Cập nhật mới

Khác [ u23 ] - nhà bên có ma?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
369687152-256-k638480.jpg

[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
Tác giả: HoangAnh251098
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"let me call you youth."

ma
những kẻ bắt ma
thần
và quỷ



trinhhoangcanh​
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
1. người ấy


Người ấy của bạn là ai?

_______

Nhà số 1

.

Nguyễn Văn Toản - Chủ tiệm bánh bao

'hỏi thừa, không Xuân thì ai?'

'Bánh Bao ơi lấy giúp Xuân cái cây trên gác với, cao quá Xuân với không tới.'

'khổ, đã lùn còn thích trèo cao, không khéo có ngày ma giật cái ghế ngã lùn thêm một khúc.'

.

Lê Văn Xuân - Chủ tiệm cây cảnh

'là Bánh Bao, cái bạn có cái má độn bánh bao trông cute ấy.'

'đúng là chiều cao lý tưởng ha, một người như con chim cánh cụt một người như con khủng long.'

'anh Toản ơi anh Xuân đánh Bơ!'

______

Nhà số 2

.

Trần Quang Thịnh - Người mẫu

'tạm thời em chưa hình dung ra được hình mẫu lý tưởng của mình.

Nhưng mà người yêu em tên Khôi.'

'á!

Định dỗi rồi đấy!'

'em bé ngoan thì không được dỗi đúng không?'

.

Nguyễn Thanh Khôi - Trợ lý

'như Thịnh nói thì em là người yêu của Thịnh, Thịnh xem em như một em bé mà chăm sóc í.'

'chứ không phải em bé sao?'

.

Huỳnh Công Đến - Chủ tiệm giày

'quá mệt mỏi! ngày nào em cũng phải đẩy thuyền kịch liệt cho cái khu này mà không ai tìm người yêu cho em hết là thế nào??'

'mày nói hình mẫu lý tưởng của mày thì may ra bọn tao còn giúp được.'

'L- thôi bỏ đi!'

_______

Nhà số 3

.

Lương Duy Cương - Người mẫu

'anh Quyết.'

'Nguyễn Văn Quyết à Cương?'

'không!

Không yêu gia trưởng đâu!!

Mai Xuân Quyết cơ.'

'anh Quyết có còn ở đây đâu?'

'đừng làm tao đau lòng xem nào Đến!'

'mỗi mày đau lòng chắc???'

.

Nguyễn Thanh Bình - Nhà ngoại giao

'vừa chuyển đến, Bo chưa có đối tượng nhưng mà nếu được thì Bo muốn có người yêu chiều Bo.'

'anh chưa có chứ có người để ý anh quá chừng kìa!'

.

Phan Tuấn Tài - Luật sư

'anh Bo.'

'hả???'

'không, em đùa đấy. em cho con Vịt nào đấy tức chơi vì crush không để ý mìnhhhhh.'

_______

Nhà số 4

.

Nguyễn Văn Trường - Sinh viên

'ôi yêu đương gì tầm này, em để dành tiền làm mấy quả đầu chất hơn có tuyệt không?'

'lạy mày Trường ơi!

Đm đã xấu rồi tóc còn không ngấm nổi!'

.

Nguyễn Đức Anh - Sinh viên

'...'

'ôi trời, tính tình cục súc thì ai mà ưa cho nổi.'

'đm mày đứng lại đấy! tao không đập chết mày tao không phải Nguyễn Đức Anh nhé cái thằng Pink Phúc kia!'

.

Bùi Hoàng Việt Anh - Chuyên gia tâm lý

'Bo.'

'dạ???'

'anh đang trả lời câu hỏi mà, người anh thích là em.'

'...'

'ew!

Lêu lêu tỏ tình kiểu gì mà anh Bo không thèm đáp luôn kìa!'

__________

Nhà số 5

.

Trần Bảo Toàn - Cứu hộ động vật

'tình cảm của tôi dành cho mấy em động vật, không có dành cho thứ khác đâu.'

'ý Toàn là Toàn thích mấy thứ vô tri.'

'ơ anh!'

.

Lê Minh Bình - Chủ thư viện

'anh không biết, anh vẫn chưa có hình mẫu thật sự cho mình...'

'do anh kén cá chọn canh, người như anh thì khéo gì cô theo mà ở đó nói không biết.'

.

Nguyễn Quốc Việt - Sinh viên

'em yêu Vịt và Vịt đến với em như một lẽ bình thường.'

'ừ, cứ ra nói chuyện với mấy con vịt đi, hôm nào nó trả lời lại lúc đó lại chạy không kịp.'

__________

Nhà số 6

.

Nguyễn Hồng Phúc - Sinh viên

'em thề em không bao giờ mà thích một con người cục súc như thằng bạn thân em đâu!'

'đm chứ bố cần mày thích lắm à mà sủa lắm thế?'

.

Nguyễn Thanh Nhàn - Sinh viên

'em với Cường là người yêu, ai cũng biết chuyện đó rồi mà?'

'lúc đầu mày với nó dọn vào đây cái nguyên khu xảy ra hiện tượng lạ, bọn tao còn định mời thầy về trừ khử bọn mày.'

.

Hồ Văn Cường - Sinh viên

'lúc em và Nhàn chuyển vào cũng là lúc anh Việt Anh chuyển vào mà sao không ai nghi ngờ anh ấy là ma???'

'mức độ ngáo đánh giá con người em ạ.'

______

Nhà số 7

.

Trần Văn Đạt - PT

'không biết nữa, cảm giác... không thích ai?'

'có khi anh được duyên âm chọn trúng rồi nên mới không thích ai đó.'

'vãi!'

.

Nguyễn Ngọc Thắng - Nhà ngoại cảm

'chưa sẵn sàng bước vào một mối quan hệ yêu đương chính thức nhưng vẫn sẽ cố gắng tìm một người hiểu mình nhanh nhất có thể.'

'duyên âm.'

.

Khuất Văn Khang - Sinh viên

'em thích ai em còn không biết nữa....

ơ đừng mắng em vô tri nhé!

Người ta không có vô tri đâu!'

'lúc em sinh ra có bị ma bám không mà bây giờ ngơ gớm vậy em?'

'ơ cái anh Thắng này!'
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
2. chuyện lạ


Cổng Số 10

Quốc Vịt: Huhu anh Thắng hay anh Bình có nhà không ạ?

Ra cổng đón em đi.

T.T sợ quá không dám về, mấy anh bảo vệ đuổi em rồi này.

Bình Minh: Về đại đi em, mấy cổng khác đâu có nhà ngoại cảm bọn họ cũng về được mà.

Chườn Smile: Đó là vì ở đó có con Lệ Quỷ nào ngồi trước cây cổ thụ đâu anh?

Hôm trước về ngang bị nó hù cho rớt nửa cái mạng.

Bình Minh: Anh thấy Trà My cũng đâu làm gì mình, mang tiếng là Lệ Quỷ chứ cô ấy tốt mà.

BaTo: Mỗi anh thấy tốt ấy, hôm trước em cứu mấy bé mèo, chạy ngang đó bả làm em lật xe chật cả cổ tay.

Tiểu Cường: Thành tâm mà nói em không sợ bà My, bả là quỷ chứ vẫn còn mang tính người.

Em sợ mấy con ma cơ...

Nhàn Rỗi: Thật, trong cổng này biết bao nhiêu vụ chết vì ma rồi.

Mấy vụ của quỷ hai năm mới có một lần.

Bất Khuất: Hôm trước cái vụ của con bé ở cuối cổng...

Khang vẫn còn ám ảnh đây này, tìm người thế mạng cũng đâu cần phải là đứa bé còn nhỏ đến thế...

Chườn Smile: Một khi họ đã muốn đầu thai thì không màng tuổi tác đâu Khang ạ.

Đạt Ka: Nói chứ vụ đấy anh xót thật, Thắng cũng đi đến đó cố gắng giảng hòa nhưng vô ích.

Trò Đùa: Không trách con ma đó được, nếu nó không đầu thai thì sớm muộn gì nó cũng thành quỷ.

Một khi đã là quỷ thì không được đầu thai, cảm giác mấy vạn năm trôi qua chỉ còn một mình đau lắm.

Bẹp: Hôm trước anh Quyết cũng nói về vụ này, tận cùng của nỗi đau là biến thành Xích Quỷ.

Trò Đùa: Xích quỷ đã làm gì?

Còn một cấp cao hơn nó nữa.

Anh từng nghe những người ở cổng 1 kể.

Bình Bo: Anh biết nhiều chuyện nhỉ, em thắc mắc những người ở cổng 1 đã trải qua những gì mà có thể trầm đến thế.

Đến Thì Đón: Cái em quan tâm là anh Bo đang quan tâm anh Việt Anh đó hả?

Bé Bơ: Thôi đi gái ơi, nghĩ gì em ơi.

Anh Bo đời nào lại để ý con Vịt Mõm đó.

Bình Bo: Nào!

Sao lại nói anh Việt Anh là con Vịt?

Quốc Vịt: Úi huhu!

Ở đây cũng có một con Vịt cần anh cứu đây này!

Anh ra cổng đón em đi.

T.T

Bình Bo: Đợi anh cất đồ đã, em ngồi đó thêm chút nữa được không?

Quốc Vịt: Em không biết nữa...

Nãy giờ mấy anh bảo vệ đuổi em về đây này.

Trò Đùa: Bo ơi anh sang đón em nhé, anh đưa em ra đó đỡ mệt hơn.

Bình Bo: Dạ vậy đi thôi anh.

Quốc Vịt: Em cắn cơm cắn cỏ đội ơn hai người!!

BaTo: Ráng đi vài bước đi rồi thằng Bình ra, em ở đó thêm vài phút nữa bị mấy ổng nhốt lại không chừng.

Quốc Vịt: Đừng có dọa người ta!!!

Đức Gắt: Má, nhắc lại vẫn cay.

Đợt đó quên đồ ở cổng 9 nên quay ngược lại lấy, vừa đúng 18h mấy ổng đã không cho qua cổng.

Pink Phúc: Chứ mày thấy mặt mày dịu dàng đằm thắm lắm hả mà người ta cho qua?

Chưa bị bắt đi thẩm vấn là may rồi đấy.

Đức Gắt: Đm hôm đó tao có làm gì đâu??

Cười rất tươi nhé!

Chườn Smile: Cười tươi là phải cười như tao này, mày cười kiểu khinh người đéo chịu được thì mấy ổng không cho qua là phải.

Bất Khuất: Chườn cười xinh thật.

Đến Thì Đón: 👀 Anh đẩy thuyền này nha hai đứa.

Bẹp: Đẩy đi tao đẩy ké, dạo gần đây cảm thấy chán đời quá không muốn làm gì.

Đến Thì Đón: Sao đấy?

Thất tình bị anh Quyết bỏ à?

Bé Bơ: Chứ còn gì nữa?

Mày không thấy lệnh cấm giữa cổng 8 với cổng 9 à, qua được cổng 9 lại không qua được cổng 8 thì gặp anh Quyết kiểu gì.

Thất tình khóc sưng mắt mấy hôm rồi

Đến Thì Đón: Uichuchu thương Cương nha.

Bẹp: Thôi đi...

Huhu, nhớ anh Quyết quá.

Không biết anh ấy ổn không nữa...

Ngọc Thua: Em thắc mắc tại sao lại có lệnh cấm giữa hai cổng vậy ạ?

Đậu: Làm bên chính quyền mà không biết à em?

Cấp em cao hơn Bình mà?

Ngọc Thua: Mấy hôm nay em đến cổng 11 nên không để ý, vừa về nằm chờ anh Đạt nấu cơm cho ăn đây.

Bánh Bao: Nghe bảo cổng 8 có Mị Quỷ đột nhập gì đấy, rối tung cả lên.

May là cổng 10 mình không có vụ gì, chứ không chắc phải đập đầu từng người xin bình an.

Tiểu Cường: Đang định úp mặt vào ngực Nhàn để sợ mà anh nói cái em phải phản bác anh ngay luôn á!

Nhàn Rỗi: Bạn phản bác chỗ nào vậy?

Pink Phúc: Đừng có hỏi nó, ngu lâu dốt bền khó đào tạo mà.

Đức Gắt: Tao tưởng mày mới là đứa ngu?

Pink Phúc: Ngu nào bằng được mày hả cái thằng bị nghi ngờ là Oan Quỷ kia???

Đậu: Nhắc Oan Quỷ, mấy đứa có nghe vụ Oan Quỷ cướp ngọc chưa?

Bánh Bao: Thật á...

Đáng sợ thế, huhu Xuân ơi Bánh Bao sợ. 🥺

Đậu: Để Xuân bảo vệ Bánh Bao nhó!

Đức Gắt: Đm có gớm không cơ chứ...

Đạt Ka: Oan Quỷ à, không đáng lo cho lắm.

Thằng Bơ còn ngang nhiên khịa một con Lệ Quỷ ở cây đa cổng mình mà.

Bé Bơ: Ê!

Sao không quan tâm vụ Oan Quỷ cướp ngọc???

Vịt Anh: Oan Quỷ chỉ là những con quỷ có oán khí mạnh, so với Lệ Quỷ thì tu vi cao hơn một chút nên dễ đối phó.

Họ chỉ sợ Ngọc rơi vào tay 2 cấp cao hơn còn lại thôi.

Bình Minh: Đón được Vịt nhà tôi chưa Việt Anh ơi?

Vịt Anh: Rồi, họ vừa kiểm tra tôi với Bo xong, bây giờ chuẩn bị về.

Bẹp: Sao lại kiểm tra anh với anh Bo?

Họ không thấy anh với anh Bo từ trong cổng đi ra à?

Ngọc Thua: Họ biết điều đó chứ anh, nhưng mà từ trong phố ra đến cổng phải đi ngang cây đa, nơi oán khí mạnh nhất.

Họ không kĩ không khéo oán khí truyền qua bên cổng 9 thì chết dở

Bất Khuất: Em thấy hay thật, cổng 9 được mệnh danh là cổng an toàn nhất lại nằm giữa hai cổng là cổng 10 với cổng 8, hai cổng lắm drama nhất.

Đạt Ka: Không hẳn đâu em, hai cổng lắm drama nhất là cổng 18 với cổng 1, chỉ là họ che giấu kĩ thôi.

Tiểu Cường: Huhu, bao giờ mới có thể mở cổng rồi quay về thế giới bình thường vậy...

Em chán cái cảnh ở trong nhà sau 18h quá rồi.

Vịt Anh: Bao giờ ngọc được do chính tay Ngạ Quỷ phá hủy hết thì lúc đó an toàn em nhé.

Bình Bo: Ngạ quỷ?

Con quỷ cao nhất mà anh nói đúng không?

Vịt Anh: Ừm.

Đến Thì Đón: Hic...

Mình thì đang sợ muốn chết còn hai thằng Thịnh Khôi ôm nhau ngoài sofa ngủ ngon lành.

Bẹp: Thôi thương, sang nhà tao ăn cơm với tao, anh Bo, Bơ này.

Bé Bơ: 😒
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
3. đội cứu hộ


Cổng Số 10

Bất Khuất: Nay mưa lớn thế, em đi học không được luôn.

Tiểu Cường: Kệ đi Khang ơi, ở nhà ôm bồ cho khỏe ><

Nhàn Rỗi: Đáng lẽ mình sẽ mặc áo mưa rồi đi học, tại bạn kéo cổ mình xuống bắt ngủ tiếp đấy.

Tiểu Cường: Ứ ừa!

Bạn muốn cúp thì bạn nói đại đi.

Bất Khuất: Khang có muốn cúp đâu...

Chườn Smile: Khang có bồ rồi hả?

Đến Thì Đón: Em quan tâm làm gì vậy Trường?

Chườn Smile: Em thấy thắc mắc thì em hỏi thôi, trước giờ chưa thấy Khang nói gì về bản thân cả.

Bất Khuất: Tao có nói mà...

Tại mày không để ý xong bây giờ mày nói tao không nói...

Đạt Ka: Chứng tỏ người ta không quan tâm đến em đó bé.

Đến Thì Đón: Trường mà quan tâm một cái là anh mất em trai cùng nhà yêu quý nhé Đạt!

Đạt Ka: Thôi xin, tống được nó đi cũng tốt.

Ngơ ngơ ngáo ngáo không biết bao giờ bị bắt đi nữa.

Thịnh Vượng: Nhà em cũng có một bạn bé ngơ hết chỗ nói này anh.

Hai đứa vào chung một chỗ có khi bị bán đi cũng không chừng.

Cục Bột: Này nha!

Người ta thông minh lắm đó nha!

Thịnh Vượng: Tao có bảo mày ngu đâu?

Bảo mày ngơ mà?

Cục Bột: Thịnh chả yêu tao...

Thịnh Vượng: Yêu mày nhiều mà.

Đến Thì Đón: Ọe!

Bé Bơ: Tác giả của cái thai trong bụng Đến ơi, lên nhận kìa.

Bình Bo: Là ai?

Bé Bơ: Em trai hồ ly yêu quý cùng nhà với chúng ta đấy anh ạ.

Bẹp: What??

Tao hay thả thính thật nhưng mà chưa làm gì quá đáng với ai nhé!

Tấm thân này còn trong sạch chờ anh Quyết.

Trò Đùa: Em nghĩ thằng Đến có bầu được à Cương?

Bẹp: À ừ nhỉ...

Đến Thì Đón: Ngáo méo chịu được!

Thịnh Vượng: Nó ngáo vậy mà có người thích nó không chịu buông, không chịu hiểu rằng người ta không hề thích mình.

Cục Bột: Ai cơ...

Bé Bơ: Anh Quyết đó Thịnh nhỉ?

Bẹp: Huhu!

Bao giờ lệnh cấm mới được gỡ vậy??

Bánh Bao: Chắc đến khi cổng mình bị Quỷ đột nhập luôn sẽ được gỡ, hai bên quỷ không mà, giao du với nhau các kiểu đấy.

Pink Phúc: Đm anh ơi em vừa đi ngang bà Trà My!

Đức Gắt: Mưa vậy mà ra ngoài à?

Pink Phúc: Tao theo đề cử của trường đi phụ mấy chú trong đội cứu hộ ấy, sạt lở đất sau núi làm biết bao nhiêu người bị thương.

Đức Gắt: Ủa đm học cùng trường mà sao tao đéo biết gì vậy???

Chườn Smile: Tại cái mỏ mày hỗn quá có ai tin tưởng cho mày đi cứu hộ đâu?

Trò Đùa: Chứ sao em ở nhà vậy Trường?

Chườn Smile: Bị gạch tên!

Kệ người ta!

Bình Minh: Vụ đó có bao nhiêu người bị thương em biết không Phúc?

Có ai mất không?

Toàn cũng vừa nhận lệnh sang đấy để hỗ trợ động vật.

Quốc Vịt: Sao em đi mà anh không hỏi em?

Bình Minh: Ủa bé đi à...

Anh đang ở thư viện nên không để ý.

Quốc Vịt: Em mới thấy anh Toàn chạy ngang, hối hả lắm.

Không biết con gì bị thương mà mặt ổng không còn miếng máu.

Bình Minh: Chắc là mấy con quý hiếm sau núi, trên núi đó nhiều con quý mà.

Pink Phúc: Sao anh không nghĩ là người?

Đạt Ka: Tự nhiên, tao nghĩ vụ này không đơn giản là sạt lở đất do mưa lớn.

