Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1331


Chương 1331

Bà ấy bước vào không nói hai lời đã lấy dây trói chặt tay chân treo anh ta lên, sau đó đeo găng tay vào không khách khí đánh vào người anh ta.

Bà ấy cũng không đánh vào mặt mà đánh thẳng vào bụng dưới.

Phó Minh Tước kịch liệt nhăn mặt lại, cắn chặt răng để không phát ra tiếng kêu đau đớn.

Anh ta đã đánh giá thấp người phụ nữ này rồi, sức lực của bà ta rất mạnh, hơn nữa còn là người từng tập luyện đánh dã chiến. Chỉ sở kể cả anh ta không bị trói buộc, dù có muộn dầu tay tôi với bà tá, có lẽ cũng phải mất rất nhiều thời gian mới chế ngự được.

Quý Thiên kim đánh đám một trận cũng dễ chịu hơn nhiều, đánh xong thì thảo găng tay vứt vào thùng rác.

Phó Minh Tước cũng thở hắt ra một hơi, trên trán mồ hội đang chảy nhễ nhại. “Ngày nào cũng phải đánh tôi một trận, hay lắm sao?”

“Ngày nào cậu còn chưa nói với tôi tung tích của Dạ Lang, tôi sẽ dày vò cậu ngày đấy. Cậu đừng có tưởng rằng cậu dính líu tỉ quan hệ với Dạ Lang, dính dáng chút quan hệ bạn bè thì tôi sẽ tha cho cậu!”

Quỷ Thiên Kim lạnh lùng nói, đôi mày mang theo hàm ý không tốt.

Phó Minh Tước nở nụ cười, muốn đưa tay lên sở mũi, nhưng bởi vì hai tay không thuận tiện, nên chỉ đành bỏ cuộc. “Tôi rất tò mò, trong thế giới ngầm có tin đồn dì thích Dạ Lang, khổ cực theo đuổi rất lâu, nhưng lại tàn nhẫn vứt bỏ, đây có phải sự thật không?”

“Nếu như câu dám nói thêm một chữ tôi sẽ bè gãy hết răng, xé rách cái mồm của cầu

Quý Thiên Kim tức giản, mỗi câu mỗi chữ lạnh lẽo, không một ai dám xem nhẹ sự uy nghiêm trong lời nói của bà ấy

Phó Minh Tước chỉ có thể hậm hực bỏ qua. Tôi không biết Dạ Lang ở đâu, năm đó tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra, Dạ Lang và bố tôi mất tích cũng một mốc thời gian, năm đó tôi cũng mất rất nhiều công sức để tìm ra Ngọc Diệp, nhưng kết quả vẫn là con số không. Bởi vì bệnh tình của Minh Diệp nên tôi không thể không ở lại London. Dì muốn mọi tung tích của Dạ Lang từ chỗ tôi, chỉ e là khiến di thất vọng rồi.”

“Vậy đáng nhẽ cậu cũng nên biết quan hệ giữa tôi và Ngọc Diệp chứ? Cậu gặm mất cây cải trắng nhà chúng tôi rồi, tôi rất không vui!”

“Vậy Cố Gia Huy thì sao?”

Phó Minh Tước nhướn mày, nụ cười như có như không

Quý Thiên Kim nghe thấy lời này, đôi đồng tử nheo lại một cách quyết liệt: “Yên tâm, cứ từ từ, cái gì cũng phải có tôn ti trật tự. Cậu lớn tuổi hơn thì đến lượt cầu trước, gian khổ của cậu ta còn đầy rẫy “Nghe được dì nói như vậy tôi cũng được an ủi hơn nhiều rồi.”

Phó Minh Tước cười một cách vui vẻ, đột nhiên cảm thấy cả người cũng bắt đầu hơn rất nhiều. “Đúng rồi, tôi rất tò mò, đi vốn đã biết thân phận của Hứa Minh Tâm rồi, nhưng sao lại không nói tháng cho cô ấy biết? Cứ phải vất và đi đường vòng là vì cái gi?”

“Tôi từ khắc có tính toán của mình”

Bà ấy cụp mắt xuống, hàng mi cong vút che mất con người, không một ai biết Quý Thiên Kim đang suy nghĩ gì.

Ngay sau đó bà ấy ngước mắt lên nhìn Phó Minh Tước một cái sâu sắc, sau đó quay người rời đi.

Về đến phòng ăn, cũng vừa đến lúc ăn cơm tối.

Hứa Minh Tâm và Cố Yên thu dọn xong mới đi ra ngoài, Quỷ Khiêm rất ga lăng đứng dậy kéo ghế giúp bọn họ. “Mời cô ạ.

Quý Khiêm cung kính cất lời. “Ừm, mọi người đều ngồi xuống hết đi, cứ coi đây như nhà của mình, không cần cảm thấy gò bỏ, tôi cũng không quy củ đến mức đấy đâu.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1332


Chương 1332

Quỷ Thiên Kim nói bằng chất giọng bình thường, nhưng mọi người vẫn không dám thả lỏng, cũng tại vì danh tiếng của người phụ nữ này quá xấu rồi.

Trên người bà ấy có lương từ trường rất mạnh, Hứa Minh Tâm từng được nhìn thấy trên người Cố Gia Huy, cũng từng nhìn thấy trên người Phó Minh Tước lúc anh ta bị thương. Rất nguy hiểm cũng rất thần bị, khiến người khác vừa sợ hãi vừa run rẩy.

Quý Thiên Kim không cần phải làm bất kì hành động gì, chỉ cần đứng yên tại đó cũng tạo ra một áp lực vô hình với đối phương. Hứa Minh Tâm hơi sợ hãi, Cố Yên miết miết bàn tay cô, nhìn cô bằng ánh mắt an ủi. Cô chỉ biết nương theo lực kéo của cô ấy thuận đà ngồi xuống. Trên bàn ăn rất yên tĩnh, chỉ có âm thanh và chạm của bắt đũa phát ra. Cô đến thở mạnh cũng không dám, ngoan ngoãn ngồi im một chỗ ăn cơm.

Lúc này, Quý Thiên Kim đột ngột cất lời: “Quý Khiêm, cháu với Ngọc Vy khi nào mới tỉnh xong chuyện kết hôn đây?”

“Khu khu

Cố Yên vừa uống một ngụm canh nghe thấy mấy lời này không tránh khỏi bị sặc. Quý Khiêm cũng ngây người ra tại chỗ, mù mờ nhìn về phía Quý Thiên Kim, cuối cùng ánh mắt kiên định rơi lên người Có Ngọc Vy.

Giây phút này, ánh mắt anh ta rất phức tạp, sau đó nhanh chóng thu hồi tầm mắt, nói: “Cô à, chúng cháu chỉ là bạn bè tốt mà thôi, có hiểu nhầm rồi. “Vậy sao? Nhưng cách đây không lâu cô vừa mới liên lạc với ông cụ Có, ông ấy đã đồng ý việc cưới xin này rồi, còn rất vui lòng làm thông gia với nhà họ Quý chúng ta. Sao nào? Bố cháu không nói với cháu à?”

“Gia?”

Cố Yên kinh ngạc đến trợn tròn mắt. “Về nhà hỏi kỹ lại xem nào, chuyện hôn nhân không phải trò đùa trẻ con.”

“Cháu…cháu về nhà sẽ hỏi kỹ lại ạ.

Cố Yên lắp ba lắp bắp trả lời.

Không biết tại sao khi nghe thấy Quỷ Thiên Kim bức hôn, tim cô như bị rút mạnh ra vậy. Giây phút đó, tận sâu trong tiềm thức như có thứ gì đó đang giành giật chui ra.

Rất đau rất đau.

Nhưng lại không có chút sức lực nào phản kháng, cô ấy kinh hồn bạt vía ngồi ăn cơm, miếng cơm nhai trong miệng giống như đang nhai sáp nến vậy. “Dì cũng liên lạc với nhà họ Ngôn rồi, họ rất vui lòng được kết thông gia với nhà chúng ta, dì còn một đứa cháu trai, nó là đứa con thứ hai của anh cả. Trước mắt đang du học ở nước ngoài, đợi sau này có cơ hội hai đứa làm quan một chút.”

Khu khu ”

Hứa Minh Tâm không ngừng họ khan, miếng cơm bị nghẹn lại trong cổ họng.

Cố Yên vội vàng vỗ lưng giúp cô, hỏi: “Cậu không sao chứn “Dì Kim, dì đang nói đùa sao? Cháu với Cổ Thành

Trung… “Bọn cháu kết hôn rồi sao? Chưa lấy nhau thì có gì là không được, kể cả có kết hôn rồi thì vẫn có thể lý hôn kia.”

“Cô à, cô thế này khác nào chia rẽ đôi uyên ương chứ!”

Quỷ Khiêm không nhịn nổi nữa đành phải lên tiếng.

Cô bị làm sao vậy chứ, hôm nay nói chuyện cảm giác rất khác với ngày thường. “Ở đây không có chỗ cho cháu lên tiếng, mọi việc đều được cô sắp xếp thoả đáng rồi. Còn có con nhóc này nữa, về nhà nhớ ngoan ngoãn nghe lời, bà lên lớp cho bố con mấy bài học nữa rồi sẽ tự khắc thả cầu ta về, biết chưa nào? Bà ấy đối mặt với Minh Diệp có dịu dàng hơn một chút.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1333


Chương 1333

Minh Diệp gặt cái đầu nhỏ, cũng không dám nói chuyện, nó cử cảm thấy người phụ nữ này thật là đáng sợ quá đi mất. Một bữa cơm trôi qua trong bầu không khí áp lực.

Hứa Minh Tâm không nhịn được phải đi tìm Quý Thiên Kim, giờ này bà ấy đang ngồi trong phòng đọc sách xem văn kiện. “Sao nào? Có chuyện gì muốn nói với dì à?”. “Dì rõ ràng đã biết chuyện giữa cháu và Cố Gia Huy, tại sao còn đi tìm nhà họ Ngôn? Dì Kim, cháu tôn trọng dì là bể trên, nhưng thà phá huỷ một ngôi đền còn hơn huỷ hoại hôn nhân một gia đình. Tại sao dì vẫn nhất định làm như vậy?”

“Cháu có biết bản thân mình đang nói chuyện với ai không hả? Kể cả mẹ đẻ của cháu có đứng ở đây cũng không dám nói chuyện láo xược như vậy.”

“Mẹ đẻ của cháu…” Hứa Minh Tâm hơi ngần người. ra, có chút khó hiểu: “Dì biết mẹ đẻ của cháu?”

“Mẹ cháu mà biết cháu có quan hệ yêu đương với Cố Gia Huy, nhất định sẽ rất thất vọng. “Vì sao? Cố Gia Huy không tốt sao?” Hứa Minh Tâm ngờ vực

Cậu ta vẫn chưa đủ tốt.

Theo góc nhìn của tôi, cậu vẫn chưa đủ mạnh để bảo vệ cháu chu toàn.

Cô nhóc ngắc, rốt cuộc cháu có biết con đường sau này cháu phải đi khó khăn đến mức nào không?

Quý Thiên Kim cảm thấy đau đầu, con bé đi theo ai không tốt chử, cử nhất quyết phải đi theo Cố Gia Huy.

Từ gia tộc Kettering ở London cho đến thế giới ngầm quyền thế nhất ở Đà Nẵng, đều là kẻ địch của nhà họ Cổ.

