Ngôn Tình Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 260


Chương 260:

“Phu nhân, cô vẫn nên là quay về phòng tránh một chút. Người phụ nữ Lam Du Du kia có vẻ không phải là ngắn dễ chọc vào!” Trong. mắt dì An, phụ nhân Tuyết Lạc là người yếu đuối, cho nên bà ấy đồng cảm với cô, muôn bảo vệ cô.

“Được, vậy để hôm khác tôi lại đến.”

Tuyết Lạc đứng dậy và muốn rời đi.

Cô cảm thây răng thay vì trốn trong.

phòng một cách xấu hỏ, thì rời đi sẽ sạch sẽ hơn.

Có tiếng động cơ ô tô vang lên trong sân, nêu Tuyết Lạc muôn rời khỏi Phong gia, thì chắc chắn phải đụng mặt với Lam Du Du.

“Phu nhân, hay là cô cứ về phòng tránh đã. Nhị thiếu gia nói là cô Lam Du Du chỉ về đây một chuyền, một lát thôi sẽ rời đi.” DÌ An vội đến trước mặt ngăn Tuyết Lạc lại.

Nghĩ rằng Lam Du Du có lẽ chỉ đến đê tham quan hoặc là đi dạo một chút, vậy thì mình cũng tạm thời tránh đi một lát, như vậy cũng sẽ không ảnh hưởng việc lát nữa mình đề nghị với Phong Hàng Lãng về chuyện ly hôn với Phong Lập Hân, Tuyết Lạc nghe theo lời sắp xếp của dì An, quay người trở về phòng tránh đi.

Chính mình là một Phong phu nhân thế nhưng lại quá hèn nhát, lúc này vẫn còn chưa có ly hôn, thế mà lại phải trốn lẫn như vậy.

Nhưng đề Phong Lập Hân có thể thoát khỏi sự hành hạ của bệnh tật và hồi phục sức khỏe một cách thuận lợi, Tuyết Lạc cảm thây việc né tránh này của cô căn bản cững không là gì.

Trên đường trở về Phong gia, Phong Hàng Lãng vân luôn giữ thái độ im lặng là vàng.

“Anh Lãng, anh vẫn còn tức giận em sao?” Lam Du Du uôn éo như một con bạch tuộc tiền vào trong lòng Phong Hàng Lãng.

Người tài xế Tiểu Tiền thỉnh thoảng lại liếc qua kính chiếu hậu, anh ta thật sự phải khâm phục vận đào hoa của Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng.

Người phụ nữ này, ùn ùn muốn lao vào vòng tay anh.

Nhưng người phụ nữ này quả thực là quá xinh đẹp, không quá lời khi dùng câu nghiêng nước nghiêng thành đề miêu tả cô ta.

Khi lần đầu tiên tài xế Tiểu Tiền nhìn thấy Lam Du Du, cũng khỏi ngạc nhiên trước vẻ đẹp của cô ta. Ngay cả bàn tay đưa ra mở cửa xe cho cô ta cũng không kiềm chế được mà rung lên. Hoàn toàn là một người đàn ông bình thường, là một phản ứng bình thường của một người đàn ông khi nhìn thây một người phụ nữ đẹp.

Phong Hàng Lãng không trả lời Lam Du Du, anh cũng lười phải đáp lại cô ta. Chỉ khẽ nheo mắt rồi duỗi tay chân ra, để một bàn tay nhỏ của Lam Du Du bày ra đủ các thê loại hình dáng trên ngực anh.

Cách dính người này của Lam Du Du, không phải một hai câu nói của Phong Hàng Lãng, hay là vài cú đắm của anh có thể đuôi được. Chỉ cần cô ta không quậy phá, thì anh sẽ coi như những điêu này giồng như bị con chó con mèo cào nhẹ mà thôi.

Nhưng Lam Du Du sao có thể ngoan ngoãn không quây phá được đây?

Cơ hội tôt như vậy, nêu như là mình thì chắc cũng sẽ không bỏ qua được.

Vì vậy, đôi bản tay nhỏ bé của cô ta biến thành một cái vòi, xuyên qua cúc áo sơ mi của Phong Hàng Lãng, dựa vào việc kề da không khoảng cách này đề phác họa lên bức tranh trừu tượng trên cơ bụng của Phong Hàng Lãng.

Có lẽ là bề rộng của phiên bản người quá nhỏ, cứ vẽ tiếp vẽ tiệp, bàn tay nhỏ bé thông minh của cô ta bắt đầu bành trướng mở rộng lãnh thổ. Kết quả là tay cô ta đã móc lên một vị trí không nền động vào.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 261


Chương 261:

Sau đó, đôi mắt hơi nheo lạnh thấu xương của Phong Hàng Lãng mang theo hơi lạnh nhìn người phụ nữ đang gây rối này.

“Ha ha ha… Anh rốt cuộc cũng chú ý đến em rồi!”

Tiếng cười như chuông bạc của Lam Du Du tràn ngập trong cỗ xe hơi.

Ngay cả tài xế Tiêu Tiên cũng không bình tĩnh lái chiếc xe được cho nên đã tạo nên một hình chữ “S” nhỏ.

Điều đó đủ đề chứng minh rằng nụ: cười của Lam Du Du quả thực là rất quyên rũ. Đặc biệt là trái tim của người đàn ông!

“Nếu cô còn quậy phá, tôi nhất định sẽ chặt đứt cánh tay này của cô!”

Phong Hàng Lãng hừ lạnh.

Câu nói này, tự động bổ sung một khung cảnh lại càng kích động Ï hơn, bàn tay của người phụ nữ đó rốt Cuộc đã đặt đến chô nào, thì Nhị “thiếu gia mới nói ra câu lạnh lẽo muốn chặt tay cô ta? Đôi bàn tay nắm vô lăng của tài xế tiều Tiền lại bắt đầu không ổn định.

Có một con yêu tỉnh trên xe, hơn nữa lại. quây phá như vậy, thật sự là muôn hủy hoại cuộc sống người ta mà!

“Chặt thì đau biết bao!” Lam Du Du lại di chuyền bàn tay đã gây tội ác của cô ta lên môi Phong Hàng Lãng: “Hay là, để anh cắn gãy nhé.”

Phong Hàng Lãng thực sự muốn chặt tay người phụ nữ này. Nhưng nêu người phụ nữ này mật bàn tay, thì một người nào đó chắc chắn sẽ cảm thầy đau khổ đến chết.

Phong Hàng Lãng nghĩ, khi tình trạng của anh cả hong Lập Hân ồn định, anh chắc chắn sẽ trói người phụ nữ này cho anh ây xử lý. ,Đề anh cả Phong Lập Hân có thể thưởng thức người phụ nữ này!

“Lam Du Du, cô đây là muốn tự mình tìm đường chết, hiệu, không?” Phong Hàng Lãng thờ ơ nhắc nhở.

“Hiểu! Đã rất hiểu!”

Lam Du Du biết rõ mình đang làm gì Và muôn gì.

Nói xong, cô ta lại chui vào lồng ngực của Phong Hàng Lãng, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, LAnh Lãng, sao anh lại không nói với anh trai Phong Lập Hân của anh răng trước đây chúng ta có quen biêt? Là không dám sao”? Sợ làm tôn thương trái tim mỏng manh của anh ây sao?”

Lông mày thẳng tắp của Phong Hàng Lãng nhíu lại, cả người lập tức bị bao phủ trong một làn khói dày đặc không tan nỗi.

Lam Du Du, cô là một người phụ nữ thông minhl Điều gì nên nói và điêu gì không nên nói, cô nên hiểu! Cô cũng bắt buộc phải hiểu!”

Mỗi lời nói của Phong Hàng Lãng đều nhuốôm màu thù địch mạnh mẽ, dường như để nhắc nhở Lam Du Du, lại vừa như là uy h**p Lam Du Du.

“Sao lại bày ra khuôn mặt như ông chủ thế này, chả đẹp trai gì hết!” Lam Du Du vươn đôi tay nhỏ bé XOa xoa khuôn mặt đang căng cứng của Phong Hàng Lãng: “Anh yên tâm đi, em nhất định sẽ phối hợp với anh thật tốt để trị liệu cho bệnh tim và sức khỏe của anh trai anh!”

“Lễ nào đây không phải là việc cô nên làm sao?” Phong Hàng Lãng lạnh giọng hỏi, hơi nghiên răng nói: “Lam Du Du, anh trai tôi không thù không oán với cô, nhưng cô lại hãm hại anh ấy thảm đến vậy! Những gì hiện tại cô đang làm chỉ là đang chuộc tội, cô hiệu không?”

“Vậy sau khi anh trai anh hồi phục, anh sẽ xử lý em như thế nào? Giết?

Hay chặt?” Lam Du Du tỉnh nghịch hỏi. Cô ta không sợ chết. Nhưng cô ta hy vọng mình có thê chết một cách xứng đáng. Ví dụ, vì Phong Hàng Lãng mà chết, hoặc là bị Phong Hàng Lãng giày vò cho đến chết.

“Những thứ này đều quá rẻ cho cô rôi!” Phong Hàng Lãng hừ lạnh.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 262


Chương 262:

“Đúng! Những phương pháp giết người này quả thực quá rẻ cho eml Hay là, anh phối hợp với em dùng phương Ti np, giêt người thô sơ nhất của đàn ông?

Lam Du Du mỉm cười, nụ cười sạch sẽ và tinh tế. Giống như hoa sen không nhuốm màu bùn, tinh khiết không một chút bụi trần. Chỉ là lời nói từ miệng cô ta thật sắc bén và cay độc.

Cô ta đúng là một người phụ nữ có gai! Khiện người đàn ông không không đắm mình vào.

Phong Hàng Lãng thực sự muốn giết người phụ nữ này!

Đối với sự hào hoa và phong thái của Phong gia, Lam Du Du chỉ liễc mắt một cách thản nhiên.

ni ta nói phụ nữ phải nuôi trong sự phú quý, nói một cách đơn giản thì lầm Du Du chính là một kết quả điển hình được nuôi trong sự phú quý. Sự xa hoa và phong thái của nhà họ Phong ở trong mắt Lam Du Du chính là đem so sánh với sự cao quý và thanh lịch của thành phố Xanh Pê- téc-bua, giống như là. sự chênh lệch giữa đá thô và kim cương vậy.

Lam Du Du phát hiện bát canh thịt bò hoa quê trên bàn trà là dì An múc cho Tuyết Lạc uống. Sau khi Tuyết Lạc trộn ra phòng khách, bát canh này vẫn được đặt trên bản trà.

Ánh mắt Lam Du Du trở lên sắc bén, nhìn quanh bồn phía tìm bóng dáng của Tuyết Lạc.

“Bạch liên hoa Tuyết Lạc kia đâu rồi?”

Lam Du Du liếc mắt hỏi dì An.

Lam Du Du nhìn thấy bát canh thịt bò hoa quê trên bàn trà, đương nhiên dì An cũng nhìn thấy. Nghe thây câu hỏi không máy. thân thiện của Lam Du Du, dì An vội vàng cung kính trả lời: “Phu nhân nhà tôi mấy hôm nay đều ở trường. Lam tiểu thư, cô mệt rồi ị phải không, trước uống chút canh thịt bò:-hoa quê cho âm người.”

“Ở trường? A, Bạch liên hoa Lâm Tuyệt Lạc kia vận còn là sinh viên?

Để được gả vào nhà họ Phong, cô ta cũng liều mạng đấy.” Lam Du Du cười giêu cọt.

Phong Hàng Lãng cau mày khi nghe thây ba từ “Bạch liên hoa”. Bát canh thịt bò hoa quê kia đã nói rõ, con mèo hoang kia đã nghe lời trở về rồi, chỉ là hiện tại đang trồn ở một góc nào đấy trong nhà họ Phong chờ xem kịch hay thôi.

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé! Trong chốc lát quả thật sẽ có kịch hay trình diễn.

Phong Hàng Lãng dáng vẻ lười biếng THÒ) trên sô pha bưng bát canh thịt bò họa quế vẫn còn âm lên bắt đầu uông, vừa âm dạ dày vừa ấm thân, dì An từ trước đến nay luôn chú trọng ẩm thực cho mọi người trong nhà họ Phong.

