Ngôn Tình Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 100


Dã Lợi Lang có thể trở thành một vị tướng, ngoài ảnh hưởng của gia tộc, kỹ năng của hắn cũng rất tốt, hắn là một chiến binh hiếm có trong quân đội, binh khí cũng được chế tạo rất tinh tế, nhưng đối mặt với mười mấy cây cọc tre như vậy, hắn cũng chỉ chém đứt được ba cây thôi, cổ, tay và đùi đã bị đâm thủng.

Con ngựa ở dưới cũng không thoát nổi, bị đâm năm sáu lỗ.

Và không phải ai cũng có kỹ năng cưỡi ngựa tốt như Dã Lợi Lang, lúc này rất nhiều kỵ binh đã trúng chiêu và ngã xuống đất, sau đó sẽ ảnh hưởng đến các kỵ binh khác.

Advertisement

Chỉ trong chốc lát, khắp nơi trên bãi sông đều có ngựa và kỵ binh ngã xuống.

Cơ hội tốt như vậy, Chung Ngũ tất nhiên sẽ không bỏ qua, lập tức chỉ huy chiến đội tiến lên.

Advertisement

Cuối cùng, 500 kỵ binh mà Dã Lợi Lang mang theo, chỉ trốn thoát được chưa đầy 300 người, 200 người còn lại ở lại Thanh Thủy Cốc mãi mãi.

Chung Ngũ không tiến lên một cách hấp tấp, khi kỵ binh thoát ra khỏi hố sâu, hắn ra lệnh cho phương trận dừng lại và bố trí một trận pháp phòng thủ.

Lý Kế Khuê chỉ còn lại hơn 1.000 kỵ binh, không dám phái ai lao đầu vào chỗ chết nữa nên hai bên đã giằng co nhau trên rìa hẻm núi.

Nhưng ở phía bên kia của hẻm núi, trận chiến vẫn chưa từng dừng lại.

Không gian của kỵ binh Đảng Hạng bị ép ngày càng nhỏ, mỗi giây mỗi phút đều có người bị cọc tre đâm chết.

Máu của kỵ binh và ngựa chiến đọng lại thành dòng, chảy ra sông bên cạnh, nhuộm đỏ cả một vùng trời.

Đặc biệt là khi họ phát hiện ra rằng quân tiếp viện đã bị chặn lại, tinh thần của kỵ binh Đảng Hạng đã rơi xuống đáy cùng.

"Kẻ nào đầu hàng sẽ không bị giết!"

Vào lúc này, Kim Phi ra lệnh cho các binh sĩ của Thiết Lâm Quân, một lần nữa kêu gọi đầu hàng.

"Tiên sinh, chúng đã như cá nằm trên thớt, gi3t chết không khó, sao lại khuyến khích đầu hàng?"

Ở trên cao điểm của Thiết Lâm Quân, ông Triệu tò mò hỏi ý kiến của Kim Phi.

"Chó cùng cắn giậu. Nếu không thấy một con đường sống, chúng chắc chắn sẽ ra sức kháng cự, đến lúc đó nếu muốn quét sạch bọn chúng, Thiết Lâm Quân e rằng cũng phải đổ rất nhiều máu".

Kim Phi lúc này đang có tâm trạng tốt, cười giải thích: “Ta đã hứa với Khánh Hoài rằng sẽ trả Thiết Lâm Quân toàn vẹn lại cho huynh ấy”.

Bên cạnh đó, Đại Khang luôn thiếu lao động và thiếu ngựa chiến tốt, sau khi đầu hàng, tù nhân bị bắt đi lao động khổ sai, ngựa chiến cũng có thể thành lập một đội kỵ binh, không phải tốt hơn là giết tất cả sao?"

Ông Triệu bị câu trả lời của Kim Phi làm cho sững sờ, thật lâu sau mới giơ ngón tay cái lên: "Ngài thật tuyệt vời!"

Trong trận chiến giữa Đại Khang và người Đảng Hạng, đã có trường hợp một bên không có thương vong, hơn nữa không chỉ một lần, nhưng bên không có thương vong luôn là kỵ binh của người Đảng Hạng.

Trước ngày hôm nay, nếu ai đó nói rằng quân đội của Đại Khang có thể đối mặt với kỵ binh của người Đảng Hạng với thương vong bằng 0, thì ông Triệu chắc chắn sẽ nhổ nước bọt vào mặt người đó.

Nhưng bây giờ, Kim Phi đã làm được.

20221103040550-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 101


Tất nhiên, cũng có những kẻ kiên cường.

Ở vị trí trung tâm, một giáo úy người Đảng Hạng đã chém chết người lính ném mã tấu bên cạnh và gầm lên:

"Người Đảng Hạng sẽ không bao giờ nhận thua trước người Đại Khang. Lũ hèn nhát, cầm hết vũ khí lên và chiến đấu …"

Advertisement

Ông ta còn chưa gầm hết câu, một mũi tên đã bay ra khỏi phương trận và găm trúng vào cổ ông ta.

Lần này, kỵ binh của người Đảng Hạng đã ném vũ khí đi nhanh hơn.

Advertisement

Sau khi tất cả mọi người đầu hàng, Từ Kiêu, theo lệnh của Kim Phi, chia phương trận thành hai, chừa ra khoảng hai mét ở giữa.

Lính liên lạc phất cờ, hai toán lính cầm khiên chạy ra khỏi trại Thiết Lâm Quân tạo thành bức tường chắn hai bên lối đi, rồi một toán lính giáo khác chạy ra.

Cọc tre dài hơn một trượng chỉ lộ ra nửa mét.

Nếu kỵ binh của người Đảng Hạng khi đi qua lối đi mà có ý định xấu, chắc chắn sẽ bị đâm thành tổ ong.

"Xuống ngựa, dẫn ngựa đi qua".

Từ Kiêu hét lên.

Những người lính Đảng Hạng hoàn toàn mất hết tinh thần chiến đấu, người lính gần lối đi nhất xuống ngựa và dắt ngựa vào lối đi.

Đoạn đường không dài, chỉ vài chục mét, khi kỵ binh vừa ra khỏi lối đi, Thiết Lâm Quân lập tức tiến lên, dùng dây thừng trói tay rồi dắt ngựa đi.

Trên cao điểm của Quân Đảng Hạng, Lý Kế Khuê tức giận dậm chân xuống đất.

Phụ tá lo trong cơn tức giận hắn sẽ lại phái người đi lao đầu vào chỗ chết, nên đã thuyết phục: "Đại soái, rút lui thôi, ta sẽ quay trở về nghĩ cách đánh bại kẻ thù. Đợi khi đại đội kỵ binh của chúng ta đến, chúng ta sẽ xử gọn Thiết Lâm Quân".

Sắc mặt Lý Kế Khuê thay đổi, nhưng cuối cùng hắn vẫn gật đầu nói: "Lui binh".

Với lệnh của Lý Kế Khuê, quân đội của người Đảng Hạng từ từ rút khỏi khu vực Thanh Thủy Cốc.

"Chiến thắng! Chiến thắng! Chiến thắng!"

Doanh trại của Thiết Lâm Quân đã bùng nổ niềm hân hoan.

Dù là sĩ quan hay binh sĩ, ai nấy đều ngước nhìn bóng dáng đứng trên cao điểm đang chắp tay sau lưng kia, trong mắt tràn đầy ngưỡng mộ.

Kỵ binh của người Đảng Hạng luôn là huyền thoại bất khả chiến bại trên chiến trường, ngay cả khi Khánh Hoài chiến đấu với kỵ binh của người Đảng Hạng, cũng chỉ chủ yếu dựa vào địa hình để làm nhiễu địch, hiếm khi dám đối mặt trực diện.

Đôi khi không thể không luồn lách, nếu đánh trực diện phe mình sẽ là phe thiệt.

Nhưng hôm nay tình hình đã đảo ngược.

Hơn 1.000 kỵ binh của người Đảng Hạng hừng hực xông lên, bao gồm cả tiểu đoàn tiên phong tinh nhuệ nhất, kết quả là đã bị đánh cho te tua, phe mình thì đến một người bị thương cũng không có.

Đây là một điều kỳ diệu chưa từng xảy ra trước đây.

Và người mang lại điều kỳ diệu là chàng trai trông hơi gầy yếu này.

Nhiều binh sĩ và sĩ quan của Thiết Lâm Quân đã không phục khi biết rằng Khánh Hoài đã không giao Thiết Lâm Quân cho giáo úy trước khi hôn mê mà lại cho một người lạ.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 102


Nhưng từ lúc này, tất cả mọi người trong Thiết Lâm Quân đều đã tin vào Kim Phi.

"Tướng quân uy vũ! Tướng quân uy vũ!"

Tiếng hò hét của những người lính vang vọng khắp nơi.

Advertisement

Kim Phi cười vẫy tay với phía dưới, xoay người bước xuống khỏi cao điểm.

Bước tới nơi không bị ai thấy bên dưới, Kim Phi ngồi xuống tảng đá, thở hổn hển, sắc mặt tái nhợt.

Advertisement

Chiến tranh đã tàn khốc từ thời cổ đại.

Lúc này, trên bãi sông, xác của kỵ binh và ngựa chiến ở khắp nơi, bãi sông nhuốm máu, mặt đất sình lầy.

