Ngôn Tình Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 240


Chương 240:

“Những ngày này, cô hãy về kí túc xá đil Đừng ở chỗ này làm loạn thêm nữa.” Lời Phong Hàng Lãng nói ra không nghi ngờ gì chính là giọng điệu trực tiếp đuổi khách sắc bén.

Tuyết Lạc không quay đầu lại nhìn Phong ‘Hàng Lãng, cỗ chỉ nhàn nhạt mở miệng: “Tôi sẽ không làm phiền!

Tôi sẽ chỉ làm người vô hình mà thôi!”

“Nơi này cũng không cần người vô hình! Cô quay lại trường học đi!”

Phong Hàng Lãng một lần nữa lạnh lùng từ chôi cho Tuyết Lạc ở lại nơi này.

Tuyết Lạc quay đầu lại, đôi mắt chăm chú nhìn người Phong Hàng Lãng, người đàn ông này vừa mới cùng một người phụ nữ khác thân mật, cô cũng không muộn tiếp tục tranh cãi với hắn, gật đầu một cái rồi xoay người đi vê phía cuối hành lang.

Ở đây thực sự không cần một người vô hình như Lâm Tuyết Lạc cô. Cô không giông như Lam Dụ Du là chìa khóa quyệt định cả sự sống và cái chết của Phong Lập Hân. Cô cũng không phải Si ST gia y học đê có thê giúp Phong Lập Hân hoặc nếu có thể, Lâm Tuyết Lạc cô cũng chỉ làm rồi thêm mà thôi.

Tuyết Lạc còn muốn nói với người đàn ông kia rắng hắn phải biêt quý trọng sức khỏe của mình nhưng lồi nói ra đến miệng lại nuốt trở vào.

Nhìn theo bóng dáng buồn bã của người phụ nữ đang rời đi, môi Phong Hàng Lãng mím thành một đường nhỏ. Sau đó, hắn gọi cho vào số quản gia Mạc.

“Bây giờ phu nhân đang đi ra cổng bệnh viện. Ông bảo Tiểu Tiền đưa phu nhân đến trường.”

“Tôi biết rồi Nhị thiếu gia.” Quản gia Mạc luôn miệng nói vâng.

“Đúng rồi, nấu thức ăn nhiều dinh dưỡng cho phu nhân một chút, cho cô ây thêm ít tiên nữa. ” Ngừng lại, chôc lát sau Phong Hàng Lãng lại nói: “Còn nữa, cho thêm cả Viên Đóa Đóa kia nữal Đề cô ấy chăm sóc chuyện ăn uông, sinh hoạt hàng ngày cho phu nhân những ngày này.”

Quản gia Mạc vui mừng gật đầu: “Đã biết Nhị thiếu gia, cậu đúng là người tốt nhất với phu nhân.”

“Bảo ông đi làm việc mà ông còn nói nhiều như vậy.” Phong Hàng Lãng hừ lạnh một tiêng.

Không hiểu vì sao khi thấy Lâm Tuyết Lạc kia mang bộ dạng nhỏ bé yếu ót, Phong Hàng Lãng liên nghĩ trong mỗi bữa ăn hăn muôn cạy miệng cô ra đề đỗ vào đó nhiều thức ăn hơn.

Mười hai tiếng sau, Phong Lập Hân tỉnh lại sau một con ác mộng thật dài.

Anh nhìn bốn bức tường phòng bệnh trắng xóa, còn có những thiết bị quen thuộc kia làm anh có một chút hoảng hốt, làm sao ở dưới âm tào địa phủ cũng có những thiết bị y tế này?

Không phải | là nói sau khi con người chết mọi buồn đau bệnh tật đều sẽ biện mất sao? Tại sao những thứ này giống nhu: âm hồn bất tán bám theo anh dai dẳng.

Lúc nãy trong cơn ác mộng anh giông như nghe được tiếng Du Du gọi mình, cô khóc đến đạu lòng nói cô bị Phong.

Hàng Lãng nhốt lại bắt nạt, còn nói cô sẽ bị Phong Hàng Lãng đem biên thành một cái xác khô đi theo anh?

Tại sao Hàng Lãng đều không để cho hắn cả khi sông lẫn khi chết đi được yên ôn cơ chứ] “Anh… anh… tỉnh tỉnh… Nhanh tỉnh lại… anh.”

Bên tai truyền đến một tiếng gọi quen thuộc vừa gân trong gang tắc lại vừa xa như vọng ở trên trời khiến cho lỗ tai anh không được nghỉ ngơi. Giống như là giọng nói của Hàng Lãng! Hắn thế nào cũng ở trong địa ngục rôi?

Không thê nào là hẳn! Nhất định không thê là hắn!

Nhưng giọng nói người này thật sự rât giỗng giọng nói của em trai Phong Hàng Lãng. Phong Lập Hân muốn mở mắt ra nhìn nhưng hai mí mắt anh giống như có hàng nghìn cân nặng không làm sao mở ra được.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 241


Chương 241:

“Anh, Phong Lập Hân? Nhanh tỉnh lại!

Em là Hàng Lãng, anh…”

Phong Lập Hân nghe thấy rõ ràng, quả nhiên là giọng nói của Phong Hàng Lãng. Là hàn! Đây là địa ngục rôi sao? Không, anh không muôn Phong Hàng Lãng cũng xuất hiện ở địa ngục này. Hãn còn phải sông thật tốt. Cho nên Phong Lập Hân dùng hết sực lực muôn mở mất ra nhìn rôt cục là chuyện gì đang xảy ra.

“Anh, cuối cùng anh đã tỉnh rồi.”

Phong Hàng Lãng ôm thật chặt _ Phong Lập Hân vừa trải qua một cuộc dạo chơi quỷ môn quan.

“Hàng Lãng, anh giồng như có..

nghe được… giọng nói của Du Du…

có phải là anh đang năm mơ: không?”

Giefl nói của Phong Lập Hân gân như là thều thào, vốn đã tà chất giọng khàn khàn lúc này lại càng khó nghe rõ.

Nhưng Phong Hàng Lãng lại nghe ra được anh trai Phong Lập Hân của mình một lòng nghĩ tới người phụ nữ độc ác Lam Du Du mà không phải người em trai đang hết sức Ìo Hồng cho mình ở đây.

Chẳng lẽ tình yêu thật sự có thể chiến thắng tình thân sao?

“Anh không phải nằm mo! Lam Du Du thật sự còn sống! Nếu anh muốn gặp cô ta thì phải mau khỏe lại đi!” Phong Hàng lãng khẳng định lúc Phong Lập Hân hôn mê nghe thấy giọng nói của Lam Du Du là sự thật.

“YoYo cô ây… cô ây… cô ây thật sự còn sống sao?” Phong Lập Hận đột nhiên trở nên kích động. “Cô ây ở đâu? Cô ấy ở đâu rồi?”

Nhịp tim lập tức tăng nhanh, bác sĩ Kim vội vàng chạy ra: “Đại thiếu gia, cậu bình tĩnh một chút đi. Thả lỏng…

thả lỏng!”

Thật khó khăn mới tỉnh lại, dĩ nhiên bác sĩ Kim sẽ không để cho Phong.

Lập Hân rơi vào tình trạng nguy hiệm như trước. Cho dù là kỳ tích, xác suất có lần hai là thật sự rất nhỏ.

“Quản gia Mạc, ông gọi Lam Du Du đến đây.” Phong Hàng Lãng cũng không muôn quyết định như vậy, nhưng muốn để cho Phong Lập Hân an tâm dưỡng bệnh hắn không thể không đề cho Lam Du Du tới li thích anh ấy.

“Không, không, đừng để YoYo đến đây… bộ dáng này của tôi sẽ… sẽ hù dọa cô ấy. Đừng đề cho cô ấy thấy „ tôi… nhanh… nhanh kéo rèm cửa số a… kéo rèm cửa sổ!”

Sâu trong lòng, Phong Lập Hân vẫn còn thấy mặc cảm. Anh không hề cảm thây may mãn khi mình đại nạn không chết mà chuyện anh lo lắng nhất chính là Lam Du Du sẽ nhìn thấy vẻ ngoài của anh. Có câu nói, con gái nhìn vẻ bề ngoài, con trai cũng không ngoại lệ.

“Lập Hân… Gorilla, em nhìn thấy anh rồi.” Lam Du Du xuất hiện xinh đẹp như một nàng tiên.

Lúc này môi cô đang mỉm cười nhàn nhạt, vẻ đẹp thoát tục, đẹp như trong mo, đẹp đến nỗi khó có thê là sự thật.

Phong Lập Hân ngây dại, anh kinh ngạc nhìn Lam Du Du người đang sông Sờ sờ trước mặt anh lại còn có thê nói, có thê cười làm toàn bộ người anh giống như’ bị mắt bảy hồn sáu phách.

Chờ khi anh lấy lại được ý thức, anh cô gắng nghiêng đầu về một phía không muốn để Lam Du Du thấy anh đã bị bỏng đên mức không còn nhìn ra hình người.

Chỉ có phối họp, cô mới có thể được hưởng tụ Sự phục vụ giống khách VIP cầp kim cương của Phong Hàng Lãng. Kiếp này có thể làm cho người đàn ông như Phong Hàng Lãng hậu hạ mình một lân, cũng là đáng giá!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 242


Chương 242:

Vì thế, hai đầu gối của Lam Du Du quỳ xuống bên cạnh giường bệnh của Phong Lập Hân, khắp nơi đều là nước mắt áy náy của cô.

“Gorilla, anh không cân tránh em.

Trong lòng em, anh mãi mãi là người đàn ông dịu dàng như ngọc mà em yêu! Chỉ tiếc là em còn trẻ con ngông cuồng, không. biết quý trọng tình yêu chân thành của anh dành cho em! Là em phụ anh! Thật may mắn ông trời đã cho em thêm một cơ hội nữa…

Lập Hân, anh phải mau chóng khỏe lại, em rât cân anh…”

Lam Du Du bò lỗm ngồm bên cạnh phía trên vai trái Phong Lập Hân, nghẹn ngào khóc nức nở. Bộ dáng kia, thực sự khiến trong lòng người ta nảy sinh thương xót.

“YoYo, đừng khóc… anh không hề.

trách em. Chưa từng trách!” Một lần nữa trái tim Phong Lập Hân đã bị nước mắt của người phụ nữ này chiếm lấy. Hắn thậm chí quên đi cơ thể đồ lãi này của hắn chính là do người phụ nữ này ban tặng.

Những người ở chỗ này, bởi vì thấy Lam Du Du xinh đẹp kiêu diễm khóc lóc đau lòng làm cho cảm động, chỉ có Phong Hàng Lãng biết người phụ nữ này lòng dạ độc ác như rắn rết ra sao. Chỉ trong nháy. mắt, người phụ này có thể từ một cô gái thuần khiết vô hại biến thành một mụ phù thủy giết người không chớp mắt!

“Được rồi, anh tôi vừa tỉnh lại, thân thể còn rất yếu. Quản gia Mạc, ông đưa Lam tiêu thư về nghỉ ngơi đi.”

Phong Hàng Lãng đúng lúc dừng lại một màn giả tình giả ý, của Lam Du Du. Nếu cô ta càng giả bộ đáng thương vô tội thì Phong Lập Hần sẽ càng lún sâu vào.

Đã được lĩnh giáo qua bản lĩnh của người phụ nữ ác độc này nhưng xem tình hình, giỗng như là anh trai Phong Lập Hân cũng không có rút ra được bài học xương máu, ngược lại còn giông như bị người phụ nữ này đầu độc lân nữa.

Câu chuyện tình yêu này thật sự làm người ta lo ngại!

“Gorilla, hôm khác em lại vào thăm anh. Anh phải nghỉ ngơi cho tốt, không chỉ vì bản thân mình mà còn vì em nữa! Trừ anh ra cũng không tìm người đàn ông thứ hai trên thê giới đôi xử tốt với em như anh! Vậy nên Lập Hân, anh phải nhanh chóng khỏe lại nhé! Vì em! Được không? Câu xin anhl”

Tải appt ruyện hola đọc tiêp nhé cả nhà! Không thể không thừa nhận, Lam Du Dụ thực sự có thiên phú trở thành diễn viên tài năng. Mỗi khi cô ta bật khóc hay mỉm cười đều có thể diễn ra vẻ y như thật.

