Khác [whc] SeongSi || Thương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Whc] Seongsi || Thương
19


"này SeongJe, người mặc đồ đen đi cùng mày là ai vậy" - Baku

"à... tao không biết"

"kì lạ sao đi chung mà không biết được" - Suho

"thì tao đi cứu Sieun thôi tên đó đâu ra đi theo tới chỗ đó sao tao biết"

...

____________________________________

Chắc là Sieun mà lì số 2 thì không ai lì số 1 nhỉ, cậu đang đợi đám kia lơ là để trốn viện ra ngoài.

Sieun ghét mùi bệnh viện.

Cậu vừa leo rào ra khỏi bệnh viện định chạy đi thì bị một bàn tay túm cổ áo cậu dùng lực mạnh kéo lại - là Suho.

"hay ha, giờ còn tính trốn viện nữa"

"hì hì"

"còn chuyện gì cậu không dám làm vậy?"

Suho vừa nói vừa tiến tới cậu thì càng lùi lại cho tới khi lưng chạm với tường, Suho chống hai tay lên tường tra hỏi cậu.

"yêu SeongJe rồi?"

"ừm, bỏ tay xuống coi"

Suho cũng nghe lời mà bỏ xuống sau đó lôi cậu vô lại bệnh viện, cậu phản kháng nhưng cũng vô ích.

Một màn vừa rồi đã thu vào mắt SeongJe và hắn đã hiểu lầm.

...

Hai người vô lại phòng bệnh thì thấy SeongJe ngồi phì phèo điếu thuốc, Sieun khẽ nhăn.

"này bệnh viện cấm hút thuốc đó" - Sieun

Hắn chậm rãi dập điếu thuốc trên tay đi.

"ô tao tưởng mày trốn viện luôn chứ?"

"có người quan tâm thế này cơ đi lôi mày vào lại"

"gặp tao thì tao để mày đi rồi đó"

SeongJe vừa nói vừa cười cợt nhả trong phút chốc cậu thấy tai mình ù hẳn đi không nghe rõ những gì hắn vừa nói nữa.

"nè ý gì hả?"

- Suho

"chẳng phải tụi bây thích nhau à, không đúng sao"

SeongJe nói xong liền bỏ đi, đi ngang qua hất tay cậu một cái.

Cậu nhăn mặt ôm cánh tay, hình như là vết thương động rồi.

"mẹ thằng khùng, cậu có sao không?"

- Suho

Sieun lắc đầu, cậu ngồi thẫn thờ cả đêm ở bệnh viện không hiểu vì sao SeongJe lại như vậy.

Ngày hôm sau cậu không thấy SeongJe nữa.

"này ăn đi đừng thẫn thờ ra vậy chứ" - Gotak

"đúng đó kệ mẹ đứa nào đó đi" - Baku

"mấy cậu biết rồi à" - Sieun

"ừ, Suho kể tụi tao nghe rồi" - Gotak

...

Bọn nó năn nỉ lắm nên cậu ráng ăn 3 miếng xong lại nằm xuống không quan tâm sự đời.

____________________________________

Cậu về nhà chỉ có mỗi Baekjin không thấy SeongJe đâu nữa.

"SeongJe nói không muốn ở đây nữa" - Baekjin

"ừ" - Sieun

"có chuyện gì à" - Baekjin

"không biết... hắn tự nhiên nổi cáu xong rồi bỏ đi" - Sieun

"mày luôn bình thản vậy nhỉ?"

- Baekjin

"làm lớn chuyện thì mọi chuyện sẽ khác à" - Sieun

Không ai nói với ai nữa, có những chuyện giữ trong lòng chỉ đau âm ỉ thôi không thể hiện ra bên ngoài.

____________________________________

SeongJe sau khi bỏ đi lại tìm đến mấy quán net, vừa chơi game vừa phì phèo điếu thuốc cố quên đi con người kia.

"hừ, giả dối" - SeongJe

Sáng sớm tên Baekjin kia làm bữa sáng cho Baku còn nhờ Sieun đưa dùm nữa.

"tao biết lấy lí do gì mà đưa hả thằng này" - Sieun

"thì đại đi, giúp tao đi mà" - Baekjin

Cậu thở dài bất lực nhìn hộp cơm trong tay cậu nhớ tới SeongJe, hắn cũng từng lo cho cậu từng bữa, ừ cũng chỉ là đã từng thôi giờ thì cậu tự lo.

...

Quá ồn ào sau khi đưa hộp cơm cho Baku thì mọi người nhìn cậu bằng con mắt lạ.

"này tao cũng muốn có hộp cơm giống vậy" - Suho

"ước" - Gotak

"để tớ làm cho cậu nhé Tak à" - Juntae

"ỏ yêu thế" - Gotak

"???"

"mày thích tao hả" - Baku

"không, có người nhờ thôi" - Sieun

"hả ai vậy" - Baku

"tao không nói được" - Sieun

Baku chạy tới năn nỉ cậu hỏi người đó là ai nhưng cũng bất thành.

Cậu bị làm phiền cả buổi nhức đầu gần chết rồi.

Tới giờ vào học cậu mới được buông tha, Sieun nằm gục xuống bàn không có hứng học nữa.

SeongJe - Sieun

Sieun

này, giận tao hả?

cho tao xin lỗi

SeongJe

không cần

Vỏn vẹn hai từ nhưng đủ khiến cậu hơi cay ở khoé mắt.

Thú thật cậu cũng chả biết hắn giận mình cái gì cả nhưng mà SeongJe không phải loại người giận dỗi vô cớ, quay qua quay lại không biết nhắn gì tiếp theo thì SeongJe đã block cậu rồi.

"vậy là hết rồi à..."

- Sieun

Sieun dẹp điện thoại vào tiếp tục nằm gục xuống bàn ngủ.

SeongJe bên này thì không nghĩ ngợi gì trực tiếp nhấn nút block cậu, như muốn thật sự quên đi Sieun.

"nực cười thật..."

- SeongJe
 
[Whc] Seongsi || Thương
20


Mọi thứ như trở về ban đầu.

Sieun vẫn đi học vẫn cười nói với bạn bè chỉ là những thói quen xấu khi trước đột nhiên quay lại chẳng hạn như việc mất ngủ, bỏ ăn và lần này không còn SeongJe nữa.

SeongJe vẫn ngồi ở quán net, chán thì đi uống rượu lâu lâu lại làm việc mà Baekjin nhờ, vẫn là tên điên thích đánh người.

Như chưa từng có gì xảy ra, không có ánh sáng mọi thứ vẫn tối đen.

...

Sieun nghĩ vừa rồi chỉ là một giấc mơ vừa xảy ra.

Một thoáng mơ mộng chớm rồi tàn.

___________________________________

Mọi chuyện vẫn ổn cho tới khi những kẻ có thù với SeongJe ngày càng tìm đến cậu nhiều hơn, ờ thì cũng không ổn lắm.

Baekjin cách dăm ba bữa lại thấy Sieun về nhà trong bộ dạng bầm dập cũng không kiềm lòng được.

"này, không định phản kháng hay nói tên điên kia giải quyết à" - Baekjin

"block rồi" - Sieun

Baekjin cũng muốn đi theo cậu nhưng mà giờ mà ló mặt ra thì càng thêm nguy hiểm.

...

Có những tên đang quỳ trước mặt SeongJe khóc lóc xin tha.

"tao...tao biết lỗi rồi"

"chật, nhưng mà tao vẫn cứ thấy thích đánh mày, đụng tới người của tao thì phải chịu hậu quả chứ"

Hắn biết Sieun bị đánh, những thằng đánh cậu, SeongJe kiếm tới từng đứa.

Baekjin có nói cho hắn nghe, ngoài mặt tỏ vẻ không quan tâm nhưng chân thì đi kiếm mấy tên đó - tay thì vung nắm đấm không khoan nhượng.

SeongJe cũng không biết làm sao cho đúng nữa.

...

Hình như là bệnh dạ dày của cậu tái phát rồi vừa nãy đã ngã loạng choạng vào người của Baku sau đó được đưa tới y tế mà nằm.

"mày lại vậy rồi" - Baku

"kệ tên SeongJe đi, sống tốt với bản thân nhiều chút" - Baku

"ừm nhưng tao buồn lắm" - Sieun

Baku nghe vậy thì chỉ biết vỗ vai xoa xoa bạn mình an ủi.

...

"này học xong chúng ta đi chơi đi" - Suho

"được đó" - Gotak

"Sieun cậu có đi không" - Juntae

"à... có" - Sieun

Cậu nghĩ cậu cần đi chơi giảm stress, mọi người vẫn quan tâm cậu lắm, trong bữa ăn mọi người toàn gấp thức ăn cho cậu không thôi.

Sieun cảm thấy được an ủi, cậu vẫn được thương.

____________________________________

Vận xui vẫn đeo bám cậu trên đường về cậu gặp một đám bợm rượu, mấy tên này thì cậu xử lí được nhưng trong lúc không chú ý bị đập chai rượu vô đầu có chút choáng váng, lưng cậu đập xuống đất.

*Bịch*

Một cú đá khiến tên kia vừa định tấn công tiếp lại bay ra xa.

"có sao không?"

- Gotak

À là Gotak...

Gotak đỡ Sieun đứng dậy.

"cám ơn..."

"bạn bè mà cám ơn gì chứ, để tao đưa mày về tối rồi nguy hiểm lắm"

"ừm"

Trên đường đi lâu lâu Gotak lại buông ra mấy lời chửi bới SeongJe khiến Sieun có chút buồn cười.

...

"tới nhà mày rồi, tao về đây, xử lí vết thương đi nhá" - Gotak

"ừm" - Sieun

Sieun mở cửa bước vào nhà, Baekjin thấy cậu thì hơi hoảng, máu chảy một vệt dài trên khuôn mặt của cậu.

"má nó, lại đây tao xem vết thương" - Baekjin

"au.. nhẹ thôi"

Baekjin xử lí vết thương có chút mạnh tay, hắn không cố ý đâu chỉ là vừa làm vừa nghĩ đến tên điên kia bỏ mặc Sieun như vậy Baekjin thấy tức dùm.

Sieun thấy mình không giận nổi SeongJe dù chỉ một chút, cậu tự chịu thua chính mình sao lại ngu đến thế không biết.

"đi ngủ lẹ lên!"

- Baekjin vừa quát cậu

Cậu nhìn chằm chằm vào bài tập của mình nãy giờ chưa làm được bài nào mà đã qua 1g đêm rồi.

"nhưng bài tập..."

Nhìn vào mắt Baekjin cậu thấy mình không nên đôi co nữa, ngoan ngoãn bước lại giường.

Cậu nằm trên giường còn Baekjin nằm dưới đất.

"đừng bi luỵ nó quá, kệ nó đi" - Baekjin

Sieun hiểu nhưng mà không ngăn được con tim mình.

"vậy có Baku thì sao, mày cũng đâu chịu từ bỏ" - Sieun

"ngủ đi trễ rồi" - Baekjin

Đêm đó không ai ngủ cả, mỗi người đều có những suy nghĩ của riêng mình.
 
[Whc] Seongsi || Thương
21


Baku ban đầu gặng hỏi Sieun mấy hộp cơm cho cậu ở đâu ra rồi lâu lâu lại có đồ ăn vặt nữa nhưng hỏi mãi Sieun vẫn không trả lời nên cậu sẽ dùng chiêu làm nũng mặc dù cái đó bất khả thi.

"Sieunie àaa, nói cho tôi biết người đó là ai đi mò~"

Giọng của Baku khi làm nũng làm cậu dựng đứng hết cả da gà.

"..."

"đi mò Sieun"

"cậu biết nó không có tác dụng với tôi mà"

"xì cậu đúng là công chúa băng giá đó Sieun"

"ừ sao cũng được"

Baku nghĩ cả buổi cũng không biết đối tượng là ai - mơ hồ mọi thứ.

Cậu cũng nhờ Gotak thử khoanh vùng đối tượng nhưng đều không phải.

Lòng cậu dâng lên cảm giác kì lạ chắc không phải người cậu nghĩ đến đâu.

...

Hôm nay ở chỗ nhà cậu mưa khá to, Sieun ngồi nhìn mưa ngoài trời cả buổi cũng không biết chán là gì.

Baekjin đi tới chỗ cậu với ly cacao nóng.

"này uống đi" - Baekjin

Sieun tròn mắt ngạc nhiên.

"sao hôm nay tinh tế thế" - Sieun

"mày không uống là tao uống hết đó" - Baekjin

"uống chứ" - Sieun

Sieun áp 2 tay vào ly cacao cảm nhận sự ấm áp, một sở thích nữa của cậu là uống cacao nóng đó.

Nhìn cậu bây giờ dễ thương lắm, chiếc áo tay dài của cậu chỉ làm lộ mấy ngón tay ra ngoài, cậu vừa áp tay vào ly xong lại nhìn chằm chằm vào cái ly rồi cười mỉm.

Một nụ cười mà lâu rồi Baekjin mới thấy từ ngày SeongJe bỏ đi.

SeongJe đúng là bị điên rồi.

- Baekjin

"Baku sao rồi" - Baekjin

"vẫn sống tốt, vẫn ồn và mỗi ngày vẫn hỏi tôi ai đưa đồ ăn cho cậu ấy" - Sieun

"nghe bảo cậu ta tăng cân rồi" - Sieun

"tốt" - Baekjin

Baekjin khẽ bật cười trong lòng có chút vui, cảm thấy mình quá giống chất liệu bạn trai.

"vậy SeongJe thì sao?"

- Sieun

"vẫn là một tên điên thôi" - Baekjin

Baekjin tưởng cậu sẽ không muốn nhắc đến tên đó nữa hoá ra là cậu chỉ giấu nhẹm sự lo lắng của mình.

"mày quan tâm nó hơn tao tưởng" - Baekjin

"tao quan tâm chứ chỉ là tao không làm được gì thôi" - Sieun

Sieun không là ai, cũng không có quyết định gì trong cuộc đời của SeongJe cả.

...

Những ngày mưa người ta thường nhớ về người mình thương, Sieun cũng không ngoại lệ cậu nhìn ly cacao nóng trong tay rồi lại ngẩn ngơ.

Cậu tự hỏi SeongJe có nhớ mình không.

SeongJe về nhà hắn trong tình trạng ướt nhẹp người có thêm mấy vết thương do đụng độ với bọn tép riu.

Hắn vừa tắm xong lại lên giường đi ngủ dường như muốn mặc kệ mọi thứ nhưng rồi lại không ngủ được.

SeongJe cứ nghĩ về khoảng thời gian ở bên Sieun, cái ánh mắt, hơi ấm kể cả những lần tiếp xúc thân thể với Sieun hay cả những sự quan tâm âm thầm của cậu điều khiến hắn nhớ đến phát điên.

Hắn ngàn lần muốn tìm đến Sieun để làm lành.

____________________________________

Suho hôm nay ghé nhà cậu không báo trước mở cửa đi vào luôn kết quả là đã có thêm một người biết chuyện Baekjin còn sống.

"đừng nhìn tao kiểu như thế" - Baekjin

Suho nhìn Baekjin bằng ánh mắt nghi ngờ nãy giờ rồi.

"tao không tin bạn SeongJe đâu" - Suho

"tao không có điên như thằng đó" - Baekjin

"được rồi Suho à" - Sieun

"nếu cậu biết rồi thì giữ bí mật nhé, hiện tại chưa cho ai biết được đâu" - Sieun

"ừm" - Suho

"hay ăn lẩu đi trời mưa như này thích hợp ăn lẩu mà" - Suho

Suho nói xong liền dơ hai túi đồ trên tay lên.

