Cập nhật mới

Khác [ u23 ] - nhà bên có ma?

[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
60. gì đây!


Cổng Số 10

Nửa Hòn: Cứu em!!

Tiểu Cường: Nửa đêm lên kêu cứu làm gì vậy em, không ai giúp đâu.

Nhàn Rỗi: Mình giúp được đó, bạn bỏ cái chân bạn xuống khỏi người mình đi.

Tiểu Cường: Ứ thích!

Thích gác ngang vậy đó.

Nhàn Rỗi: Mình kéo lên vai thì đừng la đau nhé.

Trung Bo: Gác lên vai thì sao lại đau~ Làm gì hả?

Ngơ: Gác chân lên vai đau thật mà, mấy cái bài tập giãn cơ hay vậy ấy...

BaTo: Nào.

Ngơ: Hả?

Bất Khuất: Uchuchu!

Bé ngoan hả thôi cũng dễ thương nữa cơ!

Đạt Ka: Đi trung thu sao rồi mà chưa về?

Bất Khuất: Em đang đi ăn chè với Bắc, Trường, Sơn ạ, mà nhìn mặt Trường khó ở lắm...

Hay là đau bụng?

Quốc Vịt: Có cả Bắc thì không phải đau bụng đâu, đau tim đấy.

Trò Đùa: Khổ, có cái câu nói ra cũng không xong.

Bất Khuất: Câu gì ạ?

Bình Bo: Câu là Bình Bo thấy tình cảm giữa Hướng Dương với Vịt Anh mặn nồng lắm, em ngồi trong quán với anh Chiến anh Tú, còn anh với Hà đi riêng?

Trò Đùa: Hà muốn về mà trời tối quá nên anh không yên tâm, anh quay lại ngay mà.

Bình Bo: Ừ đấy.

Nguyễn Thanh Bình đã offline

Trò Đùa: ...

Chườn Smile: Giờ hỏi thử ai mới là kẻ đáng thương.

Bất Khuất: Nhìn Sơn khó chịu quá...

Không ấy mình đá Sơn về để Bắc ở cùng mình được không Chườn?

Chườn Smile: Mày không định đi riêng với tao luôn à?

Bất Khuất: Chiều giờ vẫn đi riêng đấy thôi, gần khuya rồi mình đi cùng với Bắc cho ấm áp!

Chườn Smile: ...

Quốc Vịt: Rắc rắc, đau không bố?

Bánh Bao: Đau nào bằng được cái đau nhìn người mình yêu tả tơi thân xác, giờ có muốn tỉnh cũng không được.

Quốc Vịt: 🙂?????

Đậu: Được rồi Bánh Bao ơi, Cảnh đủ đáng thương rồi mà.

Bánh Bao: Tại sáng nay nó đi ngang tiệm bánh bao của anh mà nó bảo nghiệp lắm không ăn đâu ấy Xuân. 🥺

Cục Bột: Chứ đó giờ anh không nghiệp hả...

Bánh Bao: Tao nghiệp chứ tao có bị bắt cóc lần nào đâu mà hỏi?

Cục Bột: ...

Thịnh Vượng: Ai cho anh bắt nạt cục bột nhà em???

Bánh Bao: Tao không bắt nạt nó thì mày cũng có bảo vệ được nó hả?

Hôm trước nó được thằng Bình cứu chứ có phải mày đâu.

Thịnh Vượng: ...

Cục Bột: Thôi, tao biết mày thương tao là được, mày cũng nhập ma vì tao còn gì?

Thịnh Vượng: Vì mày đã dỗ tao nên tao không nói với anh Xuân là anh Toản vẫn còn nhớ nhung anh Linh nhà anh Đức đâu.

Đậu: Hả...

Bánh Bao: Đm ngậm máu phun bánh bao ít thôi thằng kia!

Đậu: Thấy cũng đúng mà, mới tặng bánh bao free đấy thây...

Bánh Bao: 🥺

Đậu: ...

Bánh Bao: 🥺🥺🥺🥺

Đậu: Rồi, em không có giận.

Thương Bánh Bao nhé.

Ngơ: Em không biết tại sao em nhìn anh Toản dùng cái icon đó xong em tưởng tượng... em thấy nổi da gà quá...

Đạt Ka: Có ai nhờ tưởng tượng không?

Ngơ: 😠

Đạt Ka: Ơ hay?

Ngơ: Hừ!

Bất Khuất: Sao bé cưng của em gọi anh Toản bằng anh mà không gọi em bằng anh vậy.

QAQ

Mibi: Nhân thích Toàn mà.

BaTo: Gì vậy anh??

Trung Bo: Giống em thích anh hả?~

Bất Khuất: Bé ngơ nhà hàng xóm của em mà...

Mibi: Ý anh là Nhân thích Toàn nên muốn bằng tuổi Toàn ấy, Nhân nghĩ mình sinh 2000 thật.

BaTo: Lần sau nói gì thì nói nguyên câu đi!

Quốc Vịt: Anh lại chả thích quá?

BaTo: Cảnh đang thở oxi đấy, em muốn nhìn nó ngừng thở không?

Ngọc Thua: Định làm gì Cảnh cơ!?

BaTo: ...

Quốc Vịt: anh Bom ơi anh Toàn đòi hại Cảnh nhà chúng ta!

Ngọc Thua: Cắn đấy!

Ngơ: Không cho động vào Toàn!

Ngọc Thua: Anh làm được gì tôi???

Ngơ: Không làm gì được cũng phải bảo vệ Toàn!

Cấm động vào Toàn! 😠 Xấu giống hệt Đạt.

Đạt Ka: ???

Ngọc Thua: Anh Đạt là người tốt!

Không được nói anh ấy như vậy!

Ngơ: Làm anh trai khóc là xấu rồi!

Bánh Bao: Ôi nhìn hai con Oan Quỷ đấu khẩu kìa, đáng yêu quá đi.

Đậu: Một lúc nữa hai con Oan Quỷ đè đập một cái Bánh Bao đấy...

Đạt Ka: Thắng đâu Tùng?

Ngọc Thua: Đi đâu với Đan Dương rồi, em đang ở trên cầu đợi.

Bánh Bao: Ngồi trên cầu Nại Hà đợi người thương hả?

Đậu: ...

Chườn Smile: Vậy là nhảy xuống sông sẽ quên hết kí ức đúng không?

Anh Tùng đợi em sang nhảy với.

Bất Khuất: Ơ Chườn sao đấy???

Ngọc Thua: Nhảy xuống quên thật hả?

Đạt Ka: Không, ngồi yên đấy chờ Thắng về.

Trung Bo: Ước gì em cũng được nhảy

Mibi: Em muốn quên ai?

Trung Bo: Em muốn quên Dũng để có thể đến bên Mibi~

Quốc Vịt: Vậy ra anh Trung với anh Dũng có cái gì đó thật.

Trung Bo: Vì ở đây có Bơ đấy, không có Bơ thì anh Dũng đã công khai anh lâu rồi.

Thịnh Vượng: Tả anh Dũng có khác gì tra nam không...

Cục Bột: Thịnh đau lòng thay Bơ hả?

Thịnh Vượng: Không có mà!

Trung Bo: Anh Dũng vẫn là người yeeuHSo0ay7%#

Ngơ: Hả?

Ngôn ngữ gì vậy...

Dịch không được Toàn ơi!

BaTo: Cái này hỏi anh Bình nhé, không liên quan đến tao.

Ngơ: Vậy là Bình với Trung là một đôi hả? @Nguyễn Thanh Bình

Trò Đùa: Bình này của anh em ơi!

Ngơ: Ơ...

BaTo: Có khi nào mày nhầm luôn tao với anh Toản không?

Ngơ: Không ạ, Toàn tốt mà.

Đâu có xấu tính như anh Toản.

Bánh Bao: Đm nằm không cũng dính đạn?

Bất Khuất: T^T em ngồi không cũng dính đạn này, huhu Bắc của em ăn chè dính mỏ thì để em lau!

Sơn làm cái gì ấy!

Chườn Smile: Bắc của em...

Bất Khuất: Thì Bắc của tao...

Chườn Smile: Huhu anh Tùng ơi cây cầu chỗ nào vậy!

Ngọc Thua: Gần miếu ấy, không biết miếu gì...

Bé Bơ: Ủa vậy là Bom ở gần Bơ nè!

Đợi chút Bơ sang chơi với Bom.

Bẹp: Bơ ơi về chưa...

Tôi cần nói chuyện với Bơ.

Bé Bơ: Chưa, nay đi chơi mà hết gặp Phúc với Dương, giờ gặp Bom.

Bẹp: Hic...

Tiểu Cường: Vậy là Phúc đi với Dương thật ạ?

Bé Bơ: Ừa, chỗ cây liễu gần miếu nhất đấy, anh Dũng cõng anh vừa mới đi ngang cây cầu chỗ Bom ngồi này.

Chườn Smile: Nhìn mọi người hạnh phúc quá, chắc là bình yên trước cơn bão.

Bất Khuất: ...

Nhàn Rỗi: Nhắc Phúc mới nhớ, Hoàng với Đức Anh không ai tranh nhau đi cùng Phúc à mà để nó đi với Dương?

Bất Khuất: Chứ không phải Đức Anh đi với Hoàng hả?

Lúc nãy tao thấy...

Tiểu Cường: Há?????

Chườn Smile: Cái bùng binh gì đây...

Nhàn Rỗi: Hoàng nó lên kêu cứu rồi giờ nó đâu...
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
61. giết người rồi


Quay trở lại khung cảnh náo nhiệt nơi người người nhà nhà tất bật chơi trung thu chút nhé.

Nguyên Hoàng: Nước này, tỉnh chưa?

Đức Anh: Ừ...

Nguyên Hoàng: Khiếp, say đến mức tôi vác muốn không nổi.

Làm gì uống cỡ đấy?

Anh Phúc từ lâu đã là của tôi rồi mà, anh thất tình mạng 2G à?

Đức Anh: Điên à?

Nguyên Hoàng: Chứ sao lại uống say thế?

Hay anh say người khác rồi?

Đức Anh: Đéo nhé!

Anh nói linh ta linh tinh, tao xúc mày luôn bây giờ.

Nguyên Hoàng: Ê!

Tôi mới cứu anh một mạng đấy!

Anh uống say như vậy nằm vất vưởng ngoài đường không bị cướp thì thôi, không sợ quỷ nhập xác à?

Đức Anh: ...

Nguyên Hoàng: Nhìn anh, tôi thấy khả năng bị lợi dụng nhan sắc cao hơn tôi một chút.

Anh nên cảm ơn tôi mà đúng không?

Đức Anh: Cảm ơn, được chưa?

Nguyên Hoàng: Hết anh Phúc lại đến anh!

Hết người xin lỗi được chưa lại đến người cảm ơn được chưa???

Đức Anh: Chứ mày muốn tao làm gì?

Lấy thân báo đáp hả?

Nguyên Hoàng: Thôi chê, tặng anh Phúc thì lấy.

Đức Anh: À mà này...

Nguyên Hoàng: Gì?

Đức Anh: Phúc với Dương...

Bọn nó đi cùng nhau thật à?

Nguyên Hoàng: Thật chứ không lẽ giả?

Anh thấy tôi còn đang ngồi ở đây chờ anh tỉnh chứ chưa được về nhà không?

Đm mưa lất phất rồi.

Đức Anh: M-mày...

Không có phản ứng gì luôn?

Nguyên Hoàng: Phản ứng gì?

Ủa...

Đừng nói với tôi là anh đang ghen với anh Phúc vì anh Phúc đi với thằng Dương nha?

Đức Anh: ĐÉO

Nguyên Hoàng: Có thì nhận đi, ai cười anh đâu.

Đức Anh: ...

Nguyên Hoàng: Nghĩ cũng lạ ha, từ chối tình cảm của người ta xong bây giờ lăn ra uống say với cả khóc huhu à?

Đức Anh: Thấy...

Thất vọng một chút, chứ không hẳn là thất tình.

Nguyên Hoàng: Có thất tình mới thất vọng đấy ông tướng, anh nghĩ nó sẽ rủ anh đi thay vì Phúc nhà tôi đúng không?

Xong xoay sang nó lại đi với Phúc?

Đức Anh: ...

Nguyên Hoàng: Nhắc còn cay!

Hứa đi với bồ bạn sẽ về sớm, giờ này gọi thì không bắt máy!

Đức Anh: Gọi Dương không bắt máy à????

Nguyên Hoàng: (•‿•)

Đức Anh: Không, bạn bè quan tâm nhau tí thôi...

Nguyên Hoàng: Tôi thấy anh thích nó mà?

Anh tự thôi miên mình thích anh nhà tôi hả?

Thuật thôi miên gì dỏm thế!

Chưa gì hết ngã ì ạch ra say xỉn.

Đức Anh: Mày thôi chọc ngoáy tao sẽ khiến mày dễ dàng theo đuổi Phúc đấy.

Nguyên Hoàng: Zời, bao nhiêu kinh nghiệm, tôi biết anh nhà tôi sớm muộn cũng thuộc về tôi thôi.

Không rơi vào tay thằng khá--

"Cứu người đi!

Bên kia có giết người kìa!"

____________

Ngọc Thắng: Sao em không cho anh đưa anh Bom đi cùng?

Đan Dương: Chắc anh cũng biết anh ấy là Oan Quỷ do hội đồng thí nghiệm ra mà đúng không?

Ngọc Thắng: Anh ấy tốt.

Đan Dương: Không phải cái đấy!

Ngọc Thắng: Anh ấy dễ thương.

Đan Dương: Sư huynh bị Oan Quỷ che mắt à!

Ngọc Thắng: Không được nói anh Bom như thế.

Đan Dương: Hừ...

Anh cũng biết nếu em báo cáo cấp trên, anh sẽ bị đình chỉ mà đúng không?

Ngọc Thắng: Anh viết báo cáo xong rồi, cấp trên nói vì anh Tùng không có mục đích để trở thành Quỷ, tất cả là do âm mưu dơ bẩn của bọn kia nên sẽ để anh theo dõi anh Tùng.

Có chuyển biến xấu phải báo cáo ngay.

Đan Dương: ...

Ngọc Thắng: Có chuyện gì nữa không?

Đan Dương: Sư huynh à, anh có thật sự tỉnh táo không vậy?

Anh ta là người của hội đồng đó!

Ngọc Thắng: Anh còn tỉnh táo mới đứng đây nói chuyện với em.

Nếu không...

Chắc anh đè anh Bom ra ôm ngủ rồi.

Đan Dương: Này!

Nghiêm túc vào!

Ngọc Thắng: Đang nghiêm túc này.

Để anh Bom ở đấy có sao không nhỉ?

Hay quay lại chỗ đấy đi.

Đan Dương: Sư huynh...

Ngọc Thắng: Ơi?

Đan Dương: Sư huynh cũng biết...

Em..

Ngọc Thắng: Em làm sao?

Chuyện khó nói à?

Thế thôi đừng nói.

Đan Dương: Cái con người này!

Ngọc Thắng: Anh còn có chuyện khó nói hơn muốn nói với anh Bom đây, em không phiền thì về một mình nhé?

Anh đi tìm anh Bom.

Đan Dương: Sư huynh quên sư phụ nói gì rồi sao?

Người và Quỷ không thể ở bên nhau!

Ngọc Thắng: Anh Bom là Quỷ lúc nào?

Anh ấy bị biến đổi, chỉ cần điều chế được thuốc thì chuyện trở lại làm người chỉ là chuyện sớm muộn.

Đan Dương: Sư huynh...

Ngọc Thắng: Đan Dương, em lớn rồi đấy, cư xử cho giống thiếu nữ một chút đi.

Đừng để sư huynh lo lắng nữa.

Đan Dương: N-nếu sư huynh không muốn bận lòng thì có thể trở thành người chăm s--!

"Cứu người đi!

Nhanh lên!

Cậu ấy chảy nhiều máu quá!!!"

Tiếng hét vang lên từ gần nơi họ đang đứng, bất giác cả Ngọc Thắng và Đan Dương đều chạy theo hướng đó.

Trong đám đông, còn có sự xuất hiện của Đức Anh và Nguyên Hoàng...

Nhưng mà!?
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
62. ánh dương


Nguyễn Đức Anh hít một hơi thật sâu, đôi chân nó dường như không còn chút sức lực nào để có thể đứng vững trước cảnh tượng có phần tàn nhẫn lúc bấy giờ.

Nó có cảm giác hơi thở nó nặng nề đến độ có thể đè chết nó ở chính nơi này.

Đau?

Không, hơn cả đau nữa.

Lý trí muốn nó bước đến nhưng lòng bàn chân đã bị đóng đinh xuống đường tự bao giờ.

Con tim lại ra lệnh cho nó chạy trốn, không dám đối mặt với cảnh tượng trước mắt.

Vì sao ư?

Vì người đang đứng không vững với vết thương sâu hoắm ở bụng là Đăng Dương.

Gương mặt cậu nhóc đau đến mức nhăn nhó lại, từng giọt mồ hôi lạnh tanh chảy dọc theo đường nét góc cạnh trên khuôn mặt, máu từ vết thương len lỏi khỏi lòng bàn tay, ướt đẫm cả quần áo phía ngoài.

Với tình trạng đó cậu nhóc vẫn yếu ớt mà ra sức thì thào một cái gì đó.

"Anh bị hâm à!?

Đưa nó vào viện đi!"

- Nguyên Hoàng đẩy mạnh vai Đức Anh một cái khiến nó hoàn hồn, nhanh chóng mà chạy về phía Đăng Dương.

May mắn thay, nó đã đỡ được cậu nhóc trước khi cậu ấy hoàn toàn ngã xuống mặt đường.

Lúc này đây, trái tim nó dường như không còn chút nhịp đập nào nữa, nó dừng lại để chờ chủ nhân của mình ra lệnh cho não bộ tiếp nhận thông tin nghiệt ngã này.

Chỉ có mắt với hệ thống thần kinh hoàn toàn riêng biệt mới có thể lăn dài từng giọt nước mắt đau lòng đến thấu tâm can:"Dương!

Ai gọi cấp cứu chưa!?"

Nó gào lên, chỉ khi nhận được cái gật đầu của người xung quanh nó mới thở phào một hơi.

Nhưng rất nhanh chóng, nó đã luống cuống dùng tay đặt lên tay đứa trẻ kia, muốn ngăn vết thương tiếp tục rỉ máu.

Đôi mắt nó giờ đây ẩn hiện lên từng vệt máu đỏ, khó khăn mà nhìn người đang hoảng sợ trước mặt:"M...Mày làm cái gì vậy Phúc!?"

