Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 460


Chương 460

Người đàn ông nheo mắt, tia lạnh xuyên qua khe mắt, rơi lên khuôn mặt của Savvy, khéo miệng nhếch lên: “Cầm lấy hoặc mỗi bước đi của gia tộc họ Klutz ở Australia đều rất khó khăn”

Nghe xong, Savvy lập tức ngẩng đầu lên, đối mắt với đôi mắt đen sâu thẳm của người đàn ông, tim đập thình thịch…

Tên họ Tô làm sao biết được nhà anh ta ở Australia có hạng mục đã chuẩn bị rất lâu?… Mỗi bước đi của nhà anh ta ở Australia đều liên quan trực tiếp đến gia tộc họ Klutz… Đôi mắt nâu sáng lên, hiển nhiên đang suy nghĩ, Savvy tin, Tô Lương Mặc là một thằng tồi tệ trong chuyện tình cảm, nhưng với năng lực của anh, nếu anh có ý định gì đó với hạng mục của nhà họ Klutz… Rắc rối rồi!

Khuôn mặt Savvy tái mét, anh ta cắn chặt răng, nhận lấy tấm séc trong tay Tô Lương Mặc, cười lạnh một tiếng: “Tổng giám đốc Tô, quả nhiên hào phóng! Tôi e rằng số tiền này có thể mua được cả một châu của nước Mỹ đó”

“Cô ấy xứng đáng”

“Hơ hơ, cần gì phải giả vờ giả vệt như thế chứ, người đã chết rồi, anh tặng cô ấy cả thế giới thì cô ấy cũng có thể sống lại được không?” Savvy cười: “Theo tôi thì chi băng anh lấy mạng anh tặng cho cô ấy đi”

Tô Lương Mặc liếc nhìn Savvy, hàm ý sâu xa… “Tôi sẽ tặng… đợi tôi giải quyết xong xuôi mọi chuyện đã”

M6dfgáy bay quay lại thành phố S, trên máy bay Lục Trầm, Hứa Thần Nhất và cả Thẩm Quân Hoa đều cảm nhận được thần thái đã thay đổi của Tô Lương Mặc.

Yên tĩnh đến đáng sợ. Chẳng giống Tô Lương Mặc chút nào.

Tô Lương Mặc lúc này, toàn thân đều là khí lạnh, máy bay tràn ngập sát khí.

Đến từ Tô Lương Mặc!

Ánh mắt người đàn ông nhìn vào cửa kính trong suốt…

Thành phố S, tôi về rồi đây!

Dạo gần đây, thành phố S lưu hành một câu hỏi: Người đàn ông đó quay về rồi, anh/ông biết không?

Tại sao lại hỏi như vậy?

Lúc Tô Lương Mặc rời khỏi thành phố S chẳng có mấy ai biết, nhưng lúc anh quay về, gần như những người có địa vì đều biết.

Anh quay về rồi!

Lúc này ở tầng 65 tập đoàn tài chính Tô Thị, một người đàn ông trung niên thấp thỏm lo sợ chờ đợi gặp Đế Vương.

“Boss, Tổng giám đốc Ôn tập đoàn Ôn Thị nói muốn gặp Boss” Lâm Hiểu gõ cửa phòng Tổng giám đốc, nói cho Tô Lương Mặc mong muốn của Ôn Chấn Hải.

“Cút” Giọng nói trầm khàn vang lên trong phòng làm việc, một chữ lạnh như băng từ trong miệng người đàn ông ngồi sau bàn làm việc phát ra. Người đàn ông chăm chú đọc tài liệu trên bàn.

Người người đều biết Tô Thị không đơn giản, có khá ít người biết đằng sau Tô Thị có Vân Môn nhưng chỉ có bốn người biết được sự lợi hại của Vân Môn, bởi vì Vôn Môn còn có Vân Đồ. Vân Đồ là nòng cốt cả vài trăm năm của Vân Môn, vì thế nhà họ Tô làm sao có thể tiết lộ người của Vân Môn chứ, ngay cả số ít những người biết về Vân Môn cũng không thể nào biết được người của Vân Môn có những ai.

Vân Đồ nhưng người trung thành nhất của Vân Môn, cũng là nòng cốt của Vân Môn.

Anh bây giờ đã điên cuồng quá mức rồi, điều này có thể cho thấy thành phố S sắp có gió tanh mưa máu!

Nhà họ Ôn những năm gần đây đều dựa vào tên tuổi của anh làm những chuyện không nên làm. “Kế hoạch Hải Nguyên liên quan đến đến 1/3 những nhà máu mặt của thành phố S…”

Chỉ trách bọn họ xui xẻo, khăng khăng động đến nhà họ Ôn.

Muốn trị nhà họ Ôn bắt buộc phải làm ảnh hưởng đến những nhà có tên trong “Kế hoạch Hải Nguyên”.

Lâm Hiểu ở bên ngoài phòng làm việc của Tổng giám đốc, truyền đạt ý kiến của Tô Lương Mặc: “Tổng giám đốc Ôn, thật sự xin lỗi, Tổng giám đốc Tô của chúng tôi hiện tại không tiện đón khách”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 461


Chương 461

Lâm Hiểu nhớ đến không lâu trước đây trên tỉ vi trực tiếp buổi họp báo, cô ta liếc nhìn Ôn Chấn Hải, Ôn Chấn Hải lúc đó tuy đã đến tuổi trung niên nhưng vẫn rất phong độ, ngồi trước ống kính tuyên bố hôn lễ giữa nhà họ Ôn và nhà họ Tô, còn bây giờ người đàn ông trung niên trước mặt tuy ăn mặc vẫn lịch sự như trước nhưng cũng không tránh được việc lan tỏa hơi thở mệt mỏi thê thảm.

Ôn Chấn Hải vô cùng lúng túng, giữ lấy tay Lâm Hiếu: “Thư ký Lâm, cô cho tôi vào trong đi, tôi muốn nói với Tổng giám đốc Tô vài câu, chỉ vài câu thôi” Sau khi Tô Lương Mặc quay lại thành phố S, tập đoàn Ôn Thị không thuận lợi chút nào, chịu đả kích không ít đả kích, hai ngày hôm nay đều nhận được điện thoại hủy hợp đồng của đối tác. Những đối tác cho dù phải bồi thường tiền vi phạm hợp đồng cũng hủy hợp tác.

Lúc đầu Ôn Chấn Hải không biết ai đang chơi ông, sau đó đi nghe ngóng biết được người đó là Tô Lương Mặc. Ông ta thật sự không hiểu, trước đó Tô Thị còn tuyên bố tin tức muốn liên hôn với nhà họ Ôn, vậy mà lúc này lật mặt không nhận người nữa.

Ôn Chấn Hải không nghĩ ra mình đã đắc tội gì với Tô Lương Mặc người đàn ông này mà khiến anh ra tay tàn nhãn với nhà họ Ôn như vậy.

Bảo Ôn Tình Noãn gọi điện cho Tô Lương Mặc nhưng gọi cả trăm cuộc cũng không có người nghe máy. Một người âm mưu thâm độc như Ôn Chấn Hải cũng phải lo lắng.

“Tổng giám đốc Ôn, xin ông đừng làm khó một thư ký như tôi” Lâm Hiểu cũng không kiên nhãn được nữa, vốn đã không ưa gì Ôn Tình Noãn, lúc này nhìn bộ dạng quấn mãi không rời của bố cô ta, Lâm Hiểu chẳng khách khí nữa, “Tổng giám đốc Ôn, nguyên văn lời của Tổng giám đốc chúng tôi là” Nói đến đây, Lâm Hiểu liếc nhìn Ôn Chấn Hải, đôi môi hồng hào mấp máy: “Cút”

Khuôn mặt Cố Chấn Hải tái mét, ngón tay run run chỉ vào mặt Lâm Hiểu. Lâm Hiểu vẫn bày ra bộ mặt vô cùng nghiêm túc: “Tổng giám đốc Ôn đừng có chỉ vào tôi nữa, tôi là thư ký, tôi chỉ truyền lại nguyên văn lời của Tổng giám đốc chúng tôi mà thôi, tôi thấy ông vẫn nên rời đi sẽ tốt hơn”

Người phụ nữ có thể làm việc ở tập đoàn tài chính Tô Thị, thậm chí là người phụ trách ở phòng làm việc Tổng giám đốc, sự lợi hại của Lâm Hiểu chính là nhìn sắc mặt người khác, lúc này ai cũng có thể nhìn ra Tổng giám đốc của bọn họ đã hạ quyết tâm dồn Ôn Thị vào đường chết.

Cấp trên đã như vậy thì cấp dưới phải nghe theo thôi, đâu cần phải nhẫn nhịn với người nhà họ Ôn như trước nữa đâu, Lâm Hiểu cười lạnh nhìn Ôn Chấn Hải rời đi, môi hồng hào nhếch lên…

Người xấu sẽ nhận báo ứng thôi, đáng đời! Lần trước Ôn Tình Noãn ở phòng làm việc làm những chuyện xấu xa với phu nhân Tổng giám đốc, cũng coi như là nhận được báo ứng rồi.

Đừng nói chuyện đó không liên quan đến Ôn Chấn Hải, cha mẹ không dạy dỗ đàng hoàng thì con cái sẽ lệch lạc, Lâm Hiểu cực kỳ tin vào câu nói này. Có thể nuôi dạy ra một đứa con gái thảo mai ra vẻ nai tơ thì có thể thấy cách giáo dục của bố mẹ cũng chẳng ra gì.

Ôm một xấp tài liệu, Lâm Hiếu quay người, tiếng giày cao gót vang lên, một lần nữa đến gõ cửa phòng Tổng giám đốc: “Boss, em mang tài liệu Boss cần đến ạ”

“Vào đi”

Lâm Hiểu bước vào, đặt xấp tài liệu lên bàn làm việc, “Boss, đây là tài liệu anh cần”

“Ừ, để đấy. Cô ra ngoài đi” Người đàn ông chẳng thèm ngước đầu lên, chiếc bút Porker viết viết vẽ vẽ lên tập tài liệu trên bàn, Lâm Hiểu nghĩ một lát, cô ta chân chừ do dự, cuối cùng vẫn lên tiếng hỏi: “Boss, phu nhân cô ấy… vẫn tốt chứ?”

Lâm Hiểu nói giọng lí nhí, sợ sẽ làm người đàn ông lạnh như băng trước mặt nổi giận. Lương Tiểu Ý từng nói, bọn họ ly hôn rồi… Nhưng Lâm Hiểu vẫn không yên tâm nên mới hỏi thăm một chút.

Bàn tay cầm bút của người đàn ông ngồi sau bàn làm việc bỗng khựng lại, cơ thể cao lớn cứng đờ, một lúc sau… môi anh mấp máy: “Cô ra ngoài đi”

Lâm Hiểu thấy vậy không dám ở lại, cô ta vội vàng đi ra ngoài.

Người đàn ông nghe thấy tiếng đóng cửa, anh ngẩng đầu nhìn chiếc cửa được đóng chặt lại, miệng nở nụ cười đắng chát, anh đặt bút xuống rồi đứng lên, bàn tay đút vào túi quần âu, bước đến trước cửa sổ, im lặng nhìn mọi thứ bên ngoài, dòng xe nối đuôi nhau dưới tòa nhà, anh đứng ở đó nhìn hết cả nửa ngày.

Màn đêm bắt đầu buông xuống, đẳng sau truyền đến tiếng cửa bị mở ra.

“Lương Mặc, đồ cậu cần đã chuẩn bị xong xuôi rồi” Là Lục Trầm, Lục Trầm sải bước đến trước cửa sổ, đứng bên cạnh người đàn ông toàn thân hiện rõ năm chữ “người lạ đừng lại gần”.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 462


Chương 462

“Đừng như thế này nữa..Lương Mặc” Anh ta không biết khuyên nhủ anh như thế nào nữa, “Còn nữa, cậu thật sự muốn làm như vậy sao?” Đây không phải là đào mộ, cái cách cùng chết một chỗ này quá điên rồi, so với một Tô Lương Mặc vô cùng bĩnh tĩnh lạnh lùng thì thật chẳng hợp chút nào, “Cậu phải biết rằng, một khi cậu đã làm như vậy, ông trời sẽ không tha cho cậu đâu”

“Đừng có nhắc đến cậu ta!” Tô Lương Mặc lạnh lùng nheo mắt, kích động nói: “Nếu không có cậu ta, tớ với Tiểu Ý cũng không kết thúc bằng sự hiểu lâm đó, khiến Tiểu Ý của tớ lúc hấp hối vẫn còn hiểu lầm tớ! Cậu ta nên nhận trừng phạt” Tô Lương Mặc lạnh lùng liếc nhìn Lục Trầm, anh không nói hết…

Cậu ta nên nhận trừng phạt, tớ càng nên nhận trừng phạt!

Sau khi Ôn Chấn Hải về đến nhà đã bắt Ôn Tình Noãn gọi điện cho Tô Lương Mặc.

Ôn Tình Noãn cụp mắt xuống, “Daddy, bố cũng thấy đó, Tô Lương Mặc anh ấy không thèm nghe điện thoại của con”

“Không nghe điện thoại thì không biết tự mình đến công ty tìm sao?” Ôn Chấn Hải nổi giận đùng đùng, hung dữ với Ôn Tình Noãn: “Nếu vẫn không được thì đến nhà anh ta!”

“Daddy!” Ôn Tình Noãn hét lên.