Dù gì Suho cũng là người tâm hồn ăn uống - sống để ăn.

Đáng lẽ là một buổi tối bình thường thêm chút niềm vui cho ngày mưa nhưng rồi có người tới đập rầm rầm cửa nhà Sieun.

"cái kiểu này..."

- Baekjin

"ừm" - Sieun

Baekjin với Sieun nhìn nhau xác nhận chắc chắn là SeongJe.

"để tao" - Sieun

Cậu chọn đối mặt với SeongJe, ngay khi mở cửa mùi thuốc pha lẫn mùi rượu sộc thẳng vào mùi cậu khiến cậu hơi choáng váng.

SeongJe xô Sieun ra bước vào nhà một cách tự nhiên, hắn thấy Suho rồi.

Suho chạy lại đỡ Sieun.

"cậu có sao không" - Suho

Sieun lắc đầu mắt hướng tới SeongJe.

"chà gia đình hạnh phúc đây sao" - SeongJe

"biến về đi SeongJe" - Baekjin

"tới mày cũng theo phe nó à" - SeongJe

"hôm nay ngày vui, mày đừng làm loạn" - Baekjin

"mày nói vậy tao lại càng muốn phá" - SeongJe

Hắn từ từ tiến tới trước mặt Suho và Sieun.

Không nói gì chỉ vung tay hướng về Suho, Suho lãnh trọn cú đấm ngồi bệt xuống đất.

Sieun trừng mắt nhìn hắn định đỡ Suho đứng dậy hắn lại giữ chặt cậu xô cậu vào tường.

Tay giữ chặt lấy gáy Sieun kéo cậu vào nụ hôn sâu, không dịu dàng chỉ có đau đớn, mùi thuốc và rượu len lỏi vào miệng cậu khiến cậu khó chịu vùng vẫy nhưng vô ích, Sieun làm liều cắn lưỡi SeongJe một mùi máu tăng nồng tràn ra, hắn cũng vì đau mà buông ra.

"mẹ kiếp Yeon Sieun"

SeongJe nắm lấy tóc cậu khiến cậu ngửa đầu lên rồi đấm vào mặt cậu mấy cái.

Rồi lại túm cổ áo cậu dùng lực mạnh mà quăng cậu bay tới chiếc bàn gần đó.

Tiếng đổ vỡ của mấy chiếc bình thuỷ tinh trên bàn kèm theo cái nhăn mày vì đau khi tay cậu ngã vào đống thuỷ tinh đó.

Baekjin lao tới nắm lấy cổ áo hắn.

"mày điên rồi Geum SeongJe" - Baekjin

"đủ rồi đi đi" - Sieun

"haha, mày dễ dãi thật nhỉ ai cũng tiếp cận được vậy có cho nó leo lên giường mày giống tao không" - SeongJe

Suho lúc này mới đấm hắn một cái.

"mày cẩn thận cái miệng chó đó!"

- Suho

"đủ rồi về hết đi" - Sieun

SeongJe cười như điên sau khi ăn một cú đấm rồi quay đi.

"cậu cũng về đi Suho à" - Sieun

"nhưng..."

- Suho

"đi đi..."

- Sieun

...

Thật hỗn loạn khi hai người kia về hết cậu mới kêu với Baekjin là đau.

"đau quá Baekjin à" - Sieun

"sao giờ mới kêu đau hả" - Baekjin

"tao chỉ thấy đau lòng thôi" - Sieun

Baekjin chừng hững nhìn cậu, áo đã có những vết đỏ thấm của máu do thuỷ tinh ban nãy, tay cậu cũng rươm rướm máu mà cậu chỉ một mực đau lòng vì tên SeongJe đó.

Baekjin thấy Sieun thật sự là điên rồi.

chuyến này nội đi không về🙂)
 
[Whc] Seongsi || Thương
22


Phải nói là Sieun lì cực, Baekjin quát cậu nãy giờ cậu vẫn không chịu xử lí vết thương cứ ngồi một cục ra đó, Baekjin đi tới định làm thì cậu muốn bỏ chạy liền bị hắn nắm cổ áo lại ấn cậu ngồi xuống ghế.

"muốn chảy máu đến chết hay gì" - Baekjin

Hắn vén áo cậu lên gió lạnh thổi qua người cậu run lên.

"ngồi yên thì sẽ xong nhanh" - Baekjin

"ừm" - Sieun

Sieun ngồi cắn chặt răng để nén phát ra tiếng la kêu đau.

Baekjin thấy cậu là người mạnh mẽ nhất cũng là người yếu đuối trước SeongJe.

"mày của ngày trước sẽ tặng SeongJe cây bút" - Baekjin

"cũng chỉ là ngày trước giờ thì tao chả làm được gì" - Sieun

"nhưng nó vẫn làm được" - Baekjin

Phải rồi SeongJe vừa đánh cậu, Sieun không đáp chỉ ủ rũ cụp mi xuống.

Chắc là Baekjin sẽ mang tiếng xấu khi làm bạn với SeongJe mất.

Đêm đó Sieun không khóc cũng không ngủ, Baekjin khẽ liếc mắt qua thì chỉ thấy vai cậu run lên liên tục.

...

Sáng sớm đầu SeongJe đau như búa bổ khi vừa tỉnh dậy, hắn nhớ lại chuyện hôm qua mình say rượu rồi chạy đến nhà Sieun làm loạn.

Trong kí ức mơ hồ SeongJe thấy có máu ở đó, hắn nhớ tất cả những lời mà mình đã giễu cợt Sieun trong lúc say rượu.

SeongJe tự cười cợt chính mình khi đã đi quá xa chắc cậu giận hắn lắm.

Hắn là một kẻ hèn không dám xin lỗi không dám gì cả, cứ để mọi chuyện như vậy hắn thấy cả hai rồi sẽ tốt thôi miễn là đừng gặp lại nữa.

...

"dcm mày có biết Sieun buồn như thế nào không hả" - Baekjin

"không còn là chuyện của tao nữa" - SeongJe

"má thằng tồi" - Baekjin

"vào nói chuyện chính đi" - SeongJe

"tao định lộ diện với nhóm của Sieun, trận này cần tụi nó giúp nữa" - Baekjin

"ừ tuỳ mày thôi" - SeongJe

"Sieun buồn vì mày nhiều lắm..."

- Baekjin

"tao đi về đây" - SeongJe

Hắn không muốn để tâm chính xác là vậy, hắn thấy cậu với Suho cũng đẹp đôi lắm.

Có mấy đứa còn đồn hồi đó họ là vợ chồng kiếp trước gì nữa.

Dcm Geum SeongJe sao dạo này ngu thế?

- Baekjin

...

Baekjin bị bắt gặp rồi.

Baku ở cửa hàng tiện lợi trùng hợp thay hắn cũng ở đó để mua đồ ăn vặt cho cậu chuẩn bị nhờ vả Sieun tiếp.

Khi bắt gặp Baku hắn cổ tỏ ra bình thường nhất có thể, hắn trùm kín lắm rồi chắc cậu không biết đâu dù gì cậu cũng bị ngốc mà.

"là Baekjin đúng không...?"

Baku phân vân nãy giờ mới can đảm mở miệng hỏi.

"hả..."

Kết quả là hai người đang ngồi đối diện nhau ở cửa hàng tiện lợi.

Baekjin đã kể hết rồi, kể luôn về trận chiến sắp tới cần sự trợ giúp cho Baku nghe.

"thì đồ ăn có ngon không có muốn thêm bớt gì không..."

- Baekjin

"ngon lắm..."

- Baku

"tao đã nhớ mày rất nhiều" - Baku

Lần này đến lượt Baku chủ động, chỉ cần hắn có thể quay về như trước thì trận cuối cùng này cậu sẵn lòng giúp đỡ.

"ừm..., nhưng mà tụi mày ráng động viên Sieun nhiều lên nhé" - Baekjin

"có chuyện gì?"

- Baku

"thì tên điên đó hôm qua vừa tới làm loạn khiến Sieun bị thương" - Baekjin

"cậu ấy không phản đòn để hắn đập mình vậy à" - Baku

"nó bảo nó không làm được" - Baekjin

"đi, đi tới nhà Sieun liền" - Baku

Baku nắm tay Baekjin rồi kéo hắn đi, dù là vô tình hay cố tình thì Baekjin cũng thấy vui vì cái nắm tay này.

...

"má tao thề SeongJe tới gần mày lần nữa tao sẽ kiếm nó xong đập gãy chân nó" - Baku

"chắc không gặp lại nữa đâu" - Sieun

Baku biết vậy thì ban đầu đã canh kĩ tên điên kia rồi đúng là không tin được mà.

Nhóm Sieun cũng đều đã biết hết chuyện hôm đó, tụi nó cũng lập ra cái luật kì quái là không ai được nhắc tới tên điên đó.

Sieun cảm thấy mình như vỡ vụn ra, vẫn sống chỉ là không vui thôi, dường như những lời ngày hôm đó đâm sâu vào trong tim cậu.

Cậu không nói nhưng nó vẫn đang rỉ máu trong lòng.

Sieun vẫn là Sieun vẫn là học bá khiến người ta ngưỡng mộ, cậu thì lại thấy căm ghét bản thân mình.

SeongJe lại áp dụng cái quy tắc 3s chết tiệt đó rồi, khi ở bên Sieun hắn kiêng kị đánh nhau đứa nào nhìn hắn 3s thì hắn kệ mẹ, còn đứa nào đụng đến Sieun hắn mới đánh thôi nhưng giờ thì đứa nào nhìn hắn quá 3s hắn sẽ đập cho đứa đó không đứng lên được.

Vẫn đi net và hút thuốc, uống rượu, hắn một lần nữa đi vào lối sống tệ hại như trước.

Hai kẻ lạc lối rồi sẽ đi về đâu đây?
 
[Whc] Seongsi || Thương
23


Các cậu sợ gì nhất?

Sieun

"không sợ gì cả hoặc là sợ mất mát, tao sẽ luôn là người điên nhất khi đụng tới người thân hay bạn bè của tao"

Baku

"sợ không bảo vệ được bạn bè, cậu nhớ như in những lần cậu đến muộn"

Suho

"sợ tương lai không được như mong muốn"

Gotak

"sợ mẹ khóc, lúc đầu gối của tao chấn thương mất đi sự nghiệp taekwondo, mẹ tao đã khóc rất nhiều"

Juntae

"sợ mình là một đứa hèn"

Baekjin

"sợ nỗi cô đơn nuốt chửng mình"

SeongJe

"Geum SeongJe này không sợ gì cả"

Ai cũng có nỗi sợ chỉ là họ chọn giấu sâu trong lòng mình bên ngoài thì luôn tỏ ra bình thường.

Sieun thoáng nhìn thì thấy vô cảm nhưng sự thật thì lại không như thế.

Hay Baku và Suho nhìn vào luôn là hai đứa vô tư nhưng cũng có những suy nghĩ tiêu cực.

Rồi một Gotak luôn tích cực vẫn luôn nhớ hình ảnh mẹ khóc vì đầu gối của cậu ấy... hay Juntae từng bị bắt nạt cho đến khi gặp những người bạn thật sự này.

Còn Baekjin luôn cứng đầu tỏ vẻ kiêu ngạo thì lại sợ cô đơn, cảm giác lúc anh thua trong cuộc chiến đó lần lượt từng người đều bỏ đi, họ tôn sùng coi trọng anh chỉ khi anh là kẻ mạnh nhất.

Để rồi khi hắn sụp đổ cũng chỉ có thể dựa vào bản thân mình.

SeongJe thì chả ai biết được hắn, không ai làm hắn sợ, hắn cũng không sợ gì cả.

...

Người ta nói đi đêm gặp ma, còn ngông như SeongJe thì cũng có ngày bị đập đến thất thế.

Hôm đó có 5,6 đứa nhưng mà bọn chúng không phải dạng tôm tép mà SeongJe thường gặp, hình như là đàn em của ông Choi thì phải.

"cuối cùng cũng gặp được trùm trường Kanghak rồi ha"

"nói xem Baekjin đang ở đâu đi nào" - bọn chúng từ tiến lại chỗ SeongJe

"haha, không phải đã chết rồi à" - SeongJe

Hắn cố giữ dáng vẻ bình tĩnh như mọi ngày.

Cả đám kia lao lên trước, SeongJe nhanh chóng tránh né nhưng mà không trụ được lâu hắn liền có sơ hở bị một tên đánh ngã xuống.

SeongJe xong đời từ đây, hắn bị đập bầm tím đầy người, máu chảy ra ở khoé môi.

Hắn nằm đó cười lớn rồi bất tỉnh, trước lúc ý thức trở nên mơ hồ hắn đã thấy Gotak và cả Sieun.

Hắn sẽ mong đây là ảo giác.

Khi mở mắt ra tại bệnh viện thì hắn thấy Gotak chỉ là không có Sieun thôi.

Ảo giác 50 50 hả?

- SeongJe

"đừng có thẫn thờ như thằng điên" - Gotak

"không có Sieun à?"

- SeongJe

"sao? mày trông chờ à chẳng phải mày làm mất rồi còn gì?"

- Gotak

Quả thật là Sieun với Gotak thấy hắn nằm trong góc tối thật, Gotak định mặc xác hắn nhưng Sieun nắm lấy góc tay áo của cậu rồi dùng cái ánh mắt ngập nước của nó nhìn cậu.

Sieun ngồi nhìn hắn mê man một lúc cũng đã rời đi từ trước rồi.

Khi hắn nhắm mắt nhìn đỡ khó ưa hơn một chút.

"biến đi, không cần mày" - SeongJe

"ừ ừ chúc mày mau chết" - Gotak

"Sieun nhớ mày nhiều lắm, tao đi đây" - Gotak

SeongJe không biết trả lời như nào chỉ là hắn cũng nhớ Sieun nhiều...

Gotak không hiểu sao Sieun thích tên điên này, Gotak của chúng ta ghét thằng này nhất.

...

Sau đó thì vẫn vậy, chỉ là Sieun chọn cách yêu thương bản thân hơn không có SeongJe cậu vẫn sẽ sống thôi, cậu có những người bạn tốt có quản gia - Baekjin từng là kẻ thù của cậu nữa.

Phải nói là Baekjin siêu nghiêm túc chỉnh tật xấu của Sieun, do Bakh năn nỉ hắn trông chừng Sieun thôi.

Baku sợ Sieun lại quen tật xong rồi ngất giữa lớp.

SeongJe thì như trước vẫn hút thuốc, đánh nhau, đi net nơi nào hỗn loạn hay phức tạp đều có mặt SeongJe.

Không biết từ đâu mà mấy tên đàn em của ông Choi hôm trước vừa đập SeongJe mấy bữa sau lại nằm viện rồi làm hắn hả hê vô cùng.

Hắn tò mò người đã đánh bọn chúng là ai thật đó.

Hoặc có thể là một người nào đó đang âm thầm cho mọi người biết rằng không được đụng đến SeongJe.

Không phải vì SeongJe cứu Baekjin từ quan tài mà lên, chắc Baekjin sẽ đấm nó vì quá tồi mất.
 
[Whc] Seongsi || Thương
24


Có ai bảo Sieun học thì giỏi yêu vô thì bị ngu chưa???

Đánh nhau thì vẫn sử dụng não nha, cậu theo dõi đám đàn em của ông Choi mấy ngày trời đợi chúng nó tách lẽ rồi xử thôi nhưng mà vẫn bị thương tại tụi nó quá mạnh.

Ban đầu chỉ có Baekjin biết cậu bị thương thôi.

"sao Geum SeongJe có gì mà khiến mày điên lên thế?"

