Sieun mất ngủ cả đêm, bước chân nặng nề của cậu vô tới lớp thì thấy cả ba người kia nhìn cậu trố mắt, kéo cậu lại chỗ ngồi
"cậu bị sao vậy Sieun, bầm dập hết rồi"
"nói đi, ai đánh cậu để Baku xử lí cho"
"hai cậu nói liên tục như thế thì cậu ấy trả lời làm sao được" Go Tak nói.
Sieun nhìn cả ba người trước mặt, buộc miệng ra mấy lời nói dối
"là tớ giúp người ta khỏi đám giang hồ"
"trời ơi, Sieun nhà ta này làm anh hùng cứu mỹ nhân"
Chấm hỏi, Sieun khó hiểu anh hùng Sieun với mỹ nhân kia à, nghe lạnh sống lưng quá
"nhưng mà người đó là ai vậy" Juntae thắc mắc nhìn cậu
Nghe tới đây, Sieun căng người không biết nên nói là SeongJe không, chắc không đâu.
Cậu lãng ánh mắt đi chỗ khác không muốn nhắc tới người đó, cả đám thấy vậy cũng không gặng hỏi nữa, chỉ nhắc nhở cậu cẩn thận hơn.
Trong giờ học cậu mãi không tập trung, Sieun không biết cảm giác dành cho SeongJe là gì, nhưng Sieun chắc một điều rằng đó không phải thương hại.
Cậu không thân thiết với SeongJe, không muốn hắn bị thương, không ngăn được bản thân khi mà cứ lao đầu vào tên điên đó.
___________________________________
*22g tối
Sieun vừa học thêm tối ở trung tâm xong nhưng cậu vẫn đi lang thang chưa chịu về nhà.
Không hiểu sao, cậu có cảm giác có người đi theo sau lưng mình, Sieun một phần đoán được người đó là ai chỉ là cậu lười nói.
Cứ một người đi trước, người đi sau như vậy khi đi qua con hẻm gần đó, có một lực mạnh kéo cậu vào bên trong.
Là SeongJe hắn quăng cậu vào bức tường, nền gạch lạnh va chạm vào lưng cậu, khiến cậu khẽ rên
"a... làm gì vậy hả?"
"tìm mày"
"đừng thô bạo như vậy chứ, đau hết cả lưng"
Bình thường người cợt nhả là SeongJe, nhưng mà hiện tại là Sieun.
Cậu không thấy nguy hiểm, tiềm thức của cậu cho rằng SeongJe không làm hại cậu nên là cứ thoải mái thôi.
"hôm qua, mèo nhỏ tự đâm đầu vô rồi lại trốn là sao hả?"
"tao không thích mùi thuốc lá..."
"à ra vậy"
Chắc là SeongJe phải dọn lại nhà để giữ mèo nhỏ lại lâu hơn.
SeongJe nhìn Sieun, hai người mắt đối mắt, mắt cậu vẫn long lanh, nhưng không còn vẻ vô hồn lần này đã dịu lại đôi chút.
Điều đó, khiến SeongJe bối rối, phát điên liền kéo tay cậu đi tiếp
"đi ăn với tao, tao đói"
Sieun không phản kháng, không giật tay chỉ lặng lẽ đi theo SeongJe.
Hắn nắm chán thì sẽ buông tay cậu thôi, nhưng cậu lầm rồi hắn kéo cậu suốt cả quãng đường đến cửa hàng tiện lợi gần đó.
Cậu uống cà phê, hắn thì ăn mì, chỉ có sự im lặng bao trùm lấy cả hai
"mày là người hay ma vậy, không ăn gì hết hả"
"tao không đói..."
Sieun xạo đó, cậu đói chứ nhưng cậu chán ăn cực, cậu còn bị đau bao tử vì nhịn ăn mà.
Chột dạ lời mình vừa nói, cậu liền cuối xuống nhìn cốc cà phê trong tay không nhìn thẳng vào mặt SeongJe nữa.
"haha..."
Hắn cười rồi tiếp tục ăn, sau đó cả hai đi dạo trên đường.
Hai bóng người bước đi song song với nhau, không ai lên tiếng.
SeongJe không biết, hắn thấy cứ đi vậy là đủ rồi, đi cùng Sieun.
Sieun thấy không lạnh nữa, vào những đêm cậu đi về một mình cậu thấy lạnh giờ thì có người đi cùng, cậu bớt cô đơn hơn.
Không lạnh, không ấm, đủ để thở, có thể bày chút vẻ yếu đuối với đối phương.
SeongJe với Sieun thấy như vậy là đủ rồi.
Hai người từng có những suy nghĩ về nhau nhưng giờ đây lại thay đổi suy nghĩ khác.
Nhớ cái lần Sieun đâm kính vào chân hắn rồi xin lỗi, như thể bản năng của Sieun chứ không cố ý làm hắn bị thương.
Sieun thì nhớ những lần hắn nương tay với cậu, tên này vẫn có chút lương tâm.
Phải rồi, chút dịu dàng xót trong hắn dành cho cậu.
Gió lạnh khẽ qua, SeongJe và Sieun rùng mình, cậu chộp lấy tay hắn để vào áo khoác của mình.
SeongJe bất ngờ nhìn Sieun
"nhìn gì chứ, tao với mày đều lạnh, cách này là tốt nhất rồi"
"ừ..."
SeongJe không biết nói gì hết, hắn luôn cứng họng trước Sieun.
Cảm giác bên Sieun rất khác, hắn muốn ôm lấy Sieun rồi lại ngập ngừng.
Đi cho tới nhà Sieun, cậu buông tay SeongJe ra, hắn tiếc nuối không muốn rời.
"tới nhà rồi, không nghĩ người như mày lại đưa tao về đó"
"ừm, lòng tốt nhất thời thôi"
"về nhà cẩn thận"
SeongJe gật đầu nhẹ quay lưng bước đi, dù không muốn bước lắm chỉ muốn đứng đó nhìn Sieun.
"này, hút thuốc lá không tốt, đừng hút nhiều"
Giọng Sieun vang lên nhắc nhở hắn, SeongJe cong môi, vui mừng trong lòng một chút.
____________________________________
1g sáng
SeongJe đã đấu tranh tâm lí rất lâu có nên gửi lời mời kết bạn cho Sieun không.
Hắn nhắm mắt làm đại, 5s sau Sieun liền chấp nhận.
SeongJe
trễ vậy rồi, ngủ đi nhóc.
Sieun
gọi ai vậy hả?
mày cũng chưa ngủ còn gì
SeongJe
thì chắc là nhớ mày quá, không ngủ được
Sieun nhìn dòng tin nhắn SeongJe gửi, thấy tim mình đập nhanh.
SeongJe gửi xong thì thấy hối hận vì cậu chỉ seen không thèm rep.
Sieun
🙂)) sao ấy, Sieun cũng nhớ SeongJe.
Cậu còn không biết lấy đâu ra can đảm để nhắn lại cợt nhả như vậy nữa, nhưng mà có lẽ cậu nhớ hắn thật.
Sieun không dám nhận hậu quả cậu liên quăng điện thoại sang một bên, nhắm mắt ngủ.
SeongJe bên kia thì không ngờ Sieun nhắn lại như vậy, chắc là ai nhập đó chứ.
Tóm lại, SeongJe không cần biết nhưng hắn thấy vui rồi, miệng cười toe toét như đứa điên, cười đã xong rồi cũng ngủ.