Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 440


Chương 440

Xe ôtô dừng lại trước lối vào biệt thự Lý Ân.

Căn biệt thự phong cách châu Âu pha lẫn một chút nông thôn hiện ra trước mắt, khi xe ôtô đi đến trước cửa biệt thự của Tô Lương Mặc, dường như… có chuyện gì đó không hề tốt đẹp?

“Kít” hai tiếng liên tiếp, xe của Lục Trâm và Hứa Thần Nhất phanh gấp, ôtô dừng lại trước cửa biệt thự, trên nền đất có dấu vết bốn bánh xe ôtô.

Hứa Thần Nhất và Lục Trầm đồng thời xuống xe, đám vệ sĩ rắn rỏi trong căn biệt thự trước mặt đang đánh nhau túi bụi.

Hai người liếc nhìn nhau: “Chuyện gì thế?”

Hai người vừa nói xong, một tiếng “bịch” lớn vang lên thu hút tầm mắt của hai người, đồng thời cũng trả lời cho câu hỏi của họ.

Có tiếng cửa thủy tinh vỡ vang lên từ phòng ngủ dành cho khách trên tầng hai, thủy tinh rơi từ trên tầng hai xuống đất vỡ nát.

Lục Trầm biến sắc: “Không hay rồi!” Anh ta không nói hai lời, vội vàng chạy lên tầng hai căn biệt thự.

Đồng thời, một vệ sĩ nhìn thấy Lục Trâm và Hứa Thần Nhất, vội vàng hét lớn: “Lục thiếu gia, là đám người Savvy.

‘Wayne Klutz đến cướp phu nhân! Các anh em đều bị chúng khống chế rồi, chỉ có một mình Boss ở trong biệt thự.”

Sắc mặt Lục Trầm lạnh lẽo, “vèo” một cái, anh ta tránh được một nắm đấm lén lút bay về phía mình, “bịch” một đạp đá bay người vừa ra tay, nhanh chóng chạy vào trong biệt thự.

Lục Trầm đi theo ngay sau Hứa Thần Nhất, cả hai xông vào trong biệt thự, chạy thẳng lên tầng hai. Nhưng còn chưa lên đến nơi thì hai người họ đã nghe thấy tiếng đánh nhau từ trên tầng hai truyền đến. Ánh mắt Lục Trầm hơi xao động…

Cuối cùng tên Savvy Wayne Klutz cũng đến!

Lục Trầm đi lên tầng hai, liền nhìn thấy thím Trương đang run rẩy trốn ở góc cầu thang, lông mày anh hơi chau lại, nói: “Thím Trương, nơi này không an toàn, bây giờ cũng không thể ra ngoài được, thím tạm thời tìm chỗ nào đó trốn đi. Còn nữa, không được báo cảnh sát”

“Được, được, cậu Lục. Cậu nhanh đi giúp cậu chủ đi. Cậu người nước ngoài kia mang theo hai vệ sĩ, bọn họ còn có súng nữa”

Lục Trầm chau chặt hai hàng lông mày, đôi mắt đào hoa xẹt qua một tia nguy hiểm: “Ừm, cháu biết rồi. Thím Trương, thím đi trốn trước đi” Sau đó anh ta chạy nhanh về phía phòng ngủ ở phía đông, vừa chạy vừa rút điện thoại ra: “Biệt thự Lý Ân, đến nhanh. Mang theo nhiều người nhiều súng vào, đối phương có súng, ít nhất 40 người”

Ánh mắt Lục Trầm vô cùng phức tạp, Savvy Wayne Klutz là một tên khó chơi, mà tên khó chơi này, lại là do anh ta mật báo tin tức gọi đến đây… Ban đầu, Lục Trâm tưởng rằng, chỉ cần Savvy Wayne Klutz mang thi thể của Lương Tiểu Ý đi, Tô Lương Mặc sẽ tỉnh lại. Nhưng bây giờ, anh ta lại không dám chắc điều này.

Thi thể, Savvy Wayne Klutz có thể mang đi, nhưng nếu như anh ta định nhân cơ hội này xử lý Tô Lương Mặc, nếu như anh †a thực sự định làm thế, đừng có mơ, Vân Đồng sẽ đưa người đến cứu trợ ngay lập tức.

Lục Trầm cho rằng, chỉ cần người đàn ông kia có một chút ý đồ làm loạn nào, thì hôm nay, anh ta có mọc thêm cánh cũng đừng mong đi được khỏi đây.

Phòng ngủ dành cho khách, Hứa Thần Nhất đến trước Lục Trầm một bước, anh ta vừa bước vào, bầu không khí đột nhiên trở nên căng thẳng.

“Lương Mặc” Hứa Thần Nhất nhỏ giọng gọi. Ánh mắt Tô Lương Mặc liếc qua Hứa Thần Nhất: “Cậu đến rồi à?”

Hứa Thần Nhất không nói gì, anh ta nhìn xung quanh một vòng, trong lòng thầm có tính toán.

Tô Lương Mặc một mình đối mặt với Savvy Wayne Klutz, còn có hai tên thuộc hạ tóc vàng mắt xanh nữa.

“Ba đánh một, gia tộc Klutz có bản lĩnh nhỉ” Hứa Thần Nhất nheo mắt chế nhạo: “Mọi người đều là người có máu mặt. Đao súng vô tình, cho dù hôm nay anh Klutz đến có việc gì, thì anh cứ bỏ súng xuống đã” Hứa Thần Nhất nói đến đây, ánh mắt liếc qua thấy Lục Trầm đã đến, khóe môi anh ta bỗng nhếch lên cười: “Bây giờ người hai bên đều nhau rồi. Ba đánh ba, chúng ta đánh quyền, được không?” Đây cũng coi như là đổi quy tắc, không cho đối phương dùng súng.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 441


Chương 441

Điều này vô cùng hợp lý, cho dù là Savvy Wayne Klutz nghe thấy yêu cầu này, anh ta cũng không thể từ chối được, vì Hứa Thần Nhất đã nói rõ ràng rồi, mọi người đều là “người có máu mặt”, “đao súng vô tình”.

Đôi mắt nâu của Savvy liếc nhìn Hứa Thần Nhất, sau đó dừng lại ở Tô Lương Mặc phía sau: “Nếu tôi thắng, chỉ có một yêu cầu, tôi sẽ đưa thi thể của Tiểu Ý đi”

Không ngờ chỉ một câu nói này lại chọc giận Tô Lương Mặc.

Tô Lương Mặc một tay ôm chặt thi thể cứng ngắc trong lòng, nghe thấy lời Savvy nói, đôi mắt đen sãm bỗng nhiên tối sầm, khóe môi mỏng mím chặt kiềm chế cơn giận: “Vợ tao chưa chết. Tao cảnh cáo mày, cho dù mày là cậu chủ gia tộc Klutz, nhưng nếu mày tiếp tục nói năng linh tỉnh, nguyền rủa vợ tao, thì tao cũng sẽ tiễn mày xuống địa ngục”

Đôi mắt nâu của Savvy sững sờ… Sau đó anh ta lại nhìn Tô Lương Mặc, đồng tử anh ta thu lại!

“Vợ, bọn họ làm ồn đánh thức em à? Không sao, bây giờ anh sẽ đuổi bọn họ đi ngay” Tô Lương Mặc cúi đầu, một nụ hôn đặt lên đôi môi trắng bệch của cô.

Tất cả mọi người, kể cả Savvy Wayne Klutz, trái tim ai cũng đập thịch một tiếng, mắt trân trân nhìn cảnh tượng kỳ dị trước mắt.

Môi Tô Lương Mặc đặt lên đôi môi trắng bệch của Lương Tiểu Ý, không phải một nụ hôn hời hợt, cũng không phải một nụ hôn nóng bỏng, nhưng lại rất lâu và nhẹ nhàng. Môi hai người chạm vào nhau, đôi môi ấm áp của anh lưu luyến cắn nhẹ môi cô. Bất kỳ ai cũng đều có thể nhìn ra được tình cảm sâu đậm của anh với cô gái trong lòng.

Trong phòng có năm người, cả năm người đầu óc cùng lúc tê dại… Đó là một xác chết!

Bỗng nhiên, người đàn ông vừa nấy còn vô cùng thâm tình, đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt đen sãm nhìn thẳng vào đôi mắt nâu của Savvy. Đôi mắt đen sãm đầy vẻ cảnh cáo: “Ra ngoài! Đừng làm ồn đến vợ tao, hôm nay đừng ai mong có thể rời khỏi đây!” Cơ thể anh đột nhiên tỏa ra sát khí đùng đùng!

Lục Trầm và Hứa Thần Nhất, trái tim hai người đồng thời “bộp” một tiếng… Không hay rồi, Tô Lương Mặc lần này định chơi một trận lớn!

Cảm nhận được sát khí đúng đùng, đôi mắt nâu của Savvy bỗng trở nên căng thẳng! Sau đó anh ta từ từ bình tĩnh lại, khóe môi nhếch lên nụ cười kỳ dị. Savvy cười nhẹ một tiếng, nhìn Lục Trầm: “Tôi nói này, Lục thiếu gia, sao trước khi lâm trận lại đột nhiên phản bội thế? Anh mật báo cho tôi, bảo tôi đến mang thi thể của Tiểu Ý di, hóa ra là như thế này à?”

Anh ta vừa nói dứt lời, một ánh mắt lạnh lùng quét về phía Lục Trầm: “Là cậu?” Ánh mắt của anh lạnh lẽo như băng, lạnh thấu xương cốt.

Tô Lương Mặc lạnh lùng nhìn Lục Trầm, môi anh mím chặt, sau đó từ từ hỏi: “Tại sao?”

Tại sao lại phản bội tớ?

Tô Lương Mặc muốn Lục Trầm cho anh một đáp án, nhưng Lục Trầm chỉ chau mày không nói.

Nói thế nào chứ?

Nói là cậu điên rồi, vợ cậu chết rồi sao?

“Chúng ta có phải là anh em không?” Giọng nói lạnh lùng của Tô Lương Mặc vang lên, mang theo cảm giác thất vọng rất khó nhận ra.

Lục Trầm đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt đào hoa đột nhiên trở nên nghiêm túc: “Chính vì chúng ta là anh eml”

Chính vì chúng ta là anh em, nên tớ mới làm như vậy!

Chính vì chúng ta là anh em, nên tớ mới không thể nhìn cậu phát điên!

Chính vì chúng ta là anh em, nên tớ mới không thể để mặc cậu!

Một câu nói, không thể nói rõ tình cảm anh em!

“Chính vì chúng ta là anh em, nên cậu mới mật báo tin tức cho cái tên đang thèm muốn vợ tớ…” Tô Lương Mặc nói, ánh mắt anh vô cùng thất vọng, cả người anh bỗng chốc thả lỏng.

Đúng lúc này, mọi người chỉ nghe thấy một tiếng súng “bịch” vang lên…
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 442


Chương 442

“Lương Mặc!”

“Tô Lương Mặc!

“Tiểu Ýt”

Ba tiếng hét đồng thời vang lên!

Ba người đàn ông đồng thời xông về phía Tô Lương Mặc và Lương Tiểu Ý!

Chỉ tiếc là, bấy giờ đã muộn… Đạn đã đâm vào da thịt.

Thời gian ngừng lại.

Cả thế giới im lặng.

Anh, bị thương rồi.

Máu tươi trào ra ướt đẫm chiếc áo sơ mi trắng và ga giường.

Nhưng, anh lại cúi đầu căng thẳng kiểm tra cơ thể cô, đôi mắt đen sẫm vô cùng lo lắng: “Vợ, vợ, em có bị thương không?

Đau ở đâu, nói cho anh đi. Phù phù, không đau nữa”

Hứa Thần Nhất, Lục Trầm, và cả Savvy, đang xông về phía Tô Lương Mặc và Lương Tiểu Ý, nhìn thấy cảnh này, không hẹn mà cùng khựng lại.

Savvy không nói gì, anh ta chắc chắn, Lương Tiểu Ý không bị tổn thương gì.

Nhưng anh ta cũng không dám tin, Lương Tiểu Ý lại không bị thương!

Viên đạn ấy, là thuộc hạ của anh ta, thấy Tô Lương Mặc buông lỏng cảnh giác, liền b*n r*.

Phát súng ấy, chỉ cần Tô Lương Mặc muốn tránh, chắc chắn anh có thể tránh được, vì Savvy nhìn thấy rất rõ, lúc thuộc hạ của anh ta ra tay, Tô Lương Mặc đã tỉnh táo cảm nhận được.

Savvy nhìn thấy, có một khoảnh khắc Tô Lương Mặc định tránh đi, nhưng cuối cùng anh lại không động đậy, cương ngạnh nhận lấy viên đạn.

Savvy tưởng rằng, Tô Lương Mặc sẽ tránh phát đạn này, vì ai cũng biết, Lương Tiểu Ý đã chết từ lâu, người chết rồi còn sợ trên người có thêm một viên đạn sao?… Chính vì anh ta nghĩ rằng không có ai sẽ lo lắng cho an nguy của một người chết, sẽ dùng cơ thể mình để đỡ đạn thay cho người chết, nên Savvy mới vội vã muốn chạy đến chỗ Lương Tiểu Ý… Vì trong lòng anh ta biết rõ, Lương Tiểu Ý của anh ta chỉ nhìn giống người đã chết mà thôi.

Nhưng tất cả đều nằm ngoài dự đoán của Savvy.

Người đàn ông trước mặt anh ta, thực sự là Tô Lương Mặc lạnh lùng, vô tình và cao ngạo như trên báo đài vẫn nói sao?

Tô Lương Mặc đỡ đạn cho một người chết… Người đó còn là Tô Lương Mặc lạnh lùng, vô tình, cao ngạo không?

Tô Lương Mặc còn lo lắng an ủi người phụ nữ không có sức sống trong lòng mình: “Vợ, vợ, không đau, không đau.

Không sao rồi. Không sợ nhé, có anh ở đây rồi” Cánh tay anh ôm cô càng chặt hơn, giống như muốn nhét cô vào bên trong cơ thể anh. Vẻ mặt lo lắng, đôi mắt sợ hãi của anh vô cùng chân thật, chân thật đến mức khiến những người đang có mặt ở đây, trong lòng bỗng nhiên vô cùng khó chịu.

