Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 380


Chương 380

Chân anh nhấc lên, lại tiếp tục một đạp đá bay Thẩm Minh Viễn.

Anh quay sang huơ huơ tay với đám vệ sĩ áo đen: “Theo quy tắc cũ, đám người này… một hai ba, lưỡi người đi”

Mấy vệ sĩ áo đen nhanh chóng đi ra ngoài, một lúc sau liền quay lại, trên tay họ cầm theo mấy cái bao tải, còn cả mấy cái chậu inox.

Lục Trầm ngẩng đầu nói: “Thế nào? Hứa thiếu gia, tớ nói kịch hay còn ở phía sau mà”

“Ặc, xem ra mấy người này đen đủi rồi”

Lục Trầm và Hứa Thần Nhất nói chuyện, giọng nói không hề giảm đi so với bình thường. Mấy tên côn đồ nghe thấy, bỗng chốc mặt trắng bệch.

Cái gọi là “một hai ba, lưỡi người” chính là…

Mấy vệ sĩ áo đen xách đám người này lên như xách gà, trói lại, những người còn lại mang những cái chậu inox chứa xi măng đã trộn xong đến, một người nắm chặt chân của đám côn đồ và cả của Thẩm Minh Viễn, dí chặt xuống chậu xi măng.

Đám côn đồ mặt ai cũng trắng bệch: “Tô đại thiếu gia, cầu xin anh, chúng tôi biết sai rồi, tha cho chúng tôi với, cầu xin anh. Không phải anh nói, chỉ cần chúng tôi h**p Thẩm Minh Viễn, anh sẽ tha mạng cho chúng tôi sao?”

Tô Lương Mặc hút một hơi xì gà: “Đúng thế, không phải tao không hề đòi mạng chúng mày rồi sao?”

Lại có một vệ sĩ áo đen khác cầm một thứ gì đó giống như chất tạo đông đổ thêm vào chậu xi măng. Sau khi cho thêm thứ này vào xi măng, dùng mắt thường cũng có thể nhìn ra tốc độ xi măng đông cứng nhanh như gió.

Xong đời rồi! Gần như những kẻ này đồng thời nghĩ đến ba từ này, tất cả đều vô cùng hối hận!

Xong đời rồi, xong đời rồi, xong đời rồi!

Cái chân này đi đời rồi!

Những vệ sĩ áo đen đã thu hết tất cả điện thoại của bọn họ.

Sau khi xi măng khô, Tô Lương Mặc, Lục Trâm và Hứa Thần Nhất dẫn đầu đoàn vệ sĩ áo đen rời khỏi khu công nghiệp Đồng Xuyên cũ nát.

Đám côn đồ và Thẩm Minh Viễn, một chân bị đông cứng trong chậu xi măng, lại không có điện thoại để gọi cứu trợ.

Bọn họ chỉ có thể kéo theo cái chậu xi măng nặng ch*ch, vất vả lê ra ngoài đi tìm kiếm trợ giúp.

Đám côn đồ vô cùng oán hận Thẩm Minh Viễn, bỗng chốc, tất cả đều nhảy vào đánh đá, nện cho hẳn ta một trận.

Trên xe, Hứa Thần Nhất thổi một nụ hôn gió về phía Tô Lương Mặc: “Làm đẹp lắm!”

Lục Trầm chán ghét cười: “Cậu đúng là một tên lưu manh không hơn không kém… Không thể hiểu được những năm nay cậu giả bộ trở thành thân sĩ nhã nhặn lịch sự kiểu gì. Có mệt không hả?”

“Ha ha”

“Có điều; Lục Trầm chau mày nhìn Tô Lương Mặc: “Sau này cậu định làm thế nào?”

Vừa nhắc đến chuyện này, bầu không khí trong xe bỗng trở nên vô cùng yên tĩnh.

“Tớ định” Tô Lương Mặc nói: “Cứ thế này cùng cô ấy sống đến già”

Lục Trầm nhớ lại chuyện Lương Tiểu Ý lần trước cầu cứu anh ta, đôi mắt đào hoa xẹt qua một tia thâm trầm, anh ta mở miệng hỏi về nghi hoặc trong lòng: “Còn đứa bé thì sao?”

“Tốt nhất “Đẻ” Tô Lương Mặc không cần suy nghĩ, nói luôi là con gái, giống như cô ấy, tên nó sẽ là Tô Bảo Bối Hứa Thần Nhất yên tâm rồi. Tô Lương Mặc không hề có ý định bắt cô phải bỏ đứa bé đi.

Nhưng câu trả lời của Tô Lương Mặc khiến Hứa Thần Nhất và Lục Trầm há hốc miệng, không nói được gì.

Hứa Thần Nhất ho khan hai tiếng: “Khụ khụ… Cái tên này, ặc… cũng đặc biệt nhỉ”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 381


Chương 381

“Đúng không? Tớ cũng thấy rất hay” Người đàn ông đang cầm lái vẻ mặt đắc ý, khiến Lục Trầm ngồi bên cạnh nhìn thấy càng không biết nói gì, anh ta âm thầm trợn tròn mắt: “Không ngờ Tô Lương Mặc không gì là không làm được, nhưng lại không có năng lực đặt tên” Thấy Tô Lương Mặc định nổi giận, anh ta vội vàng đổi chủ đề: “Thế nếu là con trai thì sao?”

Trán Lục Trầm đen xì: đến vấn đề này đấy chứ?”

“…” Lại một lần nữa im lặng.

Sau đó, cả Hứa Thần Nhất và Lục Trầm đều hiểu rồi… Cái tên này rốt cuộc trọng nữ khinh nam đến mức nào chứ?

Tên của con gái nghĩ xong từ lâu rồi, nhưng đến một cái tên gọi ở nhà của con trai cũng không thèm nghĩ đến.

“Nếu cậu đã định cùng Tiểu Ý sống đến già… Lương Mặc, một đời dài lắm, cậu thực sự có thể sống cùng một cô gái một đời một kiếp không?” Lục Trầm hỏi: “Cứ cho là cậu làm được… Thì chuyện hôn nhân với nhà họ Ôn phải làm thế nào?”

“Ôn Tình Noãn đã ở bên tớ 10 năm” Tô Lương Mặc nói.

Lục Trầm nghe thấy thế liền chau mày… Vì thế nên Tô Lương Mặc định biến Lương mập đáng thương trở thành người tình bên ngoài sao?

Bấy giờ, Tô Lương Mặc lại nói: “Năm xưa là do tớ nhận nhầm người, Ôn Tình Noãn không có lỗi. Nhưng tớ đã nghĩ kĩ rồi, người ở bên cạnh tớ đến hết cuộc đời này, nghĩ đi nghĩ lại, tớ chỉ đồng ý để cô ấy ở bên tớ. Ôn Tình Noãn không được, bất cứ ai khác đều không được. Chỉ có thể là cô ấy… Cho dù cuộc đời này tớ không thể thật lòng yêu cô ấy, tớ cũng sẽ không để cô ấy đi”

Lục Trầm không biết nói gì… Nếu như thế này vẫn không phải là yêu.

“Lương Mặc, thực ra cậu chính là…” Lục Trầm đang định nói gì đó, nhưng lại bị Hứa Thần Nhất ngăn lại. Hứa Thân Nhất nói thầm vào tai Lục Trầm: “Trái tim của cậu ấy phải để cậu ấy tự mình hiểu ra. Chúng ta đừng nhúng tay vào nữa, cuối cùng sẽ có một ngày cậu ấy hiểu ra mọi chuyện. Bây giờ cho dù chúng ta nói cái gì cũng không giúp được cậu ấy đâu, không chừng còn phản tác dụng. Đừng nhúng tay vào nữa”

Lục Trầm suy nghĩ một lúc, lời Hứa Thần Nhất nói không hẳn là không có lý.

Sau khi tạm biệt Lục Trầm và Hứa Thần Nhất, Tô Lương Mặc quay trở về phòng bệnh của Lương Tiểu Ý.

Vẫn là phòng bệnh lúc trước, lúc Tô Lương Mặc bước vào, Lương Tiểu Ý đã tỉnh.

“Anh làm tay của Ôn Tình Noãn bị thương rồi” Lương Tiểu Ý nghe thấy tiếng động, liền nhìn về hướng tiếng động phát ra, cô vừa nhìn thấy Tô Lương Mặc liền nói: “Anh làm tổn thương Ôn Tình Noãn của anh rồi”

Ánh mắt anh xa xăm nhìn cô gái đang nằm trên giường, cô ngồi dựa vào tường, sắc mặt vẫn trắng bệch, cô đã thay sang bộ quần áo của bệnh viện. Anh không nhịn được mà nhớ đến sự hấp dẫn của cô phía sau bộ quần áo bệnh nhân buổi tối hôm đó, phía dưới bụng anh bỗng nhiên động đậy, anh cố gắng kiềm chế lại, nhìn sang hướng khác, tự mắng thầm bản thân một câu “cầm thú”.

“Anh đi tắm” Anh vội vàng nói một câu, sau đó liền chạy vào nhà tắm bên cạnh.

Nhưng ánh mắt trốn tránh của anh lại khiến Lương Tiểu Ý hiểu nhầm.

Cô tưởng rằng Tô Lương Mặc áy náy với Ôn Tình Noãn, cô tưởng rằng Tô Lương Mặc vẫn lo lắng cho Ôn Tình Noãn… Một tia hy vọng vừa được nhen nhóm trong lòng cô, còn chưa kịp thành hình, thì đã hóa thành hư không. Anh đối xử tốt với cô…mãi mãi chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi giống như bọt biển mà thôi.

Trong phòng tắm, Tô Lương Mặc đứng dưới vòi hoa sen, nhìn cậu bé của mình đã ngóc đầu dậy, anh lại lần nữa thâm mắng mình “cầm thú”.

Cô gái đáng chết này! Rõ ràng cô không làm gì, chỉ thay bộ quần áo bệnh nhân thôi, nhưng anh lại bị cô quyến rũ đến mức suýt chút nữa làm ra hành động không bằng cầm thú!

Nói đến quần áo bệnh nhân, trong đầu anh không nhịn được lại nhớ đến đêm hôm đó, cũng trong phòng bệnh này, hai người đã quấn lấy nhau, dây dưa không rời.

Tô Lương Mặc đứng dưới vòi hoa sen, trong lòng anh hung hăng thề thốt: Lương Tiếu Ý! Chờ em sinh con xong, xem tôi trừng trị em thế nào!

Lương Tiểu Ý cảm thấy kỳ quái, cô nhìn đồng hồ, người đàn ông này bị rơi xuống bồn cầu rồi à? Sao lại ở trong nhà tắm lâu như thế?
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 382


Chương 382

“Anh Tô?” Lương Tiểu Ý thử gọi Tô Lương Mặc, không có tiếng đáp lại.

Lương Tiểu Ý gọi mấy lần nhưng vẫn không có ai trả lời cô.

Đôi mắt trong veo của cô xẹt qua một tia lo lắng, không lẽ xảy ra chuyện gì rồi sao? … Cô do dự một chút, suy đi nghĩ lại, cuối cùng cô chống tay xuống giường, ngồi lùi ra mép giường, cơ thể cô còn yếu nên cô đi rất chậm, không hề phát ra tiếng động nào.

“Anh Tô?” Cô đi đến cửa phòng tắm. Cô đứng ngoài cửa, vừa gọi anh, tay cô đã mở cửa phòng tắm rồi, sau đó…

Hai đôi mắt, một to một nhỏ mở trừng nhìn nhau, cả hai đều ngây ngốc.

Lương Tiểu Ý ngẩn người đứng ở cửa nhìn cảnh tượng đang diễn ra trong phòng tắm. Đằng sau cánh cửa thủy tinh đang mở toang, Tô Lương Mặc đang làm gì, Lương Tiểu Ý đã nhìn thấy rõ. Còn Lương Tiểu Ý đứng ở cửa, Tô Lương Mặc cũng nhìn thấy rõ, đặc biệt là đôi mắt cô đang viết rõ năm chữ “Anh là Đ* c*m th*”.

Con mẹ nó!

Nếu ông đây đây là cầm thú, thì cũng là vì em nên mới trở thành cầm thú!

Em còn nhìn tôi như vậy! Không khen tôi thì thôi, lại còn nhìn tôi như vậy!

Nội tâm một người nào đó đang kịch liệt oán thán…

Đương nhiên, những oán hận trong lòng, các quý độc giả đừng suy nghĩ xem nó là logic gì, cũng đừng nghĩ xem nó ngang ngược thế nào, có trưởng thành hay không!

Một người đàn ông, một người đàn ông trưởng thành, cũng có thể vì một cô gái mà trở nên ấu trĩ, trẻ con. Nếu đây không phải là yêu… thì còn có thể là gì?

Lương Tiểu Ý há hốc miệng, cổ họng cô khô khốc, nhất thời cô không nói được lời nào. Còn Tô Lương Mặc, anh cũng đang bất động nhìn cô.

Xấu hổ quá… có phải không?

Một lúc lâu sau…

“Khụ khụ, anh Tô, không có chuyện gì đâu” Lương Tiểu Ý cố gắng giả bộ trấn tĩnh nói. Khuôn mặt bánh bao nghiêm túc nhìn Tô Lương Mặc, nói: “Tôi đóng cửa giúp anh, anh tiếp tục đị”

Tô Lương Mặc nghe thấy vậy, trong lòng anh sắp chửi tục đến nơi rồi!

Con mẹ nó!

Khoảnh khắc cửa nhà tắm đóng lại, một bóng dáng nhanh chóng chạy ra ngoài cửa, cánh tay dài vươn ra, ôm lấy cô gái hơi mập mạp, ngang ngược kéo cô vào nhà tắm, một tay khác giơ ra “bịch” một tiếng, cửa nhà tắm liền đóng lại.

“Một người nhàm chán lắm, hai chúng ta cùng chơi.”

Lương Tiểu Ý nghe thấy anh mặt dày nói.

“Không cần, tôi không tham gia đâu”

“Sao lại thế được? Chúng ta là vợ chồng, vui một mình chỉ bằng chúng ta cùng vui vẻ, chuyện thú vị như thế, sao anh hưởng thụ một mình được. Chắc chắn phải chia sẻ với vợ anh nữa” Độ dày trên mặt anh lại thêm một tầng nữa.