“Em cũng muốn uống!” Lam Du Du ngôi sát vào Phong Hàng Lãng, ôm lầy cánh tay anh ta làm nũng.

n An không hiểu phong tình vội vàng đáp lời: “Lam tiểu thư, cô ngồi đợi chút, tôi đi múc canh cho cô.

Lạm Du Du đâu có thật sự muốn uống canh thịt bò hoa quê, cô chẳng qua là muốn cùng Phong Hàng Lãng anh anh em em mà thôi.

Lam Du Du cười khẽ, cúi xuống chạm môi vào thìa canh của Phong Hàng Lãng, uống một ngụm nhỏ canh. Tât cả đều là những, cử chỉ đầy quyến rũ của mỹ nhân, giỗng như không phải cô đang nêm canh mà là đang nêm môi của Phong Hàng Lãng vậy.

Dì An là người từng trải, làm sao không nhận ra Nhị thiệu gia và cô Lam tiêu thư này đang trêu chọc đưa tình nhau.

Nhưng Nhị thiếu gia là người đã có gia đình rôi đầy! Hơn nữa phu nhân Tuyết Lạc còn đang ở phòng khách đây này.

Lại nói, Lam Du Du này rõ ràng là người yêu của Đại thiếu gia Phong Lập Hân mà, làm sao có thể cùng Nhị thiệu gia thân thiết như thế?

Thật ra mà nói, nếu như cô gái tên Lam Du Du này có thể thực sự bầu bạn bên cạnh Đại thiếu gia Phong Lập Hân, lại là cô gái mà Đại thiêu gia chung tình, dì An chắc chắn sẽ hoan nghăn nhiệt tình, dì thật lòng hy vọng hai vị thiểu gia của nhà họ Phong có thẻ sống thật tốt.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 263


Chương 263:

Nhưng với tình hình trước mắt xem ra không như ý muôn. Người mà vị Lam tiêu thư này thích không phải là Đại thiệu gia Phong Lập Hân, mà là Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng. Quan hệ lộn xộn này phải như nào cho tốt đây.

Dì An liền bưng bát canh thịt bò hoa quế tới, nghĩ muốn tách Lam Du Du và Nhị thiều gia Phong Hàng Lãng ra khỏi nhau. Dù sao phu nhân Tuyết Lạc vẫn ở đây, không thê đề hai người này dính vào nhau được.

“Lam tiểu thư, cô uống bát canh thịt bò này đi.”

“Không! Tôi muốn uống canh trong bát anh Lãng cơ. Bát đây bà uống đi.”

Lam Du Du lại mỏ đôi môi đỏ mọng uông canh trong bát của Phong Hàng Lãng, tựa như một đôi tình nhân đang trong tình yêu cuồng nhiệt yêu đương mê muội mà dính lại với nhau.

Dường như tâm Phong Hàng Lãng không ở đây. Anh để cho Lam Du Du uông canh trong bát mình, nhưng ánh mắt anh lại vân luôn dừng trên điện thoại bàn của Phong gia.

Chắc cũng sắp đến lúc rồi. Dựa vào sự yêu thương quan tâm của anh trai Phong Lập Hân với Lam Du Du, không thê nào đợi quá lâu được.

Quả nhiên, dưới cái nhìn chăm chú của Phong Lập Hân, điện thoại bàn vang lên. Người nghe điện thoại là dì An.

“Là Đại thiếu gia sao? Có có có…

Lam tiêu thư ở đây.”

Dì An vui mừng khi nghe thấy giọng nói có vẻ rất có tinh thân của Phong Lập Hân. mặc dù lời nói có chút không rõ ràng, nhưng người nhà họ Phong đều có thể nghe ra được.

“Lam tiêu thư, điện thoại của Đại thiếu gia.” Dì An cung kính đem điện thoại cho cho Lam Du Du.

Gương mặt xinh đẹp của Lam Du Du trong nháy mắt trở nên tức giận, rõ ràng là tâm trạng bị làm phiên, dường như không muốn nghe điện thoại của Phong Lập Hân.

Canh còn lại trong thìa của Phong Hàng Lãng vừa đúng lúc đưa đến bên môi ki Du Du, cùng đó là giọng nói trầm thấp: “Ngoan! Nghe điện thoại GIẺ”

Đây là phục vụ cập kim cương của Phong Hàng Lãng? Lam Du Du húp canh trong thìa, thỏa mãn mỉm cười như một bông hoa đang chờ lúc nở rộ, cực kỳ khiên người ta động lòng.

Nói thật, dì An có phần. không hiểu nổi hành động thân thiết của Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng đối với Lam Du Du. Trước tiên không nói đến anh là người đã có gia đình, chỉ cân Lam Du Du là người yêu của Đại thiếu gia Phong Lập Hân, anh cũng không thể không kiêng kị gì mà liễc mắt đưa tình cùng với Lam Du Du.

Trong lòng Nhị thiếu gia không có Đại thiêu gia sao?

Kiên nhẫn chờ Lam Du Du uống xong canh trong thìa, Phong Hàng Lãng mới dùng tay chỉ chỉ điện thoại trong tay dì An. Lam Du Du giờ mới gắng gượng kiềm chế không vui trong lòng, đón lây điện thoại từ tay dì An.

“Du Du, đã đến nhà họ Phong chưa?”

Đầu kia điện thoại truyền đến câu hỏi đầy quan tâm với giọng nói dồn dập của Phong Lập Hân.

Phong Lập Hân nói không rõ chữ làm cho Lam Du Du nghe rât vất vả, khó tránh nảy sinh ý nghĩ chán ghét. Cô ta vôn đã không có cảm tình với Phong Lập Hân, đôi với sự quan tâm của Pohd Lập Hân không phải là cảm động, mà là chán ghét và chống đối.

Dưới ánh mắt chăm chú mãnh liệt như chim ưng của Phong Hàng Lãng, Lam Du Du mới miễn cưỡng khẽ đáp: “Vừa mới đến. Đang uông canh thịt bò hoa quê do dì An nâu, vừa thơm nông vừa âm thân, rất ngon.”

Canh, uống rất ngon, nhưng nhiều hơn chính là do Phong Hàng Lãng tự mình đút canh. Hành động này như dệt hoa trên gắm làm cô rất thỏa mãn mà hưởng thụ.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 264


Chương 264:

Lam Du Du muôn nhanh chóng chấm dứt cuộc nói chuyện với Phong Lập Hân, bởi vì cô không thể chờ được muôn Phong Hàng Lãng lại đút cô uông canh. Chỉ cần canh do chính tay người đàn ông này đưa tới, canh không làm say người, lòng người cũng tự say.

“Lập Hân, thân thể anh vừa mới tốt lên chút, đừng nói nhiều, nghỉ ngơi dưỡng bệnh cho tốt đi. Tạm biệt.”

Ánh mắt của Lam Du Du vẫn luôn đảo quanh khuôn mặt đẹp trai của Phoi Hàng Lãng, dường như mỗi động tác rất nhỏ của anh đều vô cùng hấp dẫn cô, trong kiêu ngạo lộ ra sự Ni manh nho. nhã, giống như tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, tràn đầy mị lực.

Chỉ cân lăng lặng nhìn người đàn ông trước mặt, Lam Du Du liên vô cùng thỏa mãn. Cô chờ mong phút giây yên bình này có thê kéo dài mãi.

Có anh là tốt rồi!

Sau khi ngất điện thoại, Lam Du Du càng không đợi được mà nhào vào lòng Phong Hàng Lãng, cần thận hưổi Ô thụ thê giới hai người dường như đã trôi qua mây đời.

Lần này, Phong Hàng Lãng không đây người. trong ngực ra, mà gắt gao ôm chặt cô.

Hai cánh tay mạnh mẽ của anh ôm chặt thân trên của Lam Du Du, dần dần ôm chặt lại ôm chặt hơn, chặt đến mức từ đôi môi đỏ mọng của Lam Du Du bật ra những thanh âm tinh tế, gợi lên âm thanh tinh tế như thiếu nữ ôm ấp tình cảm..

Ẩm thanh của cô gái thật sự rất động lòng người, mà Lam Du Du lại là một người đẹp khuynh quôc khuynh thành, chỉ có điều Phong Hàng Lãng đang ôm cô ta rất lạnh lùng.

“Cạch” một tiếng. Nghe thấy tiếng kim loại va vào nhau vang lên dưới chân mình, Lam Du Dụ theo phản xạ cúi đầu xuÔng tìm kiếm xem nguồn gốc của âm thanh.

Diệp Thời Niên không biết từ lúc nào từ xó xỉnh nào mò ra được một chiếc khóa đặc biệt, khóa lên mắt cá chân của Lam Du Du.

Lam Du Du thấy thể liền nồi giận, nhắc chân muôn đá vào phần đâu của Diệp Thời Niên đang còn quỳ, chỉ là do bị khóa trên cỗ chân hạn chê, Lam Du Du không thể được như ý mà đá trúng chân của Diệp Thời Niên.

Hơn nữa, Diệp Thời Niên cũng đã có sự cảnh giác nhất định với cô gái bạo lực này.

“Diệp Thời Niên, anh là đồ khốn nạn, anh dám tính kế với tôi? Mau mở cái khóa chết tiệt này cho tôi ngay.” Lam Du Du tức giận bừng bừng mãng Diệp Thời Niên một tràng.

Diệp Thời Niên không trả lời Lam Du Du, thậm chí đến cả nhìn cô một cái cũng không dám nhìn. Anh ta sợ bản tính thương hoa tiếc ngọc của mình sẽ hại bản thân, cũng hại cả Lam Du Du.

“Là tôi bảo anh ta khóa cô lại như thế đáy.” Bên cạnh vang lên tiếng của Phong Hàng Lãng lạnh lẽo tới tận xương tủy: “Lam Du Du, đây là hình phạt dành cho cô.”

Lam Du Du không mắng chửi Diệp Thời Niên nữa mà quay sang, im lặng ngâng đầu nhìn gương mặt âm u lạnh lẽo của Phong Hàng Lãng. Yên lặng mắẫy. giây, đột nhiên cô ta cất tiếng cười lạnh.

“Phong Hàng Lãng, thì ra ôn nhu lúc nãy đều là anh giả vờ đầy à?”

Có thể Lạm Du Du hiểu rất rõ rằng không thê tự nhiên vô duyên vô cớ lại đối xử tốt với ,cô được, nhưng cô ta vẫn không thể tin, Phong Hàng Lãng một chút tình cảm với cô ta cũng không hề có. Nếu giữa hai người bọn họ không có Tung của Phong Lập Hân thì có lẽ đã… “Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bắt kỳ người nào từng làm tổn thương hoặc thử làm tổn thương anh trai tôi. Không có ai là ngoại lệ. Đương nhiên cũng bao gồm cả-cô đây, Lam Du Du!” Âm thạnh của Phong Hàng Lãng lạnh buốt đến tận xương, nói.

“Cho nên anh mới không từ thủ đoạn? Thế thì thiệt thòi cho anh quá, đã phải diễn phim tình cảm lãng mạn ôn nhu với tôi rồi. Phong Hàng Lãng, anh sa đọa đến mức nảy rồi à? Đến cả thủ đoạn bản thỉu như thế anh cũng nghĩ ra được. Đúng là thiệt thòi cho anh quá rồi.”

Lam Du Du cười đến cả thân mình run rây, dường như cười đến cả linh hồn cũng run rây: “Phong Hàng Lãng, tôi coi thường anh.”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 265


Chương 265:

Phong Hàng Lãng lạnh lùng nhéch nhéch khóe môi: “Lam Du Du, chỉ có lúc đau đớn, cô mới nghĩ đến anh tôi đã phải chịu bao nhiêu đau khổ. Cô không nên đi trêu chọc vào anh trai tôi. Nhưng nếu như đã động vào rôi, thì cô cũng nên chịu trách nhiệm cho hành động của mình đi.”

“Nhân từ với cô, chính là tàn nhẫn đối với anh trai tôi.” Phong Hàng Lãng thấp giọng thốt ra từng chữ.

Tuyết Lạc không biêt có nên đi ra hay không. Nhưng thân là một cô gái, cô vân đi từ trong phòng bước ra. Cô không thể tro mắt đửng nhìn hai người đàn ông ra tay bạo lực như thế với một cô gái yếu đuối trói gà không chặt được. Cho dù Lam Du Du đã làm sai chuyện gì, cúng không nên chịu hình phạt cực hình như thê.

