Cập nhật mới

Khác [ u23 ] - nhà bên có ma?

[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
40. chịu trách nhiệm


Cổng Số 10

Bánh Bao: Đm tụi mày ăn nhậu đã rồi xách mông đi về không đứa nào phụ tao dọn một tay hả???

Bé Bơ: Gì?

Em có vứt anh Dũng lại rửa chén bát hộ anh mà.

Thịnh Vượng: Lúc ôm thì tình cảm lắm, lúc nghe đến rửa chén bát là buông đôi tay anh ra liền ha.

Cục Bột: Sao Thịnh để ý vậy?

Thịnh còn nhớ mối tình năm 20 tuổi hả?

Bé Bơ: Đâu ra, mối tình năm 19 tủi mò.

Thịnh Vượng: Ủa Bơ ơi???

Cục Bột: Gọi Bơ tình cảm quá kìa!

Uổng công người ta nhảy xuống sông chờ cứu...

Hic

Thịnh Vượng: Không có đâu mà Bột ơi, lúc trước tao bị ma che mắt rồi nên mới thích Bơ thôi.

Đến Thì Đón: Ờ, nhờ bị Bơ che mắt mới làm dính một bạn tâm cơ như này á hả?

Bẹp: Đến!

Huỳnh Công Đến đã offline

Bẹp: ...

Bé Bơ: Ủa gì dợ?

Thịnh Vượng: Haizz

Bẹp: Đến làm sao vậy...

Cục Bột: Bẹp tự hỏi Bẹp chứ tại sao lại hỏi mọi người?

Hôm qua Đến nói hết rồi, Bẹp hiểu thì hiểu.

Bánh Bao: Đm vụ gì mà căng vậy?

Quốc Vịt: Em cũng muốn biết nữaaaa ạ

BaTo: Nay ạ luôn?

Trời sắp sập rồi à?

Quốc Vịt: Em Cảnh ạ, em mượn máy Vịt nhắn tin với anh Tùng ạ.

Quốc Vịt: Á huhu!

Con ai mà dễ thương quá vậy nà???

Mibi: Em có cần giật máy thằng nhỏ lại để nhắn như vậy không...

Nhìn mặt Cảnh ngơ ngác hết luôn rồi kìa.

Quốc Vịt: Huhu tại cute quá anh ơi, em không chịu được.

Mibi: Không chịu được cũng phải ráng nhịn chứ em?

Trung Bo: Thế sao Mibi không nhịn? 😠

Mibi: Nào.

Trung Bo: Hức, chẳng thương hoa tiếc ngọc gì cạ.

Quốc Vịt: À...

BaTo: À.

Bánh Bao: Bọn mày bỏ về không chịu dọn dẹp là về nhà dọn nhau đó hả???

Trung Bo: Thế sao lúc tụi em chuẩn bị anh không xuống phụ một tay~

Bánh Bao: Lúc đó công tắt mắt không mở lên được.

Đậu: Nghiệp phải trả đó Bánh Bao...

Bánh Bao: Ư!

Xuân hết iu anh rồi à?

Đậu: Em yêu Toản mà, rửa nhanh đi em thương thương nha.

Bánh Bao: Anh để cho Dũng nó rửa rồi, Xuân iu iu anh đi. 🥺

Bé Bơ: What!

Sao lại để anh Dũng của em rửa một mình??

Anh quá đáng vừa thôi chứ!

Bánh Bao: Thế mày sang rửa hộ nó đi?

Bé Bơ: Em chân yếu tay mềm lắm ạ, anh Dũng không nỡ đâu.

Hihi

Thịnh Vượng: Lại còn hihi!

Ngọc Thua: Nghe anh Tài hihi mà trong đầu hiện ra cái voice anh ấy cười luôn ấy, đáng sợ thật.

Quốc Vịt: Anh Thắng!

Ngọc Thua: Hả?

Ơi?

Quốc Vịt: Anh Tùng của em đâu ạ?

Anh ấy đâu rồi?

Hôm qua anh ôm anh ấy mà?

Anh bắt cóc anh ấy rồi hả????

Ngọc Thua: ...

Bất Khuất: Định lên than nhưng mà anh Thắng ôm ai cơ!!

Quốc Vịt: Anh Tùng ạ, hôm qua anh Thắng ôm anh Tùng chặt cứng luôn.

Ngọc Thua: .....

Bất Khuất: Anh có gì để biện minh không??

Huhu!

Nuôi cho lớn xong lợi dụng con nhà người ta như vậy à!

Chườn Smile: Hôm qua ai mà không thuộc hội lợi dụng.

Bất Khuất: Khang có lợi dụng Chườn đâu...

Chườn Smile: Ừ.............

Nửa Hòn: Thật ra như vậy cũng vui vui.

Pink Phúc: Là sao vậy Hòn?

Nửa Hòn: Là hôm qua anh lợi dụng chuyện vừa mất trí nhớ vừa say để hôn em đó, anh chịu trách nhiệm với bé Hòn của anh đi. 🥺

Đức Gắt: 😃????

Nửa Hòn: Em nói thật chứ đã nói sai gì đâu.

Lúc anh ấy chưa bị mất trí em cũng hôn rồi.

Đức Gắt: 🙂

Bánh Bao: Đm bọn mày bạo vãi, yêu 1 năm mới dám nắm tay như anh sợ quá Xuân ơi.

Đậu: Em thương nha.

Đức Gắt: Nó đã bảo câu nào là thích mày chưa?

Nửa Hòn: Thế có câu nào bảo thích anh à?

Pink Phúc: Là sao...

Đức Gắt: Im, ai hỏi đến chưa?

Pink Phúc: ...

Nửa Hòn: Anh ấy chỉ hỏi thôi chứ đã làm gì anh chưa?

Anh từ chối Đăng Dương xong đâm ra cộc à?

Đức Gắt: Nó đéo liên quan gì chuyện này cả!

Nguyễn Đức Anh đã offline

Tiểu Cường: Ew Nhàn ơi đánh ghen kìa, Nhàn ra tắt đèn xong tụi mình vào chăn hóng đi.

Nhàn Rỗi: Mình tưởng tắt đèn xong làm chuyện khác?

Tiểu Cường: Ứ ừ!

Nhàn kì quá đi à><

Bất Khuất: Là ngại dữ chưa Cường ơi?

Đừng mất giá như anh nhà Khang chứ.

Chưa gì hết ôm người ta rùi!

T.T

Ngọc Thua: Hèn gì sáng giờ anh Bom không nói chuyện với mình...

Quốc Vịt: Anh Tùng đâu ạaaaa

BaTo: Đm vẫn không chấp nhận được cái acc Vịt mà người nhắn là Cảnh.

Mặc dù Cảnh nó đáng yêu hơn nhiều

Quốc Vịt: Rì!

Em cũng đáng yêu chứ bộ!

Bất Khuất: Phại rồi!

Đáng yêu nên Chườn mới yêuuuu.

Chườn Smile: ...

Quốc Vịt: ...

Trò Đùa: Đạt đâu Thắng, Khang?

Ngọc Thua: Hôm qua anh ấy đưa Xích Quỷ về đấy, giờ vẫn ở trong phòng.

Anh Bom thì cảnh giác cao lắm...

Bánh Bao: Tao vẫn không hiểu sao nó đưa Xích Quỷ về vậy?

Trò Đùa: Không phải con Quỷ nào cũng xấu.

Trung Bo: Quỷ phải xấu mà~

Trò Đùa: Anh bảo Dũng nhốt em lại đấy.

Mibi: Xin lỗi Việt Anh, để tôi được rồi.

Trung Bo: Dỗi!

Trò Đùa: À, Bo ở lại nhà anh đó Cương Tài ơi, em ấy mệt nên ngủ rồi.

Bé Bơ: Em cũng đi tìm anh Dũng rồi, Bẹp thì bẹo hình bẹo dạng nên tạm để anh Bo chỗ anh đó. 🙄

Thịnh Vượng: Haizz, Đến cũng không khá hơn...
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
41. bất an


Ngoài trời, những hạt mưa bắt đầu rơi, kèm theo đó là sự nhộn nhịp của cây lá.

Thật kì lạ, cứ mỗi lần tâm trạng không tốt thì trời sẽ mưa nhỉ?

Bảo Toàn: Sao ngẩn ra đó vậy?

Khó chịu chỗ nào nữa rồi hả?

Thanh Nhân: H-hả?

Đâu có đâu...

Bảo Toàn: Đừng có nói dối, mày biết mày nói dối không giỏi mà đúng không?

Thanh Nhân: Toàn ơi...

Tự nhiên tao lo cho anh trai quá, tao có cảm giác không hay...

Mà từ trước đến giờ cảm giác của tao chưa bao giờ là sai hết!

Bảo Toàn: Không có gì đâu, tin tao đi.

Anh trai mày nuôi mày, mày là quỷ đấy.

Anh trai mày chắc chắn không tầm thường nên đừng lo mà.

Thanh Nhân: N-...

Bảo Toàn: Sao đấy?

Thanh Nhân nhíu mày, một biểu cảm rất ít xuất hiện trên khuôn mặt của em, đôi mắt thì dán chặt vào khe cửa chưa được khép kín, một cái bặm môi như đang miêu tả tâm trạng lo lắng bấy giờ trên người em.

Thanh Nhân: Bên ngoài...

Là ai vậy?

Bảo Toàn: À, anh Bình.

Hôm nay anh ấy không đến thư viện, đợi tao đóng cửa lại.

Thanh Nhân: Anh Bình thật sao...

Bảo Toàn: Sao lại không phải anh Bình?

Ở nhà còn mỗi Việt với Cảnh, mà hai nhóc đó bận xem phim ma trên phòng rồi.

Thanh Nhân: Ừm...

Bảo Toàn: Vẫn lo cho anh trai à?

Tao đã bảo nói tao tên anh trai mày với hình dáng đi, tao đi tìm cho.

Thanh Nhân: Anh trai giận đấy...

Bảo Toàn: Chậc!

Thanh Nhân: Ơ Toàn đừng ra ngoài mà!

Tao định bỏ tao một mình trong phòng hả...

Bảo Toàn: Tao ra ngoài lấy thức ăn, ngồi ngoan ở đó đi.

Thanh Nhân: Quỷ đâu cần ăn...

Toàn ở lại đây đi!

Trời mưa to quá kìa...

Bảo Toàn: Nói đi nói lại cũng là sợ sấm đấy à?

Thanh Nhân: Sấm ai mà chả sợ ạ...

Quỷ cũng đâu có quy định là không được sợ sấm...

Bảo Toàn: Học đanh đá từ ai đấy?

Thanh Nhân: Anh trai ạ!

Anh trai bảo ai trêu mình thì mình phải xù lông lên rồi cắn lại người ta!

Bảo Toàn: ...

Thanh Nhân: Mà tao làm gì có lông, tao đâu phải con chó hay con mèo...

Sao anh trai lại dạy như vậy nhỉ?

Anh trai khờ rồi!

Bảo Toàn: Tao thấy người khờ ở đây là mày thì đúng hơn...

________

21h37

Anh Bồ:

Hòn ơi

Hòn ơi em đâu rồi?

Hòn không về nhà hả?

Hay Hòn đi với Đăng Dương?

Dương bảo đâu có...

Hòn ơi...

Bé Hòn:

Em đây.

Anh Bồ:

Em đi đâu vậy?

Cũng không nói với anh một tiếng...

Bé Hòn:

Em có việc bận nên ra ngoài chút thôi ạ.

Anh không cần chờ em đâu, anh ngủ trước đi.

Anh Bồ:

Ơ anh không chờ em thì lấy ai mở cửa cho em?

Đức Anh đang quạo nên không mở đâu...

Còn Nhàn Cường thì chắc không trông chờ gì được hết...

Bé Hòn:

Thế thôi hôm nay em ở ngoài ạ.

Tới khuya em mới xong chuyện.

Anh Bồ:

Em làm gì mà tới tận khuya cơ?

Bé Hòn:

Chuyện riêng của em thôi.

Ngoan, anh vừa khỏe đó.

Đừng thức khuya nữa.

Anh Bồ:

Em không về làm sao anh an tâm ngủ được...

Bé Hòn:

...

Em không về được thật, chuyện này quan trọng lắm em không giải quyết sẽ có chuyện đó...

Anh Bồ:

Ngoài trời đang mưa kìa Hòn..

Bé Hòn:

Hả?

Úi!

Em quên mất!

Em xin lỗi!

Anh ơi, lúc nãy em ra ngoài em không nhớ

Tại lúc trước anh không sợ mưa nên em nghĩ giống lúc trước.

Em quên mất sau vụ đấy anh không ngủ được khi trời mưa!

Anh ơi?

Anh Phúc ơi??

Anh đâu rồi!

Nguyễn Hồng Phúc đã bỏ lỡ một cuộc gọi từ bạn

Nguyễn Hồng Phúc đã bỏ lỡ một cuộc gọi từ bạn

Nguyễn Hồng Phúc đã từ chối cuộc gọi từ bạn

Anh Phúc???

Anh Bồ:

Lúc nãy sấm to quá nên anh vứt điện thoại sang một bên thôi.

Bé Hòn:

Nãy giờ có sấm đâu ạ...

Anh Bồ:

Hả?

Có gì hả...

Thôi.

Hòn bận việc thì cứ giải quyết đi.

Anh đi ngủ đây.

Bé Hòn:

Anh có ngủ được khi trời mưa đâu!

Anh Bồ:

Hì, không sao.

Hòn cứ giải quyết chuyện của Hòn.

Bao giờ xong việc thì nhắn với anh một tiếng là được.

Nguyễn Hồng Phúc đã offline

Bé Hòn:

...

Em xin lỗi mà...
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
42. trung thu


Cổng Số 10

Quốc Vịt: Mấy ảnh ơi có ai đi mua đồ trung thu không cho em gửi mua ké nữa.

BaTo: Sao không bước chân ra khỏi nhà đi mà ở đó nhờ vả người khác?

Quốc Vịt: Thế sao anh không bước chân ra khỏi phòng đi mà cứ ở trong đó quài dị?

BaTo: Anh đi bóp chết thằng Cảnh!

Quốc Vịt: Sao anh đòi bóp chết em...

Trung Bo: Toàn ơi Quỷ không chết được đâu nha, thả về cho hội đồng thì chết được.

Mibi: Nào Trung.

Trung Bo: Anh không bênh em sao?

Dỗi thế!

Mibi: Bênh thì bênh nhưng mà em làm cho Cảnh sợ đấy.

Trung Bo: Em nói đúng mà có sai đâu~ không biết còn xương để gặp Vịt không nữa.

Quốc Vịt: ...

Bất Khuất: Uchuchu thương bé nè, bé đừng có ba chấm đừng khóc luôn nha.

Chườn Smile: Tính ra thì nó bằng tuổi mình đó...

Bất Khuất: Chườn không thấy Cảnh rất dưỡng thê sao?

Chườn Smile: Ừ dễ thương thật.

Bất Khuất: ...

Chườn Smile: Hả?

Quốc Vịt: Cảm ơn Trường và Khang vì đã khen tớ ạ.

Chườn Smile: Bố duyệt rồi Việt ơi.

Bất Khuất: ...

Hết Vịt đến Cảnh...

Chườn Smile: Hả...

Ngọc Thua: Nó đang chuẩn bị dỗi em đó, sang dỗ nó đi không nó lại giật anh Bom của anh.

Quốc Vịt: Anh Tùng không phải của anh!

Chườn Smile: Anh Tùng của anh luôn hả?

Bất Khuất: Trọng điểm không phải ở đấy!

Chườn không nhận ra gì hả??

Ngọc Thua: Trọng điểm là em chuẩn bị dỗi nó đúng không?

Quốc Vịt: Anh Tùng không phải của anh mà...

Ngọc Thua: Anh Bom của anh, anh Tùng của em.

Bất Khuất: ...

Chườn Smile: Ủa Khang ơi đừng giận tao!

Đức Gắt: Đm chậm tiêu đến thế là cùng hả Trường?

Pink Phúc: Mày cũng vậy mà...

Dương thích mày đến thế mà mày còn làm nhỏ tổn thương nữa

Đức Gắt: Cái quan trọng là tao không thích nó mày hiểu không?

Pink Phúc: Nhưng cũng đâu cần làm tổn thương nhỏ đến vậy đâu?

Nguyễn Hồng Phúc đã thêm Nguyễn Đăng Dương vào nhóm

Đức Gắt: Đm????

Pink Phúc: Hòn đến đây ở rồi, Dương ở đó chán lắm nên tao thêm vào nhóm chung cho vui thôi.

Tiểu Cường: Kệ đi Đức Anh ơi...

Nhìn ngon trai mlem mlem thế mà.

Nhàn Rỗi: Giờ gặp ai bạn cũng khen ngon được là thế nào?

Tiểu Cường: Ai cũng ngon!

Nhàn ngon nhất.

BaTo: Nhàn là đồ ăn hả...

Trần Bảo Toàn đã thu hồi một tin nhắn

Tiểu Cường: Sao bữa nay anh vô tri vậy anh Toàn!

BaTo: Nhầm

Quốc Vịt: 😏

BaTo: Anh đang đưa Cảnh vào tầm ngắm đấy.

Quốc Vịt: Thì anh nhầm đi...

Nhàn Rỗi: Anh đừng ngu như bạn cùng phòng em, để một mình bạn ngu là được rồi.

Tiểu Cường: Nói mình ngu là thế nào??

Bạn định làm mình dỗi đúng không?

Dỗi là chỉ có thân xác của bạn làm mình hết được thôi đấy!

Nhàn Rỗi: Ừ.

Tiểu Cường: Ứ ừ.

Nguyễn Đăng Dương: Chào mọi người ạ.

Bé Bơ: Ủa?

Thấy đường nhắn tin hả?

Anh tưởng không, mắt bé thế mà.

Nguyễn Đăng Dương: ...

Pink Phúc: Anh Tài...

Nhâm Thìn: Anh thay mặt Bơ xin lỗi Dương...

Bé Bơ: Em đã làm gì đâu ạ. 🥺

Nhâm Thìn: Ngoan nào, không trêu em.

Đến Thì Đón: Anh mà dạy được nó anh bảo em bán thân em cũng chịu.

Thịnh Vượng: Bán cho ai?

Cục Bột: Bán cho Thịnh hả?

Thịnh Vượng: Ơ nào tao với Đến là bạn bè lâu năm thôi mà.

Cục Bột: Còn Bơ là chuyện tình lâu nămmmm

Thịnh Vượng: ...

Tiểu Cường: Không phải đâu anh Khôi ơi, bán thân cho Nhàn á.

Cũng thân quá trời nè.

Nhàn Rỗi: Ghen vớ vẩn là oánh đấy.

Tiểu Cường: Oánh vào đâu?

Huỳnh Công Đến đang soạn tin

Bẹp: Đến...

Huỳnh Công Đến đã offline

Bé Bơ: Ahihi, có không giữ mất tiếc ghê

Bẹp: Sao Đến lại giận tao?...

Nguyễn Đăng Dương: Anh bị anh ấy dỗi ạ?

Đức Gắt: Hỏi làm gì?

Để ý anh Cương hay anh Đến?

Nguyễn Đăng Dương đã offline

Đức Gắt: Đm!

Pink Phúc: Mày làm nhỏ tổn thương quá nhỏ đối mặt được cũng hay đấy.

