Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1291


Chương 1291

Lý Thị Trang có vẻ ngoài không tệ, dáng người cao gầy, khuôn mặt duyên dáng.

Hơn nữa lại là học sinh nghệ thuật, trên người có khí chất lạnh lùng, mê hoặc người khác.

Cô luôn hâm mộ những cô gái học âm nhạc, học vẽ tranh, cảm thấy có một kỹ năng thành thạo sẽ không buồn tẻ như vậy, trông rất kiêu ngạo.

Nhưng bây giờ cô lại cảm thấy, bất kỳ một kỹ năng nào cũng không thể bù đắp một tấm lòng khiếm khuyết. “Em cũng không gạt chị, điều kiện nhà em không tốt. Mẹ của em tái hôn…tái hôn với một người cờ bạc và nợ nần. Học phí của em đều là bản thân vất và khó khăn làm việc kiểm về, nhưng mà trước đây em nghe thấy bố dượng và mẹ mình thương lượng, muốn gả em đi, gả cho một người đàn ông vừa già vừa xấu.”

“Sự thực đâu phải là gả đi chứ, gần như là muốn bán em. Em thật sự đi vào đường cùng rồi, em cần có một chỗ dựa. Vừa khéo, anh Huy giúp đỡ em, em… em tìm thấy một cơ hội sống. Em không cần được ở bên anh ấy, chỉ cấu xin anh ấy có thể giúp em, chỉ cần nói một cầu thôi là có thể khiến bố em không làm điều đó nữa rồi.

Lý Thị Trang khán thiết nói, ánh mắt lóe ra ánh sáng chói lại, mong mỏi nhìn cô.

Hứa Minh Tâm nghe xong sự thật, cũng hơi mềm lòng. “Tôi, tôi bảo người khác đi nói giúp cô nhé, không được à? Tôi bảo Ngôn Hải “Không được đâu.”

Lý Thị Trang vội vàng nói, nước mắt rơi lã chã “Chị gần như không hiểu bố dượng của em, ông ta thích a dua nịnh hót. Đại nghiệp của nhà họ Ngôn rất lớn, ở Đà Nẵng cũng rất có uy nghiêm, nhưng lại không bảo đảm. Lỡ như ngoài mặt bố dượng em đồng ý, nhưng vẫn giả em đi thì em xong đời rồi.”

“Em quả thật rất muốn trèo lên giường của anh Huy, nhưng nếu như có cách giải quyết khác, em cũng tình nguyện. Minh Tâm, chúng ta cùng học chung một trường, chị là đàn chị của em, chả nhẽ chị lại thấy chết không cứu sao?”

Cô ta nắm lấy tay Hứa Minh Tâm, mắt nhìn chằm chấm. “Vậy tôi giúp cô nói một tiếng nhé, nhưng kết quả cuối cùng như thế nào, tôi cũng không rõ đầu “Em.em sẽ đến tìm chị ngày mai. Cảm ơn chị, không cần biết chuyện có thành không, em cũng cảm ơn chỉ đã giúp em việc này”

“Ừ, ngày mai hằng nói: ”

Lúc này, trong tập đoàn J8C.

Lucia đang nhìn người đàn ông đã từng quen thuộc đến tận xương tủy trước mắt, rời xa năm năm, cô ta cũng nhớ mãi không quên.

Nhưng mà anh đã không còn yêu cô ta nữa rồi, nếu hôm nay hai người đứng ở hai phe đối nhau, biểu hiện trên mặt là hợp tác, sóng yên biển lặng, nhưng mà cô ta biết, sớm muộn gì sóng biển cũng sẽ cuộn trào, mạch nước ngầm di chuyển.

Nếu như anh ta không phải Cố Gia Huy thì tốt rồi.

Năm đó nếu cô không tham giác sát hại Cổ Thiện Linh, giữa bọn họ có phải sẽ có kết cục khác hay không?

Cố Gia Huy xem văn kiện xong, không có bất cứ vấn đề gì, ký tên. “Cô Lucia, cô nhìn tôi như thế này là hành vi thật không phải phép”

“Bernie, anh hiện tại vẫn muốn xoắn xuýt với em những vấn đề nhỏ này à?” khóe miệng cô ta hơi mim, cảm thấy đáng chất. “Bernie năm đó đã chết rồi, cô vẫn nên gọi tôi một tiếng anh Huy đi, tôi thấy thích hợp hơn.”

“Anh nhất định phải vội vàng vạch rõ quan hệ với em như vậy à?” Lucia nhíu mày thật mạnh, bởi vì anh tuyệt tình khiến cô không biết làm sao, nhưng càng nhiều hơn là không thoải mái.

Anh đã đi ra khỏi vòng xoáy tình cảm năm đó rồi, nhưng bản thân cô lại càng lún sâu vào bãi bùn lấy.

Đây là vì sao chứ? “Tôi và cô đều là người thông minh, nếu biết rõ không thể có khả năng, tại sao vẫn cố chấp chứ?”

“Thế nên, anh lựa chọn buông tay, ở bên Hứa Minh Tâm?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1292


Chương 1292

“Đây không phải là chuyện cùng một thời điểm, kể từ khi tôi nhìn thấy con tàu của Kettering rời khỏi biển, tôi và cô đã không có kết quả rồi. Tôi thừa nhận, năm đầu tiên bắt đầu, tôi nghĩ đến cô, nhưng nhiều hơn cả là thủ hận với Kettering, muốn tra rõ chân tướng cái chết của anh hai. Sau đó vài năm, tôi biết người mà không có thực lực thì chuyện trả thủ là hư vô mờ mịt nhiều năm như vậy.”

Lucia nghe vậy thì há hốc mồm, một chữ cũng không thốt lên được

Những chứng cớ kia đều là bể nổi, cô ta biết không thể lừa nổi Cố Gia Huy,

Nhưng anh cũng không có năng lực tìm ra chân tướng,

Chuyện năm đó đến cô ta còn khó bể phân biệt.

Cô ta không biết Cổ Thiên Linh rốt cuộc đắc tội anh Lance chỗ nào mà cần phải cô đi kết thúc sinh mệnh của anh ta.

Hơn nữa, lúc ấy trên biển cũng không phải chỉ có thể lực của một mình cô.

Còn có người khác nữa!

Nhưng người đó là ai, cô ta không thể biết được. “Bernie, anh thật sự không thể cho em một chút hy vọng nào sao? Vậy chúc mừng nhé, nếu như không thể trở thành người yêu, vậy chúng ta chỉ có thể đi theo một con đường thôi, hy vọng anh không hối hận. Đối mặt với anh không chỉ có mình em đâu, mà là toàn bộ Kettering đấy”

“Chuyện năm đó thực sự cũng nên dừng lại rồi. Người phạm sai lầm thì phải gánh chịu hậu quả đi cũng không ngoại lê” Cố Gia Huy cười lạnh, khiến lưng người khác trở nên lạnh léo,

Lucia nghe vậy thì cười khổ nói: “Anh đang lấy hết hi vọng của em, để em ra tay với anh. Anh muốn đối nghịch với Kettering, vậy cũng phải xem xem anh có bàn lính đó không? Hợp đồng bàn xong rồi, em cũng nên rời đi đây, có cơ hội thì lần sau lại gặp

Cô ta không ở lại, trái tim đau đớn dữ dội, cô ta cần yên lặng một chút.

Cô ta đứng dậy rời đi, Cố Gia Huy không ngăn cản. Hứa Minh Tâm vừa đến dưới lầu tập đoàn, không ngờ rằng vừa lúc gặp được Lucia đi ra.

Hai người vẫn chưa chào hỏi nhau, nhưng cũng không phải là lần đầu gặp mặt.

Đối với ấn tượng về nhau cũng không quá sâu sắc.

Lập tức, bốn mắt giao nhau, không khí dường như ngưng đọng lại. Thân hình Lucia cao gầy, đi giày cao gót, lộ ra dây hào quang. 29 tuổi, thành thục chững chạc, giàu có tầm cơ. Cô ta đã trải qua rất nhiều việc mà người trẻ tuổi nạn nớt như Hứa Minh Tâm không thể nào bị được.

Cô ta nhàn nhạt quét mắt, muốn nhìn thật rõ rất cuộc trên người Hứa Minh Tâm có cái gì mà khiến cho Bernie cư xử như vậy.

Cô rõ ràng không địch lại được, là kẻ thất bại trong mắt của cô ta, nhưng hết lần này tới lần khác quật cường đứng thẳng lên, thân hình nho nhỏ giống như thêm vào xi măng cốt thép, làm sao cũng không khuất phục. Nhưng cô càng làm như vậy, Lucia càng ghi hận trong lòng, chỉ muốn làm đủ mọi cách khiến cô cúi thấp đầu trước mình. Ánh mắt rủ xuống, lộ ra thần thái kinh vía sợ hãi với mình.

Hứa Minh Tâm xiết chặt bàn tay nhỏ, cô biết Lucia rất lợi hại, khẳng định không đơn giản, nhưng mà không ngờ ánh mắt lại sắc bén như vậy, làm cho cô gần như chống đỡ không nổi.

Móng tay khảm vào sâu trong thịt, thật đau nhưng lại khiến bản thân tỉnh táo lên không ít. “Xin chào, cô Lucia Hứa Minh Tâm mở lời trước, lễ phép vườn tay ra.

Lucia không thèm ngó tới, lạnh lùng nhìn qua, đi nhanh về phía trước, trực tiếp bỏ qua có khi hai người lướt qua nhau, giọng nói lạnh lùng của Lucia truyền đến bên tại. “Đừng đắc ý quá sớm, trận chiến này tôi vẫn chưa thua. Tôi nói cho cô biết, tình cảm đứng trước quyền lực sẽ không chịu nổi đã kích.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1293


Chương 1293

Dứt lời, sau lưng phát ra tiếng giày cao gót thanh thủy lạnh lẽo.

Mỗi lời nói như giẫm đạp lên trái tim cô, vô cùng nặng nề.

Lucia quả nhiên là không từ bỏ ý đồ, xem ra phiền phức sau này sẽ không ít. Nhưng bản thân nếu như lựa chọn trở về, dường như cũng không thể quay đầu lại.

Cô đã quyết đánh đến cùng, bây giờ chỉ có thể dũng cảm tiến lên.

Cho dù phía trước là bức tường cứng rắn cũng phải phá hủy để tiến về phía trước.

Cô không trực tiếp đi tìm Cố Gia Huy, mà đi tìm Bạch Thư Hân,

Hai người ngồi trong phòng trà, Bạch Thư Hân nghe thấy chuyện của Lý Thị Trang, hai cái mắt như muốn lật lên trời rồi. “Đừng bao giờ tin, đều là âm mưu cả đấy Cô ta không chứng đang mưu đồ cái gì đó!”

“Tớ cũng sợ như vậy, thế nên tớ không nói cho Cố Gia Huy, thương lượng trước với cậu. Chuyện Lý Thị Trang nói là sự thực, nếu như có thể nói giúp được cô ta, tớ rất sẵn lòng. Thế nên tớ mới nhận lời, nhưng tớ không cho phép cô ta có bất cứ tâm tư nào khác với người đàn ông của tớ, điều này khiến tớ cảm thấy rất không thoải mái.”

