Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 360


Chương 360

Tô Lương Mặc đuổi theo, nhìn thấy người ở phía sau càng lúc càng lại gần cô, con ngươi co lại, cô lo lắng đến mức mặt tái mét, cô quay đầu lại, khua chân múa tay: “Đừng, đừng đuổi theo tôi nữa… A~” Chân giãẫm phải mảnh thủy tinh vỡ vụn, cô mất đi thăng bằng, mắt mở to đầy hoảng hốt, theo bản năng cô ôm lấy bụng, ngay giây sau…

Một cánh tay đầy sức lực ôm lấy eo cô, Lương Tiểu Ý vẫn chưa hoàn hồn lại, chỉ nghe thấy tiếng hét lo lắng của người đàn ông bên tai: “Bảo cô kiểm tra sức khỏe thôi, cô chạy gì chứ?”

Tô Lương Mặc cúi người xuống, ôm người phụ nữ vẫn còn chưa hoàn hồn lại, đi đến chiếc xe có thiết bị y tế.

Bên trong có đầy đủ thiết bị, Lương Tiểu Ý nằm trên chiếc giường lạnh như băng, cánh tay bị người khác giữ chặt, lấy máu để kiểm tra nồng độ HCG.

Sau khi làm xong một loạt các loại kiểm tra, cô lại bị người đàn ông ôm đi.

Anh ôm cô đến phòng tầng ba của biệt thự, đặt cô lên giường.

Sau đó, im lặng ngồi đợi, kết quả xét nghiệm được đem đến.

Tô Lương Mặc đập kết quả xét nghiệm trong tay lên người Lương Tiểu Ý.

Khóe miệng nhếch lên để lộ nụ cười lạnh lẽo: “Bây giờ, cô đã hiểu chưa?” Ánh mắt lạnh lùng nhìn Lương Tiểu Ý: “Cô biết mình có thai từ khi nào?”

“Đừng nói cô không biết mình có thai. Còn nhớ lúc ở bệnh viện bác sĩ truyền nước cho cô, cô có phản ứng gì?”

Lương Tiểu Ý biết, cô không giấu giếm được nữa rồi.

‘Tô Lương Mặc thông minh lanh lợi vô cùng.

“Sau khi quay về từ thành phố N, tôi đã biết rồi” Cô cúi đầu, nói ra sự thật.

“Tại sao lại giấu tôi?”

Hơ hơ.. † Lương Tiểu Ý cười nhạo, lúc đó, anh bỏ mặc cô một mình ở nhà thờ với khách khứa đông nghịt, lúc đó, anh nói với cô, tất cả chỉ là một vở kịch, một trò chơi, anh chỉ đang dạy dỗ cô, lúc đó anh đưa cho cô một tờ giấy thỏa thuận ly hôn… Tại sao cô phải nói với anh? Và cô phải nói với anh như thế nào?

Nói cho anh rồi bị anh ép đi phá thai sao?

Trong nhận thức của Lương Tiểu Ý, cô cho rằng Tô Lương Mặc hận cô, thậm chí vì Ôn Tình Noãn mà dùng thuật thôi miên, cùng cô diễn vở kịch “tình cảm thắm thiết”, người đàn ông như thế làm sao có thể cho phép cô sinh đứa con của anh chứ?

Cô không hỏi ý kiến của anh đã gán cho anh cái mác “Anh không muốn đứa con mà cô sinh”.

Chuyện này không thể trách Tô Lương Mặc cũng không thể trách Lương Tiểu Ý. Bởi vì mọi hành động của Tô Lương Mặc đếu khiến Lương Tiểu Ý hiểu lầm, còn Lương Tiểu Ý tự mình đưa ra quyết định, điều này cũng không công bằng với Tô Lương Mặc.

“Tôi hỏi cô, tại sao lại giấu tôi?” Ánh mắt tối như mực rơi lên người Lương Tiểu muốn nghe lời thật lòng” Anh cho cô cơ hội giải thích cuối cùng.

Nếu cô nói thật, anh sẽ không so đo tính toán với những chuyện đã xảy ra. Coi như đó là cái giá phải trả cho những lỗi lâm mà anh đã gây ra cho cô.

“Ha ha…”

Lương Tiểu Ý tự đánh mất cơ hội cuối cùng.

Tô Lương Mặc gật đầu. Được! Anh hiểu rồi!

Không nói nhiều, anh quay người ra khỏi phòng ngủ.

Lương Tiểu Ý ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng rời đi của anh… Nhìn mà xem, từ trước đến nay thứ anh cho cô chỉ có bóng lưng.

Lôi điện thoại ra, cô nhắn tin cho Lục Trầm: Giúp tôi một lần nữa.

Lục Trầm gửi đến một dấu hỏi.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 361


Chương 361

Lương Tiểu Ý ngắn gọn kể lại cho Lục Trầm, sau đó nhờ vả Lục Trầm: Giúp tôi, đi chui cũng được, tôi nhất định phải rời khỏi người đàn ông đáng sợ này!

Ở bên kia, bàn tay Lục Trầm run run… Tô Lương Mặc muốn phá cái thai trong bụng Lương Tiếu Ý sao?

Không thể nào. Nhưng ngày qua Tô Lương Mặc đi làm sớm, tan làm sớm về nhà với vợ như một ông chồng và người bố có trách nhiệm… Lục Trầm cho rằng, Tô Lương Mặc không thừa nhận anh yêu Lương Tiểu Ý những mỗi chuyện anh làm đều chứng minh anh để tâm đến Lương Tiểu Ý.

Nhưng Lương Tiểu Ý nói một cách chắc nịch như vậy, còn nói hôm nay Tô Lương Mặc mới bác sĩ phụ sản đến.

Lục Trầm nhất thời không biết phải làm gì, chỉ đành trả lời Lương Tiểu Ý: Để tôi suy nghĩ.

Lương Tiểu Ý chỉ có thể chờ mong Lục Trầm có thể giúp cô.

Từng ngày trôi qua, hình như không có gì khác lạ. Nhưng ngày bình yên khiến Lương Tiếu Ý cho rằng người đàn ông kia đã hoàn toàn quên đi chuyện cô có thai… Nếu không, tại sao anh vẫn để bụng cô càng ngày càng to lên, đứa bé càng ngày càng phát triển?

Trong phòng làm việc của Tô Lương Mặc, anh rõ ràng biết người phụ nữ kia lừa dối anh tính toán anh nhưng anh muốn đứa bé, anh cũng muốn mẹ của đứa bé.

Tô Lương Mặc không cho rằng anh yêu Lương Tiểu Ý, anh chỉ không muốn người phụ nữ này rời khỏi anh mà thôi! Anh muốn người phụ nữ này, cũng muốn con của người phụ nữ này, chỉ vậy mà thôi!

Buổi chiều của ngày cuối tháng mười, Lương Tiểu Ý nhận được cuộc gọi của số lạ. Cô không nghe nhưng số đó lại gọi đến, cuối cùng, Lương Tiểu Ý chỉ đành nghe máy.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của một người đàn ông: “Là Giáo sư Lương Tiểu Ý phải không? Ôn Tình Noãn đang ở trong tay chúng tôi, biết điều thì đừng có báo cảnh sát, một mình mang sáu tỷ tiền mặt đến nhà kho số 9 khu công nghiệp Đồng Xuyên”

“Các người bắt cóc Ôn Tình Noãn?” Lương Tiểu Ý hỏi.

Giọng nói qua máy chỉnh âm không rõ là nam hay nữ đe dọa cô: “Đúng thế. Bây giờ mày đi một mình, mang theo hai triệu tiền mặt, đến nhà kho số 9 khu công nghiệp Đồng Xuyên.

Nếu như mày báo cảnh sát, hoặc nói cho người thứ ba biết chuyện này, thì mày cứ cẩn thận cái mạng nhỏ của Ôn Tình Noãn”

Lương Tiểu Ý đưa điện thoại ra xa khỏi tai, cô nhìn kỹ lại số điện thoại đang gọi cho mình, sau đó lại đặt điện thoại sát vào tai, nói: “Tôi không đi”

Đầu dây bên kia im lặng một lát, sau đó liền hung dữ hét lớn với Lương Tiểu Ý: “Mày không đến, tao sẽ giết cô ta”

Lương Tiểu Ý thầm nghĩ, tên này điên rồi.

“Tính mạng của Ôn Tình Noãn liên quan gì đến tôi? Muốn tiền hay muốn giết, anh tìm sai người rồi” Nói xong, Lương Tiểu Ý ngắt máy luôn.

Đầu dây bên kia.

Thẩm Minh Viễn và Ôn Tình Noãn đưa mắt nhìn nhau, sau đó lại nhìn điện thoại đang phát ra tiếng “tút… tút… tút” báo máy bận.

“Cô Ôn… Sao lại như thế này, không phải cô nói kế hoạch này chắc chăn sẽ thành công sao?”

Ôn Tình Noãn cũng vô cùng buồn bực, cô ta giậm chân: “Sao tôi biết lại thành như thế này chứ? Cô ta vốn là kẻ mềm lòng đến ngu muội, là một kẻ tốt bụng đến mù quáng. Nếu như cô ta biết tôi bị bắt cóc, không thể nào lại lạnh lùng như thế được!”

“Vậy… bây giờ?” Thẩm Minh Viễn bối rối nhìn điện thoại: “Không phải cô nói lừa cô ta ra ngoài sau đó giết đứa bé trong bụng cô ta, bây giờ cô ta không chịu ra thì phải làm thế nào?”

“Anh hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai!” Ôn Tình Noãn vơ lấy một cái cốc thủy tinh bên cạnh ném về phía cửa, cốc thủy tinh đập vào cửa phát ra tiếng động lớn, rơi xuống đất vỡ tan tành.

“Sao tôi biết được Lương Tiểu Ý lương thiện đến ngu ngốc kia hôm nay lại uống nhầm thuốc chứ? Nếu như trước đây cô †a gặp phải chuyện như thế này, chắc chắn cô ta sẽ vô cùng lo lắng, không nói hai lời mà một mình chạy đến đây cứu tôi ngay” Trong suy nghĩ của Ôn Tình Noãn, Lương Tiểu Ý chính là người như vậy. “Hồi bé tôi bị rơi xuống sông, cô ta không biết bơi mà còn ngu ngốc nhảy xuống sông cứu tôi nữa lài”

Ôn Tình Noãn nghĩ đến việc lần này Lương Tiểu Ý không rơi vào bẫy của mình, cô ta tức giận giãm chân bùm bụp.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 362


Chương 362

Hai con người trong phòng không hề hay biết, có một bóng người đang đứng bên ngoài cánh cửa.

“Gọi lại đi” Ôn Tình Noãn tức giận đến đỏ mặt: “Nhanh lên, gọi cho cô ta” Cô ta thấy Thẩm Minh Viễn không có phản ứng gì, liền mất kiên nhãn đẩy đẩy hắn ta: “Còn ngây người ra làm gì, anh không nghe thấy tôi nói gì à?”

Lương Tiểu Ý vừa đặt điện thoại xuống, tiếng chuông điện thoại lại vang lên, vẫn là số lúc nấy, cô nghĩ một lát, sau đó liền ngắt máy.

Giữa cô và Ôn Tình Noãn bây giờ vẫn còn một chút tình cảm nào sao?

Tiếng chuông điện thoại làm phiền cô không dứt, Lương Tiểu Ý vô cùng bực bội. Cô nổi giận đùng đùng ấn nút nghe, vô cùng không kiên nhãn nói: “Anh nghe cho rõ đây! Thứ nhất, tôi và Ôn Tình Noãn không có một chút quan hệ gì hết. Thứ hai, tôi không có tiền. Thứ ba, nếu anh còn tiếp tục gọi cho tôi, tôi sẽ báo cảnh sát. Anh nhớ đấy, tôi ngắt điện thoại đây”

“Đợi đãi”

Đầu dây bên kia, giọng Ôn Tình Noãn đột nhiên vang lên.

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Lương Tiểu Ý vô thức nắm chặt điện thoại.

Giây tiếp theo cô liền nghe thấy tiếng Ôn Tình Noãn khóc nức nở.

“Tiểu Ý, cậu đến cứu tớ với, hu hu hu… bọn họ đáng sợ lắm” Đầu dây bên kia, ngoài tiếng khóc của Ôn Tình Noãn, Lương Tiểu Ý còn nghe thấy tiếng đánh đập, cô vô thức chau mày.

Lương Tiểu Ý lạnh lùng nói: “Ôn Tình Noãn, tôi là cái gì của cô chứ, cô gọi nhầm người à. Nếu bọn bắt cóc muốn tiền thì nên gọi cho người nhà cô chứ. Còn không thì cũng nên gọi tống tiền Tô Lương Mặc. Cô bảo bọn bắt cóc gọi cho tôi là có ýg?

“Tiểu Ý, tớ không biết, bọn chúng nói không được gọi cho.

Lương Mặc, cũng không được gọi cho người nhà, bọn chúng bảo tớ gọi cho người bạn nào thân thiết… Nếu không, bọn chúng sẽ đăng ảnh khỏa thân của tớ lên mạng”

Lương Tiểu Ý vô thức hỏi: “Bọn họ có ảnh khỏa thân của cô?”

“Ừm, đúng thế Tiểu Ý. Cậu đến cứu tớ với” Ôn Tình Noãn trong điện thoại khóc lóc vô cùng thảm thương, nhưng bên ngoài cô ta đang nhếch miệng cười lạnh… Tôi còn tưởng cô thay đổi rồi, hóa ra vẫn thích làm người tốt như thế.

“Bọn chúng nói, người nhà tớ cũng có chút máu mặt, bọn chúng sợ không đấu lại được, Tô Lương Mặc thì càng không dám đắc tội. Thế nên bọn chúng mới bảo tớ gọi điện cho một người bạn thân thiết nào đó…” Cô ta sợ Lương Tiểu Ý không tin, liền bịa ra thêm vô số chuyện khác: “Tiểu Ý, cầu xin cậu đến cứu tớ được không. Hu hu hu… A! Đừng đánh tôi!”