Một cục diện rối rắm lớn như vậy, đến bản thân Cố Gia Huy còn khó giữ, mà nó cứ nhất quyết ở cùng một chỗ với Cố Gia Huy.

Quý Thiên Kim chỉ muốn giải thích rõ ràng với cô, nhưng lại sợ cô không chịu đựng nổi. Dù sao chuyện này cũng rất phức tạp, chắc hẳn Hứa Minh Tâm cũng không hiểu nổi.

Nhà họ Hứa thì chết rồi, thân thể nhà họ Ngôn cũng minh bạch, còn nhà họ Quý lại là cây cao đón gió, sớm muộn gì cũng trở thành mục tiêu công kích,

Bà ấy cần phải tìm một người đủ mạnh để làm chỗ dựa cho cổ, Cố Gia Huy bây giờ không đủ từ cách

“Sau này dì sẽ nói với cháu, cháu tuổi còn nhỏ đơn thuần, gặp phải một người đối tốt với cháu một chút là cháu lại móc hết ruột gan ra cho người ta. Mà lại không biết thế giới ngoài kia còn bao nhiêu người tốt, sao cứ phải treo cổ chết trên một cái cây chứ “Chú ba Cổ không phải người như thế, anh ấy đổi tốt với cháu không giống những người khác!” Hứa Minh Tâm nắm chặt tay thành quyền, từng câu từng chữ nghiêm túc trả lời lại. “Đàn ông giỏi nhất là nói dối, lừa gạt trái tim của mấy cô gái nhỏ. Dì cũng đã từng gặp qua người nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng sau khi lừa được trái tim và thân thể của cô gái thì lập tức biến mất không một dấu vết. Còn người bạn đó lại khổ cực chờ đợi, cuối cùng… đã chết rồi mà cũng không đợi được người đó quay lai.”

“Chết rồi”

Hứa Minh Tâm hốt hoảng Cuộc nói chuyện bắt đầu trở nên nghiêm túc, vậy mà cô lại cảm nhận được cảm xúc bị thương của Quý Thiên Kim.

Bạn của bà ấy chắc hẳn rất quan trọng đối với bà “Chết rồi ”

Quý Thiên Kim nhắc lại lần nữa, ngữ điệu mang theo chút bị thương nhạt nhòa. “Cho nên dì không tin trên đời này vẫn còn đàn ông tốt? “Di tin là có, nhưng đàn ông tốt mà dễ bị đã kích thì có tác dụng gì? Chuyện này nói nhiều với châu cũng vô ích, cháu chỉ việc ngoan ngoãn nghe lời, dì tự nhiên sẽ nói mấy chuyện mà cháu muốn biết cho cháu. Cứ hễ cháu trai dì mà hẹn cháu đi hẹn hò là cháu bắt buộc phải đồng ý, không được phép từ chối. Nếu không làm theo, dì sẽ sai người đánh cho Cố Gia Huy thành đầu lợn. “Việc này… “Cháu không tin dì có năng lực làm việc này sao? “Cháu tin “Vậy cháu phải ngoan ngoãn vào, dì cho cháu thời gian một tháng, nếu như cháu trai gì không thể khiến cháu rung động chút nào thì dì cũng sẽ không tiếp tục can thiệp vào chuyện của bọn cháu. Hơn nữa còn nói cho cháu biết tin tức mẹ đẻ của cháu. “DI và mẹ cháu có quan hệ gì vậy ạ? Năm xưa bà ấy vứt bỏ châu, thật sự là do bất đắc dĩ sao?”. “Bà ấy là một phiên bản khác của dì. Đôi đồng tử của Quý Thiên Kim nhuốm màu ảm đạm, nhắc đến chuyện đau lòng xưa cũ, trong lòng lại bắt đầu nhói đau. Cuối cùng bà ấy nở nụ cười đắng chát, nói: “Bà ấy quả thật là do bất đắc dĩ, vứt bỏ cháu đi bà ấy cảng đau gấp trăm lần vạn lần “Cháu từng đi đến thị trấn nhỏ đó, bà ấy đã chết rồi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1334


Chương 1334

“Kể cả có chết rồi, cháu cũng nên biết tên bà ấy là gì, có thân phận như thế nào.”

“Cháu biết rồi ạ, cảm ơn dì. Nhưng cháu vẫn không cách nào đồng ý được cách nhìn nhận của dì về đàn ông, cháu tin chắc rằng Cố Gia Huy là người thích hợp với cháu nhất.”

Cô nắm chặt lấy bàn tay, cổ chấp nói.

Quý Thiên Kim thu hồi tầm mắt, giọng nói nặng nề: “Mong là như thế”

Hứa Minh Tâm rời khỏi phòng sách, mới nhớ đến cái điện thoại, Cố Gia Huy nghe được cuộc đối thoại này chắc chắn sắp tức chết rồi.

Cô lấy điện thoại ra, phát hiện điện thoại bị ngắt rồi, được tắt vào mười phút trước, không có chút tin hiệu nào.

Cô đi xuống dưới tầng, điện thoại lại có tín hiệu.

Trong phòng sách của Quý Thiên Kim có thiết bị làm nhiều sóng!

Lúc Hứa Minh Tâm đi ra ngoài, Cố Yên đã rời đi trước rồi, chắc hẳn chạy đi tìm ông cụ để hỏi cho ra nhẽ rồi.

Cô cũng dẫn theo Minh Diệp ra về.

Lên xe của Cố Gia Huy, sắc mặt của anh nghiêm túc, bầu không khí trong khoang xe rất đè nén. Một đường về đến nhà không có câu nào được nói ra. .

Cô để chú An dẫn Minh Diệp về phòng rồi nói: “Chú ba Cổ, anh không sao chứ? “Em nói xem? Bà ta rốt cuộc muốn làm cái gì, rõ rằng biết chúng ta là một đôi mà còn sắp xếp xem mắt cho em, rốt cuộc là có ý gì chứ?”

Hứa Minh Tâm kể lại đầu đuôi ngon ngành chuyện của mẹ mình cho Cố Gia Huy Cô thật sự rất muốn biết mẹ mình là một người như thế nào.

Bây giờ đến bà ấy trông như thế nào cô cũng không biết, là một người con như vậy thì quả bất hiểu roi. “Cho nên em đồng ý rồi?”

“Anh có tin tưởng em không?” Cô nhảy nhảy đôi mắt hỏi anh. “Tin, nhưng không tin mấy thằng đàn ông khác.

Cô Gia Huy mạnh mẽ híp mắt.

Anh đi vào phòng sách, sai Khương Tuấn đi điều tra tư liệu về cháu trai của Quý Thiên Kim.

Quý Cảnh An, con trai thứ của bác cả nhà họ Quý, là đứa trẻ được nhà họ Quý nhận nuôi, không có bất kì quan hệ huyết thống nào.

Năm nay hai mươi bảy tuổi, giữ chức vụ ở đại sứ quán nước ngoài, quan hàm rất cao.

Trước mắt có kì nghỉ phép dài hai tháng, đang dự định về nước nghỉ phép. “Anh Huy, người nhà họ Quý đều là quái vật hay sao vậy? Lý lịch của người nào người nấy đều vô cùng huy hoàng, người ngoài nhìn vào đều phát sợ rồi.”

“Cậu cảm thấy tôi kem quá sao

Cố Gia Huy không vui hỏi ngược lại.

Khương Tuấn nghe thấy, mới ý thức được bán thân mình vừa nói sai.

Anh ta cười gượng hai tiếng, vội vàng giải thích ngay: “Anh Huy cũng rất lợi hại, chỉ là đối thủ cũng rất mạnh. Tôi phát hiện tên này không ngờ lại không có một tin đồn xấu nào.”

“Cậu cảm thấy tin đồn xấu của tôi quá nhiều phải không?”

“Khụ khụ, anh Huy, chúng ta có thể nói chuyện từ tế được không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1335


Chương 1335

“Cho người theo dõi anh ta cho tôi, tôi muốn biết nhất cử nhất động của anh ta, bất kì người nào dám có chủ ý với vợ tôi thì đừng có mà mơ.

Cố Gia Huy im lặng nắm chặt tay thành quyền.

Hôm sau, vào lúc mười giờ sáng Hứa Minh Tâm nhận được một tin nhắn từ người lạ. “Tôi là Quý Cảnh An, chắc hẳn cô tôi cũng đã giới thiệu tôi với em rồi nhì. Hôm nay có thời gian, em muốn ra ngoài một bữa cơm trưa không?” Hứa Minh Tâm rất muốn từ chối, nhưng lại nhớ đến máy lời mà Quý Thiên Kim nói. Cô không được từ chối bất kỳ lời mời nào của anh ta, nếu không cả đời này cô cũng sẽ không biết mẹ mình là ai.

Cô chỉ còn cách lựa chọn trả lời.

Cô lặng lẽ hỏi: “Tôi có thể dẫn theo một người đi ăn cùng không?”

“Cố Gia Huy phải không? Tất nhiên, tôi cũng muốn làm quen với anh ta. “Sao anh lại biết ?

Hứa Minh Tâm vô cùng kinh ngạc. “Anh ta đã tới tìm tôi trước rồi, nói thật lòng, tôi không nghĩ rằng tổng giám đốc của tập đoàn Cổ Linh mà lại là người nhỏ nhen đến vậy. Còn cố ý gọi điện thoại đến tìm tôi, hẹn tôi ra ngoài gặp mặt. Em chắc chắn anh ta đã hai mươi chín tuổi rồi chứ? Sao tôi cứ cảm thấy giống mấy cậu nhóc mười chín tuổi nhỉ?”

Trong chữ có lời, cô có thể cảm nhận được nỗi tuyệt vọng của Quý Cảnh An. Hứa Minh Tâm không nhịn được nhếch môi cười.

Đây mới giống tác phong của Cố Gia Huy, cô đoán được ngay kiểu gì anh cũng không cho cô đi một mình. Quý Thiên Kim nói không được từ chối, nhưng đâu có hạn chế số người, Cố Gia Huy kiểu gì cũng lợi dụng kẽ hở này.

Chỉ là cô không ngờ anh lại trực tiếp đến vậy, còn gọi thẳng đến cho Quý Cảnh An. “Anh quyết định thời gian địa điểm đi, đến lúc đó gap.”

Cô hấp tấp trả lời, sau đó rời giường thay quần áo.

Đang thay quần áo không ngờ Cố Gia Huy lại đầy cửa đi vào, sắc mặt u ám, nói: “Mặc đẹp như thế để làm gì? Em định đi xem mắt thật đấy à? Mặc cái này đi, anh chuẩn bị sẵn cho em rồi.”

“Đây là quần áo bình thường mà em vẫn mặc mà.”

“Mặc cái này.”

Cố Gia Huy tức giận nói.

Hứa Minh Tâm mở hộp ra, phát hiện là quần áo

Giống y hệt bộ trên người Cố Gia Huy.

Thật sự là trên có đối sách, dưới có chính sách.

Cô không nhịn được mim cười: “Cố Gia Huy, anh quả thực rất nhỏ nhen.”

“Nếu anh còn không nhỏ nhen nữa, vợ anh cũng đôi? sắp chạy luôn rồi.

Anh đưa tay lên sở mũi, nói một cách cam chịu.