Còn Lương Tiểu Ý, cô nghe thấy hai từ “vợ anh”, cô bỗng hơi ngây người.

“Nào, hai chúng ta cùng chơi, bà Tô.”

Bà Tô … Anh vừa nói cái gì?

“Tôi… không cần… Ưml” Cô còn chưa nói xong thì đã bị anh ôm chặt, đôi môi mỏng hơi lạnh ngang ngược đè lên môi cô.

Lương Tiểu Ý nhất thời không có năng lực phản kháng.

Tô Lương Mặc nhìn khuôn mặt bánh bao ngây ngốc đáng yêu đang không hiểu chuyện gì trong lòng mình, bỗng chốc anh không nhịn được phì cười, bàn tay lớn đặt l*n đ*nh đầu cô, xoa xoa mái tóc đen của cô: “Đùa em thôi. Vừa hay em cũng ở trong nhà tắm, cả ngảy chưa tắm rồi, nào, tắm cùng anh”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 383


Chương 383

Tay anh lấy vòi hoa sen trên giá xuống, điều chỉnh nhiệt độ nước, sau đó xịt lên cơ thể cô… Từ đầu đến cuối, đúng như lời anh nói, chỉ tắm mà thôi.

Nhưng quá trình tắm này… Lương Tiểu Ý cảm giác có chút mâu thuẫn.

Hơn nữa…

“Anh làm tay Ôn Tình Noãn bị thương?” Sau khi Tô Lương Mặc đặt Lương Tiểu Ý lên giường, cô cố chấp nhìn anh nói: “Tay cô ta gãy rồi?”

“Ừm, có lẽ chỉ bị gãy xương thôi.” Anh không hề để tâm, giải thích với cô.

Lương Tiểu Ý cụp mắt xuống… Vậy là anh gián tiếp thừa nhận, anh bẻ gấy tay của Ôn Tình Noãn?

“Cô ta là người trong lòng anh đấy… Anh nỡ lòng nào làm vậy à?” Lương Tiểu Ý hỏi.

Người trong lòng anh là em… Tô Lương Mặc nhìn Lương Tiếu Ý, cuối cùng anh không nói gì, một bàn tay lớn đặt lên mắt Lương Tiểu Ý: “Anh buồn ngủ rồi, ngủ đi”

Lương Tiểu Ý không hiểu, càng lúc càng không hiểu… Rốt cuộc Tô Lương Mặc có ý gì?

Ôn Tình Noãn cũng nhập viện, vì bệnh viện nhân dân số 1 là bệnh viện gần nhất, nên cô ta cũng được đưa đến đây.

Ôn Tình Noãn bị rạch mặt, đây là chuyện lớn, cả nhà họ Ôn đều đến, đến cả mẹ Ôn, người luôn thích đi du lịch, không quan tâm chuyện trong nhà, cũng đến.

Cô ta cũng ở trong phòng bệnh VỊP, đương nhiên, đãi ngộ có khi còn tốt hơn Lương Tiểu Ý.

Ôn Chấn Hải vừa đến liền vội vàng kiểm tra mặt của Ôn Tình Noãn. Ông ta vừa mở miệng liền quát lớn: “Sao con lại để mặt bị thương đến mức này? Tô Lương Mặc đâu?”

Ôn Tình Noãn vừa nghe đến cái tên Tô Lương Mặc, sắc mặt cô ta bỗng trở nên vô cùng khó coi.

Cô ta cúi đầu nhìn cổ tay đang bó thạch cao của mình, thần sắc nặng nề, nhìn không ra cô ta đang nghĩ cái gì.

Lương Tiểu Ý, con đàn bà đê tiện này! Tên đàn ông lạnh lùng, máu lạnh Tô Lương Mặc, anh vì một đứa con gái cái gì cũng không có mà làm tổn thương cô ta, còn bẻ gãy cô tay cô †a nữa?

“Con nói đi! Tô Lương Mặc đâu?” Ôn Chấn Hải tức giận lắc lắc giường bệnh của Ôn Tình Noãn, đôi mắt già nua nhìn chằm chằm phần mặt bị thương của Ôn Tình Noãn: “Nói! Ai rạch mặt con?”

Vẻ mặt Ôn Tình Noãn dữ tợn, cô ta nghiến răng nghiến lợi: “Con đàn bà đê tiện Lương Tiểu Ý!”

“Là nó?” Ôn Chấn Hải không ngờ lại là Lương Tiểu Ý. Trong ký ức của ông ta, lúc cô còn bé, hai nhà còn là hàng xóm, ông †a cũng coi như nhìn thấy Lương Tiểu Ý trưởng thành: “Không thể nào, ta cũng nhìn Lương Tiểu Ý lớn lên, từ bé nó đã nhát gan, cũng lương thiện nữa, nó không thể nào làm ra chuyện như thế này được”

Ôn Tình Noãn tức giận, cô ta chỉ vào hai vết rạch trên mặt: “Hai vết này, là cô ta dùng dao rạch mặt con trước mặt Tô Lương Mặc! Chẳng nhẽ con còn nói dối chuyện này sao?”

Ôn Tình Tuyết từ khi vào cửa vẫn luôn cúi đầu, nhưng khóe miệng lại nhếch lên nụ cười vui sướng nhìn người khác gặp nạn. Bấy giờ cô ta nghe thấy Ôn Tình Noãn nói thế liền nói giúp: “Daddy à, con người ai cũng sẽ thay đổi, đã bao lâu bố chưa gặp Lương Tiểu Ý rồi, sao bố có thể chắc chắn Lương Tiếu Ý sẽ không làm ra những chuyện như thế chứ. Hơn nữa, giữa chị và Lương Tiểu Ý, bố không tin lời chị mà lại đi tin một người ngoài à?”

Khuôn mặt hung dữ của Ôn Tình Noãn cuối cùng cũng xuất hiện một tia dịu dàng, cô ta nhìn Ôn Tình Tuyết vừa nói giúp mình, trong đôi mắt to tròn xuất hiện một tia yêu thương.

Cô ta dùng cánh tay không bị thương giữ chặt Ôn Tình Tuyết: “Tình Tuyết càng lớn càng hiểu chuyện”

Mẹ Ôn đứng bên cạnh, bà ta chau mày nhìn vết sẹo trên mặt Ôn Tình Noãn, vẻ mặt bà vô cùng lo lăng: “Bác sĩ có nói vết sẹo này sẽ hết không? Con gái con lứa, trên mặt có sẹo thì phải làm thế nào?” Mẹ Ôn chau mày: “Lương Tiểu Ý kia, lúc bé mẹ nhìn nó, liền có cảm giác nó không tốt đẹp gì. Lớn lên quả nhiên ra tay độc ác, không đạt được mục đích sẽ không dừng lại. Không biết Tô Lương Mặc có biết con bé đó ác độc như thế không nữa”

Ôn Chấn Hải chau mày, nhìn chằm chằm khuôn mặt của Ôn Tình Noãn: “Con có chỗ nào không bị thương đâu, đến cả mặt cũng bị thương rồi, nếu như vết sẹo không hết, Lương Mặc còn cần con không chứ?”

Ôn Tình Noãn suýt chút nữa tức đến ho ra máu.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 384


Chương 384

Cô ta bị thương, cả nhà cô ngoại trừ Ôn Tình Tuyết nói giúp cô ta vài câu, còn bố mẹ không hề an ủi cô ta, ngược lại điều họ quan tâm nhất là, mặt cô ta bị thương rồi, liệu có ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa cô ta và tên máu lạnh Tô Lương Mặc không mà thôi.

Cứ như thế, cô ta tức giận nói: “Daddy, mommy, con không chỉ bị thương mỗi mặt đâu, tay con còn gãy xương này!” Cô ta giơ cánh tay bị thương ra trước mặt Ôn Chấn Hải và mẹ Ôn: “Hai người chỉ quan tâm quan hệ giữa con và Tô Lương Mặc, sao không ai quan tâm xem con có đau hay không?”

“Được rồi được rồi, daddy với mommy cũng vì lo cho con quá, lo lắng quá nên bị loạn ấy mà” Mẹ Ôn cũng cảm thấy ngại ngùng, bà ta vội vàng an ủi Ôn Tình Noãn… Ôn Tình Noãn là bảo bối kiếm tiền của nhà họ, nhà họ Ôn đều nhờ vào quan hệ của Ôn Tình Noãn với Tô Lương Mặc nên mới có được như ngày hôm nay.

Lúc bà ta còn trẻ, cùng Ôn Chấn Hải vất vả, nhưng bây giờ bà ta quen sống cuộc sống giàu sang phú quý rồi, muốn đi du lịch liền đi du lịch, cả ngày không cần phải chỉ ly tính toán, đo đếm thiệt hơn nữa. Quen sống những ngày giàu sang phú quý rồi, bà ta không muốn quay trở lại cuộc sống vất vả ngày xưa nữa.

“Đúng đấy chị, daddy với mommy lo cho chị quá nên mới thế thôi” Ôn Tình Tuyết ngọt ngào khuyên nhủ Ôn Tình Noấn.

Tay Ôn Tình Tuyết bị Ôn Tình Noãn nắm chặt, cô ta nhẹ nhàng rút ra, sau đó quay người lại, đi đến chỗ Ôn Tình Noãn không nhìn thấy, chán ghét lau lau.

“Nghe nói Tô Mẫn Hân trở về rồi” Ôn Chấn Hải nói: “Cũng mới hai hôm nay thôi, quan hệ của con với Tô Mẫn Hân trước giờ vẫn luôn tốt đẹp, nếu như nó nghe tin con bị thương phải nằm viện, chắc chắn nó sẽ đến thăm con. Đến lúc đó, trước mặt nó, con thêm mắm dặm muối chuyện của Lương Tiểu Ý điị”

Ôn Tình Noãn ngạc nhiên: “Mẫn Hân trở về? Sao con lại không biết chứ?”

“Con ấy à, dạo gần đây chả hiếu con đang bận cái gì nữa, chẳng nhếẽ Tô Lương Mặc không nói với con chuyện Tô Mẫn Hân trở về rồi sao?” Ôn Chấn Hải thất vọng lắc đầu, đứa con gái lớn này càng ngày càng hồ đồ rồi. “Con ở bên cạnh Tô Lương Mặc mà đến chút chuyện nhỏ này cũng không biết”

Ông ta liếc nhìn Ôn Tình Tuyết, rồi nói với Ôn Tinh Noãn: “Còn không bằng em gái con”

Ôn Tình Tuyết vội vàng mỉm cười nhìn Ôn Tình Noãn, giải thích: “Em cũng là tình cơ nghe thấy thiên kim tiểu thư nhà họ Phương nhắc đến thôi, dù sao thì hai người đó là bạn học mà.

Hôm nay em đã định nhắc chuyện này với chị, nhưng không ngờ còn chưa chờ được chị về nhà thì lại nhận được tin xấu chị bị thương nằm viện… Nếu có thể, em tình nguyện thay chị chịu rạch mặt, nhà mình đều nhờ vào chị nên mới có ngày hôm nay. Mặt chị không thể bị thương được, còn mặt em thì không sao cả”

Trái tim Ôn Tình Noãn ấm áp, cô ta giơ tay xoa xoa khuôn mặt trắng trẻo đáng yêu của em gái, cô ta nhớ lại hồi bé, cô ta cùng Lương Tiểu Ý ôm em gái đi siêu thị… Trái tim cô ta càng thêm dịu dàng.

“Em có tấm lòng này là chị vui lắm rồi” Ôn Tình Noãn nói, sau đó cô ta ngẩng đầu nhìn Ôn Chấn Hải: “Daddy, mặt con không thể bị tổn thương được, bố nhất định phải tìm bác sĩ thẩm mỹ tốt nhất đến xử lý vết sẹo cho con”

“Không cần con phải nói bố cũng biết rồi” Ôn Chấn Hải liếc mắt nhìn cánh cửa chính trống vắng, chau mày: “Tô Lương Mặc này thế nào đây, con bi thương như thế này mà nó đến bây giờ vẫn chưa đến thăm con”

“Hừ” Ôn Tình Noấn cười lạnh: “Anh ấy bây giờ đang bị con đàn bà đê tiện Lương Tiểu Ý kia mê hoặc đến mất hồn mất vía rồi, làm gì còn nhớ con bị thương chứ?” Hơn nữa tay con chính là bị tên Tô Lương Mặc máu lạnh kia bẻ gãy đấy… Ôn Tình Noãn không nói ra câu này. Cô ta hiểu rõ, địa vị trong nhà của cô ta có liên quan mật thiết đến thái độ của Tô Lương Mặc với cô ta. Nếu như để hai người nịnh bợ trong nhà biết Tô Lương Mặc vì Lương Tiểu Ý mà bẻ gãy cổ tay cô, không biết hai người nịnh bợ kia sẽ nghĩ như thế nào nữa.

Tô Lương Mặc đã bị Lương Tiểu Ý quyến rũ rồi… Ôn Tình Noãn không thể để mất bất kỳ quân bài nào trong tay nữa.

Ở thành phố S, mặc dù nhà họ Ôn không phải là gia tộc gì lớn, nhưng ít nhất vẫn là một trong số những hậu thuẫn của cô.

Ôn Tình Tuyết đau xót xoa xoa tay của Ôn Tình Noãn: “Chị, tay chị có đau không?”

Bống chốc, trái tim Ôn Tình Noãn trở nên vô cùng ấm áp, cũng may trong nhà còn có một cô em gái ham quyền thế.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 385


Chương 385

“Chị không sao” Ôn Tình Noãn mỉm cười an ủi Ôn Tình Tuyết: “Yên tâm, mặt của chị chắc chắn sẽ lành lại” Cô ta lại nói với bố: “Daddy, mommy, Lương Mặc chỉ tạm thời bị Lương Tiểu Ý mê hoặc thôi. Lương Mặc quen ăn sơn hào hải vị rồi, thỉnh thoảng muốn đổi khẩu vị thôi. Hơn nữa… trong tay con đang có con át chủ bài” Ánh mắt Ôn Tình Noãn xẹt qua một tia lạnh lẽo.

Lương Tiểu Ý càng lúc càng không hiểu người đàn ông Tô Lương Mặc này.

Mấy ngày này, ánh mắt anh nhìn cô giống như nhìn một cái vì để trong túi quần không hề rời tay.

