Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 420


Chương 420

Lục Trầm cảm nhận được áp lực đang đè lên đầu mình, anh ta cười cười: “Ông nội Tô, ông đừng nhìn cháu như vậy, cháu cũng chỉ nghe lệnh hành sự thôi. Bố cháu làm việc theo lời ông… Đúng là, chủ nào tớ nấy mà! Nhưng khuôn mặt âm u của ông nội Tô chợt nở nụ cười: “Tiểu Trầm đã nói chủ nào tớ nấy rồi, thì ông già như ta còn có thể nói gì được nữa” Ông ta mỉm cười: “Già rồi, ta già rồi, thua cháu nội mình thì có gì mà mất mặt. Sau này đều là thiên hạ của lớp trẻ các cháu cả rồi”

Nói xong, ông ta liền vẫy tay gọi chú Phùng rời đi. Tô Thần vội vàng gọi: “Ông nội, ông đi như thế à, còn cháu thì sao?”

Ông nội Tô hừ lạnh một tiếng: “Vốn liếng của ta đều bị anh cả cháu lấy hết rồi… Ta còn có thể làm thế nào? Nếu cháu muốn vị trí này, thì tự dựa vào bản lĩnh của cháu mà tranh giành với anh cả cháu”

Mặt Tô Thần đỏ bừng, sau đó chuyển sang trắng bệch, cuối cùng lại tái xanh, giống như một cái bảng chỉnh màu…

Ông nội Tô nói cái gì vậy, nếu hẳn ta có bản lĩnh tranh giành với anh cả, thì hắn ta đã tranh từ lâu rồi. Hắn ta tưởng rằng cuối cùng ông nội cũng chịu giúp mình, kết quả thì sao chứ?

Ông nội Tô khinh bỉ liếc nhìn Tô Thần: “Không có bản lĩnh tranh giành thì ngoan ngoãn một chút, dựa vào chút ít cổ phần trong tay cháu, mỗi năm hoa hồng cũng đủ sống qua ngày rồi, cũng đủ khiến người ở thành phố S này ganh tị rồi. Cháu còn ngây ra đấy làm cái gì? Ở đây để mất mặt thêm à?”

Tô Lương Mặc nhanh chóng về thành phố N, ở sân bay đã có người đợi anh.

Anh vừa xuống máy bay, mặt đã cứng ngắc: “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Cái người tên Savvy kia bắt mất phu nhân đi. Sáng nay, phu nhân đi tản bộ giống như mọi ngày, bên cạnh có ông bà Lương đi cùng, chúng tôi chỉ đi theo từ phía xa. Sau đó ông bà Lương đã ngăn bọn tôi lại, để người đàn ông tên Savvy kia đột nhiên xông đến, đưa phu nhân vào một cái xe minivan, sau đó liền rời đi”

Cũng có nghĩa là, chuyện này đã được sắp xếp từ trước.

Thậm chí bố mẹ Lương Tiểu Ý còn tham gia vào chuyện này.

Nhưng tại sao họ lại giúp Savvy Wayne Klutz đưa Lương Tiểu Ý ra khỏi tâm mắt của họ chứ?

Còn nữa, lẽ ra Savvy Wayne Klutz phải chết rồi mới đúng.

Anh lấy điện thoại ra gọi cho Vân Đồng: “Anh có chắc chắn cậu chủ của gia tộc Klutz chết rồi không?”

Vân Đồng nhận được điện thoại, anh ta hơi ngây người, sau đó liền nói: “Chết rt “Không, hắn ta vẫn còn sống. Còn đang bắt vợ tôi đi kia kìal”

“Sao có thể như thế được! Lúc đó chính mắt tôi nhìn thấy hắn ta ngã từ trên du thuyền xuống biển. Đó là vùng biển tự do, không hề gần đất liền hay đảo nhỏ nào. Hơn nữa, trước khi hắn ta rơi xuống biển, tôi đã bản vào ngực hắn ta rồi”

Tô Lương Mặc nheo mắt, Vân Đồng không thể nói dối, trong chuyện này chắc chắn tồn tại sai sót gì đó. “Chuyện này tạm thời để đấy đã. Tôi muốn anh thông báo cho tất cả mọi người trong Vân Môn, toàn lực tìm kiếm tung tích của Savvy ‘Wayne Klutzl”

Ngắt điện thoại, Tô Lương Mặc vẫy vẫy tay: “A Hùng! Kiểm †ra camera giao thông! Con đường này có camera giao thông, tìm khắp con đường này cho tôi! Tôi không tin hắn ta có thể đưa vợ tôi đi không để lại một dấu vết nào!”

Còn anh quay người, đi về phía nhà của Lương Tiểu Ý.

Anh gõ cửa, mẹ Lương ra mở cửa, vừa nhìn thấy anh, mặt bà liền lộ ra vẻ không vui: “Sao lại là cậu?”

“Mẹ, con mong mẹ có thể nói cho con biết, Tiểu Ý bị đưa đi đâu rồi?” Mẹ Lương nhìn thấy mặt của Tô Lương Mặc, bà chỉ hận không thể cào nát mặt anh ra: “Cậu cút đi! Cậu còn không đi, tôi sẽ báo cảnh sát đấy!” Bố mẹ Lương giao con gái mình cho Savvy Wayne là vì anh ta đã nói cho ông bà biết chuyện Lương Tiểu Ýbị trúng virus NE, và lý do tại sao cô lại trúng virus NE. Hai ông bà vì tính mạng của con gái, liền nhịn đau đớn giao con gái cho Savvy, nhìn thái độ của con gái ông bà với cậu con trai ngoại quốc này… ông bà có thể khẳng định, anh ta không nói dối.

“Mẹt Tiểu Ý là vợ con!” Tô Lương Mặc nói.

Tay mẹ Lương đang đóng cửa bỗng khựng lại, bà hung dữ hừ một tiếng khinh miệt: “Là do tôi và bố nó không tốt, lẽ ra năm xưa chúng tôi phải ở bên Tiểu Ý nhiều hơn, như thế Tiểu Ý sẽ không gặp cậu ở hầm trú ẩn, con bé cũng sẽ không…

Huhuuu…”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 421


Chương 421

Mẹ Lương nức nở nói, Tô Lương Mặc cảm giác được mẹ Lương có điều gì giấu mình.

Anh đang định nói gì đó, thì cánh cửa lớn đóng sầm lại.

Đừng hỏi tại sao ông bà Lương lại dám làm càn với Tô Lương Mặc như vậy. Lúc trước họ không biết rằng, hóa ra bao nhiêu năm nay, con gái mình lúc đó cứu được Tô Lương Mặc, nhưng chính cô lại phải gánh chịu nhiều đau khổ như thế. Hai người họ làm bố mẹ, nhưng lúc đó suốt ngày chỉ biết tức giận, đòi ly hôn, không hề quan tâm con gái mình.

“Huhuuu…”

“Bà đừng khóc nữa, Tiểu Ý chắc chắn sẽ khỏe lại…” Bố Lương an ủi mẹ Lương: “Cái cậu tên Savvy kia đã nói, thuốc điều trị mới nhất sắp được nghiên cứu ra rồi”

Lương Tiểu Ý được Savvy Wayne Klutz đưa đi, từ thành phố N sang thành phố X, từ thành phố X đến thành phố T, Savvy điên cuồng chạy, Tô Lương Mặc điên cuồng đuổi. Cuộc đọ sức giữa hai người đàn ông được tiến hành theo cách anh đuổi tôi chạy.

Savvy chạy nhanh, nhưng Tô Lương Mặc đuổi theo cũng không chậm.

Nhưng cuối cùng vì Tô Lương Mặc từ thành phố S về thành phố N mất một thời gian dài, nên đã mất dấu hai người kia từ vùng duyên hải phía đông nam.

Lục Trầm thấy sắc mặt Tô Lương Mặc không tốt, cả người anh đều phát ra hơi thở lạnh lẽo như đang nói đừng ai động vào anh bây giờ.

Vân Đồng rút ra một khẩu súng, đặt vào thái dương của mình: “Vân Đồng làm việc thất trách, tình nguyện chịu sự trừng phạt của Boss…” “Tách!” Một lực lớn đột nhiên đập vào tay Vân Đồng, cánh tay Tô Lương Mặc đập vào cánh tay đang cầm súng của Vân Đồng, súng bay ra ngoài, cùng lúc đó, một cánh tay khác của anh đón lấy khẩu súng, vừa đẩy vừa ép vừa kéo, anh tháo hết đạn trong súng ra.

“Boss?” Vân Đồng ngây người nhìn người đàn ông lạnh lùng, kiêu ngạo bất kham trước mặt, nếu không phải hôm nay Tô Lương Mặc dùng một tay tháo đạn súng, Vân Đồng quả thực sắp quên mất rằng, người đàn ông này năm xưa, từ khi còn là chàng thanh niên trẻ tuổi, đã vô cùng kiêu ngạo bất kham, xưng hùng xưng bá, một mình xử lý hai thế lực đen trắng trong gia tộc, trở thành bậc đế vương không cần vương miện!

Cũng chính phong thái này năm xưa đã khiến cho hàng ngàn thuộc hạ, bao gồm cả anh ta, cam tâm tình nguyện nằm rạp xuống đất, bán mạng cho anh!

“Muốn chết?” Giọng nói lạnh lùng vang lên, mang theo uy lực vô hình: “Làm hỏng chuyện của tôi, muốn chết là xong à?

Giữ cái mạng chó này của anh lại, lấy công chuộc tội!”

Vân Đồng ngây người, vội vàng nói: “Tôi biết rồi” Chuyện này là do anh ta sai. “Nhưng tôi chắc chắn mình đã bắn vào ngực Savvy Wayne Klut”

Cả người Tô Lương Mặc phát ra luồng khí lạnh lẽo đáng sợ, đến Lục Trầm đứng bên cạnh cũng có chút khó xử không biết nên làm thế nào: “Lương Mặc, đừng trách Vân Đồng, đối phương là người thừa kế của gia tộc Klutz thần bí nhất thế giới. Nếu như hắn ta không có tài cáng gì, thì làm sao giữa một đám anh em họ hàng đông đúc như vậy, lại có thể đến lượt hắn ta làm người thừa kế chứ?”

Anh nheo mắt lại, sắc mặt bình tĩnh, ánh mắt đang che đậy một đợt sóng lớn: “Tìm đi! Cho dù phải lật tung cả cái nước Z này lên cũng phải tìm cho tôi! Chắc chắn họ chưa ra khỏi nước 23 Tô Lương Mặc tính toán rằng, Savvy chắc chắn không có bản lĩnh rời khỏi nước Z, cả nước đang phong tỏa, anh ta không thể đi đường biển, càng không thể đi đường hàng không.

Dù sao thì Savvy Wayne Klutz cũng mang quốc tịch nước ngoài, nếu anh ta muốn lên máy bay ở nước Z, bắt buộc phải đặt trước, nếu không sẽ liên quan đến quan hệ giữa hai đất nước.

Tô Lương Mặc tin rằng đối với Savvy Wayne Klutz mà nói, mặc dù Lương Tiểu Ý rất quan trọng, nhưng anh ta cũng không thể nào vì Lương Tiểu Ý mà khiến vấn đề nâng lên tầm quốc tế được.

Mà nước Z lại là địa bàn của Tô Lương Mặc. Chỉ cần anh lên tiếng dặn dò, nếu phát hiện có máy bay lạ, lập tức báo cho anh. Điều này anh vẫn có thể làm được.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 422


Chương 422

Vì thế, loại trừ những khả năng này, thì theo tính toán của anh, chỉ có một khả năng duy nhất: Savvy và cô vẫn chưa ra khỏi nước ZI Có lẽ hai người đó đang chờ lúc anh buông lỏng cảnh giác sẽ rời khỏi nước Z.

Đừng có mơI Chuyện liên quan đến vợ của anh, sao anh có thể buông lỏng cảnh giác để hai người họ có cơ hội chạy trốn được chứ.

Tên đáng chết kia có thể bắt cóc vợ anh đi, là vì anh nhất thời mất cảnh giác. Ai có thể ngờ được một người “đã chết” lại đột nhiên xông đến bắt vợ anh đi chứ?

“Vâng, Boss!” Vân Đồng cung kính khom người nhận lệnh.

Thục đạo nan, khó hơn lên trời xanh.

*Thục là tên một nước thời Xuân Thu, câu thơ này trích trong bài thơ “Thục đạo nan” của Lý Bạch, ý chỉ tỉnh Tứ Xuyên (Trung Quốc).

Một thị trấn nhỏ hoang văng ở Tứ Xuyên, thị trấn không lớn, cuộc sống người dân nơi đây vô cùng hoang sơ.

Nghe nói cổ trấn này được xây dựng từ cuối thời nhà Nguyên đầu thời nhà Minh, từng có một thời gian bị lửa thiêu rụi, sau đó được xây dựng lại. Cổ trấn tựa núi hướng sông, phong vị cổ xưa, được xây dựng dựa theo thế núi, một phiến đá lớn dựng bên đường, hai bên là những ngôi nhà mái ngói xám cột trụ gỗ.

Cuộc sống ở cổ trấn vô cùng yên bình, bình minh theo tiếng chim khổng tước đến với cổ trấn.

Lương Tiểu Ý đã sống ở cổ trấn này hai tháng rồi.

Bây giờ đứa bé trong bụng cô đã tròn bảy tháng, cô vốn định khi tròn năm tháng sẽ áp dụng biện pháp sinh sớm.

Nhưng ai ngờ được, Savvy mà cô tưởng đã chết, lại đột nhiên xuất hiện trước mặt cô. Hai người họ rời khỏi thành phố phồn hoa huyên náo, đến với cổ trấn xa xôi hẻo lánh này.

Hai người thuê một căn nhà cổ, trước nhà có một cây tùng già, còn có vài cây chuối tây ra hoa chỗ vàng chỗ đỏ, vừa nhìn đã khiến người ta yêu thích. Tạm biệt cuộc sống ở thành phố, hai người họ trải qua cuộc sống chậm rãi ở nơi này, không có Wifi, người dân ở đây dùng loại điện thoại đơn sơ nhất từ ngày xưa. Có vài gia đình chú trọng hơn, cũng chỉ dùng điện thoại bàn phím, cũng chính là loại điện thoại mà người ta hay nói là điện thoại của người già. Điện thoại thông minh ở đây hoàn toàn không có đất dùng.