Vừa ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, khuôn mặt người phụ nữ liền biến thành lạnh lùng và chán ghét, cô ta ghê tỏm phủi phủi áo những chỗ vừa nãy bị Phong Lập Hân chạm vào, hận không có cách nào cởi ra ngay lập tức. Trước kia không nói, cô ta vôn đã không có một chút tình cảm với Phong Lập Hân cộng thêm hiện tại Phong Lập Hân có bộ dáng dữ tợn như vậy thật sự làm Lam Du Du nhìn thấy bực tức muốn nôn.

Nếu không phải Phong Hàng Lãng đồng ý cho cô được , hưởng Đnh phục vụ như khách VỊP cấp kim cương”

Lam Du Du thật SỰ Sẽ Ở ngay trước m Phong Lập Hân mà nôn vào mặt ăn Đến phòng bên cạnh ,phòng bệnh, Lam Du Du không thể chịu đựng hơn được nữa liền cầm quần áo đi vào nhà tắm. Cô là một người phụ nữ sạch sẽ, trong suy nghĩ của cô ngoài trừ Phong Hàng Lãng bắt kỳ người đàn ông nào đụng vào người cô đêu mang đến cảm giác bần thỉu.

Lúc này Diệp Thời Niên dĩ nhiên đã nhìn rõ được kỹ năng diễn xuất điêu luyện của Lam Du Du. Rõ ràng là cô.

ta căm hận Phong Lập Hân lại có thể biểu hiện ra dáng vẻ đau lòng như vậy. Xem ra vì Phong Hàng Lãng, cô ta có thể chịu đựng được mọi loại “ủy khuất”.

Mặc dù Lam Du Du đã rời khỏi phòng chăm sóc đặc biệt từ lậu nhưng ánh mắt Phong Lập Hân vẫn tìm kiêm hình bóng cô.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 243


Chương 243:

Giống như là nghiện!

“Được rồi, đừng nhìn nữa, người sớm đã đi rồi!”

Phong Hàng Lãng hơi cúi đầu xuống, ánh mắt hắn thoáng qua tia chán chường. Hắn rất muốn đem con nghiện Lam Du Du ác độc của Phong Lập Hân cắt đứt nhưng hắn biết hiện tại chưa thích hợp. Không thể nghì ngờ lúc này mà bắt anh ây từ bỏ chính là lây mạng anh ấy.

“Hàng Lãng… ,cảm.. . cầm gương cho anh… anh muốn nhìn bản thân mình…

Nhớ tới cái gì đó, Phong Lập Hân khó khăn muốn dùng tay phủ lên gò má của mình. Nhưng các cơ bắp trên bàn tay cùng với da đã biến thành một khối mỏng dính thoái hóa, hơn nữa các bộ phận bên trong da đã dính lại với nhau, căn bản không có cách nào duỗi thẳng ra được bình thường.

Phong Hàng Lãng từng bước tiến về phía trước năm chặt bàn tay Phong Lập Hân đang khó khăn đưa lên.

“Nhanh chóng khỏe lại là con đường duy nhất của anh! Ở trên thế giới này, anh chính là người duy nhất có thể bảo vệ Lam Du Du, chỉ khi anh khỏe mạnh trở lại, cô ấy mới có thê sống tốt!”

‘Hàng Lãng… đừng làm khó dễ Du Du, cô ây vô tội.” Phong Lập Hân thay Lam Du Du cầu xin tha thứ.

“Vậy thì anh phải phối hợp với bác sĩ Kim điều trị thật tốt!”

Phong Hàng Lãng liếc qua cổ tay trái của Phong Lập Hân, nơi đó có một vết cắt đã được băng lại bằng vải lụa trắng cực kỳ gai mắt. “Em thật sự cũng muốn cắt lên người Lam Du Du hàng trăm vết thương giỗng như vậy mới có thê hả giận được!”

“Không… không được! Hàng Lãng…

Tất cả đều không lên quan gì đến Du Du.”

Phong Lập, Hân vội vàng nói, còn chưa nói hết, thân thể anh vỗn dĩ vẫn rất yếu ót nên kho khan kịch liệt. Bác sĩ Kìm không thể không cho Phong Lập Hân dùng máy thở lần nữa nhưng theo bản năng anh từ chối, lại bị một câu nói của Phong Hàng Lãng mà chấp nhận.

“Em nói rồi chỉ khi anh khỏe lại, Lam Dụ Du mới có thể khỏe mạnh! Em sẽ nề mặt anh mà không so đo với cái dạng chị dâu đóI”

Một tiếng “chị dâu” , thật sự làm cho Phong Lập Hân chỉm đắm vào một loại ảo tưởng tốt đẹp trên thế giới.

Chị dâu của em trai Phong Hàng Lãng còn không phải là vợ anh hay sao? Giờ khắc này trái tim Phong Lập Hân liền rung động.

Mang theo ước mong nào đó đi ngủ cả tâm thân thể đau đón cũng tựa hồ như dịu lại một chút.

Lúc Phong Hàng Lãng đi vào phòng bệnh, hắn không nhìn thấy Lam Du Du đâu. Có Diệp Thời Niên ở đây, hắn dĩ nhiên không lo Lam Du Du chạy mắt.

Diệp Thời Niên dùng ngón tay chỉ về phía nhà tắm, bên trong liền truyền ra tiêng nước chảy tí tách tí tách.

Không phải người phụ nữ này vừa mới tăm trước giờ ăn cơm tôi sao, làm sao mới qua hai giờ lại tắm một lần nữa?

Đôi lông mày Phong Hàng Lãng nhíu lại, hình như hặn đã đoán được nguyên nhân rồi.

“Anh Lãng, các anh nói chuyện đi, em chờ ở bên ngoài.” Diệp Thời Niên biết ý rời khỏi phòng bệnh cũng thuận tiện đóng cửa lại giúp bọn họ.

Nghe được tiếng động bên ngoài, một lúc sau người phụ nữ với làn da trăng trẻo từ trong phòng tắm chạy ra như bay, trên người cô quấn một chiếc khăn tắm lớn nhưng sau khi chạy ra ngoài nhìn thây bên trong phòng bệnh chỉ có Phong Hàng Lãng không còn bất cứ người dư thừa nào, người phụ nữ liền tự động tháo chiếc khăn lÁNI ra.

“A Lãng… ” Tiếng. gọi, nũng nịu nhu tình giỗng như có thể bắm ra được dòng nước. Khác với Phong Lập Hân là giả tình giả ý, một tiêng gọi này là thật tình thật ý làm cho đàn ông nghe thấy huyết Hệ không tự chủ mà sung trào.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 244


Chương 244:

Bộ dáng trẻ trung trong lúc không còn gì che đậy thật sự đẹp mắt, cô ta cứ như vậy trực tiệp lao vào trong ngực Phong Hàng Lãng.

Lam Du Du giỗng như một con bạch tuộc cuôn chặt trên người Phong, Hàng Lãng, điều này thực sự quá mức tÔt đẹp, cô ta giông như là con gâu túi vừa mắt đi cảm giác an toàn đang khẩn cấp tìm kiếm một nơi an toàn đề trú ân mà được Phong Hàng.

Lãng ôm vào ngực không nghi ngờ gì chính là điều Lam Du Du mong chờ nhất.

“Bên ngoài lạnh, trước tiên mặc quần áo vào đi.” Phong Hàng Lãng bình tính nói.

Hắn giống như một chính nhân quân tử, mắt cũng nhìn thẳng làm như không thây nơi kiêu hãnh kia của người phụ nữ.

Nơi nào đó của người phụ nữ hung hăng dán chặt vào người hắn, hắn không thể nào không cảm thấy gì được! Hoặc hắn chỉ là không muốn hưởng thụ mà thôi.

Nhưng Lam Du Du không tin định lực Phong Hàng Lãng có thể tốt đến vậy!

Trừ khi… trừ khi phương diện đàn ông của Phong Hàng Lằng không bình thường!

Nhưng Lam Du Du biệt, Phong Hàng Lãng không chỉ là một người đàn ông bình thường, mà còn là một người đàn ông rât hung dữ!

“Sợ em lạnh… vậy ôm em chặt vào!”

Lam Du Du từ trước đến nay vẫn luôn là dùng cách khác thường đáp lại lời nói của Phong Hàng Lãng.

Sẽ dè dặt, sẽ xấu hồ, sẽ dịu dàng, đó không phải là Lam Du Du côi “Lại nghịch ngợm!” Phong Hàng Lãng tựa sủng ái chọc chọc chóp mũi nhỏ của Lam Du Du: “Hôm nay biểu hiện không tồi, tha thứ cho cô.

“Mình em biểu hiện không tồi đâu có được… anh cũng nên biểu hiện tốt một chút! Cho em xem thêm kiến thức đề phục vụ VỊP cấp kim cương Phong Hàng Lãng anhI Vậy liên luôn tôi nay được không?”

Đáy mắt Lam Du Du yêu mị mập mò, giông như mỹ nhân hóa thân tù hồ ly.

Trước mặt Phong Hàng Lãng, Lam Du Du nguyện ý bày ra tật cả những gì mình có. Từ lần quen biết trong buổi trưa hè ấy đến lúc trầm mê quên mình, sớm đã định sản ba kiếp rồi. Ít nhất Lam Du Du cô nêu không Điệu là Phong Hàng Lãng thì không gải!

“Anh trai tôi còn đang bệnh nặng!

Người em trai này lại sắp vui vẻ âu yêm với người phụ nữ anh ây yêu, không phải là có chút đại nghịch bắt đạo sao?” Phong Hàng Lãng lạnh lùng nói.

“Nhưng anh đã đáp ứng với em..

không thì như vậy đi, anh để em hạ xuông cái đó mười lần. Nếu anh không có phản ứng gì, thì sẽ là dịch vụ VỊP không cân tiếp tục, nếu là có phản ứng… đêm nay anh thuộc vê Lam Du Du em!”

Lam Du Du mỉm cười, nụ cười lúc này hết sức tươi đẹp, rạng rỡ và dịu dàng đến lạ thường. Dường như có thể Ìàm trái tim đàn ông tan chảy hóa thành một dòng Phong Hàng Lãng đương nhiên biết Lam Bu Du hạ xuống mười lần kia là ám chỉ điều gì. Đây cũng không phải là lần đầu tiền anh được chứng kiên qua thủ đoạn của Lam Du Du.

Lúc này, một bên là mỹ nữ trẻ trung, một bên là nam tử tuần mỹ, nếu như không phát sinh ra chuyện gì, thì thật không xứng với hai từ “trẻ tuổi”.

Lam Du Du cười khúc khích, giống như một con gấu túi đang leo Cây: “Một nhấp… hai nhấp… ba nhấp…

Tư thế của cô tuyệt đẹp vô cùng, hơn nữa là tư thế thuộc loại có độ khó cực cao, nguyên do là cô thường xuyên tập luyện yoga. Vì vậy, dù có phải bám chặt cũng không làm khó được động tác tay của cô.

Cơ thể của Phong Hàng Lãng bình tĩnh, tâm của anh lại càng bình tĩnh hơn] Biệt răng rất khó để kéo Lam Du Du ra, người đang đeo bám anh như một con bạch tuộc, vì vậy anh kéo thân thể của cô cùng đâm vào bức tường bên cạnh. Lực đạo mạnh đến nỗi Lam Du Du kêu lên trong đau đớn, nhưng Phong Hàng Lãng mặt không đôi sắc nhân cơ hội kéo Lam Du Du ra và ném cô lên giường bệnh.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 245


Chương 245:

Lam Du Du đau, Phong Hàng Lãng đương nhiên cũng sẽ đau! Suy cho cùng, anh cũng là một người trần mắt thịt, cũng khD? phải là thàn!

“Lam Du Du, những thủ đoạn này của cô có thê và chỉ có thể dùng trên người anh trai tôi Phong Lập Hân!