“Hả? Sao lại không thoải mái cơ?”

Bạch Thư Hân cười có chút kỳ lạ, chọc chọc bờ vai cô.

Mà Hứa Minh Tâm bực bội ghé vào quầy, quấy quấy cho cà phê nhanh tan, đau đầu nói: “Tớ thích ăn thịt, tớ là động vật ăn thịt. Bên cạnh người luôn có một khối thịt hoa tuyết chất lượng cao, là cái loại ăn ngon đẹp mắt vô cùng. Mỗi ngày tớ đều bảo vệ thịt của minh, nếu để lúc này có người đến đoạt thì thật mệt tâm mà.”

“Nếu như quan tâm khối thịt này như vậy, trước đấy còn muốn chia tay làm gì?”

“Thịt quá to nên bảo vệ không được” Cô do nào nói: Trong lòng sẽ không thoải mái “Cậu ghen rồi, đây là chuyển tốt. Nếu như Cố Gia Huy biết cậu quan tâm anh ta như vậy, đoán chừng sẽ vui chết ấy “Thôi, phiền phức đều là do anh ấy gây ra. Nếu anh ấy xấu thì tớ còn có cảm giác an toàn, đẹp trai như vậy có thể làm cơm ăn được à?”

Cô thở phì phì nói: “Tớ cũng không biết mở miệng với Cố Gia Huy chuyện này như thế nào, nếu như bản thân có thể biến thành rùa đen rụt đầu thi tốt, trốn ở trong vỏ, việc gì cũng không cần phiền não thì tốt rồi th “À mà này, tớ đi vào phòng làm việc có chuyện, cậu đợi tớ một lát “Ừ, thời điểm mấu chốt như thế này mà cậu còn đi nữa, làm tim tớ càng đau rồi.” Cô bĩu môi nói ra, ghé vào quầy buồn bực không vui: “Cậu nhanh về sớm với tớ nhé, lúc nãy tớ nhìn thấy cái bánh mì trên bàn của cậu, lấy cho tớ nhé, tớ muốn hóa bi phẫn thành thức ăn.”

“Được được được ”

Bạch Thư Hân đành phải đồng ý, quay người rời

Cô ấy hướng mắt về phía cửa phòng Cổ Thành di. Trung nháy mắt rồi mỉm cười đóng cửa lại.

Hứa Minh Tâm có chút chán chường, không chỉ là bởi vì chuyện của Lý Thị Trang, mà còn vì ở trước của nhìn thấy Lucia.

Lời mà cô ta nói làm cho cô hãi hùng khiếp vía, có chút bất an.

Nhan sắc là tất cả nguyên nhân của đau khổ.

Trước đây Cố Gia Huy không tiền không thể, lại còn xấu xí, cô gần như không có bất kỳ phiền não nào, hơn nữa còn rất hài lòng. “Đang yên đang lành tự nhiên lại trở nên đẹp trai, có tiền như thế để làm gì? Giống như một đống phân, thoáng cái hấp dẫn rất nhiều ruổi muỗi, đuổi cũng không thèm đi, ong ong ong ong cả ngày, khó chịu chết đi được.”

Cố Gia Huy ở sau lưng nhìn cô vì mình phiền não như vậy, vừa vui vẻ vừa đau lòng.

Nhưng lúc nghe thấy lời này, khuôn mặt anh lập tức trầm xuống.

Phân?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1294


Chương 1294

Sao cô ấy lại ví mình như vậy? Không thể nói tốt hơn được à? Anh nhíu chặt mày, trấn nổi vạch đen,

Cô vợ nhỏ nhà anh thật đúng là kẻ xấu không thể nói lời từ tế. “Thượng để à, người có nhìn thấy khổ não bây giờ của con không, người chỉ cho con chút lối thoát đi Như Lai? Quan Thế Âm? Chân Chủ An Lạp? Người nào đến cũng được! “Em không thành tâm mà còn gọi tên nhiều thần tiên như vậy, không sợ bọn họ trách tôi em à?”

Cố Gia Huy mở miệng nói, từ sau lưng nhẹ nhàng ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của cô.

Trong lòng cô run lên, kinh ngạc ngồi dậy nói: “Sao anh đến rồi? Vào bao giờ vậy?”

“Lời em mắng anh, anh nghe không sót một chữ”

“Á.”

Cô nuốt một ngụm nước bọt, nói: “Lời trẻ con nói không có ác ý, anh biết không?”. “Được, vậy trong mắt anh em và trẻ con không có khác biệt gì.”

Anh vuốt đầu cô nói: “Chỉ chuyện nhỏ thôi mà lại khiến em buồn như vậy, thật là ngốc chết đi được! Anh sẽ bảo Khương Tuấn đi làm, anh gần như không lộ diện. Nếu Lý Thị Trang có chủ ý khác thì cũng không làm gì được anh, một công đối việc – Ừ nhỉ, sao em không nghĩ ra nhi

Hứa Minh Tâm kích động không thôi, lập tức đứng dày vô vô dầu.

Cô phần khởi quá nên vỗ hơi mạnh tay, một giây sau nhe răng trợn mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn nhắn lại vì đau.

Cố Gia Huy thấy thế thì đau lòng, kéo cô vào ngực, dịu dàng nói :”Xin lỗi “

“Sao…sao tự nhiên nói xin lỗi với em?”

“Bởi vì anh khiến em khó xử. Thật kỳ lạ, anh thích em đơn thuần lương thiện giống như một trang giấy trắng khiến tinh thần anh bình ổn. Nhưng bây giờ, anh lại khiến em trở nên buồn rầu, trở nên vất vả.”

“Em sẽ trách anh chứ, trách anh ích kỷ, buộc em ở bên mình mà không cho em rời đi?” Giọng nói anh trầm thấp khàn khàn, quanh quẩn bên tại, chạm vào tận linh hồn cô.

Hứa Minh Tâm nghe vậy, khỏe miệng nhếch lên thành một nụ cười, vô tội nhún nhún vai. “Nếu như em nói em không biết, anh sẽ đánh em à? Em chưa nghĩ ra…”

“Vậy thì đừng nghĩ nữa, cứ như vậy mà ở bên cạnh anh đi, ở nơi mà anh có thể nhìn được sở được là được rồi.”

Lời của anh thành thật, giọng điệu bình tĩnh lạ thường, làm cho người ta mềm lòng.

Con người dù mạnh mẽ đến đâu cũng có những điểm yếu, Cố Gia Huy cũng không ngoại lệ.

Cô vỗ nhẹ người anh: “Em cũng không nghĩ nữa rồi, nghĩ nhiều quá, em sợ mình sẽ mắc bẫy”

“Chuyện của Lý Thị Trang giao cho anh đi, anh sẽ tự có chừng mực.”

“Đúng rồi, sao anh lại xuống đây?”

“Le nói với anh em đến rồi, hơn nữa cũng nhìn thấy em gặp Lucia, anh có chút lo lắng, thế nên nhìn không được qua dây xem xem. Thật ra anh cũng biết, em cần một chỗ yên tĩnh, em đã rất kiên cường rồi, không cần đến sự an ủi của anh. Nhưng anh lại không nó vẫn muốn ôm em vào, sở đầu em. Trong mắt của anh, Minh Tâm của anh cần được dỗ dành.

Câu cuối này…

Minh Tâm của anh cần được dỗ dành.

Đặc biệt cưng chiều, hơi ấm lan vào tim, thiếu chút nữa làm mũi cô chua xót, hốc mắt ướt đẫm.

Hứa Minh Tâm dùng lực gật đầu: “Vậy thì anh phải vĩnh viễn nhớ lấy, cả đời này dỗ dành em.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1295


Chương 1295

“Gần đây có mở một tiệm đồ ngọt, anh dẫn em đi ăn nhé, có được không?”

“Vậy thì em phải ăn thật nhiều. Bánh xoài, chè sago, kem ly, em đều muốn hết.”

“Vậy anh bảo Khương Tuấn mua cửa tiệm đó

Cố Gia Huy nghiêm túc nói. “Đừng đừng đừng! Em đùa đây!

Hứa Minh Tâm vội vàng ngăn cản Quả nhiên là người có tiền mà, ăn đổ gì trực tiếp mua tiệm đỏ, còn từ đắc nữa chứ,

Hứa Minh Tâm và anh cùng nhau xuống lầu đi ăn, không ngờ điện thoại anh lại reo lên.

Anh liếc nhìn số của người gọi, thân nhiên nói Em đi chọn món mình thích ăn đi, tí nữa anh thanh toán “Dudc.”

Cô trước nay chưa từng kiểm tra điện thoại của anh, đây gần như là một sự tín nhiệm.

Cố Gia Huy nhìn Hứa Minh Tâm rời đi thì mới trả lời.

Phía bên kia phát ra giọng nói của Hứa Đức Thắng. “Có chuyện gì?”

“Cố Gia Huy cậu quả độc ác rồi, cậu dám nuốt hết nguồn vốn của tôi, cậu muốn ép tôi vào đường cùng đúng không?”

“Cái cảm giác nước ấm nấu ếch có thoải mái không?” Anh lạnh giọng nói, không một chút cảm xúc, giống như là từ trong băng đi ra. Đối với loại người này, anh sẽ không nể tình: “Minh Tâm đã không cần nhà mẹ như các người nữa rồi, tôi còn giữ lại nhà họ Hứa làm gi?”

“Cố Gia Huy, tôi quả thật không đầu lại cậu, nhưng cậu cũng làm việc quá tuyệt tình rồi, tôi chỉ xin cậu cho tôi một con đường sống. Nếu không tôi sẽ công khai việc Hứa Minh Tâm là con gái ngoài giá thủ “Chuyện tới hôm nay mà ông vẫn còn uy h**p tối “Là cậu quá độc ác, ép tôi thành như vậy. Câu không quan tâm Hứa Minh Tâm là con ngoài giá thủ nhưng con bé thì có. Cậu cũng không muốn con bé phải đối mặt trước dư luận xã hội như vậy chứ?”

Hứa Văn Mạnh hung tợn nói.

Chuyện ông ta hối hận nhất cả đời này là có cái con nghiệp chủng kia!

Lúc trước đáng ra nên để nó chết từ trong trứng, vĩnh viễn không được sinh ra.

Cố Gia Huy nghe đến câu này, mắt lạnh thâm thủy, nheo lại nguy hiểm. “Ông nên chết đi, có biết không hả?”

Một người cha ác độc đến nhường nào, mới có thể để đến tận hôm nay vẫn còn lợi dụng Hứa Minh Tâm, ép đến tận cuối cùng. “Là cậu ép tôi! Tôi sẽ rời khỏi Đà Nẵng, đến thành phố khác phát triển, cậu để cho tôi một con đường sống, đưa cho tôi đủ tiền, tôi sẽ lập tức biến mắt trước mắt cậu!”