“Mày còn có mặt mũi để hét lên với tao à?” Ôn Chấn Hải sải bước đến trước mặt Ôn Tình Noãn: “Thành công thì ít, hỏng việc thì nhiều! Mày đi theo Tô Lương Mặc lâu như thế vãn không khiến anh ta mở miệng nói muốn lấy mày, đợi đến lúc chuẩn bị đính hôn thì mày lại nói cho tao mày có khối u trong đầu? Đồ vô dụng! Bây giờ bảo mày đi níu kéo Tô Lương Mặc mày còn không đồng ý, có sức ở đây hét vào mặt tao chỉ bằng nghĩ cách khiến người đàn ông đó đổi ý đi!”

“Daddy!” Ôn Tình Noãn không dám tin trừng mắt nhìn Ôn Chấn Hải, mắt mở to không nhúc nhích… Là Daddy của cô ta sao? Không thể tin được Daddy của cô ta lại có thể nói ra những lời như vậy.

“Làm sao? Tao nói sai rồi sao?” Ôn Chấn Hải sớm đã mệt mỏi vì Tô Lương Mặc, nếu cứ tiếp tục như vậy, sự nghiệp suốt mấy chục năm qua coi như xuống sông xuống biển, ông ta trừng mắt nhìn cô gái ruột của mình: “Hôm nay mày nhất định phải đến gặp người đàn ông đó, tao không quan tâm mày dùng cách nào, bắt buộc phải khiến anh ta tha cho Ôn Thị!”

Vừa nói ánh mắt rơi lên người Ôn Tình Noãn bỗng thay đổi, Ôn Tình Noãn bất giác nhíu mày, né tránh ánh mắt của Ôn Chấn Hải, trong lòng có dự cảm không lành.

Quả nhiên…

Ôn Chấn Hải cười hơ hơ, biểu cảm trên khuôn mặt cũng dịu đi rất nhiều.

“Tình Noãn, mặt của con đã bị hủy hoại rồi những chẳng phải vẫn còn cơ thể sao?” Ôn Chấn Hải nói với giọng dịu dàng, ánh mắt nhìn Ôn Tình Noãn như một đồ vật có giá đặc biệt, sắc mặt Ôn Tình Noãn ngày càng trắng bệch… Đây là những lời mà bố đẻ nên nói sao???

“Tô Lương Mặc có lạnh lùng như thế nào cũng vẫn là một người đàn ông” Ôn Chấn Hải ngồi xuống ghế, giơ tay vẫn gọi Ôn Tình Noấn: “Mau mau ngồi xuống kia” Ông chỉ vào ghế sofa phía đối diện, Ôn Tình Noãn mặt tái mét ngồi xuống sofa, nhìn bộ dạng như bị quỷ ám của bố cô ta, da đầu tê rần, nói: “Daddy, con không biết bố đang nói gì”

“Bố muốn con dùng cơ thể của mình đi quyến rũ Tô Lương Mặc: “Daddy! Sao bố có thể nói ra những lời như thế??” Ôn Tình Noãn mở to mắt.

Ôn Chấn Hải cười lạnh: “Tại sao bố không thể nói? Nếu con không muốn thì để bố bảo Tình Tuyết đi, mặt của Tình Tuyết cũng không bị hủy hoại, tuổi còn nhỏ, bây giờ những người nhà giàu đều thích cái vẻ xinh đẹp non nớt giống như Tình Tuyết… Á! Tại sao bố không nghĩ đến việc bảo Tình Tuyết đi chứ!” Ôn Chấn Hải nói đến đây võ mạnh lên đùi, kích động đứng lên.

Ôn Tình Noãn mặt cắt không còn giọt máu, cô ta lo lắng đứng dậy: “Daddy, để con đi!” Nhìn Ôn Chấn Hải hét lên.

Tâm mắt của Ôn Chấn Hải từ từ rơi lên người Ôn Tình Noãn, thắc mắc hỏi một câu: “Con?”

Ôn Tình Noãn cắn chặt môi, ánh mặt kiên quyết: “Vâng, con đi. Daddy… dù sao tình cảm suốt mười năm của con với Lương Mặc không phải là giả, Tình Tuyết là em gái ruột của con, với tính cách của Lương Mặc tuyệt đối sẽ không động vào Tình Tuyết. Daddy, chuyện này bố cũng biết mà”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 463


Chương 463

Ôn Chấn Hải nghĩ một lúc… Ý định vừa rồi chỉ là ông đột nhiên nghĩ ra, bây giờ nghĩ lại thấy rất đúng, Tô Lương Mặc người đàn ông đó nhất định sẽ không xuống tay với Tình Tuyết.

Hai người đều không phát hiện, sau cánh cửa lớ có một đôi mắt đố ky nhìn chằm chằm lên người Ôn Tình Noãn, Ôn Tình Tuyết với móng tay màu hồng, bấu chặt vào cửa đến nỗi còn vết móng tay ở đó. Cô ta cắn chặt môi hồng hào, ánh mắt hận không thể lột da Ôn Tình Noãn.

Đêm đến Ôn Tình Noãn không đến công ty tìm Tô Lương Mặc mà đi thẳng đến nhà của Tô Lương Mặc.

Nhà này không phải biệt thự Lí Ân ở Tứ Hoàn mà là nơi Tô Lương Mặc hay ở trước khi Ôn Tình Noãn trở thành người thực vật. Là một căn hộ cao cấp ở Nhị Hoàn, rộng 500 mét vuông, có hai tầng, nhưng đáng tiếc Tô Lương Mặc không ở đó.

“Cậu Tô đã rất lâu không về đây rồi” Một bảo vệ ở tòa nhà nói.

Đôi mắt Ôn Tình Noãn hiện rõ sự phẫn nộ… Tô Lương Mặc chẳng lẽ lại ở căn biệt thự ở Tứ Hoàn?

Vừa xuống xe, nhìn thấy biệt thự sáng đèn, mắt Ôn Tình Noãn rực lửa… Lương Tiểu Ý đáng chết, người phụ nữ đê tiện!

“Cốc cốc cốc”, thím Trương nghe thấy tiếng gõ cửa. Bà cũng biết những chuyện đã xảy ra gần đây, phu nhân qua đời, cậu chủ thì suýt nữa phát điên… Những chuyện này mãi sau bà mới biết nhưng cũng coi như là biết hết.

Lúc này nghe thấy tiếng gõ cửa, thím Trương đi mở cửa, ngoài cửa là một người phụ nữ xinh đẹp. Trí nhớ của thím Trương không tốt lắm nhưng vẫn có chút ấn tượng với người phụ nữ này.

Tâm trạng không tốt, bà lên tiếng hỏi: “Là cô? Cô đến đây làm gì?” Thím Trương nghe nói trước đây bà chủ đã bị người phụ nữ này đối xử cực kỳ tệ vì thế thím Trương bắt đầu hận Ôn Tình Noãn. Đương nhiên sẽ bày ra bộ mặt khó coi.

Ôn Tình Noãn không ngờ mình lại đi đến bước đường này!

Đến một người giúp việc cũng dùng những lời nói đó với cô!

Chắc chắn là Lương Tiểu Ý người phụ nữ đê tiện kia đã nói! Còn chuyện Tô Lương Mặc ra tay với Ôn Thị chắc chắn cũng là người phụ nữ đê tiện kia đã khiêu khích.

Ôn Tình Noãn vẫn chưa biết chuyện Lương Tiếu Ý đã qua đời.

“Tôi đến tìm Lương Mặc” Cô ta không chút khách sáo nhìn vào bên trong, thím Trương tuổi đã cao, gần đây chân cẳng cũng không nhanh nhẹn nữa, không chặn được Ôn Tình Noãn muốn xông vào biệt thự, chỉ có thể nổi giận: “Người phụ nữ này sao vậy? Chủ nhà không mời cô mà cô lại xông vào nhà là sao? Đúng là đồ không có giáo dục!”

Ôn Tình Noãn mặt mày hung dữ: “Bà già, bà câm miệng!”

Sau đó cô ta đi thẳng đến cầu thang: “Lương Mặc? Lương Mặc? Em là Tình Noãn!”

“Này! Cái đồ không có giáo dục kia! Cậu Tô đã nói không được cho cô vào biệt thự! Này này này… ai cho cô đi lên tầng?

Mau xuống đây! Mau đi đi! Cậu chủ tức giận thì không tốt đâu”

Mắt Ôn Tình Noãn sáng lên… Nói như vậy nghĩa là Tô Lương Mặc đang ở trong biệt thự.

Bờ môi hồng hào cong lên… Chỉ cần anh ở đây là tốt rồi.

“Lương Mặc? Lương Mặc…” Cô càng ngày hét lên càng to, càng nũng nịu.

Bỗng nhiên, một bóng người cao lớn xuất hiện ở cầu thang tầng hai. Ôn Tình Noãn chỉ còn mấy bước nữa là đến tầng hai, còn Tô Lương Mặc đang lạnh lùng đứng ở đó, Ôn Tình Noãn ngước đầu nhìn…

“Lương Mặc; Ôn Tình Noãn cười, nói một cách hờn dõi: “Tiểu Ý đâu?” Cô ta nghếch đầu nhìn, “Sao không thấy Tiểu Ý?”

“Cô rất muốn gặp cô ấy?” Giọng của người đàn ông có chút kì lạ, nhưng lúc này Ôn Tình Noãn chỉ nghĩ đến chuyện làm sao có thể quyến rũ người đàn ông trước mặt, hoàn toàn không chú ý đến khuôn mặt tuấn tú có chút u ám.

“Chúng em là bạn, dù cậu ấy đã từng làm điều có lỗi với em, những tất cả đều đã qua rồi. Suy cho cùng… cũng là bạn bè mười năm” Ôn Tình Noãn nói với giọng dịu dàng, cô muốn thể hiện mình là một người lương thiện và rất hiểu lòng người, như thế này Tô Lương Mặc mới có thể đem hai người ra so sánh, mới có thể biết ai mới là người thật sự tốt.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 464


Chương 464

Tô Lương Mặc vô cùng tức giận, bàn tay sau lưng nắm chặt lại… Lúc này anh thật sự muốn b*p ch*t người phụ nữ giả †ạo trước mặt. Thật nực cười, suốt mười năm qua, anh mù quáng coi cô là người phụ nữ lương thiện nhất thế gian.

“Cô thật sự muốn gặp sao?” Đôi mắt lạnh lẽo của người đàn ông dừng lại trên khuôn mặt Ôn Tình Noãn… “Cô thật sự muốn gặp Tiểu Ý sao?”

“Đúng, đúng thế. Đây còn có thể là thật hay giả sao? Tiểu Ý là bạn của em mà” Ôn Tình Noãn nói ấp a ấp úng, không biết †ại sao, cô ta bỗng có cảm giác kì lạ, nhưng không nói nổi là cảm giác gì. Nghĩ một lát cô ta cho rằng, câu trả lời này có thể chứng tỏ cô là người rộng lượng và hiểu lòng người, còn có thể làm dịu đi tình cảnh trước mắt. “Vậy được” Người đàn ông bỗng nhiên lên tiếng: “Cô đi theo tôi”

“Á?” Tô Lương Mặc chẳng thèm nhìn Ôn Tình Noãn, vòng qua cô ta đi xuống tầng dưới, Ôn Tình Noãn thấy vậy hỏi anh: “Đi, đi đâu?”

Người đàn ông không quay đầu lại, giọng nói có chút mỉa mai: “Không phải cô muốn gặp Tiểu Ý sao? Tôi đưa cô đi”

Ôn Tình Noãn ngồi lên xe của Tô Lương Mặc, đã rất lâu rồi cô ta mới lại được ngồi trên xe của Tô Lương Mặc.

Chiếc xe đi lên đường cao tốc, bỗng nhiên một cú đạp phanh khiến cơ thể Ôn Tình Noãn lao về phía trước, đang định nói gì đó thì chiếc xe lại phi với tốc độ 120km/h. Khuôn mặt Ôn Tình Noãn tái xanh: “Lương Mặc Lương Mặc, lái chậm thôi, em say xe”

Bàn tay đặt trên vô lăng bỗng khựng lại… Cậu Tô, anh lái chậm thôi, tôi khó chịu lắm… Cảnh tượng quen thuộc biết mấy.

Nhưng đổi một người khác, bàn tay vo thành nắm đấm đập vào vô lăng. Tốc độ 120km/h, lại còn là trên đường cao tốc!

Cú đấm này khiến vô lăng quay đi hướng khác, chiếc xe lao về phía lan can bên đường…

“Aaal” Ghế sau truyền đến tiếng hét chói tai của Ôn Tình Noãn, người đàn ông nhíu mày… Một người phụ nữ ồn ào!

“Câm miệng!”

“Lái, lái chậm một chút, em buồn nôn…”

“Dám nôn trên xe tôi, tôi sẽ vứt cô xuống xe ngay lập tức”

Giọng nói lạnh lùng thiếu kiên nhãn của người đàn ông khiến Ôn Tình Noãn mở to mắt, góc độ của cô ta chỉ có thể nhìn thấy nửa mặt của anh, vô cùng lạnh lùng.

Ôn Tình Noãn nhìn ra bên ngoài, cảnh vật lướt qua trước mặt cô ta, sau đó cô ta nhìn tốc độ hiện thị là “120”… Tim cô run rẩy, đây là đường cao tốc đó, Tô Lương Mặc là người nói được làm được!

Người đàn ông ngồi ghế lái phía trước, chân đạp ga, chiếc xe lao như tên bắn.