Quý Thiên Kim đột nhiên chen vào một chân khiến anh ngày càng suy tính thiệt hơn rồi.

Cô nhóc này càng trưởng thành cảnh giống mặt trời chậm rãi trỗi dậy, ngày càng có nhiều người chú ý đến ánh sáng của cô.

Anh càng phải cố gắng hơn một tí, nhanh chóng cưới cô về nhà, tránh đêm dài lắm mộng.

Cô thay quần áo xong, hai người lên xe, cuối cùng dén noi da hen sån.

Cô nhìn thấy Quý Cảnh An đứng bên ngoài cửa khách sạn. Không ngờ anh ta lại là con lai, mặt mày vô cùng thâm thúy, cũng rất đẹp trai.

Nước da rất trắng, chất tóc màu nâu sâm có vài sợi màu trắng, còn đôi mắt là màu hổ phách.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1336


Chương 1336

Anh ta nhìn thấy hai người bọn họ mặc đồ đôi, bất giác nhưởng đôi lông mày. “Anh Huy phải không? Anh làm thế này khiến tôi rất mất mắt đấy.” Anh ta khó xử nói.

“Anh là ai? Tôi thân thiết với anh lắm sao?”

Cố Gia Huy chẳng thèm ngó tới.

Quý Cảnh An sở mũi, có chút bất đắc đi. “Vậy tiếp theo là nhóm ba người sao?”

“Không thì sao? Chẳng lẽ để vợ chưa cưới của tôi ở một mình với anh sao?”

Cố Gia Huy không khách khí nói thẳng.

Anh ta nghe thấy nhướn nhướn vai tỏ vẻ chẳng sao, nhìn về phía Hứa Minh Tâm, nói: “Tôi đặt vị trí rồi, nằm ở tầng trên cùng, bàn sát cửa sổ, phong cảnh rất đẹp.”

“Cảm ơn.”

Cô khách khi đáp lại. “Đi thôi.”

Quý Cảnh An nhìn Cố Gia Huy một cái, cảm thấy rất khó xử, sau đó quay người đi vào. Ba người đi đến nhà hàng ở trên tầng, Hứa Trúc

Linh ngôi bên, nhưng không ngờ rằng hai ông lớn này lại ngồi cùng nhau.

Cô Gia Huy không vừa lòng nhìn chăm chăm bàn tay của Quỷ Cảnh An đang nằm chặt lấy có tây mình, lạnh lẽo nhãn mặt: “Anh thích đàn ông sao? “Không thích, đặc biệt là mấy người giống anh Huy đây. Chỉ là, nếu tôi không kéo lấy anh chẳng phải anh sẽ ngồi cùng Minh Tâm ngay sao? Như thế tôi càng mất mặt!”

Quý Cảnh An cố ý chặn Cố Gia Huy khiến anh không ra ngoài được.

Sau đó mới gọi phục vụ đưa đổ lên. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Anh đặt hai phần món chính, hoàn toàn không cần nhắc đến Cố Gia Huy.

Cố Gia Huy tự gọi một phần bít tết giống y hệt Hứa Minh Tâm.

Rất nhanh rượu vang, bít tết, súp bơ đều được bê lên.

Hai người đàn ông ngồi một chỗ, từ trường rất quái lạ.

Không ít ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía họ, chắc hắn đã ghép hai người bọn họ thành một đôi rồi.

Hai người bọn họ cắt xong bít tết cùng một lúc, đưa cho Hứa Minh Tâm. Hứa Minh Tâm ngày ngốc nhìn, cô đã bắt đầu ăn “Em…em ăn rồi.” Cô ngưỡng ngập nói. rói. “Anh ăn nước bọt của em cũng chẳng sao, cũng có phải lần đầu tiên đầu

Cố Gia Huy hờ hững nổi, ung dung thong thả đồi đĩa cho cô.

Quý Cảnh An bất chợt cảm thấy cho dù bản thân có chắn ngang ở giữa thì cũng không cách nào ngăn cần được hai người bọn họ.

Tại sao cô lại sắp xếp cho mình nhiệm vụ này chứ?

Anh không cảm thấy bản thân mình kém hơn Cố Gia Huy bao nhiêu, chủ yếu là do bọn họ tình đầu ý hợp, tình cảm thắm thiết, sao anh có thể chen chân vào được?

Anh bỏ cuộc bê đĩa bít tết trở về, ngồi ăn một cách bình thản. “Uống rượu vang chứ?”

“Cô ấy không uống được rượu, uống nước ép xoài là được rồi.” Anh gọi phục vụ đến, gọi một cốc nước hoa quả. “Vậy anh có uống được không?”

Quý Cảnh An nhướn mày cười, hỏi Cố Gia Huy.

Anh nghe thấy thì hơi nheo mắt lại. “Anh muốn đo với tôi sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1337


Chương 1337

“Cô tôi giới thiệu đối tượng xem mắt cho tôi, dù thể nào tôi cũng phải nỗ lực một chút, nếu không lúc về cũng không tiện ăn nói. Nếu như tôi đã không thể ân cần với Minh Tâm, vậy chỉ đành thách đấu với anh thôi.”

“Thách đấu gì đây?”

“Sở trường của đàn ông là gì? Uống rượu, đánh đầm, bắn súng, thế nào?”

“Được.”

Hai người rất nhanh đã đạt được mục đích chung, quyết định thi đấu ba mục này.

Quỷ Cảnh An gọi người phục vụ gọi một bình rượu mạnh nhất, dễ khiến người ta say nhất lên.

Chính vào lúc này có tiếng điện thoại vang lên.

Là Quý Thiên Kim gọi đến.

Anh ấy xin phép vắng mặt một lúc, quay người rồi đi nghe điện thoại.

Điện thoại vừa được kết nối, Quý Thiên Kim bình thản hỏi: “Mọi việc tiến triển thế nào rồi?”

“Rất khó, về cơ bản không có một kế hồ nào có the chen chân vào “

“Thật sự nghiêm trọng như vậy sao?”

“Từ lúc gặp mặt đến bây giờ đã được nửa tiếng rồi, Minh Tâm còn chẳng nhìn cháu quả mười giây. Mà Cố Gia Huy cũng chăm sóc cô ấy từng li từng tí một, không giống như đang giả vờ, xem ra ngày thường cũng giống như vậy. Cháu không hiểu, cô có chỗ nào không vừa ý anh ta hay sao? Mới để cháu theo đuổi có Linh?”

“Còn nữa, Hứa Minh Tâm có quan hệ gì với nhà họ

Quý chúng ta sao?”

Điểm này Quý Cảnh An nghĩ mãi cũng không thông. “Nếu như cháu có em gái lại còn bị một tên già sắp ba mươi tuổi gặm mất, cháu có vui nổi không?”

Quỷ Thiên Kim không vui nói. “Em gái? Chẳng lẽ Hứa Minh Tâm là…”

Quý Cảnh An bất chợt nhớ đến điều gì đó, kinh ngạc nhìn về phía Hứa Minh Tâm: “Chẳng trách cháu nhìn em ấy có vài phần rất giống cô “Cháu nhìn thử Cố Gia Huy xem, cháu có vừa ý không? Bao nhiêu tuổi dầu rồi? Trong lòng không có chút tính toán nào hay sao? Trâu già gặm cỏ non?”

Quý Thiên Kim đầy một bụng tức nói tiếp: “Cho nên, ngay từ ban đầu ý của cô không phải để cháu cưới con bỏ, mà là đến để kiểm tra, thay cô xem xét xem, nếu hai đứa chúng nó thật sự chọn đối phương rồi thì có cũng chẳng còn cách nào khác. Nếu như Hứa Minh Tâm có thể rời xa Cố Gia Huy, trở về với vòng tay của nhà họ Quỷ, cô cũng rất vui. Đương nhiên, đây cũng là dự tinh tốt nhất “Cô à, cháu hiểu rồi, cháu sẽ nỗ lực hết mình. Kể cả không có cách nào tách họ ra, cháu cũng sẽ thăm dò con người Cố Gia Huy cho tốt, nhất định sẽ tìm được người đàn ông đáng tin cho Hứa Minh Tâm.”

“Um, di di.”

Quý Thiên Kim dập điện thoại, mệt nhọc đỡ lấy trán, nhìn về phía bức ảnh được đặt trên bàn.

Trong bức ảnh, có hai cô gái đang khoác vai nhau, nở nụ cười rất rực rỡ.

Khoảng thời gian đó, bọn họ vẫn là người một nhà.

Nhưng vừa chớp mắt một cái, mọi chuyện đã không giống xưa, âm dương cách biệt.

Ngón tay run rẩy của Quý Thiên Kim v**t v* lấy khung ảnh lạnh buốt, đôi mắt nhuốm lấy giọt lệ, nhưng bà ấy lại hít một hơi sâu, khống chế cảm xúc của mình, không cho nước mắt rơi xuống. Bà ấy nhìn bức ảnh rất lâu, cuối cùng nhắm mắt một cách đầu khó nhưng vẫn không nhịn được mà rồi lệ. Giớt là vô thanh rời trên khuôn mặt bàn.

Lúc này, rượu đã được xếp đầy hết trên mặt bàn.

Hai người không nói nhiều lời, trực tiếp nốc hết lý này đến ly khác, xem ai ngã xuống trước.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1338


Chương 1338

Hứa Minh Tâm nhìn trong mắt, lo trong tim, uống rượu thể này rất có hại cho cơ thể. Cho dù bọn họ có làm bằng sắt cũng không chịu đựng được. “Đừng uống nữa, tiếp tục uống như vậy rất hại dạ dày”

Nhưng hai người bọn họ hoàn toàn không nghe thấy tiếng của cô, dường như coi cô thành không khí đến nơi rồi.

Hứa Minh Tâm cũng có cá tính của mình, không phải uống rượu sao, ai mà không biết

Cô nhắc một cái ly lên, muốn uống một ngụm, nhưng Cố Gia Huy lại nhanh tay nhanh mắt ngăn lai.

Hứa Minh Tâm kinh ngạc, còn tưởng rằng anh xem thường mình, chỉ biết nhăm nhằm đo sức với Quý Cảnh An.

Em không biết uống rượu, đừng uống “

“Thế hai người bọn anh cử đấu nhau như thể có ý nghĩa gì không?” Hứa Minh Tâm gấp gáp nói ngay. “Ngoan ngoãn ngồi im đi, chuyện của đàn ông em đừng những tay vào

Cố Gia Huy trầm giọng nói, tiếp tục ngắng đầu đồ rượu.

Rất nhanh ba mươi cốc rượu trộn đã được xử lý sạch sẽ, hai người vẫn đứng vững mà chưa gục ngã. “Anh thua rồi.”

Quý Cảnh An híp mắt, đôi môi cong thành một nụ cười hời hợt.

Hai người đều chưa ngã xuống, nhưng Quý Cảnh An đã uống nhiều hơn hai cốc.

Cố Gia Huy vì ngăn Hứa Minh Tâm nên mất đi một ít thời gian khiến anh ta nhanh chân cướp mất. “Tôi quả thực đã thua.

Cố Gia Huy cũng không phải người không thể chịu thua, chỉ là một cuộc đọ sức mà thôi.

Hứa Minh Tâm nghe thấy anh thừa nhận rồi, trong lòng vang lên tiếng thình thịch, vội vàng nói: “Việc ngoài ý muốn cùng tỉnh sao?”