Trò Đùa: Anh hỏi thật, em có chắc em chỉ là một PT bình thường chứ không liên quan gì chính quyền không?

Anh thấy em biết nhiều thứ hơn cả những người được giao nhiệm vụ gác cổng.

Đạt Ka: Em không biết nữa anh, ngay từ nhỏ em đã có sở thích nghiên cứu mấy cái này rồi.

Chỉ là không có duyên để làm việc cho chính quyền thôi.

Bất Khuất: Vậy là những gì anh Đạt nói là đúng hả anh Việt Anh...

Trò Đùa: Ừm.

Tiểu Cường: Ủa gì dạ!

Huhu Nhàn ơi mình cần ngực của bạn ngay bây giờ!

Sợ quá huhu.

Đức Gắt: Đm mày đang nằm trên người nó luôn đấy Cường?

Pink Phúc: Sao mày bên nhà tao?

Nhàn Rỗi: Nãy giờ nó sang tìm mày để chơi đấy, mà sỉ nên không dám hỏi mày đâu.

Đến lúc nãy mày bảo đi phụ mấy chú nó mới chui ra khỏi phòng mày để ngồi chung với hai đứa tao này.

Đức Gắt: Đm!

Pink Phúc: Ha...

Mày không tìm thấy em Đăng Dương của mày nên mày sang gạ gẫm tao à?

Đến Thì Đón: Á à!

Thì ra em với em Đăng Dương cuối phố có quan hệ mập mờ với nhau hả Đức Anh?

Đức Gắt: Vl ai đồn đấy???

Đâu ra vậy!!!

Trò Đùa: Có thì nhận đi em, anh còn biết đường chuẩn bị.

Đức Gắt: Em không có!

Đm thằng Phúc, đợi mày về bố bẻ đầu mày!

Bé Bơ: Thế là ngoài con quỷ bị xe tông hay ngồi gốc cây đa thì chúng ta có thêm con quỷ bị bẻ đầu.

Ngọc Thua: Không anh, thêm mấy con quỷ ở chỗ sạt lở nữa.

Như anh Đạt nói đấy, vụ này không phải là do cơn mưa bình thường.

Bé Bơ: Ew...

Sợ ngang vậy...

Bình Bo: Em đến đó rồi hả Thắng?

Ngọc Thua: Vâng, oán khí làm đen cả một núi luôn.

Trước khi đến đây em có nghe chị Phượng nói rằng oán khí mạnh lắm, mình em không đủ nhưng khi đến em lại thấy nó không đáng sợ như chị Phượng nói.

Bánh Bao: Bà chị Phượng trưởng bộ quản lý phố đấy à?

Lúc nãy bả đi mua bánh bao cho đội cứu hộ có nói với anh bả cảm nhận được cái gì lạ lắm.

Ngọc Thua: Là ánh sáng.

Trò Đùa: Giống như, trong cái oán khí đó có ánh sáng?

Ngọc?

Bình Bo: Hả?

Sao anh lại nghĩ vậy?

Trò Đùa: Thắng là ngoại cảm, hơn em và chị Phượng một bậc, nếu em ấy cảm nhận được có ánh sáng trong oán khí thì chỉ có thể là ngọc thôi.

Đậu: Đâu thể nào!

Ngọc mất ở cổng 2 sao lại xuất hiện ở cổng 10?

Đạt Ka: Trừ khi con quỷ trộm Ngọc đang ở đây.

Ngọc Thua: Em không cảm nhận được Oan Quỷ, khó chịu quá.

Nó cứ lúc có lúc không...

Quốc Vịt: Úi huhu!

Anh Thắng khóc luôn rồi!

Bình Bo: Giữ bình tĩnh cho Thắng đi Việt!

Nó cứ mất bình tĩnh là dễ trở thành vật chứa lắm đấy!

Trò Đùa: Không trách Thắng được, cái cảm giác lúc có lúc không của một Oan Quỷ dễ bức người lắm.

Bình Minh: Tôi nghe nói, oán khí của Oan Quỷ lúc có lúc không, chỉ có thể là bên cạnh nó có người mang mệnh thuần dương, áp chế nó.

Thịnh Vượng: Cho em hỏi chút được không?

Chỉ có Oan Quỷ mới như thế thôi hả?

Đạt Ka: Ừm, vì từ Oan xuất phát từ từ oán, chúng có oán niệm với thế gian.

Lệ chỉ những con quỷ còn điều nuối tiếc ở nhân gian.

Mị chỉ những con quỷ tà mị, chỉ cần chúng xuất hiện thì hoàn toàn che giấu thân phận không có gì là khó, chúng mạnh hơn Oan rất nhiều.

Còn Xích thì anh không biết.

Bình Minh: Anh nghi rằng ở bên cạnh con quỷ đó là người mang mệnh thuần dương.

Bình Bo: Đúng lúc thì Bảo Toàn nhà anh mang mệnh thuần dương.

Bình Minh: ...

BaTo: Cái gì đấy!

Tao vừa cứu được con kì lân trong núi bị gãy một chân đây này!

Quốc Vịt: Anh ơi anh đến cạnh em với đoàn thanh tra đi được không!

Anh Thắng khóc làm em, chị Phượng với mọi người không giúp được!

Anh ấy cứ cúi đầu mãi!

QAQ

BaTo: Không được, bên đội của anh còn nhieudiojb0&+×

Quốc Vịt: Hả???

Bình Minh: Em sao vậy Toàn!???

Tiểu Cường: Đừng có nói là bị đá đè nha....

Nhàn Rỗi: Bạn ngậm mỏ lại được rồi!

Trò Đùa: Anh đến đó xem sao, mấy đứa đừng ai đến ngọn núi nữa.

Xảy ra chuyện lại không tốt.

Bình Bo: Em đi với anh.

Bé Bơ: Không được!

Anh đi để bán mạng à??

Thắng còn chịu không nổi!

Anh vừa mới dùng hết năng lượng cho vụ hôm bữa đấy!

Đến đó không phải anh cứu Thắng mà là cả hai bị làm vật chứa không chừng!!

Bình Bo: ...

Trò Đùa: Bơ nói đúng, em ở nhà đi, để anh với Đạt đi được rồi.

Anh sống ở cổng 1 cũng năm sáu năm trời, không bị gì đâu.

Đạt Ka: Yên tâm đi Bình, tôi cũng có tìm hiểu về vụ này mà, giao cho bọn tôi đi.

Bình Minh: Việt Anh ơi tôi đi nữa, để hai đứa nhỏ ở đấy tôi không yên tâm.

Trò Đùa: Ừm, nếu được thì Bình rủ thêm Trà My được không?

Tuy bà ấy chỉ là Lệ Quỷ nhưng vẫn sẽ cảm nhận rõ hơn con người chúng ta.

Bình Minh: Được, tôi thân với cô ấy.

Đợi tôi ra gốc cây đã.

Bất Khuất: Em cũng muốn đi!

Chườn Smile: Ở nhà đi Khang, mày là đứa dễ bị nhập nhất đấy, đi ra đó vướng tay vướng chân à?

Bất Khuất: Nhưng mà tao lo cho anh Thắng...

Đậu: Ở nhà đi Khang, để anh sang ở cùng em nhé?

Bánh Bao: Ơ Xuân...

Đậu: Đây không phải lúc ghen đâu Bánh Bao à...
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
4. bức người


Không khí trong căn trại cứu hộ ngày càng trở nên lạnh đi, Văn Đạt không khỏi lo lắng mà nhìn về phía cơn mưa vẫn to như trút nước ở bên ngoài.

Chỉ cách đây vài phút, cả nhóm của bọn họ đã đến được đây, nhưng chưa kịp để hắn bình tâm trở lại trước oán khí đen đang bao trùm khắp ngọn núi thì Việt Anh, Minh Bình cùng Quốc Việt đã vội vã đi tìm Bảo Toàn.

Giao lại toàn bộ trọng trách ở trại cho Văn Đạt cùng Trà My - cô nàng nữ quỷ nhưng lại lương thiện kia.

"Thắng, em ổn hơn chưa?"

- Văn Đạt đặt một tay lên vai Ngọc Thắng, hắn khẽ nhíu mày khi cảm nhận được sự run sợ đến bất lực phát ra từ người cậu em trai.

Phải biết rằng hắn và Ngọc Thắng quen nhau đã lâu, cậu nhóc là một người trước giờ chưa biết sợ bất cứ thứ gì, bản thân nhóc cũng là một người được dạy dỗ tốt để trở thành một nhà ngoại cảm vô cùng tài năng.

Thế nhưng không biết vì thứ gì mà chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi đã có thể bức Ngọc Thắng đến mức cậu ấy khóc như một đứa trẻ.

Không nhận được câu trả lời từ Ngọc Thắng, hắn nhanh chóng hướng mắt sang nhìn Trà My - dù là một con quỷ nhưng cô vẫn không khỏi run sợ trước thứ oán khí bức người đến mức khó thở này.

Khi nhìn thấy ánh mắt của Văn Đạt, cô khẽ lắc đầu, như để nhắc nhở hắn rằng đây không phải thời điểm tốt để có thể trò chuyện, bởi lẽ Nguyễn Ngọc Thắng sẽ rất dễ bị oán khí ngoài kia nuốt chửng.

Dù sao thì, cậu nhóc cũng chỉ là một nhà ngoại cảm, không phải là một người như sư phụ của nhóc.

Nếu là người như sư phụ của nhóc thì có lẽ bây giờ Trà My đã không phải sợ bản thân sẽ chết thêm một lần nữa.

"Anh..."

- Giờ đây, cuối cùng Ngọc Thắng cũng đã chịu lên tiếng, cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn an bản thân rằng mọi chuyện đã ổn hơn nhưng lại không thể giấu được đôi tay đang run rẩy mà níu lấy vạt áo của Văn Đạt.

Cậu biết, hiện tại chỉ có một mình cậu đủ khả năng phá giải oán khí nặng nề này, thế mà chỉ cần cậu cố gắng cảm nhận, cố gắng dùng sức mạnh của mình để giao tiếp với thế lực tâm linh thì lại có một ai đó dùng sức mạnh của bản thân mà chống chọi với cậu:"Em nghĩ...

Đây là Mị Quỷ..."

Vừa nghe đến từ Mị Quỷ, cả Văn Đạt và Trà My đều kinh ngạc không thôi.

Vì Mị Quỷ là con quỷ mạnh nhất mà con người có thể đối phó được trong thời gian ngắn.

Chưa một ai có thể hoàn toàn tiêu diệt một con Mị Quỷ nếu như nó thật sự muốn chiến đấu với con người.

Hơn hết, từ xưa đến nay, cổng số 10 chưa bao giờ phải đối diện với Mị Quỷ, cùng lắm là Lệ Quỷ và Oan Quỷ - hai loại quỷ có sức mạnh mà cho dù cộng lại thì chắc cũng chỉ bằng 5 phần của Mị Quỷ.

"Đừng nói đùa chứ nhóc...

Không thể nào đâu..."

"Tôi không đùa...

Thứ áp người này là Mị, chỉ có thể là nó."

- Ngọc Thắng lại cúi đầu mà run rẩy, cậu vừa định dùng sức mạnh của mình mà kiểm tra một lần nữa, ấy vậy mà sức mạnh của cậu bị phản ngược về, luồng sức mạnh đánh thẳng vào ngực khiến cậu không khỏi nhói đau.

"Thắng, đừng kiểm tra nữa.

Em sẽ chết đấy."

- Phản phệ mà chết là những gì Văn Đạt đang muốn nhắc đến, dù không phải là một người học chính đạo như Thanh Bình hay Ngọc Thắng thì cơ duyên của hắn đối với sự tâm linh thần bí này là vô cùng lớn.

Từ nhỏ hắn đã tiếp xúc với những câu chuyện huyền ảo ở cổng số 3, được những người học đạo sát quỷ ở đó chỉ dẫn.

Nếu nói trắng ra, hắn là tà vì đạo hắn học là giết quỷ, không phải để đàm phán như cậu em trai cùng nhà.

Và Trần Văn Đạt che giấu thân phận rất giỏi, mấy biết được rằng hắn cũng là một nhà ngoại cảm?

Hắn nói dối rằng bản thân tìm hiểu và từ lâu nắm bắt được hết lịch sử hình thành, cũng như những gì mà các cổng đang trải qua - sự quan trọng của các nhà ngoại cảm và cả Ngọc nhưng thực chất, hắn được dạy bởi một đạo.

Đó là lý do, Bùi Hoàng Việt Anh luôn nghi ngờ về thân phận Trần Văn Đạt.

"Đừng cố nữa nhóc con!"

- giọng nói của Trà My kéo hắn về thực tiễn, khi đảo mắt sang, hắn chỉ thấy Trà My vội đứng dậy rồi nắm chặt lấy vai Ngọc Thắng, ả đang dùng sức mạnh để ngăn cản hành động có thể gọi là điên dại kia.

Ngọc Thắng vẫn còn trẻ, nếu như thật sự là một con Mị Quỷ như cậu nói thì chắc hẳn không chỉ là phản phệ mà chết.

Nó có thể bị hồn siêu phách tán bất cứ lúc nào, ngay cả thành ma cũng không được:"Ổn rồi, tất cả ổn rồi.

Minh Bình sẽ ngăn được mà..."

"Trà My, cô giải thích giúp tôi chuyện này được không?"

"Anh nói đi."

"Nếu như thật sự Ngọc là do bọn chúng cướp, mọi chuyện sẽ thành thế nào...?"

- giọng nói của Văn Đạt nhỏ dần, dường như hắn không hề muốn biết câu trả lời, hoặc cũng có thể hắn đang sợ về một thế lực tâm linh nào đấy sau này sẽ xuất hiện mà ngay cả những người học đạo đến nơi đến chốn như sư phụ cũng không thể ngăn cản.

"Anh trả lời tôi trước đi, anh cũng học đạo đúng không?"

"Sao cô biết?"

"Ha...

Tôi biết Minh Bình cũng học đạo, không phải tự nhiên mà Việt Anh lại muốn hai người đến đây.

Với lại ngay từ khi gặp cậu, tôi đã cảm nhận được luồng sát khí đang nhắm vào tôi.

Cũng may chúng ta là đồng minh, sát khí của cậu dành cho quỷ lớn hơn nhiều so với Bình hay cậu nhóc này.

Nếu không phải vì hứa giúp Bình, tôi đã không ở lại đây để rồi bị sát khí bức đến khó thở."

Văn Đạt bật cười, hắn không có ý định nhắm vào cô nàng Lệ Quỷ tốt bụng này, cơ mà sát khí của hắn đã có từ khi hắn bước chân vào con đường học đạo, nó sẽ tự bộc phát khi chạm trán quỷ, không thể thu hồi được.

"Rồi, giải thích tôi nghe được chưa?"

"Ngọc vào tay bọn chúng, khi tập hợp đủ Ngọc rồi, sẽ không còn ai có thể ngăn cản chúng nữa.

Nếu đó là Lệ Quỷ hay Oan Quỷ thì may ra tập hợp những người học đạo đến tiêu diệt, dù có thương vong cũng có thể dành chiến thắng.

Nhưng lỡ, lọt vào tay Mị Quỷ hay Xích Quỷ...

Hậu quả không dám tưởng tượng."

"Ngạ Quỷ thì sao?"

Trà My lắc đầu, ánh mắt vô hồn như đọng lại một tia hi vọng nơi đáy mắt, khóe môi ả khẽ cong lên:"Nếu tôi nói...

Ngạ Quỷ tốt thì anh có tin không?"

"Gì cơ?"

- Trần Văn Đạt nhíu mày rồi khẽ nhìn sang Ngọc Thắng từ lúc nào đã ngất xỉu trong vòng tay của Trà My, chắc hẳn nhóc sẽ không nghe được câu chuyện này và cũng sẽ không nhớ về chuyện hắn là một người học đạo.

"Biết ngay anh sẽ không tin mà, những người học tà đạo có mấy ai là tin tưởng quỷ?

Nhưng mà, vào lúc tôi chết cách đây mười mấy năm trước, lúc đó tôi xém bị một con Mị Quỷ đánh cho hồn bay phách tán để có thể tăng sức mạnh, chính Ngạ Quỷ đã cứu tôi.

Anh còn không có ý định giết Mị Quỷ để tăng sức mạnh cơ mà."

"Ngạ Quỷ là tên gọi chung, cô chắc gì tất cả Ngạ Quỷ đều tốt?"

"Ơ rõ ràng anh hỏi tôi!

Tôi nhớ g--"

"Suỵt!"

- Văn Đạt ra giấu cho Trà My im lặng rồi hơi nheo mắt lại, khi nhìn thấy thật sự Trà My đang run lên hắn mới biết bản thân không cảm nhận nhầm:"Đúng thật là Mị, Việt Anh, Bình và Vịt ổn không đây!"

"Việt Anh thì tôi không lo, tôi biết anh ta cũng không phải người bình thường đâu.

Bình cũng học đạo nên chắc sẽ bảo vệ được thằng nhóc Vịt kia mà...

Thứ chúng ta cần lo là cậu thanh niên tên Toàn ấy.

Hắn mang mạng thuần dương."

Văn Đạt siết chặt tay, suýt chút thì hắn quên mất...
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
5. an toàn


Bùi Hoàng Việt Anh nhìn những giọt mưa đang đọng lại trên tán lá, hắn khẽ nhíu mày, trong ánh mắt hoàn toàn là sự lo lắng đến khó diễn tả.

Một tay gạt lấy những giọt mưa ấy, hắn cảm nhận rõ đây không phải là những giọt nước mưa thông thường theo quy luật của tự nhiên, chính xác thì nó là oán khí pha lẫn với máu.

"Việt Anh."

- Lê Minh Bình từ sau tiến đến, anh theo yêu cầu của Việt Anh mà đưa Quốc Việt về trại cứu hộ để có thể được bảo vệ một cách an toàn tuyệt đối.

Anh biết, đây không phải là chuyện một người bình thường, chưa hề tiếp xúc với đạo như Quốc Việt có thể đi theo nên cũng làm theo lời của Việt Anh.

Khi về đến trại, nhìn thấy biểu cảm lo lắng của một người và một quỷ, anh biết chắc rằng cảm nhận về việc Mị Quỷ đang tồn tại của anh là không hề sai, thứ duy nhất hiện tại mà anh có thể làm đó là tập hợp lại với người bạn cùng tuổi, cùng nhau đi tìm Bảo Toàn:"Sao thế?

Nước mưa..."

"Oán khí nặng quá, không chỉ là Oan đâu, có cả Mị.

Tôi đoán cả hai bọn chúng đang ở đây, cụ thể bao nhiêu con thì tôi không dám chắc."

"Vậy chúng ta đi tìm Toàn nhanh lên!"

"Toàn tạm thời sẽ không nguy hiểm đâu, nếu thật sự tồn tại cả Oan và Mị, chắc chắn Oan sẽ bảo vệ Toàn.

Vì chúng muốn tồn tại vào thế giới con người mà không bị phát hiện chỉ có thể dựa vào mệnh thuần dương của Toàn."

- Việt Anh ngừng lại một chút, khi nhìn thấy đôi lông mày vẫn chưa hề giãn ra của Minh Bình, hắn bất lực nói tiếp:"Cậu lo Toàn sẽ bị đá đè hoặc sạt lở gì đúng không?

Không thể, dương khí ở đây vẫn còn rất nồng nặc, nếu Toàn có chuyện thì nơi này đã bao trùm bởi âm khí rồi."