Nửa Hòn: Ơ?

Anh bảo em anh đi ngủ trưa mà?

Pink Phúc: Anh ngủ rồi.

Nửa Hòn: Mới có 10 phút!

Tiểu Cường: Nó ngủ rồi đó Hòn ơi, đang ngủ mà trời chớp cái giật mình tỉnh hẳn luôn.

Nửa Hòn: ...

Pink Phúc: Hoàng xong việc chưa?

Nửa Hòn: Em gần rồi ạ...

Anh gọi em bằng Hoàng hả?

Pink Phúc: Ò

Nửa Hòn: Em hỏi chứ không phải bảo anh ò?

Pink Phúc: ...

Đậu: Gia trưởng vậy em...

Đức Gắt: Nó nổi tiếng bướng mà!

Phúc dính vào nó làm gì không biết!

Nửa Hòn: Em bướng thì sao?

Có động anh chưa?

Em hỏi anh Phúc.

Tiểu Cường: Ý là nó đang dỗi mình đó Hoàng ơi, đừng có nóng...

Bánh Bao: Đm đã mất trí còn hay dỗi.

Đậu: Bị đánh chạy không kịp đâu đấy...

Trò Đùa: Đánh cho nó bớt lại, khịa lắm thế không biết.

Có ngày bị đánh xẹp hai cái bánh bao

Bánh Bao: Tao còn sống dai lắm mày yên tâm, lo cho bé Mầm của mày kìa.

Bé Bơ: Há?

Anh Bo làm sao cơ?

Trò Đùa: Ngủ suốt, anh gọi dậy ăn cũng không chịu.

Bé Bơ: Ơ lạ thế, anh có làm gì Bo nhà em không hả con Vịt kia!

Trò Đùa: Đã làm gì đâu...

Đạt Ka: Bo bị mất linh khí đấy, đối diện với Xích Quỷ lâu như vậy nên không chịu được, dù gì cũng chỉ là nhà ngoại giao.

Bất Khuất: Ớ anh!

Ngọc Thua: Anh!

Trần Văn Đạt đã offline

Bánh Bao: Nó mê Xích Quỷ đó rồi phải không?

Không quan tâm ai luôn?

Trò Đùa: Thấy là ghét lắm, không có mê đâu.

Trung Bo: Ai hay chữ ngờ hả~

Mibi: Trung không trêu mọi người nữa, đi mua đồ về làm chè trung thu với anh.

Trung Bo: Ứ!

Vẫn chưa đi nổi!

Mibi: Nào.

Trung Bo: Hihi

Nhâm Thìn: 🤦

Quốc Vịt: Anh Bình ơi mua ít đồ cho bé nữa, ib bé gửi.

Bé Bơ: Anh Dũng ơi mình đi mua đồ làm chè đi, về anh nấu cho em ăn.

Nhâm Thìn: Bơ thích là được.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
43. mua


Trên con đường tấp nập người đi bộ~

Bé Bơ: Nhâm Dũng ơi mua cái này đi.

Nhâm Thìn: Được

Bé Bơ: Cái này nữa!

Nhâm Thìn: Được.

Bé Bơ: Cái này đắt quá...

Thôi bỏ lại!

Ơ??

Nhâm Thìn: Bơ thích mà, cứ mua thôi.

Bé Bơ: Không không!

Cái này ở chỗ em mua có vài trăm thôi!

Cái này hơn 500 lận này!

Nhâm Thìn: Anh có tiền.

Bé Bơ: Oa...

Chồng tương laiii.

Nhâm Thìn: Bơ thích cái này không?

Gấu bông hình bơ này.

Bé Bơ: Hừm!

Chả đáng yêu bằng em.

Nhâm Thìn: Ừ không đáng yêu thật, Bơ đáng yêu nhất.

Bé Bơ: Hihi~ anh yêu em không?

Nhâm Thìn: Yêu nhiều là đằng khác.

Mibi: Khụ...

Tôi với Trung còn sống.

Trung Bo: Chả phải nói đi chợ mua đồ nấu chè hả?

Sao lại đi vào chỗ bán quà lưu niệm rồi!

Bé Bơ: Anh có quyền gì mà đòi hỏi hả cái con người đi ké kia?

Trung Bo: Ơ hay!

Dũng~

Nhâm Thìn: Được rồi Bơ, là anh rủ Trung và Bình đi cùng.

Bé Bơ: Anh bênh Trung hả?

Dỗi!

Nhâm Thìn: Ơ không phải, ý anh là anh với Trung dù sao cũng thân nhau lâu rồi, anh xem Trung như em trai của anh vậy.

Bơ đừng giận mà, nha?

Trung Bo: Trên cả mức anh em luôn sao anh không nói?

Mibi: ...

Trung Bo: Dỗi thật đấy~ lợi dụng người ta bấy lâu, giờ có Bơ một cái là quên luôn em.

Anh đúng là tội lỗi quá đi mà.

Mibi: ...

Trung Bo: Haizz, biết thế em đã không theo anh rồi, bây giờ nhìn anh the-- Oái Bình ơi đừng lôi em như thế!

Ngã mất!

Bé Bơ: ...

Nhâm Thìn: ...

Bé Bơ: Hai người đó đi mất dạng rồi, em với anh đi mua đồ nấu chè đi!

Nhâm Thìn: Em muốn ăn chè gì?

Bé Bơ: Chè gì?

Hm...

Từ trước đến giờ trung thu có chè gì em cũng ăn rồi.

Không biết nên ăn chè gì nữa.

Ơ thôi, chỉ cần là Nhâm Dũng nấu cho em là được rồi.

Nhâm Thìn: Được, em thích chè gì anh cũng sẽ nấu cho em ăn.

Từ đâu về sau.

Bé Bơ: Dũng ơi, sao anh tốt với em thế?

Anh bảo em là người đó của anh...

Nhưng chúng ta chưa gặp lần nào mà?

Nhâm Thìn: Là do anh hối lộ Mạnh Bà đấy, để được lưu giữ mọi kí ức về em.

Bé Bơ: Ơ là thế nào??

Dũng ơi chờ em với!

Hơ...?

Nhâm Thìn: Leo lên đi, anh cõng em đi.

__________

Trung Bo: Bình ơi đau em!

Mibi: ...

Trung Bo: Huhu!

Bầm cả cổ tay người ta rồi!

Người khác nhìn vào lại nghĩ bậy bạ đó Bình hiểu không?

Mibi: ...

Trung Bo: Ơ Bình sao đấy? ...

Đừng nói với em là Bình ghen nha~

Mibi: ...

Trung Bo: Ghen mà cũng đáng yêu chết đi mất!

Mibi: Trung, anh yêu em.

Trung Bo: Em biết mà.

Mibi: Thế sao em không đáp lại?

Em biết anh khó chịu đến dường nào khi em cứ quấn lấy Dũng không?

Anh muốn anh và em là người yêu chứ không phải mối quan hệ như hiện tại

Trung Bo: Em đã nói rồi là chúng ta khác nhau lắm Bình không hiểu được đâu.

Mibi: Tại sao kh-- Trung!

Giữa đường đấy!

Trung Bo: Trong góc mà anh sợ gì?

Đỏ mặt rồi hửm?

Ngày nào mà em chả choàng tay qua cổ anh thế này đâu.

Mibi: ...

Nào Trung!

Trung Bo: Hihi, Mibi của em đỏ mặt mà cũng đáng yêu quá đi mất thôi.

Mibi: đừng đùa nữa, anh muốn nói chuyện nghiêm túc với Trung.

Trung Bo: Em không thể chấp nhận lời tỏ tình của anh được, nhất là bây giờ.

Bao giờ Dũng ch-- khụ khụ!

Mibi: Sao vậy?

Dạo gần đây em hay bệnh lắm đấy, bảo uống thuốc thì không chịu.

Trung Bo: Em bệnh chả phải vì Mibi bắt hả?~ Mibi làm em thành ra thế đấy!

Mibi: Anh có làm gì em đâu...

Trung Bo: Thì trước lúc đi ngủ làm đó~ hic, đau cổ họng lắm Bình biết hong?

Mibi: Trung hư quá rồi nhé!

Anh giận đấy!

Trung Bo: Ew ơi, đỏ mặt lên đến tận tai rồi.

Muốn đè anh ghê ấy

Mibi: ...

_________

Pink Phúc: Để coi...

Cái này 50 ạ?

Đắt thế...

T.T tại sao bắt mình đi mua trong khi mình chẳng biết gì cả vậy...

Người Bán: Trước giờ nhà số 6 toàn con đi mua mà Phúc?

Hai thằng kia biết cái gì đâu.

Pink Phúc: Đó là trước kia ạ...

Hic, lấy cho con cá-- oái!

Nửa Hòn: Để đó đi ạ, lát tụi con lại mua sau.

Pink Phúc: Hoàng làm gì vậy!?

Bỏ anh ra!

Đau!

Nửa Hòn: Anh không rep tin nhắn em là thế nào?

Anh cũng không trả lời em là anh bị gì!

Anh dỗi em chuyện em đi mà không báo anh một tiếng đúng không??

Pink Phúc: Từ từ nói...

Hoàng, né anh ra...

Nửa Hòn: Em không né!

Anh không trả lời em thì em không né!

Pink Phúc: E-em không thấy như vầy rất kì hả?

Người ta đi ngang nhìn vào lại tưởng gì rồi sao?? huhu.

Chuyện là Nguyên Hoàng kéo Hồng Phúc vào hẻm, một tay cầm lấy tay cậu mà áp lên tường khóa chặt, một tay chặn luôn đường thoát còn lại làm cậu rất hoang mang!

Hình như cái hành động này chỉ thấy ở cặp Nhàn Cường thôi...

Sau đó là chuyện gì thì ai biết...

Pink Phúc: Hoàng??

Sao em nhìn anh dữ vậy??

Bỏ anh ra!

Nửa Hòn: H-hả..

E-em...

Pink Phúc: Anh không có dỗi em, em bận việc thì cứ giải quyết.

Giờ buông anh ra được chưa?

Anh còn phải đi chợ mua đồ về nấu chè nữa.

Nửa Hòn: Anh bảo anh không dỗi mà anh gọi em là Hoàng?

Anh seen không thèm rep!

Em hỏi gì cũng trả lời cho có là không dỗi à??

Pink Phúc: Anh nói không dỗi!

Hoàng ơi em siết chặt quá!

Đau anh!

Nửa Hòn: Em ghét những người không nói thật lắm nhé, anh không tin em đến nỗi phải nói dối em à?

Pink Phúc: ...

Nửa Hòn: Anh nói xem?

Pink Phúc: Ừ!

Anh dỗi em đấy thì sao?

Em có đi giải quyết chuyện gì cũng được, nhưng phải nói với anh một tiếng chứ?

Em biết anh lo cho em đến cỡ nào không?? ...

Em biết là...

Không có em...

Anh thấy không an toàn không...

Nửa Hòn: ...

Pink Phúc: Anh nói xong rồi đó, anh chính thức dỗi em nên phiền lòng em buông anh ra đi, tay anh đau hết cả rồi.

Anh còn phải đi ch--ưm.

Ý là...

Hẻm chứ không phải không có người đâu hai bạn ơi...

Có người để ý đấy...
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
44. [game] love you


Như cái tên, thử nhắn love you với ai đó đi~

Những người đang ở cạnh nhau phải nhắn cho người khác, không được nhắn với người bên cạnh mình đâu!

Lưu ý sẽ có nhiều bạn không tham gia đâu.

_________

Bánh Bao:

Love you 😘

Đậu:

...

Bánh Bao lại gây sự với ai hả?

Hay Bánh Bao lỡ nói cái gì mà anh Quyết nghe rồi?

Yên tâm em bảo vệ Bánh Bao mà!

Bánh Bao đừng nghĩ quẩn. 😭

Bánh Bao:

Ơ!

Xuân này!

Người ta chỉ muốn bày tỏ tình cảm với Xuân thôi mà!

Đậu:

Hic..

Mỗi lần anh nhắn tình cảm với em là y như rằng mọi người trong nhóm gọi hồn em vậy...

Phản xạ tự nhiên rồi Bánh Bao ơi, Bánh Bao đừng giận.

Bánh Bao:

Anh không biết!

Anh giận rồi. 😤

Đậu:

Thôi mà.

Tối nay về em hôn Bánh Bao 10 cái nha?

Bánh Bao:

Hôn xong làm cái khác được không?

Xuân không trả lời là đồng ý, chốt nha. 😘

Tối nay anh chờ Xuân.

Đậu:

Ủa mới đi bán cây mà???

Bánh Bao hư rồi!!😭

_________

Con Vịt nhà hàng xóm nhất quyết không nhắn gửi ai vì Mầm ở cạnh mất rồi, Mầm Bo cũng chỉ nhìn rồi nhăn thôi chứ không thèm gửi ai hết.

Yêu nhau rồi phải không???

__________

Láo:

Love you~

Anh Bo:

🤢

Láo:

Ơ nào anh ý kiến gì đấy???

Tại vì anh Dũng đang ở cạnh em nên em mới phải nhắn cho anh thôi chứ không em cũng không thèm đâu!

Xía 😤

Anh Bo:

Bơ ơi...

Sao càng ngày

Anh càng thấy em láo vậy?

Láo:

Ơ hay!

Hơi bị xinh ngoan yêu nhé.

Anh Bo:

Trừ những lúc em không xinh ngoan yêu ra thì lúc nào em cũng không xinh ngoan yêu nhất hả?

Láo:

...

Anh bị con vịt nhà hàng xóm dạy hư rồi!

Em bảo anh Dũng đi vặt lông vịt với em!

"Ơ Bơ ơi anh không dám..."

_________

Cương ❤:

Love you.

Đã xem

Cương ❤:

Ơ Đến ơi sao Đến giận Cương vậy...

Cương không hiểu thật mà 😭

Không ấy mình nói chuyện rõ ràng đi được không...

Đến cứ tránh mặt Cương hoài Cương khó chịu lắm luôn ấy.

Đã xem

Cương ❤:

Hic...

Không hiểu thật mà Đến ơi...

Đến:

Mày là hồ ly giống anh Trọng mà sao ngu vậy!

Về học một khóa đào tạo từ anh Trọng đi!

Cương ❤:

Ơ...

Tự nhiên chửi...

_______

Em:

Love you~

Dũng:

Love you.

Em:

Không sợ Bơ ghen à?

Bơ có ở cạnh anh không?

Dũng:

Đang nằm trên chân anh bấm điện thoại rồi, nãy giờ đi chợ mệt quá.

Em:

~

Vui nhỉ.

Đỡ hơn những lần trước nhiều rồi.

Dũng:

Em thì sao?

Anh đã nhắc bao nhiêu lần là không được dính vào anh Bình.

Đã bảo tiếp xúc cơ thể càng nhiều thì người chịu thiệt sẽ là em mà không nghe là thế nào?

Em:

Hic, đừng mắng nữa.

Em nghiện Bình rồi.

Dũng:

?

Người khác thì anh không thèm nhắc đâu

Vì em quan trọng với anh đấy Trung.

Em:

Được rồi được rồi.

Chả chết đâu mà lo, anh không bắt em về là em đã vui lắm rồi.

Nếu lần đầu đến đây anh làm nhẹ nhàng hơn thì em đã không dính vào Bình!

Tại anh đấy.

Dũng:

Còn không phải nhắc nhở em?

Trần Danh Trung đã offline

_________

Bạn trông chờ gì ở một Lê Minh Bình đã bị "hồ ly" Trần Danh Trung che mắt...?

________

Bạn Mua Sữa:

Love you.

Bạn Uống Sữa:

Đi mà love Việt ý!

Bạn Mua Sữa:

Hả...

Tao với Vịt là cha con thôi mà.

Bạn Uống Sữa:

Hic...

Hứa làm chè với người ta để người ta ăn mà giờ chả thấy đâu...

Bạn Mua Sữa:

À

Đợi một chút tao sang nấu liền.

Đang giải hạn cho Đức Anh...

Bạn Uống Sữa:

Hả?

Sao đấy?

Bạn Mua Sữa:

Không biết nữa..

Đi chợ về xong cộc ngang.

Hỏi gì cũng không chịu nói, anh Việt Anh cũng chịu thua...

Bạn Uống Sữa:

Ơ đi chợ sao lại cộc?

Bạn Mua Sữa:

Nhìn mặt như ai lấy sổ gạo nhà nó ấy, chả dám hỏi

Bạn Uống Sữa:

Lại giống anh Đạt, giờ anh ấy hay cộc lắm luôn...

Sợ...

Hm..

Thôi kệ đi!

Chờ Chườn sang nhaaa.

Bạn Mua Sữa:

Ừa, chờ tao chút.

Love you.

__________

Trong khi những người đó đang rất vui vẻ để làm này làm kia thì có một người đang rất khó chịu.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
45. là vô tình


Người nào ở đây đang cộc cằn nhỉ...

Là Văn Đạt.

Tùng Bom: Thắng ơi...

Ngọc Thua: Dạ?

Ý nhầm!

Ơi?

Tùng Bom: Anh Đạt bị sao vậy?

Nhìn anh ấy đáng sợ quá.

Còn tỏa ra sát khí như muốn giết tôi đến nơi vậy...

Anh ấy ra ngoài rồi mà tôi vẫn cảm nhận được sát khí...

Ngọc Thua: Không sao đâu, anh ấy đang khó ở nên có chút nóng thôi.

Anh đừng ko.

Tùng Bom: Có phải anh ấy lo cho Xích Quỷ đó không?

Từ lúc đem người đó về người đó vẫn chưa nói câu nào hết...

Giống như không nói được ấy.

Ngọc Thua: Tôi nghe nói là anh ta nói được, hình như anh ta đi tìm em mình thì phải.

Tùng Bom: Vậy là giống tôi rồi...

Nhìn anh ấy đáng thương...

Ngọc Thua: Ừm, không tìm được lại thêm việc bị thanh kiếm có linh khí của anh Đạt đâm cho một nhát.

Nếu anh ta không phải Xích Quỷ thì đã hồn bay phách tán lâu rồi.

Tùng Bom: Sao anh Đạt đáng sợ quá vậy.

QAQ

Ngọc Thua: Tôi đã bảo rồi, anh có dây chuyền của tôi bên cạnh thì sẽ không sao đâu.

Nó có linh khí của tôi, người học đạo khác sẽ không làm gì được hết.

Tùng Bom: ...

Ngọc Thua: Lại sao nữa vậy?

Tùng Bom: Ừm...

Từ trước đến giờ, người đối xử tốt nhất với tôi là Cảnh, chưa ai sẵn sàng vì tôi mà nhẹ nhàng như cậu cả.

Họ sợ tôi còn không hết...

Ngọc Thua: Sợ anh làm gì?

Thứ tôi nên sợ là sự tàn nhẫn của bọn hội đồng chứ không phải của người mang mệnh thuần âm.

Tùng Bom: ...

Tôi là quỷ.

Ngọc Thua: Anh là con người, anh sinh ra có hơi thở.

Anh đã bao giờ chết chưa?

Chưa từng.

Anh cũng không tu luyện để trở thành quỷ thì làm sao có thể gọi anh như vậy?

Tùng Bom: Thắng không sợ thật hả...

Ngọc Thua: Ngốc quá, nếu tôi sợ anh tôi đã không chứa chấp anh ở đây, cũng như không bảo vệ anh rồi.

