Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 400


Chương 400

Tóc cô ướt đẫm mồ hôi, dính bết lên mặt, quần áo trên người cô cũng ướt cả rồi… Chắc chắn bây giờ cô đang không thoải mái.

Anh vươn tay ra, không kiềm lòng được chạm lên khuôn mặt trắng bệch của cô, nhưng cô lạnh lùng, mặt không cảm xúc, ngoảnh đầu đi, trốn tránh bàn tay của anh.

Tô Lương Mặc không kịp phòng bị, anh nhìn bàn tay trống rỗng của mình, sau đó lại nhìn khuôn mặt lạnh lùng không cảm xúc của cô… Cô đang trốn tránh anh?

Lương Tiểu Ý trốn tránh anh?

Dưới lớp chăn, Lương Tiểu Ý nắm chặt quyển sổ kia trong tay… Không phải cô không đau, chỉ là cô không nói ra thôi.

Vì, người ta đã không quan tâm mình, nói nhiều cũng chỉ vô ích.

“Lạch cạch lạch cạch”, giường inox được đẩy vào một phòng bệnh khác, mấy cô y tá đang định hợp sức ôm cô dậy, đặt cô lên giường bệnh.

“Để tôi” Một người tiến đến, cúi người nhanh chóng ôm cả Lương Tiểu Ý và chăn lên, đặt xuống giường bệnh.

Những người còn lại đều đi hết rồi, trong phòng bệnh chỉ còn lại Tô Lương Mặc và Lương Tiểu Ý.

Lục Trầm và Hứa Thần Nhất bấy giờ cũng đến, hai người chạy vào phòng bệnh hỏi: “Thế nào rồi?”

Tô Lương Mặc lắc đầu: “Không sao rồi” Anh chuyển chủ đề: “Hai cậu ra ngoài đi, tớ muốn ở một mình với cô ấy”

Phòng bệnh vô cùng yên tĩnh.

Lương Tiểu Ý nhắm mắt lại, cô không muốn nhìn thấy anh.

Tô Lương Mặc cũng cảm nhận được Lương Tiểu Ý có gì đó khang khác, anh ngồi trên ghế bên cạnh giường bệnh của cô, im lặng nhìn cô năm trên giường. Lương Tiểu Ý cảm nhận được rõ ràng ánh mắt khiến người khác kinh tởm của anh….

Đúng thế, chính là khiến người khác kinh tởm.

“Ôn Tình Noãn đẩy em à?” Một lúc lâu sau, Tô Lương Mặc mới mở miệng hỏi.

Lương Tiểu Ý nhắm mắt, cô không nói bất cứ điều gì hết…

Có phải Ôn Tình Noãn đẩy hay không, có gì khác nhau?

Thái độ này của cô khiến anh hơi buồn bực, nhưng anh vẫn nhịn. Anh thấy cả người cô ướt đãm mồ hôi, anh đứng dậy, đi vào nhà tắm, sau đó bê một chậu nước ra, nhúng khăn xuống sau đó lại vắt khô, anh định lau mồ hôi cho cô.

Nhưng…

Lần thứ hai bàn tay anh trống rỗng.

Giọng nói trầm thấp của anh vang lên, tra hỏi cô: “Em trốn tránh anh?”

“Tôi muốn về thành phố N” Lương Tiếu Ý vô cảm nói, Tô Lương Mặc bỗng nhiên kinh sợ: “Em lại muốn trốn khỏi anh một lần nữa sao?”

Ha ha… trốn khỏi anh?

Lương Tiểu Ý nghe thấy câu nói này của anh, khóe môi cô nhếch lên thành nụ cười chế giễu.

“Tôi muốn về thành phố N” Cô bây giờ, chỉ có một câu để nói với anh.

“Lương Tiếu Ý! Em muốn chạy khỏi anh, em đừng có mơi”

Anh đã mất đi lý trí. Anh tuyệt đối không thể để cô thoát khỏi anh.

“Tôi muốn về thành phố NI!”

“Bịch!” Một nắm đấm đấm mạnh vào tường, mặt Tô Lương Mặc vô cùng dữ tợn: “Shit! Em chỉ có một câu đó thôi sao?”

Anh nhìn cô hét lớn, nhưng ánh mắt anh lại nhìn thấy cô thu người lại, cả người run rẩy. Ánh mắt anh nhìn lên mặt cô…mặt cô đang vô cùng sợ hãi, ánh mắt cô đang vô cùng sợ hãi.

Sự sợ hãi ấy đâm thẳng vào mắt anh, đâm thẳng vào trái tim anh.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 401


Chương 401

Tô Lương Mặc hít một hơi thật sâu, sắc mặt anh thay đổi, cuối cùng anh cũng kiềm lại được kích động muốn hét lên với cô.

Anh lại cầm khăn lên, tiếp tục lau mồ hôi trên mặt cô.

Lần này, cô không trốn tránh nữa, nhưng khi cái khăn chạm vào mặt cô, cả người lại càng thêm run rẩy… Ánh mắt cô nhìn anh, giống như là nhìn thấy ác quỷ.

Bỗng chốc, bàn tay Tô Lương Mặc đang cầm khăn bỗng mất đi hết sức lực.

Phía dưới chăn, Lương Tiểu Ý vẫn nắm chặt quyển sổ nhỏ trong tay… Cô cố gắng kiềm nén nỗi sợ hãi lại, nhưng khi anh chạm vào cô, nỗi sợ hãi như tăng lên gấp mười lần, cô cố gắng thế nào cũng không thể khống chế được.

Tô Lương Mặc không để ý, cái khăn trên tay anh dịch dần xuống cổ cô… Đôi mắt đen sãm của anh in hẳn hình bóng cô gái đang run lẩy bẩy trên giường.

Cô run còn mãnh liệt hơn lúc nấy.

Cô sợ anh… Một lần nữa Tô Lương Mặc chắc chắn điều này.

Lương Tiểu Ý lại ở viện thêm một tuần. Một tuần này, tình hình các lúc càng không tốt.

Bên ngoài phòng bệnh, Tô Lương Mặc, Lục Trầm và Hứa Thần Nhất, ba người đứng nói chuyện.

Tô Lương Mặc hút từng hơi thuốc lớn.

Lục Trầm không nhìn tiếp được nữa: “Cậu bớt hút thuốc đi”

“Cô ấy sợ tớ” Tô Lương Mặc dập tắt điếu thuốc, vứt vào thùng rác, giọng nói trầm thấp mang theo một tia chán nản, SUy SỤP.

“Bọn tớ đều nhìn thấy rồi” Lục Trầm nói: “Lương mập đang gầy đi trông thấy đấy… Nói ra thì, rốt cuộc cậu đã làm gì cô ấy mà khiến cô ấy sợ cậu như thế chứ?”

“Con mẹ nó! Tớ thực sự không làm cái gì cả!” Nói đến chuyện này Tô Lương Mặc lại tức đến mức muốn đánh người, anh cáu kỉnh đá cái thùng rác bên cạnh: “Thực sự tớ không biết mình đã làm sai cái gì nữa, tự nhiên cô ấy sợ tớ. Các cậu có biết là, một tuần nay số lần cô ấy mở miệng nói chuyện không quá mười đầu ngón tay không. Mỗi lân mở miệng đều nói với tớ, cô ấy muốn về thành phố NI… Đừng có mơ! Cô ấy muốn chạy khỏi tớ sao! Đừng có mơi”

“À còn Ôn Tình Noãn với nhà họ Ôn, cậu thực sự định trừng trị bọn họ à?”

“Đúng là nực cười, Ôn Tình Noãn đẩy Lương Tiểu Ý, nhưng ở trước mặt tớ lúc nào cũng khóc lóc nói mình bị oan, nói là Lương Tiểu Ý tự ngã…” Tô Lương Mặc cười lạnh: “Chuyện nhà họ Ôn giao cho cậu xử lý, không cần kiêng ky gì tớ hết, cứ mạnh tay mà làm, bắt đầu từ “Dự án Hải Nguyên” đi”

Đôi mắt đào hoa của Lục Trầm lộ vẻ ngạc nhiên: “Cậu độc ác đấy, một khi liên quan đến “Dự án Hải Nguyên”, nguyên khí của nhà họ Tô sẽ bị tổn thất lớn. Cậu thực sự nhẫn tâm thế sao? Dù sao cô ấy cũng là tình nhân cũ của cậu đấy”

“Im miệng!” Tô Lương Mặc nóng nảy nắm chặt tóc anh ta: “Con mẹ nó, tớ đã như thế này rồi làm gì còn tâm trạng nghĩ đến chuyện gì nữa chứ! Vợ tớ đang muốn bỏ chạy đấy! Tớ còn quan tâm xem cô ta là nhà họ Ôn hay nhà họ Lãnh à! Vợ ông ngày nào cũng muốn bỏ chạy đây này!”

Hứa Thần Nhất phì cười… Tình yêu ấy à, đúng là có thể khiến con người ta trở nên ngốc nghếch mà. Nhưng tiếc là tên ngốc này đến bây giờ vẫn chưa nhận ra, mình đã toàn tâm toàn ý yêu cô gái kia rồi.

“Ngày mai xuất viện đi!” Hứa Thần Nhất nói xen vào: “Cơ thể của Lương Tiểu Ý bây giờ hoàn toàn không còn trở ngại gì nữa rồi, ở viện lâu rồi, dù gì thì vẫn là bệnh viện, sao bằng nhà được, về nhà môi trường quen thuộc, có khi tâm trạng của cô ấy sẽ đỡ hơn!”

Tô Lương Mặc nheo mắt lại suy nghĩ, một lúc sau anh mới nói: “Được, ngày mai xuất viện” Anh cũng nghĩ rồi, sau khi về nhà, có lẽ cô ấy sẽ trở lại bình thường, không suốt ngày đối đầu với anh nữa.

Lương Tiểu Ý xuất viện.

Ngày hôm đó, thím Trương nấu một bàn đồ ăn bổ dưỡng.

Ngày hôm đó, Lục Trầm, Hứa Thần Nhất và Thẩm Quân Hoa đều đến biệt thự ăn cơm, mọi người cùng nhau chúc mừng Lương Tiểu Ý ra viện.

Thẩm Quân Hoa vô cùng lo lắng cho Lương Tiểu Ý, nhìn Lương Tiểu Ý có vẻ như không có vấn đề gì, nhưng trạng thái tinh thần của cô ấy ngày càng sa sút.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 402


Chương 402

“Tiểu Ý, nhìn này… chương trình giải trí này buồn cười quá”

Ngồi trước tivi, Thẩm Quân Hoa ôm gói khoai tây cùng Lương Tiểu Ý làm ổ trên ghế sofa xem chương trình giải trí. Cô ấy đẩy đẩy cánh tay của Lương Tiểu Ý nhưng đối phương không hề phản ứng lại.

“Tiểu Bàn, Tiểu Bàn?”

“Hả?” Thẩm Quân Hoa hò hét nửa ngày trời, Lương Tiểu Ý mới dùng ánh mắt mơ màng nhìn sang Thẩm Quân Hoa: “À, Đại Bàn à?… Cậu đến rồi à? Đến lúc nào thế?”

Tay Thầm Quân Hoa đang đưa miếng khoai tây vào miệng bỗng nhiên cứng đờ, cô ấy há hốc miệng: “Tiểu Bàn? Cậu… cậu làm sao thế?”

“Hử?” Lương Tiểu Ý nghiêng đầu, vẻ mặt ngơ ngác: “Quân Hoa, tớ rất khỏe mà”

Nhìn mặt Lương Tiểu Ý ngơ ngác, Thẩm Quân Hoa cảm giác có điều gì đó không đúng.

“À, Quân Hoa, tớ nói với cậu một chuyện này nhé.” Lương Tiểu Ý mỉm cười, giơ tay lấy một miếng khoai tây từ trong túi bim bim trên tay Thẩm Quân Hoa, đút vào miệng. Thẩm Quân Hoa nhìn nụ cười thiếu nữ tươi tắn của Lương Tiểu Ý, liền tiếp lời cô: “Có chuyện gì, cậu nói đi.”

“Tớ sắp về Mỹ rồi” Thẩm Quân Hoa ngồi nghe Lương Tiểu Ý nói một tràng: “Lần này, tớ đến để nói lời tạm biệt với cậu.

Quân Hoa, tớ chưa từng nói với cậu, ở Mỹ đã gặp một người bạn vô cùng quan trọng, anh ấy tên Savvy nhỉ? Savvy ấy à, đừng nhìn anh ấy lúc nào cũng hếch mặt lên trời, thực ra anh ấy tốt lắm, anh ấy đã giúp đỡ tớ rất nhiều chuyện. Lúc ở Mỹ, nếu không có anh ấy giúp đỡ tớ, chắc tớ đã không chống chọi được rồi. Nước Mỹ ấy à, thực ra vô cùng kỳ thị người Trung Quốc bọn mình. Lúc tớ mới đến, ngày nào tớ cũng bị bắt nạt, còn Savvy, anh ấy lại giúp tớ đánh đuổi bọn bắt nạt ấy đi. Mỗi lần tớ gặp nguy hiểm, anh ấy nhất định sẽ xông đến, đứng chắn trước mặt tớ.”

Thẩm Quân Hoa gật gật đầu. Càng lúc cô ấy càng cảm thấy ánh mắt của Lương Tiểu Ý có gì đó không đúng, nhưng nhất thời lại không thể nói ra, rốt cuộc điểm bất thường nằm ở chỗ nào.

“Quân Hoa, Savvy đối xử với tớ tốt như thế… Cậu nói xem, sau này tớ không thích Tô Lương Mặc nữa được không? Anh, anh ấy… sắp đính hôn với Ôn Tình Noãn rồi. Tớ biết tớ không nên tiếp tục thích anh ấy nữa”

Nhìn Lương Tiểu Ý buồn bã, Thẩm Quân Hoa vô cùng căng thẳng!

Cô ấy biết rồi! Cô ấy biết Lương Tiểu Ý có điểm nào không bình thường rồi!

