Cập nhật mới

Khác [ u23 ] - nhà bên có ma?

[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
20. lo lắng


bạn đã bỏ lỡ 20 cuộc gọi từ Nhâm Mạnh Dũng

Em:

...

Dũng:

Ngủ ngon nhỉ?

Em ngủ ngon đến mức quên luôn anh chỉ bảo em đến đó thu xếp đồ đạc chứ không phải dụ dỗ Lê Minh Bình lên giường à?

Em:

Xin lỗi...

Hôm qua không kìm chế được

Dũng:

Anh nhắc em lần thứ mấy rồi?

Em gây họa kiểu này anh không biết gánh cho em thế nào đâu.

Đâu phải là em không biết anh Bình là người học đạo?

Càng tiếp xúc thân thể nhiều thì người thiệt thòi là em thôi.

Em:

Hứa lần cuối mà, đừng mắng nữa.

Mở điện thoại thôi cũng nhức đầu rồi.

Dũng:

Chứ không phải do hôm qua nồng nhiệt quá à?

Em:

Thôi!

Đã bảo xin lỗi rồi.

Dũng:

Em làm sao cũng được.

Anh thấy anh Bình không phải mê em do năng lực của em đâu, anh ta mê em thật lòng đấy.

Em:

Ừ...

Dũng:

Ừ vậy thôi?

Em động tâm lần nữa rồi?

Không định nói rõ rồi kết thúc mối quan hệ này với Lê Minh Bình à?

Em:

Dũng...

Dũng:

Đừng làm nũng ở đây.

Em không phải người đó, có làm nũng anh cũng không bận tâm đâu.

Em:

...

Hứa sẽ không tái phạm lần nào nữa đâu.

Dũng:

Không còn là chuyện tái phạm hay không.

Nếu là những lần trước thì anh hoàn toàn không ý kiến gì.

Nhưng lần này em biết rõ Bình là người học đạo mà?

Em liều mạng như vậy đến một ngày nào đó anh cũng không cứu được em.

Em:

Em hiểu.

Anh Việt Anh cũng vậy đấy thôi...

Dũng:

Em so sánh mình với Việt Anh?

Việt Anh lợi hại đến mức nào đâu phải em không rõ?

Em theo anh được bao nhiêu lâu rồi Trung?

Em:

Lâu quá, không nhớ rõ nữa.

Dũng:

🤦

Em cứ hành động theo cảm giác như vậy, họa lần trước anh còn chưa giải quyết xong cho em.

Em:

Em không phải người gây ra hai chuyện đó!

Dũng:

Em dám thề?

Em:

Đúng thật em có đùa giỡn một chút, nhưng chỉ là đùa thôi.

Em đâu có thù oán gì mà phải ra tay như vậy?

Dũng:

Người thứ nhất thì sao?

Em:

Anh dám nói người thứ nhất không phải do anh làm?

Dũng:

À, quên mất.

Em:

Bình về rồi, em không nói nữa, anh cũng đừng bắt em về.

Trần Danh Trung đã offline

_________

Mibi: Trung dậy rồi à?

Anh mua cháo cho em này.

Trung Bo: Em cảm ơn Mibi nhiều~

Mibi: Mibi?

Trung Bo: Em thấy gọi như vậy đáng yêu mà, Mibi không thấy vậy sao?

Mibi: Anh biết rồi, ngồi yên nào Trung.

Trung Bo: Hì, anh này.

Mibi: Hả?

Trung Bo: Chuyện hôm qua, anh cứ xem như là em không kìm chế được bản thân đi.

Đừng nghĩ đến nó nữa, chúng ta xem như lần đầu và cũng là lần cuối được không anh?

Mibi: ...

Trung Bo: Mibi~ em không bắt anh chịu trách nhiệm mà.

Anh đâu cần bày ra vẻ mặt này.

Mibi: ...

Trung Bo: Nào!

Em là người chịu thiệt chứ đâu phải anh chịu thiệt đâu mà anh không trả lời em?

Mibi: Từ giây phút anh làm chuyện đó, anh đã chắc chắn rằng cả cuộc đời còn lại của bản thân anh chỉ có em.

Đừng nói những điều ngu ngốc như vậy nữa Trung.

Trung Bo: Anh nghĩ vậy chứ Trung đâu có nghĩ vậy.

Hm, thỏa mãn bản thân thôi mà ạ.

Mibi: Trung!

Trung Bo: Hic...

Anh quát Trung...

Mibi: Em nghe này, anh yêu em, không phải thích.

Anh muốn em là của anh, mãi mãi, hiểu không?

Trung Bo: Anh đâu phải lúc nào cũng ở cạnh em được...

Chúng ta khác nhau lắm..

Mibi: Hửm?

Trung Bo: Thay vì anh cứ chấp niệm rằng phải chịu trách nhiệm với em sao anh không nghĩ đây chỉ là một cuộc vui và chúng ta nên qu--ưm!

_________

17h39

Bạn Uống Sữa:

Truonhwy

Truonfwop

Trươngt

Trường!

Bạn Mua Sữa:

Ơi đây.

Không gấp, chuyện gì đấy?

Không lẽ lại xảy ra chuyện hả???

Anh Thắng anh Đạt đâu?

Chờ chútdfpywj

Bạn Uống Sữa:

Hông phải ạ!

Ngủ dậy không thấy Trường đâu...

Sợ Trường sợ tao nên bỏ đi rồi...

Bạn Mua Sữa:

🤦

Tao về nhà thay quần áo, sẵn đem đồ vào cho Hoàng với Đức Anh.

Đăng Dương tất bật nhiều quá tao sợ thằng nhỏ lo không xuễ hai thằng kia.

Đợi tao vào viện xong sẽ về ngay nhá.

Bạn Uống Sữa:

Chườn không sợ Khang thật hả...

Bạn Mua Sữa:

Sao phải sợ?

Cho dù mày có biến thành cái gì thì tao cũng không sợ.

Bạn Uống Sữa:

Hì...

Xin lỗi Chườn vì đã làm bị thương Chườn ạ.

Bạn Mua Sữa:

Không sao, vết thương nhỏ thôi, mày không sao là được rồi.

Bạn Uống Sữa:

...

Huhu...

Xin lỗi Chườn nhiều nhiều nhiều luôn!

QAQ

Bạn Mua Sữa:

Rồi rồi, tao không có giận.

Mày vừa khỏe đấy, đừng nghĩ lung linh.

Thêm nữa nghỉ ngơi nhiều vào, đừng dùng điện thoại nữa.

Bạn Uống Sữa:

Không có Chườn ngủ không được...

Không an toàn ạ.

Bạn Mua Sữa:

😳

Bạn Uống Sữa:

Thật ạ...

Chườn ơi.

Lần trước bị nhập, Khang nghe mỗi tiếng Chườn, anh Thắng anh Việt Anh nói gì Khang đều không nghe.

Lần tới, Chườn bảo vệ Khang tiếp được không?

Nếu Chườn sợ thì không cần ạ...

Bạn Mua Sữa:

Nói kiểu này đố ai từ chối được...

Bạn Uống Sữa:

Vậy là được hả?

Yêu Chườnnnn

Bạn Mua Sữa:

😳

Ừm...

Ý là...

Bảo anh Thắng hay anh Đạt nấu gì cho ăn đi, rồi tao về.

Bạn Uống Sữa:

Anh Thắng bận chăm cho một anh lạ mặt rồi, có quan hệ với Cảnh í.

Bạn Mua Sữa:

Tao có nghe anh Việt Anh nói.

Vậy nhờ anh Đạt được không?

Bạn Uống Sữa:

Anh Đạt đang không ổn lắm...

Bạn Mua Sữa:

Sao lại không ổn?

Bạn Uống Sữa:

Hì...

Dù anh Đạt dặn là không được nói với ai, nhưng mà đâu có nói là không được nói với Chườn đâu...

Anh Đạt gặp lại người yêu cũ í.

Bạn Mua Sữa:

Wow...

Tao đi đồn cho cả phố nghe.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
21. tình cũ không rủ cũng tới


Cổng Số 10

Trò Đùa: @Đạt Ka

Bình Bo: @Đạt Ka

Thịnh Vượng: @Đạt Ka

Cục Bột: @Đạt Ka

Tiểu Cường: @Đạt Ka

Ngọc Thua: Anh nhà em làm gì mà bị gọi hồn kinh thế ạ?

Thịnh Vượng: Anh nghe nói anh Đạt bị đá hả?

Cục Bột: Ủa tao nghe anh Đạt bị cắm sừng mà?

Đến Thì Đón: Có khi gặp con hồ ly tinh như thằng Cương lại bị cướp hồn.

Bẹp: Đã bảo con hồ ly này chỉ yêu anh Quyết thôi!

Bé Bơ: Còn con hồ ly nhà anh Dũng yêu mỗi anh Dũng nhá Đến, bạn không có cửa.

Nhâm Thìn: Hả?

Anh chỉ thích người như Bơ thôi.

Anh không thích hồ ly.

Bé Bơ: 😳

Bình Bo: Đừng có thả thính nó, tối nó về nó lại hint rồi giật đầu tôi dậy thì chết dở.

Trò Đùa: Dũng thả thính nhiều người lắm, đừng hint sớm quá cục láo ạ.

Bé Bơ: Anh cũng thả thính nhiều người mà?

À đâu, anh không thả thính, anh thích một lần nhiều em cơ.

Bình Bo: Không Bơ ạ, người ta thích mỗi Hướng Dương.

Trò Đùa: ...

Bẹp: Hic, vậy mà bảo chỉ yêu mỗi Cương...

Trò Đùa: Tao bảo lúc nào????

Nhâm Thìn: Không ngờ cũng có một ngày anh bị thế này đấy, khác trước quá nhỉ?

Trò Đùa: Chuyện cũ đừng nhắc nữa, em biết được nếu nhắc thì người chịu thiệt không phải là anh mà?

Nhâm Thìn: 🤐

Bé Bơ: Ew ơi dùng cái icon cũng đẹp trai nữa...

Cục Bột: Thịnh đẹp trai nhất Cổng rồi!

Đến Thì Đón: Mày đừng quên thằng Cương vẫn đang còn thở.

Tiểu Cường: Hic, anh nào cũng đẹp...

Nhàn Rỗi: Gì cơ?

Tiểu Cường: Nhàn vẫn đẹp nhất~

Đức Gắt: Đm tao bảo hai đứa mày vào đó chăm thằng Hoàng với Phúc giúp tao, hai đứa mày làm gì mà Dương gọi điện cầu cứu tao?

Tiểu Cường: Có làm gì đâu, tình cảm xíu thôi mà.

Nhàn Rỗi: Bạn nhà tao đò đưa thằng Hoàng, thằng nhỏ không phản ứng nên mới xoay sang sờ mó tao chứ đã làm gì?

Đến Thì Đón: Nhắc Hoàng mới nhớ, mấy nay nó như chết rồi ấy, hỏi không trả lời, nói chuyện cũng chả đáp.

Trung Bo: Biết đâu một ngay nào đó Hoàng dễ thương lại nhập ma~

Nhâm Thìn: Trung.

Trò Đùa: Nói đùa không vui đâu, anh bảo Bình xích em về bây giờ.

Lê Minh Bình đã đặt biệt danh cho mình là Mibi

Mibi: Tôi làm gì được Trung?

Tiểu Cường: Làm tình ạ.

Trung Bo: ....

Nhàn Rỗi: 🤦

Đến Thì Đón: Thuyền này không cần mã lực vẫn chạy vèo vèo là thế nào ấy nhỉ.

Ngọc Thua: Thuyền chạy thẳng lên giường luôn mà

Mibi: Nào!

Cậu nhóc em nhặt về anh của Cảnh gì đấy sao rồi?

Ngọc Thua: Mệt quá nên ngủ luôn rồi anh ạ, cơ mà dù cho em làm nhẹ nhàng cỡ nào anh ấy cũng giật mình được.

Đi không phát ra tiếng cũng không được.

Trò Đùa: Mức độ cảnh giác cao quá đấy, em chăm cho nhóc đó đi.

Mai rồi cho hai anh em gặp nhau

Trung Bo: Cảnh cũng có mở mắt được đâu mà gặp. ^^

Quốc Vịt: Ê!

Em cắn bây giờ!

Nhâm Thìn: Em được chiều riết sinh hư à Trung?

Bé Bơ: Ra là được chiều nên anh ta mới dở dở ương ương như vậy.

Trò Đùa: Mày dở khác gì nó?

Nhâm Thìn: Em thấy Bơ dễ thương.

Bình Bo: Chịu hẳn, cho dù tôi nhắm mắt lại cũng không thể nào hình dung ra được nó dễ thương chỗ nào.

Bé Bơ: Tại anh nhắm chứ có mở đâu mà thấy em dễ thương?

Trò Đùa: Mày vì trai mà phản luôn anh cùng nhà hả Bơ?

Bé Bơ: Cảm giác từ lúc Bo chơi chung với anh, Bo hư hẳn...

Phải phản.

ThịnhVượng: Chứ không phải từ lúc ở cùng nhà với Bơ anh Bình mới bị tha hóa hả Bơ?

Cục Bột: Tha hóa giống Bơ là Thịnh định yêu lại Bơ hả...

Thịnh Vượng: Ơ không có, tao yêu mỗi cục bột trắng trẻo này thôi.

Đến Thì Đón: Thay từ trắng trẻo thành tâm cơ hợp lý hơn đó.

Bẹp: Biết đâu ngày mai nó lại đóng giả bị bắt cóc rồi chờ Thịnh đến cứu, tâm cơ.

Đến Thì Đón: ✋

Bẹp: ✋

Cục Bột: Chả thèm làm mấy trò đó nữa!

Thịnh Vượng: Cái ngày mày tỏ tình tao chẳng phải mày giả bộ say mèm rồi bảo quên ví bắt tao ra đón về hả.

Cục Bột: Ơ!

Bé Bơ: Gia đình bất hòa thì đừng lôi Bơ vào, Bơ ăn chay rồi.

Nhâm Thìn: Thịnh thích Bơ hả?

Bẹp: Từng thôi anh, theo đuổi cũng nhiệt huyết lắm, tưởng đâu một đôi rồi đấy.

Trung Bo: Cẩn thận nha.

Bẹp: Dạ???

Trò Đùa: ?

Nhâm Thìn: Trung đùa đấy, anh đừng căng thẳng thế chứ.

Mibi: Tính Trung hay đùa, đừng giận.

BaTo: Xem con người bị tình yêu làm mờ con mắt không có chính kiến kìa.

Quốc Vịt: Nói người ta không biết nhìn lại mình, không phải vì Cảnh là em đã hét cho cả Cổng nghe rồi!

Ngọc Thua: CẢNH LÀM AAO????

Quốc Vịt: Anh phản ứng dữ vậy, Cảnh của em em chưa lo mà anh đã lo đến sai chính tả rồi.

BaTo: Từ bao giờ Cảnh là của em vậy?

Quốc Vịt: Tôi đang nắm đuôi của anh, đừng làm tôi nóng!

Ngọc Thua: CẢNH ĐÂU!

Ngọc Thua: Xin lỗi mọi người...

Anh Tùng giật điện thoại...

Trò Đùa: Người em nhặt về tên Tùng à?

Ngọc Thua: Dạ, em gọi anh ấy bằng Bom, tại anh ấy thích ăn ấy.

Tiểu Cường: Ăn bom không bị nổ chết hả, tài dữ dạ.

Ngọc Thua: Trái bom màu đỏ!

Ăn được!

Đạt Ka: Anh thấy nó giống trái bom hẹn giờ mà, nguy hiểm.

Bé Bơ: Ô hé lô người đàn ông bị đá!

Đạt Ka: ???

Bất Khuất: Em xin lỗi anh ạ!

Em thề em chỉ nói cho một mình Chườn nghe thôi!

Đạt Ka: ...

Trò Đùa: Sao vậy em trai?

Cần giúp đỡ không?

Đạt Ka: Em sợ anh thấy phiền đấy, bám dai như đỉa, chia tay 4 năm rồi vẫn quay lại tìm em.

Bình Bo: Boss hay stop?

Đạt Ka: Khùng à?

Thời đó tao còn thích con gái.

Mà tao quên tên đầy đủ của nhỏ rồi, nhớ mỗi cái gì Trâm.

Ngọc Thua: Vận đào hoa nó vậy đó anh.

Đạt Ka: Đã bảo bây giờ chỉ thích con trai mà không tin, điên đến nơi.

Bé Bơ: Đưa đây em đóng giả làm người yêu anh, thuê đi, tiếng 10 triệu.

Đạt Ka: Cắt cổ à??

Nhâm Thìn: Anh thuê.

Bé Bơ: Riêng anh thì em free.

Bẹp: Anh Đạt cũng mlem mlem quá chừng mà, không vướng anh Quyết là em giúp rồi. 🤤

Đạt Ka: ...

Đạt Ka: Khokvoai∆-$8÷$

Ngọc Thua: Dạ???

Bất Khuất: Úi anh ơi anh đừng vì em nói mà anh tức anh có chuyện nha!!!
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
22. không phải chứ...


Cổng Số 10

Trò Đùa: @Ngọc Thua Bom đâu rồi Thắng?

Ngọc Thua: Đang ngồi chắp chân trên sofa, mồm cạp bom, mắt thì dán vào màng hình TV xem phim cung đấu anh ạ.

Bé Bơ: Lúc em sang thăm em còn tưởng bạn nằm một chỗ như Cảnh hay bạn không hòa nhập được ai ngờ bạn hòa tan luôn.

Nhâm Thìn: Anh thấy Bom thích Bơ lắm, lúc Bơ về còn kéo vạt áo không cho Bơ về.

Bé Bơ: >< Nói chuyện cưng gì đâu ấy, mặc dù có phát ngôn hơi ngu xíu nhưng trong tầm chấp nhận được.

Bình Bo: Em không thêm từ ngu vào thì câu của em cũng không bị cắt bớt nghĩa đâu Bơ.

Trò Đùa: Nó láo đó giờ còn gì...

Có khi thằng Bom không biết mới chịu chơi với nó đấy.

Ngọc Thua: Anh Tài về rồi là hắn ngồi bó gối không thèm nói chuyện với em luôn, phải đem bom ra dụ ăn mới chịu nói chuyện.

Đến Thì Đón: Có khi là thực vật giống nhau nên dễ thân đó.

Trung Bo: Ý là cái nào cũng bỏ vào mồm nhai được?

Tiểu Cường: Nhai giống cái cách anh Bình nhai anh đó hả.

Nhàn Rỗi: Nhai như cách bạn nhai mình rộp rộp thì có.

Tiểu Cường: Nào!

Người ta nhai người yêu thì có gì là sai đâu.

Anh Bình tha anh Trung lên tận giường trong khi chưa là người yêu kia kìa.

Nhâm Thìn: Nói chính xác hơn là Trung tha Bình vào giường mới phải.

Bất Khuất: Có phải chó đâu mà tha...

Chườn Smile: Đừng phát biểu nữa, anh Bình nhét linh khí vào mồm là không thở được đâu đấy.

Cục Bột: Ủa vậy anh Bình dưới hả?

Mibi: Nào.

Trung Bo: Mibi dưới thật mà, giọng Mibi hay lắm~

Quốc Vịt: Biết vậy hôm đó ghi âm lại rồi đem đi đấu giá...

BaTo: Ghi âm thử đi rồi xem thằng Cảnh nhìn em bằng ánh mắt gì nhá

Trung Bo: Cảnh cũng có mở mắt được đâu mà nhìn với chả không.

BaTo: ✋

Trung Bo: ✋

Quốc Vịt: Hai anh thôi quá đáng đi!

Tôi đem bí mật của hai anh tung cho cả 18 cổng nghe bây giờ!

Bẹp: Vịt ơi giả bộ nói cho anh nghe được không?

Anh hứa không nói với ai đâu.

Đến Thì Đón: Rồi lại giống thằng Khang với thằng Chườn à?

Nhờ ơn thằng Chườn mà bây giờ anh Quyết ở cổng 7 còn biết.

Chườn Smile: Tiếng lành đồn xa mọi người ha

Đậu: Anh Quyết thì chẳng nói gì đâu, có mỗi anh Lương ấy, đòi đi đến đây bằng được để xem Đạt thế nào.

Bánh Bao: May quá ông anh vợ khó ưa khó ở đó không đến đây, đến lại bắt mình làm đủ trò con bò.

Đậu: Toản đừng nói anh Quyết vậy mà...

Thịnh Vượng: Nhưng mà mặt anh ấy khó ở thật, chả bù cho anh Dũng.

