Ngôn Tình Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 140


Hán nô bắt được từ Trang Nguyên đa số đều già và yếu, còn chưa kịp áp giải đến Đảng Hạng thì đã chết hơn nửa rồi. Mà tù nhân chiến tranh thường phải là thanh niên khỏe mạnh, như vậy mới được giới quý tộc Đảng Hạng yêu thích.

Tù nhân chiến tranh của Đại Khang cũng là một trong số những nguồn nô lệ quan trọng của Đảng Hạng.

“Đại Khang bây giờ đã khác trước, đại soái tốt nhất đừng nên sơ ý”.

Advertisement

Trợ tá hỏi: “Bọn chúng có bao nhiêu người?”

“Khoảng 5000 người, là An Túc Quân và Vĩnh An Quân”.

Advertisement

Trinh sát đáp: “Ngoài ra, trước khi trời sáng còn có khoảng 500 người âm thầm xuất phát từ cửa Nam”.

“Đại soái, phía Nam thành Vị Châu có một con đường nhỏ có thể vòng qua núi Thanh Thủy, 500 người này có lẽ là định tập kích núi Thanh Thủy”.

Trợ tá của Lý Kế Khuê sớm đã thông thạo địa hình của Thanh Thủy Cốc, cũng là người có kinh nghiệm dẫn binh, lập tức đoán ra được ý đồ của việc liên quân lần này.

Nghĩ một chút lại hỏi: “Người Đại Khang có mang theo tre và khiên không?”

“Chủ lực xuất phát từ cửa Bắc thì có mang, mấy chục xe lớn. Nhưng năm trăm người xuất phát từ cửa Nam thì không mang, toàn bộ đều chỉ có hành trang đơn giản”.

“Bọn họ quả nhiên muốn dùng phương trận để đối phó với chúng ta”.

Trợ tá nói: “Đại soái, thiết lập phương trận cần thời gian. Thần đề nghị lập tức xuất binh, tốt nhất là đánh cho bọn chúng không kịp trở tay”.

Lý Kế Khuê cũng khá lo lắng về phương trận của Thiết Lâm Quân, nghĩ một chút rồi gật đầu, hét ra bên ngoài:

“Truyền lệnh xuống, bảo Trác Bản lập tức tập hợp soái thứ nhất và soái thứ hai”.

Việc bị bắt vẫn còn là một cái gai trong lòng Trác Bản, hôm qua đã xin lệnh mấy lần, muốn dẫn binh chủ động đánh vào bên trong núi Thanh Thủy, nhưng đều bị Lý Kế Khuê từ chối.

Trong lòng vẫn còn đang thấy buồn phiền, giờ nghe thấy đánh trận, hưng phấn đến mức suýt nhảy dựng lên.

Kỵ binh Đảng Hạng một soái có 2000 người, soái thứ nhất và soái thứ hai thuộc về đội ngũ phản ứng nhanh, ăn cơm cũng mặc áo giáp và treo dao chiến trên người.

Khi Lý Kế Khuê mặc xong áo giáp chạy tới hiện trường, soái thứ nhất, soái thứ hai tổng cộng 4000 người đều đã tập hợp đủ trên lưng ngựa.

“Trác Bản tướng quân, ta nghĩ ngài đã được lĩnh giáo sự đáng sợ của phương trận Thiết Lâm Quân, trận chiến này nhất định phải cẩn thận. Tốt nhất là đưa ra quyết định nhanh chóng, không cho bọn chúng cơ hội thiết lập phương trận”.

Trợ tá chạy tới nhắc nhở: “Có lẽ đối phương cũng đã phái trinh sát do thám con đường phía trước. Nếu như thực sự không kịp ngăn cản bọn chúng vậy thì tấn công vào cánh bên của phương trận”.

“Ta đã quan sát rồi, lực sát thương của phương trận mặc dù lớn, nhưng hành động chậm, hơn nữa lực sát thương đều tập trung ở chính diện”.

“Lần trước chúng ta đã thất bại, nguyên nhân chủ yếu là do địa hình đặc biệt của Thanh Thủy Cốc. Một bên là vách đá, và bên là dòng sông, khiến chúng ta phải đối mặt với chính diện của phương trận”.

“Nhưng trận chiến này, địa hình rộng, nếu ngài có thể vòng qua trái phải hoặc là phía sau bọn chúng, phương trận không cần phá cũng vỡ”.

“Có vẻ là như vậy!”

Hai mắt Trác Bản sáng lên, xuống ngựa hành lễ với trợ tá: “Đa tạ tiên sinh chỉ giáo”.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 141


Hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho một trận chiến dùng máu rửa nhục, nhưng khi nghe thấy lời nhắc nhở của trợ tá, một kế hoạch tác chiến mới lập tức xuất hiện trong đầu hắn.

“Được rồi, xuất phát thôi”.

Trợ tá vỗ vai Trác Bản: “Chúc tướng quân chiến thắng trở về!”

Advertisement

“Đại soái, tiên sinh, hai người cứ chờ mà xem”.

Trác Bản xoay người lên ngựa, dắt theo kỵ binh lao về phía trước.

Trợ tá đoán đúng, kỵ binh Đảng Hạng có động tĩnh lớn như vậy, hoàn toàn không thể giấu được trinh sát của An Túc Quân.

Advertisement

Nhưng lần này Đảng Hạng xuất binh đều là kỵ binh, tốc độ thực sự quá nhanh.

Mặc dù đại quân điều động, tốc độ tổng thể đương nhiên không thể nhanh bằng một mình trinh sát, nhưng cũng không kém hơn bao nhiêu.

Khi trinh sát quay trở về An Túc Quân báo tin, Trác Bản đã dắt đại đội kỵ binh tới cách đó năm dặm rồi.

“Sao mà nhanh vậy?”

Đinh Vân Phi dù sao cũng là con ông cháu cha, còn là lần đầu đối mặt với kỵ binh Đảng Hạng.

Đừng chỉ thấy tinh thần chiến đầu hừng hực lúc xuất phát, khi kỵ binh Đảng Hạng đánh tới, hắn vẫn hoang mang lo lắng vô cùng.

“Nhanh, thiết lập đại trận, mau bảo các phụ binh vào hố vùi ngựa một trăm bước phía trước”.

Trình Bằng tuổi lớn hơn, kinh nghiệm chinh chiến cũng nhiều hơn, lập tức truyền lệnh cho lính liên lạc đánh trống, hạ lệnh cho đại đội dừng lại.

Sau một khoảng thời gian huấn luyện, khi mệnh lệnh của Trình Bằng truyền xuống, đội ngũ lập tức chia thành những nhóm nhỏ như khi diễn tập.

Binh hậu cần đẩy từng chiếc xe đầy khiên và tre dài, lao nhanh về phía mỗi phương trận.

Còn có hàng trăm phụ binh, mang theo xẻng sắt, cuốc và các vật dụng khác vội vã tiến về phía trước.

Đến khoảng một trăm bước, lập tức bắt đầu kế hoạch.

Đáng tiếc là tốc độ của kỵ binh thực sự quá nhanh.

Các phụ binh mới đào xong mấy cái thì đã nghe thấy tiếng vó ngựa dày đặc rồi.

Khói và bụi do kỵ binh Đảng Hạng gây ra đã mù mịt khắp đất trời, có thể nhìn thấy rõ ràng.

Rất nhiều phụ binh đều sợ hãi run rẩy tay chân.

Bọn họ đều biết rất rõ, khi kỵ binh tới, bọn họ sẽ đối mặt với chuyện gì.

Những người được gọi là phụ binh chính là một loại binh lính phụ trợ. Thông thường là do những người nông dân bần hèn và tù nhân tạo thành, không chỉ làm những công việc vất vả nhất, còn phải phụ trách tuyến đầu và những nhiệm vụ có xác suất chết cao nhất.

Vì vậy rất nhiều phụ binh đều đã nghĩ thông rồi, chuẩn bị tâm lý có thể chết bất cứ lúc nào.

Nhưng nghĩ thông và sợ

20221105114656-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 142


Hắn thà bị đội chấp pháp chém chết còn hơn là bị ngựa của người Đảng Hạng đạp cho bét nhè.

Tuy nhiên không chỉ một mình hắn sợ hãi, tất cả các phụ binh đều sợ hãi.

Bây giờ có người dẫn đầu, những phụ binh khác lập tức có “tấm gương”.

Advertisement

Chỉ trong mấy chục giây ngắn ngủi, hàng trăm phụ binh đều đã vất dụng cụ xuống đất và bỏ chạy.

Đội chấp pháp chỉ có mấy chục người, làm sao mà ngăn nổi nhiều người thế chứ?

Advertisement

Đến cuối cùng, ngay cả đội chấp pháp cũng phải quay đầu bỏ chạy theo.

