[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
80. Truy
80. Truy
Từng giọt mồ hôi lấm tấm chảy trên gương mặt Nguyên Hoàng nhưng cậu không thể lơ là dù chỉ một giây.
Vết nứt trên kết giới ngày càng nặng và linh khí của người học đạo trẻ tuổi không thể kìm hãm nổi.
"Ngươi không thể chống lại ta đâu."
- Tên Truy cười gian tà, thanh kiếm trên tay hắn như được tiếp thêm sức mạnh mà càng lúc càng lớn.
Chém liên tiếp vào kết giới khiến thứ vốn mong manh đó xuất hiện thêm nhiều vết nứt trông thấy bằng mắt thường.
"Hoàng, bỏ anh với Nhàn lại đây đi...
H-hai người chạy thoát đi?
Hắn giết bọn anh rồi sẽ có cơ hội cho em và Phúc chạy thoát đó..."
- Văn Cường nói với chất giọng hoảng loạn khi bản thân còn đang ôm Thanh Nhàn trong người.
Em không nghĩ sẽ bỏ mạng nhưng em và người yêu cũng không thể chạy được xa.
Thôi thì mở đường cho những người có cơ hội sống cao hơn đi:"E-em phải chăm sóc Phúc thâ--"
"Câm miệng!"
Nguyên Hoàng gần như gắt lên với câu nói ấu trĩ vừa rồi.
Dù cho Thanh Nhàn có đang bị thương, Văn Cường không thể chiến đấu, người còn lại là người cậu yêu.
Thì tất cả phải cùng ra ngoài bằng được.
"Phúc, mày làm gì vậy, ngồi xuống đi sao lại nắm tay Hoàng!
QAQ"
"Anh sao thế?"
- Nguyên Hoàng ngờ vực nhìn Hồng Phúc, đột nhiên cậu có chút bất an.
Giống hệt lần người cậu yêu bị tấn công suýt mất mạng vậy:"Ngoan, chúng ta cùng nhau ra ngoài được không?"
Nguyễn Hồng Phúc lắc đầu, nó nhìn vào mặt Lê Nguyên Hoàng thật lâu.
Lâu đến mức những giọt nước mắt trực trào nơi khóe mắt.
Nó nghe Việt Anh nói, trước khi thành ra như bây giờ, nó đã từng bị mất kí ức, không nhớ được gì cả.
Sau chuyện đó nó lại lần nữa bị kí ức trắng.
Và thứ duy nhất đọng lại trong khoảng trắng đó là khuôn mặt Lê Nguyên Hoàng.
Đoạn, nó quay sang nhìn Truy.
Hắn cũng bất ngờ về ánh mắt ấy nhưng lại nở một nụ cười khoái chí, thanh kiếm trong tay càng ác liệt hơn cứ thế từng chút một bào mòn đi lớp kết giới mỏng manh.
"Anh Phúc...
Không được!"
- Nguyên Hoàng dường như đã cảm nhận được người mình yêu định làm gì.
Cậu vương đôi mắt phũ một tầng sương nhìn vào nó như cầu xin.
Nhưng đổi lại chỉ là một nụ cười nhẹ đến mức đau lòng:"Chúng ta còn cách khác!
Không thể mạo hiểm như vậy được!"
Keng!
Lớp kết giới rách toạc, thanh kiếm của Truy tạo nên một đường rạch dài trên khuôn mặt Lê Nguyên Hoàng.
Cũng may cậu phản ứng kịp nên không bị mất nửa cái đầu.
Nhưng máu từ vết thương ấy cứ trượt dài.
Cản trở tầm nhìn của đứa trẻ học đạo.
"Chạy đi Cường!
Kệ mình!"
"Nói khùng nói điên gì vậy!?
Đã bảo chết thì cùng chết!
Sống thì cùng sống mà.
Mình không để bạn ở đây đâu!"
- Dứt lời, Hồ Văn Cường gần như ôm trọn Nguyễn Thanh Nhàn vào người.
Dùng cả cơ thể mình để bảo vệ người mình yêu.
Cơn gió sắc lạnh từ thanh kiếm ấy cứ thế vụt qua trên da thịt.