Nếu như cần lên mạng… tín hiệu yếu ớt lúc mất lúc có ở nơi này, thực sự khiến người ta vô cùng sốt ruột. Những người dân ở đây, họ thích mấy người ở cùng nhau nói chuyện, hoặc pha một bình trà uống cả buổi chiều, hoặc tụ tập cùng nhau đánh mạt chược.

Đến cả tivi cùng vô cùng cũ kỹ, là loại từ thời những năm 80, 90 của thế ký trước. Không biết nếu như mang những thứ đồ cổ lỗ sĩ này ra ngoài bán, sẽ có biết bao những kẻ giàu có rảnh rỗi tranh nhau mua về, cất giấu như một báu vật.

“Hôm nay em cảm thấy thế nào?” Trong một khu vườn nhỏ, một cô gái có bụng bầu khá lớn đang ngồi dựa vào ghế, nhắm mắt ngủ. Nghe thấy có tiếng nói, cô liền mở mắt ra, mỉm cười nhìn người đàn ông mặc bộ Hán phục thời Đường màu trắng đang đi đến: “Em bảo này, nhìn anh càng ngày càng giống người thời xưa rồi đấy”

Savvy cầm theo một ít hoa quả đã rửa sạch, đi đến bên cạnh Lương Tiểu Ý, anh ta cầm một quả táo lên, đưa vào tay Lương Tiểu Ý: “Này, ăn đi”

Lương Tiểu Ý đưa quả táo vào miệng, bỗng nhiên cô dừng lại.

“Sao không ăn? Không ngon à?” Người đàn ông tóc nâu mắt nâu dịu dàng hỏi. Bỗng nhiên Lương Tiểu Ý cảm giác khóe mắt cay cay: “Tại sao anh lại đối xử với em tốt như thế?”

Đôi mắt nâu của Savvy bỗng nhiên trở nên vô cùng dịu dàng. Anh ta giơ tay xoa xoa đầu Lương Tiểu Ý, nhưng Lương Tiểu Ý lại vô thức rụt người lại… Có một người đàn ông khác, cũng rất thích xoa loạn mái tóc đen của cô.

Tóc của cô dài ra rồi, có thể miễn cưỡng coi là đã dài đến xương bả vai.

Thấy cô vô thức trốn tránh, bàn tay Savvy đang đặt trên trán cô bỗng nhiên cứng ngắc, dừng lại trong không trung, ngay sau đó anh liền thản nhiên thu tay lại. Anh ta mỉm cười véo cái má bánh bao của Lương Tiểu Ý: “Em cứ yên tâm dưỡng thai cho tốt, cái đầu nhỏ này, cả ngày cứ nghĩ đi đâu đâu cái gì thế?”

Nói xong anh ta liền đừng lên định rời đi.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 423


Chương 423

“Đợi đã” Lương Tiểu Ý cũng đứng lên theo, cơ thể cô bây giờ vô cùng vụng về, cô phải dùng sức mới đứng được lên.

Savvy thấy vậy, mặt anh ta liền biến sắc, nôn nóng trách móc cô: “Đang yên đang lành em động đậy làm gì, muốn đứng lên thì nói với anh một câu. Nhìn em kìa, bụng to như thế, lỡ như ngã thì anh biết khóc với ai?”

Lương Tiểu Ý ngượng ngùng xoay xoay người, cô không dám nhìn thẳng vào đôi mắt dịu dàng của Savvy. Hai tháng nay, hai người sớm tối ở cạnh nhau, còn cả cuộc sống không huyên náo ồn ào ở cổ trấn này, khiến cô lần đầu tiên nhìn rõ được tình cảm của người đàn ông ngoại quốc này.

“Savvy7 Lương Tiểu Ý cắn môi hỏi: “Tại sao anh lại đối xử với em tốt như thế?” Cô cố chấp muốn hỏi cho ra nhẽ. Cô không muốn hiểu nhầm anh cả đời.

Cô là người sắp chết, cho dù không chết… Cô nghĩ rằng, cả đời này cô cũng không có cách nào chấp nhận một người đàn ông khác.

Một khoảnh khắc ngắn ngủi, khuôn mặt anh tuấn của Savvy trở nên cứng ngắc, nhưng ngay sau đó, anh ta nhanh chóng cuộn tròn ngón tay cái và ngón tay trỏ lại, búng vào trán Lương Tiểu Ý: “Em nghĩ linh tinh cái gì thế, chẳng trách người ta nói phụ nữ có thai dễ bị trầm cảm. Cả ngày chỉ suy nghĩ linh tỉnh”

Cô quát lớn: “Là em suy nghĩ linh tỉnh sao?”

Đôi mắt nâu bỗng ngây lại, một tia sáng nhạt nhòa xẹt qua mắt anh ta… Tiểu Ý của anh ta lúc nào cũng nghiêm túc như thế.

“Đúng! Anh yêu em, anh yêu em từ lâu rồi”

Đôi mắt thâm tình của Savvy nhìn thẳng vào Lương Tiểu Ý.

Lương Tiểu Ý há hốc miệng, cuối cùng cô cũng hiểu tại sao anh ta lại đối xử với cô tốt như vậy rồi. Lúc trước cô không nhận ra, nhưng bây giờ nghĩ lại, cô mới phát hiện, những điều tốt đẹp ấy, đã có lúc vượt qua mức độ tình bạn.

Savvy nhìn cô chần chừ do dự mãi… Đấy, tỏ tình rồi thì sao chứ?

Bất lực trong lòng anh ta hóa thành một lời cảm thán, đáy mắt Savvy xẹt qua một tia tự giễu: “Không thể cho anh câu trả lời anh muốn, vậy thì sao em phải hỏi chứ”

“Em…” Cô nghẹn lời, ánh mắt cô nhìn vào mặt Savvy: “Em xin lỗi” Tiếng “xin lỗi” của cô vừa quyết đoán vừa kiên định.

Savvy cười nhẹ, anh xoa xoa khuôn mặt bánh bao của cô: “Không sao” Em sẽ yêu anh. Anh ta tự nói với lòng mình.

Trong hai tháng này, thành phố S cũng đồng thời xảy ra rất nhiều thay đổi.

Tô Lương Mặc bận rộn tìm kiếm tung tích của Savvy Wayne Klutz, đã hơn nửa tháng anh không hề nghỉ ngơi đàng hoàng. Lục Trầm thấy anh mệt mỏi, liên khuyên anh nghỉ ngơi.

“Chưa tìm thấy Lương mập mà cậu ốm ra đấy thì làm thế nào?” Lục Trầm nói: “Cậu không mong đến khi cậu tìm được Lương mập, sẽ để cô ấy nhìn thấy cậu yếu đuối bệnh tật như thế này chứ”

Đôi mắt đen sãm xao động, bấy giờ anh mới đi lên tâng định chợp mắt một lúc. Lúc đi qua tầng hai, đột nhiên bước chân của anh dừng lại… Anh nhớ đến cô, lúc cô ấy ở đây, cô ấy thích ngủ ở tầng hai.

Anh vốn định đi lên tầng ba, nhưng bước chân của anh lại chuyển hướng đi xuống tầng hai.

Cửa ở tầng hai đã được thay rồi. Hôm đó, cánh cửa phòng ngủ cho khách bị anh đá hỏng. Anh bước vào phòng, căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, chắc là thím Trương đã đến quét dọn rồi.

Tủ quần áo kia đã trống rỗng không còn vật gì nữa.

Lúc thím Trương đến quét dọn, bà tìm thấy một cái hộp bằng gỗ nhỏ rơi ở gầm giường, còn có một quyển nhật ký và quyển sổ chứng nhận ly hôn. Vì Tô Lương Mặc ít khi ở nhà, nên thím Trương đã sắp xếp những thứ này gọn gàng, để ở tủ đầu giường.

Bà là người hầu, nên sẽ không tùy tiện xem đồ của chủ nhân. Nhưng quyển chứng nhận ly hôn màu xanh này, bà muốn không chú ý đến cũng không thể. Trong lòng thím Trương suy đoán một hồi, Tô Lương Mặc lại ít khi về nhà, nên thím Trương nghĩ là để đồ ở trên tủ đầu giường, khi Tô Lương Mặc về nhà, bà sẽ tìm cơ hội trả lại cho anh.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 424


Chương 424

Nhưng thím Trương trí nhớ không tốt, nhất thời không nhớ ra chuyện này.

Tô Lương Mặc nằm lên giường, trằn trọc lăn qua lăn lại, nơi này có mùi hương của cô, có thể khiến anh yên tâm ngủ ngon.

Anh nghĩ một lát, từ khi cô rời đi, anh chưa từng có lấy một giấc ngủ an yên.

Vừa ngủ liền tỉnh, không, nói đúng hơn là vừa nằm xuống liền giật mình tỉnh dậy!

Tô Lương Mặc giật mình bừng tỉnh khỏi giấc mơ, trong mơ, cô gái ấy mặc váy cưới màu trắng, cô ấy gả cho Savvy Wayne Klutz, hai người họ vô cùng ngọt ngào… Không!

“Lục Trầm, truyền tin tức ra ngoài, nói tớ sắp kết hôn với Ôn Tình Noãn!” Tô Lương Mặc lấy điện thoại ra, ánh mắt anh vô cùng lạnh lùng, anh ra lệnh: “Tớ muốn, cậu phải tuyên bố điều này thật rộng rãi!”

Đầu dây bên kia, Lục Trầm đang uống nước, nghe thấy Tô Lương Mặc nói vậy, anh ta suýt sặc nước: “Tớ nói này Lương Mặc, cậu lại định làm gì đây? Nếu Lương mập biết, cô ấy sẽ rất đau lòng đấy”

“Đúng! Tớ muốn cô ấy đau khổ! Tớ phải ép cô ấy xuất hiện!” Lục Trầm nghe thấy giọng nói lạnh lùng cố chấp của Tô Lương Mặc, đầu anh ta không nhịn được mà đau nhói: “Lương Mặc, cậu suy nghĩ cho kỹ đi, cứ cho là cậu ép được Lương mập xuất hiện, nhưng cậu cũng làm tổn thương trái tim của cô ấy đấy”

‘Tô Lương Mặc tức giận hét lớn: “Tớ không quan tâm những chuyện ấy nữa! Cô ấy sắp sinh rồi! Chẳng nhẽ cậu muốn bảo tớ giương mắt nhìn cô ấy vác cái bụng to tướng đi kết hôn với người đàn ông khác à?”

“Ặc… Lương mập chưa ly hôn với cậu, sao cô ấy cưới người khác được?” Lục Trầm cảm giác, người bạn thân này của anh lo lắng đến điên loạn rồi, chỉ cần là chuyện liên quan đến Lương Tiểu Ý, anh đều sẽ rối như tơ vò. Vậy mà anh còn cứng miệng nói bản thân sẽ không yêu người ta, lừa trẻ con à!

“Đối phương là người thừa kế của gia tộc Klutz đấy, cậu nghĩ cô ấy sẽ quan tâm đến một tờ giấy à?” Đầu dây bên kia, ánh mắt Tô Lương Mặc lạnh lùng, anh quát lớn.

Cho đến bây giờ, anh vẫn nhớ rõ nụ cười hạnh phúc của cô gái trong giấc mơ của anh, cô đang được một người đàn ông khác ôm vào lòng.

Không! Lương Tiểu Ý là của anh!

Không ai được quyền đưa cô rời khỏi anh!

Kể cả là người thừa kế của gia tộc Klutz cũng đừng có mơ!

Những ngày này, các gia đình giàu có ở thành phố S đều vô cùng bất an. Ai cũng biết Tô đại thiếu gia đang tìm người, anh đang tìm một cô gái. Thời gian này, tính tình vị đại thiếu gia này không tốt, vì thế mọi người ai cũng biết, không nên chọc giận Tô đại thiếu gia, nếu không hậu quả sẽ rất thảm hại.

Khoảng thời gian khiến người người bất an kéo dài gần ba tháng, Tập đoàn Tài chính Tô Thị đột nhiên truyền đến tin tức, nói Tô đại thiếu gia sắp kết hôn với cô cả nhà họ Ôn.

Chuyện liên quan đến hôn nhân của Tổng giám đốc Tập đoàn Tài chính Tô Thị, đây là chuyện lớn.

Bỗng chốc, người dân trong thành phố S, người người nhà nhà đều đang đồn thổi, bàn bạc chuyện này.

Chuyện cô cả nhà họ Ôn bị rạch mặt, mọi người đều biết.

Đều là người trong cùng một giới, nhà nào có động tĩnh gì, đều không thể giấu được. Nhưng người đàn ông cao ngạo lạnh lùng kia, thực sự sẽ lấy cô cả bị rạch mặt của nhà họ Ôn sao?

Nhà họ Ôn.

Nhà họ Ôn nghe được thông tin này, Ôn Chấn Hải hỏi Ôn Tình Noãn: “Tổng giám đốc Tô muốn cưới con, sao con không thông báo trước cho gia đình một câu, đều là người một nhà cả, con giấu diếm gì chứ?”

Ôn Tình Noãn không biết nói thế nào… Cô ta cũng không biết, làm sao có thể nói với gia đình được?

Tin tức này được truyền ra từ Tập đoàn Tài chính Tô Thị, vậy là… Tô Lương Mặc thực sự sẽ cưới cô ta sao?

Nhưng cô ta nghĩ đi nghĩ lại, vẫn cảm giác có gì đó không đúng.

Ôn Tình Tuyết đứng bên cạnh, cô ta cúi đầu, tức giận nghiến răng ken két.

“Tình Noãn à, đây là chuyện tốt, sao con lại giấu chúng ta làm gì chứ?” Mẹ Ôn một tay kéo tay Ôn Tình Noãn, một tay vuốt tóc trên trán cô ta, giọng quở trách: “Đứa bé này, đúng thật là”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 425


Chương 425

Nụ cười của Ôn Tình Noãn cứng ngắc.

“Con đi gọi điện cho Lương Mặc”

“Được được được, nhanh đi đi. Hỏi nó cụ thể chuyện hôn lễ bao giờ tổ chức, tổ chức ở đâu?”

Ôn Tình Noãn quay người, một mình lên tầng đi về phòng của mình.

