Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 20


Chương 20

Cố Gia Huy là thuộc họ nhà chó sao?

Lại căn cô!

Cô đẩy anh ra, mặt đỏ tai hồng nhìn anh: “Em… Em cần phải tới trường học, ngài tìm em làm gì?”

“Tôi quên nhắc em, buổi tối phải cùng tôi về nhà gặp cha tôi”

Cố Gia Huy biết da mặt cô mỏng, cũng không mở miệng trêu chọc nữa mà là nghiêm túc mở miệng nói chuyện Quả thật ban nấy là do anh nóng vội, đối phó với nhóc con này thì cần phải giống như bây giờ, chậm rãi từ từ!

Cô nghe vậy liên tục gật đầu, nào dám đứng lại nói chuyện cùng anh, mau chóng cầm theo balo chạy trối chết.

Nhìn bộ dạng đó của cô, Cố Gia Huy không nhịn được cười khẽ một tiếng.

Buổi tối, đích thân Cố Gia Huy lái xe tới đón cô, Cô phải gặp cha chồng tương lai cho nên khẩn trương vô cùng, lòng bàn tay toát hết cả mồ hôi.

Sau khi xuống xe nhìn thấy cánh cửa to lớn màu đen sẫm cùng với biệt thự kiến trúc nguy nga ở phía sau kia, chân của Hứa Minh Tâm không có tiền đồ mềm nhũn.

Cô chưa bao giờ nghĩ tới việc bản thân muốn trèo cao gả vào nhà của đám người thuộc tầng lớp thượng lưu, nhưng bây giờ cô lại thật sự gả cho kiểu người như vậy!

Lúc hai chân cô nhữn cả ra, thì Cố Gia Huy lại làm động tác khiến người ta khó hiểu, đó chính là nằm chặt lấy tay cô.

Lòng bàn tay của anh ấm áp, năng lượng truyền qua lòng bàn tay anh không ngừng tiến vào thân thể cô, trái tim đang đập thình thịch của Hứa Minh Tâm cũng vì thế mà yên ổn trở lại.

Hứa Minh Tâm quay đầu nhìn anh một cái, vừa lúc đối diện với đôi mắt phượng sâu thẳm kia, đôi mắt sâu không thấy đáy, còn huyền bí hơn cả bóng đêm Trái tim cô khẽ run rấy, không dám đối mặt với anh.

Ánh mắt của anh giống như tia laze, có thể nhìn xuyên vào nội tâm người khác.

Cô rũ mắt, bên tai đột nhiên truyền tới giọng nói ôn hòa dịu dàng của anh: “Đừng sợ, có tôi ở đây”

Nghe sáu chữ này, cô đột nhiên thấy bình tĩnh tới lạ thường.

Đúng thế… Người đàn ông của cô ở đây, cô còn sợ cái gì?

Hai người đi vào bên trong, phòng khác rộng lớn tầng một chỉ toàn là người hầu, ông cụ Cố còn ở trên lầu.

Cố Gia Huy cho người đưa cô đi thăm thú biệt thự, còn anh thì tự mình lên mời ông cụ Cố xuống dưới.

Người giúp việc đưa cô đi khắp nơi, căn biệt thự này rất xa hoa, có rạp chiếu phim tư nhân, còn có bể bơi trong nhà, vườn hoa sau nhà rậm rạp u ám có chút dọa người.

Ngày hè, đây chính là thời điểm hoa nhài nở rộ.

Gió đêm thổi qua đưa hương hoa nhàn nhạt dịu dàng tới thấm đượm cả tâm hồn.

Cô rất thích nơi này, sau khi bảo người giúp việc đi trước, một mình cô tản bộ ở vườn hoa.

Nhưng cô lại không nghĩ tới, sau khi người giúp việc vừa xoay người rời đi, có một đôi mắt âm u ở trong chỗ tối, nhìn chằm chằm vào bóng dáng yếu điệu của cô..

Hứa Minh Tâm mới đi được không bao lâu đã nghe thấy tiếng bước chân truyền tới từ phía sau lưng.

Cô nghĩ răng đó là người giúp việc ban nấy cho nên xoay người lại mở miệng nói “Cháu nói rồi mà, cô không cần đi theo cháu, cháu đã quen đường…”

Lời đang nói bỗng dưng im bặt, bởi vì đứng sau lưng cô là một người đàn ông hoàn toàn xa lạ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 21


Chương 21

“Anh là ai.”

Lời còn chưa nói xong đã bị cô nuốt hết, bởi vì người kia đột nhiên lại nhào tới, ôm cô thật chặt.

Cô sợ hãi vội vàng giấy giụa, nhưng thể lực, sức mạnh của hai người kém xa nhau, cô không thể giấy ra được.

Cô ngửi thấy mùi rượu rất nồng, người này uống rất nhiều rượu!

Không nghĩ trong nhà lão già này còn giấu một nữ giúp việc xinh đẹp như vậy! Cô hầu hạ ông già sắp xuống mồ đó làm gì?

Không bằng theo tôi, tiền tài danh vọng, tất cả đều sẽ là của cô! Ha ha, cô cũng đẹp thật, dáng người nóng bỏng đấy!”

Bàn tay bẩn thỉu của anh ta di chuyển loạn xạ trên người cô, quần áo mùa hè vốn dĩ mỏng, hơn nữa đêm nay cô chỉ mặc một cái váy liền.

Cái tên háo sắc này muốn cưỡng ép cô.

“Cứu mạng!”

Cô hét lớn chói tai, lại bị người đó dùng tay bịt miệng Trên mặt anh ta lộ ra sự không kiên nhẫn, gương mặt bị d*c v*ng chỉ phối, ánh mắt hèn mọn khiến cả gương mặt trở nên dữ tợn đáng Sợ, giống như quỷ dữ.

Anh ta bịt kín mũi cô, khiến cô không thở được.

Hứa Minh Tâm chỉ nghe được giọng nói trầm đục của người nọ: “Đồ d*m đ*ng, cô cũng dám kêu người tới sao? Cô có biết tôi là ai không? Tôi là cháu trai của ông chủ cô, chính là người cầm quyền nhà họ Cố trong tương lai! Chỉ cần cô nghe theo tôi, cô chính là mợ chủ, đây chính là chuyện mà biết bao nhiêu người mơ ước! Đồ d*m đ*ng, đừng có kêu loạn, hôm nay hầu hạ tôi cho tốt! Sau này tôi sẽ không bạc đãi cô!”

Nhìn thấy Hứa Minh Tâm sắp chết vì ngạt, lúc này anh ta mới buông lỏng tay ra.

“Cậu là Cố Tử Vị?”

Hứa Minh Tâm há to miệng, hít vào từng ngụm khí lớn, gian nan phun ra vài chữ.

Cố Tử Vị nghe vậy nở nụ cười đáng khinh: “Không sai, ba tôi chỉ có một đứa con trai là tôi, nhà họ Cố lớn thế này sau này là của một mình tôi. Có phải là bây giờ cô đồng ý muốn hầu hạ tôi rồi hay không?”

Anh ta nở nụ cười d*m đ*ng, cho rằng sau khi Hứa Minh Tâm biết thân phận của mình, nhất định sẽ dùng sức lấy lòng.

Thế nhưng không nghĩ tới gương mặt cô tràn đầy sợ hãi, muốn thoát khỏi sự khống chế của anh ta, muốn xông ra ngoài.

Thậm chí cô còn hô lớn cứu mạng, một tiếng này thôi cũng đủ để gọi người khác tới.

Cố Tử Vị thâm mảng một tiếng không tốt, men say còn trong người tiêu tán không ít, cả người tỉnh táo hơn rất nhiều Lão già kia rất cổ hủ, nếu như biết anh ta làm loại chuyện này nhất định sẽ đánh chết anh ta.

Lòng háo sắc ban nấy lập tức biến mất không còn một mảnh.

Anh ta ảo não trừng mắt nhìn Hứa Minh Tâm, quả thật rất tức giận, cho nên nâng chân đá vào lưng cô một cái.

Hứa Minh Tâm mất đà cả người ngã về phía bồn hoa bên cạnh.

Gai nhọn sắc bén đâm sâu vào da thịt, cô chỉ cảm thấy đau, đau tới thấu xương.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 22


Chương 22

Nhưng cô còn chưa kịp hô đau đã bị Cố Tử Vị túm dậy, kèm theo đó chính là một cái bạt tai.

Sức lực của nam thanh niên, sao Hứa Minh Tâm có thể chịu được chứ.

Chỉ cần một cái tát này, cũng đã đánh tới mức đầu óc cô choáng váng, lỗ tai ù ù, không nghe được anh ta đang mảng cái gì Gương mặt cô bỏng rát đau đớn, máu tươi từ khóe miệng tràn ra ngoài.

Nhưng Cố Tử Vị vẫn chưa hài lòng: “Con điểm này, cô chờ đó cho tôi, hôm nay cô làm ra vẻ liệt nữ trinh tiết đúng không? Đừng có để cho tôi tìm được cơ hội, nếu không tôi nhất định sẽ khiến cô ở trên giường muốn chết không được muốn sống cũng không xong!”

Lời vừa dứt, người giúp việc đã đuổi tới nơi.

Lúc bọn họ nhìn thấy Hứa Minh Tâm nằm thoi thóp ở dưới đất, người nào người nấy mặt mũi tái mét, vội vã xông lên trước ôm người vào trong ngực.

“Cậu Tử Vị, đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Cố Tử Vị buông lỏng tay ra, sửa sang quần áo trên người, nói: “Con đ**m này muốn quyến rũ tôi, cho nên tôi dạy dỗ cô ta một chút!”

“Cái.. Cái gì?”

Người giúp việc nghe được những lời này, trợn mắt há hốc mồm, thế mà mợ ba nhà họ Cố lại đi quyến rũ cháu trai của mình?

Chuyện này rất nghiêm trọng, bọn họ vội vàng chạy tới báo cho Cố Gia Huy cùng với ông cụ Cố.

Hai người nghe thấy vậy vội vàng xuống lầu.

Ở trong phòng khách, Hứa Minh Tâm dựa vào ghế sô pha, mặt mũi tái mét.

