Ngôn Tình Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 320


Chương 320:

Lỗ mũi Phong Lập Hân bị bỏng nghiêm trọng nêu sau này không tiền hành mỏ mũi thì không có cách nào chỉ dựa vào cấy da đơn thuần mà hồi phục. Cho nên thoạt nhìn có một chút dữ tọn kinh khủng mà ở trên môi các bắp: thịt xiêu vẹo giông như. không được tự nhiên, lúc bón thuốc cũng trở nên vô cùng khó khăn.

Gân như tất cả bát thuốc kia đêu được Phong Hàng Lãng tự mình bón cho Phong Lập Hân cho nên mỗi một lần hắn bón thuốc đều rất cần thận từ tốn.

Nhưng vẫn có một chút thuốc chảy từ khóe miệng ra ngoài, lập tức Lam Du Du câm khăn giây lau cho Phong Lập Hân. Lam Du Du cũng không có bài xích mà cùng Phong Hàng Lãng phục vụ anh trai hán giỗng như lúc này cô ta quên mắt rằng chính mình là đầu sỏ gây nên tội lỗi này.

“Du Du, cảm ơn em.”

Một hành động lau miệng nhỏ bé của Lam Du Du cũng đủ làm cho Phong Lập Hân thụ sủng nhược kinh hưốïg dứt. Giống như ở trong mắt Lam Du Du, Phong Lập Hân không nhìn thấy vẻ hoảng sợ và chán ghét, điều này làm cho anh càng thêm cảm kích.

Hoặc là anh căn bản cũng không có nghĩ rằng người phụ nữ này chính là thủ phạm khiên anh phải chịu tình trạng bi thảm như hôm nay.

Bỏi vì yêu, Phong Lập Hân bát chập mọi. nguyên tặc mà bao dung cho tật cả lỗi lâm của Lam Du Du. Trong suy nghĩ của Phong Lập Hân mọi chuyện Lam Du Du làm chỉ là vạn bắt đắc dĩ mà thôi, cho tới lúc này anh cũng không hề oán trách cô.

“Anh, anh chỉ biết cảm ơn cô ta thôi à, cũng không cảm ơn em sao?” Phong Hiàng Lãng lập tức tiếp lời, thản nhiên thốt œ một câu hỏi châm biếm.

“Thằng bé này còn muốn so đo với anh nữa à?” Đối với Phong Hàng Lãng, Phong Lập Hân vẫn luôn mang dáng vẻ cưng chiều: “Được, anh cũng cảm ơn em.

Phục vụ xong xuôi việc bón thuốc cho Phong Lập Hân thì đã hơn một tiếng.

Phong Lập Hân mang theo tâm tình cực kỷ vui vẻ đi ngủ. Dưới tác dụng của thuốc lúc ban ngày, anh ngủ rât Say.

Nhưng tâm tình Phong Hàng Lãng , thoạt nhìn giỗng như không được tốt, hắn lười biếng ngồi trên ghế salon phòng khách, dáng điệu tùy tiện bá đạo.

Lam Du Du từng bước nhỏ tiên đên, cô.ta mêm mại như một con mèo Ba Tư được thuần hóa cần thận rúc vào lồng ngực của Phong Hàng Lãng.

“Lam Du Du, ông đây thật sự nghĩ muốn g**t ch*t côi” Đôi môi Phong Hàng Lãng phát ra một câu nói lạnh lùng hung ác.

“Em biết!” Lam Du Du dùng đầu ngón tay thon nhỏ như ngọc cảu mình vẽ vòng tròn loạn xạ trên v*m ng*c tráng kiện của Phong Hàng Lãng, tựa đầu chôn sâu trong lông ngực hãn, bộ dáng mảnh mai yêu đuôi không dám ngắng đầu lên nhìn hắn.

Lúc Lam Du Du thây được tình cảm anh em của Phong Lập Hân và Phong Hàng Lãng sâu đậm bao nhiêu, cô liên biệt Phong Hàng Lãng hận cô nhiều như thế nào.

“Thật xin lỗi A Lãng, em thật sự không nghĩ tới Phong Lập Hân chính là anh trai của anh… A Lãng, thật xin lỗi.” Cô đem mặt mình chôn chặt trong ngực hắn, nhỏ giọng. khóc thút thít. Không biết cô ta lúc này là đang tỏ vẻ hay thực sự cắn rứt lương tâm.

“Nhưng lúc này anh cũng không thể giêt, em.. bởi vì anh trai anh còn cân em.” Sau một màn khóc lóc đau lòng của. người đẹp, Lam Du Du khiến người ta nhìn thấy mà nổi lên lòng thương xót.

“Nếu không phải bởi vì anh áy, cô nghĩ là tôi còn cho cô sông tốt đẹp đện tận lúc này sao? Lam Du Du cô hẳn đã sớm chết đến xác cũng không được nguyên vẹn rồi!” Giọng nói của h Hàng Lãng sắc nhọn mà lạnh lùng.

“Em không tin anh thật sự muôn giệt chết em!” Lam Du Du nhỏ giọng nũng nịu, cách quân áo hung hăng căn vào b* ng*c săn chắc của hắn. Nhưng lại không có cách nào cắn xuống được bởi vì Phong Hàng Lãng tức giận khiến cả người hãn nhanh chóng trở nên căng cứng.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 321


Chương 321:

“Ai là người đứng đằng sau giật dây cô? Cô bao che hắn như vậy, chẳng lẽ hắn và cô thông dâm với nhau?”

Phong Hàng Lãng thử dò xét hỏi.

Lam Du Du trong ngực bật cười khanh khách: “Em còn là một thân trong trắng đấy! Làm sao có thể thông dâm được chứ? Nếu như anh không tin, hay là thử một chút, bởi vì lớp màng kia vẫn còn ở chỗ đó.”

Lam Du Du cầm tay Phong Hàng Lãng, muôn câm bàn tay hắn đưa đến nơi tốt đẹp của mình nhựng, Phong Hàng Lãng lại cứng răn lấy tay ra còn một tay đây cô ra khỏi ngực mình.

“Lớp màng kia của cô giữ lại cho anh tôi đi!” Phong Hàng Lãng bật người dậy khỏi ghê salon đi về cửa phòng khách.

Đê lại cho Phong Lập Hân? Nghĩ cũng đừng nghĩ! Trừ Phong Hàng – Lãng bắt cứ người đàn ông nào cũng không thể chạm vào lớp màng kia của cô.

Thấy Phong Hàng Lãng đứng dậy bỏ đi, bi Du Du đền giày cũng không thèm mang vào trực tiệp chạy chân trần đến, vội vàng gọi: “A Lãng, đã muộn thể này rôi, anh còn muôn đi đâu?”

Thấy bóng dáng của Lam Du Du xông ra, một người mang dáng vẻ như băng tuyết ngàn năm, Tùng Cương chặn cô lại.

“Cô đã không nói cho tôi biết người đứng phía sau là ai, vậy tôi chỉ có thể tự mình tìm bắt con cá lớn kia!”

Phong Hàng Lãng hừ lạnh.

“A-Lãng, anh không thể đấu lại hắn đâu!” lấn: Du Du lo lắng: “Đừng đi làm chuyện hy sinh vô ích nữa có được không? Hắn đã đáp ứng em sẽ không tìm đến anh em các anh gây phiên toái nữa! A Lãng, hãy vì anh trai anh mà suy nghĩ lại đi, anh ây không thể mắt anh thêm một lần nữa!”

“Chuyện cô cần làm, chính là ở Phong gia giả ngốc cho tốt! Lúc anh trai tôi buồn chán thì nghĩ cách lấy lòng anh ấy!” Phong Hàng Lãng lạnh TU tiêng sau đó chui vào xe lao vút đi.

Nhìn theo bóng dáng chiếc xe Ferrari rời đi, đáy mắt Lam Du Du dần u ám.

Mấy hôm nay, Lam Du Du phát hiện chăng những cả đêm Phong Hàng Lãng không về nhà mà ngay cả người làm của Phong gia cũng giống như kẻ trộm lén lén lút lút.

Mỗi buổi trưa, sau khi bận rộn chuyện ăn uông của am Du Du xong, dì Ấn ôm hộp giữ ấm che che giấu giấu chạy ra ngoài. Mà những thức ăn trong hộp giữ nhiệt kia lại cũng không phải là mang đến bệnh viện cho Phong Lập Hân.

Nếu không phải là mang đến cho Phong Lập Hân, vậy thì sẽ là đưa cho ai? Phong Hàng Lãng sao? Không, thể nào! Phong Hàng Lãng ghét uống những thứ canh lỏng như thê.

Cũng chỉ còn lại có cái bông sen trăng Lâm Tuyết Lạc đó mà thôi!

Chiếc xe Ferrari đen tuyền được che dấu dưới màn đêm đen lao đi giống như một mũi tên.

Đây là một câu lạc bộ nằm lưng chừng trên sườn núi thành phố Bắc Sơn.

Ánh sao lắp lánh đều chiều xuống bao quanh trếnh phố Bắc Sơn giỗng như một viên ngọc phát sáng.

Nơi này cực kỳ xa hoa.

Là vương quốc thuộc về Phong Hàng Lãng hăn.

Cánh cửa gỗ màu sâm panh, ngay cả tay nắm cửa cũng được làm bằng vàng nguyên chất, tắm thảm NiướĂ thiết kế thủ công tỉ mỉ, đèn chùm pha lê nạm kim cương, sự xa hoa và thanh lịch đồng thời tồn tại.

Nơi này là vương. quốc giải trí để đàn ông hưởng thụ cũng là chỗn hậu cung phụ nữ ganh đua nhan sắc.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 322


Chương 322:

Phong Hàng Lãng không đi bằng lồi dành cho khách quý bởi vì những thứ kia đều dành cho khách hàng thượng đề, để cho bọn họ có thể nhận được sự đãi ngộ tốt nhất, được thỏa mãn lòng tự tôn, có vậy bọn họ mới vui vẻ đốt tiền.

Đến noi này đốt tiền, không phải người có tiên ắt là người có danh.

tiêng. Không chỉ đơn thuần là muốn giàu có mà chính là còn muốn mở thêm con đường mới. Bởi vì bên trong nơi này còn có hoạt động buôn bán.

Đến trước một cánh cửa bí mật, Phong Hàng Lãng dừng lại.

Dấu vân tay, gương mặt, con ngươi, đều là những công nghệ cao trong sinh trắc học có độ tin cậy và tính duy nhất đề nhận dạng danh tính.

Ba phút sau, cuối củng một cánh cửa thông minh được mở ra, âm thanh mở cửa nặng nệ đủ để chứng minh cánh cửa này dày vô cùng.

Bên trong là một cảnh tượng hoàn toàn khác.

Một trăm triệu tiền mặt có lẽ phải, nặng đến một tần, ƯỚC chừng. thể tích là 1.19 mét khối. Mà tiên mặt ở đây, có đến khoảng-hơn mười mét khối thể tích.

Đối với đống tiền khổng lồ kia, Phong Hàng Lãng cũng không liệc nhìn một cái, mà đi thăng vệ một căn phòng theo dõi bí mật.

“Anh Lãng, anh đến rồi.” Diệp Thời Niên đứng dậy chào.

Bên cạnh Diệp Thời Niên là một người đàn ông trung niên có thân hình gây gò thoạt nhìn muôn lảo đảo ngã bât cứ lúc nào.

“Đã nhìn ra tài nghệ của hắn chưa?”

Phong Hàng Lãng nhìn về phía người đàn ông trung niên lạnh giọng hỏi.

Người đàn ông trung niên lắc đầu một cái: “Nhìn qua cũng không phải là một tay chơi lão luyện! Theo tôi suy đoán, có lẽ là một tay chơi công nghệ cao!”

Người đàn ông trung niên là Quỷ Bát, gây đến nỗi một trận gió thôi đến cũng có thể thôi bay ông ta, đây là một tay chơi lão luyện được cài vào câu lạc bộ.

