Khác [whc] SeongSi || Thương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Whc] Seongsi || Thương
39


Vài ngày sau Baekjin được xuất viện.

Vết thương vẫn còn đau nhức nhưng tinh thần hắn đã tốt hơn nhiều.

Humin vẫn túc trực bên cạnh hắn, chăm sóc từng li từng tí.

Cậu nấu ăn, pha thuốc thậm chí còn không ngại mà lau người cho hắn.

Mặc dù đôi khi vẫn buông lời cằn nhằn nhưng những hành động của Humin đã nói lên tất cả.

"mày có nhất thiết phải làm đến mức này không?"

- Baekjin hỏi khi Humin đang cọt kẹt lau bàn.

"tao đâu phải con nít" - Baekjin

"im đi, ai bảo mày làm liều. giờ thì nằm yên cho tao chăm sóc!"

- Humin

Baekjin khẽ cười, hắn vươn tay kéo Humin ngồi xuống mép giường.

"này, cảm ơn mày"

Humin giật mình nhìn hắn, đây là lần đầu tiên hắn nói lời cảm ơn một cách nghiêm túc.

"cảm ơn vì đã ở bên tao, tao biết mày vẫn còn sợ tao nhưng tao hứa sẽ không làm gì mày ghét nữa đâu"

Humin không nói gì chỉ cúi đầu.

Cậu không sợ Baekjin nữa.

Trái lại cậu lại cảm thấy có một thứ tình cảm lạ lùng cũng đang lớn dần trong tim mình.

Nó không phải là sự ghét bỏ cũng không phải là tình bạn.

Nó sâu sắc và phức tạp hơn rất nhiều.

"Baekjin, mày có thật lòng không?"

- Humin khẽ nói

Hắn nhìn thẳng vào mắt cậu, ánh mắt kiên định.

"thật lòng"

Hắn đưa tay chạm nhẹ lên má Humin.

"tao không biết mày có ghét tao hay không nhưng tao muốn có mày bên cạnh"

Humin đỏ mặt, cậu đẩy nhẹ tay Baekjin ra nhưng không còn sự giận dữ hay khó chịu.

"để xem đã..."

Baekjin bật cười, hắn đã biết mình thắng một nữa.

Vụ án băng đảng ngầm nhanh chóng được cảnh sát xử lí.

Nhờ vào những bằng chứng không thể chối cãi mà Sieun cung cấp cùng với lời khai của Baekjin và các nhân chứng khác, toàn bộ mạng lưới đã bị triệt phá.

Các tên cầm đầu bị bắt giữ và thành phố tạm thời lấy lại được cuộc sống yên bình.

Nhưng ai biết được sự bình yên này sẽ kéo dài bao lâu?

Và những mối quan hệ này sẽ đi đến đâu?

Sau sự kiện băng đảng bị triệt phá, một làn gió mới dường như thổi qua cuộc sống của cả nhóm.

Sự bình yên trở lại nhưng nó không còn là sự bình yên tĩnh lặng, mà là bình yên sau bão tố, mang theo những vết sẹo và bài học riêng.

Đối với Sieun và SeongJe mối quan hệ của cả hai ngày càng sâu đậm.

Họ cởi bỏ vẻ ngoại lạnh lùng của mình, bộc lộ những cảm xúc mà họ luôn giấu kín.

Hai người cũng không ngần ngại thể hiện sự quan tâm, lo lắng của mình cho đối phương.

Dường như anh người yêu Sieun từ lúc quen cậu thì cái gì hắn cũng biết.

Cậu đang ngồi loay hoay với bài tập tiếng anh, cậu có thể một học bá nhưng Sieun sẽ luôn gặp vấn đề với cái môn này vậy mà SeongJe lại rất giỏi tiếng anh.

"có gì mà mày không biết không?"

- Sieun

"thứ tao không biết... có lẽ là cách làm mày ngừng lo lắng cho tao" - SeongJe

Hắn đưa tay xoa nhẹ tóc Sieun.

"cảm giác được mày lo cho... cũng không tệ" - SeongJe

Sieun đỏ mặt quay đi.

"ai thèm lo cho mày! chỉ là tao không muốn một tên ngốc từ làm mình bị thương nữa thôi"

SeongJe bật cười khẽ ôm lấy Sieun.

"được rồi là lỗi của tao"

Sự gần gũi của họ không chỉ dừng lại ở những lời nói.