“Quy tắc ngày đây, phải chấp hành thôi. Anh ta quả thực thua rồi, bắt kẻ vì nguyên nhân gì. Nếu như tôi thi ba thắng hai thì có thể theo đuổi Minh Tâm, anh cũng không cần phải tìm cách ngăn cản, đi theo vướng chân vưởng tay”

“Vậy cũng phải đợi đến lúc anh thắng được tôi hãy nói, cuộc thi tiếp theo vào lúc nào?”

“Anh cần bao nhiêu thời gian để tỉnh rượu?”

“Một tiếng”

“Vậy được, một tiếng nữa gặp nhau ở sân tập tự nhân của nhà họ Quý, quyền anh hay bắn súng đều có, đến lúc đó gặp “Vậy tôi tạm giao Minh Tâm cho anh trước, gặp lại sau.”

Quý Cảnh An không lo lắng chút nào, anh ta xuất thân từ quân nhân, bất kể quyền anh hay bắn súng đều đứng đầu, hoàn toàn không sợ sệt Cố Gia Huy.

Anh ta vừa rời đi, Hứa Minh Tâm liền nhanh chóng đỡ lấy Cố Gia Huy, vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, đều do em không tốt, mang lại thêm phiền phức cho anh rối “Em không tin anh đến vậy sao? Cho rằng anh sẽ thua hai vòng đằng sau ư?”

“Em không muốn anh thi đấu đầu, nếu hai người đánh nhau, nhất định sẽ bị thương”

Mùi cô đỏ bừng, nhưng cô vẫn cố mạnh miệng nói, sợ anh sẽ lo lắng. “Không sợ, chỉ thi đấu một trận thôi.” Anh sở đầu cô một cái, tràn đầy sự chiều chuộng, sau đó anh ôm chặt cô, nhẹ nhàng nói: “Hứa Minh Tâm, anh hơi say rudu.”

“Ở đây có bản canh giải rượu không? Em mua cho anh một bát…
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1339


Chương 1339

Cô còn chưa nói hết câu thì đã bị Cố Gia Huy cắt đứt. “Ngốc, em không phải là canh giải rượu của anh

Nói xong, anh hôn lên môi cô.

Giữa môi và răng vẫn còn vương mùi rượu.

Cô không uống rượu, nhưng bây giờ cô cảm thấy à?” mình hơi say,

Ảnh hôn một cách dịu dàng và triển miên. Trái tim cô không nhịn được đập nhanh hơn.

Thậm chí cô quên mát, bây giờ bọn họ đang ở nơi công cộng.

Sau một khoảng thời gian bọn họ tách ra, hai má của cô đỏ bừng, còn người đàn ông trước mặt cô đang tho gap.

Cô hơi xấu hổ muốn đứng dậy rời đi, nhưng eo cô lại bị anh ôm chặt, bắt cô ngồi vững trên đùi anh.

Ngay lập tức cô nhận ra một chuyện khác, gò má của cô càng đỏ bừng lên. “Cái đó, anh…”

“Em đừng động đậy, để cho anh chậm rãi bình thường lại, chẳng lẽ em muốn anh đi ra ngoài bằng bộ dạng này?”

Cố Gia Huy dở khóc dở cười nói “Nhưng mà em không thoải mái.”

Cô xấu hổ nói. “Tốt hơn là em nên ngồi im, nếu không em sẽ phải khó chịu trong một khoảng thời gian dài.

Cố Gia Huy bất đắc đi, đau đầu năng trắng “Không phải trước đó em không thấy xấu hổ buôn với Cố Yên những chuyện này à? Cũng không biết anh có hợp với em không, tránh cho am phải lo lắng cuộc sống hạnh phúc sau này của mình.”

“Á.”

Hứa Minh Tâm nghe nói như vậy thì hoàng sợ nhìn anh, đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó. “Anh đã nghe thấy hết sao?”

“Ừm, anh nghe thấy rất rõ, sao nào, bây giờ em có hài lòng không?”

Cô sợ hết hồn, giống như một con thỏ hoảng sợ, cô rất muốn nhảy xuống nhưng không thể trốn thoát được bàn tay của anh.

Trời đất, thật xấu hổ quá.

Anh lại nghe thấy hết những chuyện riêng tư cô buồn với Ngọc Vy, sau này cô còn mặt mũi nào để sống đây? “Em hài lòng không?”

Anh nghiêng đầu nói nhỏ vào tại cô. “Em… Em không biết.”

“Không biết cái gì?”

“Em. Em không biết mình có hài lòng hay không…”

Hứa Minh Tâm như sắp bật khóc.

Vừa nói câu này ra khỏi miệng thì cô lập tức muốn cắt đứt đầu lưỡi của mình.

Cô đang nói linh tinh gì vậy? “Không phải, em không có ý này, em thật sự không biết. Em chưa trải qua chuyện đó, em cũng ít khi nhìn cành hai người thân mật như vậy, em…”

Cô muốn giải thích nhưng lại cảm thấy mình càng giải thích lại càng che đây.

Cố Gia Huy nhìn dáng vẻ vội vàng xấu hổ của cô, khoé miệng anh nở nụ cười, anh hài lòng ôm chặt cô. “Anh sẽ làm cho em hài lòng, em yên tâm đi, đến lúc đó em đừng cầu xin anh tha cho em. “Có thật không? Hay anh đang nói dối vậy? Ngọc Vy nói đàn ông rất thích nói dối về cái chỗ đó của họ, nói quá lên chứ thật ra ai…”

Cố Gia Huy nghe vậy, vẻ mặt anh sững sờ rồi cứng đờ, sắc mặt anh rất khó coi.

Cố Ngọc Vy! Con bé này, sao nói với Hứa Minh Tâm máy điều đó?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1340


Chương 1340

Hứa Minh Tâm nhìn thấy vẻ mặt anh trở lên khó coi thì cũng nhận ra mình nói sai, cô lẻ lưới một cái, nói: “Em vừa nói đùa, anh có tin không?”

“Xem ra em không tin tưởng anh?”

“Không có không có, chẳng qua là em nói đùa một câu thôi, anh đừng nghĩ đó là thật” Cô vội vàng xin tha thứ, bây giờ cần gì tự trọng nữa! “Em muốn anh à?” Giọng nói của Cố Gia Huy khản khản, từng chữ trầm bổng lọt vào tai cô. “Cái gì?”

“Từ trước đến giờ anh chỉ muốn biến em hoàn toàn thành người của một mình anh. Thịt tự nhiên đến miệng, lại chỉ có thể nhìn không thể ăn, cảm giác này rất khó chịu. Hai người thật lòng yêu nhau và hấp dẫn lẫn nhau. Anh hận mỗi giây mỗi phút chỉ ôm em vào trong ngực, vậy em thì sao? Em có muốn đến bước đó với anh không?”

“Hay là, em không nghĩ đến việc hoàn toàn trao bản thân mình cho anh, mỗi lần đồng ý, thật ra chỉ để cho anh yên tâm mà thôi, giống như lần trước hai chân anh không đi được, em chỉ định dùng lời nói để an ủi anh thôi?” Những lời này anh nói rất rõ ràng.

Giống như đang muốn cô trả lời một cầu, có phải có cũng tưởng tượng điều đó với anh không?

Trước mặt con gái nhà người ta, mà anh lại không biết xấu hổ hỏi như vậy, “Anh…sao anh đột nhiên hỏi câu này, xấu hổ quá.

Côi củi đầu xuống, ngại ngùng nói. “Anh muốn biết, muốn biết em có mong đợi giống như anh không, mà không phải là có mỗi một mình anh mong đợi chuyện này.”

“Thật ra thì em cũng có nghĩ đến, thật sự trở thành người của anh. Nhưng em chưa bao giờ làm những chuyện này, nên hơi sợ hãi, sợ đau, sợ anh có van de.”

“Em toàn nghĩ về mấy chuyện này?”

Cố Gia Huy cảm giác đầu mình đầy vạch đen. “Nếu không… Nếu không thì suy nghĩ chuyện gì?”

Hứa Minh Tâm nghi ngờ nhìn anh.

Cố Gia Huy đang nghĩ đến chuyện quan hệ thân mật, đó là một niềm vui rất thú vị.

Mà Hứa Minh Tâm lại lo lắng về những chuyện này? Kể cả anh không phải là người có kinh nghiệm lâu năm, nhưng dù gì anh cũng đã học qua vài bài học rồi chu? “Hừa Minh Tâm, em lo lắng máy chuyện vật vãnh này làm anh cảm thấy rất mất mặt”

Anh không vui nói. “Được rồi, anh rất vui khi biết em cũng có kỳ vọng đối với anh, cuối cùng trong lòng anh cũng cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Em còn muốn ăn cái gì nữa không? Chắc những món này không đủ cho em ăn.”

Cô chỉ ăn bò bít tết, uống một bát canh và nước hoa quả, chỉ vậy thôi cô gần như ăn không no. “Anh khỏe không?”

“Thôi, đợi thoải mái hơn thì anh dẫn em đi ăn ở chỗ khác.”

“Anh không cần uống canh giải rượu à?”

“Không cần, chỉ cần em ở bên cạnh anh thì anh sẽ nhanh tình rượu thôi.”

Anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô và rời khỏi chỗ ngồi.

Trước kia Cố Gia Huy rất kén chọn quân ăn uống, nhưng từ khi ở bên Hứa Minh Tâm, anh đã hạ tháp điều kiện ăn uống mình xuống rồi. Ví dụ như bây giờ hai người bạn họ trơn một quán lầu, ăn lẩu nóng vẫn còn bốc khói nghi ngút.

Khi thể trên người anh rất hấp dẫn, không giống như một người thích ăn ở những nơi này, mọi người xung quanh cũng tò mò nhìn về phía anh.

Anh vẫn không nhúc nhích, anh đang những thịt bỏ, lông bụng, ruột vịt…
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1341


Chương 1341

Sau khi anh nhưng chín thì cho vào trong bát của

Hứa Minh Tâm.

Cô nghe thấy lời phàn nàn từ bàn bên cạnh.

Cô gái chọc vào cánh tay của chàng trai: “Anh nhìn bạn trai của người ta mà học tập đi, anh chỉ biết ăn một mình, cũng không nhúng được cho em một miếng thịt bò.”

“Nếu anh không ăn nữa thì em cũng có ăn hết đâu!”

“Anh…Anh đang muốn chọc giận em đúng không?”

Hứa Minh Tâm không thể nhịn cười được khi nghe thấy đoạn nói chuyện đáng yêu này.

Khi cô ở bên Cố Gia Huy, hình như cô không bao giờ lo lắng về vấn đề này, anh sẽ không bao giờ cướp đồ ăn với cô, lần nào cũng cho cô món ngon nhất, để cho cô ăn no.

Dường như, nhìn thấy cô ăn no thì anh cũng nó. “Cố Gia Huy, anh nuôi em có vất và lắm không? Dù sao em cũng ăn nhiều như vậy.”

“Không, em rất rẻ. Nếu như theo tiêu chuẩn của anh thì một bữa cơm hết tiền triệu, thậm chí là chục triệu, mà anh ăn với em một bữa, chỉ mất sáu trăm, chín trăm nghìn, vậy là em đang tiết kiệm tiền giúp anh rồi. Em có một ông chồng tốt, biết lo việc nhà, có đốt đèn lồng thì em cũng không kiếm được người như vậy đầu, vợ à!”