Mỗi lần như thế, cô đều tự nhủ với bản thân mình… chắc chắn Tô Lương Mặc lại tự thôi miên bản thân rồi, đừng quên là anh đã có dự tính từ trước.

Ngày thứ hai Lương Tiểu Ý nằm viện, Ôn Chấn Hải xuất hiện bên ngoài phòng bệnh của cô.

Một vệ sĩ áo đen đi vào, báo cáo với Tô Lương Mặc: “Ông Ôn đang ở bên ngoài, nói có việc muốn gặp anh”

Tô Lương Mặc nhếch lông mày, lão qià Ôn Chấn Hải?

Anh đứng dậy, bỏ tập văn kiện trong tay xuống, đi ra bên ngoài.

Lương Tiểu Ý giả vờ không quan tâm, nhưng tai cô đang dựng đứng lên lắng nghe.

Nhưng tiếng bước chân bên ngoài rời đi mất Tô Lương Mặc dẫn Ôn Chấn Hải đi ra nơi cách xa phòng bệnh của Lương Tiểu Ý một chút, đến một hành lang không người qua lại, anh mới dừng lại.

“Ông Ôn có chuyện gì tìm tôi?”

Trước khi Ôn Chấn Hải đến gặp Tô Lương Mặc, ông ta đã nghĩ sẵn những điều cần nói trong đầu, nhưng bây giờ nhìn thấy Tô Lương Mặc quang minh chính đại đứng trước mặt ông †a, vẻ mặt khó hiểu nhìn mình, những điều ông ta chuẩn bị đã trôi hết sạch rồi.

Ông ta chỉ đành nói về bệnh tình của Ôn Tình Noãn: “Lương Mặc à, mặt của Tình Noãn bị người ta rạch rồi. Chuyện này con có biết không?”

Đôi mắt thâm sâu của Tô Lương Mặc híp lại, thâm trầm nhìn chằm chảm Ôn Chấn Hải, giọng nói trầm thấp vang lên: “Sao thế? Ông Ôn đến hỏi tội tôi sao?”

“Lương Mặc, con hiểu nhầm rồi…”

Tô Lương Mặc nhìn Ôn Chấn Hải thấy người sang bắt quàng làm họ, mặt lạnh liền trở nên lạnh lùng: “Còn nữa, ông Ôn, ông hãy gọi tôi là cậu Tô đi, dù sao thì ông Ôn cũng không phải người bề trên của tôi” Ý của anh chính là nói, ông là cái thá gì mà dám ra vẻ bề trên ở trước mặt tôi, cũng không chịu nhìn xem mình là ai.

Khuôn mặt già nua của Ôn Chấn Hải không giữ nổi vẻ vui vẻ nữa, nụ cười trên mặt ông ta cứng đờ.

“Khụ khụ… Lương Mặc à…”

“Cậu Tô” Ánh mắt lạnh lùng của Tô Lương Mặc quét qua khuôn mặt cáo già của Ôn Chấn Hải.

“.. Cậu Tô Khuôn mặt Ôn Chấn Hải cứng đờ, nụ cười ha ha cũng không hề tự nhiên: “Cậu Tô không đến thăm Tình Noãn sao? Tình Noãn nằm ở phòng VỊP trên tầng 10”

Tô Lương Mặc nheo mắt không nói gì, Ôn Chấn Hải bị đôi mắt kia “theo dõi”, ông ta cảm thấy vô cùng không tự nhiên: “Khụ khụ, chuyện của cậu và con bé Lương Tiểu Ý,tôi cũng nghe nói qua rồi, nhưng dù sao thì cậu và Tình Noãn cũng đã có 10 năm tình cảm… Tôi cũng là đàn ông, tôi hiểu, ăn cơm ở nhà nhiều đâm ra chán không có hứng thú, muốn đi ra ngoài tìm phở ăn cho lạ miệng, tôi hiểu”

Đôi mắt đen nhánh của Tô Lương Mặc xẹt qua một tia âm u, anh không nói gì, chỉ lắng nghe Ôn Chấn Hải nói, anh muốn xem xem ông ta có thể nói ra những điều gì.

Ôn Chấn Hải nói: “10 năm tình cảm giữa cậu và Tình Noãn chắc chắn không thể là giả được. Lúc trước Tình Noãn trở thành người thực vật, bây giờ nó cũng tỉnh rồi… Chuyện hôn sự này, lúc nào có thể tiến hành được? Sau khi tiến hành xong hôn lễ, cậu muốn để Lương Tiểu Ý kia l*m t*nh nhân bên ngoài, người làm bố mẹ như chúng tôi cũng không ngăn cản, đều là đàn ông, tôi hiểu mà”

Tô Lương Mặc mở rộng tầm mắt… Hình như, anh và Lương Tiếu Ý còn chưa chính thức ly hôn mà nhỉ?

Theo như quy định của pháp luật… anh và Lương Tiểu Ý vẫn đang là vợ chồng.

“Tôi hiểu, ông Ôn” Tô Lương Mặc chỉ nói một câu như thế, không muốn nói thêm gì khác: “Đi thôi, tôi cùng ông đi thăm Tình Noãn”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 386


Chương 386

Phòng bệnh VIP tầng 10, Ôn Tình Noãn nhìn thấy Tô Lương Mặc đến, vành mắt cô ta bỗng nhiên đỏ lựng, Ôn Chấn Hải cười ha ha kéo Ôn Tình Tuyết đang ở bên cạnh Ôn Tình Noãn đi, trước khi đi ông ta còn không quên nói: “Hai đứa các con, cứ từ từ mà nói chuyện, bóng đèn chúng ta đi trước đây.”

Trong phòng bệnh chỉ còn lại Ôn Tình Noãn.

Tô Lương Mặc đứng bên cạnh giường bệnh của Ôn Tình Noãn, anh yên lặng nhìn cô ta nằm trên giường bệnh… Mười năm rồi nhỉ.

Mười năm, anh nghĩ kỹ lại thì, ngoại trừ khuôn mặt này, theo dòng chảy của thời gian mà trở nên quen thuộc… hình như, những thứ khác của cô ta, anh không hề biết gì hết.

Giống như, anh biết Lương Tiểu Ý không thích ăn cà rốt, nhưng lại không thể nhớ ra Ôn Tình Noãn không thích ăn cái gì.

Anh biết trên cơ thể Lương Tiểu Ý có vô số vết sẹo, cho dù là nhắm mắt, mỗi vết sẹo, mỗi vết bỏng đều hiện rõ trong tâm trí anh, còn Ôn Tình Noãn… cho dù nghĩ đi nghĩ lại, Tô Lương Mặc đều không thể nghĩ ra. Mười năm rồi, chuyện thân mật nhất hai người họ làm chỉ là một nụ hôn. Không phải anh không muốn tiến theo một bước, vượt qua giới hạn kia với cô †a, chỉ là mỗi lân chạm vào cô ta, vào lúc quan trọng nhất, trong lòng anh lại trào lên cảm giác gì đó không nói nên lời.

Cuối cùng anh đều vội vàng dừng lại… Mười năm rồi, anh vẫn chưa từng cùng Ôn Tình Noấn lên giường.

Nghĩ đến chuyện này, giờ phút này, thực sự không thể tin nổi.

Anh trầm mặc.

“Lương Mặc…” Ôn Tình Noãn chống tay xuống giường, từ từ ngồi dậy, dịch ra đầu giường, cô ta dùng bàn tay không bị thương bám vào cánh tay của Tô Lương Mặc, hai mắt cô ta đỏ lựng, nhưng Tô Lương Mặc lại không hề có một chút cảm giác nào… Ít nhất thì, không có cảm giác như lúc cô gái Lương Tiểu Ý kia mắt đỏ lựng đứng trước mặt anh.

Đối diện với Ôn Tình Noãn, Tô Lương Mặc có chút áy náy.

Năm xưa là do anh nhận nhầm người, nên mới làm lãng phí mười năm của Ôn Tình Noãn.

“Lương Mặc, em không giận Tiểu Ý nữa đâu, anh cũng đừng giận em nữa nhé, được không?” Ôn Tình Noãn nước mắt lưng tròng, vô cùng đáng thương: “Chúng ta vẫn giống như lúc trước, được không?… Chúng ta kết hôn. Anh muốn ở bên Lương Tiểu Ý, em không cản anh. Anh nuôi cô ấy l*m t*nh nhân bên ngoài cũng được.”

Câu nói này của Ôn Tình Noãn thực sự có sức mê hoặc rất lớn.

Câu này nói ra, thứ nhất, nếu như Tô Lương Mặc không đủ kiên định với suy nghĩ anh sẽ sống cùng Lương Tiểu Ý đến hết cuộc đời, nếu Tô Lương Mặc vẫn đang dao động, thì anh sẽ rất dễ bị sự mê hoặc của Ôn Tình Noãn làm ảnh hưởng, sau đó anh sẽ cho rằng ý kiến này của Ôn Tình Noãn không tồi. Thứ hai, Ôn Tình Noãn nói ra câu này sẽ khiến Tô Lương Mặc cảm thấy áy náy.

Nhưng, cô ta đã tính sai một điểm.

Tô Lương Mặc thực sự vô cùng áy náy… Vì anh nhận nhầm người nên mới làm lãng phí mười năm của Ôn Tình Noãn.

Nhưng tình cảm của anh với Ôn Tình Noãn, cũng chỉ là một chút áy náy này mà thôi. Mà đằng sau sự áy náy này, lại có thể khiến nhà họ Ôn, từ một gia đình nhỏ ở một thành phố nhỏ, trở thành doanh nghiệp Ôn Thị như ngày nay, có thể đứng vững ở thành phố S này… Những điều này ở trong lòng Tô Lương Mặc, cũng coi như là bù đắp cho việc nhận nhầm người năm xưa.

Lúc Ôn Tình Noãn nói ra những lời này, đôi mắt hẹp dài của Tô Lương Mặc xẹt qua một tia thâm trầm không rõ ý nghĩa… Có một chút hoài nghị, tình yêu của Ôn Tình Noãn rẻ mạt thế sao? Có thể chia sẻ người yêu của mình với người khác?

Tô Lương Mặc không nhịn được mà nghĩ răng, mười năm nay, cô gái xinh đẹp trước mặt anh, ngày ngày nói yêu anh, nhưng cô ta có thực sự yêu anh không?

Ôn Tình Noãn chắc chắn không thể ngờ được răng, câu nói này của cô ta lại khiến Tô Lương Mặc trầm tư suy nghĩ như thế.

“Em nghỉ ngơi cho khỏe đi” Tô Lương Mặc chỉ để lại một câu, sau đó rời khỏi phòng bệnh.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 387


Chương 387

Trong phòng bệnh, cánh tay không bị thương của Ôn Tình Noãn bám chặt vào thành giường, vẻ mặt dữ tợn nhìn về hướng Tô Lương Mặc rời đi. Cô ta nghiến răng, đáy mắt xẹt qua một tia độc ác quyết đoán. Cô ta rút điện thoại ra, gọi cho một số điện thoại: “Alo, luật sư Lý đúng không? Chuyện tôi dặn dò anh lúc trước, anh làm đến đâu rồi?”

Tô Mẫn Hân, con gái của con trai thứ hai nhà họ Tô.

Chuyện Tô Lương Mặc bị bắt cóc năm xưa, đằng sau có bóng dáng của con trai thứ hai của nhà họ Tô. Con trai thứ hai của nhà họ Tô, cũng chính là chú Hai của Tô Lương Mặc, sinh được một trai một gái, con trai là Tô Thần, con gái là Tô Mãn Hân.

Hồi còn bé, vì trong nhà chỉ có một đứa con gái, bố mẹ Tô Lương Mặc lại chỉ có một mình anh, nên từ bé Tô Lương Mặc đối xử với Tô Mân Hân khá tốt. Kể cả sau khi chuyện bắt cóc xảy ra, Tô Lương Mặc cũng chỉ phòng bị với nhà chú Hai, còn với Tô Mẫn Hân, anh vẫn không hề xa cách cô ta.

Sau khi Tô Mẫn Hân về nước, nghe nói chuyện của Ôn Tình Noãn, hôm nay cô ta liền đến bệnh viện nhân dân số 1 thăm Ôn Tình Noãn.

Cô ta và Ôn Tình Noãn có lẽ cũng đã hai năm chưa gặp nhau.

“Đã lâu không gặp, Mẫn Hân” Ôn Tình Noãn ngồi trên giường, mỉm cười nhỉn Tô Mãn Hân bước vào. Cô ta nhìn thấy khuôn mặt ngày càng xinh đẹp của Tô Mãn Hân, đáy mắt cô ta xẹt qua một tia ghen ghét. Cô ta nghĩ đến những vết sẹo trên mặt mình, sau đó lại nhìn khuôn mặt trắng hồng ngày càng xinh đẹp của Tô Mẫn Hân, trong lòng Ôn Tình Noãn trào lên cảm giác ghen ghét đố ky.

“Tình Noãn, hai năm không gặp rồi” Tô Mẫn Hân đặt giỏ hoa quả trong tay xuống, lấy ra một quả táo, sau đó mở tủ kéo bên cạnh giường, lấy con dao gọt hoa quả ra, ngồi xuống bên cạnh Ôn Tình Noãn gọt vỏ táo: “Cậu đừng động đậy, còn đang bị thương kìa”

Tô Mẫn Hân miệng nói chuyện với Ôn Tình Noãn, tay cô ta thuẩn thục gọt vỏ táo. Ôn Tình Noãn nhìn đôi bàn tay nõn nà đang khéo léo gọt quả táo, thực sự là trắng trẻo đến mức quả táo cũng ghen tức, trắng nõn mềm mại giống như miếng đậu phụ non. Sau đó cô ta lại nhìn bàn tay đang bị thương của mình, ánh mắt càng thêm ghen ty.

Hai năm trước, Tô Mẫn Hân vẫn chỉ là một cô bé ngây ngô. Sau khi đi học ở Italy hai năm về nước, khí chất của cô ấy càng ngày càng trở nên cao quý ngọt ngào. Còn Ôn Tình Noãn thì sao, đầu tiên là ông trời không có mắt, khiến cô ta bị u não, sau đó lại bị con đàn bà đê tiện Lương Tiểu Ý hại trở thành người thực vật. Hai năm sau, Tô Mẫn Hân đã hoàn toàn lột xác, trở thành một cô gái càng ngày càng hoàn hảo, còn cô ta, vẫn chưa thể trở thành bà Tô.

