Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 60


Chương 60

Cô đi vào nhà vệ sinh trước, để cho Cố Gia Huy gọi món, người như cô không phải là người kén ăn.

Sau khi đi vệ sinh ra, cô liền nghe được hai người phụ nữ ở bàn bên cạnh đang bàn tán.

Cho dù là đã cố ý nói nhỏ, thế nhưng cô vẫn có thể nghe thấy đại khái nội dung câu chuyện.

“Chị nhìn cái người đàn ông ở bàn bên cạnh kìa, trông tướng mạo phát khiếp!”

“Ngoại trừ nửa khuôn mặt ra, thực ra thì nhìn cũng được đấy. Đồ vest giày da, vóc dáng cao lớn, đáng tiếc thật..”

“Đúng vậy, xấu như thế, chắc chắn là không lấy được vợ đâu, nhìn trông cũng không còn trẻ.”

Một trong số hai người đó còn chưa kịp nói xong, Hứa Minh Tâm đã xuất hiện rồi.

Cô nàng ôm lấy Cố Thành Chung từ phía sau, giọng nũng nịu nói thật lớn: “Anh yêu, em vừa mới nhìn thấy nước ép mới làm ở bên kia, em muốn uống nước ép xoài.”

Cố Gia Huy nghe thấy vậy, khóe miệng khẽ nhếch lên mỉm cười, anh đương nhiên là nghe thấy những lời đàm tiểu đó, vốn chẳng muốn để tâm, thế nhưng không ngờ Hứa Minh Tâm lại không chịu được khi mình bị ấm ức.

Cô vợ bé nhỏ này, có cần đáng yêu vậy không?

“Ừm, anh đã giúp em gọi rồi.”

“Vẫn là anh hiểu em nhất, moa moa!”

Hứa Minh Tâm hôn lên khuôn mặt anh một cái, âm thanh rất lớn, khiến cho người ta há mồm trợn mắt.

Hai cô gái ở bàn bên cạnh liền há hốc mồm, dĩa trong tay đặt mạnh lên trên cái đĩa.

Vừa rồi lúc họ còn bàn tán, tướng mạo xấu như vậy, chắc chắn là khó tìm đối tượng.

Không ngờ là không chỉ tìm được, mà lại còn tìm được người trẻ như vậy.

Hứa Minh Tâm mặc một chiếc áo thun, cùng với quần yếm jeans, đi đôi giày màu trắng, để lộ ra mắt cá chân trắng ngần.

Tóc búi cao, mái vén hết lên, để lộ ra vầng trán mịn màng.

Khuôn mặt xinh xắn đáng yêu, đường nét khuôn mặt vô cùng hài hòa, nhìn một cái còn tưởng là một cô tiên nhỏ.

Trời ạ… Đối tượng này có cần phải xinh thế không?

Hứa Minh Tâm cảm nhận được cái nhìn khác thường của họ, trong lòng vô cùng sảng khoái. Cô gắp một miếng sườn chua ngọt, đưa đến bên miệng của Cố Gia Huy, nói: “Anh yêu, há miệng ra nào, em đút cho anh.”

Cố Gia Huy hơi nhếch môi, nụ cười kia kéo dài rất lâu cũng chưa tiêu tan.

Vợ chưa cưới bé bỏng của anh thật sự là quá đáng yêu mà.

Anh hưởng thụ sự phục vụ của cô, chậm rãi ăn uống.

Chỉ qua việc Cố Gia Huy ăn cơm thôi mà cô đã biết anh được giáo dục rất tốt, rất có tu dưỡng.

Cổ tay áo được vén lên, lộ ra một cái đồng hồ có giá trị.

Ngón tay thon dài xinh đẹp, da dẻ không phải nghiêng về màu trắng, mà là màu lúa mạch tráng kiện.

Nhìn anh cầm đôi đũa, dường như đôi đũa kia cũng lộ ra vài phần kiêu ngạo.

Anh cũng rất cẩn thận, vậy mà lại bóc vỏ tôm ra rồi đặt vào trong bát của cô.

“Em quá gầy rồi, cần phải ăn nhiều thêm một chút.”

Hứa Minh Tâm gật đầu, trong lòng cực kỳ vui sướng.

Mà hai người bên cạnh cũng thay đổi sự bàn tán.

“Dáng vẻ xấu như vậy mà còn có thể có người yêu, nhất định là bởi vì có nhiều tiền đi.”

“Ôi trời, tôi cũng hy vọng bản thân có một người bạn trai vừa đối xử tốt với tôi, lại có nhiều tiền nữa! Xã hội này rất thực dụng, có tiền là Tiên là Phật đấy.”

Hứa Minh Tâm nghe bọn họ nói như thế, trong lòng có chút không thoải mái.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 61


Chương 61

Sở dĩ người đàn ông của cô có người yêu, là bởi vì Cố Gia Huy vô cùng xuất sắc đấy, có được hay không hả mấy con quỷ sân si kia?

Sau khi hai người ăn xong thì lên trên xe, Cố Gia Huy gõ gõ vào đầu của cô: “Sau này đừng có quan tâm tới lời của người khác, miệng là ở trên người của người ta, em không cần để ý nhiều như vậy đâu.”

“Vậy cũng không được, bọn họ nói xấu anh, em nghe thấy rất không vui! Anh yên tâm đi, có em ở đây, em sẽ không để anh phải chịu uất ức đâu!”

“Với cái thân thể nhỏ bé này của em, mà còn muốn bảo vệ tôi?” Cố Gia Huy vui vẻ.

“Sao vậy? Con chim sẻ tuy nhỏ, nhưng mà nó lại có đủ các cơ quan nội tạng đấy, ok?”

Cô không cam lòng mà ưỡn thẳng ngực, nói đầy ngạo nghề và khí phách.

Cố Gia Huy có chút đăm chiêu nhìn lướt qua vạt áo trên ngực của cô, vừa cười vừa nói: “Đúng thật là rất nhỏ.”

Trong nháy mắt, Hứa Minh Tâm hiểu ra, sau đó ảo não nói: “Anh đừng thấy bây giờ em “Nhở” như vậy, nhưng sau này em sẽ “Lớn” đấy, ok?”

“Yên tâm, sau này tôi cũng sẽ giúp em.”

“Lưu manh!”

Hứa Minh Tâm tức giận trừng mắt liếc nhìn anh, nhưng mà không có một chút cáu kỉnh nào.

Hiện tại cô đã sớm chấp nhận Cố Gia Huy, cho dù anh không đứng đắn, cô cũng cảm thấy rất tự nhiên.

Thời điểm về đến nhà, không ngờ ở trước cổng lại có một chiếc xe đang đậu ở đó.

Có một người đứng ngay cửa xe, tuổi tác khoảng chừng hơn bốn mươi tuổi, cả người nhìn rất u ám, nhất là đôi mắt xếch nhọn kia, nhìn cực kỳ khiến người ta không thoải mái, giống như là một con rắn độc vậy.

Cố Gia Huy dừng xe lại, nói: “Anh cả đến rồi.”

Anh cả…

À, là bố của Cố Tử Vị, Cố Trác Đông.

Chẳng lẽ là vì không thoải mái về chuyện đã phát sinh trong nhà cũ vào lúc trước?

Không phải chuyện đó đã qua rất lâu rồi sao? Chẳng lẽ là… Đợi đến bây giờ mới trả thù?

Cố Gia Huy mở cửa, nói: “Anh cả, sao muộn như vậy bây giờ anh mới nhớ đến người em trai là em vậy?”

“Anh Đông.”

Dù sao cô cũng không phải là người nhà họ Cố, cho nên chỉ có thể gọi là anh Đông.

“Anh Đông, mời anh vào, em đi pha trà cho hai người.”

Hứa Minh Tâm vội vàng đi pha một ấm hồng trà, Cố Gia Huy nhìn thấy dáng vẻ thận trọng và sợ hãi của cô, nên bảo cô lên lầu trước đợi anh.

Cô hiểu, trong lúc đàn ông bàn chuyện, phụ nữ không thích hợp ở lại.

Cô gật đầu lia lịa, xoay người rời đi.

Đợi đến khi cô đã rời khỏi rồi, Cố Trác Đông mới mở miệng: “Trước kia anh nhất quyết ra nước ngoài làm việc, cũng không biết Cố Tử Vị đã làm cái chuyện vô liêm sỉ kia. Buổi chiều nay lúc anh vừa mới quay về, đã tới bệnh viện một chuyến, nó đang hồi phục cũng tốt lắm.”

“Cho nên, anh cả đưa mình tới cửa là để hỏi tội à?”

“Chuyện cũng không đến mức như vậy, anh cũng đã nghiêm khắc dạy dỗ thằng khốn đó một trận rồi. Tuy rằng cô Tâm vẫn chưa được gả qua, nhưng mà hai người các em cũng luôn chung sống cùng nhau. Gả qua cũng là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Chỉ là anh nghe nói ông cụ có ý định giao hai mươi phần trăm cổ phần cho em nắm giữ, anh còn nhớ rõ lúc trước em ba đã từng đồng ý, là cả đời này cũng sẽ không cạnh tranh quyền thừa kế Tập đoàn Bình Minh với anh cả. Không biết, những lời này bây giờ vẫn còn tính được hay không nhỉ?” Cố Trác Đông nói xong, ngước đôi mắt sắc bén lên nhìn Cố Gia Huy.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 62


Chương 62

Không khí đột nhiên như đông cứng lại vài phần, ở góc cầu thang, thậm chí Hứa Minh Tâm dường như còn ngửi được mùi thuốc súng.

Cô lo lắng nhìn Cố Gia Huy, anh đang quay lưng về phía cô, chỉ trông thấy bóng lưng thẳng tắp.

Đột nhiên…

Cô cảm thấy bóng dáng của Cố Gia Huy rất cô đơn.

Cố Gia Huy và Cố Trác Đông là anh em cùng cha khác mẹ, ông cụ có phần thiên vị Cố Gia Huy hơn. Cố Trác Đông, với tư cách là con trai cả, anh ta hẳn sẽ có kế hoạch riêng của bản thân, chắc chắn không nhượng bộ hai mươi phần trăm cổ phần này.

Cô biết rằng mọi việc Cố Gia Huy làm ở nhà họ Cố đều rất khó khăn, nhưng cô không ngờ lại khó khăn tới mức ấy, ai cũng trực tiếp đến chất vấn anh.

