[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Whc] Seongsi || Thương
39
39
Vài ngày sau Baekjin được xuất viện.
Vết thương vẫn còn đau nhức nhưng tinh thần hắn đã tốt hơn nhiều.
Humin vẫn túc trực bên cạnh hắn, chăm sóc từng li từng tí.
Cậu nấu ăn, pha thuốc thậm chí còn không ngại mà lau người cho hắn.
Mặc dù đôi khi vẫn buông lời cằn nhằn nhưng những hành động của Humin đã nói lên tất cả.
"mày có nhất thiết phải làm đến mức này không?"
- Baekjin hỏi khi Humin đang cọt kẹt lau bàn.
"tao đâu phải con nít" - Baekjin
"im đi, ai bảo mày làm liều. giờ thì nằm yên cho tao chăm sóc!"
- Humin
Baekjin khẽ cười, hắn vươn tay kéo Humin ngồi xuống mép giường.
"này, cảm ơn mày"
Humin giật mình nhìn hắn, đây là lần đầu tiên hắn nói lời cảm ơn một cách nghiêm túc.
"cảm ơn vì đã ở bên tao, tao biết mày vẫn còn sợ tao nhưng tao hứa sẽ không làm gì mày ghét nữa đâu"
Humin không nói gì chỉ cúi đầu.
Cậu không sợ Baekjin nữa.
Trái lại cậu lại cảm thấy có một thứ tình cảm lạ lùng cũng đang lớn dần trong tim mình.
Nó không phải là sự ghét bỏ cũng không phải là tình bạn.
Nó sâu sắc và phức tạp hơn rất nhiều.
"Baekjin, mày có thật lòng không?"
- Humin khẽ nói
Hắn nhìn thẳng vào mắt cậu, ánh mắt kiên định.
"thật lòng"
Hắn đưa tay chạm nhẹ lên má Humin.
"tao không biết mày có ghét tao hay không nhưng tao muốn có mày bên cạnh"
Humin đỏ mặt, cậu đẩy nhẹ tay Baekjin ra nhưng không còn sự giận dữ hay khó chịu.
"để xem đã..."
Baekjin bật cười, hắn đã biết mình thắng một nữa.
Vụ án băng đảng ngầm nhanh chóng được cảnh sát xử lí.
Nhờ vào những bằng chứng không thể chối cãi mà Sieun cung cấp cùng với lời khai của Baekjin và các nhân chứng khác, toàn bộ mạng lưới đã bị triệt phá.
Các tên cầm đầu bị bắt giữ và thành phố tạm thời lấy lại được cuộc sống yên bình.
Nhưng ai biết được sự bình yên này sẽ kéo dài bao lâu?
Và những mối quan hệ này sẽ đi đến đâu?
Sau sự kiện băng đảng bị triệt phá, một làn gió mới dường như thổi qua cuộc sống của cả nhóm.
Sự bình yên trở lại nhưng nó không còn là sự bình yên tĩnh lặng, mà là bình yên sau bão tố, mang theo những vết sẹo và bài học riêng.
Đối với Sieun và SeongJe mối quan hệ của cả hai ngày càng sâu đậm.
Họ cởi bỏ vẻ ngoại lạnh lùng của mình, bộc lộ những cảm xúc mà họ luôn giấu kín.
Hai người cũng không ngần ngại thể hiện sự quan tâm, lo lắng của mình cho đối phương.
Dường như anh người yêu Sieun từ lúc quen cậu thì cái gì hắn cũng biết.
Cậu đang ngồi loay hoay với bài tập tiếng anh, cậu có thể một học bá nhưng Sieun sẽ luôn gặp vấn đề với cái môn này vậy mà SeongJe lại rất giỏi tiếng anh.
"có gì mà mày không biết không?"
- Sieun
"thứ tao không biết... có lẽ là cách làm mày ngừng lo lắng cho tao" - SeongJe
Hắn đưa tay xoa nhẹ tóc Sieun.
"cảm giác được mày lo cho... cũng không tệ" - SeongJe
Sieun đỏ mặt quay đi.
"ai thèm lo cho mày! chỉ là tao không muốn một tên ngốc từ làm mình bị thương nữa thôi"
SeongJe bật cười khẽ ôm lấy Sieun.
"được rồi là lỗi của tao"
Sự gần gũi của họ không chỉ dừng lại ở những lời nói.
Những cái chạm nhẹ, những cái ôm bất chợt hay đơn giản chỉ là việc họ cùng nhau ngủ trên giường sau một ngày dài mệt mỏi, đã trở thành một phần quen thuộc.
Sieun cảm nhận được một thứ tình cảm vững chắc đang lớn dần, không chỉ là sự tin tưởng mà còn là tình yêu thương sâu sắc.
Humin và Baekjin họ vẫn hỗn loạn và đầy kịch tính nhưng theo một hướng khác.
Baekjin vẫn là hắn - ngạo mạn, chiếm hữu và không ngại thể hiện mong muốn của mình.
Nhưng Humin sau vụ việc bị bắt cóc và được Baekjin cứu, đã không hoàn toàn kháng cự.
Cậu vẫn cằn nhằn, vẫn đỏ mặt khi hắn quá trớn nhưng trong sâu thẳm cậu đã chấp nhận sự hiện diện của hắn.
"này vết thương của tao vẫn còn đau đấy" - Baekjin than thở một buổi sáng khi Humin chuẩn bị đi học.
Hắn cố tình nhăn mặt ra vẻ yếu ớt.
"đau thì tự đi mà băng lại, mày là con nít à?"
- Humin liếc hắn một cái.
"không phải mày bảo chăm sóc cho tao sao?"
- Bakejin nhướn mày cố tình chọc tức Humin.
"hay là mày chỉ giỏi nói thôi?"
"thằng khốn! lại đây!"
- Humin nghiến răng.
Cậu bước đến nhưng thay vì băng lại vết thương cho hắn, cậu lại véo mạnh vào cánh tay hắn.
"đau!"
- Baekjin kêu lên.
"đau chết mày đi" - Humin gầm gừ nhưng sau đó vẫn đi lấy hộp y tế, tỉ mỉ thay băng cho hắn.
Baekjin nhìn Humin làm việc, ánh mắt hắn dịu đi.