Không khí trong căn trại cứu hộ ngày càng trở nên lạnh đi, Văn Đạt không khỏi lo lắng mà nhìn về phía cơn mưa vẫn to như trút nước ở bên ngoài.
Chỉ cách đây vài phút, cả nhóm của bọn họ đã đến được đây, nhưng chưa kịp để hắn bình tâm trở lại trước oán khí đen đang bao trùm khắp ngọn núi thì Việt Anh, Minh Bình cùng Quốc Việt đã vội vã đi tìm Bảo Toàn.
Giao lại toàn bộ trọng trách ở trại cho Văn Đạt cùng Trà My - cô nàng nữ quỷ nhưng lại lương thiện kia.
"Thắng, em ổn hơn chưa?"
- Văn Đạt đặt một tay lên vai Ngọc Thắng, hắn khẽ nhíu mày khi cảm nhận được sự run sợ đến bất lực phát ra từ người cậu em trai.
Phải biết rằng hắn và Ngọc Thắng quen nhau đã lâu, cậu nhóc là một người trước giờ chưa biết sợ bất cứ thứ gì, bản thân nhóc cũng là một người được dạy dỗ tốt để trở thành một nhà ngoại cảm vô cùng tài năng.
Thế nhưng không biết vì thứ gì mà chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi đã có thể bức Ngọc Thắng đến mức cậu ấy khóc như một đứa trẻ.
Không nhận được câu trả lời từ Ngọc Thắng, hắn nhanh chóng hướng mắt sang nhìn Trà My - dù là một con quỷ nhưng cô vẫn không khỏi run sợ trước thứ oán khí bức người đến mức khó thở này.
Khi nhìn thấy ánh mắt của Văn Đạt, cô khẽ lắc đầu, như để nhắc nhở hắn rằng đây không phải thời điểm tốt để có thể trò chuyện, bởi lẽ Nguyễn Ngọc Thắng sẽ rất dễ bị oán khí ngoài kia nuốt chửng.
Dù sao thì, cậu nhóc cũng chỉ là một nhà ngoại cảm, không phải là một người như sư phụ của nhóc.
Nếu là người như sư phụ của nhóc thì có lẽ bây giờ Trà My đã không phải sợ bản thân sẽ chết thêm một lần nữa.
"Anh..."
- Giờ đây, cuối cùng Ngọc Thắng cũng đã chịu lên tiếng, cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn an bản thân rằng mọi chuyện đã ổn hơn nhưng lại không thể giấu được đôi tay đang run rẩy mà níu lấy vạt áo của Văn Đạt.
Cậu biết, hiện tại chỉ có một mình cậu đủ khả năng phá giải oán khí nặng nề này, thế mà chỉ cần cậu cố gắng cảm nhận, cố gắng dùng sức mạnh của mình để giao tiếp với thế lực tâm linh thì lại có một ai đó dùng sức mạnh của bản thân mà chống chọi với cậu:"Em nghĩ...
Đây là Mị Quỷ..."
Vừa nghe đến từ Mị Quỷ, cả Văn Đạt và Trà My đều kinh ngạc không thôi.
Vì Mị Quỷ là con quỷ mạnh nhất mà con người có thể đối phó được trong thời gian ngắn.
Chưa một ai có thể hoàn toàn tiêu diệt một con Mị Quỷ nếu như nó thật sự muốn chiến đấu với con người.
Hơn hết, từ xưa đến nay, cổng số 10 chưa bao giờ phải đối diện với Mị Quỷ, cùng lắm là Lệ Quỷ và Oan Quỷ - hai loại quỷ có sức mạnh mà cho dù cộng lại thì chắc cũng chỉ bằng 5 phần của Mị Quỷ.
"Đừng nói đùa chứ nhóc...
Không thể nào đâu..."
"Tôi không đùa...
Thứ áp người này là Mị, chỉ có thể là nó."
- Ngọc Thắng lại cúi đầu mà run rẩy, cậu vừa định dùng sức mạnh của mình mà kiểm tra một lần nữa, ấy vậy mà sức mạnh của cậu bị phản ngược về, luồng sức mạnh đánh thẳng vào ngực khiến cậu không khỏi nhói đau.
"Thắng, đừng kiểm tra nữa.
Em sẽ chết đấy."
- Phản phệ mà chết là những gì Văn Đạt đang muốn nhắc đến, dù không phải là một người học chính đạo như Thanh Bình hay Ngọc Thắng thì cơ duyên của hắn đối với sự tâm linh thần bí này là vô cùng lớn.
Từ nhỏ hắn đã tiếp xúc với những câu chuyện huyền ảo ở cổng số 3, được những người học đạo sát quỷ ở đó chỉ dẫn.
Nếu nói trắng ra, hắn là tà vì đạo hắn học là giết quỷ, không phải để đàm phán như cậu em trai cùng nhà.
Và Trần Văn Đạt che giấu thân phận rất giỏi, mấy biết được rằng hắn cũng là một nhà ngoại cảm?