Đặc biệt lúc cô nhìn thấy khóa sắt trên cổ chân của Lam Du Du, cô lại càng thêm quyết tâm phải bảo vệ Lam Du Du.

“Phong Hàng Lãng, anh khóa chân cô ây lại như thê, nếu như đề anh trai anh biết được, anh ây sẽ đau lòng lắm đây.” Tuyết Lạc biết rằng nêu muốn khuyên nhủ một Phong Hàng Lãng đang tức giận chỉ có thê nhắc đên Phong Lập Hân mới có tác dụng.

“Ai cho cô vào đây? Cút về phòng ngay.” Phong Hàng Lãng tức giận đến mức mật kiểm soát nói.

Đôi mắt âm u kia toát ra tia tức giận phẫn nộ, chỉ hận không thể đá Tuyết Lạc không được Bh nh ra khỏi Erisn3 trở lại về bong Tuyết Lạc không hề nhúc nhích, im lăng đối đầu với Phong Hàng Lãng đang tức giận.

Đột nhiên, Lam Du Du nhếch mày mỉm cười rồi thuận thế dựa vào trong lòng Phong Hàng Lãng: “Bạch liên hoa, tôi với anh Lãng đang chơi trò chơi thôi. Mà nói chứ anh Lãng làm sao nỡ đề tôi khó chịu chứ? Phải không, anh Lãng?”

Suy nghĩ của phụ nữ từ trước đến nay luôn khó hiệu. Giống như Lam Du Du bây giờ không hề giỗng một người cân Tuyết Lạc phải nói hộ cho cô ta trước mặt Phong Hàng Lãng.

Chơi trò chơi đúng không? Tuyết Lạc cảm thấy cô đúng thật là rảnh rỗi lo chuyện bao đông quá rồi.

“Cút về phòng ngay. Có nghe thấy không?” Phong Hàng Lãng lại tức giận hét một tiêng.

Tuyết Lạc nhìn cô gái vẫn dựa trong lòng Phong Hàng Lãng, lại quét mặt nhìn Phong Hàng Lãng mặt mày tức giận dữ tợn một cái rồi quay người đi vê phòng.

Cô ngoan ngoãn nghe lời không có nghĩa là cô yêu đuôi chịu cúi đầu.

Bản thân cô sắp ly hôn với Phong Hàng Lãng rồi, cho nên tất cả những c¡ữt Sĩ liên quan đến nhà họ Phong, đều không liên quan gì đến cô nữa. Ở trong nhà họ Phong lời nói của cô đã chẳng có bao nhiêu phần trọng lượng, việc gì cứ phải làm khó mình thêm nữa chứ. Chưa kể bà chị Lam Du Du kia nhìn ra cũng đâu cân giúp đỡ đâu.

Cùng lúc Tuyết Lạc rời đi, ánh mắt của Lam Du Du lại càng âm u phấn nộ trở lại: “Phong Hàng Lãng, hóa ra anh thật sự có quan hệ với con bé bạch liên hoa Lâm Tuyết Lạc này.”

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhiều nhé! “Đấy không phải là việc cô quản được.” Phong Hàng Lãng lạnh lùng đáp lại.

Ha ha, Phong Hàng Lãng. Người phụ nữ của anh trai anh mà anh cũng động đến được ư? Lại còn dám nói, mình tôn trọng anh trai đến mức thế nào? Phong Hàng Lãng, anh đạo đức giả quá rôi đây.”

Lam Du Du thật sự không thể chấp nhận được việc Phong Hàng Lãng có quan hệ với bạch liên hoa Lâm Tuyết Lạc. Chuyện này còn khiến cô ta khó chịu hơn cả việc bị khóa chân lại.

Phong Hàng Lãng không thèm để ý Lam Du Du, lại càng lười đi giải thích với cô ta. Đối với anh tạ mà nói, việc này hoàn toàn không cần thiết.

Anh ta nhận lây ông tiêm trong tay Diệp Thời Niên, trong ông tiêm là dung dịch thuốc màu xanh nhạt. Lam Du ðụ theo phản xạ lùi vê phía sau, mơ hồ nhận ra loại thuốc màu xanh nhạt kia là thuốc gì.

“Phong Hàng Lãng, anh trai anh còn chưa khỏe lại hoàn toàn anh đã muôn qua câu rút ván à? Anh không sợ anh trai anh không tìm được tôi thì sẽ tìm anh đòi người à?” Lam Du Du nhắc nhở Phong Hàng Lãng.

“Đây là việc của tôi, không cần cô phải lo lắng hộ.”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 266


Chương 266:

Lúc Lam Du Du muốn quay người bỏ chạy, Phong Hàng Lãng xông qua, tựa như báo săn vô con mồi, bắt lây cơ thể yêu đuôi của cô ta ôm chặt vào trong lòng, rồi từ từ tiêm thứ chất lỏng màu xanh nhạt kia vào sau gáy của cô ta.

Cơ. thể của Lam Du Du từ từ mềm xuống, cô ta dần mắt đi ý thức ngã vào trong lòng Phong Hàng Lãng, xinh đẹp như một nàng tiên đang ngủ.

Diệp Thời Niên. lập tức ôm lấy Lam Du Du đang mêm nhữn trong lòng Phong Hàng Lãng, anh ta sợ tâm trạng Phong Hàng Lãng đang rất kém sẽ mắt không chê mà làm cô bị thương, rồi sau đó sẽ lại giam cầm cô một thời gian.

“Anh Lãng, việc này có thể giấu được một lúc, nhưng nêu kéo dài, anh Lập Hân tìm anh đồi người thì phải làm thế nào?” Diệp Thời Niên nói ra lo lắng trong lòng mình.

Phong Hàng Lãng suy tư một lúc.

Anh ta vốn dĩ không muốn lừa Phong Lập Hân, nhưng lân này không thê không lừa anh ây được. Đề Lam Du Du như quả bom nồ châm bắt kỳ lúc nào cũng có thê phát nô bên cạnh Phong Lập Hân, sớm muộn gì cũng sẽ loạn thành một trận như sáng hôm nay.

Phong Hàng Lãng không thể nào tha thứ cho hành động xắc láo như thế của Lam Du Du được.

Mà việc Lam Du Du đột nhiên đưa ra yêu câu muốn vào ở trong nhà họ ng rõ ràng là cho anh ta một cơ ội “Tôi tự có cách của mình, cậu chỉ cần trông giữ cô ta cho cần thận là được.”

Phong Hàng Lãng thúc giục Diệp Thời Niên mang Lam Du Du đi: TNếu như cô ta còn dám trước mặt cậu chơi trò thoát y, thì cậu cứ làm cô ta.”

Diệp Thời Niên nhát thời đơ ra.

“Thật… thật sao?”

Người phụ nữ trong, vòng tay thắm vào lòng người, khiên Diệp Thời Niên nuốt nước bọt dữ dội, trái tim anh ây lập tức xúc động và vui sướng.

Nhưng Diệp Thời Niên vẫn dè dặt và khéo léo hỏi: “Anh Lãng, chuyện này không tốt lắm… Cô ta là người phụ nữ yêu quý của anh Lập Hân, vợ của anh em không thể động đến được.

Anh thực sự muốn đề em ngủ với cô ta sao?”

Phong Hàng Lãng không vội trả lời Diệp Thời Niên người đang lộ rõ vẻ vui sướng, mà nhìn chăm chăm vào tận đáy lòng anh ấy, sau đó hừ lạnh nói: “Xem ra là cậu thực sự muôn ngủ cùng cô ta?”

“Không, không, tôi không muốn!” Nhìn thây sắc mặt của Phong Hàng Lãng không đúng lắm, Diệp Thời “Niên thu lại trái tim đang dao động của mình, vội vàng nghiêm túc nói: “Vọ’ của anh em không thê đụng đền! Tôi kiên quyết bảo vệ quyên sở hữu của anh Lập Hân đối với cô ta, nhất định không động đến cô ta!”

“Cũng gần như vậy!” Phong Hàng Lãng hừ lạnh một cái: “Người phụ nữ này cậu không thê đụng đên được!

Nếu muốn có phụ nữ thì tự mình đi đến Dạ Trang, tôi Số để Tùng Cương thay cậu vài ngày.”

Quá nguy hiểm! Nếu như anh Phong Hàng Lãng đã không ‹ cho phép người đàn ông khác động đến phụ nữ của anh cả của anh, vậy sao còn nói ra lời trêu ghẹo như vậy? Đây rõ ràng là cổ ý muôn kéo người khác vào vũng bùn! May mắn thay, mình khá lạnh trí, kịp thời khôi phục lại suy nghĩ trong trái tim mình.

“Không, không cần! Tôi không cần phụ nữ!” Diệp Thời Niên nhanh chóng từ chôi.

Diệp Thời Niên biệt rằng nêu Lam Du Du rơi vào tay Tùng Cương, thì cô ta dù không chết thì cũng sẽ biên thành bộ da mà thôi. Tùng Cương chưa bao giờ là dịu dàng thương hoa tiếc ngọc.

Nếu rơi vào tay anh ta, thì đều không phân biệt nam nữ, chỉ phân biệt sông và chết.

ˆƯ, vậy thì cậu mau chóng người phụ nữ này đi đi!” Phong Hàng Lãng cảm thầy mình chỉ cân liễc nhìn người phụ nữ này một cái thôi là đã cảm thây đau đầu rồi.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 267


Chương 267:

“Chăm sóc bình thường! Không được để cô tạ gầy đi, càng không được phép đề cô ta có vết thương ngoài da. Đặc biệt là trên khuôn mặt cô ta, còn chăm sóc tốt cho anh trai của tôi.”

Phong Hàng Lãng dặn dò.

“9 Nhiệm vụ này quá khó! Phải biết rằng người phụ nữ Lam Du Du này hoàn toàn không phải là một con mèo nhỏ ngoan ngoãn hay một con thỏ ngoan ngoãn, cô ta là một người phụ nữ bạo lực có hàm răng sắc nhọn, cô ta luôn coi mạng sông của mình và mạng sông của người khác như một trò chơi.

Nhìn thấy Diệp Thời Niên sững sờ đứng một chỗ, Phong Hàng Lãng lạnh lùng nói: “Sao, có khó khăn?”

“Không, không khó.”

Diệp Thời Niên nhanh chóng vác Lam Du Du rời khỏi Phong gia. Anh ây lo lắng Phong Hàng Lãng sẽ nói ra câu, đê Tùng Cương đền tiệp đãi cô tai Nếu không thì, Lam Du Du thực sự bị hủy hoại trong tay Tùng Cương rồi.

Nhìn thấy Diệp Thời Niên ôm Lam Du Du rời đi, dì An buồn bã thở dài: “Nhị thiếu gia, cô Lam này không còn @} đây, nêu như Đại thiêu gia gọi điện về hỏi cô ấy, vậy thì nên trả lời như thế nào?”

“Tối nay dì hãy trả lời rằng “Cô ấy ngủ rồi!”. Còn ngày mai thì đợi đến ngày mai lại nói tiệp.”

Sau khi Phong Hàng Lãng bỏ những lòi này, anh nhanh chóng bước đên phòng khách ở tầng dưới. Bởi vì trong phòng còn có một người phụ nữ Lâm Tuyệt Lạc đang chờ, vừa nãy còn bị cơn tức giận của anh quét sạch. Ngoài cửa phòng, Phong Hàng Lãng dừng chân, gửi hai đoạn âm thanh kia cho trợ lý Nina.

Đều đã hòa nhập người phụ nữ vào cơ thể rồi, có còn cần thiết phải quý ông gõ cửa nữa không? Theo quan điềm của Phong Hàng Lãng, điêu đó tất nhiên là không cần thiết.

Vì vậy Phong Hàng Lãng đầy cửa đi thăng vào. Tuyệt Lạc đang ngôi trước bàn sách, năm tháng tươi đẹp và bình yên.

Một sự ấm áp dịu dàng như vậy có thể chính là một thứ cân thiết nhất cho một trái tim mệt nhọc và tràn ngập sự thù hận.

Tuyết Lạc quay đầu lại, nhàn nhạt liếc nhìn người đàn ông, thấy rảng cơn tức giận của anh đã phai mờ. Bộ dáng hung tọn của Phong Hàng Lãng vừa rôi cũng không làm Tuyết Lạc sợ hãi. Cô đã quen với những cơn tỨC giận bất ngờ của người đàn ông này.

