Ngôn Tình Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 280


Chương 280:

“Anh không uống! Không cho phép em né tránh câu hỏi của anh!” tìnno Lập Hân quay đầu qua một bên không uông canh mà Phong Hàng Lãng đưa tới. Bời vì môi lâm Phong Hàng Lãng không muôn trả lời câu hỏi của anh, hắn đều dùng cách này để trồn tránh sự chất vẫn của anh.

“Anh trở thành chuyên gia tình cảm từ khi nào vậy?”

Phong Hàng Lãng đưa thìa canh rong biển vào miệng mình, chăm chú nhìn Phong Lập Hân rồi hỏi bằng giọng âm áp: “Nếu người phụ nữ tên Lam Du Du kia không yêu anh thì anh cũng sẽ buông tay chứ?”

Phong Hàng Lãng hỏi,bằng giọng điệu rất nhẹ nhàng, hắn biết sự quan trọng của Lam Du Du đối với anh hai Phong Lập Hân của hắn. Những gì hắn thê hiện ra bên ngoài không phải là hắn có ý hỏi dò mà chỉ thuận miệng hỏi, hắn rât mong chờ câu trả lời của Phong Lập Hân.

Rõ ràng Phong Lập Hân đã có chút hốt hoảng, mặc dù những vét sẹo chỉ chít trên gương mặt đã che giâu đi nét mặt của anh nhưng bàn tay anh lại hơi run lên.

Nếu phải mắt đi Lam Du Du trong cuộc đời mình, vậy Phong Lập Hân anh phải trải qua bao nhiêu cay đẳng và cực khỏ đề tỉnh lại cũng đâu có ý nghĩa gì? Như vậy thì không bằng bạn đâu cứ nhằm mắt ngủ và vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại nữa.

Phong Hàng Lãng vội vàng đắp chăn lại quanh người cho. Phong Lập Hân, che giấu đi sự run rây và sợ hãi một cách không thể không chế của anh.

Thật ra Phong Lập Hân phản ứng như vậy chính là câu trả lời cho Phong Hàng Lãng. Cả đời này không bao giờ có thê tước đoạt Lam Du Du khỏi sinh mệnh của Phong Lập Hân!

“Nếu ở bên anh cô ấy không hạnh phúc… Thì anh sẽ buông tay.” Một lúc lâu sau Phong Lập Hân mới chật vật mập máy nói ra câu nói đầy đau khổ này.

“Buông tay gì chứ? Anh hai, người đàn ông dê dàng buông. bỏ chính là kẻ nhát gan! Trên đời này cũng không thể tìm thây người đàn ông thứ hai yêu người phụ nữ lẳng lơ kia hơn anh ái Vậy nên anh không được buông tay!”

Mặc dù Phong Hàng Lãng rất muốn Phong Lập Hãn có thẻ thoát khỏi người phụ nữ tên Lam Du Du này nhưng hăn cũng biết, nêu muôn Phong Lập Hân mắt đi lòng tin theo đuôi Lam Du Du thì cuộc sông của anh cũng sẽ bị chặn lại, và một điều chắc chắn rằng việc mắt đi lòng tin chính là một đòn chí mạng đối với Phong Lập Hân.

Vậy nên Phong Hàng Lãng không thể không cô vũ anh như vậy mặc dù sự cô vũ này hoàn toàn ngược lại với ý muốn của hẳn.

Phong Lập Hân của giờ. khắc :. này giông như bị lún sâu xuông vũng bùn và không thê khống chế mà bị nhốt trong đó, bắt cứ sự vùng vấy nào cũng chỉ khiến anh càng nhanh chóng lún sâu hơn mà thôi. Anh gạt bỏ và chống chọi lại mọi phương án cứu viện khác, còn Lam Du Du chắc chắn đã trở thành vị cứu tinh duy nhất của cuộc đời anh.

Không chịu theo anh thì anh sẽ buông tay đê những bùn lầy kia nhắn chìm anh. Còn nêu chịu theo anh, lỡ có một ngày ngọn cỏ sinh mệnh Lam Du Du này có thê đứt gãy!

Sự cổ vũ của Phong Hàng Lãng cũng đã khiến Phong Lập Hân thoải mái hơn một chút, nhưng sau đó anh lại bị sự hèn mọn bao vây và chèn ép.

“Anh đã thành ra bộ dạng như vậy rồi, cũng nên buông tay đề Lam Du Du, đi tìm hạnh phúc đích thực của cô ây.”

Phong Lập Hân xót xa nói.

“Lại thế nữa! Anh hai, anh có thể đừng nói những lời xui xẻo như vậy được không? Anh đã nhận thua nhanh như vậy sao? Nếu đã như vậy, em sẽ đưa cô gái tên Lam Du Du kia đến Dạ Trang! Dựa vào sắc đẹp của cô ta nhất định cô ta sẽ trở thành con gà đẻ trứng vàng của Dạ Trang!”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 281


Chương 281:

Câu nói này của Phong Hàng Lãng đã khiến Phong Lập I Hân sợ hãi, từ đó khơi gợi ý chí chiến đầu và h*m m**n bảo vệ người yêu của Phong Lập Hân.

“Em dám!” Phong Lập Hân lạnh lùng quát, anh đã trúng kê khích tướng của Phong Hàng Lãng.

“Cho dù em dám làm vậy thì anh định làm gì em? Đánh em sao? Hay là chửi em?”

Phong Hàng Lãng ung dung nói: “Với tình trạng hiện giờ của anh thì có thể đánh được em sao? Đợi cơ thể anh hồi phục thì hãy tính toán với eml”

Phong Hàng Lãng rời khỏi bệnh viện.

quân khu với một tâm trạng không hề thoải mái.

Hắn ý thức được một cách sâu sắc rằng, người phụ nữ tên Lam Du Du kia đã ăn sâu và bám rê trong lòng Phong Lập Hân, với tình trạng hiện tại của Phong Lập Hân thì hiển nhiên loại bỏ cô ta à việc không thể thực hiện được!

Đương nhiên Phong Hàng Lãng sẽ không đề Phong Lập Hân mạo hiểm một lân nữa! Lân Tốc hắn suýt chút nữa đã mắt đi người thân yêu nhất trên đời này của mìnhI Còn có một việc vô cùng cập bách, Phong Lập Hân không chịu được lâu nữa, nhất định là muôn gặp người phụ nữ yêu tinh Lam Du Du kia. Muốn tìm một người bắt chước giọng nói của cô ta không khó, nhưng phải tìm được một cô gái có ngoại hình giỗng cô ta, việc này thật sự rât khói Lần trước Lam Du Du bị hắn hung hăng hành hạ một trận, chắc điền hiện giờ rất hận hắn, làm sao cô ta còn có thể ngoan ngoãn nghe lời tới dỗ dành Phong Lập Hân chăm sóc sức khỏe thật tốt đây?

Loại phụ nữ như Lam Du Du, uy h**p cũng không sợ, đe dọa cũng không xong, thích mềm không thích rắn!

NHiệng Phong Hàng Lãng lại không thích bi ngọt nhạt trước mặt cô ta!

Chuy ện này thật sự khiến Phong Fằng Lãng đau đầu!

Mắu chốt những ngày gần đây là người phụ nữ tên Lâm Tuyết Lạc vẫn luôn có tiêng hiền thục, đức hạnh cũng đã phản bội hắn mà trở nên lươn leo, Hăn bảo cô về nhà ở thì cô lập tức tắt máy, buổi trưa hắn tới _ trường cùng cô đi ăn cơm thì cô trồn trong ký túc xá ăn mì tôm, ngang ngạnh đến không chịu nổi!

Con gái bây giờ tại sao lại trở nên khó bảo như vậy, không nghe theo hắn nữa rồi?

Xem ra vẫn là do thiếu giáo dục!

Tuyệt Lạc đã thi xong tiêng Anh C1, cô mệt rã rời, lười biêng năm nhoài xuông chiêc giường gô, không muôn làm bật cứ việc gì.

“Tuyết Lạc, đi nào, tới nhà ăn ăn trưa đi.” Viên. Đóa Đóa rất hăng hái vì cô lại có thể nhìn thấy Phong Hàng Lãng.

Hôm qua Tuyết Lạc trốn ở trong túc xá ăn mì tôm, hai người Viên Đóa Đóa và Phong Hàng Lãng cùng ăn cơm trưa, nghĩ thôi đã thây cực kỳ GIÚP mạn rôi.

Mặc dù Viên Đóa Đóa biết rõ người Phong Hàng Lãng muôn gặp là Lâm Tuyết L yinn nhưng có thể trở thành tiêu điểm trong mắt bao người khiến Viện Đóa Đóa rất kích động. Hoặc có thể trên người cô có khiêm khuyết nên cô muôn có được cảm giác được mọi người chú ý, đặc biệt là ánh mắt đó ky xen lẫn sự hâm mộ và ao ước của các nữ sinh trong trường.

“Cậu đi ăn một mình đi! Kệ tớ, cũng không cần mua về cho tớ đâu, tớ không muốn ăn gì cả, không muốn làm gì. cả!” Thật sự Tuyết Lạc lười đến nỗi không muốn nhúc nhích.

Mấy ngày nay quả thực cô rất lười biêng, nêu không phải vì thi tiếng Anh C1, Tuyết Lạc xác định cả ngày hôm _ nay sẽ “khổng rời khỏi chiếc giường này.

“Vậy tớ đi đây! Lát nữa sẽ mua đồ ăn vê cho cậu!”

Viên Đóa Đóa đeo đồ trang sức lấp lánh rôi đi xuông ký túc xá nữ một cách duyên dáng, cho dù cô không yêu đương với Phong Hàng Lãng nhưng có được một người bạn khác giới cao quý như hắn cũng đủ để Viên Đóa Đóa cô tỏa sáng rạng rỡ.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 282


Chương 282:

Viên Đóa Đóa bước đi nhanh nhẹn và thanh thoát như một chú bươm bướm đang bay trên không trung.

Ở tầng một ký túc xá nữ Viên Đóa Đóa đã nhìn thầy dáng người thẳng tắp của Phong Hàng Lãng.

Ánh nắng mặt trời vấn Vương EM người hẳn trông vừa cao quý lại vừa chói lóa.

Phụ nữ là bộ mặt của đàn ông, và đàn ông cũng là bộ mặt của phụ nữ.

Các nữ sinh có người reo hò, có người thì căng thăng, tất cả đều tập trung sự chú ý lên người Phong Hàng Lãng.

Viên Đóa Đóa thực sự rât hy vọng có được một chàng Bạch Mã hoàng tử ưu tú và xuật säc như người đàn mm tên Phong Hàng Lãng này, người đàn ông tài phiệt có thân phận hiện hách và cao quý, là người đứng đầu tập đoàn quyên lực nhất thành phô.

Quan trọng là hắn còn có vẻ ngoài anh tuần phong lưu khiến người ta phải ghen ty và ước ao, từng cử chỉ đều rất nho nhã, mang theo sự tà mị lại không đứng đắn.

“Ngài Phong, để ngài đợi lâu rồi, để tôi đi gọi Tuyêt Lạc xuông.’ Viên Đóa Đóa biết rất rõ người Phong Hàng Lãng muốn chờ chỉ có thể là Lâm Tuyết Lạc chứ không phải chân sai vặt như cô.

“Không cần! Tôi tiện đường mua chút đồ ăn, phiền cô xách cái này lên lầu.”

Phong Hàng Lãng đưa túi đồ ăn trong tay đền trước mặt Viên Đóa Đóa, đây là đồ ăn mà thường ngày Lâm Tuyết Lạc rất thích ăn.

Phong Hàng Lãng biết rõ người phụ.

nữ già mồm đó sẽ tránh mặt hắn, thế nhưng † hắn vân dung túng cho sự cứng đầu đó của cô.

“Ngài Phong, ngài đối xử với Tuyết Lạc thật tột, Tuyết Lạc có người em chồng như ngài thật sự khiển người ta rât ngưỡng mộ.”

