Ngôn Tình Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 360


Chương 360:

Vậy mà từ miệng tên đàn ông này nói ra, lại thành cô thích liễếm m*t hắn?

Hắn cũng đâu phải sữa chual “Phong Hàng Lãng, anh có thê đứng đãn một chút được không? Tôi còn muôn vệ ký túc xá dọn dẹp đó. Nếu còn về trễ nữa thì đèn sẽ tắt hết bây giờ.”

Tuyết Lạc bây giờ không có mặt mũi nào mà cùng Phong Hàng Lãng nói tiếp vân đề khiên người khác đỏ mặt này. Chỉ có thể dẫn dắt quay lại chủ đê chính.

“Bỏ lại tôi đang đau dạ dày, cô nỡ sao?” Người đàn ông nheo mắt nhìn GÓI”

“Tôi có gì mà không nỡ chứ? Anh cũng đâu phải đứa trẻ ba tuổi!”

Tuyết Lạc phát hiện người đàn này khua môi múa mép được, tưởng chừng như đến mặt mũi cũng không cân, nói không chừng sáng nay lúc ra cửa đã không đem mặt mũi theo rồi.

“Lâm Tuyết Lạc, cô phải nhận thức rõ một chuyện: từ thể lực mà nói, cộ không phải đối thủ của tôi; còn về đầu óc càng không tốt như tôi cho nên tất cả những phản kháng của cô đều làm cho người ta hiểu thành muốn nghênh đón mà lại còn cự tuyệt! Cô cũng không phải là cô gái nhỏ nữa rôi, đừng làm trò nữa, cô mà còn già môm dẻo miệng thì trời trời cũng sáng luôn rôi!

Người đàn ông ông này vậy mà lại còn bảo cô già môm?

Điện thoại của Phong Hàng Lãng đột nhiên reo lên, làm cho Tuyết Lạc cảm thấy có cứu tỉnh tới. Cô ước gì có cuộc điện thỏa khẩn tới kéo người đàn ông xấu xa này đi giùm.

Điện thoại là do Diệp Thời Niên gọi tới: “Lãng ca, tên con bạc người Y đó đã được cứu đi rồi! Người của chúng ta cũng bị lạc mắt rồi!”

“Được cứu rồi?” Phong Hàng Lãng chau mày lại, hỏi: “Có biết kẻ tới cứu là ai không?”

“Nói chuyện băng tiêng Anh nên chắc là không phải người bản địa! Bọn họ chắc là vừa mới đên, không quen thuộc đường xá, có mây lần còn Suýt bị người của chúng ta đuổi kịp…

“Nhưng cuối cùng vẫn đề cho hắn chạy thoát được! Chà, làm việc không tồi nhỉ!” Phongng Hàng Lãng hừ lạnh một tiếng.

Phong Hàng Lãng cùng người trong điện thoại nói gì ,|uyêt Lộ đêu không có hứng thú muôn nghe. Cô vẫn luôn nhìn chăm chằm vào nút mở khóa trên bảng điều khiển xe, vừa rồi cô nhìn thây người đàn ông này nhắn nút, bèn ghi nhớ lại.

Tuyết Lạc hít thở sâu một hơi, nhìn đúng vào cái nút mở khóa đi, tưởng tượng ra một loạt cái động tác, nghĩ lát nữa liền lưu loát mở cửa xe chạy mắt.

Hít thở sâu đến ngụm thứ tư, Tuyết Lạc hớn hở đè xuông nút mở khóa, may mắn cửa xe liền mở ra.

Ngay tại lúc Tuyết Lạc muốn lao ra khỏi xe thì “A” một tiếng, áo trên người cô liên bị người đàn ông đưa tay ra xé xuông.

Động tác nhanh, chuẩn, tàn bạo.

Hơn nữa còn rất có kỹ thuật nữa!

Lúc cửa xe được mở ra, gió đêm lạnh lõ tràn vào, Tuyết Lạc run lên một cái mới phát hiện áo trên người mình mắt rôi.

Phản xạ có điều kiện quay đầu lại, Tuyết Lạc liền dễ dàng thấy áo của mình đang nằm trong tay người đàn ông kia.

“Phong Hàng Lãng, anh là đồ vô lại!”

Tuyết Lạc tức giận hồn hễn lao về.

phía người đàn ông làm chuyện xấu kia, muôn lấy. lại cái áo mà gân như không còn mặc được nữa kia.

Bản thân cũng đâu thể mặc nội y mà chạy trên đường được?
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 361


Chương 361:

Thân thể nhỏ nhắn của phụ nữ lao về phía trước, sau lưng bị Phong Hàng Lãng chế trụ lại, cả người Tuyệt Lạc liên ngã vào trong lòng Phong Hàng Lãng.

“Lãng ca, anh đang làm gì thê?” Diệp Thời Niên đương nhiên là nghe được tiếng xé quần áo ở đầu kia điện thoại, thêm cả tiêng hét của con gái nữa.

“Tôi với chị dâu cậu đang chơi đùa một chút!” Phong Hàng Lãng nhẹ nhàng lên tiếng, lại bổ sung thêm một câu: ‘Là loại không thích hợp với trẻ con đâu.”

“À à à, em hiểu rồi, hiểu rồi! Vậy thì chúc Lãng ca với chị dâu chơi vui vẻ nhé, em không làm phiền nữa. Đợi ngài chơi xong rồi chúng ta lại nói chuyện tiệp.”

*Ừ, ngày mai gặp ở công ty.”

Diệp Thời Niên hiểu ý mà liên tục bảo đươc được, rất thức thời cúp máy.

Tuyệt Lạc đã không còn cách nào có thê dùng lời nói để lên án hành VỈ VÔ liêm sỉ của người đàn ông này rồi, đôi mắt tràn đầy tức giận hung hắn trừng người đàn ông mị hoặc trước mắt.

Người đàn ông khẽ nheo mắt, giống con báo săn đang nhàn nhã ung dung quan sát con môi của mình vậy.

Đôi mắt thâm thúy ánh lên thứ tia sáng của bậc Đề Vương.

Điệu bộ kia tựa như đang nói: Tôi đang nhìn thử xem, xem tiếp theo cô định nháo thế nào nữa!

Tuyết Lạc đương nhiên muốn trốn thoát khỏi tên đàn ông ma quỷ này, tUY. nhiên điều kiện tiên quyết là cô phải đem áo cướp vê được trước đã.

Thế nhưng bộ dáng ngang ngạnh của người đàn ông này, nào có chuyện sẽ trả lại áo cho cô chứ! Người đàn ông nay thật sự quá đáng ghét rồi!

Nhận thức được người đàn ông này đã nhìn chằm chằm nơi mêm mại trên người cô lâu lắm rồi, Tuyết Lạc mới theo bản năng mà dùng hai tay bao lấy người, đem đường cong cơ thể mình giâu đi.

“Phong Hàng Lãng, anh không trêu chọc đối thê này thì sẽ chết sao?”

Tuyết Lạc trừng mắt nhìn hắn.

Vốn tưởng rằng người đàn ông này chỉ chú tâm nghe điện thoại, lại không nghĩ tới hắn lại có thê làm hai chuyện cùng lúc, đem chuyện bò trốn của cô thu hết vào mắt. Sau đó liền bắt động thanh sắc đem cô ra trêu chọc, vừa nghĩ tới liền muốn đập đầu chết cho rôi.

“Không tới mức chết! Nhưng ít nhất cô khiên tôi thấy. vui vẻ, không cân phải một mình cô đơn tịch mịch nha.”

Không nghĩ tới.Phong Hàng Lãng lại nói ra thăng thắng như vậy. Nghe thì có vẻ đúng thật là thế đấy. Rõ ràng mà nói ra mục đích trêu Bo Tuyệt | Lạc, cũng không hè giấu diễm gì.

Tuyết Lạc còn đang muốn tranh luận phải trái với Phong Hàng Lãng thì di động trong túi xách cô bât chợt vang lên.

Giận dữ trừng mắt nhìn người đàn ông một cái, Tuyết Lạc mới dùng một tay che trước thân, tay còn lại mò vào túi lấy điện thoại ra. Điện thoại là do Viên Đóa Đóa gọi tới, tính thời gian thì cô hẵn là đã về tới ký túc xá rồi.

Vừa mới kết nồi, bên kia Viên Đóa Đóa liền bốc hỏa truyền tới âm thanh giận dữ ba ngàn thước: “Lâm Tuyết, Lạc cậu chết đâu rồi hả? Cho cậu về ký túc xá dọn dẹp trước, cậu lại đi nơi nào vui vẻ hưởng lạc thú rồi ha?”

Âm thanh kia quả thật đã làm chắn động màng nhĩ của Tuyết Lạc. Cô theo bản năng đưa điện thoại ra xa một chút mới tránh được âm thanh sát thương của Viên Đóa Đóa đánh tới.

“Xin lỗi nhé Đóa Đóa…”

Tuyết Lạc còn chưa nói xin lỗi xong thì điện thoại đã bị Phong Hàng Vũ lấy đi.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 362


Chương 362:

“Cô ấy đang ở trong lòng tôi hưởng lạc thú! Việc vệ sinh ở ký túc xá đành phiền cô vậy. Sau này sẽ tạ ơn sau.”

Giọng nói từ tính của Phong Hàng Lãng sao lại nghe dễ chịu như thê.

Nhất là ở trước mắt mấy cô thiếu nữ mới biết yêu thì càng quyến rũ hơn nữa.

“A… Tuyết Lạc cùng Phong tiên sinh ngài đang ở bên nhau sao?”

Viên Đóa Đóa tựa hồ kinh ngạc một chút, sau đó liền rất thông minh nói: “Vậy thì chúc hai người chơi thoải mái, chơi vui vẻ nhé!”

Đợi đến lúc Tuyết Lạc lấy lại được điện thoại thì Viên Đóa Đóa ở đầu bên kia đã tắt máy rồi.

Được rồi, lúc nãy là Diệp Thời Niên, bây giờ là Viên Đóa Đóa, đều biết cô — Lâm Tuyết Lạc đang ở cùng . tên đàn ông xấu xa vô nhân đạo này rồi.

Cũng vui sướng quá đi!

Tuyết Lạc thật không biết ngày mang phải mang bộ mặt nào đi gặp Viên Đóa Đóa nữa! Chính mình không ngừng ở trước mặt cô ây vạch rõ quan hệ minh bạch với Phong Hàng Lãng. Bây giờ thì hay rồi, cuộc gọi này của Phong Hàng Lãng đã trực sẽ” quay về 30 năm trước luôn rồi!

Dù cô có mở miệng giải thích bao nhiêu đi nữa, cũng không thể nói rõ môi quan hệ của cô với Phong Hàng Lãng được nữa.

Nhìn thây cô gái này tâm tình suy sụp, Phong Hàng Lãng khế thở dài một tiêng: “Ngoan một chút, tôi nay không chạm vào cô.”

Mấy lời này nghe sao mà quen thế?

Giông như buổi tôi không dám nhin lại nào đó, người đàn ông cứ như xe lửa nạp đầy bình này cũng từng nói như vậy.

