Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 580


Chương 580

Xoet!

Tay Lục Trâm mạnh mẽ kéo vai Lương Tiểu Ý lại. Lúc anh ta dùng lực xoay người cô lại, câu nói giận dữ trong miệng anh †a bỗng nhiên khựng lại.

Khoảnh khắc cô quay người lại, dường như Lục Trầm đã hiểu ra điều gì đó.

Lương Tiểu Ý bị Lục Trầm kéo vai bắt quay người lại, mặt cô chỉ toàn là nước mắt.

Bạn có thể tưởng tượng được không?

Bóng lưng của cô nhìn rất buồn cười, cùng tay cùng chân bước đi, cô bước đi cũng rất tự nhiên.

Nhưng khi cô bị anh ta kéo lại, khuôn mặt cô, đãm nước mắt, đôi mắt to tròn toàn là nước mắt, khi cô quay người lại, nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống, giống như hai dòng suối nguồn, nước không ngừng chảy ra.

“Lương Tiểu Ý, cô…” Trái tim Lục Trâm có chút kinh động.

Cô cắt ngang lời anh ta: “Tôi phải về nhà rồi”

Một câu nói rất bình thường, lúc trước Lục Trầm sẽ tức giận, nhưng giờ phút này, anh ta lại không thể thốt ra được bất kỳ câu gì với cô gái này.

Khóe môi toàn vị chua xót, còn tình huống nào khiến người ta cay đắng hơn lúc này không, cô gái đang ở trước mặt, lẽ ra nên bị trách mắng, nhưng Lục Trầm lại không thể nói ra được một câu trách mắng nào.

“Lương Mặc cậu ấy vẫn còn đang ở trên bàn cấp cứu” Lục Trầm nín nhịn một hồi lâu, chỉ có thể nói ra được câu này.

Nước mắt của Lương Tiểu Ý vẫn đang trào ra không hề dừng lại, vẻ mặt cô cứng ngắc, đờ đãn: “Tôi phải về nhà nấu cơm, Đại Bảo Tiểu Bảo đều đang chờ tôi về nhà nấu cơm”

Lục Trầm nhìn ánh mắt đờ đẫn của cô, còn cả câu nói không rõ ý nghĩa câu cô, nhất thời anh ta không biết nên nói cái gì.

Cánh tay trên vai Lương Tiểu Ý buông lơi, Lương Tiểu Ý lại quay người đi, từ từ bước về phía trước, cô đi không nhanh, tốc độ giống như một con ốc sên, vẫn cùng chân cùng tay bước đi.

Nhìn theo bóng lưng của cô, trong đầu Lục Trầm chỉ toàn hình ảnh khuôn mặt đờ đẫn toàn nước mắt của Lương Tiểu Ý, anh ta lại quay đầu nhìn về phía ánh đèn bên ngoài phòng cấp cứu. Lục Trầm nghiến răng, hai tay anh cuộn tròn lại đặt bên cạnh miệng, hét lớn về phía bóng lưng của Lương Tiểu Ý: “Cô thực sự không ở lại sao? Có thể cậu ấy sẽ chết thật đấy! Cô thực sự không muốn nhìn mặt cậu ấy lần cuối à?”

Lương Tiểu Ý đờ đẫn, Lương Tiểu Ý hốt hoảng, cả người cô lạnh run: “Anh ấy sẽ chết?”

Anh sẽ chết… là cảm giác như thế nào?

Trước giờ Lương Tiểu Ý chưa từng nghĩ về chuyện này.

Anh sẽ chết… Có phải hô hấp của cô sẽ bị cắt đứt không?

Nếu không tại sao đến không khí cũng ngưng đọng lại như thế này?

Không đúng, không đúng, chắc chắn là do bầu không khí trong dãy hành lang phòng cấp cứu quá khó chịu.

“Lương Tiểu Ý, nếu cô vẫn còn có trái tim, thì đừng tuyệt tình như vậy. Những năm nay, cậu ấy sống không hề vui vẻ”

Lục Trầm nói.

Vẻ mặt anh ta vô cùng nặng nề. Những điều này, Lục Trầm muốn nói với Lương Tiểu Ý, nhưng có một tên ngốc nào đó, từ lúc vừa đến Hạ Môn đã cảnh cáo anh ta, không được nói cho Lương Tiểu Ý biết.