Mà...

Tùng Bom: Hả?

Ngọc Thua: Anh cười xinh lắm, thay vì suốt ngày cứ mặt nhăn mày nhó thì cứ cười lên đi.

Ở đây không ai làm gì anh cả, chúng tôi cũng không để hội đồng tiếp cận anh đâu.

Nha?

Tùng Bom: ...

Ngọc Thua: Sao vậy...?

Tùng Bom: Òa!

Huhu!

Ngọc Thua: Ơ đừng khóc mà!

Tôi nói gì sai rồi hả???

Tùng Bom: Không biết đâu!

Oahuhu!

Ngọc Thua: Ơ nín nín nha, đừng khóc nữa mà!

Tôi đi lấy bom cho anh ăn nha?

Tùng Bom: Để nguyên vỏ...

Ngọc Thua: Được được.

Căn nhà thì chẳng còn ai đâu, Văn Đạt ra ngoài, Văn Khang đi theo Văn Trường đi chợ rồi.

Giờ còn lại có hai người nên cậu cũng chả biết dỗ làm sao...

Ngọc Thua: Ơ...

Anh Bom ơi?

Tùng ơi!

Anh đâu rồi???

___________

Ở nhà nào đó cũng vui không kém..

Quốc Vịt: Cảnh ơi

Hoàn Cảnh: Ơi ạ.

Quốc Vịt: ...

Hoàn Cảnh: Ơ Vịt sao vậy???

Quốc Vịt: Hic, đã ơi còn ạ nữa là muốn người ta chết trong sự đáng yêu này đúng không!

Hoàn Cảnh: Đáng yêu thì sao lại chết...

Quốc Vịt: ...

Bố ơi cứu con!

Bạn này đáng yêu quá thể đáng rồi!

T.T

Hoàn Cảnh: Cảnh làm gì sạ hả...

Sao Vịt không nói chuyện với Cảnh nữa?

Quốc Vịt: Nói nữa bị bệnh tim chết đó...

À không!

Cảnh ơi, Cảnh làm Vịt đau rồi, đây nè

Hoàn Cảnh: Sao Vịt đau chỗ này mãi thế?

Ai làm gì Vịt hả!

Nói đi Cảnh trả thù cho Vịt!

Quốc Vịt: Bị sự đáng yêu của Cảnh làm bị thương đó!

Oahuhu!

Hoàn Cảnh: Ơ...

Quốc Vịt: Hic, anh Bình anh Toàn không có ở nhà nữa.

Chết mất thôi.

Hoàn Cảnh: Vịt nói anh Toàn không ra khỏi nhà mà?

Sao hôm nay anh ấy đi ra ngoài vậy ạ?

Quốc Vịt: Tại anh ta vác theo của nợ của anh ta đi dạo phố đó...

Nhốt nhỏ trong nhà mãi có khi tự kỉ giống anh ta.

Hoàn Cảnh: /đầy dấu chấm hỏi./

Quốc Vịt: Không có gì đâu...

Khụ!

Khụ!

Mùi gì vậy?

Hoàn Cảnh: ...

Quốc Vịt: Cháy nhà hả?

Nãy Vịt tắt bếp rồi mà?

Khụ!

Hoàn Cảnh: Vịt, đừng ra ngoài...

Quốc Vịt: Hả?

Sao lại đừng ra ngoài?

Cảnh!

Thu oán khí lại nhanh lên!!

Hội đồng t-- Á!

______________

Trung Bo: Khụ khụ!

Mibi: Anh đã bảo về nhà đi mà.

Trung Bo: Em không sao hết, tự nhiên gió lạnh nên em ho thôi ~

Mibi: Em ho đến lạc cả giọng mà bảo tại gió à?

Trung Bo: Ngoài vì trời lạnh ra còn tại anh nữa.

Mibi: Nào, đừng trêu anh nữa.

Trung Bo: Hihi!

Bình ơi, sao anh đáng y-- khụ!

Mibi: Lại nữa rồi, càng ra ngoài em càng ho nhiều mà bảo không sao?

Trung Bo: Hm...

Tại Mibi học đạo đấy, tất cả là tại Mibi!

Mibi: Hả?

Tại sao vì anh học đạo cơ?

Trung Bo: Trung dỗi rồi.

Mibi: ...

Trung Bo: Ơ hay!

Mibi không dỗ em à???

Mibi: Anh còn không biết lý do em dỗi là gì...

Trung Bo: Em dỗi vì Mibi chẳng thương hoa tiếc ngọc gì cả.

Giọng Trung của anh khàn hết cả lên rồi đây này ~

Mibi: ...

Trung Bo: À...

Về nhà thôi anh.

Mibi: Mệt rồi đúng không?

Trung Bo: ~ Mibi đoán đi.

Mibi: Hm?

Trung Bo: Em nghĩ Dũng cũng phải về rồi.

Mibi: Em nhìn ai đấy?

Ơ Toàn?

Hôm nay Toàn ra ngoài?

Trung Bo: Về thôi anh, Trung mệt rồi.

__________

Đạt Ka: Hoàng Anh?

....

Đạt Ka: Có kết giới mà anh ta chạy đi đâu được vậy???

...

Đạt Ka: Lý Công Hoàng Anh??

...

Đạt Ka: Kết giới bị phá...

Mùi máu...?

...

Đạt Ka: Không lẽ anh ta...

Đúng thật không nên tin quỷ mà!

...

Đạt Ka: Thanh kiếm của mình đâu rồi!?

Thắng!?

...

Đạt Ka: Chết tiệt!

Tự mình lần theo linh khí à???

...
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
46. mục tiêu


Nguyễn Quốc Việt mơ màng tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ, đôi mắt khó khăn mà nhìn lên trần nhà...

Ơ!

Không phải??

Sao tối đen vậy!

Một thoáng giật mình, cậu vội vàng bật dậy, lúc này đây bản thân cậu nhóc ấy mới nhận ra cả tay và chân mình đều bị khóa bằng xích sắt, những cây đuốc lập lòe không thể làm cho không gian sáng hơn là bao.

"Không cần phản ứng vậy đâu."

Giọng nói ấy thu hút Quốc Việt, thì ra ở trong căn ngục này còn một người nữa.

Khác với sự sợ hãi của Quốc Việt, anh thản nhiên như không mà nhìn gương mặt đang hoang mang của nhóc kia.

"Cậu cũng xui đấy, hội đồng chỉ nhắm vào hai đứa nhóc kia thôi.

Ai ngờ lôi theo cả cậu."

"A-anh?

Cảnh đâu!"

"Hỏi hay tra khảo đấy?"

Lý Công Hoàng Anh buồn bực chẳng thèm đáp, anh khẽ nhíu mày, tay cầm lấy khóa của xích, chỉ cần một cái xoay tay đã có thể bẻ nó làm đôi khiến Nguyễn Quốc Việt không khỏi kinh ngạc, lắp bắp muốn nói gì đó, ấy vậy mà từ nào cũng kẹt cứng nơi cuống họng.

Chẳng còn biết làm gì ngoài việc dùng đôi mắt như cún con của mình dán chặt vào người đang rời khỏi chỗ ngồi mà tiến về phía mình.

Đoạn, anh không nói không rằng mà bẻ gãy xích sắt trên người cậu nhóc, dường như chẳng tốn tí sức lực nào.

"Thằng nhóc Cảnh là em của Tùng đúng không?"

"Sao anh biết?"

- Nguyễn Quốc Việt đứng dậy, phủi bụi trên người vài cái rồi nhìn vào biểu cảm nghiêm túc trên khuôn mặt Lý Công Hoàng Anh, không tránh khỏi việc có chút lạnh sống lưng.

Phải biết rằng trong cuộc đời nó gặp không ít ma quỷ, kẻ diệt ma học đạo như Minh Bình cũng gặp không ít.

Nhưng không hiểu sao, cậu lại không cảm nhận được linh khí trên người anh, ngay cả sát khí hay oán khí cũng hoàn toàn không có.

Nếu nói anh là một người bình thường thì có người bình thường nào lại có thể tay không bẻ sắt như vậy?

"Có phải trước khi ra ngoài em đã ngửi thấy mùi cháy đúng không?"

- Lại lần nữa không đáp câu hỏi của Nguyễn Quốc Việt, Lý Công Hoàng Anh chỉ tập trung quan sát xung quanh.

Khi nhận được cái gật đầu từ cậu nhóc, anh mới bất giác thở dài, biểu cảm trên khuôn mặt hoàn toàn thay đổi.

Bất giác, Hoàng Anh đưa tay sờ lên ngực, vết thương lần trước Văn Đạt gây cho anh vẫn chưa lành, hiện tại chỉ cần dùng oán khí một chút cũng có thể khiến bản thân bị phản phệ.

Cố gắng nhớ lại mọi chuyện, hình như Văn Đạt vừa ra ngoài, Xích Quỷ mà người người sợ hãi ấy lại cảm thấy choáng váng, hơi thở khó khăn đến kì lạ, chỉ một vài giây đã khiến anh hoàn toàn vô lực, vốn định ra ngoài xem có chuyện gì thế nhưng thanh kiếm của Văn Đạt như muốn ngăn cản điều đó.

Phần linh khí của nó tỏa ra xung quanh làm cho Lý Công Hoàng Anh càng khó chịu hơn.

Bất lực, anh đành phải dùng máu của mình phá giải kết giới.

Đó cũng là lúc đập vào mắt anh hình ảnh Văn Tùng đang bị một đám người bắt đi.

"Anh...?"

- Quốc Việt khẽ chạm vào vai Hoàng Anh, như một cách kéo chàng trai ấy về thế giới thực.

Đôi mắt trong veo ấy không khỏi lo lắng khi nhìn thấy biểu cảm của người đang cùng số phận với mình.

"Không sao."

"À dạ...

Sao thanh kiếm của anh Đạt trong tay anh vậy?"

"Lúc nãy gấp quá...

Chắc nó đi theo anh."

"Cho em hỏi một chút được không?

Anh là...

Xích Quỷ hả?

Không phải, ý em là...

Anh biết anh Tùng, còn quen biết anh Đạt nữa..."

"Không cần lo, anh không làm gì em đâu."

"Dạ..."

"Bây giờ thứ chúng ta cần quan tâm là đi tìm Tùng với Cảnh."

"Há???

Anh Tùng cũng bị bắt sao??

Anh Thắng không làm gì ạ!?"

"Em nghĩ hội đồng ngốc đến nổi giữa ban ngày ban mặt dám vào nhà người học đạo mà không chuẩn bị trước à?

Mùi cháy mà em ngửi thấy nó là thứ làm cho tầm nhìn con người hẹp lại đấy.

Em không bị ảnh hưởng có thể do Cảnh dùng oán khí, bọn chúng sợ bị lộ mới bắt cả em."

"Thế sao anh cũng bị bắt...

Oái!"

Nguyễn Quốc Việt chưa kịp hiểu câu chuyện đã nhìn thấy Hoàng Anh dùng tay không bẻ cong thanh sắt ở cửa, tạo thành hình vòng cung có thể giúp hai người lọt qua.

Trước con mắt kinh ngạc của Quốc Việt, Lý Công Hoàng Anh bèn lên tiếng giải thích trước.

"Thanh sắt này chỉ dùng để nhốt con người.

Chắc bọn chúng không ngờ anh là quỷ."

"N-nhưng nhưng mà???

Lỡ bị phát hiện thì thế nào???"

"Anh quan sát kĩ rồi, bọn chúng giờ chắc chỉ chăm chăm vào hai đứa nhóc kia thôi.

Ra đi."

"Hic...

Cảnh của em sẽ không sao chứ ạ??"

Không sao...?

Có sao chứ sao lại là không sao...

Nhưng mà...

Chắc có nặng có nhẹ mà...

___________

Ở bên này, cả Nguyễn Ngọc Thắng và Trần Văn Đạt đều không thông báo cho ai mà tự mình lần theo oán khí của Hoàng Anh mà đi tìm.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
47. cứu


Hội đồng - có thể tất cả những người từng sinh ra trên cõi đời này đều được dạy rằng, hội đồng tượng trưng cho những điều tốt, luôn đứng ra tiêu diệt kẻ xấu và giúp ích cho đời.

Thật nực cười đấy, có kẻ tốt nào lại mang tính mạng người khác ra làm trò đùa không?

Bọn chúng luôn bảo rằng những người mang mệnh thuần âm đại diện cho ma quỷ, vậy chúng có bao giờ tự hỏi những đứa trẻ đó có mong muốn bản thân mang thứ mệnh mà ai cũng xa lánh không?

Bọn chúng đem người manh mệnh thuần âm ra để làm vật thí nghiệm, sau khi tìm ra được cách tiêu diệt những con quỷ thật thì lại giết chết không tha, đó là việc làm của điều tốt à?

Chỉ vì muốn tốt cho nhân loại.

Nực cười thật đấy, những đứa trẻ mang mệnh thuần âm như Trịnh Hoàng Cảnh không phải là một trong số nhân loại mà bọn chúng đề cập đến sao?

Cậu nhóc ấy khác Văn Tùng, không phải là một người mạnh mẽ dám đứng lên chống lại bọn chúng như anh.

Cậu chỉ là một cậu nhóc hồn nhiên, lúc nào cũng chạy theo chân anh để có thể tìm được sự ấm áp từ gia đình mà bản thân cậu đã đánh mất từ lâu.

Ngày nhỏ, Trịnh Hoàng Cảnh rất hay khóc, mỗi lần trải qua cảm giác đau đớn vì bị đem ra thí nghiệm cậu đều khóc sưng cả mắt, không một ai an ủi, không có một vòng tay nào chở che, bọn chúng còn chê thằng nhóc ấy phiền phức mà đánh đập dã man hơn.

Khi ấy, chỉ có Văn Tùng đứng ra, ôm cậu vào lòng và an ủi, đó cũng là lúc Hoàng Cảnh thề rằng chỉ cần có ai bảo vệ cậu, cậu sẽ bảo vệ lại người ấy bằng cả tính mạng.

Đó cũng là lý do, khi nhận thấy nguy hiểm xuất hiện trong căn nhà của Lê Minh Bình.

Trịnh Hoàng Cảnh không do dự mà ngay lập tức dùng oán khí để cứu Nguyễn Quốc Việt, mặc cho hành động đó có thể khiến cậu rơi vào tầm ngắm của bọn hội đồng thêm một lần nữa.

Chỉ là, cậu không ngờ người lần này đến, lại chính là bọn mà cậu sợ nhất.

Cậu rất muốn cứu Quốc Việt, nhưng tình trạng lúc bấy giờ không khả quan cho lắm...

Cuống họng đau rát như bị xé rách, khóe môi bầm tím và rướm máu, những loạn tóc thấm đẫm máu mà bết dính vào nhau, có những sợi còn dán chặt vào khuôn mặt.

Đôi tay chỗ xanh chỗ tím, chỗ thì rách cả một mảng da dài, máu cứ thể chảy dọc theo cánh tay.

Không chỉ vậy, toàn thân cậu chi chít những vết thương lớn nhỏ, so với lần chạm mặt Quốc Việt chỉ có hơn không có kém.

Đoạn, dù rất đau đớn nhưng bản thân cậu vẫn muốn đứng dậy, dồn hết lực vào cánh tay nhưng chỉ vừa cách sàn nhà được 10cm thì đã có người đạp mạnh đầu cậu xuống sàn nhà.

"Đm!

Muốn bỏ chạy nữa hả?"

- Hắn dồn lực, chà mạnh giày của bản thân lên khuôn mặt cậu.

Khi nhìn thấy đôi mắt đầy tức giận của Hoàng Cảnh, hắn lại không thương tiếc mà đạp mạnh vào bụng khiến cậu nôn cả máu.

Tên đó ngồi xuống, hắn lấy tóc cậu mà kéo mạnh lên:"Mày là Lệ đấy, không có giá trị lợi dụng đâu.

Đừng khiến tao giết mày."

Hắn vừa nói, vừa tát mạnh vào khuôn mặt đã sưng lên kia.

Dường như không thỏa mãn, hắn vẫn giữ tóc của Hoàng Cảnh nhưng lại lôi cậu đến gần bức tường, dùng lực mà đập mạnh...

Tiếng la hét ấy đã quá quen thuộc với những người ở đây.

Có người làm ngơ, có người lại chọn cách mở cửa căn phòng đó và góp vui.

_______

"Hic...

Hoàng Anh ơi trong đây tối quá."

"Đừng la nữa, dưới đây là lòng đất không tối thì thế nào?"

"Lòng đất hả????"

"Ừ, em nghĩ hội đồng không thể quay về Cổng 10 thì bọn chúng đang lẩn trốn ở đâu?"

"..."

"Theo sát anh, làm sao đấy?"

"Anh ơi...

Tự nhiên, em khó chịu quá...

Cảnh có sao không???"

"Không chết được."

"Ý em không phải cái đó!"

"Việt này, em cũng biết hội đồng không nói lý.

Thêm nữa việc thằng nhóc ấy rơi lại vào tay hội đồng bây giờ cũng được mấy tiếng rồi, việc bị tra tấn không tránh khỏi đâu."

Như có một cái công tắc trong đầu em, Nguyễn Quốc Việt ngay lập tức không kìm được cơn sóng trong lòng mình mà vụt qua người Hoàng Anh.

Em muốn đi tìm Cảnh của em!

Em không muốn như lần đầu gặp mặt, không muốn nhìn thấy Trịnh Hoàng Cảnh chỉ còn lại nửa cái mạng!

"Việt!"

"Á!"

Lý Công Hoàng Anh nhanh chóng vụt lên, muốn dùng oán khí để cứu Quốc Việt ra khỏi người trước mặt.

"Là tôi."

"Đạt...??"

"Hic...

Anh Thắng làm em giật mình!"

"Anh đang đi nhẹ mà em nhào ra, anh không bắt em lại để em hét à?"

"Sao hai người vào được đây?"

"Lần theo oán khí của anh.

Chỗ này là chỗ của hội đồng đúng không?"

"Ừm."

"Kì lạ thật, em và anh Đạt đi mọi ngóc ngách cũng chỉ thấy có vài lính canh."

"Đơn giản là vì chỗ này dành để nhốt phạm nhân là con người, muốn có đông hội đồng phải tìm được chỗ đang nhốt Tùng và Cảnh."

"Em đi tìm anh Tùng."

"..."

"..."

"..."

"Sao vậy?"

"Chia ra đi, anh với ...

Hoàng Anh sẽ đi thăm dò trước, hai đứa cẩn thận mà tìm.

Một khi tìm thấy phải liên lạc với bọn anh.

Đừng tự ý hành động, đưa kiếm cho tôi."

"Tôi đi với Việt."

- vứt thanh kiếm vào tay Văn Đạt, Hoàng Anh chẳng thèm nhìn gã lấy một cái mà nhanh chóng kéo Quốc Việt đi.

"Ơ????"

"Oái đừng kéo em!!"
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
48. nhân gian


Lòng đất tối đen, chỉ có ánh sáng mập mờ lúc vụt lúc tắt của những bóng đèn từ lâu không ai thay được lắp đặt trên tường.

Không gian bao trùm bởi một mùi ẩm mốc, tường đá bám đầy rêu đủ để thấy bọn chúng đã phải xây dựng căn cứ lâu đến thế nào cho mục đích quay trở lại các Cổng.

