Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 80


Chương 80

“Minh Tâm, em vẫn không hiểu sao?”

Ngôn Hải hơi bất lực.

Anh quay người, đối diện cô, tiến tới gần.

Cô giật mình lùi về sau.

“Em hiểu gì cơ?”

“Anh thích em hai năm rồi, từ lúc em vào hội học sinh, anh đã thích em, sao em vẫn không hiểu, là tại anh giấu kĩ thế sao?”

“Cái…cái gì?”

Hứa Minh Tâm trợn mắt, không thể tin nổi mà nhìn anh.

Đối diện với màn tỏ tình bất ngờ này, cô luống cuống hết lên.

“Em không phát hiện ra, tất cả những người mà anh quan tâm đều là bạn học, bạn cùng phòng của em sao?”

“Em.em không biết.”

Cô hoàn toàn không chú ý tới nhiều tiểu tiết thế.

“Vậy bây giờ em nên biết rồi, Minh, Tâm, anh thích em, em thì sao?”

Ngôn Hải nghiêm túc hỏi.

Minh Tâm bối rối, nói: “Đàn anh, em chưa từng nghĩ tới chuyện chúng ta sẽ yêu nhau, huống chi… em có bạn trai rồi!”

“Em có bạn trai rồi? Minh Tâm, em đừng nói dối, anh chưa từng thấy em thân thiết với bạn khác giới nào, kể cả có, em thích anh ta không? Anh ta thích em không? Anh ta có quan tâm em, tỉ mỉ với em thế này không?”

“Chuyện này, em không rõ lắm.”

Đúng là Hứa Minh Tâm không rõ lắm.

Cô không biết Cố Gia Huy có tình cảm thế nào với mình, cũng không biết mình ỷ lại anh ta hay thích anh ta.

Từ nhỏ tới lớn, cô chưa từng thử tình yêu nam nữ.

Cô luôn cảm thấy, thích là sự rung động trong chốc lát, là nước chảy đá mòn trong tương lai dài dặc.

Cô và Cố Gia Huy quan nhau cũng không ngắn không dài, chưa gọi là rung động chốc lát, cũng không gọi là nước chảy đá mòn.

Cô không thể làm rõ tình cảm giữa mình với Cố Gia Huy, nhưng lại hiểu trước tới giờ cô chưa từng muốn yêu đương với Ngôn Hải!

Trước giờ không muốn, bây giờ cũng không hề!

Cô hít sâu một hơi, nắm chặt tay, nói: “Xin lỗi, đàn anh, em chưa từng có cảm giác đó với anh, cho nên em không thể đồng ý được. Vả lại em có người yêu thật rồi, cho nên… xin lỗi anh.”

Cô cúi đầu, xin lỗi.

Ngôn Hải thấy cô thành khẩn, không giống đang nói dối, trái tim như bị đâm một nhát đau đớn.

“Thì ra… là anh tự mình đa tình…ha…”

Một tiếng cười ngắn ngủi, như đang tự cười nhạo mình.

Gõ vào trái tim Hứa Minh Tâm, nặng nề vô cùng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 81


Chương 81

Cô thấy bản thân thật ngốc, không thể xử lí được chuyện tình cảm.

“Xin lỗi….xin lỗi.”

Cô chỉ có thể cúi người, đầu không dám ngẩng lên, liên lục nói hai chữ đó.

Ngôn Hải hơi đau lòng, đỡ cô đứng thẳng, ôm cô một cái thật nhẹ, sau đó đôi môi mỏng tiến gần, thế mà lại hôn lên trán cô một cái.

“Đàn anh…”

Cô bối rối, hơi hoang mang đẩy anh ta ra, nhưng anh lại càng chặt cánh tay ôm cô hơn.

“Để anh ôm em một chút, mới cảm thấy chuyện yêu thầm của anh cũng không có kết quả thể thảm lắm, ít nhất thì anh cũng có một câu trả lời tốt đẹp.”

Giọng anh ta dịu dàng, chất chứa đau thương.

Hứa Minh Tâm mềm lòng, để anh ta ôm.

Cô nhẹ nhàng vỗ lưng anh, nói:

“Đàn anh, chắc chắn anh sẽ tìm được người tốt hơn.”

Đúng lúc này, Hứa Minh Tâm đột nhiên nhìn thấy một người: Cố Gia Huy.

Khoảnh khắc nhìn thấy Cố Gia Huy, nhịp đập tim Hứa Minh Tâm đột nhiên dừng lại một chút, cô quên cả thở.

Sao anh lại tới, lâu thế rồi, chắc là thấy hết rồi.

“Đàn anh, xin lỗi, em có việc.”

Cô đẩy Ngôn Hải ra, phản ứng đầu tiên là chạy theo Cố Gia Huy, muốn giải thích gì đó.

Nhưng Cố Gia Huy lại nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng, sau đó quay người đi mất.

Anh đi rất nhanh, thêm việc có cây chắn ở lối rẽ, cô hoàn toàn không biết anh đã đi đâu.

Hứa Minh Tâm đã dùng tốc độ nhanh nhất để chạy theo, nhưng đợi khi cô tới, thì đã không thấy bóng dáng Cố Gia Huy đâu.

Cô vội vàng gọi điện, nhưng anh không bắt máy.

Cô nhắn tin cho anh.

“Chú ba Cố nghe điện thoại, em có chuyện muốn nói với anh.”

Nhưng gọi lại một lần, vẫn không có người nhận điện thoại.

Nhất định là anh hiểu nhầm rồi.

Cô lại nhắn tin giải thích một lần, nhưng vẫn không nhận được tin nhắn lại.

Lúc này, Cố Gia Huy đang ngồi trong xe, điện thoại ở một bên, mặc nó kêu inh ỏi.

Anh nhìn tin nhắn hiện lên, cảm thấy hơi mệt mỏi, nhắm mắt xoa trán.

Khương Tuấn hiểu, chắc chắn là anh Trung đau đầu rồi.

“Anh Trung… không nhận điện thoại của cô Tâm sao?”

“Cậu cũng thấy Ngôn Hải rồi, cậu cảm thấy một người phụ nữ bình thường sẽ chọn thế nào?”

“Đương nhiên là anh…”

“Tôi muốn nghe lời thật lòng.”

Cố Gia Huy lạnh lùng nhìn, ngắt lời Khương Tuấn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 82


Chương 82

Khương Tuấn nuốt nước bọt, cảm nhận được sự lạnh lẽo của cái chết. Anh ta bất lực nói: “Anh Trung, nếu như anh dùng khuôn mặt thực sự đối mặt, nói không chừng có thể dùng sắc đẹp để cuốn người ta. Phụ nữ đều là động vật trọng thị giác, thích người đẹp trai. Thêm việc anh cố ý che giấu thực lực của mình, nếu như cô Tâm biết được thân phận cao quý của anh, đừng nói là Ngôn Hải, đến ông nội cậu ta tới đây cũng vô ích thôi, mười người cũng không bõ!”

“Cho nên cậu nói là tôi thua hả?”

Khương Tuấn cố ý nói lảng đi, mãi không chịu nói kết quả.

Cố Gia Huy điềm tĩnh mở mắt, trực tiếp nói ra kết luận cuối cùng.

Khương Tuấn mím môi, nếu anh ta là con gái, chắc chắn sẽ chọn thế.

Thực sự là kết quả quá rõ ràng, nếu như Hứa Minh Tâm có tư duy bình thường, chắc chắn sẽ chọn Ngôn Hải.

Hiếm thấy anh Trung tìm được một cô gái mình thấy thích, chẳng lẽ cứ để người ta bị cướp đi thế sao?

“Anh Trung, không bằng chúng ta nói chân tướng cho cô Tâm. Với điều kiện của anh, chắc chắn cô Tâm sẽ vồ lấy anh ngay.”

“Cậu cảm thấy loại con gái như thế, tôi sẽ ham sao?”

Cố Gia Huy không vui.

Nếu như Hứa Minh Tâm giống như kiểu con gái đó, thấy tiền là sáng mắt ra, muốn gả vào nhà có quyền thế, vậy thì sao Cố Gia Huy anh lại thích được.

Cô rất đặc biệt, cũng rất đơn thuần, mới có thể khiến anh nhận định rằng sẽ không buông tay cả đời này.

Nhưng không ngờ, bây giờ Hứa Minh Tâm lại buôn tay trước.

Cứ nghĩ tới biểu hiện hôm nay của Ngôn Hải, thêm việc hai người họ ôm thơm nhau, lại như một con dao c*m v** tim anh, khiến anh đau đớn.

Anh vốn tưởng rằng, bản thân đã trở thành người có trái tim sắt đá từ lâu rồi.

Không ngờ lại dịu dàng vì cô, đau đớn vì cô.

Phụ nữ… nếu như không có được, kết cục của anh hai, chẳng lẽ không đủ rõ ràng sao?

“Sắp xếp hợp tác với nhà họ Ôn một chút, đặt vé máy bay sớm nhất, tôi muốn đi nước Anh.”

“Vậy còn cô Tâm..”

“Tôi cho cô ấy thời gian suy nghĩ, khi về, dù kết quả thế nào tôi cũng sẽ chấp nhận.”

Cố Gia Huy hít thở sâu, giọng bình thản, nhưng… vẫn không ngăn được cảm xúc đang run rẩy.

Buông bỏ sự đau đớn cũng tốt, nhưng lại không phải chuyện dễ.

Bên này, Hứa Minh Tâm không gọi được, cũng đành từ bỏ.

Cô chỉ có thể cầu cứu Bạch Thư Hân.

Bạch Thư Hân biết được chuyện Ngôn Hải, lập tức chạy qua.

Hai người họ hẹn nhau ở quán Bar Thời Quang, Hứa Minh Tâm trước giờ chưa từng dính giọt rượu nào bây giờ lại gọi hai chai bia, khi Bạch Thư Hân chưa tới đã ôm chai bia, ngửa đầu uống không ít.