Một chân đạp ở sau lưng, trên mặt bị đánh một cái, thân thể gầy yếu của cô sao có thể chịu được ?

Cố Gia Huy nhìn thấy hình ảnh này, mắt phượng khẽ nhíu lại, vội vàng bước tới.

Ông cụ Cố, Cố Gia Bảo cũng nhíu đôi lông mày đã bạc trắng, nện cây gậy lên mặt đất một tiếng rất lớn.

“Chuyện gì thế này, người đang êm đẹp sao tự dưng lại biến thành như vậy?”

Cố Tử Vị muốn đánh đòn phủ đầu, lập tức mở miệng nói: “Ông nội, cô gái này chơi ở vườn hoa sau nhà muốn quyến rũ cháu, không nghĩ tới sau khi bị cháu từ chối lại muốn cưỡng ép. Cháu liền ra tay dạy dỗ cô ta một chút, ông nội là người cương trực, nhất định sẽ không chịu nổi khi có loại giúp việc bại hoại này!”

Ông cụ Cố vừa nghe liền biết Cố Tử Vị nói dối, còn chưa kịp quát lớn thì đã bị Cố Gia Huy chặn họng.

Anh mở miệng bình tĩnh hỏi: “Cậu nói, cô ấy quyến rũ cậu?”

Anh gằn từng chữ một, giọng điệu giống như băng tuyết bắc cực, lại giống như địa ngục u tối vọng về.

Cố Tử Vị không khỏi rùng mình, chút men say cuối cùng đều biến thành mồ hôi lạnh ứa ra sau lưng.

Thế mà anh ta lại cảm thấy sợ hãi…

Cố Tử Vị thẳng lưng, nếu như đã nói như vậy, vậy thì càng không thể sửa miệng.

“Đúng thế, là cô ta quyến rũ cháu! Ỷ vào bản thân có vài phần nhan sắc, đã muốn trèo cao, điển hình của loại người hám danh lợi, muốn được gả vào trong nhà giàu!”

Hứa Minh Tâm nghe được những lời này, rất muốn mở miệng mắng anh ta một tiếng “vô sỉ”, nhưng hiện tại cô không có chút sức lực nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn anh ta đảo trái thành phải, biến trắng thành đen.

Cô không phải loại người như vậy…

Liệu Cố Gia Huy có tin cô không?

Cố gắng sức nâng tay, gian nan giữ chặt lấy tay Cố Gia Huy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 23


Chương 23

Cố Gia Huy vừa chuyển mắt đã lập tức nhìn thấy đôi mắt chứa đầy hơi nước của cô, ánh mắt quật cường như thế, giống như cầu xin anh tin cô.

Lòng của anh bỗng chốc mềm nhũn.

Anh nhanh chóng bế ngang cô lên, cho người đi mời bác sĩ tới.

Cố Tử Vị nhìn thấy anh khẩn trương lo lắng như thế, không khỏi mở miệng làu bàu: “Chú ba, chú phải làm tới nước này hay sao? Chỉ là một đứa giúp việc mà thôi.”

“Đợi chút nữa tôi sẽ tính sổ với cậu!”

Cố Gia Huy lạnh giọng, sau đó ôm người rời đi.

Cố Tử Vị nghe vậy thì bực bội: “Một con nhỏ giúp việc mà thôi, chú ba làm sao vậy? Chẳng lẽ con nhóc đó cũng đã từng quyến rũ chú ba?”

Vừa dứt lời, cây gậy của ông cụ Cố đã lao tới đập mạnh vào đầu gối của anh ta.

Cố Tử Vị “rầm” một tiếng quỳ ở trên mặt đất, đau tới mức kêu la oai oái.

“Ông nội…”

“Câm miệng cho ta! Mày có biết người ban nãy là ai không? Mày cho rằng những lời ban nãy của mày có thể lừa được người sao? Nếu như mợ ba của mày có việc gì, tao sẽ đánh chết mày!”

Lời này vừa nói ra, Cố Tử Vị trợn mắt há hốc mồm.

Thế mà cô lại không phải là người giúp việc, mà là đối tượng đính ước của chú ba.

Lúc trước cha anh ta từng nhắc với anh ta chuyện này, nhưng anh ta lại không hề để ý, cho là đối phương nhất định sẽ không kiên trì được bao lâu sẽ chạy trối chết.

Không nghĩ tới kẻ quái dị kia lại tìm được một người vợ tương lai xinh đẹp như vậy, dựa vào cái gì chứ!

Cố Tử Vị không chỉ có cảm giác sợ, mà còn sinh ra cảm giác oán hận chán ghét.

Lúc này, ở trong phòng…

Bác sĩ gia đình đã vội vàng tới.

Vết thương trên má cô đã đụng tới màng tai, khiến màng nhĩ bị tổn thương, có lẽ sẽ bị điếc một khoảng thời gian. Nhưng cũng may vết thương không quá nghiêm trọng, chỉ là bị điếc tạm thời mà thôi.

Sau khi thoa thuốc xong, Hứa Minh Tâm vẫn cau mày nhăn mặt, dường như khổ không nói nên lời.

Bác sĩ để ý thấy lúc nằm cô vẫn không thoải mái, suy đoán có lẽ sau lưng cô còn có vết thương.

Bác sĩ xoay người cô lại, kéo váy xuống nhìn một chút, phát hiện một vết thâm to, xung quanh còn bị xước, nhiều chỗ gai đâm sau vào trong da thịt còn chưa được lấy ra.

Cố Gia Huy nhìn thấy hình ảnh này, mắt lập tức đỏ lên.

Anh không nói hai lời, xoay người rời đi, vọt xuống dưới lầu.

“Chú ba, chú… Chú muốn làm gì?”

Khí thế Cố Gia Huy áp đảo mọi thứ xung quanh, giống như Tu La tới từ địa ngục, mang theo hơi thở tử vong, lệ khí bao phủ khắp cả căn phòng.

Giống như chỉ cần đi tới bên cạnh anh, là có thể bị gió lớn cuồn cuộn thổi bay.

Tiếp đó chính là một chân đá mạnh vào bụng Cố Tử Vị.

Cố Tử Vị quỳ rạp trên mặt đất, đau tới mức hít vào một hơi khí lạnh, anh ta há miệng gào lên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 24


Chương 24

Cố Gia Huy không nói hai lời bóp cổ anh ta, lôi anh ta đứng dậy.

Cố Tử Vị bị anh bóp cổ không thể thở được, đôi mắt tràn ngập sự sợ hãi trừng lớn, gian nan phát ra từng tiếng kêu đau đớn thống khổ.

“Chú ba… Cháu sai rồi, cháu thật sự sai rồi! Sau này cháu không dám nữa, chú cũng không thể chỉ vì một người phụ nữ còn chưa cưới mà giết cháu trai ruột của chú! Vì một người phụ nữ mà làm bẩn tay chú, không đáng giá…”

“Không đáng giá?”

Cố Gia Huy nghe thấy những lời này, nheo mắt lại.

Từ giây phút người phụ nữ kia rời đi nhưng lại quay trở lại, anh cũng đã quyết định sẽ đặt người này ở đầu quả tim, cẩn thận bảo vệ chăm sóc.

Nhưng anh còn chưa kịp chăm sóc một chút, đã bị cái tên súc sinh này tra tấn thành như vậy.

Sự hung ác trong ánh mắt anh khiến Cố Tử Vị run sợ trong lòng, nhìn bộ dạng thống khổ không thể thở được của Cố Tử Vị, Cố Gia Huy không hề cảm thấy mềm lòng.

Nhưng ông cụ Cố thật sự không thể nhìn nổi cảnh này, mở miệng khuyên nhủ: “Được rồi, thằng ba à, như vậy là đủ rồi, đây chính là đứa con duy nhất của anh trai con đó!”

Cố Gia Huy nghe vậy, gương mặt vẫn âm u như cũ, sau đó mới ném anh ta xuống đất.

“Khương Tuấn, đưa người về cho tôi. Chị dâu và anh cả không biết dạy con, vậy thì để tôi tới dạy, dạy tới khi nào ngoan mới thôi.”

Khương Tuấn nghe vậy lập tức tiến lên trước vài bước đưa người đi.

Cả người Cố Tử Vị run rẩy, một chân ban nãy của anh thiếu chút nữa đã giết anh ta, thế mà bây giờ còn bị anh nhốt lại, tùy ý anh xử phạt…

Không!

Cái tên quái dị này chính là ác ma, anh ta không thể ở trong tay của Cố Gia Huy.

“Ông nội… Cứu cháu với, chú ấy sẽ giết cháu, ông nội…”

Ông cụ Cố không có cách nào thiên vị nói giúp cho anh ta, bởi vì lần này quả thật Cố Tử Vị đã làm sai,

Sau khi Cố Tử Vị bị dẫn đi, ông cụ Cố liếc nhìn Cố Gia Huy một cái đầy thâm ý.

“Thằng ba, bố cũng không muốn nói gì nhiều, cái thằng nhóc kia con muốn đánh cho tàn phế thế nào cũng được, nhưng không thể đùa ra mạng người. Anh cả của con chỉ có một đứa con trai này, con hiểu không?”

“Được, con sẽ nghe theo lời bố.”

Anh lạnh nhạt đáp lại, giọng điệu đó khiến người ta hãi hùng khiếp vía.

Ông cụ Cố biết Cố Tử Vị sẽ không tránh được một trận tra tấn kinh người, cho dù là không chết, chỉ sợ cũng còn nửa cái mạng. Nhưng anh đã đồng ý, vậy thì chắc chắn sẽ không đùa ra mạng người.

Ông thở dài một hơi, vốn còn muốn người một nhà vui vẻ ăn một bữa cơm, không nghĩ tới…

Nửa giờ sau, cha mẹ của Cố Tử Vị đã tới đây, sau khi biết được con trai bị Cố Gia Huy mang đi, liền liên tục làm loạn ở phòng khách.

Cố Gia Huy vẫn luôn ở trước giường chăm sóc Hứa Minh Tâm, không thèm để ý tới bọn họ.

Cuối cùng vẫn là ông cụ Cố ra mặt, ép bọn họ quay trở về trước, ngày mai sẽ đòi lại công bằng giúp bọn họ.

