Khác [whc] SeongSi || Thương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,558
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
394631690-256-k541000.jpg

[Whc] Seongsi || Thương
Tác giả: anotherbedau
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

"Geum SeongJe"

"..."

"Geum SeongJe"

"hửm?"

"Geum SeongJe"

"ơi, tao nghe"



weakheroclass​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • || MuiTan || Đậm sâu.
  • [whc] SeongSi || Thương
  • lạnh. Seongsi'
  • [whc] liều ăn nhiều
  • [Whc] Seongsi || Thương
    Hẻm nhỏ


    Sau trận đánh nhau hôm đó và cái chết của Na Baek Jin, có vẻ mọi thứ vẫn xảy ra như mọi ngày.

    Sieun vẫn đi học đi chơi cùng với nhóm bạn của mình, nhưng đôi khi cậu cũng thắc mắc tại sao Geum SeongJe lại nương tay với cậu vào hôm đó.

    "này, làm gì ngẩn ngơ thế hả Sieun"

    "hả...

    à không có gì đâu"

    Baku nhìn Sieun bằng ánh mắt thăm dò, dạo này anh thấy cậu rất lạ đôi khi cứ ngẩn ngơ mãi thế thôi.

    *Giờ ra về

    Cậu cùng ba người kia đi chung, Go Tak chủ động lên tiếng trước.

    "hôm nay đi chơi một bữa đi, xả stress"

    "ừ, đúng đó tớ cũng muốn đi"

    "mấy cậu đi đi, tớ đến trung tâm học thêm"

    Baku, Juntae, Go Tak thấy cậu từ chối lại nhìn chằm chằm vào cậu, cũng sau một thời gian rồi cậu mới từ chối việc đi chơi với họ chẳng lẽ có chuyện gì thật.

    "cậu có chuyện gì sao, sao lại từ chối?"

    "không có gì chỉ là bận học tí thôi"

    Cả đám thở dài, thừa biết Sieun nói dối nhưng lại không gặn hỏi được.

    "vậy cậu đi cẩn thận, bọn tớ đi đây"

    "ừm, cảm ơn JunTae..."

    Sieun tiếp tục lê bước trên con đường lớn, cậu cũng không biết bản thân sao cứ nghĩ đến tên điên kia, cậu muốn biết tên đó đang ở đâu sau mấy tháng trời.

    Lúc này, ở góc hẻm tối

    "đánh chết thằng đó cho tao"

    "nhào vô đây"

    Sieun bỗng khựng lại với chất giọng quen thuộc này, cậu muốn vô đó thử nhưng mà lỡ vô rồi thì bị gì thì sao, Sieun liều lắm nhưng mà cậu cũng quý mạng mình, cậu liếc mắt vào phía con hẻm sau đó tiếp tục bước đi.

    Trong con hẻm, trước mặt Geum SeongJe là cỡ 15-20 tên gì đó.

    Hắn thở dài, vứt điếu thuốc hút dở xuống dưới đất.

    "nhanh lên đi, chúng bây phiền quá"

    Một tên gần đó lao vào, nhưng hắn dễ dàng bắt được vặn ngược tay của đối thủ ra sau.

    Sau đó hắn dễ dàng hạ tiếp thêm vài tên, có đứa định đánh lén đằng sau lưng nhưng hắn né được.

    "chơi bẩn thật nhưng tao thích"

    Hắn nhẹ cong môi sau đó lại xoay người đá tên định đánh lén hắn, lúc này chỉ còn lại 5 tên, hắn hơi đuối nhưng đủ sức hạ mấy thằng này.

    Một tên trong đám đó bò dậy rút trong người con dao, dao ánh lên sắc kim loại, sắc bén từ từ tiếp cận SeongJe từ sau lưng, lúc này có một chân bay từ đâu đến đạp vô người tên đó khiến tên đó bay ra.

    "ah!"

    Geum SeongJe quay người lại, ánh mắt thoáng ngạc nhiên khi Sieun đứng đây.

    "Tại sao lại giúp hắn chứ?"

    Sieun nhìn hắn, ánh mắt không dao động, mấy giây sau mấy tên còn lại lao vào hết cả 2 người.

    Sieun để tay vô áo khoác nắm chặt cây bút trong tay, ánh mắt tính toán gì đó, sau đó nhanh nhẹn lấy bút ra đâm vào vai tên kia, sau đó hạ nốt tên tiếp theo dễ dàng.

    Mắt không tự chủ được hướng về Geum SeongJe lần nữa, tên cầm dao hồi nãy định đâm hắn, không kịp nghĩ ngợi gì Sieun liền lao ra dùng tay đỡ, máu chảy xuống nền đất, Sieun nhăn mặt nhanh chóng đạp tên đó ra, con dao cũng rớt xuống đất, cậu lẩm bẩm

    "tên này ăn đéo gì lắm kẻ thù thế"

    Chưa qua nguy hiểm này đến nguy hiểm khác, lại thêm một tên cầm gậy sắt tiến tới gần Geum SeongJe, và không ngoại lệ Sieun lại lao tới ôm lấy người SeongJe, cậu ăn trọn một gậy vào đầu, máu chảy xuống, mắt mờ dần, cậu loạng choạng thở hỗn hễn.

    SeongJe tròn mắt ngạc nhiên, nhanh chóng kết thúc trận đánh nhau này, giây phút Sieun định ngã xuống hắn đã lao tới đỡ lấy cậu.

    Cậu ngẩng đầu nhìn lên, nhìn gương mặt nhăn nhó của hắn, lẩm bẩm trong miệng

    "tên chết bầm này, sao mình lại cứu hắn chứ"

    Sau đó cậu ngất đi, trước khi ngất cậu nghe giọng của SeongJe

    "này, không được ngủ, mở mắt ra nhìn tao đi"

    Giọng hắn có vẻ lo lắng, nhưng mà chắc Sieun nghĩ nhầm thôi.
     
    [Whc] Seongsi || Thương
    Ấm


    Geum SeongJe cõng cậu về nhà, nhìn mấy vết thương Sieun đỡ cho hắn, ánh mắt hắn cau lại hiện lên vẻ phức tạp, một dòng suy nghĩ chạy oqua đầu hắn

    Tại sao lại đỡ hắn?

    Cậu quan tâm hắn?

    SeongJe nhớ rõ lần đầu tiên cậu với hắn gặp là trong nhà vệ sinh nam, lần đó hắn chủ động thăm dò Sieun, ừ thì Sieun rất nhanh né được mấy cú đấm hắn tung ra.

    Hắn thấy thú vị, nhưng mà ánh mắt của Sieun - đôi mắt ấy long lanh ngấn nước nhưng có vẻ vô hồn khi nhìn hắn.

    Còn cả lần đánh nhau thực sự của hắn và cậu nữa.

    Sieun lì lợm, cứng đầu chỉ để bảo vệ bạn bè của mình, hắn thấy cậu liều mạng đánh với hắn cũng thầm ước có người bảo vệ mình, tiếc là chưa có ai cả nhưng mà giờ thì hắn không chắc nữa.

    Hắn thở dài đi lấy băng gạt, băng vết thương cho người trên giường kia, sau một hồi hắn nhăn nhó nhìn lại thành quả của mình.

    "shibal, sao băng xấu vậy nè, không đẹp chút nào"

    SeongJe đó giờ bị thương còn không thèm băng, chưa chăm sóc bản thân nổi thì sao có thể băng đẹp cho Sieun được, nhưng lỡ cậu cười hắn thì sao, mà thôi kệ dù gì băng cho cậu cũng là có lòng rồi.

    Sieun mà cười SeongJe, hắn sẽ đấm cậu (đấm vào môi cậu)...

    ____________________________________

    Phía bên hội bạn của Sieun thì đang ngồi ăn với nhau

    "này, cậu có thế Sieun dạo này cứ ngẩn ngơ không"

    Baku hỏi Juntae

    "có... nhưng mà tớ hỏi thì chả chịu trả lời"

    "chắc là cậu ấy để ý ai, nên mới hay ngẩn ngơ như vậy"

    "chà Go Tak à sao cậu rành vậy cậu cũng đang để ý ai hả" Baku lên tiếng trêu đùa

    Go Tak thoáng chột dạ khẽ liếc mắt sang Juntae quả thật cậu đang để ý một người thật, nhưng mà người đó ngốc, ai nhìn cũng biết riêng cậu ta không biết.

    "thật vậy sao, cậu để ý ai vậy"

    Juntae tò mò, đôi mắt cún con kia nhìn Go Tak, hắn chết mất truỵ tim luôn sao Juntae dễ thương như vậy được nhỉ?

    "ay, ai cũng biết hết, có cậu không biết, là-"

    Go Tak nhanh chóng lấy tay bịt miệng Baku, quay sang nhìn Juntae cười

    "không có ai đâu cậu đừng nghe tên IQ 99 này nói xàm, ăn tiếp đi"

    ____________________________________

    Sieun tỉnh dậy, đưa mắt đảo quanh căn phòng, một mùi thuốc lá xộc thẳng lên mũi cậu, cậu nheo mắt khó chịu

    "tên điên SeongJe muốn ung thư phổi chắc"

    Cùng lúc đó trong nhà tắm có tiếng nước chảy, cậu đoán hắn đi tắm rồi, nhân dịp này thì cậu bỏ chạy trước, Sieun không thích mùi thuốc lá ở đây cũng không biết phải nói gì với SeongJe.

    Cậu lấy balo lại rồi loạng choạng bước đi.

    SeongJe ra khỏi phòng tắm, không thấy tên nhóc đó đâu, hắn cười

    "trốn gì chứ, chẳng phải tự đâm đầu rồi bỏ chạy sao"

    *Đêm khuya

    Sieun vẫn như mọi ngày vẫn làm bài tập nhưng mà lần này có chút khó khăn do tay quá đau, mãi cậu mới xong.

    Cậu mệt mỏi ngã xuống giường nhìn vào tay mình

    "xấu quá..."

    Cậu chê hắn băng xấu rồi, chuyện cậu giúp hắn cũng chẳng biết tại sao lại giúp.

    Lúc cậu quyết định đi lướt qua con hẻm một cảm giác bất an, lo sợ lại nổi lên khiến chân Sieun quay bước đi vào hẻm, rồi khi cậu thấy SeongJe nguy hiểm, cậu lo lắng, cậu lao vào đỡ.

    Sieun thấy khó hiểu bản thân mình, tại sao lại bảo vệ SeongJe.

    "mình thích SeongJe hay đơn giản không muốn SeongJe chết..."

    Hẳn là vậy, Sieun sẽ thấy có lỗi lắm nếu mà không kịp cứu tên điên kia, giống với Suho.

    Cậu tự gật gù tán thưởng lí do mình đưa ra.

    ____________________________________

    SeongJe nằm lăn qua lăn lại trên giường, hắn nghĩ tới đôi mắt kia - vô hồn nhưng có chút đặc biệt.

    Lúc cứu hắn, mắt cậu cứ nhìn chằm chằm vào hắn.

    SeongJe không hiểu hắn và cậu rõ là không liên quan vì cớ gì cậu xém chết vì hắn.

    Trước đây, SeongJe cho rằng nhưng người thân bạn bè của Sieun mới khiến cậu liều mình cứu người đó nhưng giờ đây lại khác - một người xa lạ với Sieun lại được cứu.

    "nhóc đó bị điên chắc..."

    "hay mình cũng được tính là bạn bè, người thân?"

    SeongJe nhớ lần cậu đâm vào chân hắn bằng chính cái gọng kính của hắn, lúc ấy hắn tưởng quăng được cây bút của Sieun là ngon rồi, mà không ngờ Sieun lại dùng kính đâm vào chân hắn, lúc đó SeongJe phải đi tiêm uốn ván vì sợ...

    Nghĩ tới đây hắn thấy bàn chân của hắn tự nhiên nhức quá đi.

    Có thứ gì đó bén lửa nhỏ trong lòng SeongJe, hắn không rõ.

    Tia sáng loé lên trong mắt hắn, phải rồi Sieun luôn sáng từ lần đầu gặp Sieun hắn đã thấy cậu sáng lấp lánh.

    SeongJe ước mình được bảo vệ, giờ thì hắn được Sieun bảo vệ - người hắn luôn thấy thú vị.

    Có thứ gì đó ấm áp bao lấy người tên điên này rồi.
     
    [Whc] Seongsi || Thương
    Dạo phố


    Sieun mất ngủ cả đêm, bước chân nặng nề của cậu vô tới lớp thì thấy cả ba người kia nhìn cậu trố mắt, kéo cậu lại chỗ ngồi

    "cậu bị sao vậy Sieun, bầm dập hết rồi"

    "nói đi, ai đánh cậu để Baku xử lí cho"

    "hai cậu nói liên tục như thế thì cậu ấy trả lời làm sao được" Go Tak nói.

    Sieun nhìn cả ba người trước mặt, buộc miệng ra mấy lời nói dối

    "là tớ giúp người ta khỏi đám giang hồ"

    "trời ơi, Sieun nhà ta này làm anh hùng cứu mỹ nhân"

    Chấm hỏi, Sieun khó hiểu anh hùng Sieun với mỹ nhân kia à, nghe lạnh sống lưng quá

    "nhưng mà người đó là ai vậy" Juntae thắc mắc nhìn cậu

    Nghe tới đây, Sieun căng người không biết nên nói là SeongJe không, chắc không đâu.

    Cậu lãng ánh mắt đi chỗ khác không muốn nhắc tới người đó, cả đám thấy vậy cũng không gặng hỏi nữa, chỉ nhắc nhở cậu cẩn thận hơn.

    Trong giờ học cậu mãi không tập trung, Sieun không biết cảm giác dành cho SeongJe là gì, nhưng Sieun chắc một điều rằng đó không phải thương hại.

    Cậu không thân thiết với SeongJe, không muốn hắn bị thương, không ngăn được bản thân khi mà cứ lao đầu vào tên điên đó.