Trong mỗi sòng bạc, cũng sẽ có máy người cao thủ trong nghệ, thứ nhất đề lây được nhiều tiền hon, thứ hai cũng muôn dựa vào bọn họ đề duy trì trật tự trong sòng bạc. Ví dụ như là sẽ không đề cho một thượng đề nào đó thắng mãi không dứt, thắng nhiều, bọn họ sẽ để mắt đến cũng ra mặt để cân bằng lại.

Mà người đàn ông Ý đang trong màn hình này đã thăng được chừng bốn vạn. Hơn nữa ngày nào hãn cũng sẽ tới, thăng được năm trăm ngàn xong hắn liền rời đi. Tình trạng này đã kéo dài liên tiếp ba ngày.

Cho nên Diệp Thời Niên mới gọi Phong Hàng Lãng tới.

“Anh Lãng, người đàn ông này em đã tự mình kiểm. tra, trên người không có mang theo bắt kỷ thiết bị gian lận nào.

Cả bên trong lẫn bên ngoài, cả lớp da ngoài thân hay trong nội tạng cơ thể, em đã cho người kiêm tra lại nhiều lần.” Diệp Thời Niên muôn loại trừ khả năng Quỷ Bát nói có thể là “tay chơi công nghệ cao”.

“Không phải là tay chơi lão luyện cũng không phải dùng công nghệ cao vậy hãn là cái gì? Thân sao?” Phong Hàng Lãng bực bội to tiếng.

Diệp Thời Niên và Quỷ Bát đều im lặng không dám lên tiếng.

“Quỷ Bát, có phát hiện thấy điểm nào khả nghi không?” Phong Hàng Lãng nghiêm túc hỏi.

Quỷ Bát lắc đầu lần nữa: “Video này tôi đã xem đi xem lại hơn mười lân, thật sự là không thây hắn có chơi ăn gian, giông như hắn đối với các mặt con bài được chia đều có thể nhìn thấy rõ như lòng bàn tay. Nếu nói phải có điểm ngờ vực thì Cũng có, chính là mỗi một lần hắn ngâm bài đều sẽ theo thói quen nâng tay trái lên.”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 323


Chương 323:

Phong Hàng Lãng nhìn chằm chằm vào người đàn ông Ý hơn nửa phút, trong tròng mắt hẳn lóe lên tia sắc lạnh, thập giọng nói: “Thời Niên, cậu phái mây người ra đề thua hắn, sau đó cho mây người này bò lên người hắn, tìm chỗ văng người đánh hăn một trận, đặc biệt là tay trái của hắn!

Ra tay nhẹ nhàng thôi đừng để lại vết thương bên ngoài.”

“A, vâng ạ.” Diệp Thời Niên nhận nhiệm vụ xong liên xoay người rời đi.

Lúc đi ra khỏi câu lạc bộ, đã là nửa đêm.

Phong gia đắm chìm trong một mảng yên tĩnh. Phong Hàng Lãng biết, khoảng thời gian này, anh trai Phong Lập Hân của hắn cũng đang ngủ. Bác sĩ Kim nói chất lượng giác ngủ của Phong Lập Hân những ngày qua được cải thiện rât nhiêu gân như không hề xuất hiện tình trạng nửa đêm tỉnh giác vì đau.

Chiếc xe Ferrari vừa dừng lại, lại lần nữa khởi động lái ra khỏi sân Phong gia.

Đã xử lý xong những điêu phiên muộn, Phong Hàng Lãng ngược lại hoàn toàn không còn cảm thấy buồn ngủ. Vào buổi tôi cô đơn như thế này liễn không nhịn được nghĩ đến người phụ nữ nhỏ bé ngọt ngào kia.

Lần trước bị hắn chà đạt, trong lòng cô vợ nhỏ kia chắc lại khổ sở thương tâm thêm một chút rồi.

Thần xui quỷ khiến thế nào chiếc xe Ferrari dừng lại bên dưới ký túc xá nữ. Khác với ban ngày náo nhiệt, lúc này an tĩnh đến kỳ lạ.

Đêm khuya thanh vắng, con người vôn nên nghỉ ngơi, chỉ có một mình Phong Hàng Lãng là không thể say giâc.

Cầm di động trên tay lên lại chậm rãi buông xuÔng. Thời điểm này lại đi quây rồi cô vợ bé nhỏ ngọt ngào có phải có một chút không phải phong cách một quý ông?

Đâu chỉ không phải quý ông? Nêu Phong Hàng Lãng hán thật sự làm như vậy, đó chính là quây rôi người khác đúng không nhỉ?

Quáy rối người khác đúng là không nên nhưng Phong Hàng Lãng hãn là quây vợ của hắn nha! Nói vậy cô vợ nhỏ ngọt ngào của hắn ngủ một mình trong chăn cũng là phải chịu đựng cô đơn, hắn gọi cô xuống dưới này thì cô cũng không còn phải cô đơn nữa rồi. Nếu như tiếp đó còn tiếp tục làm chuyện mà nam nữ trẻ tuôi hay làm, đây còn không phải là chuyện tốt có thê giúp đỡ lần nhau cùng vui vẻ!

Sợ là chỉ có một mình Phong Nhị thiếu gia cô đơn mà thôi? Tuyết DO người ta một chút xíu cũng không cảm thấy cô đơn. Phong, Hàng Lãng hắn ban đêm khuya khoát ở lỗi đi bộ đi đi lại lại không về nhà, Tuyết Lạc cô ây lại an nhiên say sưa mà ngủ. Hơn nữa cô còn có một sinh mệnh nhỏ bầu bạn, hai mẹ con cô ngủ đều an nhàn âm áp mà ngủ ngon.

Theo thói quen, buổi tối Tuyết Lạc sẽ chuyền điện thoại về chế độ rung.

Điện thoại liên tục rung lên thật sự là quấy rầy mộng đẹp của Tuyết Lạc.

Đang lúc mơ mơ màng màng, Tuyết Lạc sờ điện thoại trên đâu giường, vừa nhìn liền thấy là Phong Hàng Lãng gọi đến, tức khắc cơn buôn ngủ của Tuyệt Lạc giảm đi nhiều, cả người cô cũng cảm thấy không Vui vẻ gì.

Hiện tại là ban đêm mài! Người đàn ông ác ma này không ngủ được cho nên gọi điện thoại tới làm phiền cô sao?

Theo bản năng Tuyết Lạc muốn tắt điện thoại, nhừng vừa nghĩ không biết có phải là Phong Lập Hân đã xảy ra chuyện gì hay Không, liếc một cải nhìn Viên Đóa Đóa ở đối diện đang.

ngáy khe khẽ, đem chăn trùm lên đầu mình, Tuyết Lạc mới núp ở trong chăn hạ thấp giọng bám nút nghe.

“Phong Hàng Lãng, có chuyện gì sao?” Tuyết Lạc hỏi.

“Tại sao lâu như vậy mới nghe điện thoại? Ngủ thành con lọn luôn rồi nhĩ?” Giọng nói của người đàn ông mang theo sự lười biêng và bát mãn.

Từ giọng nói lười biếng này của người đàn ông mà phán đoán, Phong quấy rầy mộng đẹp của Tuyết Lạc.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 324


Chương 324:

Đang lúc mơ mơ màng màng, Tuyết Lạc sờ điện thoại trên đâu giường, vừa nhìn liền thấy là Phong Hàng Lãng gọi đến, tức khắc cơn buôn ngủ của Tuyết Lạc giảm đi nhiều, cả người cô cũng cảm thấy không Vui vẻ gì.

Hiện tại là ban đêm mài! Người đàn ông ác ma này không ngủ được cho nên gọi điện thoại tới làm phiền cô sao?

Theo bản năng Tuyết Lạc muốn tắt điện thoại, nhừng vừa nghĩ không biết có phải là Phong Lập Hân đã xảy ra chuyện gì hay Không, liếc một cải nhìn Viên Đóa Đóa ở đối diện đang.

ngáy khe khẽ, đem chăn trùm lên đầu mình, Tuyết Lạc mới núp ở trong chăn hạ thấp giọng bám nút nghe.

“Phong Hàng Lãng, có chuyện gì sao?” Tuyết Lạc hỏi.

“Tại sao lâu như vậy mới nghe điện thoại? Ngủ thành con lọn luôn rồi nhỉ?” Giọng nói của người đàn ông mang theo sự lười biêng và bát mãn.

NIÙ, giọng nói lười biếng này của người đàn ông mà phán đoán, Phong gia cũng không có xảy ra chuyện lớn nào. Giọng nói của Tuyết Lạc không kìm được tức giận.

“Phong Hàng Lãng nửa đệm anh gọi điện thoại đên đây quây rồi người khác, anh có biết cái gì là quý ông không?” Tuyết Lạc chất vần.

Hỏi xong Tuyết Lạc mới thấy câu hỏi của mình .ngu ngồôc làm sao, một từ “quý ông” gàn như gán vào người đàn ông ác ma này căn bản không hề ăn nhập một chút nào có đúng không cơ chứt “Xuống dưới! Tôi đang đứng chờ bên ngoài dưới phòng các cô. Bên ngoài lạnh, nêu sợ lạnh thì đem chăm trùm lên.” Giọng nói Phong Hàng Lãng ôn hòa.

Xuống cái đầu nhà anh!

Lúc này đêm hôm khuya khoắt, đầu.

óc Lâm Tuyết Lạc cô lại không có vấn đè, làm sao có thê chủ động đi xuông để cho Phong Hàng Lãng kia khi dễ cơ chứ?

Máy ngày trước vừa bị người đàn ông này hung hăng chà đạp một lần, Lâm Tuyết Lạc cũng sẽ không quên vết sẹo đau như thê nào nhanh như vậy đâu!

“Thật ngại quá, bà đây đêm nay không muộn tiệp vị khách như anh!

Mời anh câm tiên chơi gái này đi tìm gái gọi khác đi.”

Tuyết Lạc tự giễu chính mình, cũng hung hăng mỉa mai Phong Hàng Lãng một trận. Gậy ông đập lưng ông, ăn miệng trả miễng. Anh cũng đã vũ nhục Lâm Tuyết Lạc cô như vậy, cô còn phải để ý đến thể diện của anh để làm gì.

Dù sao người đàn ông này đi ra ngoài cũng rất i† khi mang theo thể diện.

Sau khi hung hăng mỉa mai một trận, Tuyết Lạc liền tắt máy luôn. Sau đó lại trực tiếp tắt nguồn. Nhắm mắt làm ngơ, giả vờ không nghe thấy gì.

Tiếng ngắt máy “tút tút…” truyền ra từ tai nghe Bluetooth thực sự làm cho Phong Hàng Lãng ngây ra một lúc.

Dường như vẫn chưa nhận thức được: lá gan của tiêu bạch ngọt nhà mình thế nhưng đã lớn đến mức dám cãi lại anh, lại còn dám tắt cả điện thoại của anh!

Người phụ nữ này vấn là tiểu bạch ngọt vô cùng ngốc nghêch và ngây thơ lúc trước sao? Tại sao lộ ra hàm răng sắc nhọn làm Phong Hàng Lãng anh càng ngày càng thây khó KhÌi chứ! Thật muôn lôi cô ra rồi mạnh mẽ chà đạp cô một trận!

Một trận đâu có đủ, chắc phải cả đêm!

Nhưng khi gọi lại một lần nữa thì đầu bên kia đã tát máy, con lửa giận đang kìm nén liền xông thẳng lên đầu.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 325


Chương 325:

Tiếp sau đó anh gọi điện thoại đến ký túc xá của Tuyết Lạc.

Tiếng chuông điện thoại vang lên làm Tuyết Lạc nghiên răng nghiền lợi: Cái tên đàn ông không có đạo đức này, nửa đêm thật sự gọi điện thoại đến quấy rầy mọi người sao?

Sau khi tiếng chuông điện thoại vang lên lần thứ hai, Tuyết Lạc đã nhấc máy. Không hề nghe trong điện thoại nói gì đã trực tiệp CÚp Ông nghe, sau đó lại nhắc nó lên rồi để sang một bên. Sau đó trực tiếp bò lên giường.