Cô ấy đặt vội gói khoai tây xuống, nhanh chóng đứng dậy, xông về phía mấy người đàn ông trước mặt, xông đến chỗ Tô Lương Mặc nói: “Anh! Anh! Anh nhanh nhìn kìa!”

“Quân Hoa, cô bình tĩnh lại đã, sao thế?” Lục Trầm hỏi.

“Các anh nhanh nhìn kìa! Tiểu Ý có gì không bình thường!”

Tô Lương Mặc đã chạy vèo lên phòng khách, ánh mắt nôn nóng của anh nhìn thấy cô gái đang ngồi trên sofa vẫn bình thường không thiếu cái gì, anh thở phào một hơi… Thẩm Quân Hoa này kinh ngạc cái gì không biết?

Nhưng Thẩm Quân Hoa đã đuổi theo đến nơi, cô ấy kéo Tô Lương Mặc đến bên cạnh Lương Tiểu Ý.

“Tiểu Ý, Tiểu Ý?” Thẩm Quân Hoa gọi Lương Tiểu Ý hai câu, Lương Tiểu Ý đang cầm ví tiền, cô im lặng ngồi trên sofa ngây ngốc nhìn ví tiền.

“Hả?” Lương Tiểu Ý nghe thấy Thẩm Quân Hoa gọi mình, cô quay đầu sang nhìn, đập vào mắt cô là bóng dáng cao lớn, hai gò má Lương Tiểu Ý bỗng nhiên đỏ bừng, cô lảo đảo chạy ra phía sau Thẩm Quân Hoa, ghé sát vào tai Thẩm Quân Hoa nói nhỏ: “Đại Bàn, sao anh ấy lại ở đây?” Sau đó cô quay ngang quay dọc tìm kiếm bóng dáng ai đó, “Ý?” một tiếng, cô quay sang Tô Lương Mặc hỏi: “Anh Tô, sao anh lại đến đây một mình? Tình Noãn đâu?”

Tô Lương Mặc giống như sét đánh ngang tai, Lục Trâm và Hứa Thần Nhất vừa đến nơi, đúng lúc nghe thấy câu hỏi này của Lương Tiểu Ý.

“Em nói cái gì thế!” Tô Lương Mặc không bình tĩnh được nữa, tay anh siết chặt tay cô: “Lương Tiểu Ý, em vừa nói cái gì?”

“Anh Tô, anh bỏ tôi ra đã, anh như thế sẽ khiến người ta hiểu lầm đấy. Nếu để Tình Noãn nhìn thấy, cô ấy hiểu lầm thì phải làm thế nào?” Tay Lương Tiểu Ý bị anh nắm chặt vô cùng đau đớn, cô chau mày nói. Cô ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, tìm kiếm bóng dáng của Ôn Tình Noãn, sau đó… “Ý? Đây là đâu?” Cô quay sang hỏi Thẩm Quân Hoa: “Đại Bàn, sao tớ lại ở đây?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 403


Chương 403

Đây là đâu… Là đâu?

Lương Tiểu Ý đang nói cái gì thế?

Lục Trầm và Hứa Thần Nhất cũng đang ngây ngốc.

“Này, này!” Tô Lương Mặc kiên quyết không tin chuyện này, người phụ nữ chết tiệt này chắc chắn đang muốn tìm cách thoát khỏi anh, chắc chắn cô đang giả vờ. Tô Lương Mặc nắm chặt cánh tay của Lương Tiểu Ý: “Em đừng giả vờ nữa” Anh bày ra khuôn mặt túc trí đa mưu “anh đã nhìn rõ âm mưu này của em rồi”.

“Anh Tô, anh bỏ tôi ra đã, Tình Noãn nhìn thấy sẽ hiểu lâm đấy” Hai tai Lương Tiểu Ý đỏ bừng, mắt cô lo lắng nhìn xung quanh tìm kiếm bóng dáng của Ôn Tình Noãn, cô ngơ ngác hỏi Thẩm Quân Hoa: “Đại Bàn, rốt cuộc đây là đâu?”

Tô Lương Mặc bày ra bộ dạng “anh không tin”, anh nắm chặt cánh tay của Lương Tiểu Ý hét lớn: “Em đừng giả vờ nữa!

Em nghe rõ chưa! Anh bảo em đừng giả vờ nữa!”

Nhưng Lương Tiểu Ý lại sợ hãi trốn ra sau lưng Thẩm Quân Hoa. Thẩm Quân Hoa không nhìn tiếp được nữa: “Tô đại thiếu gia, anh đừng có hét lên với Tiểu Ý nữa! Anh không thấy cô ấy đang sợ hãi à?”

Tô Lương Mặc cố gắng bình tĩnh lại: “OK” Anh giơ hai tay lên đầu hàng: “Tiểu Ý, chúng ta bình tĩnh nói chuyện với nhau nhé, OK?”

“Anh Tô, anh muốn nói gì thì đứng đó nói đi, đừng lại gân tôi: Tô Lương Mặc chau chặt hai hàng lông mày, anh cố gắng bình tĩnh nói chuyện nhưng cô gái Lương Tiểu Ý này lại không chịu phối hợp. Anh quay đầu sang nhìn Hứa Thần Nhất: “Hứa Thần Nhất, cậu là bác sĩ, cậu đến xem xem, rốt cuộc cô ấy bị làm sao?”

Từ khi Lương Tiểu Ý bắt đầu trở nên không bình thường, chứ? Cô ấy chỉ nhớ Ôn Tình Noãn, nhớ chuyện anh và Ôn Tình Noãn sắp đính hôn, Tiểu Ý đã quên hết quãng thời gian hôn nhân của hai người rồi. Một người phải chịu dẫn vặt, tra tấn như thế nào, thì phòng tuyến tâm lý của họ mới có thể hoàn toàn sụp đổ, mới khiến họ tình nguyện lựa chọn lãng quên chứ. Rốt cuộc anh đã làm gì Tiểu Ý?

Lời Thẩm Quân Hoa không thể nói là không hề ác độc, từng câu từng chữ đâm thẳng vào tim gan của Tô Lương Mặc, từng câu từng chữ đều khiến lục phủ ngũ tạng của Tô Lương Mặc đau đớn.

Không ngờ người đàn ông như Tô Lương Mặc lại có ngày để Thẩm Quân Hoa mắng như vậy, mà không phản kháng lại một câu nào.

Đôi mắt hẹp dài của anh xẹt qua một tia sáng, anh đứng yên bất động ngoài cửa, lòng như lửa đốt nhìn chằm chằm cánh cửa lớn đang đóng chặt.

Một lúc lâu sau Hứa Thần Nhất và Lương Tiểu Ý mới đi ra.

Khoảnh khắc cánh cửa phòng mở ra, Tô Lương Mặc liền vội vàng chạy về phía Lương Tiểu Ý. Nhưng Lương Tiểu Ý lại nhanh chóng né tránh, mạnh mế trốn khỏi cái ôm của Tô Lương Mặc, cô chạy sang ôm Thẩm Quân Hoa đang đứng bên cạnh.

“Đại Bàn, chúng mình nhanh đi thôi” Đôi mắt trong veo của Lương Tiểu Ý ngập tràn sợ hãi. Cô liếc nhìn Hứa Thần Nhất, sau đó nói với Thẩm Quân Hoa: “Quân Hoa, người này thật kỳ lạ, cậu có quen anh ta không? Lúc nãy anh ta hỏi tớ một đống những câu hỏi gì kỳ lạ lắm”

“Ặc…”

Mọi người đều nhìn Hứa Thần Nhất. Hứa Thần Nhất bất đắc dĩ buông tay: “Chính là như những gì các cậu nhìn thấy đấy: Một bóng dáng nhanh như chớp xông đến, năm chặt cổ áo của Hứa Thần Nhất. Hai tay Tô Lương Mặc hung hăng nắm chặt cổ áo của Hứa Thần Nhất, hung dữ hét lớn: “Cậu đang đùa tớ đúng không?”

Hứa Thần Nhất thờ ơ nhìn người đàn ông đang phát điên kia: “Không phải. Mọi chuyện giống như những gì cậu đang thấy đấy”

Tô Lương Mặc nắm chặt cổ áo Hứa Thần Nhất, một lúc lâu sau, anh cứ đứng im như thế, cuối cùng… người đàn ông cao ngạo kia cúi vầng trán cao ngạo xuống, vẻ mặt suy sụp hỏi: “Thế tớ phải làm thế nào bây giờ?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 404


Chương 404

Giọng nói của anh mang theo sự bất lực hiếm thấy, mái tóc đen nhánh lắc lắc, anh nhìn về phía cô gái đang đứng đăng sau Thẩm Quân Hoa, khuôn mặt bánh bao quen thuộc ấy, cô đang sợ hãi, đang xa lánh, đang vô cùng xa lạ… Anh, có phải anh không cẩn thận làm mất một thứ gì đó rất quan trọng rồi không?

Đôi mắt hẹp dài của Tô Lương Mặc xuất hiện một tia đau đớn không nói thành lời.

“Cậu đi ra đây với tớ” Hứa Thần Nhất kéo Tô Lương Mặc ra một chỗ khác: “Tình hình bây giờ như thế này, bệnh của cô ấy y học gọi là, bệnh mất trí nhớ có chọn lọc”

“Bình thường thì, những người mắc phải bệnh này, đều là vì trong lòng đau đớn quá mức. Tâm lý chỉ có thể chịu đựng đau đớn đến một mức dộ giới hạn nào đấy thôi, một khi vượt qua điểm giới hạn đấy, cơ thể con người sẽ kích hoạt chức năng tự phòng vệ. Vì thế một số bệnh nhân, tiềm thức của họ sẽ tự động quên đi những ký ức mà họ cho là đau khổ nhất, có thể là một người nào đó, cũng có thể là một chuyện gì đó, hoặc cũng có thể là một đoạn ký ức nào đó”

Ký ức đau khổ nhất!

Trái tim Tô Lương Mặc đau nhói… Hôn nhân của họ, những ký ức khi cô và anh sống cùng nhau, trong lòng cô lại cho rằng đấy là những ký ức đau khổ nhất!

Điều này khiến cho người đàn ông cao ngạo như Tô Lương Mặc trở nên suy sụp, mặt anh như phủ một lớp sương mờ.

“Bây giờ, tớ phải làm gì?” Anh suy sụp hỏi.

Hứa Thần Nhất cũng không dễ nói ra điều này: “Tớ đề nghị, để cô ấy đi”

“Không!” Hứa Thần Nhất vừa nói xong, Tô Lương Mặc bỗng nhiên hét ầm lên: “Tớ sẽ không để cô ấy đi đâu!” Anh có một dự cảm vô cùng mãnh liệt, nếu như lần này anh để cô đi, anh sẽ không thể tìm lại cô nữa!

Không! Anh phải khóa chặt cô ở bên cạnh mình!

“Nếu cô ấy chỉ quên đi chuyện bọn tớ đã kết hôn cùng với những chuyện xảy ra sau khi kết hôn, vậy thì cũng tốt” Ánh mắt anh cố chấp: “Nếu cô ấy đã quên mất đoạn ký ức này, vậy thì cô ấy cũng đã quên đi những chuyện không tốt đẹp xảy ra lúc đó rồi, quên đi cả hôn lễ khiến cô ấy nhục nhã, quên đi cả trò chơi tự thôi miên để sỉ nhục cô ấy của tớ. Nếu như thế…cũng tốt. Tớ và cô ấy, có thể làm lại từ đầu”

Hứa Thần Nhất chau mày nhìn người bạn cố chấp của mình. “Thế cậu định giữ cô ấy lại kiểu gì? Trong trí nhớ của cô ấy, cậu và Ôn Tình Noãn sắp đính hôn rồi. Cậu định lấy lý do gì để giữ cô ấy lại?”

“Sẽ có cách. Chỉ cần cô ấy, vẫn yêu tớ”

Nhìn Tô Lương Mặc cố chấp như vậy, Hứa Thần Nhất thực sự không biết nói gì.

Nhưng anh ta cũng hiểu, Tô Lương Mặc bây giờ không nghe lời ai nói hết.

Đêm khuya, Lục Trâm, Hứa Thần Nhất và Thẩm Quân Hoa bị đuổi ra khỏi biệt thự… Đúng vậy! Là bị đuổi ra khỏi biệt thự.

“Con mẹ nó! Tô Lương Mặc điên rồi à!” Đôi mắt đào hoa của Lục Trầm xẹt qua một tia khó tin: “Cậu ấy đuổi chúng ta ra ngoài như thế à?”

Hứa Thần Nhất trừng mắt coi thường: “Lương Tiểu Ý muốn đi cùng Thẩm Quân Hoa, cô ấy đã nhận định là Tô Lương Mặc sắp đính hôn với Ôn Tình Noãn nên không chịu ở lại… Quân Hoa nhà cậu lại nằng nặc đòi đưa Lương Tiểu Ý đi. Cậu phải biết là, trong lòng Lương Mặc bây giờ, cô gái này là vàng ngọc đấy, ai cũng không được phép động vào cô ấy. Cậu ấy không đuổi bọn mình đi mới lạ đấy”

Ba người ngẩng đầu nhìn lên căn phòng trên tâng ba phía đông đã sáng đèn. Trên mặt ai cũng bày ra vẻ mặt kỳ lạ.

“Này, Lục Trầm, anh nói xem, Tiểu Ý đã nhận định là Tô đại thiếu gia sắp kết hôn với Ôn Tình Noãn, nhận định cô ấy và Tô Lương Mặc không còn quan hệ gì nữa… Anh nói xem, Tô đại thiếu gia của các anh đêm nay sẽ khổ sở thế nào?”

Sắc mặt Lục Trầm cũng vô cùng kỳ quái liếc nhìn căn phòng sáng đèn trên tầng ba: “Này, Thẩm Quân Hoa, sao tôi cứ có cảm giác, những lời này của cô là đang cười trên nỗi đau của người khác thế nhỉ?”

