Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1371


Chương 1371

Hứa Minh Tâm đứng bên cạnh, cảm nhận rõ ràng được sắc mặt anh ta khó coi trong chớp mắt, lông mày nhíu lại, trên trán còn có gân xanh, mồ hôi lạnh chảy ra.

Rõ ràng vết thương trên người anh ta còn rất đau, anh ta lại cổ chịu đựng, ra vẻ không có chuyện gì, v**t v* đầu của Minh Diệp, dịu dàng nói: “Mấy năm nay cha đi vắng, con có nghe lời của mẹ không?”

“Con rất ngoan ngoãn, nhưng mẹ cũng bận rộn lầm cả ngày phải ở bên ngoài.”

“Mẹ con bận rộn nên không chăm sóc tốt cho con được. Con lên xe trước, ba còn có chuyện muốn nói với mẹ con.

“Vậy ba phải đợi một chút, con cũng có chuyện muốn nói với mẹ. Con cũng nói chuyện riêng.

“Đứa bé ngốc, con có chuyện gì phải nói chuyện riêng?” Phó Minh Diệp mim cười bí ẩn, bước ra khỏi vòng tay anh đi đến chỗ Hứa Minh Tâm.

Cô kéo Hứa Minh Tâm vào một góc, nói: “Mẹ, con biết bí mật của mẹ rồi đó.

“Con biết bí mật của mẹ?” Hứa Minh Tâm nghi nhờ hỏi, khó hiểu nhìn cô.

“Mẹ và người chủ đã ngủ hôm trước là người yêu đúng không? Mà mẹ cũng không phải mẹ ruột của con, chẳng qua người chỉ rất giống mẹ ruột của con thôi.”

“Con …sao con lại biết chuyện đó?”

“Con cũng không phải đứa trẻ ngốc, mẹ và chủ đó luôn luôn nhìn nhau. Ba mẹ của bạn con cũng đều như vậy, con lại thông minh tất nhiên sẽ nhận ra. Con cũng biết, mẹ kết hợp với cha để lừa gạt con cũng bởi vì tốt cho con. Khoảng thời gian này con thực sự rất vui, con cũng xem mẹ như mẹ ruột của con, con còn có thể tiếp tục gọi mẹ là mẹ được hay không?”

“Được, con vui là tốt rồi. Minh Diệp ngoan lắm, rất hiểu chuyện “Nếu bởi vì con mà mẹ và cha phải khó xử trong lời nói, con sẽ từ bỏ, con cũng rất yêu cha, không muốn cha phải khó xử. Huống hồ bây giờ con đã có mẹ, con rất vui vẻ thỏa mãn.

“Cuộc trò chuyện riêng của Minh Diệp đã kết thúc, tạm biệt mẹ ”

Cậu kiếng mũi chân, hôn lên khuôn mặt mềm mại của Hứa Minh Tâm, sau đó vui vẻ chạy đi.

“Hai người nói chuyện gì mà vui vẻ vậy?”

“Thì ra Minh Diệp đã biết em không phải mẹ của nó từ sở, hai người lớn như chúng ta lại tìm đủ mọi kể để lừa con bé.

“Thật sao?”

Phó Minh Tước nghe vậy, đôi mắt tối sầm lại, chớp mắt thấy được cảm xúc phức tạp khó hiểu ẩn trong đáy mắt. Ngay lập tức, anh cười nói: “Dù sao thì lần này cũng làm phiền đến em khoảng thời gian này. Bởi vì chuyện của anh mà kéo cả em vào vòng xoáy này.

“Nếu không phải nhờ anh, em cũng không tìm thấy nhiều người nhà quan tâm em như vậy. Rốt cuộc anh làm gì khiến dì giận giữ đến mức bắt anh lại? Nhốt lâu như vậy cũng không xảy ra chuyện gì chứ?”

“Nói không chừng lần tiếp theo sẽ là Cố Gia Huy đó.

Giọng nói của anh ta rất nhỏ, như là thì thầm tự nói cho bản thân nghe vậy.

Cô không nghe rõ, chỉ nghe được ba chữ Cố Gia Huy. Cô nghi ngờ nhìn Phó Minh Tước, chỉ thấy anh xua tay cười xòa.

“Không có gì, một lát nữa anh sẽ dẫn Minh Diệp đi đến Manton, có lẽ một thời gian nữa sẽ không ở thủ đô, em chăm sóc bản thân thật tốt, khi nào rảnh anh sẽ đến thăm em.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1372


Chương 1372

“Vậy anh chú ý an toàn, chăm sóc Minh Diệp thật tốt. Phó Minh Tước cười, gật đầu xoay người rời đi.

Nhưng không ngờ vừa mới xoay người đi, lại đột nhiên quay lại, bước đến ôm chặt lấy Minh Tâm.

Cô hoảng sợ, còn chưa kịp có phản ứng cho nên đã quên mất phải đẩy anh ra. Anh v**t v* đầu cô, dịu dàng nói: “Chờ anh, một nhà chúng ta đoàn tụ.

Giọng nói trầm thấp khàn khàn, chạm nhẹ vào lòng cô. Hứa Minh Tâm nghi ngờ mình đã nghe lầm. Cái gì mà “một nhà chúng ta đoàn tụ “Anh có ý gì? “Không có gì, hẹn gặp lại.

Anh nhanh chóng buông cô ra, không làm động tác gì nữa, xoay người rời đi.

Lúc đến cửa, dường như phát hiện ra điều gì, anh ngoảnh đầu nhìn lại.

Cách một khoảng không, bốn mắt chạm vào nhau. Anh nhìn thấy Cố Gia Huy đứng trên cầu thang, anh khẽ nhếch miệng, thản nhiên thu hồi ánh mắt rồi quay đi.

Hứa Minh Tâm cũng phát hiện Cố Gia Huy đến đây, trong lòng khẽ run lên, sẽ không có hiểu lầm chứ.

“Chú ba Cổ?”

“Anh ta chính là Phó Minh Tước?” Cố Gia Huy nói nhỏ, không chút cảm xúc.

Đàn ông thì hiểu đàn ông.

Anh luôn cảm thấy Phó Minh Tước cho anh cảm giác rất quen thuộc, như đã từng quen biết nhau. Hơn nữa mối nguy hiểm tiềm tàng khiến anh cảm nhận được nguy cơ.

“Ừ, vừa rồi… Em cũng không biết tại sao anh ta đột nhiên phát quay sang ôm em. Bình thường bọn em rất quy

Cô cố gắng giải thích, nhưng cảm thấy có giải thích thể nào cũng không thể giải thích rõ ràng được.

Lúc cô đang mong sao cả người mình đều biến thành miệng thì Cố Gia Huy nhàn nhạt nói: sao, anh nhìn thấy hết rồi, là tên kia chủ động ôm em, em không có đáp lại, không cần căng thẳng. Quả thực bụng dạ anh rất hẹp nhưng cho dù có khó chịu thì anh cũng sẽ tự mình kiềm lai.”

“Thật à?” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Nếu không thì thế nào, vì chút chuyện nhỏ này mà cãi nhau với em, đưa ra ba điều quy ước với em, cưỡng chế tự do kết bạn của em sao?

Cố Gia Huy bất lực nói.

“Hình như anh còn chưa chính thức chào hỏi với Phó Minh Tước, thực ra anh ta cũng rất được.” vài người chỉ là bề ngoài thể hiện thế thôi, đừng dễ tin người khác như thế, cuối cùng người chịu thiệt thòi lại là mình. Anh ta rất nguy hiểm, phải cẩn thận.

“Biết rồi. Chẳng phải anh mệt nên nghỉ ngơi à? Sao lại tỉnh rồi?”

Cô chuyển đề tài.

“Công ty có chút chuyện gấp, vì vậy anh dậy để xử lý một chút.”

“Đúng là người bận rộn mà, em đói, muốn ăn tối rồi.”

“Để anh vào bếp làm cho em.”

Cố Gia Huy cưng chiều nói, bước tới nằm tay cô, kéo cô vào lòng. Anh nhẹ nhàng ôm cô, khuôn ngực như được lấp đầy.

Ngày hôm sau, Ôn Thanh Vân đưa Cổ Cổ về.

Cô cùng với Cố Gia Huy và ông cụ cùng đến sân bay đón bọn họ.

Ông cụ chưa từng gặp cô con dâu này, nhưng lại vô cùng cảm kích vì cô ấy đã sinh cho nhà họ Cổ một bé gái.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1373


Chương 1373

Cũng cảm ơn những hi sinh của cô ấy dành cho Cổ Thiện những năm qua. Mặc dù hai người không đăng kí kết hôn, nhưng trong mắt bọn họ, từ lâu Ôn Thanh Vân đã là một thành viên của nhà họ Cổ rồi.

Nếu cô ấy xảy ra chuyện, nhà họ Cổ tất nhiên phải dốc toàn lực rồi.

Lúc Ôn Thanh Vân nhìn thấy Cổ Chí Thanh thì khỏe mặt rưng rưng, gọi một tiếng bố.

Cổ Chí Thanh nghe được lời này cũng khóc không thành tiếng.

Mọi người quay về nhà, ăn cơm xong nghỉ ngơi một lát rồi đến nghĩa trang.

Trước đây Hứa Minh Tâm chưa từng đến viếng Cổ Thiện

Linh, đây là lần đầu tiên cô đến.

Nghĩa trang ở ngoài ô, dân cư thưa thớt, lại còn ở trên núi, ngày đông lộ ra vài phần tiêu điều.

Dường như ông trời cảm nhận được sự đau buồn của bọn họ, vừa ra khỏi cửa trời đã bắt đầu đổ mưa.

Mưa mùa đông lạnh đến cắt da cắt thịt. Mặc dù đã cầm ô, mặc quần áo cũng rất kín những vẫn không ngăn được dòng khí lạnh len vào cơ thể qua những kẽ hở quần áo.

Bọn họ bước lên bậc thềm, giảm lên những bậc thang màu xám xanh.

Phóng tầm mắt ra xa, toàn bộ đều là bia đá màu xám, bên dưới là những người đã rời khỏi thế giới này.