Phải, Lê Nguyên Hoàng không tiện chăm sóc cậu bạn thân của mình vì người cậu yêu - Nguyễn Hồng Phúc - đang hoảng sợ với con dao đầy máu.

Chắc hẳn y đã lấy con dao đó từ những hàng quán quà lưu niệm bên đường vì hôm nay là trung thu, những vật điêu khắc tinh xảo như dao luôn được bày bán cho những người ở cổng khác.

Vấn đề ở đây là Hồng Phúc ra tay với Đăng Dương nhằm mục đích gì?

"Anh...

Bình tĩnh, em là Hoàng đây?"

- Nguyên Hoàng bước đến bước nào, Hồng Phúc lại lùi về sau bước đó, mũi dao nhọn hoắt vẫn được hướng về phía Nguyên Hoàng:"Có chuyện gì thì nói em nghe được không?"

Giọng nói có phần mất kiên nhẫn, cậu không biết phải làm gì khi người đứng trước mặt là người cậu yêu, phía sau lưng là người bạn thân đang đấu tranh giữa sự sống và cái chết.

Đôi chân vừa di chuyển, Hồng Phúc liền dùng con dao quơ quạng giữa không trung như một cách tự vệ để cậu không tiến đến gần.

Tầm nhìn lúc bấy giờ của y gần như là con số không tròn trĩnh khi người trước mặt hoàn toàn mơ hồ.

Có chuyện gì xảy ra?

Y không nhớ gì cả, ngay cả bản thân là ai y cũng không nhớ.

Hoàn toàn là màu trắng xóa trong kí ức nhạt màu này.

"Thả ra!"

- Nhân lúc Hồng Phúc không để ý, Nguyên Hoàng ngay lập tức lao lến khóa chặt cánh tay y.

Không cẩn thận làm cho bản thân bị con dao cứa rách một đường trên cánh tay, và cũng không đáng quan tâm cho lắm vì y càng muốn khống chế y, y càng chống cự:"A!"

"Cô làm gì vậy???"

- Nguyên Hoàng gào lên với người con gái trước mắt, cô ta cũng chẳng thèm để ý cậu.

Nhanh chóng đỡ lấy Hồng Phúc.

"Người này sẽ do chính quyền quản lý."

"C-chính quyền?"

- Cái xoay đầu về nhìn Đăng Dương, đúng thật là Ngọc Thắng đang dùng linh lực cầm máu cho Đăng Dương trước khi đội y tế đến:"Anh ấy không phải người xấu!"

"Không phải người xấu thì sao?

Ra tay giết người với oán khí xung quanh thì đã trở thành tội phạm của chúng tôi rồi."

- Đan Dương không thèm đôi co với Nguyên Hoàng, ánh mắt có phần nhẫn nại mà chép miệng:"Yên tâm, cậu ấy là người bị tấn công hôm 15 đúng không?

Nếu không có gì phát sinh sẽ được thả về thôi."

"Chắc sẽ được thả về thôi."

- Ngọc Thắng dừng hành động lại, anh ngước lên nhìn phía đoàn người đang dần bị tách ra.

Bóng hình quen thuộc chen chúc vào giữa đám đông:"Anh sao vậy?"

Văn Tùng hơi cúi đầu, em ôm chặt cái điện thoại trong tay, bản thân là người chứng kiến toàn bộ sự việc khiến tâm trí em có chút khó xử:"Lúc nãy...

Có Quỷ xuất hiện."

"Quỷ?"

"Không phải cấp thấp, là Mị trở lên."

Cả Ngọc Thắng và Đan Dương nhìn quanh, những người dân trước mặt đều không phải.

Không, con Quỷ đó đang lẫn vào đoàn người...

Là Mị hay Xích?

Hay là...

Ngạ?
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
63. khả quan?


Cổng Số 10

Mibi: Phúc với Dương sao rồi?

Bất Khuất: Huhu hai bạn có sao không ạ.

QAQ anh Thắng với anh Tùng về không nói gì hết làm em lo, Chườn nữa

Chườn Smile: Vì sợ mày mất ngủ chứ còn sao?

Hôm trước sang thăm Cảnh thôi về mày đã chẳng ngủ được.

Bất Khuất: Nhưng mà cũng phải cho người ta biết tình hình chứ...

Tiểu Cường: Phúc thì giờ ở bên chính quyền ấy, Dương không sao nha.

Bị mất nguyên mảng thịt chỗ bụng thôi à.

Bất Khuất: ...

Nhàn Rỗi: Đó là không sao của bạn à?

Tiểu Cường: Chứ không lẽ mình chụp nguyên cái bụng nó gửi vào nhóm.

Bất Khuất: ...

Chườn Smile: Đm tao bảo mày với Nhàn vào đấy chăm Đức Anh thay tao để tao về thay đồ chứ không phải dọa bé nhà tao!

Ngọc Thua: Bé nhà ai?

Đạt Ka: Bé nhà tao?

Nguyễn Văn Trường đã offline

Bất Khuất: Chườn bị gì dị cả nhà...

Quốc Vịt: Bị hèn.

Quốc Vịt: Ơ nhưng mà sao Đức Anh lại ở viện?

Tưởng phải xách đồ theo Hoàng để chăm Phúc chứ.

Ngọc Thua: Hôm qua nó lo cho Dương, suýt khóc.

Tiểu Cường: Tưởng làm giá thế nào hóa ra cũng chỉ là cọng màu trắng ăn với bún.

Nhàn Rỗi: Bạn chê mà?

Tiểu Cường: Cho nên bạn thấy đó, mình có cọng giá nào đâu.

Đậu: Không ngờ em tự hào đến thế...

Bé Bơ: Dù em hơi mất giá với anh Dũng nhưng trong trường hợp cả xóm đang gặp nạn, em sẽ giấu cái chuyện hôm qua anh Dũng cõng em về đến tận nhà.

Nhâm Thìn: Bơ hơi nhẹ nhé, ăn nhiều vào.

Bình Bo: Nó nhẹ?

Nó nhẹ?

NÓ NHẸ!?

Bé Bơ: Tại anh có không đủ đẳng cấp để cõng em nên anh không nhận ra đó.

Đến Thì Đón: Giờ này mày còn đùa được hả Méo?

Biết bao nhiêu chuyện xảy ra ở Phố rồi đấy.

Bé Bơ: Có chuyện này nghiêm trọng hơn nè, hôm quá có một người ngồi khóc đến tận nửa đêm vì bạn đó.

Đến Thì Đón: Ai?

Cục Bột: Thịnh ơi có khi nào nó crush thằng ngu quá nên bây giờ nó ngu theo rồi không?

Thịnh Vượng: Khả năng cao.

Đến Thì Đón: ???

Cục Bột: Hôm qua mày ngủ cả ngày thì mày làm gì biết chuyện có một thằng đứng trước cổng gào Đến ơi mãi.

Đến Thì Đón: ...

Nhâm Thìn: Hôm qua anh vừa đặt Bơ xuống, Cương đã chạy ra ngoài cổng kéo Bơ vào.

Không để anh nói thêm gì nữa.

Bé Bơ: Ew ơi khóc khiếp, gì mà tao không muốn mất tình bạn với Đến đâu.

Thịnh Vượng: Hóa ra gào với khóc chỉ vì không muốn mất tình bạn?

Huỳnh Công Đến đã offline

Cục Bột: Đm Thịnh...

Thịnh Vượng: Lỡ mồm ạ...

Nhâm Thìn: Nếu Cương nghĩ như vậy thì nên nói chuyện trực tiếp chứ?

Cứ khóc với người bên cạnh cũng không có ích lợi gì.

Trò Đùa: Anh cũng có chuyện muốn nói trực tiếp với Trung.

Nhâm Thìn: ^^

Trò Đùa: Không cho gặp à?

Bình Bo: Anh tìm Trung làm gì?

Trò Đùa: Chuyện riêng thôi, không có gì nghiêm trọng đâu nhé.

Trò Đùa: Dũng?

Nhâm Thìn: Em còn chả biết Trung ở đâu thì em cho anh gặp đường nào.

Trò Đùa: À. 🙂?

Nhâm Thìn: Nào, Trung tốt mà.

Bé Bơ: Trừ cái việc anh ta xấu ra thì anh ta tốt quá trời quá đất.

Nhâm Thìn: Thôi...

Trung dễ thương mà.

Bất Khuất: Em cảm thấy anh Trung dễ thương lắm ấy >< như em bé

Ngơ: Em bé hả?

Đạt Ka: Đừng nói là không biết em bé là gì nha?

Ngơ: Không có bị ngơ!

Em bé đáng yêu muốn chết!

Tiểu Cường: Đúng rồi!

Nhàn dụ em tạo em bé suốt.

Nhàn Rỗi: Mình dụ bạn lúc nào?

Tiểu Cường: Bạn lại chẳng bảo có em bé dễ thương lắm!

Gấp đôi luôn cơ!

Ngơ: Toàn ơi tao cũng muốn có em bé.

BaTo: ...

Đạt Ka: 🤦

Bánh Bao: Đm nó nói xong tao tưởng tượng ra khác gì ấu, à thôi.

BaTo: Anh mới ấu trĩ ấy!

Đậu: Bánh Bao để não nuôi hai cái má rồi, không suy nghĩ chín chắn hơn được đâu.

Bánh Bao: Ơ kìa Xuân. 🥺

Đậu: Anh đừng nhìn em bằng ánh mắt đấy.

Trung Bo: Vì nhìn nhau là chết chìm và đắm đuối đó~

Trò Đùa: Anh có chuyện muốn nói với em.

Trung Bo: Tỏ tình hả?

Em từ chối nha~ em là của Bình rồi.

Mibi: Ai tỏ tình?

Bình Bo: Tỏ tình ai?

Trò Đùa: Anh muốn nói chuyện với Trung thôi mà...

Trung Bo: Rất tiếc là em vừa ngủ dậy vì Bình, đau lưng mỏi gối tê tay không đi đâu được ạ.

Mibi: Nào

Trò Đùa: ...

Nhâm Thìn: Em đã bảo Trung không làm gì đâu mà...

Trò Đùa: Hôm qua Trung ở với Bình à?

Mibi: Ừ.

Trò Đùa: ...

Nhâm Thìn: ^^ cảm giác...

Cô đơn trong chính căn nhà của mình.

Bơ ơii...

Bé Bơ: Em tưởng anh cần mỗi Trung nhà anh thôi?

Nhâm Thìn: Anh xin lỗi...

Tiểu Cường: Hôm qua anh Dũng cũng ở chỗ đấy mà không thấy vụ của Phúc ạ?

Ngọc Thua: Có mỗi anh Tùng chứng kiến hoàn toàn quá trình thôi.

Anh ấy nói lúc đó có oán khí nặng lắm, cấp Mị trở lên, còn lý do Phúc ra tay thì...

Trò Đùa: Là do con Quỷ từng tấn công Phúc điều khiển, chỉ là, ban đầu anh chắc chắn là Mị.

Bây giờ anh lại nghĩ không phải.

Thịnh Vượng: Lần trước em bị cấp thấp nhập đã muốn đăng xuất rồi...

Giờ Phúc còn bị điều khiển hả?

Trò Đùa: Ừ, để làm được chuyện mà không ai chú ý đến được chỉ có thể là Xích hoặc Ngạ như Tùng nói.

Trò Đùa: Anh không biết người đó có mục đích gì nhưng mà, đừng làm anh tin tưởng sai lầm.

Bình Bo: Tin tưởng sai lầm?

Nhâm Thìn: Trước giờ anh Việt Anh chỉ đặt niềm tin đúng chỗ thôi mà nhỉ?

Em tin anh.

Đạt Ka: ...

Bánh Bao: Xem đứa đang nuôi Xích Quỷ nhột kìa.

Ngơ: Anh trai chưa có tỉnh! 😠 cắn sứt cái má bây giờ!!!!

Ngọc Thua: Tỉnh rồi.

Ngơ: Há!???

Đạt Ka: ?

Ngọc Thua: Ý em bảo là Phúc...

Đan Dương vừa gọi cho em, tình hình không khả quan như lần trước.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
64. tuổi


Trên con đường vắng đến hiu quạnh từ Phố Đạo Quán đến trụ sở của chính quyền cổng số 10

Văn Cường: Nhàn ơi, bên chỗ cây kia hình như có bóng người phải không?

Thanh Nhàn: Đừng nói bậy, trụ sở ở phía trước rồi.

Bạn dọa mình là mình vứt bạn ở đây đấy.

Văn Cường: Nhưng mà có người thật mà...

Nhìn quen lắm.

Thanh Nhàn: Đừng nhìn nữa, nó bắt bạn đi bây giờ.

Văn Cường: Hic. ╥﹏╥ ai đời biết ra ngoài vào buổi tối sẽ có chuyện mà vẫn một hai đi thăm vào giờ này vậy?

Thanh Nhàn: Chứ buổi sáng bạn dậy sớm được à?

Văn Cường: Thì tầm 2h chiều người ta cũng thức chứ bộ...

Thanh Nhàn: Tới rồi, bạn vào trong trước đi, mình tìm chỗ để xe.

Văn Cường: Thôi vào cùng đi...

Nhìn mặt bảo vệ căng quá kìa.

Thanh Nhàn: Bạn căng hơn thì có, vào trước đi.

Văn Cường: Cái gì căng?

Thanh Nhàn: Bạn tin mình quay đầu xe đem bạn về không?

Văn Cường: Xuống liền mò, cẩn thận nha.

____________

Đan Dương: Cậu thăm Phúc à?

Văn Cường: Ừm ừm!

Đan Dương: Bây giờ hơi khó nói nhưng mà...

Văn Cường: ???

Cậu nghiêng đầu theo cánh tay Đan Dương, trước mặt Văn Cường bây giờ là cảnh Nguyên Hoàng ngồi một bên, Hồng Phúc ngồi một bên, ở giữa là phần ăn vẫn đang được kì kèo qua lại không vơi đi chút nào.

Chính lúc Văn Cường định lên tiếng gọi bạn mình, cũng là lúc Hồng Phúc nhìn thấy cậu.

Thoáng một cái thôi, cậu bạn đã núp sau vai Nguyên Hoàng, ánh mắt đầy lo lắng mà nhìn người trước mặt.

Văn Cường: Ánh mắt gì đây...

Nguyên Hoàng: Ngoan ha, anh ấy không làm gì anh đâu.

Nhận được câu nói của Nguyên Hoàng, Hồng Phúc mới chậm chạp rời khỏi giường bệnh, cậu bạn không thèm mang cả dép mà chạy đến bên cạnh Văn Cường, một tay chọt chọt vào bên mặt cậu, một tay níu lấy vạt áo khoác, không ngừng chăm chú người trước mặt.

Văn Cường: G-gì đấy Phúc?

Mày đừng nói với tao mày quên luôn tao rồi nha!

Chất giọng có phần vang dội đấy làm bạn giật bắn mình, ba chân bốn cẳng mà chạy về phía Nguyên Hoàng, cả người dường như đang run lên bần bật.

Đan Dương: Không chỉ quên một mình cậu đâu...

Văn Cường: HẢ!?

Nguyên Hoàng: Anh nhỏ tiếng chút thôi, định làm anh Phúc giật mình à?

Văn Cường: N-nhưng mà không chỉ quên một mình anh là sao cơ?

Nguyên Hoàng: Anh ấy bị kí ức trắng.

Văn Cường: Kí ức trắng hả?

Đan Dương: Chắc cậu cũng biết Phúc bị con quỷ tấn công mình phong ấn kí ức mà đúng không?

Lần này cậu ấy chuyển nặng hơn, không còn nhớ được gì nữa.

Kể cả cách nói...

Nguyên Hoàng: Chuyện trong một ngày anh ấy còn không nhớ được, may là anh ấy còn nhận dạng được em.

Văn Cường: Hả???????

Đan Dương: Cứ ngỡ đưa cậu ấy về đây sẽ có thể lấy được thêm thông tin, ai ngờ lại bắt đầu từ con số không...

Văn Cường: Vậy phải tìm con quỷ kia nhanh chứ!

Đan Dương: Cậu nghĩ dễ chắc?

Hic, biết khó khăn như vậy tôi không làm việc bên chính quyền đâu, làm con dâu nhà họ Nguyễn sướng hơn không.

T.T

Văn Cường: Nguyễn?

Đừng nói cô để ý Nhàn nhà tôi nha...

Đan Dương: Nguyễn Ngọc Thắng cơ!

Hồng Phúc: Ưm ứm!

Văn Cường: Khác gì bị khờ đâu không...

Hồng Phúc: Ưm!

Nguyên Hoàng: Anh ấy biết anh nói xấu đấy, xíu nữa lại mọc răng nanh cắn anh bây giờ.

Văn Cường: Nanh á????

Nguyên Hoàng: Anh ấy đang bị quỷ điều khiển, 70% trở thành quỷ rồi...

Nguyên Hoàng vươn tay xoa đầu bạn, bất ngờ thay bạn cũng hợp tác khi dụi vào lòng bàn tay kia.

Ánh mắt y không biết đã giao động bao nhiêu lần, dẫu cho Việt Anh nói không sao nhưng làm gì có ai bình tĩnh được đây?

Văn Cường: Hic...

Sao mà đáng thương quá vậy nè, cần bờ vai của Nhàn ở đây.

Nguyên Hoàng: Anh Nhàn đâu?

Văn Cường: Đi gửi xe rồi, không biết có chuyện gì mà lâu đến thế không biết.

Đan Dương: Chỗ gửi xe có người của chúng tôi, chắc không sao đâu.

Hồng Phúc: Ưm ưm! 😠

Đan Dương: Nào, chúng tôi không phải người xấu mà.

Hồng Phúc: Ứm!

Nguyên Hoàng: Sao anh phản đối cô ấy mà anh gặm vai em...

Hồng Phúc: Ưm ưm. (つ✧ω✧)つ

Nguyên Hoàng: Thôi vậy...

Bảo Vệ: Không ổn rồi Thiếu Úy!!!!!!

Đan Dương: Có cần la vậy không?

Ta đâu có điếc.

Bảo Vệ: Nh-nhưng mà!

Có chuyện lớn rồi!

Đan Dương: Chuyện gì?

Bảo Vệ: Có...

Văn Cường: Sao lại nhìn tôi? ...

Nhàn bị gì hả!???

_________________

Trên con đường dẫn đến một cái cây lớn, chính xác là nơi Văn Cường và Thanh Nhàn vừa đi qua

Ở đó, trên thân cây to, máu từ từ chảy dọc xuống, hai bên cổ tay là cây đinh sắt nhọn ghim chặt giữa dây gân và động mạch, cứng ngắc, lạnh lẽo.

"NHÀN!!!"
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
65. từ chối


Trong khi đó, ở căn nhà của những kẻ "nuôi quỷ."