Như vậy thì Phong Hàng Lãng anh có tức giận đến mức nào cũng không gọi được.

Người phụ nữ này nhận điện thoại rồi _ lại tát máy, lại còn gác máy bàn trong ký túc xá…Hàng loạt thứ phản nghịch này đủ để làm Phong Hàng Hãng anh nhớ mãi!

Thật. muốn lao vào trong tòa ký túc xá nữ rôi khiêng cô ra, mạnh mẽ chà đạp một trận! Đề cho cô biết: Làm một người vợ. hiền lương thục đức là không thể tùy tiện cúp điện thoại của chồng!

Có lẽ Phong Hàng Lãng anh có thể nghĩ được đủ mọi cách thức đề bắt người phụ nữ này ra, nhưng lần này Phong Hàng Lãng lại lựa chọn ‘nén giận.

Ngủ với anh một lần có thể coi là tiếp một khách sao? Lại còn tiền chơi gái?I Người phụ nữ này càng ngày học càng kém rồi! Có lễ tiểu bạch ngọt là đang tức giận vì lần trước anh trách măng côi Đúng là ra vẻ! Trong lúc nhất thòi, Phong Hàng Lãng đột nhiên phát hiện, thiên hạ rộng lớn như vậy, nhưng Phong Hàng Lãng anh ngay cả chỗ để ngủ cũng không có!

Cũng không phải không có, chỉ là Phong Hàng Lãng càng ngày càng bắt bẻ thôi.

Đêm nay tạm tha cho người phụ nữ kia một làn! Không có lân saul Cửa sổ ký túc xá không đối diện với mặt đường, Tuyết, Lạc không nhìn được gì; mà có thể nhìn thây ngoài đường cũng chỉ có cửa số phía bắc của tầng cao nhất.

Tuyết Lạc như: bị mê hoặc, quấn chặt chăn đứng dậy rôi vội vội vàng vàng chạy lên trên tâng.

Cửa số ở phía bắc của tầng cao nhất đã mắt một nửa miêng thủy tỉnh. cơn gió đêm thầu xương gào thét thôi qua khe hở thủy tỉnh bị vỡ đó, đâm rát gương mặt của Tuyết Lạc.

Tuyết L Lạc không mở nỗi mắt, chỉ có thê miễn cưỡng híp lại. Sau khi tập trung ánh mất tìm kiếm trên đường vài giây, một chiếc xe Ferrari đỗ dưới ánh đèn đường mờ ảo đập vào mắt cô. Cô loáng thoáng nhìn thấy một bóng người cao lớn dựa vào thân xe Ferrari.

“Bảo bối, nhìn thầy không, đó là cha của con… Dựa vào cái xe Ferrari kia kìa… thật kiêu căng ngạo mạn.”

Tuyết Lạc phần khích chỉ về phía xe Ferrari, lắm bẩm nói chuyện với đứa bé mới chỉ thai nghén trong bụng vài tuân.

“Nhưng mà cha của con vẫn rất xuất sắc, là người đàn ông tốt trọng tình trọng nghĩal”

Lậầm bẩm lắm bảm, hai mắt Tuyết Lạc bắt đầu đẫm lệ: “Chỉ tiếc là, mamy không yêu nổi cha con, cũng không thê yêu cha con.”

Tuy đã bọc kín chăn nhưng Tuyết Lạc vận cảm giác vô cùng lạnh lẽo, sự cay xót ở mũi làm cô nhận ra rằng mình không thể bị cảm lạnh, trong bụng cô còn có một sinh mệnh nhỏ.

Tuyết Lạc không hề quyền luyễn bóng dáng mơ hồ trên thân xe ở bên đường, nằm chặt chăn ở trên người, Tuyệt Lạc xoay người đi xuống dưới tâng ký túc xá.

Trong ký túc xá, Viên Đóa Đóa vẫn còn đang ngáy; bởi vì ban ngày cô ấy phải đi học, lại muốn dành thời gian vừa học vừa làm, buổi tối còn phải đến trung tâm huấn luyện phụ đạo múa cột, cho nên mỗi ngày đều vô cùng mệt mỏi.

Tuyết Lạc thật sự rất bội phục sự kiên trì của Viên Đóa Đóa. Có lẽ về phương diện cảm xúc, vì cái chân què của mình mà cô ấy sẽ hơi cảm thây tự tỉ, nhưng trong cuộc sông, cô ấy-nhất định là một Tiêu Cường bát bại. Tuyết Lạc biết răng Viên Đóa Đóa đang l tiệt kiệm tiền, cô ây muôn mua một tổ ấm của riêng mình ở thành phố này!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 326


Chương 326:

Thật ra Tuyệt Lạc cũng muôn có một tổ âm thuộc về riêng mình. Nhưng ngay cả cái nhỏ nhất cũng đắt. Giá mua hàng trăm nghìn đô la vượt xa tầm với của Lâm Tuyết Lạc. Vì vậy, cô rất ngưỡng mộ sự kiên trì của Viên Đóa Đóa.

Khi nằm xuống lần nữa, Tuyết Lạc đã hoàn toàn buôn ngủ. Người. đàn ông mang vẻ ngoài đây phù phiêm hay là xâu xa, hung bạo, hay là thê lương, bắt kể là dáng vẻ nào thì dường như cũng đã ăn sâu vào tim cô, làm thế nào cũng không quên đi được!

Khi trở lại nhà họ Phong một lần nữa đã là hơn hai giờ sáng.

Trên sô pha ở ‘ phòng khách, một mỹ nhân đang cuộn mình nằm ngủ. Lam Du Du trong I lúc ngủ yên mang một vẻ đẹp khác; giỗng như một tiên nữ không dính khói lửa phàm tục, trong sáng đến mức làm người ta không dám đến trêu chọc cô ta.

Trên người người phụ nữ đắp một tắm chăn nhung dây, hẳn là dì An đắp lên. Cô ta sẽ không bị lạnh.

Phong Hàng Lãng chỉ đi qua, cũng không đi quây rây người phụ nữ trên sô pha: Chọc cho cô ta tỉnh thì có lẽ sẽ lại bị bám theo.

Đứng ở trước cửa phòng tân hôn ở tâng hai vài giây, Phong Hàng Lãng lại xoay người đi về phía phòng y tê.

Trong nháy mắt lúc cửa mở ra, Bác sĩ Kim liền cảnh giác tỉnh lại. Từ lần trước sau khi Phong Lập Hân xảy ra chuyện, một ngày dường như anh phòng thủ 24 giờ.

“Nhị thiếu gia…”

“ˆSuyt!” Phong Hàng Lãng suyt một tiêng ý bảo bác sĩ Kim đừng lên tiếng.

Anh yên lặng đi đến trước giường bệnh, nhìn chằm chằm vào Phong Lập Hân đang ngon giãc.

Hơi ngậy ra vài giây, Phong Hàng Lãng liên cởi áo ngoài, nằm dựa vào Phong Lập Hân.

Nhìn hai anh em nhà họ Phong nằm cạnh nhạu, bác sĩ Kim thầm than khẽ: Ở cái thế .gian càng ngày càng ồn ào xốc nồi này, tình cảm anh em thế này thật đáng để mọi người trên thế gian trân trọng.

Lúc Lam Du Du tỉnh lại đã là sáng sóm hôm sau.

Chính mình vậy mà lại đợi người đàn ông kia cả đêm!

Cô ta thật sự không chịu nỗi Phong Hàng Lãng hàng đêm đều không vê ngủ. Cô ta ghét loại cảm giác môi ngày vì chờ một người đàn ông mà phòng không gỗi chiếc này.

Cứ tiếp tục như vậy, chính mình sớm muộn gì cũng sẽ bị ép thành một oán phụ!

Mình không quản được Phong Hàng Lãng, nhật định có người có thê quản được.

Vì thế, Lam Du Du tức giận bò dậy từ SÔ pha rôi đi lên phòng y tê trên tầng để hỏi tội.

Vừa vặn, bác sĩ Kim đây Phong Lập Hân đã dậy từ sớm ra.

“Lập Hân, rốt cuộc anh có quản em trai bảo bồi Phong Hàng Lãng của anh không đây? Anh ây đêm nào cũng đêu không về ngủ như vậy, | trong lòng còn có cái nhà này hay không? Có coi anh là anh hay không?”

Lam Du Du đã chịu đựng đủ sự lạnh nhạt của Phong Hàng Lằng rồi.

Cho dù Lam Du Du gào thét, kêu gào loạn lên như một người đàn bà đanh đá, Phong Lập Hân vẫn mang một dáng vẻ dịu dàng.

“Suyt, Du Du, em nhỏ tiếng chút đi, Hàng Lãng vân đang ngủ.”

Phong Lập Hân từ trước đến nay tính tình vẫn rất tốt, cũng không hoàn toàn là chỉ đối với Lam Du Du. Em trai bảo bối của anh, anh cũng vô cùng chiều chuộng.

“Ngủ… đang ngủ? Anh ấy ngủ ở đâu cơ?
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 327


Chương 327:

Lam Du Du ngần ra, bản năng nhìn theo ánh mất Phong Lập Hân về hướng phòng y tê: trên giường bệnh không hê rộng rãi kia, thê nhưng thật sự là Phong Hàng Lãng với dáng người cao lớn đang ngủ. Chiếc chăn nhung chỉ quân đên eo, phần thân trên săn chắc đề trần.

Lam Du Du kinh ngạc đến mức nói lắp: “Anh… Anh… Ảnh ây…Anh ây…Hai anh em anh, không phải là…không phải là tối hôm qua ngủ ở trên một cái giường như vậy đấy chứ?”

Giường bệnh này cũng không rộng, hai người đàn ông cao lớn như thê muôn ngủ thì có thể tưởng tượng ra họ-sẽ ngủ với tư thế nào chứ! Chẳng lẽ hai anh em bọn họ ôm nhau ngủ?

Trời ạ, còn muốn đề Lam Du Du cô sông hay không chứ! Phong Hàng Lãng anh có mỹ nữ không ôm, thê nhưng ôm anh trai nửa tàn phế của mình ngủ cả đêm?

Đây là cái sở thích gì vậy chú!

Lam Du Du buột miệng thốt lên: “Hai anh em anh, không phải là… Không phải là chơi gay đỏ chứ?”

Liên tưởng đên sự quyên luyên của Phong Hàng Lãng đôi với anh trai Phong Lập Hân của mình, rất khó để Lam Du Du không liên tưởng đến mấy chuyện xấu đó.

” Người bình thản điềm tĩnh như PhoÉ? Lập Hân thế nhưng cũng bị Lam Du Du làm cho nghẹn lời.

“Không… Không có! Anh…”

Phong Lập Hân thế nhưng nhất thời cũng kinh ngạc, không biết giải thích như thế nào. Chơi… chơi gay? Vậy mà Lam Du Du cũng có thê nghĩ ra được!

“Không có? Không có thì hai người ngủ ‘ chung làm gì? Còn là một cái giường nhỏ như vậy, chẳng phải là cả một đêm hai người đều phải ôm nhau ngủ à?”

Lam Du Du càng nghĩ càng cảm thây ghê tởm. Hai anh em các người tình cảm tốt thì coi là tình cảm tôt, vậy thì cũng không thể ngủ chung chứ?

Cái này làm cho Lam Du Du xinh đẹp như hoa làm sao mà chịu nồi!

“Mới sáng sớm mà âm ï cái gì vậy!

Lam Du Du, cô có thể có đạo đức một chút được không? Đừng tưởng rằng có kim bài miễn tử là anh tôi thì tôi không dám đánh côi!”

Trên giường bệnh truyền đến giọng nói lười biêng của Phong Hàng Lãng.

Cởỏi trần lộ những đường cơ bắp săn chắc, anh lười nhác nhảy dựng lên.

“Muốn đánh tôi đúng không? Tới đi!

