Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 40


Chương 40

Đắp chăn giúp cô thì không tránh khỏi có vài cử chỉ tiếp xúc thân xác với nhau, cả đêm này lửa nóng đốt người anh hừng hực, không sao dập tắt nổi, cho nên sáng tinh mơ anh đã vội vàng xuống giường đi tắm nước lạnh, muốn dập hơi nóng trên người mình.

“Đã ngủ cùng ở với nhau rồi, bây giờ mới biết ngại à?”

“Chuyện này… Sao mà giống nhau chứ?”

Đó là tình huống đặc biệt, nên mới phải ngủ cùng nhau có được hay không!

Hình như cô đã thấy chỗ nào đó…

Đáng tiếc, đúng thật là quá đáng tiếc.

Hứa Minh Tâm cảm thấy đáng tiếc thay cho Cố Gia Huy, cũng không biết mình vừa lỡ nhìn, có khi nào sẽ bị đau mắt hột không nữa.

Cố Gia Huy lau khô cơ thể, mặc quần áo vào rồi trả lời cô: “Cô có thể quay người lại, tôi mặc xong rồi.”

Lúc bấy giờ Hứa Minh Tâm đang xoay người sang chỗ khác, thấy anh đã ăn mặc chỉnh tề thì không khỏi thở dài một hơi.

Cô nhanh chóng rửa mặt vệ sinh cá nhân xong, tranh thủ thời gian xuống nhà ăn bữa sáng cùng với anh.

Ông cụ đã ngồi chờ trên bàn ăn từ trước, nhìn thấy Cố Gia Huy thì câu đầu tiên của ông là: “Thằng ba, sắc mặt của con có vẻ không tốt lắm, tối qua con ngủ không ngon hả?”

Lúc này Hứa Minh Tâm mới chú ý tới sắc mặt của Cố Gia Huy, đúng là anh có quầng thâm ở dưới mắt, thậm chí trong mắt còn có tơ máu.

Tối hôm qua anh ngủ không ngon sao?

Cố Gia Huy thản nhiên trả lời: “Không có gì, con nằm mơ mà thôi.”

Cơ bản là câu trả lời này không lừa ông cụ được, chỉ sợ tối hôm qua anh đã rơi vào cảnh chỉ có thể nhìn chứ không thể ăn, trong lòng ấm ức nên mới vậy.

Đứa con này, tuổi còn trẻ, thấy tướng tá cũng cao lớn khỏe mạnh, sao llaji có bệnh ngầm thế này nhỉ?

Lúc ra cửa, ông cụ căn dặn hai người rằng tối nay nhớ về sớm chút, cả gia đình cùng ngồi lại ăn bữa cơm với nhau.

Bọn họ vừa đi, ông cụ vội vàng gọi chú An tới, ngay lập tức chú An lại cảm thấy đau đầu nhức óc.

Sau khi ông ta nghe kế hoạch của Cố Gia Bảo xong, lại cảm thấy da đầu cũng tề rần hết cả lên.

“Ông chủ, làm thế có khi nào không ổn không ạ, nếu cậu chủ biết thì sẽ nổi giận mất.”

“Tôi là bố của nó, nó có thể nổi giận với tôi chắc, tôi làm thế cũng là vì lo lắng cho hạnh phúc của nó thôi. Ông cứ làm theo những gì tôi vừa nói, cấm ông không được mách cho thằng ba đâu đấy, bây giờ chúng ta đã là đồng bọn cùng đặt chân lên một con thuyền rồi.”

Chú An nghe vậy trong lòng run lên, chung một chiến tuyến với ông chủ là chuyện cực kỳ kinh khủng.

Buổi tối hai người về nhà cùng nhau, ông cụ đã chuẩn bị bữa tối hết sức phong phú để đợi sẵn.

Hứa Minh Tâm vừa vào đến phòng ăn đã nhìn thấy vị trí trước mỗi chỗ ngồi đều đặt một phần cơm và một phần canh.

Ngay lúc cô đang chuẩn bị ngồi xuống ghế, thì lại bị ông cụ cản lại.

“Vị trí đó là của thằng ba, con ngồi bên bố đi, bố muốn trò chuyện tâm sự với con một chút!”

“À vậy, dạ được.”

Vốn dĩ Hứa Minh Tâm cũng không suy nghĩ gì nhiều, cô ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh ông cụ, nhường vị trí bên cạnh mình cho Cố Gia Huy.

Bữa cơm gia đình ấm áp kết thúc, vừa ăn xong, ông cụ đã vội giục hai người nhanh chóng lên phòng nghỉ ngơi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 41


Chương 41

Hai người vừa vào phòng đóng cửa, lập tức trừng to hai mắt nhìn nhau.

“Cố Gia Huy, anh có cảm thấy lúc ăn cơm tối, hình như bố anh nói chuyện nhiều hơn lúc bình thường không?”

Cố Gia Huy gật đầu, trong lòng cũng thấy khó hiểu.

Từ trước đến nay, ông già này vẫn luôn là người rất đúng với câu: “Không dưng mà lại tốt bụng, chẳng phải lừa đảo thì cũng phường trộm cướp.”

Rốt cuộc trong lòng ông cụ đang tính toán điều gì thế nhỉ?

Hai người nghĩ mãi cũng không ra câu trả lời, dứt khoát cũng mặc kệ cho rồi.

Hai người tắm rửa xong thì lên giường đi ngủ, bởi vì tối hôm qua cũng ngủ với nhau rồi, cho nên Hứa Minh Tâm cũng không có gì kiêng dè với anh.

Tay chân chạm vào nhau, cô cũng không để ý lắm.

Bàn tay nhỏ bé của cô lạnh như băng, chạm phải cơ thể người đàn ông mới phát hiện ra anh đang rất nóng.

“Anh nóng lắm à?” Cô hơi ngạc nhiên.

Cố Gia Huy cũng cảm thấy kỳ lạ, rõ ràng trong phòng có bật điều hòa không khí, gió lạnh thổi phà phà ngay thẳng người anh, nhưng anh vẫn cảm thấy khô nóng không chịu nổi. Cứ như trong cơ thể đang nhen nhóm một ngọn lửa nào đó, cơ bản là không thể dập tắt nó được.

Vừa rồi, ngay khi bàn tay nhỏ bé của cô chạm vào cơ thể anh, trái tim trong lồng ngực của anh cũng hơi run rẩy.

“Sao mặt anh lại đỏ hồng thế, anh còn đổ mồ hôi nữa này, có khi nào anh bị bệnh rồi không?”

Cô vươn tay sờ lên trán anh, trong lòng bàn tay toàn là mồ hôi.

Cô hốt hoảng, vội vàng lục tung các ngăn tủ để tìm cái hòm thuốc nhỏ.

Cố Gia Huy là một người thông minh từng trải, đương nhiên anh biết mình không bị bệnh, mà đáng chết là có phản ứng sinh lý.

Cuối cùng anh cũng hiểu ra, vì sao lúc ăn cơm ông già nhà anh lại tỏ ra ân cần như thế, thế mà ông cụ lại bỏ thuốc trong đồ ăn của anh!

“Không cần, tôi tắm nước lạnh một chốc là ổn thôi.”

Anh không dám nằm đây với Hứa Minh Tâm nữa, nếu không sẽ xảy ra chuyện xấu mất!

Hứa Minh Tâm nghe giọng nói khàn khàn nặng nề của anh, cứ như anh đang cố gắng đè nén điều gì đó, trông dáng vẻ rất vất vả.

“Người bị bệnh sao có thể tắm nước lạnh được chứ?”

CÔ lập tức luống cuống, nhanh chân đứng dậy xông vào phòng vệ sinh, nhưng lúc vào đã thấy Cố Gia Huy đang đứng dưới vòi hoa sen rồi.

“Anh có bị ấm đầu không đấy? Anh làm thế thì tình trạng bệnh của bản thân sẽ càng nặng hơn thôi!”

Cô bước lên giữ chặt cánh tay anh lại, định kéo anh ra ngoài, nhưng không ngờ người đàn ông lại bất ngờ dùng sức, ghì chặt cô trên vách tường.

Nước lạnh chảy xuống tí tách, làm ướt nhẹp phần lưng của anh, dòng nước chảy xuống cơ thể hắt lên bọt nước.

Chẳng bao lâu sau, trang phục trên người cô cũng trở nên ướt sũng.

Cô mặc đồ ngủ mỏng manh, cho nên khi quần áo ướt đẫm dính sát vào cơ thể, đã bán đứng từng đường cong mượt mà xinh đẹp của người con gái trẻ trung này.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 42


Chương 42

“Anh… Anh sao thế?”

Lúc bấy giờ Hứa Minh Tâm mới nhận ra, trông anh không giống người bị bệnh mà càng giống con chúa tể rừng xanh xuống núi, trên người quẩn quanh hơi thở nguy hiểm đáng sợ.

Đôi mắt anh ửng đỏ lên, bên trong ẩn chứa cảm xúc thâm thúy sâu sắc khó dò, cứ như sóng ngầm nơi biển lớn, có thể khiến cô muôn đời muôn kiếp không quay lại được.

Trong lòng cô hơi hồi hộp một chút, theo bản năng cô muốn chạy trốn, nhưng lại bị anh chặn đứng trong lồng ngực.

Anh cứ như tường đồng vách sắt, cơ bản là cô không thể nào lay động anh dù chỉ một chút.

Ngay sau đó, nụ hôn điên cuồng bá đạo đổ ập đến như sóng to gió lớn.

Cảm xúc truyền đến từ làn môi nóng bỏng, điên cuồng không sao tả xiết.

Mạch máu cả người như căng phồng lên, máu tươi ồ ạt lên phần não, cô cũng không biết mình đang thẹn, hay là đjai não thiếu dưỡng khí nữa.

Cô trợn mắt há hốc miệng nhìn Cố Gia Huy, càng cố sức giãy dụa để thoát ra.

Cho dù cô chưa từng làm những chuyện đó, nhưng cô cũng biết giờ phút này bản thân đang rơi vào tình huống hết sức nguy hiểm.

“Không muốn… Cố Gia Huy, anh tỉnh táo lại đi, anh đã đồng ý với em rồi, anh… Anh nói sẽ không chạm vào em…”

Cô dùng hết sức cả người nhưng cũng chỉ tách được một khe hở nho nhỏ.