Phía sau họ mấy trăm mét, kỵ binh đã tới chân núi, xuất hiện trong tầm nhìn của An Túc Quân và Vĩnh An Quân.

Cũng may vài phương trận đã được thiết lập xong.

Đinh Vân Phi lo đến mức nói không ra lời, Trình Bằng lập tức tiếp nhận quyền chỉ huy đại quân, truyền lệnh cho các phương trận đã thiết lập xong ở phía trước.

"Thành công hay thất bại là ở đây!"

Trình Bằng vô thức nắm chặt tay.

Gia thế của ông ấy không được coi là mạnh, dựa vào Binh bộ Thị lang mới có thể đứng vững trong triều đường, vì vậy ông ấy liều mạng hơn các tướng lĩnh khác nhiều.

Nếu chiến thắng trận chiến này, gia tộc của ông ấy có thể bước lên một đẳng cấp mới.

Trình Bằng là người có dã tâm, nhìn chằm chằm vào kỵ binh Đảng Hạng đang tiến tới, ông ấy không có sợ hãi, chỉ có phấn khích.

Không có sự ngăn cản của hố vùi ngựa, tốc độ kỵ binh Đảng Hạng không giảm, giống như một đám mây đen bị gió mạnh cuốn tới.

"Đội hình phòng ngự, chuẩn bị sẵn sàng!"

Sau một tiếng hét lớn, mấy phương trận lập tức cắm các thanh tre xuống đất, đầu nhọn hướng về phía trước, sẵn sàng đối phó với cuộc tấn công của kỵ binh.

Nhưng không ngờ rằng kỵ binh Đảng Hạng đột nhiên phân tán, tạo thành những nhóm nhỏ trăm người, tránh hướng chính diện của phương trận, lao về hai phía cạnh sườn.

“Không hay rồi, bọn chúng định tấn công vào mạn sườn!”

Trình Bằng lập tức phát hiện ra vấn đề, hét lên: “Mau, truyền lệnh xuống, thay đổi đội hình, trấn thủ bốn phía”.

Ông ấy cũng là một cựu chiến tướng trên chiến trường, sau khi có được phương trận, nghiên cứu suốt mấy đêm, biết được rằng hai bên cánh và phía sau của phương trận chính là điểm yếu chí mạng.

Vì vậy ông ấy không chỉ học các đội hình tấn công và phòng thủ mà Thiết Lâm Quân đã thể hiện mà còn tự mình phát triển một đội hình mới khác để giải quyết vấn đề phòng thủ trên diện tích rộng.

Khi mệnh lệnh được truyền đi, hai phương trận lập tức hợp nhất trở thành một phương trận duy nhất, như vậy mặc dù không thể di chuyển, nhưng bọn họ có thể tránh được tấn công từ phía sau.

Thực chất đội hình trấn thủ bốn phía, hai bên trái phải còn cần có một trận pháp nữa, dùng để tránh những nguy hiểm có thể gặp phải ở bên bên cánh.

Nhưng kỵ binh tới quá nhanh, phương trận hai bên trái phải đã bị chia cắt, không cách nào tiến lại gần được.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 143


Vĩnh An Quân của Trình Bằng đã như vậy, An Túc Quân của Đinh Vân Phi còn thảm hơn.

Vĩnh An Quân đã tập hợp được sáu phương trận, An Túc Quân mới tập hợp được hai cái.

Tuy nhiên những phương trận này đều là do những binh lính lão làng tạo thành, tốc độ phản ứng cũng được coi là nhanh, vừa nhìn là biết người Đảng Hạng sẽ vòng qua hai bên, chỉ huy của hai phương trận không cần lệnh của Đinh Vân Phi, lập tức học theo Vĩnh An Quân, đối lưng lại với nhau.

Advertisement

Cái cuối cùng cách hai cái này hơi xa, nằm sát bên cánh trái của phương trận Vĩnh An Quân.

Advertisement

Còn về những binh lính chưa kịp hợp trận thì thảm rồi, kỵ binh Đảng Hạng ầm ầm lao tới, lao vào đám đông.

Ngựa chiến phi nước đại, lực tạo thành hoàn toàn không hề kém so với xe hơi.

Giống như một bầy sói lao vào trong rừng thỏ, kỵ binh Đảng Hạng không cần vung dao chém giết, chỉ riêng một cuộc tấn công tập thể, binh lính An Túc và Vĩnh An chưa kịp hợp trận đã bị ngựa đạp chết hàng trăm người.

Nhóm kỵ binh đông đúc muốn quay đầu lại cũng không dễ dàng gì, khi đội kỵ binh lao vào đám binh lính của đội liên quân không lập tức dừng lại mà tiếp tục lao về phía trước, chuẩn bị quay đầu từ xa và quay trở lại..

Việc này giúp cho đội liên quân có thêm một khoảng thời gian.

Tuy nhiên, đội hình của đội liên quân đã bị phân tán, Vĩnh An Quân bị kẹp ở giữa An Túc Quân, An Túc Quân cũng bị trộn lẫn với Vĩnh An Quân.

Việc huấn luyện không giống nhau, hoàn toàn không có khả năng liên kết đội hình.

“Còn ngây ra đấy làm gì, còn không mau cầm tre chĩa về phía sau đi!”

Trình Bằng lo lắng hét lên.

Thật không may, chiến trường tràn ngập tiếng vó ngựa và tiếng hú hét, quá nhiều tiếng động, các binh truyền lệnh cũng tản ra, không ai có thể nghe thấy mệnh lệnh của ông ấy.

Trình Bằng thấy vậy, cũng không kịp quan tâm nhiều nữa, kéo Đinh Vân Phi đã bị dọa cho ngây ngốc lên ngựa, thúc ngựa như bay đến chỗ phương trận đã được tập hợp.

Lúc này kỵ binh Đảng Hạng đã hoàn thành việc quay đầu, lại quay trở lại.

Mặc dù bọn họ không nghe thấy mệnh lệnh của Trình Bằng, nhưng một số binh lính lão luyện đã kịp phản ứng lại, trong lúc bản năng sinh tồn phát huy mãnh liệt, một số người nhặt những thanh tre nhọn lên, ba năm người, hoặc mười mấy người, tạo thành một phương trận nhỏ, cắm thanh tre xuống đất, chĩa về phía kỵ binh Đảng Hạng.

Nhưng xét cho cùng, binh lính ở gần xe lớn đã ít, đa phần đầu óc còn đang mơ hồ, nháo nhào chạy loạn như đám ruồi không đầu.

Kỵ binh theo nhóm không dám tùy ý xoay chuyển, nếu không sẽ dễ gây ra va chạm, có thể xảy ra sự cố giẫm đạp quy mô lớn.

Vì vậy kỵ binh khi đối mặt với những thanh tre nhọn chỉ đành cắn răng đạp qua.

Kết quả có thể tưởng tượng được, người may mắn đạp trúng khúc tre cong queo thì thoát nạn, còn người xui xẻo thì bị đâm thấu xương.

Khi đội kỵ binh lao qua lại lấy đi mạng sống của mấy trăm binh lính Đại Khang.

Nhưng sau khi xuyên qua đám đông hỗn loạn, bọn chúng đều ngây người ra.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 144


Trình Bằng nhân thời gian vừa rồi, lao ra phía sau, nhanh chóng điều chỉnh tám phương trận thành hai phương trận lớn, toàn bộ đều là đội hình trấn thủ bốn phía.

Hai đội hình kéo dài hơn 300 mét, cọc tre dày đặc hướng ra phía trước, chắn gần hết đường đi của kỵ binh đối phương.

Lúc này tốc độ của kỵ binh Đảng Hạng quá nhanh, khoảng cách hai bên quá gần, rất nhiều kỵ binh không kịp chuyển hướng, vì vậy liên sinh ra va chạm.

Advertisement

Lần này, kỵ binh Đảng Hạng đã bị giết và bị thương hơn 200 người.

Cộng thêm hơn 300 người bị đâm chết bởi những cọc tre ở các phương trận nhỏ rải rác.

Advertisement

Đây là điều mà Trác Bản không hề nghĩ tới.

Hơn nữa, tướng lĩnh Đạng Khang phản ứng rất nhanh, nhanh như vậy đã tìm ra cách để bù đắp điểm yếu của mình.

Lời khuyên của trợ tá không có tác dụng lắm.

Tuy nhiên Trác Bản không hề nản lòng, quay đầu nói với phó tướng:

“Hai phương trận này đã thành hình, tạm thời đừng quan tâm đến bọn chúng, A Thạc, chia quân của chúng ta ra thành hai nhóm, bỏ qua phương trận, xử lý đám binh lính phân tán ở xung quanh trước đã”.

“Vâng!”

A Thạc đáp một tiếng, dẫn một nửa số kỵ binh vòng qua bên trái phương trận.

