Ngôn Tình Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 380


Chương 380:

Trong lúc mơ mơ hồ hồ, Tuyết Lạc cảm nhận được Lam Du Du chắc là.

đang có chuyện gì đó kỳ lạ hơn muôn nói với cô.

Đúng như dự đoán, vài giậy sau khi Lam Du Du nhìn chăm chăm Tuyệt Lạc, lại một lân nữa hé mở đôi môi đỏ mọng.

“Lâm Tuyết Lạc, trở lại sống ở nhà họ Phong với tôi đi!”

Tuyêt Lạc thực sự giật mình: trỏ lại sông ở nhà họ Phong? Cô không thèm! Trên dưới nhà họ Phong, ai cũng là đồng bọn của Phong Hàng Lãng!

“Tôi sống ở trong trường rất tốt.”

“Lâm Tuyết Lạc, không phải tôi đang thương lượng với cô, mà là ra lệnh cho côI Đương nhiên, cũng có thê nói là đang đe dọa cô!”

Lam Du Du luôn là một nữ vương cao cao tại thượng đây ngạo mạn, sao có thê đê cho Lâm Tuyết Lạc cô phản kháng lại nguyện vọng của cô ta chứ.

Trở lại sóng ở nhà họ Phong, chẳng phải mình và đứa nhỏ trong bụng sẽ gặp nguy hiêm hơn sao?

Nghĩ đến việc người nhà họ Phong có thê sẽ đe dọa con của cô với Phong Hàng Lãng, nhận lại làm con trại của Phong Lập Hân, toàn thân Tuyệt Lạc liên cảm thậy khó chịu. Không phải cô có thành kiên với Phong Lập Hân, mà là cô thực sự không muôn con mình chịu uât ức.

Thay vì như vậy, chỉ bằng tự mình đưa đứa nhỏ rời đi, một mình nuôi dưỡng.

Tuyết Lạc cũng biết, đưa ra quyết định như thê thì dễ, nhưng thực sự muôn thực hiện được thì cực kỳ khó.

Tương lai tươi sáng phía trước, cọn đường còn nhiêu gập ghênh, Tuyết Lạc có thê có đủ nhận thức trước những khó khăn của cô và đứa nhỏ trong tương lai.

“Tôi thật sự không muốn trở lại sống ở nhà họ Phong!”

Tuyết Lạc khẽ thở dài: “Nói thật với cô vậy, tôi sông ở trường học, vì để tránh việc làm phiền Phong Hàng Lãng!”

Câu này là sự thật.

“Nhưng sao tôi cảm thấy, khi cô sống trong trường, lại càng làm phiền Phong Hàng Lãng hơn?”

Rõ ràng đó là sự thật, nhưng Lam Du Du lại không tin.

Tuyết Lạc im lặng, thực sự không muôn nói với Lam Du Du thêm một câu nào về những chuyện liên quan đên nhà họ Phong đề gài bây cô nữa.

“Lam tiêu thư, cô hãy vệ đi, tôi thật sự không muôn trở lại sông ở nhà họ Phong! Dù sao thì tôi cũng sẽ sớm ly hôn với Phong Lập Hân thôi…”

Xoạch một tiêng, Tuyết Lạc còn chưa nói xong, Lam Du Du đột nhiên đùng đùng nôi giận. Dương như không hễ có chút dâu hiệu nào báo trước.

“Cô không được phép ly hôn với Phong Lập Hân! Cô có nghe thấy không!”

“…” Tuyết Lạc giật mình. Tiếng thét của Lam Du Du như muốn chói tai.

Nói cách khác, mình ly hôn với Phong Lập Hân, thì có liên quan gì đến cô ta? Tuyết Lạc có chút không hiều tại sao Lam Du Du đột nhiên nồi điên!

“Nhưng người mà Phong Lập Hân thích là cô!” Tuyết Lạc đáp theo bản năng.

“Cô không cần quan tâm Phong Lập Hân có thích tôi hay không! Tôi và anh ây sẽ không bao giò có thê ở bên nhau! Có chết cũng sẽ không! Cũng không ngại nói thăng với cô: Người tôi thích là Phong Hàng Lãng! Trước khi gặp Phong Lập Hân, anh Lãng và tôi sớm đã quen biệt nhau rôi. Chúng tôi đang yêu nhau sâu đậm! “
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 381


Chương 381:

Những gì Lam Du Du nói, thực sự khiên Tuyết Lạc choáng váng: Hoá ra, Lam Du Du và Phong Hàng Lãng sớm đã quen biết nhau? Kỳ thực khi, Phong Hàng Lãng tìm kiêm người bắt chước giọng nói của Lạm Du Du, sự thâu hiêu của anh ây về Lam Du Du đã giải thích rất rõ ràng tất cả điều này.

Phong Hàng Lãng và Lam Du Du sớm đã yêu nhau từ lâu rồi sao?

Vậy thì tại sao anh ta cứ không _”

ngừng nghỉ mà quây rầy Lâm Tuyết Lạc cô làm cái gì?

Có lễ nhóc con trong bụng cũng cảm nhận được sự thương cảm của mẹ, cô găng hệt sức an ủi mẹ Tuyết Lạc, một cơn buôn nôn ập đến, Tuyết Lạc suýt chút nữa nôn vào mặt Lam Du Du.

Tuyết Lạc không dám nói chuyện, vừa che bụng vừa chỉ tay vào phòng tăm, cảm giác khiên cho người ta cảm nhận được chính là trong lòng cô vô cùng lo lăng.

Sau khi đóng cửa phòng tắm, Tuyết Lạc nhanh chóng mở vòi nước đê che đi tiêng nôn mửa không thê chịu nồi của mình.

Có lẽ đứa nhỏ trong bụng biết: Nêu thức ăn bị mẹ nôn ra, bé sẽ không thê hập thụ được chất dinh dưỡng của mẹ, không thê lớn lên khỏe mạnh và không thê bảo vệ được mẹ. Vì vậy, nó rât cô găng đề không đề mẹ nôn ra những gì vừa ăn trong bụng.

Tuyết Lạc chỉ bị nôn khan, lại không thê nôn ra được gì. Đôi mắt cô đỏ bừng vì khó chịu.

“Lâm Tuyết Lạc, cô đang lề mè cái gì bên trong vậy? Cô đừng hòng dùng thủ đoạn âu trĩ như vậy để trồn tránh tôi!”

Ngoài cửa phòng tắm, truyền đến âm thanh Lam Du Du đóng sầm của lại.

Cũng may, Lam Du Du không hê nghĩ nhiêu. Chỉ cho răng Tuyết Lạc đang tránh né yêu câu trở vê Phong gia của cô ta.

Tắt nhiên, Lam Du Du cũng không có kinh nghiệm sinh em bé, đương nhiên cũng sẽ không liên tưởng đên chuyện đó.

Ngoài ra, Tuyết Lạc thật ra đã che giâu rât tốt.

Bởi vì đứa trẻ trong bụng, thật sự đã k1ch thích IQ cùng với tâm cơ của cô.

Theo cách nói của Phong Hàng Lãng, giống như cô được phát triển IQ lần thứ hai vậy.

Cành cạch một tiếng, cửa nhà vệ sinh của ký túc xá đã bị Lam Du Du thô bạo đây vào.

Tuyết Lạc bình tĩnh ngồi trên bồn cầu, dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Lam Du Du đột nhiên xông vào, như thể cô thật sự đang đi vệ sinh vậy.

“Lâm Tuyết Lạc, cô bớt giả ngu dùm tôi! Nêu như hôm nay cô không cùng tôi trở lại Phong gia, cô cũng đừng nghĩ tới việc gặp lại người bạn cùng phòng bị thọt kia của cô nữa!”

Lam Du Du có thể lao tới ký túc xá nữ thương lượng với Tuyêt Lạc, đương nhiên đã đem theo đây đủ vũ khí.

“Cô đã làm gì Đóa Đóa?”

Tuyết Lạc hoảng loạn đứng dậy. Tiết học thứ tư, Viên Đóa Đóa đã bị một , tin nhăn kêu đi. Lúc đó cô ây bước rât vội, Tuyêt Lạc thậm chí còn chưa kịp hỏi cô ây tại sao lại rời khỏi lớp.

“Bây giờ cô ta đang năm trong xe công vụ ở bên ngoài ký túc xá, hôn mê bất tỉnh! Nêu như cô không chịu trở về Phong gia với tôi, tôi sẽ đưa cô ta đi làm vũ nữ thoát y. Hoặc là bán cho mây tên đàn ông thích sự k1ch thích.”

Giọng điệu nói chuyện và thủ đoạn áp bức của Lam Du Du, kỳ thực rất giỗng Phong Hàng Lãng. Thật sự như đúc ra từ một khuôn.

Tuyết Lạc cảm thấy rằng, Du Du với BỊ Hàng Lãng thật sự rất xứng ôi.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 382


Chương 382:

“Được, tôi sẽ về Phong gia với cô!

Chỉ mong Lam tiểu thử giơ cao đánh khẽ, thả Đóa Đóa vô tội ra đi!”

Tuyết Lạc đồng ý không cần suy nghĩ.

Cô sẽ không vì bản thân mình mà làm liên lụy tới người vô tội như Viên Đóa Đóa. Không phải đề thêm người vô tội nào bị cuôn vào vòng xoáy thù hận của Phong gia nữa.

“Xem như cô biết điều!” Lam Du Du hừ lạnh.

Một cơn buôn nôn dâng lên, Tuyệt Lạc cô găng nhịn lại cơn nôn mửa, khiên cho cả khuôn mặt gân như trở nên biên dạng.

“Lam Du Du, cô có thể ra ngoài trước không? Tôi muôn chùi đ*tI”

Tuyết Lạc thật sự bắt chấp rồi. Từ ngữ nào có thê khiên Lam Du Du.

ghét bỏ, cô sẽ chọn những từ đó để nói. Cái loại nhân vật kiêu nữ hoàng mạnh mẽ giông như Lam Du Du, chặc hăn sẽ mắc chứng nghiện sạch SẼ.

Còn chưa đợi Tuyết Lạc nói xong, Lam Du Du đã vụt đi trong tíc tắc.

xkx**+ Buổi chiều cuối thu, ánh nắng đã không còn gay gất như trong những ngày hè.

Tuyết Lạc ngồi trên lề đường bên ngoài khu chung cư của nữ sinh, lặng lẽ ngăm nhìn trời xanh mây trăng trên đâu.

Như thể đã lâu lắm rồi chưa được thây bâu trời trong lành thê này. Thời tiệt thật sự rât đẹp.

Viên Đóa Đóa dựa vào lòng Tuyết Lạc, cô ây vẫn chưa tỉnh lại do tác dụng của thuôc. Tuyết Lạc ở lại với cô ây, cho đến khi cô ây tỉnh lại.