    ___________________________________

    *22g tối

    Sieun vừa học thêm tối ở trung tâm xong nhưng cậu vẫn đi lang thang chưa chịu về nhà.

    Không hiểu sao, cậu có cảm giác có người đi theo sau lưng mình, Sieun một phần đoán được người đó là ai chỉ là cậu lười nói.

    Cứ một người đi trước, người đi sau như vậy khi đi qua con hẻm gần đó, có một lực mạnh kéo cậu vào bên trong.

    Là SeongJe hắn quăng cậu vào bức tường, nền gạch lạnh va chạm vào lưng cậu, khiến cậu khẽ rên

    "a... làm gì vậy hả?"

    "tìm mày"

    "đừng thô bạo như vậy chứ, đau hết cả lưng"

    Bình thường người cợt nhả là SeongJe, nhưng mà hiện tại là Sieun.

    Cậu không thấy nguy hiểm, tiềm thức của cậu cho rằng SeongJe không làm hại cậu nên là cứ thoải mái thôi.

    "hôm qua, mèo nhỏ tự đâm đầu vô rồi lại trốn là sao hả?"

    "tao không thích mùi thuốc lá..."

    "à ra vậy"

    Chắc là SeongJe phải dọn lại nhà để giữ mèo nhỏ lại lâu hơn.

    SeongJe nhìn Sieun, hai người mắt đối mắt, mắt cậu vẫn long lanh, nhưng không còn vẻ vô hồn lần này đã dịu lại đôi chút.

    Điều đó, khiến SeongJe bối rối, phát điên liền kéo tay cậu đi tiếp

    "đi ăn với tao, tao đói"

    Sieun không phản kháng, không giật tay chỉ lặng lẽ đi theo SeongJe.

    Hắn nắm chán thì sẽ buông tay cậu thôi, nhưng cậu lầm rồi hắn kéo cậu suốt cả quãng đường đến cửa hàng tiện lợi gần đó.

    Cậu uống cà phê, hắn thì ăn mì, chỉ có sự im lặng bao trùm lấy cả hai

    "mày là người hay ma vậy, không ăn gì hết hả"

    "tao không đói..."

    Sieun xạo đó, cậu đói chứ nhưng cậu chán ăn cực, cậu còn bị đau bao tử vì nhịn ăn mà.

    Chột dạ lời mình vừa nói, cậu liền cuối xuống nhìn cốc cà phê trong tay không nhìn thẳng vào mặt SeongJe nữa.

    "haha..."

    Hắn cười rồi tiếp tục ăn, sau đó cả hai đi dạo trên đường.

    Hai bóng người bước đi song song với nhau, không ai lên tiếng.

    SeongJe không biết, hắn thấy cứ đi vậy là đủ rồi, đi cùng Sieun.

    Sieun thấy không lạnh nữa, vào những đêm cậu đi về một mình cậu thấy lạnh giờ thì có người đi cùng, cậu bớt cô đơn hơn.

    Không lạnh, không ấm, đủ để thở, có thể bày chút vẻ yếu đuối với đối phương.

    SeongJe với Sieun thấy như vậy là đủ rồi.

    Hai người từng có những suy nghĩ về nhau nhưng giờ đây lại thay đổi suy nghĩ khác.

    Nhớ cái lần Sieun đâm kính vào chân hắn rồi xin lỗi, như thể bản năng của Sieun chứ không cố ý làm hắn bị thương.

    Sieun thì nhớ những lần hắn nương tay với cậu, tên này vẫn có chút lương tâm.

    Phải rồi, chút dịu dàng xót trong hắn dành cho cậu.

    Gió lạnh khẽ qua, SeongJe và Sieun rùng mình, cậu chộp lấy tay hắn để vào áo khoác của mình.

    SeongJe bất ngờ nhìn Sieun

    "nhìn gì chứ, tao với mày đều lạnh, cách này là tốt nhất rồi"

    "ừ..."

    SeongJe không biết nói gì hết, hắn luôn cứng họng trước Sieun.

    Cảm giác bên Sieun rất khác, hắn muốn ôm lấy Sieun rồi lại ngập ngừng.

    Đi cho tới nhà Sieun, cậu buông tay SeongJe ra, hắn tiếc nuối không muốn rời.

    "tới nhà rồi, không nghĩ người như mày lại đưa tao về đó"

    "ừm, lòng tốt nhất thời thôi"

    "về nhà cẩn thận"

    SeongJe gật đầu nhẹ quay lưng bước đi, dù không muốn bước lắm chỉ muốn đứng đó nhìn Sieun.

    "này, hút thuốc lá không tốt, đừng hút nhiều"

    Giọng Sieun vang lên nhắc nhở hắn, SeongJe cong môi, vui mừng trong lòng một chút.

    ____________________________________

    1g sáng

    SeongJe đã đấu tranh tâm lí rất lâu có nên gửi lời mời kết bạn cho Sieun không.

    Hắn nhắm mắt làm đại, 5s sau Sieun liền chấp nhận.

    SeongJe

    trễ vậy rồi, ngủ đi nhóc.

    Sieun

    gọi ai vậy hả?

    mày cũng chưa ngủ còn gì

    SeongJe

    thì chắc là nhớ mày quá, không ngủ được

    Sieun nhìn dòng tin nhắn SeongJe gửi, thấy tim mình đập nhanh.

    SeongJe gửi xong thì thấy hối hận vì cậu chỉ seen không thèm rep.

    Sieun

    🙂)) sao ấy, Sieun cũng nhớ SeongJe.

    Cậu còn không biết lấy đâu ra can đảm để nhắn lại cợt nhả như vậy nữa, nhưng mà có lẽ cậu nhớ hắn thật.

    Sieun không dám nhận hậu quả cậu liên quăng điện thoại sang một bên, nhắm mắt ngủ.

    SeongJe bên kia thì không ngờ Sieun nhắn lại như vậy, chắc là ai nhập đó chứ.

    Tóm lại, SeongJe không cần biết nhưng hắn thấy vui rồi, miệng cười toe toét như đứa điên, cười đã xong rồi cũng ngủ.
     
    [Whc] Seongsi || Thương
    Ngại


    Sau đó 1 tuần trôi qua, dường như trở về tẻ nhạt như lúc trước.

    Mấy bữa nay Sieun và SeongJe không nhắn gì từ lúc kết thúc đoạn chat - đoạn chat như 2 kẻ đang say.

    Gần đây, cứ có mấy lá thư tỏ tình gửi cho Sieun.

    Sieun thì không mấy để tâm vì có kẻ để tâm dùm rồi.

    Những thứ liên quan đến Sieun thì SeongJe phải biết.

    Hắn biết cậu không quan tâm nhưng hắn có, phải trêu cậu một chút thôi.

    SeongJe-Sieun

    SeongJe

    gần đây mèo nhỏ nhận được nhiều thư tỏ tình nhỉ?

    Sieun

    ừm, mày có muốn gửi cho tao không

    nếu là mày gửi thì tao sẽ đọc hết đó.

    SeongJe

    đọc hết thì có đồng ý làm người anh yêu không bé?

    Sieun

    🙂)

    Sieun thấy SeongJe cợt nhả là bình thường, nhưng chính Sieun dạo này cũng cợt nhả - với SeongJe.

    "um...mình thật lòng mà, có tên đó mới cợt nhả thôi."

    Trước đây, Sieun không để tâm đến tên điên này giờ thì cũng có chút để tâm đi, hẳn là vậy.

    SeongJe nhìn dòng tin nhắn mà Sieun vừa gửi, thấy bất lực.

    Không biết từ khi nào Sieun lại thích trêu SeongJe như vậy.

    "hư quá, phải dạy dỗ lại thôi."

    Nếu mà SeongJe gửi thư cho Sieun thì chắc là thư hẹn đánh nhau.

    ____________________________________

    Hôm sau, tại lớp của Sieun và ba người kia có sự kiện đặc biệt xảy ra.

    "chào cả lớp hôm nay có hai bạn mới đến."

    Một người là Suho cậu biết rồi, người còn lại cậu không quan tâm.

    Nhưng sau khi Suho bước vào, người còn lại đi theo thì có lẻ Sieun quan tâm rồi - là SeongJe.

    Sieun nhìn chằm chằm SeongJe, cậu cứng người.

    không phải tới tìm mình để tính sổ mấy bữa nay chứ?

    Sieun không dám nghĩ, tiếp tục nhìn xuống sách của mình.

    Đến khi hai người về chỗ, Suho bước qua cậu ngang nhiên vò tóc cậu, SeongJe khẽ liếc nhìn.

    Hai người ấy ngồi đằng sau cậu, cậu thì ngồi với Juntae.

    Cậu thấy lạnh sống lưng quá, chắc chắn là tên SeongJe nhìn rồi.

    Sieun tự nhủ bản thân là sẽ ổn thôi.

    *Ra chơi

    Gotak tiến tới khoác vai cậu

    "chúng ta cùng đi căn tin đi Sieun"

    Sieun thoáng khựng lại nhìn Gotak, cả hai chạm mắt nhau dường như Sieun hiểu Gotak muốn gì.

    Bình thường Sieun không ra khỏi lớp vào giờ ra chơi, nhưng nay có SeongJe để cậu ở lại đây, thật nguy hiểm.

    "ừm, đi"

    Cả đám kéo đi cùng nhau, Suho tiến tới khoác tay Sieun.

    "này, mình đã nhớ cậu nhiều lắm đó."

    Sieun nhẹ cong môi cười, để yên cho Suho khoác tay mình.

    SeongJe chứng kiến màn vừa rồi gương mặt có hơi đen lại, hắn đá văng ghế ngồi rồi đi theo sau đám người nọ.

    Cậu không ăn gì, chỉ lặng lẽ ngồi nhìn.

    Đúng là Baku với Suho ồn số 1.

    "này tên SeongJe đó qua tuổi đi học rồi" Gotak nói.

    "ai biết được hắn vô đây kiếm ai thì sao."

    "chắc chắn là không có ý đồ tốt."

    Ba người kia đánh giá SeongJe một lượt, Suho thì ngồi kế cậu cứ khoác tay xoa đầu cả buổi.

    Cậu cũng quen với việc này rồi.

    Từ đâu, SeongJe bước tới ngồi kế chỗ trống bên trái Sieun.

    Giờ Sieun ngồi giữa Suho và cả SeongJe, hơi lạnh rồi.

    "tao ngồi đây không phiền chứ."

    "phiền" Gotak to tiếng với hắn.

    Hắn thì nhìn Gotak cười khinh, định mở miệng nhắc lại chuyện cũ thì Sieun lên tiếng.

    "một là mày im, hai là cây bút tao sẽ đâm vào chân còn lại của mày."

    Cả bàn im lặng, kí ức cũ xẹt ngang tâm trí SeongJe.

    "ừm, thốn."

    Suho lạnh sống lưng, hắn được nghe kể từ Gotak vụ này rồi.

    Suho ước mình được thấy cảnh đó, nhưng giờ thì không lắm, ít nhất là không trong trường học.

    "mèo nhỏ, chọc tao đã không định chịu trách nhiệm sao?"

    Sieun đơ vài giây, nguyên đám nhìn sang hai người.

    "hôm bữa mày nói nhớ tao, nay lại tỏ ra hờ hững."

    Juntae suýt nghẹn đồ ăn, Sieun không lên tiếng, nhưng mặt và tai đều đỏ hết lên.

    Không biết giấu mặt đi đâu, định quay sang úp mặt xuống vai Suho, SeongJe đã nhanh chóng kéo lại để cậu úp mặt vào ngực hắn.

    Sieun vùng vẫy SeongJe siết càng chặt.

    Cậu đành bất lực, có chỗ giấu mặt là được.

    Cả đám xịt keo ngơ ngác, hắn thì cười hì hì khoái chí.

    Sieun của bọn này lại nhắn nhớ SeongJe, cợt nhả quá không giống Sieun nghiêm túc thường ngày lắm.

    Bọn họ bán tính bán nghi nhìn hai người nọ, ai cũng nghẹn hết đồ ăn rồi.

    Lát sau, căn tin chỉ còn hai người, SeongJe mới buông Sieun ra.

    Không khí im lặng bao trùm hai người.

    "làm gì khó coi vậy chứ..."

    "sao, mày ngại à?"

    Sieun không trả lời, tên này rõ biết còn hỏi.

    SeongJe nắm tay cậu kéo lên lớp, Sieun không giật tay ra đi theo hắn với những suy nghĩ vu vơ trong đầu.

    SeongJe thơm...

    Cậu lắc đầu vài cái trở về thực tại, mắt nhìn SeongJe đi trước, miệng lẩm bẩm

    "biết vậy không nhắn câu đó."

    "tao nghe đó bé con."
     
    [Whc] Seongsi || Thương
    Nỗi niềm


    Tiết học bắt đầu tiếp tục mọi thứ xảy ra bình thường.

    Chỉ là bàn đằng sau Sieun không bình thường mấy, Suho và SeongJe cứ liếc nhau mãi.

    "có vẻ Sieun thích mày."

    Suho thoáng khựng lại khi nghe điều tên SeongJe vừa nói.

    Suho biết cậu đặc biệt với Sieun, biết điều cậu đã làm sau khi mình bất tỉnh, cũng biết cậu dằn vặt ra sao.

    Chỉ là Suho không nghỉ Sieun thích mình thôi.

    Sieun và Suho tưởng chừng lại không liên quan nhưng rồi lại thân thiết.

    Thế giới của Sieun dường như chỉ có màu xám, Suho bước vào đảo lộn sự yên tĩnh của cậu, làm cậu cười, bảo vệ cậu.

    Một tình bạn đáng quý, đáng trân trọng và bảo vệ.

    Sau khi Suho bất tỉnh, Sieun đã bất lực đến nhường nào, đã mất ngủ suốt một khoảng thời gian, trở lại vẻ ủ rũ vốn có.

    Khi Suho tỉnh lại, Sieun đã mừng rỡ biết bao, khoé mắt ươn ướt khi nhìn thấy Suho tỉnh lại.