- Baekjin vừa nói vừa xử lí rồi nhấn mạnh vào vết thương của cậu.

"au... làm nhẹ thôi" - Sieun

Dù ai có hỏi tên SeongJe có đáng không thì cậu cũng chỉ biết im lặng.

Đánh nhau thì dùng não nhưng yêu đương chả dùng được một chút.

Baku bắt đầu thấy mấy vết thương lấp ló của cậu trước mặt nó rồi.

Baekjin thì dại em bồ tương lao của hắn, Baku năn nỉ một tí là Baekjin khai toẹt ra luôn.

...

Cuối cùng là cả đám đều biết trời ơi chắc Sieun chết mất.

"này tao thấy mày ngu hơn Baku rồi đó" - Gotak

"đúng nhận, sai đổ cho tao" - Baku

"chưa quen ngu cỡ này quen rồi cỡ nào hả Sieun" - Suho

"thôi mà mọi người, yêu đương người ta dùng con tim đó không dùng nổi lí trí đâu..."

- Juntae

"bạn Juntae có vẻ rành ghê" - Baku

"vậy bạn yêu đắm đuối Gotak hả" - Suho

"ờm..."

- Juntae

Juntae ngượng mặt mà quay đi, Gotak thì cười khì.

Sieun vẫn im lặng mà ngồi đó cậu thừa nhận SeongJe rất quan trọng chỉ là cậu không thể chạm đến nữa.

Hệt như lúc trước khi Suho xuất hiện rồi lại nằm viện 3 năm trời lúc đó cậu như kiệt sức, cảm giấc mất đi gì đó.

Bây giờ SeongJe khiến Sieun thấy được một chút nắng mà phải nhận lại những cơn bão.

...

Tối muộn SeongJe lại gặp mấy tên đàn em

của ông Choi

"má, dai như đỉa" - SeongJe

"chật có thằng ất ở nào đó đánh tụi tao vào viện vì mày"

"hôm nay không có thằng đó, mày chết chắc"

Ai cơ, một tràn suy nghĩ hiện lên trong đầu SeongJe, hắn không để ý mình bị ăn đập tới nơi, bỗng có một bàn tay từ đâu nắm lấy tay hắn kéo hắn chạy đi.

Cả hai rút người vào con hẻm chật chội chỉ có thể áp sát vào nhau.

SeongJe bây giờ mới thấy rõ người kéo tay mình là ai - Sieun.

Hai người giữ im lặng chỉ còn hơi thở nóng rực phả vào da thịt nhau làm tim SeongJe đập nhanh hơn.

Khi đã an toàn SeongJe muốn đi nhưng Sieun nắm chặt tay áo hắn.

"đừng..."

- Sieun

"tao không biết mày đã thấy hay nghe được những gì nhưng tao không thích Suho, thật đấy" - Sieun

"ồ sao phải giải thích với tao, tao đâu có quan tâm nữa" - SeongJe

Sieun ngẫn người ra.

"ừm vậy thôi, đừng hiểu lầm nhé, tao chỉ thích SeongJe" - Sieun

Coi như là lần đầu cũng là lần cuối cậu thổ lộ, cậu có chút hụt hững thật ra là rất nhiều khi nghe SeongJe nói vậy.

Nói rồi cậu xoa đầu SeongJe thật khẽ rồi quay lưng bước đi không ngoảnh lại.

SeongJe muốn níu kéo nhưng chọn đứng đó đợi cái ngoảnh đầu của Sieun.

Khi bóng dáng gầy gò đó khuất dần hắn mới biết là giữa hai người kết thúc thật.

Hắn vẫn hèn không dám giữ lấy tình yêu của đời mình.

SeongJe đánh mất thứ ánh sáng đó rồi, hắn biết những việc mình làm với cậu khiến hắn không thể quay lại nữa.

Nội dở hơn Baekjin nữa☺️

...

Dạo này Baekjin và Baku nói chuyện với nhau nhiều lắm cơ, Baku cứ kiếm cớ qua nhà Sieun để ngồi xà nẹo với Baekjin, cậu biết thừa tên Baku này mà.

"Sieun à chiều này tụi tao qua nhà mày mở tiệc nha" - Baku

"ừ cũng được đó" - Suho

"muốn gặp Baekjin thì nói mẹ đi" - Gotak

"im đi Juntae" - Baku

"hả...?"

- Juntae

Gọi người khác bằng tên bồ của người ta là được nhất.

Xung quanh toàn những người yêu đương khiến Sieun quá ngứa mắt.

" tối mà qua nhà tao xà nẹo với nhau tao đuổi khỏi nhà hết!!!"

- Sieun
 
[Whc] Seongsi || Thương
25


Đêm khuya còn mưa ăn lẩu là hết bài, tụi nó nấu cả đống mà không cho Sieun phụ gì cả.

Nhà Sieun mà tưởng phòng trọ không đó tụi nó quậy còn đòi ngủ lại☺️

"này cái này phải thêm muối vào!!"

- Gotak

"ai cho mày la Baku của tao" - Baekjin

"ai là của mày hả" - Baku

"quê là quê chúng mình quê nhiều" - Suho

"mày đừng có vừa nấu vừa xà nẹo với Juntae coi Tak" - Baku

"chắc mày với Baekjin không xà nẹo à" - Gotak

"ít ra thì 2 người ấy có danh phận rồi" - Sieun

"clm chí mạng" - Suho

Sieun nói mà Baekjin nín luôn.

"thì ai biết gì đâu" - Baku

Vẫn là tiếng ồn ào lấn át sự bất lực của Sieun.

Lúc này có ai bấm chuông cửa khiến cả đám khựng lại.

"đêm rồi ai bấm chông nữa vậy..."

- Juntae

"tao nghĩ là SeongJe đó" - Baekjin

"mày ngồi đó đi Sieun, để tao ra mở cửa" - Suho

*Rầm rầm

Vừa mở cửa, đúng là SeongJe thật Suho khởi đầu trước đấm hắn vào mặt hắn một cái, hắn cũng không chịu thua mà đánh lại.

Cả đám chạy ra, Baku tới can Suho lại thấy SeongJe còn muốn đánh Sieun liền chạy tới vịn tay hắn lại.

"đừng..."

- Sieun

"bình tĩnh nào" - Baku

Gotak tách SeongJe và Sieun ra rồi đứng chắn trước Sieun.

"tới đây làm gì hả" - Gotak

Trông SeongJe bây giờ ước như chuột lột, còn có mấy vết máu trên người, mùi rượu còn thoang thoảng bay qua cả đám nhìn tên bết bát rồi này khẽ nhăn mặt.

Sieun nghĩ kẻ rời bỏ trước lại có thể thảm hại như này à.

"tao tới đây gặp Sieun..."

- SeongJe

Hắn nói giọng khàn đặc lại có vẻ như muốn khóc.

"mày say rồi, về đi" - Sieun

"không" - SeongJe

Sieun khẽ thở dài đóng cửa lại cậu biết hắn có chết cũng không đi đâu.

"mọi người vào bếp đi, tao ở đây với SeongJe" - Sieun

"nhưng lỡ hắn làm đau cậu..."

- Juntae

"được rồi tao sẽ đâm bút vào chân nó nếu nó làm vậy" - Sieun

Mọi người cũng nghe lời cậu mà đi vô bếp.

Cậu kéo tay hắn vào phòng cậu.

"đi tắm đi rồi nói chuyện sau" - Sieun nói rồi đưa khăn và đồ cho SeongJe.

"ha..."

- SeongJe

Hắn tự chế giễu cợt chính mình, sau bao nhiêu cái hắn làm với cậu vậy mà cậu vẫn dịu dàng không giận hay trách hắn một cậu điều đó làm hắn phát điên.

SeongJe tự hỏi hắn đã thực sự mất cậu rồi sao.

...

"dm, nhẹ thôi" - SeongJe

Sieun xử lí vết thương cho hắn nhưng mà lâu lâu cứ nhấn mạnh vào chỗ đó như trút giận những gì hắn đã làm.

"im đi!"

- Sieun

"tao...tao xin lỗi" - SeongJe

"không cần" - Sieun

"đừng có nói mồm mà hành động đi!"

- Baku

Cả hai đứng hình giọng của Baku vang từ bên ngoài vào trong phòng luôn.

Baku nói với Baekjin mà âm lượng hơi to thôi không phải đá xéo SeongJe đâu.

"cho tao một cơ hội nữa nhé?"

Sieun không đáp chỉ ủ rũ cụp mi xuống.

"không phải bây giờ đâu" - Sieun

"tao không ép mày, tao đợi mày" - SeongJe

"do tao sai tao xin lỗi" - SeongJe

Baekjin đã nói vụ Sieun xử mấy tên đàn em của ông Choi cho hắn nghe rồi, hắn thoáng kinh ngạc khi Sieun làm vậy vì hắn.

Hắn cũng biết hắn sai nhưng không biết nên làm gì chỉ tới quán rượu uống nào chán thì thôi, trên đường về còn gặp mấy tên côn đồ xảy ra ẩu đả giải quyết xong thì chân hắn không kiềm được mà quay lại hướng đi tới nhà Sieun.

Sieun là người mạnh mẽ nhất hắn từng biết, cậu dám đối mặt còn hắn thì không nhưng lần này hắn nhất quyết phải đối mặt với Sieun một lần để không hối hận.

Trước tiên muốn tiến tới với Sieun phải qua được hội đồng quản trị ngoài kia đã.

"tao không cần mày tha lỗi ngay đâu" - SeongJe

"nếu... nếu mày còn giận thì đấm tao mấy cái lại đi..."

- SeongJe

"trẻ con" - Sieun

"đói chưa?"

- Sieun

"rồi..."

- SeongJe

"đi ra ngoài ăn chung với bọn nó đi, đừng có gây sự" - Sieun

SeongJe vừa ngồi vào bàn thì 1 2 3 4 5 cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"ai cho ăn?"

- Suho

"Sieun..."

- SeongJe

"thế thì chịu rồi" - Baku

"nhìn mày bây giờ nhát như cún con vậy" - Baekjin

"tao nói mày nghe muốn làm lành với Sieun phải bước qua xác bọn tao đã" - Gotak

Juntae còn gật đầu phụ hoạ nữa.

"ai cho làm lành?"

- Suho

Suho vẫn cay hắn muốn đấm hắn thêm mấy cái nữa nhưng sợ ai đó xót hắn thôi.

"được rồi tính sau" - Baku

...

"nhìn Suho, Sieun, SeongJe lẻ bóng quá ha" - Gotak

"ụa, tao cũng lẻ mà" - Baku

"mày có Baekjin kế bên kìa" - Gotak

"ai thèm?"

- Baku

"ụa..."

- Baekjin

"tao có Sieun mà" - SeongJe

"Sieun nào của mày hả" - Suho

Hai con người cứ cãi qua cãi lại Sieun bất lực bị kẹp giữa.

"đủ rồi!"

- Sieun

...

Cả đám im luôn, Sieun đứng dậy đi khỏi bàn ra phòng khách ngồi, ngồi trong cái bàn này nữa thì cậu sẽ chết vì ô nhiễm tiếng ồn.

Sáng ra mỗi đứa nằm một góc trong nhà Sieun.

Gotan với Juntae nằm ôm nhau nhìn dễ thương lắm cơ.

Baekjin thì dùng thân hình lớn bao lấy thân người nhỏ của Baku thật ra thân Baku chỉ nhỏ với ảnh thôi.

Suho thì nằm chùm trăn kín mặt đỡ khỏi chứng kiến cảnh ôm ấp.

Còn tên điên SeongJe canh lúc đêm khuya rồi lẻn vào phòng cậu trèo lên giường xong bị Sieun đạp xuống giường cũng may là cậu chưa ngủ.

Hắn năn nỉ muốn gãy lưỡi cậu mới để hắn trong phòng nhưng mà nằm dưới đất.

Ảnh mất cơ hội ôm ẻm rồi.
 
[Whc] Seongsi || Thương
26


SeongJe mặt dày mà xách đồ của mình qua nhà Sieun ở lì luôn.

Cậu thì không quan tâm, Sieun có phản đối thì cũng như đàn gãy tai trâu với hắn.

Ba người trong cùng 1 phòng... hắn và Baekjin dưới đất.

Hai người đó mà mở mồm là không ai nhường ai đâm ra ồn như Baku với Suho vậy.

Sieun thì nằm trùm chăn bịt tai ngăn chặn tiếng ồn từ miệng 2 người kia.

"không ngủ tao đuổi khỏi nhà hết!!!"

- Sieun

Sieun quát lớn khiến cả hai giật mình sau đó cũng im lặng mà nằm ngủ, trước khi ngủ còn không quên trao nhau ánh nhìn yêu thương.

Mà mặt lỡ dày rồi thì cứ dày tiếp thôi nhỉ?

Vẫn là SeongJe đợi tới tận khuya để trèo lên giường của cậu, lần này Sieun ngủ say rồi vừa trèo được lên hắn liền ôm em, Sieun thì ngửi được mùi quen thuộc cũng an tâm mà rúc sâu vào lòng hắn hơn.

Cậu làm gì biết mình giao trứng cho ác.

*Rầm

Tiếng rầm đánh thức Baekjin dậy kèm theo tiếng la của SeongJe nữa

"đau quá trời ơi..."

- SeongJe

"biến thái hả ai cho lên giường tao" - Sieun

"tao thấy lúc tao ôm em, em còn rúc sâu vào lòng tao hơn mà" - SeongJe

Cậu biết hắn trèo lên giường cậu chứ nhưng mà cậu giả vờ ngủ thôi để sáng sớm có cớ kiếm chuyện với hắn.

"mày lợi dụng lúc tao đang ngủ còn gì" - Sieun

"eo! giờ mới biết mày biến thái vậy đó" - Baekjin

"nín đi, thử là Baku coi mày có trèo lên không" - SeongJe

Đúng quá không biết nói gì.

Baekjin đi ra ngoài nấu đồ ăn cho em bồ tương lai của mình luôn, SeongJe cũng đi theo để làm cho Sieun.

Hắn không biết cậu có bị bệnh dạ dày lại không nữa.

Bữa giờ không gặp nhau hắn chỉ sợ cậu lại bỏ bữa.

...

"bữa giờ Sieun có ăn đủ bữa không?"

- SeongJe

"ban đầu thì không nhưng mà lúc sau bị cả đám bắt ăn" - Baekjin

"vậy tốt rồi" - SeongJe

"đôi khi nên hạ cái tôi để giữ người mình yêu đó" - Baekjin

"mày có vẻ rành ha" - SeongJe

"ừ tại tao từng vụt mất" - Baekjin

Cũng may là Baekjin còn làm lại được, lần này không giữ được nữa chắc Baekjin hết cơ hội luôn.

Tuy Sieun có vẻ lạnh lùng nhưng lúc nào cũng khá dễ dãi với SeongJe.

Baku thì không như thế cậu vô tư với mọi người nhưng tránh né Baekjin, cậu và Baekjin chỉ mới bình thường lại gần đây nhưng mỗi lần hắn định chạm vào cậu, cậu lại nghiên người né sang một bên.

Baku mặc dù iq 99 thật nhưng cũng không phải ngốc mà không nhận ra tình cảm của Baekjin nhưng cậu sợ, cậu cần thời gian để chấp nhận.

Cậu không bài xích hay khó chịu khi hắn định chạm vào cậu nhưng mà có lẽ bây giờ nên giữ khoảng cách thì tốt hơn.

...

Dạo gần đây ông Choi hình như đã nghi ngờ việc Baekjin còn sống rồi.