Giống như lần đầu tiên, đội kỵ binh chia thành nhiều nhóm, vòng qua phương trận, tấn công những binh lính đang phân tán phía sau.

Hầu hết những người này đều là tân binh, lại không có tinh thần chiến đấu, sao có thể là đối thủ của kỵ binh được?

Vì vậy, cục diện một bên chém giết bắt đầu.

Cảnh tượng ngay lập tức trở nên vô cùng đẫm máu, và cứ mỗi giây lại có ít nhất vài binh lính của Đại Khang bị giết.

Có những xác chết và những cánh tay bị gãy ở khắp nơi trên chiến trường, giống như chiến trường La Mã, máu nhuộm đỏ cả vùng đất, nhuộm lên cả móng ngựa của kỵ binh Đảng Hạng.

Đinh Vân Phi và Trình Bằng lòng đau như cắt, nhưng lại không thể làm gì được.

Đội hình phương trận bốn phía đã hoàn toàn mất đi khả năng di chuyển, dù có đau lòng đến đâu cũng không thể ứng cứu được.

Lúc này tâm trạng của Đinh Vân Phi giống như Trương Khải Uy mấy ngày trước, hối hận đến mức mặt mày xanh mét, đồng thời cũng nhận ra sự đáng sợ của kỵ binh Đảng Hạng và khoảng cách giữa họ với Thiết Lâm Quân.

Mặc dù Trình Bằng không hối hận, như tâm cũng đã xám như tro tàn.

Ông ấy biết rằng, Vĩnh An Quân mà gia

20221105114741-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 145


Trên mảnh đất rộng lớn, hai phương trận của liên quân bị hàng nghìn kỵ binh bao vây,

Hai phương trận này đều được bao bọc bởi những cây tre nhọn, giống như con nhím đang cuộn tròn cơ thể lại, kỵ binh Đảng Hạng đi vòng quanh mấy vòng nhưng vẫn không tìm được chỗ trống để chen vào.

Hai bên đều trong thế bế tắc.

Advertisement

Tin tức đương nhiên đã được trinh sát của các bên truyền về doanh trại của mình.

Người Đảng Hạng hiện đang chiếm thế thượng phong, Lý Kế Khuê đương nhiên không lo lắng cũng không vội vàng, bình thản thảo luận với trợ tá của mình cách phá vỡ phương trận con nhím này.

Ngược lại trong phủ soái của Phạm tướng quân đang loạn cào cào.

Advertisement

Phạm tướng quân và Khánh Hoài đều đặt rất nhiều kỳ vọng vào An Túc Quân và Vĩnh An Quân, hi vọng bọn họ có thể dựa vào phương trận này để giải cứu Thiết Lâm Quân đang bị vây hãm.

Ai ngờ rằng liên quân còn chưa đi tới Thanh Thủy Cốc thì đã chết hơn một nửa rồi, phần còn lại thì đang bị kỵ binh Đảng Hạng vây chặt.

“Bọn họ không phải đã thành thạo phương trận rồi sao? Còn có lưới sắt mà Khánh Hoài đưa cho nữa, vì sao lại bị đánh cho tơi tả như vậy?”

Phạm tướng quân vừa lo vừa tức.

“Bẩm đại soái, kỵ binh Đảng Hạng đến quá nhanh, khi huynh đệ của chúng ta báo tin cho Đinh tướng quân và Trình tướng quân, bọn chúng đã tới gần sát mấy dặm, một nửa số huynh đệ không kịp thiết lập phương trận đều bị kỵ binh đâm chết rồi”.

Trinh sát đau khổ nói: “Còn về lưới sắt mà Khánh Hầu đưa, vẫn còn ở trên xe, đến cơ hội mở ra còn không có, phụ binh đều bị giết hết rồi...”

“Lần này bọn chúng xuất binh nhanh vậy à?”

Phạm tướng quân sắc mặt lạnh ngắt nói.

Tốc độ luôn là một trong những lợi thế chính của kỵ binh, nhưng khi điều động một đội quân lớn thì chắc chắn không thể nhanh bằng trinh sát đơn lẻ được.

Theo tốc độ hành quân bình thường của kỵ binh Đảng Hạng, An Túc Quân sau khi nhận được thông báo của trinh sát thì phải có đủ thời gian để bày binh bố trận.

Nhưng sự thật bày ra trước mắt lại vả cho bọn họ một cái cực mạnh.

“Bẩm đại soái, tiểu nhân cũng không biết, người Đảng Hạng giống như những kẻ điên vậy, khi xuất phát đều hành trang đơn giản, khi ra khỏi doanh trại phi ngựa như bay, tốc độ chỉ chậm hơn bọn thần một chút thôi”.

Trinh sát nói đến đây, trong lòng vẫn còn thấy sợ hãi.

Khi đó hắn cũng đang trong một cuộc chạy đua với thần chết, chậm một chút thôi thì kết quả cũng sẽ không thể cứu vãn được.

“Xem ra kỵ binh Đảng Hạng có cao nhân chỉ điểm, không cho An Túc Quân cơ hội để thiết lập phương trận”.

Khánh Hoài nhìn bên ngoài cửa: “Hi vọng rằng năm trăm người xuất phát từ phía Nam không gặp phải kỵ binh Đảng Hạng”.

Sở dĩ đội quân xuất phát từ phía Bắc có thể sống sót là do họ mang theo tre nhọn và khiên chắn, có thể thiết lập thành phương trận, nhưng tiểu đội quân xuất phát từ phía Nam thì lại khắc, họ phải đi đường núi để đến gần Thanh Thủy Cốc, để di chuyển tiện lợi, họ chỉ mang theo lương thực cho hai ngày và vũ khí.

Một khi gặp phải kỵ binh Đảng Hạng sẽ lành ít dữ nhiều.

Nhưng mà sợ cái gì thì cái đó tới, Khánh Hoài vừa dứt lời, một trinh sát khắp người đầy máu được khiêng từ bên ngoài vào.

“Báo cáo đại soái, Lưu tướng quân ở núi Kim Phòng gặp phải mai phục của người Đảng Hạng... toàn quân bị tiêu diệt...”

Trinh sát nói xong câu này liền hôn mê bất tỉnh.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 146


Sắc mặt Phạm tướng quân trắng bệch, ra hiệu cho binh lính khiêng trinh sát đi.

Khánh Hoài cũng lảo đảo, suýt thì ngã.

Toàn binh cứu viện hai đường Nam Bắc đều thất bại rồi, hắn tràn đầy lo lắng cho tương lai của Thiết Lâm Quân.

Advertisement

Người còn lo lắng hơn Khánh Hoài lúc này chính là nhà họ Đinh, nhà họ Trình ở trong thành Vị Châu.

Thiết Lâm Quân hiện giờ chỉ là bị bao vây trong núi, tạm thời không gặp nguy hiểm quá lớn, nhưng An Túc Quân và Vĩnh An Quân của hai nhà bọn họ đã tổn thất hơn nửa rồi, những người còn lại cũng đang gặp nguy hiểm cận kề.

Advertisement

Cho dù người Đảng Hạng không làm gì cả, chỉ bao vây như vậy, hai phương trận này cũng không thể chống đỡ nổi.

Dù sao bọn họ vội vàng kết trận, lương thực thực phẩm toàn bộ đều rơi vào tay người Đảng Hạng, đừng nói là ăn cơm, đến uống nước hoặc đi ngủ cũng trở thành hi vọng xa vời, bọn họ có thể tồn tại được bao lâu chứ?

Người Đảng Hạng có được nguồn cung cấp lương thực ổn định, còn có thể luân phiên nhau nghỉ ngơi.

Phụ tá của hai nhà xông vào phủ soái, khóc lóc mếu máo cầu xin Phạm tướng quân phái binh đi cứu quân đội nhà bọn họ.

Vĩnh An Quân và An Túc Quân là những đội quân có năng lực nhất của Trấn Tây đại quân, hơn hai nghìn binh lính sống đến hiện giờ đều là những binh lính ưu tú nhất, Phạm tướng quân cũng không muốn bỏ rơi họ, vì vậy vội vàng triệu tập các tướng lĩnh đến họp.

Các tướng lĩnh vẫn còn đang buồn bực vì hôm qua không giành được cơ hội đi cứu Thiết Lâm Quân, lúc này hay tin ai nấy cũng hồ hởi lao tới phủ soái.

Nhưng sau khi biết chuyện xảy ra với An Túc Quân và Vĩnh An Quân, tất cả đều chết lặng, không ai dám nhắc đến chuyện đi cứu viện nữa.

Trợ tá hai nhà Đinh, Trình quỳ xuống dập đầu cầu xin các tướng lĩnh xuất binh cứu đội quân nhà họ.

Nhưng không có bất kỳ ai tiếp lời, toàn bộ đều cúi gằm đầu xuống giả câm giả điếc.