Hứa Minh Tâm nghe nói như vậy thì không nhịn được mà bật cười.

Có khi chỉ có mỗi Cố Gia Huy cưng chiều cô như vậy, mà khi được anh cưng chiều giống như được cả thế giới cưng chiều vậy. “Em muốn ăn cánh vịt.”

“Vậy thì chốc về nhà ăn, cũng có thể để dành bụng còn ăn mấy món khác nữa.”

Đôi mắt anh ôn nhu cưng chiều nhìn cô

Cô ngọt ngào mim cười, liên tục gật đầu.

Cả hai đều không thấy chán, trong lòng bọn họ rất vui vẻ.

Có lẽ đó chính là ý nghĩa của tình yêu.

Ăn xong lầu, Cố Gia Huy nắm tay cô đi dạo

Cô hơi nó nên cần đi bộ cho tiêu hóa thức ăn. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bàn tay của anh rất ấm áp, lòng bàn tay của anh phố. rất rộng, làm cô cảm thấy mình rất ấm áp trong tháng mười hai lạnh lẽo này. “Cố Gia Huy, em sắp đến kì thi cuối kì rồi. “Năm nay em sẽ không thì trượt rồi mời người nhà đến nữa chứ “Không biết em có thể cầm hạng nhất về cho anh được không nữa? Em cảm thấy đầu mình càng ngày càng tốt. Bây giờ em học rất nhanh, càng ngày càng biết nhiều kiến thức “

“Được, đến khi em được hạng nhất kì thi này, anh sẽ tặng cho em một món quà nhỏ, được không?”. “Được.”

Cô dùng sức gật đầu.

Bọn họ đi bộ một lúc xong, Cố Gia Huy dẫn cô lên xe, rồi đến nhà họ Quý.

Trong lòng cô cảm thấy hơi lo lắng.

Bọn cô không đi qua phòng khách nhà họ Quý, mà trực tiếp lái thắng xe đến bãi đất trống đằng sau nhà, nơi đó có một tòa nhà hai tầng.

Ở đây có một sân đấu, chuyên dùng để huấn luyện.

Quý Cảnh An đã sớm đứng đợi ở chỗ đó, hai người nhìn không giống người đã uống nhiều rượu, vẻ mặt của anh ta rất bình thường và đôi mắt tối sản lại,

Quý Cành An ném thiết bị đảm bốc qua, anh vững vàng nhận được nó rồi bào người khác dẫn Hứa Minh Tâm đi, sợ cô không nhìn nổi mấy hình ảnh này, “Em có thể đứng đây được không? Em muốn ở đây với anh, em hứa sẽ không khóc lóc làm phiền anh, em…sẽ ngoan ngoãn, được không anh?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1342


Chương 1342

Cô đau khổ cầu xin, ánh mắt cô lộ ra vẻ trong sáng, muốn làm Cố Gia Huy mềm lòng.

Anh không biết phải làm sao, nói: “Anh sợ em không chịu nổi, đàn ông nếu dùng nắm đầm đánh nhau sẽ bị sứt xát.”

“Vậy mà anh vừa nói dối em chẳng qua chỉ đánh một trận? Anh nói dối sao?” Cô đau khổ nói. “Ngoan.” Anh sở đầu cô một cái rồi bảo người của Quý Cảnh An dẫn cô đi.

Hứa Minh Tâm gần như không có sức lực đề phản kháng, sức lực của cô quá nhỏ bé.

Cô bị nhốt ở bên ngoài cửa nên cô không biết bây giờ bên trong đang xảy ra chuyện gì.

Cô liên tục đạp cửa, đến nỗi bàn tay cô sưng đỏ lên vẫn không đừng

Đột nhiên có nghĩ đến việc gì đó, vôi vàng nói: “Di Thiên Kim có ở nhà đúng không ư “Đúng vậy.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì nhắc chân chạy đi tìm người.

Cô liều lĩnh lao đến phòng làm việc ở trên tầng, cá Quý Khiêm cũng không thể ngăn cản được cô

Cô giống như một con thỏ nhanh nhẹn, như một lần khỏi biến mất.

Cửa phòng làm việc bị mở ra, cô thở gấp nhìn Quý Thiên Kim.

Bà ta đang gọi điện thoại thì chợt có tiếng động cắt ngang, làm cho bà ta không vui nhíu mày.

Bà ta vội vàng kết thúc cuộc gọi, sau đó tức giận nhìn Quý Khiêm nói: “Có chuyện gì xảy ra?”

“Cô, cháu không ngăn được cô ấy, cô ấy đã đi lên tầng hai rồi.”

Quý Khiêm bất đắc dĩ nói. “Cháu đến tìm dì có việc gì?”

“Dì Thiên Kim, cháu đến đây là muốn hỏi dì một chuyện, cháu không biết mẹ mình là ai, tại sao năm đó bà ấy lại bỏ rơi cháu? Dì có thể nói cháu không phải là đứa con tốt, nhưng trong mười chín năm nay cháu đã quen thuộc với việc mình không có mẹ. Châu chỉ biết mình rất yêu Cố Gia Huy, cháu muốn năm tay với anh ấy cả cuộc đời này.

Cho nên cháu không muốn trao đối với đi, cháu sẽ không cho bất kỳ một người nào có cơ hội này cả, máy người cũng đừng cản trở cuộc sống của bạn cháu”

“Tháng bé Cảnh An kia không giỏi sao? Nó thua Cố Gia Huy ở chỗ nào?”

Bà ta nhưởng mày hỏi. “Cháu tin tưởng con cháu nhà họ Quý rất giỏi, nhưng đây không phải là một cuộc mua bán, không thể nói bên này tốt thì cháu sẽ trọn bên này. Cháu thích chủ ba Cổ, anh ấy cũng thích cháu. Cháu không hiểu, tại sao dì lại tìm người theo đuổi cháu?”

“Vậy dì nói cho cháu biết, dì không thích Cố Gia Huy thì sao?”

“Di không thích thì tại sao lại xen vào chuyện của cháu? Hình như cháu và dì không có quan hệ gì cả đúng không?”

“Ai nói cháu không có quan hệ gì với di?” Quý Thiên Kim vỗ bản một cái, tức giận nói: “Cháu là con gái của chị gái dì, bị thất lạc ở bên ngoài rất nhiều năm, vất và lắm bây giờ mới tìm thấy được cháu. Châu không cho dì sống một cuộc sống yên ổn, bây giờ lại sống chung một chỗ với Cố Gia Huy “Cháu có biết kẻ thù của cầu ta là ai không? Sau này không chừng cậu ta sẽ biến thành kẻ ác. Hơn nữa năm nay cậu ta bao nhiêu tuổi, lớn hơn cháu mười tuổi đó, có bố mẹ nào có thể chấp nhận được chuyện này chứ

Quý Thiên Kim nổi giận nói.

Hứa Minh Tâm nghe nói như vậy thì sững sở một

Con gái của chị

Mẹ cô là chị gái của Quý Thiên Kim?

Vậy cô là người nhà họ Quý?

Việc này…làm sao có thể xảy ra được? “Vậy ý dì là chị dì và Hứa Văn Mạnh “
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1343


Chương 1343

“Hứa Văn Mạnh không phải là bố của cháu, tên khốn nạn kia làm sao xứng đáng với người nhà họ Quý của chúng ta?” Quý Thiên Kim khinh thường khi nói đến chuyện này, bà ta tiếp tục nói: “Cháu đến đây, dì nghĩ mình nên nói rõ chuyện này với cháu”

“Cô cháu? Cháu có thể tiếp tục ở lại đây nghe chuyện này không?”

Quý Khiêm khó xử nói, lát. “Cháu cút ra ngoài cho cô, đến một con bé mà cũng không ngăn được, thảo nào mà không lấy được vợ có nhìn thấy cháu thì lại cảm thấy khó chịu. “Vâng, cháu lập tức đi ra ngoài ngày”

Quý Khiêm vội vàng đi ra.

Sau khi Quý khiêm rời đi, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.

Quý Thiên Kim cầm một tấm ảnh ra, đưa cho cô.

Trong hình, có một cô gái rất giống Quý Thiên Kim, hơn nữa cũng không lớn hơn bà ta bao nhiêu tuổi. “Mẹ cháu tên là Bạch Thủy Xuân, lớn hơn dì một tuổi. Sau khi mẹ dì sinh dì ra không bao lâu thì bà bị chứng trầm cảm sau khi sinh, cảm thấy kết hôn với bố di thì đã rất đau khổ, cuối cùng bà ấy chọn ly dị, bà dẫn chi gái dì đi. Sau đó mẹ dì qua đời, bố dì đi đón chị gái dì về thì không ngờ chị dì đã mất tích.”

“Chúng ta tìm kiếm chị ấy rất lâu nhưng không tìm được manh mối gì. Lúc dì nhìn thấy cháu, cảm thấy cháu rất giống bố của cháu nên đã phải người điều tra. Năm đó Hứa Văn Mạnh qua lại với rất nhiều phụ nữ, nhưng cháu không phải là con của ông ta, mà do có người muốn dùng trẻ con lừa tiền ông ta.”

“Năm đó đúng là có một cô gái mang thai nhưng thai của cô ta bị chết non. Sau khi cô ta làm xét nghiệm ADN thì đến trại trẻ mồ côi nhận một đứa mới sinh, sau đó dẫn đến chỗ Hứa Văn Mạnh, Hứa Đức Thẳng qua lại với quá nhiều phụ nữ nên sau khi thấy tờ xét nghiệm thì ông ta cũng không suy nghĩ nhiều, nghĩ đứa bé chính là con của mình. Còn người đàn bà kia cầm tiền rời đi, còn tung tích của cô ta thì đi không có hứng thủ kìm kiếm “

“Hứa Văn Mạnh không nhận ra cháu không phải là con của ông ta, nên cháu mới bình an sống được đến bây giờ.”

“Dì cũng không biết nhiều chuyện về mẹ cháu, di chỉ biết được từng đây thôi. Cho nên cháu chính là người nhà họ Quỷ, kể cả hôm nay mẹ cháu có ở đây thì bà ấy cũng không đồng ý cho cháu và Cố Gia Huy ở bên nhau.”

“Tại sao? Anh ấy có chỗ nào không tốt? “Cũng bởi vì anh ta tên là Cố Gia Huy! Kẻ thù của anh ta quá nhiều, cây tốt ở trong rừng cuối cùng vẫn bị gió làm bật rễ, chuyện này cháu cũng hiểu đúng không? Anh ta có thể thành công một khoảng thời gian, nhưng chưa chắc đã thành công được cả đời chỉ cần anh ta sai lầm một chút thì dì cũng khó bảo vệ được cháu. Cảnh An được nhà họ Quý nhận nuôi, không có quan hệ máu mủ gì cả, lại giỏi giang, hai người ở với nhau không phải tốt hơn áp “Cháu không thích anh ta, mà anh ta cũng không thích cháu.”

“Tháng bé sẽ thực hiện mệnh lệnh mà đi giao, chi cần cháu đồng ý”

“Làm sao hôn nhân lại có thể thực hiện bằng mệnh lệnh và nhiệm vụ được chứ?” Hứa Minh Tâm rất ngạc nhiên khi nghe di nói vậy. “ở nhà họ Quý thì có thể…” Quý Thiên Kim bình tĩnh nói, giống như bà ta đã sắp xếp hết rồi.

