Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1311


Chương 1311

Chỉ là câu nói này của Ngôn Hải lại lập tức trùng đích, giống như là đột nhiên phá vỡ một lớp cửa số giây.

Trong lòng cô lập tức rối lên, suy nghĩ lung tung.

Phản ứng đầu tiên của cô chính là lắc đầu. “Không thể nào! Anh ấy sẽ không làm như vậy!”

“Em biết vì sao nhà họ Hứa phá sản không?

VÌ sao?”

“Là bởi Cố Gia Huy độc quyền dây chuyển sản xuất, Hứa Hòa bất đắc dĩ mới phải tuyên bố phá sản. Hiện giờ không gán nợ của cải, Hứa Văn Mạnh mang tiền bỏ trốn. Ông ta cầm nhiều tiền của Cố Gia Huy như vậy, sao Cố Gia Huy có thể từ bỏ chứ? Anh ta không phải người tốt gì, anh nói như vậy em hiểu không? Anh ta nhẫn nhịn nhiều năm như vậy, quản lý hai tập đoàn, một người tàn nhẫn như vậy, sao có thể là người lương thiện chứ?”

Lời nói này như một cái búa mạnh mẽ gõ vào trong lòng Hứa Minh Tâm.

Cô chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề Cố Gia Huy là người tốt hay là người xấu này.

Bởi vì cô thấy Cố Gia Huy là người tốt, đối xử tốt với mình, đối xử với những người bên cạnh cũng tốt. “Lời… Lời nói của anh em không hiểu lầm, anh dung noi giớn với em sao?”

Có rất muốn giật nhẹ khóe miệng, cưới một cái hợp với tình hình, phối hợp với câu chuyện buồn cười này.

Nhưng mà cô lại không cười nổi.

Ngôn Hải thấy cô đau đớn như thế thì cũng không muốn nói quá nhiều.

Nếu đã quyết định buông tay, có sao phải để lại một vết sẹo ở trên tình cảm của hai người bọn họ?

Anh ta nhanh chóng tiến lên, kéo cơ thể đang không ngừng run rẩy của cô vào trong lòng ngực, nhẹ giọng nói: “Thực sự xin lỗi, vậy em coi như anh chưa nói gì, được chứ?”

“Em…” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Em có thể thừa nhận, anh nói đi, em cũng muốn biết, em không biết Cô Gia Huy thực sự mang dáng vẻ gì!”

Cô nhéo lên bàn tay, lấy hết can đảm nó. “Cố Gia Huy mà cô yêu rốt cuộc mang dáng vẻ gì? Ở trên thương trường Cố Gia Huy khiến người nào nghe tiếng cũng sợ vỡ mật, thủ đoạn mẫu lạnh đáng sợ, không ai dám chống lại. Người như vậy, ở trong tay hoặc nhiều hoặc ít cũng sẽ dính dáng tới mạng người. Anh ta không cán đích thân ra tay, động mồm động mép mà chỉ cần dặn người phía dưới đi làm là được. Em có thể điều tra xem những người đã làm tổn thương em, có kết cục như thế nào. “Minh Tâm… Anh vẫn luôn cảm thấy Cố Gia Huy quá phức tạp, thế giới của anh ta không thích hợp với em. Anh ta có rất nhiều kẻ thù, cũng quá máu lạnh, sao em đón nhận được chứ?”

Hứa Minh Tâm nghe được lời này, không nhịn được cả người run rẩy. “Anh Ngôn Hải, em muốn yên tĩnh một chút, anh có thể đi về không?”

“Anh muốn ở bên cạnh em.”

“Bây giờ đầu óc em rất rối nên muốn yên tĩnh, được chứ?” Cô ôm đầu, vô cùng đau khổ.

Cô thật sự không ngờ những vấn đề này.

Ngôn Hải nhìn thoáng qua một cái thật sâu, hả miệng muốn nói chút gì đó, nhưng cuối cùng cũng không thốt ra được chữ nào.

Anh ta xoay người rời đi, văn phòng rộng lớn lập tức trở nên trống rỗng, chỉ còn lại có một mình cô

Cô ôm đầu, cảm thấy rất bực bội.

Tám giờ tối, Cố Gia Huy về đến nhà không nhìn thấy Hứa Minh Tâm thì hơi nhíu mày. Lúc này, có không phải nên ở nhà sao?

Di động không có bất cứ một tin nhân và cuộc gọi nào.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1312


Chương 1312

Anh hỏi chủ An thì mới biết suốt cả ngày hôm nay Hứa Minh Tâm cũng không về nhà mà tới công ty Hứa

Hòa.

Anh lập tức nói Khương Tuấn đi điều tra, Hứa Minh Tâm lại đi điều tra tài khoản của Hứa Hòa, còn gặp Ngôn Hải.

Sáu giờ tối cô đã rời khỏi công ty, trước mắt còn đang tiếp tục điều tra.

Có người che giấu hành tung của Hứa Minh Tâm nên điều tra tương đối tổn sức.

Cố Gia Huy nói Khương Tuấn tiếp tục điều tra, còn anh thì cả đêm đi tới nhà họ Ngôn.

Anh muốn hỏi Ngôn Hải xem, Hứa Minh Tâm đã nói gì với anh ta.

Ngôn Dương thấy anh khi thể mạnh mẽ, nói: “Làm sao vậy, Ngôn Hải đắc tội gì với cậu sao?”

“Vợ sắp cưới của tôi gặp cậu ta trò chuyện, bây giờ không tìm thấy người, cho nên tôi tới đây hỏi xem thế nào.”

“Hứa Minh Tâm mất tích? Bây giờ tôi sẽ đi tìm ngày

Ngôn Hải khẩn trương nói.

Nhưng người còn chưa đi ra ngoài đã bị Cổ Thành

Trung dè bá vai lại.

Anh âm u lạnh lẽo nhìn anh ta, cánh môi nhỏ bé nhắc lên, thốt lên câu nói không chứa một chút cảm tình nào. “Cậu Lâm, cô ấy là người phụ nữ của tôi, tất nhiên là tôi sẽ tìm cô ấy, bảo vệ an ủi cô ấy, không cần cậu lo lång.”

“Chủ buông tôi ra!”

Cảm xúc của Ngôn Hải có chút kích động, dùng sức hất tay anh ra, lảo đảo lui về phía sau vài bước. “Không phải chủ muốn biết tôi đã nói gì với Minh Tâm sao? Tôi nói cho chủ biết, cô ấy tra ra được chủ chuyển vào tài khoản của Hứa Văn Mạnh ba trăm tỷ, nghi ngờ chủ có động cơ giết người.”

“Cô ấy nói với cậu như vậy sao?”

Cố Gia Huy nhíu chặt mày, đột nhiên hiểu ra vì sao K lại tốt bụng trà lại những số tiền đó như vậy, đồng thời ra oai phủ đầu.

Một mặt ám chỉ mình là hacker tài giỏi, có thể xâm nhập vào tài khoản.

Một mặt là ở đây

Anh ta lợi dụng điều này để Hứa Minh Tâm nghi ngờ mình, thật sự đúng là một chiều hay

Anh cần thận máy cũng có sai sót cho nên không thể không bởi phục. “Tôi còn nhắc nhở Minh Tâm, con người chủ rất đáng sợ. Chủ làm quá nhiều việc không chính đáng cho nên trong tay của chủ dính đầy máu tươi. Chú phức tạp như vậy, chú không xứng vấy bẩn lên Minh Tâm”

“Tôi không xứng, vậy cậu xứng sao?”

Cố Gia Huy nhanh chóng đi lên, kéo cổ áo anh ta, lạnh lùng nói: “Cũng không nhìn xem bàn thân cậu như thế nào, nếu cậu biết trên tay tôi dính máu tươi, tôi cũng không ngại có thêm một vong hồn là câu!”

“Đủ rồi, Cố Gia Huy, con trai của tôi tôi sẽ quản lý, tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào chuyện tình cảm giữa hai vợ chồng cậu.”

“Vậy sao? Anh không có cách dạy con, tôi cũng coi như là bậc chủ bác của cậu ta, có cần tôi giúp anh giáo dục cậu ta một chút không?” khoé miệng Cố Gia Huy nhếch lên thành một nụ cười lạnh lùng, giống như là tu là quỹ sát đến từ địa ngục, trong mắt mang theo diện cuồng khát máu.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1313


Chương 1313

Bắt đầu từ giây phút anh chọn Hứa Minh Tâm, anh đã cho Khương Tuấn điều tra những thứ có yêu thích.

Anh biết cô thiện lương đơn thuần, chắc chắn sẽ không thích mình hãm sâu vào địa ngục.

Anh cũng gắng sức ngụy trang, không để cô nhìn thấy bộ mặt thô bạo của mình.

Nhưng không ngờ lớp cửa sổ giấy này vẫn bị xé rách, không giữ lại được một chỗ trống.

Trên tay anh thật sự có dính máu tươi, không ai có thể vững thân được ở trong cái chảo nhuộm này. Ngay cả Ngôn Dương cũng không biết đã hai chết bao nhiêu người.

Chỉ là một thằng nhóc mà cũng dám can thiệp vào chuyện của anh, Ngôn Hải còn chưa đủ tư cách “Cố Gia Huy, cậu đừng xúc động. Hiện giờ việc cấp bách là tìm ra Hứa Minh Tâm ”

Ngôn Dương vội vàng nói, sợ Cố Gia Huy dưới cơn tức giận sẽ thật sự làm tổn thương Ngôn Hải, Đúng lúc này, di động của Cố Gia Huy vang lon, là diện thoại của Khương Tuấn.

Anh với vùng nghe máy, Khương Tuấn nhanh chúng đọc ra một địa chỉ, nói: “Anh Huy, Minh Tâm đi tìm một người tên là Phó Minh Tước. “Phó Minh Tước?” Anh lặp lại một lần, nhíu chặt mày: “Lai lịch như thế nào?”

“Trước mắt còn đang điều tra. “Được, một lát nữa gọi điện thoại cho tôi, tôi đi tìm người trước.”

Cố Gia Huy tắt điện thoại, nhìn sâu vào trong mắt Ngôn Hải: “Không có lần sau, nếu không tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu.”

Dứt lời, anh nhanh chóng rời đi, không thèm quan tâm đến sắc mặt khiếp sợ của Ngôn Dương.

Sao Hứa Minh Tâm lại quen biết Phó Minh Tước? “Sao lại muốn tới tìm tôi?”

Hứa Minh Tâm dỗ Minh Diệp ngủ xong, vừa ra khỏi của phòng bên tại lập tức phát ra âm thanh lười biếng của Phó Minh Tước.

Anh ta dựa vào bên cạnh tủ rượu, trong tay cầm Phi ly rượu vang đỏ, nhẹ nhàng lay lay,

Chất lỏng màu đò tưới ở dưới ánh đèn loé ra một ánh sáng khác thường.

Hứa Minh Tâm xua xua tay, nói: “Tôi không uống rượu, có thể cho tôi một chút nước trái cây không? Uống nước trái cây thì tâm trạng tôi sẽ tốt hơn một chút, nói không chừng tôi sẽ nói cho anh biết “Được thôi.

Phố Minh Tước đi tới phòng bếp làm cho cô một lỵ nước ép trái cây tươi, đặt ở trước mặt cô: “Mời thường thức “Anh không ép tôi, cũng không tò mò sao?”

Cô nhưởng máy tò mò hỏi. “Nếu như cô không muốn nói, tôi tò mò cũng vô dụng, không phải sao?”

Nhìn Phó Minh Tước rất hờ hững, vô tội nhún nhún vai, người đàn ông này tuy đã 30 tuổi nhưng không giả đi một chút nào, nhìn anh ta cũng như nhìn thấy Cố Gia Huy.

