Ngôn Tình Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 220


Chương 220:

Tuyết Lạc nghĩ đến một người khác, đó chính là Tiểu Tiền, một trong những tài xê của Phong gia. Cậu ta có lẽ sẽ không ở bên cạnh Phong Lập Hân. Lúc nãy Tuyết Lạc nhìn thầy người đưa dì An đến trường, hình như chính là tài xê Tiêu Tiên. Và. lại cô có điều gì nghỉ ngờ còn có thể nói bóng nói gió dò hỏi cậu ta một chút.

Miệng cậu ta không thê kín kẽ như quản gia Mạc, cậu ta là người đơn giản, không có tâm cơ gì, điêu tra một chút từ cậu ta chắc là cũng không quá khó.

Cuộc gọi đến tài xế Tiểu Tiên rất nhanh đã được kết nói.

“Phu nhân, cô muốn dùng xe sao?

Bây giờ tôi đang bận không lái được, hay là cô tự gọi taxi đi. Bắt loại taxi ciiff quy ấy, đừng bắt taxi đen. Cô tự chú ý an toàn nhé.”

Tài xế Tiểu Tiền không hề biết tối hôm đó phu nhân Tuyết Lạc sau khi cãi nhau với Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng thì đã rời khỏi Phong Cậu ta được Sắp xếp cả đêm đi La01 bác sĩ Kim về quê thăm mẹ. Nhưng quản gia Mạc cũng đã dặn dò, việc Bài thiều gia Phong Lập Hân xảy ra chuyện, không được đề phu nhân Tuyết Lạc biết.

Ra mẫu chốt lại còn không đáng yêu!

“Tiểu Tiền, cậu đang ở đâu? Tôi không bắt được taxi.” Dường như sau khi ở cùng người đàn ông như Phong Hàng Lãng một thời gian dài, Tuyết Lạc cũng trở nên mưu mô xảo quyệt hơn. Cô thử lây một số tin tức về Phong Lập Hân từ miệng của tài xế Tiêu Tiên.

“Quản gia Mạc bảo tôi đợi ở cổng bệnh viện đợi lệnh bắt cứ lúc nào!

Không được đi đâu cả! Phu nhân, cô đợi thêm một lát, sẽ có taxi ngay thôi.” Tài xế Tiểu Tiền quả nhiên rất thành thực.

“Tiểu Tiền, cậu đang ở cổng bệnh viện nào?” Tuyết Lạc nhân cơ hội hỏi.

“Chính là bệnh viên chung của quân khu. Lúc trước bác sĩ Kim làm việc ở đó.” Vừa nói xong, tài xế Tiểu Tiền mới nhận thức được điều gì đó, vội vàng nói: “Phu nhân, cô đừng đến đây, nhất định đừng đến. Phù nhân..

Phu nhân..

Thôi xong, nói lộ ra mắt rồi!

Cái miệng phá hoại này, chẳng trách Nhị thiếu gia luôn nói cậu ta là vừa vụng về vừa ngốc nghéch, mắu chốt lại còn không đáng yêu.

Sau vài câu, Tuyết Lạc đã lấy được từ khóa quan trọng ‘ tử miệng Tiểu Tiền đó là “Bệnh viện chung của quân khu”. Cô lập tức rời khỏi tiêu khu, chạy ra đường bắt taxi.

Bất luận là Phong Hàng Lãng giả. làm Phong Lập Hân đề lừa gạt tình cảm của Lâm Tuyết Lạc thế nào, thì Phong Lập Hân vẫn là người chồng hợp pháp của Lâm Tuyết Lạc. Mạng. của anh ta chỉ còn một sớm một chiều, người làm vợ như cô không thê ngồi yên một chỗ được.

Nếu như bản thân cô đã lựa chọn gả cho Phong Lập Hân, thì cô nhất định phải đảm nhận những trách nhiệm và nghĩa vụ mà một người vợ nên có.

Gần khu biệt thự này bắt được taxi thật sự rất khó, Tuyết Lạc chỉ có thể gọi xe giá cao trên phần mềm gọi xe, mặc kệ là xe trắng hay đen, tức tốc chạy thẳng đến bệnh viện chung của quân khu.

Trước công bệnh viện chung của quân khu, Tuyết Lạc gặp tài xé Tiểu Tiền đang đứng ở đó.

“Phu nhân, phu nhân, cô không thể vào. Quản gia Mạc không cho cô biết chuyện của Đại thiệu gia, đều tại tôi không tốt, lỡ miệng nói ra.’ “Tại sao lại không được để tôi biết?

Tôi là vợ hợp pháp của Đại thiếu gial”

Tuyết Lạc đây tài xế Tiểu Tiền đang chặn đường ra, nhưng Tiểu Tiên dường như kiên quyết không đề Tuyết Lạc vào bệnh viện.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 221


Chương 221:

Tài xê Tiêu Tiên biệt chuyện Nhị thiêu gia Phong Hàng Lãng đóng giả thân phận của Đại thiêu gia Phong Lập Hân, nhưng cậu ta lại không biết người chồng hợp pháp của phu nhân Tuyết Lạc không phải là Đại thiêu gia Phong Lập Hân, mà là Nhị thiếu „gia Phong Hàng Lãng. Cậu ta cho rằng Nhị thiêu gia đóng giả Đại thiếu gia chỉ là muốn hù dọa chị dâu mà thôi.

“Không vào cũng được! Vậy cậu nói cho tôi biết, bệnh tình của Phong Lập Hân thế nào rồi?” Tuyết Lạc ổn định lại tinh thần, cô biết chỉ dựa vào sức của mình thì không thể qua được Tiểu Tiền. Nên cô quyết định hỏi về bệnh tình của Phong Lập Hân trước.

“Đại thiếu gia… Anh ấy đã hôn mê hai ngày hai đêm rồi! Bệnh viện nói nêu.

như Đại thiếu gia không tỉnh lại, thì rất có khả năng trở thành người thực vật. Sẽ chêt não không thê cứu vãn được.” Nói mãi nói mãi, giọng trầm của Tiểu Tiền trở nên nức nở.

Chết não? Người thực vật? Hai thuật ngữ chuyên ngành này, quả thực là quá tàm nhân và đáng sợ. Nước mắt của Tuyết Lạc lập tức lăn dài trên má.

Phong Lập Hân từng là một người đàn ông xuất sắc và thành đạt, là công tử khiêm tốn có tiếng ở Thân Tiến Chỉ vì cứu em trai trong trận hỏa hoạn, hắn đã công hiện cơ thể khỏe mạnh của mình! Nhưng bây giờ, lại trở thành người thực vật?

Tuyết Lạc thực sự không dám nghĩ tiếp. Nước mắt như hạt trân châu đứt dây rơi thắng xuống.

“Sao lại như vậy? Sao lại như vậy chứ?” Tuyết Lạc nghẹn ngào.

“Nghe nói.. – Nghe nói Đại thiếu gia Tự sát.” Tài xế buồn bã không nói nên lời.

-Cái gì? Lập Hân… Anh ấy tự sát?”

Tuyết Lạc càng thêm kinh ngạc: “Lập Hân… Tại sao anh ấy muốn tự sát?

Tại sao?”

“Tôi không biết. Hình như là buổi tối ba ngày trước, tâm trạng của Đại thiếu gia không ồn định. Quản gia Mạc bảo tôi cả đêm đi đón bác sĩ Kim quay về. Nhưng không ngờ, bác sĩ Kim vừa vệ đện, liên phát hiện Đại thiếu gia. đã cắt mạch tự sát trong chăn nôi.”

Tài xế Tiểu Tiền lại nghẹn ngào, không nói nên lời. Con người vôn lương thiện, đều sẽ đồng tình với kẻ yếu đuối. Tiểu Tiền cũng không ngoại lệ. Huống hồ những điều mà Phong Lập Hân gặp phải, thực sự rất đáng thương.

Cảm xúc của Phong Lập Hân không ồn định là sau khi cô rời khỏi Phong gia? Sau đó sáng sớm hôm sau liên cách mạnh tự sát?

Phản ứng đầu tiên của Tuyết Lạc chính là, việc tự sát của Phong Lập Hân, cô thoát không khỏi liên quan.

Bởi vì cô không tính đến hậu quả của việc rời đi, cho nên mới khiến cho tâm trạng của Phong Lập Hân không ồn định! Cho nên anh ta mới tự sát!

Cảm giác áy náy và tội lỗi ập đến, Tuyết Lạc đâm sầm vào tài xê Tiểu Hiện đang xì mũi, lao thẳng vào bệnh viện.

Bệnh viện chung của quân khu quá lớn, tự đi tìm chắc chắn sẽ không tìm được. Tuyết Lạc chạy đến trạm yta của trung tâm cấp cứu, hỏi y tá về bệnh nhân tên Phong Lập Hân được đưa đến đây hai ngày trước.

Sau khi biết Phong Lập Hân đã được đưa đến phòng chăm sóc đặc biệt, Tuyết Lạc loạng choạng chạy đến đó.

Phòng chăm sóc này vô cùng đặc biệt. Bình thường chỉ người có cập.

bậc thiêu tướng mới có thể vào. Điều này có thê thây Phong Hàng Lãng đã dùng nhiều môi quan hệ vì Phong Lập Hân.

Ngoài cửa hành lang, Tuyết Lạc bị vài người trông nhự vệ sĩ chặn lại. Dù Tuyết Lạc có giải thích thê nào với họ răng cô là vợ của Phong Lập Hân thì họ vận không chịu cho cô vào. Còn lên giọng cảnh cáo Tuyết Lạc không được làm ôn, rời đi ngay lập tức.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 222


Chương 222:

Không biết là do tiếng của Tuyết Lạc làm kinh động đến người sau cửa hành lang, hay là vì tài xế Tiểu Tiền đã gọi điện thông báo, một lát sau, quản gia Mạc từ bên trong bước ra, ra hiệu cho vệ sĩ canh gác bên ngoài không được thô lỗ với Tuyết Lạc.

“Phu nhân? Sao cô lại đến đây?” Sau khi nhìn thấy Tuyết Lạc, khuôn mặt thâm trầm của Mạc quản gia hơi ngạc nhiên.

“Quản gia Mạc, Lập Hân thế nào rồi?

Anh ây tỉnh lại chưa?” Tuyết Lạc lo lắng hỏi.

Quản gia Mạc thở dài, mắt đỏ hoe, buồn bã lắc đầu: “Đại thiếu gia đã hôn mê hai ngày hai đêm rồi… E là lần này không thể qua khỏi!”

“Sao lại vậy chứ?” Nước mắt Tuyết Lạc lăn dài trên má: “Đều tại cháu không tốt, cháu không nên chạy khỏi Phong gia. Lập Hân nhất định là vì cháu nên mới kích động nghĩ không thông.”

“Phu nhân, cô đừng tự trách mình.

Đại thiếu gia không THẾ, là vì cô mà nghĩ không thông đâu..

Nhìn thấy nước mắt của phu nhân Tuyết Lạc rơi XuÔng, quản gia Mạc rất laT lòng. Tât cả mọi chuyện, phu nhân chăng làm gì sai cả. Cô chỉ là một người bị hại. Trách cũng chỉ trách ông lúc đó quá ngu ngồc, lúc Đại thiêu gia cùng ông giao phó hậu =SU.

mà ông lại không nhận ra biểu hiện muốn chết của Đại thiệu gial “Mạc quản gia, đề tôi vào thăm Lập Hân được không? Tôi chỉ đứng ngoài cửa của khu chăm sóc đặc biệt nhìn anh ây thôi cũng được. Mạc quản gia, cháu cầu xin bác.” Tuyết Lạc khóc lóc câu xin.

Nếu như nói bản thân mỗi lần gặp Phong Lập Hân đều là Phong Hàng Lãng đóng giả, vậy chẳng phải là cô vân chưa từng gặp người chông Phong Lập Hân thật sự hay sao?

“Nhị thiếu gia đang ở bên trong! Cậu ấy sẽ không đề cô gặp Đại thiều gia đâu.” Mạc quản gia lại thở dài xót xa.

Ai cùng Phong Lập Hân tuân táng”tuẫn táng: chôn người sống cùng với người đã chêt Kỳ thật là Tuyết Lạc đã gặp qua Phong Lập Hân.

Đó là khi chú của anh, ,Fhong Nhất Minh đưa một nhóm cổ đông tập đoàn Đại Bang, còn cả các bác sĩ pháp y, v.v… đên Phong g gia đề tiền hành giám định kết quả sức khỏe cho cháu trai Phong Lập Hân của mình, và đó cũng là lần duy nhất Tuyết Lạc bước vào phòng trị liệu của Phong Lập Hân.