Ôn Tình Noãn cố gắng để không nôn ra, cô ta không biết chiếc xe sẽ đi đến đâu.

Đợi đến lúc chiếc xe tắt máy, cô ta mới phản ứng lại, cô ta xuống xe, cảnh vật trước mắt đều quay cuồng vừa xuống xe, Ôn Tình Noãn đã chạy đến thùng rác cạnh đó, gần như nôn hết tất cả thức ăn mà buổi tối cô ta đã ăn, bụng rỗng tuếch mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

“Lương Mặc, sao anh lại đưa em đến đây?” Chân Ôn Tình Noãn mềm nhữn nhưng vẫn đi đến bên cạnh Tô Lương Mặc, cô ta ngẩng đầu nhìn thấy hai chữ to đùng “T Y”…. Đây là trung †âm giải trí có khuôn khổ nhất của thành phố, cũng là nơi người giàu tụ tập. Hơn nữa, đây là sản nghiệp của Tô Lương Mặc.

Tô Lương Mặc không lên tiếng, lạnh lùng liếc nhìn Ôn Tình Noãn một cái, bàn tay đút trong túi áo, cơ thể cao lớn đi về phía trước, Ôn Tình Noãn thấy vậy, cắn chặt môi đi theo sau.

Tòa nhà cao cấp T Y, Ngụy Quảng Thành đang đứng đợi ở cửa lớn, “Boss, cậu đến rồi” Ngụy Quảng Thành vẫn kính cẩn như vậy, Tô Lương Mặc hững hờ đáp lại một tiếng: “Chú Ngụy”

Đây là một người hết lòng hết dạ vì nhà họ Tô, cũng là một trong số những người đã nhìn Tô Lương Mặc lớn lên, Tô Lương Mặc luôn tôn trọng và quan tâm họ.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 465


Chương 465

Lúc đi qua Ngụy Quảng Thành, anh dừng bước, anh hơi nghiêng đầu, Ngụy Quảng Thành lập tức đưa tai lại gân, nghe lời dặn dò của Boss.

Ngụy Quảng Thành sau khi nghe thấy mệnh lệnh có chút kì ái của Boss, không dám có bất kì biểu cảm gì, lập tức đáp “Vâng thưa Boss”

Boss ra mệnh lệnh… Hôm nay cô Ôn này e rằng phải chịu tội rồi.

Tô Lương Mặc bước đến tầng hầm thứ 3. Nơi này có chút đặc biệt.

Ôn Tình Noãn đi theo Tô Lương Mặc, lúc bước vào nhìn thấy mọi thứ bên trong, nhất thời sững sờ.

“Lương Mặc, sao anh lại đưa em đến bể bơi?”

Đúng, không sai chút nào, đây là bể bơi.

Người đàn ông trước mặt từ từ quay người, lạnh lùng nhìn Ôn Tình Noãn, dùng giọng nói lạnh như băng ra lệnh: “Nhảy xuống”

‘What???”

Ôn Tình Noãn nhảy dựng lên.

“Lương Mặc! Anh đừng đùa nữa! Anh biết mà! Em không biết bơi! Hơn nữa em sợ nước!” Lúc nhỏ Lương Tiểu Ý từng bị đuối nước, thế nên rất sợ bể bơi, lúc nhỏ Ôn Tình Noãn cũng bị đuối nước, nhưng Lương Tiểu Ý đã dùng sức lực nhỏ bé của mình đẩy cô ta lên bờ, nhưng ngay cả đã như vậy… đến giờ Ôn Tình Noãn vẫn sợ nước.

“Nhảy xuống!” Người đàn ông nheo mắt, “Nếu cô không nhảy xuống, tôi không ngại gọi người đến “giúp cô đâu”

“Lương Mặc, đừng như vậy…

Đừng như vậy? … Hơ hơ, lúc nhà họ Ôn các người hãm hại Tiểu Ý có từng nghĩ Tiểu Ý cũng sợ không?

Tô Lương Mặc nghĩ đến lần trước đưa Lương Tiểu Ý đến tham gia tiệc hội của nhà họ Ôn, em gái của Ôn Tình Noãn ~ Ôn Tình Tuyết đã làm những chuyện tàn nhẫn với Lương Tiểu Ý, “Nếu tôi nhớ không nhầm, cái mạng này của cô là Tiểu Ý đã bất chấp nguy hiểm chết đuối để cứu lại lúc hai người còn nhỏ. Cô không phải muốn gặp Tiểu Ý sao? Vậy thì: Giày đen của anh giãm “cạch cạch” xuống đất, anh bước đến trước mặt Ôn Tình Noãn, từ trên cao nhìn người phụ nữ giả tạo, bơ môi cong lên: “Vậy thì, nhảy xuống”

“Lương Mặc, anh có ý gì?” Cái gì gọi là, cô không phải muốn gặp Tiểu Ý sao, vậy thì nhảy xuống?

Có ý gì chứ???

Đôi mắt người đàn ông từ từ tối sầm lại, từng bước từng bước đi về phía Ôn Tình Noãn, ép cô ta nhảy xuống, biểu cảm trên khuôn mặt tuấn tú của anh thật sự đáng sợ, Ôn Tình Noãn sợ hãi lùi về sau.

“Cô sẽ sớm biết tôi có ý gì” Người đàn ông nói, cơ thể to lớn vẫn dồn Ôn Tình Noãn đến gần bể bơi, Ôn Tình Noãn mặt cắt không còn giọt máu, đôi mắt to tròn không ngừng chớp chớp, nước mắt sắp rơi xuống: “Đừng, đừng như vậy nữa, Lương Mặc, em sợ”

Cô sợ? Tiểu Ý không sợ sao?

“Năm đó Tiểu Ý cứu cô, cô không có chút cảm kích nào sao?” Khí lạnh trên người anh tan tỏa ra xung quanh, “Xem ra cô không muốn tự mình nhảy xuống rồi” Tô Lương Mặc nói xong, rút bàn tay đút trong túi áo ra, “tách” một tiếng, anh búng ngón tay.

Cửa bỗng nhiên được mở ra.

Là Ngụy Quảng Thành, ông đem theo mười mấy người đàn ông lôi thôi nhếch nhác. Trong số đó có người hơn 30 tuổi, có người đã ngoài 50 tuổi, gần như có hết đàn ông từ 30 đến hơn 50 tuổi.

Có cao có thấp, có gầy có béo, có người có vết xăm trên người.

Ôn Tình Noãn sững sờ, ngẩng đầu nhìn Tô Lương Mặc: “Lương Mặc, chuyện này, chuyện này là sao?”

Người đàn ông phía sau không thèm mở mắt ra, ngón tay ra hiệu cho Ngụy Quảng Thành, Ngụy Quảng Thành lập tức đi đến bên cạnh Tô Lương Mặc, giọng nói lạnh lùng vang lên trong phòng bể bơi trống rỗng: “Đi mời cô Ôn xuống nước”

“Vâng thưa Boss.”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 466


Chương 466

“Đợi chút!”

Lúc Ngụy Quảng Thành quay người đi: “Tôi giao T Y cho chú Ngụy nhiều năm như thế, tôi luôn xem trọng thủ đoạn của chú Ngụy. Hãy nhớ rõ, là ‘mời’ cô Ôn xuống nước chứ không phả Nếu chú Ngụy dùng những thủ đoạn đê tiện sẽ khiến tôi thất vọng lắm đó”

Giọng nói chẳng chút thiện cảm vang lên.

Người Ngụy Quảng Thành cứng đờ, liếc nhìn Ôn Tình Noãn đang đứng bên cạnh bể bơi, lập tức kính cẩn đáp: “Tôi biết rồi.

Quảng Thành nhất định không làm Boss thất vọng”

“Lương Mặc…” Ôn Tình Noãn run rẩy, chuyện đã đến nước này, nếu cô ta còn không phát hiện ra sự khác thường thì lãng phí bao nhiêu năm qua rồi: “Lương Mặc, em sợ, anh đưa em quay về được không?” Lúc này người có thể quyết định số phận của cô ta chỉ có Tô Lương Mặc, dù biết một khi người đàn ông lạnh lùng đó đưa ra quyết định thì sẽ không thay đổi, nhưng Ôn Tình Noãn vẫn lưng trừng nước mắt, cầu cứu Tô Lương Mặc một cách đáng thương.

Ngụy Quảng Thành đi về chỗ nhóm người đàn ông kia, nheo mắt, giọng nói bỗng vang lên: “Đều nghe thấy rồi chứ?

Phải thật khách sáo ‘mời’ cô Ôn xuống nước, không được thô bạo đẩy cô ta xuống nước!” Ngụy Quảng Thành nhìn một lượt nhóm người đàn ông, “Làm tốt chuyện này, mỗi người sẽ nhận được 100 vạn”

Nhóm người đàn ông nghe thấy vậy, hai mắt sáng lên… 100 vạn đó! Tuy số tiền đó không đủ để mua nhà ở thành phố S nhưng cũng đủ để bọn họ cờ bạc rồi.

Một tên vạm vỡ th* t*c đi đến trước mặt Ôn Tình Noãn, Ôn Tình Noãn hoảng hốt nhìn Tô Lương Mặc: “Lương Mặc, Lương Mặc…”

“Câm mồm” Lời còn chưa nói hết, người đàn ông đã hung dữ nhìn cô ta! Chính là người phụ nữ này! Chính là cô ta! Đưa giấy chứng nhận ly hôn cho Tiểu Ý! Chính là người phụ nữ này đã đẩy Tiểu Ý! Chính là cô ta… hết lần này đến lần khác hãm hại Tiểu Ý! Thậm chí, thậm chí… lấy tiền mua bọn lưu manh cưỡng h**p Tiểu Ý, may mắn thay, đến cuối cùng Tiểu Ý bỏ chạy được. Nhưng lúc đó, Tiểu Ý đã tuyệt vọng biết nhường nào!

“Cô từ từ thưởng thức sự tuyệt vọng này đi!” Ôn Tình Noãn, cô khiến Tiểu Ý đau đớn và tuyệt vọng như thế nào thì tôi muốn cô phải nếm mùi đau khổ và tuyệt vọng như thế!

“Lương Mặc, tại sao? Tại sao???” Lúc này mười mấy người đàn ông đã vây quanh Ôn Tình Noãn.

Tô Lương Mặc nghe thấy tiếng hét của Ôn Tình Noãn, đôi mắt lạnh như băng… Tại sao? Đến bây giờ cô ta vẫn không biết mình đã làm gì, lẽ nào vẫn còn chưa rõ sao? Hay là cô ta cho rằng tất cả mọi chuyện đó đều không làm tốn thương Tiểu Ý?

Khóe môi nhếch lên, anh nói với đám đàn ông: “Cô Ôn rất thích uyên ương nghịch nước, các người nếu có thể khiến cô Ôn l*n đ*nh thì mỗi người được 500 vạn”

Ôn Tình Noãn mở to mắt! Cô ta không dám tin!

Anh nói gì cơ?

Tại sao anh có thể làm như vậy?

“Lương Mặc, em là Tình Noãn!” Khuôn mặt của Ôn Tình Noãn không thể dùng mặt cắt không còn giọt máu để miêu tả nữa, cô ta cố gắng gợi chút tình cảm trong Tô Lương Mặc: “Tình cảm mười năm của chúng ta, tại sao anh lại làm như vậy?” Là Lương Tiểu Ý! Là người phụ nữ đê tiện đó! Chắn chắn là người phụ nữ đê tiện đó đã khiêu khích!

“Có phải là Lương Tiếu Ý không? Cô ta đã nói gì với anh?”

Ôn Tình Noãn hoảng hốt hỏi, nhìn những ánh mắt không chút thiện cảm xung quanh, cô ta lùi từng bước từng bước, chỉ còn một bước nữa là đến bể bơi rồi, trước có hổ sau có sói, phải làm sao đây, tuyệt vọng lan tỏa khắp cơ thể khiến cô ta nói mà chẳng thèm suy nghĩ nữa: “Có phải người phụ nữ đê tiện đó nói những điều không tốt về em với anh không? Lương Mặc, cô ta lừa anh đó, tình cảm suốt mười năm của chúng ta, lẽ nào anh vẫn không biết em là người như thế nào sao? Làm sao em có thể mua chuộc bọn lưu manh cưỡng h**p cô ta chứ… Cô ta lừa anh đó!”

ĐMI Một ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Ôn Tình Noãn, “Sao cô biết Tiểu Ý nói với tôi chuyện này?” Có tật giật mình à??

Cơn giận dữ trong nháy mắt bùng nổ!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 467


Chương 467

Căm hận gần như đè bẹp lý trí!

Cái loại phụ nữ này… Anh vì cái gọi là mặt mũi và tự trọng mà cùng loại phụ nữ này làm tổn thương người phụ nữ ngốc nghếch kiat Ôn Tình Noãn chết tiệt! Nhưng chết lại quá dễ dãi cho cô ta rồi.

Ánh mắt bỗng trở nên lạnh giá, lạnh thấu xương cốt: “Còn ngây ra đó làm gì? Không muốn tiền à?”

Những người đó lúc nghe thấy được nhận 500 vạn đã sững sờ rồi, bây giờ bị tiếng hét của Tô Lương Mặc ngay lập tức tỉnh táo lại: “Xin lỗi nhé, cô Ôn” Một người đàn ông vạm vỡ có vết xăm cười khà khà, lộ ra hàm răng vẫn còn mắc rau bên trong, Ôn Tình Noãn nhìn đã thấy buồn nôn.