Nhìn hiền quá trời quá đất.

Cục Bột: Vậy sao gu của Thịnh là láo giống Bơ vậy?

Bé Bơ: Bơ chỉ đang nằm và quang hợp thôi!

Nhâm Thìn: Là thật sự thích Bơ?

Cục Bột: Rất thích luôn ạaaaaaa

Thịnh Vượng: Ơ...

Quá khứ rồi mà..

Đến Thì Đón: Mày chưa nghe câu chuyện gì cũ thì đào lên cho mới à?

Trung Bo: Vì thích biển nên cứ muốn mang chuyện cũ ra khơi.

Thịnh Vượng: Chuyện em thích Bơ từ cái thời 18 19 tuổi!

Giờ em có mỗi Bột thôi!

Trung Bo: Nhưng mà trong cái Cổng này có một người thích biển lắm.

Mibi: Còn anh thì thích Trung.

Trung Bo: Yêu anh ạ~

Trần Danh Trung đã thu hồi một tin nhắn

Nhâm Thìn: Anh sẽ xem như không thấy gì đâu, trước lúc chưa lún sâu thì nên buông đi.

Trò Đùa: Dũng.

Bình Bo: Anh có vẻ hiểu rõ về Trung với Dũng ha?

Trò Đùa: À thật ra anh chỉ nhắc nhở thôi chứ không có muốn nạp phi tần gì đâu...

Em đang đổi tên gợi nhớ của anh đúng không...

Bình Bo: Ái Tân Giác La Tra Vịt, em mới nghĩ ra luôn á.

Trò Đùa: Không phải mà, anh bảo Dũng đừng làm khó Trung với Bình thôi...

Nhâm Thìn: Người học đạo chẳng đem đến tốt lành cho Trung cả, anh cũng hiểu mà đúng không?

Mibi: Ý em là gì?

Bé Bơ: Anh Dũng thích anh Trung ạ...

Nhâm Thìn: Không có, Bơ đừng hiểu lầm.

Chườn Smile: Thích thì nói rõ luôn đi anh, chứ đừng kéo dài rồi như cái bùng binh Dương Anh Hoàng Phúc.

Bất Khuất: Hic, Phúc chưa tỉnh, Hoàng thì lầm lầm lì lì, Anh thì cộc hơn bình thường, Dương thì suy quá trời.

T.T

Tiểu Cường: Tội bé Dương đẹp trai...

Đức Anh bảo thích Phúc cái nhỏ khóc sưng mắt luôn, vậy mà vẫn chăm cho Đức Anh...

Nhàn Rỗi: Bạn thích thì bạn vào đó ở cùng nó luôn đi.

Tiểu Cường: Có đẹp thế nào cũng có bằng Nhàn được đâu mò. ><

Đậu: Đức Anh quá đáng thật, Hoàng ngồi ở đó mà nó nói vậy, vừa làm tổn thương Đăng Dương vừa làm Hoàng buồn.

Bánh Bao: Nhìn thằng Hoàng suy quá có khi nào nó xuống lỗ chung với Phúc không?

Nửa Hòn: Anh mới xuống lỗ đấy.

Nghiệp của anh tích hết vào hai bên má nên bây giờ nó mới phì nhiêu như vậy đúng không? 🙂

Lê Nguyên Hoàng đã offline

Bánh Bao: Đm bình thường seen có rep đâu sao hôm nay seen rồi rep vậy??

Trò Đùa: Nó bắt trọn từng khoảnh khắc mày nói xấu người nó yêu đấy.

Đạt Ka: Cái mỏ nó chẳng vừa đâu nên anh đừng có trêu.

Chườn Smile: Ủa em tưởng anh đang né người yêu cũ?

Đạt Ka: Đm đừng nhắc nữa!

Ngọc Thua: Anh Đạt vẫn chưa vượt qua được cú sốc hôm qua đâu Chườn ơi.

Trò Đùa: Cú sốc gì?

À mà sao hôm qua nó nhắn sai chính tả vậy?

Đạt Ka:...

Bất Khuất: Em có được quyền kể nhỏ cho Chườn nghe không ạ?

Chườn hỏi em.

Quốc Vịt: Kể cho bố nghe đi Khang, để bố còn kể cho Vịt nghe nữa.

Đạt Ka: ... 🙂

Trò Đùa: Kể anh nghe đi, anh hứa không nói với ai đâu.

Bánh Bao: @Bình Bo

Bình Bo: Vịt ơi em cũng muốn nghe nữa.

Trò Đùa: Để anh nghe xong anh kể lại cho em nghe nhé.

Chườn Smile: Xem có dại trai không cơ chứ.

Bất Khuất: Hôm qua anh Đạt bị người ta hôn giữa quán cà phê á.

Chườn Smile: Ủa đang inbox riêng mà...

Khuất Văn Khang đã thu hồi một tin nhắn

Khuất Văn Khang đã offline

Bé Bơ: Ew, seen hết rồi còn đâu.

Đạt Ka: Thắng, em lên lầu lấy cây kiếm của anh xuống đây.

Anh chém nó. 🙂

Chườn Smile: Úi đừng mà!!!!

Ngọc Thua: Anh Bom đang gặm tay em anh ơi...

Xem phim mà biểu cảm quá...

Trò Đùa: Thấy hết rồi kể luôn đi Đạt.

Đậu: Để anh đại diện nhà gái an ủi em nha Đạt, ai vậy?

Anh bảo anh Quyết chuẩn bị của hồi môn cho em.

Bánh Bao: Đm cái thây nó mà nhà gái ai tin...

Nhàn Rỗi: @Tiểu Cường Bạn có ý thức được không?

Tiểu Cường: Dỗi bây giờ nè!

Trêu người ta mãi đi!!!!

Nhàn Rỗi: Bạn béo lên thật rồi mà.

Cục Bột: Nào!

Im nhiều chuyện điii

Đạt Ka: Thì hôm qua, ngồi uống cà phê...

Tự nhiên bị thằng cha nào đè ra hôn giữa quán, chưa kịp định thần nữa đã chạy mất, giải thích cũng không có.

Không tìm được...

Cơ mà sau đó thì có cảm giác uể oải lắm.

Đậu: Rồi làm sao bắt chịu trách nhiệm với nhà gái đây.

Bánh Bao: Đâu có gì là tự nhiên đâu Đạt.

Tiểu Cường: Có khi thấy anh Đạt đẹp trai ngon quá nên lợi dụng đó.

Trò Đùa: Hm... @Nhâm Thìn

Nhâm Thìn: Sao lại hỏi em?

Anh phải hỏi Đạt chứ?

Trò Đùa: Em có chắc chỉ hôn thôi không Đạt?

Đạt Ka: Hôn thôi thật mà.

Bình Bo: Ông là người học đạo không lẽ không cảm nhận được mình có mất gì sao?

Đạt Ka: Ai đồn tôi học đạo đấy...

Nguyễn Ngọc Thắng đã offline

Quốc Vịt: Được hai đứa em, đứa nào cũng báo.

Đạt Ka: 🤦

Trò Đùa: Anh hỏi thật đấy, không tự nhiên lại hôn một người như vậy được.

Hơn nữa em còn thấy mệt thì không đơn giản đâu.

Đạt Ka: Ừ thì đúng thật là em có cảm giác bị mất linh khí, mà nó mơ hồ lắm nên em không rõ.

Trò Đùa: ...

Bình Bo: Hỏi như không ấy!

Bánh Bao: Ôi em vợ ngu ngang anh vợ.

Nhâm Thìn: ^^
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
23. nghe bảo


Trong căn nhà số 7 của khu phố, dưới nền trời đang mưa to.

Ngọc Thua: Anh đừng gặm tay tôi nữa, xem phim thôi mà đâu cần biểu cảm thế đâu?

Anh Đạt sắp giết tôi đến nơi rồi kìa...

Tùng Bom: Hm?

Ai giết cậu cơ?

Tôi không để ai giết cậu đâu!

Yên tâm đi nha.

Ngọc Thua: Nói đùa thôi mà, thu sát khí lại đi...

Anh Đạt học Tà đạo đấy, không nói lí lẽ đâu.

Tùng Bom: Người học đạo nhưng lại không phân biệt giữa thiện và ác thì cũng chẳng khác gì bọn hội đồng kia cả, hơn nữa tôi đâu làm gì sai, tại sao phải sợ?

Ngọc Thua: Biết anh ngoan rồi, ngồi yên đây nhé, tôi đi gọt bom cho anh ăn.

Đoàng!

Tiếng sấm chớp bên ngoài vang lên làm người đang đứng dậy như cậu giật mình, chưa kịp định thần lại thì một lực kéo đã làm cậu chới với mà ngã uỵch xuống sofa.

Đôi mắt hơi hé mở, Nguyễn Ngọc Thắng cảm nhận rõ nhịp tim đang đập vội vàng của người đang ôm chặt lấy cậu, hơi thở ấm áp nhưng có phần gấp gáp cứ thể phả vào vành tai.

Nhìn rõ hơn một chút, Nguyễn Văn Tùng đang nhắm chặt mắt, hai tay siết chặt lấy người Ngọc Thắng như sợ bản thân sẽ tuột mất cậu.

Ngọc Thua: Anh sợ sấm à?...

Văn Tùng gật, rồi lại lắc.

Ngọc Thua: Thế buông tôi ra đi, anh ôm thế này ngạt thở quá...

Tùng Bom: Sợ...

Ngọc Thua: Thế mà bảo sợ thì lại không chịu nhận.

Ngọc Thắng gỡ tay Văn Tùng ra rồi ngồi thẳng dậy, ngước nhìn gương mặt đang tràn ngập vẻ lo sợ của em.

Cậu liền nhịn tiếng thở dài mà hạ giọng.

Ngọc Thua: Ừm, vậy đi nhé.

Đây là dây chuyền của tôi.

Sau này có sợ thì cứ lấy nó ra, nó đi theo tôi rất lâu, cũng thu được rất nhiều linh khí của tôi.

Xem như nó là tôi luôn rồi đấy.

Tùng Bom: Cảm ơn...

Thắng..

Ngọc Thua: Hơ...

Một hành động cúi thấp đầu, dùng mũi cạ vào mũi của đối phương đã làm Ngọc Thắng chết lặng.

Đây là lần đầu tiên sau vài ngày sống chung mà Văn Tùng chủ động tiếp cận cậu...

Một thoáng đỏ mặt, Ngọc Thắng ho nhẹ một tiếng.

Bất Khuất: Hic...

Em cũng đang ngồi ở đây mà...

Tùng Bom: Khang không đi cùng cậu bạn Trường sao mà lại ngồi ở đây?

Ngọc Thua: Bị bỏ rơi chứ còn làm sao nữa...

Tùng Bom: Bỏ rơi là xấu lắm đó!

Đi!

Anh đưa Khang đi đấm Trường!

Bất Khuất: Huhu không được đánh Chườn!

Tại Chườn bận đi thăm Phúc nên không sang chơi với em được, Chườn bảo mưa to quá ở nhà đi, ra ngoài sấm đánh lại lùn hơn...

T.T

Tùng Bom: ...

Sấm đánh là lùn hơn hả?

Ngọc Thua: ...

Anh đừng bị lây sự vô tri của tụi nhỏ.

Bất Khuất: Em nhớ Chườn quá à...

Ngọc Thua: Vậy mà bảo yêu thằng Chườn thì lại không chịu thừa nhận.

Tùng Bom: Nhớ...

Là yêu hả?

Tôi cũng nhớ Cảnh...

Ngọc Thua: Không phải nhớ kiểu đấy!

Bất Khuất: Giờ Vịt simp Cảnh dữ lắm, Vịt mà biết anh trai của Cảnh có ý đồ với Cảnh chắc đem giấu Cảnh luôn...

Tùng Bom: Ai giấu Cảnh cơ?!

Ngọc Thua: Thu sát khí vào!

Tùng Bom: Sao cậu gõ đầu tôi!

Ngọc Thua: Tại anh bướng, lần sau không được hở tí là đụng đến sát khí nữa.

Sát khí của người được đem đi thí nghiệm với quỷ thật nó khác nhau lắm hiểu không!

Bọn hội đồng ngốc quá nên bỏ qua cho anh chắc??

Tùng Bom: ...

Bất Khuất: ...

________

Trà My: Bình!

Mibi: Hả?

À, lâu rồi mới gặp cô.

Trà My: Từ ngày cậu nhóc kia đến, cậu không còn đến thư viện nữa.

Tôi có nên nghĩ cậu nhóc kia đã bị bắt mất hồn cậu không?

Mibi: Haha, đừng nói như vậy.

Tôi với Trung đã tiến xa hơn nên tôi muốn dành nhiều thời gian cho em ấy...

Tôi có cảm giác rất mơ hồ về sự tồn tại của Trung, tôi sợ em ấy sẽ bỏ rơi tôi.

Trà My: Xem người có tình yêu nói gì kia.

Mibi: Đừng trêu tôi nữa.

Trà My: Mà, tôi muốn nhắc cậu một chuyện.

Dạo gần đây oán khí rất mạnh, tôi nghĩ Cổng của chúng ta đang bị quỷ xâm nhập khá lớn.

Cứ tình trạng này kéo dài, người của hội đồng quay lại chỉ là vấn đề thời gian.

Mibi: Tôi sẽ về bàn lại với những người học đạo, cảm ơn cô đã nhắc nhở.

Trà My: Không có gì, à...

Cẩn thận với--- tôi không nói được, không phải không thể nói, mà tôi hoàn toàn không thể tiết lộ...

Mibi: Ý cô là?

Trà My: Cẩn thận, tôi chỉ có thể nói như vậy thôi...

Mibi: ...

________

Trần Bảo Toàn đã mơ một cơn mơ, trong cơn ác mộng đấy anh đã bị đè dưới những tảng đá đang lăn dài từ trên vách núi xuống, hoàn toàn không thở được...

Thanh Ngơ: Ưm, Toàn dậy rồi hả...

BaTo: Ra là mày...

Phù, sao lại nằm trên người tao mà ngủ?

Suýt nữa ngạt thở chết rồi.

Thanh Ngơ: Ngủ không được, bên ngoài mưa to quá...

BaTo: Đã mưa to đến thế rồi à...

Vết thương trên bụng mày không đau hay sao mà lại nằm trên người tao?

Thanh Ngơ: Không đau, sợ nhiều hơn ạ.

BaTo: Quỷ mà cũng sợ mưa à?

Thanh Ngơ: Quỷ mới sợ mưa nhất ấy!

Hôm Toàn cứu tao cũng là hôm mưa, tao bị thương đến cỡ đó còn không biết à...

BaTo: Tao tưởng mày bị người khác tấn công?

Thanh Ngơ: Đúng thật bị tấn công, nhưng mà mỗi khi trời mưa Oan Quỷ như tao sẽ yếu hơn rất nhiều í.

BaTo: Đó là lý do không ai có thể phát hiện ra mày dù tao để mày trong tay áo?

Thanh Ngơ: Hông!

Do mày mang mệnh thuần dương...

BaTo: À.

Thanh Ngơ: Toàn ơi...

BaTo: Hả?

Thanh Ngơ: M..muốn...muốn..linh khí... ///.///

BaTo: Lại cảm thấy không an toàn à?

Thanh Ngơ: Có cảm giác Mị Quỷ đang ở gần đây, trong Phố của chúng ta... ///.///

BaTo: Hm, tự hút đi.

Thanh Ngơ: Ơ--

BaTo: Làm sao?

Thanh Ngơ: Hông thèm nữa!

BaTo: Thật?

Thanh Ngơ: Thật...

BaTo: Truyền linh khí thì truyền bằng môi, mày không hút thì ai hút?

Thanh Ngơ: ...

Huhu, tại không biết cách hút linh khí khác mà!

BaTo: Ai dạy mày thằng Quỷ cũng tài thật.

Thanh Ngơ: Anh trai ạ...

Anh ấy giỏi lắm...

Không biết bây giờ anh ấy có giận tao không mà vẫn chưa thấy đi tìm.

T.T

BaTo: Tao nuôi mày được, không cần lo

Thanh Ngơ: Nhưng mà... ///.///

BaTo: Linh khí?

Thanh Ngơ: Ừm ừm...///.///
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
24. cơn mưa


Cổng Số 10

Bình Bo: Alo alo?

Có ai ở nhà không?

Gần nhà Bo ấy, lại lấy quần áo đang phơi ở ngoài vào giúp Bo với.

Đến Thì Đón: Thằng Cương thằng Bơ đâu anh?

Bé Bơ: Đang đi cãi lộn nè, ngộ he.

Cãi lộn mà có cái bằng người ta gọi là luật sư, cãi không có bằng người ta gọi là vô văn hóa, cãi ngang.

Nhâm Thìn: Em có cãi thế nào nhìn em vẫn đáng yêu.

Bé Bơ: 😳

Bẹp: Đừng có hint nữa!

Đang ăn dở hộp cơm chị quản lí đưa mà nghĩ đến mặt mày cái muốn huệ quá.

Đến Thì Đón: Anh Quyết làm mày có bầu à...

Bẹp: Chín tháng dồi.

Bất Khuất: Chúc anh Cương mẹ tròn con vuông nha!

Chườn Smile: Anh Cương đẻ bằng đường nào mà mày chúc?

Bất Khuất: Anh Cương mới bảo chín tháng rồi kìa.

Chườn Smile: Mày có nhận thức được anh Cương không thể đẻ không? 🤦

Ngọc Thua: Nó mà nhận thức được thì từ mưa chuyển sang nắng to đấy.

Quốc Vịt: Hic, từ lúc vụ ngày 15 xảy ra thì trời mưa mãi thôi.

Muốn mở cửa sổ cho Cảnh hít tí không khí cũng không được.

Ngọc Thua: Anh Bom thích mưa, chắc Cảnh cũng thích mà?

Quốc Vịt: Dler!

Anh em nhận nuôi nhau chứ có phải anh em ruột đâu mà anh đánh đồng vậy?

Ngọc Thua: Ai biết, thấy từ lúc mưa đến giờ anh Bom cứ ngồi trên sofa rồi nhìn ra ngoài, chill lắm.

Dù có hơi sợ sấm...

Bẹp: Nhìn mặt Bom là thấy chữa lành rồi, còn thích mưa nữa thì nhìn vào chữa lành nhân đôi. ><

Trung Bo: Chữa rách vết thương đã lành?

À biết đâu được đem đến họa sát thân cho cả Cổng cũng không chừng.

Mibi: Trung à.

Ngọc Thua: Anh lo dạy lại chồng anh đi!

Nói cái gì đâu không ấy!

Quốc Vịt: Lộn tiệm rồi ấy ơi...

Nhâm Thìn: Anh đã bảo Trung nghịch mà.

Đến Thì Đón: Cái thằng anh khen dễ thương cũng nghịch không kém đâu.

Nhâm Thìn: Với anh thì Bơ đáng yêu phải biết.

Bé Bơ: Hự...

Á!!

Đã đẹp trai còn dẻo miệng nữa ><

Trò Đùa: Còn mày thì đã không được cái gì còn mỏ hỗn nữa phải không?

Bé Bơ: Ít ra người ta được anh Bo cưng như trứng hứng như hứng hoa nhé.

Anh cũng được hoa đấy, hoa Hướng Dương.

Nhâm Thìn: 😆

Trò Đùa: ...

Bình Bo: Anh ơi...

Trò Đùa: Anh sang đem quần áo vào giúp em rồi, lần sau có nhờ thì ib riêng đi, em nhắn lên đây bọn nó nhắn một lúc là quên ngay.

Bình Bo: Em nhớ rồi.

Trò Đùa: Còn riêng đồ của thằng Bơ thì ở ngoài sân nhé, láo toét.

Bé Bơ: Cái đồ lấy việc công trả thù riêng này!!!

Thịnh Vượng: Anh Việt Anh còn tốt chán, gặp tôi là tôi đã đem đồ của ông đi nhúng nước cho nó ướt rồi.

Cục Bột: Chứ không phải đem lên giường nằm hít hả?

Thịnh Vượng: Cái gì vậy Bột!

Đến Thì Đón: Nghĩ đến trường hợp đó sao tao thấy mặt mày biến thái đéo chịu được vậy Thịnh.

Thịnh Vượng: Đã bảo bây giờ chỉ chung thủy với mỗi Bột thôi mà!

Tiểu Cường: Bột viết tắt sẽ bỏ t thì cũng thành Bo, mà Bơ bỏ ơ cũng thành Bo.

Bình Bo: Không liên quan đến anh nhé.

