Ngôn Tình Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 340


Chương 340:

“Phong Hàng Lãng, anh muốn trừng phạt tôi như thê nào mới hả giận?”

Tuyết Lạc cố gắng để mình bình tĩnh lại, áp chế lửa giận của mình đề không tranh cãi với người đàn ông này. Cô biết, trong thành phố cũ kĩ yên tĩnh này, bất kì sự phản kháng nào của cô cũng đều là vô ích. Vì có thể bảo vệ tiêu bảo bói ở trong bụng, Tuyết Lạc tình nguyện nghe Phong Hàng Lãng sỉ nhục và chửi rủa, chỉ cần không quá đáng quá.

“Em nói xem?” Phong Hàng Lãng hừ lạnh một tiếng: “Lâm Tuyết Lạc, một người phụ nữ có chồng như em, đêm hôm khuya khoắt Vui về với người đàn ông khác ở phòng khiêu vũ, sau khi bị tôi bắt gian thê nhưng còn dám bỏ trồn? Em nói xem tại sao tôi phải trừng phạt em?”

Hóa ra người đàn ông này hiểu lầm răng mình và Phương Diệc Ngôn vừa khiêu vũ xong rồi cùng nhau ra khỏi trung tâm huân luyện vũ đạo?

Anh lại dùng dáng vẻ chính nghĩa lẫm liệt đó đề đòi lại công lý cho anh trai mình sao?

Mình với người đàn ông khác ở bên nhau là sai, vậy ở cùng Phong Hàng Lãng anh thì sao? Chăng phải là càng sai à?

“Tôi ở ngoài cửa trung tâm huấn luyện ngẫu nhiên gặp được Phương Diệc Ngôn. Tôi đến đó là đề phụ đạo cho các cô các chú ở đội khiêu vũ hữu nghị, vì kiếm tiền!”

Tuyết Lạc tóm tắt rõ ràng rồi giải thích với IPháẨ Hàng Lãng. Anh tin cũng được, không tin cũng chẳng sao, tỏm lại Lâm Tuyết Lạc không thẹn với lương tâm là được.

“Kiêm tiên? Em rất thiêu tiên sao? Phí sinh hoạt mà quản gia Mạc đưa không. đủ sao?” Phong Hàng Lãng lạnh giọng hỏi lại.

“Tôi không muốn dùng cái tiền chơi gái đó của anh! Tuy mạng tôi thấp hèn nhưng tôi có tâm lòng thanh cao!”

Tuyêt Lạc căn răng nói.

Phong Hàng Lãng hơi híp mắt, bắt đâu nhìn lại người phụ nữ đang ngồi trên ghê phụ bi tráng giỗng như đang ra pháp trường một lần nữa.

“Tiền tôi cho mà em gọi là tiền chơi gái sao?” | Anh vươn người tới, cố ý dán lại gần.

Gần đến mức Tuyết Lạc có thể ngửi thầy mùi thuốc lá cay nồng quyện với vị the mát của bạc hà trên người anh.

“Lời thoại này cũng là học của Phong nhị thiếu gia anh. Tôi chẳng qua chỉ là học rồi sử dụng thôi.” Tuyệt Lạc muôn tránh cũng khổng thể tránh.

“Ừm, hình như đúng là tôi từng nói.”

Phong Hàng Lãng lười biếng † hừ một tiêng tán thành: “Nhưng mà tiền chơi gái mà tôi đựa đã có người thay em dùng hết! Nếu như vậy, không phải là tôi nên áp dụng quyên lực của khách lên người em sao?”

“Ai tiêu tiền của anh thì anh đi mà chơi người đó! Tiền đó anh cho cậu của tôi, anh tìm cậu của tôi đi!” Tuyết Lạc tàn nhẫn phản bác lại một câu.

Người phụ nữ này muốn để anh đi chơi người cậu Hạ Chính Dương của cô sao?

“Nhanh mồm nhanh miệng!” Phong Hàng Lãng lạnh lùng nói: “Mặc dù tôi đi tìm người cậu Hạ Chính Dương của em thật thì ông ây cũng sẽ trói em đưa lên giường của tôi thôi! Lâm Tuyết Lạc, ngủ với tôi mà còn thiệt cho em sao?”

” Tuyết Lạc thật sự cứng họng không biết nói gì: Chẳng lễ ngủ với, người đàn ông vừa thô bạo vừa b**n th** này mà còn thầy vinh quang sao?

“Phong Hàng Lãng, nên giải thích tôi đêu đã giải thích, Dây, giờ có thể thả tôi xuống xe rồi chứ?”

Tuyết Lạc không muốn tiếp tục tranh cãi gì với người đàn ông này.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 341


Chương 341:

Nói nhiều sai nhiều! Không cần thận làm cho anh khó chịu thì mình liền gặp rắc rồi.

“Làm sao, đây là thái độ nhận lỗi của em sao? Đêm hôm khuya khoắt, em với người đàn ông khác anh anh em em ngôi trên một chiếc xe máy, hơn nữa người đàn ông này vân còn nhớ nhụng em, còn có âm mưu gây rồi, chăng lẽ em không nhớ rõ mình là phụ nữ đã có chông sao?”

“Bị tôi bắt tại trận thế nhưng còn dám chạy trốn với anh ta? Lâm Tuyết Lạc, ai cho em lá gan này vậy?” Phong Hàng Lãng gân như gào lên.

“Phong Hàng Lãng, tôi chỉ là đi nhờ xe mà thôi!”

Tuyết Lạc thực sự không chịu nỗi việc bị Phong Hàng Lãng vu oan giá họa.

“Đi nhờ xe? Chẳng lẽ nhà họ Phong không có tài xê sao? Chẳng lẽ bên ngoài không có taxi sao? Nhất định phải đi nhờ xe của một người đàn ông có ý đồ với em à?”

Phong Hàng Lãng vô cùng tức giận: “Đừng làm ra vẻ nói là em không muôn dùng tiền của nhà họ Phong, chẳng lẽ tiên của Phương Diệc Ngôn cùng với những thứ mà Phương Diệc Ngôn cung cấp thì Lâm Tuyết Lạc em L có thể dùng sao?”

“Tôi từng điều tra quan hệ của em và Phương Diệc Ngôn, tên nhóc đó không đơn giản đâu! Ngay cả học bồng mỗi năm của Lậm Tuyết Lạc em, anh ta đều có thể phá lệ xin được. Nếu đồi số tiền này thành một cách khác thì Lâm Tuyệt Lạc em có thể tiêu đến mức cười không ngậm được miệng phải không?”

Lời này của Phong Hàng Lãng thực sự làm Tuyết Lạc bị sốc.

Phong Hàng Lãng, anh nói linh tinh!

Học bông là tự tôi cô găng mà có được.” Tuyết Lạc gấp gáp.

“Các quy tắc và quy định của trường học thì chắc hẳn Lãm Tuyết Lạc em phải hiểu rõ hơn tôi chứ? Một sinh viên mà hàng năm đều phải mở cửa sau thì mới có thể thông qua được, có thể lầy được học bồng Sao? Hơn nữa vì đề lấy | học bồng, cái “đạt tiêu chuẩn” này cũng có thê đổi thành “tốt”

được, đúng không?”

Lúc này Tuyết Lạc mới nhận ra được, hóa ra ba năm học bổng mà mình có đều là công lao của Phương Diệc Ngôn sao?

“Tiền mà Phương Diệc Ngôn dùng cách khác đề cho em thì em lại cỏ thể vui vẻ dùng, lại không chịu dùng tiền danh chính ngôn thuận của nhà họ Phong chúng tôi à?” Phong Hàng Lãng lạnh lùng măng một tiêng.

Tuyết Lạc nghiêng đâu, tức giận trừng mất nhìn gương mặt lạnh lùng ngạo mạn kia của người đàn ông, giọng nói lạnh lùng phản đối: “Nhưng ít ra Phương. Diệc Ngôn chưa từng đưa ra bất cứ yêu câu b**n th** nào với tôi! Không giỗng Phong Hàng Lãng anh, vừa giả vờ giả vịt nói là kính trọng anh trai mình, lại vừa làm ra chuyện cực kỳ ghê tởm với người chị dâu là tôi!”

“A… ng Hàng Lãng, anh cái tên câm..

Tuyết Lạc còn chưa nói xong, cả người Phong Hàng Lãng liền như một con báo hung dữ lao tới hướng Tuyết Lạc đang ở trên ghế phụ, dùng cơ thể to lớn khỏe mạnh của anh đè chặt lên thân hình nhỏ bé của cô.

Vóc người rắn chắc của Phong Hàng Lãng là sức nặng mà Tuyết Lạc căn bản không thể chống đỡ được, giống như một bức tường nặng đè lên người, ép Tuyết Lạc kín mít không còn kẽ hở.

Trong lúc sự tức giận bao trùm, người đàn ông tủy ý căn vào phân da mỏng manh trên cổ Tuyết Lạc, cô ý cắn nhẹ để. tạo ra những cơn đau nhỏ và liên tục.

Tuyết Lạc dùng hai tay ra sức chống đỡ thân hình to lớn của Phong Hàng Lãng, nhưng dường như sử dụng toàn bộ sức lực từ khi sinh ra đên giờ cũng không thể đây người đàn ông ở trên người ra; càng như vậy thì càng ép chặt hơn, Tuyết. Lạc cảm thấy không khí trong phôi của mình cũng sắp bị người đàn ông thô bạo này ép hệt rôi.

“Phong Hàng Lãng, tôi sai rồi… tôi sai rội… tôi sai rồi còn không được sao?”

Tuyết, Lạc vừa vội vàng xin lỗi vừa thở gập.

“Biết mình sai ở đâu chưa?” Lúc này người đàn ông mới lười biếng chồng tay lên đề bớt đi hơn phân nửa sức nặng ở trên người Tuyết Lạc.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 342


Chương 342:

Người đàn ông này ăn cái gì vậy cơ chứ, khỏe như con trâu đực vậy!

Đúng là mặc quân áo thì thấy gây, cởi ra thì thấy thịt Kẻ thức thời là trang tuần kiệt! Huống hồ tiêu bảo bội trong bụng thật sự không chịu nổi kiêu cô ý hành hạ của người đàn ông này.

“Tôi sai rồi, tôi không nên ngồi xe của Phương Diệc Ngôn, lại càng không nên cùng với anh ấy trốn anh… Tôi sai rồi.”

Tuyết Lạc liên tục nói xin lỗi. Ở một thời điểm nào đó thì sự mềm mỏng của người phụ nữ vẫn vô cùng có tác dụng. Ví dụ như bây giờ, đôi mặt với một con sư tử hung bạo gần như mắt kiểm soát, biết điều còn hơn là không.

“Muộn rồi! Lâm Tuyết Lạc, em cần phải trả giá đắt cho hành động đêm nay của mình!”

Đôi môi mỏng của Phong Hàng Lãng khẽ cong lên thành một vòng cung đẹp mất, lúc nhìn về phía Tuyết lắc thì ánh mắt người đàn ông lại như một con sói.

Một lần lạ, hai lần quen; Lâm Tuyết Lạc ngã một lần thì liên khôn hơn một chút, đương nhiên biết “đắt” trong miệng người đàn ông này là chỉ cái gì. Cô nghiên răng nghiên lợi nhưng lại không bộc phát cơn tức được.

Chính mình đánh không lại anh, | mắng anh cũng không đi, nên làm gì bây giờ?

Hảo hán phải biết tránh cái thiệt trước mặt, Tuyết Lạc quyết định dùng trí để thắng.

“Phong Hàng Lãng, thật không khéo, hôm qua tôi vừa đến kì kinh nguyệt, bụng đang đau lắm!”

Vì diễn cho chân thật, Tuyêt Lạc hơi cuộn người lên, dùng tay che bụng của mình, làm ra dáng vẻ đau đớn vì đau bụng kinh.