Hứa Minh Tâm hôn mê tới tận nửa đêm, thuốc an thần mất đi tác dụng, cô lại bắt đầu mơ thấy ác mộng.

Cô liên tục nói mớ, giống như đang sợ hãi chuyện gì đó.

“Cứu tôi với… Đừng mà, đừng đụng vào tôi!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 25


Chương 25

“Cậu ba… Sao cậu còn chưa tới cứu em?”

“Hu hu, cậu ba…”

Cô hết gọi, rồi lại hét tên anh, cuối cùng là khóc thút thít giống như đứa trẻ nhỏ bị bắt nạt không tìm được nơi nương tựa.

Trái tim Cố Gia Huy như bị ai bóp nghẹt, anh dường như nghe thấy có tiếng gì đó vang lên trong trái tim mình. Dường như đó chính là tiếng trái tim bị xé rách, lời kêu cứu trong cơn mê của cô không khác gì mũi dao nhọn, xé rách trái tim anh.

Cố Gia Huy vẫn nắm chặt lấy bàn tay cô, dán vào má cô, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, sau này sẽ không bao giờ xảy ra loại chuyện như vậy nữa! Nếu như ai dám đụng vào em, tôi nhất định sẽ khiến cho kẻ đó sống không bằng chết!”

Có lẽ lời nói này có tác dụng, cảm xúc của Hứa Minh Tâm dần trở nên ổn định.

Sáng hôm sau, Hứa Minh Tâm tỉnh lại mới phát hiện bản thân đã trở về biệt thự của Cố Gia Huy.

Lúc rời giường, vết thương trên mặt và lưng lại nhói lên, đau tới mức cô nhe răng trợn mắt.

Chân cô vừa chạm xuống đất đã mềm nhũn, cả người té ngã trên mặt đất, đau đớn khiến cô không kìm được hét lên chói tai.

Đúng lúc này, cửa phòng tắm đột nhiên mở ra, một bóng người lập tức vọt tới.

“Em không sao chứ? Sao lại bất cẩn như vậy?”

Cố Gia Huy nhíu mày trách mắng, nhưng lại không đành lòng trách quá nghiêm khắc.

“Không… Em không sao…”

Hứa Minh Tâm vội vàng xua tay, cô cũng không phải là loại yếu đuối, cũng không phải là loại chạm vào một chút là sẽ vỡ.

Cô ngẩng đầu nhìn thoáng qua anh.

Chỉ vừa liếc mắt một cái, cô đã giật mình ngơ ngác.

Bởi vì Cố Gia Huy không hề mặc quần áo!

Làn da trơn bóng của anh lồ lộ dưới ánh sáng, trên người anh nước còn đang nhỏ giọt tí tách xuống sàn nhà.

“A!”

Cô hét lên một tiếng, nhanh chóng dùng tay bịt kín mắt.

Hứa Minh Tâm vừa thẹn lại vừa bực, cô mở miệng lắp bắp: “Ngài… Sao ngài lại không mặc quần áo, rốt cuộc ngài có biết xấu hổ hay không?”

Cố Gia Huy nhìn vành tai đỏ hồng của cô, không nhịn được mở miệng trêu chọc: “Đây là phòng của tôi, vì sao tôi không thể c** q**n áo? Hơn nữa tôi vừa mới tắm xong, em đột nhiên thét chói tai, tôi còn tưởng em xảy ra chuyện gì, cho nên mới vội vàng ra ngoài.”

“Ngài… Ngài là đồ b**n th**!”

“b**n th**?”

Cố Gia Huy nhắc lại lời cô vừa nói, khóe miệng anh khẽ cong lên, nở một nụ cười xấu xa, từng bước một ép sát vào người cô.

Cô sợ hãi không ngừng lùi về phía sau, cuối cùng ngã ngồi ở trên giường thế nhưng anh vẫn không có ý dừng lại.

Sau đó Hứa Minh Tâm bị anh đè ở trên giường, anh dùng hai tay khóa chặt cô ở trong lồng ngực.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 26


Chương 26

“Ngài… Ngài muốn làm gì?”

“Hai tay cô dùng sức chống lên lồng ngực anh, ngăn cản không cho anh tới gần.

Cố Gia Huy có ý xấu, miệng anh khẽ mở, khàn giọng nói: “Em sờ tôi.”

Hứa Minh Tâm nghe được lời này, hoảng sợ rụt tay về, thân mình nhỏ nhắn co lại, sợ lại tiếp xúc thân thể với anh.

“Không có, em không có!”

“Em vẫn còn đang nhìn tôi, em muốn nhìn chỗ nào của tôi? Muốn nhìn cơ ngực, cơ bụng, hay là…”

Giọng nói anh trầm thấp dễ nghe, mang theo một chút gợi cảm dẫn dụ người ta, thế mà Hứa Minh Tâm lại như bị bỏ bùa, thật sự cúi đầu nhìn xuống.

Vì thế cô nhìn thấy…

Hu hu, thật là đáng sợ!

Cô nhắm chặt hai mắt, hận không thể tìm cái lỗ mà chui vào.

“Hu hu… Cầu xin ngài đừng tra tấn em nữa, ngài có thể mặc quần áo trước rồi chúng ta nói chuyện được không.”

“Cô gái ngốc này, dù sao sau này em cũng phải nhìn cũng phải sờ. Được rồi, không đùa em nữa, tôi đi thay quần áo trước sau đó sẽ gọi bác sĩ tới kiểm tra cho em.”

Anh gõ gõ đầu cô, sau đó mới đứng dậy rời đi.

Cửa phòng tắm đóng lại, cô mới thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Hứa Minh Tâm mặt đỏ tai hồng, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống.

Cô cảm thấy rất ngại ngùng!

Cố Gia Huy rất nhanh đã bọc khăn tắm đi ra ngoài, bọt nước trên người còn chưa lau sạch, từng giọt nước chạy dọc theo thân thể hoàn mỹ của anh rơi xuống dưới sàn.

Anh gội đầu, phần tóc ướt dính lại nhìn qua có vẻ rất nghiêm túc.

Có lẽ là cô nhìn gương mặt kia nhiều, cũng có lẽ là trong lòng Hứa Minh Tâm đã chấp nhận Cố Gia Huy, cho nên hiện tại nhìn thấy nửa gương mặt bị bỏng kia cô cũng không còn sợ hãi nữa.

Cô cảm thấy vết sẹo này nhất định có nguồn gốc rất sâu xa không mấy tốt đẹp, khả năng Cố Gia Huy đã trải qua chuyện gì đó rất kinh khủng, cho nên mới lưu lại vết sẹo không thể xóa nhòa này.

Hứa Minh Tâm nhìn tới nghiêm túc vô cùng, cho nên không ý thức được anh đã đi tới bên người cô.

“Nếu như em còn tiếp tục nhìn tôi như vậy, tôi sẽ không nhịn nữa đâu!”

Anh khẽ giọng. nói ở bên tai cô, hơi thở nóng bỏng của anh phả vào cổ cô, có hơi ngứa.

Cô hồi phục tinh thần, vội vàng lui về phía sau, giống như là chim sợ cành cong.

Đôi mắt cũng đảo liên tục, không dám đối diện với anh.

Bác sĩ gia đình nhanh đã tới, vết thương phía sau lưng đã không còn vấn đề, đừng có mang theo vật nặng là được. Còn màng nhĩ, có khả năng sẽ gặp chướng ngại trong giao tiếp trong khoảng một hai tháng đầu.

Cũng may cô có một lỗ tai tốt, nếu không cô cũn không dám tưởng tượng bây giờ cô nên làm gì.

Hứa Minh Tâm nghĩ tới chuyện ngày hôm qua, bây giờ vẫn còn run sợ trong lòng.

Đúng rồi!

Cô còn chưa mở miệng giải thích trong sạch cho bản thân.

Cô nôn nóng túm lấy cổ tay anh, nói: “Ngài phải tin em, tối hôm qua em không làm gì cả, em không hề quyến rũ anh ta!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 27


Chương 27

Cố Gia Huy nhìn bộ dạng thấp thỏm lo âu của cô, trái tim không khỏi mềm nhũn.

Sao anh có thể để cô trải qua chuyện đáng sợ như vậy?

Anh sờ đầu cô, nhẹ nhàng nói: “Tôi tin em, tôi biết em không phải loại người như vậy.”

Hứa Minh Tâm nghe được những lời này, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống.

Một câu “Tôi tin em” của Cố Gia Huy kia, dường như còn hơn ngàn vạn lời ngon tiếng ngọt, làm trong lòng cô một mảnh ấm áp.

“Vậy còn Cố Tử Vị?”

“Yên tâm, tôi sẽ không bỏ qua cho nó.”

“Đừng, ngài đừng làm lớn chuyện như vậy, dù sao hai người vẫn là người một nhà. Hơn nữa em biết tình cảnh ở nhà của ngài không tốt, nhà họ Cố do anh trai ngài nắm quyền, nếu như ngài đắc tội với con của ông ấy, vậy thì ông ấy nhất định sẽ không bỏ qua ngài!”

“Em đang lo lắng cho tôi?”

Cố Gia Huy có chút bất ngờ, cô chịu uất ức lớn như thế, nhưng lại lựa chọn nén giận, chỉ bởi vì hi vọng anh đừng đắc tội với người không nên đắc tội.

Thế mà cô bé này lại hết lòng hết dạ với anh!

“Đương nhiên là như vậy rồi, ngài là người đàn ông của em mà! Tuy rằng hiện tại em chịu uất ức, nhưng không phải bây giờ em vẫn rất tốt đó sao? Em không hy vọng ngài sẽ ra mặt thay em, sẽ rước lấy rất nhiều phiền phức, em chỉ hy vọng ngài sống an ổn!”

Cô siết chặt lấy tay anh, sợ anh làm ra chuyện gì đó.

Trong lòng Cố Gia Huy ngổn ngang không rõ là cảm xúc gì, đối mặt với ánh mắt chân thành lương thiện kia, đột nhiên anh lại thấy rất cảm động.

Trong ánh mắt Hứa Minh Tâm, tình cảnh của anh rất gian nan, gương mặt xấu xí, là đứa con khiến nhà họ Cố mất mặt.