Hứa Thần Nhất rất ít khi khóc, nhưng giờ phút này, người đàn ông mạnh mẽ ấy, vành mắt lại đang đỏ bừng; hô hấp của Lục Trầm cũng trở nên nặng nề. Savvy há hốc miệng, anh ta nhìn người đàn ông đang ôm chặt cơ thể cứng ngắc của cô trong lòng, Tô Lương Mặc ngông cuồng, tự cao tự đại… Rõ ràng Savvy không hề có một chút thiện cảm nào với người đàn ông kiêu cạo đến mức tự phụ này, nhưng, Savvy há hốc miệng, anh ta bất lực nhận ra, đối diện với một Tô Lương Mặc như thế này, anh ta không thể nói được bất cứ điều gì khiêu khích hay chế giễu anh.

Vành mắt Savvy hơi đỏ, tim anh ta bây giờ đập vô cùng nhanh. Anh ta hung hăng vuốt mặt, quay người lại, thân hình cao lớn đi đến trước mặt tên thuộc hạ vừa bắn súng, ánh mắt anh ta trở nên lạnh lẽo. “Ai bảo cậu bắn?” Anh ta hỏi.

Tên thuộc hạ người nước ngoài nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Savvy, trên mặt liền hiện lên một tia bất an: “Cậu chủ, tôi nhìn thấy cơ hội ngàn năm có một, nên tôi nghĩ rằng, chỉ bằng bây giờ diệt gọn anh ta…
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 443


Chương 443

“Chát!” Lời còn chưa nói xong, một tiếng tát vang lên, ánh mắt Savvy lạnh lẽo, anh ta trở tay hung hăng giáng cho thuộc hạ một phát tát: “Tự cho là mình thông minh!” Một cánh tay.

đột nhiên giơ ra, kẹp chặt cổ tên thuộc hạ vừa bắn súng, “cạch” một tiếng, tên thuộc hạ người nước ngoài mềm nhũn ngã xuống sàn nhà, lúc chết vẫn còn đang mở trừng mắt. Đến tận khi chết hẳn ta vẫn không hiểu tại sao mình chết.

Hứa Thần Nhất nhanh chóng đi đến bên cạnh Tô Lương Mặc: “Đạn đang ở vai, phải lấy ra ngay lập tức, phải câm máu ngay lập tức.”

“Chờ đã, máu của tớ làm bẩn quần áo của vợ tớ rồi” Ánh mắt lạnh lùng của anh nhìn thẳng về phía Savvy: “Tao phải thay quần áo cho vợ tao, mày ra ngoài đi, còn nữa, mang cả chó của mày đi” Đây là một câu mệnh lệnh, không hề có một chút khách sáo nào. Đôi mắt hẹp dài của anh quét qua Hứa Thần Nhất và Lục Trầm: “Hai cậu cũng ra ngoài đi”

Lục Trầm đứng bên cạnh Hứa Thần Nhất, anh ta nhìn thấy vai Tô Lương Mặc đang chảy máu, máu tươi không ngừng chảy vào áo sơ mi và ga giường, nhuộm đỏ cả mắt Lục Trầm.

“Đủ rồi!” Lục Trầm không nhịn được nữa! Bắt anh ta cứ tiếp tục nhìn bạn mình điên cuồng như thế này, anh ta không làm được! Mắt Lục Trầm đỏ bừng, nhìn về phía Tô Lương Mặc hét lớn: “Cậu nhìn cho rõ đi! Cô ấy chết rồi! Lương Tiểu Ý đã chết được ba ngày rồi! Cậu nhìn cho kỹ đi! Mỗi ngày cậu đều bón cơm, lau người, nằm ngủ với một xác chết! Tô Lương Mặc, cậu tỉnh táo lại đi!”

Nghe thấy lời Lục Trầm nói, mặt Tô Lương Mặc biến sắc.

Khuôn mặt anh tuấn trở nên lạnh lẽo như băng, ánh mắt hung dữ nhìn chằm chằm Lục Trầm: “Vợ tớ đang sống khỏe mạnh.

Cô ấy sắp sinh rồi! Tối qua tớ còn cảm nhận được bé con đạp vào bụng cô ấy nữa! Cô ấy vẫn còn sống! Cô ấy chưa chết!

Cậu cút đi! Cút khỏi đây!”

Lục Trầm và Hứa Thần Nhất đã từng chứng kiến Tô Lương Mặc phát điên và những suy nghĩ hoang đường của anh. Lục Trầm ngẩng đầu lên trời cười lớn, vành mắt bỗng nhiên ướt đẫm, anh ta không hiểu, sao người anh em của mình lại bị đồn đến mức này cơ chứ. Anh ta cúi đầu nhìn về phía Tô Lương Mặc đang ngồi ôm xác chết trên giường: “Cậu đủ rồi đầy!

Những điều cậu nói về đứa bé trong bụng Lương Tiểu Ý cũng giống như những lời cậu nói với Lương Tiểu Ý đã chết trong điện thoại lúc ở phòng làm việc thôi, tất cả đều chỉ là cậu tưởng tượng ra mà thôi! Lương Tiểu Ý chết rồi! Cô ấy chết rồi!

Cậu còn muốn trốn tránh đến bao giờ nữa hả?”

Lục Trầm muốn phá vỡ những suy nghĩ hoang đường của Tô Lương Mặc, Hứa Thần Nhất đau khổ nhắm mắt lại… Nếu như ban đầu có người nói với Hứa Thần Nhất, trò đùa của anh †a sẽ gây đến hậu quả như thế này, chắc chắn anh ta sẽ không tin. Nhưng nó thực sự xảy ra rồi, chính mắt anh ta nhìn thấy nó xảy rat Vì thế… Anh ta đã gây nên một bi kịch!

Không ai chú ý đến, khi Savvy nghe thấy Tô Lương Mặc nói, đứa bé trong bụng Lương Tiểu Ý cử động, đôi mắt nâu của anh ta bỗng trở nên không tự nhiên.

“Lương Mặc, Lục Trầm nói đúng đấy. Lương Tiểu Ý đã chết ba ngày rồi” Hứa Thần Nhất đột nhiên mở miệng nói: “Nếu cậu không tin, chúng ta cùng nhau đến bệnh viện, dùng máy móc tân tiến nhất, chúng ta cùng kiểm tra cho cô ấy”

Vẻ mặt Savvy càng trở nên không tự nhiên… Anh ta phải nhanh chóng đưa Lương Tiểu Ý rời khỏi đây.

Đôi mắt nâu nhìn thẳng vào khuôn mặt sa sút nhếch nhác của anh, Savvy do dự… Anh ta hiểu, người Lương Tiểu Ý yêu là người đàn ông này. Còn người đàn ông này, hành động hôm nay của anh đã nói cho Savvy biết: Tô Lương Mặc đã yêu Lương Tiểu Ý, tình yêu ấy đã khắc sâu vào tận xương tủy của anh.

Nếu như anh ta là một quân tử, giờ phút này anh ta nên nói ra toàn bộ sự thật, để Tô Lương Mặc và Lương Tiểu Ý ở bên nhau… Nhưng…

Ánh mắt Savvy xẹt qua một tia quả quyết.

Anh ta muốn cược một lần nữa! Anh ta không cam lòng!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 444


Chương 444

Lúc người đàn ông này coi Lương Tiểu Ý chỉ như một thứ rác rưởi, là Savvy Wayne Klutz ở bên cạnh cô. Lúc Lương Tiểu Ý đau đớn tưởng như sắp chết, người ở bên cạnh cô cũng là anh ta. Lúc Lương Tiểu Ý bận rộn quên cả ăn uống, người ở bên cạnh cô cũng là anh ta… Người đàn ông kia có tài có đức gì mà lại có thể có được một cô gái tốt như Lương Tiểu Ý chứ?

Bấy giờ, Hứa Thần Nhất chau mày nói: “Tô Lương Mặc, sao? Cậu không dám à? Tại sao cậu lại không dám?… Nói đi?

Sao cậu không nói gì?” Đôi mắt hẹp dài của Hứa Thần Nhất nhìn thẳng vào khuôn mặt người đàn ông đối diện. Mặt Tô Lương Mặc tái xanh, lộ ra vẻ đau khổ. Anh đau khổ giãy dụa: “Im đi! Cậu im đi!”

“Tại sao không cho tớ nói?” Hứa Thần Nhất là bác sĩ, anh †a hiểu phải giải phẫu như thế nào, điều anh ta đang làm bây giờ, chính là một chuyện vô cùng tàn nhẫn. Anh ta giống như đang dùng cách giải phẫu thi thể để giải phẫu tâm lý của Tô Lương Mặc. Hứa Thần Nhất nhìn người bạn thân của mình lộ ra vẻ đau khổ, trong lòng anh ta cũng đau đớn, nhưng anh ta cắn răng, nhãn tâm nói tiếp: “Bởi vì trong lòng cậu… thực ra hiểu rất rõ! Lương Tiểu Ý, chết rồi! Cho dù cậu có là Tô Lương Mặc nắm giữ quyền lực, hô mưa gọi gió, thì cậu cũng không thể khiến người chết sống lại được!”

“Im miệng, im miệng, im miệng đi! Cút!”

“Không! Tớ còn chưa nói xong” Hứa Thần Nhất không đành lòng nhìn tiếp, nhưng anh ta phải cắt bỏ cái u nhọt này đi, bi kịch này do anh ta tạo thành, thì hãy để tự tay anh ta đâm thủng sự hoang tưởng của Tô Lương Mặc: “Bởi vì cậu hiểu rõ, cho dù cậu là Tô Lương Mặc chỉ cần giậm chân là có thể làm ngành kinh tế cả nước biến động, nhưng cậu cũng không thể nào khiến cho người chết tỉnh lại!”

“Tớ nói cậu im đi!” Một năm đấm vung ra.

Hứa Thần Nhất tránh được. “Bởi vì trong lòng cậu hiểu rõ, trước giờ cậu chưa từng đối xử tốt với cô ấy, vì thế nên cậu mới đe dọa bác sĩ, bắt bác sĩ nói đúng theo ý cậu, nói ra suy nghĩ trong lòng cậu… Cậu ép ông ấy nói Lương Tiểu Ý chưa chết, cô ấy chỉ đang ngủ, chỉ cần cậu đối xử tốt với cô ấy, cô ấy sẽ tỉnh lại. Bởi vì cậu hiểu rõ, cô ấy lấy cậu, nhưng cậu chưa từng đối xử tốt với cô ấy, vì thế nên cậu mới muốn đối xử tốt với cô ấy, cậu mới muốn cô ấy tỉnh lại… Nhưng điều này đểu chỉ là khát khao trong lòng cậu thôi. Chính cậu cũng hiểu, người mạnh mẽ, quyền lực như Tô Lương Mặc, khi đối diện với thần chết, cậu cũng chỉ có thể giương mắt nhìn thần chết cướp đi người cậu yêu nhất… Cậu không thể làm gì khác!”

“Nói linh tinh!” Tô Lương Mặc hung dữ trừng mắt nhìn Hứa Thần Nhất: “Tớ không yêu cô ấy! Không yêu! Cậu là người hiểu rõ nhất! Tất cả đều là do thuật thôi miên của cậu và di chứng của nó mà thôi! Tớ không yêu cô ấy!”

Hứa Thần Nhất nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, sau đó mới mở mắt ra: “Không! Cậu yêu cô ấy, cậu đã nhìn rõ trái tim cậu rồi. Khoảnh khắc cậu nhìn thấy thi thể của cô ấy, cậu đã hiểu, cậu yêu cô gái này, tình yêu sâu đậm ấy đã khắc vào tận xương tủy của cậu… Chính vì thế, cậu mới trốn tránh cái chết của cô ấy!

Cậu nhìn đi, thật bi kịch! Lúc cô ấy còn sống, cậu trốn tránh tình cảm của cậu với cô ấy, cô ấy chết rồi, cậu lại trốn tránh cái chết của cô Cô ấy chỉ còn là một xác chết, không bao lâu nữa, cô ấy sẽ bốc mùi hôi thối… Đến lúc đó, cậu có còn muốn tự lừa dối bản thân mình nói, cậu không yêu cô ấy, cô ấy chưa chết không?”

Tô Lương Mặc vô cùng đau đớn, vô cùng tức giận, “xoẹt” anh mở ngăn kéo tủ, không thèm nhìn, chỉ tiện tay lấy ra một v*t c*ng ngắc, ném về phía Hứa Thần Nhất, vừa ném, mắt anh vừa đỏ lựng: “Cút! Cút đi!”

Hứa Thần Nhất không động đậy, rõ ràng anh ta có cơ hội tránh đi, nhưng anh ta lại cứ ương ngạnh đứng yên, chịu đựng cú ném của Tô Lương Mặc, trán anh ta rách một vết lớn, máu tươi nháy mắt trào ra.

Máu tươi chảy ào ra, theo trán chảy xuống dưới, chảy vào mắt Hứa Thần Nhất, nhuộm đỏ cả thế giới của anh ta.

Vết thương của anh ta, nhìn thôi đã thấy đau… Nhưng anh †a không trốn tránh, cũng không có ý định tránh, đây là thứ anh ta đáng phải chịu.

