Ngôn Tình Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 400


Chương 400:

Một câu “ông đây sẽ ly hôn với bà” _„ khiên Ôn Mĩ Uyên ngân ra. Ông ta thế mà muôn ly hôn với bà? Chẳng lẽ ông ta đã quên lúc đâu lập nghiệp như thê nào sao? Là do bà Ôn Mĩ Uyên không nhận thân thích lên tòa án đôi đầu với cha ruột của mình đề.

có hai nghìn vạn đề khởi nghiệp! Thế mà bây giờ ông ta lại dám ly hôn với bà? Hạ Chính Dương, lương tâm của ông bị chó tha rôi à?”

Sau đó, Ôn Mĩ Uyên gào khóc vừa đánh mặt vừa năm tóc Hạ Chính Dương lăn lộn một trận.

Tuyết Lạc cực kỳ khó chịu. Đột nhiên nhận ra, bản thân biến thành “yêu tỉnh hại người” trong lời mợ..

Từ lúc có nhận thức, Tuyết Lạc vẫn luôn được nuôi dưỡng ở nhà cậu Hạ Chính Dương, cũng biết Hạ Chính.

Dương phải nhìn sắc mặt của mợ Ôn Mĩ Uyên mà sông.

Thời gian trôi qua, tập đoàn Chính Dương làm ăn có khởi sắc, địa vị của Hạ Chính Dương mới từ từ mạnh lên.

Tháng ngày của Tuyết Lạc cũng từ đó mà tôt hơn.

Mà lúc này, một đôi vợ chông hoạn nạn có nhau lại vì Lâm Tuyết Lạc cô mà cãi nhau đên mức muôn ly hôn!

Tuyết Lạc đương nhiên sẽ không cho phép điêu đó.

Tuyệt Lạc không đi xuống tâng, càng không đi chào hỏi mợ Ôn Mĩ Uyên, mà âm thâm xoay người tiên vào gác xép nhỏ của mình.

“Lâm Tuyết Lạc, không phải cô rất hưởng thụ cuộc sông ăn sung mặc sướng ở Phong gia sao? Sao lại sa sút đến mức chán nản chạy về Hạ gia chúng tôi vậy? Tôi xem cô tám phần là bị Phong gia đuổi đi phải không?”

Hạ Dĩ Kỳ xuất hiện ở tầng ba trước cửa gác xép, trong lời nói trần ngập châm chọc và cười nhạo.

Tuyết Lạc thực sự không muốn để ý đên mây lời nói quấy nhiễu của Hạ Dĩ Kỳ. Nhưng cô ta chặn ở cửa gác xép, ngăn cản đường đi vào của cô.

“Hạ Dĩ Kỳ, tôi chỉ là quay vê nhà thư giãn tâm tình một chút! Nhanh chóng tránh đường cho tôi! Nêu không, cân thận tôi nói cho cậu biêt chuyện cái thai của cô với trai bao!” Tuyêt Lạc lạnh giọng nói, tiên lên đây ra Hạ Dĩ Kỳ đang chản lôi, ngâng đâu bước vào bên trong.

Dù tối nay tâm tình của Tuyết Lạc rất đau lòng, nhưng cô không muôn bị Hạ Dĩ Kỳ coi thường, nhất là đứa nhỏ trong bụng bị chịu nhục.

Bị người nắm thóp, sắc mặt Hạ Dĩ Kỳ xanh mét.

“Tôi nuôi trai bao thì làm sao? Còn hơn cuộc sông như quả phụ của Lâm Tuyệt Lạc cô!”

“Cạch” một tiếng, Lâm Tuyết Lạc mạnh đóng cửa lại, ngăn lại lời nói quá đáng của Hạ Dĩ Kỳ.

Tối nay đối với Lâm Tuyết Lạc lại là một đêm mật ngủ!

May đứa nhỏ trong bụng đủ kiên cường, tôi hôm trước bị ngắm nước mưa, chỉ uông cốc nước gừng, Tuyết Lạc cũng chịu được qua, không có dâu hiệu cảm cúm gì.

Ngoại trừ Hạ Dĩ Câm-thiên kim của Hạ gia ra nước ngoài thì sắc mặt những người khác đêu không tồi.

Nhất là mợ On Mĩ Uyên, ánh mắt lạnh lẽo của bà suýt nữa đâm thủng một lỗ trên người Tuyết Lạc.

“Tuyết Lạc, mau qua đây ăn sáng.”

Hạ Chính Dương gọi một tiêng.

Tuyết Lạc ngồi xuống, bắt đầu thoải mái ăn bữa sáng, không có một chút mất tự nhiên hay ngượng ngùng gì.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 401


Chương 401:

“Tuyết Lạc, nều Phong gia không muôn nhìn thây con, thì ở lại nhà cậu đi! Đây vĩnh viễn là nhà con!”

Câu nói âm lòng của Hạ Chính Dương cũng không làm âm được lòng Tuyệt Lạc. Ảnh mắt lạnh lếo của những người khác trong Hạ gia đã đủ đề làm lạnh chút âm áp kia rồi.

ˆLập Hân đối với cháu rất tốt! Anh ấy đê Mạc quản gia để bất động sản của anh ây dưới tên con đấy.”

Tuyết Lạc an ủi Hạ Chính Dương, biết người Hạ gia quan tâm nhất chính là tài sản Phong gia, nên mới thêm điều tốt này vào nói.

Tuyết Lạc nói là sự thật, Phong Lập Hân thật sự có việt di chúc như vậy.

“Thật sao?” Hạ Dĩ Kỳ lập tức trợn tròn hai mắt.

“Nếu trong lòng Phong Lập Hân có cháu, thê tôi qua là có chuyện gì xảy ra?” Hạ Chính Dương hỏi.

“Do cháu cãi nhau thua Lam Du Du, tự mình chạy ra ngoài.”

Tuyết Lạc nhạt giọng trần thuật lại.

“Lam Du Du? Ai vậy? Cô ta rất giỏi sao?” Hạ Dĩ Kỳ hỏi.

“Một người rất nhanh sẽ trở thành em dâu của tôi.”

Tuyết Lạc tiện miệng nói một câu, chỉ không muôn cậu và mợ: nghĩ nhiều, càng không muôn họ vì mình mà phải ly hôn.

Đúng là trẻ con!

Tuyết Lạc vì thể diện của Phong gia mà nghĩ, cũng vì hôn nhân đông cam cộng khô của cậu mợ, nhưng có ai vì Lâm Tuyết Lạc cô và đứa nhỏ trong bụng mà nghĩ không?

Duy nhất có thể nghĩ cho cô và đứa nhỏ trong bụng, sợ răng chỉ có bản thân Lâm Tuyết Lạc cô mà thôi.

Ăn xong bữa sáng, Tuyết Lạc liền rời khỏi Hạ gia, quay lại trường đi học.

Phong Hàng Lãng mỗi lần đều có thể chuẩn xác không sai lệch xuất hiện ở canteen, mà trùng hợp đúng lúc Tuyết Lạc và Viên Đóa Đóa đang ăn cơm, _ không phải nói anh ta thần kỳ như thế nào, mà là mỗi lân trước khi đến, anh đều sẽ liên hệ trước với Viên Đoá Đóa.

Thấy Tuyết Lạc đang chọn quà, Viên Đóa Đóa mới len lén nghe điện thoại gọi đến của Phong Hành Lãng.

“Phong tiên sinh, hôm nay anh không cân đên canteen của chúng tôi đâu!

Tôi và Tuyết Lạc không có ở trường!”

“Ở đâu?”

mì thanh của Phong Hàng Lãng nặng trĩu, giỗng như tiêng kim loại nặng nê đánh xuống phát ra.

“Tôi với Tuyết Lạc đang ở tiệm đồ lưu niệm! Có vẻ như Tuyệt Lạc đang chọn quà cho anh đói”

Viên Đóa Đóa chỉ tiết nói: “Chút nữa Tuyệt Lạc mời tôi ăn Pizza Hut, hay anh cũng đến đi?”

“Không cần đâu! Cô trông chừng cô ây, đừng đề cô ây chạy loạn ra bên ngoài!”

Câu nói cường thế rõ ràng là phong cách đại gia của nhị công tỷ Phong Hành Lãng.

Theo lời dì An nói, Tuyết Lạc bị anh ta ném ra khỏi cửa được Hạ Chính Dương đón đi, Phong Hàng Lãng khẽ nhíu mày khiên đôi mắt càng trầm sâu.

May là Tuyết Lạc ngày thứ hai sáng sớm đã ngoan ngoãn quay lại trường học, nêu không phải đê Phong Hàng Lãng đên tận nhà bắt người, anh n đang mang theo lệ khí như vậy sẽ rất khó nói chuyện tử tế.

Tặng quà cho anh? Thật đúng là trẻ ‘conl Cô ấy nghĩ dùng cách thức ngốc nghêch như thê có thê câu xin Phong Hàng Lãng anh tha thứ cho sự ngu xuân của cô ây sao?

Nhưng Phong Hàng Lãng lại có chút mong chò: đồ ngôc nghêch Lâm Tuyết Lạc sẽ chọn quà gì cho anhI Nếu thái độ đủ thành khẩn, anh có lẽ sẽ cho cô một cơ hội nhận sail Nhưng lúc này thực sự Phong Hàng Lãng đã nghĩ nhiêu rồi: Tuyết Lạc buôi trưa đi chọn quà nhưng quà cô chọn không phải đề tặng cho Phong Là Lãng, mà là đề tặng cho người hác!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 402


Chương 402:

Hôm nay, bác sĩ Kim luôn chăm chú quan sát nhật cử nhất động của Phong Lập Hân, quán triệt từng chút biên hóa nhỏ trong tâm lý của anh.

Mặc dù anh giông như bình thường thức dậy ăn sáng, nhưng tâm tình rõ ràng không cao hứng. Luôn như máy móc mở miệng, lại khéo miệng, sau đó nuốt xuông. Đối với cuộc sông không còn chút nhiệt tình, chỉ là một sinh mệnh bị ép buộc duy trì mà thôi.

Bởi Phong Lập Hân biết rõ: bản thân còn sông sẽ liên lụy đến người thân, nêu anh chết đi, người liên lụy sẽ càng nhiêu.

Đổi một câu khó nghe hơn, Phong Lập Hân đã sông không được, chêt chăng xong, mạng của anh, anh đã không thê làm chủ được nữa.

“Lập Hân, để em đút cho anh.”

BỊ “abo” của Phong Lập Hân dọa cho sợ hãi, Lam Du Du trở nên nhu thuận hơn nhiêu. Ìt nhật tạm thời ngoan hơn rât nhiêu.

“Không cần! Có dì An là được rồi!”

Phong Lập Hân ăn bữa sáng rất ít, uông vào ngụm cháo thuốc, đã thúc giục Mạc quản gia đeo khẩu trang lên. Như là không muốn lộ diện khuôn mặt bị lửa cháy trước mặt người khác quá lâu.

Trước đây trước khi ra khỏi nhà đều nói vài câu sên sâm với Lam Du Du, nhưng hôm nay đến đầu cũng không ngoảnh lại.