Chườn Smile: Có khi nào anh Thịnh còn thích anh Bơ không?

Trung Bo: Vui vậy hả?

Cục Bột: Chính xác là còn thích luôn!

Hôm qua mới mua cân bơ về ăn còn gì?

Thịnh Vượng: Tao mua cho mày uống mà???

Trò Đùa: Có giải thích mà không có đáng kể.

Bánh Bao: Chỉ nè, mày xay thằng Bột ra rồi đem uống đi, biết đâu nó hết ghen.

Đậu: Mình đừng có tuyên truyền sự sống lỗi như thế nữa Bánh Bao ơi...

Trò Đùa: Ai muốn cặp này chia tay?

Bình Bo: ✋

Bé Bơ: 👍😤

Bẹp: Chia tay đi cho anh Quyết đến đây đem bánh bao đi hấp.

Đến Thì Đón: Mày thích anh Quyết đến nỗi thích luôn anh Quyết lớn rồi hả?

Đạt Ka: Mặc dù là anh em họ ruột thừa nhưng mà đừng có hạ thấp tiêu chuẩn thế Cương ơi, anh Quyết xấu người xấu nết lắm...

Chườn Smile: Cap rồi nhé, em gửi cho chú Trường xem, kiểu gì chú Trường không gửi cho anh Quyết.

Đạt Ka: Mày lừa thầy phản bạn vậy hả Trường?

Tao cấm cửa mày lại gần Khang luôn bây giờ!

Bất Khuất: Anh nhốt được em chắc...

Đạt Ka: ...

Trò Đùa: Cuộc đời em nhốt mỗi Trâm được thôi đó Đạt.

Đạt Ka: Thôi!

Ám ảnh lắm rồi!

Giờ cuộc đời cho em một người nào đó để em thoát khỏi cô ta đi!!

Trung Bo: Ra ngoài hốt đại Lệ Quỷ hay Oan Quỷ gì đó đi Đạt.

Ngọc Thua: Không!

Quốc Vịt: Không có được!

BaTo: Né Oan ra.

Mibi: Vịt với Thắng anh còn hiểu, chứ em là sao vậy Toàn?

Trung Bo: Là Toàn đang giấu chúng ta cái gì đó anh~

BaTo: Giấu gì đâu mà giấu!

Quốc Vịt: 😒 Tưởng hai người là đồng minh bắt nạt tôi cơ.

Chườn Smile: Ai bắt nạt được bạn hả Vịt?

Quốc Vịt: Làm cha mà không biết lo cho con!

Dỗi thật chứ!

Đến Thì Đón: Huhu xin lỗi hai đứa, tự nhiên anh thấy hai đứa đẹp đôi quá...

T.T

Bất Khuất: Ơ hông mà....

Chườn Smile: Em thích người đáng yêu thôi, Vịt cũng đáng yêu nhưng mà không phải gu em.

Quốc Vịt: Làm cha con thì được chứ em thích Cảnh. ><

Bình Bo: Có tiếp xúc được gì đâu mà đã vội thích người ta rồi Việt?

Quốc Vịt: Em không biết nữa, từ lần đầu gặp Cảnh rồi bị Cảnh ngã vào lòng ấy, em có cảm giác bọn em quen lâu lắm rồi.

Xong rồi cứ mỗi lần nhìn thấy Cảnh là em cứ bị thoải mái được chữa lành...

Tiểu Cường: Í!

Lần đầu mình gặp Nhàn cũng vậy nè!

Nhàn Rỗi: Còn mình thấy bạn trong hình ảnh một tay là ly trà sữa, mồm đang nhai bim bim, cuốn sách thì kẹp nách.

Tiểu Cường: Nào!

Cục Bột: Lúc mới gặp Thịnh anh cũng có cảm giác chữa lành, mà sau khi quen Thịnh rồi anh mới biết Thịnh chỉ có cảm giác chữa lành với mỗi Bơ!

Thịnh Vượng: Đó là lúc đầu thôi!

Bây giờ chả mỗi mày còn gì!

Trò Đùa: Mấy đứa tin vào duyên kiếp không?

Cứ nghĩ như vậy đi, có những người vẫn sẽ giữ được cảm giác dù cho nó đã tồn tại từ kiếp trước, đó là lý do có những người yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên.

Bình Bo: Anh là đối với Hướng Dương hay với em?

Nhâm Thìn: Bình hỏi quá rồi, nếu cảm giác không phải thuộc về Bình thì Việt Anh đã không cất công đến như vậy.

Trò Đùa: Nào.

Nhâm Thìn: 🤐

Bé Bơ: Cũng muốn biết anh đẹp trai dành cho mình hay Trung.

Trung Bo: ...

Mibi: Trung là của anh.

Nhâm Thìn: Anh dành cho T nhé.

Bé Bơ: Là T hay T ạ. 😳

Bánh Bao: Nó dành cho tất cả các đứa tên T đó, vội mừng làm cái gì.

Bé Bơ: Em có bị ấm đầu như anh đâu mà mừng!

Nửa Hòn: Mọi người ơi, ai vào viện vác Đăng Dương với Đức Anh ra khỏi viện được không?

Phiền quá, em sắp ấm đầu luôn rồi.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
25. kí ức


Ở cái bệnh viện đó...

Đăng Dương: Anh có ăn không!

Đức Anh: Không!

Mắc gì tao phải nghe lời mày rồi ăn?

Mày là cha tao à?

Đăng Dương: Anh không ăn 2 ngày nay rồi đấy, anh tuyệt thực chung với thằng Hoàng à?

Thằng Hoàng nó học đạo nó còn chịu được, sức anh không chịu nổi đâu.

Đức Anh: Tao không muốn ăn thì không ăn, mày ăn thì cứ ngồi vào góc ăn đi.

Lôi theo tao vào làm gì?

Đăng Dương: Cái em muốn là anh phải ăn!

Anh mà còn nhịn nữa thì không phải một mình anh Phúc nằm ở đây đâu, thêm anh nữa đấy!

Đức Anh: Ơ hay?

Tao bảo tao nhịn được thì tao nhịn, mày buồn cười!

Đăng Dương: ...

Đức Anh: Làm sao?

Đăng Dương: Anh không thích em ở đây mà, anh ăn xong em về ngay.

Đức Anh: Hờ, không ăn.

Nguyên Hoàng: Mày bóp họng rồi đổ trực tiếp vào cho tao, ồn ào quá.

Đức Anh: Bóp họng mày đổ vào thì có!

Đăng Dương: Thôi, hai người mới ngưng cãi được 10 phút thôi đấy.

Nguyên Hoàng: Chứ mày không thấy chỗ anh Phúc nghỉ ngơi mà người mày thích cứ oang oang lên à?

Đức Anh: Tao đã cố im rồi, tại Dương nó chọc tao điên trước.

Tao cũng muốn bạn thân tao tỉnh dậy vậy!

Đăng Dương: Người anh thích mà...

Nguyên Hoàng: Thích ai?

Đã bảo đừng nhắc trước mặt tao nữa rồi mà?

Đăng Dương: Xin lô--

Đức Anh: Mày xin lỗi làm gì?

Nó thích Phúc chứ Phúc có thích nó đâu mà nó ngăn tao nói?

Nguyên Hoàng: Anh im!

Anh không trân trọng người bên cạnh anh thì cũng đừng phá chuyện tình cảm của người khác được không!

Anh rất phiền.

Đức Anh: Ơ cái thằng này!

Đăng Dương: Thôi mà...

Tiếng sột soạt từ giường bệnh thu hút 3 con người đang cãi nhau, là Hồng Phúc!

Cuối cùng cậu ấy cũng đã tỉnh!

Nguyên Hoàng: Anh Phúc!

Đức Anh: Cuối cùng cũng tỉnh rồi!!

Mày thấy sao rồi?

Mệt chỗ nào không?

Hả?

Hay là có khát nước không?

Đăng Dương: Để em đi gọi bác sĩ.

Hồng Phúc: Hả...

Ba người...

Là ai vậy?

Cả Ba: ...

____________

Cùng ngày hôm đó, sau khi hỏi ý thì bác sĩ quyết định sẽ nhờ những người học đạo trợ giúp.

Vì bệnh tình này, họ thật sự không tìm ra nguyên do.

Việt Anh: Là một dạng phong ấn kí ức.

Nguyên Hoàng: Ý anh là sao?

Em cũng học đạo nhưng chưa từng nghe qua...

Việt Anh: Là dạng dùng để phong ấn kí ức của một người, nếu như trong lúc Phúc hôn mê mà anh nhận ra...

Thì đã có thể giải trừ...

Tức thật chứ!

Đức Anh: Bây giờ không thể giải hả anh?

Thanh Bình: Theo lời Việt Anh thì rất có thể người tấn công Phúc là Mị Quỷ, mà giờ cậu ấy tỉnh lại rồi, giải trừ chỉ có một cách đó là tìm bằng được Mị Quỷ, ép nó giải.

Hồng Phúc: Kí ức?

Nguyên Hoàng: Đừng lo...

Em nhất định sẽ giúp anh...

Thanh Bình: Việt Anh?

Việt Anh: Anh đang suy nghĩ tại sao con Quỷ đó lại phải phong ấn kí ức của Phúc.

Đăng Dương: Có khi nào vì anh Phúc thấy mặt của nó, nó sợ anh ấy sẽ cản trở việc nó sống hòa trộn trong Cổng của chúng ta?

Việt Anh: Không loại trừ khả năng này...

Thanh Bình: Việt Anh, nét mặt của anh không đơn giản chỉ là suy nghĩ về chuyện này, có chuyện gì không thể kể em nghe được sao?

Việt Anh: Anh xin lỗi Bo...

Nhưng mà anh thấy rối quá...

Hoàng, em nghe anh nói.

Phong ấn kí ức rất nguy hiểm, nếu không để mắt kĩ đến Phúc, có thể Phúc sẽ trở thành tay sai của Mị Quỷ đấy.

Nguyên Hoàng: ...

Anh yên tâm, em sẽ chuyển đến ở cùng anh ấy.

Em không yên tâm về hai con người mang tên Nhàn với Cường kia chút nào.

Đức Anh: Nếu không tìm được kẻ đã tấn công Phúc thì sao hả anh?

Việt Anh: Suốt đời này, kí ức của Phúc sẽ lúc có lúc không.

Giống như một người mất bệnh đãng trí, có thể chuyện hôm qua cũng không thể nhớ.

Hồng Phúc: ...

Nguyên Hoàng: Không sao, đừng sợ...

Lê Nguyên Hoàng hôn nhẹ lên mái tóc của Hồng Phúc, đôi mi khẽ động.

Phút chốc, ánh mắt Đức Anh như đang suy nghĩ gì đó, thật sự nhập tâm...

Việt Anh: Anh nhắc nhở em nhé Hoàng, đừng vì Phúc mà thay đổi bản thân, em đang học đạo đấy.

Thanh Bình: Nhập ma...?

Nguyên Hoàng: Em sẽ không đâu, mọi người yên tâm...

reng...reng...

Thanh Bình: Anh nghe đây Cương?

...

Thanh Bình: Anh Bình lớn ạ?

Cương đâu sao anh lại cầm máy của Cương?

...

Thanh Bình: Sao Cương lại phụ đến chăm cho Thịnh cơ?

...

Thanh Bình: HẢ!?

Việt Anh: Sao vậy Bo???

Thanh Bình: Khôi mất tích rồi, anh Bình lớn nói lúc nãy Khôi về nhà lấy cái gì đó, xong bây giờ ngay chỗ Khôi nghe điện thoại của Thịnh chỉ có tập tài liệu với một vết giống xảy ra xô xát đánh nhau thôi....
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
26. bị thương


Khi từng ngọn đèn đường dồn dập được bật lên cũng là lúc Trần Quang Thịnh khó thở nhất, hắn đã phản kháng rất nhiều, muốn vụt khỏi đám người đang ngăn hắn đi tìm em nhưng lại chẳng thể, họ nói rằng cậu phải giữ bình tĩnh.

Nhưng có mấy ai lại có thể giữ một tâm trạng thép khi người biến mất là người yêu của mình?

Một thoáng tức giận, Trần Quang Thịnh xô ngã Lương Duy Cương - người đang ra sức ngăn cản hắn đến khu vực Thanh Khôi mất tích khi Mặt Trời đã lặn.

Vì nơi ấy tụ tập rất nhiều oán khí, một người bình thường như Quang Thịnh sẽ không chịu nổi sức ép như xé rách tâm can mà nơi kia mang lại.

"Thịnh!

Biết mày lo cho Khôi rồi.

Nhưng bây giờ tối rồi, mày đến đó chả khác gì thêm một đứa mất tích!"

- Huỳnh Công Đến, một tay đỡ Duy Cương, nhìn trên tay cậu là một mảng trầy xước dài rỉ cả máu mà không khỏi đau lòng.

Đoạn, y nhanh chân đi đến nắm lấy tay người kia, đôi mày khẽ nhíu lại:"Điên rồi à!

Thịnh!"

Trần Quang Thịnh dường như không nghe, hắn nhìn Duy Cương bằng ánh mắt tức giận.

Chẳng mấy chốc, xung quanh cơ thể hắn ẩn hiện những vệt đen.

Từ trước đến giờ, Quang Thịnh là một người nổi tiếng hiền lành, hắn chưa bao giờ dùng ánh mắt tức giận nhìn bất kì ai, huống chi là người quen như chàng thanh niên họ Lương.

"C-Cương!

Máu ấy!

Che lại!"

- Công Đến hét lớn khi thấy Quang Thịnh đang tiến đến gần Duy Cương, phản ứng đầu tiên là hét lên.

Nhưng y lại không ngờ, Trần Quang Thịnh lại chuyển mục tiêu, hắn xoay sang bóp chặt cổ họng em, đôi tay dùng lực mạnh đến nổi gân xanh hiện lên gần hết.

Trong đôi mắt ấy không còn chút tình người nào, chỉ còn lại đôi mắt màu đen thẩm như chứa đựng cả ngàn câu chuyện bi thương.

Và lúc này đây, hắn không còn là Quang Thịnh nữa, chỉ với một tay đã dễ dàng nhấc y khỏi mặt đất.

Công Đến cào mạnh vào tay hắn, sự ngạt thở khiến tầm nhìn y hẹp đi, chỉ có thể nheo mắt nhìn bóng hình quen thuộc đang lao đến, đẩy mạnh Quang Thịnh xuống đất.

"Khụ..khụ!"

- Vừa được thoát khỏi cánh tay kia, Công Đến đã ho sặc sụa rồi nhanh chóng hít thở để lấy lại dưỡng khí:"Cương...!"

Trước mặt y lúc này là hình ảnh Duy Cương đang bị Quang Thịnh đè chặt dưới đất, hai tay hắn từ lúc nào đã có những chiếc dài và nhọn hoắt, một cái đưa tay lên, hắn nhắm chuẩn vào cuống họng Duy Cương mà đâm xuống.

Keng.

Lúc tuyệt vọng nhất, tưởng chừng mọi chuyện đã kết thúc khi Duy Cương không còn hơi sức để phản kháng, Công Đến lại không chạy kịp đến để cứu lấy cậu thì Trần Văn Đạt cũng đến.

Thanh kiếm học Tà đạo của gã chỉ nhẹ xuyên qua cánh tay kia cũng đủ làm hắn sợ chết khiếp mà lùi lại.

Một thoáng thở dài, một tay dùng linh lực thu thanh kiếm trở về, một tay đỡ Lương Duy Cương đứng dậy.

Gã hạ giọng:"Không phải Thịnh nên cứ ra tay mạnh đi, tên đó sợ sẽ tự thoát khỏi người thằng nhỏ thôi.

Chậc!

Đã nó đang giận còn dắt nó ra đây để bị nhập làm gì?"

"Ơ...

Em có đâu!..."

- Dứt lời, Duy Cương đã vội vã chạy về hướng Công Đến, cậu kéo y ra sau lưng, bản thân thì đứng trước như đang muốn bảo vệ.

"Đừng có làm anh hùng cứu mỹ nhân nữa!

Yếu mà ra gió, dẫn nhau đi đi, chỗ này để anh."

- Văn Đạt xoay thanh kiếm ra sau lưng như một hành động thăm dò, thầm quan sát từng nhất cử nhất động lúc bấy giờ của Quang Thịnh.

Sự khó chịu ngay lập tức hiện lên thông qua đôi mày kia, vốn xuất thân từ kẻ học Tà đạo, từ trước đến giờ gã đã được dạy rằng chỉ cần là người nhập ma, Trần Văn Đạt phải giết chết không tha.

Nhưng khi thật sự phải đối mặt với một người em cùng khu phố, gã lại không khỏi mềm lòng.

Cùng lúc đó, Trần Quang Thịnh như nổi điên, xung quanh hắn xuất hiện rất nhiều luồng sáng màu đen bao trùm cả cơ thể, những đường gân trên người cũng chuyển dần sang màu đỏ của máu, răng nanh dần lộ ra.

Hắn đưa tay lên, miệng lẩm nhẩm gì đó rồi vung tay về phía Văn Đạt.

Một luồng ma khí lao nhanh về phía gã.

Nhanh chóng xoay kiếm về, gã dùng thanh kiếm ấy che chắn cho bản thân mình, luồng ma khí đen ấy bị linh khí từ thanh kiếm làm văng ra xa, từng cái va chạm với thân cây là từng tiếng đổ gục xuống đất.

Đối với gã, khí lực này hoàn toàn không lớn, có thể kẻ nhập vào Trần Quang Thịnh vẫn chưa đạt đến cấp quỷ, không khó đối phó.

Siết chặt lấy thanh kiếm, gã cắn ngón tay, dùng máu miết dọc thân kiếm.

Luồng khí màu tím đặc trưng của những kẻ học Tà đạo bao trùm lấy vật sắt nhọn lạnh lẽo.

Một cái vung tay, thanh kiếm theo lực lao nhanh về phía Quang Thịnh, chưa kịp để hắn phản ứng mà đã ghim chặt vào ngực hắn.

Tiếng cháy da cháy thịt cùng tiếng hét đau đớn vang lên, tuyệt nhiên lại không làm hắn bị thương dù là vết thương nhỏ.

Bước chân từ tốn tiến đến, nhẹ rút thanh kiếm ra, nhìn người kia từ từ tỉnh lại.

"Anh..Đạt?"

"Chậc chậc, vì tình mà nhập ma."

"Khôi..

Khôi đâu??"

"Thịnh ơi...."

_________

Trần Văn Đạt vội đuổi theo bóng hình quen thuộc, người đã hôn gã giữa quán cà phê, người đã chứng kiến toàn bộ những gì xảy ra với Quang Thịnh mà không bị ảnh hưởng gì, người đã quan sát từng nhất cử nhất động của gã.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
27. ngang ngược


Bắt chặt lấy cánh tay đang bước nhanh, làm người kia chùn bước, Trần Văn Đạt siết chặt lấy cánh tay cứng rắn nhưng vẫn pha đôi chút mềm mại kia.

Văn Đạt: Anh là ai?

Quan sát toàn bộ quá trình nhập ma như vậy cũng không hề hấn gì.

Ngay cả sát khí của tôi cũng không bị ảnh hưởng.

Hoàng Anh: Buông!

Tôi hét là cậu sàm sỡ tôi đấy!

Văn Đạt: Sàm sỡ?

Vụ anh hôn tôi giữa quán cà phê tôi còn chưa nói, bây giờ anh định đổ tội à?

Hoàng Anh: Thì sao?

Lúc đó có mỗi cậu có linh khí, tôi không hút của cậu thì hút của ai!?

Văn Đạt: !?

Cánh tay càng lúc càng chặt, những vết hằn đỏ được tô điểm lên cũng không khiến Văn Đạt mảy may quan tâm.

Thoáng chốc, nguồn linh lực màu tím bao trùm lấy đôi mắt cậu.

Hoàng Anh: Tôi không phải Quỷ!

Cậu học đạo không lẽ không cảm nhận được tôi có oán khí hay không?

Văn Đạt: Làm sao tôi tin anh được?

Mị Quỷ cũng có thể che giấu Oán khí.

Hoàng Anh: Buông xem!

Cậu ngang ngược vừa thôi chứ.

Văn Đạt: Tôi mới phải nói anh ngang ngược đấy, bây giờ không giải thích cho rõ thì đừng trách tôi.

Hoàng Anh: Tôi thích cậu.

Văn Đạt: ????

Anh điên à!

Hoàng Anh: Thấy chưa?

Tôi có nói cậu cũng có tin à?

Bây giờ tôi giải thích cậu lại chả bảo không tin!