Ngày đó, khi Chính Quyền và Hội Đồng vẫn còn tồn tại song song như hai cực của thế giới thì dân chúng vô tội bị cuốn vào vòng xoáy đấu tranh không lối thoát.

Những người sống ở Cổng có Chính Quyền cai trị được tận hưởng một cuộc sống vui vẻ, ấm no.

Còn những kẻ sống cùng Hội Đồng lại khổ không bằng chết...

Đó là lý do chúng bị lật đổ, Chính Quyền trở thành thế lực duy nhất, vậy mà...

"Em thắc mắc tại sao hội đồng lại có thể quay lại."

- Nguyễn Quốc Việt vừa bám theo Lý Công Hoàng Anh vừa suy nghĩ không thôi.

Bọn cầm quyền xem mạng sống con người như cỏ rác ấy tại sao có thể quay lại?

"Là hắn."

"Hắn?"

"Đừng hỏi nhiều, em tốt nhất đừng dính vào những chuyện của hội đồng.

Hãy để những người học đạo giải quyết chuyện này."

"Nhưng mà em không hiểu thật..."

"Việt, không phải t--"

Bốp!

Bốp!

Tiếng vỗ tay thành công thu hút hai người, hướng mắt về phía trước, trong bóng tối dần hiện ra hình ảnh một người đàn ông cao lớn với bộ đồ đen trên người, trông gã rất lịch lãm.

Nhưng đó không phải là vấn đề, Lý Công Hoàng Anh nghiến răng, gã xuất hiện từ bao giờ mà tại sao anh hoàn toàn không cảm nhận được?

Nếu không phải gã vỗ tay thu hút sự chú ý của Quốc Việt và anh thì có lẽ đến khi gã đã tiếp cận hai người ở khoảng cách gần nhất, không một kẽ hở anh mới có thể nhận ra.

"Ngỡ ngàng thật đấy."

- Cuối cùng toàn bộ người gã cũng lộ ra khỏi bóng tối, một tay chỉnh lại mắt kính, gương mặt gã hằn sâu vết kinh ngạc:"Không ngờ người của tên đó lại cấu kết với con người, bé Xích Quỷ?"

"Là ngươi?"

- Trước ánh mắt có phần lo lắng của Quốc Việt, Lý Công Hoàng Anh nhanh chóng kéo em ra sau lưng mình, một tay chặn trước người em như một hàng rào bảo vệ.

Cũng phải, anh lo lắng đến như vậy là do người đứng trước mặt không phải con người.

"Đừng sợ hãi đến vậy chứ bé Xích Quỷ, chúng ta đều là Quỷ như nhau mà?

À...

Thật ra thì có sự khác nhau chứ, ta dù sao cũng là Quỷ được thí nghiệm mà thành.

Bé Xích Quỷ đây là Quỷ thật nhưng tu vi lại chẳng bằng ai, chỉ được cái sống lâu thôi nhỉ?"

- Gã bật cười trước sự nghiêm túc của chàng trai trước mặt, nhưng rất nhanh chóng, sự chú ý đã được chuyển dời sang người đang đứng sau lưng anh:"Bé loài người nào đâu?

Trông đáng yêu thật đấy, nếu trở thành Quỷ rồi cùng nhau làm việc cho Ngài thì tuyệt thật bé nhỉ?"

"Câm mồm!

Ngươi là con người bị bọn chúng biến thành như vậy còn làm việc cho bọn chúng!?

Ngươi không hận bọn chúng chúc nào sao??"

"Bé Xích Quỷ đừng có nóng, bé thì làm sao hiểu được lý tưởng vĩ đại của Ngài?

Ta thật may mắn khi không bị tiêu diệt dù Ngài đã tìm ra cách tiêu diệt Xích Quỷ, Ngài giữ ta lại đó!

Nếu bé đồng ý quy thuận bọn ta thì ta sẽ xin Ngài cho bé được sống tiếp.

Cả em bé đáng yêu sau lưng bé nữa, nhìn thật đáng yêu đó."

"Đ-đáng yêu cái đầu ông đấy!"

"Ôi chao, đanh đá y hệt bé Xích Quỷ, ta tổn thương quá đấy."

- Gã chỉnh lại găng tay, chẳng mấy chốc mà không khí như đang bị hạ xuống âm độ, các bóng đèn trên tường lần lượt bể nát, văng tứ tung trong không trung.

Không chỉ vậy, Quốc Việt còn cảm thấy khó thở, dường như oxi xung quanh đang bị rút cạn bởi kẻ trước mắt.

"Khụ!

Khụ!"

Chỉ với hai tiếng ho từ đứa trẻ sau lưng mình, Lý Công Hoàng Anh bỗng chốc chuyển từ đề phòng sang lo lắng, anh nhanh chóng dùng tay tạo một luồng linh khí nhỏ rồi tạo kết giới xung quanh cậu.

Đôi mắt đầy sự căm ghét mà nhìn gã:"Ngươi muốn gì?"

"Xâm nhập vào nơi của Hội Đồng đơn giản thật?

Muốn ra thì phải bỏ lại cái mạng đã."

Gã lao đến, móng tay sắc nhọn như một cây kéo dài hướng thẳng về phía Hoàng Anh, nhưng anh phản ứng khá nhanh, một tay đẩy Quốc Việt ra xa, một tay kết ấn tạo ra lớp lá chắn đỡ lấy đòn tấn công của gã.

Một cái nhíu mày, Hoàng Anh cảm nhận rõ sức ép bao trùm không khí, anh lập tức lớn giọng:"Đi tìm Đạt!"

Chỉ bấy nhiêu cũng đủ để Quốc Việt - người đang sặc sụa trên mặt đất vì trọng lượng không khí lúc bấy giờ cố gắng đứng dậy để tìm Văn Đạt như lời anh.

Đoạn, vừa đứng dậy được cậu nhóc đã bị một lực hút dần kéo mình về phía sau, là gã.

Gã vẫn dùng một tay gây áp lực lên Hoàng Anh nhưng tay còn lại đang dùng oán khí để hút Quốc Việt trở lại.

"Bé con ngoan thì không nên chạy!"

- Gã cười, móng tay như xuyên qua lớp lá chắn của kẻ yếu thế.

Và có lẽ gã đã đánh giá thấp Xích Quỷ đã sống gần một ngàn năm này.

Luồng linh khí màu đỏ phía tay còn lại được Hoàng Anh đánh thẳng vào bụng gã, tiếng rít lên vang dội cũng là lúc không khí trở lại bình thường.

Vết thương tuy không nặng nhưng nó tổn thương lục phủ ngũ tạng trong cơ thể con Xích Quỷ kia.

Gã lùi lại, tay xoa xoa nơi vừa bị đánh trúng, vươn đôi mắt đỏ thẫm đầy tức giận trước khung cảnh Quốc Việt rời đi và cũng từ giây phút ấy, tiếng nghiến răng ken két như báo hiệu cho điều chẳng lành sắp tới.

"Ngươi bị thương không nhẹ đâu, vậy mà còn muốn đấu với ta?"

Từ lúc chạm móng vào tay Hoàng Anh, gã cảm nhận được anh bị thương rất nặng nên mới có thể ngông cuồng như vậy.

Nếu nói để đấu với một Xích Quỷ có hàng trăm năm kinh nghiệm thì gã hoàn toàn không phải đối thủ.

"Nhiều lời làm gì?

Thử đi sẽ biết, tên khốn Quý Tri."

- Hoàng Anh bước lên một bước, ánh mắt đầy sát khí khác hẳn thường ngày, dù vết thương có nhói đau và ảnh hưởng đến tu vi bao nhiêu cũng không thể phủ nhận anh là một trong những con quỷ mạnh nhất còn tồn tại đến hiện tại, Quý Tri vốn không phải đối thủ nếu anh có đủ công lực.

Nhưng mà, anh lo lắng một thứ hơn...

Nếu anh dùng nhiều linh lực quá thì...
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
49. bí mật


Trong không gian chật hẹp như lòng đất thì việc giao đấu với nhau là vô cùng khó, chưa kể đến việc bóng tối đang bao trùm gần như toàn bộ khu vực này.

Lý Công Hoàng Anh liếc mắt nhìn những mảnh vỡ trên tường đang lần lượt rơi xuống, va đập với đất tan nát thành nhiều mảnh vụn.

Những giọt mồ hôi lăn dài trên gò má cũng có thể nhận ra từ tận sâu trong tâm can chàng trai ấy không khỏi bất an, anh là Xích Quỷ, một trong những loại quỷ mạnh nhất với đạo hạnh cao nhưng tên Quý Tri trước mặt cũng là Xích Quỷ, hơn nữa gã có phần hơn anh về tu vi dù rằng gã chỉ vừa 30 tuổi.

Và hơn hết, gã là một kẻ máu lạnh, từng luồng oán khí gã giải phóng đè nặng lên không khí cũng đủ biết gã nghiêm túc với sự "xâm nhập" trái phép của anh đến dường nào.

Đoạn, Quý Tri đạp mạnh xuống đất khiến mặt đất vốn khô cằn và cứng cỏi xuất hiện một vết nứt to, từng con oán linh màu đen chui từ dưới đất lên thành hàng, bao quanh cơ thể gã như một lớp bảo vệ.

Răng nanh gã mọc ra, dài và nhọn như một con chó sói khát máu đang lăm le nhìn con mồi đáng thương trước mặt, đôi mắt cũng nhanh chóng được bao phủ bởi một màu đen tuyền.

Quý Tri gào lên một tiếng làm rung chuyển cả đất, gã biến móng tay mình dài hơn, lấy đà mà lao về phía anh.

Hoàng Anh nuốt nước bọt một cái, anh siết chặt lấy tay rồi tạo ra luồng linh lực đỏ rực ngăn chặn tên đó.

Vụ va chạm khiến không khí xung quanh dường như biến dạng, những luồng khí vốn dĩ không nhìn được bằng mắt thường cũng hiện hình một cách bất đắc dĩ.

"Mày xem mày đi!

Vốn là một con quỷ có tu luyện cao lại từ bỏ tất cả vì một gã loài người!"

- Quý Tri gào lên, sức ép nặng nề đến mức làm cho Hoàng Anh phải khụy một chân xuống mới có thể chống đỡ:"À phải, không lẽ mày đã quên mày và nó vốn không có kết quả!?

Hai kiếp trước nó là con người mày là quỷ, nó vì ở cạnh mày mà ngày một suy yếu rồi chết.

Kiếp này nó là kẻ học đạo, đừng nói yêu, cho dù chung đường cùng chẳng thể!"

"Câm miệng!"

- Anh nghiến răng, nhanh chóng dồn thêm linh lực mà đánh bật gã ra.

Dù nguồn lực là rất lớn nhưng vì tên kia có oán linh hỗ trợ nên vẫn bình yên vô sự tiếp đất.

"Chậc chậc!

Bây giờ cứ cho là chung đường thì hắn cũng sẽ giết ngươi thôi.

Đừng quên hắn học đạo, nguồn linh khí bao quanh hắn sẽ khiến ngươi dần yếu đi, một ngày nào đó tan biến!"

- Gã cười lớn rồi vung tay thật mạnh, toàn bộ các oán linh bay về phía anh với vận tốc ánh sáng.

Lý Công Hoàng Anh không kịp nghĩ nhiều, anh cắn ngón tay khiến nó bật ra máu rồi niệm chú, vẽ một vòng tròn trên đất.

Chẳng mấy chốc dưới chân Hoàng Anh hiện lên một luồng ánh sáng đỏ nhạt, chúng như ngọn lửa nóng chảy đốt cháy những con oán linh nào cả gan bay vào.

Một nửa chết như ngã rạ, một nửa dường như sợ hãi mà dừng lại giữa không trung không dám bay nữa.

Lúc này đây, anh vừa định nói gì đó thì đã to mắt nhìn tên Quý Tri nuốt trọn từng con oán linh một.

Gương mặt ấy hoàn toàn không biểu cảm trước hành động ghê tởm của bản thân, cơ thể gã thì ngày một mọc ra những vảy màu đen tựa vảy rồng.

Anh cắn môi một cái, dùng tay tạo một sợi dây đỏ như sợi roi da rồi quật về phía gã, cầu mong có thể tiêu diệt kẻ điên trước lúc gã hoàn toàn biến đổi.

Từng tiếng quật lên da là từng tiếng gã cười man rợ, đoạn, Quý Tri nắm chặt lấy sợi dây đó, kéo Hoàng Anh về phía mình.

"Gương mặt xinh đẹp này bị in lên vài vết thương chắc sẽ không sao đâu đúng không?"

- Gã khẽ hít lấy mùi hương từ người kia, rồi nhanh chóng dùng móng tay ghim vào da mặt Hoàng Anh, vốn dĩ không dùng lực vì gã muốn nghe lời cầu xin yếu ớt từ anh.

Và gã đã lầm, Hoàng Anh dù bị siết chặt khuôn mặt vẫn đủ thời gian vận linh lực, dùng toàn bộ sức lực của mình ở cánh tay mà xuyên qua bụng gã một cái thật đau.

Gã hét lên rồi đánh bật Hoàng Anh ra xa, khiến anh va chạm mạnh vào tường đá, chưa kịp hoàn hồn đã nghe tiếng gã khụy xuống.

Vết thương ở bụng thủng một lỗ to, máu và da thịt trộn lẫn vào nhau mà rơi xuống đất rồi lại xì một tiếng, chúng hoàn toàn biến mất.

"Ngươi...

Không có nội tạng!?"

- Lý Công Hoàng Anh giật bắn mình, vết tích anh tạo ra cho gã cứ chảy máu ngày càng nhiều nhưng tuyệt nhiên lại chẳng có lấy một nội tạng nào.

Bên trong đó trống trơn, có thể khiến anh nhìn xuyên qua màu đen ngoài sau.

Đột nhiên, gã bật cười lớn, gã xuyên cánh tay qua vết thương anh đã tạo rồi từ từ đứng dậy.

"Bé Xích Quỷ không ngoan tí nào...

Đau thật đó, nhưng ngươi yếu hơn nhiều nhỉ?

Có phải do vết thương không?"

- Chưa kịp chớp mắt một cái, Hoàng Anh đã giật mình khi gã xuất hiện trước mặt mình.

Gã giơ móng, đâm xuyên qua lòng bàn tay anh, ghim chặt nó xuống lòng đất.

"Từ từ nào...

Chúng ta cùng cấp, ta không thể giết chết bé được, nhưng đau đớn thì có thể đúng không?"

_______________

"Đm!

Chỗ gì như cái mê cung không có cái cửa nào vậy??"

"Anh Tùng sao rồi..."

"Em hỏi anh anh hỏi ai?

Tức chết mà!"

"Huhu cứu em!"

"Việt?

Sao em ở đây??

Hoàng Anh đâu??"

"Cứu anh ấy đi!

Anh ấy chết mất!!!"
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
50. ảo mộng


Trời bên trên lòng đất bắt đầu mưa, từng hạt mưa xuyên qua lớp đá dày đất mà xâm nhập vào căn cứ của bọn hội đồng, mùi ẩm mốc của đất vô cùng khó chịu.

Thế nhưng nó làm sao ngột ngạt bằng múi máu tanh tưởi pha trộn với mùi xi măng lâu ngày không dọn dẹp đang bay trong không khí - nơi diễn ra cuộc hỗn chiến giữa hai Xích Quỷ thuộc hai phe đối nghịch.

Quý Tri hít lấy một hơi thật sâu mùi máu, đôi chân thì liên tục dẫm lên bàn tay đã nhuốm đẫm máu của Lý Công Hoàng Anh, gương mặt gã thỏa mãn đến lạ.

Còn anh, người đang dán chặt cả người vào nền đất lúc này đã không còn cử động, hơi thở yếu ớt đến độ có cố gắng nhìn đến thế nào cũng không thể thấy rõ lòng ngực đang phập phồng lúc lên cao, lúc xuống thấp của chàng trai ấy.

Lý Công Hoàng Anh nhắm chặt mắt, trong lòng thầm hiểu rằng Quý Tri không thể giết mình vì cả hai cùng cấp Quỷ nhưng gã đang dùng cách tra tấn, muốn anh phản kháng rồi dùng linh lực còn xót lại trong người mình mà đánh gã, chỉ như vậy bản thân Hoàng Anh mới có thể phản phệ mà tan biến, gã cũng có thể nhân cơ hội đó hút lấy phần công lực của anh mà gia tăng pháp lực.

"Mẹ nó!

Tao thích mày rồi đấy, cứng đầu!"

- Quý Tri rít lên, gã ngồi xuống rồi dùng tay nắm lấy tóc anh mà kéo mạnh lên, mặc kệ bàn tay đó vì sự di chuyển đột ngột mà rách một đường dài.

Lúc đầu là giữa lòng bàn tay, bây giờ vết rách gần như đã chạm đến những ngón tay.

Máu vốn đã đông nay lại chảy ra, ướt đẫm bàn tay lần nữa:"Đau hả?

Biết đau sao lúc đầu không nghe lời?"

Lý Công Hoàng Anh cắn răng, đôi mắt mơ màng nhìn vào màn đêm u tối trước mặt, trong đầu dường như đang vạch ra kế hoạch gì đó nên phảng phất thấy vài tia đắn đo nơi ánh mắt nhạt màu ấy.

Anh không yếu, anh cũng không ngốc.

Có con quỷ ngốc nào lại sống qua được mấy trăm năm, còn nuôi dạy cả Oán Quỷ đi theo bên cạnh mình không?

Anh liếc mắt, nhìn bàn tay nhuốm đuộm màu máu của mình, cái móng mà tên kia tự bẻ gãy để dễ dàng tra tấn anh hơn đang ghim trên đó.

Phút chốc, anh lấy hết sức bình sinh, vừa tránh sự quan sát từ gã vừa vẽ một vòng tròn nhỏ trên nền đất:"Xích Quỷ như ngươi mãi là công cụ cho bọn chúng thôi, ngươi nghĩ sau khi bọn chúng tiêu diệt hết quỷ ngươi sẽ tự do à?

Ha...

Đến lúc đó ngươi sẽ trở thành vật trưng bày trong một phòng lưu niệm để người ta nhớ đến từng có một thời đại quỷ thống trị nơi này thôi.

Còn nữa, ngươi sẽ bị ném đá, bị chê bai, bị xa lánh, bị ghét bỏ như cái cách hội đồng đang đối xử với những đứa trẻ mang mệnh thuần âm."

"Câm mồm!"

- Gã dùng lực đập mạnh đầu anh xuống nền đất, máu từ trán anh chảy ra khiến anh không khỏi nhăn mặt.

Đau, đau thật đấy.

Gã lại tiếp tục kéo đầu anh lên, đập xuống một lần nữa.

Cứ thế tầm bốn năm lần cho đến khi gã cảm thấy sự khác thường ở gót chân.

"Con mẹ nó!"

- Quý Tri vội đứng dậy nhưng đã không kịp, dưới chân gã đang có năm sáu con rắn quấn quanh chân, gần như toàn bộ cơ thể chúng nằm dưới lòng đất, chỉ lộ đầu ra khỏi mặt đất.

Chúng cứ xì xì, gã càng cử động chúng càng siết, gã biến ra những cái móng chém đứt đầu chúng đi thì y như rằng chúng lại mọc ra đầu mới.