Khi Cố Gia Huy đến tuổi, cũng nên trường thành chững chạc, trở nên âm trầm hơn và nội tâm hon.

Phong độ nhẹ nhàng, dùng bốn chữ này để miêu tà có lẽ sẽ không quá

Mặc dù trong lòng nghẹn muốn chết, cũng có chỗ nghi ngờ, nhưng cô vẫn không khống chế được mà nghĩ tới anh.

Cô ngừa đầu uống sạch sẽ ly nước ép trái cây, giống như muốn cổ vũ bản thân mình phải cố gắng lên.

Khi cô gọi điện thoại nói muốn tìm anh ta, anh ta rất vui vẻ, lập tức dọn dẹp nhà.

Từ khi vào ở căn nhà này cũng đã được một thời gian, đến nay vẫn chưa có một vị khách nào tới chơi

Từ lúc cô bước vào cánh cửa này, anh ta đã có một loại ảo giác, Ngọc Diệp đã trở lại.

Anh ta vừa lắc ly rượu vang đỏ, vừa nhìn Hứa Minh Tâm, trong ánh mắt có một loại cảm giác không thể nói rõ được.

Hứa Minh Tâm luôn cảm thấy anh ta đang nhìn mình, rồi lại giống như xuyên thấu qua mình mà nhìn thấy một người khác. là vợ của anh ta sao?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1314


Chương 1314

Có đôi khi cô có thể cảm nhận được Phó Minh Tước này quan tâm mình, có lẽ là yêu ai yêu cả đường di u? Cô uống đồ uống xong thì cũng có chút can đảm, cô lấy hết can đảm hỏi “Phó Minh Tước, anh giết bao nhiều người rồi?”

Sao đột nhiên lại hỏi vấn đề này?”

“Anh đừng hỏi trước, anh có thể trả lời cũng có thể không trả lời.

Phó Minh Tước nhìn thẳng vào ánh mắt cố chấp của cô, trong đó là nhiệt tình xen lẫn dũng cảm,

Rõ ràng là sợ đến mức cứng đờ cả người, nhưng vẫn còn cố chấp tiếp tục hỏi.

Anh ta hơi im lặng, cuối cùng thẳng thắn trả lời. “Giết không nhiều lắm, sát thủ chỉ là nghề phụ của tôi. Giá thuê tôi rất đắt, không phải loại chó mèo gì cũng đều có thể thuê được tôi. Người có thể để tôi ra tay, cũng phải được coi là nhân vật lớn.”

“Đợi đã, lúc trước anh nói có người muốn giết tôi, anh muốn trả ơn, không phải là anh nói bậy bạ chứ?” Hứa Minh Tâm bỗng nhiên nghĩ tới điều này.

Mạch não của phụ nữ có đôi khi chính là kỳ lạ như vậy.

Thời điểm mấu chốt này mà cô lại nghĩ tới câu chuyện cũ rích rất lâu trước kia.

Phó Minh Tước sở sở cái mũi, có chút ngượng ngùng mìm cười. “Mẹ kiếp!” Cô không nhịn được mắng một tiếng: “Bỏ đi, chuyện cũ này sẽ bỏ qua. Tôi tiếp tục hỏi anh, khi anh giết những người đó, lương tâm anh có bất an hay không?”

“Không đâu, quen rồi. Tôi không giết bọn họ thì có lẽ bọn họ cũng sẽ giết tôi. Tôi giết người ta, có người khác mới giá cao thì cũng có kẻ thù của mình.”

“Vậy… Minh Diệp có biết anh như thế này không?” Cô tiếp tục cần thận hỏi.

Lời này vừa nói ra, không khí giống như đọng lại, cô cảm thấy có chút lạnh, khí lạnh là từ trên người Phó Minh Tước phát ra. Cô theo bản năng quấn chặt áo khoác, lạnh đến run bần bật.

Từ trường thật mạnh mẽ mà “Không đâu.” Âm thanh trầm thấp khăn khăn của anh ta vang lên: “Con bé sẽ mãi mãi không biết những việc đó, tôi chỉ là một người cha bình thường, ăn cơm cùng con bé, dạy con bé làm bài tập, thỉnh thoảng sẽ đưa con bé đi ra ngoài chơi, đi mua quần áo mới.”

“Có thể nói cho tôi lý do không?”

“Điều này còn cần lý do sao?”

“Đương nhiên là cần rồi, vì sao anh muốn gạt Minh Diệp, chuyện quan trọng như vậy, không phải nên có một lý do sao?”

“Nếu thật sự có, đó chính là tôi yêu con bé, tôi yêu con gái của tôi, tôi không muốn làm con bé sợ tôi. Nếu biết có một người là sát thủ thì con bé sẽ rất sợ hãi, ở trong mặt con bé tôi giống như là siêu anh hùng Marvel, là người tốt “Tôi… hình như tôi hiểu một chút rồi.”

Cô vẫn luôn không nghĩ ra, cô cảm thấy người duy nhất có thể trả lời vấn đề này của cô cũng chỉ có Phó Minh Tước.

Bây giờ mới cảm thấy Phó Minh Tước và Cố Gia Huy như cùng một loại người.

Đều rất vất và che giấu một mặt xấu xỉ của mình. “Anh không sợ sẽ liên lụy tới Minh Diệp sao?”

“Sợ, sao lại không sợ, tôi chỉ có một người con gái này, con bé là món quà cuối cùng mà người vợ đã mất để lại cho tôi. Nhưng có một số chuyện không phải tôi có thể quyết định, khi tôi lựa chọn nghề nghiệp này thì thân phận của tôi, quá khứ của tôi, tôi đã biết chắc sẽ không thể trốn thoát. Nhưng tôi chỉ có thể dùng hết toàn bộ sức lực bảo vệ Minh Diệp, chỉ như vậy là đủ rồi”. “Hình như tôi đã hoàn toàn hiểu rõ, xem ra tôi đã tìm đúng người rồi.”

“Cô bị điều gì làm hoang mang à?” Phó Minh Tước tò mò hỏi, “Không nói cho anh” Cô nghịch ngợm thề lượt, tâm trạng tốt hơn rất nhiều. Cô nhìn thời gian, phát hiện đã sắp 8 giờ rưới rồi, nhưng mà Cố Gia Huy còn chưa tới tìm cô khiến cô không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1315


Chương 1315

“Sao đã trễ thế này rồi mà Cố Gia Huy còn chưa tìm tới?” Cô nhỏ giọng nói thẩm. “Tôi che giấu hành tung của cô, cho nên khi anh ta tìm sẽ tương đối tốn thời gian.”

“Cái gì? Vì sao anh làm như vậy?”

“Tôi muốn cô ở bên cạnh Minh Diệp nhiều hơn một chút, ở bên cạnh Tôi.

Một chữ cuối cùng nghẹn ở trong cổ họng nhưng không có thể nói ra, sợ sẽ dọa cô. “Hơn nữa, cô ở đây lâu một chút thì cũng có thể suy nghĩ thấu đáo hơn một chút, không phải sao?”

Hứa Minh Tâm gật đầu, nghĩ lại cũng đúng, mình thật sự cần một chút thời gian để nghĩ kỹ lại. Rốt cuộc người đàn ông mình yêu là dạng người gì? “Thật sự rất cảm ơn anh, tôi phải đi về rồi, Cố Gia Huy không thấy tôi thì sẽ sốt ruột. “Tôi đưa cô về “Không cần, tôi cũng không phải là một đứa trẻ, tôi biết đường.

Cổ nhàn nhạt mỉm cười, khi đi đến cửa như là nghĩ đến gì đó, nói: “Uống ít rượu một chút, trong nhà còn có trẻ con, hơn nữa uống nhiều rượu không tốt cho cơ the.”

“Ừm, tôi nhớ rồi.”

Theo bản năng anh ta bỏ cuộc, nở một nụ cười ấm áp.

Hứa Minh Tâm gọi xe về biệt thự, vừa vào cửa là có thể cảm nhận được bầu không khí cực kỳ áp lực, im lặng như ve sầu mùa đông.

Chủ An thấy cô bình an trở về, thở dài nhẹ nhõm một hơi. “Minh Tâm, cuối cùng cô cũng đã về rồi.”

“Cố Gia Huy đầu? Có phải anh ấy không tìm thấy cháu nên rất lo lắng không?”

“Cậu chủ đích thân đi tới nhà họ Ngôn một chuyển, đã xảy ra một chút chuyện không vui với cậu chủ nhà họ Ngôn, Khương Tuấn đã tra ra được vị trí của cô nhưng không biết vì sao cậu chủ xuống dưới lầu rồi lại không đi lên, đứng yên một mình rất lâu, cuối cùng lại nói Khương Tuấn lái xe quay về “Sau khi về nhà thì vẫn luôn nhốt mình ở phòng làm việc, cơm tối cũng không ăn, ở trong đó đã hơn nửa tiếng đồng hồ rồi. “Vậy chủ nói phòng bếp chuẩn bị bữa tối, đợi lát nữa đưa lên, cháu lên đó xem một chút

Hứa Minh Tâm muốn đi lên lầu, không ngờ chủ An lại vội vã giữ lấy tay cô. “Minh Tâm, cô sẽ bỏ rơi cậu chủ sao?”

Câu nói rõ ràng từng chữ một, cực kỳ thành khẩn.

Chủ An vẫn luôn hầu hạ anh em bọn họ từ nhỏ đến lớn, đã coi như ruột thịt từ lâu.

Tất nhiên ông ấy cũng hy vọng Cố Gia Huy và cô hạnh phúc.

Cô nghe được lời này thì hít sâu một hơi nói: “Không đâu, anh ấy cần cháu.”

“Cho dù cô biết những bộ mặt xấu xí đó của cậu chủ, cũng sẽ không rời đi sao?”

“Cháu đã suy nghĩ cần thận rồi, cho nên có vài lời cháu muốn nói với anh ấy. Chú An, cháu lên lầu, chú đừng lo lắng. “Vậy là tốt rồi, làm phiền Minh Tâm”

Chủ An vui mừng nói, thực sự thở dài nhẹ nhóm một hơi, Cô đi tới cửa phòng làm việc, cửa phòng đóng chat.

Cô lấy hết can đàm vặn nắm tay cửa, phát hiện bản trong bị bao phủ bởi một màu đen, trong bóng đêm có ảnh lừa lập loè.

Là mùi của thuốc lá.

Cổ Thành Châu rất ít khi hút thuốc, trừ khi anh đi gặp đối tác.

Mỗi lần đi gặp đối tác về, anh cũng sẽ súc miệng thay quần áo trước, xóa bỏ mùi của thuốc lá.

Cô sở soạng công tắc trên vách tưởng, đang muốn mở lên, không ngờ bên tai lại vang lên âm thanh âm u lạnh lẽo của Cố Gia Huy, anh nói: “Đừng mờ, anh không muốn để em nhìn thấy dáng vẻ chật vật hiện giờ của anh

Dứt lời, đầu mẩu thuốc lá bị dập tắt ở gạt tàn thuốc, một chút ánh sáng cuối cùng trong phòng cũng biến mất không còn bóng dáng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1316


Chương 1316

Cô hít sâu một lúc, nói: “Chú ba Cổ, anh có ổn không?”

“Cũng không tệ lắm, mấy năm nay đều như thế này, đừng nhắc tới được không.”

“Anh nếu biết em ở đâu, vì sao anh không đi tìm em?”

“Tìm em làm gì? Có lẽ em đã suy nghĩ thật kỹ rồi, con người anh như vậy có đáng để em giao phó cả đời hay không. Nếu như anh làm lung tung thì sẽ chỉ quấy em.” nhiều “Anh đang cho em tự lựa chọn sao?”