Một mùi máu đặc quánh quanh trại.

Đối với Kim Phi, người lần đầu tiên nhìn thấy cảnh này, quả là sự đả kích quá lớn.

Chỉ là với tư cách là thống soái của một quân đội, trạng thái của y sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tinh thần của Thiết Lâm Quân, cho nên y đã kìm chế và giữ vẻ bình tĩnh.

"Nếu muốn nôn thì cứ nôn đi, lần đầu ai cũng vậy, về sau sẽ quen thôi".

Ông Triệu bưng một chén trà ấm lên, an ủi: "Ngài còn tốt hơn ta đấy. Trong lần đầu tiên ta theo Phạm tướng quân ra chiến trường. Không chỉ nôn mà còn tè ra quần".

"Cảm ơn".

Kim Phi nhấp một ngụm trà ấm, đè nén khó chịu trong bụng, không để cho mình phun ra.

Sau khi bình tĩnh một chút, Kim Phi tiếp tục đứng lên.

Trận chiến đã thắng, nhưng y vẫn còn rất nhiều việc phải làm.

Đầu tiên phải bố trí binh lính thu dọn xác trên bãi sông, sau đó dùng đất giấu vết máu đi, nếu không ngày mai sẽ bốc mùi hôi thối.

Còn trên núi, công việc của máy bắn đá sẽ tiếp tục.

...

Thiết Lâm Quân đầy hân hoan, nhưng ở thành Vị Châu, soái phủ của Phạm tướng quân, lại trở nên ảm đạm.

Đã hai giờ kể từ khi tin tức về việc Thanh Thủy Cốc bị tập kích được truyền đến, nhưng Phạm tướng quân đã không gửi quân tiếp viện.

Bởi vì báo cáo khẩn cấp do ông Triệu gửi đến nói rằng Kim Phi, thống soái mới của Thiết Lâm Quân, đã bị người Đảng Hạng làm cho sợ hãi, không thể làm gì trước sự tấn công của người Đảng Hạng.

Phạm tướng quân suy đoán từ bức thư rằng Kim Phi chắc chắn sẽ không thể bảo vệ Thanh Thủy Cốc.

Nếu gửi quân tiếp viện, rất có thể sẽ gặp phải kỵ binh của người Đảng Hạng trên đường đi.

Thay vì đưa người ta vào chỗ chết, tốt hơn là nên giữ vừng thành.

Đây cũng là cách tốt nhất để chống lại kỵ binh.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 103


Vì vậy, Phạm tướng quân không những không gửi quân tiếp viện mà ngược lại, đem toàn bộ quân đội bên ngoài thành rút vào thành Vị Châu.

Các tướng lĩnh đủ mọi tầng lớp cũng tề tựu về soái phủ để chuẩn bị họp trận.

Advertisement

"Đều nói Thiết Lâm Quân là con dao sắc bén số 1 của Quân trấn tây chúng ta, nhưng ta không nghĩ vậy. Đối mặt với kỵ binh của người Đảng Hạng, một ngày cũng không chống đỡ nổi".

"Không phải là Thiết Lâm Quân không làm được, mà là Khánh Hoài bị thương nặng, trước khi bất tỉnh đã giao Thiết Lâm Quân cho một thợ rèn mà hắn tìm thấy trên núi".

Advertisement

"Thợ rèn cũng biết đánh trận à?"

"Nếu biết đánh, với bốn năm nghìn Thiết Lâm Quân canh giữ Thanh Thủy Cốc, liệu có đến mức đến một ngày cũng không trụ được không?"

"Khánh Hoài làm ăn chán quá".

"Ai nói không phải đâu".

Một nhóm tướng trẻ than phiền bất mãn.

Phạm tướng quân sắc mặt ảm đạm, ngồi ở vị trí đầu tiên không lên tiếng.

Đại Khang khai quốc đã mấy trăm năm, tích lũy được rất nhiều quan lại, nhiều thế lực đan xen, trong số các tướng sĩ trước mặt, hơn 90% là đám công tử bột con ông cháu cha được đưa ra chiến trường để lấy danh.

Bất kể họ có thể thắng trận hay không, chỉ cần đem quân đi quanh biên giới một vòng, thì khi quay về thường sẽ được thăng chức.

Hôm nay ông nói đỡ cho con tôi thăng quan tiến chức, lần sau con trai ông từ chiến trường trở về, tôi cũng sẽ nói đỡ giúp ông.

Điều này đã hình thành nên một sự ăn ý ngầm trong triều đình Đại Khang, Phạm tướng quân mặc dù rất căm ghét nhưng cũng bất lực.

Ông ấy thậm chí còn phải đi dỗ dành những tên thiếu gia này, giống như khi Hà Minh Khâm rời trại không có lý do, ông ấy không trừng phạt hắn, chỉ khiển trách hắn vài câu, rồi làm cho xong thủ tục, giao quân cho Khánh Hoài mà thôi.

Vì ông ấy vẫn cần sự hỗ trợ của những gia tộc quyền quý này để tiếp tục cuộc chiến.

Nếu những gia tộc này rút người rút ngựa khỏi cuộc chiến thì ông ấy chỉ còn là một tư lệnh rỗng.

Chính vì có đám công tử bột này trợ giúp nên Khánh Hoài mới thăng được thăng quan tiến chức nhanh như vậy.

"Đại soái, làm sao ngài có thể đồng ý việc Khánh Hoài giao Thiết Lâm Quân cho một người xa lạ ở nông thôn chứ?"

Thấy Phạm tướng quân không nói gì, Trương Khải Uy, thống soái của Đức Ninh Quân, đứng dậy và nói: "Không có người thì ngài có thể giao cho ta cũng được mà".

Hắn đã thèm muốn Thiết Lâm Quân từ lâu, nhưng tranh không lại với Hà Minh Khâm.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 104


"Giao lại cho ngươi, ngươi có thể bảo vệ Thanh Thủy Cốc sao?"

Phạm tướng quân phiền lòng, tức giận nói: "Thế thì đợi người Đảng Hạng rút lui rồi ngươi đem Đức Ninh Quân đến thủ ở Thanh Thủy Cốc thì sao nhỉ?"

"Ta……"

Advertisement

Trương Khải Uy quá sợ hãi, không dám nói tiếp.

Advertisement

Đùa chắc, Thanh Thủy Cốc là cửa chinh đầu tiên của người Đảng Hạng, ngay cả Thiết Lâm Quân cũng không thể ngăn cản được, Đức Ninh Quân của hắn qua đó thủ quan, há chẳng phải đưa đầu vào rọ sao?

"Đại soái, đừng nói nhảm nữa, giờ người Đảng Hạng đã chiếm giữ Thanh Thủy Cốc, chúng ta phải làm sao đây?"

Một vị tướng có quan hệ tốt với Trương Khải Uy mở miệng giải vây.

"Đúng thế thưa đại soái, chúng ta hãy tranh thủ suy nghĩ về biện pháp đối phó đi ạ".

Các tướng lĩnh khác cũng lên tiếng.

Đúng lúc này, người đưa tin đội mũ đỏ cưỡi ngựa xông thẳng vào soái phủ.

Còn chưa đến nơi, một tiếng hét phấn khích từ đằng xa:

"Thanh Thủy Cốc thắng rồi!"

"Bên ngoài la hét cái gì thế?"

Tai Trương Khải Uy không được tốt lắm, hắn không nghe rõ.

"Hình như là Thanh Thủy Cốc thắng rồi?"

Một tên tướng cợt nhả nói: "Ta có nghe lầm không?"

Phạm tướng quân đã đứng dậy và đi ra cửa.

Mấy tên tướng công tử bột khác cũng vểnh tai lên.

Tiếng vó ngựa càng ngày càng gần, xông tới cổng, lật người xuống, vui mừng hét lên: "Đại soái, Thanh Thủy Cốc đại thắng, diệt hơn 800 tên địch, bắt sống hơn 600 kỵ binh và 600 con ngựa của người Đảng Hạng!"

Phòng nghị sự đột nhiên trở nên tĩnh lặng như tờ.

Tất cả mấy tên công tử bột đều choáng váng và bị sốc.

20221103040644-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 105


"Giết hơn 800 kỵ binh của người Đảng Hạng, bắt hơn 600 tù binh, Thiết Lâm Quân không hề bị thương vong. Làm sao có chuyện thế được?"

"Đại soái, tên này nên bị trừng phạt vì tội báo cáo sai sự thật!"

Mấy tên công tử bột ngay lập tức như ong vỡ tổ, cáo buộc người đưa tin đưa sai sự thật.

Advertisement

Ngay cả Phạm tướng quân cũng không thể tin được.

Sức mạnh của kỵ binh người Đảng Hạng đã ăn sâu vào trái tim của họ.

Mặc dù Thiết Lâm Quân là lực lượng có khả năng chiến đấu cao nhất trong quân trấn tây, nhưng sẽ không bao giờ có thể chiến đấu được đến mức này.

Advertisement

Hơn nữa, Thiết Lâm Quân giỏi đánh du kích nhất, trong trận chiến huy hoàng nhất trước đây, chẳng qua là lợi dụng địa hình để phục kích và tiêu diệt 500 kỵ binh của người Đảng Hạng, thế mà cũng đã hy sinh hơn 700 quân của Thiết Lâm Quân.