Chỉ là vào lúc này, Tuyết Lạc cảm thấy buồn thay cho người đàn ông này.

Người đàn ông mà cô hy vọng phải sáng sủa như ánh mặt trời, tươi đẹp như ánh ban mai. Chứ không phải là một người đàn ông ôm lòng thù hận như hiện tại. Ngay cả thể xác và tỉnh thần của chính mình đều rơi vào loại hận thù đói “Em đang tức giận à?” Phong Hàng Lãng mệt mỏi nhẹ giọng hỏi.

“Không.” Tuyết Lạc nhẹ nhàng đáp lại.

Cảm thấy trạng thái của người đàn ông không thích hợp đề nói về việc ly hôn của cô với anh trai Phong Lập Hân của anh, nhưng Tuyệt Lạc vân căn răng và lầy ra bản thỏa thuận ly hôn đã ký, lật ra và đầy về phía Phong Hàng Lãng.

“Phong Hàng Lãng, đây là thỏa thuận ly hộn giữa tôi và anh trai anh. Tôi đã ký rôi. Nhìn xem, nêu thuận tiện, anh có.thể giúp tôi đưa đến bệnh viện và đề anh trai anh ký tên được không?”

Lông mày thẳng tắp của Phong Hàng Lãng nhíu lại, anh im lặng nhìn Tiêm chăm vào bản thỏa thuận ly hôn đã ký, không thể đọc được những gì anh đang nghĩ.

Rất lâu sau, Phong Hàng Lãng mới mở miệng, nhàn nhạt hỏi: “Là bởi vì tôi đối với em không tốt sao?”

Tuyết Lạc đã từng nghĩ rằng Phong Hàng Lãng sẽ nội giận với mình, và cũng nghĩ răng Phong Hàng Lãng sẽ không cho phép mình ly hôn với anh trai của anh, nhưng cô không ngờ rằng anh sẽ hỏi như vậy. Nhất thời cô không biết phải trả lời như thế nào.

Có vẻ như câu hỏi của anh dường như không liên quan nhiều đến việc TM ly hôn với anh trai Phong Lập ân.

“Tôi không thể làm gì cho Phong gia của anh. Giống như người thừa, đến đây ăn uông ngủ nghỉ! Hơn nữa, Lam Du Du đã trở lại, anh trai anh cũng không. cần đến Nhi vợ xung hỉ đuổi vận xui như tôi nữa..
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 268


Chương 268:

“Tôi cần em!” Phong Hàng Lãng kêu lên một tiếng chua xót, cắt ngang sự tự ti và kiêu ngạo của Tuyết QC: Với một câu “Tôi cần em”, thực sự đã nuốt hết những gì Tuyết Lạc muôn nói. Cô kinh ngạc nhìn Phong Hàng Lãng, như thể không tin câu nói này lại phát ra từ miệng người đàn ông này.

Một chút ấm áp vô tình khiến trong lòng cô một làn sóng nhỏ.

Anh nhanh chóng vươn lòng bàn tay to của mình ra và ghì cô cô về phía trước, sau đó… mãnh liệt hôn cô!

Anh quân lây từng vẻ đẹp của cô. Lại thở ra hơi thở của chính mình, chăn.

cô khiến cô không thể thở nỗi. Mỗi lần bị anh hôn, Tuyết Lạc sẽ có một loại ảo giác bị mê hoặc, tư duy nhạy bén sẽ bị hơi ắm của anh ăn mòn từng _ chút một. Sau khi bị hôn đến mức gần như bị thiếu oxy, cơ thể cô tự nhiên vô hình đầu hàng, rồi anh từ từ thả cô ra..

Hãy buông bỏ nụ hôn này!

Dì An thật sự lo lắng Nhị thiếu gia và và Nhị phu. nhận sẽ cãi nhau lớn.

Phải biết răng việc Nhị thiếu gia giả danh Đại thiểu gia đề lừa gạt, trêu ghẹo Nhị phu nhân vẫn chưa được giải quyết : xong, giờ lại thêm một Lam Du Du xuât hiện nữa.

Nếu lần này phụ nhân Tuyết Lạc nỗi giận với Nhị thiêu gia, thì dì An nhật quyết đứng vê phía phu nhân Tuyết Lạc.

Vị Nhị thiếu gia này thật sự quá đáng.

Rõ ràng biết phu nhân Tuyết Lạc đang trôn trong phòng khách, thế nhưng lại ôm hôn cái cô Lam kia, lại còn đút canh cho nữa, thực sự quá khiến người ta đau lòng.

Hơn nữa, cô Lam lại còn là người phụ nữ yêu dấu của Đại thiếu gia.

Dì An lớn tuổi hiển nhiên có truyền thống phong kiến. Bà ấy cảm thây cho dù là vì lý do gì, Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng cũng không thể động đên người phụ nữ của anh trai mình được.

Dì An nhân cơ hội mang món canh thịt thăn hầm vào phòng khách để tìm hiểu tình hình, ngay khi cánh cửa vừa hé ra một khoảng trống, nhìn thấy đôi nam nữ thanh niên tràn đầy khí thế bổ nhào vào nhau.

Tải app truyện hola nhé! Chiếc giường tốt lại không dùng, cứ nhất định phải dùng bàn sách sao?

Dì An lắc đầu khó hiểu, sau thở dài nhẹ nhàng một tiếng, quay người bưng tô canh rời đi.

Vốn tưởng rằng, Nhị thiếu gia và phu nhân sẽ xảy ra âu đả, không ngờ bọn họ hòa giải nhanh như vậy! Phải nói Nhị thiếu gia thật quá phong lưu hào phóng, nhanh chóng có thê chỉnh đốn được Nhị phu nhân đến mức không thèm cãi nhau, liền để anh trực tiếp hôn như vậy.

Thật ra, dì An cũng không quan tâm hai người nồng nhiệt trên giường hay bàn, điêu bà quan tâm chỉ là con cái nối dõi trong gia đình. Nếu như trong bụng phu nhân Tuyết Lạc thực sự có cục cưng rồi, thì chiếc bàn vừa cứng vừa lạnh sẽ khó chịu biết bao.

Và với những động tác kỳ lạ như vậy, cậu bé trong bụng mẹ nhật định sẽ cảm thấy rất khó chịu.

Dì An không thể hiểu được tình cảm và đam mê tình yêu của những người trẻ tuổi, bà chỉ biết rằng con nồi dõi của Phong gia quan trọng hơn.

Đúng như những gì dì An nhìn thấy, Phong Hàng Lãng nhắc người phụ nữ lên, dịu dàng đặt lên bàn sách, bởi vì chiều cao này, nó tình cảm hơn nhiều. Chiếc cúc phía trước của Tuyết Lạc đã được nới lỏng, phong cảnh đẹp đã lộ ra, phác họa hình dáng một người phụ nữ.

Phong Hàng Lãng bừa bãi hôn lên, giỗng. như một chiếc cọ vẽ đang say mê vẽ từng đường nét trên khuôn mặt của Tuyết Lạc. Anh cúi xuông những đường cong vút và đây đặn đó, vừa vặn với khuôn mặt điễn trai của mình.

Các đường nét trên khuôn mặt anh là răn rỏi cương nghị, càng tôn lên vẻ đẹp nữ tính của cô.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 269


Chương 269:

Đêm yên tính.

Trên bâu trời đêm quang đãng, vô số ngôi sao đang vươn mình trong màn đêm. Sương đêm khuếch tán trong không khí, lan ra một bầu không khí sên sệt. Nhìn lên bầu trời, những ngôi Sao sáng rõ quá lạ thường, và những ngôi sao ở xa sáng lan tỏa như làn sóng vỡ.

Mãi cho đến khi cảm thấy đau đón ở đâu đó, Tuyết Lạc mới lây lại được lý trí từ cảnh hỗn loạn vừa rồi.

Mình bị điên rồi phải không? Sao lại phối hợp với người đàn ông này rôi dùng thái độ hỗn kì lạ đên như vậy?

Lại còn ở trên bàn sách! Quần áo trên người đều đã bị kéo tuột, sớm đã bị móng vuốt của Phong Hàng Lãng lột ra đến mức lộ nửa thân người ra ngoài rôi. Còn người đàn ông này thì quần áo vẫn nguyên vẹn thăng tấp đứng trước bàn sách.

Tuyết Lạc đột nhiên cảm thấy mình thật sự vô dụng. Một nụ hôn của người đàn ông có thê khiến cô xúc động.

Vứt sự xấu hỗ của mình ra phía sau, tận hưởng cảm xúc của mình và quần lây người đàn ông này.

Tuyết Lạc buồn bã cắn môi, cô thật sự muôn tát cho mình một cái thật mạnh. Mình trơ trẽến đến mức nào mà lại giở trò đồi bại với người đàn ông?

Còn biết xấu hỗ nữa không?

“Sao vậy? Không thoải mái sao?”

Phong Hàng Lãng cảm nhận được sự run nhẹ của người phụ nữ trong vòng tay anh, anh chua xót ôm chặt thân thê đang run rây của cô: “Có phải là bàn sách quá cứng hay không?

Chúng ta chuyền sang khác nhé.”

Phong Hàng Lãng dùng một cánh tay ôm Tuyết Lạc nhỏ bé lên, Tuyết Lạc theo bản năng muôn vùng vậy thoát khỏi vòng tay của người đàn ông, nhưng lại bị cánh tay mạnh mẽ khác của PS) Hàng Lãng ôm chát lầy lưng, khiến cho vẻ đẹp của cô dán sát vào ngực anh.

Muốn điên rồi! Cô rõ ràng đến Phong gia là đề bàn chuyện ly hôn của mình với Phong Lập Hân, nhưng hiện tại Lâm Tuyết Lạc cô đang làm cái trò gì2 Ỡm ờ để người đàn ông này làm chuyện đáng xâu hồ đó?

Để duy trì một chút lòng tự trọng kém cỏi ở trong lòng, Tuyệt Lạc căn một chút vào đôi môi móng: của người đàn ông đang bịt kín môi cô.

Cái căn này, nói năng thì đúng là nặng, bởi vì đôi môi của Phong Hàng Lãng đã bị Tuy. ết Lạc cắn chảy máu, nói nhẹ thì cũng đúng là nhẹ, bởi vì cơn đau này chắc chắn chỉ là một vết xước nhỏ đôi với Phong Hàng Lãng khỏe mạnh này mà thôi.

Người đàn ông dừng động tác và dùng một tay đỡ lây cơ thê rắn chắc của mình, đề cô ở bên dưới thuận lợi hít thở ôn định.

Phong Hàng Lãng nhìn từ trên cao xuống người phụ nữ đang khó chịu bên dưới mình, thấp giọng nói: “Không muốn?”

“Phong Hàng Lãng, chúng ta không thê như vậy được!” Giọng nói của Tuyết Lạc hơi run.

“Là không thể như vậy… chứ không phải là không muốn, đúng không?”

Người đàn ông đột nhiên cười, trên khuôn mặt tuần tú sắc bén của anh hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, lại quyên rũ như rượu nông.

Cái này có khác biệt sao? Tuyết Lạc không hiểu người đàn ông này tại sao lại cười.

“Phong Hàng Lãng, anh đừng làm như Vậy.. Như vậy là không đạo đức.” Tuyết Lạc căn môi, đầy áy náy.

Khuôn mặt điển trai của Phong Hàng Lãng trở nên u ám, ánh mắt hiệu Ki nhìn người phụ nữ vừa ân nhẫn chịu đựng lý trí lại vừa đang kìm nén xúc động bên dưới người anh.

Xem ra Phong Hàng Lãng anh đã thắng. rôi. Bât chấp sự lên án và ngăn cản của đạo đức phẩm hạnh, người phụ nữ này đã yêu mình sâu sắc.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 270


Chương 270:

Rất tốt! Phong Hàng Lãng anh muốn kết quả ngay bây giờ. Không người phụ nữ nào có thê thoát khỏi sự tân công của Phong Hàng Lãng anh. Chỉ là Phong Hàng Lãng anh muôn có hay không, bằng lòng hay không mà thôi.

Vệt máu tươi tràn ra từ môi bị căn của Phong Hàng Lãng, nhỏ giọt trên ngực Tuyệt Lạc và lan dàn xuống dưới. Một vẻ đẹp đẫm máu khác lạ.