“Anh Tô, tôi thật sự phải về rồi” Lương Tiểu Ý cảm giác như đang ngồi trên đống lửa, cô cứ cảm giác có gì đó rất không đúng, rất ngượng ngùng: “Đúng rồi, tôi còn phải gọi điện cho bạn tôi nữa”

Bạn?

Từ này nói ra từ miệng Lương Tiểu Ý khiến Tô Lương Mặc vô cùng hứng thú. Sau khi cô lựa chọn quên đi cuộc hôn nhân và những chuyện giữa họ xảy ra gần đây, người bạn mà Lương Tiểu Ý nói là ai đây.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 405


Chương 405

“Tiểu Ý…”

Giọng nam trâm thấp quyến rũ vang lên, anh buột miệng nói ra. Lương Tiếu Ý thận trọng cầm cốc lên uống nước, vừa uống liền sặc lên cổ họng, cô ho sù sụ. Anh vội vàng đưa tay ra đón lấy cái cốc trong tay cô, tay còn lại vỗ lưng cô. Nhưng khi tay anh vừa chạm vào lưng cô, cả người cô liền run bần bật.

Lương Tiểu Ý né tránh: “Khụ khu… Ừm, anh Tô, anh gọi thẳng tên tôi Tiểu Ý như thế, có phải có chút… thân mật quá rồi không?” Lương Tiểu Ý ngượng ngùng nhìn người đàn ông bên cạnh… Tô Lương Mặc! Người này là Tô Lương Mặc đấy!

Người đàn ông mà cô yêu đã lâu… Hôm nay anh quên uống thuốc à?

Tiểu Ý? Tô Lương Mặc trước giờ đều gọi thẳng cả họ và tên cô.

Lương Tiểu Ý bỗng nhiên run rấy, cô chợt nhớ ra một chuyện.

Cô cầm điện thoại lên nhìn, sau đó liền đứng dậy, vội vàng nói lời tạm biệt: “Không còn sớm nữa, anh Tô, tôi về trước đây”

Một cánh tay dài vươn ra, ngay lập tức chặn đường Lương Tiểu Ý lại. Cô nhìn anh khó hiểu: “Hử?”

“Không vội” Anh nói.

“Nhưng… nhưng tôi phải về, tôi vẫn còn có việc phải làm.

Tôi đã đồng ý với người ta rồi”

“Ai?” Ai quan trọng hơn anh chứ?

“Bạn tôi. Anh Tô không quen” Lương Tiểu Ý càng lúc càng có cảm giác bất an, Tô Lương Mặc trước giờ chưa từng nhìn thẳng vào cô, tự nhiên sao hôm nay thái độ của anh với cô lại kỳ lạ như thế chứ?

“Em nói thử xem, biết đâu anh quen”

” Lương Tiểu Ý cho rằng, có lẽ nói với anh cũng không tên là Savvy… AI Anh Tô, tôi đã ý với Savvy, sau tám giờ tối sẽ không ra khỏi nhà. Tôi phải về rồi. Vậy nhé, chào anh” Lương Tiểu Ý cầm cái áo khoác ở bên cạnh, sau đó liền vội vàng muốn chạy đi.

sao: “Bạn t‹ Tô Lương Mặc nghe thấy cái tên “Savvy”, sắc mặt anh bỗng nhiên u ám, nhưng ngay giây tiếp theo, anh đã giấu đi vẻ u ám trên khuôn mặt… Savvy, Savvy, Savvy đã chết từ lâu rồi.

Anh rất muốn hét lớn điều này với cô, nhưng Hứa Thần Nhất đã nói, không được để cô chịu thêm bất kỳ kích động nào nữa, cô còn đang có thai.

Bỗng chốc, khuôn mặt lạnh lùng lại trở nên ấm áp, dịu dàng như gió xuân, anh nắm chặt tay Lương Tiểu Ý, giọng nói trầm thấp vang lên: “Chờ đã”

“Hả?”

“Anh biết Savvy. Savvy Wayne, đúng không?” Anh nở nụ cười dịu dàng, nhưng ánh mắt dần trở nên lạnh lùng: “Anh biết cậu ta, bọn anh quen nhau.”

..” Lương Tiểu Ý mắt chữ A miệng chữ O, cô nghỉ hoặc nhìn khuôn mặt dịu dàng của Tô Lương Mặc, càng lúc cô càng có cảm giác Tô Lương Mặc hôm nay vô cùng lạ lùng.

“i thế, bắt đầu từ hôm nay, em sẽ ở đây cùng anh, trong căn biệt thự này, sau này nơi đây sẽ là nhà của chúng ta!”

“Hả?”

“Savvy có việc, cậu ấy nhờ anh chăm sóc em. Vì thế từ hôm nay chúng ta sẽ ở đây”

Ánh mắt Lương Tiểu Ý nhìn Tô Lương Mặc, viết rõ hai chữ “nghi ngờ”.

Trong lòng Tô Lương Mặc thâm oán hận… Tên Savvy đáng chết này, chết rồi mà vẫn để lại phiền phức cho anh. Bây giờ đến lý do giữ cô lại biệt thự, anh cũng phải mượn cái tên Savvy này.

Trong lòng Tô Lương Mặc vô cùng khó chịu, anh nhìn người phụ nữ trước mặt… Người phụ nữ này lẽ ra phải ở lại đây! Kết quả, bây giờ để giữ cô ở lại đây, anh cũng phải dùng đến danh nghĩa của tình địch của mình. Dù là ai khi ở vào tình huống này cũng đều cảm thấy tức hộc máu.

“Em không tin à? Không tin thì gọi điện thoại cho cậu ấy, chắc chắn em không thể gọi được đâu. Thời gian này cậu ấy đang làm việc gì đó vô cùng quan trọng.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 406


Chương 406

Lương Tiểu Ý thực sự không tin, cô liền lấy điện thoại gọi cho Savvy… Tắt máy rồi. Sau đó, Lương Tiểu Ý từ từ ngẩng đầu lên, càng lúc cô càng cảm thấy nghi ngờ: “Vậy thì tôi cũng không thể ở đây được. Hơn nữa… hôm nay anh rất lạ”

… Tô Lương Mặc cũng vô cùng khó chịu, rõ ràng anh không làm gì, nhưng vợ anh lại quên hết sạch chuyện hai người họ đã kết hôn. Nghĩ đến tất cả những chuyện này đều là vì Lương Tiểu Ý suýt chút nữa sảy thai, Tô Lương Mặc cho rằng, anh phải nhanh chóng xử lý chuyện nhà họ Ôn. Có phải anh quá nhân từ với nhà họ Ôn rồi không?

“Em nghĩ mà xem, Savvy sợ em ở một mình không an toàn nên mới nhờ anh chăm sóc em” Nói ra lời nói dối này, đến anh cũng cảm thấy khinh thường bản thân mình. Nhưng vừa nghĩ đến chuyện, cô gái này quên rồi cũng tốt, như thế anh và cô có thể cùng nhau bắt đầu lại. Nhưng nếu muốn cùng cô bắt đầu lại, thì đầu tiên anh phải giữ được cô ở lại đã. “Nếu anh đã đồng ý với cậu ấy rồi thì anh không thể nuốt lời được, đúng không?”

Lương Tiểu Ý cảm nhận được đôi mắt đen láy như đang phát sáng của anh nhìn chằm chằm vào mình, hai tai cô đỏ bừng, cô không tìm được lời nào để phản kháng lại.

“Lời anh nói… hình như cũng có lý” Lương Tiểu Ý ngây ngốc nói: “Vậy, tôi ở phòng nào?”

“Phòng này”

Lương Tiểu Ý liếc nhìn cách bày trí trong phòng… “Anh chắc chắn tôi ở phòng này chứ?” Nhìn căn phòng này, phẩm vị này, rất hợp với Tô Lương Mặc.

“Đúng, em ở phòng này”

“Hay là để tôi ở phòng dành cho khách đi” Lương Tiểu Ý lặng lẽ đứng dậy: “Phòng dành cho khách ở đâu vậy?”

“Phòng này có gì không tốt à?”

“Không phải không tốt… Nói tóm lại, nếu không ở phòng dành cho khách, thì tôi về nhà” Lương Tiểu Ý kiên quyết nói…

“Căn phòng này có lẽ là của anh Tô nhỉ, tôi không thích hợp ở căn phòng này, nếu để Ôn Tình Noãn biết thì cô ấy sẽ nghĩ thế nào chứ!”

Tô Lương Mặc vừa nghe đến ba chữ “Ôn Tình Noãn” liền có cảm giác vô cùng khó chịu… Ôn Tình Noãn đáng chết này, tại sao hết lần này đến lần khác phá hoại chuyện của anh chứ, cho dù cô ta có mặt hay không đều vẫn mang đến chuyện phiền toái cho anh!

Tô Lương Mặc thật sự vô cùng muốn nói “Chuyện này không có liên quan gì đến Ôn Tình Noãn hết”, nhưng giây tiếp theo, cô lại nghiêng đầu, vẻ mặt nghi hoặc, anh nghe thấy cô nói: “Hơn nữa, không hiểu vì sao… tôi không thích căn phòng này” Khuôn mặt bánh bao xẹt qua một tia nghi hoặc, giống như đang nói, cô thực sự không biết tại sao mình lại không thích căn phòng này nữa. “Tôi vẫn nên ở phòng dành cho khách đi, anh Tô là chủ nhà, tôi là khách, dù sao thì khách vẫn không thể chiếm phòng ngủ của chủ được. Ý tốt của anh Tô, tôi nhận rồi”

Nghe thấy cô nói vậy, trong đầu Tô Lương Mặc đột nhiên nhớ lại, ngày hôm đó, cô vứt bỏ hết tôn nghiêm cầu xin anh đừng l*m t*nh cùng cô ở căn phòng này…

Tô Lương Mặc cao ngạo, lại một lần nữa thất bại.

Đêm khuya.

Hai người, một nam một nữ, người ở tầng trên, người ở tầng dưới, nhìn thì có vẻ gân, nhưng lại như cách cả ngàn mây.

Khoảng ba giờ sáng, một bóng đen xuất hiện ở phòng dành cho khách ở tầng hai, khẽ khàng mở cửa đi vào phòng, khẽ khàng nằm lên một góc giường. Anh vừa nằm xuống, thì một thân hình hơi mập mạp, theo thói quen, chui vào lòng anh.

Đôi mắt hẹp dài của Tô Lương Mặc xẹt qua một tia vui vẻ, khóe môi nhếch lên, nhìn thấy cô gái đang vô thức chui vào lòng mình, anh vô cùng hài lòng… Có lẽ, có lẽ, cô quên đi mọi chuyện, có lẽ không phải là chuyện xấu. Cô đồng thời cũng quên đi những chuyện tàn nhẫn và nhục nhã anh làm với cô…

Có phải, anh và cô, có thể bắt đầu lại từ đầu không?

Tô Lương Mặc cho rằng, cho dù cả đời này anh không thể thật lòng yêu cô, nhưng anh lại rất mong có thể cùng cô bắt đầu lại, sau đó bên nhau đến già. Còn những chuyện không tốt đẹp kia, đều sẽ biến mất trong tâm trí cô… Xóa bỏ những chuyện tàn nhẫn và tính toán, những nhục nhã và lạnh lẽo anh đã từng làm với cô, vậy thì tình yêu của Lương Tiểu Ý dành cho Tô Lương Mặc, có phải sẽ chỉ còn sự thuần khiết và đẹp đế không?

Tô Lương Mặc động lòng rồi…
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 407


Chương 407

Tô Lương Mặc ôm Lương Tiểu Ý chợp mắt một lúc, sau đó liền ngồi dậy chuẩn bị rời đi, nhưng tay áo anh lại bị một lực kéo nho nhỏ nhưng kiên định kéo lại. Anh cúi mặt xuống nhin, đập vào mắt anh là một bàn tay nhỏ nhắn đang bám chặt vào tay áo anh, đôi mắt hẹp dài ánh lên niềm vui điên cưồng.

“Đừng đi…” Giọng nói nỉ non của cô rơi vào tai anh, đây là chất xúc tác tốt nhất, niềm vui trong mắt anh càng lúc càng đậm, Anh vươn một tay ra, yêu chiều xoa xoa trán cô gái đang nhắm mắt ngủ mơ mơ hồ hồ.

“Đừng đi… Savvy, cứu em Bàn tay dịu dàng của anh bỗng nhiên khựng lại… Khóe môi anh cũng trở nên cứng ngắc không tự nhiên. Bàn tay đặt trên trán cô bỗng nắm chặt thành nắm đấm. Anh nghiến răng, khuôn mặt anh tuấn bỗng trở nên hung ác, đôi mắt hung bạo nhìn chằm chằm cô gái đang ngủ trên giường.

Tích tắc tích tắc… Không biết bao lâu trôi qua, khuôn mặt anh tuấn lạnh như sương, nắm đấm nắm chặt đặt trên trán cô, cuối cùng, anh hít một hơi thật sâu, từ từ buông lỏng nắm tay, bàn tay đặt lên mi tâm đang chau chặt của cô. Động tác của anh cứng ngắc nhưng lại vô cùng dịu dàng xoa xoa mi tâm đang chau chặt của cô, anh xoa xoa một lúc, cho đến tận khi cô ngủ lại, không còn nói mơ linh tinh nữa.

Tô Lương Mặc nhẹ nhàng rời khỏi phòng ngủ cho khách ở tầng hai, trở về phòng ngủ của anh ở tầng ba… Một đêm không ngủ.

Ba ngày sau.

Lương Tiểu Ý suy đi nghĩ lại, cô vẫn cảm thấy mình nên trở về: “Ừm, anh Tô, tôi nghĩ là tôi vẫn nên về nhà. Anh yên tâm, khu nhà tôi ở rất an toàn, hơn nữa tôi cũng chỉ là một công dân bình thường, không tiền không quyền, mọi người cũng không ai chú ý đến tôi đâu”

“Không được”

“Ặc… Tại sao?” Lương Tiểu Ý buồn bực, Tô Lương Mặc trước giờ chưa từng nhìn thẳng vào cô, nhưng bắt đầu từ hôm trước, anh lại trở nên vô cùng kỳ quái.