Minh Bình khẽ gật đầu, dù nghe lời giải thích của Việt Anh thì trái tim anh vẫn chưa thể thả lỏng cảnh giác.

Vì vốn dĩ anh được ba mẹ Bảo Toàn tin tưởng, giao cho trọng trách chăm sóc cậu sau khi hai người họ chuyển đến cổng số 5 sinh sống.

Bản thân anh và Bảo Toàn từ lâu đã xem nhau như hai người anh em ruột, đôi lúc họ còn trêu rằng bản thân là anh em sinh đôi của nhau.

Bây giờ em mình có chuyện, bảo anh yên tâm, anh không làm được.

"À phải rồi Việt Anh, tôi muốn hỏi một chuyện.

Rốt cuộc thì, ông là chính đạo hay tà đạo?"

- Minh Bình ngập ngừng hỏi, bản thân anh là một người học chính đạo như Ngọc Thắng và Thanh Bình, vì không muốn phải làm việc cho chính quyền nên đã che giấu thân phận suốt từng ấy năm.

Lý do Trà My thân thiết với anh cũng là vì anh chưa hề giết một con quỷ nào, cũng chưa từng có sát khí nhắm vào quỷ.

Còn Việt Anh lại khác, anh nhận ra Việt Anh biết rất nhiều thứ mà không phải một người bình thường nào cũng có thể biết được, hơn nữa, ngay khi Trà My gặp hắn, ả cũng đã nói với anh rằng hắn không phải một người tầm thường.

"Tôi không học chính đạo."

- cuối cùng hắn cũng đã rũ được bộ dáng nghiêm trọng của mình rồi đáp với Minh Bình một cách nhẹ nhàng.

"Vậy là tà đạo?"

- Gọi là tà, nhưng thực chất nó chẳng có gì là xấu.

Tà đạo ở đây chỉ những người có ác cảm với quỷ, thay vì đàm phán với chúng trước như cách chính đạo làm, nếu được thì sẽ thu phục rồi biến chúng thành một con quỷ như Trà My - nhân gian hay gọi là Đạo Quỷ.

Thì tà đạo lại chọn cách giết thẳng, không cho bọn chúng có cơ hội siêu thoát.

Việt Anh chưa kịp trả lời thì một luồng ánh sáng đã lướt qua thu hút sự chú ý của cả hai.

Chưa kịp dùng sức mạnh để xem nó là thứ gì thì nó đã tan biến thành một làn khói trắng, nó vừa chạm lên cành lá bị oán khí bao trùm thì cành lá ấy đã lập tức héo khô, trơ trụi trước sự ngạc nhiên của Lê Minh Bình và Bùi Hoàng Việt Anh.

"Đây là sức mạnh của ngọc...

Không phải chứ, con quỷ cướp ngọc đang tìm cách loại bỏ oán khí cho ngọn núi sao?"

- ánh mắt Việt Anh bất ngờ có sự tâm tối trong đó, hắn muốn bắt lấy vệt sáng đó nhưng chẳng thể.

"Nhưng sức mạnh của nó thuộc về âm khí, nếu nó tiếp tục làm như vậy thì cả ngọn núi này sẽ không còn sự sống mất!"

Lúc bọn họ đang lo lắng, không biết làm cách nào thì luồng sáng đó đã tan biến.

Từ xa, tiếng bước chân thu hút cả hai, là Bảo Toàn - cậu nắm chặt một bên tay phải rồi khó khăn bước ra, cả cơ thể đều lấm lem bùn đất.

______________

Trước cổng làng, những người thuộc đội cứu hộ đang bàn giao những người bị thương cho bảo vệ, vì ở đây đã quá số người mà bệnh viện có thể tiếp nhận nên họ bắt buộc phải chuyển người bị thương sang cổng 9.

Trần Bảo Toàn vẫn ngồi ở đó, vẫn nắm chặt cánh tay của mình, ánh mắt không che giấu được sự lo lắng.

Mặc dù vậy, dù cho Lê Minh Bình có cố gắng dò hỏi thế nào thì cậu vẫn giữ im lặng, không đáp lại bất cứ chuyện gì.

Vốn định dò xét thêm một lần nữa, thì một cái đặt vai lên tay đã khiến cậu giật mình.

"Chào anh, em là Trần Danh Trung, em thấy anh nãy giờ rồi.

Anh là người của phố Đạo Quán đúng không?

Bảo vệ bảo em theo anh về."

- Cậu bé với nụ cười hồn nhiên trên khuôn mặt ngay lập tức thu hút Lê Minh Bình...
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
6. tình yêu quật


Cổng Số 10

Tiểu Cường: Anh Bình dắt ai về vậy ạ?

Đẹp trai thế không biết.

Nhàn Rỗi: Ai đẹp trai?

Tiểu Cường: Đẹp thật mà, cười xinh mắt còn be bé>< ew ôi thua mỗi Nhàn.

Nhàn Rỗi: Bẻ lái hay đấy.

Quốc Vịt: Tự nhiên nói mắt be bé cái nhớ anh Trường...

Bé Bơ: Ủa anh Trường mắt bé hả?

Đó giờ tưởng không có mắt.

Quốc Vịt: Nào!

Nói thế anh Trường buồn, anh Trường có mắt mà tại không mở thôi.

Bất Khuất: Cùng là Trường với nhau mà sao Trường cổng mình đẹp trai mắt to lắm mà?

Đến Thì Đón: Nay Khang khen Trường đẹp trai à?

Bất Khuất: Em khen thật thôi mà anh...

Đến Thì Đón: Nói đi!

Em thích Trường đúng không?

Đức Gắt: Thôi đừng thích Trường bạn ơi, đm tóc như mấy thằng người rừng mới xuống.

Không thấm được.

Chườn Smile: Mày có thể chê tao xấu nhưng tóc của tao là tinh hoa của nhân loại, là số 1.

Quốc Vịt: Đang ăn cá, suýt nữa hốc xương chết rồi...

Bình Bo: Toàn sao rồi em?

Quốc Vịt: Em thấy Toàn vẫn bình thường, ăn nhiều hơn chút, mà toàn vào phòng ăn.

Có khi nào bị ma ám không...

Bánh Bao: Cỡ nó là bị quỷ ám chứ ma nào đỡ nổi?

Đậu: Vu oan cho mấy con ma, tối nay nó về nó chặt chân em.

Bé Bơ: Á huhu!

Vịt lùn bằng anh Xuân.

Đậu: ...

Bánh Bao: Xuân có lùn thì Xuân vẫn còn tao cao bù nhé, mày đã có bồ chưa mà hay đâm chọt vậy thằng kia?

Bé Bơ: Ý là, em cần một người tử tế để yêu chứ không phải vớt đại một người như anh Xuân vớt anh đâu nhó.

Trò Đùa: Mỏ lên một tầm cao mới rồi ha?

Thề, em láo nhất cái cổng này rồi đấy.

Bình Bo: Đôi lúc em muốn vứt nó sang cho anh Hậu cổng 7 lắm nhưng mà ở đó có anh Tuấn Anh nữa, sợ đi là Bơ sống, về là sinh tố bơ.

Bẹp: Đẩy nó đi đi anh, cho nó bớt láo lại.

Mấy hôm nay nó cứ khịa em vụ không được gặp anh Quyết mãi thôi!

Đến Thì Đón: Chứ bộ không đúng hả?

Bé Bơ: Ew ơi, nói vậy chứ đừng có đâm ra khóc nha, thương Đến. ❤

Bất Khuất: Vậy là anh Đến cũng thích anh Quyết ạ?

Đến Thì Đón: Gì vậy em!

Bẹp: ???

Đạt Ka: Phát biểu linh tinh là giỏi, anh nấu cháo xong rồi, đem lên lầu cho anh Thắng đi.

Bất Khuất: Vưn ạaaaa

Bình Minh: Thắng chưa khỏe nữa à Đạt?

Đạt Ka: Vâng, linh khí tiêu hao nhiều quá nên giờ nó nằm bẹp một chỗ.

Không biết trụ nổi qua ngày 15 không.

Bình Bo: Gần đến ngày 15 rồi à...

Cần tao truyền linh khí cho nó không?

Bé Bơ: KHÔNG!! ngày 15 đó anh biết không??

Anh truyền cho Thắng rồi anh thì thế nào??

Bình Bo: Cái đứa này?

Bé Bơ: Yếu mà hay làm phước quá à!

Ở yên trong nhà cho em!

Trò Đùa: Đạt sẽ giải quyết được thôi, em đừng lo nữa Bo.

Tiểu Cường: Hự, nhắc ngày 15 cái em sợ ngang í.

T.T kiểu này chỉ có múi của Nhàn mới cứu được em thôi.

Nhàn Rỗi: Bạn tự lại cởi áo ra đi.

Tiểu Cường: Áhihi lại ngay!

Pink Phúc: Ê đm tao còn sống trong cái căn nhà này đấy??

Hai đứa mày để tao ăn cơm một cách yên ổn được không?

Đức Gắt: Ăn bữa tối để trở thành buổi tối của em Hoàng hả Phúc?

Pink Phúc: Đcm đéo nhá!

Tao ăn xong tao đi ngủ!

Mày muốn hiến thân thì đi tìm em Dương nhà mày, cút khỏi cuộc đời bố!

Đức Gắt: Tao đè mày ra bây giờ!

Bố kèo trên!!

Pink Phúc: Cút cút!!

Dưới thì nhận dưới, bớt đàm phán!

Chườn Smile: Vẫn éo hiểu sao hai đứa mày thân được trong khi tính cách hai đứa mày khác nhau đâu?

Thịnh Vượng: Tìm người yêu mới tìm người có tính cách khác mình em ơi, chứ bạn thân thì phải tìm người cùng tần số chứ.

Cục Bột: >< tính cách của hai đứa mình trái nhau Thịnh nhờ.

Thịnh Vượng: Ừ, tao sẽ bảo vệ em bé đáng yêu như mày.

Đến Thì Đón: Ọe!

Tao có thể đẩy thuyền bất cứ ai nhưng với hai đứa mày thì không!

Sến súa méo chịu được.

Trò Đùa: Em không đẩy thuyền thì hai đứa nó cũng thành đôi rồi mà?

Đẩy thuyền anh với bé Bo này.

Bình Bo: Em tưởng người anh yêu là Mạch Ngọc Hà?

Trò Đùa: ...

Bánh Bao: Này thì gặp ai cũng thả thính nhá!

Cho chừa!

Lê Minh Bình đã thêm Trần Danh Trung vào nhóm

Trần Danh Trung: Chào mọi người ạ, em tên Trung, 2k, em từ cổng số 2 chuyển đến đây.

Rất mong mọi người giúp đỡ thêm ạ.

Tiểu Cường: Trai đẹppppp, mlem mlem

Nhàn Rỗi: Đẹp thật.

Tiểu Cường: Ai cho bạn khen???

Mình đấm bạn bây giờ bạn tin không!

Bạn có mình đủ rồi nhá!!!

Bình Minh: Trung sợ bây giờ Cường ơi...

Trần Danh Trung: Không sao anh ạ, mọi người hòa đồng mà.

Trò Đùa: Em từ cổng 2 chuyển đến à Trung?

Chắc em có nghe chuyện quỷ cướp ngọc đúng không?

Trần Danh Trung: À...

Em có nghe, có gì không anh?

Bánh Bao: Nó muốn biết thêm chi tiết thôi, thằng này hay tìm hiểu mà.

Trần Danh Trung: Em nghĩ sẽ có người biết rõ hơn em.

Trò Đùa: ?

Bình Minh: Trung không biết gì đâu Việt Anh, đừng làm Trung sợ.

Bé Bơ: Sao anh bênh người ta dữ vậy Bình?

Đến Thì Đón: Anh Bình bị tình yêu quật à?

Quốc Vịt: Chứ còn gì nữa, rước người ta về nhà ở luôn mà, trong khi chính quyền nói chỉ phụ trách đưa Trung đi tham quan.

Trần Danh Trung: Anh Bình đáng yêu mà.

Bình Minh: ...

Quốc Vịt: Chẹp, phải chi anh Toàn onl là anh Toàn đã khịa anh rồi, đòi theo chủ nghĩa độc thân hả anh?

Trần Danh Trung: Toàn hả...

Bình Minh: Người hôm trước đi cùng chúng ta về nhà đấy Trung.

Đến Thì Đón: Anh phải nói là cái ông mỏ hỗn nhất cái phố này mới đúng.

Trần Danh Trung: À.

Bình Minh: Trung vóu7b÷&¶×

Trò Đùa: Gì đấy Bình???

Bình Bo: Đừng nói lại là quỷ nha!

Bánh Bao: Đm??

Giờ quỷ vào tận nhà à??

Đạt Ka: Việt ơi chuyện gì đấy?

Đậu: Bánh Bao sang đó xem thử đi Bánh Bao!

Quốc Vịt: Không có gì đâu...

Ew, anh Trung bạo quá.

Bé Bơ: Bạo cái gì?

Nhìn ngoan hiền mà.

Đức Gắt: Bạo lực gia đình?

Bẹp: Gì cơ?

Tiểu Cường: Làm gì mà bạo?
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
7. cẩn thận


20h21

Vịt Anh:

Việt.

Em có đó không?

Vịt Em:

Em đây ạ.

Vịt Anh:

Trung làm gì Bình thế?

Sao anh không thấy hai đứa nó onl nữa?

Có chuyện gì à?

Vịt Em:

Anh Trung bạo lắm anh ạ...

Hổng dám nói luôn ó...

Vịt Anh:

Nói anh nghe, đừng giấu.

Vịt Em:

Lúc nãy anh Bình mua bánh kem về cho anh Trung ăn, xong anh Bình ăn kiểu gì xong dính kem ở miệng ấy...

Anh Trung dùng lưỡi liếm sạch luôn.

QAQ

Ôi tâm hồn trẻ thơ của em...

Vịt Anh:

Chỉ vậy thôi?

Vịt Em:

Chỉ vậy là thế nào hả anh!!!

Ngay trước mắt em luôn đó!

Anh Trung còn cười bảo, anh Bình da mặt mỏng, đỏ mặt hết rồi.

Sao không nghĩ da mặt em cũng mỏng!

Vịt Anh:

Không.

Ý anh là

Trung có biểu hiện gì lạ không?

Vịt Em:

Hả?

Biểu hiện gì lạ anh?

Ngoài cái chuyện anh Trung bạo ứ chịu được ra thì anh Trung bình thường lắm.

Vịt Anh:

Trung đến từ cổng 2.

Hôm đó oán khí còn rất nặng, Toàn mang mệnh thuần dương mà còn không chịu được nên anh có chút lo cho Trung thôi.

Vịt Em:

Anh yên tâm ạ.

Anh Trung không sao.

Người cần lo là anh Toàn ấy.

Huhu, anh Toàn cứ tự nhốt mình trong phòng như thể có chuyện gì không nói được với ai ấy.

Vịt Anh:

Em giúp anh làm một chuyện được không?

Vịt Em:

Anh nói đi ạ.

Vịt Anh:

Em đợi đến khi Toàn không có trong phòng thì vào đó đặt một cốc nước có bỏ lá nguyệt quế giúp anh.

Giấu vào chỗ kín.

Qua sáng hôm sau lấy ra rồi đưa cho anh.

Vịt Em:

Hả?

Chi vậy anh?

Vịt Anh:

Anh nghi ngờ Toàn đang bị Oan Quỷ theo chân.

Vịt Em:

Há??

Không thể!

Trong nhà đâu có oán khí

Anh Bình cũng không cảm nhận được trong nhà có bất kì sự khác biệt nào mà.

Vịt Anh:

Vì Toàn mang mệnh thuần dương nên anh nghi ngờ Toàn đã vô tình bảo vệ Oan Quỷ mà không hay biết.

Chỉ có cách thử bằng lá nguyệt quế mới biết chính xác thôi.

Nếu nó chuyển thành màu đen thì chắc chắn những gì anh suy luận là đúng, nếu nó chuyển thành màu đỏ thì không phải Oan đâu, là Mị.

Vịt Em:

Huhu sao đáng sợ thế ạ...

Vịt Anh:

Chỉ có em mới giúp được anh thôi.

Anh không dám nhờ Bình, sợ cậu ấy lo quá mất khôn.

Vịt Em:

Mấy hôm nay chỉ có vào giờ cơm thì Toàn mới ra ngoài để lấy cơm rồi vào phòng ăn thôi

Nhưng em nghĩ em sẽ làm được.

Ngày mai em sẽ thử, anh chờ em.

Vịt Anh:

Ừm, cảm ơn em.

À còn một chuyện nữa.

Em nhắc nhở Hồng Phúc và Văn Khang phải cẩn thận trong ngày 15 nghe chưa.

Hai đứa nó mang mệnh thuần âm đấy.

Ngày 15 anh phải bảo vệ Bình, em ấy mất nhiều linh khí quá nên không chắc rằng anh sẽ bảo vệ được hai đứa kia.

Vịt Em:

Em nhớ rồi ạ...

Bình thường ngày 15 hai đứa nó toàn ở trong nhà thôi nên anh yên tâm.

Vịt Anh:

Thắng vừa tiêu hoa linh khí cho vụ ở núi, Đạt chắc chắn sẽ bảo vệ thằng nhỏ nên không trừ trường hợp Khang sẽ bị tấn công.

Vịt Em:

Huhu anh đừng dọa em nữa mà!!!!

Vịt Anh:

Anh không dọa, anh có linh cảm rằng một trong hai đứa nó sẽ gặp chuyện

Hoặc là cả hai.

Vịt Em:

QAQ...

Anh đừng nói với em anh là Tiên Tri nha...

Vịt Anh:

Không, khả năng của anh chưa thể trở thành tiên tri như anh Trọng cổng 7 được.

Anh chỉ có linh cảm thôi.

Vịt Em:

Nhưng mà linh cảm của anh 10 lần thì hết 9 lần thành sự thật rồi...

T.T

Vịt Anh:

Đừng suy đoán lung tung.

Chỉ là linh cảm nên cứ thoải mái đi.

Anh đi tìm Bo một chút.

Vịt Em:

Vâng...

_______

20h54

Khang Bé:

Phúc ơi

Phúc Bồ:

Ơi, tao đây.

Khang Bé:

Ngày 15 ấy, mày có sang nhà tao không hay mày vẫn ở nhà?

Phúc Bồ:

Tao nghĩ tao không ở nhà đâu

Tao sợ liên lụy Nhàn với Cường.

Khang Bé:

Vậy sang nhà tao nhé?

Anh Đạt hôm đó đưa anh Thắng đi sang nhà anh Việt Anh rồi, tụ họp với anh Bo.

Tại cả hai đều mất linh khí í.

Phúc Bồ:

Hai đứa mệnh thuần âm ở chung với nhau.

Mày có điên không vậy Khang?

Khang Bé:

Nhưng mà hôm đấy tao sợ...

T.T

Phúc Bồ:

Tao cũng sợ vậy!

Nhưng mà hai đứa thuần âm ở chung với nhau còn nguy hiểm hơn đấy!

Khang Bé:

Hay là rủ anh Toàn với Trường sang ở cùng được không...

Anh Toàn mang mệnh thuần dương, Trường thì mệnh dương nhiều hơn âm hết 9 phần rồi.

T.T

Phúc Bồ:

Trường thì tao nghĩ rủ được đấy, còn anh Toàn mới vụ kia nên anh Bình không cho đi là cái chắc.