Một lúc lâu sau, cô mới nghe thấy giọng nói của Cố Gia Huy từ tốn truyền đến.

“Anh cả cứ yên tâm, trước kia em đã nói thế nào thì hiện tại em cũng sẽ không đổi ý. Em còn chưa nghe thấy bố nói muốn cho em sở hữu cổ phần đó. Nếu quả thật có chuyện đó, em sẽ không do dự mà từ chối.”

“Em đã nói như vậy thì anh cũng yên tâm rồi. Nếu đã vậy thì anh cũng không làm phiền nữa. Nhân tiện chúc mừng em đã tìm được một người vợ tốt.”

Cố Trác Đông đứng dậy, quay lưng rời đi, một ngụm trà cũng không nhấp môi.

Hứa Minh Tâm bước lên trên lầu, trong lòng cảm thấy rất phức tạp.

Tuy hiện tại ông cụ còn rất khỏe nhưng sức khỏe của người già không thể nói trước được điều gì, ông cụ cũng không thể sống mãi được.

Đến lúc đó Cố Trác Đông lên nắm quyền, nhất định anh ta sẽ loại bỏ Cố Gia Huy.

Làm sao cô có thể ngồi im giương mắt nhìn chuyện đó xảy ra được?

Cô cũng muốn đóng góp một chút cho gia đình này, hiện tại cô sống với Cố Gia Huy, mọi việc chi tiêu đều là do anh lo, cô đột nhiên cảm thấy mình thật vô dụng, giống như quỷ hút máu vậy.

Cô bèn nhắn tin cho Bạch Thư Hân, hỏi xem liệu cô ấy có công việc bán thời gian nào để giới thiệu cho cô hay không.

Cô sẽ làm việc chăm chỉ để kiếm tiền và cô phải lên một kế hoạch dài hạn.

Trong tương lai, nếu như Cố Gia Huy không còn được sống trong một căn nhà lớn và mặc đồ hàng hiệu nữa thì ít nhất anh cũng có một người vợ biết kiếm tiền san sẻ khó khăn.

Dù cuộc sống có nghèo khổ một chút nhưng cả hai cùng giúp đỡ lẫn nhau thì trong nỗi khổ cũng có niềm vui.

Bạch Thư Hân không trả lời tin nhắn mà trực tiếp gọi điện thoại tới cho cô, câu đầu tiên đã hỏi: “Cậu lại lên cơn sốt đấy à? Cố Gia Huy bắt nạt cậu đúng không?”

“Không có không có, anh ấy không có bắt nạt tớ, tớ chỉ là… Tớ thấy cứ tiêu tiền của anh ấy như vậy cũng không ổn, tớ cũng muốn tự cố gắng kiếm tiền.”

“Nhà họ Cố không phải rất giàu hay sao? Còn cần đến chút tiền lẻ của cậu à?”

“Này, sao cậu cứ hỏi nhiều như vậy hả? Cậu quen biết rộng như vậy, giới thiệu cho tớ một công việc đi.”

“Được, được, chỉ cần anh ấy không bắt nạt cậu là tốt rồi. Tớ sẽ giúp cậu hỏi một chút, lúc nào có tin tức sẽ nhắn lại cho cậu.”

Vừa cúp điện thoại một lát đã thấy Bạch Thư Hân gửi đến một tin nhắn.

“Có một quán bar ở gần trường đại học, tớ đã nói với chị Lưu phụ trách ở đó rồi, cậu có thể đi làm ba giờ mỗi tối, bảy mươi nghìn đồng một giờ và tiền boa của khách là của riêng cậu.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 63


Chương 63

Cô thường tan học lúc năm giờ, đi làm thêm cho đến tám hoặc chín giờ đều có thể được.

Nhưng cô nên nói chuyện với Cố Gia Huy như thế nào đây?

Cô vắt óc suy nghĩ, chợt nghe thấy có tiếng gõ cửa.

Cô vội vàng đặt điện thoại xuống giường đi ra mở cửa.

Cố Gia Huy mang tới một ly sữa đã hâm nóng: “Uống xong rồi đi ngủ sớm một chút, biết không?”

“Em biết mà.”

Cố Gia Huy xoay người định bước đi nhưng bị cô vội vàng ngăn lại.

“À… Em đã tham gia một tiết mục diễn tập kịch với Bạch Thư Hân, sau giờ học có thể phải ở lại tập thêm, buổi tối em sẽ về trễ.”

“Mấy giờ?”

“Anh không cần tới đón em, Bạch Thư Hân có xe, cô ấy nói sẽ đưa em về.”

Cố Gia Huy nghe thấy cô đi cùng Bạch Thư Hân thì cũng yên tâm.

Anh gật đầu nói: “Ừ, dạo gần đây công việc của tôi cũng hơi bận, có việc nhớ phải gọi cho tôi ngay.”

Hứa Minh Tâm thấy anh tin rồi mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Sáng sớm hôm sau, cô xuống dưới nhà ăn sáng thì trông thấy trên bàn có hai cục sạc dự phòng.

“Cái này để làm gì vậy anh?”

“Tôi sợ điện thoại của em hết pin, lúc nào cũng phải mang nó theo, biết chưa?”

Hứa Minh Tâm lập tức hiểu ra, lần trước cô bị kẹt trong ngôi trường bỏ hoang cũng bởi vì điện thoại di động của cô hết pin nên không kịp thông báo cho mọi người. Trời ơi, sự chăm sóc từng li từng tí của Cố Gia Huy thực sự làm cho người ta không thể đỡ nổi mà!

Buổi trưa, Hứa Minh Tâm đến quán bar để xem qua, phần lớn khách hàng bên trong đều là sinh viên Thủ đô nên không diễn ra tình trạng hỗn loạn, nhìn chung là khá an toàn.

Vừa tan lớp học buổi tối, cô liền vội vã chạy tới rồi thay bộ quần áo nhân viên phục vụ vào.

Lúc Bạch Thư Hân tới thì đã thấy cô đang bận rộn, bưng rượu mời khách.

Công việc kinh doanh của quán bar vào buổi tối rất tốt, Hứa Minh Tâm thậm chí còn không có cơ hội để nghỉ ngơi nói chuyện với Bạch Thư Hân.

Bận rộn đến chín giờ tối, cô mới tan làm nói chuyện với Bạch Thư Hân được.

Bạch Thư Hân nhìn thấy đầu cô đầm đìa mồ hôi, có chút xót xa trong lòng liền nhanh chóng lấy khăn giấy ra lau giúp cô.

“Cậu đang thiếu tiền sao? Cậu đang thiếu tiền thì nói cho tớ một tiếng chứ sao lại làm công việc tạm bợ như vậy?”

“Cũng không vất vả, mình cũng đã từng đi làm thêm. Công việc làm thêm này thu nhập cũng khá. Mình còn tưởng học sinh nghèo lắm, nhưng không ngờ rằng họ boa cho mình rất nhiều”.

“Minh Tâm, rốt cuộc cậu đã gặp phải chuyện gì vậy?”

Hứa Minh Tâm cũng không muốn giấu giếm, vì vậy kể hết từ đầu đến cuối ra. Bạch Thư Hân nghe xong thì thở phì phò, gõ đầu cô: “Có phải là cậu bị ngốc rồi không? Nếu là tớ, khi nghe được lời này thì tớ chắc chắn sẽ nghĩ cách để thoát khỏi cái tên sao chổi đó! Cậu lại còn vì anh ta mà lo lắng nữa? Cố Đông Triệt một khi nắm mọi quyền hành thì nhất định sẽ đối phó với Cố Gia Huy, cậu nghĩ rằng mình có thể thoát khỏi hay sao? Hứa Đan Thu sẽ lột từng lớp, từng lớp da cậu đấy, có biết không hả?”

“Chúng mình là vợ chồng sắp kết hôn thì đương nhiên phải có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu rồi!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 64


Chương 64

“Thôi đi, người ta dù đã kết hôn rồi, gặp hoạn nạn thì cũng thân ai lấy lo. Còn cậu mới đính hôn được có mấy ngày mà đã bắt đầu bán mạng cho người ta rồi! Tớ không tán thành, tớ vẫn luôn nghĩ Cố Gia Huy không đơn giản như vậy, cậu quá đơn thuần, hai người không thích hợp!”

“Tớ thấy như vậy lại rất tốt. Anh ấy đối với tớ tốt lắm. Minh Châu, về sau cậu không cần đợi tớ nữa, cậu thực tập cả một ngày đã rất mệt rồi.”

“Nói đến chuyện thực tập, tớ lại không thể nhịn được nữa. Hôm nay, tớ ở công ty nghe ngóng cả một vòng nhưng vẫn không nghe thấy tên của Cố Gia Huy.”

“Vậy sao?” Hứa Minh Tâm nghe vậy nhưng cũng không nghĩ quá nhiều. Bạch Thư Hân nhìn thấy dáng vẻ không để tâm của cô thì không khỏi trợn tròn mắt, dường như chỉ là một người qua đường bình thường, nhịn không được mà lên lớp cô: “Minh Tâm, nếu cậu thật sự tin tưởng người đàn ông này, người khác nói thế nào cậu cũng không từ bỏ, vậy thì cậu phải quản lý tốt tài chính, cậu cần phải biết anh ta kiếm được bao nhiêu mỗi tháng. Tiền bạc, chi tiêu hàng ngày thế nào, có thích xã giao hay không…?”

“Đàn ông có tiền thì dễ hư hỏng. Chẳng may lương tháng anh ta lại cao rồi tháng nào cũng cất quỹ mấy chục triệu vào túi, sau lưng cậu ăn chơi đàng điểm thì phải làm sao?”

Hứa Minh Tâm nghe vậy, không thể không nghĩ đến lời nói của hai cô gái cùng bàn tối hôm qua.

Nói xã hội hiện tại rất thực tế, ngoại hình có tác dụng gì chứ, có tiền bạc mới là vua.

Đúng vậy, cho dù Cố Gia Huy có sa sút nghèo túng đi chăng nữa, nhưng lương tháng mấy chục triệu cũng đủ để khiến những cô gái bình thường thương nhớ.

“Vậy thì tớ nên làm gì?”

“Haiz, chỉ có cậu xem người ta như bảo bối. Nếu như anh ta không thú nhận, thẳng thắn loại chuyện này thì cậu phải đi hỏi. Cậu có hiểu không? Hôm nay ngày 15, ngày trả lương đấy, cậu biết rồi đó!”