Mặc dù vậy, trận chiến đó vẫn được báo cáo lên triều đình là một chiến thắng vĩ đại.

Bây giờ Khánh Hoài không có ở đó, Thiết Lâm Quân có thể giữ vững Thanh Thủy Cốc đã là tốt lắm rồi, còn đòi tiêu diệt hơn 800 lính kỵ binh của người Đảng Hạng và bắt hơn 600 tù nhân, đùa chắc?

Làm sao họ biết rằng người đưa tin vội vàng chỉ báo cáo đợt kỵ binh đầu tiên của người Đảng Hạng, đội quân tiếp viện mà Chung Ngũ chém chết sau đó còn chưa tính vào nữa kìa.

Nếu không họ sẽ còn ngạc nhiên hơn.

"Báo cáo Đại soái, Kim tướng quân đã phát minh ra một trận pháp chiến đấu mới, vừa có thể khắc chế kỵ binh …"

Người đưa tin vội vàng kể lại quá trình chiến đấu.

"Đào hố đánh gãy chân ngựa... Tại sao trước đây chúng ta không nghĩ ra biện pháp tốt như vậy?"

Phạm tướng quân kích động vỗ đùi.

Đám công tử bột cũng chết lặng.

Bọn họ tuy ăn chơi trác táng nhưng cũng là người có công dẫn binh, sau lời giải thích của người đưa tin, bọn họ đã hiểu được mấu chốt chiến thắng của Kim Phi.

Ưu điểm lớn nhất của kỵ binh chính là ngựa chiến, chỉ cần đào một vài lỗ trên mặt đất là có thể dễ dàng khống chế ưu điểm lớn nhất này và khiến kỵ binh phải dừng bước.

Sau đó, lợi dụng địa hình của hẻm núi để tạo thành một khiên trận và giáo trận, quả thực có thể gi3t chết kỵ binh.

"Ồ, một cách đơn giản như vậy, tại sao ta lại không nghĩ ra?"

Sau khi đám công tử hiểu ra, họ cũng rất ảo não.

Nhiều phát minh trong lịch sử là như vậy, trong hàng ngàn năm, có vô số người nhấc nắp ấm trà lên sau khi thấy nước sôi, tại sao chỉ có Watt là người sử dụng nguyên tắc này để mở ra thời đại của máy hơi nước?

Chiến thắng Thanh Thủy Cốc lần này có thể nói là chiến thắng lớn nhất của Đại Khang trong hơn mười năm qua và chắc chắn có thể đi vào lịch sử.

Phần thưởng của triều đình đương nhiên sẽ không ít.

Đám công tử bột liều mạng ra chiến trường, chẳng phải chỉ vì để lập công hay sao?

Nếu họ nghĩ ra phương pháp này sớm hơn, chẳng phải đã có cơ hội nhận được phần thưởng và ghi tên mình vào biên niên sử của lịch sử sao?

Mấy công tử khác vẫn còn đang hối hận, Trương Khải Uy, chỉ huy Đức Ninh Quân, đã đảo mắt và quay sang nắm chặt tay Phạm tướng quân:

"Đại soái, mạt tướng sẵn sàng dẫn Đức Ninh Quân đến Thanh Thủy Cốc để tiếp viện cho Thiết Lâm Quân!"
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 106


Sự việc đã xảy ra rồi, hối hận cũng vô ích, công lao lớn nhất thuộc về Thiết Lâm Quân, nếu đưa người đến đó có lẽ cũng sẽ được thơm lây.

Nếu có thể học được trận pháp mới của Thiết Lâm Quân, thì lần sau khi đánh với người Đảng Hạng, không phải bản thân cũng có thể lập công sao?

Phạm tướng quân nhìn thấy ngay tính toán trong lòng Trương Khải Uy trong nháy mắt, trong lòng không khỏi thở dài.

Advertisement

Trương Khải Uy không thể chiến đấu, nhưng lại giỏi tranh chấp chẳng khác gì người nhà.

Gặp nguy hiểm thì lùi về phía sau, chạy nhanh hơn bất cứ ai.

Advertisement

Lúc đầu, hắn tranh với Hà Minh Khâm để làm chỉ huy của Thiết Lâm Quân, nhưng sau khi thất bại, hắn đã cử người tung tin đồn, thúc giục Hà Minh Khâm đưa Thiết Lâm Quân đến Thanh Thủy Cốc nguy hiểm nhất.

Hà Minh Khâm quả nhiên bị mắc lừa, tình nguyện đến Thanh Thủy Cốc.

Nếu Khánh Hoài không quay trở lại kịp thời, có khi Thiết Lâm Quân đã bị xóa sổ rồi ấy chứ.

"Trương Khải Uy, ngươi mặt dày quá. Thiết Lâm Quân đã đánh xong rồi ngươi còn dẫn quân đến tiếp viện làm gì?"

Một tướng quân không hợp với Trương Khải Uy, chế nhạo: "Giờ ngươi đi tiếp viện cái vì, tiếp thêm mấy ngàn cái miệng ăn à?"

"Lưu tướng quân nói quá rồi. Thiết Lâm Quân chỉ có hơn 4000 quân, còn phải tác chiến, canh tù binh, sao mà quản cho hết được?"

Trương Khải Uy không khó chịu, cười nói: "Mặc dù Đức Ninh Quân tiểu đệ thiếu thốn, nhưng canh giữ tù binh và vận chuyển tiếp tế cho Thiết Lâm Quân sư huynh thì vẫn không vấn đề gì".

"Ai mà không biết Đức Ninh Quân là giàu có nhất, vũ khí và áo giáp đều là đồ mới, nói thiếu thốn có hơi lạ?"

Công tử họ Lưu chế nhạo: "Ta nghĩ rằng ngươi đến Thanh Thủy Cốc chỉ để thơm lây thôi, chưa chắc đã muốn đánh với người Đảng Hạng đâu".

"Lưu tướng quân, đừng dùng lòng dạ tiểu nhân của ngươi để đo bụng bản tướng quân chứ".

Tâm tư Trương Khải Uy bị người ta đào xới ra hết, sắc mặt có chút ngưng trọng, mặc kệ mấy tên công tử bột này, quay đầu nhìn Phạm tướng quân, chờ lệnh.

Phạm tướng quân không đồng ý cũng không từ chối mà dùng ngón tay gõ gõ bàn, nhắm mắt lại suy nghĩ.

Những lời của Trương Khải Uy cũng nhắc nhở ông ấy rằng binh lính của Thiết Lâm Quân có giới hạn, việc bảo vệ Thanh Thủy Cốc vốn đã rất khó khăn, còn phải trông giữ tù binh, có khi binh lực sẽ không đủ.

Sau khi cân nhắc một chút, Phạm tướng quân khẽ gật đầu: "Trương Khải Uy, ngươi lập tức dẫn theo 3000 người tới Thanh Thủy Cốc giúp Thiết Lâm Quân canh giữ tù binh, không được để xảy ra sai sót".

"Rõ!"

Trương Khải Uy ban đầu chỉ muốn thử một chút, ai ngờ Phạm tướng quân thực sự cho hắn đến Thanh Thủy Cốc.

Tự nhiên được thơm lây, ngu gì không nhận?

20221104034708-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 107


Chung Ngũ chạy chậm đuổi kịp Kim Phi, nhỏ giọng nhắc nhở: "Tướng quân, Trương Khải Uy này phải cẩn thận một chút".

“Làm sao?” Kim Phi hỏi.

“Hầu gia nói người này khẩu phật tâm xà, bề ngoài thì có vẻ hay cười với mọi người, nhưng thực ra tâm cơ lại vô cùng thâm sâu”, Chung Ngũ đáp.

Advertisement

"Hầu gia các ngươi nói không sai, tên này đến Thanh Thủy Cốc là để thơm lây hoặc học lỏm".

Ông Triệu nghe theo lời của Chung Ngũ, nhắc nhở: "Nếu hắn yêu cầu hỗ trợ đóng quân, tướng quân nhất định không được đồng ý".

“Hiểu rồi”, Kim Phi gật đầu, lưu tâm lời nhắc nhở của Chung Ngũ và ông Triệu.

Advertisement

Để để lại ấn tượng tốt cho Kim Phi, Trương Khải Uy đã bỏ đi tính khí độc đoán và ham chơi, ngoan ngoãn dẫn mọi người đến đợi ở cửa doanh trại của Thiết Lâm Quân.

Thấy Kim Phi đến gần, từ xa hắn đã chào hỏi: "Vị này là Kim tiên sinh đúng không nhỉ? Nghe danh đã lâu!"

Đưa tay không đánh người đang cười, Kim Phi cũng chắp tay cười: "Trương tướng quân, vất vả rồi".

"Chuyện thường thôi, trước nay ta rất ngưỡng mộ Thiết Lâm Quân, lần này có thể kề vai chiến đấu cùng Thiết Lâm Quân quả là vinh hạnh của ta".