Tên ngốc đó nói: “Tớ hy vọng trong tim cô ấy, hình tượng của tớ mãi mãi mạnh mẽ, chỉ có người đàn ông mạnh mẽ mới có thể mang lại cho cô ấy cảm giác an toàn” Đến bây giờ Lục Trầm vẫn còn nhớ rõ lời Tô Lương Mặc từng nói.

Lương Tiểu Ý từ từ ngẩng đầu lên nhìn Lục Trâm, ánh mắt cô vô cùng khó hiểu. Khoảnh khắc Lục Trâm nhìn thấy ánh mắt không tin của Lương Tiểu Ý, anh ta thực sự muốn phá bỏ lời hứa với Tô Lương Mặc.

Cuối cùng, Lục Trầm thở dài một hơi… Anh ta không nói gì hết.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 581


Chương 581

“Cô đi đi” Anh ta lạnh lùng ngẩng đầu liếc nhìn Lương Tiểu Ý: “Cô có thể đi rồi. Tôi hứa sẽ không cưỡng ép bắt cô ở lại.

Nhưng Lương Mặc cũng coi như là vì cô nên mới bị thương, cô nghĩ cho kỹ đi”

Cơ thể Lương Tiểu Ý run rẩy.

Tô Lương Mặc vì một câu nói của cô nên mới bị thương.

Cảnh tượng lúc đó, dường như vẫn đang lờ mờ diễn ra trước mắt cô, anh nhanh chóng rút dao ra, mũi dao đâm vào.

ngực anh không hề do dự, còn cả nụ hôn không thể gọi là hôn kia nữa, tất cả mọi thứ đều đang diễn ra trước mặt Lương Tiểu Ý, Cô nói anh nợ cô hai mạng sống, chỉ bảng đưa hai đứa trẻ cho cô, coi như là trả lại cho cô hai mạng sống anh nợ cô, từ nay không còn liên quan đến nhau nữa, mọi chuyện kết thúc.

Cô nói như vậy, cô cũng thực sự định làm như vậy.

Nhưng cô không thể ngờ được rằng, người đàn ông này, người đàn ông ngông cuồng tự cao tự đại này, lại ngang ngược như vậy, không để cho cô một con đường nào khác.

Hai nhát dao của anh đâm xuống, hai người họ… còn có thể vạch rõ giới hạn nữa không?

Đầu cô đau quá, ai đó hãy đến đây, cứu cô ra khỏi đống suy nghĩ hỗn loạn không thể dứt ra này đi.

“Lương Tiểu Ý, oán hận quan trọng, hay là tính mạng của Tô Lương Mặc quan trọng?” Lục Trầm đưa ra câu hỏi đâm thẳng vào vấn đề chính.

Chân Lương Tiểu Ý lảo đảo, cả người cô dựa vào bức tường trong dãy hành lang.

Oán hận quan trọng hay tính mạng Tô Lương Mặc quan trọng? Lương Tiểu Ý nhất thời có chút rối loạn, bởi vì câu hỏi của Lục Trầm khiến trái tim cô vô cùng hỗn loạn.

Lục Trầm nghi hoặc nhìn cô, nếu sau khi anh ta nói như vậy, trái tim cô vẫn có thể lạnh lùng như sắt đá, vậy thì cho dù lần này Tô Lương Mặc có thể tỉnh lại, có thể thuận lợi thoát khỏi quỷ môn quan, thì Lục Trầm cũng sẽ kiên quyết phản đối Tô Lương Mặc tiếp tục hao tâm tổn sức với Lương Tiểu Ý.

“Sinh lão bệnh tử, ai cũng sẽ như vậy” Lương Tiểu Ý hoảng loạn, lắp bắp nói: “Anh ấy sống hay chết, đều là số mệnh”

Câu trả lời tàn nhãn biết bao!

Câu trả lời lạnh lùng biết bao!

“Sao lại liên quan đến tôi chứ, anh nên đi tìm bác sĩ…”

“Đủ rồi!” Sắc mặt Lục Trầm đã lạnh càng thêm lạnh: “Cô cút đi! Từ giờ phút này trở đi, tôi không cho phép cô đến gần Tô Lương Mặc, dù chỉ một bước! Cô cút đi!”

Khóe miệng cứng ngắc, khuôn mặt nặng nề, và cả sự chịu đựng đã đến cực hạn, cuối cùng Lục Trầm không thể tiếp tục nín nhịn tiếng thét giận dữ nữa.

Lương Tiểu Ý mấp máy môi, cuối cùng cô không nói gì.

Cô quay người, rời đi.