Ánh mặt lãnh đạm của anh quét về phía cô: “Anh đã đồng ý với người ta rồi, trước khi cậu ấy quay về, anh phải chăm sóc em, sao anh có thể nói lời không giữ lời được?”

“.” Lương Tiểu Ý không biết đáp lại thế nào, cô suy nghĩ một lúc: “Bao giờ Savvy quay về?” Người đàn ông đang ngồi trên sofa, anh mặc một bộ quần áo ở nhà, ánh mắt anh nhìn cô vô cùng lạ lùng.

Lương Tiểu Ý ngồi ở đó, càng lúc cô càng có cảm giác bất an: “Anh Tô không đi làm à?” Sao cô cứ có cảm giác người đàn ông này rảnh rỗi quá, hình như mỗi ngày anh đều không có việc gì để làm?

“Nghỉ phép” Anh lạnh lùng nói ra hai chữ, Lương Tiểu Ý lại một lần nữa không biết đáp lại thế nào.

Một tuần sau.

“Savvy có liên lạc với anh không, anh Tô?”

“Không có.”

Nửa tháng sau.

“Xin lỗi, tôi lại làm phiền anh đang đọc báo”

“Hử?”

“Tôi muốn hỏi một chút, rốt cuộc Savvy, anh ấy đang làm cái gì “Không biết”

“Ừm, được rồi. Anh Tô, anh nghỉ phép một tháng, người trong công ty anh không nói gì à?”

“Tôi là ông chủ, tôi muốn nghỉ bao lâu là quyền của tôi”

Một tháng rưỡi sau.

“Anh Tô, có phải tôi bị bệnh gì không? Tôi nghĩ tôi phải đi bệnh viện”

Tô Lương Mặc vội vàng đứng lên, hai tay anh nắm chặt vai cô, lo lắng hỏi: “Em không thoải mái ở đâu?”

“Ừm… bung tôi” Lương Tiểu Ý xoa xoa qáy, cô ngẩng đầu nở nụ cười ngốc nghếch, ngại ngùng nói: “Chắc tại vì tôi ở nhà anh, đồ ăn ở đây nhiều mà ngon quá” Lương Tiểu Ý giơ tay ra chọc chọc vào phần bụng hơi nhô lên của mình: “Cái này… Gần đây tôi tăng mấy cân rồi. Nhưng anh Tô, sao tôi cứ có cảm giác, bụng tôi giống như, giống như…” Lương Tiểu Ý không thể mở miệng nói tiếp.

Nghe cô nói thế, Tô Lương Mặc đang vô cùng căng thẳng cuối cùng cũng thở phào một hơi… Hóa ra là vì thế, anh còn tưởng cô cảm thấy cơ thể có chỗ nào không thoải mái. Dọa anh sợ hết hồn.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 408


Chương 408

Nhìn biểu cảm trên mặt cô, anh thở phào một hơi, sau đó trên mặt anh xuất hiện vài phần trêu chọc, giọng nói trầm thấp có thêm vài phần nuông chiều: “Hử? Giống cái gì?”

“…” Lương Tiểu Ý đỏ mặt, không biết có phải là do cảm giác của cô không nữa, mỗi ngày nhìn bụng mình, cô lại có cảm giác hình như cô đã quên một điều gì đó vô cùng quan trọng. Cô nghĩ một lúc, sau đó đỏ mặt nghiêng đầu nói: “Tôi cảm giác bụng tôi, có những dấu hiệu giống như đang có thai.

Nhưng mà không thể nào, tôi còn chưa kết hôn, sao có thể có em bé được?… Vì thế, anh Tô, tôi nghĩ là tôi mắc bệnh lạ gì đó rồi. Chiều nay tôi muốn đi bệnh viện kiểm tra”

Tô Lương Mặc muốn cười, nhưng lại có cảm giác bi thương.

Bộ dạng của cô bây giờ rất đáng yêu, khuôn mặt nghi ngờ của cô giống hệt như một chú chuột chũi. Nhưng, cô thực sự quên hết sạch hôn nhân của hai người, đến cả việc cô đang mang thai đứa con của anh, cô cũng quên rồi.

Đôi mắt đen sãm của anh xẹt qua một tia sáng lạ thường.

Anh lại ngẩng đầu lên nhìn cô, lúc này khuôn mặt anh tuấn mang theo vài phần ấm áp đủ để lừa tất cả mọi người: “Ai nói thế? Chắc chắn là do em ăn ngon miệng quá thôi, hoặc cũng có thể là do thay đổi thời tiết. Hai hôm trước bác sĩ gia đình vừa đến, đã khám tổng quát cho em rồi mà? Nếu có vấn đề gì chắc chắn bác sĩ sẽ thông báo cho em, đúng không?”

Đúng không… Anh hỏi cô đúng không. Lương Tiểu Ý mấp máy môi, không nói gì.

“Đúng rồi, anh Tô, tôi cứ ở đây mãi, thực sự là chuyện không hay lắm”

“Tình Noãn đi Hawaii nghỉ ngơi rồi” Tô Lương Mặc nói với Lương Tiểu Ý…

“Anh Tô, lỡ Tình Noãn quay về rồi hiểu nhầm thì phải làm thế nào. Tôi nghĩ tôi vẫn nên về nhà thì hơn, hơn nữa… thời gian này tôi muốn về Mỹ”

Mỹ?… Cô lại muốn rời xa anh! Ngay cả khi cô mất đi một phần ký ức, cô vẫn luôn nhớ đến người đàn ông Savvy kia, cô lúc nào cũng muốn thoát khỏi anh!

Còn Lương Tiểu Ý, cô không hề chú ý đến đôi mắt tối sâm của anh.

Trong suy nghĩ của Lương Tiểu Ý, cô chỉ là đang thông báo cho Tô Lương Mặc chuyện cô muốn về Mỹ, chứ cô không cần phải xin phép ai, không cần phải chờ ai đồng ý hết. Chỉ là vì cô nghĩ là hai người họ quen nhau, cùng với tình nghĩa anh đã để cô ở đây một tháng rưỡi, nên cô mới thông báo cho Tô Lương Mặc một câu chuyện cô muốn về Mỹ mà thôi.

Vì thế, nói xong, cô tự mình lách qua bàn uống trà, ngồi xuống sofa… Cô có chút nhớ Savvy, nhưng loại mong nhớ, mong muốn được gặp lại Savvy lần này, lại mãnh liệt hơn lúc trước rất nhiều, khiến chính bản thân Lương Tiểu Ý cũng cảm thấy khó tin. Không phải cô chưa từng rời khỏi Mỹ đi đến những quốc gia khác, lúc trước có lần hơn ba tháng cô không gặp Savvy, lúc đó cô cũng chưa từng có suy nghĩ muốn gặp Savvy mãnh liệt như bây giờ.

Cô lắc lắc đầu, thời gian gần đây cô càng ngày càng kỳ lạ, có rất nhiêu cảm xúc mà chính cô cũng không hiểu tại sao lại thế. Hơn nữa cô có cảm giác, cuộc sống của cô bây giờ có chút không chân thật. Cô nhận được điện thoại ở chỗ làm, nói cho cô nghỉ phép ba tháng… Bác sĩ có thể nghỉ phép ba tháng sao? Là do cô đã lâu không về nước, nên không biết đãi ngộ của hệ thống bệnh viện trong nước ngày càng tốt hơn à?

Còn có rất nhiều chuyện lạ lùng khác. Thẩm Quân Hoa lúc nào cũng kè kè ở bên cạnh cô, đi dạo phố cũng đi cùng cô. Tô Lương Mặc cũng thường xuyên cùng cô đi siêu thị… Tất cả những chuyện này cùng nhau xảy ra khiến Lương Tiểu Ý có cảm giác vô cùng kỳ lạ.

Cô không nghĩ nữa. Cô lấy ví tiền ra, bên trong có kẹp một bức ảnh cô chụp chung với Savvy. Lương Tiểu Ý nhìn bức ảnh cô chụp chung với Savvy, mắt cô bỗng nhiên cay cay. “Tí tách”, giọt nước mắt trong suốt rơi xuống bức ảnh… “Ý? Mình đang khóc?” Cô ngây ngốc nhìn giọt nước mắt trong suốt rơi trên bức ảnh, ngây ngốc tự hỏi: “Sao mình lại khóc chứ?”

Một cánh tay dài vươn ra, nhanh chóng cướp lấy ví tiền trên tay Lương Tiểu Ý.

Đập vào mắt anh là bức ảnh chụp chung được kẹp trong ví, ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo… Ảnh chụp chung à? Thân thiết nhỉ!

“Cậu ta là gì của em?” Tô Lương Mặc đứng đẳng sau Lương Tiểu Ý, cơ thể cao lớn cứng ngắc, khuôn mặt bình lặng.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 409


Chương 409

Lương Tiểu Ý ngây ngốc ngẩng đầu lên, cô nhìn người đàn ông đang đứng đằng sau mình, mắt cô vẫn đang ầng ậc nước mắt.

Nhìn cô như vậy, Tô Lương Mặc vừa chướng mắt, vừa kinh sợ. Khuôn mặt bánh bao lúc nào cũng ngây ngốc, lúc nào cũng ngoan ngoãn, nhưng bây giờ lại mắt cô ầng ậc nước, khiến anh vô cùng đau lòng. Đôi môi mỏng như có như không nhếch lên… Hóa ra cô cũng sẽ rơi nước mắt vì người khác.

“Cậu ta là gì của em?” Anh lại hỏi, lửa giận trong giọng nói của anh sắp không thể kìm chế lại nữa rồi.

Hóa ra, sự bình lặng lúc trước, chỉ là vì hai mươi bảy năm nay anh được dạy lúc nào cũng phải kiềm chế, lúc nào cũng phải giữ thái độ tốt, nên anh mới có thể kiềm chế được như thế. Nhưng hai mươi bảy năm qua, sự kiềm chế mà anh rèn luyện qua bao nhiêu thử thách, bây giờ lại vì cô gái đáng chết và bức ảnh chụp chung chướng mắt này, biến mất hoàn toàn.

“Bạn, bạn tôi…” Anh bị làm sao thế? Là ảo giác của cô hay sao, tại sao Tô Lương Mặc lúc này lại có chút đáng sợ như thế chứ, chắc là, là cô… nghĩ nhiều thôi?… “Savvy là bạn tốt nhất của tôi” Cô suy đi nghĩ lại, không biết nên miêu tả mối quan hệ giữa cô và Savvy như thế nào, vì thế liền nhấn mạnh lại: “Savvy là người rất quan trọng với tôi”

Savvy là người rất quan trọng!… Câu nói này quen thuộc biết bao!

Chết tiệt!

Lúc tỉnh táo cô nói như vậy. Lúc mất đi ký ức cô cũng nói như vậy!

“Quan trọng đến mức nào?” Ánh mắt của anh trở nên vô cùng kỳ lạ: “Nếu lỡ như cậu ta chết rồi thì sao? Em có vì cậu ta mà khóc lóc gào thét không?”

“Khóc lóc gào thét?” Khuôn mặt bánh bao vô cùng ngạc nhiên, cô buột miệng nói: “Sao có thể chứ?”

Cô vừa nói xong, tảng đá trong lòng anh liền biến mất…

Hóa ra cũng không quan trọng đến mức đấy. Khóe môi mỏng nhếch lên thành nụ cười.

“Nếu Savvy chết, tôi cũng không còn sống được bao lâu nữa” Cô yếu ớt nói.

Khuôn mặt lúc nào cũng vui vẻ bỗng xuất hiện một tia ưu sầu… Cô có thể kiên cường sống đến hôm nay, không thể không nhắc đến công sức của Savvy. Anh ta là một thiên tài, anh hoàn toàn xứng đáng là vua trong giới y học.

Nụ cười trên khóe môi anh còn chưa kịp nở rộ, thì bỗng nhiên biến mất không còn một dấu vết, khuôn mặt anh cứng ngắc, nắm đấm khẽ run, có thể nhìn ra anh đang cố gắng kiềm chế.

Nhưng Lương Tiểu Ý lại không hề biết, cô đang loanh quanh ở trước cửa quỷ môn quan, bất cứ hành động hay lời nói nào tiếp theo của cô có thể châm ngòi nổ của quả bom nguyên tử đang ở trước mặt cô.

“Nhưng người ưu tú như Savvy sao có thể chết được chứ?” Cô ngẩng đầu lên, cô quay lại nở nụ cười xinh đẹp với người đàn ông phía sau lưng: “Anh Tô cứ lo lăng linh tinh. Phì phì phì, không được nói những câu nguyền rủa như thế”

Âm!

Bom… à không!… Bom nguyên tử, là bom nguyên tử phát nổ rồi!

“Savvy Wayne Klutz, hắn ta chết rồi”

Nụ cười trên mặt Lương Tiếu Ý bỗng trở nên cứng ngắc, cô ngây ngốc.

“Hử?… Anh Tô, anh vừa nói cái gì? Có lẽ tôi bị bệnh thật rồi, tai tôi xuất hiện ảo giác”

Khuôn mặt Tô Lương Mặc như đang phủ một lớp sương mù, anh nheo mắt lại, khóe môi mỏng nhếch lên thành nụ cười tàn nhãn: “Em không nghe nhầm đâu. Savvy Wayne Klutz chết rồi”

“.. Anh, anh đừng đùa nữa. Tôi biết, tôi biết rồi, chắc chắn là anh đang đùa tôi” Mặt Lương Tiểu Ý trắng bệch, nhưng trước mặt Tô Lương Mặc, cô lại cố găng làm ra vẻ bình tĩnh, nụ cười trên khuôn mặt bánh bao cứng ngắc.