“Ông muốn bao tiếng “300 tỷ, đối với cậu không phải là chuyện khó đâu “Được, tôi sẽ cho ông, hy vọng ông cút đi cảng xã càng tốt, đừng để tôi gặp lại ông, nếu không tôi sẽ không bỏ qua đâu. Đừng có lợi dụng cô ấy, ông không xứng.”

“Tôi chỉ cần tiền, có tiến tôi sẽ tự giác ngoạn ngoãn nghe lời.”

Hứa Văn Mạnh được thỏa mãn tâm nguyện liền cúp điện thoại, cũng coi như là hòa rồi.

Nhưng ông ta không biết, bản thân đã bị tử thần dõi theo.

Hứa Minh Tâm gọi xong đồ ăn, nhìn thấy anh quay lại sắc mặt có chút không tốt thì vô cùng lo lắng. “Sao vậy, có phải là công ty xảy ra chuyện gì rồi không?”

“Không có, chọn xong chưa? Anh đi thanh toán.”

Anh khẽ cong môi, không muốn để Hứa Minh Tâm biết mấy chuyện phiền phức này.

Mất bao nhiều công sức cô mới có thể thoát hoàn toàn khỏi cái nhà kia, không nên dính dáng thêm nữa. Anh trở về sau khi đã thanh toán xong, nhìn cô không có câu gì muốn hỏi mình, anh không khỏi cười thầm: “Em rõ ràng đã nhìn thấy Lucia rồi, tại sao không hỏi anh, tại sao có ta lại đến tim anh?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1296


Chương 1296

“Cô ta muốn tìm anh thì có ngàn vạn lí do, em không quan tâm, mà cũng ngăn cản không nổi. Chi cần anh không chủ động đi tìm người ta là được rồi, em bây giờ không muốn quan tâm nhiều như vậy, là của em thì ai cũng không lấy được, không phải sao?”

“Em hiểu chuyện hơn rồi đẩy, xem ra là từ giờ không cần anh lo lắng nữa rồi.”

Anh vuốt vuốt tóc cô, khỏe miệng lộ ra nụ cười cưng chiều. “Cô ta đến tìm anh để bàn chuyện hợp đồng, theo như yêu cầu, anh sẽ giữ mình trong sạch, dù sao anh cũng phải chờ em “sủng hạnh” anh nữa.”

Mặc dù cô không hỏi nhưng anh vẫn sẽ thắng thắn.

Trong tim anh rất muốn nói cho cô, không muốn để cô vì có chuyện mà trong lòng không thoải mái.

Hứa Minh Tâm gật đầu, tỏ vẻ hoàn toàn tín nhiệm đối với anh.

Tín nhiệm anh và tín nhiệm bản thân là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Cô luôn tự hỏi chính mình. Cố Gia Huy đối xử với cô càng tốt, cô càng có một loại cảm giác mơ màng, sợ là trắng trong nước, hoa trong kinh, hết thảy đều là ảo giác.

Giống như là miếng bánh từ trên trời rơi xuống. đập trúng mình.

Quả là không chân thực.

Một nhân vật nhỏ như cô, làm sao lại có trong tay một ông chủ lớn như này chứ? “Cố Gia Huy, kiếp trước em tích được cái đức gì mà kiếp này lại gặp được anh chứ?”

Cô nghiêng đầu, nhịn không được hỏi.

Cố Gia Huy biết cô thích ăn xoài nên đề đưa xoài trong điểm tâm của mình đều chuyển sang cô, để vào đĩa của cô.

Đến lông mày anh còn không buồn nhếch lên, cười nói: “Còn anh thì thấy kiếp trước mình tích đức rồi, kiếp này ông trời mới sai em đến cứu vớt anh”

“Vợ của anh trẻ tuổi, xinh đẹp động lòng người, trường thành giống như trẻ vị thành niên ấy. Lại còn mũm mĩm, cười lên thì đôi mắt giống như vầng trăng khuyết, thật sự làm người ta yêu thích nhi? Học tài chính kinh tế chuyên nghiệp có thể tính số cho anh, làm việc miễn phí cho anh, còn có thể nấu cơm, vừa ngon lại dinh dưỡng. Anh có cái phúc phận gì mới có thể tìm được người vợ tốt như này?”

“Ách.

Những lời này khiến cô câm nín.

Cô không thể phản bác, những lời này đều có ý khen cô. Nếu phản bác thì chẳng phải là cô tự hạ thấp mình sao? “Anh…anh làm cách nào mà tìm ra được mấy từ khen em như vậy đấy?”

“Sao lại nói là tìm? Đây là những lời cảm khái từ tận trong tim. Em không xinh đẹp không trẻ tuổi, không biết tính toán à?”

“Á, em…hình như em cũng gần như vậy.”

“Vì thế em rất tốt, rất ưu tú. “Nhưng mà cái này những người khác cũng có. “Không giống nhau, Hứa Minh Tâm là độc nhất vô nhị, Cố Gia Huy cũng là độc nhất vô nhị. Không có em, anh sẽ nóng nảy, tính cách anh sẽ rất tệ, anh sẽ dễ cáu bẳn. Nếu như anh là một con sư tử sắp nổi điên, vậy em sẽ là sự trấn định của anh. Nếu như anh sắp chết, em sẽ là liều thuốc để anh tiếp tục sống. “Từ trước đến giờ em không để anh yếu đuối, em sẽ khiến anh càng kiên cường hơn. Trước đây anh cảm thấy mạng của mình là anh hai cho, ngày nào đó chết vì anh ấy, cũng là kết quả của anh. Anh làm việc trước giờ sẽ không để cho mình đường lại. Nhưng hiện tại, bởi vì em, anh muốn sống càng lâu hơn nữa.”

“Anh yêu em, cũng không sợ hãi rụt rè, mà là cố gắng bảo vệ em hơn. Em xem em, không phải càng trường thành càng mạnh mẽ sao? Từ trước đến nay chúng ta vẫn không lùi bước, vẫn luôn dũng cảm tiến lên và càng ra sức đi lên. Tình yêu không phải thuốc độc, mà là chất xúc tác đề em và anh mãi mãi ở bên nhau.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1297


Chương 1297

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì hơi hoảng hốt. Hình như hai người đều đang trưởng thành.

Trước kia cô yếu đuối nhàn nhã, chỉ định làm một con cá muối, có thể thoát khỏi nhà họ Hứa là cô đã cảm ơn trời đất rồi.

Bây giờ cô được như mong muốn, thu hoạch được nhiều hơn, tình thân tình bạn tình yêu…

Cô cũng đang trưởng thành, tuy rằng mê mang sợ hãi nhưng vẫn đều đặn dũng cảm tiến lên.

Cô chỉ nhìn thấy sự hoang mang trước mắt, nhưng lại quên mất cô đã đi được đoạn đường xa như vậy rồi, xa như vậy rồi, Cô nhếch khóe miệng lên, nhẹ nhàng mim cưới, nhỏ giọng nói: “Anh thuyết phục được em rồi, em đang bàn bạc với một vị “đại nhân” nhiều “Ngoan ngoãn nghe lời, ăn một miếng bở Anh sở đầu cô, vô cùng cưng chiều,

Anh cũng chưa từng nghĩ khi mình rảnh rỗi thì sẽ hường thụ thời gian ở chỗ này. Trước kia anh dốc sức làm việc, trong mắt chỉ có công việc.

Nhưng bây giờ, trong mắt, trong lòng đều có thêm một cô nhóc, cuộc sống muôn màu muôn vẻ khiến anh rất vừa lòng.

Chi hy vọng mãi mãi được như thế.

Anh sẽ che mưa chắn gió cho cô, cả đời không rời, không bỏ, ***

Buổi chiều, Hứa Minh Tâm quay lại thư viện đọc sách, không ngờ bạn cùng phòng Giang Hà Lan lại chạy tới, nói với cô là bên ngoài có người tìm cô. “Em gái kia rất đáng yêu, ngồi ở trên xe lăn, có mái tóc rất dài, gương mặt tinh tế giống như búp bê Barbie! Trời ạ, khi nhìn thấy em ấy, trái tim tớ cũng sắp bị hòa tan ra, Ôi, trái tim thiếu nữ của tôi”

“Diễn sao?”.

Trong đầu cô lập tức hiện ra dáng vẻ của Diễn đã thịt mềm mại trắng nền giống như búp bê vậy. “Em gái kia tên Diên sao? Người đàn ông phía sau em ấy cũng vô cùng đẹp trai, vô cùng lạnh lùng

Còn có cả đàn ông?

Giang Hà Lan nói anh ta đẹp trai, có lẽ không phải là người quản gia trung niên kia rồi.

Cô vội vàng thu dọn cặp sách, bước nhanh ra ngoài.

Ngoài cửa thư viện, có hai người nước ngoài, ngồi ở trên xe lăn đúng là Diên, nhưng người đầy cậu ấy, cô lại không quen biết.

Khuôn mặt anh tuấn, tóc vuốt ngược ra sau, cao 1m78, bởi vì dáng người gầy ốm nên trông có vẻ vô cùng cao. Bên ngoài gió lạnh thổi lớn, người đàn ông này mặc áo khoác màu xám nhạt, phong cách có chút lạnh lùng.

Còn Diên thì vẫn là phong cách Lolita, ăn mặc như một cô công chúa. Giờ phút này, người đàn ông ngồi xổm người xuống, đắp một cái khăn lông lên trên người Diễn Diên nhìn thấy Hứa Minh Tâm xuất hiện, lập tức vậy vẫy tay, trên mặt đầy vui vẻ.

Người đàn ông thấy thế thì hơi nhưởng mày nói: “Đây là cô gái mà em thích?”. “Anh, nhỏ giọng một chút, đừng để cho cô ấy nghe thấy

Diên nhanh chóng nói xong rồi mim chặt cánh môi.

Hứa Minh Tâm nhanh chóng đi tới, kinh ngạc hỏi: “Cô… Sao cô lại tới đây? Đây là

Cô chưa từng gặp người đàn ông này, trông vô cùng xa lạ.

Anh ta tự giới thiệu: “Josh, anh trai của Diên, rất vui được làm quen với cô.

Anh ta thân thiện vươn tay ra.

Hứa Minh Tâm kinh ngạc nhanh chóng nắm lấy.

Tay anh ta rất lạnh lẽo, khớp xương không phải quá thô to, mu bàn tay có chút tinh tế.

Không biết anh ta làm gì mà lòng bàn tay chai sạn rất nghiêm trọng, ma xát có hơi đau.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1298


Chương 1298

Cô biết thân phận của Diên không đơn giản, chỉ cần nhìn lâu đài mà cậu ấy sống là biết chắc chắn nhà cậu ấy rất giàu có. ở London, chắc chắn không phải là gia đình không có danh tiếng.

Nhìn khí chất thanh cao ngạo nghễ của người anh trai này, cô có chút e ngại.

Giống như hai đứa trẻ chơi với nhau, đột nhiên có một ngày một trong hai đứa nhìn thấy người nhà của người kia, lập tức trở nên quy củ hơn.

Chỉ sợ người nhà của đối phương cảm thấy mình không phải đứa trẻ ngoan ngoãn, sau đó ngăn cản hai người qua lại với nhau. “Chào anh, tôi tên là Hứa Minh Tâm.”