Lương Tiểu Ý nghe rõ mồn một đầu dây bên kia truyền đến một loạt tiếng tát, còn cả tiếng kêu cứu thất thanh của Ôn Tình Noãn.

Lương Tiểu Ý năm chặt hai bàn tay, cô cắn cắn môi… Cô nên làm thế nào bây giờ?

“Tôi không có hai triệu.”

Giọng nói không rõ nam nữ ở đầu dây bên kia lại vang lên: “Ha ha ha, mày là vợ của Tô Lương Mặc, sao đến hai triệu mà cũng không có à? Tao nói cho mày biết, thiếu một đồng thôi, thì bạn mày cũng sẽ chết”

“Chát!”

“A!”

Lương Tiểu Ý nghe thấy hình như đối phương lại vừa tát Ôn Tình Noãn một cái. Trong điện thoại, Ôn Tình Noãn đang khóc nức nở cầu xin, đáy mắt Lương Tiểu Ý đang vô cùng phức tạp.

Lý trí nói với cô, cô không nên nhúng tay vào chuyện này.

“Ôn Tình Noãn không có quan hệ gì với tôi hết” Lương Tiểu Ý dẫn lòng n giết”

Đầu dây bên kia, Ôn Tình Noãn trợn trừng đôi mắt vốn đã rất to của cô ta, cô ta không dám tin, Lương Tiểu Ý tốt bụng đến mù quáng trong lòng cô ta, cô gái ngốc nghếch đến mức bản thân không biết bơi mà vẫn nhảy xuống sông cứu cô ta, bây giờ lại mặc kệ không quan tâm đến sống chết của cô ta!

“Tiểu Ý! Chúng ta là bạn lâu như vậy, tình cảm bao nhiêu năm nay của chúng ta, sao cậu có thể không quan tâm đến sống chết của tớ chứ?”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 363


Chương 363

Lương Tiểu Ý nghe thấy Ôn Tình Noãn kích động hỏi, cô nhắm mắt lại, cô cảm giác những điều tốt đẹp trước đây cô dành cho Ôn Tình Noãn đều là ném cho chó ăn.

Bây giờ hoặc là anh thả cô ấy ra, hoặc là “Ôn Tình Noãn, những chuyện ngày trước tôi không muốn nói gì hết. Còn bây giờ giữa tôi và cô, không có gì đáng để nói” Lương Tiếu Ý dẫn lòng nói, sau đó cô liền ngắt điện thoại.

€ô luôn luôn ghi nhớ, cuộc sống của cô không còn bao lâu nữa, mà đứa bé trong bụng cô, cô không thể để xảy ra bất kì sơ suất nào.

Ôn Tình Noãn đã làm biết bao nhiêu chuyện có lỗi sau lưng cô, có thể những chuyện này không ảnh hưởng lớn đến cô, nhưng ít nhiều vẫn làm tổn thương cô. Tại sao cô phải vì một người từng âm mưu tìm người cưỡng h**p cô mà mạo hiểm tính mạng đứa con trong bụng mình chứ?

Nếu như hôm nay chỉ có một mình cô, có lẽ cô sẽ làm theo lời bọn bắt cóc.

Thẩm Minh Viễn lại gọi điện thoại đến, Lương Tiểu Ý đã tắt nguồn điện thoại.

“Chuyện này…” Thẩm Minh Viễn không biết nên nói gì.

Đôi mắt to dưới hàng lông mi cong vút của Ôn Tình Noãn híp lại, cô ta nham hiểm nói: “Đi! Chúng ta làm theo kế hoạch, đến nhà kho số 9 khu công nghiệp Đồng Xuyên đợi cô tai”

“Đợi ai?” Thẩm Minh Viễn ngây ngốc hỏi.

“Kẻ ngốc mù quáng Lương Tiểu Ý”

“Không phải cô ta đã từ chối không đến cứu cô rồi sao?”

Bước chân của Ôn Tình Noãn dừng lại, cô ta quay người lại liếc mắt nhìn Thẩm Minh Viễn, mỉm cười vô cùng tự tin: “Không, cô ta sẽ đến, chắc chắn sẽ đến!”

Hai người bọn họ lái xe rời đi, không hề phát hiện ra đằng sau có một chiếc xe khác, đang chầm chậm đi theo phía sau xe của bọn họ.

Lương Tiểu Ý liếc nhìn nhật ký cuộc gọi trong điện thoại.

Thời gian bọn bắt cóc gọi cô là 12: 35.

Bây giờ đã trôi qua hơn nửa tiếng đồng hồ rồi.

Cô nên làm thế nào đây?

Trong lòng cô vô cùng bất an.

Cô suy đi nghĩ lại, do dự một lúc, cuối cùng cô cầm điện thoại lên, ấn gọi cho Tô Lương Mặc.

Chắc chắn Tô Lương Mặc coi trọng chuyện liên quan đến Ôn Tình Noãn.

“Tắt máy?” Lương Tiểu Ý có chút kinh ngạc, Tô Lương Mặc rất ít khi tắt điện thoại. Cô gọi lại lần nữa, vẫn tắt máy.

Cô gọi ba, bốn lần, điện thoại của Tô Lương Mặc đều tắt máy.

Một tia thông minh lóe lên, Lương Tiểu Ý ấn gọi cho Lục Trầm.

Giây tiếp theo, “…” Lương Tiểu Ý nhìn điện thoại trong tay, không biết nói gì.

Cô lẩm bẩm tự nói một mình: “Chuyện gì thế nhỉ? Cả hai người đều tắt máy?”

Vậy… cô nên làm gì đây?

Cô không thích, thậm chí còn ghét Ôn Tình Noãn. Nhưng cho dù hôm nay là một người lạ cầu xin cô cứu giúp, còn là chuyện liên quan đến mạng sống, cô cũng không thể nào nhân tâm không quan tâm sống chết của người ta được.

Cô chau mày, cầm điện thoại lên, cô soạn tin nhắn gửi cho Tô Lương Mặc. Cô tin nếu Tô Lương Mặc đọc được tin nhắn, anh sẽ đến cứu Ôn Tình Noãn ngay lập tức. Ôn Tình Noãn là người vô cùng quan trọng trong lòng Tô Lương Mặc cơ mà.

Nghĩ đến đây, ánh mắt cô trở nên hiu quạnh.

Ôn Tình Noãn là người vô cùng quan trọng trong lòng Tô Lương Mặc… Lương Tiểu Ý, còn mày thì sao? Mày là cái gì?

Ha ha…

13:10 Ngón tay cái của cô đặt trên nút gửi, ấn xuống, dòng tin nhắn có nội dung: Ôn Tình Noãn bị bắt cóc, địa điểm là nhà kho số 9 khu công nghiệp Đồng Xuyên. Tin nhắn đã được gửi đến số điện thoại của Tô Lương Mặc.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 364


Chương 364

Mười phút trôi qua, cô liếc nhìn điện thoại, không có ai trả lời.

Hai mươi phút trôi qua, cô lại cầm điện thoại lên nhìn, không có ai trả lời.

Nửa tiếng trôi qua, vẫn không ai trả lời.

Thời gian dần dần trôi qua, trái tim Lương Tiểu Ý càng lúc càng bất an.

Cô mím chặt môi, hai tay khoanh trước ngực, cô ngồi yên trên ghế sofa không nói năng gì.

Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại của cô vang lên.

Hai mắt cô sáng rực, trên mặt lộ ra vài phần thả lỏng, đôi mắt căng thẳng nghiêm túc của cô từ khi biết Ôn Tình Noãn bị bắt cóc, lần đầu tiên ánh lên vài tia thoải mái… Cô cứ nghĩ là điện thoại của Tô Lương Mặc, nên cô nhanh chóng cầm điện thoại trên bàn lên, không nhìn xem ai gọi mà vội vã ấn nút nghe luôn.

13:38 Lương Tiểu Ý nghe điện thoại.

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng khóc xé lòng của Ôn Tình Noãn: “Tiểu Ý, cứu tớ! A… đừng đánh nữa!”

AI Hul AI Huil Là Ôn Tình Noãn!

Lương Tiểu Ý hô hấp dồn dập, ánh mắt giận dữ, hai tay nắm chặt thành nắm đấm run run đặt trên ngực.

“Cô Lương, cô nghe cho kỹ đây. Chỉ khi nào nhận được tiền chúng tôi mới thả người, trước 4:30 chiều nay, nếu cô không mang đủ tiền đến nhà kho số 9 khu công nghiệp Đồng Xuyên, thì người bạn thân từ bé lớn lên bên nhau của cô không tránh khỏi phải chịu tội đâu”

Nghe thấy giọng nói trâm thấp không phân biệt được nam nữ kia vang lên, tay Lương Tiểu Ý run rẩy, trái tim cô sắp rơi ra khỏi lồng ngực.

“Bịch” một tiếng, cô vội vã nhảy dựng lên khỏi ghế sofa!

“Các người muốn làm gì cô ấy?”

Ôn Tình Noãn là kẻ xấu, Lương Tiểu Ý cũng vô cùng ghét Ôn Tình Noãn, nhưng…

Lương Tiểu Ý mạnh miệng hỏi.

Nhưng giọng cô đang run rẩy, cho dù nói qua điện thoại, chắc chắn đối phương vẫn nghe được rõ ràng, cô đang sợ hãi “Ha ha ha, làm gì cô ta à? Mấy anh em chúng tôi ở đây đều vừa ra tù, mấy năm nay không được ăn thịt rồi. Cô nói xem chúng tôi sẽ làm gì cô ta?” Giọng nói lưu manh của đối phương xuyên vào tai Lương Tiểu Ý: “Cô ta xinh đẹp ngon nghẻ thế này, các anh đây sắp không nhịn được nữa rồi”

Lương Tiểu Ý nghe thấy tiếng cười đùa ồn ï ở đầu dây bên kia truyền tới, mặt cô bỗng chốc trắng bệch, một từ xẹt qua đầu cô – cưỡng h**p!

Bỗng chốc cô nhớ đến năm lớp 11, sự kinh khủng và bất lực trong con hẻm nhỏ năm xưa, sự sợ hãi ngập tràn trái tim cô, đến hô hấp của cô cũng đang run rẩy. Cơ thể cô run lẩy bẩy, hai chân run rẩy, nước mắt chảy dài khắp mặt. Cô cắn mạnh môi, cô nếm thấy một chất lỏng vừa mặn vừa tanh, cô đau đớn và kích động, khó khăn lắm cô mới có thể ngồi được xuống ghế sofa.

Ánh mắt cô lúc sáng lúc tối, vẻ mặt vô cùng bất an… Làm thế nào đây, làm thế nào đây! Lương Tiểu Ý, bình tĩnh lại, phải bỉnh tĩnh lại đã!

Một tay cô vuốt vuốt cái bụng đã hơi nhô lên, ánh mắt cô xẹt qua một tia kiên định… Không được! Vì con, cô không thể mạo hiểm được!

Ánh mắt cô vẫn đang do dự, nhưng cô đè thấp giọng, âm thanh trầm thấp vang lên trong điện thoại: “Tôi biết Ánh mắt cô thay đổi, cô đưa ra điều kiện: “Nhưng các anh muốn hai triệu tiền mặt, đúng là tôi kết hôn với Tô Lương Mặc nhưng người có tiền là Tô Lương Mặc chứ không phải tôi, bây giờ bỗng chốc lại bắt tôi cầm theo nhiều tiền như thế. Các anh phải cho tôi thời gian chuẩn bị chứ. Sáu giờ. Trước sáu giờ tôi chưa chuẩn bị đủ tiền. Vậy nhé”

“Cạch” một tiếng, Lương Tiếu Ý ngắt điện thoại luôn, không cho đối phương cơ hội mặc cả. Cô vốn chỉ là đang kéo dài thời gian thôi. Cho dù cho cô thời gian một tháng, trừ khi cô bán nhà, nếu không thì cô cũng không thể có nhiều tiền như thế.

Hơn nữa… tay cô xoa xoa bụng, vì con, cho dù sau này cô phải hối hận, cô cũng sẽ không mạo hiểm.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 365


Chương 365

Lương Tiểu Ý không muốn lại nhận được điện thoại làm phiền của đối phương nữa, nên cô tắt thoại luôn.

Sau đó cô nhanh chóng dùng điện thoại bàn trong nhà gọi cho Tô Lương Mặc và Lục Trầm.

14:05 Lương Tiểu Ý đã gọi cho Tô Lương Mặc và Lục Trầm hơn chục lần rồi nhưng vẫn không liên lạc được.

Cô lo lắng đi đi lại lại trước cửa sổ trong phòng khách.

14:15 Thím Trương đi bộ trở về.

Lương Tiểu Ý nhanh chóng mặc áo khoác, đi đôi giày vải đế bệt, cầm túi xách lên, cất điện thoại vào túi sau đó đi ra khỏi nhà. Cô vừa ra khỏi nhà liền gặp thím Trương.

“Ấy? Tiểu Ý, cô vội vàng đi đâu thế?” Thím Trương đỡ lấy Lương Tiểu Ý vừa đâm vào bà, cô còn chưa kịp đứng vững đã vội vàng đi tiếp, mặt bà Trương vô cùng sốt ruột, chỉ có thể hét lớn sau lưng cô.

Lương Tiểu Ý chỉ vội vã đáp một câu: “Cháu có việc gấp phải đi tìm anh Tô, điện thoại của anh ấy không liên lạc được.

À đúng rồi, thím Trương, nếu anh Tô gọi điện lại, thím nói với anh ấy, Ôn Tình Noãn xảy ra chuyện rồi, bảo anh ấy gọi điện thoại cho cháu.”

Nói xong, cô nhanh chóng chạy đi, không còn nhìn thấy bóng dáng đâu nữa.

Bà Trương không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ đành dặn dò Lương Tiểu Ý một câu: “Vậy cô cẩn thận đấy, đừng chạy nhanh quá, trong bụng còn có đứa trẻ đấy”

14:32 Lương Tiểu Ý ngồi tàu điện ngầm đi đến khu Nhị Hoàn, Tập đoàn Tài chính Tô Thị.