    Sieun cũng cười nhiều hơn, nhưng khi nhìn tới bóng lưng cậu vẫn là vẻ cô đơn, đôi mắt cũng rất sâu chứa những điều chưa từng nói.

    Sieun là thế, cậu là người trân trọng người bên cạnh cậu, ngoài lạnh trong nóng, không nói nhưng luôn để tâm.

    Suho có thể đặc biệt với Sieun nhưng chắc chắn không phải kiểu mà Sieun thích, Suho tin chắc là vậy.

    "dựa vào đâu mà nói thế."

    Suho quay qua nhìn SeongJe.

    "Sieun luôn bảo vệ mày."

    "không phải đâu, Sieun bảo vệ bạn bè thôi."

    "cậu ấy coi trọng bạn bè..."

    SeongJe im lặng, cái gì gọi là coi trọng.

    Hắn từng coi Baekjin là bạn nhưng rồi lại thất vọng.

    Khi mà, hắn đánh nhau với Sieun, lúc về Baekjin đã không quan tâm thay vào đó là nghi ngờ.

    Người tặng hắn một mũi tiêm uốn ván lại quan tâm hắn, nực cười thật.

    Hắn có ba mẹ nhưng họ dường như không quan tâm hắn.

    Khi hắn lớn được chút, ba mẹ hắn đã đi nước ngoài, bỏ mặc SeongJe ở đây.

    Mặc hắn tự do bay nhảy phá phách.

    Hàng tháng họ đều gửi tiền cho SeongJe, hắn không thiếu tiền, việc đi theo Baekjin chỉ vì hắn thích.

    Cuộc sống trôi qua như vậy, SeongJe thấy cô đơn nhưng cũng dần quen, để rồi khi dạo gần đây hắn và Sieun chỉ vô tình gặp lại trong con hẻm đó, mọi chuyện dần theo hướng khác.

    Hắn hướng mắt lên chỗ Sieun, SeongJe không biết cái gì là coi trọng hay tình yêu gì cả.

    Hắn chỉ biết muốn bên cạnh cậu, cùng cậu đi qua bốn mùa - chỉ mỗi Sieun.

    Sieun khẽ run hình như cơn đau bao tử lại ghé thăm rồi.

    Chỉ đợi mỗi tiếng chuông tan lớp, Sieun xách cặp đi thật nhanh, không ai kịp giữ chân cậu.

    Cậu bị ai đó đập mạnh vào đầu khi đang đi.

    2 tiếng sau, cậu tỉnh lại trong tình trạng tay bị trói, xung quanh có vài tên lạ mặt.

    Cậu thở hắt ra, sao số xui dữ vậy không biết.

    "nó tỉnh rồi này."

    "chà, bạn của SeongJe đây sao."

    "tao tưởng SeongJe không có bạn bè."

    "có người bảo vệ SeongJe cũng buồn cười thật."

    Sieun im lặng, hoá ra SeongJe cũng cô đơn như vậy.

    Bọn chúng tiến tới chỗ Sieun

    "sao lại chơi với tên điên đó chứ thằng này."

    "vì mày mà đám đàn em của tao đang nằm viện cả rồi, tính sao đây."

    Trong lúc bọn nó cười nói thì cậu đã tháo được dây trói rồi.

    Cậu thấy mình không ổn lắm, đang suy tính đường thoát nhanh nhất có thể.

    Sieun chủ động tấn công, cậu nắm chặt bút lao đến một tên gần đó, đâm vào vai hắn, nhanh chóng rút ra đâm vào chân tên kia, xong hai tên.

    Lúc này, cơn bao tử lại ập đến Sieun khó chịu nhăn mài, mất cảnh giác liền bị đạp ngã ra.

    Cậu không đứng lên nổi, chỉ biết lấy tay ôm bụng mặc cho bị đánh.

    Bỗng lúc này, có chai nước từ đâu ném vào đầu một thằng trong đây.

    "a, thằng chó nào vậy?"

    "ông nội, Geum SeongJe của mày đây."

    SeongJe ngầu vậy thôi, chứ chiều giờ hắn nhắn tin, gọi điện cậu không trả lời hay bắt mấy, hắn sợ cậu có chuyện gì liền chạy đi tìm cậu.

    Hắn lao tới, dường như là điên hơn mọi ngày, phải rồi bọn này đụng tới Sieun, SeongJe sẽ đập cho bọn chúng ra bã.

    Sieun thấy SeongJe tới cậu mong hắn, cậu gượng dậy dựa vào tường, mồ hôi lạnh chảy khắp mặt nhưng vẫn nhìn vào SeongJe và cười.

    SeongJe rất nhanh xử lí xong hết, chạy tới chỗ cậu lo lắng hỏi.

    "ổn không, tao đưa mày đến viện."

    "không ổn nhưng mà có mày."

    SeongJe khựng lại sau đó đỡ Sieun đứng lên.

    "tao cõng mày, lên lẹ."

    "không..."

    "đừng bướng."

    Sieun không muốn đôi coi nữa, nghe theo hắn vậy.

    Khi gục đầu vào vai SeongJe, Sieun liền ngủ một giấc, ít ra thì hắn an toàn với cậu.

    SeongJe khẽ cười thầm, miệng thì từ chối nhưng lên rồi lại ngủ rất ngon đúng là chỉ có Sieun.

    "mèo nhỏ dễ dụ thật."
     
    [Whc] Seongsi || Thương
    Chăm


    SeongJe nghe bác sĩ báo cáo tình hình của cậu xong thì có vẻ muốn nỗi điên.

    Cái tên này gì cũng giỏi, cũng giỏi làm người khác lo lắng, Sieun loét dạ dày.

    Hắn giờ đây đứng trước mặt cậu còn cậu giữ vẻ mặt hờ hững nhìn hắn.

    "mày bị ngu hả Sieun, không biết chăm lo bản thân à."

    "liên quan gì đến mày."

    Hắn hít một hơi thật sâu

    "có thể mày thấy không liên quan, nhưng tao quan tâm mày, chỉ thế thôi."

    Sieun nhìn SeongJe, không nói gì cả, chỉ lãng mắt sang chỗ khác.

    Hắn bước tới chỗ cậu, vươn tay ra kí đầu cậu một cái, Sieun ôm trán rồi trừng mắt với hắn.

    "đau..."

    "cũng biết đau à, vậy sao đau dạ dày lại không quan tâm."

    Một lần nữa SeongJe đâm thẳng vào vấn đề, Sieun cứng miệng.

    Hắn ngồi xuống kế bên cậu, vài phút trôi qua cả hai đều im lặng.

    Thú thật, SeongJe tức điên muốn đấm Sieun vài cái nhưng khi nhìn tới đôi mắt long lanh của cậu hắn lại mềm lòng.

    Sieun ngồi thu mình lại, mắt nhìn xa xăm, biển trong mắt cậu.

    Lúc này, SeongJe đặt tay mình lên tay cậu - nắm chặt.

    "tao không biết trước kia mày ra sao, nhưng giờ có tao đây rồi."

    Sieun khẽ run, lòng cậu có thứ nổi lên.

    SeongJe không giỏi an ủi nhưng mà hắn chân thành là được.

    Giây phút này, hắn thật lòng với Sieun.

    "ừm...

    đừng đi nhé."

    Cậu chịu lên tiếng rồi, còn kêu hắn ở lại cùng cậu nữa.

    Hắn sướng điên, hét hú hú trong lòng.

    Chỉ cần cạnh nhau là được, ổn hay không ổn đều là cùng nhau.

    "về nhà nhé, Sieun?"

    "ừm..."

    Đêm muộn, hai cái bóng dưới ánh đèn đuòng, người lớn dắt tay người nhỏ.

    Nghe lãng mạn vậy thôi chứ, Sieun đã trừng mắt với SeongJe nãy giờ.

    Cậu muốn hắn thả tay mình ra hắn không chịu, cậu vùng vẫy thì hắn lại càng nằm chặt.

    Vừa mở lòng cho SeongJe, hắn đã dính lấy cậu.

    "mày ngủ ngon, ngủ không được thì nhắn cho tao."

    Cậu khẽ gật đầu, đứng nhìn SeongJe quay bước.

    Nhìn điên thật, nhưng mà hắn cũng ấm áp...

    Về nhà nằm nghĩ lại, SeongJe thấy xót Sieun vãi lồn.

    Cậu cứng rắn và đầy vết thương lẫn thể xác và tâm hồn - hắn cũng như Sieun.

    Chỉ là Sieun sống có mục đích, hắn thì không.

    Giờ thì SeongJe có mục đích rồi - là chăm lo Sieun đó.

    Sieun nằm trùm chăn kín đầu, nghĩ tới SeongJe mấy cứ chỉ hành động gần đây của hắn khiến Sieun nghĩ lại đỏ hết cả mặt.

    Liệu mình có thể tin tưởng SeongJe sao?

    Sieun nhìn vào đoạn chat giữa cậu và SeongJe không biết phải nhắn gì, cậu nhắm mắt nhắn bừa.

    Sieun

    mày ngủ ngon, cảm ơn vì đã giúp.

    Sieun nhắn xong, liên quăng điện thoại sang một bên, không dám cầm nữa, nhắm mắt ngủ luôn.

    Cầm tiếp chắc Sieun mất kiểm soát, nhắn trêu SeongJe giống hôm bữa mất.

    Lúc đó cậu không nghĩ tới hậu quả, hậu quả đem lại khiến cậu đỏ mặt với cả đám.

    Sieun sợ rồi, mất hình tượng học sinh nghiêm túc quá.

    ____________________________________

    Sáng hôm sau, Sieun lên lớp sớm thấy SeongJe nằm đó và cả đồ ăn sáng trên bàn cậu.

    "ăn đi, mua cho mày đó."

    "không cần."

    "nhưng mà tao thích lo."

    "không ăn."

    "không ăn, tao đút mày."

    Sieun im lặng lấy đồ ăn ra ăn, ai chứ SeongJe thì cậu biết hắn làm thật.

    "ăn đi rồi uống thuốc."

    "mày làm như tao là em bé vậy."

    "ừ, bé của tao."

    SeongJe giỏi phát ra mấy câu khiến cậu cứng họng.

    Trong lúc, SeongJe đang chia thuốc để cậu uống, thì đám bạn cậu tới lớp thấy cảnh này.

    "Sieun cậu bị gì mà thuốc nhiều như vậy?"

    Juntae hỏi.

    "khỏi nói, chắc là đau dạ dày."

    Baku bình thường không biết gì hết nhưng nay phát ngôn đúng trọng tâm.

    Nguyên đám thấy Sieun im lặng cũng biết.

    Suho kí đầu cậu, xong rồi đi về chỗ, có SeongJe chăm cho Sieun rồi.

    "này, hai đứa nó yêu nhau à, sao lo cho nhau thế."

    Gotak thì thầm với cả đám

    "không yêu nhau, nhưng mà nhìn như cặp đôi."

    Suho đồng tình, nhìn cả hai muốn ship couple thật.

    "chắc là định trap nhau đó, phải ngăn cả hai lại."

    Baku to tiếng nói.

    Sieun và SeongJe nhìn cả đám.

    "à không có gì đâu."

    "này, sao cậu không thấy hai bọn họ đang chăm sóc nhau à, cắt ngang không thấy tội lỗi sao."

    Juntae lên tiếng.

    "đúng rồi đó, tên IQ 99 này."

    Gotak bênh bé của hắn đó.

    "đề nghị Juntae đổi chỗ với SeongJe, Baku qua ngồi với tao ."

    Suho không thích kế tên điên SeongJe này.

    "được đó để Juntae ngồi với tao."

    Gotak chớp lấy cơ hội mà giành.

    Nói là làm Suho lấy cặp tên SeongJe quăng lên chỗ Juntae.

    "chỗ đẹp hơn rồi đó."

    Cùng chờ xem Sieun với SeongJe ngồi kế nhau sẽ như nào nhé🙂))
     
    [Whc] Seongsi || Thương
    Xưng hô


    SeongJe dạo này chuyển cách xưng hô thay vì mày - tao như trước thì đổi sang tao - em.

    Sieun trừng mắt với SeongJe khi hắn gọi cậu là em nhưng mỗi lần phản kháng đều là thất bại.

    Sieun dần quen nhưng lâu lâu sẽ bất mãn mà lườm hắn.

    Ai nhìn vào chắc tưởng hai đứa này đang hẹn hò.

    Từ lúc chuyển chỗ thì bàn của Suho - Baku ồn nhất, ừ thì đó là chuyện bình thường, bàn Sieun ồn thứ 2 mới là vấn đề đáng nói.

    SeongJe cứ ngồi chọc ghẹo Sieun khiến cậu đỏ cả mặt, thế là cậu quay sang chửi hắn một trận.

    Giáo viên và cả lớp nhìn hắn và cậu, quê chết đi được, còn bị ghi sổ kỉ luật nhiều hơn nữa.

    Học sinh gương mẫu, nghiêm túc như Sieun từ lúc SeongJe ngồi kế, lại chửi thề nhiều hơn bình thường.

    Hắn dụ bé nhà hắn hư giống hắn.

    "Sieun à, em chỉ tao bài này với."

    "bài đó đã chỉ rồi."

    "nhưng tao chưa hiểu."

    Sieun nghiến răng ken két quay sang nhìn SeongJe, cậu ngậm ngùi chỉ lại cho hắn.

    SeongJe cứ nhìn chằm chằm cậu, Sieun thấy khó chịu vô cùng.

    "tập trung đi."

    "tao vẫn đang tập trung mà."

    "vậy thì nói xem, nãy giờ tao đã giảng gì."

    "không biết, chỉ biết là em xinh."

    SeongJe nói xong thì cong môi cười.

    "má nó, Geum SeongJe."

    Sieun quát to

    Một lần nữa, cậu và tên kia là tâm điểm của sự ồn ào, kết quả hai người bị ghi sổ lần thứ 5 trong hai ngày, Sieun bonus thêm tội chửi thề.

