấp, Kim Phi còn chả thèm.

"Tiên sinh có thực sự nghĩ vậy không?"

Khánh Hoài hỏi.

"Chắc chắn".

Kim Phi không chút do dự gật đầu: "Hầu gia, nếu không có việc gì nữa, ta nên chuẩn bị về sớm thôi".

"Vội vàng như vậy sao?"

Khánh Hoài có chút không nỡ.

"Trận chiến đã kết thúc, phần thưởng cũng đã được ban, còn ở lại đây làm gì?"

Kim Phi nói: "Ta cũng đã giao phó cho Từ Kiêu về việc bảo vệ núi Thanh Thủy".

"Nếu tiên sinh đã quyết định như vậy thì ta không ép nữa".

Khánh Hoài nhìn thấy Kim Phi đã quyết định rời đi, cũng không giữ lại nữa: "Nếu ở Kim Xuyên xảy ra chuyện gì, tiên sinh chỉ cần đến biệt viện Khánh Phong tìm quản gia, ông ấy sẽ giúp tiên sinh xử lý".

"Nói đến đây, thật sự là có chuyện muốn làm phiền Hầu gia".

"Tiên sinh, xin cứ nói đi".

"Ta muốn một vài cựu binh đã nghỉ hưu của Thiết Lâm Quân".

"Tiên sinh cần mấy người đó làm gì?"

Khánh Hoài tò mò hỏi.

"Hầu gia cũng biết đất Thục có hổ dữ, trong núi có nhiều thổ phỉ, sau này làm ăn chắc chắn sẽ phải đi đường xa, chỉ có mình Trương Lương thì rất khó ứng phó, ta muốn thành lập một đội hộ tống vận chuyển hàng hóa".

Kim Phi nói: "Ta chỉ tin dùng quân xuất ngũ của Thiết Lâm Quân thôi nên phiền Hầu gia một chút".

"Phiền gì chứ, tiên sinh đang giúp ta thì có".

Khánh Hoài cho biết: "Có rất nhiều huynh đệ đã rời Thiết Lâm Quân do hết thời hạn phục vụ hoặc các lý do khác trong những năm gần đây, sau khi trở về ngay cả cơm cũng không đủ no, tiên sinh có thể cho bọn họ miếng ăn là phúc lớn của họ rồi.

Kim Xuyên là thái ấp của ta, vì vậy hơn một nửa Thiết Lâm Quân đều đến từ Kim Xuyên, ta sẽ sai Chung Ngũ tiễn tiên sinh về, đến Kim Xuyên, tiên sinh muốn tìm bao nhiêu người, chỉ cần nói với ta là được".

"Đây là quy trình sản xuất dây sắt và xe bắn đá, cũng như các yếu chính của phương trận, giao cho Hầu gia".

Kim Phi mỉm cười và lấy ra một cuốn sách nhỏ: "Bất kỳ loại trận pháp hay vũ khí nào đều sẽ tốt nhất khi sử dụng lần đầu tiên. Đám người Đảng Hạng bị tổn thất lần này, lần sau chắc chắn sẽ nghĩ được ra cách ứng phó cới phương trận và xe bắn đá.

Vì vậy, ta cũng lưu lại cách chế tạo chông sắt ở cuối, nếu gặp lúc nguy cấp, Hầu gia có thể dùng nó.

20221107072018-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 186


Chuyến này đến phương Bắc, đồ y muốn thì y cũng đã lấy được rồi, việc cần giao phó cho Khánh Hoài thì cũng đã làm rồi, vậy nên Kim Phi cũng đẩy nhanh lịch trình quay về.

Trương Mãn Thương đi từ thành Vị Châu đến Thanh Thủy Cốc, chỉ đợi Kim Phi hoàn thành việc giao nhận là có thể lên đường.

Phạm tướng quân thật sự muốn giữ Kim Phi ở lại quân Trấn Tây, cho dù biết Kim Phi đã quyết đi, nhưng ông ấy vẫn chạy đến khuyên nhủ mấy lần, đồng thời vỗ ngực đảm bảo, nhiều nhất là ba năm sau có thể nâng Kim Phi lên làm bá tước.

Thái độ của Phạm tướng quân rất thành khẩn, nhưng Kim Phi vẫn kiên quyết từ chối.

Advertisement

Quý tộc mới nổi nhất định sẽ gặp phải sự tấn công điên cuồng từ người cũ muốn bảo vệ lợi ích của bản thân, dù sao cái bánh cũng chỉ có hạn, thêm một người sẽ phải chia thêm một phần.

Ở lại chắc chắn có thể thăng tiến, nhưng nhất định sẽ gặp nhiều tai họa.

Advertisement

Chỉ nghĩ thôi Kim Phi đã cảm thấy đau đầu, giao phó xong công việc, sáng hôm sau liền cáo từ Khánh Hoài và Phạm tướng quân, mang theo Mãn Thương quay về.

Vì an toàn, Khánh Hoài chọn ra mười hộ vệ của mình để hộ tống Kim Phi cả quãng đường.

Cưỡi ngựa năm ngày tới được bến đò sông Gia Lang, vừa hay gặp được thuyền buôn thuận đường.

Khi đi mất tận mười ngày mới đến, nhưng khi về lại nhanh hơn nhiều.

Nước chảy xuôi, chỉ mất nửa ngày đã đến bến đò Kim Xuyên.

Xuống bến đò, lại cưỡi ngựa thêm một giờ nữa là nhìn thấy làng Tây Hà ở đằng xa.

Lúc này đã là chiều tối, vừa hay đúng giờ nấu cơm, khói bếp bốc lên thành đàn trông như mây đen, những căn nhà tranh điểm xuyết ở giữa giống như một bức tranh thủy mặc, Kim Phi không kìm được dừng ngựa nhìn về phương xa.

Mặc dù là người đến từ thời đại khác, nhưng khi nhìn thấy ngôi làng nhỏ tọa lạc bên sông như vậy, trong lòng Kim Phi cảm thấy bình yên đến lạ thường.

Giống như một lãng khách đi xa trở về cố hương.

Bởi vì trong ngôi làng này có người đang đợi y trở về.

Trên bãi đất trống ở cổng làng, Quan Tiểu Nga và mấy đứa nhỏ đang vui đùa, đột nhiên cô bé ngẩng đầu nhìn về phía xa.

"Tiểu Nga, nhìn gì thế?"

Em gái Trương Mãn Thương kéo cô bé một cái: "Đến lượt muội nhảy rồi".

"Tiểu Hoa, tỷ nhìn xem phía đằng kia có phải có đoàn kỵ mã đang đi tới không?"

Quan Tiểu Nga kích động nói: "Nhất định là anh rể của muội về rồi".