Không phải vì đã buông bỏ người phụ nữ mà anh yêu sâu đâm, mà vì cảm giác tự tỉ sâu sắc, khiên Phong Lập Hân không có dũng khí đối diện với người trong lòng quá lâu.

Dung nhan khuynh quốc khuynh thành của Lam Du Du hắn không ít người đàn ông yêu thích cô! Sở dĩ ở lại Phong gia là vì bị em trai Phong Hàng Lãng của anh ép buộc!

Người một khi đã có suy nghĩ tiêu cực, cách nghĩ cũng sẽ tiêu cực.

Cả đường đi, Phong Lập Hân chỉ im lặng như vàng. Không hỏi han Phong Hàng Lãng bên cạnh, tại sao sáng ra không thây Tuyết Lạc.

Rời đi cũng tốt, ít nhật không cần mỗi ngày bị ép nhìn khuôn mặt anh, hơn nữa còn phải giả vờ bộ dáng như không đề ý.

Phong Lập Hân dù nói không thê soi gương, nhưng anh có thê sờ thấy, cảm nhận thây, bộ dáng khủng b0 và dữ tợn của mình.

Phong Hàng Lãng cũng không mở miệng, hai anh em duy trì sự trầm mặc.

Sau đó, Phong Hàng Lãng ôm lầy Phong Lập Hân, dùng gương mặt.

mình cọ sát vào gương mặt đầy vết sẹo của Phong Lập Hân, thỉnh thoảng lại thơm một cái. Không nói – một lời nào, chỉ là ôm chặt anh ây, đê thời gian châm chậm trôi.

“Hàng Lãng, tòa biệt thự cách vách của Phong gia không phải em đã mua rôi sao, đề không cũng lãng phí, hay là em với Tuyệt Lạc chuyên sang đó ở. Hai đứa suốt ngày cãi nhau, ôn ào quát Anh muôn ở một mình cho thanh tính!

Ý của Phong Lập Hân, Phong Hàng Lãng hiệu rõ: Anh muôn cô lập bản thân lại!

Chủ đề quá mức đau thương, sẽ khiên hai trái tim vỗn áp lực sẽ càng thêm hít thở không thông.

Vì thê Phong Hàng Lãng lựa chọn dùng giọng điệu đùa giỡn nói: “Anh, anh có cảm thây hai anh em mình đời trước hăn là một đôi bạn tốt không!”

280 TP Tê ” Phong Lập Hân cạn lời.

Hơn bồn giờ chiều, Tuyết Lạc cho đứa nhỏ trong bụng ăn no. Sau đó lại nghỉ một tiêng, đợi thức ăn tiêu hóa trong bụng, không có dấu hiệu buồn nôn, Tuyệt Lạc mới gọi một chiếc taxi đên Phong gia.

Trốn tránh không phải là cách! Mà đối với hành động tôi qua của mình Tuyết Lạc cũng cảm thây rất có lỗi. Cô cũng biệt Phong Lập Hân có thê dùng khuôn mặt của mình đôi diện mọi người đã là dùng hết dũng khí toàn thân rôi.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 403


Chương 403:

“Bảo bảo, hôm nay con nhất định phải ngoan ngoãn, đừng ở trước mặt bác con quây mẹ, biệt chưa hả?”

Sau khi xuống xe, Tuyết Lạc vỗ nhẹ bụng mình thì thâm.

Tuyệt Lạc không về Phong gia, mà ngôi ở một lùm cây cách Phong gia không xa, đợi Phong Lập Hân làm xong trị liệu một ngày ở bệnh viện.

Tuyệt Lạc câm trên tay một hộp quà được bọc tinh tê. Nhìn có vẻ quà bên trong không lớn, có lẽ chỉ to bằng năm tay cô.

Nửa tiếng sau, xe cứu thương chuyên dụng của Phong Lập Hân chậm rãi tiên vào tiêu khu, vững vàng dừng trước sân Phong gia.

Mạc quản gia đây xe lăn xuống trước, sau đó là Phong Hành Lãng cần thận ôm lây Phong Lập Hân ra khỏi xe cứu thương.

Người đàn ông đôi xử với anh trai cân thận tỉ mỉ, thật sự rât khó đề liên hệ anh ta với người thô bạo. Hoặc có lẽ trong mặt Phong Hàgh Lãng chỉ có anh trai Phong Lập Hân mà thôi.

Đợi Phong Hàng Lãng đầy xe lăn của Phong Lập Hân vào phong khách, Tuyêt Lạc mới câm món quà trong tay từ trong bụi cây chui ra, một đường chạy bước nhỏ vào sảnh Phong gia.

“Lâm Tuyết Lạc cô lại đến đây làm gì?”

Nhìn thấy Lâm Tuyết Lạc đột nhiên xuất hiện, Phong Hàng Lãng trách măng, Đoán trước Phong Hàng Lãng sẽ thô bạo ngăn cản cô, nên Tuyết Lạc trước đã chuẩn bị sẵn sàng, cô lách qua một cái, tránh khỏi phạm vị cánh tay của Phong Hàng Lãng, cái này gọi là ngã một lân liên biết đaul BÚ đến tặng quà! Tặng xong tôi sẽ ¡I Vừa vận động vừa lo lắng, Tuyết Lạc thở đứt quãng nói.

“Đưa quà cho tôi! Cô có thể đi rồi!”

Phong Hàng Lãng chìa tay đến, cho răng cô đặc biệt đên đề tặng cho anh ta quà xin tha tội.

“Cái này không phải cho anhl”

Tuyết Lạc ôm lây hộp quà lùi vê sau: “Là đề tặng cho anh của anh Phong Lập Hân! Tôi tặng xong sẽ đi! Không cân Phong Hàng Lãng anh đuôi tôi đi!”

Cánh tay duôi ra của Phong Hàng Lãng rõ ràng ngân ra một chút,ngưng trệ ở trong không trung một giây sau đó hơi thu lại.

“Lập Hân, buổi trưa em đã đi chọn một món quà tặng anh, hy vọng anh sẽ thích.”

Tuyệt Lạc quỳ một gôi trước xe lăn của Phong Lập Hân. Từ góc độ này sẽ không giông như bê trên nhìn xuống, mà sẽ là hơi ngắng mặt lên, lo răng Phong Hàng Lãng lại ném mình bệ ngoài, Tuyết Lạc vội vàng mở ra vỏ ỌC.

Tuyết Lạc nghĩ cả một đêm, lại mắt một buôi sáng, dù bản thân vì nguyên do gì mà buôn nôn, đối với người có trái tim tỉnh tế như Phong Lập Hân mà nói đó là một loại thương tồn.

Như lời Phong Hàng Lãng nói, Phong Lập Hân không thê chịu nỗi sự khinh thường và ánh mắt khác thường của người khác, anh ây sẽ cảm thây bản thân là quái vật.

Nhìn thấy Tuyết Lạc đang bóc hộp quả, Phong Hàng Lãng dừng lại động tác mạnh bạo, dường như anh cũng muôn xem xem, người phụ nữ vừa ngôc nghệch vừa không ngọt ngào này có thê tặng anh trai Phong Lập Hân món quà gì.

Phong Lập Hân đeo khẩu trang, lẳng lặng nhìn Tuyết Lạc cỗ gắng bóc hộp quà.

Quà, ít nhiều có thể khiến người khác có được cảm giác mong muốn và vui Sướng.

Như là đã gần nửa năm phong bề và giam câm, hơn nữa quà này còn đặc biệt tặng riêng cho Phong Lập Hân anh. Tâm tình không tự chủ được sẽ có chút chờ đợi.

Lam Du Du thật không ngờ rằng Lâm Tuyết Lạc sẽ quay lại Phong gia. Tối hôm qua, cô ta bị Phong Hàng Lãng không thương tiếc ném ra khỏi Phong gia, ném vào trong màn mưa.

Là dùng khí nào khiên cô ta trong thời gian chuyện xảy ra mới được một ngày lại dám lân nữa nhảy vào nơi đau thương?
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 404


Chương 404:

Lâm Tuyết Lạc này, thật sự là con gián đánh mãi không chêt!

Vỏ bọc hộp quà bị mở ra, bên trong là một búp bê sứ có hình thê múp míp.

Thân thể trắng trắng béo béo, đôi mắt đen lánh, nhìn rât đáng yêu ngôc nghêch.

“Búp bê này gọi là Đại Bạch Baymax . Là một nhân vật trong phim hoạt hình. Vồn dĩ là một người máy bơm khí cơ thê béo múp, là một người đàn ông vừa đáng yêu ngốc nghệch vừa âm áp! Bữa trưa hôm nay em ở trong tiệm lưu niệm nhìn thấy con lật đật Baymax này, vừa nhìn liền thích nên mua về tặng cho anhl”

Tuyệt Lạc một bên vừa giải thích cho Phong Lập Hân, một bên vừa nắm lấy đôi tay lúc nào cũng muốn trồn tránh của Phong Lập Hân, sau đó đặt con lật đật Baymax vào đôi tay đeo găng tay của Phong Lập Hân.

Phong Lập Hân tuy răng vận không thê dùng sức đề năm chặt đô vật, nhưng đề nâng con baymax bằng sứ này thì vẫn có thể dễ dàng làm được.

Baymax làm bằng gôm sức đặt trong lòng tay Phong Lập Hân, Tuyêt Lạc vừa nâng mu bàn tay Phong Lập Hân, vừa dùng ngón tay lắc lắc lật đật Baymax, búp bê gồm sứ này trong lòng bàn tay Phong Lập Hân lắc lư.

Nhưng dù lắc thế nào cũng không bị đôi Một thứ nhìn có thể là đồ chơi trẻ con, trong phút chốc lại có giá trị và nội hàm đến vô hạn.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn con lật đật baymax không đỗ đang lắc lư.

Sự thanh thuần không nhiễm một chút bụi trân của hơi thở âm áp lưu chuyên trong sảnh.

Dường như có thể gột rửa linh hồn của con người.

Mà không khí vừa ấm áp vừa đem theo sự sạch sẽ lại là do người con gái ngôc nghêch tên Lâm Tuyết Lạc đem lại.

“Ha ha, chơi vui không?”

Tuyết Lạc ngốc nghéch cười, sau đó lại từ mình nói một mình: ”Có phải rât trẻ con không? Xin lỗi nhé Lập Hân, em thây nó rât âm áp nên mới mua.”

“Rất đẹp! Không hề trẻ con chút nào!

Thật sự rất tôt, cảm ơn em, Tuyết Lạc Phong Lập Hân thật lòng rât thích con lật đật baymax Tuyết Lạc tặng anh, ngập tràn ý vị âm áp, lại còn rât dí dỏm buôn cười.

“Anh không ghét là tốt rồi! Em còn lo anh sẽ cảm thây trẻ con cơl”

Tuyệt Lạc quỳ trước xe lăn của _ Phong Lập Hân, cười rất thuần khiết, giông như âm áp trong lòng bàn tay có thê luôn truyền đên trái tim.

“Tuyết Lạc, đất lạnh, em đứng lên nói chuyện đì.”

Phong Lập Hân có chút không nỡ nhìn tư thê quỳ của Tuyết Lạc. Tuy răng thuận tiện đề anh với cô ấy nói chuyện, nhưng rất tủi thân cho cô ây.