Văn Tùng: Hm...

Ngọc Thắng: Chậc, không liên lạc được với ai bên chính quyền cả, không lẽ có chuyện...

Văn Tùng: Hm!

Tại sao Dung Âm lại chết vậy?

Thích Hoàng thượng với Dung Âm cơ!

Ngọc Thắng: Anh đừng xem phim nữa, trễ lắm rồi, ngủ sớm đi mai còn sang thăm Cảnh.

Văn Tùng: Ừ...

Ngọc Thắng: Em không thích anh ừ đâu, được không?

Văn Tùng: ...

Ngọc Thắng: Em đã nói chuyện cũ không tính toán rồi.

Văn Tùng: Ư--

Ngọc Thắng: À còn chuyện này em chưa nói với anh xong...

Ngọc Thắng hít một hơi thật sâu, cậu rời vị trí đang ngồi rồi ngồi xuống cạnh Văn Tùng.

Đôi mắt khẽ đánh sang sợi dây chuyền em đang mang theo trên người, dường như cậu quyết tâm lắm.

Ngọc Thắng: Em không phải người tốt, thật đấy.

Văn Tùng: Cậu tốt mà...

Ngọc Thắng: Em không tốt, chí ít là trước khi gặp anh.

Văn Tùng: H-hả?

Ngọc Thắng: Anh biết gì không?

Từ lần đầu gặp anh em đã có chút cảm tình với anh, nụ cười của anh thật sự rất đẹp, nó như một Mặt Trời nhỏ đang cố len lỏi trong những đám mây xám xịt tượng trưng cho bọn hội đồng đó vậy.

Văn Tùng: ...

Cậu làm sao vậy?

Ngọc Thắng: Anh để em nói hết đi.

Văn Tùng: T-tôi lên phòng trước.

Văn Tùng toang đứng dậy để tránh né tình huống lúc bấy giờ, nhưng cánh tay của em lại bị người kia siết chặt, không khách khí mà kéo em về lại ghế sofa.

Một bên cổ tay của em bị cậu ghì chặt lên thành ghế, một bên lại được kéo sát áp vào trong ngực để cảm nhận từng nhịp đập nơi con tim kia.

Có chút ngớ người, em vươn đôi mắt hoảng loạn nhìn khuôn mặt cách em chưa đến 5cm.

Ngọc Thắng: Em nghiêm túc!

Văn Tùng: ...

Ngọc Thắng: Từng ngày trôi qua, em càng thấy được sự tích cực từ anh, dẫu cho quá khứ có ra sao anh vẫn luôn giữ được cho mình sự hồn nhiên mà nếu là người khác thì họ đã đánh mất lâu rồi.

Văn Tùng: ...

Ngọc Thắng: Có lẽ vì trước đây em chưa từng rung động với bất kỳ ai nên em không thể biết chính xác mình có thật sự rung động với anh không.

Nhưng em chắc chắn cảm giác này là yêu.

Văn Tùng: Tôi...tôi buồn ngủ rồi, thả ra đi...

Ngọc Thắng: ...

Văn Tùng: Ngày mai một mình tôi đi thăm C--

Câu nói chưa được tròn trĩnh nói ra đã bị Ngọc Thắng tham lam nuốt trọn, cậu chỉ hôn để người kia biết rằng bản thân cậu không hề đùa cợt mà là những lời thật lòng từ sâu thẳm trong trái tim.

Ngọc Thắng: Em không phải một người có thể biến quá khứ của anh trở nên tươi đẹp hơn nhưng em chắc chắn rằng em sẽ khiến hiện tại và tương lai của anh còn rực rỡ hơn cả cầu vồng.

Văn Tùng: ...

Ngọc Thắng: Em không hứa sẽ là người mang đến nụ cười cho anh mỗi ngày nhưng sẽ là người cho anh những nụ cười hạnh phúc nhất và không một giọt nước mắt nào rơi trên khuôn mặt anh nữa.

Văn Tùng: ....

Ngọc Thắng: Anh xứng đáng với những gì em đang hứa và sẽ làm...

Nên là, làm người yêu em được không?

Văn Tùng: Thắng...

Tôi không phải người để cậu yêu đâu, tôi khác cậu, chúng ta thuộc hai thế giới khác nhau.

Hơn nữa...

Tôi không xứng.

Ngọc Thắng: Anh xứng.

Văn Tùng: ...

Ngọc Thắng: Con đường phía trước anh muốn bước đến, thêm dấu chân của em vào, được không?

Văn Tùng: Tôi...

"Sư huynh!

Có chuyện lớn rồi!

Mau đến chính quyền đi!

Việt Anh cũng đang ở đây!"

___________

Văn Đạt ở trên tầng, quan sát toàn bộ sự việc, hắn không biết việc mình để cho Ngọc Thắng tỏ tình Văn Tùng là đúng hay sai nhưng hắn lại không muốn ngăn cản.

Nếu là lúc trước, hắn sẽ cực kì gay gắt với việc con người và quỷ sống cùng với nhau.

Trước khi đến cái Cổng Số 10 này, không biết đã từng có bao nhiêu gia đình ly tán vì thanh kiếm của hắn, đối với hắn không có khái niệm quỷ tốt hay xấu, không có việc quỷ chỉ muốn sống cạnh người mình yêu.

Chỉ có quỷ và con người, cho dù con người đó từ lâu đã biết người bên cạnh mình là quỷ.

Vậy tại sao hắn lại thay đổi?

Có thể vì tính cách bảo vệ người khác bất chấp tính mạng của Lý Công Hoàng Anh...

Hoặc là, sự ngây thơ đến tội của Nguyễn Thanh Nhân.

"Tiếng gì vậy?"

Hoàng Anh: Khụ!

Nhà hư hết bóng đèn à?

Không biết bật lên cho sáng à?

Đm tối mù cả lên.

Văn Đạt: Hay đấy, anh vừa tỉnh mà có sức chửi?

Hoàng Anh: Vừa ngủ dậy chứ đã vừa chết sống dậy đâu?

Khoan đã...

Văn Đạt: ?

Hoàng Anh: ...

Văn Đạt: Chuyện gì?

Hoàng Anh: Không bày kết giới nữa à?

Văn Đạt: Không, còn để Thanh Nhân vào thăm anh.

Hoàng Anh: E-em trai tôi???

Văn Đạt: Ừ, hôm trước xông vào đây chửi tôi như con.

Hoàng Anh: Nó ở đâu??

Có bị mất cái gì không?

Có giảm kí nào không?

Có đen hơn không?

Văn Đạt: Tôi mà biết tôi làm con anh đấy, nó được Bảo Toàn chăm rồi.

Hoàng Anh: Không được, tôi phải đi gặp nó

Văn Đạt: Nằm im đấy.

Hoàng Anh: ...

Văn Đạt: Nhân không sao đâu, dù gì bên đấy cũng có anh Bình, Toàn còn là mạng thuần dương.

Hoàng Anh: ...

Văn Đạt: À về Ngọc, nó không có trên người Thanh Nhân.

Hoàng Anh: Ừ, bảo tôi biết chỗ chứ có bảo nó nằm trên người em trai tôi à?

Văn Đạt: Vậy giờ anh trả lời đi

Hoàng Anh: ???

Văn Đạt: Về Ngọc, và cả Thanh Nhân.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
66. là ai


Cổng Số 10

Bình Bo: Ai có thông tin của Nhàn với Cường không cho Bo xin.

Bánh Bao: Mày là crush Mõm mà?

Nó không cho mày hay à?

Bình Bo: Đi tìm hiểu với Thắng rồi, chả rep Bo.

Ngơ: Có cả Đạt nữa, lúc nãy Đạt ghé ngang báo anh trai tỉnh với cho Nhân cái bánh nè.

BaTo: Khuya rồi ăn ít thôi.

Ngơ: Anh trai tỉnh với thêm vụ này nữa nên chắc không ngủ được đâu ạ...

Quốc Vịt: Mới mở mắt ra đã thấy anh Thắng gửi anh Bom ở nhà mình, không hiểu chuyện gì luôn 😐 hic, giờ lại không dám ngủ.

Chườn Smile: Ngủ đi, có bố mà đừng sợ.

Bất Khuất: Tao đang ở nhà một mình với Quỷ nè...

Chườn Smile: Anh Hoàng Anh với anh Nhân không làm gì mày đâu.

Bất Khuất: ...

Quốc Vịt: Nói EQ thấp thì gông mồm lên mà cãi...

Ngơ: Không làm gì thật mà...

BaTo: Ừ, biết rồi.

Nửa Hòn: Chỉ là hút đến gần cạn máu như anh Nhàn thôi đúng không?

Bất Khuất: Hả...

Ngơ: Há...

Quốc Vịt: Gì cơ?

Bình Bo: ????

Bánh Bao: Đm nặng vậy???

Đậu: Nào!

Lo lắng cho em nhỏ thì không được chửi thề!

Mibi: Nhàn sao rồi Hoàng?

Cả Cường nữa?

Nửa Hòn: Anh Nhàn bị rút máu chứ không phải hút, em nhầm.

Còn anh Cường thì ngất tại chỗ luôn...

Tính mạng cả hai đều ổn rồi, phát hiện trễ một chút là đi tông luôn.

Bánh Bao: Thế thằng Nhàn ổn chưa?

Nửa Hòn: Rồi, chỉ là máu anh ấy ít quá, đội ngũ y tế truyền máu cho mà xanh mặt cả.

Thịnh Vượng: Rút máu là thế nào?

Mibi: Theo anh biết thì đó là một dạng lấy máu của con người hòa vào máu của quỷ để có thể che giấu thân phận.

Cục Bột: Không lẽ lại là con quỷ khác hả?

Chứ theo lời anh Việt Anh nói con quỷ chúng ta đang tìm kiếm không cần che giấu thân phận thì phải...

Trung Bo: Không hẳn là che giấu thân phận đâu, đó cũng là một cách gia tăng công lực.

Nhâm Thìn: Ừm.

Trung Bo: Ừ?

Nhâm Thìn: Em sao đấy?

Trung Bo: Chẳng sao cả.

Mibi: Chúng ta không loại trừ khả năng người tấn công Phúc và Nhàn là cùng một người đâu.

Quốc Vịt: Sao càng ngày Cổng chúng ta càng bất ổn vậy...

Hết vụ này đến vụ kìa.

Trung Bo: Nếu như không có sự xuất hiện của một người thì có thể mọi việc sẽ ổn.

Mibi: Em đang nói ai vậy Trung?

Nhâm Thìn: Dạo gần đây Trung lạ lắm nhé, đừng để anh phải nói chuyện nghiêm túc với em một lần nào nữa.

Bé Bơ: Anh Dũng...

Nhâm Mạnh Dũng đã thu hồi một tin nhắn

Nhâm Thìn: Bơ chưa ngủ hả?

Anh xin lỗi, làm em sợ à?

Bé Bơ: Cương cứ khóc thút thít làm em không ngủ được.

Cục Bột: Dán cái mỏ Cương vào đi!

Cả IQ với EQ ở tận đáy xã hội ấy!

Bánh Bao: Ít nhất nó không làm mấy trò ấu trĩ để thu hút sự chú ý của thằng Đến.

Cục Bột: ...

Thịnh Vượng: Anh thôi ngay đi!

Em tự nguyện bị lừa!

Ngọc Thua: Bị lừa mà tự nguyện sao...

Ngu hệt Thắng vậy...

Thịnh Vượng: Em đi điều tra rồi ấm đầu à Thắng?

Tự chửi mình vậy.

Quốc Vịt: Anh Thắng đi điều tra thì đương nhiên anh Bom giữ điện thoại rồi.

Đậu: Sao không đưa anh chăm Bom cho. ><

Bánh Bao: Thôi Xuân ơi nó nổ chết hai đứa mình đấy.

Quốc Vịt: Anh Bom ngoan mà, em pha sữa cho uống xong ngồi trên giường ôm Cảnh im re.

Ngọc Thua: Vịt không ngủ hả?

Ngồi trên ghế mãi thế...

Quốc Vịt: Em canh hai người mới được!

Mibi: Vịt càng ngày càng trưởng thành nhỉ, yên tâm rồi.

Chườn Smile: Là một người cha, em rất cảm động khi thấy con mình biết suy nghĩ.

Bánh Bao: Tưởng tượng crush mày rất như nát bét cái đầu, tay chân lộ hết xương ra thì mày có trưởng thành không.

Quốc Vịt: 🙂

Ngọc Thua: ????

Mibi: ...

Đậu: Bánh Bao ơi!

Bánh Bao: Xin lỗi ạ...

BaTo: May cho Cảnh vì nó là quỷ, có thể bình phục được, người bình thường như vậy chắc ...

Ngơ: Nhưng mà cũng biết đau mà...

BaTo: Tao biết.

Ngơ: Tao chưa gặp Cảnh bao giờ nhưng mà nghe mày kể thôi thì tao biết em ấy không bình phục nhanh được đâu.

Quốc Vịt: ...

Bao lâu ạ?

Ngơ: Hả?

BaTo: Việt hỏi theo mày thì bao lâu Cảnh mới bình phục.

Ngơ: Anh trai bảo vết thương nặng như anh Toản nói thì cũng phải thêm vài tháng nữa.

Quốc Vịt: ...

Ngọc Thua: ...

Cục Bột: Bẹp dí như vậy mà hôn mê mấy tháng là kì tích rồi!

Vui lên nha!

Thịnh Vượng: Tao biết mày muốn an ủi nhưng mà...

Đến Thì Đón: Thì ráng mừng đi...

Nhàn là người kìa.

Nhâm Thìn: Nhàn không sao đâu, yên tâm đi.

Bé Bơ: Sao anh chắc vạy?

Nhâm Thìn: Lúc nãy Hoàng bảo rồi mà, chỉ bị rút máu thôi, em ngủ sớm đi. ❤

Bé Bơ: Hic...

Nào là Cương, nào là vụ của Phúc rồi Nhàn.

Đến Thì Đón: ...

Bình Bo: Việt Anh bảo vụ này chắc không liên quan đến vụ của Phúc.

Trung Bo: Không liên quan????

Mibi: Hửm?

Trung Bo: Em tò mò chút thôi ạ.

Bình Bo: Việt Anh vừa nhắn cho Bo, cả anh ấy, Đạt, Thắng đều cảm nhận được oán khí trên vết thương của Nhàn là của Lệ Quỷ.

Trung Bo: Anh ấy không nghĩ đến vấn đề làm sao Lệ dám cả gan bước chân vào chỗ của chính quyền à?

Mibi: Anh cũng muốn biết. @Trò Đùa

Trò Đùa: Tôi không chắc, nhưng những người cảm nhận oán khí gần đó đều khẳng định là của Lệ.

Trung Bo: Hờ, bọn quỷ này càng lúc càng lộng hành nhỉ?

Nhâm Thìn: Đi ngủ nào Trung, em đang bệnh đó.

Trần Danh Trung đã offline
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
67. có chuyện


Nguyễn Quốc Việt xoay cái ghế một vòng, ánh mắt không ngừng dõi theo chiếc giường bệnh của Hoàng Cảnh.

Văn Tùng vì mệt quá đã được em đưa đến phòng bên dưới nhà, vốn là phòng của Bảo Toàn và Thanh Nhân nhưng mà hôm nay cũng còn có ai ở nhà đâu.

Và vì không còn ai ở nhà nên tâm trạng của em càng lúc càng tệ đi trông thấy, Quốc Việt từ nhỏ đến giờ chưa từng có cảm xúc bất lực như hiện tại.

Cảm giác chứng kiến người mình yêu không còn nhận ra hình dạng của một con người, bản thân thì chẳng làm được gì.

Thật sự rất vô dụng.

Xoạch!

Tiếng quyển sách rơi từ kệ sách làm em giật mình, toàn bộ dây thần kinh cảnh giác trở nên căng thẳng hơn.

Làm sao một quyển sách được đặt ngay ngắn trên kệ lại có thể rơi xuống khi không ai chạm đến?

Chỉ có thể...

Gầm

Một vật vô hình bỗng chốc phá tung cửa sổ và rồi lao về phía em như một con sói đói, theo phản xạ tự nhiên, Quốc Việt nghiêng người để có thể tránh né thứ quái dị đó.

Nó chẳng có hình dạng cụ thể, cũng chẳng có thứ gì để xác định, chỉ đơn giản là một luồng khí đen ngòm, bay giữa không trung.

Quốc Việt biết thứ đó, nó là ma không phải quỷ nhưng so với quỷ thì nó đáng sợ hơn nhiều.

Nếu quỷ là những người có cảm xúc riêng, trực giác riêng, có thể dùng lời nói để thuyết phục thì những linh hồn vất vưởng này chỉ có mong muốn là có thể đầu thai chuyển kiếp, không cần quan tâm đến bất kì ai.

Nó cũng chính là nổi khiếp sợ của những người mang mệnh thuần âm.

Vốn định xoay người, từ cửa sổ mà nhảy xuống để có thể dẫn dụ ác linh đi theo mình thì em đã bị luồng khí đen đó quấn quanh cổ chân, quật ngã xuống sàn nhà.

Rồi lại một đường trượt dài, ác linh kéo em va đập mạnh vào tường.

Cảm giác đau điếng khiến em không tự chủ được mà la lên một tiếng.

Ấy vậy mà cơn đau chưa kịp qua đi, em đã thấy ác linh ấy tiến đến gần Hoàng Cảnh.

"Không được!

Không được động vào người yêu tao!"

"..."

"Ơ..."

"N-người yêu hả?

Là cái gì..."

"Ơ??"

Hoàng Cảnh, người đang một tay nắm lấy phần linh hồn vất vưởng của ác linh, một tay cố đỡ cơ thể mình ngồi dậy.

Dù thân thể chưa hồi phục nhưng cậu vì tiếng hét của Quốc Việt mà choàng tỉnh.

"Ơ...

Cảnh?"

"Dạ..."

"Ơ!???"

"Dạ?"

"...huhu!

Mọi người nói Cảnh còn lâu mới tỉnh lại được!

Ơ nào không được ăn cái thứ đấy!"

"Không sao, trước hội đồng cũng thường để bọn tớ ăn ác linh mà.

Dù sao cũng dễ hồi phục hơn."

"..."

"Sao thế?"

"Cảnh còn đau không?"

"Cũng còn một chút, nhưng mà Cảnh là quỷ mà, thời gian ngủ là đã bình phục rồi í.

Chứ không phải tỉnh rồi mới dần hồi phục đâu."

"Hức..."

"Sao Vịt lại khóc?

Ai làm gì Vịt hả?

Hay Vịt đau ở đâu??"

"Òa!"

"Ah!"

"Tớ xin lỗi!