Văn Đạt: Anh nghiêm túc đi!

Hoàng Anh: Suỵt.

Văn Đạt: Hả??

Hoàng Anh kéo tay Văn Đạt trốn ra sau cái cây to bên đường.

Chỉ sau vài giây, một đám hội đồng đã bao quanh nơi này.

"Mất giấu rồi."

"Hắn không chạy xa được đâu, tiếp tục đi tìm đi, đừng làm lớn chuyện.

Bọn chính quyền phát hiện chúng ta thì sẽ phiền phúc đấy."

"Rõ."

Đôi mắt khẽ rủ xuống, Văn Đạt có chút bất mãn trong lòng.

Vốn đã bị xóa bỏ, tại sao lại được quay lại?

Bao nhiêu kẻ khổ, bao nhiêu người chết chưa đủ sao?

Đoạn, hắn cảm thấy cánh tay mình có chút đau.

Văn Đạt: A..Anh là vật thí nghiệm của bọn chúng?

Hoàng Anh: Không phải...

Văn Đạt: Vậy tại sao anh lại run?

Hoàng Anh: Đừng hỏi nhiều, tôi chỉ đi tìm người thôi.

Và người đó không thể để hội đồng phát hiện được.

Văn Đạt: Ý anh là sao?

Hoàng Anh: Nghe tôi, cẩn thận với những người bên cạnh cậu.

Văn Đạt: Hả???

Hoàng Anh: Nghe đi!

Hả hả cái gì!

Mà tôi có thể nhờ cậu chút chuyện không?

Văn Đạt: Không.

Hoàng Anh: ...

Văn Đạt: Tôi không giúp Quỷ.

Hoàng Anh: Tôi sẽ cho cậu biết rõ vị trí của viên Ngọc bị đánh mất ở cổng 2.

Chỉ cần giúp tôi.

Văn Đạt: Anh nói gì?

Anh biết vị trí của Ngọc?

Hoàng Anh: Giúp tôi được không?

Quan trọng lắm...

Văn Đạt: ...

__________

09h53

Mibi:

Trung, em đâu rồi?

Về nhà Dũng à?

Trung Tâm Đời Anh:

Em có chuyện nên phải rời khỏi Cổng ạ, em đến cổng 11.

Mibi:

Sao không bảo anh một tiếng?

Hôm qua xảy ra nhiều chuyện quá anh không để ý em đâu, anh xin lỗi nhé.

Trung Tâm Đời Anh:

Không sao ạ.

Khôi sao rồi anh?

Mibi:

Anh cũng không biết nói sao.

Khôi bảo đúng thật là bị tấn công, Khôi nhớ có nhìn thấy mặt người kia nhưng khi tỉnh dậy thì không nhớ gì hết.

Ý thức cũng mơ hồ.

May là anh với Việt Anh tìm được Khôi ở bờ sông lúc nước chưa lên.

Nếu như nước lên không chừng lại nhấn chìm thằng nhỏ.

Trung Tâm Đời Anh:

Gần chỗ cửa sông ạ?

Mibi:

Sao em biết?

Trung Tâm Đời Anh:

Vì chỉ có chỗ đó nước mới lên xuống thất thường thôi ạ.

Mibi:

Ừa.

Bao giờ em về anh đón.

Trung Tâm Đời Anh:

Chắc là trưa mai thôi ạ.

Anh chuyển lời giúp em được không.

Cho Thịnh.

Mibi:

Hả?

Trung Tâm Đời Anh:

Cẩn thận, nhập ma một lần thì sẽ có lần thứ 2.

Mibi:

Anh sẽ chuyển lời mà

Nhớ em.

Trung Tâm Đời Anh:

Yêu anh ạ~
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
28. vô vọng


21h33

Đến:

Cương

Lương Duy Cương

Cương ❤:

Ơi, nghe đây.

Đến:

Vết thương mày sao rồi?

Có nặng hơn gì không?

Có cần đến viện không?

Trầy nguyên một mảng xuống xi măng mà tao thấy mày hời hợt quá chừng!

Cương ❤:

Vết thương ngoài da thôi chứ có gì đâu.

Tao nhờ Bơ băng bó vết thương rồi, cũng nhờ anh Bo xem thử có bị nhiễm Oán khí hay không luôn.

Có gì đâu mà lo

Đến:

Không lo mới lạ ấy!

Cương ❤:

Mắc gì lo?

Tao đã chết đâu.

Tao còn phải theo đuổi anh Quyết nữa cơ.

Đến:

😒

Nói được mấy câu lại anh Quyết, chán chả buồn nói.

Cương ❤:

Ơ hay!

Mày cũng biết tao theo đuổi anh Quyết lâu quá chừng, giờ đang có hi vọng nè, tao không bắt thì biết tới bao giờ?

Đợi đến lúc anh Quyết thành món ăn cho người khác là khóc không kịp 😿

Đến:

Mày theo đuổi anh Quyết lâu vậy không thấy vô vọng à...

Cương ❤:

Có chứ...

Nhưng mà cứ mỗi lần mất hi vọng là tao lại có lại ngay.

Giống như anh Quyết sinh ra là dành cho tao á.

Huhu, anh Quyết dịu dàng cực kỳ, tao từng nghĩ sẽ không yêu ai mà lại đi dính bẫy của anh Quyết.

Có khổ không cơ chứ.

Đến:

Đâu chỉ một mình mày khổ.

Cương ❤:

Hả??

Ui!

Dạo gần đây tao thấy mày lạ lắm nha.

Cứ hỏi về mấy chuyện yêu đương mãi thôi.

Sao đó?

Mày thích ai à?

Có cần tao giúp đỡ không?

Đến:

Đang thích thật, thích lâu lắm luôn rồi.

Cương ❤:

Há???

Người đó có biết không?

Mang danh bạn bè mà không nói ai nghe hết cái thằng chân ngắn này!

Đến:

Tính ra ai cũng biết trừ người đó không biết đó.

Cương ❤:

Thằng nào ngu dữ vậy...

Ủa khoan?

Theo cách mày nói thì người đó đang ở trong cổng mình à?

Cổng mình có ai được nhỉ? 🤔

Anh Bo thì không được, nhìn anh ấy là biết có cảm tình với anh Việt Anh đẹp trai rồi.

Thằng Bơ... bỏ!

Đừng có thích nó Đến ơi!!

Đi!

Tao đưa mày đi trừ ma!

Đến:

Tao có bảo thích Méo đâu!

Cương ❤:

Thế à...

Ai được nhỉ?

Anh Trung thì dở dở ương ương, khùng hết chỗ nói.

Mày đâu có thích mấy đứa nhỏ tuổi hơn?

Còn có ai đâu...

Đến:

Đúng như mày nói, nó ngu méo chịu được ấy!

Cương ❤:

Ngu lắm hả?

Bỏ đi Đến ơi.

Có yêu thì cũng phải yêu người tài giỏi như anh Việt Anh, hay là cái dạng chiều người yêu hết chỗ nói như anh Quyết ấy.

Yêu thằng kia chạ khổ à?

Đến:

Biết sao được.

Tự nhiên dính bẫy của nó, mà nó còn không biết tao dính nó nữa cơ.

Cương ❤:

Thằng cha nào làm xong còn không biết vậy...

Huhu!

Thương Đến của tao quá đi, sao mày dính vào người gì đâu vậy?

Không ấy bỏ nó đi, tao giới thiệu mấy em trong công ty cho mày quen.

Đẹp trai cao ráo dễ thương nữa

Đến:

Cái mày nói người tao thích có hết.

Cương ❤:

🤔

...

Đừng nói với tao...

Mày thích...

Thằng Thịnh nha?

Đến:

🤦

Cương ❤:

Không được đâu Đến ơi!

Thịnh nó yêu Khôi vãi ra í!

Mày không thấy nó vì Khôi mà nhập ma à???

Mày hết hi vọng rồiiiii.

Bỏ nó đi khi còn có thể lùn ơiiiii.

Đến:

Chịu...

Tao không có thích nó đâu.

Yên tâm.

À mà tao đi làm cái này với Đạt cái.

Cương ❤:

Làm gì giờ này...

Á à!

Mày thích Thái Bá Đạt à??

_______

Hồng Phúc: ...

Đăng Dương: ...

Đức Anh: Mày hiểu nó bằng tao chắc!

Nó không thích ăn mỡ!

Nguyên Hoàng: Em có bảo ăn luôn à?

Em bảo để chiên cho nó có vị!

Anh hiểu không vậy!

Đức Anh: Đm mày to tiếng với ai đấy!

Tao nhúng đầu mày vào chiên chung với thịt bây giờ tin không!?

Nguyên Hoàng: Anh chả to tiếng với em trước à?

Em nể tình lắm mới để anh đến đây đó, không đã đuổi anh về lâu rồi!

Đức Anh: Mày làm như mày sống ở đây à???

Mày sống ở cuối phố!

Không phải trong phố của bọn tao!

Tao chưa đuổi mày đi là may rồi đấy!

Hồng Phúc: Dương ơi...

Đăng Dương: Dạ?

Hồng Phúc: Trước giờ hai người đó vẫn như vậy à?

Đăng Dương: Không ạ...

Trước vẫn còn nể mặt nhau một chút, cơ mà từ lúc anh Đức Anh bảo...

Hồng Phúc: Hả?

Đăng Dương: Không có gì đâu, anh uống nước cam đi.

Họ cãi nhau đến khuya còn chưa có đồ ăn..

Hồng Phúc: Cái này em làm cho Đức Anh mà?

Đăng Dương: Anh ấy chê em phiền, thôi kệ đi ạ.

Hồng Phúc: Em thích Đức Anh lắm à?

Đăng Dương: Thích nhiều giống như Hoàng thích anh ấy.

Dù cho đôi lúc đau lòng thật vẫn không muốn từ bỏ.

Hồng Phúc: Phải chi anh nhớ ra được nhỉ.

Đăng Dương: Từ từ thôi ạ, an-- anh Đức Anh!

Hồng Phúc: Hoàng!

Đức Anh: Đm mày ghét tao lắm à!

Vung dao như vậy làm gì??

Đăng Dương: Anh đứng im!

Chảy máu rồi này!

Đức Anh: Kệ tao, tao đang nói chuyện với nó mày xen vào làm gì?

Phúc!

Tao mới là đứa bị đứt tay, mày xem nó được đéo gì hả?

Nguyên Hoàng: Anh quá đáng lắm rồi đấy!

Chỗ em nấu ăn anh chen chen vào, bây giờ đứt tay đổ thừa à?

Hồng Phúc: ...

Đức Anh: Tao đã bảo tao chỉ muốn phụ!

Đăng Dương: Thôi, anh đưa tay cho em xử lý vết thương được không?

Nó cắt sâu lắm.

Đức Anh: ...

Hồng Phúc: Hoàng ơi ra đi với anh nhé.

Nguyên Hoàng: Vâng.

Đức Anh: Ui đau!

Nhẹ chút xem.

Đăng Dương: Lúc anh cãi nó vẫn chảy máu mà anh có la đau tiếng nào?

Đức Anh: Thì...

Tức quá thôi...

Đăng Dương: Anh làm anh Phúc buồn đấy.

Đức Anh: Mày cũng buồn chứ gì?

Đăng Dương: Em buồn hay không không quan trọng, quan trọng là tâm trạng hiện tại của người anh yêu kìa.

Đức Anh: ...

Đăng Dương: Phong ấn kí ức đã rất khó chịu rồi, anh đừng làm hai bên khó xử hơn nữa.

Ngoan nhé?

Đức Anh: Mày cũng khó chịu?

Đăng Dương: Cảm xúc của em không quan trọng.

Đức Anh: ....

Đăng Dương: Xong rồi, đừng chạm nước nữa.

Đức Anh: Tốt với tao quá làm gì...

Đăng Dương: Vì em yêu anh, đơn giản thế thôi.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
29. dây tơ hồng


Cổng Số 10

Quốc Vịt: Cả nhà ơi!!

Bất Khuất: Ơi, bé sao đấy?

Quốc Vịt: ...

Chườn Smile: ...

Mibi: Rồi sao Khang chỉ hỏi thôi mà hai đứa cùng chấm vậy?

Trung Bo: Anh không ngửi thấy mùi chua hả~

Mibi: Mùi gì chua?

Hay là anh để quên đồ ăn cả đêm...

Tiểu Cường: Hôm trước Trường gọi Việt là bé, còn bảo Việt tắm rửa sạch sẽ đi rồi Trường sang.

Mibi: À...

Bất Khuất: Hả?

Khang chỉ muốn gọi Vịt là bé thôi.

Có ghen tuông gì đâu ạ.

Ngọc Thua: Có ai hỏi em ghen không mà trả lời?

Bất Khuất: ...

Chườn Smile: Tự nhiên cứng họng ngang.

Bất Khuất: Lúc gọi bé sang mồm lắm mà, có thấy cứng họng chỗ nào đâu?

Chườn Smile: ...

Quốc Vịt: Chỉ là cha con thôi mà Khang!

Vịt thích Cảnh cơ.

Trung Bo: Không có biết tỉnh được hay không mà thích với chả không.

Mibi: Trung ngoan nào.

Nhâm Thìn: Đã bảo để em dạy Trung cho thì anh không chịu.

Bẹp: Anh dạy một mình thằng Bơ là đã như cứu cả thế giới rồi anh ạ.

Nhâm Thìn: Anh thấy Bơ ngoan mà, nghịch đáng yêu chứ phải như mọi người nói.

Bé Bơ: 😳

Trò Đùa: Em bị nó che mắt rồi hả Dũng?

Anh nhớ em tỉnh táo lắm chứ đâu phải hết cứu như này đâu.

Nhâm Thìn: Yêu rồi thì nó vậy thôi anh, anh cũng có còn tỉnh táo khi ở cạnh Bo đâu?

Toàn làm chuyện ngu ngốc.

Trò Đùa: Vì Bo đáng yêu và đáng được yêu, Bo có làm gì anh cũng thấy đáng yêu.

Chứ thằng Bơ...

Bình Bo: Chắc nó dùng thân hình bẹo ụ của nó che mắt Dũng rồi đó, dạo gần đây tròn quay như quả bơ.

Bé Bơ: Em có ăn con vịt nhà anh đâu mà anh khịa em!

Anh Dũng mua cho em thì em ăn thôi.

Nhâm Thìn: Bơ mập mạp thêm chút nữa mới đáng yêu.

Ôm cũng vừa tay hơn.

Bé Bơ: Hự!

Yêu quáaa

Tiểu Cường: Phải chi người bạn cùng nhà tên N nào có thể nói những lời như này thì tốt quá. ><

Nhàn Rỗi: Anh Tài ốm thật nên giờ mới phải ăn cho nhiều.

Còn bạn biết bạn phì nhiêu hơn mình bao nhiêu không?

Tiểu Cường: Bộ bạn mắc body shamming mình lắm hả???

Pink Phúc: Cường có béo đâu, vừa người mà.

Tại Nhàn bé thôi...

Nhàn Rỗi: Vấn đề là tao bé đấy, bế muốn hết nổi rồi.

Tiểu Cường: Sao bạn không ăn nhiều vào??

Thấy Phúc bênh mình không???

Tiểu Cường: Ủa...

Phúc!

Pink Phúc: Hả?

Tiểu Cường: Uchuchu, tao tưởng mày mất trí nhớ là không dùng điện thoại nữa chứ.

Qua giờ có thấy mày dùng đâu.

Bánh Bao: Nó mất trí nhớ chứ nó có bị liệt não đâu mà mày phát ngôn ấu trĩ vậy?

Đậu: Không được trù em như vậy...

Bánh Bao: Anh chỉ giải thích cho Gián nghe thôi mà, Xuân không hiểu anh nữa sao. 🥺

Đậu: Em hiểu Toản mà.

Bánh Bao: 🥺

Bé Bơ: Liên tưởng một cục bánh bao tròn ú ụ có thêm đôi mắt long lanh.

Bánh Bao: Đáng yêu lắm chứ gì?

Bẹp: Nó mới huệ một cái đấy anh.

Bánh Bao: Đm thằng Bơ!

Nhâm Thìn: Anh định làm gì mẹ vợ em?

Bé Bơ: Anh Dũng ơi Bánh Bao bắt nạt em kìa! 🥺

Nhâm Thìn: Ngoan nhé, anh bảo vệ em mà.

Trung Bo: Đã là người yêu chưa mà bảo vệ.

Nhâm Thìn: Thế sao anh chỉ bảo em đến dọn đồ mà em đi câu dẫn luôn anh Bình?

Mibi: Anh tự nguyện.

BaTo: Anh ơi tỉnh lại đi!

Đừng có rớt vô cái bẫy của Trung!

Đến Thì Đón: Đó giờ tưởng mỗi Cương là hồ ly, hóa ra có cả anh Trung luôn à?

Bẹp: Hồ ly duy nhất câu được mày là Thái Bá Đạt á hả?

Nhìn cũng đẹp đôi quá trời quá đất.

Bé Bơ: Hả?

Tưởng đâu mày thích anh Quyết mà, sao đổi đối tượng nhanh thế Đến?

Đến Thì Đón: Khịa tao mãi đi!!!

Bẹp: Mày thích anh Quyết của tao..?

Đến Thì Đón: Thích cha mày ấy!

Huỳnh Công Đến đã offline

Bẹp: Ủa?

Pink Phúc: Ra là anh Đến thích chơi đồ cổ.

Nửa Hòn: Không phải đâu anh bé ơi...

Pink Phúc: Ý anh Đến là như vậy mà.

Đức Gắt: Đm ngu...

Tiểu Cường: Huhu!

Lúc chưa bị phong ấn kí ức vẫn còn thông minh lắm mà?

Sao bây giờ ngơ ngơ ngáo ngáo vậy.

T.T

Nhàn Rỗi: Ngáo cỡ nào cũng đâu bằng bạn được?

Tiểu Cường: Này nha!

Chỗ người ta đang bận xúc động vì bạn cùng nhà, bạn mà đâm chọt nữa coi chừng mình cắn bạn đấy!

Nhàn Rỗi: Bạn muốn cắn chỗ nào cơ?

Tiểu Cường: Múi ạaaaaaaa

Bình Bo: Thật khinh bỉ.

Chườn Smile: Múi anh Việt Anh ngon lắm ấy anh, 8 múi đàng hoàng.

Bất Khuất: Chườn rình rồi hả mà Chườn biết?

Chườn Smile: Không phải mà...

Tại lúc trước có thấy tấm ảnh trên Facebook của anh Việt Anh thôi.

Lâu lắm rồi.

Bình Bo: Cho anh xin link với.

Bé Bơ: ???

Anh đừng nói với em là anh dính sự tồi tệ của anh ta rồi đấy nha!

Bình Bo: Vào xem Hướng Dương có đánh dấu chủ quyền không.

Bình Bo: Vậy thì anh xin chết vì người anh thương...

Trò Đùa: Bọn anh là bạn nên hay trêu nhau một chút thôi mà...

Nhâm Thìn: Trêu thế nào cũng đừng lôi người ta lên giường như Trung nhà em nha anh.

Trung Bo: Nhắc quài!

Đã bảo đôi bên tự nguyện mà, Mibi nhỉ~

Mibi: Trung nói thế nào thì thế đấy, anh nghe Trung tất.

BaTo: Anh ơi tỉnh dậy đi...

Ngọc Thua: Phải chi kêu tỉnh là tỉnh ngay được, cứu cả anh Đạt nữa.

Trò Đùa: Đạt nó làm sao?

Ngọc Thua: Từ hôm vụ anh Khôi với anh Thịnh ấy, anh Đạt có tổn hại linh khí một chút.

Cơ mà anh ấy không chịu nghỉ ngơi, đi đêm đến 3 4h sáng mới về.

Bất Khuất: Em sợ anh ấy chịu không nổi ấy ạ.

T.T

Cục Bột: Thay mặt Thịnh xin lỗi anh Đạt nhé...

Thịnh Vượng: Cho anh gửi lời xin lỗi anh Đạt với, anh không biết tại sao mình lại dễ dàng nhập ma vậy...

Trò Đùa: Với cái thời đại này thì nhập ma đâu phải chuyện khó.

Mấy đứa mang mệnh thuần âm càng dễ hơn

Bất Khuất: Huhu em vẫn còn sợ.

May mà hôm đó có Chườn.

QAQ

Chườn Smile: Tao đã bảo tao bảo vệ mày được thì chắc chắn sẽ được.

Thịnh Vượng: Khang bị nhập còn có Trường bên cạnh, chứ hôm đó Bột biến mất không một dấu vết...