Bạch Thư Hân đi tới, thấy khuôn mặt đỏ bừng của Hứa Minh Tâm thì hơi đau lòng.

“Chuyện gì thế?”

Hứa Minh Tâm nói hết chuyện này ra một lần.

“Cô bé này, đến cùng là cậu thích ai mà cậu cũng không biết à?” Bạch Thư Hân có chút sốt ruột.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 83


Chương 83

“Từ nhỏ tới lớn tớ đã yêu đương với ai đâu, chồng sắp cưới này cũng chẳng phải do tớ chọn, làm sao mà tớ biết được chứ?”

Hứa Minh Tâm nói với vẻ vô cùng đáng thương.

“Vậy tớ hỏi cậu, giữa Ngôn Hải và Cố Gia Huy thì ai đẹp trai hơn?”

“A… Ngôn Hải.”

“Vậy gia cảnh của Ngôn Hải và Cố Gia Huy ai tốt hơn?”

“Cũng là Ngôn Hải.”

Hứa Minh Tâm có chút bất đắc dĩ.

“Vậy tại sao Ngôn Hải theo đuổi cậu mà cậu lại không đồng ý hả?”

“Tớ đã là vợ sắp cưới của cậu ba nhà họ Cố rồi, sao lại ở bên người khác được chứ?”

“Có phải là cậu bị ngốc đúng không?” Bạch Thư Hân nói với vẻ hận rèn sắt không thành thép, cô ấy rất muốn nạy đầu của Hứa Minh Tâm ra xem đến cùng trong đó chứa cái gì.

“Ngôn Hải là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Phát Đạt, chắn chắn là tốt hơn Cố Gia Huy nghèo túng nhiều đúng không? Nếu như cậu thật sự không có tình cảm gì với Cố Gia Huy thì đừng nên ở mãi bên anh ta làm gì. Cậu có thể nói cho Ngôn Hải biết, dù sao cậu vẫn còn trong sạch.”

“Nếu như nhà họ Ngôn thật sự muốn cậu làm dâu nhà họ thì sao họ có thể không giúp cậu chứ? Thoát khỏi Cố Gia Huy, rồi sau đó gả vào nhà giàu, có một người chồng thương yêu cậu, bố mẹ chồng yêu thương, không phải là dễ lựa chọn lắm à? Sở dĩ cậu cảm thấy xoắn xuýt như thế là bởi vì cậu chẳng có tình cảm gì với Ngôn Hải cả, cậu còn chưa từng suy nghĩ tới những điều kiện khác của anh ta. Đó là bởi vì cậu đã thích Cố Gia Huy rồi, biết chưa hả?”

Bạch Thư Hân nói một hơi dài, cô ấy tức tới nỗi trợn tròn mắt.

“Tớ… tớ thích Cố Gia Huy ư?”

Hứa Minh Tâm chỉ vào mặt mình, tới bây giờ cô vẫn rất hoang mang. Bạch Thư Hân kêu lên một tiếng rồi nói: “Trời ơi là trời, tớ cảm thấy xót thương cho Ngôn Hải và Cố Gia Huy đấy, sao lại thích một người ngu ngơ như cậu chứ hả? Tớ hỏi cậu, cậu biết Cố Gia Huy xấu như thế, còn lớn tuổi, sau này cũng không phát triển tốt được vậy vì sao cậu còn bảo vệ cho anh ta, không cho phép ai nói anh ta là người quái dị? Vì sao mà anh ta lớn hơn cậu mười tuổi, hai người có khoảng cách thế hệ mà cậu còn bằng lòng? Còn nữa, bây giờ cậu đi làm thêm vất vả như thế này không phải cũng là vì Cố Gia Huy sao?”

“Nếu cậu không thích anh ta thì cậu quản tiền thay anh ta làm gì? Cậu đã định nghĩa mình thành vợ của Cố Gia Huy, có trách nhiệm quản lý cuộc sống cho anh ta rồi đó biết không?”

“Bây giờ cậu nghĩ đi, đến cùng là cậu thích ai?”

Hứa Minh Tâm nghe tới đây thì khẽ run lên, như choàng tỉnh.

Những lời mà Bạch Thư Hân vừa nói khiến cho cô nghĩ thông suốt ngay lập tức.

Cô để ý quan tâm tới Cố Gia Huy như thế, chẳng lẽ không phải là thích anh sao?

Điều kiện của Ngôn Hải có tốt hơn nữa thì sao chứ, cô cũng đâu có thích, liên quan gì tới cô? Những gì bây giờ Hứa Minh Tâm nghĩ không phải đều là về Cố Gia Huy sao?

“Tớ thích Cố Gia Huy.” Lúc đầu Hứa Minh Tâm còn có chút do dự nhưng càng về sau lại càng kiên định: “Đúng, tớ thích Cố Gia Huy, tớ thích anh ấy! Tớ chỉ bao che khuyết điểm cho người tớ quan tâm, cho nên tớ không cho ai nói xấu anh ấy. Tớ cảm thấy anh ấy cô đơn nên tớ mới làm bạn với anh ấy. Mặc dù anh ấy không đẹp, sau này cũng không được giàu có nhưng thì sao chứ? Thứ tớ thích là sinh hoạt bình thản, không cần giàu to, chỉ cần mạnh khỏe.”

Cuối cùng Hứa Minh Tâm cũng đã nghĩ thông, cô cảm thấy đầu mình cũng nhẹ hơn.

Hứa Minh Tâm nắm lấy tay của Bạch Thư Hân rồi nói: “Tớ nghĩ rõ ràng rồi, tới muốn nói cho Cố Gia Huy biết, tớ muốn giải thích cho anh ấy nghe, tớ muốn nói cho anh ấy tấm lòng của tớ.”

Hứa Minh Tâm có chút kích động, cô sắp nói không nên lời rồi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 84


Chương 84

Bạch Thư Hân cũng không biết mình nói cho Hứa Minh Tâm nghe như vậy đến cùng là tốt hay xấu.

Dù sao điều kiện của Cố Gia Huy chẳng đáng là gì khi so với Ngôn Hải cả.

Nhưng Hứa Minh Tâm ngơ ngẩn như thế này thì làm sao bây giờ?

Thật ra Bạch Thư Hân đã biết Ngôn Hải có ý với Hứa Minh Tâm từ lâu rồi, chỉ là anh ta chững chạc, tỉ mỉ nên vẫn giấu không nói mà thôi.

Hừ, ai bảo anh ta không nói, vốn là bạn gái của mình, bây giờ đã thành vợ sắp cưới của người khác rồi.

Mấy người giấu giấu diếm diếm, độc thân là đáng đời.

“Đi thôi, tớ đưa cậu về.”

“Cảm ơn Thư Hàn, tớ yêu cậu chết mất.”

“Đừng, bây giờ tớ có chút tự trách mình rồi đây. Hứa Minh Tâm, có phải là cậu bị mù đúng không hả, người đàn ông ba tốt cậu không cần, lại đi yêu một người không tiền không thế, đã vậy lại còn xấu? Trời ơi, thẩm mỹ của cậu bị sao thế hả?”

“Cố Gia Huy cũng đâu có bết bát như vậy, cậu đừng nên so sánh anh với con nhà giàu, cậu hãy nghĩ tới những người bình thường đi. Người đàn ông của tớ mỗi tháng có thu nhập gần hai trăm triệu, chỉ cần cố gắng mấy năm là mua được nhà rồi.”

“Đúng đúng, người đàn ông của cậu chỉ có thể mua một căn nhà, còn Ngôn Hải có thể mua được cả tòa nhà.”

“A… Mà tớ đâu có thấy Cố Gia Huy xấu đâu, một bên mặt khác cũng đẹp lắm mà, hơn nữa vóc người anh ấy %3D cao lớn, nhìn rất an toàn.”

“Vâng vâng vâng, chồng xấu là có cảm giác an toàn. Thế mới nói bởi vì Ngôn Hải quá đẹp trai nên anh ta mới thua.

“A… Mà Cố Gia Huy còn tốt với tớ nữa.”

“Thôi đừng nói nữa, cậu nói tiếp là Ngôn Hải sẽ trốn vào nhà vệ sinh khóc ngất luôn đấy!”

Bạch Thư Hân vội vàng ngăn Hứa Minh Tâm lại, cô ấy cảm thấy đau lòng cho Ngôn Hải mấy giây.

Hứa Minh Tâm le lưỡi, cô biết rằng mình nói như thế thì rất tàn nhẫn với Ngôn Hải. Bây giờ cô mới biết rằng Ngôn Hải lại hi sinh vì mình nhiều như thế.

Nếu như cô gặp Ngôn Hải trước khi gặp được Cố Gia Huy thì có lẽ cô sẽ đồng ý với anh ta.

Nhưng bây giờ thì Hứa Minh Tâm không thể nào đồng ý được, chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên.

Sau khi lên xe, Hứa Minh Tâm vẫn rất kích động, cô hận không thể mọc cánh bay về rồi đứng trước mặt Cố Gia Huy nói cho rõ ràng.

Bạch Thư Hân thấy Hứa Minh Tâm vui vẻ như thế thì nói với vẻ bất đắc dĩ:

“Tớ thật không hiểu nổi, vì sao cậu lại thích Cố Gia Huy chứ?”

“Anh ấy rất cô đơn, tớ muốn ở bên anh ấy.”

“Đây không phải là lý do để thích một người.

“Có thể trở thành lý do chứ, tớ không thích để anh ấy cô đơn, tớ muốn dẫn anh ấy đi làm vô số việc. Dẫn anh ấy đi phơi nắng, xem phim, đi quảng trường xem pháo hoa. Tớ không thích người khác có thành kiến với anh ấy, trong mắt tớ anh ấy là một người đàn ông bình thường.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 85


Chương 85

“Anh ấy cho tớ cảm giác an toàn, có lúc tớ rất sợ, nhưng một khi nhìn thấy anh ấy thì tớ sẽ không sợ nữa.”