Khang Bé:

Vậy tao rủ Trường sang ở cùng hai đứa mình nha!

Phúc Bồ:

Mày rủ Trường đi, kiểu gì nó chả đồng ý.

Khang Bé:

Ý mày là sao...

Phúc Bồ:

Trường nó có thiện cảm với mày mà.

Nên không loại trừ khả năng nó đồng ý.

Nó bảo vệ mày là được.

Khang Bé:

ơ mày không sang ở cùng à?

Phúc Bồ:

Sang chứ.

Nhưng mà hôm đó tao có dự án ở trường, tầm 7h tối mới được về.

Khang Bé:

Trước 9h là được, từ trường về nhà tao không xa đâu.

Phúc Bồ:

Ừa.

Vậy nhá.

Khang Bé:

Ơ tao vẫn có sự cảm không hay...

Phúc Bồ:

Thôi bớt

Ngủ sớm đi.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
8. vậy à


Cổng số 10

Trung Bo: Chúc mọi người buổi sáng tốt lành!

Pink Phúc: Anh ơi bây giờ gần 2h sáng rồi đấy, chưa sáng hẳn đâu anh ơi.

Trung Bo: Vậy à?

Anh tưởng người mệnh thuần âm như em lại thích giờ này nhất.

Pink Phúc: Anh biết?

Trần Danh Trung đã thu hồi một tin nhắn

Trung Bo: Anh cũng từng xem qua tướng số, vả lại sống ở cổng 2.

Anh không muốn biết cũng không được.

Đức Gắt: Chuyện gì vậy?

Gần 2h sáng rồi sao không ngủ đi thằng hâm?

Pink Phúc: Bố đang xem phim kinh dị, con trai xem cùng không bố gửi link.

Đức Gắt: Đéo!

Tao sợ ma!

Pink Phúc: Có con ma thôi cũng sợ, hèn gì mày cần em Đăng Dương bảo vệ.

Đức Gắt: Đm bố đã nói không có quan hệ với Đăng Dương mà thằng bồ Nguyên Hoàng này???

Trò Đùa: Sao không đi ngủ đi Anh?

Đức Gắt: Anh xem thằng bạn thân em giờ này chưa chịu ngủ kìa!

Pink Phúc: Vl???

Mày ngủ thì ngủ đi chứ liên quan gì tao!

Ngủ đi để còn hoàn thành giấc mơ đè được em Đăng Dương.

Đức Gắt: Đéo có thằng bạn thân nào tồi như mày ấy!

Ghét vãi!

Trò Đùa: 🤦

Bình Bo: Mấy hôm nay anh thức đêm lo cho em nhiều rồi, giờ mới được về nhà sao anh không ngủ?

Trò Đùa: Anh thấy Trung nhắn tin hiện chữ Bo, mắt nhắm mắt mở tưởng là em nên vào xem.

Trung Bo: Em xin lỗi, tại em cũng có biệt danh là Bo, rất lâu rồi.

Bình Bo: Không sao, Bo đâu phải tên một mình tôi, có người cùng biệt danh cũng vui mà.

Trò Đùa: Anh không nói gì đâu Trung, anh hơi giật mình tưởng Bo nhắn thôi.

Trung Bo: Vâng.

Bình Minh: Em đừng để ý nhé Trung, Việt Anh nhắn vậy chứ không có ý trách gì em đâu.

Trung Bo: Em không có nghĩ linh tinh đâu.

Sao giờ này Bình chưa ngủ?

Hay Bình cần em~

Bình Minh: ...

Bình Bo: ...

Việt Anh ơi anh ngủ đi,trả lại không gian cho họ.

Trò Đùa: Ừm...

Anh cũng định vậy.

Anh ngủ đây, yêu em.

Trung Bo: Em đùa thôi mà, chứ em muốn thì em đã chủ động sang tìm Bình rồi.

Pink Phúc: Anh trêu thế thì mặt anh Bình đỏ như trái gấc luôn chứ sao trụ nổi

Trung Bo: Hả?

Pink Phúc: Mặt anh Bình mỏng lắm anh ơi, crush quốc dân nên thường bị trêu lắm.

Đức Gắt: Mày cũng crush chứ gì?

Khen suốt, tội em Lê Nguyên Hoàng gớm.

Bình Minh: Nào, hai cái đứa này không đem anh ra đùa.

Trung Bo: Chào anh nhé, crush quốc dân~

Bình Minh: Nào!

Pink Phúc: Crush quốc dân thật mà, vớt được cả quỷ và người.

Trung Bo: Vậy à?

Bẹp: Thật đó anh, bà Trà My ở cây đa chỗ mình cũng từng crush anh Bình đó.

Đẹp trai, ấm áp lại còn dịu dàng nữa.

Đến Thì Đón: Mày cũng mê chứ gì?

Bẹp: Chả!

Tao một lòng một dạ với anh Quyết thôi.

Đến Thì Đón: Ờ.

Thịnh Vượng: Nghe tiếng kết cấu con tim đang vụn vỡ giòn tan.

Đến Thì Đón: Ủa mày chưa ngủ à?

Tao tưởng cách đây 5 tiếng mày đã bế em Bột của mày đang ngủ gục trên sofa về phòng say giấc nồng rồi chứ?

Thịnh Vượng: Bột thức, đói quá nên cứ nằm thút thít không ngủ được.

Dỗ mãi chẳng xong nên là cho tao xin chỗ sữa còn lại của mày nhé.

Đến Thì Đón: Ê!!!

Méo!!!

Còn có 2 hộp à!!!!!

Bánh Bao: Mày cũng có sữa mà sao không cho nó uống đi Thịnh?

Thịnh Vượng: Anh còn phát biểu linh tinh mà để Cục Bột đọc được là em cắt hai cái má anh vứt cho khỉ bây giờ!

Bánh Bao: Cho lời khuyên còn đe dọa.

Tiểu Cường: Sữa đó hơi đắng, Cục Bột thì chắc chắn thích ngọt hơn rồi.

Nhàn Rỗi: Ai hỏi vị mà xung phong trả lời?

Tiểu Cường: Tại Nhàn í!

Pink Phúc: Đm ngưng ở cái chỗ này!!

Hai đứa mày nói nữa là thành group 18+ luôn!

Để một mình tao nghe âm thanh kì thị đó được rồi!

Đức Gắt: Ghê, hi sinh dữ.

Nghe để mai mốt thực tập với bé Hoàng à?

Pink Phúc: Mày không trêu tao mày sống không nổi à?

BaTo: Thật ra trêu mà người kia phản ứng gay gắt thì cứ muốn trêu hoài đấy.

Bình Minh: Em chưa ngủ?

Anh bảo thế nào?

BaTo: Em khỏe rồi anh ơi, mà tự nhiên thấy hơi mệt.

Không biết trong phòng có cái gì nữa, cứ thấy khó ngủ.

Bình Minh: Cần anh sang xem không?

BaTo: Thôi, mai anh còn đi làm.

Với lại giờ này em lười mở cửa phòng lắm.

Trung Bo: Cẩn thận góc phòng nhé.

BaTo: Hả?

Quốc Vịt: Hi cả nhà!

Quốc Vịt: Bai cả nhà....

Nguyễn Quốc Việt đã offline

Đức Gắt: Nó bị khùng à?

Trò Đùa: Không phải đâu, Bình ơi sáng mở cổng sớm giúp tôi, tôi sang gặp Vịt một chút.

Bình Minh: Được.

Bình Bo: Bùi Hoàng Việt Anh!

Bùi Hoàng Việt Anh đã offline

Chườn Smile: Crush anh trai em giỏi quá, bình thường bảo ổng ngủ ổng có bao giờ nghe đâu.

Toàn bảo công việc anh còn nhiều quá.

Đạt Ka: Ai rồi cũng phải bị tình yêu quật ngã thôi, crush quốc dân như anh Bình hay người tài giỏi như anh Việt Anh.

Bình Minh: Đừng có gọi anh là crush quốc dân nữa!

Trung Bo: Crush của Danh Trung.

Bình Minh: ...

Bất Khuất: Ew, ăn cơm chó nửa đêm không giúp em cao lên được đâu ạ.

Chườn Smile: Chứ thức khuya cũng có khiến mày cao hơn đâu?

Bất Khuất: Tại giật mình..

Anh Thắng với anh Đạt nói chuyện dưới nhà mà trên tầng còn nghe.

T.T

Ngọc Thua: Anh xin lỗi nhé

Đạt Ka: Ngủ lại đi em, bọn anh nói chuyện xong rồi.

Bất Khuất: Nhưng mà hai anh bảo ngày 15 em làm sao ạ...

Ngọc Thua: Em nghe à...

Bất Khuất: Em đâu có điếc..

Đức Gắt: Hai anh ơi có giúp được gì thì nói cho em nghe với, bạn thân em cũng mệnh thuần âm.

Nó ngủ như chết hay gì rồi mà đang cãi nhau cái nó im.

Đạt Ka: Cũng không có gì, chuyện Khang với Phúc định nhờ Trường sang ở cùng chắc em cũng biết à?

Chườn Smile: Em kể cho nó nghe rồi.

Ngọc Thua: Bọn anh định trước khi đi sẽ làm kết giới, anh định bàn lại với em sang sớm một chút.

Lỡ bọn anh đi em vẫn chưa sang, tự tiện vào sẽ phá hỏng kết giới mất.

Đức Gắt: Thằng Trường thì sang sớm được chứ Phúc nó còn chuyện trên trường cần giải quyết!

Ngọc Thua: ...

Đạt Ka: Vậy là phải bàn lại từ đầu rồi, ngủ đi Thắng.

Sáng giải quyết.

Trung Bo: Không phải cứ bàn tính hết mọi việc thì nó sẽ theo đúng quỹ đạo bản thân vạch sẵn đâu. ^^

Bình Minh: Trung?

Trung Bo: À em xin lỗi...

Bánh Bao: Tao cứ thấy mày làm sao đấy Trung?

Ở cổng 2 rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Trung Bo: Không có gì hết anh ạ, em chỉ nhắc nhở tránh trường hợp ngoài ý muốn xảy ra.

Ở cổng 2 lực lượng an ninh còn nhiều hơn ở đây mà vẫn không tránh khỏi việc bị cướp Ngọc thì ...

Bất Khuất: Huhu anh đừng dọa em!!!

Chườn Smile: Được rồi, tao bảo vệ mày mà.

Đức Gắt: ...
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
9. bảo vệ em


Cổng Số 10

Bất Khuất: Tự nhiên cái cảm giác 2 ngày nũa là đến ngày 15 nó khiến em rợn hết cả người quá...

Chườn Smile: Không sao đâu, bình thường ngày 15 mày vẫn an toàn mà.

Bất Khuất: Đó là khi có anh Đạt và anh Thắng bảo vệ.

T.T còn bây giờ anh Thắng tiêu hao linh khí nhiều quá, anh Đạt phải bảo vệ anh Thắng nữa.

Đức Gắt: Nói như mày thì thằng Phúc có ai bảo vệ đâu?

Quốc Vịt: Cho nên mới suýt chết hai lần đấy.

Pink Phúc: Đm nhắc còn sợ, lúc đó có mỗi anh Việt Anh, bị quật hai lần.

Bánh Bao: Mày diễn tả lại cho tao cảm giác lúc đó được không Phúc?

Tự nhiên tao tò mò vãi.

Đức Gắt: Anh tò mò thì anh tự khiến bản thân mình thành vật chứa đi, sao lại hỏi người ta?

Pink Phúc: Ghê, nay bảo vệ tao luôn?

Đức Gắt: Đm đã bảo vệ còn làm giọng đó à?

Pink Phúc: Thì có gì đâu, lúc đó là mệt đến mức cơ thể không còn cảm giác gì nữa, đầu thì trống rỗng, biết rõ mình không được làm chuyện đó nhưng không điều khiển mình được.

Tiểu Cường: Làm cái gì mà cơ thể không còn cảm giác cơ?

Đức Gắt: Đm có đọc tin nhắn không đấy?

Tiểu Cường: Xin lỗi!

Đang bận nằm trên đống sầu riêng của Nhàn không để ý. ><

Đạt Ka: Trần đời ghét cái bọn yêu nhau mà hay khoe thật chứ...

Nhàn Rỗi: Anh không có người yêu nên anh ghen ăn tức ở à?

Bẹp: Thật ra với một người đẹp trai body 6 múi như anh Đạt thì có chục người theo đuổi ấy.

Tại anh ấy không thích thôi.

Bé Bơ: Nếu Cương không có anh Quyết thì Cương húp vội rồi chứ gì?

Bẹp: Bingbong!

Thịnh Vượng: Bỏ đi ấy ạ, người ta nắm chắc kèo dưới rồi.

Mày kèo trên được không mà đòi?

Cục Bột: Thịnh nói ai vậy?

Thịnh Vượng: Ai mà ai cũng biết đấy.

Cục Bột: Là sao...

Bánh Bao: Hé lô nhóc, hôm qua uống sữa ngon không?

Cục Bột: Ngon mà anh, Đến mua ở chỗ nào mà vị nó thanh ơi là thanh, ngọt quá trời quá đất.

Bánh Bao: Ờ, tao tưởng thằng Thịnh cho mày uống sữa đắng.

Cục Bột: Sao Thịnh lại cho em uống sữa hết hạn...

Thịnh Vượng: Anh có thôi đi không cái đồ bánh bao tồi tệ kia!

Đậu: Anh thay mặt Bánh Bao xin lỗi gia đình nhà em...

Bánh Bao: Xuân hết thương anh à...

Đậu: Em thương anh mà, nhưng mà anh nói thế bị đánh em cứu không kịp...

Thịnh Vượng: Sắp bị đánh rồi đấy!

Cục Bột: Sao Thịnh đòi đánh anh Toản?

Sữa hết hạn thôi mà?

Tiểu Cường: Đâu phải sữa hết hạn đâu anh Khôi, sữa nguyên chất luôn ấy.

Nhàn Rỗi: Giờ một là nằm yên nghịch múi, hai là mình cho bạn uống sữa bây giờ?

Tiểu Cường: Ứ!

Dỗi!

Pink Phúc: Chứ không phải trong thâm tâm của mày đang là thích chết đi được à...

Quốc Vịt: Mình còn bé mà mọi người ơi...

Trò Đùa: Anh đứng ở cổng nhà em chờ em hết nửa tiếng, nhắn tin cho Bình thì nó bảo em còn ngủ?

Em hứa hay lắm mà?

Quốc Vịt: Tại hôm qua em coi phim hăng quá nên thức tới gần sáng luôn anh ơi...

Nhưng mà em kiểm tra rồi, không đổi màu.

Trò Đùa: Chắc không?

Quốc Vịt: Em lấy dòng họ nhà Vịt em ra đảm bảo!

Trò Đùa: Anh tin em, đừng thề như vậy, anh cũng là Vịt.

Bình Bo: Anh Việt Anh với Việt thân nhau nhỉ?

Chườn Smile: Ngu chưa anh?

Đức Gắt: Chưa theo đuổi được crush nữa mà crush dằn mặt bằng câu này rồi.

Trò Đùa: Bo ơi anh với Vịt thân nhau trước giờ rồi...

Bình Bo: Em thắc mắc thôi.

Bé Bơ: Anh ơi đừng ngã vào dưới tình với con Vịt mất nết đó, anh ta nghĩ anh ta chơi trò chơi giỏi hơn em nên toàn đem em lên mạng rồi trêu!

Bình Bo: Việt Anh thân với cả Bơ nhà em à?

Đó giờ anh không nghe em nhắc nhỉ?

Bé Bơ: Anh đang dằn mặt em đó hả...

Bình Bo: Không biết.

Đến Thì Đón: Rồi đó, ai hỏi mà bạn trả lời vậy Méo?

Bé Bơ: Chắc anh Quyết

Đến Thì Đón: ...

Trung Bo: Anh Quyết mà mọi người nhắc có phải người làm việc cho chính quyền không?

Đạt Ka: Người Trung nói là anh Văn Quyết, còn người mọi người đang nhắc là Xuân Quyết.

Trung Bo: À, may quá.

Bình Minh: May?

Ý em là sao Trung?

Đậu: Anh Quyết nhà anh làm gì em à...

Hay tiếng xấu đồn xa...

Bánh Bao: Cái ông anh vợ mặt khó ở đấy nhắc làm gì...

Đậu: Thôi mà...

Bình Minh: Trung ơi?

Trung Bo: Lúc trước em có xích mích với anh Quyết làm việc cho chính quyền nên hơi có ác cảm thôi ạ.

Bánh Bao: Anh cũng ghét ổng này, chúng ta chung đường rồi.

Đậu: Nào!

Bất Khuất: Nhìn mặt hung thần thật...

Sợ cá...

Chườn Smile: Rồi là sợ ngày 15 hay sợ anh Quyết?

Bất Khuất: Sợ cả hai được không...

Thấy cái gì cũng sợ hết huhu.

Pink Phúc: Ước gì có ai bảo vệ...

Đức Gắt: Em Lê Nguyên Hoàng kìa?

Sao không nhờ?

Pink Phúc: Hoàng còn bé!

Mày định cho thằng nhỏ phản phệ hay gì!

Bình Minh: Nếu không phải Toàn cần ổn định lại thì anh đã bảo vệ em rồi.

À hay là hôm đó nếu Toàn ổn thì anh sẽ sang ở cùng em và Khang.

Pink Phúc: Em đội ơn crush quốc dân rất nhiều!

BaTo: Trời ơi em khỏe rồi!

Hơi mệt chút thôi chứ em mệnh thuần dương ai làm gì được em!

Trung Bo: Cẩn thận đấy.

BaTo: Sao cơ?

Trung Bo: Mang mệnh thuần dương chưa chắc đã an toàn đâu.

Nhất là khi bản thân đang che giấu điều gì đó.

BaTo: ...

Bình Minh: Em che giấu gì à Toàn?

BaTo: Khont

BaTo: Không!

Quốc Vịt: Á cứu người!!!!

Trò Đùa: Hả?

Bình Minh: Em sao đấy Việt??

Bất Khuất: Bạn ơi sao đấy?

Chườn Smile: Chuyện gì?

Quốc Vịt: Cứu em!

À không phải!

Cứu cả nhà em!!

À cũng đâu phairrty

Trò Đùa: Bình tĩnh lại Vịt.

BaTo: Chuyện gì?

Tao ra ngoài xem?

Quốc Vịt: Huhu có người bị thương!!

Nặng lắm!

Tttiocee cuaw4 nhà mình này!

BaTo: Ngoại hình???

Có phải tóc hơi ngã vàng không?

BaTo: Ủa!

Trần Bảo Toàn đã thu hồi một tin nhắn

Bình Minh: Việt???

Trò Đùa: Thằng nhóc này trả lời nhanh lên!

Trung Bo: Để em ra xem, em đang ở phòng khách.

Quốc Vịt: Em đưa caậu ấy vào nhà rồi...

Người của hội đồng đang truy bắt cậu ấy...

Trò Đùa: Em chắc chắn là người của hội đồng chứ không phải của chính quyền?

Quốc Vịt: Vâng ạ...

Cái áo đen với biểu tượng đỏ đó chỉ có thể là hội đồng thôi...

Đạt Ka: Bảo vệ cậu ấy đi Việt, đừng để cậu ấy rơi vào tay của hội đồng.

Bình Minh: Để anh về

Bánh Bao: Chờ đã?