Cô ta gọi điện cho Tô Lương Mặc, một lát sau đã vang lên tiếng đổ chuông, trái tim Ôn Tình Noãn yên tâm được một nửa, gần đây điện thoại của Tô Lương Mặc lúc nào cũng tắt máy, nhưng hôm nay anh lại nghe điện thoại của cô ta rồi.

“Lương Mặc, là em” Trong điện thoại, giọng Ôn Tình Noãn vang lên vô cùng dịu dàng: “Em nghe được tin tức rồi… Em không ngờ Lương Mặc anh lại lãng mạn như thế đấy, anh lại còn giấu diếm để khiến em bất ngờ nữa. Bọn mình ở bên nhau mười năm rồi, giống như đôi vợ chồng già rồi..”

“Cô Ôn nghĩ nhiều quá rồi” Đầu dây bên kia vang lên giọng nói chế giêu: “Lương Mặc cậu ấy đang tắm”

“Lục Trầm?” Giọng nói vốn đang vô cùng dịu dàng của Ôn Tình Noãn bỗng trầm xuống, cô ta hung dữ nói: “Anh có ý gì hả?” Cái gì mà cô nghĩ nhiều rồi chứ!

Hahaaa… Đầu dây bên kia, Lục Trầm mấp máy môi: “Nghĩa ngay trên mặt chữ, cô Ôn chưa tốt nghiệp tiểu học à?”

“Anh đưa điện thoại cho Lương Mặc, tôi cần gặp Lương Mặc”

Thấy Ôn Tình Noãn vô lý, Lục Trầm cũng không khách khí mà phản kích lại: “Cô Ôn đọc tin tức rồi nhỉ? Cô đừng nghĩ nhiều, tin tức đấy tự có tác dụng của nó, nhưng chắc chắn không giống như những gì tin tức nói đâu, người nắm quyền Tập đoàn Tài chính Tô Thị Tô Lương Mặc muốn cưới cô cả bị rạch mặt của nhà họ Ôn, hù “Anh là cái thá gì chứ, tôi muốn nghe Lương Mặc nói!” Ôn Tình Noãn hét lên trong điện thoại.

Đột nhiên vang lên tiếng mở cửa, sau đó là giọng nói trâm thấp của Tô Lương Mặc vang lên: “Đưa điện thoại cho tớ”

“Lương Mặc, là anh đúng không?” Ôn Tình Noãn nói: “Em đã biết hết rồi, bố mẹ em hỏi, hôn lễ bao giờ sẽ tổ chức?”

“Không có hôn lễ”

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên, Tô Lương Mặc bình thản nói tỉ Không có hôn lễ, tin tức tôi tung ra tự có dụng ý của tôi. Nói với bố mẹ cô, mảnh đất ở Hải Nam, tôi tặng cho họ coi như là đền bù cho chuyện này”

Ôn Tình Noãn suýt nữa đánh rơi điện thoại trong tay: “Lương Mặc, anh đang nói cái gì thế? Em không hiểu.”

“Ha…” Một tiếng cười chế giễu: “Cô không cần hiểu, Ôn Chấn Hải hiểu là được rồi” Sắc mặt Tô Lương Mặc lãnh đạm: “Không còn chuyện gì nữa thì tôi ngắt điện thoại đây”

Nói xong anh liền định ngắt điện thoại.

“Đợi đã” Ôn Tình Noãn nghiến răng, vẻ mặt cô ta hung dữ, nhưng giọng nói lại vô cùng dịu dàng, cô ta nức nở hỏi: “Lương Mặc, rốt cuộc em đã làm gì sai?”

“Tình Noãn… Chúng ta quen nhau mười năm rồi nhỉ?” Tô Lương Mặc thở dài một tiếng: “Một người phụ nữ ra tay với cả một người đang mang thai, đẩy người ta nhưng lại đổ trách nhiệm lên đầu người khác, Tình Noãn, cô nghĩ tôi vẫn có thể tin lời cô hay sao?”

“Không, không phải thế đâu…”

“Lạch cạch” một tiếng, Ôn Tình Noãn còn đang muốn giải thích, nhưng người đàn ông lạnh lùng ở đầu dây bên kia, không do dự gì mà ngắt luôn điện thoại.

Anh không trực tiếp ra tay với cô ta, là anh đã nghĩ đến khoảng thời gần mười năm cô ta ở bên cạnh anh rồi, người xưa đã nói: không có công lao cũng khổ lao.

Ôn Tình Noãn nhìn điện thoại trong tay đang phát ra tiếng tút tút báo máy bận, cô ta tức giận nghiến răng ken két. Tô Lương Mặc, mười năm rồi, quả nhiên anh vẫn cao ngạo tuyệt tình như thế.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 426


Chương 426

Cổ trấn ở Tứ Xuyên.

Trong một khu vườn nhỏ, Lương Tiểu Ý đang ngồi rảnh rỗi, cô quay về phòng mở tivi lên, cái tivi cũ kỹ đang phát quảng cáo. Lương Tiếu Ý cầm điều khiển lên, tùy tiện đối sang một khác, sau đó, ánh mắt cô không hề di chuyển.

Trên màn hình là người đàn ông cô ngày đêm mong nhớ nhưng lại đang trốn tránh sợ hãi. Khuôn mặt của anh, quen thuộc đến mức, cho dù nhắm mắt cô cũng có thể miêu tả lại được.

Theo như nguồn tin đáng tin cậy, con cá sấu lớn Tô Lương Mặc của Tập đoàn Tài chính Tô Thị sắp kết hôn với tiểu thư xinh đẹp Ôn Tình Noãn của xí nghiệp Ôn Thị. Tin tức nói, thời gian trước Ôn Tình Noãn gặp phải chuyện không may, khiến cô ta bị rạch mặt. Tổng giám đốc Tập đoàn Tài chính Tô Thị Tô Lương Mặc có tình cảm sâu đậm với tiếu thư nhà họ Ôn, tiểu thư nhà họ Ôn bị rạch mặt, nhưng anh vẫn không rời bỏ cô ta, sắp tới sẽ đến đảo Yali tổ chức hôn lễ.

Đôi mắt to tròn của Lương Tiểu Ý trừng to, cô nhìn chằm chằm vào bức ảnh của người đàn ông trên màn hình tivi… Tình cảm của anh với Ôn Tình Noãn vô cùng sâu đậm, hai người họ sắp tổ chức hôn lễ, sắp trở thành người một nhà rồi, còn cô thì sao? Cô là cái thá gì chứ!

Kẻ thứ ba? Loại phụ nữ độc ác?… “Hahaaa…” Lương Tiểu Ý bỗng nhiên bật cười, tiếng cười vô cùng kỳ quái.

Cô tưởng rằng mình đã không còn quan tâm nữa, hóa ra chỉ là tưởng tượng của cô mà thôi. Cô quan tâm, mẹ kiếp, cô thực sự vô cùng quan tâm!

Người đàn ông đó muốn cưới Ôn Tình Noãn, anh muốn cưới một người phụ nữ khác!

Lương Tiểu Ý, mày là cái thá gì chứ, mày chỉ là một trò chơi của anh mà thôi! Một đối tượng để anh phát tiết! Mày chắc chắn không phải là người được anh yêu chiều!

“Ý? Máu?” Một giọt máu đỏ tươi rơi tí tách xuống nền nhà, Lương Tiểu Ý giơ tay ra chạm vào mũi, tay cô chạm vào một dòng máu đỏ tươi. Đôi mắt trong sáng xẹt qua một tia sợ hãi, cô hoảng loạn chạy ra bên ngoài: “Savvy, Savvy… Cứu đứa bé!”

Máu từ miệng cô trào ra, theo khóe miệng chảy xuống.

Savvy nghe thấy tiếng hét của cô liền chạy đến, đập vào mắt anh ta là cảnh tượng kinh hoàng!

Cô chạy về phía Savvy, miệng cô hét lớn “Cứu đứa bé”. Cô vừa mở miệng, máu đỏ tươi từ miệng cô ào ra.

Savvy hét lớn một tiếng, anh ta ném quả táo vừa gọt xong trong tay xuống, nhanh chóng chạy về phía cô, một tay ôm ngang người Lương Tiểu Ý lên, quay người chạy vào trong phòng.

“Savvy… cứu con của em, em sợ… em sợ em không còn thời gian nữa” Cô hiểu, cô hiểu tất cả, cô hiểu sức khỏe của cô càng ngày càng yếu, thời gian cứ dần trôi qua, sau cô không hiểu được chứ?

Quyết tâm cứu con đã cho cô dũng khí, khiến cô năm chặt tay áo của Savvy, cô nắm chặt không chịu buông tay: “Cứu con, nhất định phải cứu con em, anh mổ đẻ cho em, nhanh lên!”

Savvy ngây người, không nói gì, Lương Tiểu Ý sốt ruột, mắt cô đỏ bừng nhìn về phía anh hét lớn: “Nhanh lên! Anh còn ngây người ra đấy làm gì! Savvy! Anh giúp em mổ đẻ!”

Cô có thể cảm nhận được cái chết đang ở rất gần cô. Cơ thể cô đang vô cùng yếu đuối, cô bất lực không thể đấu tranh, không thể xoay chuyển được vận mệnh.

Savvy hoàn hồn, anh ta đột nhiên đứng lên, quay người định chạy về phòng của mình, nhưng tay áo anh bị một lực nhỏ nắm chặt. Anh ta cảm nhận được lực cản, bèn quay lại nhìn về phía cô.

Mặt cô bây giờ cắt không còn một giọt máu, trắng bệch không khác xác chết là bao.

“Em chờ anh, anh đi lất “Không cần đâu… Em biết em không còn thời gian nữa.

Con em…” Nói đến đây, khuôn mặt trắng bệch của cô trào lên sự tiếc nuối và hiu quạnh: “Em biết không kịp nữa rồi. Anh đừng đi đâu hết. Ở bên cạnh em một lúc” Cô nói: “Tiếc là…người em yêu không phải anh. Có lúc em đã nghĩ, nếu như năm xưa em không gặp anh ấy, cuộc đời này của em có phải sẽ kết hôn, sinh còn, sống những tháng ngày bình lặng, thoải mái không?”

“Nhưng rồi em lại nghĩ, nếu như em không gặp anh ấy, Lương Tiểu Ý có còn là Lương Tiểu Ý không?” Cô nói, đôi môi trắng bệch cố gắng nở nụ cười: “Chuyện rất đơn giản, em gặp anh ấy, sau đó yêu anh ấy. Chỉ đơn giản như thế mà thôi.

Nhưng em cũng đã nghĩ rồi, Lương Tiểu Ý yêu Tô Lương Mặc, yêu cho đến cả khi em chết đi, vẫn đau đớn ôm nỗi hối hận đến khi chết”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 427


Chương 427

“Chuyện giữa em và anh ấy, rất dài mà cũng rất ngắn.

Lương Tiểu Ý yêu Tô Lương Mặc, đến chết vẫn không thôi. Tô Lương Mặc đối xử với Lương Tiểu Ý, bạc bẽo đến vô cùng. Chỉ như thế mà thôi. Không bi tráng, không oanh liệt rầm rộ, không có ai đúng ai sai, chỉ là, Lương Tiếu Ý đã yêu người không nên yêu”

Savvy nghe cô nói, trái tim anh ta co thắt đau đớn. Anh ta nghĩ… Rốt cuộc anh ta thua người đàn ông Tô Lương Mặc kia ở điểm nào chứ?

Anh ta nhìn cô càng lúc càng yếu, nhìn cô cố gắng mở mắt, anh ta liền vội vàng nhảy dựng lên, nhanh chóng chạy đi, rồi lại nhanh chóng quay lại. Lúc anh ta quay lại, trên tay còn cầm theo một cái lọ màu nâu và một ống kim tiêm.

Anh ta dùng kim tiêm lấy chất lỏng trong lọ màu nâu, sau đó anh ta nâng bắp tay Lương Tiểu Ý lên, định tiêm vào cánh tay cô, nhưng Lương Tiểu Ý lại ngăn lại: “Không có ích gì đâu…

Anh từ bỏ đi!”

Từ bỏ? Sao có thể từ bỏ được?

Cô sống một nửa cuộc đời, thì cả nửa cuộc đời đều trôi qua trong đau khổ. Tất cả đều là do anh ta hại cô!

Sao anh ta có thể từ bỏ được?

“Em đừng động đậy!” Mắt Savvy đỏ bừng, nhưng tay anh †a lại vô cùng vững vàng, tâm trạng của anh ta cũng vô cùng bình tĩnh: “Không sao, mọi chuyện đã có anh” Savvy nói: “Sắp rồi, em sắp không phải chịu nỗi đau như chết đi sống lại này nữa rồi!” Ngoại trừ Lương Tiểu Ý, không ai hiểu rõ hơn anh ta, mỗi lần cô phát bệnh, mỗi lần cô chảy máu, cô đều phải chịu nỗi đau đớn như thế nào! Nhưng trước giờ cô chưa từng nói ra điều đó!

Mũi tiêm vừa đâm xuống, trước mắt của Lương Tiểu Ý liền chỉ còn một màu đen, ánh mắt cô càng lúc càng mơ hồ, giọng của cô rất yếu, nhưng cô vẫn nói: “Đây là điều em nói với người đàn ông kia…”

Nghe thấy lời cô nói, Savvy hơi ngây người, nhưng sau đó ngay lập tức anh ta lấy điện thoại, mở chế độ ghi âm.

Khóe môi Lương Tiểu Ý khẽ mấp máy, giờ phút này gần như không còn nghe thấy giọng nói của cô nữa rồi: “…”

Giọng nói của cô vô cùng yếu ớt, yếu đến mức đến Savvy cũng không nghe thấy.

Lương Tiểu Ý nhắm mắt lại.

Bàn tay Savvy phủ lên mắt Lương Tiểu Ý, đôi mắt nâu dâng trào sự áy náy và tự trách: “Tiểu Ý, em được giải thoát rồi… Em không phải chịu những cơn đau như chết đi sống lại này nữa!”

Thành phố S.

Tổng giám đốc Tô Lương Mặc ngày ngày công việc bận rộn, sau khi Lương Tiểu Ý biến mất ba tháng, anh sốt ruột đi đi lại lại trong phòng làm việc Tổng giám đốc trên tầng 65 của tòa nhà Tô Thị.

“Lục Trầm, tại sao cô ấy vẫn chưa đến chứ?”