Kết quả thì sao? Không phải vẫn bị anh lễ lăn qua lăn lại tới gục ngã đó saol Tuyết Lạc mới không tin lời nói dối hết lần này tới lần khác của tên đàn ông này nữa đâu!

Nhưng mà hiện tại bản thân nên làm gì đây chứ? Mặc thế này mà chạy đi sao? Hay là liều mạng với Phong | Hàng Lãng, đoạt lại áo từ tay hắn?

Tuyết Lạc không muốn tốn công vô ích nữa! Nếu người đàn ông này đã không muôn tha cho cô thì cho dù cô có tìm được cả trăm cách trốn thoát, hắn cũng có cả ngàn cách đề áp chễ cô lại.

Áo đã bị người đàn ông xé rách rồi, hiển nhiên đã không còn mặc vào bình thương được nữa. Người đàn ông cởi áo vest trên người mình xuỗng, ném lên người Tuyết Lạc, “Mặc vào đi, đừng để lạnh.”

Sự săn sóc tỉ mỉ của người đàn ông này khiến nhiệt độ 4rong xe âm hơn một chút. Ám áp cùng tụ lại một chỗ, nhưng cảm giác tủi nhục trong lòng Tuyết Lạc lại không hết được.

Người đàn ông này khi là người, lúc lại là ma quỷ, thật sự khiến cho người ta quá khó đoán mà.

Có lẽ là bị Phong Hàng Vũ gây sức ép dày vò lâu quá khiên cô mệt chết đi được, cũng có lẽ do trong xe thể thao vừa âm lại vừa dễ chịu, cứ một mực yên tĩnh như vậy, Tuyết Lạc vậy mà lại từ từ ngủ mất rồi.

Chiếc xe thể thao dừng ở bãi đậu xe dưới tầng hằm của tập đoàn GK.

Nhìn cô gái đang ngủ say ở ghế phó lái, Phong Hàng Lãng chăm chú nhìn cô gái một lúc lâu sau mới khẽ thở dài một tiếng.

Chính mình cùng cô gái ày ầm ï lâu như vậy, vậy mà cứ thê này là kết thúc rồi đó sao?

Ngủ hay không ngủ thì cũng không nói, còn phải phục vụ cô gái ngủ say y hệt như mèo con này!

Phương Hàng Vũ xuống Xe, cần thận từng chút đem cô gái ở ghế Bàn lái nâng lên, vững vàng ôm vào lòng.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 363


CHương 363:

Bởi vì hơn nửa năm nay đã sớm quen với việc chăm sóc Phong Lập Hân bị bệnh nặng, cho nên Hong. tác của Phong Hàng Lãng vừa tịnh tê, vừa ôn nhu, tựa hồ không hề kinh.

động tới cô gái đang ngủ kia.

Ôm người đẹp lúc ngủ dáng vẻ ngây thơ đi thăng một đường, Phong Hàng Vũ đi tới phòng dành cho tổng thống HẦM trên tầng cao nhất của tập đoàn K Hắn đương nhiên muốn củng cô gái trong lòng dây dưa triền miên một phen, nhưng những chuyện phiền | phức cập bách xảy ra khiến hắn khó | lòng mà thả lòng tâm tình, để cho bản thân được hưởng thụ.

Trong căn phòng cao cấp nhát, Phong Hàng Lãng đứng bên cửa SỐ, dáng người thẳng tắp.

Bởi vì thực hiện chính xác phẫu thuật cây ghép da cho Phong Lập Hân, nên da dẻ toàn thân hắn được chăm sóc vô cùng tốt, có độ đàn hồi và căng mịn, nước da bánh mật đều màu, đường cong cơ bắp đẹp đế, dáng người rắn chắc cân đồi, toát ra vẻ thành thục người người đàn ông trưởng thành.

Dưới ánh đèn mờ ảo, phát ra thứ ánh sáng nhàn nhạt.

Giữa ngũ quan lạnh lùng mang theo một chút lệ khí, trong vẻ soái khí lại mang theo chút tà ác!

Phong Hàng Lãng meng theo một điêu thuốc lá, thình thoảng lại đưa lên nhấp bên môi, tư thế vô cùng tao nhã.

Cảnh đêm từ trên cao nhìn xuống xa hoa diễm lệ lại không lọt được vào đôi mắt thâm sâu và uy nghiêm của Phong Hàng Lãng. Trong đậu hắn hiện lên gương mặt nhỏ nhắn thanh tú lại trong trẻo kia, thật sự rất sạch sẽ. Không hề trang điểm đậm, đôi mắt trong veo, lông mi rất dài, cái miệng nhỏ nhắn thường hay căn trên người hắn, ngọt ngào cứ như phảng phât một ánh thơ tình.

Phong Hàng Lãng khẽ híp mắt: Chính mình bị sao vậy? Cô gái đó đang nghỉ ngơi trong phòng, bản thân muôn ngủ với cô thì cứ đi vào trong là được mài Chỉ là dường như đệm nay Phuong Hàng Làng không hề muốn làm thễ.

Nửa giờ sau, Phong Hàng Lãng đã lập ra một kế hoạch chu đáo đê dụ răn ra hang.

Bản thân hắn ở ngoài sáng, mà con cá lớn kia lại ở bí mật trong tối, nếu cứ nhất mực phòng thủ thì có thể sẽ khiến bản thân cùng anh trai Phong Lập Hân ép tới tình thế chật vật.

Có lẽ ngay thời khắc này, cách phòng thủ tốt nhất chính là chủ động xuất kích.

Mà bước đột phá này chính là từ trên người Lam Du Du, bắt đầu rat ay từ cô ta.

Thực tế, Phong Hàng Vũ vẫn luôn nghỉ ngờ mồi quan hệ của con cá lớn | này và Lam Du Du. Ngay cả một con bạc người h ngay dưới mắt Diệp. Thời Niên mà cũng có thể cướp đi, nói gì đến một Lam Du Du, lấy cô ta làm mồi nhử mg, gia không phải sẽ dễ dàng hơn sao?

Tuyết Lạc từ trong giấc mộng ấm áp mà tỉnh dậy.

Cứ tưởng chỉ là giấc mỏ, liền nửa tỉnh nửa mê văn vẹo tay chân, thế nhưng lại phát hiện kiểu ôm ấp ấm áp này lại vẫn còn.

“Đừng lộn xôn! b*** sáng thức dây rất khó chịu!” Là giọng nói lười biếng đầy từ tính của Phong Hàng Lãng.

Tuyết Lạc cứng ngắc duy trì một tư thê yên lặng.

Nhưng ngay sau đó, Tuyệt Lạc cảm thâậy sự yên lặng này khiên cô cảm thầy khó chịu quá. Từ trong mơ tỉnh lại, xúc cảm của Tuyết Lạc rõ ràng _ hơn, cô đương nhiên biết thứ mà mỗi b*** sáng đều dựng đứng khó chịu mà Phong Hành Lãng hay nói đang dựng chỉnh tề ở nơi kia của cô.

Lúc này, Tuyết Lạc như chim sợ cành cong, muốn trồn khỏi cái thứ khiến cô không thoải mái kia, nhưng cánh tay của Phong Hành Lãng còn chặt hơn cả gong xiêng, cô vừa động, anh ta lập tức ôm chặt. Hơn nữa còn siết chặt chỗ bụng cửa cô.

Tuyết Lạc sợ người đàn ông này trong lúc vô ý sẽ cậy mạnh mà làm tôn thương đứa bé trong bụng mình, Tuyệt Lạc vội vàng dùng hai tay của mình chen vào giữa khoảng không giữa đôi tay của người đàn ông kia với bụng mình, cỗ găng bảo vệ thứ nhỏ bé trong bụng cô.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 364


Chương 364:

“Phong Hành Lãng, tôi muốn dậy, anh – bỏ tay ra đi.”

Tuyết I Lạc mềm mỏng nói, cô không hề chất vấn bản thân tại sao lại ở đây, và tại sao lại ngủ cùng vởi Phong Hành Lãng trên sofa.

Nhưng những cảm xúc nhỏ trên cơ thể nói cho cô biết, người đàn ông này thật sự giữ lời, tôi hôm qua không hề đụng đến cô.

Đương nhiên, cánh tay đang vòng trên eo cô không tính, động chạm kiêu này với động chạm kiêu kia không cùng một hàm nghĩa.

Cho nên mới nói, từ ngữ của Trung Quốc bác đại tỉnh thâm, chỉ là một chữ thôi, nhưng dùng ở những tình huống khác nhau lại có ý nghĩa khác nhau.

“Nhìn cô tối hôm qua ngủ say ngốc nghếch như Vậy, nên không nỡ động vào cô. Cô ngủ ngon rôi thì cũng phải cô mà cùng tôi ngủ thêm một lúc. Coi như thưởng tôi một chút an ủi đi.”

Giọng nói của người đàn ông rất êm.

tai, giông như âm thanh trầm thấp dễ nghe của cello, vừa kéo dài âm cuối, phù mị không chỉ một chút.

Không động vào cô nên phải thưởng cho anh ta quà an ủi?

Thế còn cô bị người nào đó không mặc quân áo ôm cả đêm thì phải tìm ai để đòi quà an ủi đây?

Người đàn ông này chiếm tiện nghỉ còn mặt dày đòi hỏi không nói, lại còn mè nheo đên mức bản thân họ gì cũng sắp quên luôn rôi!

“Phong Hành Lãng, tôi muốn đi vệ sinh, gấp lắm rồi!”

Kiếm cớ kiểu này là ý không thể nhịn được nữa cũng là cách hiệu quả nhất. Qủa nhiên Phong Hành Lãng xoay người trả lại tự do cho người phụ nữ dưới thân.

Tuyết Lạc lập tức dậy khỏi chiếc sofa bằng nhung, nhưng lập tức bị cái lạnh lẽo làm cho phát giác bản thân cũng không mặc cái gì, đến cả đồ lót cũng không lưu lại cho cô.

Vừa thẹn vừa tức, Tuyết Lạc quét mắt tìm kiếm toàn bộ căn phòng xem CÓ cái gì có thê dùng để che thân thể lại hay không. Đồ của cô đã không thấy tăm tích nơi đây, tủ quân áo chỉnh tê bên cạnh chỉ có đồ của Phong Hành Lãng.

Cũng không thể cứ thế này mà chạy đi hú Tuyết Lạc mặc một chiếc sơ mi của người đàn ông lên người.

Bên dưới chỉ có thê bọc lại băng áo ngủ của người đàn ông.

“Phong Hành Lãng, quần áo của tôi đâu?” Tuyết Lạc hỏi người đàn ông đang nằm trên sofa.

“Vứt rồi.”

Người đàn ông nheo mất, nhìn người phụ nữ quản dày chặt quản áo của của anh trên người. Chỉ lộ ra cái đầu và mắt cá chân tráng nõn, cũng rất thanh thuần sạch sẽ, cảnh đẹp ý vui, khiến người nhìn vào cảm thấy thoải mái.

“Vút rồi? Tại sao anh lại vứt quần áo của tôi đi? Anh vứt rồi thì tôi mặc gì?”

Tuyết Lạc cuống cuồng.