Ôn Tình Noãn và Thẩm Minh Viễn đã đến nhà kho số 9 khu công nghiệp Đồng Xuyên.

Khu công nghiệp Đồng Xuyên là vùng tiếp giáp giữa khu Nhị Hoàn và Tam Hoàn, vị trí hơi hẻo lánh. Theo lý mà nói, đất nơi này lẽ ra phải vô cùng đắt, không nên xây dựng một khu công nghiệp ở đây.

Nhưng nơi này lúc trước là dự án mở rộng, còn bây giờ, nơi này đã không còn giàu có phồn vinh như ngày xưa nữa, vườn không nhà trống. Khu công nghiệp này đã trở thành một bãi phế liệu hoang chờ ngày giải tỏa.

Ôn Tình Noãn xuống xe, cô ta bịt mũi, cẩn thận bước đi, thỉnh thoảng lại có phế liệu công nghiệp hoặc rác thải xuất hiện dưới chân cô ta.

Thẩm Minh Viễn niềm nở đi phía trước mở đường cho Ôn Tình Noãn, có vẻ như Thẩm Minh Viễn vô cùng quen thuộc với nơi này. Hai người họ đi vào một nhà kho cũ kỹ.

Vừa bước vào phòng, nhà kho bụi giăng khắp nơi, còn có vô số mùi khó chịu khác, Ôn Tình Noãn bịt mũi chau mày: “Đây là địa điểm tốt mà anh nói à? Bẩn chết đi được”

Thẩm Minh Viễn nghe thấy Ôn Tình Noãn chê bai, hắn ta bất lực cười: “Nơi này hoang vu, hơn nữa còn đang chờ giải tỏa, bình thường sẽ không có ai đến đây hết”

Nhà kho này đã ở đây đằng đãng mười mấy năm rồi, chờ đợi chủ nhân của nó – Thẩm Minh Viễn và Ôn Tình Noãn.

Ôn Tình Noãn ra hiệu bảo Thẩm Minh Viễn gọi cho Lương Tiểu Ý, bây giờ là 13 : 38.

Trong điện thoại, Thẩm Minh Viễn và Ôn Tình Noãn phối hợp với nhau diễn một cảnh bắt cóc hành hạ con tin.

Sau khi Lương Tiểu Ý ngắt điện thoại, ánh mắt Ôn Tình Noãn liền trở nên vô cùng tàn nhãn: “Lát nữa cô ta đến, phải dạy cho cô ta một bài học nhớ đời, không chỉ giết đứa con trong bụng cô ta, còn phải cho cô ta nếm mùi bị cưỡng h**p năm xưa nữa”

Nói xong, Ôn Tình Noãn quay sang Thẩm Minh Viễn: “Tôi không quan tâm, nơi này bẩn chết đi được, ở đây thì thà tôi ở trong ô tô còn hơn, tôi đi ra ô tô ngồi đây. Nơi này giao cho anh đấy”

“Được” Chỉ cần là yêu cầu của Ôn Tình Noãn, trước giờ Thẩm Minh Viễn luôn thuận theo ý của cô ta. Sau khi bóng lưng của Ôn Tình Noãn biến mất khỏi nhà kho, Thẩm Minh Viễn mới thu lại ánh mắt lưu luyến.

“Bẩn chết đi được” Ôn Tình Noãn đi ra khỏi nhà kho, vừa đi về phía ôtô về vừa chê bai oán hận.

Một bóng đen yên lặng không một tiếng động xuất hiện phía sau lưng cô ta, vung mạnh cái gậy, giây tiếp theo…

“Bịch” một tiếng, Ôn Tình Noãn còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì cô ta đã lảo đảo ngã xuống đất, ngất đi.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 366


Chương 366

Người đánh lén cười lạnh, nhìn chằm chằm Ôn Tình Noãấn nắm trên mặt đất, cúi người xách hai cánh tay của cô ta, kéo Ôn Tình Noãn đã hôn mê vào một nhà kho khác gần đó.

Người đó lấy ra dây thừng đã chuẩn bị từ trước, trói Ôn Tình Noãn vào một cái ghế cũ, dùng vải đen bịt mắt cô ta lại.

Người này hành động không thành thạo, thậm chí còn có chút lúng túng, nhìn là biết lân đầu tiên làm chuyện như thế này.

Ôn Tình Noãn yếu ớt tỉnh lại, cô ta mở trừng mắt nhưng lại phát hiện ra mình không nhìn thấy gì, trước mắt lờ mờ một mảng tối đen. Gáy cô ta đang vô cùng đau đớn, cô ta muốn dùng tay xoa đầu thì phát hiện ra cô ta không thể cử động được, tay chân đều đang bị trói chặt rồi.

“Thẩm Minh Viễn? Thẩm Minh Viễn!” Ôn Tình Noãn theo bản năng hét lên cầu cứu Thẩm Minh Viễn.

Một giọng nói trầm thấp truyền đến: “Đừng hét nữa, cô có hét rách họng thì cũng không có người đến cứu cô đâu, cô mong chờ gì ở tên phế vật Thẩm Minh Viễn kia chứ? Chi bằng nghĩ xem nên làm gì tiếp theo đi!”

Người kia dùng máy đổi giọng, Ôn Tình Noãn nhất thời không nhận ra là ai.

“Ai đấy?” Ôn Tình Noãn nghe thấy tiếng nói, sắc mặt cô ta liền thay đổi, quát hỏi: “Ai đấy? Rốt cuộc là ai? Tại sao lại bắt cóc tôi? Cần tiền à? Tôi sẽ đưa! Cần bao nhiêu tiền, chỉ cần nói ra, tôi đều sẽ đồng ý!”

“Hô hô hô; Đối phương cười nham hiểm, Ôn Tình Noãn nghe mà tê dại cả lỗ tai: “Tôi cần tiền của cô làm cái gì? Tiền có thể chuộc được lỗi lầm năm xưa cô thuê người cưỡng h**p tôi sao?”

“Lương Tiểu Ý! Là cô sao?” Giọng Ôn Tình Noãn bỗng nhiên cao vút: “Đồ đàn bà đê tiện!”

Một lát sau, bỗng nhiên cô ta ngờ vực: “Sao cô lại biết chuyện năm xưa?”

“Hô hô hô, giấy không gói được lửa! Ôn Tình Noãn, tôi đối xử với cô như thế nào, hồi bé cô ngã xuống nước, tôi không biết bơi mà vẫn nhảy xuống cứu cô. Vậy mà cô lại dám làm chuyện như thế với tôi?”

Ôn Tình Noãn lần nữa khẳng định, người bắt cóc cô ta là Lương Tiểu Ý. Không thể là ai khác ngoài Lương Tiểu Ý.

Cô ta vẫn còn nhớ, cô ta bị đánh ngất ở khu công nghiệp Đồng Xuyên, ngoại trừ Lương Tiểu Ý, làm gì còn ai biết cô ta ở khu công nghiệp Đồng Xuyên nữa?

“Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng. Lương Tiểu Ý, bao nhiêu năm trôi qua, cuối cùng cô cũng thông minh được một lần”

Một con dao gọt hoa quả đột nhiên chạm vào mặt Ôn Tình Noãn, mũi dao lạnh lẽo khiến cô ta run rẩy, cô ta thét lên chói tai: “Lương Tiểu Ý, mày muốn làm cái gì?”

“Làm cái gì à?” Giọng nói người kia tràn đầy oán hận: “Cô nói xem tôi muốn làm gì!”

Ôn Tình Noãn lại lần nữa khẳng định, người này chắc chắn là Lương Tiểu Ý. Cô ta không nghĩ ra có ai hận cô ta như thế, ngoài Lương Tiểu Ý.

“AI” Con dao gọt hoa quả đột nhiên lưu lại một vết máu trên mặt Ôn Tình Noãn, Ôn Tình Noấn hét chói tai: “Đừng rạch mặt tôi!”

“Ha ha ha…”

Lại một vết dao nữa, Ôn Tình Noãn nghe thấy người kia nham hiểm nói: “Hai vết dao này, coi như là cô trả nợ tôi chuyện năm xưa”

Ôn Tình Noãn đau đớn tim gan hét lớn: “Mặt của tôi! Mặt của tôi! Lương Tiểu Ý! Mày có bản lĩnh thì giết tao đi! Hôm nay mày không g**t ch*t tao, sau này tao sẽ bắt mày phải trả gấp trăm nghìn lần! Con đàn bà đê tiện này, mày có điểm nào tốt chứ, từ bé chỉ biết giả làm người tốt, lớn lên thì xấu xí mà còn muốn bấu víu vào người đàn ông như Tô Lương Mặc, mày không tìm cái gương mà xem xem, mày xấu xí như thế, có đàn ông nào thèm mày chứ!”

“Chát!”

“Im mồm Giọng nói nham hiểm lại vang lên: “Bây giờ đến lượt mày nhìn vào gương xem, dựa vào bộ dạng xấu ma chê quỷ hờn của mày bây giờ, anh Tô Lương Mặc còn để ý đến mày không? Mày thì có điểm gì tốt chứ? Từ bé đã thích giả vờ dịu dàng lương thiện, thực ra thì mày xấu xa, độc ác, bẩn thiu, vô liêm sỉ hơn bất kỳ ai! Mày cướp anh Mặc… Tô Lương Mặc, mày nghĩ anh ấy yêu mày à! Chẳng qua anh ấy bị vẻ ngoài lương thiện của mày lừa thôi! Đồ hèn hạ! Nếu không có mày thì anh ấy đã yêu tao rồi!”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 367


Chương 367

“Chát chát chát chát!”

Ôn Tình Noãn bị người kia tát đến mức đầu óc choáng váng, cô ta còn định nói gì đó nữa, nhưng cô ta lại bị nhét một nắm giẻ vào miệng, cũng không biết người kia dùng cái gì nhét vào miệng cô ta nữa. Ôn Tình Noãn ngửi mùi thối của nắm giẻ trong miệng, cô ta vô cùng buồn nôn, nhưng miệng bị bịt giẻ, không thể nôn được cái gì ra.

Hai vết thương trên má phải cô ta vô cùng đau đớn, mặt cô ta trăng bệch.

Người kia đứng phía trước Ôn Tình Noãn, trên gương mặt xinh đẹp dần dần lộ ra nụ cười thâm độc sảng khoái. Khóe miệng người đó nhếch lên đường cong vui vẻ, đáy mắt tràn đầy vui sướng.

Người kia quay người rời khỏi căn phòng cũ nát bên cạnh nhà kho số 9, để lại một mình Ôn Tình Noãn đang không ngừng giãy dụa nhưng không thể động đậy được.

Người đó lấy điện thoại và chìa khóa xe của Ôn Tình Noãn, lái xe của cô ta đi về phía biệt thự Lý Ân.

15:40 Lương Tiểu Ý đứng ở dưới tòa nhà tập đoàn Tô Thị, ngẩng đầu lên nhìn tòa nhà chọc trời cao vút tâm mây.

Cô đi vào trong, nói với nhân viên lễ tân: “Tôi tìm tổng giám đốc Tô Lương Mặc”

Nhân viên lễ tân này là một cô gái mới đết hỏi chị có hẹn trước không ạ?”

Một người nhân viên cũ đứng bên cạnh kéo kéo cô nhân Chào chị, xin viên lễ tân mới, cô ấy vẫn nhớ lúc trước có một cô lễ tân, vì đắc tội với một cô gái ngoại hình vô cùng bình thường mà bị tổng giám đốc sa thải trước mặt tất cả nhân viên trong công ty.

“Phu nhân, chào chị” Nhân viên cũ nói: “Chị tìm tổng giám đốc ạ? Tổng giám đốc bây giờ không có ở công ty”

Trái tim Lương Tiểu Ý đánh “bộp” một tiếng: “Anh Tô không có ở công ty? Anh ấy đi đâu rồi?”

Cô nhân viên mới đứng một bên mắt chữ A mồm chữ O, cô ấy không dám tin, cô gái ngoại hình vô cùng bình thường này lại là phu nhân Tổng giám đốc.

“Tổng giám đốc và giám đốc Lục sáng nay đi thị sát thành phố H rồi ạ. Bây giờ có lẽ chuyến bay về đây cũng sắp hạ cánh rồi”

Vẻ mặt Lương Tiểu Ý hốt hoảng, cô đi ra khỏi tòa nhà tập đoàn Tô Thị, lại lấy điện thoại ra gọi cho Tô Lương Mặc. Vẫn tắt máy.

Trong lòng cô vô cùng bất an, nhưng cô không muốn mạo hiểm.

Cô gửi tin nhắn cho Tô Lương Mặc: Ôn Tình Noãn bị bắt cóc, bọn họ đòi hai triệu, bảo tôi đi đến nhà kho số 9 khu công nghiệp Đồng Xuyên cứu người, còn bảo tôi không được báo cảnh sát. Tôi không dám mạo hiểm báo cảnh sát. Bây giờ tôi đang ở công ty anh, lễ tân nói với tôi, sáng nay anh đi công tác, sắp về rồi. Tôi không liên lạc được với anh, bây giờ tôi quay về biệt thự nghĩ cách.

16:48 Lương Tiểu Ý thấp thỏm bất an bước ra khỏi trạm tàu điện ngầm, cô bước một mình trên con đường nhỏ vắng người.

Một chiếc xe van bỗng nhiên lướt qua người cô, một người trên xe nhảy xuống, nhanh chóng túm chặt cô, nhét cô vào trong xe. Lương Tiểu Ý còn chưa kịp phản ứng thì đã bị người kia túm chặt tóc, cô vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.

“Thẩm Minh Viễn?”

“Lương Tiểu Ý! Cô đưa Tình Noãn đi đâu rồi?” Thẩm Minh Viễn điên cuồng túm tóc của Lương Tiểu Ý: “Nói đi! Cô đưa Tình Noãn đi đâu rồi?”