Lục Trầm nhắm mắt lại, Lương Tiểu Ý bước vào thang máy, thang máy vắng lặng không người, Lục Trầm và Lương Tiểu Ý nhìn nhau. Bỗng có một bác sĩ từ phía sau chạy đến: “Ai là người nhà của bệnh nhân?”

Trái tim Lục Trâm đập thình thịch: “Có chuyện gì thế?”

“Bệnh nhân mất máu quá nhiều, mặc dù đã được cấp cứu truyền máu, nhưng tình hình không khả quan, mũi dao chỉ cách tim 0,1cm, tình hình người bệnh vô cùng nguy cấp, người nhà hãy chuẩn bị trước tâm lý” Vị bác sĩ mặc đồ phẫu thuật nói.

Cả người Lục Trầm chấn động, anh ta quay đầu liếc nhìn về phía cánh cửa thang máy đã đóng kín, trái tim anh ta nguội lạnh.

“Bác sĩ, bác sĩ nhất định phải cứu cậu ấy” Lục Trầm nói.

Thang máy đi thẳng xuống tầng một, Lương Tiếu Ý đờ đãn bước ra khỏi thang máy.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 582


Chương 582

Tình hình người bệnh vô cùng nguy cấp, người nhà hãy chuẩn bị trước tâm lý… Câu nói lạnh lùng quen thuộc của bác sĩ giống như một bài hát lặp đi lặp lại, vang lên bên tai cô.

Cô bước ra khỏi tòa nhà bệnh viện, ánh năng mặt trời ấm áp chiếu lên người cô, Lương Tiểu Ý ngước mắt lên nhìn bầu trời xanh ngắt trên cao. Ánh mặt trời ở Hạ Môn chiếu lên người cô, lẽ ra phải vô cùng ấm áp, nhưng tại sao hôm nay lại hoàn †oàn ngược lại, đứng dưới ánh nắng mặt trời ấm áp, nhưng từ đầu đến chân Lương Tiểu Ý lạnh buốt.

Lương Tiểu Ý bước đi trên đường lớn của bệnh viện, mọi người xung quanh ai nhìn thấy cô cũng lảng tránh, ánh mắt ai cũng nhìn chằm chằm đôi tay toàn máu của cô. Có lẽ là bị thần kinh, vẫn nên tránh đi thì hơn. Lương Tiểu Ý không hề để ý đến ánh mắt kỳ lạ của những người xung quanh nhìn cô suốt dọc đường.

Bước chân của cô đã đi đến cổng lớn bệnh viện, cô cúi đầu nhìn, hận không thể chui đầu vào ngực, làm một con đà điểu. Bỗng nhiên bước chân của cô dừng lại, cô quay người, đổi hướng, lại chạy vào bệnh viện.

Cô chạy về phía tòa nhà cấp cứu.

Một bước, hai bước, ba bước… Bước chân của cô vô cùng nặng nề, cô đi cũng rất chậm.

Mười bước, mười một bước, mười hai bước… Bước chân của cô nhanh hơn.

Càng lúc càng nhanh… Không biết sau bao nhiêu bước, cô dần đổi thành chạy, cơ thể uyển chuyển chạy vội vàng trên con đường nhựa trong bệnh viện.

Trái tim Lương Tiểu Ý đập thình thịch thình thịch. Thang máy đã ở trước mặt. Nhưng khi cô còn cách thang máy khoảng mười mét thì cửa thang máy đã đóng lại.

“Đợi đãt Đợi tôi nữa!” Cô hét lớn về phía cửa thang máy đã đóng lại. Cô dốc toàn lực chạy, đuổi theo cánh cửa thang máy đã đóng lại.

Người trong thang máy nhìn thấy một cô gái hai tay đầy máu, tóc tai rối bời đang chạy về phía thang máy, phản ứng đầu tiên của họ là “cô gái này điên rồi”.

Lương Tiểu Ý rất vinh hạnh được làm người điên.

Lúc cô đuổi đến thang máy, thang máy hiển thị đã đi lên đến tầng hai.

Cô ra sức ấn nút mở cửa thang máy, có bốn thang máy, nhưng dường như cả bốn thang máy đều đang đối nghịch với cô, không phải đang đi lên thì sẽ còn một lúc lâu nữa mới xuống đến tâng một.

Rõ ràng lúc nấy khi cô vào thang máy, thang máy trống rỗng không có người, chẳng nhế chỉ một lúc mà bệnh viện lại kín hết người rồi sao?