“Này” Tô Mẫn Hân rất nhanh đã gọt xong quả táo, đưa cho Ôn Tình Noãn: “Hai năm này tớ ở nước ngoài, cậu xem, đến gọt vỏ táo tớ cũng học được rồi” Lúc trước, Tô Mãn Hân là con gái nhà họ Tô, quần áo có người mang đến, cơm ăn có người làm, cô không phải động tay động chân việc gì hết, sau khi cô đi Italy, mọi việc đều phải tự mình làm.

Ôn Tình Noãn nhận miếng táo, cố ý nói: “Mặt tớ bị rạch, sau này có lẽ tớ không làm chị dâu của cậu được rồi”

“Sau lại thế được?” Tô Mẫn Hân mỉm cười an ủi: “Cậu với anh tớ ở bên nhau mười năm rồi, anh tớ không coi trọng vẻ bề ngoài đâu. Đừng có nghĩ linh tinh. Nhưng mà tớ nghe nói…

Hình như anh tớ đã cưới một cô gái khác rồi. Nhưng tớ nghe vị thiếu gia nhà họ Bạch nói, anh tớ cưới cô gái kia, không phải là thật lòng”

Ôn Tình Noãn giả bộ bối rối, kể lại mọi chuyện cho Tô Mẫn Hân, trong lúc kể chuyện còn cố tình để lộ ra chuyện Lương Tiểu Ý đã có thai.

Tô Mẫn Hân mở trừng hai mắt: “Không phải chứ, cô gái kia có thai rồi? Còn dám ở trước mặt cậu diễu võ giương oai? Tớ nghe nói, cậu trở thành người thực vật cũng là vì cô ta ghen ty với cậu, muốn có được anh trai tớ, muốn trở thành phu nhân của nhà họ Tô nên mới cố ý động tay động chân trong lúc làm phẫu thuật, chuyện này cũng là thật à?”

“Tớ nghĩ Tiểu Ý sẽ không làm như vậy đâu, chúng tớ từng là bạn tốt. Nhưng sau khi tớ tỉnh lại, tất cả mọi người đều nói với tớ như thế, tớ thực sự cũng không biết nữa” Ôn Tình Noãn cúi đầu, ánh mắt lấp lánh: “Daddy nói tớ ngốc, bây giờ vẫn còn tin tưởng đứa bạn cùng chơi đùa ngày xưa. Daddy còn nói, bây giờ cô ấy là phu nhân nhà họ Tô rồi, đây là sự thật không thể chối cãi được. Vì thế tớ cũng không biết mình có nên tiếp tục tin tưởng cô ấy hay không nữa”

Tô Mẫn Hân giống như nghe được một câu chuyện vô cùng nực cười, vội vàng đứng thẳng người lên: “Tình Noãn!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 388


Chương 388

Cậu đừng lương thiện như thế nữa, không phải ai cũng lương thiện giống như cậu đâu! Cô ta đã có thai rồi! Hơn nữa cô ta còn khoe khoang đứa con trong bụng trước mặt cậu. Cậu đừng có ngốc nghếch như thế nữa”

“Tớ có một chuyện vẫn luôn không biết có nên nói cho Lương Mặc hay không… Nói rồi, tớ sợ sẽ hại Tiểu Ý”“

Tô Mẫn Hân đã bị bộ dạng giả tạo này của Ôn Tình Noãn mê hoặc rồi, cô ta tức giận nói: “Lương Tiểu Ý! Hồi trước tớ cũng nghe qua về cô ta, hình như từ năm lớp 11 cô ta đã thầm yêu anh tớ, lúc đó anh tớ đã có cậu rồi. Nếu như cô ta nghĩ đến tình bạn giữa hai người thì đã không ngấp nghé người yêu của cậu. Cuối cùng còn tranh thủ lúc bạn mình trở thành người thực vật, kết hôn với người yêu của bạn mình? Cô ta đã như thế này rồi, cậu vẫn còn lo lắng cho cô ta? Tình Noãn, có những chuyện, nên nói thì phải nói ra, nếu không, cậu để kẻ ác đắc ý à?

Khóe miệng Ôn Tình Noãn khẽ nhếch lên thành nụ cười nhạt như có như không, nhưng trên mặt vẫn giả bộ do dự.

“Ai ya! Cậu nói đi!” Tô Mãn Hân từ bé tình tình đã vô cùng nóng vội, mặc dù bây giờ một mình du học nước ngoài, nhìn thì có vẻ trưởng thành, nhưng thực ra bản tính vẫn vô cùng nóng vội.

“Tiểu Ý cô ấy… lúc cô ấy học cấp ba, hình như đã từng bị người ta cưỡng h**p… Hơn nữa, lần này nhập viện, cũng là vì bị người ta cưỡng h**p” Ôn Tình Noãn bối rối cắn chặt môi: “Tớ đã định không nói ra, nhưng cô ấy có thai rồi… Tiếu Ý là bạn thân của tớ, không sai. Tớ yêu Lương Mặc, tớ có thể vì anh ấy mà âm thầm lựa chọn rời đi, nhưng trong lòng tớ vẫn luôn có một điều vướng mắc… Theo như những gì tớ biết, Tiểu Ý bị người ta cưỡng h**p hai lần, trong bụng cô ấy lại có đứa bé.

Nói đến đây, Ôn Tình Noãn bối rối ngẩng đầu nhìn Tô Mẫn Hân, cô ta không nói tiếp, nhưng ý tứ đã vô cùng rõ ràng.

Tô Mẫn Hân nghe xong, tức giận mà bật cười: “Loại con gái bẩn thỉu như thế, sao xứng đáng trở thành phu nhân của nhà họ Tô chứ?” Tô Mãn Hân cầm túi xách, vội vàng rời đi: “Không được, tớ phải đi nói với anh ấy”

Vẻ mặt Ôn Tình Noãn cứng ngắc, cô ta vội vàng kéo Tô Mãn Hân lại: “Đợi đất Mẫn Hân! Cậu nói với Lương Mặc cũng không có tác dụng gì đâu. Không biết Lương Tiểu Ý dùng ma thuật gì mà khiến Lương Mặc chết mê chết mệt cô ấy. Bây giờ cậu đi tìm anh cậu, nếu anh cậu biết tớ nói những điều này với cậu, nhất định anh ấy sẽ đến tìm tớ tính sổ”

Tô Mẫn Hân nhìn Ôn Tình Noãn yếu ớt cầu xin, cô giậm chân: “Thế thì tớ đi nói với ông nội! Bảo ông nội trừng trị anh ấy”

“Mẫn Hân…”

Ôn Tình Noãn còn chưa nói xong, Tô Mãn Hân đã cầm túi xách, tức giận rời khỏi phòng bệnh.

Ánh mắt Ôn Tình Noãn lộ ra vẻ đắc ý nhìn theo bóng lưng Tô Mãn Hân rời đi, cô ta lại lấy điện thoại ra: “Luật sư Lý, anh có thời gian thì đến đây một chuyến, mang đồ tôi cần đến cho tôi: Đầu dây bên kia vang lên giọng đàn ông: “Cô Ôn, tôi xử lý chuyện này giúp cô là đang vô cùng mạo hiểm, tôi mượn danh nghĩa của luật sư Vương mới có thể giải quyết xong chuyện này, Lỡ sau này Tổng giám đốc Tô tìm đến tôi thì phải làm thế nào?”

Luật sư Lý này là một nhân viên tại chức trong văn phòng luật sư của luật sư Vương, luật sư làm cho Tô Lương Mặc. Lần này Ôn Tình Noãn tìm đến hắn ta, hắn ta vốn đã định từ chối, nhưng đối phương đưa ra cái giá quá cao, cao đến mức hắn ta đồng ý mạo hiểm để giải quyết chuyện này.

“Ha ha” Ôn Tình Noãn cười lạnh: “Luật sư Lý, anh sợ cái gì chứ? Nếu như Tổng giám đốc Tô điều tra ra chuyện này, thì tội danh đổ hết lên đầu luật sư Vương. Hơn nữa, cứ coi như Tổng giám đốc Tô tra ra anh động tay động chân trong đó, thì không phải tôi đã giúp anh, còn cả người nhà anh, vợ con bố mẹ anh di cư đến Canada rồi sao? Đến bờ bên kia của Thái Bình Dương rồi, anh thay tên đổi họ, với số tiền tôi đưa, anh không cần làm việc, cũng đủ tiêu sài nửa đời còn lại rồi. Anh sợ cái gì chứ?”

“Hì hì, cô Ôn nói đúng, tôi yên tâm rồi”

Tô Lương Mặc nói với Lục Trầm: “Chuyện ở khu công nghiệp Đồng Xuyên hôm đó có quá nhiều điểm nghi vấn”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 389


Chương 389

Lục Trầm nhìn có vẻ lông bông không nghiêm túc, nhưng vừa nghe nói đến chuyện hôm đó, anh ta liền trở nên vô cùng nghiêm nghị.

“Đúng là có quá nhiều điểm nghi vấn” Lục Trầm trầm tư: “Đầu tiên, tớ tưởng rằng vụ bắt cóc lần này là do Thẩm Minh Viễn và Ôn Tình Noãn tự bày ra. Nhưng nếu như thế thì sự tình cũng không hợp lý. Nếu Ôn Tình Noãn từ bày ra vụ bắt cóc lần này thì cũng không cần phải rạch mặt mình như thế. Rạch mặt không phải là chuyện nhỏ đâu. Với một cô gái nhà giàu như Ôn Tình Noãn, mặt mũi là tất cả mà”

“Ừm, ban đầu tớ cũng nghi là Ôn Tình Noãn bày kế hại Tiểu Ý” Tô Lương Mặc nói: “Nhưng vết thương trên mặt cô ta vô cùng chân thật, đúng rồi… hôm đó, Ôn Tình Noãn liên tục nói là Tiểu Ý rạch mặt cô ta, nhưng sự thật thì Tiểu Ý không có thời gian làm việc đấy. Trong chuyện này chắc chắn có kẻ nào đó nhúng tay vào mà chúng ta không biết. Không phải Ôn Tình Noãn, không phải Thẩm Minh Viễn, không phải Tiểu Ý, vậy thì chỉ có thể là…”

Nói đến đây, đôi mắt hẹp dài của Tô Lương Mặc bỗng nhiên sáng lên, ánh mắt anh chạm vào đôi mắt đào hoa của Lục Trầm, khóe miệng Lục Trầm nhếch lên, nói tiếp lời của Tô Lương Mặc: “Vậy thì chỉ có thể là, vẫn còn tồn tại một bàn tay khác đằng sau màn kịch này”

Hứa Thần Nhất ở bên cạnh, gật gật đầu: “Đúng, nhưng ai là người đáng nghi nhất?”

“Chuyện này, giao lại cho cậu đấy” Tô Lương Mặc nhìn Lục Trầm.

Lục Trầm giơ tay ra hiệu “ok”.

“Thần Nhất, lúc trước cậu lấy máu của Tiểu Ý, kiểm tra xong có tiến triển gì mới không?” Nói đến bệnh tình của Lương Tiểu Ý, trong lòng Tô Lương Mặc vẫn luôn có một điều gì đó bất an.

Hứa Thần Nhất vẫn luôn yên tĩnh tao nhã, nghe nhắc đến chuyện Lương Tiểu Ý liền xoa xoa mi tâm, bộ dạng uể oải nói: “Tớ cũng đang định nói đây, ca của Tiểu Ý là ca bệnh thử thách nhất mà bệnh viện tớ từng gặp. Nếu cứ tiếp tục thế này, tớ sợ †ớ sẽ ngày càng có hứng thú với người phụ nữ của cậu đấy”

Anh ta còn chưa nói xong, một ánh mắt sắc lẹm quét tới, giọng nói lạnh lẽo, đầy cảnh cáo vang lên: “Tớ khuyên cậu đừng có tự tìm đường chết”

Lục Trầm búng tay “bịch” một cái, còn huýt sáo một tiếng với Hứa Thần Nhất: “Đấy! Nhìn thấy chưa, với tình tình ngang ngược và tính chiếm hữu b**n th** của Tô đại thiếu gia, tớ khuyên cậu, suy nghĩ này… nghĩ cũng đừng có nghĩ. Đến lúc đó, chết khó coi lắm đấy”

Hứa Thần Nhất chỉ cười mà không nói gì. Trong lòng anh ta nghĩ cái gì, cũng chỉ có anh ta biết.

Không bao lâu sau, tiếng chuông điện thoại vang lên.

Tiếng chuông điện thoại này vô cùng đặc biệt, âm u kiềm nén, có thể gọi là khúc nhạc tang. Tiếng chuông điện thoại vừa vang lên khiến ba người đàn ông ưu tú đang bàn chuyện trong phòng, đồng thời biến sắc.

Sắc mặt Tô Lương Mặc hơi cứng lại, anh từ từ lấy điện thoại ra, đặt lên tai: “Ông nội.”

Giọng nói của anh rất trầm, không có cảm xúc gì nhiều, rất cung kính, nhưng ngoại trừ cung kính thì không còn gì khác nữa.

Lục Trầm và Hứa Thần Nhất nhìn nhau, hai người đều nhìn ra được một tia lo lắng trong ánh mắt đối phương. Lục Trầm mở miệng, đôi môi mỏng ghé sát vào nói với Hứa Thần Nhất: “Rắc rối đến rồi”

Hứa Thần Nhất cũng quay sang nói thầm với Lục Trầm: “Ông nội Tô không có chuyện gì thì chắc chắn không tìm đến.

Phiền phức của Lương Mặc đến rồi”

Đầu dây bên kia, một giọng nói uy nghiêm vang lên: “Tối nay về nhà ăn cơm”

“Vâng, ông nội” Tô Lương Mặc bình thản trả lời, thái độ giống như là đang nói chuyện với một người lạ.

Rụp một tiếng, ông nội Tô đã ngắt điện thoại rồi.

Lục Trầm nhếch mày: “Ông nội tìm cậu?”

“Ừm” Giọng Tô Lương Mặc trầm thấp.

“Là vì Mẫn Hân trở về à?”

Đôi mắt hẹp dài của Tô Lương Mặc quét qua Lục Trầm: “Sao có thể thế được. Cậu đã bao giờ thấy ông nội coi trọng Tô Mẫn Hân chưa?”