Viên Đóa Đóa không chút kiêng nễ bày tỏ sự ngưỡng mộ của mình, ở trước mặt Phong Hàng Lãng cô không hê có ý che giâu. Cô cảm thấy Phong Hàng Lãng cũng là người ngoài lạnh trong nóng, từ những việc tốt mà hắn làm cho Lâm Tuyết Lạc có thể nhìn ra được điều đó.

Em chồng sao? Phong Hàng Lãng nhếch mỗi cười, vừa cười vừa suy nghĩ. Hắn không hề giải thích gì và dường như cũng không cần thiết phải làm vậy bởi vì tât cả mọi người dường như đều biết rằng Lâm Tuyết Lạc được gả cho một người đàn ông bị lửa thiêu rụi cả người. Đồng thời họ cũng ác ý kháo nhau rằng hắn lạm dụng Lâm Tuyết Lạc! Tốt lắm!

“Vậy tôi lên lầu đây.” Viên Đóa Đóa trên tay câm túi đồ ăn nặng trịch quay người đi vê phía ký túc xá nữ.

Sau đó cô lại dừng lại quay người ân cần hỏi: “Ngài Phong, ngài đã ăn cơm trưa chưa?”

Đôi mắt Phong Hàng Lãng cụp xuống khiến người khác nghĩ răng người phụ nữ của hắn luôn trốn tránh hắn, còn không bằng một người bạn bình thường quan tầm hắn.

Thật ra tất cả những việc này không phải là do hắn tự chuốc lấy hay sao?

Nếu hắn sớm nói cho Tuyết Lạc biết hắn mới là chồng hợp pháp của cô thì bây giờ tình hình đã khác rồi? Hắn một mực muôn thăm dò, trêu đùa cô để có được cảm giác áp đảo của một người đàn ông, như vậy rồi để làm gì? | Có thể Phong Hàng Lãng thật sự đã có-được con người và trái tim Tuyết Lạc nhưng lại không mảy may đề tâm đến sự dày vò về mặt đạo đức mà Tuyết Lạc phải chịu đựng!

“Tôi có hẹn với bạn rồi.” Phong Hàng Lãng nhàn nhạt đáp một cậu, hắn cũng không thê nói mình vẫn đang rất đói thì thật là mất mặt!

“Vây tôi lên làu đây, tạm biệt ngài!”

Viên Đóa Đóa liệc nhìn người đàn ông tuần tú một lần nữa mới quay người chạy vội vào ký túc xá nữ.

Dù Viên Đóa Đóa không thê làm người yêu hay tình nhân của Phong Hàng Lãng nhưng. điều đó cũng không thê nào ngăn cản sự hâm mộ của cô đối với người đàn ông xuất chúng hơn người này.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 283


Chương 283:

Hắn đưa mắt nhìn lên cửa sổ phòng ký túc xá của Lâm Tuyết Lạc một lúc lâu rồi mới quay người rời đi.

Mà Lâm Tuyết Lạc ở trong phòng vẫn lười biếng nằm ì trên giường đương .

nhiên không hề biết bên ngoài cửa số phòng cô có một người đàn ông đang Ìo lắng cho cô.

Viên Đóa Đóa gần như là cố gắng hết sức mới có thể mang theo túi đồ ấn lên lầu, cô muôn trước khi Phong.

Hàng Lãng rời đi Tuyết Lạc có thê nhìn thấy hắn. Cô muốn đề Tuyết Lạc biết Phong Hàng Lãng quan tâm cô ây nhiêu như thê nào.

“Tuyết Lạc, Tuyết Lạc, mau dậy đi…

Mau dậy đi…”

Sau khi đặt túi đồ ăn lên bàn, Viên Đóa Đóa lập tức nhào tới lôi kéo Tuyết Lạc đang lười nhác không muốn động đậy dậy.

“Đóa Đóa, cậu làm gì vậy, tớ mệt lắm, xin cậu đó, để tớ ngủ một chút đi…

Tuyết Lạc nắm chặt lấy chiếc ga trải giường, có thế nào cũng không. muốn ngôi dậy, cho dù trời có sập xuông cô cũng không muôn động đậy, chỉ muỗn làm biêng ngủ một trận.

“Mau dậy xem đi, là Phong Hàng Lãng! Anh ây đang ở dưới ký túc xá của chúng ta, cậu mau nhìn đi!” Viên Đóa Đóa khăng khăng kéo Tuyết Lạc ngồi dậy.

Phong Hàng Lãng? Tại sao hắn lại tới đây? Chơi đùa đủ hay chưal Cô không thèm để ý đến hắn, hắn muốn làm sao thì tùy!

“Phong Hàng Lãng thì có gì phải nhìn!

Cậu cũng đâu phải chưa từng gặp – anh ta!” lâm Tuyệt Lạc ngáp mây cái rồi đồ người xuông giường muôn ngủ tiếp. Dường như cô bị mác bệnh làm biêng, ngoài ngủ ra thì thực sự không muôn làm gì khác.

“Lâm Tuyết Lạc, cậu không thể vô tâm như vậy được! Phong Hàng Lãng đưa cơm trừa đến cho cậu đó, anh ây còn chưa được ăn gì kìa.”

Viên Đóa Đóa quả thực rất thương Phong Hàng Lãng, người đàn ông cao quý và xuất sắc như vậy mà lại hạ mình mang cơm đến cho Lâm Tuyết Lạc, vậy mà Lâm Tuyết Lạc còn không cảm động chút nào, chỉ biết ngủ! Cô ngủ nhiều đến nỗi sắp biến thành con lợn rồi!

“Tớ đâu có bảo anh ta đưa cơm tới!

Hơn nữa, tớ không muôn ăn cơm anh ta mang tới! Cậu đưa cho anh ta mang về đi!” Tuyết Lạc lâm bẩm một tiêng.

“Dừng! Không có tình người gì cải”

Viên Đóa Đóa đầy Tuyết Lạc hám ngủ ra rồi vội vàng chạy tới bên cửa số. Ở phía xa, cô nhìn thây bóng lưng đơn độc của Phong Hàng Lãng rời đi, trong lòng cảm thây đau xót: “Tuyết Lạc, Phong Hàng Lãng ởi rồi! Anh ầy hạ mình đem cơm đến cho cậu mà cậu không thèm nhìn người ta một cái! Cậu quá nhẫn tâm rồi!”

Là Lâm Tuyết Lạc vô tình sao? Hay là Phong Hàng Lãng vượt quá giới hạn?

Dám đụng chạm đến người phụ nữ có quan hệ với anh trai mình? Bao gồm Lam Du Du và cả Lâm Tuyết, Lạc cô? Thật đúng là người đàn ông tôi tệ vô liêm sỉ!

Lâm Tuyết Lạc bị Viên Đóa Đóa mắng chửi như thế, cơn buồn ngủ ‹ của cô cũng đã giảm đi rất nhiều, cô chỉ cảm thây bụng mình đang kêu gào vì đói.

Thế là Tuyết Lạc nhìn thấy hộp đồ ăn trên bàn, cô lười đề ý đến sự trách móc của Viên Đóa Đóa với mình mà chạy vội đến chỗ hộp đồ ăn.

Có sườn xào muối tiêu, cá rán giòn, rau cần tây, canh thịt bò… Tất cả đêu là những món ăn mà Tuyết Lạc rất yêu thích.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 284


Chương 284:

Lại còn có cả đồ tráng miệng là bánh kem dâu tây nữal Tuyết Lạc nhịn được chép miệng mây cái!

Lúc Viên Đóa Đóa xoay người lại, Tuyết Lạc đã bắt đầu ăn.

“Đóa Đóa, mau tới ăn đi, món sườn xào muối tiêu này ngon cực kỳ, còn có canh thịt bò rất đậm đà, uống rất ngon, cậu mau qua đây ăn đi!” Tuyết Lạc nhét đầy đồ ăn vào miệng.

Viên Đóa Đóa quả thực rất đau lòng khi nhìn thấy cô gái ăn uống thả cửa mà không có tình thương người này.

Trước đây cô còn cảm thây thật thiệt thòi và đáng thương cho Lâm Tuyết Lạc khi phải lây một người tàn tật như Phong Lập Hân, bây giờ xem ra cô ấy lại còn được một người đàn ông đẹp trai ngời ngời là Phong Hàng Lãng hạ mình quan tâm, phục vụ, cô ây có lẽ cũng sông thoải mái hơn.

Sau khi bỏ một miếng cá rán vào miệng, “Tuyết Lạc đột nhiên ngừng nhai, cô che miệng chạy vào nhà vệ sinh.

Cô nôn một trận vào bồn rửa mặt, nôn sạch bao nhiêu đồ ăn vừa ăn lúc nãy ra ngoài mà dường như vẫn chưa có dâu hiệu dừng lại, cô còn tiếp tục nôn ra dịch nhòn, gần nhưứ muốn nôn hết cả lục phủ ngũ tạng ra ngoài…

Viên Đóa Đóa đứng ở cửa phòng vệ sinh yên lặng quan sát một lúc, sau đó cô đột nhiên cât tiếng hỏi: “Lâm Tuyết Lạc, lẽ nào cậu mang thai rồi sao?”

Viên Đóa Đóa có lẽ chỉ là tùy tiện nói vậy, nhưng Lâm Tuyết. Lạc lúc đó lại bị dọa đến ngắn người.

Dường như lúc này mới nhận ra, bà dì của mình hình như là hơn một tháng rôi chưa đến. Vấn đề mấu chốt là nêu như bản thân thật sự mang thai, vậy thì đứa trẻ đó là của ai?

Chắc chắn không phải người chồng Phong Lập Hân của cô! Mà là… Mà là tên ác ma Phong Hàng Lãng!

Tuyết Lạc quả thực bị dọa sợ. Nếu như cô thực sự mang thai đứa con của Phong Hàng Lãng, vậy thì Lâm Tuyêt Lạc cô còn muôn sông nữa hay không đây?

Tuyết Lạc lúc này lại rất lý trí. Suy nghĩ duy ¡ nhất trong đầu chính là không thể đề cho Viên Đóa Đóa biết chuyện cô đã mang thai. Cho dù cô thực sự không mang thai, thì cũng không thê để Viên Đóa Đóa có ý nghĩ cô mang thail Cô chẳng phải vừa ăn cá tuyết sao?

Tuyệt Lạc liền tương kế tựu ké, dùng tay ấn lên cổ, đau đón nói với Viên Đóa Đóa: “Mang thai cọng lông ây, tớ bị hóc xương cá rồi! Mau lấy cho tớ chai nước.”

Vừa nghe thây Tuyệt Lạc nói bị xương cá móc vào cô họng, Viên Đóa Đóa cũng rất hoảng sợ, nhanh chóng chạy vào lầy một chai nước khoáng, mở nấp chai đưa ra: “Tuyết Lạc, đã nhỗ được xương cá ra chưa? Nhìn bộ dạng cậu ăn như hùm như sói kìa, giống như quỷ đói đầu thai vậy.”

Viên Đóa Đóa vừa phàn nàn về Tuyết Lạc, vừa võ nhẹ vào lưng Tuyết Lạc đề giảm bớt sự khó chịu của Tuyết Lạc.

Tạ ơn trời đất, Viên Đóa Đóa tin rồi!

Trong lòng Tuyết Lạc thầm nhẹ nhõm!

Nếu đề Viên Đóa Đóa biết cô thật sự mang thai, vậy thì sẽ tương đương, với việc cả Thân Thành này đều biết.

Chuyện › xâu trái với luân thường đạo lý này nêu như truyền ra ngoài, vậy thì mặt mũi của hai anh em Phong gia giấu đi đâu n Đặc biệt là Phong Lập Hân..

“Không biết… Trong cổ họng hình như vân có chút khó chịu.” Nếu đã diễn, thì phải diễn cho tròn vai. Tuyết Lạc vỗn không muôn lừa dối Viên Đóa Đóa, chỉ là hậu quả của chuyện này quá tôi tệ, thực sự là quá nghiêm trọng. Tuyết Lạc không chịu đựng được.

“Vậy có cần đến bệnh viện kiểm tra không?” Viên Đóa Đóa lo lắng.