“Cô Ôn, mời cô xuống nước” Tên đàn ông bước về phía trước, Ôn Tình Noãn sợ quá lảo đảo, “tõm” một tiếng, cả người rơi xuống nước. “Cứu, cứu mạng…” Cô ta hét lên, Tô Lương Mặc đứng ở trên bờ nhìn Ôn Tình Noãn vùng vẫy kêu cứu dưới nước, ánh mắt lại càng đau lòng… Lương Tiểu Ý người phụ nữ ngốc nghếch, lúc đó cô mới có mấy tuổi chứ, lúc đó cô cũng chân tay vùng vẫy đập nước để kêu cứu đúng không?

“Người phụ nữ này là của các người.” Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông truyền đến tai mỗi người, bọn họ vừa nghe thấy, lập tức hưng phấn nhảy xuống dưới bể bơi.

Tên đàn ông vạm vỡ có hình xăm là người đầu tiên tóm lấy Ôn Tình Noãn, tiếng cười “khà khà khà” vang lên: “Đừng sợ, cô Ôn, tôi đến cứu cô đây”

Khoảnh khắc rơi xuống nước, Ôn Tình Noãn tuyệt vọng vô cùng, cô ta không ngừng uống nước bể bơi, nước làm nhòa đi đôi mắt, một lần nữa nhớ lại năm đó cô ta bị ngã xuống nước đã sợ hãi như thế nào. Lúc này có người cứu cô ta nhưng cô ta chẳng thể nào vui nổi.

“Buông, buông tôi ra!” Mặt Ôn Tình Noãn tái mét, một người đàn ông ngoài 50 bảng tuổi bố cô ta giơ tay ra kéo váy cô ta xuống.

“Aaaaa!” Tiếng hét vang vọng trong bể bơi.

Ôn Tình Noãn tự tìm đến cửa chịu khổ đấy chứ. Tô Lương Mặc sớm muộn cũng sẽ ra tay với Ôn Tình Noãn, chỉ không ngờ hôm nay cô ta tự vác xác đến, khỏi mất công anh đến tìm cô ta.

Với người như Tô Lương Mặc mà nói, muốn xử lí Ôn Tình Noãn như thế nào, hoàn toàn không cần chuẩn bị trước, chỉ một cái chớp mắt anh cũng có thể nghĩ ra không ít cách ghê tởm mà người bình thường không nghĩ ra được.

Đây… không phải là đang diễn vở kịch “uyên ương nghịch nước” sao?

Ôn Tình Noãn không phải gái còn trinh, lúc người đàn ông ngoài 50 tuổi tiến vào bên trong Ôn Tình Noãn, Tô Lương Mặc ở trên bờ nhìn thấy rõ… không có máu chảy ra.

Anh nheo mắt, Ôn Tình Noãn từ lúc cấp ba đã ở bên anh, trong suốt mười năm qua, anh chưa bao giờ động vào Ôn Tình Noãn… Không cần nghĩ cũng biết được sự thật đằng sau.

Tô Lương Mặc phẫn nộ không phải vì Ôn Tình Noãn không còn là gái còn trinh và vì anh coi cô ta là thiên thần… Anh thật là ngu ngốc!

Người đàn ông nở nụ cười đầy mỉa mai… Anh hận bản thân đã nói những lời tàn nhãn với người phụ nữ ngốc nghếch kia.

Ôn Tình Noãn cầu cứu người đàn ông đứng trên bờ, nhưng lại bắt gặp ánh mắt lạnh thấu xương của người đàn ông đó. Cô †a run rẩy… Cô ta và người phụ nữ đê tiện kia không đội trời chung, không thể nào cùng tồn tại!

Sự nhục nhã ngày hôm nay cô ta nhất định sẽ trả lại gấp trăm lần nghìn lần!

Ôn Tình Noãn không cầu cứu nữa, cô ta cắn chắn răng, chịu đựng đau đớn trước mắt.

Thật… ghê tởm!

Ôn Tình Noãn cố gắng chịu đựng sự ghê tởm, mắt cụp xuống, che đi sự căm hận… Lương Tiểu Ý! Tất cả những gì hôm nay tôi phải chịu đựng nhất định sẽ trả lại cho cô! Đều là tại cô! Người phụ nữ đê I Lương Tiểu Ý người phụ nữ đê tiện, cướp chồng sắp cưới của tôi còn chưa đủ sao? Bây giờ còn hại tôi thành như thế này! … Ôn Tình Noãn cho rằng Lương Tiểu Ý nợ cô ta!

Xong việc, Ôn Tình Noãn được đưa lên bờ, bọ họ vứt cô ta lên bờ rồi chẳng quan tâm nữa. Tô Lương Mặc vẫy tay: “Chú Ngụy, đưa họ đi nhận tiền”

Mười mấy tên đàn ông nghe thấy vậy, mắt sáng lên, vội vàng đi theo Ngụy Quảng Thành rời khỏi bể bơi.

Ôn Tình Noãn như một con cá chết, không mảnh vải che thân nằm trên bờ, cô ta cố gắng mở mắt ra, một đôi giày Ý được làm bằng tay xuất hiện trước mắt cô ta.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 468


Chương 468

Mở mắt ra, Ôn Tình Noãn từ từ ngước mắt lên, chạm phải đôi mắt tối như mực của người đàn ông, đôi môi hồng hào bị mấy tên kia hôn đến sưng vù, nhìn đôi môi run rẩy, có chút khiến người ta đau lòng, nhưng lúc này nhìn người phụ nữ này r*n r*, Tô Lương Mặc lại nảy ra ý định chơi đùa.

Đến bây giờ vẫn muốn quyến rũ anh sao? … Thật đáng tiếc… “Tôi không có hứng thú với cô” Thế nên không phải giả vờ đáng thương nhìn anh. Nghe người đàn ông nói vậy, cơ thể Ôn Tình Noãn run rẩy, “Tại sao?”

Cô ta muốn biết, tại sao anh lại đối xử với cô ta như vậy??

Người đàn ông cười nhạt… Anh có cần phải giải thích với cô ta không?

Tô Lương Mặc quay người rời đi, Ôn Tình Noãn tức giận hét lên: “Tô Lương Mặc! Anh quay lại! Anh quay lại giải thích rõ đã rồi đi!”

“Hơ hơ” Người đàn ông lắc đầu, anh có trách nhiệm nói rõ với cô ta sao?

Ôn Tình Noãn chịu kích động lớn, cô ta tuyệt vọng, cô ta không cam tâm, sự căm hận Lương Tiểu Ý bỗng trào dâng!

“Tô Lương Mặc! Tại sao lại đối xử với em như thế? Em đã làm gì sai? Rõ ràng em là người bị hại mà! Lương Tiểu Ý người phụ nữ đê tiện đó cướp anh khỏi em! Hào quang của bà chủ Tô, tên tuổi của phu nhân nhà họ Tô, sự ngưỡng mộ của mọi người, tất cả những thứ đó đều thuộc về em! Cô ta là kẻ trộm!

Cô ta là đồ đê tiện! Cướp hết tất cả của em! Hôm nay người nên bị cưỡng h**p là cô ta chứ không nên là em! Tô Lương Mặc, anh mở mắt ra mà nhìn! Cô ta mới là kẻ trộm! Cô ta cướp đi tất cả của eml”

Bước chân của người đàn ông bỗng khựng lại, gân xanh nổi lên.

Quay người, sải bước thật nhanh đến trước mặt Ôn Tình Noãn, toàn cơ thể Tô Lương Mặc toát ra sát khí!

Trong nháy mắt, nhiệt độ ở bể bơi tụt xuống âm độ!

Anh cắn chặt môi! Ánh mắt liên tục thay đổi!

Cuối cùng!

Bùng nổi!

Khí lạnh khiến Ôn Tình Noãn không thở nổi!

“Cô nói Tiếu Ý là kẻ trộm, cướp đi tất cả của cô, trước khi nói những lời này, sao cô không ngẫm nghĩ lại, cô có mặt mũi để nói những lời này sao?”

Ánh mắt sắc nhọn như dao găm, anh nhấc chân lên, mũi giày giãm lên vết sẹo ở xương quai xanh Ôn Tình Noãn: “Vết sẹo này là sao? Xem trộm nhật ký của Tiểu Ý sau đó tự tạo ra vết sẹo này. Ôn Tình Noãn, lúc đó cô mới bao nhiêu tuổi chứ, mới trẻ người non dạ đã có âm mưu ghê tởm đó rồi, tại sao cô phải tạo ra vết sẹo giống với miêu tả trong nhật ký của Tiểu Ý? Hả? Cô đừng có nói với tôi rằng cô chỉ nghịch mà thôi, cô muốn cảm nhận sự đau đớn mà cô ấy đã phải chịu đựng”

Giọng người đàn ông lộ rõ sự vô tình máu lạnh lẫn chế “Ôn Tình Noãn! Cô nói xem nào, cô tự làm thương xương quai xanh của mình vì mục đích gì? Hả?” Chữ “hả” cuối cùng có thể thấy rõ Tô Lương Mặc sắp phát điên lên rồi, ánh mắt đầy tia máu, căm hận lan tỏa khắp nơi!

Cũng vì vết sẹo này… vì vết sẹo này! Anh đã sai hết lần này đến lần khác… Anh căm hận người phụ nữ trước mặt, càng căm hận chính mình! Cho dù có phải vì vết sẹo hay không, anh đã tự tin đến mù quáng mà nhận nhầm người. Anh coi người phụ nữ độc ác ghê tởm này như một thiên sứ lương thiện, đơn thuần, ai ai cũng yêu mến!

Đầu Ôn Tình Noãn kêu ong ong, cô ta sững sờ… Đến chuyện này mà anh cũng đã biết!

“Là cô ta nói, là cô ta nói đúng không? Đồ đê tiên! Đê tiện!

Đê tiện! Cô ta hủy hoại khuôn mặt của em! Đúng là một người phụ nữ đê tiện độc ác ghê tởm!” Ôn Tình Noãn hung dữ chửi mắng, Tô Lương Mặc ngồi xuống, giáng một cái bạt tai lên mặt Ôn Tình Noãn!

“Ôn Tình Noãn! Tô Lương Mặc tôi không đánh phụ nữ! Là cô khiến tôi không nhịn được nữa!” Anh nheo mắt, “Cô không phải muốn biết ai đã hủy hoại khuôn mặt của cô sao? Để tôi nói cho cô” Tô Lương Mặc tiến lại gần Ôn Tình Noãn, nói ra ba chữ.

Ôn Tình Noãn mở to mắt, hét lên một tiếng: “Aaaaaa!”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 469


Chương 469

Ánh mắt đầy hoảng hốt… Không! Không! Không thể nào!

“Anh lừa em đúng không? Anh đang giúp Lương Tiểu Ý người phụ nữ đê tiện đó thoát tội!”

Sau đó Tô Lương Mặc đáp lại cô ta bằng một cái khịt mũi.

“À đúng rồi” Tô Lương Mặc bỗng nhiên quay người lại, nói: “Chuyện xảy ra ngày hôm nay, tôi sẽ không nói cho Ôn Chấn Hải biết đâu”

Ôn Tình Noãn không ngu ngốc, lập tức hiểu được ý tứ trong lời nói của anh… Thế nên lúc nhìn Tô Lương Mặc rời đi ánh mắt cô ta cực kỳ phức tạp.

Ý tứ của Tô Lương Mặc không đơn giản, anh không nói ra chuyện ngày hôm nay, cũng có nghĩa là… Mặc kệ cô sau khi quay về bịa đặt câu chuyện như thế nào, sau đó, cô ta có thể trả thù rồi.

Đúng! Người đàn ông đang ra hiệu cho cô ta… Anh cho cô ta cơ hội trả thù.

Ôn Tình Tuyết hủy hoại khuôn mặt cô ta, Ôn Tình Noãn không thể nào không hận!

Biết rõ Tô Lương Mặc đang lợi dụng cô ra, nhưng cô ta vẫn động lòng.

Ôn Tình Tuyết hủy hoại khuôn mặt cô ta, Ôn Tình Noãn ghi nhớ điều đó trong lòng, lúc cô ta nằm viện, Ôn Tình Tuyết còn làm ra bộ dạng quan tâm lo lắng cho cô ta, bây giờ nghĩ lại thật là ghê tởm!

“Ôn Tình Tuyết!” Ôn Tình Noãn kìm nén sự đau đớn toàn cơ thể, cô chống tay xuống đất đứng lên! Ánh mắt tràn đầy sự căm hận.

Tô Lương Mặc rời khỏi T Y, chiếc xe lao lên đường cao tốc!

Cửa kính được mở ra! Gió lạnh luồn vào trong xe, phả vào mặt anh, đau tận xương tủy, sau đó anh như thể không nhận thức được điều đó, lái xe với tốc độ bàn thờ.

Ôn Tình Noãn không về nhà luôn mà ở bên ngoài một đêm.

Cô ta cần tạo một hiện trường giả.

Lúc cô ta về đến nhà họ Ôn, Ôn Chấn Hải không hề đi đâu cả, ông ta ngồi ở nhà đợi cô ta quay về.

Vừa nhìn thấy bóng của Ôn Tình Noãn xuất hiện trước cửa nhà, Ôn Chấn Hải lập tức đi đến, “Sao rồi sao rồi?” Ông ta rối rít hỏi thăm. Ôn Tình Noãn vừa bị cưỡng h**p đến ghê tởm, mà tất cả đều là do bố ruột của cô ta, vì người đàn ông trước mặt muốn cô ta đi quyến rũ Tô Lương Mặc mới khiên cô ta bị như vậy.