    Cùng lúc đó, Suho và Baku té nhào ra đất, 2 đứa đó giỡn gì mà đè nhau ra vậy chứ, thế là giáo viên ghi nốt.

    *Giờ sinh hoạt lớp

    Chủ nhiệm lớp nhìn sổ kỷ luật mà thấy đau đầu.

    Bốn cái tên tiêu biểu tuần nay: Sieun, SeongJe, Suho, Baku.

    "các em làm gì mà bị ghi nhiều như vậy hả?"

    Cả bọn im như hến, thầy chủ nhiệm phát điên với bọn họ, được cái không ai trong số họ để tâm tới việc bị ghi sổ.

    "tội nhiều như vậy, phạt các em trực hành lang 1 tháng cho chừa."

    Bốn người không quan tâm việc bị la như nào nhưng giờ bị phát thì cả đám nhăn nhó, riêng Sieun vẫn là nét mặt lạnh tanh đó.

    "cấm trốn trực, ai trốn sẽ bị phạt thêm, đã rõ chưa?"

    "dạ rõ rồi thầy ạ."

    Cả bốn lên tiếng với vẻ giọng bất mãn.

    Ra về, cả đám nhìn Gotak với Juntae tách lẻ mà đi trước, thấy cay đắng quá.

    "này đi đâu vậy?"

    Baku hỏi

    "Gotak bảo dẫn tớ đi mua kem ăn."

    Juntae thành thật trả lời

    Gotak liền lãng mắt sang chỗ khác.

    "gì chứ, hai cậu vậy mà coi được à."

    Suho bĩu môi

    "sao lại không chứ, Juntae vui là được."

    Gotak nhìn Juntae rồi nói

    Ghê quá, 3 người kia trừ Sieun ra thì bọn họ nhìn Gotak bằng cặp mắt phán xét vô cùng.

    "nào, mình đi thôi Juntae."

    Nhìn Gotak thấy lo quá, lo sỉmp.

    Cả ba người nhìn đôi gà bông bước đi, tự hứa với lòng rằng có ngày sẽ đánh hội đồng Gotak vì tội có em yêu bỏ bạn.

    Sieun không nói gì, chỉ lặng lẽ dọn hành lang, 3 người kia cũng bắt tay vào dọn.

    Baku với Suho một chỗ, SeongJe thì cùng chỗ với bé của hắn.

    Chỗ của Suho quá ồn... bên kia thì ngược lại, Sieun không thèm nhìn SeongJe luôn.

    SeongJe vẫn như cũ, vẫn trêu ghẹo cậu vài câu.

    "này, sao bé dạo này không bảo nhớ tao nữa."

    Cậu khẽ nhăn mặt rồi giãn ra, chỉ nhìn chứ không đáp lại mấy câu nói của SeongJe khiến hắn có chút

    bực.

    Bên kia, là hai con người đang hóng chuyện couple.

    "này, mày có nghỉ Sieun giận SeongJe không, tự nhiên lại bơ SeongJe."

    Baku hỏi Suho

    Phải nói sao nhỉ, Sieun không để tâm mấy chuyện nhỏ này đâu, chỉ là cậu không muốn nói chuyện, lười nói có vẻ là thế.

    "chắc là không đâu."

    Sieun không phải người dễ giận vậy đâu.

    Đoán già đoán non, Sieun chỉ muốn trêu SeongJe nên giả vờ im lặng thôi, nổi hứng muốn trêu tên này, mấy bữa nay toàn là hắn chọc cậu, giờ tới lúc phản đòn rồi.

    SeongJe im lặng dọn một hồi cũng nghĩ là Sieun giận mình rồi, tự nhiên lại bị phạt ai mà không bực.

    Mất 1 tiếng đồng hồ để dọn, bây giờ Baku và Suho đã rủ nhau đi thục bida.

    Còn Sieun và SeongJe, cậu đứng im như đang đợi gì đó.

    "sao không về hả?"

    SeongJe cau mày nhìn cậu

    "đợi mày...."

    "không phải giận tao sao?."

    "không có."

    SeongJe nhỏ giọng, miệng lẩm bẩm

    "ai mà tin chứ..."

    "gì cơ?"

    "không có gì."

    "đừng nghĩ nhiều, tao quen việc có mày đi cùng thôi."

    Sieun nói nhưng không nhìn thẳng vào SeongJe.

    Bầu không khí yên lặng trong vài giây, ừ thì lòng SeongJe vui như mở hội rồi.

    "vậy tao dắt em đi ăn rồi về nhà nhé?"

    "ừm..."

    Em cái quần, ai em hắn chứ.

    Đi một mình thì cô đơn, đi hai mình thì tức nhưng mà thiếu người kia thì người còn lại sẽ buồn lắm đó.
     
    [Whc] Seongsi || Thương
    Chung bước


    SeongJe rủ Sieun đi ăn kem nhưng mà phải bắt cậu ăn bữa chính trước đã dù gì cũng phải ăn uống đầy đủ rồi uống thuốc.

    +1 máy chăm em tận tâm.

    SeongJe ngồi gắp thức ăn đầy chén cho cậu, Sieun chưa nhìn mà hoảng.

    "được rồi, ăn đi SeongJe, đừng gắp nữa..."

    Ăn xong thì uống thuốc, Sieun tự giác lấy thuốc trong cặp ra uống liền, không muốn để SeongJe chia thuốc rồi nhìn chằm chằm cậu uống thuốc giống hôm bữa đâu.

    "mấy bữa trước, tối tao không ở kế em, em có tự giác uống thuốc giống vậy không."

    "em cái gì, gọi bình thường đi, thuốc thì ai dám không uống chứ."

    Cậu mà để bệnh nặng lên thì chắc SeongJe không tha cho cậu, ai dám không uống chứ.

    "ừm, ngoan."

    Ngoan ngoan cái lồn, mày coi chừng cái chân còn lại đó.

    Sieun thấy SeongJe đáng ghét!

    Về lí thuyết là thế chứ thực tế thì Sieun đang ngồi im như cún con trước mặt SeongJe.

    Sieun nhìn chằm chằm ly kem trước mặt, tay thì múc kem ăn còn mắt hờ hững nhìn xa xăm, không thèm nhìn SeongJe nữa.

    Cậu thích kem nhưng mà cậu ăn ít lắm, có SeongJe đây rồi bắt hắn mua kem mỗi ngày cho cậu cũng được, không mua thì Sieun dỗi.

    "ngon không?"

    "ngon chớ."

    Sieun chớp mắt mấy cái.

    Đúng là chỉ cần được ăn ngon, thì cậu biết điều hơn bình thường.

    "ồ, đây là thái độ của em khi được ăn ngon hay sao."

    Không đúng, với người khác thì cậu vẫn vậy còn với SeongJe thì khác nhưng mà kệ đi, cậu đâu rảnh để nói nhiều.

    "thì sao?"

    "dễ thương, ừ chắc thế."

    Cậu nhận lời khen này, Sieun cũng thấy bản thân mình dễ thương, tên kia thì thấy dễ ghét.

    "còn mày thì dễ ghét."

    "nhưng mà em dễ thương."

    SeongJe không quan tâm hắn dễ ghét hay dễ thương.

    "ghét tao cũng được nhưng đừng đuổi tao đi."

    Hắn nói vậy thôi, hắn là ai chứ - là Geum SeongJe có đuổi cũng không đi, lì và điên.

    Sieun nhìn chằm chằm SeongJe, sau đó cuối xuống ăn tiếp ly kem của mình, có vẻ không quan tâm nhưng lòng lại bối rối.

    Vẫn như thường lệ, SeongJe đi cùng cậu về nhà.

    Khác hẳn những lần trước, Sieun muốn thời gian trôi chậm hơn - muốn đi cùng SeongJe lâu hơn.

    Cậu cứ nghĩ việc hắn đột nhiên xuất hiện trong nhà vệ sinh chụp ảnh cậu, đánh nhau trên sân thượng rồi cả việc trong con hẻm đó chỉ là tình cờ.

    Tình cờ đến mức phiền phức nhưng rồi cậu quen có sự hiện diện của SeongJe, cái đuôi đáng ghét đó không có ở đây thì chắc mỗi tối đường đi về nhà của cậu vẫn sẽ dài và cô đơn.

    Đi một mình thì lâu, đi hai mình thì quá nhanh vậy nên đi chung cả một đời nhé.

    SeongJe cũng đắm chìm trong những suy nghĩ của riêng mình.

    Lần đầu gặp, Sieun nhìn thẳng vào mắt hắn nhưng sắp cắn hắn nhưng cũng ngoan ngoãn đứng yên cho hắn chụp tấm hình.

    Bộ bị điên chắc??

    Nói Sieun đúng gu cũng là thật, nhưng mà giờ là gu để yêu chứ không phải để đánh.

    Cái lần trên sân thượng, hắn mới biết Sieun là trùm chơi bẩn nhưng mà đánh bại được hắn vậy là được rồi.

    Từ đó hắn thấy hứng thú với Sieun.

    Sau cái chết của Baekjin, hắn đi đâu không ai biết.

    SeongJe cũng không có ý định gặp lại người quen nào cả nhưng mà được cái ngày nào cũng có người lạ tìm tới đánh nhau với hắn.

    Để rồi một lần nữa, có gì đó lại kéo Sieun và SeongJe lại gần nhau, khi thấy Sieun đứng trước mặt hắn trong con hẻm tăm tối đó, SeongJe ngạc nhiên nhưng tỏ ra thờ ơ nhưng khi Sieun bị thương vì hắn, hắn hoảng vl nhé.

    Phải cảm ơn đám người kia đã chặn SeongJe đúng hẻm nhưng mà Sieun bị thương nên là thằng nào có mặt tại đó cũng phải nằm viện không thoát được tên điên SeongJe.

    Hai người bước đi trong không gian đêm yên tĩnh, nhưng đầu của bọn họ lại ồn hơn bao giờ hết.

    "tới nhà rồi."

    "cảm ơn..."

    "hmm... ngủ ngon nhé bé, có nhớ tao thì nhắn tao."

    "về cẩn thận, tao vào nhà đây."

    Ai thèm nhớ hắn chứ?

    -Sieun thèm^^
     
    [Whc] Seongsi || Thương
    Mưa


    SeongJe - Sieun

    SeongJe

    bé ơi, gửi tao đáp án bài tập đi, tao lười làm quá

    Sieun

    không, tự làm đi

    SeongJe

    thôi mà, đừng từ chối tao vậy chứ

    Sieun seen không rep SeongJe, nhắn không vậy thôi chứ ai đó không nỡ để SeongJe bị phạt vì không làm bài tập đâu.

    Sieun

    *Đã gửi 12 ảnh*

    nhớ chép, không chép đủ thì lần sau cấm xin xỏ

    SeongJe

    tuân lệnh bé, tao chép bài đây, bé ngủ ngon

    Sieun

    ừm, ngủ ngon

    Hôm nay mọi thứ vẫn xảy ra như bình thường, bàn của Suho vẫn bình thường nhưng bàn của Sieun hôm nay lại yên ắng.

    SeongJe không ghẹo Sieun nữa đâu, lỡ đâu cậu giận thật thì khổ lắm.

    Buổi chiều ra về, Sieun bị SeongJe kéo tay đi vào quán bida cùng ba người kia.

    Cậu định về nhà nhưng hắn lại nổi hứng muốn đánh bida.

    SeongJe năn nỉ cậu không được lại quay qua kéo cậu đi, Sieun định vùng tay ra nhưng mà sức cậu và hắn lại chênh lệch quá lớn, cậu chỉ biết trừng mắt với hắn.

    Sieun chỉ ngồi đó cái dáng vê bất cần nhìn mọi thứ cùng với chiếc tai nghe đang đeo.

    Quá chán, cậu muốn về, cậu liền xách cặp lên trốn đi về.

    Khi đi được mấy bước có một lực mạnh kéo cậu lại xô cậu vào ghế như lúc đầu - là SeongJe, hắn đứng chơi nãy giờ không quan tâm xung quanh nhưng dường như lại rất để ý Sieun.

    "chưa gì mà mèo nhỏ trốn đi rồi, tao buồn đó"

    Sieun liếc hắn

    "không cho về thì thôi"

    Cậu tiếp tục cuối xuống nhìn điện thoại bỏ qua ánh mắt SeongJe đang nhìn mình.

    Hắn bước gần tới và ngồi xuống cạnh cậu nhưng lại chẳng nói gì.

    Sau mấy phút thì Sieun thấy vai mình hơi nặng nặng quay qua thì thấy SeongJe đang gối đầu lên vai mình để ngủ.

    Trời tối dần, mưa cũng bắt đầu rơi kèm theo tiếng nhưng tiếng sét khiến SeongJe giật mình tỉnh dậy.

    Sieun nhìn vô định ra ngoài trời

    "mưa lớn quá rồi"

    Cả bọn định đi về cuối cùng trời lại mưa nên đành ở lại thêm.

    Sau 2 tiếng vẫn chưa hết mưa nhưng đã quá lâu rồi nên Suho và Baku chọn cách dằm mưa đi về, Gotak và Juntae thì Juntae có đem ô nên hai người họ là khoẻ nhất.

    SeongJe và Sieun thì đứng nhìn bốn đứa kia đi xa dần.

    "em muốn đợi trời tạnh mưa hay dằm mưa"

    Bây giờ đã là 22g tối tạnh mưa không biết khi nào nữa.

    Sieun cũng muốn dằm mưa một chút

    "trễ rồi, dằm mưa về đi"

    Hai người bước ra khỏi quán bida quyết định dằm mưa đi về, Sieun khẽ run người, SeongJe nắm lấy tay cậu nhét vào túi cái áo khoác thể thao cậu hắn không buông, tay SeongJe cũng lạnh không kém gì cậu nhưng mà Sieun không nỡ vùng ra.