Lục Trầm nhìn tâm trạng người bạn thân của mình ngày càng bồn chồn, bất an, anh ta khuyên nhủ: “Lương Mặc, cậu bình tĩnh một chút đã, Lương mập yêu cậu như thế, không thể nói đi là đi được. Hơn nữa… có một chuyện, bây giờ nghĩ lại tớ lại thấy có chút kỳ lạ” Lục Trầm đứng dậy, đi đến bên cạnh Tô Lương Mặc: “Lương mập từng tỏ ý nói với tớ, cậu không cần đứa bé trong bụng cô ấy”

“Nói linh tinh! Tớ lúc nào nói không cần đứa bé trong bụng cô ấy chứ! Đó không chỉ là con của cô ấy, nó cũng là đứa con đầu tiên của Tô Lương Mặc tớ! Sao tớ có thể không cần được chứ?”

Nhìn bộ dạng tức giận của anh, so với ngày trước, đã mất đi phần trấn tĩnh và ung dung cần có, Lục Trầm chau mày: ậu có thể bình tĩnh một chút được không? Chẳng nhẽ cậu không tò mò là, nếu cậu chưa từng nói không cần đứa bé ấy, thì tại sao Lương mập luôn miệng khẳng định cậu không cần chứ?”

Đúng lúc này, chiếc Ipad trên bàn làm việc của Tô Lương Mặc đột nhiên vang lên tiếng chuông thông báo có email mới.

Lục Trầm bu bĩu môi, tỏ ý bảo Tô Lương Mặc xem email mới đã rồi nói chuyện tiếp.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 428


Chương 428

Anh quay người ấn mở hòm thư, bỗng chốc, mặt anh cứng ngắc.

“Sao thế?” Lục Trầm thấy bạn mình có gì đó không đúng, anh ta ngẩng đầu lên hỏi. Khuôn mặt cứng ngắc của Tô Lương Mặc bỗng nhiên nở một nụ cười chế giêu cứng ngắc: “Ha, hahaa… Không có gì, có người đùa dai thôi.”

Tô Lương Mặc nói thế, nhưng bộ dạng ngồi trên ghế tựa của anh bỗng trở nên vô cùng căng thẳng. Lục Trâm thấy không đúng, anh ta cúi tâm mắt xuống nhìn vào màn hình Ipad, đột nhiên hai mắt anh ta mở trừng.

“Chân thành kính mời anh Tô Lương Mặc đến tham gia tang lễ của cô Lương Tiểu Ý” Bên dưới còn có thời gian và địa điểm, dòng cuối cùng là tên của Savvy Wayne Klutz.

Phòng làm việc bỗng trở nên vô cùng yên tĩnh, sắc mặt Lục Trầm trầm xuống, khuôn mặt Tô Lương Mặc càng lạnh lùng hơn.

“Làm thế nào đây?” Một lúc lâu sau, Lục Trầm mới hỏi Tô Lương Mặc, anh nở nụ cười, nụ cười vô cùng khoa trương: “Kệ đi, chỉ là một trò đùa thôi”

“Là trò đùa sao?” Lục Trâm chau chặt lông mày: “Savvy Wayne Klutz… Trên thế giới này có bao nhiêu người biết Savvy ‘Wayne không phải họ Wayne mà mang họ Klutz chứ?”

Người đàn ông đang ngồi trên ghế dựa bằng da thật, hô hấp của anh dần trở nên nặng nề, ánh mắt hoảng loạn.

“Bịch” một tiếng, anh đứng dậy, khuôn mặt anh tuấn trở nên lạnh lùng: “Đi!”

“Cái gì?” Lục Trầm nhất thời chưa kịp phản ứng lại: “Đi?” Đi đâu?

“Đi Tứ Xuyên” Khuôn mặt anh tuấn của Tô Lương Mặc: hiện lên vẻ lạnh lùng, ánh mắt như phát ra tia lạnh: “Đi xem Savvy Wayne Klutz đang giở trò gì?”

Lương Tiểu Ý chết rồi?

Cô gái ấy vẫn còn trẻ như thế, làm sao có thể chết được?

“Đi tham gia tang lễ của Lương Tiểu Ý?” Lục Trâm không thể tin được hét lớn.

“Hahaaa” Người đàn ông đi phía trước cười lạnh, đáy mắt Tô Lương Mặc lạnh lẽo: “Tớ không tin cô ấy chết rồi” Vì thế, anh không thể từ chối mà nói chắc nịch: “Tớ phải đích thân vạch trần lời nói dối của Savvy Wayne Klutz!”

Lời nói dối… sao?

Nếu như không phải lời nói dối thì sao?

Lục Trầm đi đằng sau Tô Lương Mặc, ngước mắt lên âm thầm nhìn bóng lưng cao lớn thẳng đứng đang đi trước mặt, người anh khoác bộ vest đậm màu, lời anh nói thì thoải mái và chắc chắn, nhưng Lục Trâm lại cảm thấy đáng sợ.

Anh ta nhớ lại sự điên cuồng của Tô Lương Mặc trong hai lần Lương Tiểu Ý nhập viện.

Nhưng bây giờ, nghe thấy tin báo tử của Lương Tiểu Ý, người đàn ông này lại vô cùng bình tĩnh.

Nhưng đằng sau khuôn mặt có vẻ như bình tĩnh của anh, Lục Trầm nhìn thấy một dòng lốc xoáy phía dưới mặt nước bình lặng ấy… Nếu như email kia không phải là một trò đùa thì sao?

Nếu như, là thật thì sao?

Không! Lục Trâm không dám nghĩ tiếp nữa.

Nơi này là một vùng đất rất đẹp.

Một vùng thôn trang tựa núi hướng sông, cuộc sống chậm rãi, sắc hoa đa dạng, cảnh tiên chẳng qua cũng chỉ như thế này. Chắc chắn mỗi người đến với nơi này đều sẽ cảm thấy †âm trạng vô cùng vui vẻ.

Giờ phút này, trên núi đang có một đám người, người đàn ông đi đầu mặc bộ vest phẳng phiu, vô cùng ngang ngược.

Đứng hai bên của anh là hai người đàn ông vô cùng xuất sắc, một người thân sĩ quý tộc, một người ngang tàn bất cần.

Nhưng giờ phút này, hai khuôn mặt anh tuấn ấy đều toát lên vẻ phiền muộn.

Lục Trầm và Hứa Thần Nhất mím chặt môi, cả hai người đều không biết được, chuyến tang lễ này, cuối cùng sẽ trở nên như thế nào.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 429


Chương 429

Phía sau ba người đàn ông có hơn 40 vệ sĩ nhanh trí dày dặn kinh nghiệm, bản lĩnh của ai cũng không tâm thường.

Sự xuất hiện của đám người đặc biệt này đã phá vỡ vẻ yên bình vốn có của thị trấn nhỏ.

“Ở đây à?” Dọc đường, Tô Lương Mặc không nói không rằng, đến khi đến trước một ngôi nhà nhỏ, anh mới nói câu đầu tiên.

Lục Trầm chỉ chỉ một vệ sĩ: “Cậu đi xem đi”

Cậu vệ sĩ kia bước ra, đang định gõ cửa, thì cửa lại được người ở bên trong mở ra.

Một người tóc nâu, mắt nâu xuất hiện sau cánh cửa, Tô Lương Mặc vừa nhìn thấy anh ta, đôi mắt đen sãm bỗng nhiên nheo lại, anh lạnh lùng hét lớn: “Cô ấy đâu?”

Giọng nói của anh lạnh lùng không có tình người. Khóe môi Savvy nhếch lên nụ cười mỉa mai, anh ta chỉ về căn phòng phía sau.

Đôi chân thon dài của Tô Lương Mặc bước nhanh qua bậc cửa, lúc anh đi ngang qua người Savvy, đôi mắt anh lạnh lùng, khóe môi mỏng nhếch lên nói: “Đừng có giở trò, cũng đừng mong có mưu đồ gì với cô ấy, cô ấy là vợ của tôi, cả đời này cô ấy chỉ có thể là vợ của Tô Lương Mặc tôi mà thôi”

“Hahaaa” Savvy bật cười, nụ cười của anh ta vô cùng lạnh lẽo: “Vợ? Tôi không nghe nhầm đấy chứ, Tô Lương Mặc nói Lương Tiểu Ý là vợ của anh ta à? Vợ? Hahaaa..” Savvy cười nhưng nước mắt của anh ta lại chảy ra: “Nếu thực sự như thế, Tô Lương Mặc, anh trở thành cái dạng gì rồi? Loại chồng ép chết vợ mình à?”

Savvy vừa nói xong, cơ thể Tô Lương Mặc liền toát ra hơi lạnh, con người đen sẫm sắc bén như chim ưng đột nhiên nhìn về phía Savvy đang cười không ngớt: “Chuyện đến mức này, mày còn định bịa ra lời nói dối hoang đường nào nữa à? Cô gái ấy còn trẻ như thế, sao có thể chết được? Tao cảnh cáo mày, đừng có giở trò gì ra đây. Hôm nay tao đến chính là để vạch trần lời nói dối của mày!”

Savvy ngưng lại, anh ta không nói gì nữa, chỉ lạnh lùng quay người: “Đi theo tôi.”

Đôi mắt lạnh lùng của Tô Lương Mặc hơi nheo lại, đáy mắt xẹt qua một tia suy tư, sau đó anh bước từng bước dài, đi đẳng sau Savvy.

Lục Trầm và Hứa Thần Nhất đi phía sau anh.

Mọi người đều tưởng rằng đây chỉ là một ngôi nhà nhỏ, nhưng bước vào bên trong mới biết, hóa ra bên khu nhà này cũng khá lớn.

Bấy giờ anh cũng mới phát hiện ra, bên trong còn có hai hàng vệ sĩ người nước ngoài, ai cũng dáng người cường tráng, mặt lạnh vô tình. Lục Trầm và Hứa Thần Nhất phút chốc trở nên vô cùng cảnh giác, hai người họ quan sát kỹ một vòng, số lượng người hai bên cách biệt không lớn.

Trong sân có một sảnh lớn.

Cửa vừa được mở ra…

Đập vào mắt anh là bức ảnh cô mặc váy cưới, hôm đó dohn chụp cho cô một bức ảnh đen trắng. Bên trong vườn hoa tường vi, tóc cô bay rối bời trong gió, nụ cười xinh đẹp nhưng lại vô cùng đau thương, Tô Lương Mặc nhìn bức ảnh, ngoại trừ đôi môi cô đỏ tươi, những chỗ khác đều là ảnh đen trắng. Anh nhất thời ngây ngốc.

Di ảnh… Không hiểu tại sao trong đầu anh đột nhiên xuất hiện từ này.

Sau đó, anh mới nhìn thấy một cỗ quan tài bằng thạch anh được thiế riêng.

“Cô ấy chết rồi. Bây giờ anh còn cho rằng tôi đang giở trò không?” Savvy đứng bên cạnh, anh ta lạnh lùng nhìn khuôn mặt Tô Lương Mặc đang dần trở nên trắng bệch.

“Bịch, bịch”… Một bước, hai bước… Tô Lương Mặc bước từng bước lớn, khoảng cách rõ ràng chỉ có vài bước, nhưng chân anh lại mềm nhũn… Cuối cùng anh cũng bước đến bên cạnh cỗ quan tài, phía dưới nắp quan tài bằng thạch anh, cô gái ấy đang ngủ vô cùng bình thản. Ánh mắt nhìn xuống bụng cô, bụng cô… Lương Tiểu Ý mang theo bụng bầu to tướng, đang an yên ngủ trong cỗ quan tài thạch anh, yên tĩnh đến mức không có bất kỳ một chút sức sống nào.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 430


Chương 430

Lục Trầm và Hứa Thần Nhất đột nhiên mở trừng mắt.

“Lương mập chết rồi Nhất loạng choạng: “Chết rồi Lục Trầm lắp bắp nói, Hứa Thần 2”

Một trò đùa dai của anh ta, đã hại chết một cô gái vô tội?

Savvy đứng bên cạnh, lạnh lùng nhìn tất cả những chuyện đang diễn ra.

Tô Lương Mặc đứng trước quan tài của Lương Tiểu Ý… Cô yên tĩnh ôm bụng bầu nằm trong quan tài, mặt anh không cảm xúc, nhưng sắc mặt lại tái nhợt, gần giống như màu quan tài Lương Tiểu Ý đang nằm.

Anh yên lặng… Không, nói chính xác hơn là, yên bình, yên bình đến mức khó tin. Không ai có thể hiểu được, giờ phút này trong lòng anh đang nghĩ gì.

Sau đó, anh từ từ mở nắp quan tài, Savvy thấy vậy liền xông đến, anh ta nhanh chóng giơ tay ra, giữ lại bàn tay đang đặt trên nắp quan tài của Tô Lương Mặc. “Anh muốn làm cái gì?” Savvy quát lớn.

Tô Lương Mặc không ngẩng đầu lên, cũng không biết anh làm kiểu gì, cổ tay anh linh hoạt rút ra khỏi bàn tay của Savvy.

“Bịch” một tiếng, nắp quan tài bị mở ra, Savvy nhìn thấy người đàn ông kia cúi người ôm thi thể cô ra khỏi quan tài.

Savvy nôn nóng, vội vàng giơ tay ra ngăn lại, “bị: ộ tiếng, anh ta vừa giơ tay ra, Tô Lương Mặc cũng liền giơ một cánh tay ra, đánh vào mu bàn tay của anh ta. Savvy không phòng bị, anh ta bị Tô Lương Mặc đánh vào mu bàn tay tay đau nhói.

Anh ta đột nhiên nheo mắt lại, lại lần nữa trừng mắt nhìn về phía Tô Lương Mặc, ánh mắt thêm một phần nghiêm túc: “Tô đại thiếu gia đúng là danh bất hư truyền, sức tay không hề yếu”

Anh cúi người ôm ngang người cô gái đang nằm trong quan tài. Đối diện với sự khiêu khích của Savvy, anh không nói gì, chỉ im lặng ôm thi thể của cô, đứng dậy đi ra ngoài.

“Đợi đã!” Savvy Wayne Klutz tóc nâu mắt nâu, ánh mắt anh †a bỗng trở nên vô cùng nặng nề: “Anh muốn ôm thi thể của cô ấy đi đâu?”