“Cậu đã yêu cô ấy từ lâu rồi. Nhưng cậu quá kiêu ngạo, cô gái này đã yêu cậu mười năm, nhưng mười năm này, cậu lại thờ ơ chẳng thèm quan tâm đến cô ấy… Tô Lương Mặc cao ngạo đến mức tự phụ, sao cậu có thể thừa nhận, sau mười năm, cậu lại yêu cô gái mà cậu cho rằng tuyệt đối không bao giờ có thể yêu, cô gái mà mười năm nay cậu chẳng thèm quan tâm? Nếu cậu thừa nhận yêu cô ấy, chẳng phải là cậu cũng thừa nhận mười năm nay là một sai lầm sao?… Tô Lương Mặc vô cùng hoàn hảo, sao có thể phạm sai lâm được?… Cậu đừng nhìn tớ” Hứa Thần Nhất cúi đầu nhìn về phía Tô Lương Mặc, bỗng nhiên anh ta nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, nói tiếp: “Tớ nợ cậu một sự tỈ “Tớ nợ cậu một sự thật, có thể nói, cái chết của Lương Tiểu Ý, tớ cũng là một thủ phạm… Tô Lương Mặc, cậu nghe cho kỹ đây. Tớ chưa bao giờ thôi miên cậu thành công” Hứa Thần Nhất nhìn thấy hai mắt Tô Lương Mặc mở trừng, anh ta mỉm cười tự giễu, nói tiếp: “Ban đầu, tớ cũng tưởng rằng tớ thành công rồi, nhưng sau đó tớ mới phát hiện ra, không phải… Tớ không hề thôi miên được cậu. Vì thế… từ đâu đến cuối, tình cảm của cậu với Lương Tiểu Ý, tất cả đều xuất phát từ trái tim cậu… Tất cả!”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 445


Chương 445

“Bịch!” Cơ thể Tô Lương Mặc giống như con báo săn, đột nhiên nhảy dựng lên, anh không quan tâm đến vết đạn trên vai, không quan tâm máu tươi đang chảy, nắm đấm của anh bay thẳng đến khuôn mặt anh tuấn của Hứa Thần Nhất!

Hứa Thần Nhất bất ngờ không kịp phòng bị, anh ta nhận một đấm của Tô Lương Mặc, khuôn mặt sưng vù, cơ thể lảo đảo ngã bệt xuống đất… Nắm đấm này, Tô Lương Mặc đã dùng 100% sức lực của mình!

Hứa Thần Nhất “hự “ một tiếng, miệng anh ta nôn ra máu tươi, sau đó anh ta từ từ ngẩng đầu lên, đưa mặt mình đến trước mặt Tô Lương Mặc: “Cậu đánh đi. Tớ nợ cậu một sự thật, hôm nay tớ trả hết cho cậu. Nhưng mạng sống tớ nợ Lương Tiểu Ý, không biết bao giờ tớ mới trả được hết!”

Mắt Tô Lương Mặc đỏ bừng, tơ máu nổi lên, đôi mắt toàn †ơ máu của anh nhìn chằm chằm người anh em đang tình nguyện chịu đánh, anh không quan tâm gì nữa, giơ tay đánh đấm loạn xạ.

“Tại sao không nói với tớ sớm hơn? Tại sao lúc đó tớ hỏi cậu, cậu lại nói với tớ là do di chứng để lại? Tại sao tớ đã hỏi bao nhiêu lần nhưng cậu không chịu nói sự thật với tớ? Cậu đã có rất nhiều cơ hội để nói ra sự thật! Kể cả là lần cuối tớ hỏi cậu, nếu cậu chịu nói thật cho tớ biết… Có lẽ có ấy đã không chết! Hứa Thần Nhất! Tại sao cậu lại giấu không cho tớ biết sự thật? Tại sao? Tớ đã tin tưởng cậu như thế nào?”

Thất vọng, đau khổ, bất lực… Rất nhiều những cảm xúc phức tạp trộn lẫn với nhau, khiến Tô Lương Mặc trở nên kích động.

Oán hận… trào dâng khắp cơ thể anh!

Oán hận ai?

“Hahaaa…” Đột nhiên, người đàn ông đang điên cuồng bỗng ngồi bệt xuống đất, bật cười khanh khách, nhưng nước mắt của anh lại trào ra. Anh quay đầu hỏi Hứa Thần Nhất: “Tại sao không tránh đi?”

“Tớ nợ cậu” Hứa Thần Nhất cũng nhìn vào mắt Tô Lương Mặc: “Sao cậu không đánh nữa? Cậu đánh tiếp đi, đây là hình phạt tớ đáng phải nhận”

“… Hahaaa” Tiếng cười của Tô Lương Mặc có chút hiu quạnh, anh nói châm chậm: “Người anh em, cho dù cậu dùng súng bắn tớ, tớ cũng chỉ coi là cậu lỡ tay trong lúc lau súng thôi… Hứa Thần Nhất, điều duy nhất cậu cần làm bây giờ là, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tớ nữa”

Một câu nói của anh khiến cả Lục Trầm và Hứa Thần Nhất cùng ngây người.

Lục Trầm mấp máy môi định nói gì đó, Hứa Thần Nhất nhìn thấy, anh ta vội vàng lắc đầu ra hiệu… Anh ta biết Lục Trầm định nói gì. Lúc hai người họ đến, họ đã nói nợ Tô Lương Mặc một lời giải thích, điều Lục Trầm muốn nói bây giờ có lẽ cũng chính là lời giải thích còn đang nợ Tô Lương Mặc kia…

Nhưng, Tô Lương Mặc không thể mất đi hai người anh em chỉ trong một ngày được!

Savvy đứng bên cạnh, im lặng nhìn cảnh tượng diễn ra trước mặt… Anh ta không thể không động lòng!

Ánh mắt của Lục Trầm bỗng nhiên quét qua một đồ vật dưới nền đất… Đợi đã! Đây là?

“Lương Mặc! Đây có phải là trái tim xanh ngọc của cậu không?” Lục Trầm chỉ về phía một cái hoa tai màu xanh ngọc đang rơi dưới nền đất. Tô Lương Mặc ngay lập tức nhìn về phía Lục Trầm chỉ, anh nhanh chóng nhặt hộp đựng trang sức dưới đất lên… Anh nhìn về phía ngăn kéo tủ đang mở, hiểu rồi, lúc nãy anh tức giận quá nên đã lấy một thứ gì đó ném Hứa Thần Nhất, hóa ra là cái hộp này.

“Đây là…?” Tô Lương Mặc nhặt cái hộp đựng đồ trang sức lên, bỗng nhiên anh nhìn thấy một quyển nhật ký rơi bên cạnh, còn có…

“Chứng nhận ly hôn?” Tô Lương Mặc không dám tin vào mắt mình! Chứng nhận ly hôn ghi rõ, bên nữ Lương Tiểu Ý, bên nam Tô Lương Mặc!

Đột nhiên, ánh mắt của anh trở nên lạnh lẽo!

Lôi thoại ra, anh bấm gọi: “Phương Hồi, tôi bảo anh giúp tôi và vợ tôi làm thủ tục ly hôn khi nào?” Giọng nói lạnh như băng tuyết. Savvy ở bên cạnh sững sờ… Lúc ở cổ trấn, Lương Tiểu Ý từng nói anh và Lương Tiểu Ý đã ly hôn rồi.

Nhưng bây giờ nhìn phản ứng của người đàn ông này, hiển nhiên, chuyện này có chút ẩn tình.

Đầu dây bên kia, Phương Hồi nhận được điện thoại của Boss, nhất thời kinh ngạc, cậu ta giúp Boss với vợ làm thủ tục ly hôn khi nào chứ??
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 446


Chương 446

“Boss, anh đợi một chút, tôi đi kiểm tra xem sao ạ” Hiệu suất làm việc của Phương Hồi rất nhanh, cậu ta lập tức dùng điện thoại bàn gọi điện cho một người bạn làm ở Cục dân chính để kiểm tra…

“Boss, tôi đã kiểm tra rồi ạ. Tình trạng hôn nhân của anh và phu nhân là đã kết hôn, vẫn chưa ly hôn ạ”

“Biết rồi” Ánh mắt Tô Lương Mặc sáng lên, xem đi xem lại giấy chứng nhận ly hôn trong tay… Chưa ly hôn, vậy tờ giấy chứng nhận ly hôn này ở đâu ra? Người đàn ông cụp mắt xuống, đôi lông mi dài che đi suy nghĩ trong đôi mắt tối tăm của anh, anh nghĩ lại những chuyện đã xảy ra, nghĩ lại Lương Tiểu Ý bắt đầu thay đổi từ khi nào.

Anh lại nghĩ đến những lời Lục Trầm từng nói với anh, Lương Tiểu Ý nói với Lục Trâm: Tô Lương Mặc không cần đứa bé này, ghét bỏ đứa bé này.

Nhưng sự thật không phải như vậy. Anh chưa từng có thái độ không cần đứa bé chứ đừng nói là ghét bỏ đứa bé.

Sau đó, Tiếu Ý không hề có cơ hội lấy được cái gọi là giấy chứng nhận ly hôn, cơ hội duy nhất có thể lấy được giấy chứng nhận ly hôn chính là…

Ngay sau đó… khuôn mặt tuấn tú đóng băng thành đá tuyết, anh nheo mắt… mọi thứ đều rõ ràng rồi.

“Ôn Tình Noãn!” Từ trong miệng Tô Lương Mặc hét ra tên gọi quen thuộc! Đáy mắt người đàn ông lóe lên tia lạnh vô cùng lẫn căm hận!

Ánh mắt từ quyển vở màu xanh lá cây chuyển sang quyển nhật ký bên cạnh… Mở ra, anh vốn là người có trí nhớ hơn người, đọc nhanh như gió. Ánh mắt lướt qua những dòng chữ của Lương Tiểu Ý trong quyển nhật ký, sắc mặt của anh ngày càng khó coi.

Chán ghét, hối hận, áy náy, đau lòng, căm hận, tất cả mọi cảm xúc hòa trộn lại với nhau… Nỗi đau thấu tận tâm can.

Có đau… cũng phải xem hết! Nhưng câu từ ngập tràn tình cảm của Lương Tiểu Ý. Từ yêu thầm, thích, ngưỡng mộ, yêu sâu đậm… đến khao khát, tuyệt vọng…. Anh đã làm gì với cô???

Một cô gái bắt đầu yêu anh từ những năm tháng tươi đẹp nhất, càng ngày càng sâu đậm, sau đó, anh tự tay bóp nát tình yêu này… Rốt cuộc anh đã làm gì với cô???

Cô rõ ràng biết mình sắp chết… Vậy mà không hề nói với anh lời nào, một mình chịu đựng tất cả. Còn anh thì sao? Anh đã làm những gì?

Hiểu lầm, giày vò, làm nhục, dùng những lời nói ghê tởm…

Cô sắp chết rồi nhưng dù có phải chịu đựng đau đớn cũng muốn sinh đứa bé ra. Còn anh thì sao? Anh không bảo vệ cô tốt suýt nữa thì khiến cô sảy thai, sau khi cô mất tích anh còn ép cô xuất hiện, dùng những thủ đoạn độc ác tổn thương người để ép cô ra mặt, cuối cùng… cuối cùng!

Bàn tay Tô Lương Mặc run run, mặt cắt không còn giọt máu, anh vô cùng hối hận, tự trách mình… ĐMI Anh đã làm những gì??

Người phụ nữ này sắp chết rồi, cô chỉ muốn mặc bộ váy cưới trắng tinh khôi cùng người đàn ông cô yêu nhất nắm tay nhau bước vào lễ đường… Yêu cầu của cô không nhiều chút nào, đó là điều mỗi người phụ nữ đều có được trong cuộc đời này… Sau đó anh đã làm gì? Anh tự tay đập tan hi vọng của cô, tàn nhãn nói với cô, tất cả chỉ là một mưu kế, một trò chơi, anh bảo cô đừng có tin, thậm chí anh còn tàn nhãn nói rằng anh chưa từng yêu cô. Sau đó anh trói buộc cô, nói với cô rằng, anh không yêu cô những cũng không để cô rời xa anh…

Thậm chí anh còn cho người chuẩn bị giấy thỏa thuận ly hôn, nói với cô rằng, cô không có cửa để trở thành bà chủ Tô, cô phải ngoan ngoãn làm người tình của anh… còn lấy danh nghĩa “báo ơn”…

“Hahahahaha…hahaha…”ngoài trời bỗng nhiên mưa xối xả như trút nước, trong trận mưa xối xả chiều tối, biệt thự Lí Ân bỗng vang lên tiếng cười thê thảm sởn gai ốc.

Ánh mắt Savvy hiện lên chút do dự nhưng giọng nói lại lạnh như băng: “Nghe nói Tô Lương Mặc thông minh lanh lợi, Tô Lương Mặc, anh thử đoán xem, người phụ nữ ngốc nghếch đó tại sao bị cấy virus NE từ lúc còn rất nhỏ?”

Cơ thể Tô Lương Mặc khựng lại, từ từ ngước đầu lên, hỏi Savvy: “Tại sao?”

Đôi mắt màu nâu của Savvy lóe lên tia tàn nhẫn, từ từ nói: “Nếu năm đó Tiểu Ý không gặp anh, virus lúc này đã được cấy vào người Tổng giám đốc Tô tập đoàn tài chính Tô Thị rồi”

Lời của Savvy chẳng khác nào giọt nước tràn ly!

Đôi mắt Tô Lương Mặc mở to!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 447


Chương 447

Hô hấp khó khăn, tim anh đau tê tái… Là lần anh bị bắt cóc năm bảy tuổi!

Anh nhìn thấy bộ dạng lúc Tiểu Ý phát bệnh… mồ hôi mà cơ thể toát ra có thể khiến cả cái giường ướt đẫm… Đau đớn như vậy mà cô vẫn một mình chịu đựng.

Dù anh đối xử tàn nhãn độc ác với cô nhưng cô chưa từng nhắc một lời với anh… Người phụ nữ ngốc nghếch này, rõ ràng chịu đựng đau đớn chịu giày vò cực kỳ bi thảm, mới ít tuổi đầu mà lúc nào cũng đối mặt với sự uy h**p của cái chết… Những thứ này lẽ ra anh mới là người phải chịu đựng!

Người phụ nữ ngốc nghếch này! Cái gì cũng không nói! Rõ ràng người chịu uất ức nhất là cô, nhưng cô cái gì cũng không nói!