Khi xảy ra chuyện không vui ở nhà cũ, Cố Gia Huy đã tin tưởng cô, che chở cho cô.

Khi Hứa Minh Tâm bị nhốt trong phòng học thì Cố Gia Huy đã chạy tới, thậm chí còn dẫn cô đi nhà họ Hứa xả giận.

Cố Gia Huy sẽ yên tâm giao tiền lương của mình cho Hứa Minh Tâm, dạy cho cô học, sẽ ôm ngủ trong ngày mưa gió, sưởi ấm cho cô.

Hứa Minh Tâm rất ít khi cảm nhận được cái cảm giác được người khác bảo vệ như thế này, cô có thể nhận ra sự dịu dàng mà Cố Gia Huy dành cho mình.

Bởi vậy nên cô muốn làm gì đó cho anh.

“Tớ thật sự không thể hiểu nổi trẻ con bây giờ đang nghĩ cái gì trong đầu. Cậu đã nghĩ thông suốt rồi vậy cậu có chắc chắn rằng Cố Gia Huy thích mình không?”

Bạch Thư Hân chỉ là thuận miệng nói mà thôi, ai ngờ cô ấy vừa dứt lời thì nụ cười của Hứa Minh Tâm đã trở nên cứng đờ.

Hứa Minh Tâm quên mất vấn đề này. Cố Gia Huy chưa hề tỏ tình với Hứa Minh Tâm lắc đầu.

Bạch Thư Hân thấy hai người bọn họ quá kỳ lạ, trực tiếp đạp chân phanh rồi dừng lại bên vệ đường.

“Mẹ ơi, hai người các cậu thật sự là vợ chồng sắp cưới đấy hả? Từ lúc đính hôn cho tới giờ cũng một hai tháng rồi. Bây giờ cậu mới nghĩ rõ thì không nói làm gì, nói nữa ngày trời vậy mà hóa ra cậu không hề biết Cố Gia Huy có thích mình hay không à?”

“Có lẽ là thích?”

“Tớ bị cậu làm cho tức chết rồi đây này!”

Suýt chút nữa là Bạch Thư Hân tức tới hộc máu, vì sao cô ấy lại cảm giác hay người này đang đùa giỡn mình nhỉ.

Bạch Thư Hân khởi động xe một lần nữa rồi đưa Hứa Minh Tâm tới cửa biệt thự nhà họ Cố.

“Cậu mau xuống xe đi, tớ nhìn thấy cậu là lại tức, tớ còn muốn sống lâu một chút, chưa muốn chết sớm đâu!”

“Buổi tối tớ sẽ hỏi cho rõ ràng rồi nói cho cậu biết! Lần này tớ sẽ không lơ mơ nữa đâu.”

“Cũng đã lơ mơ tới lúc này rồi thì tớ còn có thể trông cậy vào cậu được gì nữa chứ? Cố lên, nếu cậu đã thích anh ta thì tớ sẽ chúc phúc cho hai người.”

Hứa Minh Tâm nhìn về phía về phía Bạch Thư Hân với sự cảm kích rồi quay người đi về phía biệt thự đèn đuốc sáng trưng kia.

Bạch Thư Hân thấy nhìn theo bóng lưng vui vẻ của Hứa Minh Tâm thì thở dài một hơi.

Không khó để nhận ra Hứa Minh Tâm đã thích Cố Gia Huy, chỉ mong rằng anh ta cũng thích Hứa Minh Tâm, có thể cho cô một cuộc sống hạnh phúc.

Nhưng mà, người bạn đời của mình đang ở đâu chứ?

Bạch Thư Hân thở dài một tiếng rồi im lặng một lúc lâu.

Cô lấy điện thoại ra rồi gọi cho một dãy số mà mình thuộc nằm lòng, chẳng cần lưu vào danh bạ.

Rất nhanh sau đó điện thoại đã được kết nối, đầu dây bên kia vang lên một giọng nói lạnh nhạt, có chút trầm thấp, lại xen lẫn một chút mỏi mệt.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 86


Chương 86

“Ai vậy?”

Bạch Thư Hân nghe thấy giọng nói của người đàn ông bên kia thì trái tim của cô ấy như thắt lại. Ngay cả hô hấp cũng trở nên cẩn thận, không dám thở mạnh.

Thật ra Bạch Thư Hân rất hâm mộ Hứa Minh Tâm, cô dám yêu dám hận.

Bạch Thư Hân và Ngôn Hải đều cùng là một loại người, yêu nhưng khó mở miệng.

Ngôn Hải là kín đáo, còn cô ấy là không thể mở miệng được.

Đối phương không nghe thấy ai trả lời thì hơi do dự một chút, sau đó hỏi: “Là Thư Hàn à?”

Bạch Thư Hân nghe người đó gọi tên của mình thì trở nên luống cuống, cô ấy vội vàng tắt điện thoại đi.

Trong đêm tối, không khí có vẻ hơi yên tĩnh.

Đối phương không có gọi là mà gửi cho Bạch Thư Hân một tin nhắn.

“Tiền sinh hoạt của tháng này đã gửi tới thẻ rồi, chăm sóc mình cho tốt”

Bạch Thư Hân nhìn dòng chữ kia mà hốc mắt ửng đỏ lên.

“Ai thèm tiền sinh hoạt mà anh cho chứ?”

Bạch Thư Hân nói xong rồi rút sim ra, trực tiếp ném ra ngoài cửa xe.

Hứa Minh Tâm về tới nhà trong tâm trạng vô cùng kích động.

Cô chạy từ trên lầu xuống dưới lầu, nhưng lại không hề nhìn thấy bóng dáng Cố Gia Huy đâu cả.

“Chú An ơi, Cố Gia Huy còn chưa đi làm về ạ?”

Chú An nhìn dáng vẻ vội vàng của Hứa Minh Tâm thì há to miệng, ông ấy không biết nên nói như thế nào.

Hứa Minh Tâm thấy dáng vẻ khó mà mở miệng của ông ấy thì lại trở nên hồi hộp.

“Sao thế ạ?”

“Cậu chủ đi công tác ở nước Anh rồi. Cậu ấy nói rằng hai người nên tự mình tỉnh táo lại, nghĩ cho kỹ xem thứ mình muốn là gì.”

“Vậy khi nào anh ấy về?”

“Cái này thì tôi cũng không rõ lắm.”

Hứa Minh Tâm nghe tới đây thì sự vui vẻ lúc nãy cũng đã biến mất.

Quả nhiên Cố Gia Huy đã tức giận rồi, anh tức tới nỗi đi ra nước ngoài.

“Vậy cho cháu hỏi làm sao mới có thể liên lạc được với anh ấy? Cháu gọi nhưng anh ấy tắt máy.”

“Chắc có lẽ bây giờ cậu chủ đang ở trên máy bay. Khi nào cậu ấy tới nơi thì Khương Tuấn sẽ thông báo cho tôi biết. Thời gian bay khoảng năm tiếng, cô Minh Tâm không cần chờ, tối nay cứ nghỉ ngơi sớm, còn có chuyện gì thì cứ nói với tôi.”

“Cảm ơn chú An.”

Hứa Minh Tâm cũng không biết tâm trạng lúc này của mình là gì. Lúc về nhà cô vốn vô cùng vui vẻ và hưng phấn nhưng bây giờ lại như có một gáo nước lạnh dội thẳng từ đầu cô xuống, chẳng hề có chút vui vẻ nào.

Hứa Minh Tâm ủ rũ như quả bóng bị thủng, chỉ đành cúi đầu đi về phòng.

Cô nói cho Bạch Thư Hân biết rằng Cố Gia Huy đã ra nước ngoài. Hứa Minh Tâm đột nhiên cảm thấy căn nhà này thật trống rỗng, thật lạnh lẽo.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 87


Chương 87

Thật ra trước kia cũng không có quá nhiều người, thỉnh thoảng Khương Tuấn cũng sẽ tới thăm, căn nhà to như thế này cũng chỉ có bốn người mà thôi.

Nhưng có Hứa Minh Tâm lại cảm thấy đó chính là nhà, tràn ngập sự ấm áp.

Mà bây giờ chỉ còn mình và chú An, trái tim của cô rất trống trải.

Rõ ràng là lúc trước anh ép mình ở lại, sao bây giờ người đi trước lại là anh chứ?

Người đàn ông xấu xa.

“Minh Tâm này, tớ cảm thấy Cố Gia Huy nói đúng, cậu nên suy nghĩ cho thật kỹ. Tớ luôn cảm giác người đàn ông này rất bí ẩn khó lường, không hề đơn giản như mặt ngoài đâu. Trước giờ tớ ở công ty đều chưa từng nghe tới danh tiếng của Cố Gia Huy, thậm chí còn không biết có người đi công tác nước ngoài nữa cơ!”

“Suy nghĩ cái gì? Suy nghĩ tới việc hủy bỏ hôn ước ư?”

“Chẳng lẽ không nên sao?”

Bạch Thư Hân có chút bất đắc dĩ, cô ấy nói: “Có lúc bất chấp quá cũng không tốt. Nếu như Cố Gia Huy không cần cậu nữa hoặc anh ta làm chuyện gì có lỗi với cậu thì cậu sẽ rất đau khổ. Nói sao nhỉ? Tình yêu là thứ càng xem trọng sẽ càng thêm đau.”

Giọng nói của Bạch Thư Hân rất trầm, giống như cô ấy đang nghĩ tới chuyện gì trong quá khứ, trong lời nói có chút nghiêm túc.

Dường như Bạch Thư Hân đang nói về chính mình vậy.