Khánh Hoài tức giận chửi mắng om sòm, Phạm tướng quân cũng vô cùng thất vọng về các tướng lĩnh dưới trướng.

Hội nghị liền giải tán.

“Trịnh tướng quân, tối qua khi uống rượu, không phải ông nói nếu như có cơ hội, nhất định phải đi dạy dỗ cho đám người Đảng Hạng một trận, sao hôm nay lại không nói gì nữa?”

“Lão Lưu, ông còn có mặt mũi nói Lão Trịnh à? Hôm qua chẳng phải ông cũng nói Phạm tướng quân thiên vị, không chịu cho ông xuất binh khỏi thành sao? Hôm nay có cơ hội rồi, sao lại không đi nữa?”

“Đừng có đùa nữa, trong Trấn Tân Quân chúng ta, ngoại trừ Phạm Gia Quân dưới trướng Phạm tướng quân, đội quân có năng lực nhất chính là Thiết Lâm Quân, An Túc Quân và Vĩnh An Quân, bọn họ còn bị người Đảng Hạng hành cho mất xác, ta còn đi tới đó làm gì?

“Xem ra sau này chúng ta phải chăm chỉ luyện phương trận hơn nữa, lần này nếu như không phải có phương trận, e là Vĩnh An Quân và An Túc Quân đã xong đời từ lâu rồi”.

“Tiếc quá, Thiết Lâm Quân tạo ra phương trận lần này xong đời rồi”.

“Cái này thì không chắc, nhỡ Phạm tướng quân

20221106003900-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 147


“Ta cũng nghĩ là không!”

“Trời ơi, các ngươi nhỏ tiếng thôi, Khánh Hoài vẫn còn đang ở phía sau kìa”.

“Ở phía sau thì sao, cắn ta chắc!”

Advertisement

...

Khánh Hoài vốn dĩ không muốn đối phó với đám tướng lĩnh này, vừa rồi chỉ là tức quá nên mới buông lời chửi mắng. Đám tướng lĩnh này đều sợ rằng mình sẽ bị Phạm tướng quân chỉ điểm xuất binh, vì vậy không ai dám phản kháng.

Advertisement

Bây giờ ra khỏi phủ soái, với tâm tính của đám tướng lĩnh này, làm sao có thể nhẫn nhịn được?

Nhóm ba năm người tụ tập nói xấu.

Còn về Khánh Hoài ở phía sau, bọn họ không hề kiêng nể.

Thậm chí còn có mấy người cố ý nói to để cho Khánh Hoài nghe thấy.

Đối với bọn họ, lần này Thiết Lâm Quân gặp nạn khó thoát.

Không có Thiết Lâm Quân thì Khánh Hoài là cái thá gì chứ?

Chỉ là con vợ lẽ của Khánh Quốc Công phủ, còn chẳng so được với bọn họ.

Khánh Hoài tức giận hai mắt đỏ ngầu nhưng lại bị Lưu Quỳnh kéo đi.

Trước đây Khánh Hoài chỉ thấy thất vọng về đám tướng lĩnh này, nhưng bây giờ, hắn cảm thấy trái tim lạnh buốt, thậm chí còn thấy hoang mang về tương lai.

Đều là quân nhân Đại Khang, đám tướng lĩnh này lại có thể nói ra những lời không biết xấu hổ như vậy?

Người như này có thể trấn giữ biên cương được sao?

Trong phủ soái, Phạm tướng quân quả thực đang trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, không biết có nên xuất Phạm Gia Quân không, mà bên phía doanh trại Đảng Hạng đã bắt đầu có động tĩnh rồi.

Lý Kế Khuê lại cử thêm một đội quân lên đường, tuy nhiên lần này chỉ có một số ít kỵ binh, số còn lại đều là bộ binh và hậu cần.

Không chỉ mang theo lượng lớn lương thực, còn có ba chiếc xe khổng lồ để tấn công thành.

Sau khi Kim Phi chế tạo ra hố vùi ngựa và phương trận thì cách tốt nhất để Đại Khang đối phó với kỵ binh chính là vườn không nhà trống, trấn thủ thành trì.

Cái gọi là vườn không nhà trống chính là khiến cho thành trì trống không, không còn bất kỳ chút lương thực nào, sau đó dựa vào các bức tường thành cao để chống lại kỵ binh.

Trong những ngày đầu chiến đấu, chiêu này quả thực rất có tác dụng.

Kỵ binh tuy di chuyển nhanh nhưng tiêu hao vật liệu cũng rất nhanh, tường thành Đại Khang xây cao, dốc và vững chắc, khó có thể đột phá, bên ngoài nếu như không cướp được lương thực, đám kỵ binh rất nhanh sẽ phải lui binh.

Bất kể là trước đây hay hiện giờ, chiến tranh đều là động lực tốt nhất cho sự đổi mới.

20221106003918-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 148


Năm thứ hai sau khi tạo ra, người Đảng Hạng đã lần lượt công phá cổng thành của hơn chục thành trì bằng chiếc xe này, cướp bóc vô số người và của cải.

Kỵ binh Đảng Hạng băng băng trên đồng bằng Trang Nguyên, hướng về phía Đông, đánh đến tận Đồng Quan bờ sông Hoằng Hà mới dừng lại.

Đương nhiên không phải bị Đồng Quan chặn lại mà là do Đại Khang đã gửi lễ vật vô cùng phong phú.

Advertisement

Mấy chục năm sau đó đều như vậy.

Mãi cho đến khi Đại Khang bắt điều chiêu mộ dân thường đào hào ở bên ngoài các thành trì để ngăn chặn tác động của xe đập thành.

Advertisement

Giờ đây khi kỵ binh xuất trận, tần suất sử dụng xe đập thành rất ít, những chiếc này là trợ tá của Lý Kế Khuê bận rộn ngày đêm chế tạo ra.

Hơn nữa còn cải tiến thêm, hai hàng lưỡi dao sắc bén được xếp đầu ở hai bên thân cây lớn.

Tre của bọn họ không phải rất dài sao? Nhưng có so được với thân cây đại thụ trên xe đập thành không?”

Một chiếc xe đập thành thậm chí có thể xuyên thủng cổng thành dày hơn 10 phân, chẳng lẽ không thể xuyên thủng mấy cái khiên chắn của bọn họ à?

Trên khu đất bằng phẳng giữa những ngọn núi, Trình Bằng, Đinh Vân Phi và phương trận của bọn họ đã đối đầu với kỵ binh Đảng Hạng suốt mấy tiếng.

Tất cả mọi người đều đói và khát.

Nhưng bọn họ đều đang kiên trì chờ đợi.

Chờ đợi Phạm tướng quân phái viện binh tới ứng cứu bọn họ.

Giống như bọn họ đi ứng cứu Thiết Lâm Quân vậy.

Nhưng đợi mãi cho đến chập tối, bọn họ không đợi được quân cứu viện của nhà mình mà chỉ đợi được quân cứu viện của kẻ địch.

Hàng chục con ngựa chiến, kéo theo xe đập thành, ầm ầm lao về phía chiến trường.

“Trình huynh, bọn họ mang xe đập thành tới rồi, phải làm sao đây?”

Đinh Vân Phi khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được bây giờ lại bắt đầu hoang mang, kéo gấu áo Trình Bằng, lo lắng run bần bật.

“Đinh huynh, chuyện đã đến nước này, chúng ta chỉ đành liều mạng thôi”.

Trình Bằng vẻ mặt ngưng trọng, nói: “Hi vọng chúng ta có thể ngăn cản được xe đập thành”.

“Nhưng sao Phạm tướng quân vẫn chưa phái người tới ứng cứu chứ?”

Đinh Vân Phi sắp khóc đến nơi: “Còn có Khánh Hoài kia nữa, chúng ta là vì đi cứu Thiết Lâm Quân của hắn nên mới bị bao vây ở đây, vì sao hắn lại không quan tâm đến sống chết của chúng ta chứ?”

“Ta làm sao mà biết được”.

Trình Bằng cáu kỉnh hất tay Đinh Vân Phi ra, bây giờ đã phần nào hiểu được tâm trạng của những vị tướng lĩnh kia vì sao luôn ghen ghét Khánh Hoài rồi.

Trác Bản đợi đến phát bực rồi, xe đập thành vừa tới, lập tức phát động tấn công phương trận.

20221106003937-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 149


Sau đó Trác Bản ra lệnh, mấy chục thanh niên Đảng Hạng hô khẩu hiệu, đẩy xe đập về phía trước.

“Giữ vững cho ta!”

Trình Đằng gầm lên động viên binh lính.

Đáng tiếc, khoảng cách sức mạnh giữa đôi bên là quá lớn.

Advertisement

Xe đập thành càng lúc càng nhanh, va ầm ầm vào phương trận với những tiếng nổ lớn.