Cuối cùng, đến trước bia mộ của Cổ Thiện Linh, Cổ Thiện Linh và Cố Gia Huy là anh em ruột, giữa họ có vài nét rất giống nhau.

“Anh hai, anh xem ai đến thăm anh này.”

Giọng của Cố Gia Huy rất trầm, rất khản. Từng chữ từng chữ như đâm thẳng vào tại Hứa Minh Tâm, khiến trái tim cô khẽ nhói đau.

Trong lòng anh hẳn rất khó chịu. Cô có thể cảm nhận được.

Anh nằm chặt tay cô, anh kìm lòng không đậu siết chặt lấy tay cô khiến cô có hơi đau nhưng anh cũng không phát hiện ra.

Ôn Thanh Vân nghe thấy thế thì dẫn Cổ Cổ tiến lên một bước.

Đôi mắt dịu dàng ấy lặng lẽ nhìn chằm chằm vào bức ảnh đen trắng trên tấm bia mộ, ảnh này đã chụp mấy năm trước rôi.

Lúc đó cả hai đều còn trẻ, nhưng hôm nay anh dường như vẫn ở lại đó, còn mình hình như đã già rồi.

“Thiện Linh, em đến thăm anh, anh…có khỏe không?”

Ôn Thanh Vân vẫn luôn kiềm nén, khống chế cảm xúc của mình, nhưng giọng nói vừa rồi lại run rẩy, hốc mắt ươn ướt sau đó nước mắt không ngừng chảy ra như chuỗi hạt trân châu bị đứt.

Kiên trì năm năm, không ngờ mình vẫn bỏ cuộc rồi.

Tin rằng anh đã đi rồi, tin rằng anh sẽ không quay về nữa.

“Bố, con là Cổ Cổ, mặc dù bố chưa từng ở bên cạnh con, nhưng con biết bố rất thương yêu con. Mẹ và bố Trung chăm sóc con rất tốt. Ông nội cũng rất thương yêu con, con cũng rất thích Minh Tâm! Cậu với Tiểu Bạch cũng rất tốt với con, vì vậy…Bố đừng lo cho con, Cổ Cổ sống rất tốt.

Cổ Cổ sờ vào tẩm bia mộ, giống như đang nói với Thiện Linh rằng bố cũng phải ngoan ngoãn đấy. Ôn Thanh Vân thấy cảnh này thì lại càng không thể kìm được nước mắt.

Cuối cùng mọi người rời đi, cho vợ chồng bọn họ cơ hội để ở riêng với nhau.

Lúc Hứa Minh Tâm xuống núi với Cố Gia Huy, đột nhiên cô cảm thấy thân hình cao lớn của anh dường như có thể đổ xuống bất cứ lúc nào.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1374


Chương 1374

Thực ra… Anh cũng rất yếu đuối.

Lên xe, bầu không khí trong xe vô cùng nặng nề.

“Bố Trung…Có phải bố đau lòng không, Cổ Cổ xoa giúp bổ nhé?”

Cổ Cổ rất quan tâm nói, đặt bàn tay nhỏ bé của mình lên ngực Cố Gia Huy rồi ấn nhẹ.

Cố Gia Huy cố gắng cười, nói: “Không sao, bổ rất ổn.

“Cũng phải, cho dù có ẩn thì cũng đâu đến lượt Cổ Cổ chứ, chị Minh Tâm ẩn đi, em ẩn cho ông nội.

Nói xong, cậu nằm tay Minh Tâm đặt lên ngực Cổ Gia Huy.

Sau đó cậu nhào vào lòng Cổ Chí Thành, ẩn vào lồng ngực ông nội.

Hứa Minh Tâm khoác cánh tay anh, cẩn thận dè dặt hỏi: “Anh vẫn ổn chứ?”

“Không sao, đã trôi qua nhiều năm vậy rồi, vết thương cũng nên lành lại rồi. Có em ở bên là đủ, anh đã mãn nguyện lắm rồi.”

“Em sẽ luôn ở bên cạnh anh.”

“Anh tin.

Anh nằm chặt lấy tay cô, kéo cô vào lòng, để cô dựa vào vai mình.

Vì câu nói này, anh cam tâm tình nguyện buông bỏ tất cả hận thủ.

Anh có thể không báo thù, không cần tập đoàn Cổ Linh, không cần J&C

Có thể từ bỏ cả danh vọng tiền tài, nhưng thứ duy nhất không thể buông được là tay của Hứa Minh Tâm.

Nằm lấy tay em, hai ta cùng đi đến cuối cuộc đời.

Chỉ vậy mà thôi.

Ở trên núi lúc này.

Ôn Thanh Vân cầm ô, bình tĩnh đứng trước bia mộ, trong họng có ngàn vạn lời muốn nói nhưng lại không nói được chữ nào, giống như có miếng bông gòn nhét ở đó, đau đến nhức nhối.

Cô ấy khẽ chớp mắt, một giọt nước mắt nóng hồi lặn xuống.

Cô ấy củi gắm mặt, không dám nhìn vào tấm ảnh, nói: “Cổ Thiện Linh, em quyết định để anh đi rồi. Trong lòng em, anh chết rồi…Lần này là chết thật rồi, cho dù em có cưỡng ép đến đầu thì cũng vô ích rồi.”

“Duyên phận giữa em và anh…cũng nên kết thúc rồi, em không cưỡng cầu nữa. Em sẽ nuôi nấng Cổ Cổ khôn lớn, anh không cần phải lo lắng đâu. Anh cũng đừng cảm thấy mình có lỗi với em, con đường mà em đã chọn thì em sẽ không oán cũng chẳng hận.”

“Cổ Thiện Linh…Chúng ta kết thúc rồi, kiếp sau cũng không muốn kết duyên với anh như kiếp này nữa. Em từng yêu anh, chỉ vậy mà thôi.” Cô ấy thở hắt ra một hơi nặng nề, lau nước mắt nơi khỏe mắt rồi xoay người rời đi.

Bước chân cô ấy có hơi hỗn loạn, chầm chậm bước xuống bậc thềm.

Lúc này, cô ấy đột nhiên cảm nhận được gì đó, vội xoay người lại nhìn.

Đằng sau chỉ có những bậc đã trải dài, và bia mộ vô hồn.

Không có người sống.

Ảo giác sao?

Khóe miệng cô ấy nhếch lên giễu cợt, sau đó xuống núi.

Lúc bóng dáng cô ấy biến mất trong màn mưa, một người đàn ông mặc áo mưa màu đen lặng lẽ xuất hiện không một tiếng động.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1375


Chương 1375

Áo mưa lớn che đi dáng người, không ai có thể nhận ra được.Anh ấy yên lặng đứng trong mưa rất lâu, giống như một hồn ma cô đơn.

Ôn Thanh Vân không ở lại Đà Nẵng quá lâu, ở vài ba ngày thì chuẩn bị quay về rồi.

Cô ấy cũng muốn đến thăm Bạch Thư Hân trước khi đi, nhưng tiếc là cô ấy được sắp xếp đi công tác, phải đến công ty con, trong một thời gian ngắn cũng không thể thuyền chuyển về lại được.

Vốn dĩ Ôn Mạc Ngôn cũng muốn đến nhưng cô ấy không có thời gian nên đành thôi.

Hiện tại hai người yêu xa nên nói chuyện cũng rất vất vả, mặc dù vất vả, nhưng bọn họ là vất vả trong hạnh phúc. Sau khi Ôn Thanh Vân đi, dường như Đà Nẵng yên tĩnh lại.

Cô tiếp tục đi học, thỉnh thoảng được gọi về nhà họ Quý ăn cơm.

Cô không nhận lại ông bà, nhà họ Quý vẫn hơi đắn đo, dù sao thì cô và Cố Gia Huy đã buộc lại với nhau rồi. Vì vậy người nhà họ Quý vô cùng thương cô, đối xử với cô vô cùng tốt.

Cô đã rất mãn nguyện rồi, có làm nghi lễ kia hay không cũng chẳng quan trọng, chỉ cần mình và người nhà thầm hiểu là tốt rồi.

Chẳng mấy chốc đã sắp thi cuối kỳ, sau khi thi xong, một tuần sau sẽ có bảng thành tích.

Ông trời quả nhiên không phụ lòng người, cuối cùng cô cũng đứng thứ nhất trong lớp.

Lúc con chim ngốc cũng có thể phản kích.

Cô in bảng thành tích ra, vô cùng vui vẻ chạy về nhà, muốn báo tin này cho Cố Gia Huy biết. Lúc về đến nhà, Cố Gia Huy đang ngồi trên sô pha đọc báo kinh tế, uống trà xanh, cảm giác như một người cán bộ già.

Ngón tay nằm ở góc tạp chí thon dài như ngọc, các kinh mạch trên mu bàn tay đẹp vô cùng.

Cô thấy anh đang đọc tạp chí nghiêm túc như vậy thì có hơi ngại, không dám làm phiền đến anh nữa.

Cô đi chậm lại, bước đến gần dựa vào lòng anh.

Mà Cố Gia Huy cũng thuận tay ôm chặt lấy cô.

“Rất vui à?”

“Ừm, anh đoán xem?”

“Đứng nhất rồi.”

Đây hoàn toàn không phải một câu hỏi phản vấn mà là một câu trần thuật.

Hứa Minh Tâm bất lực trợn tròn mắt: “Anh không thể giả vở đang đoán một chút được à? Chẳng có chút cảm giác bất ngờ gì cả!”

“Đó là vì anh biết chắc chắn em sẽ làm được, cô vợ nhỏ của anh là thông minh tài giỏi nhất mà.”

Anh đặt tạp chi xuống, véo mũi cô, sau đó kéo cô lên tầng.

Cô để ý thấy một tấm bằng khen được đóng khung treo trên tường chỗ cầu thang.

Hứa Minh Tâm thấy cái này thì ngạc nhiên không khép được miệng.

“Anh…Sao anh có được cái này?”

“Anh làm đấy, anh còn làm cả cờ hiệu nữa, đợi lát nữa đem treo ở phòng khách.”

“Không cần! Xấu hổ quá đi mất!”