Thế mà cô lại muốn dùng thân thể nhỏ yếu của mình chắn mưa chắn gió cho anh.

Cố Gia Huy anh có tài đức gì mà lại cưới được một người vợ như vậy!

Anh dang rộng hai tay ôm chặt cô vào lòng, bàn tay to lớn khẽ dùng sức khiến cô hơi khó thở.

“Ngài… Ngài làm sao vậy?”

Cô mơ màng hỏi.

“Để cho tôi ôm em một lát.”

Giọng anh khàn khàn, anh thấp giọng nói.

Lời nói này bỗng dưng khiến cô mềm lòng, cô liền ngoan ngoãn nghe lời không nhúc nhích, tùy anh ôm.

Bàn tay nhỏ nhắn của cô không ngừng vỗ lưng anh, Hứa Minh Tâm nhẹ nhàng nói: “Vậy thì ngài nghe em cso được không, đừng vì em làm ra chuyện gì quá đáng, em hy vọng ngài sống tốt. Dù sao ngài cũng là người sau này em sẽ lấy làm chồng, ngài còn phải bảo vệ em cả đời mà.”

“Được, tôi nghe em.”

Hứa Minh Tâm nghe được những lời này mới thấy yên lòng.

Sau khi cô ăn sáng, lại uống thuốc tiếp đó mới lên phòng nghỉ ngơi.

Cố Gia Huy ngồi trước cửa sổ ngắm cô rất lâu, mãi tới tận khi Khương Tuấn tới báo cho anh Cố Tử Vị đã tỉnh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 28


Chương 28

“Nên tính sổ rồi.”

Cố Gia Huy nhìn người đẹp đang ngủ ở trên người, vẻ cưng chiều lan ra tận đáy mắt.

Anh đi tới kho hàng, Cố Tử Vị bị trói trên cây cột, mặt mũi đã sớm sưng lên, cũng đã mất một cái răng hàm, đây chính là kết quả bị Khương Tuấn “dạy dỗ”.

Không nghĩ tới sức chịu đựng của anh ta lại kém như vậy, vừa mới bị đánh vài cái đã rơi vào hôn mê, đến tận bây giờ mới tỉnh lại.

Anh ở bên cạnh chăm sóc cho Hứa Minh Tâm cả một đêm, sự tức giận trong lòng cũng nên xả ra ngoài rồi.

Cố Tử Vị nhìn thấy anh đi tới, sợ tới mức cả người phát run, không ngừng hét chói tai: “Đừng… Đừng có tới đây! Chú ba, cháu biết sai rồi, sẽ không bao giờ có lần sau nữa, cầu xin chú đừng có đánh cháu!”

Lời cầu xin này không hề có chút tác dụng nào, một cú đấm rơi vào trên người anh ta.

Cố Tử Vị đau tới cong lưng, không nói nổi thành lời.

Cố Gia Huy ngoắc tay bảo Khương Tuấn cởi dây trói, Cố Tử Vị lập tức ngã ở trên mặt đất,

Anh ta nhìn cửa lớn, giãy giụa muốn bò về phía đó, muốn chạy trốn, nhưng lại bị một chân của Cố Gia Huy giẫm lên tay.

“Dùng tay trái để đánh?”

Sau giọng nói lạnh lẽo đó, anh dùng sức nghiền một cái, Cố Tử Vị đau đớn hét lên như heo mẹ bị chọc tiết.

“Không… Không phải… Chú ba, chú thả cháu ra đi, cháu thật sự không biết đó là người của chú!”

“Không phải? Vậy thì đó chính là tay phải.”

Ngay đó, anh đổi qua tay phải, lại dùng sức nghiền một cái.

Cố Tử Vị đau tới ngất đi, bất tỉnh nhân sự.

Cố Gia Huy như không nhìn thấy, giày da vẫn dùng sức nghiền, trên mu bàn tay kia lập tức xuất hiện vết máu.

“Ném tên vô dụng này trở về đi, nói cho anh cả và chị dâu, tôi không thích người khác đụng tới người phụ nữ của tôi. Bảo bọn họ nhanh chóng sinh thêm đứa nữa, nếu không sớm hay muộn thì tên vô dụng này cũng sẽ chết trong tay tôi.”

Lời nói vô tình tràn ra từ miệng, mang theo ý lạnh thấu xương.

Rõ ràng là ngày hè nắng chói chang, nhưng ở trong kho hàng này lại chẳng khác gì mùa đông khắc nghiệt.

Ánh mắt anh chứa chút tia máu, đáy mắt toàn là lệ khí.

Khương Tuấn nhìn mà sợ hãi, rất lâu rồi Cố Gia Huy chưa từng tức giận như vậy, lần tức giận gần nhất là vào nhiều năm trước, lúc du thuyền nổ mạnh…

Anh ta không dám nhiều lời, gói người mang đi, vừa muốn xoay người đi, Cố Gia Huy đã mở miệng nhắc nhở.

“Chuyện này không được truyền tới tai Minh Tâm, quá máu me, hiểu chưa.”

“Minh Tâm?”

Khương Tuấn nghe cách gọi thân mật này, không khỏi buồn nôn.

Xem ra ngài Cố vẫn còn muốn tiếp tục ngụy trang!

“Vâng, thưa ngài.”

Hứa Minh Tâm ngủ tới giữa trưa cũng không dám ngủ nữa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 29


Chương 29

Cô đã rất lâu rồi không tới trường, chương trình học năm cuối cấp vẫn rất quan trọng.

Cô khăng khăng đòi về, Cố Gia Huy không đồng ý thì cô lại khóc lóc, cuối cùng Cố Gia Huy không còn biện pháp, đành phải lùi một bước.

“Trên người của em còn có vết thương, tôi không yên tâm em có thể tự chăm sóc bản thân. Cho nên buổi tối vẫn phải tới nơi này ngủ, việc này không cần bàn bạc.”

“Em không…”

“Vậy thì không cần đi học, tôi sẽ mời người tới dạy.”

“Cái này…”

Hứa Minh Tâm hết lời để nói, cô còn có thể nói gì được đây?

Cho dù anh là đứa con không được xem trọng của nhà họ Cố, nhưng so với kẻ tôm tép là cô thì vẫn lợi hại hơn nhiều.

Cô ấm ức bĩu môi, lẩm bẩm: “Cậu ba, cậu gia trưởng, cậu không tốt!”

“Ừ, tôi chính là không tốt.”

Cố Gia Huy thoải mái thừa nhận.

Buổi chiều đi học, trước khi đi Hứa Minh Tâm còn cố ý hóa trang một lớp, che đi dấu vết trên má.

Buổi chiều là môn tự chọn, là các khóa học sinh học cùng với nhau.

Bạch Thư Hân vừa nhìn thấy Hứa Minh Tâm đã sán lại gần.

“Hứa Minh Tâm, cậu và cái tên cậu ba thần bí kia phát triển tới mức này rồi, vừa mới bắt đầu khai giảng mà đã không trở về ký túc xá ngủ, có phải sau này còn dọn qua đó sống luôn không?”

Bạch Thư Hân nở nụ cười trêu chọc.

Cô nghe vậy trợn trắng mắt, gõ một cái lên đầu cô ấy, bất đắc dĩ mở miệng: “Bạch Thư Hân, cậu đừng có suy nghĩ xấu xa như vậy được không? Tuy rằng tớ đính hôn với cậu ba nhà họ Cố, nhưng vẫn còn chưa vượt qua giới hạn, chuyện này chờ tới khi tớ đủ hai mươi tuổi rồi nói tiếp!”

Bạch Thư Hân là bạn cùng phòng ký túc xá của cô, là người thân thiết nhất với cô.

Hai người không hề giấu nhau chuyện gì, chuyện cô đính hôn với Cố Gia Huy cô chưa hề nói cho ai, nhưng đã nói cho Bạch Thư Hân rồi.

Bạch Thư Hân xì một cái.

“Đã là thời đại nào rồi, còn bảo thủ như vậy, bây giờ người ta đều làm trước khi cưới, nếu như cậu không thử một chút, lỡ sau này kết hôn sinh hoạt vợ chồng không hạnh phúc thì sao?”

Hứa Minh Tâm nghe được những lời này, đột nhiên nghĩ tới hình ảnh lúc sáng cô nhìn thấy.

Của anh lớn như vậy…

Nhìn dọa người như thế, hẳn là sau kết hôn… Sẽ hạnh phúc đúng không?

Chính vào lúc cô miên man suy nghĩ này, Bạch Thư Hân lại gõ đầu cô một cái.

Hứa Minh Tâm hồi phục tinh thần, đối diện với đôi mắt ý cười như có như không của Bạch Thư Hân, lập tức chột dạ.

Cô lắp bắp mở miệng: “Cậu… Cậu nhìn tớ làm gì? Trên mặt tớ có gì à?”

“Em gái ngốc, lại mộng xuân à? Chị đây chính là người từng trải, chị sẽ nói thẳng cho cưng biết, tình cảm giữa đàn ông với phụ nữ ấy mà đều từ ngủ mà ra! Ngủ càng nhiều, càng lâu, cảm tình lại càng sâu. Nhìn xem bộ dạng hoài xuân này của cưng, chứng minh cưng cũng không hề ghét cậu ba kia, nếu như có thể phát triển, vậy thì cưng cần phải nghĩ cách nắm được trái tim anh ta!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 30


Chương 30

“Vì… Vì sao? Tại sao không phải là anh ta giữ lấy trái tim tớ, mà lại là tớ nắm trái tim anh ta?”

“Em gái này, cưng là đồ ngốc sao? Nếu như chị đây mà là đàn ông nhất định chị đây sẽ không thích em, ngực không có mông cũng không, lại không thích trang điểm. Còn nữa, nhà họ Hứa cũng không phải là thuộc loại giàu có quyền thế gì, cưng đòi dựa vào cái gì để giữ chặt lấy trái tim đàn ông? Dựa vào sự chân thành sao? Những cái đó chỉ có trong tiểu thuyết mà thôi!”

“Tớ tin anh ấy.” Hứa Minh Tâm cố chấp đáp.

Cô tin rằng trên thế giới này vẫn còn tình cảm chân thành, nhưng cô lại không nghĩ tới bản thân mình vẫn luôn bị ngài Cố đó điều khiển, khống chế.