“Không, không cần. Lát nữa là ổn thôi.” Tuyết Lạc vội lần tránh.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 285


Chương 285:

“Tuyết Lạc, chúng ta nên đến phòng y tê kiêm tra đi. Lần trước tớ nghe trên tin tức nói có một người đàn ông trung niên bị xương cá mặc vào cổ họng, cứ tưởng. là không có gì nghiêm trọng nên không đến bệnh viện ngay tôi đó, vê sau bị nhiễm trùng, thiêu chút nữa là chết đấy.”

Viên Đóa Đóa không phải là đang giật tít, mà đó là sự thật.

5 ” Tuyết Lạc giật mình: “Không, không Tghiến? trọng đến vậy đâu nhỉ?”

“Có đấy! Tuyệt Lạc, tớ đưa cậu đến phòng y tế kiểm tra.” Viên Đóa Đóa mà quyết lôi Tuyết Lạc đến phòng y ề Được rồi, lần này mình chơi lớn rồi!

Xem ra đây chính là sự trừng phạt cho việc nói dối người khác.

Tuyết Lạc uống một ngụm nước khoáng lớn, vội vàng nói: “Không sao rồi, cỘ họng tó không đau nữa, chắc là nhô ra được rồi.”

“Không sao thật chứ? Tuyết Lạc, cậu đừng miễn cưỡng đấy.” Viên Đóa Đóa vân có chút lo lăng.

“Đó chỉ là tai nạn hy hữu: thôi! Cậu nghĩ xem, Trung Quốc có hơn một tỷ dân, môi ngày sẽ có một phần ba trong, SỐ họ ăn cá, cũng không thấy có mây người bị hóc Xương cá mà phải đến bệnh viện! Đóa Đóa, cậu đừng làm quá lên, tớ thật sự không sao rôi!”

Tuyết Lạc đương nhiên sẽ không đi cùng Viên Đóa Đóa đến phòng y Vtê, Với hỏa nhãn kim tinh của mây người dưới phòng y tế, ước chừng chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể biết cô có thực sự mang thai hay không. Nhự vậy thì tất cả mọi người đều sẽ biết!

Một trận phong ba đã được Tuyết Lạc cơ trí hóa giải.

Nhưng trong lòng Tuyết Lạc vẫn luôn bôi bời bởi một suy nghĩ khác, phải xác minh xem mình có thật sự mang thai hay không!

Tính thời gian, bà dì hình như năm mươi ngày rồi chưa đến. Dấu hiệu sinh lý này chắc chắn là một trong những bằng chứng quan trọng của việc mang thai.

Sau khi ở cùng : người đàn ông đó, rõ ràng là cô đã uống thuốc tránh thai khẩn cấp! Sao có thể mang thai chứ?

Lẽ nào tránh thai thất bại rồi? Hay là thuốc hỏng?

Đột nhiên, Tuyết Lạc nghĩ đến việc thuốc tránh thai bị dì An đánh tráo!

Trời ơi, chắc không phải là dì An động chân động tay vào thuốc của cô đó chứ?

Nhưng mà những điều này đều không phải là điểm mầu chốt!

Điều cấp bách bây giờ chính là phải xác nhận xem mình có thật sự mang thai hay không!

Que thử thai gì đó, có thể xuống căng tin dưới lầu mua. Nhưng ˆ Viên Đóa Đóa cứ đứng ở đây, Tuyết Lạc căn bản là không thê đi được. Vả lại mua thứ đồ đó ở trong trường sẽ thành mục tiêu lớn. Cho dù không mang thai, thì cũng bị mọi người bàn tán.

Việc Tuyết Lạc phải làm lúc này đó chính là tống khứ Viên Đóa Đóa đi, một mình chạy ra khỏi trường và đi mua mới được.

“Đóa Đóa, buôi chiêu tớ phải đến bệnh viện thăm Phong Lập Hân, nên không, thể cùng cậu đi tập nhảy Latin được.”

“Hôm nay tớ cũng không muôn tập!

Hay là tớ cùng cậu đên bệnh viện thăm Phong Lập Hân nhé?”

*…” Vẫn không tống khứ đi được.

Tuyết Lạc tiếp tục từ chối: “Không được đâu Đóa Đóa, Phong Lập Hân từ trước đến nay. đều rất tự tỉ, Ảnh ây không gặp người ngoài đâu. Nhát là người phụ nữ xinh đẹp như cậu, anh ấy nhìn thầy sẽ càng tự ti.”

“Không sao, tớ không vào thăm anh ây là được. Tớ sẽ đứng đợi cậu ở cửa phòng bệnh.”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 286


Chương 286:

Viện Đóa Đóa thầm nghĩ, không nhìn thấy Phong Lập Hân cũng không sao, nhìn thây Phong Hàng Lãng cũng được rôi. Phong Hàng Lãng chắc là sẽ ở bên cạnh anh trai mình.

Nhìn thấy bộ dạng mê trai của Viên Đóa Đóa, Tuyết Lạc lạnh lùng ép hỏi: “GHI không phải là cậu muôn gặp Phong Hàng Lãng đó chứ?”

“Không, không phải.” Bị người ta đoán trúng tim đen, Viên Đóa Đóa có chút hoảng hối.

“Tớ thây cậu chính là như vậy! Trên mặt cậu khắc rõ ràng năm chữ “Tôi là người mê trai”.” Tuyết Lạc khiêu khích Viên Đóa Đóa.

“Được rồi được rồi, tớ không đi nữa là được! Rõ ràng biết người Phong Hàng Lãng quan tâm là cậu, còn nhất định dìm tớ xuông bùn. Tớ là đồ què, Phong Hàng Lãng có thê đề ý đến tớ sao? Tâm Tuyết Lạc, cậu cô ý trêu tớ có phải không?” Viên Đóa Đóa nói mà không suy nghĩ gì.

Tuyết Lạc biệt Viên Đóa Đóa sẽ không thực sự giận cô, nhưng đề yên ổn rời đi một mình thì Tuyết Lạc chỉ có thê lừa dối Viên Đóa Đóa một lần.

Cùng lắm thì tối về chịu đòn nhận tội là được.

Điều duy nhát Tuyết Lạc muốn làm bây giờ chính là xác nhận xem mình có thật sự mang thai hay không!

Ngoại trừ tài xế Phong gia đưa đón, bình thường Tuyết Lạc đều là di chuyển bằng xe buýt. Nhưng lần này lại bắt taxi một cách xa xỉ.

Cô mua ba loại que thử thai và giây thử thai sớm từ hiệu thuôc rôi chạy vào nhà vệ sinh ở quán cà phê đề kiểm chứng.

Đem theo cảm xúc lẫn lộn, Tuy ết Lạc yên lặng chờ đợi kết quả. ¡ Ba phút sau, cả que thử thai và giấy thử thai sớm đều hiện lên hai vạch đỏ.

Đồi kết quả khác trực tiếp hơn chính là Lâm Tuyết Lạc cô thật sự mang thai rồi!

Tuyết Lạc ngắn người, ngồi xuống sàn nhà vệ sinh.

Trời ơi, cô mang thai đứa con của Phong Hàng Lẩng rồi?

Đó chính xác là con của Phong. Hàng Lãng! Chứ không phải là con của chông cô Phong Lập Hân!

Tuyết Lạc cảm thậy mình thật sự không thể Sống tiếp được nữa! Chưa nói đến việc bản thân không tuân thủ đạo vợ chồng, lại phóng túng như Vậy, làm ra việc thấp hèn. Chỉ dựa Vào việc Phong Hàng Lãng là em trai của Phong Lập Hân, thì cô cũng không nên mang thai đứa con của Phong Hàng Lãng!

Lúc này, thế giới của Tuyết Lạc vô cùng yên tĩnh.

Chỉ có bạ que thử thai hai vạch bày ra trước mắt.

Tuyết Lạc thát thần ngồi trên sàn nhà vệ sinh, nhìn chằm chằm vào b* q** thử thai, dường như suy nghĩ của cô lúc này đều bị quét sạch, cả người như con rồi không còn sức sống.

Cô thực sự đã mang thai, hơn nữa còn không phải mang thai đứa con của chông cô, mà là của Phong Hàng Lãng. Cô chỉ ở cùng một người đàn ông là Phong Hàng Lãng, đứa con này không phải là của hắn, còn có thể là của ai?

Tuyết Lạc không biết mình nên chấp nhận sự thật này thế nào. Có lẽ cô không buồn bã, mà là hoang mang.

Cô vẫn còn trẻ, mới hai mươi ba tuổi, đáng lẽ vẫn trong độ tuổi được bổ, mẹ che chở, cô không có năng lực giải quyết vấn đề này một mình.

Làm sao đây? Bỏ đứa bé này sao?

Suy nghĩ này vừa hiện ra, trải tim của Tuyết Lạc liền bị bóp. chặt. Cô nhớ đến bản thân bắt đầu cuộc đời là sông nhờ vào người khác, cô nghĩ.

đến Tàn trẻ nhỏ đáng thương ở cô nhỉ viện… Bọn chúng đã làm gì sai chứ? Mà lại bị người lớn bỏ rơi trong cô-nhi viện với đủ mọi lý dol Nhưng không bỏ đứa trẻ này, cô còn có thê làm gì đây? Muôn sinh nó ra?
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 287


Chương 287:

Người cô gả cho là Phong Lập Hân!

Nhưng lại mang thai đứa con của Phong Hàng. Lãng! Nếu như sinh đứa trẻ này ra, vậy chẳng phải là đội mũ xanh cho Phong Lập Hân sao? Hắn bị lửa thiêu đã đủ tang thương rôi, bây giờ lại còn phải chịu cảnh vợ không chung thủy với hắn?

Sự tự trách và tội lỗi sâu sắc ; dâng lên trong lòng khiến Tuyết Lạc vô cùng khó chịu. Trái với đạo đức, cô biết mình không nên sinh ra đứa trẻ này, nhưng cô thực sự không nhẫn tâm bỏ sinh mạng bé nhỏ vô tội này.

Tuyết Lạc ôm chặt lấy đầu gồi, đem cái bụng vẫn phẳng lì giấu Vào trong khuỷu tay. Cô nghĩ tiếp, nêu như Phong Hăn? Lãng biệt cô đã mang thai của hắn, hắn sẽ có cảm xúc gì?

Hắn sẽ làm gì?

Liên tưởng đến người đàn ông giả danh Phong Lập Hân lừa dối và thử mình, trong lòng Tuyết Lạc trở nên lạnh lẽo.

Cô trong suy nghĩ của Phong Hàng Lãng, luôn là một người hám tiên, muốn chiêm đoạt tài sản của Phong gia, là người phụ nữ xâu xa có mưu đồ bát chính đối với Phong gia! Nếu như để hắn biết được cô đã mang thai con của hắn, hắn chắc chắn sẽ nhận định cô là dùng đứa con trong bụng đề tống tiền Phong gia, bức ép Phong Hàng Lãng, đề lầy một phần tài sản của Phong gia.

Người đàn ông đó, từ trong xương côt luôn coi thường người phụ nữ hám tiền Lâm Tuyết Lạc côI Nghĩ cũng đúng thôi, làm gì có người phụ nữ bình thường nào lại can tâm tình nguyện gả cho một người tàn tật chứ? Không phải vì tiên, thì còn có thể vì cái gì đây? Vì tình yêu sao?

Tuyết Lạc tự giễu cười đau khổ, cô không cần Phong Hàng Lãng coi trọng. Đương nhiên sẽ không nói cho hãn biết chuyện cô mang thail Để tránh hắn có những ý nghĩ kinh thường côi Hắn có thể xúc phạm nhân cách của cô, lăng nhục lòng tự trọng của cô, nhưng hắn không thể có những suy nghĩ bản thỉu về đứa con của cô! Con cô là đứa trẻ vô tội, thuần khiết. Đến thần thánh cũng không thể xâm phạm, chứ đừng nói đên là Phong Hàng Lãng!

Nhưng… Nhưng bản thân cô thật sự muôn sinh đứa con này ra sao? Cô có khả năng sinh ra đứa con này sao?