Bánh Bao: Xuân mà biến mất chắc tao cũng nhập ma.

Đậu: Thôi, Xuân không biến mất đâu, Toản đừng lo nha.

Bánh Bao: Không lo thế nào được, Xuân yếu xìu à. 🥺

Thịnh Vượng: Bột nó còn có tí võ phòng thân mà cũng không đánh lại thì anh Xuân mỏng manh sao mà lại.

Trung Bo: Để hôm nào em bắt cóc anh Xuân cho anh Toản đi tìm nhé?

Bánh Bao: Đm mày thử đi!

Đậu: Nào, lớn rồi không chửi bậy.

Mibi: Trung còn bé, đừng để ý.

Nhâm Thìn: Anh nói Trung còn bé thì anh có nên công nhận em, Bình, Đạt, Toàn cũng bé giống nó không?

Bé Bơ: Vậy em lớn chưa ạaaaaa

Bẹp: Mày thành tinh luôn rồi.

Nhâm Thìn: Bơ còn bé không có hiểu chuyện.

Bé Bơ: (つ✧ω✧)つ chồng.

Bình Bo: 🤢

Quốc Vịt: Ew, em sống chung với cặp đôi hường phấn Bình Trung còn cảm thấy muốn 🤢, em hiwr'"$×¶'5;?¶∆

Mibi: Hả???

Bé ơi!

BaTo: Gì đấy????

Tiểu Cường: Bạn ơi!

Bất Khuất: Không lẽ Vịt bị tấn công hả?????

Ngọc Thua: Mọi người xem có chuyện gì giúp em, em không đi được, anh Bom đòi đi cùng.

Trò Đùa: Vịt???

Chườn Smile: Con trai sao đấy???

Trò Đùa: Toàn có ở nhà không?

Lên xem nó thế nào đi!

BaTo: Em đi đến trại cứu hộ rồi!

Mibi: Thôi để anh về, Trung ơi.

Trung Bo: Em đến trước cổng nhà anh Dũng rồi ....
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
30. dây tơ hồng (2)


Yêu từ cái nhìn đầu tiên, đơn phương một đời.

Đây là một câu nói không còn quá xa lạ gì với các hình hài đang tồn tại trên thế giới này.

Mười chữ, một kiếp, một người.

Đối với những người mang trái tim mơ mộng mà nói, yêu từ cái nhìn đầu tiên thể hiện cho sự thủy chung, sự yếu đuối, chỉ vì một phút loạn nhịp của con tim mà khiến họ chìm đắm trong mật ngọt chính bản thân tạo ra.

Đôi lúc lại đúng như câu nói mật ngọt chết ruồi, dìm hơi thở yếu ớt từ sự đơn phương xuống làn mật chẳng hề tồn tại oxi ấy.

Hay có thể ví von chính những nhạc sĩ tạo ra bài hát tình yêu dành cho bản thân, lại đi đánh sai một nốt nhạc, buột bản thân vào nốt 'đồ.' mãi mãi chỉ nằm ở dưới mà thôi.

Nguyễn Quốc Việt có thể được xem là một trường hợp như vậy hay không?

Ngay từ giây phút nhìn thấy một kẻ với toàn thân là máu, em đã có chút động lòng thương cảm cho số phận một kẻ nào đó đang đấu tranh chống lại những gì xảy ra đến với mình.

Hay từ khi kẻ đó vô lực một cách yếu ớt ngã vào ngực em, hơi ấm từ nhịp thở, sự run sợ nơi con tim yếu hèn đã hoàn toàn biến em trở thành "một người xấu."

Vì sao lại gọi em là người xấu?

Đơn giản mà nói, ở cái thời đại ma quỷ còn nhiều hơn người sống này, việc cứu một con quỷ là một điều vô cùng xấu xa.

Nhưng hỡi ơi!

Sao không ai nghĩ đến những con quỷ đội lốt con người đang ngày ngày sống một cách bình yên mà không phải chịu quả báo kia?

Em chỉ đang làm, làm việc mà em nghĩ là đúng.

Rồi ngày trôi qua ngày, em chăm sóc cậu.

Từ lúc chàng thiếu niên ấy vẫn còn thở từng nhịp yếu đuối cho đến khi hoàn toàn bình phúc - chỉ có em, em luôn ở bên cạnh.

Và rồi, trái tim lại thật sự lỡ nhịp một lần nữa...

"Cảnh..."

- Nguyễn Quốc Việt ôm chặt cánh tay đầy máu, đôi mắt mông lung ngập nước mà nhìn người em thương đang yếu ớt đứng dựa vào cửa sổ.

Chỉ vài phút trước, Trịnh Hoàng Cảnh bật tỉnh vậy trong cơn mơ dài, có thể vì chưa thích ứng được với môi trường xung quanh.

Cậu đã vô tình trở lại thành Lệ Quỷ, chỉ một cái vung tay tránh né người bên cạnh, lại vô tình khiến cánh tay Quốc Việt chảy dài một đường máu.

Từng giọt máu cứ rơi xuống ướt đẫm cả một phần của sàn nhà.

Ấy vậy mà Quốc Việt lại không quan tâm, em cố kìm nén cơn đau mà đứng vững, muốn tiến đến gần Hoàng Cảnh nhưng cuối cùng lại không dám, em sợ bản thân mình sẽ khiến chàng trai kia sợ hãi một lần nữa.

"Đừng sợ, được không?

Nha...

Tôi không làm gì Cảnh đâu, tôi không phải người xấu.

Nhìn nè, Cảnh ở nhà tôi mấy hôm rồi đấy."

- giọng nói run run ấy ra sức thuyết phục người trước mặt, em vội mỉm cười thật dịu dàng để xoa dịu trái tim người kia:"Ngoan, anh Tùng cũng ở đây mà, sẽ chẳng ai làm đau Cảnh nữa đâu."

Đôi mắt đen thẩm ấy nhìn chằm chằm vào Quốc Việt, dù cho nó có được che lấp bằng sự mệt mỏi thì vẫn không thể nào giấu đi nét rụt rè, lo sợ và cả một màu đen tăm tối nơi quá khứ ẩn hiện trong tròng mắt ấy.

Trịnh Hoàng Cảnh là một con người, cậu không phải một loài quỷ.

Có sao chỉ vì ba chữ mệnh thuần âm mà khiến cho cậu trở thành một kẻ người không ra người, ma không ra ma?

Cũng chính vì ba chữ ấy khiến đứa trẻ kia mất niềm tin hoàn toàn vào con người.

Ấy vậy nhưng, khi người đứng trước mặt cậu là Quốc Việt, cậu lại có cảm giác được xoa dịu hơn bao giờ hết.

Đó không phải cảm giác an toàn khi được Văn Tùng che chở khỏi những cơn tra tấn khóc liệt mà bọn hội đồng tạo ra, Trịnh Hoàng Cảnh không thể mô tả nó giống với bất kì cảm xúc nào cậu từng trải qua, vì từ trước đến giờ, làm gì có cái cảm xúc nào xuất hiện ngoài cảm giác đau đớn đến tận xương tủy?

Gục xuống nền, Hoàng Cảnh không trụ nổi bản thân nữa khi vết thương cũ của cậu lần nữa rỉ máu, một chút choáng váng khiến tầm nhìn vốn đã mờ nay lại càng mờ hơn.

Dù vậy, đôi tai của Lệ Quỷ vô cùng tốt, tiếng bước chân dồn dập khiến trái tim ấy ngạt thở một cách khó chịu, cậu muốn phản kháng...

Chỉ là, không còn một chút sức lực nào.

"Không sao rồi, mọi chuyện ổn cả rồi."

- Lồng ngực phập phồng, hơi thở đều đều phả vào từng sợi tóc khiến cậu có cảm giác dễ chịu.

Lại không biết được rằng Nguyễn Quốc Việt đang nén cơn đau từ vết thương, dịu dàng mà xoa xoa mái tóc rối bù của cậu.

Gương mặt em nhăn hết cả lên, lại không dám phát ra dù một tiếng than thở nhỏ.

Em biết rằng muốn để đứa trẻ ấy cảm nhận được sự an toàn thì em phải xung phong đảm nhận việc xoa dịu nỗi đau từ trái tim Trịnh Hoàng Cảnh.

"Kì lạ, rõ ràng phát hiện Oán khí ở đây mà?"

"Oán khí của thằng nhóc này không lẫn với mấy con Lệ Quỷ bình thường được.

Có khi nào..."

"Chúng ta có nên khám xét căn nhà này không?"

"Cổng nhà đang khóa, ta nhớ không lầm thì đi là nhà của Lê Minh Bình."

"Hình như theo điều tra thì hắn học đạo?"

"Ừ, đừng động vào những kẻ học đạo."

"Các người muốn gì à?

Tôi nhớ hội đồng không được phép xuất hiện ở Cổng chúng tôi đâu, đặc biệt là ở trước cửa nhà tôi."

"Che giấu thí nghiệm của bọn ta!

Sớm muộn gì cũng không để ngươi yên đâu."

"Để xem các người làm gì được Lê Minh Bình này đã, rồi tính."

"Hắn dùng cả sát khí...

Rút trước!"

Nguyễn Quốc Việt mím môi, suýt nữa em đã không thở được nếu Lê Minh Bình không về kịp lúc...
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
31. ba kiếp


Tiếng mỏ vang lên nơi cuối đường, từng làn khói của ngọn lửa nhỏ bay trong không khí càng làm tăng thêm không gian mờ ảo buổi đêm tối.

Lý Công Hoàng Anh đứng đó, ngắm nhìn mặt trăng tròn đang treo lơ lửng giữa bầu trời không một áng mây.

Đêm nay, bức tranh đơn sắc thuộc về bầu trời chỉ còn lại vỏn vẹn cái màu xanh đen huyền bí, bản thân nó không còn được tô điểm bằng bất cứ vật mang ánh sáng nào.

Đối với Lý Công Hoàng Anh, đó là một bức tranh thật bi thương.

"Chờ lâu không?"

- Trần Văn Đạt bước đến, trên tay là một phần đồ ăn mà hắn đã đặt cho anh.

Vốn cả hai không thân thiết, chỉ tiếp cận nhau vì mục đích riêng nhưng sự tử tế đối với Văn Đạt là không bao giờ được thiếu, đặc biệt đối với một người mang tâm trạng đa sầu đa cảm như người trước mặt.

Lý Công Hoàng Anh không trả lời, chỉ lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh Văn Đạt, dưới ánh sáng bập bùng của ngọn lửa trại, gương mặt sắc nét nơi chàng trai học Tà đạo kia càng được tô điểm một cách chân thực nhất, một thoáng mơ hồ mà nhìn nó lâu thêm vài phút.

Anh thoáng bật cười thành tiếng.

"Không thể phủ nhận là cậu đẹp trai thật đó."

"Đừng khen tôi."

- Đừng khen?

Với Văn Đạt mà nói, hắn vẫn có sự đề phòng tuyệt đối dành cho chàng trai trước mặt.

Hắn biết linh cảm của mình từ trước đến giờ chưa bao giờ là sai, nhất là khi ở cạnh anh, hắn cảm giác không hề an toàn từ tận sâu trong trái tim.

Dù cho hắn không thể cảm nhận dù chỉ một chút Oán khí trên người Hoàng Anh, thanh kiếm của hắn cũng không chuyển động khi tiếp cận ở khoảng cách gần với đối phương nhưng từng hơi thở xuất phát từ anh khiến hắn có chút bất an.

"Cậu vẫn nghĩ tôi là quỷ?"

- cầm lấy một phần thức ăn mà Văn Đạt đem đến, Hoàng Anh không khỏi có chút cong khóe môi lên.

Không biết trong đầu anh hiện tại là những suy nghĩ gì, chỉ biết rằng có một người đang cau mày vì nụ cười đó.

"Không phải tôi nghĩ, anh đang giấu diếm chuyện gì?

Thứ anh tìm là một con quỷ.

Anh lại biết vị trí chính xác của viên Ngọc bị mất, tôi thật lòng không tin anh."

"Tôi cũng chẳng muốn giấu, viên Ngọc bị mất kia, là do đứa trẻ nhà tôi trộm mất.

Nó sợ tên Xích Quỷ kia sẽ lấy được Ngọc, sẽ thống trị thế giới này nên nó mới trộm đi.

Hành động đó suýt nữa thì giết chết cái mạng vốn không được xem là con người của nó...

Tôi cũng chẳng biết nó đang ở đâu, chỉ biết viên Ngọc đang nằm ở vị trí nào mà thôi."

Trần Văn Đạt lắng nghe từng câu từng chữ của Lý Công Hoàng Anh, bất giác trong đầu hắn như có một công tắc, một thoáng kinh ngạc mà nhìn sang chỗ của người kia:"Đừng nói với tôi, con Quỷ đã cố gắng dùng sức mạnh của Ngọc để xua tan Oán khí trên ngọn núi là con Quỷ mà anh đang tìm?"

"Ừ, nó ngu lắm.

Tôi cá rằng nó bị thương rất nặng sau lần đó..."

- Một chút xúc động ở khóe mắt được anh nhanh chóng gạt đi, lại là bộ dáng lúc nào cũng như đang cười cợt ấy:"Nó chỉ muốn giúp mọi người tránh sự tấn công của Mị, mà lại không nghĩ rằng bản thân chưa đủ sức mạnh để làm chuyện đấy."

"..."

"Cậu bảo với tôi cậu không tin Quỷ, nhưng theo tôi điều tra thì cậu đang sống cùng một con Quỷ, người quen của cậu cũng đang nuôi dưỡng một con?"

"Họ khác, họ là vật thí nghiệm của hội đồng, họ có quyền được sống và đáng được sống."

"Ha...

Vậy ra, những con Quỷ thật sự không có quyền tồn tại sao?

Dù cho bọn chúng có tốt như đứa trẻ nhà tôi?

Lúc nào cũng vậy, mọi sự tiêm nhiễm điều được bắt nguồn từ việc các người cho rằng Quỷ không phải một loại tốt và không đáng được trân trọng?"

- Lý Công Hoàng Anh xoay sang, khẽ hạ mắt xuống mà nhìn Văn Đạt, đôi mi dài ấy động đậy nhẹ như một sự chuyển biến tâm trạng một cách nhẹ nhàng nơi trái tim.

Dù cho rất tức giận, Lý Công Hoàng Anh cũng chưa từng bộc lộ sự khó chịu của bản thân ra ngoài.

"Anh nói nhiều như vậy, là vì đang muốn chứng minh cho tôi thấy Quỷ cũng tốt à?

Để rồi nói với tôi anh đúng thật là một con Quỷ?"

- Đưa tay ra sau mà siết chặt lấy thanh kiếm, Trần Văn Đạt không khỏi cau mày lại.

Một sự yên lặng bao trùm lấy không gian tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng cháy từ củi lửa, tiếng những con dế kêu vang cả một cánh rừng.

"Đúng như người ta nói, trải qua ba kiếp, mọi chuyện đều khác.

Đúng không?"

"...?"

_____________

Nguyễn Đăng Dương bước dọc trên con đường trở về nhà, vì không phải là những ngày giới nghiêm nên người bình thường không học đạo như cậu vẫn có thể ra ngoài vào đêm tối.

Ngắm nhìn đường phố tấp nập hơn thường ngày, Đăng Dương không khỏi có chút nặng lòng trong người.

Cậu yêu Đức Anh, từ đầu đã định vậy, gương mặt anh tú cùng nụ cười xinh đẹp ấy rất nhanh chóng đã thu hút trái tim vừa lớn của Đăng Dương.

Và cứ "yêu từ cái nhìn đầu tiên." mà Đăng Dương nhọc lòng theo đuổi người anh hơn mình hai tuổi, dẫu cho có bị hắn từ chối, dẫu cho có bị những lời nói vô tình của Đức Anh làm cho tổn thương thì Đăng Dương vẫn một lòng theo đuổi ánh trăng sáng trong đời mình.

Chỉ là, từ khi Đức Anh nói với cậu rằng, người hắn thích là cậu bạn thân Hồng Phúc thì Đăng Dương hoàn toàn suy sụp.

Cái cảm giác hụt hẫng khi biết người mình yêu không yêu mình, cảm giác khó chịu khi hắn trả lời mỗi lần cậu tỏ tình bằng câu không thích một ai, dù cho hắn đã yêu Hồng Phúc cũng khiến Đăng Dương tan nát nơi trái tim nhỏ.

Thế nhưng lại chẳng thể buông tay, thế nhưng lại chẳng thế làm hắn tổn thương, thế nhưng dù thế nào, cũng là bản thân tự gánh hết...

"Dương!"

"Anh Phúc...

Sao anh ở đây?"

"Hoàng dẫn anh đi xem lồng đèn, Hoàng bảo gần đến trung thu gì gì ấy."

"À...

Chắc Hoàng mua đồ ăn cho anh nhỉ?"

"Sao em biết?"

Sao em không biết được?

Trên tay anh hết túi đồ ăn này đến túi đồ ăn khác.

Đau lòng thật đấy, cả hai cùng xuất phát điểm là theo đuổi một người không hề yêu mình.

Vậy mà giờ đây Lê Nguyên Hoàng như đã nắm chặt được trái tim của cậu bạn thân của Đức Anh, còn cậu thì...

"Ừm, cho Dương này, kẹo hồ lô.

Đừng buồn nữa nhé?

Ăn một chút ngọt rồi quên hết chuyện buồn đi.

Sẽ đến một ngày em sẽ theo đuổi được Đức Anh mà."

"Em cảm ơn anh ạ."

Một tay nhận lấy kẹo hồ lô từ Hồng Phúc, hơi cúi đầu để anh xoa xoa mái tóc của mình.

Tâm trạng của Đăng Dương dường như được chữa lành hơn một chút.

Chỉ là không một ai biết...
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
32. tóm tắt


Cổng Số 10.

Bé Bơ: Hú hú!

Mọi người ơi có ai đi trung thu với em không?

Bẹp: Đi, anh Quyết không ở đây tôi chán lắm.

Bé Bơ: Tôi có rủ bạn đâu?

Bẹp: Mày lại chả rủ mọi người!

Bé Bơ: Cương nghĩ Cương có sức hút lắm hả?

Cương chỉ có sức hút với mỗi ai kia thôi.

Bình Bo: Trong mọi người đó không có chỗ cho em đâu Cương, nó muốn rủ Dũng mà tại làm màu đấy.

Bé Bơ: Ahihi~

Nhâm Thìn: Bơ rủ thì cứ đi thôi, đối với Bơ thì lúc nào anh cũng rảnh.

Bé Bơ: Dạ!

Bánh Bao: Ba cái hội trung thu, năm nào cũng như năm nào.

Năm ngoái tao đi chán thấy ông anh vợ xấu tính của tao luôn.

Đậu: Nào...

Tại năm ngoái tụi mình đi ngay trời mưa không có ai thôi.

Năm nay có vẻ đông vui hơn mà.

Pink Phúc: Hoàng dẫn em đi cũng thấy vui quá chừng, toàn là đồ ăn ngon.

Tiểu Cường: Mặc dù không bước chân ra khỏi nhà nhưng vẫn được bồ của Phúc cho đồ ăn.

Đãaaaaaaa

Nửa Hòn: Em mua cho anh Phúc ăn mà?

Có cúng cho anh đâu mà anh ăn ngon lành vậy?

Anh ăn sắp béo ú rồi kìa.

Tiểu Cường: Ê!!!

Nhàn Rỗi: Đang ăn nhờ ở đậu nhà tụi anh đấy, đừng có body samsung bồ anh.

Mỗi anh được quyền đó thôi.

Tiểu Cường: Là bạn đang lên tiếng bảo vệ mình đó hả?

Nhàn Rỗi: Chứ bạn lại chả ăn nhiều à?

Ăn như hổ đói ấy.

Bất Khuất: Nhưng mà đồ ăn Cổng mình mỗi dịp trung thu ngon thật mà.

T.T

Chườn Smile: Ngon thật, nhất là chè ấy.

Chè nào cũng ngon.

Bất Khuất: Chườn làm cho Khang ăn nha!

Phải đúng vị của mấy tiệm bán mới chịu cơ.

Chườn Smile: Hứa mà.

Cục Bột: Em có một thắc mắc là tại sao trung thu lúc nào cũng lớn hơn Tết vậy nhỉ, đồ ăn cũng ngon hơn nữa.

Trung Bo: Tại ma quỷ nhiều quá nên ngay ngày này phải làm đồ ăn hợp vị bọn nó đó.~

Mibi: Nào Trung không dọa em.