Những việc làm ăn của ông gần đây có người phá đám cứ liên tục gặp trục trặc.

Điều đó như một sự khiêu chiến cả hai bên.

Ông Choi có vẻ nghi ngờ Sieun và đám bạn của nó.

Phải nói sao nhỉ thằng nhóc đó ranh ma nhưng luôn im lặng tỏ vẻ mình chẳng liên quan gì.

Cả đám gần đây luôn có cảm giác có người theo dõi mình từ đằng sau tụi nó cũng ngầm hiểu đã bắt đầu rồi và cần phải cẩn thận hơn.

Lâu lâu cũng không tránh khỏi việc bị chặn đường nhưng bọn chúng đợi cả đám tách lẻ mới dám hành động nên cả đám cứ dính nhau như sam nhưng mà hôm nay cả đám có việc phải tách lẻ ra.

Gotak không yên tâm nên vẫn đi kè kè với Juntae.

Còn lại đi một mình Sieun, Baku, Suho rẽ 3 hướng khác nhau bọn theo dõi cũng rẻ theo từng người.

Sieun đưa tay vào túi áo nắm chặt cây bút trong tay.

Chưa gì hết đã bị chặn đường đi, Sieun vẫn nhìn bọn nó cặp mắt như thể bọn nó chẳng là gì, cậu tự tính toán cách để thoát nếu không thoát thì cậu vẫn có SeongJe hắn chỉ ở đâu đó thôi.

Rất nhanh cuộc ẩu đả xảy ra, Sieun cắm cây bút vào vai một tên rồi rút ra thật dứt khoát, rồi cậu cúi xuống đâm vào chân tên tiếp theo.

Tên bị đâm bút vào vai nén đau vung tay định đánh Sieun thì có người nắm tóc nó rồi ném ra xa.

"ông nội mày tới rồi đây" - SeongJe

Lúc trước tinh thần có chút lên xuống kéo luôn cả lực đánh của hắn xuống theo còn bây giờ đã làm lành với Sieun làm hắn thấy khoẻ gấp đôi ngày thường.

Baku cũng dễ dàng xử lí mấy tên đó bằng mấy cú đấm cực lực của mình.

Đúng là ghệ Na Baekjin chả thua ai hết.

Suho là dân boxing, kỹ năng né đòn có thừa lực đấm cũng không hề nhẹ cậu chỉ bị trầy nhẹ thôi.

"phù, lần sau đừng có chặn đường của người ta nha, kì lắm" - Suho

Cậu nói xong liền xách cặp bước qua người mấy tên đang quằn quại dưới đất.

Gotak cũng bị trầy nhẹ nhưng bảo vệ tốt em người yêu của mình.

Cú đá 540 là đòn chốt hạ đối phương đỉnh nhất của Gotak.

Dự định tương lai Gotak sẽ học thêm chiêu mới.

...

SeongJe đánh đấm thoả mãn xong liền cùng Sieun đi về, cũng rất lâu rồi hai người mới đi cùng nhau lại.

"nhớ cảm giác này thật đó" - SeongJe

Sieun mặt vẫn cứ một biểu cảm nhưng cậu đã khẽ mỉm cười rồi.
 
[Whc] Seongsi || Thương
27


Bọn chúng chỉ là những học sinh mới lớn nhưng đã bị kéo vào cuộc chiến này, dù sao thì bọn họ cũng tình nguyện.

Có lún sâu vào hố đen thì cũng phải kéo nhau lên bằng được.

...

Seong thấy mệt muốn xĩu vừa chạy đi làm việc mà Baekjin nhờ, vừa phải quan sát Sieun sợ cậu sẽ gặp chuyện.

Hắn cũng không phải quái vật 3 đầu 6 tay nhiều khi muốn hét lên với tên từng là cấp trên của mình rằng.

Dmm, mày tự đi mà làm!

- SeongJe

Sieun không còn là người bỏ bữa nữa mà là tới lượt SeongJe.

Hắn bận rộn tới mức quên ăn uống, sáng giờ hắn chỉ ăn đúng 1 ly mì.

Sieun mà biết chắc giận không thèm nói chuyện với hắn.

...

Mãi tới tối SeongJe mới về nhà, hắn đang cố gồng để đứng vững nhưng khi nhìn thấy Sieun trước mặt mình hắn liền đổ nhào về phía trước.

Cậu đỡ lấy hắn, khuôn mặt thoáng qua tia lo lắng.

"này bị sao vậy"

Nói ra thì có bị giận không, không nói thì càng chết, hay em đừng giận tao đi rồi tao nói.

- SeongJe

Sieun thấy hắn không nói cậu cũng mặc kệ bỏ tay ra khỏi người hắn mà bước vào phòng, sống chết mặc kệ hắn.

Baekjin thấy khó hiểu hai người này sao cứ thích làm khó nhau vậy?

SeongJe còn không dám bước vào phòng, hắn quyết định ngủ ngoài phòng khách một bữa với cái bụng đang đau quằn quại của mình quyết không để cậu biết.

Giữa đêm lạnh hắn chỉ có một mình nằm co ro trên sofa.

Bên trong phòng thì.

"rốt cuộc tụi mày yêu nhau kiểu gì thế?"

- Baekjin

"ai nói yêu?"

- Sieun

Baekjin cứ họng nhưng mà vẫn mở mồm nói thêm câu nữa.

"tao thấy nó không ổn đâu, mày liệu mà ra coi" - Baekjin

"yên tâm, tao không để xác chết trong nhà" - Sieun

Baekjin liếc mắt thấy bất lực với hai người này, lời lẽ đấm nhau với con tim à, rõ ràng lo cho nhau nhưng mà chỉ có cứng miệng mãi thôi.

Cậu đi ra khỏi phòng bước từ từ đến cái con người nằm trên sofa kìa.

Trán hắn đã đổ mồ hôi lạnh có vẻ là nhịn không nổi rồi, cậu hốt hoảng lay người hắn nhưng hắn không đáp.

...

Khi SeongJe mở mắt là đã nằm ở bệnh viện rồi.

Trông cứ như xuyên không hay dịch chuyển tức thời ấy nhỉ hoặc là một kịch bản trùng sinh tôi được Yeon Sieun chăm sóc lo lắng, yêu thương hết mực?

Má, xàm gì vậy trời.

Hắn giật mình giờ mới có cảm giác có thứ gì đó đang ôm lấy cánh tay hắn, là Sieun đáng yêu đó.

Cậu hôm qua lay người hắn mãi không dậy, cậu sợ lắm muốn khóc nấc lên rồi lại nén xuống.

Sieun ngồi nhìn hắn cả đêm không ngủ sợ hắn xảy ra chuyện gì mãi đến sáng cậu mới ngủ được một chút thì SeongJe tỉnh dậy.

SeongJe ngồi dậy nhìn chằm chằm khuôn mặt Sieun vẫn đáng yêu phết, hắn chọt má Sieun mấy cái thầm cảm thán vì hắn chịu chạy tới nhà xin lỗi cậu chứ không bây giờ hắn đã ngồi khóc như trẻ bị bỏ rơi.

Cậu đã dậy rồi, Sieun vừa chợp mắt hắn động đậy một cái là biết liền nhưng cậu giả vờ ngủ, thấy hắn chọt má cũng giả vờ ngủ tiếp nhưng có lẽ cơ thể phản bội chính cậu khi mặt cậu dần đỏ bừng lên.

SeongJe biết cậu giả vờ rồi liền cuối xuống sát mặt cậu định hôn một cái ngay lập tức người kia mở mắt đẩy hắn ra.

"em giả vờ tệ ghê" - SeongJe

"đã bảo không gọi em rồi mà" - Sieun

"hì hì" - SeongJe

Vẫn là một tên đần.

"au..."

- SeongJe

Sieun vừa kí đầu hắn một cái đột nhiên khi cậu chợt nhớ lại lí do mà tên SeongJe này ngất.

"bác sĩ nói mày bị viêm dạ dày rồi" - Sieun

"ừm..."

- SeongJe

"chăm sóc bản thân đi" - Sieun

"hay là em chăm sóc cho tao đi" - SeongJe

Sieun không nói gì nữa là ngầm chấp nhận.

"giờ thì ăn cháo" - Sieun

"em đút tao luôn đi" - SeongJe

Hắn tưởng Sieun sẽ từ chối cơ nhưng cậu dịu dàng thổi cháo mà đút hắn điều đó làm hắn đơ ra vài giây.

Cảm thấy bị bệnh cũng không hẳn là xấu.

...

SeongJe và Sieun vắng nhà thì Baekjin gọi Baku qua chơi với mình hoặc là hú hí với nhau gì đó ai biết.

Baekjin gọi cho Baku.

"qua với tao đi, hai đứa kia đi vắng rồi" - Baekjin

"chi??"

- Baku

"qua để tao chơi, à không phải qua chơi với tao" - Baekjin

Baku vẫn qua với hắn thật, đấy coi có ngu không bảo iq 99 thì lại tự ái.

mối tình này là sao?

- mối tình này không công khai, không tương lai...
 
[Whc] Seongsi || Thương
28


Được một hôm SeongJe rảnh rỗi thoát khỏi tên Baekjin đáng ghét kia, hắn định đợi cậu học xong rủ cậu đi chơi luôn không hôm nay thì không hôm nào khác, mấy bữa sau lại bận sml cho coi.

...

"Sieun à hôm nay đi chơi với tao đi" - SeongJe

Cậu định bụng từ chối nhưng mà nhìn cái khuôn mặt kia sao mà nỡ được.

"về thay đồ đã" - Sieun

"ừm, tao đợi mày mà" - SeongJe

...

Cậu mắc áo thun tay ngắn thêm quần ngắn nữa chứ, còn hắn ra dáng bạn trai một chút vẫn mặc đồ bình thường nhưng tay cầm áo khoác cho em vì sợ em lạnh.

Lần đầu SeongJe rủ cậu đi xem phim nhưng mà hay lắm cơ là xem phim kinh dị đó, ai rủ người mình thích đi xem phim kinh dị bao giờ nhỉ nhưng cũng được dù gì Sieun cũng không thích thể loại tình cảm lắm đâu.

Chúa cơ hội là SeongJe, cứ tới mấy cảnh hù doạ là hắn kiếm cớ nắm tay cậu rồi còn úp mặt vào vai cậu.

Sieun coi thấy bình thường thì tên như SeongJe mấy cái này chả nhằm nhò gì vậy mà hắn vẫn diễn, cậu cũng để cho hắn diễn.

"mày kiếm cớ chứ gì" - Sieun

"ai bảo, tao sợ thật mà" - SeongJe

Sieun tặc lưỡi một cái rồi tiếp tục coi mặc kệ SeongJe.

Sieun thắc mắc hắn lấy ô tô đâu ra chở cậu đi chơi.

"này ô tô của anh sao?"

- Sieun

"ừ, tao giàu mà" - SeongJe

"vậy mà trước giờ giấu" - Sieun

"do em không hỏi" - SeongJe

Sieun lườm hắn một cái.

"tại tao không nói không phải tại em, tao xin lỗi" - SeongJe

Hội người hèn gọi tên.

Có ai để ý không, Sieun vừa mới gọi hắn là anh.

...

Baekjin hôm nay mới ló mặt ra khỏi nhà Sieun sau mấy tuần ở ké, ló ra để đi qua nhà Baku tự nhiên Baku nổi hứng rủ hắn qua nhà cậu làm bánh.

Hắn phải mang bộ dạng trùm kín bít để đi cũng may hôm nay không bị ai bám đuôi.

Làm thì ít mà phá thì nhiều, Baku khởi đầu sự kiện chọi bột làm bánh trước tới khi Baekjin chọi lại thì cậu dỗi.

Baekjin năn nỉ mãi cả hai mới làm tiếp.

"đúng là đồ khó tính..."

Baekjin vừa nói vừa lầm bầm trong miệng.

"nói cái gì đó hả!"

- Baku

"nói em đáng yêu á" - Baekjin

"oẹ" - Baku

Baekjin hận vì không thể đè Baku ra trước thái độ cợt nhã của cậu.

...

Gotak với Juntae thì là cặp đôi thích yên tĩnh nhẹ nhàng nhất.

Rủ nhau xem phim tình cảm rồi dắt tay nhau đi ăn kem, tình yêu gà bông dữ dội.

Gotak thấy may mắn vì gặp được Juntae, cậu là một cái đuôi nhỏ theo sau Gotak, một cái đuôi đáng yêu.

"này Juntae có yêu tao không" - Gotak

"có chớ" - Juntae

*Chụt

Khuyến mãi thêm cái hôn trên má Gotak.

...

Suho ngồi húp mì bò nhìn tụi nó yêu nhau đăng hình lên instagram thấy ứa hết cả gan, Sieun bạn thân của cậu sắp phản bội cậu rồi.

Tên Baku hay làm trò với cậu cũng sắp bị Baekjin dẫn đi mất.

Ai tới dẫn Suho đi với.

...

Đêm này nhà Sieun không có Baekjin, hắn ngủ ké nhà Baku rồi hy vọng hắn không đè con người ta ra.

"Baekjin đi rồi, tối nay cho tao lên giường ngủ nha" - SeongJe

"có liên quan tới việc anh nằm đất à" - Sieun

"thì..."

- SeongJe

"không cho" - Sieun

Không cho thì hắn cũng sẽ leo lên thôi.

SeongJe mặt dày mà trèo lên giường cậu.

"đi xuống coi!"

- Sieun

"khônggg" - SeongJe

Hắn lại mền trùm chăn kín người giả vờ không nghe.

"vậy tao ra ngoài ngủ" - Sieun

Cậu vừa quay lưng đã bị một lực mạnh kéo lại ngã lên giường, SeongJe xoay người đè lên người cậu.

Hơi thở của hắn phả vào da cậu khiến cậu bối rối sau đó cố giãy để thoát ra mà cũng như không thôi hắn mạnh hơn cậu việc khống chế cậu là dễ dàng.

"đừng đuổi tao đi mà" - SeongJe

"bỏ ra coi, nằm thì nằm đi ai làm gì mày đâu hả!"

- Sieun

"nhưng tao muốn nằm chung với em" - SeongJe

"ừm..."

SeongJe nỡ nụ cười mãn nguyện mà hôn nhẹ lên trán cậu.

Sieun đơ ra sau mấy giây thì mặt cậu đỏ bừng lên.

Cơ địa mặt dễ đỏ của cậu, cậu ghét điều này.

Cũng may là chưa hôn môi.

- Sieun

Hắn nằm sang một bên rồi ôm cứng ngắt lấy cậu.

"em ngủ ngoan" - SeongJe

Sieun không nói nữa, chắc nhờ có mùi hương quen thuộc nên cậu dễ vào giấc hơn hẳn.

Hắn thì chưa ngủ, nhìn cậu ngủ trong tay mình hắn cười khẽ, Sieun ngủ trông ngoan ngoãn dễ thương lắm.

...

Baku không cho Baekjin ngủ, cậu bắt hắn thức xem netflix cùng cậu.

Tội Baekjin yêu trúng con báo.

Chỉ có Gotak với Juntae nhà ai nấy ngủ hoi.
 
[Whc] Seongsi || Thương
29


Trông khó chịu nhỉ khi vừa mới làm lành lại giận dỗi nhau.

Sieun thì cứ suốt ngày la SeongJe thôi mặc dù hắn cười khì cho qua vẫn xuống nước dỗ cậu nhưng hắn cũng để tâm tới mấy lời đó.

Đỉnh điểm là hôm nay khi hắn đi tới tối muộn mới về, Sieun vẫn buông lời khó nghe như mọi khi.