Phong Hàng Lãng đột nhiên cảm thấy tình cảm có phân nguội lạnh của mình lại bùng nô, và nó cũng đang có xu hướng nhân đôi. Anh không muôn chịu đựng những cảm xúc nguyên thủy như vậy, anh quyêt định tuân Hiến cơ thê mình và làm những gì anh muốn làm.

Người đàn ông. bắt đầu hôn cô một lần nữa. Lần này có vẻ hơi tàn nhẫn hơn, với một vêt căn nông giữa hai hàm răng, như muốn ăn tươi nuốt sông cô.

Tuyết Lạc cảm thấy hơi khó chịu, cô theo bản năng dùng cả hai tay để chặn sự xâm nhập của người đàn ông.

“Tuyết Lạc, ngoan nào…” Phong Hàng Lãng khàn giọng nói, ném vào tai cô một câu khiên cô đỏ mặt tim đập nhanh: “Một lát nữa thôi là tốt rồi… Em sẽ cân tôi!”

Mỗi lần đều như vậy. Khi người đàn ông này muốn làm gì, anh sẽ dỗ dành cô khiến cô phải ngoan ngoãn.

Coi cô là một con mèo con hay con chó con? Nhưng Tuyết Lạc vẫn không có bất kỳ phản kháng nào đối với những hành động và lời nói dối này của anh. Như thê bị quỷ ám, anh khiến cô phải ngoan ngoãn, và sau đó cô thực sự đã ngoan. Cho phép anh nuốt chứng. bản thân mình từng chút một, cuối cùng chìm vào bền bờ ấm áp mà anh dùng những thứ tình cảm giả tạo đó tạo nên!

Để rồi mất đi cơ thể, cũng mắt luôn cả trái timl Khi Tuyết Lạc tỉnh dậy, căn phòng đã ngập tràn ánh bình minh.

Chỉ nhớ rắng đêm qua người đàn ông đó bị một cú điện thoại gọi đên rôi đi mắt. Lúc đó Tuyết Lạc quả thực quá mệt mỏi. Cô thật sự rất hâm mộ thê lực mạnh mẽ của đàn ông, Khi ¡ dày vò một người phụ nữ yêu đuôi, giỗng như những con vật trong thế giới động vật tranh giành quyên sở hữu, đã đánh mắt nền văn minh cơ bản nhất của loài người.

Tuyết Lạc thực sự không muốn cử động, cảm giác đau đớn và mệt mỏi lan tỏa khắp người.

Mục đích của việc đến Phong gia là đề bàn về chuyện ly hôn với Phong Lập Hân, nhưng việc ly hôn không thảo luận được, lại còn vô tình mật đi cả thể xác.

Mình là ngốc sao? Hay là không biết suy nghĩ nữa rồi?

Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa nhịp nhàng từ tồn. Không cân đoán, đó nhất định không phải là người đản ông độc ác không lịch sự Phong Hàng Lãng. Mà chắc chắn là dì An.

Tuyết | Lạc nép mình trong chăn vừa xấu hồ vừa thẹn thùng. Điều duy nhất có thể làm là giả vờ ngủ.

Nghĩ rằng dì An không thấy cô đáp lại thì nhật định sẽ ròi đi, nhưng không ngờ bà ấy lại tự đầy cửa tiến vào.

Nhìn những mảnh quần, áo vương vãi trên sàn, dì An thở dài lắm bẩm: “Quần áo còn lành lặn như vậy sao không thể từ từ cởi chứ, xé rách thành ra như Vvậy.. . Quá lãng phít”

Dì An vừa nói vừa đề khay điểm tâm xuống cái bàn lùn ở đầu giường, cúi xuống nhặt từng mảnh quân áo toáng loạn.

Tuyết | Lạc đang ở trong chăn càng trở nên xấu hồ hơn. Khuôn mặt nhỏ đêu đã nóng bừng lên một mảng. Cô không còn mặt mũi nào đề đối mặt với dì An nữa mà, Tuyết Lạc chỉ có thể giả vờ như một con đà điều giấu cả người và đầu vào trong chăn.

Thật ra thì cô rất muốn nói “Máy lời nói này đành phiền dì An đi kiêm tên thủ phạm đầu sỏ Phong Hàng Lãng mà nói ây! Dù sao thì tên thủ phạm đó cũng không nghe thấy chỉ tội cho cô lân nào cũng là người vô tội hứng chịu mây việc xấu hỗ này. Cũng không còn mặt mũi để gặp người khác luôn rồi”.

Nhưng cây r muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Tuyết Lạc xâu hỗ chỉ muộn trôn đi thôi, nhưng càng muôn trốn thì dì An càng không bỏ qua cho cô dễ dàng như vậy.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 271


Chương 271:

Ngay sau đó, bà liền bắt đầu quan tâm nhiệt liệt.

“Phu nhân, cô đã dậy chưa? Có đói hay không? Tôi đã nâu cháo thịt bằm cho cô, cô dậy, ăn cho nóng đi, ăn xong thì ngủ tiệp.”

Dì-An vào đây là vì hai mục đích, thứ nhất là bà thật sự quan tâm đến việc ăn uống của phu nhân Tuyết Lạc.

Thứ hai là bà muốn vào xem một chút coi tối qua Nhị thiếu gia có quá mạnh bạo không, có làm bị thương bụng của phu nhân không, lỡ làm ảnh hưởng đến tiêu thiếu gia của Phong gia thì sao.

Tuyết Lạc đang xấu hồ, không muốn phải đối mặt với sự quan tâm quá mức của. dì An. Cảm giác như dì An còn ân cần hơn cả mẹ già nữa. Cô không xứng, không xứng, Tuyết Lạc cảm thầy thật sự rất xấu hỗ.

Tưởng rằng dì An không nhận được phản ứng tử cô nhất định sẽ rời đi, không ngờ dì An lại ngoan cô thăm dò thêm, rồi bắt đầu lắc nhẹ vai của Tuyết Lạc.

“Phu nhân, hôm nay là cuối tuần, cô nên ăn một chút rôi đi ngủ lại cũng.

được. Đừng đề bụng đói mà đi ngủ, không tốt cho cơ thể đâu.”

Dì An thực sự không muốn Tuyết Lạc để bụng đói mà đi ngủ. Phu nhân đề bụng đói đi chăng nữa thì thứ nhỏ bé trong bụng cũng không thể chịu đói được mà. Nghĩ giỗng như Tuyết Lạc thật sự đã mang thai.

Vào lúc Tuyết. Lạc. Sắp, không chịu nỗi sự quan tâm ân cân của dì Ấn thì điện thoại cô định ở phòng khách của Phong gia reo lên.

“Hỏng rồi! Chắc là Đại thiếu gia gọi điện về đề kiếm Lam Du Du tiêu thư.

Nhưng mà Lam Du Du tiểu thư đang không có ở đây mà… bây giờ phải làm sao đây?” Dị An lo lắng lâm bẩm, quay lưng rời đi.

Là điện thoại gọi về của Phong Lập Hân hả? Tuyết Lạc ngồi thẳng dậy, Phong Hàng Lãng không đồng ý đề cô và Phong Lập Hân ly hôn, vậy tự mình có thê nói với Phong Lập Hân mài! Lúc trước còn lo lắng về sức khỏe suy nhược của Phong Lập Hân, nhưng mà bây giờ không phải nữa rôi. Quản gia Mạc nói răng bệnh tình của Phong Lập Hân đã cỏ thê khống chế được, anh ta đã tự mình hô hấp được rồi.

Hơn nữa Lam Du Du hiện tại cũng đã trở về bên cạnh Phong Lập Hân rồi, có thể nói Phong Lập Hân hiện đang được tưới mát trong dòng sông tình yêu, nêu cô đề xuất ly hôn với Phong Lập Hân, anh ta nên vui vẻ chấp tniềh, Anh ta trân trọng Lạm Du Du đến vậy, thì làm sao có thê nói chuyện yêu đương với cô ta với thân phận người đàn ông đã có vợ được chứ?

Phong Lập Hân tuyệt đối sẽ không để Lam Du Du chịu một chút ủy khuât nào.

Nghĩ đến đây, Tuyệt Lạc cảm thây bản thân tự nói chuyện ly hôn với Phong Lập Hân sẽ khả quan hơn.

Cả nhà tải app truyện hola nhé! Hơn nữa tỉ lệ thành công cũng sẽ cao hơn.

Đột nhiên Tuyết Lạc lật mình qua, thậy hơi lạnli” mới phát hiện trên cơ thể ‹ của cô không có một mảnh vải che thân.

Cô đã đánh mát thể xác cũng như trái tim của chính mình rồi. Hơn nữa còn bị người đàn ông xấu xa kia dày vò tận mây lần, thân thể của người đàn ông này có phải là quá tốt rồi không?

Trên mặt cũng có một mảng đỏ, đều là do người đàn ông đó đê lại dấu ấn hết.

Bản thân cô nên chết để tạ tội mài!

Không! Trước khi chết cô phải kéo theo tên đàn ông xấu xa đó làm đệm!

Tuổi trẻ vốn là cơ thể tốt. Nằm nghỉ ngơi thêm một chút nữa Tuyết Lạc đã có -thê hồi phục lại thể lực.

Sau khi từ phòng thay. đồ mặc quần áo xong, Tuyết Lạc vội vàng đi đên phòng khách, muôn nhân cơ hội hiếm có này đề nói chuyện ly hôn với Phong Lập Hân.

Điện thoại quả nhiên là do Phong Lập Hân gọi vê.

Biết rằng tình cảm Phong Lập Hân dành cho Lam Du Du là không tâm thường, cuộc điện thoại này dì An không thể không bắt máy. Nếu không Đại thiệu gia sẽ nóng lòng chết mắt.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 272


Chương 272:

“A lô, Đại thiếu gia à… sao sớm như vậy cậu đã gọi vê rồi? Có phải là muôn ăn cái gì đúng không? Cậu cứ nói với dì An, dì An sẽ đi làm cho cậu.” Dì An nhanh môm nhanh miệng, nói liền hai ba câu để dành thế chủ động trước.

-Dì An, tôi không. muốn ăn cái gì cả?

Du Du đâu? Cô ây đã dậy chưa? Tối qua cô ấy ngủ có ngon không? Ở Phong gia có quen không?”

Quả nhiên Đại thiêu gia Phong Lập Hân chỉ quan tâm đến mỗi Lam Du Du thôi. Một hơi đã hỏi nhiều câu hỏi như vậy rồi.

Đối với Lam Du Du, Phong Lập Hân thật sự yêu cô ta, yêu đên nồi vào tận xương tủy rồi.

Tiếp theo, dì An không biết phải làm thệ nào nữa. Nếu để cho Đại thiếu gia biết được Lam Du Du đã bị Nhị thiểu gia cho người nhét lại, vậy Đại thiếu gia sẽ phát điên mát!

Cũng không biết Nhị thiếu gia đã đi đâu rồi, cũng không biết nh: đã nhốt Lam Du Du ở đâu nữa, không biết rốt cuộc anh đang nghĩ gì nữa.

“Lam Du Du tiểu thư vẫn còn ngủ.”

Có thê giâu đi một lúc. Dì An cũng chỉ ra cách hoãn binh này.

“Du Du còn ngủ sao? À, vậy cứ đề cô ây ngủ tiếp đi, đừng quây rẫy cô ấy.

Phong Lập Hân cảm thây thât vọng rõ rệt, nhưng anh ta không nỡ đề người giúp việc quây rây giâc ngủ của người phụ nữ.

“Đúng rồi dì An, Du Du rất thích ăn bánh ngọt kiểu Tây. | Dì làm một ít bánh kem vị việt quất đi, Du Du thích ăn cái Còn có hải sản nữa, Du, Du cũng thích ăn nữa. Nhớ nêm nếm thanh đạm thôi…”

Tình yêu Phong Lập Hân dành cho Lạm Du Du là ngập tràn. Từ ăn uông đến nơi ở, Phong Lập Hân quan tâm đến từng chỉ tiết nhỏ trong sinh hoạt của Lam Du Du.