Khúc gỗ khổng lồ mang theo quán tính, dễ dàng xé nát lớp bảo vệ của chiếc khiên, và xuyên vào bên trong của phương trận.

Advertisement

Những binh lính cầm khiên và binh lính ở hai bên toàn bộ đều bị dưỡi dao ở hai bên khúc gỗ đâm chết.

Xe đập thành lao thẳng tới chính giữa của phương trận mới dừng lại.

“Nhanh, lấp chỗ trống cho ta ngay lập tức!"

Trình Bằng gầm lên và chỉ huy quân lính của mình, cố gắng lấp đầy khoảng trống.

Nhưng Trác Bản đương nhiên không cho ông ấy cơ hội này.

Hàng trăm kỵ binh theo sát xe đập thành, xông vào phương trận theo kẽ hở.

Những binh lính trong phương trận chỉ có tre dài trong tay, cơ thể còn không di chuyển nổi thì làm sao mà đánh lại kỵ binh được chứ?

Sau khi kỵ binh Đảng Hạng xông vào phương trận, bọn chúng bắt đầu điên cuồng chém giết.

Cũng may thay lớp tre dày cản bước di chuyển của ngựa chiến ở một mức độ nhất định, khiến quá trình chém giết diễn ra chậm hơn một chút.

Trình Bằng lòng như lửa đốt, đầu óc xoay chuyển liên tục, cố gắng nghĩ ra kế sách đối phó.

Nhưng phương trận cũng giống như một quả sầu riêng, chỉ cần phần vỏ gai cứng bị bóc ra, phần bên trong chính là cùi mềm.

Bị tấn công vào bên trong, căn bản không có giải pháp.

Thấy người chết càng lúc càng nhiều, Trình Bằng chỉ đành ra lệnh cho binh truyền lệnh rung chuông.

Đây là tín hiệu giải tán đại trận.

Từ khi xe đập thành xuất hiện, Trình Bằng đã biết rằng, đại trận không thể cứu nổi bọn họ.

Cứ khăng khăng ở cạnh nhau chỉ có nước bị giết sạch.

Chi bằng tự mình chạy thoát, sống được người nào hay người ấy.

Các binh lính lão luyện cũng biết rõ đạo lý này, tiếng chuông vừa mới vang lên một lần, hai đại trận đã lập tức giải tán, các binh lính bỏ chạy toán loạn tứ phía.

Kỵ binh Đảng Hạng đương nhiên không cho bọn họ chạy thoát, lập ức thu nhỏ vòng vây, nhất là trên con đường chính quay về thành Vị Châu.

Có thể sống đến hiện tại cơ bản đều là những binh lính lão luyện của Đại Khang, nhiều kinh nghiệm hơn so với tân binh và phụ binh bị giết lúc sáng.

Sau khi phân tán, theo bản năng bọn họ không chạy về thành Vị Châu theo con đường ban đầu mà chia ra thành từng nhóm, khiêng tre trên vai chạy vào trong các khu rừng gần nhất.

Một số binh lính thậm chí còn đâm chết một hai kỵ binh.

Khung cảnh bỗng trở nên hỗn loạn.

Nhưng sự hỗn loạn này chưa kéo dài bao lâu thì dừng lại.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 150


Binh lính Đại Khang hoặc là chạy trốn vào trong rừng, hoặc là chết ở đây.

Mặt trời chiếu rọi, nhuộm đỏ cả bầu trời.

Nhưng còn đỏ hơn mặt trời đó chính là máu tươi trên đất.

Trác Bản lau máu tươi trên mặt, phá lên cười.

Advertisement

Sau trận chiến này, nỗi nhục của hắn đã vơi đi một nửa.

Thực chất hắn muốn nhân cơ hội này bao vây thành Vị Châu, nhưng trợ tá đã phái người tới kịch liệt ngăn cản hắn.

Bởi vì theo tin tức của trinh sát, Phạm Gia Quân trấn giữ thành vị Châu đã đào rất nhiều hố vùi ngựa ở bên ngoài thành, nếu như tới gần rất có thể sẽ bị trúng chiêu.

Advertisement

Hơn nữa sức chiến đấu của Phạm Gia Quân còn mạnh hơn cả Thiết Lâm Quân, với nhân lực hiện giờ của Trác Bản, muốn tấn công thành Vị Châu, không có chút khả năng nào cả.

Ngược lại rất có thể sẽ bị Quân Phạm Gia tập kích.

Trác Bản chỉ đành hạ lệnh rút quân.

Sau khi màn đêm buông xuống, các binh lính còn sống sót bắt đầu xuất hiện bên ngoài thành Vị Châu.

Sau khi thống kê, hơn 5000 liên quân An Túc và Vĩnh An, cuối cùng chỉ có chưa đầy 700 người quay về.

An Túc Quân và Vĩnh An Quân đã bị tiêu diệt hoàn toàn.

Sau một đêm Phạm tướng quân bạc trắng cả đầu.

Khánh Hoài cũng cả đêm không ngủ, ngay khi trời sáng, hắn đã gọi cận vệ Lưu Quỳnh của mình tới hỏi:

“Trại của chúng ta còn bao nhiêu quân bị?”

Đây là số binh lính Thiết Lâm Quân duy nhất trong tay hắn.

Khánh Hoài đã không còn chút niềm tin gì với đám tướng lĩnh ở thành Vị Châu rồi.

Dựa vào bọn họ, không thể nào cứu được Thiết Lâm Quân.

Người duy nhất hắn có thể tin tưởng đó chính là người của mình.

Chiều hôm đó, giáo úy thủ bị quân Lưu Dương của Tương Tác Doanh dắt theo thuộc hạ tới phủ đệ của Khánh Hoài.

“Lưu Quỳnh, ngươi mang bức thu này đến Lũng Hữu Phủ, tìm Triệu thống lĩnh của Linh Chuẩn Quân, bảo ngài ấy xuất binh cứu viện”.

Khánh Hoài lấy một lá thư ra và đưa cho Lưu Quỳnh.

“Rõ!”

Lưu Quỳnh nhận thư, quỳ một chân xuống: “Thuộc hạ cho dù có chết cũng sẽ giao thư đến tận nơi”.

“Lưu Dương, ngươi cũng từng là cận vệ của ta, hang động đó chắc ngươi cũng biết đúng không?”

Khánh Hoài hỏi.

“Biết”, Lưu Dương vội gật đầu.

“Con đường nhỏ phía Tây núi Thanh Thủy thì sao?”

“Thuộc hạ cũng biết”.

20221106004002-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 151


“Được rồi, Lưu Quỳnh, ngươi dẫn các huynh đệ xuất phát đi”.

Khánh Hoài vẫy tay, ra hiệu cho đám người Khánh Hoài rời đi.

“Hầu gia bảo trọng”.

Lưu Quỳnh hành lễ với Khánh Hoài, dắt đám người Lưu Dương ra ngoài từ sân sau.

Advertisement

Không chỉ dắt theo thủ bị quân của Tương Tác Doanh, đến mấy cận vệ còn lại bên cạnh Khánh Hoài cũng đi theo.

Trong căn phòng rộng lớn chỉ còn lại Khánh Hoài và cận vệ Trịnh Phương Nhất bị thương.

Advertisement

Bây giờ thành Vị Châu đâu đâu cũng là gián điệp của người Đảng Hạng, muốn qua được tai mắt của bọn chúng rời khỏi thành là điều không thể.

Nhưng Khánh Hoài từ khi tham gia quân đội vẫn luôn chống lại Đảng Hạng, thời gian ở trong thành Vị Châu còn hơn ở trong Kim Xuyên phủ nhiều.

Sau nhiều năm như vậy, đương nhiên không thể không có lối thoát nào.

Phủ đệ này năm đó được Khánh Hoài đặc biệt lựa chọn bởi vì nó cách tường thành khá gần.

Phía sau phủ đệ có một mật đạo, có thể ra thẳng bên ngoài thành Vị Châu.

Một nhóm người sau khi rời khỏi thành Vị Châu bằng mật đạo liền tản ra.

Lưu Quỳnh một mình đi về phía Nam, tới Lũng Hữu phủ đưa thư, còn Lưu Dương dắt theo những người còn lại đi men theo đường núi.

Leo qua hai ngọn đồi và tìm thấy một hang động ẩn giấu bởi những bụi gai.

Hang động không to, khi đi vào còn phải khom người.

Nhưng vừa đi mười mấy bước vào trong, đột nhiên hiện ra một không gian khổng lồ cao hơn mười mét, diện tích hơn một nghìn mét vuông.

Một con suối nhỏ chảy qua hang và tụ thành một cái ao nhỏ trong vắt ở vùng trũng.

Trên bờ hang có những bao lương thực và những bó đao kiếm.

Đây cũng là một trong những căn cứ bí mật của Khánh Hoài.