“Ha ha ha ha…” Đáy mắt của Tô Lương Mặc ứa nước mắt, anh điên cuồng vừa khóc vừa cười: “Tô Lương Mặc tôi có thể gặp được Lương Tiểu Ý là điều may mắn nhất cuộc đời này,…ha ha ha, tôi đã sớm biết cô ấy lương thiện, năm bảy tuổi, cái chuyện lấy mạng đổi mạng còn có thể làm ra. Ha ha ha ha, đúng thật là lấy mạng đổi mạng…”

“Tôi sẽ đưa cô ấy đi” Savvy bỗng nhiên vứt lại một câu, người đàn ông đang đắm chìm trong đau đớn hối hận chợt ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc nhọn rơi lên người Savvy, trả lời một cách cứng rắn: “Không được!”

Lương Tiểu Ý là vợ của anh, cả đời này đều là vợ của anh!

Đừng ai có ý định cướp cô khỏi anh!

Chống tay xuống mép giường, cúi đầu xuống, bờ môi mỏng của Tô Lương Mặc nóng ran, một nụ hôn dịu dàng đặt lên mờ môi trắng bệch của Lương Tiểu Ý. Hút hút, m*t m*t, bờ môi anh chiếm trọn bờ môi lạnh như băng của người phụ nữ nằm phía dưới, tình cảm sâu đậm khó có thể dùng từ ngữ để miêu tả. Ngày xưa, môi của Lương Tiểu Ý ấm áp, môi của Tô Lương Mặc thì lạnh giá. Còn bây giờ, người đàn ông với đôi môi lạnh giá cuối cùng cũng vì người phụ nữ ngốc nghếch này mà nóng ran, nhưng người phụ nữ ngốc nghếch đó đã không còn làm ấm áp bờ môi và trái tim lạnh lẽo của anh nữa.

Đôi mắt màu nâu của Savvy hiện lên sự không vui lẫn đố ky. Không phải anh không muốn đánh Tô Lương Mặc một trận mà bây giờ điều quan trọng nhất là phải đưa Lương Tiểu Ý đi.

Lúc này không nên gây thêm rắc rối.

Lục Trầm với Hứa Thần Nhất đều quay đi chỗ khác, không dám nhìn nữa.

Khó nhất không phải tôi yêu bạn, bạn không yêu tôi mà là lúc tôi hiểu ra rằng tôi yêu bạn thì bạn đã rời xa tôi.

Savvy lôi điện thoại ra: “Đây là những lời cuối cùng của cô ấy, anh có đủ dũng cảm để nghe không?”

Tô Lương Mặc chợt ngẩng đầu lên, đôi mắt tối tăm nhìn vào chiếc điện thoại trong tay Savvy … anh có đủ dũng cảm để nghe không? Hỏi…khéo ghê.

Anh… muốn nghe nhưng thật sự anh không có đủ dũng cảm để nghe.

“Những lời cuối cùng của cô ấy ở đây. Nghe hay không tùy anh” Savvy chẳng hể để tâm đến bí mật trong điện thoại, vứt thẳng thừng lên giường, anh ta nghĩ, anh ta nhất định phải đưa Lương Tiểu Ý đi, nhưng bây giờ cần cho người đàn ông sắp phát điên này thời gian. Lúc quay người đi ra ngoài: “À đúng rồi, nếu anh đã chuẩn bị sẵn sàng tinh thần nghe, tốt nhất hãy tìm người xử lí âm thanh… Bởi vì những lời này Tiểu Ý nói trong giờ phút hấp hối, lúc đó cô ấy đã không còn sức lực để nói to nữa. Thế nên nếu trực tiếp nghe sẽ không nghe thấy gì cả.

Những lời cuối cùng này là cô ấy đặc biệt muốn gửi đến anh”

Trái tim Tô Lương Mặc run rẩy… Từng câu từng chữ của Savvy đều như lưỡi dao đâm vào tim anh.

Cô… không còn sức lực để nói to nữa… Vậy mà cô dùng chút sức lực yếu ớt cuối cùng để nói những lời đặc biệt muốn gửi cho anh.

Những lời đặc biệt muốn gửi cho anh…

Khuôn mặt người đàn ông hiện lên vị đắng chát… không muốn nghe cũng không được.

Không phải không muốn nghe mà sợ rằng nghe thấy lúc hấp hối cô vẫn hận anh… Tiểu Ý, Tiểu Ý…
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 448


Chương 448

Tay trái cầm điện thoại của Savvy, tay phải cầm quyển nhật ký của Lương Tiểu Ý… Sau đó, Tô Lương Mặc mím chặt môi, Tô Lương Mặc không lên tiếng.

Hứa Thần Nhất không khốn nạn như anh nghĩ, Lục Trầm vẫn đứng ở đó.

Tô Lương Mặc im lặng, Hứa Thần Nhất cũng im lặng… Thế giới rất yên tĩnh. Ba người sống và một thi thể. Người sống nhìn nhau không lên tiếng, người chết lại càng im ắng. Cảm giác vô cùng kỳ quái.

“Xin lỗi…” Rất lâu sau Hứa Thần Nhất khó khăn lên tiếng, cảm nhận được vị đáng chát trong cổ họng mà trước đây anh †a chưa từng có, anh ta l**m môi, ánh mắt anh ta rơi lên người đàn ông đang im lặng ngồi bên cạnh giường của Lương Tiểu Ý.

Anh ta nợ người đàn ông này không chỉ một câu “xin lỗi”.

Khuôn mặt tuấn tú của Tô Lương Mặc im lặng đến kỳ lạ.

“Tìm thợ chuyên nghiệp đến đây” Tô Lương Mặc bỗng nhiên lên tiếng. Lục Trầm kinh ngạc, “Cậu thật sự muốn nghe?

Tớ thấy Savvy không có ý tốt với cậu. Anh ta sẽ có lòng tốt chuyển những lời cuối cùng của Lương Tiểu Ý cho cậu sao?”

Lời rất rõ ràng, Lục Trầm cho rằng trong điện thoại Savvy không phải là những lời cuối cùng của Lương Tiểu Ý.

Ánh mắt Hứa Thần Nhất bỗng sáng lên, “Tớ tán thành suy nghĩ của Lục Trầm, nói không chừng là một cái bãy”

“Mau đi tìm người đến đây” Người đàn ông không vì lời nói của hai người bạn mà thay đổi quyết định, anh lạnh lùng nói, ánh mắt nhìn chằm chằm vào quyển nhật ký trong tay.

Mỗi một câu, mỗi một từ, mỗi một dấu câu đều lọt vào đôi mắt sâu thắm của người đàn ông, đều là những nét chữ quý giá nhất. Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông không có bất kỳ biểu cảm nào và cũng không có bất kỳ người nào có thể cảm nhận được nỗi đau và hối hận tận sau trong tim anh.

“Lương Mặc…” Lục Trầm cảm thấy không thỏa đáng, chẳng ai biết lúc hấp hối Lương Tiểu Ý đã nói những gì, chẳng ai biết sau khi nghe những lời cuối cùng của Lương Tiểu Ý, Tô Lương Mặc sẽ như thế nào. Nhưng… Tô Lương Mặc đã đủ điên rồi! Tốt nhất không nên chịu thêm kích động nữa.

Ánh mắt đen như mực của Tô Lương Mặc nhìn Lục Trầm, đáy mắt sâu thẳm đến mức người thân thuộc nhất với anh là Lục Trầm cũng kinh hồn bạt vía, “Đi tìm người” Tô Lương Mặc mấp máy môi, chỉ là ba chữ đơn giản nhưng thái độ cực kỳ kiên quyết. Nhất thời sát khi lan tỏa khắp phòng.

Lục Trầm lập tức hiểu.

“Được” Lục Trầm trả lời.

Tô Lương Mặc hiểu sự lo lắng của Lục Trâm. Nhưng Tô Lương Mặc cúi xuống nhìn điện thoại trong tay. Đây là những lời Tiểu Ý muốn nói với anh trước khi chết. Đây chính là những lời mà lúc không còn chút sức lực nào người phụ nữ ngốc nghếch này vẫn cố gắng để nói với anh!

Là những lời cô muốn nói với anh! Bàn tay nắm chặt chiếc điện thoại như thể đó không phải điện thoại mà là báu vật của thế gian.

Lục Trầm ra khỏi biệt thự, bên ngoài là một đống hỗn loạn bừa bãi, Vân Đồng đã sớm giải quyết hết người của Savvy. Lúc Lục Trầm đi ra chạm mặt Vân Đồng.

“Tôi đến muộn rồi?” Vân Đồng hỏi.

“Không” Lục Trầm liếc nhìn hắn một cái, “Đến rất đúng lúc” Nếu Vân Đồng đến sớm hơn một chút chắc Hứa Thần Nhất sẽ không có thời gian và cơ hội để đập tan suy nghĩ trong lòng Tô Lương Mặc. Có lẽ người đàn ông tự cao tự đại không ai bì nổi kia sẽ sống mãi trong ảo tưởng của mình. .. “Như bây giờ cũng tốt”

Hiệu suất làm việc của Lục Trầm rất cao, vội vàng đi rồi quay lại, lúc quay lại mang theo một người đàn ông trung niên.

Người đàn ông trung niên họ Trương, vừa đến biệt thự đã hết sức lo sợ.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 449


Chương 449

“Không cần căng thẳng” Lục Trầm cười, thân thiết như anh em võ lên vai người đàn ông họ Trương: “Làm xong chuyện hôm nay, Lão Trương, tôi đảm bảo ông không cần lo lắng nửa đời còn lại nữa” Người đàn ông trung niên họ Trương là của công ty Lục Trầm, nhà ông ta vốn làm về ngành giải trí, nhân tài của ngành này có rất nhiều, nhưng cũng chỉ người đàn ông họ Trương này có phúc, Lục Trầm cần gấp mà người đàn ông họ Trương này lại ở ngay bên cạnh, không tìm ông ta lẽ nào còn đi xa tít chân trời để tìm người khác?

Người đàn ông họ Trương rốt rít khom lưng cúi gật đầu: “Không dám không dám đâu, gọi tôi Tiểu Trương là được rồi”

Người đàn ông họ Trương cầm hộp dụng cụ trong tay, rất nhanh đã đi vào trạng thái làm việc.

Không lâu sau Người đàn ông họ Trương thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy, lấy khăn tay ra lau mồ hôi lấm tấm trên trán, nhìn Boss đứng bên cạnh khom người gật đầu: “Được rồi thưa Tổng giám đốc Tô”

Tô Lương Mặc gật đầu, “Các người ra ngoài hết đi”

Lục Trầm định nói gì đó nhưng Hứa Thần Nhất ở bên cạnh kéo anh ta lại, dùng ánh mắt ra hiệu cho anh ta, đừng nói gì nữa, làm theo lời của Tô Lương Mặc là được rồi.

Ngoài cửa, Hứa Thần Nhất với Lục Trầm đi đến ban công, “Thuốc không?” Lục Trầm hỏi, Hứa Thần Nhất xua tay, nghiêng đầu nghếch nhìn căn phòng: “Cậu ấy cần thời gian để bình tĩnh lại. Chúng ta cần chuẩn bị sẵn…” Còn chuẩn bị điều gì thì Hứa Thần Nhất không nói.

Trong phòng Người đàn ông im lặng đứng trước bàn, không nhúc nhích, bàn tay hơi run run.

Mẹ nó! Mày có thể giống đàn ông một chút không? Đừng có phụ lòng người phụ nữ đã dốc hết sức lực cuối cùng để nói vài lời với mày… Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông hiện rõ sự đấu tranh không biết phải làm gì, trong lòng anh chửi mình là một thằng nhát gan!

Cuối cùng…

Anh ấn nút, nín thở, im lặng lắng nghe những lời cuối cùng cô muốn nói với anh.

“.. .Cậu Tô, anh có còn nhớ không, tôi từng cầu xin anh, cho dù anh không yêu tôi cũng không sao, nhưng hãy vì tôi mà khóc trong tang lễ của tôi”

Tô Lương Mặc nghe thấy giọng nói quen thuộc, bỗng nhiên nhớ đến… Ngày hôm đó, đôi mắt cô nhuộm đẫm màu bi thương, ngày đó cô đã nói lời giống hệt như thế này…

Thời gian dường như quay lại ngày hôm đó.

Hôm đó, cô chần chừ ấp a ấp úng hỏi anh: “Nếu, nếu có một ngày, tôi chết đi, anh có vì tôi mà đau lòng không? … Một chút thôi cũng được rồi.”

Anh đã nói như thế nào?

Anh trả lời một cách vô tình: “Không.”

Cô rõ ràng khó chịu đau lòng nhưng cố gắng kìm nén nước mắt ngẩng đầu cầu xin anh: “Cậu Tô, tôi muốn nhờ anh giúp một chuyện, … Nếu có một ngày tôi chết rồi, mong anh hãy rơi nước mắt vì tôi” Cô nói, “Tôi không tham lam đâu, chỉ một giọt nước mắt là đủ ¡” Cô còn nói: “Nếu anh thật sự không khóc được thì xin anh hãy dùng hành tây để làm cay mắt”

Người phụ nữ ngốc nghếch đó không tham lam… Cô chỉ cần một giọt nước mắt thôi là đủ rồi!

Sau đó thì sao?

Sau đó thì sao?

Anh đã nói điều gì?

Chết tiết! Anh không nhớ nữa!

Chết tiệt! Anh chỉ nhớ anh nói cô đang nằm mơ, anh nói nghĩ cũng đừng có nghĩ cô sẽ dễ dàng chết như thế! Chết tiệt!

Anh đã nói với cô những lời quái quỷ gì vậy?

Ờ… nhớ ra rồi!

Anh nói: “Những gì cô nợ Tình Noãn cả đời này cũng không trả hết được! Trừ phi Tình Noãn tỉnh lại, nếu không ngay cả khi chết cô cũng mang theo nợ nần xuống địa ngục”

Người đáng chết đó chính là anh!

Người nên chịu sự giày vò của virus EN đó phải là anh!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 450


Chương 450

Anh không dám nghĩ nữa… Người phụ nữ ngốc nghếch, lúc đó cô đã dùng tâm trạng gì để nói ra những lời không tốt lành như vậy… Cô thật sự không tham lam, cô thay anh chịu đưng tất cả mọi sự giày vò, còn phải đối mặt với sự làm nhục của người đàn ông vô tình tàn nhãn là anh!