Những cái chạm nhẹ, những cái ôm bất chợt hay đơn giản chỉ là việc họ cùng nhau ngủ trên giường sau một ngày dài mệt mỏi, đã trở thành một phần quen thuộc.

Sieun cảm nhận được một thứ tình cảm vững chắc đang lớn dần, không chỉ là sự tin tưởng mà còn là tình yêu thương sâu sắc.

Humin và Baekjin họ vẫn hỗn loạn và đầy kịch tính nhưng theo một hướng khác.

Baekjin vẫn là hắn - ngạo mạn, chiếm hữu và không ngại thể hiện mong muốn của mình.

Nhưng Humin sau vụ việc bị bắt cóc và được Baekjin cứu, đã không hoàn toàn kháng cự.

Cậu vẫn cằn nhằn, vẫn đỏ mặt khi hắn quá trớn nhưng trong sâu thẳm cậu đã chấp nhận sự hiện diện của hắn.

"này vết thương của tao vẫn còn đau đấy" - Baekjin than thở một buổi sáng khi Humin chuẩn bị đi học.

Hắn cố tình nhăn mặt ra vẻ yếu ớt.

"đau thì tự đi mà băng lại, mày là con nít à?"

- Humin liếc hắn một cái.

"không phải mày bảo chăm sóc cho tao sao?"

- Bakejin nhướn mày cố tình chọc tức Humin.

"hay là mày chỉ giỏi nói thôi?"

"thằng khốn! lại đây!"

- Humin nghiến răng.

Cậu bước đến nhưng thay vì băng lại vết thương cho hắn, cậu lại véo mạnh vào cánh tay hắn.

"đau!"

- Baekjin kêu lên.

"đau chết mày đi" - Humin gầm gừ nhưng sau đó vẫn đi lấy hộp y tế, tỉ mỉ thay băng cho hắn.

Baekjin nhìn Humin làm việc, ánh mắt hắn dịu đi.
 
[Whc] Seongsi || Thương
40


Baekjin biết Humin vẫn còn ngượng ngùng nhưng sự quan tâm của cậu là thật lòng.

Hắn đứa tay chạm nhé lên má Hunin.

"mày lo cho tao lắm à?"

Humin giật mình rụt tay lại.

"lo cái gì mà lo! chỉ là tao không muốn thấy cái mặt nhăn nhó của mày thôi!"

Cậu nói dối, nhưng trái tim lại đập như muốn nhảy cả ra ngoài.

Baekjin bật cười, hắn kéo cậu lại gần, đặt một nụ hôn nhanh lên môi cậu.

"cảm ơn nhé, bạn nhỏ" (Humin nhỏ thì t kh biết cgi to)

"mày... lại làm gì vậy?!"

- Humin đứng hình, mặt đỏ bừng.

"làm gì à? thể hiện tình làm với người yêu tương lai thôi mà" - Baekjin cười khoái chí.

Humin suýt chút thì nữa đánh hắn.

"ai là người yêu tương lai của mày?! biến thái!"

Cậu vội vàng chạy ra khỏi nhà bỏ lại Baekjin đang cười sung sướng.

Dù vẫn còn ngại ngùng và có chút tức giận nhưng Humin không thể phủ nhận rằng nụ hôn đó, dù bất ngờ đã khiến trái tim cậu rung lên một cách lạ lùng.

Thời gian trôi đi nhanh chóng tựa như dòng nước cuốn trôi những sự kiện đầy bão tố về phía xa.

Một năm đã trôi qua kể từ khi băng đảng ngầm bị triệt phá và cuộc sống của Sieun cùng những người bạn của cậu rẽ sang một hướng mới.

Thành phố đã thực sự yên bình trở lại và cuộc sống mỗi người trong nhóm cũng dần ổn định nhưng theo một cách sâu sắc, gắn kết hơn.

Sieun tiếp tục với việc học với sự tập trung cao độ, điểm số của cậu vẫn luôn dẫn đầu.

Giờ đây cậu không còn cô độc chỉ biết vùi đầu vào sách vở nữa.

Sieun đã có một người đồng hành, một điểm tựa vững chắc bên cạnh: SeongJe.

Mối quan hệ của họ đã đi qua những sóng gió, từ sự tin tưởng đơn thuần đến một tình yêu nồng nàn, sâu sắc.

SeongJe vẫn giữ vẻ ngoài trầm tĩnh nhưng ánh mắt dành cho Sieun luôn ngập tràn sự dịu dàng và che chở.