Viên Đóa Đóa hôn mê bất tỉnh bị người ta ném ra khỏi xe công vụ. May mãn là, quân áo vận còn gọn gàng .

sạch sẽ, không bị xâm hại hay có bất kỳ vệt thương nào.

Tuyêt Lạc không công nồi Viên Đóa Đóa. Không chỉ do Viên Đóa Đóa khá khỏe mạnh, mà còn do đứa bé ở trong bụng, không thê dùng lực quá mức. Vì thê, Tuyết Lạc chỉ có thê ở Nn ch Viên Đóa Đóa, đợi cô ấy tỉnh lại.

Một tiếng sau, Viên Đóa Đóa tỉnh lại dường như có chút hoang mang.

“Tuyết Lạc, sao chúng tạ lại ngồi đây vậy? Tớ mới bị người xâu bịt miệng, cái khăn bịt mũi tớ, hình như có một loại thuộc có thê khiên người khác hôn mê.”

Viên Đóa Đóa lập tức kiêm tra quân áo của mình từ trên xuông dưới, rôi lại cảm nhận cơ thể của mình một chút.

Cũng may, chưa bị người ta “khui hàng”! Cái đó của mình vân còn!

“Chết tiệt, chẳng lẽ thời đại này đến người tàn phê cũng có người muốn CƯớp sắc?”

Viên Du Du vẫn còn chưa bình tĩnh phàn nàn một tiêng.

“Đóa Đóa, cậu nói bậy gì vậy, sau này không được phép nói mình “tàn phế”

nữa! Cậu tàn phê chỗ nào! Còn khỏe hơn cả tớ!”

Tuyệt Lạc an ủi Viên Đóa Đóa, việc cô ây hôm nay gặp nguy nhưng bình an, cũng làm cô áy nảy không thôi.

Viên Đóa Đóa bởi vì cô mà chịu liên lụy rôi.

Sau một hồi bàn bạc, Viên Đóa Đóa không có ý định báo cảnh sát. Cũng hợp với suy nghĩ của Tuyết Lạc.

Dù sao thì Lam Du Du không hê làm Viên Đóa Đóa bị thương. Chỉ là thủ đoạn của cô ta thật sự quá xâu xa. “
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 383


Chương 383:

Khiên Tuyêt Lạc không thê không bắt đâu lo lăng cho tình cảnh nguy hiêm của bản thân khi ở lại Phong gia.

“Đóa Đóa, cậu nói xem nơi nguy hiểm nhất, có phải là nơi an toàn nhất không?” Tuyết Lạc đột nhiên hỏi.

“Người đầu tiên nói ra câu này, chắc chăn đầu óc không bình thường!”

Viên Đóa Đóa lại kiểm tra tài sản trên người mình lân nữa, nhận ra không thiêu mật thứ gì, bọn cướp đều giữ nguyên cho cô. 80% là bắt nhằm người rồi!

“Đóa Đóa, tớ muốn chuyển về Phong gia ở.”

Tuyệt Lạc khẽ thở dài. Tuy nói cô không muôn, nhưng lại không thể không trở về. Thủ đoạn của Lam Du Du, thật sự khiễn cô kinh hãi.

Tuyệt Lạc thầm nghĩ: nếu như bản thân tiệp tục ở lại ký túc xá, chắc chăn sẽ liên lụy đến Viên Đóa Đóa; mà trở vê Phong gia, ít nhất còn có quản gia Mạc và dì An chăm sóc cho mình.

Chỉ cần chính mình bảo vệ tốt bản thân và đứa bé trong bụng, thì mọi chuyện đều sẽ ôn. Hơn nữa điêu kiện sông của Phong gia tốt như vậy, cũng đê cho đứa bé được hưởng thụ vài ngày.

Quan trọng là bây giờ Lam Du Du vân sông ở Phong gia, chắc chắn cô ta sẽ giám sát Phong Hàng Lãng, không đề anh ta lộn xộn.

Quả thực chỉ cần bản thân giữ khoảng cách cô định với Phong Hàng Lãng, thê thì bản thân và đứa trẻ trong bụng sẽ được an toàn.

“Chuyển về Phong gia? Cậu không định ly hôn với Phong Lập Hân sao?”

Viên Đóa Đóa sững người trong chốc lát, sau đó dùng cách hiệu của cô ấy mà thôn thức một tiếng: “Thực ra, duy trì môi quan hệ vợ chồng hữu danh vô thực với Phong Lập Hân cũng tốt lãm đó! Nếu là tớ, tớ cũng chọn cuộc sông ăn sung mặc sướng! Không phải cô đơn, lạc lõng giống như †ớ bây giờ, đến một cái mái che mưa che gió cũng không có.”

Tuyết Lạc hiểu rõ Viên Đóa Đóa. Viên Đóa Đóa nói như vậy, không phải vì cô ây hám giàu, càng không phải cô ây vật chât, không thì cô ây cũng .

không phải bán mạng kiêm tiên đề tự nuôi mình như vậy.

Bởi vì Viên Đóa Đóa thật sự quá khát khao có một mái âm! Tốt nhật là có thê gặp được một người đàn ông yêu mình thật lòng!

Tuyết Lạc ôm lầy vai Viên Đóa Đóa, hai cô gái vai kê vai ôm lây nhau.

Một bóng người gầy gò đi về hướng các cô, sau khi dừng lại một lúc, lại quay người rời khỏi.

Là Phương Diệc Ngôn!

Kẻ từ buổi tối hôm đó, sau khi Tuyết Lạc nói ra câu “Cô thích Phương Hàng Lãng”, Phương Diệc Ngôn đã không còn đên làm phiên cô nữa.

Anh vẫn luôn tôn trọng lựa chọn của Tuyết Lạc.

Dõi mắt theo bóng lưng gầy gò của Phương Diệc Ngôn, Tuyết Lạc đã nói N lân lời xin lỗi từ tận đáy lòng.

Tuyết Lạc biết, lần này giữa cô và Phương Diệc Ngôn, đã thật sự kết thúc.

Không chỉ kết thúc mối quan hệ nam nữ, mà còn là sự quan tâm, chăm sóc như một người anh trai, mà Tuyết Lạc vân luôn quyên luyên.

Tuyết Lạc biết rõ điều thứ hai không thệ tôn tại một mình. Vì thê, cô chỉ có thê lựa chọn bỏ đi cả hail *x*xx*x**% “Phu nhân, tôi cứ chờ cô mãi.”

Màn đêm buông xuống, dì An đã chờ sản bên ngoài sân nhỏ của Phong gia từ lâu, đợi Tuyết Lạc phu nhân tan học trở vê.

Hôm nay triệu chứng buôn nôn cũng tới nhiệu hon một chút, từng phút.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 384


Chương 384:

từng giây đêu phải cân thận che giấu, nên Tuyệt Lạc không chào hỏi dì An mà đi thăng đên ôm châm lây bà.

Ngoài viện trưởng Trì ra, thì dì An, là một người phụ nữ có thê khiên Tuyệt Lạc cảm nhận được sâu s4c tình thương của mẹ.

Điểm khác nhau chính là, tình yêu thương của viện trưởng Trì là thương người, bà quan tâm, bảo vệ tât cả các đứa trẻ ở trong viện phúc lợi. Bà là mẹ của mọi người.

Còn tình yêu thương của dì An, cần thận chu đáo hơn, có thê sờ được có thê chạm tới, kéo dài đên từng khoảnh khắc trong cuộc sống.

“Phu nhân, quay về là tốt, quay về là tôt”

Dì An vô vai Tuyết Lạc, giọng nói mang theo sự nghẹn ngào: “Phu nhân, mọi thứ đều sẽ ôn thôi. Cô sẽ ồn, nhị thiêu gia và đại thiếu gia cũng sẽ Ôn thôi!”

“Dì An, cảm ơn dì!”

Tuyết Lạc thấp giọng lầm bẩm cảm ơn. Trừ việc trước kia dì An bao che khuyết điềm cho Phong Hàng Lãng, thì bà đối xử với Lâm Tuyết Lạc cô tốt không phải nói.

“Phu nhân, vị Lam tiêu thư kia cũng đang ở đây, cô ở đâu cũng nên cân thận một chút, có thê nhường cô ây, thì cô găng nhường cô ây. Dù sao _ bây giò đại thiêu gia vân còn cân đên cô ây.”

Trước khi bước vào phòng khách, dì An hạ giọng dặn dò Tuyết Lạc. Đây cũng là cách đề bảo vệ Tuyết Lạc.

Tuyệt Lạc gật đâu. Thủ đoạn xâu xa của Lam Du Du, cô đã được nhìn thây. Trở lại Phong gia, Tuyết Lạc phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.

Cho dù không vì bản thân cô, thì cũng phải vì đứa bé trong bụng mà suy nghĩ.

Chỉ có thứ nhỏ bé trong bụng, mới thật sự là thứ Lâm Tuyết Lạc cô một mình sở hữu! Là của riêng mình Lâm Tuyết Lạc cô!

Một sinh mệnh mới thiêng liêng và thuần khiết!

Bước vào phòng khách, Tuyết Lạc liên nhìn thầy Lam Du Du đang nằm nghiêng trên ghế quý phi, đẹp đến không thê tả.

Khiến người ta không khỏi liên tưởng đến hồ yêu ngàn năm ở trong Liêu _ trai chí dị. Chỉ là con yêu tinh trên ghê quý phi này, có khí chât thời thượng hơn.

“C, Phong phu nhân về rồi à2”

Lam Du Du hừ một tiêng: “Lâm Tuyết Lạc, cô cứ yên tâm 100% đi, tôi tuyệt đôi sẽ không cướp cái danh hiệu đại thiêu phu nhân Phong gia của cô đâu!

Cô đừng quan tâm tới sự tôn tại của tôi! Cứ coi tôi như người ngoài là được!”

“Người ngoài, làm sao có thể? Tôi đã xem cô là Phong nhị phu nhân, là em dâu tôi rôi.”

Trên đường, Tuyết Lạc luôn nhắc nhở bản thân: ngàn lần không được nhanh môm nhanh miệng với Lam Du Dụ. Nhưng Tuyết Lạc vào lúc này, vân không nhịn được đáp lại cô ta một câu.

Lam Du Dụ nở nụ cười quyến rũ, như thê cô ta rât thích cách xưng hô “Phong nhị phu nhân” này.

Thật ra mà nói, lúc Tuyết Lạc nói Lam Du Du xứng là “Phong nhị phu nhân”, kỳ thực trong lòng cô rất đau. Nhưng vì lôi kéo Lam Du Du, đề bảo vệ an toàn cho bản thân và đứa trẻ trong bụng, cô không thê không nịnh nọt Lam Du Dul Địa vị của Lam Du Du ở Phong gia hệt sức quan trọng, là người phụ nữ mà Phong Lập Hân yêu; vừa là tình cũ một thời hay hiện tại vân còn yêu như trước của Phong Hàng Lãng.

Còn như Lâm Tuyết Lạc cô, thấp cổ, bé họng, hèn mọn trôn trong bóng tồi.