Huhu, tớ mừng quá mới lao vào người cậu...QAQ."

"Không sao...

Ơ còn anh Tùng đâu?"

Bóng hình ngoài cửa lẳng lặng xoay đi, em trai tỉnh mà chả được vào ôm là thế nào!

______________

Thanh Nhân: Tại sao em cũng phải có mặt ở đây vậy QAQ.

Còn không cho Toàn đi cùng!

Việt Anh: Anh xin lỗi, nhưng mà em từng giữ ngọc trong thời gian dài, em cảm nhận giúp anh đi.

Đây có phải dấu vết của ngọc không?

Thanh Nhân: Hic...

Văn Đạt: Đừng than nữa, về tôi mua kẹo cho ăn.

Thanh Nhân: Không thèm chơi với người xấu! 😠

Văn Đạt: Không có xấu.

Thanh Nhân: Xấu là xấu!

Ơi à óp á!!

Ỏ ái ayyyy aaaaaaa (Chơi mà bóp má, bỏ cái tay ra)

Văn Đạt: 😑

Việt Anh: Đừng trêu Nhân nữa mà Đạt...

Văn Đạt: Trêu vui mà anh.

Thanh Nhân: Huhu cho em về với Toàn với anh trai đi.

QAQ

Văn Đạt: Nhắc Toàn nữa là bóp má đấy

Thanh Nhân: Anh Việt Anh!

Việt Anh: Thắng ơi em cho anh về cùng với...

Thanh Nhân: Em làm xong em có được về không ạ?

Văn Đạt: Không.

Thanh Nhân: ...

Việt Anh: Được, em giúp anh đi. 🤦

Thanh Nhân: Hình như...

Đây là dấu vết của Ngọc, nhưng mà là Ngọc Xanh, không phải viên em từng giữ.

Văn Đạt: Ừ, ai cũng biết cậu giữ Ngọc Tím hết.

Thanh Nhân: ...

Văn Đạt: Anh Việt Anh!

Nhân cắn em kìa!

Việt Anh: Ngọc xanh à...

Vậy là không phải người đó, may quá không tin nhầm người.

Văn Đạt: Chảy máu rồi này!!

Thanh Nhân: Đồ tồi!!!

Việt Anh: Chậc, nhưng mà không có manh mối mình phải làm gì đây.

"Ting!"

"Anh Việt Anh ơi Bình Bo có chuyện rồi!"
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
68. đúng hay sai?


23h06

Bùi Hoàng Việt Anh:

Trung.

Trần Danh Trung:

Ew ơi?

Hôm nay rồng ghé nhà tôm ạ?

Anh định cho em thành tôm sốt thái hay ăn sống em đây?

Không được ăn sống!

Huhu, người ta cho mỗi anh Bình ăn sống thôi.

Bùi Hoàng Việt Anh:

Giở thói block là anh sang tận nhà tìm em đấy.

Trần Danh Trung:

Em đâu có chạm mạch như Tài Lắc.

Bùi Hoàng Việt Anh:

Em chỉ hơn thôi đúng không?

Trần Danh Trung:

Ơ nào, chỗ quen biết lâu anh không được vạch trần em như thế.

Làm thế em thích lắm.

Bùi Hoàng Việt Anh:

😑

Trần Danh Trung:

Anh tìm em có chuyện chi không?

Không thì đi ngụ nhá.

Bùi Hoàng Việt Anh:

Chắc em hay chuyện Bình ngã gãy chân nhỉ?

Trần Danh Trung:

Há!?

Chờ tí để em chạy vào nhà check var!

Bùi Hoàng Việt Anh:

?

Trần Danh Trung:

Huhu tại anh bảo Bình ngã gãy chân!

Em vào xem thử chồng em có sao không đây này.

Lúc nãy Dũng mắng em í, xong Bình chạy sang dỗ em nè.

Cute quá! ><

Bùi Hoàng Việt Anh:

Bình Bo!

Bo của anh chứ không phải Bình của em!

Trần Danh Trung:

Tại anh không nói rõ chứ bộ.

Thôi em vào nhà đi ngủ, ngực Bình ấm quá trời luôn.

Bùi Hoàng Việt Anh:

Em biết anh đang nói gì mà phải không?

Trần Danh Trung:

Em có hiểu gì đâu, em chỉ nghe Dũng bảo là lúc nãy Dũng sang nhà Bo để tìm Bơ đưa cái gì đấy, xong bấm chuông một lúc không thấy ai xuống.

Đến lúc Bơ hối hả chạy ra thì đã bù lu bù loa lên bảo Bo ngã gãy chân rồi.

Bùi Hoàng Việt Anh:

Vậy sao nãy giờ em làm như không biết?

Trần Danh Trung:

Thì người ta là con gái mới lớn, người ta e thẹn chứ bộ. ><

Bùi Hoàng Việt Anh:

Trung.

Anh không muốn bản thân phải suy nghĩ hay đổ oan bất cứ điều gì xấu lên cho em.

Nhưng lần này liên quan đến Bo, người đầu tiên anh nghĩ đến chỉ có thể là em thôi.

Trần Danh Trung:

Tại sao?

Vì những gì xảy ra trong quá khứ hay vì em biết quá nhiều chuyện?

Bùi Hoàng Việt Anh:

Vì em là Trần Danh Trung.

Trần Danh Trung:

Buồn cười nhờ?

Hết lần này đến lần khác anh vu oan cho em, bây giờ chuyện nhỏ này anh cũng đổ oan cho em?

Bùi Hoàng Việt Anh:

Em đi đâu khỏi nhà vào giờ này?

Trần Danh Trung:

Em không ở gần Bình quá lâu được nữa, anh hiểu mà?

Nên em ra ngoài hít thở không khí.

Bùi Hoàng Việt Anh:

Em ra ngoài đúng lúc Bo xảy ra chuyện?

Xem như lần này là tai nạn đi.

Vậy anh hỏi em cả Phúc và Nhàn có liên quan đến em không?

Trần Danh Trung:

KHÔNG!

Cái anh này?

Nếu em thật sự muốn hại mọi người thì hà cớ gì em phải che giấu oán khí của Cảnh khi hội đồng truy bắt thằng bé lần đầu tiên? (*)

Bùi Hoàng Việt Anh:

Thật sự là em à?

Trần Danh Trung:

Bọn hội đồng ngu quá để mất dấu thí nghiệm của mình à anh?

Chúng chỉ bị em đánh lừa thôi. 😤

Bùi Hoàng Việt Anh:

Không tin

Trần Danh Trung:

Ê!??

Em dỗi đấy!

Chỉ có Bình dỗ được thôi đấy!

Bùi Hoàng Việt Anh:

Xem như lần này anh tin em.

Đừng để anh phát hiện ra mọi chuyện là do em làm.

Còn nữa, Dũng cũng nhắc em nhiều lần rồi nhỉ?

Đừng ở gần Bình nữa, không tốt cho em đâu.

Trần Danh Trung:

Anh lo mà đi chăm tấm thân mình đi, không phải loox∆&%p9d

Bùi Hoàng Việt Anh:

Hả???

_________

Ở bên này, Trần Danh Trung bĩu môi mà quan sát người đang chăm chăm nhìn chiếc điện thoại vừa cướp được từ tay em.

Trong lòng thầm cảm thán đúng là người học đạo, mỗi bước chân đều không gây ra tiếng động, cả hơi thở cũng được kiểm soát ở mức tối ưu làm cho em suýt thì ra tay luôn với anh.

"Trung của anh không ngủ mà ra đây nhắn tin với trai à?"

- Minh Bình nhẹ nhàng đặt chiếc điện thoại xuống cạnh chiếc ghế gỗ Danh Trung đang ngồi, bản thân anh thì đặt tay lên thành ghế, hơi nghiên người mà khóa chặt người kia trong vòng tay, hai gương mặt đối diện nhau trong cái ánh trăng mờ ảo của những ngày sau mưa, thật sự mang chút gì đó lãng mạn.

Danh Trung không đáp, em vươn hai tay choàng qua cổ anh, chóp mũi khẽ chạm vào mũi người kia rồi bật cười.

Không biết rằng trong nụ cười vừa rồi có pha lẫn vào đó chút tâm tư nào hay không nhưng sâu trong đáy mắt đứa trẻ ấy là cả một cơn sóng lớn đang trực trào cuốn trôi nỗi niềm không thể cất giấu.

"Em sao vậy?"

- Không biết từ bao giờ, Lê Minh Bình đã học được cách nhìn đôi mắt buồn của em người yêu mà suy đoán những lời nói chôn sâu trong lòng.

Từ trước đến giờ, dẫu cho Minh Bình là một người anh mẫu mực luôn lo lắng và quan tâm các em nhưng anh chưa bao giờ thấu hiểu một người như cái cách anh đối với Danh Trung.

Vì yêu?

Có thể là vậy.

Hoặc là hơn cả yêu, là mong muốn được thấu hiểu, là những gì sâu trong tiềm thức Minh Bình đã vô thức gói gọn nó vào ba chữ "Trần Danh Trung."

"Bình ơi."

"Anh đây."

"Em nghĩ là, em muốn trở thành người yêu anh rồi."

"Ừ, từ lâu đã là như vậy rồi."

"Anh không hỏi em tại sao hả?"

"Anh yêu em."

"..."

"Hửm?"

"Không ạ, thế là em thành người yêu anh hả?"

"Chúng ta đã là người yêu của nhau từ lúc em đặt chân đến đây rồi."

"...hì, Bình ơi, e-khụ!"

"Sao vậy?

Trung!

Bình thường chỉ ho thôi mà sao hôm nay lại nôn cả máu rồi???

Để anh đưa em về!"

___________

(*) - chap 10 - hội đồng và chap 30 - dây tơ hồng (2)

có Trung và không có Trung.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
69. [ ask ] - tháng 7 âm


bạn muốn nói điều gì vào tháng này?

đừng cho mọi người biết, bạn là ai.

.

'gì nhỉ? mong rằng Nhân sẽ không bị gì vào tháng này.'

.

'tháng này sẽ xảy ra nhiều chuyện, cầu mong người anh yêu sẽ không bao giờ buồn lòng vì chuyện gì, mọi chuyện đã có anh đây.'

.

'mạng thuần âm không đáng sợ, em chỉ mong anh giữ được nét đáng yêu như hiện tại, em sẽ không để anh xảy ra chuyện gì nữa.'

.

'Đến ơi...

T.T.'

.

'em có rất nhiều chuyện muốn nói với anh, nhưng em sợ em không còn nhiều thời gian nữa.'

.

'thôi, lần này anh chịu thua nhé? anh biết rõ em thay đổi rồi, chỉ là học cách chấp nhận nó lâu hơn anh tưởng một chút.'

.

'yêu Dũng lắm luôn ấyyyyyy.'

.

'yêu Bơ và xin lỗi.'

.

'em không rõ anh giấu em chuyện gì nhưng cứ yên tâm đi, em vẫn sẽ ở đây và chờ anh mở lòng mà.'

.

'anh giấu em rất nhiều thứ đấy, người yêu cùng tuổi.'

.

'trong một giây phút nào đó, tôi nghĩ mình đã đồng ý với cậu nhưng lý trí của tôi không cho phép. xin lỗi nhé, nếu thật sự có kiếp sau, cho phép tôi gặp lại cậu lần nữa.'

.

'đẹp trai mà ngu không chịu được ấy cái thằng kia!'

.

'cầu mong em sẽ tỉnh lại, anh không còn thích ai nữa hết, anh nhận ra tình cảm thật sự của mình rồi.'

.

'cứ ngơ thế thôi, tao bảo vệ mày cả đời được.'

.

'Thịnh ơi, thế giới có sập thì mình cũng phải nắm tay nhau đi hết quãng đường còn lại nhé?'

.

'chắc chắn.'

.

'em vẫn sẽ yêu anh, dù anh không chấp nhận em. anh biết vì sao không? vì đơn giản em thật sự rất yêu anh.'

.

'tóc xấu mà não cũng không phát triển là sao!

T.T'

.

'rất iu Lệ ạaaaaaa.'

.

'đừng rời xa anh... làm ơn, anh cũng biết sợ đấy? em đến cho anh tình yêu, đừng mang nó đi...'

.

'ơ ơ ơ? sao Khang ghen?'

.

'em biết anh không đơn giản như vẻ bề ngoài của mình nhỉ? người yêu cùng tuổi.'

.

'anh Bom có ý định rời đi nhưng tớ sẽ không đâu, tớ bảo vệ cậu.'

.

'bạn hứa bảo vệ mình, bạn làm được rồi. vậy trong lúc mình đau đớn vì nhớ bạn, sao bạn không an ủi mình?'
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
70. thành tâm


Cổng Số 10

Bánh Bao: Bọn mày rảnh lắm à mà gửi lời tâm sự xong giấu đi không cho mọi người biết mình là ai?

Đậu: Bánh Bao cũng chơi mà?

Nhưng mà em nhìn một cái là nhận ra Bánh Bao ngay!

Bánh Bao: Anh biết Xuân giỏi mà.

Bất Khuất: Ọe!

Nửa Hòn: Ọe!

Bé Bơ: Cha của hai đứa trẻ có lên nhận thành phẩm không thì bảo?

Nửa Hòn: Gì vậy!

Em làm anh Phúc có con thì được chứ anh ấy làm được gì em?

Chườn Smile: Mày làm hiện tại là vi phạm quyền xâm phạm trẻ em dưới 18 tuổi đó em trai.

Quốc Vịt: Con sắp có thêm em hả bố?

Chườn Smile: Ừm, bố đang nghĩ thử xem đứa trẻ đó là con của ai...

Bất Khuất: Haizz, Vịt ơi, Khang tuyệt vọng dần.

Đến Thì Đón: Nhớ lúc đầu Trường thông minh lắm mà nhỉ?

Hay không thông minh tỉ lệ thuận với độ xấu của tóc...

Cục Bột: Thằng Cương tóc tai cũng đẹp mà?

Mặt càng đẹp sao nó ấy vậy...

Thịnh Vượng: Tại nó thích anh Quyết thôi đấy.

Bẹp: KHÔNG CÓ!!!

Bé Bơ: Tắt capslock đi, nó không uy lực như bạn tưởng đâu.

Bẹp: T____T Đến...

Ơi...

Ơiiiiiiii....

Đến Thì Đón: Mày gọi vong à?

Bẹp: Hic, Bẹp không có ý đó mà, chỉ là, Bẹp muốn nói chuyện với Đến, vài phút thôi cũng được.

Đến Thì Đón: Mày hết vài phút rồi, khỏi.

Bẹp: Ơ...

Bình Bo: Cùng nhà với nó mà vẫn không chấp nhận được thế nào ấy nhỉ...

Trò Đùa: Anh bảo em ngủ mà?

Sao lại lên hóng rồi?

Bình Bo: Chân như vậy em khó chịu lắm. ╥﹏╥

Trung Bo: Hay là mình cắt bỏ đi để khỏi khó chịu?

Bình Bo: ...

Trò Đùa: Trung!

Mibi: Xin lỗi, Trung nhà tôi hơi nghịch.

BaTo: Gớm, biết quen nhau rồi, không cần gọi "Trung nhà tôi."

để cả thiên hạ trầm trồ đâu.

Mibi: Thì Trung của tôi?

Em không có người yêu em không hiểu đâu.

BaTo: Em có một cục bông cute rồi, cảm ơn anh.

Ngơ: Toàn có người khác bỏ tao rồi hả....

QAQ

BaTo: Tao đang bảo mày mà?

Ngơ: Hả...

Đạt Ka: Công nhận, dễ thương, dễ đánh, dễ bắt nạt.

Ngơ: Đi ra điiiii!

Nhâm Thìn: Hừm.

Trung Bo: Thôi mà, thôi.

Nhâm Thìn: Hừm.

Bé Bơ: Anh Dũng sao vậy ạ?

Tiểu Cường: Chắc chạm dây giống thằng Phúc, suốt ngày "ưm ưm." chả hiểu gì cạ.

Nửa Hòn: Anh lo chăm anh Nhàn đi, anh Phúc để em hiểu được rồi.

Tiểu Cường: Nhàn có lại ý thức rồi. >< huhu, nhờ mọi người truyền máu ngày đêm luôn ấy!

Ngọc Thua: Thế Thắng về chưa?

Hôm trước về được một lúc lại đi...

Bình Bo: Nó làm việc cho chính quyền mà.

Thương thương nha, có khi nó sắp về đấy hoặc bị Đan Dương giữ lại.

Ngọc Thua: ...

Tiểu Cường: Dương có giữ lại nhưng mà anh Thắng vùng vẫy chạy về rồi, yên tâm.

Bất Khuất: Em thấy mắt chọn bạn gái của hai anh nhà em không tốt gì cả, một người khùng một người bám dai như đỉa.

Chườn Smile: Không được gọi người ta như thế, gõ đầu cho lùn hơn bây giờ.

Bất Khuất: Hư...

Quốc Vịt: Anh Khôi ơi, em muốn gia nhập đại hội cà khịa người ngu của anh...

Cục Bột: Khịa chứ hai thằng đấy có hiểu gì đâu, toàn tự mình tức...

Ngơ: Ba thằng lận ạ...

BaTo: 🤦

Đạt Ka: Ngồi năm này qua tháng nọ chưa chắc hiểu nữa, hỏi làm gì?

Ngơ: Ơ hay, kệ người ta!

Đến Thì Đón: Huhu, dù hơi có lỗi nhưng mà em thấy đôi này dễ thương quá ạ.

BaTo: Ừ, biết có lỗi là tốt rồi.

Dập đầu sám hối đi.

Bẹp: Không cho anh bắt nạt Đến!

Bé Bơ: Người ta có thèm nhìn mặt mình đâu mà bênh.

Bẹp: Anh Dũng!

Nhâm Thìn: Anh ghi nhận sự cố gắng của em nhưng anh đứng về phía Bơ.

Trung Bo: Thế cơ đấy?

Nhâm Thìn: Anh cột dây em nhốt vào phòng bây giờ?

Đã cho yêu đương chưa?

Bé Bơ: Anh Dũng không định yêu em ạ. 🥺

Nhâm Thìn: Ơ anh yêu em mà...

Đức Gắt: Yêu thì mạnh mẽ lên anh, ba chấm làm gì?

Nửa Hòn: Từ chối cũng mạnh mẽ lên anh, đợi lúc người ta có chuyện hãy khóc không ra hơi.

Đức Gắt: ...

Chườn Smile: Đừng trêu nó, nó tốc biến sang văn phòng chính quyền xiên thằng Phúc bây giờ...

Ngọc Thua: Cho anh đi ké với, anh muốn gặp Thắng.

Quốc Vịt: KHÔNG CHO Ạ!