“Không. Hắn ta chết rồi. Chết từ mấy tháng trước rồi” Anh tàn nhẫn không buông tha cho cô, nhưng khóe môi anh lại nở nụ cười vô cùng khác thường, cơ thể cao lớn của anh bỗng nhiên cúi xuống, mái tóc đen của anh ghé vào tai cô, rất gần, chỉ cần cô hơi quay đầu sang sẽ hôn lên môi anh. Một tay anh đặt lên ghế sofa, vừa đúng đặt vào vai cô… Anh đứng đằng sau ghế sofa, cúi người xuống, nhanh chóng vây chặt cô gái đang ngồi trên ghế sofa.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 410


Chương 410

“Anh, anh Tô…” Bỗng nhiên cô vô cùng sợ hãi, dường như có điều nguy hiểm gì đó đang âm thầm đến gần cô.

“Suyt” Âm thanh vang lên bên tai cô, gần đến mức khiến đầu óc cô tê dại, một bàn tay rõ từng khớp xương đặt lên bụng cô, cô nghe thấy anh nói ra từng chữ từng chữ vô cùng lạnh lùng: “Em đoán xem, trong này có cái gì?”

“Không phải, không phải anh nói, tôi ăn, ăn ngon quá… Là, là mỡ đấy”

“Ha…” Anh cười nhẹ một tiếng, Lương Tiểu Ý gần như có thể nghe thấy tiếng cười phát ra từ lồng ngực nhấp nhô của anh, nghe rất hay, rất quyến rũ… Nhưng… cô sợ!

Khuôn mặt lạnh lùng của anh bỗng nhiên nở nụ cười vô cùng vui vẻ: “Đúng là một cô bé đáng yêu… Tôi nói gì em đều tin” Tay anh vỗ vỗ lên khuôn mặt bánh bao của cô, không đau, giống như đang v**t v*… Nhưng… cô rất sợ!

“Anh, anh Tô, anh đừng đùa tôi, tôi nữa”

Cô sợ lắm rồi!

Đã từ rất lâu rồi, cô đã biết, người đàn ông Tô Lương Mặc này là người rực rỡ ánh hào quang, anh đi đến đâu cũng vô cùng chói mắt… Cô cũng biết, người đàn ông này vô cùng nguy hiểm, cô tốt nhất nên tránh xa anh một chút.

Nhưng chính cô lại không chống lại được sự quyến rũ của anh, từng bước từng bước đâm đầu vào.

Nhưng, bây giờ… Lương Tiểu Ý hít một hơi lạnh, có phải cô đã làm gì sai, chọc giận đến anh không?

“Không, sao anh trêu đùa em được chứ” Anh nói, khóe môi lộ ra nụ cười tàn nhãn: “Anh thương em còn không hết nữa là”

“Thương thương… thương?”Lương Tiểu Ý càng lúc càng hồ đồ.

“Đúng thế, nếu không đứa bé trong bụng em làm sao mà có được chứ?”

Vừa nói, mưa bão trong ánh mắt anh cùng lúc ào xuống, Lương Tiểu Ý ngây ngốc… Đứa bé? Con? Của ai?

Cô nhảy dựng lên định chạy đi, nhưng cô vừa đứng lên đã bị Tô Lương Mặc kéo xuống: “Chạy? Em còn định chạy à? Em có thể chạy đi đâu chứ? Mỹ à? Em định mang theo đứa con của tôi, chạy vào lòng tên Savvy xui xẻo đấy à?… Haha, hắn ta chết rồi, chính là vì em đấy”

Tô Lương Mặc không muốn nhãn nhịn nữa, cái gì mà mất đi ký ức, cô đồng thời quên đi ký ức lúc trước chứ. Không có gì hết! Cô vẫn còn nhớ tên Savvy Wayne Klutz chết tiệt kia! Cô vẫn nhớ Savvy Wayne Klutz, nhưng lại quên đi hôn nhân của anh và cô, thậm chí quên cả đứa con của hai người họ!

Uổng công anh muốn cùng cô bắt đầu lại từ đầu, uống công anh cố gắng làm cô vui vẻ bao lâu nay! Uổng công mỗi ngày anh đều thức đêm làm việc để ban ngày có thể ở bên cạnh cô!

Hóa ra, mỗi ngày lúc anh không nhìn thấy, cô lại lấy bức ảnh cô chụp chung với Savvy ra nhìn ngắm, nhớ nhung anh ta!

Nếu như… anh không thể chiếm được tình yêu toàn tâm toàn ý, trái tim vẹn toàn của cô, vậy thì, anh cũng phải khóa chặt thể xác của cô! Không cần trái tim, chỉ cần thể xác bên ngoài thôi!

Đố ky, khiến một người đàn ông lúc nào cũng lạnh lùng, trở nên điên cuồng! Lý trí của anh biến mất, chỉ còn lại tính chiếm hữu đáng sợ trong anh mà thôi!

Cô đang trốn tránh, nhưng anh lại đối mặt với chính bản thân mình!

Lương Tiểu Ý bịt chặt tai, cô không muốn nghe! Không muốn nghet Savvy chết rồi… Savvy chết rồi… “Đều là vì em!”

Đầu cô đau quá… Cô không nghe, không nghe… Trong đầu cô đang chập chờn một cảnh tượng nào đó. Cảnh tượng đó vừa quen thuộc vừa xa lạ…

“Chỉ có Tình Noãn mới được gọi tôi là “Lương Mặc”, sau này cô gọi tôi là anh Tô.”

“Loại con gái bẩn thỉu như cô, làm sao có thể so sánh với Tình Noãn được chứ. Cô tưởng tôi thực sự muốn lên giường với cô à?”

“Nước mắt của em, chỉ được rơi trước mặt anh”

“Tất cả… chỉ là một trò chơi. Tôi đã thôi miên bản thân, mỗi ngày tôi đều cố gắng nhãn nhịn cảm giác kinh tởm để diễn trờ tình cảm sâu đậm với cô. Thế nào, cô hài lòng với trò chơi này chứ?”

“Trò chơi này, tôi còn chưa nói kết thúc, thì cô đừng hòng đòi đi”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 411


Chương 411

Đây là cái gì? Đây là cái gỉ?

“AI” Đầu óc cô sắp nổ tung rồi, cô thét lên một tiếng, hai mắt trợn trừng, sau đó ngất đi.

Ba ngày!

Cô đã bị nhốt ba ngày rồi!

Từ sau khi Lương Tiểu Ý ngất đi, cô liền bị nhốt trong biệt thự, ba ngày, đằng đãng ba ngày rồi!

Ban đêm, tầng ba của căn biệt thự, “kẹt kẹt” tiếng mở cửa nhẹ nhàng vang lên, thân hình mập mạp nằm co ro lại một góc trên cái giường lớn, nghe thấy tiếng động, cô càng co người lại, nằm tít lên góc giường, cô hận không thể co bé lại thêm chút nữa, bé đến mức có thể dính vào thành giường phía sau.

Anh đến rồi… Anh sắp đến rồi… Sự sợ hãi trong mắt cô càng lúc càng dày đặc, cơ thể cô run cầm cập.

Cô cắn môi, cô sợ mình sẽ hét lên vì sợ hãi.

Ngày hôm đó, trong đầu cô đã xuất hiện cảnh tượng gì?

Cô không hiểu, người trong cảnh tượng ấy, có người đàn ông đáng sợ này, có cả cô nữa, nhưng cô chưa từng trải qua những chuyện này mà.

Ba ngày này, người đàn ông này đã nhốt cô lại, anh nói, hai người họ đã kết hôn rồi, không chỉ kết hôn, trong bụng cô bây giờ còn đang mang thai đứa con của anh nữa.

Cô không nhớ mình đã từng kết hôn, nhưng cô là phụ nữ, cô còn là bác sĩ nữa, những ngày này cô không hề có kinh nguyệt, bụng cô còn càng ngày càng to, gần đây cô còn nghén nữa, tất cả những dấu hiệu này đều đang nhắc nhở cô, cô có thai rồi.

Cho dù cô có muốn lừa mình dối người cũng không được nữa rồi.

Cô còn nhớ cái ngày cô tỉnh lại, trong đầu cô lúc nào cũng xuất hiện một cảnh tượng vô cùng mơ hồ. Không chỉ có Tô Lương Mặc, có cô, còn có cả Thẩm Minh Viễn… Thẩm Minh Viễn trong cảnh tượng ấy không còn là Thẩm Minh Viễn ngây ngô của mười năm trước nữa! Còn có rất nhiều người khác nữa.

Nhưng, đến khi cô muốn nhìn rõ hơn cảnh tượng ấy, cô cố gắng muốn nhớ lại, thì đầu cô lại vô cùng đau đớn.

Tô Lương Mặc im lặng bước đến bên cạnh giường, đôi mắt đen sãm khóa chặt hình ảnh cô gái đang nằm trên giường… Ba ngày nay, cô càng ngày càng sợ anh!

Ngày hôm đó, anh đã từng gọi cho Hứa Thần Nhất: “Tớ muối u thôi miên cô ấy, Lương Tiểu Ý yêu Tô Lương Mặc, thế giới của cô ấy chỉ có một mình Tô Lương Mặc”

Đầu dây bên kia, Hứa Thần Nhất kinh ngạc, sau đó anh ta quả quyết từ chối: “Không được, bây giờ cô ấy đang mang thai, hơn nữa còn đang mất trí nhớ. Nếu như tớ thôi miên cô ấy, không ai có thể biết cô ấy sẽ có những phản ứng kích động như thế nào. Có lẽ không cần tớ nói, cậu vẫn còn nhớ, tớ đã từng thôi miên cô ấy ba lần. Ba lần đều thất bại! Vì thế, cậu phải suy nghĩ cho kỹ, cô ấy bây giờ đang mang thail”

Đôi mắt đen sãm của anh mập mờ, phiền muộn nhìn cô gái đang nằm ở góc giường.

Đôi chân dài bước đến cạnh giường, cô gái trên giường bỗng nhiên run rẩy, cảnh giác nhìn anh chằm chằm.

“Nằm tử tế” Giọng anh không nóng không lạnh, mang theo mệnh lệnh không thể từ chối, Lương Tiểu Ý nuốt nước bọt, không động đậy.

Giọng nói trầm thấp của anh lại vang lên: “Sao thế? Lại không nghe lời?”

Câu nói này của anh như một công tắc, Lương Tiểu Ý vừa nghe thấy, cả người cô bắt đầu dịch chuyển, cô run rẩy nằm thẳng trên giường. Cô đang sợ hãi, nhưng lại ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh của Tô Lương Mặc… Cô đã học được phải ngoan ngoãn rồi, nếu cô không nghe lời anh, cô sẽ phải chịu hình phạt nghiêm khắc hơn nhiều.

Đêm đầu tiên, anh ép cô ngủ trong phòng ngủ trên tầng ba, nằm ngủ cùng anh, cô không đồng ý. Kết quả của việc phản kháng là đêm hôm đó, anh dùng cà vạt trói tay cô lại, còn cô bị anh ôm chặt cứng trong lòng, một đêm!

Đêm thứ hai, cô không dám từ chối nằm cùng giường với anh, tay của anh lại không an phận, c** đ* ngủ của cô, chạm vào cơ thể cô… Cô cật lực giấy dụa, nhưng kết quả, anh cưỡng h**p cô.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 412


Chương 412

Cô không hiểu, những ký ức kia là như thế nào, cô không hiểu, nếu như những ký ức kia cô đã từng trải qua, thì tại sao bây giờ cô lại không nhớ một chút gì cả… Nhưng những đau khổ trong lòng cô, thì lại vô cùng chân thực.

Trong ký ức của cô, cô chưa từng kết hôn, Ôn Tình Noãn và Tô Lương Mặc sắp đính hôn. Tô Lương Mặc là chồng sắp cưới của Ôn Tình Noãn, còn cô, lại quan hệ với chồng sắp cưới của bạn thân mình!

“Nằm lùi vào đây” Giọng anh lại vang lên, tay chân Lương Tiếu Ý mềm nhũn, cô cắn chặt môi, kìm nén nỗi sợ trong lòng xuống, cô dịch cơ thể lại gần phía anh.

Tô Lương Mặc càng lúc càng thất thường, vui buồn cũng thất thường… Lương Tiểu Ý không dám làm trái lệnh anh, cô sợ mình sẽ phải chịu thêm những hình phạt đáng sợ khác.

Ở dưới chăn, một cánh tay khỏe mạnh vòng lên eo cô, cơ thể cô bỗng nhiên cứng ngắc không dám động đậy. Tô Lương Mặc cụp mắt xuống, vẻ mặt khó lường, một lúc lâu sau, đúng vào lúc Lương Tiểu Ý cho rằng anh sắp làm gì đó, Tô Lương Mặc lại nói: “Ngủ đi, anh mệt rồi”

Tô Lương Mặc thật sự mệt, mệt mỏi lắm rồi. Vì để có thể ở bên cô, anh dùng ba ngày để giải quyết hết những chuyện cần làm trong một tháng.

Như vậy, một tháng này, mỗi ngày anh có thể ở bên cô.

Anh tuyệt đối không cho cô có một cơ hội nào rời khỏi anh.

Tô Lương Mặc cảm nhận được cô gái trong lòng anh dần thả lỏng, hô hấp của cô dân ổn định, anh ôm cô, không nhịn được cơn buồn ngủ và mệt mỏi, dần dần ngủ thiếp đi.

Sau khi Tô Lương Mặc ngủ, Lương Tiểu Ý mở trừng mắt, cô nhẹ nhàng bước xuống giường, đi ra cửa, rời khỏi phòng ngủ trên tầng ba.

Túi xách của cô để ở phòng ngủ ở tầng hai, trong túi có tiền, còn có thẻ ngân hàng, bắt buộc phải mang theo.

Đêm nay, Lương Tiểu Ý định chạy trốn.

Lương Tiểu Ý khẽ khàng đi đến phòng ngủ phía đông ở tầng hai, đầu tiên cô đi đến bên cửa sổ, ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài. Cô biết, Tô Lương Mặc đã phái vệ sĩ luân phiên ngày đêm canh gác bên ngoài biệt thự. Anh sợ cô bỏ trốn.