Lương Tiểu Ý thở hồng hộc, mắt cô liếc đến chỗ cửa thoát hiểm.

Cô nhấc chân lên chạy!

Phòng cấp cứu ở tầng mười.

Lương Tiểu Ý đi qua cửa thoát hiểm, chạy từng tầng từng †ầng thang bộ, cô dốc sức chạy, thậm chí có lúc một bước chạy hai bậc cầu thang.

Từ bé môn thể dục của cô đều không đạt, nhưng lần này dường như có kỳ tích xảy đến, cô leo mười tầng chỉ mất sáu phút.

Anh sẽ chết, anh thực sự sẽ chết… Anh không phải sắt đá, anh sẽ chảy máu, anh sẽ chảy rất nhiều rất nhiều máu. Anh mạnh mẽ như vậy, nhưng giờ phút này lại đang nằm trên bàn phẫu thuật, bây giờ anh đang được phẫu thuật, anh có thể sắp chết rồi, ai sẽ ly hôn với cô? Trên đơn ly hôn của cô còn chưa có chữ ký của anh mài!

Lương Tiểu Ý không hề nghĩ đến, chỉ cần Tô Lương Mặc chết đi, cô sẽ có thể thoát khỏi đống hỗn loạn này rồi. Chỉ cần Tô Lương Mặc chết đi, cô sẽ không cần tốn nhiều công sức như thế, cô không cần anh phải ký tên vào đơn ly hôn nữa!

Sáu phút, từ tầng một, cô chạy như bay, chạy thẳng lên †ầng mười.

Khoảnh khắc Lương Tiểu Ý xuất hiện trước mặt Lục Trầm, anh ta nghẹn ngào.

“Anh ấy chết chưa?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 583


Chương 583

Lương Tiểu Ý thở hồng hộc, cả người cô toàn mồ hôi, quần áo trên người cô ướt đẫm, cô xuất hiện trước mặt Lục Trầm, câu đầu tiên cô hỏi là “anh ấy chết chưa”.

Vì sự xuất hiện đột ngột của Lương Tiểu Ý, Lục Trâm ngây người một lúc, nghe thấy câu hỏi của cô, mặt anh ta đen xì.

Anh ta định mở miệng chế giễu Lương Tiếu Ý mấy câu, nhưng vừa ngẩng đầu lên, anh ta nhìn thấy thang máy sau lưng cô hiển thị đang ở tầng một. Từ tâng mười xuống tầng một, thang máy không thể xuống nhanh như thế được.

“Cô lên đây như thế nào vậy?”

“Tôi đi cửa thoát hiểm” Lương Tiểu Ý chỉ về phía cửa thoát hiểm.

Trái tim Lục Trầm dao động, cuối cùng, anh ta nhìn thẳng vào Lương Tiểu Ý.

Lục Trầm hỏi: “Cô chạy thang bộ lên đây à?” Cả người cô toàn mồ hôi, mặt cô cũng lấm tấm mồ hôi, mái tóc dày phía sau cũng ướt đãm, giống như cô vừa ngâm mình trong giếng nước đi lên.

“Đúng”

Lương Tiểu Ý thở hồng hộc, vì cô chạy nhanh quá, nên tim phổi cô đều đang đập rất nhanh, cô có cảm giác trái tim cô sắp sụp đổ, sắp nổ tung rồi.

“Cô cần uống nước không?”

Lục Trầm có ý tốt hỏi, nhìn thấy cô thở hồng hộc giống như đang bị bệnh hen suyễn: “Cô có chắc…” cô không sao chứ?

Lời còn chưa nói xong…

“Ai ya! Sao anh hỏi nhiều thế, rốt cuộc thì anh ấy chết chưa?” Lương Tiểu Ý tức giận trừng mắt nhìn Lục Trâm.

Lục Trầm bị cô mắng, anh ta ngập ngừng, đây là loại chuyện gì chứ? Là cô nói đi liền đi, lại là cô không màng tất cả chạy lên đây.

“Chưa chết”

Mắt Lương Tiểu Ý sáng rực, cô hỏi tiếp: “Tình hình thế nào rồi?”

Lục Trầm rất muốn chế giễu cô một hai câu, nhưng nhìn bộ dạng bẩn thỉu, hỗn loạn, đẫm mồ hôi vô cùng nhếch nhác của cô bây giờ, lương tâm của anh ta trỗi dậy, không nói ra câu nào chế giễu cô.