“Cô có thể gọi tôi là anh Josh, cũng có thể giống Diên gọi tôi là anh trai. Tôi tới Đà Nẵng làm việc, đứa em gái này của tôi rất ít khi ra ngoài, ở nhà buồn đến điên rồi, cho nên tôi đưa em ấy ra ngoài hít thở không khí. Em ấy không có bạn bè nên nói với tôi ở chỗ này có bạn, cho nên tôi tìm hiểu rồi tìm tới đây! “Không báo trước cho cô, mong cô thứ lỗi

Cách ăn nói của Josh rất ưu nhã, tiếng Anh lưu loát, giọng điệu vô cùng đặc biệt. sống lưng anh thẳng tắp, trên người toát ra hơi thờ cao ngạo, giống như sinh ra đã có sẵn rồi. Đôi mắt anh xanh thắm, ánh mắt nhàn nhạt dừng lại ở trên người cô, giống như chỉ cần nhẹ nhàng tiếc mắt một cái là có thể thấy rõ mọi thứ từ sâu trong lòng.

Một người rất lợi hại rất đáng sợ, tuyệt đối không phải người lương thiện.

Nhưng… mình là người dân bình thường, có lẽ là không có vấn đề gì nhỉ? “Vậy tôi…vậy tôi gọi anh là anh Josh nhé.” Cô lễ phép nói: “Đây là lần đầu tiên hai người tới Đà Nẵng sao? Có cần tôi dẫn hai người đi dạo không?”

“Đây không phải lần đầu tiên tôi tới, nhưng em gái tôi thì là lần đầu tiên. Hai người đều là con gái, chắc chắn sẽ có chuyện để tâm sự, tôi không quấy rầy nữa.”

“Vâng, tôi sẽ chăm sóc Diễn.”

“Vậy được, một lát nữa tôi tới tìm hai người. Josh cũng rất yên tâm, đáp lại một tiếng rồi xoay người rời đi.

Hứa Minh Tâm không biết, bởi vì có người của Josh ẩn nấp cho nên anh ta mới không lo lắng như vậy.

Josh rời đi không bao lâu thì phát hiện ra có một cảm giác quen thuộc.

Có một loại cảm giác bị người ta lấy súng chĩa vào dáu.

Loại cảm giác này để thấy hơn bình thường rất nhiều.

Anh ta không nhịn được mà nhưởng mày, nhìn về phía toà nhà cách đó không xã.

Quả nhiên, có người đứng ở phía trên cầm một khẩu súng.

Di động của anh ta vang lên, là một số điện thoại quen thuộc.

Anh ta mim cười nói: “Anh rất phiền”

“Đây không nên là câu nói đầu tiên của anh, anh phải nói là anh rất sợ!”

Phó Minh Tước không vui nói: “Anh không giết được tôi, cho dù là ở London hay là ở đây. Huống hồ, giết tôi cũng vô dụng. Tôi vừa chết, K sẽ lập tức di dời tất cả tài sản của tôi đi, có mẹ của tôi và em gái của tôi kể thừa. Lance không lấy được bất cứ lợi ích gì, hơn nữa anh giết tôi, anh cũng sẽ không thể bình an rời đi, người của tôi sẽ lập tức ở bên cạnh. Tôi bảo đảm không tới ba phút, anh sẽ phải đi xuống dưới cùng tôi “Josh, anh thông minh hơn Lance nhiều. “Tên ngu ngốc đó không có năng lực”

“Đúng vậy, từ 5 năm trước tôi đã nhận được nhiệm vụ của anh ta là ám sát anh. Nhưng nhiều năm trôi qua như vậy, tôi vẫn không thể thành công. Tôi không biết, đây là chấp niệm của tôi hay là nhiệm vụ. “Anh ngứa mắt Lance”

“Josh, đừng nói với tôi những lời này, nó khiến tôi giống như đồng tính luyến ái vậy. Gu của anh đặc biệt, tôi biết rất rõ. Đừng cười mờ ám với tôi như vậy, thu lại nụ cười đáng khinh của anh đi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1299


Chương 1299

Phó Minh Tước không vui nói, thông qua kính ngắm, anh ta nhìn thấy rõ ràng.

Toàn bộ người ở London đều đang đồn, gu của cậu hai nhà Kettering vô cùng độc đáo, đó là yêu thích con trai.

Nhưng là thật hay giả thì đến bây giờ cũng chưa được xác minh.

Cậu hai tuổi không còn nhỏ, bên cạnh có rất nhiều đàn ông, nhưng phụ nữ lại không có một người nào.

Anh ta và cấp dưới tên K thì lại như hình với bóng, như là một cặp sinh đôi.

Nhưng lai lịch của tên K này lại không có ai biết, chỉ biết anh ta là một hacker vô cùng tài giỏi, là người Josh rất tin tưởng. “Được rồi, tôi còn có việc cần làm, tôi không chơi loại trò chơi mèo vờn chuột này với anh “Tôi rất tò mò, anh tới Đà Nẵng để làm gì? Em gái của anh vẫn luôn ở mãi trong nhà, được mẹ của anh bảo vệ kín kẽ, lần này sao anh lại đưa cô ta ra ngoài

“Tới lấy lại một món đồ, thuận tiện đi gặp bạn cũ Vậy còn anh thì sao? Lúc trước anh vẫn luôn ở London, vì sao muốn quay về? Trong tay anh vẫn còn có nhiệm vụ , tôi vẫn chưa chết, anh cứ như vậy mà rời khỏi London sao?”

“Anh nói xem, tôi không để ý tên Lance ngu xuẩn

Phó Minh Tước cười nói. kia”

Josh là người thông minh, nói chuyện với người thông minh thì không cần quanh co lòng vòng.

Mọi người đều có thể tự mình hiểu được. “Anh và tôi đều nói xong rồi, tôi có thể đi chưa? Đừng thô lỗ như vậy, sẽ dọa tôi đấy. Lần sau dùng cách nhẹ nhàng một chút đề gặp nhau, tôi sẽ mời anh uống cà phê “

“Tôi không muốn trở thành khách quý của anh, đi nhé”

“Tạm biệt.”

Josh tắt điện thoại, ngắng đầu nhìn thoáng qua, khỏe miệng nhếch lên tạo thành một đường cong.

Sau đó, anh ta deo kính rằm lên, nhanh chóng rời

Mà bên này, Hứa Minh Tâm đang đẩy Diễn đi khắp di. nơi tham quan.

Phong cảnh ở Đà Nẵng rất nổi tiếng. “Chừng nào thì cô đi vậy?”

“Đêm nay”

Bởi vì Hứa Minh Tâm đang đẩy cậu, cho nên cậu viết lên trên giấy. “Nhanh như vậy sao? Vậy chẳng phải là không chơi được bao lâu sao? Chúng ta nhanh chóng đi dạo xong rồi tôi sẽ đưa cô ra bên ngoài tham quan một chút.”

“Um.”

Hứa Minh Tâm nhanh chóng đưa cậu đi tham quan trường học một vòng, dẫn cậu đến lớp học của mình.

Không ít bạn bè nhìn thấy mình đều rất kinh ngạc, còn khen ngợi sắc đẹp của Diên.

Bọn họ cũng chưa bao giờ nhìn thấy một cô bé nào giống búp bê Barbie như vậy cả nên nguyên một dám đều cực kỳ hâm mộ. Có đôi khi Hứa Minh Tâm cũng hâm mộ và ghen tị ghê gớm, sao làn da của cô ấy lại đẹp như vậy, trắng như vậy? Đôi mắt còn to tròn, ngập nước.

Mắt hai mí, rất sâu, lông mi rất dài và công.

Chiếc mũi thẳng tắp, hai má cũng không có tần nhang, rất sạch sẽ mịn màng.

Còn đôi môi nhỏ bé kia nữa, có màu hồng nhân nhạt, vô cùng mê người. “Vì sao bọn họ đều muốn nhéo tôi?”

“Bởi vì cô rất đáng yêu đó, đừng nói là bọn họ, ngay cả tôi cũng muốn véo cô.”

“Sau này có người tới gần tôi, cô giúp tôi chắn một chút, tôi không thích bị bọn họ véo. Trên người bọn họ có mùi nước hoa rất nồng, tôi cực kì không thích. Ngài bút của cậu hơi tạm dừng một chút, viết tiếp: “Nhưng cô thì có thể tôi thích cô
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1300


Chương 1300

Cậu ấy rất thẳng thắn biểu đạt tình cảm ra giấy.

Tôi thích cô.

Cho nên dù cô làm bất cứ chuyện gì với tôi, tôi cũng sẽ không cảm thấy phiền.

Tôi cũng không thích người khác chạm vào tôi bọn họ đều không phải là người tôi thích

Trong lòng Diễn thám nghĩ, tình cảm như nước, chậm rãi chảy xuôi xuống.

Hứa Minh Tâm lại không cảm thấy câu nói này có gì khác thường, giữa con gái với nhau thì thích tới thích lui là chuyện rất bình thường.

Hơn nữa cô ấy còn nhỏ hơn mình, cô ấy là em gái, còn mình là chị gái, chăm sóc cô ấy cũng là điều nên làm. “Biết rồi, tôi sẽ giúp cô chống đỡ”

Hứa Minh Tâm dẫn cậu ấy đi ra ngoài nhưng không dám dẫn cậu ấy đi ăn lầu, sợ cậu ấy ăn vào sẽ bị đau dạ dày.

Cô dẫn cậu ấy tới nhà hàng hữu cơ, là một nơi rất sạch sẽ. “Đồ ăn của nhà hàng cũng vô cùng ngon, cô có biết dùng đũa không? Hay là phải lấy nĩa cho cô dùng?”

Biết dùng. “Thật giỏi mà!”

Cô sở đầu Diễn, hoàn toàn đối xử với cậu ấy như một đứa bé. “Chúng ta ăn đồ ăn Trung Quốc trước, nếu như cô không quen, tôi sẽ đưa cô đi ăn đồ Tây, có được không?”

“Cô quyết định là được, tôi sẽ nghe theo cô. Hôm nay có làm chủ, cứ thoải mái mà chiêu đãi tôi “Đó là điều đương nhiên rồi, tôi đi lấy để uống cho có nhé

Hứa Minh Tâm đứng dậy ra khỏi chỗ ngồi, đi tới quầy mua đồ uống.

Nhưng không ngờ cô vừa mới đi ra khỏi chỗ thì có hai người trẻ tuổi vừa mới vào nhà hàng, nhìn thấy một mình Diên ngồi đó trông vô cùng xinh đẹp.

Hai người kia cũng không hiểu thế nào, chỉ muốn đi đến gần đó thôi. “Em gái, em thật là xinh đẹp? Có muốn kết bạn Zalo không?”