Lúc này, nghe thấy lời hỏi thăm của ông ta, nghĩ đến chuyện xảy ra ở bể bơi tối qua, Ôn Tình Noãn không kìm nén được sự căm hận với Ôn Chấn Hải trong lòng.

Nhưng cô ta rất nhanh đã đè nén xuống, cô ta chớp mắt, dịu dàng nói: “Daddy, con mệt cả đêm bây giờ mới về đến nhà” Cô ta vẫn dùng giọng nói nũng nịu đó, Ôn Chấn Hải vừa nghe thấy mắt đã sáng lên, khuôn mặt khó coi cuối cùng cũng nhìn thấy mặt trời, vừa cười vừa kéo tay Ôn Tình Noãn: “Daddy biết con giỏi nhất mài! May mà Daddy đã nghe lời con, nếu để Tình Tuyết đi, nói không chừng sẽ hỏng chuyện. Con gái ngoan, mệt cả đêm rồi, mau đi nghỉ ngơi đi”

Ôn Chấn Hải hiểu lầm “mệt cả đêm” của Ôn Tình Noãn là một đêm vui vẻ giữa Ôn Tình Tuyết và Tô Lương Mặc. Nghe xong, đáy mắt Ôn Tình Noãn lạnh lẽo, bỗng nhiên ôm lấy cánh tay của Ôn Chấn Hải: “Daddy, không vội. Con có chuyện muốn nói với bố”

Ôn Chấn Hải nhìn Ôn Tình Noãn chần chừ do dự, lập tức nói: “Con nói đi, chỉ cần có thể giúp Daddy sẽ giúp con”

Ôn Tình Noãn ngước mắt nhìn Ôn Chấn Hải: “Thật ạ?”

“Đương nhiên rồi”

Ôn Tình Noãn giơ tay lên chỉ vào vết sẹo trên mặt, do dự nói: “Uương Mặc nói, muốn làm phu nhân nhà họ Tô, mặt không được có sẹo…”

“Vậy… vậy phải làm như thế nào?” Ôn Chấn Hải chau mày, “Lúc trước mấy chỗ phẫu thuật thẩm mĩ đều nói vết thương trên mặt con quá sâu, e rằng không xóa đi hết được vết sẹo.

Trừ phi cấy ghép da, nhưng hiện tại không có người hiến tặng…” Ôn Chấn Hải đang nói bỗng nhiên khựng lại.

Ôn Tình Noãn chớp chớp đôi mắt to tròn, nói: “Tình Tuyết là em gái con, phản ứng bài xích chắc sẽ rất nhỏ, nếu Tình Tuyết có thể cấy ghép da cho con…” Lời còn chưa nói hết, Ôn Tình Noãn bỗng bịt miệng lại: “Aaa, con nói gì không biết, sao con lại có suy nghĩ này chứ??”

Ôn Chấn Hải kinh ngạc!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 470


Chương 470

Ông ta vắt tay sau lưng đi đi lại lại ngẫm nghĩ. Ôn Tình Noãn thấy Ôn Chấn Hải đi đi lại lại, cô ta cắn chặt môi, nói một cách vô tội: “Daddy, thôi bỏ đi… Con thấy cả đời này con cũng không có số trở thành bà chủ Tô “Sao có thể thôi được”

Ôn Chấn Hải không biết có phải bị lời nói của Ôn Tình Noãn làm kích động hay không, ông ta bỗng lên tiếng: “Tình Noãn, con mệt cả đêm rồi, lên tâng nghỉ ngơi trước đi, chuyện cấy ghép da Daddy sẽ giúp con giải quyết”

“Vâng ạ…” Ôn Tình Noãn trả lời, ngay sau khi quay người đi, ánh mắt lập tức trở nên nguy hiểm… Ôn Tình Tuyết, hại người hại mình, mày hủy hoại khuôn mặt của tao thì tao cũng sẽ hủy hoại khuôn mặt mày.

Ôn Chấn Hải cũng đi lên tầng, đến phòng ngủ của con gái út, thật ra ban nãy Ôn Tình Tuyết núp ở trong góc nghe cuộc đối thoại giữa Ôn Chấn Hải và Ôn Tình Noãn, thấy Ôn Chấn Hải đi lên tầng, cô ta vội vàng chạy vào phòng ngủ của mình, lúc này, Ôn Chấn Hải đang đứng bên ngoài gõ cửa.

Ôn Tình Tuyết mặt tái mét trốn trong phòng ngủ… Cô ta không muốn! Cô ta ôm mặt: “Tôi không muốn, tôi không muốn!”

“Tình Tuyết, mở cửa!”

Ôn Tình Tuyết trốn ở trong phòng, không dám lên tiếng. Cô †a nín thở, nhìn chằm chằm cửa phòng.

“Tình Tuyết, hiểu chuyện một chút, bố biết con ở trong phòng. Bố còn biết lúc nãy con nghe lén bố và chị con nói chuyện. Thế cũng tốt. Nếu con đã biết rồi thì bố không cần mất công nói lại lần nữa” Ôn Chấn Hải không vui: “Nếu không mở cửa bố sẽ gọi quản gia đến”

Mặt Ôn Tình Noãn trắng bệch, cô ta biết quan gia có tất cả chìa khóa các phòng trong nhà.

Cô ta run rẩy đi đến cửa, giơ tay ra, bàn tay run run trông cực kỳ đáng thương.

“Cạch”, tiếng mở cửa vang lên, “Daddy, huhu, con không muốn…”

Lúc Ôn Tình Tuyết mở cửa ra, nhìn thấy Ôn Chấn Hải, nước mắt cứ thế rơi ra.

Ôn Chấn Hải trách mắng Ôn Tình Tuyết: “Sao con lại không hiểu chuyện như thế? Chỉ có chị con mới có thể có được trái tim của Tô Lương Mặc, nhà họ Ôn chúng ta mới có đường sống, chẳng phải chỉ là cấy ghép da cho chị con thôi sao? Con yên tâm, sau này nếu có người phù hợp, Daddy nhất định sẽ cấy ghép lại cho con”

Nói thật đơn giản!

Ôn Tình Tuyết cụp mắt xuống, che đi sự phẫn nộ trong đáy mắt… Giống nhau sao?

Làn da bẩm sinh với da sau khi cấy ghép có thể như nhau sao?

Hơn nữa, đang yên đang lành, ai muốn hiến tặng da cho người khác cấy ghép chứ??

“Không, không thể dùng da ở đùi hay cánh tay của chị sao?” Ôn Tình Tuyết biết nếu không thuyết phục được Ôn Chấn Hải, cô ta sẽ phải cho Ôn Tình Noãn da để cấy ghép. Cô ta không muốn!

“Như nhau sao?” Ôn Chấn Hải nghĩ một lúc rồi nói: “Trên người chị con không được có thêm bất kì vết sẹo nào nữa, con phải biết rằng, người chị con sẽ lấy là Tô Lương Mặc”

Ôn Tình Tuyết cắn chặt răng!

Anh Mặc rõ ràng là của cô ta!

Ôn Tình Noãn một đứa giả nai lẫn thảo mail “Quyết định như vậy nhé” Ôn Chấn Hải không cho Ôn Tình Tuyết lựa chọn, ông ta đến không phải để thương lượng mà đến để thông báo cho Ôn Tình Tuyết một tiếng, con gái phải thương yêu nhưng sự nghiệp còn quan trọng hơn, trước khi rời đi, Ôn Chấn Hải nói: “Con dám giở trò, bố sẽ đuổi con ra khỏi nhà”

Đuổi ra khỏi nhà!

Mặt Ôn Tình Tuyết tái mét! Không được không được, đuổi ra khỏi nhà thì làm gì có tiền mua sắm ăn uống sống qua ngày như bây giờ chứ? Cô ta không muốn giống Lương Tiểu Ý vì cuộc sống mà bôn ba chịu khổ.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 471


Chương 471

Cắn chặt răng!

“Vâng, con biết rồi Daddy” Ôn Tình Tuyết nghĩ đến lúc đó có thể dùng da trên đùi của cô ta. Chỉ cần sau đó bỏ tiền tìm một bác sĩ tốt, chăm sóc một thời gian sau đó đi xóa vết sẹo là được.

Ôn Chấn Hải nghĩ chuyện này nên càng nhanh càng tốt.

Trong phòng phẫu thuật, Ôn Tình Noãn và Ôn Tình Noãn năm trên hai chiếc giường bệnh, lúc này vẫn chưa tiêm thuốc tê, bác sĩ cũng chưa đến.

Ôn Tình Tuyết cười: “Chị à, chị yên tâm, vì muốn mặt chị đẹp lên, Tuyết Nhi không sợ đau”

Ngẩng đầu chạm phải ánh mắt cười như không cười của Ôn Tình Noãn.

“Hơ hơ; Ôn Tình Noãn cười: “Thật ra Tô Lương Mặc chưa bao giờ nói muốn cưới chị, tôi hôm đó cả đêm không về cũng không phải là ở cùng với Tô Lương Mặc”

Sắc mặt Ôn Tình Tuyết chợt thay đổi: “Chị có ý gì?”

“Chị nói, hôm đó, Tô Lương Mặc đưa chị đến bể bơi, sau đó ở bể bơi của T Y chị bị cưỡng h**p, à không, bị bọn chúng lần lượt cưỡng h**p, có một người đàn ông bụng bia ngoài 50 tuổi, bằng tuổi bố của chúng ta, em không biết ghê tởm như thế nào đâu”

Ôn Tình Tuyết nhảy dựng lên: “Em đi nói với Daddy”

“Đi đi” Ôn Tình Noãn không ngăn cản, còn động viên Ôn Tình Tuyết đi nói với bố, Ôn Tình Tuyết đi đến trước cửa phòng phẫu thuật nhưng không tài nào mở ra được, đẳng sau truyền đến giọng nói của Ôn Tình Noãn: “Sao thế? Không mở được cửa? Không mở được cửa là đúng rồi”

“Chị, chị làm gì thế?” Ôn Tình Tuyết trừng mắt: “Chị đã mua chuộc bác sĩ???”

“Ha ha” Ôn Tình Noãn nói: “Cũng không ngu ngốc lắm”

“Chị, rốt cuộc chị muốn làm gì?” Ôn Tình Tuyết khóc lóc cầu xin: “Em là em gái của chị, là em gái ruột đó. Tại sao chị lại đối xử với em như vậy?”

Ôn Tình Noãn phẫn nộ!

“Lúc mày làm thương khuôn mặt của tao sao không nghĩ tao là chị của mày, chị ruột???” Ôn Tình Noãn nổi giận đùng đùng, cô ta hận không thể lột da thịt của Ôn Tình Tuyết, bỗng nhiên nở một nụ cười kì quái, giọng nói khiến người khác sởn gai ốc: “Yên tâm, lát nữa bác sĩ sẽ đến, sẽ tiêm đủ lượng thuốc tê cho mày. Khuôn mặt mày dị ứng với thuốc tê, có khả năng sẽ không thể nào hồi phục được”

“Chị”

Bác sĩ bước vào!

“Tôi muốn ra ngoài! Thả tôi ra ngoài! Tôi nói cho các người biết, Daddy sẽ không tha cho các người đâu!”

Trong một bệnh viên tư nhân trên bờ đại dương tươi đẹp của San Francisco Mỹ, người phụ nữ từ từ tỉnh lại.

Lúc Lương Tiểu Ý tỉnh lại vẫn chưa hoàn toàn khôi phục ý thức.

“Đói…” Lúc cô nói ra từ này thì hoàn toàn tỉnh táo… Cô cho rằng cô đã chết, cô cho rằng nơi này là thiên đường, nhưng người chết tuyệt đối sẽ không cảm thấy đói. Thế nên cô… vẫn còn sống??

“Em tỉnh rồi à?” Một giọng nói quen thuộc từ cửa phòng truyền đến, Savvy vẫn luôn ở phòng quan sát bên cạnh, anh ta nhìn chằm chằm Lương Tiểu Ý, lúc Lương Tiểu Ý tỉnh lại, Savvy lập tức đứng lên, vội vàng bước đến phòng của Lương Tiểu Ý, đẩy cửa đi vào.

“Savvy?” Lương Tiểu Ý hoa mắt nhưng vẫn có thể nhận ra được giọng nói của Savvy: “Savvy, em không phải chết rồi sao?” Cô dự đoán không sai, lần đó phát bệnh, cô không còn cơ hội sống nữa.

“Không, em vẫn chưa chết” Savvy bước đến trước giường bệnh, anh đau lòng sờ lên mặt Lương Tiểu Ý, “Em vẫn còn sống”

“.. Sao có thể??” Lương Tiểu Ý nghiêng đầu ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn lên tiếng hỏi.

“Đừng quan tâm những thứ này, anh đi lấy đồ ăn cho em.

Cháo gà ác mà em thích ăn nhất” Người đàn ông với đôi mắt nâu cười, nói xong quay người đi lấy đồ ăn cho Lương Tiểu Ý.