Nhiệm vụ kiếp sau của cô H hầu hạ anh trai tôi thoải mái! Nếu ngoan một chút, sẽ bót khổ! Biết chưa?”

Phong Hàng Lãng không dâu vêt từ trên cao nhìn xuống Lam Du Du, như thể anh đang giáo dục một đứa trẻ ngồ ngược, nghịch ngợm.

“Phong Hàng Lãng, anh khôn nạn!

Không nghĩ răng anh trai anh không thê sông sót qua những thủ đoạn này của em sao, sớm chết sớm siêu sinh?” Lam Du Du tức giận trừng mắt nhìn người đàn ông lạnh nhạt đến xa lạ.

Anh vẫn là người đàn ông yêu mị và đa tình trước đây?

Trước đây, Phong Hàng Lãng cũng sẽ hung dữ, nhưng anh không bao giờ tàn nhẫn, máu lạnh. Người đàn ông trước mặt đã thực sự thay đồi làm cô gần như không thể thiền ra.

“Nếu anh đã ‘ ‘huynh nô” như vậy, tại Sao không thay Nhi trai anh mà nhận lấy thủ đoạn này của em!” Lam Du Du nháy mắt.

Đối mặt với người phụ nữ tùy tiện, Phong Hàng Lãng năm chặt tay thành quyên, nhưng anh biết rõ ràng, ít nhất bây giờ không thể đánh người phụ nữ này!

Phong Hàng Lãng không lý giải được cái gì là ma lực tình yêu, nhưng hiện tại anh phải sử dụng nó đề giải cứu người anh trai đang tuyệt vọng “9 Lập Hân! Cho dù dùng phương pháp nào để cứu sống Phong Lập Hân, làm anh trai một lân nữa khôi phục sức khỏe, Phong Hàng Lãng đều sẽ không từ bỏi Không được đánh phụ nữ thì chỉ dư lại dụ dỗ và cưỡng chế.

Tính tình của Lam Du Du rất mạnh mẽ, đến mức khi bị ai đó kề dao vào cổ thì mặt cũng không đổi sắc. Vì Vậy, việc cưỡng chê hiền nhiên ít có tác dụng, trước sau gì cũng phải dỗ dành!

Phong Hàng Lãng đã để Nghiêm Bang điêu tra cuộc sống của Lam Du Du ở khu phố người Hoa sinh sông tại Mỹ. Anh mơ hồ cảm thấy, phải có một ông lớn đứng sau Lam Du Du kiểm soát tất cả chuyện này. Thành thật mà nói, mặc dù Phong Hàng Lãng cũng đã tham gia vào giới tài chính Mỹ, nhưng anh cũng không hiểu rõ lắm về các thế lực hắc bạch ở phố người Hoa.

Trong mỗi lĩnh vực đều có một ranh giới nhất định. Phong Hành Lãng không phải là một vị thần toàn nắng!

Lam Du Du thân thể ngang ngược như vậy, cho dù Phong Hàng Lãng tỏ vẻ lãnh đạm, nhưng rồt cuộc cũng là sự khinh nhờn đối với người phụ nữ của anh trai.

Vì vậy, Phong Hàng Lãng đưa tay kéo tắm chăn mỏng lên, quần cơ thể Lam Du Du vào trong đó, Lam Du Du vừa rồi quyền rũ hờ hững giờ đã trở thành một con sâu bướm to lớn bát động, chân tay đều bị trói buộc trong chăn.

Cánh tay mạnh mẽ của Phong Hàng Lãng giữ ở trên mép chăn, không đề CÔ cÔ găng vùng vẫy thoát ra. Anh từ trên cao quyên rũ tựa như vị thần có mị lực đốn sinh, nhìn xuống người đang bị quân trong chăn.

“Lam Du Du, cô là một người phụ nữ thông minh. Cô nên biết rất rõ ràng, đôi với Phong Hàng Lãng tôi, giá trị sử dụng của cô năm ở đâu! Hãy sử dụng tôt giá trị của bản thân, đừng động đến giới hạn của tôi. Điều đó thật không vui chút nào! Trong cuộc sống này, mọi người đều phải cùng nhau tuần thủ luật chơi! Nếu không tuân theo, liền sẽ bị trò chơi đào thải!

Như vậy thì thật không thú vị, cô nói có.phải hay không?”

Đối với một người phụ nữ thông minh, trong lời nói cân có kỹ năng và sự cân nhãc, cho nên cùng với Lam Du Du ở chung, mỗi một lời nói, mỗi một động tác đều cần phải trang bị tính toán kỹ lưỡng, như vậy đâu óc có thể không mệt mỏi sao?

Đây hoàn toàn khác với Lâm Tuyết Lạc, cô đơn thuần như một bông tuyết thanh khiết rơi từ trên cao xuông, không nhiễm bụi trần, có thể chơi đùa, có thể tận hưởng, cũng có thể chăm sóc nó.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 246


Chương 246:

Phong Hàng Lãng thích cảm giác không bị gò bó, không bị trói buộc này! Với Tuyết Lạc, anh có thể thoải mái toàn thân thả lỏng, giống như một dòng nước chảy, tận hưởng sự lặng lẽ và yên tĩnh.

Lam Du Du thâm tình nhìn người đàn ông, mỗi tiếng nói và việc làm đều như vậy hấp dẫn cô, làm cô hận không thê đem anh mà nuốt xuồng, đem cả người anh giữ cho riêng mình! Đối với Lam Du Du, tình yêu vốn dĩ chính là ích kỷ. Những hiện tại cơ hồ chưa đến lúc! Hoặc có thể là thời điểm chưa chín muồi!

“Phong Hàng Lãng, anh có biết anh hập dân như thê nào không? Em thật sự muốn ăn tươi nuốt sống anh!” Lam Du Du cười.

“Xương của tôi rất cứng, mùi vị khẳng định là sẽ không ngon!” Phong Hàng Lãng thò ơ.

“Không sao! Em chính là thích gặm xương Cứng… ai bảo răng em quá khỏe chứ?”

Lam Du Du mềm mại thè ra nửa chiếc lưỡi đỉnh hương, giỗng như xà yêu phun ra kịch độc, đẹp đên làm người ta hít thở không thông.

“Cô nếu là dùng răng gặm, vậy mắt nhiều hơn được!” Phong Hàng Lãng vẫn là lãnh đạm.

Đối với vẻ đẹp đến nghẹt thở của Lam Du Du, đàn ông dễ dậy lên cảm xúc nguyên sơ nhất.

Phong Hàng Lãng cũng không ngoại lệ! Nhưng nêu nghĩ tới cô ta là người phụ nữ của anh trai Phong Lập Hân, lý trí cuối củng cũng sẽ ngăn chặn sự rung động về thể xác nguyên thủy.

của đàn ông đối với phụ nữ, trở nên bình tĩnh, trỏ nên lý trí hơn.

“Chính là dùng tất cả răng đề gặm, em cũng đã định người ấy là Phong Hàng Lắng anh rồiÌ” Lam Du Du chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, ma mị nói.

Cho dù có cơ hội gặm, Phong Hàng Lãng anh cũng sẽ không cho Lam Du Dul Chỉ là hiện tại chưa phải lúc thích hợp đề đóng. băng hoàn toàn trái tim của cô ta. Đề lại cho cô ta hy vọng tương đương với việc để lại một con át chủ bài, cho anh trai Phong, Lập Hân động lực sông sót và phục hồi sức khỏe.

Cái đề tài này hiển nhiên là không thích hợp để tiếp tục bàn luận. Vì vậy, Phong Hàng Lãng đã chọn chuyền sang chủ đê khác.

“Trong hai ngày này, không được đi thăm anh tôi. Cần buộc anh ấy.”

Lam Du Du đương nhiên hiểu cách nói như vậy, đôi khi cùng phụ nữ thông minh nói chuyện thật dễ dàng, giông như bây giò.

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé! “Buộc anh trai anh? Anh dùng cái gì?

Dùng mỹ nhân kế của em? Ha ha ha…” Lam Du Du bật ra tiếng cười như ‘chuông bạc: “Phong Hàng Lãng, anh không phải ghét em dùng thủ đoạn sắc đẹp quyên rũ anh trai của anh sao? Tại sao bây giờ anh lại tích cực khuyến khích em Ìàm thế này?”

“Lam Du Du, cô đang trả nợ! Hiểu chưa? Phiền cô trước mặt tôi đừng có kiêu ngạo như vậy!”

Nếu không phải vì người phụ nữ này còn giá trị lợi dụng, Phong Hàng Lãng thực sự sẽ gửi Lam Du Du, cái thứ cứng đầu này, đến hộp đêm Bạch Mặc. Dùng cô ta để kiêm tiền, nhất định sẽ kiêm được một khoản không nhỏ.

Đôi mắt của doanh nhân ắt sẽ tự nhiên hướng về tiền bạc và kiếm tiền!

“Em rất vui lấy thịt của chính mình ra để bồi thường!” Lam Du Du mắt sáng hơi nhướng lên, mờ mịt và quyền rũ.

Lại là một trò trêu chọc! Nếu không phải người phụ nữ này là tâm phúc của anh trai anh, Phong Hàng Lãng thật sự sẽ không ngại một hồi hữu nghị giao chiên với người phụ nữ xinh đợp và tràn đầy năng lượng này!

Không mang theo bất kỳ tình cảm nam nữ!

Hơn nữa, Lam Du Du rât sạch sẽ!

Người đàn ông không bị cô nhìn trúng thì cũng đừng hòng chạm vào côi!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 247


Chương 247:

Cho nên không cận đoán, anh trai ngốc trong nhà hẳn là chưa từng đụng tới Lam Du Du, một người phụ nữ mang đầy gail Nghĩ xong, Phong Hàng Lãng không khỏi thở dài, đôi với một người phụ nữ không có gì tốt, chỉ cần một tình yêu đơn thuần là có thể mê hoặc anh trai Phong Lập Hân thần điên bát đảo, đòi sống đòi chết?

Phong Hàng Lãng thực sự không biết nên thở dài vì sự quyên rũ của Lam Du Du hay vì anh trai thân yêu của anh thật ngu ngốc!

Nói tóm lại, Phong Lập Hân cam tâm tình nguyện lên thuyên. của người phụ nữ này! Lại còn hãm sâu trong đó không thể tự thoát ra được!

“Thịt của cô, tạm thời vẫn nên để ở trên người cô đi! Lúc nào muốn lấy, tôi tự nhiên sẽ tới lầy!”

Phong Hàng Lãng ngắn gọn kết thúc chủ đề có chút ái muội này với Lam Du Du, quay lại chủ đề chính: “Sau này, môi lần gặp lại anh trai tôi, thời gian gặp không được quá ba phút!

Phải tụ mình ngụy biện lý do lếi đi.

Tôi tin cô có năng lực đó, có thể nhẹ nhàng khống chê. Nội dung của mỗi cuộc trò chuyện phải tích cực hướng vê phía trước, khuyên khích anh trai tôi làm phẫu thuật cây ghép da.”

Lam Du Du mị hoặc nhìn chằm chằm khuôn mặt của Phong Hàng Lãng, dường như ‘ từng cử động tinh tê của người đàn ông rơi vào mắt cô đều quyền rũ, quyên rũ đến mức khiến cô không thể rời mắt.

“Anh lo lắng như thế.. . vậy giúp em mỗi lần đều viết ra bản nháp đi!

Phong Hàng Lãng, anh quả thật không hơn không kém huynh nô.”

“Cô nên biết ơn vì tôi là một người như vậy! Nếu không, Lam Du Du cô hoặc là đang thoát y tại hộp đêm, hoặc là đang năm dưới một đám đàn ông! Thậm chí đến cơ hội chết cũng sẽ không cóI”

Những lời của Phong Hàng Lãng đêu không phải doạ người. Với khí phách hung bạo của anh, đủ để thữHộ minh điều anh nói đến liền nhất định có khả năng làm được.

“Lãng, anh nói như vậy làm em sợ quát Hay là em ở trước mặt anh một bên năm một bên thoát y2? Coi như luyện tập trước vậy!”