Buổi tối lúc tan học, Cố Gia Huy thật sự tới đón cô, chính vì thế mà Bạch Thư Hân còn cười nhạo cô một chút.

Sáng hôm sau, tiết học chuyên ngành chỉ có một, vừa kết thúc buổi học Bạch Thư Hân đã đi ra khỏi trường.

Hiện tại cô cũng đã cuối cấp, nên tính tới việc đi thực tập rồi.

Cô nộp hồ sơ cho một công ty, công ty đó báo với cô 10 giờ hôm nay tới phỏng vấn.

Bởi vì đi một người thì sẽ rất nhàm chán, cho nên cô đã lôi luôn cô bạn thân của mình đi cùng.

Hiện tại hai người đang đứng trước một tòa cao ốc nguy nga tráng lệ.

“Tập đoàn J.C? Là tập đoàn tài chính kinh tế mà báo chí đưa tin lần trước, là tập đoàn đột nhiên xông vào thị trường ở Thành phố Hồ Chí Minh liên kết hợp tác cùng các tập đoàn khác?”

“Chính là nó! Tớ nghe nói chủ tịch quản lý tập đoàn này rất thần bí, hình như là một người ngoại quốc. Lai lịch của đối phương không nhỏ, chỉ trong thời gian một năm ngắn ngủi đã có thể tranh một vị trí không nhỏ trên thương trường ở vùng trời Thành phố này, qua đó có thể thấy được thế lực đứng phía sau rất hùng hậu.”

Bạch Thư Hân kích động vô cùng.

“Cố Gia Huy…”

Chính là vào lúc Bạch Thư Hân đan nói chuyện hăng say, Hứa Minh Tâm đột nhiên nói một câu không đầu không cuối.

Cô nhìn theo tầm mắt của Hứa Minh Tâm, chỉ nhìn thấy một chiếc xe đang đi xuống hầm đỗ xe.

“Đó là xe của Cố Gia Huy, chẳng lẽ ngài ấy làm việc ở chỗ này?”

“Đi xem một cái không phải là biết rồi sao, cậu là vợ chưa cưới của người ta, cũng nên có quyền biết người ta làm việc ở đâu đúng không?”

Bạch Thư Hân cũng muốn nhìn một chút, xem xem Cố Gia Huy trong truyền thuyết rốt cuộc có bộ dạng gì.

Bọn họ đi vào gara, xe của Cố Gia Huy cũng dừng lại.

Khương Tuấn đưa cho anh một tệp tài liệu, nhanh chóng báo cáo lịch trình làm việc trong ngày hôm nay của anh.

“Đã thu mua thành công mảnh đất phía Đông, chỉ chờ khởi công. Nếu như kiểm tra an toàn đạt chỉ tiêu, vậy thì tháng này sẽ động thổ, xây dựng một khu nghỉ dưỡng. Còn nữa, 11 giờ trưa sẽ có một hội vị trực tuyến qua video, là nhằm vào công ty đầu tư Minh Phát bên nước ngoài…”

Khương Tuấn còn chưa nói xong, khóe mắt của Cố Gia Huy đã liếc thấy một bóng hình quen thuộc.

“Ngài Cố, là cô Minh Tâm.”

Cố Gia Huy có hơi ngạc nhiên, vậy mà anh lại có thể nhìn thấy Hứa Minh Tâm ở đây.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 31


Chương 31

“Sao ngài lại ở đây?”

Hứa Minh Tâm mở miệng hỏi trước, lời nói mang theo sự nghi ngờ.

“Ngài Cố chính là…”

Khương Tuấn còn chưa nói xong, cô đã cắt ngang lời anh ta.

“Ngài làm việc ở chỗ này đúng không? Ngày nào ngài cũng mặc tây trang, hằng ngày đi làm đúng giờ, lại còn có thư ký, nhất định là giám đốc hoặc là trưởng phòng đúng không!”

“Giám đốc? Trưởng phòng?”

Khóe miệng Cố Gia Huy khẽ giật, nhìn anh trông giống giám đốc hay trưởng phòng lắm à?

“Hì hì, người đàn ông của em thật lợi hại! Ngài làm việc cho tốt đó, sau này thăng chức tăng lương nhất định phải mời em ăn bữa tiệc lớn đấy nhé!”

Hứa Minh Tâm đi lên trước vài bước, vỗ vai động viên cổ vũ cho anh.

Cô không cầu cuộc sống giàu sang phú quý, chỉ cầu bình an vui vẻ.

Hơn nữa, cho dù có cho cô mười cái đầu óc để phát huy sức tưởng tượng, cô cũng không thể nào nghĩ tới chủ tịch của tập đoàn này lại có liên hệ với Cố Gia Huy.

Tất cả mọi người đều biết, quyền thừa kế của nhà họ Cố đều giao cho người con trai cả, còn người con thứ ba này, chỉ vì một sự cố ngoài ý muốn khiến cả gương mặt bị hủy, tính tình lại cổ quái, ngay cả vợ cũng không tìm thấy.

Người như vậy, sao cso thể có một tập đoàn thuộc về chính mình được.

Nói ra sẽ hù chết người đó có biết không!

Cho nên Hứa Minh Tâm mới chắc chắn rằng Cố Gia Huy tới nơi này làm việc, cùng lắm là có một chức vị không tồi.

Trong lòng cô tràn ngập may mắn, cũng may công ty này không từ chối anh chỉ vì dung mạo của anh, chuyện này chứng minh người đàn ông của cô rất có năng lực, mới có thể thuyết phục người khác như vậy.

Đây là chuyện tốt, đáng để cô vui mừng!

“Được, sau này tiền lương của tôi đều sẽ giao cho em quản lí.”

Anh không nói rõ thân phận, sợ sẽ dọa tới cô nhóc này.

Cô muốn một cuộc sống bình an, vậy thì anh sẽ cho cô sống một cuộc sống như vậy, chỉ cần cô vui vẻ ở cùng anh là được.

Anh nhéo nhéo cái mũi cô, ánh mắt đầy sự cưng chiều.

Hứa Minh Tâm cũng không có ý nói chuyện riêng với anh, cô kéo Bạch Thư Hân lại bên người, mở miệng giới thiệu: “Đây là bạn tốt của em, là đàn chị khóa trên ở cùng phòng ký túc xá, cô ấy tên là Bạch Thư Hân.”

“Chào cô, cảm ơn cô bấy lâu nay đã chăm sóc cho Minh Tâm.”

Anh lễ phép gật đầu, nhưng vẫn chưa vươn tay.

Anh không thích tiếp xúc với người phụ nữ khác, ngoại trừ vợ của mình.

Bạch Thư Hân cứng người, miễn cưỡng nhếch miệng nở nụ cười, nụ cười này còn khó coi hơn cả khóc.

Hứa Minh Tâm cũng không chú ý tới điểm này, cô phất tay ý bảo Cố Gia Huy nhanh chóng đi làm, đừng có tới muộn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 32


Chương 32

Cố Gia Huy vừa đi, Bạch Thư Hân đã dùng tốc độ nhanh nhất đưa cô rời khỏi gara.

Đi tới nơi có ánh mặt trời ấm áp, cô dùng sức hít thở.

“Cậu làm sao vậy?”

“Gương mặt anh ta…”

“Người bên ngoài đồn rằng gương mặt ngài ấy xấu xí, cậu cũng từng nghe nói qua rồi mà.”

“Đúng là tớ đã nghe qua, nhưng lại không nghĩ tới sẽ dọa người như vậy! Minh Tâm, cậu cũng không thể vì nhà họ Hứa mà từ bỏ cuộc đời mình. Hiện tạ cậu mới mười tám tuổi. sau này cậu sẽ sống tới năm tám mươi tám tuổi, chẳng lẽ phải đối mặt với gương mặt này hơn sáu mươi năm?”

“Minh Tâm, cậu đừng có thiện cận như vậy! Minh Tâm nhà chúng ta lớn lên xinh đẹp đáng yêu như vậy, nhất định có thể tìm được chàng trai tốt hơn!”

“Tớ rất hài lòng với Cố Gia Huy.” Cô nở nụ cười nhợt nhạt, không hề có oán giận và bất mãn.

“Vì sao?” Bạch Thư Hân vô cùng ngạc nhiên.

Ai nhìn vào gương mặt của Cố Gia Huy đều sẽ sợ hãi lùi bước.

“Tớ không muốn sống ở nhà họ Hứa, không gả cho Cố Gia Huy thì tớ cũng sẽ bị cha coi như món đồ liên hôn, gả cho người khác. Cố Gia Huy cho tớ cơ hội để tớ lựa chọn, nhưng tớ vẫn chọn anh ấy. Tớ cảm thấy anh ấy cũng không đáng sợ như vậy, ngay từ đầu tớ còn cho rằng phải gả cho một người trung niên bốn năm chục tuổi, hiện tại được gả cho một người đàn ông trẻ tuổi như vậy, tớ đã rất hài lòng rồi. Hơn nữa, tớ tin Cố Gia Huy sẽ đối xử với tớ thật tốt, dù sao anh ấy cũng không có người phụ nữ khác mà đúng không?”

Bạch Thư Hân nghe được những lời này, lòng nhói lên một chút.

Tuy rằng cô còn nhỏ tuổi, cũng chưa từng bươn trải ngoài xã hội, nhưng sinh ra trong một gia đình như vậy, cũng có thể hiểu được thói đời nóng lạnh.

Cha và mẹ kế lúc nào cũng coi cô như món đồ để lợi dụng, còn người chị gái cả ngày bắt nạt cô nữa.

Nếu như cô rời đi nơi đó, cho dù sau này phải ở bên Cố Gia Huy cả đời, đó cũng là một chuyện may mắn.

“Minh Tâm, cậu không sợ sau này sẽ hối hận sao?”

“Sẽ không hối hận, chẳng may sau này Cố Gia Huy đối xử không tốt với tớ, tớ và anh ấy sẽ đường ai nấy đi, tớ cũng sẽ không hối hận.”

Cô siết chặt nắm tay, kiên định nói.

Sau khi tan học buổi chiều, cô đứng chờ Cố Gia Huy ở ngã tư đường.