Một khi thành Vị Châu bị phá, hang động này có thể dễ dàng chứa được hàng trăm người, không cần lo lắng đói khát.

Sau khi nghỉ ngơi vài phút trong hang, đám người Lưu Dương lại tiếp tục lên đường.

Nhưng lần này, trên lưng ai cũng có thêm một bao tải.



Trên núi Thanh Thủy, Kim Phi ngồi khoanh chân trên một tảng đá lớn, lẳng lặng nhìn về phía Nam.

Binh lính Thiết Lâm Quân đi qua đi lại ban đầu tò mò không biết Kim tiên sinh ngồi đây làm gì, nhưng suốt mấy ngày đều như vậy cũng chẳng còn ai tò mò nữa.

Chỉ có ông Triệu lờ mờ đoán ra được rằng có lẽ Kim tiên sinh đang chờ một tín hiệu.

Nhưng cụ thể là tín hiệu gì, ông Triệu cũng không rõ.

Ông ấy cũng không hỏi, cố gắng hết sức phát huy chuyên môn của mình, giữ cho doanh trại Thiết Lâm Quân luôn trong trạng thái trật tự.

Sáng nay, Kim Phi ăn sáng xong lại ngồi trên tảng đá.

Nhưng vừa mới ngồi xuống một lúc, Chung Ngũ đột nhiên gấp gáp chạy vào.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 152


“Tiên sinh, Lưu Dương tới rồi!”

“Lưu Dương? Lưu Dương nào?”

Kim Phi ngây ra, nhất thời không nhớ ra Lưu Dương là ai.

Advertisement

“Là giáo úy của Tương Tác Doanh”.

Chung Ngũ giải thích.

“Hắn không phải ở thành Vị Châu Sao? Sao lại tới đây?”

Advertisement

Kim Phi cuối cùng cũng nhớ ra Lưu Dương là ai, ngạc nhiên hỏi: “Hơn nữa, núi Thanh Thủy đã bị người Đảng Hạng bao vây rồi, sao hắn vào được đây?”

“Tiên sinh không biết, phía Tây có một con đường bí mật có thể lên núi”.

Chung Ngũ nói: “Con đường này là do Khánh Hầu khi đi săn phát hiện ra, đám cận vệ bọn ta đều biết”.

Ba mặt của núi Thanh Thủy đều có vách đá dựng đứng, chỉ có một bên là soải hơn một chút, vòng vây của người Đảng Hạng chủ yếu là ở con dốc đó, chỉ có một số trinh sát được bố trí để tuần tra ở ba mặt còn lại.

Một đội quân đông muốn không bị phát hiện thì rất khó, nhưng đám người Lưu Dương chỉ có hơn chục người, tìm chỗ trống để lẻn vảo là được.

“Thì ra là như vậy”, Kim Phi gật đầu, hỏi: “Con đường nhỏ này có ngõ cụt không? Người Đảng Hạng liệu có đánh vào từ đó không?”

“Tiên sinh yên tâm, con đường đó rất hẻo lánh, hơn nữa một số đoạn rất dốc. Đừng nói là đội quân người ngựa đông đúc, người nào thân thủ không tốt cũng khó mà leo lên”.

Chung Ngũ cười nói: “Người Lưu Dương dẫn tới, một nửa không thể leo lên được, là do ta kêu người kéo bọn họ lên”.

“Như vậy cũng không được bất cẩn. Bắt đầu từ hôm nay, tăng cường phòng thủ ở đó”.

Kim Phi nhắc nhở.

“Rõ, lát nữa ta sẽ sắp xếp”.

Chung Ngũ thấy Kim nói rất nghiêm túc liền vội ghi nhớ trong lòng.

“Đi, chúng ta ra xem Lưu Dương tới làm gì”.

Kim Phi đi theo Chung Ngũ ra phía Tây trại, đi vào trong một khu rừng nhỏ.

Ờ rìa đỉnh núi, Lưu Dương cùng một đám người đang ngồi thở hổn hển, trên mặt đất có một đống túi vải.

Bên cạnh còn có binh lính Thiết Lâm Quân đang thu dây thừng.

“Tham… tham kiến tiên sinh!”

Thấy Kim Phi, Lưu Dương vội quỳ xuống hành lễ.

Có lẽ là mệt lắm rồi, nói một câu cũng không nên hơi.

“Lão Lưu, thể lực của ngươi không được đâu nhé, leo một ngọn núi thôi mà đã khiến ngươi mệt thế này, sắp thở hổn hển như chó rồi”.

20221106004047-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 153


Cái gọi là con đường nhỏ này, độ dốc phải hơn 60 độ.

Có chỗ còn như thẳng đứng.

Từ đó leo lê n đỉnh núi thực sự không dễ dàng gì.

Huống hồ đám người Lưu Dương còn vác túi trên lưng.

Advertisement

“Các ngươi vác gì vậy?”

Kim Phi đá vào túi.

“Lương thực”.

Advertisement

Lưu Dương nói: “Hầu gia… Hầu gia sợ mọi người… không tìm được gì ăn trên núi… bảo bọn ta mang số lương thực này tới… tiếp ứng cho mọi người trong lúc cấp bách”.

“Các ngươi vác lương thực trên lưng, từ thành Vị Châu tới đây”.

Kim Phi nhìn đống túi vải, rồi lại nhìn đám người Lưu Dương, nhất thời cảm thấy chua xót.

Mỗi túi vải này nặng gần năm mươi cân.

Đám người Lưu Dương nhất định không thể đi đường lớn, chỉ có thể men theo đường núi.

Vác một cái túi nặng hơn 50 cân men theo đường núi, vất vả cực khổ không nói cũng có thể thấy được.

Đôi dép rơm của một số người lính đã bị rách, và bàn chân của họ đẫm máu.

“Mọi người vất vả rồi, Chung Ngũ, sắp xếp mấy người, mang lương thực về”.

“Không vất vả, nên làm mà”.

Lưu Dương cười cười, sau đó lập tức lấy ra phong thư được trong giấy dầu cẩn thận, nói: “Tiên sinh, Hầu gia gửi thư cho ngài”.

“Hầu gia tỉnh lúc nào vậy, hồi phục thế nào rồi?”

Kim Phi nhận lấy thư, không lập tức mở ra xem.

Y có thể đoán được đại khái Khánh Hoài định nói gì.

“Hầu gia tỉnh lại được vài ngày rồi, có thể xuống giường rồi, nhưng ta thấy sắc mặt vẫn không được tốt lắm”.

Lưu Dương nói: “Ta nghe nói mấy ngày trước Hầu gia tới phủ đại soái xin binh cứu viện, tức giận đến mức vết thương bị nứt ra”.

Nói xong lại bổ sung thêm một câu: “Thực chất lần này Hầu gia muốn đích thân tới đây tìm tiên sinh, nhưng bị ta và Lưu Quỳnh ngăn lại”.

Câu phía sau hoàn toàn là đang nói giúp Khánh Hoài.

Nhưng Kim Phi lựa chọn tin.

Bởi vì y hiểu quá rõ vị trí của Thiết Lâm Quân trong lòng Khánh Hoài.

Nếu không phải do chấn thương, chắc chắn không phải Lưu Dương dẫn người tới đây mà chính là Khánh Hoài.

“Hầu gia tìm Phạm tướng quân xin cứu viện?”

Kim Phi hỏi: “Có người tình nguyện xuất binh không?”

“Có, An Tức Quân và Vĩnh An Quân xuất binh rồi, nhưng bọn họ còn chưa kịp tới Thanh Thủy Cốc đã bị Đảng Hạng đánh cho tơi tả, hơn năm nghìn người chỉ còn mấy trăm người quay về”.

Lưu Dương thở dài.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 154


“Bọn họ là bị xe đập thành phá vòng vây đúng không?”

Kim Phi hỏi.

“Sao Kim tiên sinh biết?”

Advertisement

Lưu Dương tò mò hỏi.

Kim Phi mỉm cười, không đáp.

Advertisement

Từ trên đỉnh núi Thanh Thủy có thể nhìn được bao quát toàn bộ doanh trại Đàng Hạng, khi người Đàng Hạng chế tạo xe đập thành, Kim Phi liền đoán ra được ý đồ của chúng.

Mấy ngày trước Trác Bàn dẫm quân rời đi, Kim Phi cũng nhìn thấy.

Khi đó cũng đoán được đại khái.

Chỉ là không ngờ rằng đội binh cứu viện lại phế như vậy.

Quay về trong trại, Kim Phi mở thư ra xe.

Giống với những gì y đoán, Khánh Hoài cho rằng Thiết lâm Quân bị ép lui quân vào trong núi Thanh Thủy, vì vậy trong thư liên tục nhấn mạnh Kim Phi hãy kiên trì, hắn sẽ nhanh chóng nghĩ cách phái người tới ứng cứu.