Nhưng Lương Tiểu Ý đã quyết tâm phải chạy trốn rồi. Vì thế, cô không tin những người này ban đêm không buồn ngủ.

Bắt cô ở lại đây, ngày ngày đối mặt với người đàn ông tính tình khó đoán, tâm trạng bất định kia, cô thà đánh cược một lần.

Lỡ như thành công thì sao?

Lương Tiểu Ý ôm quyết tâm, cô mở tủ quần áo, nhanh chóng thay đồ. Cô thay đồ xong đang định đóng tủ lại, thì ánh mắt cô chạm phải một đồ vật quen thuộc… “Ý? Sao nó lại ở đây chứ?”

Lương Tiểu Ý nhìn thấy cái vali bị nhét xuống tít tận cuối tủ quần áo, đấy là vali của cô. Cô nghỉ ngờ lấy cái vali ra, mở khóa, đập vào mắt cô là một cái hộp gỗ tuy cũ nhưng vô cùng tỉnh tế… “Đúng là vali của mình rồi, nhưng sao vali của mình lại ở đây chứ?”

Ánh mắt khó hiểu của cô lại rơi xuống cái hộp gỗ. Không hiểu tại sao, cô cầm cái hộp gỗ lên, cái hộp này chứa đựng rất nhiều bí mật, còn có cả tâm sự của cô nữa. Tâm trạng cô vô cùng phức tạp, cô mở cái hộp ra xem, vốn chỉ định liếc qua xem có gì sau đó liền đóng lại, nhưng thần xui quỷ khiến thế nào cô lại cầm quyển nhật ký trong hộp lên xem…

“Xet xẹt” Bên ngoài cửa sổ vang lên những tiếng động nhỏ, tay Lương Tiểu Ý đang cầm quyển nhật ký bỗng run rẩy, quyển nhật ký rơi xuống nền gỗ, phát ra một tiếng “bịch” nhẹ.

Cô cúi người nhặt quyển nhật ký lên, ánh mắt cô bỗng nhiên chạm đến hàng chữ trên trang nhật ký đang mở.

“Tôi kết hôn rồi, cuối cùng người đàn ông ấy cũng kết hôn với tôi, nhưng là vì báo thù cho người mà anh ấy yêu… Còn gì đáng buồn hơn nữa không?”

… Kết hôn?

Đây là nhật ký của cô… Là quyển nhật ký cô dùng để ghi lại †âm sự của mình. Nhưng trong nhật ký, cô viết “Tôi đã kết hôn rồi”?
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 413


Chương 413

Sắc mặt Lương Tiểu Ý bỗng nhiên trắng bệch, tay cô run rẩy, cô đọc từng trang từng trang nhật ký. Từng dòng từng chữ khiến mặt cô càng lúc càng trắng bệch.

Đọc đến trang cuối cùng… Tay cô run rẩy, cô ngồi bệt xuống đất, hai mắt thất thần, miệng lẩm bẩm: “Vì thế, mình kết hôn rồi?… Anh ấy không lừa mình?… Vì thế, anh ấy tự thôi miên bản thân là vì muốn dạy cho mình một bài học?… Vì thế, Savvy thực sự chết rồi? Là vì mình?”

Cô đột nhiên nhớ ra một điều gì đó, cô vội vàng mở tủ quần áo, tìm thấy túi đồ hôm trước cô mang ở bệnh viện về, cô mở ra, hoảng loạn lục tìm… Một quyển sổ nhỏ màu xanh, bên trên có in mạ vàng bốn chữ “Chứng nhận ly hôn”.

Ký ức bị phủ đầy bụi bỗng nhiên dần hiện ra, vô số cảnh tượng, những chuyện xảy ra trước đây, tất cả đang tràn vào đầu cô… “A! Đau quái”

“Meo meo…”

Năm giờ sáng Bỗng có tiếng mèo kêu, phòng ngủ trên tầng ba căn biệt thự, người đàn ông đang nằm trên giường, bỗng nhiên giật mình tỉnh dậy. Tay anh ấn ấn hướng dương đau nhức, mắt anh mở trừng toàn tơ máu… Ngủ không ngon thực sự vô cùng mệt mỏi. Đêm nay anh ngủ say quá.

Tô Lương Mặc vô thức vươn tay ra tìm người phụ nữ năm bên cạnh, nhưng bàn tay chỉ chạm vào khoảng không trống vắng. Tô Lương Mặc lập tức hoàn toàn tỉnh táo, anh nhảy dựng xuống giường, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh tìm… nhưng không có một ai hết.

Anh lập tức mở rèm cửa ra nhìn xuống dưới nhà, đám vệ sĩ anh sắp xếp vẫn đang nghiêm túc đứng canh giữ, không hề lơ là công việc… Vì thế, Lương Tiểu Ý chắc chắn vẫn còn đang trong biệt thự!

Shit!

Tô Lương Mặc chửi thề một câu, sau đó ngay lập tức quay người chạy ra phòng ngủ. Đầu tiên anh chạy xuống tầng một, phòng khách, phòng bếp, phòng ăn, anh tìm khắp nơi vẫn không thấy bóng dáng của cô ở đâu.

Mặt anh càng lúc càng tối sầm, bỗng nhiên, ánh mắt mù mịt của anh nhìn lên tầng hai… Đúng rồi! Ở trong biệt thự, cô ấy chỉ có thể chạy đến đó mà thôi!

Được! Được lắm!

Cô gái chết tiệt này, cô không muốn ở bên cạnh anh đến thế cơ à, lại lén lút chạy đến phòng ngủ ở tầng hai ngủ?

Lương Tiểu Ý! Em được lắm!

Anh vô cùng tức giận, bước chân dài vội vã chạy lên tầng hai, đi thẳng về phía phòng ngủ phía đông.

Cửa vừa hé mở một khe nhỏ hẹp, ánh sáng yếu ớt từ bên trong hắt ra.

Bóng người cao lớn đứng ở cửa, khuôn mặt anh tuấn đẹp trai của Tô Lương Mặc đang bị một lớp sương mù che phủ, ánh mắt tràn đầy tức giận… Lương Tiếu Ý, đừng để tôi tìm thấy eml “Bịch!” Anh giơ chân đạp tung cánh cửa gỗ, “bịch” một tiếng lớn. Đám vệ sĩ đứng dưới nhà đồng loạt quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng động.

“Phải làm thế nào bây giờ, đại ca?”

Người được gọi là đại ca kia mặt biến sắc, anh ta nghiến răng, vứt điếu thuốc trong tay vào bồn hoa, trừng mắt nhìn tên thuộc hạ vừa hỏi: “Làm thế nào? Làm thế nào?”

“Ặc, đại ca…”

“Con mẹ nó! Còn lắp bắp ở đây là cái gì! Phá cửa xông vào đi!” Căn biệt thự này ra vào dùng vân tay, nên đám vệ sĩ này không có quyền xông vào, bọn họ chỉ có thể dùng cách này.

Không cần biết bên trong xảy ra chuyện gì, bọn họ xông vào vẫn tốt hơn là đứng ngoài này chờ.

Phòng ngủ trên tầng hai, đôi mắt đen sẫm của Tô Lương Mặc nhìn quanh căn phòng nhỏ, căn phòng nhỏ ngay lập tức thu vào tầm mắt anh.

“Không có ai?” Anh chau mày.

Không đúng… Có tiếng động nhỏ, ở, ở trong tủ quần áo!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 414


Chương 414

Anh ngay lập tức nhìn về phía tủ quần áo, sau đó bước nhanh về phía phát ra tiếng động. Anh nheo mắt, lạnh lùng quát: “Ra đây!”

Người ở bên trong không trả lời.

Đôi mắt anh càng lúc càng đục ngầu, khóe môi mỏng ngang ngược mím chặt, giọng nói trầm thấp lại lần nữa vang lên: “Cơ hội cuối cùng! Ra đây!”

Một phút trôi qua, tủ quần áo vẫn đóng chặt. Lửa giận trong mắt anh đã đến cực hạn, anh không thể kìm nén thêm được nữa!

“Bịch” một tiếng, anh đột nhiên giơ tay mở tủ quần áo, hai mắt anh bỗng nhiên mở trừng!

Giây tiếp theo, anh nghe thấy tiếng hét đinh tai của mình vang lên: “Con mẹ nó, em đang làm cái gì đây!”

“Bỏ ra! Bỏ miệng ra!” Anh vội vàng ngồi bệt xuống, ngăn không để cô cho tay vào miệng cắn nữa!

Cô đang căn cổ tay, cổ tay trái đang đầm đìa máu, cô lại gặm sang cổ tay phải! Trên miệng, trên mặt cô, toàn là máu tươi!

“Bỏ tay ra! Em điên rồi à!” Tô Lương Mặc tức giận quát.

Anh trừng mắt nhìn cô: “Em điên rồi à! Em muốn rời khỏi anh như thế à, kể cả phải chết cũng muốn rời đi sao?”

Lương Tiểu Ý từ từ ngẩng đầu lên, giây tiếp theo, anh liền nhìn thấy đôi mắt thất thần của cô…

“Tôi sai rồi! Anh Tô! Tôi sai rồi…” Đôi mắt cô thất thần nhìn thẳng vào mặt Tô Lương Mặc, nhưng lại có cảm giác cô nhìn xuyên qua anh, nhìn về một nơi xa xăm nào đó: “Anh Tô, tôi sai rồi… Đều tại đôi tay này, đều là lỗi của chúng nó…”

“Lương Tiểu Ý! Em tỉnh táo lại đi!” Nhưng giây tiếp theo, anh thực sự không thể hét thêm được câu nào nữa, vì cô nói: “Tôi sai rồi, đều tại đôi tay này, nếu không có chúng… Tình Noãn sẽ không nhờ tôi làm phẫu thuật, sau đó cô ấy trở thành người thực vật, Tình Noãn sẽ không trở thành người thực vật, anh Tô sẽ không lấy tôi. Anh Tô không lấy tôi thì sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy…”

Lương Tiểu Ý nói dường như rất có lý, phân tích rất hợp lý, nhưng ánh mắt của cô lại thất thần vô hồn, dù cô đang nhìn, nhưng hình như lại không nhìn thấy cái gì. Cô nhìn anh, nhưng ánh mắt cô mờ mịt.

Giờ phút này, Tô Lương Mặc vô cùng kinh sợ!

“Xin lỗi” Cô cúi đầu nói, hai mắt thất thần nhìn vào mặt Tô Lương Mặc: “Đều là lỗi của chúng..”

“Chúng không sai! Đôi tay này đã cứu rất nhiều người! Đôi †ay này vô cùng có ích!” Tô Lương Mặc vội vàng an ủi cô, Lương Tiểu Ý, em không thể như thế này được.

Nhưng Lương Tiểu Ý lại lắc lắc đầu: “Đôi tay này có tốt hơn nữa, có cứu được nhiều người hơn nữa, nhưng không cứu được Tình Noãn của anh Tô… Thì tôi còn cần chúng làm gì?”

Cô đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh: “Anh Tô, huhuu… Tôi thực sự biết sai rồi, tôi sai rồi, sai rồi… Tôi không cần chúng nữa, không cần nữa… Tất cả đều tại đôi tay này, đều là lỗi của chúng. Nếu không có chúng, tôi đã không cầm dao phẫu thuật, sẽ không có những chuyện xảy ra sau này… Tất cả đều là tại chúng, tôi không cần nữa…”

Tô Lương Mặc đứng dậy, anh loạng choạng lùi về sau mấy bước, anh không hiểu, tại sao trái tim anh lại đau đớn như thế này… Cô khóc như một đứa trẻ, cô nói tất cả mọi chuyện đều là do đôi tay của cô cầm dao phẫu thuật nên mới xảy ra những chuyện sau này.

“Huhuuu… Thả tôi đi đi… Savvy, Savvy… cứu em… đưa em theo với…” Cô giơ tay về phía anh, nhưng anh lại giống như bị bỏng, anh trốn tránh theo bản năng… Đôi tay toàn máu tươi giơ về phía anh, trái tim anh co thắt lại… Anh trốn tránh theo bản năng.

Lương Tiểu Ý thất vọng, tuyệt vọng… “Savvy… Huhuuu…

Sao anh… không đưa em đi cùng?”

Cô tưởng anh là Savvy, lẽ ra anh nên tức giận, nhưng bây giờ anh thực sự không thể tức giận được.

Cô đang khóc, đôi vai nhỏ bé không ngừng run lên … Tiếng khóc của cô liên tục đập vào tai anh.

Xin em! Cầu xin em! Đừng khóc nữa! Trái tim anh đau đớn đến mức sắp vỡ tung rồi, một cảm giác lạ lùng đang chạy khắp cơ thể anh.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 415


Chương 415

“Huhuuu… Thả tôi đi… Cầu xin anh, huhuu… Tôi sai rồi, tôi thực sự biết sai rồi, đều là lỗi của đôi tay này. Tôi không cần, không cần nữa, tất cả đều không cần nữa, không cần gì nữa…”

Tô Lương Mặc bị chặt tai lại, anh đau khổ giấy dụa. Đừng khóc nữa! Đừng nói nữa!… “Cầu xin em! Đừng khóc nữa! Đừng khóc nữa!” Anh đột nhiên hét lớn, trên khuôn mặt anh tuấn giờ phút này chỉ còn đau đớn và dẫn vặt.

Bỗng nhiên Tô Lương Mặc tỉnh táo lại.

Cô đang chảy máu! Gổ tay cô bị thương rồi!

“Mẹ kiếp!” Tô Lương Mặc giơ tay lên tự tát mình một cái…

Sao anh có thể quên mất chuyện cô đang bị thương chứ? Anh cúi người xuống, ôm ngang eo Lương Tiểu Ý đang mơ mơ hồ hồ, nhanh chóng đứng dậy đi ra ngoài cửa.