Cô không nhịn được nở nụ cười, khỏe miệng nhẹ nhàng nhếch lên một độ cong, cảm thấy Cố Gia Huy bây giờ đang phụng phiu giận dỗi lại có chút đáng yêu. 29 tuổi thì làm sao?

Tuổi lớn nhưng trái tim lại rất nhỏ. “Có thể hiểu là như vậy.”

“Cố Gia Huy, em chỉ hỏi anh một vấn đề. Chuyện bố em chết rốt cuộc có liên quan tới anh hay không, số tiền ba trăm tỷ kia là như thế nào?” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Đúng thật là anh đã từng bước chèn ép khiến nhà họ Hứa phá sản. Anh không trắng trợn táo bạo như vậy, chính là sợ em không đành lòng, khiến em cảm thấy anh đáng sợ. Cho nên anh từ từ tra tấn, anh có rất – nhiều thời gian và kiên nhẫn khiến ông ta không còn đường lui. Nhưng Hứa Văn Mạnh lấy thân phận con riêng của em để de dọa anh, nếu anh không trả tiền thì ông ta sẽ công bố ra bên ngoài, mà sự thực thì việc em là một đứa con riêng không thể tiết lộ ra bên ngoài “Cho nên… anh cho ông ta tiền”

“Đúng. Nhưng cuối cùng, ba trăm tỷ này vẫn về tài khoản của anh, có lẽ em cũng biết đã xảy ra chuyện gì phải không?”

“Thật ra em không tin anh giết ông ta, nếu anh thật sự muốn giết ông ta, rất lâu trước đó đã có thể ra tay rồi, sao phải mất công như vậy? Lúc đầu thật sự là em có chút suy đoán nhưng đến khi em bình tĩnh lại, em cảm thấy mình rất buồn cười.”

“Em biết Hứa Văn Mạnh không phải do anh giết, em cũng không quan tâm vì sao ba trăm tỷ kia lại vào tài khoản của anh. Điều khiển em mơ hồ chính là người đàn ông em yêu rốt cuộc mang dáng vẻ gì, có phải người đàn ông dịu dàng ấm áp em nhìn thấy mỗi ngày không?”

“Dùng mọi cách che chở em, luôn luôn dụng túng tính xấu của em, người khác bắt nạt em, anh ấy luôn là người đầu tiên xuất hiện. Anh ấy cũng không sợ phiên toái, không chê em phiền phức, luôn luôn kiên nhẫn”

“Em thấy người đàn ông gần như hoàn mỹ không thể bắt bẻ như vậy, nhưng ở chung một năm, bây giờ mới đột nhiên nhận thấy một mặt khác của anh, em. nếu em nói không sợ thì chắc chắn là giả “

“Em điều tra một chút những người ngày xưa bắt nạt em, hình như kết cục đều rất thảm. Không phải phá sản thì chính là rời khỏi Đà Nẵng, thân bại danh liệt “Em nghĩ những điều đó đều là anh làm, đúng không?” Ân thanh của cô run nhè nhẹ, nhìn chăm chăm vào hình dáng sâu xa trong bóng đêm kia, ảnh mắt sáng rực.

Trong bóng đêm người đàn ông kia nghe được lời này, bàn tay không chút tiếng động tức siết chặt lại. Móng tay găm thật sâu vào da thịt, đau như muốn xuyên tim.

Rất lâu sau, đôi môi mỏng mở ra, phát âm thanh lạnh lẽo: “Là anh làm “

“Anh thật sự rất thông minh, xong việc rồi mới từ từ trả thù mà còn không có bất cứ tờ báo nào đưa tin, bản thân em cũng không để bụng những chuyện này nên gần như là không biết “

“Thật ra nhìn thấy những người đó gặp chuyện, em rất sợ hãi, cảm thấy anh quá độc ác. Nhưng em và một người bạn đã trò chuyện rất lâu, mới hiểu được đây là cách sinh tồn của anh.”

“Kẻ thù của anh nhiều, người muốn mạng của anh cũng rất nhiều, nếu anh không làm tồn thương bọn họ thi bản thân anh cũng sẽ không có kết cục tốt. Giống như anh trai của anh Cổ Triệt, anh không thể nhân tâm nhỏ cỏ tận gốc, nhưng bọn họ sẽ làm việc trầm trọng hơn. Người hiến bị người ta bắt nạt, ngựa hiển thì bị người cười Đạo lý này em cũng hiểu, vì vậy anh như thế nào thì có quan trọng gì chứ “Thật ra, em cũng không phải người tốt gì, Hóa An Kỳ đã chết rồi, hoặc nhiều hoặc ít cũng là vì em phải không? Trên đời này không có người tốt và người xấu tuyệt đối, chỉ cần không thẹn với lương tâm là được. Cố Gia Huy, một mặt của anh đúng thật là em không thích, nhưng em sẽ cố gắng đón nhận, bởi vì người em yêu là anh, một Cố Gia Huy hoàn chỉnh: Sao có thể chỉ thích một mặt tốt của anh mà không thích một mặt xấu của anh chứ?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1317


Chương 1317

“Huống hồ, anh cũng không làm chuyện giết người phóng hỏa, đúng không?”

“Thích một người không thể chỉ thích áo sơ mi trắng của anh ấy mà cũng phải thích cà vớ của anh ấy, đúng không? Cho nên em đã về rồi, anh không định ôm em một cái sao?”

Cô dang hai tay ra với anh, cô đã thích ứng được bóng tối, có thể nhìn được một hình dáng mơ hồ.

Cố Gia Huy nghe được lời này thì lập tức đứng dậy, trực tiếp vọt tới rồi ngay lập tức ôm cô vào trong lòng ngực.

Anh ôm cô thật sự rất mạnh, giống như muốn bóp nát có

Cơ thể Hứa Minh Tâm không chúng đã được hai người cùng ngã xuống trên thảm.

Tay mắt anh nhanh nhẹn, bàn tay to đặt ở trên cái ớt của cô, tránh cho cô bị ngã đập đầu

Chi tiết này đã khiến lòng cô mềm nhũn,

Đôi môi mỏng của Cố Gia Huy ập đến, cô không nhịn được cười khẽ: “Có mùi thuốc lá.

Cà người anh cứng đờ, lập tức nói: “Anh đi đánh răng.”

“Không cần, em có thể ngửi được, em cũng muốn hôn anh, ôm anh.”

Lần này là Hứa Minh Tâm chủ động.

Cánh tay ngó sen quấn quanh ở trên cổ anh, chủ động hôn lên đôi môi mỏng của anh.

Động tác này của cô đã không còn ngây ngô, bởi vì cô có một người thầy tốt,

Học hơn một năm nay, ít nhiều gì cũng có thể tốt nghiệp rồi.

Cô hôn anh, cẩn thận lướt qua viền môi của anh.

Hai người hôn đến quên mình.

Vào lúc hai người đều đang đ*ng t*nh, có người không đúng lúc đấy cửa đi vào. “Cậu chủ, Minh Tâm, cơm tối đa làm xong rồi

Cửa phòng bị mở ra, ánh sáng ngoài hành lang chiếu vào phòng, trên mặt đất hai người không có chỗ nào.

Hứa Minh Tâm giật mình một cái, bỗng nhiên tỉnh táo lại, theo bản năng đẩy Cố Gia Huy ra.

Anh không kịp phòng bị, cả người lần qua một

Anh ngồi dưới đất, không vui nhìn chủ An.

Chú An xấu hổ sở sở đầu: “Rất xin lỗi, quấy rầy rồi, tôi sẽ đi ngay!”

Chủ An nhanh chóng đặt bữa tối xuống, xấu hổ rời đi, còn không quên đóng cửa lại cho bọn họ.

Trong phòng một lần nữa rơi vào bóng rối, gò má cô ửng hồng, máu cả người giống như xông hết lên trán. “Cái đó… Còn tiếp tục không?”

Bên cạnh phát ra giọng điệu thâm sâu của Cố Gia Huy, khàn khàn, chạm vào tim người nghe. “Không… Không được. Phải ăn cơm “Không đói bụng, muốn ôm em.” bên. “Bật đèn không “không bắt ”

Cố Gia Huy tới gần, ôm chặt cô vào trong lòng ngực.

Khoảnh khác anh bề thân thể mềm mại mùi thơm ngào ngạt kia lên thì trái tim xao động bất an lập tức bình tĩnh lại. “Anh yêu em, Hứa Minh Tâm.”

Đôi môi mỏng của anh đè ở bên tại, từng chữ sâu lắng lọt vào tai.

Giống như âm thanh ma quỷ, xoay quanh vào sâu trong đầu óc khiến trái tim cô run rẩy.

Lời này rất sâu lắng, có quá nhiều yêu thương và lưu luyến triền miên.

Trái tim cô lập tức bị hòa tan, cảm thấy thoả mãn mìm cười. “Biết rồi, em muốn bật đèn ăn cơm, em rất đói bung.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1318


Chương 1318

Cố Gia Huy nghe vậy mới không tình nguyện buông cô ra, cho cô đi bật đèn.

Đèn bật lên, trong phòng lập tức sáng bừng lên.

Cô nhìn thấy dáng về suy sụp của Cố Gia Huy.

Cà vạt không biết đã ném đi đầu, cúc áo trên áo sơ mi trắng đã bị mở ra máy cúc, lộ ra xương quai xanh mê người.

Cổ tay áo được xắn lên, bản tay hồng hồng đã sưng lên.

Anh chàng này, không phải là dùng tay đánh lên tường chức

Cô nhanh giữ lấy tay anh, hung tợn trừng mắt nhìn một cái, đầy đau lòng: “Sao anh phải tự mình hại minh chứ?”

“Chỗ này đau không cách nào giảm bớt nên muốn phân tán lực chú ý

Ngón tay trò của anh chỉ chỉ vào trái tim, âm thanh yếu ớt vang lên.

Lời nói này gỗ mạnh vào chỗ sâu trong trong lĩnh hồn cô, khiến đồng từ có chợt co rút lại.

Bởi vì trái tim quá đau nên cần thứ khác để phân tán lực chủ ý.

Anh rất ngốc, không biết tìm ra cách thoả mãn khác mà chỉ có thể dùng quyền anh.

Trong nhà không có thiết bị, nhưng có tường.

Anh niên từng có từng có ở trên tường, tay càng đầu, trái tim lại càng dễ chịu hơn một chút, “Anh đánh vào chỗ nào?

Anh nghe vậy, chỉ chỉ vách tường phía sau bán đọc sách, giấy dán tường đặt tên đã bị đánh đến rách nát.

Hứa Minh Tâm không còn cách nào, đành phải lấy hòm thuốc tới, tiêu độc trước sau đó đổ rượu thuốc lên.

Rượu thuốc cHứa vết thương này là Bạch Thư Hân cho cô, cô ấy nói dùng cái này vô cùng tốt.

Rượu thuốc rất cay, bôi lên trên vết thương chắc chắn sẽ rất đau, anh nhíu mày, nhưng lại không kêu đau một tiếng nào.

Đàn ông có phải lúc nào cũng muốn tỏ ra cứng rắn không? “Đau chết anh đi, lớn rồi còn không biết tự chăm sóc cho mình, chỉ biết làm em lo lắng. “Thấy anh đau trong lòng không em khó chịu sao?”

“Anh…” Hứa Minh Tâm không thể phản bác, thờ hồng hộc nhìn anh, cụp mắt xuống tiếp tục bồi thuốc

Sao cô có thể không đau lòng chứ, đầu đến mức hốc mắt cũng đã hơi ướt át rồi? Cô cố kìm nén, không để nước mắt rơi xuống. “Đau thì kêu lên di “Không đau. “Cố Gia Huy, anh có thể nói lời thật lòng được không?”