Nói xong, không đợi Trương Tiểu Hoa trả lời, cô bé liên xông về phía đằng xa, muốn đón Kim Phi.

Nhưng chạy được mấy bước đột nhiên quay đầu chạy về làng.

Chẳng quan tâm đến Quan Hạ Nhi và Đường Đông Đông có nghe thấy không, cô bé vừa chạy vừa hét lớn:

"Tỷ tỷ, Đường tỷ tỷ, anh rể về rồi!"

Trương Tiểu Hoa cũng hoàn hồn, lập tức chạy về một hướng khác.

"Mẹ, đại ca, nhị ca về rồi!"

Ngôi làng yên tĩnh lập tức bị hai đứa trẻ con làm cho ồn ào hẳn lên.

Cho dù là già trẻ lớn bé đều chạy ra ngoài.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 187


Trong nhà Kim Phi, Nhuận Nương và Quan Hạ Nhi đang nấu cơm, Quan Tiểu Nga đột nhiên xông vào.

"Tiểu Nga, nhìn muội chạy đầu đầy mồ hôi kìa, mau đi tắm đi, sắp đến giờ cơm rồi".

Quan Hạ Nhi liếc mắt nhìn Tiểu Nga, miệng mỉm cười.

Từ khi đến cái nhà này, Tiểu Nga từ từ trở nên hoạt bát, mái tóc vàng vốn khô như rễ tre giờ đã đen óng mượt.

Khuôn mặt nhỏ nhăn nhó cũng dần tròn trịa có sức sống, phụ nữ trong thôn thấy vậy ai cũng khen một câu.

Advertisement

"Tỷ tỷ, mau, mau đi theo muội!"

Tiểu Nga túm lấy ống tay áo của Quan Hạ Nhi kéo ra ngoài.

"Đừng gây chuyện nữa, đợi tí nữa xong việc đã, ta còn chưa nấu xong cơm".

Advertisement

Quan Hạ Nhi khó chịu hất tay Tiểu Nga ra.

"Anh rể về rồi, tỷ tỷ không đi đón huynh ấy sao?"

Tiểu Nga dậm chân nói.

Cạch!

Chiếc nồi trong tay Quan Hạ Nhi rơi xuống đất, nhưng còn chưa kịp nhặt, cô đã túm lấy vai Tiểu Nga nói: "Muội nói gì cơ?"

"Muội bảo anh rể về rồi, tỷ mau đến cổng làng đi".

Tiểu Nga còn chưa nói xong, Quan Hạ Nhi đã chạy ra khỏi phòng bếp.

Kết quả chạy vội quá, vừa chạy ra khỏi cửa phòng bếp đã đâm sầm vào lồ ng ngực của Đường Đông Đông.

"Hạ Nhi tỷ, tỷ sao vậy?"

Đường Đông Đông xoa ngực hỏi: "Xảy ra chuyện gì à?"

"Tướng công về rồi".

Quan Hạ Nhi vội vàng đáp, xoa đầu rồi bỏ chạy.

"Phi ca về rồi sao?"

Đường Đông Đông sững sờ, vội vàng chạy theo ra ngoài.

Trong túp lều, mấy người phụ nữ đang làm việc nghe thấy tiếng động, đều dừng việc trong tay lại, xông ra khỏi sân.

Nhuận Nương vốn cũng muốn đi theo, nhưng nghĩ đến Kim Phi không quen ăn cháo yến mạch, nên vội vàng chạy đến chum bột mì, múc một bát bột.

Kim Phi cưỡi ngựa đi vòng qua chân núi, nhìn thấy một nhóm người đứng trên bãi đất trống ở cổng làng.

"Sao đông người như vậy, hôm nay người trong thôn họp sao?"

Mãn Thương quay đầu nhìn Kim Phi.

"Không giống, chẳng nhẽ đến nghênh đón chúng ta?"

Kim Phi cười nói: "Ái ôi, Mãn Thương, ta thấy vợ ngươi kìa".

Mãn Thương hơi xấu hổ, dù đi theo Kim Phi bôn ba khắp nơi, nhưng vẫn khá hướng nội, lúc này vẫn mắc cỡ mặt đỏ bừng, nhưng lưng không kìm được ưỡn thẳng.

Chung Ngũ cười, bảo thị vệ cưỡi ngựa chậm lại, từ từ đi theo sau.

"Đúng là Phi ca và Mãn Thương về rồi".

"Ái ôi, Mãn Thương biết cưỡi ngựa kìa!"

"Hầu gia phái nhiều thị vệ đi theo bảo vệ thế này, trận chiến này Phi ca nhất định lập công lớn rồi, uy phong quá!"

"Hạ Nhi, tướng công nhà cô tài giỏi quá".
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 188


"Hạ Nhi, con bé nhà ta năm sau mười sáu rồi, cô nhận nó làm thiếp của Phi ca được không? Cô yên tâm, con bé nhà ta cần cù lắm, nhất định sẽ hầu hạ cô và Phi ca thật tốt".

"Nhị đại nương, bà đừng có vớ vẩn, Phi ca mà muốn nạp thiếp, Đông Đông cô nương nhất định sẽ là sự lựa chọn đầu tiên".

"Phi ca có bản lĩnh như vậy, nạp mấy thiếp thì có gì đâu?"

Advertisement

"Cho dù có nạp mấy thiếp, con bé nhà bà gầy như cái mõ, Phi ca sao có thể thích chứ?"

"Bà thì biết gì, Tiểu Nga lúc trước cũng gầy, bây giờ ăn uống được, chẳng phải cũng trở thành một tiểu mỹ nhân sao? Con bé nhà ta mà được chăm sóc tốt nhất định cũng không kém".

Advertisement

"Con bé nhà bà có nuôi thêm mấy năm nữa cũng không bằng cháu ta, vợ Kim Phi à, Phi ca mà muốn nạp thiếp, cô bảo y đến nhà ta, nhà ta có ba cậu con trai năm đứa con gái, y tùy ý lựa chọn".

"Bà Cửu, bà thôi đi thì hơn, cháu gái bà còn chưa được mười tuổi đâu".

"Chưa được mười tuổi thì đem về nuôi chứ sao, còn giúp nhà người ta làm việc".

...

Một đám phụ nữ bàn tán muốn giới thiệu con gái nhà họ với Quan Hạ Nhi.

Nếu như là ngày thường, Quan Hạ Nhi nhất định sẽ lịch sự đáp mấy câu, nhưng nếu là bây giờ cô hoàn toàn không nghe họ đang nói gì, trong mắt chỉ có Kim Phi đang cưỡi ngựa.

Trong mắt cô, Kim Phi là chỗ dựa duy nhất.

Từ khi Kim Phi rời khỏi, cô luôn cảm thấy trống rỗng, không cảm thấy bình yên nổi.