Tuyết Lạc đặt bàn tay lên bụng, âm thầm cảm nhận sinh mệnh bé l Con à, con thật đáng thương khi phải có một người mẹ bất tài thê này! Đền cả một mái nhà bình thường cũng không thê cho conl Mãi đến khi nhân viên đến dọn dẹp vệ sinh, Tuyết Lạc mới vất mây que thử thai đó rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh của quán cà phê.

Tuyết Lạc không dám đến bệnh viện ở trung tâm thành phó, mà ngồi xe hơn hai tiếng đồng hồ đến một bệnh viện nhỏ ở nơi hẻo lánh phía bắc thành phố để kiểm tra. Kết quả xét nghiệm cho thấy thai nhi đã gần bảy tuân tuổi.

Cầm giấy xét nghiệm, trong lòng Tuyết Lạc vô cùng hỗn độn. Cô “không biết nên buồn hay nên vui.

Thai nghén một sinh mệnh mới, lễ ra là một điều tuyệt vời, Nhưng Tuyết Lạc lại không thể vui nổi. Cô không dám nói với bát kỳ ai, thậm chí đến cả cha ruột của đứa trẻ cũng không thể nói. Nếu như người đản ông đó biết cô mang thai con của anh ta, nói không chừng lại chế nhạo cối Với tính cách hung bạo của ¡ Phong.

Hàng Lãng, anh ta có thể sẽ đầy cô đến bệnh viện bỏ đứa bé ngay lập tức. Tuyết Lạc tin rằng người lạnh lùng và tàn nhẫn nhự anh ta, nhất định sẽ làm được điều này. Bởi trong lòng người đàn ông đó, cô từ trước đến nay đều thấp hèn, có thê tùy ý đối đãi.

Năm chặt tờ giây xét nghiệm, Tuyết Lạc lững thững bước đi không đích đến trong thành phố hồi hả và nhộn nhịp, cô không biết đám đông sẽ đưa mình đi đâu. Chỉ là máy móc trôi theo dòng chảy.

Về Phong gia? Tuyết Lạc mím chặt môi đăng chát, mình lầy thân phận gì để trở về Phong gia đây? Là vợ của Phong Lập Hân? Hay là mẹ của con Phong Hàng Lãng?

Tuyết Lạc đột nhiên cảm thấy bản thần rất nực cười! Mẹ của con Phong Hàng Lãng? Từ lúc gả đến Phong gia, người đàn ông đó đã chính thức nhìn nhận Lâm Tuyết Lạc cô lần nào sao? Ngoại trừ mỉa mai và châm biếm, thì cũng chỉ là trêu chọc vô nghĩa!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 288


Chương 288:

Từ trước đến nay chưa từng tôn trọng chị dâu, còn giả làm anh trai để lừa gạt tình cảm của cô! Có lẽ trong mắt Phong Hàng Lãng, Lâm Tuyệt.

Lạc cô không xứng đáng với bât cứ thứ gì. Đặc biệt là thân phận phu nhân Phong gial Nêu hán đã cảm thây Lâm Tuyệt Lạc cô không xứng, vậy thì tại sao không ngăn cản anh trai cưới cô vệ Phong gia? Hay là hắn cảm thấy cưới vệ rôi trêu đùa thì càng dễ giải hận hơn?

Đúng là một tên đàn ông b**n th**!

Ngồi trên xe đi tới đi lui hơn bốn tiếng đồng hồ, Tuyết Lạc đói đến mức ngực – dính vào lưng luôn rồi.

Tuyết Lạc dừng lại trước một cửa tiệm Pizza Hut. Trên màn hình LCD lớn ngoài cửa đang phát quảng cáo pizza gà quay kiêu Provence, Tuyết Lạc không kìm được mà nuốt nước miêng.

Rõ ràng là muôn ăn, nhưng lại do dự.

Cô đây là muốn cầm tiên tiêu vặt mà Mạc Án gia đưa cho để ăn chiếc pizza này?

Tại sao Mạc quản gia lại cung cấp tiền học phí và tiền tiêu vặt cho Lâm Tuyết Lạc? Đó là bởi vì cô là vợ của Phong Lập Hân. . Vậy bây giờ cô lầy danh nghĩa gì đề tiêu số tiên này đây? Một người phụ nữ không chung thủy phản bội chông?

Không thể quản nhiều như vậy được!

Tuyệt Lạc cảm \ thấy cô đói đên nỗi có thể ăn được cả một con bò! Dù sao đứa trẻ trong bụng cũng không phải là cô mang từ Hạ gia đên Phong gia, dù không hợp. đạo lý, gu g nó cũng là con cháu của Phong gial Tuyết Lạc bước vào quán Pizza Hut, một mình gọi một chiệc pizza gà quay kiêu Provence 9 inch, Thêm bánh tiramisu và nước tuyết. lê mật ong.

Tuyết Lạc thực sự đã ăn hết toàn bộ.

Đề bày tỏ lòng xin lỗi với Viên Đóa Đóa, Tuyết Lạc gọi một chiếc pizza hải sản nhỏ và mang về cho cô ây.

Vừa ngồi lên xe buýt, Tuyết Lạc đã cảm thây bụng mình côn cào. Dường như muôn nôn rail Cô nhanh chóng đưa một tay lên võ ngực, một tay xoa bụng, trong lòng thâm trách, bảo bồi ngoan, con không làm loạn có được không? Hơn một trăm tệ, nôn ra thì thật lãng phí! Hãy là một đứa con ngoan ngoãn và tiệt kiệm nhé!

Không biết có phải do nghe hiểu được lời mẹ nói, hay là tiếc tiền mẹ đã bỏ ra mà bé con dàn dần ngoan ngoãn hơn, không quậy nháo trong bụng của mẹ nữa, dạ dày đang nhộn nhạo của Tuyết Lạc cũng dân dần đỡ hơn rất nhiều.

Bảo bối, con thật ngoan. Tuyết lạc vừa xoa xoa bụng của mình vừa thầy chóp mũi cay cay.

Không có ai chia sẻ niềm vụi với cô, càng không có ai chia sẻ nỗi lo lắng của cô. Có lẽ điều mà Tuyết Lạc có thể làm là lén lút đưa đứa nhỏ trong bụng mình đi ăn một bữa Pizza Hut.

Cô không có mặt mũi nào đi nói với chồng mình là Phong Lập Hân, càng không dám đi nói cho bô ruột của đứa bé là Phong Hàng Lãng. Một người thì sẽ phải chịu sự lên án của trách nhiệm đạo đức, còn một người thì sẽ bị vứt bỏ một cách tàn nhấn. Bắt kề là cách nào thì Tuyết Lạc cũng không thể chịu được.

Lỗi sai là của cô, đứa bé của cô vô tội. Cô không hệ muôn đứa trẻ trong bụng cô phải chịu khổ với cô.

Tuyết Lạc vô cùng bối rối với đứa con trong bụng của mình. Cô không biết phải làm thế nào với đứa con đã thành hình trong bụng mình. Cô vô cùng bồi rồi.

Xuống xe bus, Tuyết Lạc mang theo máy túi đồ ăn từ quán Pizza Hụt rồi băng qua đường lớn, hướng về khu ký túc xá nữ của trường đại học. bây giờ đã là chín giờ tôi rôi, vừa đúng thời gian vệ phòng của nữ sinh.

Ánh đèn chiều ¡ Xung đường, dưới những bóng cây lôm đôm trên mặt đường, từng đôi nam nữ trẻ tuôi đi lại, hoặc đang ôm ấp, không khí thân mật đặc quánh cả không gian. Khung cảnh cả con đường lớn dường như trở thành một cái hành lang chứng kiến cảnh tương tư, tạm biệt của những đôi tình lữ.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 289


Chương 289:

Tuyết Lạc im lặng đi qua những đôi tình lữ ân ân ái ái này, trong lòng không chỉ có chút xót xa mà còn có chút đau lòng.

Tuyết Lạc biết từ khi cô đồng ý với chú của mình là Hạ Chính Dương gả vào nhà họ Phong, tất cả những tình cảm thanh xuân tươi đẹp này đêu đã vạch rõ một ranh giới với cô.

Nói một cách văn vẻ thì là cô vì giúp chú Hạ Chính Dương của mình trong lúc khó khăn mới gả. cho nhà họ Phong, tất cả là vì để công ty nhà họ Hạ có được một tương lai tốt đẹp hơn. Nhưng nếu nói thẳng ra thì chỉ là vì cô bị ép phải trả ơn nuôi dưỡng dạy bảo bao nhiêu năm của Hạ Chính Dương mà thôi.

Trên con đường duy nhất về ký túc xá nữ vân tràn ngập mùi hoocmon nam nữ, Tuyết Lạc đành phải bước nhanh hơn, hy vọng nhanh bước qua con đường tình yêu khiến người ta mặt đỏ tim đập này.

Một thân hình thẳng tắp, nhanh nhẹn như báo đen xông ra từ bụi cây, ôm Tuyết Lạc vào lòng.

“Muộn thế này mới về, lại đi lung tung tận đâu rồi?” Giọng nam trầm thấp tràn ngập vẻ bât mãn.

“Phong… Phong Hàng Lãng? Anh, anh sao lại đên đây?”

Người đàn ông này sao lại đợi ở đây chứ? Tuyết Lạc đếm nay có chút vui vẻ. Nhưng từ lúc cô nhìn thấy Phong Hàng Lãng thì đã biến thành Xuân nhiêu hơn. Trong chút buồn bã mắt mát, lại có một tia kinh ngạc vui vẻ nho nhỏ.

“Ở đây đợi bắt cô.” Giọng của Phong Hàng Lãng lạnh buốt, chỉ hận không.

thê đem cô gái này khắc lên thân thề mình.

“Chiều hôm nay đi lang thang ở đâu về?” Lại thêm một tiếng trách móc trầm thấp, gương mặt trầm thấp của Phong Hàng Lãng đã bắt đầu nhuốm tia tức giận.

“Đi, đi ăn Pizza Hut.” Tuyết Lạc sợ hãi giơ túi đồ ăn ở cửa hàng Pizza Hut trong tay lên.

“Đi ăn Pizza Hut cần hết cả một buổi chiều, một buổi tối à? Đi với ai?”

Phong Hàng Lãng lại siêt chặt tay mình hơn, ôm lây Tuyết Lạc vào lòng mình chặt hơn. Cô không thể động đậy, cũng không thể đây ra. Đàn ông lúc ngang ngược thì rât cứng không, không nói lý, chỉ biết dùng sức mạnh của mình đề bắt nạt cô.

Tuyết Lạc không muốn nói gì. Đương nhiên là cô không thể nói, càng lười không muốn nói.

“Không nói đúng không? Xem ra là tôi đề cho cô tự do quá rồi nhỉ. Thế nào, có ó phải bắt đầu nhớ đến mùi vị bị nhốt ở trong phòng trên tầng ba nhà họ Phong rôi?” Âm thanh của Phong Hàng Lãng lạnh ngắt.

Người đàn ông này lại muốn nhốt cô lại? Tuyết Lạc lạnh lùng nhẫn nhịn nói: “Phong Hàng Lãng, tôi là một người sông sờ sờ như thế này, tôi có quyên tự do sông cuộc sông của tôi.”

“Tự do cuộc sông? Từ giờ khác mà cô lựa chọn gả vào nhà họ Phong, cô đã vĩnh viên không còn thứ đó nữa.

rồi. Tất cả của Lâm Tuyết Lạc cô đều thuộc về nhà họ Phong. Hiểu chưa?”

Phong Hàng, Lãng cô ý dùng lồng ngực rắn chắc của mình cọ vào Tuyết Lạc.

Lời của người đàn ông này càng làm Tuyết Lạc thêm buồn bã. Có lẽ ngày hôm nay cô cũng đã vui buồn lẫn lộn, Tuyết Lạc không nhịn được nữa, nước mắt của cô cứ thê mà rơi xuống.

“Phong Hàng Lãng, có phải đối với anh tôi cực kỳ đáng ghét không? Ham tiền tài, ham vinh hoa, cực kỳ bèo bọt như cát bụi đúng không?”