Diên nhìn bọn họ, hơi nhíu mày, có chút không vui. “Anh ngồi ở bên cạnh em làm quen một chút, coi như là kết giao bạn bè!” Một người trong đó thấy cậu ấy là người tàn tật, không nhịn được mà vươn tay ra sở sở tay Diên một chút. “Các anh đang làm gì vậy? Muốn bắt nạt bạn của tôi sao?” . Hứa Minh Tâm quay lại thấy cảnh tượng như vậy thì vô cùng giản dữ. “Chắc chắc chắc, quả nhiên đều là người đẹp. Bạn của em đẹp như vậy mà em cũng rất đẹp! Nhìn em có lẽ là sinh viên đại học Đà Nẵng phải không, em chẳng lẽ là học sinh trung học đi trao đổi sao – Kết bạn chút đi, nói không chừng anh còn là đàn anh của các em nữa đấy. “Ngại quá, tôi không muốn làm quen với các anh”

Thái độ của cô tỏ ra sự không thân thiện. Hai người đàn ông kia lại mặt dày mày dạn, còn muốn tranh giành giúp hai người thanh toán.

Người tới chỗ này ăn đều là người có chút tiền, nếu không cũng sẽ không ăn nổi.

Hứa Minh Tâm không ngăn cản được, bọn họ đã thanh toán tiền, cũng ngồi xuống muốn cùng ăn với hai người.

Hai bọn họ mỗi người một bên bắt đầu quấy rầy, bàn tay bắt đầu nhích tới nhích lui.

Hứa Minh Tâm có người lại, vẫn bị sờ vào cánh tay. Cô nổi đầy da gà, cảm thấy ghê tởm không chịu được. “Tôi sẽ báo cảnh sát

Cô còn chưa nói xong thì thấy Diên vỗ tay một cái, ngoài cửa lập tức xuất hiện mấy người đàn ông cao lớn vam vo. Bọn họ không nói lời nào, trực tiếp xách người lên

Các anh các anh là ai?” Hai tên thanh niên lập tức hoảng loạn, bởi vì bọn họ chưa từng nhìn thấy cảnh tượng như vậy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1301


Chương 1301

Diên dùng ngôn ngữ ký hiệu, người đàn ông kia lập tức ngầm hiểu rồi gật đầu rời đi. . Hứa Minh Tâm không hiểu ngôn ngữ ký hiệu của người khiếm thính, cho nên không hiểu đó có nghĩa là gi.

Cô không biết, động tác như thế là có ý muốn bọn họ chặt đi cánh tay của hai tên lưu manh này.

Bọn chúng sở cậu thì được nhưng không được Sở Hứa Minh Tâm.

Những người này tới vội vàng mà đi cũng vội vàng, rất nhanh nhà hàng lại trở nên yên tĩnh.

Hứa Minh Tâm cũng trợn mắt há hốc mồm, một lúc lâu sau vẫn chưa phản ứng lại được. “Những… Những người này từ đâu ra vậy?”

“Bọn họ đều đang âm thầm bảo vệ tôi, là người của anh hai. “Cho nên khi chúng ta đi chơi, những người này đều âm thầm đi theo sao?”

Hứa Minh Tâm trừng lớn hai mắt, càng nghĩ càng thấy ớn.

Diên nghe vậy, ấy này nhìn cô: “Xin lỗi

Sau khi có bình tĩnh lại thì cũng hiểu rõ tình trạng đặc biệt của Diễn, khó trách lại phải bảo vệ như vậy. Cô nhẹ nhàng lắc đầu nói: “Không có gì, chỉ là tôi đột nhiên bị doạ mà thôi. Giờ tôi đã hiểu, tại sao anh trai cô lại yên tâm mà rời đi như vậy, thì ra là còn có nhiều người âm thầm bảo vệ như vậy. Cũng may tôi không phải là người xấu, không lừa bán cô, nếu không chắc chắn tôi cũng sẽ trở thành người tàn tật mất. Như này có thể nhìn ra được, anh trai cô rất tốt với cô.

Diên không trả lời, chỉ gật đầu.

Cậu ấy cụp mắt xuống, bên trong cất giấu một cảm xúc không dễ bị phát hiện.

Cô sẽ không biết, sự bảo vệ này phải trả một cái giả lớn như thế nào để đổi lấy.

Hứa Minh Tâm đưa cậu ấy tới trung tâm thương mại mua sắm và đi dạo phố.

Đã sắp tới tết Nguyên Đán, một năm mới lại sắp bắt đầu rồi, các trung tâm thương mại đều đang trưng bày các món đồ cho năm mới.

Hứa Minh Tâm mua cho cậu ấy rất nhiều đồ màu đỏ. Bởi vì ngày tết ở phương Đông, màu đỏ tượng trưng cho may mắn và rực roi

Cô còn kể với cậu ấy rất nhiều truyền thuyết lâu đời của phương Đông, ví dụ như chuyện về con Niên Thủ hoặc những thứ khác.

Diên cũng không chế phiền, tập trung tinh thần lắng nghe, giống như là một cậu học sinh tiểu học siêng năng. Cậu ấy cảm thấy rất hứng thú mà cũng không cảm thấy Hứa Minh Tâm phiền. Thật ra là vì không cảm thấy

Hứa Minh Tâm phiền, cho nên mới thích nghe cô nói chuyên mà thôi.

Thích những câu chuyện truyền thuyết sinh động như thật từ trong miệng có nói ra, vì nó tràn đầy tình cảm và muôn màu muôn vẻ.

Thích dáng vẻ khi cô ăn uống, không cần quá lịch sự nhưng cũng không phải quá thô lỗ. Cô ăn rất thoải mái, rất đơn giản đến mức có thể khiến người ta cảm nhận được sự vui vẻ.

Thích dáng vẻ khi có mua đồ cho cậu, còn dò hỏi ý kiến của cậu.

Có người chỉ chi trò trò cậu ấy, cô cũng sẽ không chút do dự mà đáp trả lại.

Có một thằng nhóc đùa giỡn ở bên cạnh cậu ấy, cô cũng sẽ dùng lời lẽ nghiêm túc để dạy bảo thắng bé đó.

Diện cũng không thiếu người quan tâm, người vây xung quanh cậu ấy quá nhiều. Nhưng hoặc nhiều hoặc ít, đều là vì lợi ích.

Mẹ không cho câu ấy chết là bởi vì muốn trả thù cho gia tộc

Anh trai không cho cậu ấy chết là bởi vì mệnh lệnh của mẹ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1302


Chương 1302

Người hầu trong nhà không cho cậu ấy chết là vị sợ mẹ sợ bản thân sẽ mất mạng.

Chỉ có Hứa Minh Tâm, cô không biết cậu là người như thế nào, cũng không bởi vì hai chân cậu bị tàn tật và không thể nói mà ghét bỏ cậu.

Đây là tình bạn.

Cậu ấy không có bạn, đây là người bạn duy nhất của cậu, không giống những người bạn khác.

Cậu ấy như thu hoạch được tình bạn mà cũng thu hoạch được tình yêu.

Cho dù tình yêu này không có kết quả, chỉ là một mình cậu ấy đơn phương nhưng cậu ấy cũng rất vui vẻ. ít nhất thì cậu ấy không còn phải nói chuyện trên giấy nữa, mà thật sự được trải nghiệm một lần.

Một ngày trôi qua quá ngắn ngủi, Josh tới tìm cậu ấy rồi.

Anh ta đưa Diên lên xe, Strzyga cũng tới. “Cô chủ, cần phải về rồi.”

Diện lưu luyến nhìn Hứa Minh Tâm một cái, nhẹ nhàng xua tay, có chút không nói

Thời gian gặp nhau thật sự quá ngắn ngủi.

Hứa Minh Tâm cũng cảm thấy không nói. “Tôi sẽ cho gửi email cho cô, có phải chăm sóc tốt cho bản thân nhé

Diên nghe vậy thì gật đầu thật mạnh.

Cuối cùng, cậu ấy bị đưa lên xe, Diên kéo cửa sổ xe lên.

Đây là tấm kính một mặt, người bên trong xe có thể nhìn ra bên ngoài nhưng người ở ngoài xe lại không nhìn được bên trong.

Josh nói: “Minh Tâm, có thể bớt một chút thời gian nói chuyện được không?”

Cô liên tục gật đầu. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sau đó hai người đi vào quán cà phê bên cạnh.

Bên trong xe, Diên nhìn thấy như vậy thì không khỏi nhíu mày thật chặt, cậu ấy có chút lo lắng. “Anh hai tìm cô ấy làm gì?”

“Cô chủ, cô yên tâm đi, cậu hai sẽ không làm khó Minh Tâm đầu. Cậu ấy chỉ lấy lại món đồ vốn là của gia tộc thôi, cô chủ, cô là người biết rõ nhất “Huy hiệu gia tộc là quà tôi tăng cho cô ấy, có lấy lại hay không thì quyền quyết định vẫn ở trong tay tôi, anh hai không có quyền can thiệp

Diện nóng này muốn mở cửa ra, nhưng mà cậu ấy không có xe lăn cho nên không thể ra được.

Hơn nữa Strzyga cũng sẽ không cho cậu ấy mở cánh cửa này ra. “Bà chủ biết cô bị mất huy hiệu gia tộc nên đã trách phạt tôi và cậu hai một trận, nếu không cậu hai sẽ không bôn ba chạy tới đây một chuyến”

“Cái gì? Mẹ đã biết rồi sao?” Diễn có chút kinh ngạc nói. “Cô chủ, cô làm bất cứ chuyện gì cũng đều không thể gạt được bà chủ đầu. Nếu cô thật sự để ý tới Hứa Minh Tâm thì đừng nóng lòng thể hiện ra ngoài. Cô càng quan tâm cô ấy thì càng khó có thể buông tay, đây là bùa đòi mạng, cô đang ép bà chủ không thể không động tay, cô hiểu chưa?”

Diên nghe được lời này, rơi vào im lặng, ngón tay có chút cứng đờ.

Cậu ấu không thể không thừa nhận là Strzyga nói rất đúng, mình càng để ý Hứa Minh Tâm, biểu hiện càng rõ ràng thì sẽ biến thành bùa đòi mạng.

Cậu ấy nhụt chí, thu tay lại rồi nói: “Chủ Strzyga, có phải tôi rất vô dụng hay không? Đến bản thân tôi cũng không thể tự bảo vệ cho mình mà còn cần mẹ và anh trai bảo vệ. Nhưng tôi lại ngu ngốc không biết tất sâu muốn đi bảo về người khác “Tôi… Thật sự rất vô dụng phải không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1303


Chương 1303

Cậu ấy cúi đầu xuống, trong mắt đầy vẻ ảm đạm. Strzyga thấy như vậy thì lắc đầu chua xót.

Tất nhiên ông ấy cũng hiểu những khổ sở trong Diễn lỏng

Nhưng đây là vận mệnh, trời cao an bài, không tin không được. “Cô chủ, chỉ cần cô trở nên đủ mạnh mẽ thì cái gì cũng đều có thể “

“Với thân thể này của tôi? Cho dù là mạnh mẽ hơn nữa cũng là uồng công phải không? Cũng được, tóm lại là phải sống, bây giờ tôi muốn sống”

Strzyga nghe được lời này thì cực kỳ vui sướng. Trước kia Diên âm u âm trầm, như cá châu chim lồng, như chim hoàng yến.