Nói đi cũng phải nói lại, quấn quanh như vậy thì không sao nhưng chỗ chúng quấn càng lúc càng nóng như lửa thêu.

Gã gào lên, vươn tay muốn túm lấy Lý Công Hoàng Anh đang đứng dậy, kết quả một con rắn khác từ dưới đất chui lên siết lấy cánh tay đó.

"Dưỡng sức đi."

- Vươn tay lau đi giọt máu đang chảy dọc trên gương mặt tái nhợt vì mất máu, dù trong tình huống nào cũng không ngăn nổi cơn ngạo mạn từ anh.

Ngón tay từ tốn rút móng tay đang ghim chặt bàn tay mình, anh nhăn mặt đầy đau đớn.

"Con mẹ nó Lý Công Hoàng Anh!"

"Đã bảo dưỡng sức đi!

Con rắn đó sẽ hút hết oán khí của ngươi nhanh thôi."

Lý Công Hoàng Anh bực bội đáp, xoay lưng về phía người kia nên anh chẳng thể nào nhìn thấy gương mặt đăm chiêu đầy phức tạp của gã khốn nạn kia.

Anh lảo đảo như đứng không vững, phải dựa vào vách tường đá mà đứng thẳng dậy.

Đột nhiên, một cơn ớn lạnh chạy dọc sóng lưng một các vô thức khiến con người vừa đi được vài bước phải vội vã ngoảnh đầu lại:"Qu--!!"

Gã tóm gọn gương mặt anh, đè chặt anh xuống nền gạch.

Máu...

Nóng...

Quý Tri chặt đứt cổ chân mình chỉ vì muốn bám theo anh sao!?

Gân xanh nổi đầy mặt gã, cánh tay dùng lực đến mức toàn bộ thớ cơ trên tay nổi lên, Quý Tri không còn nghĩ đến hậu quả nếu gã ra tay với anh:"Tao không giống mày, tao có thể mọc lại chân.

Mày mất cái mạng này thì sao!?"

xoẹt!

Một đường không khí bị chém làm đôi trượt qua gò má gã khiến nó chảy máu, đôi mắt gã mở to khi cảm nhận rõ luồng sát khí tồn tại trong không khí lúc bấy giờ.

Tà đạo sao!?

Không thể!

Gã nhanh chóng mọc lại chân nhờ việc hút những con oán linh bay nhảy trong không khí, vội buông Lý Công Hoàng Anh ra.

Chính lúc gã buông tay ra cũng là lúc nguồn không khí đó xuất hiện một lần nữa đánh bật gã ra, bản thân va đập với nền đất làm cho mặt đất mất một lỗ to và kéo dài, khói bụi bay mù mịt cản trở tầm nhìn gã.

"Đạt..."

Văn Đạt thở dài, hắn xé một góc áo của bản thân, khẽ ngồi xuống nhìn những làn máu một lúc lâu, không biết đang nghĩ gì trong đầu, chỉ biết khi vừa kết thúc dòng suy nghĩ đó, hắn đã vội vã băng bó lại cho anh.

Cho dù gấp gáp thì cũng thật nhẹ nhàng như thể sợ người kia sẽ đau.

Đoạn hắn quay sang nhìn anh đầy lo lắng, chỉ một hành động đưa tay lau đi vệt máu còn vươn trên gò má nhạt màu của Hoàng Anh đã khiến trái tim Xích Quỷ như một lần nữa tìm gặp lại chàng thiếu niên mình đánh mất năm nào.

Anh đưa mắt nhìn người đang siết chặt thanh kiếm rồi đứng dậy, sát khí bao trùm cả đường đi làm anh có chút ngột ngạt mà ho liên tục.

Cũng may có Ngọc Thắng, cậu nhóc chủ động dùng linh lực bao quanh lấy anh.

"Mày, làm anh ấy bị thương đúng không?"
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
51. cảm giác


Ánh mắt sắc lẹm của Trần Văn Đạt dán chặt vào kẻ trước mắt, hắn nén tiếng thở dài khi quan sát tình huống lúc bấy giờ, bàn tay siết chặt thanh kiếm như một cách trấn an bản thân.

Da gã Xích Quỷ Quý Tri đang từ từ nứt ra, từng lớp da dính máu rớt xuống nền đất tạo nên tiếng lộp độp, chỉ để lại trên cơ thể gã những tá cơ nổi lên pha lẫn vào đó là mùi máu tanh hôi đặc trưng của một thi thể lâu ngày.

Gã gào lên, tiếng gào như âm thanh địa ngục vang dội lên trốn trần gian, tạo thành hai đường thẳng song song mà lao về phía Trần Văn Đạt.

Bấy nhiêu là chưa đủ.

Nếu người đang đối phó gã là một kẻ học chính đạo thông thường thì luồng khí vừa rồi có thể đã chém đôi cơ thể kẻ đó.

Nhưng Trần Văn Đạt học tà đạo, một loại đạo sát quỷ chuyên dùng để khắc chế những con quỷ thì lý nào hắn lại chịu thua?

Luồng oán khí đó bị một cái vung kiếm từ Trần Văn Đạt chẻ đôi, hòa lẫn vào không khí bình thường mà tản dần sang hai bên, thứ để lại chỉ là những hạt bụi bay xung quanh không khí.

Hắn ghim thanh kiếm xuống mặt đất, bỏ qua cái biểu cảm hoảng sợ trên gương mặt Quý Tri, chất giọng khàn đặc được cất lên:"Tùng với Cảnh đâu?"

"Tại sao tao phải nói cho mày biết chứ?"

- Do dây thanh quản gần như rơi xuống khỏi cơ thể nên giọng nói lúc này của gã rất khó nghe:"Bọn nó là người của tao!

Tao chỉ bắt người của mình về thôi!

Mày cứ bảo vệ bọn nó đi, một ngày nào đó bọn nó sẽ quay lại cắn mày!"

Dứt lời, gã lao đến, bàn tay vươn ra muốn bắt lấy gương mặt của Trần Văn Đạt.

Đối diện với tình huống này, hắn không né cũng không phản kháng, nhưng không biết gì lý do gì, Quý Tri lại nhắm trượt.

Gã chỉ kịp để lại trên gương mặt hắn một đường rạch dài liền bị hắn nắm lấy cổ tay, một cái vật người đã chế ngự được gã xuống nền đất:"Hai đứa nó là em tao, trả đây!"

Không gian bỗng chốc tối sầm lại, cản trở hoàn toàn tầm nhìn của Trần Văn Đạt.

Hắn thoáng chốc luống vì đôi tay bản thân phản ánh rõ rằng Quý Tri không còn bị khống chế nữa.

Trần Văn Đạt đưa tay lên sờ vào mắt, chắc chắn rằng bản thân đang mở mắt chứ không hề nhắm, nhưng cảm giác đem lại cho hắn không thật khiến hắn nảy ra ý nghĩ trong đầu không biết bản thân có thật là nhìn thấy không hay đã mù lòa rồi.

Bỗng luồng ánh sáng chói lóa đập vào mắt, ở khoảng cách vài mm là một con dao nhọn hoắt lao về đôi mắt ấy.

Một cái xoay người, hắn nhanh tay bắt lấy thanh kiếm bên cạnh.

"Là thuật che mắt."

- Lý Công Hoàng Anh nhìn kết giới máu bản thân vừa vẽ ra lúc nãy khi nhận ra có cái gì đó không ổn:"Đừng nhân từ với hắn."

Trần Văn Đạt gật đầu, lùi lại vài bước, không dám lơ là một phút giây nào nữa.

Hắn cắn ngón tay, dùng máu miết lấy thân thanh kiếm, miệng thì niệm chú.

Mặc kệ Quý Tri đang dùng hết công lực tấn công hắn phía bên ngoài kết giới.

"Tôi không thể giết hắn..."

- Một giọt mồ hôi chảy dọc xuống gương mặt.

Tại sao hắn nói như vậy?

Vốn bản thân hắn rất mạnh, ở Phố Đạo Quán nói riêng hay Cổng Số 10 nói chung thì hắn luôn ở một vị thế khác so với những kẻ học đạo nhưng nếu hắn giết tên này bằng linh lực sẽ làm kinh động đến hội đồng, hội đồng sẽ biết hắn là kẻ học tà đạo.

Hậu quả ở đây là gì?

Hắn sẽ bị ép làm việc cho hội động!

Còn nữa, nơi đây là lòng đất được xây dựng một cái tạm bợ, hắn dùng quá nhiều linh lực sẽ khiến nơi đây đổ sập xuống, chôn vùi mọi thứ.

"Chém đứt đầu hắn là được."

- Lý Công Hoàng Anh mặc kệ sự ngăn cản của Nguyễn Ngọc Thắng và Quốc Việt mà loạng choạng đứng dậy, anh bước về phía hắn.

Trước con mắt kinh ngạc của cả ba, anh kéo cổ áo Văn Đạt lại, và hôn:"Linh lực còn sót lại của tôi, áp chế được hắn đấy."

"Huhu...mù mắt Vịt rồi."

"Im lặng nào...

Lát lại có món gỏi Vịt bây giờ."

Hắn có chút đứng hình nhưng chỉ với một tiếng cào móng vào kết giới cũng đủ khiến hắn lấy lại bình tĩnh.

Thanh kiếm trong tay phát ra ánh sáng màu tím, Trần Văn Đạt lao ra khỏi kết giới, hai ánh mắt chém giết chạm nhau cũng là lúc sự va đập của hai luồng sức mạnh làm những hòn đá xung quanh nổ tung, tan thành bụi nhỏ.

Chân Quý Tri cọ xát với mặt đất, tạo thành một rãnh kéo dài, đất đá vung ra hai bên, đó cũng là một lợi thế cho Trần Văn Đạt dùng nó làm vật trụ cho chân trước những đòn phản công từ gã.

Đoạn, khi Quý Tri phản công bằng cách dùng gân tay của bản thân biến thành một con rắn dài với răng nanh làm từ xương của bản thân gã thì một con rắn với màu đỏ lao lên từ phía sau Trần Văn Đạt, nó cắn lấy cổ con rắn kia.

"Mẹ nó Lý Công Hoàng Anh!"

- Gã hét lớn, muốn thu con rắn gân đó về nhưng vướng mắc ở đây là gã phải đem theo con rắn kia!

Không nghĩ nhiều, Quý Tri dùng móng tay của bản thân cắt đứt gân tay, con rắn đó thoáng chốc trở về thành sợi gân bình thường, nằm trơ trọi trên mặt đất.

Chính hành động dại dột đó đã đào sẵn cho gã một mồ chôn, mất da mất thịt có thể liền lại được, gân là vật rất quan trọng đối với quỷ...

"Đạt!"

Trần Văn Đạt niệm chú, vòng tròn kết ấn dưới chân hiện lên, từng đợt phong kích bay thẳng đến con quỷ đang bỏ trốn, xuyên qua cơ thể vốn không còn hình dạng gì của gã.

...

...

"Anh Hoàng Anh!"

Giọng Quốc Việt vang lên kéo hắn về thực tại, hắn vội xoay người, sự lo lắng ẩn hiện qua đôi mắt khi nhìn thấy ngụm máu đen từ miệng Lý Công Hoàng Anh.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
52. kịch kiếp sau


...

1.

"Xin lỗi, ta không cứu được ngươi rồi."

Lý Công Hoàng Anh bước đến, đỡ đầu đứa trẻ đầy máu me trên nền đất dậy.

Nhìn gương mặt hốc hác, tiều tụy vì nạn đói đến đáng thương, tay chân thằng nhóc vốn đã ốm yếu nay lại bị bọn quỷ dữ vừa lên cấp Lệ cào cấu, da thịt bên trong hòa vào máu tanh, chỗ có chỗ không mà trong lòng anh không khỏi nổi lên chút chạnh lòng.

Liếc nhìn những con quỷ dưới quyền, Hoàng Anh không biết làm thế nào mới là phải.

Dẫu sao trong cái thời đại này, quỷ muốn tồn tại được là nhờ vào việc ăn thịt, mượn xác con người.

Nếu anh ngăn cản, khác gì đang tự đưa người của mình vào chết?

Nhưng nếu anh không làm gì, những đứa trẻ vô tội lẽ ra phải có tương lai tốt đẹp này chẳng phải sẽ chết dưới móng vuốt bọn chúng hết sao?

Anh khẽ đặt thằng nhóc xuống, định rằng không quản chuyện này nữa.

Vừa lúc đứng lên, đôi tay anh đã bị một lực yếu ớt nắm lại.

Thằng nhóc dường như dùng cả tính mạng của mình để nhấc được cánh tay lên, giọng nó đầy run rẩy, đôi mắt ướt đẫm ngập trong cái màu đen u tối của thời đại này:"Cứu em..."

"Xin lỗi, nếu có kiếp sau sẽ cứu ngươi."

Tiếng hét đứa trẻ đó vang lên, suy cho cùng, quỷ vẫn là quỷ.

Vẫn là loại máu lạnh không tim.

....

2.

Lý Công Hoàng Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đây là lần thứ mấy anh cảm thấy khó chịu khi phải chứng kiến con người chết trong tay đồng loại mình.

Mà, anh làm gì có quyền phản kháng?

Anh vẫn chỉ vừa mới lên cấp Mị mà thôi, ngăn cản được ai chứ?

Bỗng, bóng người ngồi xuống đối diện làm anh khó chịu:"Chỗ đó có người rồi."

"Không có, tôi quan sát nãy giờ rồi, anh ngồi đây một mình, hơn hai tiếng."

- Hắn nói rồi như một thói quen mà cầm bình trà lên, rót vào ly của mình, gương mặt hắn vui lắm.

Thế nhưng chỉ có một mình hắn vui thôi, không để ý đến Lý Công Hoàng Anh đang mở to mắt, từng đường nét biểu cảm trên khuôn mặt đều là vẻ kinh ngạt.

Đây là...

Đứa trẻ đó?

Bình tĩnh lại, nó đầu thai rồi, nó không nhớ mày đâu Lý Công Hoàng Anh!

"Anh, đáng yêu ghê."

- Hắn cười, nụ cười đó làm cho Lý Công Hoàng Anh ngẩn ra một giây, nói thật thì Hoàng Anh chưa bao giờ giao lưu với một con người bình thường như hắn.

Bởi lẽ anh có ác cảm với những con quỷ đội lốt con người, hằng ngày gieo rắc vào đầu nhân loại rằng quỷ là thứ xấu xa cần tiêu diệt.

"Anh cười xinh lắm đó!

Tôi nói thật!"

- Thấy anh không chống đối, hắn được nước làm tới, nhanh chóng đổi chỗ ngồi mà qua chỗ anh.

Luôn mồm kể về những thứ kì diệu mà bản thân gặp phải.

...

Một trời hè nắng đẹp, Lý Công Hoàng Anh không biết phải làm gì khi hắn nhận ra anh là quỷ.

Lúc đó, hắn như thể một con chuột nhắt gặp phải mèo to, tìm cách tránh né anh và không bao giờ muốn gặp lại.

Đúng thật...

Không bao giờ gặp lại.

......

3.

Cũng là một ngày của nhiều năm sau, chàng trai Mị Quỷ ngày nào đã gần chạm đến mốc Xích Quỷ, anh đi trên đường với một tay dắt đứa trẻ vừa lớn, một tay ôm những quyển sách viết về kẻ học đạo.

Không biết tại sao tự nhiên anh lại có hứng thú với mấy thứ nhàm chán này.

"A!"

Tiếng sách rớt xuống, Hoàng Anh choáng váng một lúc lâu trước khi kịp định hình lại người vừa đụng phải mình, anh xoa xoa cánh tay, cố kìm nén câu chửi thề trong miệng vì dù sao anh cũng đang đi bên cạnh một đứa trẻ con.

Đoạn, anh chớp chớp mắt, trong lòng dấy lên cảm xúc muốn bỏ chạy.

Người đứng trước mặt anh, là hắn.

Hắn nhanh tay nhặt giúp anh những quyển sách, đôi mắt đầy sự hào hứng khi phát hiện ra người trước mặt có sở thích cùng với mình:"Anh cũng tìm hiểu về người học đạo hả?

Tôi cũng vậy!"

Trái tim Hoàng Anh hẫng đi một nhịp.

...

"Anh là Quỷ..."

"Thì sao?"

"Em...

Không sợ anh hả?

Kiếp trước..."

"Anh nói gì vậy!

Tại sao em lại sợ anh?

Em yêu anh còn không hết!"

"..."

"Nghe này, Quỷ cũng có tốt và xấu, con người cũng vậy mà.

Anh chỉ cần biết là em yêu anh, nhiều vô kể."

Nhưng rồi, trong lúc làm nhiệm vụ tuần tra, hắn bị một con Quỷ xuyên tim mà chết.

.....

4.

Trải qua từng ấy chuyện, Lý Công Hoàng Anh không dám mở lòng với hắn nữa.

Vốn anh đã tìm được hắn vào năm mười bốn tuổi nhưng anh chỉ dám đứng từ xa mà nhìn hắn, cho đến khi bị hắn phát hiện vào năm hắn hai mươi hai tuổi.

Cũng giống như những kiếp trước, hắn vừa gặp đã có cảm tình với người con trai có chút cục súc nhưng hết mực quan tâm những người xung quanh này.

Có điều, những kiếp trước hắn đều rời bỏ đi quá nhanh nên kiếp này Lý Công Hoàng Anh mới ngỡ ngàng nhận ra một chuyện.

Anh là quỷ, anh càng ở bên cạnh ai quá lâu, người đó sẽ bị oán khí của anh nuốt trọn mà dần dần chết đi vì bạo bệnh.

Còn nếu anh để hắn học đạo, người bị linh khí nuốt trọn sẽ là anh, hồn bay phách tán, mãi mãi không được siêu sinh.

Chỉ là, rời bỏ nhau, sớm hay muộn cũng giống nhau...

.....

"Anh Đạt!

Làm gì đi!

Anh ấy tím tái hết rồi kìa!"

- Quốc Việt lo lắng khi đang ôm Hoàng Anh trong người, nhóc không học đạo, không biết giải quyết chuyện này làm sao, chỉ đành phó mặc cho hai người anh giải quyết.

Ấy vậy mà nãy giờ Văn Đạt cứ ngồi đừ mặt ra, không làm gì cả, Ngọc Thắng cũng bị hắn dọa cho sợ, tưởng rằng Văn Đạt tẩu hỏa nhập ma.

Trần Văn Đạt lúc này cũng đã lấy lại được bình tĩnh, hắn bước đến thay thế Quốc Việt mà đỡ anh vào lòng.

Một cái đảo mắt, nhìn con rắn làm bằng gân tay của Quý Tri, lại nhìn con rắn được Hoàng Anh triệu hồi đang bò trên nền đất.

Gân trán hắn nổi lên, lớn giọng quát:"Đổi máu lấy độc, anh ngốc vừa thôi!"

"Có thể trong lúc giao đấu khi chúng ta chưa đến anh ấy mới làm như vậy.

Giờ linh khí của anh ấy ở trong người anh hết rồi."

- Ngọc Thắng nói, rồi ngồi xuống dùng tay truyền linh khí vào người Hoàng Anh, cậu không mạnh bằng Văn Đạt nhưng về thuật cứu người cậu vẫn có thể làm tốt:"Anh Đạt?