Trương Khải Uy nói: "Đức Ninh Quân chúng ta ở đây để hỗ trợ Thiết Lâm Quân đóng giữ lần này. Kim tiên sinh không cần khách khí, chỉ cần cho chúng ta biết cần Đức Ninh Quân của chúng ta đóng quân ở khu vực nào thôi".

Kim Phi không khỏi quay đầu nhìn ông Triệu.

Gừng càng già càng cay, ông già này nói đúng quá, Trương Khải Uy đúng là đến hưởng lợi và để được thơm lây.

"Trương tướng quân đi đường vất vả rồi, chuyện đóng giữ quân không phiền Đức Ninh Quân nữa, Trương huynh cứ theo lệnh đại soái, trông coi tù binh bắt được là được rồi”.

Mở mắt nói lời bịa đặt, Kim Phi cũng biết.

Trương Khải Uy cũng hiểu rằng Thiết Lâm Quân lúc này đang có lợi thế, Kim Phi chắc chắn sẽ không dễ dàng nhường tuyến phòng thủ cho Đức Ninh Quân.

Sở dĩ nói như vậy là vì nghe nói Kim Phi đến từ nông thôn, hắn muốn thử một chút, nhỡ đâu lại có miếng hời thì sao?

Đáng tiếc là Kim Phi đã không bị lừa, vừa mở miệng đã nhắc đến Phạm tướng quân.

"Haha, cảm ơn Kim tiên sinh đã thông cảm, vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh rồi".

Trương Khải Uy cười và hỏi: "Không biết các tù nhân người Đảng Hạng đang bị giam giữ ở đâu?"

"Từ Kiêu, đưa Trương tướng quân đến trại tù binh".

Kim Phi cũng chưa quen với doanh trại nên đã giao việc cho phó tướng Từ Kiêu.

"Rõ!"

Từ Kiêu đáp lại và đưa Trương Khải Uy đến trại tù binh.

Còn Kim Phi quay đầu và đi về phía ngọn đồi bên trái.

"Kim tiên sinh, ngài qua đó làm gì vậy?"

Ông Triệu tò mò hỏi.

Sau trận chiến vào buổi sáng, thái độ của ông ta đối với Kim Phi đã thay đổi 180 độ, ông ta ngưỡng mộ y từ tận đáy lòng, không còn gọi Kim Phi là tiểu tử nữa mà thành tiên sinh.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 108


Kim Phi khi đó đang ở cao điểm, nhìn thấy ông già lôi đao của tùy tùng ra và hăng hái ra trận, quan điểm của y về ông già cũng thay đổi.

Có thể thấy mặc dù ông lão này hơi kiêu ngạo nhưng ông ta lại thật tâm muốn giúp y bảo vệ Thanh Thủy Cốc.

Ngay cả khi kỵ binh của người Đảng Hạng đến, cũng không hề nao núng, mà chọn cách chiến đấu.

Advertisement

Trong nhà có một ông già thì không khác gì bảo bối, các loại cục diện trên chiến trường đều thay đổi chóng mặt, Kim Phi chiêu binh mãi mã không tốt, ông Triệu đã đi cùng Phạm tướng quân đánh trận nửa đời người, chắc chắn có kiến thưc rộng rãi.

Có một người như vậy tham mưu, vừa vặn bù đắp khuyết điểm của Kim Phi, vì vậy khi ông già chủ động hòa giải, Kim Phi cũng xuống nước.

Y cười đáp: "Triệu lão, ta sắp làm chút việc trên núi, đến xem cùng đi".

Advertisement

"Phương trận và hố sâu đã có thể kiềm chế kỵ binh. Còn làm gì trên núi nữa vậy?"

Ông Triệu bối rối hỏi.

"Lo trước khỏi họa, cứ chuẩn bị trước một chút, luôn tốt hơn".

Theo quan điểm của ông Triệu, hai phương pháp này là đủ để đối phó với kỵ binh rồi, nhưng Kim Phi biết rằng phương trận và hố bẫy ngựa không phải là không thể hóa giải.

Nếu y là Lý Kế Khuê, y đã có ít nhất mấy cách để phá vỡ phương trận và bẫy ngựa rồi.

Còn về hàng rào thép gai thì khỏi nói.

Cảm hứng chế tạo dây thép gai để đánh kỵ binh của Kim Phi đến từ dây gạt ngựa, nhưng dây gạt ngựa, giống như hố bẫy ngựa, có hạn chế rất lớn và rất dễ bị phá giải, vì vậy nó rất nhanh chóng đã bị loại khỏi giai thoại lịch sử.

Nhưng sức mạnh của máy bắn đá đã được lịch sử kiểm nghiệm.

Trong thời đại vũ khí lạnh, máy bắn đá luôn là một trong những vũ khí không thể thiếu trên chiến trường, phải đến thời nhà Tống, chúng mới dần được thay thế bằng các loại nỏ với tốc độ bắn nhanh hơn và cự ly tấn công xa hơn.

Mặc dù lần này họ đã giành được thắng lợi lớn, người Đảng Hạng nhất thời chưa tìm được giải pháp cho bẫy ngựa và hố bẫy, nhưng vì sự an toàn, Kim Phi quyết định lấy máy bắn đá ra.

Như vậy mới an tâm.

"Cũng đúng".

Ông Triệu gật đầu, thấy Kim Phi không muốn nói thêm nên cũng không hỏi thêm.

...

Không khí trong trại người Đảng Hạng không còn là không khí vui vẻ như xưa, khi mọi người đi ngang qua soái trướng, đều không khỏi chậm lại, vì sợ làm kinh động đến chỉ huy và các tướng lĩnh.

Trong đại trướng, Lý Kế Khuê và tất cả những lãnh đạo của người Đảng Hạng mặt đều trầm như nước, không ai lên tiếng.

Trận này thua thảm quá.

Không ai trong số 1.500 kỵ binh do Dã Lợi Hùng chỉ huy, kể cả tiểu đoàn tiên phong tinh nhuệ nhất, quay trở lại, tất cả đều bị giết hoặc bị bắt.

Hàng trăm người chết trong cuộc tiếp viện.

Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm

20221104034744-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 109


Một tướng người Đảng Hạng cuối cùng không chịu nổi nữa liền yêu cầu: "Đại soái, chúng ta phải nhanh chóng tìm cách giải cứu những huynh đệ bị bắt".

"Đương nhiên ta muốn cứu những huynh đệ bị bắt, nhưng cứu như thế nào? Ngươi có thể phá trận pháp kỳ quái của Thiết Lâm Quân không?"

Lý Kế Khuê cáu kỉnh hỏi.

Advertisement

"Ta……"

Đại trướng lại trở nên im lặng.

Trời tối dần, phụ tá ngồi trong góc đột nhiên đứng dậy nói: "Đại soái, ta có một giải pháp, có thể dùng được".

Advertisement

Lý Kế Khuê mắt sáng lên, thúc giục: "Tiên sinh mau nói đi".

"Có rất nhiều Hán nô ở các quận gần đó. Chúng ta có thể đưa Hán nô ra làm quân tiên phong".

Phụ tá cho biết: "Đại Khang được biết đến là nước danh xưng lễ nghi, coi trong nhân nghĩa luân lý. Rất có thể Thiết Lâm Quân sẽ không tấn công Hán nô. Trong trường hợp này, Hán nô có thể lấp lên trên hố bẫy ngựa, người của chúng ta cũng có thể chà trộn vào trong đám người đó để vào trong Thiết Lâm Quân”.

"Nếu Thiết Lâm Quân giết đám người đó thì sao?"

Một vị tướng của người Đảng Hạng nói: "Chiến trường không phải là nơi dành cho lòng nhân từ, chính nghĩa và đạo đức".

"Năm ngoái chúng ta đã cướp nhiều Hán nô như vậy. Nếu Thiết Lâm Quân muốn giết thì lần sau cướp nhiều chút là được".

Phụ tá nói: "Triều đình của Đại Khang đang giao tranh ác liệt. Cha của Khánh Hoài, Khánh Quốc công, có nhiều kẻ thù chính trị trong triều. Nếu Thiết Lâm Quân tàn sát Hán nô, ông ta chắc chắn sẽ bị kẻ thù chính trị công kích, đến lúc đó nói không chừng chúng ta không cần động thủ, Hoàng Đế Đại Khang sẽ ra tay xử lý Thiết Lâm Quân ấy chứ".

"Quả là kế hay".

Lý Kế Khuê giơ ngón tay cái lên và nói: "A Thạc, đến thành gần nhất ngay lập tức, mang tất cả Hán nô trong thành về đây".

"Vâng!"

Một vị tướng người Đảng Hạng nhận lệnh rời đi ngay lập tức.

Giữa trưa ngày hôm sau, liền có Hán nô liên tục được đưa tới.

Kéo dài trong ba ngày, số Hán nô lên tới hơn 2.000 người rồi mới dừng lại.

"Ta biết rằng nhiều người trong số các ngươi mơ ước được trở lại Trang Nguyên. Hôm nay, ta sẽ cho các ngươi cơ hội này".

Lý Kế Khuê đứng trên bục cao ra hiệu cho quân lính mở đường: "Các người có thể đi. Đi theo con đường này mười dặm về phía nam, đó là Thanh Thủy Cốc. Sau khi đi qua Thanh Thủy Cốc, các ngươi có thể về nhà".