“Nhưng… liệu điều này có phải quá thực tế rồi không? Có phải là tớ quan tâm quá nhiều rồi không?”

“Nhiều cái gì, đây là chuyện bình thường!”

Dưới sự khích lệ của Bạch Thư Hân, Hứa Minh Tâm cũng cảm thấy rằng cô hẳn cũng nên biết lương hàng tháng của Cố Gia Huy.

Cô không yêu cầu đối phương giao nộp lương hàng tháng, nhưng ít nhất trong lòng mình phải có cái ngọn nguồn rõ ràng.

Bạch Thư Hân tiễn cô trở về rồi cổ vũ cô: “Bắt đầu nắm giữ quyền lợi tài chính từ trước khi kết hôn. Chị gái nhìn vào em đấy, cố lên!”

Hứa Minh Tâm khó nhọc gật đầu, đôi tay nhỏ bé siết chặt.

Cổ Gia Huy vẫn đang ở trong phòng làm việc trên tầng, có vẻ như đang họp video. Dưới nhà, chú An đang bận rộn trong bếp.

Hứa Minh Tâm đi đến giúp đỡ, tán gẫu vài câu: “Chú An, cháu có thể hỏi chú vài câu hỏi riêng tư được không?”

“Cô Minh Tâm muốn hỏi chú cái gì?”

“Cái đó… mỗi tháng, Cố Gia Huy trả cho chú lương tháng bao nhiêu?”

Chú An nghe vậy có chút nghi ngờ: “Sao cô Minh Tâm lại hỏi chuyện này? Chú không có lương cố định. Đầu ng, cậu chủ sẽ đưa cho chú một ít tiền tiêu vặt để mua đồ trong nhà, cũng như mua chút đồ ăn.”

“Vậy thì chỗ tiền tiêu vặt kia là bao nhiêu?”

Chú An muốn nói khoảng 350 triệu đồng, nhưng nhớ đến lời cậu chủ căn dặn phải khiêm tốn, dặn ông không được làm Hứa Minh Tâm sợ hãi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 65


Chương 65

Lời vừa định nói khỏi miệng lại nuốt vào trong, chú An cười nói: “Không nhiều đâu, có mười bảy triệu đồng thôi.”

“Mười bảy triệu đồng, nhiều như vậy sao?” Hứa Minh Tâm kinh ngạc hét lên.

Chú An lập tức đổi giọng: “Thật ra, mỗi tháng chú còn dư khoảng 10 triệu đồng, chú đều đưa trả lại cho cậu chủ.”

“Ô, cái này mới đúng, chú, cháu, còn có Cố Gia Huy, thỉnh thoảng lại có Khương Tuấn qua ăn cơm. Chỉ có ngần này người mà chi tiêu đến mười bảy triệu thì quả thật là hơi nhiều. Cháu thấy chú An cũng là người sống giản dị. Chú An, khi chú đi chợ chú có mặc cả không? Cháu nói cho chú biết nhé, lợi nhuận của những loại rau nhiều lắm đấy, chú cứ mua nhiều thì có thể mặc cả được đó.”

“Cái đó… Là tất nhiên rồi.”

Chú An lặng lẽ lau mồ hôi, mất tự nhiên mà nói.

Chú An lớn ngần này tuổi nhưng lại chưa bao giờ đi tới chợ mua rau.

Các món ăn trong biệt thự đều là những món tươi ngon nhất được chuyển đến từ các trang trại hữu cơ.

Hứa Minh Tâm bấm tay tính toán, tính ra công việc ở quán bar mỗi tối rơi vào khoảng hai trăm tám mươi nghìn đồng, tính ra một tháng cũng được khoảng 7 triệu đồng.

“Cái đó, chú An, từ giờ trở đi, mỗi tháng cháu sẽ đưa cho chú bảy triệu đồng, được không? Chú không cần hỏi tiền của Cố Gia Huy nữa, anh ấy kiếm tiền cũng không dễ dàng gì.”

“Làm sao Cô Minh Tâm có tiền?”

“Vốn… Vốn riêng ạ!”

“Vậy khi cậu chủ hỏi, chú nên trả lời như thế nào?”

“Chú cứ nói số tiền trước đó đưa chú, chú vẫn chưa tiêu hết, trong tay vẫn còn dư. Khoảng cách cứ hai tháng một lần, như vậy là được rồi. Đây là bí mật của chúng ta. Chú đừng nói với Cố Gia Huy!”

Cô giơ đầu ngón tay lên, muốn làm một cái ngoắc tay.

“Được.”

Chú An mỉm cười dịu dàng rồi ngoắc tay đóng dấu với cô.

Bữa tối rất nhanh đã được chuẩn bị xong, chú An lên tầng gọi Cố Gia Huy xuống ăn cơm, tiện thể đem chuyện này nói cho anh nghe.

“Thưa cậu chủ… Có cần nói cho cô Minh Tâm rằng gia đình chúng ta thực ra rất giàu có không?”

“Cô ấy thích tiết kiệm. Thà để cô ấy tiết kiệm còn hơn là tiêu xài hoang phí, như vậy cô ấy mới vui vẻ. Đừng nói chuyện này nữa, cứ như vậy là rất tốt.”

“Thưa cậu chủ, ngoại hình cậu cũng che giấu, rồi cả tiền bạc của mình cũng giấu nhẹm đi. Nếu không phải biết rằng cậu quan tâm đến cô Minh Tâm thì tôi sẽ nghĩ rằng cậu là một kẻ lừa gạt trong hôn nhân!”

“Tôi chính là kẻ lừa cưới đó!”

Nếu với Hứa Minh Tâm rằng anh ấy là một ông trùm kinh doanh giàu có, chỉ cần ở nhà, không làm gì cũng có thể kiếm cả một đống tiền thì liệu cô vợ nhỏ đáng yêu của anh có sợ hãi bỏ chạy không?

Cố Gia Huy đi xuống tầng, Hứa Minh Tâm đã dọn bữa cho anh.

“Mau ăn đi, nếu không đồ ăn sẽ nguội mất, chú An cũng ngồi xuống cùng ăn đi nhé.”

Sau khi ba người vào bàn, Hứa Minh Tâm bắt đầu vắt óc suy nghĩ, làm thế nào để hỏi về tiền lương mà không gây cảm giác quá đường đột đây?

“Hôm nay là ngày 15, ngày lĩnh lương.”

Cố Gia Huy giống như con sâu trong bụng của cô, vậy mà lại biết cô đang nghĩ gì!

“Hả? Đúng vậy… Vậy anh… Lương của anh là bao nhiêu?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 66


Chương 66

“Lương của cậu chủ là con số này!” Chú An ngắt lời, giơ ra năm ngón tay ra.

Lúc ở trên tầng, họ đã bàn bạc kỹ rồi, định giá 1 tỷ 750 triệu đồng, không biểu lộ quá mức giản dị, cũng không bị phóng đại quá đà.

“1 tỷ 750 triệu? Nhiều như vậy sao?”

Cô kinh ngạc kêu lên, cả chú An và Cố Gia Huy đều bị đồ ăn làm cho mắc nghẹn.

“Mọi người ăn cơm cẩn thận, uống ngụm canh trước đã!”

Hứa Minh Tâm vội vàng đặt trước mặt họ hai bát canh.

Cố Gia Huy không ngờ cô vợ nhỏ của mình lại thành thật đến vậy, cũng không nghĩ đến cái giá cao hơn một chút. Vậy mà lại cho rằng bản thân anh chỉ kiếm được có ngần ấy thôi sao, hơn nữa còn nói là nhiều! “Hứa Minh Tâm, ở trong mắt em, anh chỉ có thể kiếm được 1 tỷ 750 triệu đồng một tháng thôi sao?” Anh chậm rãi tới gần, bất lực nói.

“Cố Gia Huy, anh đã rất giỏi rồi mà! Bây giờ tìm việc ở thành phố Hồ Chí Minh không dễ, mà anh lại có thể kiếm được 175 triệu mỗi tháng. Như vậy đã là quá giỏi rồi. Tính ra thì thu nhập một năm của anh sẽ là hơn 2 tỷ, chẳng trách công ty còn cho phép anh tuyển thêm một người thư ký.”

“ẶC.”

Lương anh trả cho Khương Tuấn mỗi tháng đã gần 2 tỷ rồi!

“Cố Gia Huy, nếu như chúng ta đã có thể tự lập, tự quyết định cuộc sống của mình thì phải biết tiết kiệm một chút, nên để dành ra một khoản mỗi tháng. Sau này chúng ta còn phải kết hôn, có thể còn cần đến thụ tinh ống nghiệm… à, không, có thể sẽ có con, những việc này đều cần đến tiền.”

Hứa Minh Tâm nghiêm túc nói.

Cố Gia Huy nhìn khuôn mặt vô cùng nghiêm túc đó của cô, lòng anh chợt cảm thấy dịu lại.

Được thôi, cô vợ nhỏ của anh nói gì cũng đúng.

“Đây là thẻ lương của anh, em giúp anh cất giữ nó, mật khẩu đã đổi thành ngày sinh nhật của em rồi. Sau này em thích cái gì thì cứ mua, không cần quá khắt khe với bản thân.”

“Anh yên tâm đi, em sẽ không để mình chịu thiệt đâu. Số tiền này em sẽ giúp anh giữ thật cẩn thận, kỳ hạn của thẻ này là đến bao giờ vậy, còn cả lãi suất nữa?”

Hứa Minh Tâm cẩn thận cất chiếc thẻ ngân hàng này vào túi, quyết định ngày mai sẽ mang thẻ của Cố Gia Huy đi gia hạn rồi sau đó sẽ tính tiếp.

Cô nhớ đã từng đọc ở đâu đó trên mạng, nói rằng nếu một người đàn ông cam tâm tình nguyện đưa tiền lương của anh ta cho bạn, vậy thì hai người chắc chắn sẽ có thể sống hạnh phúc cả đời.

Cô tin chắc là như vậy, cô và Cố Gia Huy nhất định sẽ sống với nhau vô cùng hạnh phúc.

Đêm đến, khi bọn họ đang ngủ thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng sấm chớp rất lớn.

Những cơn mưa đêm hè luôn đến bất ngờ và cũng vô cùng dữ dội.

Cô ngồi dậy bật chiếc đèn nhỏ ở bên giường lên. Thật khó để đi vào giấc ngủ!