“O, vậy sao? Vốn dĩ tôi chỉ là muôn mời em ăn một bữa ăn khuya với tôi, sau đó lại đưa em về trường học.

Nếu em đau đến mức vậy thì xem ra bây giờ chỉ có thê đưa em đến bệnh viện khám trước.”

Phong Hàng Lãng lại bắt đầu chơi trò mèo vờn chuột với người phụ nữ đang nói dối này. Anh rất tự tin răng có thể khiến những lời nói dối của người phụ nữ này tự đánh gục mình.

“Không cần không cần! Bệnh cũ thôi, chuyện nhỏ. Quay về ký túc xá nằm một lát là ôn.

Có phải mình suy nghĩ nhiều rồi hay không? Người đàn ông ác ma này cũng không phải muôn cưỡng chê đè ép mình, mà chỉ đơn thuân muôn mời mình ăn một bữa cơm thôi?

Có quỷ mới tin cái người đàn ông chuyên nói phét này sẽ có lòng tốt như vậy!

Tuyết. Lạc ngước mắt nhìn lướt qua người đàn ông đang nhìn mình chăm chăm, sâu thăm trong đôi mắt đó tràn đầy sự nghiền ngẫm. Không khỏi lại trở nên chột dạ.

“Cái đó, Phong nhị thiếu gia, biết thời gian của ngài quý giá nên tôi tự gọi taxi về ký túc xá là được. Phiền ngài mở khóa để tôi xuống xe đỉ.” Tuyệt Lạc nhỏ giọng cân thận thương lượng với Phong Hàng Lãng.

“Gọi chồng đi!” Phong Hàng Lãng lạnh nhạt hừ một tiêng.

“Anh bảo tôi gọi anh là…gọi anh là cái gì? Chồng? Tôi không nghe nhằm đây chứ? Phong Hàng Lãng, anh như vậy là hắt cho anh trai mình gáo nước bân, lại còn cắm sừng anh ây, anh bảo anh trai của anh làm sao mà chịu.

nổi đây?” Tuyết Lạc có chút không thể nhịn được nữa.

Người phụ nữ này đúng là ngốc chết đi được!

“Vừa nãy không phải em nói với Phương Diệc Ngôn là em thích tôi sao, gọi tôi một tiêng ˆ “chồng” chẳng phải là càng đúng với khao khát trong lòng em à!”

Phong Hàng Lãng nhàn nhạt nói, giơ mây ngón tay với các khớp xương rõ ràng lên rồi nới lỏng cà vạt trên cô.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 343


Chương 343:

Động tác thanh lịch mà lại tự phụ, nhưng ở trong mắt Lâm Tuyết Lạc thì lại là sự hoảng sợ.

Người đàn ông này muốn làm gì?

Đây là muốn bắt đầu c** q**n áo sao?

Khát vọng cái khỉ gì chứ, ai khát vọng chứ!

Tuyết Lạc sợ đến mức không dám thở mạnh. Sợ bản thân không cần thận một chút thôi, người đàn ông này sẽ xử lý cô ở trên xe luôn.

Thú tính của anh ta bộc phát, chỉ là chuyện nhỏ nhặt, trong bụng cô còn đang có sinh mệnh nhỏ mới được tám tuần, không đùa với anh ta được, cũng không thể đề anh ta muốn làm gì thì làm.

“Phong, Phong Hàng Lãng, anh muôn làm gì? Anh…Anh đừng có làm bừa.

Chuyện lúc nãy cái gì cân giải thích tôi đêu đã giải thích cả rôi, cần nhận sai tôi cũng đã nhận sai với anh rồi.

Tuy rằng trọng lòng không phục, nhưng Tuyêt Lạc bên ngoài vân phải hạ thập mình rất nhiều: Tôi đã nhường anh đến mức này rôi, Phong Hàng Lãng anh còn muốn nhử nào nữal “Nhưng ngọn lửa này của tôi……vẫn chưa được dập đâu!”

Giọng Phong Hàng Lãng thản nhiên, Khát vọng cái khỉ gì chứ, ai khát vọng chứ!

Tuyết Lạc sợ đến mức không dám thở mạnh. Sợ bản thân không cần thận một chút thôi, người đàn ông này sẽ xử lý cô ở trên xe luôn.

Thú tính của anh ta bộc phát, chỉ là chuyện nhỏ nhặt, trong bụng cô còn đang có sinh mệnh nhỏ mới được tám tuần, không đùa với anh ta được, cũng không thể đề anh ta muốn làm gì thì làm.

“Phong, Phong Hàng Lãng, anh muôn làm gì? Anh…Anh đừng có làm bừa.

Chuyện lúc nãy cái gì cân giải thích tôi đêu đã giải thích cả rôi, cần nhận sai tôi cũng đã nhận sai với anh rồi.”

Tuy rằng trọng lòng không phục, nhưng Tuyêt Lạc bên ngoài vân phải hạ thập mình rất nhiều: Tôi đã nhường anh đến mức này rôi, Phong Hàng Lãng anh còn muốn nhử nào nữal “Nhưng ngọn lửa này của tôi……vẫn chưa được dập đâu!”

Giọng Phong Hàng Lãng thản nhiên, ố ý phả hơi thở của mình vào mặt Tuyết Lạc, khiến khoảng cách giữa hai người, bởi vì hơi thở của anh mà càng rút ngắn. Mùi ái muội lan tràn trong không gian nhỏ hẹp.

Tuyết Lạc cảm thấy không khí xung quanh mình dường như đã bị người đang ông kia hút đi sạch sẽ rồi, chỉ còn lưu lại hơi thở của anh ta. Điều đó khiến cô không thể không hít vào đầy khí quản hơi thò của anh ây, khiến cả người cô đều bị bao phủ ở bên trong hormone đầy nam tính của anh ta.

Bầu không khí như thế này thực sự khiến cho Tuyết Lạc kinh hoảng.

Ngọn lửa của anh ta vẫn chưa được dập sao? Ngọn lửa này là lửa từ đâu chứ?

Nếu như đổi lại là Lâm “Tuyết Lạc của mấy tháng trước, cái cô nghĩ đến nhật định chỉ đơn thuần là lửa giận của đàn ông, nhưng tiếp Xúc cùng với người đàn ông vô sỉ này lâu rôi, bị những lời nói cử chỉ yêu mị của anh ta mưa dầm thâm lâu, Tuyết Lạc khó tránh khỏi liên tưởng đến phương diện mang tính tình cảm.

“Phong Hàng Lãng, hay là để tôi xuông xe mua cho anh một cây kem để hạ hỏa nhé?”

Tuyết Lạc nhỏ giọng cần thận thương lượng với Phong Hàng Lãng. Mua.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 344


Chương 344:

kem chỉ là cái cớ, mục đích cuôi cùng của Lạc Tuyết đương nhiên là muôn thoát khỏi ma trảo của Phong Hàng Lãng. Lửa của anh ta, cô chịu không nồi đâu.

“Kem gì chứ, làm sao có thể hạ hỏa của Phong Hàng Lãng tôi ¡ đây? Lâm Tuyết Lạc, tôi cảm thầy cô mới là công cụ tốt nhát để hạ hỏal”

Nói xong liền làm, ‘Phong Hàng Lãng từ trước đến nay đều làm việc sâm rèn gió cuốn như vậy. Không để Tuyết Lạc phản ứng lại, Phong Hàng Lãng vươn người tới, lần nữa giam Tuyết Lạc vào trong lông anh.

Lần này, anh không thơm cô cũng không hôn cô, cũng không căn cô, mà là…..mà là dùng đôi chân mạnh mẽ không gì sánh được của anh ta cô dính hai chân mảnh mai của Tuyết Lạc, dù cho Tuyết Lạc có giấy dụa như thê nào cũng không thê nhúc nhích dù chỉ một chút.

“Phong Hàng Lãng, anh muốn làm gì? Anh mau buông tôi ral” “Tuyết Lạc lập tức im bặt. Sự tàn ác của người đàn ông này cô đã từng được lĩnh giáo.

Tuyết Lạc cũng không dám dùng sức quá lớn, bác sĩ nói ba tháng đầu nhất phải phải chú ý cơ thể không thể dùng sức quá mạnh bạo, cũng không được đề ngoại lực tác động gây hại cho cơ thể, phải luôn cần thận bảo hộ bản thân.

Đương nhiên, còn đi kèm theo một U bảo khiến Tuyết Lạc mặt đỏ tim p: chính là không thể củng với cha va đứa bé làm chuyện quá mức thân mật kia.

Tuyết Lạc đã là một người chuẩn bị làm mẹ rồi, cô đương nhiên biết chuyện quá mức thân mật kia là chỉ chuyện gì.

Chỉ là Lâm Tuyết Lạc biết thì cũng có tác dụng gì, cái quan trọng là người đàn ông có cái đâu như trâu đang áp lên người cô kia anh ta không có biệt al “Tôi muốn làm gì, cô chút nữa sẽ biết thôi.”

Một tay của Phong Hàng Lãng đã với vào bên trong vạt áo của Tuyết Lạc, không đi lên trên mà trực tiếp hướng xuống bên dưới.

Vì sợ đè phải hạt đậu nhỏ mới gieo mầm, mấy ngày gân đây Tuyết Lạc đều không mặc quân bò bó chặt mà đổi thành những bộ quân áo vận động rộng rãi. Chính vì thế càng thuận tiện cho cái tay làm xăng làm bậy của Phong Hàng Lãng.

Bàn tay lớn từng đốt rõ ràng, lại thật sự không một đường thăng vào quân vận động rộng rãi của Tuyết Lạc.

Phán đoán của Tuyết Lạc có chút sai làm, cô cho rằng tay của Phong Hàng Lãng sẽ đi lên trên, nhưng không ngờ rằng lại đi thẳng xuống phía dưởi.

Khi Tuyết Lạc muốn dùng hai tay được rời ra để bảo vệ quân vận động của mình, bàn tay lớn của Phong Hàng Lãng đã sớm xâm nhập vào rồi.

Không chỉ là quần áo bình thường, đến cả q**n l*t bên trong, bàn tay lớn của Phong Hàng Lãng một phát bao trùm lên n** m*m m** của Tuyết Lạc.

“Ạ Phong Hàng Lãng, tên vô lại, anh muốn lánh gì!”

Tuyết Lạc sợ hãi kêu lên, dùng sức hất đôi tay đang tiên sâu của Phong Hàng Lãng, hai chân dùng sức khép chặt, ngăn cản người đàn ông kia xâm phạm thêm bước nữa.

Phong Hàng Lãng vuôt lần nữa lên vật mêm mại mình đang bao trùm: “Sao nào, cô không phải nói cô đến ngày à? Cái mà gọi là bà dì đến ây, đi cũng nhanh thật đấy? Lúc đến vô hình lúc đi vô tung à?”

“Hay là….cô đang nói dối!”

Phong Hàng Lãng trở lên tàn bạo.

Tay của anh ta cũng giồng như sự tàn bạo của anh ta, cô ý xâm nhập nơi mêm nhuyễn xấu hồ mở miệng của cô, khiến cô không thể không khép lại hai chân mình, nhưng lại không thê khiến đôi tay làm xằng làm bậy kia rời đi.

“Phong Hàng Lãng, anh bỏ tay ra đi!”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 345


Chương 345:

Tuyêt Lạc xâu hỗ đên mức mặt đỏ bừng, sự thô bạo của người đàn ông này, cô không cách nào lay động. Có một sự bất lực gọi trời trời không thấu, gọi đất đất không hay.

“Cái giá cho việc lừa dối tôi, cô chịu nồi không? Hay là, cô rất muốn tôi phạt cô như vậy?”