    "tao hứa lần sau sẽ đem ô theo không để em dằm mưa nữa đâu"

    SeongJe là người có mưa thì hắn vẫn bình thường mà đi thôi nhưng giờ có Sieun đi cạnh rồi lỡ cậu bệnh thì sao.

    "không sao, mưa đến đâu mát mặt đến đó mà."

    Một câu hai nghĩa của cậu.

    Mưa đã nhỏ lại so với mới bắt đầu, vẫn là những ánh đèn đường chiếu xuống hai con người đó.

    Sieun nhỏ bé, cứng đầu nhưng muốn bảo vệ tất cả mọi người, SeongJe là đứa trẻ to xác, nóng tính, muốn bảo vệ mỗi Sieun.

    Từ nhỏ, SeongJe ghét mưa cực nó khiến hắn thấy cô đơn thêm bây giờ có Sieun rồi, bớt cô đơn nhưng mà chung quy vẫn là ghét, mưa làm người Sieun ướt hết rồi.

    Sieun thì khác cậu thích mưa chỉ đơn giản là thấy mưa khiến lòng cậu dịu lại, cậu cũng chẳng biết tại sao đâu, cậu cũng hay dằm mưa nữa.

    "tới nhà rồi, nhớ tắm liền nhé đừng ngồi lì một chỗ với quần áo ướt đó"

    "biết rồi mà"

    Sieun bĩu môi bộ SeongJe coi cậu là em bé thật chắc.

    Giống như người già, ngày nào cũng cằn nhằn và nhắc nhở cậu.

    Vậy đó, người ta mà không nhắc thì Sieun buồn.

    "về cần thận, về tới nhắn tao"

    Tạnh mưa rồi nhưng mà đường trơn trượt như này thì nguy hiểm lắm, Sieun cũng lo cho SeongJe lắm, lỡ hắn mà bị gì mà thôi cậu không dám nghĩ đâu.

    "tao sẽ nhắn, em yên tâm"

    "ừm"

    Ghi lại mùa - mùa mưa đầu tiên mà ta biết yêu.
     
    [Whc] Seongsi || Thương
    Bệnh


    Hôm sau Sieun nghỉ học, phải nói là Sieun xui thật.

    Bốn người dằm mưa nhưng chỉ có mỗi Sieun bệnh.

    Cậu nằm trên giường, nhắm nghiền mắt mồ hôi chảy xuống ướt hết lưng, người thì lạnh run, cậu không thể xuống giường được.

    Trong lớp cả đám ngồi không yên, ai cũng nhắn tin gọi điện cho Sieun nhưng không một phản hồi nào từ cậu.

    Giáo viên đang giảng bài, chưa hết tiết một mà SeongJe đã xách cặp chạy ra khỏi lớp.

    "này em kia đi đâu vậy hả"

    Hắn chạy một mạch đến nhà cậu, gọi mãi không ai ra mở cửa, hết cách SeongJe đành phá cửa, hắn đi tới vòng của Sieun.

    Cậu nằm trong chăn trùm kín mít chỉ để lộ phần tóc rồi ra ngoài.

    SeongJe thử lay người cậu nhưng cậu quá mệt để phản ứng, hắn kéo mạnh chăn ra chạm vào người cậu mới biết cậu bệnh rồi.

    "nóng quá vậy..."

    SeongJe nhanh chóng đắp lại chăn cho cậu, rồi ra ngoài tìm xung quanh nhà cậu coi có gì ăn không kết quả là trống rỗng - không gì cả.

    Hiểu sao bệnh đau dạ dày của cậu từ đâu mà có.

    "má nó, điên thật đấy Sieun à, cưng hết bệnh tao cho cưng biết tay"

    Miệng chửi thề mấy câu, SeongJe cam chịu bước ra ngoài mua một ít đồ và thuốc cho cậu.

    Phải nói là SeongJe ra dáng phụ huynh vô cùng.

    Hắn còn lau cả người rồi đắp khăn lên trán cậu cơ.

    Mấy tiếng sau, cậu rụt rịch người tỉnh dậy, cảm nhận được cái khăn trên trán, lại ngơ người ra vài giây.

    Lúc này ngoài cửa, SeongJe bước vào với tô cháo trên tay.

    Mặt cậu khẽ nhăn, phải nói là cậu ghét cháo.

    SeongJe nhìn mặt cậu đang mếu lại

    "làm sao"

    "không muốn ăn cháo..."

    "không ăn cũng phải ăn"

    Sieun không thèm nói nữa liền nằm xuống kéo chăn đắp kín đầu như một lời khẳng định chắc chắn là không ăn cháo.

    SeongJe bất lực thật bình thường bé của hắn bướng 5 nay bệnh bướng tới 10.

    Cách cuối cùng, SeongJe bước tới giật mạnh chiếc chăn ra, bế xốc cậu ngồi dậy.

    Hành động quá nhanh khiến Sieun không phản kháng được, cậu trừng mắt với hắn.

    "tự ăn hay tao đút?"

    Cậu im lặng, tự ăn hay SeongJe đút cậu đều không muốn ăn cháo chút nào.

    Sự im lặng đó đối với SeongJe như một lời thách thức hắn.

    Hắn cầm thìa cháo lên đưa tới trước mặt cậu, cậu do dự vài giây rồi mở miệng.

    "tưởng không ăn chứ, không ăn thì tao dùng biện pháp mạnh hơn"

    Sieun biết cách hắn nói, cậu cũng sợ nên tiếp tục ngoan ngoãn để hắn đút ăn.

    "ăn xong rồi thì uống thuốc"

    Cậu nghe đến đây liền muốn bỏ chạy

    "đắng lắm, không uống đâu"

    SeongJe nào nghe, hắn có cách của hắn.

    "không tự giác uống thì tao dùng miệng tao cho em uống thuốc nhé?"

    "đủ rồi, uống là được chứ gì"

    Uống thuốc là điều đau khổ với cậu nhất, cậu nhắm chặt mắt cố nuốt thuốc xuống.

    "ghét SeongJe quá đi"

    Nói xong cậu liền nằm xuống trùm chăn trốn.

    "cưng tưởng tao không dám làm gì cưng à"

    Sieun không trả lời, SeongJe chịu thua, thôi thì hắn đợi cậu hết bệnh rồi tính sổ.

    SeongJe bưng tô cháo ra ngoài

    "à mà hôm nay tao ở lại đây"

    Như một lời thông báo, việc cậu đồng ý hay không hắn không quan tâm, cậu đuổi hắn cũng không đi.

    "tên điên phiền phức" Sieun nói nhỏ để cậu vừa đủ nghe.

    Nằm một chỗ khó chịu quá, cậu mò ra ngoài thấy SeongJe đang ngồi bấm điện thoại trên sofa, cậu bước tới ngồi cạnh hắn.

    "sao lại tới đây"

    "nhắn tin gọi điện không được sợ mày bị bắt cóc, mà này nhà mày luôn trống không như thế hả"

    "à, đồ ăn sao..."

    Cậu ngập ngừng, SeongJe vươn tay ra kí đầu cậu.

    Hắn bật lực với Sieun đó, không biết ăn gì mà lì thế.

    SeongJe quyết định không mềm lòng với bé của hắn đâu.

    Sieun sau khi bị kí đầu, mặt lại mếu như sắp khóc khiến SeongJe luống cuống.

    "tao sai tao sai, em đừng khóc nữa"

    Cậu ghét hắn gọi cậu là em nhưng lúc nãy hắn xưng mày - tao với cậu, cậu lại thấy khó chịu.

    Có vẻ là tác dụng của thuốc khiến cậu dễ buồn ngủ, Sieun tựa vào người SeongJe mà ngủ.

    Hắn ngưng bấm điện thoại quay sang cậu, nhìn thấy cũng dễ thương...

    SeongJe chọt vào má Sieun vài cái.
     
    [Whc] Seongsi || Thương
    Ôm


    Khi trời tối, SeongJe nhẹ nhàng bế Sieun vô phòng, hắn chuẩn bị nấu bữa tối cho cậu.

    SeongJe nấu ăn rất ngon đó chỉ là hắn lười nấu, quá rườm rà đi, ăn ngoài cho tiện nhưng mà bây giờ nấu cho Sieun thì hắn muốn nấu mỗi ngày.

    Mùi thơm của thức ăn len lỏi vào phòng khiến Sieun tỉnh dậy, cậu tò mò thò đầu ra ngoài thì thấy SeongJe đang bày đồ ăn ra bàn.

    tên này biết nấu ăn à, ăn được không đó...?

    Ừ thì hơi nghi ngờ thật nhưng mà Sieun không bỏ lỡ cơ hội ăn đồ SeongJe nấu đâu với lại cậu cũng đang đói.

    "ra ngồi ăn đi, đừng đứng yên ở đó như đứa ngốc vậy chứ"

    "xì, ngốc cái đầu mày"

    Sieun đi tới bàn ngồi xuống ăn thử vài miếng, cậu cảm thán tài nấu ăn của SeongJe rồi.

    "cảm ơn..."

    "hửm?"

    "vì đã chăm sóc cho tao"

    Bầu không khí ngưng lại vài giây rồi SeongJe nhanh chóng mở miệng.

    "cảm ơn không thành tâm gì cả, phải thưởng cho tao chứ"

    "muốn gì..."

    "hôn má tao đi"

    Sieun có nghe lầm không chứ tên điên này không có liêm sĩ vậy sao.

    Cậu chiều theo ý hắn cậu chòm người qua bàn ghé sát mặt hắn rồi đưa tay lên búng trán hắn một cái thật đau.

    "au..."

    "tỉnh chưa hả"

    Tỉnh gì nổi, SeongJe đã say biển tình trong mắt cậu từ lâu rồi.

    "tao dỗi đó" SeongJe bất mãn thật

    "kệ mày, lo ăn đi"

    Không hiểu sao tên SeongJe lại la om xòm cả buổi đòi ở lại đây chăm cậu.

    "đừng có ăn vạ nữa đi về đi, tao khoẻ rồi"

    "không lỡ mày bị gì nữa thì sao"

    Cậu bất lực cái tên này không đáng tin chút nào nhưng mà cậu có đuổi thì cũng vậy thôi.

    "tuỳ, mày ngủ bên ngoài cấm bén mãn vô phòng tao"

    SeongJe gật đầu lia lịa nhưng mà hắn không hứa đâu.

    Ban đêm khi Sieun say giấc hắn lẻn vào phòng cậu, mặt dày leo lên giường nằm nữa.

    Sáng hôm sau Sieun tỉnh dậy đạp SeongJe ngã xuống đất.

    "shiba, Geum SeongJe" Sieun hét to

    Ăn cú đạp hơi đau cộng thêm tiếng hét của Sieun hắn giật mình tỉnh dậy.

    "ai cho mày vô đây hả?"

    Sieun lấy cái gối bên cạnh nắm vào người SeongJe nhưng hắn né được.

    "tao tình nguyện làm gối ôm cho em còn gì"

    "không cần"

    Đêm khuya hôm qua, Sieun đã quay qua ôm SeongJe còn vùi đầu vào ngực hắn nữa, hắn thích điên lên được.

    "hửm, không phải ôm tao em ngủ ngon lắm sao?"

    "... má, chết tiệt, mày biến đi"

    Mặt và tai Sieun đỏ hết lên rồi, tất cả là tại SeongJe trèo lên giường cậu.

    SeongJe chưa chịu đi mà tiến lại ngồi trên giường kéo người cậu ngã nhào vào lòng hắn, ôm cậu cứng ngắt.

    "đụ má... bỏ ra coi"

    Cậu vùng vẫy loạn xạ nhưng mà hắn nhanh xong bắt được hai tay sau đó khoá chặt người cậu lại.

    "cả đêm em ôm tao rồi, giờ tới lượt tao chứ, gì cũng có cái giá mà"

    Tên này lợi dụng cậu, thứ đáng ghét.

    "aiss SeongJe à mày đáng ghét thật đó"

    Nói rồi Sieun úp mặt vào lòng gã trai kia không dám nhìn thẳng mắt hắn nữa.

    "hửm, đáng ghét?"

    SeongJe nhéo eo cậu một cái, cậu liền rên khẽ.

    "em nên cẩn thận lời nói thì hơn đó"

    Tên khùng đáng ghét😭

    Sieun bất lực hoàn toàn.

    Ban đầu là SeongJe định ở đây một đêm thôi nhưng mà được Sieun ôm hắn quyết định mặt dày ở đây hết hai ngày nghỉ cuối tuần.

    Sieun phản đối vô cùng nhưng mà cậu chịu thua.

    Trước đây thì đánh nhau không thương tiếc giờ còn chả nỡ động tay động chân.

    Cậu hận vì mình không thể đâm bút vào chân hắn nữa.

    Nói gì thì nói nhìn SeongJe nấu ăn thì Sieun thấy hắn ra dáng boy friend thật bình thường thì như thằng khùng hoặc là như chó điên...

    Ngày nghỉ đầu tiên ba bữa hắn đều nấu cho cậu, dắt cậu ra ngoài dạo phố nữa.

    Đôi lúc Sieun thầm nghĩ đây có phải tên lúc trước mình đánh nhau trên sân thượng không nữa.

    "Geum SeongJe"

    "hửm?"

    "mày sẽ không biến mất như cách đã từng đó chứ"

    SeongJe khựng lại hắn cũng chẳng dám hứa nữa, nhưng mà hắn biết làm thế nào để cậu an toàn là được.

    Hắn không nói gì hết chỉ lặng lẽ ôm Sieun vào lòng khẽ xoa đầu cậu.

    "tao không hứa"

    Ừ hắn không nói trước được điều gì cả.

    "...nhưng tao sẽ không buông tay trừ khi tao chết"
     
    [Whc] Seongsi || Thương
    Say


    Kì thi cuối kì vừa xong môn cuối, Sieun liền phóng về nhà ngủ một mạch từ sáng đến chiều tối.

    Cậu uể oải bước ra khỏi phòng thấy SeongJe ngồi chơi game ở ghế sofa.

    Từ khi nào nhà mình như nhà tên này vậy trời???