Hội đồng từ lâu đã bị xóa khỏi chế độ của chúng ta vì hành vi nghiên cứu oán khí trên con người rồi mà?

Sao giờ lại xuất hiện ở đây.

Trung Bo: Anh không biết gì sao?

Ở cổng 1, 2, 16 và 18 đều đã thông qua luật lệ, chấp nhận cho hội đồng quay lại.

Đồng thời, cho phép nghiên cứu oán khí trên cơ thể người có tội, dù cho người đó có chết.

Bình Bo: Bọn chết tiệt này!

Đậu: Chắc chắn là do tên cặn bã kia...

Không thể nào ngang nhiên mà bọn chúng có thể trở lại...

Quốc Vịt: Oái huhu!

Ai có linh khí cũng được hết!

Cậu ấy nôn ra máu rồi!!!

Trò Đùa: Anh ra đến trước cổng nhà em rồi, Trung hay Toàn ra mở cửa đi.

Trung Bo: Để em ạ.

Chườn Smile: Nếu nói như vậy, những người mang mệnh thuần âm sẽ rất nguy hiểm...

Thịnh Vượng: Không phải rất, phải gọi là cực kì.

Cục Bột: Sao Thịnh lại nói vậy?

Đạt Ka: Vì người mang mệnh thuần âm được xem như một kẻ có tội, họ luôn là cái gai trong mắt của hội đồng.

Bánh Bao: Hội đồng tái sinh, đồng nghĩa với việc những người mang mệnh thuần âm đều phải chết.

Pink Phúc: ...

Bất Khuất: ...

Đức Gắt: ...

Thật?

Đm bọn khốn này!

Chườn Smile: Quá đáng!

Trò Đùa: Trung đâu????

Bình Minh: Chờ tôi, tôi về đến rồi.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
10. hội đồng


Trong căn nhà số 5 của phố Đạo Quán...

Bùi Hoàng Việt Anh và Lê Minh Bình cuối cùng cũng vào được nhà, họ vội vã chạy lên lầu, hướng về phòng của Nguyễn Quốc Việt.

Đập vào mắt họ là hình ảnh một cậu thanh niên đang nằm trên giường, chiếc áo màu nâu sớm đã được pha trộn với màu đỏ tươi của máu, như một bức tranh với màu sắc tương phản trên phông nền trắng ngà của ga giường.

Gương mặt cậu nhóc nhăn nhó vì những vết thương sâu hoắm, loang lổ to nhỏ khắp cả cơ thể.

Không thể tưởng tượng cậu đã trải qua những gì, chỉ biết rằng thứ tạo nên vết thương có thể bao gồm, roi, dao và cả những vật dùng để tra tấn tội phạm.

Quá khủng khiếp đối với những người từ lâu đã quên mất phương thức tàn nhẫn của bọn hội đồng dùng để tra tấn những người có tội.

Lê Minh Bình bước tới, gỡ từng cúc áo của cậu nhóc ra, anh không dám mạnh tay vì những vạt áo đã dính vào vết thương, hòa trộn vào trong da thịt lạnh tanh thiếu sức sống ấy.

Từng cử chỉ dù có nhẹ nhàng đến đâu cũng không tránh được việc bản thân anh nhíu mày theo cậu, cảm giác đau đớn ấy truyền qua không khí.

Đến khi chiếc áo hoàn toàn được loại bỏ, Lê Minh Bình mới dám buông lỏng hơi thở của mình.

"Việt, em lấy cái áo khác cho anh, đợi anh băng bó cho cậu ấy rồi sẽ thay cho cậu ấy mặc.

Còn nữa, thay quần áo đi, người em toàn là máu kìa."

Quốc Việt khi này mới giật mình, em đã không chú ý đến việc bản thân cũng đã dính máu của cậu nhóc khi cố cõng cậu trên vai để thoát thân.

Thế nhưng lúc này đây, em hoàn toàn không có tâm trạng để ý đến vấn đề đó, một chút hạ giọng, sóng mũi em cay cay:"Anh Bình...

Cậu ấy sẽ không sao chứ..."

"Không chết được."

- Bùi Hoàng Việt Anh bất ngờ lên tiếng, hắn đang truyền linh khí vào người cậu nhóc kia để tránh trường hợp cậu mất máu quá nhiều:"Vết thương rất nặng, vết thương mới chồng chất vết thương cũ, có lẽ là bị tra tấn trong thời gian dài.

Nhưng để chết thì không được, vì trong người cậu ta có oán khí."

"Ý ông là...

Cậu ấy là vật thí nghiệm của bọn hội đồng?"

- Minh Bình khẽ dùng tay lấy đi những sợi tóc thấm đẫm mồ hôi mà bết dính vào gương mặt cậu.

Lại không kìm được phẫn nộ mà siết chặt tay khi nhận được cái gật đầu của Việt Anh:"Bọn khốn...

Lẽ ra chính quyền nên giết hết bọn có tư tưởng như vậy chứ!"

Việt Anh bỗng chốc im lặng, đôi mắt hắn ẩn chứa rất nhiều tâm tư khi quan sát từng chuyển biến trên gương mặt cậu nhóc kia.

Có lẽ đã từ rất lâu rồi, hắn mới có lại được cái cảm giác vừa lo sợ, vừa tức giận nhưng bản thân lại bất lực mà không thể làm được gì.

Một chút bất chợt, giọt nước mắt đồng cảm lăn dài trên một bên má của Việt Anh, hắn vội buông một tay đang truyền linh lực mà lau đi giọt nước mắt ấy.

"Anh Việt Anh...

Cậu ấy?"

- Quốc Việt không biết bản thân mình bị gì, chỉ biết rằng ngay từ giây phút cậu thanh niên kia ngã vào lòng em, cầu cứu bằng chất giọng yếu ớt đến đáng thương thì em đã quyết tâm phải bảo vệ người này.

Mặc kệ việc em có thể bị bắt, bị giam vào ngục tối, hay thậm chí là bị sát hại thì Nguyễn Quốc Việt vẫn muốn che chở cho con người có số phận tội nghiệp ấy.

"Không sao...

Ngủ một giấc dài sẽ khỏe.

Cậu nhóc này, rốt cuộc là ai..."

"Trịnh Hoàng Cảnh."

- Trần Danh Trung bất giác bước vào khiến cả ba giật mình, chàng trai ấy cũng nhanh chóng xua tan không khí ngượng ngùng ấy bằng một nụ cười có chút gượng gạo.

"Em bảo em mở cổng, vậy em đã đi đâu?"

- lời nói của hắn lúc này đây có chút lạnh lẽo, đôi mắt từ đồng cảm cậu nhóc kia đã chuyển thành sự sắc bén, như đang muốn xuyên qua người Trần Danh Trung.

"Em xin lỗi, em bị hội đồng giữ lại."

- khi thấy sự khó hiểu từ phía ba người, Trần Danh Trung mới nói tiếp:"Em vừa định mở cổng cho mọi người thì bọn hội đồng đến, bọn chúng hỏi em có thấy cậu nhóc đầy máu chạy qua đây không.

Em sợ mọi người về sẽ chạm mặt bọn chúng nên đã dẫn bọn chúng đi xa."

"Vậy sao em biết cậu nhóc tên Trịnh Hoàng Cảnh?"

- Lê Minh Bình hướng mắt về phía Danh Trung, rồi lại nhìn về phía Hoàng Cảnh đang đau đớn trên giường.

Hai ánh mắt hoàn toàn dịu dàng giống nhau, chỉ khác rằng một bên là đồng cảm, một bên là...

"Em nhặt được cái này."

- Danh Trung đưa cho Việt Anh tờ giấy loang lổ vết máu, trên đó ghi rõ rằng cậu nhóc tên Trịnh Hoàng Cảnh, là một vật thí nghiệm cho Lệ Quỷ, nói chính xác hơn.

Trịnh Hoàng Cảnh là một con người bị ép biến đổi thành Lệ Quỷ.

Có lẽ vì chống đối mà đã thành ra thế này...
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
11. sợ


Cổng Số 10

Bất Khuất: Cái bạn gì đấy sao rồi cả nhà ơi!

Tiểu Cường: Huhu hôm qua đọc mà sợ chết khiếp, lỡ bạn đó có gì thì không biết làm sao luôn...

Nhàn Rỗi: Bạn cũng biết sợ hả?

Mình tưởng người ta sợ bạn.

Tiểu Cường: Nào!

Nghiêm túc nằm yên cho mình cạp vai.

Thịnh Vượng: Là hai đứa mày hỏi thăm người ta dữ chưa?

Khoe cơm chó cho ai xem?

Bột đang ôm tao cứng ngắc tao còn chưa khoe này.

Đến Thì Đón: Ờ...

Ai bảo mày hiền ai bảo mày khiêm tốn chứ tao thấy nó méo phải.

Bẹp: Được cái đẹp trai...

Ngon quá trời quá đất...

Bình Bo: Thu cái đuôi vào, một lúc nữa có người thu phục em trừ họa cho dân bây giờ.

Trò Đùa: Anh tưởng bản thân nghĩ nhầm, hóa ra nó là hồ ly thật à...

Bình Bo: Hồ ly thật đấy anh, hồn anh mà Cương còn câu được chứ huống chi người bình thường.

Vợ yêu~

Bé Bơ: Em đây chồng.

Bình Bo: Lúc nữa chúng ta đi ăn bánh bao nhá.

Bé Bơ: Dạ chồng.

Đến Thì Đón: Thằng Cương thì ai nó chả gọi bằng chồng.

Bé Bơ: Nhưng trong lòng Cương chỉ có mỗi anh Quyết thôi, còn anh Việt Mõm thì cả dàn hậu cung xếp hàng.

Trò Đùa: ...

Chườn Smile: Có ai mượn anh hôm qua gọi Cương là vợ yêu không?

Biết crush mình hay ghen mà còn trêu.

Đức Gắt: Không trêu ăn cơm không vào, hôm qua không gặp nên cào cơm đó mày không thấy à?

Pink Phúc: Hay do mày nấu dở quá anh Việt Anh chê?

Đức Gắt: Đm tao làm mày thành món sashimi rồi đóng thùng cho em Hoàng nó ăn cả đời còn khen đấy.

Pink Phúc: Mày lo làm sashimi bản thân tặng em Dương của mày đi!

Cúc khỏi cuộc đời tao!

Cục Bột: Là cút em ơi.

Thịnh Vượng: Kệ bọn nó đi, bạn thân đùa với nhau thì dùng cúc được rồi.

Cục Bột: Nhưng mà nó sai chính tả...

Bình Minh: Sai chính tả chứ đúng hoàn cảnh là được rồi em.

Trung Bo: Nhắc hoàn cảnh tự nhiên tội nghiệp cậu nhóc ấy ghê.

Bình Minh: Ừm

Bất Khuất: Bạn đó sao rồi anh!

Em hỏi không ai trả lời hết.

Chườn Smile: Anh trả lời cho Khang đi, từ qua tới giờ nó cứ lo lắng mãi, quên luôn ngày mai là ngày 15 mà.

Bình Minh: Cậu ấy hiện tại không có gì nghiêm trọng hết, có Việt mất ngủ thôi.

Trò Đùa: Sao Vịt mất ngủ?

Bình Bo: Anh quan tâm à?

Trò Đùa: Thân đó giờ nên anh hỏi chút...

Bo đừng giận..

Bình Minh: Thì hôm qua Cảnh nôn máu độc đấy, Vịt sợ chết khiếp, cứ lo thằng nhỏ bị thế nào nên vừa khóc vừa trông thằng nhỏ.

Tôi bảo để tôi chăm thì nhất quyết không chịu, 7h sáng mới đi ngủ.

Chườn Smile: Ôi con trai em.

Tiểu Cường: Việt đó giờ có như vậy đâu nhỉ, ít khi thấy khóc lắm luôn.

Bất Khuất: Lo thì phải khóc thôi, như Khang nè, mỗi lần đến ngày 15 là khóc lên khóc xuống...

Chườn Smile: Tao không để mày khóc nữa đâu.

Đến Thì Đón: Ui chà, thuyền này chạy nhanh nhỉ, vứt mái chèo thôi.

Bẹp: Thuyền này không khéo vào bờ sớm thứ hai sau thằng Nhàn với thằng Cường.

Đức Gắt: Đâu anh, Hoàng Phúc mới thứ hai.

Pink Phúc: Dương Anh mới thứ hai anh ơi

Đức Gắt: Đm!

Pink Phúc: Đm!

Đến Thì Đón: Thôi đẩy thuyền hai đứa nhé.

Nhàn Rỗi: Hai bọn nó là bạn thân, anh đẩy bậy bạ coi chừng bị bồ hai đứa nó đánh đấy

Pink Phúc: Tao chưa có bồ!

Với lại kêu tao đè nó tao không có thèm!

Đức Gắt: Đm cho dù bố không đè được ai cũng phải đè được mày!

Tiểu Cường: Hông ấy đè qua đè lại cho vui đi, đứa nào muốn trong thì trong. ><

Ngọc Thua: Riết rồi cái group toàn chủ đề 18+.

Đạt Ka: Mấy đứa 2k3 nó bị sao đấy.

Bất Khuất: Em không có làm sao mà!

QAQ

Chườn Smile: Bị ngu.

Chườn Smile: À bị ngơ.

Bất Khuất: Kệ người ta i...

Bánh Bao: Tao thắc mắc sao nó có thể tồn tại 21 năm trên cuộc đời mà không bị gì.

BaTo: Có đứa tồn tại 24 năm vẫn an toàn kìa anh.

Trần Bảo Toàn đã thu hồi một tin nhắn

BaTo: Em nhắn nhầm.

Trung Bo: ~

Trung Bo: Bình ơi.

Bình Minh: Anh nghe.

Trung Bo: Anh lên xem Cảnh thế nào đi, Việt mới bảo em kêu anh giúp ấy.

Bình Minh: Anh lên ngay.

Bất Khuất: Cái bọn hội đồng tàn ác này...

Sao lại còn có thể quay lại được vậy...

Đậu: Còn ai ngoài tên khốn đó đưa bọn hội đồng quay lại?

Giờ bên chính quyền chỉ còn hắn mang tư tưởng của hội đồng.

Hắn lại quyền cao chức trọng.

Bánh Bao: Đậu ơi em đừng nói lung tung.

Đậu: Em có nói câu nào sai?

Anh xem anh Trường lớn đấy, biết bao năm làm việc cho chính quyền, chỉ vì một câu nói của hắn mà buộc từ chức.

Trò Đùa: Tao biết mày ghét tên khốn đó, nhưng nếu đúng thì mày có làm được gì hắn không?

Có khi tin nhắn vô tình bị ai đọc được.

Không cần mang mệnh thuần âm thì mày cũng bị mang đi xử tội đấy.

Bất Khuất: Huhu ngày tháng sau này em với Phúc sống thế nào đây...

Bình Bo: Em đừng lo, hiện tại cổng chúng ta chưa thông qua luật lệ để hội đồng quay lại.

Nếu bọn chúng thật sự quay lại, chúng ta đành chống phá.

Trung Bo: Chống phá không được thì sẽ trở thành Trịnh Hoàng Cảnh thứ hai.

Bất Khuất: ...

Chườn Smile: ...

Đức Gắt: ...

Pink Phúc: ...

Bẹp: Huhu, đáng sợ quá vậy.

Đến Thì Đón: Thôi tao cho mượn bờ vai này, dựa tạm đi.

Cục Bột: Thật sự không còn cách khác sao...

Bé Bơ: Em chưa tìm được chồng mà!

Đạt Ka: Còn.

Thu thập đủ Ngọc, rồi đưa nó cho chính tay Ngạ Quỷ phá.

Nhưng một con quỷ thì đời nào lại ra tay với con cháu của mình.

Trò Đùa: Không phải không có khả năng

Trung Bo: Đừng làm điều dại dột.

Trò Đùa: Cẩn thận đấy.

Bình Bo: Hai người làm sao vậy?

Trò Đùa: Không gì hết Bo à.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
12. chỉ muốn bảo vệ


22h08

Bé Hòn:

Anh!

Anh Bồ:

Gì?

Bé Hòn:

...

Anh Bồ:

Úi anh nhầm!

Anh tưởng Đức Anh nhắn!

Xin lỗi em Hòn ơi

Hoàng ơi

Bé Hòn:

Dạ không sao ạ.

Anh chưa ngủ hả?

Ý em là mai anh còn đi dự gì ở trường đến tối mà.

Sao anh không ngủ sớm đi?

Anh Bồ:

Anh ngủ không được ...

Mai ngày 15 nên anh ớn lạnh ngang, cảm giác mà ngủ cái là bị câu mất hồn.

Bé Hòn:

Em bảo vệ anh được mà!

Anh Bồ:

Thôi đi.

Con quỷ mà nhảy ra một cái em lại chả khóc thét?

Bé Hòn:

Em cũng là người học đạo!

Anh Bồ:

Em học đạo được bao lâu?

Mới hai năm thôi đấy, người học từ lúc sinh ra đời như anh Thắng còn không làm gì được bọn chúng thì em làm được gì?

Nằm phơi thây trên bàn ăn chờ bị cắt ra từng mảnh à?

Bé Hòn:

Em học đạo cũng vì anh mà...

Lê Nguyên Hoàng đã thu hồi một tin nhắn

Anh Phúc, anh thích Đức Anh à?

Anh Bồ:

Gì đấy?

Ai dạy gọi người lớn tuổi hơn trống không vậy?

Bé Hòn:

Anh Anh?

Anh Bồ:

Em có thể gọi là anh Đức Anh mà?

Bé Hòn:

Không thích!

Không có thiện cảm.

Anh Bồ:

Nào.

Bé Hòn:

Anh lại la bé...

Anh Bồ:

Đã mắng được câu nào cũng mừng...

Bé Hòn:

Ư...

Anh Bồ:

...

Rồi, xin lỗi bé.

Được chưa?

Bé Hòn:

Ai dạy anh an ủi người khác mà thêm từ được chưa vậy?

Anh Bồ:

Em học đanh đá từ ai đấy?

Bé Hòn:

Anh ạ.

Anh Bồ:

...

Bé Hòn:

Anh chưa trả lời câu hỏi của em.

Anh Bồ:

Anh không có thích Đức Anh, anh phải nói bao nhiêu lần nữa em mới chịu chấp nhận đây?

Bọn anh đơn giản là bạn thân, rất thân.

Em hiểu chưa?

Bé Hòn:

Anh không thích người ta chứ có chắc là người ta không thích anh đâu?

Anh Bồ:

Gì đấy Hòn?

Hoàng!

Bé Hòn:

Đăng Dương bảo thế

Nó bảo Đức Anh cứ từ chối nó, nó hỏi lý do thì không trả lời.

Mà nó để ý cứ gần ngày 15 là Đức Anh lại tất bật cả lên.

Đức Anh đâu có mang mệnh thuần âm?

Nguyên cái phố này có anh với anh Khang là mang mệnh đó thôi!

Ghét vãi.

Anh là người của em!

Anh Bồ:

...

Hai đứa overthinking giai đoạn cuối à?

Bọn anh thân từ lúc hai đứa còn chưa sinh ra đời đấy.

Linh tinh mãi đi.

Bé Hòn:

😠

Anh Bồ:

...

Bé Hòn:

Em yêu anh ạ.

Anh Bồ:

May quá anh cũng yêu chính mình.

Bé Hòn:

Đó thấy chưa?

Dỗi vãi.