Lục đó trong phòng trị liệu, cảm giác đầu tiên của Tuyết Lạc chính là lạnh.

Nhiệt độ trong phòng So với bên ngoài thấp hơn mây. độ, lại còn sộc mùi hăng gay mũi của thuốc khử trùng.

Trong phòng là một mảnh tối tăm, Tuyết Lạc chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy Phong Lập Hân đang năm trên chiếc giường bệnh đặc biệt.

Thành thật mà nói, vào thời điểm ấy Tuyết Lạc cũng không nhìn rõ bộ dạng Phong Lập Hân, chỉ cảm giác được Phong Lập Hân bị đủ loại dụng cụ theo dõi sức khỏe bao vây, thực sự làm người ta tâm sinh thương hại.

Một sinh mệnh trẻ trung nhưng lại bị trói buộc bởi những thiết bị y tê lạnh lẽo.

Tuyết Lạc chỉ lo đau thương cho số phận bất hạnh của Phong Lập Hân, cũng không nghĩ tới nhiều phương diện khác. Chỉ cảm thấy bệnh tình của Phong Lập Hân trong nháy mắt đã trở nên cực kỳ nghiêm trọng, ngay cả nói chuyện cững không thê nói rõ ràng.

Tuyết Lạc nào biệt, kia là Phong Lập Hân thật, còn “Phong Lập Hân” người ra khỏi phòng trị liệu lại là người đản ông xấu xa Phong Hàng Lãng giả dạng.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 223


Chương 223:

“Phong Hàng Lãng dựa vào đâu mà không đồng ý cho tôi vào gặp Phong Lập Hân? Tôi là vợ của Phong Lập Hân, tôi mới là người giám hộ đầu tiên của anh ây, Phong Hàng Lãng dựa vào cái gì mà không đồng ý?”

Lại là Phong Hàng Lãng không chol Tuyết Lạc thật sự không nhịn được nữa: “Đều là lúc nào rồi, Phong Hàng Lãng hắn cùng bạo quân giồng nhau, một tay che trời, cái này không được cái kia cũng không được, ai cho hắn có quyên lực như vậy?”

Trong khi Tuyết Lạc đang tranh cãi với quản gia Mạc, cánh cửa phòng chăm sóc đặc biệt bị người từ bên trong chậm rãi mở ra. Sau đó dáng người đứng thẳng của Phong Hàng Lãng xuât hiện trước mặt Tuyết Lạc.

Tuyết Lạc thực sự giật mình.

Mới chỉ có mây ngày, mà người đàn ông này nhìn hốc hác tiêu tụy đi mây năm, mái tóc ngăn khỏe mạnh vì không được chăm sóc nên giờ rối tung, gò má hốc hác xanh xao, cằm râu mọc lún phún, còn có một thân quân áo nhăn nhó… Mới ba ngày, nhìn anh trông như dân tị nạn Syria!

Đôi mắt đỏ tơ máu và đôi môi nứt nẻ của người đàn ông này khiến trái tim Tuyêt Lạc đau đón.

Giờ khắc này, Tuyết Lạc lại không thể thốt ra bát luận cái gì đề chất vấn người đàn ông trước mặt.

Nhưng đột nhiên, người đàn ông di chuyền nhanh. như một con báo, lập.

tức xông lên lấy, tay kẹp vào cô Tuyết Lạc, dùng lực gân như muốn nhắc bồng cô lên khỏi mặt đất.

“Lâm Tuyết Lạc, cô làm loạn như vậy còn Giữa đủ sao? Cô không phải là đã chạy trốn ra khỏi sự trói buộc của Phong gia sao? Vì cái gì còn muôn n lại đây?”

Sự phận nộ của Phong Hàng Lãng chất đầy trong ánh mất, đôi mát anh đỏ rực nh? máu, thô bạo khủng khiếp như quỷ dữ: “Lâm Tuyết Lạc, nêu anh trai tôi không thể tỉnh lại được hoặc là chết đi, tôi sẽ đem tất cả các người tuân táng cùng anh ây.”

Tuyết Lạc không có giấy dụa, lặng lẽ nhìn vào cặp mất tràn đây phẫn nộ, nước mắt liên rơi xuống.

“Nhị thiệu gia… Nhị thiêu gia, cậu đừng như vậy… phụ nhân là vô tội, tôi sẽ cùng Đại thiếu gia tuẫn đáng Quản gia Mạc xông tới ngăn cản Phong Hàng Lãng đang bạo phát như dã thú.

Tải app truyện hola đọc tiếp nhé! Với sự hợp lực của tất cả mọi người, rốt cuộc cũng đem Phong Hàng Lãng đang tức giận rời đi.

SKN,: khiUn ” Tuyết Lạc bị ngạt thở trong một khoảng thời gian dài, nhịn không được ho khan vài tiếng. Nhìn thây cánh cửa ở hành lang đang khép hờ, nhân lúc mọi người không chú ý, Tuyết Lạc mới khôi phục một chút sức lực liên xông vào.

Cơ hội này là phải nắm chắc. Tuyết Lạc biết, chính mình nếu bỏ lỡ lần này, sẽ không bao giờ còn khả năng thừa nước đục thả câu dưới mí mặt của Phong Hàng Lãng.

Tuyết Lạc vội vã chạy vào, dọc theo hành lang sâu thắm cô nhìn thấy bác sĩ Kim đang nói chuyện với vị bác sĩ người nước ngoài trước cửa số kính lớn. Tuyết Lạc nhanh chóng chạy vệ phía cửa sổ kính.

Lần này, Tuyết Lạc nhìn thấy Phong Lập Hân rất rõ ràng, thân thê gây đên mức gân như chỉ còn lại bộ xương, anh đang yên lặng nằm trên giường trong phòng chăm sóc đặc biệt, bị đủ loại thiết bị kiểm tra đo lường bao vây lấy.

“Lập Hân… thực xin lỗi.” Nước mắt một lần nữa che mờ tầm nhìn của Tuyết Lạc, cô ghé mặt vào trước cửa số kính nghẹn ngào.

Giờ phút này, Tuyết Lạc đột nhiên hiểu ra tại sao Phong Hàng Lãng không đề cô gặp Phong, Lập Hân anh trai anh. Anh không muốn tình cảnh bi thảm của anh trai mình bị phơi bày giữa ban ngày. Đối với Phong Lập Hân, đó là một sự tàn nhân khiên anh ấy đau thầu xương, đối với Phong Hàng Lãng, đó là một nỗi đau không thể chịu đựng được.

Tuyết Lạc hiểu Phong Hàng Lãng, cũng lý giải được Phong Hàng Lãng!

“Cút đi! Anh trai tôi không cần sự đồng tình hay thương hại của bắt kỳ ail” Một giọng nói lạnh nhạt vang lên sau lưng Tuyết Lạc.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 224


CHương 224:

Tuyết Lạc lau đi những giọt nước mắt lăn trên má, quay người lại: “Được, tôi đây liên cút.”

Tuyết Lạc chăm chú nhìn Phong Hàng Lãng tiều tụy, trong lòng lại cảm thây đau đớn.

“Không được nói với ai về tình trang của anh tôi! Nếu không, tôi sẽ giêt cô.” Giọng nói của Phong Hàng Lãng lạnh đến thấu xương.

“Được. Tôi sẽ không nói, ai cũng MIẾNG nói.” Tuyết Lạc thuận theo trả ời Cô biết rằng bây giò, trên thế giới này, không ai quan tâm đến sinh tử của Phong Lập Hân hơn Phong Hàng Lãng. Trơ mắt nhìn người anh trai đánh đổi mạng sông đề cứu chính mình, liền như thế chết một cách thê thảm trước mắt Phong Hàng Lãng, anh hẳn phải chịu bao nhiêu đau thương, thống khổ.

Tuyết Lạc ngoan ngoãn xoay người rời lấi cũng không nói lời nào k*ch th*ch người đàn ông vốn đang thống khổ này.

Sau khi bước ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, Tuyết Lạc bám vào một góc lan can không có rào chắn mà khóc lớn. Cô cảm thấy tiếc cho Phong Lập Hân bắt hạnh, đông thời cảm thây đau lòng cho người đàn ông tên Phong Hàng Lãng.

Thật lâu sau, cho đến khi Tuyết Lạc khóc không ra âm thanh, quản gia Mạc ở phía sau mới chậm rãi bước tới.

“Phu nhân, tôi sợ Đại thiếu gia lần – này thật sự không qua khỏi, Nhị thiếu gia sẽ bị hận thù làm cho mù quáng.

Cô nên rời khỏi đây, rời khỏi Phong.

gia. ng quay lại! Tất cả những điều này, cô là người ngoài vô tội, không nên bị liên lụy.”

“Không… cháu sẽ không đi! Bác có thể chôn cùng Phong Lập Hân, tại sao cháu không thê? Cháu là vợ của Phong Lập Hân! cháu càng nên vì Phong Lập Llân tuẫn táng.” Tuyết Lạc gạt nước mắt.

“Phu nhân, cô nói bậy bạ cái gì đó.

Cô đâu phải… than ôi!” Quản gia Mạc thở dài: “Quên đi, không nói nữa. Có một số chuyện, cô không biết so với biết vẫn tốt hơn.”

Đúng là! Nếu để phu nhân biết Nhị thiệu gia Phong Hàng Lãng mới là chồng của cô, hơn nữa chỉ là Đại thiêu gia muôn sau khi chết, có người chăm sóc em trai mình, vì vậy cô tạm thời được chọn làm em dâu…

Xem ra càng giải thích càng không rõ ràng!

Vừa nhìn thầy Nhị thiêu gia hung hãn suýt chút nữa đã b*p ch*t vợ mình, quản gia Mạc cảm thấy mình nói đúng không sai. Điêu đó sẽ chỉ làm phu nhân tăng thêm sự lo lắng và phiền não.

“Quản gia Mạc, đừng quản cháu, bác trở lại phòng bệnh chăm sóc Lập Hân đi. Còn có Phong Hàng Lãng… Bác không được dung túng anh ta làm chuyện gì ngu ngốc. Trong trường hợp anh ta mất kiếm soát không khống chế được cảm xúc mà giêt người, thì anh ta cả đời này coi như xong rồi!” Đây mới là điều Tuyết Lạc lo lãng nhật.

“Tôi biết! Nhưng cái tính tình này của Nhị thiếu gia… nêu đã nóng lên, thì Sức mười con trâu cũng không ngăn được! Tôi lo lắng nêu Đại thiêu gia…

thật đi rồi, ai mới có thể ngăn cản được Nhị thiếu gia đây?”

Quản gia Mạc là người từng { trải qua bao nhiêu sóng to gió lớn. Nếu thiếu gia Phong Lập Hân có thể cứu chữa được thì tốt quá rồi! Nhưng nêu thật sự xảy ra chuyện gì bất trắc, ông ây sẽ dùng hệt lý trí đề bảo vệ Nhị thiêu gial Băng không, ông liền thấy hồ thẹn với tô tiên của Phong gia.

Ai có thể ngăn cản Phong Hàng Lãng đây? Tuyệt Lạc nghĩ ngợi lung tung, cậu Hạ Chánh Dương? Tuyệt đôi không có khả năng! Gặp phải loại phiên toái này, ông ây hận bảo vệ chính mình còn không kịp!

Phương Diệc Ngôn? Cũng không có khả năngT Anh ta làm sao có thể thuyết phục được Phong Hàng Lãng một tên đầu trâu sức bò như vậy!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 225


Chương 225:

Phong Nhất Minh, chú của hai anh em Phong gia? Đoán chừng ông ta rất mong anh em Phong Lập Hân và Phong Hàng Lãng nhanh chóng gặp tai nạn, sau đó một mình có thể kê thừa tập đoàn Phong gia.

Vậy còn ai có thể giúp Phong Hàng Lãng?

Tuyết. Lạc nghĩ về một người. Một người đàn ông đã từng đến Phong gia đề thăm Phong Lập Hân. Một người đàn ông có dáng người vạm vờ vững chắc như bức tường thành.

Nghe quản gia Mạc nói qua, người đàn ông đó dường như là ân nhân của hai anh em họ.

“Quản gia Mạc, bác có thể tìm người đã trở lại Phong gia thăm Phong Lập Hân! Hình như anh ta họ Nghiêm.”

*Ý cô là Nghiêm Bang?”

Quản gia Mạc nhướng mày, có vẻ như Nghiêm Bang là một ứng cử viên sáng giá.