Cho đến bây giờ, tận mắt nhìn thấy Kim Phi càng ngày càng gần, Quan Hạ Nhi mới cảm thấy yên tâm.

Cô rất muốn xông đến ôm lấy người đàn ông kia, nhưng xung quanh đông người quá, Quan Hạ Nhi chỉ có thể kìm lại ý định này.

Tiểu Nga không quan tâm nhiều, nhìn thấy Kim Phi xuống ngựa, lập tức xông vào lòng Kim Phi, ôm lấy cổ y, thân mật làm nũng:

"Anh rể, huynh đi lâu thế, muội nhớ huynh chết mất! Huynh có nhớ muội không?"

"Ha ha, huynh cũng nhớ Tiểu Nga lắm".

Kim Phi vỗ lưng Tiểu Nga: "Thả tay ra nào, muội ôm ta nghẹt thở mất".

"Anh rể, muội muốn cưỡi ngựa".

Tiểu Nga hào hứng chỉ vào con chiến mã.

"Được rồi, cưỡi ngựa".

Kim Phi cười ôm Tiểu Nga lên lưng ngựa.

Tiểu Nga ôm chặt yên ngựa, vui đến mức mặt mày hớn hở.

20221108021510-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 189


Cô đỏ mặt đi đến bên Kim Phi, vuốt gấu áo nhỏ giọng nói: "Tướng công, chàng về rồi sao?"

Nói xong, nước mắt cô lăn dài.

"Ừ, về rồi".

Kim Phi duỗi tay lau nước mắt trên khóe mắt cô, vốn muốn ôm lấy cô nhưng nhìn thấy mặt Quan Hạ Nhi đỏ bừng lên, liền từ bỏ ý định đó.

Advertisement

Biết Quan Hạ Nhi da mặt mỏng, Kim Phi chuyển chủ đề khác, chào hỏi dân làng đứng xung quanh.

Nhiều nhà vẫn còn đang đun bếp, thấy xôn xao liền xum vào.

Advertisement

Chung Ngũ nhìn Quan Hạ Nhi, cưới nói:

"Tiên sinh, bọn ta về trước đây, có chuyện gì ngài bảo người đến tìm ta".

Khánh Hoài lúc trước thuê nhà của nhà Tạ Quang, bây giờ còn chưa đến kỳ hạn, bọn Chung Ngũ đang ở bên đó.

"Vậy thì được, tí nữa đến nhà ăn cơm".

Kim Phi cười nói.

"Tiên sinh và chị dâu lâu rồi không gặp, bọn ta không làm phiền nữa".

Chung Ngũ nháy mắt với Kim Phi, cưỡi ngựa rời đi.

"Tên này..."

Kim Phi cười lắc đầu, tay trái kéo ngựa, tay phải nắm lấy cánh tay nhỏ bé của Quan Hạ Nhi.

Quan Hạ Nhi giãy giụa theo bản năng, nhưng không giãy ra được, chỉ có thể để mặc Kim Phi cầm.

Ai ngờ Kim Phi không chịu yên, cầm tay cô thì thôi đi, còn dùng ngón tay vuốt v3 lòng bàn tay cô.

Quan Hạ Nhi ngượng ngùng trợn mắt nhìn Kim Phi, len lén chỉ ra sau lưng.

Lúc này Kim Phi mới phát hiện ra, hóa ra Đường Đông Đông còn đi theo sau.

"Ta về xem xem Nhuận Nương nấu cơm xong chưa".

Mặt Đường Đông Đông đỏ ửng lên, chạy như bay đi.

Trong đầu không khỏi hiện lên cảnh tượng lúc trước ở căn phòng phía Đông cùng Tiểu Nga, nửa đêm nghe thấy tiếng động lạ, lại nhớ đến khoảng thời gian trước ngủ cùng phòng với Quan Hạ Nhi, Quan Hạ Nhi khẽ nói với cô ấy...

"Đường Đông Đông, tỷ đang nghĩ gì vậy?"

Thầm mắng bản thân một câu, sau đó chạy càng nhanh hơn.

Đang chạy khóe miệng không khỏi nhếch lên.

Khi Kim Phi còn chưa rời đi, Đường Đông Đông cảm thấy mình hoàn toàn có thể điều hành được xưởng dệt, giống như một đứa bé muốn vội vàng chứng minh với cha, thậm chí nóng lòng muốn thử xem sao.

Nhưng Kim Phi đi rồi, trách nhiệm của cả xưởng dệt đều đổ lên vai cô ấy, lúc này cô ấy mới biết mình sai rồi.

Không phải vì cô ấy không xử lý được chuyện ở xưởng dệt, mà là Kim Phi không ở đây, cô ấy luôn cảm thấy mình không có sức, cảm thấy trong lòng vắng vẻ như Quan Hạ Nhi vậy.

Cho đến bây giờ, Kim Phi thực sự đứng trước mặt cô ấy, cảm giác buồn bã trong lòng Đường Đông Đông mới hoàn toàn biến mất.

Dù Kim Phi không làm gì, mỗi ngày chỉ nằm nhà ngủ, Đường Đông Đông vẫn cảm thấy an toàn.

Về đến nhà, mấy người phụ nữ làm ca ngày đã tan ca, biết ý mà mang cơm về nhà ăn, để lại không gian riêng cho Kim Phi và người nhà.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 190


Mấy người làm ca đêm còn chưa tới, mảnh sân nhỏ vô cùng yên tĩnh.

Trong phòng bếp vang lên tiếng của Nhuận Nương và Đường Đông Đông.

"Phi Ca, ngươi về rồi à".

Advertisement

Nhuận Nương nghe thấy tiếng vó ngựa, chạy ra từ trong phòng bếp, cười nói: "Mau đi rửa tay, mì sắp chín rồi, Phi Ca, huynh ăn trước đi, Lương ca tối qua tặng ta hai con gà đồi, ngày mai ta hầm cho huynh ăn".

"Lên xe ăn há cảo xuống xe ăn mì, có vẻ như ta thật sự có lộc ăn, đến đúng lúc thật đấy".

Kim Phi ôm Tiểu Nga từ trên ngựa xuống, cười nói.

Advertisement

Tài nghệ nấu nướng của Nhuận Nương không tồi, đặc biệt là nấu mì, vô cùng ngon, Kim Phi rất thích.

"Hôm nay nấu cháo yến mạch, chứ không phải mì".

Đường Đông Đông ranh mãnh nhìn Nhuận Nương: "Nghe nói huynh trở lại, nên tỷ ấy mới làm".

"Nhuận Nương khổ cực rồi".

Kim Phi mỉm cười lấy ra một cây trâm đưa cho Nhuận Nương: "Nào, ta cướp được cái này từ tay người Đảng Hạng, tặng cô đó".