À không, đợi qua ngày 15 rồi em dỗi anh sau.

Anh Bồ:

Em lại làm quá như Khang với Đức Anh rồi đấy.

Bé Hòn:

Em không làm quá!

Trước lúc em học đạo anh đã xém chết hai lần anh không nhớ à?

Dạo gần đây mới đỡ hơn đấy.

Vả lại...

Em có linh cảm không hay, anh biết linh cảm của em không bao giờ sai mà?

Anh Bồ:

Linh cảm của em không sai, trừ lúc nó không đúng thôi.

Bé Hòn:

Nữa rồi!

Em đè anh ra hôn nữa bây giờ!

Anh Bồ:

Block.

Bé Hòn:

Ơ khoan!

Em chưa nói xong!

Ngày mai anh đi dự lễ xong thì nhắn cho em, em đến đón anh.

Không có tự về.

Anh Bồ:

Em nhỏ hơn anh hai tuổi đấy.

Anh không muốn liên lụy em, ngày mai anh tự về được.

Bé Hòn:

Đã đanh đá còn cứng đầu là thế nào?

Anh Bồ:

Em mắng anh...

Bé Hòn:

Hự...

Em chịu thua ạ, nhưng mà em vẫn sẽ đón anh.

Anh ngủ ngon ạ

Yêu anh, còn ghét Anh.

Anh Bồ:

🤦

Bé ngủ ngon.

Ủa ai cho em vào nhóm chat vậy?????

Lê Nguyên Hoàng đã bày tỏ cảm xúc với một tin nhắn của bạn

________

22h19

Bạn Mua Sữa:

Khang ơi

Bạn Uống Sữa:

Khang nghe.

Bạn Mua Sữa:

Chuẩn bị đồ xong hết chưa?

Chắc chắn không thiếu gì đúng không?

Bạn Uống Sữa:

Dạ đúng ùi!

Anh Thắng với anh Đạt cũng nấu đồ ăn sẵn cho Khang với Trường với Phúc.

Hông sợ.

Bạn Mua Sữa:

Nói là không sợ chứ phải ở từ 6h tối đến 6h sáng.

Chưa kể đến việc bọn chúng có thể phá kết giới rồi vào nhà.

Đến lúc đó chạy không kịp nhé.

Bạn Uống Sữa:

Đã cố gắng quên rồi mà...

T.T

Cho dù có người bảo vệ thì vẫn sợ ấy...

Lần trước Khang chứng kiến cảnh Phúc bị ...

Huhu, sợ cá!

Bạn Mua Sữa:

Đừng có sợ, tao nói tao bảo vệ mày thì chắc chắn tao sẽ bảo vệ được.

Bạn Uống Sữa:

Biết là như thế nhưng mà vẫn sợ thế nào í...

Bạn Mua Sữa:

Tao hỏi anh Thắng rồi, ngày mai sau khi tao vào nhà thì anh ấy sẽ làm kết giới.

Còn thằng Phúc sẽ vào từ chỗ anh ấy không đặt kết giới, sau khi nó vào thì chúng ta phải làm theo chỉ dẫn của anh Thắng để ngăn tạm thời.

Không cho bọn quỷ tìm ra sơ hở

Bạn Uống Sữa:

Huhu cái lúc linh cảm của tao bất an nhất thì lại là lúc mấy người có linh khí đều bị thương hoặc chăm sóc cho người bị thương.

Có khi nào tao sẽ xảy ra chuyện không...

Bạn Mua Sữa:

Không có nói xui.

Tao đã hứa bảo vệ mày thì tao sẽ không để mày bị thương dù là một vết nhỏ đâu.

Cho dù tao có xảy ra chuyện

Bạn Uống Sữa:

Được rồi....

Mà sao Chườn đối xử tốt với Khang vậy...

Bạn Mua Sữa:

Muốn thôi, không có lý do.

Chỉ là tao muốn bảo vệ mày.

Không phải trên cương vị của một người bạn.

Bạn Uống Sữa:

Hả??

Bạn Mua Sữa:

Ngủ ngon nhé.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
13. ơ cứu người


Cổng Số 10

Bé Bơ: Chưa bao giờ thấy ngày 15 mà buổi tối trời đẹp cỡ này, sao trăng có đủ, yêu ngày 15 vãi ò.

Đức Gắt: Anh bị điên à!

Bất Khuất: ...

Chườn Smile: Thôi đừng sợ, tao nói thì tao làm được mà.

Ngọc Thua: Bước chân ra khỏi nhà rồi mà vẫn lo ...

Đạt Ka: Có kết giới rồi, không phải lo.

Cùng lắm có chuyện gì chúng ta bay về nhanh chút.

Trung Bo: Bay về không kịp thì Khang thành vật chứa.

Kiểu người như Khang, Oan Quỷ thích lắm.

Bất Khuất: ...

Chườn Smile: Trời ơi ai hỏi mà anh thưa vậy!

Nó ngồi nó run như cầy sấy rồi này.

Bình Minh: Trung chỉ nói vậy thôi, không có ý gì đâu.

BaTo: Biết anh bênh người ta rồi, nhưng phải bênh cho đúng hoàn cảnh anh hiểu không?

Quốc Vịt: Hả?

Cảnh?

Cảnh làm sao?

Tiểu Cường: Là hoàn cảnh mà bạn iu ơi, bạn mê người ta đến vậy luôn rồi hả?

Quốc Vịt: Thì tự nhiên ngoi lên đọc chữ Cảnh cái giật mình ngang...

BaTo: Nó đang ngủ trên phòng mày, còn mày đang ngồi nhìn nó.

Sao mày nhầm được hay thế?

Tiểu Cường: Một khi bị tình yêu quật thì kiểu gì cũng nghĩ đến người ta thôi ạ. >< như em cứ thấy chữ nhàn là nghĩ tới sầu riêng.

Nhàn Rỗi: Còn mình mỗi lần nhìn thấy chữ Cường là nghĩ tới em bé mập ú ụ.

Tiểu Cường: Này nha!

Người ta đang mê bạn đó!

Dỗi bây giờ

Pink Phúc: Biết mày mê nó tới mất giá rồi, không cần khoe đâu.

Lê Nguyên Hoàng: Anh về chưa ạ?

Đức Gắt: Về chưa thằng con trai?

Lê Nguyên Hoàng: 😠

Chườn Smile: Gì đây?

Pink Phúc: Ai cho Hòn vào đây vậy?

Pink Phúc: Hoàng.

Tiểu Cường: Ahihi~ xem đánh ghen cũng vui mà.

Đức Gắt: Đánh ghen gì?

Ai chấp với thằng nhóc con.

Tao còn đẩy thuyền nó với con trai tao mà.

Đến Thì Đón: Ai đạp đuôi em mà em trả lời vậy Đức Anh?

Cục Bột: Ý là Đức Anh thừa nhận Đức Anh ghen với Hoàng à?

Đức Gắt: Em đã bảo là em với nó là bạn thân!

Nói cái đéo gì vậy!

Pink Phúc: Thì bạn thân thật mà, gắt làm gì?

Lê Nguyên Hoàng: 😏

Đức Gắt: Đm trông có khác đéo gì anh Tài không vậy?

Bé Bơ: Gì?

Ai ghẹo gì bạn?

Bình Bo: Tại cái nết em đấy, mang danh láo mấy năm rồi không chán à?

Trò Đùa: Bao giờ nó bị đánh nó mới biết sợ.

Chứ giờ còn phởn lắm

Bé Bơ: Em phởn như cách anh bảo yêu Bo nhà em nhưng xoay qua ôm người tình Hướng Dương ấy ạ.

Bình Bo: Wow.

Bẹp: Hic, anh ấy còn bảo em là vợ yêu của anh ấy cơ Bo ơi.

Em vô tội

Trò Đùa: Mày kêu tao gọi vui thôi mà!

Vô số tội hay gì!

Bình Bo: Thôi, sẵn đang ở nhà em thì anh làm gì Cương làm đi.

Em không để ý đâu

Đạt Ka: Đm tao để ý được chưa?

Riết cái group như cái động bàn tơ.

Ngọc Thua: Cái khu này có ai ngây thơ nai tơ để làm Đường Tăng hả anh?

BaTo: Có.

Trung Bo: Ý Toàn là ai ấy Toàn?

Bình Minh: Em đâu rồi Trung?

Có ở nhà không anh chuẩn bị về này.

Trung Bo: Dạ có~ để em đón Bình.

BaTo: Trung hỏi vậy là sao?

Trung Bo: Hỏi để biết ai ngây thơ thôi mà.

Thịnh Vượng: Cục Bột nhà em là nai tơ này, miễn đàm phán.

Đến Thì Đón: Ai bảo nó ngây thơ chứ tao chịu.

Mày đừng quên đứa nào là người giả bộ ngã sông rồi chờ mày cứu trong khi bản thân biết bơi.

Cục Bột: Thì tại lúc đó không biết tiếp cận Thịnh thế nào mà ><

Bánh Bao: Tâm cơ lắm chứ đùa.

Thịnh Vượng: Đang nói cái vụ kia kìa!

Ai nói chuyện khác đâu!

Đến Thì Đón: Hai đứa mày đừng đò đưa trước mặt tao nữa thì tao sẽ tin thằng Khôi ngây thơ cho mày vui.

Cục Bột: Đến không cua được crush nên Đến tức hả?

Bé Bơ: Tại crush Đến kèo dưới mà Đến cũng kèo dưới nên đến chịu đấy.

Đến Thì Đón: Đm!

Bẹp: Crush ai vậy Đến?

Tao cua giúp cho.

Đức Gắt: Crush anh Quyết đó anh cua giúp đi.

Bé Bơ: Á huhu bản thân còn chưa theo đuổi được crush nữa mà đòi giúp người ta!

Bẹp: Đừng trốn sau lưng anh Bình!

Bước ra ngay!

Cái thằng láo toét này

Đậu: Thật ra anh thấy Bơ đáng yêu đấy chứ.

Bánh Bao: Ơ...

Xuân không yêu anh nữa à...

Sao lại yêu cái thằng láo đấy

Đạt Ka: Thật, em mà có yêu thì em cũng phải chọn người đáng yêu như Bơ chứ cái mỏ hỗn của anh thì còn lâu.

Bé Bơ: 😏

Trò Đùa: Nói trước bước không qua đâu.

Trước anh cũng nghĩ như vậy.

Bình Bo: Ý anh là em không đáng yêu?

Trò Đùa: Ơ anh nhầm...

Anh xin lỗi Bo mà...

Ngọc Thua: Ở bên đây giải trí ghê, không muốn về luôn.

Bất Khuất: Ơ!

Chườn Smile: Anh Thắng không về thì tao ở đây với mày luôn

Đức Gắt: Được cái nhà nuôi hai thằng, hết hai thằng dại trai.

Pink Phúc: Mày nuôi ba lận mà?

Đức Gắt: Ai?

Lê Nguyên Hoàng: Đăng Dương ạ.

Đức Gắt: Tao có hỏi mày đâu?

Lê Nguyên Hoàng: Em trả lời dùm người yêu em!

Anh không yêu được nên tức hay gì???

Pink Phúc: Nào, anh đã bảo anh không phải người yêu em.

Tiểu Cường: Thích muốn chết luôn mà bày đặt...

Hoàng ngon muốn chết...

Nhàn Rỗi: Bạn nói ai ngon?

Tiểu Cường: Ý mình là ngoan >< ngon thì có ai qua được bạn đâu.

Nhàn Rỗi: Còn bạn thì vừa béo vừa đen tối.

Tiểu Cường: Ê!

Giận bây giờ!

Pink Phúc: Mày đừng nghĩ ai cũng như mày...

Đức Gắt: Về chưa con trai?

Lê Nguyên Hoàng: Anh về chưa ạ?

Lê Nguyên Hoàng: Ơ cái người này!!

Pink Phúc: Về rồi. 😑

Bình Minh: Em về đến đâu rồi Phúc?

Pink Phúc: Dạ gần nhà anh Toản.

Bình Minh: Chờ anh đi anh đưa em về.

Bánh Bao: Đi thêm vài bước nó lại nhà tao ngồi đi, đứng đó một mình nguy hiểm lắm.

Pink Phúc: Dạ thôi...

Lê Nguyên Hoàng: Em bảo anh bảo em đón mà!

Pink Phúc: Cũng gần mà, làm quá làm gì?

Lê Nguyên Hoàng: Chờ đấy em đi ra với anh!

Chườn Smile: Anh Vietisfan!

Chườn Smile: Ajythajfws!

Chườn Smile: Ahythangws!

Trò Đùa: Sao?

Ngọc Thua: Gọi anh à?

Chườn Smile: Cuuwrzsresdem!

Chườn Smile đã gửi một tin nhắn thoại:

"Cứu em!

Khang bị gì rồi này!!

Nó khóc miết!

Tay chân thì lạnh tanh à!

Còn cầm dao nữa!"

Bình Bo: Đừng nói là bị nhập rồi đấy??

Ngọc Thua: Kết giới không ăn thua rồi!

Đợi chút anh về!

Đạt Ka: Giữ chặt nó!

Lỡ nó không chịu được nó sẽ tự xác đấy!

Trò Đùa: Đạt ở lại với nhà Bo đi, tụi anh về.

Pink Phúc: Ôm chặt ấy!

Nhất là mắt, đừng để Khang nhìn thấy vật phản chiếu.

Tao từng b×jhsop4%0¶'

Lê Nguyên Hoàng đã offline

Nguyễn Đức Anh đã offline

Tiểu Cường: Ủa Phúc?????

Nhàn Rỗi: Đm!

Bánh Bao: Đừng nói hai thằng vừa off là đi tìm thằng kia đấy???

Đậu: Bánh Bao ơi ra ngoài xem thử đi!

Bình Minh: Sao nó bảo gần nhà Toản mà tôi lại đến tiệm bánh bao không thấy???

Trung Bo: Anh đi lại gần cây đa thử đi, nhà anh Toản gần đấy có khi nó chỉ vừa về đến cây đa thôi.

Trò Đùa: Tôi cũng nghĩ giống Trung đấy Bình!

Nhanh đi!

Tôi giúp Khang xong tôi sẽ sang đó
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
14. mệnh thuần âm


Nguyễn Văn Trường ôm chặt lấy Khuất Văn Khang vào trong lòng mặc cho em đang chống đối vô cùng quyết liệt, đôi tay em bấu chặt vào cánh tay Văn Trường một cách không chủ đích rồi lại buông ra mà sờ soạng khắp nơi.

Em đang tìm gì ư?

Một con dao, con dao từ lúc nào đã rơi xuống sàn trong quá trình cả hai giằng co, thật sự rất khó để Văn Trường có thể ôm em vào lòng như lúc này.

"Buông tao ra!

Làm ơn đấy!

Tao giết mày mất!"

- Văn Khang bật khóc rồi hét lên bằng chất giọng yếu ớt, cho dù đôi mắt em không thấy gì cả.

Thì em vẫn còn cảm giác bọn chúng vẫn đang tồn tại xung quanh đây, vẫn đang thì thầm vào tai em rằng phải giết chết Nguyễn Văn Trường, những câu nói phải biến bản thân thành một con Quỷ cứ vang lên không ngớt khiến hơi thở nơi cuống họng em trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.

"Tao không buông mày đâu, tao đã nói sẽ bảo vệ mày..."

- đôi tay to lớn ấy lại tiếp tục siết chặt lấy Văn Khang.

Văn Trường cảm nhận rõ từng tế bào của em đang run lên vì sợ hãi, cậu cũng cảm nhận được có thứ gì đó đang cào cấu vào sàn nhà, tiếng bước chân vang lên vội vã xung quanh bản thân.

Nhưng với một người được tính là mang mệnh thuần dương thì cậu không tài nào thấy được bọn quỷ này trừ trường hợp bọn chúng có chủ đích cho cậu thấy.

Dù không thể hình dung thứ đó rốt cuộc đáng sợ ra sao, nhưng chỉ cần qua phản ứng của Văn Khang, Văn Trường cũng bất giác run sợ.

Từ lúc quen Khuất Văn Khang, Nguyễn Văn Trường cũng hiểu được thế nào là một Mặt Trời nhỏ.

Bản thân em mang mệnh thuần âm, em từng bị mọi người xa lánh, từng bị dè bỉu rằng đứa trẻ ấy là hiện thân của quỷ nhưng kì lạ thay, chưa bao giờ Văn Trường thấy em ngừng nở nụ cười trên môi mình.

Em tích cực, mang đến cho mọi người sự ấm áp, em sẵn sàng lo lắng cho một người mà trước đó em chưa hề quen biết.

Đó là lý do cậu có cảm tình với em, cũng là lý do khiến cậu muốn bảo vệ một con người mà vốn dĩ không phải là gu của cậu.

"Khang!"

- Những suy nghĩ của bản thân bị lôi về thực tại khi Văn Khang ngừng chống trả, có thể vì quá lo lắng mà cậu thanh niên ấy đã quên mất lời dặn dò của các anh là không được để mắt Văn Khang nhìn thấy vật phản chiếu.

Cậu lay người em, không chú ý đến đôi mắt em khi mở ra đang từ từ chuyển dần sang màu đỏ của máu, dù không phải là người học đạo thì chỉ cần nhìn vào sẽ biết rằng em đã không còn là con người, nhưng với sự lo lắng lúc bấy giờ, rất khó để Văn Trường nhận ra.

Cậu chỉ thật sự hoảng hốt khi Khuất Văn Khang đè mạnh bản thân xuống sàn nhà, trên tay là con dao mà em đã nhanh tay bắt lấy, cánh tay đưa lên cao như đang muốn một dao giết chết Nguyễn Văn Trường:"Khang!

Tỉnh lại!"

Khuất Văn Khang dường như vẫn còn một tia lý trí, đôi mắt chợt đổi sang màu đen rồi lại chuyển về đỏ, cánh tay run rẩy lúc muốn đâm xuống, lúc lại chần chừ do dự, phải chăng em biết rằng người mà bản thân muốn giết là người bạn mà em yêu quý?

"Khang..."

- Chớp lấy thời cơ, Văn Trường giật lấy cây dao từ tay em, không cẩn thận mà bị con dao ấy trượt một đường dài trên lòng bàn tay, máu chảy ra thấm đẫm những ngón tai chai sạn.

Mà, bấy giờ thì có ai quan tâm?

Văn Trường vội khống chế Văn Khang, cậu không muốn làm đau em nên ra tay rất nhẹ nhàng.

Chỉ là từ khi những giọt máu trên tay cậu rơi, em lại càng trở nên hung hăng hơn, sức lực của một mình Nguyễn Văn Trường là hoàn toàn không đủ.

Tưởng chừng như đã bất lực hoàn toàn, nhìn bản thân bị Văn Khang đè xuống một lần nữa thì cuối cùng Việt Anh và Ngọc Thắng cũng đến...

_____________

Lê Minh Bình vội vã đi tìm Nguyễn Hồng Phúc, theo như lời Việt Anh và Danh Trung nói thì cậu nhóc có thể chỉ ở gần đây thôi.

Thế nhưng đến bây giờ anh vẫn bất lực trong màn đêm, vô lực mà tìm người dưới ánh trăng mờ ảo của ngày 15.

Bất chợt, một luồng linh khí thu hút Lê Minh Bình, luồng linh khí này là của người vừa học đạo, nó rất yếu nhưng vẫn cố gắng làm gì đó.