Muốn sống tốt ở Phong gia, đương nhiên phải chiêu theo Lam Du Du.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 385


Chương 385:

“Cái miệng này của đại thiêu phu nhân thật là ngọt! Được rồi, cô mới là bà chủ của Phong gia, nghe thế nào lại giông như cô đang nịnh nọt tôi vậy chứ?”

Nữ vương được đây sự hâm mộ như Lam Du Du, cho dù Lâm Tuyết Lạc cô là đại thiếu phu nhân thì có thê làm gì? Còn không phải cúi đầu, nghe Đệ HN lời cô ta nói như thường lệ sao?

Lam Du Du đến trường học tìm Lâm Tuyêt Lạc, Phong Hàng Lãng không biệt điêu đó.

Bởi vì Tùng Cương không hệ báo cáo tung tích của Lam Du Du cho Phong Hàng Lãng.

Về phần lý do thì không thể biết được.

Có lẽ Tùng Cương cảm thây, tât cả hành động của Lam Du Du bây giờ, không gây ra bât kỳ tôn thương trực tiêp hay âm thâm nào cho Phong Hàng Lãng.

Thật ra cho đên hôm nay, Phong , Hàng Lãng vẫn chưa thê không chê hoàn toàn con người vô vị Tùng Cương này.

Trung thành thì trung thành, nhưng Tùng Cương vẫn có cách nhìn nhận, chọn lựa trong mọi sự việc của riêng anh ta.

Đây cũng là một trong những lý do tại sao Phong Hàng Lãng sẽ không sử dụng Tùng Cương như một lựa chọn cuôi cùng.

Chăng qua điều làm Phong Hàng Lãng cảm thầy kỳ lạ là: người cửng đâu như Tùng Cương, vậy mà chịu nhận nhiệm vụ theo dõi một người phụ nữ yêu ớt như Lam Du Du.

Lúc giao cho Tùng Cương vần đê này, Phong Hàng Lãng còn lo răng chủ nghĩa đàn ông của Tùng Cương quá lớn, sẽ không chịu nhận loại nhiệm vụ giám sát một người phụ nữ chân yêu tay mêm thê này.

Nhưng thực tê chứng minh: Phong Hàng Lãng đã nghĩ nhiêu rôi. Tùng Cương không những nhận, mà còn hoàn thành nó.

Chỉ là Tùng Cương không hề báo cáo cho Phong Hàng Lãng: Lam Du Du đã đên trường học của Lâm Tuyết Lạc.

Có lẽ anh ta cảm thây cuộc chiến giữa hai người phụ nữ, toàn là chuyện linh tinh vớ vân, không liên quan đến an toàn tính mạng của Phong Hàng Lãng.

Dẫn đến việc, lúc Phong Hàng Lãng nhìn thầy Lâm Tuyết Lạc trong phòng khách, thì lập tức nỗi giận.

Lúc Phong Hàng Lãng đẩy Phong Lập Hân ngồi trên xe lăn bước vào phòng khách, đợi trong phòng khách không chỉ có Lam Du Du, mà còn có Tuyết Lạc đang ăn khoai tây.

“Lâm Tuyết Lạc? Cô không ngoan ngoãn ở trong trường học, chạy đến Phong gia làm cái gì?” Phong Hàng Lãng lạnh lùng hỏi.

Đoán được người đàn ông này sẽ sỉ nhục mình. Lân trước trở vệ Phong gia, Tuyệt Lạc đã phải trải qua sự sỉ nhục tôi tệ, không chút nê nang của Phong Hàng Lãng. Gì mà 20 vạn tiên quà, gì mà tiên ăn ngủ, mây lời khó nghe hơn nữa, Tuyết Lạc cô cũng nghe hệt rôi!

Vì thế lần này về, Tuyết Lạc đã mở miệng trước giành thê mạnh!

“Vì sao tôi không thê đên Phong gia?

Anh đừng quên, tôi vẫn mang danh Phong phu nhân! Trên hợp tình, dưới hợp pháp!”

Lời thoại này, là Phong Hàng Lãng đã từng dùng đề trách móc cô, Tuyết Lạc xào nâu lại một chút, ném thăng lại cho Phong Hàng Lãng.

“Còn nữa, tôi là chị dâu của Phong Hàng Lãng anh! Mong anh tôn trọng tôi! Băng không, tôi mà không thoải mái, sẽ kêu anh trai anh đuồi anh ra khỏi Phong gia!”

Tuyết Lạc dường như đã nói bằng giọng điệu gào thét. Không những làm cho Phong Lập Hân ngôi trên xe lăn choáng váng, mà đên cả Phong Hàng Lãng cũng phải nhíu chặt lông mày.

Người phụ nữ ngốc nghéch này từ lúc nào lại trở nên đanh đá như vậy?

Lại còn dám tuyên bó kêu anh cả, Phong Lập Hân đuôi anh đi? Cô ây có mặt mũi thê sao?
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 386


Chương 386:

Lễ nào cô ấy không biết; không cho cô ây về nhà, là muôn tốt cho cô ây sao? Cô ây sẽ trở thành bữa ăn của con cọp cái Lam Du Du kia bât cứ lúc nào.

Phong Lập Hân ngạc nhiên vì Tuyết Lạc hiên lành, lương thiện, vậy mà cũng có một mặt đanh đá như vậy; nhưng càng làm anh bôi rồi hơn là: câu nói “Chị dâu của Phong Hàng Lãng anh” của Tuyết Lạc. Lam Du Du nghe thây, sẽ nghĩ như thế nào?

Phong Lập Hân nhìn về phía Lam Du Du theo bản năng, nhưng nhận ra, răng Lam Du Du không hề lộ ra bắt kỳ biêu hiện ngạc nhiên hay khó hiều nào, ngược lại còn mỉm cười nhìn cuộc đâu khẩu đang diễn ra ở trước mặt mình.

Nghĩ đến thỏa thuận mình đã đạt được với em trai Phong Hàng Lãng lúc sáng sớm, Phong Lập Hân vừa .

muộn mở miệng giải thích, nhưng rôi muôn nói lại thôi.

Được rồi, tắt cả chuyện này đều là hậu quả của việc liêu lĩnh đồng ý cho Phong Hàng Lãng kêt hôn dưới danh nghĩa Phong Lập Hân anh!

“Tuyết Lạc, em hiều lầm rồi, thật ra giữa em và anh….haiz.”

Giờ phút này, Phong Lập Hân cảm thây dường như bản thân không giả thích cũng không được, mà giải thích lại càng không được!

Trong vương quốc ích kỷ của tình yêu, Phong Lập Hân vì người phụ nữ mình yêu, mà đã chấp nhận những việc làm xâu xa của Phong Hàng Lãng khiên cho Tuyết Lạc tiếp tục chịu ủy khuất.

Có thể nói, trong kế hoạch báo thù ân oán của Phong gia, Tuyết Lạc từ đầu đên đuôi chỉ là vật hy sinh!

Có lẽ Phong Hàng Lãng anh làm sao cũng không ngờ răng: không chỉ có Lâm Tuyệt Lạc vợ anh, mà còn có đứa bé trong bụng vợ anh, máu mủ ruột thịt của Phong Hàng Lãng anh, cũng sẽ trở thành nạn nhân trong cuộc chiên này.

Thật ra lúc Phong Lập Hân vừa nói ra câu “Tuyết Lạc, em hiểu lâm rôi, thật ra giữa anh và em”, Phong Hàng Lãng có đủ thời gian đê ngăn Phong Lập Hân nói tiệp.

Nhưng lúc đó Phong Hàng Lãng lại không hệ ngăn cản!

Ánh mắt anh lúc đó, vẫn luôn rơi vào khuôn mặt nhỏ mang theo chút tức giận của Tuyệt Lạc.

Nêu như, anh cả Phong Lập Hân có nói ra sự thật, Phong Hàng Lãng cảm thây mình chắc chắn sẽ thừa nhận.

Vẻ mặt tức giận của người phụ nữ kia, dường như khiên anh đau lòng.

Nhưng mọi chuyện tiếp theo, lại giống như phim vậy!

Vì Phương Lập Hân cuối cùng vẫn lựa chọn che giâu, nên không hề nói tiệp.

Tuyết Lạc cũng vì thế mà mắt đi một lần, quyên biết được sự thật của cô!

Tính cách của anh cả Phong Lập Hân, Phong Hàng Lãng biết rát rõ.

Bởi vì yêu nữ đã từng khiên anh ây tồn thương nặng nề Lam Du Du, Phong Lập Hân chọn cách im lặng.

Nói cách khác, anh cả Phong Lập Hân đã yêu người phụ nữ này đến vô phương cứu chữa.

Khi nào khối u ác tính Lam Du Du này mới có thê tách khỏi người anh cả Phong Lập Hân đây?

Phong Hàng Lãng vần luôn chờ đợi cơ hội này, cũng tìm kiêm rât nhiêu cách. Chỉ là, trước mắt, vẫn phải dùng đên người phụ nữ này đề duy trì mạng sông của Phong Lập Hân, ít nhật cũng phải đợi đến sau khi anh ây bắt đầu cuộc phẫu thuật cây da tiệp theo.

Nghe nói hiện nay còn có phương pháp điêu trị băng laser tiên tiền hơn: nó có thê làm bỗc hơi mô sẹo và có thê làm cho vùng da bị biên dạng sau khi lành lại sẽ trở nên mịn màng, giảm bớt sự đau đón cho bệnh nhân hơn rất nhiêu.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 387


Chương 387:

Phong Hàng Lãng đến gần Tuyết Lạc, THÊ) đang phân uất nhìn anh chằm chằm.

Tuyết Lạc lùi bước theo bản năng.

Tên đàn ông này không phải đang muốn cọt nhả với chị dâu cô đây trước mặt anh trai mình chứ?

Nếu thật sự như vậy, cũng tốt! Nếu như đên nước đó mà người chông như Phong Lập Hân không lên tiêng ngăn cản, thì ít nhật Tuyết Lạc cũng có thê nhìn rõ bộ mặt của hai anh em bọn họ.

Thế nên, Tuyết Lạc không lùi về sau nữa, thây chêt không sợ nhìn chăm chăm vào Phong Hàng Lãng đang đi đên gân mình.

“Sao lại quay về? Có phải do thức ăn của trường không ngon hay không?”

Giọng của Phong Hàng Lãng đột.

nhiên nhẹ nhàng hơn rất nhiêu. Điều này khiên Tuyệt Lạc đột nhiên khó mà thích ứng; anh đưa tay qua theo thói quen muôn chạm vào mái tóc dài, mêm mượt của Tuyết Lạc, nhưng giơ tay đên giữa không trung, lại phải hạ xuống.

Dường như anh nhận ra rằng, một người phụ nữ như Lam Du Du đã khó đôi phó như vậy, giờ lại thêm một người ngây thơ như Tuyết Lạc, cuộc sông của Phong gia sau này muốn không âm ï cũng không được!