Có lẽ ngay từ đầu người đàn ông này không hề đề cô vào mắt. Cũng đúng thôi, một cô gái dễ dàng bị anh ta tùy ý bắt nạt lừa gạt tình cảm thì làm sao có thê được anh ta tôn trọng được chứ.

Nói đi cũng phải nói lại, nếu như Tuyết Lạc cô có tự trọng thì làm sao có thê đề cho đàn ông hết lần này đến lượt khác đối xử với cô như thế, lại càng hết lần này đến lần khác chìm đắm vào thứ tình cảm không thể thoát ra được.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 290


Chương 290:

Phong Hàng Lãng dường như có vẻ như không có ý định bàn luận vẫn đề này với cô. Anh ta chỉ quan tâm cả buôi chiều hôm nay cô đi đâu. Vì Viên Đóa Đóa nói với anh ta cô gái này đi bệnh viện, nhưng anh ta ở bệnh viện chờ cả một buổi chiều cũng không hề thấy cô.

Cho nên, nói đi bệnh viện thăm anh trai Phong Lập Hân chỉ là cái cớ, cô và Viên Đóa Đóa đang nói dối.

“Cô còn chưa trả lời tôi. Cả buổi chiều nay với cả nửa tối nay cô đi đâu?”

Kiên nhẫn của Phong Hàng Lãng cũng hết rồi, đến ánh mắt của anh ta bây giờ cũng đủ khiến người khác phải khiệp sợ.

“Tôi vốn dĩ định đi bệnh viện thăm anh trai anh, muốn nói chuyện ly hôn với anh ây. Nhưng sau đây lại không muốn đi nữa, cho nên tùy tiện đi lung tung thôi.”

Lời của Tuyết Lạc có một nửa là thật, nửa còn lại là giả. Mục đích chỉ là đề thuyết phục người đàn ông này không đi tra cứu hành tung của cô nữa. Bởi vì Tuyết Lạc biết nêu như anh tạ muốn tra ra tông tích của cô nhất định có thể tra ra toàn bộ.

“Vì sao lại không đi nữa?” Phong Hàng Lãng lại truy hỏi.

Xem ra anh ta vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng lời cô nói. Nếu như cô không nói ra máy câu nói thật, với sự gian.

xảo của Phong Hàng Lãng chắc chắn anh ta sẽ không tin.

“Tôi nghĩ anh trai của anh cũng khá đáng thương, cái chị Lam Du Du đó vốn không hê yêu anh ấy.. Người chị ta yêu là Phong Hàng Lãng anh.”

Lúc nói ra lời này Tuyết Lạc cảm thấy rất khó chịu. Cô thật sự cảm thây thương cảm thay cho Phong Lập Hân. Những người phụ nữ có liên quan đên anh đêu có qua có lại với em trai bảo bối của anh, trong đó cũng bao gồm cả Lâm Tuyết Lạc cô.

“Tôi cũng không thể bắt cô ta không yêu tôi.” Giọng Kia Phong Hàng Lãng đã mang theo sự lạnh lẽo.

Đúng là người đàn ông vừa ngang ngược vừa điên cuông. Chuyện yêu hay không yêu anh ta đêu dùng bạo loi không chê được.

“Làm sao, ghen rồi?” Phong Hàng Lãng trêu chọc hỏi một tiếng, đôi mắt sâu thẳm thăm toát lên một ánh sáng mê hoặc quyên rũ.

Ghen? Sao cô lại phải ghen chứ?

Dựa vào cái gì mà ghen? Thật là kiêu ngạo, giỗng hệt như lần đầu tiên cô gặp anh ta.

“Đúng rồi, cỗ họng bị mắc xương cá thế nào rồi?” Phong Hàng Lãng dùng ngón tay khớp xương rất rõ ràng bóp chặt má của Tuyết Lạc bắt cô mở miệng.

Quả nhiên Viên Đóa Đóa nói hết tất cả mọi thứ với anh ta rồi. Cho nên việc cô giữ bí mật chuyện mình mang thai với Viên Đóa Đóa thật là sáng suốt.

“Kiểm tra một cái là biết ngay.” Không đợi Tuyết Lạc trả lời, người đàn ông đã hôn xuông khuôn miệng đang bị ép mở ra của cô.

Môi của anh ta rất nóng, nóng đến mức có thê cảm nhận được như đang có.mạch máu chảy quá.

bi ngạng ngạnh không được, cô đang cô găng vùng vây tránh ra.

Đêm trong vườn trường, bao quanh là không khí tươi trẻ, tình cảm thật khiên người ta rung động.

Gáy của Tuyết Lạc bị bàn tay to lớn của anh ta giữ chặt, khoang miệng của cô bị đầu lưỡi anh ta chiếm giữ.

Tuyết Lạc không có cách nào thoát khỏi kìm kẹp của anh, cô-sợ đến mức sắp khóc, trong mắt đã lấp lánh ánh nước.

Sau khi kết thúc nụ hôn dài và sâu, môi Tuyết Lạc có hơi sưng lên, khóe môi hơi đỏ như bông hoa chúm chím sắp nở.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 291


Chương 291:

Phong Hàng Lãng dùng đầu ngón tay cái niệt nhẹ lên đôi môi hơi sưng của Tuyết Lạc, anh ta rất hài lòng với biểu cảm vừa ngượng ngùng vừa sợ hãi của cô. Người phụ nữ của anh nên như thế, thuần khiết, xinh đẹp, không bị bắt kỷ người đàn ông nào khác ngoài anh ta vấy bản.

“Đã lớn ngần này rồi ăn cá cũng để bị hóc xương? Thật không khiên người ta bớt lo tí nào.”

Âm thanh chiều chuộng. của Phong Hàng Lãng rất mêm mại không hê giống tính cách của anh ta, thật nghi ngò anh ta có bị uông nhằm thuốc không?

“Làm khổ thiếu gia tôi đây đứng đây chờ cô cả tiếng đồng hồ rồi… Cô tính bồi thường cho tôi thế nào đây?”

Anh ta dùng cánh tay ấn chặt lên lưng cô, khiến cho cô không thể tránh khỏi phải tựa lên lồng ngực rắn chắc của anh tạ, lại lợi dụng lúc có lúc không mà đụng chạm lung tung một chút.

Trái tim Tuyết Lạc nhảy nhót liên hồi.

Không thê thừa nhận, cô lúc nãy có chút luyến tiếc nụ hôn đầy ngang ngạnh của anh ta. Anh ta vẫn luôn như thế, luôn hôn cô không có báo trước, cô đến cơ hội né tránh cũng không có.

“Đi ăn một mình à?” Người đàn ông liếc túi đồ ăn từ cửa hàng Pizza Hut trong tay Tuyết Lạc: “Sao lại không gọi tôi?”

Không lẽ Tuyết Lạc lại nói với anh ta cô là đi hai người sao? Vẫn còn một sinh mệnh nhỏ bé, đang dần dần hình thành trong bụng cô.

Tuyết Lạc rất muốn hỏi người đàn ông này, rằng nêu như cô nói với anh ta cô đang mang thai con của anh ta, thì anh ta có khinh thường cô, rôi khinh thường cả đứa nhỏ trong bụng cô không?

Trong mắt anh ta, tất cả những gì của Lâm Tuyết Lạc cô đều thấp kém, có thể đến cả tư cách sinh con cho Phong Hàng Lãng anh ta cũng không có. Tuyệt Lạc không muốn tự chước lấy Rhe mà đi hỏi anh ta. Cô càng không muốn nói với anh ta cô là một người phụ nữ phóng túng, cứ thế mà mà mang thai con của anh ta một cách không hề chung thủy và trong sạch.

Nhưng lúc này, Tuyết Lạc lại im lặng lưu luyễn vòng tay của người đàn ông này. Cô muôn thay đứa con mình giành một chút tình cảm ít đến đáng thương từ cha nó. Cho nên cô mặc kệ người đàn ông này ôm chặt lây mình không hê giãy dụa hay trồn tránh.

Có đôi khi, tất cả những buồn phiền, đều là do con người tự nghĩ ra mà thôi.

Tuyết Lạc cô không hỏi, làm sao có thê biết Phong Hàng Lãng anh ta không thích sinh mạng nhỏ bé đột nhện xuất hiện này cơ chứ? Trong mắt cô, cô cảm thấy anh xem cô như cát bụi không đáng giá, nhưng có thể theo anh ta thây, thì đây lại là một phương thức mà anh ta chiều chuộng yêu thương. Chỉ có là Tuyết Lạc không thê tiếp thu được cách thức này của anh ta mà thôi.

Bị Phong Hàng Lãng ôm vào lòng, lúc có lúc không đụng chạm một tí, thi thoảng lại bị siệt một tí, những đường cong của cô đã gân như không còn như lúc ban đầu, nhưng trong mắt Phong Hàng Lãng lại chỉ có lúc do anh tạo ra thì những đường cong đấy mới là đẹp nhật.

-Gọi anh? Có thích hợp không?”

Tuyết Lạc mơ hồ hỏi một tiếng.

Chị dâu gọi em chồng đi ăn Pizza Hut, cành này chỉ nghĩ thôi cũng đã thức nhức cả mắt. Mà chồng của cô, anh trai của anh ta thì lại đang nằm trong bệnh viện.

“Sao lại không thích hợp?” Con ngươi của Phong Hàng Lãng lại trầm xuống: “Chúng ta bây giờ có thể đi luôn, xem có thích hợp không.”

Bây giò đi lại ăn Pizza Hut? Nhưng mà lũc nãy một mình cô vừa ăn hết một chiệc bánh size 22 cm to, bây giờ lại bảo cô ăn tiếp chắc chắn sẽ bị nghẹn chết.

“Tôi đã ăn no rồi, nếu muốn ấn anh tự đi một mình đi.” Tuyết Lạc cảm thấy dạ dày lại bắt bắt đầu nhộn nhạo lền.

Chắc là do nụ hôn lúc nãy…
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 292


Chương 292:

Trời ạ, ngàn vạn lân đừng có nôn ngay trước mặt người đàn ông này đây nhé. Tuyệt đôi không thê đê anh ta nghỉ ngờ được. Tuyết Lạc không muôn ở trong khuôn viên trường học trong sáng sạch này lại bị người ông này khinh bỉ hay mỉa mai bất kỳ một câu nào.

Tuyết Lạc vô ý thức đưa tay lên ôm lấy bụng mình, bảo bối à, con phải ngoan một chút, nếu như con không muôn mẹ trước mặt bao nhiêu chú đi như thế này lại bị ba con vừa quát nạt lại vừa hung dữ thì con phải ngoan nhé.

“Không ngoan đúng không?” Nắm tay của Phong Hàng Lãng lại siệt chặt: “Hay là muôn tôi phải khiêng cô đi?”

*…” Tuyết Lạc lại ngơ ngác, lại muốn khiêng đi ư? Bây giờ không giông trước nữa, trong bụng cô đã có một sinh mệnh bé nhỏ. Nêu như bị anh ta khiêng lên vai như thế thì đứa nhỏ trong bụng sẽ khó chịu biết bao.

“Không, không không không, không cân. Tôi có chân, tôi tự đi.” Tuyêt Lạc sợ hãi đáp lại.

Tuyết Lạc lúc đó không hệ muôn đi.

Không chỉ riêng việc cô đã ăn no mà còn cô sợ mình không | biết lúc nào sẽ vô tình sơ suất mà khiến cho người đàn ông này nghỉ ngờ.

Đừng nhìn lúc này Phong Hàng Lãng một thân lịch thiệp như thê này nhưng nếu như anh ta tức giận lên thì Tuyết Lạc sẽ chịu đủ khổ. Đầu tiên là đi ăn với anh ta, sau đó thì sao? Sau đó sẽ bị anh ta ép về nhà họ Phong? Sau đó anh ta lại tự tung tự tác?

Anh ta có ức h**p cô như thế nào thì cô vẫn có thể phản kháng lại một chút, ngang ngược một chút. Nhưng bây giờ cô đã là hai người rồi, đã không thể chịu nội sự hành hạ của người đàn ông xấu xa này rồi.