Lúc nhỏ cô cũng nhận được giấy khen, bởi vì thấy các bạn nhỏ khác đem giấy khen về nhà thì bố mẹ sẽ vui mừng rồi thưởng cho họ. Đưa bọn họ đi ăn đi chơi, hoặc là cho họ một cái ôm hay một nụ hôn. Nhưng mỗi lần cô đem giấy khen về nhà thì đều bị Hứa An Kỳ xé rách.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1376


Chương 1376

Cô ta nói Hứa Văn Mạnh coi thường những thứ này, còn nói những thứ này nhà trường phát cho vui thôi.

Là thứ làm người ta mất mặt, không bao giờ có thể thay đổi được tình hình đầu.

Kể từ đó, cho dù cô có nhận được giấy khen thì cũng giấu đi, không để người trong nhà biết.

Hứa An Kỳ thường lục tung phòng cô lên, lục cả cặp sách, tìm được rồi thì cô ta sẽ vứt vào thùng rác với thái độ khinh bỉ.

Cô nhớ có một lần, lúc học cấp hai nhận được thư tình, cô cũng không biết là ai bỏ vào cặp mình, cuối cùng bị Hứa An Kỳ lục được, cô ta nói với Hứa Văn Mạnh, thế là mình bị đánh một trận.

Nói cô lẳng lơ như mẹ, mới nhỏ mà đã biết yêu đương, sau này chắc chắn sẽ đi dụ dỗ đàn ông, không đi con đường đúng đắn. Từ đó về sau, cô cũng không muốn những thứ này nữa.

Cô không muốn giấy khen, không muốn thư tình, cũng chẳng thiết sự quan tâm hay cổ vũ của người nhà.

Nhưng lại không nghĩ Cố Gia Huy sẽ chuẩn bị cái này cho cô.

Anh thật sự xem mình là niềm tự hào của anh, ngay cả chính cô cũng không thể hiểu được rốt cuộc mình có gì hấp dẫn đáng để anh phải làm như vậy.

“Xấu hổ cái gì, vợ anh rất giỏi giang, phải để bọn họ hâm mộ anh chứ.”

“Được rồi được rồi.”

“Ngoài ra, để thưởng cho em, anh quyết định sẽ đích thân vào bếp làm cho em một bữa tiệc mừng. Em muốn ăn gì thì cứ nói, bây giờ nghiên cứu công thức vẫn còn kịp.”

“Được!”

Bữa trưa Cố Gia Huy chuẩn bị rất phong phú, Hứa Minh Tâm ăn đến no căng bụng.

Ăn xong, cô kéo Cố Gia Huy ra ngoài đi dạo siêu thị, tiện thể tiêu hóa bớt thức ăn.

Hai ngày nay tuyết rơi mãi, tích một lớp dày trên mặt đất, giẫm lên vang tiếng loạt xoạt.

Hứa Minh Tâm đút tay mình vào túi Cố Gia Huy, nên không thấy lạnh chút nào cả, hình như tay anh lúc nào cũng nóng, nắm tay anh rất có cảm giác an toàn.

Cô nói với anh mình muốn học lái xe, Cố Gia Huy gật đầu, học lái xe sớm một chút cũng có lợi.

“Vậy sau này nếu anh ra ngoài xã giao, Khương Tuấn kết hôn rồi phải chăm sóc vợ con, không thể lúc nào cũng đi theo anh được thì em sẽ làm tài xế đặc biệt cho anh nhé?” Cố Gia Huy nghe thể thì bật cười, nếu Khương Anh

Tùng không tiện thì tất nhiên sẽ có thư kỷ khác lái xe rồi.

Anh có bao giờ thiếu tài xế lái xe đâu.

Nhưng cô vợ nhỏ của anh đã đưa ra lời mời thịnh tình đến thể thì sao anh có thể từ chối được đây? “Vậy anh phải trả cho em bao nhiêu tiền mới có thể mời được em?”

“Giữa em với anh còn cần tính toán tiền bạc à? “Anh em ruột cũng cần phải tính toán rõ ràng.

“Thế à, vậy anh cứ xem tình thình mà đưa đi, dù sao thì cũng là anh nuôi em mà.”

“Vậy…Lấy thân báo đáp nhé.”

Anh ôm cô, cười nói, từng câu từng chữ đều rất ấm áp. Hứa Minh Tâm đột nhiên nghe thấy lời tình tứ này thì mặt hơi phiếm đỏ, rõ ràng là bị ghẹo rồi.

“Đi thôi đi thôi, đúng là không đứng đắn mà!”

Cô cúi đầu, bước nhanh về phía trước.

Bọn họ đến siêu thị mua được rất nhiều đồ, tất cả đều do Cố Gia Huy xách.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1377


Chương 1377

Bên trong quá nửa là đồ cô thích ăn.

Có đôi lúc cô cảm thấy tất cả những thứ phi thường của mình đều do Cố Gia Huy mang đến, kéo một người bình thường như mình vào trong một thế giới vô cùng lộng lẫy.

Cô biến thành công chúa, có xe bí ngô, có lâu đài và cả giày thủy tinh.

Cô cũng có một hoàng tử, một hoàng tử vô cùng dịu dàng.

Cô không biết những giám đốc bá đạo khác yêu chiều bạn gái của họ thế nào, nhưng cô ở bên Cố Gia Huy, có đôi khi cô sẽ quên mất thân phận của anh.

Cảm giác anh giống như một người bình thường.

Anh sẽ nằm tay mình đi siêu thị mua kem que ba nghìn, mua kem ốc quế hai mươi tư nghìn, sẽ cảm khải kem đặt hơn ba nghìn so với trước đây rồi.

Sẽ xếp hàng giúp cô, mua bánh hoa mai mới ra lò và cả bánh bao chiên nữa.

Sẽ đi chợ cùng cô, cũng học cách chọn rau nấu cơm.

Thỉnh thoảng thấy bên đường có gánh hàng rong cũng sẽ mua một phần mang về cho cô.

Bây giờ biệt thự cũng bắt đầu gọi giao hàng rồi, nào là KFC, McDonald’s hay pizza gì đó.

Mỗi lần người giao hàng run lẩy bẩy đứng bên ngoài, khó mà tin được người giàu có như vậy lại ăn đồ ăn nhanh rẻ tiền như hamburger hay gà rán. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cố Gia Huy nuông chiều mình thành một đứa trẻ, từ một người đứng ở nơi cao lại từ từ đi xuống cùng cô trôi qua những ngày tháng hạnh phúc bình thường.

Cô không biết người khác có như vậy hay không, ăn được đồ ăn Pháp đắt đỏ, cũng ăn cả que cay với giá năm xu.

Cô chỉ biết, Cố Gia Huy của mình là người có một không hai trên đời này.

Một người đàn ông có yêu bạn hay không.

Thì đừng nghe anh ta nói bao nhiêu lời hay ý đẹp, mà phải xem anh ta hi sinh cho bạn những gì.

Nếu bạn gặp một người đàn ông biết ăn nói biết trêu ghẹo, còn bằng lòng hi sinh vì bạn. Ngoài việc hãy giả mình cho anh ta, hình như cũng không còn cách nào khác nữa nhỉ.

“Cố Gia Huy, có lẽ anh là giảm đốc gần gũi nhất mà em từng thấy đấy.

“Không thích sao? Có thể đứng trên cao, cũng có thể gần gũi. Có thể lạnh lùng, cũng có thể cưng chiếu em. Em thích kiều trẻ trung thì nhan sắc của anh cũng thuộc dạng ưa nhìn, ăn mặc trẻ trung một chút vẫn có thể khiến em chết mê chết mệt. Nếu em thích kiểu ông chủ chững chạc, vậy thì anh mặc vest mang giày da, đi theo kiểu khi chất đàn ông “

“Em tìm một mình anh thôi là có thể trải nghiệm được sức hấp dẫn của các kiều bạn trai khác nhau, không tốt à?”

“Tốt chứ tốt chử, cho nên em được lời rồi! Giám đốc biến hình, ngầu lắm!”

Cô khoác tay anh, mặc dù mùa đông mặc hơi nhiều, cô ép cần thận đến như vậy nhưng anh vẫn có thể cảm nhận được đường cong mềm mại đó.

Hình như lớn hơn một chút rồi.

“Hình như dạo này em rất chịu khó uống sửa nhiều. “Đúng vậy, bởi vì dạo này xảy ra nhiều chuyện quá, và lại còn chuẩn bị thì cho nên tối nào em cũng uống sửa nóng cho đỡ buồn ngủ.

“Ừm, những chỗ khác cũng có phát triển rồi.”

Hứa Minh Tâm nghe thấy thế một hồi lâu sau vẫn không phản ứng lại.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1378


Chương 1378

Qua một lúc cô mới hiểu.

Hai má cô lập tức đỏ bừng, giống như máu cả người đều dồn hết vào trán,

Rõ ràng thời tiết rất lạnh nhưng cô lại thấy cả người nóng bức. Cô vội thả lỏng tay, nhưng vẫn chưa kịp rút lại thì đã bị anh nắm chặt cổ tay.

“ôm tiếp đi, cách nhiều lớp quần áo như vậy, lẽ nào anh còn có thể ăn em à? Cấm dục lâu lắm rồi, phải cho anh chút lợi lộc gì chứ.”

“Anh cứ không đứng đắn gì cả!”

Cô không vui trợn mắt nhìn, hai má đỏ ứng lan đến tận mang tai.

“Thế này đã gọi là không đứng đắn, vậy đến lúc chúng ta động phòng, vậy chẳng phải anh phạm tội ác tẩy trời đán “Văn còn sớm mà “không sớm nữa rồi, Minh Tâm của anh đã trường thành rồi.

Anh đứng thẳng lại, ánh mắt dịu dàng chăm chú nhìn người cô, đưa tay vén những sợi tóc rơi trên trán có, để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú nhỏ như bàn tay.

Cô cũng nhìn mình, đôi mắt long lanh, rạng rỡ sáng ngời.

Bên trong như chứa đựng một viên hổ phách, sạch sẽ và tinh khiết, không mày may một chút bụi ban.

Cô bị nhìn như thế thì xấu hổ, vô thức muốn né tránh, nhưng lại bị tay anh giữ mặt lại, đặt một nụ hôn thật sâu.