Lam Du Du trang bị rất kỹ lưỡng. Mỗi một câu cô ta nói, dường như đêu dò xét tới điểm mầu chốt của Phong Hàng Lãng. Anh vẫn luôn ần nhẫn, khôn phải vì cô ta hay vì chính mình, mà là vì người anh trai đã tàn từ lâu Phong Lập Hân!

Chỉ cần có một tia hy vọng hay là một biện pháp, anh sẽ không dễ dàng từ bỏ. Cũng giống như Phong Lập Hân sẽ không từ bỏ cuộc sông của Phong Hàng Lãng.

Khi còn nhỏ, Phong Lập Hân đã che chở em trại Phong Hàng Lãng một tuổi thơ đầy màu sắc và năng âm, thậm chí anh còn đánh đồi cuộc sống tươi mới của mình để đổi lấy sức khỏe và sự toàn vẹn của em trai.

Và Phong Hàng Lãng, người vẫn luôn yêu thương người anh trai Phong Lập Hân này, đã làm được những gì?

Vì vậy, chỉ cần có một tỉa hy vọng, bắt kể là ai hay cái gì có thể mang lại hy vọng, . anh sẽ làm tất cả những gì có thể để sở hữu nói!

“tam Du Dụ, thật tốt khi biết giá trị sử dụng của mình ở đâu! Nhưng vì thế mà kiêu ngạo và khiêu khích là không tốt. Cô phải hiểu răng, chỉ cân anh trai tôi Ổn, tôi và cô mới có thẻ tốt. Đến khi ngồi canh xác anh trai tôi, mùi vị đó cô nhất định không muốn thử!”

Phong Hàng Lãng thanh âm lạnh nhạt.

“Lại dùng thủ đoạn này đề dọa em!

Phong Hàng Lãng, chăng lẽ anh chỉ dư lại chút thủ đoạn này sao?” Lam Du Du hừ lạnh.

“Dùng lại thủ đoạn này, nhưng đối phó với cô, như vậy là đủ rồi!” Phong Hàng Lãng lạnh lùng nói.

Có đôi khi bạn không thể không tin, ma lực của tình yêu thực sự có tính ưu việt và vô hạn của nó.

Ít nhất nó được thể hiện rất rõ rệt trên người của Phong Lập Hân!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 248


Chương 248:

Ba ngày sau, Phong Lập Hân thoát khỏi máy thở và có thê chủ động thở không khí, I năm ngày sau, các biên chứng phôi của Phong Lập Hân đã được kiểm soát tốt, một tuần sau, các chức năng và dấu hiệu của tất cả các Cơ: quan quan trọng của anh đã ôn định, sau nửa tháng, Phong Lập Hân có thể ăn thức ăn lỏng đơn giản và cơ thể bắt đầu hấp thụ tự chủ.

Và tất cả những điều này là do “ công lao” của Lam Du Du. Cô thuận theo ý của Phong Hàng Lãng, cô vũ Phong Lập Hân tích cực hướng về phía trước, hy vọng về sự sông.

Lam Du Du không biết tại sao mình lại liều mạng giúp Phong Hàng Lãng động viên và khai sáng Phong Lập Hân. Phải biết rằng, điêu này không phủ hợp với nhiệm vụ của cô, thậm chí có thể nói là rất khác biệt! Bởi vì người đó muốn hai anh em Phong gia phải. chết, cô rõ ràng không thể làm trái ý người đó, nhưng chính mình vì Phong Hàng Lãng, cô vẫn liều mạng!

Cô không thể chịu nổi Phong Hàng Lãng bị mắc kẹt trong vực thăm đau đón khi mắt đi một người thân yêu, đồng thời, cô cũng tham lam dịch vụ VỊP kim cương mà người đàn ông kia đã hứa.

Biết rằng Phong Hàng Lãng là đang dối lòng, Lam Du Du vẫn không thê từ bỏ sự dịu dàng của mình đối với anh.

Ngay cả khi rổ ràng rằng tất cả những điêu này chỉ là lớp ngụy trang của một người đàn ông. Tựa như thuốc gây độc làm người ta nghiện, như thế nào cũng thoát khỏi không được khát vọng tham laml Thực ra, Lam Du Du cũng là một người đáng thương! Một nữ cường có tính chiêm hữu cao lại yêu một người đàn ông phóng túng khó thuần, chính mình cũng không có cách nào kiểm soát được. Đau khỏ, rồi ren và bi thương, tự nhiên cũng liền trở thành một loại tất nhiên] Chỉ cần Phong Hàng Lãng ở đó, cho dù là núi đao biên lửa, Lam Du Du cũng sẽ bước theo sau anh.

Lý do khiến Lam Du Du ngoan ngoãn bị nhốt trong bệnh viện là vì Phong Hàng Lãng ở đây.

Nhưng hôm nay, anh lại không có tới!

Hơn nửa tháng nay, Tuyết Lạc ngoan ngoãn không đi bệnh viện làm người trong suôt nữa.

Như những lời Phong Hàng Lãng đã nói, ở đó hoàn toàn không cân người trong suốt có thân phận xâu hồ như Lâm Tuyết Lạc cô.

Mặc dù trên danh nghĩa mình là vợ của Phong Lập Hân, nhựng người mà anh ây yêu đên mức ngâm vào xương cốt đó lại là Lam Du Du. Tuyết Lạc biệt mình có ở lại bệnh viện thì cũng không giúp ích được gì. Không, giỗng như bác sĩ Kim, có kỹ năng y tế tuyệt vời có thể cứu được Phong Lập Hân. Hơn nữa, cô không thể cứu tâm hồn của Phong Lập Hân như Lam Du Dul Tuyết Lạc cảm thấy mình có được cũng chỉ là một thân phận xâu hỗ “Phong phu nhân” mà thôi!

Tuyết Lạc không đến bệnh viện không có nghĩa là cô không quan tâm đến tình trạng của Phong Lập Hân, hầu như ngày nào cô cũng gọi điện cho quản gia Mạc đề tìm hiểu về tình hình của Phong Lập Hân. Nghe nói là Phong Lập Hân đã tháo được máy thở, và các biến chứng của các cơ quan quan trọng khác nhau trong cơ thê đã dần ồn định, anh ấy có thê chủ động lấy chất dinh . dưỡng cơ thể cần từ thức ăn. Việc hồi phục sức khỏe chỉ là vấn đề thời gian.

Những điều này có được là nhờ ma thuật tình yêu do Lam Du Du tác động! Tuyệt Lạc vui vẻ và chúc mừng thay cho Phong Lập Hân.

Thỏa thuận ly hôn đã ký được giấu trong túi đeo của Tuyết Lạc. Thỏa thuận ly hôn này được đưa ra sau khi cô đã suy nghĩ thấu đáo.

Khi rời khỏi nhà, cô không lấy đi bắt cứ thứ gì thuộc vệ Phong gia. Lam Du Du đã quay lại rồi, cô ta dùng tình cảm của mình đề đánh thức một người gân như đã ngủ say là Phong Lập Hân. Tuyết Lạc biết Phong gia không còn cân đến một cô dâu xung hỉ là cô nữa.

Cưới cũng vội, ra đi cũng vội, giống như một giấc mơ ảol Trong ba tháng qua, Tuyết Lạc cũng không thế biết mình đã được những gì mà rồi mắt đi những gì.

Cô muốn gửi thỏa thuận ly hôn đã ký cho Phong Lập Hân, hoặc để quản gia Mạc chuyên qua cho anh ấy.

Ninh lại suy nghĩ một lúc, Phong Lập Hân vừa được giành lại mạng sông từ tay của thần chết, cô không muôn bị cản trỏ bởi chuyện tầm thường này mà ảnh hưởng đến quá trình hôi phục của anh ây, Tuyết Lạc suy nghĩ có lẽ nên đợi qua vài ngày nữa rồi gửi qua đó cũng được.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 249


Chương 249:

Về phần Hạ gia… có lẽ là không thể quay lại đó được. nữa rôi. Một đứa cháu gái ly hôn, thì e răng sẽ không được cậu mợ chào đón nữa rồi.

Xem ra những ngày sắp tới mình chỉ có thể tự mình nuôi sông bản thân mình thôi.

Buôi trưa tại nhà ăn của trường.

“Tuyết Lạc, sao cậu lại thất thần vậy?

Xem tớ mua đồ ăn ngon gì cho cậu này? Teng teng teng… cánh gà coca và cá viên làm băng tay đều là món yêu thích của cậu.”

Viên Đóa Đóa vui vẻ đặt từng phần ăn đã mua lên bàn. Cô ấy để hoàn thành sứ mệnh mà Phong Hàng Lãng giao phó, mỗi ngày đều mua những món mà Tuyết Lạc yêu thích.

Nhìn thấy Viên Đóa Đóa mua cánh gà giá cao ngất trời và cá viên làm bằng tay ở nhà ăn của trường, Tuyết Lạc cảm thấy xót xa: “Đóa Đóa, mây ngày nay có phải cậu nhặt được tiên hay không? Hay là trúng só? Sao ngày nào cậu cũng mua nhiều món ngon như vậy? Cậu không tiếc tiền à!”

Vốn dĩ Tuyết Lạc là một cô gái ngoan chăm chỉ và tiết kiệm, lại thêm hiện tại cô chuẩn bị ly hôn với Phong. Hàng Lãng, những ngày sau này cô chỉ có thê dựa vào sự cô găng của bản thận, cho nên Tuyết Lạc càng cảm thấy tiếc tiền hơn nữa.

“Cậu cứ việc mở bụng ra mà ăn! Sẽ có người trả tiền cho chúng ta!” Viên Đóa Đóa tiếp tục gắp thêm cánh gà coca cho Tuyết Lạc.

Thành thật mà nói, Viên Đóa Đóa thật sự rất ngưỡng mộ “Tuy. ết Lạc vì có một người chú nhỏ ïhh Phong Hàng Lãng ân cần chăm sóc.

“Ai thay chúng ta trả tiền? Ai hả?

Mạch Duy Dân?”

Trên thực tế, thì người đầu tiên mà Tuyết Lạc nghĩ: đên chính là Phong.

Hàng Lãng. Biết rõ là anh hàng ngày từng giờ từng phút đều ở bệnh viện chăm sóc cho anh cả Phong Lập Hân của anh, nên anh sẽ không có thời gian đên đây thanh toán cho họ, nhưng Tuyết Lạc vẫn không nhịn được mà nghĩ đên người đàn ông này!

Đó là một suy nghĩ đã đi vào xương tủy!

Thực ra nói chính xác hơn thì đó không phải là đột nhiên nghĩ đên, mà là hoàn toàn không thê quên hêt được!

“Lại nhắc đến tên đàn ông đê tiện đó!

Người ta đều đã kết hôn làm cha rồi!”

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhé! Viên Đóa Đóa không vui kêu lên.

“Xin lôi Đóa Đóa, tớ… tớ thật là vô tâm. Cậu đừng nóng giận! Nhưng mà ngoài người đàn ông mưu mô Mạch Duy Dân ra thì tớ thực sự không nghĩ ra là ai thay chúng ta thanh toán!”

Tuyệt Lạc khẽ thở dài. Nghĩ đến lúc trước, đúng là mình và Viên Đóa Đóa đã ăn không ít các bữa ngon của.

Mạch Duy Dân. Mỗi tháng ba bón lần, đủ đề Tuyệt Lạc và Viên Đóa Đóa cải thiện bữa ăn của họ. Mà mỗi lần như vậy Viên Đóa Đóa đều rất có tình nghĩa kéo Tuyết Lạc đi cùng.

May mắn là mỗi lần đều kéo Tuyết Lạc đi theo, nêu không thì Viên Đóa Đóa nhất định đã bị tên đàn ông mưu mô xảo quyệt Mạch Duy Dân ăn thịt vài lân rôi!

“Là tên đàn ông vô lương tâm không có mặt Phong Hàng Lãng đó!” Viên Đóa Đóa buột miệng nói.