Người ta nói một người phụ nữ mang thai sẽ ngốc ba năm, nhưng Tuyết Lạc lại không hề thấy bản thân mình ngôc đi, mà lại thông minh lên không ít.

Ví dụ như bây giờ, cô đung đưa túi Pizza Hut trong tay: ˆPhong Hàng Lãng, anh đợi một chút, tôi lên tâng đưa cái này cho Đóa Đóa đã.”

Trong lòng Tuyết Lạc thầm nghĩ, chỉ cần cô đi được vào đến khu ký túc xá nữ, thì mọi chuyện sẽ dễ dàng rồi, người đàn ông này có lên cơn cũng sẽ không đên mức không màng đến thân phận của mình mà làm mây việc vô liêm sỉ và xâu xa như xông vào khu ký túc xá nữ đấy chứ.

Nhất là thân phận cao sang của anh ta.

Tuyết Lạc cho rằng bản thân mình đã rât thông minh rồi, nhưng sự tính toán của cô rơi hết toàn bộ vào con mắt giảo hoạt như báo săn của Phong Hàng Lãng, lại trở thành một sự thông minh của trẻ con mà thôi.

Cô quay người còn chưa kịp bước đi thì eo đã lại bị người ta ôm lại: “Nhớ ngoan ngoãn đi xuống. Nếu không tôi Sẽ xông vào khu ký túc xá lôi cô ra đấy. Không chừng như thế chúng ta còn có thê nồi tiếng đấy.”

Lời của người đàn ông vang lên trong đầu Tuyệt Lạc như một lời nguyên.

Anh ta nói thật đây à? Hay là chỉ dọa cô thôi?

Nếu như cô không xuống, có thật anh ta sẽ xông vào khu ký túc xá nữ lôi cô ra không?

Không có nghĩ được nhiều như thế!

Trước tiên phải thoát khỏi người đàn ông ác ma này rồi mới nói!

Binh tới tướng đỡ, nước tới đáp đât chặn, Lâm Tuyết Lạc cô cũng không tín lần này Phong Hàng Lãng thật sự dám đem cả kí túc xá nữ xới tung lên.

Người giỏi ất có người giỏi hơn, ai sợ ai chứ! Dù sao cô cũng chỉ là một nhân vật nhỏ bé! So với địa vị hiển hách của hai anh em Phong gia không bằng một gót chân, thật sự khổng đáng đề nhắc đến.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 293


Chương 293:

Lâm Tuyết Lạc cộ không tin Phong Hàng băng có thê không quan tâm đên thê diện anh trai Phong Lập Hân và địa vị xã hội của hăn!

“Tốt thôi, anh cứ từ từ mà GIIO/ Tuyết Lạc nhìn Phong Hàng Lãng rôi nở ra một nụ cười ngoan ngoãn trên khuôn mặt, sau đó liên gạt chân hắn ra, cô không quay đầu lại mà đi một mạch vê phía kí túc xá nữ.

Thật ra Phong Hàng Lãng hoàn toàn có thể chặn người phụ nữ này lại nhưng hắn lại đễ mặc cho cô bước vào ký túc xá nữ kia. Hắn chỉ là muốn dùng sự mạnh mẽ của mình để tới nhắc nhở cho người phụ nữ này biết răng Phong Hàng Lãng hắn là một người đã nói là làm! Lâm Tuyết Lạc cô có muốn tránh cũng không tránh khỏi!

Tuyết Lạc chạy một mạch lên tới tầng năm, cô mệt mỏi giỗng như một chú cún con thở không ra hơi. Thật là phòng ngừa Phong Hàng Lãng này còn hơn phòng ngửa trộm! Tuyết Lạc thực sự bị khí thê cường ngạnh của người đàn ông kia dọa sợ. Giỗng như cuộc sông của cô thực Sự năm trong tay hắn, mặc cho hắn định đoạt.

Sau khi chạy vào phòng ký túc xá, Tuyết Lạc nhanh chóng đem khóa cửa khóa lại cần thận. Cô còn dùng thêm một chiếc ghế trên nóc tủ xuông đề chặn cửa.

“Tuyết Lạc, sao cậu lại quay về?

Không gặp được Phong Hàng Lãng sao? Hình như hắn ở dưới chờ cậu mà?” Viên Đóa Đóa vừa mới tắm rửa sạch sẽ đang chuẩn bị đi ngủ ngạc nhiên nói.

“Đây, cho cậu túi Pizza Hut. Cậu ăn trước đi! Một lát nữa tớ tính số với cậu!” Tuyết Lạc ngôi bắt chéo đùi trên giường, thỏ hồn hền nói. Cả người thở hỗn hễển giống như không hít đủ không khí, điều này đủ chứng minh Phong Hàng Lãng là một nhân vật làm cô phải khiếp sợ cỡ nào.

Nhưng Tuyết Lạc còn ngồi chựa có âm chõ, bên ngoài ký túc xá liền truyền đến tiêng gõ cửa.

Theo bản năng Tuyết Lạc giật mình, người đàn ông kia chẳng lễ thực sự sẽ đuôi theo vào tận kí túc xá nữ sao? Trời ơi, có phải hắn thật sự đuôi theo đến tận chỗ này rồi không?

Thấy Viên Đóa Đóa muốn đi ra mở cửa, Tuyết Lạc vội vàng hoảng hốt nói: “Đóa Đóa, đừng mở của!”

“Sẽ không phải là Phong Hàng Lãng đuôi theo cậu lên tới tận tầng này chứ?” Trong lòng Viên Đóa Đóa nở hoa so với mặt mày đang cau có của Tuyết Lạc đúng là tương phản một trời một vực. Một vui mừng, một đau khổ.

“Két” một tiếng cửa được mở ra, Tuyết Lạc căn bản là không ngăn được Viên Đóa Đóa một lòng tò mò muốn gặp Phong Hàng Lãng.

Nhưng bên ngoài cửa kia không phải là Phong Hàng Lãng mà là một gai học nữ xa lạ.

Lâm Tuyết Lạc phòng 506 đúng không, chồng cô đang ở dưới kí túc xá chò cô đây! Cô xuông nhanh lên một chút nhé! Nhân tiện cảm ơn chồng cô đã tặng s socola Đức này!

Bạn học nữ vây vây socola Đức trong tay, sau khi truyền lời xong thì rời đi.

Ị”

Đây là tình huống kiểu gì thế này?

Chồng lại còn socola Đức?

Hắn lại muốn cùng cô chơi trò lừa bịp cáo giả hoàng tử sao? Thật ngại là cô hiện tại đã miễn dịch rồi!

Tuyết Lạc đem cửa kí túc xá đóng lại cần thận, không hề có động tĩnh gì, là muốn đáp lại mánh khóe bịp bợm âu trí này của Phong Hàng Lãng.

Nhưng Tuyết Lạc vừa mới đóng cửa còn chưa kịp xoay người, ngoài cửa lại vang lên tiêng gõ cửa. Cô không khỏi hoảng hốt, đứng cách cánh cửa một khoảng cần thận hỏi: “Ai đầy?”

“Lâm Tuyết Lạc phòng 506, chồng cô ở dưới kí túc xá chờ gặp cô đáy!

Chồng cô thật sự là đẹp trai đói”

Liền tiếp theo đó, tiếng gõ cửa phòng kí túc xá của cô vẫn không có dừng lại.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 294


Chương 294:

“Lâm Tuyết Lạc phòng 506, chồng cô ở dưới kí túc xá chờ gặp cô đây!_ Nếu cô còn không xuÔng, chồng cô sẽ phải phá sản đó!”

“Lâm Tuyết Lạc phòng S06, chồng cô ở dưới kí túc xá chờ gặp cô đây! Cô còn chưa đi xuông sao, như vậy bọn tôi môi ngày đêu được ăn socolal”

“Lâm Tuyết Lạc phòng 506, chồng cô ở dưới kí túc xá chờ gặp cô đây! Hắn nhờ tôi đến nói với cô, socola Đức này tôi ăn giúp cô!”

Tuyết. Lạc cuối cùng cũng hiểu rõ, người đàn ông này là đang áp dụng chiêu “ném bom đuôi người” và “mật ngọt chết ruồi” đề hồi lộ, có rất nhiều sinh viên nữa sẵn sàng giúp đỡ hắn, có lẽ hắn đã vận dụng được hơn nửa SỐ sinh viên nữ trong kí túc xá đến thay hắn truyền lời rồi.

“Tuyết Lạc, cậu còn không mau đi xuông dưới đi! Nếu không cậu thực sự muôn Phong Hàng Lãng phá sản saol Socola Đức đó cũng phải mấy nghìn đấy!” Viên Đóa Đóa thật sự là không đành lòng để Phong Hàng Lãng dùng cách đốt tiền như vậy mà.

“Chuyện đó cũng không phải trách nhiệm của tớ! Cứ đê cho Phong Hàng Lãng phá sản đi! Dù sao cũng không phải tiên của tớ!” Tuyết Lạc mạnh miệng nói. Nhưng là nội tâm của cô đạng thay Phong Hàng Lãng đau lòng số tiên kia.

“Vậy được, cậu không xuông thì tớ xuông! Tó vừa vặn đang muôn ăn socola Đức đây!” Viên Đóa Đóa trêu ghẹo nói.

“Viên Đóa Đóa, cậu không được đi!

Cậu thực sự là muốn cùng Phong Hàng Lãng thông đồng làm bậy, có phải cùng một giuộc với hắn không?”

Tuyết Lạc kéo cánh tay Viên Đóa Đóa lại, không cho cô tham gia vào hàng ngũ các sinh viên nữ kia vẽ đường cho hươu chạy.

“Sao lại kéo tớ? Socola Đức cho ai ăn mà không phải là ăn chứ? Tại sao chúng ta không đi chiếm tiện nghỉ về lại đê tiện nghỉ rơi ra bên ngoài chứ!”

Viên Đóa Đóa lúc này thật sự không muốn nhìn Phong Hàng Lãng kia tiệp tục đốt tiền như vậy nữa. Lãng mạn thì lãng mạn nhưng sao phải đem vàng thật bạc thật ra tiêu hết chứ.

Tuyết Lạc không ngăn cản được: bước chân của Viên Đóa Đóa giông như loài người không ngăn cản được mặt trời mọc rôi lại lặn.

Tiếng gõ cửa, tiếng gào thét vẫn tiếp tục. Nhưng trong lòng Tuyết Lạc lại rồi thành một đồng.

Đúng năm phút sau, Viên Đóa Đóa trở về tới phòng, không nói câu gì lên giường năm.

“Đóa Đóa, sao vậy? Phong Hàng Lãng quát cậu hay là hung dữ với cậu?” Thấy Viên Đóa Đóa buồn rầu không vui, Tuyết Lạc bước lên phía trước hỏi.

“Hăn đi rôi!” Viên Đóa Đóa buôn bã: “Tuyết Lạc, tớ thật hâm mộ cậu, có được một người đàn ông ưu tú, đẹp.

trai như Phong Hàng Lãng vì cậu mà điên cuồng!”

Đi? Người đàn ông kia thực sự đi rồi sao? Trong lòng Tuyết Lạc rơi vào im lặng, trồng rồng, trong nháy mắt suy nghĩ của cô chậm mất nửa nhịp.

Phong Hàng Lãng thật sự rời đi. Hắn là bị một cú điện thoại gọi đi, có thể trong lúc đang tận hứng trêu ghẹo vợ của mình mà gọi được Phong Hàng Lãng rời đi, lý do duy nhất chính là anh trai Phong Lập Hân của hắn đã xảy ra chuyện.

Phong Lập Hân thực sự là đã xảy ra chuyện. Lúc anh ây bò xuống khỏi giường bệnh bị ngã gãy chân.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 295


Chương 295:

Thời điểm Phong Hàng Lãng đên được phòng theo dõi bệnh nặng, bác sĩ Kim vẫn tận tình khuyên bảo Phong Lập Hân đang trong tâm trạng kích động bộc phát.

“Tại sao các người không để tôi gặp Du Du? Có phải các người âm mưu đem Du Du giam lỏng không? Mỗi ngày bắt cô ây chỉ có thê nỏi điện thoại với tôi?” Đối mặt với chất vần của Phong Lập Hân, bác sĩ Kim chỉ có thê né tránh.

Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng tìm được người bắt chước giọng nói của Lam Du Du, bác sĩ Kim thật sự cảm kích. Thấy gần đây Phong Lập Hân cũng chìm đăm trong mật ngọt của những cuộc điện thoại say mê không dứt đó, bác sĩ Kim liền chấp thuận hành động mạo hiểm này của Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng.

Nhưng hôm nay, không biết Phong Lập Hân cùng người bắt chước đỏ nói chuyện để xảy ra vấn đề gì khiến cho Phong Lập Hân nhất quyệt muốn gặp người phụ nữ kia còn nhắc đến muôn vệ Phong gia thăm Lam Du Du một chút, lại bị bác sĩ Kim khéo léo từ chối.

Phải biết, ở Phong gia cũng không có Lam Du Du thật chỉ có một Lam Du Du biết bắt chước giọng nói kia. Vì thế, bác sĩ Kim dĩ nhiên không đồng ý cho Phong Lập Hân trở về Phong gia thăm Lam Du Du.

Cho là đã có thể bỏ đi ý niệm muốn gặp mặt Lam Du Du nhưng ai có thể ngờ vào buổi tôi, anh ấy đột nhiên bò dậy muốn tự mình lén lút trở vê nhìn Lam Du Du một cái.

Thân thể của anh ấy vốn đã yếu ớt lại không cân thận ngã từ trên giường bệnh xuống, hơn nữa còn ngã đến gãy chân.

Nhìn thấy Phong Lập Hân phải quần băng gạc xung quanh chiếc chân bị gấy, trong nháy mất ánh mắt anh tuần của Phong Hàng Lãng trằm xuống.

Giọng nói của hắn lại vẫn mang vẻ hài hước như cũ: “Anh, anh muôn phụ nữ thì nói với em một câu, em sẽ đê cho phụ nữ tắm rửa sạch sẽ nằm trên giường chờ anh!”

“Hàng Lãng, em đang giam lỏng Du Du đúng không?”

Có lễ là người bắt chước kia thuận theo quá mức mới đề Phong Lập Hân phát hiện ra manh mỗi. Lại cộng thêm bác sĩ Kim và quản gia Mạc cùng nhau ngăn cản, Phong Lập Hân càng thêm hoài nghi răng Lam Du Du là bị giam lỏng trong phòng.

“Anh và Du Du mỗi ngày trò chuyện, có. phải do Phong Hàng Lãng em uy h**p cô ấy thực hiện hay không?”

Phong Lập Hân đoán được điều thứ nhật nhưng lại không thể đoán ra điều thứ hai. Anh cả nghìn lần cũng không nghĩ tới người em trai bảo bồi của anh lại tìm về cho anh một người giả dạng.

Ở trước mặt Phong Lập Hân có tấm lòng ấm áp tỉnh tế thế này, bắt kỳ lời biện minh nào đều không nói ra được. Phong Hàng Lãng giông như đang lưỡng lự có nên tiệp tục lừa gạt Phong Lập Hân nữa hay không. Đây sẽ là thời điểm chấm dứt những ngọt ngào! Cũng là thời điểm châm dứt chât độc gây nghiện kial “Anh, xem ra tình yêu anh dành cho Lam Du Du rât sâu đậm!”

Phong Hlàng Lãng cong môi cười một tiêng, cô tỏ ra vẻ thoải mái và hài hước nói: “Tại sao anh có thể nói thành chuyện nghiêm trọng như vậy chứ, em chỉ là câm cô ta đi khỏi Phong gia, không đề cô ta xuất đầu lộ diện ra bên ngoài! Tiểu yêu tinh nhà anh mang lực sát thương quá mạnh mẽ, vừa ra khỏi cửa đã dụ ¡ cây dụ cỏ, em sợ cô ta bị người đàn ông khác lừa gạt chạy mật cho nên vẫn đang thay anh trồng chừng cô ta đây!”

“Yên tâm, cô ta ở đó vẫn ăn tốt uống tốt, nghe dì An nói còn nuôi mập ra không ít đâu. Anh có rảnh rỗi thì về thử cảm giác một chút, ôm vào rồi nhất định sẽ thoải mái hơnl” Phong Hàng Lãng dùng phương thức này để an ủi Phong Lập Hân đang nóng nảy.

Đối với những lời thô lỗ thế này, Phong Lập Hân nghe được cũng không CÓ cáu giận. Nhưng trong lời nói lại tràn đầy ân cần và lo lắng cho Lam Du Du.

“Hàng Lãng, anh đã nói bao nhiêu lần rồi, chuyện anh bị thương không hề có liên quan tới bắt cứ người nào! Em không được giận chó đánh mèo với Du Du!”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 296


Chương 296:

Sau khi hít vào một hơi thật sâu, Phong Lập Hân có chút nghẹn ngào: “Hàng Lãng, em không cần giam Du Du lại, em cứ đề cho cô ấy đi đi! Anh sẽ nghe lời em, dưỡng bệnh thật tốt, tích cực phối hợp với bác sĩ Kim bay sang Mỹ làm giải phẫu cây da. Nhưng điệu kiện tiên quyêt là anh phải tận mắt nhìn thấy em thả Du Du raI Cầu xin em đừng dùng cô ây để uy ‘h**p anh… Em nhốt cô ây, so với việc phải chết anh còn thấy khó chịu hơn!”

Phong Lập Hân nghẹn ngào, hơi thở trở nên dôn dập: “Hàng Lãng, anh đã không còn là một người đàn ông bình thường nữa… Anh không thể mang lại hạnh phúc cho Du Du, ngay cả sự bảo vệ cô ấy tối thiểu anh cũng không làm được! Cầu xin em đừng bởi vì anh mà vô duyên vô cớ làm tổn thương cô ây, được không? Coi như anh cầu xin em! Em muôn anh làm gì, anh cũng sẽ nghe theo. Chỉ câu xin em thả Du Du ra, đừng nhốt cô ấy nữal”

“Ngày mại, anh sẽ theo em đi Mỹ tiếp nhận phẫu thuật… Ngày mai sẽ đi!

Hàng Lãng, cầu xin em bỏ qua cho Du Du đi. Em muốn anh phải quỳ xuống em mới chịu sao?” Phong Lập Hân ôm lây cánh tay Phong Hàng Lãng, khổ sở cầu xin.

“Anh, trên đời này không chỉ có một người phụ nữ Lam Du Du! Còn có em Phong Hàng Lãng! Anh đã dùng tính mạng của mình đôi lầy thân thể của eml”

Lúc Phong Hàng Lãng đi ra khỏi công bệnh viện quân khu, vừa đúng lúc những ngôi sao chiều sáng rực rỡ.

Bầu trời cũng không phải là một màu đen thuần túy, trên tâm màn đen này vân lộ ra một mảng xanh thẳm rộng lớn, kéo dài vô tận.

Phong Hàng Lãng mở rộng, tầm mắt rât muôn nhìn xuyên thâu tâm màn.

đen này, rất muốn biết xem đến cuối cùng nó chứa đựng điều gì.

Thời điểm ban đêm thế này, dễ làm cho người ta bình tâm lại mà suy nghĩ. Mình muốn làm gì và tại sao làm như vậy.

Thật ra thì có những thời điềm, đi làm một chút chuyện trái lương tâm cũng không phải là thỏa hiệp, không phải là bật đặc dĩ mà là một loại chân tình vốn có được bộc lộ ra ngoài.

Giống như trong khoảnh khắc ngọn lửa sinh tử kia bỗc lên ngút ngàn, Phong Lập Hân đã hy sinh thân mình đề đổi lại một người là Phong Hàng Lãng hắn!

Không cần lý dol Chẳng qua là xuất phát từ bản năng ẩn sâu tận đáy lòng, một tình yêu chân thật nhất! Một loại tình cảm anh eml Mười phút sau, chiệc Ferrari như một mũi tên rời khỏi dây cung, đâm thủng không khí, kéo theo một trận gió lớn đem lá bên đường bay tán loạn lao vùn vụt về phía Ngự Long Thành.

Đã hơn một tuần lễ trôi qua Lam Du Du trải qua một cuộc sống nhàn nhã tự do tự tại.

Cô bị Phong Hàng Lãng cho người nhốt ở trong biệt thự Ngự Long Thành này, cực kỳ giống với truyện kim ốc tàng Kiều trong truyền thuyết.

Diệp Thời Niên vốn tưởng Lam Du Du sẽ phải làm ầm ï để anh sống không băng chết, nhựng ngạc nhiên là cô ta lại cho anh rât nhiêu cảm xúc tốt đẹp bởi vì Lam Du Du không âm ï cũng không náo loạn, trừ việc để anh mua một ít dụng cụ vẽ ở ngoài vê, phần lớn thời gian cô ta cực kỳ tập trung nghiên cứu thiết kế trang sức cho mình.

Lam Du Du thực sự là một người phụ nữ xinh đẹp không gì sánh được.

Thế nhưng cô ta có thể là một cô gái trong trăng hấp dẫn lại cũng có thê trở thành một loài rắn độc căn chết người, thỉnh thoảng toát ra vẻ quyền rũ làm cho những người đàn ông ngu xuân khát khao, thỉnh thoảng lại trở nên ngây thơ khiến đàn ông muốn câm mà không được.

Mà lúc này, Lam Du Du đang mang bộ dáng dịu dàng điềm đạm khi ở nhà.

Cô ta nằm nghiêng người trên chiếc ghế dài sang trọng làm nỗi bật dáng người xinh đẹp khiến đàn ông máu huyết sung trào, càm một cuôn tạp chí trang sức nhàn nhã lướt xem, yên tĩnh như một bức tranh đẹp lại cực kỳ thu hút ánh mắt của đàn ông.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 297


Chương 297:

Diệp Thời Niên bị những vẻ đẹp khác nhau của Lam Du Du làm cho thất điên bát đảo”. Thật ra phải trông chừng một mỹ nhân thế này lại không được làm ra chuyện gì, không phải là rất đau khổ sao.

*thất điên bát đảo: bị làm cho cuống quýt bối rối, hoảng hốt cực độ.

Lúc mới bắt đầu, Diệp Thời Niên mỗi ngày anh đều có thể ngắng. cao đầu hàng giờ liền, giống như mỗi ngày đều đã biến mình thành đại sư!

Nhưng dần dần về sau, anh bị vẻ đẹp điêm tĩnh của Lam Du, Du làm cho choáng váng, khí huyết trào dâng hỗn loạn làm anh hiện tại chỉ dám thưởng thức từ xa bày tỏ tình cảm cao quý mà không dám chơi đùa.

Lúc Phong Hàng Lãng tiến vào, vừa lúc Diệp Thời Niên từ trong phòng bếp bừng ra một cóc cà phê Blue Mountain mới xay mà bộ dạng Lam Du Du nằm nghiêng người trên ghế dài ở kia cao quý giông như một nữ hoàng mang vẻ kiêu ngạo, cô ta im lặng phơi bày đường cong mềm mại đẹp đẽ của phụ nữ.

“Anh Lãng, anh… anh đến rồi?”

Hơn một tuần lễ Diệp Thời Niên cũng không gặp Phong Hàng Lãng, đôi với chuyện Phong Hàng Lãng bât ngờ xuât hiện có một chút ngạc nhiên.

Ánh mắt quyền rũ như tơ của Lam Du Du phóng vê phía Phong Hàng Lãng.

“Mới qua một tuân thôi mà anh đã không nhịn được, muốn em rồi sao?”

“Ừ, đoán đúng rồi. “ Phong Hàng Lãng bước tới ghê salon ngôi xuông bên cạnh Lam Du Du.

Lam Du Du là một người phụ nữ thông minh nói chuyện. với cô ta không phải tốn công sức hơn nữa cũng không cân quanh co lòng vòng.

Cô ta biết lý do Phong Hàng Lãng đến đây mà Phong Hàng Lãng cũng không cân phí sức che giâu.