Âm thanh tà ý của Phong Hàng Lãng như ma chú bao phủ, Tuyết Lạc vừa xâu hỗ vừa phẫn. nộ, không nói không thể ngăn được cái tay làm xăng làm bậy của người đàn ông này, hơn nữa tay còn lại của anh ta…anh ta, thế mà lại-đang đánh Úp ở ngực cô.

Kiểu áo len như thế này, vốn dĩ rất rộng rãi, cộng với sự thô lỗ của người đàn ông kia, giông như cảng rộng ra thêm, một mảng trước ngực đêu Ở trạng thái bị vây lại miêu tả đầy sinh động, Tuyết Lạc sắp bị kỹ năng của người đàn ông này ngược tới sắp xấu hỗ đến chết rồi.

“Phong Hàng Lãng, anh không thê làm vậy với tôi được! Anh làm như thế, anh của anh sao có thẻ chịu được đả kích này? Hay là sự tôn kính của anh với anh của anh chỉ là hư tình giả ý?”

Tuyết Lạc không còn cách nào khác, chỉ có thê lây Phong Lập Hân ra đề ngăn cản ma niệm của người đàn ông này. Cô thật sự phục người đàn ông này không coi thắt lưng ra gì, bắt kê lúc nào, dù cho là đang ở trên xe, lúc anh ta muốn lăn qua lăn lại cô liền lột xác thành một ác thú không có hành vi tiêu chuẩn vậy.

“Lại lôi anh tôi ra làm gì? Không phải nói với cô rất nhiều rồi sao, đến cả cô đều là do anh tôi cường ngạnh đưa cho tôi! Chúng ta càng thân mật, anh ấy chỉ càng vui mừng hơn thôi.”

Đây đúng thật là kỹ thuật cao, Phong Hang Lãng dùng cái miệng nhỏ của mình thay cho đôi tay làm xằng bậy, dường như khiến cả người Tuyết Lạc đêu cong thành một hình cung duyên dáng.

Chỉ là một câu nói, nhưng Phong Hàng Lãng lại cỗ tình không nói ra lời tỏ tình như người bình thường.

Dường như anh rất hưởng thụ người phụ nữ một bên vừa ôm thân tra tần về mặt đạo đức, một bên lại bị lưới tình của anh ta càng lún lại càng sâu.

Hoặc theo cách nhìn của Phong Hàng Lãng, tình cảm mà người phụ nữ có thê vượt qua trói buộc đạo đức mới càng thêm k*ch th*ch.

Đương nhiên, trong đó cũng không thê không loại bỏ tình huỗông khách quan: đó là loại trạng thái tạm thời gãn bó này, có lợi cho mạng sông của nh Lạc dưới mí mắt của Lam Du u Nếu để Lam Du Du biết được người Lâm Tuyết Lạc gả cho vốn là Phong Hàng Lãng, người đàn bà có lòng dạ độc ác như rắn rết kia chắc chắn sẽ đem con dệ nhỏ Lâm Tuyết Lạc thành tắm bia ngắm! Đến lúc đó người phụ nữ này chết như thế nào cũng không biết được!

Dạo gần đây chỉ tiêu các hạng mục kỹ năng cơ thể đều khôi phục không tệ, đến Mỹ làm phẫu thuật cây ghép da đã như là chuyện hằng ngày rôi.

Phong Hàng Lãng nghĩ cũng sẽ khôg có thêm biên chứng gì.

Con cá lớn đã xuất hiện rồi, bản thân cũng không có ba đầu sáu tay, anh cũng không thể dành ra nhiều sức lực đề bảo vệ người phụ nữ này!

Vậy nên cứ để người phụ nữ này ngỗc nghếch cho răng người đàn ông mình gả cho là Phong Lập Hân cũng được, như vậy có thê giảm thiểu không ít rắc rồi. Mà mâu thuẫn ở phía Lam Du Du cũng có thê dễ dàng giải quyết Anh em hai người bày mựu bắt nạt một người phụ nữ yếu đuối như tôi thì hay lắm à? Phong Hàng Lãng riêng chuyện anh giả làm anh trai anh lừa gạt tôi cả đời này tôi cũng sẽ không tha thứ cho anh!”

Tuyết Lạc trừng mắt phẫn nộ nhìn.

người đàn ông gân ngay trước mắt, như thế thù cũ hận mới đều tuôn ra trong lòng cùng một lúc.

“Cô cho rằng tôi tạo một thân da dẻ mới giá trị cao từ ‘Mỹ trở về chỉ để lừa gạt cô? Lâm Tuyết Lạc, cô không quan trọng đên thê. đâu! Tôi là vì muôn giúp anh tôi ồn định lại tập đoàn Phong thị, không bị Phong Nhất Minh thâu tóm! Còn cô, chỉ là tôi thuận tay chơi đùa mà thôi! Tôi muốn nhìn xem, một người lựa chọn lầy anh tôi như cô thì có gan to đến mức như nào?”

Một câu giải thích này cũng không thể xem là giải thích, chỉ khiên Tuyệt Lạc nghe thây tức càng thêm tức. Cái gì gọi là “thuận tay chơi đùa cô mà thôi”chứ? Người đàn ông này coi Lâm Tuyết lạc cô là cái gì? Có thê dựa vào một Phong Hàng Lãng như anh ta mà tùy ý trêu đùa hay sao?
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 346


Chương 346:

“Phong Hàng Lãng, anh là tên biện thái! Anh và anh của anh đều chẳng phải thứ tốt đẹp gì!” Tuyết Lạc hơi thở hôn hến, tức đến lời nói không biết dùng từ gì để diễn tả.

“Lâm Tuyết Lạc, tôi cảnh cáo cô: Cô có thê măng tôi, nhưng không được phép măng anh tôi! Hiễu không?”

Giống như điều Lam Du Du từng nói, Phong Hàng Lãng đúng thật là đồ cuông anh trai. Thật ra Lâm Du Du đã quá khen rồi, bởi vì Phong Lập Hân xứng đáng đề “Phong Hàng Lãng phải đội ơn như thế.

“Tôi cứ mắng đấy! Anh em họ Phong nhà các người đêu chẳng phải thứ gì tốt đẹp! Anh là cái đô xâu xa ở trên mặt, còn anh của anh là xâu ở trong tâm! Anh ta rõ ràng biết tôi là vợ anh ta, thế mà lại dung túng em trai anh ta cọt nhả với tôi! Còn đê tôi trở thành người phụ nữ của anh, Phong Lập Hân với anh đều điên như nhau!”

Đây chính là mấu chốt của mọi vấn đề: Bởi vì Tuyết Lạc không biết người mình gả cho vốn là Phong Hàng Lãng, chứ không phải Phong Lập Hân!

Cho nên khi Phong Hàng Lãng nói ra câu: Cô là người phụ nữ mà anh trai anh ta đem cho anh ta, trong lòng Tuyết Lạc vụn vỡ.

Làm sao lại có người chồng nào đem dâng vợ mình cho em trai chứ? Đây rõ là bị điên, là hành vi khinh người người khác!

Nhưng nếu Tuyết Lạc biết mình là vợ của Phong Hàng Lãng, hẳn sẽ không đồ oan cho thái độ làm người của Phong Lập Hân. | Mẫu chốt chính là ở đây! Đây chính là nút thắt của mọi vấn đẻ!

Nhưng Phong Hàng Lãng lại không chịu cởi nút thắt trong lòng Tuyết Lạc, hơn nữa còn sai toàn bộ người trên trên dưới dưới Phong gia đều giúp anh che giâu sự thật này, khiến Tuyết Lạc mỗi ngày ở Phong gia đều bị dày vò bởi vân đê đạo đức.

Cảm giác tội lỗi ăn sâu vào trong tình cảm.

“Lâm Tuyết Lạc, sẽ có một ngày cô nhận ra điểm tốt của anh tôi! Yêu, thích của anh ấy đối với cô đều sắp bằng đối với người em trại này rồi!

Thậm chí giây phút cắt cỗ tay tự sát anh ây cũng không quên giao phó cho quản gia chuyền tật cả bất động sản dưới tên mình sang tên cô!”

Phong Hàng Lãng nặng nêễ nói ra câu này.

Tuyết Lạc ngắn ra, không ngờ rằng Phong Lập Hân còn nhớ thương đến người vợ trên danh nghĩa như cô.

Thực tế, Lâm Tuyết Lạc cũng chẳng phải là vợ trên danh nghĩa. Cô chỉ là vợ của em trai được Phong Lập Hân nhìn trúng mà thôi.

Trong lúc Tuyết Lạc đang lâm vào tự trách, một câu nói của người đàn ông kia không họp thời truyền đên: “Đêu đã mềm ra rồi, gần đây có phải rất nhớ tôi không?”

Tuyết Lạc chết tâm. Lúc này mới nhận ra đôi tay bỉ ổi của Phong Hành Lãng vân còn đang phủ lên nơi mêm mại của mình.

Lâm Tuyết Lạc à, cô sai lầm đến mức nào mà đi để cho người đàn ông kia duy trì động tác này đến tận lúc này vậy?

Cô bị ngốc à? Tuyết Lạc nhanh chóng bị hành động ngu ngốc của bản thân làm tức chết!

“Phong Hàng Lãng, anh là tên khốn!”

Tuyệt Lạc vừa thẹn vừa giận, bắt đầu ra sức giãy dụa.

Tầng trong sạch tượng trưng gì đó của cô đã sớm bị Phong Hàng Lãng tự tay phá vỡ rồi, nên lủc này Phong Hàng Lãng chẳng hề có chút thương hoa tiệc ngọc gì. Sức trên ngón tay _ cũng tăng lên một chút, nhưng đủ để khiến Tuyết Lạc cảm nhận được sức mạnh.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 347


Chương 347:

Dù sao người phụ nữ này cũng là vợ hợp pháp của mình, anh đương nhiên sẽ không quá thô bạo. Thương hoa tiệc ngọc cũng có phương pháp khác, đó chính là yêu thương cô ây một trận cho thật tốt.

Thực ra suy nghĩ này khi Tuyệt Lạc nói một câu “Tôi thích Phong Hàng Lãng” với Phương Diệc Ngôn đã rục rịch ở trong lòng anh rôi.

Người phụ -nữ này nói đó chỉ là lời trái lương tâm nhưng Phong Hàng Lãng lại cảm thấy câu nói của cô là thật đến không thể thật hơn được nữa!

Phong Hàng Lãng tin bản thân có loại mị la có thê khiên người phụ nữ này yêu say mê anh.

*“Ngoan một chút, phối hợp vào, nêu không người đau chính là cô thôi.”

Lời của người đàn ông đem theo mê hoặc, giống như Lâm Tuyết Lạc nêu không phối hợp với anh ta làm chuyện không cân mặt mũi này, thì sẽ trở thành tội đại nghịch bắt đạo vậy.

Nếu thật phối hợp với anh ta thì mới là đại nghịch bất đạo ấy!

Tuyết | Lạc phẫn hận cắn chặt răng, vận hết sức dùng đầu mình hung ni đâm và ngực của người đàn ông. Một trận choáng váng ập đến, Tuyết Lạc mới cảm nhận được thực tê nhự tông vào sắt thép, bờ ngực tỉnh kiện của anh ta răn hơn đầu của cô: nhiều lắm!

Đánh, cô khẳng định đánh không lại người đàn ông này! Tuyết Lạc cảm thây hy vọng duy nhất của cô là dùng trí!

Nhưng quan trọng là, đầu của người đàn ông này hình như cũng giỏi hơn cô nhiêu! Cô làm sao đề thoát khỏi ma trảo của anh ta đây?

Người ta đều là mang thai một lần ngốc ba năm, đến lượt Tuyết Lạc, cô lại như phát hiện đứa nhỏ trong bụng dưới k*ch th*ch của cô càng thêm thông minh.

Tuyệt Lạc quyết định cược một lần: xem xem cô trong mắt của Phong.