"sao không đi luôn đi, đừng về" - Sieun

Baekjin kế bên thầm tự cầu nguyện cho bản thân.

SeongJe định im lặng cho qua nhưng Sieun thì...

"sao không trả lời, bị câm hả?"

- Sieun

"tao xin lỗi" - SeongJe

"không cần" - Sieun

Hắn siết chặt tay cố giữ bình tĩnh nhất có thể, ít nhất là đêm này hắn sẽ không ở đây để có thể bình tĩnh.

SeongJe quay người bước ra cửa định đi.

"bước ra khỏi cửa thì đừng vào nữa" - Sieun

"được" - SeongJe

Ngay khi cánh cửa đóng lại, bóng hình SeongJe đi mất cậu mới nhận ra cậu quá đáng.

"rồi xong luôn" - Baekjin

...

SeongJe - Sieun

Sieun

tao xin lỗi, tao không cố ý

xin lỗi, đừng đi...

về đi tao không đuổi mày nữa

SeongJe

*đã xem*

Hắn xem xong tin nhắn liền tắt điện thoại nằm xuống giường, thời điểm này hắn cần yên tĩnh hơn là Sieun.

...

Baekjin với Baku cũng lục đục, hắn cảm thấy Baku quá trẻ con so với người như hắn.

Dần dần hắn thấy Baku không còn dễ thương nữa mà chỉ còn là sự phiền phức.

"phiền quá đấy" - Baekjin

"hả, mày nói gì" - Baku

"tao nói mày phiền" - Baekjin

Baku vẫn tiếp tục quậy đủ trò nhưng mà ngày hôm đó khi về cậu cũng đã buồn.

Thế thôi, không phiền nữa.

- Baku

...

Yên bình như Gotak với Juntae cũng có vấn đề.

Gotak cảm thấy chán nản khi tình yêu của nó với Juntae cứ yên bình như vậy, không cãi vã không giận dỗi điều đó làm hắn chán Juntae, cậu quá dễ dãi mỗi lần hắn làm sai cậu đều cho qua mà không chất vấn gì.

"này, tao chán rồi" - Gotak

"hả..."

- Juntae

"ý tao là tụi mình dừng lại tạm thời, tao cần thời gian suy nghĩ" - Gotak

Rồi Gotak quay lưng đi, Juntae thì đứng nhìn bóng lưng ấy rất lâu.

Cứ tưởng yên bình như vậy thì sẽ tốt.

Gotak nghĩ cãi nhau để hiểu nhau hơn nhưng Juntae tưởng là hai đứa đủ hiểu nhau rồi, tình yêu cứ trôi qua nhẹ nhàng cũng tốt.

...

Ngay ngày hôm sau, Baekjin trở về căn cứ cũ không ở ké nữa.

Cả đám bạn của Sieun ngồi trong lớp cũng có những suy nghĩ vu vơ, Baku vẫn tỏ ra vui vẻ hoà đồng nhưng lòng thì vụn vỡ.

Gotak và Juntae cũng tách ra, bọn họ còn nhìn nhau bằng ánh mắt xa lạ.

Sieun cứ tự dằn vặt mãi, đáng lẽ cậu không nên nói vậy.

Suho dường như nhận ra không khí bất thường mà cũng im lặng.

Không có SeongJe ở đâu đó mỗi khi Sieun tan học, cũng không còn Gotak đi kè kè để bảo vệ Juntae.

Những điều đó dường như mở ra cơ hội cho ông Choi tiếp tục cử người theo dõi.

Đường về nhà bỗng chốc xa lạ và dài hơn.

Cũng may có Suho đi chung với Juntae, Suho là người ấm áp lo cho bạn bè mà nhỉ, đặc biệt là nhóc Juntae cần được bảo vệ.

Tụi đàn em của ông Choi quyết định úp xọt ngay lúc này, lần lượt từng người bị đánh lén.

Sieun nhận ra quá trễ vừa mới nghiên người qua một chút để né thì cây gậy đã trúng vào vai.

Cũng may Sieun đủ lì để xử lí 4 thằng này, có gì sài nấy.

Cậu hạ một tên xong giật lấy cây gậy rồi lao vô đập nốt 3 tên còn lại dễ dàng.

Xử lí xong, cậu ngồi xuống dựa vào tường để nghĩ ngơi.

Baku tuỳ bị trúng một đòn từ sau đầu nhưng vẫn mạnh để đấm gục mấy tên đó.

"yah, đánh lén hèn lắm đó lần sau đừng có vậy nữa"

Gotak bị thương một chút nhưng vẫn xử lí nhanh gọn nhưng lòng nó lại dâng lên một nỗi bất an lỡ Juntae cũng bị...

Tự dặn lòng mình là sẽ không sao đâu.

...

"đứng sau tao" - Suho

Suho đứng chắn trước mặt Juntae, mặt vẫn ngông mà nhìn mấy tên trước mặt.

"hèn thật chứ" - Suho

Một tên lao lên định đấm nhưng Suho nhanh chóng cúi đầu né được rồi cho tên kia cú đá xoay.

Rất lẹ đã xử lí xong, hôm nay mà không đi với Juntae không biết có gì sẽ xảy ra nữa.

"cảm ơn..."

- Juntae

Sieun cứ ngồi đó đến tận tối khuya mới chịu ôm cái vai bị thương của mình về nhà.

Cậu nhớ SeongJe quá.

SeongJe - Sieun

Sieun

trả lời tao đi mà, tao xin lỗi...

SeongJe

*đã xem*

...

"dcm Na Baekjin, tao ghét mày" - Baku

Cậu hét thật to dưới con đường vắng tanh.

Tại căn cứ cũ, Baekjin thì ngồi đó không nói gì còn SeongJe vẫn phì phèo điếu thuốc.

"không làm lành?"

- Baekjin

"không phải, tao cần thời gian thôi" - SeongJe

"lỡ lâu quá người ta đi mất thì sao" - Baekjin

SeongJe không quan tâm hắn tin cậu sẽ không rời bỏ hắn.

"mày với Baku thì sao" - SeongJe

"phiền quá, tao không thích nữa" - Baekjin

"à, hoá ra có được là chán hả" - SeongJe

Hội người ngu và hèn trong tình cảm.

Sieun biết không thể thoát được mãi nhưng cậu còn chẳng làm được gì.

Muốn bắt được cọp phải vào hang cọp, Sieun kêu Baekjin gửi thông tin qua cho cậu để tìm cách.

bay đợi đi t cho banh hết
 
[Whc] Seongsi || Thương
30


Bao nhiêu cách không chọn Sieun đi chọn cách giả vờ sập bẫy của ông Choi.

...

"đừng nói SeongJe biết tao định làm gì" - Sieun

"ừ..."

Baekjin thấy tình yêu của Sieun dành cho tên điên kia còn hơn cả SeongJe dành cho Sieun.

Vụ này mà Sieun bị gì chắc hắn có lỗi chết mất.

"à, đừng có mà làm Baku buồn nữa, nếu nó buồn nữa tao thề sẽ cho mày đi uốn ván" - Sieun

Không phải hù doạ, hắn biết cậu nói thì cậu sẽ làm.

"tao với Baku không liên quan gì nhau nữa hết" - Baekjin

...

Sau bao nhiêu lần bị seen tin nhắn bị từ chối gặp mặt từ SeongJe thì hôm nay cậu đã hẹn được hắn.

Ở cửa hàng tiện lợi hai người mặt đối mặt với nhau.

"tao xin lỗi đáng lẽ tao không nên nói vậy" - Sieun

"ừm, tao cho qua rồi nhưng mà dừng ở đây là tao thấy được rồi" - SeongJe

Hắn lười tiếp tục, hắn cảm thấy mệt mỏi.

"vì gì chứ..."

- Sieun

"không hợp với mệt" - SeongJe

SeongJe từng cho rằng Sieun thú vị cứng đầu giống gu hắn, hợp với hắn nhưng giờ hắn lại không thích nữa.

Thật ra lí do có là gì thì cũng là không đủ yêu mới thế.

Hắn đứng dậy xoay lưng bước đi, Sieun định vươn tay nắm tay hắn kéo lại nhưng rồi dừng lại giữa không trung.

SeongJe tệ thật cho cậu biết cảm giác rung động, tình yêu là như thế nào nhưng không có ý định yêu cậu.

...

Na Baekjin thấy nhớ Humin aka Baku rồi, cảm giác vô thức nhìn đâu cũng thấy hình bóng cậu thấp thoáng lên trong đầu hắn.

Không có Baku ở bên, hắn lại thấy nỗi cơ đơn tiếp tục lớn hơn nhưng chính hắn đã đẩy cậu ra xa.

Chả biết xin lỗi kiểu nào, bây giờ mò ra đường còn nguy hiểm hơn lúc trước.

Từ chỗ đàn em báo tin về Baku đánh hắn lại thấy xót, thề là sau này lộ mặt hắn sẽ lôi tên đã đấm Baku ra đập thừa sống thiếu chết.

...

Gotak cứ tưởng là sẽ ổn thôi mình hết tình cảm với Juntae rồi nhưng hôm nay khi hắn thấy tên khác bắt chuyện với Juntae trong trường, cậu cười nói vui vẻ với thằng kia, vậy mà giờ đây khi Juntae gặp mình lại không còn cười cũng không thèm nhìn mình.

Gotak thấy khó chịu trong người muốn lôi Juntae đi khỏi tầm mắt thằng kia ngay nhưng hắn làm gì có cái quyền đó.

Giờ ăn trưa ở căn tin chỉ có Baku, Suho và Sieun bà Juntae còn Gotak ngồi ở bàn khác choàng tay qua vai cô gái kế bên mình.

Juntae có vẻ không để tâm còn 3 đứa kia thấy Gotak trẻ con vãi.

"Gotak học thói này từ mày hả Suho" - Baku

"tao thừa nhận tao nhiều em nhưng đừng có đổ thừa taooo" - Suho

Ít nhất là Suho sẽ không chọc tức bồ cũ bằng kiểu ấu trĩ đó.

Sieun ngồi kế bên cười mỉm cũng chỉ có 2 người ồn ào này làm cho cậu quên đi những chuyện buồn kia thôi.

"mấy cậu ăn đi đừng để ý Gotak nữa" - Juntae

Cậu lấp bấp nói rồi liếc qua chỗ Gotak, vô tình chạm mắt với hắn cậu liền nhanh chóng cúi mặt xuống.

"Juntae à không đứa này thì đứa khác đừng có buồn vì nó" - Baku

"ừ, ừ tới biết rồi"

"thấy mấy đứa mình giống khổ vì tình quá" - Sieun

"thật ra thì có mỗi mày thôi Sieun" - Suho

Baku cười khúc khích nhưng mà cũng chột dạ lắm nói không buồn Baekjin là nói dối, nuôi người ta lên mấy kg giờ lại bỏ.

Juntae thì chỉ thở dài thôi dù gì cũng không còn quyền xen vào chuyện của Gotak với mối quan hệ khác.

...

"nghe bảo Baku bị đánh" - SeongJe

Vẫn là căn cứ cũ, Baekjin thì đang trầm ngâm, SeongJe tay vẫn cầm điếu thuốc hút dở.

"ừ, nghe bảo nguyên đám bị đánh" - Baekjin

Nguyên đám?

- SeongJe

Hắn có nghe lầm không như vậy thì Sieun cũng bị à.

"mày nói nguyên đám vậy Sieun cũng bị à" - SeongJe

"không" - Baekjin

Nói dối không chớp mắt, trước hết Baekjin chọn bao che cho Sieun nhưng cậu đừng hòng giấu mãi.

SeongJe mặc dù không tin lắm nhưng cũng không hỏi thêm.

Dù gì hắn với cậu đã dừng không còn liên quan gì nữa nhưng hắn lại thấy lo...

...

Hôm nay gặp lại bọn đàn em của ông Choi như dự đoán của Sieun và lần này cậu cố tình để lộ sơ hở, Sieun bị đánh đến nằm xuống cho đến khi mắt cầu dần dần nhắm lại chỉ còn một mảng tối không có SeongJe cũng không ai tới cả.

Cứ tưởng là một mình cậu bị túm thôi nhưng bọn nó túm thêm Gotak.

Khi tỉnh dậy Sieun đang bị trói chặt hai tay nhìn một lượt thì thấy áo hoodie xanh quen thuộc cũng bị trói giống mình nhưng chưa tỉnh.

Cũng lựa đúng 2 đứa bướng nhất mà túm.

Đám đàn em đó đi đâu rồi chỉ còn lại hai người.

"'này Gotak dậy đi" - Sieun

Cậu đạp chân vô người Gotak mấy cái lúc này nó mới hé con mắt ra nhìn.

"dm cái đám chó đó" - Gotak

"trước hết là tìm cách gỡ trói đi" - Sieun

Hai người chưa kịp làm gì đã có tiếng ồn từ bên ngoài vào, Sieun và Gotak chán ghét nhìn đám ồn ào đó.

"ái chà, xem 2 đứa nào đây"

"để tao xem 2 bây quan trọng với ai nhỉ"

"muốn gì?"

- Sieun

"muốn xem ai đến đây trước á mà"

"Baku, Suho hay SeongJe"

"hay là Juntae nhỉ?"

"con mẹ mày" - Gotak

Đứa nào đụng tới Juntae, Gotak sẽ liều mạng.

Sieun sau khi nghe mấy cái tên được nói ra mắt cậu như tối sầm đi.
 
[Whc] Seongsi || Thương
31


Căn phòng tối, ẩm mốc giờ đây chỉ còn tiếng thở nặng nề của cả hai.

"chạy hay chết?"

- Sieun

"chạy" - Gotak

Cả hai đều không muốn lôi ai vào chuyện nguy hiểm này, tự thoát là cách tốt nhất.

...

Hôm nay Humin, Suho và Juntae đi học nhưng không thấy hai đứa kia đâu cả.

Tụi nó gọi cháy máy nhưng không có ai gọi lại.

Baekjin -> Humin

Humin

cuộc gọi 00:01
 
[Whc] Seongsi || Thương
32


SeongJe sốc người cậu ngồi dậy, hành động xảy ra đột ngột khiến cậu choáng váng.

"tao tự ăn mày ra ngoài đi" - Sieun

"không" - SeongJe

Sieun mắt đối mắt với SeongJe nhưng lại là ánh mắt thù ghét khi mới đầu gặp nhau của cậu và hắn, không còn sự dịu dàng như trước.

"mày không có quyền quyết định" - Sieun

SeongJe tặc lưỡi để tô cháo xuống bàn rồi bước ra ngoài, hắn biết lần này khó cho hắn.

Vừa ra cửa thì ăn một cú đấm của Suho.

"sao lúc nào cũng là mày làm Sieun buồn vậy hả" - Suho

"bình tĩnh đi" - Baku

"xin lỗi" - SeongJe

"người mày xin lỗi không phải là tao đâu" - Suho

Suho tức tối bỏ đi còn SeongJe cứ đứng như tượng ở đó không nhúc nhích.

...

"dcm, Na Baekjin tại mày mà Sieun giận tao" - SeongJe

"mắc gì tại tao, mày tự bỏ đi trước rồi giờ la làng cái gì" - Baekjin

"lo mà chỉ tao cách để Sieun hết giận đi" - SeongJe

"tự mà lo, tao còn chưa nghĩ ra cách làm hoà với Humin" - Baekjin

"sao bảo chán???"

- SeongJe

"thì tuổi trẻ nông cạn giống mày mà" - Baekjin

"tao làm gì hả" - SeongJe

"ai biết thấy mày ngu như bò ấy" - Baekjin

...