Cô nghe thấy tiếng túi đồ trong tay rơi xuống, và cả tiếng đồ đạc bên trong vương vãi ra ngoài.

Một tay của anh luồn vào tóc cô, tay kia vòng qua eo thon của cô. Trong thế giới phủ đầy tuyết trắng, họ ôm nhau, hôn nhau say đắm.

Một lúc lâu sau tách ra, Hứa Minh Tâm xấu hổ dùng khăn quàng cổ che đầu mình lại. May mà không có ai để ý đến bọn họ.

“Đi thôi đi thôi, giữa thành thiên bạch nhất mà cũng không biết xấu hổ.

Hứa Minh Tâm chưa từng nghĩ mình sẽ yêu một người đàn ông lớn hơn mình mười tuổi, không có một chút ngột ngạt hay nóng này nào, ngược lại còn vô cùng ấm áp.

Đúng là nguy hiểm mà, sức chống cự của cô đối với Cố Gia Huy ngày càng kém rồi, vừa bị chọc đã đỏ mặt thở mạnh, trái tim như chú nai nhỏ đang đập loạn nhịp.

Chẳng phải người ta yêu nhau càng lâu thì cảm giác rung động tim đập thình thịch nên biến mất hay sao?

Sao cô thì ngược lại càng ngày càng mãnh liệt thế này?

Ngày hôm sau, Hứa Minh Tâm đăng ký một lớp học lái xe.

Bạch Thư Hân cũng đi công tác về, là một người từng trải, cô ấy kể với cô rất nhiều điều không tốt khi học lái xe.

Ví dụ như gửi phong bị cho huấn luyện viên, không đăng ký lớp VIP có ý cắt xén bớt thời gian, tìm đủ thử lý do để không luyện tập lái xe gì gì đó.

Hoặc là đang trên xe thì bị mắng là để con rùa hơn nữa còn phải nhịn.

Sau khi nghe xong thì Hứa Minh Tâm bị dọa cho run lẩy bẩy, học lái xe thật sự đáng sợ thế à?

Tên của cô còn là do Cố Gia Huy tìm người đăng ký cho, ở trường học lái xe uy tín nhất Đà Nẵng.

Ngày đầu tiên cô còn không để Cố Gia Huy đưa mình đi, vừa học lái xe vừa chuẩn bị cho phần thi lý thuyết.

Cô còn đặc biệt chuẩn bị một phong bì bảy trăm nghìn.

Cô nghĩ nhiêu đây chắc đủ rồi nhỉ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1379


Chương 1379

Trước khi lên xe, những học viên khác đều lấy phong bì ra, Hứa Minh Tâm thẩm thở phào một hơi, may mà cô đã học hỏi kinh nghiệm của Bạch Thư Hân trước.

Từng cái phong bì lần lượt được lấy ra, sau đó huấn luyện viên đi làm giấy chúng nhận giúp học viên.

Mọi người tụ thành một nhóm, bắt đầu trò chuyện. Cô phát hiện những người đến đây đều rất có tiền, quán áo trên người đều là hàng hiệu, hơn nữa còn có cả xe riêng đưa đón.

Cầu đưa phong bì bao nhiêu vậy?”

“Voucher mua sắm ở trung tâm thương mại sáu mươi triệu, trung tâm gần nhà huấn luyện viên “

“Khụ khụ

Hứa Minh Tâm nghe thể thế thì tự sắc nước bọt của mình, họ dữ dội.

Cái quỷ gì thế

Sáu mươi triệu, phí đăng ký chỉ có mấy triệu thôi! “Cậu tăng cái gì?”

“Trong phong bì tôi đưa là điện thoại iPhone mới nhất, không so với cậu nổi “Hự… Hứa Minh Tâm trơn tròn mắt, điện thoại của cô vẫn là hệ điều hành Android đẩy…

“Cậu thì sao?”

“Tôi gửi một lá thư mời nhập học trường quý tộc, nghe nói huấn luyện viên đang làm thủ tục nhập học cho con nhưng không có người quen nên không vào được.”

“Vẫn là cậu giỏi, tặng đúng thử huấn luyện viên cần, chuyện của con trẻ quả thực quan trọng.

Cuối cùng mọi người nói chuyện cũng sắp xong thì phát hiện ra Hứa Minh Tâm đang đứng trong góc run lẩy bẩy, còn tưởng cô đang lạnh lắm, “Bạn học này, nhìn cậu rất quen đấy, câu cầu chẳng phải là cô con gái đỡ đầu của nhà họ Ngôn – Hứa Minh Tâm đấy sao?”

“Trùng hợp vậy, cậu tăng gì vậy?”

“Tôi. Tôi cũng không tặng gì, không không so được với mọi người.

Cô rất xấu hổ.

Bảy trăm nghìn của cô sao mà nói ra miệng được

Bảy trăm nghìn có thể mua được bốn gói thuốc lá chứ.

Trung Hoạt “Khiêm tốn chút khiêm tốn chút, huấn luyện viên toi roi!”

Mọi người xếp hàng ngay ngắn, Hứa Minh Tâm đứng ở sau cùng cúi thấp đầu, chỉ mong sao có thể vùi đầu vào trong tuyết.

Toang rồi toang rồi!

Lần này chắc chắn sẽ bị huấn luyện viên b*p ch*t, lát nữa nhất định sẽ bị mắng như tát nước.

Giế sau xe có ba người ngồi, một người lái xe, ghế phu lại dành cho huấn luyện viên,

Hứa Minh Tâm rất tự giác đợi đến lượt thứ hai, không ngờ huấn luyện viên lại chỉ đích danh có “Là cô, người lùn lùn đầy, cô lên xe nhìn người khác lái ”

Người lùn lùn…

Là mình à?

Cô yếu ớt chỉ vào mình, có hơi không dám tin.

“Lên đi.”

Tiêu rồi, quả nhiên là chế mình đưa phong bì ít đây mà, gọi mình lên xe trước để mắng mình chứ gì!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1380


Chương 1380

Cô thấp thỏm lên xe, ngồi ở hàng ghế sau, nhìn người phía trước lái xe.

Người đầu tiên chính là người đã tặng giấy mời nhập học ở trường quý tộc, quả nhiên là được quan tâm nhất, người học đầu tiên.

Nhưng dù vậy, thái độ của huấn luyện viên vẫn không tốt, nghe nói chuỗi công ty dạy lái xe này có người chống lưng.

Cho nên huấn luyện viên cũng chẳng lo ngại gì sai, “Cô dựa vào suy nghĩ để phanh xe à? Cô không biết đạp phanh, đạp bộ ly hợp, kéo phanh tay sao?”

“Thấy chiếc xe kia không? Liều xe nhà có a “Đúng đúng vậy “Cô có thể lại nhanh chút nữa, đâm thẳng vào đó, dù sao cũng không cần đến mà. Còn chiếc bên cạnh cô không để đâm vào được đầu, nếu cô đâm vào chiếc đó thì tối tôi không về nhà được.”

“Tại sao cô lại dừng xe ở trên dốc, cô định ngắm cảnh à? Đẹp không?”

Người đầu tiên xuống xe, muốn quay về nhà tìm me.

Người thứ hai lên xe, chắc là người đã bỏ voucher sáu mươi triệu, nhưng lại bị huấn luyện viên bảo dừng lại, để Hứa Minh Tâm lái trước.

Cô gái đó nhìn cô với vẻ ngưỡng mộ, cho rằng cô đưa rất nhiều tiền nên mới được xếp lên trước. Chỉ có Hữa Minh Tâm là biết rõ, phong bì của mình trông thì rất lớn, mua trên mạng với giá mười nghìn rưỡi một cái, bên trong chỉ có hai tờ bác Mạo mà thôi.

Cô yếu ớt ngồi vào trong xe.

“Việc đầu tiên phải làm khi lên xe là gì?”

“Thắt dây an toàn”

Cô yếu ớt nói.

“Tốt lắm, vậy tại sao cô lại cài dây an toàn của cô vào chỗ tôi?” Huấn luyện viên cau mày tức giận, dường như đang cổ nhẫn nhịn điều gì đó.

Lúc này Hứa Minh Tâm mới mau chóng tỉnh ngộ, do quá lo lắng nên cô đã cài dây an toàn vào ghế của huấn luyện viên.

“Tôi … tôi sai rồi.”

“Cô không cài lại, định chờ tôi giúp cô cài lại hay sao?”

Huấn luyện viên nhẹ giọng nói, vẻ mặt anh ta ôn hóa, lời nói cũng không hề gay gắt hay có ý mỉa mai, lại còn xen chút dịu dàng và hài hước.

Những người phía sau nhìn Hứa Minh Tâm với anh mắt ngưỡng mộ, nhưng có lại không hề hay biết, chỉ cảm thấy mình chết chắc rồi.

Cô vội vàng thật lại dây an toàn, sau đó năm chất vô lăng, bắt đầu tìm hiểu cấu tạo của xe.

“Cô có biết tại sao xe lại không chạy không?”

“Tại sao?”

“Cô không thấy tay mình đang bóp phanh sao ?”

“Ha? Ó Ó Ò!”

Dọc đường đi, tuy rằng huấn luyện viên nói rất nhiều, nhưng so với lúc trước thì tốt hơn nhiều. ít nhất, anh ta luôn mim cười, như thể anh ta không phải là một người nóng tính.

Khi mới bắt đầu cô cảm thấy vô cùng lo lắng, nhưng sau khi thân quen rồi, cô chợt cảm thấy anh ta là một huấn luyện viên tốt.

Chỉ trả 600 nghìn mà anh ta lại tận tâm chỉ dạy đến vậy, còn cho cô chạy thêm hai vòng nữa và dặn dò cô ngày mai đến sớm học lái xe.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1381


Chương 1381

Khi cô bước xuống xe, mọi người đuổi theo hỏi xem cô đã đưa bao nhiêu tiền mới khiến huấn luyện viên vừa lòng đến vậy.

Nhưng bọn họ đâu biết, cách đây một tiếng đồng hó, khi Cố Gia Huy ra lệnh cho người đăng ký tìm ra số diện của huấn luyện viên rồi trực tiếp gọi điện cho anh ta.