Vừa nói xong, Viên Đóa Đóa thật sự muôn cắt đứt lưỡi của mình. Được rồi, mình là một quân tử chính trực, không hệ giâu giêm một chút bí mật nào.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 250


Chương 250:

“Cái gì? Không phải là Phong Hàng Lãng vần luôn ở bệnh viện chăm sóc anh cả Phong Lập Hân của anh ấy sao, sao anh ây có thê đên đây thay chúng ta thanh toán được.” Tuyết Lạc chât vân.

“tàm sao không được!” Cùng với giọng nam đây lôi cuôn này, một bóng dáng cường tráng ngôi xuông sát bên cạnh Tuyết Lạc, chiêc ghê có chút trùng xuông: “Ngạc nhiên mừng rỡ không?”

Khi nhìn thây Phong Hàng Lãng rơi từ trên trời xuông, khóe mắt Tuyết Lạc lóe lên một tia sáng: “Ngạc nhiên thì có, nhưng vui mừng thì không!”

Người đàn ông dường như vừa mới tăm vội vàng, trên mái tóc ngăn đen nhánh vẫn còn vương vệt nước, bộ râu không được cạo gân nửa tháng cũng đã biên mật, khuôn cắm nhăn nhụi càng thêm trẻ trung.

“Nói dối! Tôi rõ ràng nghe thấy tiếng tim đập của em tăng nhanh!” Phong Hàng Lãng mím môi, nhẹ giọng ác ý nói.

Tuyêt Lạc trong tiêm thức che kín trái tim, theo bản năng cô gắng che giâu tiêng tim đập nhanh bởi vì nửa tháng rôi mới thây người đàn ông này.

Nhưng không ngờ vân không thê che giâu được người đàn ông này!

Lại chột dạ nữa rồi?

Lại trúng kế nữa rồi?

Anh có thể nghe thấy nhịp tim của cô ở khoảng cách xa như vậy, có ma sao! Xem ra độ thâm sâu của người đàn ông này đã nằm ngoài tầm với của Lâm Tuyết Lạc rồi.

“Đừng che giấu! Nó thật thà hơn cái miệng này của em nhiều!” Phong Hàng Lãng đắc ý cười cười. Có thể nhìn ra răng tình trạng bệnh của Phong Lập Hân có lẽ đã có chuyển biến tốt nên tâm trạng của Phong Hàng Lãng cũng theo đó mà vui hơn.

“Cái đó… tớ ăn xong rôi, không làm phiên hai người… tán tỉnh nhau nữa.”

Viên Đóa Đóa nhìn thây Phong Hàng Lãng và Tuyết Lạc đang tình cảm mặn nông như vậy, cho nên cô â cũng rất thức thời muốn thoát khỏi đây.

Theo lẽ thường, Tuyết Lạc nên ngăn Viên Đóa Đóa lại, hoặc đứng dậy và rời đi cùng với Viên Đóa Đóa. Nhưng lân này thì không. Bởi vì kê tiêp cô muôn nói tật cả với Phong Hàng Lãng, mà chuyện này thì Viên Đóa Đóa không tiện nghe.

Sau khi Viên Đóa Đóa rời đi, cô yên tĩnh ngôi đó đợi Phong Hàng Lãng ăn xong.

Tuyệt Lạc lây tờ giây thỏa thuận ly.

hôn đã ký từ túi đeo vai ra, từ từ đầy nó đên trước mặt Phong Hàng Lãng: “Đây là thỏa thuận ly hôn của tôi với anh trai anh, tôi cũng đã ký vào đó.

Tôi sẽ rời khỏi nhà. Cuối tuần này tôi sẽ trở về Phong gia lấy đồ đạc cả nhân, nêu như anh không yên tâm thì có thê đề dì An và quản gia Mạc giám sát tôi.”

Động tác của Phong Hàng Lãng chỉ hơi dừng lại, sau đó bình tĩnh tiêp tục dùng khăn ưéót lau tay.

“Đêm nay em trỏ về Phong gia đi!

Chúng ta sẽ từ từ nói chuyện!”

“Tôi sẽ về muộn một chút, nhớ đợi tôi.”

Khi Phong Hàng Lãng đứng dậy, anh lại bổ sung thêm câu nói này. Ẩm cuối còn kéo dài ra, có một loại từ tính, mạnh mẽ không thê tả, phảng phát có chút mê mang có thê khiên người ta nghe theo.

Nhìn bóng dáng răn chắc của người đàn ông rời đi, Tuyết Lạc rơi vào trầm ngâm suy nghĩ, trở lại Phong gia rôi từ từ nói? Cũng được! Ở nhà ăn trường học dù sao cũng rât đông người, cũng không thích hợp đề thảo luận việc ly hôn vừa buôn vừa tàn nhân này.

Chỉ là người đàn ông này nói là anh cũng sẽ quay vệ Phong gia… Một cảm giác mong chờ không thẻ giải h) được xuât hiện trong lòng Tuyết ạc.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 251


Chương 251:

Nhưng mà mình lại có thể mong chờ điêu gì nữa đây?

Tuyết Lạc cắn môi, cất hai bản thỏa thuận ly hôn đã ký vào túi xách.

Mà trong phòng chăm sóc đặc biệt vào lúc này, có một mảnh hỗn loạn gươm súng sẵn sàng.

Trong bữa trưa, Lam Du Du vân chưa nhìn thấy Phong Hàng Lãng. Trong nửa tháng này, cô ta đã quen với cuộc sông có sự xuất hiện của Phong Hàng Lãng. Ngay cả khi Phong Hàng Lãng không thê ở bên cạnh cô ta mọi lúc, nhưng cô ta vẫn có thê nhìn thây anh canh giữ trong phòng chăm sóc đặc biệt của anh trai Phong Lập Hân của anh.

Không nghỉ ngờ gì nữa, trong suy nghĩ của Lam Du Du, cách nơi của Phong Hàng Lãng gân nhất thì chính là nơi tốt nhật. Vì vậy, Lam Du Du ngoan ngoãn ở lại bệnh viện, cho dù ngày nào mà Diệp Thời Niên không có canh giữ thì cô ta cũng không chịu rời đÌ.

Nhưng hôm nay, cô ta không gặp được Phong Hàng Lãng! Cũng không thây bóng dáng anh trong phòng chăm sóc đặc biệt của anh trai Phong Lập Hân.

“Anh nói thật cho tôi biết Phong Hàng Lãng rột cuộc đã đi đâu?” Lam Du Du nóng nảy suy đoán.

“Có thể là anh Lãng trở về Phong gia, chắc là một chút nữa sẽ đến thôi.”

Lúc đầu, Diệp Thời Niên không có đề tâm câu hỏi của Lam Du Du. Có lẽ theo như anh ây nhìn thây, thì việc Phong Hàng Lãng thỉnh thoảng rời đi là chuyện bình thường. Ngay cả khi Phong Hàng Lãng có là nô lệ đi chăng nữa, thì anh cũng sẽ có những việc riêng cân giải quyêt. Có thê ở bên cạnh anh trai Phong Lập Hân nửa tháng, Diệp Thời Niên cũng đã cảm phục tình cảm anh em của họ.

“Anh ấy nhất định là đi tìm bông sen trăng Lâm Tuyết Lạc kia rồi!”

Nhưng Lam Du Du là người có suy nghĩ rất tỉ mỉ. Theo quan điềm của phụ nữ, có thê nói là nói trúng tim đen.

Động tác ăn cơm của Diệp Thời Niên ngừng lại một chút, bởi vì anh ấy nhìn thây sự tức giận giệt người trong mắt Lam Du Du. Không cầm được mà thay người phụ nữ tên Lâm Tuyết Lạc đồ mồ hôi, không khó đề tưởng tượng răng nêu Lâm Tuyết Lạc thật Sự có dây dưa với Phong Hàng Lãng, thì người phụ nữ này nhất định sẽ giết cô! Điều này không còn nghỉ ngờ gì nữal “Lâm Tuyết Lạc… không phải chị dâu của anh Lãng sao? Cô nghĩ nhiêu À¡ rÓI.

Ngay cả lão già khô khan Diệp Thời Niên cũng đánh hơi được sát khí nông đậm trong mắt Lam Du Du, và băt đâu giúp Phong Hàng Lãng làm rõ môi quan hệ với Lâm Tuyết Lạc.

“Dựa vào thân phận là chị dâu đề câu dân Phong Hàng Lãng, thật đáng chêt!” Lam Du Du gân như nghiên răng nghiên lợi.

Diệp Thời Niên lại giật mình, xong rôi, người phụ nữ Lâm Tuyết Lạc đó đã năm vào trong danh sách đen của Lam Du Du rồi!

Mặc dù nói Lâm Tuyệt Lạc thực sự là vợ của Phong Lập Hân, nhưng Diệp Thời Niên cũng đã nhận ra đó chẳng qua chỉ là một trò đùa của Phong Hàng Lãng dựng lên đề trêu chọc người phụ nữ trong tay của mình mà thôi. Nêu Lâm Tuyết Lạc thực sự là phụ nữ của anh Lãng… vậy thì dù là mười người Lâm Tuyết Lạc cũng không phải là đối thủ của Lam Du Du.

“Đưa tôi đến Phong gia! Tôi muốn gặp Phong Hàng Lãng!” Lam Du Du đột nhiên bật dậy, lao nhanh về phía cửa phòng bệnh.

Để đề phòng, bình thường cửa phòng bệnh đêu khóa lại. Cũng may Diệp Thời Niên nhanh tay nhanh mặt, cho nên Lam Du Du mới không thê xông ra ngoài được.

“Lam Du Du, cô kiên nhân chờ đợi một lát đi. Anh Lãng sẽ đên sớm thôi.

Tin tôi đi!” Diệp Thời Niên tuy răng cao lớn thô kệch, nhưng môi khiở , trước mặt Lam Du Du, anh ây đêu rât dịu dàng như mưa phùn, vì sợ sẽ dọa đện người phụ nữ tưởng chừng như yêu ớt nhưng trong lòng trong xương tủy lại hung dữ như chim săn mài này.

“Nhưng tôi không tin được cái ả bông sen trăng kia không câu dẫn Phong Hàng Lãng được!” Lam Du Du ngắm chuân bộ phận quan trọng của Diệp Thời Niên, cô ta đá lên một cái.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 252


Chương 252:

Lam Du Du đã từng luyện tập kỹ thuật tự vệ cho phụ nữ, một cú đá này đạp lên, Diệp Thời Niên không đề phòng nên bị trúng một cú rất nặng, co quặp đau đớn vừa r*n r* vừa che chỗ nào đó.

Đúng là một người phụ nữ bạo lực!

Nhưng đẹp đến mức khiến đàn ông nghẹt thỏ!

Lam Du Du chạy đên trước cửa phòng, cô găng lắc mạnh cái cửa phòng bệnh đang bị khóa kia, nhưng cho dù cô ta có đạp đên mức nào thì cũng không có cách nào mở ra được.

“Diệp Thòi Niên, mau mở cửa cho.

tôi!” Lam Du Du xoay người, hạ thâp giọng ra lệnh.

Diệp Thời Niên đang đau đớn an ủi cho bộ phận quan trọng của minh, nặng nê rít gào: “Vậy thì không thê được! Anh Lãng ra lệnh cho tôi phải theo dõi cô, đây là nhiệm vụ của tôi!

Tôi không thê vi phạm nguyên tắc được!”

Thây Diệp Thời Niên không chịu mở khóa, Lam Du Du cũng không thèm đoái hoài đên anh ây nữa, cô ta quay lại chiệc bàn và ném những chiếc bát trên sàn xuống đât, tạo ra âm thanh va đập mạnh.

“Lam Du Du, cô bị điên rồi phải không?”

Diệp Thời Niên lao lên khống chế Lam Du Du đang điên loạn. Nhưng khi cánh tay anh ấy vừa bóp cô Lạm Du Du, cô ta liền cúi đầu xuống cắn một phát.

Thực sự quá tàn nhân! Cô ta căn mạnh đên mức miông thịt trên cánh tay Diệp Thời Niên như bị xé rách ra.

Thật sự khó tưởng tượng, một người phụ nữ yêu đuôi. lại có thê làm ra loại hành vi xâu xa khát máu này!