“Anh yêu em, đây là lời nói thật lòng của anh.” Giọng nói anh đều đều, rõ ràng từng chữ một.

Hứa Minh Tâm không kịp phòng bị, kinh ngạc ngước mắt, ngơ ngần nhìn anh.

Đến lúc nào rồi mà còn tán tỉnh cô chứ?

Vào lúc cô đang hoảng hốt, Cổ Thành Châu đột nhiên hôn cô, một bàn tay nhàn rỗi giữ chặt gầy cô, để hai người dán vào một chỗ.

Nụ hôn này rất dịu dàng triền miên, giống như kể ra yêu thương say đắm vô tận.

Một mình anh trầm mặc trong bóng đêm, thật sự rất sợ cô sẽ không quay về.

Cô đơn thuần như tờ giấy trắng, chưa từng gặp thế gian hiểm ác, mà anh lại ở sâu trong chỗ hiểm ác này mà sống qua ngày.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1319


Chương 1319

Thậm chí anh còn nghĩ, nếu Hứa Minh Tâm không cần mình, vậy thì anh phải làm gì? Anh sống.

Sóng như một cái xác không hơn.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, nụ hôn này rất dài, giống như là qua một thế kỷ.

Cuối cùng, anh thở hổn hển tách ra.

Anh nhằm chặt hai mắt lại, cái trấn dựa vào trên trấn của cô, âm thanh nặng nề vang lên. “Hứa Minh Tâm, ở trong mắt người khác anh có thể là người xấu, nhưng ở trước mặt em, anh chỉ muốn làm người tốt

Cô nghe được lời này, khóe miệng nhếch lên một nụ cười thoả mãn.

Người đàn ông này đáng để cô giao phó cả đời. “Biết rồi, đừng ôm nữa, em phải bồi thuốc cho anh. Anh còn chưa ăn cơm đâu, lát nữa nhất định phải ăn nhiều một chút.”

“Được.”

Anh trầm giọng nói, giọng nói dịu dàng.

Hai người cơm nước xong xuôi, Hứa Minh Tâm thu dọn bát đũa xong rồi quay về phòng rửa mặt.

Mà Khương Tuấn cũng đang điều tra Phó Minh Tước. “Anh Huy, tôi không điều tra được lai lịch cụ thể của tên Phó Minh Tước này. Mấy năm nay anh ta vẫn luôn hoạt động ở London, có một đứa con gái, hình như có chút quan hệ với Kettering. Mấy tháng trước đột nhiên và nước, hiện giờ con gái anh ta đang học ở một trường học quý tộc tư nhân “Người này rốt cuộc làm gì, sau lưng là thể lực gì, tôi vẫn chưa tra ra được.”

“Vậy anh ta quen biết Hứa Minh Tâm như thế nào? “Tôi điều tra theo dõi thì biết anh ta bị người của xã hội đen đuổi giết, ngẫu nhiên gặp được Minh Tâm. Minh Tâm còn giả mạo là mẹ của đứa bé kia, tham gia cuộc hợp phụ huynh. Nghe nói Minh Tâm cực kỳ giống người vợ đã mất của Phá Minh Tước.”

“Vợ đã mất của anh ta tên là gì?”

“Ngọc Diệp, trừ cái này ra, tôi không tra ra được bất cứ tin tức gì. Người này ngoại trừ cái tên, tất cả những tư liệu còn lại đều bị tiêu hủy hết, có người cổ tình làm vậy. Phó Minh Tước này rất thần bí

Cuối cùng Khương Tuấn thốt ra sáu chữ kia, cảm giác có lòng mà sức lực thì không đủ.

Phó Minh Tước giống như đột nhiên xuất hiện, tuy rằng lúc trước vẫn luôn sống ở London nhưng không có bất xứ giá trị gì, không thể nhận định người này rất cuộc có lai lịch gì, tới Đà Nẵng là muốn làm gì?

Hứa Minh Tâm cực kỳ giống người vợ đã mất của anh ta. Giữa hai người còn có liên hệ gì sao?

Tiếp tục điều tra, tôi muốn biết nhiều manh mối hơn, tôi không thể để một nhân vật nguy hiểm mà tôi không thể không chế xuất hiện ở Đà Nẵng. “Vâng, anh Huy

Cúp điện thoại, Cố Gia Huy rơi vào trầm tư Đà Nẵng đã sớm nổi sóng rồi.

Buổi tối khi nằm ở trên giường, Cố Gia Huy hỏi về Phó Minh Tước.

Cô đã có chuẩn bị sẵn, cô đi đến nhà người ta, Cố Gia Huy không thể không biết chuyện này. “Em và Phó Minh Tước quen biết là việc ngoài ý muốn, anh ta nói anh ta là sát thủ, em cứu anh ta, anh ta muốn trả ơn gì đó. Tuy rằng đến bây giờ vẫn chưa bảo đáp em, nhưng em cũng không sợ anh ta, ít nhất là ở trước mặt con gái anh ta thì anh ta là một người cha rất tốt, không thể nhìn ra là một sát thủ “

“Vậy em có biết đêm đó người đuổi giết anh ta là ai không?”

“Không biết, anh biết sao?”

“Là người trong xã hội đen, nếu anh ta là sát thủ thì cũng là người cùng nghe. Nhưng anh ta lại bị đuổi giết, xem ra cuộc sống của anh ấy cũng không được như ý. “Vậy thì anh ta thực sự rất khổ rồi “Bây giờ điều trọng là vì sao em không nói cho anh em có biết anh rất lo lắng cho sự an toàn của em không?”

“Nhưng nếu em nói, anh ta sẽ giết em mất. Cảm giác bị một tên giết người để ý không dễ chịu chút nào. Huống hồ, anh ta cũng không gây nguy hiểm gì cho em, anh ta nói em giống người vợ đã mất của anh ta, đến bây giờ em cũng chưa từng nhìn người vợ đã mất của anh ta trông như thế nào.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1320


Chương 1320

“Loại người này em nên ít qua lại thôi, anh ta cũng không đơn giản. Chuyện này giao cho anh, em không cần tham dự. Sau này cũng không được một mình đi gặp anh ta nữa, biết chưa?”

“Nhưng em rất thích Minh Diệp, không biết vì sao, em luôn có cảm giác rất thân thiết với đứa nhỏ này, không nhịn được mà muốn quan tâm con bé. Một đứa bé trong gia đình đơn thân rất đáng thương mà.” Hứa Minh Tâm xoay người, chui vào trong lòng ngực anh, nghịch ngợm dây áo ngủ của anh: “Sau này chúng ta đều phải thật hạnh phúc, không được làm con của chúng ta trở thành đứa trẻ mất bố, có được không?”

“Anh còn chưa nghĩ tới việc có cơn hay không chuyện này đối với anh là một chuyện rất xa xôi, anh có thể ở bên cạnh em là đã cảm thấy thoả mắn rồi. “Anh không cần có con sao? Nhưng em muốn mà vậy em đi tìm người khác sinh”

“Em dám!”

Hứa Minh Tâm còn chưa nói xong, bên tại đã truyền đến âm thanh hung tợn của Cố Gia Huy nghe rất âm trầm, xem ra là thật sự tức giận.

Cô rụt đầu lại, tỏ ra đáng thương nói. “Anh Cả tha mạng, em không bao giờ nói hươu nói vươn nữa. Chúng ta thuận theo tự nhiên có được không? Có thì có, không có thì luôn luôn chuẩn bị tinh thần, được không?”

“Vậy thì cũng phải chở tới lúc em hợp pháp gả cho anh rồi nói.” Anh kéo cô vào lòng, nói: “Không còn sớm nữa rồi, nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

Hứa Minh Tâm gật đầu, cảm thấy thoả mãn đi ngủ. Giấc ngủ này cực kỳ ngon giấc.

Ngày hôm sau, cô muốn đi thăm Minh Diệp, hôm nay là cuối tuần, chắc chắn là Minh Diệp ở nhà.

Cố Gia Huy rất hẹp hòi, không cho cô đi một Minh mình nên nhất quyết muốn đi cùng cô.

Những người mở cửa lại chính là Minh Diệp, giấy phút nhìn thấy Hứa Minh Tâm, cô bé lao thẳng vào trong lòng ngực cô.

“Mẹ!”

“Làm sao vậy, bố con đâu rồi?”

“Tối hôm qua sau khi mẹ đi về, trong nhà đột nhiên có rất nhiều người tới, có một người phụ nữ xấu xa đưa bố đi rồi. Bố nói con ngoan ngoãn ở nhà, nếu buổi sáng vẫn chưa thấy bố về thì con sẽ gọi điện thoại cho mẹ.”

“Mẹ, những người đó là ai, vì sao lại muốn bắt bố. Bố của con là người tốt mà!”

Câu nói cuối cùng khiến Hứa Minh Tâm không trả lời được.

Cho dù hai tay Phó Minh Tước dính đầy máu, nhưng ở trước mặt con, anh ta là một người cha rất dịu dàng cần thận.

Vợ sinh con xong lập tức qua đời, mấy năm nay đều là anh ta nuôi dưỡng Minh Diệp.

Con người không ai là hoàn hảo, Phó Minh Tước ở trước mặt toàn thế giới là một người xấu, nhưng ở trong lòng Minh Diệp, anh ta là người cha vĩ đại nhất. Cô ôm lấy Minh Diệp, lau nước mắt trên khỏe mắt câu rồi quay đầu nhìn về phía Cố Gia Huy Anh giúp em tìm Phó Minh Tước nhé, anh ta không thể đốt nhiên mất tích được “Được, anh bảo Khương Tuấn đi điều tra xem.”

Hứa Minh Tâm gật đầu rồi đưa Minh Diệp đi vào, làm bữa sáng cho cô bé

Điều cô lo lắng chính là kẻ thù của Phó Minh Tước tìm tới đây, nhờ đâu thật sự có nguy hiểm, vậy thì rất khó giải quyết.

Hai mắt Minh Diệp đẫm nước mắt mông lung nhìn cô: “Mẹ, có phải bố không cần con nữa phải không?”

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì trái tim lập tức mềm nhũn, ôm cô bé vào trong lòng, v**t v* đầu cô bé.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1321


Chương 1321

Minh Diệp cảm nhận được cái ôm của cô, nước mắt như là sợi dây chuyển trân châu bị đứt, làm ướt quần áo của cô.

Cô đau lòng nói: “Không đâu, bố con sẽ đã trở lại, bố chỉ đi ra ngoài có chuyện. Bố không ở nhà, mẹ ở với Minh Diệp được không? Minh Diệp không muốn ở bên canh mẹ sao?”

“Muốn, nhưng con muốn bố mẹ ở cùng nhau hơn. “Chúng ta cùng chờ bố về được không?

Có nhẹ nhàng nói, cực ký kiến nhân với đứa bé này.

Cô nhìn thấy Minh Diệp là lập tức nhớ đến Có Có, một đứa chỉ có mẹ, một đứa chỉ có bố.

Tuổi này vốn nên ngây thơ hồn nhiên, nhưng hai đứa đều phải chịu đựng quá nhiều rồi.

Trẻ con là vô tội, cô vẫn tin vào điều này.

Cô làm cơm sáng cho Minh Diệp, ánh mắt Cố Gia Huy nhìn cô đầy ẩn ý, muốn nói rồi lại thôi.