Đợi mười mấy phút, cuối cùng cũng thấy Khương Tuấn lái xe tới.

“Tối nay ngài Cố có một buổi tiệc xã giao, cho nên không kịp đón cô, ngài ấy bảo tôi tới đón cô.”

“Thật ra tự tôi có thể về, không cần phải đặc biệt tới đón như vậy, tôi cũng không phải loại thích làm mình làm mẩy.”

Hứa Minh Tâm có hơi ngại ngùng.

Khương Tuấn cười cười, nói là Cố Gia Huy giao phó, anh ta không dám chậm trễ.

“Dù sao đây cũng là ý tốt của ngài ấy, ngài ấy không yên lòng về cô.”

Hứa Minh Tâm nghĩ lại cũng cảm thấy có lý, nếu như cô không làm kiêu một chút, Cố Gia Huy có lẽ thật sự sẽ coi cô như đứa trẻ mà chăm sóc.

Lúc ở trên xe, cô không nhịn được hỏi tới một chuyện.

“Khương Tuấn… Anh biết vết thương trên mặt Cố Gia Huy từ đâu mà có không? Tôi không dám hỏi, chỉ sợ làm tổn thương ngài ấy.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 33


Chương 33

“Cái này…” Khương Tuấn nghe thấy vấn đề này, có chút chần chờ.

Hứa Minh Tâm nghe được sự khó xử trong lời của anh ta, vội vàng xua tay: “Nếu như anh không nói được thì thôi, đợi ngài ấy nói cho tôi cũng tốt.”

“Chỉ sợ ngài ấy sẽ không nhắc với cô về đoạn ký ức đau đớn kia đâu, thật ra cũng chẳng có gì cần phải giấu, sau này cô cũng sẽ là vợ của ngài ấy. Bốn năm trước, ngài ấy và cậu hai về nước, bọn họ ngồi cùng một du thuyền, du thuyền xuất hiện sự cố bị nổ mạnh. Ngay cả xác của cậu hai cũng không tìm thấy, mà tuy rằng ngài ấy tránh được một kiếp, nhưng nửa gương mặt cũng bị…”

Du thuyền nổ mạnh…

Không tìm thấy thi thể của cậu hai…

Nhà họ Cố có bốn người con.

Cố Gia Huy là đứa con thứ ba, trước anh có hai người anh trai, sau anh còn có một đứa em gái được bố mẹ anh nhận nuôi từ nhỏ.

Chỉ có cậu hai là cùng một mẹ ruột với anh, nhưng cậu hai đã qua đời từ bốn năm trước, nghe nói là bị bệnh chết, lại không nghĩ tới chết vào sự cố đó.

Trong lúc cô còn đang khiếp sợ, Khương Tuấn còn nói thêm: “Chuyện của cậu hai chính là vết thương lòng của ngài Cố, ngay cả ông cụ Cố cũng không dám nhiều lời. Cô Minh Tâm coi như hôm nay chưa từng nghe thấy chuyện gì cả đi, chuyện cậu hai chết đả kích tới ngài ấy rất lớn, vì thế tinh thần ngài ấy sa sút hơn một năm, gần đây mới có chuyển biến tốt đẹp.”

“Tôi biết rồi, cảm ơn anh.”

Cô chân thành nói, Hứa Minh Tâm đột nhiên cảm thấy Cố Gia Huy cũng không còn đáng sợ như vậy nữa.

Anh đã trải qua sinh tử, vậy nên túi da bên ngoài đối với anh không tính là gì cả.

Về đến nhà, người giúp việc đã bắt đầu chuẩn bị canh giải rượu.

Người giúp việc nói dạ dày Cố Gia Huy không tốt, không thể uống quá nhiều rượu, cho nên lần nào anh đi xã giao, bọn họ cũng đều sẽ chuẩn bị canh giải rượu.

Cô nghĩ tới tương lai mình chính là vợ anh, cho nên không dám chậm trễ, tự mình chuẩn bị, không cho người khác giúp.

“Mợ chủ đối xử với ngài ấy thật tốt.”

Cô còn chưa được gả vào nhà họ Cố, người giúp việc đã bắt đầu sửa miệng.

Cô bị gọi tới mặt đỏ tai hồng, nhịn không được hờn dỗi trừng mắt: “Còn lâu, tôi chỉ sợ ngài ấy trở về mượn rượu làm càn.”

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, cô ngồi chờ anh từ lúc tám giờ tối cho tới mười giờ đêm.

Cô cảm thấy bản thân càng ngày càng giống cô vợ nhỏ, bắt đầu chờ người đàn ông của mình trở về.

Hứa Minh Tâm có chút buồn ngủ, ngồi ngủ gà ngủ gật, đúng lúc này lại nghe được tiếng còi xe hơi.

Cố Gia Huy đã trở lại!

Cô đi dép lê chạy tới mở cửa, nhưng ngoài cửa không phải chỉ mình Cố Gia Huy mà còn có một ông cụ hơn 60 tuổi, tuy rằng trên đầu toàn tóc bạc, nhưng tinh thần vẫn còn rất phấn chấn.

Cô lập tức sửng sốt, không biết người trước mặt là ai.

“Minh Tâm, đây là bố tôi!”

Cố Gia Huy đi từ phía sau lên trước, sợ Cố Gia Bảo dọa Hứa Minh Tâm.

“Bác… Bác trai…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 34


Chương 34

Thật ra trong lòng cô cũng đã suy đoán ra, nhưng lại không dám khẳng định. Lần trước cô bị đánh thành như vậy, căn bản không kịp quan sát Cố Gia Bảo cho kỹ, cho nên lần này gặp lại vẫn thấy rất xa lạ.

Cố Gia Bảo chính là nhân vật nổi tiếng ở Thành phố Hồ Chí Minh, chính là kiểu người người khác vừa nghe tên đã biến sắc, trước kia tập đoàn Bình Minh còn chưa to lớn như vậy, nhưng sau này đều do một tay ông cụ Cố gây dựng nên cơ nghiệp.

Ông cụ Cố đã 68 tuổi, ở tuổi này làm ông nội cô cũng được rồi, nhưng hiện tại cô và Cố Gia Huy ở bên nhau, lại phải gọi ông ấy một tiếng bác trai, Hứa Minh Tâm cảm thấy quái quái.

“Bác trai cái gì chứ, con bé ngốc này, gọi một tiếng bố đi, con là vợ của thằng ba, đương nhiên cũng phải giống thằng nhóc đó gọi bác một tiếng bố.”

Ông cụ Cố càng nhìn Hứa Minh Tâm lại càng thích, con bé mỏng manh, dáng người cao gầy, chỉ có điều hơi gầy một chút.

Lần trước ở nhà của ông xảy ra chuyện như vậy, ông vẫn có chút băn khoăn, vẫn muốn qua đây nhìn một chút, ở lại một thời gian, nhìn xem tình huống giữa hai người này.

Tuy rằng thằng nhóc đã đính hôn nhưng ngày nào còn chưa kết hôn, ông vẫn chưa thôi lo lắng ngày đó.

“Chuyện này…”

Hứa Minh Tâm không biết nên đáp như thế nào, chỉ có thể đưa ánh mắt cầu cứu về phía Cố Gia Huy.

Cố Gia Huy cũng cảm thấy cạn lời, ông già xác định là tới thăm chứ không phải là tới dọa con dâu đấy chứ?

“Bố, con và Minh Tâm mới chỉ đính hôn mà thôi, còn chưa tới lúc kết hôn. Chờ tới khi cô ấy kết thúc việc học, bọn con sẽ kết hôn, hiện tại còn sớm.”

“Ôi bác quên mất, con mới mười tám tuổi, có hơi sớm. Nhưng không sao, con gọi trước cũng được, dù sao sớm hay muộn con cũng sẽ vào nhà họ Cố!”

“Bác trai, chúng ta đừng đứng ở cửa, vào trong ngồi nói chuyện đi, con đi pha trà cho bác.”

Hứa Minh Tâm đón người vào nhà, ông cụ Cố vẫn còn áy náy đối với chuyện ngày hôm đó, vẫn luôn lôi kéo hỏi thăm cô ân cần.

Cô vốn còn cho rằng Cố Gia Bảo là một người vô cùng nghiêm khắc, nhưng hiện ông lại chẳng khác gì một đứa trẻ mang hình hài ông già.

Cố Gia Huy sợ cô mệt, liền ngắt lời: “Bố, thời gian không còn sớm, Minh Tâm nên đi ngủ, ngày mai cô ấy còn phải đến trường.”

“Đúng đúng đúng, con gái nên đi ngủ sớm một chút, đúng rồi, con và Cố Gia Huy ngủ cùng nhau đúng không?”

“Hả?” Hứa Minh Tâm xấu hổ vô cùng, ngây người nhìn về phía Cố Gia Huy, chỉ thấy anh bình tĩnh gật đầu.

“Đương nhiên.”

Cố Gia Huy nói dối không chớp mắt, nói tới tự nhiên cực kỳ.

Hứa Minh Tâm âm thầm bật ngón cái với anh.

Quả nhiên là loại người chuyên làm việc lớn, tố chất tâm lý cứng như vậy, không giống như cô, chân đã mềm đi rồi.

Ông cụ Cố cười gật đầu, đôi mắt vẩn đục hiện lên một chút tia sáng.

Ông cụ Cố thông minh như vậy, sao có thể không nhìn ra hai người đang nói dối.

Lần này ông tới đây, chính là vì để xúc tiến cảm tình của đôi vợ chồng son.

Cố Gia Huy kéo Hứa Minh Tâm về phòng ngủ, cửa phòng chưa kịp đóng lại, không nghĩ tới chú An đã tiến vào, đem quần áo chăn gối không dùng ôm đi hết.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 35


Chương 35

Ông cụ Cố đứng ở ngoài cửa nhìn phòng ngủ đơn bạc, nhìn thấy trên giường chỉ có một tấm chăn mỏng, khóe miệng khẽ cong lên.

“Các con cũng đi ngủ sớm một chút, buổi tối mùa đông lạnh lắm. Chú An, tìm hai người dọn ghế sô pha đi, còn cái ghế treo trên ban công kia nữa, dọn hết đi.