Ngọc Thua: ...

Bánh Bao: Đm thằng Cảnh à?

BaTo: Vịt chỉ cần thêm chữ "cho." vào thôi em đã tạ ơn trời đất rồi, nói gì đến "ạ"?

Đậu: Anh hỏi thật nha, bộ điện thoại đắt lắm hả mà Vịt với Thắng không mua cho hai đứa kia vậy...

Quốc Vịt: Em vừa tỉnh mà ạ...

Dùng điện thoại nhiều không tốt đâu!

Ngọc Thua: Thôi, phiền Thắng.

Bất Khuất: Anh mở cái mồm ra nhờ là anh Thắng mừng lắm rồi...

Nói gì tới phiền.

Ngọc Thua: Không giúp được gì cho người ta mà còn nhờ người ta làm giúp cái này hộ cái kia thì kì lắm.

Quốc Vịt: Anh...

Ngọc Thua: Ngủ đi, trả điện thoại cho Vịt, em vừa tỉnh đấy.

Thịnh Vượng: Tại sao cùng tuổi mà thằng Cương với Tùng lại có thể khác nhau một trời một vực vậy...

Trò Đùa: Số phận rèn luyện con người.

Bình Bo: ...

Trò Đùa: Còn số phận và cuộc đời anh thì dính đến em.

Bình Bo: Biết rồi! ////.////

Trung Bo: Dũng có định nói mấy lời sến sẩm này với Bơ không?

Nhâm Thìn: Câu nào anh nói với Bơ cũng đều thật lòng hết, sến sẩm là sến thế nào?

Bé Bơ: Huhu, không uổng công trước giờ đòi nợ thanh xuân.

Ngọc Thua: Mọi người ơi...

Chính quyền nằm ở đâu vậy ạ?

Tùng muốn tìm Thắng..

Trò Đùa: Em sao vậy?

Ngọc Thua: Em không biết nữa...

Đạt Ka: Nghĩ cũng lạ, Cường bảo nó về rồi mà nhỉ...

Trò Đùa: Ừ...

Ngọc Thua: ...

Nhâm Thìn: Em vô tội trước nhé.

Trung Bo: Bình ơi bế iemmmm.

Mibi: Chờ anh chút.

Tiểu Cường: Đan Dương nói có chuyện nữa rồi...huhu, ở đây đáng sợ quá!
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
71. [ ask ] - nếu một mai...


Nếu một mai... em không còn nữa?

(Giả sử không ai xảy ra chuyện gì hết, mọi người đều ổn như lúc ban đầu...)

Trò này do Hoài Thảo order, còn cổ là ai thì không ai biết cả.

.

Trung -> Bình

Trung Tâm Của Đời Anh:

Nếu một mai, em không còn nữa?

Bình Minh Của Em:

Thì bằng mọi giá anh phải tìm được em.

Trung Tâm Của Đời Anh:

Chạ tin.

Lỡ anh đâm em ọt ọt thì sao?

Bình Minh Của Em:

Anh không bao giờ làm em đau, tin anh nhé?

Trung Tâm Của Đời Anh:

Thế sao anh ghen anh đè người ta raaaaaa.

Bình Minh Của Em:

...

_____________

Việt Anh -> Bình

Trò Đùa:

Nếu một mai anh không còn nữa?

Bo:

Em đánh Hà, thật đấy!

Trò Đùa:

Ơ nào...

Bo:

Cấm nói linh tinh nghe không!

Trò Đùa:

Lỡ anh bị mất hết linh khí, tan biến luôn thì sao...

Bo:

EM GOM LẠI HẾT!

KHÔNG CHO ANH ĐI!

____________

Dũng -> Bơ

Em Thương:

Nếu một ma

À thôi, không được.

Anh còn phải bảo vệ Bơ cả đời.

Không không không!

Cục Bơ:

Anh ơi em chỉ láo thôi mà...

Em đâu có ngáo đâu mà anh lây rồi?

____________

Toản -> Xuân

Bánh Bao:

Nếu một mai anh không còn nữa?

Bé Đậu:

Hic...

Dù anh Quyết hơi ấy nhưng mà anh Quyết sẽ không hấp anh lên đâu mà.

Anh đừng bi quan như thế...

Em thành góa phụ mất...

Em còn chưa sinh con mà...

QAQ

Bánh Bao:

Xuân ơi em sảng rồi hả...

_____________

Hoàng Anh -> Văn Đạt

Lchanh:

Nếu một mai anh không còn nữa?

Đạt:

=))

Ồ?

Lchanh:

Thái độ gì đây?

Đạt:

Đang tìm địa chỉ đứa nào chém đôi được quả chanh mỏ hỗn ra ấy mà.

Lchanh:

Mày cũng xiên tao một nhát rồi, ở đấy mà ra vẻ. 🙂

Bạn không thể trả lời cho cuộc trò chuyện này

Đạt:

Nói chứ tôi sẽ không để anh xảy ra chuyện gì đâu. (×)

Đm....(×)

__________

Phúc -> Hoàng

Anh Bồ:

Nếu một mai, anh không còn nữa?

Bé Hòn:

Em giành anh từ tay tử thần nhiều rồi, không sợ đâu.

Còn từ tay Đức Anh thì em đấm anh ta chứ không giành nữa.

Anh Bồ:

Ơ nào...

Lỡ em mới là người tiễn anh thì sao?

Đã xem

Bé Hòn:

Anh Phúc ơi thằng Hoàng đập đầu tự tử!!!

___________

Cảnh -> Vịt

Cảnh Của Vịt:

Vịt ơi?

Lỡ Cảnh không còn nữa thì thế nào?

Vịt Con:

Ơ nào!

Phỉ phui cái mồm!

Cấm tiệt nhé!

Cảnh Của Vịt:

Hì, Cảnh biết rồi.

Cảnh còn ở lại bảo vệ Vịt mà.

Lỡ Vịt có bị gì thì Cảnh sẽ là người đỡ hết cho Vịt!:33

Vịt Con:

Ôi thôi mà...

Huhu, Cảnh đừng làm Vịt khóc nhé!

____________

Tùng -> Thắng

Nguyễn Văn Tùng đang soạn tin nhắn

Thắng Của Anh Đây:

Không.

Dù anh có nói cái gì thì câu trả lời vẫn sẽ là không.

Anh Bom:

...

Thắng Của Anh Đây:

Trời lạnh rồi đấy, em có pha sữa để phía ngoài.

Anh uống đi nhé, yêu anh.

Em cần tâm sự mỏng với Thảo một chút. 🙂

____________
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
72. biết


Người ta thường nói, bất hạnh đến từ những việc bản thân đã từng làm trong quá khứ, vậy tự hỏi.

Một đứa trẻ như Nguyễn Văn Tùng đã gây ra tội ác gì mà những chuyện xảy đến với em đều là tấn bi kịch màu xám?

Cách em lớn lên gắn liền với bốn bức tường thép, những tiếng khóc la vang khắp trời và những lời lăng mạ đến từ bọn người vô nhân tính kia.

Lớn hơn một chút, em cứ ngỡ cuộc sống đã trải hoa hồng cho bản thân khi hội đồng bị bãi bỏ, những con người như em được tự do, em còn được trưởng thành cùng đứa em trai hiểu chuyện như Trịnh Hoàng Cảnh.

Tuy nhiên, sự phân biệt đối xử là không thể tránh khỏi: mệnh thuần âm, hội đồng, vật thí nghiệm, con cờ...

Là những từ ngữ gắn liền với Văn Tùng trong thời gian đó.

Và rồi, em gặp được Ngọc Thắng.

Người đã giúp nụ cười trên môi Văn Tùng trở nên hồn nhiên như lúc ban đầu.

Em có cảm xúc gì chứ?

Cảm kích?

Biết ơn?

Không, em chỉ cảm thấy có lỗi, có lỗi với toàn bộ những gì bản thân đã mang đến cho Ngọc Thắng.

Vì nhát dao ghim chặt vào cơ thể chàng trai ấy, vì đã để cho chàng trai ấy yêu mình.

Có lẽ, em nên rời đi...

"Anh nghĩ gì vậy?"

- Ngọc Thắng nhanh tay bắt lấy cánh tay đang dần trượt dài khỏi chiếc giường bệnh, đầy lo lắng mà hỏi em.

Văn Tùng không trả lời, em đưa tay còn lại chạm lên gương mặt đã được băng bó bằng hàng chục lớp băng gạt.

Thông qua đó mà cảm nhận vết thương sâu bên trong:"Nửa bên mặt của em..."

"Không sao, giữ mạng là được rồi."

- Chàng trai ấy cười hì một tiếng, nhanh chóng cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay người kia.

Chỉ vài tiếng trước, khi đang trên đường về, Ngọc Thắng vô tình bắt gặp một gã kì lạ, gã cứ đứng trân dưới bóng đèn điện, đôi mắt nửa phần giống người nửa phần giống quỷ nhưng tuyệt nhiên không phát ra bất kì oán khí nào, và chính vì không có oán khí, Ngọc Thắng càng muốn tránh né gã kia.

Thế nhưng cậu đã chậm hơn gã một bước, hơn nửa gương mặt nằm gọn trong móng tay sắt nhọn của gã, nhanh đến mức một kẻ học đạo như cậu cũng chịu thua.

"Em nghĩ hắn không muốn giết em đâu, chỉ cảnh cáo thôi...

Nhưng mà cũng phải thông báo cho người dân đề phòng một chút, không lại có sẹo giống e-- ah đau!"

- Chất giọng nửa đùa nửa cười cợt của Ngọc Thắng chính thức khiến cục Bom kia phát nổ, em liên tục dùng tay đánh vào ngực cậu, nước mắt không tự chủ được mà tèm lem cả khuôn mặt:"Ơ em xin lỗi, em không đùa nữa, nha!

Bom ơi đừng khóc mà!"

"Hức..."

"Thôi, em xin lỗi!

Ơ nhưng mà anh lo cho em đến khóc luôn hả?"

Chỉ với câu hỏi đơn giản ấy thôi, Văn Tùng đã nhào đến ôm chặt lấy cậu, em sợ rồi, sợ mất đi thứ quan trọng duy nhất mà ông trời ban cho bản thân em.

"Vậy...

Câu hỏi hôm trước?"

"..."

"Ơ anh Tùng!

Huhu, đau quá."

"Em đau ở đâu?"

"Hic, anh vừa đứng dậy cái nó đau vậy đấy...

Ôm mới hết được."

"..."

______________

Ở bên này.

Văn Đạt: Anh biết ai là người gây ra chuyện của Thắng đúng không?

Hoàng Anh: Ừ.

Văn Đạt: Không chối luôn à?

Hoàng Anh: Chối thì được gì?

Thắng là người của chính quyền, đến lúc họ điều tra ra việc tôi che giấu cho tội phạm còn tội nặng hơn.

Văn Đạt: ...

Tôi chỉ đoán bừa anh biết thôi, tại nhìn anh không vui cho lắm.

Hoàng Anh: Vì biết nên mới không vui, được chưa?

Văn Đạt: Ơ hay?

Cộc cằn vậy làm gì?

Ai xui lắm mới thích loại người như anh đấy!

Hoàng Anh: Vừa xui vừa ngu mới thích đấy, Trần Văn Đạt?

Văn Đạt: ...

Hoàng Anh: Chậc, từ giờ trở đi bảo mọi người có muốn đi đâu thì từ 2 trở lên.

Tên đó chỉ là thuộc hạ của hắn thôi, hắn vẫn chưa đến đây nên không cần phải sợ

Văn Đạt: Hắn?

Hoàng Anh: Người nắm giữ 2 trong số 6 viên ngọc.

Văn Đạt: ...

Nhân đang giữ 1 viên đúng không?

Hoàng Anh: Trước thì đúng, giờ thì không.

Văn Đạt: ...

Hoàng Anh: Ngọc rất quan trọng, phá hủy đúng cách, quỷ sẽ diệt vong, nhưng nếu để kẻ có ý đồ không tốt nắm giữ thì hậu quả cậu hiểu mà đúng không?

Văn Đạt: Hiểu, nên tôi mới muốn anh giúp.

Hoàng Anh: Làm như muốn thì được?

Cậu đâm tôi 1 nhát đấy. 🙂

Văn Đạt: Giờ anh đâm tôi đi cho huề?

Hoàng Anh: Đéo.

Văn Đạt: ...

Hoàng Anh: Ai lại đi làm tổn thương người mình yêu?

Văn Đạt: Những gì ở kiếp trước, anh quên cả đi.

Tôi nghĩ bản thân sẽ không động lòng với anh thêm một lần nào nữa đâu.

Hoàng Anh: Ừ.

Văn Đạt: ...

____________

"Em muốn Bình..."

"Đừng làm nũng nữa, em phải uống thuốc."

"Không chịu đâu, đắng muốn chết."

"Em càng ngày càng yếu mà không chịu uống là thế nào?

Muốn anh tức chết đúng không?"

"Xì, anh mừng vì tống được em đi không phải à?

Đỡ làm vướng tay vướng chân của an--"

"Nuốt xuống."

"Huhu!

Chơi mà bóp mỏ người ta!"

"Không phải tại em bướng à???

Nhắc không được đến gần Bình bao nhiêu lần rồi Trần Danh Trung!

Em muốn chết mới nghe lời anh à???"

"Chưa chết được đâu mà.

Cùng lắm em có chết thì anh chọn view đẹp chôn em nha."

"🙂"

"Thôi mà, thôi.

Em đùa.

Nhưng mà, lần này em biết sợ thật rồi..."

"...

Anh sẽ không để em xảy ra chuyện gì đâu.

Đừng lo nữa."

"Anh lo cho anh với Bơ đi, định khi nào đây?"

"Lựa ngày đẹp mới tỏ tình được chứ cái đứa này!"

"Khi em chết?

Á!

Sao Bình đánh em!

Huhu, Bình ở đâu chui ra vậy!!"
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
73. ngọc


Cổng Số 10

Quốc Vịt: Trời ơi cứu em!

Chườn Smile: Con trai bị gì cơ?

Bất Khuất: Người yêu Chườn bị gì?

Quốc Vịt: ...

Chườn Smile: ...

Mibi: Bé ơi em làm sao đấy?

Quốc Vịt: Không ạ...

Tại Cảnh cute quá nên em trụi tim.

Bánh Bao: Đm uổng công đặt con gà luộc.

Trung Bo: Cảnh làm em trụi tim thì em có thể đập đầu Cảnh cho Cảnh hôn mê nữa mà

Mibi: Nào.

Ngọc Thua: Sao cái mỏ anh không bao giờ bình thường được vậy?

Ăn ở giống anh Toản sau này rớt hai cái má không ai nhặt đâu.

Bánh Bao: Thằng Bom ngưng ngay cái hành động dùng máy thằng Thắng móc mỉa tao, lo chăm nó đi.

Đậu: Móc cũng có sai câu nào đâu mà..

Bánh Bao: Ơ kìa Xuân!

Nửa Hòn: Ăn ở thế nào mà cả người mình yêu cũng không bênh mình là hiểu rồi.

Bé Bơ: Ăn ở cỡ Phúc hả?

Nửa Hòn: 🙂 anh muốn thành bơ dầm sữa hay bơ xay sinh tố?

Đến Thì Đón: Nó học đạo nó học đạo nó học đạo

Bé Bơ: Anh Dũng sẽ bảo vệ Bơ mà.

Nhâm Thìn: Anh luôn luôn bảo vệ em trong mọi trường hợp.

Cục Bột: Trường hợp nào khó quá thì anh giơ tay đầu hàng hả...

Tiểu Cường: Có đầu hàng giống lúc anh mất tích và anh Thịnh nhập ma không?

Thịnh Vượng: Hơi ác nhưng mà không lẽ anh trù thằng Nhàn nằm ở đó luôn...

Tiểu Cường: Lêu lêu!

Nhàn tỉnh rồi nhé, hơi yếu tí thôi.

Ngơ: Do số Nhàn may đấy, người sỡ hữu Ngọc Xanh không tầm thường đâu.

Đạt Ka: Ngọc Xanh mang sức mạnh gì?

Ngơ: Ai biết...

Anh trai bảo thế, hỏi ảnh đi.

Ngơ: À mà không được!

Ai cho mấy người nói chuyện với anh trai!

Biến i!!!

Đạt Ka: Không đó thì sao?

Ngơ: Toàn ơi...

BaTo: Đây, không khóc nữa nhé?

Ngơ: QAQ

BaTo: Muốn ăn gì không tao mua cho ăn.

Ngơ: Muốn Toàn về nhanh cơ.

Bánh Bao: Về nhanh xem chừng mất nửa cái mạng như Đăng Dương hay thằng Cảnh đó.

Đạt Ka: Ừa

Ngơ: Ai?

Ai mất mạng???

QAQ

BaTo: Tao mệnh thuần dương đấy, còn hai người kia thôi trêu nó đi.

Đạt Ka: Nói đã không biết mới trêu.

Cục Bột: Tính ra anh biết nhiều thứ mà?

Sao phải hỏi ạ...

Đạt Ka: Nghe mấy đứa ngơ nó giải thích thú vị lắm em ạ.

Ngơ: ...

Bất Khuất: Huhu đồ đáng ghét.

Chườn Smile: Mày cũng có ngơ mấy đâu...

Đến Thì Đón: Trong chuyện của hai đứa thì có mỗi em ngơ thôi Trường ạ.

Bé Bơ: Ừ, ngơ như Cương ấy.

Đi nhậu tới giờ chưa về, không biết thành con ma men xó nào rồi.

Đến Thì Đón: ....

Cục Bột: Ủa tao kêu giấu!

Thịnh Vượng: Bơ cố tình đúng không???

Bình Bo: Nó cố ý chứ không có cố tình đâu.

Bé Bơ: Mỗi Bo hiểu em.

Đến Thì Đón: Giấu cái gì?

Cương đâu?

Cục Bột: Thôi mà Đến...

Đến Thì Đón: 🙂

Bé Bơ: Hihi, lúc nãy Cương sang tìm Đến để nói chuyện mà không gặp được nên đi nhậu rồi nè.

Huỳnh Công Đến đã offline

Thịnh Vượng: Lại còn hihi...

Cục Bột: Tao đã muốn cho hai đứa nó tách nhau ra rồi mà!

Bé Bơ: Bơ không thể nhìn bạn mình buồn vì tình được! 😠

Nhâm Thìn: Bơ đáng yêu quá.^^

Trung Bo: Ọe.

Nhâm Thìn: Có thai à?

Con anh à?

Bé Bơ: HẢ!????

Mibi: ?

Nhâm Thìn: Nhầm, con Mibi à...

Trò Đùa: Điên mất....

Ngọc Thua: Anh Việt Anh.