Nhanh lên, tôi chờ anh này! Chỉ sọ Phong Hàng Lãng anh dám nói mà không dám làm!”

Lam Du Du đợi Phong Hàng Lãng cả một buôi tối vôn đã rât tức giận; lại để cô nhìn thấy anh thà ôm người anh trai tàn phê với bộ mặt gớm ghiếc để ngủ, cũng không muốn thân mật với cô-xinh đẹp như hoa, liền càng thêm tức muôn hộc máu.

Cả người giống như gà trống chiến đấu, trong nháy mắt liền bùng nỏ.

Có Phong Lập Hân ở đây, Phong Hàng Lãng đương nhiên sẽ không thật sự ra tay với Lam Du Du. Đương nhiên, muôn động thủ thì sao phải làm trước mặt anh trai anh chứ? Anh tủy ý cũng có thê b*p ch*t yêu nữ này.

Thấy em trai Phong Hàng Lãng thật sự đi đến phía Lam Du Du, Phong Lập Hân vội vàng duỗi tay qua ngăn lại: “Hàng Lãng, đừng nóng giận. Anh thay Du Du xin lỗi em. Là anh không tôt, thức dậy sớm quá làm phiên em ngủ.”

Sao Phong Hàng Lãng lại không nhìn ra trong lòng anh trai Phong Lập Hân luôn che chở cho Lam Du Du chứ!

Anh trai sợ anh sẽ thật sự ra tay đánh người phụ nữ Lam Du Du kia.

Muốn làm cho Lam Du Du tức cũng không. cần phải sử dụng bạo lực.

Hơn nữa Phong Lập Hân cưng chiều nữ yêu tỉnh này một cách vô lý, Phong Hàng Lãng càng không thể chỉnh người phụ nữ này trước mặt Phong Lập Hân được!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 328


Chương 328:

Vì thế, anh chậm rì rì đi đến bên xe lăn của Phong Lập Hân, cúi người xuông, dùng cánh tay giữ chặt bả vai Phong Lập Hân, sau đó mạnh bạo hôn một cái thật kêu lên má Phong Lập Hân: “Anh, em yêu anhl”

Đây là lần đầu tiên Phong Hàng Lãng thê hiện tỉnh cảm như vậy. Nói là cỗ ý làm Lam Du Du tức giận, không bằng nói là Phong Hàng Lãng mượn cơ hội lần này để thẻ hiện tình cảm.

Dường như Phong Lập Hân cũng hơi kinh ngạc một chút. Bởi vì từ nhỏ đến lớn, dường như đều là anh không ngừng nói trước mặt Phong Hàng Lẵng: Tất cả đều có anh ở đây! Có anh quan tâm em, có anh yêu em.

Em không phải là trẻ hoang không ai muôn!

Phong Hàng Lãng khi còn nhỏ, phản Hộ CD đên mức làm người khác giận Sôi!

Không có sự quan tâm Min thương của Phong Lập Hân, có lẽ ‹ cuộc đời của anh đêu Vĩnh viên hãm sâu vào một mảng khói mù trong bóng tối!

Không có một tia sáng nào có thể chiếu! vào, cũng tìm không thấy bắt cứ: đường nào đề ra.

Hành động này của Phong Hàng Lãng thực sự làm cho Lam Du Du kinh hãi đến mức há hốc mồm.

“Trời ạ… Hai người…Anh em hai người. thật sự như vậy sao? Cũng tình cảm quá mức rôi đó? Hai người thật sự làm tôi thấy ghê tởml”

Lam Du Du vừa tức vừa giận, oán hận trừng mắt nhìn hai anh em nhà họ Phong một cái, rồi nhanh chóng khẽ chạy xuông tầng. Cô ta thật sự không chịu nồi người đàn ông mình yêu vậy mà lại hôn một người đàn ông khác!

Vậy còn cần cái miệng đó sao?

Nhìn Lam Du Du vội vã rời đỉ, Phong Lập Hân trên xe lăn lập tức trở nên vội vàng: “Du Du, em đừng hiều làm, anh và Hàng Lãng.. .không giông như em nghĩ. Du Du…

“Anh, anh thật quá đáng! Vì muốn làm một người phụ nữ vui vẻ mà đả k*ch t*nh cảm của em trai anh, anh không sợ em sẽ đau lòng, sẽ buôn bã sao?”

Phong Hàng Lãng nghiễm nhiên là dáng vẻ được tiện nghỉ mà còn khoe khoang.

Nhìn thấy nữ yêu tỉnh Lam Du Du kia cũng có lúc tức giận đến mức kinh ngạc như vậy, trong lòng Phong Hàng Lãng thực sự đang thâm cảm thây thoải mái.

“Tên nhóc thúi, Du Du chẳng qua chỉ làm phiền em ngủ, em liền chọc tức con bé như vậy sao?”

Phong Lập Hân khế mắng một tiếng: “Đàn ông. tt không đầu với phụ nữ, em cận gì phải tính toán với một cô gái yêu đuôi chứ?”

“Cô ta mà yếu đuối à? Là một con hồ ly tỉnh thì cóI” Phong Hàng Lãng rất không đồng tình mà hừ một tiêng.

“Em không được nói Du Du như vậy.”

Phong Lập Hân khẽ thở dài một tiêng: “Giờ thì tốt rồi, e là Du Du hiểu lầm rồi.”

“Anh sợ cô ta hiểu lầm nên phân rõ giới hạn với người em trai này sao!”

Phong Hàng Lãng hừ lạnh.

“Hàng Lãng, anh không phải có ý .

này. ‘ Phong Lập Hân vội vàng sót ruột giải thích với Phong Hàng Lãng.

Khuôn mặt tuần tú lạnh lùng của Phong Hàng Lãng khi thây biểu cảm lo âu của Phong Lập Hân liền lập tức trở nên dịu dàng, anh lại bám vào người lại đây, lại mạng bạo hôn một cái thật kêu lên một bên má khác của Phong Lập Hân: “Nào, bên này thêm một cái!”

” Phong Lập Hân có chút cứng ñẾ không biết nói gì. Tên nhóc này, vận xấu tính và ngoan có giống khi còn nhỏ.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 329


Chương 329:

“Một người đàn bà lòng dạ rắn rết, làm SaO CÓ thê cảm nhận được loại tình cảm anh em thân thiết này!”

Giọng nói của Phong Hàng Lãng lạnh lùng đầy thâm ý.

Bữa sáng này, Lam Du Du thật sự là ăn không vào nữa. Nhưng lại bị cái tên mặt không cảm xúc kia giam lỏng ở nhà họ Phong ra không được.

Cái người tên Tùng Cương này, thật sự là dâu muôi không ăn, không bằng dễ lừa dễ xử lý như tên nhóc Diệp Thời Niên. Tùng Cương này dường như không suy nghĩ nhiều, mặc cho Lam Du Du cô trêu ghẹo như thế nào, cưỡng ép như thê nào cũng không được.

Một gương mặt không cảm xúc như đã. chết vậy!

Nếu muốn đi ra khỏi cửa chính nhà họ Phong, Lam Du Du chỉ có thê câu cứu Phong Lập Hân.

“Lập Hân, hôm nay em đưa anh đến bệnh viện làm trị liệu nhé, em ở nhà sắp buồn đến mốc meo rồi.’ Lam Du Du bắt đầu làm nững thì cả người đều giỗng như đang ngâm trong hũ mật vậy, ngọt đến mức làm đàn ông đều không đành lòng từ chối.

Lam Du Du trở lại bàn, ôm ở bên BSUU xe lăn của Phong Lập Hân.

Kỳ thật trong nháy mắt khi lao xuống Eng, Lam Du Du không phải không nghĩ tới: Nhất định là Phi Hàng Lăng mượn cơ hội chọc tức cô ta thôi!

Lam Du Du có thể khẳng định chắc chắn răng Phong Lập Hân yêu người khác giới. Về phân Phong Hàng Lãng, vậy thì càng không cân nghỉ ngờ gì thêm. Cô ta đã bắt được người trong lòng của anh, “huông chỉ là anh. Cô ta không thê hiểu rõ trái tim của anh, nhưng cô ta vẫn hiệu một chút về thân thể anh!

Phong Hàng Lãng tự tay đút cho Phong Lập Hân một loại cháo thuốc.

Vôn dĩ là việc của người giúp việc, nhưng chỉ cân Phong Hàng Lãng ở nhà thì dường như đều sẽ tự tay làm lấy. Điều mà anh muốn Phong Lập Hân cảm nhận được không chỉ là sự hầu hạ, mà còn là tình yêu thương của người thân.

Phong Lập Hân uống rất chậm, Phong Hàng Lãng cũng điều chỉnh được tốc độ đút cho vừa phải. Không nhanh không chậm, giúp Phong Lập Hân thả lỏng.

Lúc Lam Du Du nhắc đên việc muôn đưa Phong Lập Hân đi bệnh viện, đôi mắt sắc bén của Phong. Hàng Lãng liền liếc tới, mang theo ý cảnh cáo nặng nê.

Lam Du Du sợ, rồi lại không sợ. Cô ta lập tức nghiêng người tới phía bên kia của xe lăn, kẻ ác tỏ vẻ nhu nhược đáng thương mà tố cáo trước với Phong Lập Hân.

“Lập Hân, anh xem A Lãng anh ây…lại lườm eml Anh cho em đi cùng với anh đi mà, em ở nhà chán lắm rôi.”

Lam Du Du lắc nhẹ cánh tay Phong Lập Hân, giọng nói nũng nịu cũng làm Phong Lập Hân cảm thây âm áp.

Đàn ông, cho dù là đẹp hay xấu, nghèo hay giàu, dường như đều sẽ có một suy nghĩ ” yêu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu”. Huỗng chỉ Lam Du Du còn là người phụ nữ mà Phong Lập Hân nhất kiến chung tình.

“Hàng Lãng, công việc của em bận rộn như vậy, hàng ngày không cần đưa anh đi bệnh viện rồi lại đến bệnh viện đón anh. Hôm nay đề cho Du Du đi với anh đi.” Phong Lập Hân thật sự chịu không. nổi kiểu năn nỉ ï ôi ngọt đến rụng răng của Lam Du Du. Hơn nữa, có người phụ nữ mình yêu ở bên, việc trị liệu vật vả này cũng sẽ trở nên dễ chịu hơn một chút.

“Không ổn!” Giọng nói Phong Hàng Lãng lạnh lùng quyết đoán từ chối.

Muốn dùng anh trai anh làm tắm bia để Lam Dù Du cô đạt được mục đích chạy ra khỏi nhà họ Phong sao?

Chiêu này cũng quá ngây thơ rồi!

“Phong Hàng Lãng, anh dựa vào cái gì mà nói không ôn? Sao nào, tất cả mọi chuyện của anh trai anh đều cần anh thay anh ấy quyết định sao?”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 330


Chương 330:

Giọng điệu của Lam Du Du là điển hình cho việc châm ngòi ly gián. Dùng cách kích tướng để ép buộc Phong.

Hàng Lãng anh. Cái này cũng là điểm yêu của Phong Hàng Lãng anh.

Nhược điểm, đều là đề người khác vui vẻ mà lợi dụng. Điểm yếu càng là như thế!

“Tôi đây là vì tốt cho cô! Đi bệnh viện với anh tôi chỉ càng chán hơn ở lại nhà họ Phong thôi! Hơn nữa, anh tôi cũng, không đành lòng để cô đi theo anh ấy, trơ mắt nhìn anh ấy vừa ,phải tiêm, vừa phải đặt Ông thông! mà nơi một cô gái yêu đuối như cô thì q máu me rồi!” Phong Hàng ảnh không mặn không nhạt nói.

Muốn chơi âm mưu thủ đoạn với Phong Hàng Lãng anh, dường như trình độ của Lam Du Du vẫn chưa đủ.

“Du Du, Hàng Lãng nói đúng, bệnh viện đúng là không thích hợp đề một cô gái như em đi. Em vẫn nên ở nhà đi. Anh sẽ gọi điện cho em.” Phong Lập Hân tán thành lời nói của Phong Hàng Lãng.