Sau trận chiến ở Thanh Thủy Cốc, khi thu dọn chiến lợi phẩm, y phát hiện ra mấy cây trâm ở chỗ Đảng Hạng, là loại trang sức làm từ ngọc trai, cũng không biết cướp từ đâu, Kim Phi liền lấy mấy cây.

Cấp bậc tướng lĩnh của Đảng Hạng không thấp, loại trâm chúng giấu đương nhiên không phải mặt hàng bình thường.

Cây trâm này được làm từ bạc, trông sáng lấp lánh, bên trên còn có một viên bảo thạch nhỏ, trông không hề rẻ.

Không có người phụ nữ nào không thích trang sức, khi lấy cây trâm ra, Quan Hạ Nhi cũng bị thu hút.

Nghe thấy Kim Phi muốn tặng nó cho Nhuận Nương, ánh mắt cô tối sầm xuống.

Nhưng còn chưa nói gì.

"Phi ca, không được đâu".

Nhuận Nương lùi về sau: "Tặng cho Hạ Nhi tỷ thì hơn".

"Hạ Nhi cũng có, cây trâm này vốn để tặng cho cô".

Kim Phi đặt cây trâm lên bàn bếp: "Cô nhớ cầm lấy nhé, mất là thôi đó".

"Nhuận Nương, tướng công nói tặng muội, muội cầm đi, nếu không chẳng phải sẽ khiến tướng công mất thể diện sao?"

Quan Hạ Nhi mỉm cười cầm lấy cây trâm, cài lên đầu Nhuận Nương: "Đẹp thật".

"Nhuận Nương, đừng nói nữa, mau khuấy đi, mì sắp dính vào nhau rồi".

Đường Đông Đông phối hợp đứng từ trong bếp hét lên.

"Đến đây!"

20221108021540-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 191


Đường Đông Đông cũng không khách khí, cười nhận lấy chiếc trâm.

Nhuận Nương vẫn lo lắng, nhìn Đường Đông Đông nhận lấy chiếc trâm, giờ mới cảm thấy yên tâm,

Sống mười mấy năm, đây là lần đầu cô ấy nhận được quà, còn là món quà quý giá như vậy.

Trong lòng cảm thấy hí hửng, khóe mắt ươn ướt.

Advertisement

Người từng bước qua bóng tối sẽ càng quý trọng ánh sáng.

Sau khi bị Tạ Quang chọn trúng, cuộc đời cô ấy chìm trong bóng tối.

Ngày thành hôn, Tạ Quang đánh cô ấy một trận, còn cướp tất cả mọi thứ của cô ấy, nhốt cô ấy trong căn phòng nhỏ tối đen chịu đói chịu khát.

Advertisement

Sau khi về nhà mẹ đẻ lại bị đuổi đi, không có nơi nương tựa.

May mà Kim Phi thu nhận cô ấy, cô ấy mới cảm thấy yên tâm.

Bây giờ, Nhuận Nương mới cảm nhận được hơi ấm của gia đình.

Lúc này cô ấy thầm quyết định, chỉ cần Quan Hạ Nhi và Kim Phi không đuổi cô ấy đi, cô ấy sẽ ở đây cả đời để nấu cơm.

Nhuận Nương, Đường Đông Đông đều có quà, Quan Hạ Nhi là vợ đương nhiên sao có thể thiếu.

Kim Phi lấy túi nhét vào tay Quan Hạ Nhi.

"Hạ Nhi, mấy cái bên trong này đều là của nàng".

Trong túi không chỉ có năm sáu cây trâm, mà còn có không ít bảo thạch, dây chuyền,...

Quan Hạ Nhi vốn còn đang cảm thấy ủ dột, nhưng sau khi mở túi ra nhìn liền hết buồn, vội vàng ôm túi chạy về phòng.

Kim Phi rửa tay xong, Nhuận Nương đã bưng bát mì ra bàn.

Kim Phi nóng lòng về quê, hôm nay đi cả đường mà chưa ăn gì, đói đến mức da bụng dán vào da lưng rồi, y cũng không khách khí nữa, bưng bát mì lên ăn một lèo.

Ăn một phát hết sạch hai bát mới dừng lại.

Nhuận Nương thu dọn bát đĩa, mấy người phụ nữ làm ca đêm cũng lục tục đến.

Cái sân nhỏ lại trở nên ồn ào.

Nhiều người chạy đến hỏi chuyện Kim Phi lần này đi đánh trận như thế nào.

Ăn no rồi lại muốn làm chuyện gì khác, Kim Phi nhìn Quan Hạ Nhi càng ngày càng xinh đẹp, làm gì có tâm trạng nói chuyện phiếm với mấy bà cô kia.

Liền tùy tiện nói mấy câu qua loa lấy lệ.

"Mấy người chẳng hiểu chuyện gì cả, Phi ca đi lâu ngày như vậy nhất định đang muốn nói chuyện riêng với Quan Hạ Nhi, mấy người ở đây làm gì, còn không mau đi làm việc?"

Thím ba đi qua liền hiểu chuyện gì đang xảy ra, mỉm cười đuổi mấy người phụ nữ đi.

"Ái ôi, quên mất đó, chẳng trách Phi Ca không muốn tiếp chuyện chúng ta"!

"Lần trước ông nhà tôi đi đến huyện phủ làm thuê nửa tháng, vừa về liền hành tôi, Phi ca, Hạ Nhi yếu đuối, cậu nhẹ nhàng thôi nha".

"Đi đi đi, đi làm việc thôi.

Mấy bà cô nói năng lộ liễu, Quan Hạ Nhi xấu hổ đến mức không dám ngóc đầu lên.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 192


Đường Đông Đông ái muội liếc nhìn hai người, ôm Tiểu Nga rời đi.

Nhuận Nương hiểu ý đun sẵn một chậu nước tắm, đặt ở trong căn phòng phía Đông, sau đó chạy vào nhà tranh.

Trong phòng chỉ còn lại Kim Phi và Quan Hạ Nhi.

"Ha ha, Nhuận Nương càng ngày càng hiểu chuyện".

Advertisement

Kim Phi mỉm cười đóng cửa phòng.

Biết Quan Hạ Nhi xấu hổ, cũng không đùa cô nữa, tự mình đi căn phòng phía Đông.

Advertisement

Căn phòng trống trải chỉ đặt một chiếc chậu tắm lớn, còn phảng phất mùi trầu, chắc mới mua xong.

Cả đường bụi bặm, cũng nên tắm rửa sạch sẽ.

Vừa c ởi đồ xong, Quan Hạ Nhi liền đi vào.

"Không xấu hổ nữa sao?"

Kim Phi mỉm cười suy nghĩ.

"Chàng là tướng công của ta, sao ta có thể xấu hổ được?"

Quan Hạ Nhi đỏ mặt cứng đầu cứng cổ đáp.