“Thật ra tớ cũng nghĩ thông rồi. Nếu Cố Gia Huy không thích tớ thì cho dù tớ có thích anh ấy tới mức nào cũng chẳng có tác dụng gì. Nếu như anh ấy không muốn ở bên tớ thì quay về nói thẳng với nhau là được rồi. Ngày mai tớ sẽ chuyển về trường, ở chỗ này khiến cho tớ có chút không quen.”

Hứa Minh Tâm vẫn luôn rất mạnh mẽ, từ nhỏ cô đã phải chịu sự nhằm vào của hót nhưng vẫn có thể trưởng thành một cách mạnh khỏe.

Nhưng lần này thì khác, Hứa Minh Tâm giống như là bị đánh rất nhiều lần.

Tối nay Hứa Minh Tâm không thể ngủ ngon giấc, tới khuya mới có thể chìm vào giấc ngủ. Sau khi tỉnh dậy thì việc đầu tiên Hứa Minh Tâm làm là nhìn về phía điện thoại nhưng lại phát hiện Cố Gia Huy không hề trả lời chính mình.

Người đàn ông không có lương tâm, có giỏi thì cả đời này cũng đừng có quay về!

Hứa Minh Tâm tức giận tới nỗi ném điện thoại lên giường, sau đó lại nhặt lên, soạn tin nhắn gửi đi.

“Ở nơi đất khách quê người nhớ chăm sóc bản thân cho tốt. Đợi quay về rồi chúng ta nói chuyện cho rõ.”

Hứa Minh Tâm nhấn gửi đi, cô cảm thấy mình chẳng làm được gì cả.

Mà ở đầu dây bên kia, bởi vì có thời gian chênh lệch nên bây giờ ở nước Anh chính là buổi chiều.

Cố Gia Huy im lặng nhìn chằm chằm điện thoại trong tay, thậm chí trà cũng đã lạnh.

Sắc mặt của anh rất khó coi, nhíu mày nhắn trán. Cố Gia Huy cầm điện thoại lên rồi lại để xuống, rồi lại cầm lên, cứ thế lặp lại mấy chục lần.

Chi tiết này đã bị một cô gái thanh nhã ngồi đối diện nhìn thấy, cô ta uống một ngụm hồng trà rồi cất tiến: “Là vợ sắp cưới của anh gửi à?”

“Ừ, nhưng tôi không biết nên trả lời như thế nào.” Cố Gia Huy nở một nụ cười đầy chua chát, anh nói tiếp: “Nói ra không sợ cô cười, tôi cũng đã lớn tuổi rồi nhưng lại giận dỗi với một cô nhóc mười tám tuổi, lại còn bối rối như thế này. Đúng là càng sống càng thụt lùi mà.”

“Sao cười chứ, trước mặt tình yêu thì cho dù anh có ba mươi tám tuổi cũng sẽ trở nên như một cậu nhóc mà thôi.Gia Huy, đúng là trong giới kinh doanh anh là một nhân vật hô mưa gọi gió, nhưng trên phương diện tình cảm thì anh vẫn nên cố gắng hơn. Con gái là để yêu chiều chứ không phải để cãi nhau.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 88


Chương 88

“Vì tôi sợ mình sẽ cãi nhau với cô ấy nên mới không dám trả lời. Tính cách của tôi không được tốt nhưng không thể nào ác miệng với cô ấy được. Tôi chỉ sợ mình lỡ miệng rồi khiến cho cô ấy nghĩ mình rất tàn nhẫn. Cô nói xem, cô nhóc mười tám tuổi sẽ thích một người như tôi sao?”

Cố Gia Huy đã tự hỏi mình không chỉ một lần, nhưng anh không hề đạt được một đáp án khẳng định.

Nếu có một người nói Hứa Minh Tâm chọn anh và từ chối Ngôn Hải thì anh chắc chắn sẽ đặt vé máy bay trở về ngay lập tức.

Nhưng ngay chính anh cũng đang chất vấn mình.

Một người đàn ông luôn có nhiều mưu kế nay lại đột nhiên trở nên lo được lo mất, thiếu tự tin là một chuyện rất đáng sợ.

“Anh có thể bỏ mặt nạ xuống được không? Tôi sẽ nói cho anh biết là cô nhóc mười tám tuổi có yêu anh hay không.” Ôn Thanh Vân cười nhẹ rồi nói.

“Được rồi, tôi đã biết đáp án.”

Cố Gia Huy lắc đầu một cái, anh chống tay lên trán, tay còn lại thì vuốt vuốt màn hình điện thoại.

Cuối cùng Cố Gia Huy vẫn không kiềm chế được mà trả lời tin nhắn của Hứa Minh Tâm.

“Anh sẽ cố gắng kết thúc công việc một cách nhanh nhất. Em cố gắng chăm sóc bản thân cho tốt, đừng để gầy. Khi anh về sẽ kiểm tra đó.”

Trong những câu chữ này không hề có chút giận dỗi nào. Cố Gia Huy cũng không muốn nhắc tới chuyện của Ngôn Hải, anh sợ mình sẽ nổi điện.

Mà Hứa Minh Tâm ở nhà đã sắp xếp hành lý xong xuôi, khi cô nhìn thấy tin tức này thì thở dài nhẹ nhõm.

Xem ra Cố Gia Huy cũng không phải là vì tức giận mới đi ra nước ngoài, là thật sự có công tác.

Nhìn dòng tin nhắn này thì dường như anh cũng không có giận cô.

“Anh cũng phải chăm sóc bản thân cho tốt, em và Ngôn Hải không phải như anh nghĩ đâu, đợi anh về rồi em sẽ nói rõ mọi thứ. Không được để em tìm không thấy anh, nếu không thì em sẽ tức đó. Cậu ba nhà họ Cố nghe rõ chưa?”

Cố Gia Huy nhìn thấy dòng tin nhắn này thì khẽ nhếch miệng cười.

Dường như Hứa Minh Tâm đang ở trước mắt anh, cô mỉm cười, phùng má rồi nói với vẻ tức giận.

Cố Gia Huy trả lời một chữ “Ừ.”

Ôn Thanh Vân thấy Cố Gia Huy cười thì nói: “Sau cơn mưa trời lại sáng rồi à?”

“Tôi không nhẫn tâm được, không thể bỏ mặc không quan tâm tới cô nhóc này. Dù sao cũng là đàn ông, nhường một chút cũng chẳng mất mát gì.”

“Vậy cô nhóc mười tám tuổi này sẽ thích anh sao?” Ôn Thanh Toàn hỏi lại Cố Gia Huy câu này.

Anh lắc đầu.

“Chính anh cũng không dám khẳng định ư?Gia Huy, tôi chưa từng thấy anh do dự không chắc chắn như bây giờ. Tôi cũng rất tò mò cô bé ấy là một người như thế nào đấy.”

“Muốn quen biết thì đi theo tôi về nhìn xem là được rồi.”

“Thôi khỏi, anh có thể dẫn cô ấy tới đây thăm tôi, thuận tiện thăm Cố Cố.”

Ôn Thanh Toàn nhắc tới Cố Cố thì sắc mặt trở nên dịu dàng hơn nhiều.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 89


Chương 89

Cố Gia Huy cũng gật đầu, anh không nói thêm gì nữa. Cố Cố là n** m*m m** nhất trong lòng bọn họ.

Hứa Minh Tâm sắp xếp xong hành lý thì xuống lầu, chú An hỏi: “Cô Minh Tâm muốn dọn ra ngoài ư?”

“Vâng, cháu không có ở đây thì chú An phải chăm sóc bản thân cho tốt đấy nhé. Cháu sẽ gọi điện thoại cho chú.”

“Cậu chủ bảo tôi chăm sóc cho cô.”

“Cháu cũng không phải là đứa nhóc ba tuổi, cháu biết tự chăm sóc cho mình mà. Cháu chỉ là về ký túc xá ở vài ngày thôi, đợi khi Cố Gia Huy về thì cháu cũng sẽ dọn về.”

Nếu như ý của Cố Gia Huy giống cô thì lúc đó cô cũng sẽ đáp lại một cách nhiệt liệt.

Chú An không khuyên nổi, ông ấy thông báo cho Cố Gia Huy, anh cũng không ngăn cản.

Hứa Minh Tâm chuyển về ký túc xá, bạn cùng phòng nhìn thấy cô trở về mà như nhìn thấy động vật quý hiếm vậy.

Mọi người đều vây tới hỏi, ngay cả người ở phòng bên cạnh cũng chạy tới: “Khai báo thành thật, thẳng thắn sẽ được khoan hồng, cậu và Ngôn Hải có quan hệ như thế nào?”

“Không có quan hệ gì cả!”

“Còn dám nói không có quan hệ gì, có người nhìn thấy cậu và anh ấy ôm nhau bên hồ, còn hôn nữa.”

Hai người bạn cùng phòng ôm nhau sau đó mô phỏng cảnh tượng kia, Hứa Minh Tâm nhìn thấy hai người hôn nhau thì cô sợ tới nỗi rớt cả da gà.

“Dừng dừng dừng, đây chỉ là hiểu nhầm mà thôi. Tớ và anh ấy không có gì hết, tớ đã có người mình thích rồi, còn anh ấy là của các cậu.”

Lần này Hứa Minh Tâm đã có thể ngẩng cao đầu nói to ra câu này.

“Cậu có người mình thích rồi ư? Đẹp trai không, giàu không, chẳng lẽ còn có người tốt hơn Ngôn Hải u?”

“Không nói cho các cậu biết đâu!”

Hứa Minh Tâm vội cầm sách lên rồi bỏ chạy ra ngoài.

Hứa Minh Tâm ngồi nghe giảng môn chuyên ngành cả một buổi chiều. Đầu óc cô quay cuồng, cô vô cùng nghi ngờ rằng bởi vì phải giải những đề này, dùng não quá độ nên thầy giáo dạy kinh tế học mới hói đầu.

Sau khi tan học, lại bắt đầu làm một đống bài tập.

Đầu của Hứa Minh Tâm nở to gấp đôi.