Bả vai cô run lên bần bật, đôi mắt nhắm chặt đầy sợ hãi, lông mi run lên loạn xạ.

Dáng vẻ sợ hãi của cô tựa như con thỏ con bị giật mình, khiến người ta càng thêm yêu thương.

Lý trí của Cố Gia Huy quay trở lại, nhìn dáng vẻ run rẩy của cô, anh oán hận cắn răng.

Anh đang làm gì thế này?

Chết tiệt!

Trong lòng anh thầm chửi một tiếng, giơ nắm tay nện một cú lên gạch men sứ lát tường.

Một âm thanh trầm đục gõ vào lòng cô, khiến trái tim cô run lên.

“Ra ngoài! Nhanh lên!”

Gần như anh phải quát lên bốn chữ này.

Anh buông bàn tay kìm kẹp Hứa Minh Tâm ra, cô nhìn anh một cái, do dự chốc lát rồi cuối cùng vẫn chạy ra khỏi phòng vệ sinh.

Cô còn định quay lại xem tình huống của anh thế nào, ai ngờ vừa xoay người lại thì Cố Gia Huy đã kéo cửa thủy tinh rồi.

“Đừng vào đây…”

Giọng nói của anh lại càng khàn hơn, hình như anh đang rất chật vật.

Cô có thể nhìn thấy bóng dáng mờ mờ kia, nghe được tiếng nước chảy róc rách, trái tim như bị một bàn tay vô hình nắm chặt.

Phản ứng của anh kịch liệt quá mức, chẳng lẽ là…

Giờ phút này, Hứa Minh Tâm cũng đã nghĩ đến trường hợp đó.

Nhất định là ông cụ hy vọng bọn họ nhanh chóng gạo nấu thành cơm, mới nghĩ ra cách như thế.

Chắc chắn lúc này đây anh đang rất khó chịu, cô… Cô có nên vào đó giúp anh một chút không?

Hứa Minh Tâm rơi vào tình thế tự đấu tranh với bản thân, trong đầu như có hai con búp bê đang đánh nhau túi bụi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 43


Chương 43

Nếu bước vào trong đó, cô còn có thể bước ra với thân xác trong sạch không?

Nhưng mà…

Anh là chồng chưa cưới của cô, là người đàn ông của cô đó, sau này sẽ ở bên nhau cả đời mà!

Rốt cuộc cô đang xoắn xuýt với điều gì đây?

Cô hung hăng siết chặt nắm đấm, hít thở sâu một hơi, kéo cánh cửa thủy tinh ra.

Cô nhìn thấy Cố Gia Huy đang ngâm mình trong bồn tắm nước lạnh.

Cho dù bây giờ đang là mùa hè, nhưng cơ thể bị dày vò như thế thì vẫn không thể chịu đựng nổi đâu!

“Cô vào đây làm gì?”

Giọng của Cố Gia Huy trầm thấp vô cùng, khàn khàn không tưởng nổi, cô nghe vào tai lại thấy hơi đau lòng.

Cô cắn răng, siết chặt bàn tay nhỏ lấy hết dũng cảm nói ra: “Em… Em vào giúp anh.”

Cố Gia Huy nhíu chặt lông mày lại, đôi mắt sâu và yên tĩnh nhìn chăm chú vào cô, giống như muốn nhìn thấu suy nghĩ bên trong của cô.

Tất nhiên là Hứa Minh Tâm biết bản thân cô đang nói cái gì.

Giúp đỡ anh…

Chính là muốn được làm chuyện vợ chồng thật sự với anh.

Cô cũng không còn là đứa trẻ nữa, cô biết rõ ràng bản thân đang làm cái gì, cũng sẽ tự chịu trách nhiệm về hành động của mình.

“Anh cần em, anh là chồng tương lai của em, em không nên… Không nên từ chối…”

Đôi chân thon gầy của cô đi tới gần, mỗi một bước chân giống như dẫm lên mũi dao, không thể không đau đớn.

Dù sao cô đã buông bỏ hết tất cả tự tôn và kiêu ngạo của mình, giờ phút này cô phải giúp anh giải quyết nỗi thống khổ này.

Hàm răng của cô va vào nhau, giọng nói cũng trở nên run rẩy, ngay cả hô hấp cũng gấp gáp.

Cô dừng lại trước bồn tắm, hít thở thật sâu rồi bắt đầu c** q**n áo.

Cố Gia Huy không hề ngăn cản cũng không có hỗ trợ. Anh ngồi trong bồn tắm lớn, ngẩng đầu lên nhìn cô.

Nhưng mà, Hứa Minh Tâm lại cảm thấy, người ngồi ở trên cao kia luôn là Cố Gia Huy.

Ngón tay cô cứng ngắc, khó khăn cởi bỏ quần áo, lộ ra thân thể tuyệt đẹp bên trong.

“Em… Em vào được.”

Cô run rẩy nói.

Cố Gia Huy đứng dậy, không nói câu nào, sắc mặt nặng nề có hơi đáng sợ.

Khuôn mặt anh nghiêm nghị lạnh lùng, bế bổng cô lên, đi vào bên trong phòng ngủ.

Trong nháy mắt, cô hiểu được, anh muốn làm ở trên giường.

Cô thấy hơi cảm kích Cố Gia Huy, anh muốn để cho cô lưu lại trải nghiệm lần đầu tiên không tồi.

Cô bị anh đặt lên trên giường, cô không dám nhìn vào mắt của anh nên đành chậm chạp nhắm hai mắt lại.

“Xin anh… Xin anh hãy dịu dàng được không? Em… Em sợ đau…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 44


Chương 44

Cô khó khăn nói ra lời, nghĩ tới tiếp theo, người đàn ông sẽ v**t v* và chiếm lấy cô…

Nhưng mà, một chiếc khăn mỏng được ném lên trên đầu cô: “Lau khô người đi, đừng có chạy lung tung nữa nếu không tôi đánh gãy chân cô đấy.”

Nghe thấy lời này, cô có hơi hoảng hốt, vội vội vàng vàng mở mắt ra nhìn, chỉ thấy Cố Gia Huy lại đi vào phòng tắm lần nữa.

Hả?

Anh bị trúng thuốc mà thà tự mình chịu đựng chứ không muốn động vào người cô, đây là suy nghĩ gì vậy?

Hứa Minh Tâm cố gắng suy nghĩ, cuối cùng vỗ mạnh một cái vào đầu, cô chỉ tiếc không thể đập đầu vào tường mà chết đi.

“Hứa Minh Tâm, cô cũng không phải là đứa ngốc, cô quên rằng phương diện kia của Cố Gia Huy là không được sao? Cho dù cô có c** s*ch sẽ ở trước anh thì anh cũng không thể làm chuyện đó được đúng không?”

“Trời ạ, tin đồn lớn như thế mà cô có thể quên được ư?”

Trong nhất thời, cô cảm thấy xấu hổ muốn chết, chán nản không dứt.

Mà ở trong phòng tắm, Cố Gia Huy không hề biế những suy nghĩ kỳ lạ trong đầu của Hứa Minh Tâm.

Anh sợ rằng bản thân sẽ khiến cô bị thương.

Vốn dĩ, anh là một người đàn ông tràn đầy tinh lực, ở phương diện kia chính là mạnh mẽ, hiện tại lại còn bị chuốc thuốc.

Tác dụng của thuốc rất mạnh, nhân lúc bây giờ anh vẫn còn lý trí thì phải nhanh tránh xa Hứa Minh Tâm.

Anh sợ rằng bản thân được nếm mùi vị tốt đẹp của cô sẽ trở nên tham lam điên cuồng không biết kiềm chế.

Lần đầu tiên quý giá của cô, không nên cứ như vậy bị anh chiếm lấy. Anh phải đợi cho cô cam tâm tình nguyện mới được.

Anh ngâm thân mình trong nước, đại não thiếu không khí, cuối cùng chật vật ngẩng đầu lên nhìn bản thân nhếch nhác ở trong gương.

Khóe miệng anh hiện lên nụ cười chua xót: “Cố Gia Huy ơi là Cố Gia Huy. Cho tới bây giờ mày cũng không phải là một người có đạo đức tốt. Hiện giờ làm ra chuyện như vậy, mày đúng là điên rồi.”

“Xem ra… Thực sự là điên rồi…”

Nở nụ cười gượng gạo, dần dần anh thấy thoải mái hơn.

Điên thì cứ điên đi, có gì không tốt chứ.

Thời gian trôi qua từng giây, Cố Gia Huy ở trong phòng tắm khoảng một giờ mới đi ra bên ngoài.

Lúc đi ra ngoài, sắc mặt anh đã bình thường hơn.

Anh lau khô tóc rồi ngồi lên giường.

“Vừa nãy đã dọa cô sợ sao?”

Anh nhìn cô nhóc cuộn tròn trong chăn buồn bã không nói lời nào hỏi.

“Không, sao lại như thế được, tố chất tâm lý của em rất tốt. Nhưng còn anh, anh có sao không, nghe nói… Rất hại thân.”

Cô cảm thấy tình huống này rất xấu hổ.

Khi nãy cô tốt bụng như vậy làm gì, nóng máu lên vọt vào muốn giúp đỡ, không ngờ rằng người ta căn bản không cần giúp đỡ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 45


Chương 45

“Vợ c** s*ch đứng trước mặt chồng, chồng thà tắm nước lạnh chứ không làm chuyện phòng the.”

Nếu tiêu đề này được đăng lên thì nhất định sẽ được lan truyền rất nhanh.

“Đau lòng vì tôi sao?”

“Em… Em càng đau lòng cho mình hơn.”

Hứa Minh Tâm nhỏ giọng nói thầm.

“Cái gì?” Anh hơi nhíu mày, không nghe rõ.

“Không có gì, ngủ đi, anh cũng đã vất vả rồi, đi ngủ sớm chút đi.”

Cô dịch sang một bên để anh lên giường.

Đầu ngón tay cô không cẩn thận đụng phải cánh tay của anh, làn da anh vẫn còn rất nóng.

Cố Gia Huy sau khi lên giường cũng không dám tùy tiện đụng vào cô, cô luôn có thể nhóm lên ngọn lửa bên trong anh, dễ như trở bàn tay.

Đã nói sẽ chờ đến khi cô được hai mươi tuổi, vậy nên anh không thể nói không giữ lời.