“Các bác sĩ vẫn đang tích cực cấp cứu cho cậu ấy. Cũng may số cậu ấy tốt, chỉ một chút nữa thôi, mũi dao sẽ đâm vào tim. Nếu mũi dao đâm vào tim, cậu ấy không còn mạng nữa rồi”

Lương Tiểu Ý mím môi: “Tôi ở đây chờ”

“Không phải cô chạy rồi à? Sao lại quay lại làm gì?” Lục Trầm im lặng nhìn cô.

Lương Tiểu Ý bỗng giật mình… Đúng thế, cô đã chạy đi rồi, tại sao lại quay lại chứ?

À à à, đúng rồi, chắc chắn là vì…

“Dù sao thì anh ấy cũng vì câu nói của tôi nên mới bị thương. Nếu như anh ấy thực sự chết rồi, lương tâm của tôi cũng không yên được. Sống trái với lương tâm, những ngày tháng như vậy không dễ sống. Hơn nữa, nếu như tôi đã muốn sau này không còn liên quan đến anh ấy, thì đương nhiên tôi phải cùng anh ấy vượt qua khó khăn lần này. Chỉ khi anh ấy vượt qua quỷ môn quan, sau này tôi mới có thể sống mà không áy náy gì được.”

Lương Tiểu Ý nhìn Lục Trầm: “Hơn nữa, tôi có một chuyện rất quan trọng cần anh ấy làm”

“Chuyện gì…” Lục Trầm vừa hỏi, đèn phòng phẫu thuật liền tắt, cửa mở, Lương Tiểu Ý vội vàng đứng lên, chạy về phía cửa phòng cấp cứu.

Lục Trầm xoa xoa mũi, cũng đứng dậy theo.

“Bác sĩ, anh ấy thế nào rồ Bác sĩ cởi khẩu trang ra, để lộ ra một tia nhẹ nhõm.

Nhân vật tầm cỡ này có thể giữ được mạng sống, đối với bác sĩ bọn họ, đây là điều vô cùng quan trọng.

“Bệnh nhân tạm thời không có gì nguy hiểm đến tình mạng, nhưng vẫn cần quan sát thêm 24 giờ nữa”

Lương Tiểu Ý gật đầu, cô đã từng là một bác sĩ ngoại khoa, cô cũng từng làm rất nhiều phẫu thuật, cô hiểu.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 584


Chương 584

Giờ phút này, không hiểu sao, trong lòng cô bỗng nhiên thở phào một hơi.

Đi theo Tô Lương Mặc về phòng bệnh VIP, bấy giờ Lương Tiểu Ý mới chú ý đến đôi tay đây máu của mình.

Nhìn thấy vết máu trên tay mình đã khô lại, Lương Tiểu Ý hơi ngây người, ngay lập tức cô đi vào nhà vệ sinh trong phòng bệnh VỊP.

Lương Tiểu Ý mở vòi nước, cô rửa sạch từng ngón tay, mỗi ngón tay cô đều rửa vô cùng cẩn thận.

Rửa tay xong, cô tắt vòi nước, vừa ngẩng đầu lên, cô liền bị hình ảnh trong gương dọa… Người nhếch nhác trong gương này là ai?

Là cô sao?

Lương Tiểu Ý giơ tay lên, ngón tay đầy nước chạm vào mặt của cô, mũi của cô, môi của cô, người trong gương cũng làm theo cô.

Đây là cô sao?

Nhếch nhác, thảm hại vô cùng.

Mái tóc rối loạn dính bết lên mặt cô, mặt cô toàn mồ hôi, còn có cả vết máu khô, chắc là lúc đó cô giơ tay lau mặt nên dính lại.

Quần áo của cô cũng bẩn, không chỉ bẩn, còn ướt nhẹp nữa… Người nhếch nhác này là cô sao?

Mà lúc nấy, cô lại có vinh hạnh mang theo bộ dạng này chạy điên cưồng khắp bệnh viện?

Lương Tiểu Ý kích động, cô muốn b*p ch*t chính mình ngay bây giờ.

“Ting ting ting…”

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Lương Tiểu Ý bỗng run một cái, giật mình nhận điện thoại: “Alo?”

“Mommy, là con đây.”

“À, Đại Bảo à…” Khóe môi Lương Tiểu Ý có chút cứng ngắc.

Cậu bé ở đầu dây bên kia hơi chau đôi mày trẻ con… Có chuyện gì vậy? Hình như mommy có gì đó không đúng.