Vèo!

Một ánh mắt lạnh lùng quét về phía Savvy, Tô Lương Mặc dừng bước chân lại, lạnh lùng nhìn Savvy, khóe môi mỏng mấp máy: “Cô ấy chưa chết”

Đáy mắt Savvy như có như không xẹt qua một tia kinh ngạc, ngay sau đó liền biến mất. Anh ta nhìn Tô Lương Mặc, cười lạnh một tiếng: “Anh nhìn cho rõ đi, cô ấy chính là một người chết, một người chết đã mang thai hơn bảy tháng! Anh có biết cô ấy chết như thế nào không?”

Giọng nói của Savvy bỗng trở nên lạnh lùng: “Là tại anh! Tự tay anh đã ép chết cô ấy, ép chết đứa con của anh! Một xác hai mạng! Tô Lương Mặc! Một xác hai mạng người đấy! Anh thật sự quá độc ác! Rõ ràng anh sắp kết hôn với cái cô họ Ôn kia rồi, vậy còn đến chọc vào cô ấy làm gì chứ? Cô ấy là người đã chết rồi!”

“Cô ấy chưa chết” Từ đầu đến cuối, anh chỉ nói mỗi câu này: “Tao phải đưa cô ấy về, phải dùng máy móc tân tiến nhất, phải mời bác sĩ đáng tin cậy nhất. Tao phải tự tay vạch trân vở kịch này của mày!”

Savvy ngạc nhiên… Hóa ra Tô Lương Mặc thực sự không tin Lương Tiểu Ý đã chết rồi.

Nhưng xin lỗi, thi thể của Tiểu Ý, anh ta phải mang đi!

“Ngăn bọn họ lại!” Savvy ra lệnh, đám vệ sĩ trong vườn lập tức hành động, ai ai cũng dũng mãnh tinh luyện. Đám vệ sĩ của Savvy ra tay, đương nhiên đám vệ sĩ của Tô Lương Mặc cũng không đứng yên. Bầu không khí nhanh chóng đượm mùi thuốc súng!

Hai bên đánh nhau túi bụi.

Hứa Thần Nhất vẫn đang thất thần… Anh ta không thể tránh khỏi có liên quan đến cái chết của Lương Tiểu Ý! Lục Trầm mím môi, mắt anh ta nhìn quanh bốn phía, điều khiển tình hình.

Còn Tô Lương Mặc, anh vô cùng yên tính, cánh tay dài ôm chặt cô gái trong lòng, cơ thể cô cứng ngắc, hơi lạnh trên người cô xuyên qua quần áo, truyền vào cơ thể anh. Cơ thể cô lạnh lẽo không có một chút ít hơi ấm nào.

Mặt anh trắng bệch, cắt không có một giọt máu, ánh mắt anh bình lặng nhìn về phía Savvy. “Tôi phải đưa cô ấy đi” Tô Lương Mặc nói.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 431


Chương 431

Savvy bật cười: “Anh tưởng rằng anh là Tô Lương Mặc thì có thể muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao? Anh muốn đi, được thôi, nhưng đặt cô ấy xuống” Savvy hét lớn, chỉ vào Lương Tiểu Ý.

“Tôi phải đưa cô ấy đi” Từ đầu đến cuối, anh chỉ nói duy nhất một câu.

“Không bao giờ!” Savvy hung dữ từ chối: “Sao tôi có thể giao Tiểu Ý cho người đàn ông đã hại chết cô ấy chứ?”

Anh ta vừa nói xong, Tô Lương Mặc liền nổi giận lôi đình!

“Đừng có mơ! Tao đã nói tôi phải đưa cô ấy về nhà!” Tô Lương Mặc hung dữ nói: “Tao không tin cô ấy chết rồi! Tao không tin bất cứ lời nào mày nói hết! Cô ấy là vợ tao! Mày nghe cho rõ đây! Cô ấy là vợ tao!”

“Cô ấy chết rồi là chết rồi! Bây giờ anh nói với tôi, cô ấy là vợ anh à? Anh không cảm thấy nực cười à?”

Tô Lương Mặc đột nhiên rút ra một khẩu súng ngắn giảm thanh, anh hung dữ chĩa về phía đầu Savvy: “Mày bị bệnh à, sao phiền thế hả? Mày đừng tưởng là, mày biến Tiểu Ý thành một thi thể rồi thì tao không biết, tất cả những chuyện này đều là âm mưu của mày! Mày cố ý làm thế đúng không? Biến Tiểu Ý thành một xác chết, mày muốn tao nghĩ rằng Tiếu Ý chết rồi, sau đó để cho chúng mày rời đi đúng không! Đừng có mơi Cô gái này là vợ của tao! Cô ấy sẽ không chết! Sao cô ấy có thể chết được? Âm mưu của mày không hề thông minh một chút nào hết!” Ngón tay anh đặt vào cò súng, anh kích động hét lớn với Savvy: “Mẹ kiếp, mày ngăn tao lần nữa, tao bắn chết mày!

Dám cướp vợ của tao, cả gia tộc Klutz nhà mày đắc tội với tao!”

“Bỏ súng xuống!” Đám vệ sĩ nhà họ Klutz nhìn thấy cậu chủ của họ bị người ta dùng súng chữa vào đầu, ai nấy đều trở nên vô cùng hung ác, hung ác nhìn chăm chằm vào Tô Lương Mặc, cảnh giác nói: “Anh Tô! Nếu anh đã biết cậu chủ là người của gia tộc Klutz, anh tốt nhất nên bỏ súng xuống đi!” Một người nói.

Ánh mắt Tô Lương Mặc quét qua người vừa nói, sau đó lại nhìn Savvy: “Con chó mày nuôi tốt đấy! Còn biết sủa gâu gâu!”

Sau đó anh ung dung thu súng lại: “Nhớ kỹ lời tao nói, đừng có ngăn tao, nếu không, tao sẽ bắn chết mày. Không biết cái đầu mỏng manh của mày có cứng như cái mồm mày không”

Tô Lương Mặc thu súng lại, đám vệ sĩ gia tộc Klutz lập tức rút súng giơ về phía Tô Lương Mặc. Anh thấy thế liền nhếch miệng cười khinh bỉ. Đám vệ sĩ anh đưa đến cũng lập tức rút súng ra, giơ thẳng về phía cậu chủ của gia tộc Klutz.

Tình huống này khá thú vị, hai phe, ai nấy cũng đều rút súng ra, nhưng không giơ về phía đối phương, mà giơ về phía chủ nhân của đối phương.

Nhưng người đứng đầu mỗi phe là Tô Lương Mặc và Savvy, lại là hai người bình thản ung dung nhất trong chiến trường đẫm mùi thuốc súng này. Hiện trường lúc này, hai bên đều vô cùng căng thẳng, chỉ có hai người đang bị mấy chục khẩu súng chĩa vào đầu, lại bình thản ung dung nhất.

Bầu không khí lúc này cứng ngắc.

Mấy chục nòng súng hướng về phía Tô Lương Mặc, nhưng anh chỉ ôm chặt thi thể lạnh ngắt của cô gái trong lòng, anh không nói năng gì, ôm thi thể Lương Tiểu Ý, từng bước từng bước đi ra ngoài.

Đứng dưới mấy chục nòng súng của đám vệ sĩ gia tộc Klutz, anh không hề có một chút nào sợ hãi.

Đáy mắt Savvy lóe sáng, anh ta nhìn chằm chằm vào bóng lưng cao lớn thẳng tắp của anh, ánh mắt vô cùng phức tạp.

Lục Trầm và Hứa Thần Nhất cũng nhìn theo bóng lưng cao lớn thẳng tắp của anh.

Anh chỉ để lại cho bọn họ một bóng lưng… Bước chân dài thẳng của anh vô cùng ung dung, nhưng lại khiến người đằng sau có cảm giác nặng nề, giống như bầu trời sắp sụp xuống.

Người đàn ông đó tên là Tô Lương Mặc. Người đàn ông ngông cuồng tự cao tự đại, nhưng giờ phút này… bóng lưng của anh lại lộ ra vẻ nặng trĩu bi thương. Tất cả mọi người, bao gồm cả đám vệ sĩ của hai phe, giờ phút này, không ai bảo ai đều buông khẩu súng trong tay xuống… Vẻ nặng trĩu bi thương của anh, vô hình bao phủ tất cả mọi người đang có mặt ở đây.

Kìm nén, bi thương… Một thứ tình cảm phức tạp, nồng đậm không rõ ràng!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 432


Chương 432

“Cậu chủ?” Khoảnh khắc Tô Lương Mặc sắp bước ra khỏi ngôi nhà, một vệ sĩ nhìn về phía Savvy. Người đàn ông tóc nâu mắt nâu đứng đằng sau, mang theo tâm tình phức tạp nhìn vọng theo bóng lưng của anh, anh ta nhanh chóng giơ tay lên, nói: “Không cần đuổi theo nữa”

Không cần đuổi theo nữa… Là tình địch, nhưng anh ta cũng bị những bi thương nặng nề tỏa ra từ bóng lưng cao lớn, thẳng tắp của anh cảm hóa.

Trên đường trở về, Hứa Thần Nhất cũng không tin Lương Tiểu Ý đã chết. Anh ta kiểm tra cho Lương Tiểu Ý, đúng là không hề có bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống.

“Đúng đấy, Lương Tiểu Ý đã chết rồi” Mặc dù Hứa Thần Nhất không muốn thừa nhận, nhưng anh ta cũng là bác sĩ, anh †a vẫn có lòng tin đối với chẩn đoán của mình.

“Không thể nào” Tô Lương Mặc lập tức phủ định: “Cô ấy sao có thể chết được chứ? Chắc chắn là âm mưu của tên khốn Savvy Wayne Klutz kia”

Ánh mắt Lục Trầm lộ ra vài phần lo lắng, anh ta là người thân thiết với Tô Lương Mặc nhất… Tô Lương Mặc không bình thường, Hứa Thần Nhất không nhận ra, nhưng Lục Trâm cảm nhận được.

Dọc đường vô cùng trầm mặc. Về đến thành phố S, Tô Lương Mặc lập tức đưa Lương Tiểu Ý đến bệnh viện, làm kiểm tra toàn diện.

“Tổng giám đốc Tô, Tô phu nhân… Cô ấy thực sự đã qua đời hơn 24 giờ đồng hồ rồi”

Anh từ từ ngẩng đầu lên, bình thản nói: “Ông vừa nói cái gì, nói cái gì?”

“Tôi, tôi, tôi nói là Tô phu nhân, cô ấy đã qua đời được ít nhất 24 giờ… AI”

Lời còn chưa nói xong, “bịch” một tiếng, anh giơ tay lên, hung dữ đập vào tường, đôi mắt đỏ bừng hung dữ nhìn chằm chằm bác sĩ: “Đồ lang băm! Cô ấy chưa chết! Sao cô ấy có thể chết được chứ?”

Lừa đảo! Tất cả đều là đồ lừa đảo!

Sao ai cũng nói cô ấy chết rồi?

Sao cô ấy có thể chết được?

Lừa đảo!

“Bịch” một tiếng, năm đấm của Tô Lương Mặc xẹt qua mặt bác sĩ, nặng nề đập vào tường đẳng sau bác sĩ, anh hung dữ nhìn chằm chằm bác sĩ: “Y đức của người làm y là phải nói sự thật. Ông nói sự thật cho tôi biết, vợ tôi chưa chết đúng không?” Giọng nói của anh lạnh lẽo, đôi mắt nheo lại đầy mùi nguy hiểm: “Nếu ông dám nói vợ tôi chết rồi, tôi sẽ cho ông đi gặp diêm vương”

Bác sĩ bị dọa sợ xanh mặt, run rẩy nhìn người đàn ông đang lên cơn điên… Từ trong mắt của Tô Lương Mặc, bác sĩ nhìn ra được sát khi giết người nông đậm, ông ấy không hề nghi ngờ, nếu như ông ấy nói thêm một câu Lương Tiếu Ý chết rồi, người đàn ông này thực sự sẽ g**t ch*t ông ấy!

“Tôi… tôi…” Một bên là y đức trói buộc, một bên là mạng sống bị uy h**p, cuối cùng ông bác sĩ trung niên nhắm mắt lại, trái tim ông ấy đánh bịch một cái: “Tô phu nhân vẫn chưa chết”

Bác sĩ vừa nói xong, người đàn ông vừa uy h**p bác sĩ lập tức thay đổi sắc mặt, anh nôn nóng hỏi bác sĩ: “Tôi biết ngay chắc chắn là mấy tên khốn nạn kia lừa tôi mà. Nhưng… bác sĩ, tại sao cô ấy vẫn chưa tỉnh?”

Bác sĩ run lẩy bẩy… Người đàn ông này quá không bình thường! Tổng giám đốc Tô đang đứng trước mặt ông ta quá không bình thường rồi!

Quá đáng sợi “Có, có lẽ do mệt quá, nên, nên cô ấy ngủ say rồi”

“Vậy tôi phải chú ý những điều gì?” Anh vẫn sốt ruột hỏi, giống như anh đang là người nhà người bệnh. Bác sĩ hai chân run lẩy bẩy, trong lòng ông ấy thầm mắng hai chữ “b**n th**”, nhưng ông ấy không dám nói ra, vẻ mặt ông ấy sắp khóc nói: “Chỉ, chỉ cần ở bên cô ấy nhiều là được.”

“Được, cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ” Tô Lương Mặc hai mắt cảm kích, giơ tay ra kích động bắt tay bác sĩ: “Vậy tôi đưa vợ tôi về trước đây”

Anh cúi người, ôm Lương Tiểu Ý đi thẳng ra bãi đỗ xe.

Trên xe, anh nhìn qua gương chiếu hậu, dịu dàng nhìn cô gái đang ngồi dựa vào ghế phụ lái.

Quả nhiên Lương Tiểu Ý chưa chết, sao cô có thể chết được chứ. Cô nhớ nhung anh mười năm, sao cô có thể dễ dàng nhường thân phận Tô phu nhân cho người khác được chứ?
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 433


Chương 433

Anh giơ tay ra v**t v* khuôn mặt ảm đạm không có sức sống của Lương Tiểu Ý, sự lạnh lẽo khi chạm vào da cô khiến anh giật mình “À… Anh nhớ ra rồi, em say xe” Anh nói, sau đó từ từ giảm tốc độ xe lại. Cơ thể cô không khỏe, nên có lẽ cần nghỉ ngơi cho tốt.