“Không sao đâu! Tuy rằng thể dục của em không giỏi, nhưng thê chất của em tốt lắm!”

Nhìn thấy Phong Lập Hân không ghét bỏ món đô mình tặng, Tuyết Lạc lại bắt đâu lục lọi trong túi của mình: “Đúng rôi Lập Hân, em còn một thứ nữa muôn tặng anh.”

Tuyết Lạc lục lọi tìm ra, là một cái máy mp3 nghe nhạc.

“Lập Hân, em tải cho anh rât nhiêu bản nhạc nhẹ, “Triste Coeur” của Richard Clayderman, “oonglo” của Bandari, nhiêu lắm, có thê thư giãn tâm tình!”

“Nếu như anh không thích bài hát ở bên trong, anh có thê xóa đi tải lại!”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 405


Chương 405:

Vừa nói, Tuyết Lạc lại bắt đầu lục lỏi trong túi mình.

“Túi của em sắp thành túi bảo bối của Doraemon rôi!”

Phong Lập Hân mơ hồ nở nụ cuòi, dù nói không thê nhìn ra gương mặt đẹp trai sau những vết thương, nhưng tâm tình của anh rõ ràng đã vui vẻ lên rât nhiều.

Tuyết Lạc lầy ra một đoạn ảnh và chữ được cắt ra từ tờ Nhật báo của Anh.

“Cô bé 9 tuổi ở Việt Nam này gọi là Phan Thị Kim Phúc, năm 9 tuôi bị bom Napan tập kích ở Bắc Bộ thiêu, đây là khi cô ây 52 tuôi, những vêt thương và sẹo bỏng cùng đau nhức luôn vây quanh cô ây.”

“Sau này thây thuộc chuyên nghiên cứu da học laser Weibern quyêt định trợ giúp cho cô ây. Weibern nói trị liệu dùng laser làm nóng da sau đó có thê làm bốc hơi tô chức của các vết sẹo, khiên cho làn da của Kim Phúc trở lên bóng mêm, quan trọng là, trị liệu này có thê giúp Kim Phúc thoát khỏi nỗi đau hơn mây chục năm của cô ây.”

Tuyết Lạc nói một hơi hết điều cô muôn nói: “Lập Hân, em biệt vết bỏng của anh rât lớn, nhật định rất đau rất đau, có lẽ đau đên ăn không được, ngủ cũng không được, nhưng em tin anhI Tất cả mọi người đều tin anhI Anh nhất định sẽ bình phục!”

Phong Lập Hân ngân ra, dường như không ngờ Tuyết Lạc một cô bé mới hơn hai mươi tuôi lại có thể ấm áp quan tâm như vậy.

“Tuyết Lạc cảm ơn em, em là một cô gái tôt! Là do Hàng Lãng không biết quý trọng eml’ Nhắc đến Phong Hành Lãng, trong lòng Tuyết Lạc trâm xung.

“Em không cần người khác quý trọng, em biết tự quý trọng bản thân!”

Tuyết Lạc không biết tại sao Phong Lập Hân lại đột nhiên nói “là do Phong Hàng Lãng không biết quý trọng em”, nhưng cô thực không dám hy vọng viên vông Phong Hàng Lãng sẽ trân trọng Lâm Tuyết Lạc cô.

Chỉ cân anh ta không nhục mạ cô, không chửi măng cô, không khinh bạc cô, không vứt cô vào màn mưa, cô đã cảm kích lắm rôi.

“Lập Hân, em phải về trường rồi. Anh phải vui vẻ. Chăm sóc bản thân cho tôt. Em sẽ thường xuyên đến thăm anhl”

“Đã quay lại rồi, thì mai hãy quay về trường.” Phong Lập Hân níu kéo.

“Không đâu, ký túc ngày mai có kiểm tra.”

Tuyết Lạc từ dưới đất đứng dậy, bởi vì quỳ lâu, thêm đầu gói tối ca bị, người đàn ông kia ném xuống cầu thang bị va đập, Tuyết Lạc lảo đảo một cái suýt nữa ngã nhào xuống đắt.

Phong Hàng Lãng nhanh như cắt ôm lây người con gái đang lung lay sắp đồ. vào trong lông ngực mình.

Nhưng lại bị Tuyêt Lạc vừa chông cự vừa đây ra, hận không thê đặt cả một dải ngân hà vào giữa khoảng cách của anh và cô, lây đó đê chia rõ giới hạn.

“Phu nhân, không phải tối qua cô té bị thương chân sao? Đập vào đâu vậy?”

Dì An sốt ruột đi tới hỏi.

“Không, không có! Con về trường học đây. Lập Hân, hôm khác em lại qua thăm ngài.”

Tuyết Lạc nói lẫy lệ một câu, đẩy cánh tay của Phong Hàng Lãng ra, sau đó không quay đâu lại mà đi về hướng cửa phòng khách bên ngoài.

Tuy là đầu gôi của chính mình đang dây lên cơn đau dữ dội, Tuyết Lạc cũng chỉ có thê cắn răng kiên trì đi ra ngoài, cô không muốn bị người khác thầy mình có gì đó bất thường.

“Bác sĩ Kim, anh đưa anh tôi lên lầu nghỉ ngơi trước đi.”

Sau khi dặn dò xong, Phong Hàng Lãng liên xoay người đi nhanh ra khỏi phòng khách, đuôi theo bước chân rời đi của Tuyết Lạc.

Lam Du Du vẫn yên lặng quan sát hết tật cả.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 406


Chương 406:

Hình như lúc này cô ta mới ý thức được: Phong Hàng Lãng chủ động quây nhiều loại bạch liên hoa như Tuyêt Lạc kia, cũng không phải là không có khả năng!

Có đôi khi, một cô gái đơn thuần, đối với đàn ông mà nói, là điêm hấp dẫn trí mạng.

Phong Hàng Lãng là loại lòng dạ rất sâu, hơn nữa còn là người đàn ông làm việc có mưu tính; mà Lâm Tuyết Lạc lại đơn thuân, vừa vặn bù lại điềm này.

Đổi lại là Lam Du Du cô ta tuyệt đối sẽ không có khả năng nghĩ tới tặng một con lật đật như vậy cho một người đàn ông!

Ngây thơ tới nỗi làm người †a ê răng!

Một người hơn hai mươi tuổi, vậy mà còn tặng đô chơi của con nít?

Nhưng Lâm Tuyết Lạc không những tặng mà còn làm cho Phong Lập Hân vui vẻ! Hơn nữa loại vui vẻ này lại xuất phát từ đáy lòng.

Tâm trạng của Phong Lập Hân tốt, tâm trạng của Phong Hàng Lãng tự nhiên cũng sẽ tốt theo!

Cho nên, mới có chuyện Phong Hàng Lãng chạy ra đuôi theo bạch liên hoa Lâm Tuyết Lạc kia.

Phong Hàng Lãng hẳn là bị hành động của loại bạch liên hoa ngây thơ làm người ta ê răng này làm cho cảm động rôi. Có đôi khi muôn khiên cho một người cảm động, không cần đến những ngôn từ tình cảm gì, có lẽ chỉ là trong những lúc đời thường.

Lạm Du Du cảm giác được thật sâu sắc: nêu bản thân không có hành động gì, thì người đàn ông này có lẽ.

thật sự sẽ bị bạch liên hoa Lâm Tuyết Lạc cướp mât!

Đầu gối của Tuyết Lạc tối hôm qua từng bị thương, cho nên cô không đi được nhanh.

Tuy cô vẫn cắn chặt răng muốn mình đi nhanh một chút, đi mau một chút.

Người đàn ông đi tới từ phía sau người cô, mang theo khí thế cường thê của mình, lập tức bao lây cả người Tuyệt Lạc.

“Phong Hàng Lãng, anh làm gì thê?

Vẫn muôn vút tôi lân nữa hả? Tôi đã tự đi ra rôi, không cân anh phải vứt thêm một lân đâu!”

Tuyết Lạc phẫn nộ giãy giụa, cô thật sự chịu đủ sự thô bạo của anh rồi.

Cô rõ ràng là người, không phải rác rưởi, lại càng không phải là đồ chơi Phong Hàng Lãng anh có thê đôi xử tùy thích.

“Chân bị thương?”

Phong Hàng Lãng cúi người muốn xem chân của Tuyệt Lạc.

Vì đầu gội bị thương, không mặc _ được quân bó, Tuyết Lạc chỉ có thể mặc váy len dạ dài đên mắt cá chân.

Váy này là mượn của Viên Đóa Đóa.

Viên Đóa Đóa dường như cũng không mặc váy lộ bắp chân hoặc quân, không phải mặc quần jean, chỉ có mây cái váy dài tới mắt cá chân này. Cô không muốn cho người khác nhìn thây mắt chân bị thương của mình. Tuy rằng sau khi giải phẫu xong, người khác cơ bản là không nhận ra được.

Vừa vén váy lên, Phong Hàng Lãng, liên nhìn thây đâu gôi trái bị băng bó của Tuyệt Lạc.

Tuyết Lạc hoảng hót, vội vàng dùng tay mình giữ váy lại.

“Phong Hàng Lãng, anh đừng chạm vào tôi! Cũng đừng giả bộ quan tâm tôi! Trong mất anh, trước nay chưa từng xem Tuyết Lạc tôi là người! Tôi không cận anh quan tâm gì cả, nhưng từ nay vệ sau, anh cũng đừng hòng ức hiệp tôi!”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 407


Chương 407:

Tuyệt Lạc cơ hồ là nghiên răng .

nghiên lợi nói ra câu này. Nhớ tới tôi qua bị người đàn ông này ném ra ngoài giỗng như giẻ lau giỗng như rác rưởi, trong lòng Tuyết Lạc liền lạnh thành hoang mạc.

Cô hiểu anh quan tâm anh của mình, nhưng anh tại sao lại đôi xử ngang ngược hung ác với cô như vậy?

Trong bụng còn có đứa nhỏ đang nhìn anh đó! Nêu đứa nhỏ biết nó bị cha nó coi như rác rưởi vứt ra khỏi cửa, nó sẽ đau khổ tới mức nào đây!

Phong Hàng Lãng nhìn chăm chăm cô thật sâu, vài giây sau từ giữa cánh môi mới lạnh nhạt nhẹ nói một câu: “Tôi đưa cô vệ trường!”

“Không cần! Dạo gần đây tôi không thiêu tiên gọi xe!” Tuyêt Lạc oán giận một tiêng.

“Cho tôi cơ hội thì cô sẽ chết sao?”

Người đàn ông gắn từng chữ, toàn bộ khuôn mặt anh tuân vặn vẹo đên mức có hơi làm người ta sợ hãi.

“Cho anh một cơ hội để vút tôi thêm lân nữa sao? Phong Hàng Lãng, mặc dù tôi chỉ là đô chơi, thì nó cũng có tôn nghiêm! Hai tỉ tiên lễ vật đó, Lâm Tuyết Lạc tôi sợ là đời này không bù được! Muôn trách thì trách anh của anh đi, tôn nhiêu tiên như vậy, lại mua vệ loại rác rưởi như tôi! Là anh ta nhìn lâm!”