Hàng Lãng có phải là một đồng cũng không đáng!

Nếu như cô thăng, cô và đứa nhỏ trong bụng sẽ không phải chịu khi dễ của anh ta nữa, trạng thái của cô lúc này thực sự không thể chịu nồi dã man của ngưởi đàn ông này.

Nhưng nếu như cô thua…….

Tuyết Lạc ngăn cản suy nghĩ tiêu cực của mình.

Cô quyết định được ăn cả ngã về không. Hoặc chính là đạo lý chưa thây quan tài chưa đồ lệ, không đâm vào tường Nam thì không quay đầu.

“Phong Hàng Lãng, để tôi tự làm.”

Tuyết Lạc năm lây đôi tay đang ở trong vạt áo len của người đàn ông..

Ngập trong mắt là biểu cảm thấy chết không sờn, dung cảm đi ra pháp trường.

“Vậy cô tiếp tục.”

Phong Hàng Lãng rút lại tay mình, hứng thú đánh giá người phụ nữ trong đau khổ, biểu cảm khinh _.

thường lộ ra vài phần nghiền ngẫm.

Tuyết Lạc không do dự, quyết đoán cởi áo len của mình ra. Áo len rộng rãi rơi xuông, còn lại là nội y bên trong.

“Dù sao thì trong mắt Phong Hàng Lãng anh tôi cũng chỉ là một người phụ nữ vì tiền mà bán thân!”

Đôi tay Tuyết Lạc gian nạn không tự chủ mà run run. Môi Tuyết Lạc sắp bị cô căn nát.

Tuyết Lạc biết, thành bại chỉ trong một lân. Tự cô vũ bản thân cởi bỏ nội y xuông, thành thật ở trước mặt người đàn ông kia.

“Phong Hàng Lãng anh nhanh lên!

Làm xong tôi còn phải quay vệ ký túc dọn dẹp vệ sinh nữa!”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 348


Chương 348:

Tuyết Lạc không phải một cao thủ tính mưu kê gì, dùng chiêu “dục cự hoàn nghênh” này quá mức nguy hiểm.

*dục cự hoàn nghênh: muốn tiếp nhận nhưng lại giả vờ cự tuyệt.

Huống hồ người mà Tuyết Lạc phải đôi mặt là người đàn ông thuộc loại hạng người giả dối đến tận xương tủy này.

Đem toàn bộ cơ thê mình thành thật bày ra trước mặt người đàn ông, còn nói những lời mời gọi đàn ông, thực sự rât có tính mạo hiểm. Lỡ như người đàn ông này nổi lên dục tâm vậy thì môi hành vi của Lâm Tuyết Lạc đều sẽ thành dê vào miệng hồ.

Hơn nữa còn là con dê nhỏ cô tự mình dâng đến tận miệng hỗ nữa cơ!

Nhưng Tuyết Lạc lại không thể không thể. Không vì bản thân cũng là vì đứa nhỏ trong bụng.

Nếu như người đàn ông này đã đến mức không còn nhân tính nữa, vậy thì cô mạo hiêm hay không mạo hiểm, thử cũng đều chỉ có một kết quả xấu mà thôi.

Nhưng nếu như, người đàn ông này còn một chút xíu xiu thương hại đối với cô, vậy thì cô có thê không phải chịu sức nặng mà bản thân không thể chịu đựng nồi kia nữa.

Lời của người phụ nữ thực sự đâm vào tai Phong Hàng Lãng.

Muôn anh làm nhanh lên, đề còn quay lại ký túc dọn dẹp vệ sinh?

Người phụ nữ này xem Phong Hàng Lãng anh là loại người gì? Hay thật sự coi anh là khách qua đường cho tiên là có thê lên giường?

Phong Hàng Lãng nheo mắt, tư thế lười biêng nhìn chằm chằm người phụ nữ đang khốn khổ: đường cong xinh đẹp của người phụ nữ bởi vì không còn che đậy của quân áo run run rầy rầy trong không khí.

Rõ ràng, cô không hề phóng túng giông như những lời cô nói. Cô đang xấu hồ, thậm chỉ là sợ hãi.

“Chủ động đến vậy sao? Thật khiến tôi bất ngờ đấy!”

Phong Hàng Lãng cong ngón trỏ, nhẹ nhàng điềm lên những đốm tuyết trên người Tuyết Lạc, khiến cả người , Tuyết Lạc đêu không tự khống chế được mà run rây.

Tuyết Lạc rất muốn đem quần áo phủ lên cơ thể thành thật của mình, nhưng cô biết nếu cô làm như thế chính là thất bại trong gang tấc. Cô phải thể hiện trước mặt anh ta càng buông thả bản thân càng khiến anh ta chán ghét.

Bản thân phải lưu lạc đến mức phải dùng phương thức tỉ tiện như vậy để khiên một người đàn ông ghét bỏ mình, Lâm Tuyết Lạc cũng thật sự quá mức bi thương rồi.

Cởi cũng cởi rồi, còn phải mắt sức lằng nhẳng vậy làm gì? Nếu như hiện tại dừng cương trước bờ vựng, vậy thì Lâm Tuyệt Lạc chẳng phải là phí công cởi hết rồi sao, cũng đề cho người kia nhìn sạch sẽ luôn rôi.

Tuyết Lạc quên đi trái tim mình, nằm thăng xuống, ghế phó lái. Thân trên vừa năm xuống, hoàn toàn không còn một chút che lâp nào.

“Phong Hàng Lãng, anh bớt giày vò đi, nhanh lên! Làm xong tôi còn phải vê ký túc dọn dẹp vệ sinh nữal”

Tuyết Lạc giây. phút này chẳng một một chút mỹ cảm nào trong lời nói, nghe rất giỗng như một người phụ nữ làng chơi đang thúc giục khách của mình nhanh chóng làm đi, là xong cô còn phải làm việc nhà nữa.

Gương mặt phong thân tuân lãng _ lạnh lùng của Phong Hàng Lãng rât khó coi, gương mặt lạnh lùng đên mức có thê cạo ra một tâng băng.

Nhưng sau lớp băng lại là cơn giận ngút trời, như là chứa cả trời băng và lửa.

“Lâm Tuyết Lạc, cô thật sự muốn tôi làm chết cô đây hả?”

Hành động buông thả và những lời tỉ tiện của người phụ nữ thật sự khiến Phong Hàng Lãng giận dữ. Nếu người phụ nữ này vừa tránh vừa vương vận, nửa đầy. nửa kéo, đàn ông sẽ rất vui lòng tiếp nhận. Nhưng Tuyết Lạc lại thèm khát yêu cầu, thật sự khiến Phong Hàng Lãng nghe không thuận tai.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 349


Chương 349:

Không chỉ chối tai, mà còn gai mắt!

Người phụ nữ vốn xấu hỗ lại giận dữ rụt rè không thầy nữa, nằm trên ghế phó lại biên thành một người phụ nữ vừa thèm khát vừa mời gọi.

Tuyết Lạc không lên tiếng. Mím chặt mồi, nghiêng đầu sang một bên.

Đôi tay – gắt gao nắm chặt thành bên cạnh của ghế ngôi, lo lắng đến mức hít thở không thông. Nhưng Tuyết Lạc không cho phép bản thân che lại xuân ý trước ngực mình. Cô muốn khiến Phong Hành Lãng nhìn thấy, Lâm Tuyêt Lạc cô là người phụ nữ tùy tiện đên mức nàol Phong Hành Lãng đương nhiên không tin người phụ nữ này có thể trong thời gian ngắn biến thành người buông thả bản thân như vậy. Cô vôn không phải loại phụ nữ phóng túng.

Tất cả mọi việc lúc này chỉ là do cô giả vờ đề chọc giận anh mà thôi!

Muốn anh chán ghét cô, sau đó đầy cô xuống xe, tha cho cô lần này.

Nghĩ cũng đừng hòng nghĩ! Phong Hàng Lãng anh chẳng lễ lại có thê để cho Lâm Tuyết Lạc đùa cợt ư?

Vì thế nên người đàn ông độc ác căn lên ngực người phụ nữ, dùng răng tạo thành một mảng đỏ hông bên trên. Có nơi thậm chí còn nhiễm một chút tia máu.

“A.” Khi Tuyết Lạc vừa mới kêu lên một tiếng chói tai lập. tức căn chặt răng lại. Đến cả một âm thanh cũng không phát ra nữa. Luôn căn chặt răng nhãn nhịn nỗi đau đớn và nhục nhã này.

Thời gian dài dằng dặc như đã trải qua cả thế kỷ, Tuyết Lạc như thê sắp căn nát môi của mình rôi.

Đột nhiên, nỗi đau khiến người xấu hỗ kia bỗng biến mắt. Tuyết Lạc không dám mở mắt, càng không dám nhìn biểu cảm lúc này của người đàn ông kia.

Nhưng Tuyết Lạc biết, Phong Hàng Lãng Ìúc này chắc chắn rất ghét bỏ cô! Quả nhiên, giây tiếp theo, người đàn ông phát ra một tiêng gâm trâm thấp: “Cút, mau cút cho tôiÏ”

Người phụ nữ như khúc gỗ nằm trên ghế phó lái, hoặc nhiều hoặc ít khiến cho Phong Hàng Lãng cảm thấy chán ghét. Anh không muôn cùng một người phụ nữ không có sự sống làm chuyện này! Đó là chuyện tốn hại đến lôi tự tôn đàn ông của anh!

Cô chắc không nghe nhằm chứ?

Người đàn ông này thế mà nói cô mau cút đi! Chẳng lẽ, chiệu ép dạ cầu toàn của cô thành công rồi?

Tuyết Lạc không dám mừng thâm, lạnh nhạt mở mắt, lạnh lùng nhìn người đàn ông kia một cái, giêu cọt nói: “Không dám làm thì nên nói sớm chứ, tôn mất bao thời gian của tôi! Tôi còn phải vê ký túc dọn dẹp vệ sinh đấy!”

“Cút! Cút nhanhl” Phong Hàng Lãng dường như giận không thê tả.

Muốn cô cút chứ gì? Tuyết Lạc thật sự câu còn không du ôn, „ VÌ thê nên cô nhanh chóng mặc quần áo, lần nữa hít thở sâu, một khắc khi xe mở ra cô lập tức xuống xe, đi thẳng về hướng đường nhựa được một chút ánh đèn xe chiều rọi.

Nhịn nhục của bản thân cuối cùng cũng giành. được thắng lợi. Tuyết Lạc vốn nên vui mừng mới đúng, nhưng trong lòng không hiểu sao lại trông rồng khó chịu.

=SHHh A.” Sau khi Tuyết Lạc chạy đến nơi mà người đàn ông kia BÍ ng: thể nhìn thấy, được nữa, cô thả lỏng mới có thể cảm nhận được đôi ngọc mềm của mình bị anh ta căn đau đớn đến mức nào! Nhất là vị trí điểm đỉnh kia, như bị người đàn ông thô bạo kia căn rớt xuông luôn vậy.

Người đàn ông bạo lực kia đừng có đệ rơi vào tay của Lâm Tuyết Lạc cô, nếu không cô sẽ bắt anh ta chịu sỉ nhục và đau đón gập bội so với cô phải chịu. Cũng đề anh ta cảm nhận bị người khác căn là hương vị gì đi Tên Phong Hàng Lãng khốn nạn! Cô còn lâu mới căn cái tên đàn ông đê tiện lại vô sỉ ấy! Để cho Đại Ha đến căn đi!

Đại Ha là con chó husky vừa ngu ngôc vừa đáng yêu mà Phong Hàng Lãng nuôi. Nhưng rất lâu rồi không.

nhìn thầy nó, không biết những ngày này ai cùng nó đi dạo chạy loạn đây.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 350


Chương 350:

Mãi đên khi người phụ nữ xuông xe rời đi, Phong Hàng, Lãng dường như từ trong tức giận của bản thân mà suy nghĩ: bản thân thực sự thả người phụ nữ kia đi rồi?