“Vậy thì không cần mặc nữa!Tôi thích dáng vẻ không mặc đồ của cô, sạch sẽ lại thuận tiện!” giọng nói của Phong Hành Lãng dương dương, tràn ngập tà ý.

Sạch sẽ? Thuận tiện? Trong đầu người đàn ông này đều đang nghĩ cái quái gì vậy chứ!

2g 0:0 TT, ” Tuyết Lạc cảm thấy bản thân hoàn toàn không cần phải đấu võ mồm n cùng người đàn ông này nữa. Một người bình thường sẽ không bao giờ pk thắng được một tên mặt dày phi nhân loại được.

Phẫn nộ trừng người đàn ông một cái, “Tuyết Lạc xoay người bắt đầu tìm quân áo có thể mặc từ trong tủ đồ.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 365


Chương 365:

Tuyết Lạc vừa ngại ngùng không thể nào mặc vào người chiệc quận lót ck s*x* của người đàn ông. Quân tây dài quá mức càng không thê mặc.

Nhưng Tuyết Lạc cảm thầy nếu như bên dưới không mặc gì chỉ khoác lên một cái áo dài như thê này cô cảm thấy rất không an tâm.

Kết cấu của người phụ nữ và người đàn ông ở chỗ đó không giông nhau, sẽ tụ gió. Nếu không mặc gì, sẽ rất khó chịu.

“Qua đây, đề tôi ôm thêm lúc nữa.”

giọng nói biêng nhác của người đàn ông lại bay đến.

Có quỷ mới đi qua! Tuyết Lạc đến cả trọn trăng mắt cũng lười thưởng cho người đàn ông kia.

Miễn cưỡng mặc một chiếc quần ngủ dài cảu nam lên người, Tuyết Lạc cầm lấy túi xách, trực tiếp chạy ra khỏi cửa của phòng nghỉ ngơi.

Có giày hay không không quan trọng, quan trọng là có thê rời khỏi người đàn ông kia là được.

Nhưng dù cho Tuyệt Lạc có vặn tay năm cửa như thê nào, nó cũng không động đây. Sau đó Tuyết Lạc mới biết, chiếc cửa này khóa bằng dấu vân tay, phải có vân tay của Phong Hành Lãng mới mở được, Lâm Tuy. ết Lạc cô chắc chắn không. thê ra khỏi đâu.

Trừ khi cho nỗ cái cửa này!

“Không ra được chứ gì” Phong Hành Lãng thản nhiên nói một câu, đem theo chút tức giận yếu ớt.

“Phong Hành Lãng mau mở cửa!”

Tuyệt Lạc thẹn quá hóa giận nói.

“Nói cô qua đề tôi ôm một cái, cô lại không chịu nghe lời. Thế thì tôi sao lại phải mở cửa cho cô chứ nhỉ?” Phong Hành Lãng tư thế ưu nhã châm một điều thuốc, khuôn mặt tuấn lãng sau làn khói thuốc lượn lời, thâm thúy u trầm, mơ hồ thần bí.

Phong Hành Lãng, anh là tên khốnl Mau mở cửal”

Tuyết Lạc hận không thể xông lên đoạt lấy một tay của người đàn ông kia để mỏ khóa cửa vần tay, càng nghĩ càng tàn nhẫn. Nhưng cũng chỉ là chút suy nghĩ của người phụ yêu đuối như Tuyết Lạc mà thôi. Còn có thể biến nó thành hành động được.

“Thế cho nên ngoan ngoãn qua đây để tội ôm một lúc. Nêu không, cô chuẩn bị tinh thần mà ở đây đến sang năm ổi.”

Âm thanh tà ý, khiến Tuyết Lạc nghe rất không thoải mái. Thật không biệt ai cho người đàn ông này cái sự cường thế bá đạo, du ngã độc tôn đên mức này.

Tuyết Lạc bình tĩnh lại. Nếu như đã không ra khỏi đây được, cô có gấp rút cũng không có tác dụng gì. Không phải vân còn tên đàn ông ác ma này ở bên cạnh cô hay sao?

Nếu chuyện đã ¡xảy ra thì tất có cách giải quyềt! “Tuyết Lạc không tin người đàn ông này sẽ không ra ngoài! Anh ta so với một sinh viên nghèo như cô bận hơn gâp mây nghìn lần.

Tuyết Lạc ngồi xuống một chiếc ghế cách đó không xa, bất đâu chiến tranh lâu dài với Phong Hành Lãng.

Nhìn người phụ nữ đột nhiên trở nên an tính, Phong Hành Lãng có chút không thích ứng được, giương đối mắt anh tuần nhìn về phía cô.

“Chỉ là ôm một chút thôi mà, cũng không khiến cô mắt miếng thịt nào.

Không cân phải như đi ra chiến trường chết không thê quay lại, đến đây đi! Phụ nữ phải học cách biết nghe lời!”

Lại là âm thanh mê hoặc này, áp đặt suy nghĩ của Phong Hành Lãng lên người khác.

Tuyết Lạc nghe thấy, nhưng giả vờ như không nghe thây gì. Bất đâu lật một cuôn sách tiêng anh bên cạnh “Nguyên lý hoặc kinh tế”.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 366


Chương 366:

Người đàn ông này cũng xem sách ư2 Thật không tưởng tượng ra được cảnh anh ta đọc sạch, hắn là cũng chỉ giả vờ ra vẻ văn thư mà thôi.

Dựa vào trình độ tiếng anh hiện tại của Tuyết Lạc, không thê đạt được trình độ đọc hiểu thông thạo toàn bộ cuốn sách tiếng anh liền quan đến kinh tế thế này. Xem một lúc, đôi lông mày xinh đẹp đều nhăn lại.

Nghe thấy âm thanh người đàn ông đứng dậy, , Tuyết Lạc theo bản năng ngâng đầu lên. Chỉ nhìn một cái, cô lập tức gấp. rút quay đầu lại, ngay lập tức cả người đều cảm thấy không ổn.

Bởi vì người kia . chẳng mặc gì trên người cả, cứ thế phô bày hết sự tráng kiện khí lực, dồi dào của anh ta đi về hương Tuyết Lạc.

Đây cũng không phải lần đầu Tuyết Lạc nhìn thây người đàn ông không mảnh vải che thân, hơn nữa ở độ cao mà cô nâng mắt lên nhìn thấy, . Có lễ chỉ cân quét mắt một cái có thể nhìn thấy nơi cao lớn ngạo nghề đen đậm, DHo nh lượng lượng vẻ đẹp của đàn ông!

Tuyết Lạc cảm thây mắt mình sắp mù luôn rôi!

Nhìn thấy y người phụ nữ cả khuôn mặt nhỏ đêu đỏ rực, khuôn mặt anh tuân của Phong Hành Lãng đều ngập tràn vui thích và nụ cười tà khí.

“Dáng vẻ ngại ngủng của cô thật khiên người ta nhìn vào muôn mãnh liệt chà đạp một phen đấy!”

Phong Hành Lãng không hề có ý định che lập đi thân thê của mình, cũng có đôi lúc anh cũng không mặc gì như thế này, hôm nay chỉ là nhiều thêm một người nữa đứng xem mà thôi: “Phong Hành Lãng, anh trước có thể mặc quân áo vào hay không?”

Tuyết Lạc thật không chịu nồi người đàn ông đối đãi thành thực nhự thê này. Dù cho cũng không phải lần đầu tiên nhìn thầy anh ta không mặc gì, nhưng Tuyết Lạc cũng xâu hỗ không dám nhìn anh ta một cái, dù chỉ là liễc mắt.

Ở ngoài phỏng nghỉ truyền đến hai tiếng gõ cửa nhẹ nhẹ, không làm người bên trong kinh sợ, nhưng đủ sức đề người bên trong chú ý.

“Vào đi.” Phong Hành Lãng trầm giọng đáp.

Cái gì? Vào ư? Người đàn ông này còn đang không mảnh vải che thân thê mà đề người bên ngoài vào trong này ư?

Trong khi Tuyết Lạc còn đang kinh ngạc, cửa bị người ta đầy ra, nhưng cũng lập tức tự động đóng lại.

Người phụ nữ bước vào Tuyết Lạc nhận ra, là một trong những thư ký của Phong Hành Lãng là Na. Còn có quan hệ sâu xa hơn hay không có lẽ chỉ có hai người họ biết được.

Từ việc người đàn ông có thể tự nhiên như vậy trước mặt Na, có thể biết được quan hệ của bọn họ chắc chắn không phải đơn giản.

Còn Phong Hành Lãng, không hề có một chút ngại ngùng gì với sự hiện diện của Na.

Hoặc có lẽ, trong mắt người đàn ông này, bị phụ nữ nhìn sạch sẽ cơ thê mình chỉ là một chuyện bình thường mà thôi.

Tuyết. Lạc nhớ lúc mới đầu ở “Phong gia, rõ ràng người đàn ông này biết người ở bên ngoài là Lâm Tuyết Lạc, nhưng khi cô bước vào anh ta cũng không thèm che giâu gì như lúc này.

| Người đàn ông này là tên cuồng trần PUg à?

“Chào buổi sáng Phong tổng, chào buổi sáng Phong phu nhân.”

Dáng vẻ của Na đứng đắn, khi nhìn đên Phong Hành Lãng đang không mặc gì, cũng không hệ có một chút ý ngượng ngùng nào, ngôn hành cử chị cực kỳ bình tĩnh.

Thật đúng là hai con người cực kỳ kỳ dị!

Lúc này, Tuyết Lạc thật sự xấu hồ đến mức muốn chui xuống đất luôn.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 367


Chương 367:

Cô thật không ngờ Phong Hành Lãng thế mà có thể không biết ngại mà đề cho một người lạ tiên vào.

Được rồi, hoặc là trong mắt Tuyết Lạc, Na đúng chỉ là một người lạ, nhưng quan hệ giữa Na và Phong Hành Lãng nói không chừng đã sớm thành người thân cận rồi.

Một câu “chào buổồi sáng Phong phu nhân” khiến Tuyết Lạc cả người đêu chìm sâu vào trong cảm giác tội lỗi.

Vợ của Phong Lập Hân, lại xuât hiện ở trong phòng nghỉ riêng của em trai anh ta. Hơn nữa người đàn ông kia còn ở trong bộ dáng không cân mặt mũi kia nữa.

Tuyết Lạc sợ sau này cô không đeo mặt nạ thì không có cách nào ra khỏi cửa được mât!

Cô cúi đầu thật tháp, làm giảm tối đa sự tôn tại của mình, cô thật sự không còn mặt mũi nào nữa rồi.

Trước tiên Na từ trong tủ quần áo lấy ra một bộ áo ngủ, khoác lên bả vai Phong Hành Lãng.

Anh mất lướt qua nơi nào đó của Phong Hành Lãng, giọng nói nhẹ nhàng trêu chọc: “Phong tổng, ngài đêm qua không làm gì à?”

Ảnh mắt của người phụ nữ này thật đúng sắc bén, chỉ lướt nhẹ nhìn qua một cái, cô đã biết hôm qua Phong Hành Lãng và Tuyết Lạc không làm chuyện thân mật giữa nam nữ rồi.

“Thế mà cô cũng nhìn ra được à?”