“Mommy… mommy đang ở đâu?” Lương Chi Hoành còn nhỏ nhưng đã rất thông minh, cậu không hỏi thẳng tại sao Lương Tiểu Ý lại hoảng hốt, ngược lại cậu chỉ hỏi một câu hỏi có vẻ không liên quan.

Lương Tiểu Ý không nghĩ nhiều, cô ngẩng đầu liếc nhìn tẩm biển treo bên ngoài cửa bệnh viện, vẻ mặt ngẩn ngơ đọc: “Bệnh viện nhân dân số mội…”

Đầu dây bên kia, Lương Chỉ Hoành nhanh nhạy nắm được chỉ tiết quan trọng: “Mommy bị thương à?” Vẻ mặt cậu bỗng vô cùng căng thẳng: “Vậy con và chú Savvy sẽ đến bệnh viện đón mommy. Mommy ở bệnh viện đợi con”

“Không cần!” Lương Tiểu Ý đột nhiên hét lớn vào điện thoại n thoại bỗng nhiên im lặng, một lúc sau cô mới nhận ra mình đã phản ứng thái quá, bấy giờ cô mới ngại ngùng ho khan hai tiếng: “Khụ khụ… Đại Bảo, mommy không bị thương”

“Lừa con, nếu mommy không bị thương thì tại sao lại đến bệnh viện?” Cậu bé ở đầu dây bên kia áp điện thoại vào tai, hai mắt sáng vô cùng thông minh.

Lừa mẹ của cậu, căn bản không cần “thủ đoạn”

“Có phải mommy sợ chúng con lo lắng nên mới không nói thật đúng không?” Cậu dõng dạc hỏi, Lương Tiểu Ý gấp gáp: “Thực sự không phải mommy bị thương, là cái chú lần trước con gặp, bây giờ chú ấy đang cấp cứu”

Miệng nhanh hơn não, Lương Tiểu Ý vội vàng giải thích, nên đã nói ra sự thật.

Lương Chi Hoành nghe thấy Tô Lương Mặc bị thương, trong lòng cậu vô cùng ngạc nhiên.

“Chú đó ạ? Mommy, là cái chú họ Lương ấy à?” Người bố cùng huyết thống với cậu?

Là người đó sao?

Lương Tiểu Ý có chút ngại ngùng, cô nói: “Thực sự không cần lo cho mommy đâu, con đói chưa, bây giờ mommy về nhà nấu cơm cho con”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 585


Chương 585

Ánh mắt Lương Chi Hoành hơi suy tư, sau đó cậu nói: “Mommy không cần vội đâu. Con bảo chú Savvy đưa con đến bệnh viện”

Lương Tiểu Ý quýnh lên: “Đại Bảo, con đến bệnh viện làm gì? Mommy về ngay đây, Đại Bảo ngoan, ở nhà chờ mommy”

Lương Chi Hoành tìm được một lý do mà Lương Tiểu Ý không thể từ chối.

“Mommy, con muốn đến thăm chú ấy. Mommy, con biết người đó là bố của con” Lương Chỉ Hoành nói: “Mommy, lúc trước khi con nằm viện, chú ấy có đến thăm con. Bây giờ chú ấy ốm, con cũng nên đến thăm chú ấy”

Lương Chi Hoành không cho Lương Tiểu Ý cơ hội nói thêm gì nữa: “Mommy, như vậy nhé. Mommy ở bệnh viện đợi con và chú Savvy là được” Nói xong cậu liền ngắt điện thoại.

Lương Tiểu Ý ngây ngốc nhìn điện thoại.

Lương Chi Hoành đi tìm Savvy: “Chú Savvy, có một cơ hội tốt đang ở trước mặt, người bố cùng huyết thống của cháu bây giờ đang nằm hấp hối ở bệnh viện, chú có muốn tranh thủ cơ hội ông ta đang bệnh tật, chọc ông ta tức chết, sau đó cưới mẹ cháu về không?”

Savvy đang ngồi trên sofa đọc báo tài chính, nghe thấy cậu nói vậy, nhất thời anh ta há hốc miệng không nói được gì…

Trên đời này lại có đứa con trai nào hận bố đến mức muốn bố mình chết đi? Nếu như giờ phút này tên khốn nạn họ Tô nghe được lời cậu con trai ruột thịt của mình nói, có lẽ không cần Savvy Wayne Klutz đi kích động, anh cũng tự tức giận mà chết!