Lúc cô nghe thấy những lời khốn nạn, nghe thấy lời từ chối vô tình của anh, trái tim cô lạnh giá và tuyệt vọng như thế nào?

Tô Lương Mặc bất giác kéo chặt áo lại. Vậy mà lúc này anh vẫn cảm nhận được cái lạnh thấu xương khi đó của Lương Tiểu Ý.

Còn Ôn Tình Noãn, anh đã nói gì, anh nói món nợ của cô với Ôn Tình Noãn cả đời này cũng không trả hết!

Rốt cuộc… ai nợ ai?

Rốt cuộc… lúc cô bị ụp cái tội danh không phải cô làm lên đầu, nghe những lời đổi trắng thay đen của anh, cô đã bất lực đến mức nào???

Tô Lương Mặc mở tay ra… Rốt cuộc anh đã làm những gì với cô?

Những lời của cô vẫn tiếp tục, không hề dừng lại.

“Từng yêu anh, từng hận anh, cuối cùng phát hiện ra một điều vô cùng đau lòng, tôi vẫn yêu anh” Giọng nói của Tiểu Ý cực kỳ yếu ớt, ngay cả khi đã dùng thiết bị điều chỉnh, giọng nói vẫn rất yếu ớt, đủ để thấy được răng khi đó người phụ nữ đã yếu đến mức không có sức lực để nói chuyện nữa, vậy mà cô vẫn dùng chút sức lực cuối cùng để nói vài lời cuối cùng: “Cậu Tô, tôi yêu anh, đến chết vẫn không ngừng yêu, tôi chết rồi, mong anh hãy để tôi đi. So với ngủ mãi mãi trong căn phòng lạnh lẽo chứa đựng vui buồn đau khổ của tôi thì tôi thích cánh đồng hoa hướng dương ở nơi bến cảng đại dương hơn”

Sắc mặt người đàn ông trắng bệch, tim đau thắt lại vì tiếng gọi “cậu Tô” của cô… Từ bao giờ cô lại xa lánh anh đến mức dùng từ ngữ khách sáo đến vậy?

Nghĩ ra rồi, từ lúc anh nhẫn tâm cảnh cáo cô: “Lương Mặc ‘ là cái tên cô có thể gọi sao? Chỉ có Tình Noãn mới có thể gọi tôi thân mật như vậy, sau này, cô gọi tôi là cậu Tô: Bắt đầu từ khi đó cô gọi anh là “cậu Tô”

Lúc này anh mới phát hiện, những chỉ tiết nhỏ nhặt trước đây không hề để ý thì bây giờ rõ ràng cứ như chiếu phim vậy, bay lượn trong đầu. … Một phát hiện cực kì bi thương, tất cả đều là sự làm nhục và tàn khốc của anh với cô!

Tô Lương Mặc đau đến khom người xuống, người phụ nữ ngốc nghếch kia, đến lúc chết vẫn không có một lời oan thán trách móc anh, không hề nói cho anh biết cô đã chịu những uất ức gì trong suốt những năm qua, cũng không nói cho anh biết thứ quan trọng mà anh nợ cô là gì!

Bàn tay ôm ngực, chỗ đó, đau như bị xé vụn… Cô nói cô muốn đi, cô nói cô muốn đi đến một nơi thật xa… đến chết cũng không muốn ở lại đây. Trong mắt cô nơi này trở thành nơi đau khổ và nơi cô không muốn nhớ đến nhất. Đến chết cô cũng không muốn ở lại nơi này sao?

Anh có thể không đồng ý không?

Anh có thể không?

Anh không thể! Bởi vì người phụ nữ ngốc nghếch này yêu anh đến chết vẫn không ngừng… Lương Tiểu Ý dành cả cuộc đời cho người đàn ông tên là Tô Lương Mặc, chết rồi cô cũng không muốn bị anh trói buộc khống chế, anh…

Đêm đã muộn, ánh đèn trong biệt thự mờ mờ ảo ảo, cực kỳ ảm đạm.

Hứa Thần Nhất cùng Lục Trầm lặng lẽ đợi bên ngoài, hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, gạt tàn thủy tinh đầy ắp đầu mẩu thuốc lá.

20h34 cánh cửa đóng chặt bỗng nhiên được mở ra, đôi chân thon dài của người đàn ông bước ra, Tô Lương Mặc xuất hiện trước mặt mọi người. Lâu như vậy bên trong đã xảy ra những chuyện gì, e rằng ngoài Tô Lương Mặc ra không có bất kỳ người nào biết được.

Lục Trầm với Hứa Thần Nhất nhìn anh, hình như… anh thay đổi rồi.

“Lương Mặc, kìm nén đau thương” Lục Trầm nói “Ừ” Người đàn ông rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức có chút quá đáng.

Thấy như vậy, Hứa Thần Nhất nhíu mày, phản ứng của Tô Lương Mặc không phải phản ứng của người bình thương… Với sự điên cuồng trước đây của anh, có như thế nào cũng không phải cái phản ứng bình tĩnh này.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 451


Chương 451

“Cậu… không sao chứ?” Cuối cùng Hứa Thần Nhất vẫn lên tiếng hỏi, Tô Lương Mặc liếc nhìn anh ta, ánh mắt Hứa Thần Nhất hiện lên sự lo lắng: “Tớ biết cậu không muốn nhìn thấy tớ, tớ biết cậu hận tớ”

“Đúng, tớ hận cậu.”

Giọng nói lãnh đạm của Tô Lương Mặc vang lên. Anh trả lời thản nhiên đến mức Hứa Thần Nhất có chút không biết phải làm thế nào.

“Tớ hận cậu nhưng người tớ hận hơn chính là tớ” Tô Lương Mặc nói, nghiêng đầu nhìn Lục Trầm: “Gọi người đàn ông đó đến đây”

‘What?

Đôi mắt hoa đào của Lục Trầm bỗng mở to, Tô Lương Mặc nheo mắt: “Gọi anh ta đến, lập tức, ngay bây giờ” Đôi mắt sắc nhọn rơi lên người Lục Trầm.

Lục Trầm bất lực, lôi điện thoại ra, bấm gọi cho Savvy, mặc dù không nói là ai nhưng anh và Lục Trầm đều biết “người đàn ông đó” mà Tô Lương Mặc nói là ai, nhưng cũng vì biết rõ đó là ai nên càng không hiểu cậu bạn thân này muốn làm gì.

Không lâu sau, Savvy đến, nói thật lúc anh ta nhận được điện thoại, có chút ngạc nhiên… không ngờ Tô Lương Mặc tự cao tự đại đó lại nhận thua nhanh như vậy. Savvy đã nghe những lời cuối cùng của Lương Tiểu Ý, cũng vì đã nghe nên mới cam tâm tình nguyện giao cho Tô Lương Mặc. Những lời đó của Lương Tiểu Ý có lợi với anh ta nên anh ta mới giao ra.

Anh ta đâu phải Thánh mẫu gì đó đâu, tại sao phải đem nhưng thứ này cho tình địch của mình chứ?

Ở tang lễ để mặc Tô Lương Mặc đưa thi thể của Lương Tiểu Ý đi, anh ta chưa từng hối hận, nhưng khoảnh khắc đó, cơ thể người đàn ông lộ ra sự bi thương đến tốt cùng, nói thật, nếu bọn họ không phải tình địch, bọn họ không yêu cùng một người phụ nữ, nói không chừng, anh ta rất sẵn lòng có một người bạn là Tô Lương Mặc. Anh hùng tiếc anh hùng, trong tang lễ, anh ta đã có cái nhìn khác về người đàn ông này.

Chỉ có một lần, không có lân thứ hai! … Lúc đó anh ta nhìn bóng lưng của người đàn ông, tự nói với mình như vậy.

Không phải ngốc mà là đồng cảm!

Lúc này đây, Savvy và Tô Lương Mặc cùng xuất hiện, hai người đứng đối mặt nhau, Savvy bỗng nhiên lên tiếng: “Có cảm thấy cảnh tượng lúc này giống với lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không? … Chỉ là, lúc đó Tiếu Ý hôn mê bất tỉnh, còn bây giờ Tiểu Ý mãi mãi không bao giờ tỉnh lại” Không thể phủ nhận rằng Savvy lại một lần nữa đâm vào trái tim anh.

Tô Lương Mặc đứng đối diện, mắt nhếch lên… đôi lông mi cong dài che đi đau đớn trong đôi mắt sâu thẳm tối tăm của mình.

Lục Trầm bỗng nhiên cảm thấy phẫn nộ, hung dữ nhìn chằm chằm người đàn ông mắt nâu tóc nâu… Cố tình đó! Anh †a dám đảm bảo tên người nước ngoài đáng chết này cố tình khiêu khích Tô Lương Mặc!

Hứa Thần Nhất không biểu cảm đứng chắn trước mặt Lục Trầm đang muốn xông lên, so với Lục Trầm thì Hứa Thần Nhất lý trí hơn rất nhiều.

Savvy liếc nhìn Hứa Thần Nhất, đôi mắt nâu hiện rõ ý khiêu khích. Đều là kẻ thù, lời này không giả tạo chút nào.

“Gọi anh đến đây là để nói cho anh” Tô Lương Mặc phá vỡ sự im lặng trong căn phòng: “Tôi muốn tổ chức đám cưới cho cô ấy”

“Được… Cái gì cơ?” Savvy chớp đôi mắt đầy kinh hãi của mình, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt… “Không phải đám tang?”

“Không, là đám cưới.”

Đôi mắt của Tô Lương Mặc sâu thẳm đen ngòm cứ như vòng xoáy trong đêm tối, rơi lên người Savvy: “Tôi nợ cô ấy một đám cưới hoàn chỉnh, nợ cô ấy một bộ váy cưới trắng tinh khôi, năm tay cô ấy đi vào lễ đường”

Savvy kinh ngạc sau đó phẫn nộ: “Tôi không quan tâm!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 452


Chương 452

Anh nợ cô ấy nhiều lắm, tỉ mỉ mà nói, anh nợ cô ấy một cái mạng! Sao Tổng giám đốc Tô không lấy tính mạng của mình trả cho cô ấy?” Savvy nói giọng mỉa mai, Lục Trầm tức giận lao về phía trước, nắm đấm tung về phía Savvy: “ĐMMI Không biết nói chuyện thì ngậm miệng lại!”

Một bàn tay giơ ra, tóm lấy nắm đấm của Lục Trầm, đồng thời, giọng nói lãnh đạm của Tô Lương Mặc vang lên: “Tôi nhớ tôi nợ cô ấy rất nhiều. Nhưng bây giờ tôi vẫn chưa thể chết, tôi phải giữ cái mạng này để xử lí những người đã từng làm tổn thương cô ấy” Biểu cảm trên khuôn mặt người đàn ông rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức không biết tại sao Lục Trầm lại nhìn thấy được lòng như tro nguội và phong bão sắp ập đến.

“Ha ha” Savvy cười lạnh, “Nói thì hay lắm, chẳng phải vẫn là sợ chết sao?”

“Anh thích nói thế nào thì nói” Tô Lương Mặc lãnh đạm, không tranh cãi, chỉ nói: “Savvy, cho dù nhà họ Klutz anh thế lực có lớn như thế nào, cũng đừng quên, anh đang đứng trên đất đai của nước Z, nếu tôi không cho thông hành, thi thể của Tiếu Ý anh cũng không mang đi được”

Nghe thấy thế, mắt Savvy sáng lên, đứng thẳng, “Nói như vậy nghĩa là lần này Tổng giám đốc Tô chuẩn bị hoàn thành nguyện ước cuối cùng của Tiểu Ý, để tôi đưa cô ấy đi?”

“Vậy cậu Savvy Wayne Klutz có muốn hoàn thành tâm nguyện của tôi không?” Không sai, trước khi nghe thấy những lời cuối cùng của Tiểu Ý, Tô Lương Mặc anh đã thỏa hiệp rồi.

Đúng như lời của Tiểu Ý, có một người phụ nữ ngốc nghếch tên là Lương Tiểu Ý, cô dùng thời gian ít ỏi của mình để ở bên cạnh người đàn ông vô tình vô nghĩa máu lạnh, cuộc đời của Lương Tiểu Ý đâu đâu cũng là dấu vết của Tô Lương Mặc…

Kể cả… anh không muốn, anh đau lòng…

“Tổng giám đốc Tô có ý gì?” Sắc mặt Savvy chợt thay đổi: “Anh đang uy h**p tôi?”

“Cậu Klutz có thể xem đó là uy h**p, chỉ cần cậu Klutz hãy nhớ rằng” Tô Lương Mặc nheo mắt, ánh mắt sắc nhọn như: con dao đâm vào Savvy: “Cậu Klutz phải nhớ rằng, người ngồi đối diện với anh là ai!”

Một câu nói, không cần uy h**p nhưng hiện rõ sự bá đạo của người đàn ông.

Tim Savvy đập thình thịch, nheo mắt nhìn khuôn mặt vô cùng nghiêm túc của Tô Lương Mặc… Hai người có vẻ không làm bất kì điều gì nhưng lại đấu tranh quyết liệt trong lòng.

Một lúc sau Savvy thu lại tầm mắt… Hơ hơ, Tô Lương Mặc quả nhiên là Tô Lương Mặc.

Ngay cả khi đã đến bước đường này vẫn không chịu nhường bước.

Nếu không phải trước đây anh ta từng nhìn thấy bộ dạng điên cuồng của Tô Lương Mặc, Savvy gần như không dám tin người đàn ông này vẫn có thể lý trí như thế.

Cũng được… Đám cưới sao?

Tổ chức đám cưới thì cũng được gì?

“Như anh muốn” Không quan tâm Savvy có đồng ý hay không, chí ít, sau bốn ngày nữa Lương Tiểu Ý sẽ tỉnh lại. Lúc đó, Lương Tiểu Ý đột nhiên phát bệnh, cũng vì không còn cách nào khác, anh ta mới tiêm thuốc trị bệnh vẫn chưa hoàn chỉnh vào người Lương Tiểu Ý, cũng vì chưa hoàn chỉnh nên có rất nhiều tác dụng phụ. Và một trong số các tác dụng phụ chính là sau khi tiêm vào người, các chức năng trong cơ thể sẽ giống như người chết.