Hứa Thần Nhất đứng dậy trước: “Cần tớ liên lạc với Vân Đồng không?”

“Vân Đồng là cháu nuôi của ông nội” Ánh mắt Tô Lương Mặc lãnh đạm.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 390


Chương 390

“Ha” Hứa Thần Nhất cười, ánh mắt vô cùng chế giễu: “Thời đại của ông nội đã qua từ lâu rồi. Ông ấy vẫn sống trong thế giới của ông ấy à, quá mơ mộng rồi: Lục Trầm cũng đứng lên theo: “Thần Nhất, sao phải nói rõ ràng như thế là gì? Nhà họ Tô phân thành hai phe đen trắng, từ khi Lương Mặc lên tiếp quyền, đã âm thầm nuốt trọn rồi”

Lục Trầm còn to gan võ võ bụng Tô Lương Mặc: “Lương Mặc là người ăn nhiều… Vì giữ thể diện cho ông nội, cậu ấy lại tình nguyện bụng đói đây này”

“Đừng đùa nữa” Bấy giờ Tô Lương Mặc mới lãnh đạm nói: “Hay là buổi tối cùng đến đi?”

“Được, đương nhiên rồi” Lục Trầm nhanh chóng nói: “Đã lâu lắm rồi tớ không nhìn thấy thanh bảo kiếm chưa già của ông nội Tô rồi”

Hứa Thần Nhất cũng hùa theo: “Bố cậu tôn trọng ông nội Tô lắm đấy. Nếu như để ông ấy biết con trai bảo bối của mình dám nói về ông nội Tô như thế, chỉ sợ ông ấy sẽ đánh gãy cái chân chó của cậu mất”

“Được rồi!” Tô Lương Mặc quát lớn một tiếng, hai người đang cãi nhau kia cuối cùng cũng dừng lại.

Nói thì dễ, nhưng buổi tối đến lúc thực sự đi gặp ông nội Tô, ba người họ không hề thoải mái như những gì họ nói. Ông nội Tô này, không phải là bóng đèn mờ đâu.

Nhà họ Tô đã truyền mấy đời rồi. Rốt cuộc thì đã truyền mấy đời, chỉ có nhân vật cốt cán trong nhà họ Tô biết rõ. Chỉ có một điều, Vân Môn của nhà họ Tô, đã được truyền lại rất lâu rồi.

Bóng chiều ngả về tây.

Vườn nhà họ Tô, ba chiếc xe hào nhoáng nối tiếp nhau đi vào.

Diện tích khu vườn này rất lớn, mang kiến trúc cổ xưa, rất có phong cách nhà cao cửa rộng ngày xưa.

Trong vườn có một rừng cây lớn, có một hồ hoa sen rộng, hòn non bộ quý hiếm, từng dãy hành lang dài sâu hun hút. Ba người xuống xe thì đã thấy quản gia tóc bạc mặc đồ thời nhà Đường dẫn theo hai người hầu khác, cung kính đứng chờ ở bên ngoài.

“Đại thiếu gia, cậu về rồi. Lão gia đang chờ cậu ở vườn sau” Quản gia tiến lên một bước nói, nhận áo khoác ngoài của Tô Lương Mặc đưa cho người hầu phía sau.

“Tôi biết rồi, chú Phùng” Dọc đường, khuôn mặt Tô Lương Mặc không cảm xúc.

“Cậu Lục và cậu Hứa cũng đến rồi” Quản gia chú Phùng nói, chú bước lên phía trước, nhận áo khóa ngoài của Lục Trầm và Hứa Thần Nhất. Lục Trầm cười đùa nói: “Cháu nào dám làm phiền chú Phùng phục vụ tiểu tử cháu chứ” Sau đó anh ta vẫy tay với một người hầu phía sau: “Nào đến đây, giúp thiếu gia tôi giữ cái áo này nhé”

Anh tiện tay lấy áo khoác của Hứa Thần Nhất, tất cả đều đưa cho người hầu phía sau.

Chú Phùng cười ha ha, cũng không ngăn anh ta lại.

“Hai vị thiếu gia, xin mời đi theo chú Phùng tôi về vườn Tung Chính chờ” Chú Phùng chặn Lục Trầm và Hứa Thần Nhất lại: “Lão gia chỉ muốn gặp một mình đại thiếu gia thôi”

Lục Trầm bĩu môi, trả lời: “Không cần chú Phùng dẫn đường đâu, chúng cháu biết đường đi rồi” Nói xong, anh ta cùng Hứa Thần Nhất chạy về phía vườn Tung Chính.

Hai người họ chạy đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng chú Phùng nữa, Lục Trầm mới kéo Hứa Thần Nhát lại nói: “Mỗi lần đến nhà họ Tô, tớ đều có cảm giác như xuyên qua thời gian, quay trở về thời xưa vậy”

Hứa Thần Nhất cười bất đắc dĩ, đúng thế, mặc dù anh ta sống ở biệt thự nhà họ Hứa cũng vô cùng cổ xưa, nhưng mỗi lần đến biệt thự nhà họ Tô, anh ta đều có cảm giác xuyên qua thời gian trở về thời xa xưa.

Vườn sau.

Tô Lương Mặc bước đi trên con đường quen thuộc, đi qua vườn hoa, đi qua hành lang, ở vườn sau, anh nhìn thấy bóng dáng ông nội Tô đã lâu không gặp.

“Ông nội” Người đàn ông cao lớn đứng thẳng trước mặt người ông tóc bạc, sắc mặt hồng hào. Ông ta ngồi trên cái ghế gỗ, trên tay cầm một quyển sách cổ, ông đọc vô cùng chăm chú. Tô Lương Mặc gọi ông, nhưng dường như ông không hề nghe thấy, không để ý đến anh. Một lúc lâu sau…

Ông đặt quyển sách trong tay xuống, bấy giờ ông mới nhìn thẳng vào người đàn ông cường tráng đứng bên cạnh, mặc dù tuổi ông đã cao nhưng khí thế của ông vẫn vô cùng mạnh mẽ, ông đứng dậy, uy phong của ông che phủ quanh đỉnh đầu Tô Lương Mặc.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 391


Chương 391

Giọng ông từ từ vang lên: “Cháu đã biết sai chưa”

“Cháu nội ngu dốt, không biết ông nội đang nói về cái gì am Ông nội nheo mắt lại: “Chuyện cháu kết hôn, không hề thông báo với mọi người trong nhà”

“Cháu cho rằng, kết hôn là chuyện của một mình cháu.

Nhà họ Tô chúng ta đã lớn mạnh đến mức không cần phải làm thông gia với bất kỳ gia tộc nào khác rồi”

“Ừm” Ông nội nheo mắt nói: “Cháu có nhận thức như thế này, hơn hẳn chú Hai của cháu rồi”

Tô Lương Mặc cung kính đứng nghiêm ở một bên, không nói gì. Anh biết, ông nội không đơn giản như thế. Quả nhiên.

“Cháu kết hôn với ai, ta không quan tâm, nhà họ Tô chúng †a đã lớn mạnh đến mức không cần phải dùng hôn nhân để làm rạng danh gia tộc nữa, nếu không, năm xưa ta đã không để cháu và tiểu thư nhà họ Ôn ở bên nhau” Giọng nói rắn rỏi của ông nội Tô vang lên: “Phu nhân nhà họ Tô là ai cũng được.

Không có gia thế hiển hách cũng không sao” Giọng nói của ông ta đột nhiên cao vút, đập mạnh tay xuống thành ghế: “Nhưng chỉ có một điều, phu nhân của nhà họ Tô, không thể là người không sạch sẽ!”

Hả? Đôi mắt hẹp dài của Tô Lương Mặc vô cùng ngạc nhiên!

Anh nheo mắt: “Ông nội, ông nói những điều này là có ý gì”

Ông nội Tô nheo mắt nhìn đứa cháu nội giống mình nhất, ông ta cười lạnh: “Ha ha ha ha… Lương Mặc, cháu và cô gái kia quen nhau mười năm rồi à? Kết hôn lâu như thế rồi, sao?

Đến chút chuyện nhỏ của cô ta mà cháu cũng không điều tra rõ ràng à?” Ông ta tức giận nói, dao sắc không gọt được chuôi: “Cháu đừng làm ta thất vọng, một chút kỹ năng này cũng không có, làm sao trở thành người điều hành nhà họ Tô được?”

Tô Lương Mặc biết ông nội Tô không phải là người hành sự không có mục đích, anh bình tĩnh lại, ánh mắt trầm xuống, nhìn ông nội: “Ông nội, năng lực cháu có hạn, ông có thể phạt cháu, Nhưng nếu ông có điều gì muốn nói, thì mong ông nói thẳng cho cháu hiểu”

“Này, tự cháu xem đi.”

Một tập văn kiện ném đến chân Tô Lương Mặc, “bịch” một tiếng rơi thẳng xuống đất. Tô Lương Mặc thản nhiên nhặt lên xem, vừa mở ra, hai mắt anh liền mở trừng.

Đôi mắt ngập tràn sự ngạc nhiên…

“Hừ!” Ông nội nhìn thấy biểu tình của Tô Lương Mặc, hừ lạnh một tiếng: “Bây giờ cháu đã hiểu chưa?”

Ánh mắt anh vô cùng kinh ngạc, mập mờ không yên. Cuối cùng, anh trầm lặng thể hiện rõ thái độ: “Cứ cho là như thế thì có làm sao đâu ạ. Cho dù cả đời này cháu không yêu cô ấy thì cháu cũng sẽ không để cô ấy đi. Nếu phải chọn một cô gái cùng cháu đi đến hết cuộc đời này, vậy thì, cháu chọn cô ấy”

Ông nội Tô bị thái độ kiên định của Tô Lương Mặc làm cho ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó, đôi mắt già nua của ông ta bỗng nhiên tối sâm, không một ai dám làm càn trước mặt ông †a.

Đôi môi khô khốc của ông mím chặt, cương quyết nói: “Tô Lương Mặc à Tô Lương Mặc, những cái tốt của bố cháu, cháu không học, cháu lại học được cái tật si tình của nó.”

“Ông nội hiểu nhầm rồi, cháu không yêu cô gái ấy” Tô Lương Mặc lãnh đạm nói.

Ông nội cụp tầm mắt xuống, rõ ràng đang suy nghĩ cái gì đó, một lúc lâu sau ông lại ngẩng đầu lên, ánh mắt suy tư quét qua gương mặt lạnh lùng không cảm xúc của Tô Lương Mặt dường như đang đánh giá điều gì đó… Trong lòng ông cười lạnh, cháu nội ông ta luôn miệng nói không yêu cô gái kia, nhưng lại kiên quyết không để cô ấy đi.

Xem ra, đứa cháu này của ông vẫn chưa nhận ra mình đã thật sự rung động với con gái bẩn thỉu kia rồi. Nhưng mà như thế cũng tốt, như thế cũng tốt. Trong lòng ông ta tự trấn an.

Không nhận ra, cũng chính là nói, bây giờ ông ta phải tự tay kết thúc đoạn nghiệt duyên của cháu nội ông ta, có lẽ vẫn còn kịp.

“Ta nghe nói, cô gái kia có thai rồi?” Ông nội từ từ mở miệng. Lông mày Tô Lương Mặc nhếch lên… Chuyện này, sao ông nội lại biết được. Nhưng mà, nếu ông nội đã biết rồi, thì anh không thể nào giấu được nữa, vì thế chỉ trả lời một tiếng: “Vâng”

Ông ta nheo mắt lại: “Nếu đứa bé này là của nhà họ Tô, thì để nó sinh con xong, cho nó một ít tiền, rồi đuổi đi”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 392


Chương 392

Ông nội Tô giống như đang đề nghị, nhưng thực chất là đang độc tài ra lệnh.

Tai Tô Lương Mặc ù đi, anh không dám tin, ông nội vừa nói cái gì, anh nhìn ông nội Tô: “Ông nội, đứa bé trong bụng Tiểu Ý chắc chắn là của cháu. Sao ông lại có suy nghĩ này chứ?”

Đôi môi khô khốc của ông ta nở nụ cười lạnh: “Ai biết được chứ, một đứa con gái từ khi học cấp ba đã bị cưỡng h**p, một đứa con gái bẩn thỉu như thế, ai biết được những năm này có khi nào nó càng lúc càng buông thả không?”

“Ông nội!” Tô Lương Mặc nghe thấy ông ta nói những lời sỉ nhục Lương Tiểu Ý, bỗng chốc anh không kiềm chế được cơn giận, cho dù người anh đang đối diện là ông nội của mình. Ánh mắt anh xẹt qua một tia nguy hiểm, anh thâm trầm cảnh cáo ông nội Tô: “Tiểu Ý rất sạch sẽ, cô ấy không phải là loại con gái bẩn thỉu như ông nói. Cháu ở bên cô ấy, cháu hiểu rõ hơn ai hết” Tô Lương Mặc lạnh lùng nói: “Còn về tập văn kiện ông đưa cho cháu này, cháu sẽ cho người đi điều tra lại. Chuyện này chắc chắn không giống như những gì ông nói”

Ánh mắt thâm trầm của ông nội Tô nhìn thẳng vào mặt Tô Lương Mặc, ông ta ha ha cười lạnh: “Đương nhiên, nếu đứa con trong bụng cô ta là của nhà họ Tô chúng ta, ta cũng không máu lạnh đến mức không nhận máu mủ nhà họ Tô.” Ông ta đứng dậy, cầm cái gậy đề bên cạnh: “Đi, đi ăn cơm thôi. Vừa hay Mãn Hân vừa về mấy ngày trước, vui vẻ náo nhiệt”

Vẻ mặt Tô Lương Mặc lạnh lùng đi đẳng sau ông nội Tô.

Bình tính lại suy nghĩ một chút, lúc đầu ông nội đã để mặc anh kết hôn với Lương Tiểu Ý, bây giờ bỗng nhiên lại quản chuyện của anh. Chắc chắn ông nội không vô duyên vô cớ đi quản chuyện của anh. Vậy thì, những ngày vừa qua có chỗ nào không bình thường à? … Bỗng nhiên Tô Lương Mặc nghĩ đến Tô Mẫn Hân.

Những ngày này Tô Mãn Hân vừa trở về!

Vì thế, điểm không bình thường chính là ở đây!