Nếu Lục Trầm ở đây, chắc chắn anh ta sẽ phát hiện ra tâm trạng của Tô Lương Mặc không bình thường.

Vê đến cổng biệt thự, ôtô dừng lại, đôi chân thon dài bước ra khỏi ghế lái, anh đi vòng sang bên ghế phụ lái. Đôi mắt lạnh lùng của anh bỗng ánh lên sự ấm áp trước giờ chưa từng có, giống như Lương Tiểu Ý thực sự vẫn còn sống, giọng nói trâm thấp dịu dàng dặn dò: “Nào, chúng ta về đến nhà rồi. Anh bế em lên tầng”

Anh vừa nói vừa cúi người bế cô lên.

Thím Trương đi ra đón: “Cậu chủ, cậu đón phu nhân về rồi à”

“Ừm”

Thím Trương mỉm cười: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt, phu nhân là người tốt” Tô Lương Mặc ôm Lương Tiểu Ý vào trong lòng, thím Trương cũng chưa từng nhìn kỹ cô.

Tô Lương Mặc ôm Lương Tiểu Ý lên tầng hai, anh nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống giường, còn không quên lảm nhảm thêm vài câu: “Em xem đi, em đi lâu như thế, thím Trương đã dọn dẹp căn phòng này sạch sẽ rồi. Ngồi máy bay mệt lâu chắc em mệt lắm rồi nhỉ, em lau người giúp em”

Anh bê một chậu nước ra, cầm theo một cái khăn, anh giặt khăn, vắt khô, sau đó lau mặt cho cô. Khăn vừa đi đến cổ cô thì dừng lại, giọng nói trầm thấp của anh vang lên, kèm theo đó là sự dịu dàng lạ thường: “Hử? Em nói cái gì? À à,còn muốn lau người nữa à? Em đấy, cuối cùng cũng biết nũng nịu với anh rồi hả?” Giọng nói chiều chuộng của anh vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, trở nên vô cùng kỳ dị.

Nói đến lau người, anh giơ tay ra, ngón tay thon dài đặt lên từng nút áo trên người cô, cởi được một nửa, anh đột nhiên nhớ ra cái gì đó: “Đợi đã, anh đi mở điều hòa. Nhỡ đâu cảm lạnh thì làm thế nào?”

Anh lau xong người cho cô, lại lau đến ngón tay, anh tìm được một bộ đồ ngủ, tay chân vụng về mặc cho cô, sau đó lại đắp chăn cho cô, bấy giờ anh mới đặt một nụ hôn lên trán cô.

Anh vừa đi ra khỏi phòng ngủ cho khách liền gặp thím Trương: “Cậu chủ, cậu Lục và cậu Hứa đều đến rồi. Đang ở dưới nhà chờ cậu”

Tô Lương Mặc gật đầu nói: “Đi thôi, thím Trương, vừa đi vừa nói.”

“Vâng” Thím Trương mỉm cười đồng ý, thấy cậu chủ và phu nhân hòa hợp với nhau, thật tốt.

Đi xuống dưới tầng một, trong phòng khách, Hứa Thần Nhất và Lục Trầm, một người đứng một người ngồi.

“Hai cậu đến rồi à?” Tô Lương Mặc có chút kinh ngạc: “Ở lại ăn cơm đi”

Sau đó anh quay người dặn dò thím Trương: “Hôm nay thím làm thêm hai phần ăn nhé, ngoài ra nấu cho phu nhân một nồi cháo yến. Phu nhân đang có thai, phải bổ sung dinh dưỡng, sau này mỗi ngày thím đều làm cho cô ấy một phần cháo yến nhé”

“Vâng, tôi biết rồi, cậu chủ” Thím Trương cười híp cả mắt, sau đó quay người đi vào nhà bếp. Sau lưng bà, hai người đàn ông xuất sắc Hứa Thần Nhất và Lục Trầm, vừa nghe thấy lời Tô Lương Mặc nói, hai người bỗng chốc ngây người.

Lục Trầm nhìn Hứa Thần Nhất, thì phát hiện Hứa Thần Nhất cũng đang nhìn mình, ánh mắt vô cùng kỳ lạ.

Lục Trầm suy nghĩ một lát, sau đó đứng lên hỏi Tô Lương Mặc: “Phu nhân?”

“Đúng thế, vợ tớ, Lương Tiểu Ý. Lục Trâm, không phải cậu cũng biết mà?” Khuôn mặt anh ánh lên vẻ dịu dàng: “Vợ tớ sắp sinh em bé cho tớ rồi, đợi em bé sinh ra, Lục Trầm, cho cậu làm bố nuôi nhé, được không?”

Tô Lương Mặc trêu Lục Trầm, người phía sau sắc mặt cứng ngắc không nói được gì.

Hứa Thần Nhất bỗng nhiên nói: “Lương Mặc, Lương Tiểu Ý chết r “Sao có thể như thế được?” Khuôn mặt Tô Lương Mặc không thoải mái: “Thần Nhất, cho dù cậu là anh em với tớ, nhưng cậu rủa vợ tớ chết, tớ vẫn sẽ trở mặt với cậu đấy nhé.

Vợ tớ đang khỏe mạnh thế này, vừa nấy cô ấy còn nói muốn ăn bánh hồng khô, ăn cơm xong tớ sẽ đi mua cho cô ấy” Sau đó bỗng nhiên anh nhìn về phía Lục Trầm: “À đúng rồi, con trai tớ đã cho cậu làm bố nuôi rồi, người làm bố nuôi như cậu, lát nữa phải cùng tớ đi siêu thị mua bánh hồng khô”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 434


Chương 434

Sắc mặt Lục Trầm càng lúc càng không bình thường, anh †a nhìn Tô Lương Mặc đầy nghỉ ngờ: “Lương mập nói với cậu, cô ấy muốn ăn bánh hồng khô à?”

“Ừ, cậu biết không, cuối cùng cô ấy đã chịu làm nũng với tớ rồi” Anh nói, vẻ mặt vô cùng thoải mái.

Vẻ mặt Lục Trầm nghi ngờ: “Ồ, thế hả? Lương mập nói muốn ăn bánh hồng khô? Cô ấy đâu? Bây giờ cô ấy đang ở đâu?”

“Đang ngủ trên tầng hai”

Có được đáp án, Lục Trầm không nói hai lời, chạy thẳng lên tầng hai. Tô Lương Mặc không kịp giữ anh ta lại, chỉ kịp nói: “Cậu đi khẽ thôi! Đừng làm ồn đánh thức cô ấy!”

Anh chạy theo phía sau Lục Trầm, mãi mới đuổi kịp, Hứa Thần Nhất cũng đi phía sau anh. Ba người đứng trước cửa phòng ngủ trên tầng hai, Lục Trâm nghiến răng, ánh mắt xẹt qua một tia đấu tranh, cuối cùng anh ta đẩy cửa phòng ra.

Bước đến bên giường, mắt anh ta mở trừng!

“Đây, đây là Lương mập đang còn sống mà cậu nói sao?”

Tô Lương Mặc ngẩng đầu, con ngươi đen láy nhìn thẳng vào mắt Lục Trầm, anh nhẹ giọng nói, từng chữ từng chữ: “Tiểu Ý chỉ mệt quá nên ngủ thiếp đi thôi. Cậu đừng làm ồn đánh thức cô ấy dậy”

Hứa Thần Nhất giơ tay ra, đặt vào động mạch trên cổ Lương Tiểu Ý… Sắc mặt anh ta trâm xuống, sau đó từ từ ngẩng đầu lên nhìn Tô Lương Mặc.

“Cậu nghiêm túc đấy hả?”

Ánh mắt anh lạnh lẽo, cảnh cáo Hứa Thần Nhất và Lục Trầm: “Các cậu trật tự đi! Đừng làm ồn đánh thức cô ấy! Cô ấy mệt rồi!”

Lục Trầm còn chưa nói xong thì đã bị Hứa Thần Nhất kéo lại chặn lời anh ta muốn nói. Anh ta nhìn theo hướng Hứa Thần Nhất đang nhìn, chỉ thấy người đàn ông tự phụ cao ngạo Tô Lương Mặc, hai mắt đầy chiều chuộng nhìn thi thể đang năm trên giường, giống như trong mắt anh chỉ có cô gái đang nằm trên giường mà thôi.

“Tiểu Ý, em ngủ thêm một lúc đi, lát nữa thím Trương nấu xong bữa tối, anh bón cho em ăn nhé. Ừ ừ, em nói bánh hồng khô à? Được được, lát nữa anh sẽ đi mua cho em”

Lục Trầm và Hứa Thần Nhất nhìn nhau, ánh mắt vô cùng hoảng sợ, đầu óc hai người tê dại. Bỗng chốc hai người cùng nhìn về phía Tô Lương Mặc đang dịu dàng thủ thỉ… Trong lòng hai người cùng nghĩ về một điều… Điên rồi!

Lục Trầm và Hứa Thần Nhất nhìn nhau không nói nên lời!

Ai có thể ngờ được, một người đàn ông ngông cuồng, tự cao tự đại như anh, nhưng khi đối mặt với tình cảm, hóa ra lại yếu đuối như thế!

Lục Trầm không đồng ý bỏ rơi người bạn thân của mình: “Cậu nhìn cho rõ đi, cô ấy đã chết rồi, tỉnh táo lại đi”

Không có hô hấp, không có mạch đập, không có nhịp tim…

Cậu nhìn cho kỹ đi!” Hai mắt Lục Trầm vô cùng đau thương, anh ta cũng rất ân hận, rất đau khổ về cái chết của Lương Tiểu Ý. Anh ta càng hiểu rõ, Lương Tiểu Ý chết, người bạn thân Tô Lương Mặc của anh không thể tránh khỏi có trách nhiệm.

Nhưng trước sự lựa chọn giữa người chết và bạn thân, anh ta vẫn chọn bạn thân.

“Người đã chết không thể sống lại được” Hứa Thần Nhất nói.

“Không phải!” Tô Lương Mặc kịch liệt phản bác: “Thật đấy!

Không phải đâu! Cô ấy chưa chết! Cô ấy chỉ đang ngủ say thôi, bác sĩ đã nói như thế mà. Bác sĩ nói cô ấy đang ngủ. Chỉ cần tớ đối xử tốt với cô ấy, cô ấy sẽ tỉnh lại”

“Bác sĩ nói?” Hứa Thần Nhất và Lục Trâm không tin, nhưng nhìn Tô Lương Mặc nghiêm túc như vậy, nhìn anh không giống như đang nói dối. Hứa Thần Nhất chau mày nghỉ hoặc: “Bác sĩ nào?”

“Bác sĩ Phương ở bệnh viện của chúng ta, lời ông ấy nói không thể là giả được đúng không?” Tô Lương Mặc nghiêm túc trả lời.

“Là do cậu ép bác sĩ nói thế”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 435


Chương 435

Hứa Thần Nhất không tin, anh ta lại định chạm vào Lương Tiểu Ý đang năm trên giường, nhưng lại bị Tô Lương Mặc ngăn lại: “Bác sĩ đã nói như thế! Bác sĩ đã nói Tiểu Ý chỉ đang ngủ say thôi, chỉ cần tớ đối xử tốt với cô, cô ấy sẽ tỉnh lại. Không cần cậu khám cho cô ấy, Tiểu Ý vẫn còn sống” Mặt Tô Lương Mặc tái xanh.

Hứa Thần Nhất muốn phản bác lại: “Nếu Lương Tiểu Ý còn sống, sao cậu phải sợ tớ..” Nhưng anh ta lại bị Lục Trầm đứng bên cạnh kéo lại, nhìn thấy ánh mắt ám thị của Lục Trầm, Hứa Thần Nhất mặt tái nhợt coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Trên đường trở về, cả Lục Trầm và Hứa Thần Nhất đều vô cùng trầm mặc.

Bầu không khí trong xe vô cùng tĩnh mịch, Hứa Thần Nhất hung hăng cào mái tóc của mình, “Mẹ kiếp!”Một người vốn lúc nào cũng tự xưng là công tử cao quý lịch thiệp hôm nay cũng không nhịn được mà mở miệng chửi thề, anh ta liếc nhìn Lục Trầm đang lái xe bên cạnh: “Thuốc!”

Lục Trầm bình thản liếc mắt nhìn về cái hộp đựng đồ phía trước, Hứa Thần Nhất lấy bao thuốc ra, ngón tay thon dài kẹp một điếu thuốc, anh ta hung hăng hút một hơi dài. Hơi thuốc này vừa sâu và đột ngột, khói thuốc xâm nhập vào phổi, khiến anh ta họ khù khụ: “Khụ khụ khụ khụ..” Hứa Thần Nhất ho đến mức nước mắt cũng sắp chảy ra đến nơi rồi.

Đôi mắt đào hoa của Lục Trầm nhìn thẳng vào khuôn mặt anh tuấn đang đau khổ của Hứa Thần Nhất, anh ta bình tĩnh giơ một tay ra, cướp điếu thuốc trong tay Hứa Thần Nhất, hút một hơi, sau đó đột nhiên thâm trầm hỏi một câu: “Hối hận rồi à”

Cả thế giới bỗng nhiên yên tĩnh trở lại… *Ứm” Một lúc sau, người ngồi bên cạnh mới nhẹ nhàng ừm một tiếng. Đôi mắt hẹp dài của Hứa Thần Nhất ánh lên một tia phức tạp chưa từng có… “Cô ấy chết rồi”

“Đúng, cô ấy chết rồi” Lục Trầm nói, cuộc đối thoại của hai người dường như rất nhàm chán, nhưng cả hai đều hiểu mức độ trầm trọng của vấn đề này.