Nếu Tô Lương Mặc lý trí hơn, dùng những thiết bị ý tế hàng đầu thế giới để kiểm tra thì có thể phát hiện ra sơ sót. Nhưng không may mắn rằng theo như Savvy biết được, bệnh viện dưới trướng của Tô Lương Mặc không có thiết bị y tế mà cả thế giới chỉ có hai cái.

Nhưng lúc đó người đàn ông này đã phát điên rồi. Anh không dám đối mặt với chuyện Lương Tiểu Ý đã chết, lúc anh trốn tránh cũng là lúc mất đi cơ hội biết được sự thật.

Ai cũng nói Tổng giám đốc Tô thành phố S, lạnh lùng cao ngạo, không ngờ người đàn ông tự cao tự đại đó cũng có lúc mềm lòng, cũng có điểm yếu.

“Nhưng” Savvy bỗng lên tiếng: “Đám cưới hay đám tang đều phải tổ chức cùng nhau, phải tổ chức ở bến cảng đại dương nơi mà có cánh đồng hoa hướng dương Tiểu Ý thích”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 453


Chương 453

Ánh mắt chợt thay đổi: “Tôi tin anh biết rõ, phong tục của người Hoa là cúng bảy ngày. Suy cho cùng Tiểu Ý vẫn là người Hoa, bay thẳng từ nước Z đến San Francisco cần mười mấy tiếng đồng hồ. Thi thể của Tiểu Ý phải nhanh chóng được chôn cất. Cho dù anh muốn tổ chức một đám cưới xa hoa như thế nào cũng được, nhưng đám cưới và đám tang phải tổ chức cùng nhau. Anh không có ý kiến gì thì tôi cũng không phản đối” Ánh mắt Savvy hiện lên ý cười trên nỗi đau người khác… Hơ hơ, đám cưới và đám tang tổ chức cùng nhau, chuyện xúi quẩy như vậy, anh ta muốn xem khuôn mặt tái xanh của người đàn ông này khi đó.

Nhưng anh ta lại nhìn nhầm Tô Lương Mặc một lần nữa rồi. Tô Lương Mặc nói không chớp mắt: “Được.”

“Á? Lương Mặc, cậu?” Lục Trầm sững sờ, đám cưới và đám tang tổ chức cùng nhau… OMG, điên rồi!

Tô Lương Mặc đứng dậy, “Năm giờ ngày mai xuất phát, anh có mặt đúng giờ ở sân bay. Đến lúc đó sẽ có người đưa anh lên máy báy” Ý là nói cho Savvy biết họ sẽ ngồi cùng một máy bay về Mỹ.

Bá đạo!!!

Con ngươi màu nâu của Savvy co lại… Tô Lương Mặc hoàn toàn không thương lượng với anh ta, chỉ là thông báo một tiếng mà thôi. Còn anh ta có đồng ý hay không, chẳng có chút quan trọng nào với đối phương. Chẳng trách người khác đều nói Tô Lương Mặc bá đạo!

Buổi tối Trong phòng ngủ, Lương Tiểu Ý nằm yên tĩnh, người đàn ông sờ lên khuôn mặt của người phụ nữ nằm trên giường.

Bàn tay di chuyển từ mặt đến xương quai xanh. Ánh mắt vừa thương tiếc vừa hối hận… sau đó từ từ trở nên hung dữ lẫn kinh tởm. Trong nhật ký của Tiểu Ý viết rất rõ kế hoạch độc ác của Ôn Tình Noãn.

Nực cười chính là lúc đầu anh nghĩ anh nhận nhầm người, hóa ra, tất cả là kế hoạch của Ôn Tình Noấn.

Vết thương ở xương quai xanh của Ôn Tình Noãn là cô ta tự lấy dao rạch, mục đích không cần nói cũng biết được.

Nực cười hơn nữa chính là… Mắt anh nhìn nhầm nhưng tim anh chưa bao giờ nhầm, chia tay quay lại với người phụ nữ ngốc nghếch nằm trên giường bao nhiêu lần nhưng cuối cùng anh vẫn yêu cô. Nhưng điều nực cười chính là anh yêu cô từ rất lâu rồi mà không dám thừa nhận.

Hứa Thần Nhất nói đúng, anh đã sớm “lọt hố” người phụ nữ bị anh không chú ý suốt mười năm, chỉ là anh không muốn thừa nhận, bởi vì thừa nhận sẽ chứng tỏ rằng anh đã sai suốt mười năm qua. .. Nhìn mà xem, đây chính là báo ứng của anh.

Ông trời nói: Cho ngươi hạnh phúc ngươi không cần, vậy ta sẽ lấy lại.

Ngón tay thon dài của người đàn ông sờ lên từng vết sẹo.

trên cơ thể lạnh giá của người phụ nữ nằm trên giường, sau đó ghi nhớ tất cả trong lòng đồng thời thề rằng cả đời này ngay cả khi anh quên mất anh tên là gì, cũng không bao giờ quên vị trí và độ sâu của mỗi vết sẹo trên người cô.

Nụ hôn rơi trên xương quai xanh của cô, sau đó là các vết sẹo trên người, một tư thế cực kỳ tôn trọng, giống như một người theo đạo, nếu như chuyện này để người ngoài nhìn thấy, chắc chắn sẽ phải dụi dụi mắt, không dám tin đó là Tô Lương Mặc tự cao tự đại không ai sánh bằng.

Cuối cùng, nụ hôn rơi lên chiếc bụng đang dần to lên, bờ môi của anh chưa bao giờ nóng ran như lúc này, dường như có thể xuyên qua da thịt lạnh giá của Lương Tiểu Ý đi vào bên trong. Da bụng Lương Tiểu Ý ẩm ướt, sau đó, sự ẩm ướt lan rộng… Nước mắt, đau lòng, hối hận, tự trách… của người đàn ông. Tất cả đều theo lông mi cong dài rơi xuống bụng đang to lên của người phụ nữ.

Bỗng nhiên!

Tô Lương Mặc mở to mắt!

Anh không dám tin nhìn chằm chằm vào bụng của Lương Tiểu Ý… Vừa này! Vừa nấy lẽ nào là ảo giác?

Vừa nãy lúc anh hôn lên bụng cô, sau đó, hình như… bụng cô động đậy…

Đôi mắt của người đàn ông chợt sáng lên!

Cùng với sự hi vọng, anh nhìn chằm chằm bụng người phụ nữ đang nằm trên giường… Sau đó, căn phòng rất yên tĩnh, Tiểu Ý không có chút tức giận näm ở đó, bụng cũng không có bất kỳ động đậy nào nữa… Thế nên, vừa nãy là ảo giác.

Hi vọng bị dập tắt… Người đàn ông lên tiếng tự mỉa mai mình: “Hi vọng bụng động đậy và hi vọng bị dập tắt… càng khiến anh hiểu ra rằng khi đó anh đã cho em những gì” Anh cưng chiều cô, thương yêu cô, nói muốn lấy cô, tổ chức đám cưới cho cô nhưng sau đó lại đập nát mọi sự tốt đẹp… Anh cho cô hi vọng rồi tự tay dập tắt… Anh cho em sự nhãn tâm tàn khốc”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 454


Chương 454

Ôn đê tiện Năm giờ sáng Sân bay, máy bay riêng của Tô Lương Mặc cất cánh.

Từ thành phố S bay thẳng đến San Francisco, ít nhất cần 13 tiếng.

Savvy không phải không làm gì, anh ta đã sớm sắp xếp chuyện sau này, mọi thứ ở Mỹ, bao gồm cả mộ của Lương Tiểu Ÿ đều đã chuẩn bị hết.

Đương nhiên ngôi mộ đó chỉ là để qua mặt Tô Lương Mặc mà thôi.

Trên máy bay, ngoài Lương Tiểu Ý, vài người đàn ông còn có Thẩm Quân Hoa, lúc trước Thẩm Quân Hoa đi quay phim ở nơi khác, chuyện Lương Tiểu Ý mất, ba ngày trước Lục Trâm mới gọi điện nói nói cho cô ấy, sau khi nhận được điện thoại cô ấy liền thay đổi lịch trình rồi trở về.

Cô ấy tạm thời rời khỏi tổ phim cần thời gian để sắp xếp công việc về sau. Bởi vì thời tiết không tốt nên cô ấy phải ở lại sân bay hai ngày một đêm.

May mắn cô áy vẫn kịp chuyến bay đến San Francisco Mỹ.

Tô Lương Mặc không cho Lương Tiểu Ý vào quan tài, vẫn như lúc cô còn sống, anh ôm cô trong lòng.

Thẩm Quân Hoa ngồi bên cạnh Tô Lương Mặc, nhìn thấy cảnh tượng này, da đầu tê rần, dùng cùi chỏ huých vào người Lục Trầm, nói thầm bên tai Lục Trâm: “Tô Lương Mặc có khi nào vì cái chết của Tiểu Bàn mà thần kinh không ổn định không? Em thấy dáng vẻ của anh ta không giống với người tỉnh táo: “Em không hiểu” Một lúc sau Lục Trâm nở nụ cười đáng chát, khó khăn nói một câu.

Thẩm Quân Hoa không hiểu. Điên rồi, tỉnh táo rồi, sau đó…lòng lạnh như tro nguội.

Thẩm Quân Hoa đứng lên, “Em đi nói chuyện với anh ta”

“Đợi chút” Lục Trầm thấy Thẩm Quân Hoa đứng dậy, giơ tay giữ lấy cánh tay Thẩm Quân Hoa, “Em muốn nói chuyện gì với cậu ấy?” Thật đáng tiếc, anh ta đã chậm một bước, Thẩm Quân Hoa đã rời khỏi chỗ ngồi.

“Tổng giám đốc Tô” Thẩm Quân Hoa gọi một tiếng, Tô Lương Mặc ngẩng đầu lên, lộ vẻ mặt mệt mỏi, ánh mắt hiện lên sự thắc mắc.

“Tổng giám đốc Tô, tôi đến… nhìn Tiểu Bàn” Thẩm Quân Hoa bỗng nhiên có chút không nỡ, người đàn ông trước mặt trong cực kỳ mệt mỏi. Thẩm Quân Hoa nghĩ đến lần đầu tiên gặp người đàn ông này, ấn tượng đặc biệt nhất chính là đôi mắt sâu thẳm đó.

Bá đạo không ai sánh bằng!

Còn bây giờ thì sao?

Nhìn khuôn mặt mệt mỏi, Thẩm Quân Hoa phát hiện, mình không thể nào hận nổi người đàn ông đã hại chết bạn thân của mình.

“Ngồi đi” Giọng khàn khàn của Tô Lương Mặc vang lên, Thẩm Quân Hoa ngồi đối diện với Tô Lương Mặc, ở giữa là đường đi, Thẩm Quân Hoa nhìn khuôn mặt trắng bệch của Lương Tiểu Ý, trong nháy mắt, tất cả kí ức giữa hai người hiện lên trong dầu cô ấy.

Thẩm Quân Hoa không nói gì, bỗng nhiên Tô Lương Mặc lên tiếng: “Tôi đã xem nhật ký của Tiểu Ý, cô và cô ấy đã từng ngồi vòng quay mặt trời vào nửa đêm?”

Thẩm Quân Hoa hơi ngạc nhiên, “Đúng thế” ánh mắt hiện lên sự ấm áp: “Tiểu Ý cô gái ngốc nghếch đó, tôi chưa từng nghĩ trên thế giới này, có người sống đến gần 30 tuổi vẫn chưa từng ngồi vòng quay mặt trời, tôi lừa cậu ấy, nửa đêm ngồi trên điểm cao nhất của vòng quay mặt trời ước nguyện thì điều ước sẽ thành sự thật”

Thẩm Quân Hoa nói: “Tôi chưa từng nghĩ, cái thế giời vật chất bây giờ có người, lại còn là một phụ nữ gần 30 tin vào truyện cổ tích. Nhưng Tiểu Bàn cậu ấy tin. À… đúng rồi, lúc đó cậu ấy nói với tôi, cậu ấy sắp chết. Không ngờ những lời nói đùa khi đó lại trở thành sự thật”

“Không phải” Tô Lương Mặc nhìn Thẩm Quân Hoa: “Lúc đó Tiểu Ý không nói đùa, lúc đóm cô ấy thật sự biết cô ấy sắp chết, năm bảy tuổi…” Tô Lương Mặc nhớ lại, từng chút từng chút kế lại chuyện của Lương Tiểu Ý.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 455


Chương 455

Thẩm Quân Hoa không ngờ sẽ có một ngày người đàn ông cao ngạo Tô Lương Mặc không ai sánh bằng, trong mắt người khác anh cao đến mức người khác không với tới được lại ngồi đây nói chuyện với cô về quá khứ và nhân vật chính trong câu chuyện chính là bạn thân của cô ấy, người bạn thân đã không còn trên đời này.

Tô Lương Mặc với Thẩm Quân Hoa nói rất nhiều, trên máy bay rất yên tĩnh, tuy chỉ có Tô Lương Mặc với Thẩm Quân Hoa đang nói chuyện nhưng tất cả mọi người trên máy bay đều nín thở, lặng lẽ lắng nghe.

Đôi mắt màu nâu của Savvy mấy lần đầy ý tứ cảm xúc nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng.

Ông trời đủ tốt với Tô Lương Mặc rồi, người đàn ông này không trân trọng thì sau nay giao Tiếu Ý cho anh ta thôi.