“Phong Hàng Lãng, anh quan tâm Tuyết Lạc như vậy, anh trai anh sẽ ghen đây.”

Lam Du Du thật sự không chịu nỗi tình cảm dịu dàng của Phong Hàng Lãng đôi với Lâm Tuyết Lạc. Cô hận không thê ném thăng Lâm Tuyêt Lạc ra ngoài.

“Tôi cũng rất quan tâm cô mà Lam Du Du, nhưng cũng có thây anh trai tôi ghen đâu!”

Giọng nói Phong Hàng Lãng dịu dàng và chân thành. Nghe qua vẫn tính là dịu dàng, nhưng đến tai lại là âm u, lạnh lẽo. Mang theo sự bực bội như có như không.

Có lẽ vừa rôi lời nói của người cha Phong Hàng Lãng này quá mức nhẹ nhàng, làm đứa nhỏ trong bụng không thê bình tĩnh, khiến Tuyết Lạc cảm thây dịch vị trong bụng lại bắt đâu trào lên khắp nơi.

Nếu nôn ra trước mặt nhiều người như vậy, với ánh mắt tinh tường của dì An, nhìn qua là có thể biết được Ề triệu chứng nôn nghén của Lâm Tuyết Lạc cô. Lân trước trở về, bản thân không dễ dàng gì mới lừa được dì An bằng một bao bằng vệ sinh lón, suýt chút nữa là đã thát bại trong gang tác Tuyết Lạc không nói hai lời, chạy thăng vào nhà vệ sinh.

Cảm nhận của mọi người ở đây đều là: cô buôn, cô đau lòng, chạy vào nhà vệ sinh khóc nhè rồi!

Khóc cái gì mà khóc, Tuyết Lạc nôn muôn nín thở| Cho dù muôn khóc, cũng là cô nôn đến bật khóc.

Tuyệt Lạc đóng chặt cửa nhà vệ sinh, vừa văn vòi nước đề át đi tiêng nôn, vừa bất đầu nôn thốc nôn tháo đau đên tê tâm liệt phê.

Cái gì mà tim, gan, phèo, phổi, đều bị cô nhanh chóng nôn ra. Đau đớn đến nôi hai hàng nước mắt của Tuyết Lạc liên tục rơi xuống.

Tuyết Lạc ngồi phịch xuống nền gạch, cả người mêm nhũn, không còn một chút sức lực.

Mặc dù vật nhỏ trong bụng quấy nhiêu cô quá mức, nhưng khoảnh khác Tuyết Lạc chạm vào nó, trái tim cô lại tràn đây ấm áp.

Đây là bảo bối duy nhất mà Lâm Tuyết Lạc cô có được, nó cũng củng cô thêm niêm tin muôn hạ sinh đứa bé của cô.

Trong phòng khách Phong gia, bởi vì Tuyết Lạc “đau lòng” rời đi, dường như đã lặng đi một chút.

Cái đồ ngốc Lâm Tuyết Lạc khi không lại quay vê Phong gia, Phong Hàng Lãng không thê không liên hệ sự việc bât thường này với Lam Du Du.

Anh mặt Lam Du Du vân luôn đảo quanh trên người Phong Hàng Lãng: Cô ta rât muôn nhìn thâu thê giới nội tâm của người đàn ông này!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 388


Chương 388:

Có thật sự giống như lời nói của bạch liên hoa Lâm Tuyết Lạc nói hay không, sự ái muội giữa cô ta và Phong Hàng Lãng, bắt đầu từ người đàn ông này chủ động câu dẫn.

“Hàng Lãng, sao em lại hung dữ với Tuyết Lạc?”

Phong Lập Hân cảm thấy áy náy. Bởi vì Tuyết Lạc quả thực là một cô gái tôt hiêm có. Hiền lành, lương thiện, .

không phải là cô gái hám của có ý đồ xâu với Phong gia.

Thực ra Phong Lập Hân cũng nhìn ra, Tuyết Lạc cô có được, nó cũng củng cô thêm niêm tin muôn hạ sinh đứa bé của cô.

Trong phòng khách Phong gia, bởi vì Tuyết Lạc “đau lòng” rời đi, dường như đã lặng đi một chút.

Cái đồ ngốc Lâm Tuyết Lạc khi không lại quay vê Phong gia, Phong Hàng Lãng không thê không liên hệ sự việc bât thường này với Lam Du Du.

Anh mặt Lam Du Du vân luôn đảo quanh trên người Phong Hàng Lãng: Cô ta rât muôn nhìn thâu thê giới nội tâm của người đàn ông này!

Có thật sự giông như lời nói của bạch liên hoa Lâm Tuyết Lạc nói hay không, sự ái muội giữa cô ta và Phong Hàng Lãng, bắt đầu từ người đàn ông này chủ động câu dẫn.

“Hàng Lãng, sao em lại hung dữ với Tuyết Lạc?”

Phong Lập Hân cảm thấy áy náy. Bởi vì Tuyết Lạc quả thực là một cô gái tôt hiêm có. Hiền lành, lương thiện, .

không phải là cô gái hám của có ý đồ xâu với Phong gia.

Thực ra Phong Lập Hân cũng nhìn ra, Tuyết Lạc có tình cảm với Phong Hàng Lãng. Tình cảm nam nữ trong sáng, không mang theo bât kỳ sự vần đục của vật chất.

Cứ tiếp tục khiến cô gái ngây thơ, đơn thuân này chịu ủy khuất, Phong Lập Hân thật sự không đành lòng.

“Anh, tai nào của anh nghe thấy em hung dữ với cô ây? Nãy giờ rõ ràng vân là Lâm Tuyết Lạc cô ta măng eml”

Phong Hàng Lãng vẫn giữ giọng điệu xâu xa của mình, duy trị dáng vẻ bình tính quan sát sự thay đôi.

Có vẻ như, người phụ nữ nham hiểm Lam Du Du nảy, cũng cực kỳ ngu ngôc! Vậy mà không thê đánh hơi được chân tướng của sự việc! Điều này khiên Phong Hàng Lãng có chút bât ngờ!

Mối quan hệ bón người bọn họ lúc này, thật tê nhị.

“Được rồi Hàng Lãng, Tuyết Lạc chắc đau lòng lắm, em đi đến nhà vệ sinh an ủi em ây mây câu đi.”

Tính tình của Phong Lập Hân trước giờ vân luôn dịu dàng. Tuy nói anh thiên vị người phụ nữ anh yêu là Lam Du Du, nhưng anh cũng không nỡ nhìn thây Tuyết Lạc tự nhôt mình trong nhà vệ sinh đau lòng, buôn bã.

“Phong Lập Hân, anh kêu em chông đi vào nhà vệ sinh an ủi chị dâu của mình, e là chuyện này không ôn lăm đâu?”

Lam Du Du ghét nhất là Phong Hàng Lãng tiêp xúc với người phụ nữ khác!

Huông chỉ người phụ nữ này còn là chị dâu của anhl “Tôi đi, tôi đi!”

Dì An tiếp lời, vội vàng chạy về phía nhà vệ sinh.

Đại thiêu gia không muôn nói ra sự thật, dì An và quản gia Mạc với tư cách là người giúp việc trong nhà, cũng sẽ không nói này nói kia về các cậu chủ.

Về phần bác sĩ Kim, trong mắt ông ngoại trừ bệnh trạng của Phong Lập Hân, thì không thây gì khác. Nhất là cuộc chiên giữa những người phụ nữ thê này, ông trước giờ vẫn luôn làm ngơ.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 389


Chương 389:

Thanh niên mà, gây ầm ï cũng do thừa hormone mà thôi!

“Du Du, thật ra quan hệ giữa anh và Tuyết Lạc, không hệ giông như em ñGJBIIE Thấy Lam Du Du hiểu lầm mình, hơn nữa trong giọng nói còn mang theo sự bât mãn, Phong Lập Hận liên vội vàng mở miệng muôn giải thích gì đó.

“Khu khụ.”.

Tiếng ho nhẹ của Phong Hàng Lãng đúng lúc truyện tới, không biết là cô ý hay có ý gì đây.

Hoặc là anh chỉ đang nhắc nhớ anh cả Phong Lập Hân: Sáng hôm nay giữa hai anh em đã đạt được thỏa thuận.

“Được rồi Phong Lập Hân, anh không cân giải thích! Tôi đều biết cả rồi.”

Lam Du Du không kiên nhẫn nói một câu.

Phong Hàng Lãng sững sờ.

Phong Lập Hân cũng kinh ngạc: “Du Du, em đều biết hết rồi?”

Yêu nữ này cái gì cũng biết cả rôi?

Lĩnh ngộ nhanh như vậy? Phong Hàng Lãng yên tĩnh quan sát sự thay đôi trầm mặc giương mắt.

“Có phải anh muốn nói, anh và Lâm Tuyết Lạc thực ra chỉ là quan hệ phu thê trên danh nghĩa, không hề có qua chuyện vợ chồng thực tê? Phong Lập Hân anh tự mình không ngủ được với vợ mình, không chừng em trai anh đã sớm giúp anh làm thay rôi!”

Sợ bóng sợ gió một trận, hóa ra cái “biệt” của Lam Du Du lại chỉ là biết những cái này.

“mg ” Phong Lập Hân á khẩu trâm mặc.

Được rồi, đúng là em trai Phong Lập Hân “làm thay” ngủ cùng em dầu Lâm Tuyết Lạc thật. Ai bảo lúc đầu dùng danh nghĩa Phong Lập Hân của anh đề làm hôn lễ! Bây giờ cả thế giới đều cho răng Lâm Tuyết Lạc gả cho Phong Lập Hân!

Dường như muốn giải thích rõ ràng, với Lam Du Du, nhưng lại không biệt phải nói từ đâu.

Có Phong Hàng Lãng ở đậy, chuyện cũ không tiện nhắc lại. Thê chỉ càng thêm thù hận của Lam Du Du với anh.

Phong Lập Hân cũng rõ ràng: nêu như không phải anh cô ý bảo vệ Lam Du Du, thì cô hãn sớm đã bị Phong Hàng Lãng tra tân đên không thành hình người rồi! Phong Lập Hân hiệu rõ thủ đoạn của em trai Phong Hàng Lãng của mình. Thà giết nhằm, cũng sẽ không bỏ qua. Thù của anh trai, anh không thê không báo!

“Lam Du Du, cô nói gì, khó nghe đến thê! Chú ý cách dùng từ của cô đi!”

Phong Hàng Lãng mắng một tiếng, không muôn Phong Lập Hân khó xử.

Trị liệu trước đây, Phong Hàng Lãng một lòng chỉ muôn Phong Lập Hân có thê bảo toàn tính mạng, nếu không phải Lam Du Du nhắc đến chuyện này, Phong Hàng Lãng cũng không nghĩ nhiêu đến vân đề chuyện đàn ông đây.