Rất nhanh, những thứ này đều bị dọn đi, Hứa Minh Tâm ngơ ngác nhìn Cố Gia Huy.

Ông cụ Cố rõ ràng là không để lại đường lui, bây giờ có ngủ dưới đất hay ngủ trên sô pha cũng không được.

“Bây giờ… Bây giờ chúng ta nên làm sao đây?” Hứa Minh Tâm mở to đôi mắt đáng thương nhìn anh.

Cố Gia Huy cũng không nghĩ tới ông già lại tuyệt tình như vậy, không để cho anh một chút đường lui nào.

Anh khẽ cụp mắt, vốn còn đang định lừa dối cho qua, bây giờ cũng chỉ có thể nói chuyện thẳng thắn.

Anh lạnh nhạt lên tiếng: “Tôi đi nói chuyện với ông ấy.”

Anh vừa mới định bước đi đã bị Hứa Minh Tâm ngăn lại.

“Ông ấy cũng có ý tốt, nếu như biết chúng ta không ở cùng nhau liệu ông ấy có không hài lòng về em không?” Hứa Minh Tâm có chút lo lắng, mọi người đều nói gả vào nhà giàu nhìn qua thì hạnh phúc nhưng thật ra chỉ người trong cuộc mới biết bên trong toàn là dối gạt.

Nếu như cô thật sự bước vào cửa lớn nhà họ Cố, người đàn ông này sẽ là chỗ dựa duy nhất của cô.

Cô không muốn khiến Cố Gia Huy khó xử.

“Yên tâm đi, có tôi ở đây, không ai dám làm gì em hết.”

Hứa Minh Tâm biết địa vị của anh ở nhà cũng không cao, nhưng lại vẫn hứa hẹn với cô như vậy, cô đã rất vui mừng rồi.

Cô hơi do dự: “Hay là… Buổi tối ngài ngủ ở đây đi?”

“Chúng ta ngủ cùng nhau?” Cố Gia Huy nheo mắt.

Hứa Minh Tâm nghe được lời này, mặt đỏ tai hồng, ngay cả vành tai cũng đỏ lên.

Bây giờ cũng không còn lựa chọn nào khác, ông cụ Cố cao hứng phấn chấn tới đây, cũng không thể thất vọng đi về.

Cô không dám ngẩng đầu nhìn anh, run rẩy nói: “Ừm… Chúng ta, ngủ cùng nhau đi, ngài… Ngài hẳn sẽ không làm loạn linh tinh đúng không?”

“Em tin tôi là người quân tử tới như vậy sao?”

Cố Gia Huy dở khóc dở cười, anh chính là một người đàn ông có nhu cầu sinh lý bình thường, rốt cuộc cô lấy đâu ra can đảm đưa ra yêu cầu chung chăn chung gối?

“Đương nhiên là em tin ngài!”

Lần trước cô chủ động hiến thân, Cố Gia Huy cũng không muốn, chẳng lẽ lần này lại có biến cố ư?

“Em đi chuẩn bị quần áo ngủ cho ngài, ngài tắm rửa trước đi.”

Hứa Minh Tâm cho rằng Cố Gia Huy là con cừu lớn, nhưng lại không biết trong thân thể anh là một con sói hoang.

Nhìn thấy ánh mắt tin tưởng của cô, Cố Gia Huy chỉ cảm thấy cơ tim tắc nghẽn. Bộ dạng của anh không giống người xấu sao? Sao cô có thể tin tưởng anh như vậy, làm hại anh cũng không nỡ phụ sự kỳ vọng của cô, sợ đánh vỡ hình tượng tốt đẹp về mình trong lòng cô.

Anh nở nụ cười chua xót: “Được, vậy thì tôi sẽ nỗ lực làm chính nhân quân tử.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 36


Chương 36

Hứa Minh Tâm nghe được lời này, thở phào nhẹ nhõm một hơi, quả nhiên là giống như cô tưởng tượng, anh lớn tuổi như vậy mà còn chưa kết hôn, trưởng thành như thế, rất dễ sinh ra tâm lý tự ti. Tâm lý tự ti sẽ khiến cho thân thể xảy ra biến hóa, hóa ra Cố Gia Huy cũng rất đáng thương.

Cố Gia Huy tắm rửa xong bước ra ngoài, cũng chỉ bọc khăn tắm.

Hứa Minh Tâm nhìn thấy mà mặt đỏ tai hồng, ánh mắt không có chỗ trốn.

Tuy rằng lần này anh đã che đi những chỗ quan trọng, nhưng nhìn qua cũng cảm thấy thẹn!

“Ngài, ngài mua mặc quần áo vào, nếu không mắc bệnh thì không tốt.”

Giọng nói của cô run nhè nhẹ, cũng không dám nhìn thẳng vào Cố Gia Huy.

“Coi như là chuẩn bị đi, chuẩn bị cho lúc kết hôn.” Cố Gia Huy nở nụ cười xấu xa.

“Vẫn… Vẫn còn sớm, để sau này chậm rãi chuẩn bị, ngài mau mặc quần áo vào đi, nếu không sẽ thật sự bị cảm lạnh đó.”

Hứa Minh Tâm tìm trong tủ quần áo được một cái áo ngủ, ném ở trên người anh.

Cố Gia Huy biết cô vợ nhỏ nhà mình da mặt mỏng, cũng không làm gì quá đáng, trực tiếp cầm áo khoác khoác lên người.

“Em đi tắm rửa đây.”

Cô nhảy từ trên giường xuống chạy trối chết về phía nhà tắm.

Nhưng sau khi tắm rửa xong cô mới bi ai phát hiện, cô vội vàng chuẩn bị áo ngủ cho Cố Gia Huy, nhưng lại quên chuẩn bị nội y cùng áo tắm dài cho mình.

Chiếc khăn tắm duy nhất bị anh cầm đi rồi, vậy thì cô phải làm sao bây giờ?

Cô mở hé cửa nhà tắm ra, nhô đầu ra bên ngoài, gương mặt ửng đỏ, có chút ngượng ngùng nói: “Cái này…Gia Huy, ngài có thể lấy giúp em chút quần áo được không.”

Cố Gia Huy từ trên giường ngẩng đầu lên liền nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn của Hứa Minh Tâm, còn có tấm kính mờ phác họa ra thân hình yểu điệu lả lướt của cô.

Cánh cửa này, chỉ cần tới gần nhìn, là có thể nhìn rõ ràn mọi thứ bên trong.

Cố Gia Huy chỉ cần mường tượng ra cảnh đó, yết hầu anh khẽ di chuyển, anh chỉ cảm thấy phần bụng dưới nóng lên.

Cô nhóc này… Là cố ý tới đây tra tấn anh hay sao?

Anh hít sâu một hơi, ánh mắt hơi tối một chút, cố nén d*c v*ng đang kêu gào trong người đứng dậy.

“Muốn cái gì?”

“Nội y… Và áo ngủ.”

Lúc nhắc tới hai chữ “nội y”, hai hàm răng Hứa Minh Tâm run lên.

Cô thật sự rất thẹn, thế mà cô lại nhờ Cố Thành Thành đi lấy đồ lót!

Cô chỉ hận không có cái lỗ, trực tiếp chôn mình xuống đó.

Cố Gia Huy lục trong tủ quần áo, cuối cùng cũng tìm được.

Áo ngực màu hồng phấn, còn có cả gọng nâng ngực.

Trước kia Cố Gia Huy từng chạm qua thân thể cô, biết ngực cô không lớn, nhưng giờ phút này anh mới biết, hóa ra ngực cô lại nhỏ như vậy!

Xem ra sau này phải khai phá cho thật tốt.

Cố Gia Huy đưa quần áo tới, nói: “Em vẫn còn là con nít hay sao? Còn mặc đồ lót ấu trĩ như vậy?”

“Ấu trĩ chỗ nào, đồ lót màu hồng phấn cũng rất đáng yêu đó!”

Cô vốn đang thẹn thùng muốn chết, nghe được lời này trực tiếp trừng mắt nhìn anh, vội vàng cầm lấy quần áo.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 37


Chương 37

Dưới lúc đang tức giận, cô quên không đóng cửa.

Cô đưa lưng về phía Cố Gia Huy, bắt đầu mặc quần áo.

“Hừ, cũng không biết nói vài câu dễ nghe, đáng lẽ nên khen mình đáng yêu mới đúng! Không biết là có EQ hay không nữa!”

Cô thở phì phò mặc xong quần áo, quay người muốn đi ra, bỗng nhiên phát hiện cửa phòng tắm không hề đóng, còn Cố Gia Huy dù bận vẫn ung dung đứng ngoài cửa nhìn cô.

Dáng người cô rất mảnh, toàn thân không có chút thịt thừa.

Làn da trắng nõn tinh tế, nhìn qua giống như lụa tơ tằm vậy.

Cái mông kia tuy rằng không lớn, nhưng nhìn qua rất mềm mại, có lẽ cảm xúc không tồi.

Hai chân thon dài rất đẹp mắt.

Cô vợ nhỏ của anh cũng không phải nhỏ, chỉ là chưa hoàn toàn lớn lên, cần người hỗ trợ.

“Ngài… Sao ngài lại nhìn lén em?”

“Cửa không đóng, tôi cho rằng em chủ động mời. Hơn nữa có ăn thì phải có trả, khi nãy em cũng nhìn tôi, hiện tại tôi nhìn em chắc không có vấn đề gì chứ?”

Bên môi anh treo một nụ cười ấm áp, hòa tan sự sắc bén, chỉ còn lại dịu dàng.

Rõ ràng anh đang dở trò lưu manh, nhưng lại nói một cách nghiêm trang đàng hoàng như thế!

Hứa Minh Tâm tức giận trừng mắt nhìn anh, gương mặt đỏ bừng, cô vắt hết óc suy nghĩ, cũng không tìm ra được chỗ nào không thích hợp để đáp trả.

“Ngài cũng chỉ có thể xem mà thôi, hừ!”

Cô thở phì phò, sau đó chui vào trong ổ chăn.

Cố Gia Huy nghe vậy bất giác cảm thấy buồn bực, vì sao anh lại chỉ có thể nhìn? Thằng em của anh sinh ra là để bài trí sao?