Tuyêt Lạc không muôn giải oan cho bản thân, cô biệt mình là kết quả của giao dịch kinh tê giữa Hạ Chính Dương và Phong gia.

Sỡ dĩ trong lòng nhiều căm phẫn như vậy, có lẽ là vì trong bụng có đứa nhỏ! cô không muốn nhục nhã như vậy trước mặt đứa con của mình, chịu đựng nhẫn nhục như vậy, tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục.

“Còn gì bất mãn với tôi nữa, cứ việc nói ral Nói ra sẽ thoải mái hơn! Nhân dịp tôi bây giờ vân còn kiên nhân nghe”

Phong Hàng Lãng không kiềm chế được ngôn từ, lại có cảm giác mệt mỏi nói không nên lời.

Tuyêt Lạc đột nhiện không muôn nói gì nữa. Thâm muôn rời khỏi đây, rời khỏi người đàn ông này, bản thân mình ân nập thật tôt, một mình chữa lành tâm hôn bị thương của bản thân.

Nếu không muốn nói gì cả, vậy không nói gì hệt. Tuyết Lạc xoay người, không quay đầu lại mà đi.

Phía sau, tuyền đến lời nói ý tứ sâu xa của người đàn ông, trong lời nói mang chút buôn bã.

“Tác dụng của lực là tác động lẫn nhau! Khi tôn thương cô, tôi cũng sẽ đau!”

Thân thê Tuyết Lạc đột nhiên cứng đờ, vài giây sau tinh thần mới chậm rãi quay về: Bản thân người đàn ông này cũng sẽ đau sao? Đúng là chuyện cười giữa ban ngày!

Nói lại, Phong Hàng Lãng anh nếu biết bản thân sẽ đau, sao lại còn muôn làm đau người khác?

Đây không phải hành vi bi3n thái sao?

Tuyết Lạc không thể lý giải được cái gọi là “lực tác động lân nhau” của Phong Hàng Lãng!

Tuyết Lạc chỉ biết là, cô không thể cho phép người đàn ông này tồn thương cô lân nữa! Tôn thương trước kia cô có lẽ có thê chịu được, nhưng từ bây giò trở đi, không thê!

Bởi vì cô đã không còn là một người chịu rôi!

Cô không đành lòng đề đứa bé trong bụng cùng cô chịu thương tôn như vậy!

Hơn nữa người hành hạ còn là cha của đứa bé trong bụng!

Còn có chuyện gì, có thể so sánh với loại tàn nhân tồn thương chính cốt nhục của bản thân này?

Tuyết Lạc dứt khoát rời đi, cự tuyệt sự đưa đón của Phong Hàng Lãng.

Mà Phong Hàng Lãng lân này lại không mạnh mẽ ép buộc, mà như mong muôn của cô gái, đê cô một”

mình mang cái chân bị thương rời đi.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 408


Chương 408:

Lắng lặng nhìn theo bóng dáng người con gái nhỏ bé yêu ớt rời đi, Phong Hàng Lãng hơi tức giận, ý thức quay lại làm anh khôi phục bình tĩnh. Vẫn, còn chuyện nan giải và khó giải quyêt hơn đang chờ Phong Hàng Lãng anh.

Vào giờ phút này, nữ nhi tình trường .

đôi với Phong Hàng Lãng anh mà nói, vân thuộc loại xa xỉ!

Còn chưa tới anh hưởng thụ, thời điềm truy đuôi. : Hoặc là, Phong Hàng Lãng anh đời này định là tàn nhân!

Cho nên, anh không cần tình yêu!

Tuyết Lạc trở lại ký túc xá, rất lâu sau vẫn chưa thể bình tĩnh.

Trong đầu vẫn luẫn quần câu nói của Phong Hàng Lãng.

Cho tôi một cơ hội thì cô sẽ chết sao?

Lực tác động lẫn nhau! Lúc tổn thương cô, tôi cũng sẽ đaul Trước câu này, Tuyết Lạc tin đó là người đàn ông giọng điệu tàn bạo trước sau như một; Sau câu này, Tuyệt Lạc lại cảm thây không giông lời mà người đàn ông Phong Hàng Lãng này sẽ nói ra? Giọng nói tràn đây tình cảm bi thương, trong lòng Tuyết Lạc rung động mãnh liệt.

Thiếu chút nữa tha thứ người đàn ông tội ác tày trời đói Hên là chỉ chút nữa! Nêu không bản thân lại sa vào bây của người đàn ông đói! Bảo vệ không được lại sa vào một vòng lăng nhục mói của anh ta.

Nhưng mà, sao Tuyết Lạc lại cảm thây có hơi đau lòng!

Đau lòng vì người đàn ông kia sao?

Lâm Tuyết Lạc à, mày cũng quá rẻ rúng bản thân! Anh ta coi mày như rác rưởi vứt ra ngoài, mày vậy mà còn thương hại và thông cảm với _ người đàn ông đã hung bạo với mày?

Người đàn ông đó căn bản là không cân lòng thông cảm này của mày!

Còn nữa, Lâm Tuyết Lạc mày đừng có không biệt xâu hồ đề người đàn ông đó lại lăng nhục!

Bản thân cần chút mặt mũi chứ?

Cho bản thân một con đường sống đi!

Viên Đóa Đóa vô cùng kích động mang tâm trạng tò mò hại chết mèo, lặng lẽ đi tới phía sau Tuyêt Lạc còn đang phát ngôc.

“Bà chủ Phong, sao cậu về rồi? Diễn biên tiêp theo không phải nên là hai người lăn giường sao?”

Tuyết Lạc đang ngắn người bị lời nói của Viên Đóa Đóa dọa sợ, cả người cũng không tốt lắm.

“Lăn cái đầu cậu ấy!” Tuyết Lạc cho Viên Đóa Đóa một ánh mắt xem thường. | “Chuyện này không khoa học! Không lẽ cậu mang quà cho Phong Hàng Lãng anh ta không vui sao?” Viên Đóa Đóa bộ dạng chập nhất phải truy hỏi kỹ càng.

“Quà cũng không phải đưa cho anh ta! Là cho chông tớ Phong Lập Hân!”

Mỗi khi Tuyết Lạc đề cập tới người chông Phong Lập Hân này, đêu cảm thây không suôn: miệng. Luôn cảm thây không thật, cảm giác không đúng.

Thật ra có đôi lúc, giác quan thứ sáu của phụ nữ rât đáng tin cậy!

“À, là đưa cho Phong Lập Hân à!” Vẻ mặt Viên Đóa Đóa mang cảm giác mật mát to lớn.

Tuyết lạc gật gật đâu, sau đó nói ra áp lực trong lòng ủy khuật cả một ngày: “Tôi qua tớ quay vệ Phong gia, tớ bị ác nam Phong Hàng Lãng kia xem như rác rưởi tông ra ngoài, đầu gôi còn té… cậu xeml”

Tuyết Lạc vén váy dài lên, cho Viên Đóa Đóa xem đâu gối mình tụ đen một mảnh.

“Anh ta đối xử với tớ như vậy, cậu nói tớ sẽ mua quà cho anh ta sao? Tớ có mắt nhìn! Lại càng không tỉ tiện như vậy nữal”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 409


Chương 409:

Nhìn thấy đầu gối xanh tím của Tuyết Lạc, Viên Đóa Đóa hoàn toàn hêt chỗ nói.

Vài giây mới nỗi giận nói: “Nhìn cái tính khí bạo lực của anh ta đi: Phong Hàng Lãng anh ta cũng quá bi thảm rồi? Tối qua mưa to cả đêm, dù xuất phát từ nguyên nhân gì, anh cũng không nên đuổi chị dầu ra khỏi Phong gia! Ảnh ta đúng là đủ giết trăm lần!”

“Được rồi, cậu cũng đừng có căm phẫn quái Sau này bớt báo cáo cho anh ta, báo cáo hành động của tớ là được rồi!”

Tuyết Lạc thả váy xuống, di chuyền vệ giường của mình nhẹ năm xuống.

Bị Tuyết Lạc vạch trần trúng tim đen, Viên Đóa Đó › dường như hơi thẹn thùng: “Xin lỗi Tuyệt Lạc, tớ sau này sẽ không làm vậy nữal Tớ thật sự không nghĩ tới Phong Hàng Lãng chính là loại đàn ông tàn nhẫn như: vậy!”

“Sau này đừng nói giáo cho giặc nữa là được!” Tuyết Lạc than nhẹ một tiếng.

“Tối qua mưa lớn như vậy, cậu lại bị Phong Hàng Lãng đuổi ra ngoài… sau đó thì làm sao? không phải cậu không vê-trường hả?”

Viên Đóa Đóa cũng nằm lên, cùng chen chúc bên cạnh Tuyết Lạc.

“Vừa hay cậu tớ đến Phong gia thảo luận hạng mục công trình! Nhìn thấy tó ướt như chuột lột đứng ở ngoài cửa nhà Phong gia đóng chặt… Chắc là cậu động lòng trác ân! Dù sao tớ cũng là con gái của em gái ông. Sau đó tó theo cậu cùng về Hạ gia.

“Người cậu đó của cậu còn có lương ịm tâm!

Nhưng Tuyết Lạc lại thở dài một tiếng thật dài: “Nhưng mợ của tớ vì cậu mang tớ vệ Hạ gia, lại đàm phán công trình hạng mục không thành công thì giận, dữ, ôn ào đến suýt chút nữa ly hôn…

“Mợ của cậu thật là đáng giận!” Viên Đóa Đóa tức giận bất bình.

“Cũng không. thể trách mọi Bà ý cũng có chô khó và lập trường của mình!

Bà ý không có nghĩa vụ nuôi không tớ hơn hai mươi năm!”

Từ nay nhóm tập trung lên truyện trên app truyện hola nhé cả nhà! “Tuyết Lạc, cậu cũng đừng luôn suy nghĩ cho người khác! cậu cũng phải.

nhớ chừa đường lui cho mìnhÌ Hạ gia này tớ thấy tốt nhát là đừng lưu lại nữa! Phong gia này… hây, có ác nam Phong Hàng Lãng ở đó, cuộc sông của cậu cũng không biết sẽ đi về đâu!

Trước kia tớ còn nghĩ anh ta đối với cậu cần thận chu đáo, lại dịu dàng như nước, bây giờ xem ra, chỉ là hình tượng!”

Viên Đóa Đóa lầu bầu một đống lớn, đột nhiên bật người dậy hỏi: “Tuyết Lạc, tối qua cậu cuôi cùng là làm chuyện tội ác tày trời gì vậy, chọc cho tên ác nam Phong Hàng Lãng đó tức đến nỗi trực tiệp vứt cậu ra khỏi Phong gia, còn làm ngã bị thương đâu gôi?”

Nghĩ lại chuyện tối hôm qua, bản thân thật sự là oan uỗng chết mắt.

Bản thân cũng không ghét bỏ gì dung mạo của Phong Lập Hân, nhưng mà đứa bé trong bụng quậy cô, cho nên cô mới có phản ứng buồn nôn với mặt của Phong Lập Hân.