Tiếng sấm không ngừng vang lên bên ngoài cửa sổ, dường như muốn chia cả bầu trời ra làm hai.

Gió lạnh thổi vào phòng, cô bước xuống giường, muốn đóng cửa kính ở ngoài ban công lại. Nhưng lại có một bóng người bất ngờ xuất hiện ở bên ngoài cửa khiến cô sợ hãi hét lên một tiếng.

Cô ngồi trên mặt đất, thân thể khẽ run lên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 67


Chương 67

Tiếng hét của cô khiến Cố Gia Huy giật mình, lo lắng chạy qua.

Vừa bước vào phòng anh đã nhìn thấy Hứa Minh Tâm cuộn ngồi trên mặt đất, cuộn tròn người lại.

Anh nhanh chóng bước tới, ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Có người… Ở ngoài ban công”

Cô run rẩy nói.

Cố Gia Huy liếc mắt nhìn ra, chỉ thấy bên ngoài đang treo một bộ quần áo

“Em đừng tự dọa mình, chỉ là một bộ quần áo thôi mà.”

Hứa Minh Tâm nghe anh nói vậy liền liếc mắt nhìn lên, nhận ra đó là bộ quần áo cô phơi sáng nay nhưng sau đó quên lấy vào.

Cố Gia Huy đóng cửa ban công lại giúp cô, sau đó còn kéo cả rèm cửa lại.

Anh dịu dàng bế cô lên giường, bàn tay to lớn vỗ về lưng cô: “Ngoan, đừng sợ, có anh ở đây rồi.”

Hứa Minh Tâm nghe thấy lời này, trong lòng yên tâm và bình tĩnh hơn nhiều

“Anh có thể ở cạnh em một lúc không?”

Cô nói với giọng điệu vô cùng mong chờ.

Tất cả những cơn ác mộng hồi nhỏ đều ùa về trong tâm trí cô, người cô cũng đầy mồ hôi lạnh, thật sự là không thể ngủ được.

Anh gật đầu, tay không ngừng vỗ nhẹ vào lưng cô.

Từng giây từng phút trôi qua, Hứa Minh Tâm bất ngờ nhích người sang một bên sau đó vỗ xuống chỗ trống bên cạnh, nói với anh: “Hay là… tối nay anh ngủ ở đây đi.”

Cố Gia Huy nghe vậy, cảm thấy có chút bất lực, không biết phải làm sao với cô: “Em tin tưởng anh đến vậy sao?”

“Đương nhiên rồi, anh là chồng sắp cưới của em mà.”

Hơn nữa, anh có thể làm ra chuyện xấu gì sao?

Cô thầm nghĩ.

Cố Gia Huy nhất thời không biết phải làm thế nào, giây phút nào ở bên nhau anh cũng đều muốn “ăn sạch” cô. Nhưng mà cô còn quá nhỏ, anh thật sự không nỡ.

Từ trước đến nay anh chưa từng kiên nhẫn với ai như vậy, nhưng đối với Hứa Minh Tâm thì khác. Anh nằm xuống, nhẹ nhàng ôm cơ thể mềm mại ngọt ngào của cô vào lòng.

Tay vẫn luôn vỗ về tấm lưng của cô, nói: “Ngoan, mau ngủ đi, ngày mai em còn phải dậy sớm đi học đấy.”

“Dạ.”

Cô lên tiếng, cảm thấy cả người như bị cơn buồn ngủ đánh úp.

Nằm ở trong lòng anh thật sự rất ấm áp, giống như là thiên đường vậy.

Cô trốn ở trong ổ chăn, cuộn mình trong ngực anh, dường như cũng đã không còn nghe thấy tiếng sấm chớp ở bên ngoài nữa.

Cô tìm một tư thế thoải mái, rất nhanh sau đó đã chìm vào giấc ngủ. Cố Gia Huy không nổi lên một chút h*m m**n nào, anh chỉ cảm thấy nếu như bản thân mình có cái loại ý nghĩ này, thì giống như sẽ làm bẩn sự yêu thích của cô nhóc này đối với mình vậy.

“Thật sự là tự tạo nghiệp mà, một chút ý nghĩ d*m d*c với vợ chưa cưới của mình, vậy mà cũng khiến cho bản thân mình cảm thấy phạm tội, vậy về sau lúc thật sự muốn ăn, thì mình làm sao bây giờ đây?”

Cố Gia Huy bắt đầu cảm thấy đau đầu.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 68


Chương 68

Ngày hôm sau, Hứa Minh Tâm đi học, tiện thể gọi điện thoại báo cho Bạch Thư Hân biết, Cố Gia Huy đã nộp thẻ lương cho cô rồi.

“À đúng rồi, Minh Tâm, chừng nào thì cậu rảnh vậy? Có rất nhiều đề tớ không làm được, khó lắm…”

Cô học ngành Kinh tế tài chính chuyên nghiệp, bản thân cô thật sự rất yêu thích ngành này, lúc trước vào thời điểm điền nguyện vọng, là Hứa Văn Mạnh đã điền giúp cô.

Chắc là vì muốn cô học chút gì đó để trợ giúp cho Hứa Thị.

Nhưng Hứa Minh Tâm cảm thấy đầu óc của mình về lĩnh vực này, đã bị kỳ thi tuyển sinh đại học mài mòn đến gần như không còn sót lại chút gì rồi.

“Bây giờ tớ có rảnh rỗi đâu, tớ cho rằng làm thực tập sinh chắc chắn sẽ rất nhẹ nhàng, không ngờ việc nhiều muốn chết. Nếu không thì cậu đi hỏi Ngôn Hải đi, dù sao khi tớ có vấn đề gì không hiểu, thì cũng đi tìm vị trùm học giỏi của trường này.”

Ngôn Hải là bạn cùng bàn cùng lớp của Bạch Thư Hân, rất vui vẻ và haya thích giúp đỡ người khác.

Trước đây anh ta là Hội trưởng của Hội học sinh, lúc Minh Tâm tham gia vào Hội, anh ta đã chiếu cố cho cô không ít.

Minh Tâm cũng biết, là vì anh ta nể mặt Bạch Thư Hân, nên mới đối xử với mình tốt như vậy.

Cô thật sự không làm được, chỉ có thể nhờ anh ta giúp đỡ..

Mỗi lần lúc cô làm bảng báo cáo về Kinh tế tài chính, hay đề tính toán thuế vụ, cô đều có một loại xúc động không nói nên lời.

Cô liên hệ với Ngôn Hải, hẹn anh ta ở phòng tự học.

Ngôn Hải vừa mới tới, thì lập tức thu hút không ít tầm mắt của nữ sinh.

Ngôn Hải rất cao to, bởi vì quanh năm đều chơi bóng rổ cho nên vóc dáng rất tốt, hơn nữa lại rất đẹp trai, có một lần được chọn làm người đẹp trai nhất trường.

Chỉ là trạng thái tình cảm của người đẹp trai nhất trường này lại là một dấu chấm hỏi cực lớn, bởi vì anh ta không tới gần bất cứ một nữ sinh nào, với lại lại có không ít người ghen ghét nên đã lan truyền chuyện xấu về anh, mà không có cái nào là thật cả.

“Đàn anh.”

Ngôn Hải thấy cô cười cười, sau đó ngồi xuống bên cạnh cô.

Anh giảng giải đề cho cô rất kiên nhẫn, nhưng đầu của Hứa Minh Tâm hoàn toàn không đủ chỗ để dùng, thuế suất giữa các ngành nghề đều khác nhau, đề này tính rất phiền phức.

Ước chừng Ngôn Hải dạy cho cô cả buổi chiều, Hứa Minh Tâm vẫn bị kẹt trong tình trạng nửa bối rối nửa hỗn độn không hiểu như cũ.

“Nếu không thì tối nay tôi call video cho anh nhé? Tiền bối cũng phải được nghỉ ngơi chứ.”

“Đồ ngốc này, không phải là ngày mai cô phải nộp bài tập rồi sao? Bây giờ mà còn chậm trễ, không mau chóng đẩy nhanh tốc độ thì sẽ trả kịp à?”

Anh ta bất đắc dĩ xoa xoa đầu của cô, vừa cười vừa nói.

“Vậy tôi thật sự cảm ơn tiền bối rất nhiều, nhưng mà tối muộn hôm nay có thể tôi sẽ tìm anh đấy, tôi còn phải đi làm bán thời gian nữa.”

“Thư Hàn nói cho tôi biết rồi, cô ấy nói đêm nay có việc nên không thể tới được, bảo tôi đưa cô về nhà.”

“Vậy thật làm phiền tiền bối quá.”

Hứa Minh Tâm có chút được quan tâm mà đâm ra lo sợ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 69


Chương 69

Ngôn Hải chỉ cười cười, cũng không nói thêm gì khác.

Sau khi tan học, anh ta đưa cô tới quán bar, cứ ngồi trong một góc xó xỉnh nào đó, yên lặng chờ cô tan làm.

Chị Lưu chú ý tới, nhịn không được bèn hỏi: “Bạn trai của em à?”

“Không… Không phải…”

Hứa Minh Tâm vội vàng xua tay, cô sợ chị Lưu hiểu lầm cái gì đó. Chị Lưu cười: “Xem ra là cũng chưa đâm thủng một tấm màng mỏng ngăn cách cuối cùng nhỉ, thời điểm mấy cô cậu trẻ tuổi mới biết yêu, uống hai ly là có thể mở miệng rồi đấy.”

“Chị Lưu, chị hiểu lầm bọn em rồi, anh ấy chỉ là đàn anh khóa trên của em mà thôi. Hôm nay Thư Hàn không đến đây được, nên em mới nhờ anh ấy đưa em về. Em không dám về một mình giữa đêm khuya thế này, em cần phải có người đi cùng ạ.”

Chị Lưu nhìn thấy mặt của Hứa Minh Tâm đã đỏ lên, liền biết da mặt cô gái nhỏ này mỏng, chỉ cười cười không nói gì.

Đến chín giờ, cô thu dọn đồ đạc rồi tan làm.

Ngôn Hải lái xe đưa cô về nhà.

Gia cảnh nhà Ngôn Hải rất tốt, vì vậy xe cũng thuộc loại hàng không tồi, tuy không so được với mấy loại xe Rolls-Royce, Phantom hay Porsche Cayenne gì gì đó, nhưng cũng là một con Audi giá tầm trung.