"Vậy cùng tắm đi!"

"Vớ vẩn!"

Quan Hạ Nhi hất bay tay anh, cầm khăn tắm lên giúp anh kì lưng.

Nhưng kì cọ được một lúc lại bị lôi vào thùng tắm.

Tiểu biệt thắng tân hôn, hai người đang độ tuổi trẻ trung, dù sao cũng bị người ta cười đùa rồi, Quan Hạ Nhi mặc kệ luôn, chủ động giúp Kim Phi giải tỏa tâm trạng.

Hai người vần nhau đến nửa đêm mới dừng lại.

Thực ra Kim Phi vẫn chưa tận hứng, nhưng không dừng lại không được, đã đến lúc mấy người phụ nữ làm ca đêm ăn đêm rồi.

Kim Phi nghe thấy họ đang túm tụm ngoài cửa sổ cười trộm.

Quan Hạ Nhi thở hổn hển nằm bò trên lồ ng ngực của Kim Phi, vừa vẽ vòng tròn vừa lén cười.

"Nhà ngói vẫn chưa xây xong sao?"

Kim Phi bất đắc dĩ hỏi.

Tính cả thời gian đi đường, lần này anh đi đi về về Vị Châu cũng mất hai tháng, về lý mà nói nhà ngói phải xây xong rồi, tại sao mấy người phụ nữ vẫn còn làm việc trong nhà tranh vậy?

Vậy chẳng phải làm lỡ việc của mình sao?

"Công xưởng xây xong rồi, nhưng nhà chúng ta ở chưa xây xong, Đông Đông nói đợi xây xong nhà ở thì cùng chuyển vào", Quan Hạ Nhi nói.

"Đông Đông làm tốt lắm".

Lúc trước Kim Phi dự tính nhà mới không chỉ có xưởng dệt mà còn có cả lò rèn, còn cả một khu nhỏ để mình ở.

20221108021654-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 193


"Nhà còn phần gì chưa xây xong?"

"Hôm nay ta thấy Lương ca kéo ngói xanh đến rồi, chắc hai ngày nữa là xong".

Quan Hạ Nhi hỏi: "Xây nhà xong, chúng ta có thể chuyển vào nhà ngói sao?"

"Đương nhiên rồi".

Advertisement

"Không ngờ sẽ có ngày ta được sống trong nhà ngói".

Quan Hạ Nhi hưng phấn, nằm bò trên ngực Kim Phi, mắt sáng bừng lên.

"Nhà ngói đã là cái gì, sau này nàng sẽ được sống trong căn nhà tốt hơn nữa cơ".

Advertisement

Kim Phi cười nói.

"Còn nhà gì tốt hơn nhà ngói sao?"

Quan Hạ Nhi tò mò hỏi.

Đây là thời ăn không đủ no mặc không đủ ấm, đa số mọi người đều sống trong nhà tranh bé nhỏ, ọp ẹp.

Nhà tranh dễ bị mưa gió ăn mòn, mấy năm sẽ phải đổi cỏ tranh một lần, nếu không sẽ bị dột.

Tường đất bị mưa dầm còn phải thay đất.

Với nhiều người dân mà nói, đây là một khoản tiền rất tốn kém.

Trong nhận thức của Quan Hạ Nhi, mưa không hỏng, gió thổi không đổ là căn nhà tuyệt vời nhất rồi.

"Ngoại trừ nhà ngói, còn có cả căn nhà lớn, chẳng phải nàng từng đến biệt viện Khánh Phong sao?"

Kim Phi cười nói: "Biệt viện Khánh Phong chẳng phải tốt hơn nhà ngói sao?"

"Biệt viện Khánh Phong là nơi chỉ có hầu gia mới có thể ở, cả đời này có thể sống trong nhà ngói là ta mãn nguyện lắm rồi".

Quan Hạ Nhi hài lòng đáp.

"Yên tâm đi, sau này ta sẽ xây cho nàng căn biệt viện đẹp hơn cả biệt viện Khánh Phong".

Kim Phi tự tin nói.

"Còn có căn nhà nào tốt hơn biệt viện Khánh Phong sao?"

Quan Hạ Nhi rõ ràng không tin: "Chàng đừng nói đến Hoàng Cung nhé, cho dù có tiền, cũng không ai dám xây nhà to hơn Hoàng Cung đâu".

"Nhà to chưa chắc là tốt".

Kim Phi xoa lưng Quan Hạ Nhi, từ từ nói: "Ta muốn xây một căn nhà có cửa sổ to, dùng thủy tinh trong suốt làm cửa kính chắn mưa chắn gió, cho dù nắng hay mưa, trong nhà vẫn sáng".

"Đất lát đá cẩm thạch, dưới đá cẩm thạch chôn ống sắt, đến mùa đông, ống sắt sẽ phun nước nóng lên, cả nhà vô cùng ấm áp".

"Ta còn phải xây một gian phòng nhỏ trong phòng làm phòng tắm, như vậy đi tắm, đi vệ sinh cũng không cần đi phòng khác".

Kim Phi nhớ đến mô hình nhà ở hiện đại rồi nói cho Quan Hạ Nhi nghe.

Quan Hạ Nhi nghe xong liền nghi ngờ: "Thật sự có căn nhà như vậy sao?"

"Có đó".

"Ta nghe Đông Đông nói thủy tinh đắt lắm, dùng thủy tinh làm cửa sổ thì tốn biết bao tiền vậy? Hơn nữa còn là một mảnh thủy tinh lớn".

"Bây giờ không có, sau này sẽ có".

Mắt Kim Phi lóe sáng.

Hiện nay Đại Khang không có thủy tinh, toàn dùng giấy dán lên cửa sổ, nhưng giấy cũng rất đắt, người bình thường không dám dùng.

20221108021712-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 194


Đại Khang không có kính, thứ trong suốt tương tự chỉ có thủy tinh.

Thủy tinh thuộc loại hàng xa xỉ ở Đại Khang, cho dù là vương công trọng thần cũng không nỡ dùng, chỉ dùng giấy dán cửa.

Thực ra cách làm kính không phức tạp, nếu như muốn Kim Phi có thể dễ dàng chế tạo ra.

Cho dù là về độ trong suốt hay tính tạo hình, kính đều vượt trội thủy tinh.

Advertisement

Nếu như vận dụng đúng cách, nó sẽ đem lại cho Kim Phi một khoản tiền lớn không thể đếm nổi.

Nhưng người tài thường bị ghét, trước khi có đủ thực lực, nếu Kim Phi dám chế tạo kính, với y mà nói đây không phải tài lộc mà là tai họa.

Advertisement

Vậy nên Kim Phi không dám sản xuất kính sớm như vậy.

"Tướng công à, chúng ta có thể ở trong căn nhà như chàng nói thật sao?"