“Tớ… Lần đầu tiên tớ cảm thấy tò mò với một cô gái, bởi vì cô ấy là cô gái đầu tiên tớ không thể thôi miên được, cũng là cô gái đầu tiên khiến tớ cảm thấy áy náy… Lục Trâm, cậu không biết cái cảm giác này đâu, lúc tớ nhìn thấy di ảnh của cô ấy, chúng tớ đã có lần gặp nhau trong quán coffee của tớ, chúng tớ thậm chí còn đã từng nói về bức ảnh ấy. Nhưng chỉ mấy tháng trôi qua, mọi thứ đều thay đổi rồi. Vẫn là bức ảnh ấy, nhưng bây giờ lại trở thành di ảnh xinh đẹp nhất”

Lục Trầm không lên tiếng, anh ta biết, Hứa Thần Nhất cần giãi bày nỗi lòng. Trong lòng Lục Trâm cũng vô cùng nặng nề, bởi vì anh ta… biết nhưng không nói. Nếu nói như thế, thực ra, anh ta cũng là đồng bọn hại chết cô gái tên Lương Tiểu Ý này.

“Lương Mặc đã điên rồi. Cậu cũng định điên theo à?” Lục Trầm quay đầu sang nhìn Hứa Thần Nhất, lông mày chau lại đầy vẻ phức tạp không nói nên lời. “Thần Nhất, cậu và Lương Mặc không giống nhau, Lương Mặc đã yêu cô ấy từ lâu, còn cậu không phải, cậu chỉ vì áy náy… Thậm chí, tớ dám nói, nếu cô ấy không phải là người trong lòng Lương Mặc, đổi lại bất cứ cô gái nào chết đi, cậu cũng đều không chớp mắt, nói gì đến chuyện cảm thấy hối hận chứ?”

Hứa Thần Nhất ngồi xụi lơ trên ghế, uể oải nhìn lên trời, hai †ay buông thống, hai mắt nhắm nghiền: “Mở cửa sổ đi” Anh ta cần phải bình tĩnh lại.

Lục Trầm làm theo lời Hứa Thần Nhất mở cửa sổ ra. Hứa Thần Nhất cứ ngồi thẫn thờ trên ghế, yên lặng nhắm nghiền hai mắt. Lục Trâm không nói gì, giờ phút này trong lòng anh ta cũng đang vô cùng loạn.

Một lúc lâu sau, Hứa Thần Nhất mở mắt: “Không thể để Lương Mặc tiếp tục như thế này được, nếu không cậu ấy sẽ điên thật mất” Hứa Thần Nhất nói tiếp: “Hay tớ lại thôi miên cậu ấy một lần nữa?” Anh ta đề nghị một phương án có vẻ khả thi.

“Phì” Lục Trầm không nhịn được cười, đôi mắt đào hoa phong tình vốn vô cùng hút hồn, nhưng bây giờ lại trào lên sự tự giễu: “Tớ đã nói rồi, từ bé đến lớn, thuật thôi miên của cậu đã bao giờ có tác dụng với Tô Lương Mặc tự cao tự đại kia chưa? Lương Mặc ấy à, cả đời này cậu ấy không thể quên được cô gái tên Lương Tiểu Ý đâu”

Lục Trầm dừng xe lại, kéo tay phanh, nheo mắt lại, trong mắt anh ta đang hồi tưởng lại điều gì đó, sau đó anh ta lảm nhảm nói: “Lương Mặc ấy à, từ bé đã là một thằng nhóc ngông cuồng, tự cao tự đại, trong mắt cậu ấy, tất cả mọi người đều quỳ rạp dưới chân mình. Không chỉ có thiên phú, cậu ấy còn rất nỗ lực nữa. Cậu ấy chưa từng thất bại, thậm chí ngay cả khi ngầm đấu tranh với thế lực lớn ở Đông Nam Á, cậu ấy cũng chưa từng thất bại.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 436


Chương 436

Mấy chục năm nay, trong từ điển của cậu ấy không có hai từ “thất bại”. Vì thế cậu ấy cho rằng, không có chuyện gì là cậu ấy không thể làm được. Nhưng kết quả thì sao, cái chết và tình yêu, là hai thứ duy nhất cậu ấy không thể điều khiển được.

Cũng vì thế nên cậu ấy mới bày ra vẻ mạnh mẽ trước mặt tình yêu, cậu nói xem cậu ấy có ngốc không, tình yêu đến, đi theo nó là được, nhưng cậu ấy không chịu, chứ thích ra vẻ mạnh mẽ trước mặt tình yêu. Vì sao chứ? Vì cậu ấy là Tô Lương Mặc, hahaaaa…”

Lục Trầm vừa nói vừa cười, cười nhưng nước mắt lại rơi xuống, đáy mắt ngập tràn đau thương: “Thần Nhất, cậu nói xem, cậu ấy có ngốc không?”

“Ngốc”

“Đúng! Tớ cũng thấy cậu ấy rất ngốc… Nhưng nhìn thấy Tô Lương Mặc như thế này, Thần Nhất, người anh em như tớ đau lòng lắm” Lục Trầm nói: “Sao cậu ấy lại điên chứ? Bởi vì trên thế giới này, sống chết là khoảng cách duy nhất không thể nào vượt qua được… Lương Mặc đối diện với cái chết đột ngột của người cậu ấy yêu nhất, cậu ấy không thể làm gì khác, cho dù cậu ấy có nỗ lực, có tìm cách thế nào, thì cũng không thể thay đổi được”

Hứa Thần Nhất nói tiếp lời Lục Trầm: “Vì cậu ấy không thể thay đổi cú sốc đột ngột này, cậu ấy không thể làm gì khác, cậu ấy tận tâm tận lực cũng không thể cứu vãn được kết cục này. Đứng trước cái chết, cậu ấy cũng chỉ là một người bình thường mà thôi. Cậu ấy… không tình nguyện chấp nhận sự thật Lương Tiểu Ý chết rồi, cậu ấy đang trốn chạy”

Nói đến đây, trên mặt hai cùng lúc xẹt qua một tia tàn nhãn, Lục Trầm nheo mắt nói: “Nhưng, người đàn ông này không phải là người bình thường, cậu ấy là Tô Lương Mặc, trên vai Tô Lương Mặc gánh trách nhiệm vô cùng lớn, ai có thể trốn chạy, nhưng cậu ấy thì không thể!” Lục Trầm nói, rút điện thoại ra, Hứa Thần Nhất giữ tay anh ta lại, ánh mắt cảnh cáo: “Cậu định làm gì?” Lục Trầm nhếch môi cười lạnh lẽo: “Cậu không đoán ra à?”

“.. .Cậu nghĩ cho kỹ đi, làm như thể đồng nghĩa với việc phản bội đấy”

“Lương Tiểu Ý có tốt hơn nữa, nếu như cô ấy còn sống, tớ sẽ giơ hai chân hai tay tán thành Tô Lương Mặc đối xử tốt với cô ấy, nhưng cô ấy chết rồi… Không đưa cô ấy đi, Tô Lương Mặc thực sự sẽ bị hủy hoại mất!” Ánh mắt Lục Trầm lạnh lùng, anh ta hung hăng đẩy tay Hứa Thần Nhất ra: “Bỏ ra! Đừng có ngăn cản tới”

Tiếng chuông điện thoại vang lên, khuôn mặt Lục Trầm lạnh lẽo: “Mr.Klutz, thi thể của Lương Tiểu Ý bây giờ đang ở trong biệt thự Lý Ân ở thành phố S, lúc trước anh đã từng đến đấy, chắc anh vẫn còn nhớ đường chứi”

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói chế giễu của Savvy Wayne Klutz: “Lục thiếu gia, anh vẫn khỏe chứ. Lần này Lục thiếu gia mật báo tin tức cho tôi, không sợ sau này Tô Lương Mặc tính sổ với anh à?”

Savvy Wayne Klutz đã đặt chân đến thành phố S, sắc mặt anh ta vô cùng bình thản.

Lục Trầm nói: “Mr.Klutz, anh không tò mò tại sao tôi biết số điện thoại của anh à?”

“Hahaaa” Savvy bật cười: “Lục thiếu gia lại đi đặt một câu hỏi low như thế à, thật sự không giống với Lục thiếu gia thường ngày.”

“Vì thế, tôi muốn nói cho anh biết” Sắc mặt Lục Trầm trầm xuống: “Nếu anh Klutz đã đến thành phố S, chắc chắn là vì chuyện thi thể của Lương Tiểu Ý, sao còn chần chữ mãi chưa chịu ra tay chứ? Anh Klutz, hoan nghênh anh đến cướp thi thể đi”

Đầu dây bên kia, đồng tử Savvy Wayne Klutz đột nhiên co lại… Dần dần, anh ta nhếch khóe môi mỏng lên: “Là tôi đã xem nhẹ thế lực nhà họ Tô rồi”

“Thực ra mọi người đều hiểu cả mà, tôi không nói nhiều nữa, chỉ nói một điều thôi, nhanh chóng đưa thi thể của cô ấy đi đi” Lương mập, xin lỗi, lúc này tôi chỉ có thể chọn Tô Lương Mặc.

Ngắt điện thoại, Lục Trầm thở hắt ra, anh ta quay đầu sang nhìn Hứa Thần Nhất: “Không sao rồi, chỉ cần anh ta đến đưa thi thể của cô ấy đi, tớ tin, thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, Lương Mặc chắc chắn sẽ vực lại tinh thân” Hứa Thần Nhất cũng thở phào một hơi… Chỉ là hai người họ không hề ngờ được rằng, mọi chuyện xảy ra tiếp theo đều không theo dự đoán của họ.

Đêm khuya, trong phòng ngủ dành cho khách trên tầng hai biệt thự Lý Ân, một đôi nam nữ đang nằm ngủ cùng nhau trên một cái giường. Đôi mắt anh nhìn chằm chằm cô gái đang nằm trên giường… Khuôn mặt tái nhợt của cô dưới bóng đèn mờ tối thực sự có chút đáng sợ. Nhưng dường như anh không hề cảm thấy điều đó, trong mắt anh chỉ toàn là chiều chuộng và dịu dàng, dường như cô gái này là cả thế giới của anh, trong mắt anh chỉ có hình ảnh của cô mà thôi.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 437


Chương 437

“Ngoan” Anh nghiêng người, đôi môi mỏng chạm vào đôi môi tím ngắt của cô, hơi lạnh trên môi cô xuyên qua môi anh, truyền vào trái tim anh, khiến anh giật mình hoảng hốt: “Sao lại lạnh thế này?”

Anh giơ tay ôm chặt cơ thể cứng ngắc của cô vào lòng, môi anh chạm vào đôi môi lạnh lẽo không có hơi ấm của cô, nhẹ nhàng, dịu dàng khiến đôi môi lạnh lẽo của cô trở nên ẩm ướt và ấm áp hơn.

Mãi cho đến khi môi cô ấm thêm một chút, anh mới từ từ bỏ ra. Anh vui sướng khoe khoang với xác chết không hề động đậy: “Vợ, em thấy anh giỏi không, bây giờ em không lạnh nữa rồi này”

Nếu như có người khác ở đây, chắc chắn sẽ bị dọa dựng tóc gáy.

Quá đáng sợi Qua một đêm, đến khi trời sáng.

Tô Lương Mặc thức dậy, anh nói chuyện với cô giống như cô vẫn đang còn sống: “Vợ, sao em vẫn chưa dậy thế? Chẳng nhẽ phải làm giống như công chúa ngủ trong rừng trong truyện cổ tích à?” Đôi mắt gợi cảm lộ ra vẻ chiêu chuộng: “Công chúa ngủ trong rừng của anh” Nói xong, anh nghiêng người đặt một nụ hôn lên đôi môi tái nhợt của cô.

Chuyển mùa rồi, Tô Lương Mặc quyết định hôm nay đi mua quần áo chuyển mùa cho Lương Tiểu Ý.

Ở trung tâm thương mại, Tô Lương Mặc cố ý gọi thư ký Tổng giám đốc Lâm Hiểu đến: “Tư vấn giúp tôi, tôi muốn mua một ít đồ chuyển mùa”

Lâm Hiểu ngạc nhiên, nam thần lạnh lùng cũng có lúc dịu dàng ôn nhu thế này à?

“Tổng giám đốc, anh chọn đồ cho ai? Số đo như thế nào?”

Đúng lúc này Tô Lương Mặc đi vào một cửa hàng thời trang nữ quốc tế nổi tiếng.

“Chào mừng quý khách” Ánh mắt của những cô nhân viên trong cửa hàng vô cùng nham hiểm nhìn người đàn ông đi vào, quần áo tinh tế, khí phách phi thường, cô nào cũng tươi cười đi ra đón tiếp.

“Mua quần áo cho vợ tôi” Tô Lương Mặc mỉm cười ấm áp, quay người sang vẫy tay với Lâm Hiểu: “Cô đến đây tư vấn cho tôi” Nói xong, anh tự mình quay sang chọn quần áo. Lâm Hiểu thấy hình như Tô Lương Mặc thực sự chỉ cần cô tư vấn cho anh.

Cuối cùng Lâm Hiểu gần như không có cơ hội đưa ra bất kỳ đề nghị nào, Tổng giám đốc nam thần của cô ấy đã mua hết những bộ quần áo mới nhất của cửa hàng này, cùng một sizel “Ai được gả cho Tổng giám đốc thực sự là có phúc phận lớn” Lâm Hiểu mỉm cười nói, nhưng cô ấy không ngờ được là, bóng lưng cao lớn trước mắt bỗng nhiên khựng lại: “Hả? Tổng giám đốc?”

Lâm Hiểu nghi hoặc nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Tổng giám đốc.

Khuôn mặt anh tuấn của anh hiện lên vẻ nghiêm túc chưa từng thấy: “Không phải”

“Hả?”

“Tôi nói là không phải” Khóe môi mỏng mấp máy: “Gả cho tôi không phải là phúc phận của cô ấy. Ngược lại, tôi lấy được cô ấy, là điều đúng đắn nhất trong cuộc đời tôi” Nói xong, Tô Lương Mặc quay người bước đi… Cô vẫn đang ỏ nhà chờ anh về.

Hai ngày sau.

Lục Trầm tức giận giậm chân: “Cậu nhìn Lương Mặc đi, cậu ấy thực sự coi một người chết thành người sống bình thường rồi!” Hai ngày nay, cả thành phố S đều biết, Tô Lương Mặc đối xử với vợ mình vô cùng tốt. “Hứa Thần Nhất, cứ tiếp tục thế này không được! Cậu nhìn đi, cả giới thượng lưu của thành phố S này, bây giờ làm gì còn ai không biết Tô Lương Mặc đối xử tốt với vợ chứ? Chỉ mới hai ngày thôi, Lương Mặc đã mua quần áo, mua giày, mua mỹ phẩm cho Tiểu Ý. Bây giờ tớ ra ngoài, ai cũng hỏi Tô đại thiếu gia rơi vào lưới tình rồi à?