Cô biết Khương Tuấn bên kia đã có tin tức rồi. Cô lấy cớ vào phòng bếp làm trứng trần, kéo theo Cố Gia Huy đi vào. “Sao rồi?” Vừa vào cửa, Hứa Minh Tâm lo lắng hỏi. “Nếu anh nói với em là tình huống không lạc quan lắm, em sẽ từ bỏ không?”

“Vậy cũng phải xem xem tình huống như thế nào đã, rốt cuộc là ai?”

“Nhà họ Quý ở ngoại thành phía Tây.” Cố Gia Huy năng nề thốt lên bồn chữ.

“Nhà họ Quý?”

“Nhà họ Quý bắt anh ta đi nhất định phải có lý do chính đáng, tất nhiên trong tay cũng đã có tất cả chứng cử. xem ra là người mà Phó Minh Tước đắc tội, nghe nói là chính tay Quý Thiên Kim ra lệnh truy bắt. Nhưng đây là mệnh lệnh riêng, không có liên quá toi cục cảnh sát và chính phủ, xem ra chuyện này vẫn còn đường sống.”

“Thật phức tạp.” Hứa Minh Tâm nghe vậy thì có hơi đau đầu, lại một lần nữa đụng vào các thành viên cấp cao của nhà họ Quý.

Ngoại thành phía Tây là trung tâm chính trị, mà nhà họ Quý lại là quan trọng nhất.

Quý Thiên Kim có hai người anh trai, anh cả là người ứng cử, anh hai làm kinh doanh, công việc kinh doanh càng ngày càng phát triển. Mà bà ta lại là điền hình của người phụ nữ mạnh mẽ, tuy không tham dự vấn đề của các thành viên cấp cao, cũng không quan tâm đến việc quản lý kinh doanh, nhưng lại gần như xử lý hết toàn bộ mọi chuyển nhà họ Quý

Tất cả mọi người nhà họ Quý đều kính trong bàn tay, nếu nhà Họ Quý nhất định phải có một người dẫn đầu thì tất nhiên đó chính là Quý Thiên Kim. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hiện giờ đã hơn bốn mươi tuổi, bà ta vẫn chưa kết hôn, đến nay vẫn độc thân,

Bà ta là người phụ nữ vô cùng thông minh, tuy cũng không can thiệp vào việc kinh doanh của gia tộc và cùng với các thành viên cấp cao chỉ đạo, nhưng không có ai dám nghi ngờ năng lực quyết sách của bà ta.

Nhà họ Quỷ từng bị hãm hại, cả nhà suýt chút nữa thì ngồi tù nhưng chỉ dựa vào sức của một minh Quý Thiên Kim ngăn cản cơn sóng dữ, thu lập số lượng chứng cứ lớn mà xoá bỏ mọi hiểm nghi của gia tộc.

Từ đó về sau, ông cụ nhà họ Quý bắt đầu tin tướng đứa con gái này, bắt đầu giao chuyện lớn của gia tộc cho bà ta xử lý.

Nhiều năm như vậy vẫn không có bất cứ một lời phản kháng nào, có thể thấy bà ta xử lý tốt như thế nào, hoàn hảo từ trên xuống dưới.

Nghe nói trước kia bà ta không phải như vậy. Khi còn trẻ bị nhà trai từ hôn, bởi vì đối phương thích người phụ nữ khác, trước một ngày đỉnh hỗn đã bỏ tron.

Ngày hôm sau, Quý Thiên Kim cũng mất tích, khi quay về đã là nửa năm sau rồi giống như thay đổi thành một người khác.

Không có ai biết trong nửa năm này rốt cuộc bà ta đã xảy ra chuyện gì, nửa năm đó đã trở thành điều cảm kỵ của Quý Thiên Kim, không ai dám nhắc tới.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1322


Chương 1322

Bởi vì Hứa Minh Tâm thường xuyên tiếp xúc với Cố Yên và Quỷ Khiêm, thỉnh thoảng khi nói chuyện với Cố Yên sẽ nhắc tới chuyện trong nhà của Quý Khiêm.

Cố Yên hoàn toàn kinh sợ Quý Thiên Kim, thậm chí còn là bà ta còn là người cô ấy sùng bái. Cô ấy chưa bao giờ gặp qua người phụ nữ nào tài giỏi như vậy, làm việc lúc nào cũng rạch ròi, phân tích lý trí.

Hứa Minh Tâm đã gặp những người phụ nữ mạnh mẽ, Thẩm Thanh cũng là một trong số đó, nhưng Thẩm Thanh có tình yêu hạnh phúc, mấy năm nay Ngôn Dương vẫn luôn chăm sóc tốt cho bà ấy.

Cô rất ngưỡng mộ Thẩm Thanh, không ngờ Quý Thiên Kim lại hoàn toàn thay đổi cái nhìn của cô về phụ nữ mạnh mẽ.

Theo như lời Cố Yên nói, bà ta quả thực chính là người phụ nữ mạnh mẽ trong máy b** ch**n đ**. Nếu Phó Minh Tước thật sự ở trong tay bà ta, vậy thì thật sự rất khó giải quyết.

Nếu Quý Thiên Kim tra ra được chứng cứ phạm tội của Phó Minh Tước, vậy thì anh ta sẽ khó thoát khỏi chết, trừ khi lại lịch của Phó Minh Tước cũng không thể khinh thường. “Bây giờ chúng ta phải làm sao?”

“Cho dù anh muốn cứu người này thì kể cả khi nhà họ Quý không chịu thả người, anh cũng không thể làm gì. Người làm kinh doanh không ai là dám đắc tội với nhà họ Quý, trừ khi là cảm thấy chán sống.”

“Chẳng lẽ Minh Diệp sẽ phải mất bổ sao?” Người Hứa Minh Tâm đau lòng nhất chính là Minh Diệp, còn với Phó Minh Tước thì không biết nên bày tỏ cảm xúc như nào.

Nếu anh ta bị bắt vì anh ta đã từng giết người thì thật sự là nên đến tội.

Nhưng..

Nhà họ Quý đưa người của mình đi mà cũng không kinh động tới cục cảnh sát là vì sao chứ?

Vào lúc hai người hết đường xoay xở, không ngờ di động của Cố Gia Huy lại vang lên.

Là Ngôn Dương gọi tới. Ngôn Dương her gặp anh vì có chuyện quan trong muốn bàn bạc.

Hứa Minh Tâm đành phải đưa Minh Diệp về nhà minh.

Sau khi về đến nhà, Minh Diệp nghi ngờ nhìn cô “Mẹ, mẹ và chủ kia có quan hệ gì a?”

Hứa Minh Tâm sửng sốt trong giây lát, suy nghĩ phải trả lời như thế nào mới hợp tình hợp lý.

Minh Diệp đã coi cô là mẹ ruột từ lâu, nếu giờ phút này cô nói với cô bé là mình và Cố Gia Huy đã đính hôn, chắc chắn cô bé sẽ cho rằng mình không cần cô bé nữa.

Không thể làm tổn thương một đứa trẻ, việc tàn nhẫn như vậy vẫn nên giao cho Phó Minh Tước làm thôi.

Cô ngồi xổm người xuống, sở sở đầu cô bé, cười nói: “Đó là chủ của mẹ, chủ ấy là bậc cha chủ của mẹ, con hiểu chưa?”

“Chủ của mẹ sao, con hiểu rồi, đây là nhà chủ của mẹ phải không?”

“Ừm, chúng ta sẽ ở chỗ này, mẹ sẽ tìm ra bồ của con thôi, ngoan. Trong khoảng thời gian này con cử đi học như bình thường, ngoan ngoãn làm bài tập, khi bố con về se vui vẻ “Vàng, con tin mẹ”

Minh Diệp nắm chặt tay lại, giống như là dùng hết toàn bộ sức lực để giữ lấy đống cát lún trong sa mạc.

Bây giờ Hứa Minh Tâm là người duy nhất cô bé có thể dựa vào, nếu Hứa Minh Tâm cũng bỏ rơi cô bé, vậy thì cô bé thật sự không còn nơi nào nữa.

Bồ yêu thương, mẹ cũng yêu thương, cô bé cần một gia đình hoàn chỉnh.

Cho dù biết đây là một việc rất khó xảy ra nhưng cô vẫn hy vọng xa vời.

Giờ phút này, trong quán cà phê.

Ngôn Dương gọi cà phê, nhưng lại không có một chút tâm trạng thưởng thức.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1323


Chương 1323

Sắc mặt ông ấy rất nghiêm trọng, tâm trạng nặng nề, nhìn thấy Cố Gia Huy đi tới mới hơi thở dài nhẹ nhõm một hơi, nói: “Có phải Phó Minh Diệp ở chỗ của

Hứa Minh Tâm không?”

“Anh nói đứa bé kia?”

“Ừm, tôi phải bảo vệ đứa bé kia.”

“Anh và Phó Minh Tước có quan hệ gì?” Cố Gia Huy nhường mày hỏi. “Halzz, chuyện tới bây giờ cũng không cần phải che giấu cậu nữa. Chợ đen là sản phẩm tồn tại dựa vào thế giới ngầm, dùng để giao dịch những thứ không thể lộ ra ngoài ánh sáng. Cậu có biết ban đầu toàn bộ thế giới ngầm của Đà Nẵng là nhà nào thống trị không?”

“Chẳng lẽ là Phó Minh Tước?”

“Là bộ của Phó Minh Tước, Phó Minh Nam. Nhà họ Phó là thể lực lớn nhất trong thế giới ngầm, tất cả mọi người đều cần dựa vào ông ta, không ai dám nói một chữ không. Nhưng hơn hai mươi năm năm trước, Phó Minh Nam đột nhiên mất tích, nhà họ Phó xuống dốc, nhưng lúc ấy nhà họ Phó còn có một nhà thiên tài chiến lược, không biết tên là gì, nhưng tất cả mọi người đều nhớ rõ biệt danh của ông ấy là Da Lang”

“Tuy rằng Phó Minh Nam mất tích, nhưng Dạ Lang lại xử lý hết mọi chuyện của nhà họ Phó, không có người dám kiêng kị. Ông nuôi nấng con trai của Phó Minh Nam, định bồi dưỡng cậu ta thành một người kế nghiệp. Một người mạnh như vậy mà lại không có đã tâm, điều này khiến người ta cảm thấy vô cùng thần “phó Minh Tước dần dần lớn lên, tuy rằng không thể bao đáng sợ giống bố cậu ta, nhưng cũng gọi là tuổi nhỏ có thành tựu, trở thành Dạ Lang thứ hai. Sở đi tôi vào chợ đơn là bởi vì trước kia tôi bị anh Ngôn Minh Hì cưỡng ép, nguy hiểm tới tính mạng, chạy trấn tới nhà họ Phó.”

“Dạ Lang đã cứu tôi một mạng, nhìn trúng năng lực kinh doanh của tôi và đưa tôi tới chợ đen. Biệt danh ông Cần của tôi cũng là do ông ấy đặt vì ông ấy muốn tôi trở thành chủ nhân thứ chín của chợ đen. Tôi nợ Dạ Lang một mạng, bây giờ Dạ Lang mất tích, tôi cũng muốn trả lại ân tình này cho Phó Minh Tước, đây là quy tắc “Trong thế giới ngầm, đã có ơn cứu mạng thì cần phải lấy mạng trả ơn. Nhưng từ khi Dạ Lang mất tích, nhà họ Phó đã dần dần xuống dốc, cũng không biết Phó Minh Tước chạy đi đâu. Cậu ta đã biến mất nhiều năm rồi, không ngờ mấy ngày gần đây lại quay về Đà Nẵng.”

“Tôi đã điều tra hết tất cả về Phó Minh Tước, cho dù người phụ nữ Quý Thiên Kim kia muốn truy đuồi tôi, có lẽ cũng sẽ không truy ra dấu vết tôi để lại, có lẽ là án oán cá nhân.