Hóa ra lúc Thẩm Minh Viễn đi tìm Ôn Tình Noãn thì phát hiện cả xe lẫn người đều không thấy đâu. Hản ta lấy điện thoại ra định gọi cho Ôn Tình Noãn thì phát hiện Ôn Tình Noãn gửi cho hắn ta một tin nhắn: “Nhanh đến cứu tôi! Con đàn bà đê tiện Lương Tiểu Ý, hóa ra cô ta đã đến từ lâu, cô ta nhân cơ hội một mình tôi đi ra ngoài đã bắt cóc tôi”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 368


Chương 368

Tô Lương Mặc xuống máy bay, Lục Trâm mở điện thoại trước. Anh ta vừa mở điện thoại lên, điện thoại liền rung không ngừng.

“Con mẹ nó! Ai thế không biết? Gọi nhiều thế” Lục Trâm ấn vào danh sách cuộc gọi nhỡ, anh ta liền nổi da gà, hét lên một tiếng “ĐM”. Anh ta vội vàng đuổi theo Tô Lương Mặc, tay anh ta nắm chặt tay Tô Lương Mặc: “Này! Cậu đừng đi! Lương mập nhà cậu gọi cho tớ không biết bao nhiêu cuộc điện thoại này! Chắc chắn là cô ấy tìm cậu!”

Đừng hỏi tại sao Lục Trầm lại đoán được ngay Lương Tiểu Ý gọi cho anh ta nhiều như vậy là vì tìm Tô Lương Mặc. Lục Trầm sẽ nói cho bạn biết, không phải chỉ mỗi phụ nữ mới có giác quan thứ sáu.

Người đàn ông đi đằng trước ngay lập tức thu lại bước chân dài, anh quay người lại cướp điện thoại… Đúng, chính là “cướp” điện thoại.

Anh cướp điện thoại của Lục Trâm, ngón tay thon dài lướt trên màn hình, màn hình hiển thị toàn là cuộc gọi nhỡ của Lương mập.

Anh vô thức lấy điện thoại của mình ra, vừa mở điện thoại lên, “ding ding ding”, thông báo chồng chất thông báo, còn nhiều hơn cả của Lục Trầm, gần như sắp đơ cả điện thoại.

“Khụ khụ… sắp đơ điện thoại rồi. Lương Mặc, không lẽ Lương mập xảy ra chuyện gì rồi sao?”

Lục Trầm thò đầu vào nhìn.

Tô Lương Mặc nhìn thấy có tin nhắn chưa đọc, anh mở ra, ánh mắt anh bỗng chốc tối sầm.

“Ặc… Ôn Tình Noãn bị bắt cóc? Còn đòi hai triệu? Vậy thì sao lại tìm Lương mập, nên tìm Ôn Chấn Hải đòi tiền chứ!” Lục Trầm vừa nhìn đã phát hiện được ngay điểm sơ hở.

Tô Lương Mặc cũng nghĩ ra điều gì đó, ngay lập tức anh gọi cho Lương Tiểu Ý.

Giây tiếp theo, “Con mẹ nó! Tắt máy! Chuyện gì thế này?”

Lục Trầm đi guốc trong bụng Tô Lương Mặc, lần nào cũng nói thay tiếng lòng của Tô Lương Mặc.

Anh chau mày, ngay lập tức gọi cho số máy bàn trong nhà.

“Alo…” Thím Trương nghe điện thoại.

Tô Lương Mặc không chờ bà Trương nói gì, anh trâm giọng hỏi: “Cô ấy đâu?”

“.” Bà Trương chưa kịp hiểu chuyện gì, Tô Lương Mặc gọi cho bà à?

“Tôi hỏi bà, Lương Tiểu Ý đâu?” Tô Lương Mặc không kiên nhãn hét lớn.

“À à, là cậu chủ à. Cô chủ đến công ty tìm cậu rồi”

“Đi từ lúc nào?”

“Lúc chiêu chắc khoảng hơn 2 giờ”

Anh giơ tay lên nhìn đồng hồ Rolex trên cổ tay, 17: 03.

Tô Lương Mặc ngắt điện thoại, vẻ mặt anh vô cùng nghiêm nghị, anh vừa lên xe liền ra lệnh cho tài xế: “Đến khu công nghiệp Đồng Xuyên, nhanh lên!”

Lục Trầm vốn lúc nào cũng cười cười nói nói, nhưng bây giờ cũng trở nên vô cùng nghiêm nghị. Đương nhiên hai người đàn ông đều cảm nhận được chuyện này không đơn giản.

“Đi nhanh nữa đi” Giọng nói trâm thấp từ ghế sau truyền đến, lòng bàn tay tài xế đổ mồ hôi hột, trên trán cũng toàn mồ hôi hột, tài xế lắp bắp nói: “Boss, nhanh nữa là sẽ quá tốc độ đấy”

Gương mặt u ám của người đàn ông ngồi ghế sau lạnh lùng nhìn tài xế, tài xế vội vàng giậm chân ga, ô tô phi như bay.

Lúc anh đến khu công nghiệp Đồng Xuyên đã là 17: 58, xe còn chưa dừng hẳn, anh đã mang theo vẻ mặt u ám mở cửa xe, nhanh chóng nhảy xuống xe.

Từ khi còn đang ở trên xe, Lục Trầm đã điều động 20 vệ sĩ ở xung quanh đây đến. Bây giờ gần như các vệ sĩ được điều động đã đến khu công nghiệp Đồng Xuyên rồi.

Nhìn quanh một vòng, khu công nghiệp này vô cùng bẩn thỉu hoang tàn, các bức tường đều có một chữ “Đập” lớn màu đỏ.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 369


Chương 369

Tô Lương Mặc đi đầu, đôi giày da thủ công Italy dưới chân đi đi lại lại khắp khu công nghiệp cũ bẩn. Người đàn ông đi đầu mặc bộ vest được cắt may vừa thân, làm lộ ra từng đường cong, từng nét thẳng tắp trên cơ thể, không làm mất đi khí phách trên người. Lục Trầm đi bên cạnh, gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị, cũng mặc quần áo vest giày da, phía sau là mười vệ sĩ áo đen trong tư thế sẵn sàng đón địch.

Mười vệ sĩ được phái đi thăm dò xung quanh, rất nhanh đã quay lại, hai người đến báo cáo: “Nhà kho số 9 đi thẳng phía trước.”

“Được, đi!”

“Boss, phát hiện cô Ôn bị thương trong nhà kho số 8” Hai người khác lại đến báo cáo.

Ánh mắt Tô Lương Mặc lạnh lẽo: “Hai người đưa Ôn Tình Noãn đến bệnh viện”

“Nhưng, nhưng cô Ôn bị rạch mặt, tâm trạng đang vô cùng kích động”

Tô Lương Mặc đã dẫn 18 người khác đi xa rồi.

Thẩm Minh Viễn cũng đưa Lương Tiểu Ý đến đây.

“Đây là đâu?” Cô hoang mang hỏi.

“Nhà kho số 9 khu công nghiệp Đồng Xuyên. Lúc trước bảo cô đến thì cô không đến, nên tôi chỉ đành đích thân mời cô đến” Thẩm Minh Viễn cúi xuống phía trước người Lương Tiểu Ý. Cô bị hắn ta trói hai chân hai tay vào một cái bàn bằng kim loại. Thẩm Minh Viễn cúi người xuống, nhanh chóng năm chặt tóc của Lương Tiểu Ý, hung dữ giật mạnh một cái, khiến nửa thân trên của cô bật lên, sau đó hắn ta lại quay lại vẻ mặt lịch sự, đôi mắt nhã nhặn toát ra vẻ hung ác: “Nói! Cô đưa Tình Noãn đi đâu rồi?”

“Tôi đã nói rồi, tôi không hề bắt cóc Ôn Tình Noãn, anh hỏi tôi bao nhiêu lần thì đáp án vẫn chỉ có một mà thôi!” Lương Tiểu Ý hung hăng trừng mắt nhìn Thẩm Minh Viễn: “Thả tôi ra đi, nếu như Tô Lương Mặc biết anh bắt cóc tôi, anh ấy sẽ không tha cho anh đâu”

Trong lúc nguy hiểm, Lương Tiểu Ý không ngại lấy Tô Lương Mặc ra làm bùa hộ mệnh, chỉ cần dọa được Thẩm Minh Viễn, khiến hắn ta kiêng dè không dám tùy tiện làm hại cô là được.

Nhưng cô không ngờ được là, Thẩm Minh Viễn đã say mê Ôn Tình Noãn đến độ không còn thuốc chữa nữa rồi.

Khóe miệng Thẩm Minh Viễn nhếch xuống hung ác, vẻ ngoài lịch sự và cặp kính thư sinh không thể che được ánh mắt dữ tợn phía sau. Thẩm Minh Viễn hung hăng tát cô một cái “Chát”, cái tát khiến đầu óc cô quay mòng mòng.

Giọng nói tàn nhãn của Thẩm Minh Viễn vang lên bên tai cô: “Lương Tiểu Ý, nếu để Tô Lương Mặc biết cô bị nhiều đàn ông cưỡng h**p như thế này thì sẽ thế nào nhỉ, anh ta có còn cần bông hoa tàn úa như cô không? Chỉ sợ đến đứa bé trong bụng cô cũng sẽ chết cùng cô đấy nhỉ?”

Lương Tiểu Ý không dám tin vào những gì cô nghe thấy, đến hô hấp cũng trở nên vô cùng khó khăn.

Cô mở trừng to mắt nhìn Thẩm Minh Viễn: “Sao anh biết chuyện tôi có thai?”

“Ha ha ha, Tô Lương Mặc biết cô có thai, đương nhiên Tình Noãn cũng sẽ biết. Tôi biết chuyện cô có thai thì có gì kì lạ sao?” Tay Thẩm Minh Viễn bỗng nhiên chạm vào vùng bụng đã hơi nhô lên của Lương Tiểu Ý. Sắc mặt cô bỗng chốc trở nên trắng bệch: “Đừng làm hại con tôi!”

Tay Thẩm Minh Viễn hất áo của Lương Tiểu Ý lên, làm lộ vùng bụng của cô ra. Mặt cô trắng bệch không còn một giọt máu, cô run rẩy trốn tránh, tức giận mắng hắn ta: “Thẩm Minh Viễn! Anh không phải con người! Anh cũng là bác sĩ, anh cũng có con. Sao anh lại có thể làm ra chuyện như thế này chứ. Sao anh có thể ra tay với đứa bé chứ! Thẩm Minh Viễn, anh tránh ra, tránh xa tôi ra”

Thẩm Minh Viễn ngây người, không phải vì những lời Lương Tiểu Ý nói, mà vì vết sẹo trên người cô… Những vết dao đan chéo vào nhau, còn cả vết sẹo bị đầu lọc thuốc lá làm bỏng, khiến Thẩm Minh Viễn vô thức có những ý nghĩ siêu vẹo.

Hắn ta khinh bỉ cười lạnh, ác độc mỉa mai cô: “Tôi còn nghĩ cô là người thủ thân trong sạch cơ, hóa ra cũng chỉ là loại con gái bừa bãi. Những vết sẹo này của cô có từ lúc ở Mỹ à?”

Lương Tiểu Ý mặt trắng bệch nghe những lời vu cáo của Thẩm Minh Viễn, cô ngang ngạnh, quật cường không lên tiếng, chỉ trừng mắt nhìn Thẩm Minh Viễn: “Không liên quan gì đến anh” Một ý nghĩ bỗng nhiên xẹt qua đầu cô, cô mở trừng mắt, hoảng sợ nói: “Thẩm Minh Viễn! Có phải không hề có vụ bắt cóc nào không? Tất cả đều là vở kịch của anh và Ôn Tình Noãn?”

Thẩm Minh Viễn cười cợt chế nhạo, không nói gì nhưng ý tứ đã biểu lộ hết qua nụ cười.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 370


Chương 370

Lương Tiểu Ý hiểu rồi… Cô tự cười nhạo bản thân một tiếng. Cô rất ít khi nói lời tục tíu, nhưng hôm nay, trong lúc nguy hiểm, cô lại nói ra: năm xưa đúng là có mắt như mù mài Lại coi chó là người, đối xử với cô ta tốt như thế! Đúng là loại lòng lang dạ sói!”

“Chát!”

Lương Tiểu Ý vừa nói xong, liền bị Thẩm Minh Viễn hung ác giáng cho một cái bạt tai, khiến cô choáng váng. Hắn ta hung dữ quát lớn: “Đồ đàn bà đê tiện như cô là cái thá gì? Cô có tư cách gì mà mắng chửi Tình Noãn? Cô đến tư cách nâng giày cho Tình Noãn cũng không xứng!”

Sắc mặt Thẩm Minh Viễn thay đổi, hắn ta nham hiểm nhìn Lương Tiểu Ý: “Không phải còn có một nghiệt chủng trong bụng cô sao? Không biết nếu như Tổng giám đốc Tô biết hạt giống của mình bị thứ bẩn thỉu của người đàn ông khác chọc vào, thì anh ta có còn cần đứa con này nữa không nhỉ?”

“Anh muốn làm cái gì?” Bấy giờ Lương Tiểu Ý mới nhận ra điều gì đó không đúng: “Thẩm Minh Viễn! Như thế là phạm pháp đấy!”

“Ha ha, phạm pháp? Năm xưa cô đã thử rồi, bây giờ lại nếm lại một lần, thế nào?”

“AI” Lương Tiểu Ý sợ hãi né tránh, nhưng cô đang bị trói chặt, “xoẹt” một tiếng, áo khoác ngoài của cô bị xé rách, tiếng vải rách vang lên trong nhà kho trống vắng, giống như tiếng nhạc báo hiệu đến giờ ác ma đi săn.

“Thả tôi ra! AI Đừng có động vào tôi!” Áo khoác ngoài của cô bị xé vụn nát.

“Xoẹt” một tiếng nữa, phần vai trái áo sơ mi của cô bị xé rách… Gió lạnh lùa vào phần da bị lộ ra ngoài khiến cô nổi da gà.