Trong lòng Hứa Minh Tâm rất lo lắng, cô biết chắc chắn Quý Thiên Kim sẽ không từ bỏ ý định này.

Kể cả cô có phải là người nhà họ Quý hay không thì cô cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện mình rồi khỏi Cố Gia Huy.

Cuối cùng cô chỉ có thể tung ra đòn cuối cùng. “Dì Thiên Kim, thật ra thì cháu đã ngủ với Cố Gia Huy.”

“Cháu còn trẻ nên không hiểu chuyện, dì có thể hiểu được, Cảnh An sẽ đối xử tốt với cháu”

“Nhưng mà…cháu đã mang thai hai tuần là đứa bé của Cố Gia Huy.” Hứa Minh Tâm mạnh bạo nói. “Cháu nói lại cho dì nghe một lần nữa xem!” QUÝ Thiên Kim gầm lên, Hứa Minh Tâm hoảng sợ đến run

“Cháu. Cháu mang thai, đứa trẻ là con của Cố Gia Huy.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1344


Chương 1344

“Cháu kiểm tra khi nào?” Quý Thiên Kim cố nén sự tức giận, bây giờ bà ta hi vọng mình có đủ sự tỉnh táo.

Nhưng bà ta gần như không làm được chuyện đó, bàn tay đang nắm chặt kia của bà ta kêu lên két két. Bà ta không ngờ cải trắng nhà bà ta lại bị con lợn ăn mất.

Nhà bọn họ đến thế hệ này của Quý Khiêm, không có một cô gái nào, đàn ông cũng ít.

Ban đầu lúc nhận nuôi Quý Cảnh An, nhìn dáng dấp thắng bé đáng yêu nên tưởng nhầm là một bé gái, đến khi c** q**n áo ra mới biết là bé trai.

Khi mang nó về nhà, nếu nói không thất vọng là giá.

Cuối cùng hôm nay cũng có một cô gái thì lại bị Cố Gia Huy “ăn” mắt. “Kinh nguyệt của cháu không đến nên cháu đã di kiểm tra “

“Trách dì trách di không tìm được cháu sớm hơn, không biết chị dì lại có một cô con gái thất lạc ở bên ngoài. Trách dì không ngăn cản cháu sớm hơn, đúng lúc làm tư tưởng dạy dỗ châu, do dì không làm tốt việc này. Không sao, cháu còn trẻ, vẫn còn đang đi học, chuyện có con có sau cũng được, bây giờ cháu vẫn còn nhỏ, sinh con sẽ làm tổn thương đến cơ thể, cháu có biết không?”

Quý Thiên Kim khuyên bảo. “Kể cả có đứa bé này hay không thì cháu vẫn sẽ ở bên cạnh Cố Gia Huy.” Cô cố chấp nói. “Sao cháu lại cứng đầu như vậy chứ? Dì có thể cho cháu một cuộc sống bình yên và thoải mái, tìm cho cháu một người đàn ông giỏi, vì sao cháu chỉ thích mỗi Cố Gia Huy?”

“Bởi vì anh ấy chính là chủ ba Cổ, người cháu thích nhất. Cháu nghĩ, kể cả cháu lớn thế nào thì cũng chỉ có mỗi mình anh ấy chiều chuộng cháu như trẻ con. Cháu không biết người đàn ông khác có đối xử với cháu như vậy không, nhưng cháu nhất định chọn Cố Gia Huy, không muốn đổi người khác. Cháu muốn gả cho anh ấy, sinh con cho anh ấy. Đứa bé này không có thì cháu có thể tiếp tục sinh cho anh ấy đứa bẻ khác ”

Quý Thiên Kim tức giận đến không thở nổi khi nghe thấy câu nói đó của cô. “Được, vậy cháu đi với dì

Bà ta nắm chặt cổ tay nhỏ bé của Hứa Minh Tâm, kéo cô đi đến sân đầu.

Hai người bên kia vẫn còn đang đánh tới đánh lui, nửa ngày rồi vẫn chưa biết ai thắng.

Kể cả khi đội mũ bảo hiểm thì hai má vẫn bị bầm tim, khỏe miệng chảy máu.

Hai người đều chảy ra rất nhiều mồ hôi, trông rất chất vật.

Quý Cảnh An không chiếm được món lời nào, anh ta đang thở hổn hển.

Anh ta thấy Quỷ Thiên Kim đi đến thì lập tức trở nên kinh nể, đôi mắt tràn đầy áy náy nói: “Cô, cháu vẫn chưa hoàn thành được nhiệm vụ này, cháu vẫn chưa đánh thắng Cố Gia Huy.”

“Ai bảo cháu đánh một mình? Nhà họ Quý chúng ta không có người á? Lên hết cho tôi.”

“Dì, dì định làm gì vậy?”

“Dì phải để cho cậu ta hồi hận khi đã sinh ra trên đời này, cậu ta lại dám làm chuyện đó với cháu, cầu tà không biết năm nay cháu bao nhiêu tuổi à?”

Quý Thiên Kim không kiềm chế được tức giận nói, bây giờ bà ta đã không còn bình tĩnh nữa, bà ta để cho mọi người xung quanh cùng tiến lên.

Vốn dĩ vừa nãy đánh nhau Cố Gia Huy đã gần hết sức rồi, bây giờ lại có nhiều người đi lên như vậy, anh gần như không chặn hết được.

Giờ có nó cũng rất tốn sức.

Hứa Minh Tâm không chịu đựng được nữa, cô vùng vẫy cánh tay thoát khỏi Quý Thiên Kim, xông lên sân đấu.

Cô muốn bảo vệ cơ thể của Cố Gia Huy, làm cho những người đó dừng lại không đánh anh nữa, nhưng không ngờ khi cô vừa đi lên thì anh đã nhanh tay ôm chặt cô vào trong lòng, bảo vệ cô.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1345


Chương 1345

Hai cánh tay của anh vững vàng ôm chặt cô, nhưng vì vậy nên anh mất khả năng đánh trả.

Những cú đấm đó như bão táp rơi xuống người

Anh nửa quỷ trên mặt đất, thân thể cong lên, bảo anh. về cô thật chất ở trong lòng. “Đủ rồi, mọi người đừng đánh nữa

Hứa Minh Tâm lo lắng hét lên, cô hết khản cả giọng, dây thanh quân của cô cũng có giật đau đớn, nhưng mà cô vẫn không ngăn cản được bọn họ.

Quý Thiên Kim không nói ngừng thì sẽ không có ai dừng lại cả. “Chủ ba Cổ…”

Đúng lúc này, cô cảm nhận được một giọt máu ấm áp đỏ tươi rơi xuống trần cô.

Cô hoảng sợ ngẩng đầu lên nhìn thì thấy khỏe mắt của anh chảy máu và một vết thương ngắn xuất hiện.

Đúng lúc này, Quý Cảnh An lại ra tay, ngăn cản mọi người lại, bị đánh mấy lần rất đau đớn, “Cô, đủ rồi!”

“Cháu đang làm gì vậy? Có phải cháu muốn giúp cậu ta đúng không?”

“Cháu thấy, Cố Gia Huy thật sự rất thích Hứa Minh Tâm. Cô không nhìn ra sao? Phản ứng đầu tiên của anh ta là ôm chặt cô ấy vào ngực, anh ta biết rõ những người này sẽ không đánh Minh Tâm Anh ta có thể để Minh Tâm làm bia đỡ đạn cho mình, nhưng anh ta lại vẫn bảo vệ cho cô ấy, nếu một người như vậy không thể cho cô ấy hạnh phúc thì cháu nghĩ sẽ không có ai cho được cải “Cháu

Quý Thiên Kim bị câu này chặn lại không nói được lời nào, cuối cùng bà ta nghiến răng nghiến lợi xua tay, bảo mọi người lùi xuống. “Để cho cậu ta còn sống đến gặp tôi.”

Nói xong, bà ta tức giận xoay người rời đi.

Quỷ Cành An nghe bà ta nói như vậy thì thở phào nhẹ nhõm, anh ta nói: “Cuối cùng cô cũng bỏ qua, bây giờ anh có đủ tư cách để làm con rể nhà họ Quý rồi day.”

“Anh. Anh biết “

“Tôi đoán được, nếu không thì cô làm sao quan tâm đến hai người như vậy. Cô là một người có tính gia trường rất cao, thói quen ra lệnh cho người khác. Cho nên hôn nhân của em là chuyện lớn thì càng không thể nào làm qua loa, Bây giờ cô đã thả hai người, vậy thì mọi chuyện còn lại rất dễ. Bây giờ tôi dẫn hai người vào phòng khách, tắm rửa sạch sẽ, sau đó đi khám bác sĩ rồi một lúc sau đi gặp cô.”

“Có thể không đi được không? Tôi sợ “Em sợ cũng không có ích gì. Nếu không vượt qua được cửa ài này thì hai người không thể nào được ở bên nhau. Nói không chứng có sẽ trả thù và tìm một ít chứng cứ phạm tội của tập đoàn Cổ Linh, chuyện này rất nghiêm trọng. Một tập đoàn lớn như vậy, chắc chắn số liệu trong kinh doanh không thể nào đúng được hết đúng không?”

Quý Cảnh An ám chỉ nói.

Cố Gia Huy nghe vậy thì cười khổ nói: “Làm bạn với nhà họ Quý đúng là một chuyện không thoải “Không thoải mái thì anh cũng phải nhịn, anh hồi quá còn gì, nhà họ Quý chỉ có một cô con gái như vậy, tiếp theo anh sẽ phải giải quyết rất nhiều chuyện. Bố tôi và chủ hai cũng sắp trở về, lúc đó mọi người sẽ nói chuyện, anh chờ đi.”

Quý Cảnh An giúp đỡ bọn họ đến phòng khách và gọi bác sĩ đến đây. Hứa Minh Tâm nhìn thấy khóe miệng bầm tím ứ máu của anh, trán cũng chảy ra máu, chuyện này làm cô cảm thấy rất đau lòng. Cô cẩn thận bôi thuốc khử trùng lên vết thương cho anh.

Mà Quý Cảnh An cũng nói hết những chuyện mình biết ra.

Anh ta chỉ biết loáng thoảng về sự tồn tại của người cô kia.

Sau khi bà ấy rời khỏi nhà họ Quý đi đâu, làm gì thì anh không biết.

Nhà họ Quý cố ý giấu giếm kĩ, giống như chuyện này có thứ gì đó không để cho người khác biết được.

Nhưng có một chuyện không thể nghi ngờ, đó là trên người Hứa Minh Tâm đang chảy dòng máu của nhà họ Quý. “Thật xin lỗi, em cũng không biết chuyện đó.” Hứa Minh Tâm vô tội nhìn Cố Gia Huy, cô sợ thân phận này sẽ gây phiền phức cho anh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1346


Chương 1346

Nhà họ Quý là một gia đình quan chức, người nhà họ Quý không phải là chính phủ cao cấp thì là lực lượng chính trong quân đội.

Người làm ăn luôn tránh những người này vì sợ sẽ xảy ra chuyện gì đó đe dọa đến tiền tài của bọn họ.