Đôi cánh của cậu đã bị bẻ gãy, phong cảnh cậu có thể nhìn chỉ có một vườn hoa kia.

Cậu ấy không tự sát, nhưng trong lòng lại không có một chút suy nghĩ muốn sống nào. Câu ay sống mà giống như cái xác không hơn.

Nhưng bây giờ, cậu ấy có sức sống, câu ấy muốn sống thật tốt, đây là điều đáng quý. “Sống… Sống là tốt, sống là có hy vọng.

Hy vọng.

Hai chữ này dừng ở bên tại khiến cậu ấy không cấm lòng nổi mà siết chặt nắm tay

Cậu ấy còn có hy vọng sao?

Thật sự có thể có sao?

Cho dù là như thế nào thì cậu ấy vẫn muốn thử một lần, đầu với ông trời, đấu với số mệnh.

Giờ phút này, trong quán cà phê, Josh nói: “Có lẽ em gái tôi có tặng cho cô một thứ là huy hiệu cổ xưa, có phải không?”

“O? Cái đó sao!” Hứa Minh Tâm nhớ ra, nói: “Đúng là có một cái, rất thân bí, không cho tôi nói cho người khác “

“Lần này mục đích tôi tới đây là lấy lại chiếc huy hiệu đó, huy hiệu đó rất quan trọng với người của gia tộc bạn tôi. Em gái tôi trẻ người non dạ, không biết tầm quan trọng của huy hiệu này nên tùy tiện tặng cho người khác. Sau khi mệtôi biết được thì đã rất tức giận, lúc này mới nói tôi tới đây lấy lại. “Vậy sao, huy hiệu này quan trong như vậy thì đáng lẽ ra Diên phải nên giữ gìn thật tốt chứ. Nhưng mà bây giờ nó không ở trên người tôi mà ở nhà rổ, ngày mai tôi có thể mang tới cho anh không?”

“Ngày mai?” Anh ta nghe vậy thì chuyển động con ngudi.

Hiện giờ trời đã tối, anh ta cũng không muốn gặp

Cố Gia Huy. “Vậy được, 10 giờ ngày mai vẫn ở chỗ này, được chứ?”

“Ừm, được.”

“Vậy được rồi, thật sự là em gái tôi đường đột, mang đến phiền phức cho cô. Theo lý, quà đã tặng thì không nên mặt dày đòi lại, thật sự xin lỗi”

Josh rất lịch sự, những câu nói ra đều khiến người ta thoải mái.

Trông anh ta thật sự rất nguy hiểm, nhưng cũng có thể nhìn ra được, anh ta thật sự rất quan tâm đến người em gái này.

Hứa Minh Tâm liên tục xua tay, không để ý đến những việc nhỏ nhặt như vậy. “Không sao không sao, tôi thấy có lẽ là Diên cũng không biết tầm quan trọng của huy hiệu này, không ngờ còn làm phiền anh phải tới đây một chuyến là tôi nên xấu hổ mới đúng. “Minh Tâm khách sáo rồi, tôi lấy lại món đồ này thì cũng coi như là nợ một ân tình. Sau này nếu như có tới London, có gì cần giúp đỡ thì có thể gọi điện thoại cho tôi, đây là danh thiếp của tôi”

Josh đưa danh thiếp qua, Hứa Minh Tâm cũng không đành lòng từ chối, đặt ở bên trong ví tiền.

Chuyện tương lai không ai nói trước được, nhớ đầu thật sự có chuyện cần anh ta giúp thì sao.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1304


Chương 1304

Josh đứng dậy xin phép đi trước, cô nhìn theo chiếc xe dần dần đi xa.

Sau khi lên xe, sắc mặt thân thiện của Josh chậm rãi biến mất. “Hình như em rất không vui. “Anh hai, có phải em lại gây phiền phức cho anh rồi không?”

“Em biết là tốt rồi, đổ quan trọng như vậy mà em lại tùy tiên đưa cho người ngoài, em thật lớn mặt. Nếu không phải mẹ tìm anh thì anh cũng không biết em lại dám làm ra việc này. Huy hiệu đó là lá bùa kéo dài mạng sống của chúng ta, sau này chúng ta sẽ có một trận chiến với hai anh em bọn họ, ai sống ai chết còn chưa biết đâu.

“Nếu thật sự tới lúc đó, chúng ta không may thất bại thì cái này còn có thể giữ được mạng của chúng ta. Mấy người bạn anh đều cố gắng kéo dài mạng sống cho em, giấu kín thân phận của em nhưng em lại bảo đáp mọi người như vậy sao?”

Josh tức giận, giọng nói bực bội.

Đôi mắt sắc bén màu lam mang theo cơn sóng cuồn cuộn, sóng ngầm di chuyển.

Bầu không khí trong xe lập tức đông tụ thành băng, một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe được, cực kỳ áp lực.

Diện túm chặt lấy chân, buồn bã cúi đầu xuống.

Josh thấy thế, khẽ thở dài một hơi, cuối cùng không tiếp tục nói nữa. “Tài xế, tới sân bay, đưa cô chủ về nước

Rất nhanh xe đã tới sân bay, máy bay tư nhân đã dừng ở chỗ đó. Josh nhìn theo cậu ấy lên máy bay.

Diên đột nhiên giờ tay lên, ra hiệu cho Strzyga dừng lại.

Một mình cậu ấy đẩy xe lần đi tới trước mặt Josh. “Em còn muốn làm gì?”

“Anh hai, sớm hay muộn gì em cũng sẽ giúp chúng ta khôi phục lại bình thường, đây là em nợ anh

Cậu gắn từng chữ một nói ra.

Trong lòng Josh khẽ run lên, ngay sau đó nhếch khỏe miệng lên cười lạnh: “Bản thân em còn khó bảo toàn, vẫn nên tự chăm sóc tốt cho mình đi. Anh không cần em quan tâm, nếu anh muốn thì tự anh có thể lấy được. Em đừng quá vô dụng mà liên lụy đến anh là được, không có em, anh sẽ sống rất nhẹ nhàng, rất dau don.”

“Josh, sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày em không còn làm liên lụy tới anh nữa, em còn sẽ khiến anh cảm thấy vinh dự vì em!”

Diên trân trọng nói, giống như một lời thể. Sau đó, Strzyga tiến đến đầy cậu ấy lên máy bay.

Rất nhanh sau đó máy bay khởi động, dần dần bay di.

Diễn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy anh ta lạnh nhạt xoay người, không tiếp tục nhìn nữa rồi nhanh chóng rời đi.

Ra khỏi sân bay chưa bao lâu, có người từ trong cho tôi đi theo phía sau anh ta. “Lại nghĩ một đẳng nói một nẻo áp “Cậu rất hiểu tôi, K vở chung với anh lâu dài, dần dần, tôi không phân biệt được rốt cuộc là cảm xúc của anh hay là cảm xúc của tôi, không phân biệt được tôi là ai, còn anh là ai. Có phải rất đáng sợ không?”

“K, nếu như cậu thật sự không phân biệt được, vậy thì cậu đừng nhớ kỹ chuyện cũ như vậy. Mọi người đều không thể sống thoải mái, cậu cũng không cần tự mình chuốc lấy cực khổ. Đi thăm người cậu muốn thăm, làm chuyện cậu muốn làm đi.”

“Ừm, khi nào trở về?”

“Ngày mai, tôi đã hẹn Hứa Minh Tâm rồi, cô ta còn giữ huy hiệu gia tộc. “Huy hiệu gia tộc thật sự quan trọng như vậy sao?” K nhưởng mày nói. “Không quan trọng với người khác nhưng cực kỳ quan trọng với em gái tôi”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1305


Chương 1305

“Anh đã đưa cho tôi một miếng đó, có cần tôi trả lại cho anh không “không cần, không quan trọng với tôi.”

Josh không nhìn vào đôi mắt anh ta, nhàn nhạt nói rồi nhanh chóng lên xe rời đi.

K ngồi ở bên cạnh, bầu không khí trong xe có chút nặng nề.

Cuối cùng, K mở miệng nói trước. “Ngày mai tôi đi thay anh, được chứ?”

“Ừm, cậu muốn thể nào cũng được, không cần xin chỉ thị của tôi, làm chuyện cậu muốn làm, chỉ cần cậu bình an quay về là được.”

“Được, tôi biết rồi.”

Ngày hôm sau, Hứa Minh Tâm đi tới quán cà phê chở trước, cuối cùng không gặp được Josh mà là một người đàn ông phương Đông khác.

Đội mũ, cầm gậy chống, đeo bao tay da.

Áo gió màu đen có chút huyền bí,

Anh ta đeo kính râm, khi nhìn thấy Hứa Trúc thì vẫy vẫy tay rồi đi đến ngồi xuống ghế.

Linh “Chào cô, tôi là cấp dưới của Josh, tới lấy lại huy hiệu gia tộc, xe của anh ta đang chờ ở bên ngoài.” Hứa Minh Tâm đưa mắt nhìn ra ngoài cửa, thật sự nhìn thấy xe của Josh, lúc này mới yên tâm hơn một chút

Huy hiệu gia tộc này trông có vẻ rất quý giá, nhiề dâu đưa sai người thì sẽ không hay.

Cô lấy đổ ra đặt vào trong tay của anh ta: “Ngại quả, gây thêm nhiều phiền toái như vậy cho các anh, mong anh Josh không phiền lòng “Ừm. K tháo kính mắt, lộ ra một đôi mắt sâu thẳm. “Cô tên là Hứa Minh Tâm phải không? Rất vui được làm quen với cô.”

“Hân hạnh hân hạnh, xin hỏi anh tên là gì?”

“Tôi… Tôi không có tên, tôi chỉ có một biệt danh là K. Chồng sắp cưới của cô đang phải người điều tra về tôi, nói với anh ta đừng uồng phi sức lực, anh ta không có khả năng tra ra được đầu. Nếu có cơ hội, chúng ta sẽ còn gặp lại nhau, nhưng tôi hy vọng là chúng ta đừng bao giờ gặp lại nữa.”

“Anh…biết Cố Gia Huy?” Hứa Minh Tâm có chút kinh ngạc hỏi. “Không coi là quen biết, tôi chỉ là không thích bị người khác quan sát, cảm giác đó rất không thoải mái, Có nên khuyên anh ta đừng quá cứng đầu, sự thật có lẽ cũng không phải là giải thoát, mà là đau khổ. Bảo anh là cưới cô sớm một chút, yên ổn mà hưởng thụ cuộc sống. Đừng ra khỏi Đà Nẵng, cũng đừng làm liên luy tới gia tộc lớn nhất London “Anh… Rốt cuộc anh là ai?”

“Nói đến đây thối, chúc phúc cho hai người

Anh ta siết chặt nắm tay, nắm thật chặt huy hiệu gia tộc trong lòng bàn tay không lớn hơn đồng hồ quả quýt, độ cong tròn trịa găm vào thịt.

Anh ta không tiếp tục nói tiếp mà xoay người rời di.

Hứa Minh Tâm cảm giác như lọt vào trong sương mù, không biết rốt cuộc người tên K này là người tốt hay là người xấu.