Trò Đùa: Ơi?

Bình Bo: Ơi?

Trò Đùa: Thôi mà em...

Ngọc Thua: Em chỉ muốn hỏi về Ngọc thôi ạ, anh Bình đừng dằn mặt em.

Trò Đùa: ngọc à?

Đậu: Tao cũng tò mò nữa, tao tưởng Ngọc là chung, sao còn phân ra Ngọc Xanh rồi Tím vậy?

Quốc Vịt: Em với Cảnh bắt cái ghế ngồi nghe rồi ạ

Cục Bột: Em với Thịnh dù không yên tâm cho Đến đi lắm nhưng mà Bơ vừa gọi điện thoại tra tấn bọn em...

Đạt Ka: Cái này phải hỏi @Nguyễn Thanh Nhân chứ.

Ngơ: Thôi ngay đi!

Trò Đùa: Ừ...

Nói từ đâu nhỉ?

Trung Bo: Có sáu viên Ngọc, phân bố rải rác khắp 18 Cổng.

Chúng có sức mạnh khác nhau, một khi phá hủy hết sẽ gần như tiêu diệt Quỷ.

Nhưng nếu cả 6 viên cùng rơi vào tay một người thì... mỗi tháng chúng ta về 2 lần, về nhiều nhất là tháng 7.

Mibi: Đây không phải lúc để đùa đâu em...

Nhâm Thìn: Trung nói có sai đâu anh.

Trung Bo: Em chỉ biết hai viên thôi, Vàng đại diện cho Chiến Tranh, Đỏ đại diện cho sự Tái Sinh.

Những người như Tùng với Cảnh rất cần Ngọc Đỏ đấy.

Ngọc Thua: ...

Quốc Vịt: ...

Nửa Hòn: Để biến Quỷ trở lại thành người?

Trung Bo: Bingbong!

Em có thể giết chết con Quỷ đang giữ Ngọc Đỏ, xem như em đã phá hủy nó và Quỷ thí nghiệm sẽ trở thành người.

Trò Đùa: Ừ, nhưng phải đúng trình tự.

Xanh Biển, Vàng, Tím, Đỏ, Xanh Lục rồi cuối cùng là Đen.

Bình Bo: Xanh Biển đại diện cho sự Khởi Nguyên nhỉ Vịt?

Trò Đùa: Bo giỏi quá, vì là khởi nguyên nên nó cần bị phá hủy đầu tiên.

Mibi: Khởi Nguyên sẽ phát triển, kéo theo đó là Chiến Tranh, Ngọc Vàng?

Đạt Ka: Diệt Chủng là Tím, Tái Sinh là Đỏ.

Bánh Bao: Xanh Lục là gì?

Tao chỉ biết Đen là Kết Thúc.

Ngơ: Xanh Lục là viên mà người tấn công Nhàn mang theo í.

Đạt Ka: Biết rồi, im lặng đi.

BaTo: Nói chuyện nhẹ nhàng với nó không chết đâu.

Đạt Ka: ...

Trò Đùa: Xanh lục là tàn phá hay gọi vui là đống điêu tàn đấy.

Trung Bo: Sự khởi nguyên của một đất nước, chiến tranh như một điềm báo từ lâu, diệt chủng là đều không thể tránh khỏi, sự tái sinh chỉ còn là giấc mộng màu đỏ thẩm của biển máu, đống điêu tàn bị tàn phá, mọi chuyện kết thúc.

Mibi: ...

Ngơ: Hình như Nhân từng nghe ai đó nói câu này rồi...

Cục Bột: Sợ hơn lần mình bị bắt cóc nữa...

Bé Bơ: Nghe sợ ma hơn Trung.

Quốc Vịt: Em sợ Trung hơn ma.

Bất Khuất: Em không muốn chết đâu.

T.T

Chườn Smile: Có tao ở đây thì đương nhiên mày không chết được.

Ngọc Thua: Anh Bom chui rúc vào lòng em rồi này.

Bình Bo: Vì chân mình bị què nên Vịt chỉ có thể làm ghế cho mình ngồi lên

Bé Bơ: Gớm quá đi!!!!

Ngơ: Ý là...

Toàn ơi?

BaTo: Đây đây, tao về đến rồi.

Đạt Ka: Hm...

Đạt Ka: Đưa cho lchanh xem mà anh ta chả nói gì.

Bất Khuất: lchanh là khứa nào nữa vậy anh...

Đạt Ka: Xích Quỷ đó, anh mới phát hiện tên anh ta ghép lại nó sẽ thành vậy.

Ngơ: Ê!

Bánh Bao: Đm tao tưởng nó nghiêm túc.

Đậu: Cổng này trừ Bánh Bao ra ai cũng nghiêm túc hết á...

Đức Gắt: Duongwy tibgr rồd!

Bánh Bao: Ngôn ngữ thằng yêu bạn thân à...

Chườn Smile: Em dịch cho, Dương tỉnh rồi.

Trò Đùa: Đứa nào thăm Dương thì thu xếp đi, sẵn đi thăm Nhàn với Phúc luôn, nãy giờ Bo đòi ăn thanh long không hạt nên anh quên nói.

Nhâm Thìn: Phúc, Nhàn, Dương đều bình phục nhanh nhỉ?

Phải chi Trung cũng vậy.

Trung Bo: Xùy, chả uống thuốc.

Mibi: 🙂

Trung Bo: Ơ Bình bình tĩnh ạ...

Huhu, Dũng quá đáng!
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
74. không tin tưởng


Cánh cửa phòng bệnh đóng chặt, mọi người gần như đã bị tách biệt với sự việc đang diễn ra bên trong.

Chỉ vài phút trước khi mọi người chạy đến nơi, Đăng Dương đã ngay lập tức đuổi hết tất cả ra ngoài, chỉ giữ lại Việt Anh.

Ngay cả Đức Anh, người mà cậu từng yêu, người đã không ngại cực khổ suốt mấy ngày qua để chăm sóc cậu cũng không ngoại lệ.

Cảm xúc của Đức Anh ngay thời khắc đó là gì?

Là đau lòng...

___________

Việt Anh: Sao em muốn nói chuyện riêng với anh?

Đăng Dương: Em cũng không chắc nên không muốn mọi người lan truyền chuyện này...

Việt Anh: Có chuyện gì à?

Hay là em đã thấy được mặt của con Quỷ đó?

Đăng Dương: Không hẳn...

Nhưng mà, em không biết anh có tin em không, từ nhỏ em đã tự nhận thức được dường như bản thân có thể nhìn thấy một phần mơ hồ của tương lai.

Có lúc đúng, có lúc lại không...

Việt Anh: Anh tin em, nhưng có chuyện gì?

Đăng Dương: Ừm, em nghĩ, lẽ ra người đang nằm trên giường bệnh bây giờ không phải em đâu.

Việt Anh: Hả?

Đăng Dương: Lúc trước, em từng nhìn thấy anh Đức Anh dù cho thế nào đi chăng nữa anh ấy cũng chẳng dành cho em một chút tình cảm nào...

Nên em quyết định buông tay, ngay sau đó, em lại nhìn thấy một đoạn "ghi hình" sự việc diễn ra ở đêm trung thu...

Việt Anh: Người Phúc tấn công là Đức Anh?

Đăng Dương: Không ạ...

Là Hoàng

Việt Anh: ...

Đăng Dương: Em nhìn thấy Hoàng không đơn giản là bị thương giống em, mà là chết...

Em cũng không chắc chuyện em nhìn thấy có đúng sự thật không, nhưng em không muốn chuyện đó xảy ra.

Việt Anh: Nên em đã quyết định đi cùng Phúc?

Đăng Dương: Vâng...

Vì trước kia mỗi lần em thay đổi như vậy sẽ không có chuyện gì xảy ra nữa, lần này lại khác...

Việt Anh: ...

Đăng Dương: Dù tình tiết đã thay đổi, địa điểm cũng khác nhưng có một chuyện em muốn chắc chắn.

Cả lần nhìn thấy trong mơ và hiện thực em đều nhìn thấy một luồng ánh sáng màu Vàng.

Việt Anh: ...

Em chắc chắn?

Đăng Dương: Vâng, không sai.

Việt Anh: Em có nhớ nhầm không?

Hoặc là nhìn nhầm từ xanh thành vàng?

Đăng Dương: Không ạ.

Việt Anh: Anh biết rồi, anh sẽ nói chuyện với hắ-- !!!

Đăng Dương: Anh sao vậy???

____________

Trên đường đến bệnh viện

Danh Trung: Sao-em-cũng-phải-đi.

Huhu

Minh Bình: Nào, Dũng đã bảo em đến thăm Dương giúp Dũng mà.

Ngoan nhé?

Danh Trung: Bình không bênh em!

T.T

Minh Bình: Anh yêu em.

Danh Trung: Thôi đi, không cần nịnh bợ người ta đâu.

Minh Bình: Anh xin lỗi, em muốn gì để không dỗi đây?

Danh Trung: Muốn Bình ~

Minh Bình: Nào.

Danh Trung: Hihi, Bình đỏ mặt rồi kìa.

Quốc Việt: ...

Hoàng Cảnh: Sao Vịt không nói chuyện vậy?

Quốc Việt: À?

Há?

Nãy giờ Vịt tưởng Vịt chết rồi không đấy.

Minh Bình: ...

Danh Trung: Thôi mà, người ta là bồ bịch người ta thể hiện tình cảm.

Em không có bồ nên em tức hả?

Hoàng Cảnh: Ơ Vịt đừng có bồ mà...

Quốc Việt: Em có bồ rồi nhé!

Đây luôn nhé!

Cute hơn Trung luôn nhé!

Hoàng Cảnh: Dạ?

Minh Bình: Hai đứa thôi cãi nhau đi...

Đột nhiên tiếng cười nói của họ bị một cơn gió cắt ngang.

Không giống như những làn gió mát bình thường hay một điềm báo trước trời mưa bão, mà đây giống một cơn gió mang theo những "lưỡi dao" sắt nhọn.

Chúng dường như đang ma sát với mặt đất, đẩy những chiếc lá khô vốn đã nằm im chờ sự tan biến, bỗng chốc cuồn cuộn như cơn sóng thần đập vào chân của bốn người.

Cả không khí trở nên lạnh tanh, mùi hương phảng phất trong gió đã không còn là sự trong lành mà thay vào đó là sự pha trộn của máu và nước.

Người phản ứng lại đầu tiên và Minh Bình, anh đứng lên trước một bước, ánh mắt quan sát xung quanh không một giây thả lỏng, cánh tay siết chặt mới có thể phản ứng cách nhanh nhất nếu thứ đó xuất hiện.

Và chỉ sau vài chục giây ngắn ngủi.

Từng tiếng bước chân vang lên trong không khí, luồng gió mạnh như con mãng xà di chuyển với tốc độ nhanh, cả những gốc cây vốn phải nằm im lìm cũng có dấu hiệu của sự rung chuyển.

Toàn bộ sự việc đã đánh thức các giác quan của cả bốn người, cảnh giác hay đề phòng là chưa đủ.

"Chà, một kẻ học đạo, một người thường, một Lệ Quỷ và cả...

Một Mị Quỷ?"

Mị Quỷ?

Ánh mắt kinh ngạc của Minh Bình ngay lập tức đánh về phía Danh Trung, gương mặt của cậu trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.

Nhưng đây không phải lúc để anh kinh ngạc khi hắn nói Danh Trung là Mị, mà thứ anh quan tâm chính là vì sao hắn biết...

Ngay cả bấy kì ai cũng chưa chắc nhìn thấu được lớp ngụy trang của Mị...

Trừ phi!

"Bình...

Lùi lại đi, anh không phải đối thủ của hắn đâu..."

Danh Trung nói một yếu ớt, và trong không gian yên ắng này, nó truyền đi xa hơn.

"Đúng nhỉ?

Những tên học đạo tầm thường chưa chắc đấu được với Mị.

Nói gì đến Xích...

Hay là Ngạ?"

"Hắn là...

Ngạ Quỷ?"

"Đừng gọi ta với cái tên như vậy chứ, ta cũng có tên đấy.

Ta tên Thiên Anh.

À còn nữa, lần trước đồ đệ của ta làm bị thương người của các ngươi nhỉ?

Hắn còn sống không Trung nhỉ?"

"..."

"..."

"Chậc, sao ta lại hỏi Trung?

Trung cũng từng vươn mắt đứng nhìn người của cổng này bị thương suýt mất mạng mà?

Lẽ ra ngươi có thể cứu hắn chứ nhỉ?"
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
75. [ ngoại truyện ] - uống thuốc


nhắn tin bảo "đã uống thuốc rồi, đừng cho người khác biết." sau đó thu hồi xem người đó phản ứng thế nào

đây là câu chuyện trong tương lai gần

.

Thắng → Bom

Thắng Của Anh Đây:

Anh uống thuốc rồi, đừng để cho anh Bom biết.

đã xem

Nguyễn Ngọc Thắng đã thu hồi một tin nhắn

Anh ơi em nhầm đấy.

Anh đừng quan tâm.

Ơ anh đâu rồi?

Bom ơi?

Anh Bom ơi?

...

Bạn đã bỏ lỡ một cuộc gọi từ Nguyễn Ngọc Thắng

Bạn đã bỏ lỡ một cuộc gọi từ Nguyễn Ngọc Thắng

Anh Bom:

Thắng đợi anh một chút

Anh đến chỗ em làm rồi.

Thắng Của Anh Đây:

...

Em đùa thôi mà, anh đâu cần đến tận đây.

Anh Bom:

Chạ tin

Thắng Của Anh Đây:

Em nói thật.

Nguyễn Ngọc Thắng đã gửi một hình ảnh

Em chỉ tham gia trò chơi thôi.

Anh đừng lo nhé.

Anh Bom:

...

Hức, đồ quá đáng! 😠

Làm người ta chạy đến đây ngã lăn quay như trái bom thật...

Thắng Của Anh Đây:

Em xin lỗi mà.

Bom ơi đừng giận em, Bom có sao không?

Anh Bom:

Không ạ.

Thắng Của Anh Đây:

Anh yên tâm, em sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.

Em còn phải thay phần em ấy chăm sóc anh.

__________

Khôi → Thịnh

Bạn Bột:

Anh uống thuốc rồi, đừng cho Thịnh biết nhé.

Bạn Thịnh:

Chà.

Bạn Bột:

Thái độ gì đây

Bạn Thịnh:

Không, đang nghĩ xem mình có bị lừa như mấy lần trước không.

Bạn Bột:

Ư...

Chả quan tâm người ta.

Bạn Thịnh:

Ai bảo?

Bây giờ chả phải Khôi đang nằm trong vòng tay Thịnh à. (◡ ω ◡)

Bạn Bột:

Biết Thịnh yêu Khôi nhất rồi.

I love you ><

__________

Huỳnh Công Đến từ chối chơi trò chơi này, vì bạn nhà bạn còn không biết bạn thích người ta, giờ nói vậy bạn đấy lại tin thật.

Bạn giải thích mệt thân!

____________

Dương → Đức Anh

Ánh Dương Nhỏ:

Em uống thuốc rồi, đừng để cho anh Đức Anh biết nhé.

Nguyễn Đăng Dương đã thu hồi một tin nhắn

Không Cục Súc:

Bệnh gì?

Đang nhắn với ai mà xưng em cơ?

Ngoài tao ra mày còn đứa nào khác à?

Ánh Dương Nhỏ:

Em nhắn với Hoàng mà ạ...

Bọn em hay đùa nhau xưng anh em.

Không Cục Súc:

Đừng có điêu. 🙂

Tao cho mày 10s để uống thuốc xong báo cáo với tao chuyện gì.

Chuyện mày nhắn với đứa khác tao giải quyết sau.

Ánh Dương Nhỏ:

Anh ơi em đùa thôi mà.

Không Cục Súc:

Học cái thói đùa vô duyên từ ai đấy?

Anh Tài à?

Ánh Dương Nhỏ:

...

Không Cục Súc:

À quên, chuyện quá khứ rồi...

___________

Toản → Xuân

Bánh Bao:

Anh không sao, uống thuốc là khỏe ngay ấy mà.

Đừng nói Xuân nghe.

Nguyễn Văn Toản đã thu hồi một tin nhắn

Nhân Đậu:

Lại giấu?

Lần này Bánh Bao định giấu bao lâu để Xuân chuẩn bị tinh thần.

Bánh Bao:

Hihi

Anh đùa thôi mà...

Nhân Đậu:

Hm!

Mọi người

Sao rồi anh?

Bánh Bao:

Vẫn ổn, Xuân đừng lo nhé.

Chúng ta vẫn sẽ là những người bạn của nhau mà.

__________

Nhân → Toàn

Nguyễn Thanh Nhân đang soạn tin

Toàn Của Mình:

Làm sao?

Khó chịu ở đâu à?

Hay lại mơ thấy chuyện gì?

Ngồi đó chờ đi, tao về ngay.

Hai Tuổi Rưỡi:

Ơ thôi

Tao định chơi trò chơi nhưng mà mày lo vậy thì thôi...

Tại cũng chưa biết nên nhắn thế nào.

T.T

Toàn Của Mình:

🤦

Giật hết cả mình.

Không sao thật đúng chứ?

Hai Tuổi Rưỡi:

Thật ạ.

Lâu lâu hơi nhớ chuyện cũ một chút.

Toàn Của Mình:

Đôi lúc tao cũng nhớ.

Nhưng chúng ta đều phải bước tiếp mà đúng không?

Hai Tuổi Rưỡi:

Vâng.

Toàn nói đúng ><

Bao giờ Toàn về chúng ta đi thăm mọi người nhé?

Toàn Của Mình:

Ừ...

Dù chả đông đủ nhỉ.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
76. thực hư


Cái tiết trời se lạnh như điềm báo không hay với những chuyện sắp xảy đến trong tương lai.

Lê Nguyên Hoàng lặng lẽ ngồi trong góc phòng, ánh mắt không giấu nổi tâm tư mà nhìn Nguyễn Hồng Phúc đang ngắm nhìn những ngôi sao lơ lửng trên bầu trời thông qua chiếc cửa sổ.

Từ ngày trung thu, cậu nhận ra đôi mắt từng ánh lên sự long lanh, trong trẻo nhưng vô cùng cá tính của Hồng Phúc đã dần trở nên tối tăm, chẳng khác những con Lệ Quỷ mà cậu từng tiếp xúc ngày đầu học đạo là mấy.

Dẫu biết rằng người anh lớn hơn mình hai tuổi kia đã gần như không còn là bản thân, ấy vậy mà từ sâu trong trái tim của cậu như có một con dao ghim vào, từ từ mà xé toạc thớ thịt mỏng manh ấy, để lộ ra khuyết điểm yếu đuối nhất.