Bạch Thư Hân đang bận, Cố Gia Huy thì ra nước ngoài, cô không thể đi tìm Ngôn Hải để tránh cho người ta hiểu nhầm.

Chết rồi, không còn ai để hỏi cả.

Buổi trưa, Hứa Minh Tâm còn chẳng ăn cơm mà ngồi một mình trong phòng học rồi vắt óc làm bài tập.

Không nghĩ rằng lại có điện thoại gọi tới.

Là Cố Gia Huy?

Cô giật mình một cái rồi vội vàng nhấn bắt máy.

Hứa Minh Tâm còn chưa nói câu gì thì người bên kia đã cất lời trước, anh nói: “Sao vẫn chưa ăn cơm?”

“Sao anh biết?”

Hứa Minh Tâm rất kinh ngạc, cô nhìn xung quanh với vẻ nghi ngờ, thậm chí còn bắt đầu nghĩ rằng có khi nào Cố Gia Huy về nước rồi không.

“Đừng tìm, anh vẫn chưa về.”

“Anh… Có phải anh gắn máy theo dõi lên người em đúng không? Sao anh biết được vừa rồi em làm cái gì chứ?”

“Đoán được.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 90


Chương 90

“Không biết làm bài à?”

“Vâng..” Hứa Minh Tâm nói một cách đáng thương.

“Đi ăn cơm trước đi, lát nữa anh sẽ gửi cách giải qua, còn đưa thêm một số đề cùng loại, em tự suy ra là được rồi.”

“Thật ạ? Cảm ơn anh, em đi ăn cơm ngay đây.”

Hứa Minh Tâm vui vẻ nhảy cẫng lên, cô vội vàng thu dọn cặp sách rồi đi ăn cơm.

Vào giờ này thì căn tin đã không còn đồ ăn.

Hứa Minh Tâm đi ra cổng trường mua một tô mỳ bò, cô còn chụp ảnh gửi sang cho Cố Gia Huy, nhắn rằng: “Mặc dù đồ hữu cơ ăn cũng ngon nhưng em thích ăn mỳ thịt bò hơn. Khi nào anh về em sẽ dẫn anh đi.”

“Ăn cơm đàng hoàng, anh là con giun trong bụng em đấy, em làm gì, nghĩ gì anh đều biết cả. Vậy nên phải ngoan.”

Hứa Minh Tâm đọc được dòng tin nhắn này thì cảm thấy rất ấm áp.

Có lẽ Cố Gia Huy cũng thích mình nhỉ, nếu không thì sao lại cưng chiều mình như một đứa bé?

Đột nhiên cô cảm thấy, thật ra yêu xa cũng rất tốt, bây giờ hai người có được tính là yêu xa không?”

Sau khi cô ăn xong thì Cố Gia Huy đã gửi công thức bài giải tới.

Hứa Minh Tâm thật sự nghi ngờ rằng Cố Gia Huy đã cài nằm vùng bên cạnh cô. Nếu không thì sao anh lại nắm bắt thời gian chuẩn thế cơ chứ?

Thậm chí anh còn biết hôm nay thầy giáo cho đề gì!

Cô còn chưa nói cho anh mà anh đã biết rồi.

Hứa Minh Tâm so sánh công thức, từng cái từng cái một sau đó giải đề.

Sau đó suy một ra ba, bắt đầu giải những đề mà Cố Gia Huy gửi tới. Hứa Minh Tâm làm xong còn chụp ảnh gửi qua hỏi anh: “Lần này đúng rồi chứ?”

Cố Gia Huy mở ảnh ra nhìn, anh còn phóng to để nhìn một cách nghiêm túc.

Đúng lúc này Khương Tuấn cúi người đưa tài liệu tới, anh ta nhìn thoáng qua rồi cười nói: “Không phải đây là đề của sinh viên chưa tốt nghiệp à? Đề đơn giản như thế mà cô Minh Tâm cũng không làm được ư? Vậy thì đầu óc của cô ấy cũng..”

Chữ ‘đần’ ở cuối còn chưa kịp bật ra thì ánh mắt lạnh lẽo của Cố Gia Huy đã quét về phía Khương Tuấn.

“Vợ tôi làm sao?”

Khương Tuấn đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo kia thì không kiềm chế được mà nuốt một ngụm nước bọt.

“Cô Minh Tâm thông minh thật đấy, đề khó như vậy mà cũng làm được! Quả nhiên là thầy giỏi ắt có trò hay!”

Khương Tuấn không chỉ khen Hứa Minh Tâm mà thậm chí còn khen cả Cố Gia Huy vào đó nữa.

Bây giờ thì nét mặt của Cố Gia Huy mới bình thường trở lại, anh nhanh chóng nhắn mấy chữ trả lời.

“Làm tốt lắm, cả Khương Tuấn cũng khen em.”

“Đương nhiên rồi, em cũng giỏi mà!”

Cố Gia Huy nhìn tin nhắn mà Hứa Minh Tâm gửi tới, anh nghĩ nếu như cô có một cái đuôi thì chắc bây giờ nó đang cong cả lên.

Cố Gia Huy nở một nụ cười ấm áp.

Khương Tuấn nhìn thấy thế thì không khỏi lắc đầu.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 91


Chương 91

Khương Tuấn là một người độc thân, anh ta không thể nào hiểu được mấy người yêu đương đang nghĩ cái gì trong đầu nữa.

Trước đó khi Cố Gia Huy thấy Hứa Minh Tâm và Ngôn Hải ôm nhau thì suýt chút nữa là anh đã lao lên giết người rồi.

Rõ ràng là lúc đi rất dứt khoát, gọi điện cũng không bắt máy, nhắn tin cũng không trả lời. Nhưng mới tới nơi được mấy tiếng đồng hồ thì đã trở lại bình thường rồi.

Một người đàn ông như Cố Gia Huy mà nhận được tin nhắn của người theo dõi lúc đang họp, nói là Hứa Minh Tâm không giải được bài tập thì không nói hai lời trực tiếp tuyên bố tạm dừng cuộc họp.

Cố Gia Huy còn cần giấy bút, ngồi làm đề của sinh viên kinh tế một cách chững chạc đàng hoàng, khiến cho mọi người ngồi trong phòng đều rất sững sờ.

Đây là Cố Gia Huy lạnh lùng lúc trước sao?

“Lát nữa anh còn có một cuộc họp, em sẽ không nhắn tin được với anh trong một thời gian ngắn, có gấp thì cứ trực tiếp gọi điện thoại. Chiều nay Đà Nẵng sẽ có mưa to, nhớ cầm theo dù.”

Sau khi Cố Gia Huy dặn dò xong, anh đợi cho tới khi Hứa Minh Tâm trả lời ‘Vâng’ thì mới yên tâm đặt điện thoại di động xuống rồi tiến vào phòng họp.

Hứa Minh Tâm ăn xong thì định đi thư viện, nhưng cô nhớ tới chuyện Cố Gia Huy dặn rằng chiều nay có mưa nên đi vòng về ký túc xá lấy dù.

Bạn cùng phòng thấy thế thì nói với vẻ khó hiểu: “Hôm nay thời tiết tốt như vậy thì cậu cầm dù theo làm gì?”

Đà Nẵng gần biển, đã nóng thì cho dù có che dù vẫn nóng.

“Chiều nay sẽ có mưa.”

“Sao mà thế được?”

“Tự xem dự báo thời tiết đi.”

Hứa Minh Tâm cười hì hì rồi đi ra ngoài, sau lưng cô vang lên tiếng cảm thán của bạn cùng phòng.

Các cô ấy lên mạng dò xem thì đúng là chiều nay sẽ có mưa, còn là mưa lớn.

Hứa Minh Tâm đi vào thư viện, lại tình cờ gặp phải Ngôn Hải.

“Ngồi ở đây, đúng lúc tôi tình cờ cầm lấy mấy quyển sách cơ sở, rất thích hợp với em. Không phải em muốn thi bằng kế toán à.”

Hứa Minh Tâm có chút do dự, cô không biết rằng có nên ngồi xuống bên cạnh anh ta không.

Xung quanh có không ít bạn học đang vây xem hai người họ, cảm giác rất quái lạ.

Chuyện ngày hôm qua vốn đã gây xôn xao khắp trường.

“Cho dù không làm được người yêu thì chúng ta vẫn là bạn bè mà?”

Ngôn Hải vừa dứt lời thì mọi người đều xôn xao.

Đúng là giữa Hứa Minh Tâm và Ngôn Hải có chuyện gì đó, nhưng nghe cách nói của Ngôn Hải thì là anh ta tỏ tình nhưng bị từ chối.

Mẹ ơi, Hứa Minh Tâm này bị ngốc rồi sao? Lại còn từ chối người đẹp trai, nhà giàu nhất trường?”

“Công bằng ở đâu chứ, Ngôn Hải tỏ tình bị từ chối, anh tỏ tình với em này, cho dù có đánh chết em em cũng sẽ không từ chối anh đâu.”

“Đúng thế đúng thế, Hứa Minh Tâm này là cái gì chứ?”

“Hứa Minh Tâm không có tiếng tăm gì, nhưng chị gái của cô ấy là bạn gái của cháu trưởng nhà họ Cố, sau này sẽ %3D gå vào nhà giàu đấy.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 92


Chương 92

Các bạn học xì xào bàn tán, trong phút chốc cả thư viện đều sôi trào lên.

Hứa Minh Tâm nhìn thoáng qua những quyển sách trên bàn rồi nói: “Mấy quyển này bạn trai em đã chuẩn bị cho em rồi.”

Lần trước Cố Gia Huy chọn cho cô mấy quyển cũng chính là mấy quyển mà Ngôn Hải đang cầm.

“Em tới mượn sách, không ở lại, anh cứ ngồi đi.” Hứa Minh Tâm cố gắng hóa giải ngượng ngùng rồi quay người rời đi.