Lúc đầu, huấn luyện viên hơi mất kiên nhận, hỏi: “Tập đoàn Minh Tâm, Cố Gia Huy.”

“Khụ khụ… Tổng giám đốc Cổ, anh có dặn dò gì a.”

“Đứa nhỏ nhà tôi chuẩn bị đi học lái xe, cậu tự biết nên làm gì rồi đấy?”

“Vâng, tôi hiểu rồi ạ.

Sau vài câu ngắn ngủi, cuộc trò chuyện liền kết thúc.

Tiền bạc đã không còn tác dụng nữa rồi, suy cho cùng tính mạng mới là thứ quan trọng nhất.

Khi cô vừa kết thúc buổi học, không ngờ rằng anh đã đợi mình ở cửa.

Anh không mặc vest mà khoác một chiếc áo da màu xám, một tay đút túi.

Vì có tuyết rơi nên tay anh cảm một chiếc dù lớn đủ để che cho hai người.

Anh đeo khẩu trang, che đi nửa khuôn mặt, hơn nửa cả người anh khuất dưới ô nên không ai có thể nhìn thấy rõ bộ dạng của anh.

“Chẳng lẽ là siêu sao Viên Hoành? Hai người không phải đang có scandal sao?”

“Không phải “

“Vậy là lái xe riêng của cậu à?”

“Mình … bạn trai mình, mình không có quan hệ gì với Viên Hoành. Chúng mình chỉ ở cùng nhau khi đóng phim thôi. Còn đây … là bạn trai mình thời đại học!”

“Thật à! Là ai vậy, giới thiệu một chút đi.”

“Có cơ hội minh giới thiệu sau, chúng mình phải về rồi.”

Cô mim cười, sau đó nhanh chóng bước về phía làn tuyết rơi.

Phía sau vang lên tiếng bàn luận. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Cuộc sống của Hứa Minh Tâm dường như đang phất lên vậy, không biết cô ta gặp được vận may chết tiệt gì mà lại tạo được quan hệ tốt với nhà họ Ngôn và nhà họ Cố.”

“Còn không phải sao, cô ta còn thật sự cho rằng chúng ta chấp nhận cô ta, muốn chơi cùng cô ta! Nhà họ Hứa đã phá sản rồi, nhưng cô ta lại không bị xước xát một tí gì, ngược lại còn lên như diều gặp gió. Thật đúng là khiến người ta tức chiết mắt”

“Chim sẻ chính là chim sẻ, nếu không trang điểm, không hóa trang thì mãi mãi không thể bay lên cành cao biến thành phượng hoàng được.”

“Cậu nhìn bạn trai nhà người ta đi, đẹp trai hay không thì tôi không biết, nhưng chỉ nhìn cái đầu đó, e rằng bộ dạng của anh ta cũng không tên “

“Nói không chừng cô ta đã dùng thủ đoạn bỉ ổi. Người phụ nữ này chỉ là một con điểm mưu mô, giả vờ ngây thơ và giả vờ trà xanh mà thôi!”

Máy nữ sinh sau lưng tụ tập lại với nhau, bàn tán sôi nổi.

Hứa Minh Tâm chui vào chiếc dù của Cố Gia Huy, vài bông tuyết rơi trên vai cô,

Anh đưa tay lên, phùi sạch những bông tuyết đó.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1382


Chương 1382

“Anh đang định đi qua đó, tại sao em đã chạy đến đây rồi.”

“Gia Huy, chúng ta hãy công khai đi

Hứa Minh Tâm lấy hết can đảm nói. Khi nói những lời này, bàn tay cô siết chặt lại.

Bởi vì hồi hộp và lo sợ.

“Em nói lại một lần nữa” Cố Gia Huy nhìn có thật sâu, đồng tử co lại. Trong đôi mắt phương sâu thăm thẳm của anh chỉ có duy nhất hình bóng cô.

“Em không muốn giả vờ có quan hệ chủ cháu gì với anh nữa. Dù sao thì nửa năm sau em cũng tốt nghiệp rồi. Chúng ta có thể công khai quan hệ, nói rằng chúng ta là người yêu của nhau. Sau khi tốt nghiệp, chúng ta sẽ kết hôn. Em muốn quang minh chính đại mà năm tay anh đi ăn, mặc áo đôi cùng anh. Được không chủ CỐ”

Cô chớp mắt đầy mong đợi, trong đôi mắt cô như có một chùm pháo hoa đang bốc cháy sáng rực.

Giây tiếp theo, người đàn ông ném chiếc ô đi, vui mừng bế cô lên rồi quay vòng vòng.

“A…”

Cô mất cảnh giác nên bị dọa cho hoảng sợ, nhưng rất nhanh cô liền phản ứng lại, có chút ngượng ngùng.

“Anh mau thả em xuống, có người đang nhìn kìa!”

“Nếu chúng ta đã quyết định công khai, thì sao phải sợ mọi người nhìn ”

Anh đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng đợi được giây phút này.

Anh sớm đã không thể đợi được nữa, bạn không thể để toàn thế giới biết Hứa Minh Tâm là người của anh, không ai có thể tranh giành.

Phải mất một lúc lâu anh mới ổn định được cảm xúc, năm nay anh đã mươi chín rồi, nhưng giờ phút này anh lại cảm thấy kích động như một thanh niên mới đôi mudi.

Anh cần thận đặt cô xuống, sau đó nắm chặt tay cô, nói: “Đi, chúng ta về nhà thôi. Còn việc công khai thì để anh tuyên bố “

“Vâng, em muốn khiêm tốn chút, đừng quá phô trương.”

“Anh biết rồi.”

Hứa Minh Tâm vẫn có chút lo lắng, nên dặn đi dặn lai.

Nhưng ngày hôm sau, điện thoại của cô lại sắp bị gọi cho cháy máy rồi.

“Alo, xin chào, cô có phải là cô Minh Tâm không ? Cô thật sự đang hẹn hò với anh Huy sao? Xin hỏi hai người đã hẹn hò bao lâu rồi?”.

“Cô Minh Tâm, cô cảm thấy thế nào khi bước vào gia đình quyền thế?”

“Cô Minh Tâm…”

Buổi sáng, cổ còn đang say trong giác mộng nên cử vậy mà mơ mơ hồ hồ nhận vô số cuộc điện thoại, tất cả đều là của các phóng viên,

Các câu hỏi đều giống nhau, như thể có đang đạo bám Cố Gia Huy vậy.

“Thật phiên, chú Cố

Đầu cô vẫn chui trong chăn, không hề vui vẻ mà kêu to.

“Anh sẽ giải quyết ngay”

Cố Gia Huy nhíu mày thật chặt, rồi gọi cho cấp dưới.

Sau đó các cuộc gọi đến bỗng nhiên thay đổi cách hỏi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1383


Chương 1383

“Chào cô Minh Tâm, xin hỏi anh Huy đã theo đuổi cô như thế nào?”

“Cô nghĩ như thế nào về việc anh Huy lấy thân báo đáp?”

“Anh Huy công khai tỏ tình, cô có đồng ý không?”

Cái quái gì thế này?

Hứa Minh Tâm tỉnh cả ngủ, từ trên giường bò dậy, xem tin tức.

Vừa mở ra là vô số tin tức ập đến, tất cả đều có cùng một tiêu để

Facebook chính thức của hai tập đoàn Có Linh và JSC bất ngờ thông báo tin vui. Họ cho biết, Tổng giám đốc Cổ đã có bạn gái, do anh tự mình theo đuổi, hơn nữa bọn họ đã hẹn hò từ rất lâu rồi,

Ngay sau khi tin tức này xuất hiện, đã nhận được một triệu lượt chia sẻ chỉ trong nửa giờ, số lượng người đọc lên đến vài trăm triệu.

Mọi người đều đồn đoán là Hứa Minh Tâm trèo cao.

Thật không ngờ, mới hai mươi phút trước, trang page chính thức của hai tập đoàn lớn lại đăng một bài viết nói rằng là do Cố Gia Huy tự mình theo đuổi.

“Chủ Trung, không phải anh bảo sẽ khiêm tốn sao?”

Đôi mắt cô như bùng bùng lửa giận, nhìn Cố Gia Huy một cách giận dữ.

“Đã rất khiêm tốn rồi, chỉ là đăng bài lên Facebook để thông báo. Theo kế hoạch ban đầu của anh, anh dự định tổ chức một cuộc họp báo, sau đó nhân dịp kỷ niệm một năm trăm thành lập Tập đoàn Cổ Linh mà cầu hôn em. Sau đó mới tất cả xã hội thượng lưu ở Đà Năng đến để chứng kiến tình yêu của chúng ta.

“Khụ khụ.”

Đây là cái là cái mà Cố Gia Huy gọi là khiêm tổn ư? Ôi trời ơi

“Anh không thể lặng lẽ tung ra một tin tức sao?” Cô bất lực nói.

“Không muốn, anh chỉ muốn quang minh chính đại mà tuyên bố em là người phụ nữ của anh, còn những người khác thì dẹp sang một bên đi.”

“Haiz…”

Lời này … Cô không còn gì để nói.

“Minh Tâm, anh đã nói với cả thế giới rằng anh muốn lấy thân báo đáp. Nếu sau khi tốt nghiệp em không đồng ý gả cho anh thì em sẽ trở thành kẻ lưu mạnh đi lừa gạt tình cảm của anh, em rõ chưa?

Lời này … chắc chắn là của lời của anh sao? Không phải là lời của một người phụ nữ?

Tại sao cô cảm thấy như mình đang biến thành một kẻ lưu manh vậy, chọc ghẹo anh nên phải có trách nhiệm với anh? “Em… om đang nằm mơ sao, em ngủ tiếp dãy đầu đầu quá.”

Có vẫn có chút là mơ, liền nhanh chóng chui vào trong chăn

Cố Gia Huy cũng chui vào theo khiến cô cầu

Sáng nay anh không phải đi làm sao? “Sao em còn ngủ tiếp?”

“Anh muốn ôm em ngủ tiếp.”

“Anh không đi làm à?”