Hán nô không ai động đậy, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không tin có chuyện tốt như vậy.

"Lũ tiện chủng. Bọn chúng thường làm ầm ĩ chuyện quay trở lại Trang Nguyên. Bây giờ cho về thì không về!"

Lý Kế Khuê hét lên một cách lạnh lùng: "Đá chúng đi cho ta".

Đám lính người Đảng Hạng lập tức vung roi đuổi các Hán nô ra khỏi doanh trại đến Thanh Thủy Cốc.

Cổng Tây thành Biên Kinh.

Một đội kỵ binh phi nước đại, cuốn theo gió bụi xông thẳng vào cổng thành.

Các lính canh ở cổng thành, như thể đối mặt với đám kẻ thù đáng gờm, ngay lập tức xua đuổi đám đông và chuẩn bị đóng cổng thành.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 110


Những người lính trên tường thành từng người một rút cung tên ra, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào.

"Bỏ cung tên xuống cho ta, ngươi không thấy bọn họ đều đội mũ chóp đỏ sao? Là quân cấp báo của quân Trấn Tây!"

Một giáo úy già rống lên: "Nhanh, tránh ra, cho bọn họ đi qua!"

Advertisement

Những người lính gác cổng thành cuối cùng cũng nhìn rõ, có một lá cờ của quân Trấn Tây thấp thoáng trong làn khói.

Sứ giả khẩn cấp Hồng Linh, đại diện cho tình hình quân sự khẩn cấp nhất, ai chặn đường đều mất đầu.

Binh sỹ lập tức lùa những người gần cổng thành vào lề đường để nhường đường.

Advertisement

"Không biết chỗ nào khẩn cấp đây".

"Sứ giả khẩn cấp Hồng Linh của quân Trấn Tây, tất nhiên là ở phía tây".

"Haizzz, người Đảng Hạng lại đánh đến rồi, không biết năm nay thuế sẽ tăng thêm bao nhiêu đây".

"Bọn người Đảng Hạng chết tiệt, đã nhận cóng phẩm của chúng ta thế mà năm nào cũng tiến đánh".

“Quân Trấn Tây dẹp được người Đảng Hạng thì tốt biết mấy, sẽ không cần phải cống nạp cho người Đảng Hạng nữa".

"Ta nghe nói rằng Phạm tướng quân đã đến chỗ của quân Trấn Tây, nói không chừng có thể đánh bại quân của người Đảng Hạng đấy".

"Đừng mơ nữa".

...

Khi những người đứng bên đường nghe tin sứ giả khẩn cấp Hồng Linh đang gấp rút vào kinh, họ đều thở dài với vẻ mặt chua xót.

Mấy năm qua, mỗi khi sứ giả khẩn cấp Hồng Linh vào kinh, đều là để cầu viện.

Sau đó, thuế của năm tiếp theo sẽ tăng lên.

Sứ giả khẩn cấp Hồng Linh cũng biết rằng người dân trong kinh không thích nhìn thấy họ, vì vậy họ rất khiêm nhường mỗi khi vào thành.

Nhưng lần này thì khác.

Còn cách cổng thành nửa dặm, các sứ giả khẩn cấp Hồng Linh đồng thanh hét lên:

"Quân Trấn Tây cấp báo, Thanh Thủy Cốc đại thắng, Thiết Lâm Quân trảm hàng nghìn quân địch, giam giữ ngàn tù binh!"

Khuếch đại chiến tích không chỉ có thể nâng cao tinh thần, mà còn giúp xoa dịu lòng dân, quân đội lập công cũng có thể thu được nhiều phần thưởng hơn.

Hạnh phúc về mọi mặt.

Phạm tướng quân cho rằng dù Bộ Binh có biết sự thật cũng không vạch trần, nên đã báo cáo chênh lên mấy trăm người để gây chấn động lớn.

Đây cũng là truyền thống quân sự.

"Trời ạ, ta không nghe

20221104034814-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 111


"Nếu Thiết Lâm Quân có thể ngăn quân của người Đảng Hạng ở quan ngoại thì tốt, nói không chừng năm nay chúng ta không phải giao cống phẩm cho người Đảng Hạng nữa ấy chứ".

Quân đội Đại Khang có thể đối đầu với người Đảng Hạng không nhiều, vì vậy Thiết Lâm Quân có uy tín rất cao trong dân chúng.

"Quân Trấn Tây cấp báo, Thanh Thủy Cốc chiến thắng, Thiết Lâm Quân chặt đầu hàng nghìn kỵ binh địch và bắt sống hàng nghìn tù binh!"

Advertisement

Sứ giả khẩn cấp Hồng Linh hô khẩu hiệu, nhanh chóng đi qua cổng thành, đi thẳng vào hoàng thành.

Đại Khang thua trận quá nhiều năm, đột ngột thắng một lần, đối với người bình thường, quả là sự k1ch thích quá mạnh.

Advertisement

Bất cứ nơi nào mà sứ giả khẩn cấp Hồng Linh đi qua, đường phố hoàn toàn biến thành một biển hoan hô.

Càng ngày càng có nhiều người nghe thấy tiếng hò reo, chạy ra đường chung vui, hỏi han chuyện gì xảy ra, sau đó cũng hòa vào đám hò reo.

Bên trong hoàng cung, Hoàng đế Đại Khang Trần Cát đang cầm chiếc bút lông, đứng trước bàn, cau mày.

Một người phụ nữ xinh đẹp trong trang phục cung đình ra hiệu cho hai cung nữ cầm quạt lùi lại, mỉm cười vùi đầu vào lòng Trần Cát:

"Bệ hạ, có chuyện gì làm người phiền lòng đến vậy?"

"Ái phi không biết đó thôi, trẫm đã vẽ bức tranh sơn thủy này hơn một tháng rồi, nhưng trẫm vẫn chưa nghĩ ra được bài thơ nào hợp với nó, đáng tiếc quá".

Trần Cát khéo léo đưa tay trái vào cổ áo Lưu Quý phi: "Lúc lên triều sáng nay ta đã nảy ra được một câu nhưng đáng tiếc, đám đại thần cứ líu ríu nói mấy chuyện th* t*c, làm ta quên mất rồi".

"Nếu đã quên rồi thì đừng ép mình làm gì. Bệ hạ rất tài giỏi. Mấy ngày nữa nhất định sẽ nghĩ ra được những câu hay hơn".

Những ngón tay như ngọc của Lưu Quý phi nhẹ nhàng vuốt lông mày của Trần Cát.

"Ái phi quả là biết nói chuyện".

Trần Cát ném bút lông xuống, định đưa tay phải vào cổ áo thì đột nhiên nghe thấy tiếng hò reo từ bên ngoài.

Hoàng đế đang cao hứng, rất khó chịu liền hét ra ngoài cổng: "Ồn ào cái gì vậy?"

Thái giám nội thị Lý Hữu Đức bước nhanh vào, không dám ngẩng đầu, cúi đầu đáp:

"Tâu bệ hạ, sứ giả khẩn cấp Hồng Linh vội vàng đến báo tin, Thanh Thủy Cốc đại thắng, Thiết Lâm Quân tàn sát hàng vạn kỵ binh địch, bắt được hàng vạn tù binh!"

"Thiết Lâm Quân?"

Trần Cát khẽ cau mày: "Thanh Hoài không phải bị thương nặng bất tỉnh rồi sao?"

Việc Khánh Hoài đã có lại Thiết Lâm Quân, thân là Hoàng Đế ông ta đương nhiên biết.

Đại Khang lập quốc đã mấy trăm năm, tích lũy được rất nhiều quan lại, quan hệ và quyền lực gắn bó với nhau, quân Trấn Tây có chừng khoảng 30 người thì hơn 20 là thuộc đám quan lại có dây mơ rễ má với nhau.

Trần Cát biết rất rõ rằng việc Khánh Hoài có lại được Thiết Lâm Quân là do đám người này nhúng tay vào nên cũng chẳng buồn để ý lắm.

Vài ngày trước, ông ta nhận được báo cáo của quân đội rằng khi Khánh Hoài đang thị sát tiền tuyến, hắn đã bị kỵ binh của người Đảng Hạng tấn công bị thương nặng và bất tỉnh.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 112


Vì lý do này, Trần Cát còn nổi trận lôi đình trong buổi thiết triều, khiển trách nghiêm khắc Khánh Quốc công.

Nếu không phải các đối thủ chính trị của Khánh Quốc công muốn xem trò hề của Thiết Lâm Quân, liên tục nhấn mạnh là không thể lâm chiến đổi tướng, nói không chừng Trần Cát đã hạ chỉ sửa lại mệnh lệnh của Khánh Hoài rồi.

Bây giờ lại còn nói Thiết Lâm Quân đã chiến thắng?

Advertisement

Rốt cuộc là chuyện gì vậy?

"Quân báo đâu, đem cho ta xem".

Advertisement

"Tuân chỉ!"

Thái giám khum người, lùi bước rời đi.

Từ đầu đến cuối không dám nhìn Trần Cát và Lưu Quý phi.

"Bệ hạ, thần thiếp xin cáo lui trước".