Đặc biệt là câu ‘đặt ông thông” kia, càng làm Phong Lập Hân lung lay.

Môi ngày đêu sẽ có lượng lớn nước thuốc chảy qua cơ thể Phong Lập Hân, hơn nữa mỗi ngày đều phải làm mở rộng lớp biểu bì, cho nên Phong Lập Hân không thê tự đi toilet, chỉ có thê thông qua cách đặt nội khí quản để bài tiềt.

Sao Phong Lập Hân có thể để người phụ nữ mà mình yêu nhìn tháy lúc mình chật vật nhất, xấu hỗ nhất chứ!

“Không! Lập Hân, em muốn đi, muốn đi! Tiêm gì đó em không sợ! Em không nhát gan như vậy.”

Thầy Phong Lập Hân cũng bắt đầu phản đối, bạn Du Du bắt đầu gấp gáp. Cô ta cho răng Phong Lập Hân chỉ là chú ý đến việc cô ta Không thể nhìn thấy máu.

“Được rồi Lam Du Du, cô ngoan ngoãn ở lại nhà họ Phong hưởng thụ đãi ngộ nữ vương của cô đi! Đây là anh tôi thương cô đấy! Cô phải biết cảm ơn đi!”

Giọng điệu của Phong Hàng Lãng lạnh thấu xương, lộ ra sự lạnh lẽo sâu sắc.

“Vậy em ngồi nhờ xe hai người lên phô đi mua quân áo thì có thể. được chứ? Dọc đường ởi còn có thể nói chuyện với Lập Hân.”

Lam Du Du lại nảy ra một ý khác. Cô ta muôn nói cho hong Hàng Lãng: Anh muốn giam tôi cũng không giam được. Anh có hàng ngàn cách đề ngăn tôi ra khỏi cái cửa này, tôi đây liên có 1001 cái có để chạy trồn khỏi đây.

“Ừm! Gái này có thể được! Mua nhiều váy chút rồi về mặc cho anh tôi xem.

Anh tôi thích phụ nữ mặc váy, hoặc là không mặc gì cải”

*..” Phong Lập Hân không nói nên lời.

Lam Du Du không nghĩ tới Phong Hàng Lãng vậy mà lại đồng ý rồi, Chỉ là làm cô ta cảm thầy đau đầu gấp bội chính là: Cái người tên Tùng Cương mặt không cảm xúc đó luôn đi theo cô tai Viên Đóa Đóa thật sự tìm được một công việc cho Tuyết Lạc ở trung tâm huấn luyện vũ đạo, làm phụ đạo khiêu vũ hữu nghị.

Phụ đạo cho một nhóm các cô các chú đề có tư thê khiêu vũ thanh lịch và có phẩm vị cao hơn,v…v. Tuy tiền công không nhiều lắm nhưng Tuyết Lạc rât thích công việc này. Không cân tiêu hao quá nhiều thê lực, cũng không nặng nhọc giỗng như múa cội.

Nhóm các cô chú đó phần lớn đều là cán bộ vệ hưu của các đơn vị xí nghiệp. Họ khinh thường những kiểu khiêu vũ quảng trường phẩm vị thấp đó, học khiêu vũ hữu nghị cũng là vì nó thanh lịch hơn.

Huần luyện cho họ sẽ có giấy chứng nhận giáo viên vũ đạo chuyên nghiệp. Mà Tuyết Lạc chỉ cân phụ trách đứng ở dưới sửa đúng tư thế cho các cô các chú. Một tiêng rưỡi Tuyết Lạc có thể nhận được 700 nghìn tiên công.

Bên khiêu vũ hữu nghị đã sớm kêt thúc; nhưng bên múa cột của Viên Đóa Đóa lại đang hừng hực khí thề.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 331


Chương 331:

Đối với xu hướng hiện đại, vũ đạo nặng có thê biên đổi cơ thể này, người báo danh càng ngày càng nhiêu, lượng công việc của Viên Đóa Đóa cũng cảng ngày càng nặng, tiền lương đương nhiên cũng là tăng lên theo lượng công việc.

Có lễ phải tăng ca đến khoảng 10 rưỡi, Viên Đóa Đóa để Tuyết. lạc về ký túc xá trước. „Ký túc xá ngày mai phải kiểm tra mỗi tuần theo thường lệ, cần có một người về trước đề dọn dẹp vệ sinh.

Tuyêt Lạc vừa mới đi, Viên Đóa Đóa liền nhận được điện thoại của Phong Hàng Lãng. Vừa mới bắt đầu, Viện Đóa Đóa còn sống chết muốn giâu giễm hộ Tuyết Lạc, nhưng sự nhạy bén của Phong Hàng Lãng thật sự là quá cao: Từ tiêng nhạc nên liên nhận ra Viên Đóa Đóa ở phòng khiêu vũ, lại còn vừa uy h**p vừa dụ dỗ.

Gió đêm lành lạnh ùa tới, Tuyết Lạc nắm thật chặt áo gió trên người. Từ sau khi trong bụng có sinh mệnh nhỏ bé này, Tuyết Lạc đặc biệt chú ýtới sự âm lạnh của mình, không còn tùy tiện giống như trước kia.

“Tuyết Lạc.” Một tiếng gọi quen thuộc vang lên, trong cơn gió đêm lành lạnh này có vẻ đặc biệt âm áp.

“Phương Diệc Ngôn?” Tuyết Lạc thấy Phương Diệc Ngôn đang đi xe máy: “Tại sao anh lại ở đây?”

“Vừa vặn đi ngang qua. Em muốn về trường học đúng không, đúng lúc để anh đưa em về.” Phương Diệc Ngôn dừng xe bên cạnh Tuyết Lạc.

Đã muộn thế này, Tuyết Lạc cũng không ra vẻ, liên ngôi lên xe máy của Phương Diệc Ngôn. Cô vội vàng chạy về ký túc xá trước lúc tắt đèn đề quét dọn ký túc xá. Nếu không sáng mai, đảm bảo cô và Viên Đóa Đóa sẽ mệt chết mắt.

Mắu chốt là hai người quen ngủ muộn chứ không quen dậy sớm.

Có phải Phương Diệc Ngôn đúng lúc đi ngang qua hay không thì không biệt. Nhưng Tuyết Lạc vừa ra ngoài, anh liền xuất hiện ở cửa trung tâm huấn luyện thì thật sự có chút trùng hợp quá mức.

Xe máy của Phương Diệc Ngôn vừa mới rời khỏi cửa trung tâm huân luyện thì một chiệc Ferrari màu đen gào rú lao tới.

Từ trong cửa sô xe Ferrari lộ ra một ánh mất sắc bén như chim ưng, quét đến người phụ nữ ngồi ở sau xe máy đang vội vàng rời đi kia.

Lại là bạn trai cũ! Thật đúng là tình cảm sâu nặng!

Nóng lòng đòi ly hôn chính là vì đề cùng bạn trai cũ của mình cùng nhau bỏ chạy sao?

Lãng mạn biết bao! Đầu tiên là ở vui vẻ ở trong phòng khiêu vũ một hồi, sau đó lại lái xe máy dạo chơi; có phải tiếp theo là lăn lên giường hay gì đó tương tự không?

Trên khuôn mặt tuần tú cực kỳ lạnh lẽo kia của Phong Hàng làng | tràn đầy khói mù nặng nệ, bao phủ làm cho cả người anh đều trở nên quỷ dị.

Thứ mà Phong Hàng Lãng anh đã dùng qua, mặc dù chỉ là rác không cần thiết thì người khác cũng không phải thể tự ý lục lên dùng t: được.

Nếu đã dán cái mác của Phong Hàng Lãng lên, vậy thì phải là cả đời. Bao gồm cả Lâm Tuyết Lạc cũng giống như vậy!

Hung hăng đạp chân ga, chiếc xe thê thao với tính năng nồi bật phát ra một tiếng gâm rú mạnh mẽ và chói tai, đuổi theo hướng chiếc xe máy.

Muốn nói Phương Diệc Ngôn có phải đặc biệt ở cửa trung tâm huấn luyện chờ Tuyết Lạc hay không, từ cái mũ bảo hiểm trên đầu Tuyết Lạc liền có thê đoán ra được là chút. Mũ bảo hiểm màu vàng nhạt này hiển nhiên là Phương Diệc Ngôn chuẩn bị riêng cho Tuyết Lạc.

Ferrari vượt qua xe máy, hơi đánh tay lái vào phía trong, định ép xe máy của Phương Diệc Ngôn dừng lại.

Nếu không vì người phụ nữ ngu ngốc thiếu đòn Lâm Tuyệt Lạc kia còn ngồi trên xe máy, dựa vào tính khí thô bạo của Phong Hàng Lãng thì một vụ tai nạn xe cộ đã nghiễm nhiên xảy ra.

Hơn nữa còn là tai nạn xe cộ mà Phương Diệc Ngôn phải gách trách nhiệm nặng hơn. Cho dù sẽ không đậm chết anh ta thì anh ta cũng phải bồi thường đến chết.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 332


Chương 332:

Mặc dù là rất tức giận nhưng Phong Hàng Lãng vẫn sẽ chơi đẹp.

Đối với chiếc xe Ferrari vừa gây sự vừa gây họa này, Lâm Tuyết Lạc liếc mắt một cái liền có thể nhận ra đây là xe của Phong Hàng Lãng. Từ cách anh ép xe máy của Phương Diệc Ngôn thì hẳn là anh đã phát hiện mình đang ngôi trên xe.

Tuyết Lạc cảm thây sự tàn nhân đên lạnh cả lưng: Người đàn ông ác ma này xuất hiện từ khi nào? Tại sao anh lại xuất hiện ở đây? Máy cái này rõ ràng không phải là chuyện bây giờ nên nghĩ! Điều đầu tiên cân làm là thoát khỏi sự dây dưa của người đàn ông này.

“Là Phong Hàng Lãng! Tuyết Lạc, em ngồi vững nhé!” Phương Diệc Ngôn cũng phát hiện ý đồ ép xe anh của Phong Hàng Lãng.

“Phương Diệc Ngôn, nếu không thì anh dừng xe đi. Người anh ây muôn tìm là em, em xuông xe thì anh ấy sẽ không làm khó dễ anh!”

Tuyết Lạc nhận ra được Phong Hàng Lãng tới không có ý tốt. Tính khí thô bạo đã dân hiện ra.

Nhưng Tuyết Lạc càng nói như vậy thì cảng Kioii phát khí khái đàn ông muôn làm anh hùng cứu mỹ nhân trong cơ thể Phương Diệc Ngôn. Sao Phường Diệc Ngôn có thể đề Lâm Tuyết Lạc một mình trong tình huống như thế này rồi rời đi chử.

Hơn nữa, Phong Hàng Lãng này âm hiểm xảo trá, vậy mà lại đóng giả anh trai của anh ta là Phong Lập Hân đề lừa gạt Tuyết Lạc. Nếu Phương Diệc Ngôn đoán không sai thì nhật định Tuyệt Lạc đã từng bị Phong Lập Hân giả này làm nhục] Càng nghĩ như vậy, Phương Diệc Ngôn càng tức giận: Người con gái mà mình bảo vệ hơn hai năm, thê nhưng bị loại đản ông cực kì tồi tệ như Phong Hàng Lãng tận dụng cơ hội. Quả thực đúng là việc làm trơ trến của những kẻ tiểu nhân.

Được rồi, anh thảo luận việc “quân tử” với Phong Hàng Lãng chính là hành vi tự ngược. phương diện tình cảm nam nữ, trong từ điền của Phong Hàng Lãng chưa từng có hai chữ “quân tử”.

Giống nhự trong thế giới động vật vậy, chỉ cần là mãnh thú mạnh nhát thì mới có quyên giao phối. Chẳng lẽ còn phải đợi nói xong đạo lý rôi mới làm? Vậy chẳng phải là hoa loa kèn cũng lạnh rồi!