    "ra đây" SeongJe gọi Sieun tới chỗ hắn.

    Sieun bước chậm chạp tới chỗ SeongJe rồi ngồi xuống cạnh hắn.

    "bọn kia rủ đi ăn kìa, nay thi xong rồi"

    "ừm, mấy giờ"

    "19g00, còn 1 tiếng nữa lận"

    "ờ"

    Vẫn là dáng vẻ hững hờ đó khiến SeongJe bực muốn điên.

    Hắn nắm lấy tay cậu kéo mạnh khiến cậu ngã nhào vào người mình.

    "này..."

    "em hờ hững như vậy khiến tao buồn đó"

    Cậu không biết nữa, cậu luôn như vậy với mọi người mà.

    Sieun rung động với SeongJe rồi nhưng mà làm sao đây cậu không phải kiểu người giỏi thể hiện sự quan tâm của mình.

    Shiba, điên mất thôi.

    "thì không vậy nữa là được chưa gì, bỏ ra coi tên này"

    "không" SeongJe miệng cười toe toét nhìn chằm chằm cậu, ép cậu đối diện với hắn.

    Sieun tặc lưỡi một cái.

    "tuỳ mày"

    Sieun cũng thích ôm nhưng mà ngại, hắn chủ động vậy rồi thì cậu cứ thế thôi hẹ hẹ hẹ.

    Miệng thì phản kháng nhưng lòng thì lại muốn.

    ____________________________________

    "ê 2 bây lạ lắm á nha" Baku nhìn Sieun và SeongJe

    "ừ đúng rồi đi đâu cũng đi chung" Suho tán thành

    Sieun bạn thân của Suho sắp rơi vào tay tên điên SeongJe rồi.

    "như mấy đôi yêu nhau" Gotak nói cả 2

    "ủa vậy hai cậu đang hẹn hò hả?"

    Juntae nghệch mặt ra hỏi Sieun

    Vờ lờ phải đánh vô trọng tâm vậy hả - Sieun.

    Phải rồi, tụi tao sắp cưới - SeongJe

    Hai người hai suy nghĩ khác nhau, Sieun ngẩn ngơ còn SeongJe thì cười khúc khích.

    "này, trả lời nào" Baku tò mò thật

    Hồi trước hai người họ còn đánh nhau ầm ầm.

    Lúc trước, Sieun nhìn SeongJe như muốn lao tới đấm hắn còn SeongJe nhìn cậu ánh mắt toát lên vẻ hứng thú như mấy tên điên nhưng mà hắn điên thật...

    Baku không nghĩ tên SeongJe sẽ thích Sieun đâu, giờ thì hắn toàn kè kè cậu.

    Gotak ghét tên này ghét cay đắng nhưng mà sau khi hắn mặt dày theo chân Sieun thì cũng không làm khó hắn.

    Nhìn cách hắn chăm lo cho Sieun kìa.

    Ừ nhìn cũng giống giống mình với Juntae - Gotak.

    "hả...

    à hẹn hò gì chứ, có chết cũng không hẹn hò với Geum SeongJe" Sieun dối lòng mình quá rồi

    Seong nghe mà xịt keo hắn thề phải dạy dỗ lại cậu.

    "ừm..."

    SeongJe cất lên chất giọng buồn bực.

    Mọi người đớn dùm SeongJe, là bạn Sieun tụi nó biết cậu như nào mà - mạnh miệng yếu lòng.

    Nói không quen là nói dối chỉ là sớm hay muộn thôi.

    Sieun thì lãng tránh ánh mắt của cả đám.

    Sau một hồi SeongJe, Suho, Gotak cả ba đều uống đến say mèm, lí trí cuối cùng là Baku, Sieun, Juntae.

    Baku thì đỡ Suho về dễ dàng rồi nhưng cậu với Juntae thì hơi khó.

    Sau khi nhìn Juntae khó khăn đỡ Gotak ra ngoài, cậu quay qua nhìn tên điên SeongJe.

    Quăng hắn ở đây đại đi.

    - Sieun

    Cũng chỉ là suy nghĩ thôi, cậu khẽ thở dài rồi dìu SeongJe về nhà.

    Trên đường về hắn cứ lảm nhảm bên tai cậu

    "này, con tim của tao khi nãy tổn thương lắm đó"

    "em cũng thích tao mà đúng không?"

    "đừng hờ hững với tao nữa, tao buồn lắm"

    Sieun điên mất, hắn vừa lảm nhảm vừa la làng lâu lâu có người qua đường nhìn chằm chằm cả hai nữa.

    Xấu hổ quá trời ơi...

    -Sieun

    Vừa vô phòng cậu đẩy mạnh hắn xuống giường như trút được gánh nặng.

    SeongJe lại bắt đầu gào mồm lên.

    "huhu, em thơm quá Sieun"

    "'muốn ôm, muốn hôn em"

    "đừng đi mà"

    Cậu bất lực quá, ai giải cứu cậu đi.

    "ừ ừ, không đi đâu hết, đừng có gào lên nữa"

    SeongJe kéo mạnh tay cậu khiến cậu ngã xuống giường hắn xoay người lên trên đè chặt cậu xuống giường.

    Hơi thở nóng ấm của SeongJe cùng với mùi rượu cay cay phả vào mặt cậu khiến cậu nhất thời cứng đờ.

    SeongJe dùi đầu vào hõm cổ của cậu rồi hít hít mấy cái.

    "dcm, biến thái hả, cút ra"

    Không động tĩnh gì cả, cậu phát hiện SeongJe ngủ quên trên người mình luôn rồi, cậu cố gắng đẩy SeongJe sang một bên.

    Dm nặng quá - Sieun.

    Hôm nay cậu ngủ sofa dường giường cho hắn, cậu không thể ngủ khiến người kế bên toàn mùi rượu được.

    Cậu cẩn thận kéo chăn lên đắp cho hắn.
     
    [Whc] Seongsi || Thương
    Chọn quà


    Chuyện là hai ngày nữa sinh nhật Sieun rồi, SeongJe chưa biết tặng gì hay tặng hết nhỉ, hắn dư tiền mà.

    "dcm, mấy con chó, nên tặng quà gì cho Sieun vậy?"

    SeongJe bực bội la to làm đám kia nhìn hắn bằng con mắt phán xét.

    "quà ai nấy lo, hỏi mà cứ gào mồm lên" - Suho.

    "tự xử đi, tụi này cũng nghĩ rối não chả biết tặng gì" - Baku

    "tao với Juntae cũng chẳng nghĩ được gì hết" - Gotak.

    "thật khó..."

    - Juntae lẩm bẩm.

    Sieun hôm nay rất cáu, mấy tên kia cứ làm gì cứ tách lẻ đi riêng như giấu diếm cậu cái gì đó.

    "tụi bây giấu tao cái gì hả?"

    Sieun mang ánh mắt thăm dò quét ngang từng người.

    Ai cũng lãng tránh câu hỏi và còn không dám nhìn thẳng vào mắt Sieun.

    Có ai nói với cậu ấy là mắt cậu ấy như vũ khí giết người không vậy?

    - Suho.

    Xin bé đừng nhìn tao như vậy - SeongJe.

    Cậu tức điên liền quay mặt bỏ đi.

    Tụi nó bất lực đành đợi tới sinh nhật của Sieun rồi sẽ giải thích.

    Nguyên ngày hôm đó cậu chả nói chuyện với ai, Sieun bơ cả SeongJe.

    Hắn thề là hắn không muốn như vậy đâu nhưng mà nói ra thì hỏng bét hết kế hoạch.

    Hôm nay 2 người không còn đi cạnh nhau trên đường về nữa, chỉ có Sieun cách SeongJe một khoảng rất xa.

    Ít ra thì vẫn bảo vệ được cậu, SeongJe cười khổ tâm.

    ____________________________________

    "Sieun à, giận tao cũng được nhưng mà nhớ ăn tối đó nhé, đồ ăn tao để ngay bàn"

    Từ lúc về đến giờ không ai nói gì với nhau, cậu nằm trùm chăn kín người nghe SeongJe nhắc nhở như vậy khiến cậu bực bội.

    Sao có thể dịu dàng vậy chứ?

    Yêu vô là bị vậy đó hả...

    - Sieun.

    Cả phòng lúc này chỉ còn mình Sieun, hắn nhắc nhở xong thì đã đi ra ngoài rồi.

    "ais, mấy cái đứa này giấu cái gì vậy trời"

    Cậu ăn xong thì ra ngoài thấy SeongJe đã ngủ quên trên ghế.

    Trốn hắn ra ngoài đi dạo cũng không sao đâu.

    Sieun đi một mình dưới những ánh đèn mờ, suy nghĩ về đám kia thật bực khi người khác không cho mình biết chuyện gì đang xảy ra mà.

    Hình như hôm nay cậu hơi đen đủi, trước mặt là 2 tên côn đồ, cậu quay đầu thấy thêm 2 tên, bên phải cũng là 2, bọn chúng dồn cậu vào con hẻm gần đó.

    "muốn gì?"

    "haha, muốn đánh nhau thôi"

    "tụi tao đang bực, muốn kiếm người để trút giận"

    "trẻ trâu" Sieun vừa nói vừa quan sát xung quanh.

    Không gì cả, trống rỗng.

    Cậu cũng không mang gì, từ ngày có SeongJe đi cùng cậu chả thèm mang theo cây bút của mình nữa.

    Xui dữ vậy trời, Geum SeongJe...

    -Sieun

    Cái tên đó vô thức lướt qua suy nghĩ của cậu vài lần.

    Sieun đành liều mình tấn công, SeongJe nhất định sẽ đến.

    Chỉ mới hạ hai tên cậu nhanh chóng yếu thế mà thở hỗn hễn, ngay khi cây gậy tên côn đồ định đáp xuống người cậu - một bóng dáng cao lớn ôm lấy cậu, cây gậy đó đập vào tay hắn - là SeongJe.

    SeongJe nén cơn đau từ cánh tay truyền đến, quay người đánh cho mấy tên đó ra bã.

    Dù gì thì sở thích của hắn cũng là đánh người, đặc biệt là mấy người đụng tới Sieun của hắn.

    Trên người mấy tên đó bây giờ toàn là máu

    "được rồi, SeongJe à..." cậu lên tiếng ngăn hắn lại.

    Lúc này SeongJe mới chịu dừng lại, hắn bước ngang qua cậu mà đi.

    Sieun đứng như tượng không lê chân nổi, hắn đi được một đoạn rồi cậu vẫn đứng đó mà nhìn theo bóng lưng hắn.

    "định đứng đó cho gió thổi lạnh chết hả, đi về" hắn quát to làm cậu giật cả mình.

    SeongJe nói nhưng không thèm quay mặt lại với Sieun, cậu chậm chạp bước theo sau.

    Xin lỗi mà...

    - Sieun.

    ____________________________________

    SeongJe với Sieun ngồi trên ghế, không khí căng thẳng này khiến cậu muốn trốn vào phòng ngay lập tức.

    "có biết ra đường một mình nguy hiểm không hả?" hắn lại quát cậu

    "tao...tao..." cậu cứng họng

    Sieun không dám trả lời cậu đứng dậy định lấy bông băn thuốc đỏ rồi lại ngồi kế SeongJe.

    "cởi áo khoác ra, mày bị thương rồi"

    "tao tự làm được"

    Một màn đấu mắt xảy ra sau câu nói đó cuối cùng thì hắn cũng bất mãn mà cởi áo khoác ra.

    Vết thương bầm tím một mảng có cả những vệt máu đã khô lại trên tay hắn.

    Cậu cúi xuống thổi nhé lên vết thương, rồi cẩn thận sát trùng cho hắn.

    Tất cả hành động của Sieun khiến SeongJe không tự chủ được mà tim đập nhanh.

    "cảm ơn và xin lỗi"

    "hả?"

    "cảm ơn vì đã cứu tao, xin lỗi vì khiến mày lo"

    "xin lỗi như thế này không thành tâm đâu"

    "muốn gì"

    "hôn tao một cái đi"

    SeongJe vẫn chấp niệm với việc này nhưng còn lâu cậu mới nghe.

    "ngủ rồi mơ"

    "tối nào cũng mơ mà..."

    SeongJe lẩm bẩm

    Nhìn hắn đáng ghét quá cậu vươn tay ra nhéo má hắn một cái rồi nhanh chân chạy vào phòng.

    SeongJe thì nghệch mặt ra như một thằng đần.
     
    [Whc] Seongsi || Thương
    Quan tâm


    Có điều gì rất lạ, cả bọn thấy vậy và SeongJe cũng chú ý điều đó.

    Khi mà sáng nay cậu chủ động mua sữa vị socola rồi đưa đến trước mặt tên SeongJe.

    "uống đi, cho mày đó"

    Cả bọn mắt mở to nhìn cậu, tên kia thì ánh lên vẻ nghi ngờ rồi cũng vui vẻ nhận lấy, vừa uống vừa cười như thằng khùng.

    Chết tiệt, Sieun chủ động đấy à.

    - Suho

    Tao sống đủ lâu rồi sao.

    - Baku

    Hoá ra cậu ấy là kiểu quan tâm thầm lặng như này à.

    - Gotak

    Nào thành đôi vậy 2 cậu ơi.

    - Juntae

    Sieun quan tâm tao kìa, hú hú hú.

    - SeongJe

    Ngay cả khi ăn trưa ở căn tin cậu chủ động gấp thức ăn cho SeongJe, rồi khi SeongJe ngủ gục trong lớp cậu lấy áo khoác của mình đấp lên người hắn để tránh ánh nắng từ cửa sổ.

    Tất cả đều thu vào mắt bạn của cậu.

    "hình như là Sieun thích tên kia rồi" - Gotak

    "thật ghét khi phải thừa nhận điều đó" - Suho

    Bạn cậu sắp rơi vào tay tên kia rồi.