Theo thông lệ, thê thiếp không được phép tham gia vào việc triều chính, Lưu Quý phi rất biết điều, không quấy rầy Trần Cát nữa, đứng dậy chỉnh lại quần áo chuẩn bị rời đi.

Tuy nhiên, Trần Cát lại thản nhiên chỉ vào chiếc chiếu bên cạnh: "Đây không phải là điện Hoằng Đức để bàn nghị sự, cũng không có ngoại thần, ái phi không phải kiêng kị gì cả".

"Rõ!"

Lưu Quý phi ngoan ngoãn quỳ trên chiếu bên cạnh.

Chẳng mấy chốc, đại thái giám đã cầm quân báo đi vào.

"Ta muốn xem xem lão già Phạm Văn Uyên này lừa gạt trẫm ra làm sao nào".

Sau khi Trần Cát kiểm tra sơn mài và con dấu của đại soái chỉ huy quân Trấn Tây, mới lẩm bẩm mở phong bì.

Bản báo cáo quân sự được viết bởi chính Phạm tướng quân, không văn vẻ, rất ngắn gọn và rõ ràng.

Trong sâu thẳm, Trần Cát không tin rằng Thiết Lâm Quân có thể đánh bại kỵ binh của người Đảng Hạng, vì vậy ban đầu ông ta đã không nghiêm túc đọc thư.

Nhưng khi nhìn thấy chính giữa, Trần Cát bất giác ngồi dậy và vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

Phương pháp của Kim Phi rất đơn giản, Trần Cát suy nghĩ một chút cũng có thể phán đoán rằng, bẫy ngựa và phương trận quả thực có thể khống chế kỵ binh.

Khi thấy Kim Phi sử dụng bẫy ngựa và phương trận để tiêu diệt tiểu đoàn tiên phong kỵ binh người Đảng Hạng, sau đó bao vây hơn 1.000 lính kỵ binh còn lại, Trần Cát không khỏi nắm chặt tay:

"Hay! Kim Phi này quả là hay! Vậy mà lại sáng chế được

20221104034844-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 113


“Bệ hạ, có chuyện gì mà khiến người vui như vậy?"

Lưu Quý phi thấy trái phải không có ai liền tò mò hỏi.

"Ái phi, Khánh Hoài đã tìm thấy một cao nhân ở Kim Xuyên có thể tạo ra một trận pháp tuyệt vời để kiềm chế kỵ binh".

Trần Cát vui vẻ phất tay áo: "Với trận pháp tuyệt thế này, không cần phải lo gì nữa!"

Advertisement

"Thần thiếp chúc mừng Bệ hạ!"

Lưu Quý phi vội vàng quỳ xuống đất chúc mừng.

Advertisement

"Hahaha, ái phi, nàng sẽ sớm nghe được tin tốt, nàng đúng là một ngôi sao may mắn".

Trần Cát nhéo cằm Lưu Quý phi, vui vẻ: "Dọn dẹp cung Đức Nghi của nàng đi, đêm nay trẫm sẽ qua".

"Vâng!"

Lưu Quý phi vui mừng quỳ lạy.

Những năm gần đây Trần Cát rất ít khi rời cung, khi thị tẩm, ông ta thường gọi thiếp đến cung riêng của mình.

Lần này, ông ta lại quyết định đến cung Đức Nghi để qua đêm, đó quả là một vinh dự lớn của Lưu Quý phi.

"Tham kiến Bệ Hạ, Bệ Hạ vạn tuế! Vạn tuế!"

Trong điện Hoằng Đức, vài sứ giả khẩn cấp Hồng Linh vội vàng quỳ trên mặt đất, hô to vạn tuế.

"Ta hỏi các ngươi, các ngươi có tận mắt thấy Thiết Lâm Quân chống lại quân kỵ binh của người Đảng Hạng không?"

Trần Cát cũng biết việc đưa tin sai sự thật về chiến công đã trở thành truyền thống ở Bộ Binh, nên dù đã đọc quân báo, ông ta vẫn có chút lo lắng.

"Bẩm bệ hạ, thần là người tiên phong của Thiết Lâm Quân. Trong trận chiến, thần đã ở ngay bên cạnh Kim tướng quân phụ trách truyền lệnh, đã tận mắt thấy toàn bộ trận chiến".

Phạm tướng quân đoán rằng Trần Cát sẽ hỏi về quá trình chiến đấu nên đã đặc biệt cử người tiên phong của Thiết Lâm Quân trở về.

"Vậy nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì, nếu ngươi dám nói dối, ta sẽ trảm cửu tộc ngươi!"

Trần Cát hỏi.

"Thần không dám lừa gạt hoàng thượng, thần cam đoan mỗi câu đều là thật".

Người tiên phong ngay lập tức bắt đầu mô tả diễn biến của trận chiến ngày hôm đó.

Cùng lúc đó, tin tức về chiến thắng của Thanh Thủy Cốc bắt đầu lan truyền trong kinh thành.

Tất cả các quan lại nhận được tin tức đều không thể ngồi yên.

Thượng thư bộ binh, Chu Quán, vội vã đến phủ Hữu tướng.

Trung Thư ra lệnh cho Cao Du đừng ngồi trên xe ngựa mà cưỡi ngựa tiến thẳng váo phủ Thái úy.

Bên trong của thành Biên Kinh đầy náo nhiệt, trong khi dòng nước ngầm đang dâng trào cuộn sóng.

Trong phủ Khánh Quốc công, Nhị công tử Khánh Phàm vội vàng chạy vào sân của đại ca Khánh Chinh: "Sư huynh, không ổn rồi".

"Lão nhị, ta đã nói với đệ bao nhiêu lần rồi, chuyện gì cũng phải bình tĩnh, không được nôn nóng, để phụ thân thấy lại bị dạy cho một bài giờ".
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 114


Con trai cả Khánh Chinh cầm lồ ng chim, khiển trách: "Có chuyện gì mà gấp gáp vậy?"

Hắn luôn để mắt đến Thiết Lâm Quân, nghe nói mấy ngày trước Khánh Hoài bị thương nặng và hôn mê, hắn đã vui vẻ say khướt ở Xuân Phong Lâu ba ngày.

"Đại ca, quân Trấn Tây cấp báo. Thiết Lâm Quân đã đánh bại kỵ binh của người Đảng Hạng ở Thanh Thủy Cốc, chặt đầu hàng ngàn kẻ thù và bắt sống hàng ngàn tù binh!"

Advertisement

Khánh lão nhị thở hồng hộc trả lời.

Cạch!

Advertisement

Chiếc lồ ng chim trong tay Khánh Chinh rơi xuống đất.

Hắn đã mua con chim hoàng yến trong lồ ng từ một công tử khác với giá năm trăm lượng, thường rất quý nó, nếu hạ nhân chạm vào sẽ bị chặt tay.

Nhưng bây giờ con chim hoàng yến sợ đến mức bay tứ tung trong lồ ng, Khánh Chinh lại như không nhìn thấy, nắm lấy cổ áo của Khánh Phàm, trừng mắt hỏi:

"Sao thế được, mày nghe được tin này ở đâu, giả đúng không?"

"Đại ca, làm sao quân báo của sứ giả khẩn cấp Hồng Linh của quân Trấn Tây lại có thể là giả được?"

Sứ giả khẩn cấp Hồng Linh đại biểu cho sự cấp tốc, tất cả các cơ quan chính quyền, dịch trạm dọc đường phải hợp tác toàn lực, ngay cả bọn cướp đường, thổ phỉ khi gặp cũng chủ động cho đi.

Đám tướng trẻ công tử bột báo cáo láo tuyệt đối không dám dùng sứ giả khẩn cấp Hồng Linh, chỉ khi cầu viện binh mới dám dùng.

"Tuy nhiên, Khánh Hoài không phải đã bị thương nặng và bất tỉnh, làm thế nào Thiết Lâm Quân vẫn có thể thắng trận được?"

Khánh Chinh vẫn không thể tin được.

“Ta cũng không biết”, nhị thiếu gia nói: “Nhưng ta nghe nói trong số sứ giả khẩn cấp Hồng Linh trở về, có một người là người Thiết Lâm Quân, sau này nhất định sẽ đến phủ tìm cha để báo cáo tình hình quân sự. Chúng ta hãy chờ ở cửa, không chừng lát có thể gặp được đấy".

"Đi".

Khánh Chinh đá lồ ng chim bay đi, kéo Khánh Phàm chạy ra cửa.

Quả nhiên liền thấy một sứ giả khẩn cấp Hồng Linh đã sớm cưỡi ngựa tới, anh em nhà Khánh nhìn vào chiếc mũ sắt của quân sĩ, quả nhiên, bên trên có chữ Thiết Lâm.

Người đến là người tiên phong của Thiết Lâm Quân.

Vừa nghe xong câu chuyện của anh ta, Trần Cát rất khoái liền thưởng cho anh ta ba trăm lượng bạc.

Với số tiền này, anh ta có thể mua một ngôi nhà nhỏ ở Biên Kinh và đón cha mẹ, vợ và các con của mình qua đó.

Ngoài quân báo, anh ta còn mang trên tay một bức thư riêng của Phạm tướng quân gửi cho Khánh Quốc công, sau khi ra khỏi cung điện liền đến thẳng phủ của Khánh Quốc công.