Phong Lập Hân sốt nghiêm trọng như vậy, chuyện đàn ông kia không biết có bị ảnh hưởng hay không? Phong Hàng Lãng đã tửng nhìn thấy bộ phận quan trọng đó của Phong Lập Hân.

Chuyện này chỉ có thê đê sau này .

tính. Nguy cấp chính là có thê ức chê biến chứng, từ đó có thể tiền thêm một bước làm cơ thê tôt hơn đề phẫu thuật. Nêu không, dựa vào tình trạng thân thê hiện tại của Phong Lập Hân không thê chịu được phâu thuật trị liệu liên tục.

“Anh chột dạ rồi chứ gì? Tôi chỉ nói đúng sự thật!” Lam Du Du nhướng lông mày hừ một tiêng.

“Nói cứ như thật! Cô có chứng cứ không?” Phong Hàng Lãng chậm rãi bác bỏ.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 390


Chương 390:

“Phong Hàng Lãng, anh bớt kiêu căng đi! Tôi sẽ tìm ra chứng cứ anh làm trò ái muội cùng với cái đứa bạch liên hoa Lâm Tuyết Lạc kia! Đề chứng minh sự tôn trọng của anh dành cho anh trai mình có bao nhiêu dối trá.”

Lam Du Du đương nhiên không phải bị dọa sợ, cô căm thù nhất người phụ nữ khác mơ tưởng đến người đàn ông mà cô thích.

“Lam Du Du, cô quá đáng lắm rồi đây!” Phong Hàng Lãng cao giọng măng. Thây Phong Hàng Lãng nỗi giận rôi, Lam Du Du không làm gì được Phong Hàng Lãng chỉ có thể giả bộ đáng thương đến cầu cứu trước xe lăn của Phong Lập Hân.

“Lập Hân, anh xem A Lãng, anh ấy lại măng eml”

Bộ dáng ra vẻ đáng thương này nề ở cô đại cũng sẽ là vai diễn đi dụ d hoặc có mục đích ác độc.

ụ ễ “Hàng Lãng, mắng cái gì chứ, chỉ được cái giọng tol”

Phong Lập Hân đau lòng cho Lam Du Du, vì đề trần an nên chỉ có thê mắng nhẹ Phong Hàng Lãng một câu.

“Được rôi Phong Lập Hân, anh bị yêu nữ này hãm hại thành cái dạng này rôi, thê mà còn bảo vệ cô ta? Xem ra hậu quả trâm mê và mỹ sắc anh nhận vận chưa đủ nặng nhỉ?”

Phong Hàng Lãng đang muốn nhắc nhở Phong Lập Hân, cũng là cảnh cáo Lam Du Du.

Nói xong, Phong Hàng Lãng liền ngồi xuông sofa phòng khách, trẫm mặc.

Cả người đêu bao trùm hàn khí, lãnh khốc đên mức khiến người ta sợ hãi.

Thầy Phong Hàng Lãng thật sự giận rôi, Lam Du Du cũng biết yên phận.

Cô cũng không muôn động vào: Phong Hàng Lãng, cô chỉ là muôn nhắc nhở Phong Lập Hân: em trai bảo bồi của anh ta có quan hệ ái muội với cô vợ bạch liên hoa của anh mà thôi.

Nhưng Lam Du Du làm sao biệt được răng: bạch liên hoa Lâm Tuyêt Lạc kia, lại là vợ hợp pháp của Phong Hàng Lãng.

“Hàng Lãng đến giúp chuyển người một chút!”

Phong Lập Hân cũng nhìn ra em trai Phong Hàng Lãng thật sự giận rồi.

Tìm một cái cớ làm dịu không khí ngượng ngùng lại.

“Bản công tử không vuil Anh vẫn là gọi miêng thịt đâu tim của anh đến hâu hạ đi!”

Phong Hàng Lãng chậm rãi nói, ngoại trừ giận dôi không muôn cãi cọ, thì Phong Hàng Lãng sao có thê tức giận Phong Lập Hân được!

“Anh chịu tội với em là được rồi chứ gì!”

Phong Lập Hân ra hiệu với bác sĩ Kim ở phía sau đây xe lăn đến trước sofa.

Giơ tay ra muốn năm lây tay Phong Hàng Lãng đang đê trên đùi, lại phát hiện tay mình năm không được. Như là câu phân tích đã nói: tứ chỉ của Phong Lập Hân phôi hợp không tốt.

Phong Hàng Lãng tay nhanh mắt lẹ, lập tức chủ động năm lây tay Phong Lập Hân, tránh đề anh cảm thây ngượng ngùng và đau thương.

Tạy Phong Lập Hân trắng, nhìn không hê đáng sợ, nhưng tự ti vẫn dâng lên trong lòng.

“Là do anh quá vô dụng, để em thát vọng rôi.”

Dây thanh của Phong Lập Hân vốn không tốt, thêm sự bí quan dâng lên, càng khiên cho nghe không rõ ràng.

“Để em thơm một cái, thì sẽ tha lỗi cho anhl”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 391


Chương 391:

Phong Hành Lãng ôm chặt Phong Lập Hân, thơm một cái thật mạnh trên khuôn mặt đây vết sẹo của anh.

Hai anh em nhà này lại sến lụa rồi.

Thật chịu không nổi!

Lam Du Du cảm thấy mắt của mình sắp mù luôn rồi.

PIehiUiiihtaii BHIUUTIHATI………….. mở cửa đi, tôi biệt phu nhân chịu tủi thân, nhưng cũng đừng tức giận làm hại thân thê.”

Bên ngoài nhà vệ sinh, truyền đến âm thanh hỏi han của dì An.

*Dì An, cháu không sao, dì không cần phải lo cho cháu.”

Có lẽ do đứa nhỏ trong bụng quây nhiều nhiêu quá nên mệt rồi, Tuyết Lạc được bình tĩnh lại vội vàng sửa sang lại bản thân đi ra ngoài.

“Còn nói không sao, nhìn đôi mắt sưng đỏ của phu nhân đi…..có phải lại trồn trong nhà vệ sinh khóc một mình?”

Dì An đau lòng giơ tay ra chỉnh lại.

phân mái có chút lộn xộn của Tuyết Lạc: “Dì An biết trong lòng con tủi thân.”

Tuyết Lạc có thể nói cho dì An: vành mặt cô đồ là bởi vì vừa nôn một trận long trời lở đât không?

Đương nhiên là không thể!

“Dì An, con không tủi thân gì hết!”

Thật ra Tuyết Lạc thật sự rất cảm kích dì An môi ngày đêu quan tâm chăm sóc cô. Hai ba hôm lại đem canh dinh dưỡng đên cho cô, còn đem đên đô ăn mà cô thích.

“Phu nhân, cô phải nghĩ rộng ra! .

Những ngày tháng tốt đẹp thuộc vê cô sắp đến rôi!”

Dì An an ủi Tuyết Lạc, lại không thể nói quá mức rõ ràng. Vị tiêu thư Lam Du Du kia, thực sự quá tàn ác, dì An không thê không kiêng kị gì cô ta.

Những ngày tháng tươi đẹp của mình sắp đến rôi sao?

Tuyệt Lạc vô thức sờ vào nơi nhấp nhô trên chiễc bụng bằng phẳng mình: đúng là sắp đến rồi! Qua vài ngày nữa cô sẽ đem theo đứa con trong bụng chạy đến một nơi thật xa.

“Đúng rồi dì An, lúc nào có thể ăn cơm tôi vậy? Con đên nhà bếp cùng dì và Mạc quản gia ăn một chút có được không?”

Bị một trận nôn kia nôn lặp đi lặp lại, lúc này Tuyết Lạc đã đói lắm rồi.

Dì An nhìn thấy Tuyết Lạc đã bình tĩnh lại, liên lập tức đến nhà bếp bận rộn.

Dọn đồ ăn tối lên bàn.

Không thể không nói, đồ ăn ở Phong gia thật sự đêu là tinh mỹ tuyệt luân.

Không chỉ phong phú, còn phôi hợp các loại dinh dưỡng.

Tuyết Lạc thật sự rất đói, sức ăn tăng rât nhiêu, hơn nữa chỉ cúi đâu mải miệt ăn.

Đây là dùng đồ ăn để hóa giải bi thương sao?

Phong Lập Hân vốn muốn quay lại phòng trị liệu của mình.

Anh sợ bộ dạng của mình ảnh hưởng đến khẩu vị của hai người phụ nữ.

Nhưng Phong Hàng Lãng đã nhìn ra, Phong Lập Hân rất khát vọng có thê giông như người bình thườn cùng ăn trên một bàn với người thân của mình.

Từ khi thân thể bị bệnh, Phong Lập Hân liên trở nên bi quan, tậm tư so với trước đây trở nên đa sâu đa cảm hơn.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 392


Chương 392:

Theo những lời bác sĩ Kim nói, là do tình cảm bị thương trở nên sinh động, rât đê ý đên ánh mắt và cách nhìn của người khác với anh.

Cũng may trên điểm này Phong Hàng Lãng làm rất tốt. Bởi vì anh thật sự Kh ghét bỏ chê bai Phong Lập ân.

Nhưng trên bàn ăn, một người là người phụ nữ mình yêu, một người là em dâu, Phong Lập Hân ít nhiều cũng có chút không tự tại.

Phong Hàng Lãng muôn cùng Phong Lập Hân đên phòng trị liệu dùng bữa, nhưng lại lo đề hai người phụ nữ kia.

lại, yêu tinh Lam Du Du kia không biêt sẽ lại âm ï làm ra chuyện gì.

Xét thây Phong Lập Hân cũng không muôn rời đi, Phong Hàng Lãng đê xuât đề anh ở lại cùng nhau ăn bữa cơm hãy đi lên lâu.

Phong Lập Hân sợ răng bộ dạng của mình sẽ ảnh hưởng đến khẩu vị của hai người phụ nữ, nhưng không ngờ là do anh lo nghĩ nhiêu rôi.

Tuyết Lạc khẩu vị tốt bát ngờ, ánh mắt của mọi người đều dôn vào trên người Tuyết Lạc đang ăn như hồ đói.

Sau khi gặm xong ba cái cánh gà, Tuyệt Lạc lại nhìn trúng móng bò pha lê đây mỡ.

Đầu tiên, là do Tuyết Lạc muốn ăn. ï Thứ hai là vì móng bò có anbumin rất tỐt với đứa nhỏ trong bụng.

Tuyết Lạc nghĩ muốn sinh một đứa con gái làm tri kỉ cùng mẹ, nhưng cũng muôn sinh một đứa con trai khỏe mạnh để nương tựa.

h*m m**n ăn uống căn bản không ngừng lại được, Tuyết Lạc liền mặt dày từ trong bát canh gặp một nửa miêng móng bò vào bát.

Cắn một miếng, thật đúng là mĩ vị, dường như bản thân đã ăn nhạt nhẽo cả một thê kỉ vậy. Không tự chủ được căn liên tiệp thêm vài miệng nữa, càng ăn càng cảm thây móng bò hôm nay thật quá ngon.