Ngôn Dương từ từ kể ra, sắc mặt nghiêm trong, đôi mắt u ám nhìn Cố Gia Huy. “Cho nên, bây giờ anh gọi tôi tới, là vì sao?”

“Thật ra tôi biết một chút chuyện, năm đó Quý Thiên Kim thích Dạ Lang. Thông qua vô số thế lực để tìm được Dạ Lang nhưng lại bị từ chối, vì yêu mà sinh hận. Tôi nói mà, vì sao bà ta luôn đối phó với người của chợ đen, cuối cùng thì tôi cũng hiểu rồi. Dạ Lang mất tích mấy năm nay, mọi người đều đồn ông ấy đã chết, có lẽ Quý Thiên Kim biết được nơi ở của Phó Minh Tước, cho nên truy tìm hành tung của Dạ Lang. “Cho nên tôi muốn nhờ cậu chăm sóc cho con gái của cậu ấy, tuy rằng cậu ấy đã bị bắt đi, nhưng tôi cần phải chịu trách nhiệm về sự an toàn của Phó Minh Diệp. Còn việc khác, tôi cần Cố Yên truyền lợi giúp tôi, tôi muốn gặp Quý Thiên Kim, người bà già mãn kinh trước thời hạn đó đã đánh bại hết tất cả người của tôi, tôi thật sự không có kế hoạch nào khả thi nên đành phải tìm tới cậu.”

“Người đàn bà kia. quả thực chính là bà điên, gần như không có một chút hiền lành nào như vợ của tôi.”

Ngôn Dương tức giận nói.

Ông ấy cũng lo lắng cho an nguy của Phó Minh Tước. Nếu anh ta chết thì ông ấy sẽ không có cảm xúc gì, chỉ sợ người không chết, ông ấy không hành động, tôi khi Phố Minh Tước trở về, có lẽ sẽ gây phiền toái cho ông ấy,

Cho nên, ông ấy cần phải cứu người, cho dù là có thành công hay không. “Có lẽ anh không thể đưa Phó Minh Diệp đi được rồi, Minh Tâm rất hợp với cô bé kia, cô ấy cũng rất thích đứa nhỏ này, trong khoảng thời gian này định giữ nó ở bên cạnh chăm sóc. Còn việc truyền lời thì tôi phải hỏi ý kiến của Cố Yên, anh sợ Quý Thiên Kim, tôi cũng lo lắng cho sự an toàn của Cố Yên”

“Ai nói tôi sợ người đàn bà mãn kinh trước thời hạn đó chứ?”

Ngôn Dương vỗ bàn, không muốn thừa nhận.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1324


Chương 1324

Gần đây động tĩnh ở chợ đen càng ngày càng nhỏ, chẳng lẽ không phải là vì để phòng bà ta?” Cố Gia Huy nói thẳng ra như vậy làm Ngôn

Minh Phúc vô cùng tức giận, chỉ có thể hậm hực từ bỏ. Người Đà Nẵng sợ nhất đắc tội với hai người.

Một là người nhà họ Cổ, hiện giờ là để chế kinh doanh ở ngoại thành phía Đông.

Một là thành viên cao cấp trung tâm nhà họ Quý Ở ngoại thành phía Tây.

Quý Thiên kim là người phụ nữ khiến người là nghe tiếng đã sợ vỡ mật, cho dù là thế giới ngầm hay thế giới thực cũng đều phải nhún nhường ít nhiều.

Có người nói, thà đấu với kẻ xấu chứ đừng nên đầu với phụ nữ, bởi vì phụ nữ sẽ không nói lý.

Cố Gia Huy gọi điện thoại cho Ngọc Vy, Ngọc Vy lại rất vui vẻ, không có bất cứ do dự gì đã lập tức nhận lời, buổi chiều sẽ bảo Quý Khiêm đưa mình tới nhà họ Quý.

Chuyện này tạm thời đã có tin tức, chỉ cần chờ Cổ

Ngọc Vy trả lời là được.

Anh còn một vấn đề khác. “Anh có biết người vợ đã mất của Phó Minh Tước không?”

“Không biết, tôi cũng không biết rốt cuộc vợ của cậu ta là ai, từ đâu ra. Khi Dạ Lang mất tích, Phó Minh Tước cũng đã biến mất, sau khi cậu ta trở về thì mang theo một đứa bé, vẫn luôn bên ngoài tìm bác sĩ cHứa bệnh khắp nơi.”

“Con gái của anh ta bị bệnh gì?”

“Bệnh tim bẩm sinh, cần một trái tim hoàn chỉnh, phải được phẫu thuật trước năm tuổi. Có lẽ Phổ Minh Tước rất yêu vợ của cậu ta, nếu không cầu ta sẽ không quan tâm đứa nhỏ này như thế, vì đứa nhỏ này mà chạy ngược chạy xuôi, không màng tới nhà họ phố. Bây giờ mới quay về nhận lại khiến không ít người bắt mắn, nhưng chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, cậu ta đã đề ép những lời phản đối đó xuống. “Người phản đối cậu ta đều biến mất, có thể thấy cậu ta cũng là một người đầy tàn nhẫn

Cố Gia Huy nghe vậy thì hơi nheo mắt.

Là trùng hợp sao?

Bệnh của con gái Phó Minh Tước lại giống Cổ Cổ như đúc. “Vậy anh có biết việc vợ của cậu ta và Hứa Minh Tâm giống nhau không?”

“Việc này tôi cũng không biết, tôi không biết vợ của cậu ta trông như thế nào, có phải là vợ chồng hợp pháp hay không cũng đã là một vấn đề rồi.” Ngân Minh Phúc lắc đầu, tỏ vẻ không rõ lắm.

Chuyện này lập tức bị đứt đoạn manh mối.

Sáu giờ tối, Cố Gia Huy mới về nhà. Hứa Minh Tâm thấy anh trở về, sắc mặt âm trầm, trái tim cũng đập thình thịch không ngừng. Sao rồi? Có phải tình hình không khả quan lắm không?”

“Quỹ Thiên Kim đồng ý gặp mặt chúng ta. “Đó là chuyện tốt mà, vì sao sắc mặt anh lại khó coi như vậy”

“Bà ta muốn em đưa Phó Minh Diệp đi.”

“Em?” Hứa Minh Tâm chi vào cái mũi của mình, không hiểu cho lắm, vì sao còn có cả minh?

Cố Gia Huy hơi nhéo mày lại, ánh mắt thâm sâu. Anh cũng không rõ Quỷ Thiên Kim muốn làm gì. “Đến lúc đó Ngọc Vy sẽ đi cùng em, anh cũng sẽ ở bên cạnh nhà họ Quý, có chuyện gì em chỉ cần gọi điện thoại cho anh, anh sẽ lập tức đến nhà họ Quý đòi lại công bằng. Nếu em sợ hãi thì cứ nói với anh, anh sẽ từ chối giúp em. Tuy rằng Phó Minh Tước không làm tổn thương em, nhưng anh ta cũng tuyệt đối không phải người lương thiện, anh không vui khi em tiếp xúc với những người như vậy.”

“Nhưng anh không hạn chế tự do của em, em cũng phải có bạn bè của mình. Có đi hay không là tự em quyết định”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1325


Chương 1325

Anh dịu dàng v**t v* đầu cô, trong mắt đầy nuông chiếu và yêu thương. Anh không muốn Hữu Minh Tâm tiếp xúc với những người phức tạp đó, anh chỉ mong có vĩnh viễn giống như một tờ giấy trắng,

Nhưng… là anh đã ném cô vào chào nhuộm rồi lại muốn cô đứng ngoài cuộc.

Thật quá khó khăn.

Hứa Minh Tâm cũng chìm vào trong suy nghĩ, vì một tên sát thủ chưa quen được hai tháng mà mình thật sự phải đi sao?

Cô không biết khi đi đến nhà họ Quý sẽ xảy ra chuyện gì, cũng không ngờ bản thân sẽ cuốn vào âm vẫn giữa nhà họ Quý và Phó Minh Tước.

Trước kia cô chính là một con đà điểu, khi gặp phiền toái có thể trốn bao xa thì sẽ trốn, mà bây giờ…

Trong lúc cô đang do dự, phía sau truyền đến một âm thanh nhỏ nhỏ yếu ớt “Mẹ. là tin tức của bổ sao?”.

Cô xoay người nhìn lại, nhìn thấy Minh Diệp đang đứng ở bên cây cột cầu thang, bàn tay nhỏ ôm chặt cây cột, cúi đầu thật cẩn thận hỏi cô.

Cô bé rất sợ hãi khi nghe được bất cứ tin tức không tốt nào của Phó Minh Tước.

Hứa Minh Tâm nhìn thẳng vào đôi mắt đen nhánh của cô bé, lỏng lấy như lưu lì, ngập nước, và tôi nhìn mình.

Trái tim cô lập tức mềm nhữn.

Cô vay tay với cô bé, lúc này cô bé mới từ phía sau cây cột đi ra tới. Đối với hoàn cảnh mới này, cô bé vẫn có chút sợ hãi.

Hứa Minh Tâm ôm cô bé vào trong ngực, nói: “Mẹ đưa con đi tìm bố được không?”. “Thật vậy sao? Có tin tức của bố sao?”

Ảnh mắt Minh Diệp sáng lên, cảm xúc kích động

Hứa Minh Tâm mìm cười, gật đầu.

Minh Diệp vui vẻ đến phát điên, ôm lấy đầu Hứa

Minh Tâm, hôn lên hai cái “Cam on me.”

“Mẹ cũng không phải là người có công lớn nhất, chú ấy mới đúng.”

Hứa Minh Tâm chỉ chi Cố Gia Huy. “Cảm ơn ông!”

Minh Diệp ngây thơ nói, “Khụ khụ

Cố Gia Huy nghe được lời này thì họ khan nói. không ngừng, bị nước miếng của mình làm cho bị sắc.

Hứa Minh Tâm nghe thấy cách gọi này cũng ngày. người sau một lúc lâu mới phản ứng lại, không nhìn được cười ha ha. “Hừa Minh Tâm, đây là em dạy sao?”

Cố Gia Huy bình tĩnh lại, nhíu chặt mày, sắc mặt u ám nhìn cô,

Đáng chết

Vai về thật là rối loạn, ban đầu còn là chủ, bây giờ lại thành ông rồi, anh mới chỉ 29 tuổi thôi mà!

Hứa Minh Tâm vô tội nhún nhún vai: “Con bé gọi em là mẹ, em gọi anh là chủ, con bé gọi anh một tiếng ông cũng không sai mà. Chú ba Cổ, không thể ngờ được tuổi anh không lớn, nhưng vai về lại không nhỏ, đã có đến tận đời cháu rồi, có vui không?”

“Vui cái đầu em”

Cố Gia Huy tức giận thô bạo mắng một câu. “Còn có trẻ con ở đây!”

Hứa Minh Tâm vội vàng che kín hai tại Minh Diệp, giao cô bé cho chủ An, đề chủ An đưa Minh Diệp xuống ăn cơm rồi đi ngủ sớm một chút.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1326


Chương 1326

Minh Diệp vừa đi khỏi, Cố Gia Huy lập tức sản người đến, ôm lấy vòng eo thon gọn của cô, nói: “Hứa Minh Tâm, anh còn chưa kết hôn. Vợ sắp cưới và ảnh cùng chung chăn gói đã hơn một năm mà anh vẫn còn chưa được “ăn thịt”, em nghĩ anh có vui không? Anh nói bằng giọng điệu âm trầm.