Trước kia Hứa Minh Tâm ngủ trên giường cảm thấy giường này rất lớn, nhưng có Cố Gia Huy, cô lại cảm thấy giường bị thu nhỏ rất nhiều.

Mặc dù anh không có năng lực về phương diện kia, nhưng dù sao cũng là một người đàn ông.

Cô cảm thấy hai người cùng chung chăn gối rất kỳ lạ.

Gương mặt cô đỏ hây hây, dường như máu toàn thân dồn hết lên đầu.

Thân thể của cô co lại, nằm rụt về mép giường, không dám nhúc nhích.

Nhưng…

Cố Gia Huy được voi đòi tiên, từng bước áp sát.

Cô sợ tới mức rụt về phía sau, nhưng bên ngoài đã là mép giường.

Vào lúc cô sắp ngã, người đàn ông này nhanh tay lẹ mắt, ôm lấy eo thon của cô, ôm cô vào trong lồng ngực.

“Không phải là tin tôi là chính nhân quân tử sao? Sao còn sợ tới mức như vậy?”

Cố Gia Huy mở miệng trêu chọc.

Hứa Minh Tâm mặt đỏ tai hồng, vẫn cứng miệng đáp: “Ai sợ ngài? Em chỉ là không quen ngủ cùng người khác mà thôi.”

“Vậy thì từ nay về sau hãy làm quen đi, em nhất định phải ngủ cùng tôi cả đời.”

Cả đời…
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 38


Chương 38

Hai chữ này đánh vào trái tim cô, khiến cô ngơ ngác.

Hứa Minh Tâm ngơ ngẩn nhìn người đàn ông trước mắt, bây giờ cô chỉ mới mười tám, sau này còn rất dài, cô phải ở cùng người đàn ông này tới hết đời. Cô đột nhiên cảm thấy ngày tháng sau này thật dài.

“Đang nghĩ cái gì?”

Anh gõ gõ đầu cô, cắt ngang suy nghĩ của cô.

“Em tính em sẽ sống tới năm tám mươi tuổi, phải sinh hoạt cùng ngài hơn sáu mươi hai năm. Thời gian dài như vậy phải ở bên một người, ngài không thấy chán sao?”

“Vấn đề này chỉ sợ tôi phải dùng cả đời để trả lời em.”

Anh nhẹ nhàng hôn lên trán cô, nói: “Yên tâm đi, tôi sẽ không làm bậy, ngủ nhanh, đừng nhúc nhích tới lui, nếu không tôi sẽ không dám chắc tiếp theo có xảy ra chuyện gì nữa hay không đâu.”

“Hì, ngài cũng chỉ có thể nói miệng mà thôi.”

Hứa Minh Tâm nhỏ giọng nói thầm.

“Em nói cái gì?”

Cố Gia Huy nghe không rõ, hỏi lại lần nữa.

Cô liên tục xua tay: “Không… Không có gì.”

Hứa Minh Tâm vội vàng xoay người, dựa lưng vào anh, sau đó lè lưỡi nghịch ngợm.

Những lời này tốt nhất vẫn không nên nói ra trước mặt Cố Gia Huy, nếu không sẽ đả kích lòng tự trọng của đàn ông.

Nếu như Cố Gia Huy biết suy nghĩ hiện tại của cô, chỉ sợ sẽ khóc ngất trong nhà WC.

Tiếng hít thở đều đều của Hứa Minh Tâm rất nhanh đã truyền đến, lông mi cô cong vút như một lá quạt tròn, lông mi hơi run.

Cô cong người, cọ cọ trong lồng ngực anh.

Cố Gia Huy chỉ cảm thấy d*c v*ng lên cao, cả người khó chịu muốn chết.

Cô nhóc này dường như cảm nhận được sự khác thường, không thoải mái vặn vẹo thân thể.

Cô vừa động, suýt chút nữa muốn mạng của Cố Gia Huy, suýt khiến anh không cầm lòng được nữa.

Cố Gia Huy chỉ có thể nằm ngửa, đôi mắt nhìn chằm chằm vào trần nhà, xem ra đêm nay khó có thể đi vào giấc ngủ.

Mà giờ phút này, ông cụ Cố nghiêm túc ngồi xổm ở ngoài cửa, nghe nửa ngày cũng không thấy bên trong truyền ra động tĩnh gì.

Cho dù phòng cách âm có hiệu quả cao, cũng không thể nào yên tĩnh như vậy được.

Ông không khỏi nhìn về phía quản gia An đứng một bên, đôi mắt vẩn đục híp lại, nghi ngờ hỏi: “Hai đứa nhỏ này thật sự giống như lời ông nói, rất yêu nhau sao?”

Chú An hơi xấu hổ, tuổi của ông ta và Cố Gia Bảo cộng lại cũng xấp xỉ một trăm năm mươi tuổi có dư rồi, bây giờ đã là ông già bà cả mà còn ngồi đây bàn luận về chuyện riêng tư của lũ trẻ một cách công khai như thế.

Ông ta ho khan hai tiếng, lịch sự trả lời: “Ông chủ, không biết là ông có biết ân ái là gì không? Tình cảm của cậu chủ và cô Minh Tâm không có bất cứ vấn đề gì hết, hai người tôn trọng nhau như khách, chung sống cực kỳ hòa hợp.”

“Ông biết tôi không hỏi chuyện này mà!”

“À thì… Tuổi của cô Minh Tâm còn nhỏ, cậu chủ vẫn luôn nhường nhịn yêu thương cô Minh Tâm, còn về chuyện mà ông vừa hỏi, tôi cũng không tiện cho ông câu trả lời chắc chắn.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 39


Chương 39

Ông cụ nghe chú An nói xong thì đã hiểu hết những gì cần hiểu, cũng biết là chắc chắn chưa hề có chuyện gì xảy ra.

“Chẳng phải tối hôm đó tôi đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi sao? Vì sao lại không thành công.”

Cố Gia Bảo đang nhắc đến lần đầu tiên Cố Gia Huy và Hứa Minh Tâm gặp mặt nhau, ông bỏ ra cái giá cao như vậy để rước về một người vợ cho con trai, là để anh mang về ăn chứ đâu phải để ngắm!

Đúng là tuổi của Hứa Minh Tâm còn nhỏ, nhưng tuổi của Cố Gia Huy thì không còn nhỏ nữa.

Vợ càng nhỏ thì phải càng nhanh chóng chiếm lấy chứ!

“Khụ khụ,,, Chuyện này, tôi cũng không biết ạ.”

Chú An lại ho khan hai tiếng, khuôn mặt già nua đỏ bừng hết cả lên: “ Ông chủ, hình như chúng ta thảo luận về chuyện này có hơi không hay lắm?”

“Người ta toàn đồn thổi là con trai tôi bất lực ở phương diện nào đó, bởi vì chuyện khuôn mặt đã bị phá hủy nên tạo thành tâm lý tự ti… Chẳng lẽ là thật sao?”

Chú An nghe nói như thế, câu trả lời kẹt cứng trong cổ họng, mãi hồi lâu cũng không thốt ra nổi.

Ông ta nín nhịn đến mức mặt đỏ tận mang tai, liên tục xua tay ra hiệu, muốn nói với ông cụ rằng mọi chuyện không giống như những gì ông đang nghĩ đâu.

Nhưng Cố Gia Bảo thấy chú An cuống quít như thế, thậm chí mặt mày còn đỏ lựng mất kiểm soát, có vẻ như rất khó mở miệng.

Trong lòng ông hơi hồi hộp một chút, cả người ỉu xìu như cái bánh bao bị ngâm nước: “Không ngờ lời đồn lại là thật, con trai của Cố Gia Bảo tôi đây, vậy mà lại là… Mời bác sĩ giỏi nhất cho tôi, mang hết tất cả những thực phẩm bổ sung chức năng thận đi chế biến thành đồ ăn, tuyệt đối đừng để nó biết, kẻo thằng nhóc Cố Gia Huy này lại sinh cảm giác tự ti thì hỏng. Hầy, tạo nghiệp gì đây trời…”

Ông cụ liên tục lắc đầu thở dài thườn thượt, thất vọng rời đi.

Một lúc lâu sau chú An mới thở hắt ra một hơi, nhưng ông cụ đã đi rồi.

Ông ta dở khóc dở cười, thốt lên một câu với vẻ bất đắc dĩ: “Ông chủ, mọi chuyện không phải như những gì ông đang nghĩ đâu!”

Sáng sớm hôm sau…

Lúc Hứa Minh Tâm tỉnh lại, bên nửa kia của chiếc giường đã không thấy Cố Gia Huy đâu nữa.

Trên chiếc gối bên cạnh vẫn còn vương hơi ấm, trong phòng vệ sinh có tiếng nước rửa mặt vang lên, khiến cô cũng hơi yên lòng.

Cô kiểm tra cơ thể của mình một chút, phát hiện quần áo trên người vẫn còn chỉnh tề lắm, xem ra tối hôm qua không hề có chuyện gì xảy ra cả.

Cô thở phào nhẹ nhõm một hơi, nói: “Quả nhiên chuyện đó đó của Cố Gia Huy có vấn đề thật, cũng không biết sau này có chữa được hay không…”

Cô nhỏ giọng lầm bầm một mình, rồi đứng dậy bước ra khỏi giường, sau đó lại mở cửa phòng vệ sinh ra.

Vốn dĩ cô cứ nghĩ là anh đang đánh răng rửa mặt, không ngờ sáng sớm thế này mà anh lại đi tắm rửa.

Cánh cửa mở rộng ra, dáng người săn chắc đẹp đẽ rơi trọn vào đôi mắt cô, khiến cô ngạc nhiên sửng sốt chớp mắt một cái.

Cô nhanh chóng kịp phản ứng lại, hét lên một tiếng thất thanh rồi vội vàng quay mặt sang chỗ khác.

“Anh… Sao tự dưng anh lại đi tắm?”

Cố Gia Huy nghe cô hỏi thế, sắc mặt không khỏi sa sầm, cô gái này lúc ngủ thích đá tung chăn đệm, từ đầu đến cuối anh vẫn luôn không dám ngủ quá sâu, chỉ sợ cô bị cảm lạnh.
 
Back
Top Dưới