Sieun vừa được xuất viện liền mò tới chỗ của Baekjin để đưa hắn xấp giấy hôm bữa lúc bị bắt cậu và Gotak đã tìm được.

"đây là giấy tờ ghi những địa chỉ đã và chuẩn bị giao dịch hàng cấm" - Baekjin

"ồ... vậy tao có công lớn mà đúng không" - Sieun

"ừm bước đầu thuận lợi nhưng mà lần sau đừng đẩy mình vào thế nguy hiểm nữa" - Baekjin

"với cả mày bị gì thì SeongJe sẽ chôn sống tao mất" - Baekjin

"tuy nó ngu nhưng mà..."

- Baekjin

"khỏi đi, mày cũng khác gì tên đó đâu" - Sieun

Sieun định đi thì Baekjin chộp lấy tay cậu giữ lại.

"chỉ tao cách dỗ Humin..."

- Baekjin

"không biết, chắc tên điên kia rành mảng này hơn tao đó" - Sieun

SeongJe bảo hắn mặt dày như nó là được nhưng mà hình như cách này chỉ có tác dụng với Sieun với Humin thì phản tác dụng.

Baekjin chỉ gần tới gần Humin mà có ý đồ xấu xa gì thì cậu sẽ vung tay đấm hắn cũng may hắn nhanh chóng né được chứ không là bầm mình nãy giờ.

"thôi mà, bữa đó tao ngu tao xin lỗi Humin nhiều" - Baekjin

"ai giận đâu, ai mướn xin lỗi" - Humin

"tao... xin lỗi" - Baekjin

"bưng gà ra bàn cho khách dùm" - Humin

Baekjin thấy sai lầm khi lết tới quá gà nhà Humin quá, hắn trở thành chân sai vặt cho cậu luôn, đành chịu thôi ai biểu làm người ta giận.

Mãi tới 23g đêm quá mới đóng cửa, Baekjin lúc này mới được nghỉ sau ngày dài.

"này hết giận tao chưa" - Baekjin

"đừng có mơ mà dễ như vậy tao không phải Sieun ngốc nghếch kia đâu" - Humin

...

Sieun nhất quyết không cho SeongJe vào nhà mình lần nữa.

"có nhà thì ở đi mắc gì phải vào nhà tao ở" - Sieun

"thì tiện chăm em..."

- SeongJe

"nghe ngứa ghê, chăm không thấy đâu thấy buồn thôi" - Sieun

"nhưng mà nhà tao đang sửa rồi" - SeongJe

SeongJe nhìn Sieun bằng ánh mắt cún con cầu xin nếu là lúc trước thì chiêu này có tác dụng thật nhưng mà sau vài biến cố thì khác rồi.

Cậu không trả lời mà chỉ đẩy hắn ra ngoài, trước khi đóng cửa

"có chó mới tin lời mày" - Sieun

*Rầm

SeongJe ngơ ngác đây là lần đầu hắn thất bại chiêu này với Sieun.

Muốn hàn gắng một mối quan hệ thì nên bắt đầu từ những thứ nhỏ nhất.

Ngay ngày hôm sau hắn đứng trước nhà cậu, khi mở cửa ra cậu thoáng ngạc nhiên khi thấy hắn.

"đứng đây làm gì?"

- Sieun

"thì đưa em đi học với lại mua đồ ăn sáng cho em" - SeongJe

Hắn nói xong liền đưa túi đồ ăn đến trước mặt cậu, cậu nhìn chằm chằm túi đồ thật lâu mới chịu đưa tay ra cầm lấy.

Nói là đưa đi học nhưng mà Sieun cứ đi cách hắn 2m không hơn không kém, SeongJe thấy mình bị sắp đá khỏi cuộc sống của cậu luôn rồi.

Tới cổng hắn chưa kịp chào cậu, cậu đã chạy tót đi vào trường.

"ơ...

định chúc học vui vẻ mà" - SeongJe

...

"đồ ăn sáng nữa cơ" - Suho

"đừng tưởng tụi này không thấy tên đó nhé" - Humin

"thì tao có làm gì đâu tên đó tự bám đuôi theo mà" - Sieun

"thì đừng cho nó cơ hội bám đuôi" - Gotak

"thôi kì lắm" - Sieun

"bị đần á..."

- Juntae

"yên tâm đi tao chưa tha lỗi đâu" - Sieun

"anh em tin mày" - Suho
 
[Whc] Seongsi || Thương
33


Chuỗi ngày theo đuổi bắt đầu.

Chắc là hắn điên lắm khi cậu đọc tin nhắn mà không trả lời hắn.

SeongJe -> Sieun

SeongJe

Yeon Sieun!

em đi ăn kem với tao

Yeon

Sieun

rep 1 câu coi, sao seen không rep vậy hả???

Sieun

xàm hả, 1g sáng rồi đi ăn kem là sao?

SeongJe

không cần biết, tao trước nhà mày rồi mày không là tao đứng tới sáng

Sieun

vậy đứng đi

Sieun vừa làm bài tập xong chuẩn bị đi ngủ thì bị khủng bố tin nhắn từ hắn, mắt cậu giờ mở không nổi nữa hắn có đứng tới sáng cũng không phải việc cỉa cậu, ngủ quan trọng hơn.

Chỉ mới nằm xuống giường được 5 phút cậu đã bật dậy khỏi giường đi tới cửa nhìn qua lỗ mắt mèo thấy hắn vẫn còn đứng đó.

Cuối cùng Sieun phải vơ lấy áo khoác rồi bước ra ngoài cửa, hắn đứng tới sáng hắn bệnh thì cậu khổ thêm chứ ai.

Nói là đi ăn kem thôi chứ tới nơi thì hắn lại mua chả cá với cacao nóng cho cậu, hắn thì vẫn ăn kem?

"sao có mỗi mày ăn kem vậy" - Sieun

"thì ăn kem trời khuya không tốt dễ đau họng, mày ăn đồ nóng nóng được rồi" - SeongJe

"chắc mày là thần nên ăn sẽ không bị đau họng à?"

- Sieun

"ừ, ăn đi" - SeongJe

Hắn biết cậu hay học bài khuya nên sợ cậu đói mới rủ cậu đi sẵn tiện gặp mặt đỡ nhớ.

Sieun thấy trừ những lúc hắn dở chứng lên cơn điên thì cũng không tới nổi tệ.

Kết quả ngay sáng hôm đó hắn vẫn đứng trước nhà cậu, tay cũng cầm đồ ăn sáng như mọi hôm như giọng của hắn lại khàn đi hơn mọi khi.

"nè cầm đồ ăn đi" - SeongJe

"thấy chưa đã bảo sẽ đau họng mà sao lì quá vậy" - Sieun

"tao sai, Sieun à đi học lẹ đi không trễ giờ đó" - SeongJe

Hắn nắm lấy tay cậu kéo đi được một lúc thì bị cậu giật mạnh ra, SeongJe chỉ biết cam chịu thôi, hắn muốn thân mật với cậu điên lên được ấy.

Khổ nỗi từ cái ngày hắn đòi dừng xong quay về thì Sieun không cho hắn tới gần cũng không dễ dãi như trước.

SeongJe rất dư tiền lo thêm cả buổi ăn trưa cho cậu hắn toàn đặt đồ ăn mang đến cho Sieun, cậu nhận xong thì liền bị cả đám bay vô chọc.

"tao cũng muốn có người lo từng miếng ăn cho tao ghê" - Humin

"ụa cái này dễ mà alo Baekjin đi cưng" - Gotak

"xì phải tự nguyện chứ sao lại đợi nhắc" - Humin

"theo tớ thấy Baekjin không phải người để ý mấy cái này" - Juntae

"nghe đớn ghê" - Gotak

"mà Baekjin cũng làm đồ ăn sáng cho cậu còn gì" - Juntae

"muốn cả buổi trưa cho giống Sieun..."

- Humin

"mơ..."

- Gotak

"mang tiếng khối em theo chả em nào lo cho tao giống như tên kia chăm Sieun, ghen tị quá đi~" - Suho

"có im không hả?"

- Sieun

Juntae thấy vậy liền vỗ nhẹ vào lưng Sieun.

"cậu... bình tĩnh" - Juntae

Đồ ăn ngon là thật nhưng với mấy lời chọc ghẹo đó cậu nuốt không trôi cũng là thật.

...

Chiều nay SeongJe vẫn đón cậu về nhưng có vẻ không ổn hình như hắn sốt do đau họng rồi.

Hôm nay lại bị đám côn đồ chặn đường nhưng hắn vẫn đánh hăng hái lắm.

Đánh xong còn quay sang hỏi cậu

"nhìn tao có ngầu không" - SeongJe

...

Nguyên đoạn đường hắn cố đứng thẳng mà đi như bình thường mặc dù cơ thể đang muốn ngã rạp xuống đất.

Vậy mà hắn vẫn cố líu la líu lo bên tai Sien như mọi hôm, tên này lì.

"có thể bớt nói được không hả" - Sieun

"tao sợ không nói chuyện thì em chán thôi" - SeongJe

Chất giọng khàn đặc hơn mọi hôm như thứ gì đó đang nghẹn lại nơi cổ họng của hắn làm Sieun có chút bối rối.

" coi như tao chưa nói gì, cứ nói tiếp đi" - Sieun

Chỉ là ngay khi vừa về tới nhà Sieun hắn đã ngã nhào vô người cậu.

"này này!"

- Sieun

Sieun đỡ lấy người hắn mới thấy nóng vãi.

"bộ muốn chết hay gì bị như vậy còn ráng đi đón" - Sieun

"hì hì..."

- SeongJe

Cậu bất lực đành đỡ hắn vô nhà.

"38,6..."

- Sieun

Đúng là khổ Sieun quá đi, nhìn SeongJe nằm trên giường mình làm cậu muốn đập hắn một cái vì tội ngu.

"đợi hết bệnh tao tính sổ với mày, nằm đó đi đợi tao tí."

- Sieun

Lát sau cậu bước vào trên tay là tô cháo với bịch thuốc.

"lớn rồi tự biết ăn biết uống thuốc nha" - Sieun

SeongJe cũng biết mà không đòi hỏi nhưng mà ngay khi cầm muỗng cháo tay hắn lại run lên từng đợt.

"haizz, đưa đây" - Sieun

Nhìn hắn vậy Sieun thấy cũng tội với lại làm người tốt rồi làm cho trót.
 
[Whc] Seongsi || Thương
34


Xin lỗi vì là một người ngoài lạnh trong cũng lạnh.

Muỗng cháo đầu tiên cậu quên thổi cho bớt nóng mà đút thẳng vào họng SeongJe khiến hắn nhăn mặt cố nuốt.

"ờm... không cố ý tao xin lỗi" - Sieun

*Phù phù

Lần này thì cậu thổi cháo rồi đúng nhìn cậu bây giờ dịu dàng với hắn, hắn thấy thích lắm.

Đúng là chỉ khi hắn bệnh thì Sieun mới chăm sóc như thế thôi.

SeongJe biết rằng hết bệnh thì lại về như cũ.

Đến đêm SeongJe lại lên cơn sốt thêm lần nữa làm Sieun phát hoảng định đứa hắn vào bệnh viện.

"không cần đâu..."

- SeongJe thều thào nói

Sieun phải xin giáo viên ngày mai nghỉ học để ở nhà chăm cho hắn.

Thế là có người thức cả đêm trông tên điên.

Cậu đi thay nước ấm đều đặn đắp lên trán cho hắn tới gần sáng Sieun mới gục đầu bên giường kế SeongJe.

Chắc vì sức mạnh tình yêu nên sau 1 đêm được Sieun canh chừng nay hắn cũng đã khoẻ.

SeongJe thấy Sieun ngủ say liền bế cậu lên nhẹ nhàng đặt lên giường, cẩn thận đắp luôn cả chăn cho cậu.

Khi cậu tỉnh dậy thì hắn đã đi rồi bước ra ngoài phòng khác Sieun trố mắt ngạc nhiên vì đống thức ăn trên bàn.

Cậu bước lại gần thì thấy một tờ note.

Nhưng mà hắn về rồi, cậu muốn ăn cùng hắn...

SeongJe -> Sieun

Sieun

dcm SeongJe hết bệnh là ngoảnh đít đi hả

quay lại nhà tao lẹ

ăn một mình không vui xíu nào

SeongJe

tuân lệnh bé

Chỉ năm phút ngắn ngủi hắn đã có mặt trong nhà cậu, hắn còn đang ngồi thong thả ngay bàn ăn.

"nhìn chúng ta giống người nhà ghê, ngồi ăn cơm chung luôn này" - SeongJe

"hả?"

- Sieun

"thì chồng lớn nấu thức ăn cho chồng nhỏ ấy" - SeongJe

"chồng cái khỉ gì?"

- Sieun

"như thế nào là người nhà hả?"

- Sieun

SeongJe cứng họng không biết nói sao trước giờ hắn còn chưa cảm nhận được tình thân từ người nhà, tình trường của hắn cũng mờ mịt.

Tất nhiên chả ai dám lại gần tên điên này dù hắn có đẹp thật, cảm giác được yêu thương là gì hắn không biết hắn chỉ biết giờ đây hắn đã say đắm một người.

Thấy hắn không đáp cậu nói tiếp.

"nếu gọi là người nhà thì đừng làm nhau thất vọng" - Sieun

SeongJe là kiểu tự do không thích ràng buộc nhưng giờ đây hắn lại khao khát được ràng buộc bởi Sieun.

Hắn vốn dĩ là tên điên chỉ là hắn sẽ không đi quá giới hạn với cậu, chỉ sợ cậu sẽ hận hắn thế thì hắn chẳng còn ai trên đời để thương và cũng chẳng ai để tâm đến hắn như Sieun đã làm.

Sieun thì lúc trước nghĩ rằng người có máu mủ ruột thịt là người nhà nhưng không người nhà thì sao lại xa cách đến vậy.

Nơi nào có hơi ấm có sự tin tưởng sẻ chia nơi đó mới là nhà.

____________________________________

"Humin ơi đừng giận nữa mà" - Baekjin

Giờ đã là 23g30p đêm Baekjin uống say rồi chạy đến quán gà của Humin khi chuẩn bị đóng cửa hắn đã ngồi gào cái câu này nãy giờ nửa tiếng rồi.

"đứng dậy đi về coi làm gì khó coi vậy hả" - Humin

"khônggg, mày hết giận thì tao đi về" - Baekjin

"rồi rồi hết giận đi về đi" - Humin

"thật không..."

- Baekjin

"..."

"thấy chưa Humin nói xạo kìa" - Baekjin

"đi về lẹ, say vô rồi khùng à" - Humin

Humin kéo cả người Baekjin đi nhưng tên đó không chịu động đậy chút nào, cậu cũng không nghe tiếng ồn từ miệng hắn nữa nhìn lại thì thấy hắn ngủ luôn rồi.

"má giờ sao đây trời" - Humin

Humin đành cõng Baekjin về nhà mình thôi, bất đắc dĩ rồi.

Tuy cậu còn giận thật nhưng cũng không nên để hắn một mình ở đây.

Park Humin quăng Baekjin lên giường không khiên nể gì hết làm cho Baekjin đang ngủ say cũng phải nhăn mặt vì đau.

Cậu định đi tắm thì bị một bàn tay chộp lại kéo xuống giường.

"cái dm" - Humin

Humin giờ đây bị ôm cứng ngắt trong tay của Baekjin.

Cậu vùng vằng mãi chả thoát ra được không biết tên này say thật hay giả sau 10 phút bị ôm cứng ngắt cậu mới thoát ra được.

Tắm xong cậu đi ra ngoài thì thấy Baekjin tỉnh bơ ngồi bấm điện thoại như chưa hề say rượu.