Ai ngờ vừa đến đã bị chặn lại ở cửa.

"Này, ngươi là người Thiết Lâm Quân à?"

20221104075313-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 115


Người tiên phong không phải thân binh của Khánh Hoài, nên anh ta không biết mối quan hệ giữa Khánh Hoài và hai người anh em của mình, vì vậy anh ta nhanh chóng cung kính hành lễ.

"Ta nghe nói rằng Thiết Lâm Quân đã thắng trận ở Thanh Thủy Cốc. Chuyện gì đã xảy ra vậy, hãy nhanh chóng nói cho chúng ta biết".

"Vâng!"

Advertisement

Trước khi trở về, Kim Phi đặc biệt dặn anh ta phải cố gắng hết sức để khuếch đại chiến thắng của Thiết Lâm Quân ở Thanh Thủy Cốc ra.

Vì vậy, người tiên phong đã kể lại một cách sống động những lời nói cho hoàng đế lại với anh em nhà Khánh.

"Đang ăn dưa thì có bọ, tên Kim Phi này từ đâu chui ra vậy?"

Advertisement

Sau khi Khánh Chinh nghe xong, hắn đã đấm vào cây bên cạnh mình.

Vừa rồi, bọn hắn không thể hiểu được tại sao Thanh Hoài bị thương nặng và bất tỉnh thế mà Thiết Lâm Quân vẫn có thể thắng trận.

Bây giờ đã hiểu, tất cả đều là do tên Kim Phi chết tiệt này.

Không phải do có hắn, lần này Thiết Lâm Quân chắc chắn đã xong đời rồi.

Nếu không có Thiết Lâm Quân, cho dù Khánh Hoài không chết, hắn cũng sẽ trở thành một con hổ không răng, không có gì đáng sợ nữa.

"Công tử, xin đừng vũ nhục Kim tướng quân!"

Người tiên phong vốn đã là một fan trung thành của Kim Phi, khi anh ta nghe thấy hai người xúc phạm Kim Phi, khuôn mặt của anh ta trở nên rất khó coi.

"Ta vũ nhục đó thì sao?"

Khánh Chinh đá vào chân người tiên phong.

Sau cú đá, vẫn chưa hết giận, hắn lại tay đấm chân đá mấy phát nữa.

Người tiên phong không dám chống trả, vội vàng ôm đầu ngồi chồm hỗm trên mặt đất.

"Láo!"

Khánh Quốc công đang định đi ra ngoài thì thấy hai anh em đang đánh người tiên phong, sắc mặt tối sầm lại: "Người đâu, đem chúng về từ đường, mỗi đứa phạt 30 gậy!"

"Cha, tha cho bọn con đi!"

Khi Khánh Chinh nghe thấy vậy, hắn liền ngã cái huỵch xuống đất.

Bị đánh ba mươi gậy xpng, cho dù không chết cũng như lột da, ba tháng nữa cũng đừng nghĩ đến việc lui tới Xuân Phong Lâu.

"Sứ giả khẩn cấp Hồng Linh, cản đường sẽ bị chém đầu. Các ngươi dám đánh hắn. Đánh 30 gậy là còn nhẹ đấy!"

Khánh Quốc công đá vào vai Khánh Chinh: "Về tự kiểm điểm lại cho ta!"

Lúc này Khánh Chinh và Khánh Phàm mới nhớ ra đối phương không phải là quân sĩ Thiết Lâm Quân bình thường mà là một sứ giả khẩn cấp Hồng Linh.

Những gì Khánh Quốc công nói là đúng, đánh sứ giả khẩn cấp Hồng Linh, giết họ cũng không vấn đề gì.

20221104075331-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 116


Hỏi một câu không sao chứ đã là quan tâm lắm rồi.

Anh ta nhanh chóng lắc đầu và nói rằng không sao cả rồi lấy ra một lá thư từ ngực ra:

"Quốc công, đây là thư mà Phạm tướng quân đã sai tiểu nhân mang cho ngài".

"Được".

Advertisement

Khánh Quốc công gật đầu và nhận lấy phong bì: “Phu nhân luôn lo lắng cho tướng quân của các ngươi và Thiết Lâm Quân, ngươi từ Thanh Thủy Cốc trở về, nên vào thăm phu nhân và nói tình hình của lão tam cho bà ấy nghe.

Quản gia, vào kho lấy ba trăm lượng bạc, gửi cho Nhị phu nhân, ban thưởng".

Advertisement

"Cám ơn Quốc công".

Người tiên phong gần như nhảy dựng lên vì phấn khích, đi theo quản gia vào phủ Khánh Quốc công, đến gặp mẹ của Khánh Hoài.

Trong sân trong của phủ Khánh Quốc công, trong một khoảng sân hẻo lánh và yên tĩnh, mẹ của Khánh Hoài, Khánh Trung Thị, đang ngồi trước cửa sổ may quần áo, từng đường kim mũi chỉ rất cẩn thận.

Nhưng trong khi may, có một vài giọt nước mắt nhỏ xuống quần áo.

"Thưa phu nhân, tại sao phu nhân lại khóc vậy?"

Một người hầu gái chừng ba mươi tuổi nhanh chóng cầm khăn lau nước mắt cho Khánh Trung Thị: "Đừng lo, Hầu gia có thiên tướng, sẽ không sao đâu".

Từ khi nhận được tin Khánh Hoài bị thương nặng, Khánh Trung Thị khóc suốt, mắt sưng to như quả óc chó.

"Xuân Nga, ngươi lại chỗ người gác cổng một chuyến đi, hỏi xem Khánh Nhi có gửi tin gì về cho ta không".

"Vâng, lát nữa tôi sẽ đi ạ".

Cô hầu gái gật đầu với một nụ cười gượng gạo.

Cô ấy hôm nay đã đến chỗ người gác cổng 6 lần rồi.

"Đi ngay đi".

Khánh Trung Thị không muốn đợi một chút nào.

"Vâng, vậy thì người đừng khóc nữa. Khóc nữa sẽ hỏng mắt".

Cô hầu gái bất lực đứng dậy.

Kết quả là sau khi đi được một đoạn đã quay về.

Người còn chưa tới, giọng nói đã tới trước:

"Thưa bà, thưa bà, có tin tức từ Hầu gia!"

"Có thật không?"

Khánh Trung Thị vội vàng ra khỏi phòng: "Thư đâu, đưa đây".

"Không phải là thư mà là một quân sĩ của Thiết Lâm Quân quay về đưa quân báo, giờ đang ở Thính Vũ Hiên chờ phu nhân đó ạ".

Cô hầu gái thở hổn hển.

Khánh Trung Thị là vợ lẽ của Khánh Quốc công, theo lý mà nói thì không thể gặp gỡ đàn ông khác.

Giờ Khánh Quốc công đã lên tiếng, tất nhiên bà ấy không thể chú ý nhiều như vậy.

Tuy nhiên, ở hậu viện của phủ Khánh Quốc công còn có những nữ nhân khác, cho dù Khánh Quốc công có mở lời, người tiên phong cũng không thể đi vào sân sau, vì vậy quản gia đã sắp xếp anh ta đến Thính Vũ Hiên, nơi nội quyến tiếp đãi người nhà.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 117


Khánh Trung Thị nghe đến đây thì không thèm quan tâm đến cách cư xử của mình nữa, co cẳng chạy ra ngoài.

Chạy một mạch đến cổng Thính Vũ hiên mới dừng lại

"Tham kiến phu nhân!"

Advertisement

Đây là mẹ ruột của Hầu gia, người tiên phong vội vàng quỳ một gối xuống, làm một đại lễ.

"Đứng dậy đi", Khánh Trung Thị lo lắng hỏi: "Có thư của Hầu gia sao?"

"Xin lỗi phu nhân, không có ạ, sau khi Hầu gia bị thương thì tiểu nhân chưa gặp lại Hầu gia, ngày thứ hai người Đảng Hạng đánh tới…"

Advertisement

"Cái gì, người Đảng Hạng đánh tới sao?"

Khánh Trung Thị sắc mặt đột nhiên tái nhợt, bước chân lảo đảo vài cái, nếu không phải có người giúp việc đi tới sau vịn, có lẽ đã ngã xuống đất.

Bà ấy sợ nhất là người tiên phong sẽ mang tin xấu đến...

Do dự hồi lâu, bà ấy thu hết can đảm hỏi: "Hoài Nhi... thế nào rồi?"

"Thưa bà, đừng lo lắng, vào ngày đầu tiên người Đảng Hạng đánh tới, Kim tiên sinh đã nói rằng chiến trường không an toàn, đã cử người đưa Hầu gia đến thành Vị Châu rồi".

Người tiên phong nói: "Mặc dù tôi chưa gặp Hầu gia, nhưng trước khi trở về kinh, tôi đã đến thành vị Châu để gặp Phạm tướng quân, và có hỏi thăm một chút, vết thương của Hầu gia đã ổn định và không có vấn đề gì nghiêm trọng".

"Vậy cũng được, vậy là tốt rồi".

Khánh Trung Thị vỗ ngực: "Kim tiên sinh làm rất đúng, Hầu gia các ngươi bị thương hôn mê, ở tiền tuyến thật sự là không an toàn, đề phòng người Đảng Hạng đánh tới... Nhân tiện, người Đảng Hạng đánh tới, Thiết Lâm Quân tổn thất có lớn không?"