Hắn nói dối rằng bản thân tìm hiểu và từ lâu nắm bắt được hết lịch sử hình thành, cũng như những gì mà các cổng đang trải qua - sự quan trọng của các nhà ngoại cảm và cả Ngọc nhưng thực chất, hắn được dạy bởi một đạo.
Đó là lý do, Bùi Hoàng Việt Anh luôn nghi ngờ về thân phận Trần Văn Đạt.
"Đừng cố nữa nhóc con!"
- giọng nói của Trà My kéo hắn về thực tiễn, khi đảo mắt sang, hắn chỉ thấy Trà My vội đứng dậy rồi nắm chặt lấy vai Ngọc Thắng, ả đang dùng sức mạnh để ngăn cản hành động có thể gọi là điên dại kia.
Ngọc Thắng vẫn còn trẻ, nếu như thật sự là một con Mị Quỷ như cậu nói thì chắc hẳn không chỉ là phản phệ mà chết.
Nó có thể bị hồn siêu phách tán bất cứ lúc nào, ngay cả thành ma cũng không được:"Ổn rồi, tất cả ổn rồi.
Minh Bình sẽ ngăn được mà..."
"Trà My, cô giải thích giúp tôi chuyện này được không?"
"Anh nói đi."
"Nếu như thật sự Ngọc là do bọn chúng cướp, mọi chuyện sẽ thành thế nào...?"
- giọng nói của Văn Đạt nhỏ dần, dường như hắn không hề muốn biết câu trả lời, hoặc cũng có thể hắn đang sợ về một thế lực tâm linh nào đấy sau này sẽ xuất hiện mà ngay cả những người học đạo đến nơi đến chốn như sư phụ cũng không thể ngăn cản.
"Anh trả lời tôi trước đi, anh cũng học đạo đúng không?"
"Sao cô biết?"
"Ha...
Tôi biết Minh Bình cũng học đạo, không phải tự nhiên mà Việt Anh lại muốn hai người đến đây.
Với lại ngay từ khi gặp cậu, tôi đã cảm nhận được luồng sát khí đang nhắm vào tôi.
Cũng may chúng ta là đồng minh, sát khí của cậu dành cho quỷ lớn hơn nhiều so với Bình hay cậu nhóc này.
Nếu không phải vì hứa giúp Bình, tôi đã không ở lại đây để rồi bị sát khí bức đến khó thở."
Văn Đạt bật cười, hắn không có ý định nhắm vào cô nàng Lệ Quỷ tốt bụng này, cơ mà sát khí của hắn đã có từ khi hắn bước chân vào con đường học đạo, nó sẽ tự bộc phát khi chạm trán quỷ, không thể thu hồi được.
"Rồi, giải thích tôi nghe được chưa?"
"Ngọc vào tay bọn chúng, khi tập hợp đủ Ngọc rồi, sẽ không còn ai có thể ngăn cản chúng nữa.
Nếu đó là Lệ Quỷ hay Oan Quỷ thì may ra tập hợp những người học đạo đến tiêu diệt, dù có thương vong cũng có thể dành chiến thắng.
Nhưng lỡ, lọt vào tay Mị Quỷ hay Xích Quỷ...
Hậu quả không dám tưởng tượng."
"Ngạ Quỷ thì sao?"
Trà My lắc đầu, ánh mắt vô hồn như đọng lại một tia hi vọng nơi đáy mắt, khóe môi ả khẽ cong lên:"Nếu tôi nói...
Ngạ Quỷ tốt thì anh có tin không?"
"Gì cơ?"
- Trần Văn Đạt nhíu mày rồi khẽ nhìn sang Ngọc Thắng từ lúc nào đã ngất xỉu trong vòng tay của Trà My, chắc hẳn nhóc sẽ không nghe được câu chuyện này và cũng sẽ không nhớ về chuyện hắn là một người học đạo.
"Biết ngay anh sẽ không tin mà, những người học tà đạo có mấy ai là tin tưởng quỷ?
Nhưng mà, vào lúc tôi chết cách đây mười mấy năm trước, lúc đó tôi xém bị một con Mị Quỷ đánh cho hồn bay phách tán để có thể tăng sức mạnh, chính Ngạ Quỷ đã cứu tôi.
Anh còn không có ý định giết Mị Quỷ để tăng sức mạnh cơ mà."
"Ngạ Quỷ là tên gọi chung, cô chắc gì tất cả Ngạ Quỷ đều tốt?"
"Ơ rõ ràng anh hỏi tôi!
Tôi nhớ g--"
"Suỵt!"
- Văn Đạt ra giấu cho Trà My im lặng rồi hơi nheo mắt lại, khi nhìn thấy thật sự Trà My đang run lên hắn mới biết bản thân không cảm nhận nhầm:"Đúng thật là Mị, Việt Anh, Bình và Vịt ổn không đây!"
"Việt Anh thì tôi không lo, tôi biết anh ta cũng không phải người bình thường đâu.
Bình cũng học đạo nên chắc sẽ bảo vệ được thằng nhóc Vịt kia mà...
Thứ chúng ta cần lo là cậu thanh niên tên Toàn ấy.
Hắn mang mạng thuần dương."
Văn Đạt siết chặt tay, suýt chút thì hắn quên mất...