Quan Hạ Nhi mặt đầy khát khao hỏi y.

"Tin tưởng ta, nhất định có thể”.

Kim Phi kiên định nói.

Y bây giờ mới mười tám, đời này của y còn rất dài, có đầy đủ thời gian để thực hiện mấy lời chém gió.

"Ta tin chàng".

Quan Hạ Nhi nghe thấy mọi người bên ngoài lại quay lại đi làm rồi, chủ động kéo cổ Kim Phi.

Đường Đông Đông đi qua thầm phỉ nhổ một cái, đỏ mặt đi qua.

Kim Phi không nhớ đêm đó họ ngủ lúc nào, hôm sau mặt trời lên cao ba sào y mới rời giường.

Thấy Quan Hạ Nhi vẫn ngủ say trong lòng mình, Kim Phi nhẹ nhàng vén chăn mỏng lên, chuẩn bị rời giường.

Kết quả lại đánh thức Quan Hạ Nhi.

Cô mơ màng nhìn Kim Phi ngọt ngào mỉm cười, sau đó dựa vào ngực Kim Phi như chú mèo nhỏ.

Sau khi trải qua giai đoạn xấu hổ ban đầu, cô cứ dính chặt lấy Kim Phi, nhất là khi hai người ở cạnh nhau một mình, chỉ muốn mãi mãi nằm trong lồ ng ngực anh.

"Được rồi, tỉnh rồi thì dậy đi, cũng không còn sớm nữa".

Kim Phi mỉm cười, ấn mũi Quan Hạ Nhi.

Lúc này Quan Hạ Nhi mới nghiêng đầu nhìn khe cửa nhà chính.

Ánh sáng mặt trời chiếu qua khe cửa, cũng sắp chiếu đến giữa phòng rồi.

Quan Hạ Nhi kinh ngạc, nhảy xuống giường.

"Tiêu rồi, tiêu rồi, ngủ quá giờ rồi, trong sân nhiều người như vậy, bây giờ chắc bị cười thối mũi mất".

"Ai dám cười nàng, ta cho người đó cút xéo".

Kim Phi cười.

"Nói vớ vẩn".

Quan Hạ Nhi liếc mắt nhìn Kim Phi, sau khi mặc xong quần áo của mình, lại vội vàng giúp Kim Phi mặc đồ.

May mà lúc này người làm đang bận làm việc, trong sân chẳng có ai.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 195


Quan Hạ Nhi thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chui vào phòng bên

Kim Phi nghe thấy tiếng động trong lò rèn liền đi qua đó.

Không chỉ hai anh em Trương Lương và Mãn Thương ở đó, đám Chung Ngũ cũng có mặt.

Advertisement

Lò rèn bé nhỏ chật ních người.

Có người đang bận rộn kéo ống bễ, có người đang bận thêm củi, bận đến mức tối tăm mặt mũi.

"Mọi người đang làm gì vậy?"

Advertisement

Kim Phi hắt hơi hỏi.

"Chung Ngũ đại ca bảo ta rèn cho họ hai thanh đao tốt".

Mãn Thương cười đáp.

Từ khi Kim Phi rèn cho Khánh Hoài hai thanh đao tốt, Chung Ngũ cũng thèm.

Biết Kim Phi bận, nên ngại xin Kim Phi, chỉ có thể đi tìm Mãn Thương.

Rèn đao đánh trận là một công việc tỉ mỉ, đóng quân ở Vị Châu, Mãn Thương bận làm dây thép, đâu ra thời gian làm đao cho Chung Ngũ?

Nên chuyện này bị để đến bây giờ.

Sáng sớm hôm nay, Chung Ngũ đến nhà Mãn Thương "mời" hắn ra khỏi chăn.

"Tiên sinh, ngài dậy rồi sao?"

Chung Ngũ ranh mãn nhìn Kim Phi: "Tiên sinh trông có vẻ gầy mà thể lực không tệ nhỉ, sáng nay ta nghe mấy thím làm ca đêm đứng cửa nói, tối qua tiên sinh làm cả đêm!!"

Trong quân doanh đa phần toàn đàn ông thô lỗ, nên nói chuyện thô t ục là chuyện rất bình thường.

Nhưng Quan Hạ Nhi da mặt mỏng, nếu nghe được chắc xấu hổ chết mất!

"Cút đi!"

Kim Phi đạp một phát vào mông Chung Ngũ: "Mãn Thương, nếu tên này còn nói bậy bạ nữa thì đừng rèn đao cho hắn, biết chưa?"

"Biết rồi ạ!"

Mãn Thương vẫn còn cay vụ sáng nay Chung Ngũ lôi hắn ra khỏi chăn, có điều bị đại ca Trương Lương đè đầu nên không dám phản đối.

Bây giờ được Kim Phi ủng hộ, lưng lập tức ưỡn thẳng: "Tiên sinh yên tâm, ta sẽ rèn đao của Chung Ngũ cuối cùng".

"Tiên sinh, đại ca Mãn Thương, ta sai rồi!"

Chung Ngũ lập tức kinh hãi, không ngừng chắp tay nhìn Kim Phi và Mãn Thương.

Kim Phi lười chẳng thèm quan tâm đi tới cạnh lò rèn hỏi: "Thế nào rồi?"

20221108082751-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 196


Kim Phi quay đầu nhìn Trương Lương.

"Xây xong rồi, bây giờ chỉ còn lại nhà chính thôi".

"Vậy thì được, hai ngày tới chúng ta sẽ làm lại lò lớn hơn, Lương ca giúp ta tìm mấy thợ nề tay nghề tốt chút nhé".

Cái lò này được xây khá vội vàng, nhiều chỗ vẫn khá chắp vá.

Advertisement

Sử dụng sắt thép nằm trong kế hoạch của Kim Phi, nhân lúc chuyển nhà, Kim Phi chuẩn bị làm một chiếc lò phiên bản giới hạn, có nhiệt lượng cực cao.

"Không thành vấn đề, mai ta đi đến huyện phủ hỏi thăm chút".

Advertisement

Trương Lương gật đầu: "Đúng rồi Phi Tử, có chuyện này ta phải nói với cậu".

"Chuyện gì?"

"Từ nửa tháng trước, Đồng Sơn xuất hiện mấy tên thổ phỉ, mấy lần ta đến huyện phủ đưa hàng đều bị ăn mấy gậy", Trương Lương nói.

"Lão Trương, không ổn, giao chút lộ phí cho thổ phỉ, chẳng phải xong rồi sao?"

Chung Ngũ bất mãn nói: "Tiên sinh chẳng phải để lại cho mấy người mấy cây cung sao, sao không dùng nó để xử lý đám thổ phỉ?"