Xem ra mình có nhảy sông Hoàng Hà cũng rửa không sạchI Chỉ hy vọng Phong Lập Hân sẽ thích con lật đật trăng lớn mình đưa cho anh ây. Trẻ con thì trẻ con một chút, nhưng Tuyết Lạc cảm thấy rất tốt.

Rõ ràng là một người đàn ông cực kỳ ấm áp, giống như Phong Lập Hân, dịu dàng như ngọc; tỉnh thần của con lật đật, có thể khích lệ Phong Lập Hân kiên cường sông sót.

“Đóa Đóa, cậu đừng hỏi lại nữa!”

Tuyết Lạc ôm bả vai của Viên Đóa Đóa: “Xin cậu sau này đừng đứng về phía ác nam Phong Hàng Lãng kia nữal Tớ với cậu nhiêu năm tình cảm như vậy, không lẽ so ra lại thua sự hấp dân của Phong Hàng Lãng với cậu sao?”

“Tuyết Lạc, tớ biết sai rồi! sau này không bao giờ giúp đỡ tên đàn ông dữ dẫn kia nữa Xin lỗi nha Tuyết Ì ạc, làm cậu chịu đau rồi!”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 410


Chương 410:

Viên Đóa Đóa hạ quyết tâm, không thích Phong Hàng Lãng. Cô sẽ không giúp đỡ người đàn ông làm tổn thương bạn tốt của mình nối giáo cho giặc.

Một tuần kế tiếp, dù là về Phong gia nghỉ ngơi bồi dưỡng thân thẻ, hay là đi bệnh viện trị liệu thêm một bước, Phong Lập Hân đều sẽ mang theo con lật đật trắng lớn Tuyết Lạc đưa cho anh.

Thân người mập mập, ánh mắt đen bóng, thoạt nhìn ngôc manh.

Khi Phong Hàng Lãng đi vào, Phong Lập Hân đang câm con lật đật trăng lớn lặp đi lặp lại việc làm nó loạng choạng.

Nhìn thân mình ì mập mạp của nó nghiêng trái ngã phải, Phong Lập Hân lập tức trở nên rât yên tĩnh. Dường như trong chốc lát khiến cho anh bỏ qua cảm giác đau đớn trên người.

Một tuần này, Phong Lập hân cũng không mở miệng khuyên bảo Phong, Hàng Lãng đi đên trường mang Tuyết Lạc vê phong gia.

Đầu tiên, anh thật sự không muốn nhìn em trai Phong. Hàng Lãng lại một lần nữa bạo lực với Tuyết Lạc; thứ hai, anh cũng muôn xem xem, trong lòng Phong Hàng Lãng cuối cùng là có Tuyệt Lạc hay không!

“Sao lại nhìn nó chằm chằm vậy? Bị.

ngốc hải” | Phong Hàng Lãng bát mãn mang con lật đật lớn màu trăng trong lòng bàn tay Phong Lập Hân lây đi.

“Mau trả đây! Đây là Tuyết Lạc tặng cho anh! Em muôn thì tự mua đi!”

m thanh ấm áp của Phong Lập Hân trách măng Phong Hàng Lãng.

“Em sẽ không đưa anh! Có bản lĩnh thì anh tới lây đi!”

Không ngờ cách Phong Hàng Lãng làm cho Phong Lập Hân vui Vẻ còn ngây thơ hơn so với Tuyết Lạc.

“Cướp không lại eml”

Phong Lập Hân thở dài một tiếng, sau đó lắc lắc tay: ‘Không giành với eml Cùng lắm thì anh bảo Tuyết Lạc cho anh thêm cái nữal”

Mong cả nhà tải app truyện hola về đọc nhiều mỗi ngày khích lệ nhóm nhé! Vừa nói, quả thật khiên trong lòng.

Phong Hàng Lãng ngột ngạt, người con gái ngộc bạch ngọt đó, cũng chẳng biết tiện tay cho anh một cái?

Sao phải dùng “tiện tay” chứ? Mình chính là chồng côi! Cô hẳn là phải nghiêm túc đàng hoàng tặng quà cho anh mới đúng.

Thấy Phong Hàng Lãng cầm con lật đật kia yên lặng thật lâu, Phong Lập Hân biết bản thân lạt mềm buộc chặt có hiệu quả rồi, xem ra trong lòng thằng nhóc này vần có Tuyệt Lạc!

Nhưng vì oán giận và căm hận chiếm lây rất nhiều suy nghĩ của nói “Tối đi đón Tuyết Lạc tan học đi. Anh bảo dì An làm đô cô ấy thích ăn!”

Phong Lập Hân rèn sắt khi còn nóng.

“Phiền lắm, để cho cô ta ở trường đi, đỡ ngứa mặt eml”

Phong Hàng Lãng lạnh lùng nói một tiếng, Tua tay đưa con lật đật trắng lớn về trong tay Phong Lập Hân.

“Hàng Lãng, đừng vì anh mà vứt bỏ quyên yêu đương! Và cả nghĩa vụ!

Tuyệt Lạc là vợ của em, cô ây cân sự quan tâm của eml”

Phong Lập Hân ý tứ sâu xa khuyên bảo Phong Hàng Lãng lạnh nhạt: “Những thứ này đều quan trọng hơn hận thù!”

Phong Hàng Lãng không đáp lại lời này của Phong Lập Hân, mà là nói sang chuyện khác: “Em phát hiện ra, cả một tuân nay, nữ yêu tinh Lam Dủ Du kia, càng ngày càng hờ hững nhĩ?”

Phong Hàng Lãng dưới yêu cầu của.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 411


Chương 411:

Phong Lập Hân, trả lại tự do thân thể cho Lam Du Du. Nói cách khác, Lam Du Du có thể tự do ra vào Phong gia.

Sẽ không có ai nhìn cô chằm chăm.

Công khai thì không, thầm kín khẳng định có! Vì Phong Hàng Lãng không có khả năng tha cho Lam Du Du có thê dẫn ra manh mối của con cá lớn kia này.

Khi Phong Lập Hân kết thúc trị liệu về Phong gia, gần như không nhìn thầy bóng dáng của Lam Du Dã. Mỗi khi cô trở về đều đã khuya, nhưng hằng ngày đều sẽ về.

Chỉ sau khi nghe thấy giọng nói của Lam Du Du, Phong Lập Hân mới có thể đi vào giắc ngủ.

Không phải không thương, mà là yêu càng sâu đậm thì càng kín kẽ.

“Chắc là mệt rồi! Cảm thấy không có sức lực yêu đương như trước đây nữa!”

Phong Lập Hân trái lương tâm mà nói. Trải qua nhiều ngày ở cùng nhau như vậy, dường như anh cũng có thể từ hằng ngày ngửi thấy một vải điểm: Nếu không bị buộc bất đắc dĩ, Lam Du Du SH lại ở bên cạnh mình! Nghĩ đến, Phong Hàng Lãng giúp để ý không. ít, cũng hạ một chút công phu, mới CÓ thể khiến Lam Du Du “ngoan ngoãn” ở lại Phong gia.

Nguyên nhân chính là vì yêu cô tận xương, nên Phong Lập Hân mới không đành lòng liên lụy tới người con gái mình thương.

Muốn cô là một cô gái như hoa như ngọc, đến tay anh nửa tàn phé hay gì đó, với Lam Du Du mà nói, thật sự là rất tàn nhẫn!

Nhưng Phong Lập Hân cũng không có dũng khí đuôi Lam Du Du đi Anh không biết nếu rời khỏi Lam Du Du, anh còn dùng thân thể tàn tạ này sống Sót để làm gì Chỉ biết liên lụy người thân thật sự quan tâm mình.

Phong Lập Hân chăm chú nhìn vào con lật đật trắng lớn trong tay, nỗi buồn trĩu nặng bao lây anh, dày đến dường như phá không nỗi.

Nhóm đã hoàn thành khá tốt app truyện hola nhé cả nhà! Cả nhà tải về đọc nhiêu hơn nhé! Thật ra chỉ cần một câu, có thể vạch trần lời nói trái lương tâm này của Phong Lập Hân.

Nhưng Phong Hàng Lãng lại không làm thế, Anh đề nguyên tâm tư lừa mình dối người của anh trai Phong Lập Hân.

“Vậy cũng tốt! Anh vốn không nên yêu một người phụ nữ đã từng tồn thương! Phụ nữ xinh đẹp trên đời này cả trăm ngàn người, anh chắc chăn sẽ tìm ra người hợp tiêu chuẩn của mình!”

Phong Hàng Lãng nắm bả vai Phong Lập Hân, lây trán mình đụng nhẹ vào trăn anh một cái. Đây là cách thức anh em bọn họ quan tâm lẫn nhau.

Điện thoại rung lên, phá vỡ cuộc trò chuyện về những suy tư trong lòng của hai anh em. Điện thoại là của Diệp Thời Niên gọi tới.

“Ù miOiiU Phong Hàng Lãng tích chữ như vàng.

“Anh Lãng, cái thằng Italia bỏ trồn lại tới nữa! Nhưng lại dẫn theo một con nước ngoài nữa đền!”

Đôi mày đẹp đế của Phong Hàng Lãng nhíu lại: “Chặn hai người đó lại trước, tôi lập tức qua ngay.”

Khi làm xong một ngày. điều trị trên xe đa dụng MPV xong, màn đêm đã buông xuống rồi.

“Quản gia Mạc, vào thời gian này, Tuyết Lạc chắc là tan học rồi, chúng ta tiện đường đi đón cô ấy chút đi.”

Phong Lập Hân đề nghị.

“Vâng đại thiếu gia.” Quản gia Mạc cung kính đáp lại: “Tiểu Tiễn, đi trường học của phu nhân.”

Đậu ngoài cửa trường học, quản gia Mạc gọi điện thoại cho Tuyêt Lạc.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 412


Chương 412:

“Phu nhân, đại thiếu gia tới đón cô, chúng tôi đang ở ngoài cửa.”

“Lập Hân? Anh ấy đến đây? À, được, tôi xuông ngay.”

Tuyết Lạc ngạc nhiên vì Phong Lập Hân đột nhiền lại đến đây. Nhưng điện thoại là do quản gia Mạc gọi, cÔ tin quản gia sẽ không hợp tác với Phong Hàng Lãng dùng cách giả mạo lừa cô nữa.

Hơn nữa chiêu trò hạng xoàng này đã bị Lâm Tuyết Lạc cô vạch trần rồi.

Tuyết Lạc rất tin, lần này đến nhất định là bản thân Phong Lập Hân. Là Phong Lập Hân thật.

Hơn nữa cô còn vui Sướng nhìn trong tay Phong Lập Hân cầm con lật đật trăng lớn.

“Lập Hân, sao anh lại đến đây?”

Tuyết Lạc không do dự lên xe. Trong túi còn đựng đơn ly hôn đã kí Xong, ác nam Phong Hàng Lãng không ở đây.

Đây chính là cơ hội ngàn năm có một, có thê ở cùng với Phong Lập Hân.

“Tới đón em tan học! Nhân tiện cảm ơn em đưa anh con lật đật trắng lớn này và cả máy nghe nhạc. Anh rất thíchl”

“Thật vậy hả? Tốt quá! em con lo anh chê em trẻ con!”

Bản thân có thể tặng quà người khác thích, tất nhiên Tuyết Lạc cũng rất vui.