Không lâu sau, Savvy quay lại, đẩy một xe đồ ăn khói bay ngây ngút.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 472


Chương 472

Lúc Savvy bưng bát cháo gà ác đến trước mặt Lương Tiểu Ý, “Cẩn thận nóng đó” Lương Tiểu Ý nhìn bát cháo nóng hổi trước mặt, nước mắt không kìm nén được nữa mà rơi xuống, cô ngẩng đầu lên, nhìn Savvy, giọng nói khàn khàn đầy cảm kích: “Cảm ơn anh, anh lại cứu em khỏi tay của thần chết một lần nữa rồi”

Một bàn tay giơ ra, đặt lên đầu Lương Tiểu Ý, Lương Tiểu Ý nhất thời cứng đờ nhưng ngay sau đó, cô từ từ thả lỏng…

Tất cả biểu cảm của cô đều rơi vào mắt Savvy, nhưng anh không có bất kì sự không hài lòng nào, ngược lại lúc Lương Tiểu Ý cố gắng thả lỏng, anh dịu dàng nói: “Không sao, không quen cũng không có gì lạ cả. Ưu điểm lớn nhất của anh chính là kiên nhẫn đó.”

Savvy rất dí dỏm, Lương Tiểu Ý thoải mái hơn rất nhiều, cô nở nụ cười.

Savvy bỗng nhiên đặt bát canh trong tay xuống, ngồi xuống trước giường nhìn Lương Tiểu Ý.

“Làm gì thế? Sao mà nghiêm túc quá vậy??” Lương Tiểu Ý bị đôi mắt màu nâu nhìn chằm chằm khiến cô không tự nhiên.

“Tiểu Ý, có thể nhìn thấy em bình an vô sự, nhìn thấy nụ cười của em một lần nữa, anh thật sự rất vui mừng”

Tiểu Ý cắn môi… Cô hiểu tâm ý của Savvy, nhưng cô không có cách nào chấp nhận ngay lập tức. Vì thế cô chuyển chủ đề khác: “Savvy, em đói lắm”

Savvy khựng lại, cụp mắt xuống, che đi sự thất vọng, ngay sau đó, anh nở nụ cười, khôi phục lại tinh thần.

“Ăn trước đã nhé” Savvy bưng bát cháo đến, Tiểu Ý định ngồi dậy nhưng Savvy ngăn cản cô: “Cơ thể em vẫn còn yếu lắm, đừng có động đậy, để anh bón cho em” Anh nâng đầu giường lên, sau đó bưng bát cháo, muốn bón cho Tiểu Ý. Tiểu Ý cảm thấy không được tự nhiên: “Không sao đâu, em tự ăn được mà” Nhưng Savvy lại né ra, múc một thìa cháo đưa đến miệng Lương Tiểu Ý: “Đồ ngốc, nếu có một ngày nào đó anh bị ốm nặng, chắc chắn sẽ có người bón cho anh. Không sao đâu, chúng ta là bạn mà”

Lương Tiểu Ý có chút áy náy, cô nuốt miếng cháo. Nước mắt tí tách tí tách rơi xuống, “Đang yên đang lành, khóc gì chứ?” Giọng nói của người đàn ông rất dịu dàng, trong cuộc đời của cô Savvy luôn là nhân vật lạc quan vui vẻ, “Savvy, cảm ơn anh… ngoài lời này ra em không biết phải nói gì cả”

Bữa cơm này, Lương Tiểu Ý thật sự rất lúng túng.

Nhưng cuối cùng vì không muốn Savvy buồn nên cô ăn hết sạch sành sanh.

“Anh có thể nói với em đã xảy ra chuyện gì không?” Cô liếc nhìn đồng hồ trên tay Savvy… Đồng hồ này không chỉ có thể nhìn thấy thời gian mà còn có thể nhìn thấy ngày tháng.

Lương Tiểu Ý sững sờ khi biết mình hôn mê lâu như thế.

Savvy kéo một chiếc ghế lại rồi ngồi xuống, tỉ mỉ kể lại những chuyện đã xảy ra trong thời gian qua.

Bao gồm chuyện tổ chức tang lễ, cũng bao gồm chuyện Tô Lương Mặc thông qua nhật ký mà cô để lại đã biết tất cả mọi chuyện, Tô Lương Mặc cũng tham dự tang lễ, nhưng không nói cho cô biết giấy chứng nhận kết hôn kia là giả. Anh ta nói cho Lương Tiểu Ý biết vì tình thế lúc đó rất nguy cấp nên anh ta chỉ có thể tiêm thuốc chưa hoàn chỉnh cho cô. Nhưng thuốc này sẽ có di chứng, sau khi tiêm thuốc, cô gần như giống người chết. Có một điều bệnh NE đã được chữa trị thành công, lúc nghe thấy vậy cô mở to mắt không dám tin: “Thật sao?”

“Đương nhiên” Savvy cười cười sờ khuôn mặt bánh bao của Lương Tiểu Ý.

Còn những chuyện khác, Savvy không nói.

Không nói sau khi cô “chết” Tô Lương Mặc đã điên cuồng như thế nào, không nói người đàn ông đó đã nhận thức được những sai lầm của anh, cũng không nói người đàn ông đó tổ chức đám cưới mà cô hằng ao ước.

“Chỉ có… những chuyện này thôi sao?” Lương Tiểu Ý cắn môi: “Anh ấy… anh ấy đã nói gì?”

“Không nói gì, chỉ đến tham dự tang lễ của em… Em biết mà, bọn em đã ly hôn rồi”

Đúng thế… Bọn họ đã ly hôn rồi. Thật là ngốc nghếch…
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 473


Chương 473

Lương Tiểu Ý tự mỉa mai mình, cô nhắm mắt lại. Cô nghĩ, cô cần thời gian để suy ngẫm.

“Đúng rồi, Savvy, đứa bé… không sao chứ?” Cô mở mắt ra, Savvy nở nụ cười đầy an ủi: “Yên tâm nhé, đứa bé vẫn tốt. Có điều nếu em còn không tỉnh lại thì thật sự sẽ có chuyện đó”

“Tiểu Ý, em có từng nghĩ, sau này sẽ sống như thế nào chưa?” Cô định sống như thế nào?

Lương Tiểu Ý giơ tay lên, nhìn vết sẹo ổ cổ tay, nở nụ cười đắng chát: “Đôi tay này đã bị em cắn nát… Nếu là một người bình thường thì không sao. Nhưng em là bác sĩ khoa não, em cần phẫu thuật. Tay của em không vững nữa, sau này, sau này không thể nào làm phẫu thuật nữa rồi” Lương Tiểu Ý cười đau khổ.

“Em muốn… yên tĩnh một lát”

“Được”

Savvy rời khỏi phòng bệnh.

Lương Tiểu Ý nhớ lại mọi chuyện, cô cần bình tĩnh lại…

Người đàn ông đó thật sự vô tình máu lạnh!

Bọn họ ly hôn rồi, anh chê cô bẩn thỉu, anh chê đứa bé trong bụng… cô lẩm bẩm: “Lương Tiểu Ý yêu Tô Lương Mặc đến chết cũng không ngừng yêu… Vậy mình có được coi là đã chết một lần rồi không? Vậy có thể không cần tiếp tục yêu người đàn ông vô tình kia nữa đúng không?”

Không sai… Chính là như vậy!

Hơn nữa…

Cô không thể nào tha thứ cho anh!

Nếu không có Savvy, cô và đứa bé trong bụng đã chết thật rồi. Cô chết cũng không sao nhưng đứa bé, cô mất bao nhiều công sức, chịu bao nhiêu cực khổ để giữ lại đứa bé.

Nếu không có Savvy, đứa bé đã sớm chết vì người đàn ông vô tình máu lạnh kia rồi!

Hận!

Căm hận lan tỏa khắp trái tim!

Anh suýt nữa trở thành người hại chết đứa bé! Anh là một người độc ác! Anh lừa cô thê thảm! Nếu Savvy đã nói bệnh NE được chữa trị thành công rồi thì cô cần phải có một cuộc sống mới!

Không cần có bất kì liên lạc với người đàn ông suýt nữa hại chết đứa bé trong bụng cô nữa!

Thật ra Lương Tiểu Ý nghĩ sâu xa hơn… Tô Lương Mặc suýt nữa thì hại chết đứa bé, nếu Tô Lương Mặc biết đứa bé vẫn còn sống thì không có lợi cho đứa bé chút nào!

Lương Tiểu Ý nghĩ đến đây, ánh mắt kiên cường cứng rắn của một người mẹ bỗng trào dâng!

“Cả đời này tôi sẽ không để đứa bé xuất hiện trước mặt người đàn ông đó” Lương Tiểu Ý thật sự rất sợ Tô Lương Mặc làm hại đứa bé, cô nhất định phải bảo vệ đứa bé thật tốt!

Nước Z Tô Lương Mặc quay về đã được hai tháng.

Giông bão từ thành phố S lan tỏa khắp nước Z!

Thê thảm nhất chính là tập đoàn Ôn Thị của thành phố S.

Đã tuyên bố phá sản!

Điểm mấu chốt chính là nhà họ Ôn tham gia “Kế hoạch Hải Nguyên” bị đồn ra ngoài, vốn chỉ là một ngọn lửa nhỏ, không ngờ cuối cùng lại là một ngọn lửa lớn có thể đốt cháy mọi thứ!

Ôn Chấn Hải bị cảnh sát bắt giữ, trước ngày ra tòa, con gái lớn của nhà họ Ôn mất tăm mất tích. Ôn Chấn Hải phá sản, để lại một đống nợ nần cho vợ con. Bà Ôn và Ôn Tình Tuyết đã quen với cuộc sống giàu sang cũng đã biết như thế nào là sét đánh giữa ban ngày, hơn nữa, khuôn mặt của Ôn Tình Tuyết đã bị hủy hoại.

Chuyện này liên lụy đến mấy chục xí nghiệp, thật không ngờ tập đoàn tài chính Tô Thị có tiếng của nước Z là người đứng sau chuyện này.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 474


Chương 474

Tô Viên nhà họ Tô.

Mười mấy chiếc xe hàng hiệu nối đuôi nhau dừng trước cổng Tô Viên, dẫn đầu là chiếc Rolls-Royce, mở cửa ra là một đôi chân thon dài.

Người đàn ông xuống xe, cơ thể cao lớn vạm vỡ. Lục Trâm cũng xuống xe, sau đó là Vân Đồng, số vệ sĩ còn lại mặc đồ vest màu đen giày da.

“Cậu chủ, cậu về rồi ạ. Ông nội đang đợi cậu ở Trang Viên.

Ông nội rất tức giận”

“Biết rồi, chú Phùng” Tô Lương Mặc mặt không biểu cảm đi qua người chú Phùng, dẫn một nhóm người xông vào Tô Viên, chú Phùng vội vàng cản lại: “Cậu chủ, cậu biết quy tắc của ông nội mà. Cậu đưa nhiều vệ sĩ xông vào như vậy, e rằng sẽ chọc giận ông nội.”

Người đàn ông khựng lại, đôi mắt tối ngòm liếc nhìn chú Phùng từ trên xuống dưới, giọng nói không chút khách sáo: “Chú Phùng, chú già rồi”

Sắc mặt của chú Phùng khó coi vô cùng.

Liếc nhìn đoàn người mà Tô Lương Mặc dẫn đến, e rằng người đến không có ý tốt.

“Cậu chủ! Cậu nghe lão già tôi nói một câu,” chú Phùng sắc mặt tối sầm: “Cậu nên nhớ đó là ông nội – người yêu thương cậu nhất”

Người đàn ông bước tiếp.

Trong vườn hoa, Lục Trầm nhìn thấy ông nội.

Ông nội nghe thấy động tĩnh nheo mắt nhìn qua, đập vào mắt ông là một nhóm người cực kì nghiêm túc!

Cười lạnh một tiếng: “Hơ hơ, đây là Tô Viên, là nơi của ta, cháu làm ra động tĩnh lớn như vậy, không hay chút nào.”

Tô Lương Mặc lạnh lùng bước đến trước mặt ông Tô, khom người cực kì kính cẩn: “Ông Tô, ông gọi cháu về có chuyện gì ạ?”

Ông Tô nghe xong, đôi mắt nhìn lên người đứa cháu trai trước mặt: “Làm sao? Cháu bây giờ đến ông nội cũng không nhận nữa sao?” Tô Lương Mặc không còn gọi “ông nội” nữa mà gọi là “ông Tô”, cách xưng hô này khác biệt rất lớn.

“Ông nói gì thế ạ?” Tô Lương Mặc vẫn rất bình tĩnh đáp lại: “Ông gọi Lương Mặc về để hỏi điều này thì Lương Mặc cáo từ đây ạ”

Chú Phùng đúng lúc đó bước đến, ông Tô tức giận chỉ vào mặt Tô Lương Mặc: “Lão Phùng, ông nghe đi, nghe đi! Đứa cháu trai của tôi không còn coi đây là nhà nữa rồi, mở miệng ra là gọi ‘ông Tô, lúc đến mang theo mười mấy tên vệ sĩ, rời đi còn cực kì khách sáo… cáo từ:… hơ hơ, Lão Phùng ông nghe mấy lời khách sáo của nó, ‘cáo từ”? Ở nhà còn cần ‘cáo từ sao??”

Ông Tô nói một tràng trách móc nhưng người đàn ông trẻ tuổi trước mặt không nhúc nhích, mặt không biểu cảm.

“Ông Tô, ông có chuyện thì cứ nói thẳng ra, đừng có kích động khiêu khích cháu. Ông có lẽ vẫn chưa hiểu cháu lắm, cháu không kiên nhẫn đâu.” Tô Lương Mặc lãnh đạm nói, ông Tô ném cốc trà lên người Tô Lương Mặc, một tên vệ sĩ bước rất nhanh về phía trước, chắn trước mặt Tô Lương Mặc, nhưng vẫn có chút nước trà bản lên bộ vest màu đen của Tô Lương Mặc.