Dì An nghe được máy lời này cảm thấy khó chịu vô cùng, Đại thiếu gia có một người phụ nữ đề yêu thật là một chuyện tốt, nhưng người phụ nữ tên Lam Du Dụ này căn bản là không hề yêu Đại thiếu gia, hơn nữa cô ta với Nhị thiệu gia quá là thân mật..

cái này lại thành một chữ “loạn” rồi mài “Được rôi Đại thiêu gia, bây giờ tôi sẽ đi làm ngay. Một lát khi Lam tiêu thư thức dậy sẽ có để ăn ngay.” Mũi của dì An đều đau xót cả rồi, nhưng vẫn tiếp tục nói dồi.

Cũng coi như là giấu được một lúc.

Một Ïát sau đợi Đại thiếu gia cúp máy, bà sẽ liền đi gọi cho Nhị thiếu gia, đề hỏi xem rốt cuộc anh có ý kiến gì không.

Lúc dì An đang muốn cúp máy, Tuyết Lạc giật lấy điện thoại từ trong tay dì An với tốc độ chớp nhoáng.

“A lô, là Lập Hận hả?” “Tuyết Lạc nhận ra đây là lần đầu cô nói chuyện điện thoại với Phong Lập Hân, bản thân không tránh khỏi có chút khẩn trương.

“Du Du?” Phong Lập Hân ở đầu dây bên kia thắc mắc hỏi một câu.

“Em là Tuyết Lạc.” Tuyết Lạc nhẹ nhàng đáp lại.

` Tuyết Lạc hả? Xin chào.” Mặc dù giọng nói của Phong Lập Hân không được rõ lắm, nhưng đề phân biệt cũng không khó.

Không ngờ rằng chồng của cô lại khách sáo nói “xin chào” với cô, Tuyết Lạc cũng khách sáo đáp lại một cách máy móc: “Chào anh.”

“Tuyết Lạc, Du Du vẫn còn ngủ hả?

Cô ây đang ở Phong gia, nên đành làm phiên em chăm sóc cho cô ấy rồi.

Cô ấy từ nhỏ đã rất mỏng manh, nên em hãy chăm sóc cô ây một chút.”

Câu nói của Phong Lập Hân đều không rời khỏi Lam Du Du.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 273


Chương 273:

“Vâng ạ.” Tuyết Lạc mơ hồ đáp lại. Dì An cũng không có cản cô lại, cô cũng là người sắp rời khỏi Phong gia rồi hà tật gì phải quản làm gì.

“Đúng rồi Lập Hân, em muốn nói : chuyện ly hôn VỚI anh.” Sau khi căn môi vài giây, Tuyết Lạc lấy hết can đảm nói ra câu nói này.

Tuyết Lạc cảm thấy. bất luận là từ tinh thần đến thê chất của Phong Lập Hân bây giò đều có thể chấp nhận nồi yêu câu này của cô.

“Ly hôn?” Phong Lập Hân hơi bắt ngờ sau đó truyền đến giọng nói âm áp hỏi: “Làm sao vậy Tuyết Lạc, có phải là Hàng Lãng đã bắt nạt em đúng không?”

Tuyết Lạc hơi ngân ra, ly hôn với Phong Lập Hân mà sao bây giờ lại kéo theo em trai của anh ta Phong Hàng Lãng rồi? Câu hỏi này giống như muôn hỏi cô có phải I bị Phong Hàng Lãng bắt nạt đến nồi muốn ly hôn với Phong Lập Hân luôn không?

Hơn nữa bây giờ Phong Lập Hân cũng chỉ một lòng nhớ đên Lam Du.

Du của anh ta, làm gì còn tâm tư đề quan tâm máy cái khác. Tuyết Lạc đên lúc này vần không biết là mình gả vào đây đê làm người của Phong Hàng Lãng hay là Phong Lập Hân nữa.

Tuy nói rằng là cái tên của Phong Lập Hân đã kết hôn với cô, nhưng chăng qua đây chỉ là thủ đoạn của Phong Hàng Lãng mà thôi.

Vì vậy có thể nói càng quan tâm thì càng l6ấn. Trái tim của Phong Lập Hân đều đã đặt hét lên người Lam Du Du rôi.

Thấy Tuyết Lạc đã lâu cũng không có đáp lại, đâu dây điện thoại bên kia Phong Lập Hân thở dài cảm thán một hơi. Nhận ra Tuyết Lạc tức giận với đứa em trai Phong Hàng Lãng của mình nên anh ta đều nhận tất cả mọi trách nhiệm về mình.

“Việc Hàng Lãng đóng giả anh, thật ra anh đều biết. Là tại anh đã đề mặc tên tiểu tử Hàng Lãng đó tự ý làm ra mây hành động nông nổi này. Tuyết Lạc, anh thay mặt nó chân thành nói với em một TU xin lỗi! Đã đề em chịu ủy khuất rồi!”

Tuyết Lạc thật sự không ngờ rằng Phong Lập Hân lại bảo vệ em trai mình đên độ này. Để cho người em trai yêu quý của anh ta giả thành anh ta rồi đi lừa cô? Sau khi bị phát hiện thì lại thay người em trai yêu quý của anh ta nhận hệt toàn bộ trách nhiệm!

Anh ta thật sự yêu thương em trai của mình nhiều đến cỡ nào lận chứ?

“Khụ khụ khụ…” Bởi vì nói quá nhiều lời nên Phong Lập Hân ho khan không ngừng. Anh ta vừa mới tháo máy trợ thỏ ra để tự mình hô hấp, nói chuyện trong thời gian dài sẽ làm cho PUầI hoạt động quá mức.

Phong Lập Hân ho kịch liệt đến vậy.

làm cho lời nói của Tuyết Lạc lên đên cô họng lại nuốt xuống, lo lắng hỏi: “Lập Hân, anh làm sao vậy? Không cân gâp mà?”

“Phong phu nhân, „Đại thiếu gia cần phải nghỉ ngơi rồi. ” Truyền đên là giọng nói của bác sĩ Kim.

“Được rồi.” Tuyết Lạc đờ đẫn cúp điện thoại. Tuy ráng cô rất sốt ruột nhưng cũng không thê bỏ qua bệnh tình của Phong Lập Hân được.

Vừa mới cúp máy xong, Tuyết Lạc nhận thấy có ánh mắt nóng bỏng như đốt cả người cô lên, quay đầu lại nhìn, Tuyệt Lạc đã rơi vào đáy mắt ác liệt của Phong Hàng Lãng, lạnh băng như sinh ra từ vùng đât của ác ma.

“Cô đã nói những gì với anh trai của tôi?” Giọng nói trầm thấp nhự muốn kéo theo cô vào trong sự phẫn nộ của anh.

Tuyết Lạc định giải thích theo bản năng, nhưng vừa nhìn đến bộ dạng đùng đùng nỗi giận của Phong Hàng Lãng, Tuyết Lạc cũng không muôn giải thích. thêm cái gì. Chưa nói đến chuyện tối đêm qua bị người đàn ông này mạnh mẽ khi dễ, thì chuyện anh giả thành anh trai của mình đê lừa gạt cô cũng đã đủ để cô vạch ra giới hạn với anh, không nói thêm cái gì với tên đàn ông xấu xa không biết xâu hỗ như anh rồi!

“Anh không có miệng sao? Lễ nào anh không thê tự mình ởi hỏi anh trai của anh sao?”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 274


Chương 274:

Tuyết Lạc tức giận bỏ lại câu nói rồi đi về phòng khách. Muốn \ lây được thỏa thuận ly hôn tốt nhất nên tự đi đến bệnh viện gặp Phong Lập Hân lấy thì hơn.

Nhìn người phụ nữ tức giận rời đi, Phong Hàng Lãng hơi nheo mát lại, xem ra anh trai Phong Lập Hân chưa nói ra chân tướng với cô. Bằng không cô đã đi kiếm chuyện với anh rồi!

Cũng có thể là do không có cơ hội nói, hoặc là không nói ra được! Tâm tư của Phong Lập Hân đều để nhớ đến Lam Du Du hết rồi, nên anh ta mới ra nông nồi này.

Tuyết Lạc định ở Phong gia tắm rửa luôn, để rửa sạch máy vết tích mà người đàn ông đã để lại vào tối qua, nhưng nghĩ. lại người đàn ông đó cũng đang ở Phong gia, Tuyết Lạc quyêt định không đi tăm nữa. Lát nữa về-kí túc xá rồi tăm sau cũng được.

Tự mình dọn dẹp lại máy món đồ đạc, gấp giây thỏa thuận ly hôn lại bỏ vào túi xách, sau đó đi ra phòng khách.

Trên hành lang Tuyết Lạc nghe được tiếng nói nhu mì của Lam Du Du, tiếng nói mềm mại nhẹ nhàng đi vào lòng người đó. Tuyết Lạc là một người phụ nữ còn không thể chịu nỗi nữa.

Lam Du Du lại bị người đàn ông bạo lực đó mang về Phong gia rôi? Rõ ràng là anh biết anh trai của anh gọi về đề tìm cô ta, vậy tại sao còn cho người tàn nhẫn nhốt cô ta lại chứ?

Cái này có phải là có chút quá đáng không?

Nêu như mà Lam Du Du tô cáo tội của Phong Hàng Lãng với Phong Lập Hân, bệnh tình của anh ta sẽ không trở nặng hơn chứ?

Thành thật mà nói Tuyết Lạc lại mon Phong Lập Hân với thân phận anh cả sẽ giáo dục lại Phong Hàng Lãng một chút, để anh ta không bá đạo ngang ngược như vậy nữa.

Nhưng mà trong lòng cô lại nói, Tuyết Lạc không muôn gặp Lam Du Du nữa.

Cuộc đối thoại tối qua của cô ta và Phong Hàng Lãng, Tuyết Lạc đều nghe hết rồi.

“Phong Hàng Lãng, anh đối với bất kỳ người phụ nữ nào của anh trai của anh đều đối xử như vậy hết sao? Vậy mà anh còn nói anh tôn trọng anh trai của anh sao? Anh đúng là một tên đạo đức giả đáng khinh bỉ.”

Tuyết Lạc thở dài một hơi, thật tâm lại cảm thấy Lam Du Du bị ngược đãi như vậy cũng có chút đáng. Không phải vì cô ta nói Phong Hàng Lãng là tên đạo đức giả đáng khinh bỉ thì cô ta cũng rất là khi? thường cô.

Nói trắng ra thì, cô và Phong Hàng Lãng rất giông với Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên trong thời cô đại. Hai người đó đều không cân đến mặt mũi nữa rồi, là thời cô đại thì đã bị bỏ vào lồng heo rồi thả trôi sông!

Tuyết Lạc không muốn lại phải trồn tránh để không gặp mặt Lam Du Du nên cô quyết định quang minh chính đại bước ra khỏi phòng khách của Phong gia.

Tuy nhiên vào lúc Tuyết Lạc bước chân đến phòng khách, cô thực sự bị kinh ngạc. Bởi vì ở trong phòng khách không hề có Lam Du Du mà chỉ có một người phụ nữ lạ mặt hơi nhỏ bé đang ngôi.

Đáng kinh ngạc hơn nữa là giọng nói ôn nhu động lòng người của Lam Du Du lại phát ra từ miệng của người: phụ nữ này. Rõ ràng người phụ nữ này đang gọi cho Phong Lập Hân với danh nghĩa của Lam Du Du.

“Gorilla… em xuống lầu ăn cơm đây.

Dì An đã gọi em rồi. Anh yên tâm dưỡng bệnh đi, đừng có nhớ em quá đó.”

Nói xong người phụ nữ lạ mặt đó cúp điện thoại dưới sự giám sát của Phong Hàng Lãng.

Tuyết Lạc ngạc nhiên đến nồi không ngậm lại được mồm! Đây là tình huồng gì đây? Có phải người phụ nữ này… đang giả tiếng của Lam Du Du?

Lồng tiếng? Đột nhiên Tuyết Lạc nhớ đến có một số người có thể mô phỏng được người khác.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 275


Chương 275:

Ban đầu, Phong Hàng Lãng muốn tìm một người thay thê cho Lam Du Du.

Nhưng mà đề tìm một người như vậy có hơi khó, nhất là trong một thời gian ngắn đến vậy. Nhưng mà vào lúc Lam Du Du xin đến ở lại Phong gia một thời gian, Phong Hàng Lãng đã nghĩ ra một kế sách là tìm một người giả dạng giọng nói của Lam Du Du, như vậy thì dễ hơn nhiều rồi. Không khó đề tìm một người giả dạng giọng nói chuyên nghiệp, hơn nữa còn cách một chiệc điện thoại nữa mà.