Hình như có chút không hợp tình hợp lý. Tự mình đuôi đến, không phải vì muốn trừng phạt người phụ nữ kia một trận cho thật tốt, để cô lần nữa thuần phục dưới thân hắn sao? Sao lại có thể làm trái lại mà thả cô ta đi mắt rồi?

Lờ mờ, Phong Hàng Lãng dường như cảm nhận được hương vị bị phụ nữ trêu chọc!

Tuyết Lạc chạy từng bước nhỏ, như thê sau lưng có con mãnh thú hay dòng nước lũ đuổi theo vậy.

Cho đến khi chiếc Ferrari màu đen biên mật khỏi tâm mặt, Tuyệt Lạc đứng dưới một cây đại thụ lớn mà thở gập.

Quả thực là một cuộc dạo chơi qua Quỷ Môn quan mà, người đàn ông ác độc đó thực sự quá đáng sợ.

Đâu đó cơn đau vẫn tiếp diễn, chiếc ngực bị người đàn ông gặm nhắm dãy lên cơn đau khiến: Tuyết Lạc nhịn không được, không chạm vào thì không sao, đụng một cái thì lại cảng đau.

Có lẽ là da ở lớp trên cùng đã trở nên mỏng Tôi, quân áo thoáng cọ một chút cũng khiên nó trở nên nhạy cảm.

Tuyết Lạc thực sự muôn câm theo con dao đuổi theo đề chặt đôi bàn tay bản thỉu của người đàn ông kia, tiện tay đập nát từng chiếc răng của anh ta.

Đẳng sau người đàn ông tồi tệ đó, bản thân cũng chỉ còn lại yy.

Giữa taxi và xe buýt vào thời điểm đó, Tuyết Lạc quyết định xa xỉ gọi một chiếc taxi trở về ký túc xá, từ đây trở vệ ký túc xá của trường ít nhât cũng = hơn 30 tệ.

Những so với việc có thể thoát khỏi sự truy đuôi của tên ác nhân Phong Hàng Lãng, Tuyết Lạc cảm thây hơn 30 tệ là đáng giá vì sự an toàn.

Ngay khi Tuyết Lạc đang quan sát dòng xe, chuẩn bị vẫy một chiệc taxi đề trở lại kí tức xá, ánh mắt cô lại bị một vật gì đó hấp dẫn, làm sao cũng không thể nào rời khỏi một bước.

Ngay đối diện bên kia đường, ông già KẼC thật bắt mắt. Ông nhìn thăng vào Tuyết Lạc, khuôn mặt đều là điềm đạm, dễ gần.

Tuyết Lạc lúc này mới nhận ra bản thần mình đói đến mức ngực dán đằng sau lưng rồi, thằng nhỏ trong bụng lại đang kêu gào rôi.

Đứa nhỏ này chỉ mới chưa đầy hai tháng, Tuyết Lạc đã phát Riifi ý muốn “1U ăn của mình cảng ngày càng tăng, mọi lúc mọi nơi, nhìn thấy đồ ăn là bât động tại chỗ, giông như không ăn một miêng thì không có cách nào mà bước tiệp trên đường.

Tuyết Lạc bắt đắc di v**t v* chiếc bụng vần phẳng lì của mình, lầm bầm nói: “Bảo, bôi nghe lời, đây là đồ ăn vặt có hiểu không, chúng | ta không ăn được không? Chúng ta sẽ vê ký túc ăn-bánh quy, ăn mì tôm, được không?”

Dường như có một giọng nói trả lời: Không được! Bánh quy đã khô lại càng khô, mì gói lại càng là đồ ăn nhanh, con chỉ muôn gặm cánh gà, cắn đùi gà thôi!

Không được! Không thể từ nhỏ đã dung túng cho tật xâu kén chọn rồi.

Tuyết Lạc định thần xoay người quay đi mà không nhìn tới ánh đèn rực rỡ của nhà hàng KFC kia.

Nhưng mới vừa bước được hai bước, “ừng ực” một tiếng, Tuyết Lạc vậy mà phát hiện mình đang không điều chỉnh được mà cực lực nuốt từng ngụm nước bọt.

Được rồi, thật sự là thua con rồi! Ăn thôi! Lấy tiền thức ăn ra đề ăn thôi, lát nữa thì sẽ bắt xe bus trở về kí túc xá.

Tuyết Lạc thực sự bị thuyết phục bởi thứ nhỏ bé ngõồ ngáo trong bụng mình, khi muôn ăn thứ gì đó, th lại tùy hứng như vậy.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 351


Chương 351:

Ba phút sau, Tuyết Lạc bước ra khỏi nhà hàng với cánh gà đóng gói và gà nguyên miêng, rồi bắt đâu tìm trạm xe bus.

Nhìn thầy trên màn hình LCD, chuyến xe tiệp theo sẽ phải đợi hơn mười phút, mùi thơm của cánh gà bay lên, Tuyệt Lạc cuỗôi cùng vận không chịu nồi đề về ký túc xá chia sẻ với Viên Đóa Đóa, liền ngồi ở trạm xe bus mà bắt đầu gặm cánh gà.

Một chiếc Ferrari màu đen sấm từ sau chậm rãi lái tới, trong cửa số mở ra, một đôi mắt sắc bén như chim ưng lộ ra, lập tức bắt gặp Lâm Tuyết Lạc đang ngồi trên băng ghế dài của trạm xe bus gặm cánh gà.

Người con gái này ăn ngon như vậy sao?

Vừa mới vẫn còn dưới người anh bày ra vẻ điềm đạm đáng yêu, xong lại là bộ dạng. thấy chêt không sợ, trong nháy. mất vậy mà mặc kệ hình tượng để có thể gặm một miếng †o như vậy sao? Nhìn cái tướng ăn của cô xem, cứ như là mãnh thú bị bỏ đói trong hai ba ngày vậy!

Ánh mắt của người đàn ông chậm rãi đối với người con gái kia trở nên nhu hòa hơn, có vẻ như dáng vẻ ăn uông của người con gái | kia rong một giây cũng không đến nỗi xấu xỉ như vậy, thậm chí dân dần phông lên, đôi gò má nhỏ căng phòng, thật giống như có ai muôn cướp ăn với cô vậy.

Phong Hàng Lãng không ngờ rằng mình có thê kiên nhân nhìn người con gái gặm xong cánh gà rôi ăn chân gà.

Khi anh nhìn thầy khuôn miệng ‹ dễ thương của một người con gái ây, một sự thôi thúc không thể giải thích nổi trong cơ thể người đàn ông. Nếu như cái miệng kia bị chính mình hôn lên, hay nêu cái miệng đó được khép lại ở chỗ nào đó của mình, thì đó sẽ là một bức tranh tuyệt đẹp.

Nghĩ đến đây, Phong Hàng Lãng cảm thây toàn thân trở nên hưng phân!

Thật sự là muốn chết . đây, mình vậy mà nhìn người con gái ngôc nghệch này mà nảy sinh tình cảm sao.

Sớm biết trước điều này thì đã tiêu diệt cơ thể mình cho rồi!

Rõ ràng thực chất bên trong là một nữ nhân vừa cô hủ vừa bẽn lẽn, nhưng vừa rôi cô chỉ giả bộ dáng vẻ | thự sinh như nước và hoa dương, chẳng lẽ là để thoát khỏi sự sủng ái của Phong Hàng Lãng? Người con gái này thật là không đề cho anh Phong Hàng Lãng một cái thể diện!

Anh có thể cưng nựng cô nhiều, cô nên biết ơn mà tiếp nhận, vậy mà cùng anh chơi lại làm ra dáng vẻ vừa cự tuyệt lại vừa mời chào?

Phong Hàng Lãng cảm thấy bản thân phải mạnh mẽ vạch trần người con gái này một phát!

“Cánh gà có ngon không?” Một giọng nói âm áp của một người đàn ông truyền đên, giống như một loại rượu nông, nâng cao thính giác của người con gái.

Cô lập tức quay đầu lại, cả người Tuyết Lạc đều cảm thấy không ồn rồi, miêng thịt cho vào miệng mà nuốt không trôi.

Người đàn ông ác ma kia sao như âm hôn bất tán thê?

Theo phản xạ, Tuyết Lạc đứng dậy định bỏ chạy nhưng bị người đàn ông dùng một cảnh tay kéo lại, ép ngôi xuÔng.

Thật là muốn đào lỗ chui đến nhà bà ngoại. mắt! Làm sao có thể để cho người đàn ông Tà nhìn thấy cô hung hãng gặm cánh gà?

Anh ta vậy mà chưa có rời đi, còn theo cô suốt chặng đường?

Lâm Tuyết Lạc à, miệng của mày đã tham ăn như thế nào? Sự xâu hồ phải ném xuống Thái Bình Dương đi cho rồi!

Tiếp tục giả vờ phóng túng, làm ra vẻ hoa Dương? Hiển nhiên không thê thực hiện được rồi!

Người đàn ông này không ngu ngốc, lân đậu lừa được anh ta, nhưng sao có thể lừa được lần thứ hai?

“Khá… khá ngon, anh có muốn ăn chút gì không?”

Tuyết Lạc nói gì cũng hơi run, cầm miêng đùi gà bên tay còn lại đưa cho người đàn ông trước mặt.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 352


Chương 352:

Người đàn ông liếc nhìn chiếc đùi gà trên tay người con gái, sau đó nhìn lướt qua khuôn mặt có chút hoảng hốt của người con gái ây, thản nhiên nói: “Cô ăn rât ngon.”

Tuyết Lạc xấu hỗ vô cùng, nhưng cũng không thể nói với người đàn ông này ráng: “Tôi đang mang thai, vì vậy mà cơn đói đến cực nhanh! Hơn nữa vật nhỏ này lại tham lam khiến cô suýt chút nữa bị bần cùng hóa.”

“Tôi… hơi đói.” Tuyết Lạc cảm thấy hơi xấu hồ.

“Còn muốn ăn cái gì nữa? Đúng lúc tôi cũng chưa có ăn cơm tôi.” Phong Hàng Lãng không phải làm bằng sắt, anh đương nhiên cũng biết đói.

“Không, không cần. Tôi ăn no rồi, anh tự đi ăn đi.” Tuyết Lạc vội vàng từ chối.

Một cậu bé nghịch ngợm đang khóc được một người mẹ trẻ kéo qua trạm xe bus. Đoán chừng là cậu bé đang đói bụng, nhõng nhẽo muôn mẹ mình mua đồ ăn cho. Bà mẹ trẻ một mực dùng câu nói “về nhà rồi mẹ nấu cho con ăn nhé” đề dỗ dành cậu bé đang khóc.

“Phong Hàng Lãng, anh có thích trẻ con không?”

Đột nhiên, Tuyết Lạc buột miệng hỏi.

Sau khi hỏi xong, Tuyết Lạc lập tức cảm thấy hồi hận, thật là muốn cắt _ đứt lưỡi của mình quá.

Tuyết Lạc thật muốn có một cục gạch đề đánh ngất mình đi cho rồi.

Có phải vì bản thân ăn quá nhiều cánh gà nên mắt ý trí, vậy mà đi hỏi Phong Hàng Lãng cái vẫn đề này?

Tìm kiếm tai vạ hay sao vậy?

“Không thích!”

Dường như Phong Hàng Lãng không có chút suy nghĩ gì, liên không chút do dự mà thốt ra hai chữ đó làm cho Tuyết Lạc buồn bã.

Trong lòng Tuyết Lạc thắt chặt lại, đau đên mức làm cô run rây cả lên.

Người đàn ông này không thích trẻ con, hơn nữa còn chưa nói đến đứa trẻ mà Lâm Tuyết Lạc đang mang thai.