Hơn nữa Phong Lập Hân khá lịch sự, nói chuyện với anh, cô không có áp lực gì.

Từ trong mắt Tuyết Lạc, Phong Lập Hân không thây sự khinh thường và chán ghét. Như khi cô tới Phong gia vậy, một đôi mắt cực kì trong trẻo.

Cô không ngồi ở trên ghế dựa, mà ngôi xôm bên cạnh xe lăn của Phong Lập Hân, dùng cách hơi ngửa mặt lên nói chuyện với Phong Lập Hân.

Dọc theo đường đi, vài lần Tuyết. Lạc móc đơn ly hôn ra, nhưng cuồi cùng lại không có dũng khí cầm ra.

Nói thật ra, cô không muốn làm Phong Lập Hân tổn thương lần nữa.

Từ nay nhóm tập trung lên truyện trên app truyện hola nhé cả nhà! Cô lo nội tâm mẫn cảm của Phong Lập Hân sẽ nghĩ nhiều.

Nhưng đứa bé trong bụng ngày càng lớn, thật sự nêu không ly hôn với Phong Lập Hân, Lâm Tuyết Lạc cô thật sự sẽ sinh đứa con của Phong Hàng Lãng anh dưới danh nghĩa vợ của Phong Lập Hân!

Phong Lập Hân là người đàn ông tốt, Tuyết: Lạc cảm thấy đề con mình làm con thừa tự của anh, có lẽ cũng không phải chuyện xấu.

Nhưng nếu như vậy, Phong Hàng Lãng chắc chắn biệt mình mang thai con của anh tai Tuyết Lạc không muốn Phong Hàng [ãHg biết cô mang thai con của anh!

Nói Tuyết Lạc ích kỷ, đúng là có hơi như thê.

Cũng không biết vì sao, Tuyết Lạc chính là không muốn cho Phong Hàng Lãng biết cô mang thai con của anh. Cô muốn chiếm đứa bé trong bụng cho bản thân mình.

Có lẽ, cô thật sự không muôn thây cách Phong Hàng Lãng khinh thường GÔ, đề khinh thường cô và đứa con của anhl Hơn nữa người đàn ông này cũng từng chính miệng nói: Anh ta không thích trẻ con! Chứ đừng nói là đứa bé do Lâm Tuyết Lạc cô sinh raI Anh sẽ chỉ càng thêm chán ghét mà vứt bỏi

“Tuyết Lạc, em có gì muốn nói với anh hả?”

Phong Lập Hân đã nhận ra sự bắt thường của Tuyết Lạc.

“Anh thấy em cứ móc đồ trong túi doraemon mãi. Lễ nào có gì muôn tặng cho anh nữa hả?”

Tuyết Lạc không muốn tổn thương Phong Lập Hân, cũng không muôn làm anh nghĩ nhiều, nghĩ mình ghét bỏ anh.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 413


Chương 413:

Nhưng nếu cứ đợi mãi như vậy, đứa bé trong bụng thật sự là không. giấu được!

Tuyết Lạc đã tính toán làm xong sẽ rời khỏi Thân Thành bất kỳ lúc nào.

Hít sâu lại hít sâu thêm, Tuyết Lạc căn chặt răng, gom góp dũng khí mang túi đơn ly hôn ra.

“Lập Hân, rất xin lỗi, anh tuyệt đối trăm ngàn lần đừng. nghĩ bậy: Em không phải ghét bỏ ai Em thật sự có lời khó nói! Không thê nói với anh được. Nhưng em thật sự phải ly hôn với anhl”

Phong Lập Hân hơi ngơ ra, nhận lấy đơn ly hôn trên tay Tuyệt Lạc, để gui” gia mở ra cho anh xem.

“Lập Hân, thật sự rất xin lỗi… Em phải ly hôn với anh! Chắc chắn không phải vì em ghét bỏ anhl Mà là… mà là…

Về phần nguyên nhân, Tuyệt Lạc thật sự là không thê nói được. Vì nêu Phong Lập Hân biết chuyện mình mang Thét Phong Hàng Lãng kia nhất định cũng sẽ biết. Nhưng Tuyết Lạc không muôn cho anh ta biêt!

“Lập Hân, em đã ký rồi, không lấy. tài sản. Về hai trăm triệu tiền lễ kia của Phong gia, em thật sự không có trả!”

Tuyết Lạc ngắng đầu nhìn Phong Lập Hân, trong mặt sạch sẽ trong suốt.

Kìm nén nước mắt, vừa mang theo khao khát và mong đợi.

Phong Lập Hân xem xong đơn ly hôn An Tuyết Lạc, thở dài một hơi thật ài Anh cũng không vội vã giải thích với Tuyết Lạc em trai Phong Hàng Lãng mới là chồng hợp pháp của cô, cũng không tự chủ mà nghĩ tới Lam Du Du.

Lâm Tuyết Lạc, một người con gái tấm lòng lương thiện như vậy, cũng sẽ đề cập “ly hôn” với Phong Lập Hân anh, vậy Tin Du Du thì sao? Một người con gái tốt đẹp. đến mức không thê tả, sao lại có thể ở bên anh cả một đời!

Cho nên, muốn Lam Dụ Du ở bên cạnh mình, thật sự là rất không thực tê.

Phong Lập Hân không vui nghĩ: Nếu lúc trước Lam Du Du thật sự đối với anh có một chút yêu, sao lại có thể dụ anh vào trong vực sâu mất mạng!

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhiều khích lệ nhóm nhé! Nhóm lên chính trên app nhé! Lòng Phong Lập Hân đau đón khôn nguôi. Không phải vì đau đớn trên người, mà chua xót vì bản thân không được yêu.

“Tuyết Lạc, trước đây em đồng ý hôn sự này của Phong gia, hẳn là do bắt đặc dĩ?” Phong Lập Hân giọng khàn khàn không rõ hỏi.

Giống như Lam Du Du hiện tại, rõ ràng bị ép ở Phong gia, không phải bất đắc dĩ như nhau sao?

Phong Lập Hân đang tưởng tượng: lúc In Du Du đưa anh từ trong mê man không tỉnh tới khi tỉnh lại, có chút chân tình hay không?

Chắc là có nhỉ! Nếu không sao lại chân thành như thế, nhưng không tránh được bên trong là sự sám hồi sâu đậm của oô.

Cho nên Phong Lập Hân vẫn cảm thấy được: Lam Du Du có chân tình với bản thân! nhưng mà chân tình như vậy, hơi ít ỏil Tuyết Lạc không lừa Phong Lập Hân, cô đồng ý câu nói của Phong Lập Hân, yên lặng gật đâu.

“Lập Hân, nếu không phải gặp chuyện khó nói, em cũng không muốn ly hôn với anhl Thật ra ở cả đời với người đàn ông vừa ưu tú vừa âm áp như anh, hẳn là sẽ hạnh phúc!”

Tuyết Lạc nằm bên chân Phong Lập Hân, rất yên lặng, cũng rất ngoan ngoãn.

Lời cô nói là lời nói thật!

Tình yêu gì gì đó thật sự là rất tra tấn người. Tuyết Lạc đã đau đến mức không tiếp nhận nổi nữa.

Yêu một người đàn ông không thể yêu, một người chưa từng coi trọng cô, một người đàn ông động một cái liên không gào thét thì dữ dân với cô, một người đàn ông vĩnh viên không có khả năng yêu mình…

“Tuyết Lạc, không phải em yêu Hàng Lãng rồi chứ?”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 414


Chương 414:

Phong Lập Hân đột nhiên hỏi, Tuyết Lạc đột nhiên ngắn ra. Bản thân mình yêu Phong Hàng Lãng sao? Tuyết Lạc bản năng hỏi lại chính mình.

Đối mặt với câu hỏi chân thành của Phong Lập Hân, Tuyết Lạc trong nhất thời không thẻ nói dối được.

Nói không yêu, trái lương tâm đến mức bản thân cũng không tin; nêu nói yêu, bản thân làm sao đôi mặt với “chồng” Phong Lập Hân này đây?

“Em không yêu anh tai”

Thật lâu sau, Tuyết Lạc mới bật ra câu này nghe có vẻ rất rõ ràng.

Bản thân chắc hẳn là không yêu người đàn ông đó! Nhất định vậy!

Nghĩ tới Phong Lập Hân sẽ trách mình không trung thành và vượt mẫu mực, lại không ngờ anh chỉ cười.

Nụ cười của anh tuy hung ác, lại chậm rãi dịu dàng; mà có nụ cười của vài người, tuy nói tuần mĩ yêu mị, nhưng lại có thể chích đau trái tim Tuyết Lạc.

“Tuyết Lạc, đừng vội nói những lời này!”

Phong Lập Hân ra hiệu quản gia Mạc lấy đi đơn ly hôn đã ký của Tuyết Lạc.

“Như vậy đi Tuyết Lạc, cho anh vài ngày suy nghĩ được không? Ba ngày sau, anh sẽ cho em đáp án!”

Nhưng Phong Lập Hân lập tức bổ sung một câu: “Hay là năm ngày nữa đi! Được không?”

thằng nhóc Phong Hàng Lãng kia gần đây thật sự hơi bận!”

Tuyết Lạc liên tục gật đầu, sắp biến đầu mình thành trồng bỏi: “Được, được, em chờ tin của anhl”

Tuyết Lạc không nghĩ tới Phong Lập Hần lại nói đượcnhư vậy. Không đơn giản là nói được, mà còn bình tĩnh nhã nhặn như thế, vậy mà có thể bàn bạc rõ ràng với cô về thời gian cụ thể.

Tải app truyện hola đọc tiếp nhiều nhé cả nhà! Điều này khiến Tuyết Lạc vô cùng băn khoăn.

“Lập Hân, xin lỗi.. . nếu em không có nỗi khô tậm bắt buộc như vậy, em thật sự rất muốn ở bên anh cả đời!”

Tuyết Lạc lại nói thêm một lần an ủi và giải thích. Thật ra cũng không thuận túy chỉ là an ủi và giải thích, còn là biểu đạt tâm ý của cô.

Loại đàn ông như Phong Hàng Lãng này, giỗng như cà độc dược đen quân trong tim, nhẹ nhàng thanh nhã cả vào tim, nhưng ngửi lâu sẽ làm cho người †a sinh ra ảo giác, cảm giác mãnh liệt và trí mạng.

Anh ta là kịch độc, dính rồi thì sẽ nghiện! Không thể yêu! Cũng không có khả năng yêu!

“Ha ha ha ha ha.” Phong Lập Hân lại nở nụ cười: “Nếu em thật sự ở bên anh cả đời, thì đúng là không thích hợp đâu! Một ngày nào đó, em sẽ hiêu.”

Phong Lập Hân cũng không nhắc tới với Tuyệt Lạc lúc trước chính là lầy danh nghĩa Phong Lập Hân anh chứng hôn, mà người cô gả lại là em trai Phi Hàng Lãng.

Phong Lập Hân quyết định chờ câu trả lời của Phong Hàng Lãng.

Anh muốn đưa đơn ly hôn Tuyết Lạc đã ký đến trước mặt Phong Hàng Lãng, đề cậu ý quyết định có tự đi giải thích tất cả với Tuyết l2 hay không.