Khi đã thật sự thích một người, đừng nói là hai năm, dù có là mười năm hay hai mươi năm, anh cũng chờ nổi.

Đêm dài, Hứa Trúc Lúc ngủ thật say.

Cô cảm thấy hơi lạnh, theo bản năng muốn tới gần cái “lò lừa” bên cạnh để sưởi ấm.

Cô tựa như một con mèo nhỏ hồn nhiên, chui vào trong ngực anh, còn lấy đầu cọ cọ, bên trong miệng phát ra tiếng rên thoải mái.

Giờ phút này trong lòng Cố Gia Huy không hề có chút ý nghĩ xấu xa nào, dường như có một thứ gì đó lấp đầy lồng ngực, trái tim đã lạnh lẽo xưa nay của anh rốt cuộc cũng cảm thấy hơi ấm áp.

Trên người cô giá này giống như có một loại ma lực thần kỳ, làm cho người ta… Muốn chiếm hữu, cũng muốn phá hủy cô hoàn toàn.

“Cô gái, em là của tôi, nụ hoa chớm nở của em chỉ có thể thuộc về tôi, hiểu chưa?”

Anh nhẹ giọng nói vào tai cô, giọng điệu hơi nặng nề.

“Ưm… Biết rồi…”

Cô lầm bầm đáp lại một câu, không biết có thể coi là đã đáp lại lời của anh không.

Trong lúc hai người trong phòng còn đang ôm nhau, ông cụ ở bên ngoài đa sốt ruột đến mức đổ mồ hôi.

“Ông An, ông có chắc ông mua đúng thuốc không?”

“Mua ở tiệm thuốc mà còn nhầm được sao, Viagra chính hiệu, đã cải tiến hiệu quả rồi!” Chú An cũng cùng ông ghé vào trên ván cửa thật lâu, nhưng vẫn không nghe được tiếng động gì phát ra từ bên trong.

Đến giờ phút này, ông cũng phải tự hỏi, chẳng lẽ cậu chủ của ông thật sự có vấn đề trong phương diện đó?

Nhiều năm như vậy chưa từng có người phụ nữ nào xuất hiện bên người cậu chủ, chẳng lẽ… Thật sự đã xảy ra chuyện gì?

Cố Gia Bảo giận dỗi dậm chân: “Ông An, tôi giao nhiệm vụ quan trọng này cho ông. Thằng Ba có thể kéo dài hương hỏa gia đình cho tôi hay không, đều phải trông cậy vào ông. Ông phải tự mình giám sát đồ ăn của nó, nhất định phải chữa khỏi cho cơ thế của nó.”

“Ông chủ, ông yên tâm đi, tôi nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ này.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 46


Chương 46

Hai ông già kết thành đồng minh trong nháy mắt.

Trước khi Cố Gia Bảo trở về phòng mình, còn tiếc nuối nhìn cánh cửa đang đóng chặt, hận không thể xông vào dạy thằng con của ông một vài đạo lý làm người.

Cố Gia Huy còn là đứa con được sinh ra khi ông đã già rồi, ông hơn bốn mươi tuổi rồi vẫn vô cùng khỏe mạnh, vẫn còn có thể yêu lần nữa, sao nó lại…

“Quả thật là gia môn bất hạnh, làm sao bố xứng được với mẹ con đây?”

Ông cụ lắc đầu liên tục, cảm thấy thất bại vô cùng.

Nếu Cố Gia Huy biết khắp thiên hạ đang hiểu lầm mình, chắc sẽ nôn mửa đến ba lần.

Ngày thứ hai, vào lúc hai người xuống ăn sáng thì phát hiện ông cụ đã gói ghém xong hết hành lý.

“Bố, bố muốn quay về rồi à?”

“Không đợi nữa, bố sợ bố đợi thêm một lúc nữa, cái mạng già này của bố sẽ tức giận đến mức bay lên trời mất.”

“Bố, ai chọc bố tức giận?” Cố Gia Huy hơi buồn bực, tối hôm qua ông cụ bỏ thuốc mình, chuyện này anh còn chưa nhắc tới cơ mà.

Cố Gia Bảo trừng mắt liếc anh một cái, kéo Hứa Minh Tâm đến bên cạnh, lấy từ trong ngực ra một cái vòng ngọc trong suốt màu xanh lục.

Xem ra cái vòng tay này có giá trị không hề nhỏ, chất ngọc rất đẹp. Ông cụ đeo lên tay cô, nói: “Đây là mẹ của thằng Hai thằng Ba để lại, chỉ một cái như thế này, theo lý thuyết là để cho vợ của thằng Hai… Haiz, bây giờ không nói về những chuyện đó nữa. Con đeo vòng tay lên rồi thì trở thành người trong gia đình của chúng ta, trở thành cô dâu của thằng Ba rồi, con cũng không được đổi ý đâu đấy.”

Không được nuốt lời?

Cô vô thức đưa mắt liếc nhìn Cố Gia Huy, anh cũng nhìn cô đầy chăm chú, bên trong ánh mắt thâm trầm của anh có một tia xúc cảm gì đó mà cô không nhìn ra được.

Cô không biết Cố Gia Huy có mong chờ điều này hay không?

Cô nói: “Bác trai, cháu hiểu rồi, cháu sẽ không nuốt lời, hy vọng là sau này cháu thật sự có thể gọi bác là bố.”

Cố Gia Bảo nghe cô nói vậy, trong lòng vô cùng vui mừng, không ngừng gật đầu.

Thằng Ba bị như vậy mà còn có thể tìm về một cô vợ xinh xắn và chu đáo như này, đây quả là phúc đức của nó.

Trước khi rời đi, Cố Gia Bảo còn dặn đi dặn lại nếu như Cố Gia Huy dám bắt nạt cô thì cô phải gọi ngay cho ông, ông nhất định sẽ tới đòi lại công bằng cho cô.

Ông vừa đi khỏi, cô liền lắc lắc chiếc vòng trên tay, nói với anh: “Cố Gia Huy, đây có được tính là kim bài miễn tử của em không?”

“Ừ, có thể coi là vậy.”

“Vậy thì tốt rồi, em sẽ giữ lại, nếu sau này em có gây ra rắc rối gì vẫn có thể dọn tới nhà mẹ chồng tương lai của em.”

“Cô gái ngốc, nếu em có gây ra bất cứ rắc rối gì, chồng em cũng sẽ giúp em xử lý ổn thỏa.”

Anh búng nhẹ trán cô, khóe miệng gợn lên một đường cong nhàn nhạt, trong ánh mắt mang đầy ý cười, còn có một nét cưng chiều không dễ nhận ra.

Hình dáng nhỏ bé của Hứa Minh Tâm in trong đôi mắt anh tuấn sáng ngời của anh.

Cố Gia Huy đưa Hứa Minh Tâm tới trường, cô nói với anh buổi trưa không cần tới ăn trưa cùng cô bởi cô đã có hẹn với Bạch Thư Hân.

Giờ Bạch Thư Hân đang làm thực tập sinh ở J.C nên muốn mời cô ăn cơm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 47


Chương 47

Anh gật đầu, nhìn theo bóng dáng cô xuống xe.

Lúc anh vừa chuẩn bị lái xe rời đi thì bất ngờ có tiếng di động vang lên.

Nhìn thấy hình ảnh trong màn hình điện thoại hiện lên, ánh mắt anh trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.

Ngay sau khi anh trả lời, một giọng nữ mệt mỏi vang lên từ phía đầu dây bên kia. Mặc dù vậy nhưng âm thanh nghe vẫn vô cùng dễ chịu.

“Gia Huy.”

Cô gọi tên anh.

“Mệt lắm hả? Nghe giọng của em thì có vẻ như em đang không được ổn lắm.”

“Cố Uyên cứ nhất định đòi quay về, em dỗ cả một buổi sáng cũng không dỗ được, bây giờ có lẽ nó mệt nên ngủ thiếp đi rồi.”

“Em suy nghĩ một chút xem có thể đưa con bé về đây không? Đã bốn năm em chưa trở về rồi, thật sự không muốn về thử xem sao ư?”

“Không cần đâu, em gọi cho anh chủ yếu là muốn hỏi điều này, nghe nói anh có bạn gái rồi, là thật sao?”

“Nói đúng ra thì, anh có vợ sắp cưới rồi. Sau này cô ấy sẽ là vợ của anh.”

Hình bóng nhỏ bé của Hứa Minh Tâm lại hiện lên trong tâm trí của Cố Gia Huy, giọng nói của anh cũng vì thế mà trở nên càng nhẹ nhàng.

Cô gái đó nghe thấy vậy, cảm thán nói: “Tốt rồi,Gia Huy, em thật sự chúc phúc cho anh. Không nói chuyện nữa, em còn có chút chuyện, cúp máy đây.”

Cố Gia Huy gật đầu, sau khi cúp điện thoại ánh mắt trở nên sâu thẳm âm u, cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại.

Rốt cuộc thì cô ấy vẫn không muốn quay trở về…

Trong lúc Hứa Minh Tâm và Bạch Thư Hân ăn cơm trưa, Bạch Thư Hân tò mò hỏi người bạn thân của cô về tình trạng chung sống với Cố Gia Huy.

Hứa Minh Tâm nghiêm túc ngẫm nghĩ lại rồi mới trả lời: “Tớ và anh ấy rất hòa thuận, không có mâu thuẫn gì, bác trai cũng đối xử với tớ rất tốt.”

“Vậy thì tốt, tớ còn sợ Cố Gia Huy bắt nạt cậu nữa kìa. Nếu như anh ta dám bắt nạt cậu, chị em nhất định sẽ không bỏ qua cho anh ta!” Bạch Thư Hân nói với giọng điệu đầy ngữ khí.

“Mà này, Thư Hàn, cậu nói xem giữa vợ chồng có kiểu tình cảm trong sáng như vậy không? Kiểu chỉ nói về tình cảm, chứ không phải kiểu nói về thể xác…”

“Phụt…”

Bạch Thư Hân nghe Hứa Minh Tâm nói vậy, vì bất ngờ nên bị sặc, phun r toàn bộ ngụm nước vừa uống.

Hứa Minh Tâm nhanh chóng tránh được, lấy giấy đưa cho Bạch Thư Hân.

Bạch Thư Hân vừa ho vừa lau miệng, vội vàng hỏi: “Cậu… Cậu nói cái gì? Cậu nói lại lần nữa cho tớ nghe xem.”