Nhưng Tô Lương Mặc đang nằm hấp hố Hình như… là một tin tức khiến người ta hả lòng hả dạt Savvy lấy chìa khóa xe ra: “Đi, đến bệnh viện”

Bệnh viện nhân dân số một, thành phố Hạ Môn.

Savvy đỗ xe xong, Lương Chỉ Hoành cất điện thoại vào cái túi nhỏ. Lúc nấy khi còn ở trên ô tô, cậu đã liên lạc với người mẹ ngốc nghếch của cậu, cậu đã có địa chỉ cụ thể.

Savvy và bạn nhỏ Lương Chi Hoành đi về phía tòa nhà tĩnh mịch nhất của bệnh viện. Hai bên con đường nhựa là hàng cây xanh biếc, rất nghệ thuật. Có lẽ nếu nằm viện ở đây, tâm tình của bệnh nhân cũng sẽ rất vui vẻ.

Savvy và Lương Chỉ Hoành đến ngã rẽ liền đổi hướng.

Lương Chi Hoành đâm vào một người đàn ông trung tuổi.

Cậu vốn sức khỏe yếu, đột nhiên bị đâm, cả người cậu liền liêu xiêu lảo đảo.

“Cẩn thận một chút” Savvy một bên giơ tay giữ vai của Lương Chi Hoành, một bên ngẩng đầu nhìn người đàn ông trung niên l* m*ng đâm vào cậu.

“Khụ khụ… Chú Savvy, cháu không sao.”

Mặc dù Lương Chi Hoành không ngã xuống đất, nhưng cậu bị đâm mạnh vào ngực vô cùng đau đớn, cậu ho khan vài tiếng, cơ thể vô cùng yếu ớt.

Phía không xa, một đám người đứng nhìn theo bóng lưng của Savvy và Lương Chi Hoành biến mất phía sau cửa lớn.

“Lão gia, người đó chính là tiểu thiếu gia” Người nói chính là chú Phùng ở bên cạnh ông nội Tô, còn người đang chống gậy đứng trước mặt chú Phùng chính là ông nội Tô.

Ông nội Tô mặt mũi căng thẳng, nghe thấy lời chú Phùng gọi Lương Chi Hoành, ông ta hừ lạnh một tiếng nói: “Hừ, tự mình làm chủ.”

Chú Phùng á khẩu không nói gì nữa. Chú biết ông nội Tô trách chú tự làm chủ nhắc đến chuyện của tiểu thiếu gia.

Chú biết ông nội Tô không thích hai đứa trẻ mà Lương Tiếu Ý sinh ra, nhưng dù sao thì đó cũng là huyết mạch của ông ta.

“Lão gia, dù sao thì cũng là dòng máu của thiếu gia, cũng là dòng máu của ông” Chú Phùng suy đi nghĩ lại, ưu tư nói.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 586


Chương 586

Ông nội Tô chau mày, nếp nhăn ở trán có thể ép chết con ruồi: “Con của người đàn bà đó, đã tiếp tục dòng máu dơ bẩn của nó”

Chú Phùng lại lần nữa á khẩu không nói được gì.

“Lão gia” Chú Phùng cẩn thận cân nhắc lời nói: “Ông thực sự định để phu… cô gái kia đưa hai tiểu thiếu gia đi sao? Dù sao thì hai cậu ấy cũng là người nối dõi của nhà họ Tô”

“Nói linh tinh! Nó có điểm nào giống người nhà họ Tô chứ?” Ông nội Tô nổi giận: “Bộ dạng bệnh tật, cơ thể yếu ớt như thế kia, nhà họ Tô chúng ta không có người nối dõi nào bệnh tật yếu ớt như thế! Để cô ta đưa đi, nhà họ Tô của ta không cần!”

Hai chữ “không cần” này nói ra vô cùng nhẹ nhàng, ông nội Tô dễ dàng nói ra khỏi miệng.

“Lão gia, tha thứ cho lão Phùng tôi nói một câu không dễ nghe, tiếp theo đây ông thực sự định làm như thế sao? Nếu như đại thiếu gia biết thì phải làm thế nào?” Chú Phùng nói: “Cô gái kia là bảo bối trong lòng đại thiếu gia. Ông làm thế, đại thiếu gia sẽ đau lòng lắm đấy”

Không nói còn đỡ, vừa nhắc đến vấn đề này, ông nội Tô liền nổi giận: “Ta làm như thế là muốn tốt cho nó. Chú nhìn đi, cô ta đã đem đến cho cháu nội lớn của ta cái gì chứ, không được một chuyện tốt gì cả. Lần này còn hại cháu nội lớn của †a nằm hấp hối suýt chết. Nhanh chóng bảo người đuổi ngôi sao chổi này đi. Đuổi cả hai đứa bé sao chổi kia đi cùng luôn”

Hành lang bên ngoài phòng bệnh, Lương Tiểu Ý đang ngồi đợi, Đại Bảo nói sắp đến rồi.