Họ thường xuyên cùng nhau nấu ăn hay đôi khi chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau trong im lặng, tận hưởng sự hiện diện của đối phương.

Họ đều tìm thấy nơi gọi là "nhà" trong vòng tay của đối phương, một cảm giác yên bình mà trước đây họ chưa từng dám mơ tới.

Humin và Baekjin vẫn là cặp đôi "ồn ào" nhất nhóm nhưng lại không thể thiếu nhau.

Humin không còn ghét bỏ hay sợ hãi Baekjin nữa.

Thay vào đó cậu học cách chấp nhận sự chiếm hữu của hắn, thậm chí còn tìm thấy sự an toàn và ấm áp trong đó.

Baekjin vẫn hay trêu chọc Humin nhưng những hành động của hắn luôn thể hiện sự quan tâm sâu sắc.

Họ cãi nhau như chó với mèo nhưng sau đó lại nhanh chóng làm lành bằng những nụ hôn vội vã và những cái ôm chặt.

Gotak và Juntae cặp đôi trầm lắng và ổn định của nhóm đã tìm thấy sự an ủi và thấu hiểu ở nhau.

Juntae là chỗ dựa tin thần vững chắc của Gotak, luôn chăm sóc quan tâm nó.

Mối quan hệ của họ là sự bổ trợ hoàn hảo.

Gotak bảo vệ, mạnh mẽ còn Juntae dịu dàng, chu đáo.

Mỗi khi Gotak mệt mỏi sau những buổi tập, Juntae luôn là người đầu tiên ở cạnh, pha cho nó một cốc trà nóng hay chuẩn bị một bữa ăn ngon.

Họ không cần quá nhiều lời nói, chỉ cần một ánh mắt hay một cái nắm tay cũng đủ để hiểu nhau.

Suho người mạnh mẽ và trung thực vẫn là một người bạn tuyệt vời.

Suho vẫn luyện tập boxing nhưng giờ đây cậu cũng đã dành nhiều thời gian hơn cho việc học và khám phá những sở thích mới.

Suho thường xuyên tụ tập cùng cả nhóm, trở thành cầu nối giữa những cá tính khác biệt.

Cậu đã chứng kiến sự trưởng thành của Sieun, sự thay đổi của Baekjin và tình yêu Gotak dành cho Juntae.

Cậu hạnh phúc khi thấy những người bạn của mình đã tìm thấy bình yên và hạnh phúc.

Một buổi chiều cuối tuần không hẳn là đẹp trời cả nhóm tụ tập ở quán nước quen thuộc.

Quán vẫn vậy, nhưng những người ngồi đó đã khác.

Họ không còn là những học sinh bị cuốn vào vòng xoáy bạo lực và nguy hiểm, mà đã trở thành những người trẻ trưởng thành, mạnh mẽ và đầy hy vọng.

"này, nghĩ lại mà xem chẳng ai ngờ chúng ta lại ngồi đây thế này sau tất cả những chuyện đã xảy ra" - Humin

Baekjin vòng tay qua vai Humin kéo cậu sát vào.

"đó là vì chúng ta đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thứ" - Baekjin

"và vì chúng ta có nhau" - Sieun bổ sung nhìn quanh một lượt, ánh mặt dừng lại ở SeongJe.

SeongJe khẽ mỉm cười nắm lấy tay Sieun dưới gầm bàn.

"đúng vậy, nếu không có tụi mày tao không biết mình sẽ làm được gì" - Gotak

Gotak quay sang nhìn Juntae - người đang đưa miếng bánh ngọt cho hắn.

"bình yên này thật quý giá, nhất là sau những gì chúng ta trải qua" - Juntae

"nào cạn ly cho những ngày tháng bình yên sắp tới và cho tình bạn của chúng ta" - Suho

Cuộc sống vẫn sẽ có những thử thách mới, những khó khăn không lường trước được.

Nhưng giờ đây họ không còn sợ hãi, họ đã có nhau.

Họ cùng nhau trải qua giông bão, cùng nhau chiến đấu, cùng nhau trưởng thành và cùng nhau tìm thấy hạnh phúc.

"mọi thứ viết trên những vì sao rằng đối với nhau ta luôn là nhà"

những đốm sáng - tlinh

chuyện là...