Theo phản xạ có điêu kiện, Diệp Thời Niên buông tay ra, Lam Du Du liên nhân cơ hội chạy thoát, đứng trước cửa phòng hét lớn về hướng phòng chăm sóc đặc biệt.

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhiều nhiều nhé! “Lập Hân… Gorila… Mau cứu em…

cứu em… Em bị nhốt trong này không ra được!”

Người phụ nữ này thực sự sắp phát điên rôi! Rõ ràng là cô ta đang muốn thu hút sự chú ý tới phòng chăm sóc đặc biệt bằng những phương pháp cực đoan.

Diệp Thời Niên thực sự đã bị chấn động, đề đạt được mục đích của bản thân, cô ta sẽ không từ mọi thủ đoạn.

Dư như không hệ nghĩ đến hậu quả!

“Gorilla… Cứu tôi… Cứu tôi!” Lam Du Du cô gắng gào thét.

Gào thét như vậy nếu như muốn Phong Lập Hân không nghe thây thực sự rât khó.

Trong nửa tháng qua, Phong Lập Hân đã tích cực hợp tác điêu trị với các bác sĩ và chuyên gia. Dưới ma lực của tình yêu, anh ây như một con người mới, nhen nhóm niêm tin và hy vọng vào cuộc sông. Anh ây quan tâm đền hình ảnh của mình trong tâm trí của Lam Du Du, vì vậy anh ây phải kiểm soát những biên chứng về thê chât của mình càng sớm càng tốt và đến Hoa Kỳ để thực hiện các ca phẫu thuật ghép da tiếp theo càng sớm càng tốt.

May mãn thay, Du Du hiện lành của anh ây không hề đề ý đến việc mình bị hủy dung, và vẫn luôn động viên anh ây. Điêu này khiên Phong Lập, Hân không ngừng cảm động và biết ơn. Ngay cả khi đã từng khiên anh ấy đau đớn đến thảm thương đến đâu, thì Phong Lập Hân cũng không bạo giờ trách cứ cô ta, anh ây cảm thấy răng tât cả những gì Lam Du Du làm An là bị ép buộc không còn cách nào ác.

Có lẽ vào lúc này, anh ấy lại bắt đầu áo tưởng răng Lam Du Du có tình cảm với anh ây!

BI)UIIĐUT IDU01)0) 2.17 Phong Lập Hân nghe thây tiêng kêu cứu của Lam Du Du cách phòng chăm sóc đặc biệt không xa, đột nhiên trở nên căng thăng: “Bác sĩ Kim, là Du Du đang kêu cứu… Cô ây đang gọi tôi.”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 253


Chương 253:

“Tôi không nghe thấy tiếng kêu cứu nào cả!” Bác sĩ Kim bình tính nói.

Gùng càng già càng cay!

Bác sĩ Kim vừa trả lời vừa di chuyển máy kiêm nghiệm tạo ra tiêng ôn đề che đậy tiêng kêu của Lam Du Du.

Lam Du Du có gắng kêu to đến rát cổ bỏng họng, tiêng hét đáng thương, thê thảm vọng lại cả hành lang.

Cô liên tục dùng thân thể yếu đuối của mình đập vào cửa số đã bị khoá, phát ra thanh âm khóc lóc, câu cứu.

Lam Du Du có tính cách có chấp, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn.

“Lam Du Du, cô đừng điên lên nữa!

Cô sẽ làm tôn thương bản thân mình đây.”

Diệp Thời Niên mặc kệ cánh tay bị Lam Du Du căn đến máu thịt lẫn lộn, anh ta xông lên muốn chê ngự Lam Du Du, người đang tự làm hại mình, điên cuông đập cửa, anh ta thực sự không thê nhân tâm trơ mắt nhìn Lam Du Du, một nữ nhân yêu đuôi, thân thê như ngọc như hoa, lại khiến bản thân bị thương đến máu chảy loang lô. Cảm giác thương xót cũng vì thê mà được nhen nhóm.

“Phong Lập Hân… Gorilla…. Cứu em với… Mau thả tôi ra!” Lam Du Du hét khàn giọng mang theo tiếng khóc nức nở.

Bộ dạng đầy kiều diễm, yếu ớt đã k*ch th*ch tình cảm anh hùng cứu mỹ nhân ẩn hiện nơi đáy mắt người đàn ông.

“Bác sĩ Kim, là Du Du… Cô ấy đang hét lên muôn tôi cứu cô ây… là giọng nói của cô ây.”

Âm thanh của Lam Du Du Phong Lập Hân sao có thê không nghe ra chứ!

Đôi với Phong Lập Hân mà nói, đây chính là nôi nhớ mong. Mỗi một đêm dài đau khô dẫn vặt, trong giâc mộng của anh đều nhìn thây từng cái chau mày, từng nụ cười của Lam Du Du, chỉ lúc ây anh mới có thê miễn cưỡng thiệp đi.

Phong Lập Hân quá kích động, bắt đâu dứt dây truyền dịch trên người, thậm chí cả những dây dẫn kiêm tra nhịp tim.

“Lập Hân, anh bình tĩnh một chút.”

Thây Phong Lập Hân vừa kéo vừa dứt kim truyện dịch trên người, bác sĩ Kim nhanh chóng bước tới ngăn lại.

Còn chưa kịp lây thuốc an thần, BÓ HP Lập Hân đã xuống giường ệnh.

Một thời gian dài nằm trên giường bệnh sớm đã khiến cơ chân của Phong Lập Hân bị thoái hoá, hai – chân vừa chạm đất liên ngã ào xuông mặt đât.

“Mau đi cứu Du Du… Mau đi cứu cô ây!”

Phong Lập Hân bò theo hướng cửa phòng bệnh, hai môi đập xuông mặt đât toé máu nhưng anh không hê quan tâm.

“Phong thiếu gia, anh bình tĩnh lại một chút được không? Anh lên giường đã, tôi đi cứu người.” Bác sĩ Kim nói theo ý nghĩ của Phong Lập Hân.

Anh ta đỡ Phong Lập Hân lên giường, đây là thành quả của anh và một vài chuyên gia suốt nửa tháng qua, anh ta không muôn nhìn bệnh.

tình của Phong Lập Hân chuyền biến xâu. Bởi vì thân thê của Phong Lập Hân không thê chịu thêm bắt kì tổn thương nào nữa.

“Không, không… chắc chắn là Hàng Lãng nhốt Du Du lại rồi! Tôi phải đi cứu cô ây.”

Phong Lập Hân nằm rạp xuống mặt đất, gân như phải sử dụng cả tay và chân. Bộ dạng thảm hại mà hèn mọn, khiên bác sĩ Kim nước mắt rơi đầy mặt.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 254


Chương 254:

Một bác sĩ Kim có những lúc tôn trọng sinh mệnh, kính nể sinh mệnh cũng sẽ cảm thây môi một ngày Phong Lập Hân sống gần như bị giày vò, hành hạ.

Gần như không có một chút năng lượng sông nào, thứ duy nhất tôn tại là sự thoi thóp, những cơn đau hành hạ, dẫn vặt. Đên cả bác sĩ Kim cũng phải đông cảm với anh, thương hại anh nhưng cũng không muôn dễ dàng từ bỏ anh.

Lúc Phong Hàng Lãng quay vê phòng điều trị tích cực, Phong Lập Hân đã bò từng tí từng tí một từ giường bệnh tới cửa phòng, cả người anh để lại vệt máu kéo dài, một ít là do máu trên miệng anh chảy xuông, một ít là do lớp da trên thân thê bị cứa.

Bác sĩ Kim không hệ bước tới ngăn cản hành động bò lê vừa thảm hại vừa hèn mọn của Phong Lập Hân, cho dù anh ta có thê chặn được thân.

thê Phong Lập Hân, nhưng không thể cán lại trái tim của anh. Có lẽ anh ta muôn dùng cách này đề nói vói Phong Lập Hân, một thân thê khoẻ mạnh quan trọng đến nhường nào!

“Anh…”

Phong Hàng Lãng bước chân mạnh mẽ tói, quỳ một chân xuông mặt đật, cần thận từng li từng tí ôm thân thể Phong Lập Hân vào lòng.

“Hàng Lãng, em mau thả Du Du ra…

Có gì thì em hướng anh đây này, Du Du vô tội mà… Anh xin em đừng làm khó cô ây!”

Lớp da trên cánh tay Phong Lập Hân bị cứa ra, giàn giụa máu dây cả vào áo sơ mi của Phong Hàng Lãng, cả người anh vì dùng lực mà run rây, dường như sinh mệnh yêu đuôi, – mỏng manh ây lúc nào cũng có thể Vĩnh viên rời xa.

Lúc đi vào hành lang, Phong Hàng Lãng liên nghe thây tiêng hét to, không màng hậu quả của Lam Du Du, sự tức giận của Phong Hàng Lãng chỉ tích tụ lại trong lòng, anh ôm đỡ thân thê gây yêu Phong Lập Hân lên, nhìn cả người anh toàn máu, Phong Hàng Lãng đau lòng đên mức hàng lông mày anh tuân cau chặt lại, hận không thê lập tức đem cánh tay của người phụ nữ Lam Du Du xé đút.

“Cô ta chỉ chơi đùa anh thôi! Cô ta nhiêu mưu mô thế nào, anh cũng không phải là chưa từng thấy!”

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé! Phong Hàng Lãng kiêm chê lại cơn .

tức giận, đau đón trong lòng, anh cần thận đặt Phong Lập Hân lên giường bệnh như nâng niu viên ngọc quý: “Nêu như’ anh không yên tâm, em liên đem người phụ nữ ây qua đây cho anh kiêm tra toàn thân cô ta! Nhưng anh phải bình tĩnh lại, không được quá kích động.”

Gương mặt anh tuân của Phong Hàng Lãng nở nụ cười nhẹ nhàng, dường như đang cô không chê cảm xúc của mình, không chế sự đau đớn, sự tức giận.

Anh không muôn, cũng không tình nguyện nhìn thây Phong Lập Hân phải sông trong nỗi bi thương, bị người ta đông cảm, thương hại!

“Bác sĩ Kim, phiên anh giúp tôi xử lý vệt máu trên người anh tôi, tôi đi gọi chị dâu tôi qua đây.” Phong Hàng Lãng trâm mặc nói, mang ý trào phúng.

Một tiêng “chị dâu” khiến Phong Lập Hân an tính lại không ít. Dường như anh ta rật thích nghe Phong Hàng Lãng gọi Lam Du Du là chị dâu, điều này khiên anh ta nghĩ đến một viễn cảnh tương lai đầy tốt đẹp.

Rời phòng điêu trị tích cực tới một phòng bệnh cách đó không xa, Lam Du Du đã trở nên yên tính vì cô ta nhìn thây Phong Hàng Lãng.

Một gương mặt xinh đẹp, kiêu diêm bị lem nhem, nở nụ cười vô hại, nụ cười ây vô cùng thơ ngây, đơn thuân, dường như tât cả những chuyện phát sinh hôi nãy đều không liên quan tới Lam Du Du, cô ta chỉ là một phụ nữ yêu đuôi, vô tội.

Nói thực, khoảnh khắc ây, Phong Hàng Lãng đã sớm sinh ác niệm muôn b*p ch*t Lam Du Du, nhưng điều càng tàn nhẫn hơn là, anh đang cô găng không chê lại ý nghĩ mãnh liệt trong đâu.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 255


Chương 255:

Cuối cùng, anh nở nụ cười nhạt, ôn hoà dùng tay chỉnh lại tóc mái rồi loạn của Lam Du Du.

“Không phải tôi bảo cô ngoan ngoãn chờ sao, sao lại làm náo loạn lên rôi?”

“Còn không phải vì anh sao! Bỏ rơi tôi đi tìm con bé “bạch liên hoa” Lâm Tuyết Lạc!” Kỳ thực, đây là phỏng đoán của Lam Du Du. Nhưng rõ ràng giác quan thứ 6 của phụ nữ vẫn luôn mạnh.

“Nói linh tỉnh gì đấy! Tôi về Phong gia tăm một cái, lại còn cạo cả râu. Chỉ vì thê mà cô gây chuyện cho tôi?

Hửm?” Phong Hàng Lãng rât không vừa ý giương lông mày.