“Thì chỉ nói chuyện tình cảm, không đề cập gì đến chuyện kia… Ví dụ như chuyện giường chiếu…”

“Cậu bị ngốc sao?” Bạch Thư Hân gõ vào đầu cô: “Sở dĩ người ta kết hôn không phải chỉ vì tình cảm mà còn là vì để có thể tiếp nối đời sau nữa cậu có hiểu không? Cậu biết có bao nhiêu người trước khi cưới đều sống thử không? Đó đều là vì sợ kết hôn xong không hợp chuyện giường chiếu, vì vậy cần phải thử trước mới quyết định tiến đến hôn nhân. Nếu sau khi kết hôn mà không hạnh phúc thì giữa hai vợ chồng sẽ xảy ra vấn đề vô cùng nghiêm trọng đó!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 48


Chương 48

“Hả? Nghiêm trọng như vậy sao?” Hứa Minh Tâm thật sự lo lắng.

Bạch Thư Hân nghi ngờ nhìn cô: “Làm sao? Sinh hoạt t*nh d*c của cậu và Cố Gia Huy không hài hòa à? Bên ngoài người ta đồn Cố Gia Huy bị bất lực, có phải là thật không?”

Hứa Minh Tâm nghe Bạch Thư Hân nói như thế, khuôn mặt đỏ ửng.

Bạch Thư Hân hỏi quá rõ ràng, cô cảm thấy hơi ngượng ngùng.

Hiện tại cô không suy nghĩ nhiều về chuyện này, nhưng cũng khó đảm bảo rằng sau này mình sẽ không như vậy.

Cô chưa từng trải qua chuyện quan hệ nam nữ, dù cho cả đời không thử, cô cũng có thể chấp nhận.

Nhưng quả thật cô cũng muốn có một đứa con thuộc về riêng mình.

Vì từ nhỏ cô đã không có được tình yêu thương của bố mẹ, cho nên cô nghĩ nếu sau này cô có một đứa con thì có thể bù đắp thay cho phần của mình.

Nếu Cố Gia Huy bị bất lực cả đời, cô cũng có thể thụ tinh bằng ống nghiệm, dù sẽ hơi đau nhưng đó đã là biện pháp cuối cùng.

Cô cũng không tiện nói với Bạch Thư Hân nhiều vấn đề riêng tư như vậy.

Cô liên tục xua tay: “Không có, tớ và anh ấy chưa từng xảy ra chuyện gì, làm sao biết được chuyện này. Cậu đừng nghĩ lung tung, ăn cơm đi ăn cơm đi!”

“Minh Tâm, trước khi kết hôn nhất định cậu phải thử một chút, không được còn có thể trả hàng! Một khi đã kết hôn rồi là coi như đã lên thuyền giặc, nếu muốn ly hôn thì rất khó!”

“Cảm ơn cô giáo đã dạy, học trò đã nhận được một bài học không hề nhỏ. Nhưng tớ rất tò mò, sao cậu lại biết rõ như vậy, có phải cậu đã từng có kinh nghiệm rồi không?”

Bạch Thư Hân tức giận trợn mắt nhìn cô: “Em gái à, chị đây thông minh hơn em rất nhiều đấy, tớ chỉ sợ cậu bị người ta lừa thôi được chưa. Buổi chiều đi thư viện với tớ, ngày mai tớ phải bắt đầu thực tập rồi.”

“Chúc mừng chúc mừng.”

Sau khi hai người cơm nước xong thì cùng nhau đi đến thư viện, không ngờ rằng đang đi đợc nửa đường thì Hứa Minh Tâm lại nhận được điện thoại.

HứaAn Kỳ nói cô ta đang ở tòa nhà thứ tư đợi cô, bảo cô đi qua đó.

Hứa Minh Tâm do dự một chút rồi vẫn đi, bảo Bạch Thư Hân đi đến thư viện trước rồi chờ cô ở đó.

Tòa nhà thứ tư đã bị bỏ hoang từ lâu vì đã được xây dựng từ rất lâu rồi, sau khi học sinh dọn đi, chỗ này liền bị bỏ trống cho đến chừng nào được phá dỡ xây mới lại.

Cho nên ở đây vắng người, căn bản là sẽ không ai đến đây.

Cô nhìn thấy HứaAn Kỳ ở trong phòng học tầng một, cô ta đang đưa lưng về phía cô.

“Chị, có chuyện gì vậy?”

HứaAn Kỳ quay lại, không nói gì mà chỉ hung hăng giơ tay tát vào mặt cô.

Hứa Minh Tâm không ngờ tới, nửa gương mặt bị tát nghiêng qua một bên, dần sưng lên theo tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được.

Cô chỉ cảm thấy đau, rất đau rất đau…

Vết thương trước đó do Cố Tử Vị đánh vẫn chưa hết, không ngờ rằng bây giờ lại bị tát một lần nữa.

Cô bụm mặt, trong lòng nổi giận.

“Tại sao chị lại đánh tôi?”

“Cô! Cái con khốn này còn không biết xấu hổ mà hỏi tôi? Cô lại dám quyến rũ anh rể tương lai của cô, rốt cuộc cô có biết xấu hổ hay không! Quả nhiên là mẹ nào thì con nấy! Sao đây, biết Cố Gia Huy ở nhà không được yêu thương nên cô chuyển sang Cố Tử Vị à? Cô còn hại anh ấy phải nằm viện. Con khốn, hôm nay tôi phải xé mặt của cô!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 49


Chương 49

Giọng nói của HứaAn Kỳ vô cùng đanh đá, sắc mặt cô ta dữ tợn, toàn thân lộ ra sự hung hăng.

Cô ta vừa nghĩ đến Cố Tử Vị bị thương thành như vậy, phải nằm trên giường suốt một tháng thì đau lòng không chịu nổi.

Cố Tử Vị cứ luôn miệng nói rằng Hứa Minh Tâm quyến rũ mình, đồng thời vu oan hãm hại cô, ngụy trang thành người bị hại. Nên Cố Tử Vị đã nhận lấy quả báo, bị Cố Gia Huy đánh thành như vậy.

HứaAn Kỳ túc trực chăm sóc anh ta bên giường bệnh, mãi không nuốt nổi cục tức này, bèn đến tìm Hứa Minh Tâm.

Cô ta nhìn khuôn mặt đẹp đẽ của Hứa Minh Tâm, trong lòng ghen tị đến phát điên.

Cô ta muốn xé nát khuôn mặt xinh đẹp hơn mình này.

HứaAn Kỳ xông tới, Hứa Minh Tâm lần này đã có chuẩn bị, cơ thể linh hoạt né tránh.

“Tôi không quyến rũ Cố Tử Vị, chính anh ta có âm mưu làm chuyện đồi bại với tôi!”

Cô nhíu mày, vội vã nói.

Cô vừa nói xong, càng làm HứaAn Kỳ tức giận hơn.

“Cố Tử Vị có thân phận như thế nào mà loại xem trọng người phụ nữ như cô? Chồng của cô là một con người quái dị, hẳn cô cũng là một người quái dị, như thế hai người mới thành người một nhà được!”

HứaAn Kỳ kêu gào, dùng móng tay sắc bén hung hăng chộp về phía cô.

Hứa Minh Tâm nhanh chóng né tránh, nhưng phía sau là bàn ghế, eo của cô không cẩn thận đụng vào một cái bàn, cô đau đến mức hít một hơi thật sâu.

Cô không thể tránh được, cơ thể ngửa ra sau, né được trong phút chốc.

Móng tay của HứaAn Kỳ cào vào cổ cô, cổ cô trong nháy mắt chảy đầy máu.

Hứa Minh Tâm thấy giải thích không có tác dụng, không khỏi nghiến chặt răng.

Cô đã nhường nhịn đủ nhiều rồi! Cô nhân cơ hội ngay lập tức bắt được tay của HứaAn Kỳ, lạnh nhạt nói: “Chị không nên quá đáng, từ nhỏ đến lớn tôi đều nhường nhịn chị. Nếu không phải vì chị, tôi cũng sẽ không phải đính hôn với Cố Gia Huy khi vừa mới trưởng thành! Chị không muốn gả cho người ta, bắt tôi chịu trách nhiệm thay chị, chẳng lẽ như thế vẫn chưa đủ sao? Huống hồ, nuôi lớn tôi là cha, không phải mẹ và chị! Nếu chị lại động vào tôi một lần nữa, chị có thể thử xem!”

Từ nhỏ đến lớn cô vẫn luôn nhường nhịn, vì muốn được sống an ổn ở cái nhà kia.

Cô không muốn bị bắt nạt, không muốn trở thành trò cười cho người khác, cho nên luôn sống cẩn thận từng li từng tý.

Nhưng hôm nay, cô đã rời khỏi nhà họ Hứa, đã trở thành vợ của Cố Gia Huy, rốt cuộc đã thoát khỏi căn nhà đó. Dù gì đi chăng nữa thì cô cũng đã kết hôn với Cố Gia Huy, mà HứaAn Kỳ là bạn gái của Cố Tử Vị, nói thế nào đi chăng nữa, thân phận của cô cũng lớn hơn cô ta rất nhiều, cô ta có tư cách gì để dạy dỗ cô chứ?

HứaAn Kỳ không ngờ Hứa Minh Tâm sẽ kháng cự, cô ta giậm chân tức giận muốn rút tay về, nhưng sức lực của cô ta không bằng sức lực của Hứa Minh Tâm.

Từ nhỏ đến lớn, cô ta không phải làm bất cứ việc nặng nhọc gì, đúng chuẩn cô gái vàng, sinh ra trong nhung lụa.

Hứa Minh Tâm thì khác, cô thường xuống bếp nấu nướng, lau sàn và tưới hoa, cô làm mọi thứ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 50


Chương 50

Bởi vì cô sinh ra trong gia đình họ Hứa không phải để hưởng phúc làm cô chủ, mà là để trả nợ!

Sự tức giận của cô, HứaAn Kỳ không thể so sánh được.

“Tôi nghĩ rằng cô bị điên rồi!”