Anh nheo mắt lại, nếu anh nhớ không nhầm thì, Tô Mãn Hân là bạn thân của Ôn Tình Noãn. Ôn Tình Noãn nằm viện, Tô Mãn Hân về nước không thể không đến thăm cô ta… Tô Mẫn Hân vừa về nước, làm sao cô ta biết được nhiều chuyện như thế, vì thế chỉ có thể là Ôn Tình Noãn kể.

Loại trừ tất cả mọi khả năng, chỉ còn một lý do duy nhất, cho dù không muốn tin nhưng cũng là sự thật. Tô Lương Mặc dọc đường đều đi sau lưng ông nội Tô, đôi mắt hẹp dài bỗng trở nên lạnh lẽo. Trời đã tối, ánh trăng chiếu lên người anh, phản xạ lại cơn thịnh nộ dưới đáy mắt lạnh lẽo của anh.

Ông nội Tô đi đằng trước Tô Lương Mặc, không hiểu sao bỗng nhiên ông ta cảm nhận được sát khí lạnh thấu xương tỏa ra từ đứa cháu trai phía sau lưng. Một tia sáng xẹt qua đôi mắt ảm đạm của ông ta, đáy mắt ông ta sáng lên, nhưng ngay sau đó ông ta cụp mắt xuống, sau đó lại bình thản trở lại, không nói gì.

Cùng lúc này.

Bệnh viện nhân dân số 1.

“Các anh là ai?”

Một đám người áo đen đột nhiên xông vào phòng bệnh.

Lương Tiểu Ý cảnh giác nhìn những gương mặt lạ lùng vừa xông vào phòng “Lương Tiếu Ý?”

Sắc mặt Lương Tiểu Ý mập mờ, cô không lên tiếng. Trong những kẻ xông vào, người dẫn đầu, là một người đàn ông trung niên khoảng hơn 40 tuổi, thấy thế liền tiến lên một bước, lật nhìn thẻ bệnh nhân của Lương Tiểu Ý. Khi ba chữ “Lương Tiểu Ý” rõ ràng đập vào mắt ông ta, ánh mắt ông ta sáng rực, chỉ bốn người y tá cường tráng khỏe mạnh, lạnh lùng ra lệnh: “Đưa đi!”

“Các anh là ai?” Lương Tiểu Ý nắm chặt ga giường, nhưng mắt cô nhìn ra ngoài cửa, lúc Tô Lương Mặc đi đã để lại bốn vệ sĩ áo đen bảo vệ cô. Thấy cô nhìn ra ngoài cửa, người đàn ông trung niên kia cười lạnh nói: “Sao thế? Cô Lương đang tìm kiếm trợ giúp à? Mấy vệ sĩ thiếu gia để lại chúng tôi đã xử lý rồi Ba chữ “Xử lý rồi” thực sự vô cùng tuyệt vời… Nếu nói là “khống chế rồi”, thì sau khi chuyện xảy ra. Lương Tiểu Ý còn có thể nghĩ rằng, chuyện này có lẽ không liên quan đến Tô Lương Mặc, nếu không sao lại có thể dùng từ “xử lý” ngứa mắt này chứ.

Sắc mặt Lương Tiểu Ý vô cùng xấu, cô trừng to mắt: “Các anh là ai?” Đây đã là lần thứ ba cô hỏi câu này rồi.

Người kia không nói gì, chỉ dặn dò bốn y tá tuổi khá lớn kia: “Bắt lấy cô ta, còng tay lại”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 393


Chương 393

“Các người làm vậy là phạm pháp đấy!” Ánh mắt Lương Tiểu Ý lạnh lùng: “Nếu anh Tô biết các người đã làm những gì với tôi, anh ấy sẽ không tha cho các người đâu”

Người kia bật cười một tiếng: “Sự thật đã nói với cô Lương rồi mà. Đại thiếu gia bây giờ đang ở nhà họ Tô cùng lão gia ăn bữa cơm đoàn viên, vì cô Mẫn Hân vừa từ Italy trở về. Bây giờ cả nhà thiếu gia đang đoàn viên vui vẻ ăn cơm kìa” Sắc mặt người đàn ông trung niên lạnh lùng, quay sang hét lớn với đám người có vẻ như là y tá kia: “Còn ngây người ra đấy làm gì?”

Nghe thấy những lời người này nói, mặt Lương Tiểu Ý trắng bệch, Tô Lương Mặc về nhà họ Tô rồi? Còn người này lại gọi Tô Lương Mặc là đại thiếu gia, vì thế… Những người này do Tô Lương Mặc phái tới à?

“Các anh là người của Tô Lương Mặc?” Môi Lương Tiếu Ý trắng bệch, nhưng ánh mắt lại rấ št quật cường, cô nhìn chằm chằm người đàn ông trung niên hơn 40 tuổi kia.

Người đàn ông trung niên kia ỡm ờ: “Chúng tôi là người của nhà họ Tô”

Người của nhà họ Tô! Năm chữ này đập thẳng vào trái tim của Lương Tiểu Ý!

Bỗng nhiên, đầu óc cô dường như đóng băng!

Người của nhà họ Tô!

Vì thế… “Là anh ấy phái các anh đến sao?” Cô vẫn ôm ảo tưởng cuối cùng.

“Chúng tôi chỉ nghe theo lệnh của chủ nhân hành sự. Đừng hỏi nữa, cô Lương, biết nhiều quá cũng không tốt cho cô đâu”

Mặt Lương Tiểu Ý trắng bệch.

“Một câu hỏi cuối, các anh bắt tôi làm gì?” Cô nhìn chằm chằm người đàn ông trung niên kia.

“Một lát nữa cô sẽ biết thôi” Người kia không muốn nói gì thêm với cô nữa: “Bắt lấy cô ta!”

Bốn y tá nhanh chóng vây quanh Lương Tiểu Ý, một người dùng cả tay và chân, động tác vô cùng thô bạo nắm cánh tay cô, kéo cô xuống đất, ba người khác thấy thế liền cùng nhau xông lên, bốn người hợp tác, Lương Tiểu Ý giấy dụa, nhưng dựa vào chút sức lực ít ỏi của cô, không hề có chút tác dụng nào.

Bốn y tá ép chặt cô lên cái giường inox di động, dùng cách mà bệnh viện thần kinh hay dùng để trói bệnh nhân thần kinh, trói cô lên cái giường inox di động.

Mấy người lạ mặt áo đen ngay lập tức đẩy cái giường đi ra ngoài. Lương Tiểu Ý gào thét: “Thả tôi ra! Các người là một đám thổ phil”

“Bịt miệng cô ta lại Giây tiếp theo, miệng Lương Tiểu Ý bị bịt lại. Cô chỉ có thể phát ra mấy tiếng nức nở đau đớn trong cổ họng.

Cái giường inox di động được đẩy vào thang máy, sau khi ra khỏi thang máy, mấy người kia đẩy cô đến một phòng xét nghiệm. Cô nằm trên giường bệnh lạnh lếo, một bác sĩ đi vào nói: “Cô đừng sợ, chỉ là lấy nước ối thôi”

Âm!

Đầu óc cô ù ù… “Là sao? Sao lại phải lấy nước ối? Tại sao chứ?”

Cô cũng là bác sĩ, mặc dù không phải là bác sĩ khoa sản, nhưng cô cũng hiểu, người ta lấy nước ối của sản phụ đang mang thai để làm gì. Nhưng… cô bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông trung niên hơn 40 tuổi kia, khẩn khoản cầu xin: “Tô Lương Mặc nghỉ ngờ đứa con trong bụng tôi không phải của anh ấy?” Vì thế nên anh mới bảo những người này đưa cô đi lấy nước ối, anh muốn trong thời gian thai kỳ kiểm tra DNA của đứa bé?

“Ha ha, chủ nhân của chúng tôi đã nói, Lương Tiểu Ý đã bị người ta cưỡng h**p hai lần, vì thế cô Lương cũng phải loại con gái trong sạch gì, khó có thể đảm bảo Lương Tiểu Ý không buông thả, ai có thể đảm bảo đứa con trong bụng Lương Tiểu Ý chắc chản là con của đại thiếu gia nhà chúng tôi chứ”

Người đàn ông trung niên hơn 40 tuổi không hề lưu tình nói trước mặt bác sĩ: “Lương Tiểu Ý, cô hợp tác một chút đi, lấy nước ối, chứng minh đứa con trong bụng cô là của nhà họ Tô, đứa trẻ này, đương nhiên nhà họ Tô sẽ nhận.”

Là ý gì?

Tô Lương Mặc biết chuyện xảy ra hổi cô lớp 11? Nhưng cô không hề bị cưỡng h**p!

“Không có! Không phải như thế!” Lương Tiểu Ý hoảng loạn: “Không phải như những gì anh Tô nghĩ đâu! Tôi không có…Không bị…” Trước mặt những người lạ mặt này, từ đó kẹt lại trong họng cô, Lương Tiểu Ý vô cùng ngượng ngùng. Nhưng vì con, cô căn răng, nén xấu hổ lại, nói: “Năm xưa những kẻ đó không thực hiện thành công ý đồ! Tôi không hề bị cưỡng h**p!”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 394


Chương 394

Người đàn ông trung niên hơn 40 tuổi kia nghe xong nhưng ông ta không động đậy gì, ông ta nhận lệnh của lão gia đến hành sự, vì thế ông ta chỉ quan tâm phải giải quyết cho xong chuyện lão gia giao phó, còn những chuyện khác, cô gái này là người như thế nào, có phải bị oan hay không, trong lòng cô nghĩ thế nào, với ông ta đều không hề quan trọng.

Vì thế ông ta bình thản nói: “Nếu đã như thế, thì cô Lương sợ cái gì chứ, lấy hay không lấy nước ối có gì khác nhau đâu?”

Lương Tiểu Ý bỗng nhiên mở trừng mắt, cô gấp gáp hét lớn với ông ta: “Đương nhiên khác nhau rồi! Lấy nước ối sẽ gây có nguy hiểm nhất định với thai nhi! Trong quá trình thực hiện lỡ như em bé bị nhiễm trùng thì làm thế nào?”

Tô Lương Mặc! Tại sao anh không tin em?

Trong lòng Lương Tiểu Ý đau đớn giấy dụa, nhưng tất cả những đau khổ và yếu đuối này, đều không nên thể hiện ra lúc này, cô còn phải bảo vệ đứa con trong bụng cô nữa!

Đúng lúc này, một vệ sĩ áo đen đi đến chỗ người đàn ông trung niên, thì thầm vào tai ông ta báo cáo: “Cô Ôn đến rồi, nói là đến khuyên cô Lương, cô ấy và cô Lương là bạn thân hơn hai mươi năm. Lời cô ấy nói, chắc chắn cô Lương sẽ nghe!”

Ánh mắt người đàn ông trung niên xẹt qua một tia khác thường, ai cũng biết, nếu không vì cô gái đang ở trước mặt ông ta, thì Ôn Tình Noãn sớm đã đính hôn Tô Lương Mặc rồi…

Như vậy cũng có thể trở thành bạn thân được sao?

Mặc dù trong lòng ông ta hiểu rõ, nhưng ông ta lại nhớ đến lời lão gia nói: “Ai cũng có thể trở thành vợ của Tô Lương Mặc, Ôn Tình Noãn có thể, ai cũng có thể, chỉ trừ Lương Tiểu Ý là không thể… Nếu có cơ hội, thì hãy khiến cô gái kia từ bỏ tình cảm với cháu trai ta đi”

“Được” Ông ta liếc nhìn Lương Tiểu Ý, bảo bác sĩ cởi trói cho cô, lúc ông ta ra khỏi phòng xét nghiệm, còn cảnh cáo cô: “Cô đừng nghĩ đến chuyện bỏ chạy, cô chạy không thoát đâu.

Chuyện ông chủ chúng tôi muốn làm, từ trước đến giờ chưa bao giờ thất bại”

Mặt Lương Tiểu Ý trắng bệch… Đây đúng là thái độ mà chỉ anh mới có!

Chuyện Tô Lương Mặc muốn làm, từ trước đến giờ chưa bao giờ thất bại.

Ôn Tình Noãn bước vào, cô ta đứng trước mặt Lương Tiểu Ý, bây giờ trong phòng chỉ còn lại hai người họ.

“Cô đến đây làm gì?” Ánh mắt Lương Tiểu Ý tràn đây oán hận nhìn chằm chằm Ôn Tình Noãn.

Ôn Tình Noãn cười lạnh, vẻ mặt vô cùng độc ác: “Tôi biết sự sắp xếp của nhà họ Tô, Tiểu Ý à, dù sao thì chúng ta cũng là bạn thân lâu năm, nghe nói cậu không chịu hợp tác, tôi khuyên cậu đừng có chọc giận người đàn ông lạnh lùng kia thì hơn, ngoan ngoãn nghe lời không tốt sao?”

“Nếu như cô đến để nói những cái này, thì cút đi! Cút ngay đi!”

“Tỉnh táo lại đi! Người đàn ông như Tô Lương Mặc sao lại để ý đến cô được chứ? Càng không cần đứa con hoang trong bụng cô” Khuôn mặt xinh đẹp của Ôn Tình Noãn bỗng trở nên độc ác giống như ác quỷ.

“Đứa bé trong bụng tôi không phải con hoang!” Lương Tiểu Ý không khách khí hét lớn.

Ôn Tình Noãn người đàn bà này, cô thực sự không muốn gặp lại cô ta nữa!

Nếu có thể cô thực sự muốn móc tim của người đàn bà này ra xem rốt cuộc trái tim của cô ta có màu gì!

“Ồ? Nếu đã không phải con hoang thì tại sao Lương Mặc lại cho người bắt cô lấy nước ối làm xét nghiệm chứ?” Ôn Tình Noãn lộ ra nụ cười hả hê nhìn người khác gặp nạn: “Sao? Tự bản thân cô cũng không thể giải thích được à?”

“Mời cô cút ra ngoài, trước khi tôi hết kiên nhẫn, tôi khuyên cô nên cút ra ngoài đi!” Lương Tiểu Ý lạnh lùng nói.

“Ha ha, cô nghĩ rằng tôi thoải mái khi đứng ở đây lắm à?”