Cô tiện miệng nói ra địa chỉ nơi ở của Cố Gia Huy, Ngôn Hải nghe xong thì có chút bất ngờ: “Đó là khu nhà chỉ dành cho người giàu có ở, nhà cô ở đó sao?”

Hứa Minh Tâm rất muốn nói với anh rằng là bạn trai cô ở đó, nhưng lại sợ việc nam nữ ở chung một nhà bị truyền ra ngoài thì không hay cho lắm.

“Nhà em có người họ hàng ở đó.”

Ngôn Hải gật đầu.

Tin tức con gái của nhà họ Hứa kết hôn với Cố Tử Vị đã bị truyền ra ngoài rồi, nếu trong nhà người họ hàng có người bạn như vậy, chắc cũng chẳng có gì kỳ lạ.

Hứa Minh Tâm xuống xe liền khom lưng cảm ơn.

“Chắc khoảng mười giờ bốn mươi là tôi về tới nhà rồi, lúc đó tôi sẽ mở máy, nhớ gọi cho tôi đấy nhé.”

“Cảm ơn đàn anh!”

Trên thế giới này đúng là có nhiều người tốt nha!

Hứa Minh Tâm vội vàng về nhà, vốn định trước tiên sẽ tắm cho thỏa thích, tắm xong sẽ đi làm bài tập.

Nhưng vừa vào tới cửa đã nhìn thấy Cố Gia Huy đang dựa vào cửa sổ, bình tĩnh hỏi: “Ai đưa em về nhà vậy?”

“Đàn anh của em đó.” Cô tiện miệng nói: “Em không nói nhiều với anh nữa, cơm tối em ăn rồi, em tắm rửa trước đây, một lát nữa em còn phải gọi video cho anh ấy nữa.”

Hứa Minh Tâm nhanh chóng thay giày, xỏ dép lê vào rồi vội vàng chạy lên lầu.

Mà ấn đường của Cố Gia Huy đã nhăn lại, một câu nói này của cô, thế mà lại chất chứa mấy tầng ẩn ý.

Em không nói nhiều với anh nữa, câu này có nghĩa là cô ấy không muốn nói chuyện với anh.

Cơm tối em đã ăn rồi, điều này tức là rõ ràng bữa tối ngày hôm nay, cô ấy đã đi ăn với thằng nhóc con kia.

Em tắm rửa trước đây, một lát nữa em còn phải gọi video cho anh ấy nữa.

Câu này còn nghiêm trọng hơn!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 70


Chương 70

Nếu như trước khi phải gặp mặt một người đàn ông nào đó, mà con gái nói là muốn tắm rửa gội đầu, điều này tức là người đàn ông này có vị trí đặc biệt trong lòng cô ấy.

Hứa Minh Tâm tắm xong, cô mặc một bộ quần áo ngủ hình hoạt hình, lộ cẳng tay, lộ cẳng chân, lộ cả mái tóc còn ướt.

Sau đó lại còn gọi video trò chuyện với một người đàn ông khác?

Mẹ nó, cô nghĩ anh là người chết hay sao chứ?

Cố Gia Huy vội vàng chạy vào trong phòng Hứa Minh Tâm, cửa phòng không khoá, anh có thể mở ra rất dễ dàng.

Cô đang tắm, hình như tâm trạng còn có vẻ rất tốt, còn đang ngâm nga bài hát nào đó.

Cô tắm rất nhanh, sau đó liền đi ra ngoài, nhìn thấy Cố Gia Huy ở trong phòng, thì có chút giật mình: “Tối nay anh không bận gì à? Đáng lẽ ra giờ này anh phải đang ngồi trong phòng sách làm việc rồi chứ?”

Ô? Cô còn muốn tiện tay đuổi anh ra ngoài?

“Không bận, xử lý xong hết rồi. Quan hệ của em với đàn anh đó cũng tốt quá nhỉ.”

“Cũng tàm tạm ạ, trước kia em và anh ấy học cùng một ngành, anh ấy lại thân với Bạch Thư Hân, qua qua lại lại cũng dần dần thân với em. Anh ấy rất quan tâm tới người khác, đối với những sinh viên năm cuối như bọn em lại đặc biệt quan tâm hơn.”

Cô sấy khô tóc, lấy bài tập ra, sau đó bắt đầu mở máy tính.

Cô định sẽ tự mình làm thử mấy đề này trước, rồi xem xem cái nào không hiểu.

Rõ ràng là những dạng đề như thế này cô đều đã làm qua, tại sao đổi số một cái là cô lại không biết cách làm vậy nhỉ?

Đau đầu quá đi mất!

Hiện tại cô không biết làm, chỉ có thể ngồi đợi Ngôn Hải online.

Đúng chín giờ bốn mươi phút, Ngôn Hải gọi tới.

Hứa Minh Tâm vội vàng nhận ngay, nói: “Đàn anh, ảnh em đã gửi cho anh rồi đó, câu này em không biết làm.”

“Để tôi xem xem, không phải câu này buổi chiều đã từng làm rồi sao?”

“Vâng… Nhưng em không nhớ cách làm…”

Hứa Minh Tâm đáng thương nói. Đúng ngay lúc này, máy tính của cô bị một người khác dùng tay đóng lại một tiếng phịch.

Tới lúc này Hứa Minh Tâm mới phát hiện ra, Cố Gia Huy vẫn còn đang ở trong phòng.

“Anh làm cái gì vậy? Em đang hỏi bài đàn anh mà! Anh gập màn hình đột ngột như vậy chẳng lễ phép tí nào.”

“Bài nào? Trong nhà có người học vô cùng giỏi thì không chịu hỏi, lại còn phải đi tìm người khác hỏi?”

Lúc này mặt của Cố Gia Huy vừa xấu vừa khó nhìn, âm âm u u.

Hứa Minh Tâm không phải kẻ ngốc, đột nhiên cô nghĩ tới cái gì đó, nhịn không được ngờ vực nói: “Anh Trung… Không phải anh… đang ghen đó chứ?”

“Tôi cần quái gì phải ghen với thằng nhóc con đó chứ?”

Cố Gia Huy lạnh lùng cười, nhưng trong tim thì lại gầm lên vô cùng hung ác.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 71


Chương 71

Đúng rồi đấy, anh ghen rồi đấy, thằng thối tha đó, vậy mà lại dám đưa vợ anh về nhà! Gan to đấy nhỉ!

Đúng lúc này, điện thoại của Hứa Minh Tâm vang lên.

Cô vội vàng nhấn nút nghe.

“Sao em lại tắt video đi vậy?”

“Cô ấy phải ngủ rồi, cậu đừng có làm phiền cô ấy nữa.”

Cố Gia Huy giật lấy điện thoại, nói với giọng không hề vui vẻ gì.

Hứa Minh Tâm không biết làm thế nào chỉ đành nhìn anh.

Còn dám nói là không giận cơ đấy?

Bộ dạng này không biết là giận đến mức nào rồi nhỉ?

Đột nhiên nghe thấy giọng nói một người đàn ông xa lạ, trái tim Ngôn Hải khẽ đập thịch một tiếng, chợt nghĩ đến việc Hứa Minh Tâm nói tối nay cô đến nhà người họ hàng.

Vậy người nhận điện thoại chắc là người họ hàng của cô ấy.

Đàn ông sao?

Là anh trai hay là chú nhỉ, nghe giọng nói có vẻ trưởng thành, đối phương có lẽ hơn anh rất nhiều tuổi.

Ngôn Hải do dự rồi nói: “Con chào chú ạ, con là đàn anh của Minh Tâm. Nếu như Minh Tâm đã ngủ rồi, vậy thì con sẽ không làm phiền nữa ạ, chú bảo cô ấy nhớ phải làm bài tập, ngày mai phải nộp rồi ạ.”

Hứa Minh Tâm ngồi ngay gần đó, nghe thấy một tiếng chú ơi, tí thì bật cười.

Khuôn mặt của Cố Gia Huy ngay lập tức trở nên âm u, cô sợ anh tức giận, ngay lập tức giật lấy điện thoại, nói: “Em biết rồi, đàn anh, anh cũng ngủ sớm đi nhé, bai bai.”

Nói xong, cô lập tức ngắt điện thoại, nhịn không được cười lên cười xuống nắc nẻ.

“Chú ơi? Haha, anh Trung, anh là chú của em đó, nếu không anh bỏ vị trí chồng chưa cưới này đi, làm chú của em cũng rất ổn đó nha, anh lớn hơn em những mười tuổi, tuổi vừa đẹp đấy!”

Hứa Minh Tâm cười gập cả người, Cố Gia Huy như bị đánh cho một cái.

Gan của cô vợ nhỏ của anh càng ngày càng lớn rồi, hôm nay còn dám lấy tuổi tác của anh ra làm trò đùa cơ đấy.

Anh tiến lên phía trước, trực tiếp ôm lấy cô vào trong ngực, đặt cô nằm úp lên đùi mình, sau đó vén váy ngủ của cô lên, lộ ra q**n l*t bằng bông in hình mèo con.

Vừa nhìn, yết hầu của anh liền siết lại, đồng tử có chút co rút, nhưng anh vẫn có thể nhịn được.

Anh không hề khách sáo mà đánh một phát lên b* m*ng trắng trẻo của cô, khiến cho mông cô ngay sau đó liền hiện lên một vết tay mờ mờ.

“Đau em!”

Hứa Minh Tâm đau đớn bèn kêu lên, liên tục nũng nịu: “Chú ơi, em biết sai rồi mà, chú đừng đánh em nữa nha.”

“Chú ơi?”

Lông mày của Cố Gia Huy nhíu lại, vừa cất tiếng đã mang theo chút giọng điệu không vui.

“Em sai rồi, anh Trung, anh đừng đánh nữa, em biết sai rồi mà..”

Hứa Minh Tâm liên tục nũng nịu, cô cảm thấy mông của cô sắp không xong rồi!

Cố Gia Huy nghe thấy âm thanh đáng thương của cô, trái tim không nhịn được lập tức mềm nhũn ra, lực đánh cũng ngày một nhẹ hơn.

Hứa Minh Tâm biết anh không nỡ, trong lòng không nhịn được mà mừng thầm, tiếp tục làm nũng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 72


Chương 72

“Anh Trung, anh tốt bụng tha cho em đi mà! Một lát nữa em còn phải làm bài tập, mà ngày mai có nhiều tiết chuyên ngành lắm, môn kinh tế em còn chưa học thuộc, đề thuế suất em còn không biết làm cơ.”