Nếu Phong Hàng Lãng quý Tuyết Lạc, cậu ây nhất định sẽ tự mình giải thích với Tuyết Lạc.

Nếu Phong Hàng Lãng không cần Tuyết Lạc, mà kỷ đơn ly hôn này, vậy Phong Lập Hân An giải thích cũng chỉ là điều. thừa.

Chỉ càng khiến Tuyết Lạc đã yêu Phong Hàng Lãng tôn thương sâu hơn!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 415


Chương 415:

“Lập Hân, anh không giận em?”

Tuyết Lạc bị Phong Lập Hân cười lớn mà giật mình, tựa hồ thật sự . không nhìn thây sự thương tâm khổ Sử của anh. Có lễ khi Tuyết Lạc nhìn thấy, trong lòng anh đã yêu Lam Du Du, ly hôn với lấn Tuyết Lạc, chính là điều tất nhiên.

“Anh không giận! Chỉ là rất có lỗi với eml Đề em gả vào Phong gia, đúng là ủy khuất em rồi!”

Phong Lập Hân thể hiện sự áy náy của bản thân. Nếu không phải hành động nông nỗi lúc trước của bản thân, một cô gái đơn thuần tốt đẹp như Tuy ết Lạc, sao lại hãm sâu vào vòng xoáy tình yêu không thể thoát ra được.

Thấy Phong Lập Hân trái lại giải thích với mình, Tuyết Lạc có chút không thể chịu đựng nồi.

Kích động nắm lấy tay của Phong Lập Hân…

Mà cửa xe vào lúc này lại mở ral

“Lập Hân, anh đừng nói như vậy, em không ủy khuất!” Tuyết lạc kích động cầm tay của Phong Lập Hân.

Nhận của Phong gia hai trăm triệu tiền lễ vật, giò lại muốn đưa ra chuyện ly hôn này.

Tết xấu gì bạn cũng phải trả lại tiền cho người ta, người ta mới có thê trả hàng không phải sao?

Cô làm sao mà biết, nhưng vào lúc này, xe đa dụng MPV đã đậu ở sân Phong gia, ác nam Phong Hàng Lãng kia đã vê trước anh trai Phong Lập Hân, mà cũng đã mở cửa xe đa dụng MPV ra trong nháy mắt.

Vì thế, Phong Hàng Lãng liền thấy được cảnh tượng thế này: Tuyết Lạc nửa nằm bên chân Phong Lập Hân, đang năm tay Phong Lập Hân.

Thoạt nhìn hình ảnh thực ấm áp.

Nhưng trong mắt Phong Hàng Lãng, lại mang ý châm chọc.

Anh duỗi tay chụp lấy, ngay lập tức kéo Lâm Tuyết Lạc từ trong thảm thủ công của xe đa dụng ra.

“Lâm Tuyết Lạc, cô lại về đây làm gì?”

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé cả nhà! Tiếng gào thét tức giận.

“Là anh đi đón Tuyết Lạc tan học!”

Phong Lập Hân lập tức đáp trả câu hỏi đây giận dữ của Phong Hàng Lãng: “Làm sao, anh là chông đi đón vợ của mình tan học, chăng lễ là không được sao?”

Phong Lập Hân tuyệt đôi là cô ý nói như vậy. Mục đích chính là muôn k1ch thích Phong Hàng Lãng thừa nhận, cũng chính miệng nói ra sự thật.

Phong Hàng Lãng lộ ra khuôn mặt tuân tú ác nghiệt dữ tợn đến như muốn ăn người.

“Phong Lập Hân, anh có ý đúng không?” Phong Hàng Lãng lạnh lùng nói.

Phong Lập Hân tính cách tốt chỉ cười cười: “Anh đúng là cô ý, em làm gì anh?”

“Có tin em ném yêu nữ Lam Du Du kia vào Dạ Trang không?”

Phong Hàng Lãng bật lại Phong Lập Hân một câu.

Nháy mắt hô hấp của Phong Lập Hân dôn dập: “Phong Hàng Lãng, tháng nhóc em ác vậy!”

Thấy hai anh em Phong gia vì mình mà cãi nhau, Tuyệt Lạc vội vàng giảng hòa nói: “Ảnh em hai người đừng cãi nhau, tôi đi ngay! Lập tức đi ngay!”

“Em không cần đi. Cùng nhau vào nhà ăn cơm tối. Dì An bận rộn vì em cả một buổi chiều rồi.”

Phong Lập Hân giữ Tuyết Lạc lại. Anh thật sự hy vọng em trai Phong Hàng Lãng có thê có một cô gái trong sáng tỐt đẹp, giống như Tuyết Lạc vậy bâu bạn cả đời.

Bắp tay ‘ đầy lực của Phong Hàng Lãng giỏng. như kìm sắt vòng quanh thất lưng cô, mặc dù Tuyết Lạc còn muốn chạy, cũng không thể giãy dụa.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 416


Chương 416:

Một bên là Phong Lập Hân giữ lại, một bên là hành vi thô bạo của Phong Hàng Lãng, Tuyết Lạc thực sự khó xử, theo bản năng nghiêng đầu liếc mắt nhìn Phong Hàng Lãng một cái.

“Quản gia Mạc, còn ngây ra đó làm gì, bên ngoài gió lớn, nhanh đẩy anh tôi vào.”

Phong Hàng Lãng khiển trách quản gia Mạc một tiêng. Nghe có vẻ anh muôn mang anh trai Phong Lập Hân đi.

“Hàng Lãng, một lát nhớ dẫn chị dâu vào!”

Phong Lập Hân lại nói một câu có ý k1ch thích.

Anh cho em giấu diễm, anh cho em lừa gạt Tuyết Lạc, anh cho em không chịu thành khẩn đối đãi với Tuyết Lạc!

Không k1ch thích nó một chút, nó sẽ không thầy tắm lòng thật của mình.

Phong Lập Hân vẫn rất hài lòng bộ dạng thẹn quá hóa giận của Phong Hàng: Lãng. Cho dù xuất phát từ nguyên nhân gì, ít nhất nó vẫn để ý Tuyết Lạc.

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhiều nhé! Như vậy không phải rất tốt sao!

Phong Hàng Lãng lộ ra khuôn mặt tuân tú vặn vẹo rât khó coi, lạnh lùng, rồi lại không nồi giận được.

“Em liền nhịn đi! Gắng mà nhịn!”

Tâm trạng của Phong Lập Hân hôm nay rất tốt, liên tiếp nói k1ch thích Phong Hàng Lãng.

Mục đích chỉ có một, chính là ép Phong Hàng Lãng chủ động thắng thắn hết tất cả với Tuyết Lạc.

Phong Lập Hân bị quản gia Mạc đậy vào phòng khách Phong gia, chỉ đề lại Phong Hàng Lãng và Tuyết Lạc bị anh giam vào trong ngực.

“Phong Hàng Lãng, anh buông tay ral Tôi tự cút, không cần anh đuổi!”

Tuyết Lạc đưa lưng về phía người đàn ông, không nhìn thầy vẻ mặt của anh. Cô cũng không muốn xem vẻ mặt dữ tợn tàn nhân lúc này của người đàn ông.

Khiến Tuyết Lạc cực kì kinh ngạc.

chính là, Phong Hàng Lãng lần này không hung ác với cô, mà dùng chòm râu ở căm cọ mạnh lên má của Tuyết Lạc.

“Cô phải cần thận yêu nữ Lam Du Du kia một chút! Cô ta chuyện gì cũng làm được!”

Tuyết Lạc ngần ra: Phong. Hàng Lãng sao lại đột nhiên nói với cô chuyện này?

“Cô ta có thể đẩy anh tôi vào trong vực sâu mắt mạng, vậy đối phó với Lâm Tuyết Lạc cô, chỉ là chuyện nhỏ thôi! Hiều không?”

Mấy ngày nay, anh thật sự không bảo Diệp Thời Niễn đi theo Lam Du Du.

Anh đang thăm dò Lam Du Du, Lam Du Du cũng sẽ thăm dò Phong Hàng Lãng anh! Cô ta là một người tài giỏi!

Tuyết Lạc hít sâu một hơi: “Chỉ cần Phong Hàng Lãng anh cách tôi xa một chút, tôi sẽ rât an toàn!”

“..” Phong Hàng Lãng nhíu mày: “Cô xác định không cân sự bảo vệ của tôi? Hay là cô tự tin cô có thê đối phó được Lam Du Du?”

“Lam Du Du từng nói: chỉ có người phụ nữ nhớ thương Phong Hàng Lãng mới đáng chêt! Tôi không nhớ thương anh, cho nên đương nhiên an toàn!”

Ngừng một lát, Tuyết Lạc lại sắc bén nói: “Phong Hàng Lãng, phiền anh cách tôi xa một chút, mới là sự bảo vệ an toàn tốt nhất cho tôi!”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 417


Chương 417:

Thừa dịp Phong Hàng Lãng đang ngây ra, Tuyết Lạc cổ vũ bản thân mạnh mẽ lên giãy dụa khỏi sự kìm hãm của anh, một đường chạy vọt vào trong phòng khách Phong gia.

Tuyết Lạc vốn định ra khỏi Phong gia quay vệ trường, nhưng Phong Lập Hân đã tự đên trường đón cô , cũng không đề tâm ăn bữa tối xong lại đi.

Còn có, đứa bé trong bụng đã kêu gào lên, vì nó dường như ngửi thấy mùi vị bữa tối thịnh soạn mà dì An bận rộn cả một bu0i chiều.

Đứa bé này chính là tham như vậy, vừa có đồ ăn ngon, liền bước không nỗi nữa.

Được rồi, là Lâm Tuyết Lạc cô tự tham ăn được chưa? Không nên đồ cho đứa bé vô tội trong bụng!

Lam Du Du vẫn chưa về, mọi người vân chờ cô mới ăn cơm.

“Phu nhân, cô uống ít canh trước đi.”

Dì An lo lắng. Lâm Tuyết Lạc phu nhân vắt vả lắm mới về Phong gia bị đói, liền múc một chén canh gà rừng thơm ngon cho tuyết lạc trước đỡ đói.

“Cám ơn dì Anl”

Tuyết Lạc không từ chối. Vừa lúc đã đói bụng đến khó chịu, cô liên uông xì XỤp.

Khi Lam Du Du quay về Phong gia, chén canh gà của Tuyết Lạc đã thấy đáy, còn đang ăn bánh khoai tây dì An vừa mới làm xong.

Không biết vì sao, vào một khắc lam Du Du trở về kia, cô theo bản năng giâu bánh khoai tây ở phía sau.

Lậm Tuyết Lạc, mày có chút xíu tiền đồ đi được không?

Chưa ly hôn với Phong Lập Hân, mày vận là phu nhân Phong gia mài! Ăn bánh khoai tây cũng sợ như vậy, mày có sợ không hải “Tuyết Lạc, cô về rồi?”

Lam Du Du lập tức đi về phía Tuyết Lạc, khuôn mặt đẹp đẽ lạnh lùng làm người ta hít thở không thông, nhàn nhã hừ nhẹ: “Lần trước cô bị A Lãng đuổi ra ngoài cửa, tôi còn cho rằng đời này cô sẽ không bước vào Phong gia nữa!”