Josh thấy anh ta lên xe, tuy rằng khuôn mặt có vẻ như bình thần không chút gợn sóng nhưng trong đôi mắt sâu thẳm kia là một màu đen tối, giống như bị đổ nước mực vào.

Anh ta đeo kính râm lên, giao huy hiệu gia tộc cho Josh rồi nói: “Có thể trở về rồi.”

“Cậu còn có người chưa gặp, anh ta tới rồi, cậu có thấy tôi không?”

Ảnh mắt Josh dừng lại ở con đường bên ngoài cửa SỔ, có một chiếc xe đang đỗ ở chỗ đó, có người từ phía trên di xuống.

Hai mắt K nhìn thẳng, lạnh lùng nói: “Lái xe Josh không nói nhiều, lập tức cho tài xế lái xe rời di.

Cố Gia Huy nhìn chiếc xe dần dần đi xa kia, hơi nhíu mi lại, trong lòng run lên,
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1306


Chương 1306

Anh dại ra hai giây, cuối cùng ngừng suy nghĩ mà đi vào tiệm cà phê. “Sao anh lại tới đây?”

Hứa Minh Tâm rất kinh ngạc khi anh xuất hiện ở “Có phải Diễn tới tìm em không?” đây.

Anh cũng vừa mới nhận được tin tức, Diên và Josh lại là người của gia tộc Kettering ở London. “Vâng, làm sao vậy?”

“Em không sao chứ?”

Anh quan sát cô từ đầu tới đuôi một lần, sau khi xác nhận cô không có vấn đề gì thì mới ôm chặt cô vào trong lòng.

Cô không hiểu nguyên do, nhưng lại có thể cảm nhận được rằng thân thể cao lớn của anh đang run lên nhè nhẹ, Anh đang sợ hãi dụng lo lắng hay là sợ mình gặp nguy hiểm sao

Trong lòng cô mềm nhữn, bàn tay nhà mềm nhẹ đặt ở phía sau lưng anh vỏ vỏ. “Em không sao, ảnh xem, không phải bây giờ em rất tốt sao? Diên cũng chỉ là một cô nhóc, không thể làm em bị thương được. Em còn gặp được anh trai cô ấy, anh ta cũng rất ga lăng, rất khách sáo với em. Hơn nữa, em còn gặp một người rất kỳ quái, anh ta nói anh ta không có tên mà chỉ có một chữ là K, anh ta còn nhờ em chuyển cho anh một vài lời nữa!”

“Cái gì?”

Cố Gia Huy cực kỳ kinh ngạc, lập tức buông lòng người cô ra.

Cảm xúc của anh có chút kích động, bàn tay to bất tri bất giác dùng một chút sức, nắm chặt bả vai cô. “Anh ta nói gì?”

“Anh ta khuyên anh đừng điều tra anh ta nữa, vì sẽ uổng phí sức lực. Nói chúng ta kết hôn nhanh một chút, không nên dính dáng đến gia tộc lớn nhất London nữa. Còn nói anh nói anh đừng tìm chân tưởng gì đó, nói chân tướng không phải là giải thoát mà ngược lại còn là đau khổ” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Thật ra em cũng không hiểu làm, anh ta nói xong những lời này rồi dì luôn “Anh ta ở đâu? “Anh ta vừa mới tới, xe anh ta đi rồi “Lời này của anh ta rốt cuộc là có ý gì?”

Chân tướng không phải giải thoát mà là đau khổ?

Có phải anh ta biết gì đó không? Năm đó, có phải anh ta cũng ở trên thuyền không?

Cố Gia Huy không nghĩ ra, cảm thấy cực kỳ đau đầu.

Gần xanh trên huyệt thái dương nổi lên như là nhánh dây rắc rối, nhìn cực kỳ khủng khiếp.

Anh nhíu chặt mày, cả người đều hơi run rẩy. “Cố Gia Huy, anh không sao chứ?”

Anh như thế này khiển Hứa Minh Tâm rất sợ hãi, cô nhanh chóng đỡ anh ngồi xuống, rót cho anh một ly nước ấm.

Bàn tay nhỏ lạnh lẽo dịu dàng đặt ở trên trán anh, nhẹ nhàng xoa bóp, lúc này tâm trạng anh mới có thể dịu bớt đi chút.

Anh ôm chặt Hứa Minh Tâm, giống như là bắt lấy thứ quan trọng nhất trong sinh mệnh. “Hứa Minh Tâm, đừng rời xa anh

Âm thanh của anh khàn khàn, xen lẫn đau khổ,

Tuy rằng cô không hiểu tại sao anh lại như vậy, những cô biết hiện giờ Cố Gia Huy rất yếu ớt và cần có người bảo vệ.

Cho dù cô nhỏ bé thì cũng muốn dang hai tay ra ôm chặt lấy anh, bảo vệ anh. “Em sẽ ở đây, em sẽ ở với anh.”

“Đồng ý với anh, ở bên cạnh anh cả đời.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1307


Chương 1307

Cả đời.

Thời gian lâu như vậy, năm nay mình mới mười chín tuổi.

Một khi cô đồng ý, có phải sau này sẽ không thể trốn thoát không? “Em…Em đồng ý

Cô ngập ngừng cánh môi, câu trả lời này cần có sự can đảm vô cùng.

Từ do dự đến kiên định đối với cô cũng là chuyện chỉ trong nháy mắt.

Cố Gia Huy nghe được lời này, thở dài nhẹ nhõm một hơi, lúc này mới cảm thấy thoả mãn nhắm mắt lại, không muốn suy nghĩ đến lời nói của K nữa.

Giờ phút này, có thể ôm cô cũng đã cảm thấy rất thoả mãn.

Anh hận thời gian không thể cứ dừng lại như vậy, cả cuộc đời này anh sẽ không rời khỏi cô.

Ngày thứ ba, báo chí đưa tin.

Hai vợ chồng Hứa Văn Mạnh đến Phú Quốc thì bất hạnh xảy ra tai nạn xe cộ ở đường đèo bên bờ bien.

Cả người và xe lao ra hàng rào, rơi vào trong biển.

Đã tìm được xe, chứng nhận chân phanh không ăn nên xuất hiện tai nạn ngoài ý muốn.

Tuy nhiên trước mắt vẫn còn chưa tìm được vỢ chống Hứa Văn Mạnh, vẫn chưa rõ nơi thi thể rơi xuống.

Cố Gia Huy nhìn thấy bảo chỉ đưa tin thì nhíu chặt mày lại. “Anh Huy, không thể thu hồi được tiền.”

“Ai làm?”

“Trên tường phòng cháy xuất hiện chữ K này, tôi nghĩ là K làm.” Khương Tuấn cũng không dâm thở mạnh, nhìn kỹ sắc mặt Cố Gia Huy, cực kỳ nặng nề.

Hacker K!

Anh ta rốt cuộc là ai, muốn làm gì? “Rốt cuộc là Hứa Văn Mạnh chết ngoài ý muốn hay là anh ta giết “Anh ta giết, tôi đã phải chuyên gia xem lại chiếc xe rồi, phanh xe bị đứt là bị người ta có ý cắt, tuy nhiên xử lý chi tiết đúng chỗ, cảnh sát không thể nhìn ra được. K biết anh cho Hứa Văn Mạnh ba trăm tỷ nên giết người để che giấu “Josh đã về London, từ trước đến nay hai người họ vẫn luôn như hình với bóng. Chứng tỏ, ở Đà Nẵng có người giúp bọn họ. Đây là cảnh báo, ba trăm tỷ cảnh bảo đúng là không nhỏ. Xem ra bọn họ đã biết chuyện tôi và ice hợp tác, nh ra oai phủ đầu với tôi.”

“Anh Huy, bây giờ có một hacker hạng nhất đang giúp đỡ Kettering, chúng ta phải giải quyết như thế nào?”

“Dưới bầu trời này cũng không phải chỉ có một mình anh ta là hacker, hạng nhất sao? Hai chữ này không biết anh ta có gánh không gánh nổi không”

Cố Gia Huy nheo mắt, bàn tay bất giác siết chặt lại.

Ba phút sau, Khương Tuấn kinh ngạc hô lên “Anh Huy, tiền quay lại tài khoản của chúng ta rồi!”

Cố Gia Huy nghe được lời này, khuôn mặt lập tức âm trầm. Đúng lúc này, di động của anh vang lên, là một số diện thoại là

Vừa bấm nút nghe máy, phía bên kia đã phát ra một giọng nói hơi nặng, rất trầm thấp. “Cố Gia Huy, lần đầu gặp nhau, tôi là K

Một giọng nói xa lạ, “Anh muốn làm gì?”

“Josh không phải là kẻ địch của anh, cũng không muốn Lance có thêm một thế lực lớn mạnh giúp đỡ. Lần hợp tác này cũng có lợi với anh, cho nên Josh không cần can thiệp. Chỉ hy vọng lần sau anh đừng hợp tác với Lance nữa, ủng họp thể lực của anh ta, ba trăm tỷ này xem như là tiền bồi thường”

“Ba trăm tỷ này vốn là của tôi. “Rơi vào túi của hacker thì số tiền này cũng đã không phải là của anh nữa rồi.” K nói chuyện không có bất cứ ngập ngừng gì, không hề gợn sóng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1308


Chương 1308

Nói chuyện giống như là người máy. “Được, món quà này tôi nhận. Anh thật sự là hacker sao? Tôi rất tò mò. “Thực lực của tôi không phải rõ như ban ngày sao? Vấn để khác, đừng điều tra tôi nữa, tôi không phải người anh muốn tìm. Năm đó du thuyền nổ tu đúng là tôi cũng có mặt ở trên thuyền. Cái chết của anh trai anh làm tôi cảm thấy vô cùng áy náy, nhưng cũng bắt lực. Nếu anh tìm tôi để bảo thủ thì cũng được, chờ tôi xử lý xong tranh đấu nội bộ của gia tộc Kettering ở London xong đã, để Josh được như ý nguyện thì tôi sẽ giao mạng cho anh, xem như cho anh em anh một lời giải thích.”

“Anh thật sự không phải người tôi muốn tìm sao?”

Cố Gia Huy gắn từng chữ một hỏi, âm thanh trầm thấp khàn khàn, như là phát ra từ trong đáy lòng.

Anh chờ đợi, nhưng… cũng sợ hãi.

Đầu bên kia điện thoại rơi vào im lặng, thật lâu sau giọng nói của anh ta mới vang lên: “Xin lỗi, không thể như anh mong muốn. Cho nên, đừng lãng phí thời gian ở trên người tôi nữa.”

Nói xong, anh ta tắt điện thoại.

Sau khi Cố Gia Huy nghe xong, đau đầu bóp trán, cảm thấy mỗi một dây thần kinh đều như bị người ta lôi kéo, vô cùng đau đớn.

Khương Tuấn thấy vậy thì muốn tiến lên giúp đó, nhưng lại bị anh ngăn cản. “Đi ra ngoài.” Anh lạnh giọng nói. Khương Tuấn nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn đi ra ngoài theo lời anh nói. k không phải anh hai.