Sợ hãi, tuyệt vọng…

“Thẩm Minh Viễn, đồ súc sinh, Đ* c*m th*! Anh không chết yên ổn được đâu, tôi nguyền rủa anh không thể chết yên ổn!” Lương Tiểu Ý kêu thất thanh, tiếng vang vọng lại trong nhà kho trống trải.

“AI Đừng động vào tôi!”

Một kẻ tóc vàng giơ tay năm chặt cái đầu đang không ngừng lảng tránh của Lương Tiểu Ý, một tên mập bên cạnh cười đê tiện giơ tay ra, đặt lên ngực Lương Tiểu Ý.

“Hì, con bé này nhìn thì bình thường mà ngực to phết đấy.

Sờ thích lắm” Một tên tóc xanh nói.

Một tên côn đồ khác để tóc dài, tự nhận tiêu sái hất hất tóc mái siêu dài: “Thật à? Để tôi thử xem”

“Qe…” Những đôi tay sờ mó khắp người cô, khiến cô buồn nôn.

Tô Lương Mặc, Tô Lương Mặc… Không! Gọi tên anh không hề có tác dụng! Từ những năm trước đã không có tác dụng rồi!

Savvy… Savvy chết rồi…

Đôi mắt Lương Tiểu Ý bắt đầu buông lơi.

“Không xong rồi! Đại ca!” Tên tóc vàng năm chặt cằm Lương Tiểu Ý: “Con bé này định cắn lưỡi tự tử”

Tên tóc dài cúi đầu nhìn, máu tươi đang từ từ chảy ra từ khóe môi Lương Tiểu Ý. Hắn ta hung hăng giáng cho Tiểu Ý một cái bạt tai: “Con mẹ nó! Con bé chết tiệt này! Dám tự tử!

Hại ông đây không lấy được tiền!”

Tên tóc xanh bên cạnh thấy vậy liền giơ tay ra lột áo của Lương Tiểu Ý.. Bỗng nhiên Lương Tiểu Ý có cảm giác, dường như cô đang quay trở lại con hẻm nhỏ năm xưa. Cô giãy dụa, cô gào thét, cô coi thường cái chết, cô liều chết vật lộn, nhưng lần này không có Đại Bàn Thẩm Quân Hoa đứng bên cạnh, mặc dù cô ấy sợ chết khiếp nhưng vẫn lén lút đưa cho cô một con dao cứu mạng.

Sự tuyệt vọng ngưng đọng khiến bầu không khí trở nên nghẹt thở, khiến làn gió vốn tự do bay nhảy cũng trở nên đông cứng. Cái chết cũng trở thành một sự tuyệt vọng… Đôi mắt trong veo của Lương Tiểu Ý dần trở thành một mảng mờ đục.

“Không đúng! Đại ca, con bé chết tiệt này có gì đó không đúng” Tên tóc vàng kinh ngạc nói.

“Chát” một tiếng, tên tóc dài trở tay giáng cho tên tóc vàng một cái bạt tai, quát lớn: “Mẹ mày, ồn ào cái gì!”

“Đại ca, thực sự không bình thường! Cô ta chảy máu mũi…”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 371


Chương 371

“Con mẹ nó! Chỉ là chảy máu mũi thôi, có gì mà kinh ngạc!”

“Không phải! Đại ca, máu của cô ta không ngừng chảy!”

“Đúng rồi! Đại ca, con bé này chảy nhiều máu quá!” Tên tóc xanh bên cạnh cũng bắt đầu kêu la.

Tên tóc mái dài nhìn kí lại, hắn ta hít vào một hơi lạnh, máu mũi của cô chảy ra nhuộm đỏ cả cái áo trắng hoa sen của cô, hơn nữa máu mũi của cô cứ chảy mãi không có dấu hiệu ngừng lại.

“Ý! Con mẹ nó! Có khi nào nó bị bệnh gì không?” Tên côn đồ tóc mái dài quay đầu lại giận dữ hét lớn với Thẩm Minh Viễn: “Con mẹ nó, có khi nào con bé này bị bệnh gì không, tội cưỡng h**p với tội giết người không giống nhau đâu!”

Thẩm Minh Viễn cũng chau mày nhìn Lương Tiểu Ý, đúng lúc này Lương Tiểu Ý cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt mông lung của cô chạm phải ánh mắt của Thẩm Minh Viễn, hắn ta bỗng nhiên run rẩy, mở trừng mắt nhìn… Cô đang cười.

Mặt Lương Tiểu Ý trắng bệch, khóe môi cô run rẩy, mệt mỏi nhếch lên một nụ cười. Cô đang cười, nhưng không phải nụ cười trong sáng khi xưa. Là hận! Là nguyền rủa! Là báo thù!

Thẩm Minh Viễn và Lương Tiểu Ý từng là bạn học, trước giờ hắn ta chưa từng nhìn thấy một Lương Tiểu Ý tràn đầy thù hận như thế. Trong ấn tượng của hắn ta, Lương Tiểu Ý chính là người hầu Ôn Tình Noãn, một ngọn cỏ dại lúc nào cũng đi theo một Ôn Tình Noãn rực rỡ ánh hào quang, lúc nào cũng chỉ làm nền cho Ôn Tình Noãn. Mà cái nền này, khiến người ta có cảm giác gần như cô không hề tồn tại, chưa từng thấy cô đỏ mặt với ai, cũng chưa từng thấy cô nổi giận với ai.

Lúc trước trong lớp có không ít người cảm thấy Lương Tiểu Ý dễ bắt nạt, vì thế liền bắt nạt cô. Mỗi lần như thế Lương Tiểu Ý chỉ mỉm cười bỏ qua. Thẩm Minh Viễn không thể chấp nhận được là, một Lương Tiểu Ý luôn nhãn nhục chịu đựng, chỉ nói lời hay ý đẹp như vậy, bỗng nhiên lại nhìn hắn ta đầy tức giận và thù hận như thế… Ánh mắt của cô, khiến hắn ta cảm giác bản thân mình là một kẻ bẩn thỉu, khiến hắn ta nhìn thấy phần xấu xí trong trái tim mình. Một khoảnh khắc nào đó, Thẩm Minh Viễn không dám nhìn thẳng vào mắt Lương Tiểu Ý.

Lương Tiểu Ý hận!

Cô hận suy nghĩ “đối xử lương thiện với mọi người” của mình, cô hận bản thân quá dễ dàng tha thứ cho kẻ không nên được tha thứ! Cô càng hận bản thân bất lực, không thể làm gì!

Con của cô!

“Khụ khụ…” Lương Tiểu Ý muốn nói gì đó, nhưng lại bị sặc máu trong miệng, khiến cô ho sù sụ.

Tô Lương Mặc xuất hiện, đập vào mắt anh là cảnh tượng khiến anh chấn động.

Người phụ nữ của anh, người phụ nữ mà cho dù có tức giận anh cũng chỉ độc mồm độc miệng nói cô mấy câu chứ chưa bao giờ động tay động chân với cô, nhưng bây giờ lại đang bị một đám côn đồ trói trên một cái bàn kim loại bẩn thỉul Máu trên người cô nhuộm đỏ mắt Tô Lương Mặc, đồng thời cũng khiến lý trí của anh trôi sạch!

Người đàn ông một thân áo vest giày da, cao lớn mạnh mẽ, ngạo mạn tuấn tú, tơ máu nổi lên trong tròng mắt anh, cảnh tượng trước mặt nhanh chóng in hẳn lên đôi mắt anh.

Bỗng chốc mắt anh đỏ lừ!

Lục Trầm nhận ra sự thay đổi của Tô Lương Mặc, tay anh †a huơ huợ, ra lệnh cho đám vệ sĩ phía sau: “Nhanh! Nhanh đi cứu phu nhân!”

Lục Trầm vừa dứt lời, một bóng người nhanh chóng chạy vòng qua người anh ta, mang theo một trận gió lạnh. Lục Trâm ngạc nhiên, Tô Lương Mặc đã nhanh như một cơn gió chạy về phía Lương Tiếu Ý, còn nhanh hơn cả đám vệ sĩ kia.

Mấy tên côn đồ kia nào đã bao giờ được nhìn thấy ai có khí thế như thế này, gần hai mươi vệ sĩ, ai cũng mặc áo vest đen, đi giày da đen. Nếu không phải bọn họ ở trong hoàn cảnh này, bọn họ còn nghĩ đây là bộ phim bom tấn của Hollywood nữa.

Mấy tên côn đồ còn chưa kịp ra tay đã ngay lập tức bị khống chế, tên nào cũng mặt mũi bầm dập nằm bò dưới đất kêu gào.

Khoảnh khắc Thẩm Minh Viễn nhìn thấy Tô Lương Mặc, mặt hắn ta cắt không còn một giọt máu… Sao Tô Lương Mặc lại đến đây?

Câu hỏi này lấp kín đầu óc hắn ta, hắn ta muốn bỏ chạy, nhưng giây tiếp theo đã bị Lục Trầm đạp cho một đạp, nằm bò xuống đất.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 372


Chương 372

Lục Trầm nhìn có vẻ như lúc nào cũng đùa giỡn, bất cần đời, nhưng anh ta làm việc vô cùng quyết đoán lạnh lùng. Anh ta nhẹ nhàng giải quyết xong hiện trường, vỗ vỗ tay phủi lớp bụi trên áo, quay đầu nhìn sang một bên khác.

Giây tiếp theo, đập vào mắt anh ta là một cảnh tượng chưa từng xảy ra, anh ta mở trừng mắt nhìn.

Đó có còn là Tô Lương Mặc nổi tiếng lạnh lùng tàn nhãn không?

Đó có còn là con cá sấu lớn lạnh lùng trầm tĩnh của giới thương trường không?

Đó có còn là kẻ nắm quyền thủ đoạn tàn nhẫn, hành sự kỳ lạ, lạnh lùng của nhà họ Tô không?

Ngay lập tức, Lục Trầm như một mũi tên phi ngay đến bên cạnh Tô Lương Mặc, anh ta giơ tay giữ chặt cổ tay của Tô Lương Mặc: “Cậu đang làm cái gì thế!” Lục Trầm hổn hển gào lên giận dữ!

Lục Trầm mạnh mẽ kéo cổ tay của Tô Lương Mặc ra khỏi khóe miệng của Lương Tiểu Ý, anh ta giống như lên cơn điên quát lớn: “Con mẹ nó! Tô Lương Mặc, cậu tỉnh táo một chút đi!

Lương Tiểu Ý cần phải cấp cứu! Chứ không phải uống máu của cậu!”

Nhưng Tô Lương Mặc giống như không nghe thấy gì cả, anh đưa cổ tay không còn chảy máu của mình lên miệng, anh cắn mạnh một cái, căn rách lớp da ở cổ tay, anh đưa cổ tay đầy máu đến bên khóe miệng của cô.

Áo khoác vest của Tô Lương Mặc đắp trên người Lương Tiểu Ý, che đi phần da thịt bị lộ ra ngoài.

Mặt Lương Tiểu Ý trắng bệch, miệng cô nếm thấy mùi máu tanh, máu của anh, máu của cô, hòa vào nhau, cùng chảy xuống họng, xuống thực quản, xuống dạ dày của cô.

Cô biết cô đang bị chảy máu, đầu óc cô vẫn đang vô cùng tỉnh táo, cô hiểu lý do tại sao. Kỳ lạ… Rõ ràng cô đang chảy máu, nhưng đầu óc cô lại vô cùng tỉnh táo. Cô cảm nhận được máu từ cổ tay anh, đi theo động mạch, xuôi theo da thịt, đi vào cổ họng, thực quản và dạ dày của cô. Còn cô… lại không muốn từ chối.

Tô Lương Mặc không tỉnh táo, nhưng cô thì lại rất tỉnh táo.

Cô bây giờ cần được đưa đi bệnh viện, cần được truyền máu cấp cứu giống như lần trước.

Cô biết người đàn ông này bây giờ đã mất hết lý trí, cô hiểu anh làm như thế này không hề giúp ích gì cho cô hết, nhưng cô lại không muốn từ chối… Bởi vì, cô hiểu vì sao anh lại làm như thế.

Nếu như đây là tấm chân tình hiếm hoi của anh, vậy thì làm sao cô có thể từ chối được chứ, làm sao cô nỡ từ chối chứ?

“Con mẹ nó! Con mẹ nó! Con mẹ nó!” Lục Trầm phát điên, anh ta nắm chặt hai bả vai của Tô Lương Mặc, ra sức lắc lắc: “Cậu tỉnh táo lại đi! Lương mập bây giờ cần được đưa đi cấp cứu!”

Nhưng trong mắt Tô Lương Mặc chỉ còn lại hình ảnh Lương Tiểu Ý toàn thân đây máu, anh vô cùng hoang mang lo sợ, anh đẩy Lục Trầm ra: “Cút đi! Cậu không thấy cô ấy đang chảy máu à? Cô ấy đang chảy máu! Tớ không cầm máu được cho cô ấy, làm thế nào cũng không thể cầm máu được cho cô ấy! Tớ dùng tay bịt mũi cô ấy thì máu lại chảy từ miệng ra. Tớ bịt chặt mũi và miệng của cô ấy thì máu lại trào qua kẽ tay! Tớ không thể cầm máu được cho cô ấy!” Tô Lương Mặc phát điên, mắt anh đỏ lừ, trong đôi mắt ấy làm gì còn sự lạnh lùng lúc trước nữa, tất cả sự lạnh lùng ấy đã bị nỗi sợ mất đi Lương Tiểu Ý thay thế rồi.

“…” Lục Trầm loạng choạng, ngã bệt mông xuống đất, anh †a hoảng sợ nhìn người bạn thân đang phát điên, mất đi lý trí.

“Tớ không cầm được máu. Vậy thì cô ấy chảy mất bao nhiêu máu, tớ bù lại cho cô ấy! Không thể để cô ấy xảy ra chuyện được!”