Lời này, nghe thật sự chói tai.

“Sẽ không đâu, nhớ lúc mới gả vào Phong gia, tôi xém nữa bị alaska cắn một phát, tôi còn không giận nói Nếu giận lên, tôi còn muôn cán lại nó một cái cho hả giận!”

Tuyết Lạc thật sự không phải cố ý muốn so sánh Phong Hàng Lãng với alaska. Nhưng là nghĩ cái gì thì liền thuận miệng nói.

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhé! “Ha ha ha ha…”

Lam Du Du cười đên run hết cả người: “Lâm Tuyệt Lạc, thật không ngờ cô có thê độc miệng như vậy!

Vậy mà lại so sánh Phong Hàng Lãng với con chó ngốc kia! Càng chưa nói, so sánh này của cô cực kỳ thỏa đáng!”

Tuyết Lạc giận quá mắt khôn: lúc này mới ý thức được bản thân giống như không đề ý đã hung hăng nhục nhã tới người nào đó rôi!

Mang theo nội tâm run rấy, Tuyết Lạc nghiềng đầu về phía sô pha nhìn qua phía Phong Hàng Lãng…

Khuôn mặt tuấn tú của Phong Hàng Lãng cũng không phải rât khó coi, chỉ là kéo hơi dài thôi.

Anh vẫn không đổi sắc mặt giúp Phong Lập Hân hoạt động cánh tay, tránh sỉ lớp da mới mọc ra bị xơ cứng, từ đó ảnh hưởng đến giải phẫu và điêu trị khôi phục của Phong Lập Hân sau này.

“Alaska của nhà chúng ta, bây giờ ân cân với Tuyết Lạc! Bởi vì nó đã biết mặt tốt của Tuyết Lạc, thiện lương lại dịu dàng.”

Phong Lập Hân nôi tiệp câu nói của Lam Du Du. Không muôn làm cho không khí quá mức xâu hỗ, lại càng không muốn làm Tuyết Lạc khó xử.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 418


Chương 418:

Nhưng trong lời nói, lại tràn đầy ám chỉ: một con chó husky, nó cũng có thể nhận ra được điềm tốt của Tuyết Lạc, mà thân cận với Tuyết Lạc như vậy; Phong Hàng Lãng anh một người sống như thế, chẳng lẽ không phát hiện mặt tốt của Tuyết Lạc sao?

Nói cách khác: Phong Hàng Lãng anh ngay cả chó cũng không bằng?

Được rồi, cũng chỉ có Phong Lập Hân dám “giáo dục” em trai bảo bồi bị chiều hư vừa bướng bỉnh lại không nghe lời như thê.

Phong Hàng Lãng vẫn như cũ không đôi sắc mặt giúp Phong Lập Hân hoạt động hai tay, như không nghe thấy.

Trên bàn cơm tối, vì có bát canh gà kia và bánh khoai tây lót bụng, Tuyết Lạc đã không đói bụng nữa. Bữa án hôm nay cũng tương đối thịnh soạn.

Món thịt kho tàu thơm ngon được bày trên bàn, Tuyết Lạc nhìn thoáng qua, cuôi cùng vận không có dũng khí với đũa về phía món thịt ba chỉ béo ngậy kia.

Nhưng mà, trong lòng vẫn muốn ăn.

Cho nên tầm mắt cũng nhìn thêm trên bàn lâu hơn một giây.

Phong Hàng Lãng ăn uống vẫn mạnh nhự trước. Dường như nhìn thấy khẩu vị của anh tốt, liền cảm thấy món ăn tối nay rất ngon, người cùng ăn cũng sẽ cảm thấy ngon hon.

Đặc biệt là khi anh ăn thịt kho tàu giông người đàn ông ngang ngược, nhìn thây làm cho người ta nhịn không được ch4y nước miếng.

Tuyết Lạc thật sự ch4y nước miếng, nhưng không phải vì Phong Hàng Lãng, mà là do thịt ba chỉ trong đĩa.

Một bộ dạng dễ thương muốn ăn mà ngại thê diện.

Miếng thịt kho tàu thứ hai vào miệng người đàn ông, nhưng chỉ ăn phân mỡ phía trên, sau đó bỏ vào trong chén của Tuyết LG: Tuyết Lạc đã không phải lân đâu tiên ăn thịt kho tàu mà Phong Hàng Lãng thay. mình ăn phần mỡ. Dù sao cũng vài lần rồi.

Cho nên khi Tuyết Lạc bỏ miếng thịt kho tàu bị căn mỡ đi kia vào miệng mình, động tác vừa thành thạo vừa tự nhiên.

Khoảnh khắc đó, Tuyết. Lạc một lòng muôn ăn thịt kho †àu, căn bản là không bận tâm đến ánh mắt ngạc nhiên của Lam Du Du.

Phong Hàng Lãng vậy mà lại thay bạch liên hoa Lâm Tuyết Lạc này ăn phần mỡ? Hơn nữa bạch liên hoa Lâm Tuyết Lạc này còn ăn ngon như vậy?

Gian tình nồng nặc!

“Em chồng ăn mỡ thay chị dâu, thật đúng là đủ ám muội!”

Trong lời nói của Lam Du Du, chua đến tận xương tủy. Cô có ý nói cho Phong Lập Hận nghe, cho anh biết em trai bảo bối của anh và vợ anh trước mặt cũng có thể mập mờ như vậy, không biết sau lửng đã chơi đùa tới trình độ nào!

Tuyết Lạc lúc này mới ý thức được sự thất lễ của mình: thê mà lại ăn miêng thịt kho tàu bị đàn ông ăn phần mỡ vứt qua ngon như thế!

Tuyết Lạc xấu hỗ và khó xử, mặt càng thêm đỏ lên.

Nhưng bỗng dựng nghĩ đến lời nói quỷ quái kia của Lam Du Du: tất cả phụ nữ nhớ thương Phong Hàng Lãng đều đáng chết, khó xử không có nữa, còn lại chính là hơi run sợ, kinh hãi nhẹ.

Vừa nãy ở ngoài cửa, Phong Hàng Lãng cũng nói với mình: nhất định phải cân thận Lam Du Du. Lại không ngờ bản thần mình lại ngược lại gây chuyện mập mờ không rõ với Phong Hàng Lãng.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 419


Chương 419:

Em chồng ăn mỡ hộ chị dâu, thật đúng là đủ ám muội.

Phong Hàng Lãng cũng không sốt ruột đáp lại lòi của Lam Du Du, mà chọn một sợi thịt thăn bò dài nhỏ từ trong đ ĩa thăn bò, căn một nửa, dùng canh tráng miệng của mình đề rửa gia vị bám vào đi, sau đó mới đưa Vào trong miệng Phong Lập Hân.

Mỗi một lần đút đồ ăn cho Phong Lập Hân, Phong Hàng Lãng đều cực kỳ cân thận tỉ mỉ.

Chẳng bao lâu sau, anh vẫn thoải mái không gò bó, nhị thiếu phong gia mỗi đêm vui chơi đến không thây bóng người, nhưng bây giờ lại thành “huynh nô” từ đầu đên cuối trong miệng Lam Du Du.

Sau khi đút cho Phong Lập Hân xong, Phong Hàng Lãng mới không nhanh không chậm bất đâu ăn.

“Alaska nhà tôi chỉ thích gặm xương, đôi khi tôi cũng sẽ thay nó ăn thịt ở trên xương đi!”

Được rồi, những lời này thật sự’ là rất thông minh! Cháng những giải vây cho Tuyết Lạc, mà còn vận dụng linh hoạt, đem so sánh vừa rồi giữa Phong Hàng Lãng anh và alaska giữa Lâm Tuyết Lạc và Phong Lập Hân cũng rất tương đồng..

Phong Hàng Lãng anh thay alaska ăn luôn thịt trên xương, vừa nãy lại thay Tuyết Lạc ăn thịt mỡ, lại thay anh trai PRog Lập Hân cắn bớt nửa sợi thăn bò.. °Gi0 như hòa nhau một ván!

“Thằng nhóc em, mắng người quanh co lòng vòng!” Phong Lập Hân nhẹ trách một câu.

“Nào dám! Hai chúng ta chính là anh em ruột! Mắng anh không phải là mắng Phong Hàng Lãng em hải”

Phong Hàng Lãng dùng thìa rót một ít vang đỏ đưa đên bên miệng Phong Lập Hân. Bình thường chỉ cân có anh ở đậy, anh sẽ không đề ai làm thay: “Thăng nhóc em bit là tốt rồi!” Phong Lập Hân dịu giọng giả trách.

“Dì An, Du Du thích ăn viên, dì cho cô ây nhiều chút vào trong chén của cô ấy.”

Tải app truyện hola đọc full miễn phí nhé cả nhà! Phong Lập Hân đư ơng nhiên cũng quan tâm người phụ nữ mình thương.

Chỉ là khổ nỗi tay của mình cơ bản không thể cầm đũa, chỉ có thê nhờ người khác làm thay.

“Được được, tôi lấy cá viên cho cô Lam ngay.” Dì An mạnh mẽ đáp ứng.

“Không phải ở đây có sao?Không cần làm phiền dì An múc lân nữa! Anh, anh cũng bắt công quá rồi!”

Phong Hàng Lãng một bên nói trêu chọc, một bên dùng thìa múc hai viên cá viên bỏ vào trong chén Lam Du Du.

Thấy Phong Hàng Lãng cũng có thể tự mình gặp thêm đồ ăn cho cô, ít nhất trong lòng Lam Du Du vận rất tốt. Ăn xong cá viên Phong Hàng Lãng đưa đến, dường nhữ tâm tình cũng tốt lên một ít.

Tuyết Lạc đột nhiên phát hiện, thật ra Phong Hàng Lãng thật sự rât mệt.

Anh trai anh Phong Lập Hân, anh ấy không nỡ để người khác chăm SóC thay; trong khi đó còn muốn an ủi hai cô gái cô và Lam Du Du này.

Mẫu chốt là, hai cô gái này còn có mồi quan hệ không thê phân chia vói anh trai anh. Cũng thật là khó xử Phong Hàng Lãnh! anhl “Tuyết Lạc, em học chuyên ngành Gia Phong lập hân dịu dàng hỏi.

“Truyền thông học.” Tuyết Lạc đáp.

“Truyền thông học? Định hướng truyền thông văn hóa, hay là thiền : thông quảng cáo?” Phong Lập Hân lại hỏi.

“Truyền thông quảng cáo.”

“Ò….. Khó trách thịt nguội hoa quả mặt cười lúc trước em làm cho anh giống như in như thế.”

Phong Lập Hân còn nhớ rõ, lúc đó Tuyêt Lạc gả vào Phong gia chưa lâu.

“Nếu anh thích, mai em lại làm cho anh ăn. Xay trái ¡ cây nhuyễn. ra, như vậy anh có thể ăn được rồi.”

Tuyết Lạc ngọt ngào cười. Tỉnh thần lại rực rỡ, âm áp giỗng như nuôi dưỡng trong ánh mặt trời.
 
Back
Top Bottom