Ôn Tinh Noãn lấy ra một thứ gì đó, ném cho Lương Tiểu Ý: “Này, tôi đến là để tặng cho cô cái này”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 395


Chương 395

Trước mặt Lương Tiểu Ý là một quyển sổ màu xanh, bên trên có in mạ vàng bốn chữ “Chứng nhận ly hôn”, cô mở ra xem, đập vào mắt cô là…

Trái tim cô đột nhiên co thắt lại, nỗi đau dần dần lan ra khắp cơ thể cô… Ký đơn ly hôn là một chuyện, nhưng đến khi thực sự cầm quyển sổ này trên tay, cô vẫn đau đớn đến mức sắp ngất đi.

Lương Tiểu Ý à Lương Tiểu Ý.. mày đang mong chờ cái gì chứt “Anh ta đưa cho cô à? Anh ta bảo cô đến?” Lương Tiểu Ý một tay ôm ngực, sắc mặt trắng bệch ngẩng đầu lên nhìn về phía khuôn mặt đắc ý của Ôn Tình Noãn: “Vì sao anh ta không tự tay đưa cho tôi? Vì sao anh ta không tự đến nói chuyện rõ ràng với tôi?”

“Ha ha, cô vẫn không hiểu à?”

Sự độc ác trong người Ôn Tình Noãn chưa bao giờ có giới hạn: “Lương Mặc ấy à, anh ấy không muốn dây dưa thêm với cô nữa, nhìn bộ dạng muốn chết không muốn sống này của cô, khó có thể đảm bảo đến khi cô gặp anh ấy, cô không đau khổ cầu xin. Lương Mặc ấy à, anh ấy chính là không muốn bị một đứa con gái xấu xí như cô khổ sở cầu xin đấy”

“Là… như thế sao?” Hai mắt Lương Tiểu Ý mờ đi, trái tim cô vô cùng rối bời, từng lớp từng lớp đả kích dồn đến khiến trái tim cô vô cùng rối bời.

Đầu tiên là Tô Lương Mặc cho người đến đưa cô đi lấy nước ối xét nghiệm, sau đó là Ôn Tình Noãn bỗng nhiên đến thăm hỏi, cô ta bỗng nhiên lấy ra chứng nhận ly hôn mà cô đã quên mất từ lâu…

Lương Tiểu Ý bị một loạt đả kích liên tục kéo đến khiến cô không kịp trở tay, trái tim cô vô cùng rối bời, đầu óc cô không thể suy nghĩ được gì, cô bị những lời của Ôn Tình Noãn mê hoặc, cô đã mất đi khả năng độc lập suy nghĩ.

Sự kiên cường giả tạo cô thể hiện ra bấy lâu nay, vào giờ khắc này hoàn toàn sụp đổ.

“Không thì sao? Cô cho là thế nào? Chẳng nhẽ cô cho rằng Lương Mặc hổ thẹn với cô nên anh ấy mới bảo tôi đưa cho cô à?” Ôn Tình Noãn cười lớn, tiếng cười vang cả ra bên ngoài, người đàn ông trung niên hơn 40 tuổi nghe rõ mồn một.

Ôn Tình Noãn nói: “Lương Tiểu Ý, cô đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa, người đàn ông ấy có thể nào cảm thấy hổ thẹn sao? Cô đã nhìn thấy anh ấy hổ thẹn với ai bao giờ chưa?”

Đúng thế, Tô Lương Mặc… anh ấy đã từng hổ thẹn với ai bao giờ?

Không có… không có!

“Tôi không tin…” Lương Tiểu Ý mấp máy môi, cô có trái tim, trái tim cô có thể cảm nhận được một người tốt hay xấu.

Cô không thể hiểu được người đàn ông kia đối xử với cô tốt hay xấu, cô không thể hiểu rõ thái độ của anh, không hiểu rõ suy nghĩ của anh, nhưng những ngày vừa qua, người đàn ông đó đối xử với cô tốt như thế nào, anh đã trở thành tia hy vọng cuối cùng cứu mạng cô, cô muốn liều một lần… cô muốn thử thuyết phục bản thân mình, ít nhất thì…

“Tôi muốn gọi điện thoại cho anh ấy!” Lương Tiểu Ý đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt cô lộ ra vẻ kiên định: “Tôi không tin anh ấy tuyệt tình như thế!” Đúng thế, Lương Tiểu Ý muốn đánh cược một lần.

Ôn Tình Noãn hơi ngây người, nhưng ngay sau đó lại cười nhạo đưa điện thoại cho Lương Tiểu Ý: “Gọi đi, cô không liên lạc được đâu!”

Ôn Tình Noãn nghe Tô Mẫn Hân nói, tối nay ông nội Tô mời Tô Lương Mặc về nhà họ Tô ăn cơm, cô ta ở bên Tô Lương Mặc mười năm không phải phí công vô ích, quy tắc của ông nội Tô là, trong lúc ăn cơm, tất cả mọi người đều phải tắt điện thoại.

Vì thế, cô ta mới đưa điện thoại cho Lương Tiểu Ý.

Ôn Tình Noãn khoanh tay trước ngực, cao ngạo nhìn cô gái đáng thương kia, ánh mắt cô ta vô cùng châm biếm… Gọi đi, gọi đi, cô gọi được mới lạ.

Lương Tiểu Ý tuyệt vọng… Tô Lương Mặc tắt điện thoại rồi.

Tiếng tổng đài lạnh lẽo vang lên, truyền thẳng đến tai cô.

Lương Tiểu Ý hoàn toàn tuyệt vọng.

“Sao? Cô không gọi được đúng không?” Ôn Tình Noãn nói.

Lương Tiểu Ý từ từ ngẩng đầu lên, nhìn về phía Ôn Tình Noãn… Cô bị cô ta nói đúng rồi, cô không gọi được cho anh…

Vì thế, tia hy vọng cuối cùng của cô với người đàn ông này, là do cô ngây thơ thôi sao?
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 396


Chương 396

Vì thế, người đàn ông này đã lên kế hoạch từ sớm rồi sao?

Vì thế… sau khi anh biết cô có thai, anh cố tình không bắt cô phá thai ngay lập tức?

Anh… anh quá độc ác!

Bây giờ Lương Tiểu Ý mới phát hiện ra, ngoại trừ sự bảo vệ của người đàn ông ấy, cô không còn ai khác, chỉ có một thân một mình.

Sao cô có thể để bản thân mình đến bước đường này chứ?

Ôn Tình Noãn nhìn ánh mắt đờ đẫn, khuôn mặt đau đớn của Lương Tiểu Ý, đáy mắt cô ta xẹt qua một tia vui sướng, nhưng… vẫn chưa đủ!

Ánh mắt cô ta xẹt qua một tia thâm độc, cô ta kéo Lương Tiểu Ý, hung hăng nắm chặt tóc của cô, giọng nói độc ác truyền vào tai cô: “Mày còn chưa hiểu à? Tô Lương Mặc anh ấy không cần đứa con trong bụng mày! Đến đứa con của mày, anh ấy cũng bắt phải lấy nước ối xét nghiệm DNAI Anh ấy kinh †ởm sự bẩn thỉu của mày! Mày còn chưa hiểu à? Anh ấy kinh tởm đứa con hoang trong bụng mày!”

Âm!

Sét đánh ngang tai!

Từng câu từng chữ Ôn Tinh Noãn nói ra, đập thẳng vào tai cô, giống như tiếng sấm sét ầm ầm.

Tô Lương Mặc kinh tởm sự bẩn thỉu của cô! Tô Lương Mặc chê bai cô và đứa con trong bụng cô bẩn thỉu!

Bỗng chốc, ký ức những ngày gần đây tràn vào tâm trí cô…

Cô nhớ, người đàn ông ấy, từ khi cô nhập viện, anh không hề động vào cô. Cô nhớ, người đàn ông ấy thà trốn trong nhà tắm dùng tay tự an ủi mình, chứ nhất định không chịu chạm vào cô…

Hóa ra, hóa ra, cô cứ nghĩ những hành động ấy của anh là quan tâm cô, ai ngờ sự thật lại tàn nhãn đến như thế!

Hóa ra, không phải anh quan tâm chăm sóc cô, hóa ra không phải anh lo lắng vì cô đang có thai… Anh đang chê cô bẩn thỉul Đúng rồi!

Lúc anh đến khu công nghiệp Đồng Xuyên cứu cô, cô đang bị những tên côn đồ sờ mó khắp người… Hóa ra, từ giây phút đó, anh đã khinh ghét cô bẩn thỉu rồi!

Ôn Tình Noãn cười lớn đầy sảng khoái, đôi môi đỏ kiều diễm, nhưng những lời cô ta nói ra lại độc ác như nọc độc của rắn hổ mang.

Lương Tiểu Ý! Con đàn bà đê tiện này! Mày càng đau khổ, †ao càng sung sướng!

Sao mày không đau đớn đến chết luôn đi! Mày chết rồi, mọi chuyện sẽ lại trở về như trước đây!

Tao xin mày, mày nhanh chết đi! Mày chết rồi, tao sẽ là bà Tôi Cảm giác sung sướng này nhảy nhót trong lòng Ôn Tình Noãn, càng lúc càng sung sướng, càng lúc cô ta càng mong Lương Tiểu Ý chết đi!

Ôn Tình Noãn giơ tay ra, hung ác đẩy Lương Tiểu Ý.

“Bịch!” Giây tiếp theo, cơ thể Lương Tiểu Ý đập mạnh xuống đất…

Máu…

“Máu… máu máu!” Ôn Tình Noãn giơ tay lên, tay cô ta đầy máu, cô ta ngây ngốc nhìn đôi bàn tay của mình, cô ta hét lên một tiếng thất thanh: “AI Không phải tôi! Không phải tôi!”

Đám vệ sĩ áo đen bên ngoài nghe thấy tiếng hét đột nhiên truyền đến, mặt bọn họ biến sắc, lập tức xông vào. Bọn họ vừa xông vào liền nhìn thấy Lương Tiểu Ý ngã dưới nền đất, máu đang chảy ra g*** h** ch*n cô, người đàn ông trung niên hơn 40 tuổi mặt biến sắc, nghiêm nghị hét lớn: “Nhanh! Nhanh cứu người!”

Ông ta vẫn chưa quên, lão gia đã nói, nếu đứa bé là của nhà họ Tô, thì phải giữ đứa bé lại. Vân chưa làm xét nghiệm nước hông ai có thể bảo đảm đứa bé không phải của đại thiếu gia.

Bây giờ nhiệm vụ cấp bách đầu tiên là phải cứu được đứa bé trong bụng người phụ nữ này!

Ông ta trừng mắt nhìn sang Ôn Tình Noãn đang đứng bên cạnh, cô ta hét lớn: “Không phải tôi! Không phải tôi!” Tay cô ta hoảng loạn chỉ về phía Lương Tiểu Ý mặt đang trắng bệch: “Là cô ta! Là cô ta tự ngã!”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 397


Chương 397

Cho dù đã được đặt lên giường inox di động, Lương Tiểu Ý vẫn một tay nắm chặt quyển sổ màu xanh, tay còn lại cô ôm chặt bụng.

Tô Lương Mặc… Đứa bé là con của anh! Tôi nguyền rủa anh! Nguyền rủa anh!

Ánh mắt Lương Tiếu Ý phờ phạc và điên cuồng.

Cô được các bác sĩ của bệnh viện nhanh chóng đẩy vào phòng cấp cứu, cô nằm yên trên giường inox di động, cảm giác lạnh lẽo ở phần th*n d*** không thể so sánh với cảm giác lạnh lếo trong trái tim cô lúc này.

Cô ôm chặt bụng, đồng thời cũng nắm chặt quyển sổ màu xanh trong tay. Cô mở trừng mắt nhìn trần hành lang bệnh viện, nhìn những bóng đèn LED trên trần, từng bóng đèn nhanh chóng bị bỏ lại phía sau cô, từng bóng từng bóng mội…

Cô không chớp mắt, dường như tính mạng của đứa bé bây giờ cũng không còn là chuyện quan trọng nữa. Cô vô cùng yên tính, mặc kệ những người này đang làm gì trên người cô, không giãy dụa, không từ chối, cô bây giờ giống như một cái xác không hồn, im lặng cảm nhận những vết dao kéo đang không ngừng di chuyển trên cơ thể cô.

Bên ngoài hành lang, người đàn ông trung niên hơn 40 tuổi chau mày, ông ta gọi điện cho biệt thự nhà họ Tô, người nhận điện thoại là chú Phùng.

Chú Phùng nghe điện thoại xong liền ngẩng đầu liếc nhìn Tô Lương Mặc đang ngồi trên bàn tiệc.

Ánh mắt này của chú Phùng, đúng lúc bị ánh mắt lạnh lùng của Tô Lương Mặc bắt được. Trực giác của người đàn ông này vô cùng nhạy bén, bỗng chốc anh liền nhận ra sự khác thường trong ánh mắt ấy của chú Phùng.

Tô Lương Mặc lau miệng, anh đứng dậy nói: “Cháu ra ngoài gọi điện thoại.”

Sắc mặt của ông nội trầm xuống, ông ta còn chưa nói gì thì chú Hai liền ra cái vẻ bề trên phê bình Tô Lương Mặc: “Có chuyện gì quan trọng mà phải gọi điện thoại trong bữa cơm chứ? Không thể chờ đến lúc ăn xong rồi gọi được à?”

Ánh mắt lạnh lùng của Tô Lương Mặc lướt qua mặt chú Hai, anh không thèm nhìn trực diện ông ta, anh mắt anh nhìn thẳng vào mặt ông nội. Anh không nói gì nữa, đứng dậy đi ra ngoài.

Vừa ra đến bên ngoài, anh liền lấy điện thoại ra, gọi cho Lương Tiểu Ý, tiếng chuông điện thoại kêu rất lâu, sau đó đổi thành thông báo đường dây bận, không có ai nghe điện thoại.

Tô Lương Mặc rốt cuộc vẫn là Tô Lương Mặc, anh vừa nghĩ đến hôm nay ông nội gọi anh về ăn cơm, lại nghĩ đến chú Phùng vừa nhận được thoại, sau đó liền nhìn anh không rõ hàm ý… Mặc dù chỉ là một ánh mắt nhưng anh lại bắt được sự do dự trong ánh mắt ấy của chú Phùng.

Tại sao lại do dự? Tại sao lại do dự nhìn anh?