Lam Du Du nhón chân, hít một hơi sâu, ngửi quanh người Phong Hàng Lãng, một là mùi hương sen nhàn nhạt sau khi tăm, hai là không ngửi thây dâu vệt của bất kỳ người phụ nữ nào trên người Phong Hàng Lãng.

Cũng may kết quả khiên Lam Du Du rây thoả mãn. Mùi hương trên người Phong Hàng Lãng rất thanh mát khiến những người phụ nữ xung quanh cũng bị nhiễm.

“Tâm trạng anh tôi rất kích động, cô qua đây an ủi anh ây. An ủi thế nào, cô hiệu đây.” Phong Hàng Lãng nhẹ nhàng nói.

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhiều nhiều nhé! “Nhưng người ta không muốn đi!”

Lam Du Du gần gũi dựa vào lòng Phong Hàng Lãng, tham lam mùi J2 nộ tỏa ra từ người đàn ông mạnh oẻ.

Ở trong lòng Phong Hàng Lãng uốn éo mấy cái mới ngửa gương mặt xinh đẹp lay động lòng người nói: “Trừ khi… Anh hôn tôi một cái.”

Gương mặt xinh đẹp như tiên nữ đang gần trong gang tắc. Đừng nói là hôn cô một cái, chính là nhìn thêm một chút cũng đủ để tích tụ lại cơn giận trong Phong Hàng Lãng.

Chỉ là gương mặt này thực sự không đánh được. Anh hai Phong Lập Hân sông dựa vào gương mặt này.

Phong Hàng Lãng cúi đâu xuông, , chạm nhẹ một cái trên vâng trán trắng bóc như tuyết của Lam Du Du: “Ngoan ngoãn một chút, anh tôi còn đang đợi cô đây. Nêu như anh ây không sông tốt, tôi và cô đêu không ng tôt được, điêu này cô hiểu rồi ây.”

Lam Du Du biết rât rõ, Phong Lập Hân là con lợi thê duy nhất cô ta có, chỉ cân Phong Lập Hân còn sống, lợi thê này mới có tác dụng! Nếu không, giữa cô ta và Phong Hàng Lãng chỉ còn lại thù hận vĩnh viễn không thê xoá nhoài “Lân sau nhớ hôn môi đấy nhé!” Lam Du Du nở nụ cười ngọt ngào, tràn đây vẻ mặt thiếu nữ đang yêu sau khi đạt được ý đồ.

Phong Hàng Lãng đôi với Lam Du Du mà nói chính là môi tình đầu khắc cốt ghi tâm, hơn nữa còn là môi tình mà cô ta có chết cũng không thay. Độc ác như một con sói.

Sói cả đời chỉ có một bạn tình, hơn nữa một khi nhận định là cả một đời, trừ khi sói chết rôi, nó mới chết tâm.

Sói nữ cũng như thê! Giỗng như Lam Du Du! Cô ta đã nhận định Phong Hàng Lãng, cả đời này cũng không, thay đổi cho đến thời khắc cô ta chết đÌ.

Mang theo nụ cười ngọt ngào thanh mát, không vương vân chút bụi trần, Lam Du Du duy trì nét mặt bước vào phòng Điêu trị tích cực của Phong Lập Hân.

Vêt máu trên mặt và tay của Phong Lập Hân đã được lau sạch chỉ vì cô găng không muôn đề lại một mặt thảm hại trước mặt Lạm Du Du, Phong Lập Hân mỗi lần đều bảo bác sĩ Kim đeo găng tay và khẩu trang cho anh, đê giảm thiểu vùng da bị thương lộ ra ngoài.

Mà Lam Du Du vì thế mà càng vui.

Dù sao gương mặt của Phong Lậ Hân đã bị huỷ hoại hoàn toàn khiên cô ta nhìn mà muôn nôn. Nêu không phải vì muôn gân hơn với Phong Hàng Lãng, nhận được lời hứa hẹn phục vụ VỊP kim cương của Phong Hàng Lãng, cô ta thực sự lười phải nhìn Phong Lập Hân.

Lam Du Du chính là một người phụ nữ yêu hận rõ ràng! Vì người mà mình yêu, cô ta tình nguyện trả giá tât cả. Vì Phong Hàng Lãng, cô ta tạm nhân nhượng vì lợi ích, đề có thê nhận được sự chiêu cô đáng thương trong chốc lát của anh.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 256


Chương 256:

Cho dù người phụ nữ có mạnh mẽ thê nào, trong phương diện tình cảm cũng sẽ có một mặt hèn mọn.

“Lập Hân, Gorilla… Xin lỗi anh, em lại làm ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của anh rôi! Đều tại em không tốt, em thực sự quá nhàm chán nên mới nghĩ ra ý đô nhốt mình lại. Anh có thể tha thứ cho em không?”

Lam Du Du không cần tận lực làm nũng, chỉ cân ăn nói dịu dàng một chút liên biên kiêu diễm thành trong sáng, yêu mềm đến mức thâm sâu vào trong xương cốt đàn ông.

Phong Lập Hân sao có thể giận Lam Du Du được chứ. Anh yêu cô còn không hết.

“Du Du, em không sao là tốt rồi.

Những thứ khác đêu không quan trọng. Nêu em ở chỗ này cảm thây bí bách thì ra ngoài đi tản bộ đi, thỉnh thoảng qua thăm anh là được rôi.”

Phong Lập Hân rât muôn ôm người phụ nữ đang đứng gân trong gang tâc, muôn ôm lây cô ta vào lòng, nói với cô ta răng những ngày qua anh nhớ cô ta đên nhường nào. Nghĩ thôi cũng đau đâu. Nhưng anh chỉ có thê hy vọng mà không tiên tới, anh sợ dung mạo bị huỷ của mình sẽ dọa cô ta sợ, khiên cô ta cảm thây chán ghét.

“Lập Hân, em nghĩ…”

Lam Du Du kéo dài giọng, quay đầu sợ hãi nhìn Phong Lập Hân. Bộ dạng vâng vâng dạ dạ vô cùng đáng thương.

Nêu không sao có thê nói rằng, Lam Du Du trong thời gian ngắn từ người biện thành quỷ. Lúc thì trông nhụ mì, điêm đàm, ngậy thơ, lúc thì dữ dằn, tâm địa như rắn, gương mặt đẹp đế biên hóa muôn ngàn vạn trạng.

Nhưng cô ta có có ý trỏ nên thánh thiện đến thế nào nhưng trái tim luôn ái mộ Phong Hàng Lãng chưa từng thay đồi.

Hàng lông mày kiếm của Phong Hàng Lãng giương lên, yêu tỉnh nữ này lại giỏ trò gì đây?

Phong Lập Hân lập tức đề ý, anh ta hiểu ý của Lam Du Du: “Hàng Lãng, em đi ra ngoài trước đi, anh có lời muôn nói riêng với Du Du.”

Đợi ánh mắt sắc lẹm Phong Hàng Lãng rời khỏi Lam Du Du, cô ta lại trở vê bộ dạng vô tội, đáng thương.

Trong lòng Phong Hàng Lãng đã bóp chêt cô ta mây lần. Nhưng có Phong Lập Hân ở đó, anh không thể không thu lại mũi nhọn của mình.

Ở một góc độ khác mà nói, Lam Du Du quả thực là “ân nhân” cứu mạng anh hai Phong Lập Hân. Đây cũng được xem là điên hình của người “làm nên được thành công thì cũng làm ra được thất bại”. Chỉ có điều phải nói ngược lại.

“Được.” Phong Hàng Lãng nhàn nhã đáp ứng: “Em đợi ngoài của.”

“Đợi ngoài cửa” có nghĩa là nếu Lam Du Du cô dám nói linh tinh, cả đòi này cũng đừng hòng rời khỏi phòng điều trị tích cực này.

Từ trước đến nay, Lam Du Du gặp mặt Phong Lập Hân đêu bắt buộc có mặt Phong Hàng Lãng. Dụng ý vô cùng rõ ràng. Nhưng hôm nay, người phụ nữ Lam Du Du kia lại cô ý đuôi anh đi, muôn nói riêng chuyện gì với Phong Lập Hân chứ, hoặc có lẽ đa phân là muôn chọc giận Phong Hàng Lãng.

Phong Hàng Lãng là một người cương quyết, khó thuân. Chỉ là anh có ý thao túng người khác hay không thôi, nêu người khác muôn thao túng anh, đúng là vô cùng táo bạo. Nhưng anh vẫn rât chiêu theo ý của anh hai Phong Lập Hân, bước chân vững chắc ra ngoài.

Từ lúc Lam Du Du bước vào, bác sĩ Kim không hề nói lời nào, anh ta chỉ coi mình như một cỗ máy điều trị có sinh mạng. Cũng vì có anh ta ở đó, Phong Hàng Lãng mới yên tâm rời đỉ.

Anh biệt bác sĩ Kim là một người có chừng mực, hơn nữa còn rất biết cách giữ chừng mục.

“Du Du, Hàng Lãng đi rồi, có lời gì em cứ nói. Có phải em ây lại gây khó dễ cho em?” Ảnh mắt Phong Lập Hân thâm thuý đọng lại ở người phụ nữ trước mặt, dường như anh muôn.

đem cô ta thu gọn vào trong đôi mắt mình.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 257


Chương 257:

“Không có ạ.” Lam Du Du kiêu diêm nói: ‘Lập Hân, em muôn ở lại Phong gia. Có được không? Thuôc nước khử độc ở đây có mùi nông quá, em ngửi cả một buổi tối không ngủ ngon nồi. Hơn nữa, em vô cùng thích những món ăn mà dì An làm, rât ngon.”

Lam Du Du đương nhiên không có dụng ý khác. Mục đích cô ta muốn ở lại Phong gia vô cùng rõ ràng, chính là muôn giám sát con bé bạch liên hoa Lâm Tuyết Lạc đây!

Mà đê nghị của Lam Du Du quả thực khiên Phong Lập Hân kinh ngạc.

Thậm chí trái tim anh còn có cảm giác bị kích động. Cô ây muôn ở lại Phong gia có nghĩa là gì? Có nghĩa là anh và cô ây nhanh thôi sẽ trở thành người một nhà.

“Lập Hân, anh không đồng ý sao?”

Đôi mắt Lam Du Du tràn ngập nước mắt.

“Được, được! Anh đồng ý, đồng ý!”

Phong Lập Hân liên tục đáp ứng, hận không thể ngay lập tức cùng Lam Du Du chuyền về Phong gia.

“Vậy anh phải ngoan ngoãn điều trị, em sẽ ở Phong gia đợi anh nhé.” Lam Du Du vui vẻ, mừng rỡ đáp lại.

Sau đó liền bỗ sung một câu: “Lập Hân, chuyện này anh phải đích thân nói với A Lãng nhé, anh ây dữ như thế, em sợ lắm.”

Đề Phong Lập Hân ra mặt nói với Phong Hàng Lãng, Lam Du Du liền không sợ Phong Hàng Lãng không đồng ý.

“Được, được, em bảo Hàng Lãng vào đây, anh nói Với em ây. Ở trước mặt Lạm Du Du, đối mặt với mọi lời khẩn câu của cô ta, anh chỉ biết đồng ý rôi lại đồng ý.

Vừa định đứng dậy gọi Phong Hàng Lãng vào bàn bạc, tâm tư xảo quyệt của Lam Du Du lại nghĩ ra một chuyện quan trọng hơn.

Thế là cô ta đứng sát bên tai Phong Lập Hân nói: “Lập Hân, anh nhớ là môi ngày đều phải gọi điện tói Phong gia nói chuyện với em đấy nhé.”

Nếu không Phong Hàng Lãng có “băm” cô ta ra cũng không ai biết!

Nhóm lên chính trên app truyện hola đọc tiếp nhé! Có buôn nôn không?

Trong phòng giám sát, từng lời nói và hành động của Lam Du Du đều lọt vào mắt của Phong Hàng Lãng.

Khi người phụ nữ hỏi ở lại trong Phong gia, Phong Hàng Lãng khẽ cau mày, ngọn núi này H00 thể chứa được hai con hồ, huống chỉ là hai con hồ cái!