Lục Trầm chống tay xuống đất đứng dậy, anh ta nhìn thấy trên cái bàn bên cạnh có mấy chai nước khoáng và ít đồ ăn Thẩm Minh Viễn và mấy tên côn đồ để lại. Anh ta bước nhanh đến cạnh cái bàn, cầm một chai nước khoáng, sau đó lại bước nhanh đến đẳng sau Tô Lương Mặc. Anh ta mở nắp chai, cả chai nước đổ thẳng lên đầu Tô Lương Mặc. “Ào” một tiếng, Tô Lương Mặc quay đầu lại, mắt đỏ lừ nhìn Lục Trâm, anh gào lên: “Con mẹ nó! Cậu điên à?”

Lục Trầm bình tính vứt chai nước khoáng trong tay xuống đất: “Không phải tớ điên, mà là cậu điên rt nh ta bĩu môi: “Lương mập bây giờ cần được đưa đi cấp cứu, cô ấy uống vào một bụng máu, máu sẽ bài tiết qua đường tiêu hóa mà thôi.

Cô ấy cần được truyền máu”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 373


Chương 373

Tô Lương Mặc bị nước lạnh dội thẳng từ trên đầu xuống, đầu óc nóng nảy mơ hồ của anh đã tỉnh táo hơn rồi, nghe xong những lời Lục Trầm nói, anh hoàn toàn tỉnh táo. Tô Lương Mặc rùng mình một cái, sau đó đứng thẳng dậy, sau đó cúi người ôm Lương Tiểu Ý lên, đi ra bên ngoài!

Anh tỉnh táo lại rồi!

Lúc đi qua người Lục Trầm, Tô Lương Mặc như có như không nói một câu: “Cảm ơn cậu. Chỗ này giao lại cho cậu.”

“Ừm”

Lương Tiểu Ý biết, cô bị virus NE gây chảy máu, nguy hiểm nhất chính là mất quá nhiều máu dẫn đến bị choáng. So với lần đầu tiên cô bị chảy máu, lần này chỉ là chuyện nhỏ. Hôm nay nhìn thì có vẻ nguy hiểm nhưng cô hiểu, thực ra chỉ là nhìn có vẻ mà thôi. Nhưng biểu hiện của anh hôm nay, anh đang lo lắng cho cô sao?… Không! Không thể nào! Lương Tiểu Ý, mày đừng ngây thơ nữa! Đây chẳng qua chỉ là một trò chơi khác của anh ta mà thôi! Anh ta muốn làm cho mày cảm thấy nhục nhã thôi, Lương Tiểu Ý!

Trái tim kích động của Lương Tiểu Ý dần trở nên bình lặng lại, giếng cạn không có sóng, trái tim cô không còn vì hành động của anh hôm nay mà xao động nữa.

Ha… Người đàn ông giờ phút này đang ôm cô, anh đã từng tàn nhẫn đến mức dùng cả thuật thôi miên lên cơ thể mình, trên thế giới này làm gì còn chuyện gì anh không dám làm chứ? Chỉ vì muốn dạy dỗ cô, anh không từ thủ đoạn nào hết.

Ai biết được có phải anh lại thôi miên mình rồi không chứ?

Tô Lương Mặc ôm Lương Tiểu Ý nhanh chóng chạy ra ngoài, nhưng lại đâm vào một người nào đó ở cửa.

“Bo, Boss, cô Ôn đang vô cùng kích động, cô ấy nghe nói anh đang ở đây liền kiên quyết muốn gặp anh” Một vệ sĩ áo đen khó xử.

“Cút!” Tô Lương Mặc chau mày, bây giờ trong mắt anh chỉ có người phụ nữ anh đang ôm trong lòng mà thôi.

“Lương Mặc…” Một giọng nói dịu dàng kèm theo tiếng nức nở vang lên. Tô Lương Mặc chau mày dừng chân lại, Lương Tiểu Ý nghe thấy giọng nói của Ôn Tình Noãn, cô đột nhiên giống như con nhím xù lông, cả người rơi vào trạng thái phòng bị.

Khóe miệng cô nhếch lên thành nụ cười lạnh… Cô đã nói mà, hóa ra, người đàn ông này đến cứu Ôn Tình Noãn, cứu cô chỉ là tình cờ mà thôi.

“Lương Mặc, làm thế nào bây giờ, mặt của em bị rạch rồi”

Ôn Tình Noãn đẩy một vệ sĩ ra, khóc lóc chạy đến trước mặt Tô Lương Mặc. Cô ta nhìn thấy Lương Tiểu Ý cả người đầy máu, ánh mắt liền trở nên vô cùng thù hận, cô ta giơ tay chỉ Lương Tiểu Ý, tố cáo với Tô Lương Mặc: “Lương Mặc! Chính là cô ta! Chính là đồ đàn bà đê tiện này! Là cô ta đã hủy đi nhan sắc của em! Lương Mặc! Anh phải báo thù cho eml”

Lương Tiểu Ý sờ sờ mũi, máu tươi đã ngừng chảy. Nghe thấy những lời Ôn Tình Noãn nói, oán hận lại dâng trào khắp người cô.

Cô kiên quyết đẩy vai của Tô Lương Mặc ra, định nhảy xuống khỏi vòng tay anh. Thấy vậy, cánh tay vững chắc của anh giữ chặt eo cô, lạnh lùng nói: “Đừng động đậy. Chúng ta đi bệnh viện: “Không!” Lương Tiểu Ý nói tràn ngập oán hận, cô nhìn chăm chäm Ôn Tình Noãn, kiên quyết đẩy cánh tay Tô Lương Mặc ra, giọng nói cô sắc lẹm vô cùng đáng sợ: “Anh thả tôi xuống, tôi phải nói chuyện với cô ta. Nếu không tôi sẽ không đến bệnh viện với anh”

“Nghe lời!” Sắc mặt Tô Lương Mặc trầm xuống.

“Tôi không nghe!” Lương Tiểu Ý còn kiên quyết hơn anh.

Cô quá tùy hứng rồi! … Đôi mắt đen sẫm của anh nhìn chằm chằm cô gái trong lòng. Cuối cùng anh hừ lạnh một tiếng, đặt cô xuống, hai chân cô chạm đất, cánh tay vững chắc của người đàn ông phía sau đặt ở eo cô, sợ cô ngã. “Một phút” Anh giới hạn thời gian cho cô.

Lương Tiểu Ý gật đầu: “Đủ rồi” Cô đi đến trước mặt Ôn Tình Noãn: “Cô nói tôi rạch mặt cô?”

Đôi mắt to tròn của Ôn Tình Noãn cũng tràn đầy oán hận: “Đồ đàn bà đê tiện này! Chính là mày đã rạch mặt tao!”

Lương Tiểu Ý nhanh tay nhanh mắt, cô liếc thấy vệ sĩ đứng bên cạnh có một con dao găm gài ở hông, cô liền cướp lấy, “xoẹt xoẹt” hai tiếng, cô lưu lại hai vết dao trên mặt Ôn Tình Noãn.

“A!” Ôn Tình Noãn đau đớn kêu thất thanh, khóe môi cô ta run run, ánh mắt căm hận nhìn chằm chằm Lương Tiểu Ý: “Đồ đàn bà độc ác! Cô dám rạch mặt tôi trước mặt Lương Mặc à!”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 374


Chương 374

Từ lúc Ôn Tình Noãn xuất hiện, ánh mắt của Thẩm Minh Viễn nhìn cô ta chằm chằm, bây giờ lại nhìn thấy cô ta bị thương, hắn ta đau đớn tâm can mắng chửi Lương Tiểu Ý là đồ tiện nhân, liền bị Lục Trầm đạp cho một đạp vào xương bả vai.

Khóe môi Lương Tiểu Ý nhếch lên một nụ cười lạnh, nhưng đáy mắt cô lại vô cùng đau thương.

“Hai lần! Ôn Tình Noãn! Hai lần rồi!” Ánh mắt Lương Tiểu Ý vô cùng căm phẫn, môi cô trắng bệch, mặt cắt không còn một giọt máu. Cô nhìn chăm chăm Ôn Tình Noãn đang đau đớn cong người ôm mặt: “Ôn Tình Noãn! Hai lần rồi! Hai lần rồi đấy! Lần năm lớp 11, là vì cô. Bao nhiêu năm trôi qua, không ngờ lần này vẫn là vì cô! Làm người… sao có thể độc ác như thế chứ?”

Lương Tiểu Ý nói, bi thương trong ánh mắt cô muốn giấu Cô đau không? Tôi còn đau cũng không thể giấu được nữa: đớn hơn cô nhiều lần! Cô nói tôi rạch mặt cô, chuyện tôi chưa từng làm nhưng cô lại đến vu cáo n¡ làm” Cô cười lạnh, cô đang run rẩy: “Vậy được! Cô nói tôi rạch mặt cô, cô đã nói vậy thì tôi sẽ chịu cái tội danh này!”

Ánh mắt cô tràn ngập oán hận, không thể ngừng lại được.

Ôn Tình Noãn nhìn cô, Thẩm Minh Viễn nhìn cô, Lục Trầm nhìn cô, Tô Lương Mặc cũng nhìn cô, tất cả mọi người đều đang nhìn cô!

Tất cả mọi người đều đang sững sờ!

Hô hấp của Tô Lương Mặc dường như đông cứng lại!

Anh nhìn cô, bóng lưng cao ngạo hơi cúi xuống, cả người cô toàn máu, cô nở nụ cười thê lương: “Ôn Tình Noãn, tôi muốn đưa cô xuống địa ngục!”

Ôn Tình Noãn bị nụ cười thê lương của Lương Tiểu Ý làm cho sợ hãi. Đây không phải Lương Tiểu Ý mà cô ta biết, không phải!

Lương Tiểu Ý là người vô cùng yếu đuối, để mặc người khác bắt nạt mà không hề đáp trả, là kẻ lương thiện đến mức mù quáng! Chắc chắn bộ dạng như con quỷ vừa ra khỏi địa ngục này không phải là Lương Tiểu Ý!

Lương Tiểu Ý vừa nói xong, cả người cô liền lao về phía trước.

Lương Tiểu Ý nhìn Ôn Tình Noãn, hai mắt cô nhìn chẳm chằm cô ta không chớp mắt, ánh mắt toàn là oán hận, cô không quan tâm cái gì nữa! Không quan tâm cái gì nữa! Bây giờ cô chỉ muốn giết người phụ nữ này!

“Tôi giết cô!”

“AI Lương Mặc, cứu eml”

Có lẽ do quá kích động nên mũi cô vừa ngưng chảy máu, bây giờ lại máu lại bắt đầu trào ra.

Lương Tiểu Ý đang chảy máu, nhưng cô đã quyết tâm phải g**t ch*t Ôn Tình Noãn, vì thế cô ghì chặt cổ Ôn Tình Noãn, máu mũi cô chảy xuống mặt cô ta, chảy khắp mặt cô ta!

Lương Tiểu Ý hận Ôn Tình Noãn, hận đến mức mất hết lí trí rồi.

Ôn Tình Noãn ép Lương Tiểu Ý trở thành kẻ điên rồi, cô xem thường cái chết, dù có chết cô cũng phải lôi Ôn Tình Noãn xuống địa ngục cùng.

Lương Tiểu Ý hận Ôn Tình Noãn đến mức cô tạm thời quên mất sự tồn tại của đứa con trong con, quên mất cả tính mạng của cô, cô chỉ muốn lôi Ôn Tình Noãn xuống địa ngục cùng cô!

Mặt Tô Lương Mặc biến sắc, anh nhanh chóng giữ chặt Lương Tiểu Ý, ôm cô ra ngoài. Lúc nãy anh đồng ý cho cô một phút nói chuyện với Ôn Tình Noãn là vì anh thấy máu mũi của cô đã ngừng chảy, hơn nữa thái độ của cô vô cùng kiên quyết, anh không muốn để cô mang theo tức giận đi đến bệnh viện.

Nhưng bây giờ nhìn thấy cô lại bắt đâu chảy máu, anh vô cùng hoảng sợ, anh không dám lãng phí thêm một phút giây nào nữa!

Anh sai rồi! Lẽ ra từ khi bắt đầu anh phải cho người đánh ngất Ôn Tình Noãn, sau đó đưa cô ta đến bệnh viện.

Tô Lương Mặc ôm Lương Tiểu Ý chạy ra ngoài, nhưng Lương Tiểu Ý đã mất hết lí trí rồi: “Anh thả tôi ra, bây giờ tôi phải đánh chết cô ta!” Cô giấy dụa, máu mũi cô chảy xuống nhuộm đỏ cái áo sơ mi trắng của anh.

Đôi mắt của Tô Lương Mặc tối sầm, bước chân của anh dừng lại, anh quay người, nháy mắt đã đi đến bên cạnh Ôn Tình Noãn.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 375


Chương 375

“Lương Mặc…” Nhìn thấy Tô Lương Mặc đi về phía mình, trái tim của Ôn Tình Noãn lại bắt đầu nhen nhóm hi vọng, cô ta dịu dàng gọi một tiếng, giọng nói tủi thân còn chưa kịp nói ra uất ức trong lòng, giây tiếp theo…

Một tiếng “cạch” giòn giã vang lên, cùng với đó là tiếng hét chói tai của một người phụ nữ vang lên trong mọi ngóc ngách của nhà kho trống trải, đập thẳng vào tai mỗi người đang có mặt ở đây.

“Tay của tôi!” Tiếng một người phụ nữ gào thét thê lương, khiến người nghe không rét mà run.

Đôi mắt hẹp dài của Tô Lương Mặc tối sâm, nhìn lướt qua mặt Ôn Tình Noãn, giọng nói trầm trâm của anh vang lên bên tai Lương Tiểu Ý: “Bây giờ em đã hết giận chưa? Hết giận rồi thì đến bệnh viện cùng tôi.”

Giọng anh vô cùng thản nhiên, khiến Lương Tiểu Ý đang kích động đến mất đi lý trí bỗng nhiên run rẩy, cô mở trừng mắt… Tô Lương Mặc vừa bẻ gãy tay của Ôn Tình Noãn?

Sao, sao có thể như thế chứ?