Chưa từng thấy Tô đại thiếu gia quan tâm đến cô gái nào như thế cả”

Lục Trầm thực sự sắp phát điên rồi, anh ta hung hăng ném điếu thuốc trong tay ra xa: “Nếu cứ tiếp tục như thế này, đừng nói Tô Lương Mặc sẽ điên! Mẹ kiếp, đến tớ cũng muốn điên rồi!… Cậu không biết đâu, tớ lúc nào cũng ở bên cạnh cậu ấy, cậu không nhìn thấy bộ dạng của cậu ấy đâu, tớ nhìn mà vừa đáng sợ, vừa đáng thương, lại vừa đáng buồn! Cậu có thể tưởng tượng được không? Đang yên đang lành ở trong phòng làm việc giải quyết công việc, cậu ấy nói phải gọi điện cho vợ.

Gọi thì gọi đi… Gọi điện thoại rồi, một mình cậu ấy lảm nhảm, nói năng dịu dàng, còn hứa hẹn gì đó, giống như đang nói chuyện với Lương Tiểu Ý thật vậy. Nhưng cậu có biết không, lúc đó tớ đứng cạnh cậu ấy, chỉ nghe thấy tiếng “tút tút tút” phát ra từ điện thoại!”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 438


Chương 438

Lục Trầm kích động nói: “Bây giờ ai gặp tớ cũng hỏi thăm chuyện cô vợ bảo bối của Tô Lương Mặc… Mẹ kiếp tớ biết nói cái gì đây! Chẳng nhẽ nói với bọn họ, Tô phu nhân mà bọn họ luôn miệng ngưỡng mộ là một người chết à?”

Lục Trầm suy sụp ngồi bịch xuống đất, bất lực ngẩng đầu nhìn Hứa Thần Nhất: “Hứa Thần Nhất! Tớ thực sự không thể tiếp tục nhìn cậu ấy như thế được nữa!”

Đàn ông đàn ang như anh ta, bỗng nhiên phát ra tiếng “huhuuu” nghẹn ngào.

Hứa Thần Nhất nói: “Cậu đừng khóc nữa. Có còn là đàn ông không hả?”

Lục Trầm nghẹn ngào, cộc cằn quát: “Mẹ kiết tớ muốn khóc à? Là do tớ muốn khóc à? Tớ… T: cậu tưởng ục Trầm hung hăng lau khóe mắt ướt đảm, đấm mạnh xuống nền đá thạch anh, bàn tay bật máu, cuối cùng anh ta cũng hét được ra những uất ức trong lòng: “Mẹ kiếp, nhìn bộ dạng cậu ấy như thế này, trong lòng tớ khó chịu lắm!”

Nói xong, hai tay anh ta xoa loạn xạ lên khuôn mặt trắng bóc, mũi anh ta hít một hơi mạnh. Anh ta đứng dậy, hai mắt đục ngầu, hung hăng hét lớn: “Đi! Chúng ta đi giúp cậu ấy tỉnh táo lại, không thể để cậu ấy tiếp tục như thế này được nữa!”

Hứa Thần Nhất mím chặt môi không nói gì, cũng không động đậy. Lục Trầm đi được mấy mét rồi vẫn không thấy Hứa Thần Nhất đâu, anh ta quay đầu lại nhìn, Hứa Thần Nhất vẫn đứng bất động ở chỗ cũ. Lục Trầm nheo mắt lại, lạnh lùng chế giêu: “Cậu còn đứng đấy làm gì? Không muốn đi à? Hay sợ rồi?

Cậu sợ Tô Lương Mặc hận cậu, sau đó báo thù cậu à?…” Nói đến đây, ánh mắt Lục Trầm trở nên hung dữ, “vèo” một tiếng, anh ta chạy đến bên cạnh Hứa Thần Nhất, anh ta cất giọng cao vút: “Nhưng mẹ kiếp, cậu đừng quên là, chuyện xảy ra như ngày hôm nay, cậu cũng có một phần “công lao” đấy!”

Hứa Thần Nhất không động đậy. Đôi mắt đào hoa của Lục Trầm trầm xuống.

“Tớ hỏi lại một lần nữa, cậu có đi không?”

Hứa Thần Nhất trâm mặc không nói gì. Một người đàn ông vốn vô cùng cao ngạo quý tộc, bỗng nhiên trở nên trâm mặc.

Lục Trầm tức giận bật cười: “Được, được, được lắm! Hứa Thần Nhất, coi như tớ nhìn thấu cậu rồi!” Nhìn người bạn thân bao năm nay bây giờ lại thờ ơ như thế, Lục Trầm không dám tin, khuôn mặt vốn bất cần đời lúc nào cũng nở nụ cười của anh ta bỗng trở nên buồn bã nặng nề. Lục Trầm nói: “Hứa Thần Nhất, đó là Lương Mặc! Tô Lương Mặc! Người anh em từ bé cùng cậu lớn lên. Bây giờ anh em cậu gặp nạn, cậu lại khoanh tay đứng nhìn à?”

Lục Trầm muốn thử một lần cuối cùng, anh ta muốn gợi lên lương tâm của Hứa Thần Nhất. Nhưng cuối cùng Lục Trầm vẫn thất bại, Hứa Thần Nhất đứng yên bất động, im lặng không nói một lời, anh ta dùng sự im lặng để từ chối yêu cầu của Lục Trầm.

Lục Trầm thấy vậy, ánh mắt anh ta vô cùng thất vọng, gật đầu, lại gật gật đầu, anh ta lấy ra một điếu thuốc, bật lửa đắt tiền “tạch” một tiếng châm lửa điếu thuốc. Lục Trầm ngẩng đầu nhìn trần nhà, đầu lọc thuốc phát ra ánh sáng lập lòe, dãy hành lang dài quanh co tràn lên một nỗi thất vọng khó nói thành lời.

Một điếu thuốc, Lục Trầm chỉ hút hai hơi, sau đó anh ta trực tiếp dùng tay không dập tắt đầu thuốc, đầu lọc nóng bỏng làm phần da đầu ngón tay của anh ta bỏng rát, nhưng có đau đớn thế nào thì cũng không thể so sánh được với nỗi thất vọng, sự đau đớn của Lục Trầm khi nhìn Hứa Thần Nhất thờ ơ như thế.

“Tớ hiểu rồi” Một lúc lâu sau, Lục Trầm mới yếu ớt nói: “Vậy nhé.” Anh ta quay người rời đi.

Dãy hành lang hun hút quanh co, hai người đàn ông, đã từng là bạn, một người rời đi, một người dừng lại, bóng lưng người rời đi vô cùng bất lực và đau đớn, bóng lưng người ở lại đơn độc và quạnh hiu.

Hứa Thần Nhất ngẩng đầu lên, bóng lưng của Lục Trâm càng lúc càng xa dần, người đàn ông cao gầy tao nhã không còn cao ngạo quý tộc nữa, bờ vai rộng lớn ủ rũ, vẻ mặt u sầu phức tạp.

Lục Trầm sắp đi rồi! Anh ta sắp rời khỏi nhà họ Hứa rồi!

Bỗng nhiên! Hứa Thần Nhất cao giọng hét lớn: “Lục Trầm!

Mẹ kiếp cậu thì hiểu cái gì chứ!”

Lục Trầm sắp chạm tay vào thanh khóa cửa thì bỗng nhiên khựng lại, đương nhiên anh ta nghe thấy tiếng chửi bới cộc căn của Hứa Thần Nhất, nhưng anh ta không quay người lại, cũng không rời đi. Lục Trầm cứ đứng như vậy ở trước cổng, quay lưng về phía Hứa Thần Nhất.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 439


Chương 439

Hứa Thần Nhất nhìn thấy rồi, đôi mắt hẹp dài của anh ta xẹt qua một tia đau khổ: “Lục Trầm! Mẹ kiếp tên ngốc này! Tên ngốc tự cho mình là đúng này! Cậu nói chúng ta là anh em à?

Nếu chúng ta đã là anh em, cậu cho rằng tớ là kẻ khốn nạn khoanh tay đứng nhìn anh em của mình à? Mẹ kiếp, cậu là tên ngốc miệng chỉ biết nói lý mà thôi! Đồ ngốc! Đồ ngốc này!”

Lục Trầm quay người lại, đôi mắt đào hoa phát ra lửa, anh †a cũng cao giọng hét lớn: “Hứa Thần Nhất! Cậu có giỏi thì mắng một câu nữa! Cậu thử mắng thêm một câu nữa đi!”

“Tớ nói cậu chính là đồ ngốc! Đồ không có não! Đồ mất não!” Hai tay Hứa Thần Nhất để lên miệng, hướng về phía Lục Trầm hét lớn: “Cậu đến đây! Cậu có giỏi thì qua đây! Lục Trầm cậu là đồ không có não!”

Vừa nói xong, một bóng dáng cường tráng xông đến trước mặt Hứa Thần Nhất, Lục Trầm giơ năm đấm lên, “bịch” một tiếng, một năm đấm rơi xuống khuôn mặt anh tuấn của Hứa Thần Nhất, cùng với đó là tiếng mắng chửi cật lực của Lục Trầm: “Mẹ kiếp Hứa Thần Nhất! Cậu là đồ khốn nạn ích kỷ! Tên khốn nạn khoanh tay đứng nhìn anh em mình gặp nạn! Đồ không có đạo đức! Không phải cậu, nếu như không phải do lời cậu nói ra, mọi chuyện sao lại thành ra như thế này được chứ!

Chỉ vì cậu muốn nhìn Tô Lương Mặc vấp ngã, chỉ vì cậu muốn thỏa lòng hiếu kỳ của cậu, cậu xem cậu đã làm những gì? Tự cậu xem đi! Là cậu, là cậu đã hại chết cô ngốc Lương mập kia!

Bây giờ thì tốt rồi, cậu vui vẻ, cậu sung sướng, cậu thỏa ước nguyện rồi, người đàn ông tên Tô Lương Mặc chưa bao giờ biết thua là gì cuối cùng cũng vấp ngã rồi, cậu vui chưa! Đồ khốn nạn!”

“Lục Trầm, đồ ngu này, buông tay ra! Mẹ kiếp, cậu mà không bỏ tay ra thì đừng trách tớ không khách sáo!”

Trước mặt người ngoài, hai người đàn ông này đều là những người vô cùng xuất sắc, nhưng giờ phút này lại đang không hề kiêng dè mặt mũi gì, đánh chửi, vật lộn nhau, cậu đấm tôi đá, cậu một đạp tôi một đạp, hai người đè lên nhau, mặt mũi bầm dập, không còn sức lực ngã lăn xuống đất, ai nấy đều th* d*c.

Bỗng nhiên Hứa Thần Nhất giơ hai tay ôm lấy mặt: “… Lục.

Trầm, cậu nói đúng” Anh ta nói: “Không phải tớ không đi với cậu, mà là tớ không dám đối mặt. Cho dù là với cô gái Lương Tiểu Ý đã chết hay là với Tô Lương Mặc sắp phát điên, tớ đều không dám đối mặt! Tớ nợ Lương Tiểu Ý một mạng người, tớ nợ Tô Lương Mặc một sự thật… Lục Trầm, tớ không ngờ được là mọi chuyện sẽ thành ra như thế này. Tớ thực sự không ngờ được mọi chuyện lại thành ra như thế này… Người chưa chết, tớ còn có thể cố găng bù đắp. Nhưng người chết rồi, tớ biết lấy cái gì bù đắp đây, tớ biết bù đắp cho ai đây?”

Lục Trầm nhắm mắt lại, anh ta cũng vô cùng đau khổ: “Mẹ kiếp cuối cùng cậu cũng nói được một câu thật lòng” Anh ta mở mắt ra, đôi mắt đào hoa ngập tràn hối hận: “Tớ mắng cậu, đánh cậu. Tớ lấy tư cách gì mà đánh mà mắng cậu chứ?… Tớ cũng là người đã biết rõ sự thật, nhưng tớ cũng khoanh tay đứng nhìn. Thần Nhất, cậu biết không, cô ngốc Lương mập kia đã từng cầu xin tớ hai lần.

Lúc đó tớ thực sự muốn giúp cô ấy, tớ cũng đã giúp cô ấy.

Nhưng trong lòng tớ biết rõ, tớ chỉ tiện tay giúp cô ấy một chút, chứ tớ chưa hề tận tâm giúp cô ấy, chưa hề suy nghĩ cho cô ấy… Lần thứ hai cô ấy cầu xin tớ, tớ còn nói với cô ấy, tớ sẽ suy nghĩ thêm. Hahaaa, lúc tớ nói thì dễ dàng biết bao, mở miệng là nói được. Bây giờ nghĩ lại, cô ấy đã ôm quyết tâm như thế nào mới đến cầu xin tớ chứ… Thần Nhất, cậu đánh tớ đi. Cái chết của Lương mập, tớ cũng là một kẻ tiếp tay”

Hứa Thần Nhất ngồi dậy trước, anh ta giơ tay một tay về phía Lục Trầm vẫn đang nằm dưới đất: “Người anh em, chúng †a nợ hai người họ một sự thật. Cho dù kết quả cuối cùng thế nào thì chúng ta cũng nên cho hai người họ biết sự thật… Cùng đi không?”

Lục Trầm ngẩng đầu nhìn cánh tay cách mình không đến nửa mét… Giống như khi còn trẻ, giống như quay lại độ tuổi bướng bỉnh bất kham, mấy người họ dựa vào nhau, nhìn nhau không nói gì. “Tách” một tiếng, hai bàn tay nắm chặt nhau, tay Lục Trầm nắm vào tay Hứa Thần Nhất. Bỗng nhiên hai người họ có cảm giác như quay trở lại mười năm về trước. Hứa Thần Nhất dùng sức kéo Lục Trầm đứng lên, hai người họ kề sát vai nhau, hai bóng lưng nặng nề cùng nhau đi ra khỏi cổng lớn nhà họ Hứa.

Hai người họ nợ Tô Lương Mặc và Lương Tiểu Ý một sự thật.

Xe ôtô lao đi với tốc độ chóng mặt trên đường cao tốc, hai người họ không hề quan tâm đến việc có bị cảnh sát phạt hay không.
 
Back
Top Bottom