Phong Hành Lãng cũng trêu chọc nói lại: “Con gái giờ không dễ dỗ đâu!”

“Sao không bá vương ngạnh thượng cung? Cũng thật hiếm khi thấy ngài thương hương tiếc ngọc như thế!”

Người phụ nữ tên Na cười tình một cất, nhu tình như nước buộc thắt lưng lại cho Phong Hành Lãng.

“Cộ nói thế, Phong phu nhân sẽ hiểu nhằm đầy!” Phong Hành Lãng thích thú nói hàm ý.

Thật đúng coi Lâm Tuyết Lạc cô thành vô hình! Thế mà dám ở trước mặt mà cô nói đến chuyện đỏ mặt tim đập ây luôn?

Tuyết Lạc muốn không nghĩ nhiều cũng không được. Na cũng quá hiểu rõ Phong Hành Lãng rôi đi.

Từ công việc đến cả hiểu biết về thân thể luôn!

“Phong phu nhân, đây là quần áo Phong. tông sai tôi chuẩn bị cho ngài, ngài thử đi, tôi tin khả năng nhìn của Phong tổng, bộ đồ này sẽ rất hợp với phu nhân! Đã giặt và sây qua rồi, cô có thê yên tâm mặc!”

Đợi sau khi mặc đồ cho Phong Hành Lãng xong, Na mới đem một bộ đồ tinh xảo đến trước mặt Tuyết Lạc.

Bộ đồ này là cho cô ư? Tuyết Lạc ngơ ngác, tay theo bản năng nhận lầy. Có quân áo của phụ nữ thì tốt quá rồi, so với bộ đồ trên người toàn đồ ngủ nam không phân loại thì rõ ràng hợp hơn nhiều.

“Cảm ơn.” Dù đã ngại đến không có.

mặt nhìn người, nhưng Tuyết Lạc vân cảm ơn một tiêng.

“Không cần cảm ơn.” Na mỉm cười khách sáo.

“Phong tổng, bữa sáng của ngài và Phong phu nhân đã chuẩn bị xong rồi.

Đem vào cho ngài? Hay là ra quây bar dùng bữa?”

“Đem vào đây đi.” Phong Hành Lãng trả lời.

Nghĩ đến người phụ nữ kia hẳn cũng không thể ngoan ngoãn cùng anh đi ra quây bar cùng ngôi ăn.

“Đúng rồi Phong tổng, trợ lí Diệp 8 giờ sẽ đến.”

“UP”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 368


Chương 368:

Áo lông dê dệt hở cổ chiết eo mềm mại, vừa năng động vừa hợp với quần Halen, đến cả quân lót bên | trong cũng vừa khít, Tuyết Lạc thật sự rất thích bộ đồ này.

Không giống đồ đi làm của phụ nữ vừa cứng nhắc vừa cô hủ, lại không giông đồ trẻ con của sinh viên, rất năng động lại thoải mái.

“Mắt nhìn của Na thật tốt, bộ đồ này rất hợp với cô.”

Đợi đến khi Tuyết Lạc mặc xong đồ, Phong Hành Lãng gallant. bước vào phòng thay đồ, ôn nhu mở vòng tay, từ phía sau ôm lấy eo Tuyết Lạc.

Tuyết Lạc vốn muốn trốn tránh nhưng không tránh được đôi tay như sắt thép của người đàn ông. Anh ta luôn như vậy, dùng sức mạnh giam cầm sự phản kháng của cô.

“Người tên Na kia cũng rất hợp với anh.”

Không biết vì sao, Tuyết Lạc buột miệng nói ra một câu đầy vị chua, cái gọi là “thích hợp” đương nhiên là có nghĩa khác.

“Khẩu vị của tôi cũng không nặng đến mức đó.”

“Không tiêu hóa nồi!” Phong Hành Lãng lại bổ sung thêm một câu.

“Còn có người phụ nữ nào mà Phong Hành Lãng anh không tiêu hóa nỗi?”

Tuyết Lạc nói móc một câu.

“Tôi thật sự không có đam mê ở phương diện đó!” Phong Hành Lãng mồ nhẹ một cái lên mặt của Tuyết Lạc.

“Phong Hành Lãng, anh không ra vẻ thì sẽ chết à? Cô ây đã hiểu rò anh như lòng bàn tay như vậy rồi…

Tuyết Lạc thật không mở miệng nói được câu: Phong nhị công tử nhà anh cũng không ít lân bị Na nhìn hết sạch rôi đi? Còn dám ở trước mặt cô giả vờ đơn thuần?

“Cô ta giống tôi, cũng có một cây gậy như vậy! Tôi thật sự không muôn tiêu hóa cô ta đâu!”

Phong Hành Lãng gác cằm lên vai Tuyệt Lạc, dùng mây cóc râu lún phún ở bên mắt cọ vào má cô hưởng thụ sự mêm mại của cô.

Cũng có một cây gậy như vậy? Ý vậy là sao?

Chẳng lẽ…….. chẳng lẽ Na là đàn ông? Nhưng cô ây rõ ràng có bộ dáng của phụ nữ?

“NG. GO IV. SỐ dV.. CÔ âyà…… người chuyền giới? Hay là nam giả nữ?” Tuyết Lạc kinh ngạc hỏi.

“Đừng nói khó nghe vậy! Cô ây là người song tính, trời sinh! Thực ra nói chính xác thì nên gọi là song tính ph*t d*c dị dạng/”

“Trời sinh?” Tuyết Lạc bị làm cho kinh ngạc.

“Cô ấy rất nỗ lực. Làm việc nghiêm túc, rât trung thành, nên tôi vẫn giữ cô ây lại”

“NHữHG Nhựng tôi rõ ràng nhìn thây cô ậy…… cô ây là một người phụ nữ a! Đên cả giọng nói, cũng là kiêu ôn nhu của người phụ nữ, căn bản nhìn không ra cô ây có chút dầu vết nào của đàn ông.

“Cô lột quần của cổ ra là biết ngay thôi! Chuyện này Diệp Thời Niền làm rôi!”

Diệp Thời Niên từng làm qua, ý chính là anh ta từng lột quân của Na ư?

Cũng đã nhìn qua cây gậy đó?

Tuyết Lạc đương nhiên biết rằng không thể dùng ánh mắt phân biệt để nhìn Na nhưng cô thực sự quá mức hiếu kỳ. Bởi vì cô không tin một người phụ nữ đẹp như vậy lại là người song tính trời sinh.

Đánh chết cô cũng không tin! Trừ phi thật sự giống như Diệp Thời Niên lột quần của Nà ra tận mặt nhìn thấy.

Đương nhiên, Tuyết Lạc tuyệt đối không thể thô bạo như Diệp Thời Niêm làm ra chuyện đó.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 369


Chương 369:

Đột nhiên, Tuyết Lạc đang ngồi ăn sáng lại không rụt rè đi hỏi Phong Hành Lãng một câu: “Anh làm sao biết được Na là người song tính? Lễ nào anh cũng từng tận mắt nhìn thấy?”

Rõ ràng đây không phải câu hỏi mà một người cô dâu rụt rè nên hỏi, nhưng Tuyết Lạc rõ là tò mò chết mèo đi hỏi.

*Ừ, nhìn rồi!” Phong Hành Lãng trả lời nhẹ nhàng bang quơ.

“Hạ lưu.” Tuyết Lạc khinh thường nói.

Rõ ràng biết cứ nhìn người ta chằm chằm như vậy là không lịch sự, nhưng Tuyệt Lạc vẫn không nhịn được, thỉnh thoảng lại nhìn Na một cái.

Mặt của Lâm Tuyết Lạc cô vôn cũng không mù, người phụ nữ vừa xinh đẹp vừa động lòng người như vậy, Tuyêt Lạc thật sự không tin cô ây sẽ là một người song tính trời sinh. Cô bắt đầu hoài nghỉ cái miệng chém gió của người đàn ông kia.

Tuyết Lạc theo thói quen thu dọn lại bát đũa đã ăn xong của mình và Phong Hành Lãng.

“Phong phu nhân, những việc này cô không cân phải tự làm. Sẽ có cái dì dọn dẹp vệ sinh chuyên làm.” Na bước đến gân.

Tuyết Lạc lại không nhịn được mà nhìn Na nhiều thêm một cái, ánh mắt lúc này rõ ràng lộ ra điềm bắt thường.

Nhưng Na ở phương diện này vẫn luôn là một người tinh tế, cô đương nhiên cũng nhìn ra ánh mắt khác thường của Tuyết Lạc.

“Ha ha, xem ra Phong tổng đã nói chuyện của tôi cho phụ nhận rồi?” Na mỉm cười ngọt ngào hỏi.

“Xin lỗi, tôi không có ác ý. “Tuyết Lạc lập tức xin lôi. Bởi vì hành vi tò mò nhìn chằm chằm Na của mình mà xin lỗi.

“Không sao cải! Tôi có thể so sánh được!”

Na cười nhẹ lần nữa: “Ánh mắt của cô không giông của bọn họ, chỉ là tò mò, không có kỳ thị.”

Không giỗng với bọn họ? Bọn họ là ai2 Phong Hành Lãng và Diệp Thời Niên hai tên b**n th** lột quần của người ta sao?

Nhưng người phụ nữ tên Na, ánh mắt thật sự quá sắc bén.

“Nếu như Phong tổng không ghen, tôi cũng không ngại đê phu nhẫn nhìn cơ thể của tôi, cũng thỏa mãn tò mò của cô.” Na mỉm cười thùy mị.

Không, không, không, không cần đâu!” Tuyệt Lạc ngượng ngường liên tục nói lời từ chối.

Vừa nghĩ đêm Phong Hành Lãng nói Na giống với anh ta cũng có cái kia, Tuyết Lạc liền cảm thấy cả người mình đều không được tự nhiên.

Tò mò thì tò mò, muốn xem thì muốn xem, chú Tuyết Lạc vân không làm được chuyện như: Diệp Thời Niên lột quần người ta xuống.

Lúc này, Tuyệt Lạc đã đưa Na vào phạm vi đàn ông. Dù cho bên ngoài cô có giông với phụ nữ như thê nào đi nữa.

Tuyết Lạc ra khỏi phòng nghỉ chuẩn bị rời ổi.

“Chị dâu, chị cũng ở đây sao? Ừm, đẹp hơn nhiều lắm! Xem ra tối qua chị với Lãng ca nhà em chơi rất vui vẻ nhỉ!”

Cái miệng này của Diệp Thời Niên luôn không biệt đóng lại, nghĩ gì trong đầu cũng nói ra khỏi miệng, cũng c kiêng kị gì thân phận của Tuyết ạc Mặt Tuyết Lạc đã sớm ngại thành quả cà chua chín: Diệp Thời Niên này sao lại không có cách nào ngăn lại miệng của mình thế? Có phải là gặp ai cũng gọi là chị dâu không vậy?

Một kẻ có thể jột quần của người khác thì có thể hy vọng hắn gallant hay sao?
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 370


Chương 370:

Nhưng hôm nay Diệp Thời Niên mặc một bộ tây trang thăng thớm, thật sự trông khá giống dáng vẻ đạo mạo thân sĩ: “Không cần lưỡi nữa à?” Phong Hành Lãng măng một câu.