“Thưa phu nhân, tôi sẽ đề Tiểu Tiền đưa cô trở lại trường học trước. Cô ở đây cũng không giúp được gì nhiều.

Mẫu chốt là đừng đê Nhị thiêu gia nhìn thấy. cô, nều không cậu chủ sẽ lại giận cá chém thớt mà phát điên với cô.” Quản gia Mạc lo lắng cho tình cảnh của phu nhân.

“Nếu Phong Hàng Lãng muốn trút giận lên người tôi, thì hãy cứ để anh ây làm vậy đi! Còn hơn một mình thông khổ đè nén nỗi đau ở trong lòng.” Tuyết Lạc u ám.

“Phu nhân, tôi biết cô cảm thấy có lỗi với Nhị thiểu gia. Nhưng tính tình của Nhị thiêu gia bây giờ rất khó đoán, tôi sợ cậu chủ sẽ vô tình làm tổn thương cô. Nếu gây ra tốn thương không thê khắc phục được, tình hình sẽ càng tệ hơn!”

Quản gia Mạc từ trước đến nay đều lấy đại cục làm trọng: “Phu nhân vẫn nên trở về trường học trước. Nghe lời tôi!”

“Tôi sẽ không vê! Phong Lập Hân bệnh nặng thành như vậy rồi. Sao tôi có thể còn tâm trạng mà học hành chứ! Quản gia Mạc, cứ đi làm chyện của bác đi, tôi sẽ không gây thêm phiền phức nào đâu.”

Nhìn thấy Tuyết Lạc nhất quyết không chịu rời nh quản gia Mạc chỉ có thể thở dài: “ Vậy phu nhân cô hãy bảo trong. Để Tiêu Hình an bài phòng trực của y tá cho phu nhân nghỉ ngơi một lát. Nhớ đừng lộn xộn với Nhị thiếu gia nữal”

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhé! Tuyết Lạc gật đầu đồng ý.

Phong Hàng Lãng biên mất ba ngày, thì Lam Du Du điên cuông ba ngày, mà Diệp Thời Niên cũng thảm thiết bị cô ta quăng quật trong ba ngày.

Ban đầu cô ta bức Diệp Thời Niên gọi điện liên tục cho Phong Hàng Lãng, nhưng tắt máy.

Cô ta lại bắt Diệp Thời Niên gọi điện đến tập đoàn GK và cả Phong gia, thư ký nói răng Phong Hàng Lãng yêu quý của họ đã ba ngày không đi làm, còn điện thoại của Phong gia vận liên tục không ai nhậc máy. Còn có anh em bạn bè tốt của Phong Hàng Lãng, Diệp Thời Niên cũng đều đi tìm qua.

Lam Du Du đưa ra thẻ vàng cảnh cáo cuối cùng, nêu Diệp Thời Niên vẫn không tìm thầy Phong Hàng Lãng, c ta sẽ trốn ra khỏi biệt thự, chính mình Sẽ tự đi tìm.

Diệp Thời Niên không tin Lam Du Du có thể trốn thoát dưới con mắt của mình, nhưng nhìn thấy Lam Du Du hành. hạ mình cả ngày lẫn đêm, cũng tự hành hạ bộ dạng nhu nhược đáng thương của chính cô, Diệp Thời Niên lại động lòng trắc ần.

Trên cánh tay trái của Diệp Thời Niên, đã bị Lam Du Du cắn vài lần. Thỉnh thoảng, cô ta còn tự cắn vào cánh tay của mình.

Diệp Thời Niên không rõ ràng lãm, đên tột cùng người phụ nữ này đôi với Phong Hàng Lãng sâu sắc đến mức nào, nhưng anh có thể cảm nhận rõ ràng Lam Du Du đối với Phong Hàng Lãng là tình cảm vô cùng chân thành và quyên luyến. Mặc dù loại tình cảm và sự quyến luyến này không tươi mới cũng không lành mạnh, thậm chí nó còn mang một mùi chết chóc ngột ngạt.

Tình yêu trung thành không thay đổi luôn đực khao khát và trân trọng.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 226


Chương 226:

Diệp Thời Niên thực sự đồng cảm với tà Du Du đang ngược đãi với bản thân mình. Có lẽ theo quan điểm của Diệp Thời Niên, một người phụ nữ nhỏ bé yêu ‹ đuối lại yêu sâu đậm một người đàn ông không yêu mình, nhìn thê nào cũng khiên người ta thương cảm và xót xa.

“Lam Du Du, nếu cô không làm ầm lên nữa, tôi hứa sẽ ra ngoài tìm Phong Hàng Lãng cho cô. Nhưng điều kiện tiên quyết là cô không được trồn khỏi đầy.” Ánh mắt của Diệp Thời Niên rơi vào đồng, dây xích kim loại u ám đang nằm ở góc biệt thự.

Lam Du Du cũng liếc nhìn đống xièng xích, khẽ hừ lạnh: “Cho nên, anh lại muôn xích tôi?”

Sau đó, thân thể cô đột nhiên ngã xuông đất như một xà nữ mêm mại không Xương: “Tôi hơi thở đều đã yếu ót như này rôi, anh sao lại nỡ lòng xích tôi vào? Tại Sao anh lại không có chút thương hoa tiếc ngọc nào vậy, nhanh lại đây, đỡ tôi lên.”

Tim Diệp Thời Niên đập rộn ràng. Anh biết rõ thân thể người đàn ông cứng cáp của mình đang cân gì. Nhưng đột ngột chân của anh như bị đóng định trên mặt đất, không tiến lên dù nửa bước.

Anh biết rằng Lam Du Du quá nguy hiểm. Tiếp. cận cô ta tương đương với việc tiệp cận một quả bom hẹn giờ.

Có thể nỗ bát cứ lúc nào làm anh tan xương nát thịt.

Đôi mắt to ngắn nước của Lam Du Du đầy vẻ quyên rũ, chỉ cân một cái liếc mắt liền có thể thu phục ba hồn bảy vía của người đàn ông. Và nửa bờ vai kia không biết lúc nào đã lộ ra, trắng nõn như búp măng non.

Diệp Thời Niên chỉ cảm thấy khó có thế kìm nén khí huyết đang ào ạt trong cơ thê.

Anh biết rằng Lam Du Du muốn thoát khỏi con mắt của anh đề chạy đi tìm Phong Hàng Lãng. Nhưng anh không cho cô cơ hội này.

Ngay khi Lam Du Du lao vào vòng tay của Diệp Thời Niên, anh đã nhanh tay lẹ mắt giáng một đòn vào gáy Lam Du Du, một cơn choáng váng nặng nê ập đến khiến Lam Du Du ngật xỉu trong vòng tay của Diệp Thời Niên.

Hương thơm tự nhiên và nhàn nhã nhè nhẹ quanh quần bên mũi Diệp Thời Niên, còn CÓ CƠ thể mềm mại không xương của người phụ nữ, đối với Diệp Thời Niên mà nói, quả thật là cực hình!

Nhưng Diệp Thời Niên trong nháy mát ý thức được, Lam Du Du là người phụ nữ của Phong Hàng Lãng.

Không đúng, hình như là người phụ nữ của Phong Lập Hân. Cho dù đó là người phụ nữ của Phong Lập Hân „ người phụ nữ của Di Hàng Lãng, thì người phụ nữ này cùng Diệp Thời Niên anh không có nửa điểm quan hệ.

Chính mình nhớ thương không được!

Cũng không dám nhớ thương!

Từ từ đặt người phụ nữ năm xuông, Diệp Thời Niên khế thở dài, sau một hôi vật lộn, cuôi cùng anh cũng khóa được sợi xích trên mắt cá chân của Lam Du Du.

Vết thương ở mắt cá chân trái của cô ta đã lành, nhưng Diệp Thời Niên vẫn không đành lòng dùng. xích sắt lần nữa khóa lên trên miệng vết thương đỏ sậm đó, cho nên anh đã thay đôi, khóa lây bên chân phải còn lại của Lam Du Du.

Dù Diệp Thời Niên có thương hoa tiếc ngọc đến đâu, anh cũng không thể thay đổi sự thật tàn bạo răng Lam Du Du đã ra tay sát hại Phong Lập Hân một cách rất ác độc.

Một người phụ nữ xinh đẹp và tinh tế như vậy thê nhưng tâm lại độc như răn.

Sau khi khóa Lam Du Du, Diệp Thòi Niên khóa tất cả các cửa ra vào, cửa SỐ của biệt thự, kích hoạt thiết bị báo động thông minh trước khi anh rời khỏi biệt thự.

Hai giờ sau, Diệp Thời Niên từ bên kia vôị vã trở về.

Diệp Thời Niên thở hồn hến, hắn cầm cốc nước lên uông một hơi hết sạch.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 227


Chương 227:

Lam Du Du đã sớm tỉnh lại, cô ngồi trong bóng tối, ánh mắt cô vân nhìn chằm chằm vào chỗ cổ chân bị xích.

Lúc này trông cô giông một con chim hoàng yên bị nhốt trong lồng làm cho người ta không nhịn được mà đau lòng.

Nhưng khi nghe được lời của Diệp Thời Niên thì lại càng thêm tệ: “Lam Du Du, tôi đoán cô cũng không còn sông được bao lâu nữal”

“Vậy sao, Phong Hàng Lãng đã tìm được cách giệt tôi rôi?” Lam Du Du đang cười, vẫn là kiều cười ngây thơ đó.

Giống như cái chết đối với cô ấy không phải là chuyện gì quá kinh khủng. Cô ây có biệt hay không mạng sống của con người chỉ có một, không còn mạng sống, từ nay về sau cô sẽ hoàn toàn biến mắt trên cõi đời, sẽ bị thời gian nhanh chóng xóa nhòa.

“Tôi cũng không rõ anh ấy sẽ giết cô bằng cách nàoÌ Nhưng tôi biết nếu Phong Lập Hân chết thì cũng là ngày tận thê của côi”

Điều Diệp Thời Niên nói là sự thật, nếu như Phong Lập Hân chết rồi, Phong Hàng Lẵng tuyệt đối không đề thủ phạm giết anh trai hắn còn sống, xác Lam Du Du được chôn trong đám tang của Phong Lập Hân chính là sự lựa chọn thích hợp.

“Sao cơ? Phong Lập Hân muốn chết?

Hắn bị bỏng nặng như vậy, người không ra người, quỷ không ra quỷ còn sông cũng mất mặt! Chết đi là đúng rôi!”

Lam Du Du hừ lạnh một tiếng, cô ta không hề vì chuyện mình đã hại Phong Lập Hân mà áy náy lại còn nói ra được những lời tàn nhân như vậy.

Nếu để Phong Hàng Lãng nghe được, có mười Lam Du Du cũng bị hắn g**t ch*t hết!

Cả nhà tải app truyện hola dọc tiếp nhé! Diệp Thời Niên thật sự tức giận.

Phong Lập Hân vô tội dành hết tình yêu cho cô ta thật không công bằng, hắn yêu cô sâu đậm như vậy nhưng người phụ nữ này thì sao? Co ta thậm chí còn mong hắn chết!

“Lam Du Du cô phải biết nều Phong Lập Hân chết, cô cũng sẽ chét!

Phong Hàng Lãng nhất định sẽ giết cô rôi mang xác cô chôn cùng với xác Phong Lập Hân.”

Diệp Thời Niên phân tích thiệt hơn Hiế cô. Thay vì nói Phong Lập Hân chết, Lam Du Du sẽ không thê sống lâu chỉ bằng hắn nói rõ tình cảnh nguy hiêm của cô lúc này.

“Không! Không muốn! Tôi không muôn chôn cùng với Phong Lập Hân!

Hắn là ai chứ, tại sao tôi phải chôn cùng hắn? Muốn chôn, tôi cũng chỉ chôn cùng Phong Hàng Lãng!” Lam Du Du lông lên.

”… Diệp Thời Niên kinh ngạc, thì ra người phụ nữ này không sợ chết mà cô ta sợ phải chôn cùng một mộ với Phong Lập Hân.

Lại còn muốn chôn cùng Phong Hàng Lãng? Đúng là tình yêu đậm sâu Krôig thể chia cắt!

“Nếu Phong Lập Hân thực sự chết, cô nghĩ cô còn có thể được lựa chọn sao. Cô không muốn chôn cùng Phong Lập Hân cũng phải chôn cùng Phong Lập Hân! Phong Hàng Lãng tuyệt đôi sẽ không buông tha cô!”