"Không lớn, không có người chết".

Nói đến đây, lông mày của người tiên phong nhướng lên: "Thiết Lâm Quân của chúng ta đã thắng trận, người Đảng Hạng vừa tiến vào Thanh Thủy Cốc đã bị Kim tiên sinh đánh cho tan tác”.

"Các ngươi thắng á?"

Khánh Trung Thị mặt đầy kinh ngạc.

Lần này, Thiết Lâm Quân bị đại thiếu gia nhà họ Hà lừa vào Thanh Thủy Cốc, cực kỳ nguy hiểm, chưa kể Thanh Hoài còn bị thương và bất tỉnh.

Theo quan điểm của bà ấy, một khi người Đảng Hạng đánh đến, Thiết Lâm Quân sẽ xong đời, người tiên phong về Biên Kinh là để cầu viện.

Nhưng đối phương lại nói là đánh thắng?

Sao thế được?

"Các ngươi thật sự thắng sao?"

Khánh Trung Thị nghi ngờ rằng mình đã nghe nhầm, lại hỏi lại.

"Đương nhiên, lần này chúng ta trực tiếp giết hơn một ngàn kỵ binh bên người Đảng Hạng, bắt sống hơn một ngàn tù binh. Ngựa chiến bị bắt gần như không có chỗ để, cho nên chỉ có thể để ở trên sườn đồi".

Số lần nói dối nhiều đến nỗi chính người tiên phong cũng bắt đầu tin vào điều đó.

20221104095925-tamlinh247.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 118


Khánh Trung Thị nghe xong, thành khẩn nói.

Khi lần đầu tiên nghe về Kim tiên sinh, bà ấy nghĩ y là tướng lĩnh của Thiết Lâm Quân hoặc phụ tá của Khánh Hoài.

Nếu đúng như vậy, nhiệm vụ của Kim tiên sinh là phải giúp Khánh Hoài.

Advertisement

Nhưng Kim Phi không phải là cấp dưới của Khánh Hoài, sự giúp đỡ của y đúng là ân tình to lớn.

Nửa giờ sau, người tiên phong vui vẻ rời khỏi phủ Khánh Quốc công.

Khi Khánh Trung Thị biết rằng Khánh Hoài vẫn ổn, bà ấy đã rất vui mừng, trực tiếp rút tiền riêng của mình ra và ban thưởng cho anh ta 200 lượng, ngoài phần thưởng của cung điện và Khánh Quốc công, giá trị của anh ta sắp quá 1.000 lượng.

Advertisement

Chuyến đi trở lại Biên Kinh này quá đáng giá.

Ngay khi anh ta đang chuẩn bị tìm một tiền trang để gửi tiền giấy, một chiếc xe ngựa sang trọng đã tiến về phía anh ta.

Người tiên phong liếc nhìn lá cờ hoa văn chữ Triệu treo trên xe ngựa, liền biết đây là cỗ xe của nhà Triệu Quốc công, liền nhanh chóng đứng sang một bên để nhường đường.

Nhưng chiếc xe ngựa đã dừng lại bên cạnh anh ta.

Một quý công tử trẻ tuổi vén bức màn lên và hỏi: "Ngươi có phải là sứ giả khẩn cấp Hồng Linh trở về từ Thanh Thủy Cốc không?"

"Vâng".

Người tiên phong gật đầu.

"Đi cùng ta, có phần thưởng".

Quý công tử nói nhẹ, lập tức có quản gia mang ngựa đến.

"Rõ!"

Người tiên phong vui mừng khôn xiết và nhanh chóng đồng ý.

Lại có thưởng rồi.

...

Hôm đó, người tiên phong đã vào sáu tòa nhà lớn, giá trị bản thân trực tiếp vượt qua một nghìn lượng.

Đối với nhà quan lại mà nói, phần thưởng cho người sứ giả khẩn cấp Hồng Linh không có gì đáng nói, họ cần thêm thông tin chi tiết kìa.

Sau khi đưa người tiên phong đi, Triệu Quốc công lại tìm đến những sứ giả khẩn cấp Hồng Linh khắc, yêu cầu họ lần lượt xác minh xem tin tức có chính xác hay không.

Các quan lại khác cũng làm như vậy.

Vì vậy, không chỉ người tiên phong phát tài mà các sứ giả khẩn cấp Hồng Linh cũng thu được rất nhiều lộc.

Nhân tiện, danh tiếng của Kim Phi cũng bắt đầu nổi lên ở Biên Kinh, y chính thức được đám quan lại để ý đến.

Không chỉ vậy, Trần Cát thậm chí còn đề cập đến Kim Phi trong buổi thiết triều vào đầu ngày hôm sau.

"Chư vị ái khánh, trẫm rất nhẹ nhõm vì Thiết Lâm Quân đã giành được thắng lợi lớn lần này, trẫm sẵn sàng thưởng lớn cho họ. Các khanh nghĩ sao?"

Trần Cát nhìn xuống với vẻ thích thú.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 119


Khi Khánh Hoài muốn Kim Phi phụ trách Thiết Lâm Quân, Khánh Quốc công kiên quyết phản đối và nhiều lần yêu cầu hoàng đế thay đổi lệnh của mình.

Kết quả là đám người Sở Quốc công Đông Quán đã ra sức phản đối vì sợ Thiết Lâm Quân chạy thoát.

Ai biết là sẽ tự chuốc lấy thất bại, Kim Phi không chỉ đưa Thiết Lâm Quân thoát khỏi tai họa, mà còn giành được thắng lợi lớn.

Advertisement

Khánh Quốc công nhìn Đông Quán mang vẻ mặt giống như ăn phải phân, trong lòng cảm thấy rất sảng khoái.

Nhưng bây giờ không phải lúc để cười nhạo Đông Quán, quan trọng hơn là thu được lợi ích.

Advertisement

Ngay khi Hoàng Đế vừa dứt lời, Khánh Quốc công liền ôm quyền bước ra: "Bệ hạ anh minh, Thiết Lâm Quân tác chiến dũng mãnh, một khi đội hình do Kim Phi tạo ra được phổ biến, tướng sĩ Đại Khang sẽ không sợ kỵ binh nữa, nên trọng thưởng!"

Một Khánh Quốc công vốn đã khó chơi lắm rồi, nếu có thêm một Hầu gia nữa thì còn làm ăn gì?

Đông Quán không đợi Hoàng Đế trả lời, liền ra khỏi hàng phản bác Khánh Quốc công:

"Bệ hạ, vi thần cho rằng chiến tranh vẫn chưa kết thúc, người Đảng Hạng vẫn chưa rút lui. Còn quá sớm để nói về phần thưởng".

"Có công thì nên được thưởng. Nếu không, chẳng phải sẽ làm lạnh lòng quân sĩ sao?"

Khánh Quốc công nói: “Lúc này, nếu thưởng lớn, Thiết Lâm Quân sẽ cảm kích trước lòng tốt của Hoàng Đế, sẽ thêm phần dũng cảm đánh địch, đẩy lùi giặc cướp”.

"Một trận chiến không đại diện cho kết quả cuối cùng. Có cái gọi là kiêu binh tất bại đấy. Lúc này thưởng lớn. Nếu Thiết Lâm Quân bị đánh bại, bệ hạ sẽ như thế nào đây?"

Đông Quán cũng không nhượng bộ.

"Lão tặc, ông đang nguyền rủa tướng sĩ Đại Khang ta đấy à?"

Khánh Quốc công giận dữ trừng mắt: "Bệ hạ, Đông Quán có ý đồ xấu xa, làm hoang mang triều đình, xin bệ hạ hạ lệnh giết tên tặc này đi!"

"Được rồi, đừng cãi nhau nữa".

Trần Cát ngăn cản hai người, nhìn Tả tướng Lý Cương bên trái: "Lý khanh, ngươi nghĩ như thế nào?"

"Bẩm bệ hạ, lão thần cho rằng Thiết Lâm Quân đã có đóng góp lớn như vậy, xứng đáng được ban thưởng".

Lý Cương nhẹ đáp.

Khánh Quốc công trên mặt không khỏi tràn đầy vui mừng.

Đông Quán khẽ nhíu mày.

Tuy nhiên, Lý Cương tiếp tục nói: "Tuy nhiên, Sở Quốc công nói cũng có lý. Lúc này trận chiến vẫn chưa kết thúc, thưởng sớm cho bọn họ là không thích hợp. Tốt hơn hết là bệ hạ ra lệnh cho Bộ Binh ghi công trạng trận này, tốt nhất nên khen thưởng sau chiến tranh”.

"Lý Cương nói rất có lý... làm theo lời Lý Cương đã nói".

Trần Cát suy nghĩ một chút rồi khẽ gật đầu.

Theo suy nghĩ của ông ta, công việc quan trọng nhất của một hoàng đế là kiểm soát sự cân bằng giữa các quần thần của mình.

Khánh Quốc công và Sở Quốc công đều là những vị quan quan trọng trong triều, nắm thực quyền.

Hai người không thể hòa hợp với nhau.
 
Back
Top Bottom