Đột nhiên, Tuyết Lạc cảm thây bôn phía yên tĩnh lạ thường, như là chỉ nghe thây tiêng căn móng bò của một mình cô.

Tuyết Lạc phát hiện ra liền ngắng đâu, ngại ngùng phát hiện mọi người đêu đang chăm chú nhìn cô.

Tuyết Lạc rất thẹn thùng, nhưng cô cũng không thê nói do mình mang thai, miệng rất tham ăn.

Bản thân đã quyết định sẽ ly hôn với Phong Lập Hân, còn ở Phong gia lừa ăn lừa uông, Tuyết Lạc thật cảm thầy băn khoăn.

Nhưng vừa nghĩ: Mình có không tuân đạo dâu thế nào , có mặt dày vô sỉ thê nào, thì đứa nhỏ trong bụng cũng là con cái nhà họ Phong bọn họ.

Có thể sẽ đối đãi tốt, hoặc có lẽ sẽ Vĩnh viên không được thây ánh mặt: trời, nhưng cuôi cùng cũng vân là côt nhục của Phong Hàng Lãng. Ấn chút đô ăn Phong gia bọn họ chắc cũng không đên mức bị ghét bỏ.

“Mọi người……….. Mọi người cũng ăn GÌ.”

Tuyết Lạc nhỏ giọng khô khan nói một câu, ngại quá. Cô cúi đầu bất đâu gặp cơm tráng trong bát, không ăn thêm đô ăn nữa.

“Lâm Tuyết Lạc, tối rồi, cô ăn nhiều đô dâu mỡ như thê không sợ béo bụng à?”

Lam Du Du nhìn Lâm Tuyết Lạc cắn miêng lớn móng bò đây dâu, cả người đều nhìn đến ngây ngốc. Sức ăn lớn không nói, còn cả miệng dính dâu, giông như là dân Châu Phi bị bỏ đói mây hôm vậy.

Tuyết Lạc thật sự khó giải thích, nhưng không trả lời Lam Du Du, lại càng thây ngại ngùng “Tôi, tôi đang muốn tăng cân! Tốt nghiệp đại học phải thi thể dục, tôi muôn được điềm A.”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 393


Chương 393:

Lấy điểm A thể dục đúng là ước mơ của cô, cũng là đề tên đàn ông từng cười nhạo cô thê dục làm bừa cũng có thê lây được học bông phải nhìn cô bằng cặp mắt khác.

Nhưng bây giờ xem ra, đứa nhỏ trong bụng rõ ràng không đông ý người mẹ này làm loạn rồi. Nó mói được hai – tháng, chịu không nồi sức ép như thê.

Đầu mày Phong Hàng Lãng nhẹ nhàng di chuyền, nhìn thấy Tuyết Lạc chỉ ăn cơm không ăn thêm thức ăn, liên xoay bàn xoay đây đĩa tôm đến trước mặt cô.

“Ăn nhiều lên đi, tốt cho não!”

Rõ ràng là hành động quan tâm, Phong Hàng Lãng lại nhất quyết phải bôi thêm một câu nói móc.

Tuyệt Lạc không so đo với lời miệt thị của anh, một câu “tốt cho não” khiến Tuyết Lạc hạ quyết tâm ăn thêm vài con tôm nữa.

Đứa nhỏ trong bụng đang ph*t d*c phát triên não, đúng thật là nên bổ sung nhiêu thức ăn giàu anbumin.

Tuy rằng canteen trường cũng có .

tôm, nhưng tôm ở đó dường như đều là đông lạnh, ăn vào không tươi, căn bản không thê so với tôm nõn bóc vỏ của Phong gia.

Tuyết Lạc ăn một con, lại ăn một GOH…- liên tiêp ăn ba con tôm mới dừng lại. Thực ngại không dám ăn tiêp nữa.

“Tuyết Lạc thích ăn thì ăn nhiều thêm chút đi:”

Phong Lập Hân tuy nói không rõ ràng nhưng rất tràn ngập quan tâm tới em dâu.

“Du Du, em cũng ăn đi.”

Còn có tình cảm sâu nặng với người phụ nữ mà anh yêu.

Cạch một tiếng, Lam Du Du buộng xuộng đũa bát, ngôi đó nhìn chằm chăm Tuyệt Lạc ăn.

“Tôi muốn xem xem, cô lớn như vậy rôi, còn có thê ăn được bao nhiêu thứt”

“ủy cái HE HITG ” Tuyết Lạc khó nói có chút xâu hồ vộ cùng. Bị người ta nhìn chăm chăm ăn cơm như vậy thật không tự nhiên.

Không khí trên bàn ăn lại ngượng ngùng.

“Nhị thiếu gia, để tôi giúp đại thiếu gia ăn, cậu trước ăn vài miêng lót dạ đi.”

Dì An lập tức mở miệng đánh tan không khí ngượng ngùng.

“Lam đại tiểu thư, hay cô cứ nhìn tôi ăn đi này, da mặt tôi dày.”

Phong Hàng Lãng giao lại bát của Phong Lập Hân cho dì An, bưng lên bát canh uông một ngụm.

“Sao nào, tôi nhìn chị dâu anh ăn cơm, anh đau lòng à?” Lam Du Du nửa âm nửa dương phản kích hỏi một câu.

“Tôi là lo cho cô! Tôi với anh tôi đều không thích phụ nữ quá gây, đ4y đà chút thì tôt hơn nhiêu!”

Phong Hàng Lãng càng đói hơn. Buổi trưa ở công ty ăn tạm vài miếng, gần đây hạng mục phong hầu của công ty lân nữa khởi động, bận đến tối tăm mặt mũi.

Nếu như nói sức ăn của Tuyết Lạc khỏe, vậy sức ăn của Phong Hàng Lãng càng kinh thiên động địa.

Như là gió cuốn mây tan, cả một mâm đồ ăn đều thây đáy.

Bị Phong Hàng Lãng nói nhự thé, Lam Du Du không nhìn Tuyết Lạc ăn nữa, câm đũa bát lên bắt đâu ăn.

Thăn bò nấu rất mềm. Phong Hàng Lãng chọn một miêng thăn bò mêm, lây đi cọng rau nặng mùi trong bát canh nhuận khâu của mình, sau đó đặt đên bên miệng Phong Lập Hân.

Răng Phong Lập Hân không tốt, : nhựng nêu là sợi thăn bò, cũng có thê nuôt xuông, cũng không sao cả.

“Hàng Lãng, em mau ăn đi.”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 394


Chương 394:

Phong Lập Hân mở miệng ăn thăn bò Phong Hàng Lãng đưa tới.

Mũi của anh như là bị lửa lớn thiêu rụi biên dị, nhìn có chút kh*ng b*, nhưng trong mắt Phong Hàng Lãng, vẫn luôn là từ ái.

“Vẫn là em trai ruột tốt đúng không?

Nhìn hai người phụ nữ này xem, chỉ biệt ăn một mình!”

Phong Hàng Lãng trêu chọc một câu, không muôn Phong Lập Hân quá mức ngượng ngùng và khó chịu.

“Tôi ăn xong rồi, đề tôi đút cho Lập Hân cho.”

Tuyết Lạc thẹn quá buông bát xuông bước vệ phía trước, nói thật, gả đên Phong gia, bản thân thật sự chưa làm tròn nghĩa vụ của người vợ ngày nào.

Nhưng lời vừa nói ra, một cơn buồn TIOH lG102I05UOITS 77.

Tuyết Lạc lại quên mắt nguyên tắc: sau khi ăn xong bất kỳ đô vật nào cũng không được mở miệng ra nói chuyện ngay.

Nếu không sẽ buồn nôn, phải nôn tất cả những thứ vừa mới ăn ra mới thôi.

Tuyết Lạc không dám giơ tay bụm miệng mình, mà chỉ căn chặt môi, đứng dậy chạy bước nhỏ vào nhà vệ Sinh.

Ánh mắt mọi người nhìn theo bóng dáng Tuyết Lạc đột nhiên rời đi đều rât kinh ngạc.

“Hạ ha, xem ra bạch liên hoa kia tám phân bị gương mặt này của anh trai anh dọa cho buôn nôn rồi!” Lam Du Du không suy nghĩ gì nói năng lung tung.

Nhưng người nói vô ý, người nghe lại hữu ý.

Phong Lập Hân vốn có tâm lý tự tỉ mân cảm, lần này lại bị kích động đau đón. Bởi vì giây phút này do sự lÍ giải lệch lạc của Lam Du Du, vô ý tạo thành một lý do hợp lý cho sự ròi đi của Tuyết Lạc.

“Phu nhân nhà chúng tôi sẽ không bao giờ như vậy. Cô ây rất lương thiện hòa nhã.” Dì An nhịn không được nói một câu công băng cho Tuyệt Lạc.

“Đấy là bản năng của một người khi bị chịu k1ch thích và kinh ngạc! Chăng liên quan gì tới lương thiện hay không!”

Lam Du Du lại cười nhạt hừ lạnh một cái. Đôi với một người làm dám tranh luận với cô ta như dì An, cô ta thật sự không có chút hảo cảm nào. Nếu không phải vì dì làm một bàn đồ ăn ngon, Lam Du Du thật sự muôn đề Phong Lập Hân sa thải dì.

“Lam Du Du, tình trạng hiện tại của anh tôi lẽ nào không phải là nhờ cô ban cho hay sao?”

Phong Hàng Lãng rít gào quát lên chặn miệng Lam Du Du.

“Được rồi, Hàng Lãng, anh thân tàn ma đại, là do anh tự mình rước lấy, không liên quan gì đến người khác!”

Phong Lập Hân không chỉ có thanh âm đang phát run, đến cả đôi tay được bọc trong gang tay cũng đang run lên bân bân. Thời khăc này anh đột nhiên cảm thây: mình sông chỉ làm liên lụy nhiêu người hơn! Không bằng chết đi, tật cả mọi người đêu được giải thoát!

“Đại thiếu gia….Đại thiếu Gan hít thở từ từ, từ từ Bác sĩ Kim vẫn luôn ngôi ăn trong yên lặng, cảm nhận được sự bất thường của Phong Lập Hân, lập tức bỏ bát đũa xuông xông đến trước xe lăn, hướng dân Phong Lập Hân đang bị kích động từ từ hồ hấp.

Khó khăn lăm mới không cân dùng đên máy thở oxi được nửa tháng, bác sĩ Kim đương nhiên không muốn nhìn thây tật cả mọi dày vò của Phong Lập Hân đều đỗ sông đồ bê.

Phong Hàng Lãng lập tức xông đến ôm chặt nửa thân trên đang cửng ngặc của Phong Lập Hân, vỗ vỗ lưng anh.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 395


Chương 395:

“Anh, chậm rãi hít thở, anh có thể làm được, em biệt anh rât ghét máy thở oxi.”