HứaAn Kỳ đưa tay còn lại lên và muốn dạy cô một bài học, nhưng Hứa Minh Tâm đã đẩy người cô ta ra. “HứaAn Kỳ, cô dám động vào tôi? Cô không còn muốn kết hôn nữa sao? Khi cô và Cố Tử Vị bàn chuyện kết hôn, tôi nghe nói mẹ của Cố Tử Vị không thích gia cảnh nhà họ Hứa, và bà ấy vẫn chưa đồng ý cuộc hôn nhân này, đúng không? Nếu ở chỗ ông cụ, tôi cùng Cố Gia Huy thêm mắm thêm muối, nói vài câu, cô nghĩ rằng cô vẫn có thể làm dâu nhà họ Cố sao?”

HứaAn Kỳ nghe nói như vậy thì lập tức hoảng sợ.

Cô ta cố gắng như vậy không phải là để có thể gả vào một gia đình giàu có sao?

Cô ta nghiến răng nghiến lợi nhìn Hứa Minh Tâm, trong lòng cô ta vô cực bực tức nhưng không thể làm gì được.

HứaAn Kỳ nghĩ rằng loại chó cái như cô mà muốn giẫm lên đầu cô ta và muốn uy h**p cô ta.

HứaAn Kỳ nheo mắt, nói: “Hứa Minh Tâm, cô hãy đợi đấy!”

Nói xong cô ta xoay người rời đi, giày cao gót nện xuống đất vang thành tiếng.

Hứa Minh Tâm thở phào nhẹ nhõm.

Vừa rồi cô đập vào góc bàn, thắng lưng đau kinh khủng, muốn đứng vững một chút cũng khó khăn.

Nhưng cô không muốn xấu hổ chật vật trước mặt HứaAn Kỳ, nếu không cô sẽ tự coi thường chính bản thân mình.

Cô nhịn đau đi tới cửa, muốn đi ra ngoài, nhưng không ngờ HứaAn Kỳ đã khóa trái cửa.

HứaAn Kỳ kiêu ngạo đứng ngoài cửa sổ, cầm chìa khóa trong tay chế nhạo: “Hứa Minh Tâm, cô thật sự cho rằng tôi không dám nhốt cô lại sao? Nếu tôi không thể làm dâu nhà họ Cố, thì cô cũng ngồi đấy mà mơ đi, chúng ta cứ chờ xem!”

Nói xong, cô ta ném chìa khóa đi xa.

“Cô…”

Hứa Minh Tâm muốn phá hệ thống sưởi ấm, nhưng cô không thể làm gì được.

Sẽ không có ai đi ngang qua đây cả!

Cô vội vàng lấy điện thoại di động ra, nhưng phát hiện điện thoại di động của mình đã bị hết pin, cô có thể làm gì đây?

Cô ngồi thất thần trên ghế, thắt lưng đau khiến cô khó thở.

Thực sự là xui xẻo, cô nên cảnh giác với HứaAn Kỳ, cô ta tự mình tới tìm cô, chắc chắn sẽ không có chuyện tốt!

Thời gian cứ thế từng phút từng phút trôi qua, trong nháy mắt đã là buổi tối, bầu trời u ám, hình như sắp có mưa to.

Hứa Minh Tâm vừa khát vừa đói, trên người mặc một bộ quần áo mỏng, gió lạnh thổi vào, cô luôn cảm thấy căn phòng lạnh đến đáng sợ.

Trời tối rồi, ở đây không có điện, liệu có gì khác không…

Khi nghĩ đến điều này, lập tức cô sởn da gà, rùng mình một cái.

Vừa lúc đó, trên trời nổi lên sấm sét và bắt đầu đổ mưa tầm tã.

Trời sắp tối rồi.

Cô có thể nhìn thấy ánh đèn ở những nơi khác, nhưng chỉ ở đây là bóng tối.

Trời mưa liên tục không ngừng, ngay cả ánh trăng cũng không có.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 51


Chương 51

Cửa ra vào và cửa sổ đều kêu cót két khi gió lạnh thổi qua, như thể ai đó đang khóc.

“Đừng… Đừng…”

Hứa Minh Tâm cuộn mình thành một quả bóng, thân thể nhỏ nhắn thu mình trong góc, trông vô cùng chật vật.

Cô rất sợ bóng tối, khi còn nhỏ đã bị HứaAn Kỳ chơi khăm và nhốt trong một nhà kho nhỏ.

Vào ban đêm, HứaAn Kỳ còn cố tình kể cho cô nghe những câu chuyện ma quái.

Cô bé mặc quần áo dính đầy máu, một bà lão không có lưỡi, còn có yêu ma quỷ quái…

Thậm chí, HứaAn Kỳ còn giả làm ma để dọa cô.

Lúc đó, cô sốt cao không ngừng, cứ lặp đi lặp lại cả tháng trời, suýt chút nữa cô đem chuyện này kể ra bên ngoài.

Kể từ đó, cô không dám đi đêm một mình, không còn nghe được những câu chuyện ma quái. Cô phải bật một chiếc đèn ngủ nhỏ để ngủ vào buổi tối, nếu không sẽ khó ngủ.

“Ai đó… Làm ơn có thể cứu tôi… Cố Gia Huy, anh đang ở đâu?” Hứa Minh Tâm không biết tại sao, lúc này, người đầu tiên cô nghĩ đến chính là Cố Gia Huy.

Buổi tối, Cố Gia Huy đã chờ ở ngã tư, nhưng chờ mãi lại không thấy Hứa Minh Tâm đâu.

Cho nên anh đã lái xe thẳng tới trường học, anh tìm Bạch Thư Hân.

“Minh Tâm đâu?”

“Tôi tìm một vòng ở trường học rồi cũng không tìm thấy cậu ấy đâu cả! HứaAn Kỳ tới tìm cậu ấy, không biết là hẹn gặp mặt nhau ở đâu rồi nữa. Anh có tới nhà họ Hứa hỏi thử chưa? Biết đâu cậu ấy đi về nhà rồi ấy!”

Cố Gia Huy nhíu mày, anh bảo Khương Tuấn đi kiểm tra camera ở trong trường học, hơn nữa còn liên hệ với nhà họ Hứa.

Rất nhan sau đó thì đã có kết quả.

Cố Gia Huy chạy tới tầng dạy học thứ tư, nơi này tối đen như mực, giống như một căn nhà ma vậy.

Bạch Thư Hân vọt tới đầu tiên, nhưng cô ấy không tài nào mở khóa được: “Mau mau lại đây giúp tôi đi, Minh Tâm sợ bóng tối nhất, hồi còn bé cậu ấy đã từng bị hù dọa!”

Sắc mặt Cố Gia Huy ác liệt, tiến lên dùng sức đá một cước lên cửa, trực tiếp đá văng cánh cửa sắt cũ nát kia đi.

Bạch Thư Hân bật đèn pin của điện thoại lên, tìm kiếm trong bóng đêm, cuối cùng cũng nhìn thấy Hứa Minh Tâm đang run bần bật trong góc phòng.

Cô ấy vừa định tiến lên, nhưng tốc độ của Cố Gia Huy có lẽ còn nhanh hơn so với cô ấy.

Người đàn ông bước dài tiến lên, ôm chặt người đang có ý thức mơ hồ và vừa bắt đầu nói mê sảng là Hứa Minh Tâm vào trong ngực.

Thân thể cô nóng hầm hập, đã phát sốt rồi!

“Tới bệnh viện.”

Cố Gia Huy nhanh chóng phân phó, Khương Tuấn ngồi ở phía trước khởi động xe. Bạch Thư Hân cũng chen vào ghế lái phụ, nói: “Tối muốn đi cùng Minh Tâm!”

Mắt Cố Gia Huy nhìn qua, anh không nói gì, trực tiếp dặn bảo Khương Tuấn lái xe đến bệnh viện.

Cô sốt nhẹ, không nghiêm trọng lắm, nhưng vẫn lâm vào tình trạng mê man như ban nãy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 52


Chương 52

Cô vẫn luôn tự lẩm bẩm, bàn tay nhỏ bé quơ vẫy lung tung không ngừng.

“Đừng mà… Đừng tới gần tôi! Cầu xin anh, đừng mà…”

Bạch Thư Hân nhìn thấy cô ấy như vậy thì đau lòng muốn chết, đang định bước tới cầm tay của cô lên, không ngờ Cố Gia Huy lại là người nhanh chân hơn một bước.

Bàn tay to của anh trực tiếp cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, giọng nói trầm thấp mà mạnh mẽ: “Minh Tâm đừng sợ, tôi sẽ ở bên cạnh em.”

Những lời này đã phát huy tác dụng, vậy mà cảm xúc của Minh Tâm đã dần dần bình tĩnh trở lại.

Bạch Thư Hân cũng thở dài nhẹ nhõm, cô ấy nhìn thẳng vào người đàn ông đầy thu hút ở trước mắt này.

Tuy rằng vẻ ngoài hơi dọa người một chút, nhưng dựa vào thái độ căng thẳng ban nãy của anh ta, cô ấy lại thấy yên tâm hơn một chút về việc anh ta chăm sóc cho Minh Tâm.

“Cảm ơn anh Trung, thời gian cũng không còn sớm nữa, để tôi ở lại chăm sóc cho Minh Tâm đi.”

“Cô về nghỉ ngơi đi, cô cũng chạy đi tìm suốt cả ngày nay rồi. Để tôi bảo Khương Tuấn đưa cô về, ở đây giao cho tôi đi.”

Bạch Thư Hân cũng không từ chối, quần áo của cô ấy đã ướt đẫm rồi, nếu còn như vậy nữa chắc chính bản thân cô ấy cũng có thể bị bệnh luôn mất.

Cô ấy gật đầu, nghiêm túc khom lưng nói lời cảm ơn: “Làm phiền anh Trung rồi, cảm ơn anh.”

Cố Gia Huy hơi gật đầu, có thêm chút ấn tượng tốt với Bạch Thư Hân.

Bên cạnh cô gái nhỏ này, vẫn còn có người thật sự đối xử tốt với cô.

Hứa Minh Tâm cảm thấy bản thân mình đã mở một giấc rất dài rất dài, ban đầu giấc mơ rất kinh khủng, tất cả đều là yêu ma quỷ quái, còn có đủ loại chuyện kỳ dị.

Nhưng không biết bắt đầu từ lúc nào, mấy thứ này đều dần tan biến rồi không thấy đâu nữa.

Cô cảm thấy bàn tay nhỏ bé rất ấm áp, như là cầm lất một cái bếp lò, hơi nóng cứ truyền đến cuồn cuộn không dứt.