Anh ổn không?"

Ngọc Thắng nhìn Văn Đạt mà có chút bất an, hắn cứ ôm chặt Hoàng Anh trong lòng không nói một lời.

Dường như trong đầu có nhiều suy nghĩ.

"Tôi còn có chuyện muốn hỏi anh..."

- Ánh mắt hắn khẽ động, rồi đứng dậy, ra hiệu cho Ngọc Thắng để anh cho mình cõng.

Trước hết, đi tìm hai nhóc kia đã.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
53. sư muội


Lúc này, ở bên trên lòng đất.

Mibi: Trung ơi anh không tìm thấy Việt với Cảnh, hai đứa này không biết chạy đi đâu nữa.

Trung Bo: Kệ đi anh, có khi Việt dắt Cảnh ra ngoài hít thở không khí rồi, dù sao Cảnh cũng là con người, nếu không bộc phát oán khí sẽ an toàn thôi.

Mibi: Nhưng mà không lí nào nó không nói với anh.

Trung Bo: Có người còn giấu anh chuyện đáng sợ hơn nữa kìa~

Mibi: Ý em là sao?

Trung Bo: Hì, ý em là em yêu Bình.

Mibi: Anh yêu em.

Sao đấy?

Em càng ngày càng yếu vậy?

Trung Bo: Huhu, chắc em cảm mất rồi!

Tại Mibi đấy, Mibi bồi thường cho người ta đi!

Mibi: ...

Trung Bo: Chả yêu Mibi nữa.

Mibi: Không yêu anh cũng được, anh yêu em là đủ rồi.

Nhưng mà phải uống thuốc.

Trung Bo: Không uống cũng đâu chết được ạ~ người của Toàn bị thương cũng chẳng thèm uống thuốc.

Mibi: Trung, anh hỏi em chuyện này, có phải em biết Toàn đang giấu gì không?

Trung Bo: Không ạ, em nào có biết.

Mibi: Anh giận đấy.

Trung Bo: Em không biết thật ạ, em chỉ không thích Toàn thôi, Toàn giấu người khác là xấu xa lắm đấy.

Mibi: Em-- thôi anh không nói nữa, em uống thuốc rồi ngủ đi.

Trung Bo: Không uống đâu, thuốc không có tác dụng, uống vào chỉ mệt thân.

Mibi: Không uống mới mệt thân

Trung Bo: Mibi làm em mệt thân~

Mibi: ....

Trung Bo: Da mặt Mibi mỏng thế, trêu một chút đã đỏ hết cả mặt rồi.

Mibi: Nào.

Trung Bo: Bình ơi, nếu như một ngày nào đó anh phát hiện ra em với Dũng trên cả mức tình bạn thì sao?

Mibi: Chẳng phải bây giờ đã như vậy à?

Em toàn trêu anh ghen đấy thôi.

Trung Bo: Không phải!

Hơn bây giờ cơ!

Mibi: Em và Dũng có mối quan hệ gì?

Trung Bo: Người yêu đấy.

Mibi: ?

Trung Bo: Òa, Mibi đừng nóng, em đùa em đùa.

Mibi: Anh không thích em đùa như vậy đâu nhé.

Trung Bo: Hic, Mibi đáng sợ quá.

T.T

Tiếng chuông cửa vang lên làm hai người giật mình, là Thanh Bình với Việt Anh.

Trò Đùa: Cảnh có nhà không?

Mibi: Không, tôi nghĩ hai đứa ra ngoài chơi rồi.

Bình Bo: Lạ vậy, anh Việt Anh muốn tìm Bom cũng không thấy, sang đây tìm Cảnh cũng không thấy.

Mibi: Tìm Tùng làm gì?

Trò Đùa: Tôi cảm nhận có luồng khí lạ khi đi ngang nhà Đạt, giống linh khí của Xích Quỷ hôm trước.

Mà khi vào nhà lại chẳng thấy ai, còn thấy oán khí xót lại của Tùng.

Bình Bo: Mà lạ một cái là em không cảm nhận được gì hết, có mỗi Việt Anh thôi.

Mibi: Sao lại có chuyện này?

Trò Đùa: Khoan đã...

Trong nhà cũng có?

Bình không cảm nhận được gì sao?

Mibi: Không, từ lúc tôi vào đến giờ không cảm nhận được gì hết.

Trung Bo: Là Tiêu thuật của hội đồng.

Trò Đùa: !?

Mibi: Ý em là dạng khí khiến tầm nhìn con người ngắn lại, còn khiến các giác quan kém đi?

Trung Bo: Vâng ạ.

Bình Bo: Vậy có nghĩa là Tùng với Cảnh bị bắt về hội đồng rồi...

Ting!

Ting!

Lại lần nữa là tiếng chuông cửa, nhưng lần này là một đám người rất đông.

Là người của chính quyền.

Một cô gái với khuôn mặt khá xinh đẹp, trên tay là một thanh kiếm khắc chữ "sương"

Bình Bo: Hơ???

Trò Đùa: Em quen à Bo?

Bình Bo: Em có biết, à không, những người làm việc cho chính quyền đều biết cô ấy.

Đan Dương: Bình, cả Minh Bình nữa!

À có cả Việt Anh ở đây thì tốt quá rồi!

Trò Đùa: Sao cô biết tôi với Minh Bình?

Đan Dương: À quên giới thiệu, tôi là người của chính quyền, là nhà ngoại cảm, mọi hành tung của mọi người gần đây chúng tôi đều nắm rõ.

Trung Bo: muốn bắt chúng tôi sao?

Đan Dương: Ể!

Không phải!

Tôi đến đây để nhờ mọi người hỗ trợ trong việc bắt đám người hội đồng đang lẫn trốn, chỗ chúng ta dù sao vẫn chưa thông qua nghị quyết cho hội đồng quay trở lại mà bọn chúng đã làm càng.

Lúc nãy tôi có nghe mọi người bàn, đúng thật là bạn của mọi người đang ở trong tay chúng.

Mibi: Hả!?

Trò Đùa: Cô muốn chúng tôi giúp gì?

Đan Dương: Hiện tại thì sư huynh tôi đang ở đấy, tôi chỉ cần một trong số các vị cùng tôi đến đó bao vây chúng tôi.

Bình Bo: Sư huynh cô?

Thắng?

Đan Dương: Đúng rồi!

Sư huynh tôi là anh Thắng ấy.

Chúng tôi lớn lên cùng nhau!

Bình Bo: Ờ..

Trung Bo: Có ai hỏi lớn lên cùng ai đâu mà trả lời.

Mibi: Trung!

Để tôi đi với cô, dù gì chuyện này cũng liên hệ trực tiếp với đứa em của tôi.

Đan Dương: Được, vậy phiền ba vị còn lại ở phía trên mặt đất.

Tránh việc chúng tẩu thoát.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
54. giết


Hành lang tối đen không một nguồn sáng nào như thể đang tồn tại trong bụng một con trăn dài ngoằng, không tìm thấy lối thoát ra, đếm ngược từng giây phút đón nhận cái chết.

Văn Đạt vận linh lực, ngọn lửa trên tay hắn bừng lên tựa một ngọn đuốc, ánh sáng mơ hồ từ nó giúp tầm nhìn hạn hẹp có thể nhận rõ mọi thứ hơn.

Kiến trúc nơi này hoàn toàn khác so với nơi cả bọn giao đấu cùng tên Quý Tri, nếu lúc nãy bao bọc xung quanh hành lang chỉ là những viên gạch được xếp chồng lên nhau thì giờ đây, nơi này lại khoác lên mình vẻ kì lạ đến sởn vai gáy.

Sàn hành lang được bao bọc bởi một loại gỗ kì lạ, nó có mùi giống như mùi cháy, những dây leo bò dài trên tường đá đã thành công thu hút tính tò mò từ hắn.

Một vài bước tiến lại gần, Văn Đạt muốn kiểm tra xem nó là thứ gì.

"Đừng chạm vào nó!"

- Hoàng Anh lớn giọng quát lên, dẫu cho cơ thể anh không còn chút sức lực nào nữa thì chất giọng mạnh mẽ đó vẫn như một hồi chuông cảnh tỉnh:"Nó là Mê Oản, nếu cậu muốn tự tay mình giết hai đứa nhóc thì cứ chạm vào đi."

Mê Oản?

Văn Đạt từng nghe sư phụ nhắc về nó, đây là loại thảo dược quý, rất được những người học đạo tin tưởng vì khi phơi khô rồi đốt lên nó giúp con người ta tỉnh táo.

Song, Mê Oản cũng như một con dao hai lưỡi, dùng với số lượng nhiều hoặc vô tình nếm phải cũng đủ khiến rơi vào ảo giác, bạn biến thành thù, thù trở thành bạn.

Văn Đạt lùi lại, hắn trở về bên cạnh Hoàng Anh, đôi mắt dán chặt vào những vết thương đang dần đông máu lại mà không tránh khỏi việc thở dài:"Anh đi nỗi không?

Tôi mất giấu hai đứa nhóc rồi."

"Kệ tôi, đi tìm hai đứa đi."

"Kệ?

Anh như vậy tôi kệ thế nào?"

Hoàng Anh hít một hơi thật sâu, lẽ ra anh không hề muốn đôi co với người tình kiếp trước của bản thân đâu.

Nhưng so với sự ngoan ngoãn của những kiếp trước, hắn kiếp này rất bất trị:"Nghe, tôi là Xích Quỷ, không phải con người bình thường chỉ vì hai ba vết thương mà nắm áo cầu xin cậu phải bảo vệ tôi, tôi tự hồi phục được!

Còn nữa, hai đứa nhóc đó, một đứa không học đạo, một đứa học chính đạo, ít thì không nói, nhiều cậu bảo Thắng chiến đấu bằng niềm tin à?

Hay là chờ tôi hồn siêu phách tán rồi đem xác hai đứa nhóc về chôn luôn một thể?"

Văn Đạt nheo mắt, nhìn hình ảnh Xích Quỷ đang vừa ôm cánh tay dường như bị rách nát đến không còn hình dạng gì mà đôi co với mình.

Hắn và anh không đội trời chung, đó là những gì Văn Đạt từng nói nhưng trong tình huống hai người cùng chung chuyến tuyến như hiện tại, hắn lại cảm thấy bản thân phải có trách nhiệm bảo vệ anh:"Giờ anh lên giọng với tôi không?

Anh đang bị thương đấy nhé, một kiếm của tôi cũng đủ anh không được siêu sinh rồi!"

Ánh mắt Hoàng Anh giao động.

"Được!

Giỏi thì giết đi!

Một kiếm ngay tim nữa cũng không sao đâu.

Là--làm..gì đấy!?"

- Anh giật bắn mình khi hắn đột ngột vạch cổ áo anh ra, trái tim không khỏi chậm lại một nhịp.

"Mạch không ổn định sao gông mồm lên cãi mãi thế?

Anh có để yên tôi truyền linh khí không?

Tôi còn phải đi tìm tụi nhỏ!"

___________

Bên này, Nguyễn Ngọc Thắng và Nguyễn Quốc Việt không biết tại sao lại có thể cầm tay nhau lạc đến một nơi sáng sủa hơn.

Nơi này được xây dựng hết sức giống bệnh viện bỏ hoang, toàn bộ bóng đèn đều hư hại nặng, cái nguyên vẹn nhất cũng chỉ phát ra thứ ánh sáng yếu ớt, lúc chớp lúc tắt.

Trên hành lang cũng trải dài những băng ghế như để chờ bệnh nhân, có những cái còn dính máu, bám đầy từ tường xuống mặt đất.

"Anh Thắng ơi có khi nào mình lạc vào bệnh viện rồi không..."

- Nguyễn Quốc Việt, một tay cầm lấy vạt áo Ngọc Thắng, một tay đặt lên vai cậu như để không lạc.

"Anh nghĩ nơi này là nơi bọn chúng thí nghiệm những người như anh Tùng và Cảnh."

- Sau khoảng vài giây im lặng, cuối cùng cậu cũng lên tiếng giải đáp thắc mắc cho y.

Tại sao cậu lại ngừng lại?

Vì cơn đau như có ai đó cầm lấy con dao đâm thật mạnh vào trái tim non nớt trong lòng ngực khi cậu nghĩ đến cảnh Văn Tùng đã phải vượt qua những chuyện này như thế nào để có thể lưu giữ mãi nụ cười hồn nhiên đến lạ ấy.

Dẫu cho, nơi đây không phải căn cứ thật của bọn chúng.

Thoáng chốc Quốc Việt cũng im lặng, đôi mắt nó dần đỏ lên, y khẽ mím chặt môi, trong đầu lóe lên những diễn cảnh tiêu cực đến tội lỗi.

Trịnh Hoàng Cảnh của y bây giờ ra sao?

Đã bị bọn chúng làm những gì rồi?

Chỉ trách y vô dụng, chỉ biết đi theo làm vướng tay vướng chân, khiến họ mất thời gian cứu người quan trọng ra.

Cạch

Căn phòng cuối hành lang là căn phòng duy nhất đóng cửa, nó như một liều thuốc mạnh đánh vào trí tò mò hai đứa nhóc.

Không khó để đoán được rằng cả hai đã mở căn phòng ra.

"Anh Tùng!

Anh có sao không??"

"Anh Tùng!

Cảnh đâu????"

Đập vào mắt họ là Nguyễn Văn Tùng - em ngồi co ro trên chiếc giường bệnh cũ kĩ với bộ quần áo không lành lặn, vừa nhìn thấy hai người, ánh mắt Văn Tùng không tránh khỏi sự phức tạp.

Và một lẽ thường, Ngọc Thắng lao đến kiểm tra vết thương trên người em, sự đau lòng nhanh chóng khắc họa vài nét trên khuôn mặt khi giờ đây, cơ thể Bé Bom là những vết thương to nhỏ khác nhau.

Chúng trải dài từ vai cho đến tận mắt cá chân, có những vết hằn sâu trên da thịt được xử lí cẩu thả bằng vài đường kim mũi chỉ.

Vết to nhất có thể do roi da mà thành nhưng vết nặng nhất phải kể đến vết bỏng vẫn còn rướm máu được in trên cánh tay của em.

"Anh ngồi yên, em trị thương cho anh."

- Ngọc Thắng cất giọng, chất giọng với biết bao tâm tư khó nói.

Cậu chỉ có thể dùng chút dịu dàng mà an ủi Văn Tùng, luồng linh lực xuất hiện trên bàn tay nhẹ truyền vào vết thương người kia.

"Anh Tùng?

Cảnh đâu!"

- Quốc Việt dường như sốt ruột, y đứng không yên nữa.

Có thể chỉ cần Văn Tùng cho nhóc biết vị trí, nhóc sẽ chạy ngay đi tìm Hoàng Cảnh.

"Anh không biết, bọn anh bị tách ra.."

- Thất vọng, cái chữ mà ta có thể dễ dàng nhìn thấy trên gương mặt của cả Văn Tùng và Quốc Việt.

Đoạn, Nguyễn Văn Tùng nhìn chằm chằm vào Ngọc Thắng, em nhoài người, ôm lấy người kia trước sự bất ngờ không thành lời từ Ngọc Thắng.

Còn Quốc Việt, y đỏ mặt đến tận mang tay, huhu, quá đáng thật đấy!

Hết anh Hoàng Anh hôn anh Đạt, bây giờ là hai người ôm nhau, có thù với bổn Vịt à???

"Cảm ơn Thắng nhé, vì đã tìm tôi...

Nhưng mà..."

- Em ngập ngừng, khẽ buông người kia ra.

Cánh tay em như tìm vật gì đó trong người.

"Anh Thắng!"

Luồng máu tươi theo con dao trượt xuống khỏi cơ thể Ngọc Thắng, đại não hoàn toàn không xử lý được thông tin, đôi mắt phản ánh rõ nhất cậu vẫn chưa tin, mơ hồ nhìn Văn Tùng.

Trái tim như thể ly thủy tinh rơi khỏi mặt đất, tan nát thành từng mảnh cũng chẳng ai buồn ghép lại.

Quốc Việt toang chạy đến, lại bị nguồn linh lực của Văn Tùng đánh bật ra xa, va đập mạnh vào vách tường.

"Xin lỗi..

Xin lỗi!...

Tôi...phải làm thế...họ mới trả Cảnh cho tôi!"

Em bật khóc, giọt nước mắt nóng hôi hổi như sự bất lực và đau khổ cùng cực của em lúc bấy giờ.

Em không có quyền lựa chọn.

"Th-Thắng!!!"
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
55. một kẻ khờ


Dòng máu tươi đỏ rực trộn lẫn với màu sắc tươi mới của con dao, men theo từng đường nét trên cơ thể Ngọc Thắng mà từ từ chạm vào tay Văn Tùng.

Vốn không phải vết thương của em, cớ sao em lại đau như vậy?

Có phải vì cái cảm giác nhìn người kia đặt chân tới một bên bờ vực thẳm, chênh vênh với đôi mắt mông lung không chấp nhận của cậu đã làm em hoảng sợ?

Đúng là em có sợ nhưng không phải sợ người kia sẽ thù hằn em, mà là sợ người kia thật sự có chuyện.

Lúc này đây, em hoàn toàn hối hận với hành động dại dột vừa rồi.

Đoạn, Văn Tùng luống cuống, em muốn rút cây dao đang ghim chặt ở bờ ngực Ngọc Thắng ra, lại chợt nhớ nếu bản thân làm như vậy chẳng khác nào mồi lửa cho máu chảy ra nhiều hơn?

Nhưng với gương mặt nhăn nhó bấy giờ của Ngọc Thắng, em không làm gì cũng không được:"Thắng...tôi xin lỗi, để..để tôi trị giúp cậu!"

- Cánh tay vừa vươn lên định dùng chút linh lực ít ỏi chữa trị cho người kia, lại vì tiếng mở cửa ngay bên cạnh mà giật mình.

"Giỏi đấy, một thằng nhóc bị đâm, một đứa không nhúc nhích gì được nữa!

Mày giỏi thật đấy, không uổng công bọn tao chăm sóc em mày kĩ lưỡng đến vậy."

- Những người xuất hiện bấy giờ không phải từ cánh cửa mà Ngọc Thắng và Quốc Việt đã bước vào, không khó để nhận ra cánh cửa phía kia chỉ là một cái bẫy.

Đúng lúc Ngọc Thắng đang quan sát xung quanh thì luồng oán khí ngay bên cạnh như đánh thẳng vào cậu.

"Trả Cảnh đây!

Các người làm gì em ấy rồi????"

- Vừa nghe đến hai chữ chăm sóc thì sắc mặt Văn Tùng lập tức thay đổi, sự tức giận đã khiến oán khí dường như bao trùm hết cơ thể.

Em toang đứng dậy, lại bị Ngọc Thắng nắm lấy cổ tay.

"Chỉ là đám tép riu thôi, em xử lí được."

- Ngọc Thắng như không mà rút con dao khỏi ngực trước ánh mắt kinh ngạc của cả Văn Tùng và bọn lính gác.

Từ lúc bước vào căn phòng này, Ngọc Thắng đã cảm nhận được có cái gì đó không ổn từ Văn Tùng nhưng cậu không dám chắc chắn cũng không muốn tin điều đó, chỉ có thể vừa trị thương cho em vừa cất chất giọng tâm tư khó đoán để đánh lừa chính bản thân.