Cuối cùng, Phong Lập Hân cũng nhuận khí được sau kích động nhưng cả người đêu trở nên ủ rũ không vực dậy được.

Nằm lại giường bệnh trong phòng trị liệu, anh lập tức nhăm chặt hai mắt, không muôn giao lưu với bât kỳ ai nữa.

Tâm tình của Phong Hàng Lãng bị ép đên cực hạn.

Khi Tuyết Lạc nôn hêt mọi thứ từ nhà vệ sinh đi ra, trên bàn ăn đã không còn hai anh em nhà Phong gia, chỉ còn lại một mình Lam Du Du ngân ngơ nhìn cơm trong bát.

“Lập Hân đâu?” Tuyết Lạc hỏi một câu.

Vừa nôn đên mù mịt trời đất trong _.

nhà vệ sinh, cô dường như nghe thấy được tạp âm ở bên ngoài bàn ăn, dường như: còn nghe thấy giọng vừa gào vừa thét của Phong Hàng Lãng.

“Bị cô làm cho kích động, trở về phòng trị liệu cấp cứu rồi!” Lam Du Du lạnh giọng, liệc mắt trăng nhìn Tuyết Lạc.

“Bị, bị tôi kích động? Rốt cục là có chuyện gì vậy?” Tuyết Lạc như trong mây mù, không hiểu ám chỉ của Lam Du Du.

“Lúc này có phải cô bị bộ dạng của Phong Lập Hân dọa sợ? Ghê tởm tới mức phải vào nhà vệ sinh đê nôn?

Lậm Tuyệt Lạc, tôi nói cho cô biết, nêu cô muôn lây lòng Phong Hàng Lãng, thì chí ít trước mặt anh ây phải giả vò hiều ý người khác một chút!

Cô cũng không phải không biệt anh ây là một người “cuông anh trai” đích thực! Anh trai Phong Lập Hân còn quan trọng hơn cả mạng anh ây nữa!”

Lời giải thích của Lam Du Du khiến Tuyêt Lạc giật mình ngân ra tại chỗ, hóa ra bản thân vừa nãy đột nhiên dâng lên cảm giác buôn nôn, bị mọi người cho rằng cô kinh tởm diện mạo của Phong Lập Hân ư2 Sao lại có thể chứ? Cô sao có thể kinh tởm Phong Lập Hân được? Thật sự oan uông quái Tuyệt Lạc vội vội vàng vàng chạy lên tầng hai, muôn giải thích hoặc là xin lỗi với Phong Lập Hân, lại đúng lúc gặp Phong Hàng Lãng vừa đi ra khỏi phòng trị liệu.

Vẻ mặt của người đàn ông lạnh lùng đên mức như yêu ma được nuôi dưỡng ở trong lòng đất, tràn đầy thô bạo.

Tuyết Lạc theo bản năng lùi về đẳng sau, lùi đên lan can, không còn đường lui.

“Xin lỗi……” Tuyết Lạc thì thào nói Cô cũng biết Phong Lập Hân có thể dùng khuôn mặt của mình đổi diện với cô, đôi diện với mọi người là đã dùng hết tât cả mọi dũng khí của anh ây.

Nhưng vào đúng lúc này cô lại buồn nôn.

Việc buôn nôn của Tuyết Lạc ở trong mặt Phong Lập Hân thêm cả những lời thêm măm dặm muối của Lam Du Du, cũng giỗng như bị vu oan thành giêt chết Phong Lập Hân vậy.

Tuyết Lạc lại không có cách nào giải thích bản thân chỉ là do mang thai nên buôn nôn.

Lúc này, đôi diện với Phong Hàng Lãng đang trong cơn giận, Tuyết Lạc rất sợ hãi, Sợ anh ta sẽ ra tay làm tồn thương đên đứa nhỏ trong bụng.

Đó là con của cô, cũng là con của anh ta.

Trước khi Phong Hàng Lãng đi ra từ trong phòng trị liệu, Phong Lập Hân nhằm chặt hai mặt dặn dò một câu: “Đùng trách Tuyết Lạc! Em ây chỉ vô tình mà thôi!”

Câu này vốn dĩ là có ý tốt, Phong Lập Hân không muôn em trai Phong Hàng Lãng giận dữ với phản ứng do bản năng của Tuyệt Lạc.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 396


Chương 396:

Tuyệt Lạc thật sự có trăm miệng cũng không cãi được: cơn buôn nôn của mình, không phải do nhìn thây bộ dạng của Phong Lập Hân à chỉ là do phản ứng s1nh lý của mang thai mà thôi.

Có khổ mà không thể nói, có lẽ là miêu tả chính xác nhất thực tại lúc này của Lâm Tuyết Lạc.

“Tôi biết cô chỉ là vô ý”

Giọng nói của Phong Hàng Lãng nhàn nhạt, giỗng như đang dạy đứa trẻ nhỏ làm sai.

“Nhưng cô tại sao lại không cẩn thận một chút! Cô biết rõ tâm lý của anh tôi lúc này rất yếu đuôi, chịu không nồi bất kỳ đả kích hay ánh mắt chán ghét của người khác!”

tiliOIixiihiloi Ẻ Điều duy nhất Tuyết Lạc có thể nói, chỉ có một câu xin lôi.

Phong Hàng Lãng không tiệp tục trách măng Tuyết Lạc nữa mà năm.

lây cô tay Tuyêt Lạc, bước đi bình ôn kéo cô xuông lâu.

“Phong Hàng Lãng, tôi muốn xin lỗi anh trai anhÏ” Tuyết Lạc run rây khân cầu.

“Anh tôi không cần lời xin lỗi của cô!”

m thanh của Phong Hàng Lãng không hê cao, cũng không phải gào lên, chỉ là một âm thanh lạnh lẽo đến tận cốt tỦy.

“Hàng Lãng, tôi thật sự không có ý, ti tôi bị bệnh, bị cảm lạnh.”

Tuyệt Lạc rất khó chịu. Cô không thể nói ra chuyện mình nghén do có đứa nhỏ, nhưng cô cũng muốn tận lực giải thích gì đó.

“Không phải đã bảo cô ở lại trường học rồi sao? Quay lại làm gì? Mạng của anh tôi không thể chịu thêm bắt kỳ kích động với tồn thương nào nữa!

Dù cho kích động và thương tôn đó là do vô ý, tôi cũng không thê tha thứ!”

“Hiểu chưa hả? Lâm Tuyết Lạc?”

Thanh âm của Phong Hàng Lãng rất lạnh, rât lạnh, lạnh đên mức có thê đóng thêm một tâng băng.

“Thật sự xin lỗi.”

Tuyết Lạc đã không còn biết bản thân có thê nói gì nữa chỉ như một cái máy lặp lại câu này.

“Tôi đưa cô ra ngoài!”

Thanh âm của Phong Hàng Lãng vẫn trâm thập như cũ, trầm đên mức không còn một tia độ âm.

Tuyết Lạc cứ như vật bị anh nắm cổ tay kéo một đường đến phòng khách, mặt không biên sắc mở thật mạnh hai cánh cửa lớn, đây Tuyết Lạc xuống bậc thang dưới màn mưa.

Rằm một tiếng, cửa lớn Phong gia bị đóng chặt lại.

Tuyết Lạc té ngã ở bậc thang dưới màn mưa, ngâng đâu, lăng lặng nhìn cánh cửa bị người đàn ông mạnh mẽ đóng lại.

Lúc này, Tuyệt Lạc không quan tâm gì đên đau đớn trên người mình, cũng không đê ý đên nước mưa đây trời, và gió lớn lạnh thâu xương.

Thứ còn lại, chỉ là ánh mắt ác độc mà người đàn ông vừa đây cô ra khỏi nhà. Chán ghét, giỗng như vứt bỏ một thứ rác rưởi đáng căm hận.

Một tia chớp rạch ngang bầu trời, một tiêng sâm sét đánh thức tỉnh mọi vạn vạn trên mặt đât.

Mưa rơi tầm tã, như từng thanh kiếm bạc rơi xuông, không chút lưu tình nên xuống tât cả mọi thứ của thế _ gian, mưa rơi liên tiếp thành một tắm lưới, kín đất trời.

Nước mưa trên đỉnh đầu Tuyết Lạc, rơi xuông uôn lượn thành một đường, lần vào hàng nước mắt.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 397


Chương 397:

Khi người đàn ông đầy cô ra khỏi nhà, Tuyêt Lạc như là vô thức dùng một tay bảo vệ bụng mình.

Cô bình tĩnh không quên bản thân là người mẹ đang mang thai đứa con mới được hai tháng, bất kê lúc nào, bản thân cũng phải bảo vệ đứa nhỏ, Đứa nhỏ này, rõ ràng đã trở thành tât cả của Lâm Tuyệt Lạc.

Nhất là trong giây phút đau thương như thê này, Tuyệt Lạc càng cảm nhận được sự quan trọng của đứa trẻ trong bụng đôi với cô.

Con à, mình không được buôn, là do mẹ sai trước, cùng mẹ quay về ký túc xá thôi, dì Đóa Đóa còn đang đợi chúng ta đó.

Trong màn mưa, Tuyết Lạc bò dậy từ trên mặt đât lạnh lẽ.

“ÂU ui.” Tuyết Lạc phát ra âm thanh nhịn đau, lúc này mới nhận ra đầu gội cô dường như bị va đập phải, đau đên mức không đứng dậy nỏi.

Tuyết Lạc biết mình không thể dầm mưa, không thể ở trong màn mưa này quá lâu, cho nên cô lê đôi chân đau đón của mình, đi một bước, lê một bước đến khu bảo vệ của tòa nhà.

Tiếng đóng cửa rằm một cái, khiến Lạm Du Du và dì An đêu bị dọa sợ đên ngân ra.

Lam Du Du không ngờ răng Phong Hàng Lãng sẽ mạnh tay với bạch liên hoa Lâm Tuyết Lạc như vậy. Bên ngoài còn đang mưa như trút nước, anh ây thê mà không tiệc đây người ta ra ngoài?

Khoảnh khắc phu nhân Tuyết Lạc bị nhị thiêu gia Phong Hàng Lãng đây ra khỏi nhà, dì An lo lãng đền độ nước mặt cũng sắp rơi xuông, nhưng bà _ thật sự không dám ngăn cản nhị thiếu gia đang trong cơn phẫn nộ.

Mưa lớn như vậy, phu nhân Tuyết Lạc làm ơn đừng dâm mưa đến sinh bệnh. Dì An gấp rút lây ra một chiếc ô, đi ra theo đường gara của biệt thự.

Một cánh tay Phong Hàng Lãng vẫn đề trên cánh cửa, gân xanh nỗi lên, u buôn và hiu quạnh bao trùm lên người đàn ông trong vô tận thê lương.