Ngôn Hải đưa mắt nhìn bóng lưng Hứa Minh Tâm rời đi, trái tim anh ta hơi trầm xuống.

Cô ấy thật sự có bạn trai rồi ư? Đến cùng là ai chứ, chẳng lẽ có người còn xuất sắc hơn cả mình sao?

Ánh mắt của Ngôn Hải trở nên ảm đạm, anh ta cũng đứng dậy chuẩn bị đi khỏi đây.

Ngôn Hải nhìn thoáng qua mọi người xung quanh, những nơi ánh mắt anh ta lướt qua đều lặng ngắt như tờ.

“Tôi không hi vọng rằng mình sẽ nghe được bất cứ lời bàn tán, ác ý hãm hại nào. Nếu không thì đừng trách tôi không khách sáo.”

Mặc dù giọng điệu của Ngôn Hải rất bình thường, trên mặt anh ta cũng không hề có chút hung dữ nào nhưng lại không có ai dám đi khiêu chiến lời cảnh cáo của anh ta.

Lúc Hứa Minh Tâm đi ra ngoài thì đúng lúc trời đổ mưa to.

Cô còn chưa kịp lấy dù từ trong túi ra thì đã có người che dù cho cô.

Hứa Minh Tâm quay đầu lại thì thấy là Ngôn Hải.

Hứa Minh Tâm lùi lại theo bản năng, muốn kéo khoảng cách với Ngôn Hải nhưng cô lại quên rằng mình đang đứng ở bậc thang. Vừa lùi lại thì Hứa Minh Tâm đã đạp hụt, cả người đều ngã xuống dưới.

Cũng may Ngôn Hải nhanh tay vội vàng đỡ lấy Hứa Minh Tâm.

“Cẩn thận một chút chứ, sao em cứ lơ mơ như thế hả? Làm cho người khác lo lắng thật đấy.”

Hứa Minh Tâm cũng giật nảy mình, cô vỗ ngực rồi vội vàng cúi người nói cảm ơn. Dường như là đang cảm tạ ân nhân cứu mạng vậy.

“Trời mưa rồi, có lẽ em không mang dù đâu chỉ, cho em cái này. Đàn ông thì chịu mưa một chút cũng chẳng sao, con gái không nên bị cảm.”

“Không cần đâu, em cũng có mang dù theo, bạn trai em đã nhắc em trước.”

Hứa Minh Tâm cười một cái rồi nói tiếp: “Anh ấy cũng biết rằng em lơ mơ mà.”

Từ khi Hứa Minh Tâm biết rằng Ngôn Hải thích mình thì cô không thể tiếp tục yên tâm mà tiếp nhận sự quan tâm của anh một cách thoải mái, cô sẽ cảm thấy mình rất quá đáng.

Lúc trước cô còn tưởng đó chỉ là sự giúp đỡ của đàn anh đối với đàn em khóa dưới mà thôi, ai ai cũng có, cô không phải là người duy nhất đặc biệt. Bây giờ thì cô nhìn thấy là ngại.

Ngôn Hải thấy Hứa Minh Tâm xa cách mình như vậy thì trái tim của anh ta có hơi khó chịu, bàn tay đang cầm dù cũng siết chặt lại một chút.

Trách anh ta đã đâm thủng tầng cửa sổ giấy này sao?

Trách anh ta quá vội vàng sao?

“Anh ta là ai? Em có thể nói cho tôi biết không?”

“Bây giờ thì vẫn chưa thể nói được, bởi vì thân phận của hai người vẫn cách nhau khá xa, lỡ nói ra bị người đồn ác thì không tốt. Nhưng anh ấy đối với em rất tốt, anh yên tâm đi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 93


Chương 93

“Tôi xem bài tập của em rồi, là anh ta dạy à?”

Dựa vào trí thông minh của Hứa Minh Tâm thì cô không thể hiểu được mấy đề bài huyền ảo như thế được. Vừa rồi cô còn nói bạn trai cô đã tìm sách giúp cô, điều này nói rõ anh ta rất hiểu về phương điện tài chính kinh tế.

“Vâng, anh ấy rất giỏi.”

Khi Hứa Minh Tâm nhắc tới Cố Gia Huy thì trong đôi mắt của cô ngập tràn ánh sáng và sự hạnh phúc.

Ngôn Hải nghe thế thì há to miệng, anh không biết nên nói gì mới hợp với tình cảnh lúc này, mới có thể bù đắp đau xót trong lòng.

“Nếu đã như vậy thì tôi chúc em hạnh phúc, đàn em của tôi.”

Cuối cùng Ngôn Hải nói.

Tiếng đàn em cuối câu kia khiến cho Hứa Minh Tâm có chút yên lòng.

“Cảm ơn anh, vậy em về trước đây.”

Cô bung dù ra rồi đi vào màn mưa.

Ngôn Hải đứng nhìn theo một lúc lâu, bỗng nhiên điện thoại của anh ta vang lên.

Là bố anh ta.

“Ngôn Hải à, khi nào về nhà ăn cơm thế?”

“Tuần sau đi bố a.”

“Vậy khi nào mới dẫn vợ về thế hả?”

“Cô ấy không thích con, con trai của bố thất bại rồi.”

“Cái gì cơ?” Ngôn Dương thốt lên: “Con đuổi theo đi chứ!”

“Cô ấy đi rồi!”

“Ây da? Đến cùng là cái tính này của con giống ai vậy chứ. Nếu như khi xưa bố cũng giống con thì mẹ con đã chạy theo người khác rồi. Đến cùng con có phải là con ruột của bố không vậy, có phải là bố đi làm xét nghiệm DNA %3D không.”

“Ông già kia, ông đang nghi ngờ con đấy à?”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng đánh nhau, Ngôn Hải cười khổ rồi cúp điện thoại.

Xem ra chỉ có thể trách chính mình thôi, nếu như anh ta ra tay sớm hơn thì có phải là đã thành công rồi không?

Cả tuần này đều mưa, hơn nữa còn là mưa to.

Mặc dù Cố Gia Huy không có ở bên cạnh Hứa Minh Tâm nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy anh cách xa mình.

Dường như anh là con giun trong bụng cô vậy, bình thường cô làm cái gì là anh biết hết, bao gồm cả việc làm thêm trong quán bar.

Nhưng Cố Gia Huy cũng không nói gì nhiều, chỉ dặn cô không nên quá cực khổ. Phải làm theo sở thích của mình, không nên thay đổi vì người khác.

Thật ra Cố Gia Huy không biết rằng Hứa Minh Tâm cố gắng đến thế là bởi vì anh.

Cuối tuần, bạn cùng phòng đều về nhà cả.

Bạch Thư Hân vừa thực tập chưa bao lâu, cô ấy không ngờ rằng mình phải đi theo quản lý tới công ty con ở bên cạch kiểm toán.

Trong lúc nhất thời, trong ký túc xá chỉ còn mỗi mình Hứa Minh Tâm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 94


Chương 94

Trời còn chưa tối thì Cố Gia Huy đã gửi tin nhắn tới, anh nói cô cất đồ ở bên ngoài vào.

Hứa Minh Tâm nhớ tới lần trước trong đêm giông bảo, cô đã bị một bộ quần áo làm cho sợ.

Hóa ra anh nhớ.

Hứa Minh Tâm tắm rửa xong thì lên giường nằm.

Ngoài trời mưa to gió lớn, những hạt mưa nặng nề đập vào cửa sổ phát ra những tiếng bộp bộp.

Mặc dù trong căn phòng đèn đuốc sáng trung nhưng thật sự là quá trống vắng, Hứa Minh Tâm không kiềm chế được mà có chút sợ hãi.

Cô trốn vào trong chăn, ngay lúc này thì trong đầu cô lại bắt đầu xuất hiện những câu chuyện quỷ quái.

Rồi xong, đêm nay cũng chẳng cần ngủ nữa rồi, thức tới sáng đi.

Ngay lúc này có một tiếng động vang lên, vang vọng khắp ký túc xá yên tĩnh, khiến cho Hứa Minh Tâm sợ hết hồn.

Là tiếng chuông điện thoại.

Điện thoại tử vong ư?

Đột nhiên trong đầu Hứa Minh Tâm xuất hiện từ này, nhưng khi cô thấy người gọi tới là Cố Gia Huy thì thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nhấn bắt máy.

“A lô.”

Răng cô run lên cầm cập, cô nói với giọng yếu ớt, như sắp khóc.

Cố Gia Huy nghe thế thì đau lòng.

Anh vừa mới giải quyết công việc xong là đã điện ngay cho Hứa Minh Tâm.

Bây giờ ở trong nước là đêm tối, hơn nữa lại còn có mưa to, cô ở trong ký túc xá một mình làm sao được?”

“Anh đây, đừng sợ.”

“Anh cũng đâu có ở bên cạnh em, đêm nay không ai ngủ với em cả.” Hứa Minh Tâm nói với vẻ đáng thương.

Cố Gia Huy nghe được câu nói oán trách của cô thì cười: “Em mà còn nói thế là anh sẽ ăn em đấy, gạo nấu thành cơm được không?”

“Thôi đi Cố Gia Huy, anh đừng có uy h**p em.”

Vốn Hứa Minh Tâm rất sợ hãi, nhưng khi cô nghe thấy giọng nói của Cố Gia Huy thì đột nhiên cô không còn sợ nữa.

“Anh sẽ luôn ở đây chứ?”

“Ừ, mặc dù chúng ta cách nhau vạn dặm nhưng anh cũng có thể để em tùy thời tìm được anh. Ngoan, ngủ sớm đi.”

Giọng nói của Cố Gia Huy như có lực hút thần kỳ, khiến cho Hứa Minh Tâm không kiềm chế được mà chìm đắm.

Hứa Minh Tâm vẫn luôn nói chuyện với Cố Gia Huy, nói cho tới khi cơn buồn ngủ ập tới.