Cô sẽ không quay về nhận tổ tiên đâu, vì bây giờ cô đã gây cho anh những rắc rối như này, vậy sau này khi hai người kết hôn sẽ xảy ra chuyện gì nữa chứ? “Đây là chuyện tốt, em vẫn cảm thấy mình không xứng với anh, bây giờ lại biến thành anh không xứng với em. Như vậy, khoảng cách giữa hai chúng ta không còn nữa, đứng ở một tầm cao hơn, vậy em có thể yên tâm khi gả cho anh “

“Đây không phải là chuyện chính mà chúng ta cần suy nghĩ ”

Hứa Minh Tâm bất đắc dĩ nói. “Đối với anh thì có thể lấy được em, có thể ở bên em cả đời là chuyện quan trọng nhất “Khụ khụ, tôi còn sống, vẫn còn đứng ở đây này, hai người có thể dừng lại không? Hai người sến súa như vậy thì phải nề mặt tôi nữa chứ, tôi vẫn còn là người độc thân đây này.”

Quý Cảnh An bất lực nói. anh ta cảm thấy mình đang bị hai người ép nhét một ăn một đống cầu lương.

Đúng lúc này, có người giúp việc bên ngoài gõ cửa nói: “Câu hai, ông cả, ông hai đã về ”

Trước khi người giúp việc kia nói xong thì có hai người đàn ông to lớn đã xông vào, trong mắt không nhìn người khác, cả hai đều nhìn thẳng vào Hứa Minh Tâm, mỗi người trái phải nắm tay cô rồi kéo cô ra ngoài. “Đây chính là con gái của em ba?”

“Trông thật xinh đẹp!”

“Giống như em ba, cũng giống em tư, anh nhìn mũi và ánh mắt của con bé xem, thật như một khuôn đúc ra vậy.”

“Đến rồi đến rồi, cháu không phải sợ, cậu là cậu cả của cháu.”

“Còn cậu là cậu hai của cháu.”

“Có phải cháu cảm thấy cậu cả của cháu rất giống cháu đúng không?”

“Ông già kia? Rõ ràng là cậu hai nhìn giống hơn chứ ” Hứa Minh Tâm bị dẫn ra ngoài như vậy, vẻ mặt cô rất sững sờ.

Đây là hai người cậu của cô?

Đột nhiên cô có thêm nhiều người thân như vậy.

Bọn họ nói rất nhiều, khi thấy Hứa Minh Tâm không trả lời một câu nào thì bọn họ mới giải thích cho cô. “Cậu là cậu cả của cháu, cậu tên là Quý Mặc Nhiên.” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Cậu là cậu hai của cháu, cậu tên là Quý Quốc Định.”

“Dì cháu không nói cho cháu biết những người thân trong nhà chúng ta à?”

“Cháu…”

Hứa Minh Tâm còn không biết phải trả lời như thế nào thì Quý Thiên Kim đột nhiên xuất hiện, bà ta lạnh lùng nói: “Tình hình trong nhà em đã nói qua cho con bé biết, nhưng em quên nói hai người cho con bé biết. Bây giờ cháu gái yêu quý của hai người đang mang thai, đứa bé trong bụng con bé là của người đàn ông trong phòng kia.”

“Thật sao?”

Hai người cùng dong thanh mở miệng nói về mặt của Thiên Kim trở nên nghiêm túc. Sắc mặt của bạn họ âm trầm, lông máy họ nhiều chặt lại, khỏe miệng họ nhếch lên một đường cong lạnh lùng.

Bọn họ gần như cùng một lúc buông tay Hứa Minh Tâm ra, nói: “Thiên Kim à, em chăm sóc cháu gái cho tốt, bọn anh đi vào nói chuyện về sự đới với tên nhóc trong kia một chút.”

Nói xong, hai người đồng thời đi vào phòng khách.

Hứa Minh Tâm sợ hãi run lên, cô vội vàng ngăn cản bọn họ nói. “Cháu sai rồi, cháu không mang thai”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1347


Chương 1347

“Thật sao? Bây giờ cháu mới đúng là bé ngoan này!”

Hai anh em Quý Mặc Nhiên thở phào nhẹ nhõm.

Quý Thiên Kim lạnh giọng nói: “Nhưng chuyện gì nên xảy ra thì hai người này cũng đã xảy ra rồi! Bây giờ Minh Tâm mới được bao nhiêu tuổi? Mới mười chín tuổi, mà đối phương năm nay đã hai chín, nhất định cậu ta là tên b**n th** “

“Mẹ kiếp, cậu ta không phải là con người nữa rồi Bây giờ chúng ta đi tìm cậu ta nói chuyện về cuộc doi!”

“Cháu chuyện gì chúng cháu cũng chưa làm “

“Thật sao?”

Lần này, cả ba người cùng đồng thời mở miệng nói.

Hứa Minh Tâm không biết làm sao đánh gật đầu nói: “Nếu như cháu không nói như vậy thì dì Thiên Kim sẽ tiếp tục giới thiệu người nào đó cho cháu, cháu hết cách nên đành phải nói vậy.”

“Em gái à, tin này đúng là làm mọi người trong nhà vui mừng!”

“Vui mừng cái gì? Bây giờ trái tim cháu gái yêu quý của các người đang treo ở trên người Cố Gia Huy. Sau này muốn cùng sinh cùng chết với cậu ta, đến lúc đó nhà họ Quý cũng không giúp được con bé. Trên đời có bao nhiêu người đàn ông tốt thì không chọn, hết lần này đến lần khác chỉ chọn mỗi Cố Gia Huy?”

“Cháu gái à, cháu thích mẫu người đàn ông như thế nào? Tại sao cháu lại để ý đến Cố Gia Huy chứ? Thắng nhóc đó bây giờ lớn tuổi rồi, có rất nhiều phiền phức, nó hoàn toàn không xứng với cháu!” Quý Mặc Nhiên nói. “Đúng vậy, cháu thích loại đàn ông như thế nào? Cậu dùng cả đời mình để tìm cho cháu. Cậu đi từ nam ra bắc, kinh doanh khắp nơi, quen biết với rất nhiều thanh niên tài giỏi đẹp trai, cháu muốn gặp mặt trước hay là dành nhanh thắng nhanh luôn

Sau khi Hứa Minh Tâm nghe xong thì cảm thấy mình không biết phải nói gì

Đi xem mặt còn nói về đánh nhau nữa à? “Mọi người thật sự là người nhà của cháu à? Thật sự là người thân sao?”

“Không thể nào là giả được.”

“Vậy tại sao mọi người không hỏi vì sao châu lựa chọn như vậy, mọi người đều áp đặt suy nghĩ của mình lên người cháu. Cháu không thích chỗ này, kể cả mọi người có là người thân của cháu thì cháu cũng không thể nào đối xử với mọi người như người thân được “

“Cháu không có bất kì mối quan hệ tình cảm gì với mọi người, cháu cũng chưa bao giờ muốn dựa dẫm vào gia đình này. Trước đây khi không biết mọi người thì cháu vẫn là cô con gái riêng không được yêu thích của nhà họ Hứa. Cháu được giao cho Cố Gia Huy như một công cụ hôn nhân. Anh ấy không chạm vào cháu, chiều chuộng cháu, sợ cháu đau, anh ấy đồng ý đợi cháu hai mươi tuổi thì sẽ cưới cháu, sợ bây giờ cháu đi học sẽ bị mọi người soi mới chỉ trích “

“Đúng là anh ấy lớn hơn cháu mười tuổi, nhưng như vậy thì sao? Lớn hơn cháu mười tuổi thì có gì không tốt chứ? Anh ấy năm nay hai mười chín tuổi đã có sự nghiệp thành công, là một người đàn ông thành thục chứng chạc. Cháu năm nay mười chín tuổi, trẻ tuổi xinh đẹp, hai chúng cháu ở chung một chỗ thì có chỗ nào không đẹp đôi à?”

“Hai chúng cháu giống những cặp chồng già vợ trẻ sao? Đúng là không giống, vì chúng cháu chỉ cách nhau mười tuổi thôi. Anh ấy chiều chuộng cháu cũng được, cháu thích giờ tính trẻ con cũng được. Cháu nghĩ, trên đời này cháu sẽ không tìm được người thứ hai yêu cháu giống như Cố Gia Huy, cũng sẽ không có người làm cho cháu trở thành Hứa Minh Tâm của bây giờ. Trước đây cháu rất tự ti, cảm thấy thân phận của cháu với người khác rất khác nhau, châu không có cách nào có thể so sánh với bọn họ.”

“Nhưng bây giờ, có địa vị cao quý ở trước mặt cháu, nhưng nó lại ngăn cản chúng cháu ở bên nhau. Vậy thì cháu thà là mình không có những thứ này, cháu chỉ là Hứa Minh Tâm được Cố Gia Huy nâng niu trong lòng bàn tay mà thôi.”

“Cháu có thể không cần người thân mười chín năm không xuất hiện, nhưng cháu không thể bỏ Cố Gia Huy được.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1348


Chương 1348

“Bởi vì… không có anh ấy thì sẽ không có cháu.

Hứa Minh Tâm dùng hết dũng khí nói hết những suy nghĩ của mình với mọi người.

Ba bậc bề trên tôi nhìn ông, ông nhìn tôi một cái, trong ảnh mặt bọn họ hiện lên vẻ phức tạp, hình như bọn họ đang suy nghĩ việc gì đó. “Bây giờ cháu có thể trở về được không? Chống chưa cưới của cháu đang bị thương, cháu muốn ở bên cạnh chăm sóc cho anh ấy”

“Cháu đi đi, ba người chúng ta muốn ở đây thào luận một chút.”

Quý Mặc Nhiên dùng phong thái của anh cả nói.

Ông ta xua tay một cái, trong nháy mắt trông ông ta giống như già đi vài tuổi vậy.

Tuổi ông ta cũng lớn rồi, năm nay đã hơn năm mudi tuoi.

Hứa Minh Tâm cúi người cảm ơn, có thể có rất nhiều người thân cùng huyết thống như này, dù cô không thể trở lại nhà họ Quý nhưng việc này cũng làm cô rất hài lòng rồi.

Ít nhất, bây giờ cô không còn cô đơn một mình đi về phía trước nữa, bên cạnh cô cũng có người thân.

Cô trở về phòng khách. Quý Mặc Nhiên nhìn theo bóng lưng rời đi của cô, ông ta khẽ nói: “Con bé này bướng bình thật, điểm này rất giống mẹ nó. Ban đầu rõ ràng có cơ hội chạy thoát nhưng hết lần này đến lần khác. “

“Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi mà anh còn nhắc đến chuyện này làm gì?”

Vẻ mặt Quý Thiên Kim rất khó coi nói. “Em gái à, chẳng lẽ tính cách của em không giống Thùy Xuân á? Vì một người đàn ông mà chờ đợi cho đến tận bây giờ, em thấy có đáng giá không? Cái loại đàn ông vứt đi đó không xứng đáng để em chờ”

“Em chờ ông ta, không phải muốn yêu đương với ông ta.”

“Vậy để làm gì?”

“Thiến ông ta!”

Hai anh em Quỷ Mặc Nhiên quay lại, cả hai đều trừng mắt nhìn nhau, theo bản năng khép hai chân của mình lại.