Bắp chân trắng I nõn nà giống như một loại đ*ng t*nh dần dần di chuyên vê phía Phong Hàng Lãng đang gác chân lên mặt kính bàn trà, vẽ vòng tròn loạn xạ lên đó.

“Thế nào, bông sen trắng kia không thỏa mãn được anh sao?” Lam Du Du cười cực kỳ quyến rũ.

Phong Hàng Lãng năm lây cỗ chân trăng nốn bóng mượt không tỳ vệt của Lam Du Du đang đặt trên đùi hắn, đúng là có sức hấp dẫn với đàn ông.

“Anh ấy cần cô đến thỏa mãn!” Phong Hàng Lãng nói thẳng vào vần đề.

Hắn không muốn cùng người phụ nữ độc ác này. chơi trò lạt mm buộc chặt. Bởi vì trên người phụ nữ này đã dán nhãn anh trai Phong Lập Hân của hắn. Người phụ nữ của anh trai, hắn dĩ nhiên sẽ không động vào.

“Mắt hứng!” Người phụ nữ quyến rũ mập mờ lâm bầm một tiếng sau đó cả người di chuyên tới. “Chẳng lẽ còn anh thì không cân em tới thỏa mãn sao?”

Cơ thể của Lam Du Du rất mềm mại, mềm mại đến nỗi Xương cốt của người đàn ông như muôn vỡ vụn.

Sống động nhanh nhẹn như một yêu tinh duyên dáng, vặn vẹo và di chuyền trên cơ thể của Phong Hàng.

Lãng, trườn lên dính sát vào anh với một tư thế không khoảng cách.

Người phụ nữ không mặc mặc áo lót, khung cảnh phơi phới ở đường viền cô áo không chút che chắn nào, ,lừng đường cong trắng ,bóng như tuyệt đặt trên khuôn ngực rắn chắc của Phong Hàng Lãng, là sự kết hợp giữa mềm mại và cường tráng.

Bàn tay nhỏ nhắn của người phụ nữ, khéo léo như cọ vẽ, khắc họa những đường nét rắn rỏi trên khuôn mặt của Phong Hàng Lãng, làm tăng thêm tình cảm.

“Ngoan ngoãn một chút, đừng có làm loạn… Anh trai tôi còn đang đợi cô đấy.”

Phong Hàng Lãng siết chặt bàn tay nhỏ nhắn của người. phụ nữ trên má mình, không thèm đề ý đến bàn tay kia của ai đó đang làm điều xấu xa.

“Sao, nhanh như vậy liền mềm rồi?”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 298


Chương 298:

Bắt được tên trộm trước, Lam Du Du nắm chặt lấy tiểu Vương của Phong Hàng Lãng: “Phải biết rằng một tuần trước, Phong Hàng Lãng anh đã chơi tôi đã đời như thê nào nhat”

Chứng tỏ người phụ nữ này đã ghi thù rồi! Lam Du Du biết Phong Lập Hiên sẽ không chịu đựng được quá lâu. Trong một tuần này, hiển nhiên là anh ây đã nhịn quá đủ rồi. Nên biết răng, lúc đầu ở Dạ Trang khi cô ta câu dẫn anh ấy, thì sau đó dường như Phong Lập Hân mỗi ngày đều sẽ xuất hiện ở Dạ Trang đề dỗ dành cô ta. Có thể nói là lúc đó anh ấy . đã đạt đến trình độ quên ăn quên ngủ, không có tâm trí làm việc nữa rồi.

Lam Du Du không biết Phong Hàng Lãng đã lừa dôi anh trai anh. như thế nào, làm thế nào đề › giầu được âm mưu này, mới có thể khiến Phong Lập Hân chịu đựng một tuần không có gặp cô ta.

Ngay cả một tuần trời gọi điện về Phong gia cũng không phải cô ta bắt máy, thê nhưng Phong Lập Hân lại khổng hề nghi ngờ chút nào, vậy thì quả thật quá ngu dốt rồi!

Trong lúc này, Lam Du Du vẫn không nghĩ răng, Phong Hàng Lãng thê nhưng lại tìm được một người giả giọng của cô ta? Phong Hàng Lãng anh cũng quá ghê gớm rồi!

Nếu như là ngày thường, thì Phong Hàng Lãng đã dùng một cú th*c m*nh đầy cô ta khỏi lòng mình, muốn cô ta cút xa, thì cô ta nhật định phải cút thật xa. Nhưng hiện tại, anh trai Phong Lập Hân của anh cân đến người phụ nữ này!

Phong Hàng Lãng không muốn Phong Lập Hân sông trong cảnh chết dở cả đời!

Một người sống, nếu không có chỗ dựa tỉnh thần, mỗi ngày chỉ được hít thở một luồng khí thì sông còn giá trị và ý nghĩa gì?

Chỉ cần Phong Lập Hân cần, anh sẽ cô găng hết sức đề anh ấy thỏa mãn!

Anh ây là người thân duy nhất của anh trên thể giới này có thể vì anh mà từ bỏ mạng sống!

“Không phải là tôi đã đến đề chịu đòn nhận tội với cô Lam rồi sao. ° Phong Hàng Lãng cười nhạt, trong mắt anh hiện lên tia lạnh lẽo và bình tĩnh.

“Vậy thì chịu đòn nhận tội phải có bộ dạng của chịu đòn nhận tội chứ!

Ngoan, trước tiên phục vụ VỊP đã. Để bôn cô nương thoải mái, thì em mới chấp nhận lời xin lỗi này!”

Lam Du Du cười khúc khích, cô ta thích bộ dạng chịu thua của anh trước mặt mình. Cô ta cảm thấy đây là là lúc dịu dàng nhất của Phong Hàng Lãng.

“Thôi đi! Trong lòng tôi thì cô có thân phận là chị dầu, cho nên không thể ra tay được!” Phong Hàng Lãng nhe nhàng nói.

“Chị dâu cái *** chó! Nếu anh không xung tay được thì tôi làm!”

Cạch một cái, Lam Du Du đã tháo được thắt lưng của Phong Hàng Lãng xuÔng…

Nửa giờ sau, Phong Hàng Lãng bước ra từ biệt thự Ngự Long Thành.

phi”: -_ Phong Hàng Lãng hít một hơi, cái miệng của nữ quỷ này thật sự rất độc ác.

Lúc mặt trời mọc, Phong Hàng Lãng đầy cửa phòng chăm sóc đặc biệt của Phong Lập Hân ra.

Cũng may là ngã khỏi giường bệnh không nặng lãm, bị gãy xương nhẹ.

Nhưng không thể không nói răng trong nửa tháng qua, Phong Lập Hân đã hồi phục tốt. Các biên chứng ở các cơ quan khác nhau đã được kiểm soát hiệu quả và tình trạng bệnh đã ổn định trong một tuần, có thê thở tự chủ hít thở và tự chủ hấp thụ các chất dinh dưỡng từ chế độ ăn uống.

Loại thuốc tình yêu này của Lam Du Du, quả thực là không thể thiếu!

Nhìn tổng thể Phong Lập Hân có vẻ hơi phần khích, anh ây gần như che gần hệt khuôn mặt bằng mũ luỡi trai và khẩu trang. Đôi gặng tay trắng được đeo trên tay, hậu như không để lộ một vết cháy nào trên da.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 299


CHương 299:

“Hàng Lãng, anh muốn đi ,vào trong phòng vệ sinh soi gương.” Phong Lập Hân năm lây bàn tay của của Phong Hàng Lãng đang đầy xe lăn.

“Soi cái gì? Dù sao thì việc cấy ghép da sẽ sớm được thực hiện, đên lúc đó thì anh hãng Soi gương.” Phong.

Hàng Lãng ngăn cản yêu câu này của Phong Lập Hân, trực tiếp đầy anh ây vào thang máy không dừng lại trực tiếp đến chiếc xe di động trong bãi đậu xe.

Ở Phong gia, chỉ cần là nơi đi Phong Lập Hân ngang qua, thì tất cả đều sẽ không có gương, thậm chí là đồ trang trí có thể phản chiếu ánh sáng. Ơ bệnh viện cũng vậy, bác sĩ Kim đã tháo tất cả gương trong phòng tắm.

Bác sĩ Kim thực sự có năng lực.

Không chỉ cơ thể, mà còn cả tâm lý.

Ông ây đều sẽ tính đến mọi khía cạnh trong cuộc sông của Phong Lập Hân.

Cố gắng không để anh ấy có thái độ bi quan tiêu cực.

“Hàng Lãng, có lẽ là Du Du vẫn còn đang ngủ, hay là để anh ngoài này chờ một lát đã.”

Phong Lập Hân có hơi kích động đứng trước phòng khách dưới lâu của Phong gia. Anh ây nóng lòng muôn gặp lại người phụ nữ mà anh: ây nghĩ đến ngày đêm, nhưng anh ấy lo lãng răng sự xuất hiện đột ngột của anh ây sẽ làm phiền cô ta. Ngoài ra, Phong Lập Hân còn lo lắng về vẻ ngoài tàn tạ của mình.

“Anh, phiền anh nhanh lên một chút được không? Ôm người đẹp còn muốn em ở phía sau thúc giục sao, không thì em trực tiếp vào buồng tân hôn giúp anhl”

Phong Hàng Lãng chế giễu nói. Phải biết là đề cỏ thể đem được Lam Du Du lần nữa về Phong gia, thì Phong Hàng Lãng anh đã phải “hy sinh” rât lớn. Đã thê còn phải đông ý một loạt các điều khoản không bình đẳng của con yêu tỉnh đó.

Cuôi cùng, trước sự thúc giục của Phong Hàng Lãng, thì Phong Lập Hận đã được đây vào phòng khách.

Đề tạo thuận tiện thì Phong Lập Hân ngôi xe lăn, dì An đã sắp xếp cho Lam Du Du ở phòng dành cho khách ở tầng dưới, bên cạnh: phòng của Tuyết Lạc.

Trong phòng, Lam Du Du giống nhự người đẹp đang ngủ trong truyện cổ tích, duyên dáng như một thiền thần lạc vào cõi phàm trần, đẹp đẽ và thuần khiết, tinh khôi.

“Lam Du Du, anh trai tôi đã về rồi.”

Phong Hàng Lãng không hài lòng với với sự lạnh nhạt của Lam Du Du đối với anh trai Phong Lập Hân của mình, vì vậy anh đã tan thức người phụ nữ đang giả bộ ngủ trên giường.

“Hàng Lãng, em khẽ chút, Du Du còn đang ngủ.” Phong Lập Hận ngay lập tức ngăn chặn sự quây rây hung hăng của Phong Hàng Lãng.

Thể là đủ rồi! Người phụ nữ Lam Du Du này ngoài việc có khuôn mặt yêu nghiệt quyên rũ ra, những cái khác có gì đáng được để yêu đến mức chết đi sông lại?

Thực ra, không phải Lam Du Du đang giả vờ ngủ, mà là cô ta thực sự quá buôn ngủ. Hơn một tuần nay, hầu như ngày nào cô ta cũng đợi Phong Hàng Lãng. đến. Ban ngày chờ đợi, ban đêm cũng chờ đợi.

Chờ cho đến mức trái tim cô ta đaul Lam Du Du mở đôi mắt lờ mờ ngái ngủ, liếc nhìn Phong Lập Hân đang trên xe lăn, còn Phong Hàng Lãng đang đứng thẳng sau Phong Lập Hân, cô ta nhướng mày với nụ cười thật quyến rũ trong khi còn đang lờ mờ ngái ngủ.

“Phong Hàng Lãng, em khát quá. Đi rót cho em một cốc nước. Nhớ đỗ chút mật ong lên đó. Em ghét uông nước lãt”

.+ Nghe có lọt tai không? Người phụ nữ này đây là đang ra lệnh cho Phong Hàng Lãng anh sao?

Lam Du Du làm ngơ trước sự tức giận của Phong Hàng Lãng. Lật người. một cái, đặt một cái chân trắng nồn của mình trên chăn bông.

Vạn vật sinh ra, một thứ rớt ra một thứ. Lam Du Dù cô không tin Phong Hàng Lãng dám đối phó với cô ta trước mặt anh trai mình!
 
Back
Top Bottom