Nhưng không đau đớn gì cả, chỉ có một mùi tanh nồng từ máu, cả cảm giác nóng hổi chạm vào da người.
"Haha!
Đứa đầu tiên!"
- Truy vui sướng ré lên, hắn ngừng lại một nhịp rất lâu.
Lâu đến mức không nhận ra được Lê Nguyên Hoàng từ lúc nào đã đứng phía sau, cậu nhóc siết chặt thanh kiếm trong tay.
Ánh mắt tối sầm giống như tất cả ánh sáng đều biến mất trong một khoảnh khắc.
Thanh kiếm ấy vun lên, cắt bay đầu tên quỷ dữ.
Hắn còn chưa kịp làm bất kì chuyện gì sau khi chém đôi cơ thể Nguyễn Hồng Phúc.
"P-Phúc...
Phúc!"
- Hồ Văn Cường buông Nguyễn Thanh Nhàn để chạy về phía người bạn cùng nhà.
Em gần như khóc tóe lên khi nhìn thấy tình trạng người bạn ấy hiện tại.
Nửa cơ thể chỉ còn có thể bám víu lấy nhau bằng chút thịt ít ỏi nơi bệ sườn.
Đường chém thẳng và gọn gàng đến mức mọi nội tạng dù bị cứa đôi vẫn nằm im trong cơ thể không trào ngược ra ngoài:"Thằng điên này!
Để bọn tao chết đi!
Mày có biết khó khăn lắm mày mới vượt qua hai lần kia không hả????
Mày thế này làm sao tao ăn nói với gia đình mày đây!
Hoàng, đứng đó làm gì!
Dùng linh khí cầm máu đi!"
"Không kịp đâu Cường...
Bạn bình tĩnh lại chút, để hai đứa nó nói với nhau mới cuối đi..."
- Thanh Nhàn rất giỏi che đậy cảm xúc nhưng giờ khắc này bạn chẳng thể làm điều đó nữa.
Người này là người đã cùng học cấp ba với bạn, cùng bạn vạch ra chiêu trò để theo đuổi Văn Cường.
Ấy vậy mà...
"Bạn câm đi!
Mình không cho phép!
Oái!
Phúc ơi đừng làm tao sợ mà!"
Hồng Phúc bất chợt nôn máu, nó chẳng thể cử động nên toàn bộ máu trào ngược từ miệng rồi hòa hết vào khuôn mặt non nớt.
Nó cảm thấy đau, nhưng không nói được.
Cảm giác sợ hãi bao trùm lấy nó, thật sự thì, đâu ai thật lòng muốn chết đâu.
"Ngoan, em đây."
- Lê Nguyên Hoàng chạm tay vào khuôn mặt đã thấm đẫm vị tanh nồng, cậu dịu dàng dùng tay gạt đi nước mắt đang hiện hữu trên khóe mi nó.
Nhưng kì lạ thật, sao mãi không hết?
À, thì ra có cả nước mắt của nó nữa.
Từ bé đến lớn Lê Nguyên Hoàng đã rất kiêu ngạo, cậu là người có thiên phú lại được gia đình nuông chiều nên chỉ cần muốn gì sẽ có được thứ nấy.
Đến khi gặp Hồng Phúc, đứa trẻ ấy mới biết có những thứ mình phải vươn tay mới có thể lấy, phải bảo vệ mới có thể yêu.
Cậu đâm đầu vào học đạo, với một người đã khá lớn thì đây là một việc rất khó.
Nhưng Lê Nguyên Hoàng không muốn từ bỏ, tất cả là vì con người đáng thương này.
"Anh nhớ ra em rồi đúng không?
Là nhớ ra lúc bị phong ấn?"
Hồng Phúc mỉm cười, muốn nói gì đó.
Nhưng nó đau đến không nói được.
Nó muốn nói, nó chẳng thể nhớ lúc trước khi bị phong ấn kí ức nó là người thế nào, đối xử với cậu ra sao.
Nhưng Nguyễn Hồng Phúc ở thời kì bị phong ấn kí ức muốn nói rằng, nó yêu Lê Nguyên Hoàng mất rồi.
Chỉ là, nó không nói được, không có sức để nói.
Và cũng không kịp nữa rồi.