Thịnh Vượng: Bột nhà em vẫn chưa vượt qua cái vụ bị bắt đâu anh, anh đừng dọa nữa.

Rút vào người em rồi này.

Đến Thì Đón: Nó vậy rồi năm nay có định đi trung thu không?

Thịnh Vượng: Chắc không, tao với Bột ở nhà nấu chè cùng nhau.

Bẹp: Ước có người đi trung thu!!!

Huỳnh Công Đến đang soạn tin

Bẹp: Cụ thể là anh Quyết...

Huỳnh Công Đến đã offline

Bé Bơ: Chậc chậc.

Nhâm Thìn: Bơ sao vậy?

Bé Bơ: Em cảm thán là anh đẹp trai quá đó ạ.><

Nhâm Thìn: Em cũng đáng yêu nữa.

Bình Bo: Thôi xong, qua trung thu này gả mất một đứa đi rồi.

Trò Đùa: Đá nó đi nhanh tốt mà em.

Bình Bo: Chắc em phải mở tiệc ăn mừng bảy ngày bảy đêm lớn hơn trung thu luôn quá...

Quốc Vịt: Cũng muốn dẫn Cảnh đi trung thu...

Trò Đùa: Tay em như vậy còn muốn dẫn người ta đi à Việt?

Quốc Vịt: Cũng đâu có nặng lắm đâu ạ...

Chườn Smile: Ừ không nặng đâu, vết thương thì sâu hoắm, suýt bị hoại tử vì thằng kia dùng oán khí nhiều quá, bây giờ bó bột nhắn bằng một tay mà không nặng à?

Quốc Vịt: Thì Cảnh có cố ý đâu...

Mibi: Cảnh không cố ý thật, bình tĩnh lại còn xin lỗi Việt rối rít mà thằng nhỏ còn yếu quá, nói chữ được chữ mất chẳng nghe được câu nào đàng hoàng.

Chườn Smile: Con trai em hứng như hứng hoa mà nó làm vậy đấy!

Em cũng biết xót chứ?

Khuất Văn Khang đã offline

Chườn Smile: Ơ...

Ngọc Thua: Anh đã bảo nó khờ, theo đuổi thì đừng có thả ngải lung tung người khác.

Chườn Smile: Em có thả ngải Việt đâu, em đang trách Cảnh mà...

Ngọc Thua: Anh không cho em trách Cảnh.

Chườn Smile: ...

Anh liên quan gì Cảnh?

Ngọc Thua: Nhầm, anh Bom không cho em trách Cảnh.

Bánh Bao: Hai anh em nhà nó đoàn tụ chưa?

Không khéo một thằng xuống lỗ rồi thằng kia vẫn chưa thấy mặt.

Trung Bo: Quỷ bất tử mà anh.

Bánh Bao: À, ra là hai thằng đó không xuống lỗ được.

Có khi bị hội đồng bắt lại cũng không chừng.

Trung Bo: Bắt lại thì nguy cơ xuống lỗ cao hơn nè.

Bánh Bao: ✋

Trung Bo: ✋

Mibi: ...

Đậu: ...

Ngọc Thua: Hai người làm cái gì đó đi chứ!

Anh Bom của em không có về tay bọn hội đồng được!

Quốc Vịt: Cảnh của em cũng không được!

Trò Đùa: Từ bao giờ mà cái chuyện nhận vơ nó như một truyền thống của Cổng Số 10 vậy?

Bình Bo: 😒

Bé Bơ: Anh đừng quên lúc anh vừa dọn về anh cũng nhận vơ Bình Bo là của anh nhá.

Trò Đùa: ...

Nhâm Thìn: Anh Việt Anh nói cái gì thì cái đó đã chính xác được 80% rồi, còn khi anh ấy không nói mà làm thì 100% đấy.

Trung Bo: Cho dù qua bao lâu thì ta vẫn hiểu nhau~ như cách em hiểu Bình.

Nhâm Thìn: Em hiểu Bình nên em mới lôi người ta lên giường?

Mibi: Nào.

BaTo: Anh Bình đâu phải cái kiểu người ta dụ mấy tiếng đã lên, lúc nghe Việt nói tôi còn không tin.

Nhâm Thìn: Không ai thoát được tay Trung nếu Trung muốn đâu.

BaTo: Nghe như ấy ấy nhờ...

Trần Bảo Toàn đã thu hồi một tin nhắn

Quốc Vịt: Ew, ai dạy anh nhắn tin kiểu đó đấy?

Giữ điện thoại chắc vào đi.

BaTo: Im, em tin một lúc nữa thằng Cảnh thành bữa tối cho cả nhà không?

Quốc Vịt: Đồ quá đáng!

Bánh Bao: Ê, không ấy thay vì đi trung thu sao không tụ tập ở nhà tao làm party.

Dắt theo thằng Tùng thằng Cảnh cũng ổn.

Quốc Vịt: Em đồng ýyyyyyy

Ngọc Thua: Có bom thì chắc chắn anh Tùng không từ chối đâu.

Trò Đùa: Ngàn năm mới thấy nói được câu dễ nghe đấy.

Bình Bo: Hic, em đọc tin nhắn của anh Toản xong em ớn lạnh mặc dù em học đạo...

Trò Đùa: Yên tâm, anh sẽ bảo vệ em bằng mọi giá.

Bình Bo: "Em" có bao gồm Hướng Dương không?

Trò Đùa: Chà...

Hôm nay Toản lạ quá nhỉ, ớn lạnh quá.

Bánh Bao: Ờ, Xuân nhờ tao nhắn.

Đậu: Hic...

Đang giúp Toản sống bớt lỗi lại mà...

Thịnh Vượng: Có cố gắng nhưng không đáng kể đâu anh, nghiệp của anh Toản dồn hết vào hai bên má rồi kìa.

Bánh Bao: Nghiệp của tao chưa đến, tao chưa bị bắt cóc như thằng nào đó.

Cục Bột: ...

Đậu: Nào!

Hôm đó Thịnh với Khôi cùng sang luôn nhé?

Thịnh Vượng: Vâng, em lôi theo Đến nữa.

Bẹp: Lôi theo Thái Bá Đạt nữa, dạo gần đây thấy Đến thất tình lắm.

Thịnh Vượng: 😒

Bé Bơ: 😒

Cục Bột: 😒

Đạt Ka: Lôi Đạt nào thì lôi, Đạt này không đi đâu nhé.

Trần Văn Đạt đã offline

Trò Đùa: Nó có bồ à?

Dạo gần đây cứ thấy lầm lầm lì lì, đi sớm về khuya.

Ngọc Thua: Nghiệp duyên của anh Đạt chưa dứt đâu anh, sáng nay bà Trâm vừa đứng trước nhà gọi anh Đạt ra.

Anh Bom nhìn một lúc còn quay sang hỏi em:"Sinh vật này sao chưa bị nhốt vậy?"

Trò Đùa: ...

Trung Bo: Đáng yêu chưa kìa~ hèn gì mang mệnh thuần âm, hèn gì bị bắt làm thí nghiệm.

Ngọc Thua: Anh Bình làm cái gì đó đi chứ!!!!

Trung Bo: Mibi không nỡ làm gifaip¶|9"¶9

Quốc Vịt: Ew...

Anh Bình ơi nhà có trẻ nhỏ nhé, nhớ khóa cửa...

Pink Phúc: Đang định hỏi anh Trung về mệnh thuần âm...

Nửa Hòn: Anh bé có thể hỏi tất cả mọi người ở đây, ai cũng biết hết, không riêng gì anh Trung đâu.

Pink Phúc: Anh sợ làm phiền mọi người, có ai nhắc đến đâu mà anh lại đi hỏi...

Nửa Hòn: Đáng yêu chết mất thôi...

Pink Phúc: ...

Trò Đùa: Em muốn hỏi gì à Phúc?

Pink Phúc: Mệnh thuần âm là gì á anh?..

Trò Đùa: Là những người sinh ngay giờ âm, ngày âm, tháng âm, năm âm.

Những người này được xem như đại diện cho cõi âm, có những người vì mang mệnh thuần âm mà tu luyện trở thành Quỷ.

Pink Phúc: ...

Nhâm Thìn: Cũng vui lắm, nghe bảo Quỷ bất tử.

Hơn nữa nhìn từng người mình yêu thương chết đi và sống cuộc đời khác còn mình vẫn sống nó cũng thú vị.

Trò Đùa: Dũng.

Nhâm Thìn: 🤐

Nửa Hòn: Thôi, anh bé nhà em cũng mệnh thuần âm đấy, nói một lúc anh ấy lại không vui.

Bánh Bao: Gớm, anh bé anh bé luôn mồm, thế có sang nhà tao không?

Pink Phúc: Có ạ, có Hoàng là đi.

Rủ thêm Đăng Dương Đức Anh nữa.

Đức Gắt: Tao không đi.

Pink Phúc: Ơ...

Đức Gắt: Vướng đề án rồi, với lại cũng hơi mệt nên mày đi cùng Hoàng với Dương đi.

Pink Phúc: Ò...

Nguyễn Đức Anh đã offline
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
33. không hiểu


23h26

Anh Phúc:

Dương ơi

Dương ơi Dương ơi

Em Dương:

Dạ?

Anh Phúc:

Trung thu em có đi đâu không?

Em Dương:

Dạ không.

Em ở nhà.

Dạo gần đây không muốn ra khỏi nhà cho lắm anh ạ.

Anh Phúc:

Vậy em chăm sóc Đức Anh giúp anh nhaaa.

Em Dương:

Dạ???

Anh Phúc:

Đồng ý rồi đúng không?

Hòn bảo với anh ai đó dạ là đồng ý rồi.

Bai em, anh đi ngủ đây.

Hòn bảo anh tắt đèn đắp chăn rồi.

Em Dương:

Hoàng không dạy anh có thêm "?" là câu hỏi à...

Anh Phúc:

Hoàng là ai?

À...

Anh nhầm..

Em Dương:

...

Anh Phúc:

Em không chăm sóc Đức Anh giúp anh được hả?

Em Dương:

Sao lại chăm sóc ạ?

Anh Phúc:

Em cũng biết chuyện Đức Anh dọn sang nhà anh mà đúng không.

Trung thu bọn anh đến tụ tập ở nhà anh Toản hết rồi, Đức Anh thì đang bị bệnh.

Anh không chắc đến hôm đó nó khỏe chưa...

Nhưng mà có em chăm sóc nó sẽ tốt hơn mà đúng không

Em Dương:

Anh Đức Anh không muốn thấy mặt em.

Lúc chiều em có mua thuốc đến cho anh ấy, anh ấy cầm rồi lại vứt ngược lại cho em.

Còn bảo em lần sau đừng đến nữa, chướng hết cả mắt.

Anh Phúc:

Ăn cái gì mà cứng đầu vậy nhỉ...

Em Dương:

Mấy giờ vậy anh?

Anh Phúc:

Hả?

Em Dương:

Hôm đó anh ra khỏi nhà lúc mấy giờ để em còn tranh thủ đến.

Lỡ anh ra sớm, không ai chăm sóc anh Đức Anh thì không ổn ạ.

Anh Phúc:

Tầm 6h bọn anh sẽ đi ấy.

Hòn bảo về sớm, 12h hay 1h sáng gì ấy.

Em Dương:

Chắc thằng bạn em bị mất nhận thức về thời gian rồi...

Anh Phúc:

Vẫn đẹp trai mà...

Em Dương:

Mất nhận thức về thời gian anh ơi!

Khổ!

Anh Phúc:

À...

Anh tưởng giống anh cơ...

Em Dương:

Em cũng muốn giống anh.

Mất trí nhớ cũng tốt, không phải nhớ về một người mà làm bản thân đau rất nhiều.

Mà em không chắc khi mất trí nhớ rồi em có thể quên đi hình bóng anh ấy không hay vẫn còn lưu giữ trong nơi nào đó...

Anh Phúc:

Dương ơi.

Mất trí nhớ không tốt đâu.

Mất trí nhớ em sẽ quên đi Đức Anh, sẽ không yêu Đức Anh nữa.

Đức Anh sẽ buồn đấy.

Em Dương:

Có khi em biến mất khỏi cuộc đời anh ấy, anh ấy sẽ vui hơn...

Anh Phúc:

...

Dương ơi, em khóc hả?

Em Dương:

Không.

Em đâu có dễ khóc vậy.

Em chỉ đang nghĩ đến trường hợp mình mất trí nhớ thôi...

Anh Phúc:

Tại anh để ý rồi, mỗi lần Hòn nói về anh Hòn cũng tự nhiên khóc.

Anh không nhớ gì về Hòn cả, anh không biết trước kia anh cảm nhận Hòn là một người như thế nào.

Nhưng hiện tại anh cần Hòn, anh muốn được em ấy dỗ dành mặc cho em ấy có chút nóng tính.

Hiện tại anh sợ bản thân lấy lại trí nhớ lắm ấy, anh Việt Anh nói nếu lấy lại trí nhớ, anh sẽ quên đi phần kí ức khi bị phong ấn.

Anh không muốn mình trở lại trước kia...

Làm đau lòng Hòn.

Em nói em muốn mất trí nhớ như anh.

Vậy em có nghĩ rằng lúc đó em quên đi Đức Anh là ai, Đức Anh không yêu em, hai người như hai người xa lạ không biết gì về nhau cả.

Rồi đến một lúc nào đấy, mở được trang sách kí ức bị mất, bản thân em có đau lòng khi biết rằng người kia không hề quan tâm bản thân mình không?

Anh không nói xấu gì Đức Anh cả, nhưng nó là dạng người chuyện gì cũng giữ trong lòng trừ cái mỏ hơi hỗn ra thôi...

Em Dương:

Hoàng chắc bất ngờ về anh hiện tại lắm nhỉ?

Anh khác lúc trước lắm ấy.

Anh Phúc:

Nên anh mới sợ...

Em Dương:

Phong ấn kí ức đau thật nhỉ...

Khi phong ấn thì không nhớ quá khứ, khi giải rồi những kí ức tươi đẹp khi bị phong ấn sẽ không còn nữa...

Anh ơi.

Em yêu Đức Anh nhiều quá.

Anh Phúc:

Em sao vậy Dương...

Hôm nay em lạ quá...

Em Dương:

Không có gì...

Nếu như được chọn lại, chắc em vẫn sẽ chọn được gặp anh Đức Anh.

Thôi anh ngủ đi.

Hoàng nó khủng bố tin nhắn em rồi.

Em cũng ngủ đây ạ.

Anh ngủ ngon.

_________

23h53

Cục Bơ:

Anh Dũng ơi

Nhâm Dũng:

Ơi?

Sao giờ này Bơ còn thức?

Cục Bơ:

Con Vịt nhà hàng xóm sang đây cạp cạp mãi làm em ngủ không được.

Chùm nho nhà em vất vả bón phân sắp bị con Vịt đó trộm đi mất rồi!

Dỗi ghê ấy.

Nhâm Dũng:

Hm...

Anh không làm được gì anh Việt Anh hết.

Cùng lắm là anh cắt vài miếng thịt mình ra bảo anh ấy ăn đi rồi tha cho chùm nho nhà em nha?

Cục Bơ:

Gì đấy!

Không không không!

Ý em không phải thế

Anh đừng fos pafmm

Nhâm Dũng:

Anh trêu Bơ thôi mà. 😆

Cục Bơ:

Hừ!

Đẹp trai nên em tha thứ đấy.

Nhâm Dũng:

Vậy là anh nên cảm ơn gương mặt này của bản thân rồi.

Cục Bơ:

😤

À mà Nhâm Dũng ơi.

Anh Dũng ơi

Nhâm Dũng:

Ơi.

Cục Bơ:

Anh từng bảo em giống một người quen của anh đúng không?

Trung có biết người đó không?

Nhâm Dũng:

Em định điều tra anh từ Trung à?

Cục Bơ:

Sao anh biết...

Phan Tuấn Tài đã thu hồi một tin nhắn

Không mà!

Nhâm Dũng:

Em cứ hỏi Trung đi.

Trung sẽ trả lời hết tất cả, em hiểu hay không đó mới là vấn đề.

Cục Bơ:

Ý anh là em ngốc ấy hả??

Dỗi!

Nhâm Dũng:

Không phải mà.

Trung từ trước đến giờ nói cái gì cũng có ẩn ý, nhiều lúc em nghĩ Trung đùa nhưng thật chất không phải đâu.

Cục Bơ:

Em thấy anh ta tưng tửng...

Nhâm Dũng:

Trung là vậy đấy, cợt nhả thành thói.

Cục Bơ:

Hừm...

Hừ...

Hờ...

Hưmmmm

Vậy rốt cuộc anh với người kia có mối quan hệ là gì?

Anh và Trung luôn!

Nhâm Dũng:

Anh đã giải thích rồi, có những mối quan hệ không thể nói thành lời, anh và Trung là một ví dụ.

Còn với người kia hả...

Hưm.

Là tuyệt đối của anh.

Cục Bơ:

...

Cái gì là tuyệt đối cơ.

Nhâm Dũng:

Là giới hạn tuyệt đối, là thứ duy nhất anh muốn bảo vệ, là người duy nhất có thể ngự trị trong trái tim anh.

Cục Bơ:

...

Vậy là, anh yêu người kia...

Đồ đáng ghét!

Anh thả thính em làm gì!

Em ghét anh!

Không chơi với anh nữa!

Lần sau đừng gọi em là Bơ!

Nhâm Dũng:

Ơ...

Đã xem

Không phải

Đã xem

Bơ ơi

Đã xem

Em nghe anh nói này.

Đã xem

...

Đã bày tỏ phẫn nộ

Người đó là em mà.

Cục Bơ:

Hả!?

Em với anh mới quen đây thôi mà.

Em cũng chưa từng gặp anh trước đây, anh đừng nói với em anh giống Việt với Cảnh nha...

😳

Nhâm Dũng:

😆

Việt Anh từng nói, duyên kiếp.

Đây là từ đầy đủ nghĩa nhất rồi.

Cục Bơ:

Ý anh là sao?

Anh nói em ngốc cũng được nhưng mà em không hiểu!

Nhâm Dũng:

Có lẽ kiếp trước khi qua cầu Nại Hà anh mua chuộc Mạnh Bà đấy, để không cần uống canh, kiếp này vẫn yêu em.

Cục Bơ:

Ha...

Em là người đó?

Người đó là em??

Huhuu, Nhâm Dũng xấu xa!

Em không hiểu gì cả!

Nhâm Dũng:

Em chưa cần hiểu hiện tại đâu.

Em đợi anh nhé.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
34. party (1)


Trong căn nhà số 1 của phố Đạo Quán.

Ngoài sân vườn nơi đặt trái cây

Trung Bo: Mibi~

Mibi: Ơi.

Trung Bo: A~

Mibi: Anh đang dở tay cắt trái cây rồi.

Trung để đấy đi một lúc anh ăn.

Trung Bo: Không chịu!

Em đút cho anh mà, a~

Mibi: ...

Trung Bo: Ngon không ạ?

Mibi: Trung đút cho mà, không ngon cũng thành ngon.

Trung Bo: Mibi đút lại cho em bằng môi đi~

Mibi: Hôm kia chưa đủ sao?

Trung Bo: Ứ!

Dỗi!

Mibi: Thôi, anh xin lỗi Trung mà, ăn xoài này, anh vừa cắt xong.

Trung Bo: A~ Ưm!

Mibi chơi xấu!

Quốc Vịt: Kì thị thật chứ...

Hoàn Cảnh: ...

Quốc Vịt: Trẻ con không được nhìn!

Oánh Cảnh đấy!

Hoàn Cảnh: Vịt ơi...

Cảnh cũng muốn ăn dâu nữa.

Quốc Vịt: Không ăn dâu, dâu chua lắm.

Ăn bom nha?

Hoàn Cảnh: Sao lại ăn anh Bom...

Quốc Vịt: Nhầm nhầm!

Là táo.

Hoàn Cảnh: A~

Quốc Vịt: Hự!

Huhu!

Ba má ơi Cảnh bắt nạt con!

Hoàn Cảnh: Ơ Vịt ơi, sao lại ôm tim??

Vịt đau chỗ nào hả?

Để Cảnh xem!

Anh Bom bảo xoa xoa một chút là hết đau ngay à!

Quốc Vịt: Đau chỗ này...

Chỗ này nữa...

Huhu cả chỗ này...

Hoàn Cảnh: Chỗ này hả?

Để Cảnh xoa cho.

Sao đau nhiều chỗ vậy!

Vịt có sao không??