Sau khi Kim Phi đưa Thiết Lâm Quân gi3t chết quân Đảng Hạng chinh chiến phương Nam, gan Chung Ngũ lớn hẳn.

Không chỉ hắn mà đa phần binh sĩ của Thiết Lâm Quân đều vậy, chẳng coi ai ra gì.

Người ta có câu kiêu binh tất bại, đây chẳng phải hiện tượng tốt gì, trước khi đi Kim Phi còn nhắc nhở Khánh Hoài.

Còn về Khánh Hoài có để ý không, Kim Phi cũng chẳng quản được.

"Chung Ngũ, ngươi biết năng lực của đám thổ phỉ đó không mà muốn xử bọn chúng?”

Trương Lương trợn mắt nhìn Chung Ngũ, không đợi Kim Phi hỏi, chủ động giải thích: "Đám thổ phỉ này của núi Thiết Quán".

"Thật sao?", Kim Phi nhíu mày.

"Đúng vậy, kẻ dẫn đầu mỗi năm đều đến thôn ta thu cống phẩm", Trương Lương đáp.

Lần này Chung Ngũ cuối cùng cũng biết tại sao Trương Lương không giết đám thổ phỉ kia.

Núi Thiết Quán là địa bàn hoạt động của một trong ba đám thổ phỉ lớn nhất huyện Kim Xuyên, có mấy trăm người, hơn nữa địa hình của núi Thiết Quán khác núi Thanh Thủy, chỉ có một con đường núi có thể đi qua, dễ thủ khó công.

Nếu như Kim Phi mang Thiết Lâm Quân về, đánh vào núi Thiết Quán là chuyện đơn giản.

Nhưng bây giờ trong tay Kim Phi chỉ có chút này người, muốn tấn công núi Thiết Quán đúng là chỉ có nằm mơ.

Hơn nữa đám Chung Ngũ chỉ có thể hộ tống Kim Phi về, mấy ngày nữa sẽ phải về Thiết Lâm Quân bẩm cáo.

Nếu như chặn giết thổ phỉ, núi Thiết Quán đến báo thù thì phải làm thế nào?

“Bọn họ đòi bao nhiêu?", Kim Phi hỏi.

Nếu như không nhiều, y thà giao tiền cho yên còn hơn.

"Không nhiều, nhưng lần nào cũng tăng giá".

Trương Lương nói: "Hơn nữa ta thấy đối phương đang cố ý".
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 197


“Cố ý sao?"

Kim Phi nhìn Trương Lương: "Nghĩa là sao?"

"Núi Thiết Quán có mấy trăm tên thổ phỉ, sao lại phải phái người đến làng ta đánh cướp?"

Advertisement

Trương Lương nói tiếp: "Hơn nữa bọn họ không cướp người bình thường đi qua đường mà chỉ cướp của chúng ta, mà lộ phí ngày một cao, ta cảm thấy núi Thiết Quán đang do thám, khiêu khích chúng ta".

Thổ phỉ núi Thiết Quán mỗi năm thu cống phẩm một lần, nói trên một góc độ nào đó cũng chẳng khác quan phủ là mấy.

Advertisement

Cái này cũng hạn chế bọn họ không thể vô duyên vô cớ tìm đến làng Tây Hà gây phiền phức, nếu vô cớ gây chuyện thì sẽ gây mâu thuẫn với cả những làng khác nữa.

Nhưng nếu Trương Lương động thủ giết thổ phỉ núi Thiết Quán trước thì bọn họ sẽ có cớ nhằm vào làng Tây Hà.

"Haizz, cây to quả nhiên phải đón gió".

Kim Phi bất lực thở dài.

Nhưng trước mắt y cũng không có biện pháp nào để ứng phó.

Nếu Chung Ngũ mang theo hộ vệ của Khánh Hoài rời đi, người y có thể điều động chỉ có hai huynh đệ Trương Lương, chiến hữu của Trương Lương tên Hắc Đại Cá, ba người này đều bị tàn tật ở mức độ nào đó.

Thổ phỉ ở quận Kim Xuyên mà có tư cách thu thập cống phẩm chỉ có vài bọn, thổ phỉ núi Thiết Quán là một trong số đó, thị trấn phía tây của huyện phủ Kim Xuyên, thôn trại, căn bản có thể cống nạp cho núi Thiết Quán rất nhiều, thế lực của chúng chắc còn mạnh hơn núi Miêu Miêu lúc trước nhiều.

Hai bên không cùng một cấp độ.

"Muốn đến huyện phủ nhất định phải đi qua Đồng Sơn. Bị bọn họ kẹp giữa thế này thì đi thế nào?"

Mãn Thương nói: "Tiên sinh, hay là chúng ta đi nói chuyện với trưởng làng, kéo đội đánh hổ ra, sau đó chế tạo cung nỏ hạng nặng và xe bắn đá, thổ phỉ núi Thiết Quán chẳng nhẽ còn lợi hại hơn kỵ binh của Đảng Hạng chắc?"

Mãn Thương vốn sùng bái Kim Phi, Sau khi đi đến Vị Châu, sự sùng bái này đã lên đến đỉnh cao.

Theo như hắn thấy, đại quân của Đảng Hạng vốn được mệnh danh là không thể đánh bại giờ đã bị Kim Phi đánh cho tan tác, một đám thổ phỉ nhỏ thì là cái gì.

"Mãn Thương, khác chứ".

Kim Phi nói: "Đánh trận chú trọng thiên thời địa lợi nhân hòa, người Đảng Hạng vội vàng chinh chiến phương Nam đồng thời khinh địch, đó là thiên thời".

"Thanh Thủy Cốc địa hình dễ phòng thủ, đây là địa lợi".

"Thiết Lâm Quân biết trận này nhất định phải thắng, nếu không chỉ có thể chết, vậy nên mọi người phải liều mạng đánh, đây chính là nhân hòa".

"Thiên thời địa lợi nhân hòa đều nằm ở Thiết Lâm Quân, vậy nên mới có thể đánh thắng".

"Sự hung hãn của thổ phỉ núi Thiết Quán đã đi sâu vào lòng người, khi thổ phỉ vào làng, trong làng có mấy ai dám ngẩng đầu?"

"Ngay cả ngẩng đầu cũng không dám, thì đừng nói đến chuyện liều mạng với thổ phỉ".

"Quan trọng là, núi Thanh Thủy dễ thủ khó công, ta có thể bảo đảm người Đảng Hạng khó tấn công được, vậy nên mới có thể dễ dàng chiến thắng".

"Nhưng ngươi nhìn làng Tây Hà đi, địa hình bằng phẳng, tám mặt lộ gió, thổ phỉ có thể xông lên từ bất kỳ phía nào, vậy thì phòng thủ thế nào đây?
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 198


"Một khi phòng thủ thất bại, ngươi có biết nó cùng nghĩa với chuyện gì không? Cùng nghĩa với chuyện cả làng bị tàn sát, đây là cái giá quá lớn, chúng ta không ai có thể gánh nổi!"