Có lẽ Diệp Thời Niên thích tính cách ương ngạnh phóng khoáng của Lam Du Du nhưng hắn biêt Phong Hàng Lãng nhất định sẽ không chấp nến càng không nghe theol Phong Lập Hân chêt, Phong Hàng Lãng tuyệt đối không đề cho Lam Du Du sông sót, huống chỉ Phong Lập Hân còn yêu sâu đậm người phụ nữ Lam Du Du này.

Dường như Lam Du Du bị kích động hoặc là cô không sợ chết trong tay Phong Hàng Lãng nhưng lại sơ phải chôn cùng Phong Lập Hân. Để thân xác mình chôn cùng với người đàn ông mình không yêu quả thật là ác mộng!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 228


Chương 228:

Nếu người cũng chết thì làm sao còn biết được đâu là ác mộng?

Nếu như muốn chết, cô cũng chỉ muốn chết cùng Phong Hàng Lãng, cùng chôn trong một mộ với Phong Hàng Lãng mà thôi!

Thấy người phụ nữ đã im lặng, Diệp Thời Niên nói: “Nghe nói sáng hôm kia, Phong Lập Hân cắt cỗ tay tự sát.

Hiện tại hán vẫn năm hôn mề trong phòng theo dõi! Bác sĩ nói, nêu nhứữ bỏ lỡ 72 giờ quan trọng này, Phong Lập Hân vĩnh viễn sẽ phải sống thực vật, cũng gân giống như là người chết!”

Lam Du Du yên lăng giông như đang suy nghĩ. điều gì. Bất thình lình, cô, ngâng đầu lên lay cánh tay cầm cốc nước của Diệp Thời Niên, vội vàng nói: “Diệp Thời Niên! Nhanh đưa tôi đến bệnh viện, ngay bây giờ!”

“Đến, đến bệnh viện? Cô bị làm sao?

Cô lại muốn đùa giỡn tôi kiểu gì nữa đây?”

Nửa chén nước bị sánh ra ngoài rơi vào cổ áo Lam Du Du làm lộ ra màu áo lót mơ hồ. Yết hầu Diệp Thời Niên không ngừng lên xuống, không thể không nói, trong lúc lo đãng người.

phụ nữ Lam Dù Du này cũng có thể khiên đàn ông nảy ra h*m m**n.

“Mang tôi tới bệnh viện Phong Lập Hân! Phải đi ngay lập tức!” Lam Du Du lắc mạnh cánh tay Diệp Thời Niên.

“Sao cơ? Cô bảo tôi dẫn cô tới bệnh viên tìm Phong Lập Hân? Cô muôn tự đến cửa tìm chêt sao?” Diệp Thời Niên há hốc mồm.

“Không phải anh nói Phong Lập Hân hôn mê chưa tỉnh sao? Anh dẫn tôi đi gặp Phong Lập Hân! Tôi chắc chắn có thể làm cho hắn tỉnh lại.” Lam Du Du kiên định nói.

Diệp Thời Niên ngắn ra, người phụ nữ này nói có thê làm Phong Lập Hân đang hôn mê tỉnh lại? Cô ta có khả năng này sao? Nếu cô ta có thể, Phong Hàng Lãng đã gọi Phong Lập Hân tĩnh dậy từ lầu rồi? Cô ta nghĩ mình là bồ tát tái thế sao?

“Cô có thể làm Phong Lập Hân tỉnh lại? Làm sao có thể chứ? Chẳng lẽ cô tin thế giới này có phép màu? Hay là cô muôn nhân cơ hội này chạy trôn?”

Diệp Thời Niên không quên đề phòng Lam Du Du bắt cứ lúc nào bởi cô ấy thực sự có quá I nhiều mưu mẹo.

Thỉnh thoảng cô ây sẽ bày ra mưu ma quỷ quái khiên cho Diệp Thời Niên sống dở chết dở.

“Diệp Thời Niên, nếu anh sợ tôi chạy trốn, ân cứ khóa tôi lại! Nếu như anh không để tôi đi, anh chính là người thấy chết mà không ‹ cứu! Di ng Lập Hân thực sự sắp chết rồi, anh chính là một trong những thủ phạm!”

Lam Du Du là một người phụ nữ thông minh. Cô biết nên nói điều gì để có thê k*ch th*ch Diệp Thời Niên.

“Tại sao tôi lại trở thành thủ phạm chứ?” Diệp Thời Niên khó hiểu hỏi.

Hiển nhiên hắn đã mắc bẫy Lam Du Du.

“Anh cũng biệt, trong thời gian Phong Lập Hân hôn mê hai ngày, Phong Hàng Lãng chắc chắn đã nghĩ hễt mọi biện nhấp: Các chuyên gia trong nước ngoài nước, chắc chăn hắn đã mời một đồng về! Kết quả Phong Lập Hân có tỉnh lại không? Vậy mà anh lại muốn ngăn cản tôi, người duy nhất có thể làm cho Phong Lập Hân tỉnh dậy, cứu hắn sống. Vậy anh nói xem anh có phải là thủ phạm không?” Lam Du Du thừa dịp nói hết.

Diệp Thời Niên bắt đầu do dự.

Trong thời gian Phong Lập Hân hôn mê hai ngày hai đêm, Tông lòng Phong Hàng Lãng chắc chân là đau như dao cắt, máu nhỏ từng giọt.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 229


Chương 229:

May mà có bác sĩ Kim ở đó, mỗi khi Phong Hàng Lãng không thể chịu đựng nôi, hăn sẽ tiêm cho Phong Hàng Lãng một liều thuốc dinh dưỡng duy trì thân thể.

Đây là lần đầu tiên Tuyết Lạc nhìn thây Lam Du Du. Vừa Niy thầy người phụ nữ này, cô đã run sợ.

Rõ ràng là một cô gái mang gương mặt trẻ con vô hại, nhưng lúc nhìn thầy cô lại mang theo một loại sát khí không nói rõ được.

Đúng vậy! Chính là một cỗ sát khí!

Cơ thê Tuyết Lạc không tự chủ run một cái, nêu như quỷ Satan trong địa ngục cũng phân chia giới tính, vậy Lam Du Du kia chắc chắn là một nữ Satan, một nữ ác mai Nhưng loại nữ Satan này hết lần này tới lần khác lại đeo chiếc mặt nạ Thiên sứ.

Cô chỉ dám nhìn từ xa, cũng không dám lại gân người phụ nữ như thê!

Ngay lúc Tuyết Lạc đang trông chừng ngoài hành lạng phòng theo dõi. Cô không có chấp đi vào cánh cửa bên trong hành lang, thứ nhất là vì cô thật sự không giúp được gì, thứ hai là không muồn chọc giận Phong Hàng Lãng bây giờ còn đang suy sụp.

Tuy rằng quản gia Mạc đã nhân mạnh một lân nữa chuyện tự sát của Phong Lập Hân không liên quan đến Lâm Tuyết Lạc nhưng trong lòng Tuyết Lạc vẫn cảm thây áy náy. Nêu không phải hôm đó cô giận dôi chạy ra khỏi Phong gia, Phong Lập Hân cũng không đến nỗi bị kích động như thế.

Cho tới lúc này, Tuyết l cũng không biết nguyên nhân thật sự làm cho tâm tình Phong Lập Hân trở nên kích động là bởi vì hắn không điều khiển được việc tiểu tiện của mình.

Dĩ nhiên, người của Phong gia, bắt luận là dì An hay quản. gia Mạc cũng sẽ không kế chuyện này của Đại thiêu gia nhà họ ra ngoài.

Dì An mang bữa tối đến cho Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng rồi lại mang nguyên vẹn trở ra. Dì An vừa than thở vừa lau nước mắt, Đại thiệu gia chưa biết sống chết ra sao, Nhị thiếu gia cũng lại không biết coi trọng thân thế mình như vậy. Từ trước đến giờ, dì An đã xem mạng sống của anh em Phong Lập Hân và Phong Hàng Lãng quan trọng hơn mạng sông của chính mình.

“Dì An, Phong Hàng Lãng vẫn không chịu ăn sao?”

Lòng Tuyết Lạc cũng nóng như lửa đột. Phong Hàng Lãng không chủ động muôn ăn đề đảm bảo sức khỏe thì dù có tiêm những chất dinh dưỡng kia vào người. để duy trì thân thể cũng có tác dụng gì chứ! Dù thân thê của hắn có cường tráng đến đâu cũng có lúc không chồng đỡ được?

Nhóm chú trọng lên truyện trên app truyện hola nhé! “Dì An, dì đưa đồ cho cháu để cháu mang vào cho Hàng Lãng!” Tuyết Lạc muôn nhận hộp thức ăn từ tay dì An.

“Phu nhân, cô vẫn đừng nên vào! Nhị thiệu gia còn đang tức giận, nêu Nhị thiếu gia không kiêm chế được lại làm cho cô bị thương thì Phong gia sẽ càng thêm rồi loạn.” Nói sao thì dì An cũng không muôn để Tuyết Lạc mang đồ ăn vào cho Phong Hàng Lãng.

Tuy vẫn chưa rõ trong bụng phu nhân có mang thai tiểu thiểu gia hay không, nhưng chẳng may bị cha mình làm bị thương, vậy. chẳng phải rất tội lỗi. Dì An không thể đề Nhị thiếu gia Phong Hàng lăng có cơ hội làm chuyện này được.

“Dì An, dì yên tâm đi, nêu Hàng Lãng có hung dỡ với cháu, cháu sẽ nhường nhịn hắn, sẽ không đề bụng đâu. Cháu chỉ muốn khuyên hắn nên ăn một chút không thì đến lúc anh trai hắn tỉnh, lại đến phiên hắn gục ngã.”

Có thể Tuyết Lạc là người ngoài cuộc nên cô không hiều rõ cảm giác đau như dao cắt trong lòng Phong Hàng Lãng khi sắp mật đi người thân của mình. Lý trí của cô chỉ mách. bảo răng phải đề hắn quý trọng cơ thể của mình, không chỉ bởi bản thân hắn mà còn bởi anh trai Phong Lập Hân của hăn.

“Phu nhân, cô đừng vào, Nhị thiếu gia cậu ấy… Cậu ây còn chưa muốn gặp cô đâu.” Dì An cô găng khuyên nhủ Tuyết Lạc.

Đúng lúc đó, Diệp Thời Niên dẫn Lam Du Du đi đến. Diệp Thời Niên cũng không khóa Lam Du Du nữa, hăn tự tin vào khả năng của mình, cũng tin Lam Du Du sẽ không chạy trồn. Mà cho dù có chạy trồn, cô ta cũng sẽ chạy tới nơi có Phong Hàng Lãng mà lúc này Phong Hàng Lãng lại đang ở trong bệnh viện.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 230


Chương 230:

Dị An trái phải đều gọi Tuyết Lạc một tiếng ” ‘phu nhân” làm cho hàng lông mày xinh đẹp của Lam Du Du nhíu lại, hơn nữa Tuyết Lạc cũng một lần lại một lần ở bên gọi Phong Hàng “

Lãng là “Hàng Lãng” thật sự là muốn chọc tức Lam Du Du mài Trong l thế giới của Lam Du Du, tất cả phụ nữ trên thế giới này ngoại trừ cô ta đều không thê gọi Phong Hàng Lãng một cách thân mật là Hàng Lãng. Cho nên, cô ta nhìn Tuyết Lạc với đôi mắt tràn đầy sát khí.

“Cô là ai?” Lam Du Du khó chịu nhìn Tuyết Lạc đang muốn đoạt lây hộp đựng cơm trong tay dì An.

Tuyết Lạc ngần ra, khi cô ngắng đầu lên liên nhìn thây đôi mắt nông đậm sát khí của Lam jỉ Du đang nhìn mình, không tránh khỏi run nhẹ một cái. Nếu cô ây không biết cô là ai, sao có thể nhìn cô với ánh mắt hận thù như thế? Người phụ nữ này cũng quá không thân thiện rồi! Nhưng mà cô cũng không biết cô ta mài Nếu đã không biết tức là không thù không oán, nhưng ánh mắt cô ta nhìn ky Tuy ết Lạc như r muốn giết người, thật sự khiến người ta khó hiễu.

Nhưng là khuôn mặt người phụ nữ này rât giỗng thiên sứ, cô ây giỗng như là một nàng tiên rơi xuông trân gian vậy.

“Cô ấy, cô ấy là phu nhân nhà chúng tôi.

Rõ ràng dì An nhận ra cô gái xinh đẹp này không hề thân thiện. Bà cần thận nhìn lại lần nữa thì phát hiện cô gái này rất quen giống như đã gặp qua rồi nhưng lúc này bà lại không có cách nào nhớ nổi đã gặp cô ta ở đâu.