Anh chạy đi nhanh như gió, dùng tốc độ chạy nước rút 100m chạy vào trong xe ôtô.

“Lái xe đi! Bệnh viện nhân dân số 1!” Giọng nói lạnh lùng quyết đoán vang lên. Sau đó anh nhanh chóng rút điện thoại ra: “Bệnh viện nhân dân số 1! Đến nhanh!”

Nói xong anh ngắt điện thoại luôn, Hứa Thần Nhất nghe xong điện thoại mà không hiểu gì cả, nhưng giây tiếp theo anh †a ngay lập tức cầm chìa khóa xe lên, nhanh chóng chạy ra khỏi nhà.

Con mẹ nó! Rốt cuộc thì anh ta đã tạo nghiệp gì mà ngảy nào cũng chạy đến bệnh viện thế này!

“Tình hình của bệnh nhân đã ổn định” Bác sĩ nói.

Hứa Thần Nhất cởi chiếc áo blouse trắng xuống, lúc đưa áo cho cô y tá bên cạnh còn nháy mắt với người ta một cái, khiến cô y tá nhỏ đỏ bừng mặt.

Anh ta trêu chọc nói với Tô Lương Mặc: “Yên tâm đi, cô gái này mạng lớn, không dễ chết thế đâu”

Anh đỏ lừ mắt, quay sang quát lớn: “Im đi!”

Hứa Thần Nhất bị Tô Lương Mặc quát đến ngây ngốc, nhưng anh ta lại thấy Tô Lương Mặc giơ hai tay đến trước mặt anh ta nói: “Cậu nhìn đi, nó vẫn còn đang run.”

Hứa Thần Nhất nhìn theo ánh mắt của Tô Lương Mặc, ánh mắt của anh ta rơi xuống đôi bàn tay lộ rõ khớp xương của Tô Lương Mặc, bỗng nhiên anh ta trợn trừng mắt.

Một người chín chắn trâm ổn như Tô Lương Mặc cũng có lúc căng thẳng như thế này.

“Nó cứ run mãi, từ khi cô ấy xảy ra chuyện, từ khi tớ nhìn thấy cô ấy đầy máu nằm ở đó..” Tô Lương Mặc suy sụp, anh ngồi trên ghế bên cạnh giường bệnh của Lương Tiểu Ý. Anh xụi lơ ngồi trên ghế, giống như bị rút hết sức sống.

Bỗng nhiên anh ngẩng đầu lên, khuôn mặt anh tuấn vẫn luôn cao ngạo lúc này bỗng xẹt qua một tia cam chịu. Anh nói: “Thần Nhất, khoảnh khắc cô ấy xảy ra chuyện, tớ liền nghĩ, cho dù cả đời này tớ không thật lòng yêu cô ấy, nhưng tớ tình nguyện ở bên cô ấy cả phần đời còn lại. Không thể là ai khác hết, Ôn Tình Noãn không thể, ai cũng không thể”

Hứa Thần Nhất nắm chặt nắm tay, một lát sau, anh ta quyết tâm nói ra: “Lương Mặc, cậu nghe tớ nói này. Thực ra cậu không hề bị…” bị thôi miên, tất cả đều xuất phát từ trái tim cậu.

Nhưng tiếc là những lời này Hứa Thần Nhất không kịp nói ra.

Người đàn ông đang suy sụp kia giơ bàn tay thon dài vuốt mặt, lúc anh đứng dậy đã trở thành một người khác.

Bỗng chốc trên người anh tỏa ra thần sắc trưởng thành tự tin, khí thế mạnh mẽ lôi cuốn.

“Thẩm Minh Viễn! Thăng chó chết!” Đôi mắt hẹp dài của Tô Lương Mặc xẹt qua một tia lạnh lẽo, khác hoàn toàn với Tô Lương Mặc lúc nãy, anh rút điện thoại ra, giọng nói trầm thấp hỏi người trong điện thoại: “Đang ở đâu?”

Đầu dây bên kia, Lục Trầm một tay cầm điếu thuốc hút một hơi, một tay cầm điện thoại, đôi giày da bóng loáng đạp trên mặt Thẩm Minh Viễn: “Vẫn chỗ cũ, chưa đi đâu hết”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 376


Chương 376

“Biết rồi, chờ một lát” Ánh mắt anh bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo âm u, anh quả quyết ngắt điện thoại. Hứa Thần Nhất chau mày, anh ta đã đoán được Tô Lương Mặc định làm gì tiếp theo.

“Chỉ là một con sâu bọ thôi, cậu định đích thân ra tay à?

Có đáng không?”

Đôi mắt Tô Lương Mặc bỗng nhiên tối sầm, anh nheo mắt lại đầy nguy hiểm: “Bao nhiêu năm chưa đích thân ra tay rồi, sao? Cậu có hứng thú đến xem tớ nghiền nát con sâu bọ ấy không?” Anh nghiêng đầu, quay sang Hứa Thần Nhất nở nụ cười tà mị, chỉ có đôi mắt đen sãm vô cùng lạnh lẽo, điểm thêm một nét nguy hiểm trên gương mặt anh tuấn của anh.

Đây mới là Tô Lương Mặc!

Hô hấp của Hứa Thần Nhất bỗng nhiên trở nên khó khăn…

Bao nhiêu năm nay anh ta chưa gặp một Tô Lương Mặc như thế này rồi. Nhớ lại năm xưa, một Tô Lương Mặc như thế này hoành hành trong giới xã hội đen, không ai dám ngáng đường.

Là người nắm quyền lực của nhà họ Tô, cho dù thời thiếu niên thỉnh thoảng anh có bước vào con đường xã hội đen, sau đó đã quay trở lại thế giới trong sạch, nhưng thủ đoạn và khí thế tuyệt đối không vì thời gian trôi qua mà biến mất trên người anh.

Tô Lương Mặc! Tô Lương Mặc của nhà họ Tô!

Bỗng chốc anh như quay trở lại thời thiếu niên!

Tô Lương Mặc nghiêng đầu, mái tóc đen nhánh rủ xuống trán, khiến cái cổ cao nổi bật càng thêm quyến rũ, đồng thời khiến gương mặt anh tuấn càng thêm vẻ tà mị.

Hứa Thần Nhất nhếch lông mày, anh ta liếc nhìn Tô Lương Mặc, sau đó khóe môi mỏng nhếch lên, vẽ ra một nụ cười trên gương mặt nhã nhặn, giọng nói ngọt ngào như tiếng đàn violon bỗng nhiên vang lên trong phòng bệnh: “Đương nhiên, sao có thể bỏ qua màn kịch hay này được”

Hai người nhìn nhau cười.

“Đi bây giờ luôn à?” Hứa Thần Nhất cười hỏi.

Bước chân của Tô Lương Mặc ngừng lại, “Chờ đã” Anh quay người, cúi xuống, đặt một nụ hôn lên cái trán tròn xoe của người phụ nữ đang nằm không biết gì trên giường.

Hứa Thần Nhất ngước mắt nhìn trời… Người anh em của anh ta quá ngốc rồi, nếu như thế này vẫn không phải là “yêu”, thì thực sự anh ta không thể tưởng tượng ra cái gì mới gọi là “yêu” nữa.

Tô Lương Mặc để lại bốn thủ hạ đứng canh bên ngoài phòng bệnh của Lương Tiểu Ý. Sau khi chắc chắn bệnh tình của Lương Tiểu Ý đã ổn định, Tô Lương Mặc và Hứa Thần Nhất lên xe, đạp ga, chiếc xe hào nhoáng phi như bay.

“Wow, wow, wow” Hứa Thần Nhất mở hết cỡ cửa sổ xe, gió lạnh thổi ùa vào trong xe, gào thét bên tai, trong xe mở nhạc rock, cảnh tượng giống như lúc bọn họ chơi đùa ồn ào năm xưa, Tô Lương Mặc lái xe, Hứa Thần Nhất rũ bỏ hình tượng công tử dịu dàng ấm áp, cả người anh ta toát ra vẻ lưu manh côn đồ.

Tô Lương Mặc ngồi ở ghế lái, anh nhếch miệng cười, chân đạp ga mạnh hơn, xe đã đạt đến tốc độ 120km/h, gió từ bên ngoài thổi vào xe, đập thẳng vào mặt đã có chút đau đớn.

Anh giơ tay, ngón trỏ thon dài vặn nhạc to hơn, tiếng nhạc rock vang lên khắp nơi trong xe ôtô.

“Đó là xe của Tô đại thiếu gia sao?” Trên đường cao tốc, xe ôtô của Tô Lương Mặc và Hứa Thần Nhất vượt qua một chiếc xe sang trọng khác, một cậu ấm ăn mặc thời thượng hỏi người bên cạnh.

“Xe hình như đúng là của tổng giám đốc Tô, nhưng…phong cách có vẻ không giống với Tổng giám đốc Tô nổi tiếng lạnh lùng, trầm tĩnh”

Không quan tâm người khác nhìn mình thế nào, Tô Lương Mặc và Hứa Thần Nhất rất nhanh đã đến khu công nghiệp Đồng Xuyên.

Lục Trầm vẫn ở nguyên đó, lúc Tô Lương Mặc và Hứa Thần Nhất lại một lần nữa đi đến nhà kho số 9, trời đã tối đen như mực.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 377


Chương 377

22:00 Tô Lương Mặc xuất hiện trước mặt Thẩm Minh Viễn trong nhà kho số 9 Không biết Lục Trầm kiếm đâu được cái ghế xoay văn phòng băng da mới tinh, đặt ở vị trí đẹp nhất trong nhà kho.

“Đến rồi à?” Nghe thấy tiếng cửa nhà kho mở ra cùng tiếng bước chân thình thịch, Lục Trầm ngẩng đầu lên liền nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc. Lục Trầm liếc mắt nhìn Hứa Thần Nhất, cao ngạo nói: “Sao? Hứa đại thiếu gia của chúng ta cũng có thời gian đến xem màn kịch nhàm chán này à?”

“Tô đại thiếu gia ẩn dật lâu năm, bây giờ lần đầu tiên tự tay nghiền chết sâu bọ, sao có thể thiếu tôi được?” Hứa Thần Nhất đổi thành dáng vẻ thân sĩ tao nhã, cười vô cùng lưu manh. Lục Trầm thấy thế, anh ta không tiếp tục chế giễu nữa, mà ngược lại cười thành tiếng.

“Nào, rượu vang cao cấp vận chuyển trực tiếp từ vườn nho ở Pháp về, uống thử đi” Lục Trầm đi đến cái bàn bên cạnh, trong cái khay inox đặt một thùng đá để ướp lạnh một chai rượu vang, bên cạnh có ba cái ly uống rượu màu đỏ, không thừa không thiếu, vừa nhìn là biết Lục Trầm đã sắp xếp xong từ trước.

Hứa Thần Nhất nhận một ly rượu, cầm trên tay chơi đùa một lúc, anh ta chưa vội uống rượu ngay mà vừa chơi vừa hỏi Lục Trầm: “Cậu chuẩn bị cũng chu đáo đấy”

Lục Trầm cười kiêu ngạo, nói: “Đương nhiên, trong điện thoại nghe nói Tô đại thiếu gia đích thân ra tay. Màn kịch hay như vậy thì phải vừa uống rượu ngon, vừa thưởng thức chứ”

Hứa Nhất Thần đột nhiên dí sát vào tai Lục Trầm nói: “Cậu đúng là đồ b**n th**” Khóe môi mỏng hơi nhếch lên, đột nhiên chuyển chủ đề: “Nhưng mà tớ thích” Hứa Nhất Thân và Lục Trầm chạm ly mời rượu.

“Hân hạnh” Lục Trầm cụng lại ly rượu với Hứa Thần Nhất, hai người uống cạn ly rượu vang trước.

Lục Trầm có chút tiếc nuối nói: “Chỉ tiếc là thời gian gấp gáp nên không có mỹ vị sánh đôi.”

Trong tay Tô Lương Mặc cũng cầm một ly rượu y hệt, anh uống một hơi hết sạch, mắt híp lại, thản nhiên nói một câu: “Ai nói thế? Của ngon vật lạ có ngay đây” Đôi chân thon dài bước nhanh đến trước mặt hai vệ sĩ đang khống chế Thẩm Minh Viễn, “bịch” một tiếng, một đạp thẳng vào bụng Thẩm Minh Viễn, khiến hắn ta đau đớn nằm bệt xuống đất ôm bụng. Giọng nói lạnh lùng của Tô Lương Mặc vang lên: “Lên món khai vị trước nhé, thế nào?”

Lục Trầm bĩu môi bình luận: “Khà khà, không bằng năm xưa: Hứa Thần Nhất híp mắt lại, khóe môi nhếch lên cười: “Bảo kiếm không không mài không sắc. Cậu mềm lòng rồi”

Hai người họ, mỗi người dựa vào một góc bàn, không hề lo sợ quần áo sẽ bẩn, vừa thưởng rượu, vừa bình phẩm cảnh tượng trước mắt.

Tô Lương Mặc nghe thấy những lời hai người họ nói, hai tay anh đút túi quần, lạnh lùng ngẩng đầu liếc nhìn hai người họ. Bỗng nhiên anh giơ một cánh tay lên, búng tay “tạch” một tiếng, ngay lập tức có hai vệ sĩ áo đen mặt không cảm xúc tiến lên phía trước, một người đưa cho anh một điếu xì gà Cuba, một người lấy một cái bật lửa Zippo bằng vàng cổ xưa, “tạch một tiếng, cúi người châm điếu xì gà cho Boss.

Tô Lương Mặc thản nhiên hút một hơi, ánh mắt ngạo nghễ liếc nhìn Thẩm Minh Viễn, trán Thẩm Minh Viễn đã đổ mồ hôi hột. Hắn ta vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt lạnh băng của Tô Lương Mặc, bỗng chốc cả người hắn ta run như cầy sấy.