“Boss…”

Tên vệ sĩ đó muốn xin được tha thứ, nhưng nhìn thấy Tô Lương Mặc xua tay, “Không sao, cậu đứng sang một bên”

Ông Tô giận đến run rẩy, ngón tay chỉ vào Tô Lương Mặc: “Hôm nay cháu đến là để làm gì?”

“Lệnh của ông nên cháu đến” Người đàn ông hững hờ trả lời: “Thuận tiện đến cảm ơn ông đã nuôi nấng cháu những năm qua”

“Cháu có ý gì?
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 475


Chương 475

Người đàn ông từ từ ngước mắt lên, ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ: “Ý của cháu là sau này ông cứ an tâm ở đây dưỡng già đi ạ”

Mặt ông Tô chợt thay đổi: “Tại sao?” Ông nheo mắt nhìn đứa cháu trai trước mặt, lúc này ông mới nhận ra, cháu nội đã trưởng thành đến mức ông không thể khống chế được nữa: “Vì người phụ nữ kia sao?” Ông Tô hít một hơi, tiếp tục nói: “Người phụ nữ đó chết rồi, cháu là niềm tự hào của nhà họ Tô… Cháu nhìn cháu bây giờ xem, cháu muốn đối phó với nhà họ Ôn, có rất nhiều cách, tại sao phải chọc giận những người khác chứ?

Ở nước Z tuy nhà họ Tô chúng ta có chút tiếng tăm nhưng cũng không nên chọc giận người khác!”

“Im miệng!” Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông bỗng lạnh như băng: “Ông quả nhiên lợi hại, chuyện gì cũng biết!

Trong lòng ông, Tiểu Ý không phải là một người phụ nữ tốt, nhưng trong lòng cháu, Tiểu Ý là toàn bộ hạnh phúc của cháu, bây giờ hạnh phúc của cháu không còn nữa, nhà họ Ôn, nhà họ Ôn đáng chết! Cả đời này Ôn Chấn Hải đừng mong được ra khỏi tù! Còn những người trước đây từng đánh đập Tiểu Ý, đều sẽ phải chịu tội!” Ánh mắt anh chợt rơi lên khuôn mặt của ông Tô: “Đương nhiên, còn có cả ông đó ạ… Nếu ông không nhiều chuyện, Tiểu Ý sẽ không mang theo hiểu nhầm mà rời đi!”

“Thế nên cháu dùng biện pháp này sao? Cháu muốn hủy hoại nhà họ Tô, cháu muốn trả thù ta?” Ông Tô dường như không dám tin… Hóa ra, hóa ra là vì lí do này!!

“Ông Tô, ông nên cảm ơn cháu, cháu vẫn còn chưa hủy hoại Tô Thị” Người đàn ông quay người rời đi, “Nếu không có chuyện gì, cáo từ” Lúc cơ thể cao lớn đi qua cửa trông vô cùng cô đơn hiu quạnh.

Trong bệnh viện ở San Francisco, Lương Tiểu Ý sinh một cặp sinh đôi.

Lương Tiểu Ý còn chưa nghe thấy tiếng khóc của hai đứa còn đã mệt lử mà chìm vào giấc ngủ.

Cô ngủ đến tận 10 rưỡi sáng hôm sau, ánh nắng chiếu vào trong phòng, rất ấm áp rất thoải mái.

Cô dường như không muốn mở mắt ra, bên cạnh không phải mùi thuốc khử trùng thì là mùi cỏ xanh quen thuộc.

Cô vẫn còn chưa mở mắt ra, khóe miệng cong lên với tâm trạng cực kì tốt, cô gọi một tiếng: “Savvy”

Lương Tiểu Ý mở mắt ra, quả nhiên bên cạnh giường cô là người đàn ông tóc nâu. Thời gian này… cô không còn bài xích, thậm chí… có chút quen với việc anh ta luôn ở bên cạnh cô.

Nhưng tình yêu… coi điều này là tình yêu, nhưng dường như lại không phải là tình yêu.

“Bé cưng…” Lương Tiểu Ý vừa mới mở miệng, một giọng nói đã vang lên: “Hai đứa rất tốt, em yên tâm nhé” Đôi mắt màu nâu tràn ngập sự dịu dàng, nhưng Lương Tiểu Ý lại không nhìn thấy, “Em muốn nhìn hai đứa” Cô nói.

Savvy Wayne Klutz hơi chau mày… “Sế gặp thôi. Bây giờ em nghe lời anh, nghỉ ngơi là nhiệm vụ duy nhất của em.

Những chuyện khác cứ giao cho anh”

Lương Tiểu Ý có chút chần chừ, nhưng cuối cùng vẫn nói: “Vâng ạ”

Bên ngoài bỗng có tiếng gọi “Thiếu chủ”, Savvy không thay đổi sắc mặt, sau đó nói: “Anh đi một lát rồi quay lại”

Lúc Savvy đi ra khỏi phòng đã có người đợi sẵn ở bên ngoài”

“Như thế nào rồi?”

Giọng nói của Savvy bỗng lạnh đi rất nhiều, thuộc hạ của anh ta cũng quen với điều đó, đây mới là bộ mặt thật của Thiếu chủ, lúc Thiếu chủ ở bên cạnh Lương Tiểu Ý chắng giống Thiếu chủ chút nào.

“Anh trai đã thoát khỏi nguy hiểm. Em trai rất khỏe mạnh.

Hiện tại tất cả các chỉ số đều bình thường”

Ừ” Savvy hững hờ đáp một tiếng, bước đi: “Tôi đi xem sao.

Không sai, Savvy có chuyện giấu Lương Tiểu Ý.

Lương Tiểu Ý sinh hai bé nam, anh trai ra trước em trai một phút, Nhưng vừa sinh ra mặt anh trai đã tím ngắt, em trai rất khỏe mạnh, Savvy không thể để hai đứa con của Lương Tiếu Ý có chuyện, sau khi dốc hết sức cấp cứu, quan sát suốt cả đêm, ông trời cũng không phụ lòng người, anh trai đã giữ được tính mạng.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 476


Chương 476

Trong phòng giữ ấm, anh trai rất yếu ớt, so với đứa em trai giống y hệt bên cạnh thì khác nhau một trời một vực.

“Thiếu chủ, sợ răng đến cuối cùng, cô Lương vẫn sẽ biết được chuyện này” Broo chính là tên vệ sĩ người nước ngoài tóc bạch kim mắt xanh đó, nói đến đây, Savvy cũng ngẫm nghĩ… Anh trai vừa ra đời đã mắc bệnh tim bẩm sinh, còn thêm những bệnh khác đi kèm. ..“Trước đây tôi không ngờ, thuốc chưa hoàn chỉnh lại ảnh hưởng đến thai nhi trong bụng. .. Nếu là thuốc đã hoàn chỉnh sẽ không có di chứng như thế này”

“Thiếu chủ, anh đừng tự trách mình nữa, là người đàn ông kia không tốt, nếu cô Lương không bất ngờ xem tỉ vi nhìn thấy tin tức kết hôn của anh ta, chúng ta có thể kéo dài thêm một tháng, có thể cho cô Lương sử dụng thuốc hoàn chỉnh. Suy cho cùng, nếu cô Lương muốn trách thì cũng trách người đàn ông kia. Thiếu chủ là ân nhân đã cứu mạng cô ấy”

Sắc mặt Savvy có chút khó coi, nếu tính toán kĩ càng thì NE là do anh ta tạo ra, cũng vì anh ta không bảo quản tốt mới bị người khác lấy đi, sau đó dùng lên người Tiểu Ý… Anh ta mới là người có trách nhiệm với chuyện này.

Vốn cho rằng chỉ cần tạo ra thuốc chữa NE thì anh ta sẽ không còn cảm thấy áy náy nữa, sau đó có thể nói ra tình cảm của mình. Thật không ngờ…

Cậu không hiểu” Savvy nói: “Nếu Tiểu Ý biết chuyện này, cô ấy sẽ hận cô ấy nhất, vì cô ấy đã làm liên lụy đến đứa bé”

“Nhưng mà Thiếu chủ, chuyện này không giấu được mãi”

Broo nói.

Savvy mím chặt môi, không lên tiếng.

Đợi sức khỏe của Tiểu Ý tốt hơn rồi hãng tính.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, cô đã trải qua rất nhiều chuyện, toàn những chuyện linh tinh, anh ta thật sự không nhãn tâm nói cho cô chuyện không may vào lúc này.

Cũng vào lúc này Thành phố S nước Z Trong một công trường bỏ hoang, người đàn ông với khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng, ánh mắt lạnh lùng nhìn một nhóm người phía trước mặt.

“Chúng tôi, chúng tôi đã phạm lỗi gì mà ông chủ lại trói chúng tôi lại?” Một người kêu oan, tất cả những người khác cũng kêu theo.

Lục Trầm đi lên phía trước: “Các ngươi tự nhìn xem người bên cạnh có quen thuộc không?”

Mấy người quay đầu lại nhìn, sau một hồi cũng cảm thấy có chút quen quen.

“Anh, anh không phải Lão Ca sao?”

“Cậu, cậu là Hoàng Mao? Nhìn lạ thế, tôi suýt nữa thì không nhận ra cậu.”

Lục Trầm liếc nhìn Tô Lương Mặc mặt không chút biểu cảm, đi lên phía trước, đạp mấy người kia một phát: “Bây giờ là lúc các người nhớ lại tình xưa à? Không biết phạm lỗi gì sao?”

Đôi mắt hoa đào có chút hung dữ: “Đừng sợ, các người sẽ biết sớm thôi.”

Lúc này Tô Lương Mặc bỗng lên tiếng: “Đừng phí lời với bọn chúng” Vẫy tay một cái, mười mấy tên vệ sĩ to cao vạm vỡ bước đến, anh chỉ vào mấy người kia: “Đánh bọn chúng!”

Những tên vệ sĩ này quả nhiên đã được huấn luyện, ngoan ngoan nghe lệnh!

“Aiyooo!”

“Cầu, cầu xin ông chủ, tha cho chúng tôi”

“Cứu mạng với! Phạm pháp “Giết người rồi!”

Những tiếng hét không ngừng vang lên, đáng tiếc bọn chúng không thể nào chạy thoát.

“Được rồi” Sau khi những tên kia bị đánh sấp mặt, người đàn ông bỗng trầm giọng ra lệnh, “Phế đi cái thứ mà bọn chúng làm điều xấu”

“Vâng thưa Boss.”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 477


Chương 477

Người đàn ông lạnh lùng nhìn thuộc hạ của mình, từng người từng người giãm lên chỗ g*** h** ch*n của bọn chúng, nhất thời không còn nghe thấy tiếng kêu cứu, chỉ có tiếng hét thảm thiết.

Đây là công trường bỏ hoang, bọn chúng không biết mình đã phạm lỗi gì.

Nhưng bị người khác đối xử như vậy, sợ phát khiếp, bọn chúng cũng biết nhóm người này lai lịch không vừa chút nào, lúc Tô Lương Mặc rời đi, có một tên bò đến chân Tô Lương Mặc, tay ôm lấy chân anh, “Ông, ông chủ, rốt cuộc chúng tôi đã phạm lỗi gì?”

Người đàn ông nhận ra quần bị người khác ôm lấy, từ từ cúi đầu xuống, ánh mắt lạnh lùng rơi lên ngón tay của tên kia, cuối cùng nhấc chân lên một cách tao nhã… sau đó, giãm thật mạnh lên tay, cái giãm này khiến tên kia ứa máu, cơ thể ngọ ngoạy dưới đất.

Từ đầu đến cuối, sắc mặt của Tô Lương Mặc vô cùng bình †ĩnh, lạnh lùng, nhìn thấy cánh tay đã bị anh giãm nát mới thu lại ánh mắt, nhìn một lượt mấy tên còn lại: “Mười năm trước, các người đã làm gì, hả? Nếu còn không rõ mình phạm lỗi gì, vậy thì” Ngón tay của người đàn ông chỉ vào vệ sĩ cao to mà anh đưa tới, “Bọn họ rất sẵn lòng tiếp tục dạy dỗ các người”

Ra khỏi công trường bỏ hoang, người đàn ông ngước nhìn bầu trời. Khóe miệng nở nụ cười đau khổ… “Lục Trầm, bầu trời hôm nay thật là đẹp biết bao”

Người đàn ông nói xong, Lục Trầm đứng bên cạnh, tim đập thình thịch thình thịch… Anh ta có cảm giác sẽ có chuyện lớn xảy ra.

Những ngày qua, Lục Trầm ở bên cạnh Tô Lương Mặc, tận mắt chứng kiến, hai tháng… trong hai tháng anh trừng trị toàn bộ những người đã từng bắt nạt Lương Tiểu Ý. Lục Trầm nghĩ một hồi, nói: “Lương Mặc, tớ có phải người anh em tốt của cậu không?”

Tô Lương Mặc nghe xong quay đầu nhìn anh ta: “Tất nhiên rồi” Nói rất chắc nịch.

“Thế nên, là một người anh em tốt, tớ không thể ngăn cậu làm những chuyện điên cuồng. Thay vì nhìn cậu một mình điên cuồng, chỉ bằng để tớ điên cuồng cùng cậu”

“Người tiếp theo là ai?” Lục Trầm nhìn Tô Lương Mặc hỏi.

Người đàn ông không trả lời.