“|m miệng! Tôi có hỏi bà đâu?” Lam Du Du lạnh lùng lên tiếng mắng dì An, thật sự là không biết cô ta được ai nuông chiêu thành dáng vẻ không để ai vào trong mắt như thê.

Cô gái nhỏ xinh đẹp này cũng quá hung dữ rồi? Trước tiên không nói chuyện dì An có ý tốt trả lời câu hỏi của cô ta, dù thế nào dì An cũng là bậc bề trên, cô ta là một người ít tuổi hơn lại cư xử như vậy. thật sự là thiều lịch sự! Đâu chỉ có thiếu lễ phép chính là cực kỳ đanh đá.

“Tôi là vợ Phong Lập Hân.” Tuyết Lạc đáp lại lịch sự, sau đó cô lại không nh được mà nói thêm: “Vị tiểu thư này, làm phiền cô nói chuyện với dì nhà tôi lịch sự một chút.”

“Cô là vợ của Phong Lập Hân? Ha ha ha ha…” Lam Du Du bồng nhiên bật ra một tràng cười chế nhạo đến nỗi cả người cô ta rung lên. Nhưng vì cô ta có dáng vẻ trẻ con trong sáng nên nụ cười kia vừa vặn làm tôn lên dáng vẻ xinh đẹp đó.

Tuyệt Lạc cảm thây cô gái này thực sự có một chút không giông người bình thường. Cô cũng không muôn cùng một người phụ nữ không bình thường nói nhảm làm mắt thời gian.

“Dì An đưa hộp cơm cho tôi đi. Tôi mang vào cho Phong Hàng Lãng ăn.”

Tuyết Lạc không đề ý đến cô gái đang cười trào phúng kia nữa, cô ta muôn cười thì cứ cười đi, dù sao cũng không ảnh hưởng gì tới cô.

“Phong Lập Hân còn chưa tỉnh, cô nghĩ Phối Hàng Lãng còn tâm trạng đề ăn được sao? Hắn là nô lệ của anh trai đó!”

Lam Du Du vừa lên tiếng ‘ vừa hừ lạnh. Chỉ là tiếng “nô lệ của anh trai”

bị cô nghiên răng nghiền. lợi. Dĩ nhiên ai có thê đôi mặt với người đã từng cứu mình lại còn là anh trai mình lúc sắp chết mà làm ngơ được? Một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa chính là tính cách hập dẫn của đàn ông.

“Được rồi, Lam Du Du chúng ta tìm anh Lãng làm chuyện chính thôi!”

Trong trận đấu khẩu của những người phụ nữ này, Diệp Thời Niên dễ dàng nhận ra hai người một già một trẻ kia cũng đều không phải là đối thủ của Lam Du Du.

Lam! Du! Dul Vậy người phụ nữ này chính là Lam Du Du sao?

Lúc này Tuyết Lạc bị thông tin này làm cho giật I mình kinh ngạc mà trong con ngươi của dì An ở bên cạnh cũng chân động, bà thực sự ‘chưa từng nghĩ đên Lam Du Du vẫn còn sống, hơn nữa lại còn trở nên xinh đẹp hơn trước! Khó trách Đại thiếu gia lại đối với cô ta khắc cót ghi tâm.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 231


Chương 231:

Trong lòng. Tuyết Lạc dầy lên những cảm xúc hỗn loạn, thứ nhất cô cảm thấy vẻ ngoài của Lam Du Du đúng là xinh đẹp động lòng người! Thứ hai, người phụ nữ mà “chông” mình nhớ mãi không quên đã quay lại, vậy.

người vợ như cô có phải cũng nên thai về chỗ cũ!

Nếu sự thật Lam Du Du chính là người phụ nữ mà Phong Lập Hân dành tình yêu chân thành, vậy cô sẽ trả lại vị trí người vợ này.

Những vệ sĩ này đêu biết Diệp Thời Niên cả, họ biết anh là một trong những trợ thủ đắc lực của Phong Hàng Lãng. Thế nên khi anh đưa một người phụ nữ xinh đẹp tới gặp cậu chủ Phong Hàng Lãng, thì họ vẫn đề anh đi qua.

Tuyết Lạc và dì An cũng đi vào theo.

Bên ngoài cửa kính trên hành lang, Phong Hàng Lãng vẫn luôn nhìn chăm chăm vào người anh cả Phong Lập Hân đang năm trong phòng giám sát.

Trên nắm đấm của hắn dính máu, đó là máu của chuyên gia vừa được mời từ nước ngoài tới.

Vì đám người đó nói, tỉ lệ Phong Lập Hân tỉnh lại rất nhỏ. Nếu như thật sự là chết não, thì nên gỡ máy thở đề người bệnh ra đi, đó mới là sự tôn trọng lớn nhất dành cho người thân của mình!

Phong Hàng Lãng không chấp nhận được sự thật này. Thê là, hắn liền đánh đám người đói Thế nên khoảnh khắc đó, khi hắn nhìn thây Lam Du Du, sự tức giận đã được tích lũy lâu ngày, liên bộc phát ra ngoài.

Tốc độ Phong Hàng Lãng đột kích Lam Du Du nhanh như con báo, nhưng tốc độ của Diệp Thời Niên còn nhanh hơn. Dù sao thì một người là một con báo đã được ăn no, còn người còn lại là một con báo đã chịu đói hai ngày.

“Anh Lãng, anh bình tĩnh một chút.”

Diệp Thời Niên chặn Phong Hàng Lãng đang muốn đánh Lam Du Du lại.

Tải app truyện hola đọc tiếp nhé cả nhà! “Tôi muốn cô ta chết! Tôi muồn cô ta phải chôn cùng anh tôi!” Phong Hàng Lãng gào lên.

“Cô ta tới cứu anh Lập Hân. Anh Lãng, anh cho cô ta một cơ hội chuộc lỗi đi.” Đối mặt với Phong Hàng Lãng đang mắt không chế, Diệp Thời Niên cũng bị hắn đánh cho vài phát. Khuôn mặt anh sưng vù lên, khóe miệng còn đang rỉ máu.

Diệp Thời Niên quả nhiên không lừa bản thân mình, Phong Hàng Lãng thật sự muôn cô ta chôn cùng Phong Lập. Hân. Lam Du Du tất nhiên không muôn vậy. Nghĩ đến việc tro cốt bản thân mình bị chôn cùng một người mình không yêu, thậm chí còn bị chôn cùng, thì cô ta thà chết không chốn chôn thân còn hơn “Tình hình hiện giò của anh tôi, đều là do người phụ nữ này ban chol Cô ta tội đẳng muôn chêt!” Phong Hàng Lãng giờ đây giống như quỷ Satan vậy, hăn chỉ muốn g**t ch*t Lam Du Du đứng đằng sau Diệp Thời Niên.

“A Lãng, đề tôi thử đi, Tôi chắc chắn mình có thể gọi anh ấy tỉnh lại! Néu như anh ấy không tỉnh lại, thì anh có N đề tôi chết không có chỗ chôn thân!”

So với việc phải chôn cùng Phong Lập Hân thì Lam Du Du thà chết không có chỗ chôn còn hơn.

Con người sông một trăm năm, nếu như không được ở bên người đàn ông ni? yêu, thì sông lâu còn có ý nghĩa gì?

“Cút! Tôi không cho phép cô chạm vào anh tôi!” Phong Hàng Lãng gào lên. Giọng nói khiên người khác đỉnh tai nhức óc. Hắn cũng không quạn tâm đến Phong Lập Hân đang năm trong phòng giám sát. Có lẽ nêu anh bị tiếng gào của hắn làm tỉnh lại, thì đó là điều mà Phong Hàng Lãng cầu được ước thây.

“A Lãng, anh \ấy đã ra nông. nỗi này rồi, quá 72 tiếng, anh ây chỉ là một người thực vật không có linh hồn, vĩnh viễn nằm trên giường bệnh, đến một thi thể biết đi cũng không bằng đâu.”

Lời gì có thể k*ch th*ch Phong Hàng Lãng, Lam Du Du sẽ nói điêu đó. Mục đích của cô ta chính là k*ch th*ch Phong Hàng Lãng để hắn đồng ý cô ta.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 232


Chương 232:

“Vậy tôi sẽ bắt cô quỳ mỗi ngày trước giường bệnh anh tôi, hối lỗi với anh ây Phong Hàng Lãng tức giận nói, mỗi một chữ đêu vô cùng bực bội: “Cho dù là thi thẻ, tôi cũng sẽ khiến cô trở thành một xác khô ở bên cạnh anh tôi!”

Lời nói của Phong Hàng Lãng khiến Lam Du Du ngây ra. Cô ta không hề nghĩ rằng Phong Hàng. Lãng lại có thể tàn nhẫn như thê. Vì cô ta hiểu hắn!

Cô ta không phải là sợ chết, mà là sợ cho dù mình chết rồi, ngày ngày vẫn phải đối diện với Phong Lập Hân!

Cho dù là thi thể của Lam Du Du, hắn cũng phải biến nó thành xác khô để ở bên Phong Lập Hân? Nghe thôi cũng khiến người khác rợn tóc gáy.

Một Phong Hàng Lãng tàn bạo hung dữ vô cùng đáng sợ. Đến cả, Diệp Thời Niên muôn ngăn cản hắn cũng bị cơn tức giận của hăn dọa sợ. Thật sự đó chính là Satan bước ra từ địa ngục, khát máu, tàn bạo mắt đi lý trí.

Nhưng Tuyết Lạc không hề sợ một Phong Hàng Lãng như vậy. Những gì cô nhìn thây, chỉ là một bộ mặt đáng thương của Phong Hàng Lãng khi mật đi người thân mà thôi.

Cô ôm chặt lấy hắn từ phía saul Tuyết Lạc ôm chặt lấy eo của Phong Hàng Lãng, dùng sự âm áp của mình hóa giải cơn tức giận của hắn.

“Hàng Lãng, cho Lam Du Du một cơ hội đ Anh của anh đã muốn chết vì cô ấy, chắc chăn sẽ muốn sông vì cô ấy! Cho cô ta một cơ hội, cũng chính là cho anh trai anh một cơ hội sống sói! Anh đã nghĩ hết mọi cách rồi, tại Sao không thử cách cuỗi cùng này chứ?”

Thấy cơ bắp trên người Phong Hàng Lãng thả lỏng hơn, Tuyết Lạc biết hắn đã hiểu rồi.

“Hàng Lãng, nói một câu anh không thích nghe, điều mà anh trai anh không yên tâm nhất, không phải là Phong Hàng Lãng anh, mà là Lam Du Du trong lòng anh ấy! Ảnh ấy chắc chắn sẽ không giữ lại mạng sống của mình vì anh, nhưng vì Lam Du Du mà anh ấy có thể chết, cũng có thể sống lại! Thê nên, cho cô ta một cơ hội đil Đồng nghĩa ‘cho anh của anh một cơ hội, cũng cho anh một cơ hội đi!”

Khoảnh khắc này, Tuyết Lạc đột nhiên hiểu được người đàn ông trong lòng mình. Và cô cũng thương xót cho người đàn ông này hơn!

Nhìn \ thấy Phong Hàng Lãng bị Tuyết Lạc ôm lây, trong nháy mắt Lam Du Du bước ra từ trong chiếc lồng Sợ hãi, quay lại sự chiêm hữu vô cùng mạnh mẽ.

SỔ A Lãng ral Con đàn bà vô liêm sỉ Câu nói nhục mạ của Lam Du Du, khiến Tuyết Lạc nghỉ ngờ, Lam Du Du yêu Phong Lập Hân? Hay là Phong Hàng Lãng?

Dưới sự nhận định của bác sĩ Kim, Phong Hàng Lãng cuối cùng đồng ý cho Lam Du Du vào trong.

Nhưng khi Lam Du Du nhìn thây Phong Lập Hân bị bao trùm bởi các loại máy theo dõi sự sống, trong chớp mắt cô ta bỗng cảm thây ghê tởm.

Với lá gan của Lam Du Du, cô ta vốn không sợ một Phong Lập Hân bị bỏng nặng đến nỗi tàn tật. Vả lại trước khi vào trong, bác sĩ Kim cũng đã nói chuyện với cô ta.

Nhưng chỉ khi nhìn thấy khuôn mặt ghê sợ đó, cô ta thật sự cảm thấy muôn nôn. Có lẽ trong lòng cô ta đạng nghĩ, tàn phê như này rội, thà đề anh ta chết một cách yên ồn đi còn hơn! Sống trên đời cũng tốn thức ăn.