“Hèn chi” Thẩm Quân Hoa nghe thấy những lời của Tô Lương Mặc xong, tự lẩm bẩm một mình: “Hèn chỉ lúc ở vòng quay mặt trời cậu ấy lại bi thương như thế”

Tô Lương Mặc bỗng nhiên nhìn Savvy, mấp máy môi: “Tôi rất ghen tị, Tiểu Ý cô ấy gặp ác mộng cũng gọi tên của anh. Đã có lúc tôi ghen tị đến mức muốn giết cô ấy, nếu như vậy tôi sẽ không nghe thấy cô ấy nhắc đến tên anh nữa”

Savvy không nói gì, Thẩm Quân Hoa nhìn Tô Lương Mặc nói: “Anh chỉ nghe thấy Tiểu Ý gặp ác mộng gọi tên của Savvy, nhưng anh đã từng nghĩ tại sao Tiểu Ý không gọi tên của anh chưa? Rõ ràng người đàn ông cậu ấy yêu là anh”

Thẩm Quân Hoa phẫn nộ trừng mắt nhìn Tô Lương Mặc: “Tôi nói cho anh một chuyện. Năm lớp 11, tôi tận mắt nhìn thấy Ôn Tình Noãn cầm tiền đi đến bụi cây sau trường thuê một nhóm lưu manh, tôi nghe thấy, cô ta sai người đi hãm hại Tiểu Ý… Buổi tối tôi không yên tâm nên đi theo bọn lưu manh, tận mắt nhìn thấy bọn chúng ép Tiểu Ý vào chỗ vắng vẻ trong ngõ hẹp… Nhưng tôi nhát gan sợ hãi! Tôi núp ở một bên chần chừ, nghe Tiểu Ý liên tục kêu “Tô Lương Mặc” kêu cứu mạng…

Cậu ấy gọi tên anh vài chục lần, vài trăm lần!”

Thẩm Quân Hoa ôm đầu đầy đau đớn: “Là tôi, là tôi nhát gan quá! Chỉ dám từ xa vứt một chiếc dao gọt hoa quả qua đó, chỉ dám bấm gọi 110, tôi thấy cậu ấy vùng vẫy, nhìn chúng làm nhục cậu ấy nhưng không dám đứng ra hét lên một tiếng “cút. Cũng may cuối cùng bọn chúng không đạt được ý đồ xấu, nếu không cả đời này tôi phải sống trong tội lỗi”

Nước mắt làm nhòa đi đôi mắt Thẩm Quân Hoa, “Nhưng anh thì sao?” Thẩm Quân Hoa bỗng nhiên trừng mắt nhìn Tô Lương Mặc, hung dữ chất vấn: “Anh thì sao? Anh đã làm những gì? Anh cho Ôn Tình Noãn rất nhiều tiền tiêu vặt!”

Cơ thể Tô Lương Mặc chợt run rẩy… Bỗng nhiên anh nhớ đến, trong nhật ký của Tiểu Ý có một trang đã bị xé. Trong nhật ký viết: “Hôm nay vô tình gặp Đại Bàn, Đại Bàn nói với tôi, sự thật về chuyện năm đó, nói với tôi bộ mặt thật của Ôn Tình Noãn…” Sau đó phần tiếp theo bị xé mất.

Hóa ra, hóa ra cái trang bị xé mất đó ghi lại chuyện Ôn Tình Noãn thuê bọn lưu manh làm hại Tiểu Ý… Chuyện này quá ghê tởm, ghê tởm đến mức Tiểu Ý không muốn nhìn thấy cơn ác mộng đó xuất hiện trên nhật ký của cô, thế nên cuối cùng cô xé bỏ trang giấy viết những chuyện kinh tởm mà Ôn Tình Noãn đã làm với cô.

“Anh cho tiền để Ôn Tình Noãn làm tổn thương Tiểu Bàn, nếu không có tiền của anh, Ôn Tình Noãn sẽ không có tiền thuê bọn lưu manh đó”

Thẩm Quân Hoa phãn nộ, sự đồng cảm ban nãy đã bay lên chín tầng mây, chỉ cần nghĩ đến số tiền mà Ôn Tình Noãn thuê bọn lưu manh làm hại Lương Tiểu Ý là tiền người đàn ông trước mặt đã cho cô ta, chỉ cần nghĩ đến người đàn ông trước mặt ung dung để mặc Ôn Tình Noãn làm tổn thương Tiếu Ý, hai mắt Thẩm Quân Hoa rực lửa: “Lúc cậu ấy gặp nguy hiểm, gọi tên anh cả trăm lần, anh lại cho người phụ nữ ác độc kia tiền… Cậu ấy có thể cầu xin sự giúp đỡ của ai chứ? Cậu ấy chỉ là một người phụ nữ yếu ớt!”

“Quân Hoa, đủ rồi, đừng nói nữa” Lục Trầm sa sầm mặt mày, trầm giọng nói. Thẩm Quân Hoa quá kích động, “Em không! Em phải nói! Hôm nay em nói những lời này so với những lời tàn nhẫn anh ta nói với Tiểu Ý chẳng đáng là bao!”

Thẩm Quân Hoa kích động, mắt hoen đỏ: “Tổng giám đốc Tô, anh than trách trong cơn ác mộng người Tiểu Ý cầu xin sự giúp đỡ là Savvy, tôi muốn hỏi anh, ngoài việc làm tổn thương cậu ấy ra anh đã làm chuyện gì khiến cậu ấy có thể yên tâm mà cầu xin sự giúp đỡ từ anh chưa?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 456


Chương 456

Lúc Tiểu Ý chịu khổ anh đang làm gì? Hôm nay Thẩm Quân Hoa vô tình biết được, hóa ra Tiểu Bàn ngốc nghếch giấu Tô Lương Mặc rất nhiều chuyện. Hóa ra những chuyện ghê tởm mà Ôn Tình Noãn đã làm, Tiểu Bàn không hề tiết lộ nửa lời với Tô Lương Mặc.

Tim Thẩm Quân Hoa đau thắt lại, bỗng nhiên hiểu ra, người phụ nữ không chút tức giận trước mặt, rốt cuộc đã yêu người đàn ông tự cao tự đại Tô Lương Mặc sâu đậm như thế nào.

Thẩm Quân Hoa nhìn Tô Lương Mặc nói: “Tổng giám đốc Tô, anh nên khóc. Bởi vì anh mất đi không chỉ là một người phụ nữ yêu anh mà là một người phụ nữ yêu anh đến mức không muốn làm tổn thương đến sợi tóc người phụ nữ của anh. Lúc tôi và Tiểu Ý gặp nhau, tôi nói cho cậu ấy sự thật năm đó. Tôi biết nếu tôi nói với Tổng giám đốc Tô những chuyện ghê tởm mà Ôn Tình Noãn đã làm, anh chưa chắc đã tin. Nhưng tôi vì năm đó không có dũng cảm đứng ra cùng Tiểu Ý đối mặt với bọn lưu manh đó nên đến tận bây giờ vẫn còn áy náy. Tôi cực kỳ muốn nói cho Tiểu Bàn nghe những chuyện Ôn Tình Noãn đã làm. Tôi cho răng cậu ấy sẽ nói với anh. Nhưng nhìn anh bây giờ thì có vẻ cậu ấy không hề nói cho anh biết, thậm chí còn chưa bao giờ nhắc đến”

Thẩm Quân Hoa nói: “Tiểu Ý, thật sự là người ngốc nghếch nhất thế gian… Tôi nghĩ cậu ấy không nói với anh, không chỉ vì cậu ấy biết anh không tin cậu ấy, nhìn Tiểu Ý yếu ớt thế thôi nhưng cậu ấy ngang bướng lắm. Cậu ấy không muốn phá hỏng hình tượng thiên thần lương thiện của Ôn Tình Noãn trong mắt anh… Cậu ấy sợ anh tổn thương”

Thẩm Quân Hoa hít một hơi thật sâu: “Tô Lương Mặc, kiếp trước anh đã có ân đức gì mà kiếp này lại có được một tình yêu đơn thuần như thế? Ích kỉ như anh, tuyệt tình như anh, tàn khốc như anh… Kiếp trước anh đã giải cứu cả trái đất nên mới có được tình yêu đơn thuần, mới có được người phụ nữ ngốc nghếch một lòng một dạ vì anh phải không?”

Lục Trầm không ngăn cản Thẩm Quân Hoa nữa, anh ta rất tỉnh táo, mỗi từ mà Thẩm Quân Hoa nói ra đều đánh mạnh vào chỗ đau nhất của Tô Lương Mặc, nhưng anh ta không phản bác lại… Lương Tiểu Ý thật sự là một người phụ nữ vừa ngốc nghếch vừa cứng đầu ngang bướng. Nếu cô không đủ ngang bướng làm sao có thể hết lòng với người đàn ông tuyệt tình Tô Lương Mặc chứ?

Cơ thể Tô Lương Mặc cứng đờ, cổ họng cực kỳ khó chịu…

Anh đang cười những lời nói của Thẩm Quân Hoa, mỗi câu chất vấn của Thẩm Quân Hoa như muốn thiêu đốt trái tim anh. Tại sao anh có thể có được tình cảm đơn thuần hiếm có trên đời này chứ?

Lương Tiểu Ý, Lương Tiểu Ý, Lương Tiểu Ý… Ba chữ này nhảy nhót trong trái tim anh, tận nơi sâu thẳm nhất trái tim anh không ngừng hiện lên ba chữ này, không ngừng nhắc nhở anh, anh bỏ lỡ thứ gì, anh đánh mất thứ gì.

Savvy Wayne Klutz ở bên cạnh bày ra tư thế mọi chuyện không liên quan đến mình, khoanh tay trước ngực, đôi mắt màu nâu hiện lên sự vui vẻ… Mỗi câu hỏi của Thẩm Quân Hoa đều hỏi ra sự thắc mắc của anh ta, Tô Lương Mặc, tại sao anh lại có được tình yêu của Tiểu Ý?

Đáy mắt đều là sự vui sướng không nói ra được… Nhìn bộ dạng đau khổ của người đàn ông không ai sánh bảng, chỉ cần biết anh đau khổ, trong lòng Savvy khoan khoái dễ chịu vô cùng… Thật là tốt biết bao, những giày vò mà Tiểu Ý phải chịu đựng cuối cùng cũng rơi lên người anh.

“Huhuhu…” Thẩm Quân Hoa lúc trước còn mạnh mẽ hung dữ đi chất vấn Tô Lương Mặc bỗng nhiên ngồi xuống đất, bắt đầu nức nở, Lục Trầm đau lòng, giơ bàn tay ra, dùng sức kéo Thẩm Quân Hoa lên, một bàn tay khác ôm lấy khuôn mặt đang khóc của Thẩm Quân Hoa, Thẩm Quân Hoa hối hận nói: “Lục Trầm, là em quá sơ ý, Tiểu Ý mấy lần nói với em cậu ấy sắp chết… Em luôn luôn cho rằng cậu ấy đang đùa với em. Bọn em vẫn còn trẻ, không xảy ra chuyện ngoài ý muốn làm sao có thể chết chứ? Em vẫn luôn nghĩ như vậy, chưa từng để ý đến những lời cậu ấy nói… Nếu, nếu như lúc đó em chú ý hơn, quan tâm hơn một chút, có lế Tiểu Ý sẽ không xảy ra chuyện”

“Suyt” Ánh mắt hoa đào của Lục Trầm hiện rõ sự đau lòng, ngón tay lau đi nước mắt trên mặt Thẩm Quân Hoa, giọng nói trước đây chưa từng có khiến Thẩm Quân Hoa có cảm giác an lòng: “Không phải lỗi của em. Nếu Lương Mập còn sống, cô ấy nhất định không muốn nhìn thấy em đau lòng đâu”

Suốt chuyến bay.

Người đàn ông bình tĩnh đến lạ thường.

Sau 14 tiếng, máy bay hạ cánh tại sân bay San Francisco.

Vừa xuống máy bay đã lập tức có hai nhóm người đến đón cùng một lúc. Một nhóm là người của Savvy, một nhóm là người của Tô Lương Mặc. Vân Đồng cũng ở đó.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 457


Chương 457

Khoảnh khắc Savvy Wayne Klutz sải bước ra khỏi máy bay, mái tóc màu nâu dưới làn gió của San Francisco, dưới ánh nắng chiếu rọi sáng lóa.

Một vệ sĩ với mái tóc bạch kim mắt xanh bước đến, khom người kính cẩn: “Thiếu chủ”

Savvy “ừ” một tiếng, liếc nhìn: “Mọi chuyện đã chuẩn bị xong xuôi?”

“Vâng thưa Thiếu chủ, tất cả đều làm theo yêu cầu của ngài, một cánh đồng hoa hướng dương, bên cạnh cánh đồng hoa còn có biệt thự, đã mua tất cả rồi ạ”

“Rất tốt” Savvy mặt không biểu cảm, nghiêng đầu liếc nhìn Tô Lương Mặc: “Đám tang khi nào tổ chức, theo ý kiến của tôi, càng sớm càng tốt.”

“Vậy thì buổi chiều” Tô Lương Mặc mặt cũng không biểu cảm.

Đôi mắt màu nâu của Savvy hiện chút kinh ngạc, khóe miệng nhếch lên: “Để tôi nhắc nhở anh, đám tang và đám cưới phải tổ chức cùng nhau, bên anh đã chuẩn bị xong xuôi rồi chứ?”

Khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng hiện rõ sự xa lạ, Tô Lương Mặc ngẩng đầu lên, cơ thể cao lớn, với chiều cao này anh rất có lợi thế, đứng ở giữa đám đông cứ như con hạc đứng giữa đàn vịt. Đôi mắt sâu thẳm liếc nhìn Savvy một cái, nói: “Không liên quan đến anh”

“Hỗn xược! Dám vô lễ với Thiếu chủ!” Tên tóc bạch kim mắt xanh bỗng hét lên, sau đó bước lên phía trước, làm ra tư thế muốn đánh nhau. Lúc tên tóc bạch kim lộ ra ý định đánh nhau thì bên Tô Lương Mặc cũng làm ra tư thể sẵn sàng chiến đấu.

Nhìn điệu bộ này là muốn đánh nhau sao?

“Ha ha…” Đúng vời thời điểm căng thẳng này, Savvy bỗng nhiên bật cười: “Broo, lễ độ một chút, đây là người nắm quyền nhà họ Tô tiếng tăm lẫy lừng khu vực Đông Nam Á đó”

Hóa ra tên tóc bạch kim mắt xanh kia tên là Broo, Broo nghe xong, tuy có chút ngạc nhiên nhưng vẫn duy trì sự cảnh giác cao độ. Savvy vỗ lên vai Broo nói: “Thoải mái chút đi, anh †a tạm thời không phải kẻ thù”

Nhìn mà xem, đây chính là nghệ thuật nói chuyện… tạm thời không phải kẻ thù, vậy cũng có nghĩa là kẻ thù.