“Tô, Tổng giám đốc Tô, xin anh, xin anh tha cho tôi lần này”

Ánh mắt Thẩm Minh Viễn vô cùng sợ hãi, hai tay hắn ta bám chặt vào ống quần tây của Tô Lương Mặc, hắn ta ngước mắt lên, bộ dạng giống như một con chó, cầu xin anh: “Tổng, Tổng giám đốc Tô, tha cho tôi đi, tôi biết sai rồi, thật đấy, tôi biết sai rồi!”

Hắn ta nóng lòng muốn thoát khỏi hiểm nguy. Nhưng khi hắn ta nhìn thấy Tô Lương Mặc dẫn theo một đám vệ sĩ áo đen xuất hiện, hắn ta mới thực sự hiểu rằng, hắn ta đã chọc phải người không nên chọc vào, có những kẻ không thấy quan tài không đổ lệ.

Nhưng, mặc kệ Thẩm Minh Viễn đã vứt bỏ tôn nghiêm, giống như một con chó cầu xin dưới chân anh, vẻ mặt người đàn ông cao ngạo kia vẫn vô cùng thản nhiên, anh đứng im bất động, chỉ giơ điếu xì gà lên, hút một hơi thật sâu, sau đó thở ra một làn khói trắng mù mịt.

“Tổng giám đốc Tô, là, là lũ côn đồ kia động tay động chân, tôi không hề làm gì cả!” Đến giờ phút này, Thẩm Minh Viễn đã hoảng loạn chỉ sang đám côn đồ đang bị khống chế.

Mấy tên côn đồ mặt mũi bầm dập, nhưng vẫn tức giận hét lớn: “Thẩm Minh Viễn, bọn tao chỉ nhận tiền làm việc, là mày với cái cô tiểu thư õng ẹo kia muốn bọn tao cưỡng h**p cô gái kia.

Bây giờ mày lại đẩy bọn tao vào chỗ chết thay mày, mày hèn vừa thôi!”

Sau khi Tô Lương Mặc nghe mấy tên côn đồ nói xong, ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo, đôi mắt hẹp dài híp lại, mặc kệ Thẩm Minh Viễn đang ôm chặt ống quần anh, anh từ từ ngồi xổm xuống.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 378


Chương 378

Cơ thể cao lớn cường tráng ngồi xổm trước mặt Thẩm Minh Viễn, anh giơ tay đưa điếu xì gà ra sau gáy, ngay lập tức có một vệ sĩ áo đen tiến lên phía trước, cung kính nhận điếu xì gà đang cháy từ tay anh.

“Mệt rồi nhỉ? Nào, hút một điếu xì gà cho tỉnh táo” Tô Lương Mặc giơ tay về phía sau, ngay lập tức một điếu xì gà mới tỉnh được kẹp vào giữa hai tay anh, anh đưa về phía miệng Thẩm Minh Viễn.

Hứa Thần Nhất ngạc nhiên chau mày, quay sang nói với Lục Trầm: “Tô đại thiếu gia thay đổi tính cách rồi à? Sao lại quan tâm lo lắng cho tên sâu bọ này thế?”

Lục Trầm mỉm cười thản nhiên, đôi mắt đào hoa vô cùng thích thú, lộ ra vẻ nóng lòng muốn xem tiếp, khóe miệng nhếch lên cười: “Xem tiếp đi, kịch hay vẫn còn ở phía sau.”

Thẩm Minh Viễn nhìn điếu xì gà bên khóe miệng, nhất thời hắn ta không biết phản ứng thế nào. Gương mặt sợ hãi của hắn ta lộ ra nụ cười nịnh nọt: “Không, không dám, cảm, cảm ơn Tổng giám đốc Tô” Thẩm Minh Viễn giơ tay đẩy điếu xì gà ra khỏi khóe miệng mình.

Tô đại thiếu gia vừa nấy còn đang vô cùng dịu dàng, bỗng nhiên mặt anh biến sắc, lông mày dựng đứng, anh hừ lạnh một tiếng: “Thẩm Minh Viễn, xì gà của Tô Lương Mặc tôi mà cậu cũng dám từ chối?”

“AI Không không không! Tôi không có ý đó!” Trán Thẩm Minh Viễn đổ mồ hôi hột: “Tôi nào dám từ chối tổng giám đốc.

Tô…” Hắn ta giơ tay nhận điếu xì gà, nịnh nọt đưa lên miệng.

“Tạch” một tiếng, Tô Lương Mặc bật bật lửa, đưa đến bên miệng Thẩm Minh Viễn. Thẩm Minh Viễn bị dọa đến suýt tè ra quần… Tô đại thiếu gia này định làm gì? Sao đột nhiên lại khách sáo với hắn ta như thế?

“Không không, không cần đâu, tôi, tự tôi làm được, tổng giám đốc Tô, anh khách sáo quá rồi..” Thẩm Minh Viễn giơ tay lấy bật lửa trong tay Tô Lương Mặc, nhưng lại bị Tô Lương Mặc gạt ra. Khóe miệng Tô Lương Mặc nhếch lên: “Sao? Tô Lương Mặc tôi châm xì gà cho cậu, tiếp đãi cậu không chu đáo à?”

“Không…” Mồ hôi trên trán Thẩm Minh Viễn nhỏ giọt xuống, hắn ta thấp thỏm nhìn người đàn ông không nên chọc giận trước mặt châm xì gà cho mình.

“Xem ra bị cậu nói trúng rồi” Hứa Thần Nhất nghiêng đầu nhìn Lục Trầm, nhếch miệng cười: “Bao nhiêu năm không nhìn thấy Tô đại thiếu gia như thế này rồi”

“Đúng thế” Lục Trầm nói, đôi mắt đào hoa lộ ra vẻ hoài niệm.

Điếu xì gà bên miệng Thẩm Minh Viễn vừa cháy, mặt Tô Lương Mặc liền đổi sắc, anh ném cái bật lửa đi, một tay nhanh chóng cướp điếu xì gà trong tay Thẩm Minh Viễn, một tay đẩy ngã Thẩm Minh Viễn, đè hắn ta bẹp dí dưới sàn nhà. Điếu xì gà đỏ rực trong tay anh hướng về phía mắt trái của Thẩm Minh Viễn, đầu thuốc nhanh chóng và chuẩn xác đâm vào! Anh ra †ay nhanh, chuẩn và ác, “xì” một tiếng, cùng với đó là mùi thối của vật gì bị cháy, và tiếng la hét xé tim gan như lợn bị thiến của Thẩm Minh Viễn vang lên.

Một cảnh tượng đáng sợ đang diễn ra trong nhà kho số 9.

Bốn bề xung quanh đều vô cùng yên tĩnh, chỉ có mấy tên côn đồ như ngừng thở nhìn chuyện đột nhiên xảy ra trước mắt.

Sau đó liền vang lên những tiếng thở hồng hộc nặng nề, tên tóc mái dài – thủ lĩnh của bọn côn đồ, mặt hắn ta cắt không còn một giọt máu, hắn ta há hốc mồm thở hồng hộc, cả người giống như rơi vào hầm băng.

Quá… đáng sợi Lục Trầm và Hứa Thần Nhất quay sang nhìn nhau, mỉm cười cụng ly.

“Cheers”

“Cheers”

Hai người ngẩng đầu uống hết ly rượu ngon trong tay.

“AI Mắt của tôi!” Thẩm Minh Viễn đau đến mức lăn lộn dưới đất, ôm mắt gào thét. Tô Lương Mặc thong thả đứng thẳng người lên, phủi đi những hạt bụi dính trên người, cúi tầm mắt nhìn tên Thẩm Minh Viễn đang lăn lộn dưới đất, giọng nói lạnh lùng vang lên: “Tô Lương Mặc tôi đưa xì gà cho cậu mà cậu cũng dám nhận”

Thẩm Minh Viễn hít vào một hơi lạnh, run rẩy ngước nhìn bóng dáng thẳng tắp đứng trước mặt mình, run rẩy giải thích: “Vậy, tôi, tôi từ chối rồi, nhưng anh cứ kiên quyết…”
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Yêu Phải Em
Chương 379


Chương 379

“Ồ, tôi kiên quyết nên cậu liền dám nhận xì gà của tôi?”

“Tổng giám đốc Tô, anh vô lý quá rồi…” Thẩm Minh Viễn đau đớn như xé tâm can.

‘Tô Lương Mặc giơ một cánh tay ra, một vệ sĩ ngay lập tức đưa cho anh điếu xì gà anh hút lúc nãy. Ánh mắt của Tô Lương Mặc quét qua Thẩm Minh Viễn giống như là đang nhìn một con sâu bọ, đôi chân thon dài bước từng bước lớn đến chỗ cái ghế da xoay Lục Trầm chuẩn bị, một bên chân thon dài tao nhã vắt lên chân còn lại, anh nhìn Thẩm Minh Viễn từ từ nói: “Cậu muốn nói lý với tôi? Ha ha… Từ lúc cậu làm chuyện không nên làm kia, tôi, chính là đạo lý nửa đời còn lại của cậu.” Giọng nói lạnh lùng của anh tuyên bố Thẩm Minh Viễn án tử hình, đáy mắt không một gợn sóng sợ hãi.

Lục Trầm và Hứa Thần Nhất xem kịch hay vô cùng thỏa mãn.

“Tô Lương Mặc chính là Tô Lương Mặc” Hứa Thần Nhất nói với Tô Lương Mặc một câu: “Này, món khai vị ăn xong rồi, nhanh lên món chính đi.”

Tô Lương Mặc giơ ly rượu về phía Hứa Thần Nhất, khóe miệng nhếch lên nói: “Được” Đôi mắt anh híp lại, tầm mắt quét qua chỗ bọn côn đồ, bọn côn đồ kia bỗng nhiên tê dại, anh giơ tay ngoắc ngoắc một vệ sĩ áo đen, chỉ về phía Thẩm Minh Viễn: “Nhanh, c** q**n nó ra”

Ánh mắt lạnh lùng của anh bỗng nhiên quét đến chỗ bọn côn đồ: “h**p nó, tao sẽ tha mạng cho bọn mày”

Thẩm Minh Viễn bị một đám đàn ông đè xuống, điên cuồng cưỡng h**p. Thẩm Minh Viễn hét lớn, Thẩm Minh Viễn cầu xin, Thẩm Minh Viễn khóc nức nởi Tô Lương Mặc tao nhã ngồi trên ghế, đôi môi mỏng thưởng thức rượu ngon, nhưng ánh mắt lại tối sâm nhìn cảnh tượng hoang đường trước mắt.

Nếu như anh xuất hiện muộn một chút nữa, thì giờ phút này, anh thực sự không dám nghĩ sẽ còn xảy ra những chuyện đáng sợ nào nữa.

Thẩm Minh Viễn đáng chết, chết cũng không đáng tiếc!

Nhưng hắn ta chết vẫn chưa đủ!

Những chuyện hắn ta làm với Lương Tiểu Ý, không thể chỉ dùng “cái chết” là có thể đền bù hết được.

Đôi mắt hẹp dài của Tô Lương Mặc không một gợn sóng, gương mặt lạnh lùng không cảm xúc nhìn cảnh tượng hoang đường kinh tởm trước mặt, bên tai anh là những tiếng th* d*c hoang dại của những tên đàn ông, bầu không khí vô cùng buồn nôn.

Trái tim anh đang đập thình thịch đau đớn. Chỉ cần muộn một chút… muộn một chút nữa thôi!

Nếu anh đến muộn một chút nữa thôi, thì chuyện đang diễn ra trên người Thẩm Minh Viễn, có lế đã xảy ra với Lương Tiểu Ý. Tô Lương Mặc không dám tưởng tượng, chỉ cần nghĩ đến khả năng đó, đến thở thôi anh cũng cảm thấy đau đớn.

Lục Trầm và Hứa Thần Nhất nhìn nhau, không nói gì, chỉ uống rượu nhìn cảnh tượng diễn ra trước mặt. Đám vệ sĩ áo đen đứng xung quanh, mặt ai cũng lạnh lùng không cảm xúc.

Loại chuyện như thế này, đã rất lâu Tô Lương Mặc không làm rồi, nhưng một khi anh làm, thì sẽ không nương tay.

Đám vệ sĩ này có nhiều người là người cũ ở Vân Môn, ngày xưa họ đi theo người thiếu niên lông bông Tô Lương Mặc, nên những chuyện như thế này họ nhìn quen rồi. Chỉ là bao nhiêu năm đi theo anh, Boss nói nghỉ là nghỉ, không đích thân xử lý nữa. Nhưng hôm nay vì phu nhân, Boss lại để tay mình nhúng chàm.

Một lần mười mấy người cùng nhau xông tới, Thẩm Minh Viễn bị tra tấn quá sức chịu đựng của hắn ta rồi, chân hẳn ta toàn máu. Tô Lương Mặc đứng dậy, đôi chân dài thẳng tắp bước đi, tiếng giày da chạm đất truyền đến tai của Thẩm Minh Viễn giống như một cơn ác mộng.

Tô Lương Mặc… quá đáng sợ!

Tô Lương Mặc chầm chậm bước đến, những tên côn đồ kia tự động nhường đường cho anh đi.

Thẩm Minh Viễn giống như một con chó đã chết, nằm bò trên mặt đất bụi bặm, mông vểnh lên cao, không còn một chút sức lực nào, đôi mắt mê man mở trừng. Trước mắt hắn ta có một đôi chân dài thẳng tắp, nhìn theo đôi chân dài lên trên, cuối cùng hắn ta cũng nhìn thấy chủ nhân của đôi chân ấy, hắn †a hoảng sợ run lẩy bẩy, mặt tái xanh.

Không cần nhìn cũng biết đáy mắt hắn ta có bao nhiêu sợ hãi.

Một con mắt của hắn ta đã hỏng, chỉ còn một con mắt trái nhìn anh.

“Bịch!” Một bên chân dài nhấc lên, đạp thẳng vào mặt Thẩm Minh Viễn, hung ác dí mặt hắn ta xuống. Thẩm Minh Viễn nôn ra máu, khóe miệng nứt ra, mặt mũi bầm dập.
 
Back
Top Bottom