ý ẩn dụ: có ý phê bình, khiển trách việc đợi quá lâu “Tuyết Lạc, ngồi vững!”

Phương Diệc Ngôn cảnh báo một tiếng, đầu xe máy thế nhưng bị anh nhấc lên lề đường, sau đó trực tiếp quẹo vào vườn hoa, đi qua khoảng trồng giữa hai cây ngô đồng, rẽ vào vỉa hè rôi băng qua một con đường lát đá cuội. Sau đó liền biến mất vào con đường mòn trong bụi cây.

Cho nên nói thuyền nhỏ dễ quay đầu chính là ý này. Phương Diệc Ngôn tận dụng điễm này rất tốt.

Cũng dám chơi cái trò trồn tìm trẻ con này với mình sao? Là Phương Diệc Ngôn ăn gan hùm hay là gan của Lâm Tuyêt Lạc lại lớn hơn rôi?

Cơn tức giận của Phong Hàng Lãng không cách nào ngừng lại được, anh làm một cú trượt bánh xe ngoạn mục rồi băng qua vỉa hè, muôn đến đầu ra của đường mòn trong lùm cây đề chặn đường xe máy Phương Diệc Ngôn.

Muốn chơi loại trò chơi truy kích này với Phong Hàng Lãng anh đúng không? Vậy thì cùng nhau chơi lớn một chút đi! Như thế mới càng thú vị!

Một đường xóc nảy là khó tránh khỏi.

Tuyết Lạc mặc kệ Phương Diệc Ngôn, cũng không quản nồi Phong Hàng Lãng, chỉ có thê dùng toàn lực che bụng của mình, làm cho độ xóc nảy hạ xuống thấp nhất.

“Phương Diệc Ngôn, anh chậm một chút đi: Có thể đi đường lớn không, em bị xóc có chút khó chịu.”

Lúc trước Tuyệt Lạc có lẽ còn do dự răng mình có nên sinh đứa con trong bụng ra hay không? Dường như cô còn chưa chuẩn bị tốt đề làm một người mẹ đơn thân. Cô cũng từng suy xét đến việc có một gia đình không hoàn chỉnh đối với đứa trẻ chưa ra đời này có tốt không, có phải điều nó muốn hay không.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 333


Chương 333:

Nhưng bây giờ, Tuyết Lạc càng chắc chắn muốn sinh đứa nhỏ này. Có lẽ đây là món quà mà trời cao ban tặng cho cô, để nó làm bạn với cô, không còn cô độc, không còn hiu quạnh, không còn bơ vơ không nơi nương tựa.

“Tuyết Lạc, em có gắng một lát. Phía trước có cái ngõ nhỏ, chúng ta đi ra từ ngõ nhỏ đó.”

Phương Diệc Ngôn đã tận dụng lợi thê quay đầu và đi trong ngõ ngách của xe máy. Trước khi rẽ vào con đường bụi rậm, anh đã phi qua bãi cỏ, băng qua đường và đi vào con hẻm đổi diện.

Phương Diệc Ngôn nghĩ thầm: Dù Phong Hàng Lãng có giỏi đến mức nào, kỹ thuật lái xe có tết đến đâu thì cũng không có cách nào đi xe Ferrari bôn bánh vào cái ngõ nhỏ chưa rộng đến hai mét.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, Ferrari bị ngõ nhỏ ở trước mặt làm cho phải ¡dừng lại. Chỗ rộng nhất trong ngõ nhỏ mới đến hai mét, Ferrari căn bản không có cách nào đi vào được. Kết quả nễu có gắng đề đi vào sẽ là kẹt ở bên trong đó.

Phong Hàng Lãng híp mắt lại, chỉ có thê trơ mất nhìn xe máy biến mất trong ngõ nhỏ, cùng với người phụ nữ trên xe máy.

Ngay sau đó lựu loát quay xe một phát, Ferrari gâm rú lao đi.

Đây là biểu hiện định bỏ cuộc sao?

Thầy Ferrari không đi theo đến đây, mắu chốt là cũng không đi theo nồi, Phương Diệc Ngôn lúc này mới thở phào thả lỏng một hơi, chậm rãi giảm tốc độ xe máy, cuôồi cùng dừng hăn lại.

“Tuyết Lạc, em sao rồi? Đoạn đường vừa rội làm em bị xóc đến mức khó chịu rôi phải không?”

Phương Diệc Ngôn luôn dịu dàng săn sóc như vậy, mặc dù biết Tuyết Lạc đã trở thành vợ của người khác. Ảnh đặc biệt ở ngoài cửa trung tâm huấn luyện vũ đạo đề chờ Tuyết Lạc.

Tuyết rơi xuống xe máy, khẽ cảm nhận một chút, dường như bụng cũng không bị ảnh hưởng gì, cũng không khó chịu gì.

“Phương Diệc Ngôn, thật sự làm phiền anh rồi. Phía trước không xa chính là đầu ra, lát nữa chúng ta chia nhau ra đi đi.”

Tuyết Lạc không biết phải bắt đầu nói với Phương Diệc Ngôn từ đâu.

Nói về những chuyện bị thảm của mình? Có vẻ như vậy cũng không giải quyết được bắt kỳ vân đề thực tê nào. Hơn nữa, Tuyết Lạc không muốn làm phiền người khác vì chuyện riêng của mình.

“Chia nhau ra đi? Vậy thì không được! Nếu anh đoán không sai, bây giờ Phong Hàng Lãng chắc chắn đang ở chỗ đầu ra của ngõ nhỏ ôm = đợi thỏ đấy!”

Phương Diệc Ngôn thông minh.

Nhưng sự thông minh của anh ta còn lâu mới chống lại được sự xảo trá của Phong Hàng Lãng.

Mười phút trước, đúng là Phong.

Hàng Lãng lái chiếc xe Ferrari gây chú ý của mình đi quanh ngõ nhỏ một vòng. Cũng ôm cây đợi thỏ ở chỗ đầu ra của ngõ nhỏ.

“Phương Diệc Ngôn, như vậy chúng ta càng cân phải chia nhau ra đi rôi.

Người mà Phong Hàng Lãng muôn bắt là em, anh ây lại có thái độ thù địch như vậy, em thật sự không muốn cuôn anh vào.”

Tuyết Lạc lo lắng cho sự an nguy của Phương Diệc Ngôn, cô thật sự không muốn nhìn thấy Phương Diệc Ngôn lại bị người đàn ông Phong Hàng Lãng thô bạo đó hành hung một trận giống nhự lần trước. Hơn nữa còn không biết nặng nhẹ, vừa ra đòn chính là nặng tay.

“Không muốn cuốn cũng đã cuốn vào rồi. Tuyết Lạc, có thể giúp được em, anh thật sự rất Vui. Giống như lúc trước em giúp anh và mẹ anh. Chỉ cho phép em có ý tốt, chẳng lẽ không cho phép anh được làm việc tốt sao?”

Phương Diệc Ngôn an ủi Tuyết Lạc đang áy náy.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 334


Chương 334:

Phương Diệc Ngôn đã nói đến như vậy, Tuyết Lạc thực sự không từ chối ý tốt của anh được. Nhìn quanh khắp nơi hai đầu ngõ nhỏ, trong tiềm thức, Tuyết Lạc cảm thầy mình và Phương Diệc Ngôn nên đi ra từ đầu ra chứ không phải quay trở lại.

“Phương Diệc Ngôn, chúng ta đi ra từ đầu ra thôi. Em có dự cảm, chắc hẳn là Phong Hàng Lãng chờ chúng taở chỗ vừa mới vào, chứ không phải ở đầu ra.”

Có lẽ là ở chung với người đàn ông tính khí thất thường kia lâu rôi, giác quan thứ sáu của Tuyết Lạc nói cho cô: Chắc chắn đầu ra an toàn.

“Được rồi, chúng ta cùng nhau ra từ đầu ra đi.” Phương Diệc Ngôn sải bước lên xe máy, Tuyết Lạc cũng ngôi lên theo.

Khi cách đầu ra còn chưa đến 20 mét, Phương Diệc Ngôn dừng xe lại: “Tuyết Lạc, em chờ ở đây, anh đi xem xem chỗ đầu ra, xem xe Phong Hàng Lãng có ở đây không.”

Phương pháp đề phòng một cách chu đáo này đúng là không tệ: Chẳng những có thê thăm dò tình hình, còn có thê rút lui. Nếu Phong Hàng, Lãng ở chỗ đầu ra, anh ta lại quay về đi từ lối vào. Dù sao Ferrari của Phong Hàng Lãng cũng không đi được vào trong ngõ nhỏ.

“Anh với em cùng đi đi.” Tuyết Lạc xung xe, đi theo phía sau Phương Diệc Ngôn.

Họ đề xe máy dừng ở trong ngõ nhỏ hơn 20 mét rồi lén lút yên lặng đi bộ đến đầu ra của ngõ.

Đầu ngõ, Phương Diệc Ngôn giấu Tuyết Lạc ở phía sau, tự mình liếc mắt nhìn ra ngoài thăm dò xung quanh.

“Là Phong Hàng Lãng!” Phương Diệc Ngôn khế ngạc nhiên hô lên.

Tuyết Lạc cũng theo sau dò đầu ra ngoài nhìn thoáng qua: Quả nhiên không ngoài dự đoán của Phương Diệc Ngôn, Ferrari của người đàn ông ác ma kia thật sự đỗ ở đầu ra ngõ nhỏ. Thật sự đúng là muốn ôm cây đợi thỏ với hai người họ.

“Phương Diệc Ngôn, chúng ta làm sao bây giờ?”

Trong lòng Tuyết Lạc cũng hơi rối bời, cảm giác ngay giây phút này chính là Phong Hàng Lãng giỗng như ma quỷ đang há cái môm to như chậu máu chờ cô và Phương Diệc Ngôn chui đầu vào.

“Đùng gấp! Chúng ta rời đi từ lối vào.

Nhỏ tiếng một chút, đừng kinh động anh ta.”

Phương Diệc Ngôn hạ giọng rồi kéo tay Tuyết Lạc, lại lần nữa yên lặng rời khỏi đầu ngõ. Quay xe máy lại rồi đi đường ngược lại, đi về phía lỗi vào ngõ nhỏ.

Phương Diệc Ngôn vốn tưởng rằng kê hoạch của anh không hề có sơ hở, nghiễm nhiên là lựa chọn thông minh hơn người. Nhưng. đâu biệt được rằng thông minh sẽ bị thông minh hại!

Chỉ số thông minh của Phong Hàng Lãng đâu phải là thứ mà Phương Diệc Ngôn có thể đoán ra và không chế được chứ?

Tốc độ của xe máy cũng không nhanh, dường như cũng không muốn đề tiếng động cơ làm kinh động đến Phong Hàng Lãng đang ôm cây đợi thỏ tăng đỗ ở đầu ra của ngõ nhỏ.

Khi xe máy vừa mới ra khỏi lỗi vào ngõ, một bóng người nhanh nhự báo mạnh mẽ lao thẳng về phía chiếc xe máy, dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai lôi người phụ nữ ở sau xe máy xuống.

Tuyết Lạc đột nhiên bị đánh úp liền kinh ngạc “A…” lên một tiếng, lập tức rơi vào một lồng ngực âm áp rộng rãi.

Chờ đến lúc cô thấy rõ người kéo cô xuống xe máy, cả người đều ngây ra: “Phong, Phong Hàng Lãng? Anh…tại Sao ảnh lại ở đây? Không phải anh…

không phải anh ở đầu ra của ngõ nhỏ sao?”

“Thế nào, chiêu dương đông kích tây này của tôi có phải chơi rất thú vị hay không?”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 335


Chương 335:

Phong Hàng Lãng siết chặt người phụ nữ đang sợ hãi trong vòng tay của mình, từ thê nhìn từ trên cao xuống đầy cao quý và kiêu ngạo, tức giận nhìn chằm chằm người phụ nữ.