Cố Gia Huy cũng không nỡ đánh cô nữa, mông của cô thực sự quá tuyệt vời rồi, co được giãn được, khiến cho anh có chút lưu luyến không muốn rời tay.

Năm nay Hứa Minh Tâm mới mười tám tuổi, chẳng khác gì một đứa trẻ nhỏ, vẫn cần được người khác cưng chiều.

Mỗi lần anh nghĩ tới mấy việc đen tối kia, đều cảm thấy bản thân chẳng khác gì một tên cầm thú.

Chết thật!

“Lại đây, tôi muốn xem xem là đề gì mà lại giày vò một đứa ngốc như em đến như vậy!”

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì nhanh nhanh chóng chóng mang bài tập tới, nói ra cũng thật hổ thẹn, rõ ràng là đã lên đại học rồi, mà giờ phút này cô lại thấy mình chẳng khác gì một đứa trẻ mới học tiểu học.

Cô vốn dĩ cũng không đặt nhiều hy vọng vào Cố Gia Huy, ấy vậy mà không ngờ rằng anh ấy cái gì cũng hiểu.

Gian lận!

Nhất định là anh giở trò, chứ làm sao có thể biết hết mấy câu hỏi Kinh tế học khó như này chứ!

Cố Gia Huy từ từ phân tích cho cô nghe, âm thanh của anh trầm trầm khàn khàn, vô cùng dễ nghe, là loại giọng trầm thấp.

Dùng ngôn ngữ mạng để miêu tả, thì chính là loại giọng có thể khiến lỗ tai mang thai được luôn ấy.

Cô không kìm được mà bị âm thanh của anh hấp dẫn, hoàn toàn không biết anh đã giảng tới câu nào, chỉ cứ thế nhìn chằm chằm Cố Gia Huy.

Đôi môi vừa mỏng vừa gợi cảm khẽ mấp máy dưới ánh sáng, tiếng nói trầm thấp dễ nghe, mắt đẹp mày dài khẽ rủ xuống, vừa kiên nhẫn lại vừa nghiêm túc.

Hứa Minh Tâm nhìn tới mê mê mẩn mẩn.

Cuối cùng, sau khi Cố Gia Huy giảng xong, nói: “Em hiểu chưa vậy?”

Vừa ngước mắt, liền nhìn thấy cô vợ nhỏ đang nhìn chằm chằm mình tới mất cả hồn từ lúc nào.

Ngay lập tức Cố Gia Huy không biết nên làm sao, đành gõ nhẹ lên đầu của cô: “Nhìn đủ chưa? Nước miếng của em sắp rớt ra ngoài rồi kìa.”

Cô nghe xong, lập tức tỉnh táo lại, vội vàng lau lau khoé miệng, lại phát hiện chẳng có cái gì cả.

Cô xấu hổ tới chết mất, sắc mặt khẽ ửng hồng.

“Em ăn mặc như thế này, lại còn dùng ánh mắt khát khao như vậy nhìn tôi, là muốn làm gì đó với tôi à?”

Cố Gia Huy ung dung nở một nụ cười, nụ cười đó lại mang đến một ma lực kỳ lạ.

Vô cùng ngả ngớn, ranh ma, nhưng lại vô cùng quyến rũ.

Lại có chút xấu xa, khiến người khác rung động.

Cô cảm thấy máu trên toàn thân như xông lên não bộ, gò má nóng đến bỏng rát.

Đôi mắt của cô không biết nên nhìn về đâu, lắp bắp nói: “Nào… Nào có…”

“Anh nói lại lần nữa được không? Lần… Lần này em nhất định sẽ nghe thật cẩn thận.”

Cố Gia Huy không còn cách nào khác chỉ đành giảng lại một lần nữa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 73


Chương 73

“Hóa ra là như vậy, tại sao nghe anh nói xong xong, cảm giác đề bài hình như lại đơn giản đi rất nhiều rồi nhỉ? Lúc đàn anh giảng cho em nghe, rõ ràng rất phức tạp đó.”

Cố Gia Huy nghe lời này liền không nhịn được mà vỗ nhẹ lên mông cô: “Người đàn ông của em là ai chứ? Kinh nghiệm thương trường nhiều năm như vậy để làm trò cười à? Tìm thầy thì không biết tìm, với bộ não này của em mà còn muốn thi đạt tiêu chuẩn á?”

“Em không chỉ muốn thi đạt tiêu chuẩn, còn muốn lấy bằng Kế toán cơ…”

Hứa Minh Tâm bĩu bĩu môi, tuy rằng cô hơi ngốc một chút, nhưng cô rất có chí khí đó nha!

“Về sau tôi sẽ phụ đạo em, đến phòng sách của tôi đi.”

“Làm gì chứ?”

“Để cho em ít sách đó.”

Anh nắm lấy tay cô, bàn tay của anh rất lớn, hoàn toàn có thể để bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé của Hứa Minh Tâm.

Thể chất của cô hơi nghiêng về tính hàn, nên quanh năm suốt tháng tay chân đều lạnh như băng.

Mỗi lần được anh nắm tay, trong chốc lát bàn tay nhỏ bé liền trở nên ấm áp, cảm giác đó thật thoải mái.

Hứa Minh Tâm đi tới phòng sách của anh, sách trong phòng sách đều là sách liên quan tới vấn đề tài chính, cô nhìn tới thì cảm thấy đầu như vỡ ra vậy.

Anh lựa ra những cuốn cơ bản nhất, nói: “Xem mấy quyển này nhiều vào, rất có ích cho kỳ thi của em đấy. Lần sau %3D về sớm chút, tôi giúp em luyện tập.”

“Em biết rồi.”

Hứa Minh Tâm ngoan ngoãn nói.

Sau đó, Cố Gia Huy lại phân tích cho cô mấy câu hỏi thường gặp, cô nghe xong thì ngay lập tức hiểu ra ngay, vài câu hỏi làm làm một chút thì đã hoàn thành.

Cô nhìn Cố Gia Huy đầy sùng bái, tiến lên phía trước, trực tiếp ôm lấy cổ của anh, hôn bẹp lên mặt anh hai cái.

Cố Gia Huy lập tức cảm thấy thoả mãn.

Aiya, hiện tại chỉ cần nắm tay một cái, ôm ôm một cái, thậm chí không cần hôn hít gì là anh cũng cảm thấy bản thân như đã tận hưởng trọn vẹn những thứ tốt nhất của cuộc đời. Sự ngọt ngào, cảm giác hạnh phúc mà Hứa Minh Tâm đem tới cho anh, giống như một viên kẹo hoa quả vậy, vị thì ngọt ngào, hơn nữa sau khi thưởng thức xong thì hương vị vẫn còn nồng đượm, không thể nào quên được.

“Buổi trưa ngày mai cùng nhau ăn cơm có được không? Em còn vài vấn đề vẫn chưa hiểu lắm.”

“Tôi đến trường học tìm em.”

“À được thôi.”

Hứa Minh Tâm cười hì hì gật đầu.

Hôm sau đến trường học, Hứa Minh Tâm nộp bài tập thành công.

Vào lúc giữa trưa tan học, Ngôn Hải tìm gặp cô, anh ta nói: “Tôi nhìn thấy bài tập của cô trong văn phòng giáo viên, bài viết rất tốt, thật không ngờ cô lại thông minh như vậy, có thể hoàn thành được bài tập đó.”

Ngôn Hải đưa tay xoa xoa đầu cô.

Hứa Minh Tâm được khen thì không khỏi mỉm cười hạnh phúc, đương nhiên cô cũng không quên đây chính là công lao của Cố Gia Huy.

“Hì hì, đó là vì tôi tìm được một đại thần!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 74


Chương 74

Ngôn Hải nghe vậy thì cười cười, nghĩ rằng Hứa Minh Tâm đang nói về bản thân anh ta.

Cô liếc nhìn thời gian, sắp đến giờ Cố Gia Huy đến rồi.

Cô dự định sẽ đợi anh ở ngã tư đường phía trước.

Cô tạm biệt Ngôn Hải, nhưng không ngờ Ngôn Hải cũng đi về hướng bên đó.

Hai người sóng vai bước đi, vừa đi vừa nói chuyện, xe của Cố Gia Huy đã đậu ở ngã tư đường đợi cô từ sớm rồi.

Cố Gia Huy nhìn thấy cặp đôi đang cười đùa vui vẻ bên kia đường, đôi mắt lạnh lùng của anh không kìm được mà híp lại.

Anh cau mày, trực tiếp bước xuống хе.

Hứa Minh Tâm nhìn thấy anh đang bước về phía cô, vẫy vẫy tay nói: “Giới thiệu với anh một chút, anh ấy là Cố Gia Huy.”

“Cố Gia Huy?”

Đứa con trai thứ ba của nhà họ Cố, tính cách lập dị, nghe đâu anh ta có gương mặt xấu xí, vậy mà không nghĩ tới đây đúng là sự thật.

Lần đầu tiên Ngôn Hải nhìn thấy Cố Gia Huy liền bị vết sẹo dữ tợn trên gương mặt của anh dọa sợ.

Có lẽ chính vì ngoại hình xấu xí của Cố Gia Huy, cho nên dù thế nào Ngôn Hải cũng không ngờ đến, anh ta chính là chồng chưa cưới của Hứa Minh Tâm.

Phản ứng đầu tiên thế mà…

“Chào chú.”

Trong nháy mắt sắc mặt của Cố Gia Huy lạnh xuống, giọng nói đầy u ám: “Cậu nói cái gì?”

“Mọi người đều biết chị gái của Minh Tâm là HứaAn Kỳ sắp gả vào nhà họ Cố, anh lại là chú ba của Cố Tử Vị, như vậy chẳng phải là chú ba của Minh Tâm sao? Tôi và Minh Tâm là bạn bè đồng trang lứa, căn cứ theo vai vế, như thể nào thì tôi cũng nên gọi anh một tiếng chú.”

Hứa Minh Tâm không khỏi buồn cười khi nghe Ngôn Hải nói như thế.

“Chào chú ba.”

Cô tinh nghịch khẽ gọi một tiếng, mặt tươi như hoa, ánh mắt trong suốt, tựa như một ngôi sao sáng nhất trên bầu trời.