Hứa Minh Tâm không biết rằng mình ngủ khi nào, Cố Gia Huy ở đầu dây bên kia không nghe được tiếng trả lời của cô thì đã nghe thấy tiếng hít thở đều đặn. Cố Gia Huy nghe vậy thì trái tim của anh như nhũn ra, anh cố gắng điều chỉnh nhịp thở của mình cho giống Hứa Minh Tâm, như cô còn đang nằm trong lòng anh mà ngủ vậy.

“Cà phê của cậu đây.”

Khương Tuấn mới làm một ly cà phê rồi bưng tới.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 95


Chương 95

Cố Gia Huy bảo anh ta nhỏ tiếng xuống rồi nói: “Cô ấy vừa mới ngủ, đừng ồn ào. Dời cuộc họp lại một chút.”

“Nhưng thưa cậu, từ tối qua tới bây giờ cậu chưa hề nghỉ ngơi, lại còn phải đợi thêm tám chín tiếng nữa thì cơ thể của cậu sẽ không chống cự được.”

“Không phải trước kia cũng như thế này sao? Chẳng sao đâu.”

Cố Gia Huy nói rất bình tĩnh.

Khương Tuấn nghẹn lời, anh ta lắc đầu, cuối cùng cậu nhà anh đã chìm đắm vào tình yêu rồi.

Hứa Minh Tâm ngủ rất ngon, cô ngủ thắng tới tám giờ sáng hôm sau.

Hứa Minh Tâm nhập nhèm mở mắt ra, phản ứng đầu tiên của cô là nhìn điện thoại, điện thoại vẫn còn đang kết nổi trò chuyện.

“Cố Gia Huy?”

Cô thốt lên, đầu dây bên kia vang lên tiếng trả lời: “Dậy rồi à?”

“Sao anh vẫn còn giữ máy?” Hứa Minh Tâm kinh ngạc tới nỗi không nói nên lời, chẳng lẽ Cố Gia Huy vẫn luôn giữ kết nối sao.

“Anh quên tắt điện thoại, bên này anh có một cuộc họp cần xử lý một chút. Em mau dậy rồi ăn sắng đi, nhớ sạc điện thoại.” Cố Gia Huy dặn dò cẩn thận.

Cuối cùng mới cúp điện thoại, Hứa Minh Tâm không biết bây giờ mình đang có cảm giác gì.

Cô rất muốn hỏi thêm một câu, vì sao Cố Gia Huy anh lại đối xử tốt với em như vậy?

Nhưng Hứa Minh Tâm lại sợ, sợ rằng câu trả lời của anh không đúng theo những gì cô nghĩ.

Một người đàn ông đối xử tốt với một người phụ nữ có rất nhiều cách nhìn nhận. Xem là em gái, người thân hoặc là người yêu.

Cố Gia Huy có tình cảm gì với mình chứ?

Hứa Minh Tâm có chút buồn rầu, nếu bây giờ Cố Gia Huy biết cô đang suy nghĩ miên man về vấn đề này thì có lẽ anh sẽ tức tới nỗi phun máu.

Nếu như không phải là yêu thì cố gắng và hi sinh như thế để làm gì chứ?

Hôm nay là cuối tuần nên quán bar khá là đông khách, chị Hạnh bảo cô đến sớm một chút.

Khách hàng nơi đây đa số đều là học sinh, nhưng trong học sinh cũng có kẻ giàu ngầm.

Đại học Đà Nẵng là đại học tốt nhất thành phố, bên trong đó không biết là có bao nhiêu con em nhà giàu. Ngôn Hải chính là một người trong đó.

Chị Hạnh giao cho Hứa Minh Tâm một công việc béo bở rồi nói: “Em phụ trách cho tốt bàn số tám mươi hai, người ta cho tiền boa rất mạnh tay, hơn nữa gọi toàn rượu đắt tiền. Như thế thì em được trích phần trăm cũng nhiều hơn.”

“Cảm ơn chị Hạnh.”

Hứa Minh Tâm nói với vẻ biết ơn.

Khách gọi hai chai Tequila quý báu, một bình cũng phải mấy trăm triệu.

Hứa Minh Tâm vẫn luôn cảm thấy người biết uống rượu đều rất xa xỉ, chỉ cần nghe thấy rượu đỏ Champagne là đã cảm giác rất đắt rồi.

Hứa Minh Tâm đưa rượu qua, bàn 82 là ba người thanh niên, nhìn cũng tầm hai mươi tuổi.

“Đây là rượu mà các anh đã gọi.”

Hứa Minh Tâm bỏ rượu xuống nhưng đối phương lại bắt cô mở rượu.

Hứa Minh Tâm lấy dụng cụ mở nắp chai ra, mở rượu cho bọn họ rồi rót đầy từng ly.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 96


Chương 96

Khi Hứa Minh Tâm nghĩ rằng như thế là đã kết thúc rồi, cô đang chuẩn bị đi thì không ngờ rằng một trong ba người đó tóm lấy tay cô rồi cười với vẻ d*m đ*ng: “Đi cái gì mà đi? Ở lại đây uống rượu với mấy anh trai đi.”

“Xin lỗi, tôi không biết uống rượu.”

Hứa Minh Tâm ra vẻ khó xử.

“Không biết uống? Vậy cô tới quán bar làm gì?” Đối phương có chút không vui vì Hứa Minh Tâm từ chối: “Gọi quản lý của mấy người tới đây, tôi phải hỏi cho rõ, tôi không trả tiền hay sao mà thái độ của phục vụ lại như thế này.”

Hứa Minh Tâm nghe thế thì nhíu mày, cô biết rằng đối phương đang cố tình gây sự.

Hứa Minh Tâm không muốn làm phiền tới chị Hạnh nên đành cắn răng nói: “Vậy tôi uống một ly thôi.”

“Đây, thế không phải là được rồi à.”

Đối phương nghe vậy thì nở nụ cười, nụ cười của anh ta có chút gian ác, khiến người ta nhìn mà cảm thấy không thoải mái.

Hứa Minh Tâm không biết uống rượu, dù có uống mỗi một lon bia thôi cũng sẽ say khướt chứ đừng nói tới Tequila nồng độ cao.

Cô ép mình uống hết một ly, rượu đi vào cổ họng, chát chát cay cay.

Hứa Minh Tâm cố nén để mình không cho lên. Mấy người kia cười ha hả rồi bắt đầu dùng bàn tay heo của mình vuốt ngực cô, thừa cơ chấm m*t.

“Cẩn thận một chút, em gái như thế là mấy anh trai sẽ đau lòng đấy.”

“Tôi… tôi uống rồi, tôi có thể đi được chưa?” Hứa Minh Tâm lui về phía sau một bước, tránh khỏi bàn tay thúi của người kia.

“Em uống với anh rồi nhưng vẫn chưa uống với anh em của anh mà?”

“Đúng thế, em gái xem trọng anh ta, chẳng lẽ không xem trọng bọn anh ư?”

“Tôi… ý tôi không phải thế. Tôi thật sự không viết uống rượu. Tôi đi tìm quản lý cho mấy người.”

“Muốn chạy à, đã muộn rồi.”

Mấy người đó kéo Hứa Minh Tâm lại.

Hứa Minh Tâm ngã lên ghế salon, bởi vì mới uống rượu nên đầu óc cô lại càng thêm choáng váng.

Không được, Hứa Minh Tâm say rồi!

Chị Hạnh thấy tiếng động bên này thì vội vàng đi tới, chị ta nhìn thấy Hứa Minh Tâm say sướt thì nói: “Đây là thế nào? Minh Tâm, còn không mau tới đây.”

Chị Hạnh có ý cứu người nhưng đối phương lại không cho.

“Nhân viên của cô uống rượu của khách, đã uống ly đầu tiên thì phải uống tới khi hết chai mới thôi. Nếu không thì %3D phải trả tiền cho tôi.”

“Không phải là tôi muốn uống, rõ ràng là các anh ép tôi.”

“Thế à? Nhưng ai thấy chứ?”

Đối phương nói vô cùng ngang ngược.

Giờ thì Hứa Minh Tâm đã hiểu, cho dù có tra camera cũng chẳng có các nào, người làm thuê không thể làm mích lòng khách hàng. Hơn nữa chị Hạnh đứng giữa cũng sẽ rất khó xử.

“Tôi có thể bồi thường cho các anh hai bình tốt hơn thế này.”

Chị Hạnh nghĩ tới việc gần đây có một người đàn ông tới tìm mình để mình chăm sóc cho Hứa Minh Tâm, còn đưa cho chị ta một khoản thù lao phong phú.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 97


Chương 97

Đã cầm tiền của người ta thì phải làm việc cho họ.

“Cô là cái thá gì chứ? Dám quản chuyện của chúng tôi à? Mau cút ra, miễn cho cậu đây trở mặt.”

Rõ ràng đối phương là người có tiền có thế, cho nên mới không hề có chút sợ hãi nào.

Chị Hạnh cũng rất khó xử.

Những người kia không quan tâm, bọn họ kéo Hứa Minh Tâm rồi bắt đầu chuẩn bị ép cô uống rượu.

Lòng chị Hạnh nóng như lửa đốt, nhưng lại không có cách nào.

Đúng ngay lúc này đột nhiên có một bóng người vọt vào, kéo Hứa Minh Tâm vào lòng mình rồi đạp đám người kia ngã xuống đất.

“Mẹ nó, đứa nào dám đánh tao?”

Đối phương tỉnh táo nhìn lại, không ngờ rằng lại là Ngôn Hải tiếng tăm lừng lẫy trong đại học Đà Nẵng. Mấy người đó hai mặt nhìn nhau rồi không dám ho hé gì nữa.

Bọn họ không thể làm mích lòng người có thân phận như Ngôn Hải được.

“Các người muốn phá đúng không?”