Anh không do dự gì nữa, gọi cho vệ sĩ canh cửa… Sắc mặt anh càng lúc càng tối, nếu đến điện thoại của vệ sĩ cũng không ai nghe… Trong lòng anh bỗng trào lên cảm giác bất an.

Tô Lương Mặc quay lại bàn tiệc, cả người anh phát ra hơi lạnh, “bịch” cánh tay cường tráng của anh đập mạnh lên bàn, anh đứng trước mặt ông nội, cách một cái bàn, một già một trẻ đối diện, ánh mắt nhìn thẳng vào nhau, không phân cao thấp!

Đôi môi mỏng lạnh lẽo mím chặt, Tô Lương Mặc sắc mặt âm u bất định hỏi: “Ông nội, chú Giả đâu?” Chú Giả là một trong những tay chân tin cậy của ông nội Tô, nếu có chuyện gì quan trọng, nhất định ông nội Tô sẽ phái chú Giả đi làm đầu tiên.

Mà Tô Lương Mặc suy nghĩ lại một chút, thì sau khi trở về, cả ngày hôm nay anh vẫn chưa nhìn thấy chú Giả, trái tim anh đang đập thình thịch…

Ông nội Tô cũng lạnh lùng mím môi, ánh mắt lạnh lếo nhìn thẳng vào mắt Tô Lương Mặc không trốn tránh: “Cháu đang tra hỏi ta?”

“Nếu ông nội nghĩ thế” Khuôn mặt anh tuấn trở nên vô cùng đáng sợ: “Thì cũng có thể coi là như thế”

“Hỗn láo!” Ông nội Tô đột nhiên đập bàn đứng dậy, tất cả mọi người trên bàn ăn đều cảm thấy bất an, không một ai dám chen ngang vào cuộc đấu đá giữa hai ông cháu.

“Ông nội, cháu hỏi lại một lần nữa, chú Giả đâu?” Giọng người đàn ông trầm thấp vang lên, mang theo hàm ý cảnh cáo, tính kiên nhẫn của anh có hạn.

Đôi mắt già nua của ông nội Tô xẹt qua một tia sáng, sáng rực không thua kém bất kỳ người trẻ tuổi nào, người gan hùm mật gấu như ông sao có thể bị Tô Lương Mặc, cháu trai của mình dọa được. Ông ta cười lạnh, nói một câu như sét đánh ngang tai Tô Lương Mặc: “Ta phái Giả Hùng đến bệnh viện nhân dân số 1 rồi”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 398


Chương 398

“Đến đó làm gì?” Mặc dù Tô Lương Mặc đã không kiềm chế được nữa rồi nhưng anh vẫn mở miệng hỏi.

Ông nội Tô cười lạnh: “Không phải ta đã nói rồi sao? Nếu đứa con trong bụng người đàn bà kia đích thực là máu mủ của nhà họ Tô, thì ta chắc chăn sẽ giữ nó lại. Giả Hùng đến bệnh viện nhân dân số 1 đưa người đàn bà kia đi lấy nước ối làm xét nghiệm”

Ầm!

Cả người Tô Lương Mặc chao đảo!

Nếu người đứng trước mặt anh không phải là ông nội của mình, thì anh đã tự tay b*p ch*t ông ta!

Đúng lúc này chú Phùng nói: “Đại thiếu gia, cậu đừng trách lão gia vội, tính mạng của cô Lương quan trọng hơn” Chú Phùng nghĩ, nếu chuyện đã đến mức này rồi thì không cần phải giấu thêm nữa. Chú vừa nhận được điện thoại của Giả Hùng, vậy thì, chú phải nói cho lão gia và đại thiếu gia.

Tô Lương Mặc cả kinh, mặt anh biến sắc: “Chú Phùng! Chú vừa nói gì?”

“Chú Giả vừa gọi điện thoại đến, nói là cô Lương bị ngã, chảy máu rồi, bây giờ bác sĩ đang cấp cứu”

Tiếng sấm ầm ầm vang lên trong đầu anh!

Mặt Tô Lương Mặc biến sắc, tim gan anh đang lộn tùng phèo với nhau Lục Trầm và Hứa Thần Nhất vội vàng đứng lên đỡ Tô Lương Mặc vừa nhận đả kích lớn. Cơ thể cao lớn rắn rỏi của anh chao đảo như bị gió thổi sắp ngã… Lục Trầm và Hứa Thần Nhất mặt đều biến sắc: “Cậu tỉnh táo lại đi! Lương mập đang cần cậu!”

Âm!

Sau khi Tô Lương Mặc nghe thấy tin dữ, cả người anh ngây ngốc, mắt tối sâm. Nhưng vừa nghe thấy lời Lục Trầm nói, anh lập tức tỉnh táo lại.

Tô Lương Mặc định thần lại, cả người khí thế hừng hực!

Anh trừng mắt nhìn ông nội Tô, ánh mắt đầy oán hận khiến người ta kinh sợ!

Anh nghiến răng ken két, nghiến răng nói: “Nếu cô ấy và đứa bé có mệnh hệ gì, tôi sẽ không bao giờ mở miệng gọi ông một tiếng ông nội!”

Đôi mắt đang cụp xuống của ông nội Tô đột nhiên mở trừng, ông mở trừng mắt không dám tin nhìn ba bóng lưng đã bước ra xa… “Âm!”

“Lão gia! Ông chú ý sức khỏe!” Mặt chú Phùng biến sắc, chú sợ hãi chạy đến chỗ ông nội Tô. Ông nội Tô mặt trắng bệch, môi tím bầm, tay ôm ngực thở hắt ra. Những người nhà chú Hai bên cạnh đều ùa lên: “Ông nội, ông chú ý sức khỏe!”

“Đúng thế! Ông nội” Tô Mẫn Hân cũng khuyên ông, cô ta không hiểu, rõ ràng là một người đàn bà lòng dạ độc ác, tại sao anh cả lại quan tâm như thế chứ. Cô ta càng có cảm giác, Lương Tiểu Ý là người vô cùng đáng ghét.

Một lúc lâu sau ông nội Tô mới từ từ tỉnh lại, khuôn mặt xanh xao của ông ta nhìn chằm chằm về phía Tô Lương Mặc biến mất, ánh mắt ông ta thay đổi, ông ta kiên quyết nói với chú Phùng: “Nhất định phải khiến người đàn bà đó rời khỏi Lương Mặc”…

Hôm nay ông nội Tô đã nhìn ra được, sức ảnh hưởng của cô đến cháu nội ông ta lớn như thế nào rồi. Đàn ông nhà họ Tô có thể yêu chiều đàn bà, nhưng không thể thật lòng yêu bất kỳ người phụ nữ nào hết!

Càng không thể… để Tô Lương Mặc giẫm lên vết xe đổ của bố nó được! Nhất định phải khiến người đàn bà kia rời khỏi cháu trai ông ta, không bao giờ để cô xuất hiện bên cạnh cháu trai ông ta!

Mặt chú Phùng cứng ngắc, chú muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi, chỉ đáp: “Vâng”

Một xe ôtô, phi như bay trên đường, hai xe ôtô phía sau đã không theo kịp ôtô đi trước nữa rồi.

Trong lòng Tô Lương Mặc bây giờ chỉ có Lương Tiểu Ý và đứa bé mà thôi.

Cô và con, đều không được xảy ra chuyện gì!

Giả Hùng nhận được một cuộc điện thoại, chú Phùng gọi đến, nói đại thiếu gia sắp đến nơi rồi.

Giả Hùng đã chuẩn bị xong để gặp Tô Lương Mặc, nhưng không ngờ đại thiếu gia lúc nào cũng trầm ổn, tính tình kiềm chế, hôm nay lại có thể hoảng loạn đến mức độ này.

Tô Lương Mặc vừa đến, viện trưởng, mặc dù nhà cách ở cách xa bệnh viện, cũng vội vàng chạy đến.

“Anh Tô, tình hình bây giờ như thế này, ý thức muốn sống của thai phụ không mạnh mẽ. Hơn nữa… trạng thái tinh thần như thế rất vô cùng không tốt” Một bác sĩ đi ra nói, găng tay phẫu thuật toàn máu, Tô Lương Mặc vừa nhìn thấy, anh liền sợ hết hồn hết vía.

Mắt anh đầy phẫn nộ: “Ý của anh là gì?”

“… Chúng tôi vẫn đang toàn lực cấp cứu cho bệnh nhân, nhưng nếu như xảy ra tình huống ngoài ý muốn, anh Tô, anh chọn giữ mẹ hay giữ con?”

Bác sĩ vừa nói xong…

“Giữ mẹ” Tô Lương Mặc không cần suy nghĩ nói luôn: “Tôi cần cô ấy bình an” Con sau này sẽ lại có. Anh chỉ cần cô bình an.

Mặt chú Giả tối sâm: “Đại thiếu gia, lão gia đã dặn rồi, giữ con bỏ mẹ”

Khóe môi anh nhếch lên nụ cười lạnh: “Lão gia sắp có thể yên giấc ngàn thu rồi”

“Đại thiếu gia nói thế là ý gì?” Chú Giả kinh sợ: “Lời này của đại thiếu gia có phải là vô cùng bất kính rồi không?”

“Ha ha” Tô Lương Mặc lãnh đạm nhìn Giả Hùng, ánh mắt lạnh lẽo: “Chú Giả, chú lo cho chú là được rồi. Nếu đứa bé trong bụng vợ tôi có mệnh hệ gì, đừng trách tôi lấy mạng đổi mạng, giết đứa bé trong bụng con dâu chú”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 399


Chương 399

Mặt Giả Hùng bỗng chốc trắng bệch, con người rắn rỏi kiên cường ấy, ở trước mặt Tô Lương Mặc, bây giờ đang bị dọa trắng bệch mặt mũi: “Đại thiếu gia, lời này của cậu vô lý quá rồi. Đứa bé trong bụng người phụ nữ kia là do cô ta tự ngã. Tôi cũng chỉ nghe lệnh lão gia thôi”

“Tôi đang nói lý với chú à?” Anh ngang ngược nói.

Cả người anh tỏa ra khí lạnh, anh không để ý đến Giả Hùng mặt đang trắng bệch kia nữa.

Sao, nói đến cháu nội ông là ông không nhãn tâm nữa à?

Con của Tô Lương Mặc tôi, thì ông lại giương mắt nhìn nó xảy ra chuyện?

Bọn họ nói chuyện ở bên ngoài phòng cấp cứu, còn bên trong, bác sĩ kia vừa đi vào liền nói: “Cứu mạng người mẹ”

Lương Tiểu Ý nằm trên giường inox lạnh lẽo, cô nghe rõ ràng từng chữ bác sĩ vừa nói… Cứu mẹ, vậy có phải là không cần con nữa không?

Tô Lương Mặc… quả nhiên anh chê đứa con trong bụng tôi bẩn thỉu.

Hóa ra những gì Ôn Tình Noãn nói đều là thật, người đàn ông kia, không hề mong muốn đứa con trong bụng cô.

Không… không!

“Bác sĩ, bác sĩ!” Cô gọi, mắt cô tràn đầy hy vọng: “Tôi cần con tôi khỏe mạnh, tôi cần con tôi khỏe mạnh! Không được từ bỏ con của tôi.”

“Được được được” Bác sĩ vội vàng an ủi: “Chỉ cần thai phụ phối hợp, bác sĩ chúng tôi nhất định sẽ dốc hết sức.”

“Tôi phối hợp, tôi phối hợp. Bác sĩ, anh nhất định phải cứu con của tôi”

Một lúc lâu sau.

Bác sĩ lại một lần nữa đi ra ngoài phòng cấp cứu, trên mặt thoáng qua một tia nhẹ nhõm: “Anh Tô, trước mắt thì cả thai phụ và thai nhi đều đã an toàn rồi. Nhưng không được để cô ấy chịu thêm bất kỳ kích động nào, cũng không được để ai đẩy ngã nữa”

“Bị ai đẩy ngã?” Anh vừa nghe thấy câu nói này, hai mắt anh bỗng tối sầm, ngẩng đầu lên nhìn Giả Hùng: “Chú Giả, chú còn gì muốn nói không?”

Tô Lương Mặc tưởng rằng Giả Hùng là người đẩy ngã Lương Tiểu Ý.

Sắc mặt Giả Hùng cũng tối sầm, mặc dù chú không phải là người đẩy ngã Lương Tiểu Ý, nhưng chú là người cho Ôn Tình Noãn vào phòng với Lương Tiểu Ý.

Nhưng hai tội danh này, tự chú so sánh cân nhắc, đương nhiên chú không cần thiết phải gánh tội danh này cho Ôn Tình Noãn.

Theo như lời đại thiếu gia vừa nói, nếu như người phụ nữ kia và đứa con trong bụng cô xảy ra chuyện gì, đại thiếu gia sẽ lấy cháu nội chú ra để tế nó. Giả Hùng không hề hoài nghi gì, đại thiếu gia là người nói được làm được, có thù chắc chắn sẽ báo.

“Là cô Ôn Tình Noãn, cô Ôn nói cô ấy là bạn tốt của cô Lương, muốn gặp cô Lương. Tôi liền đồng ý. Không ngờ sau đó cô Ôn lại đẩy ngã cô Lương. Hơn nữa lúc đó chỉ có cô Ôn và cô Lương ở trong phòng, chúng tôi không nhìn thấy cô Ôn đẩy ngã cô Lương. Nhưng từ hiện trường lúc đó, có lẽ cô Lương bị cô Ôn đẩy ngã”

Ôn Tình Noãn là ai chứ, sao Giả Hùng có thể gánh tội thay cô ta được, hơn nữa đến cháu nội Giả Hùng, Tô Lương Mặc cũng đã lấy ra để uy h**p, Giả Hùng càng không thể mạo hiểm vì Ôn Tình Noãn được.

“Ôn Tình Noãn…” Một khoảnh khắc nào đó, Tô Lương Mặc muốn xông đến trước mặt Ôn Tình Noãn, b*p ch*t cô ta ngay lập tức.

“Anh Tô, thai phụ bây giờ rất cần người nhà ở bên cạnh.

Người nhà phải an ủi cô ấy. Thai phụ từng chịu kinh hãi, nên không được để cô ấy ở một mình” Bác sĩ nói.

Tô Lương Mặc thu lại ánh mắt độc ác, ánh mắt anh dừng lại trên mặt cô gái đang nằm trên giường inox di động kia.
 
Back
Top Bottom