Cố Gia Huy nghe cô gọi như thế, trái tim của anh có chút thắt lại.

Vai vế lớn, tuổi lớn, chưa hẳn đã là chuyện tốt!

Cô vợ nhỏ nũng nịu gọi anh là chú ba, tại sao anh lại cảm thấy khó chịu như thế?

Thật ra anh hy vọng Hứa Minh Tâm có thể gọi anh một tiếng ông xã!

“Mông còn đau không?”

Sắc mặt Cố Gia Huy bình tĩnh, không khách sáo mà hỏi Hứa Minh Tâm.

Hứa Minh Tâm tức khắc bĩu môi, vừa nhắc đến mông cô liền cảm thấy hình như có chút đau.

“Cậu là thằng nhóc con nào vậy?”

“Bố tôi là Ngôn Đức Thuận, nhà của chúng tôi kinh doanh mỹ phẩm.”

Lúc này Cố Gia Huy mới nhớ ra, công ty mỹ phẩm lớn nhất quốc gia ở Thành phố Hồ Chí Minh chính là của gia đình Ngôn Đức Thuận.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 75


Chương 75

Như thế, Ngôn Hải cũng được xem như là một nhân vật có máu mặt.

Hứa Minh Tâm bên cạnh cũng sửng sốt một lúc, nhà họ Ngôn chuyên sản xuất mỹ phẩm, ở Thành phố Hồ Chí Minh chỉ có duy nhất một nhà đó thôi!

Hóa ra địa vị của Ngôn Hải lại lớn đến vậy, cho đến bây giờ cô vẫn không hề biết gì cả!

“Anh là con nhà giàu à?”

“Tất cả đều là công lao của bố tôi, chú đến dẫn Minh Tâm đi ăn cơm phải không? Tôi rất quen thuộc khu vực này, chi bằng để tôi làm chủ, mời chú nếm thử một chút đồ ăn ngon gần đại học Thành phố Hồ Chí Minh, chú thấy thế nào?”

Lời nói của Ngôn Hải vừa khiêm tốn vừa có lý, làm cho Cố Gia Huy soi không ra một chút sai sót nào.

Ngôn Hải nói đến xuất thân của anh ta, chính bởi vì có thể khiến cho Cố Gia Huy nhìn thẳng vào bản thân của anh ta.

Một người nhỏ tuổi dốc sức thể hiện bản thân trước mặt các người lớn bên nhà gái, còn có thể có mưu đồ gì nữa?

Nhất định là vì thích Hứa Minh Tâm rồi!

Hứa Minh Tâm ngốc nghếch này, chẳng lẽ không nhìn ra sao?

Cố Gia Huy cau mày, nếp nhăn giữa hai đầu lông mày của anh thậm chí có thể ép chết một nhà ruồi mặc kệ già trẻ lớn bé. Lúc này anh cảm nhận được một mối nguy hiểm đáng gờm, nhưng đôi mắt to long lanh kia của cô nhóc Hứa Minh Tâm cứ nhìn anh, không ngừng gật đầu: “Chú, Minh Tâm sẽ dẫn chú đi ăn đồ ăn ngon nhé!”

Ha ha ha!

Em chỉ biết có ăn thôi, em có biết là ông xã của em đang bị người ta khiêu khích hay không hả?

Cố Gia Huy hít một hơi thật sâu, anh thật sự sợ bản thân sẽ đánh nhau với thằng nhóc con này.

Anh cũng được xem là người lớn tuổi: “Đàn ông chân chính chỉ nên dùng trí không nên dùng nắm đấm”, không thể đánh được.

“Được thôi.”

“Lên xe, lên xe nào, để cho chú lái xe nhé!”

Hứa Minh Tâm cảm thấy cực kỳ vui sướng khi gọi Cố Gia Huy là chú, cho đến bây giờ cô cũng chưa từng gọi qua, đoán chừng đã quên luôn cơn đau mông rồi.

Cô mở cửa sau của xe ra, vô cùng tự nhiên mà ngồi vào, Ngôn Hải cũng bám gót ngồi vào sau đấy.

Cố Gia Huy lập tức buồn bực.

“Minh Tâm, em ngồi ghế trước đi, anh ngồi cùng Ngôn Hải ở ghế sau được không?”

“Hở? Hai người các anh cũng coi như là khỏe mạnh cường tráng, nếu ngồi cùng nhau có phải sẽ có chút chật chội không?”

“Sao?”

Cố Gia Huy lạnh lùng nhìn cô, âm thanh trong mũi nhẹ nhàng cao lên, lộ ra một chút tàn bạo.

Cô đột nhiên sợ hãi co rụt đầu lại, cô biết lúc này Cố Gia Huy đang không vui, mở cửa chạy nhanh xuống xe, tiếp đó chán nản mở cửa trước của xe ra rồi ngồi vào.

Có phải cô làm sai cái gì rồi không?

Cố Gia Huy và Ngôn Hải ngồi ở ghế sau tán gẫu câu được câu không, nhưng không ngờ tới hai người trò chuyện một lúc, thì câu chuyện lại nhảy đến trên người cô.

Ngôn Hải mỉm cười nhìn Hứa Minh Tâm đang ngồi ghế trước, nói: “Minh Tâm là một cô gái rất thông minh, vô cùng ưu tú, ở trường học cũng rất nổi tiếng. Thầy cô và giáo viên hướng dẫn đều có ấn tượng rất tốt với cô ấy.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 76


Chương 76

“Phải vậy không? Tại sao tôi lại cảm thấy Minh Tâm ngốc như heo vậy nhỉ.”

“Vậy có lẽ là chú còn chưa hiểu rõ về cô ấy rồi, dù sao thì hai nhà Hứa Cố sắp tới cũng chuẩn bị kết làm thông gia. Tôi thấy chú đối xử với Minh Tâm cực kỳ tốt, có phải chú cũng rất thích đứa trẻ này đúng không? Đúng thật là Minh Tâm rất được người lớn trong nhà yêu thích, bố tôi luôn khen cô ấy không dứt miệng.”

“Bố cậu? Cô ấy đã gặp bố mẹ cậu rồi à?” Câu hỏi có vẻ nhẹ nhàng phát ra từ đôi môi mỏng của Cố Gia Huy, không khí bên trong xe dường như có chút đông cứng lại.

Rõ ràng lúc này đang là ngày hè chói chang, vậy mà Hứa Minh Tâm lại cảm thấy lạnh chết đi được…

Xong rồi xong rồi, cô hình như cảm thấy được mùi sát khí rồi, cô làm gì đã gặp qua bố mẹ của đàn anh chứ?

“Đàn anh… Anh nhớ lầm rồi, em đã bao giờ gặp mặt bố anh đâu?”

“Có một lần bố tôi đến trường học bị lạc đường, ông ấy hỏi đường em, còn nhắc về tôi với em, em không nhớ gì sao?”

“À..”

Hứa Minh Tâm lục tìm trong trí nhớ, hình như đúng là năm đó có một người đàn ông như vậy, luôn cười híp mắt khiến cho người khác có cảm giác hòa nhã và dễ gần.

Không ngờ người đàn ông đó lại là bố của Ngôn Hải?

“Chú, đó đơn thuần chỉ là chỉ đường mà thôi!” Cô đau khổ giải thích, Cố Gia Huy anh mau xem đi, em không có làm chuyện xấu gì đúng không?

Cô nhìn qua Cố Gia Huy, muốn gửi một tin nhắn giải thích, nhưng mà Cố Gia Huy không thèm nhìn cô lấy một cái.

“Nếu như vậy, chắc ông ấy rất vừa lòng Minh Tâm nhỉ?”

“Đúng thế.”

Ngôn Hải hơi không tự nhiên, hai gò má hơi ửng đỏ, cụp mắt xuống, có vẻ hơi xấu hổ.

Trong lòng Hứa Minh Tâm vang lên tiếng chuông cảnh báo.

Vẻ mặt này của đàn anh là sao vậy?

Đàn anh à, anh sao lại thẹn thùng thế kia?

Chẳng mấy chốc xe đã tới nơi, là một nhà hàng Organic bên cạnh trường học, đồ ăn cực kỳ đắt, Hứa Minh Tâm cũng chỉ mới nghe nói đến mà thôi, nói chung là do không có tiền đến đây ăn.

“Chú vào nếm thử đi, mùi vị chỗ này rất tốt, nguyên liệu nấu ăn đều là thực phẩm hữu cơ tươi mới.”

“Cậu còn rất biết chọn chỗ đấy.”

“Bởi vì Minh Tâm khá kén ăn, cô ấy ăn không được đồ ăn có dầu mỡ kém chất lượng. Chỉ cần đồ ăn không tốt cho sức khỏe, thì lập tức có thể bị nôn ra hết.”

“Có vẻ cậu rất hiểu cô ấy đấy nhỉ?”

“Hiểu biết của tôi có lẽ vẫn còn chưa đủ, trước kia tôi từng làm việc trong Hội học sinh, thường xuyên mang đồ ăn đến cho Minh Tâm, đồ ăn mang đến là của nhà hàng này.”

Hứa Minh Tâm nghe xong thì không nói ra lời, không ngờ đồ ăn trước kia của cô hóa ra lại đắt như vậy? Đàn anh ơi, anh trực tiếp đưa tiền cho tôi là được rồi, cần gì phải đưa cơm chứ!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 77


Chương 77

Ăn thịt bò giá ba mươi nghìn cũng là ăn, ăn rau giá ba trăm nghìn cũng là ăn mà.

Tuy cô học môn kinh tế không giỏi, nhưng cô vẫn phân biệt được ba mươi nghìn và ba trăm nghìn, được không?

“Đàn anh… thì ra trước kia anh tiêu pha tốn kém thế hả…”

“Không sao, điều nên làm mà.”

Ngôn Hải cười, cưng chiều giơ tay ra xoa đầu cô.

Đồng tác này rất thân mật, khiến Cố Gia Huy chỉ mong có thể chặt luôn cái tay không biết phép tắc của Ngôn Hải xuống.

Hứa Minh Tâm cảm nhận được cơn gió lạnh, trước kia không cảm thấy động tác này có vấn đề gì cả, bởi vì cũng có phải Ngôn Hải chỉ làm thế với một mình mình đâu.

Mọi người đều đồn Ngôn Hải là điều hoà công cộng, khiến ai cũng thấy ấm áp, không đối tốt hẳn với ai.