Lời nói rất chân thành.

Kim Phi nghĩ một chút, cầm bút lên viết một lá thư trả lời Khánh Hoài, sau đó bảo Chung Ngũ gọi Lưu Dương tới.

“Ngươi vừa mới tới, đáng lẽ ta nên để ngươi nghỉ ngơi vài ngày, nhưng bức thư này khá gấp, ngươi vất vả thêm một chuyến, nhanh chóng giao nó cho Hầu gia”.

“Tiên sinh yên tâm, ta nhất định sẽ giao thư cho Hầu gia càng sớm càng tốt”.

Lưu Dương không nói nhiều, cầm phong thư chạy đi.

Cả đường đi không ngừng bước, buổi chiều hôm đó đã từ mật đạo quay về phủ đệ của Khánh Hoài.

“Sao về nhanh thế? Giao lương thực chưa?”

Mấy chục người đi, kết quả chỉ mình Lưu Dương về, lại còn nhanh như vậy.

Khánh Hoài lo lắng nhìn Lưu Dương, sợ là mình lại phải nghe thêm một tin dữ.

“Bẩm Hầu gia, may mắn là không sao, lương thực đã giao rồi”.

Lưu Dương lau mồ hôi, cười nói: “Nhưng mà đến núi Thanh Thủy thần mới biết, trước khi

đại chiến xảy ra Kim tiên sinh đã bảo Từ Kiêu vận chuyển lương thực lên núi, vì vậy không thiếu đồ ăn”.

“Khi rút lui, Kim tiên sinh còn ra lệnh đốt hết lều trại phía sau, khiến đám người Đảng Hạng tin rằng lương thực đều đã bị đốt hết, bây giờ vẫn ngây ngốc bao vây quanh núi, chờ các huynh đệ đói khát thì sẽ phái xuống”.

“Tiên sinh quả nhiên là cao nhân!”

Khánh Hoài nghe đến đây thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Núi Thanh Thủy dễ phòng thủ, khó tấn công, chỉ cần có lương thực, Khánh Hoài tin rằng Kim Phỉ có thể trụ vững được.

Như vậy Khánh Hoài không cần phải quá gấp gáp nữa, có thể từ từ tìm cách xin binh cứu trợ.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 155


“Tiên sinh có nói cho ngươi biết, tuy nhiên khi giao lương thực tới kho, thần nghe Chung Ngũ nói, ăn ba tháng không thành vấn đề, nếu như tiết kiệm chút thì còn có thể lâu hơn”.

“Ba tháng...”

Khánh Hoài khẽ cau mày.

Advertisement

Trước khi hắn hôn mê, lương thực trong Thiết Lâm Quân ăn đủ trong vòng một tháng là đã ổn lắm rồi.

Sao lại càng ăn càng nhiều lên vậy?

Advertisement

Khả năng duy nhất là đêm mà người Đảng Hạng tấn công, Thiết Lâm Quân đã bị tổn thất.

Nghĩ đến đây, Khánh Hoài vội vàng hỏi tiếp: “Vậy Chung Ngũ có nói, đêm mà người Đảng Hạng tập kích, chúng ta tổn thất bao nhiêu huynh đệ không?”

“Có nói, tổn thất mấy chục người, còn có 30 huynh đệ bị thương”.

Lưu Dương đáp: “Nhưng thần nhìn qua những huynh đệ trên núi, hình như thiếu rất nhiều, có khi nào Lão Chung nói dối không?”

“Chắc là không đâu”.

Khánh Hoài lắc đầu, trong đầu đột nhiên nghĩ lại chuyện Kim Phi đã vận chuyển lương thực lên núi trước, hai mắt liền sáng lên: “Tiên sinh có nói với ngươi, ngài ấy có kế hoạch gì không?”

“Không nói...”

Lưu Dương lắc đầu, đột nhiên vỗ trán, lấy thư từ trong túi ra: “Đúng rồi, tiên sinh bảo thần mang thư cho ngài”.

“Có thư mà không lấy ra sớm”.

Khánh Hoài đá Lưu Dương một cái, giật lấy thư.

“Tại thần cứ phải trả lời câu hỏi của ngài đấy chứ...”

Lưu Dương lầm bầm.

Khánh Hoài thực chất có nghe thấy, nhưng lười quan tâm, vội vàng mở thư ra.

Biết rằng bây giờ Khánh Hoài nhất định là đang lo lắng, vì vậy Kim Phi không hề giấu giếm, kể lại toàn bộ kế hoạch.

Khánh Hoài đọc thư trong tức khắc, toàn bộ những lo lắng trong lòng lập tức tan biết hết, lập tức phá lên cười.

Kết quả là tiếng cười ảnh hưởng đến vết thương khiến hắn ho dữ dội.

Lưu Dương vội vàng chạy đến đỡ nhưng lại bị Khánh Hoài đẩy ra.

“Chuẩn bị đi, chúng ta lập tức tới núi Khôi Lang”.

Khánh Hoài hưng phấn nói.

Trong thư Kim Phi nói, Từ Kiêu đã dắt theo chủ lực của Thiết Lâm Quân, trốn ở núi Khôi Lang, thực hiện nhiệm vụ.

Mặc dù không phải Khánh Hoài tới chỉ hủy, nhưng sao hắn có thể nhịn được chứ?
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 156


“Hầu gia, có việc gì, ngài nói với thần, thần đi làm là được rồi”.

Lưu Dương nói: “Nếu như ngài đi rồi, Phạm tướng quân tới tìm ngài thì phải làm sao? Hơn nữa, núi Khôi Lang không gần, sức khỏe của ngài...”

Advertisement

Còn chưa kịp nói xong thì đã bị Khánh Hoài cắt ngang: “Lẽ nào ngươi tới Tương Tác Doanh, lời ta nói đã không còn tác dụng rồi sao?”

“Hầu gia, thần không có ý đó”.

Advertisement

“Vậy thì tuân theo mệnh lệnh, cùng ta tới núi Khôi Lang”.

“Rõ!”

Lưu Dương không còn cách nào khác đành phải cúi đầu nhận lệnh.

“Nếu như Phạm tướng quân tới tìm ta, ngươi hãy đưa bức thư này cho ông ấy”.

Khánh Hoài để lại một bức thư cho lính canh cửa, sau đó dắt Lưu Dương rời đi từ mật đạo.

Lúc này trời đã tốt, hai người tranh thủ thời gian, vội tới núi Khôi Lang trong đêm.

Vì bị thương, Khánh Hoài không thể đi nhanh được, mãi cho đến khi trời sáng mới tới được điểm đích.

Mà lúc này, Kim Phi vẫn như mọi ngày, lẳng lặng ngồi trên tảng đá, nhìn về phía Nam.

Khoảng tám giờ sáng, hướng sáu dặm về phía nam, hai luồng khói đột nhiên xuất hiện.

Kim Phi sắc mặt vẫn luôn vô cảm lúc này lập tức đứng dậy, trong mắt lóe lên tia sáng.

Đây là tín hiệu giữa y và Từ Kiêu.

“Chung Ngũ, Chung Ngũ!”

Kim Phi nhảy xuống: “Gọi hết cung thủ hạng nặng tới đây cho ta, nói với bọn họ, có việc làm rồi!”

“Rõ!”

Mặc dù Chung Ngũ không biết lời Kim Phi nói có nghĩa gì nhưng vẫn lập tức đi gọi người.

Trong Thanh Thủy Cốc, một đội vận chuyển lương thực Đảng Hạng đang hộ tống những chiếc xe chở lương thực đi qua.

20221106004134-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 157


“Thiết Lâm Quân tấn công đội vận chuyển lương thực?”

Lý Kế Khuê hoài nghi rằng mình nghe nhầm rồi.

Người Đảng Hạng muốn vào Đại Khang bắt buộc phải đi qua Thanh Thủy Cốc.

Đêm đó lực lượng chủ yếu tấn công Thanh Thủy Cốc là đội tác chiến, mấy ngày sau khi chiếm lĩnh Thanh Thủy Cốc, phía Đảng Hạng vẫn luôn chờ đại doanh gửi lương thực tới.

Advertisement

Thiết Lâm Quân vẫn chui rúc trên núi không chịu ra, từ trước đến giờ không bao giờ dám tấn công đoàn quân đi ngang qua Thanh Thủy Cốc.

Rất nhiều binh lính Đảng Hạng đều quên mất chuyện Thiết Lâm Quân đang ở trên đỉnh núi.

Đến cả bản thân Lý Kế Khuê cũng nghĩ rằng Thiết Lâm Quân chùn rồi.

Advertisement

Không ngờ rằng hôm nay lại đột nhiên tấn công.

“Tổn thất thế nào?”

Lý Kế Khuê sa sầm mặt mày hỏi.

“Chết hơn hai mươi người, bây giờ lương thực vẫn đang trong hẻm núi”.