Cô không lạnh nữa, cũng không sợ hãi nữa, sau đó ngủ một giấc thật thoải mái.

Đợi tới lúc Hứa Minh Tâm tỉnh dậy đã là sáng sớm, vừa mới tỉnh lại, đầu còn có chút đau.

Trong hơi thở thoang thoảng mùi nước khử trùng gay mũi, làm cho cô hiểu ra là mình đang ở trong bệnh viện.

Ai đã đưa mình tới đây vậy?

Cô vừa định ngồi dậy, không ngờ tay lại chạm trúng một cái gì đó.

Cô tập trung nhìn vào, vậy mà lại nhìn thấy Cố Gia Huy!

Anh ngồi nhoài người ở mép giường, còn đang ngủ.

Bàn tay nhỏ bé của cô, đang được nắm chặt trong lòng bàn tay anh. Hóa ra, đây là thứ đã sưởi ấm cho bản thân cô trong suốt cả đêm qua, anh vẫn luôn ở bên giường trông coi cô cho đến bây giờ sao?

Cô nhìn Cố Gia Huy còn đang ngủ say, trong lòng mềm nhũn ra.

Cảm xúc sợ hãi và uất ức của ngày hôm qua, cho tới bây giờ khi nhìn thấy Cố Gia Huy, dường như đã lập tức bị tan biến không còn một chút tung tích nào.

May mắn thay, cô đã trông đợi vào anh.

Anh nghiêng nửa khuôn mặt, vừa vặn bày ra nửa khuôn mặt bị hủy hoại dung nhan kia, bây giờ khi cô nhìn vào, đã không còn thấy sợ hãi chút nào nữa.

Bàn tay nhỏ bé của cô nhẹ nhàng v**t v* nơi đó, cảm nhận làn da xù xì nếp gãy kia.

Thậm chí cô còn thấy hơi đau lòng thay cho Cố Gia Huy, vào thời điểm lửa đốt trên làn da của anh, có phải là rất đau, rất đau hay không?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 53


Chương 53

Sau khi anh tỉnh lại, nhìn thấy bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ đấy, tâm trạng của anh đã suy sụp như thế nào?

Cô không nhịn được mà đau lòng hơn, ma xui quỷ khiến thế nào, vậy mà cô lại cúi người xuống, nhẹ nhàng hôn lên gương mặt anh.

Cô muốn hôn tới sự đau đớn và tổn thương của anh, muốn hôn tới quá khứ không thể chịu đựng được của anh.

Cô có thể làm lại từ đầu, Cố Gia Huy chắc chắn cũng có thể!

Ngay tại thời điểm cô nghĩ ngợi lung tung, không ngờ có một âm thanh gợi cảm và êm ái truyền đến bên tai.

“Em hôn trộm tôi à?”

Hứa Minh Tâm bối rối mở to đôi mắt, chống lại tầm mắt cười như không cười của người đàn ông, sợ đến mức vội vàng đứng bật dậy.

Ánh mắt cô không biết đặt ở đâu, cứ thế kia xung quanh, lắp bắp trả lời: “Không… Không có…”

Cố Gia Huy đứng thẳng dậy duỗi người một cái, nhìn thấy dáng vẻ xấu hổ mang theo sợ hãi của cô, khóe miệng cong lên thành một nụ cười vui vẻ.

Nhìn thấy cô tốt đẹp đứng trước mặt mình, anh thật sự rất vui vẻ.

“Trước kia em không đồng ý để cho tôi hôn em, bây giờ em lại hôn tôi, cái này tính thế nào đây hả?”

“Éc… Đây… Đây không tính là hôn…”

“Vậy như thế nào mới tính?”

Cố Gia Huy hỏi.

Hứa Minh Tâm nghi ngờ, nghiêng đầu nhìn anh, không ngờ lại bắt gặp cánh môi mỏng của người đàn ông.

Bàn tay to của anh luồn vào mái tóc cô, giữ chặt cái ót của cô, một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước rơi vào trên cánh môi hồng hào của cô.

Trái tim của cô nhảy bum ba la bum liên tục, trong nháy mắt, mặt đã đỏ tới mang tai.

Nụ hôn này kéo dài thật lâu, cũng vì thâm nhập sâu vào. Thế nhưng cô lại cảm thấy rất ấm áp, rất ngọt ngào, như là được bôi mật vậy.

Anh thả đầu của cô ra, nói: “Nhớ kỹ, lần sau hôn thì phải hôn ở đây.”

Anh chỉ chỉ vào đôi môi mỏng của mình, vừa cười vừa nói.

Hứa Minh Tâm xấu hổ, thiếu điều còn muốn tìm một cái lỗ nào đó rồi chui xuống.

Trời ạ, đã hôn trộm rồi còn bị người ta bắt quả tang, thật sự là mất mặt chết đi được!

“Em… Em muốn đi đánh răng rửa mặt.”

“Cùng đi đi.”

Cố Gia Huy túm lấy cô gái nhỏ đang định chạy thục mạng, trực tiếp ôm ngang eo cô, hai người cùng đi tới phòng tắm.

Cô đứng ở phía trước Cố Gia Huy, nhìn thấy hai người trong gương, nhất thời cảm thấy người đàn ông này thật cao lớn.

Bản thân cô đã cao 1m65, không tính là cao, mà cũng không tính là thấp. Nhưng chẳng qua chỉ vừa đến ngực của người đàn ông này mà thôi.

Người đàn ông này ước chừng cao khoảng 1m9 nhỉ?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 54


Chương 54

Trời ạ, vậy sau này nếu như hôn môi, chẳng phải là cô sẽ phải ngẩng mặt lên, biến thành một con hươu cao cổ sao?

Chờ một chút đã…

Tại sao cô lại nghĩ đến việc hôn môi?

Hai gò má của cô lập tức đỏ ửng. Một màn này, tất cả đều được chiếu vào trong gương, bị Cố Gia Huy nhìn thấy rất rõ ràng.

Anh súc miệng, sau đó khom lưng kề sát vào bên tai của cô, giọng nói đầy từ tính vang lên bên tai.

“Sao thế? Em đang có ý nghĩ d*m d*c gì với tôi à?”

Ý nghĩ d*m d*c…

Bốn chữ này nhảy vào đại não, cô lập tức luống cuống, đôi tay nhỏ bé liên tục xua xua, sốt ruột nói: “Em… Em không có…”

“Vậy em đỏ mặt làm cái gì hả?”

“Em…”

Hứa Minh Tâm “Em” mất một hồi lâu, cũng không nói ra được lý do vì sao lại như vậy.

Cô chỉ đang suy nghĩ về sự chênh lệch chiều cao giữa hai người, như thế nào lại có thể nghĩ đến cách hôn hoàn hảo chứ?

Nếu như nói chuyện này ra, chẳng phải là sẽ bị Cố Gia Huy cười nhạo đến chết sao?

“Không, không có gì cả. Em đói bụng rồi, nhanh lên còn chuẩn bị ăn sáng!”

Cô đẩy thân thể của người đàn ông ra, khoảng cách của hai người bị giãn ra mấy phần, cô cảm thấy bầu không khí ở trên đỉnh đầu mình cũng thay đổi biết bao nhiêu.

Từ trường của anh quá mạnh mẽ, cô không thể nào thở nổi được.

Cô vội vàng rửa mặt cho xong, sau đó chui vào giường bệnh.

Bác sĩ tới đo nhiệt độ cơ thể, mọi thứ đều bình thường.

Cố Gia Huy cũng bảo người ta đưa điểm tâm sáng nhẹ tới, xem ra là định ăn chung với cô.

“Anh không đi làm sao? Thời gian đã không còn sớm nữa rồi.”

“Tôi xin nghỉ phép rồi.” Anh thản nhiên nói.

“Vậy anh đừng xin nghỉ phép nhiều quá, như vậy thì sẽ tạo ấn tượng không tốt với cấp trên đâu. Em đã tốt hơn rất nhiều rồi, gần khỏe như người bình thường rồi, chiều nay anh đi làm đi.”

“Buổi chiều, em theo tôi đến nhà họ Hứa.”

“Tới đó làm cái gì?” Trong lòng cô run lên, buột miệng hỏi.

Cố Gia Huy nhìn chằm chằm vào gò má bị thương của cô, lạnh lùng nói: “Đòi nợ”

Hai chữ này như đánh trúng vào tim cô, khiến trái tim cô ngay lập tức run lên.

Anh như vậy là muốn bảo vệ cô sao? Không ngại phiền phức đến tìm HứaAn Kỳ ư?

Đứng ở ngoài cửa nhà họ Hứa, Hứa Minh Tâm có chút lo lắng.

HứaAn Kỳ nhất định sẽ trở thành con dâu của nhà họ Cố. Nếu trong tương lai HứaAn Kỳ kết hôn với Cố Tử Vị, cô ta sẽ là mợ chủ của nhà họ Cố.

Bố của Cố Tử Vị sở hữu bốn mươi phần trăm cổ phần trong Tập đoàn Bình Minh, ông cụ nắm giữ hai mươi phần trăm và Hội đồng quản trị giữ hai mươi phần trăm.

Trong khi đó Cố Gia Huy chỉ có vẻn vẹn mười phần trăm cổ phần.

Bây giờ nếu đi tìm HứaAn Kỳ gây phiền phức, không may chọc giận đến Cố Tử Vị, chẳng phải cuối cùng Cố Gia Huy sẽ là người gánh chịu mọi thứ hay sao!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 55


Chương 55

Cô kéo tay áo anh, nói: “Chuyện này cứ để em tự giải quyết đi. Em không muốn vì chuyện của em mà làm liên lụy đến anh.”

“Nếu như đến cả người phụ nữ của mình mà tôi còn không bảo vệ được, vậy thì tôi còn là đàn ông nữa hay không?”

Đôi môi mỏng gợi cảm của anh khẽ nhếch lên, tuy giọng nói của anh rất lạnh lùng nhưng Hứa Minh Tâm lại cảm thấy thật ấm áp.

Từ lúc còn nhỏ cho đến bây giờ, ngoài người anh tốt bụng nhà hàng xóm ra, không có ai nói sẽ bảo vệ cô cả.

Cô đã sớm quen với việc chịu đựng một mình, âm thầm nhẫn nhịn, không muốn làm ầm lên hay nói ra bất cứ điều gì.