Nghe thấy mấy lời này, Hứa Minh Tâm không khỏi hơi ngượng ngùng, chi biết chột dạ cúi gầm đầu xuống. “Đứa…đứa bé này không có ý gì đâu, cùng lắm em bảo con bé đổi một cách gọi khác là được mà.”

“Anh cần bù đắp”

Dứt lời anh lập tức dùng cái tay đang rành của mình giữ lấy đầu của Hứa Minh Tâm, đôi môi mỏng thuận đà áp xuống.

Công thành tuyết đối, không chừa lại bất kì đường lui nào.

Anh là một người đàn ông bình thường, cũng có những nhu cầu về sinh lý, nếu như đã không ăn được thịt thì tự nhiên sẽ phải dùng cách khác để hạ hòa.

Hứa Minh Tâm là thuốc độc đồng thời cũng là thuộc giải của anh.

Đúng lúc hai người đang tình sâu ý nóng thì đảng sau truyền đến tiếng nói non nớt của Minh Diệp “Mẹ, hai người đang làm gì đấy?”

Hứa Minh Tâm giật này mình, phản ứng đầu tiên chính là đẩy mạnh Cố Gia Huy ra.

Cố Gia Huy không kịp trở tay nên đã bị đập vào vách tường.

Cô nhìn Cố Gia Huy với ánh mắt tràn đầy ấy nảy, sau đó chạy đến bế Minh Diệp, nói: “Không làm gì cả, con ăn xong rồi sao?”

“Ăn xong rồi ạ, mẹ đưa con đi tắm đi.”

“Đi luôn bây giờ nhé.”

Cô vội vàng dẫn theo Minh Diệp tránh xa nơi này.

Lúc cô quay người đi lên lầu vẫn cảm nhận được ánh mắt của Cố Gia Huy dừng lại trên người mình, ánh mắt giống như có lực kèm theo cảm giác không tốt lành. “Chú An, tên Phó Minh Tước đó có phải có khúc mắc gì với tôi nên mới đề đứa bé lại cho Hứa Minh Tâm, cố ý giày và tôi không?” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cố Gia Huy nhướn mày, tâm trạng vô cùng xấu, tức giận nhìn chăm chăm chú An.

Chủ An đưa tay sở mũi, nói: “Câu Trung, cũng có khả năng là do lòng dạ cậu quá hẹp hòi.

Anh nghe thấy mấy lời này thì không tự chủ mà nhướn đôi lông mày, nhìn chủ An bằng ánh mắt không vui.

Anh mà nhỏ nhen hẹp hồi sao? Cô vợ nhà mình sắp biến thành vợ nhà người ta đến nơi rồi, ai mà còn vui vẻ cho được?

Buổi tối Hứa Minh Tâm ngủ cùng Minh Diệp trong phòng khách, còn Cố Gia Huy lại trận trọc cả đêm không cách nào an ổn đi vào giấc ngủ.

Ngày thứ hai, mang theo quầng mắt đen cuồng ra ngoài muốn ôm Hứa Minh Tâm ngủ bù một giấc, nhưng lúc nào cũng có Minh Diệp kè kè bên cạnh. Hứa Minh Tâm lại càng không có lương tâm, phản ứng đầu tiên của cô chính là thằng chân đạp Cổ Thành

Trung ra ngoài.

Còn anh chỉ có thể nhẫn nhịn, đến tận lúc ăn sáng vẫn không vui lên được. “Sắc mặt của ông dọa người quá đi mắt, cứ sắm sám si sì.”

“À, con gọi chủ ấy là chủ dị, chú ấy cũng tầm tuổi bố con thôi mà.

“Nhỏ hơn ba tuổi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1327


Chương 1327

Cố Gia Huy bực bội cất tiếng, nhanh chóng sửa lại cho chính xác. “Đúng đúng đúng, nhỏ hơn ba tuổi. Minh Diệp con cứ gọi chú ấy là chủ Trung được rồi, hôm nay mẹ sẽ dẫn con đến nhà người ta làm khách, con phải ngoan ngoãn nghe lời, có biết không?”

“Biết rồi a.”

Minh Diệp ngoan ngoãn trả lời.

Lúc chín giờ sáng, Cố Yên đến đón cô qua bên đó.

Cố Gia Huy vẫn một mực bám theo, dừng xe ở ngay bên ngoài. Lỡ bên trong có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn anh còn có thể nhanh chóng đến chi viện.

Cố Gia Huy lấy máy cô gọi vào máy mình, sau đó nhét điện thoại vào trong túi áo cô: “Lúc nào cũng phải mang điện thoại bên người để anh còn tiên theo dõi tình hình bên trong. Anh biết em thích đứa bé này, nhưng nhà họ Quỷ không phải cây đèn kiệm dầu, phải bảo vệ bản thân mình thật tốt mới được nghĩ đến việc khác, có hiểu không?”

“Biết rồi mà, khiến anh lo lắng rồi.”

“không có gì, chỉ cần em bình an quay lại là được.”

Cố Gia Huy nhìn theo bóng dáng cô đi đến rồi. chỗ Cố Yên và Quý Khiêm “Minh Tâm đến rồi đấy à, cô tôi đang đợi cô ở sân sau, cô dẫn đứa bé qua đó là được rồi.”

“Minh Tâm, không có chuyện gì đâu, có tôi và Quý Khiêm ở đây”

Cố Yên tiếp thêm động lực cho cô. Hứa Minh Tâm nắm chặt lấy tay của Phó Minh

Diệp, khi đi đến sân sau liền nhìn thấy Quý Thiên Kim.

Một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, nhưng vì được chăm sóc rất tốt nên dù có nói bà ta mới ba mươi tuổi cũng không phải nói quá.

Năm tháng dường như dành hết sự ưu đãi cho bà ta, trên khuôn mặt xinh đẹp đó dường như không tồn tại quả nhiều nếp nhăn.

Bà ta đang ngồi uống hồng trà, đôi chân duyên dáng xếp chồng lên nhau, cánh môi nhẹ nhàng nhập một ngụm trà. “Cháu chính là Hứa Minh Tâm

Bà ta đặt nhẹ chén trà xuống, câu đầu tiên không phải hỏi Minh Diệp mà là hỏi cô.

Điều này khiến Hứa Minh Tâm có chút kinh ngạc, ngơ ngắn mất một lúc mới phản ứng lại, gật đầu lia la “Tôi là Hứa Minh Tâm, con bé là Phó Minh Diệp, cũng chính là con gái của Phó Minh Tước”

Quý Thiên Kim nghe xong mới ngẩng đầu lên nhìn Phó Minh Diệp, thân thiện giơ tay lên vẫy vẫy con bé.

Nhưng Minh Diệp lại trốn ra đằng sau Hứa Trúc

Linh, nhìn bà ta với ánh mắt sợ sệt. “Là bà, là bà đã bắt bố tôi đi.”

“Cô bé đáng yêu, cách làm của bà quả thật không đẹp mắt, nhưng đó là bởi vì bố cháu không biết nghe lời. Bà mời bố cháu qua đây để điều tra tung tích của một người thôi mà. Haizz, nói mấy lời này với con búp bê sửa như cháu cũng chẳng có tác dụng gì, người đầu, đưa cô bé đáng yêu này đi xuống cho ăn uống thật ngon vào.”

Quý Thiên Kim vẫy vẫy tay, ngay lập tức có mấy người làm đi đến.

Bơn họ dẫn Minh Diệp đi một cách dứt khoát, không cho cô có bất cứ cơ hội phản kháng nào. “Yên tâm đi, tôi sẽ không làm hai con bé đâu, nếu không cái hôm tôi bắt tên Phó Minh Tước vô dụng đó đi thì đã tiến tay xử lý luôn đứa bé này rồi.

Quý Thiên Kim nói một cách ung dung thong thả, nhìn vào rất ưu nhã phóng khoáng, nhưng thủ đoạn lại rất quyết đoán khiến người khác không tránh khỏi sự “Cháu qua đây, tôi cũng rất tò mò về cháu đấy nên muốn gặp một chút xem thế nào.”

“Tôi sao?”

Hứa Minh Tâm vô tội chỉ vào mũi mình, cảm thấy hơi sợ hãi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1328


Chương 1328

Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn tiến lên phía trước, dù sao xét về vai về đối phương cũng là bậc bể trên của mình.

Quý Thiên Kim rất ôn hòa mời cô ngồi xuống rồi mới nói: “Uống hồng trà không?”

“Được a.” Bà ta rót cho cô một cốc hồng trà, nói: “Cái tên Phó Minh Tước vô dụng đó, tôi chỉ nhốt hai hôm thì sẽ thả cậu ta về, các cô các cậu cũng không cần phải trăn trở gì nhiều, tôi không hề có tỉ ác ý nào với cậu ta, ít nhất cậu ta vẫn chưa dám gây chuyện dưới mí mắt tôi, nếu như cậu ta dám làm nhiều loại trật tự ở cái đất Đà Nẵng này, tôi nhất định sẽ tổng cậu ta Vào tù “Nếu như hai người đều đến đây rồi, tôi cũng có vài chuyện cần nói với Cố Gia Huy, Tách biệt với giới quyền quý của Đà Nẵng chính là nhà họ Cố ưu việt nổi bật hơn người, nhưng kể cả có như thế thì cũng bảo cậu ta phải ngoan ngoãn tuân thủ pháp luật cho tôi, nếu không tôi sẽ đánh cậu ta đến khi nào mẹ cậu ta không nhận ra thì thôi. Dù sao bây giờ mẹ của Phó Minh Tước cũng chẳng nhận ra thằng nhóc hỗn hào đẩy nữa.”

“A.”

Dũng mãnh quá!

Người phụ nữ này không hổ danh là máy b** ch**n đ**. khắp cải đất Đà Nẵng này, có lẽ cũng chỉ có Quý Thiên Kim mới dám nói như vậy. “Đúng rồi, bây giờ cháu với Cố Gia Huy đang yêu nhau sao? Là bạn trai bạn gái?”

“Vâng…vâng a.”

“Vậy hai người đã phát triển đến mức độ nào rồi, đã đến mức độ không phải cậu ta thì không gả chưa? Tháng nhóc này có phải đã gặm mất cây cải trắng là cháu rồi đúng không?”

“A.”

Hừa Minh Tâm nghe thấy lời này thì không biết nên trả lời thế nào “Tôi chẳng thấy thằng nhóc Cố Gia Huy đó có gì tốt, cháu phải biết bất kể tập đoàn nào đi vào kinh doanh kiểu gì cũng có vài thủ đoạn không về vang gì. Mấy thủ đoạn này mà rơi vào tay tôi, ngày tháng của cậu ta chắc chắn không dễ sống. Cho nên cô vẫn nên đổi bạn trai đi, tôi quen rất nhiều thanh niên tài năng xuất chúng, có cần tôi giới thiệu cho cháu vài người không? Tôi thấy người như cháu rất tốt, rất được người khác yêu thích” Quý Thiên Kim nở nụ cười nhạt nhìn cô nói, còn Cố Gia Huy ngồi trong xe khi nghe thấy mấy lời này thì tức đến nỗi mặt mày u ám.

“Không cần đầu a, tôi với chủ Cố rất tốt. “Vậy sao? Nếu như có một ngày cháu cảm thấy nó không tốt nữa có thể đến tìm tôi, tôi nhất định sẽ giới thiệu cho cháu một người tốt hơn. Tôi không thích người họ Cổ, cũng không thích người họ Phó, cả hai đều rất đáng ghét”

“Tại sao vậy ạ?” Hứa Minh Tâm có chút ngạc nhiên, câu này là nhằm vào Cố Gia Huy và Phó Minh Tước sao?