"mày giả bộ?"

- Humin

"không có chắc do được ôm Humin nên tao tỉnh lại ấy chứ" - Baekjin

"tỉnh rồi thì đi về" - Humin

"không" - Baekjin

"không thì thôi mày nằm đó đi tao ra phòng khách nằm" - Humin

Humin chưa kịp đi gì hết thì cậu đã bị hắn tiến tới nhấc bổng cậu lên rồi quăng xuống giường.

"này đau, làm gì vậy hả" - Humin

"ngủ chứ làm gì, cũng con trai với nhau mà ngại cái gì" - Baekjin

Nếu là Gotak thì có lẽ Humin không ngại thật nhưng mà với cái tên nguy hiểm nhìn mặt như sẽ ăn cậu thì cậu cần phải đề phòng.

Humin biết mình chạy không được đành lùi sát mép giường mà nằm.

Baekjin chỉ cần lực kéo đủ mạnh là kéo sát Humin vào người mình rồi.

"aaa, bỏ ra" - Humin

"ngủ đi đừng có la nữa" - Baekjin

Humin nuốt cơn tức này đành nhằm mắt ngủ, lỡ tin nhằm sói rồi thì chịu thôi.

Đánh nhau trong nhà thì kì lắm ngủ rồi mai quăng hắn ra ngoài cửa số cũng được.
 
[Whc] Seongsi || Thương
35


Mùi hương của Baekjin kết hợp với hơi ấm từ cơ thể hắn, dần dần bao phủ lấy cậu, khiến cậu bất giác chìm vào giấc ngủ.

Dù cũng hơi tức nhưng sâu thẳm trong lòng, Humin lại không ghét cảm giác này.

____________________________________

Sau cái bữa ăn cùng đó thì SeongJe đã được ở lại nhà của Sieun kèm sự đồng thuận từ cậu.

Từ ngày SeongJe trở về nhà Sieun thì bỗng trở nên khác thường.

Hắn vẫn cộc cằn thôi nhưng hắn quan tâm cậu nhiều hơn hẳn.

Hắn sẽ nhắc cậu ăn đúng bữa hay tự giác rửa bát khi cậu đang bận, thậm chí còn pha cacao nóng cho cậu mỗi bữa sáng.

Sieun ngoài mặt toàn trêu hắn nhưng lòng lại vô cùng ấm áp.

Một buổi chiều khi Sieun đang ngồi học bài trong phòng khác, SeongJe từ đâu đi đến đặt một đĩa trái cây gọt sẵn lên bàn.

"ăn đi nhìn mày ốm lắm rồi đấy" - SeongJe nói, giọng điệu vẫn mang chút vẻ ban ơn.

Sieun ngẩng đầu lên, cười tủm tỉm:

"thế à? không phải chồng lớn đang lo cho chồng nhỏ hả?"

SeongJe khựng lại, đôi tai hơi ửng đỏ.

"chồng cái gì mà chồng!"

Hắn lảng đi nhưng Sieun vẫn thấy được vẻ lúng túng đó.

"thôi được rồi cảm ơn chồng lớn nhé!"

- Sieun giả vờ kéo dài giọng.

"ừm mà hôm qua mày nói 'người nhà' là như nào?"

SeongJe ngồi phịch xuống ghế đối diện, mắt đảo quanh xem nên nói thế nào.

"thì... thì là như bây giờ ấy, mày ở đây tao ở đây cùng ăn, cùng sống.

Giọng hắn nhỏ dần, ánh mắt tránh đi nơi khác.

"trước giờ tao nghĩ người nhà là ruột thịt nhưng giờ thì...

ở đâu có mày, tao mới thấy thoải mái. mày không bỏ đi, lại còn lo cho tao..."

Hắn ngừng lại, quay mặt đi chỗ khác.

Sieun im lặng nhìn SeongJe, đây là lần đầu tiên cậu thấy hắn bộc lộ cảm xúc một cách chân thật.

SeongJe, cái tên "điên" cậu vẫn hay gọi, hoá ra cũng có lúc mềm yếu như thế.

Sieun biết hắn vẫn còn nhiều gánh nặng trong lòng nhưng việc hắn thành thật mở lòng một chút như thế này đã là điều tốt.

"vậy thì đừng làm nhau thất vọng nhé, người nhà của tôi" - Sieun nói giọng nhẹ bẫng nhưng đầy kiên định.

SeongJe quay lại nhìn thẳng vào mắt Sieun.

Trong khoảnh khắc ấy, Sieun thấy một tia sáng lấp lánh trong đôi mắt đen sâu thẳm của hắn.

Một nụ cười nhẹ, rất khẽ, nhưng lại đủ sức làm bừng sáng cả căn phòng, xuất hiện trên môi SeongJe.

"tất nhiên rồi"

Trong khi mối quan hệ của Sieun và SeongJe đang dần ấm lên thì tại nhà Humin bầu không khí phức tạp hơn nhiều.

Cậu đuổi thế nào Baekjin cũng không đi.

Mấy ngày sau đêm đó Humin liên tục sống trong trạng thái mâu thuẫn.

Một mặt cậu tức giận vì bị Baekjin lừa dối, vì hắn đã lợi dụng cậu mà dở trò.

Mặt khác cái cảm giác khi biết hắn hoàn toàn tỉnh táo và những hành động đó len lỏi vào tâm trí khiến trai tim cậu không ngừng xao động.

Baekjin không hề xin lỗi cũng không hề giải thích thêm.

Hắn vẫn cư xử như thường lệ cợt nhả, chiếm hữu và thỉnh thoảng lại buông những lời khiến Humin muốn nổ tung.

Cậu cố gắng tránh mặt hắn nhiều nhất có thể.

Cậu sẽ khoá trái cửa phòng khi ngủ, sẽ về nhà trễ hơn và sẽ nhanh chóng chuồn đi khi Baekjin vừa thức dậy.

Baekjin lại như một cái bóng cứ lảng vảng quanh Humin, luôn tìm cách thu hút sự chú ý của cậu.

Buổi sáng, khi Humin vừa bước ra khỏi phòng tắm với chiếc khắn quấn quanh eo, đã thấy Baekjin ngồi sẵn ở phòng khách nhìn chằm chằm vào cậu với ánh mắt rực lửa.

"mày... mày nhìn cái gì?!"

- Humin giật mình vội vàng lấy tay che ngực.

Baekjin nhếch môi cười đặt điện thoại xuống.

"tao đang nhìn một vật thể đẹp thôi mà"

Hắn đứng dậy bước đến gần cậu, không chút che giấu sự thèm muốn.

"hay là tao giúp mày tắm lại nhé? hình như có chỗ mày chưa kỳ sạch thì phải"

"thằng khốn!"

- Humin gầm lên lùi lại một bước nhưng lưng cậu đã chạm vào bức tường lạnh lẽo.

Baekjin vòng tay ôm lấy eo cậu, kéo sát vào lòng.

"mày... mày bị bệnh à? tránh ra!"

"bệnh à?"

Baekjin thì thầm, giọng hắn trở nên trầm hơn.

Hắn vùi mặt vào hõm cổ Humin, hít một hơi thật sâu.

"thế thì tao chấp nhận bị bệnh, bệnh tương tư mày"

Hắn siết chặt vòng tay khiến Humin cảm nhận rõ từng thờ cơ bắp của hắn.

"mày có cảm nhận được không Humin, cái cách mà cơ thể mày phản ứng với tao?"

Humin cố gắng đẩy hắn ra nhưng vô ích, cậu cảm nhận được hơi thở nóng rực của Baekjin phả vào cổ và nhịp tim hắn đập mạnh mẽ qua lồng ngực.

Cả người cậu nóng bừng, cậu biết hắn ám chỉ điều gì.

Humin không thể phủ nhận rằng cơ thể mình đang có phản ứng và điều đó khiến cậu vừa sợ hãi vừa bối rối.

"mày là đồ bệnh hoạn!"

Humin lí nhí không còn sức phản kháng.

Cậu nhắm mắt lại, chỉ còn tiếng tim đập.

Baekjin khẽ cười không tiến thêm bước nào, hắn chỉ chặt lấy cậu, vùi mặt vào tóc cậu.

"tao biết mà, mày không hề ghét tao"

Hắn hít một hơi thật sâu, tận hưởng mùi thơm của Humin.

"giờ thì đi mặc đồ vào đi, mày mà cảm lạnh tao không có rảnh chăm mày đâu"

Hắn buông cậu ra, cậu cũng mở mắt mà đẩy hắn ra, mặt vẫn còn đỏ bừng.

Cậu vội vàng chạy thẳng vào phòng khoá chặt cửa lại.

Trong phòng, Humin úp mặt xuống gối.

Cái cảm giác bị Baekjin khống chế nhưng lại không thể hoàn toàn ghét bỏ hắn khiến Humin phát điên.

Cậu không biết phải đối mặt với Baekjin như thế nào và quan trọng hơn là không biết đối mặt với cảm xúc của mình ra sao.
 
[Whc] Seongsi || Thương
36


Về phía Sieun và SeongJe những ngày đó trôi qua một cách êm đềm hơn.

SeongJe đã thực sự trở thành "người nhà" trong mắt Sieun.

Hắn chia sẽ những câu chuyện về công việc, về cuộc sống và thậm chí cả những suy nghĩ sâu kín nhất mà trước đây hắn chưa bao giờ nói với ai.

Sieun luôn lắng nghe một cách kiên nhẫn, thấu hiểu.

Một buổi tối khi cả hai đang ngồi trên sofa xem phim, Sieun tựa đầu vào vai SeongJe.

"cảm ơn mày, SeongJe" - Sieun khẽ nói.

"cảm ơn cái gì?"

- SeongJe hỏi, giọng hắn có chút ngập ngừng.

"cảm ơn vì đã ở đây, cảm ơn vì chấp nhận tao là 'người nhà' của mày" - Sieun ngẩn đầu lên nhìn vào mắt SeongJe.

"trước giờ tao luôn nghĩ mình phải mạnh mẽ, tự lập nhưng có mày bên cạnh, tao cảm thấy mình có thể yếu lòng một chút, có thể dựa dẫm một chút."

SeongJe nhìn Sieun ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết.

Hắn đưa tay vuốt nhẹ tóc Sieun.

"ngốc, mày không yếu lòng đâu. chỉ là mày tìm được nơi để dựa dẫm thôi" - Hắn ngừng một chút rồi nói thêm.

"tao cũng vậy"

Sieun mỉm cười dựa sát vào SeongJe hơn.

Hơi ấm từ cơ thể hắn lan toả, mang lại cho cậu một cảm giác yẻn bình đến lạ.

Cả hai im lặng tiếp tục xem phim nhưng trong lòng họ có một sợi dây vô hình đã được thắt chặt hơn bao giờ hết.

SeongJe đã tìm thấy nơi an toàn để mình có thể là chính mình, nơi mà hắn được yêu thương và chấp nhận.

Còn Sieun, cậu đã tìm thấy được một người không chỉ là bạn mà còn là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình, một 'người nhà' thực sự.

Dù còn nhiều điều chưa nói nhưng cả SeongJe và Sieun điều biết rằng, họ đã tìm thấy nhau giữa cuộc đời rộng lớn này.

Hành trình của họ với tư cách là 'người nhà' chỉ mới bắt đầu.

Ở một nơi khác mối quan hệ giữa Humin và Baekjin lại chuyển biến theo hướng đầy sóng gió nhưng cũng hấp dẫn.

Humin dù ngoài miệng luôn chửi Baekjin là "đồ điên" , "đồ khốn" nhưng trong lòng cậu không còn cảm giác ghét bỏ hắn nữa.

Thậm chí cậu còn bắt đầu cảm thấy trống trải khi Baekjin vắng mặt.

Baekjin vẫn giữ thói quen trêu chọc Humin nhưng những hành động của hắn lại có vẻ 'chiếm hữu' hơn.

Hắn thường xuyên xuất hiện ở quán gà để đón cậu, nấu đồ ăn cho cậu và thậm chí còn tự ý... mua đồ đôi cho cả hai.

"cái gì đây?!"

- Humin hét lên khi Baekjin đưa cho cậu chiếc áo hoodie giống hệt cái hắn đang mặc.

"mày bị điên à? ai thèm mặc đồ đôi với mày?!"

Baekjin cười khẩy khoanh tay trước ngược.

"đừng có giả vờ, rõ ràng là mày thích mà" - Hắn tiến lại gần Humin, ghé sát vào tai cậu.

"hay là mày muốn mặc thử luôn không?"

Humin đẩy Baekjin ra mặt đỏ bừng.

"biến đi!

đồ biến thái!"

- Cậu vội vàng chạy vào phòng, tim đập loạn xạ.

Mặc dù miệng thì mắng chửi nhưng sau đó Humin lại lén lút mặc thử chiếc áo hoodie đó.

Nó vừa vặn một cách đáng ngạc nhiên và mang theo mùi hương thoang thoảng của Baekjin.

Cậu không thể phụ nhận rằng mình cảm thấy có chút thích thú.

Cuộc sống êm đềm không kéo dài lâu.

Mặc dù mối quan hệ giữa Sieun và SeongJe đang tiến triển tốt đẹp còn Humin thì đang vật lộn với những cảm xúc phức tạp dành cho Baekjin nhưng mối hiểm hoạ từ thế giới ngầm vẫn lơ lửng như một đám mây đen.

Giữa lúc những mối quan hệ cá nhân đang dần đinh hình, Sieun cuối cùng cũng đã thu thập tài liệu cần thiết.

Cậu đã tìm ra một tập tài liệu quan trọng, chi tiết về đường dây hoạt động phi pháp của bên ông Choi.

Đó là mạng lưới rộng lớn bao gồm buôn ma tuý, rửa tiền và cả những vụ bắt cóc tống tiền.

Sieun đã giao nó cho Baekjin - người duy nhất đủ khả năng và sự liều lĩnh để dùng những bằng chứng đó lật đổ ông Choi.

Baekjin với nhưng mối quan hệ phức tạp và khả năng thao túng tình hình đã bắt đầu âm thầm hành động.

"mày và SeongJe hãy cẩn thận, một khi tao ra tay chúng nó sẽ không ngồi yên đâu"

Sieun gật đầu cậu biết cuộc chiến này không hề dễ dàng.

Cậu cũng biết dù Baekjin có giỏi giang đến đâu vẫn luôn có những rủi ro nhưng vì một cuộc sống tốt đẹp hơn cho tất cả bọn họ, họ phải đối mặt với nó.

"ông Choi có vẻ khó nhằn hơn tao nghĩ" - Baekjin nói với Sieun qua điện thoại, giọng hắn lộ rõ vẻ bực bội.

"mạng lưới của chúng nó sâu rộng quá, động vào đâu cũng như chọc vào tổ ong vò vẽ"

Sieun cau mày.

"cẩn thận đấy, bằng chứng đó chỉ là một phần nhỏ chúng ta không biết chúng còn giấu những gì"

"mày nghĩ tao sợ à?"

Baekjin cười khẩy nhưng Sieun biết hắn đang rất cảnh giác.

Kế hoạch diễn ra căng thẳng, Baekjin âm thầm tuồng thông tin ra ngoài khiến nội bộ băng đảng lục đục.

Hắn biết mình đang đi trên sợi dây thừng mảnh mai, chỉ một chút sơ sẩy cũng có thể khiến mọi thứ sụp đổ.

Sieun và SeongJe cũng luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ.

Có ai muốn cảnh H của 2 nhỏ này kh🙂)))
 
[Whc] Seongsi || Thương
37


Vào một bữa tối mưa tầm tã, khi Humin vừa đóng cửa quán gà và đang trên đường về nhà, một chiếc xe đen lao vụt đến chặn đường cậu.