"A!"

- Vốn đang chìm đắm trong thế giới riêng thông qua đôi mắt thì tiếng gọi của Hồng Phúc đã kéo cậu trở về thực tại.

Nó chạy đến, một tay nắm lấy cánh tay rắn chắc rồi lôi cậu đi thật nhanh về phía cửa sổ.

Nguyên Hoàng cũng không phản kháng, vì hiện tại thứ duy nhất gói gọn trong tâm trí của cậu là việc được nhìn Hồng Phúc vui cười mỗi ngày.

"Ưm!"

- Đến cạnh cửa sổ, bàn tay nhỏ của nó hướng lên phía bầu trời như muốn cậu nhìn theo, sợ bỏ lỡ cái gì đó mà cứ dậm chân khó chịu khi người con trai ấy cứ tròn mắt nhìn bản thân.

Phải mất tận vài chục giây sau, Nguyên Hoàng mới bừng tỉnh lại, cậu nhanh chóng nhìn lên bầu trời đêm Phố Đạo Quán.

Ngay vị trí ngón tay của nó có một ngôi sao đang le lói sáng, không có một đám mây nào dám đứng ra bảo vệ, tựa một ngọn đèn dầu yếu ớt mà vùng vẫy trước cơn gió to.

Chưa kịp để Nguyên Hoàng thắc mắc, ngôi sao đó đã rơi xuống, vụt sáng cả một bầu trời đêm không mây, tiếp theo đó, có khoảng 4 đến 5 ngôi sao rơi xuống theo.

"Anh muốn em ngắm sao băng à?"

- Khi bầu trời đã trở nên yên lặng như lúc ban đầu, cậu mới quay sang mà nhìn đứa trẻ bên cạnh.

Đôi mắt nó cong lên, dường như đang thể hiện cho sự vui vẻ ít ỏi sau ngày dài bị giam lỏng trong phòng y tế ngột ngạt:"Anh không thích nơi này đúng không?

Nhanh thôi chúng ta sẽ trở về nhà..."

Một cái xoa đầu như lời an ủi dịu dàng mà cậu dành cho nó, nó cũng rất phối hợp mà dụi đầu vào lòng bàn tay thô ráp của người kia.

Khoảnh khắc hơi ấm từ bàn tay truyền qua cũng là lúc nó ôm trầm lấy người trước mặt.

Cái ôm thay cho lời muốn nói mà chẳng thể diễn tả thành lời.

"Uiiiii, vợ chồng son à?"

- Văn Cường và Thanh Nhàn từ lâu đã đứng trong phòng.

Họ dùng giọng trêu chọc để tăng thêm bầu không khí cho hai kẻ vừa khỏi bệnh như Phúc và Nhàn.

Bỗng nhiên, bóng đèn điện trụ sở Chính Quyền nhấp nháy rồi tắt hẳn.

Cánh cửa phòng của cả hai cũng bật ra.

Thông qua ánh sáng từ bên ngoài rọi vào, Nguyên Hoàng cũng có thể nhìn ra bộ quần áo kẻ kia đang mặc có nguồn gốc từ đâu.

"Bọn chính quyền này dở tệ thật, để ta vào đây cũng không hay biết, à mà cũng còn có ai thở đâu nhỉ?"

- Chất giọng ngạo mạn vang lên nhưng bỗng chốc hạ trầm xuống:"Ngài nói đúng, ở đây thật sự có một có Quỷ do Xích Quỷ tạo ra.

Ngọc ở đâu?"

Trong bóng tối, đôi mắt hắn ánh lên màu xanh ngọc lục cùng với những kí tự lạ: Truy

____________

Đóm lửa được đốt ngoài sân thắp sáng cả một vùng, Lý Công Hoàng Anh ngoan ngoãn ngồi khoanh chân trên ghế xếp, nhìn Văn Đạt, Thanh Nhân và ba kẻ còn lại sắp xếp cho bữa ăn tối, cũng như là 'test' không gian để có thể chiêu đãi những người bạn bị thương trở về lành lặn.

"Anh trai ơi hắn lại trêu em!"

- Thanh Nhân bù lu bù loa đi đến, em ngồi bệt xuống đất mà kể lể về kẻ đang từ tốn bước lại.

Lúc nãy người ta cũng đã mách cho Toàn nghe rồi, mà Toàn vừa quay đi một cái thôi, kẻ xấu lại trêu em là con nít thì nên ngoan ngoãn về chỗ lửa trại mà nhìn mọi người.

"Được rồi, ngoan, đừng khóc."

- Hoàng Anh nhẹ xoa đầu đứa trẻ nọ, lại không tự chủ được đánh một ánh mắt hình viên đạn về phía người đang nhàn nhã ngồi xuống cạnh anh.

Đúng thật là ở mỗi kiếp sẽ có một tính cách khác nhau, trước kia Văn Đạt chưa hề trêu chọc Thanh Nhân, còn muốn lấy lòng thằng nhóc cơ:"Em đi với Toàn đi nh--"

Chưa kịp dứt lời thì Thanh Nhân đã vội đứng lên, chạy về phía Bảo Toàn.

Em mách xong rồi, em đi.

"Nhân trẻ con nhỉ?"

"Thì sao?

Thích à?"

- Chữ thích được chính miệng Lý Công Hoàng Anh nói ra, nhưng anh đã nhanh chóng đảo mắt đi, biểu hiện cho sự lỡ lời của bản thân mình.

"Ừ, chắc là tôi khá thích cậu ta."

- Văn Đạt dùng thanh củi bên cạnh, đảo những viên than hồng trong ngọn lửa chập chờn.

Không chú ý đến ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa pha lẫn chút gì đó đau lòng từ Hoàng Anh.

"Anh biết gì không?

Hình như...

Duyên kiếp đã ấn định với nhau bằng chấp niệm của kiếp trước.

Tôi không biết vì sao bản thân mình lại cảm thấy bình yên khi ở cạnh anh nữa...

Anh có một mình chăm sóc Thanh Nhân là vất vả không?"

- Lời nói vừa dứt, hắn đã vội hít lấy một hơi thật sâu, tiếp tục:"Anh nhìn Bom xem, nó có Thắng, anh cần người c--"

"Nó có Toàn."

- Chẳng thèm nghe hết câu từ Văn Đạt, Hoàng Anh đã nhanh nhảu đáp, anh nhận ra tình cảm đứa trẻ nhà mình dành cho người bạn mới quen.

Nhưng lại không giận ra vẻ mặt đăm chiêu của người ngồi cạnh:"Cậu thích nó, nó thích Toàn."

Không phải ý đấy!

"Anh có thật sự hiểu ý của tôi không..."

Bùm!

Ngọn lửa chỗ hai người đột ngột bừng cháy lên, khiến tất cả mọi người có mặt đều giật mình.

Cũng may là Văn Đạt đã nhanh tay hơn, ôm lấy Hoàng Anh mà lăn về một phía khác, nếu không thì ngọn lửa đang cao vút ấy sẽ nhấn chìm cả hai người.

"Gì vậy..."

- Văn Tùng nhìn ngọn lửa, lại nhìn sang Ngọc Thắng và cũng nhận lại được ánh mắt từ cậu, giống như cả hai đã nhận ra gì đó.

Từ trong ngọn lửa ấy, một hình bóng xuất hiện với chiếc áo màu đen có họa tiết màu đỏ.

Đôi mắt gã tràn ngập sự tức giận với kí tự: Diệt

Như một chiếc bóng đèn với chiếc công tắc được bật sáng Hoàng Anh ngay lập tức nhíu mày khó chịu:"Hắn đến đây rồi..."

"Là một trong 5 hộ vệ thân cận của tên mang tư tưởng của hội đồng?"

- chất giọng cảnh giác thành tiếng của Ngọc Thắng càng làm tên đang đứng trong lửa cảm thấy hòa hứng hơn.

"Thắng, Tùng, Nhân với Toàn!

Cố gắng cầm cự, anh có chuyện gấp!!!

Hắn không mạnh quá đâu!"

Cả Hoàng Anh và Văn Đạt đều đang chạy về một hướng.

Ting!

Một âm thanh chói tai vang lên, tất cả họ đều như rơi vào một mê cung không lối thoát.

___________

Ting!

Nguyên Hoàng: G-gì vậy? ...

Anh Phúc!

Hồng Phúc: Ưm...

Văn Cường: Ủa?!

Huhu, lúc nãy hắn chém một phát đứt nửa người rồi mà!

Thanh Nhàn: Hắn chưa chém đến bạn...

Khi âm thanh vang lên chúng ta đã ở đây rồi.

"Các ngươi sẽ sớm lìa đôi cơ thể thôi.

Ta là Truy, đại diện cho tốc độ."

____________

Ting!

Văn Tùng: Thắng, Thắng có sao không?

Ngọc Thắng: Em không sao, anh có bị thương không?

Thanh Nhân: Huhu, đau quá Toàn ơi.

Bảo Toàn: Đưa đây tao xem.

"Lũ nhảm nhí này..."

Diệt, tiêu diệt.

____________

Ting!

Văn Khang: Ủa???

Sao mình ở đây!

Văn Trường: Chuyện gì vậy...

Thanh Khôi: Há???

Sao trắng xóa vậy...

Quang Thịnh: Khoan đã...

Hình như chúng ta bị dịch chuyển?

Đăng Dương: Thứ cần quan tâm là tại sao không một ai học đạo vậy...

Đức Anh: Kẻ thù của chúng ta à?

Con bé ngồi xích đu kia kìa...

"Ta là Vong!

Các ngươi có nhiệm vụ ở đây chơi với ta."

___________

Ting!

Công Đến: Thằng ma men này!

Dậy nhanh lên!

Duy Cương: Huhu, Đến đừng bỏ tao mà!!

Quốc Việt: ANH BÌNH ĐÂU!?

Hoàng Cảnh: ...

"Xin chào, tôi là Sát.

Bỏ mạng lại đây nhé, ai bảo các ngươi có liên quan đến kẻ cầm Ngọc."

_____________

Ting!

Minh Bình: Trước khi rời khỏi đây, em nói cho anh mọi chuyện được không?

Danh Trung: ...

Văn Xuân: Quan trọng là rời khỏi đây

Văn Toản: Có rời đi được không hay là xanh cỏ đây...

Họa, kẻ tâm tư.

___________

Ting!

Thanh Bình: Ơ...

Việt Anh: ...

Tuấn Tài: CÁI GÌ VẬY NÈ!

Mạnh Dũng: Không ổn rồi...

Hoàng Anh: Cũng biết hả?

Đứa nào tấn công Thanh Nhân?

Văn Đạt: Này...

Thiên Anh: Một, hai, ba, kẻ cầm Ngọc.

Có cả sư huynh cũ của ta nữa à?

Và cả thuộc hạ của anh ấy đây mà.

Việt Anh: Ngươi muốn gì?

Họ vô tội!

Thiên Anh: Muốn?

Đương nhiên là giết anh, con Ngạ Quỷ suốt mấy ngàn năm đối đầu với tôi.

Còn nữa, tôi muốn tiêu diệt hết những kẻ liên quan đến anh...

Và tất cả lũ quỷ không thuộc về tôi.

Thanh Bình: !!!!
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
77. ván cược định mệnh


Từng lối rẽ vào cầu thang liên tục nối tiếp nhau tạo thành những lối đi quanh co, giống như một chiếc lồng hình hộp chữ nhật lớn với thiết kế là "tòa thành" mê cung đang dẫn dắt đám người Văn Trường quanh quẩn chốn này.

"Nhiều hài cốt quá..."

- Văn Khang lên tiếng khi nhìn vào những cái đầu lâu được xếp gọn gàng hai bên hành lang dài, có những hộp sọ vỡ nát vẫn được chủ nhân nơi này tô điểm bằng cách biến chúng thành bậc cầu thang.

"Hình như bọn họ đều chết vì một nguyên do."

- Quang Thịnh cầm lên một chiếc đầu lâu, tỉ mỉ quan sát vết thương trên đó, dù đã qua rất lâu khi rong rêu bám đầy, nhưng bọn họ vẫn có thể dễ dàng nhận ra vết thương dài kéo từ mắt cho đến phía sau gáy.

"Nhưng cô bé lúc nãy chúng ta gặp không có khả năng gây ra thứ này đâu..."

- Đứng bên cạnh Quang Thịnh lúc này là Thanh Khôi, trong lời nói của y có chút lưỡng lự.

Cũng phải, với ngoại hình là một cô bé chưa đầy năm tuổi, tay ôm một chú búp bê đã mục nát, đôi mắt sáng rực như bầu trời sao thì không khó để Thanh Khôi kết luận về sự lương thiện của cô bé Vong này:"Với lại...

Từ nãy đến giờ cô bé chỉ đi theo chúng ta, chưa hề làm hại."

Lời nói vừa dứt, cả đám ngay lập tức dồn ánh mắt về cô bé đứng không xa bọn họ, em vẫn vậy, vẫn nghiêng đầu quan sát từng cử động của mọi người.

Mà cũng không đợi Vong kịp phản ứng vì sao mọi người lại nhìn em như thế, Văn Trường đã đến bên cạnh, từ tốn ngồi xuống đối mặt với em:"Cho anh hỏi, những cái xương này phải cho em làm không?"

"Không, là do Truy."

- Chất giọng của Vong rất khó nghe, giống như việc cô bé đang ở trong một chiếc lồng kính cách âm và ra sức hét lên nhưng điều vô nghĩa.

Đoạn, Vong nắm lấy tay Văn Trường, mắt rực lên:"Các anh ở lại đây chơi cùng em được không?

Em ở đây suốt 100 năm rồi, không ai chơi với em hết..."

"Bé con, bọn anh không thể đâu..."

- Văn Khang cũng nhanh chóng tiến lại vị trí đó, một tay đặt lên xoa mái tóc dính đầy bùn đất.

Lúc nãy khi rơi vào đây, Vong rất kiêu ngạo, ấy vậy mà khi thấy mọi người muốn rời đi, muốn thoát ra khỏi đây, em lập tức thay đổi thái độ trở nên ngoan ngoãn hơn.

Có lẽ vì cô đơn quá lâu, em sợ mọi người sẽ bỏ em lại chốn này:"Em có thể để bọn anh rời khỏi đây không?"

"Em đã được căn dặn, giết hết các anh...

Nhưng mà, các anh muốn rời khỏi đây an toàn cũng có thể dùng một cách."

- Vong ngập ngừng, chữ Vong trong mắt em hơi lay động:"Đó là cá cược sinh mệnh với em."

Sinh mệnh?

Hiểu nôm na là phải dùng mạng sống của những người thân yêu của bản thân để cá cược cùng cô bé, chỉ khi có kết quả, mọi người mới có thể rời khỏi đây.

"Được, anh cá tất cả những người bạn của em đều sống s--"

"Anh cá với em."

- Chưa kịp để Quang Thịnh hoàn thành lời nói của mình, Đăng Dương đã lên tiếng cắt ngang.

Từng bước chân nặng nề của cậu tiếng về phía đứa trẻ:"Anh cá, nếu trận chiến này, bên anh không chết người nào, thì bọn anh sẽ thua.

Còn nếu bên anh có người chết, em phải thả bọn anh ra."

Câu nói ấy vừa kết thúc cũng là lúc mọi người hoảng loạn mà nhìn về phía Đăng Dương.

Tuyệt nhiên lại không có ai lên tiếng về bất cứ thứ gì, vì cách đây vài phút, bọn họ đã biết được khả năng của cậu bạn đã từng theo đuổi Đức Anh.

Hơi thở của mọi người đột nhiên trầm xuống.

"Điên hết rồi..."

- Đức Anh ngồi bệt xuống, mặc kệ bản thân đã ngồi lên vài mảnh xương vụn, y không biết nói gì hơn nữa.

Nhìn một Đăng Dương kiên quyết với lời nói như vậy giống hết sự kiên định mà hắn đã dùng để cắt đứt mọi quan hệ với y.

Vậy là...

Không thể cùng nhau trở về sao?

"Đừng cá được không...?"

- Văn Khang lặn người đi, suýt nữa đã không tự chủ được mà òa khóc lên.

Cũng may là Văn Trường luôn ở bên cạnh em, làm một điểm tựa.

"Thịnh...

Đến có sao không?

Lỡ bên chỗ Đến cũng không có ai học đạo thì thế nào..."

"Đừng lo, mọi người sẽ trở về mà..."

______________

Họa bước đến, bước chân nhẹ tựa cánh hoa anh đào đang rơi xuống trong cơn gió chiều.

Ánh mắt hắn dán chặt vào Danh Trung:"Lâu rồi không gặp...

Lần cuối gặp nhau là lúc cậu đang hoảng loạn vì Mạnh Dũng tấn công một người trong Cổng nhỉ?"

"Tấn công?"

- Minh Bình quay ngoắt lại để nhìn Danh Trung, kẻ đang mím môi, ánh mắt hạ xuống thấp nhất như không muốn bắt gặp cái nhìn nào từ mọi người dành cho cậu.

"Bình...

Em đã từng xin lỗi anh khi Mạnh Dũng đến đây, đúng chứ?"

- Đứa trẻ ấy cất tiếng làm Minh Bình nhớ về cái đêm mưa Hồng Phúc bị tấn công, đúng là Danh Trung đã xin lỗi anh rất nhiều nhưng ngày hôm đó, anh chỉ nghĩ Danh Trung muốn xin lỗi vì đã làm rơi điện thoại, làm chậm trễ quá trình cứu giúp Hồng Phúc:"Người tấn công Phúc là Dũng, người xóa kí ức của Phúc là em."

Dứt lời, toàn bộ ánh mắt đổ dồn lên Danh Trung.

Sự kinh ngạc đến không chấp nhận được sự thật ẩn hiện trong đáy mắt Minh Bình.

Chuyện này là thế nào chứ?

Hông Phúc và hai người họ hoàn toàn không có bất kì mối quan hệ nào mà?

Một bên đề phòng tên Họa đứng trước mặt, một bên muốn nghe lời giải thích từ Trần Danh Trung.

"Ban đầu, anh Dũng muốn điều khiển một người nào đó trong Cổng để giúp anh ấy có thể tự do trong việc tìm Ngọc mà không bị ai phát hiện.

Và người được anh ấy chọn là anh Toản..."

- Danh Trung hơi đánh mắt sang Văn Toản, người không biểu hiện cảm xúc quá nhiều trong cuộc trò chuyện này:"Nhưng khi anh ấy bắt gặp Hồng Phúc, anh ấy nghĩ người mang mệnh thuần âm sẽ dễ hoạt động hơn...

Nên là..."