Thế rồi, Văn Tùng lại cho cậu một cú tát thật đau:"Đứng nổi không Việt?"

Cậu đứng dậy, liếc mắt về phía đứa em đang ho vật vã trên nền nhà, y cũng không mất quá lâu để gật đầu đáp lại cậu.

Con trai tập luyện thể thao mà, dù không có đạo trong người thì chút va chạm này không đánh gục được y đâu, y còn phải đi tìm Hoàng Cảnh nữa.

"Mẹ mày!?

Mày nghĩ mày là ai mà dám lên giọng ở đây???"

- Tổng cộng có ba tên và chúng đều là con người và không có biến đổi gì cả, trên tay mỗi kẻ đều là thanh katana dài ngoằng chẳng có gì đặc biệt.

Theo suy đoán của Ngọc Thắng, có thể vì số lượng người hoạt động có hạn nên chúng chỉ đưa chiến sĩ cấp thấp xâm nhập vào Cổng Số 10, những kẻ mạnh hơn đã được giữ lại tổ chức để hoàn thành công việc thao túng chính quyền, người dân.

"Thắng..."

- Văn Tùng bước lên một bước, song song với người em vừa đâm một nhát dao, vết thương đó lành nhanh hơn những gì tưởng tượng.

"Anh lùi lại đi, chúng yếu lắm một mình em là đủ."

- Lời khẳng định chắc nịch từ Ngọc Thắng khiến Văn Tùng không khỏi chạnh lòng.

Vì lý do gì cậu phải bỏ công bỏ sức ra cứu một con quỷ vô giá trị như em?

Nếu cậu mặc kệ thì bây giờ đã có thể ở nhà chuẩn bị cho một bữa trung thu ấm áp, hơn nữa còn không phải đối mặt với bọn hội đồng nham hiểm.

Bọn chúng lao lên, muốn dùng thanh kiếm tấn công Ngọc Thắng.

Cậu khẽ xoay gót chân, vào thế thủ với luồng linh lực bao quanh bản thân và rồi, hai luồng không khí mạnh lao từ cửa vào, đánh bật hai trong số ba tên.

Tuy chưa kịp định hình chuyện gì đang diễn ra nhưng Ngọc Thắng vẫn theo đà mà dùng linh lực tạo thành hình thanh kiếm gió, chém mất một bên tay của gã còn lại.

Tiếng gã gào lên hòa vào tiếng Quốc Việt vui mừng vì người đang đứng bên cạnh y.

Là Lê Minh Bình.

"A--"

"Đừng hỏi tại sao anh đến được đây, anh theo cô ta thôi."

- Minh Bình một tay phủi bụi trên người Quốc Việt, ánh mắt thì dán chặt vào người Ngọc Thắng:"Em bị thương à?"

"Em --" - Chưa kịp trả lời, cậu đã bị một lực ôm làm cho suýt thì ngã nhào xuống đất.

"Anh Thắng!

May quá anh không sao!"

- Đan Dương ôm chặt lấy người Ngọc Thắng, hình như cô vui đến mức quên mất mọi thứ xung quanh.

Đến khi bị Ngọc Thắng đẩy ra, cậu lẳng lặng tiến về phía Văn Tùng vẫn đang mơ hồ, cô mới chợt nhớ ra cái gì đó mà siết chặt thanh kiếm:"Oan Quỷ!?"

"Đừng làm hại anh ấy, anh ấy không muốn trở thành quỷ và cũng không có quyền lựa chọn.

Chuyện này anh sẽ báo cáo với cấp trên sau, em không cần quan tâm."

- Vừa an ủi Văn Tùng, cậu vừa lên tiếng giải bày trước ánh mắt sững sờ của em.

Có thể vì cảm thấy tội lỗi mà Oan Quỷ chẳng thể nào nhìn thẳng vào mắt cậu như thường ngày được nữa.

Làm gì còn quan trọng chứ?

Vết thương dẫu có đau đi chăng nữa thì Ngọc Thắng cũng đã được an ủi phầ nào bởi sự lo lắng của em dành cho cậu:"Anh Đạt, anh Hoàng Anh...

Cả Cảnh nữa?"

"Bọn em cho người tìm rồi, cũng đã tìm được hai người kia, những tù nhân cũng được thả, thuốc giải thì tạm thời...

À mà, theo những gì bọn em tìm hiểu thì cấp trên duy nhất mà bọn hội đồng gửi đến đây là tên Quý Tri.

Mà Quý Tri bị Văn Đạt tiêu diệt rồi thì bọn còn lại cũng chỉ là tôm tép."

- Đan Dương ngừng một chút, lại nhìn ánh mắt mong chờ của cả Văn Tùng, Quốc Việt và Minh Bình, cô hằn giọng:"Có mỗi cậu thanh niên kia là vẫn chưa tìm được..."

"Em...em nghĩ là em tìm được!

Em cảm nhận được Cảnh!"

- Quốc Việt chạy đi, ngay sau đó tất cả cũng chạy theo y.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
56. vậy đã tốt


Cổng Số 10

Bánh Bao: Mấy thằng kia còn sống không?

Trung Bo: Ăn nói cái dì mà khó nghe dị?

Đậu: Nay Trung không hùa với Bánh Bao à, đừng để Bánh Bao của anh nghiệp một mình...

Bánh Bao: Ơ kìa Xuân!

Anh hỏi thăm tụi nhỏ mà!

Đậu: Anh hỏi thăm vậy có ngày người ta đấm xẹp hai cái bánh bao đấy.

Mibi: Tôi bảo Trung ngon mà.

Đậu: Hả...

Bánh Bao: Đm mày bị thằng Trung tẩy não rồi hả Bình???

Mibi: Ngoan*

Trung Bo: Hì hì~ ngoan hay ngon gì cũng là em anh nhỉ.

Mibi: Ừm, em ngoan.

Nhâm Thìn: Anh có thể nào đừng simp vậy được không?

Trung mới về nhà em đã quậy tung nóc lên rồi.

Trung Bo: Ai xách cái đầu người ta lăn về mà bây giờ làm như mình oan ức lắm vậy?

Bé Bơ: Ơ?

Trung về nhà anh Dũng rồi ạ?

Nhâm Thìn: Trung bệnh nên anh không yên tâm.

Trung Bo: Lêu lêu, trong lòng Dũng anh vẫn nhất nhê Bơ.

Bé Bơ: @Lê Minh Bình Anh ơi anh xách anh ta về đi ạ, em ngoan hiền mà anh ta cứ trêu em.

Mibi: Anh bận chăm Vịt rồi, Trung trêu thế thôi chứ Trung là của anh mà.

Chườn Smile: Con em với Cảnh sao rồi anh?

Bất Khuất: Con em với Cảnh?

Con em với Cảnh hay con em với Cảnh...

Chườn Smile: Là con tao với Cảnh.

Bất Khuất: Hẩ

Chườn Smile: Sao lại hả?

Bình thường mà?

Đức Gắt: Mày có biết là nó đang nghĩ mày với Cảnh có một đứa con không?

Chườn Smile: ....

Chườn Smile: Không phải!!

Là Vịt với Cảnh sao rồi anh Bình ơi!

Bất Khuất: Không biết hai người ổn không mà nghe theo lời anh Thắng thì Cảnh không ổn lắm...

Tiểu Cường: Hic, tội hai bạn yêu, hôm qua nghe tin đấy xong em sốc không chịu được.

Phải rút vào ngực Nhàn để đỡ sợ.

Nhàn Rỗi: Việt nó yếu như sên ấy, may có anh Đạt với anh Thắng không lại khổ.

Đến Thì Đón: Cả Bom nữa, nghe nói Bom đâm cho Thắng một nhát.

Bẹp: Vậy là phải nói cả Thắng chứ tại sao lại là cả Bom vậy Lùn...

Huỳnh Công Đến đã offline

Bẹp: Hic!

Em làm gì sai mà Đến tránh mặt em hoài vậy?

T.T ai cho em biết đi

Thịnh Vượng: Dù rất lo cho mấy người kia nhưng mà tao muốn nói mày nguvai Cương ạ.

Cục Bột: Thật ấy, Đến đã nói rõ ra như vậy rồi còn không biết nữa thì thôi chịu.

Bẹp: Ý là hông hiểu thật...

Thịnh Vượng: Những người bị bắt sao rồi ạ?

Ổn hơn chưa?

Bánh Bao: Lẽ ra mày phải hỏi có chết chưa còn mua hoa cúc đến tặng.

Bé Bơ: Sao anh sống được tới giờ này vậy?

Hai cái bánh bao trên má không làm anh tắt thở hả?

Bình Bo: Nào Bơ đừng trêu anh Toản, anh buồn cười.

Trò Đùa: Toản ơi mình có ý thức được là mình đã quá tuổi dậy thì chưa?

Đậu: Từ chối nhận bồ nhé...

Bánh Bao: Ơ Xuân 🥺

Trò Đùa: Nhiều khi không nghĩ nó là bạn thân của mình...

Bình Bo: Hôm trước anh mới nhận em là bạn thân anh mà?

Trò Đùa: ...

Trò Đùa: Khang ơi Đạt, Thắng với Bom sao rồi em?

Bất Khuất: Không có gì đáng nghiêm trọng ạ, vết thương anh Thắng do không phải vật mang linh tính đâm nên dễ hồi phục, anh Bom giờ sang nhà anh Bình chăm Cảnh, anh Đạt hầu như không có vết thương nào ạ.

Bình Bo: Hôm qua thấy bước ra còn cõng Xích Quỷ được mà.

Đạt Ka: Anh ấy có tên, Lý Công Hoàng Anh nhé.

BaTo: HarM??

Mibi: Gì đấy Toàn?

Trung Bo: Ứm ừm~

Nhâm Thìn: Nào Trung xuống lấy sữa đi, anh pha rồi.

Mibi: ?

BaTo: Em không sao.

Bé Dương: Vậy là mọi người ổn đúng không ạ?

Đức Gắt: Ừ.

Bé Dương: Vâng.

Pink Phúc: Đừng gắt với Dương vậy mà Đức Anh ơi...

Đức Gắt: Thì sao?

Liên quan không?

Pink Phúc: ...

Nửa Hòn: Rồi tự nhiên anh khó chịu với anh ấy?

Pink Phúc: Có khó chịu cũng không cần Hòn lo!

Nửa Hòn: Anh...

Pink Phúc: Đi ga!

Pink Phúc: Nhầm, ra!

Tiểu Cường: Cháy hả, vui dữ vậy.

Nhàn Rỗi: Bạn không thấy cái mặt nó khó chịu qua giờ à?

Trò Đùa: Mấy đứa nhỏ này sao đấy, chưa hết chuyện này tới chuyện kia.

Đạt Ka: Vụ của bọn em xong rồi, Hoàng Anh bị thương hơi nặng thôi, nôn máu độc vài lần là khỏe.

BaTo: Gì cowe????

Mibi: Toàn?

Mibi: Ai vừa mới từ phòng em chạy ra đấy?

BaTo: Em không sao, đừng quan tâm.

Trần Bảo Toàn đã offline

Bánh Bao: Đừng nói với tao cái thằng mang mệnh thuần dương bị quỷ nhập nha.

Ngọc Thua: Có nhập cũng cắn anh đầu tiên đấy.

Bất Khuất: Sao anh nỡ lòng vứt em ở nhà cùng anh Đạt mà chạy theo anh Bom vậy.

QAQ

Đạt Ka: Em có định kiến gì với anh?

Bất Khuất: ...

Chườn Smile: Để tao sang chơi với mày nhé.

Bất Khuất: Nhanh lên đi QAQ, nhìn anh ấy như muốn ăn tươi nuốt sống Khang đến nơi ấy.

Cục Bột: Chuyện tình của anh em cùng nhà hả?

Thịnh Vượng: Bớt đọc mấy cái chuyện tào lao lại đi. 🤦

Cục Bột: Phải chi Cương cũng đọc mấy truyện đó để thông minh hơn ha, Đến bảo vậy rồi còn không hiểu.

Bẹp: QAQ

Bé Dương: Có những người muốn hiểu chẳng thể hiểu được, còn có những người hiểu được nhưng chẳng muốn.

Đức Gắt: Mày đâm chọt gì tao?

Bé Dương: Không ạ.

Nửa Hòn: Có tật giật mình nên mới hỏi à?

Tiểu Cường: Dỗ được Phúc chưa mà hỏi chuyện của Đức Anh?

Bé thích Đức Anh hay gì.

Nửa Hòn: Anh nói một câu nữa em xiên kiếm qua họng anh đấy. 🙂

Tiểu Cường: Oahuhu Nhàn ơi, nó ăn nhờ ở đậu mà nó hâm dọa mình kìa!

Nhàn Rỗi: Bạn to hơn Hoàng còn chẳng dám làm gì, mình ngang Hoàng thì làm được gì?

Tiểu Cường: Đm dỗi kinh ấy.

Bất Khuất: Á cứu em!!!

Có ai mới lao vào nhà em này cứu với!!!!

QAQ

Chườn Smile: Hả???

Tao đang sang!

Ngọc Thua: Anh Đạt???

Bất Khuất: À không nhắm vào em...

Nhắm vào anh Đạt...

Trò Đùa: Tự tiệt đường sống à...

Bé Dương: Có khi nào không phải nhắm vào anh Đạt không ạ?

Trung Bo: Có khi vậy đó~
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
57. cố hiểu


Sau trận chiến ở dưới lòng đất, người bị thương nặng nhất chắc hẳn là Lý Công Hoàng Anh, người từ đầu chưa hề bình phục sau vết thương Văn Đạt gây cho mình, ấy vậy mà anh vẫn cố gắng cầm chân Quý Tri, truyền linh lực cho Văn Đạt.

Để rồi khiến bản thân mình gần như rơi vào tình trạng hôn mê sâu.

Nghĩ đến đây thôi, Văn Đạt bất giác thở ra một hơi đầy lạnh lẽo, bàn tay khẽ đóng cánh cửa rồi xoay người, vốn muốn bước về phía cầu thang, đúng lúc nghe thấy tiếng la của Khuất Văn Khang bên dưới.

Không mất nhiều thời gian để Văn Đạt định hình người đang đứng trước mặt mình, mùi Oan Quỷ nồng nặc bao trùm lấy cậu thanh niên với chiếc răng nanh và đôi mắt hơi chuyển sang màu tím kia.

Song, khác với sự dữ tợn ban đầu, vừa chạm mắt với Văn Đạt, Thanh Nhân lập tức trở về hình dạng con người, đôi mắt của em như một bộ phim với nhiều khung bậc cảm xúc khác nhau, ngạc nhiên - bất ngờ - tức giận rồi lại phản phất trong đó một tia đau lòng.

"A..Anh Đạt?"

- Chất giọng lưỡng lự như muốn nói rồi lại nuốt tất cả vào trong của em đã làm hắn có chút khó hiểu mà thu cánh tay đang vận linh lực lại.

Thông qua ánh mắt cũng có thể nhận ra trong đầu hắn hiện tại là rất nhiều câu hỏi, người này rốt cuộc là ai?

Có phải có quan hệ với những kí ức mơ hồ của hắn khi hắn đặt chân xuống lòng đất vào hôm trước?

Hắn không thể trả lời cho câu hỏi của chính bản thân, hắn chỉ biết ngay giây phút hiện tại, con quỷ đó vẫn đang tiến từng bước về phía mình, đôi mắt nó đang ngập trong nước.

"Anh..

Anh rời đi rồi tại sao hết lần này đến lần khác xuất hiện vậy?

Anh muốn khiến anh trai khóc nữa hả!!"

- Thanh Nhân lao đến trước sự không phòng bị từ Văn Đạt, liên tục đánh vào ngực hắn một cách vô lực đến tội.

Nước mắt của em vô thức mà rơi, cho dù em bị người ta nói là khờ hay vô dụng nhưng em vẫn biết thế nào là đau lòng và muốn bảo vệ người em thương yêu.

Đối với em mà nói, Lý Công Hoàng Anh là tất cả.

Thanh Nhân trở thành Quỷ năm bảy tuổi, em vốn chưa hề chết, mà chính cái xã hội đặt nặng việc thăng quan tiến chức đã dồn em vào bước đường cùng.

Họ chê trách em không thể làm rạng rỡ gia tộc, là một đứa trẻ ngu ngốc dạy cái gì cũng không biết.

Họ đem em ra so sánh với người khác, có hôm còn vì một lỗi sai nhỏ mà bỏ đói em đến tận mấy ngày trời.

Những tiếng la mắng luôn lảng vảng bên tai, tiếng đòn roi ngày ngày vang lên bên màng nhĩ nhưng em chưa từng oán trách họ.

Cuộc sống của em là do họ ban cho, đúng không?

Và rồi Lý Công Hoàng Anh đến, anh cứu thoát em khỏi gia đình đó, vì cơ thể ốm yếu nên em vốn không thể sống quá lâu nữa.

Anh đành phải làm liều, nuôi dạy Thanh Nhân thành quỷ và đưa em đi rất nhiều nơi, trải qua rất nhiều thứ.

"Anh xuất hiện làm gì...

Anh xuất hiện anh ấy đau lòng hơn thôi hiểu không!

Anh là đồ quá đáng...

Anh bỏ đi thì thôi đi...

Anh bỏ đi rồi quay lại hết lần này đến lần khác!"

"Nhân!"

- Trần Bảo Toàn cuối cùng cũng đuổi kịp em, cậu nhẹ nhàng kéo em ra khỏi người Văn Đạt.

Hạ giọng mà giải thích với kẻ đang không hiểu gì như hắn hiểu đây là em của Hoàng Anh, có lẽ cậu cũng phải nói cho Minh Bình và mọi người biết, không thể giấu mãi như vậy được.

"Oa huhu!

Toàn ơi người xấu đó!

Toàn đưa anh trai về đi mà!"

- Như một lẽ thường, đứa trẻ nào gặp người bản thân tin tưởng nhất đều sẽ khóc thật to, Thanh Nhân cũng không ngoại lệ.

Em ôm trầm lấy Bảo Toàn mà khóc nức nở còn to hơn vừa rồi.

Làm cho Bảo Toàn cuống hết cả lên, Văn Đạt thì hay rồi, từ kẻ không hiểu chuyện gì đang diễn ra trở thành người xấu trong mắt Thanh Nhân.

____________

Chợ

Lương Duy Cương bước dài trên đường, đầu liên tục hiện ra những câu hỏi khác nhau, những câu nói hắn đã nghe được ở nhà Văn Toản và chung quy tất cả lại vẫn là vì sao Huỳnh Công Đến lại giận hắn.

"Đến!"

- Duy Cương hét lên rồi vui mừng mà chạy về phía Công Đến, vừa nhìn thấy hắn, gương mặt Công Đến liền như thấy ma, định bụng sẽ bỏ chạy nhưng em đã chậm hơn hắn một bước, cánh tay bị người kia nắm chặt lấy:"Sao tự nhiên mày tránh mặt tao!

Tao làm sai cái gì thì cũng phải từ từ nói chứ!

Mày không giải thích rõ ràng tao không cho mày đi đâu!"

"Tao nói chưa đủ rõ hả?"

- Công Đến gằn giọng từng chữ, muốn gỡ tay Duy Cương ra khi nhận ra người đi đường các lúc càng để ý hai người nhưng cậu càng làm vậy Duy Cương càng siết lại.