Không ai phát hiện ra, ở một góc nào đó trong tủ quần áo, có một cái hộp gỗ nhỏ mờ nhạt, bên cạnh có một quyển nhật ký và một quyển sổ nhỏ màu xanh.

Tô Lương Mặc im lặng nhìn cô gái đang ngủ im lìm.

Mi tâm của anh chau chặt.

Sau khi đến bệnh viện xử lý xong vết thương, hai người họ lại về nhà.

Lương Tiểu Ý mệt quá nên ngủ thiếp đi. Còn Tô Lương Mặc, anh ngồi bên cạnh giường, im lặng nhìn cô gái đang ngủ trên giường. Đám vệ sĩ đều đang đứng bên ngoài biệt thự.

“Savvy… cứu em…”

Lại một lần nữa! Tô Lương Mặc tức giận nghiến chặt răng… Tại sao cô gái này lúc cầu cứu đều gọi tên Savvy Wayne Klutz chứ?

Ba ngày saul Hứa Thần Nhất đến. Tô Lương Mặc không còn cách nào khác, anh chỉ đành gọi Hứa Thần Nhất đến.

“Cô ấy lúc nào cũng muốn về thành phố N, không chịu ăn uống gì cả, tớ cưỡng ép bắt cô ấy ăn một chút, thì cô ấy lại nôn ra, không được chút gì vào bụng cả” Tô Lương Mặc nói với Hứa Thần Nhất.

Hứa Thần Nhất kiểm tra cho Lương Tiểu Ý xong mới ngẩng đầu lên nhìn Tô Lương Mặc: “Tớ đã nói với cậu rồi, đừng để cô ấy chịu thêm bất cứ kích động nào”

“Mẹ kiếp!” Anh vẫn luôn không hiểu chuyện này là như thế nào, sao lại chịu kích động chứ. “Tớ vừa tỉnh dậy thì đã không thấy cô ấy đâu, đi tìm khắp nơi, cuối cùng mới tìm thấy cô ấy ở phòng ngủ trên tầng hai. Lúc tớ tìm thấy cô ấy, cô ấy đã như thế này rồi”

Tô Lương Mặc nhớ lại bộ dạng của cô lúc anh tìm thấy cô trong tủ quần áo. Anh do dự một lúc, cuối cùng vẫn quyết định thuật lại cho Hứa Thần Nhất tình trạng của cô lúc đó, sau đó anh hỏi Hứa Thần Nhất: “Phải làm thế nào bây giờ?”

Hứa Thần Nhất cũng vô cùng đau đầu… Bệnh trạng của Lương Tiểu Ý quá phức tạp: “Bệnh trạng của cô ấy vô cùng phức tạp, nếu xử lý không tốt sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng.

Huống hồ cô ấy còn đang có thai nữa”

“Lương Tiếu Ý, cô còn nhận ra tôi không?” Hứa Thần Nhất cúi người xuống, ngồi xổm bên cạnh giường của Lương Tiểu Ý.

Ánh mắt của anh ta có phần áp bức, anh ta đang thăm dò xem, cô đang giả vờ hay là thật.

Hứa Thần Nhất gọi tên Lương Tiểu Ý, Lương Tiểu Ý cũng ngẩng đầu nhìn người gọi tên cô, đôi mắt vốn lúc nào cũng trong sáng, nhưng bây giờ lại trở như đang phủ một lớp sương mờ, mơ hồ mông lung, không nhìn rõ mọi thứ xung quanh. Hứa Thần Nhất nhìn xuyên qua đôi mắt thất thần của cô, anh ta cảm nhận được ánh mắt của cô đang nhìn vào mặt mình, nhưng lại không hề có bóng dáng anh ta trong đó, ánh mắt của cô nhìn xuyên qua người anh ta, nhìn về một nơi xa xăm nào đó.

Hứa Thần Nhất nheo mắt lạ tôi là ai không?” Anh ta lại hỏi.

. “Lương Tiểu Ý, cô còn nhớ “…Tôi muốn về thành phố N” Cuối cùng cô cũng mở miệng, Hứa Thần Nhất thở phào một hơi. Nhưng Tô Lương Mặc lại nói: “Mấy ngày hôm nay, cô ấy mở miệng chỉ nói duy nhất câu này”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 416


Chương 416

Ặc…

“Nếu thế, tớ đề nghị…” Hứa Thần Nhất ngẩng đầu nhìn Tô Lương Mặc: “Cậu hãy hoàn thành tâm nguyện của cô ấy, để cô ấy về thành phố N”

Hứa Thần Nhất vừa nói xong, Tô Lương Mặc nổi trận lôi đình: “Đừng có mơ!” Ánh mắt sắc như đao của anh nhìn về phía Hứa Thần Nhất: “Không lẽ cậu cũng giống như Lục Trầm, đến khuyên tớ buông tay đấy chứ? … Cả đời này, cho dù cô ấy chết, tớ cũng sẽ không để cô ấy rời khỏi tới”

Hứa Thần Nhất chau mày nhìn người bạn của mình đang tức giận, hoàn toàn không có lý trí gào thét, mi tâm của anh ta chau chặt: “Cậu bình tĩnh lại đi!”

Anh ta không nhịn được cao giọng quát: “Tớ không bảo cậu thực sự buông tay! Lương Tiểu ‘Ý muốn về thành phố N, cô ấy bây giờ không tỉnh táo, nên theo bản năng, cô ấy muốn tìm một nơi cô ấy cho là an toàn. Tự cậu nghĩ xem, nếu cô ấy thực sự chết rồi, cậu có vui vẻ không? Trói buộc thân xác cô ấy, sau đó ngày đêm ở bên cô ấy à”

Hứa Thần Nhất cười lạnh một tiếng, sau đó nói tiếp: “Tớ khuyên cậu đừng làm những chuyện khiến cả hai đều bị tổn thương như thế. Cho dù cậu không nghĩ đến cô ấy thì cũng phải nghĩ đến đứa bé trong bụng cô ấy chứ”

Nghĩ một lát, cuối cùng thái độ của anh ta cũng mềm mỏng hơn một chút: “Tớ cũng không muốn cậu thực sự buông tay, để Lương Tiểu Ý về thành phố N, chỉ là một giải pháp tạm thời thôi, không có nghĩa là cậu thực sự buông tay. Cậu có thể âm thầm ở bên cạnh cô ấy mà, đúng không?”

Người đàn ông cao ngạo kia cúi cái trán cao ngạo của mình xuống, anh thỏa hiệp: “… Để tớ suy nghĩ đã”

Hứa Thần Nhất cụp mắt xuống, mím chặt môi, đôi tay đút trong túi áo blouse đang âm thầm run rẩy… Nếu như nói, Tô Lương Mặc là kẻ đầu sỏ ép Lương Tiểu Ý phát điên, thì anh ta không thể trốn được tội danh đồng lõa!

Anh ta đã chứng kiến một cô gái từ lúc phòng bị, cho đến khi cô buông lỏng cảnh giác trái tim, đến khi cô vui vẻ, sau đó lại dẫn vặt đau đớn, cuối cùng lại trở thành người đầu óc mơ hồ… Cũng chính vì thế, anh ta càng thêm dăn vặt!

Anh ta tưởng rằng mọi thứ chỉ là một trò chơi, anh ta đang lên mặt với Tô Lương Mặc… Nhưng hóa ra thứ mà anh coi là trò chơi, lại đang biến một cô gái bình thường trở nên nửa điên nửa dại… Bây giờ vẫn chưa muộn! Cô gái này chỉ đang tạm thời bị kích động mà thôi, vẫn còn cơ hội khỏe lại.

Chính vì thế, Hứa Thần Nhất mới quyết tâm phải thuyết phục được Tô Lương Mặc để Lương Tiểu Ý về thành phố N.

Anh ta tin rằng, nếu Lương Tiểu Ý có thể tạm thời thoát khỏi hoàn cảnh đang từng giờ từng phút khiến cô cũng đau đớn, để cô có thể trở về cuộc sống khi còn bé ở bên bố mẹ, tình hình của cô sẽ dần tốt lên.

Sự áy náy với Lương Tiểu Ý lần nữa khiến anh ta mở miệng nói với Tô Lương Mặc, khuyên anh quyết định tạm thời để Lương Tiểu Ý về thành phố N: “Nếu như cậu thực sự không cần cô ấy và đứa bé nữa, cậu có thể không quan tâm đến suy nghĩ của cô ấy, tiếp tục giữ cô ấy ở lại bên cậu. Nhưng cậu phải biết là, trong mắt cô ấy, sự cưỡng ép và ngang ngược của cậu, chính là sự giam giữ và tra tấn tàn nhẫn nhất. Lân này cậu phát hiện kịp thời, nên cô ấy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng còn lần sau thì sao? Tớ đã quan sát cô ấy, cô ấy bây giờ đang có khuynh hướng tự sát rất nghiêm trọng!”

Khuynh hướng tự sát?

Đáy mắt của Tô Lương Mặc vô cùng sợ hãi, anh không dám tin nhìn chằm chằm cô gái đang yên tĩnh trước mặt mình, bấy giờ anh mới phát hiện ra, khuôn mặt bánh bao này đã gây đi rất nhiều. Nhìn cô nằm im lìm, không có một chút sức sống nào, anh mới nhớ ra, hình như đã lâu lắm rồi cô chưa nở một nụ cười vui vẻ.

Bởi vì… anh đang tra tấn cô sao?

Tra tấn?

Tô Lương Mặc bây giờ rất mơ hồ, anh cũng không hiểu nữa. Đôi mắt anh như đang phủ sương mờ mịt, anh do dự không thể quyết định. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời, anh do dự không thể đưa ra quyết định.

Cuối cùng, anh gật đầu: “Được. Ngày mai tớ sẽ về thành phố N cùng cô ấy”

“Không! Không phải cậu về cùng cô ấy… Mà là cậu để cô ấy về đó một mình” Hứa Thần Nhất ngẩng đầu nhìn Tô Lương Mặc: “Sao thế? Cậu không hiểu à? Với cô ấy bây giờ, cậu chính là hóa thân của ác ma địa ngục đấy… Hahaaa, nếu cậu không †in, tự cậu nhìn đi, chỉ cần cậu đến gần một chút, cô ấy sẽ bắt đầu lo lắng bất an. Cậu nhìn ánh mắt của cô ấy đi, cậu có thấy không? Cô ấy muốn trốn cậu, nhưng cô ấy không dám… Tô Lương Mặc, rốt cuộc cậu đã làm gì cô ấy khiến cô ấy trở nên như thế này, rõ ràng rất sợ cậu, rõ ràng muốn trốn chạy, nhưng lại chỉ sợ hãi, không dám trốn thế này?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 417


Chương 417

Anh đã làm gì với cô?… Tô Lương Mặc nhớ đến đêm hôm đó… Anh nói “Lại không nghe lời rồi?” sau đó, mặc dù cô gái này đang sợ hãi nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo lời anh nói.

Anh tưởng rằng chỉ là anh ngang ngược bá đạo, nhưng hóa ra, là anh đang làm tổn thương cô. Cho đến ngày hôm nay bị Hứa Thần Nhất vạch trần, Tô Lương Mặc mới phát hiện ra, hóa ra anh đã từng làm nhiều chuyện sai lầm với cô như thế!

“Hôm nay đưa cô ấy đi. Càng sớm càng tốt” Hứa Thần Nhất nói.

Trái tim Tô Lương Mặc co thắt lại… Anh phải xa cô thật sao?

Anh hỏi: “Lúc nào sẽ khỏe lại?” Chứ anh không hỏi nào tớ có thể đón cô ấy về lại?”

Điều anh lo lắng là bệnh tình của cô.

Hứa Thần Nhất cụp mắt xuống, khóe miệng đăng ngắt, anh ta cũng không biết là bao giờ. Giống như lúc đầu, anh ta cũng không hề biết trò đùa quái đản của anh ta, sẽ khiến một cô gái phát điên.

“Trong số bọn mình, chỉ có Lục Trầm là người tỉnh táo nhất. Cậu ấy là công tử đào hoa có tiếng của thành phố S, nhưng cũng là người sống tỉnh táo nhất” Hứa Thần Nhất nói.

Lương Tiểu Ý được về thành phố N đúng như ý nguyện, bố Lương mẹ Lương nhìn thấy con gái mình trở thành bộ dạng như thế này, hai người đau đớn khóc nức nở. Mẹ Lương không nhịn được, bà xông về phía trước, liều mạng đánh Tô Lương Mặc: “Đều là tại cậu, tên súc sinh này! Con gái tôi đã làm gì sai mà cậu lại đối xử với nó như thế!”

“Huhuu… Con gái tôi lương thiện như thế, từ bé nó đã vô cùng ngoan ngoãn, lương thiện” Mẹ Lương đã biết chuyện xảy ra với Lương Tiểu Ý những ngày gần đây: “Ngoài kia người ta đang đồn trong lúc con gái tôi làm phẫu thuật cho con gái nhà họ Ôn, cố ý gây thương tích, người làm mẹ như tôi tuyệt đối không tin điều này. Không phải tôi thiên vị con gái tôi…” Mẹ.

Lương có nỗi khổ trong lòng nhưng không thể nói được ra, vừa đánh Tô Lương Mặc, vừa khóc lóc: “Cậu có biết không, hồi bé Tiểu Ý không biết bơi, con gái nhà họ Ôn bị rơi xuống nước, Tiểu Ý rõ ràng không biết bơi nhưng vẫn nhảy xuống nước cứu cô bé kia, để bản thân suýt đuối nước chết… Tôi không tin, đứa con gái lương thiện này của tôi, lại bôi nhọ công việc mà nó yêu thích nhất như thế. Huhuuu, các cậu hiểu lầm nó rồi, các cậu còn không cho nó một cơ hội giải thích. Rốt cuộc Tiểu Ý của tôi đã làm sai cái gì chứ?”

Mẹ Lương khóc đến mức sắp ngất đi.