Quốc Vịt: Huhu đau nhiều chỗ lắm, Cảnh xoa nhiều vào đi.

Mibi: khụ!

Em đang lợi dụng người ta đó hả bé?

Trung Bo: Em cũng đau nữa Mibi~

Mibi: Không được bắt chước trẻ nhỏ.

Quốc Vịt: Anh không thấy Cảnh rất rất rất đáng yêu sao!

Đáng yêu số nhiều của số nhiều luôn á huhu.

Mibi: Có Toàn ở đây lại mắng em cho.

Trung Bo: Ò?

Sao Toàn không đi đấy anh?

Mibi: Anh không biết nữa, Toàn chỉ bảo không được khỏe trong người.

Anh bảo đến đó còn có người chăm cho thì cũng không chịu, nhất quyết ở nhà.

Mà sau vụ ở núi Toàn lạ lắm, nó lại mang mệnh thuần dương nên anh cũng chẳng nhìn ra có phải nó bị Oan Quỷ theo không...

Quốc Vịt: Xùy, lại chả.

Mibi: Hả?

Trung Bo: ~ Chắc là Toàn còn một bé hamster đáng yêu đang cần được chăm sóc ấy mà.

Hoặc một bé sóc thích bay nhảy lung tung~

Hoàn Cảnh: /nghiêng đầu đầu đầy dấu chấm hỏi nhìn./

_____________

Ở bên cạnh cách đó không xa là chỗ mọi người nướng thịt

Tùng Bom: /vừa cầm quả bom cạp vừa nhìn Cảnh, lâu một chút lại nhìn Thắng./

Ngọc Thua: Anh sao vậy?

Tùng Bom: Dây chuyền, không trả được không... ///.///

Ngọc Thua: À, tôi không lấy lại đâu, giữ lấy đi.

Anh ăn thêm táo không?

Tôi sang chỗ anh Bình lớn lấy.

Tùng Bom: Là bom!

Ngọc Thua: Rồi rồi, Bom.

Anh ăn tiếp không?

Tùng Bom: Chờ Thắng ăn cùng cơ...

Thắng không ăn cùng cảm thấy không an toàn á...

Ngọc Thua: ...

Bất Khuất: Anh ơi bỏng!

Ngọc Thua: A!

Tùng Bom: Thắng!

Sưng lên rồi...

Phù, phù, hết đau hết đau

Ngọc Thua: ...

Chườn Smile: Anh ơi thổi không có tác dụng cho lắm đâu.

Bất Khuất: Chườn nhìn gương mặt ngơ hết cứu của anh Thắng thì anh Thắng có đang quan tâm không?

Ngọc Thua: ...

Tùng Bom: Thắng còn đau không??

Đợi chút anh đi tìm nước đá chườm lên cho Thắng.

Ơ, bỏ tay anh ra...

Ngọc Thua: K-không cần đâu, anh thổi tiếp đi...

Chườn Smile: Chậc chậc, cả Vịt với anh Thắng đều bị hai anh em nhà kia câu hết hồn đi.

Con trai tôi...

Bất Khuất: Chườn tiếc Việt chứ gì!

Hứ!

Chườn Smile: Ơ Khang chờ Chườn với.

Ui da!

Bất Khuất: Cho dấp vào đá ngã chết luôn!

Không quan tâm nữa!

Chườn Smile: Khang ơi chờ Chườn đi mà, Chườn với Vịt là ba con thôi!

Nghe Chườn giải thích đi!

___________

Ở chỗ đang nhóm lửa để nướng một lúc quây quần bên nhau.

Nửa Hòn: Đã thích người ta còn thả thính người khác, trù anh Khang dỗi anh Trường tới chết.

Pink Phúc: Hoàng không được nói như vậy, nói như vậy là hư.

Bị đánh đòn đấy!

Nửa Hòn: Anh đánh em hả?

Em tưởng chỉ em đánh được anh.

Pink Phúc: Sao Hoàng đòi đánh anh?

Nửa Hòn: Hừm...

Pink Phúc: Ơ...

Anh dỗi Hoàng!

Tiểu Cường: Hic, nhìn dỗi nhau dễ thương chưa kia.

Ủa?

Sao mày gọi nó bằng Hoàng hay vậy??

Tao thấy nhắn tin toàn Hòn với Hòn.

Pink Phúc: Không biết nữa...

Gọi Hoàng thì gọi được chứ nhắn lại không nhắn được...

Nửa Hòn: Anh ấy gọi Hòn nghe đáng yêu mà.

Tiểu Cường: Tại em đáng yêu sẵn rồi đấy.

Nhàn Rỗi: Bạn muốn bị phạt hay sao mà khen người khác đáng yêu ngay trước mặt mình vậy?

Tiểu Cường: Ứ ừ!

Biết làm vậy người ta khoái lắm không!

Nhàn Rỗi: Thế thích à?

Tối nay.

Pink Phúc: Tối nay gì cơ...

Nửa Hòn: Bịt tai lại đi anh, như em nè.

Đừng để bị vấy bẩn tâm hồn.

Pink Phúc: Như này hả...

Vẫn nghe được mà?

Nửa Hòn: Hay để em bịt tai cho anh nha.



Pink Phúc: Tay Hoàng ấm... ///.///

Nửa Hòn: Tay này để nắm tay anh cả đời mà, phải ấm chứ.

Tiểu Cường: Định công khai nhau tới nơi rồi à...

Nhàn Rỗi: Công khai bây giờ là không có ý định giải phong ấn kí ức à?

Tại giải xong có nhớ cái gì đâu.

Pink Phúc: ...

Nửa Hòn: Anh ấy thế nào thì em vẫn yêu như vậy mà, đừng nhắc chuyện này.

Pink Phúc: Hoàng ơi...

Anh lạnh.

Nửa Hòn: Sao thế?

Ngồi ngay lửa mà?

Pink Phúc: Anh không biết nữa...

Nửa Hòn: Thôi, vào nhà nha?

_________

Có một đám người rảnh rỗi sinh nông nổi ngồi đếm sao ở hiên nhà.

Bẹp: Anh Quyết...

Anh Quyết...

Huhu..

Thịnh Vượng: Gào mãi!

Không chỉ một mình mày đau lòng đâu Cương.

Bẹp: Hả?

Sao không phải chỉ một mình tao đau lòng?

Còn ai yêu anh Quyết nữa hả huhu...

Cục Bột: Cương ơi cho Cương miếng dưa hấu nè, đừng gào nữa...

Đến...

Bẹp: Hả? /ngó đầu sang nhìn Đến./ trông có thất tình không cơ, bảo rủ Thái Bá Đạt theo thì không.

Đến Thì Đón: Câm đi.

Bẹp: Ơ!

Thịnh Vượng: Thôi, Đến ăn dưa hấu không?

Đến Thì Đón: Không có tâm trạng ăn, đã bảo không muốn đi rồi còn lôi kéo.

Phiền chết đi được.

Thịnh Vượng: Hic...

Bột ơi Đến mắng Thịnh...

Cục Bột: Thôi thương thương, không khóc.

Bẹp: Đến ơi tao biết mày thất tình giống tao nhưng đừng để ảnh hưởng đến người khác.

Trông Thịnh tội chưa kìa...

Đến Thì Đón: Tao có muốn ảnh hưởng đến ai đâu?

Tại bọn mày lôi tao đi đấy!

Nhất là mày, không ai hỏi thì đừng thưa!

Bẹp: Ơ...

Huhu Đến thay đổi rồi!

Cục Bột: Thôi mà, mẹ thư-- tao thương, hai người đừng khóc mà.

___________

Trong nhà, nơi các "anh lớn" đang chuẩn bị đồ ăn thức uống

Nhâm Dũng: Từ bao giờ mà Việt Anh thông thạo nấu ăn đến thế nhỉ?

Chắc do nhiều lần thay đổi vì người ta quá có đúng không?

Trò Đùa: Đừng nói nữa Dũng, người không biết thay đổi như em không có quyền nói anh đâu.

Nhâm Dũng: Nào nào, Việt Anh đừng đanh đá như thế, Bình Bo chả thích đâu.

Trò Đùa: Thích hay không cũng là do Bo nói, anh có thích em đâu mà em nói?

Nhâm Dũng: Em đang góp ý cho anh đấy thôi.

Đừng ngu ngốc quá là được.

Trò Đùa: Em đừng quên em cũng đang ngu ngốc, bao nhiêu lần rồi?

Nhâm Dũng: Ít hơn anh một chút.

Bé Bơ: Hai người đang cầm dao đấy!

Lại lụi nhau một đường đi.

Bình Bo: Thế thì thực đơn lại bổ sung món Vịt quay và Rồng nấu lẩu.

Bé Bơ: Nhâm Dũng vẫn ngon hơn!

Con Vịt lắm lông suốt ngày kêu cạp cạp nhà anh không ai thèm đâu!

Bình Bo: Anh.

Bé Bơ: Gì???

Trò Đùa: Hơ...

Bình Bo: Nhầm nhầm!

Vịt Anh lo nấu đi!

Cắt vào tay bây giờ!

Nhâm Dũng: Anh ta hint rồi.

Bé Bơ: Anh không hint vì em bảo anh ngon à?

Nhâm Dũng: Anh ngon thế nào thì cũng chỉ là của riêng Bơ thôi, anh biết điều đó sẵn rồi.

Bé Bơ: Hừ! 😤 tạm tha lỗi cho đấy.

Nhâm Dũng: Yêu em.

Bé Bơ: Em chả yêu anh!

Cái vụ em hỏi anh anh còn không có một câu trả lời cho em mà yêu đương cái gì!

Nhâm Dũng: Anh đã bảo thời gian sẽ trả lời tất cả mà.

Em bé Bơ của anh yên tâm nhé.

Bình Bo: Vịt ơi khét khét!

Dặn nhỏ lửa lại!

Lần sau em chả thả thính anh nữa đâu!

Trò Đùa: Bo ơi...

Em vừa bảo gì cơ?

Bình Bo: Bảo cái đầu anh đấy!

________

Trong khi khách khứa đang tất bật chuẩn bị đồ ăn thì chủ nhà Văn Toản đang ngủ trương thây, Văn Xuân gọi thế nào cũng không tỉnh.

Đậu sắp khóc tới nơi rồi...
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
35. party (2)


Khi đám nhỏ đã ăn uống nhậu nhẹt no say...

Trung Bo: Mibi~

Mibi: Trung...

Xuống, không được ngồi lên đùi anh như vậy đâu.

Trung Bo: Ứ!

Mibi không thích Trung hả?

Mibi: Thích, anh thích Trung mà.

Trung Bo: Thế cho dù Trung thế nào Mibi cũng thích Trung có phải hong?

Mibi: Ừm, Trung thế nào Mibi cũng thích hết.

Trung Bo: Ha, ui đau!

Sao Mibi siết eo em đau thế?

Mibi: Về nhà nhé?

Trung Bo: Về nhà làm gì cơ?

Hm~

Mibi: Về ngủ.

__________

Quốc Vịt: Ew, kì thị người lớn quá đi!

Hoàn Cảnh: Vịt ơi Vịt ơi, nhìn nè.

Giống Vịt không?

Quốc Vịt: Hơ...

C-Cảnh rồi cắt trái dâu nãy giờ để cắt ra hình Vịt đó hả??

Huhu sao đáng yêu quá vậy nè!

Hoàn Cảnh: Vịt thích hông?

A~, ăn nè

Quốc Vịt: A~

Hoàn Cảnh: Sao Vịt cạp tay Cảnh...

Quốc Vịt: Tại Cảnh giống đồ ăn...

Nhầm!

Huhu Cảnh đừng làm tim Vịt đập loạn nữa!

Hoàn Cảnh: Tim đập loạn hả...

Mỗi lần tim Cảnh đập loạn chỉ do bị thí nghiệm thôi...

Vịt không có mà phải không?

Quốc Vịt: ...

Cảnh ơi

Nguyễn Quốc Việt ôm lấy cậu, một chút ấm áp xoa dịu đêm tối lạnh lẽo này vậy.

_________

Tùng Bom: Việt ôm Cảnh kìa...

Thắng ơi, mình ra giành Cảnh lại được không?

Thắng ơi sao Thắng say vậy...

Thắng ơi Thắng ơi

Ngọc Thua: Ưm, đừng la nữa để tôi ngủ.

Tùng Bom: Thắng say thế...

Chỉ có mấy người canh phòng mới uống say thế này thôi!

Thắng cũng xấu xa như bọn canh phòng đúng không??

Văn Tùng vốn muốn đỡ Ngọc Thắng vậy, em ghét kẻ say, vì em sẽ nhớ đến bọn người hội đồng, khi uống say sẽ lại đem bọn em ra đánh đập nhưng em phải đưa Thắng vào nhà, ngủ ở đây thì cảm lạnh chết!

Tùng Bom: Úi!

Thế nào mà Ngọc Thắng lại lôi ngược em nằm xuống, bản thân thì vòng tay qua ôm chặt Văn Tùng vào lòng khiến em không động đậy được.

Lại ngủ ngon lành rồi....

__________

Bất Khuất: Chườn là đồ tồi!

Không nói chuyện với Chườn nữa huhu!

Chườn Smile: Ai là người đã bảo chỉ uống sữa rồi 5s sau giật ly bia mà uống vậy...

Bất Khuất: Huhu, Chườn chả quan tâm gì Khang...

Chườn Smile: Ai bảo tao không quan tâm mày?

Tao yê-- này!

Tao đứng bên đây!

Cái đó là cục đá mà???

Bất Khuất: Chườn ơi sao hôm nay Chườn hết đẹp trai rồi...

Chườn Smile: Khổ!

Đã bảo tao đứng ở đây chứ không phải ở đó.

Oái!

Sao lại hôn cục đá???

Khang ơi!

Bất Khuất: Huhu sao Chườn lạnh quá vậy!

________

Cặp Nhàn Cường về nhà rồi, còn về nhà làm gì thì ai mà biết...

_______

Nửa Hòn: Sao anh lạnh quá vậy??

Pink Phúc: Anh không biết nữa...

Nửa Hòn: Em lấy áo khoác cho anh nhé?

Buông em ra, Phúc?

Pink Phúc: Ôm Hoàng ấm hơn...

Nửa Hòn: Hơ...

Pink Phúc: Anh khó chịu quá, từ lúc đến đây đến bây giờ...

Nửa Hòn: Có khi nào vì chỗ này gần chỗ anh bị tấn công nên anh mới...

Ưm!

Pink Phúc: Sao cả môi Hoàng cũng ấm vậy...

Huhu, lạnh quá mà người Hoàng chỗ nào cũng ấm hết.

Nửa Hòn: ...

Hôn cái nữa đi.

Pink Phúc: Hả?

Hôn là thế nào?

Nửa Hòn: Như vậy nè.

__________

Bẹp: Đến?

Sao lại ngồi gần ao như vậy?

Mày uống say lắm đấy.

Đến Thì Đón: ...

Bẹp: Đến?

Đến Thì Đón: Đồ tồi!

Bẹp: Hả???

Đến Thì Đón: Sao vậy??

Sao tao yêu mày mà mày không nhận ra!

Tao làm tất cả là vì mày!

Tao bị thương cũng là vì mày!

Tao bỏ hết tâm tư vào mày mà sao mày không nhận ra vậy Lương Duy Cương???

Bẹp: M-mày nói gì vậy Đến?

Đến Thì Đón: Tao thì yêu mày...

Còn mày thì sao?

Suốt ngày anh Quyết anh Quyết...

Mày có bao giờ nghĩ đến tình cảm của tao không!

Mày chỉ quan tâm mỗi mày thôi!

Bẹp: Hả??

Đến...

Đến Thì Đón: Đến cái quần!

Công Đến chạy đi, lại vô tình đẩy ngã Duy Cương xuống ao nước...

________

Thịnh Vượng: Có cứu Cương không?

Cục Bột: Đến khóc kìa...

Thịnh Vượng: Thế thôi kệ mẹ nó đi.

Cục Bột: Tội Cương..

Thịnh Vượng: Ra cứu nó nhá?

Cục Bột: Tội Đến...

Thịnh Vượng: Thế cái lúc mày giả vờ ngã xuống nước chờ tao cứu mày có tội tao không?

Hôm đó là mùa đông luôn đấy!

Cục Bột: Huhu!

Nhắc làm gì!

Đã bảo hôm đó không còn cách tiếp cận nào khác mà!

Thịnh Vượng: Nhờ cách tiếp cận tâm cơ vậy tao mới yêu được mày.

Cục Bột: Là đang khen hay chê?

_________

Dũng Bơ thì không có gì đáng nói, cả hai ôm nhau ngủ trên sofa.

Chỉ không biết có thật là cả hai đang ngủ không hay là có tâm tư gì khác...

_________

Bình Bo: Vịt A-- giờ này mà anh ấy đi đâu vậy nhỉ?

Đi theo xem vậy!

Cái con Vịt này lúc nào cũng thần thần bí bí.

_________

Bánh Bao: Đm bọn mày đợi lúc tao ngủ dậy rồi nguyên bãi chiến trường là thế nào????

Say hết rồi hả mấy cái thằng ôn con này!

Xuâ-- ngủ luôn rồi...

Huhu, một mình dọn hết hả???
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
36. tử tế


Hơn 11h tối, tại căn nhà số 4 của phố Đạo Quán là một màn đêm bao trùm cả không gian.

Cũng phải, cả nhà đều đi đến nhà Văn Toản để dự tiệc, chỉ còn một mình Đức Anh - người đang bị sốt đến không biết trời trăng mây gió gì - ở nhà.

Vốn định ở lại nhà của Hồng Phúc, nhưng cặp đôi rắc rối kia về rồi, hắn đành lôi thân xác mệt mỏi của mình mà quay về nhà.

Toàn thân thì nóng như lửa đốt, cổ họng đau rát đến khó chịu.

Đức Anh cảm tưởng rằng mình có thể ngừng thở bất cứ lúc nào bởi cơn sốt khó chịu này.

Hắn là người ít khi bị bệnh, một khi đã bệnh thì...

Đức Anh: Đm!

Dọa người à!

Khụ...

Đăng Dương: Em xin lỗi, em không cố ý dọa anh đâu.

Tại anh không bật đèn...

Đức Anh: Sao mày vào được nhà tao?

Đăng Dương: Anh Phúc bảo em đến nhà anh ấy chăm anh, em cũng đến.

Chờ cả đêm không thấy ai, có mỗi anh Nhàn với anh Cường...

Ờm, nên em đến nhờ anh Trường đưa chìa khóa nhà cho em.

Đức Anh: Lo chuyện bao đồng vừa!

Khụ khụ...

Đăng Dương: Anh chưa uống thuốc à?

Sáng giờ anh có ăn gì không đấy?

Sốt cao quá vâ--

Đức Anh: Đừng có chạm vào tao!

Nhìn thấy cánh tay Đăng Dương đang có ý định chạm vào người mình, Đức Anh lập tức đánh bật cánh tay kia ra.

Dù trong bóng tối hay trong hơi thở có phần dồn dập của Đức Anh, Đăng Dương vẫn nhận ra sự tức giận.

Một thoáng thất vọng và có phần đau lòng, cậu nhóc thu cánh tay lại.

Đôi mắt có vẻ lúng túng

Đăng Dương: Em xin lỗi, tại em lo cho anh quá...

Đức Anh: Tao đã bảo tao không thích mày rồi, đừng quan tâm tao nữa.

Mày làm vậy không thấy có lỗi với chính bản thân mình à?

Đăng Dương: ...

Đức Anh: Xin mày đấy, mày làm vậy mày vừa không hạnh phúc, tao cũng chẳng vui vẻ gì.

Tại sao không nghĩ cho bản thân?

Ích kỉ như vậy làm được cái gì?

Hay mày nghĩ có một ngày tao sẽ thích mày như thằng Phúc thích lại Hoàng?

Đăng Dương: Không có ạ...

Đức Anh: Không có thì tốt, đừng mơ nữa.

Tao không phải Hồng Phúc, tao là một đứa rất cứng đầu...

Khụ, mày thích tao chỉ khiến trái tim mày tan nát thôi.

Mày nói mày thích tao đi, thích thì cũng phải suy nghĩ cho tao chứ?

Từ trước đến giờ mày suy nghĩ được gì cho tao à?

Suy nghĩ được gì cho anh hả?

Em suy nghĩ nhiều lắm, em cũng làm nhiều lắm, chỉ là...

Mọi thứ em làm, mọi chuyện em thực hiện.

Chỉ có người khác thấy còn anh thì chẳng bao giờ để ý cả...

Đức Anh: Tao xin lỗi...