“Hôm nay làm việc ở nhà, ở bên em.”

Hứa Minh Tâm không còn gì để nói, đồng thời cô cũng thích ôm anh ngủ, cảm giác vô cùng an toàn.

Cô đang mê man ngủ, thì bên tại truyền đến giọng nói của Cố Gia Huy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1384


Chương 1384

Anh đang xoa đầu mình, động tác cực kỳ nhẹ nhàng, tựa như đang dỗ cô ngủ.

“Sau khi công khai, em chính là người phụ nữ của anh. Cho dù em không còn muốn gắn mác tên anh nữa, thì kiếp này em cũng mãi mãi bị gắn vào ba chữ Cố Gia Huy. Hứa Minh Tâm, có trời đất chứng giám, kiếp này anh chỉ muốn mình em”

“Anh không sợ sẽ thất niên chi dương sao?” mày. (Thất niên chỉ dương(t42ff ) xuất phát từ bộ phim “Itchy Seven Years” của Mỹ, có nghĩa là tình yêu sẽ bước vào giai đoạn nguy hiểm sau bảy năm, người ta tin rằng nếu vượt qua được “thất niên chi dương thì đôi lửa sẽ bên nhau đến đầu bạc răng long.) “Thật lòng yêu một người thì sẽ cố gắng dùng mọi cách để giữ cho tình yêu luôn tươi mới.”

“Được, em tin anh, sau này mỗi ngày chúng ta đều sẽ ở bên nhau”

Cô hài lòng nói.

Cuối cùng hiện tại họ cũng có thể quang minh chính đại mà ở bên nhau nhau rồi.

Buổi chiều cô đi học lái xe, khi ra ngoài không hề gặp phải sự cản trở của đảm phóng viên, có lẽ Cố Gia Huy đã xử lý ổn thỏa rồi.

Cô thở phào nhẹ nhõm rồi vui vẻ đi học lái xe. các học viên trong lớp càng khách sáo và niềm nở với cô hơn.

“Minh Tâm, quần áo mà cậu đang mặc trông đẹp that day.”

“Trời ơi, túi xách của cậu là phiên bản giới hạn đổ Cả thế giới chỉ có ba chiếc thoi “Bạn trai của cậu đối với cầu thật tốt “Thát ghen tị cậu cũng thật lợi hại, có thể thu phục được Cố Gia Huy, anh ấy là một nhân vật truyền kỳ đấy. Cậu có bí quyết gì dạy cho bọn mình với, để các chị em cùng chăm chỉ học tập nào!”

“Cái này… . Hứa Minh Tâm thật sứt đầu mẻ chán với những câu hỏi này, cô thật không biết phải trả lời như thế nào.

Làm gì có bí quyết gì chứ?

Khi cô gặp Cố Gia Huy, anh không có quyền có thể, lại còn vô cùng xấu xí.

Cô dùng cả trái tim mình, đối xử với anh một cách chân thành.

Vì vậy, anh đã hóa thân thành nàng tiên ốc lấy thân mình để bảo đáp.

Vì vậy, nếu bạn chân thành, bạn sẽ được thần may mắn chiều cổ.

“Cậu thật lòng với anh ấy, thì anh ấy cũng sẽ thật lòng với cậu.”

“Cậu đang đùa với chúng mình sao? Chỉ dựa vào cái này mà bắt cóc được nam thần”

Họ nhìn cô, ánh mắt đầy hoài nghĩ. Hứa Minh Tâm nhún vai một cách và tôi, vậy có phải trả lời như thế nào?

Đúng lúc này, huấn luyện viên bảo họ lên xe, vừa hay giúp Hứa Minh Tâm thoát khỏi ngượng ngủng

Bọn họ liên tục hỏi, nhưng Hứa Minh Tâm thực sự không thể đưa ra câu trả lời.

Nói thật thì bọn họ không tin, thật đau đầu.

Khi đến giờ nghỉ, cô liền đi nhà vệ sinh và ở lại bên trong rất lâu vì đau bụng.

Lúc định đi ra, không ngờ lại nghe được những người đó ở bên ngoài nói chuyện.

“Các câu hỏi nhiều như vậy để làm gì? Cô ta dùng bùa yêu, lẽ nào còn nói cho cậu biết sao? Nếu như cậu học, rồi dụ dỗ được Cố Gia Huy, cô ta há chẳng phải sẽ ngồi trong nhà vệ sinh mà khóc lóc hay sao!”

“Haha, cậu nói đúng thật đấy. Thật sự không hiểu nổi sao Cố Gia Huy lại thích loại con gái như vậy. Chẳng có ưu điểm gì, nhạt như nước ốc, chẳng có gì tốt cả ?”

“Các cậu đoán xem, bề ngoài trông cô ta đơn thuần, nhưng khi ở trên giường của Cố Gia Huy lại nũng nịu nói đừng mà, đừng mà ? Trông cô ta trà xanh như thế rất có thể sẽ làm ra những chuyện như vậy, lòng muốn những miệng lại nói không, tôi biết thừa
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1385


Chương 1385

Bên ngoài bàn tán không ngừng, Hữa Minh Tâm tức giận nắm chặt tay, thậm chí cô còn muốn phá cửa xông ra ngoài cãi nhau với bọn họ, giải thích rằng bản thân không phải người như vậy.

Cô nói thật thì không tin, ngược lại còn trốn ở đây nói xấu cô.

Thật là đáng ghét.

Tay cô đặt lên nắm cửa chuẩn bị đi ra ngoài, nhưng cô lại nhìn.

Bình tĩnh, đừng hoảng sợ!

Cô hít một hơi thật sâu, bây giờ không phải là lúc thích hợp để tức giận.

Giờ đây cô đã là người của Cố Gia Huy, lời nói và hành động của cô sẽ đại diện cho thể diện của anh, cô không thể giống như một người đàn bà chanh chua được.

Hơn nữa bên kia nhiều người như vậy, một mình mình cũng không thể đánh thắng bọn họ được

Cô nắm chặt tay, cố hết sức kiềm chế cơn tức

Sau khi đi vệ sinh xong, cô ẩn xả nước, phát ra âm giận. thành. Lúc này những người đang bàn tán xôn xao bên ngoài mới nhận ra trong phòng vệ sinh còn có người khác, bọn họ liên lập tức im lặng, khi cô đẩy cửa bước ra liền cảm nhận được ảnh mắt của bọn họ đang đổ dồn về phía mình, như thể muốn đào một cái hố để chui xuống.

“Cô … sao cô lại ở đây?”

“Cô vẫn luôn nghe trộm ư?”

Mấy người bọn họ hoảng hốt nói, nhìn cô giống như đang nhìn quái vật vậy.

Cô bình tĩnh đi ra, rửa tay rồi hong khô.

Làm xong mọi việc hết chừng một phút. Một phút này đối với cô mà nói không là gì cả, nhưng với những người phụ nữ đó dường như cả thế kỷ đã trôi qua.

Những gì bọn họ vừa nói vô cùng khó nghe, chắc chắn đang sợ cô gây khó dễ.

Đây là chiến thuật tâm lý.

Bạch Thư Hân nói rồi, có thể thua người nhưng không thể thua trận, nhất định phải đè bẹp bọn họ về mặt khí thế.

Chính thất phải có uy nghiêm của chính thất.

Cô luôn im lặng không nói gì, nhưng cuối cùng lại có người không nhịn được rồi.

“Hứa Minh Tâm, rốt cuộc có muốn làm gì?”

Người đang nói là người đưa thẻ học viên cho huấn luận viên, đồng thời cũng là người sôi nổi nhất khi bàn tăn về CÔ.

Cô vẫn nhớ tên của cô ta, tên là Dương Cát Tường

Cha là một nhà ngoại giao, chắc cũng biết về nhà họ Quý, ông ta và cậu Quý Mặc Nhiên có thể coi như là đồng nghiệp.

Nói như vậy, cũng là danh gia vọng tộc, địa vị tôn quý, thảo nào lại dám nói ra những lời khó nghe đến vậy.

“Các cô không phải rất tò mò, tôi rốt cuộc dùng cách gì sao? Quả nhiên không thể ngăn được các cô, xem ra các cô đều là người có kinh nghiệm, chúng ta giao lưu một chút đi “Thật không vậy? Hay là cô đang đùa chúng tôi?”

Bọn họ nhìn nhau, trong mắt họ đều hiện rõ sự lo lắng và khó hiểu.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1386


Chương 1386

Bọn họ không tin Hứa Minh Tâm lại tốt bụng đến vậy, lại còn muốn ngồi xuống nói chuyện.

“Cô nói trước Dương Cát Tường mở miệng nói.

“Các cô cũng biết đây, tôi nấu ăn rất ngon. Không phải có một câu nói rất hay sao, muốn chạm đến trái timđàn ông, con đường ngắn nhất là quada dày. Khả năng nấu nướng của tôi rất tốt nên không khó chút nào.”

“Hơn nữa, tôi còn dùng một chút bùa yêu. Không có việc gì thì liên cầu dẫn, đàn ông mà, không có ai lại chịu ngồi yên cả. Bọn họ rất dễ bị làm nũng, thổi gió bên tai “Hứa Minh Tâm, muốn dáng người có không có dáng người, muốn gia cảnh cô cũng không có gia cảnh, cô thổi gió bên tại mà Cố Gia Huy cũng nuốt trôi được sao?” Dương Cát Tường nghi ngờ

Cô ta luôn cảm thấy Hứa Minh Tâm nhất định có thủ đoạn gì đó đặc biệt, cô ta rất muốn học.

“Bởi vì ngực tôi nhỏ nên sau này không bị chảy xệ. Còn những người ngực bự giống cô hiện tại thì rất hạnh phúc, nhưng tương lai lại vô cùng phiền não đấy!”

Ngực nhỏ mà còn có thể tìm được người yêu? “Dáng người của tôi quả thật không đẹp, nhưng đàn ông mà, luôn h*m m**n mới mè, ăn nhiều dầu mỡ rồi cũng muốn đổi khẩu vị sang ăn thanh đạm. Tôi vừa văn thích hợp.”