Broo với đôi mắt xanh như màu xanh của bầu trời, lúc này chăm chú nhìn mọi cử chỉ hành động của phía đối diện.

“Đi thôi” Savvy làm động tác “Mi cách tao nhã phong độ nghĩ Tổng giám đốc Tô còn rất nhiều chuyện cần giải quyế Mọi người lần lượt lên xe, hai chiếc xe Lincoln đen gần như đi ngang nhau. Còn trước sau hai chiếc Lincoln có vô số Mercedes và BMW, cả đoạn đường là một dàn xe đen đắt tiền, Mercedes dẫn đường, BMW theo sau, cảnh tượng này… chắc chắn là một nhân vật máu mặt.

Lúc Tô Lương Mặc có mặt ở sân bay San Francisco thì có rất nhiều người tập đoàn tài chính và các thể loại ông lớn đều để mắt đến anh.

“Ở đây rất yên tĩnh, có hoa hướng dương cô ấy thích” Đến nơi, một cánh đồng hoa hướng dương ở trước mặt, Savvy liếc nhìn Tô Lương Mặc: “Anh có lẽ vẫn chưa biết, cô ấy thích nhất không phải là hoa hồng lãng mạn, không phải bách hợp tươi mát mà là cánh đồng hoa hướng dương bao la? Mỗi lần cô ấy phát bệnh đều đến đây ngồi một lát. Tôi đoán lúc đó cô ấy đã đau đến không chịu nổi rồi, nhưng có thể cho cô ấy dũng cảm để sống tiếp không phải anh mà là cánh đồng hoa hướng dương này”

“Nước Z không phải có cách nói là chôn cùng một huyệt sao?” Đôi mắt màu nâu của Savvy hiện rõ sự ác ý không chút che giấu: “Nếu tôi là anh, tôi sẽ lấy cái mạng mình trả cho cô ấy” Anh ta chớp mắt, lông mi cong dài che đi sự độc ác nơi đáy mắt… Khóe miệng nhếch lên, nếu Tô Lương Mặc nghĩ không thông mà đi chết thì tốt biết bao.

Từ đó, Tiểu Ý sẽ là của anh ta.

Tô Lương Mặc rất bình tĩnh, bình tĩnh đến lạ lùng, anh nói: “Không cần nói khích tôi, tôi giữ cái mạng này vì còn có chuyện vẫn chưa hoàn thành” Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đen ngòm không nhìn thấy đáy mắt, hàm ý sâu xa: “Chết mới là giải thoát”

Đây là San Francisco Mỹ, 13 tiếng đồng hồ, ban đêm của nước Z là ban ngày của San Francisco.

Hiệu suất làm việc của Savvy và Tô Lương Mặc rất cao, đến chiều, ở cánh đồng hoa hướng dương, một đám tang đang được diễn ra.

Đồng thời một đám cưới theo phong cách riêng cũng đang được diễn ra.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 458


Chương 458

Đây là một tang lễ đặc biệt.

Bởi vì chú rể vịn vào quan tài, cô dâu nằm trong quan tài.

Có cha xứ, không có nhà thờ, nhưng lại trang nghiêm vô cùng.

Cha xứ ở phía trước, quan tài của Lương Tiểu Ý ở bên phải còn Tô Lương Mặc ở bên trái.

Sau khi cha xứ đọc tuyên hệ xong, hỏi: “Hôn lễ sắp kết thúc, nếu có bất kỳ ý kiến gì về hôn lễ của bọn họ, mời lập tức đưa ra ý kiến hoặc duy trì sự im lặng mãi mãi” Savvy rất muốn đứng ra nhưng cuối cùng anh ta vẫn kìm nén sự kích động của mình.

Cha xứ nói: “Tôi mệnh lệnh cho mọi người thẳng thắn đưa ra lý do ngăn cản họ kết hôn”

Cha xứ nhìn quan tài hỏi: Cô Lương Tiểu Ý, cô có đồng ý lấy người đàn ông này làm chồng không? Dù mạnh khỏe hay ốm đau hay bất kỳ lý do nào khác, cô vẫn yêu thương, chăm sóc, tôn trọng, bao dung và mãi mãi chung thủy với cậu ấy đến cuối đời?”

Tất nhiên không có người trả lời.

Cha xứ nghiêng đầu hỏi Tô Lương Mặc: “Cậu Tô, cậu có đồng ý lấy người phụ nữ này làm vợ không? Dù mạnh khỏe hay ốm đau hay bất kỳ lý do nào khác, cậu vẫn yêu thương, chăm sóc, tôn trọng, bao dung và mãi mãi chung thủy với cô ấy đến cuối đời?”

“Tôi đồng ý” Khoảnh khắc này, tim đau như bị kim đâm vào… Đám cưới của người phụ nữ ngốc nghếch, hóa ra lại đơn giản như vậy. Sau khi cô dùng tính mạng để trả giá anh mới cho cô đám cưới mà cô hằng mong ước.

Cha xứ hỏi mọi người: “Các người có đồng ý làm chứng cho lời thê của bọn họ không?”

“Đồng ý”

Dưới sự chứng kiến của cha xứ và mọi người, Tô Lương Mặc nắm tay phải của Lương Tiểu Ý trong quan tài, từ từ nói lời thể cả cuộc đời: “Anh lấy danh nghĩa của thượng đế, trịnh trọng xin thề: Đồng ý em trở thành vợ của anh, bắt đầu từ hôm nay, cho dù hạnh phúc hay đau khổ, giàu sang hay nghèo khó, mạnh khỏe hay ốm đau, anh vẫn sẽ yêu em, trân trọng em đến lúc chết”

Lôi ra một chiếc nhãn kim cương, anh thay cô đeo vào tay rồi lại thay chính mình đeo vào tay. Bắt đầu từ bây giờ, chiếc nhãn này sẽ không bao giờ rời khỏi người.

Cha xứ tiếp tục nói: “Ta đã làm chứng hai người xin thề yêu đối phương, ta cảm thấy vô cùng vui mừng trước mặt tất cả mọi người tuyên bố hai người đã thành vợ chồng, chú rể có thể hôn cô dâu rồi”

Bên phía Savvy, Broo bọn họ, ánh mắt hiện rõ ý cười trên nỗi đau của người khác… Một người đàn ông tiếng tăm lừng lẫy sẽ đi hôn một người đã chết sao? Tất nhiên sẽ không…

Lúc nhóm người Broo vẫn còn nghĩ như vậy thì bỗng nhiên mở to mắt.

Người đàn ông đó, ở trước quan tài, quỳ gối, khom người xuống, bờ môi mỏng hôn lên bờ môi trắng bệch của người phụ nữ trong quan tài.

Nụ hôn kéo dài một phút, chắc chắn không phải chỉ làm cho qua chuyện, Broo bọn họ mắt chữ A mồm chữ O nhìn cảnh tượng trước mắt, da đầu tê rần… Một lần nữa ý thức được rằng, Tô Lương Mặc người tiếng tăm lẫy lừng của Đông Nam Á chẳng qua cũng chỉ là một tên điên không hơn không kém!

Đám cưới hay đám tang đều không có nhiều người tham gia, không có những đội nghỉ lễ, lúc quan tài của Lương Tiểu Ý được đưa xuống dưới huyệt, trái tim Tô Lương Mặc đập thình thịch thình thịch… Bắt đầu từ bây giờ người phụ nữ thật sự sẽ rời khỏi anh.

“Đợi một chút” Một giọng nói bỗng vang lên, Savvy bỗng khựng lại… từ từ lên tiếng hỏi Tô Lương Mặc: “Còn có chuyện gì Tổng giám đốc Tô?” Tô Lương Mặc đáng chết… Có khi nào giờ phút này bỗng nhiên thay đổi không?

Tim đập rất nhanh, Savvy lén lút năm chặt bàn tay… chỉ cần Tiếu Ý được chôn cất xong anh ta sẽ lén lút đưa Lương Tiểu Ý đi và cho một người khác vào đó, anh ta không tin tên họ Tô sẽ mở quan tài ra để xem.

Tô Lương Mặc sải bước tiến về phía trước, lãnh đạm nói: “Tôi muốn nói những lời cuối cùng với vợ tôi, mọi người lùi lại 10 mét” Anh không cầu xin mà là ra lệnh.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 459


Chương 459

Savvy nheo mắt, hiện rõ sự nguy hiểm, nhưng nghĩ đến còn chuyện quan trọng hơn phải làm, anh ta gật đầu: “Biết rồi. Có điều người chết quay về nơi đất mẹ thì người nhà mới yên †âm được, Tổng giám đốc Tô đừng lãng phí quá nhiều thời gian. Nếu đã sớm biết như thế này, lúc cô ấy còn sống, anh đã làm gì hả?” Đừng trách anh ta độc mồm độc miệng, anh chỉ là không ưa gì cái tên họ Tô ở trước mặt.

Mọi người đều lui lại 10 mét, chỗ này chỉ còn lại anh và cô.

Anh ngồi xuống, im lặng nhìn cô, muốn ghi nhớ mọi thứ của cô.

Tình cảm sâu nặng và nỗi đau thấu tim bao trùm đôi mắt anh, nước mắt, ẩm ướt cả đôi mắt… “Tim rỗng rồi, phải làm sao đây?” Người đàn ông nằm lên cơ thể người phụ nữ không chút tức giận, bàn tay đầy sức lực ôm lấy cô: “Xin lỗi, anh yêu em” Anh nói thầm bên tai cô, lời vừa nói ra, anh lại cảm thấy nực cười vô cùng, lần đầu tiên anh nói với cô “Anh yêu em”, cô đã ngủ mãi không thể tỉnh lại nữa.

Một nụ hôn ngọt ngào rơi lên trán Lương Tiểu Ý, Tô Lương Mặc nói: “Trước đây, có một tên khốn là Tô Lương Mặc, anh ta tự cho rằng anh ta là duy nhất không ai sánh bằng. Bây giờ có một tên ngốc là Tô Lương Mặc, nghiệp chướng nặng nề, đánh mất người quan trọng nhất trong cuộc đời. Ông trời trừng phạt anh ta vì thế bắt đầu từ bây giờ anh ta sẽ sống trong địa ngục”

Anh tự mình tuyên bố sẽ sống một cuộc sống như ở địa ngục.

Nước mắt, rơi xuống bờ môi trắng bệch của cô, có một chút thấm vào giữa hai môi, làm ẩm ướt đôi môi khô rát của cô. Tô Lương Mặc đứng lên, cơ thể cao lớn như thể mang trên người gồng xích tàng hình, bi thương bắt đầu lan tỏa.

Cách xa 10 mét, Savvy, Lục Trầm, Hứa Thần Nhất, Vân Đồng, Thẩm Quân Hoa… Tất cả nhìn cảnh tượng này đều vô cùng kinh ngạc… Đây là nhân vật máu mặt của nước Z sao?

Họ chỉ nhìn thấy một người đàn ông mang trên người sự ân hận, bị gồng xích tàng hình khống chế, trong mắt đều là bi thương và tĩnh lặng.

Tô Lương Mặc nhìn Lương Tiểu Ý lần cuối, cái nhìn này giống như trời long đất lở, ánh mắt bi thương, ân hận sâu đậm khiến người khác nhìn thấy mà nổi da gà. Ánh mắt anh rơi lên khuôn mặt cắt không còn giọt máu của cô, mọi thứ trước đây như một bộ phim chiếu đi chiếu lại trong đầu anh, anh kinh ngạc phát hiện, nụ cười của cô, nước mắt của cô, uất ức của cô, ngang bướng của cô, tất cả mọi thứ của cô lại rõ ràng như thế, anh mới phát hiện ra, cô đã sớm chiếm trọn trái tim anh.

Ánh mắt đó, rơi lên người cô, hối hận trào dâng trong anh.

Xin lỗi, làm tổn thương em!

Xin lỗi, hiểu nhầm eml Xin lỗi, đánh mất em!

Xin lỗi… Anh yêu eml Anh nhắm mắt lại, cảm giác bất lực ùa đến, Tô Lương Mặc hít một hơi thật sâu, khoảnh khắc anh quay người, thế giới đều sụp đổ.

Đám tang của Lương Tiểu Ý không long trọng, lúc kết thúc đã là chiều tối.

“Ở đây một đêm?”

Savvy nói Lục Trầm hận không thể bịt cái mồm thối của Savvy lại, “Anh vẫn còn thấy cậu ấy chưa đủ điên cưồng sao? Phải ép cậu ấy phát điên sao?”

“Hơ hơ” Savvy cười lạnh, ánh mắt lạnh như băng rơi lên người Lục Trầm giống như một con dao, lạnh lùng nói ra bốn chữ: “Anh ta đáng chết”

“Anh!”

Lục Trầm phãn nộ, giọng nói lãnh đạm vang lên: “Chúng ta đi thôi”

“Á!”

Lục Trầm quay đầu nhìn, người đàn ông lạnh lùng như không có tim, đang sải bước đến, cơ thể to lớn của anh, áo khoác đung đưa trong gió, lúc này, cổ họng Lục Trầm đắng chát, anh ta không nói được lời nào nữa, cảnh tượng này, thê thảm đến mức không từ nào có thể miêu tả được.

Lúc lướt qua Savvy, người đàn ông lạnh lùng bỗng nhiên dừng bước, bàn tay lôi ra một tấm séc và một chiếc bút Parker, nhanh chóng ký tên lên đó, hai ngón tay kẹp tấm séc đưa đến trước mặt Savvy Wayne Klutz, ánh mắt lạnh như băng rơi lên khuôn mặt Savvy, anh nói: “Mảnh đất mà Tiểu Ý sẽ ngủ lâu dài này, tôi mua nó.”

Đôi mắt màu nâu của người đàn ông hiện rõ ý đùa giỡn với đời, anh ta ngẩng đầu, nhìn Tô Lương Mặc đầy khiêu khích: “Không bán”
 
Back
Top Bottom