Đăng Dương: Anh không có lỗi.

Anh này.

Đức Anh: Thế nào?

Đăng Dương: Cho em...

Tử tế nốt với anh hôm nay thôi nhé, em sẽ không làm phiền anh nữa đâu, ha?

Anh đã nói đến thế rồi em còn không từ bỏ thì em chẳng khác gì một đứa mặt dầy cả.

Tử tế nốt với anh hôm nay...

Còn yêu anh, em không chắc nó có thể dừng lại ở một thời điểm cụ thể nào đó trong tương lai hay không.

Hoặc nó có thể như một trang lịch sử, thật dài, thật nhiều điều đặc biệt, được tô điểm bằng những vết màu đặc trưng của riêng mình.

Như tình yêu em dành cho anh...

Chỉ là em sẽ không thể hiện ra nữa, sẽ không làm anh khó xử nữa, mọi chuyện cứ để em nhìn phiến diện theo một phía đi.

Hạnh phúc cũng được, không hạnh phúc cũng chả sao.

Đời người đâu thể nào đánh mãi một bài nhạc vui?

Đâu thể nào như một con Sứa bơi lội theo dòng nước mà không có chủ đích.

Em không làm được như thế...

Tên em là Đăng Dương, không phải một kẻ hèn nhát rút mình trong góc khuất tối tăm.

Nhưng lần này, em chấp nhận trở thành một kẻ hèn mọn...

Em đau lòng thật rồi, chẳng còn bấy nhiêu sức lực nữa đâu...

Đức Anh: Ý mày là sao..?

Đăng Dương không trả lời, cậu nở một nụ cười mà dưới ánh sáng yếu ớt của đèn đường ta cũng dễ dàng nhận ra sự đau lòng từ tận trong đáy mắt.

Cậu tiến đến một bước, bế xốc người kia lên trước sự kinh ngạc từ người ấy.

Nhưng hắn cũng chẳng nói gì, để mặc cậu ôm bản thân mà đi về phòng.

Trong cái bóng tối mờ ảo này, Đức Anh nhận ra giọt nước mắt khẽ trải dài trên khuôn mặt cậu.

Một sự tội lỗi chăng?

Chẳng biết.

Hắn đưa tay lau nhẹ giọt nước mắt ấy...

Tử tế...?

Tử tế với anh là hành động hiện tại của em, còn đối với em là sự buông tay anh...

Tử tế nhiều nghĩa quá anh nhỉ?

Yêu anh cũng thật nhiều nghĩa.

Rơi vào, chìm đắm, lún sâu, đau lòng, buông tay và rồi lại là tử tế.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
37. thử thách


Những cơn gió dịu nhẹ, khẽ luồng qua khe cửa mà chạm vào làn da.

Bảo Toàn: Sao không đóng cửa sổ?

Cảm đấy.

Thanh Nhân: Toàn ơi Toàn ơi, nhìn nè.

Mặt Trăng tròn ơi là tròn.

Bảo Toàn: Thì gần đến trung thu mà, mọi người đi đến nhà anh Toản hết để làm tiệc đấy.

Thanh Nhân: Anh Toản hả?

Là cái anh mặt tròn tròn như cái bánh bao lúc nào cũng khó ở đúng hông?

Bảo Toàn: Ừm.

Thanh Nhân: Sao Toàn không đi?

Tao ở nhà một mình cũng được mà...

Toàn cứ ở nhà với tao mãi sẽ bị buồn đó...

Bảo Toàn: Thế tao đi mày không buồn à?

Thanh Nhân: Thì chơi một mình...

Bao giờ Toàn về thì chơi cùng Toàn nè...

Bảo Toàn: Mày nghĩ tao để mày một mình được mà tao yên tâm à?

Lúc cần linh khí lại loạn lên hết, tìm đại một người mà hôn?

Thanh Nhân: Trêu người ta mãi...

Bảo Toàn: Đã trêu đâu?

Chả phải hôm đó mày đè tao ra giữa núi để hôn à?

Thanh Nhân: Th-thì...thì...huhu

Bảo Toàn: Rồi rồi, không khóc.

Thanh Nhân: Toàn lúc nào cũng bắt nạt người ta cả!

Anh trai người ta chẳng bao giờ làm vậy hết!

Bảo Toàn: Vì đó là anh trai, không phả-- à thôi.

Mày có cảm nhận được gì từ anh trai không?

Thanh Nhân: Không ạ...

Yếu lắm...

Toàn ơi...

Bảo Toàn: Hửm?

Thanh Nhân: Có phải ai rồi cũng bỏ mình đi không?

Bảo Toàn: Sao lại hỏi thế?

Thanh Nhân: Anh trai bảo tao phải mạnh mẽ, phải học cách tự sống mà không có anh ấy bên cạnh.

Anh ấy còn bảo thời gian không còn nhiều, anh ấy sẽ chẳng đi được với tao nữa đâu...

Anh ấy sẽ bỏ tao hả?

Bảo Toàn: Anh trai mày...

Là con người?

Thanh Nhân: Không phải...

Không được nói...

À không biết!

Bảo Toàn: Rốt cuộc là không được nói hay không biết?

Thanh Nhân: ...

Đừng hỏi nữa mà...

Bảo Toàn: Anh trai mày sẽ bên cạnh mày mãi mãi, hiểu không?

Nếu không có anh trai mày thì sẽ còn tao mà, sẽ không ai bỏ rơi mày cả.

Đừng khóc nha?

Thanh Nhân: Ai khóc...

Hổng có khóc...

Bảo Toàn: Ừ, thế ai đang rưng rưng đây?

Thanh Nhân: Tại người ta nhớ anh trai thôi...

Anh trai là người nuôi tao, người dạy tao dùng oán khí để tồn tại.

Trước khi Toàn xuất hiện anh ấy đã luôn ở bên cạnh tao rồi...

Mà, từ lúc người kia bỏ đi, anh ấy trầm đi hẳn.

Bảo Toàn: Ai bỏ đi?

Thanh Nhân: Người mà anh trai thích ấy, cứ bỏ đi rồi lại xuất hiện, nhiều lần lắm rồi.

Lần nào anh trai cũng khóc hết...

Toàn ơi, yêu khó chịu lắm hả?

Bảo Toàn: Tao có khó chịu đâu?

Đáng yêu thế này khó chịu làm gì.

Thanh Nhân: Hả?

Toàn nói gì á?

Bảo Toàn: Không gì, mà sao lại hỏi thế?

Hay mày thích ai?

Thanh Nhân: Hông!

Tại tao thấy nhiều lần lắm, ai mà bảo với tao yêu một người nào đó rồi, lần sau tao sẽ thấy họ khóc...

Anh trai cũng vậy, hắn cũng vậy...

Bảo Toàn: Hắn?

Thanh Nhân: Không được không được!

Toàn ơi, hứa với tao đi!

Toàn không được động vào hắn!

Hắn nguy hiểm lắm...

Tao chắc chắn rằng sau khi anh trai bỏ đi tìm tao, hắn cũng sẽ đi...

Hắn sẽ đến đây...

Thanh Nhân nắm chặt lấy tay của Bảo Toàn, càng lúc càng siết chặt.

Trong đôi mắt trong veo ấy phảng phất nỗi sợ hãi không biết diễn tả thành lời như thế nào.

Trần Bảo Toàn có chút ngây người, đưa tay mà xoa xoa mái tóc hơi ngã vàng của chàng trai đối diện, trong lòng không tránh khỏi sự tạp niệm.

Hắn là ai?

Rốt cuộc anh trai của Thanh Nhân có phải quỷ hay không?

Nhưng khi đối diện với một đứa trẻ chưa kịp lớn kia, Bảo Toàn cũng không có ý định hỏi tiếp.

Cứ được ngày nào hay ngày đó, giữ em ở lại bên cạnh mình.

Cảm nhận sự đáng yêu từ em, trái tim đập loạn nhịp từ bản thân là đã đủ rồi...

Nếu thật sự có một ngày, hắn và cả anh trai Thanh Nhân đến đây.

Bảo Toàn đành phó mặc cho em tự quyết định...

Cậu không thể ích kỉ giữ em lại như lúc em bị thương được nữa, cũng chẳng còn chút lý do gì để giữ lại...

Thanh Nhân: Toàn khóc hả...

Bảo Toàn: Không có...

Thanh Nhân: Sao..sao vậy??

Toàn đau chỗ nào hả???

Á!

Bảo Toàn: Tao ôm mày, một chút thôi nhé?

Trần Bảo Toàn siết chặt cái ôm từ bản thân.

Người và quỷ vốn không chung đường, nói gì đến câu chuyện tình cảm mà cậu đang viết từ một phía?

Quỷ có thể tồn tại hàng vạn năm, con người chỉ có thể tận hưởng thế giới này vài chục năm...

Hơn hết, Thanh Nhân là một em bé ngoan, em không có lý do gì để phải đáp lại tình cảm từ cậu.

Cậu đã nghĩ đến một ngày bản thân không còn nữa...
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
38. nợ uyên ương (1)


Kí ức vốn dĩ đẹp đẽ vì chúng ta mãi chẳng thể quay về...

Có một người từng hỏi rằng, tình yêu phải chăng xuất phát từ sự rung động của hai trái tim độc lập?

Nhưng lại không hỏi rằng, hai trái tim ấy có sẵn sàng bỏ ra thời gian quý báu của mình để chờ đợi sự đáp lại từ người mình yêu hay không.

Vì vốn dĩ, tình yêu không hẳn là sự loạn nhịp từ con tim mà nó còn là sự chờ đợi, sự cố gắng, sự nhẫn nại và sự nhường nhịn.

Không phải tự nhiên, Lý Công Hoàng Anh của nhiều năm về trước là một người cộc cằn, luôn nóng tính và không bao giờ chịu thua trước bất kỳ ai.

Giờ đây lại trở thành một người nhã nhặn, biết chịu đựng những gì xảy đến với mình, học cách chấp nhận.

Ngay cả khi Nguyễn Thanh Nhân - đứa em trai anh cất công nuôi dưỡng bấy lâu biến mất - phản ứng đầu tiên là lo lắng, rồi lại đi tìm, không còn là sự tức giận hay vô duyên vô cớ gây sự với những người xung quanh như trước kia.

"Đạt."

"Ừ?"

"Vẫn chưa bỏ phòng bị với tôi à?

Cậu trẻ con quá đi."

- Lý Công Hoàng Anh đưa tay xoa nhẹ mái tóc của người đối diện, lại bị hắn lạnh lùng một cách vô tình mà đẩy ra.

Đối với hắn mà nói, mối quan hệ của cả hai là những người đang lợi dụng nhau không hơn không kém, ai cũng có mục đích riêng nên việc trở nên thân thiết với nhau là hoàn toàn không thể.

Và chính cái suy nghĩ đó, đã vô tình làm tổn thương người đối diện.

Anh khẽ mỉm rồi thu tay về, ánh mắt chìm đắm vào ngọn lửa đang bập bùng bên cạnh.

Sự ấm áp kia chẳng thể nào xoa dịu đi sự lạnh lẽo từ tận sâu trong đáy lòng của Lý Công Hoàng Anh lúc bấy giờ.

"Cậu chưa từng tin tôi nhỉ?

Ngay cả khi tôi đang nói thật hay nói dối."

"Ý anh là sao?"

"Tôi từng nói tôi thích cậu chả phải sao?

Cậu vốn đâu có tin tôi."

"Đừng đùa nữa, tôi và anh chưa từng gặp nhau lần nào.

Anh thích tôi vì điểm gì?"

"Điểm gì sao? ...

Nhiều lắm, theo đuổi một người không hề thích mình, dùng cả tính mạng để cứu người kia mà chẳng mong sự đáp trả.

Vì người ấy mà chủ động từ bỏ thứ bản thân đã gìn giữ trong suốt nhiều năm, bỏ cả chấp niệm để đi theo người ấy..."

- Lý Công Hoàng Anh dừng lại, từng cơn gợn sóng dấy lên từ sâu trong tâm trí của kẻ đã lâu rồi không nhắc lại chuyện cũ.

Vốn dĩ đã cất nó vào một góc khuất trong trái tim, tại sao bây giờ lại kéo nó lên khỏi đóng bùn lầy buồn bã?

Trước cái nhìn đầy khó hiểu của Văn Đạt, Hoàng Anh định nói tiếp.

Nhưng rất nhanh chóng, ánh mắt sắc bén của anh và hắn cùng đảo về một phía.

Cả hai con người theo phản xạ tránh khỏi nguồn linh lực đang lao thẳng đến.

Ngọn lửa vì phản ứng với linh lực mà bừng lên, sáng cả một vùng.

Trần Văn Đạt không khỏi cảnh giác mà đưa tay ra sau siết chặt lấy thanh kiếm, đôi mày siết chặt lại, lắng nghe từng tiếng bước chân vội vã đang chạy đến.

Bất giác, hắn buông lỏng cảnh giác:"Việt Anh...?

Thanh Bình?"

"Người anh nói đây hả Vịt?

Không...

Quỷ mới đúng."

"Hả???"

Việt Anh siết chặt tay, nguồn linh lực màu đỏ đặc trưng của gã bao trùm lấy cơ thể, đôi mắt bình thường vốn ôn hòa với tất cả mọi người giờ lại như một con dao ghim thẳng vào người Lý Công Hoàng Anh.

Nhìn thấy tình hình không ổn trước mặt, Trần Văn Đạt chủ động tiến lên một bước, che chắn cho người mà hắn quen:"Anh Việt Anh?

Sao thế?"

"Chẳng trách được, cho dù có học đạo thì em cũng chẳng thể nhận ra người trước mặt là ai.

Vì dù gì, Xích Quỷ cũng đâu phải loại bình thường."

- giọng nói lạnh lẽo của gã vang lên trước sự kinh ngạc của Trần Văn Đạt, cái cười mỉm từ người đứng phía sau.

Xích Quỷ?

Con Quỷ đứng thứ hai trong năm loại quỷ tồn tại?

Dù rằng bản thân nghi ngờ Lý Công Hoàng Anh đã lâu nhưng trước tình hình hiện tại hắn vẫn kinh ngạc không thôi.

Xoay sang nhìn người từ nãy đến giờ vẫn bình tĩnh mà nhìn Việt Anh, có chút sửng sốt.

"Việt Anh...

Linh lực của hắn?"

"Anh đã bảo em đừng đi theo.

Không phải ai cũng chịu nổi linh lực của Xích Quỷ...

Đạt!!!"

"Há!!???

Đạt ơi đừng!!"

Đôi mắt ấy...

Thật vô tình làm sao...
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
39. nợ uyên ương (2)


Lý Công Hoàng Anh vươn đôi mắt có phần đau lòng mà nhìn xuống, hơi thở gấp gáp dồn dập, đôi tay anh đôi chút run lên nhưng không phải vì thanh kiếm ghim chặt nơi ngực trái.

Mà là vì người dùng thanh kiếm đó xuyên qua người anh là Trần Văn Đạt.

Hắn vẫn thế, vẫn là đôi mắt đầy lạnh lùng nhìn anh.

Chẳng có sự tiếc thương nào dành cho người trước mặt, cũng phải.

Vốn dĩ Trần Văn Đạt chẳng còn nhớ gì về kí ức tiền kiếp, cũng chẳng nhớ gì về mối quan hệ của cả hai, trong mắt hắn giờ đây Lý Công Hoàng Anh chỉ là một Xích Quỷ không hơn không kém.

Thứ mà hắn từ lâu đã được dạy rằng phải đánh cho hồn siêu phách lạc.

Một cái xoay kiếm, vết thương càng lúc càng nặng hơn, máu từ miệng vết thương men theo sự sắt nhọn của thanh kiếm mà chảy dọc xuống.

Khóe môi anh cẳng có máu nhưng nó chẳng là gì so với sự đau lòng lúc bấy giờ của chàng trai kia.

Phải chăng anh đã quá ảo mộng về việc trải qua ba kiếp, mối quan hệ giữa hai người vẫn có thế như trước kia?

"Đạt!"

- Bùi Hoàng Việt Anh tiến lên, kéo Trần Văn Đạt ra khỏi luồng oán khí đang dấy lên trên người Lý Công Hoàng Anh.

Điều kì lạ thay, hắn đã có thể nhân cơ hội này mà tiêu diệt kẻ trước mặt, nhưng hắn không làm điều đó.

"Việt Anh...

Anh?"

- Thanh Bình ngỡ ngàng mà nhìn gã, dường như em nhận ra được điều gì đó từ kẻ trai kia.

Nhưng rất nhanh chóng sự chú ý của em đã phải chuyển sang Xích Quỷ trước mặt.

Chỉ thấy anh nhẹ nhàng rút thanh kiếm ra, đối với một Xích Quỷ mà nói, vết thương từ thanh kiếm nhỏ bé này chỉ cần một nguồn ma khí là có thể lành lại.

Thế mà anh lại chẳng thể làm điều đó, vết thương thì càng lúc càng rỉ máu, hơi thở Hoàng Anh càng lúc càng yếu hơn...

Có thể, vì thanh kiếm này là chính sức mạnh của anh nên anh chẳng thể nào hồi phục được.

"Thanh kiếm này là...!"

Trần Văn Đạt không đáp, thanh kiếm này nói trắng ra là nó chọn hắn làm chủ nhân.

Không một ai có thể chạm vào nó, ngoại trừ Văn Đạt, đó cũng là lý do hắn xem thanh kiếm này như một cầu nối cho hắn và những kí ức thời xa xưa.

Biết đâu chừng tại một thời điểm nào đó trong quá khứ, hắn đã từng sở hữu nó?

"Anh Việt Anh...

Em cảm nhận hắn không phải Quỷ xấu đâu.

Em là nhà ngoại giao, anh tin em mà đúng không?

Em biết anh cũng không ra tay với hắn...

Hay là th--"

"Không!"

Thanh Bình chưa kịp dứt lời thì Văn Đạt đã xen ngang, giọng nói đầy sự khó chịu và tức giận.

Hắn tạo ra một nguồn linh lực, nguồn linh lực tím pha lẫn chút gì đó gọi như tạp niệm xuất hiện ở lòng bàn tay, chỉ chờ một giây nữa thôi sẽ lao thẳng vào người Hoàng Anh.

Cánh tay vụt lên trước sự ngăn cản của Thanh Bình và Việt Anh, toàn bộ nguồn linh lực ấy lao đến người đang đầy đau lòng mà nhìn hắn.

Hoàng Anh chả có sự chống trả nào cả, dường như anh đang chấp nhận mọi chuyện sẽ xảy ra tiếp theo.

Bất ngờ thay, hắn lại đột ngột dừng lại, không phải vì thương xót mà là vì không thể ra tay.

Một cảm giác gì đó khiến hắn dừng cánh tay lại khi khoảng cách với người trước mặt chỉ được tính bằng milimet.

Cái cảm giác đó nhói đau liên tục ở trái tim làm cho hắn không thể tập trung mà nhìn người kia, phải chăng không giống như lời Hoàng Anh nói, trải qua ba kiếp...

Mọi chuyện đều không thay đổi?

____________

"Bo."

"D-dạ?"

"Em sao vậy?

Đạt nó ngẩn ra rồi em còn ngẩn hơn cả nó nữa?"

"Em không sao...

Em không nghĩ Đạt lại tha cho Xích Quỷ."

"Nó bảo nó có chuyện muốn hỏi, mà vết thương củ-- của Xích Quỷ nặng quá nên nó mới tha."

"Vậy là Xích Quỷ đó sẽ ở nhà Đạt hả anh?"

"Anh không biết, dù sao nó đã có suy nghĩ đó rồi cũng không trách được.

Nếu nó đã có đáp án, muốn tha cho Xích Quỷ anh sẽ không phản đối, còn nếu nó muốn giết thật thì anh đành làm người xấu ngăn cản thôi."

"..."

"Em lại sao đấy?

Bình Bo đanh đá của anh đâu rồi?"

"Em hỏi anh chuyện này được không?"

"Được."

"Anh quen Xích Quỷ đó hả..."

"Sao em lại hỏi thế?"

"Ánh mắt anh nhìn hắn lạ lắm...

Giốn--"

"Ánh mắt anh dành cho em chỉ duy nhất mỗi em thôi, không còn dành cho ai khác nữa cả."

"...

Đừng tránh né câu hỏi của em."

"Em nghĩ anh quen cả quỷ luôn à..."

"Không phải, ý em là...

Thật lòng, ánh mắt anh dành cho hắn rất khác ánh mắt anh dành cho mọi người."
 
Back
Top Bottom