đọc đi🙂)
 
[Whc] Seongsi || Thương
ngoại truyện


1. có ai biết sieun thích skinship với người yêu chưa?

lúc chưa quen thì gã thấy sieun lạnh lùng lắm, toàn gã bám cậu nhưng quen rồi thì cậu lại bám dính gã như sam. seongje đi đâu cũng có sieun với dáng đi như chim cánh cụt đằng sau gã trông mắc cười lắm cơ nhưng cũng đáng yêu...

"này leo xuống người tao nhanh lên" - seongje

"khôngggg" - sieun

2. khi sieun ốm

ừ thì chăm bé nhà hơi khó, sieun cứ mếu mếu mặt nhăn nhó nhưng mà hắn lại thấy mấy cái biểu cảm đó đáng yêu cùng với gương mặt đỏ bừng khi đang sốt. gã sẽ cười nhưng mà bé nhà gã lại ôm khư khư con gấu gã tặng mắt rưng rưng khi tay gã cầm tô cháo.

"mày hết thương tao rồi"

"ngoan nào, tao thương bé mà"

cuối cùng thì Sieun vẫn phải ngoan ngoãn ăn cháo.

3. khi cãi nhau vụ nhỏ xíu

hôm đó trời mưa, gã quên mang dù, sieun thấy gã đi về nhà mà áo ướt sũng, mặt như bánh bao bị hấp chín, cậu lật đật lấy khăn chạy tới miệng lầm bầm "đồ ngốc" nhưng đến trước mặt seongje thì lại chọc quê:

"mày muốn cảm chết à hay là thích đóng vai nam chính khổ đau?"

"tao quên mà..."

seongje thở dài, tóc dính bết vào trán nhìn cũng hơi tội.

sieun giả bộ quay lưng không thèm đưa khăn nhưng tay lại đưa ra phía sau, đúng kiểu vừa giận vừa lo. gã nhìn thấy cũng không dám cười, ngoan ngoãn lau tóc.

"mày giận tao à?"

"không"

gã không nói gì thêm chỉ đưa tay kéo cổ áo sieun nhẹ nhẹ rồi thì thầm:

"nhưng tao thấy mày đang thương tao nè"

"im đi!!!"

4. khi ngủ chung

sieun có thói quen ôm gối nhưng từ khi có gã gối cũng bị cho nghỉ việc. gã nằm yên mà tay bị cậu quấn chặt như bạch tuộc.

"này nhích ra tí được không?"

"khôngggg, mày là gối của tao"

sieun ú ớ đáp trong mơ.

gã thở dài nhắm mắt ngủ tiếp với nụ cười bất lực nhưng mềm mại vì gối này biết thở, biết ôm lại và biết thì thầm "ngủ ngon" bằng tim.

5. khi sieun không chịu ăn sáng

"ăn miếng đi, rồi để tao yên"

"không đói"

"vậy ăn để sống"

"mệt..."

seongje lẳng lặng bẻ đôi cái sandwich đút một nửa vào miệng sieun, một nửa nhai cho mình.

"mày làm gì vậy?"

"chia buồn đó sáng nay cả hai cùng khổ"

và thế là sieun tức vừa ăn nốt vừa lén mỉm cười.

6. khi cả hai cùng bệnh

thay vì chăm nhau, hai đứa nằm trên giường như mấy củ khoai lang thở khò khè. gã nói giọng nghẹt mũi:

"mày nấu cháo được không?"

"mày nấu đi"

"mình đói chết mất"

"ờ... nhưng chết chung"

rồi cả hai lăn ra cười ngớ ngẩn giữa hơi thở nóng hổi và đống khăn giấy.

một lúc sau seongje là người đi nấu cháo vì gã thương sieun mà.

7. khi học bài chung

sieun chăm chú ôn bài còn gã thì ngồi nhìn cậu mãi không chán.

"mày học đi"

"đang học...

đường nét trên mặt mày á"

"muốn thi lại hả?"

"chỉ cần không thi rớt khỏi tim mày là được rồi"

8. khi làm sinh nhật bất ngờ

sieun không thích ồn ào nên gã chỉ chuẩn bị bánh sinh nhật, vài cây nến và lời chúc viết tay tất nhiên là không thiếu quà đâu.

"không có ai khác hả?"

"không. hôm nay để mày được yên tĩnh nhưng không cô đơn"

sieun cắn môi ngước nhìn gã.