Đôi mắt của Phong Hàng Lãng ngập tràn tia máu, chắc là tôi qua anh đã cùng luyện tập với người phụ nữ giả dạng chuyên nghiệp này. Vừa nãy chính là một cuộc thử nghiệm, xem ra kết quả cũng không tôi.

“Phong tiên sinh, như vậy được chưa?” Người phụ nữ không cao lắm, chỉ cao khoảng một mét năm.

“Cũng được! Nhưng có một vài chỗ hơi quá một chút, thiếu đi khí chất kiêu ngạo và ngang ngược của Lam Du Du.” Phong Hàng Lãng đánh giá khách quan về người phụ nữ giả dạng này.

Xem ra, xem ra anh hiểu biết rất rõ về người phụ nữ Lam Du Du đó, trái tim của Tuyệt Lạc hơi nhói lên mà không rõ nguyên do.

“gài bẫy anh trai”

“A, bây giờ không sao rồi, Đại thiếu gia gọi điện thoại vê, nói chung là có người đã bắt máy rồi.

Dì An cũng lấy lại phản ứng tử trong sự kinh ngạc hồi nấy, vừa nãy còn sứt đầu mẻ trán giờ trong lòng. cũng nhẹ nhõm hơn. Dù sao Đại thiếu gia môi ngày chỉ gọi điện thoại, cũng không cân tự mình nhìn thây Lam Du Du.

Mà người phụ nữ này nhái giọng của Lam Du Du, giọng nhái của cô ta cũng quá mức sông động, người bình thường hoàn toàn không phân biệt được, Đơn giản mà nói đó chính là đã đạt đến trình độ không thể phân biệt được đâu là thật đâu là giả.

Đúng vậy, người bình thường hoàn toàn không thê phân biệt được, tại sao Phong Hàng Lãng lại Có thể tìm ra được một lỗi nhỏ? Đủ để nói rằng .

sự hiểu biết của Phong Hàng Lãng về Lam Du Du đã ăn sâu vào trong.

Tất nhiên Tuyết Lạc có thể ngửi tháy môi quan hệ mờ ám kỳ lạ giữa Phong Hàng Lãng và Lam Du Du. Thực ra không cần ngửi cũng biết, ánh mắt hai người họ nhìn chằm chằm nồng đậm mùi vị tán tỉnh ve vấn, chỉ cân người có ánh mắt tỉnh tường đều có thê nhìn ra.

Tuyết Lạc thực sự cảm thây buôn cho Phong Lập Hân, người vợ hợp pháp của anh ây lại có mỗi quan hệ không rõ ràng với Phong Hiàng Lãng, và người phụ nữ anh ây yêu cũng yêu Phong Hàng Lãng! Trên đời này có nhiều phụ nữ như vậy, tại sao Phong Hàng Lãng lại thích trêu chọc đến người phụ nữ của anh trai mình Phong Lập Hân?

Thực ra, Lam Du Du chửi rủa đúng là không sai, Phong Hàng Lãng là một kẻ đạo đức giả đáng khinh bỉ. Bề ngoài thì tỏ ra rât kính trọng anh trai Phong Lập Hân, nhưng sau lưng lại làm kiều mánh khóe “ gài bẫy anh trai”.

“Cô Lãnh, mây ngày này phiên cô ở lại Phong gia đề nghe điện thoại của anh trai tôi. Thời gian nói chuyện môi lần không được quá ba phút. Nếu cô không biễt thì cứ mơ hồ cho qua là được, cứ làm theo nội dung nói chuyện với anh trai mà tôi đã tôi liệt kê cho cô. Hãy nhớ, mỗi lần đều phải đề cập đến vấn đề giúp anh ây hỏi phục sức khỏe và sẵn sàng cho cuộc phẫu thuật ghép da tiếp theo.” Phong Hàng Lãng nghiêm túc nhắc nhở những điều cân chú ý cho người phụ nữ Hệ Lãnh giả giọng Lam Du Du.

“Được rồi, anh Phong. Vậy tôi đi tập trước.” Người phụ nữ họ Lãnh đi vê phía phòng khách tầng dưới dưới theo sự hướng dẫn của dì An, mang theo một thiết bị để điều chỉnh âm thanh.

Tuyết Lạc nhân cơ hội muốn thoát khỏi Phong gia.

Nhưng Phong Hàng Lãng làm sao có thê cho cô cơ hội này? Anh với cánh tay dài của mình ra, thắt lưng của Tuyết Lạc đã bị anh giữ lây, bị người đàn ông này ấn chặt vào trong lòng anh.

“Cuối tuần em còn đi lang thang ở đâu?” Phong Hàng Lãng mệt mỏi hỏi.

Anh cũng không phải người đồng da sắt. Cũng chỉ là một người bình thường mà thôi. Hơn nửa tháng nay, anh hâu nhưữ không được ngủ ngon.

Anh cũng biết mệt mỏi.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 276


Chương 276:

“Cần anh quản sao!” Tuyết Lạc giãy dụa: “Phong Hàng Lãng, anh tìm một người giả mạo giọng nói Lam Du Du để lừa gạt anh trai anh, trong lòng anh có thanh thản sao?”

Tuyết Lạc vốn là không muốn tham gia và việc của Phong gia nữa, nhưng thực sự bị k*ch th*ch bởi sự kiều ngạo và độc đoán của Phong Hàng Lãng, vì vậy cô không thê không khiển trách.

“Vậy em muốn tôi phải hạ mình xuống, bán xác bán thịt, đồng ý yêu câu không đứng ở đắn của Lam Du Du, để cô ta trở lại biêu diễn giả dối trước mặt anh trai tôi?” Phong Hàng Lãng lạnh lùng hỏi.

“…” Tuyết Lạc sửng sốt, dường như không ngờ Phong Hiàng Lãng lại thành thật thăng thần với cô như vậy.

Linh cảm này kiếng hề sai, Lam Du Du này rất thích người đàn ông hung dữ này! Những gì diễn ra trước mặt Phong Lập Hần chỉ là tình cảm giả dối mà thôi.

Cho dù là giả mạo giọng nói của Lam Du Du hay là người có công lớn Lam Du Du thất, đổi với Phong Hàng Lãng mà nói thì đều là nối đau mà thôi! Bởi vì Lam Du Du không hề yêu Phong Lập Hân! Mà người cô ta yêu thương đó Ti là ác quỷ Phong Hàng Lãng này!

Nghĩ đến người vợ hợp pháp là mình, Tuyết Lạc cảm thây mình thực sự.

buôn thay cho Phong Lập Hân. Để cứu em trai của mình, mà khiến cho chính mình bị tàn phê, hơn nữa hai người phụ nữ liên quan ‹ đến anh ấy cũng đêu phản bội anh ấy!

Tuyết Lạc cắn môi, trong lòng cảm thây vô cùng khó chịu. Vì Phong Lập Hân, và cũng là vì chính bản thân cô.

Nếu Lam Du Du thật hay Lam Du Du giả thì cả hai người đêu chỉ có mục đích là lừa gạt anh ây mà thôi, vậy thì Tuyết Lạc cảm thấy nếu là mình thì mình cũng sẽ lựa chọn cách giông của Phong Hàng Lãng, đó là lừa gạt mang ý tốt.

Nếu không thì sao? Để Lam Du Du lừa dồi tình cảm chân thành của Phong Lập Hân bằng tình cảm giả dối? Điều đó chỉ tàn nhẫn hơn!

Trên thực tê, tình yêu sâu đậm của Phong, Lập Hiân dành cho Lam Du Du, giỗng như một bông Mạn Đà La có độc. Càng đến gần, anh ấy càng rơi vào sâu hơn. Nhưng Phong Lập Hân vẫn chưa có điều kiện đề bỏ được loại thuốc độc mạnh này. Hoặc có lẽ kiếp này anh ấy không bỏ được!

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé! Tuyết Lạc đột nhiên không muốn ly hôn với Phong Lập Hân nữa!

Cô rõ ràng biết rằng quyết định này xuất phát †ừ sự thương xót sâu sắc của cô đối với Phong Lập Hân. Cô muốn làm điều gì đó cho IPiifig Lập Hân đề bù đắp cho tội lỗi trong lòng của mình cho anh ấy.

Thấy người phụ nữ im lặng, Phong Hàng Lãng biệt răng người phụ nữ này đã nghe lời anh, và cũng đông ý với sự lựa chọn của anh.

“Tôi cũng không muốn lừa dối anh trai mình.” Anh bắt lực thở dài: “Nói thật, tôi thật sự muôn xóa mọi ký ức của Lam Du Du! Sau đó đem cô ta đưa cho anh trai tôi hưởng thụ!”

“,.” Tuyết Lạc có thê hiểu được sự bất lực của người đàn ông vào lúc này, nhưng những lời nói phía sau của người đàn ông thực sự quá bạo lực và không biết xáu hỗ, đúng không? Vì anh trai Phong Lập Hân của anh, mà anh tàn nhân vội cách phụ nữ chúng tôi?

Tuyết Lạc không thèm nói gì với người đàn ông chỉ tôn trọng bản thân này.

“Ngoan, đi ngủ cùng tôi một lát.”

Phong Hàng Lãng mệt mỏi đặt cằm của mình lên vai Tuyết Lạc, cúi đầu trong tư thế đứng thăng, xem ra thực sự: rât mệt mỏi.

“Cút ngay!” Tuyết | Lạc chịu không nổi.

Não mình bị sốt rồi mới đi ngủ cùng anhl Tất nhiên, kháng cự chỉ vô ích. Ngay cả Phong Hàng Lãng đang mệt mỏi kiệt sức, thì anh cũng có đủ sức lực để đối phó với Lâm Tuyết Lạc.

Lại là vác lên vai như vậy! Lại là không được phàn nàn! Lại là bộ dạng ngang tàn bạo lực và độc đoán!

“Em thực sự không thể ngoan một chút sao? Tôi thực sự rất mệt mỏi!”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 277


Chương 277:

Phong Hàng Lãng nhẹ nhàng nói lúc ném người phụ nữ lên giường.

“Anh mệt thì sao? Cũng không phải là tôi khiến anh mệt!” Tuyết Lạc tức giận nói với Phong Hàng Lãng.

“Em đã quên tối hôm qua em đã từ chối chào đón như thế nào rÔi sao?”

Khóe môi người đàn ông bắt đầu nhéch lên tà ác: “Đều đã ở bên dưới người tôi xoắn đến mức thành hoa rồi, tôi có thể không phục vụ tốt cho em sao?”

Xoắn thành hoa là gì? Đó rõ ràng là một cuộc đấu tranh và phản kháng, được chứ? Làm thế nào khi rơi vào miệng của người đàn ông này, thì nó lại thay đổi mùi vị là thế nào?

Cả nhà tải app truyện hola đọc thêm nhé! Cô đâu có từ tối chào đón chứ?

“Phong Hàng Lãng… anh… anh thật không Tiết xâu hội” Sắc mặt Tuyết Lạc đỏ bừng vì xấu hỗ: “Tôi lười phải nói chuyện với anh! Anh tránh ral”

Tuyết Lạc xô vai người đàn ông, giật mạnh cánh tay dài của người đàn ông đang quân quanh eo cô, sau khi đây nhiều lần, người đàn ông dường như vẫn không có chút phản ứng.

“Phong Hàng Lãng, anh đủ rồi đó! Giả vờ ngủ có vui không?” Tuyết Lạc cảm thầy người đàn ông nhật định đang giở trò với mình: “Phong Hàng Lãng, mau buông ta! Nêu anh còn không buông tôi gọi người đói”

Nhưng dù cho Tuyết Lạc có nói như thế nào ồn ào như thế nào thì người đàn ông Phong Hàng Lãng đang ôm chặt cô vào lòng vẫn không có lên tiêng.

Kết quả là sự kiêu ngạo của Tuyết Lạc S0 từ từ phai nhạt. Cô nhìn thấy đôi môi hơi sưng của người đàn ông, bên trên đó vẫn còn dữ lại vẻ mạnh mẽ của đêm qua.

Tuyết Lạc đột nhiên đỏ bừng mặt. Tối qua mình điên đến mức nào mà lại đi cắn một người đàn ông như thê này?

Tuần sau đó trôi qua một cách gọn gàng và trật tự.