    "chắc không đâu" - Baku

    "đúng iq 99, đi ngược với số đông" - Suho

    "tớ thấy Sieun nhìn SeongJe nãy giờ đó" - Juntae

    Cả bọn hướng mắt lên bàn của cậu, quả thật cậu đang nhìn SeongJe, cái đôi mắt đắm đuối, dịu dàng nhìn hắn, SeongJe mà thấy được chắc lại chết chìm vì tình trong mắt của Sieun.

    SeongJe rục rịch người tỉnh dậy, cậu liền nhìn xuống đọc quyển sách của mình tiếp.

    "èo... bày đặt ngại" - Baku

    Lần đầu bọn nó thấy khinh bỉ Sieun...

    SeongJe tỉnh dậy ngửi thấy mùi sữa thoang thoảng ở cái áo khoác đang đắp lên người mình, hắn khẽ liếc mắt nhìn Sieun.

    Cần gì phải lạnh lùng vậy chứ.

    - SeongJe

    "mày quan tâm tao à"

    "tiện tay thôi, sợ tia uv chiếu vào ung thư da mày"

    Hắn không nói được lời nào nữa.

    ____________________________________

    Sieun chủ động mời SeongJe đi ăn nữa.

    "tao thấy nay mày lạ lắm" SeongJe vừa ăn vừa hỏi Sieun

    "gì?"

    "hôm nay em quan tâm tao hơn bình thường"

    "tao vẫn vậy thôi"

    SeongJe im lặng vài giây.

    "thích thật, cứ như vậy mãi nhé"

    Sieun biết hắn chưa từng được quan tâm bao giờ, khi nghe SeongJe nói câu đó lòng Sieun thấy xót đến lạ.

    "ừ"

    Sau mấy ngày ở lì nhà Sieun nay hắn sẽ về nhà mình, dù gì cũng phải tính toán cho sinh nhật của cậu vào ngày mai nữa.

    "hôm nay tao về lại nhà tao, em ở nhà một mình nhé"

    "ừ"

    Hơi nhớ nhỉ, hình như cậu quen với việc hắn nằm cạnh cậu rồi.

    SeongJe vẫn đưa Sieun về nhà, khi đi ngang qua cửa hàng tiện lợi chân cậu dừng lại hắn cũng dừng theo.

    "sao thế, muốn mua đồ ăn về ăn khuya à"

    Cậu không đáp lại hắn, mà bước hẳn vào trong luôn.

    Dạo vài vòng cậu mua được một đống đồ ăn có socola, một ít bánh mà thật ra là một nùi.

    Thanh toán xong cậu cầm tay SeongJe lên, nhét vào tay hắn.

    "cho í..."

    Sieun nói giọng nhỏ xíu

    Hành động của cậu khiến tim SeongJe lại đập nhanh.

    Sieun chết tiệt...

    - SeongJe

    Đáng yêu như vậy sao hắn xa cậu một đêm được chứ

    "ừm cảm ơn nhé, thích tao rồi à?"

    "làm... làm gì có"

    Bộ dạng lúng túng của cậu khiến hăn muốn trêu cậu ứa nước mắt ghê.

    ____________________________________

    Hắn vừa đi vừa trêu chọc cậu, cậu tức điên mà không thể phản bác chỉ biết đỏ mặt.

    "đồ đáng ghét..." cậu bĩu môi rồi nhìn SeongJe

    "tới nhà rồi"

    "cưng nhớ ngủ ngoan mơ về anh đó"

    "không thèm mơ về mày"

    "đáng yêu thật đó, tao về đây"

    "ừm về cẩn thận, ngủ ngon"

    "nhớ tao quá thì nhắn nhé cưng"

    Sao không ở lại ngủ chung tiếp đi, đỡ nhớ.

    - Sieun

    Cậu nghĩ là cậu sẽ điên theo tên điên SeongJe này.

    Định mệnh cho hai người họ gặp lại nhau lần nữa và kéo hai người lại ngày một gần hơn nhưng phải làm sao để giữ nhau lại trong đời thì không người nào cho cả hai biết mình nên làm gì.

    Cứ theo bản năng thôi.

    Một chút ánh sáng trong đêm, một chút hơi ấm chưa tàn.
     
    [Whc] Seongsi || Thương
    hong phải chap


    Park Jihoon tuổi 26 phải hạnh phúc và cười nhiều hơn nhé.

    ảnh cười đẹp vl😔

    thưởng ảnh lắm luon🥹
     
    [Whc] Seongsi || Thương
    Hôn


    Như một ngày bình thường dường như chẳng ai nhớ tới sinh nhật của cậu.

    Cậu cũng không để tâm đến, ngày sinh nhật đối với Sieun chỉ là ngày bình thường thôi.

    Ở góc nào đó trong trái tim thì Sieun mong SeongJe biết nay là sinh nhật cậu...

    Ngay khi ra về cả đám chạy đi cả SeongJe cũng vậy chỉ còn cậu và Juntae.

    "nay để tớ về cùng cậu nhé..."

    "ừm"

    Chủ yếu để Juntae ở lại với mục đích dẫn cậu qua chỗ tổ chức sinh nhật chứ không cậu lại đi lang thang nào chán thì về nhà.

    ____________________________________

    Đi được nửa đoạn thì Juntae lôi cậu đi đâu cậu cũng không rõ nữa.

    "chúc mừng sinh nhật nhé Sieunie" SeongJe lên tiếng

    "Sieunie...?" cậu ngơ ngác nhìn căn phòng tối om

    Đèn bật lên, trước mặt cậu là cả đám giặc nháo nhào.

    "qua bàn ngồi đi, bọn tao lần lượt đưa quà cho" - Suho

    Sieun cảm động chết mất, SeongJe kéo nhẹ tay cậu đi tới bàn.

    Suho tặng cậu cái áo khoác mới kèm theo bức ảnh hai người hồi đó chụp chung phía sau còn kèm dòng chữ: có bồ (SeongJe) thì cũng không được quên tao đâu.

    Juntae thì là nến thơm món này, Gotak của xinh yêu này tặng 2 chiếc cốc siêu dễ thương hình như là cốc đôi.

    "có bồ thì cho bồ một cái nhé Sieun" - Gotak

    Gotak liếc mắt qua SeongJe.

    Baku tặng vòng tay có khắc tên cậu phía dưới nữa.

    Cuối cùng là SeongJe, hắn tặng hoa cho cậu đó là hoa tulip với mấy bức ảnh chụp cậu khi cậu cười thêm cả khăn quàng cổ.

    Sieun sẽ không biết là SeongJe tự đan khăn đâu.

    ____________________________________

    Hôm nay mọi người đều tỉnh trừ Sieun, cậu đã say khướt trên bàn, má ửng đỏ đang vùi đầu vào người SeongJe.

    "làm gì khó coi vcl??"

    - Baku

    "đưa Sieun về cẩn thận, làm gì bậy bạ là mày tới công chuyện với tụi tao" - Suho

    "biết rồi" - SeongJe

    Sieun say bám người như này à.

    - SeongJe

    Hắn vừa cõng Sieun vừa cầm quà cho cậu, hơi thở nóng thoảng mùi rượu phả vào gáy SeongJe.

    Ai cứu SeongJe với ảnh sắp mất kiểm soát rồi.

    ____________________________________

    Tình thế bây giờ là cậu đang vòng cả hai chân quanh hông SeongJe, cậu bám chặt lấy hắn.

    SeongJe cố đẩy ra nhưng cậu lại càng dính chặt.

    "Sieun, đi xuống mau!!!"

    "hum, SeongJe đuổi tao à" Sieun phụng phịu nhìn hắn

    Gương mặt đỏ vì rượu, đôi mắt phủ sương nhìn hắn.

    SeongJe hận không thể ăn sạch cậu.

    "không...sao cũng được..."

    "hì"

    Sieun cứ tiếp tục ngồi như vậy, đầu còn dùi vào hõm cổ SeongJe.

    Lúc này cậu vòng tay qua cổ hắn, môi cậu chạm nhẹ lên môi hắn, SeongJe thoáng lên tia ngạc nhiên, ngay khi Sieun định rời khỏi môi SeongJe, hắn vòng tay qua đầu cậu nắm chặt lấy tóc cậu kéo cậu vào nụ hôn tiếp theo.

    SeongJe giành lại quyền chủ động, hắn thuần thục cho lưỡi vào trong khoang miệng cậu, khám phá hết mật ngọt bên trong, chưa thoả mãn hắn còn cắn môi cậu đến bật máu.

    Tiếng rên khẽ ư ử trong cổ họng cậu phát ra, SeongJe điên mất, mãi đến khi Sieun sắp không thở được đập vai SeongJe mấy cái, hắn mới luyến tiếc rời khỏi nụ hôn đó.

    Sieun cười hì hì ôm lấy hắn, ngủ gục trên người hắn nữa.

    Chủ động xong rồi trốn là Sieun đó.

    ____________________________________

    Sáng dậy, Sieun khó khăn mở mắt, đầu thì vẫn nhức, cậu cố ngồi nhớ lại mọi chuyện hôm qua.

    Vcl mình hôn SeongJe rồi à???

    - Sieun

    Cậu nhìn lại mình thấy đồ đã được thay, môi còn hơi đau đau nữa liền với tay lấy cái gương ngày đầu tủ.

    Kết quả cho tối qua là còn hơi sưng sưng.

    Quê quá, trốn liền thôi.

    - Sieun

    Đời đâu như là mơ định bỏ chạy liền bị lực mạnh kéo lại.

    "chạy đi đâu đó?"

    Giọng SeongJe khàn lại còn trầm nữa

    Sieun khẽ run nuốt nược bọt.

    "thì đi vệ sinh cá nhân thôi..."

    "có nhớ hôm qua mình làm gì không?"

    "không" Sieun nói dối không chớp mắt

    "vậy để tao làm lại nhé"

    "không... cần đâu" cậu có vùng vẫy để chạy nhưng SeongJe lại càng kẹp chặt lấy cậu.

    "nằm yên đi, lát tao pha nước chanh cho uống rồi tỉnh rượu"

    Lúc này cậu mới chịu nằm yên.

    Quê chết đi được, biết vậy hôm qua không uống say.

    - Sieun
     
    [Whc] Seongsi || Thương
    16


    SeongJe biến mất hơn 1 tuần nay, không ai thấy hắn.

    Sieun thử gọi điện, nhắn tin cũng không nhận được phản hồi, cậu thề là giận hắn tới chết nếu hắn xuất hiện một lần nữa.

    Đêm vắng, cậu đi lang thang mong có thể thấy SeongJe ở đâu đó.

    *Bộp*

    Trời đổ mưa lớn, Sieun nặng nề lê bước về nhà.

    Trước mắt cậu là SeongJe, nước mưa lẫn với máu đỏ.

    Sieun thấy thật thảm hại, ngu ngốc.

    Đằng sau hắn còn có một người nữa, cậu nhìn thoáng qua cũng đoán được là ai.

    "Na Baekjin..."

    Hai người kia đều ngạc nhiên với câu Sieun vừa nói ra, đúng là không gì qua mắt được cậu.

    "làm gì ở đây?"

    Sieun hỏi SeongJe

    "xử lí chút chuyện"

    Thật là đáng ghét nhưng mà nhìn SeongJe thảm hại như vậy thì cậu không thích dù cậu giận hắn thật.

    "về nhà tao rồi nói"

    SeongJe bước đi theo Sieun còn Baekjin vẫn đứng tại đó như không có chỗ để về, cô đơn đến đáng thương.

    Cậu dừng lại liếc nhìn Baekjin.

    "cả mày cũng đi theo đi, đừng đứng đó như chó chờ chủ tới đón"

    SeongJe thoáng khựng lại, cậu học cách nói này đâu ra vậy hắn nghe còn ngạc nhiên, rồi hắn lại nhếch môi cười.

    "đúng là bé của tao, nói chuyện sát thương thật"

    "sắp là của thằng khác"

    "đi về lẹ đi" Sieun muốn đấm vào mặt SeongJe một phát lắm rồi

    ____________________________________

    "dcm Geum SeongJe"

    Trước mặt cậu là hắn đang ngồi nhả khói thuốc trên sofa nhà cậu.

    "tao dập thuốc ngay đây"

    Sao hắn lại quên được là Sieun không thích mùi thuốc chứ hắn chỉ lỡ tay.

    "hai người lần lượt tắm lẹ đi"

    "Baekjin mày trước đi" SeongJe nhường cho Baekjin rồi

    "ừm"

    Chỉ còn SeongJe và Sieun khoảng lặng trôi qua, cậu giận hắn, SeongJe cũng không biết nói từ đâu nữa, cho đến khi Baekjin tắm xong đến lượt SeongJe.

    "mày không bất ngờ khi tao còn sống à?"

    "tao không để tâm thôi"

    Rõ ràng là nói dối, lúc đó cậu đã đứng nhìn Baekjin rất lâu.

    "ông Choi định giết tao nhưng mà tao thoát được, tao chỉ giả chết"

    "thế mày có ý định lật đổ ổng à?"

    "ừ, tao ở lại nhà mày nhé, chỗ khác không an toàn"

    "tao từ chối cũng chả được còn hỏi ý tao làm gì"

    Nghĩ lại thì SeongJe vì hắn mà chạy đi mất 1 tuần khiến cậu muốn đuổi hết cả 2 ra khỏi nhà.

    "sao mày lại lôi SeongJe theo, biến mất cả tuần..."

    Baekjin ngầm đoán được mối quan hệ của hai người rồi.

    "tao cần nó"

    "à mà vụ này đừng nói cho Baku biết được chứ"

    "không đảm bảo"

    Baekjin chịu thua Sieun - lì lợm, liều y chang SeongJe nhưng ít ra là Sieun có lí trí.

    Cậu đứng dậy đi lấy bông băng thuốc đỏ.

    "xử lí vết thương đi"

    "haha, mày luôn quan tâm kẻ thù của mày như này à"

    Cậu nhún vai

    "từng thôi, Baku đã khóc rất nhiều vào tang lễ của mày đó"

    Lúc này Baekjin mới chịu im mồm ngồi xử lí vết thương.