Nhưng dưới ánh nhìn lạnh lẽo của Phong Hàng, Lãng, cô ta phải nuốt cảm giác buôn nôn đó vào trong.

Lam Du Du vốn muốn để Phong Hàng Lãng đợi bên ngoài, nhưng nhìn thầy bên ngoài còn người phụ nữ Lâm Tuyết Lạc nữa, cô ta liên thay đổi ý định.

Cô ta không có hảo cảm gì với Phong Lập Hân cả, cũng không tính là tình yêu, có lẽ tất cả những gì cô ta làm chỉ là vì Phong Hàng Lãng.

Lam Du Du năm bàn tay giỗng như quỷ của Phong Lập Hân, sau đó thì thâm với Phong Lập Hân đang nhắm chặt mắt: “Lập Hân… Gorllla…”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 233


Chương 233:

“Anh mở mắt ra nhìn em được không? Em là YoYo. YoYo mà anh yêu nhât đây. Gorlilla… Gorllla…”

Lam Du Du dùng giọng nói thâm tình đề gọi biệt danh chỉ có cô ta và Phong Lập Hân mới hiểu được.

Trên thế giới này, vốn có rất nhiều kỳ tích khiến người khác kinh ngạc.

Giống như những gì Tuyết Lạc nói, Phong Lập Hân có, thê chét vì Lam Du Du, cũng có thể sống lại vì Lạm Du Du. Y thức mong muôn sự sống của con người là vồ hạn, mạnh mẽ, nhất là khi một người đàn ông yêu sâu sắc một người phụ nữ.

Khi Lam Du Du dùng giọng điệu thâm tình nhắc tên “Gorilla” đề gọi Phong Lập Hân dậy, bác sĩ Kim cũng đề ý đến điện tâm đồ. Điều này cũng chứng tỏ răng, lời gọi của Lam Du Du có tác dụng mang tính quyết định.

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé! “Tiếp { tục đi, đừng dừng lại! Có hiệu quả rồi!”

Bác sĩ Kim vừa căn dặn Lam Du Du, vừa đề trợ lý Tiểu Hình gọi hai chuyên gia nước ngoài vừa bị Phong Hănệ Lãng đánh chảy máu vào. Tuy họ nói không hài lòng với hành động tàn bạo của Phong Hàng Lãng, nhưng trước sự sông, bọn họ có sự tôn trọng và kính nề theo bản năng.

Nhưng mà, cơ thể của Phong Lập Hân thật sự quá yếu. ót rôi. Dường như bản thân anh cũng đang đâu tranh với cơ thể yếu ớt đó, dưới sự cứu giúp và hồi phục của bác sĩ Kim, nhưng cuôi cùng vẫn không có tác dụng.

Khi mọi người lắc đầu than ngắn thở dài thì Lam Du Du vẫn không hề từ bỏ. Cô ta vẫn luôn nắm chặt lấy. tay của Phong Lập Hân, tiếp tục nói những lời yêu thương bên tai anh.

Tuyết Lạc đứng bên ngoài cửa kính của phòng theo dõi, cô thật sự khâm phục nghị lực của Lam Du Du. Lam Du Du vẫn kiên trì nói chuyện với Phong Lập Hân suốt 3 tiếng đồng hò, cũng nắm tay của Phong Lập Hân suốt 3 tiếng đó. Không có một giây phút nào dừng lại.

Trong chớp mắt, dường như mang đên ảo giác cho người khác, Lam Du Du yêu sâm đậm Phong Lập Hân đang hấp hối trên giường bệnh này.

Nếu như Tuyết Lạc không nghe thầy câu “Buông A Lãng ral Con đàn bà vô liêm sỉ!” đồ, chắc chắn cô sẽ tin.

Ngoài việc cắt động mạch dẫn đến mật máu quá nhiêu ra, Phong Lập Hân còn bị một số triệu chứng bệnh bao vây. Mây tháng này, anh vẫn luôn làm trị liệu bảo thủ, nhưng chỉ để giảm bót cơn đau, vốn không thẻ trị được tận gốc. Anh vốn đã muôn chết, nên cũng không thèm phối hợp với trị liệu của bác sĩ Kim.

Thế nên những gì Phong Lập Hân muốn khắc phục, không chỉ là việc mắt máu, mà còn cả một loạt triệu chứng bệnh khác, cùng với sự suy kiệt của các cơ quan trong cơ thể.

Lam Du Du vô cùng mệt mỏi, dù gì c ta cũng đã kiên trì nói suốt bạ HÀ SỈ, Nhưng đột nhiên, cô ta chuyên đề tài, từ sự khẩn cầu đầy yêu thương, trỏ nên sợ hãi, khóc lóc. | “Gorilla… Anh nhất định phải sống tiếp Nếu như anh chết rồi, em trai Phong Hàng Lãng của anh sẽ bắt em chết cùng anh!”

Lam Du Du đột nhiên chuyên đề tài khiến Phong Hàng Lãng ở bên cạnh nhíu mày lại. Trên khuôn mặt tuần tú nhú ra những sợi râu mới, khiến khuôn mặt của hắn trông càng tang thương.

Cặp mày nhíu lại của hăn bông dãn ra, hãn mặc kệ Lam Du Du thích làm gì thì làm. Một sinh mạng từng sống SỜ sờ ra đó, bây giờ lại yêu ớt đên vậy. Phong Hàng Lãng chỉ cảm thấy trái tim của mình bị đóng băng rôi, không thể nào tìm được đường ra.

“Gorilla… Tỉnh lại đi được không? Em sợ chết lắm! Nếu anh. tỉnh lại, em sẽ không phải chết nữa.”

“Gorilla… Anh nhìn cỗ chân của em này, bị em trai Phong Hàng Lãng của anh khóa nhiều ngày, giò nó sư ng lắm, chút nữa thì em sốt cao đấy.”

“Gorilla… Nếu như anh không chịu tỉnh lại, em trai anh sẽ biên em thành một cái xác khô, đề em ở bên cạnh anh mãi.”

“Xác khô xấu lắm, nếu em chết, cũng phải chết thật đẹp! Gorilla… Anh tỉnh lại đi, nêu không YoYo mà anh yêu nhất sẽ bị em trai độc ác của anh biến thành xác khô đấy.”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 234


Chương 234:

“Em bảo anh tỉnh lại anh cũng không làm được, còn nói gì mà đời này kiếp này không phải em thì không yêu, không phải em thì không cưới chứ!

Tât cả đêu là giả, đêu lừa người cải Phong Lập Hân, em không ngờ ạnh lại lừa em.. . Em quá thât vọng vê anhl”

Lam Du Du nói mãi nói mãi, ba tiếng rồi bốn tiếng rồi sáu tiếng… Tuyệt Lạc đứng bên ngoài cũng tê hết cả chân, nhưng Lam Du Du lại quỳ trước giường bệnh Phong Lập Hân mà chưa từng đổi tư thê.

Tuyết Lạc thật sự khâm phục nghị lực phi thường của Lam Du Du!

Một người phụ nữ yếu đuối, vậy mà lại có thế kiên cường giông như thép!

Bảo sao Phong Lập Hân lại yêu cô ta đến vậy!

Mãi một lúc sau, Phong Hàng Lãng mới từ phòng giám sát đi ra, nếu tiếp tục, thì không chỉ cân một nghị lực kiên cường, mà còn cần duy trì nguồn dinh dưỡng cho cơ thể. Hơn 10 tiếng sắp trôi qua rồi, hắn cần bác sĩ Kim tiêm cho mình một mũi.

“Nhị thiếu gia, cậu ăn chút gì đó đi.”

Dì An nhìn đôi môi nứt nẻ của Phong Hàng Lãng, bà đau lòng đến nỗi gần như khóc không thành tiếng.

Từ đầu tới cuối, Tuyết Lạc không hê nói một câu nào, mà cô chỉ đưa lo hắn một bình nước mật ong. Động tác của hắn dừng lại, hắn nhìn người phụ nữ, rồi lại nhìn bình nước, cuôi cùng hắn vận đưa tay ra nhận lấy, vừa vặn nắp bình uống được một ngụm thì đột nhiên trong phòng giám sắt truyền đến tiếng nói đầy kinh ngạc của Lam Du Du: “Gorilla… Anh tỉnh rồi… Anh tỉnh rồi!”

“Xoảng” một tiêng, bình nước trong tay Phong Hàng Lãng rơi trên mặt đât, hãn chạy vào trong. Bác sĩ Kim trong phòng theo dõi nhìn rõ màn này hơn ai hệt, ông nhanh chóng đi vào cùng hai chuyền gia nước ngoài.

Quả nhiên Phong Lập Hân đã mỏ mắt ra, tuy răng không mỏ lón, chỉ mở một đường nhỏ, nhưng quả thật là đã mở mắt rồi.

Anh nhìn chằm chằm vào Lam Du Du đang khóc sướt mướt kia, dường như đang đoán thử xem đây là thiên đường hay là địa ngục? Người phụ nữ anh yêu quả nhiên đang đợi anh ở đó. Phong Lập Hân muôn nói gì đó, nhưng khoang mũi và miệng bị thứ gì đó chặn lại…

“Nhanh lên! Mau tiêm thêm 0.5mg adrenalin vào tĩnh mạch!” Bác sĩ Kim bắt đầu tiền hành cập cứu.

Không biết là kỳ tích đã xảy ra thật hay là do Phong Lập Hân không nỡ từ bỏ người phụ nữ Lam Du Du mà anh yêu này. Anh đã thật sự tỉnh lại.

Các chuyên gia vô cùng kinh ngạc, họ nói điêu này đúng là không thể tưởng tượng nổi.

Với cơ thể Suy nhược như Phong Lập Hân lại hôn mê lần thứ hai. Khoảnh khắc Lam Du Du đứng dậy, cơ thể cô ta không chống đỡ được mà ngã vào TU Hàng Lãng đứng bên cạn Phong Hàng |. Lãng không hề buông người phụ nữ trong lòng ra. Lam Du Du nói suốt mười tiếng, quả thật là quá mệt mỏi rồi. Anh cả “Phong Lập Hân có thê tỉnh lại thì không thê không kế tới công lao của Lam Du Du được.

Nhưng cũng không có nghĩa là Phong Hàng Lãng sẽ cảm ơn Lam Du Du.

Cho đến giờ khắc này, hắn vẫn oán hận cô ta. Nhưng giá trị lợi dụng của người phụ nữ này quá lớn. Anh cả Phong Lập Hân có thể thành công tỉnh lại, ồn. 1 định bệnh tình sau này, còn có phẫu thuật cây da, có lẽ đêu cân người phụ nữ này tham gial Hăn lạnh lùng nhìn khuôn mặt tiêu tụy của người phụ nữ, Phong Hàng Lãng giao cô ta lại cho Diệp Thời Niên đang ở bên ngoài phòng giám sát.

“Cậu bảo quản gia Mạc sắp xếp cho cô ta một chỗ nghỉ. Ở ngay gân đây thôi, không được cách xa quá. Canh chừng cô ta cho kỹ.” Sau khi Phong, Hàng Lãng lạnh lùng dặn dò xong liền vào phòng giám sát.

Anh cả Phong Lập Hân được một người phụ nữ li tỉnh lại, Phong Hàng Lãng hiện giò quả, thật đang rất hoang mạng. Nhưng cuôi cùng vấn bị sự thật răng Phong Lập Hân đã tỉnh lại che dấu.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 235


Chương 235:

Từ trước tới nay hắn chưa từng tin rằng, trên thê giới này lại có ma lực của tình yêu! Huống hồ tình ,yêu của Lam Du Du dành cho anh cả Phong Lập Hân, hư tình giả ý khiến hắn không thể chịu được. Trong khoảnh khắc nào đó, có thể từ ma quỷ biến thành thiên thản.

Phong Hàng Lãng chỉ coi việc Lam Du Dù khiến anh cả Phong Lập Hân tỉnh lại là cô ta đang chuộc tội mà thôi!

Diệp Thời Niên đứng bên ngoài cửa, lng lăng nhìn người phụ nữ yêu ót trên giường. Anh không biết tại sao Lam Du Du lại cố gắng gọi Phong Lập Hân tỉnh lại suốt hơn 10 tiếng đồng hồ.

Nhưng Diệp Thời Niên lại hiểu rất rõ, tật cả những điều này không liên quan gì tới tình yêu cải Vì anh nhìn ra, và cũng cảm nhận được, Lam Du Du không hề yêu Phong Lập Hân! Không hè!

Thậm chí cô ta còn có chút chán ghét và chống đối!