Sao lần này lại nói nhiều thứ không liên quan thế chứ.

“Đàn anh, dù sao chú Ba cũng là bậc trên của em, anh đừng nói mấy lời khiến người khác hiểu lầm nữa, nếu không, chú Ba sẽ tưởng chúng ta có gì thật. Chú ấy nói cho cha mẹ em thì không ổn!”

Cô nhấn mạnh câu chữ, hi vọng Ngôn Hải sẽ bớt bớt lại một chút.

Ngôn Hải nghe thế, ánh mắt liền dịu dàng.

Thực ra anh ta thích Hứa Minh Tâm từ lâu rồi, nhưng Hứa Minh Tâm rất chậm chạp trong vấn đề tình cảm nam nữ, dù anh ta tỏ ý ám chỉ thế nào, cô cũng không cảm nhận được.

Anh ta không phải điều hoà công cộng, những người mà anh ta từng giúp đỡ đều là người bên cạnh Hứa Minh Tâm.

Nếu như cô nghe ngóng kĩ thì sẽ biết, anh ta là người sợ phiền phức, chứ không rảnh thế.

Anh ta thân với Bạch Thư Hân cũng là vì Hứa Minh Tâm.

Từ khi Hứa Minh Tâm nhập hội, anh ta đã chú ý tới cô bé đáng yêu này.

Cô làm gì cũng rất tích cực, không sợ chịu thiệt chút nào, đến nỗi những việc người khác không muốn làm đều dồn cho cô.

Ngôn Hải thường giúp đỡ cô, thêm việc có quan hệ với Bạch Thư Hân, nên quan hệ của họ càng ngày càng tốt.

Thực ra anh ta muốn sẽ tỏ tình với cô ngay sau khi tốt nghiệp, có cơ hội gặp bố mẹ cô.

Nhưng bây giờ lại tình cờ gặp người lớn trong nhà họ Cố, cũng tiện đánh tiếng trước.

Anh ta lại rất mong tin này sẽ tới tai bố mẹ Hứa Minh Tâm, để họ chuẩn bị sớm.

“Anh tin chú Ba là người hiểu chuyện, chắc chắn sẽ hiểu ý của anh. Chú Ba là người lớn, chắc chắn sẽ mong con cháu có thể hạnh phúc.”

Hả?

Cố Gia Huy hiểu ý của Ngôn Hải.

Vậy ý của Ngôn Hải là gì?

Quả thực Hứa Minh Tâm khá mờ mịt về vấn đề tình cảm.

Cô không biết thế nào là thích, thế nào là yêu.

Cô sẽ đối tốt với người khác, người khác cũng tốt với cô, đây là chuyện rất bình thường.

Cô không hiểu cách giữ chừng mực.

Đến nỗi khi Bạch Thư Hân hỏi cô, rốt cuộc có thích Cố Gia Huy không, cô cũng không nói rõ được lí do.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 78


Chương 78

Cô chỉ biết, cô đã ngầm thừa nhận Cố Gia Huy là người nhà của mình.

Đến nỗi cô không để ý tới những thứ tình cảm khác.

Cô bất lực nhìn Cố Gia Huy, không hiểu ý của Ngôn Hải lắm.

“Ăn cơm!”

Giọng Cố Gia Huy lạnh lùng, sắc mặt không vui cũng chẳng buồn, không nhìn ra được anh đang nghĩ gì.

Trong sâu thẳm đôi mắt phượng là một mớ rối ren khó hiểu.

Giống như bờ biển vô tận, bên trong sóng đang trào lên, nhưng lại như một hố đen trong màn sao đêm, dường như đang há miệng nuốt người ta vào.

Hứa Minh Tâm nhìn, đột nhiên trái tim cô run lên, cô hơi sợ.

Đồ ăn được đem lên rất nhanh, cô nhìn một lượt, đều là những thứ mình thích ăn.

Sườn xào chua ngọt, cánh gà, còn có hai món rau thanh đạm và một nồi canh.

Cũng đúng, hồi mới khai giảng, hội học sinh có rất nhiều việc.

Ngôn Hải là hội trưởng hội học sinh, thường xuyên đặt đồ ăn, rất nhiều lần, đương nhiên cũng hiểu khẩu vị của cô.

Đến cả Hứa Minh Tâm cũng bất chợt nhận ra, thì ra Ngôn Hải đã hiểu cô tới mức này rồi.

Biết cô thích ăn gì, không ăn dầu máng xối, còn biết hôm nay giao bài tập chuyên ngành…

Ai.sẽ phí công nhiều thế để nhớ sở thích của một người? Trước giờ cô vẫn mơ hồ chuyện tình cảm, đột nhiên lại hơi hiểu ra.

Bây giờ, cô rất muốn tìm người hiểu chuyện này để hỏi, đừng để bản thân cứ đoán mò thế mãi, cô cầu cứu Cố Gia Huy.

Mà bây giờ Cố Gia Huy cũng đang nhìn cô, ánh mắt tĩnh lặng bỗng chốc rơi vào người cô, đem theo sự lạnh lùng, còn có..

Sự tức giận.

Cố Gia Huy tức giận rồi.

Nhưng cô có làm chuyện gì sai đâu.

Ngôn Hải múc cho cô một bát canh, nói: “Nhân lúc nóng mà uống đi, bồi bổ sức khoẻ, em gầy quá, anh lo là gió sẽ thổi em đi mất.”

“Em…em không ăn nữa, tự nhiên em thấy hơi khó chịu, em đi trước.”

Hứa Minh Tâm lo lắng, không biết nên đối xử với Ngôn Hải thế nào mới được, bây giờ chạy là thượng sách.

“Minh Tâm!”

Ngôn Hải vội đứng dậy, gọi một câu nhưng không chạy theo.

Anh ta được giáo dục tốt, không thể để Cố Gia Huy ở lại đây một mình được.

Anh ta lại ngồi xuống, nhắn tin cho Hứa Minh Tâm, khi cô tới trường thì nhắn lại cho anh ta.

Nhắn xong, anh ta lại nhìn Cố Gia Huy: “Tôi đã nghe danh tiếng chú Ba từ lâu, hôm nay may mắn được gặp, đúng là phúc của tôi.”

“Tôi? Thế sao? Tôi sợ sau này cậu không muốn thấy tôi nữa.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 79


Chương 79

Cố Gia Huy không dè chừng gì, nói, tuy Ngôn Hải bình tĩnh, nhưng không ai dám phớt lờ sức mạnh trong đó.

Cố Gia Huy vẫn luôn khiêm tốn, báo Đà Nẵng đưa tin cực kỳ ít, nhưng bố từng nói không thể coi thường người này.

Nội bộ nhà họ Cố tranh chấp gay gắt, những năm này Cố Gia Huy vẫn sống yên ổn, có thể thấy không phải hạng tầm thường.

Vả lại, rốt cuộc phải trải qua chuyện đáng sợ thế nào thì mới bị một vết sẹo nửa mặt cùng với sự nhạy bén như thế.

Giống như một chiếc vỏ kiếm, không lộ ra mặt sắc bén, nhưng cũng khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Đôi mắt đó… sâu thẳm tựa biển. Ngôn Hải rất nhanh nhẹn, cười nói: “Sau này tôi sẽ kế thừa sản nghiệp của bố mình, khó tránh được phải giao tiếp với người làm ăn, sau này e là vẫn sẽ gặp chú Ba, tôi nhìn ra được, chú Ba rất quan tâm Minh Tâm, cô ấy quả thực là một cô gái xứng đáng được người khác đối tốt, Chú Ba tuy là người nhà họ Cố, không thân thiết với nhà họ Hứa, nhưng lại rất quan tâm cô ấy, Ngôn Hải rất cảm kích.”

“Tôi quan tâm con bé là chuyện của tôi với con bé, cần cảm ơn thì cũng là con bé cảm ơn tôi, cậu cảm ơn tôi làm gì? Huống chi, thân phận của con bé, quả thực nên gọi tôi là chú Ba, nhưng tôi và nhà họ Ngôn không phải thân thiết gì, tiếng chú Ba của cậu, tôi không kham nổi. Tôi cũng có việc, xin được đi trước.”

Thái độ của Cố Gia Huy rất lạnh lùng, nhẹ nhàng đặt đũa xuống.

Chiếc đũa đặt lên bát sứ vang lên tiếng kêu thánh thót, nhẹ nhàng đánh động tâm hồn Ngôn Hải.

Không biết tại sao, thái độ của Cố Gia Huy càng gần càng không thân thiện, chẳng lẽ mình làm sai gì rồi sao?

Cố Gia Huy rời đi, Ngôn Hải cũng chẳng buồn ăn cơm, vội trở về trường.

Sau khi cô về trường, không ngờ bạn cùng phòng nói, Ngôn Hải đang đợi ở dưới lầu, nói có chuyện cần tìm cô.

Bạn cùng phòng hóng chuyện: “Trông cậu với đàn anh đó gần đây có vẻ hân, có phải hai người.”

“Không phải!”

Hứa Minh Tâm xua tay, sợ họ đoán mò.

“Không phải? Tớ thấy đàn anh Ngôn Hải với cậu trông thân lắm! Cậu nói thật đi, rốt cuộc các cậu…”

“Không, tớ không thích đàn anh Ngôn Hải, vả lại… tớ có bạn trai rồi.”

Cô bất giác nhìn điện thoại một cái, từ lúc cô bỏ chạy, Cố Gia Huy vẫn không liên lạc với mình.

Còn đang giận mình sao?

Cô hơi thấp thỏm bất an.

Cô ngại để Ngôn Hải đợi lâu nên xuống lầu.

“Đi dạo chút đi.”

“Ừm.” Cô không dám nhìn vào mắt Ngôn Hải.

Hai người một trước một sau đi tới bên hồ bán nguyệt trong trường, xung quanh toàn là cây dương liễu, còn có một khu rừng trúc nhỏ.

Ở đây được đồn là thánh địa tình yêu, các đôi yêu nhau đều tới đây.

Hứa Minh Tâm nhìn ra xa, phát hiện đâu đâu cũng là các cặp đôi.

Vậy cô và đàn anh Ngôn Hải đứng ở đây có phải không ổn lắm không.

Cô hơi dừng chân, không muốn bước tiếp, nói: “Đàn anh, anh tìm em có chuyện gì?”
 
Back
Top Dưới