Cửa xe bật mở, vài tên đàn ông mặc đồ đen với vẻ mặt hung tợn bước xuống.

Humin còn chưa kịp phản ứng, một tên đã bịt miệng cậu, tên còn lại dùng khăn tẩm thuốc mê áp vào mặt.

Mắt Humin mờ dần, trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối cậu chỉ kịp thấy gương mặt lạnh lùng của một kẻ lạ.

Khi Sieun nhận được một cuộc gọi từ số lạ đầu dây bên kia vang lên giọng nói méo mó, trầm đục:

"nếu muốn bạn mày sống, thì chuẩn bị toàn bộ số tài liệu mà Baekjin đang giữ. chúng mày có 24 tiếng, nếu không thì chuẩn bị nhận xác"

Tim Sieun thắt lại.

"humin!"

Cậu gằn lên nhưng đầu dây bên kia đã dập máy.

Sieun lập tức gọi cho Baekjin, giọng cậu run lên

"humin bị bắt rồi..."

Baekjin nghiến răng.

"chết tiệt! tao biết ngay mà"

Hắn lập tức gọi cho SeongJe, còn Sieun thì gọi ngay cho Gotak và Suho.

Juntae dù không biết đánh đấm nhưng rất trung thành và có khả năng tổ chúc cũng ngay lập tức có mặt để hỗ trợ về mặt tinh thần và hậu cần.

Mưa vẫn như trút nước, năm người Sieun, SeongJe, Gotak, Juntae, Suho tập trung tại căn cứ của Baekjin, không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

"chúng nói muốn tài liệu, chứng tỏ chúng nó biết Baekjin đang làm gì" - Sieun

"chúng ta không thể giao tài liệu đó, đây là cơ hội lật đổ chúng" - giọng hắn trở nên kiên quyết hơn.

"hơn nữa dù có giao chưa chắc chúng đã thả Humin" - Baekjin

"vậy phải làm sao?"

SeongJe hỏi, giọng trầm ánh mắt trở nên sắc bén ẩn chứa sự nguy hiểm.

"chúng ta không thể để Humin một mình ở đó" - SeongJe

Gotak vốn luôn là người nóng tính, giờ đây người bị bắt lại là bạn thân cậu, gương mặt cậu cũng đầy vẻ căng thẳng.

"tao có một số thông tin của bọn này. chúng thường dùng một nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô để làm nơi giam giữ con tin, rất có thể Humin đang ở đó"

"nếu là nhà kho ở đó thì tao biết rõ tình hình, có thể tìm cách đột nhập từ phía sau" - Suho

Kế hoạch được vạch ra một cách nhanh chóng.

Sieun với khả năng phân tích nhạy bén đưa ra các phương án tiếp cận.

Baekjin với kỹ năng chiến đấu tổng hợp và khả năng ứng biến sẽ là người dẫn đầu.

SeongJe với kỹ năng đánh nhau vượt trội và máu 'điên" sẽ là mũi nhọn tấn công chính.

Suho với kinh nghiệm chơi boxing sẽ hỗ trợ càn quét và che chắn.

Gotak với những cú đá taekwondo uy lực sẽ đảm nhiệm việc khống chế đối thủ từ xa và tạo khoảng trống.

Juntae tuy không trực tiếp tham chiến nhưng sẽ giữ liên lạc, theo dõi tình hình và chuẩn bị xe để rút liêu khẩn cấp.

Đêm đó dưới màn mưa đen kịt, chiếc xe của Baekjin lao đi trong bóng tối.

Bốn người chiến đấu - Baekjin, Suho, Gotak, SeongJe - cùng với Sieun, Juntae hỗ trợ từ bên ngoài, với quyết tâm không gì lay chuyển hướng về phía nhà kho bỏ hoang.

Khi đến nơi, không khí nặng nề đến đáng sợ chỉ có ánh đèn lờ mờ hắt ra từ bên trong.

"chuẩn bị" Baekjin ra hiệu

Sieun nín thở theo dõi từ xa qua một chiếc ống nhòm.

Cậu thấy vài tên canh gác ở cổng và ánh sáng yếu ớt từ một ô cửa sổ nhỏ.

Baekjin, Suho, SeongJe và Gotak lặng lẽ tiến vào.

Tiếng mưa át đi tiếng bước chân của họ.

Khi đột nhập vào bên trong, họ phát hiện Humin đang bị trói chặt vào một chiếc ghế, miệng bị bịt kín.

Xung quanh là năm, sáu tên đàn ông to lớn với vũ khí lăm lăm trong tay.

"humin!"

- Juntae dù không ở trong nhưng qua bộ đàm, cậu nghe thấy tiếng la hét vô vọng của Humin từ tín hiệu truyền về.

Ông Choi bước đến đá vào chân Humin

"mày cứng đầu đấy thằng nhóc, tao cho mày cơ hội cuối, mấy cái giấy tờ đó ở đâu?"

Humin lắc đầu, cậu chỉ biết bị trói làm người cậu ngứa ngáy khó chịu, chỉ cần cậu được gỡ trói cậu sẽ đấm thằng cha già này ra bã.

"khốn khiếp!"

- Ông Choi định giơ tay tát Humin.

"dừng lại!"

- Baekjin gằn giọng, hắn bước từ trong bóng tối ra, ánh mắt dần đỏ lên.

"buông bạn tao ra"

Ông Choi bật cười khẩy.

"cứ tưởng mày chết rồi hoặc không chết thì cũng sống chui sống lủi cả đời, hôm nay mày tới nộp mạng lại cho tao đúng không"

"tốt thôi, đỡ tốn công tao đi tìm"

Không nói thêm lời nào, SeongJe là người đầu tiên lao vào.

Cú đá xoay người của hắn nhanh như cắt hạ gục tên gần nhất.

Baekjin cũng lập tức theo sau tung những cú đấm đầy uy lực vào tên thứ hai.

Suho tung ra một chuỗi kỹ năng đánh boxing mạnh mẽ, chính xác đánh bật hai tên khác.

Gotak thực hiện một cú đá vòng cầu cực mạnh, trúng ngay vào đầu một tên to con khiến hắn đổ gục.

Trận chiến nổ ra dữ dội, tiếng nắm đấm, tiếng đá, tiếng la hét vang vọng khắp nhà kho.

SeongJe chiến đấu như một vũ công những đòn tấn công của hắn vừa nhanh vừa hiểm, không cho đối thủ cơ hội chống trả.

Baekjin là một cỗ máy chiến đấu tàn nhẫn, mỗi cú đấm của hắn đều mang theo sức mạnh đáng sợ.

Suho di chuyển linh hoạt liên tục tung ra những cú đấm móc, đấm thẳng chính xác vào điểm yếu của đối thủ.

Gotak tận dụng lợi thế của những cú đá tầm xa, giữ khoảng cách và hạ gục đối thủ bằng những đòn chân mạnh mẽ.

Sieun xử xong những tên ở ngoài cổng cũng lẻn vào từ từ tiến tới chỗ Humin, trong lúc hỗn loạn cậu đã thành công gỡ trói cho Humin.

Humin xoay xoay cổ tay vào vòng liền túm lấy cổ áo một tên vung những cú đấm vào mặt hắn.

Sieun cũng gia nhập, cậu nắm chặt bút trong tay đợi khi đối thủ sơ hở cậu liền đâm một nhát.

Baekjin đã đánh gục bốn tên, hắn đang tiến đến gần ông Choi thì một tên khác từ phía sau lao tới, cầm gậy sắt vung lên.

"coi chừng!"

- Humin

SeongJe phát hiện ra nguy hiểm lập tức lao đến.

Hắn tung ra một cú đá quét chân khiến tên côn đồ ngã lắn ra.

Tuy nhiên trong lúc đó ông Choi nhanh tay rút ra một con dao nhỏ, lao về phía Humin.

SeongJe không kịp ngăn cản, tên thủ lĩnh vung dao đâm thẳng vào Humin.

"humin!"

- Baekjin gầm lên, lao như bay đến, hắn kịp thời đẩy Humin sang một bên nhưng con dao lại đâm sượt qua cánh tay của Baekjin.

Máu bắt đầu rỉ ra, thấm ướt tay áo hắn.

Cùng lúc đó từ phía xa tiếng còi xe cảnh sát hú lên inh ỏi, càng lúc càng gần.

Juntae đã thành công trong việc gọi cảnh sát từ một nơi an toàn, cung cấp đủ thông tin để họ hành động nhanh chóng.

Ông Choi và đồng bọn tái mặt.

"cảnh sát! chạy mau!"

Chúng vội vàng tìm cách thoát thân.

Baekjin không quan tâm đến bọn chúng, hắn nhanh chóng bước lại chỗ Humin - người đứng sững sờ nãy giờ.

"mày không sao chứ?"

- Hắn hỏi giọnh có chút lo lắng hiếm thấy, một tay ôm lấy vết thương đang rỉ máu.

Humin gật đầu, mặt đỏ hoe.

"tao không sao, mày... mày bị thương rồi"

Cảnh sát ập vào thấy Baekjin và những người khác đứng giữa đống đổ nát, cảnh sát ngay lập tức rút súng.

"không nhúc nhích! giơ tay lên"

Baekjin và cả nhóm đứng yên tại chỗ, SeongJe nhanh chóng giải thích tình hình, chỉ vào đống tài liệu mà chúng đã để lại khi bỏ chạy và chỉ vào những kẻ côn đồ đang tìm cách trốn thoát.

Trong xe cứu thương Humin nắm chặt lấy tay Baekjin.

"không sao đâu Baekjin, mày sẽ ôn thôi" - Humin

Baekjin mỉm cười yếu ớt, đưa tay còn lại xoa đầu Humin.

"đừng khóc, đừng lo cho tao"

SeongJe và Sieun cảnh H của 2 nhỏ t sẽ viết ở ngoại truyện nha🙂)
 
[Whc] Seongsi || Thương
38


SeongJe, Suho, Gotak và Juntae được đưa về đồn cảnh sát để lấy lời khai, cùng với những bằng chứng mà Sieun cung cấp và những kẻ côn đồ bị bắt.

Tại bệnh viện, Baekjin được đưa vào phòng cấp cứu.

Sieun và Humin đứng bên ngoài lòng như lửa đốt.

Bốn người kia sau khi hoàn tất thủ tục ở đồn, cũng chạy vội đến.

Không khí nặng nề bao trùm hành lang bệnh viện.

Cuộc chiến giành lấy Humin kết thúc nhưng một cuộc chiến khác lại vừa mới bắt đầu.

Một cuộc chiến giành lại sự bình yên cho Baekjin và cho tất cả bọn họ.

Thời gian trôi qua thật chậm chạp trong hành lang bệnh viện.

Tiếng đồng hồ tíc tắc như kéo dài vô tận, mỗi tiếng động nhỏ đều khiến tim Humin và Sieun giật thót.

Cuối cùng cánh cửa phòng cấp cứu cũng mở ra.

Một bác sĩ bước ra, gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt bình tĩnh.

"bệnh nhân Baekjin đã qua cơn nguy kịch" - Bác sĩ thông báo khiến tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

"vết thương ở cánh tay khá sâu nhưng không ảnh hướng đến động mạch chính hay xương. chúng tôi đã xử lý và khâu lại. bệnh nhân sẽ cần nghỉ ngơi và tránh vận động trong một thời gian, có thể về phòng hồi sức ngay bây giờ"

Sieun và Humin vội vàng đi theo y tá đến phòng hồi sức.

Baekjin đang nằm trên giường, cánh tay trái được băng bó cẩn thận, sắc mặt hơi nhợt nhạt nhưng ánh mắt đã tỉnh táo hơn.

"baekjin!"

- Humin vội chạy đến, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe.

Cậu nắm lấy bàn tay không bị thương của hắn, chặt đến nỗi Baekjin phải khẽ nhăn mặt.

"mày không sao rồi..."

Baekjin mỉm cười yếu ớt.

"tao nói rồi mà, có chết cũng không để mày yên đâu"

Sieun đứng bên cạnh nhìn Baekjin.

"lần sau đừng có làm liều như vậy nữa"

Dù giọng điệu trách móc nhưng ánh mắt lại đầy sự nhẹ nhõm và lo lắng.

Baekjin nhìn Sieun rồi lại nhìn sang Humin, ánh mắt hắn dịu đi.

"xin lỗi, làm mọi người lo lắng rồi"

Lúc này SeongJe, Gotak, Suho và Juntae cũng bước vào.

SeongJe đến bên cạnh Sieun đặt tay lên vai cậu như một lời trấn an.

Suho và Gotak đứng nghiêm túc còn Juntae thì thở phào, miệng không ngừng lầm bầm.

"may quá, may quá"

"đồ điên này" - SeongJe nói với Baekjin, giọng hắn không giấu nỗi sự nhẹ nhõm.

"mày có chuyện gì, ai sẽ là người giải quyết đóng rắc rối này cho Sieun hả?"

Baekjin cười khẩy.

"mày có vẻ quan tâm Sieun quá nhỉ? hay là chuyển sang chăm sóc tao đi?"

SeongJe liếc hắn một cái.

"mơ đi"

Gotak bước đến gần giường nhìn Baekjin.

"mày làm tốt lắm Baekjin dù hành động hơi liều lĩnh"

Dù nơi đầu gối của Gotak lâu lâu lại nhói lên một cách đáng ghét nhưng cậu đã chọn tha thứ để mà sống tiếp.

Baekjin và SeongJe cũng đã có thay đổi.

"mọi bằng chứng chúng ta thu tập được đều rất giá trị, băng đảng đó chắc chắn sẽ bị truy quét tận gốc" - Suho

Juntae đưa ra một túi đồ ăn vặt.

"mọi người chắc đói rồi, tôi có mua ít đồ ăn"

Buổi tối hôm đó cả nhóm ở lại bệnh viện một lúc.

Humin kiên quyết ở lại chăm sóc Baekjin, bất chấp những lời cằn nhằn của hắn.

Cậu mang ghế lại gần giường, ngồi gọi hoa quả cho Baekjin ăn, miệng không ngừng luyên thuyên.

Baekjin ban đầu tỏ vẻ khó chịu sau đó lại tận hưởng sự chăm sóc của Humin.

Đây là lần đầu tiên Humin chủ động quan tâm hắn như vậy và hắn cảm thấy một sự ấm áp lạ lùng lan toả trong lòng.

Khi Sieun và Seong về đến nhà bầu không khí vẫn còn căng thẳng nhưng cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Sieun ngồi phịch xuống sofa, thở dài một hơi.

"thật là một ngày dài" - Sieun

SeongJe ngồi xuống bên cạnh Sieun, vòng tay qua vai cậu.

"mày đã làm rất tốt, Sieun. mày đã tìm ra được những bằng chứng đó. nếu không có mày, chúng ta không thể cứu Humin"

Sieun ngẩng đầu lên nhìn SeongJe.

"mày cũng vậy, mày đã chiến đấu rất giỏi. tao đã rất lo cho mày..."

SeongJe khẽ cưỡi, vuốt tóc Sieun.

"tao không sao, đừng lo"

Hắn cúi xuống nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán Sieun.

"mày cũng đã rất dũng cảm"

Sieun bất ngờ trước nụ hôn đó nhưng cậu không hề đẩy ra.

Thay vào đó cậu rúc sâu hơn vào lòng SeongJe, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể hắn.

Cậu biết rằng kể từ giây phút này, mối quan hệ giữa họ đã bước sang một trang mới.
 
Back
Top Bottom