Thuộc hạ báo cáo.

“Thiết Lâm Quân đúng là muốn chết!”

Lý Kế Khuê đập bàn: “Gọi Trác Bản qua đây cho ta”.

“Rõ!”

Thuộc hạ lập tức xoay người đi tìm Trác Bản.

“Đại soái, ngài chuẩn bị đánh núi Thanh Thủy sao?”

Trợ tá hỏi.

“Đúng vậy, ta phải chém đầu Khánh Hoài xuống để ngâm rượu”.

Cho đến hiện giờ, Lý Kế Khuê vẫn cho rằng Khánh Hoài đang chỉ huy Thiết Lâm Quân.

“Nhưng núi Thanh Thủy khó tấn công, dễ phòng thủ, cái giá phải trả sẽ rất lớn”.

Trợ tá nói: “Hôm nay Thiết Lâm Quân phát động tấn công, có lẽ là hết lương thực ăn rồi, muốn cố gắng chiến đấu phút cuối cùng, đại soái chỉ cần đợi thêm vài ngày, bọn chúng sẽ không chiến mà bại”.

“Lúa mì ở Trang Nguyên sắp chín rồi, cứ ở lỳ đó cũng không phải là cách”.

Lý Kế Khuê nói: “Thiết Lâm Quân đói nhiều ngày như vậy, đánh vào núi Thanh Thủy chắc cũng không khó lắm đâu”.

“Đại soái, vừa rồi có hai đám khói bốc lên từ bầu trời phía Nam, sau đó Thiết Lâm Quân liền tấn công đội vận chuyển lương thực của chúng ta, thần cứ cảm thấy có gì đó không ổn”.

Trợ tá cau mày nói.

Kể từ khi nhìn thấy cột khói, trong lòng hắn đã có chút bất an.

“Là khói xám à?”

Lý Kế Khuê hỏi.

Từ rất lâu trước đây, Trang Nguyên đã dùng khói xám để truyền tin quân sự khẩn cấp.

“Phán đoán từ màu sắc của cột khói thì không phải khói xám”.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 158


“Vậy thì tiên sinh còn lo lắng gì?"

“Thần đã phái người đi điều tra rồi, vẫn nên đợi người của ta quay về rồi đại soái hãy quyết định”.

“Vậy được”.

Advertisement

Dù sao đi điều tra tình hình cũng không mất nhiều thời gian, đợi thêm một lúc nữa cũng không đáng gì.

Khi Trác Bản tới trại đại soái, trinh thám ra ngoài nghe ngóng tin tức cũng quay về.

“Sao rồi, hai cột khói đó là sao?”

Advertisement

Trợ tá hỏi.

“Bẩm tiên sinh, cột khói phía đông là do dân tị nạn Đại Khang đốt lửa nướng đậu, cháy lan vào đám cỏ khô bên cạnh, còn cột khói phía Tây là do một nhà nông trên núi nấu ăn, cháy mất túp lều”.

Trinh sát đáp.

“Chắc chắn không?”

Trợ tá hỏi: “Có phát hiện tung tích của Thiết Lâm Quân hay binh lính Đại Khang nào khác không?”

“Không có, về cơ bản có thể xác nhận không liên quan gì”.

“Ta đã nói mà, có phải khói xám đâu, tiên sinh cẩn thận quá rồi”.

Lý Kế Khuê bảo trinh sát đi, cười nói: “Phải đánh trận thôi, đám người Đại Khang đều nấp trong núi tránh nạn, cháy tí khói là chuyện rất bình thường, có gì đáng ngạc nhiên đâu”.

Đây cũng chính là lý do mà Kim Phi và Từ Kiêu hẹn nhau đốt lửa ở hai nơi.

Bây giờ có rất nhiều bách tính Đại Khang đang ẩn náu trên núi để tránh chiến tranh, hỏa hoạn có thể xảy ra ở bất kỳ đâu.

Nhưng khả năng xảy ra cháy cùng lúc ở hai nơi là cực kỳ mong manh.

“Một nơi cháy thì rất có thể là vô ý, nhưng hai nơi đồng thời cháy thì nhất định là có uẩn khúc”.

Trợ tá cau mày nói: “Đại soái, thần cảm thấy việc này nhất định là có liên quan đến Thiết Lâm Quân".

“Vậy thì chúng ta càng nên đánh vào núi Thanh Thủy, đợi phá được Thiết Lâm Quân, hỏi bọn chúng không phải là biết rồi soa?”

Trác Bản đã mất hết kiên nhẫn.

“Không, thần nghĩ vẫn nên suy nghĩ lại”.

Trợ tá nhìn Lý Kế Khuê: “Đại soái, ngài cho thần thêm chút thời gian, thần nhất định có thể nghĩ thông được”.

“Tiên sinh, vậy thì ta cho ngài thêm thời gian một ngày”.

Lý Kế Khuê nghĩ một chút, cuối cùng vẫn đáp ứng yêu cầu của trợ tá.

Trên núi Thanh Thủy, từ khi Kim Phi ra lệnh tấn công đội vận chuyển lương thực, tất cả binh lính Thiết Lâm Quân đều đã chuẩn bị sẵn tinh thần quân Đảng Hạng sẽ tấn công ngọn núi.

20221106065840-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 159


Trợ tá vẫn không bỏ cuộc, lại phái thêm một kỵ binh, tiếp tục đi hét.

Kết quả còn chưa hét xong một câu đã lại bị bắn chết.

Lần này thì hay rồi.

Ở gần thì bị bắn chết, mà ở xa hét thì không ai nghe thấy.

Advertisement

“Xem ra Thiết Lâm Quân không hề hỗn loạn”.

Trợ tá thở dài một tiếng, quyết định từ bỏ, chắp tay sau lưng quay về doanh trại.

Advertisement

Thực chất hắn cũng không chắc chắn liệu hai cột khói kia có thực sự liên quan đến Thiết Lâm Quân hay không.

Nếu như cột khói thực sự có liên quan đến Thiết Lâm Quân, không chỉ đơn giản là bắn chết đội vận chuyển lương thực, nhất định là sẽ có động thái tiếp theo.

Vì vậy hắn vẫn đợi.

Trợ tá có thể đợi, nhưng Kim Phi lại không đợi được nữa rồi.

Cột khói là tín hiệu mà y và Từ Kiêu đã hẹn trước, khi hai cột khói bốc lên cho thấy Từ Kiêu đang cần sự hợp tác của y.

“Cung hạng nặng của chúng ta có thể bắn bao xa?”

Kim Phi vội chạy tới chỗ cung trận, tìm cung thủ có kinh nghiệm phong phú nhất, chỉ vào kho lương thực của đại doanh Đảng Hạng, hỏi: “Có thể tới đó không?”

Cung thủ nhìn liếc xuống một cái, khó xử nói:

“Tiên sinh, nơi đó cách đây gần hai dặm, mũi tên cho dù bắn qua đó thì cũng trở nên yếu đi rất nhiều, về cơ bản không còn chút sát thương nào nữa cả”.

“Có thể giết người không không quan trọng, chỉ cần mũi tên có thể bay qua đó là được”.

“Nếu không quan tâm đến độ chính xác và tính sát thương, hai chiếc cung hạng nặng lớn nhất có thể sẽ bắn xa được tới đó”.

Cung thủ nghĩ một chút rồi đáp.

“Vậy thì tốt”, trong mắt Kim Phi xẹt qua tia sáng: “Vậy chúng ta phải đốt sạch kho lương thực của người Đảng Hạng”.

“Đốt thế nào?”

Cung thủ nghi hoặc hỏi.

“Chỉ cần khiến mũi tên tạo ra lửa là được rồi?”

Kim Phi khẽ cười: “Đi kiếm mấy chiếc đèn dầu, thêm mấy sợi dây gai”.

“Thần hiểu rồi”.

Hai mắt cung thủ sáng lên, lao nhanh đi tìm đồ theo yêu cầu của Kim Phi.

Kim Phi chỉ thị cho cung thủ quân dây gai quanh đầu mũi tên rồi buộc lọ đèn dầu thật chắc, một mũi tên lửa mới ra lò.

Tên lửa không khó để chế tạo, và một loạt tên lửa sẽ nhanh chóng hình thành trên mặt đất.

Nhưng Kim Phi không lập tức tấn công mà đợi đến nửa đêm, sau khi binh lính Đảng Hạng vào lều ngủ say rồi mới phát động cuộc chiến.

Phập! Phập!

Hai mũi tên đỏ rực cắt ngang bầu trời đêm và rơi xuống kho lương thực khô của người Đảng Hạng.

Kỵ binh Đảng Hạng là lực lượng tác chiến chính, số lượng chiến mã lớn vì vậy cần số lượng cỏ lớn để nuôi dưỡng.
 
Back
Top Bottom