Linh cảm bất an dấy lên, đôi chân vô thức đi theo nguồn linh khí đó...

Dưới ánh sáng yếu ớt của Mặt trăng, đôi mắt Lê Minh Bình không giấu nổi sự kinh ngạc, nằm ngay trên con đường mà thường ngày mọi người luôn đi qua là một Nguyễn Hồng Phúc với một vết rách trên bụng, toàn thân cậu được bao phủ bởi máu tanh.

Dù cho Lê Nguyên Hoàng có ra sức dùng linh lực của bản thân để vết thương lành lại thì nó hoàn toàn vô dụng.

"Tránh ra!

Hoàng, em bình tĩnh lại!"

- Anh nhanh chóng ngồi xuống, dùng linh lực của bản thân thay cho Nguyên Hoàng - người đang mất bình tĩnh đến mức đôi mắt ngạo mạn thường ngày đang dần bị oán khí xâm chiếm - dù cho có là người học đạo thì cũng sẽ không tránh khỏi việc bị Quỷ chiếm lấy cơ thể vào ngày 15 khi tâm đầy sát khí:"Em gọi cứu thương đi!

Muốn Phúc chết à??"

Lời nói của Lê Minh Bình hoàn toàn vô dụng khi anh nhận ra cậu nhóc trước mặt đang vô cùng tức giận, những ngón tay Nguyên Hoàng bấu chặt vào lòng bàn tay, mạnh đến mức những giọt máu xen lẫn vào móng tay cũng không khiến nhóc dừng lại.

Cũng phải, cách đây vài phút, cậu nhóc vội vã đến đây.

Tận mắt chứng kiến người mình yêu nằm trong vũng máu với hơi thở thoi thóp, ánh mắt lúc đó của Hồng Phúc nhìn cậu như muốn an ủi rằng bản thân không sao, nhưng chỉ sau vài giây ngắn ngủi, Hồng Phúc lập tức nôn ra một ngụm máu to, vết thương thì không ngừng rỉ máu.

Và cũng chính lúc đó Lê Nguyên Hoàng thấy được bóng dáng của một người, cậu biết người đó chính là hung thủ, một con quỷ không thể ra tay tàn nhẫn với vật chứa của mình như vậy...

Nhưng cậu không thể đuổi theo, cậu không muốn mất người bản thân yêu.

Cảm giác bất lực, vô dụng đến cùng cực khiến Lê Nguyên Hoàng như mất hết lý trí, toàn thân run rẩy vì tức giận.

Có thể trong mắt mọi người cậu là một đứa nhóc không hơn không kém, nhưng vì để bảo vệ người mình yêu, cậu không tiếc bỏ thời gian ra để học đạo từ con số 0.

Cậu cũng không tiếc việc bản thân bị Hồng Phúc phũ phàng mà vẫn chọn ở bên người kia...

Mọi việc cậu làm đều là vì Hồng Phúc, và giờ đây cậu lại không thể làm gì, cả bảo vệ cũng không làm được...

"Anh Phúc!"

- Tưởng chừng như đã bị bóng tối nuốt chửng thì tiếng ho của Hồng Phúc đã kéo cậu nhóc về.

Dù vết thương vẫn chưa thể ngừng chảy máu nhưng Minh Bình đã điều chỉnh lại nhịp thở cho Hồng Phúc.

"Còn không gọi cấp cứu!"

- Minh Bình biết Nguyên Hoàng đang tức giận, dễ dàng đánh mất bản thân nên anh cũng không dám chậm trễ.

"Em...

Em không mang điện thoại...

Giờ này không có ai hết!"

"Anh Bình..."

- Trần Danh Trung bước đến trước sự ngạc nhiên của Lê Minh Bình, em vội vàng giải thích:"Lúc nãy em đọc tin nhắn trên nhóm...

Phúc...

Phúc làm sao vậy?"

"Anh có mang điện thoại không!

Gọi cấp cứu đi!"

- Lê Nguyên Hoàng quát lớn, sau khi nhận được câu trả lời có của Danh Trung, cậu nhóc nhanh chóng cùng Lê Minh Bình truyền linh khí vào người Hồng Phúc.

Vết thương rất nặng, dường như không cho người kia con đường sống...

Bốp

Tiếng rơi điện thoại thu hút cả hai con người họ Lê, họ nhìn về phía Trần Danh Trung:"Xin lỗi!

Em vô ý quá, em gọi ngay!"

Ánh mắt Trần Danh Trung không tự chủ được mà nhìn về phía xa khi vẫn đang nhặt điện thoại.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
15. bệnh viện


Tiếng mưa gió từ bên ngoài như một lời cảnh báo cho mọi chuyện sắp xảy đến, từng hạt mưa đại diện cho những mũi dao sắt nhọn va vào cửa sổ, bóng dáng cành lá bên ngoài vì cơn mưa mà đong đưa theo nhịp vội vã của cơn gió mạnh.

Lê Nguyên Hoàng ngồi ở đó, trên băng ghế chờ trước cửa phòng cấp cứu, cậu đã không nói bất kì câu gì từ lúc đặt chân đến đây, chỉ ngồi đó, đôi mắt vô hồn lúc nào cũng chỉ nhìn về một khoảng không gian vô định.

Và cũng không ai có ý định khiển trách cậu, người cậu yêu nhất đã đặt một chân vào Quỷ Môn Quan, không biết sống chết thế nào, làm sao cậu có thể vui nổi?

"Đm!

Mày nói chuyện đi chứ!

Giải thích tao nghe sao thằng Phúc bị như vậy!?"

- Nguyễn Đức Anh, người vốn dĩ từ nãy đến giờ vẫn im lặng, ngồi thẫn thờ bên cạnh Đăng Dương cuối cùng cũng lên tiếng.

Có lẽ y đã nhịn rất lâu để không phải ra tay đánh tên ngốc này.

Hắn và nó là bạn thân từ nhỏ, cả hai luôn giữ mức quan hệ trên cả thân thiết, luôn chia sẻ cho nhau tất cả những gì diễn ra thường ngày, dù rằng thường xuyên cãi nhau nhưng đó cũng chỉ là gia vị tô điểm cho tình bạn của hai người.

Nếu ai đó hỏi về một hình mẫu lý tưởng của Nguyễn Đức Anh, hắn xin trả lời rằng người đó là Nguyễn Hồng Phúc, bởi lẽ, cả hai người họ có tư duy giống nhau, tính cách cũng không khác nhau là mấy.

Việc người bạn thân của mình bị như thế này, với người có tính cách nhiều phần nóng nảy như Đức Anh hoàn toàn không chấp nhận được.

"Anh Đức Anh, bình tĩnh lại đi, Hoàng nó hoảng lắm rồi..."

- Đăng Dương kéo tay Đức Anh, ngăn hành động bước đến chỗ Nguyên Hoàng của người anh trai hơn mình hai tuổi.

Y biết Đức Anh rất nóng tính, nếu Nguyên Hoàng còn không trả lời thì chuyện ẩu đả là không thể tránh khỏi:"Hoàng, chuyện này là sao?"

Một cái lắc đầu rồi Lê Nguyên Hoàng gục xuống, không trả lời cũng không nhìn hai người họ nữa.

Điều này chính thức châm ngòi cho sự tức giận của Nguyễn Đức Anh.

Mặc kệ sự ngăn cản của Nguyễn Đăng Dương, hắn bước nhanh đến, nắm lấy một cánh tay của cậu mà kéo lên.

Khi người kia còn chưa kịp đứng vững thì đã bị hắn đấm mạnh vào một bên mặt:"Đm!

Mày như vậy thằng Phúc nó vui à???

Sủa nhanh!"

"Bệnh viện đấy!"

- Giọng nói vang lên là của Nguyễn Văn Trường, gã đến đây chắc cũng vì băng bó cho vết thương bị Văn Khang gây ra.

"Xin lỗi...

Khang sao rồi?"

- Nguyễn Đức Anh cuối cùng cũng buông Lê Nguyên Hoàng ra, nhìn cậu từ từ ngồi một cách vô lực trên ghế.

Có chút bất mãn hiện trên khuôn mặt Đức Anh.

"Không sao rồi, cũng tỉnh, nhưng mà...

Thôi đi, nó nhanh hồi phục thôi, anh Việt Anh bảo thế."

- khẽ đảo mắt xuống lòng bàn tay, trái tim Văn Trường chậm lại một nhịp, đầu óc gã bây giờ chỉ còn lại hình bóng một Khuất Văn Khang khóc lóc xin lỗi vì đã làm gã bị thương.

Hình ảnh đó thật đáng yêu...

Và cũng đầy đau lòng:"Anh Bình đâu?

Anh Việt Anh muốn gặp anh ấy để hỏi tình hình của Phúc."

"Ở chỗ xảy ra chuyện, chính quyền đang truy bắt hung thủ.

Có đều, hội đồng đang ra sức quay trở lại cổng của chúng ta."

Đôi mi Lê Nguyên Hoàng khẽ động.

___________

Lê Minh Bình cung cấp thông tin cho những người của chính quyền, dưới cơn mưa nặng đang dần xua tan đi bằng chứng đã làm cho gương mặt thường ngày vốn dịu dàng của anh giờ đây tức giận hơn bao giờ hết.

Liệu rằng người kia có bao nhiêu thù hận với Nguyễn Hồng Phúc mà có thể ra tay tàn độc đến như vậy?

"Trung?"

- tiếng gọi của Minh Bình vang lên làm Danh Trung giật mình, cậu từ nãy đến giờ vẫn ở đây.

Chỉ khác rằng thường ngày Trần Danh Trung luôn tươi cười, bỡn cợt đã biết mất, chỉ còn tồn tại một Danh Trung có những ủy khuất trong người.

"Em không sao...

Bình, em xin lỗi."

"Em xin lỗi vì chuyện gì?"

"Em không ngh--" - Câu nói bị cắt ngang, Trần Danh Trung khẽ nhíu mày.

Chính hành động đó đã thu hút Lê Minh Bình nhìn theo ánh mắt của cậu.

Dưới cơn mưa, một người đàn ông đang bước đến.

"Xin chào, anh là Minh Bình nhỉ?"

- Người đó vừa đến đã nỡ một nụ cười thật tươi, gã muốn bắt tay với anh nhưng lại làm cho anh càng thêm nghi ngờ.

Bất giác, gã thu tay lại rồi nhìn về người đang đứng sau lưng anh:"Em lại gây ra chuyện gì à Trung?

Bỏ nhà ra đi không phải tốt đâu."

"Dũng..."
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
16. không chấp nhận


Trong căn nhà số 8 của chính quyền cấp cho Nhâm Mạnh Dũng...

"Trung, em đến nhà Bình sắp xếp đồ đi.

Rồi về đây."

- Nhâm Mạnh Dũng ngồi trên sofa, hướng ánh mắt về phía người đang rụt rè ngồi cạnh mình.

Đoạn, hắn đưa tay nâng gương mặt của Trần Danh Trung lên, hơi nhíu mày, chất giọng được hắn hạ xuống thấp nhất, cảm giác ấy khiến cậu nhóc kia thật sự ớn lạnh:"Em đã làm chuyện gì à?"

"Không."

- Nhanh chóng thoát khỏi bàn tay Mạnh Dũng, thông qua đôi mắt cũng có thể thấy được rằng cậu đang thật sự bất lực từ tận sâu trong đáy lòng.

Không biết vì lý do gì, Trần Danh Trung chỉ mong khoảng thời gian có thể quay ngược về lúc cậu vừa đến đây, vừa gặp Lê Minh Bình chứ không phải thời điểm hiện tại:"Đến đây làm gì?"

"Còn không phải sợ em gây chuyện à?

Một người như em không biết đã câu dẫn bao nhiêu người ở đây rồi?

Đã làm gì nhỉ?"

- Hắn bật cười, một nụ cười có chút tự mãn, rồi lại đưa tay xoa nhẹ mái tóc xoăn vẫn còn đọng nước của cậu nhóc.

"Không có...

Ừm, tôi gặp người đó rồi.

Chỉ là, giống như những lần trước, không nhớ."

- Danh Trung gạt cánh tay của Mạnh Dũng đi, thấy rõ sự kinh ngạc trên gương mặt hắn.

Cũng phải, Nhâm Mạnh Dũng đã tìm người này rất lâu, nếu nói hắn là một người Trần Danh Trung không hề tin tưởng thì ở một phương diện nào đó trong tình yêu, cậu nhóc cảm nhận được hắn là một kẻ mà cả đời này có thể nương tựa.

"E-...

Đi dọn đồ đi rồi về đây!"

- Hắn quát to rồi nhanh chóng bỏ đi, hắn không tức giận, chỉ là hắn đang có một xúc cảm không thể nói, một thứ gì đó khiến hắn lần đầu to tiếng với người em này.

____________

Tiếng gõ cửa mạnh buột Lê Minh Bình - người đang tập trung cho đề án của mình phải dừng công việc lại mà rời khỏi phòng để đi mở cửa.

Phải thôi, nếu anh không mở thì ai mở?

Một Nguyễn Quốc Việt đang thiếu ngủ đến mức không biết trời trăng gì vì lo lắng cho Trịnh Hoàng Cảnh hay một Trần Bảo Toàn suốt ngày ở trong phòng không bước chân ra khỏi phòng thì lấy đâu ra người sẽ giúp anh mở cửa?

Cánh cửa được mở ra, anh kinh ngạc khi người đứng trước cửa là cậu nhóc Trần Danh Trung - cả người cậu ướt sũng, có lẽ cậu nhóc đã dầm mưa từ nhà Mạnh Dũng đến đây, đôi mắt cậu không biết vì dính nước mưa hay vì lý do gì mà đỏ hoe.

Vừa nhìn thấy anh, cậu nhóc đã không tự chủ được mà nhào vào lòng anh, Lê Minh Bình cảm nhận rõ cơ thể cậu đang run rẩy, một cảm giác nhói lên trong tim, anh nhẹ giọng:"Em làm sao vậy?

Ướt cả rồi...

Vào phòng đi, anh tìm bộ quần áo cho em thay."

____________

Trần Danh Trung ngồi trên giường, đôi mắt của cậu vô hồn mà nhìn Lê Minh Bình đang tất bật chạy đi tìm máy sấy.

Chỉ đến khi người đó đã bước đến chỗ của bản thân, đôi mắt có phần buồn bã ấy mới khẽ động.

"Em làm sao vậy?

Đi đến đây cũng không mang áo mưa.

Cảm lạnh thì thế nào?"

- dù cho câu nói ấy là sự trách móc thì chất giọng của anh vẫn tồn tại sự nuông chiều trong đó.

Khoảng thời gian tiếp xúc với Trần Danh Trung, Lê Minh Bình biết rõ cậu không phải một kẻ bình thường, không phải một người ngây thơ như cái cách cậu cố gắng thể hiện cho mọi người thấy và anh vẫn chọn cách làm ngơ mọi chuyện.

Biết làm sao được, ngay từ khoảnh khắc lần đầu gặp mặt, Lê Minh Bình đã bị đôi mắt buồn nhưng chưa bao giờ thể hiện sự ủ rũ của bản thân ra ngoài, cậu nhóc che giấu cảm xúc rất tốt.

Ngay cả khi muốn bộc lộ, Trần Danh Trung cũng sẽ chọn cách không một ai biết cậu đang thật lòng hay giả vờ.

"Trung?"

- Lê Minh Bình nhíu mày khi Trần Danh Trung bắt lấy cánh tay anh, vội vã tắt đi máy sấy vì sợ bản thân không cẩn thận mà làm đau người kia.

"Anh thích em không?"

"Hả...??"

"Anh chỉ cần trả lời em, có hoặc không."

"Anh..."

"Anh thích em?"

"Trung, em làm sao vậy?--"

Chưa kịp định hình câu chuyện mà cậu đề cập đến thì chàng trai học đạo đã bị cậu nhóc ấy đè xuống giường, đôi mắt tràn ngập một vẻ gì đó rất lạ nhưng chính sự kì lạ ấy khiến đầu óc Lê Minh Bình choáng váng, anh không còn suy nghĩ được gì ngoài hình bóng của Trần Danh Trung.

Dưới ánh mắt mơ màng của anh, một nụ hôn được cậu áp lên đôi môi có phần nức nẻ ấy, không để cho đại não Lê Minh Bình kịp xử lý thông tin mà đã nhanh chóng dây dưa không dứt với người dưới thân.

Nhưng rất nhanh chóng, Lê Minh Bình đã bị sự kích thích mà cậu nhóc mang lại làm cho mê muội, anh dành lại quyền làm chủ, cánh môi của cậu bị anh chà đạp không thương tiếc, một nụ hôn dồn dập, vội vã và mạnh bạo được anh tạo ra.

Chỉ đến khi Trần Danh Trung không còn hơi để tiếp tục, anh mới buông tha cho cậu nhóc, đôi tay trượt xuống siết chặt lấy eo Trần Danh Trung, đè mạnh cậu nhóc xuống giường, đôi mắt anh thể hiện sự dịu dàng của bản thân.

"Anh có."

___________
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
17. đừng cho phép


Cổng Số 10

Nhâm Mạnh Dũng: Cho hỏi Trung đâu rồi?

Tiểu Cường: Úi, anh đẹp traiii

Nhàn Rỗi: Ai đẹp?

Tiểu Cường: Vẫn thua bạn mò.

Đức Gắt: Chưa thấy ai như hai đứa mày, bạn cùng nhà nhập viện mà vẫn còn tâm trạng đò đưa với ghen tuông à?

Tiểu Cường: Chứ giờ nó vẫn còn thở oxi thì tao làm được gì...

Không lẽ vào rút dây oxi của nó xong khóc bảo sao mày bỏ tao hả

Nửa Hòn: Thử đi. 🙂

Tiểu Cường: huhu Nhàn ơi Hoàng bắt nạt bé!

Nhàn Rỗi: Thương bạn, nhưng mà bạn bé chỗ nào?

Tiểu Cường: Bạn không thể nhẹ nhàng với mình hả!

Nhàn Rỗi: Chứ lúc mình nhẹ thì bạn đòi mạnh không phải à?

Đậu: Mới sáng sớm hai đứa ơi...

Hôm qua đã mệt rã người vì vụ của Phúc với Khang rồi.

Bánh Bao: Ủa thằng Phúc thở oxi vậy thằng Khang ngừng thở rồi hả?

Bẹp: Anh phát ngôn kiểu gì đấy!

Bé Khang nó mệt nên nó ngủ thôi, ngủ trong tay Trường luôn nhá.

Đến Thì Đón: What?

Chấn động vậy??

Ủa mà sao mày biết?

Bé Bơ: Sáng nay nó theo chân anh Bo sang đó đưa đồ ăn cho con Vịt Mõm, anh Đạt với Thắng mà.

Nhâm Mạnh Dũng: Bơ.

Bé Bơ: Hả??

Ủa...

Anh mới chuyển đến nè đúng không?

Đẹp trai thế...

Đến Thì Đón: Á à, phát hiện bạn mình mê trai nhé.

Bé Bơ: Đẹp thì người ta nói đẹp!

Như Việt Anh thì mười năm nữa khen nhé.

Bình Bo: Vịt đẹp trai mà, thở thôi cũng đẹp.

Đến Thì Đón: Xem ai bị tình yêu quật kìa!!

Huhu, OTP cháy thế.

Bẹp: Chả thế, anh Việt Anh vừa đẹp trai vừa giỏi nữa, gánh nguyên cái Phố này chứ đùa.