Lúc này Diệp Thời Niên mới yên tĩnh lại.

Lúc này đột nhiên, Tuyết Lạc linh cảm xuất hiện: Phong Hành Lãng hiện tại đang ở ban công, cô có phải có thể âm thầm ở Phong gia tìm Phong Lập Hân bàn chuyện ly hôn?

Đây rõ ràng cơ hội ngàn năm có một!

“Phong Hành Lãng, tôi muốn quay lại trường. Buỏi chiều vẫn còn tiết.”

Tuyết Lạc đương nhiên sẽ không nói bản thân muốn đi Phong gia tìm Phong Lập Hân.

“Ừm, chuẩn bị xe cho phu nhân.”

Phong Hành Lãng đáp ứng.

“Không, không cần xe đâu, tôi ngồi bus quay lại trường cũng được.”

Tuyết Lạc gấp gấp cự tuyệt.

“Ngồi xe bus? Phong phụ nhân, ngài cũng thật biết tiệt kiệm tiên cho: Phong gia quá.” Na cười duyên nói.

Tuyết Lạc luôn bị người ta gọi là “Phong phu nhân” theo bản năng hiểu thành là phu nhân của Phong Lập Hân. Nhưng lại không nghĩ tới, vợ của Phong Hành Lãng người khác cũng sẽ gọi là “Phong phu nhân”.

“Chị dâu muôn trải nghiệm cuộc sông bình dân một chút à?” Cái miệng của Diệp Thời Niên lại bắt đầu mở ra không ngừng lại được: Tuyết Lạc không muốn lại cãi cọ gì thêm nữa, chỉ muỗn nhanh chóng rời khỏi nơi khiến cô xấu hồ vô cùng này.

Người đàn ông kia lại trắng đêm không vê.

Lâm Du Du cảm thấy bản thân sắp đợi ở Phong gia đến mốc meo rồi.

Cô vốn không yêu Phong Lập Hân, thêm vào bộ dạng nửa sông nửa chết của anh ta, càng khiến cô vừa nhìn đã bực.

Nếu không phải vì ở Phong gia tiếp cận Phong Hành Lãng, Lam Du Du thật sự không muôn nhìn Phong Lập Hân thêm một cái.

Khi Phong Lập Hân được Mạc quản gia đầy ra từ thang máy chuyên dụng, Kế Du Du đang ở phòng khách nôn nóng.

Bộ dáng nôn nóng này đã sớm nhìn quen.

Cô lúc nào cũng ngước mắt nhìn cửa bên ngoài, miệng lặp đi lặp lại tên một người. Phong Lập Hân không nghe rõ.

Lam Du Du có thể khẳn định: Phong Hành Lãng cả đêm không về nhất định là đi tìm bạch liên hoa Lâm Tuyết Lạc kia.

“Du Du, em đang đợi ai vậy? Hành Lãng à?” Phong Hành Lãng hỏi.

“Lập Hân, nếu hôm nay A Lãng không về thì để em đi vào viện cùng anh.”

Mục đích của Lam Du Du đương nhiên là muốn rời khỏi Phong gia, thoát khỏi sự giám sát của Tùng Cương.

Cô cũng đã từng nhắc đên với Phong Lập Hân, nói anh bảo với Phong Hành Lãng, đừng để cái người tên Tùng Cương cứ đi theo cô mãi đi.

Nhưng Phong Hành Lãng không biết nói với Phong Lập Hân cái gì, Phong Lập Hân lại nói giúp Phong Hành Lãng.

Rất đơn giản, Phong Hành Lãng chỉ nói một câu: Lam Du Du bởi vì Phong Lập Hân mà phản bội lại tổ chức của cô ta, đang bị truy sát, giữ Tùng Cương bên cạnh là để bảo VỆ sự an toàn của cô ấy.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 371


Chương 371:

Nói như vậy, Phong Lập Hân đương nhiên sẽ không để Phong Hành Lãng đem Tùng Cương đi.

Cho nên mới nói, đầu óc của Phong Hành Lãng rất tốt, dùng âm mưu và thủ đoạn, tất cả các loại đều dùng rất tốt, đều rất thành thạo.

Nhất là Phong Lập Hân lúc này còn đang hướng tới sức khỏe, hướng tới tình yêu tích cực!

Là cách lừa bịp tốt nhát!

Khi Phong Lập Hân vừa đáp ứng Lam Du Du GIẢI bị lên xe xuất phát, – Phong Lập Hân từ trên trời rơi xuống quay về.

Anh luôn tận lực tham gia mỗi lần trị liệu của Phong Lập Hân.

Theo sau Phong Hành Lãng thế mà lại là Diệp Thời Niên?

“Chào anh Hân, chào chị dâu!”

Tuyết Lạc nói không sái, cái người tên Diệp Thời Niên này như đúng là gặp ai cũng gọi là chị dâu.

“Diệp Thời Niên, cậu gọi ai là chị dâu hả? Cần thận tôi cắt lưỡi cậu!” Lam Du Du đe dọa.

Nói thật, vài ngày không gặp người phụ nữ kiêu căng ương ngạnh này, Diệp Thời Niên cũng thật sự khá nhớ Lam Du Du.

Nhưng hãn cũng hiểu rõ một điều: Người phụ nữ tên Lam Du Du này, hẳn không thê động tới, càng không thể yêu!

Em yêu Tuyết Lạc hay không, mau nói rõ cho anhl Vì Lam Du Du đã là hoa có chủ rồi!

Dù là Phong Lập Hân cũng tốt, Phong Hàng Lãng thì thôi, không phải anh trai, mà lại là em trai, dù sao thì cũng không thuộc về Diệp Thời Niên “Phong Hàng Lãng, cả đêm hôm qua anh không vê, có phải anh đi tìm con bạch liên hoa Lâm Tuyết Lạc đó không?”

Đợi Phong Hàng Lãng cả một đêm, có thể tròng tượng được sự oán hận của Lam Du Du đên mức nào. Cô ta hận không. thể moi trái tim của người đàn ông này ra, để xem rốt cuộc có Lam Du Du cô ta trong đó hay không.

“Lam Du Du, chú ỹ lời nói của em, anh trai anh đến rồi đấy!”

Khuôn mặt anh tuần của Phong Hàng Lãng trở nên thờ ơ lạnh nhạt. Anh biết việc để Lam Du Du ở lại nhà họ Phong, giồng như đặt một quả bom hẹn giờ. Có thể thấy được tình trạng hồi phục của anh cả Phong Lập Hân càng ngày càng tốt, Bi tÌỂng Lãng chỉ có thê tiếp tục chê độ “cai nghiện” như thế này.

Mặc dù Lam Du Du nói trong lòng cảm thấy khó chịu, nhưng vẻ mặt tức giận của miioi0 Hàng Lãng vẫn khiến cô ta yên tĩnh lại.

“Hàng Lãng, đừng tức giận như Vậy.

Cô ấy cũng là quan tâm đên anh và Tuyết Lạc.”

Ba người lại nghĩ ba cách khác nhau.

Lam Du Du nghĩ: Phong Hàng Lãng một lòng nhớ đên người phụ nữ Lâm Tuyết Lạc của em trai anh ây, đã làm ra hành vi khiếm nhã không có đạo đức.

Phong Lập Hân lại hiểu rằng Lam Du Du đang quan tâm đến mối quan hệ tình cảm giữa em trai mình Phong Hàng Lãng và Lâm Tuyết Lạc.

“Đúng rồi Lập Hân, làm sao anh có thê đề vợ anh sông trong trường học môi ngày được chứ? Lẽ nào anh không lo cô ây bị những tên tiểu thịt tươi đó cám dỗ sao?”

Lam Du Du chợt nhận ra: Chỉ có đưa bạch liên hoa Lâm Tuyết Lạc vê nhà họ Phong, sống dưới mí mắt của Lam Du Du mỗi ngày, cô ta mới không có cơ hội câu dân Phong Hàng Lãng.

Một câu “vợ của anh”, ngay lập tức khiến Phong Lập Hân mỉm cười đầy chủ ý, mặc dù nụ cười của anh không thể hiện qua các cơ mặt.

“Du Du, em đã hiểu lầm rồi…”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 372


Chương 372:

“Anh, không còn sớm nữa, chúng ta còn phải đên bệnh viện.”

Phong Hàng Lãng cắt ngang lời nói của anh trai mình Phong Lập Hân.

Anh biết rõ ràng: Cừu nhỏ Lâm Tuyết Lạc hoàn toàn không phải là đối thủ của nữ ma đầu Lam Du Du.

Lúc này, tinh lực của Phong Hàng Lãng là chăm sóc thật tốt anh cả Phong Lập Hân, có thể sắp phải sang Mỹ đề phẫu thuật ghép da; thứ hai, anh cũng phải đề phòng và đối phó với con cá lớn sau lưng Lam Du Dul Phong Hàng Lãng thực sự không còn Sức đề vướng vào cuộc chiến Biữa hai người phụ nữ.

Và cách đơn giản nhất và hiệu quả nhất đề tránh cuộc chiến này, chính là ngăn không cho Lam Du Du biết Lâm Tuyết Lạc là người phụ nữ của anh!

Ý nghĩa đằng sau câu “Em đã hiểu làm” của Phong Lập Hân khác với những gì Lam Du Du nghĩ.

Lam Du Du cho răng Phong Lập Hân không tin tưởng người vợ hợp pháp Lậm Tuyết Lạc của anh sẽ làm ra một sô:-chuyện quá trón vô liêm sỉ.

“Lập Hân, anh nên cần thận một chút đi. Người ta thường nói: trộm trong nhà khó đề phòng! Sức khỏe của anh lại không tốt, đừng để em trai anh đưa chị dâu…

“Được rôi Lam Du Dul Lời cô nói hôm nay có vẻ hơi quá đáng! Nêu không thì như vậy đi, tôi cho cô chút thời gian ra ngoài đi dạo, nhân tiện giúp anh trai tôi mua vài bộ quân áo đề, chuẩn bị nước ngoài. Nhớ là cố gắng tìm những bộ làm băng tơ lụa. Thời Niên, cậu đi theo Lam tiểu thư đi mua đi.” Phong Hàng Lãng ngắt lời Lam Du Du.

Lam Du Du vốn dĩ muốn phản bác lại lời nói của Phong Hàng Lãng: Sao không đi tìm con bạch liên hoa đó giúp anh trai anh đi mua?

Nhưng sau đó cô ta lại vui mừng phát hiện ra: Phong Hàng Lãng hình tnh t2 nói đê Diệp Thời Niên đi theo cô ta?

So với tên Tòng Cương không gần người cũng không gân phụ nữ đó, Diệp Thời Niên thật miễn cưỡng quá rôi!

Vào lúc này, cuộc đọ sức của Phong Hàng Lãng với con cá lớn đó mới thực sự được bắt đầu.

Bảo Diệp Thời Niên đi thay Tòng Cương, đương nhiên là một trong những kê sách của Phong Hàng Lãng.