"hồi đó tao ghét sinh nhật lắm. giờ thì... tao thấy nó đáng mong chờ rồi"

9. khi ghen vì gối ôm

sieun ôm gối ôm mới mua, cả tối không đụng vào gã. seongje giận dỗi:

"tối nay ngủ với nó luôn đi"

"ờ nó không cựa quậy, không giành chăn"

"nhưng nó không biết nắm tay mày lúc mày mơ xấu"

sieun quay sang, bỏ gối qua một bên rồi chui lại gần seongje:

"gối mềm nhưng tim mày mềm hơn"

10. khi làm móc khoá đôi

gã làm móc hình gấu, sieun làm hình mèo. khi ghép lại chúng ôm lấy nhau như hai mảnh ghép lặng lẽ vừa vặn.

"sao gấu và mèo?"

"vì tao là gấu - to xác, vụng về" - seongje

"vì tao là mèo - dễ giận nhưng thích gần" - sieun

gã cười khẽ móc chung lên cặp, chạm khẽ:

"dù khác giống loài nhưng lại cùng tim"

11. khi học cùng lớp đại học

cùng đậu một trường, cùng lớp học, cùng vị trí ngồi bên cửa sổ. gã thì nhìn ra ngoài, sieun thì nhìn vào sách.

"mày học gì đó?"

"cách sống sót 4 năm với mày"

"mày sẽ sống sót chứ?"

"nếu mày còn nắm tay tao"

12. khi mặc áo người kia

sieun vô tình mặc nhầm áo hoodie của gã. tay áo dài hơn cả cổ tay, cổ áo rộng, mùi hương quen thuộc.

"trả áo đó cho tao!"

"cho mặc chút nữa"

"mày thích mặc áo tao tới vậy?"

"không phải áo... là thích cảm giác có mày quấn tao"

gã im rồi rút thêm cái áo khác trùm lên cậu.

"vậy quấn thêm lần nữa"

13. khi nghe bài hát gợi nhớ nhau

một lần kia, radio trong quán cà phê bật một bài ballad cũ. seongje lập tức gửi link cho sieun kèm dòng chữ:

"nghe giống tụi mình ghê"

"bài này kết buồn mà"

"tụi mình sẽ viết phần tiếp theo"

14. khi cùng nhau viết lời chúc đầu năm

sieun viết: thi không trượt, tim không rung vì ai khác.

seongje viết: nắm tay một người suốt cả 365 ngày.

cả hai đọc xong thì bật cười, sieun hỏi:

"lỡ năm có 366 ngày thì sao?"

"thì tao nắm thêm một ngày nữa"

15. khi đi dưới phố đêm

phố lên đèn, cả hai đi chậm tay cầm xiên cá viên nướng, miệng nhai rôm rốp.

"mày nghĩ tụi mình sẽ thế nào khi 30 tuổi?"

- sieun

"chắc vẫn thế này" - seongje

"ăn cá viên?"

"ừ và vẫn đi cạnh nhau. dù tóc bạc hay không còn răng tao vẫn muốn ăn cùng mày"

16. khi mượn áo khoác mùa đông

trời lạnh như cắt, sieun quên mang áo. gã cởi áo khoác choàng lên vai cậu, rồi đút luôn hai tay cậu vào túi mình.

"ấm chưa?"

"tay thì ấm, còn tim thì..."

"gần người yêu như vầy còn chưa ấm hả?"

"không. là ấm quá sợ tan luôn á"

17. khi cùng nhau viết sách sau này

một buổi tối, họ viết ra nhưng điều nho nhỏ "sau này" sẽ làm cùng nhau.

- nuôi mèo

- cùng làm bánh (dù khét cũng phải ăn hết)

- đi nhật vào mua hoa nở

- đọc sách mỗi tối, không quên chúc ngủ ngon

- và... giữ nhau tới già, nếu được

không được thì kệ mẹ chứ, geum seong sẽ làm cho nó được thì thôi.

18.

điều cuối cùng

không có màn tỏ tình hoàng tráng, không có kết thúc đẫm nước mắt.

chỉ là một người nắm tay một người. cùng vượt qua một bài kiểm tra, một mùa thi, một cơn giận, một lần vấp ngã.

chỉ là ngồi cạnh nhau, không làm gì cả nhưng biết rằng - không ai trong hai người thấy thiếu.

không ai hỏi nhma t trả lời, ngưng ở số 18 là do người t thương sinh ngày 18😔
 
Back
Top Bottom