Tuyết Lạc vô thức lây tay che bụng mình, tựa hồ không muốn đứa nhỏ trong bụng nghe thây lời nói lạnh nhạt của cha mình, thằng bé sẽ rất đau An nếu như nghe được những lời ó Bảo bối, chúng ta đừng có buồn, con có mẹ thích con đây này, mẹ sẽ luôn yêu conl “Còn cô thì sao? Cô có thích trẻ con không?” Phong Hàng Lãng thờ ơ hỏi.

Tuyết Lạc không nghĩ tới Phong Hàng Lãng sẽ hỏi lại mình câu kia, có chút ngạc nhiên nhưng không khỏi xót xa ngước đầu lên nhìn anh, nhất thời không biết phải trả lời câu hỏi đột ngột của người đàn ông này như thế nào.

Trái với lương tâm mình trả lời là không thích trẻ con sao, Tuyết Lạc có chút không đành lòng. Người cha này vừa mới nói qua là không thích rồi, nêu như mà mình lại nói, đứa nhỏ trong bụng chẳng phải là càng thêm buôn hơn sao? Bản thân vừa mới nói với tiểu quai rằng cô sẽ yêu nó mãi mãi!

Nếu trả lời thật là yêu thích trẻ con, Tuyết Lạc lo lắng người đàn ông này sẽ suy nghĩ nhiều.

Cô thực sự sợ: người đàn ông kia sẽ phát điên rôi kéo cô vào bệnh viện đem bỏ đứa trẻ, nó còn không khác đưa cô Lâm Tuyết Lạc cùng thất đi chết, Tuyết Lạc không dám mạo hiểm như vậy!

Sự im lặng của người con gái được Phong Hàng Lãng coi như một sự mặc định.

“Tôi không biết cô có thích trẻ con hay không, nhưng ít nhất tôi biệt: Cô không thích sinh con cho tôi Phong Hàng Lãng!”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 353


Chương 353:

Đôi môi mỏng của Phong Hàng Lãng mím chặt, anh khế thở dài rồi nói tiệp: “Bằng không thì sau khi cô cùng tôi làm xong chuyện kia, không kịp thì tìm thuôc tránh thai uống!”

Bà Tuyết Lạc im lăng, bản thân có thể trả Jời người đàn ông này cái gì đây! Bắt kỳ câu trả lời nào cũng đêu là vẽ răn thêm chân y hệt vẽ vời cho thêm chuyện.

Đột nhiên, Phong Hàng Lãng đứng thẳng người, lông mày cau lại làm cho người khác sợ hãi, anh ân tay vào bụng, dường như đang chịu đựng một cơn đau mạnh.

“Phong, Phong Hàng Lãng, anh làm vậy?” Tuyết Lạc cả kinh, gấp rút ỏi “Nhanh, mau ra xe lấy cho tôi loại thuốc đó! Là thuốc lần trước mà cô mua ây.” Hơi thở của Phong Hàng Lãng có chút gâp gáp, trên khuôn mặt tuân tú dường như có một tâng mô hôi lạnh mỏng.

Thuốc mua lần trước? Đạt Hỉ? Dạ dày người đàn ông này lại đau nữa.

Tuyệt Lạc nhanh chóng lây chìa khóa xe từ người đàn ông, bước qua băng ghế thô sơ, vội vàng chạy đến chiếc xe thê thao màu xanh lá cây phía sau lưng, mang đến cho người đàn ông viên Đạt Hỉ hyđrua cacbonal, nó là một loại thuốc có thể trực tiếp ngậm để giảm đau dạ dày tạm thời.

Tuyết Lạc mở hộp thuốc mới phát hiện, hai vỉ đại bản, vậy mà đã bị người đàn ông kia uông gân hết rồi.

Xem ra dạ dày người đán ông kia bị đau phát tác ngày cảng nhiều rồi. Tại sao không đi khám? Không nên ráng chịu như vậy, trải qua nó như thê nào vậy?

Tuyết Lạc đau lòng vô cùng, cô lấy một viên thuốc từ vỉ ra, nhanh chóng đưa nó vào miệng người đàn ông.

Phong Hàng Lãng nhai hết thuốc mà người con gái ây đưa cho, anh nín thở một lúc mới có thể xoa dịu cơn đau xuyên thấu này.

Tuyết Lạc đột nhiên lớn tiếng khiển trách Phong Hàng Lãng: “Anh còn không thèm đên bệnh viện, nhưng Phong gia rõ ràng có bác sĩ Kim ở đó mà! Anh còn lười không cả mở miệng nói chuyện với anh ta sao?”

Đôi mặt với tiêng máng giận dữ đột ngột của người con gái kia, Phong Hàng Lãng ban đầu giật mình, nhưng sau đó từ từ bật cười.

“Như thế nào? Thầy thương tôi hả?”

Lời nói vẫn quyên rũ, chỉ là thêm chút khàn giọng sau khi chịu đựng cơn đau.

Tuyệt Lạc nghẹn ngào, căn môi và ngừng quan tâm đên phản ứng không đứng đản của người đàn ông kia, quan tâm thì trái với quy tặc, bản thân còn chưa chịu khổ đủ hay saol “Yên tâm đi, không chết được đâu!”

Phong Hàng Lãng đưa tay ra, đột nhiên năm lây đôi tay nhỏ bé của Tuyết Lạc trước mặt: “Tôi sẽ không đề mình chết trước khi sắp xếp ổn định chuyện của anh trai tôi!”

Ngay sau khi người đàn ông nói điều này, nước mắt Tuyết Lạc không nhịn được mà rơi xuông, cô cảm thấy ‹ đau lòng đến mưc không muốn nói bất cứ điêu gì.

“Phong Hàng Lãng, cả đời này anh chỉ định sông vì anh trai như vậy thôi sao?” Tuyết Lạc giâu nồi đau trong lòng.

“Thù của anh tôi, tôi không thể không báo! Cô biết cảm giác đau đớn nhiều như thế nào khi một người sống sờ sờ bị thiêu sông không! Từ nhỏ, anh ây đã thay tôi HT đựng mắng chửi và đánh đập rất nhiều, chỉ cần tôi thích, chỉ cân anh ây có, anh ây đều đưa cho, tôi. Thậm chí mạng của anh ấy, anh ấy cũng đưa cho tôi…” Phong Hàng Lãng dừng lại câu nói kế tiệp, nhắm mắt lại để xoa dịu sóng gió trong lòng.

Lúc này hai mắt Tuyết Lạc đã đẫm lệ, cô muôn hỏi: “Đã như vậy, tại sao anh lại muôn khinh bạc người chị dâu và cướp đi danh nghĩa của anh trai mình? Cái này là bất nhân, không có tận tâm.

Có thể chứng kiến người đàn ông cố nén đau thương, Tuyết Lạc như thế nào cũng không hỏi. | “Anh có thể chăm sóc thân thể thật tốt thì mới có thể báo thù cho anh trai mình tốt hơn phải không? Nếu như anh gặp tai nạn, sự hy sinh và cống hiền của anh chẳng phải là vô nghĩa và:vô ích sao?”

Tóm lại nói ra được, lại trở thành lời quan tâm và an ủi.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 354


Chương 354:

Phong Hàng Lãng ủ rũ thở ra một hơi: “Người đứng sau chỉ dẫn Lam Trung Thành không thê so sánh tầm thường được. Bất Kẻ là từ tài chính hạy từ danh dự mà so sánh, tất cả đêu hơn tôi! Hơn nữa anh ta ở trong bóng tối, tôi lại ở trong ánh sáng! Tôi muôn đây nhanh tiền trình, nhưng không dám thúc giục hắn ta quá nhanh, tại trước kia anh tôi có thể tự lực cánh sinh, tôi vẫn không thê thủ đoạn với anh tai “Cái kia là vì cái gì? Báo thù sao?”

“Một cuộc giết chóc không phải vì lợi ích vật chất, chỉ còn lại lí do báo thủ!”

Phong Hàng Lãng trầm ngâm.

Nhưng Phong Hàng Lãng bây giờ không phát hiện ra được, bản thân có thù hận sâu đậm như Vậy với người nào?

“Không tìm ra được là ai?” Tuyết Lạc lo lăng hỏi.

Phong Hàng Lãng khẽ lắc đầu: “Người này trông kỹ quát Đột phá duy nhật chỉ có thể đặt trên người Lam Du Du!”

“Nhưng anh tôi không thể rời xa cô ấy trong lúc này, anh ây bị cô ta mê hoặc rồi!” Người đàn ông khẽ thở dài.

“Nhưng người mà Lam Du Du thích là anh!”

Phong Hàng Lãng nhướn mắt, nhìn người con gái bên cạnh với nụ cười không mây vui vẻ: “Cô đang ghen với tôi đây à?”

Tuyết Lạc tức giận trừng mất nhìn người đàn ông, không muôn cùng người đàn ông kia tiệp tục bàn vê mấy chủ đề không đứng đắn.

“Điều mà tôi muốn nói là: vì người Lam Du Du thích là anh, hơn nữa cô ây còn yêu anh đến tận xương tủy, nên cô ấy nhất định sẽ cô gắng hết sức đề bảo đảm an nguy cho anh, sẽ không để anh gây chuyện đâu.”

Tuyết Lạc nói ra suy nghĩ của mình, ở một mức độ nào đó, với Lam Du Du, sự an toàn của Hàng Lãng là đươc đảm bảo, nhưng Phong Lập Hân lại là khó nói đấy.

Thực ra Tuyết Lạc là muốn hỏi Phong Hàng Lãng, có phải anh quen biệt Lam Du Du từ trước phải không?

Nhưng khi lời nói vừa mới đến được môi, Tuyết Lạc vẫn là nuốt nó xuống.

Đây là chuyện cá nhân trước kia giữa anh và Lam Du Du, còn bản thân người chị dâu này cũng không có tiện để hỏi.

Hơn nữa, bọn họ một người chưa lập gia đình, một người chưa đi gả chông, nhắc đến tình mà nói không yêu đây, bên trên hợp tình, bên dưới hợp pháp.

Nhưng Tuyết Lạc vẫn là buồn bã thay cho Phong Lập Hân, người phụ nữ anh yêu lại không yêu anh, mà lại cùng cô người vợ này, hơn nữa lại là người xa lạ.

Mà hết lần này tới lần khác hai người con gái này lại ngoại tình với người em trai của anh Phong Hàng Lãng, điều này sao mà bi thương làm sao!

Trong khi than thở thay cho Phong Lập Hân, Tuyết | Lạc cũng đang tự trách và cảm tháy tội lỗi chính với cảm xúc của bản thân mình, đầy nặng nề, đầy mặc cảm đạo đức.

Tuyết Lạc thực sự không biết đến bao giờ cô mới có thê thoát khỏi những rắc rồi và đau khổ như vậy.

Lời nói của người con gái ấy có Ý ghen tuông, người nói không đề ý, nhưng người nghe lại quan tâm.

Phong Hàng Lãng rơi vào một suy nghĩ sáng suốt nào đó: nếu anh dùng bản thân làm môi nhử, liệu anh có thê sử dụng thân thể cỉa Lam Du Du như một bước đột phá để câu một con cá lớn không?

Phương pháp này tuy nói mạo hiêm, nhưng lại có hiệu quả. Phong Hàng Lãng không sợ mạo hiêm, anh phải trả lại hét những tồn thương mà anh trai Phong Lập Hân đã phải chịu đựng. Anh sẽ không đề bát cứ ai làm tổn tữ Ho anh trai của mình!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 355


Chương 355:

Kể cả Lạm Du Du! Hiện tại giữ lại mạng sông của cô, chỉ để cô ây.

chuộc lỗi với anh trai anh! Đợi đến lúc Phong Lập Hân không cần cô nữa, anh sẽ đề cô dần dần cảm nhận sự tra tấn ngày qua ngày, CUỘC sông không băng chêt hơn nửa năm nay mà anh trai Phong Lập Hân của anh đã phải chịu.