Nhưng Diệp Thời Niên lại không biết điều đó: chỉ nghĩ rằng Phong Hàng Lãng muốn thay Tòng Cương đi bắt con bạc người Ÿ đó. Như việc dã man và bạo lực như vậy, để Tòng Cương đi làm thì hợp lui Về phần người đẹp cùng đi với anh này, Diệp Thời Niên càng thương hương tiệc ngọc hơn.

Phong Hàng Lãng dùng miếng mồi câu được con cá lớn.

Anh bit răng với trái tim “thương hương tiệc ngọc “của Diệp Thời Niên, nhật định kìm không nổi bản chất ma quỷ của Lam Du Du.

Vì vậy, lạc mắt Lam Du Du, là việc chắc chắn xảy ra.

Lam Du Du được tự do, nhất định sẽ đi tìm kiếm con cá lớn đó. Hoặc là, con cá lớn đó sẽ chủ động liên lạc với Lam Du Du.

Phong Hàng Lãng bảo Diệp Thời Niên đi theo Lam Du Du, chỉ đề giữ Tòng Cương ở lại.

Trên đường đi đến bệnh viện.

“Hàng Lãng, thằng nhóc em cố ý.

khiến cho Du Du hiểu nhằm Tuyết Lạc là vợ anh đúng không?”

Tuy nói Phong Lập Hân dịu dàng như ngọc, tính tình lại tt như Phật Di Lặc.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 373


Chương 373:

Nhưng anh ấy lại có chỉ số lQ cao vượt trội.

“Bị anh nhìn ra rồi? Anh thật là thông minhl” Phong Hàng Lãng nói thắng không giâu giêm.

“Em rốt cuộc muốn giấu Tuyết Lạc đến bao giờ? Anh đã nói rồi: Nếu em yêu, Tuyệt Lạc, thì hãy đối xử tử tế với cô ây; nêu em không yêu, thì buông tay để cô ấy được tự dol Anh sẽ tận dụng năng lực lớn nhất của nhà họ Phong đề bù đắp cho cô ây. Suy cho cùng, tất cả đều là lỗi của nh 6/ Đây không phải là lần đầu tiên Phong Lập Hân hồi hận về quyết định thô bỉ của mình lúc đó: anh không muốn hành động của mình hủy hoại cuộc đời của Tuyết Lạc.

Tuyết Lạc là người vô tội.

Mà em trại anh Phong Hàng Lãng không thể yêu cô ấy, cũng không có gì sai.

Nhưng lỗi nằm ở việc Phong Hàng Lãng không yêu nhưng lại muôn độc chiêm Tuyết Lạc, lại có hành vi dã man và tản bạo không muốn trả lại tự do cho côi Phong Hàng Lãng lướt qua vai Phong Lập Hân, sắp đến muốn hôn anh.

“Anh, chúng ta hôn một cái! Em phát hiện ra em thực sự rất thích anh đây!

Có ý muôn làm một trận với anh thật mạnh mấẽt”

Phong Lập Hân ghét bỏ quay đầu đi, anh làm SaO GÓ thể không biệt đây là một chiêu của em trai bảo bồi của anhl “Phong Hàng Lãng, em đừng qua đây! Anh ăn không nổi! Bây giờ anh để quản gia Mạc đi đón Tuyệt Lạc, ba người chúng ta sẽ cùng nhau làm rõ mọi chuyện! Anh không cho phép em tiếp tục lừa dối Tuyết Lạc nữa! Em yêu Tuyết Lạc hay không, mau nói rõ cho anhl”

Phong Lập Hân buộc Phong Hàng Lãng phải đưa ra quyết định.

Kỳ thực, Phong Lập Hân là một trong số ít người có thể hiểu được Phong Hàng Lãng. Qua những cuộc nói chuyện liền tục của thím An, Phong Lập Hân cảm thấy Phong Hàng Lãng có tình cảm với Tuyết Lạc.

Và sự thúc ép bây giờ của anh ấy, chính là muốn Phong Hàng .

củng có thêm cảm giác này!

Không cho Phong Hàng Lãng trốn tránh cảm xúc của mình!

Nhưng làm như vậy, cũng: rất nguy hiềm. Bởi vì kỳ thực đôi với Phong – Hàng Lãng, việc này quá khó đề kiểm soát! Huông hồ Tuyệt Lạc vẫn là người con gái có tâm hồn trong sáng!

Phong Hàng Lãng sao có thể bị Phong Lập Hân đe dọa?

Lập tức anh liền đe doạ lại.

“Phong Lập Hân, nêu anh cô chập nói cho Lâm Tuyết Lạc chân tướng đó…

Vậy em sẽ nhôt nữ yêu tỉnh Lam Du Du lại, khiến cho anh mỗi ngày đều không nhìn được, chạm vào cũng không được, lo chết anhI”

Phong Hàng Lãng giọng điệu trêu chọc.

Từ nhỏ đến lớn, anh chưa bao giờ trêu chọc Phong Lập Hân như thê này.

Phong Hàng Lãng…em!” Phong Lập Hân tức giận đến lỗ mũi đêu căng ra, “Em dám”

“Có cái gì mà em không dám! Dù sao thì người phụ nữ xâu xa Lam Du Du kia vân mang món nợ máu với Phong Lập Hân anhl”

“Hàng Lãng, anh không cho phép em làm như vậy với Du Dul” Phong Lập Hân lo lắng.

Ngay lập tức, Phong Hàng Lãng nắm quyên chủ động.

Anh chuyễn trọng tâm vấn đè, ‘ Phong Lập Hân, đồng ý Tấn Mau nói cho em biết!”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 374


Chương 374:

Tuyết Lạc cảm thấy mình thật là mưu môi Hận thù dễ làm người ta mù quáng, tình yêu cũng vậy!

Mặc dù Phong Lập Hân vì người phụ nữ anh yêu, sẽ không làm bất cứ chuyện gì làm tôn thương Tuyết lLệ(, nh Hộ anh lại không thể ngâm thừa nhận những hành động mà em trai Phong Hàng Lãng đã làm.

Không còn nghỉ ngờ gì nữa, đây cũng là một thứ gây thương tổn gián tiếp cho Tuyết Lạc!

Đương nhiên Phong Lập Hân cũng nghĩ đên việc yêu câu thím An hoặc quản gia Mạc đề cập chuyện này với Tuyết Lạc, nhưng anh lại lo lắng Phong Hàng Lãng sẽ giận cá chém thót với họ.

Xem ra mình chỉ có thể tìm một cơ hội thích hợp khác, đi giải thích tất cả những điều này với Tuyết Lạc! Đề cô ây không còn phải chịu những rắc rồi vê đạo đức.

Đúng như những gì Phong Hàng Lãng dự liệu: Diệp Thời Niên để lạc mắt Lam Du Dul Chỉ là sau khi đi vệ sinh một lát, Diệp Thời Niên rõ ràng đã đợi ngoài cửa phòng vệ sinh nữ, nhưng anh ta vẫn đề Lam Du Du trốn thoát.

“Anh Lãng, Lam Du Du chạy trốn rồi!”

Nhà vệ sinh nữ này cũng xông vào rôi, tìm cả một vòng khu mua sắm, nhưng cuối cùng Diệp Thời Niên vẫn không thể tìm được Lam Du Du.

Đối với các nhiệm vụ kỹ thuật như leo trèo bên ngoài máy điêu hòa, Lam Du Du đã được dày công tôi luyện khi mới mười tuôi. Tưởng. tượng vệ một nơi Peterburg được bảo vệ nghiêm ngặt, cũng thế bao vây được cô ta, huồng chỉ là trung tâm mua sắm lớn như vậy!

May mắn thay, còn có Tòng Cương ở phía saul Kỳ thực Diệp Thời Niên được Phong Hàng Lãng phái đến để có tình để lạc mất Lam Du Du. Mục đích chính là đề Lam Du Du trốn đi tìm con cá lớn đó.

Sở trường của Tòng Cương là chiêu thức theo dõi này.

Đối với Tòng Cương, kỳ thực Phong Hàng Lãng hiểu không nhiều. Sau khi nhặt được Tòng C Cương từ phố người Hoa, anh ta luôn đi theo Phong Hàng Lãng.

Ngay cả cái tên Tòng Cương, cũng được Phong Hàng Lãng đặt cho. Đây là danh tính mới của anh ta ở Hồng Kông.

Trong nhận thức của Phong Hàng Lãng, Tòng Cương luôn là một người rât nhàm chán.

Trầm lặng ít nói, cuộc sống cứng nhắc, như một vũng nước đọng.

Khi hai anh em Phong Hàng Lãng và Phong Lập Hân xảy ra chuyện, đúng lúc Tấn Cương được Phong Hàng Lãng phái đi hộ tống một lô vàng dự trữ sang Ma Cao.

Nếu như lúc đó có Tòng Cượng, Phong Hàng Lãng có thể khẳng định: người bị lửa thiêu tuyệt đôi không phải là anh cả Phong Lập Hân.

Không phải lúc đó Nghiêm Bang tham sống sợ chết. Lúc anh ta nhận Tu một cuộc gọi bí ân sau đó nhanh chóng lao đên cứu anh em họ Phong, cả Phong Lập Hân và Phong Hàng Lãng đều đã bị thương. Ngoài việc phải dùng tay mỏ miệng công đề thoát thân ra, bên ngoài còn có loại cửa gang nặng cần phải có đủ sức lực đề mở.

Nghiêm Bang lúc đó rât quyết đoán.

Không chút do dự đã chọn Phong Hàng Lãng trong số hai anh em nhà họ Phong!

Nhiều năm sau đó, Phong Hàng Lãng mới biết được: Nghiêm Bạng lúc đó lựa chọn đưa anh chạy trồn không chút do dự, còn có nguyên nhân khác .

Vào buổi trưa, cuối cùng Tuyết Lạc cũng có thể quang minh Tính đại đến nhà ăn đề ăn trưa.

Bởi vì Viên Đoá Đoá trưa hôm nay không có ở đây, lúc vào tiết thứ tư, có vẻ nhự cậu ây đã bị gọi đi bằng một tin nhắn. Hơn nữa còn là trồn làng cửa sau.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 375


Chương 375:

Tuyết Lạc tổng kết ra một quy tắc: Sau khi ăn no, chỉ cân không mở miệng, không được đề đầy miệng, trong trường hợp bình thường thì sẽ không bị nôn ra ngoài, trường hợp thứ hai thì khó mà nói được.

Trước cửa khu ký túc xá, Tuyết Lạc vừa lấy chìa khóa trong túi ra chuẩn bị mở cửa, lại phát hiện cửa chỉ khép hờ.

Chẳng lẽ Viên Đoá Đoá đã về ký túc xá trước rôi sao? Cũng không biết cậu Lấy đã ăn trưa chưa, nếu biết sớm thì giúp cậu ây mang chút đồ ăn mang vê.

“Đoá Đoá…”

Khoảnh khắc Tuyết Lạc đầy cửa ký túc xá ra, cô thực sự kinh ngạc.

Quả thật có một người đang ngồi trong ký túc xá, nhưng đó không phải là Viên Đoá Đoá.

“Lam Du Du? Sao cô lại ở đây?”