Khi Tuyết Lạc bước vào phòng bệnh của Lam Du Du, bác sĩ đang, truyền, dịch dinh dưỡng cho cô ta đề bỗi bổ lại thể lực.

Cô thực sự rất bội phục Lam Du Du có thể ngồi nói chuyện với Phong Lập Hân suốt mười tiêng đồng hỗ mà không ngừng nghỉ. Lẽ nào “tình yêu”

thật sự có thê cập cho cô ta thêm nghị lực để có thê kiên trì lâu đến vậy? Mắu chốt là Phong Lập Hân đã thữP sự tỉnh dậy trong tiêng gọi thâm tình của cô ta. Điều này có thê chứng mình được Phong Lập Hân thật sự yêu người phụ nữ này vào tận xương tủy rôi! Sẵn sàng chết vì cô, nhưng cũng sẵn sàng sông lại vì côi Bất luận cô ta đang ở thiên đường, địa ngục hay trân gian, anh ta cũng đêu sẽ dõi theo bước chân của côÏI Đây đúng là một tình yêu sâu nặng!

Phong Lập Hân có một nhóm chuyên gia bác sĩ để chẩn đoán cho, Tuyết Lạc cũng không thể giúp được gì nhiều.

Là vợ của Phong Lập Hân, Tuyết Lạc cảm thấy bản thân nên đến xem người đã giúp “chồng” cô tỉnh dậy là Lam Du Du đang kiệt sức.

Diệp Thời Niên đối với Lâm Tuyết Lạc tự xưng là vọ của Phong Lập Hân này có chút thái độ hoài nghi. Anh ta chỉ biết rằng mới vài ngày trước Phong Lập Hân đã bắt ép Phong Hàng Lãng cưới cô, sao bây giờ người phụ nữ này lại xưng là vợ của Phong Lập Hân rồi?

Cũng may Diệp Thời Niên anh không phải là người thích máy chuyện tầm phào này. Đôi với thân phận của Lâm Tuyêt Lạc anh ta cũng không muôn biệt quá rõ ràng. Có lễ theo cách nhìn của anh thì đàn ông có ba bốn người vợ cũng là chuyện bình thường ây mà.

Mỹ nữ đang nằm ngủ trên giường bệnh thật sự là rất đẹp, gương mặt đẹp tựa như búp bê sứ, tựa như thần tiên. Vẻ đẹp của Lam Du Du là vẻ đẹp thật sự rất thuần khiết, đẹp tựa như một khối ngọc bích chưa từng bị điêu khắc qua, vẻ đẹp rất trong sạch, rất thuần khiết.

Tuyết Lạc vừa ngồi xuống giường bệnh không lâu thì Lam Du Du đã tỉnh dậy. Hình núi cô ta ngửi thấy mùi tình địch từ Lâm Tuyết Lạc cho nên liên tỉnh dậy.

Ánh mắt của Lam Du Du đối với Lâm Tuyết Lạc rât không thân thiện thậm chí còn tràn ngập sự thù địch.

“Cô với Phong Hàng Lãng là quan hệ gì?” Lam Du Du hỏi một cách sắc bén. Gần mạnh từng chữ một.

Tuyết Lạc hơi sững sờ một chút, không ngờ đến điều đầu tiên sau khi Lam Du Du tỉnh lại không phải là quan tâm tình trạng của Phong Lập Hân, cũng không phải là bản thân mình, mà lại quan tâm giữa Lâm Tuyết Lạc cô và Phong Hàng Lãng là quan hệ gì?

Thành thật mà nói, vào lúc này Lâm Tuyết Lạc lại cảm thấy có tội. Không lẽ những chuyện của cô và Phong Hàng Lãng lại bị một người ngoài nhìn thây rõ ràng. đến vậy? Cũng bởi vì quan hệ của cô và Phong Hàng Lãng không. minh bạch, không rõ ràng, nên cô mới cảm thấy hô thẹn đến vậy, không biết nói như thế nào.

“Tôi là vợ của Phong Lập Hân, thì đương nhiên là chị dâu của Phong Hàng Lãng! Tôi và Phong Hàng Lãng chính là quan hệ chị dâu em chồng.”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 236


Chương 236:

Tuyết Lạc bình tĩnh giải thích rõ mối quan hệ của bản thân và Phong Hàng Lãng.

“Cô thật sự là vợ của Phong Lập Hân?” Đôi mày sắc bén của Lam Du Du duỗi ra, sau đó cười chế nhạo: “Phong Lập Hân cũng đã thành ra như vậy rồi, sao cô vận đồng ý gả, cho anh ta vậy? Lẽ nào vào buổi tối ôm anh ta ngủ cô không cảm thấy buồn nôn sao?”

Dựa vào tính toán của cô ta về thời gian, Phong Lập Hân lầy người phụ nữ gọi là Lẫầm Tuyết Lạc này là sau khi đã bị lửa thiêu. Bởi vì vào lúc mà Phong Lập Hân còn ở bên Lam Du Du thì anh vẫn là người đàn ông độc thân vàng ở Thân Thành.

Lâm Tuyết Lạc nhẹ thở dài một hơi như là đang cười nhạo chính mình: “Có thể là do tôi quá yêu . tiền! Phong gia có thể cho tôi cuộc sông giàu sang tươi đẹp!”

Tuyết Lạc không biết dùng lời gì đề đáp lại sự khinh thường của Lam Du Du. Xem ra tự trào phúng bản thân như vậy thì mới phù hợp với tâm ý của Lam Du Du. Chê bai bản thân, có thể làm người khác vui, đây được xem là bất lực trong bắt lục.

“Yêu tiền? Cô cũng khá thành thật đó.” Lam Du Dụ hừ lạnh một tiếng, nhìn từ trên xuống dưới Lâm Tuyêt Lạc như một máy quét. Nhìn sơ qua thì không phải là một người phụ nữ xuất chúng gì, lại còn là người yêu tiền. Tốt lắm.

“Lam tiểu thư, thật sự rất cảm ơn cô đã đánh thức được chồng tôi là Phong Lập Hân. Bác sĩ Kim bọn họ đang cùng nhau chẩn đoán cho Lập Hân, đều nói rằng cô có thê đánh thức anh ây đúng là một kỳ tích.”

Tuyết Lạc chân thành cảm ơn.

“Cô là đang thật lòng cảm ơn tôi sao?

Hay chỉ là giả dối thôi?” Lam Du Du liêệc ánh mất qua.

“Là ý gì chứ?” Tuyết Lạc lại .sững sờ, chỉ cảm thấy nói chuyện với người phụ nữ này thật là khó khăn: “Tôi đương nhiên là cảm ơn cô thật lòng rôi.

“Giả tạo” Lam Du Du cười lạnh một tiếng: “Theo như tôi biết, Phong Hàng Lãng không có tư cách để thừa kế tà sản của Phong gial Nếu như h Phong Lập Hân chết đi rồi, cô có thể danh chính ngôn thuận kế thừa tài sản của Phong gia rôi không phải sao? Vậy, thì ước nguyện gả vào Phong gia để lây tiền của cô đã thành sự thật rồi!”

°…” Tuyết Lạc triệt để sững sờ rồi.

Hóa ra cô gả vào Phong gia trở thành phu nhân, người ngoài đều nhìn Lâm Tuyết Lạc cô như vậy cải!

Hai người phụ nữ mà quan điểm khác nhạu như này thì xem ra không cân thiết tiếp tục nói về chủ đề này nữa rôi.

“Cô đã đỡ hơn chưa? Dì An đã về nhà nấu canh hạt sen giúp an thần bồi bổ cho cô rồi, lát nữa sẽ mang qua đây.”

Tuy răng Lam Du Du nói chuyện rât “chói tai”, thậm chí là “đâm chọt”, nhưng Tuyết Lạc lại thích tính cách có gì nói đó của cô ta.

Lam Du Du đôi với canh hạt sen gì đó hoàn toàn không có hứng, thú cũng không có vui mừng hơn xíu nào, cô ta chỉ ở đó nhìn chằm chằm vào Tuyết Lạc. Nhìn. từ khuôn mặt trong sáng xinh đẹp của cô, kéo dài đến eo rồi đến đối chân thon thả của Tuyết Lạc.

Tuy rằng đều là phụ nữ, nhưng Tuyết Lạc vẫn có chút khó chịu khi bí Lam Du Du nhìn chằm chằm vào bộ phận nhạy cảm của phụ nữ như vậy. Cô khép chân lại theo bản năng và hơi nghiêng người về phía trước. Cô lấy chiệc áo đang khoác trên người chặn lại vị trí mà Lam Du Du đang nhìn chằm chằm.

Đột nhiên, một câu hỏi được thốt ra từ đôi môi xinh đẹp của Lam Du Du làm cho Tuyết Lạc đỏ cả mặt, tim nhảy lên. Bi! bịch, làm cho Tuyết Lạc ngây ngốc cả người.

“Cô và Phong Hàng Lãng đã ngủ với nhau rồi?” Lam Du Du hỏi rất thẳng thắn, giọng điệu đanh thép, không cho Tuyết Lạc có cơ hội né tránh.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 237


Chương 237:

“Tuyết. Lạc thật sự phục người ” nữ thẳng thắn và táo bạo này.

Dường như là câu hỏi gì cô ta đều có thể hỏi được cả. Không hề ngại ngùng hay xấu hổ. Cứ như đây là một chuyện bình thường.

Quan trọng là Tuyết Lạc không muốn nói mây chuyện như vậy với người phụ nữ này! Đây là thân thiện cái gì chứ, đây rõ ràng là chuyện riêng tư cá nhân.

Cô nên trả lời người phụ nữ này như thế nào đây? Trả lời thật? Lâm Tuyết Lạc cô còn muôn làm người! Vậy hi chỉ có thể nói dồi cô taI “Tôi thích một người đàn ông giống .

như Phương Diệc Ngôn, mặt trời vui vẻ và tươi sáng như buôi sớm!”

Sao lại có thể nói trôi chảy và êm tai tới vậy chứ? Chắc do bản thân đã từng nói qua mấy lời này với tên đàn ông xấu xa Phong Hàng Lãng, Nó có tác dụng với người đàn ông xâu xa Phong Hàng Lãng, Tuyết Lạc hi vọng nó cũng sẽ có tác dụng đối với người phụ nữ khó tính Lam Du Du này.

Lam Du Du cũng không có hỏi thêm “Phương Diệc Ngôn” trong miệng Tuyết Lạc rốt cuộc là ai. Bởi vì đối với cô ta những người không quan trọng, Lam Du Du cô ta đều lười đi hỏi xem.

“Cô tốt nhất đừng nên mong nhớ gì vệ Phong Hàng Lãng! Bởi vì anh ây là của tôi! Chỉ có thê là của mình tôi! Tất cả những người phụ nữ tơ tưởng đến anh ây, đêu sẽ phải chêt!”

Lam Du Du ¡ nghiền răng, từng từ bật ra từ đôi môi xinh đẹp, tựa như một mụ phù thủy đang nguyên rủa người khác. Nhưng mụ phù thủy này lại mang gương mặt xinh đẹp thiền khiết của một thiên sứ.

Trái tim của Tuyết Lạc hơi run lên bỏi vì sự độc đoán của Lam Du Du, cũng là bởi vì tội lỗi của chính cô.

Xem ra Lam Du Du thật sự không có thích Phong Lập Hân mà người cô ây thích là Phong Hàng Lãng! Nhưng mà nêu là như vậy thì tại sao lúc nãy cô ta còn gọi Phong Lập Hân đang hôn mê tỉnh dậy với bộ dáng đau khổ như vậy, tiếng gọi đó rất thâm tình kia mà?

Là sắp đặt? Có phải là cô ta sắp đặt cho Phong Hàng Lãng xem không?

Hay là người phụ nữ này đối với Phong Lập Hân còn có chút ăn năn?

Đúng là một người phụ nữ tâm cơ thâm sâu mài “Vậy là cô muốn ngủ cùng với Phong Hàng Lãng hả?” Tuyết Lạc cười nhạt: “Vậy chúng ta có thê làm chị em dâu rồi”

Ngừng lại một chút, Tuyết Lạc thở dài một hơi rồi nói tiếp: “Chỉ là Lập Hân anh ây… thật sự rất yêu cô.

“Anh ấy yêu tôi, mà lại đi lấy cô làm vợ sao? Cho nên những gì anh ta nói chỉ là tình cảm giả dối mà thôi! Là để lừa người thôi!” Lam Du Du thản nhiên nói.