“Hơn nữa các cô đều không còn trẻ nữa. Hãy dành nhiều thời gian để giữ gìn nhan sắc đi. Sau giữ gìn được nhan sắc, bọn đàn ông sẽ tự nhiên tìm tới thổi, giờ mà học thủ đoạn dùng bùa yêu thì không kịp nữa rồi.” Hứa Minh Tâm không hề khách sáo mà đáp trả, ai bảo bọn họ vừa nãy nói những lời khó nghe như vây?

“Hứa Minh Tâm, cô nói chuyện cẩn thận một chút, cô đừng tưởng mình là bạn gái của Cố Gia Huy thì muốn làm gì thì làm. Trên đời này còn có rất nhiều người giỏi hơn cô, nên cô đừng kiêu ngạo như vậy “Thật sao? Vậy thì cô cũng phải nhớ cho tôi, trên đời này cũng có rất nhiều người giỏi hơn cô, nên cô cũng đừng kiêu ngạo như vậy.”

Cô dùng hai tay ôm ngực sau đó lạnh lùng nhìn sang chỗ cô ta.

Đôi mắt xinh đẹp của cô như được phủ một lớp sương mờ ảo.

Dương Cát Tường bị mấy lời nói này của cô chăn lại, không trả lời được câu nào, cô ta tức giận đến đỏ măt.

Ngực cô ta phập phồng lên xuống, bởi vì đang ở trong phòng, nên cô ta đã cởi áo khoác ra, bên trong cô ta chỉ mặc một chiếc áo len bó sát.

Đó công kia phải dùng một từ rất đẹp để hình dung.

Nó làm cho dân ông không thể rời mắt khi nhìn nó còn đàn bà thì hâm mộ ghen tị khi nhìn nó.

Mặc dù cô rất ghen tị nhưng cô không thể hiện ra ngoài.

Cô muốn tin tưởng một điều, oan ức ở trong lòng làm sao có thể làm thế giới hòa bình:

Từ nhỏ đến giờ Dương Cát Tường chưa bao giờ bị đối xử như vậy, chuyện này làm cô ta tức giận đến mức quên mất thân phận của Hứa Minh Tâm, cô ta không nói câu nào đi lên và giơ cao cánh tay.

Hứa Minh Tâm cũng hiểu cách đàn bà cãi nhau, nếu hai bên không nói chuyện được thì sẽ tất nhau.

Cô đã sớm phòng bị từ trước nên khi cô thấy bàn tay kia chuẩn bị rơi xuống mặt mình thì cô nhanh tay năm chặt cổ tay cô ta.

Dương Cát Tường tức giận muốn rút tay về, nhưng làm cách nào cô ta cũng không rút tay về được, cô ta không có sức lực như Hứa Minh Tâm.

Hứa Minh Tâm không phải là người lớn lên từ trong nhà kính, nên những động tác của cõi tràn đầy sức lực “Cô…cô buông tay ra…”

Cô ta tức giận nói Một giây sau, Hứa Minh Tâm không thể tay ra mà ngược lại còn tát cô ta một cái, cái tát này chính xác rơi vào má Dương Cát Tưởng, lực đánh không mạnh lắm nhưng nó tạo ra một âm thanh to.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1387


Chương 1387

Mặt của Dương Cát Tường nghiêng sang một bên, cô ta sững sờ, ngơ ngác nhìn Hứa Minh Tâm, tất nhiên cô ta không ngờ cô sẽ đánh cô ta.

“Tôi đánh chết cô.”

Cô ta hết lên một tiếng, sau đó dùng hai tay lao đên.

Hứa Minh Tâm bị cô ta đánh phải, cô bị mỏng tay của cô ta cào sắt, làm cô cảm thấy hơi đau.

Nhưng cô cũng không phải người hiền lành, nên dùng sức đẩy cô ta ra.

Dương Cát Tường lào đào vài bước, cuối cùng cô ta ngã vào lòng một người bạn thân.

Người bạn thân túm cô ta và khuyên nhủ cô ta: “Dương Cát Tường, cậu bỏ qua chuyện này đi, con nhóc Hứa Minh Tâm này rất giỏi, cậu không phải đối thủ của cô ta đâu.”

“Tôi sợ cô ta à? Hôm nay nếu tôi không trả lại có ta cái tát này thì tôi cũng không còn là người nhà họ Dương nữa!”

“Vậy có về nhà đối họ đất Nếu có dám đánh tôi, thì tôi sẽ nói cho Cố Gia Huy biết không phải máy người nói tôi có rất nhiều thủ đoạn tán tỉnh sao, rất giỏi việc thổi gió bên gối? Vậy thì tối nay tôi sẽ đi thổi một lần xem thủ!”

“Cô. Cô không biết xấu hổ, bây giờ cô vẫn đang đi học, vậy mà đã bản thân thể muốn người đàn ông tot!”

“Tôi…Tôi muốn vạch trần cô, tôi muốn tất cả mọi người ở Đà Nẵng này biết bộ mặt xấu xí của cô. Cô chính là gái bán hoa, xe buýt, chỉ cần người ta cho ít tiền thì có thể làm, việc này cô tự hào cái gì?”

Lời nói của Dương Cát Tường rất khó nghe, mỗi chữ như là một gái nhọn, đâm thẳng vào tim Hứa Minh Tâm.

Cô biết Dương Cát Tường đang nói bậy, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy không vui.

Những câu mà cô ta nói không thể xác minh được nó có thật hay không.

Cô im lặng mắn chặt bàn tay, móng tay đâm thẳng vào thịt trong lòng bàn tay,

Người tốt thì bị người ta bắt nạt, con ngựa tốt thì bị người ta cười.

Có văn hiểu những chuyện như này “Cô thử nói thêm một câu nữa xem, tôi chắc chắn, tôi sẽ không bao giờ tha cho cô. Tôi đánh cô thì làm sao? Không phải là cô định đánh tôi trước à. Cô đánh tôi trước, chẳng lẽ cô chưa nghĩ là tôi sẽ đánh trả lại á? Đừng nói là cô tưởng tôi sẽ đứng im cho cô đánh hả?”

“Dương Cát Tường, cô nói chuyện phải có chứng cử, nếu không tôi có thể kiện cô tôi vu khống. Một người có chức cao như bố cô, chắc chắn sẽ không muốn bị kiện lên đâu nhỉ?”

“Cô. Hứa Minh Tâm, cô…” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cô ta nói từ “Cô” nửa ngày, nhưng cô ta không biết nói tiếp như nào, gương mặt cô ta đỏ bừng chuyển thành màu gan lợn.

Cô ta tức giận run người, đôi mắt cô ta trừng to.

Cô ta rất muốn xông lên tát Hứa Minh Tâm một cái, nhưng…Cô ta không có dũng khí để làm việc đó.

Hứa Minh Tâm lạnh nhạt nhìn qua mọi người một lần, ai cũng không dám nhìn thẳng vào mắt cô.

Không hiểu sao, rõ rằng cô là một người nhỏ nhắn, khi cười nên đôi mắt cong cong, nhìn rất hiền lành.

Nhưng bây giờ trên người có tỏa ra một hơi thở mạnh mẽ, cơ thể nhỏ nhắn đứng tháng, sống lưng thẳng tắp như cột thép, cả người trông rất mạnh mẽ

Một khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng, lông mày xinh đẹp hơi nhíu lại, đáy mắt hiện lên tia lạnh lẽo.

Mặc dù con thủ nhỏ này trông rất dễ thương. nhưng nó cũng có móng vuốt.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1388


Chương 1388

Tuy nó không sắc bén, nhưng đừng khinh thường

Bồ tát bùn thì vẫn có ba phần đất đó! “Sau này cô đừng có nói xấu sau lưng người khác, nếu như đang nói bậy ba với mọi người mà bị tôi nghe thấy, thì mọi người cứ chờ thư của luật sư nhà họ Cố di!”

Nói xong, cô ôm hai tay trước ngực, xoay người rồi di.

Nhưng chưa đi đến cửa thì nghe thấy câu nói của Dương Cát Tường.

“Hứa Minh Tâm, nếu cô rời khỏi Cố Gia Huy, thì cô còn dám kiêu ngạo như vậy à?”

“Tôi dám, nếu như cô rời khỏi nhà họ Dương, thì cô dám kiêu ngạo như này không?”

Dương Cát Tường cứng hong với câu nói này.

Cô ta chưa biết, bây giờ Hữa Minh Tâm có rất nhiều chỗ dựa, nói ra cũng có thể dọa chết người khác. không có Cố Gia Huy, thì cô vẫn còn nhà họ

Quý, ai sợ ail Sau khi Hứa Minh Tâm rời đi, mấy người còn lại nhìn nhau, trong lòng bọn họ đều thở dài.

Người khác có địa vị cũng không phải vô lý, về khí thế thì đã đủ nghiền ép bọn họ rồi.

Sau đó khi tập lái xe, mọi người đều cố ý tránh xa Hứa Minh Tâm, không ai muốn học chung lái xe với cô.

Mà cô cũng không muốn kết bạn với bọn họ, nên khi học lái xe chỉ có hai người cô và huấn luyện viên, hơn nữa bọn họ rất vui vẻ.

Mỗi ngày sau khi học lái xe xong, Cố Gia Huy đều đến đón cô.

Có lúc không rành, thì anh sẽ bảo tài xế đến đón cô.

Mỗi khi cô rời đi, thì mọi người đều nhìn cô với ảnh mát hâm mộ và ghen tỵ.

Ban đầu cô cũng hơi suy nghĩ, nhưng qua một khoảng thời gian có dán cảm thấy bình thường.

Miệng là của người khác, cô cũng không thể cảm mọi người nói được, nên cô cử sống với chính mình là được.

Tuy nhiên Facebook của cô cũng không yên bình, có người có tình dẫn chuyện để fan của Viên Hoài Nam đến chửi cô, còn có rất nhiều fan giả bên dưới.

Mặc dù Viên Hoài Nam đã lên tiếng thanh minh rằng đây là hiểu lầm, hai người bọn họ không ở bên nhau, nhưng những người hâm mộ não tàn vẫn cho rằng Hứa Minh Tâm lợi dụng danh tiếng của Viện Hoài Nam.