Anh hai thật sự đã chết rồi.

Từ khi anh biết được sự tồn tại của K, anh vẫn luôn nghi ngờ anh ta chính là Cổ Thiên Linh.

Nhưng Cổ Thiện Linh không phải là hacker, từ nhỏ bọn họ đã lớn lên cùng nhau, anh hiểu anh hai rõ như lòng bàn tay, anh ấy dốt đặc cán mại máy thứ này.

Mà từ lâu trước đó K đã rất nổi tiếng khắp trên toàn thế giới vì chuyện ăn cắp Bitcoin.

Anh cố gắng điều tra, chính là muốn điều tra ra dấu vết còn lại để chứng minh hai người có liên quan tới nhau.

Nếu lúc ấy K thật sự ở trên du thuyền, vậy thì tất cả đều sẽ trở nên dễ hiểu.

Anh hai đã bị liên lụy.

Cùng lúc đó, Hứa Minh Tâm cũng nhìn thấy tin tức Cô không biết tâm trạng giờ phút này của mình như thế nào, hình như rất nặng nề, mắt mũi đều rất chua xót

Nhưng lại không có nước mắt, hốc mắt cũng không ướt át.

Cô bình tĩnh xem xong, đặt điện thoại vào trong túi xách sau đó thản nhiên đi ra khỏi thư viện,

Vào mùa đông rét lạnh, cô mặc rất nhiều quân áo, biến mình thành một cái bánh chưng.

Thời tiết âm u, cô nghĩ vào mùa đông nước biển sẽ rất lạnh, đây có được coi là một loại địa ngục khác không?

Cô ra khỏi cổng trường gọi tắc xi, theo bản năng nói ra địa chỉ nhà họ Hứa.

Tài xế lái xe đi, mất khoảng chứng sáu trăm nghìn.

Lúc này cô không đau lòng, ngay cả tiền trả lại cũng không mà chỉ lào đảo xuống xe.

Nhà họ Hứa đã hoang tàn, bởi vì lúc trước tập đoàn xuất hiện vấn đề nên căn nhà thế chấp cho ngân hàng, nơi này đã không còn gì.

Cánh cửa sắt bên ngoài đóng chặt lại, bên trong là cảnh tượng đìu hiu.

Cô thật sự không thích Hứa Văn Mạnh và Trần Cấm Vần, từ nhỏ đến lớn đã khiến mình chịu không ít ấm ức. Nhưng dù sao cũng là người thân máu mủ ruột thịt, nhưng bây giờ lại không còn nữa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1309


Chương 1309

Cô cho rằng bản thân mình cũng đủ kiên cường, có không vì đau khổ vì chuyện Hứa Đức Tháng chết nhưng bây giờ cô phát hiện ra mình không thể như vậy

Cô chật vật ngồi dưới đất, trong đầu hiện ra từng li ứng tỉ dáng vẻ ban đầu của căn nhà này.

Rất đau rất đau, quả thực là đau không nói lên nên di.

Cô là con gái ngoài giá thủ nên không được yêu … hương, trong nhà có khách tới thăm, có tiệc tùng thì số giống như là người hầu mà ở trong phòng bếp làm việc. Người nào cũng có thể sai khiến cô, sai cô làm rồi cái này làm cái kia, bởi vì sẽ không có ai trách cứ bọn =-10 bắt nạt cô hai. Cô cũng chỉ có tiếng mà không có 3 miếng mà thôi.

Khi còn nhỏ cô sợ nhất là Hứa Văn Mạnh ra ngoài, bởi vì một khi ông ta đi công tác, Hứa An Kỳ sẽ cố ý hành hạ cô.

Cố ý làm hỏng bóng đèn trong phòng và nhất cô vào kho hàng, còn bật máy chiếu ở bên trong mở những đoạn phim về ma quỷ,

Những việc đó đều để lại bóng ma trong ký ức thời thơ ấu của cô.

Hứa Văn Mạnh không thích cô, mở một mắt nhắm một mắt với chuyện bọn họ làm, nhưng có ông ta ở đó thì những người đó sẽ không làm điều quá đảng, Hửa An Kỳ cũng sẽ khiêm tốn lại.

Ông ta không phải cây đại thụ che chở cho cô, không thể che mưa chắn gió cho cô, nhưng khi còn nhỏ cô vẫn ỷ lại vào ông ta, tìm kiếm một chút thân thuộc.

Bởi vì trong lòng cô tự nhủ với mình, đây là cha của cô, cho dù mình có mặt mặt như thế nào thì bạn họ cũng là máu mủ ruột thịt, là người thân,

Cho dù bây giờ cô và Hứa Văn Mạnh đã hoàn toàn đoạn tuyết không qua lại, nhưng đột nhiên biết tin ông ta đã qua đời, cô vẫn rất đau khổ. Trái tim như là bị một lưỡi dao rất cùn cửa qua, rất đau.

Người đang sống yên ổn, sao lại biến mất như vậy chu?

Một mình cô chật vật ngồi xổm ở đó, cũng không biết đã ngồi bao lâu mà cả người có đều lạnh như bằng,

Cuối cùng, một người đứng ở trước mặt cô, cô mơ màng hồ đồ, nên không phát hiện ra.

Cố Gia Huy thẳng tay bế cô lên, đặt cô vào trong xe, mở điều hoà vừa phải rồi khoác áo khoác của mình ở trên người cô để ủ ấm cho cô.

Mãi đến khi về tới nhà, Hứa Minh Tâm vẫn chưa tỉnh táo lại. “Muốn khóc thì khóc đi, em nhẫn nhịn như vậy làm anh rất đau lòng.

Anh dịu dàng v**t v* khuôn mặt cô, vô cùng đau lòng nói,

Hứa Minh Tâm nghe được lời này, không nhịn được ngước mắt lên, nước mắt trong mắt lập tức ào ào rời xưởng, “Rõ ràng là em rất hận ông ta, nhưng vì sao em vẫn đau lòng như vậy?”

“Em thật sự hận ông ta, nhưng em lại không muốn. ông ta chết. Cô ngốc, cứ khóc đi, chuyện phía sau của ông ta anh sẽ lo liệu, em không cần lo lắng.

Cố Gia Huy dịu dàng nói rồi ôm cô vào trong lòng ngực, bàn tay to v**t v* đầu cô.

Hứa Minh Tâm cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh, cuối cùng không khống chế được, nước mắt lại rơi xuống, giống như là sợi dây chuyền bị đứt đoạn. “Nơi này… rất đau. Thật sự đau quả.

Cô chỉ vào trái tim của mình, chỉ vào quần áo, giống như là một đứa trẻ bất lực.

Cố Gia Huy nghe được lời này, trái tim lập tức căng thẳng.

Anh không nói lời nào, chỉ ôm chặt lấy cô.

Hứa Minh Tâm cũng không biết rốt cuộc là mình khóc bao lâu, cuối cùng đôi mắt khô cạn, không chảy ra một giọt nước mắt nào nữa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1310


Chương 1310

Hai mắt cô sưng như hột đào, Cố Gia Huy thấy cô bình tĩnh lại thì sai người luộc trứng gà, giúp cô đắp lên mắt. đau không chuyện “Đau không?”

Anh dịu dàng hỏi, trong âm thanh trên đầy thương tiếc và đau lòng. “Không đau, em đã bình tĩnh lại rồi, em sẽ không khác nữa. Em có thể lo liệu chuyện phía sau của bọn họ không?”

“Được chứ, nói về đạo đức, em vẫn là người nhà họ Hứa, em ra mặt tất nhiên sẽ tốt hơn. Về phía truyền thông bên kia anh sẽ giúp em giải quyết, sẽ không tăng thêm phiền não cho em. “Cảm ơn, may mà lúc này vẫn còn anh ở bên canh.”

“Cô nhóc ngốc, anh là người đàn ông của em, anh không ở bên cạnh em thì còn ai nữa?”

Anh xoa xoa đầu cô, gương mặt đầy vẻ cứng chiều.

Nghe lời này của anh, cô rất yên tâm.

Sau đó Hứa Minh Tâm đi giải quyết chuyện nhà họ Hứa, lập một cái mộ chân quần áo và di vật.

Vừa mới xử lý xong người đã mất, không ngờ bạn giám đốc công ty Hửa Hòa lại tìm tới cô, bởi vì Hứa Văn Mạnh nợ một đống tiền đến bây giờ vẫn chưa trà hiết, không thể để ban giám đốc gánh vác được. Cha nơ con trẻ, không có gì phải nghi ngời

Cô học kế toán, tự mình đi tra xét tài chính của Hừa Hòa thì phát hiện ra Hửa Hòa hoàn toàn là một cái cái thùng rằng,

Hứa Văn Mạnh vơ vét một chút tiền cuối cùng rồi đưa Trần Hiểu Vân chạy trốn, khó trách lại thiếu hụt nhiều như vậy.

Tuy nhiên những số tiền này đã đi đâu hết rồi.

Cô tra xét tài khoản cá nhân của Hứa Văn Mạnh, phát hiện có ba trăm tỷ vốn lưu động.

Mình biết rõ tài khoản bên kia, tập đoàn là J&C.

Ba trăm tỷ này chuyển tới trong tay Hứa Văn Mạnh, nhưng ngày Hứa Văn Mạnh xảy ra chuyện, số tiền đó lại chuyển tới một tài khoản không rõ tên rồi – quay lại J&C.

Vì sao Hứa Văn Mạnh và Cố Gia Huy còn có giao dịch tiền bạc?

Cô tra ra được lịch sử giao dịch này thì rất khiếp sơ, cô muốn biết giữa bọn họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Khi cô đang hết đường xoay xở thì có người nói với cô Ngôn Hải ở dưới lầu công ty, đến thăm cô

Cô biết, nhà họ Hứa xảy ra chuyện, bọn họ đều rất quan tâm mình.

Cô bào Ngôn Hải đi lên. “Nghe nói em đang điều tra tài khoản của Hứa Hòa, anh sợ em không lo liệu được quá nhiều việc mà anh cũng chuyên nghiệp trong vấn đề này, là đàn anh của em, có cần anh hỗ trợ không?”

“Anh Ngôn Hải, em có thể tin tưởng anh không?” Cô siết chặt nắm tay lại, lấy hết can đảm nhìn anh ta. “Làm sao vậy, xảy ra chuyện gì sao?” Anh ta theo bản năng hỏi: “Anh sẽ không lừa em, anh sẽ mãi mãi bảo vệ em, em có đồng ý tin tưởng anh không? “

“Em…có chuyện em không rõ.

Cô lấy ra tờ in hoá đơn, đưa cho Ngôn Hải.

Sau khi Ngôn Hải xem xong, anh ta nhíu chặt mày nói: “Em đang nghi ngờ Cố Gia Huy giết hai vợ chồng Hứa Văn Mạnh?”

Thành thịch.

Hứa Minh Tâm nghe được âm thanh trái tim đập mạnh.

Suy nghĩ của cô rất mơ hồ, ít nhất là không liên tưởng đến mức này.
 
Back
Top Dưới