Bố Lương bây giờ đã có thể xuống được giường, ông đến kéo mẹ Lương lại: “Mẹ nó à, đừng khóc nữa, Tiếu Ý bây giờ đã về rồi. Đừng để con nghe thấy tiếng khóc” Bó Lương nói, lời ông nói giống như chạm vào nút tắt công tắc, mẹ Lương liền cố gắng nén tiếng khóc lại.

Tô Lương Mặc để mẹ Lương tùy ý đánh mình, không trốn tránh… Đối diện với câu hỏi của mẹ Lương, anh không biết nói gì, câu hỏi của mẹ Lương, khiến anh vô cùng khó xử… Lúc đầu, cô giải thích, nhưng anh không nghe. Đúng là anh không hề cho cô một cơ hội giải thích.

Anh mấp máy miệng: “Mẹ… Đợi cô ấy khỏe lại, con sẽ quay về đón cô ấy đi, sẽ không để cô ấy chịu bất cứ tổn thương nào nữa”

“Ai là mẹ cậu? Tổng giám đốc Tô, tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường trong một gia đình bình thường mà thôi, tôi không gánh được tiếng “mẹ” này của Tổng giám đốc Tô! Cậu cút đi cho tôi! Cút đi! Cút càng xa càng tốt!”

Bố Lương có chút kiêng dè thân phận của Tô Lương Mặc, giờ phút này, ông bà đã biết chuyện của con gái mình với con gái nhà họ Ôn, cả chuyện với Tô Lương Mặc nữa, hai ông bà cũng đã biết người đàn ông trẻ tuổi siêu phàm này là ai. “Mẹ nó à, thôi được rồi, Tiểu Ý vừa ngủ, đừng ồn ào quá đánh thức con dậy”

Bấy giờ mẹ Lương mới hít một hơi, sau đó chỉ về phía cửa lớn: “Tống giám đốc Tô, mời cậu rời khỏi nhà tôi. Cô Ôn mới là tình yêu đích thực của cậu. Con gái tôi trở thành bộ dạng như thế này là do số nó khổ nên mới gặp phải cậu. Xin cậu giơ cao đánh khẽ, tha cho Tiểu Ý nhà tôi một con đường sống. Cậu đi đi”

“Bịch” một tiếng, cánh cửa đóng sầm lại trước mặt Tô Lương Mặc.

Lục Trầm và Hứa Thần Nhất cùng Tô Lương Mặc đưa Lương Tiểu Ý về thành phố N. Lục Trâm thấy Tô Lương Mặc chịu thua thiệt, anh ta nhịn cười: “Này, Tô đại thiếu gia của tôi, đây là lần đầu tiên cậu bị người ta đuổi ra khỏi nhà đấy nhỉ?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 418


Chương 418

Hứa Thần Nhất không nói gì… Giờ phút này đầu óc anh ta đang vô cùng hỗn loạn, trong đầu anh ta lặp đi lặp lại những lời mẹ Lương và Tô Lương Mặc vừa nói, mẹ Lương măng Tô Lương Mặc, nhưng lại khiến anh ta có cảm giác, mỗi câu mỗi chữ đều là đang mắng anh ta. Mẹ Lương nói, Lương Tiểu Ý trở thành bộ dạng như bây giờ, là do số cô ấy khổ, nên mới gặp phải Tô Lương Mặc… Nhưng sao không phải là số cô khổ nên mới gặp phải Hứa Thần Nhất chứ.

Đây cũng là lần đầu tiên Tô Lương Mặc để người ta đánh mắng mà không đánh trả lại, một cảm giác lạ lãm đang chạy khắp cơ thể anh, tai anh ù đi… Mẹ Lương nói anh cút đi, anh không để tâm, nhưng anh lại nhớ rõ lời mẹ Lương nói, cô ấy không biết bơi, nhưng lại nhảy xuống nước cứu Ôn Tình Noãn…

Đúng thế đúng thế! Sao anh lại quên mất, cô gái Lương Tiểu Ý này là một cô ngốc như thế chứ, cô ấy lương thiện đến mức, vì cứu mạng người khác, cô ấy lấy cả tính mạng mình ra đánh đổi.

Cô gái ngốc nghếch này!

Thảo nào… Cô ấy lớn lên lại sợ bể bơi, sợ ao hồ, sợ biển cả như thế. Hóa ra là vì thế… Một người suýt chết đuối, sao có thể không sợ nước được chứ?

Ôn Tình Noãn đã từng nói với anh điều này chưa? Hình như cô ta lúc nào cũng chỉ nói Lương Tiểu Ý lương thiện, nhưng trước giờ chưa từng nói Lương Tiểu Ý lương thiện như thế nào.

Tô Lương Mặc ở lại thành phố N, nhưng anh không hề xuất hiện trước mặt Lương Tiểu Ý.

Một ngày nọ, ông nội Tô gọi điện thoại đến: “Cháu còn định ở cái thành phố khỉ ho cò gáy ấy đến bao giờ? Hả? Sản nghiệp của nhà họ Tô, cháu không quay về quản lý, ta sẽ để Tô Thần thay cháu”

Tô Lương Mặc bình thản nói: “Ông nội, cháu nắm quyền bao lâu nay, ông vẫn nghĩ là mọi chuyện của nhà họ Tô vẫn nghe theo lời ông à? Ông cứ để Tô Thần thay cháu đi, xem nó có bản lĩnh đấy không”

Ông nội Tô tức giận đập bàn liên tục, nghiến răng ken két: “Được được lắm! Ta sẽ cho cháu xem, rốt cuộc Tô Thần có bản lĩnh thay thế cháu không! Ta cũng sẽ để cháu biết, đừng tưởng cháu nắm quyền nhà họ Tô lâu thì nhà họ Tô sẽ trở thành thiên hạ của cháu”

Tô Lương Mặc ừ hử cười lạnh: “Ông nội, nếu ông vẫn nghĩ một người làm quan cả họ được nhờ, thì ông cứ thử xem”

“Được lãm!” Ông nội Tô mặt đen xì ngắt điện thoại, sau đó lập tức gọi chú Phùng đến: “Gọi Tô Thần về đây cho tôi!”

Chú Phùng nghe thấy ông nội Tô gọi điện thoại cho Tô Lương Mặc, nghe thấy ông ta định làm thật, chú liền vội vàng nói: “Lão gia, đại thiếu gia chỉ là nhất thời hồ đồ thôi. Nếu ông thật sự gọi nhị thiếu gia về, nhà họ Tô sau này thực sự sẽ phân thành hai phe phái đấy. Không thể để đại thiếu gia trong lòng có vướng mắc với ông được”

“Hừ! Nó dám à! Năm xưa tự tay ta bồi dưỡng nó mới được như thế này, nhà họ Tô cũng là tự tay ta giao cho nói. Năm xưa †a giao được cho nó thì hôm nay tự tay ta thu lại!”

Hai ngày sau, Lục Trầm gọi điện đến, vội vàng thông báo: “Ông nội Tô cách chức cậu, để người thứ hai nhà họ Tô lên thay rồi”

Tô Lương Mặc không hề ngạc nhiên, bình thản nói: “Cậu kệ ông ấy đi, ông ấy tự làm khổ mình thôi”

“Cậu vẫn là nên về đây đi” Lục Trâm nói: “Trong điện thoại nói không rõ ràng được, chỉ biết là ông nội Tô định giao hết cổ phần trong tay cậu cho chú Hai”

‘Tô Lương Mặc nheo mắt lại… “Ông nội định làm thật à, vậy thì tớ cũng sẽ không nương tay. Lục Trầm, sáng mai tớ về, cậu có thể bắt đầu hành động được rồi”

“Cậu định làm thật à? Lương Mặc, cậu phải biết là, một khi cậu làm, đồng nghĩa với việc cậu phế bỏ ông nội Tô đấy”

Ông nội già rồi”

Lục Trầm ở đầu dây bên kia cũng trầm mặc: “Được, tớ hiểu rồi… Thế còn Lương mập ở bên đấy thì sao?”

“Tớ để lại sáu anh em A Hùng rồi.”

Anh cụp mắt xuống, chỉ n Ngày hôm sau.

Thành phố S.

“Anh cả, sao anh lại đến đây?” Trong phòng hội nghị, Tô Thần đang chuẩn bị ký tên lên đơn nhậm chức, “bịch” một tiếng, cửa phòng hội nghị bị người ở bên ngoài mở ra, hai người áo đen mở hai cánh cửa, một người đàn ông mặc bộ vest được cắt may vừa vặn, dẫn đầu đoàn người đi vào, theo sau là Lục Trầm.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 419


Chương 419

Nghe thấy tiếng nói, đôi mắt hẹp dài lướt qua người vừa nói, sau đó dừng lại trên người ông già thần sắc vẫn còn vô cùng khỏe mạnh, khóe môi mỏng bỗng nhiên nhếch lên: “Ông nội, hy vọng ông vẫn khỏe”

“Hahaa, không cam lòng nên quay về rồi à?” Ông nội Tô cười lạnh: “Vẫn chưa muộn”

Tô Thần nghe thấy lời ông nội nói, đáy mắt hắn ta xẹt qua một tia đố ky, còn có phần ngạc nhiên… Ông nội chỉ lấy hắn ta ra làm mồi nhử dụ anh cả quay về thôi sao?

“Anh cả, anh về sao không nói với em một câu?”

Tô Thần mỉm cười nhã nhặn, Tô Lương Mặc chỉ liếc nhìn Tô Thần một cái, ánh mắt đầy khinh thường. Anh không thèm để ý đến Tô Thần, chỉ nhìn về phía ông nội Tô, anh giơ tay về phía Lục Trầm ở đẳng sau, Lục Trầm liền đưa một tập tài liệu vào tay anh: “Ông nội, ông xem cái này trước đi”

Ông nội Tô nghỉ ngờ mở tập tài liệu ra, càng xem ông ta càng kinh ngạc, ánh mắt giận dữ nhìn thẳng vào người cháu trai luôn làm ông ta tự hào: “Cháu!”

“Ông nội đừng tức giận, ông cũng từng nói mà, cháu trước giờ luôn là niềm tự hào của ông. Bây giờ ông cũng nên thấy tự hào chứ, cháu đã không phụ sự dạy dỗ bao nhiêu năm nay của ông nội”

Sắc mặt ông nội Tô trắng bệch, chú Phùng đứng đẳng sau ông nội Tô, chú lén lút liếc nhìn tập tài liệu, sau đó lại nhìn về phía đại thiếu gia trẻ tuổi ở đối diện, mặt chú vô cùng kiêng dè.

Quá đáng sợi “Cháu làm cái này từ lúc nào?” Ông nội Tô chỉ chỉ tập tài liệu trong tay, ông ta cũng hiểu rõ, để có thể làm đến mức này, ít nhất cần đến năm năm.

“Nếu nói về sắp xếp này, thì có lẽ từ khi cháu biết bố cháu chết như thế nào, cháu đã bắt đầu làm rồi” Nói đến đây, tất cả các cổ đông và lãnh đạo cấp cao trong phòng hội nghị nhất thời đầu óc tê dại. Mặt ông nội Tô biến sắc, khuôn mặt già nua vốn đang vô cùng bình tĩnh, đột nhiên tái xanh, ông ta mím chặt môi, ánh mắt cảnh cáo nhìn về phía Tô Lương Mặc.

Nhưng Tô Lương Mặc lại cười: “Ông nội, ông đừng nhìn cháu như vậy, ông ấy là súc sinh, còn cháu chưa khốn nạn đến mức ra tay với người thân của mình đâu. Vì thế ông không cần nhìn cháu như thế”

“Cháu được lắm! Kế ám độ trần thương được lắm! Quả nhiên ta không nhìn nhầm cháu, cháu được lắm, đúng là đã nắm được điểm yếu của ta! Diệt cỏ tận gốc à, cháu được lắm!”

*Kế ám độ trần thương: 1 trong 36 sách lược quân sự của Trung Quốc cổ đại, có nghĩa là chọn con đường, chọn cách thức tấn công mà không ai ngờ được.

Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì vậy?

Những người trong phòng họp đều đang ngơ ngác, hai ông cháu nhà này rốt cuộc đang bày trò thần bí gì?

Tô Thần không hiểu, hắn ta hỏi ông nội Tô: “Ông nội, anh cả bất kính với ông…”

Lời còn chưa nói xong… “Cháu im miệng!” Ông nội Tô trừng mắt nhìn Tô Thần. Đều là cháu nội của ông ta, sao lại đối xử khác nhau như vậy chứ?

Sắc mặt ông nội Tô vô cùng xấu, ánh mắt ông ta xao động, dường như đang kiêng dè điều gì đó: “Cháu muốn cái gì?”

“Cháu…” Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên.

Tiếng chuông này vô cùng đặc biệt, Tô Lương Mặc vừa nghe thấy, trái tim anh liền đập mạnh. Anh nghe điện thoại, đầu dây bên kia vang lên tiếng ho khan cùng giọng nói gấp gáp: “Boss, không hay rồi! Phu nhân bị người ta bắt đi rồi!”

“A Hùng, sáu người các cậu đều anh tài của Vân Môn, vậy mà lại để người ta bắt mất cô ấy đi ngay trước mặt các cậu?”

“Boss, lần này có đến hơn 30 người đến, người đi đầu là một người nước ngoài, hình như là người ở bên cạnh phu nhân lúc cô ấy ở nước ngoài”

“Savvy Wayne Klutz của gia tộc Klutz?’ “Đúng! Chính là anh ta!”

Anh ta vẫn chưa chết?… Ánh mắt Tô Lương Mặc bỗng nhiên tối sầm.

“Lục Trầm, nơi này giao lại cho cậu” Tô Lương Mặc đến vội vàng, rời đi cũng vô cùng nhanh chóng. Anh nói xong liền nhanh chóng đi ra khỏi tòa nhà Tập đoàn Tô Thị. Trong phòng hội nghị, sắc mặt ông nội Tô càng lúc càng xấu, đôi mắt lạnh lo nhìn thẳng vào mặt Lục Trầm.
 
Back
Top Bottom