“Đi với tôi ăn chút gì đi.” Phong Hàng Lãng nói nhỏ, cơn đau dạ dày vừa rồi khiến cho anh thoạt nhìn không còn chút sức lực nào. Tuyết Lạc có chút do dự: không, cùng anh ta đi ăn, nhưng lại lo lắng vê việc đau dạ dày của người đàn ông này, cùng anh ta đi ăn, há lại muôn dê vào miệng cọp an?

Thấy người con gái kia không chịu đồng ý, Phong Hàng Lãng lại lấy. tay: ấn vào bụng của mình, không biết có phải là show hay không, . nhưng Phong Hàng Lãng biết rõ chêu này có tác dụng đôi với phụ nữ.

Người con gái lại là cắn mội, lại là dáng vẻ xinh đẹp nhưng hấp tấp ấy, nhìn xem trong lòng Phong Hàng Lãng thực sự rất thoải mái, thứ anh muốn chính là kết quả như vậy.

“Phong Hàng Lãng, dạ dày của anh lại đau sao?” ,luyệt Lạc nhanh chóng cúi người xuống: “Anh quá lười đi khám bệnh đây, đáng bị đau!”

Mặc dù là những lời mắng mỏ của phụ nữ, nhưng lại làm người nghe thây thoải mái. Nhất là trong lời khiển trách của người con gái ấy, vẫn mang theo tiếng khóc nức nở mà nhẹ nhàng.

Cuối cùng Tuyết Lạc vẫn không thể nào nhân tâm bỏ mặc người đàn ông kia, gần đấy có một quán cháo dinh dưỡng, Tuyết Lạc gọi cho người đàn ông kia mốt bát cháo tốt cho dạ dày, ngoài ra còn có vài cái bánh ngọt mêm, biết được anh ấy không thích đồ ngọt nên Tuyết Hai đã Sy đồ mặn.

“Không có thịt sao?” Lông mày của Phong Hàng Lãng khẽ cau lại: Anh thật sự không có cảm tình với những món ăn buôn tẻ này.

“Có ahl” Tuyết Lạc dùng thìa mò bên trong bát cháo của Phong Hàng Lãng: “Nhìn xem, đây không phải còn có dạ dày bò còn gì? Dùng dạ dày để chữa dạ dày!”

Thịt bò tí tỉ này có được coi là thịt không?

“Tôi thây một nhà hàng hải sản bên cạnh, có lẽ có món bánh cuôn tôm mà cô thích đấy.” Phong Hàng Lãng đề nghị.

Thành thật mà nói, đối với một người ăn thịt cao cấp thì rất khó đề ăn chay.

“Nhưng hôm nay tôi không: muốn ăn chả tôm! Anh cũng không ăn được!

Ngoan ngoãn uông cháo bồi bổ dạ dày này đi! Từ giờ buổi tối mỗi ngày bảo thím An nấu cháo cho anh đề bồi bổ dạ dày nhé!” Tuyết Lạc lại lần nữa bưng bát cháo lên đưa ra trước mặt người đàn ông.

Phong Hàng Liệt liếc nhìn bát cháo đã nhạt nhẽo, hơi mím môi, quyén rũ nói: “Thật sự mở miệng không nổi!

Sao cô không đút cho ta ăn! Hay là do cô quan tâm tôi ít, cho nên bát cháo mới khó ăn như vậy!”

“..” Bảo cô đút cho anh ta ăn? Người đàn ông này sao có thê nghĩ ra được!

“Phong Hàng Lãng, anh thưucj sự không chịu ăn sao? Vì anh quá nuông chiều bản thân mình rồi, vậy thần tiên cũng không quản nồi anh rồi.”

Tuyết Lạc đứng dậy rời đi, nhưng Phong Hàng Lãng đã nắm lấy cô tay anh, cũng không có buông ra, mà một bên cằm lây tay người cọn gái ây, một tay húp bát chảo khó nuốt.

Sau hai lần giằng co đề bỏ tay mình ra, Tuyết Lạc chỉ có thê bỏ cuộc, cô đứng bên cạnh Phong Hàng Lãng, nhìn anh đang miễn cưỡng ăn cháo.

Người đàn ông ngồi, còn Tuyết Lạc thì đứng đấy. Với sự chênh lệch về chiều cao này, cô có thê thấy. rõ tắm lưng răn chắc và hùng hậu của anh, cũng như mái tóc ngắn đen bóng và đây phong cách đó.

Lúc này. Tuyết Lạc xúc động, cô muôn dựa vào người anh, ôm chặt lấy người đàn ông này, làm nũng với anh: Tôi đang thai đứa con của anh, chúng ta có con rồi!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 356


Chương 356:

Nhưng Tuyết Lạc không thể! Bởi vì cô ấy là vợ của Phong Lập Hân, cô không thê mang danh nghĩa vợ của Phong Lập Hân, rôi sinh ra đứa con của Phong Hàng Lãng!

Một người là người anh cả đáng kính của mình, người kia là máu thịt của chính mình. _Trong suy nghĩ của anh, cái gì nhẹ cái gì năng, Tuyệt Lạc biết rất rõ.

Tuyết Lạc không muốn làm phiền _ anh, lại càng không muốn nhìn thấy một” người đàn ông kéo cô vào bệnh viện đề loại bỏ đứa con trong bụng.

Như vậy thật sự là quá tàn nhẫn! Nếu thật sự kết thúc như vậy, Tuyết Lạc sẽ thực sự sụp đổi Tuyết Lạc cũng không muôn nhìn thây. những người ở Thân Thành cười nhạo Phong Lập Hân, vợ của anh lại sinh con trai cho em trai anh, điều đó sẽ chỉ làm xa cách tình cảm giữa hai anh em bọn họ.

Với quá nhiều nỗi buồn trong cô nhỉ viện, hoặc bị bỏ rơi tàn nhẫn và tàn nhẫn, Tuyết Lạc càng trân trọng những đứa trẻ khó đên trong bụng.

Đây là món đồ cá nhân được Thượng đê ban ân cho cô Lâm Tuyết Lạc, để cô không còn cô đơn, hai mẹ con có thể sống nương tựa lẫn nhau.

Tuyết Lạc chỉ muốn gác lại bí mật này và im lặng rời đi.

Bát cháo không lớn, Phong Hàng Lãng ăn hai ba miệng thì đã hết, có lẽ anh chỉ không muôn món cháo nhàm chán đọng lại trong miệng quá lâu.

“Nhìn xem, tôi nghe lời ah.” Người đàn ông khoe khoang dường như đem cả bát cháo đã ăn sạch đưa ra cho Tuyết Lạc xem.

“Ngoan! Từ nay về sau mỗi ngày đều phải ngoan như vậy!”

Con mắt Tuyết Lạc trơn bóng, dường như trong trí nhớ, đây là điêu mà Phong Hàng Lãng hiêm thấy, có thể ôn hòa nói chuyện với cô như vậy.

Lúc nào anh cũng la măng cô, hoặc tấn công cô, hay là châm chọc, nói móc oô.

“Tôi đã nghe lời như ‘ vậy rồi… Vậy tối nay cô không phải cũng nghe lời tôi một chút?”

Phong Hàng Lãng dùng cánh tay dài vòng nhẹ qua thất lưng cô, nhẹ nhàng tiến về phía trước, cô ngã vào vòng tay anh, thuận thế ngồi trên đôi chân mạnh mẽ của anh.

Bắt cứ khi nào người đản ông này bắt cô phải. nghe lời, cô chắc chắn rằng sẽ có việc gì đó không tốt xảy ra.

Nhìn thấy người đàn ông lại nghĩ đến mớ hồn độn đó, Tuyết Lạc thật sự muốn cầm một viên gạch rôi đạp thẳng vào trán anh.

“Phong Hàng Lãng anh đừng có mà quá phận! Tôi là chị dâu của anh! Là người phụ nữ của anh trai anh Phong Lập Hân! Hiểu rõ chưa?”

Tuyết Lộ không thèm quan tâm tới cháo dinh dưỡng nữa, có vài người trung niên tuôi cũng không lớn lắm cứ hướng nhìn chăm chăm cô và Phong Hàng Lãng, cô thật sự quá bắt lực rồi.

Lúc người đàn ông này nghĩ tới chuyện đen tối đó, rốt cuộc có xem cô là người phụ nữ của anh trai hắn không vậy chứ!

Tới tận bây giờ cô cũng không thể nghĩ thông được: Một người tôn kính anh trai mình tới mức không tiếc lầy sinh mạng của bản thân ra để báo thù, vậy mà lại đi bùa bốn với vợ của anh trai? Đây thật sự là không hình dung ra nồi mài Nhưng Tuyết Lạc trong nhất thời lại không nghĩ ra được vì sao Phong Hàng Lãng lại có hành vi bất thường như vậy. Bản thân cô vừa không hiên lương thục đức, .cũng không xinh đẹp động lòng người, vậy người đàn ông này sao lại quân lây cô như vậy chứ?

Không nói đến mấy cô thiên kim tiểu thư xinh xăn mê người kia, chỉ tính một cô Na thôi cũng đã ưu tú hơn cô rất nhiều rồi. Không những có gương.

mặt xinh đẹp, mà quan trọng là người ta còn tài giỏi, là trợ thủ đắc lực bên người Phong Hàng Lãng hắn.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 357


Chương 357:

Đối với một người chỉ cần muốn phụ nữ là dễ dàng có ngay người tự tìm đến như Phong Hàng Lãng mà nói, vậy mà lại không chút phâm hạnh nào quấn lây cô thà chét cũng không buông!

Lẽ nào là giống như cô tưởng tượng: Phong Lập Hân lấy mình thật ra chỉ đề làm bình phong che mắt, mà âm mưu sau cùng của Phong gia chính là đề cho mình mang thai con của Phong Hàng Lãng, sau đó giao cho Phong Lập Hân nuôi?

Thôi được rồi, là Lâm Tuyết | Lạc cô xem truyền hình nhiều quá rồi nên mới tưởng tượng ra chuyện kỳ quái như vậy.

Bất quá thì từ trên xuống dưới của Phong gia, gôm Phong Lập Hân, Phong Hàng Lãng, cả Mạc quản gia, dì An, với đám người khác, bọn lồ đều công khai hoặc bí mật đây CÔ về phía Phong Hàng Lãng. Cô có thể mang thai đứa nhỏ trong bụng này, lẽ nào dì An bà ây không có đôi thuôc tránh thai sao?

Hơn nữa, bình thường dì An hở ra một tí là lại hỏi: “Có thầy chán không?

Có muốn nôn không? Hến nữa cứ hai ngày là lại mang cho cô thuốc tâm bỏ, còn không ngừng nhắc cô không.

được uông thuộc bậy bạ, phải giữ gìn thân thể cho tốt.

Chuyện này không phải quá rõ ràng rôi sao, dì An không những đã biệt chuyện đáng xâu hồ này của cô và Phong Hàng Lãng, không chỉ không tức giận thay Đại thiệu gia, hay là dùng lời lẽ khiêm khắc mà quở trách hành vi trái luận thường này, mà ngược lại còn tiệp tay cho giặc, làm đồng lõa đứng vệ phía Phong Hàng Lãng.

Chỉ nghĩ tới đây, tâm tình của Lâm Tuyệt Lạc lại rồi cả lên.

Nhưng có một chuyện có thể chắc chắn: Không thê đề cho người nhà họ Phong biệt chuyện mình đã mang thai!

Bằng không, đứa nhỏ trong bụng này có khả năng vĩnh viễn không thê nhận ba ruột là Phong Hàng Lãng, mà phải.

gọi Phong Lập Hân là ba cả đời! Lâm Tuyết Lạc không muôn con của cô phải chịu loại ủy khuất thế này.