Nên nghỉ ngơi điều dưỡng thì nghỉ ngơi điều dưỡng. sức khỏe, cộng thêm mỗi ngày đều đặn nâu cháo điện thoại ba bồn làn. Một tuần này Phong Lập Hân cũng chính là dựa vào sự động viên và lời âu yêm của người giả giọng Lam Du Du đê sống SÓTI.

Nên đến trường thì đến trường, Tuyết Lạc gân đây đã bận rộn với kỳ thi CET-6 cuối cùng. Tuyết Lạc luôn cảm thấy mình không còn chuyên tâm và tập trung như trước nữa. Đột nhiên, kHUỂi mặt đẹp trai và quyên rũ của Phong Hàng Lãng sẽ lại hiện ra trong tâm trí cô, rồi nó cứ liên tục lớn vớn và hiện lên trong tâm trí cô, như thể nó đã bị chiếm hữu, và sẽ không bao giờ loại bỏ được nữa. Chiếm lấy từng tế bào cảm giác của cô.

Kể từ khi tìm được một người giả giọng cho Phong Lập Hân, anh ây dường như đã yên tính hơn nhiêu, Phong Lập Hân. giỗng như bị ném vào một cái bình đựng mật, rảnh rỗi liền nhớ đến cuộc điện thoại nâu cháo với Lam Du Du.

Khi gặp Lam Du Du, có lẽ là bộ dạng của Phong Lập Hân có hơi chật vật và xâu hồ, không thể tránh khỏi việc muốn che giấu. Nhưng chỉ cân gọi điện thoại, thì cảm thây tình cảm của anh ây và Lam Du Du tốt hơn rất nhiều.

Tất nhiên, anh ấy vẫn chưa phát hiện ra Lam Du Du ở đầu dây bên kia chỉ là một người giả giọng. Dưới sự hướng dân của Phong Hàng Lãng, lúc nào cần dịu dàng thì tuyệt đôi không cứng rắn, lúc nào cần kiêu ngạo thì tuyệt đôi không được phép nũng nịu, không chỉ âm thanh giồng Lam Du Du, mà ngay cả giọng điệu cũng phải thật giỗng.

Vì vậy, Phong Hàng Lãng mới có thể dành chút thời gian để lo công việc của Tập đoàn GK.

Lĩnh vực đầu tư mạo hiểm về cơ bản đã đình trệ, hiện tại chỉ là duy trì được sự ôn định của một số doanh nghiệp ồn định và có thê kiếm ra lợi nhuận.

Sau nhiều năm tích lũy, GK Group đã có một nền tảng vững chắc.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 278


Chương 278:

“Chủ tịch Phong, sau khi điều tra và thụ thập cần thận bằng chứng trong tuần qua, tôi phát hiện ra răng có ai đó ác ý đang bán khống thị trường chứng khoán của Tập đoàn Phong thị. Nhóm người này lần đầu tiên mua một số lượng lớn cô phiếu định giá thấp, tăng giá cô phiêu, tạo ra một hiện tượng ảo rằng thị trường chứng khoán Tập đoàn Phong Thị đang phát triển mạnh. Khi đúng thời điểm rôi bán số lượng lớn ra, sau đó sẽ ôm tiền bỏ chạy. Dẫn đến thị trường chứng khoán của tập đoàn Phong Thị giảm mạnh.”

Người phụ nữ thông minh ở Phố Hoa Nhĩ này được Phong Hàng Lãng bố trí vào bộ phận tài chính của tập đoàn Phong Thị. Tất nhiên, Phong Hàng Lãng sẽ không chơ mắt nhìn tập đoàn Phong Thị của anh trai Phong Lập Hân đã vất vả xây dựng lọt vào tay Phong Nhất Minh.

Phong Hàng Lãng nheo mắt như thợ săn cáo: “Có khả năng .khống chế thị trường chứng khoán của tập đoàn Phong Thị, nhất định sẽ là con cá lớn!”

“Ý anh là con cá lớn này có liên quan đến Lam Du Du? Hay là người đứng sau đó?” Trợ lý Nina thị ra lời ần ý trong câu nói của Phong Hàng Lãng.

“Xem ra lần này, hắn không chỉ muốn mạng của anh em chúng tôi, mà còn muốn tiền của anh em chúng tôi nữa!”

Sắc mặt Phong Hàng Lãng lạnh lùng nghiêm nghị, sự thù địch u ám bao trùm khắp người, trông hơi dọa người.

“Vậy có nên lầy Lam Du Du ra làm môi câu đề câu ra con cá lớn này không?”

“Nhưng tôi cảm thấy con cá lớn này đã biết Lam Du Du đang ở trong tay.

tôi, và đang chờ mình lây ra làm môi nhử hàn? Nhưng hắn lại không bị sập bẫy… Thay vào đó sẽ đối phó với Phong Thị?”

Phong Hàng Lãng nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang đứng ở một bên giỗông như một tác phâm điêu khắc.

Anh ta tên là Tùng Cương. Là một người khiến Diệp Thời Niên vẫn luôn sợ hãi. Anh ta dửng dưng như người ngoài cuộc. Trong mất Tùng Cương, không có phân biệt nam nữ, mà chỉ có người sống và người chết.

Bình thường Phong Hàng Lãng không có dùng đên Tùng Cương. Bởi vì anh ta thực sự là một kẻ nhàm chán.

Trong những trường hợp thông.

thường, Phong Hàng Lãng sẽ kết hợp với Diệp Thời Niên. Đi đua hóng gió, đi chợ đen săn bắt, đi Dạ Trang túm phụ nữ, Diệp Thời Niên luôn là một người bạn đồng hành tốt.

Nhưng Tùng Cương thì khác, vì anh ta quá nhàm chán và chỉ có thể làm một số nhiệm vụ rất trực tiếp.

Trên thực tế, Phong Hàng Lãng cũng không biết nhiều về Tùng Cương. Khi anh nhặt được Tùng Cương ở trên đường Đường Nhân, thì anh ta gân như sắp chết. Cơ thê đây ‘ vết cắt và vết thương do đạn bắn, cả người như bị moi ra, mùi máu tanh nồng nặc, khiến người khác kinh tởm.

Mà sự thực đã chứng minh, Tùng Cương là một người kiên cường!

Tùng Cương rất trung thành. Chỉ điều này thôi cũng đủ đê Phong Hàng Lãng giữa anh ta ở bên cạnh.

Nghiêm túc mà nói, Tùng Cương là một người rất thích hợp làm vật trưng bày. Hơn một giờ kế từ khi Phong TRE Lãng bước vào văn phòng, anh ta chỉ đứng bắt động. Nếu không nhìn kỹ, còn tưởng đó là một tác phẩm điêu khác.

Khuôn mặt lạnh lùng và kiên quyết, thân hình thẳng như mũi lao. Tùng Cương không có cứng cáp, ngược lại có chút gây, hai tay khoanh trước bụng, trên miệng dày đặc vết chai, mu bàn tay hiện rõ lên đường gân xanh, chỉ lặng lẽ đứng ở đó, giông như một ngọn đồi không thể động đậy, lạnh lùng như tảng băng.

“Tùng Cương, cậu đi bảo vệ anh trai tÔI.

Không đên đường cùng, thì Phong Hàng Lãng sẽ không đê Tùng Cương đi bảo vệ Phong Lập Hân. Tủng Cương là một người khá nhàm chán, những người bị anh ta bảo vệ chắc chắn sẽ mắt tự do và không thoải mái.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 279


Chương 279:

“Nhớ đừng can thiệp quá nhiều vào tự do của anh tôi. Anh ây không thích bị nhìn chằm chằm cả ngày. Chỉ bảo vệ ở bên ngoài là được.”

Tùng Cương chỉ hơi cúi đầu một chút.

Có vẻ như trình độ nói tiếng trung của anh ta không tốt lắm, nhưng mà dường như đều có thể nghe hiểu lời nói của Phong Hàng Lãng.

Giờ ăn trưa. Phong Hàng Lãng vội vàng đến bệnh viện.

“Du Du không đến sao?”

Phong Lập Hân theo bản năng nhìn về phía sau Phong Hàng Lãng ‘ và dì An, có hơi thất vọng năm trở vệ giường.

“Không tới cũng tốt, tránh để cô ấy nhìn thấy bộ dạng ghê gớm này của anh dọa sợ.” Anh ây đã không gặp Lam Du Du hơn một tuần, trông có chút khó chịu, mà buồn phiền tự tỉ nhiều hơn.

Nhìn được ra nỗi đau của Đại thiêu gia Phong Lập Hân, dì An nhanh chóng tiếp lời: “Đại thiếu gia, cậu nói oan cho cô Lam rồi, mây ngày nay lại đúng đến kỳ sinh lý của cô ây, mệt mỏi không có sức lực, đến cơm còn ăn không được bao nhiêu nữa đó.”

Thực ra, dì An chỉ tùy tiện bịa ra mà thôi. Thật trùng hợp, người phụ nữ họ Lãnh kia cũng đang trong kỳ sinh lý, cô ây có hỏi dì An có đô dùng cho phụ nữ không, nên dì An lên nhớ ra cái cớ này đề an ủi Đại thiếu gia Phong Lập Hân.

“Cái gì? Du Du đến kỳ sinh lý sao?

Thảo nào sáng này cô ấy không nói được mấy câu liền cúp điện thoại rồi.”

Không ngờ Phong Lập Hân lại tin vào điều đó, lại bắt đầu tình yêu tràn ngập không thể kiểm soát được: “Dì An, Du Du từ nhỏ đã kiêu ngạo, dì phải chăm sóc cô ây thật tốt. Làm thêm canh cho cộ ấy y giữ ấm, thức ăn phải giàu chất Sau U “Khu khụ!” Phong Hàng Lãng có tình ho hai lần: “Được rồi, Phong Lập Hân, em nghe anh nói nhiều đến mức ghê cả răng rồi đây này! Anh đang muốn đem người phụ nữ đó trở thành mẹ ruột để dỗ dành sao?”

Phong Lập Hân có hơi xấu hồ, khẽ nói: “Anh vận không thê bằng em được, nửa đêm đi mua đô dùng phụ nữ cho Tuyết Lạc! Quan tâm thì quan tâm đi, tại sao cứ nhất thiết phải bày ra cái bộ mặt hung dữ đó làm gì.

Phong Hàng Lãng, em không biết ngượng sao?”

Lâu lăm rôi anh em mới cãi nhau như thê này. Dường như giờ phút này, lại trở về sự hài hòa của năm sáu tháng trước.

Không cần hỏi, chắc là do dì An suốt ngày quan tâm đên thời kỳ thụ thai của Tuyết Lạc cho nên mới báo cáo tất cả mọi việc vụn vặt của mình với Tuyết Lạc cho Phong Lập Hân nghe.

Thật nhàn rảnh rỗi quá rôi nên toàn lo .. không đâu.

“Đúng rồi, lần trước trong điện thoại Tuyết Lạc có, nhắc đến chuyện ly hôn, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Em lại bắt nạt cô ấy sao?” Phong Lập ¡ Hân đột nhiên nhớ ra một chuyện, rồi nghiêm túc hỏi anh.

Hàng lông mày anh tuấn của Phong Hàng Lãng khẽ nheo lại, người phụ nữ này cũng dám nhắc đến chuyện muôn ly hôn với hắn trước mặt anh trai Phong Lập Hân của hắn sao? Mới mây ngày không giày vò cô mà cô lại to gan như vậy rồi?

“Anh không nói gì với Tuyết Lạc, em mới là chồng hợp pháp của cô ây!

Bởi vì anh muôn đề cơ hội này lại cho eml”

Dừng một chút, Phong Lập Hân đổi giọng nói: “Hàng Lãng, ban đầu anh cưỡng ép cưới cô gái này cho em quả thật là lỗi của anh, anh đã không nghĩ đến cảm nhận của em! Nêu em yêu. Tuyết Lạc thì hãy đối xử tốt với cô ây, còn nêu em không yêu cô ây thì hãy buông tay đi.”

Buông tay? Hai từ này dường như chưa từng xuất hiện trong từ điển của Phong Hàng Lãng.

Phong Hàng Lãng không vội vàng đáp lời Phong Lập Hân mà rướn người đón lây bái. canh rong biển mà dì An vừa múc ra, múc lây một thìa đưa lên miệng Phong Lập Hân.
 
Back
Top Bottom