Trừ khi bị dồn vào đường cùng, cô mới có thể phản kháng.

Thực ra cô không hề yếu đuối mà cô chỉ biết rõ rằng mình quá nhỏ bé và đơn độc.

Lấy trứng chọi với đá, cuối cùng cũng sẽ chỉ có quả trứng bị vỡ mà thôi.

“Anh không sợ rước lấy phiền phức hay sao?”

“Nếu như là phiền phức do em đem đến thì tôi rất vinh hạnh đón nhận.”

Sắc mặt Cố Gia Huy đã bình tĩnh lại, trông anh có vẻ điềm đạm hơn rất nhiều.

Hứa Minh Tâm còn muốn nói thêm gì đó, nhưng Cố Gia Huy không cho cô cơ hội, anh nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô và dẫn cô bước vào trong nhà.

Người giúp việc nhìn thấy Hứa Minh Tâm đứng sau lưng Cố Gia Huy thì sợ hãi đến mức không nói được một tiếng nào.

“Ba tôi đâu?”

Người giúp việc chỉ vào phòng khách, vẻ mặt vẫn còn hoảng hốt.

Cố Gia Huy hơi liếc mắt nhìn, đôi mắt dưới đôi lông mày rậm hiện lên sự lạnh lẽo, khiến cho người giúp việc sợ hãi đến mức ngã ngồi xuống đất.

Ba thành viên nhà họ Hứa thậm chí còn không nhận ra có khách đến, bọn họ vẫn đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách nói cười vui vẻ.

HứaAn Kỳ đang hớn hở nói về những sự kiện thú vị của ngày hôm qua.

“Mẹ, mẹ không nhìn thấy đâu. Từ sau lúc bị nhốt vào trong, khuôn mặt của Hứa Minh Tâm bắt đầu trở nên tái nhợt vô cùng, vừa tức giận lại vừa sợ hãi giương mắt nhìn con, vẻ mặt buồn cười không tả nổi.”

“Đan Kỳ, Minh Tâm có thể nào thì cũng là em gái của con, vì vậy đừng bắt nạt con bé quá nhiều. Các con sau này đều là con cháu của nhà họ Cố, phải biết giúp đỡ lẫn nhau, chăm sóc lẫn nhau.”

Hứa Văn Mạnh bất đắc dĩ nói.

Tuy rằng cảm thấy có chút gì đó không ổn nhưng ông ta sẽ không trách tội HứaAn Kỳ, dù gì thì đối với ông ta mà nói, đây cũng là đứa con gái cưng giỏi giang duy nhất trong lòng ông ta.

Trần Hiểu Vân nghe vậy liền tức giận nói: “Đừng có tráchAn Kỳ, ông còn không nhìn ra việc tốt mà đứa con gái thứ hai của ông làm à? Ngang nhiên đi dụ dỗ đàn ông! Thật đúng là mẹ nào con nấy! Chuyện này mà bị lan truyền ra ngoài, sẽ là cái cớ để người ta chế nhạo nhà họ Hứa chúng ta.”

“Mẹ nói đúng. Nhưng rồi tương lai con sẽ gả vào nhà họ Cố làm mợ chủ thôi, còn cô ta mà cũng được coi là người nhà họ Cố ư? Ai mà không biết bộ dạng của Cố Gia Huy vốn xấu xí, lại chẳng có tài cán gì, ở trong nhà họ Cố căn bản là không có tiếng nói. Đợi đến lúc con tới đó làm dâu, nhất định con sẽ dẫm nát Hứa Minh Tâm, sẽ khiến cô ta cả đời này không thể ngóc đầu lên được nữa.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 56


Chương 56

HứaAn Kỳ hung ác nói, như thể cô ta đã nhìn thấy Hứa Minh Tâm đang quỳ dưới chân mình như một con chó, sẵn sàng phục tùng cô ta.

Vừa nghĩ tới đây, cô ta liền nở nụ cười hạnh phúc, trong lòng hận không thể kết hôn sớm một chút để có thể nhìn thấy vẻ mặt khổ sở của Hứa Minh Tâm.

Đúng lúc này, phía sau lưng truyền đến một giọng nói lạnh đến ghê người, không có chút tình cảm nào.

“Thế à? Các người muốn ức h**p vợ tôi như vậy sao?” Những lời này vừa nói ra, ba người ngồi trong phòng khách lập tức rơi vào sự im lặng chết chóc.

Hứa Văn Mạnh là người đầu tiên có phản ứng, khoảnh khắc nhìn thấy Cố Gia Huy, trái tim ông ta chợt run lên.

Ông ta vội vàng đứng dậy, gọi người giúp việc đến, quát: “Khách đến cũng không nhìn thấy hay sao, còn không mau đi pha trà đi! Anh đây hẳn là cậu Ba của nhà họ Cố, sao đột nhiên anh lại tới đây, mời ngồi, mời ngồi!”

Sau đó, ông ta nháy mắt với HứaAn Kỳ, ra hiệu cho cô ta rời đi.

Cố Gia Huy đưa Hứa Minh Tâm đến nhà thế này, chắc hẳn là nhằm vào chuyện ngày hôm qua.

HứaAn Kỳ không phải kẻ ngốc, cô ta vội vàng quay người rời đi, nhưng lại bị Cố Gia Huy ngăn lại.

“Khoan đã.”

Hai tiếng ngắn gọn nhưng đầy áp lực, mang theo sự uy h**p không hề nhỏ.

Chân của HứaAn Kỳ bỗng trở nên nặng như đeo chì, cô ta không thể nhúc nhích được nửa bước, chỉ đành cứng đờ đứng im tại chỗ.

Cô ta nhìn sang phía Trần Hiểu Vân như cầu cứu, Trần Hiểu Vân kéo cô ta đến bên cạnh, cười nói: “Cậu Ba đến rồi, mời ngồi xuống nói chuyện. Cậu Ba tới đây là vì chuyện kết hôn có đúng không?”

Cố Gia Huy bỏ qua lời chào hỏi, trực tiếp kéo Hứa Minh Tâm ngồi xuống.

Hai chân anh vắt chéo lại, mặc dù so với ba người bọn họ thấp hơn nửa người, nhưng khí thế lại đè bẹp hết bọn họ.

Anh lạnh lùng quét mắt nhìn qua mọi người một lượt, và cuối cùng nhìn thẳng vào HứaAn Kỳ.

“Vợ tôi bị người ta đánh, tôi đến để gặp người đã hành hung.”

Hứa Văn Mạnh nghe vậy, tim càng đập mạnh hơn.

“Cậu Ba cứ nói đùa, hai chị em nó chẳng qua là chơi đùa ầm ĩ một chút, chuyện này… Sao có thể coi là hành hung chứ?”

“Thì ra là chơi đùa ầm ĩ, tôi thật sự không nên nói nghiêm trọng như vậy có đúng không?”

“Đúng đúng, đó chỉ là một trò đùa thôi!An Kỳ, còn không mau đến đây xin lỗi em gái con đi.”

HứaAn Kỳ không cam lòng, nhưng hiện tại cô ta vẫn chưa phải là thành viên của nhà họ Cố. Cho dù biết Cố Gia Huy chỉ là con cọp giấy, không có nhiều tiếng nói trong nhà họ Cố nhưng cô ta cũng không dám đắc tội với Cố Gia Huy.

Hơn nữa, khi nhìn thấy những vết sẹo dữ tợn của Cố Gia Huy, cô ta cảm thấy vô cùng đáng sợ, giống hệt như ma quỷ vậy.

Nếu cô ta bị biến thành như vậy thì thà chết đi còn hơn!

Cô ta chậm rãi đi về phía trước, lúng túng nói: “Tôi xin lỗi, là tôi không biết chừng mực.”

Hứa Minh Tâm nghe cô ta xin lỗi, biết rằng cô ta không cam tâm tình nguyện nói vậy, nhưng việc này cũng coi như là đã được giải quyết rồi.

Cô kéo bàn tay to lớn của Cố Gia Huy, nói nhỏ: “Chúng ta có thể đi về chưa?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 57


Chương 57

Cố Gia Huy không trả lời, anh kéo cô đứng dậy, cô nhẹ nhõm thở phào một hơi.

Chuyện này cuối cùng cũng đã kết thúc được rồi.

Nhưng…

Anh lại kéo cô đến chỗ HứaAn Kỳ và nói: “Minh Tâm, hôm qua chị em các em đã chơi đùa như thế nào, em cho tôi xem một chút. Cô ta đối xử với em ra sao, em hãy đối xử với cô ta y như vậy, tôi rất hứng thú với trò chơi của hai người hôm qua”

“Cố Gia Huy?” Cô sửng sốt, ý của anh là định để cô tự tát HứaAn Kỳ sao?

“Thế nào, có vấn đề gì sao?” Anh siết chặt bàn tay nhỏ bé mát lạnh của cô: “Dù trời có sập xuống, chồng em vẫn sẽ ở đây cho em dựa vào, em sợ cái gì chứ?”

Hứa Minh Tâm nghe thấy điều này, trong lòng cô cảm thấy ngập tràn ấm áp.

Được người khác bảo vệ thật là tuyệt vời, cô yêu cảm giác này chết đi được!

Từ lúc Cố Gia Huy nói như vậy, Hứa Minh Tâm đã thu hết can đảm để đòi lại cái tát ngày hôm qua.

Cùng lắm thì sau này chịu đựng chút khổ cực với Cố Gia Huy!

HứaAn Kỳ nhìn thấy động tác của Hứa Minh Tâm, cô ta liên tục lùi về phía sau.

Cô ta hoảng sợ lắc đầu, tức giận nói: “Cô không được phép đánh tôi, cô dựa vào cái gì mà đánh tôi? Tôi là cô cả của nhà họ Hứa, tương lai còn là mợ chủ của nhà họ Cố! Cô không thể đánh tôi!”

Sau đó cô ta trốn sau lưng Hứa Văn Mạnh.

Hứa Văn Mạnh vô cùng đau đầu, trước đây Khương Tuấn, thư ký bên cạnh Cố Gia Huy đã tới gặp ông ta một lần và nói rằng Hứa Minh Tâm là người phụ nữ mà Cố Gia Huy vô cùng coi trọng, hơn nữa Hứa Minh Tâm đã là con dâu của nhà họ Cố. Nếu nhà họ Hứa dám bắt nạt Hứa Minh Tâm, nhất định Cố Gia Huy sẽ không nể mặt.