Lam Du Du rất đau lòng cho người đàn ông này, cô dường như lúc này mới nhận ra: đôi với mỗi chuyện của Phong Lập Hân, Phong Hàng Lãng có thể làm đến mức mất hết tính người, trừ anh trai ra, trong lòng anh ta không thê chứa thêm bât kỳ người nào khác nữal Bao gồm cả cô ta Lam Du Dụ, cũng bao gôm cả người vừa bị đuôi ra khỏi nhà, bạch liên hoa ngã trên bậc thang dưới màn mưa.

*“A Lãng, đừng buồn nữa, bây giờ tôi lên lâu an ủi anh trai anh.”

Lam Du Du cất giọng mêm mại, đứng dậy, muôn ôm lây thất lưng Phong Hàng Lãng, chỉ cân nhìn thây người đàn ông này buồn, trái tim của Lam.

Du Du lập tức tan vỡ, đau đến hô hấp thôi cũng khiên cô đau.

Phong Hàng Lãng lại ngăn chặn tay của Lam Du Du ở trên eo mình.

“Lam Du Du, đừng cho rằng cô không sợ chệt thì tôi sẽ không làm gì được cô! Tôi sai Nghiêm Bang tìm một loại thuôc từ bên Mexico về, nó có tên rât hay là “abo”! Người nào ăn thuốc này xong cũng sẽ không còn ý thức tự chủ nữa, sẽ rất nghe lời!”

Mỗi một chữ Phong Hàng Lãng nói ra đêu nhiễm hàn ý, ủ ám như ma quỷ từ trong lòng đất.

“Phong Hàng Lãng, anh không thể đối xử với tôi như vậy, anh trai anh sẽ không đề anh làm vậy với tôi!”

Lam Du Du run rây, người đàn ông này thật ác độc, anh ta đã bị thù hận che lập hai mắt, bị yêu hóa rồi, ma hóa rồi!

“Anh tôi là một người tàn phê, anh ây có thê làm gì được chứ? Yên tâm đi, anh tôi sẽ rất yêu thương cô, ngoan ngoãn nghe lời cô!”

Lời nói của Phong Hàng Lãng âm u khủng bồ đên mức Lam Du Du không rét mà run. Cô tin răng Phong Hàng Lãng vì anh trai Phong Lập Hân cái gì cũng có thê làm ra được.

“Không cần loại thuốc đó, tôi cũng sẽ nghe lời.” Lam Du Du cắn chặt đôi môi hồng, biết điêu.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 398


Chương 398:

Dì An đuôi theo đến bên ngoài, nhìn thây Tuyệt Lạc đang lết đôi chân bị thương đi về hướng phòng bảo vệ khu nhà.

“Phu nhân, phu nhân Dì An vội vã gọi hai tiếng, lập tức lao đến che Tuyết Lạc đã bị thắm mưa ướt sũng dưới ô.

“Phu nhân, phu nhân ướt hết người rôi, nhanh chóng đi thay đô thôi.”

Dì An rất đau lòng, Tuyết Lạc mới hơn hai mươi tuôi, đang độ tuôi phong nhã hào hoa, lại phải chịu loại hành hạ như thê này.

“Không cần đâu dì An, dì mau quay vê đi, Lập Hân cân người chăm sóc.

Dì cho con mượn ô là được.”

Khuôn mặt nhỏ của Tuyết Lạc trắng bệnh, thân thê gây yêu dưới mựa to gió lớn không nhận được run cầm cập.

“Phu nhân, đừng ương bướng nữa, bộ đồ ướt sũng này nêu không thay mai cô chắc chăn sẽ bệnh!”

Sẽ bệnh ư? Tuyết Lạc ngần ra: cô không thê bị bệnh được! Đứa nhỏ An bụng không cho phép cô sinh bệnh!

Nhưng giờ muốn cô quay lại Phong gia ư? Tuyệt Lạc thật sự làm không được. Cô không thể chịu đựng được Phong Hàng Lầng lần nữa thô bạo với mình.

Dù cho cô có chịu được, thì đứa nhỏ trong bụng cô cũng chịu không nôi.

Nếu đề nó lẫn nữa gặp phải đôi xử tàn khôc của cha ruột nó nữa, thê thì thật sự quá tàn nhân rồi!

Dì An như là cảm nhận được băn khoăn trong lòng phu nhân Tuyêt Lạc, lập tức nói: “Phu nhân, cô chịu thiệt một chút, tôi đưa cô đến nhà xe thay đô ướt ở đó.”

Vì đứa nhỏ trong bụng, Tuyết Lạc không thê giữ thê diện gì. Cô không thê bị bệnh, không thê đề đứa nhỏ trong bụng gặp chuyện.

Lúc này, hai luồng sáng nhức mắt của xe ô tô chiêu đền, Tuyết Lạc không thích ứng được dùng tay che.

“Tuyết Lạc?”

Tuyết Lạc nghe thầy giọng nói quen thuộc, âm thanh của người đến mang theo kinh ngạc, là cậu Chính Dương.

Hạ Chính Dương xuông xe, xông vào trọng màn mưa, nhìn thấy gương mặt trăng bệnh, cả người ướt sũng, bị lệnh đên run rấy của cháu gái ngoại Lâm Tuyệt Lạc.

Ông lập tức cởi áo ngoài tây trang của mình, phủ lên vai Tuyết Lạc.

“Tuyết Lạc, mưa to như vậy, Sao con lại ở bên ngoài? Cả người con đêu ướt sũng rồi, có phải bị người Phong gia đuổi ra phải không?”

“Gầu” Sao cậu lại đến đây?”

Tuyệt Lạc kinh ngạc.

Nhìn cửa lớn Phong gia đóng chặt, và cháu gái ngoại đang run lây bây, Hạ Chính Dương không cân hỏi thêm gì nữa cũng đã hiều rõ mọi việc.

“Đến đón con về nhài”

Hạ Chính Dương căn chặt răng, ôm lây cháu gái ngoại Lâm Tuyết Lạc đang run lây bây vào trong chiếc xe jeep của mình.

Trong xe Jeep, trợ lý Tiểu Viêm còn chưa hiệu rõ Hạ Chính Dương còn đang hùng tâm tráng chí nói không thành công cũng thành nhân đột nhiên thay đối chủ ý.

“Hạ tổng, ngài không vào nói chuyện đầu tư với Phong tổng nữa à? Đây là hạng mục mười tỷ đó ạI”

“Ông đây bảo cậu quay đầu xe, cậu còn lèm bèm cái gì.”

Hạ Chính Dương quát một câu.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 399


Chương 399:

“Phu nhân, phu nhân,…… cô nhớ bảo vệ cơ thê!”

Dì An muôn lên ngăn cản, nhưng cuôi cùng lại thôi. Được người bên ngoại đên đón đi, cũng tốt hơn ở lại Phong gia chịu khô. Tính khí của nhị thiêu gia Phong Hàng Lãng không sao đoán được, thực sự không thê không suy xét. Nêu phu nhân Tuyết Lạc ở lại Phong gia không chừng sẽ phải chịu không ít tội.

Còn có vị tiêu thư Lam Du Du kia, nhìn thê nào cũng thây gai người!

Châm ngòi khơi dậy thị phi, giết người không thây máu.

Nghĩ đên Phong gia bên trong còn có Phong Lập Hân tình tính cần phải chăm sóc đề ý, dì An vừa nghĩ vừa nhìn theo xe jeep rời đi, một bên nghĩ một bên quay đâu về Phong gia.

Hạ gia.

Trên gác xép, Tuyết Lạc thay bộ đồ đã thâm nước mừa, uông bát nước canh gừng xua lạnh do mẹ nấu, cảm HH, cơ thê âm áp thoải mái hơn nhiêu.

Vừa muốn ra ngoài tiếp đón mợ Ôn Mĩ Uyên lại nghe thây dưới lâu có tiêng cãi nhau.

“Hạ Chính Dương, ông lên cơn điên rồi.à? Công trình lớn hơn 10 tỷ mà ông không thèm đi đàm phán, lại đi đón đứa cháu gái ngoại bảo bôi của ông từ nhà người ta vê, ông không biệt suy nghĩ à?”

On Mĩ Uyên còn trông cậy vào Hạ Chính Dương có thê nhờ vả quân cờ Tuyêt Lạc này dựa dẫm vào Phong Hành Lãng, đề có được sự viện trợ tài chính to lớn của anh ta.

Bây giò thì hay rồi, ông chồng Hạ Chính Dương đón cái con bé hệ ly tinh hại người Lâm Tuyết Lạc về Hạ gial Cái này không phải là không trộm được gà còn mật năm gạo sao?

“Họ Ôn kia, bà gào to thế làm gì?

Thân thê của Tuyết Lạc còn đang cảm lạnh, đang nghỉ ngơi đấy!”

Hạ Chính Dương hận không thể dùng tay bịt cái miệng gây không buông tha người của vợ mình Ôn Mĩ Uyên lại!

“Chỉ có Lâm Tuyết Lạc là cơ thể cao quý, còn công trình của tập đoàn Chính Dương nhà chúng ta thì không quan trọng ư? Hạ Chính Dương bây giờ ông nhất định phải đem đứa cháu ngoại bảo bồi của ông quay lại Phong gia cho tôi! Sau đó phải bàn chuyện: công trình với Phong Hàng Lãng! Nêu không bàn được thì ông cũng cùng với đứa cháu gái bảo bồi của ông đừng có hòng bước vào của nhà này!” Ôn Mĩ Uyên thở hôn hên vừa gào vừa thét.

“On Mi Uyên! Bà đừng có mà quá đáng! Nói thê nào Tuyết Lạc cũng là cháu gái ruột của tội! Nó bị Phong gia đuôi ra khỏi nhà, dâm mưa, làm một người cậu, tôi có thê đứng nhìn sao?

Lúc đầu Tuyết Lạc là vì thực hiện lời hứa của Hạ Chính Dương mới phải nhân nhục gả đên Phong gia! Lời hứa ban đâu của tôi được thực hiện rồi, nhưng Phong gia bọn họ ngược đãi một cô bé trói gà không chặt như vậy là do Phong gia bọn họ không đúng!

Tôi không cho phép người Phong gia lại bắt nạt Tuyết Lạc nữa, tôi muôn Tuyết Lạc và Phong Lập Hân ly hôn!”

“ty hôn với Phong Lập Hân? Hạ Chính Dương, cái tên đầu óc nông cạn! Chúng ta đã nhận hai tỷ lễ vật của Phong gia đấy!”

“Cùng lắm chúng ta trả lại 2 tỷ lễ vật cho Phong gia thôi!”

“Hạ Chính Dương! Não ông bị nhúng nước à? Bị lừa đá hỏng rôi sao? Hai tỷ đó, ông nói trả là trả được à?”

“Ôn Mĩ Uyên, tôi biết bà giáu hơn một tỷ tiên riêng! Nêu bà không trả hai tỷ này lại, tôi sẽ….”

“Ông sẽ làm gì? Ông cắn tôi à?”

“Ông đây sẽ ly hôn với bài”
 
Back
Top Bottom