Hóa ra chờ ở đầu ra của ngõ nhỏ chỉ là chiếc xe thể thao Ferrari dùng để dương đông kích tây, Phong Hàng Lãng Không ở bên trong. Anh lại ôm cây đợi thỏ chờ ở lỗi vào.

Hay cho người đàn ông ác ma gian trá đến cực điểm này!

Mình và Phương Diệc Ngôn đều bị anh đùa giỡn! Bộ não này có cân hoạt động tốt đến vậy không cơ chứ!

Tuyết Lạc bị Phong Hàng Lãng cưỡng ép từ trên xe máy xuông, Phương Diệc Ngôn mắt trọng tâm, cả người và xe cùng ngã ra ven đường.

“Phương Diệc Ngôn, anh không sao chứ?” Tuyết Lạc lo lăng hỏi một tiếng.

“Anh không sao.”

May là tốc độ của xe máy không cao, Phương Diệc Ngôn ngã cũng không bị thương, vật lộn vài cái rồi anh ta đã tự mình đứng dậy được.

“Phong Hàng Lãng, anh mau thả Tuyết Lạc raÏ” Phương Diệc Ngôn vọt đên, dáng vẻ muốn liễu mạng với Phong Hàng Lãng.

“Thả cô ấy?” Phong Hàng Lãng giễu cợọt hừ một tiêng: “Anh dựa vào cái gì mà bảo tôi nhường cô ấy? Có tư cách gì mà bảo tôi thả cô lấy?

| “Dựa vào việc tôi thích cô ấy! Dựa vào việc tôi yêu cô ây!”

Phương Diệc Ngôn gân như là hét lên những lời đã kìm nén trong lòng suốt hai ba năm qua. Anh vận liên muốn tìm cơ hội đề thổ lộ với Tuyết Lạc, nhưng lại sợ mình thổ lộ rồi sẽ bị Tuyết Lạc từ chối.

Những lời này hét lên làm chắn động màng nhĩ. Phương Diệc Ngôn sử dụng hệt toàn bộ sức lực của mình.

Không chỉ có Tuyết Lạc ngạc nhiên, ngay cả Phong Hàng Lãng cũng hơi ngây ra.

Một người đàn ông vậy mà lại. đứng ngay trước mặt một người chồng, tỏ tình với vợ của anh ta sao?

“Phương Diệc Ngôn, cái thứ cặn bã này! Anh thật sự dám nhòm ngó người phụ nữ của tôi? Anh ăn gan hùm mật gầu rồi phải không?” Phong Hàng Lãng cảm thây năm đâm của mình lại bắt đầu ngửa ngáy.

Người phụ nữ của anh? Từ khi nào mình lại thành người phụ nữ của Phong Hàng Lãng rồi?

Tuyết Lạc vẫn chưa hoàn hồn từ tiếng hét của Phương Diệc Ngôn lại ngân ra lần nữa.

Sau đó liền xấu hỗ buồn bực phản bác nói: “Phong Hàng Lãng, em thành người phụ nữ của anh từ khi nào?

Anh bót nói linh tỉnh đi!”

Hiển nhiên, Tuyết L Lạc đối với việc hai người đàn ông “thổ lộ” rõ ràng có phản ứng cảm xúc khác nhau. Bên nào nặng. bên nào nhẹ, liếc mắt một cái liền có thể phân biệt được.

Câu “khẩu thị tâm phỉ” chính là được dùng riêng cho tất cả phụ nữ tại thời điểm như thế này.

Phong Hàng Lãng: chuyển hướng sang người phụ nữ không phôi hợp trong lông ngực, đáp lại bảng giọng nói xâu xa: °Về vấn đề này, lát nữa chúng ta lại thảo luận! Nếu em thật sự không nhớ rõ tại sao mình lại trở thành người phụ nữ của tôi, tôi đây cũng không ngại dùng phượng pháp nguyên thủy thực tê nhất đề Lâm Tuyết Lạc em trải nghiệm lại một chút, ai mới là người đàn ông của eml”

…” Tuyết Lạc nghẹn họng không trả lời được. Lời nói ái muội của người đàn ông này làm cô xấu hỗ đến mức muốn chui xuống đất.

Mà lời này đến bên tai Phương Diệc Ngôn liền biến thành Phong Hàng Lãng đang sỉ nhục Lâm Tuyết HS một cách lộ liễu. Người con gái mà anh ta cần thận che chở nhiều năm lại bị Phong Hàng Lãng làm nhục!

“Phong Hàng Lãng, cái tên khốn kiếp này! Anh buông Tuyết Lạc ral”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 336


Chương 336:

Phương Diệc Ngôn lao về phía Phong Hàng Lãng như một con thú nhỏ đang tức giận.

Muốn ngăn lại Phương Diệc Ngôn đang lao đến như bò đực thì bắt buộc phải buông người phụ nữ trong lòng ra trước.

Có lẽ mấy cú đánh của Phương Diệc Ngôn đối với thân thể to lớn của Phong Hàng Lãng thì sẽ không gây: thương tích gì, nhưng người phụ nữ yếu đuối trong lồng ngực thì khó tránh khỏi sẽ bị vạ lây.

Xuất phát từ bản năng bảo vệ phụ nữ, Phong Hàng Lãng buông lỏng Tuyết Lạc trong lòng ra, nghiêng người sang một bên rồi mạnh mẽ dùng một tay túm lây, bắt chéo hai tay Phương Diệc Ngôn ra sau lưng. Lại không nghĩ tới Phương Diệc Ngôn cũng không né tránh, ngược lại lại dùng cơ thê để ngăn anh.

“Tuyết Lạc, đi maul Đi mau đi!”

Phương Diệc Ngôn lớn tiếng hét lên với Lâm Tuyết Lạc ở đằng sau đã được Phong Hàng Lãng buông ra.

Hóa ra, Phương Diệc Ngôn muốn dùng cách chui đầu vào lưới bi tráng như vậy là để giữ chân Phong Hàng Lãng, để Tuyết Lạc có thời gian chạy trốn.

Tuyết Lạc nhìn hai người đàn ông đang đánh nhau, ngay lúc đó đúng là cô có ý định chạy trôn, nhưng cô càng hiểu rõ: Phương Diệc Ngôn tuyệt đối không phải là đối thủ của Phong Hàng Lãng, anh ây sẽ bị anh đánh rất thảm.

“Phương Diệc Ngôn, anh không đánh lại được anh ấy đâu.” Tuyết Lạc khổ sở nhắc nhở Phương Diệc Ngôn.

“Em cứ yên tâm đi đi! Đi mau! Anh ta không thê đánh chêt anh đâu! Đi đi!”

Phương Diệc Ngôn lại gào to thúc giục Tuyết Lạc đang do dự.

Tuyệt Lạc muôn chạy, muôn thoát khỏi sự đeo .bám của Phong Hàng Lãng. Cô hiểu rõ rằng đêm nay mình đã chọc giận người đàn ông tàn nhẫn này, chờ đợi cô chắc chắn không phải là điều gì tốt đẹp!

Huống chỉ bây giờ cô còn là người đang mang thai, càng không thê chịu được tính khí thô bạo của Phong Hàng Lãng. Cô không muốn đứa con trong bụng xảy ra chuyện gì ngoài ý.

muốn. Sinh mạng nhỏ này đồi với cô thật sự vô cùng quan trọng, nó dường như đã trở thành trụ cột tinh thần cho cuộc sống sau này của cô.

Nhưng nhìn thấy Phương Diệc Ngôn đang ở trong tình thê bất lợi, Tuyệt Lạc Tại không thể chạy trốn được.

Mình đi rồi thì chắc chắn Phương Diệc Ngôn sẽ phải chịu một trận đòn của Phong Hàng Lãng.

“Lâm Tuyết Lạc, ngoan ngoãn lên xe chờ tôi. Nêu không…

Một cú móc trái của Phong Hàng Lãng đánh thật mạnh vào bên sườn của Phương Diệc Ngôn. Phương Diệc Ngôn lập tức cuộn tròn lại như một con tôm lớn.

“Phong Hàng Lãng, anh mau dừng tay.”

Tuyết Lạc lo lắng kêu lên, xông lên phía trước muôn kéo Phương Diệc Ngôn đang bị Phong Hàng Lãng giữ chặt.

“Tuyết Lạc, đừng lo cho anh! Phong Hàng Lãng không dám đánh chêt anh đâu! lAnh ta đánh chết anh thì chính anh ta cũng phải ngồi tù mọt gông!”

Phương Diệc Ngôn vừa giục Lâm Tuyết Lạc rời đi, vừa khiêu khích Phong Hàng Lãng. Cho dù Phong Hàng, Lãng có khống chê kinh tê hai giới hắc bạch của Thân Thành như thế nào thì cũng không thoát được trừng trị của pháp luật.

Tuyết Lạc lo lắng cho Phương Diệc Ngồn, cũng quan tâm Phong Hàng Lãng.

Nêu Phong Hàng Lãng bởi vì cô ý gây thương tích cho người khác mà phải ngôi tủ, vậy Phong Lập Hân phải làm sao bây giờ? Đôi mặt với Phong Lập Minh nhÙ hồ rình môi, còn có đám nguyên lão đang rục rịch ở tập đoàn Phong Thị kia, nêu Phong Hàng Lãng ngôi tủ thì bọn họ sẽ nuôt sông Phong Lập Hân đang tàn tật đó mátÍ Phong Lập Hân không thể rời khỏi Phong Hàng Lãng; mà bản thân Lâm Tuyêt Lạc và đứa con trong bụng…
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 337


Chương 337:

“Phong Hàng Lãng, anh đừng đánh.

Tôi đi theo anhI Tôi đi theo anh còn không được sao?” Tuyết Lạc xông lên phía trước, ôm chặt một cánh tay của Phong Hàng Lãng: “Anh tha cho Phương Diệc Ngôn đi, tôi đi theo anhl”

Theo quan điểm của Tuyết Lạc, như vậy mới là phương pháp giải quyết vẫn đề tốt nhất: Phương Diệc Ngôn sẽ không tiếp tục bị đánh, mà Phong Hàng Lãng cũng sẽ không vì sự thô bạo của mình mà làm ra chuyện cô ý gây thương tích cho người khác.

Nhưng theo cách nhìn của Phương Diệc Ngôn, cách làm của Tuyết Lạc chắc chăn là ngu ngốc nhất. Cô chiều theo một cách miễn cưỡng như vậy, làm cho tâm ý của anh ta đồ sông đồ bề thì không nói, lại còn phải nhận không một cú móc trái của Phong Hàng Lãng.

Mà người phụ nữ trong mắt Phong Hàng Lãng lại thành một người bạn gái cũ vẫn nhớ mãi không quên bạn trai cũ của mình, hy sinh bản thân mình đề cứu người ta.

“Tuyết Lạc, em đừng hèn hạ như vậy được không? Sao em lại có thể đề Phong Hàng Lãng tùy ý làm nhục mình như vậy? Tôn nghiêm của em đâu? Lý tưởng của em đâu? Lòng tự trọng đâu? Đầu đi đâu hết rồi vậy!

Tuyêt Lạc, anh câu xin em, đi nhanh đi, n đối xử tệ với bản thân như vậy!”

Phương Diệc Ngôn đâm trúng chỗ đau trong lòng Tuyết Lạc.

Đúng vậy, tôn nghiêm của mình đâu? | Lý tưởng của mình đâu? Lòng tự trọng đáng thương và thảm hại của mình thì sao?

Bắt đầu từ giây phút lúc mình đồng ý với người cậu Hạ Chính Dương gả vào nhà họ Phong, chỉ sợ đã bị người ta giãm đạp dưới chân rồi!

“Phương Diệc Ngôn, nếu em nói với anh, em thích ¡Phong Hàng Lãng, chắc là anh sẽ không tin phải không?

Nhưng sự thật chính là như vậy: Tât cả những chuyện xảy ra giữa em và Phong Hàng Lãng, đêu là em cam tâm tình nguyện.