Không có anh Việt Anh giờ tao thành hồ ly một nắng rồi.

T.T

Đến Thì Đón: Mày cũng tự nhận thức được mày là hồ ly hả?

Bẹp: À tao nhầm...

Tiểu Cường: Nhưng mà anh Việt Anh gánh cả Phố thật mà...

Bình Bo: Nhờ gánh cả phố mới bị tổn hại linh khí, bây giờ nằm thở không ra hơi kia kìa. 🙂

Bé Bơ: Uchuchu anh Bo đừng giận, anh Việt Anh mà có chuyện thì mình hát bài đồi thông hai mộ chung với Hướng Dương

Thịnh Vượng: Cái mỏ của bạn bao giờ ngừng láo đây Lắc?

Cục Bột: Cũng nhờ cái mỏ láo nên Thịnh mới simp mấy năm còn gì ....

Thịnh Vượng: Thì đó là trước đó, chứ giờ tao simp Cục Bột ngây thơ này cơ mà...

Đến Thì Đón: Đâu, nó tâm cơ, cũng nhờ nó tâm cơ nên mới kéo mày khỏi cơn mê muội cái thằng mỏ hỗn đấy đấy.

Cục Bột: Chứ bây giờ không tâm cơ thì làm sao vớt Thịnh khỏi cái mỏ của Bơ.

Bé Bơ: Đó đó, ai ghẹo gì bạn

Nhâm Mạnh Dũng: Đáng yêu mà.

Đến Thì Đón: 😱

Cục Bột: 😱

Tiểu Cường: 😱

Tiểu Cường: 😱 😱 +2 cho bạn yêu với thằng đang thở oxi.

Bình Bo: Gì cơ?

Bẹp: Ngỡ ngàng rụng đuôi hồ ly 🙀

Bé Bơ: 😳

BaTo: Đm vừa ngoi lên đã muốn off ngay.

Bé Bơ: Ngủm luôn cũng không ai hỏi thăm anh đâu.

Bình Minh: Nào, Toàn vừa khỏe đấy Bơ.

Nhâm Mạnh Dũng: Bao giờ anh trả Trung cho em đây?

Em bảo nó đi dọn đồ từ tối hôm qua đến sáng hôm nay chưa về là thế nào?

Bình Minh: Trung mệt nên ngủ rồi.

Tiểu Cường: Làm gì mà mệt dạ...

Ngọc Thua: Em ơi đừng vấy bẩn tâm hồn anh nữa được không?

Đã mệt từ đêm qua rồi.

Quốc Vịt: Thật chứ vấy gì...

Nhâm Mạnh Dũng: ?

BaTo: Là sao?

Sao ở cùng nhà mà tao không biết gì hết vậy?

Quốc Vịt: Tại anh có ra khỏi phòng đâu, tối qua em đi uống nước, với lấy đồ ăn lên ăn đêm...

May quá vẫn bảo vệ được Cảnh.

T.T

Bình Minh: Việt.

Bánh Bao: Đm sao tự nhiên tao đen tối giống thằng Gián rồi.

Đậu: Bánh Bao ơi Xuân cũng tự nhiên như vậy...

Bánh Bao: Thôi Xuân cứ làm một tiểu thiên thần trong sáng đi, đừng bắt chước thằng Gián.

Tiểu Cường: Ứ ừa, đừng có vu oan cho người tốt chứ.

Nhâm Mạnh Dũng: Em gặp Trung được không Bình?

Bình Minh: Anh đã bảo Trung mệt nên ngủ rồi.

Em không hiểu à?

Quốc Vịt: Thôi mà...

Mùa xuân vừa về đã dằn mặt tình địch hả...

Tối qua cũng không cố ý đâu ạ...

Bánh Bao: Mày đừng nói với tao mày nghe lén nha?

Đức Gắt: Thằng cha mày có biết mày nghe lén người ta không?

Bánh Bao: Hỗn.

Đức Gắt: @Chườn Smile Thằng này cơ mà?

Đạt Ka: Giờ nó đang bận ôm Khang ngủ trương thây rồi, không quan tâm thằng con vừa bị vấy bẩn tâm hồn đó đâu.

Ngọc Thua: Em ước gì em cũng không nghe thấy vụ này...

Đã độc thân rồi còn ăn cơm chó suốt.

Đây còn là chưa là người yêu nữa cơ...

Quốc Vịt: Huhu cảm giác tội lỗi quá!

Bình Minh: Không nói nữa, Trung đọc được thì thế nào?

Quốc Vịt: Bây giờ còn dậy nổi mới lạ...

Nhâm Mạnh Dũng: Là Trung đúng không?

Lại nghịch không nghe lời rồi.

Bình Minh: ?

Bé Bơ: Ý là anh Dũng thích anh Trung hả?

Nhâm Mạnh Dũng: Trung là em trai của anh thôi, Bơ nhé.

Bé Bơ: 😳 Ew ơi anh ta dịu dàng quá.

Trò Đùa: Chào Dũng.

Nhâm Mạnh Dũng: Chào anh, lâu quá không gặp.

Trò Đùa: Lâu thật, ban đầu anh còn nghĩ anh nhìn nhầm Trung, ra Trung là cậu nhóc đó thật à?

Nhâm Mạnh Dũng: Trung dỗi đấy.

Bình Bo: Hai người quen nhau à?

Trò Đùa: Ừa, quen cũng được lâu lắm rồi.

Bình Bo: 😒

Trò Đùa: Anh xin lỗi...

Dũng không phải phi tần của anh...

Anh đi ngủ ngay đây...

Bùi Hoàng Việt Anh đã offline

Bé Bơ: Bùi Hèn Trò Đùa

Nhâm Mạnh Dũng: Bơ rảnh không?

Chiều nay đưa anh đi tham quan nhé.

Bé Bơ: Dạ.
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
18. đi dạo


Buổi chiều tà, đúng như lời đã hứa, Phan Tuấn Tài đưa Nhâm Mạnh Dũng đi tham quan khu phố.

Văn Thìn: Bơ, em ăn kẹo bông gòn không?

Bé Bơ: Anh ơi em không thích kẹo bông gòn.

Văn Thìn: Phải nhỉ...

Đâu ai giống mãi được.

Bé Bơ: Dạ?

Anh nói gì em không nghe rõ.

Văn Thìn: Không có gì, em thích ăn gì anh đưa em đi.

Xem như cảm ơn em vì đã đưa anh đi tham quan.

Bé Bơ: Hm, đi ăn lẩu đi anh!

Văn Thìn: Được, Bơ muốn ăn gì anh đưa Bơ đi ăn đó.

Bé Bơ: Sao anh tốt với em vậy...

Văn Thìn: Em giống một người mà anh từng quen, đã lâu lắm rồi anh chưa gặp lại người đó.

Rất lâu...

Bé Bơ: Cho em xin lỗi anh ạ.

Văn Thìn: Không sao, anh quen với câu hỏi này rồi.

Bé Bơ: Anh kì lạ y hệt Trung, nhưng mà em có cảm giác anh dễ gần hơn Trung nhiều.

Văn Thìn: Đương nhiên rồi, Trung đã nhắm mục tiêu nào thì chỉ có người đó mới thấy Trung dễ gần thôi.

Nó sẽ tự động tạo khoảng cách với người khác.

Bé Bơ: Anh hiểu Trung vậy?

Lúc đầu em còn tưởng anh với Trung là người yêu của nhau.

Văn Thìn: Anh và Trung lớn lên cùng nhau mà, Trung có suy nghĩ gì anh đều biết hết.

Chỉ là, Trung nghịch lắm, anh phải xin lỗi dài dài rồi.

Bé Bơ: Anh có thích Trung không...?

Văn Thìn: Bọn anh không chỉ đơn giản là tình bạn, em chỉ cần hiểu như vậy.

Bé Bơ: Vậy là anh thích Trung thật ạ?

Văn Thìn: Có những mối quan hệ không thể nói bằng lời, anh và Trung là một ví dụ.

Nhưng để chọn người để yêu, anh muốn chọn người giống Bơ.

Bé Bơ: ...

Bình Bo: Ui!

Vừa gặp đã thả thính người ta rồi hả?

Bé Bơ: Sao anh lại ở đây...

À, hello con Vịt sắp vào nồi lẩu nha!

Trò Đùa: Mày không thể chào hỏi anh một cách đàng hoàng à Bơ?

Bé Bơ: Không, vì anh cướp Bo của tôi nên tôi chả thích anh nổi.

Tưởng anh sắp tắt thở rồi, còn ra đây được hả?

Bình Bo: Anh Việt Anh tự nhiên đòi đi dạo cho bằng được nên anh cũng đành đi theo thôi.

Văn Thìn: Chắc là, không yên tâm về tôi.

Việt Anh nhỉ?

Trò Đùa: Làm sao có thể để người bạn cũ không biết gì về Cổng này tham quan một cách đơn giản như vậy chứ.

Anh phải đóng vai người đi trước, dẫn đường cho em.

Văn Thìn: Tiếc quá, mỗi lần anh dẫn đường anh đều thua cuộc.

Lần này anh định bắt đầu từ đâu đây?

Trò Đùa: Anh tin chắc lần này anh sẽ làm tốt nhiệm vụ của bản thân.

Dù sao thì sống ở một nơi không thuộc về mình nó khó chịu lắm.

Văn Thìn: Haha, anh nói mà không biết tự nhìn lại mình à?

Sống tạm bợ như thế không phải là cách đâu.

Bình Bo: Hai người có chắc là người quen không đấy...

Sao trong lời nói toàn dao kéo không vậy?

Bé Bơ: Hai người nói chuyện mà em nổi hết cả da gà!

Bộ hai người dùng sát khí nói chuyện với nhau hả???

Văn Thìn: Anh không dùng sát khí, người đang dùng sát khí nhắm vào anh là Việt Anh.

Đã lâu không gặp như vậy, sự cảnh giác của anh dành cho em vẫn không suy giảm nhỉ?

Trò Đùa: Sát khí cũng chỉ cảnh cáo thôi.

Em đừng làm chuyện ngu ngốc, anh đã từng nhắc nhở Trung rồi, cậu ấy cũng hiểu lời anh nói.

Văn Thìn: Thật sao?

Nhóc ấy nhận ra anh à?

Ngạc nhiên thật đấy, càng ngạc nhiên hơn khi anh biết Trung là người của em nhưng vẫn cho nhóc tiếp cận Minh Bình.

Trò Đùa: Do sơ suất của anh, anh không nghĩ thằng nhóc ấy lại dùng cách đặc trưng của mình để tiếp cận Bình.

Cũng lỡ rồi, đừng làm gì nhóc.

Văn Thìn: Em chả làm gì Trung đâu, thú thật thì không nỡ đánh nữa là.

Anh đừng nhìn em với ánh mắt cũ.

Trò Đùa: Để xem biểu hiện của em đã.

Bình Bo: ...

Bé Bơ: ....

__________

Cách đây nửa tiếng, Ngọc Thắng đã đến và thăm cậu nhóc Hoàng Cảnh, khi biết cậu đã không sau.

Anh cũng vội ra về, trên con đường ấy, bất chợt, Nguyễn Ngọc Thắng bị một người lạ mặt đụng phải

Ngọc Thua: Xin lỗi, anh có sao không?

Tôi vô ý quá.

???: Trên người cậu...

Ngọc Thua: Hả?

???: Cậu là người của hội đồng???

Ngọc Thua: Ơ không phải!

Tôi là một nhà ngoại cảm, tôi không phải người của hội đồng.

???: Chắc?

Ngọc Thua: Chắc chắn mà, khoan đã...

Trên người anh, Oán khí?

???: ...

Ngọc Thua: Đừng sợ, tôi chỉ là nhà ngoại cảm, không phải người học Tà đạo.

???: A...

Ngọc Thua: Anh bị thương rồi, đưa tôi xem.

???: Không cần, trả em trai tôi đây!

Ngọc Thua: H-hả?

Em trai?

???: Trên người cậu có mùi của nó!

Ngọc Thua: ...

Em nào?

???: ...

Ngọc Thua: Anh không nói thì tôi không giúp được anh đâu, còn nữa, vết thương anh không khử trùng thì sẽ nhiễm khuẩn đấy.

???: Tôi chỉ muốn gặp em trai tôi thôi, nếu cậu không phải người của hội đồng thì làm ơn trả em ấy cho tôi đi...

Ngọc Thua: Anh không nói em trai nào thì làm sao tôi biết??

???: Lệ quỷ...

Ngọc Thua: Lệ?

Trên người anh có oán khí, là một Oan... nhưng mà rõ ràng anh là con người...

Trịnh Hoàng Cảnh?

Nguyễn Văn Tùng: Nó ở đâu!?
 
[ U23 ] - Nhà Bên Có Ma?
19. trọng tội


Trong cái thời đại quỷ còn nhiều hơn con người, không biết kể từ khi nào, việc mang mệnh thuần âm đã trở thành một tội ác lớn đối với những đứa trẻ như Văn Tùng.

Em không rõ bản thân mình là ai, thứ duy nhất Văn Tùng biết được về thế giới mơ hồ này đó là việc bản thân em, từ lúc cảm nhận được tia sáng của ánh Mặt Trời thì em đã được định danh thành một công cụ dùng để thí nghiệm của bọn hội đồng.

Cuộc sống vốn không có tuổi thơ, tháng ngày vẫn còn chập chững bước đi, đôi mắt trong sáng ngây ngô ấy luôn phải đối mặt với rất nhiều xác chết của những người mang mệnh thuần âm, ngày ngày được vận chuyển ra khỏi phòng thí nghiệm.

Lúc ban đầu, Nguyễn Văn Tùng không hiểu tại sao bọn họ lại phải chống cự, em chỉ biết mỗi đêm, khi những đứa trẻ đồng tuổi đang nằm trong chăn ấm nệm êm, bên vòng tay bố mẹ thì em đã phải đối mặt với tiếng la hét, cầu xin một cách vô vọng.

Những tiếng thét chói tai vẫn luôn vang lên cạnh căn phòng em đang ngủ, nó như một lời cảnh báo cho số phận bi kịch thuộc về những đứa trẻ mang mệnh thuần âm.

Và cuối cùng, vào thời khắc em tròn sáu tuổi.

Em cũng hiểu thế nào gọi là địa ngục trần gian.

Bọn chúng đưa em lên bàn thí nghiệm, từng giọt nước mắt rơi xuống ướt đẫm cả khuôn mặt xinh đẹp cũng không một ai ngó ngàng, tiếng hét khàn cả cổ họng cũng không có lấy một người tiếc thương.

Từng dòng điện chạy qua người làm tê liệt cả tứ chi, luồng oán khí được tiêm nhiễm từ ngày ngày sang ngày khác khiến em biến thành một Oan Quỷ khi chưa tròn bảy tuổi.

Nguyễn Văn Tùng có kháng cự không?

Có chứ, những đứa trẻ trong phòng thí nghiệm đó chưa một ngày nào dừng hành động chống đối cả.

Nhưng cứ trôi qua từng ngày, bọn nó nhận ra, càng chống trả sẽ càng đau đớn.

Cuộc sống ấy chứ kéo dài cho đến năm Văn Tùng mười tuổi, hội đồng cuối cùng cũng bị lật đổ thành công, bọn nó được thả ra, chỉ tiếc là, không có nhà để về...

Thật buồn cười là cuộc đời này chưa bao giờ ngừng trêu đùa những đứa trẻ mang mệnh thuần âm, tưởng chừng như đã có thể ổn định cuộc sống sau ngần ấy năm thì thông tin hội đồng được quay lại như một cây gậy đập thật mạnh vào bọn nó.

Nguyễn Văn Tùng đã đứng dậy, cố gắng để phản kháng một cách yêu ớt, nhưng rồi cả em và Trịnh Hoàng Cảnh - đứa em trai đã thân thiết từ những ngày còn ở phòng thí nghiệm đều bị bắt trở lại, tra tấn đến mức nửa cái mạng cũng không còn.

"Đừng khóc nữa."

- Nguyễn Ngọc Thắng dừng lại hành động băng bó vết thương cho em.

Vốn dĩ cậu cũng sẽ không để ý người này đang có xúc cảm gì, nhưng đến khi từng giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay bản thân.

Ngọc Thắng mới nhận ra, có lẽ chàng trai trước mắt không những đã chịu nhiều tổn thương, mà sâu trong những vết thương không thể lành ấy vẫn còn tồn tại con dao, ngày ngày đục khoét tâm hồn vốn đã chìm sâu vào bóng tối.

Một cái siết chặt tay, Nguyễn Ngọc Thắng không thể hình dung ra chuyện mà bọn hội đồng đã gây ra, vì cậu là một đứa trẻ rất may mắn, khác hẳn với chàng trai trước mặt.

Cậu không mang mệnh thuần âm, từ khi sinh ra đã được bao bọc bởi người sư phụ học cao hiểu rộng, luôn đối nhân xử thế bằng một tấm lòng cao đẹp.

Chính sư phụ đã dạy cho cậu rất nhiều thứ, đồng thời kéo cậu tránh xa những rắc rối mà bọn hội đồng mang lại.

"Cảnh đâu..."

- Chất giọng rụt rè, khác hẳn với lúc đầu gặp mặt.

Có thể vì giờ đây, Văn Tùng đã cảm nhận được sự an toàn mà Ngọc Thắng mang lại hoặc cũng có thể là do, em chẳng còn sức để gào lên nữa.

Một cảm giác bất lực, khó chịu.

"Nó hiện tại rất an toàn, chỉ là vết thương nặng quá vẫn chưa tỉnh được.

Anh cứ ở tạm đây đi, ngày mai tôi sẽ đưa anh sang thăm nó.

Sắp tối rồi, người của hội đồng không bỏ qua đâu."

Văn Tùng siết chặt cánh tay rồi khẽ mím môi, em thật sự lo cho đứa em trai này quá...

__________

Quốc Vịt: Toàn!

Anh có mở cửa hay không thì bảo!

BaTo: Không!

Để đồ ăn ở ngoài đi rồi anh ra lấy!

Quốc Vịt: Bình đã nói em phải mang vào tận phòng cho anh!

Mở cửa ra nhanh lên!

BaTo: Anh Bình ăn sạch con nhà người ta xong bị hâm à?

Cần gì phải mang vào tận phòng???

Quốc Vịt: Mở cái cửa ra cái đồ lì lợm này!

BaTo: Không!

Gầm

BaTo: Đm!

Mày phá luôn cái cửa phòng anh rồi!

Quốc Vịt: Úi em xin lỗi, gấp đem đồ ăn cho anh rồi lên ở với Cảnh quá...

Ơ--

BaTo: Suỵt.

Quốc Vịt: A--anh??

Anh!?

Hai...hai người????

BaTo: Giờ có im không hay anh lên trên kia bóp chết thằng Cảnh?

Quốc Vịt: Anh không được động vào Cảnh của em...

Nhưng mà...

BaTo: Đừng nói cho ai nghe cả, nó bị thương nặng lắm.

Tuy không hôn mê như thằng Cảnh nhưng mà vẫn không ổn.

Quốc Vịt: Sao anh phải giấu???

BaTo: Vì nó là Oan Quỷ chứ sao...

Quốc Vịt: HẢ!???

__________

"Đúng thật nhỉ...

Vậy sao mình không cảm nhận được sức mạnh của Ngọc?

Lẽ nào đã không còn trong tay tên đó..."
 
Back
Top Bottom