Điên mất thôi!

Ai đời đi thích mày vậy?

Ngoài đẹp trai ra có cái gì nữa không??

"Mày nói chưa rõ!

Hôm đó tao chưa kịp hiểu gì hết mày đã đẩy tao xuống hồ rồi.

May là chưa rớt cái não xuống đấy đấy!"

- Hắn ngừng lại một chút, rồi khi nhìn thấy gương mặt càng lúc càng tối sầm lại của Công Đến:"M-mày...mày đừng nói mày thích tao nha?"

"Anh Đế--..."

- Đúng lúc Công Đến không biết phải làm thế nào thì người mà cậu đợi nãy giờ cũng từ trong cửa hàng mà bước ra.

Là Thái Bá Đạt.

Vừa nhìn thấy cọng rơm cứu mạng, Công Đến đã vội hất Duy Cương ra, vội vã mà chạy đi thật nhanh mặc kệ Duy Cương í ới gọi theo

"Hic...

Hỏi thì không trả lời..."

"Anh Cương này..."

"Hả?"

"Em nói thật, có khi ông trời không cho ai tất cả nhưng mà anh cũng phải cố sử dụng cái não ấy...

Anh Đến tội nghiệp lắm đó, anh cứ như vậy có người bế ảnh đi cũng không chừng."

"Ai bế????"

"..."

"Đừng nói là em nha..."

"..."

Đạt cảm thấy bất lực.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
58. khờ


Cổng Số 10

Bánh Bao: Thằng Toàn hay thật ha, mệnh thuần dương đi nhặt con Oan Quỷ về không ai nhận ra luôn.

Đến Thì Đón: Câu truyện mang tên: đi cứu hộ tôi nhặt được vợ?

Trung Bo: Đi cứu hộ tôi xém mất nửa cái mạng vì Oan Quỷ ~

Mibi: Ừm.

BaTo: Em đã mất mạng đâu?

Em cũng xin lỗi rồi mà!

Trung Bo: Mibi chỉ nghe lời tôi thôi, có nghe lời Toàn hả?

Mibi: Ừm, anh nghe Trung.

BaTo: ...

Trò Đùa: 🤦 Dũng, em có thấy càng ngày nhóc nhà em càng lạm quyền không?

Nhâm Thìn: Em xin lỗi, đây không phải ý của em.

Bé Bơ: Sao anh phải xin lỗi?

Trung Bo: Tại Dũng yêu anh đó.

Bé Bơ: Dũng yêu anh mà anh lên giường với Bình suy ra trên đầu Dũng mọc lên hai cái sừng hả?

Trung Bo: ...

Nhâm Thìn: Nào, anh yêu Bơ, xem Trung như em trai thôi.

Tiểu Cường: Mối quan hệ bùng binh của anh Dũng làm em nhức đầu còn hơn nhà em nữa.

Nhàn Rỗi: Nhà mình thì có cái gì khiến bạn nhức đầu?

Tiểu Cường: Chứ không phải hả?

Mình thích bạn, bạn thích anh Đến, anh Đến thích ứm ừm, ứm ừm thích người khác.

Nhàn Rỗi: Mình thích anh Đến lúc nào????

Cục Bột: Ôi Cường ơi, em bảo ứm ừm người ta không biết đang nói người ta đâu.

Bẹp: Ứm ừm là Thái Bá Đạt hả?

Thái Bá Đạt thích ai?

Đến Thì Đón: Thích bố nhà mày ấy!!

Bẹp: Ơ...

Pink Phúc: Bố nhà anh Cương có giá quá ha!

Nửa Hòn: Đó là câu chửi...

Đức Gắt: Càng lúc càng khờ. 🤦

Ngọc Thua: Khờ thì phải nhắc Oan Quỷ nhà anh Toàn kìa, anh Bom bình thường ít nói lắm, ở cùng với anh Nhân một chút đã nổi quạo lên.

BaTo: Đã bảo nó khờ mà.

Trần Bảo Toàn đã thêm Nguyễn Thanh Nhân vài nhóm

Trầm Bảo Toàn đã đặt biệt danh cho Nguyễn Thanh Nhân là Ngơ

Bánh Bao: Quỷ mà cũng biết dùng điện thoại hả?

Ngơ: Quỷ chứ có phải trên núi mới xuống đâu mà không biết dùng điện thoại.

Bị khờ hả...

Bánh Bao: ...

Đậu: Tự nhiên yêu Nhân ghê ấy nhỉ...

Bánh Bao: Ơ kìa Xuân phải bênh anh chứ!

Đậu: Cái mỏ anh như vậy thì ai dám bênh...

Trò Đùa: Kệ nó đi Xuân, để nó ăn năn sám hối với cái độ xàm của nó đi.

Ngơ: Em chào anh ạ.

Trò Đùa: Chào em.

Trung Bo: Í~ Việt Anh quen Ngơ kìa nha

Bình Bo: ???

Sao ai anh cũng quen vậy?

Trò Đùa: Bộ em không nghe Toàn kể hả, lần Toàn cứu Nhân là lúc anh cũng ở trên núi đấy, anh là người tiếp xúc với sức mạnh của Nhân nên Nhân biết anh thôi.

Bình Bo: 😒

Ngơ: Vâng ạ.

Bất Khuất: Anh đừng có vâng nữa, tính ra anh lớn tuổi nhất sau anh Hoàng Anh thôi í.

T.T

Chườn Smile: Ít nhiều gì thì anh Nhân cũng tầm 100 mấy tuổi rồi...

BaTo: Nó nhỏ tuổi hơn hai em đấy, nó trở thành Oan Quỷ năm bảy tuổi thì chỉ được tính là bảy tuổi thôi.

Bất Khuất: Ha...

Ngơ: Người ta lớn rồi nha!

Bất Khuất: Uichuchu không giận!

Lát nữa bé Nhân muốn ăn gì em đem sang cho nha!

Ngọc Thua: Em định bỏ anh Đạt ở nhà một mình à?

Chườn Smile: Lại chả, em sang chơi thôi mà nhìn mặt anh Đạt đã muốn về ngay.

Bất Khuất: Thà sang nhà Mibi còn vui hơn...

QAQ

Quốc Vịt: Riết cái nhà có khác gì chỗ tị nạn không.

Tiểu Cường: Vịt!

Chườn Smile: Úi con trai!

Bất Khuất: Á bồ Chườn!

Chườn Smile: ...

Quốc Vịt: 🤦

Bé Dương: Nhìn anh không vui lắm ạ?

Đức Gắt: Người nó thích bị vậy mày nghĩ nó vui được không?

Bé Dương: Em hỏi thôi ạ.

Trò Đùa: Mày cứ cọc với nó mãi thế em?

Pink Phúc: Từ chối người ta rồi thì để người ta nhẹ lòng mà buông đi...

Hic, Đức Anh làm vậy mãi đau lòng thay Dương.

Nửa Hòn: Em cũng đau lòng nè.

Pink Phúc: Không quen!

Nửa Hòn: ...

Bé Dương: Mọi người đừng nói anh Đức Anh thế ạ.

Bé Dương: Có ai đi Trung Thu không ạ?

Hay chỉ tổ chức ở nhà anh Toản vậy là xong?

Bé Bơ: Muốn anh Dũng đi vứi mừngggg

Nhâm Thìn: Cho dù anh có bận thế nào cũng sẽ đi với em.

Đến Thì Đón: Anh ơi anh ngừng simp chúa lại đi!

Bẹp: Đến đi với tao ha...

Đến Thì Đón: Tao đi với Đạt rồi!

Bẹp: ...

Cục Bột: Thấy cũng tội mà thôi cũng kệ...

Thịnh Vượng: Bột có muốn đi không?

Cục Bột: Thui ạ, về nhà nấu chè với nhau ăn để chúc mừng chúng ta bên nhau được thêm một mùa trung thu nữa nha!

Thịnh Vượng: Theo Bột hết.

Chườn Smile: Khang ơi...

Bất Khuất: Há?

Chườn Smile: Khang đi không?

Bất Khuất: Cho thêm anh Nhân với em Bắc đi nữa thì đi.

Chườn Smile: ....

Ngơ: Anh ở nhà với Toàn với anh trai rồi...

BaTo: Muốn đi không tao đưa mày đi?

Ngơ: ...

Ngơ: Không ạ.

Pink Phúc: Anh muốn đi lắm đúng không?

Em biết mà.

Tiểu Cường: Mày cũng muốn đi mà Hòn không đưa đi chứ gì?

Pink Phúc: Tao đi với Dương.

Nửa Hòn: Har%(?

Nguyễn Đức Anh đã offline

Bé Dương: Hẹn trước rồi chứ không phải tao cố tình đâu Hoàng ơi...

Bánh Bao: Làm cái gì khó coi vậy?

Lôi ba đứa đi cùng không được à?

Bình Bo: Đi hai người nó mới tình cảm anh hiểu không?

Trò Đùa: Em muốn đi không?

Bình Bo: Rủ thêm Mạch Ngọc Hà, Nguyễn Đức Chiến, Lê Xuân Tú thì em đi.

Trò Đùa: ...

Mibi: Trung ơi?

Trung Bo: Em có việc bận rồi ạ.

À nói đúng hơn thì em cảm thấy không được khỏe.

Mibi: Vậy hôm đó anh sang thăm em nhé?

Trung Bo: Thăm xong có làm gì nữa không~

Bất Khuất: Ew!

Chườn Smile: Group có con nít anh ơi!

Ngơ: Hm..

BaTo: Sao đấy?

Ngơ: Thấy Trung quen lắm...

Trung Bo: Có khi chúng ta từng gặp ở đâu đó rồi chăng~

Ngơ: Có hả...

Nhâm Thìn: Trung nói để Nhân đoán đó, sao lại hỏi ngược lại Trung.

Ngơ: ...hm...
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
59. trăng tròn


Trung thu thì chỉ có vài người ra ngoài thôi, đa phần họ sẽ chọn cách ở nhà cùng nhau nấu chè.

_____________

Văn Khang: Uầy Trường ơi!

Trường xem trăng tròn chưa kìa.

Văn Trường: Lạ ha, năm nay trăng tròn hơn mấy năm trước nhỉ.

Điềm báo không lành à?

Văn Khang: ...

Văn Trường: Tao thấy đúng mà, hết mày, Phúc gặp chuyện lại đến anh Khôi, rồi chuyện của hai anh em nhà anh Tùng nữa.

Kh--

Văn Khang càng nghe càng thấy ù tai, em quyết định đi trung thu cùng Văn Trường là vì muốn cả hai có một chút không gian riêng mà cười đùa với nhau, dạo gần đây không những xảy ra rất nhiều chuyện mà em còn cảm thấy cơ thể mình sau khi bị nhập còn yếu hơn trước.

Vậy mà tên ngốc kèm với quả đầu không giống ai cứ lải nhải bên tai em!

Huhu biết vậy không đi cùng rồi.

Văn Trường: Khang ơi.

Văn Khang: Hả?- Ưm

Văn Trường: Ngọt không?

Văn Khang: Mua ở đâu đấy?

Ngon thế!

Văn Trường: Bên kia kìa, nãy thấy mày tự nhiên im, tao sợ mày nghĩ nhiều nên mua cho mày ăn thử.

Mày thích kẹo bông gòn mà ha.

Văn Khang: Tao thích tất mấy món ngọt!

Văn Khang cười hì, tay chộp lấy que kẹo bông trên tay Văn Trường rồi xé ra một góc nhỏ.

Cánh tay em khẽ đưa lên ý muốn Văn Trường ăn cùng mình, nhưng em không để ý hiện tại hắn như người mất hồn, cứ nhìn chăm chăm vào em.

Văn Khang: Sao đấy...

Văn Trường: K-không có gì!

À mà...

Mày cười xinh ấy, cười nhiều vào nữa đi.

Văn Khang: ...

Dưới không gian của những ngọn đèn được người dân chen chúc nhau dạo chơi nơi phố nhỏ, Văn Trường hít một hơi thật sâu, có lẽ những gì cần nói với Văn Khang hôm nay phải nói cho ra lẽ rồi.

Văn Trường: Khang...

Tao với Việt đơn giản là bạn bè thân thiết, tao xem nó như con trai của tao.

Tao mong mày không nghĩ tụi tao có tình cảm nữa, vì tao thí--

Văn Khang: Á!

Bắc kìa!

Văn Trường: ...

Đình Bắc: Anh Khang!

Thái Sơn: /đi lại kéo lỗ tai Bắc đi./

Văn Khang: Ơ!

Trường ơi đi theo Bắc đi!

Văn Trường: Đm...

______________

Ở cây cầu đá, nơi con sông chảy ngang được ví như "lưu bút ngàn cổ." một con sông đẹp, lưu giữ toàn bộ nét hoài cổ từ xa xưa, thích hợp cho những cặp đôi yêu nhau nhưng trong lòng vẫn còn uẩn khúc.

Và kì lạ thay, dường như mọi người chỉ yêu thích dòng chảy mềm mại của con sông chứ không hề để tâm đến sự cứng cỏi nơi cây cầu đá.

Họ chỉ tập trung với lòng sông, tụ tập múa hát trên con thuyền trôi dạt, hai bên bờ là những người mua bán tấp nập.

Chỉ có hai con người đang đứng trên cầu mà nhìn xuống sự nhộn nhịp phía dưới.

Ngọc Thắng: Anh không vui hả?

Văn Tùng: /lắc đầu/

Ngọc Thắng: Anh lo cho Cảnh?

Văn Tùng: /lắc rồi lại gật./

Ngọc Thắng: Anh thấy có lỗi với em?

Văn Tùng: /gật đầu./

Ngọc Thắng: Không sao mà, vết thương có sâu lắm đâu, em đã tha lỗi cho anh rồi nên anh không cần thấy có lỗi nữa.

Ngọc Thắng muốn đưa tay lên để xoa đầu đứa trẻ đang cúi gầm mặt kia, song lại bị cái né tránh của em làm cho bối rối.

Văn Tùng: Lẽ ra tôi không nên làm phiền cậu và mọi người...

Ngọc Thắng: Anh nói gì vậy?

Từ khi có anh em mới thấy cuộc sống vui hơn đấy.

Ở gần anh em thấy toàn tích cực thôi.

Văn Tùng: ...

Ngọc Thắng: Em nói thật đấy, không biết tại sao dù em có tức giận thế nào, lo lắng ra sao.

Chỉ cần được nhìn thấy anh cười, dường như em được chữa lành tất cả...

Văn Tùng: Thắng...

Ngọc Thắng: Sợi dây chuyền của em ấy, anh còn giữ không?

Văn Tùng: Còn...

Ngọc Thắng: Em từng nghĩ em chỉ muốn tặng anh để anh không còn sợ nữa.

Nhưng sau tất cả, em muốn xem nó như vật định tình.

Văn Tùng: Đ-định tình?

Ngọc Thắng: Anh có thể trở thành n--

Đan Dương: Sư huynh!

_______________

Dưới ánh trăng chiếu sáng khắp mọi nơi, lại có một chỗ tối tăm đến lạ.

Nó không tối vì oán khí bao trùm mà do tán cây già che mờ tầm mắt.

Nếu cây đa ở đầu Cổng gây cho con người biết bao sợ hãi, là nơi tụ tập rất nhiều quỷ, ma cấp thấp chuyên hù dọa con người.

Thì ở Phố Đạo Quán lại có một cây liễu đẹp theo cách mị hoặc.

Hồng Phúc: Em đã nói những gì với Đức Anh vậy?

Đăng Dương: Em cũng chẳng nhớ, thứ gì nhất em nhớ chắc là cảm giác hạnh phúc khi được bế anh ấy trên tay mà không một lời la mắng...

Hồng Phúc: Đức Anh không nhận ra bên cạnh mình có một người tốt đến đáng thương như vậy nhỉ.

Đăng Dương: Ý anh là sao ạ?

Hồng Phúc: Không có gì...

Đăng Dương: Mà cho em hỏi tại sao anh dỗi Hoàng vậy...

Làm nó khủng bố em suốt ngày hôm qua, cấm em không được đi với anh.

Hồng Phúc: Anh có cảm giác Hoàng không thật lòng chăng...?

Anh không biết nữa...

Đột nhiên anh lại chẳng còn sự tin tưởng nào dành cho em ấy...

Đăng Dương: ...

____________

Tuấn Tài: Anh Dũng?

Sao anh nhìn bên đó dữ vậy...

À!

Phúc với Đăng Dương kia mà.

Mạnh Dũng: Bơ này, em muốn xem kịch hay không?

Tuấn Tài: Kịch gì thế anh?

Mạnh Dũng: Một vở kịch có thể khiến người ta tự hận nhau.

Tuấn Tài: Ý anh??

Mạnh Dũng: Anh hận bản thân mình trước kia vì không gặp em sớm hơn. ^^

Tuấn Tài: Cái anh này!

Mạnh Dũng: Bơ ơi.

Tuấn Tài: Dạ?

Mạnh Dũng: Trăng hôm nay đẹp nhỉ?

Tuấn Tài: Vâng!

Mạnh Dũng: 🤦

Tuấn Tài: Hở???

Mạnh Dũng thở dài, nhưng bất giác trên khóe miệng nở lên một nụ cười đầy ẩn ý, anh hôn nhẹ lên trán Tuấn Tài rồi nhìn biểu cảm ngơ ngác của em.

Kịch!

______________

Duy Cương: Huhu Đến ơi...

Thái Bá Đạt: ...

Duy Cương: Đến không có ở đây hả?

Thái Bá Đạt: Anh đứng ở đây gào được 15phút rồi đấy anh Cương!

Anh Đến không có đến đây!

Duy Cương: QAQ...

Thái Bá Đạt: Em nói anh nghe này, anh Đến thích anh đấy, không có thích em đâu.

Anh ấy thích anh lâu lắm rồi, ai cũng thấy có một mình anh không thấy là như thế nào!

Duy Cương: Thích...

Thích anh??

Thích Lương Duy Cương??

Thái Bá Đạt: ...

Duy Cương: Hơ...

Không phải...

Không phải theo kiểu bạn bè?

Thái Bá Đạt: Không phải theo kiểu bạn bè...

Duy Cương: ...

____________

Bạn nghĩ người đáng thương nhất là Lương Duy Cương!?

Bạn lầm to rồi!

Người đáng thương nhất là Bùi Hoàng Việt Anh khi anh ta rủ Bình Bo, Bình Bo rủ cả dàn phi tần của anh ta đi cùng!

__________

Nguyên Hoàng: ...

Đm Dương ơi, bạn thân kiểu đấy hả?

Mày dẫn crush tao đi đâu mà không thèm bắt máy tao luôn rồi!

Ủa...

Nguyên Hoàng: Ủa?

Ê!

Đức Anh!

Sao uống say thế??

Còn ngồi lê lết giữa đường nữa hả thế nào???

Còn tỉnh không?

Nguyên Hoàng: Toàn mùi rượu thế này...

Mới trèo từ hồ rượu ra à?

Nguyên Hoàng: Nói tôi nghe là anh còn sống đi?

Nguyên Hoàng: Không lẽ tôi phải đưa anh về hả...

Anh Phúc hiểu lầm chết rồi sao...

Nguyên Hoàng: Ê buông ra!

Không được ôm tôi!

Say xỉn xong lợi dụng nhau à!????
 
Back
Top Bottom