Lúc nhìn thây Lam Du Du, Tuyết Lạc vô cùng sợ hãi. Không biết tại sao, cô luôn cảm thấy lúc Lam Du Du nhìn cô, liền mang theo sát ý mạnh mẽt Đúng! Chính là loại sát khí không hề che đậy đó!

Nếu ánh mắt có thể giết người, Tuyết Lạc cảm thấy rằng mình đã nhìn thây thượng đê rồi!

Điều khiến Tuyết Lạc kinh sợ hơn nữa là Lam Du Du đã trực tiếp đi vào ký túc xá của cô! Cô ấy làm thế nào mà vào được đây?

“Lâm Tuyệt Lạc, cô đã được gả cho Phong Lập Hân, nhưng lại tìm thủ đoạn đi câu dẫn Phong Hàng Lãng, cô không cảm thầy mất mặt sao?”

Những lời lạnh lùng của Lam Du Du truyền đến, kèm theo lời khởi binh vân tội ác liệt.

Tuyết Lạc thực sự rất mắt mặt, hơn nữa cô đang mang cảm giác tội lỗi sâu sắc.

Nhưng lúc Lam Du Du chất vân mình, Tuyết Lạc quyết định kín tiếng và không chịu thừa nhận.

“Tôi không câu dẫn với Phong Hàng Lãng! Là anh ây một mực muôn thử lòng chung thuỷ của tôi với anh trai anh ây! Nêu cô đã yêu Phong Hàng Lãng, thì làm ơn giữ chặt anh ấy! Tôi càng được yên tĩnh hơn!”

Theo bản năng, gần như là phản xạ có điều kiện, lúc Tuyết Lạc đôi mặt với Lam Du Du, phần ứng đầu tiên chính là tự bảo vệ mình, bảo vệ đứa nhỏ trong bụng mình.

Vì ánh mắt Lam Du Du nhìn chằm chằm cô, không thân thiện chút nào.

Thậm chí còn đăng đằng sát khí có thể g**t ch*t cô trong một giây.

Không biết là do đứa nhỏ trong bụng k*ch th*ch sự lanh trí của cô, hay là phản ứng bản năng hiện tại của đối phương, tóm lại, Tuyết Lạc lúc này.

mới trở nên nhanh mồm nhanh miệng hơn.

Cô đầy hết thảy tất cả oan ức đổ hết lên người Phong Hàng Lãng.

Vì Tuyết Lạc biết, Lam Du Du yêu sâu đậm Phong Hàng Lãng, nên chặc chắn sẽ không làm gì người đàn ông đó.

Hơn nữa, mình cũng không quyền rũ Phong Hàng Lãng! Giả vò đóng giả anh trai anh để lừa gạt tình cảm của cô ây, thì đơn giản chính là tội lỗi chỗng chất.

Lam Du Du tin tưởng.

Cô ta tin rằng Phong Hàng Lãng sẽ làm điều gì đó đề kiểm tra xem Lâm Tuyết Lạc có chung thuỷ với anh trai anh hay không! Bỏi vì Phong Hàng Lãng bây giờ là “ ‘huynh nô”, vì anh trai anh, có chuyện gì mà anh Không thể làm được?

“Cô đã ngủ với anh ấy chưa?” Lam Du Du lại hỏi.

Có vẻ như câu hỏi này, Lam Du Du đã hỏi Tuyết Lạc rất nhiều lần.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 376


Chương 376:

“Suỷt chút nữa đã bị anh ây thực hiện ý đô! Có lẽ anh ây nghĩ tôi là chị dâu anh ậy, là người phụ nữ của anh trai anh ây, cuôi cùng buông tha cho tôi!”

Tuyết Lạc thật sự muốn cắn lưỡi mình. Mình đã giúp người đàn ông xâu xa đó nói những điêu tốt đẹp trái với lương tâm?

Ngay từ đầu, lúc mình gả vào nhà họ Phong, anh có chút tôn trọng nào đối với người chị dâu này chưa? Hay là muốn làm nhục thì làm nhục, muốn kéo đi liền kéo đi?

“Nói như vậy…cô không có hứng thú với Phong Hàng Lãng?”

Lam Du Du lạnh lùng hỏi.

Nếu nói mình không có ý gì với Phong Hàng Lãng, người phụ nữ này có tin không?

“Hình như tôi nhớ đã nói với cô, tôi thích những người đàn ông rộng rãi và tươi sáng như ánh nắng!”

Sau đó, không đợi Lam Du Du trả lời gì, Tuy: ết Lạc nhanh trí hỏi: “Thật ra, cô Không cân phải tự tỉ với chính mình như vậy!”

Câu này dường như có tác dụng!

Lam Du Du rõ ràng rung động một chút: Là mình quá tự tỉ sao? Hình như thực sự là vậy!

Nếu không thì mình cũng sẽ không xuất hiện sự hoảng sợ và thù địch lớn như Vậy ‹ đối với một người phụ nữ không bằng mình.

” Lam Du Du, trở ngại lớn nhật giữa cô và Phong Hàng Lãng chính là Phong Lập Hãn! Chỉ cân sức khoẻ Phong Lập Hân có thể hồi phục, có lẽ Phong Hàng Lãng mới có thê từ từ tiêp nhận côi”

Cho dù bị Phong Hàng Lãng lừa gạt trêu đùa như Vậy, trong lòng “Tuyệt Lạc vân nghĩ đên đại cuộc của nhà họ Phong: mọi thứ đều đặt sức khoẻ của Phong Lập Hân lên vị trí hàng đầu!

“Nếu không thì, cho dù trong lòng Phong Hàng Lãng yêu cô rất nhiêu, ảnh ây cũng sẽ khổng thể tiếp nhận côi”

Tuyết Lạc đột nhiên cảm thấy mình thật là mưu môi

Vốn dĩ trong những điều kiện nhất định, nó cũng có thê k*ch th*ch một mặt tăm tôi của một người.

Kỷ thực mỗi một người, ít nhiêu gì cũng sẽ có bản chất hai mặt, hoặc nhiều mặt, và Tuyết Lạc cũng không ngoại lệ. Khi đôi mặt với người không mây thiện cảm như Lam Du Du, bản năng của cô cũng đã khởi động một mặt tâm cơ của mình, mặc dù cô không muốn làm như” Vậy.

Có lễ còn có một nhân tố quan trọng hơn, đó chính là bé con trong bụng cô mới chỉ được hơn tám tuần. Sự vĩ đại lớn lao và bền bỉ kiên trì của tình mẫu tử, được bộc lộ ra vào lúc này.

Tuyết Lạc không muốn đứa nhỏ trong bụng mình xảy ra bắt kỳ chuyện gì ngoài ý muôn.

Vì vậy, nếu có thể đầy trách nhiệm lên người Phong Hàng Lãng, cô sẽ đây hêt thảy lên. cho anh ây. Dù sao, với thâm tình của Lam Du Du dành cho Phong Hàng Lãng, cô ta cũng sẽ không làm gì anh áy.

Phong Hàng Lãng yêu Lam Du Du đên nhường nào, Tuyết Lạc không biết, cũng không biết mối quan hệ tình cảm của họ sâu đậm đến mức nào.

Tuy cô không thể quen với việc Phong Hàng Lãng ngập nghé người phụ nữ yêu dâu của anh trai mình, nhưng cô cũng không có cách nào, có phải không?

Những điều này dường như nằm ngoài phạm vi quan tâm của Lâm Tuyệt Lạc, việc cô phải làm bây giờ, chính là ly hôn với Phong Lập Hân, sau đó tìm một nơi có phong cảnh thiên nhiên độc đáo đề sinh đứa nhỏ trong bụng và nuôi nắng nó trưởng thành.

Vốn dĩ, sáng sớm hôm nay Tuyết Lạc đã rời khỏi tập đoàn GK của Phong Hàng Lãng, chuẩn bị sẵn sàng đên nhà họ Phong tìm Phong Lập Hân đề nói về chuyện ly hôn. Nhưng điều ngạc nhiên đó là người tài xế đã đưa cô về thẳng, trường học, hơn nữa tận mắt nhìn thầy cô đi vào khuôn viên trường thì mới rời đi.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 377


Chương 377:

Vừa nghĩ đến tiết học sáng nay là của lão quái họ Tiết, Tuyết Lạc mất hét can đảm đề trốn học.

Lam Du Du trằm ngâm một lúc với đôi mày lá liễu xinh đẹp, rồi hậm. hực nói một cách quái gở: ‘Lâm Tuyết Lạc, không ngờ bạch liên hoa * cô quả là nhanh mồm nhanh miệng!

Cô cho răng cô bỏ qua tội câu dân anh Lãng như vậy. Tôi sẽ tin cô sao?”

* những cô gái tỏ ra mình là người ngây thơ, vô tội nhưng bên trong lại nham hiểm xảo trá “Cô sẽ tin điều đó! Vì những điều tôi nói đều là sự thật!” : Tuyết Lạc không cho Lam Du Du thời gian để tiếp tục Suy đoán, mà trực tiếp trả lời cô ta một cách khẳng định.

Nhớ đến chiêu này, là chiêu mà cô đã học được từ Phong Hàng Lãng: chính là khi đôi thủ đang bán tín bán nghi, phải dứt khoát gia tăng lợi thế đề đối phương để tin tưởng vào mình. Mà dùng cách trả lời Lam Du Du một cách khẳng định như thé, điều này chắc chăn này sẽ xua tan đi sự “nghỉ ngò” của cô ta.

Lam Du Du nheo mất liệc nhìn khuôn mặt trăng bệch của Lâm Tuyết Lạc, dường như đang phán đoán xem những lời mà Tuyết Lạc nói là thật nay giả.

Tuyết, Lạc buộc bản thân phải bình tĩnh rồi lại bình tĩnh, không thẻ thua Lam Du Du về khí chất, thua một bước, thì sẽ thua những bước sau.

Tuyết Lạc không muốn làm kẻ thù với Lam Du Du, chỉ là câu nói tất cả những người phụ nữ nhung nhớ đến Phong Hàng Lãng của cô ta, đều phải chết, ít nhiêu vẫn khiến Tuyết lá cảm thấy sợ hãi. Hơn nữa cô của hiện tại còn là một người sắp làm mẹ.

Đứa nhỏ trong bụng quan trọng hơn bất cứ thứ gì!

“Lâm Tuyết Lạc, điều cô nói là thật hay giả, đêu không quan trọng! Bởi vì tôi sẽ tự mình đích thân kiểm chứng!”

Lam Du Du khẽ hừm lạnh một tiếng.

Người phụ nữ này đã bỏ nhiều công.

sức để đột nhập vào ký túc xá của cô, chẳng lẽ chỉ: đề khởi binh hỏi tội xem cô có câu dẫn Phong Hàng Lãng ha không thôi sao? Su Chắc không đơn giản như vậy chứ.

Trong lúc mơ mơ hồ hô, Tuyết Lạc cảm nhận được Lam Du Du chắc là.

đang có chuyện gì đó kỳ lạ hơn muôn nói với cô.

Đúng như dự đoán, vài giậy sau khi Lam Du Du nhìn chăm chăm Tuyết Lạc, lại một lân nữa hé mở đôi môi đỏ mọng.