Quý Thiên Kim nghe thấy vậy cũng không nói gì, chi đánh mắt nhìn xuống, không biết đang nghĩ gì.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên ngột ngạt, Hứa Minh Tâm nhanh chóng chuyển đề tài. “À, cô Phó, cho tôi hỏi một chút khi nào thì cô mới thả Phó Minh Tước ra vậy a và cụ thể là ngày nào thế? Minh Diệp đang đợi bố nó về nhà.”

“Gọi dì là dì đi, dì đã đến cái tuổi này rồi, cũng thừa tuổi để làm mẹ cháu rồi

Bà ấy cất lời nói: “Còn về Phó Minh Tước? Đợi đến khi tâm trạng dì tốt, tự nhiên sẽ đưa cậu ta về tận nhà “Vậy sao dì lại muốn gặp cháu với Minh Diệp a?” Đây mới là điều mà Hứa Minh Tâm khó hiểu nhất. “Chẳng vì sao cả, tình bạn giữa châu với Cố Yên cũng không tồi, dì cũng rất thích con bé, để nó làm dâu nhà họ Quý này thì rất tốt. Do tuổi tác dì quá lớn rồi nên vô cùng thích mấy đứa tầm tuổi cháu, cũng vì muốn đề cái nhà này ổn ào vui vẻ hơn một tỉ. Đợi lát nữa ăn cơm tối xong rồi về, mấy ngày nữa tự khắc sẽ gặp được Phó Minh Tước.”

Bà ấy đứng lên đi về phía phòng khách.

Minh Diệp đang ngồi đùa nghịch với Quý Khiêm, Quý Khiêm chuẩn bị cho con bé rất nhiều đồ ăn vặt.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1329


Chương 1329

Nhưng Minh Diệp vẫn rất nhút nhát, sợ hãi rụt rè, nhìn thấy Hứa Minh Tâm đi ra thì nhanh chóng xông lên trước. “Me!”

“Đứa bé này gọi cháu là mẹ sao? Không phải nên gọi là dì ư?”

Quý Thiên Kim nhướn mày nói. “Bà nói bậy, dây chính là mẹ của tôi”

Minh Diệp khăng khăng nói: “Bà bắt bố tôi đi, bà là người xấu.”

“Cứ coi là vậy đi, dù sao làm người tốt cũng chẳng có mấy người có kết cục tốt”

Bà ấy nặn ra một nụ cười đắng chát, sau đó bước từng bước lớn rời đi.

Quý khiêm bước lên trước ân cần hỏi han: “Cô tối không làm khó cô chứ? Tính cách của cô ấy có hơi quái gở một chút, hay áp bức người khác, nếu như có chỗ nào không đúng, mong cô thông cảm! “Không sao, tôi chỉ không hiểu tại sao dì ấy lại gọi tôi và Minh Diệp đến đây.” Tôi cũng không biết, cô ấy rất ít khi gặp người ngoài. Chuyện cô ấy làm nhất định có cái lý riêng, để tôi bảo Cố Yên dẫn cô đi thăm quan xung quanh. Phong cảnh của sân sau cũng không tệ chút nào đâu, còn có bể bơi trong nhà, để hai người thả lòng một chút. Minh Diệp cử để tôi trông cho, tôi dẫn con bé đi ăn chút đồ điểm tâm, tiên thể để con bé gặp Phó Minh Tước một lúc. “Tôi có thể đi gặp không?”

“Cô tôi chỉ cho Minh Diệp đi gặp, cô thì không được, tôi cũng chẳng biết vì sao”

“Vậy được rồi, anh ấy không sao là được, vậy tôi với Ngọc Vy ra ngoài trước đây.

Có Ngọc Vy khoác lấy cánh tay của cô dẫn cô đi đến bể bơi trong nhà, sớm đã chuẩn bị quần áo bởi cho cô rồi. “Cậu không cần cảm thấy gò bỏ đầu, lúc mới gặp cô ấy tôi cũng rất sợ. Cô ấy có thể khiến binh lính tuần lệnh ngay tức khắc, đủ thấy từ trường của cô lớn đến mức nào rồi. Nhưng tiếp xúc lâu hơn, cậu sẽ phát hiện thật ra cô cũng có một trái tim thiếu nữ, đối với đám con trai rất nghiêm khắc, nhưng đối với bọn con gái như tụi mình thì rất dịu dàng.”

“Vậy cậu coi như đã lấy được sự công nhận của dì ấy rồi sao? Dì rất vừa lòng cậu với Quý Khiêm đấy?”

“Không biết nữa, tôi vẫn chưa nghĩ kỹ. Chỗ này rất yên tĩnh, rất trống vắng, không biết đang suy nghĩ việc gi.”

Cố Yên chỉ vào vị trí trái tim, ỉu xìu nói với Hứa Minh Tâm.

Quý Khiêm rất tốt với cô ấy, cô ấy muốn gì được nấy, tuy là sếp lớn của cô, nhưng lúc nào cũng gọi là đến, không ngại phiền phức.

Cô ấy không phải người phụ nữ lòng gan dạ sắt, gặp được người đàn ông như vậy đáng lẽ nên gói gém bản thân sẵn sàng để già đi, nhưng cô vẫn mãi không hạ được quyết tâm.

Cũng không biết vì sao, cứ mỗi lần này sinh ý nghĩ muốn đến với Quý Khiêm thì cô lại cảm thấy rất buồn, không cách nào nhượng bộ.

Hứa Minh Tâm thấy cô ấy không vui, cũng rất đau lòng, giơ tay ôm chặt lấy cô ấy. “Không sao đâu, mọi việc rồi sẽ qua thôi.”

Bất kể sau này cô ấy đến với ai, cô chỉ mong Cố Yên luôn hạnh phúc vui vẻ, sống một cuộc sống đơn giản là được rồi.

Cố Yên cười nhe rằng, nói: “Đừng quan tâm đến mấy chuyện đó nữa, thay quần áo rồi xuống nước đi, mùa đông nhưng nhiệt độ nước ở đây rất ấm áp. Quý Khiêm biết hai chúng ta muốn xuống bởi nên đã đặc biệt đổi nước trong hồ, rất sạch sẽ.”

Hứa Minh Tâm để quần áo sang một bên, sau đó cùng Cố Yên xuống nước.

Cố Yên nhớ đến chuyện trước đây: “Đúng rồi, cậu với anh tôi thế nào rồi, có phải anh tôi nhìn thấy mấy bộ đồng phục quyến rũ kia là lập tức biến thành sói không?”

“À, cậu nhầm rồi, tôi với chủ Cổ vẫn chưa xảy ra chuyện gì
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1330


Chương 1330

Hứa Minh Tâm hơi ngượng ngùng nói. “không phải chứ?” Cố Yên trơn to mắt, tức gian nói: “Anh trai tôi như vậy chẳng phải quả vô dụng rồi sao?”

Cố Gia Huy ở đầu bên kia điện thoại nghe thấy mấy lời này, gượng gạo ho khan hai tiếng.

Nhưng bởi vì điện thoại không mở loa ngoài nên bọn họ không nghe thấy.

Mà ngay cả Hứa Minh Tâm cũng quên mất vụ này. “Anh trai tôi liệu có phải thật sự bất lực không “Chắc không đâu, lúc đâm vào tối anh ấy cũng dùng lực phết mà “Thế cậu có phân biệt được kích cỡ to hay nhỏ không? Tôi nói với cậu này, sinh hoạt t*nh d*c của vợ chồng rất quan trọng đấy, việc này không qua loa đại khái được đâu. Tuy anh ấy là anh trai tôi nhưng đứng trên góc nhìn của phụ nữ, tôi vẫn phải tiêm một mũi dự phòng cho cậu, Rất nhiều người nhìn thì có vẻ cao lớn đấy, nhưng thời gian lại cực ngắn “

Hứa Minh Tâm phiếm hồng, yếu ớt hỏi: “Cậu có vẻ rất hay nghiên cứu về vấn đề này?”

“Đâu có, nhưng chưa từng ăn thịt lợn chúng nhé chưa nhìn thấy lợn chạy sao? Hơn nữa tôi còn là bác sĩ, cứ không có việc lại chạy sang khoa phụ sản lượn lờ một vòng, không phải là cái gì cũng nên biết rồi ư “Là con gái mà biết nhiều như thể, có phải không hay lắm không?”

“Có gì mà không hay? Tôi theo chủ nghĩa thử yêu trước cưới, lỡ đầu kích cỡ không thích hợp, còn biết đường mà đổi được người khác, không phải sao?”

“Nhưng tôi rất yêu anh cậu, cho dù kích cỡ có không thích hợp thật, tôi nghĩ tôi vẫn kết hôn với anh ấy. Hôn nhân không chỉ có dục mà còn có tình nữa.”

“Cậu bây giờ đang trong trạng thái yêu đương cuồng nhiệt nên không cảm nhận được. Nhưng dần dà cậu sẽ cảm thấy ngày tháng khó khăn thôi. Bây giờ tỷ lệ ly hôn trong nước cao như vậy, nguyên nhân phần nhiều là do đời sống sinh hoạt t*nh d*c của các cặp vợ chống không êm ổn. Tôi thật sự không phải đang hủ dọa cậu đâu, để tôi phân tích lại cho cậu nghe.”

“Cậu nói phức tạp quá, tôi cảm thấy mình vẫn cần từ từ nghiên nghẩm”

“Để tôi nói cho câu cái khác. Bên này nói chuyện cả trời đất, còn Cố Gia Huy ở bên kia thì mặt mới đăm đăm như muốn đổi mang khuôn mặt sầm sì hết cả lên, giống như dính đầy nhọ nổi lên mặt.

Đây đúng là em gái của anh sao? Lúc nói móc anh, quả thật không mềm lòng chút nào.

Lại còn dám nói anh chỉ được cái mã ngoài chứ không có tác dụng gì? Lại còn dám khuyên chị dâu tương lai của nó là thước không thích hợp thì nhanh chóng bỏ chạy?

Anh không nhịn được mà nhìn xuống g*** h** ch*n mình, đau đầu nhức óc, bản thân mình cần thứ đồ này có tác dụng quái gì?

Trước đây sao mình lại nghĩ không thông, lại còn muốn đợi Hứa Minh Tâm thêm hai năm nữa? Đáng nhẽ phải ăn sạch sẽ cô nhóc sớm một chút, không phải tốt hơn sao?

Anh rất muốn xông vào trong tính số với Cố Yên, nó sắp dạy hư cô vợ nhỏ của anh rồi.

Hai bảy tuổi rồi mà còn không khiến người khác bot lo.

Thật sự rất muốn dạy bảo chăm sóc nó cách tử tế.

Cố Yên đang nói rất bon miệng thì đột nhiên hắt xỉ, liên tiếp ba cái liền. “Có phải bị cảm cúm rồi không?”

“Đâu có, tôi là bác sĩ, nếu bị ốm đã biết ngay rồi. Sao tôi cứ cảm thấy có người đang mắng chửi sau lưng tôi thế nhỉ? Lại…lại nữa rồi.” Mũi cô ấy ngứa ngáy, lai hắt xì thêm cái nữa.

Lúc này, bên dưới tầng hầm.

Phó Minh Tước đã được gặp Minh Diệp, nói với con bé đừng lo lắng cho mình, anh ấy lừa con bé rằng mình đến đây để làm khách mà thôi chứ không có gì đáng lo, dặn dò con bé phải ngoan ngoãn nghe lời Hứa Minh Tâm.

Minh Diệp được Quý Khiêm đưa xuống dưới này, không lâu sau Quý Thiên Kim cũng đi xuống dưới.
 
Back
Top Dưới