"Hôm đấy em không phải vô tình đến đó, cũng không phải vô tình rơi điện thoại, chỉ là em sợ mọi chuyện sẽ bại lộ thôi đúng không?"

"Em thấy có lỗi!

Không phải sợ bại lộ!"

- Chất giọng run run như sắp khóc của cậu vang lên như một lời khẳng định muộn màng cho những gì mình đã thực hiện.

"Dũng có phải là Xích không?"

- Văn Toản cuối cùng cũng lên tiếng.

"Phải, anh ấy tạo ra em..."

"Bánh Bao..."

- Văn Xuân nhìn người đang siết chặt cánh tay mà vội vàng lên tiếng, chỉ sợ chậm một giây thôi cũng có thể xảy ra chuyện:"Bánh Bao cũng giấu em một chuyện mà?"

"Ừ...

Anh xin lỗi, chỉ là quá khứ từng là kẻ học đạo.

Để rồi gặp Thiên Anh, anh suýt mất mạng vì hắn..."

- Đó cũng là lý do Văn Toản chưa bao giờ tiết lộ hay tham gia vào những cuộc thảo luận, cứu người của những kẻ học đạo.

Y chỉ muốn có một cuộc sống bình thường bên cạnh người mà y đã yêu.

Họa đứng đó, nhìn bốn người, đúng thật là kẻ tâm tư.

Hắn không ra tay tấn công họ như những kẻ khác.

Chỉ là...
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
78. lời lẽ khó nghe


Lương Duy Cương nhào đến mà ôm chặt lấy Sát, kẻ đang muốn tiến về phía Huỳnh Công Đến - người đang ngồi bệt trên nền đất mà ôm lấy cánh tay đầy máu của mình, gương mặt em nhăn nhó hết cỡ khi vết thương mỗi lúc một đau, những dòng máu luồn lách qua kẽ các ngón tay rồi chảy dọc xuống đất.

Nhưng Công Đến không có thời gian để than vãn, em nhanh chóng xé một góc nơi vạt áo để cột vào vết thương, ngăn cho nó không chảy máu nữa rồi vội vã đứng lên.

Bước chân nhanh nhảu lao về phía Duy Cương để cùng hắn chế ngự tên đô con trước mắt.

"Mẹ nó!"

- Cả cơ thể bị Duy Cương giữ chặt, khó khăn lắm Sát mới thoát được một tay nào ngờ tên lùn phía đối thủ đã dùng chính thanh đao của gã mà chặt đứt cánh tay ấy.

Máu văng tung tóe khắp mặt đất, một vài giọt máu vì quán tính quá mạnh đã văng vào mắt gã, làm cản trở tầm nhìn một khoảng ngắn.

Cũng ngay lúc đó, Công Đến vội vàng ném thanh đao xuống tạo thành tiếng động lớn rồi kéo Duy Cương đi, cả hai chạy thục mạng ra khỏi cái đầm lầy bằng cỏ chết tiệt mà Sát đưa bọn họ đến.

"Vết thương của mày sao rồi??"

- Duy Cương lo lắng mà lên tiếng, mặc kệ trên mặt hắn cũng đã xuất hiện vết tích của một vết thương nặng.

"Lo cho tao làm gì!

Mặt mày kìa!"

- Một thoáng trách móc, Công Đến kéo Duy Cương nằm xuống một bụi cỏ cao so với đầm lầy.

Kì lạ, nơi này rõ ràng rất nhỏ nhưng bọn họ đã chạy rồi đánh với Sát nửa ngày trời cũng không thể tìm được lối ra, ngay cả tung tích của hai đứa nhỏ Quốc Việt và Hoàng Cảnh cũng tìm không ra.

"Có khi nào...

Hai đứa nhỏ bị hắn ăn thịt rồi không?"

"Phỉ phui cái mồm!"

- Lời nói ngây ngô có phần vô tri của người cạnh bên suýt thì khiến Công Đến hét lên:"Tên đó muốn nhờn với chúng ta thì có, không có ăn thịt hai đứa nhỏ đâu."

"Vậy sao?"

- Tiếng động bên tai gần đến nỗi đại não Công Đến không kịp xử lí thông tin, chỉ có đôi mắt mở to mà nhìn Duy Cương đang bị Sát siết chặt cổ rồi kéo lên không trung.

Gã rất cao, Lương Duy Cương dù gì cũng cao trên 1m8, còn gã thì dễ dàng nhấc bỗng hắn lên, chân cách mặt đất vài chục cm:"Ta có quy tắc của ta, ta không giống những kẻ còn lại.

Chỉ cần cho ta biết Lệ Quỷ ở đâu, ta sẽ không làm hại các ngươi."

Cho cái khỉ!

Duy Cương cào mạnh vào tay gã rồi âm thầm chửi, chính gã là người đưa cả bọn vào đây, tách cả bọn ra.

Bây giờ muốn mọi người đưa thông tin ai???

Chính lúc hơi thở dần cạn đi, một lực thả mạnh khiến hắn bừng tỉnh.

Đầu gã nghiêng qua một bên do một lực đá rất mạnh...

Là Hoàng Cảnh?

"Khụ!!

Chết mất!"

"Anh chưa chết được đâu."

- Quốc Việt lên tiếng, ánh mắt vẫn dán chặt vào sự tức giận của gã Sát.

Cả đầm lầy chính thức chìm trong sự im lặng chết chóc, chỉ còn lại tiếng thở mạnh xuất phát từ hai kẻ mang dòng máu quỷ dữ.

Hoàng Cảnh hơi nghiến răng, cậu không phải một con quỷ thực thụ để có thể chiến đấu với kẻ trước mắt nhưng vì sự an toàn của mọi, cậu đành phải đứng ra.

"Xem nào..."

- Cái đầu biến dạng của Sát dần phục hồi lại như cũ, đôi mắt màu đỏ phản phất sự tức giận vì đã sơ xuất mà để cho Hoàng Cảnh tiếp cận và suýt nữa lấy đi đầu của gã:"Móng tay của ngươi thì làm được gì ta đây?"

Gã cười lớn, thanh đao vung lên, tạo cho đầm lầy một vết nứt.

Phải biết rằng những đám cỏ này để có thể nổi trên mặt nước và chịu sức nặng của từng ấy người thì rễ của nó phải rất dài và đan xen cùng nhau, nhưng chỉ cần một cái vung tay của gã cũng có thể làm bọn chúng đứt lìa...

"Mọi người sẽ hỗ trợ em."

- Công Đến đặt tay lên vai Hoàng Cảnh khi thấy cậu hơi chùn bước:"Đừng lo."

"Em nhờ anh một chuyện được không?"

- Hoàng Cảnh nhìn về Quốc Việt, người đang dùng một vài loại thảo dược cả hai tìm được để đắp lên vết thương cho Duy Cương, ánh mắt không giấu nổi sự luyến tiếc:"Nếu...

Nếu... bắt buộc phải có người ở lại, anh chăm sóc Việt và cả anh Bom giúp em nhé?"

Lời nói vừa dứt, đại não của Công Đến như đông cứng, ánh mắt đầy hoang mang mà nhìn người đang hóa về hình dạng của loài quỷ.

Hơi thở nặng nề của cậu vang lên liên hồi bên tai em...

Hoàng Cảnh sợ không?

Sợ chứ.

Cậu rất sợ sự hạnh phúc ngắn ngủi của mình phải chôn vùi tại đây nhưng kẻ thù trước mắt thật sự khó khăn hơn những gì cậu tưởng.

Nếu thật sự không còn cách nào khác, Hoàng Cảnh sẽ phải bảo đảm mọi người an toàn.

Đứa trẻ ấy chưa lần nào để Văn Tùng hết lo lắng, chưa lần nào để Quốc Việt buông lỏng sự phòng bị.

Nhưng lần này, cậu hứa sẽ làm tốt.

_____________

"Huhu!

Nhàn ơi có sao không??"

- Văn Cường vội vã hơn bao giờ hết, em dùng tay ngăn máu từ vết thương ở bụng của Thanh Nhàn chảy ra dù đã được Nguyên Hoàng xử lí vết thương nhưng nước mắt của Văn Cường cứ thấm đẫm cả gương mặt.

Vì vài phút trước thôi, Thanh Nhàn đã lao đến và đỡ giúp em một đòn đánh chí mạng từ tên Truy.

Nếu không bây giờ, không phải là Văn Cường đang khóc lóc vì Thanh Nhàn bị thương, mà là Thanh Nhàn đang chết đứng vì một Văn Cường bị cắt làm đôi.

"Khóc cái gì!

Kết giới sắp không trụ được rồi!"

- Nguyên Hoàng hét lên, kết giới hắn vừa tạo không thể chống chọi với sự tấn công liên hồi từ phía ngoài.

Có thể chỉ vài phút nữa thôi, Truy sẽ phá được kết giới, đến lúc đó cả bọn sẽ không còn ai có thể khóc thương cho ai hết.

"C-chúng ta..."

- Văn Cường ngập ngừng, em hít một hơi thật sâu:"Bỏ mạng hả..."

"Điên!!

Tôi không cho phép ai chết hết!

Có chết, cũng là tên Truy kia."

Câu nói của Nguyên Hoàng như một hồi chuông cảnh tỉnh cho Hồng Phúc - người đang nhìn vết thương của Thanh Nhàn với vẻ mặt đâm chiêu:"A!

Ưm!!!"

"Mày muốn nói gì vậy?

Hic!

Đây không phải thời gian đuổi hình bắt chữ đâu!"

- nhìn hành động cứ chỉ vào vết thương của người yêu mình, Văn Cường bất lực đành lên tiếng thay.

"A!!

Ứm!

Ừmmmmm."

- Nó kéo tay Văn Cường vụt qua vết thương rồi lại chậm lại một nhịp càng làm cả bọn khó hiểu hơn.

"Ý mày là cái gì vậy?

Mở miệng ra nói!

Nhanh!

QAQ!!"

"Hình như...

Hình như ý của Phúc là chậm lại?"

- Bất lực vì sự ngây ngô của người yêu, dù rất đau nhưng Thanh Nhàn vẫn gắng sức mà nói.

"A!"

- Hồng Phúc vui vẻ gật đầu.

"Em hiểu rồi, ý anh là khi Truy tạo ra vết thương trên người đối thủ, hắn sẽ chậm lại, khi đó chúng ta sẽ có thể tấn công hắn?"

- Nhận được cái gật đầu và ánh nhìn đầy ngưỡng mộ của Hồng Phúc, Nguyên Hoàng bỗng chốc hơi lặng người.

Nó thì hay rồi, vui vẻ đứng lên ôm chặt lấy chàng trai kia, đầu còn dụi vào lòng ngực người ấy.

Không biết Truy có suy nghĩ gì khi bị quay vào ô hai cặp đôi chuyên phát cơm chó...

"Nhưng mà...

Em để ý rồi, vết thương trên chân của anh Cường, trên ngực của em, và cả trên bụng của anh Nhàn.

Nhiều nhất hắn chậm lại được 5 giây.

Những vết thương nhỏ chưa đến 1 giây thì làm sao chúng ta có thể tiếp cận mà giết hắn đây..."

Keng!

Một vết nứt xuất hiện trên kết giới khiến Nguyên Hoàng vội vã dùng linh lực mà kìm lại.

Chỉ là không ai để ý...
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
79. quỷ và quỷ


Mưa càng lúc càng nặng hạt, cản trở mọi tầm nhìn của đám người trẻ tuổi đang đấu tranh chống lại ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Khác với không gian tĩnh mịch nơi Vong, cũng không phải chốn u ám của Sát.

Nơi được Diệt tạo ra chỉ là một khu rừng nhỏ với cấu trúc phức tạp cũng như là để một cuộc thi trốn tìm, rượt đuổi diễn ra tại đây.

Nguyễn Thanh Nhân run rẩy đứng dậy sau khoảng thời gian ngắn xử lý vết thương kéo dài từ đùi non đến bắp chân sau.

Một cái mím môi, sự lo lắng thể hiện rõ trên khuôn mặt non nớt, cũng phải, máu từ vết rách đó hòa vào màu nước mưa mà tô vẽ cho nền đất một sự hoa mỹ khác lạ, nó có thể trở thành dây dẫn đưa kẻ thù tiến gần đến vị trí của em.

Không suy nghĩ nhiều, Thanh Nhân bước về phía trước với sự dè dặt, từng tán cây to cao mọc sát nhau cũng trở thành một lớp phòng thủ vững chắc cho em.

Đột nhiên một lực kéo mạnh khiến em giật mình, theo phản xạ tự nhiên, sát khí bao trùm cánh tay nhanh như chớp đánh về kẻ kia.

"T-Tùng?"

- Cái thở phào nhẹ nhõm nghe rõ cũng nhận ra em vui mừng đến nhường nào khi người chặn lại đòn tấn công ấy là cậu em nhỏ Văn Tùng:"Hai người còn lại đâu?

Toàn đâu?"

"Em với Thắng và anh Toàn đều ở cùng một chỗ, bọn em tách nhau ra để tìm anh."

- Văn Tùng nhìn vết thương trên đùi Thanh Nhân mà không khỏi cau mày.

Quỷ các cậu đều có khả năng tự hồi phục trừ những vết thương do người học đạo gây ra, để có được vết thương nặng đến như thế này thì phải là kẻ có sức mạnh vượt trội hơn hẳn bọn họ:"Anh đấu với Diệt hả?"

"Lúc nãy anh vô tình bắt gặp hắn, chỉ mới có hai đòn mà anh thành ra thế này."

"Anh có nhận ra một điều không?

Hắn không ngại chạm mặt trực tiếp với anh Toàn.

Bằng cách tách chúng ta ra."

"Ý em là sao?"

- Thanh Nhân ngờ vực khi nghe Văn Tùng nhắc đến tên Bảo Toàn, thật ra là lo lắng có phần nhiều hơn.

"Vì anh Toàn mang mệnh thuần dương, Diệt sẽ khó ra tay giết anh ấy cho nên hắn mới cố tình tách anh ra trước, sau đó có thể là em hoặc là Thắng.

Cuối cùng mới là anh Toàn."

"..."

"Lúc nãy em có nghe Thắng nói, Họa - Sát - Truy - Diệt - Vong.

Anh từng nghe chưa?"

"Không phải là từng nghe, anh từng gặp mặt bọn họ rồi..."

- Đúng, Thanh Nhân đã từng gặp mặt họ, em biết sức mạnh của họ là chẳng là gì so với Thiên Anh nên mới nhiều lần nói với Bảo Toàn về kẻ được gọi là hắn:"Anh Hoàng Anh từng là thuộc hạ của Thiên Anh mà."

"...

Vậy anh cũng biết bọn họ ra sao?"

"Diệt không mạnh bằng Họa, không hung tàn như Sát, không ác độc như Truy cũng không dễ thương giống Vong.

Nhưng h--" - Lời nói chưa kịp dứt thì cái cây phía sau lưng họ đã bị chặt ra làm đôi, cũng may Văn Tùng nhanh chân, ôm vội lấy Thanh Nhân mới có thể tránh được một vết thương chí mạng.

"Nói nhiều quá đấy."

- Diệt lao đến, dùng sát khí hóa cánh tay thành một chiếc lưỡi cưa bằng thịt, ý định cưa đôi hai người thiếu niên trước mắt.

Một bên Văn Tùng đẩy Thanh Nhân ra, một bên dùng oán khí chặn lại lưỡi cưa lao về phía mình nhưng cơ thể Diệt quá dẻo dai, gã đưa chân lên đạp mạnh vào bụng chàng Oan Quỷ, quán tính mạnh khiến Văn Tùng văng ra xa, va đập vào mấy hàng cây phía sau rồi mới ngã xuống đất.

Ngụm máu tanh nhuộm trên nền cỏ chứng minh cho sự tác động quá mạnh cũng như phần lục phủ ngũ tạng bị tổn hại.

Đoạn, cậu khó khăn đứng dậy mà không biết chiếc lưỡi cưa kia đang chậm rãi tiến đến, từng cử chỉ lúc bấy giờ chỉ là ngòi thuốc để châm lên hiểm họa sắp xảy đến.

Keng!

Tiếng kim loại vang lên bên tai làm Văn Tùng ngờ vực, mắt cậu sau khoảng thời gian choáng váng vẫn chưa lấy lại thị lực cần thiết nhưng rõ ràng cả cậu, Thanh Nhân và Diệt điều không ai sở hữu kiếm hay thứ gì tương tự.

Chỉ đến khi cậu cảm nhận được hơi ấm truyền từ bàn tay đang nắm lấy cánh tay run rẩy của bản thân:"Thắng? ...

Kiếm đâu ra vậy?"

"Anh bị va đập đến ngốc à?

Mỗi kẻ học đạo đều sở hữu kiếm, chỉ là chính đạo không dùng thường xuyên như tà đạo thôi."

- trước khi kết thúc lời nói, Ngọc Thắng nhìn Văn Tùng một hồi lâu như cách thể hiện sự đau lòng vì những vết thương đang dần ngự trị trên khuôn mặt nhỏ.

Chỉ vì vài phút ngắn ngủi chia nhau ra...

"Tình cảm đủ chưa?

Hắn chạy mất rồi."

- Bảo Toàn cộc cằn lên tiếng, nhưng hắn vẫn là người chủ động xé rách một phần áo của mình để băng bó thay cho sự xử lý có phần tệ hại của Thanh Nhân:"Dài thế này thì làm sao băng hết đây..."

"Toàn đừng lo mà, ở cạnh Toàn một lúc sẽ lành thôi."

"Ai dạy đấy?"

"Anh trai ạ!"

"Thôi!"

- Cắt đứt cuộc trò chuyện vô tri này là thứ duy nhất Ngọc Thắng có thể làm được:"Bây giờ chúng ta chỉ cần đi cùng anh Toàn là mọi chuyện sẽ ổn."

"Nhưng mà...

Tại sao quỷ lại sợ Toàn thế?

Oan Quỷ rất thích ở cạnh người có mệnh thuần dương mà?"

- Thanh Nhân ngờ vực lên tiếng, lời nói của em không phải không có căn cứ khi rõ ràng Oan như em rất thoải mái khi ở cạnh Bảo Toàn.

"Vì phần oán của Oan khác với quỷ khác, Oan còn chấp niệm với dương gian, các cấp khác thì không.

Việc tiếp xúc gần với dương khí cũng có thể làm cho sức mạnh của chúng suy giảm.

Oan tiếp xúc gần, oán khí suy giảm, dễ dàng trở về dương gian hơn có đúng không?"

"Anh Bom của em nói gì cũng đúng."

"Vậy thì chúng ta tạm thời sẽ ổn...

Nhưng để rời khỏi đây, chúng ta phải tìm cách giết chết Diệt."
 
Back
Top Bottom