“Thẩm Minh Viễn?” Lục Trầm hỏi.

“Hản bị tớ đưa đến Thái Lan rồi” Tô Lương Mặc từ từ nói: “Làm sao tớ có thể dễ dàng bỏ qua cho hắn chứ? Ngày tớ quay về sau khi chôn cất Tiểu Ý, hắn đã bị người của tớ đưa đến Thái Lan rồi”

Lục Trầm có chút ngạc nhiên, chuyện từ lúc nào, tại sao anh ta lại không biết. Có điều như thế cũng tốt, tất cả đều bị trừng trị, Lương Mặc có thể khôi phục lại cuộc sống bình thường rồi.

Giơ tay võ lên vai Tô Lương Mặc, Lục Trầm thở dài một tiếng: “Như thế cũng tốt… Lương Mặc, cần dạy dỗ đều đã dạy dỗ hết rồi, nhưng người từng bắt nạt Tiểu Ý, không còn sót một ai cả. Bắt đầu từ bây giờ, cậu có thể khôi phục lại cuộc sống bình thường rồi. Chúc mừng cậu”

Tô Lương Mặc vẫn không lên tiếng, vòng đi sang bên ghế lái, mở cửa ra bước lên xe, Lục Trầm cũng định ngồi lên xe nhưng Tô Lương Mặc bỗng nhiên nói: “Xuống xe”

“What?”

“Tớ muốn yên tĩnh một mình” Người đàn ông với đôi mắt chim ưng nhìn Lục Trầm, đồng thời cũng nhìn một lượt vệ sĩ: “Các người cũng đừng đi theo”

“Cậu điên rồi à?” Lục Trâm nghe xong hét lên với Tô Lương Mặc: “Cậu có biết ‘ Kế hoạch Hải Nguyên đã làm liên lụy bao nhiêu xí nghiệp không? Bây giờ có biết bao nhiêu người hận cậu. Ở chợ đen, đầu Tô Lương Mặc cậu đã có giá 8 tỉ rồi đấy!

Con số này… chắc chắn là có nhiều người hợp tác với nhau để lấy đầu cậu! Vậy mà cậu còn không muốn vệ sĩ đi theo sao??”

Lục Trầm sắp tức chết rồi!

Tô Lương Mặc cười mỉa mai: “Thật cảm ơn bọn họ, hóa ra đầu tớ lại đáng giá như thế” Nói rồi anh bước lên xe, đây là chiếc Maserati là anh hay đi, cũng là chiếc xe chứa đựng nhiều câu chuyện giữa anh và Tiểu Ý.

Sau khi anh ngồi xuống ghế lái, bỗng nhiên giơ tay ra, dùng lực đẩy Lục Trầm xuống, Lục Trầm đang thắt dây an toàn nhưng vẫn chưa kịp thắt xong thì đã bị Tô Lương Mặc đẩy xuống xe.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 478


Chương 478

Anh ta bị đẩy ra ngoài, ngã phịch xuống đất, “ÐĐM” một tiếng chửi vang lên, sau đó anh vừa ngẩng đầu lên thì chiếc xe của Tô Lương Mặc đã bắt đầu kích hoạt động cơ, Lục Trâm chẳng quan tâm đến cú ngã vừa nấy, lập tức đứng lên, cố gắng mở cửa xe ra, nhưng người trong xe cứ trơ mắt nhìn anh ta.

Lục Trầm vừa kéo cửa xe vừa hét vào bên trong: “Tô Lương Mặc! Mẹ nó! Cậu xuống xe maul Tô Lương Mặc! Cậu nghe thấy tớ nói gì chưa? Dừng xe! Xuống xe!”

Người đàn ông nhìn anh ta một cái, sau đó kéo kính xuống, không nói với Lục Trầm mà nói với bọn vệ sĩ: “Không ai được đi theo” Nói xong mới nhìn Lục Trầm: “Cậu cũng thế.

Nếu cậu còn coi tớ là người anh em tốt thì để tớ yên tĩnh một lát”

Lục Trầm ngẩn ngơ, lúc cửa kính được kéo lên, Lục Trầm bỗng nhiên lôi một thứ ra, vứt vào bên trong xe, “Tô Lương Mặc, mang cái này đi!”

Lời vừa dứt thì cửa kính cũng được đóng lại, bên trong xe, người đàn ông đạp chân ga, chiếc xe chạy đi rất xa, anh liếc nhìn ghế phụ lái bên cạnh, nhìn thứ mà Lục Trầm đã vứt vào…

Là một khẩu súng!

Anh cười nhẹ.

Chiếc xe không đi đến nơi lộng lẫy xa hoa mà càng đi càng thấy hoang vu hẻo lánh… Anh còn lên đường cao tốc…

Anh nghĩ, anh cần chỗ để giải tỏa.

Chiếc xe đi lên đường cao tốc, chiếc xe chạy với tốc độ trước đây chưa từng có.

120, 140, 160… 180!

Tốc độ này là đi tìm cái chết sao?

Tô Lương Mặc tuyệt đối sẽ không thừa nhận, anh đang tìm đến cái chết, nhưng trên thực tế, e rằng chỉ có trái tim anh mới biết rõ, anh đang tìm đến cái chết.

Lục Trầm nói không đúng, bắt nạt Tiểu Ý… vẫn còn có anh!

Anh mới là người làm tổn thương Tiểu Ý nhất!

Vẫn còn có anh!

Đạp chân ga một lần nữa! … 185, 186. 190… chiếc xe như thể đang bay, vô lăng nhẹ tâng! Phong cảnh bốn phía hay đèn xanh đèn đỏ… đã không còn nhìn thấy hình dạng ban đầu nữa!

Đến ngay cả cảnh tượng trước mặt anh cũng nhanh hơn cả phim điện ảnh! Cảnh tượng trước mặt đang quay cuồng…

Sau khi Tô Lương Mặc rời đi không lâu, Lục Trầm lập tức đuổi theo. Bọn họ là anh em tốt, anh ta biết, thời khắc nhạy cảm này, đuổi vệ sĩ đi, chỉ có thể là giao mạng sống của mình cho những kẻ bỏ tiền ra để lấy đầu của anh!

Không được!

Nhưng khi Lục Trâm đem theo vệ sĩ, ba chiếc xe Mercedes cũng không tài nào đuổi kịp chiếc xe của Tô Lương Mặc, cuối cùng bị bỏ lại trên đường cao tốc, nhìn chiếc xe Maserati trước mặt càng ngày càng nhanh… Lục Trâm như bị sét đánh, cuối cùng anh ta cũng hiểu, Tô Lương Mặc muốn làm gì – anh muốn tìm đến cái chết!

Nhưng với người như Tô Lương Mặc, anh sẽ không treo cổ, uống thuốc ngủ hay nhảy lầu để tự tử… vội vàng lôi điện thoại ra, gọi cho Tô Lương Mặc.

Điện thoại của Tô Lương Mặc reo chuông nhưng không có người nghe máy.

“ĐM!” Lục Trầm tức giận, ánh mắt hung dữ nhìn người bên cạnh: “Đuổi theo! Boss mà chết thì các người cũng phải xuống hố cùng Bossl”

Tô Lương Mặc bên đó không thuận lợi cho lắm, chiếc xe đi với tốc độ chưa từng có trước đây, tốc độ này được gọi là “tốc độ bàn thờ”.

Người đàn ông trong xe thậm chí còn chuẩn bị nhắm mắt lại, trước khi anh nhắm mắt, anh liếc nhìn kính che nắng, chỗ đó có một hình dán màu tím nhạt. Anh nhìn thấy trên đó viết một dòng chữ: Cầu bình an, về nhà sớm.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 479


Chương 479

Còn vẽ một hình mặt cười, … là cô! Ngoại trừ người phụ nữ ngốc nghếch kia thì chẳng có ai sẽ làm những chuyện trẻ trâu như thế này! Nét bút cũng là của cô… Lông mi bất giác ẩm ướt, anh không đạp chân ga nữa.

Chiếc xe cuối cùng cũng có dấu hiệu chậm lại, chiếc xe đi đến chỗ dừng tạm thời trên đường cao tốc. Người đàn ông dừng xe, khuôn mặt tuấn tú vùi đầu vào giữa hai lòng bàn tay…

Trong xe vang lên tiếng sụt sịt đầy kìm nén… Anh buông tay ra, ngả người về sau, ngước nhìn nóc xe, khuôn mặt tuấn tú đã sớm tràn đầy nước mắt. Ánh mắt anh nhìn vào hình dán màu tím nhạt, vừa cười vừa khóc…

Anh hít một hơi thật sâu, ngồi thẳng người, lau đi nước mắt vốn không nên có trên khuôn mặt tuấn tú của anh, đôi mắt hoen đỏ, lúc anh khởi động xe, “pằng” một tiếng súng vang lên!

Tô Lương Mặc nheo mắt, quay đầu lại nhìn, đằng sau có ba bốn chiếc xe đuổi theo, có một người đàn ông ngó đầu ra, hét lên đây hung hăng: “Mày chính là Tô Lương Mặc? Ha ha… 8 tỉ là của anh em chúng ta rồi! Ha ha ha ha”

Ánh mắt Tô Lương Mặc lạnh lùng, một tay đẩy cần số, một tay điều khiển vô lăng, đạp phanh chân, khóe miệng nở nụ cười khinh thường.

“Mẹ nó! Đã bị bọn tao bao vây rồi còn chạy sao? Xem mày chạy đi đâu được!” Sắc mặt người kia chợt thay đổi, hung dữ hét lên: “Anh em! Lên! Giết nó! Anh em chúng ta lấy được tiền rồi cao chạy xa bay! Thế giới rộng như vậy, không tin người nhà họ Tô có thể tìm được chúng ta! g**t ch*t Tô Lương Mặc, nhà họ Tô chỉ là một cái vỏ trống rỗng!” Hiển nhiên nhóm người này không có ý định bỏ qua cho anh, người đàn ông vẫn nở nụ cười, đạp chân ga, với trình độ của mình, nới rộng khoảng cách với bọn đẳng sau.

Người đẳng sau hét lên: “Mẹ nó! Một lũ vô dụng! Nhiều người như thế mà để nó bỏ chạy! Còn ngẩn người ra đấy làm gì? Mau đuổi theo!”

Vì thế trên đường cao tốc có một vài chiếc xe đuổi theo một chiếc xe.

Một tiếng súng vang lên lần nữa, ánh mắt Tô Lương Mặc lạnh thấu xương… Đối phương đã hạ quyết tâm hôm nay phải g**t ch*t anh!

Có điều, chỉ bọn họ có súng thôi sao? Ánh mắt anh nhìn vào khẩu súng bên ghế phụ lái. Ngón tay thoi dài với lấy, dựa vào kính chiếu hậu, anh chẳng thèm quay đầu, bắn một phát vào xe phía sau, ngay sau đó, chiếc xe phía sau loạng choạng theo hình chữ “S”… nhìn kĩ một chút thì thấy, bánh xe nổ tung rồi!

Người đàn ông nheo mắt cười lạnh… Một lũ ngu, thật sự cho rằng Tô Lương Mặc anh dễ dàng giải quyết vậy sao?

Cho rằng 8 tỉ đó dễ dàng vào tay sao?

Tô Lương Mặc lại nhìn gương chiếu hậu, phát hiện ra vài chiếc xe Mercedes màu đen, mới đầu anh tưởng đó là tiếp viện của địch, nheo mắt nhìn… hóa ra là người của mình!

Lục Trầm đuổi kịp rồi! … Tô Lương Mặc nhếch miệng cười.

Tấm lòng của Lục Trầm lẽ nào anh làm sao có thể không hiểu chứ?

Cứ tưởng là một trận chiến ác liệt, cuối cùng chỉ là gió to mưa nhỏ mà thôi.

Giải quyết xong lũ ngu ngốc kia, Lục Trầm xuống xe, đi đến bên cạnh xe của Tô Lương Mặc, gõ vào cửa kính, Tô Lương Mặc hạ cửa xe xuống, nhìn Lục Trầm có vẻ không tức giận, chỉ nhìn Tô Lương Mặc nói: “Cậu xuống xe”

Lục Trầm đã gọi điện từ trước, đoạn đường này tạm thời bị phong tỏa.

Tô Lương Mặc đẩy cửa ra, chân vừa chạm xuống đất, một cú đám nhanh như gió lao đến, đôi mắt chim ưng của Tô Lương Mặc ngước lên, người lắc lư nhưng cuối cùng không né khỏi cú đấm.

Lục Trầm nheo mắt lạnh lùng hỏi: “Tại sao? Cậu có thể né ra mà” Đúng, Tô Lương Mặc có thể tránh khỏi cú đấm nhưng anh không làm thế.

“Tớ ăn cú đấm này, không oan ức. Bây giờ, hết tức giận chưa?” Ánh mắt sâu thẳm nhưng lại có tình cảm cực kì chân thành… Anh đã dần dần giống một con người rồi, một người có tình cảm.

Lục Trầm tức muốn cho Tô Lương Mặc một cú đấm nữa, nhưng lại bị Tô Lương Mặc chặn lại, người đàn ông trâm giọng cảnh cáo: “Đủ rồi! Ăn một cú đấm của cậu vì cậu là người anh em tốt của tớ, tớ hiểu cậu lo lắng đến sự an toàn của tớ” Anh nhếch mày: “Có điều, kể cả là anh em tốt, tớ cũng không ăn thêm cú đấm nữa đâu”
 
Back
Top Bottom