Bây giờ leo lên được người cao hơn thì cô đá văng Viên Hoài Nam.

Thậm trí bọn họ còn thành lập một nhóm mua bán người đến chi chích Hứa Minh Tâm.

Cô tạm thời đăng xuất khỏi Facebook, xóa tất cả các phần mềm xã hội này để bàn thân đỡ phải khó chịu.

Cô cũng biết khi mình và Cố Gia Huy công khai quan hệ, nhất định sẽ xuất hiện một đồng phiên phức lớn.

“Minh Tâm, cậu biết không? Phía chính phủ sẽ chỉnh đến một số blog trên Facebook đó.” Bạch Thư Hân gọi điện thoại nói, mỹ câu là?”

“Đó là tin tức chưa được công khai, cổ động tuyên truyền có sắp đặt mang ý xấu sẽ phải ngồi tù. Tớ cảm thấy rằng chính là do chuyện của cậu là thứ thúc đẩy chuyện này, để tớ giúp cậu theo dõi nó cho, rất nhiều V lớn tấn công bạn đều bị cấm vĩnh viễn! Thủ đoạn kia đúng là mạnh vô địch”

“Tớ còn nghe nói do người nhà họ Quý đã đến nhờ cục giám sát, cậu biết đấy.”

Hứa Minh Tâm không ngờ chịu đựng được, nhưng người nhà họ Quý lại không chịu đựng được.

“Người thân của cậu mạnh quả, sau này tớ có thể ôm đùi cậu! Anh Cả, cậu có thiếu lắc chân không? Tớ sẽ mua loại 666 cho cậu?” Bạch Thư Hân trêu ghẹo nói. 666: quá giỏi, có năng lực rất “trâu bò”

Hứa Minh Tâm ngây người nhìn trời nói: “Tớ chưa nói với mấy ông cậu, chính là do sợ bọn họ không ngồi yên như bây giờ này.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1389


Chương 1389

“Một đám người bênh vực, đúng là rất đáng sợ. Thôi không nói chuyện với cậu nữa, bên này tớ vẫn còn bận, vậy tớ cúp máy trước đây, cậu tự chăm sóc bản thân tốt vào đó.”

Hai người cúp máy, thì Hứa Minh Tâm gọi điện thoại cho Quý Cành An, hẹn gặp nhau ở bên ngoài.

Cô không nghĩ là Quý Thiên Kim cũng đến “Dì, sao dì lại đến đây vậy.” ở nhà chán quá, nên dì đi ra ngoài hóng gió một lúc. Gần đây cháu có sao không? Nếu có việc gì giấu trong lòng thì cứ nói ra đây, dì xử lý cho “

“D), tốc độ của mọi người nhanh quá, cháu còn chưa kịp phản ứng thì mọi người đã ra tay ”

Hứa Minh Tâm vô lực nói: “Vậy thì cháu phải thích ứng chuyện này trước, nhà chúng ta vẫn xử lý mọi chuyện kiên quyết như vậy “Minh Tâm, cuộc sống dài như vậy, nên sau này cháu sẽ hiểu thôi. Dì còn nhớ bố cô nói, hồi nhà dì hay đánh nhau ở trường học, đối phương là một đứa bé trai. Dì đánh thắng, về đến nhà dì nói cho bố và chủ hai biết, nhưng không ngờ là hai người bọn họ lại đến trường đánh người kia một trận!”

“Nhà chúng ta nuôi dạy con trai theo cách thô bao, nhưng đối với con gái thì khác. Con trai thì tự làm tự ăn còn con gái thì được chiều chuộng và bao bọc, cháu hiểu không.”

“Lúc đầu nếu cháu là con gái, thì cô đã sớm chiều cháu lên tận trời cao, chỉ trách châu không chịu thua kém.”

Quý Thiên Kim liếc mắt một cái.

Quý Cảnh An vô tội sở mũi một cái, anh ta cảm thấy thức ăn ở đây cũng ngon.

Nhóm người đi ăn cơm, sau đó đi dạo phố.

Quý Thiên Kim vui vẻ hơn rất nhiều, cũng nổi chuyện nhiều hơn với mấy đứa cháu. Mặc dù có ta đã hơn bốn mươi tuổi, nhưng cô là văn còn có trái tim của người con gái mới lớn, nhìn thấy những món đồ chơi bằng lông là cô ta không thể nhúc nhích được.

Nhìn thấy mèo con hoặc chó con, thì sẽ muốn sở nó một cái, sở xong còn lạnh lùng xoa đầu ngón tay một cái.

Rõ ràng là muốn một quả bông nhưng màu đỏ này, nhưng vẫn im lặng, không thể vô duyên nói được

Cuối cùng, vẫn là Quý Cảnh An hiểu ý cô ta, nên mua cho bọn cô mỗi người một cái.

“Dì giống như trẻ con vậy, cũng muốn dỗ dành cưng chiều.”

Quý Cảnh An nói nhỏ bên tại Hứa Minh Tâm. Cô gật đầu liên tục, dì là một vị quan nhỏ có chức vị cao

Đúng lúc này, điện thoại của Hứa Minh Tâm reo lên, là một dãy số lạ gọi đến.

Cô do dự một chút rồi bắt máy trả lời, cô chưa kịp mở miệng, thì đầu bên kia chuyển đến một giọng nói rất lo lắng.

“Hứa Minh Tâm, bây giờ cô đang ở chỗ nào? “Ông, ông là người chủ kì lạ kia? Tôi, tôi đang đi dạo phố “Nói cho tôi địa chỉ, tôi sẽ đến tìm cô

Hứa Minh Tâm nói ra địa chỉ, xong đối phương với vàng tắt máy.

Quý Thiên Kim tò mò hỏi: “Cố Gia Huy điều tra?”

“Không phải, chính là ông chú kì lạ muốn tìm người tên Thủy Xuân đó. Ông ta đến tim cháu, chẳng lẽ ông ta nghĩ mẹ cháu chính là Thủy Xuân người thiếu lợ ông ta?”

Quý Thiên Kim nghe thấy câu này, trái tim cô ta hoi run ray.

Tay cô cầm quần áo, ngón tay cứng đờ khiến quân áo rơi xuống mặt đất.

Người phục vụ lập tức đi đến, nhặt quần áo lên sau đó mim cười nói: “Có phải quý khách muốn thử quần áo không ạ?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1390


Chương 1390

“Không…tôi không cần.”

“Bà thật may mắn khi có mấy cô con gái xinh đẹp như vậy.”

Con gái…

QUÝ Thiên Kim theo bản năng nhìn qua bạn họ một lượt, cô ta đã không còn trẻ nữa, đã hơn bản mười tuổi rồi.

“Cành An, dì nghĩ dì còn có việc, cháu đưa ta về “Di phài di roi a?”

“Ừ, cháu thích cái gì thì cứ mua đi, chốc nữa Cảnh An sẽ về đây thanh toán

Quý Thiên Kim vội vã nói xong, thì xoay người rồi đi, giống như đang bỏ trốn vậy.

Hòa thượng thứ hai như Hứa Minh Tâm không nghĩ ra, vì sao vừa nãy dạo phố đang vui vẻ như vậy, bây giờ lại đi mất rồi.

Đôi mắt của Quý Cảnh An đóa qua một cái, hình như anh ta nghĩ ra được lý do vì sao rồi.

Cuối cùng chỉ còn lại một mình Hứa Minh Tâm ngồi trong quán trà sữa đợi, sau mười năm phút thì cô thấy ông chủ kì lạ kia đến.

Ông ta sửa soạn lại cách ăn mặc trông rất có sức sống, khi nhìn thấy cô thì ông ta lập tức chạy đến.

Sau đó ông ta không nói câu nào nắm chặt tay Hứa Minh Tâm, đôi mắt ươn ướt vì kích động.

“Minh Tâm. tôi con của tôi”

“Chủ, chủ bình tĩnh trước được không? Chủ nhận làm rồi, cầu không có quan hệ gì với chủ cà, chủ tỉnh di.” tão lai da!”

“không, không thể nào, có phải mẹ có tên là Bạch Thủy Xuân đúng không?”

“Đúng vậy, nhưng…”

“Không những gì hết, mẹ cô tên là Bạch Thủy Xuân, hai mươi năm trước chúng ta gặp nhau, năm nay cô mười chín tuổi. Năm đó, vào một đêm tối gió lớn, tôi và mẹ cô đều uống rượu, một đêm kia. Nhất định là ở đêm đó. Cô nhất định là con gái của tôi, thào nào tôi cảm thấy rất quen thuộc khi lần đầu tiên nhìn thấy cô, ánh mắt của cô rất giống bà ay!”

Ảnh Họa Bì khóc to, đôi mắt của ông ta rất u sầu.

Nhìn Hứa Minh Tâm, ông ta lại nhớ về người kia năm đó, đang vui vẻ xuất hiện trước mặt ông ta.

Sau bao nhiêu năm tìm kiếm, cuối cùng ông ta cũng tìm ra manh mối.

Ông ta luôn để ý đến Đà Nẵng, biết được sau khi Phó Minh Tước trở về, thì ông ta càng chú ý hơn.

Nhưng ông ta không bất ngờ khi Hứa Minh Tâm là người nhà họ Quý, vì nhà họ Quý có một cô con gái lưu lạc bên ngoài.

Chính là Bạch Thủy Xuân của ông ta.

“Nhưng tôi đã hỏi dì, dì nói mẹ tôi không có quan hệ gì với ông, có phải ông đoán sai rồi không? Hơn nữa nhìn chúng ta không giống cha con

Hứa Minh Tâm bối rối, cô nhìn thấy chủ kia vui vẻ như vậy, nên cô không biết giải thích thế nào.

“Dì cô thì biết cái gì, lúc ta và mẹ cô gặp nhau chúng ta còn yêu nhau. Dì của cô không phải là người trong cuộc! Minh Tâm, tôi chính là bố cô, tôi thật sự là bố cô, cô nhìn xem trông chúng ta hoi giống nhau.”

“Không giống.”

Hứa Minh Tâm rất thẳng thắn nói.
 
Back
Top Dưới