“Không dám, không dám. Chỉ là cô ta uống rượu của bọn tôi, hại bọn tôi không có rượu uống. Cậu Lâm à, nếu không thì cậu bồi thường cho bọn tôi đi?”

Bọn họ thấy không kiếm được lợi người thì bắt đầu đòi tiền.

Đối phương trực tiếp há miệng đòi năm trăm triệu. Ngôn Hải còn chẳng thèm trả giá, trực tiếp ném cho bọn họ một tấm thẻ.

“Cút đi, nếu dám gây chuyện nữa thì đừng trách tôi không khách sáo.” Ngôn Hải nói với vẻ lạnh lùng.

Mấy người kia vội vàng chạy thẳng ra ngoài.

“Đàn anh…”

Rượu đã ngấm, Hứa Minh Tâm bắt đầu có chút choáng vàng.

Bây giờ Hứa Minh Tâm rất nhếch nhác, quần áo đã bẩn, ướt sũng dính ở trên người.

“Xin hỏi có đồ khô không?”

“Có!”

Chị Hạnh đỡ Hứa Minh Tâm lên phòng của mình nghỉ ngơi, thay cho cô một bộ quần áo lao động rộng rãi.

“Cô ấy uống say rồi, tối nay của để đây tôi chăm, cậu yên tâm.”

“Tôi muốn nhìn cô ấy.”

Chị Hạnh nghe xong thì rất thức thời rời đi.

Anh ta vắt khô khăn thấm nước nóng, muốn lau mồ hôi cho cô, lại không ngờ nghe được âm thanh nỉ non của cô.

Dường như đang gọi tên của một ai đó.

Anh ta không nhịn được cúi người lại gần, chỉ nghe được cô cứ luôn gọi “chú ba Cổ”.

Chú ba Cố?

Chẳng lẽ là Cố Gia Huy lần trước, vì sao cô đã hôn mê bất tỉnh rồi mà lại gọi tên của người đó?

Ngôn Hải nhíu chặt mày, trong đầu đột nhiên nảy ra một đáp án, khiến cho trái tim anh ta run lên.

Chẳng lẽ…
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 98


Chương 98

Vẻ mặt Ngôn Hải vô cùng phức tạp nhìn Hứa Minh Tâm, im lặng hồi lâu, cuối cùng đành bất đắc dĩ lau mồ hôi trên trán cho cô.

Hôm sau, Hứa Minh Tâm mê man tỉnh lại, đầu đau như muốn nứt ra, đây là hậu quả của việc say rượu.

Cô không ngờ là Ngôn Hải vẫn còn ở đây.

Ngôn Hải bưng cháo nóng tới, nói: “Đây là cháo chị Hạnh chuẩn bị, tôi chỉ là mượn hoa hiến Phật thôi.”

“Đàn anh… sao anh còn ở đây? Anh ở đây từ tối qua đến giờ sao?”

“Tôi cũng không thể để một cô gái như em ở chỗ này được, tôi là một người đàn ông lịch lãm đấy.”

“Đúng rồi, tối qua hình như em nghe được tiền gì đó, anh cho mấy người kia tiền đúng không, bao nhiêu, em trả lại cho anh.”

Hứa Minh Tâm vội vàng nói.

“Em cứ phải tính toán rõ ràng với tôi như vậy sao, chút tiền này chẳng đáng gì đối với anh cả.”

“Như vậy sao được? Anh em ruột thịt còn phải rõ ràng sổ sách với nhau nữa là.”

“Nếu em cứ khăng khăng như vậy thì hay là em trả lời tôi một vấn đề, không được phép nói láo, trả lời được thì coi như em trả tiền đó cho tôi.”

“Vấn đề gì?”

“Chú ba Cố là gì của em?”

Ngôn Hải nói rõ ràng từng chữ, lời này như gõ vào trong lòng cô.

Hứa Minh Tâm có hơi kinh ngạc, không hiểu vì sao Ngôn Hải lại nói những lời này, nhưng cô cũng không có biện pháp tránh né.

“Anh ấy là chồng chưa cưới của em.”

Hứa Minh Tâm nhẹ nhàng nói: “Là do bố em và ông nội Cố quyết định, cũng không lộ ra cho nên người ngoài không biết. Tuổi của em và vai vế của anh ấy cũng chênh lệch không nhỏ, bây giờ em còn đang đi học, cho nên vẫn chưa công bố ra ngoài. Chờ khi nào em tốt nghiệp, trưởng thành thì sẽ gả cho anh ấy.”

“Thì ra em và anh ta đã đính hôn, tôi lại còn không biết xấu hổ thể hiện bản thân trước mặt anh ta, muốn để lại ấn tượng tốt trước mặt trưởng bối nữa chứ.”

“Xin lỗi… đàn anh…”

Hứa Minh Tâm áy náy vô cùng, cô cũng không muốn tổn thương Ngôn Hải.

Ngôn Hải nhẹ nhàng lắc đầu, chuyện cho tới bây giờ, anh ta còn gì để nói đâu.

Anh ta bại dưới tay Cố Gia Huy, mặc dù không cam lòng, nhưng lại là sự thật.

Đúng lúc này, có người gõ cửa, bên ngoài truyền tới âm thanh của chú An.

“Cô Tâm, cô tỉnh lại chưa? Tôi đi vào được không?”

“Cháu tỉnh rồi, chú vào đi.”

Sao chú An lại tới đây?

Trong đầu Hứa Minh Tâm đầy ngờ vực.

Chú An đẩy cửa đi vào, mặc áo đuôi tôm, thắt một cái nơ nhỏ, đội một chiếc mũ cao màu đen, cầm gậy chống trong tay.

Ông mỉm cười, vẻ mặt hiền lành.

Cảm giác của như quý ông người

Anh trong anime vậy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 99


Chương 99

“Chú An, sao chú lại tới đây?”

“Cậu chủ biết chuyện tối hôm qua, cũng biết đã làm phiền cậu Lâm, cho nên bảo tôi tới một chuyến. Tiền mà hôm qua cậu Lâm trả, đây là ba trăm triệu, cậu chủ nhà tôi nói người phụ nữ của mình không cẩn thận gây phiền phúc, cậu ấy nên chịu chứ sao để cậu Lâm tốn kém được.”

Ngôn Hải nghe vậy thì không khỏi tức giận đến sắc mặt tái đi. Cái chú ba Cố này nói chuyện sao cay độc như vậy, ba trăm triệu cũng trả lại cho mình, hay là đến đây để giương oai giễu võ!

Ngôn Hải cũng tích cực nói: “Chú ba đúng là khách khí, tôi và Minh Tâm có ba năm tình bạn, chẳng lẽ lại không bằng được ba trăm triệu ít ỏi này sao?”

“Cũng không thể nói như vậy, cậu chủ nhà tôi nói rồi, anh em ruột cũng còn phải tính toán rõ ràng với nhau cơ mà.”

Ngôn Hải nghe vậy thì không khỏi nhíu mày, chú ba Cố này sao lại có suy nghĩ giống với Minh Tâm như vậy?

Đi mà tính toán với anh em ruột nhà anh ta ấy.

“Cậu chủ nhà ông nếu như thật sự quan tâm Minh Tâm thì sẽ không qua một đêm mới xuất hiện!”

“Thật ra nếu cậu Lâm đây không ra mặt thì ông già như tôi cũng nên lên sàn. Ngược lại là cậu Lâm đây dã cướp mất cơ hội thể hiện của tôi rồi. Cậu chủ nhà tôi vì công việc nên ở nước ngoài xa xôi, nhưng trong lòng vẫn quan tâm cô Tâm, đã sớm sắp đặt mọi thứ ở Đà Nẵng rồi, sẽ không để cho cô Tâm chịu chút tủi thân nào. Đúng không cô Tâm?”

Chú An mỉm cười nói.

Hứa Minh Tâm tin tưởng những lời này tuyệt đối.

Cô làm cái gì, dường như Cố Gia Huy đều biết, vậy cô gặp nạn ở quán bar hôm qua, anh không có khả năng không biết.

“Cố Gia Huy còn nói gì nữa không ạ?”

“Cô Tâm ngủ một đêm, cậu chủ lo lăng một đêm, cậu chủ không biết cô Tâm đã tỉnh chưa, sợ quấy rầy cô cho nên mới bảo tôi tới xem thế nào, nhân tiện cảm ơn ân tình của cậu Lâm. Tiền này cậu vẫn nên cầm, nếu không tôi lại phải tới nhà họ Ngôn một chuyến để cảm ơn ông Ngôn, như vậy phiền phức biết bao.”

“Vậy ông cứ tới tìm bố tôi đi.”

Ngôn Hải tức giận đứng lên, trực tiếp bước nhanh ra ngoài.

Rõ ràng là anh ta kịp thời đuổi tới cứu được người, lại thành xen vào việc của người khác.

Cái tên chú ba Cố này đúng là khinh người quá đáng.

Hứa Minh Tâm nhìn Ngôn Hải bị chọc tức mà đi, không khỏi có chút đau đầu.

“Chú An, chú làm đàn anh của cháu tức giận bỏ đi rồi.”

“Tốt quá, cậu chủ sẽ thưởng thêm cho tôi.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy, đầu càng đau hơn.

“Cô Tâm, cô một mình bên ngoài, cậu chủ không yên tâm, vẫn nên trở về với tôi đi.”

“Cháu ở ký túc xá rất tốt, chờ Cố Gia Huy về rồi nói sau đi. Cháu gọi điện thoại cho anh ấy trước đã.”

Cô bấm số điện thoại của Cố Gia Huy, điện thoại nhanh chóng được kết nối.

“Em tỉnh rồi à?”

Cố Gia Huy vẫn dùng giọng điệu lạnh nhạt đó để nói chuyện, nhưng vẫn giấu một tia mệt mỏi.

Hứa Minh Tâm có chút đau lòng, hỏi: “Ngủ không ngon à?”
 
Back
Top Dưới