A, hình như bản thân lại nghĩ nhiều rôi-thì phải? Rõ ràng đã quyết định sẽ mang theo đứa nhỏ trong bụng rời đi, vậy mà còn muốn đề nó cùng Phong Hàng Lãng nhận máu mủ gì nữa chứ!

“Thế nào, em thích tự đặt cái danh xưng “chị dâu” của tôi thế sao?”

Sức mạnh từ cánh tay Phong Hàng Vũ làm Lâm Tuyết Lạc muốn trốn cũng không trôn được. Cô càng giấy giụa thì tay Phong Hàng Lãng càng siêt chặt hơn.

Hắn muốn dùng sức mạnh này đề nhắc nhở Lâm Tuyết. Lạc rang: Dù em có phản kháng thê nào cũng vô ích thôi! Chỉ có thuận theo tôi thì em mới có thể tự dol “Cái gì mà bảo tôi thích chứ? Đây là sự thật mài! Phong Hàng Vũ, người khác đang nhìn kìa, anh mau buông ra đi!”

Lâm Tuyết Lạc nóng nảy, vội vàng cuối đầu xung, hung hang căn Phong Hàng Vũ một cái. Đề cho hắn biết Lâm Tuyết Lạc cô cũng có răng nha.

“tà cô gây chuyện với tôi! Cô không ngoan một chút được sao, lần nào cũng đều làm âm ï thành thế này, muôn ngênh đón mà lại còn cự tuyệt.

Đây là tôi phối hợp theo cô thôi!”

Phong Hàng Lãng cũng không buông tay ra mà ngược lại còn đem cô gái đang giãy giụa trong lòng siết càng chặt hơn. Coi cái người đang nháo loạn kia là một con khỉ cái vĩnh viễn cũng không thoát khỏi sức mạnh như Ngũ Hành Hơn của hắn.

“Phong Hàng Lãng, anh cư nhiên lại còn nói tôi “nuôn ngênh đón còn cự tuyệt”? Tôi muôn “hoan nghênh” anh lúc nào chứ, anh đừng có vô sỉ như vậy được không?”

Tuyết Lạc cảm thấy máy lời của tên đàn ông này khiên cô tức giận đến muôn bốc hỏa rôi. Cái tên Phong Hàng Lãng này đúng thật là tên vô liêm sỉ mà.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 358


Chương 358:

“Vậy thì đừng làm loạn ở chỗ công cộng thế này, ngoan ngoãn nghe lời đi với tôi!”

Hắn muốn làm chuyện phi lý đó, trong đầu muốn làm bậy, còn muôn đem tội danh đỗ lên đầu Lâm Tuyết Lạc cô đây sao?

Nhìn thấy. mấy người trung niên nhìn về phía này chỉ chỉ trỏ trỏ, còn thì thầm to nhỏ với nhau, Lâm Tuyết Lạc cảm thấy c cô không còn chút mặt mũi nào nữa rôi.

Không có cách chạy trồn, cô cũng chỉ có thê cùng gã đàn ông này rời khỏi chỗ ăn cháo dưỡng sinh, đợi tìm thời cơ mà trốn vậy.

Nhưng mà “thời cơ” này thật sự khó tìm quá đi thôi, muốn chạy trốn ngạy trước mắt Phong Hàng Lãng một lân, thật sự là có chút khó khăn. Với lại chiêu tự tồn hại hình ảnh của bản thân vôn trước kia đã dùng rồi, bây giờ không thể dùng lại nữa.

Nhìn thấy phía xe thể thao, Lâm Tuyết Lạc liền căng thẳng : toàn thân.

Cô không biết người đàn ông này sẽ mang cô đi đâu, nhưng bất luận là về nhà họ Phong hay là đi ngăm mặt trời mọc đi chăng nữa, thì Tuyết Lạc đều cứ như một chú chim nhỏ Sợ SỆT.

Trong bụng vẫn còn đứa nhỏ, hiện tại không thê chịu được sự giày vò của người đàn ông này mà.

Nhìn thấy có ba thanh niện cường _ tráng đang cười đùa đi về phía chiếc Ferrari, Tuyết Lộ cảm thấy không thể để mất cơ hội được. Bằng không, đợi cô lên xe rôi thì muôn xuộng nữa cũng rất khó. Vì vậy cô liền hô to đến khản cả cô.

“Có ai không mau đến đây, cứu mạng a, tôi bị người đàn này bát cóc! Mau đên cứu tôi với!”

Phong Hàng Lãng sững sờ một chút: vân là không ngờ được cô gái này còn nghĩ được chiêu này.

Tiểu ma lạnh này lại chơi tiếp một bộ trò khác rồi. Vừa rôi lúc trong xe, còn diễn một màn “Thủy Hưng lại Dương Hoa” , bây giờ lại muôn diễn tiễp cái gì nữa? Bi đất? Thống khổ hả?

Đây chẳng qua chỉ là một trò hề rũ bỏ hêt sự tôn tại à?

Muốn xóa bỏ cảm giác tồn tại gì chứ?

Phong Hàng Lãng sẽ không đề cho cô gái này được như ý đâu.

Phong Hàng Lãng mở khóa xe Ferrari từ xa, ba tên thanh niên trẻ hiển nhiên nhìn ra Phong Hàng Lãng đúng thật là chủ nhân của chiếc xe thể thao này, không nhịn được mà chăm chú nhìn hắn bằng ánh mắt ngưỡng mộ khát khao.

“Mau cứu tôi với, tôi bị tên người xấu „ bắt cóc… Mau cứu tôi đìi”

Tuyết Lạc không ngừng hướng vệ phía ba người thanh niên kia lớn tiêng câu cứu, hy vọng bọn họ có thể đên cứu cô. Không cần họ phải ra tay đánh Phong Hàng Lãng, chỉ cân họ tiền lên phía trước nói chuyện với Phong Hàng Lãng một phen, cũng đủ cho cô cơ hội chạy trồn rồi.

Phong Hàng Lãng vẫn như cũ ôm chặt lây thất lưng Tuyết Lạc, không cho cô cơ hội chạy đi. Càng không kiêng ky gì ánh nhìn của ba tên thanh niên kia.

“Có gì từ từ nói, anh, anh trước tiên buông cô gái đó ra đã.”

Trong đám đó, một người đàn ông có vẻ tuôi tác lớn hơn một cht1, vóc người cao ráo dồn hết dũng khí ra bước nhanh theo Phong Hàng Vũ đang kiềm chặt lấy Tuyết Lạc, bắt đầu lý luận.

Tuyết Lạc lập tức thấy được chút hy vọng.

Trong xã hội nay vẫn còn rất nhiều người tốt nhal Tràn đầy năng lượng!

“Vị huynh đệ này, sợ là ngươi hiểu lầm rồi: Vợ tôi đây là đang làm âm 1 với tôi! Trách tôi mua cho cô ấy nhẫn kim cương quá nhỏ, cô ây không muôn bị mật mặt với đám chị em thân thiết.”

Phong Hàng Vũ khoan thai giải thích nguyên nhân với ba tên trẻ tuổi thích xen vào chuyện của người khác này.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 359


Chương 359:

Mà ngay bên cạnh lại vừa khéo có một tiệm trang sức.

Rõ ràng người đàn ông này đã nhìn bối cảnh xung quanh rôi mới thuận miệng bịa chuyện ra.

Đúng là nhân tài mài!

Kỳ thực nếu dùng vũ lực, Phong Hàng Lãng hoàn toàn có thể giải quyêt gọn ba kẻ thích chen vào chuyện người khác kia: nhưng là chuyện có thê giải quyết được bằng dặm ba câu thì còn cần dùng tới nằm đấm làm gì chứ?

Phong Hàng Lãng hắn thật đúng là người văn minh mài Hơn nữa, giữ lại sức lực đề một lát nữa trừng trị cô gái không nghe lời này thì có giá trị hơn nhiêu, càng có ý nghĩa hơnl “Không, không phải đâu! Mây anh đừng nghe anh ta nói xăng bậy mài Tôi căn bản không hề quen biết anh ta! Anh ta là người xấu, muốn bắt cóc tôi, anh ta muôn quấy rồi tôi! Các anh mau cứu tôi với…”

Tuyết Lạc liều mạng giai thích, nhưng phát hiện ra lời giải thích của bản thân quá yêu ót rồi, không có chút trọng lượng nào, bởii vì ba anh chàng kia dường như rất tin lời Phong Hàng Lãng nói.

Hàng Lãng quần áo bảnh bao, vả lại còn dung nhan tuần lãng, giờ khắc này trông diện mạo hắn tựa như một chính nhân quân tử. Rất có tính lừa gạt đó!

“A:..Phong Hàng Lãng anh làm gì vậy?”

Không đợi Tuyết Lạc nói xong, Phong Hàng Vũ đã chơi xâu ở bên hông cô siết chặt lầy một phen, chọc cho Tuyết Lạc phải hét lên.

“Các anh nghe rõ rồi chứ, cô gái này vừa nãy gọi tên tôi lưu loát nhữ vậy!

Cho nên cô ây nói không quen biết tôi đều là nói dồi thôi!”

“Được rồi mà vợ, đợi anh bán xe thể thao đi xong liền đổi cho em chiếc nhẫn kim cương mới ngay mà. Đừng cãi nhau với anh nữa, ngoanl”

Phong Hàng Lãng như vậy, lại thêm mây lời nói này, bạ anh thanh niên kia đã hoàn toàn tin rằng người cô gái này vì muôn giữ thê diện cho bản thần mà làm khó làm dễ với chồng.

Không kìm được mà dùng ánh mắt thông cảm nhìn về Phong Hàng Lãng.

Lại lần nữa chứng minh được, ở trước mặt Phong Hàng Lãng, đạo hạnh của cô quả thấp rồi, thập đến mức bị người đàn ông này đem ra chơi đùa.

Ngay trước sáu con mặt nhìn chăm chăm, Tuyết Lạc bị người đàn ông này nhấc lên vai sau đó ném vào trong xe, một loạt động tác lưu loát, vô cùng thành thạo.

“Phong Hàng Lãng, anh đừng có mà khinh người quá đáng như vậy!”

Lâm Tuyệt Lạc muôn khóc cũng khóc không được. Căn bản là không có mặt mũi nào mà khóc trước mặt người đàn ông này mà. Sức lực không bằng thì cũng thôi đi, đến cả đâu óc cũng không đọ được chút nào.

Điểm mẫu chốt là đến cả SỞ trường cãi nhau mà phụ nữ giỏi nhất cũng đấu không lại nữa.

“Khi dễ cô thì sao, cô cắn tôi hửm?”

Phong Hàng Lãng rất nhanh liền tao nhã tiên vào, sau đó còn trực tiếp khóa từ bên trong. “Đương nhiên là, nêu cô muốn cắn thì tôi vẫn rất hoan nghênh nha! Chỉ là tốt nhất nên dịu dàng thêm một chút!” Không đợi trên mặt Tuyệt IG ửng đỏ lên vì xấu hỗ, người đàn ông này càng lần tới mà nói mây lời khiến người ta tim đập đỏ mặt xấu hỗ. “Chỉ là chỗ đó, đừng nên cắn nha, m*t vào tốt hơn nhiều! Em không phải rất thích m*t của tôi sao?”

¬ ” Tuyết Lạc muốn chết rồi.

Chính mình có chỗ nào thích ấy ấy với hắn đâu chứ? Lần trước, còn không phải vì muốn vạch trần chuyện hắn giả làm Phong Lập Hân nên mới căn đầu lưỡi hắn một cái để làm dấu, sau đó mới nhờ vào cách đó mà lật tây được hắn đó sao?
 
Back
Top Bottom