Tuyết Lạc không biết tại sao mình đột nhiên lại bị ma xui quỷ khiến mà nói với Phương Diệc Ngôn những lời như vậy. Nhưng Tuyết Lạc lại biết rõ, chỉ có nói nhự vậy thì Phương [ Diệc Ngôn mới có thể rời đi, mới có thể tránh việc lại bị đánh một lần nữa.

“Cái gì? Em…em vậy mà lại thích ng Hàng Lãng? Một người đàn ông lừa gạt em, chơi đùa em?”

Phương Diệc Ngôn vô cùng kinh hãi.

Anh ta thật sự không thê tin được lời Tuyết Lạc nói. Sao cô lại có thể thích Phong Hàng Lãng được chứ? Hẳn là cô bị ép buộc! Cô không thẻ, càng không nên thích một người đàn ông lừa gạt cô, đùa giỡn với côi Lúc đầu, Phong Hàng Lãng vẫn kiên nhẫn lắng nghe cuộc trò chuyện dài dòng kiêu Quỳnh Dao giữa hại người họ; khi người phụ nữ nói ra răng cô thích anh, Phong Hàng Lãng khó tránh khỏi sẽ vui vẻ kinh ngạc, trong mắt đều là sự kiêu căng và tự luyến.

Nhưng đoạn nói chuyện tiếp theo của họ dường như lại đang phỉ báng và công kích Phong Hàng Lãng; Phong Hàng Lãng liền dùng giọng nói lạnh lùng ngăn họ tiếp tục.

“Phương Diệc Ngôn, tôi nói rồi, anh còn dám mơ tưởng đến người phụ nữ của tôi, tôi gặp một lần đánh một lần. Một cú móc trái vừa nãy coi như là quà gặp mặt hôm nay tôi tặng cho anh[ Tôi nóng lòng muôn vệ vui vẻ với người phụ nữ của mình rồi, tạm biệt!”

Phong Hàng Lãng không muốn Phương Diệc Ngôn tiêp tục dài dòng.

lt nhiêu thì câu “Tôi thích Phong Hàng Lãng” của người phụ nữ kia vẫn làm tâm trạng của anh tốt lên không ít. Vì nóng lòng muôn xác minh người phụ nữ này rôt cuộc tại sao lại thích Hình: Phong Hàng Lãng liền không muốn dây dưa với Phương Diệc Ngôn nữa.

Phong Hàng Lãng hơi khom người khiêng Tuyết Lạc lên vai.

Lần này, Tuyết Lạc không giãy giụa, mà tùy ý Phong Hàng Lãng khiềng mình như vậy. Đi qua trước mặt Phương Diệc Ngôn.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 338


Chương 338:

AI Thật lâu sau, phía sau truyền đến tiếng gào khàn cả giọng của Phương Diệc Ngôn. Có lẽ anh thật sự thât vọng về mình rôi.

Nhưng mà như vậy cũng tốt, ít nhát sẽ không cuôn người ngoài vô tội là Phương Diệc Ngôn vào trong trận âm mưu và lừa gạt này.

Tuyết Lạc dùng một bàn tay che bụng mình, giảm xóc chỗ bả vai của người đàn ông với vòng eo của cô.

“Đau lòng rồi?” Thấy người phụ nữ im lặng không hé răng suôt chặng TH Phong Hàng Lãng lạnh nhạt ỏỎi Đúng là Tuyết Lạc không muốn nói chuyện. Dường như là đang dùng cách im lặng như vậy đề truy điệu tình bạn giữa mình và Phương Diệc Ngôn hai ba năm nay.

Thật ra có một số việc được phơi bày ra lại hoàn toàn ngược lại. Giỗng như giữa Tuyết Lạc và Phương Diệc Ngôn vậy: nhiều hơn tình bạn một chút, nhưng so với tình yêu thì lại ít hơn rất nhiều.

Sau đó Tuyết Lạc mới biệt được: Thật ra Phương. Diệc Ngôn là sự che chở của tình thân mà cô vẫn luôn khao khát. Không liên quan gì đến tình yêu!

“Phong Hàng Lãng, dựa vào chỉ số thông minh của anh thì chắc hẳn sẽ không hiều lầm việc vừa rồi tôi nói với Phương Diệc Ngôn là “thích anh” đấy chứ?”

Không muốn người đàn ông này không ngừng tự thôi phòng cảm giác ưu việt của mình, vì vậy Tuyết Lạc cảm thấy mình thực sự cân phải giải thích cho người đàn ông này một chút.

“Hiểu lầm? Em hy vọng tôi hiểu lầm thành cái gì?”

Giọng điệu khinh bỉ của Phong Hàng Lãng tăng lên, chỉ sô kiêu căng, chỉ | số cuồng vọng đều đang tăng lên kịch liệt.

Thấy bị hỏi ngược lại, Tuyết Lạc thực sự bị đánh bại rôi.

Được rồi, đầu óc mình không thông minh bằng người đàn ông này, ngay cả môm mép cũng kém xa anh.

“Dù sao anh đừng có hiểu lầm theo hướng đó là được.”

Tuyết Lạc cảm thấy ngôn từ của mình thật sự rất kém. Hơn nữa bị người đàn ông này khiêng trên vai, máu chảy ngược chiều, cảm thầy đầu óc càng kém hơn. Nhưng mà ngay lúc người đàn ông này đi chậm lại, Tuyết Lạc bị khiêng trên vai đã không còn khó chịu và căng thẳng như vậy.

Ngược lại còn có một loại nói cảm giác âm áp không nói nên lời.

Cô thầm nói với đứa con bảo bối trong bụng: Bảo bối, đây là cha của con. Con cảm nhận được không?

“Đừng hiểu lầm theo hướng đó?”

Người đàn ông dường như cô ý ặ muôn tranh cãi với cô, cô càng muôn lảng tránh, anh liền càng không cho cô tránh. Có lẽ theo quan điểm của anh, trực diện “thích Phong Hàng Lãng mm là việc một người phụ nữ đáng lây làm sự tự hào. Anh có đủ điều kiện đề kiêu ngạo như một con không tước!

Tuyết Lạc không muôn tiệp tục cái đề tài làm hao tốn tâm trí với người đàn ông này. Điều đầu tiên mà Lâm Tuyết Lạc nên nghĩ đến chính là làm sao đề thoát khỏi bàn tay của anh.

Đừng nhìn người đàn ông này bây giờ ôn hòa nhã nhặn, thậm chí còn dịu dàng lịch lãm khiêng cô đi dạo, khó có. thê đảm bảo một lúc nữa sẽ thay đổi sắc mặt. Tuyết Lạc thực sự đã chịu đủ tính khí thất thường của người đàn ông này rồi.

Thêm vào đó trong bụng mình còn đang mang thai tiêu bảo bối, thật sự không chịu nỗi sự giày vò của anh.

Nếu người đàn ông này bạo lực lên mà đánh cô một trận, liên lụy tới tiểu bảo bối trong bụng thì không tốt.

Tuyết Lạc không muốn Phong Hàng Lãng thê hiện sự hung dữ trước mặt con mình.

“Phong Hàng Lãng, anh thả tôi xuống đi. Tôi có chân tự biết đi.”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 339


Chương 339:

Có lễ trong lòng lưu luyến sự ấm áp trên bờ vai rắn chắc của người đàn ông, nhưng Tuyết Lạc biệt, bờ vai của anh vĩnh viên đều không thể thuộc về cô và đứa con. Trầm luẫn ngắn ngủi trong nháy mắt còn không băng tự mình chủ động từ chôi. Mình sắp ròi khỏi nhà họ Phong, rời khỏi người đàn ông này rôi.

“Bồn thiếu gia tự mình vác em đi mà em còn khỏ chịu sao? Nữ hoàng cũng không có đãi ngộ như vậy đâu.”

Phong Hàng Lãng khẽ nhấc Tuyết Lạc lên một cái.

Nữ hoàng nào mắt mù mà coi trọng.

người đàn ông vừa thô bạo lại thô lỗ “như Phong Hàng Lãng anh chứ!

Tuyết Lạc không nhịn được mà thầm | nói một tiếng.

Không giãy giụa, không phản kháng, cũng không có nghĩa là Tuyết Lạc tán thành với hành động của Phong Hàng Lãng.

Một loạt sự sỉ nhục đều hiện rõ trước mắt: Bị anh đóng giả thành Phong.

Lập Hân. lừa gạt và lạm dụng hết lần này tới lần khác; chà đạp lòng tự trọng, thê xác và tinh thân của cô hết lần này tới lần khác, sao Tuyết Lạc có thể tha thứ cho anh chứ!

Tuyết Lạc cũng không phải muốn trách Phong Hàng Lãng khinh thường và đùa bỡn cô, bởi vì từ lúc cô lựa chọn gả vào nhà họ Phong, gả cho Phong Lập Hân thì cũng đã bị dán lên mình cái mác ham danh lợi.

Nhưng tất cả những chuyện này rất nhanh sẽ kết thúc. Bởi vì Tuyết Lạc sắp rời khỏi nhà họ Phong, rời khỏi thành phố này.

Trước khi rời đi tốt nhất là có thể ly hôn xong với Phong Lập Hân, nếu.

không thê ly hôn thì mình sẽ đề giấy thỏa thuận ly hôn đã ký xong để ở chỗ Viên Đóa Đóa, để khi Phong Lập Hân yêu cầu thì cô ấy sẽ đưa đến nhà họ Phong.

Tuyết Lạc nghĩ rằng, vì người phụ nữ Lam Du Du mà Phong Lập Hân chung tình đã lâu thì nhật định anh ấy sẽ yêu cầu. Với sự dịu dàng của Phong Lập Hãn thì nhất định sẽ không đề Đầm: Du Du chịu thiệt thòi.

Càng không dùng cái mác người đàn ông đã có gia đình đề nói chuyện yêu đương với cô ây.

Giờ phút này Tuyết Lạc chỉ muôn đê tiểu bảo bồi trong bụng cảm thụ được độ ám của cha mình nhiều hơn một chút. Bởi vì từ nay về Sau, khoảng cách tiếp xúc gần đến như vậy sẽ trở nên vô cùng xa xỉ. Có lẽ vĩnh viễn sẽ không lại có cơ hội như vậy nữa.

Tiểu bảo bối, đây là cha ruột của con, có phải rất tuần tú hay không? Chỉ là tính tình không tốt lắm, lúc nào cũng thích hành hạ mẹ của con.

Từ đầu vào đến đầu ra của ngõ nhỏ khoảng gân một nghìn mét. Phong Hàng Lãng cứ khiểng người phụ nữ rôi đi bộ như vậy trong thành phố cũ vãng vẻ này.

Dường. như gió cũng lặng, lòng người cũng yên. Tât cả mọi thứ trỏ nên yên tính tốt đẹp.

Tận đến lúc Tuyết Lạc bị người đàn ông kia dùng cách thức, thô bạo ném vào chiếc Ferrari bắt mắt kia, như vậy thì.ảo ảnh đẹp như mơ đó mới tan biến.

Không kịp né tránh, cũng may lần này không phải là phần trước ngực!

Mông bị va đau, Tuyết Lạc lập tức cuộn người lại, cô găng giảm bớt lực Va vào.

“Phong Hàng Lãng, anh không thể nhẹ nhàng hơn chút được sao? Nhất định phải ném à?”

Đúng là người đàn ông thô lỗi Tuyết Lạc cũng không trông cậy người đàn ông này sẽ đôi xử dịu dàng với mình.

Cô xứng sao?

“So với sự trừng phạt tiệp theo thì một chút này y quả thực chỉ như gãi ngứa thôi.” Phong Hàng Lãng ngồi ở ghé lái dần trở nên hung dữ.

Tuyết Lạc sợ hãi. Cô không biết người đàn ông này sẽ làm gì mình, việc mà cô có thê làm là che bụng mình rồi lùi vê sau. Theo bản năng duỗi tay muốn mở cửa xe ra nhưng cửa đã bị người đàn ông khóa lại.
 
Back
Top Bottom