Quý Cảnh An thấy Hứa Minh Tâm quay về thì rất ngạc nhiên. “Bố và chủ hai cứ vậy mà bỏ qua cho em à? Rõ rằng lúc trước nói chuyện trong diện thoại, bọn họ còn muốn nhanh về nhà nhìn kỹ cô cháu gái này mà “

“Tôi có thể tôi không thích hợp làm người nhà họ Quý, tôi cảm thấy mình làm Hứa Minh Tâm tốt hơn. Nếu như không có chuyện gì nữa thì bây giờ tôi và Cô Gia Huy đã có thể về nhà chưa?”

“Việc này…”

Quý Cảnh An ngần người ra, nhưng cuối cùng anh ta cũng không ép bọn họ ở lại, Hứa Minh Tâm vẫn thích su tu do hon. “Có chuyện gì xảy ra vậy?”

Cố Gia Huy nắm chặt tay cô, hơi đau lòng nói.

Anh cảm nhận được bây giờ cô không vui, cô đang rất bối rối. “Không sao, bây giờ em muốn về nhà với anh.”

“Được, bây giờ chúng ta về nhà thôi.”

Nhưng bọn họ chưa đi ra cửa thì Quý Thiên Kim bất ngờ đi ra. Bà ta lạnh giọng nói: “Cố Gia Huy, cậu có thể đi nhưng người nhà họ Quý cậu không thể dẫn đi.”

Cậu nói cho cháu biết “Dì Thiên Kim, tôi kính trọng dì vì dì là bể trên, cho nên tôi vẫn luôn nhẫn nhịn. Đây là vấn đề tình cảm của tối, không ai có thể xen vào được. Huống hồ, tôi cũng không nghĩ mình là người của nhà họ Quý, mẹ tôi đã rời khỏi nhà họ Quý rồi, bà ấy họ Bạch. Vì vậy tôi cũng không có bất cứ quan hệ gì với nhà họ Quý cả!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1349


Chương 1349

Hứa Minh Tâm có hơi tức giận, giống như một con thủ nhỏ đang nổi điên.

Cô cho rằng chuyện người lớn ép duyên chia đôi xẻ lửa chỉ xuất hiện trong phim truyền hình thôi, không ngờ giờ đây lại xảy ra trên người mình.

Quỷ Thiên Kim nghe thấy thế thì trái tim run lên dữ

Năm đó, chị gái bà ta cũng nói như vậy. dôi. “Quỷ Thiên Kim, chị sẽ không quay đầu, chỉ họ Bạch, chị đã không còn quan hệ gì với nhà họ Quỹ từ lâu rồi. Sự sống chết của chị đã giao cho người đàn ông đó, không liên quan gì đến nhà họ Quý cả.

Đây không phải vì dòng họ, mà là con đường chỉ đi và người chỉ chọn

Nếu chị chọn nhà thương nhân, vậy thì có nghĩa nhà họ Quý sẽ mãi mãi không có cách nào đưa tay ra giúp đỡ chị, nếu không sẽ bị người khác năm tháp, nói rằng quan thương cầu kết với nhau. Quyền thế nhà họ Quỷ rất lớn, nhưng cũng khiến người ta ghen ghét, không biết có bao nhiêu người muốn thấy nhà họ Quý rớt đài.

Quý Thiên Kim nắm chặt tay, lạnh lùng nói: “Chuyện này không thể thuận theo cháu được, chỉ cần trong người cháu chảy dòng máu của nhà họ Quý thi dì đã có thể quản lý được châu rồi. Cháu có bản lĩnh thì gọi mẹ cháu đến đây tranh luận với dì, để xem cháu sai hay di đủng!”

“Dì…Dì quả thực là bảo thủ!”

Hứa Minh Tâm thở hồn hồn nói, hoàn toàn không hiểu tại sao Quý Thiên Kim lại phản đối việc bọn họ ở bên nhau đến thế. “Di Kim, tôi có chỗ nào đắc tội với dì sao?”

Cố Gia Huy cau chặt mày, bước tới đúng trước Hứa Minh Tâm, đối mặt với Quý Thiên Kim. Anh hơi kinh ngạc với ánh mắt sắc bén của người phụ nữ này, rất ít ai đứng trước mặt anh mà lại có từ trường lớn như vậy. “Bởi vì cậu là Cố Gia Huy, tôi không hài lòng cậu là cháu rể của tôi, cho nên tôi không đồng ý hai người ở bên nhau. “Tôi không phải người nhà họ Quý, di không có cách nào can thiệp vào tự do của tôi! “Người đâu, đưa con bé về phòng, không có lệnh của tôi thì không được thả ra ngoài!

Quý Thiên Kim bất chấp nói.

Lúc này, hai anh em Quý Mặc Nhiên đi ra, thấy cảnh này thì vội vàng ngăn lại.

Nhưng còn chưa dứt lời, Quý Thiên Kim đã trừng mắt, tức giận nói: “Ai là chủ của cái nhà này, hai anh đã quên những gì mà bố đã dặn trước khi đi rồi sao?”

“Chuyện này…”

Quý Mặc Nhiên và Quý Quốc Định đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều nhìn thấy vẻ bất lực trên gương mặt của đối phương. “Haizz” Quý Mặc Nhiên thờ dài một hơi, bước lên nói: “Cháu à, dì cháu cũng là muốn tốt cho cháu thôi, sau này cháu sẽ hiểu “Tôi không muốn hiểu, những năm nay người chăm sóc cho tôi không phải người nhà họ Quý tôi lớn lên ở nhà họ Hứa rồi gặp được Cố Gia Huy là anh ấy lo cho tôi đến bây giờ. Đứng ở góc độ pháp luật mà nói, các người không có bất cứ quan hệ gì với tôi cả, đi làm thế này là đang giam giữ bất hợp pháp.”

“Dì giam giữ bất hợp pháp đấy, dì cũng không muốn mở mắt nhìn cháu bất chấp mạng sống đi với anh ta mà dì lại không làm được gì!”

Quý Thiên Kim nói từng chữ từng chữ, sau đó cho người đưa Hứa Minh Tâm đi.

Cố Gia Huy muốn ngăn cản nhưng lại bị mấy tên đàn ông cao to vạm vỡ giữ chặt.

Hai tay thì khó mà đánh lại bên tay, Cố Gia Huy bị đấm vài cái, trông vô cùng nhếch nhác.

Cuối cùng, Hứa Minh Tâm bị nhốt ở phòng dành cho khách trên lầu hai,

Cô hét đến khàn cổ họng cũng không có ai để ý đến cô. Cuối cùng Quý Cảnh An gõ cửa, đứng bên ngoài nói: “Thuộc hạ của cô ra tay hơi nặng nên Cố Gia Huy bị thương, đưa đi bệnh viện rồi. Cô bảo tôi lên nói với em rằng nếu còn u mê không chịu tỉnh ngộ thì chắc chắn sẽ khiến nhà họ Cổ thân bại danh liệt. Trước giờ cô không tham dự vào máy chuyên của thành viên cấp cao những thủ đoạn của cô không ai có the so bì được đầu “Sao dì ấy lại muốn ngăn cản bạn tôi? Anh có biết “Thực ra tôi cũng không biết, hình như người lớn giấu rất nhiều chuyện, không bao giờ nói với bạn tôi, bọn tôi cũng chỉ có thể suy đoán mà thôi. Cô không phải người xấu đầu, mặc dù bình thường có rất nghiêm khác, nhưng tôi tin là cô thật sự muốn tốt cho em thôi, em thông cảm cho cô đi “Xin lỗi, tôi không có cách nào xem mình là người nhà họ Quý được.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1350


Chương 1350

Cô nắm chặt tay, móng tay đâm sâu vào da thịt, cảm giác hơi đau rát.

Xem ra trong một thời gian ngắn cô không thể ra ngoài được rồi.

Cô nhìn xung quanh, lầu hai có ban công nhưng không có lan can.

Đoán là không ai dám đột nhập vào nhà họ Quý để trộm cướp rồi.

Cô ló đầu ra nhìn, bên ngoài có cục nóng điều hòa và đường ống nước, nếu nhảy lên điều rồi đi xuống theo đường ống trước, không biết có thể trốn thoát được không?

Hiện tại Cố Gia Huy thế nào cô cũng không biết, có nhất định phải đi xem, cũng không thể để anh lo lắng cho mình được.

Cô nghiến răng, không quan tâm đến Quý Cảnh An đang ở bên ngoài nữa

Quý Cảnh An không thấy cô lên tiếng thì cho rằng cô vẫn đang buồn bã đau khổ, nên đành vụng về an ủi.

Hứa Minh Tâm nhìn ra bên ngoài, cổng sắt đang mở toang, bãi cỏ cũng không có ai, mình nhảy xuống rồi chạy trốn chắc là thần không biết quỷ không hay.

Cô cắn răng, trèo ra ban công, cố gắng với đến chỗ máy điều hòa.

Có hơi xa, nếu nhảy thì vẫn có cơ hội, nhưng lỡ như nhảy không đủ lực sẽ ngã…

Đây là tầng hai, bên dưới là bãi cỏ, chắc là không chết, cũng không xui xẻo đến mức liệt cả nửa người đâu nhỉ?

Cô hít thở thật sâu, tự cho mình động lực.

Lúc này ở bên ngoài, Quý Mặc Nhiên mang trái cây lên, nói: “Em gái con thế nào rồi?”

“Không có động tĩnh gì, chắc là đang giận cô rồi.”

“Đều là người một nhà cà, có thủ hận nào là dài lâu đầu, để bố đi khuyên nó, có của con sẽ không làm gì bố đầu “Bố, rõ ràng bố sợ cô muốn chết “

“Nhưng bố thương đứa cháu gái nhỏ này hơn, cô của con cả đời không kết hôn sinh con, trong nhà chỉ có ba đứa con trai. Từ nhỏ em ba đã ở bên ngoài chịu khổ rồi xảy ra chuyện mà người trong nhà cũng không giúp được, con bé sinh một đứa con gái, đương nhiên chúng ta phải chăm sóc cho nó thật tốt

Tâm trạng Quý Mặc Nhiên nặng nề, yếu ớt nói, sau đó mở cửa, đúng lúc nhìn thấy Hứa Minh Tâm ở rìa ban công. “Minh Tâm, em đang làm gì vậy?”

Quý Cảnh An phản ứng nhanh nhất, vội nói.

Hứa Minh Tâm cũng không ngờ bọn họ lại đi vào, dọa cô sợ chết khiếp, cả người run lên, chân đạp vào không khí, cả người chao đảo ở bên rìa ban công.

May mà chân tay cô lúng túng vịn mới không bị ngã xuống.

Sau lưng toát mồ hôi lạnh. “Cháu đang làm gì vậy? Còn không mau trèo xuống, nếu ngã thì thế nào, cậu phải giải thích với me cháu thể nào hả?” ôm được vào tay Quý Mặc Nhiên lòng như lửa đốt nói. “Tôi không phải người nhà họ Quý “Bây giờ không phải lúc để thảo luận vấn đề này.

Để tôi đi khỏi đây. “Cháu à, cháu mới mười mấy tuổi, theo câu thấy là cháu yêu sớm. Yêu sớm sẽ không có kết quả tốt đâu, cháu phải nghĩ thoảng một chút, tìm một người đàn ông khác tốt hơn không được sao?”

“Tôi không phải con nít, qua nửa năm nữa là tôi đủ tuổi kết hôn rồi. Tôi là vợ của Cố Gia Huy, đây là sự thật không thể thay đổi.”

Cô cố chấp nói. “Cháu…”
 
Back
Top Dưới