"Thiên thời địa lợi nhân hòa,... Tiên sinh quả nhiên là người đọc sách, nói chuyện có lý lắm".

Chung Ngũ nói: "Nhưng tiên sinh, cũng không thể để đám thổ phỉ đó cướp của ta hoài!"

Advertisement

"Đương nhiên là không", Kim Phi lắc đầu nói: "Nếu như như vậy, lòng tham của lũ thổ phỉ ngày càng lớn, cuối cùng sẽ nuốt sạch chúng ta".

"Tiên sinh ngài có cách gì không?"

Advertisement

Mãn Thương ngẩng đầu hỏi.

"Không có cách gì tốt".

Kim Phi nói với Trương Lương: "Lương ca, chúng ta thường mấy ngày đi huyện phủ một lần?"

"Thường thì ba ngày, có lúc làm nhanh, hoặc thiếu hàng thì hai ngày đi một lần".

"Ba ngày đi một lần..."

Kim Phi nghĩ một lúc rồi nói: "Mấy ngày nữa làm mấy chiếc xe đẩy, cố gắng giảm thiểu số lần xuất nhập hàng".

"Được", Trương Lương nói: "Mai ta đi tìm thợ mộc".

Kim Phi nhìn Chung Ngũ: "Chuyện ta muốn chiêu mộ lính xuất ngũ của Thiết Lâm Quân, hầu gia có nói với ngươi không?"

"Có ạ", Chung Ngũ giật đầu: "Tiên sinh cần bao nhiêu người?"

"Ngươi có thể tìm được bao nhiêu?"

"Nhiều huynh đệ ta biết đều là người ở quận Kim Xuyên, nhưng cụ thể ở đâu ta cũng không biết, giống như Lão Trương, nếu không phải chẳng may gặp, ta cũng không biết hắn ở đây".

Chung Ngũ gãi đầu: "Người ta có thể tìm được chỉ có bảy tám người, có điều họ chắc cũng biết những huynh đệ khác, nếu từ từ tìm chắc cũng có thể tìm được mấy chục người, có điều nhiều huynh đệ đều bị tàn tật".

Bây giờ điều kiện y tế lạc hậu, đa phần binh giải ngũ đều vì bị tàn tật.

Người có thể hoàn hảo không tổn hại gì sau khi kết thúc nghĩa vụ quân sự chẳng có mấy ai.

"Đúng vậy, ta biết quê quán của ba huynh đệ, có điều họ đều tàn tật".

"Ta biết sáu người, nhưng bốn người tàn tật".

"Ta cũng biết quê quán của hai huynh đệ, đáng tiếc rằng bọn họ cũng bị mất tay".

"Làng chúng ta cũng có ba huynh đệ, nhưng hai người không còn chân, chỉ còn một người lành lặn".

Nhưng hộ vệ khác cũng liên mồm nói.

"Người tàn tật chúng ta tạm thời không tính đến, trước tiên tìm ba mươi người lành lặn đã".

20221108082904-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 199


Có nhiều cựu binh Thiết Lâm Quân sống rất khổ cực, chắc chắn sẽ có không ít người đồng ý làm.

"Ngươi đừng vội mừng, tiền công của ta cũng không dễ cầm như vậy".

Kim Phi liếc nhìn Chung Ngũ: "Ngươi nói rõ với họ, ta tìm họ để hộ tống hàng hóa, sau này lúc nào cũng có thể phải đi xa, trên đường đi chắc chắn sẽ gặp thổ phỉ. Nếu sợ, thì không nên tới".

Advertisement

"Tới thì phải làm tốt, nếu ta phát hiện ra ai lười biếng, ta sẽ không tha".

"Tiên sinh cứ yên tâm, huynh đệ Thiết Lâm Quân không có thứ hèn nhát".

Chung Ngũ vỗ ngực nói: "Nếu ai sợ, không cần tiên sinh ra tay, ta sẽ chém hắn trước".

Advertisement

"Tiểu Phi, chiêu nhiều người như vậy cũng tốn không ít tiền công".

Trương Lương nhỏ giọng nhắc nhở.

Một bên là ân nhân, một bên là chiến hữu, hắn rất lo Kim Phi có ngày không phát nổi tiền công, hai bên đều khó xử.

"Chỉ cần biết nghe lời, có thể đánh nhau, tiền không phải vấn đề".

Kim Phi tự tin nói.

Lần này trở về, Phạm tướng quân và Khánh Hoài áy náy với Kim Phi, tặng y không ít vàng bạc.

Đừng nói đến ba mươi cựu binh, cho dù là ba trăm, Kim Phi cũng có thể nuôi họ.

Thật ra y vốn chỉ muốn chiêu mộ mấy cựu binh của Thiết Lâm Quân làm thuộc hạ cho Trương Lương, sau này buôn bán lớn sẽ chậm rãi mở rộng quy mộ.

Nhưng thổ phỉ núi Thiết Quán xuất hiện, khiến cho Kim Phi ý thức được sự nguy hiểm.

Bây giờ là thời đại trộm cướp hoành hành, nguy hiểm luôn rình rập khắp nơi, lần trước Tạ Quang suýt nữa lấy mạng y.

Tiền có quan trọng đến mấy cũng không quan trọng bằng mạng sống.

Huống chi Kim Phi chiêu mộ cựu binh cũng không phải để làm từ thiện, mục đích cuối cùng vẫn là kiếm tiền.

Xưởng dệt chẳng qua chỉ là bước khởi đầu trong kế hoạch của y, có những cựu binh này, Kim Phi có thể cân nhắc đến việc mở rộng quy mô, đi ra khỏi quận Kim Xuyên.

Mỗi cựu binh một tháng phát ba trăm đồng tiền công, Kim Phi có thể kiếm lại từ họ ba ngàn đồng.

"Xem ra phải đẩy nhanh tiến độ thôi".

Kim Phi lặng lẽ thở dài.

Chung Ngũ nhanh nhẹn mang hộ vệ rời đi, đến các thị trấn tìm cựu binh Thiết Lâm Quân.

Thực hành là cách thức luyện tập tốt nhất, ở Vị Châu, Mãn Thương làm doanh trại hai tháng, kỹ thuật rèn vô cùng thành thục.

Kim Phi nhìn không phát hiện ra có vấn đề gì liền rời đi.

Đầu tiên đến căn nhà mới xây ngắm một vòng, sau đó lại đến xưởng gạch.

Sau hai tháng, chỗ trống bên bờ sông chất đầy gạch, chân núi trống rộng chợt xuất hiện hai cái hố đất cực lớn.
 
Back
Top Bottom