Dự đoán rằng người phụ nữ Lâm Tuyết | Lạc còn lâu mới đạt đến cảnh giói của một con hỗ cái, cùng lắm chỉ có thể gọi là một con mèo hoang nhỏ bé đã được Phong Hàng Lãng anh thuần hóa, chứ đừng nói đến việc đấu với một người phụ nữ độc ác như Lam Du Du.

Cô nhất định sẽ bị Lam Du Du hành dạ giày vò cho đến mức mảnh vụn cũng không còn! Đây là kết quả hoàn toàn có thê dự đoán được.

Đừng nói là Phong Hàng Lãng đưa ra dự đoán này, ngay cả bác sĩ Kim cũng đã lo lăng điêu này. Còn có dì An và quản gia Mạc, không một ai là lờ, toát mô hôi lạnh thay cho Tuyết ạc Nghĩ đến tối nay anh có hẹn với người phụ nữ như mèo hoang, lông mày của Phong Hàng Lãng lại càng nặng trĩu hơn.

Nhưng sau đó, đôi mày kiêm cau lại của anh khẽ giãn ra, không phải người phụ nữ đó muôn ở lại Phong gia sao? Vậy đáp ứng cô ta là được rồi! Chuyện này hiếm gặp, có thể tạo nên một cơ hội tương kế tựu ké!

Khi Diệp Thời Niên xử lý vết cắn trên cánh tay và trở lại phòng giám sát, Phong Hàng Lãng chuân bị đi ra ngoài.

“Anh Lãng, xin lỗi… tôi…”

“Được rồi, cậu không cần giải thíchI Đi chuẩn bị sẵn dây xích và thuốc mê, một tiếng sau đợi tôi ở công sau Phong gia. Đi làm việc đi!” Phong Hàng Lãng lập tức ra lệnh, sau đó rời khỏi phòng giám sát.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 258


Chương 258:

Dây xích và thuốc mê? Diệp Thòi Niên căn môi, không cần đoán, những thứ này chắc chăn là dùng lên người Lam Du Du. Mặc dù rất thương hoa tiệc ngọc, nhưng đây cũng là do Lam Du Du tự làm tự chịu. Phong Hàng Lãng sao có thể bỏ qua cho một người nhẫn tâm ra tay làm tổn thương cho anh cả của anh được!

“Anh Lãng, anh trai anh tìm anh.” Lam Du Du rụt rè gọi Phong Hàng Lãng.

Muốn đọc được cơn tức giận trên khuôn mặt của anh, nhưng trên mặt anh chỉ có một vẻ dịu dàng như một quý ông. Điệu này khiến Lam Du Du lại càng lo lắng trong lòng.

Phong Hàng Lãng yên tĩnh đên đáng sợ! Lam Du Du không phải là sợ chệt, mà là cô ta chỉ sợ ngay cả cơ hội để chết yên ồn thì người đàn ông này cũng không cho cô.

“Ừm, đến đây.” Phong Hàng Lãng nhạt nhạt SàU lại một tiêng, sau đó bước đôi chân dài rắn chắc của mình Vào trong.

Khiến cho Lam Du Du không hề ngờ răng, Phong Hàng Lãng thực sự đã đông ý. Dường như không hề có chút do dự nào. Trong mơ hỗ, Lam Du Du ngửi ra được một chút dẫu vết không yên lòng, nhưng sau đó lại yên lòng.

Cô ta tự nghĩ răng Phong Hàng Lãng sẽ không giết cô a. Dù sao thì anh trai Phong Lập Hân của anh cũng còn phải dựa vào sự đông viên của cô ta mới có thê sống tiếp, không phải sao?

Đây gọi là trời sinh ra vạn vật, từng thứ rơi xuống. một! Tắt nhiên Phong Hàng Lãng cũng sẽ có điểm yếu!

“Hàng Lãng, em không được nhân lúc anh không có ở đây mà gây khó dễ cho Du Dul Cho dù cô ây có làm sai thì cũng để anh gánh lấy, em không được động đến cộ ấy, được chứ?”

Phong Lập Hân vẫn không yên tâm dặn dò.

“Anh cả, anh yên tâm đi, có dì An và quản gia Mạc, nhất định sẽ chăm sóc cho người phụ nữ yêu dấu của anh trở nên du dương thánh thót.”

Sau đó, Phong Hàng Lãng còn cúi thấp p xuông, ghé vào tai Phong Lập Hân nói nhỏ: “Chỉ cân anh dưỡng bệnh khỏe lại rồi có thể quay về động phòng.”

Câu nói hóm hỉnh này khiến trí tưởng tượng của Phong Lập Hân trở lại. Chỉ cân con người có ước mơ và hy.

vọng, họ sẽ có nguồn động lực để sống. Vì sự tồn tại của Lam Du Du, Phong Lập Hân sẵn sảng chịu đựng nỗi đau thể xác nặng nề đề tôn tại.

Dì An được Phong Hàng Lãng dặn ở Phong gia chờ Tuyết Lạc trỏ về. Tâm trạng của dì An tối nay đặc biệt vui vẻ, thứ nhất là vì tình trạng của Đại thiêu gia Phong Lập Hân đã khá hơn, thứ hai cũng là bởi vì Nhị phu nhân Lâm Tuyệt Lạc đã trở vê.

“Phụ nhân, cuối cùng cô cũng đã trở về rồi! Nào nào nào, ngôi xuông ngôi xuống đi, cô có đói không? Có khát nước ‘không? Gần đây sức khỏe của cô thế nào rồi? Có mệt nhọc không?

Có buồn nôn không?”

Dì An đầy nhiệt tình hỏi cô. Đối với bà ấy, nếu như Tuyết Lạc thực sự có thể mang thai một c** nh*, vậy thì điều đó là song hỷ lâm môn rồi.

Mệt nhọc thì đúng là có mệt nhọc, còn về buồn nôn hay không… bị dì An hỏi câu này, khiên Tuyệt Lạc thực sự cảm thấy dạ dày của mình có chút sôi trào mạnh mẽ.

“Không có, tôi vẫn ồn.” Tuyết Lạc lấy lại tinh thần nói, sau đó lại hỏi bà ấy: “Dì An, sao hôm nay dì không đến bệnh viện chăm sóc Phong Lập Hân?”

Tuyết Lạc đã ăn cơm ở nhà ăn trong trường rôi mới trở về Phong gia. Cô còn nghĩ là mình sẽ phải ngôi chờ ở bậc thêm, không ngờ đên nơi thì lại có dì An có ở nhà đề đợi mình.

Hơn nửa tháng trước rời khỏi căn nhà này, khiến cho Tuyết Lạc đau rách cả tim. Cô cảm thây mình đã bị mặc vào tắm lưới lừa dối khổng lồ mà Phong gia thêu dệt lên. Dù là dì An, quản gia đc còn có Tiểu Tiền, họ đều giúp Phong Hàng Lãng trêu chọc cô Lâm Tuyết Lạc. Họ rõ ràng biết rằng “Phong Lập Hân” bước ra khỏi phòng y tê là Phong Hàng Lãng đóng giả, nhưng họ vân dung túng bảo vệ cho Phong Hàng Lãng đề anh lừa gạt cô!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 259


Chương 259:

Xong hết!

Dù sao thì mình cũng sắp ly hôn với Phong Lập Hân rồi, đên lúc đó mình sẽ không còn có một chút liên quan gì đến Phong gia. Lừa gạt thì lừa gạt, thì có làm sao.

Có lẽ trong suy nghĩ của họ, cô chỉ là một người phụ nữ coi trọng tiền bạc, bị người ta khác trêu chọc cũng là do mình tự làm tự chịu, làm sao có thê mong đợi được sự tôn trọng của họ?

Tuyết Lạc rất buồn, nhưng cô không truy hỏi bắt cứ ai trong Phong gia về việc Phong Hàng Lãng đóng giả Phong Lập Hân để lừa dối cô. Cô không đủ tư cách, cũng không có tự tin như vậy. Gả cho Phon gia, cô vẫn luôn là một thứ có thể có cũng được mà không có cũng không sao, là một thân phận đáng xâu hỗ biết ăn biết uống mà thôi. Có lẽ trong mắt họ, chẳng qua chỉ là một chuyện vặt vãnh, nhưng trái tim của Tuyết Lạc đã bị tổn thương sâu sắc.

“Đại thiếu gia có bác sĩ Kim và quản gia Mạc chăm sóc rồi. Nhị thiếu gia đặc biệt yêu cầu tôi ở nhà chờ cô.

Phu nhân, cô chắc là đói rồi đúng , không, tôi đã làm thịt thăn hàm quê đề làm ám cơ thê và bao tử cho CÔ, cô chờ chút tôi đi múc cho cô.” Di An nói xong liên nhanh chóng đi vào phòng bếp.

Trong phòng bếp, dì An nhận được cuộc gọi từ Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng, nói rằng lát nữa sẽ đưa Lam Du Du trở về Phong gia, kêu phu nhân Tuyết Lạc tránh ở trong phòng.

Dì An sửng sốt và chọt nhớ tới lời của Lam Du Du: “Tất cả những người phụ nữ tơ tưởng đến Phong Hàng Lãng, đều phải chết!”

Nói thật thì, dì An sợ Lam Du Du từ tận đáy lòng. Người phụ nữ đó quá gian xảo, còn phu nhân Tuyết Lạc thì quá hiền lành, nếu cô ta biết cuộc hôn nhân của phu nhân Tuyết Lạc không phải là gả cho Đại thiếu gia Phong Lập Hân, mà là gả cho Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng…

Dì An không dám nghĩ đên chuyện người phụ nữ Lam Du Du kia sẽ hành hạ-phu nhân Tuyết Lạc như thế nào.

Nhưng có một điêu chắc chắn, phu nhân Tuyết. Lạc chắc chắn không phải là đối thủ của người phụ nữ đó!

Ngoài ra, phu nhân Tuyết Lạc còn đang thụ thai… Dì An vội vàng bưng bát thịt thăn hằm quê bước vào phòng khách.

“Phu nhân, mau về phòng đi. Nhị thiêu gia sẽ sớm trở lại.”

Trở lại phòng? Tuyệt Lạc giật mình: “Không cân, tôi ở phòng khách chờ anh ây về là được rồi. Chỉ nói vài câu thôi, không có lâu đâu.”

Đột nhiên, Tuyết Lạc nhìn chằm chằm vào dì An, người đang mang bát thịt thăn hầm quế cho mình. Dù bà ấy đã từng giúp đỡ Phong Hàng Lãng lừa gạt cô, nhưng mà bà ây thực sự rất quan tâm đến chế độ ăn uông ngủ nghỉ của cô.

“Dì An, cảm ơn dì đã chăm sóc tôi nhiều tháng như vậy. Cảm on dì.”

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé! Giọng nói Tuyết lãi khàn khàn. Có Vị chua sót trong mũi.

“Phu nhân, cô đang nói gì thế, chăm sóc chủ nhân là việc mà người giúp việc như tôi nên làm.”

Dì An vừa nói vừa nhìn ra cửa phòng khách: “Phu nhân, cô cứ vệ phòng tránh trước đã. Nhị thiếu ,gia nói là cô Lam Du Du kia đang muôn đến Phong gia một chuyên.”

Lam Du Du sẽ đến Phong gia? Tuyết Lạc khẽ mím môi, cô ây là người phụ nữ yêu dấu của Phong Lập Hân, đến Phong gia là điều đương nhiên. Nếu như nữ chủ nhân thật sự đã quay về nhà, vật thì việc ly hôn với Phong Lập Hân sẽ thuận buôm xuôi gió hơn tôi.

“Không sao đâu, dì An. Vừa hay tôi cũng có lời muốn nói với cô ấy.”

Người mới đến thay thế người cũ, Tuyết Lạc cảm thấy vẫn nên nói lời chào với Lam du Du. Hơn nữa, vốn dĩ mình đến đây là đề bàn chuyện. ly hôn với Phong Lập Hân, điều này cũng không mà trở ngại cho việc cô ta gả cho Phong gia.
 
Back
Top Bottom