“Làm sao mà lại lừa người được chứ? Tình cảm của anh ấy dành cho cô tất cả mọi người ở Phong gia đều – nhìn thấy | hết. Lập Hân cưới tôi, có lẽ chỉ vì muốn xung hỉ thôi. Bất cứ lúc nào tôi và Phong Lập Hân cũng đều có thể ly hôn cảÏ” Tuyết Lạc hăng hái muốn Ghihộ mìỉnh Phong Lập Hân yêu Lam Du Du cô ta nhiều như thế nào.

“Cô dám! Cô mà dám ly hôn với Phong Lập Hân, tôi sẽ là người đầu tiên không bỏ qua cho cô! Ngoan ngoãn làm tốt người vợ của Phong Lập Hân đi!” Lam Du Du hừ lạnh một tiêng.

Dì An ôm phân canh hạt sen đứng trước cửa từ lúc nãy. Bà đã nghe.

được kha khá cuộc nói chuyện của hai người, trong đó cũng có một câu nói của Lam Du Du “Tất cả những người phụ nữ tơ tưởng đến Phong Hàng Lãng đều sẽ phải chết hết!”

Người phụ nữ Lam Du Du này có phải là quá ác độc rồi không? Nếu để cho cô ta biết được Tuyết Lạc phu nhân đã gả cho Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng, vậy cô ta… cô ta có phải sẽ làm cho Tuyết Lạc phụ nhân… Dì An nghĩ đến đây liền thấy rùng mình!

Bà thật sự không đoán ra được Lam Du Du này rốt cuộc là yêu Đại thiếu gia? Hay là yêu Nhị thiếu gia? Hay là cô ta yêu cả hai? Hay là không yêu ai cả? Thật là không thê dùng tư duy của người bình thường để lý giải được con người của cô ta mài Dì An bước vào, đặt chiếc bình giữ nhiệt lên chiếc bàn thấp bên cạnh: “Cô Lam, cô đã chịu cực rồi. Tôi xin thay Đại thiếu gia nhà tôi cảm ơn côi Đây là cạnh hạt sen an thần bỗ khí.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 238


Chương 238:

Tôi đã nâu cho cô đó, mau uông đi khi còn nóng!”

“Tôi không uống mấy thứ mà bà mang đên đâu! Mau đi gọi Nhị thiếu gia của bà đến đây, tôi chỉ muốn ăn đô do anh ây đút thôi.”

Lạm Du Du trực tiếp đưa ra một yêu cầu gây khó dễ cho người khác đến vậy. Chỉ đúng danh tính Phong Hàng Lãng qua đây đút canh hạt sen cho cô ta mới được.

Dì An và Tuyết Lạc đều giật mình, hai người ngơ ngác I nhìn nhau. Cái này cũng quá đáng rồi!

“Cô Lam à, Nhị thiếu gia nhà tôi đang bận bàn về bệnh tình của Đại thiêu gia rôi. Hay là để dì An đút cho cô ăn nè.” Dì An lại dịu giọng ân cần.

“Tôi nói là không muốn bà đút chính là không muôn bà đút đói Lỗ tai của bà có vân đề đúng không? Mau đi ra ngoài gọi Phong Hàng Lãng qua đây cho tôi!” Lam Du Du đột nhiên hét lên.

“Cô Lam, Nhị thiếu gia của nhà tôi thật sự không rảnh…” Dì An lại thở dài lần nữa.

“Ai nói tôi không rảnh?” Giọng nói trầm thấp từ tính dễ nghe của Phong Hàng Lãng truyền từ cửa phòng bệnh vào: “Được phục vụ bữa tôi cho Lam Du Du tiểu thư, Phong Hàng Lãng tôi thật vinh hạnh!”

Phong Hàng Lãng không chỉ có giọng nói rât dễ nghe mà trên khuôn mặt đẹp trai của anh còn có thêm nụ cười quý phái rất hút người. Anh lấy bát và thìa từ trong tay của dì An, múc một thìa đưa lên môi đề kiểm tra nhiệt độ, sau đó ôn nhu đưa thìa canh đến bên miệng Lam Du Du.

“Ngoan, mở miệng ra nào. Vừa ấm miệng thôi.”

Một tia sáng thụ Sủng nhược kinh[1] xet qua trong đôi mắt xinh đẹp của Lam Du Du, tắt luận người đàn ông này đang giả vờ hay là như thế nào, cô ta cũng đã quyết định sẽ hưởng thụ hết tất cả cảm giác này.

[1]: Đột nhiên được yêu chiều nên cảm thây lo sợ.

Cô ta mở đôi môi nhỏ hồng hào ra, ăn hết thìa canh mà Phong Hàng Lãng vừa đút qua, sau đó không ngừng cười ngọt ngào.

Tuyết Lạc cảm thấy răng của mình đều bị bọn họ làm cho chua hết rồi!

Lam Du Du quả thật đã làm cho Phong Lập Hân tỉnh lại, đúng là không thê không kể công. Nhưng mà cũng không cần đến mức như này đó chứ? Nâu canh hạt sen cho cô ta cũng đã được rồi mà, sao lại còn phải đút tận miệng như vậy chứ? Nhưng mà cô ta còn là người mà anh trai của Phong Hàng Lãng anh yêu đến tận xương tủy đấy!

Tuyết Lạc không muốn bình luận thêm gì về chuyện của Phong Hàng Lãng và Lam Du Du, một người chưa lây vợ, một người chưa gả đi, vừa hợp tình lại hợp pháp. Tuyết Lạc quay người lặng lẽ bước ra ngoài. Đối với hai người đang đút nhau ăn một cách thân mật đó xem như vô hình.

Dì An cũng đi theo ra ngoài. Đề lại không gian cho Phong Hàng Lãng và Lam Du Du.

Tuyết Lạc đi rất nhanh. Cô muốn đi xem xem Phong Lập Hân ra sao rôi.

Dì An phải chạy bước nhỏ mới có thể đuổi theo kịp cô.

“Phụ nhân, cô đừng buồn mà. Nhị thiếu ). đối tốt với Lam Du Du tiêu thư..

Dì An nói được một nửa, còn không phải là vì Nhị thiệu gia có việc cân nhờ đến Lam Du Du, đừng nói là đút cho bát canh hạt sen, bảo cậu ây dùng thân đề báo đáp, Phong Hàng Lãng cũng sẽ không từ đâu!

Tuyêt Lạc cười khô: “Dì An, dì nói như vậy thật là kì lạ mà, cháu có cái gì mà buôn chứ? Cháu với Nhị thiếu gia của dì đều giống. nhau, đều rất cảm kích công lao của Lam Du Du.”

Dì An muốn giải thích thêm cái gì nữa nhưng cuôi cùng vẫn là mím chặt môi không nói, nữa. Lời nói đó của Lam Du Du “Tất cả những người phụ nữ tơ tưởng đến Phong Hàng Lãng đều sẽ phải chết” thật sự làm cho dì An sợ hãi. Bà không muốn để cho người lương thiện như phu nhân Tuyết Lạc xảy ra chuyện gì. Cộng với bệnh tình của Đại thiếu gia đều trông chờ vào Lam Du Du đó. Bà cũng cỏ thể lý giải được Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng đối với Lam Du Du này “nghe lời” nhữ vậy, đó chẳng qua là để cứu mạng anh trai Phong Lập Hân mà thôi.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 239


Chương 239:

Cách không xa phòng chăm sóc đặc biệt là phòng bệnh thường truyên đên một tiêng cười vui vẻ.

Lam Du Du cắn thìa canh mà Phong Hàng Lãng đúc cho cứ cười khúc khích suốt. Ánh mắt nhìn vào Phong Hàng Lãng nóng rực như lửa, tựa như muôn nung chảy, anh ra trong ánh mắt của cô ta. Để không người, phụ nữ nào khác có cơ hội nhìn chằm chằm vào anh nữa.

“Nghịch ngợm! Nhả ra đi!” Vẻ mặt mệt mỏi mây ngày nay của Phong Hàng Lãng phát ra một nụ cười yêu chiêu.

Lam Du Du nhả chiếc thìa trong miệng ra, nhìn Phong Hàng Lãng băng ánh mắt hoen đỏ, nhỏ giọng nói: “A Lãng, em còn tưởng anh sẽ ăn thịt em nữa chú! Rõ ràng là anh hận em đến chết. đi, sao bây giò anh còn ngồi ở đây giả vờ quan tâm em nữa?

Nhưng mà có là giả vờ, thì em cũng thây rât vui.”

Phong Hàng Lãng múc thêm một muỗng canh hạt sen đến bên miệng của Lam Du Du: “Ngoan, đừng nghĩ ngợi lung tụng nữa† Ấn xong rôi, thì ngủ một giác thật ngon! Biều hiện của cô.hôm nay tôi rất hài lòng! Sau này cứ như vậy mà phát huy nữa nhai!”

Gương mặt xinh đẹp của Lam Du Du trong phút chốc trở nên tối sầm lại, lạnh lùng hỏi: “Hóa ra anh quả thật sự lây lòng tôi là bởi vì anh trai của anh sao?”

“Chứ cô nghĩ sao?” Phong Hàng Lãng không trả lời câu hỏi. Trên khuôn mặt tuần dật xuất hiện một nụ cười, nhưng nó lại chứa đầy cảm giác u ám, kinh hoàng.

Cả nhà tải appt ruyện hola nhé! “Nếu tôi không phôi hợp thì sao?”

Lam Du Du đương nhiên không phải là ngọn đèn cạn dâu, cô ta uy hiệp Phong Hàng Lãng.

“Cô sẽ phải phối hợp mà thôi!” Phong Hàng Lãng chậm rãi nói ra từng lòi.

“Anh lấy cái gì mà nói rằng tôi sẽ phải phối hợp với anh?” Lam Du Du thật sự rất thắc mắc người đàn ông này có thứ gì trong tay mà lại chắc răng cô nhất định sẽ phải phôi hợp VỚI, anh: “Anh định dùng cái chết ra để uy h**p tôi? Nhưng thật tiếc quá, tôi trời sinh không biết chữ chết việt như thế nào! Anh không thể uy h**p được tôi đâu.”

*Nếu không chịu phối hợp cô sẽ phải chết không được lành lăn, nhưng nêu như cô chịu ngoan ngoãn phôi hợp thì sẽ nhận được đãi ngộ VỊP từ Phong. Hàng Lãng tôi… giống như bây giờ.” Phong Hàng Lăng lại đút một thìa canh hạt sen đến bên môi của Lam Du Du.

Trong nháy mắt Lam Du Du mỉm cười xinh đẹp giông một nàng tiên: “Em nhận công việc này! Ít nhất đảm nhận việc này em muôn được anh phục vụ như phục vụ khách hàng VIỊP cấp kim cương!”

Bắt thình lình, bàn tay Lam Du Du s* s**ng đến eo Phong Hàng Lãng, tay cô như móng vuốt của con mèo nhỏ cào nhẹ vào. đường cong nơi thắt lưng cứng rắn của hắn giồng như muôn đòi thêm nhiều tình ý. Chỉ tiếc là Phong Hàng Lãng hoàn toàn không có hứng thú nào với động tác của cô.

“Ngoan ngoãn đợi tin tốt đi. Một lát nữa tôi sẽ quay lại thăm cô.” ” Phong Hàng Lãng kéo vòng tay đang ôm eo mình ra, một hơi uỗng cạn bát canh hạt sen không để sót một giọt. Sau đó cũng không hề quay đầu mà đi ra khỏi phòng bệnh.

Ngoài cửa phòng theo dõi đặc biệt, Tuyết Lạc lắng lặng đứng đó. Bác sĩ Kim nói Phong Lập Hân đã thoát khỏi giai đoạn nguy hiêm nhưng phải mây tiếng sau mới có thê tỉnh lại. Xem ra, tình yêu thực sự có sức mạnh to lớn.

Phong Lập Hân nằm trên giường bệnh, xung quanh người là các thiết bị y tế, gân như cả khuôn mặt hắn đều bị máy hô hấp đè lên. Tuyết Lạc không thể nhìn rõ khuôn mặt của hắn nhưng cô biết người này mới thực sự là Phong Lập Hân, là chông của Lâm Tuyết Lạc cô. Mà người đàn ông thô bạo trước kia, hết thảy đều là Phong Hàng Lãng giả trang.

Tuyết Lạc có thê hiểu lý do tại sao Phong Hàng Lãng lại giả trang thành anh trai Phong Lập Hân của hắn.

Nhưng điêu này cũng không đồng, nghĩa với việc cô sẽ tha thứ cho hắn.

Nhìn thấy bóng lưng nhỏ bé của Tuyết Lạc, ánh mắt Phong Hàng Lãng hơi nheo lại.
 
Back
Top Bottom