“Lâm Tuyết Lạc, trở lại sống ở nhà họ Phong với tôi đi!”

Tuyêt Lạc thực sự giật mình: trỏ lại sông ở nhà họ Phong? Cô không thèm! Trên dưới nhà họ Phong, ai cũng là đồng bọn của Phong Hàng Lãng!

“Tôi sống ở trong trường rất tốt.”

“Lâm Tuyết Lạc, không phải tôi đang thương lượng với cô, mà là ra lệnh cho côI Đương nhiên, cũng có thê nói là đang đe dọa cô!”

Lam Du Du luôn là một nữ vương cao cao tại thượng đây ngạo mạn, sao có thê đê cho Lâm Tuyết Lạc cô phản kháng lại nguyện vọng của cô ta chứ.

Trở lại sống ở nhà họ Phong, chẳng phải mình và đứa nhỏ trong bụng sẽ gặp nguy hiêm hơn sao?

Nghĩ đến việc người nhà họ Phong có thê sẽ đe dọa con của cô với Phong Hàng Lãng, nhận lại làm con trai của Phong Lập Hân, toàn thân Tuyệt Lạc liên cảm thậy khó chịu. Không phải cô có thành kiên với Phong Lập Hân, mà là cô thực sự không muôn con mình chịu uât ức.

Thay vì như vậy, chỉ bằng tự mình đưa đứa nhỏ rời đi, một mình nuôi dưỡng.

Tuyết Lạc cũng biết, đưa ra quyết định như thê thì dễ, nhưng thực sự muôn thực hiện được thì cực kỳ khó.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 378


Chương 378:

Tương lai tươi sáng phía trước, cọn đường còn nhiêu gập ghênh, Tuyết Lạc có thê có đủ nhận thức trước những khó khăn của cô và đứa nhỏ trong tương lai.

“Tôi thật sự không muốn trở lại sống ở nhà họ Phong!”

Tuyết Lạc khẽ thở dài: “Nói thật với cô vậy, tôi sông ở trường học, vì để tránh việc làm phiền Phong Hàng Lãng!”

Câu này là sự thật.

“Nhưng sao tôi cảm thấy, khi cô sóng trong trường, lại càng làm phiền Phong Hàng Lãng hơn?”

Rõ ràng đó là sự thật, nhưng Lam Du Du lại không tin.

Tuyết Lạc im lặng, thực sự không muôn nói với Lam Du Du thêm một câu nào về những chuyện liên quan đên nhà họ Phong đề gài bây cô nữa.

“Lam tiêu thư, cô hãy vệ đi, tôi thật sự không muôn trở lại sông ở nhà họ Phong! Dù sao thì tôi cũng sẽ sớm ly hôn với Phong Lập Hân thôi…”

Xoạch một tiếng, Tuyết Lạc còn chưa nói xong, Lam Du Du đột nhiên đùng đùng nôi giận. Dương như không hễ có chút dâu hiệu nào báo trước.

“Cô không được phép ly hôn với Phong Lập Hân! Cô có nghe thấy không!”

“…” Tuyết Lạc giật mình. Tiếng thét của Lam Du Du như muốn chói tai.

Nói cách khác, mình ly hôn với Phong Lập Hân, thì có liên quan gì đến cô ta? Tuyết Lạc có chút không hiểu tại sao Lam Du Du đột nhiên nồi điên!

“Nhưng người mà Phong Lập Hân thích là cô!” Tuyết Lạc đáp theo bản năng.

“Cô không cần quan tâm Phong Lập Hân có thích tôi hay không! Tôi và anh ây sẽ không bao giờ có thê ở bên nhaul Có chêt cũng sẽ không! Cũng không ngại nói thăng với cô: Người tôi thích là Phong Hàng Lãng! Trước khi gặp Phong Lập Hân, anh Lãng và tôi sớm đã quen biệt nhau rôi. Chúng tôi đang yêu nhau sâu đậm! “

Những gì Lam Du Du nói, thực sự khiên Tuyệt Lạc choáng váng: Hoá ra, Lam Du Du và Phong Hàng Lãng sớm đã quen biết nhau? Kỳ thực khi, Phong Hàng Lãng tìm kiêm người bắt chước giọng nói của Lạm Du Du, sự thâu hiêu của anh ây về Lam Du Du đã giải thích rất rõ ràng tất cả điều này.

Phong Hàng Lãng và Lam Du Du sớm đã yêu nhau từ lâu rồi sao?

Vậy thì tại sao anh ta cứ không _”

ngừng nghỉ mà quây rày Lâm Tuyết Lạc cô làm cái gì2 Có lễ nhóc con trong bụng cũng cảm nhận được sự thương cảm của mẹ, cô găng hệt sức an ủi mẹ Tuyết Lạc, một cơn buôn nôn ập đến, Tuyết Lạc suýt chút nữa nôn vào mặt Lam Du Du.

Tuyết Lạc không dám nói chuyện, vừa che bụng vừa chỉ tay vào phòng tắm, cảm giác khiên cho người ta cảm nhận được chính là trong lòng cô vô cùng lo lăng.

Sau khi đóng cửa phòng tắm, Tuyết Lạc nhanh chóng mở vòi nước đê che đi tiêng nôn mửa không thê chịu nồi của mình.

Có lẽ đứa nhỏ trong bụng biết: Nêu _.

thức ăn bị mẹ nôn ra, bé sẽ không thể hập thụ được chất dinh dưỡng của mẹ, không thê lớn lên khỏe mạnh và không thê bảo vệ được mẹ. Vì vậy, nó rât cô găng đề không đề mẹ nỗn ra những gì vừa ăn trong bụng.

Tuyết Lạc chỉ bị nôn khan, lại không thê nôn ra được gì. Đôi mắt cô đỏ bừng vì khó chịu.

“Lâm Tuyết Lạc, cô đang lề mè cái gì bên trong vậy? Cô đừng hòng dùng th đoạn âu trĩ như vậy đề trồn tránh tôi!”

Ngoài cửa phòng tắm, truyền đến âm thanh Lam Du Du đóng sầm của lại.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 379


Chương 379:

Vốn dĩ trong những điều kiện nhất định, nó cũng có thê k1ch thích một mặt tăm tôi của một người.

Kỳ thực mỗi một người, ít nhiều gì cũng sẽ có bản chật hai mặt, hoặc nhiêu mặt, và Tuyết Lạc cũng không ngoại lệ. Khi đôi mặt với người không mây thiện cảm như Lam Du Du, bản năng của cô cũng đã khởi động một mặt tâm cơ của mình, mặc dù cô không muôn làm như vậy.

Có lẽ còn có một nhân tô quan trọng hơn, đó chính là bé con trong bụng cô mới chỉ được hơn tám tuân. Sự vĩ đại lớn lao và bên bỉ kiên trì của tình mẫu tử, được bộc lộ ra vào lúc này.

Tuyết Lạc không muốn đứa nhỏ trong bụng mình xảy ra bất kỳ chuyện gì ngoài ý muôn.

Vì vậy, nêu có thê đầy trách nhiệm lên người Phong Hàng Lãng, cô sẽ đây hệt thảy lên cho anh ấy. Dù sao, với thâm tình của Lam Du Du dành cho Phong Hàng Lãng, cô ta cũng sẽ không làm gì anh ấy.

Phong Hàng Lãng yêu Lam Du Du đên nhường nào, Tuyêt Lạc không bit, cũng không biệt môi quan hệ tình cảm của họ sâu đậm đên mức nào.

Tuy cô không thể quen với việc Phong Hàng Lãng ngấp nghé người phụ nữ yêu dâu của anh trai mình, nhưng cô cũng không có cách nào, có phải không?

Những điêu này dường như năm ngoài phạm vi quan tâm của Lâm Tuyệt Lạc, việc cô phải làm bây giờ, chính là ly hôn với Phong Lập Hân, sau đó tìm một nơi có phong cảnh thiên nhiên độc đáo đê sinh đứa nhỏ trong bụng và nuôi nâng nó trưởng thành.

Vốn dĩ, sáng sớm hôm nay Tuyết Lạc đã rời khỏi tập đoàn GK của Phong Hàng Lãng, chuẩn bị sẵn sàng đến _ nhà họ Phong tìm Phong Lập Hân đề nói vệ chuyện ly hôn. Nhưng điều ngạc nhiên đó là người tài xế đã đưa cô vệ thắng trường học, hơn nữa tận mặt nhìn thây cô đi vào khuôn viên trường thì mới rời đi.

Vừa nghĩ đến tiết học sáng nạy là của lão quái họ Tiết, Tuyết Lạc mát hét can đảm đề trốn học.

Lam Du Du trằm ngâm một lúc với đôi mày lá liêu xinh đẹp, rôi hậm hực nói một cách quái gở: “Lâm Tuyết Lạc, không ngờ bạch liên hoa * cô quả là nhanh mồm nhanh miệng!

Cô cho răng cô bỏ qua tội câu dân anh Lãng như vậy. Tôi sẽ tin cô sao?”

* những cô gái tỏ ra mình là người ngây thơ, vô tội nhưng bên trong lại nham hiềm xảo trá “Cô sẽ tin điều đó! Vì những điều tôi nói đều là sự thật”

Tuyết Lạc không cho Lam Du Du thời gian đê tiệp tục suy đoán, mà trực tiệp trả lời cô ta một cách khẳng định.

Nhớ đến chiêu này, là chiêu mà cô đã học được từ Phong Hàng Lãng: chính là khi đôi thủ đang bán tín bán nghi, phải dứt khoát gia tăng lợi thế đề đối phương đê tin tưởng vào mình. Mà dùng cách trả lời Lam Du Du một cách khẳng định như thé, điều này chặc chăn này sẽ xua tan đi sự “nghi ngò” của cô ta.

Lam Du Du nheo mắt liếc nhìn khuôn mặt trăng bệch của Lâm Tuyết Lạc, dường như đang phán đoán xem những lời mà Tuyết Lạc nói là thật hay giả.

Tuyết Lạc buộc bản thân phải bình tĩnh rôi lại bình tính, không thê thua Lam Du Du về khí chất, thua một bước, thì sẽ thua những bước sau.

Tuyết Lạc không muốn làm kẻ thủ với Lam Du Du, chỉ là câu nói tâtcả _ những người phụ nữ nhung nhớ đên Phong Hàng Lãng của cô ta, đều phải chêt, ít nhiêu vẫn khiên Tuyết Lạc cảm thây sợ hãi. Hơn nữa cô của hiện tại còn là một người sắp làm mẹ.

Đứa nhỏ trong bụng quan trọng hơn bât cứ thứ gì!

“Lâm Tuyệt Lạc, điêu cô nói là thật hay giả, đêu không quan trọng! Bởi vì tôi sẽ tự mình đích thân kiểm chứng!”

Lam Du Du khẽ hừm lạnh một tiếng.

Người phụ nữ này đã bỏ nhiều công sức đê đột nhập vào ký túc xá của cô, chăng lẽ chỉ đề khởi bỉnh hỏi tội xem cô có câu dẫn Phong Hàng Lãng hay không thôi sao?

Chắc không đơn giản như vậy chứ.
 
Back
Top Bottom