Lúc đó ông ta không hề để tâm đến những lời này, bây giờ mới biết cô con gái cưng của ông ta đã gây ra họa lớn rồi!

Nhưng nếu HứaAn Kỳ bị đánh, ông ta sẽ cảm thấy rất đau lòng.

Ông ta bèn đứng dậy nhìn Hứa Minh Tâm và nói: “Minh Tâm, hãy thuyết phục cậu Ba đi, chuyện này bỏ qua được chứ?An Kỳ đã làm sai, cha thay nó xin lỗi con được không?”

Trong khi Hứa Minh Tâm đang do dự thì lại nghe thấy giọng nói không vui của Cố Gia Huy từ phía sau truyền đến.

“Minh Tâm, cô ta đối xử với em như thế nào, em cứ như thế mà trả lại. Ông Thắng, nếu như vợ tôi làm sai chuyện gì, tôi cũng ở đây xin lỗi ông.” Lời này vừa nói ra như chặn đứng ý định của Hứa Văn Mạnh.

Hứa Minh Tâm đưa đôi mắt nhìn về phía người đàn ông ở sau lưng, trong đôi mắt tràn ngập sự cảm kích.

Trái tim giống như được ngâm trong suối nước nóng, ấm áp vô cùng.

Cô biết Cố Gia Huy thấy cô chịu ấm ức thì vô cùng tức giận, đến tìm để lấy lại thể diện.

Nếu người đàn ông này của cô đã nể mặt như vậy, vậy thì cô cũng cứ làm tới một chút.

Ấm ức mà hôm qua cô phải chịu quả thật là chỉ cần một cái bạt tai là có thể giải quyết được sao?

Cho đến giờ chỉ cần trả lại một cái tát này đã xem như là xử lý rất nhẹ nhàng rồi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 58


Chương 58

Cô hít một hơi thật sâu, nói: “Sau cái tát này chúng ta không ai nợ ai, chuyện trước đó tôi cũng không tính toán nữa. Sau này, HứaAn Kỳ đối xử với tôi thế nào thì tôi đối xử lại với cô ta như vậy. Cô ta muốn chơi đùa tôi, vậy tôi sẽ phối hợp thật tốt cùng chơi với cô ta!”

Đôi tay nhỏ bé nắm chặt lại, dường như cô đã dùng hết dũng khí của mình để nói ra lời này…

Lời này đại diện cho việc sau này bất kể bản thân có rơi vào hoàn cảnh nào, cho dù là tốt hay xấu, cô đều sẽ không tha cho HứaAn Kỳ.

Chính vào lúc này, đôi tay to lớn đầy ấm áp của Cố Gia Huy nắm lấy đôi tay nhỏ của cô, nắm thật chặt trong lòng bàn tay mình.

Cô, ánh mắt của Cố Gia Huy cũng lặng lẽ nhìn cô, khiến cho c có cảm giác an toàn.

Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, bỗng nhiên không còn sợ hãi điều gì nữa.

“HứaAn Kỳ, món nợ giữa chúng ta, cũng nên tính toán rồi.”

“Món nợ gì, tôi không hiểu. Mẹ, mẹ giúp con với, con không hiểu cô ta đang nói cái gì!”

“Văn Mạnh!” Trần Hiểu Vân cũng chau mày, chỉ đành nhìn về phía người chủ gia đình.

Hứa Văn Mạnh cũng vô cùng khó xử, còn muốn nói thêm gì đó để cứu vãn tình thế, thế nhưng tiếp xúc với cái nhìn không hề có chút cảm tình của Cố Gia Huy, lạnh lùng hung tợn, khiến cho ông ta phát hoảng..

Ông ta biết chuyện này không làm hòa nổi.

Nếu như ngoan ngoãn nhận cái tát này, vậy thì chuyện này coi như xong rồi.

Nếu như không chịu ăn cái tát này, Cố Gia Huy chắc chắn sẽ không để yên.

Hứa Văn Mạnh đành phải nhẫn tâm, lôi HứaAn Kỳ ra, kéo đến trước mặt của Hứa Minh Tâm.

HứaAn Kỳ lập tức sợ hãi, khóc thét lên thất thanh gọi: “Sao con có thể để cho con đ* này đánh con chứ! Con là phu nhân tương lai của nhà họ Cố, vì sao con phải sợ tên Cố Gia Huy này, anh ta chẳng qua chỉ là một tên quái dị!”

“Hỗn láo, cậu ấy là bậc đàn anh của con, sao con có thể ăn nói hồ đồ như vậy?”

“Con không nói sai! Anh ta chính là tên quái dị, đợi con gả cho Cố Tử Vị rồi, chuyện đầu tiên con làm chính là đuổi các người ra khỏi nhà họ Cố…”

HứaAn Kỳ vẫn còn chưa nói xong, Hứa Minh Tâm đã tát cô ta một cái thật mạnh.

Lời sau đó bỗng nhiên dừng lại, HứaAn Kỳ ngây ra nhìn cô, rõ ràng là cô ta đã bị cái tát này làm cho choáng váng.

Hứa Minh Tâm cũng không hề tỏ ra yếu đuối khi bắt gặp cái nhìn của cô ta.

Cô ta nói mình thế nào, nói mẹ cô quá đáng thế nào, cô đều có thể nhịn.

Thế nhưng cô chấp nhận bất cứ ai động đến vết sẹo của Cố Gia Huy.

HứaAn Kỳ phản ứng lại, liền giống như một kẻ điên, trực tiếp xông về phía của Hứa Minh Tâm.

May mà Cố Gia Huy nhanh tay nhanh mắt, kéo cô vào trong lòng.

HứaAn Kỳ ngay tức khắc đã vồ ếch, ngã lăn đùng trên đất.

Cô ta còn muốn xông tới, nhưng lại bị Hứa Văn Mạnh ngăn lại, giao cho người hầu dắt đi.

Ông ta vội vàng xin lỗi, thầm oán con gái mình cứ quyết hơn thua, tự mình làm loạn cả lên.

Cố Gia Huy nhìn Hứa Minh Tâm một cách chăm chú, cô khẽ lắc đầu, tỏ ý mình không sao.

Lúc này Cố Gia Huy mới yên tâm, ôm cô vào lòng, nhìn Hứa Văn Mạnh với ánh mắt không mấy thiện cảm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 59


Chương 59

“Nếu như còn có lần sau, sẽ không phải chỉ có một cái tát là sẽ giải quyết được đâu. Cố Thành Chung tôi mặc dù không có địa vị gì trong nhà họ Cố, thế nhưng tôi vẫn chẳng thèm một dòng họ chẳng ra gì như nhà họ Hứa.”

Hứa Minh Tâm là người con gái của tôi, ai dám động vào thì đừng trách tôi không khách sáo.”

Anh lạnh lùng nói từng chữ, khí thế dọa người.

Hứa Văn Mạnh run lên, lập tức ngoan ngoãn đáp lại. Cố Gia Huy xoay người dẫn Hứa Minh Tâm rời đi, ra khỏi cửa cô cảm thấy bản thân mình giống như đang nằm mơ vậy.

Lên xe rồi, cô vẫn chưa định thần lại được.

Cố Gia Huy nhìn nét mặt sững sờ của cô, không khỏi nói: “Làm em sợ rồi sao?”

Hứa Minh Tâm khẽ lắc đầu, cơ thể bé nhỏ đột nhiên xông tới, ôm chặt lấy anh.

Người của Cố Gia Huy đứng vững lại, mặc dù đã kịp phản ứng, đôi tay to lớn vẫn nhẹ nhàng đặt trên lưng cơ, một bàn tay còn lại thì xuyên qua mái tóc, vỗ nhẹ vào đầu cô.

“Vừa rồi em làm rất tốt.”

“Cố Gia Huy, cảm ơn tất cả những điều anh đã làm cho em, em rất cảm động.”

Cô nghẹn ngào, rất muốn khóc, thế nhưng cố gắng để cho nước mắt rơi xuống.

Cô là người không thích khóc lóc, từ nhỏ đến lớn cô đã bị HứaAn Kỳ ức h**p quen rồi.

Cô không phải là nhẫn nhục chịu đựng, mà là biết mình không phản kháng được, nếu như phản kháng thì sẽ lại càng chịu khổ nhiều hơn.

Cô đã quen với chịu đựng, mơ có một ngày thoát khỏi cái nhà này.

Giờ đây cuối cùng cô đã được toại nguyện, hơn nữa người đàn ông này thương yêu, bảo vệ cô, khiến cho cô cảm nhận được sự ấm áp mà trước đó chưa từng có,

Cô cảm thấy… Mình đã có nhà rồi, nhà của cô và Cố Gia Huy.

“Đồ ngốc, em là vợ sắp cưới của anh, anh là đàn ông, không bảo vệ em thì bảo vệ ai?”

“Cho dù thế nào, em vẫn rất cảm ơn anh. Cố Gia Huy, chúng ta cùng nhau sống thật hạnh phúc có được không? Đợi em tốt nghiệp rồi, em sẽ gả cho anh, làm cô dâu của anh.”

“Được.”

Cố Gia Huy nghe thấy câu này, trong lòng giống như có làn gió xuân thổi qua.

Gió xuân ấm áp thổi quaGia Huy, đại khái… Chính là ý này.

Anh vỗ vỗ nhẹ lên người cô, nói: “Anh đưa em tới trường trước, tối đến sẽ đón em cùng đi ăn cơm.”

“Ừm ừm.”

Cô quay trở lại trường, Bạch Minh

Châu hôm nay vắng mặt, cô đã bắt đầu thực tập rồi.

Cô dùng phấn để che đi vết hằn của cái tát ở trên khuôn mặt, nhìn trông rất tự nhiên.

Đợi đến tối, Cố Gia Huy lái xe tới đón cô.

Cô cứ tưởng là về nhà ăn cơm, không ngờ lại ăn ở bên ngoài.

Cố Gia Huy không hề thuê một phòng riêng, mà chọn một chỗ ngồi gần trong góc.

Hứa Minh Tâm không khỏi có chút lo lắng, cô sợ nhất là mấy kẻ nào đó đàm tiếu qua lại.

Cái miệng mấp máy, tuôn ra những lời nói làm tổn thương người khác.
 
Back
Top Dưới