Lục Trầm cũng đang ở bên cạnh.

Một lát sau, Đại Bảo và Savvy liền xuất hiện.

Lục Trầm và Savvy đã từng có duyên gặp mặt, nhưng lần này cũng vẫn giống lần trước, cả hai đều nhìn nhau không vừa mắt.

“Mommy” Đại Bảo ở trước mặt Lương Tiểu Ý lúc nào cũng vô cùng ngoan ngoấn. Lương Tiểu Ý giơ tay lên xoa xoa trán cậu: “Mommy xem nào, có mồ hôi không?” Nói xong, tay của Lương Tiểu Ý xoa xoa trán cậu, lại xoa đến gáy cậu. Lương Tiểu Ý chau mày, có hơi ướt.

Cô ngẩng đầu lên hỏi Savvy: “Có mang theo quần áo không?” Lúc cô hỏi, Savvy đã thản nhiên đưa túi đựng đồ bằng da trong tay anh ta cho Lương Tiểu Ý. Lương Tiểu Ý nhận lấy, lôi cậu bé vào phòng bệnh thay bộ quần áo đã hơi ướt trên người.

Những điều này đập vào mắt Lục Trầm, vô cùng chướng mắt.

Ba người họ, cảm giác như người một nhà, hành động thân mật, động tác tự nhiên. Chắc chắn những chuyện như thế này đã xảy ra rất nhiều lần, đã trở thành một chuyện vô cùng quen thuộc trong cuộc sống của họ.

Thế còn Lương Mặc thì sao? Người ngoài à?

Một cảm giác đau thương chợt trào lên.

Đương nhiên, Lục Trâm nhìn Savvy càng lúc càng không vừa mắt.

“Sao anh lại đến đây?” Lục Trầm lạnh giọng hỏi.

Người đàn ông tóc nâu mắt nâu bu môi: “Đưa cậu nhóc kia đến, tiện đường” Đôi môi mỏng cong lên: “Đến xem anh ta chết chưa” Ánh mắt của Savvy chạm vào khuôn mặt giận dữ của Lục Trầm, anh ta vẫn vui vẻ đối mặt. Không có Lương Tiểu Ý ở đây, đối mặt với người bạn thân của Tô Lương Mặc, Savvy đương nhiên không cần ra vẻ quân tử thuần khiết, đương nhiên anh ta sẽ để lộ bản tính của mình: “Nghe nói, anh ta bị thương nặng lắm?”

Lục Trầm mấp máy môi, cười nhẹ một tiếng, bỗng chốc anh ta vô cùng thoải mái: “Nói như vậy thì, anh Klutz đến thăm bệnh nhân à?” Lục Trầm nhếch lông mày: “Hoa đâu? Giỏ hoa quả đâu? Hay là phong tục ở nước ngoài thay đổi từng ngày, đi thăm bệnh nhân không cần mang theo những đồ thăm hỏi nữa à”

Hai người so bì, cả hai đều ăn nói sắc bén, một người thì nói thẳng “chính là đến xem Tô Lương Mặc chết chưa”, một người phản kích lại “đi thăm bệnh mà không mang theo quà, đồ không có giáo dục”. Đúng lúc hai người còn đang âm thâm tranh đấu thì cửa phòng bệnh lại mở ra.

“Hai anh đang nói chuyện gì thế?” Lương Tiểu Ý ngạc nhiên hỏi, cô tưởng rằng hai người này là kẻ thù không đội trời chung, ai người lại có thể yên bình ngồi nói chuyện như thế này.

Lục Trầm cười trước, nói: “Không có gì, anh Klutz giới thiệu cho tôi phong tục ở nước ngoài, ví dụ như là lễ nghi khi đi thăm bệnh. Chúng tôi nói chuyện vô cùng vui vẻ”

Lương Tiểu Ý không rõ nội tình, đương nhiên cô không nghe ra ý chế giễu trong câu nói của Lục Trầm.
 
Back
Top Bottom