    Cho tới khi SeongJe tắm xong thì Baekjin cũng đã xử lí vết thương xong rồi.

    Cậu ném bông băng thuốc đỏ vào người hắn.

    "tự xử lí"

    Baekjin thấy căng thẳng dùm SeongJe.

    "đó là lí do mày biến mất 1 tuần nay à" Sieun liếc sang Baekjin

    "tao xin lỗi..."

    Baekjin thoáng ngạc nhiên, mối quan hệ của họ hơn nhưng gì hắn tưởng tượng rồi.

    Sieun bước đến chỗ SeongJe tay giật lại bịch bông băng thuốc đỏ ngồi xuống cạnh hắn.

    Có vẻ là cơn tức chưa được nguôi ngoai cậu có hơi mạnh tay với hắn

    "au.. nhẹ thôi bé tao đau"

    "sao lúc bị đánh không biết đau hả" cậu vừa nói vừa mạnh tay thêm chút nữa

    "tao biết lỗi rồi, em nhẹ tay thôi"

    Bây giờ cậu mới chịu nhẹ tay lại, thôi nhẹ vào những vết thương của hắn.

    Mặt của SeongJe toàn là vết thương, cậu xót chứ.

    Baekjin chứng kiến màn vừa rồi.

    Giới trẻ giờ yêu đương vậy đó hả?

    - Baekjin

    Nhìn Sieun và SeongJe khiến hắn lại nhớ tới Baku.

    Khi cậu băng bó xong cho hắn, hắn lại dở thói nũng nịu dang tay ra đòi ôm.

    Sieun chịu thua đó cậu cũng muốn, hắn đã biến mất tận 1 tuần lận mà.

    "tao đã lo cho mày" Sieun vừa vòng tay sang eo SeongJe vừa nói

    "xin lỗi, lần sau tao sẽ báo trước"

    Sieun chỉ dụi vào đầu vào người SeongJe như mèo con.

    Cậu muốn nói là có lần sau cậu sẽ đi cùng hắn nhưng mà hắn cho mới lạ, không cho thì thôi cậu cũng lẻn đi.

    Baekjin nhìn hai người này hắn thấy hơi lạnh sắp nhìn không nổi nữa rồi.

    Bây giờ là 1g sáng, cả ba đã mệt lã, quyết định ăn khuya xong rồi đi ngủ.
     
    [Whc] Seongsi || Thương
    17


    Nguyên nồi mì, khói bốc lên cả phòng khách mỗi người tranh nhau 1 đũa, dự định là cả 3 thức tới sáng rồi ngủ, cuối tuần rồi cũng nên xả.

    Baekjin thấy bớt cô đơn tuy điều là những thứ đơn giản nhưng hắn cũng thấy vui, dường như có cảm giác tồn tại, hắn cũng hiểu sao SeongJe thay đổi hoặc là chỉ thay đổi với Sieun.

    Một tuần đi với Baekjin, hắn để ý SeongJe hay nhìn chằm chằm vào điện thoại của mình rồi cất vô, định làm gì đó nhưng không làm giờ thì hắn biết lí do rồi.

    ____________________________________

    Vấn đề khó nhất bây giờ là chỗ ngủ.

    "về chỗ ngủ thì..."

    Sieun ngập ngừng lên tiếng

    "tao với em vẫn chung phòng còn thằng kia thì ở ngoài đây" SeongJe vừa nói vừa chỉ tay về phía Baekjin

    "tao không đồng ý"

    Sieun thấy mệt mỏi nhà cậu không to, lúc trước có SeongJe còn tạm đi giờ thì thêm Baekjin có chút ồn.

    Cậu mong tương lai sẽ không thêm ai, nhà cậu có gì để người ta ở ké à.

    "tính sau đi giờ thì chơi game" Sieun chủ động rủ 2 người còn lại chơi game

    Ban đầu Baekjin không chơi hắn thấy trẻ trâu nhưng thấy hai người kia chơi vui quá nên Baekjin nhập hội.

    "dm cứu tao SeongJe" - Baekjin

    "không, tao chỉ cứu Sieun thôi" - SeongJe

    "???"

    - Baekjin

    Cái đồ simp lỏ.

    Kết quả là 3 xác đều ngủ ở phòng khách

    ____________________________________

    "Sieun ơi!!!"

    Mới sáng đã có người ghé nhà Sieun nhưng mà giọng này hơi quen quen, cả 3 người bật dậy ngay lập tức.

    Là giọng của Baku.

    "tao với mấy đứa kia đến chơi, mày ra mở cửa đi"

    "đợi tao chút"

    Cả ba người nhìn nhau còn chưa biết xử lí làm sao, kiếm chỗ trốn cho Baekjin trước rồi tới SeongJe sau, tiếc là SeongJe chưa kịp trốn thì Baku đã mở luôn cửa ra.

    Sieun và SeongJe bị bắt tại trận.

    SeongJe thì bị Baku với Gotak lôi đi ra 1 góc, Suho thì đi tới khoác vai bạn thân mình - Sieun cả hai bị hỏi cung.

    "nói xem, mày làm gì Sieun rồi hả?"

    - Gotak

    "có đè nhau ra chưa" - Baku

    "???, tao chỉ ôm Sieun ngủ thôi mày nói gì vậy Baku"

    Gotak bó tay với đứa iq 99 này.

    Baekjin trốn đâu đó trong phòng khi nghe Baku hỏi vậy hắn muốn cười phá lên nhưng phải kiềm lại.

    "Sieun à, cậu có thích tên đó không" Suho nghiêm túc hỏi cậu làm cậu thấy căng thẳng

    "ừm, cũng thích thích"

    "haiz"

    Suho chịu tên điên này cướp bạn thân của hắn thật rồi.

    "thằng đó làm cậu khóc hay buồn thì bảo tôi nhé, tôi đấm nó"

    "ừm tôi biết rồi"

    "vậy là hẹn hò rồi đó hả" - Juntae

    "chưa..."

    - Sieun

    Cả đám phán xét cái gì cũng có thiếu mỗi danh phận.

    "bộ hai người thích mập mờ hả" - Baku

    "thì thì..."

    "bỏ qua chuyện đó đi nay tụi này xin phép phá nhà của cậu" - Suho

    "không được!"

    Sieun với SeongJe đồng thanh

    "ái chà, yêu đương để sau đi, đừng mà có bồ bỏ bạn" - Baku

    Ai bạn chúng mày☺️ - SeongJe.

    Sieun với SeongJe sợ Baekjin chết ngạt trong tủ.

    Cả hai lần lượt đi ngang qua tủ kèm theo mỗi người 1 câu.

    "đừng chết trong nhà tao nhé" - Sieun

    "chúc mày may mắn" - SeongJe

    Baekjin chỉ biết chịu đựng cầu cho đám này về lẹ.

    ____________________________________

    Mãi tới chiều đám kia mới chịu đi về.

    "tụi tao về nhé, yêu đương vui vẻ"

    "về lẹ đi, đừng nhảm nữa" - Sieun

    Ngay khi đóng cửa lại cậu liền chạy tới mở cửa tủ ra, Baekjin loạng choạng ngã vào người cậu.

    "này, không sao chứ"

    SeongJe lúc này đang ngồi ở ghế sofa mới chịu đi lại đỡ Baekjin từ tay Sieun, thật ra là hắn ghen thì có.

    "tao tuột đường rồi" - Baekjin

    Mặt hắn trắng bệch, đám kia ở lại quá lâu ở thêm tí nữa chắc hắn sẽ chết trong tủ thật.

    "uống miếng nước đi" - Sieun

    "cảm ơn" - Baekjin

    Baekjin vừa uống nước vừa nghĩ tới cái đám kia đặc cụ thể là Baku, cả buổi miệng của Baku ồn nhất, nói không dừng.

    Trông khi gặp hắn thì Baku chẳng chịu nói gì, hắn đang nghĩ cách cua Baku đây.

    "này SeongJe chỉ tao cua Baku đi"

    *phụt*

    Sieun sặc nước rồi, SeongJe nhè nhẹ vỗ lưng Sieun.

    "bình tĩnh nào"
     
    [Whc] Seongsi || Thương
    18


    Mặc dù SeongJe xuất hiện rồi nhưng mà hôm nay hắn chưa đi học lại, Sieun cũng giận lắm nhưng vẫn phải đi học một mình.

    "SeongJe à, nào mày đi học lại thế"

    "sắp rồi"

    *Rầm*

    Sieun đi ra ngoài cửa đóng cửa cái rầm như dằn mặt SeongJe, hắn và Baekjin giật mình.

    "nè lẹ lẹ đi bé của tao giận tao rồi đó" - SeongJe

    "biết rồi, yêu đương riết ngứa con mắt" - Baekjin

    ___________________________________

    "SeongJe vẫn không đi học hả" - Juntae

    "ừm, tên đó bảo bận việc" - Sieun

    "đừng nhắc đến tên đó nữa" - Sieun

    Cả đám im lặng không dám nhắc nữa

    Mới qua còn hạnh phúc mà ta.

    - Suho

    Yêu đương hay giận nhau hả...?

    - Baku

    Thấy mối tình của mình bình yên ghê.

    - Gotak

    Giờ ăn trưa cậu nhìn Gotak và Juntae gấp đồ ăn cho nhau mà thấy lên máu não, bình thường có SeongJe gấp cho cậu nhưng hắn nghỉ hơn 1 tuần rồi, thấy ghét.

    Yêu nhau cái gì chứ, chướng mắt.

    - Sieun

    Quay qua thì thấy Baku với Suho đang tranh nhau miếng thịt.

    "ais tại mày đó rớt xuống đất rồi, tiếc ghê" - Suho

    "chơi mà chơi đổ thừa, tại mày đó" - Baku

    ...

    ____________________________________

    Cho tới chiều mọi chuyện vẫn bình thường xảy ra, bình thường tới mức chán nản nhưng có lẽ giờ ra về thì không.

    Khi đi ngang qua đường tắt thì cả đám bị một lũ côn đồ chặn lại.

    "muốn gì" - Suho

    "nhìn tụi bây chướng mắt quá nên muốn đập"

    "nhất là nhóc Sieun gì đấy, bình thường toàn đi với tên điên nào đó"

    "nay không có nó mày chết chắc rồi"

    "có thù với nó thì đi kiếm nó tụi này không rảnh" - Gotak

    "vậy thì tụi bây biến đi, nhóc Sieun ở lại"

    "đừng có mơ" - Baku

    "tình bạn của tụi bây đẹp quá nhỉ?"

    Có vẻ là trận chiến sắp diễn ra ai cũng đã chuẩn bị tinh thần, Gotak đứng chắn trước Juntae, chỉ có Sieun là vẫn đứng im ở đó.

    Suho lao lên trước dễ dàng hạ gục hai tên dù gì cậu cũng chơi boxing, Baku cũng dễ dàng hạ thêm mấy tên nhờ mấy cú đấm lực của cậu ấy.

    Gotak thì có cú đá xoay đẹp vl nhưng mà vấn đề là quá đông.

    Sieun cắn răng chịu đau hạ được 4,5 tên, lúc này ai cũng đã đuối.

    Sieun dùng tay chặn thanh sắt xém vô người mình dùng chân đạp vào hạ bộ tên kia.

    Bây giờ cả đám thất thế rồi số lượng quá áp đảo mỗi người đều bị đánh văng vào tường.

    Tên kia định đánh Gotak tiếp Juntae liền chạy tới dùng người mình xô hắn ra xa.

    Không ngoài dự đoán cậu cũng bị đập văng vào tường chung với Gotak.

    "này cậu có sao không" - Gotak

    "không sao, nhưng mà bọn chúng đông quá" - Juntae

    Suho, Baku và Sieun vẫn đánh tiếp được.

    Baku đang kẹp cổ tên kia thì có đứa định đánh lén, Suho lao tới đá văng tên đó ra.

    "má tụi này đông thật" - Suho

    Sieun liên tiếp đấm vào mạng sườn của tên côn đồ kia, cậu dùng đầu mình đập vào đầu hắn cả hai đều ngã ra đất.

    Cậu cố ngồi dậy dựa lưng vào tường, thì bị một tên đạp chân vô vai chuẩn bị dùng gậy đánh cậu, cậu không cố nổi nữa chỉ nhắm mắt định chịu trận.

    *Bốp*

    Một viên đá vào đầu tên đó.

    "thằng chó nào"

    Không ai trả lời, chỉ có một bóng người lao nhanh tới trước mặt tên đó - một đấm khiến tên kia lảo đảo ngã xuống.

    "SeongJe..."

    Mắt cậu lờ mờ nhìn hắn, lúc này cậu yên tâm nhắm mắt lại rồi.

    Baku bên này cũng đã bị đánh ngã ra đất thì từ đâu có một người mặc đồ đen đánh ngã tên đó.

    Hai người rất nhanh xử lí xong đám này.

    Trong cơn mơ màng Sieun đã thấy SeongJe bế cậu.

    ____________________________________

    Khi tỉnh lại thì cậu trong bệnh viện.

    "tới nổi vô viện luôn hả" - Sieun

    Nhìn sang một bên thì thấy cả đám đã được xử lí vết thương hết rồi.

    "cậu tỉnh rồi có đau chỗ nào không?"

    - Juntae

    Sieun nhẹ lắc đầu.

    Cả đám ra ngoài còn mỗi SeongJe và cậu.

    "tao muốn ra viện sớm"

    "không?"

    Cậu không biết nữa, không muốn nói gì với hắn chút nào.

    "xin lỗi" - SeongJe

    Sieun nằm xuống đắp chăn kín mặt không nhìn hắn nữa, cậu sợ mình sẽ mềm lòng.

    Baku nãy giờ thì đang nghĩ tới người hồi nãy - rất quen... có phải là Na Baekjin không.

    "không đúng, cậu ấy chết rồi..."

    Baku tự trấn an mình.
     
    Back
    Top Bottom